VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 846 - Chương 850

Chương 846: Quang chi lực lượng

Oanh, oanh, oanh.....
Sau câu nói cuối cùng của Hạ Nhất Minh, chung quanh lập tức truyền tới những tiếng nổ kinh thiên động địa.
Tiếp theo đó, Hạ Nhất Minh làm ra một chuyện mà bất kỳ ai cũng không thể nghĩ tới.
Hắn không hề có ý định xoay người bỏ chạy, mà cổ tay hơi vung lên, ngũ thải quang mang theo đó tản ra khắp nơi. Sau đó nó tụ tập lại giữa không trung hóa thành một chiếc cự phủ bổ về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Đám người Kim Chiến Dịch trợn tròn mắt, vô luận tôn giả của Đông phương hay Tây phương cũng không nghĩ tới đối mặt với cường giả Nhân đạo đỉnh phong, Hạ Nhất Minh lại chủ động xuất chiêu.
Tu vi bọn họ mặc dù còn xa mới bằng cường giả Nhân đạo đỉnh phong, nhưng cũng cảm ứng được lộ khí trên người Hạ Nhất Minh.
Theo đó có thể thấy được hắn rõ ràng không có ý định đào tẩu.
Mà càng làm cho bọn họ cảm thấy khó tin chính là, khí thế của Hạ Nhất Minh làm cho người ta cảm giác được hắn có chiến ý vô cùng cường đại và lòng tin không thể dao động.
Giờ phút này, cho dù là Kim Chiến Dịch cũng có một loại cảm giác, chính là Hạ Nhất Minh đã điên rồi.
Hắn thật sự bị điên a, Ngũ Khí đại tôn giả chẳng những dám động thủ động cước với Nhân đạo đỉnh phong cường giả, hơn nữa lại còn lòng tự tin sẽ thủ thắng.
Nếu nói Hạ Nhất Minh không điên thì thế giới này điên rồi.
Mắt Phất Lan Khắc Lâm hơi hoa lên một cái, ánh mắt lão lộ ra một tia ngoài ý muốn.
Hiển nhiên ngay cả lão cũng không nghĩ ra Hạ Nhất Minh lại dám đổng thủ với mình.
Loại chuyện này tựa hồ như mấy trăm năm rồi không xuất hiện, ngoài trừ các cường giả có cùng tu vi với lão ra thì ngay cả Ngũ Khí đại tôn giả đứng trước mặt cũng phải cung ký e sợ sẽ chọc giận lão.
Nhưng giờ phút này, một tên Ngũ Khí đại tôn giả cuồng vọng dĩ nhiên lại hướng tới hắn khiêu chiến.
Điều này làm cho lão có chút tức giận, cũng cảm thấy một chút cảm giác mới mẻ.
Đưa tay ra, trên đầu ngón tay hắn đột nhiên xuất hiện quang mang.
Quang mang này cũng không phải cường đại, mà nó chỉ có một chút giống như lửa của cây nến vậy. Tùy thời có thể bị thổi tắt.
Sau đó, Phất Lan Khắc Lâm nhẹ nhàng đưa ngón tay lên bắn đạo quang mang về phía chiếc búa đang lao tới.
Không có bất cứ thanh âm nào phát ra, ngay khi chiếc búa cùng với quang mang đó va chạm thì chợt có ánh sáng chói mắt lóe lên.
Sau đó chiếc búa khổng lồ lập tức tan biến như chưa từng tồn tại.
Không những thế, chút ánh sáng do Phất Lan Khắc Lâm tạo ra giống như ôn dịch không ngừng xâm nhập vào ngũ thải quang mang ở xung quanh, chúng nhanh chóng lao về phía Hạ Nhất Minh.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi thay đổi, hắn sớm biết lão gia hỏa này khẳng định tương đương với
Nhưng đến khi giao thủ hắn mới biết được, nguyên lão nhân này nắm giữ lực lượng vô cùng cường đại.
Chỉ với một chút lực lượng do lão tạo ra đã kinh khủng tới mức ngũ thải quang mang của hắn ngay cả một ít tác dụng cũng không có.
Cảm giác Quang chi lực đang không ngừng lan ra, Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, đang định cắt đứt quang mang đang xâm nhập vào Ngũ Hành Hoàn thì....
Bỗng nhiên, ngay lúc này, trong đan điền hắn có một chút quang mang bắt đầu động.
Nó mãnh liệt cắn nuốt, giống như gió lốc nhanh chóng hút hết mọi thứ vào bên trong.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh nghĩ tới khi hắn lần đầu tiên trông thấy Bắc Hải Cực Quang.
Khi đó hắn đã trực tiếp đem Bắc Hải Cực Quang thôn phệ vào trong người.
Tâm niệm chuyển động, Hạ Nhất Minh không chút do dự tiến lên một bước mở miệng ra đón lấy quang mang đang lao tới.
Khi chiếc cự phủ với khí thế mênh mông của Hạ Nhất Minh bị Phất Lan Khắc Lâm phá vỡ, trong lòng mọi người đều nổi lên một ý niệm: "Không biết tự lượng sức mình."
Ngũ Khí đại tôn giả cùng Nhân Đạo đỉnh phong mặc dù chỉ kém nhau có một giai, nhưng chỉ một chút đó thôi lại có khoảng cách như đất với trời.
Một Ngũ Khí đại tôn giả toàn lực công kích thì ở trước mặt cường giả Nhân Đạo đỉnh cao vẫn không thể chịu nổi một kích.
Bất quá, chuyện xảy ra tiếp theo làm cho bọn họ phải há hốc miệng kinh ngạc, thậm chí trong lòng còn có chút khó tin.
Hạ Nhất Minh không giống như mọi người nghĩ, hắn há miệng ra thôn phệ một chút quang mang do Phất Lan Khắc Lâm phóng ra.Đồ điên, người này hoàn toàn phát điên rồi, chẳng lẽ hắn tưởng rằng lục phủ ngũ tạng của Ngũ Khí đại tôn giả có thể chịu nổi một kích còn cứng cỏi hơn cự phủ của hắn sao?
Thế nhưng, ý niệm này trong đầu bọn họ chỉ thoáng qua mà thôi, bọn họ lập tức hiểu được lục phủ ngũ tạng của Hạ Nhất Minh rất cường đại.
Bởi vì sau khi hắn cắn nuốt lực lượng đó chỉ kêu lên hai tiếng chứ không hề có dấu hiệu bị thương, ngược lại còn tỏ vẻ thòm thèm.
- Còn nữa không? - Vẻ mặt Hạ Nhất Minh mong mỏi hỏi.
Đám người Kim Chiến Dịch nhất thời cứng đờ ra, bọn họ nhìn thấy cái gì vậy?
Một con Quang hệ thánh thú đội lốt người sao?
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm chớp động quang mang kỳ dị, hắn chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh nửa ngày, sau đó nói:
- Quang thân thể, ngươi quả nhiên là có được Quang thân thể.
Trong mắt lão nhân phát xuất ra vẻ tham lam, giống như bản thân vừa phát hiện ra một kiện khoáng thế kỳ trân vậy.
Hạ Nhất Minh hơi rùng mình một cái, loại ánh mắt này của đối phương cũng không hề xa lạ với hắn.
Ngày xưa khi Hoành Sơn nhất mạch khuyết thiếu tiên thiên linh đan, Dược đạo nhân mỗi ngày đều nhìn Bảo Trư với loại biểu tình này.
Chỉ là, Dược đạo nhân thì tham lao viên tiên thiên nội đan trong thân thể Bảo Trư, còn lão nhân trước mặt này phỏng chừng là muốn Xá Lợi Tử của hắn a.
Ngũ thải quang mang nhẹ nhàng động, Hạ Nhất Minh cười lạnh một tiếng, nói:
- Giáo hoàng bệ hạ nhìn lầm rồi, thân thể Hạ mỗ là Ngũ hành thân thể chứ không phải là Quang thân thể.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên vẻ nghi hoặc.
Ngũ hành thân thể cùng Quang thân thể đều là dạng thể chất cực kỳ hiếm thấy, muốn gặp được một người như vậy thì trăm vạn người chưa chắc đã được một.
Lại càng không nói đến người có đồng thời hai loại thể chất ấy.
Ánh mắt hơi trầm xuống, Phất Lan Khắc Lâm nghiêm giọng nói:
- Ngươi có phải là Quang thân thể hay không, chờ ta đến khi ta bắt được người để kiểm tra thì sẽ rõ.
Hai mắt Hạ Nhất Minh khẽ nhướng lên, hắn biết vị lão nhân này chuẩn bị ra tay.
Ngũ thải quang mang được vận khởi hóa thành một bộ áo giáp che chắn toàn thân, không những thế trên bộ áo giáp còn không ngừng có những dòng chảy màu đen.Dòng chảy này giống như những dòng chảy vây quanh Tinh Thần đảo, chúng không ngừng di động.
Từ trên người Hạ Nhất Minh sát khí tỏa ra tới cực điểm.
- Hắc ám lực lượng? - Phất Lan Khắc Lâm khẽ cau mày, ngay cả hắn cũng phải hoài nghi lại phán đoán của mình.
Hạ Nhất Minh đúng là không phải là Quang thân thể. Quang Minh chi lực cùng Hắc Ám chi lực là hai loại lực lượng bài xích nhau.
Nếu Hạ Nhất Minh có được Quang thân thể, như vậy không có khả năng có được Hắc ám lực lượng để dung nhập vào trong Ngũ Hành chân khí áo giáp
Về điểm này Phất Lan Khắc Lâm tuyệt đối tự tin vào kiến thức của mình.
Lão nhân khẽ lắc đầu, ngẩng đầu lên ở trên bàn tay khô gầy của lão lúc này xuất hiện một chùm ánh sáng phảng phất như trong suốt, sau đó nó hướng về phía Hạ Nhất Minh lao tới.
Nó giống như đạo quang mang trước, tốc độ của nó vô cùng nhanh, cơ hồ chỉ trong một tích tắc là xuất hiện, hơn nữa còn tấn công về phía Hạ Nhất Minh.
Đám người Kim Chiến Dịch và Ngả Đức Văn trợn mắt cứng lưỡi, cuộc chiến của hai người nhìn qua thì rất bình thường, nhưng mỗi lần bọn họ ra tay uy lực đều đạt tới tình trạng khó tin nổi.
Cùng với bọn họ so sánh, đám người bọn họ chỉ giống như tiểu hài tử vừa mới bước vào con đường võ đạo vậy.
Đây là chênh lệch, chênh lệch lớn tới mức không gì có thể bù đắp nổi.
Sau khi cảm nhận được điều này, đám cường giả hai phương Đông Tây có biểu hiện bất đồng với nhau.
Trong bọn họ có người thì ánh mắt tan rã, thần sắc phức tạp giống như tâm tàn ý lạnh.
Nhưng cũng có một số người như Kim Chiến Dịch ánh mắt lại tràn ngập vẻ quyết tâm.
Hôm nay đứng đây xem cuộc chiến của Hạ Nhất Minh cùng giáo hoàng Thần Điện phương tây, trong lòng mọi người đã sinh ra hai cực khác nhau.
Thành tựu của bọn họ ngày sau sẽ bị suy nghĩ ngày hôm nay khống chế.
Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh nổi lên quang mang mãnh liệt, tựa hồ như nó có ý định ngăn cản chùm ánh sáng đó ở bên ngoài.
Nhưng không biết vì sao, chùm quang mang này khi tiếp xúc với ngũ thải quang mang nhưng đột nhiên phân tán ra, sau đó tiếp tục xâm nhập vào bên trong ngũ thải quang mang.
Hơn nữa, nó lại một lần nữa ngưng tụ lại, tập trung lực lượng oanh kích lên Ngũ Hành áo giáp do chân khí của Hạ Nhất Minh tạo nên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Khóe miệng Phất Lan Khắc Lâm hiện lên một nụ cường thản nhiên.
Lão nắm giữ Quang chi lực rất cường địa, đặc biết đối với Hắc Ám chi lực có tính hủy diệt rất lớn.
Trên áo giáp của Hạ Nhất Minh nếu chỉ có Ngũ Hành lực lượng như vậy hắn không thể nắm chắc chỉ một kích có thể phá vỡ áo giáp do Ngũ Hành chân khí tạo nên.
Nhưng Hạ Nhất Minh tự cho là mình thông minh nên tự mình gia trì thêm Hắc Ám lực lượng lên áo giáp. Nếu đổi lại đối thủ là người khác thì nó có tác dụng rất lớn, tuy nhiên lần này đối mặt với hắn lại chính là Quang chi lực, cho nên đây trở thành sơ hở trí mệnh.
Nhưng mà, nụ cười trên mặt lão trong nháy mắt đọng lại.
Bởi vì lão thấy được thân thể Hạ Nhất Minh mặc dù bị đánh bay đi, nhưng đây cũng không phải bởi vì Quang chi lực phá tan Hắc Ám lực lượng.
Mà chỉ là do bản thân Hạ Nhất Minh phải chịu lực lượng oanh kích quá lớn thôi.
Đương nhiên, cỗ lực lượng này không thể gây ra thương tích với Hạ Nhất Minh, thân thể hắn bay ngược về sau một đoạn sau đó thì dừng lại.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên một tia ngưng trọng, biểu hiện của Hạ Nhất Minh khiến cho hai lần ra tay của lão không đạt được kết quả như mong muốn.
Đương nhiên, nếu Phất Lan Khắc Lâm biết Hạ Nhất Minh đã từng cùng Hoàng Tuyền lão tổ giao thủ, hơn nữa còn bình an thoát đi thì tâm tình của lão đã không như lúc này.
Đáng tiếc là người duy nhất biết việc này là Đan Huyết thì đã mất mạng, cho nên không thể đem chuyện này truyền ra ngoài.
Thế nên giờ phút này, Phất Lan Khắc Lâm đang phải chăm chú nhìn bộ áo giáp được tạo bằng chân khí của Hạ Nhất Minh, hắn tựa hồ đang muốn thăm dò sự huyền bí trong đó. Để có thể giải thích vì sao Quang chi lực của lão không thể tinh lọc được Hắc Ám chi lực trên bộ áo giáp đấy.
Từ từ sắc mặt của lão trở nên vô cùng ngưng trọng.

Chương 847: Quang Ám thân thể

Quang Ám thân thể? - Thanh âm của Phất Lan Khắc Lâm có chút khác thường, chỉ có điều này mới giải thích nổi chuyện vừa xảy ra. Nhưng hai thể chất đối lập nhau cùng tồn tại quả thật không có khả năng tồn tại a.
Đám người Kim Chiến Dịch hít một hơi khí lạnh, dù bọn họ không biết nhiều về thế giới phương Tây, nhưng bọn họ biết Quang Ám thân thể là đại biểu cho cái gì.
Nếu như ở phương đông khiến người ta hâm mộ chính là Ngũ Hành thân thể, thì ở phương Tây lại chính là Quang Ám thân thể. Hai loại thân thể chung cực trong truyền thuyết.
Trong thần đạo, cường giả phương Đông lập ra Ngũ Hành môn cầm trong tay năm khối thần thú nội đan và Ngũ Hành Hoàn đánh khắp thiên hạ vô địch thủ - Ngũ Hành lão tổ.
Còn cường giả mạnh nhất phương Tây chính là người sáng lập lên Thiên Đường Địa Ngục, sở hữu Quang Ám thân thể. Hơn nữa, bản thân còn lĩnh ngộ được bổn nguyên lực lượng trở thành siêu cấp cường giả.
Trong truyền thuyết, vị đó có công đức vô lượng, nắm giữ thực lực cường đại trong Thần đạo trở thành người mạnh nhất trong thế giới phương Tây.
Đây là chí cường giả duy nhất của phương Tây, cũng là người nắm giữ cả hai loại lực lượng Quang Minh và Hắc Ám.
Mặc dù vị chí cường giả này cả đời không rời khỏi lãnh địa phương Tây, nhưng hắn có địa vị rất cao đối với người phương Tây.
Có người từng nói, nếu như Ngũ Hành lão tổ sinh cùng thời với vị cường giả này thì cái danh đánh khắp thiên hạ vô địch thủ chắc chắn sẽ bị phá vỡ.
Cho nên khi Phất Lan Khắc Lâm nói ra bốn từ Quang Ám thân thể, ánh mắt mọi người đều trở nên không tự chủ được.
Ngũ Hành thân thể và Quang Ám thân thể cùng xuất hiện trong một người, người này chẳng lẽ là quái vật sao?
Đến tận đây các tôn giả của phương Đông mới dần trở nên bình tĩnh lại.
Có thể chất khó tin như thế, cho nên hắn dù tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu cao tựa hồ là chuyện dễ dàng lý giải được.
Hạ Nhất Minh khẽ hừ một tiếng, khi phát hiện ra chùm quang mang của đối phương không thể phá vỡ được áo giáp do chân khí mình tạo ra trong lòng của hắn càng tự tin hơn.
Ngũ Hành Hoàn trong tảy nổi lên quang mang cường đại hơn nữa.
Lần này, hắn bất đầu không hề giữ lại một chút nào mà phóng xuất ra uy lực lớn nhất có thể của Ngũ Hành Hoàn.
Năm lần tăng phúc lực lượng ầm ầm bạo phát, chúng lao về phía đối phương với tốc độ không hề kém hơn tốc độ của chùm ánh sáng lúc nãy.
Trên không trùng vang lên tiếng ầm ầm thật lớn, khi Hạ Nhất Minh kiệt lực xuất chiêu, chân khí mênh mông như biển rộng phát ra làm cho các tôn giả đang xem cuộc chiến khó có thể thừa nhận được áp lực.
Phất Lan Khắc Lâm bình tĩnh đưa tay lên, trên tay lão lúc này đột nhiên xuất hiện thêm một cây trượng ngắn ngủi.
Vô số các hoa văn được khắc trên cây trượng đồng thời phát sáng, trong nháy mắt, hai loại lực lượng có thuộc tính khác nhau hung hăng va chạm một chỗ.
Trong lòng Hạ Nhất Minh bỗng hiện lên cảm giác không tốt, cơ hồ không kịp nghĩ thân hình hắn đã nhanh chóng nhảy lên cao.
Ngay lúc thân hình vừa nhảy lên cao, thì một cỗ lực lượng cường đại hơn cả năm lần tăng phúc của hắn ập tới.
Tại vị trí Hạ Nhất Minh vừa đứng nổi lên trận ầm ầm liên tục, sau đó một cái rãnh kéo dài mấy trượng xuất hiện.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh thay đổi, Ngũ Khí đại tôn giả xuất ra toàn lực công kích, cộng thêm vào đó là năm lần tăng phục cho lực lượng.... Đây là một cỗ lực lượng tới mức nào?
Cho dù đích thân hai người Hoàng Tuyền lão tổ cùng Vũ gia lão tổ tuy có thể đem loại lực lượng đó phá giải, nhưng cũng phải vận lực để phản kích.
Vậy mà lão nhân trước mắt này lại không cần làm như thế, đây quả thật là chuyện độc nhất vô nhị.
Nhìn thanh đoản trược trên tay lão, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Bệ hạ tôn kính. Đây là thần binh gì vậy?
Phất Lan Khắc Lâm không chút nào để ý tới vẻ mặt thất thố của Hạ Nhất Minh, lão chậm rãi nói:
- Đây là kiện vũ khí phảng chế từ kiện thần khí Quang Mi chi trượng.
Ánh mắt lão nhân dừng lại trên Ngũ Hành Hoàn của Hạ Nhất Minh, lão cảm khái nói:
- Trong bảng thần khí của phương Đông và phương Tây, Ngũ Hành Hoàn có thể giúp cho người sử được tăng phúc năm lần. Nhưng thần khí phương Tây của chúng ta là Quang Minh chi trượng cùng Hắc Ám Xiềng Xích lại có thể giúp cho người sử dụng được tăng phúc ba lần.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh đại biến, trong lòng hắn không ngừng kêu khổ, Ngũ Khí đại tôn giả sử dụng năm lần lực lượng tăng phú mới có thể chống cự lại một chút với cường giả Nhân đạo đỉnh cao.Nhưng nếu cường giả Nhân đạo đỉnh cao sử dụng thần binh có thể tăng phúc, cho dù là hai lần thì Hạ Nhất Minh cũng khó có thẻ chống nổi chứ không nói tới ba lần.
Nhìn sắc mặt Hạ Nhất Minh dần trở nên khó coi, Phất Lan Khắc Lâm cười nhẹ nói:
- Ngươi chỉ cần lưu lại nơi này chờ đến khi Đế Thích Thiên của vùng Tây Bắc Đến, ta sẽ không làm khó dễ ngươi.
Ngữ khí của lão mặc dù rất bình thản, nhưng lại mơ hồ mang theo cỗ lực lượng mê hoặc nhân tâm.
Trong đầu Hạ Nhất Minh đột ngột xuất hiện một tia mơ hồ, hắn cơ hồ định thốt lên tiếng đáp ứng, nhưng chỉ trong nháy mắt thần trí lập tức lại minh mẫn
Không biết vì sao, trong lòng hắn luôn có một loại cảm giác, nếu bản thân rơi vào tay lão nhân này, như vậy kết quả cuối cùng của hắn sẽ vô cùng thê thảm.
Đương nhiên, nếu hắn giống như các Ngũ Khí đại tôn giả khác, thì đứng trước mặt Nhân đạo đỉnh phong cao thủ đều không có cơ hội chạy thoát.
Nhưng trên người Hạ Nhất Minh nhiều lắm thì cũng chỉ lo lắng một chút mà thôi, còn bản thân vẫn tràn ngập tin tưởng.
Ngay lúc này hắn bị một loạt âm thanh dao động hấp dẫn, đoàn quang mang chợt từ phía dưới vọt tới.
Cờ hồ theo bản năng, ngũ thải quang mang trong tay Hạ Nhất Minh đại phát, hắn liều mạng bay lên cao.
Đồng thời ngũ hành quang mang nhanh chóng ngưng tụ thành một một phù văn thần kỳ.
Mặc dù Quang chi lực của Phất Lan Khắc Lâm không thể xuyên qua áo giáp chân khí, nhưng lão dù sao cũng là Nhân đạo đỉnh phong cường giả, lực lượng đánh ra không phải người như Hạ Nhất Minh có thể chịu nổi.
Nếu bị cỗ lực lượng đó đánh trúng, áo giáp của Hạ Nhất Minh có thể kiên trì chống đỡ được hay không lại là một vấn đề khác.
Phù văn ở trên không trung thoáng hiện hữu, sau đó nó cùng chùm ánh sáng của Phất Lan Khắc Lâm va chạm với nhau rồi tan biến.
Phất Lan Khắc Lâm cảm thấy run sợ, hắn không rõ đây là loại lực lượng gì mà có thể hóa giải lực lượng cường đại do lão phát ra.
Cách lão không xa đột nhiên xuất hiện một đạo quang mang đang xé gió lao về phía lão, đoản trượng trong tay lão được vung lên điểm một cái. Quang mang nọ lập tức chậm lại, giống như một đứa trẻ nghe lời.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh dần trở nên khó coi, người này đối với khống chế lực lượng đã đạt tới tình trạng khó tin nổi, làm cho hắn vừa muốn sử dụng phù văn để khắc địch thì đã thất bại.
Khẽ hừ một tiếng, Hạ Nhất Minh cong ngón tay lại giống như đang đạn tấu đàn tỳ bà một cách điên cuồng, mỗi một lần búng ra là lại xuất kích ra một loại lực lượng.Trong long nhất thời, ngũ thải quang mang phát xuất thành vô số các sợi chân khí hình châm hướng về phía đối thủ lao tới.
Phất Lan Khắc Lâm lúc đầu còn không thèm để ý tới, nhưng khi ý niệm này của lão đã bị những hành động của hắn đánh bay đi. Trong lòng lão bắt đầu dần coi trọng thanh niên Ngũ khí đại tôn giả này.
Trong những ngọn chân khí hình kim đang lao tới có hàm chứa rất nhiều các loại lực lượng có tính chất bất đồng.
Có đóng băng, thạch hóa, Ngưng Huyết Thuật, hơn nữa trong đó còn có cả một số đạo rất khác thường, giống như có cả hiệu quả của Thất Chân Thuật.
Những lực lượng này cho dù chỉ xuất hiện qua một loại cũng đủ khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, vậy mà giờ phút này lại nhiều như ong vỡ tổ.
Cho dù với thực lực của Phất Lan Khắc Lâm cũng cảm thấy phải sợ hãi.
Bất quá, những chân khí hình kim đó ở trong mắt hắn bất quá chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Quang Minh chi trượng trong tay nhẹ nhàng điểm lên không một cái, một tầng quang mang rất lớn xuất hiện trước mặt lão. Ngay sau đó, những chân khí hình kim chạm vào tầng quang mang rồi lập tức tan rã, không còn chút tác dụng nào.
Tuy nhiên, khuôn mặt đang tươi cười của Phất Lan Khắc Lâm đột nhiên cứng đờ, thân hình của lão theo đó nhanh rời khỏi vị trí, để lại chỗ đó một cái tàn ảnh.
Từ lúc bắt đầu cùng Hạ Nhất Minh giao thủ, lão luôn đứng yên tại chỗ, mặc cho Hạ Nhất Minh tấn công thì lão vẫn bất động như núi, không chút nào tỏ ý di động.
Lúc vừa rồi, sau lưng lão đột ngột xuất hiện một ngọn phi kiếm đang xé gió lao tới, trong nháy mắt nó đâm xuyên qua tàn ảnh của Phất Lan Khắc Lâm.
Chỉ là ở trên không trung truyền tới tiếng gió rít nhưng lại không nhìn thấy thanh phi kiếm nào.
Một đạo quang mang chợt từ hư không giống như quỷ mị xuất hiện, lấy tốc độ như thiểm điện lao về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Sắc mặt lão hơi thay đổi, Quang Minh chi trượng trong tay giống như sống lại, nhẹ nhàng điểm về phía quang mang đó.
Quang mang lập tức giống như độc xà bị điểm trúng bảy thốn khiến cho nó ở giữa không trung lóe lên một cái rồi biến mất.
Biến cố xảy ra một cách thần kỳ như vậy làm cho đám người Kim Chiến Dịch trợn mắt cứng lưỡi nhìn.
Hạ Nhất Minh cùng Nhân đạo đỉnh phong giao thủ dĩ nhiên có thể bức bách người ta rời khỏi chỗ đứng. Điều này trong lòng bọn họ căn bản là điều không tưởng nổi.
Đến lúc này, bọn họ mới thật sự cảm nhận được, Hạ Nhất Minh nắm giữ thực lực vượt qua sự hiểu biết của bản thân rất nhiều. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Sắc mặt Phất Lan Khắc Lâm rốt cục cũng hiện lên một tia tức giận, ánh mắt trước kia luôn bình tĩnh nhìn Hạ Nhất Minh, nhưng giờ đã được thay vào đó là sự nghiêm túc.
Trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi dậy sóng, lần đầu tiên cùng với Nhân đạo đỉnh phong cường giả gặp mặt, hắn cùng Bách Linh Bát, Bạch Mã lôi điện cùng Bảo Trư liên thủ còn phải chạy dài.
Đến lần thứ hai là đối đầu với Vu gia lão tổ, hắn cùng Bách Linh Bát, Bảo Trư liên thủ đánh một trận kinh còn có thể chống đỡ.
Còn lần này, hắn một mình nghênh chiến, mặc dù đã chính thức đạt được sự coi trọng của đối phương, nhưng trong lòng hắn vẫn có vô vàn cảm khái.
Phất Lan Khắc Lâm hơi gật đầu, nói:
- Tốt lắm.
Y bào trên người lão bắt đầu lay động, kỳ dị quang mang nhất thời phát tán ra xung quanh.
Hạ Nhất Minh giật mình, trong lúc nhất thời hắn cảm thấy được nguy cơ trùng trùng, trong lòng hắn không khỏi thầm kêu bất hảo.
Nghĩ không ra, đường đường là thân phận mà cũng sử dụng thủ đoạn đánh lén.
Trên người hắn chợt nổi lên một tầng quang mang mờ nhạt, cơ hồ không ai có thể phát hiện được, bộ áo giáp được tạo bằng ngũ hành chân khí của hắn vừa được gia tăng thêm lực lượng phòng hộ.
Ngay lúc này, một cỗ lực lượng cường đại không gì có thể so sánh được ập đến, trong nháy mắt nó biến ngũ hành áo giáp thành từng mảnh nhỏ, hơn nữa vẫn còn dư lực đánh lên lưng hắn....

Chương 848: Nhân đạo đỉnh phong cường hãn

Phất Lan Khắc Lâm khi chính thức động thủ, lão xuống tay vô cùng tàn nhẫn, một chút cũng không kém hơn Sát chi đạo vang danh thiên hạ của Hoàng Huyền lão tổ.
Mà quang trọng hơn chính là, trường bào trên thân lão dĩ nhiên còn có tác dụng mê hoặc tầm mắt, một khi điều động, ánh sáng do nó toát ra hấp dẫn người khác, đem lực chú ý của đối phương hoàn toàn tập chung lên nó.
Thừa dịp này đột nhiên đánh lén, khả năng thành công đạt tới mức vô cùng cao.
Hoàng Tuyền lão tổ nếu muốn ám sát người nào đó, lão còn phải ẩn núp nhiều ngày giống như một khối đá vậy thân hình không hề nhúc nhích.
Ẩn Nặc chi thuật của Hoàng Tuyền môn là thiên hạ vô song về ẩn dấu, hiếm có tuyệt kỹ nào so sánh được.
Một kích không đạt mục đích lập tức bản thân đã chạy xa ngàn dặm, đây là đặc điểm lớn nhất Hoàng Tuyền lão tổ khi cùng với cao thủ giao thủ khiến người ta phải biến sắc.
Nhưng Phất Lan Khắc Lâm thì không giống với Hoàng Tuyền lão tổ, lão nhân này lợi dụng khả năng nắm giữ Quang chi lực, để tạo ra hoàn cảnh có thể bất ngờ tấn công.
Đặc biệt là lần đầu tiên gặp mặt giao thủ mà sử dụng phương pháp này có thể nói là mười thành thì tới chín thành có thể thành công.
Thủ đoạn quang minh chính đại đánh lén này của lão cho dù là biết rõ hắn ở trước mặt, nhưng một khi bị Quang chi lực mê hoặc, như vậy cũng không thể làm gì được.
Mặt đất lúc này bụi mù đang bay khắp nơi, thân hình Hạ Nhất Minh rơi mạnh xuống mặt đất, tạo nên một cái hố to.
Một đòn nghiêm trọng này phảng phất trực tiếp đánh vào lòng của đám người Kim Chiến Dịch, khiến cho sắc mặt bọn họ trở nên trắng bệch.
Trong lòng bọn họ, có lẽ có những người đối với Hạ Nhất Minh có sự ghen ghét nảy ra, nhưng ở hoàn cảnh này không có bất luận ai muốn chứng kiến một màn này.
Đồng thời, trong lòng bọn họ rõ ràng nhận thức được, cao thủ Nhân đạo đỉnh phong cùng với Ngũ Khí đại tôn giả có chênh lệch rất lớn. Chênh lệch này tuyệt đối không thể dựa vào dũng khí cùng tự tin mà có thể đền bù được khoảng cách.
Nhưng mà, ngay lúc mọi người tưởng rằng Hạ Nhất Minh không chết cũng phải trọng thương, thì hắn thân hình hắn đang nằm trên mặt đất giống như có lò xo vậy, thoáng cái đã đứng lên. Thân thể của hắn ở giữa không trung vặn vẹo vài cái, rồi đứng vững trên mặt cái hố vừa tạo ra.
Ngẩng đầu lên, Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt oán hận nhìn Phất Lan Khắc Lâm đang lơ lửng trên đầu, từ trong miệng hắn nói ra những lời không giống với vẻ mặt mình:
- Phất Lan Khắc Lâm bệ hạ tôn kính. Đa tạ ngài đã hạ thủ lưu tình.
Tôn giả của hai phương Đông và Tây đều lộ ra vẻ chợt hiểu, nhưng sau đó lại tỏ vẻ không hiểu chút nào.
Nguyên là giáo hoàng bệ hạ hạ thủ lưu tình, cho nên Ngũ Khí đại tôn giả sau khi trúng một kích trí mạng vẫn bình thường như trước, giống như không xảy ra chuyện gì. Nhưng làm bọn họ cảm thấy khó hiểu chính là, Phất Lan Khắc Lâm tại sao phải hạ thủ lưu tình với Hạ Nhất Minh, chẳng lẽ lão nhân này muốn bắt giữ hắn.
Ánh mắt mơ hồ hiện lên một đạo tinh quang, Phất Lan Khắc Lâm nghi hoặc nhìn Quang Minh chi trượng trên tay.
Chỉ có lão mới biết được, một kích vừa rồi mặc dù không phải là toàn lực, nhưng lão cũng không hề lưu thủ.
Ngay cả một vị cao thủ cùng giai với hắn nếu trúng phải một kích này tuyệt đối cũng không cảm thấy dễ chịu. Ít nhất, bản thân người đó cũng phải phun ra một chút máu tươi và thân thể đau đớn một chút mới hợp tình hình.
Mà Ngũ Khí đại tôn giả nếu trúng một kích này, có lẽ còn có khả năng lưu lại tánh mạng, nhưng bản thân cũng phải nằm trên giường dưỡng thương mấy tháng, đó là cái tối thiểu.
Nhưng giờ phút này nhìn Hạ Nhất Minh, đừng nói là bản thân hắn không hề bị tổn thương nghiêm trọng đến mức hấp hối, mà ngay cả một chút dấu hiệu thổ huyết cũng không có.
Lão nhân đưa mắt nhìn Hạ Nhất Minh, lẳng lặng nhìn áo giáp màu đen quái dị trên người Hạ Nhất Minh, sắc mặt hắn dần trở nên ngưng trọng.
- Có đi phải có lại. Giáo hoàng bệ hạ, xin mời ngài hãy thưởng thức một chút Ngũ Hành thế giới của Hạ mỗ.
Gương mặt Hạ Nhất Minh nổi lên một tia ửng đỏ, giờ phút này hắn có vô vàn cảm xúc, lòng tin đối với thực lực của bản thân lại càng cường đại hơn trước.
Huyền Quy Xác quả nhiên không hổ được coi là bảo khí có thể tấn chức lên cấp bậc thần khí.Được nó phòng hộ, ngay cả Nhân đạo đỉnh phong cường giả tập kích cũng không thể đả thương được hắn. Mặc dù dưới một kích của Nhân đạo đỉnh phong cường giả, Hạ Nhất Minh vẫn không thể chịu nổi bị lực lượng của họ đánh bay đi. Nhưng từ đầu tới cuối cỗ lực lượng đó không thể xuyên qua Huyền Quy Xác để xâm nhập vào thân thể hắn.
Điều này nói rõ, chỉ cần hắn mặc Huyền Quy giáp này coi như ở vào thế bất bại.
Ngũ Hành quang mang kịch liệt lóe lên, ở giữa bầy trời hình thành một loại phù văn kỳ diệu.
Đây là do hắn từ trong Ngũ Hành bí tịch học được thủ đoạn công kích này, khi vận chuyển Ngũ Hành lực lượng, Ngũ Hành Hoàn sẽ phóng thích ra lực lượng lớn hơn rất nhiều, khiến cho đối phương khó lòng phòng bị.
Phù văn to lớn sau một khắc không ngừng ngưng tụ liền bạo liệt ra, bất quá không giống như người bình thường tưởng. Phù văn to lớn đó sau khi bạo liệt thành trăm ngàn những phù văn nhỏ, được Ngũ Hành Hoàn điều khiển mỗi một loại phù văn giống như quân cảm tử lao về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Vị cường giả đứng đầu phương Tây này hừ lạnh một tiếng, lão mơ hồ có cảm giác Hạ Nhất Minh quả thật không có ý định đào tẩu, hơn nữa hắn còn đang cố gắng kéo dài thời gian..
Chỉ là, mặc cho vị lão nhân này nghĩ muốn nát óc cũng không rõ Hạ Nhất Minh muốn kéo dài thời gian để làm gì.
Trong hải vực của Nam Cương, chỉ có Lưu Ly lão tổ của Lưu Ly đảo là đủ tư cách đánh cùng lão một trận.
Nhưng theo như lão biết, Lưu Ly lão tổ đang ở tận vùng xa xôi của Bắc Cương, trong khoảng thời gian ngắn không thể trở về.
Lúc này ở phương Đông chỉ còn có Hoàng Tuyền lão tổ là đủ tư cách ngăn cản lão.
Tuy nhiên, Phất Lan Khắc Lâm cũng tuyệt đối không tin tưởng vị thích khách vang dang khắp thiên hạ đó sẽ vì đám người này mà xuất thủ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Phải biết rằng, ở phương Đông, lão thích khách đó đồng dạng cũng bị Băng Tiếu Thiên cho nằm ngoài kế hoạch, nếu hắn có thể nuốt trôi cục tức đó mới là chuyện lạ.
Hơi lắc đầu, trường bào trên người Phất Lan Khắc Lâm lại bắt đầu chuyển động, ánh sáng thần kỳ từ trên đó tản mát ra tứ phía.
Khi một màn này xuất hiện, trong lòng Hạ Nhất Minh có chút hoảng hốt, hai chân hắn giống như được lắp hỏa tiễn, nhanh chóng lùi lại phía sau.
Đối với loại kỹ thuật quang minh chính đại đánh lén này hắn vạn phần kiêng kỵ, cũng không dám đứng ngơ ngác tại chỗ cho đối phương đến đánh.Phất Lan Khắc Lâm có thực lực cường đại, hơn nữa lão còn dùng thủ đoạn này để công kích thì khi còn chưa phải Nhân đạo đỉnh phong cường giả thì còn không thể phòng ngự được. Lựa chọn tốt nhất lúc này là nhanh chóng chạy ra xa đối phương.
Động tác của Hạ Nhất Minh nhanh như thiểm địa, tựa hồ theo ý thức nhanh chóng lựa chọn ra biện pháp tốt nhất để xử lý.
Huyền Quy Xác tuy cường đại, nhưng dù sao cũng không phải là toàn thân khải giáp, đầu của hắn vẫn ở bên ngoài Huyền Quy Xác, nếu bị người ta tranh thủ tấn công thì khi đó có hối cũng không kịp.
Nhưng mà, vị lão giả Nhân đạo đỉnh phong này nắm giữ thực lực vượt qua sự tưởng tượng của Hạ Nhất Minh.
Lão nắm giữ Quang chi lực, Quang chi lực không nghi ngờ gì đó chính là loại lực lượng mau lẹ nhất.
Phảng phất giống như người ở trong thần đạo sử dụng thuấn di, đợi tới khi quang mang thần kỳ biến mất thì lão đã xuất hiện trước mặt Hạ Nhất Minh.
Khóe miệng hơi giật giật, Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh vung lên, năm lần tăng phúc lực lượng không hề giữ lại chút nào được đánh ra. Cùng lúc đó những tiểu phù văn mới nãy hắn tạo ra ở khắp mọi nơi lao về phía Phất Lan Khắc Lâm.
Phất Lan Khắc Lâm không chút hoang mang, lão đưa Quang Minh chi trượng lên, từ trên đầu trượng toát ra Quang chi lực cường đại. Quang chi lực trực tiếp va vào Ngũ Hành lực của Hạ Nhất Minh, khiến cho Ngũ Hành lực tiêu tán, dư lực theo đó lao về phía Hạ Nhất Minh.
Chỉ bất quá, lần này Phất Lan Khắc Lâm ra tay nhanh như điện, chưa đợi dư lực đánh về phía Hạ Nhất Minh, lão đã đưa tay điểm về phía đầu của hắn.
Hiển nhiên, mặc dù lão nhân có kinh nghiệm vô cùng phong phú này nhưng cũng không nhận ra được lai lịch kiện áo giáp nọ, thế nhưng bản thân lão đối với lực phòng ngự của nó có chút hiểu biết.
Về phần hơn ngàn cái tiểu phù văn đang bay tới sau lưng, lão nhân này cũng không để trong lòng. Chỉ cần có thể đem người trước mắt này bắt lấy, một chút thủ đoạn công kích đó tự nhiên sẽ bị phá.
Gương mặt Hạ Nhất Minh đột ngột hiện ra nụ cười quỷ dị, mắt nhìn thấy Ngũ Hành lực lượng bị Quang chi lực làm cho tiêu biến, hơn nữa bàn tay của lão đang thò tới đầu mình, hắn nhanh chóng rụt đầu lại.
Tiếp theo đó, Phất Lan Khắc Lâm trợn tròn hai mắt nhìn đầu Hạ Nhất Minh chui vào trong bộ áo giáp kỳ lạ. Sau đó, chiếc áo giáp lập tức phình to ra che chắn phía bên trên đầu của hắn.
Một loạt tiếng nổ ầm ầm vang lên, Quang chi lực cường đạic ủa Phất Lan Khắc Lâm nện thật mạnh lên lưng bộ áo giáp.
Lần này Hạ Nhất Minh bị đánh bay đi, bất quá hướng bị đánh không phải là dưới đất mà là trên không.
Thân hình đang ở giữa không trung, Hạ Nhất Minh lại lộ đầu ra, Ngũ Hành Hoàn trong tay không chút do dự được huy động, hàng ngàn phù văn giờ phút này lập tức bạo phát.
Nhưng mà, quang mang trên người Phất Lan Khắc Lâm sáng lên mãnh liệt, lão dùng chính lớp phòng ngự được dựng lên bởi Quang chi lực để đón đỡ vụ nổ. Thực lực của Nhân đạo đỉnh phong cường giả lúc này được thể hiện ra làm người khác không thể nghi ngờ.
Lão đưa ánh mắt ngạo mạn nhìn lên, tựa hồ muốn nói với Hạ Nhất Minh, khoảnh cách giữa cả hai rất lớn, không phải chỉ một chút thủ đoạn thấp kém và thông minh vặt là có thể đền bù. Sau đó, thân hình lão nhanh như chớp bay lên không trung.
Trong nháy mắt từ trên cao truyền ra vô số tiếng nổ liên tục
Chỉ là, Hạ Nhất Minh rõ ràng không bị lão hù dọa, ngược lại càng thêm quyết tâm phòng ngự, lấy khí thế điên cuồng đánh trả.
Ngũ thải quang mang giữa bầu trời khi tụ khi tán, đem Ngũ Hành chi lực phát huy tới đỉnh điểm.
Thế nhưng, mặc cho lực công kích của hắn có cường đại ra sao, thì trước mặt Nhân đạo đỉnh phong cường giả cũng đều không thể công phá được phòng hộ của họ.
Tiếng nổ ầm ầm một lần nữa từ trên không trung truyền ra, sau đó tiếng rít bén nhọn vang lên, thân hình Hạ Nhất Minh một lần nữa giống như tên rời cung rơi xuống mặt đất......

Chương 849: Huyền Quy Xác không thể phá

Giống như bị thanh cự trùy nện trúng, ánh mắt đám người Kim Chiến Dịch nhìn thấy không biết lần thứ bao nhiêu Hạ Nhất Minh bị đánh trúng.
Nhưng hết lần này tới lần khác Hạ Nhất Minh đều nhanh chóng đứng dậy mà không bị thương, khiến cho trong lòng bọn họ có chút tê dại.
Đến tận lúc này mọi người đối với suy nghĩ Phất Lan Khắc Lâm đã hoàn toàn chối bỏ.
Với thân phận giáo hoàng Thần Điện, lần đầu tiên lưu thủ đối với Ngũ Khí đại tôn giả còn có thể tin, nhưng bị hắn cuốn lấy trong một thời gian dài, nếu lúc đó còn lưu thủ thì danh tiếng sẽ mất hết. Cho nên Phất Lan Khắc Lâm khẳng định không hề có ý định hạ thủ lưu tình.
Điều này, chỉ cần nhìn Hạ Nhất Minh trong một thời gian ngắn ngủi liên tục bị đánh trúng là có thể nghĩ ra.
Nhưng mà, Hạ Nhất Minh hôm nay đã biến thành con gián đánh mãi không chết. Vô luận công kích của Nhân đạo đỉnh phong cường giả có lớn tức mức nào cũng chỉ có thể khiến hắn chật vật chứ không thể lấy đi sinh cơ của hắn.
Với nhãn lực của đám người Kim Chiến Dịch tự nhiên khó có thể nhìn rõ tình huống song phương giao thủ. Bọn họ lại càng không có khả năng tưởng tượng Hạ Nhất Minh bằng vào một kiện áo giáp trên người để chống đỡ lại công kích của Nhân đạo đỉnh phong cường giả.
Lúc này, trong lòng mọi người đều hiện lên một ý niệm.... Quá kinh khủng.
Tên Hạ Nhất Minh này chẳng lẽ thật sự là thánh thú, hơn nữa là cấp bậc cao nhất trong thánh thú.
Bởi vì chỉ có thánh thú cường đại mới có thể bị Nhân đạo đỉnh phong cường giả công kích mà không việc gì.
Hạ Nhất Minh từ trên mặt đất đứng lên, ngũ thải quang mang vẫn lóe lên không ngừng, chúng không hề nản lòng bay về phía Phất Lan Khắc Lâm ở trên cao.
Vị giáo hoàng bệ hạ đến từ Thần Điện phương Tây có chút cảm giác đau đầu.
Lão lần đầu tiên gặp phải Ngũ Khí tôn giả khó giải quyết như vậy, vô luận lão có mạnh tay thế nào đi nữa nhưng cũng không thể phá hủy bộ áo giáp trên người đối phương.
Dù lão có đem toàn bộ Quang chi lực phát tán ra thì vẫn không thể xuyên thủng được lớp phòng ngự của nó.
Sắc mặt lão nhân lúc này đã không còn thoải mái như lúc đầu nữa, mà thay vào đó là vẻ ngưng trọng chưa từng thấy. Ngũ Khí đại tôn giả lại có thể bức lão đến nước này quả thật là trước nay chưa từng có.
Mặc dù thủ đoạn công kích của Hạ Nhất Minh rất ảo diệu, nhưng đối với thực lực của lão vẫn không hề có uy hiếp gì lớn. Chỉ là cũng như vậy, hắn mặc dù có thể đánh trúng Hạ Nhất Minh, nhưng lại không cách nào gây ra thương tổn chính thức cho hắn. Loại cách thức chiến đấu này nếu duy trì lâu thêm thì thể diện Nhân đạo đỉnh phong của hắn sẽ mất hết.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Quang Minh chi trượng trong tay Phất Lan Khắc Lâm hơi sáng lên.
Quang mang này cũng giống như trước đây, nhưng khác ở chỗ bên trong nó ẩn chứa lực lượng hoàn toàn bất đồng.
Thân hình Hạ Nhất Minh đang lao lên đột nhiên dừng lại, hắn ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào quang mang trên Quang Minh chi trượng, trong lòng không khỏi kịch liệt rung động.
Đám người Kim Chiến Dịch có thể không biết điều ẩn chứa bên trong đó là gì, nhưng Hạ Nhất Minh có thể khẳng định đó chính là bổn nguyên lực lượng của Quang chi lực cũng là Quang Minh nhất hệ Thần chi lực.
Cũng chỉ có đứng trước mặt lực lượng của thần đạo mới có thể làm cho Hạ Nhất Minh chính thức cảm thấy rung động.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh gắt gao nhìn từng động tác của đối thủ, chân khí toàn thân hắn được điều động tới cực điểm, tùy thời có thể ứng phó đột biến kế tiếp.
Trên người Hoàng Tuyền lão tổ, Hạ Nhất Minh đã từng cảm nhận được một chút Huyết thần chi lực, mà trên người lão nhân này hắn lại cảm nhận được bổn nguyên lực lượng của Quang chi lực.
Giờ phút này, trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ phải nắm giữ một chút Thần chi lực mới có thể tiến giai lên thần đạo?
Sau một khắc quang mang này xuất hiện, gương mặt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên vẻ nghiêm túc, khi quang mang này được huy động, lão tựa hồ như đã rời xa khỏi nhân đạo, trở nên cao cao tại thượng, tất cả mọi việc trước mắt đều giống như con kiến hôi vậy.
Giờ phút này hình tượng của lão trở nên to lớn hơn bao giờ hết.
Tựa hồ như bị quang mang kỳ dị đó ảnh hưởng, Ngả Đức Văn đột nhiên hét lớn một tiếng, hắn cung kính quỳ lạy, nắm đấm để trước ngực vẽ lên một loại đồ án kỳ dị, trong miệng không ngừng ngâm xướng.Ở bên cạnh hắn, các cường giả đến từ phương Tây cũng theo đó quỳ xuống, bọn họ cũng làm ra hành động tương tự.
Chỉ có Cách Lâm Đốn cùng hai vị tôn giả khác thì hơi do dự chút, cuối cùng sóng vai nhau lui lại phía sau.
Ba người này đến từ Hắc Ám liên minh là đối thủ của Thần Điện, bọn họ hiển nhiên không có khả năng tiến ngưỡng Thần Điện giáo hoàng.
Nhưng khi thấy được từ trên người Phất Lan Khắc Lâm tràn ngập thần chi lực, trong lòng bọn họ cũng rung động kịch liệt.
Về phần đám người Kim Chiến Dịch, mặc dù không học theo bộ dáng của Ngả Đức Văn, nhưng bản thân bọn họ cũng thừa nhận rất nhiều áp lực, sắc mặt ai cũng xám như tro.
Đặc biệt là mấy vị tôn giả ở trong các đại môn phái, bọn họ đã từng gặp Nhân đạo đỉnh phong cường giả cho nên sắc mặt lại càng tái hơn, trong ánh mắt lộ ra tia tuyệt vọng.
Cho dù Kim Chiến Dịch đối với Hạ Nhất Minh luôn tin tưởng thì giờ phút này cũng không có nửa điểm hy vọng.
Bởi vì mấy người bọn họ nhìn ra, để đối phó với Hạ Nhất Minh, Phất Lan Khắc Lâm đã phải thôi động năng lực lớn nhất của Nhân đạo đỉnh phong cường giả.
Loại năng lực này mà sử dụng để đối phó với người chưa đạt Nhân đại đỉnh phong thì tuyệt đối có thể coi là đồ sát. Căn bản người đó không có khả năng chống cự.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, cổ tay hơn rung lên, từ trong Ngũ Hành Quang Mạc lấy ra một tấm thuẫn. Đây là hắn từ trong Luân Hồi lấy được bảo khí của thần đạo, vốn nó được đặt ở trong không gian của vòng cổ. Nhưng từ khi phát hiện ra sự ảo diệu của Ngũ Hành thế giới, hắn liền đem nó di chuyển vào bên trong Ngũ Hành Hoàn, như vậy trong lúc kháng địch có thể lấy ra một cách tiện dụng hơn rất nhiều.
Giơ cao tấm thuẫn lên, gương mặt Hạ Nhất Minh lộ ra vẻ kiên nghị, hắn một lần nữa hướng về phía đối phương phát ra công kích.
Vô luận kết quả cuối cùng của Hạ Nhất Minh như thế nào, thì hắn ở trong lòng mọi người đều là kẻ có dũng khí dám khiêu chiến Nhân đạo đỉnh phong cường giả. Cho dù là ai đối với hắn có lòng ghen ghét thì lúc này cũng phải thừa nhận người này nắm giữ ý chí mà không ai có thể khuất phục được.
Nhưng mà, vô luận kẻ nào cũng không thể nhìn ra, gương mặt đang ẩn dấu phía sau tấm thuẫn của Hạ Nhất Minh hiện lên một tia lo âu.
Bách Linh Bát người này còn làm gì mà không đem theo Bạch Mã tới đây, chẳng lẽ hai người bọn họ đang ăn thua với nhau, bản thân mình phải tự chống đỡ?
Ý niệm này quanh quẩn trong đầu Hạ Nhất Minh một chút, sau đó toàn bộ tinh lực của Hạ Nhất Minh đều dồn về phía lão nhân.Phất Lan Khắc Lâm lẳng lặng nhìn Hạ Nhất Minh với khí thế như lang như hổ lao tới, đối với cái loại đánh không chết này trong lòng lão cũng rất buồn bực, nhưng ánh mắt cũng không che dấu một tia thưởng thức.
Đáng tiếc là, hắn lại là cường giả của phương Đông.
Ánh mắt lão mang theo một chút thương xót, tay nhẹ nhàng huy động Quang Minh chi trượng, thần chi lực phảng phất như tùy thời có thể phóng xuất ra.
Tuy nhiên, ngay lúc này, sắc mặt lão đột nhiên thay đổi, lão cảm thấy được khí lưu quanh người đang xảy ra biến hóa kỳ dị, một cỗ áp lực vô hình từ đâu đó truyền tới. Giống như từ quang người hắn đột nhiên hiện ra các dòng chảy ngầm của Tinh Thần đảo, chúng muốn đem thân thể lão kéo xuống cảnh vạn kiếp bất phục.
Quang mang trên người Phất Lan Khắc Lâm đại phát, chỉ trong nháy mắt lão lập tức hiểu được đây là do Hạ Nhất Minh gây ra, nguồn lực lượng cổ quái đó đến từ mặt của tấm thuẫn hắn đang giơ lên.
Trong lúc nhất thời, giáo hoàng bệ hạ đối với Hạ Nhất Minh có rất nhiều bảo vật sinh ra một tia đố kỵ, đối với một người có thể liên tiếp lấy ra những kiện thần binh thì ai cũng phải động lòng.
Quang mang cường đại tuôn ra, khó khăn lắm lão mới có thể ổn định lại thân hình của mình.
Sau đó, cổ tay lão hơi vung lên, thần chi lực trên Quang Mang chi trượng được bắn ra.
Áp lực ở giữa không trung đột nhiên được gia tăng lên vô số lần. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Quang thần lực nắm giữ khả năng tinh lọc hết thảy mọi lực lượng, mọi thứ ở trước mặt Quang chi lực đều bị bài xích.
Hoảng hốt một chút, Hạ Nhất Minh từa hồ đã đi tới trước Sanh Tử Luân Hồi ở Quang Minh thế giới.
Ở trong thế giới này, Hạ Nhất Minh cơ hồ hết chết rồi lại sống, hơn nữa nó còn để lại trong lòng hắn ấn tượng khó phai.
Mà giờ phút này, Hạ Nhất Minh tựa hồ một lần nữa tiến vào trong thế giới đó.
Hai mắt hắn nhắm lại, đột nhiên đưa ra một lựa chọn mà không ai có thể nghĩ ra được.
Cổ tay hắn rung lên, tấm chắn trước mặt biến mất không thấy đâu, ngay sau đó, đầu cùng tứ chi Hạ Nhất Minh cuộn lại, kiện bảo khí kỳ dị trên lưng Hạ Nhất Minh giống như tâm linh tương thông, trong nháy mắt phình ra che chắn thân thể của hắn.
Quang chi thần lực nhanh chóng ập tới, hơn nữa còn trực tiếp đánh vào phía trên bộ áo giáp.
Khả năng tinh lọc hết thảy mọi thứ của Quang chi lực giống như thủy triều quét qua, trong nháy mắt bộ áo giáp xảy ra biến hóa mà mắt thường có thể thấy được, nó không ngừng bành trướng hơn.
Cuối cùng, Quang chi thần lực đã biến mất, bộ áo giáp trên người Hạ Nhất Minh giống như biến thành một chiếc mai rùa ở giữa không trung.
Từ từ, đầu và tứ chi Hạ Nhất Minh được duỗi ra, trong lòng hắn vẫn có chút sợ hãi nhìn về tứ phía, ánh mắt không che dấu được tia vui mừng lẫn sợ hãi.
Quang chi thần lực cường đại cũng không thể xuyên thấu qua Huyền Quy Xác đã được Cửu Long Lô đoán tạo.
Phất Lan Khắc Lâm trợn mắt cứng lưỡi nhìn bộ Huyền Quy Xác trên người Hạ Nhất Minh, ánh mắt lão từ từ hiện lên vẻ cuồng nhiệt.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt lão hiện ra vẻ thất thố, bởi vì lão rốt cuộc đã nhận ra được lai lịch của kiện thần binh này.
Bỗng nhiên, một tiếng hí giống như lôi đình vang lên, từ trên đầu bọn họ hạ xuất hiện lôi điện đánh xuống.....

Chương 850: Một khắc chung

Khi Hạ Nhất Minh đem đầu và tứ chi ở trong Huyền Quy Xác vươn ra trông thật tức cười, đặc biệt sau khi Quang chi thần lực công kích qua đi Huyền Quy Xác đã khôi phục lại bộ dạng vốn có của nó.
Cho nên động tác của hắn lúc này giống như con rùa rúc đầu vào trong mai đang dần dần thò ra. Động tác này nếu ở trong tình huống bình thường, các tôn giả khác khẳng định sẽ cười lớn mà bình luận. Nhưng giờ phút này, lại không có bất kỳ người nào cười nhạo hắn.
Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Huyền Quy Xác tràn ngập sự tham lam và hâm mộ.
Với kiến thức của bọn họ thì bây giờ đã rõ Hạ Nhất Minh sở dĩ có thể dưới công kích của Nhân Đạo Đỉnh Phong cao thủ bình yên vô sự là có liên quan tới bộ áo giáp này.
Lực lượng phòng ngự của Huyền Quy Xác đạt tới tình trạng khó tin, không chỉ Nhân Đạo Đỉnh Cao cường giả công kích toàn lực vẫn cón thể đón đỡ, thậm chí ngay cả Quang chi thần lực cũng không thể gây cho nó chút tổn thương nào.
Nếu như lúc này ở trong bộ áo giáp đó không phải là Hạ Nhất Minh mà là bọn hắn....
Như vậy bọn họ chẳng phải ở trước mặt Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả bảo trì tư thế bất bại sao?
Đương nhiên, tất cả những suy nghĩ này chỉ ở trong lòng các tôn giả mà thôi, chứ không ai có ý định động thủ cướp đoạt cả.
Nhìn hai người giao thủ thể hiện ra lực lượng cường đại đã khiến cho suy nghĩ đó của bọn họ bị phá hủy ngay khi nó chưa kịp hình thành.
Muốn lấy vật đã được người ta quang hóa thì không phải là tìm tử lộ sao?
Phất Lan Khắc Lâm có chút nhức đầu, ánh mắt của hắn cũng càng trở nên nóng rực, nghĩ không ra thần đạo đã biến mất bao nhiêu năm bây giờ đột nhiên có bảo vật như vậy xuất hiện trước mặt lão.
Ngay cả người chưởng quản một nửa phương Tây Thần Điện giáo hoàng giờ phút này cũng động tâm với bảo vật này.
Huyền Quy Xác của thần thú cho dù là ở thời kỳ thần đạo còn tồn tại cũng là bảo vật tồn tại trong truyền thuyết.
Mà càng hiếm có hơn chính là Huyền Quy Xác này lại được đoán tạo thành công thành một bộ phòng hộ thần binh.
Nếu thần binh này rơi vào trong tay lão, như vậy trong Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả lão sẽ trở thành người có năng lực áp đảo tất cả, trở thành đệ nhất nhân ở cảnh giới này.
Sát khí khổng lồ từ trong lòng Phất Lan Khắc Lâm bắt đầu dâng lên.
Ánh mắt của lão vô cùng chăm chú, giờ phút này, giáo hoàng bệ hạ đã không coi Hạ Nhất Minh là Ngũ Khí đại tôn giả bình thường nữa. Mà lão đã coi như hắn là người đủ tư cách để mình buông tay đánh một trận.
Mặc dù đại bộ phận lòng tôn kính của hắn chính là dành cho Huyền Quy Xác, nhưng thái độ này nếu truyền ra ngoài thì khẳng định địa vị của Hạ Nhất Minh sẽ giống như nước đẩy thuyền lên, thậm chí còn không hề dưới Thần Toán Tử.
Nhưng mà, ngay giờ phút này, từ chân trời phía xa bỗng nổi lên tiếng vang như sấm rền, âm thanh nhanh chóng truyền tới nơi đám người Hạ Nhất Minh đang đứng.
Khi đạo âm thanh này truyền tới tai mọi người, một đạo tiếng hí vang vọng khắp đát trời cũng đồng dạng vang lên.
Từ phía xa, không biết từ khi nào xuất hiện một đạo điện quang lóe lên, nó nhanh chóng bay về phía này.
Trong lòng Hạ Nhất Minh nhất thời thả lỏng ra, hắn hít sâu một hơi, bản thân hắn phải chịu một phen đau khổ quả thật không uổng phí. Cuối cùng thì đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất.
Bất quá, hắn lập tức trợn tròn hai mắt mình lên, Bạch Mã tại sao lại từ phía chân trời đến đây? Chẳng lẽ nó có hai cánh sao? Hơn nữa tốc độ của nó cũng rất chậm a, còn chậm hơn cả khi chạy trốn ở trên biển rất nhiều. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nguyên lai khi nãy Bảo Trư trốn đi, bây giờ lập tức chạy ra, ở dưới bốn chân của nó lập tức hóa thành bốn đạo mây đen, nhanh chóng bay về phía Hạ Nhất Minh.
Tiểu tử này không có Huyền Quy Xác thủ hộ, mà Phất Lan Khắc Lâm lại khó chơi hơn cả Vũ gia lão tổ, cho nên với trí thông minh của nó lập tức trốn đi. Mãi cho đến lúc viện binh tới mới chạy ra diễu võ dương oai.
Ở trên mặt đất, Kim Chiến Dịch cùng các tôn giả phương Đông đều lộ vẻ mặt vui mừng, từ khi nghe thấy tiếng hí đó và lôi điện ở cuối chân trời, bọn họ đã mơ hồ có cảm giác đây chính là Bạch Mã Lôi Điện luôn đi theo Hạ Nhất Minh. Nhưng bọn họ nghĩ mãi cũng không ra, Bạch Mã sao lại phóng xuất ra khí thể vô cùng khổng lồ như vậy?
Loại lực lượng này đã vượt qua cả sự thừa nhận của bọn họ, cùng với ấn tượng về Bạch Mã trong di vãng hoàn toàn khác biệt môt.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm hiện lên vẻ kinh dị, từ khi lão cảm nhận được bên trong tia lôi điện đó ẩn chứa uy lực cường, lão lập tức hiểu được vì sao Hạ Nhất Minh lại cố tình dây dưa cùng lão.
Hơn nữa còn không tiếc hết thảy, xuất ra Huyền Quy Xác để làm hộ thuẫn mà trì hoãn thời gian.
Ở Nam Cương, sau khi Lưu Ly lão tổ rời khỏi, có lẽ không con ai đủ khả năng cùng lão sánh vai. Nhưng mà trong đó là không nói tới thánh thú đỉnh cấp, tuy nhiên lúc này ở cuối chân trời lại xuất hiện một đạo lôi điện uy lực như vậy.
Bên trong đó không nghi ngờ gì chính là ẩn dấu một đầu thánh thú.
Những lôi điện này bao phủ phương viên mười trượng, ở trong không gian này chỉ thấy khắp nơi đều là lôi điện, không có chỗ cho lực lượng khác dung thân.Có thể phóng thích ra lôi điện có uy lực như thế chứng tỏ thánh thú bên trong có thực lực cường đại vô cùng.
Hạ Nhất Minh ôm Bảo Trư trong lòng, hắn hơi do dự một chút, chỉ chốc lát sau thân hình hắn chợt động, mọi người kinh hãi nhìn thấy hắn tiến vào bên trong vùng lôi điện bao phủ.
Xung quanh người hắn nổi lên một tầng ánh sáng, áo giáp do Ngũ Hành chân khí nạo nên tự lập thành một thế giới cách biệt, đem toàn bộ lôi điện ngăn cản ở bên ngoài.
Chỉ cần Bạch Mã không chủ tâm dùng lôi điện tấn công hắn, thì bộ áo giáp này có thể cam đoan Hạ Nhất Minh không bị chút thương tích nào.
Đi tới trung tâm của vùng lôi điện, Hạ Nhất Minh hơi lảo đảo một chút, hắn rốt cục đã hiểu được Bạch Mã vì sao khi bay tới đây lại chậm như vậy.
Bách Linh Bát đang ở dưới bụng Bạch Mã, hắn chậm rãi hạ xuống. Điều làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy sợ hãi chính là, hai mắt của Bạch Mã Lôi Điện vẫn nhắm nghiền, rõ ràng nó vẫn ở trong trạng thái hôn mê.
Hạ Nhất Minh đem thanh âm biến thành một đường thẳng nhỏ như sợi chỉ truyền vào tai Bách Linh Bát:
- Bách huynh, đây là thế nào?
Bách Linh Bát chậm rãi hạ Bạch Mã Lôi Điện xuống đất, chậm rãi nói:
- Ta nhận được tín hiệu của ngươi, nên lập tức đến đảo nhỏ tìm nó. Nhưng khi ta tìm được nó, thì nó vẫn ở trong trạng thái này.
Lòng Hạ Nhất Minh hơi lạnh đi, hắn chăm chú cảm ứng một chút khí tức do Bạch Mã Lôi Điện phóng ra, sau một lúc cũng hiểu được nguyên cớ trong đó.
Bạch Mã Lôi Điện hiện đang tiến vào trong một trạng thái minh tưởng.
Có lẽ chính vì điều này cho nên Bạch Mã Lôi Điện mới không ngừng phóng ra lôi điện quanh người để bảo vệ bản thân khi tiến vào trạng thái này.
Hạ Nhất Minh có cảm giác, một khi nó tự động tỉnh lại, thì khả năng khống chế lôi điện của nó sẽ thuận lợi và cường đại hơn rất nhiều.
Tuy nhiên lúc này, Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn lại phía sau, màn lôi điện sau lưng mặc dù khiến cho người ta không thể nhìn thấy gì, nhưng trong đầu hắn vẫn hiện lên hình ảnh khuôn mặt lão nhân kia.
Vị giáo hoàng bệ hạ ngoài kia sẽ để cho Bạch Mã có thời gian để tỉnh lại sao?
Hạ Nhất Minh cũng không muốn bản thân mình sẽ phạm phải sai lầm gì mà không thể tha thứ nổi.
Tâm niệm vừa chuyển, Hạ Nhất Minh đột nhiên nói:- Bạch Mã nếu đã chưa tỉnh lại thì tại sao lại có thể phát ra được tiếng kêu?
Bách Linh Bát không nói gì, hắn mở miệng ra, từ trong miệng của hắn phát ra tiếng hí của Bạch Mã.
Hạ Nhất Minh không khỏi cười khổ một tiếng, người này dĩ nhiên còn có khả năng bắt chước âm thanh một cách kỳ diệu như thế.
- Bách huynh làm thế này là sai lầm rồi. - Hạ Nhất Minh cười khổ nói:
- Bạch Mã nếu đã chưa tỉnh lại, thì huynh không nên đưa nó tới đây. Nếu để cho Phất Lan Khắc Lâm biết được, hắn liệu sẽ bỏ qua cho Bạch Mã sao?
Bách Linh Bát khẽ lắc đầu nói:
- Một khắc chung.
Hạ Nhất Minh giật mình nói:
- Cái gì?
- Ta đã kiểm tra qua, nhiều nhất chỉ thời gian một khắc nữa Bạch Mã sẽ tỉnh lại.
Hai mắt Hạ Nhất Minh giương lên, hắn vui mừng khôn xiết, đối với những phán đoán của Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh trước nay đều không hề nghi ngờ.
Đưa tay lên sờ bộ Huyền Quy Xác phía sau lưng, Hạ Nhất Minh nghiến răng nói:
- Một khắc thời gian không thành vấn đề.
Hắn nói xong lập tức định quay người rời đi, nhưng đúng lúc này cổ tay liền bị giữ lại.
- Để ta đi. - Bách Linh Bát bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh giật mình, hắn không hề phủ nhận sự cường địa của Bách Linh Bát. Trong mấy năm qua do liên tục sử dụng Sinh Mệnh thạch cho nên thực lực của Bách Linh Bát cũng tiến bộ không ngừng, thậm chí còn không hề dưới hắn, hơn nữa bản thân Bách Linh Bát còn có tấm thân bất tử. Với những ưu thế như vậy, cho dù là Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả cũng không có khả năng giết được hắn.
Thế nhưng, thực lực của hắn lúc này đem so với Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả còn chênh lệch không nhỏ, muốn duy trì một khắc thời gian quả thật không phải là điều dễ dàng.
Chần chờ một chút, Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu nói:
- Chúng ta cùng lên.
Lấy thực lực của hai người muốn liên thủ cầm cự với Phất Lan Khắc Lâm một khắc thời gian cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Nhưng vị cường giả đứng đầu phương Tây kia liệu có thể không nhìn ra ý đồ của bọn họ không? Nếu hắn trực tiếp không để ý tới hai người mà tấn công về phía Bạch Mã, như vậy lúc đó bọn họ có hối cũng không kịp.
Tuy nhiên, Bách Linh Bát lại khẽ lắc đầu, ánh mắt của hắn sáng ngời lên. Từ hai mắt của hắn, Hạ Nhất Minh có thể nhìn ra được niềm tin tuyệt đối.
Khi Hạ Nhất Minh nhìn thấy hai mắt của Bách Linh Bát trong lòng không khỏi run nhẹ, không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà hắn lại gần đầu đồng ý.
Trong lòng Hạ Nhất Minh lúc này hiện ra một ý niệm, chẳng lẽ Bách Linh Bát cùng với Bạch Mã giống nhau, cả hai ăn phải cái gì đó cho nên lúc này mới có thực lực chống lại Nhân Đạo Đỉnh Phong cường giả?
Bách Linh Bát xoay người thong thả đi ra ngoài, nhìn bóng lưng của hắn, Hạ Nhất Minh lại cảm thấy như mình bị hoa mắt. Hắn rõ ràng nhìn thấy được quần áo trên người Bách Linh Bát có chút thay đổi, hơn nữa hình thể cũng có chút bất đồng so với trước.
Nhìn kỹ một chút, Hạ Nhất Minh không khỏi hít lạnh một hơi, bóng lưng đó làm cho hắn nhớ tới một người đã khiến cho bọn hắn phải trốn chui trốn nhủi như một con chuột - Hoàng Tuyền lão tổ.
Sau đó hắn liền nghe được âm thanh kinh ngạc của Phất Lan Khắc Lâm vang lên:
- Phàm Thù môn chủ....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau