VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 841 - Chương 845

Chương 841: Chiến Ưng Thần Điện

Một ngọn sóng biển ập tới làm cho bọt nước văng tung tóe khắp nơi, mạn thuyền trơn nhẵn khiến cho không một ai có thể đi tới đầu thuyền.
Hôm nay là ngày thứ năm kể từ khi rời khỏi Ái Nhĩ Pháp, mọi người tiếp tục rong ruổi trên biển để đi tới nơi ước định - Tinh Thần đảo.
Đây là lần đầu tiên Hạ Nhất Minh chứng kiến một địa phương quỷ dị và nguy hiểm như vậy.
Toàn bộ hòn đảo giống như một bầu trời sao vậy, vây quanh chúng nó không phải là những biển cả, mà là những dòng nước ngầm chảy xiết, vô cùng nguy hiểm.
Dòng chảy nơi này tiếp nối nhau, cơ hồ không hề bị ngắt quãng, hơn nữa cho dù là từ xa nhìn lại, mọi người cũng có thể cảm nhận được hấp lực cường đại từ đó thoát ra.
Đến tận lúc này, mọi người mới biết được bọn họ quả thật đã đến một nơi vô cùng nguy hiểm.
Kim Chiến Dịch cười khổ nói:
- Nghĩ không ra nơi này lại có một địa phương quỷ quái như thế, nếu sớm biết thế này Kim mỗ đã đề nghị đổi địa điểm.
Từ Đạt Minh bật cười, nói:
- Kim huynh nói đùa. Theo tiểu đệ biết, mây trăm năm trước các tiền bối phương đông chúng ta đã từng sắp xếp địa điểm so tài ở nơi cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì trước đó đã làm quen với địa hình xung quanh cho nên mới may mắn chiến thắng. Theo ta thấy, lần này bọn họ cũng có chủ ý như vậy.
Mọi người lần lượt đều cau mày lại, trong lúc cao thủ chính thức giao phong, địa lợi đôi khi lại chính là vấn đề mấu chốt để quyết định thắng thua.
Lệ Giang Phong trầm giọng nói:
- Từ huynh nói không sai. Ta có thể khẳng định, sẽ có người đề nghị so tài ở trên dòng suối chảy đó. Hắc hắc, dòng chạy đó thiên biến vạn hóa, cho dù không thắng cũng có thể phòng ngự. Ngay cả là chúng ta cũng bị nó ảnh hưởng, nếu thật sự quyết đấu trên đó, chỉ sợ hơn nửa tinh lực đều phải đặt lên đó.
Từ Đạt Minh cười nói:
- Nếu như mấy lần trước đây quyets đấu ở chỗ này, có lẽ chúng ta khó có thể chiến thắng. Nhưng lần này.....
Ánh mắt hắn thoáng nhìn về phía Hạ Nhất Minh, tất cả mọi người đều hiểu ý hắn, khóe miệng khong khỏi lộ ra nụ cười hả hê.
Thật không biết người phương Tây sau khi khổ tâm bố trí lại chứng kiến thấy một vị cao thủ Ngũ Khí có thể phi hành thì sắc mặt sẽ trở nên như thế nào?
Giờ phút này, cho dù là Kim Chiến Dịch cũng có chút mong chờ thời điểm đó.
Lệ Giang Phong cười to mấy tiếng nói:
- Chúng ta vào thôi.
Hắn nhảy xuống khỏi thuyền, hai chân đạp nhẹ lên mặt biển, chạy vào phía dòng chảy.
Những người còn lại đều lần lượt gật đầu rồi cả đám đuổi theo.
Hạ Nhất Minh ôm Bảo Trư ở trong lòng, nhìn về phía Bách Linh Bát gật đầu một cái, nói:
- Bách huynh, huynh ở bên ngoài này chờ đi.
Bách Linh Bát hơi gật đầu, hắn cũng không trả lời. Thân hình Hạ Nhất Minh nhoáng lên một cái, cũng không thấy hắn sử dụng thần binh để phi hành, mà nhảy xuống mặt biển đuổi theo mọi người.
Lần này hai phương Đông và Tây so đấu là chuyện của tất cả những người mới tấn chức tôn giả. Cho nên vô luận Hoa Thụy Kim hay Bách Linh Bát cũng không có tư cách tiến vào.
Đưa mắt nhìn những đoàn người rời khỏi thuyền, Hoa Thụy Kim cười tươi nói:
- Bách huynh, bọn họ lần này không mất thời gian mấy ngày thì khó có thể trở về. Trong khoang thuyền tiểu đệ có mấy ly rượu nhạt, mời Bách huynh cùng vào thưởng thức.
Bách Linh Bát lạnh lùng nói:
- Bất tất phải như thế.
Thanh âm của hắn lạnh tanh không có chút tình cảm của hắn vang lên, nhưng gương mặt của Hoa Thụy Kim vẫn tươi cười như trước, như không hề có chút tức giận nào.
Với việc Bách Linh Bát có thể chiến thắng Thần Toán Tử, đừng nói là không nể mặt mũi hắn, cho dù có đem chiếc thuyền này phá hủy đi hắn cũng không hề tức giận.
Một canh giờ sau, đám người Hạ Nhất Minh đã bình an vượt qua dòng nước chảy ngầm ngoài khơi. Hoa Thụy Kim sau khi bị từ chối liền lắc đầu tiến vào trong khoang thuyền.
Bất quá khi hắn vừa tiến vào bên trong, quay đầu lại nhìn chỉ thấy Bách Linh Bát giống như một pho tượng đá đứng ở đầu thuyền, mặc cho thuyền bị sóng biển lay động hắn vẫn bất động như núi.
Trong lòng Hoa Thụy Kim mơ hồ có chút đố kỵ, không biết Hạ Nhất Minh từ đâu có thể đem về một nhân vật lợi hại như vậy.
Bách Linh Bát quan tâm tới Hạ Nhất Minh chỉ sợ hơn cả tình cảm huynh đệ, bằng hữu sinh tử chi giao.
Nếu như không phải Bách Linh Bát cùng Hạ Nhất Minh là hai người có hình dạng khác nhau, hắn thật sự nghi ngờ Hạ Nhất Minh là con tư sinh của Bách Linh Bát.Thở nhẹ một hơi, chuyển ánh mắt về phía Tinh Thần đảo, trong lòng hắn đột nhiên hiện lên một loại cảm giác xúc động.
Bất quá, rất nhanh sau đó hắn đã dứt bỏ cái cảm giác này ra khỏi đầu, so đấu giữa tôn giả của phương Tây và Đông đã kéo dài mấy ngàn năm. Trong trận chiến mặc dù khó có thể tránh được việc xuất hiện thương vong, nhưng tất cả mọi người đều tuân thủ quy tắc, không một ai có thể dễ dàng phá hủy quy tắc đó.
Đã như vậy hắn còn gì phải lo lắng nữa....
Chỉ là, khi nhìn về phía xa của bầu trời, nơi đó xuất hiện một đàn thánh thú khổng lồ đang đi tới, trong lòng hắn có một chút không yên.
Chỉ mong, mọi chuyện đều xảy ra một cách thuận lợi.
***************
Lệ Giang Phong mặc dù là người ở Nam Cương đã lâu, nhưng hắn đối với hoàn cảnh của Tinh Thần đảo cũng không quen thuộc lắm.
Nơi này ở Nam Cương là một hiểm địa nổi tiếng, Lệ Giang Phong cũng không có khả năng rỗi việc mà chạy tới nơi này.
Bất quá, do hàng năm sống ở vùng Nam Hải, hắn đối với những dòng chảy ngầm ở trên biển cũng có một chút kinh nghiệm.
Ở trước mặt hắn, một dòng tiếp nối một dòng theo quy tắc nhất định.
Ngoại trừ dòng chảy ngầm lớn ra, còn lại là vô số các dòng nhỏ không ngừng lưu động, khi thì phân tán, lúc lại hợp với nhau. Khắp mọi người không hề có một chỗ bình thường.
Nhìn từ xa đã có thể thấy những dòng chảy này rất kinh người, khi tới gần sắc mặt tất cả mọi người đều trở nên ngưng trọng.
Từ dòng chảy ngầm truyền ra hấp lực to lớn, vượt ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Dù là với thực lực tôn giả của bọn họ khi tới gần cũng có thể cảm nhận được bản thân đang bị chúng hút tới rất mạnh.
Lệ Giang Phong trầm giọng nói:
- Các vị, hấp lực của dòng chảy ở đây rất mạnh, thật sự không phải là nhỏ a. Trước khi tiến vào chúng ta nên tiến hành dò xét cẩn thận. Tuyệt đối không ai được bất cẩn mà tiến nhanh vào, nếu không một khi thất bại thì thật đáng hổ thẹn.
Lời nói của hắn nghe rất uyển chuyển, nhưng mọi người đều hiểu rõ ý tứ trong lời của hắn.
Nơi này là địa phương mà các cường giả phương Tây lựa chọn, bọn họ khẳng định đã sớm tiến vào trong Tinh Thần đảo, hơn nữa còn có khả năng đang quan sát động tĩnh của bọn họ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nếu lúc này có người không cẩn thận trượt chân xuống nước, mặc dù với thực lực tôn giả của bọn họ thì không nguy hiểm tới tính mạng nhưng thể diện thì không còn.
Cho dù cuối cùng có dành được thắng lợi thì cũng không ngẩng đầu lên nổi.
Lệ Giang Phong đi trước một bước, nhìn thì giống như hắn không để ý tới xung quanh, nhưng mỗi một bước đều trầm ổn như núi Thái Sơn. Hắn nhanh chóng vượt qua được mấy dòng chảy chính yếu, ở mấy vị trí nguy hiểm đều linh hoạt né tránh một cách dễ dàng.Sau lưng hắn, Kỳ Liên Song Ma, Từ Đạt Minh cùng Lâm Hưởng Tình đều bám theo sát nút, mỗi một bước của bọn họ đều đi theo bước chân của Lệ Giang Phong, trong toàn bộ quá trình không có nửa điểm sai lầm.
Khi đám người bọn họ đi qua, mặt biển lập tức trở lại như lúc ban đầu, cho dù là người tiếp theo muốn dựa vào con đường của bốn người phía trước cũng rất khó có thể xác định được đúng.
Giờ phút này, Lệ Nhã Tĩnh cũng bắt đầu lựa chọn đường tiến vào của mình, nàng ở Nam Hải cũng đã nhiều năm cho nên bản thân đối với các dòng chảy ngầm cũng quen thuộc không kém.
Tiếp theo nàng là Kim Chiến Dịch, Ngụy Tông Tân đến từ Tây Bắc, ba người nối đuôi nhau tiến vào.
Dưới sự dẫn dắt của nàng mọi người mặc dù có kinh hãi nhưng không hề gặp nguy hiểm, ba người đều bình an đặt chân lên Tinh Thần đảo.
Về phần Hạ Nhất Minh, hắn nhìn qua thì giống như mọi người, đều là đạp trên mặt nước biển mà đi, nhưng thực tế lại khác, chung quanh hắn luông có một tia lực lượng cường đại ba động.
Đây chính là vô hình thần quang do Cực Quang Chi kiếm bao bọc lấy hắn, giúp hắn có thể phi hành, còn động tác dưới chân chỉ là để che mắt người khác mà thôi.
Một lúc sau, cả đoàn người đã đặt chân lên đảo nhỏ, bọn họ quay đầu nhìn quanh, trong ánh mắt đều hiện lên một tia kinh hãi.
Nếu như không có cha con Lệ gia dẫn đường, bọn họ ngay cả có mất nhiều hơn thời gian cũng chưa chắc đã vượt qua được dòng nước ngầm bên ngoài mà tiến vào đây.
- Đám người phương Tây này quả nhiên không có tâm ý tốt. - Từ Đạt Minh vừa đặt chân lên bờ đã hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Hiểm địa như vậy nếu không trải qua vô số lần thử nghiệm thì rất khó có thể bình yên vượt qua. Lâm mỗ cũng không tin bọn họ có thể dễ dàng tiến vào trong này.
Mọi người đều im lặng gật đầu, chỉ có người lạc vào nơi đây mới biết được nguy hiểm của hiểm địa trong truyền thuyết này.
Kim Chiến Dịch nhăn mày nói:
- Lệ huynh, dòng nước ngầm ở nơi này hình thành như thế nào? Sao nó lại có hấp lực cường đại như thế?
Ngay cả là tôn giả cũng khó có thể thừa nhận được hấp lực như vậy, nếu đổi thành người bình thường thì dù có quen thuộc hoàn cảnh xung quanh thế nào cũng đều bị nó hút vào bên trong.
Hơn nữa dưới hấp lực này thì một khi bị hút vào bên trong, cho dù là tiên thiên cường giả cũng khó có thể thoát khỏi.
Lệ Giang Phong trầm ngâm chốc lát nói:
- Các dòng nước ngầm bên ngoài Tinh Thần đảo đã tồn tại từ vạn năm trước, Lệ mỗ cũng không biết nguyên nhân. Bất quá, tạo vật do tự nhiên làm ra đều thiên kỳ bách quái, chúng ta không thể nghiên cứu hết được.
Hàng lông mày của Kim Chiến Dịch hơi nhướng lên, đang định nói chuyện, ánh mắt hắn đột nhiên ngừng lại, đưa tay chỉ lên trời nói:
- Linh thú Chiến Ưng.
Mọi người lập tức ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ở phía xa có một con chim to đang giang cánh bay tới.
Mặc dù khoảng cách vô cùng xa không thể nhìn thấy rõ, nhưng đại đa số những người ở đây đều nhận biết được lai lịch của nó.
Thần Điện ở phương Tây chính là một trong hai thế lực đứng đầu, trong đó bồi dưỡng rất nhiều nhân tài kiệt xuất, trong đó có cả người thuần dưỡng Chiến Ưng. Vũ lực của bọn họ không cao, nhưng địa vị ở trong Thần Điện lại rất cao.
Chiến Ưng từ khi sinh ra đã sống chung với loài người, hơn nữa nó còn được hưởng thụ đãi ngộ vô cùng tốt ở Thần Điện.
Sau khi chúng trưởng thành đều trở thành tọa kỵ cho những người thuần phục ở trong Thần Điện, chở các cường giả của Thần Điện đi khắp mọi nơi.
Từ góc độ nào nhìn vào cũng thấy cách làm của Thần Điện giống như với Thâm Sơn Đồ Đằng. Bất quá, nếu nói về quy mô thì Thần Điện của phương tây lại không thể so sánh được với Thâm Sơn Đồ Đằng.
Lúc này, Chiến Ưng trên bầu trời hơi vẫy hai cánh bay đến trên đỉnh đầu bọn họ, nó bay tròn một vòng tựa như đang dò xét bên dưới.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh lập tức trở nên ngưng trọng, hắn lãnh đạm nói:
- Không phải là linh thú.
Kim Chiến Dịch giật mình nói:
- Hạ huynh nói cái gì?
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Thánh thú Chiến Ưng!

Chương 842: Cuộc chiến trên không

Một tiếng kêu to từ trên không truyền đi khắp nơi.
Đây là là do một con chim lớn có sải cánh chừng năm trượng, con chim này có cặp mắt sắc bén, lông toàn thân màu đen thi thoảng lại lóe lên quang mang huyền bí, một đôi cự trảo giống như chiếc mỏ neo tùy thời có thể từ trên trời bổ xuống dưới.
- Đây là thánh thú Chiến Ưng? - Giọng nói của Kim Chiến Dịch có vẻ khó tin.
Kỳ thật sau khi nhìn thấy con Chiến Ưng này, tất cả mọi người đều cảm nhận được hơi thở cường đại từ nó thoát ra. Một khi cảm ứng được cỗ hơi thở này thì không ai còn tin con Chiến Ưng này là phi hành linh thú bình thường.
Chỉ là, khi bọn họ biết con Chiến Ưng này là thánh thú trong lòng không khỏi có chút giật mình.
Theo như bọn họ biết, Chiến Ưng có cấp bậc thánh thú ở trong Thần Điện cũng chỉ có một con mà thôi.
Vô luận thế nào, con thánh thú này cũng không nên xuất hiện ở đây, bởi vì Chiến Ưng cường đại như thế căn bản không có khả năng ban cho một cường giả mới tấn chức. Vậy mà giờ phút này, bọn họ chính thức nhìn thấy được con thánh thú Chiến Ưng.
- Lệ huynh, Thần Điện của phương Tây không phải là mới xuất hiện thêm một đầu Chiến Ưng thánh thú nữa chứ? - Kim Chiến Dịch nghi hoặc hỏi.
Lệ Giang Phong không chút nghĩ ngợi lắc đầu nói:
- Việc này tuyệt đối không có khả năng.
Linh thú muốn tiến giai lên cảnh giới thánh thú thì khó khăn hơn xa so với loài người, ngay cả trong Đồ Đằng bộ tộc có Bạn Sanh mật pháp, nhưng linh thú muốn thành công đột phá bình cảnh này có xác xuất cực bé.
Thần Điện phương Tây có thể xuất hiện một đầu Chiến Ưng thánh thú cũng là may mắn rất nghịch thiên rồi, nếu còn xuất hiện thêm một con nữa chỉ sợ không có người nào tin.
Hạ Nhất Minh ôm Bảo Trư trong lòng, ngẩng đầu nhìn con Chiến Ưng của Thần Điện đang diễu võ dương oai trên không, hắn trầm giọng nói:
- Chẳng lẽ Thần Điện phương tây có nhân vật trọng yếu tới đây, cho nên bọn họ mới phái ra Chiến Ưng thánh thú.
Đám người Kim Chiến Dịch đồng thời lắc đầu, Lệ Giang Phong lại càng cười nói:
- Hạ huynh nói đùa, Đông Tây phương quyết đấu đã có lịch sử mấy ngàn năm, tại nơi giao chiến không thể xuất hiện cao thủ tôn giả trước đây. Đây chính là quy củ truyền thừa từ trước tới nay, cho nên việc này không thể xảy ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nghe hắn khẳng định như thế, Hạ Nhất Minh cũng đành khẽ gật đầu, nhưng trong lòng hắn mơ hồ có dự cảm bất hảo.
Hắn quay đầu nhìn ra phía biển một chút, những dòng nước ngầm ngoài khơi vẫn như trước.
Nghĩ lại nếu đi vào đã khó khăn như thế, thì khi đi ra khẳng định cũng sẽ vẫn như vậy.
Một suy nghĩ đáng sợ đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn, mấy ngày tới đây chỗ dòng nước ngầm này có lẽ chính là nơi so tài của mọi người.
Tuy nhiên, nếu như tôn giả của thế lực phương Tây giở trò quỷ gì ở đó, như vậy mọi người muốn bỏ chạy chỉ sợ sẽ vô cùng khó khăn.
Hơi nhíu mày lại, Hạ Nhất Minh do dự chốc lát xem không biết có nên đem suy nghĩ này của mình nói ra hay không.
Sau khi đám người Kim Chiến Dịch nghe ý kiến của hắn sắc mặt đều thay đổi, nhưng sau đánh mắt hội ý nửa ngày mọi người cũng chỉ đành lắc đầu cười khổ.
Vô luận đối phương có mưu đồ làm loạn hay không, nhưng bọn hắn đã tới nơi này tự nhiên không thể giữa đường rút lui. Nếu chỉ vì nghi vấn này mà rời đảo, như vậy danh tiếng của các cường giả phương Đông sẽ rơi rớt thảm hại. Thậm chí có thể vì việc này mà liên lụy tới gia tộc và môn phái của mình.
Trên đỉnh đầu truyền tới từng đạo tiếng kêu lớn, con Chiến Ưng thánh thú tựa hồ như đang thúc dục bọn họ tiến vào trong.
Lệ Giang Phong ngẩng đầu huýt một tiếng sáo dài, đem âm thanh của Chiến Ưng hoàn toàn át đi.
Thân thể Chiến Ưng thánh thú đột nhiên xoay lại, mở to miệng bắn ra một đạo bạch quang tấn công về phía Lệ Giang Phong.
Lệ Giang Phong hừ lạnh một tiếng, duỗi tay ra, Lang Nha Bổng xuất hiện ở trong tay phá nát bạch quang đang lao đến.
Chiến Ưng tiếp tục xoay tròn trên không trung, tựa hồ nó kiêng kỵ đoàn người bên dưới người đông thế mạnh, cho nên không có dũng khí lao xuống. Nhưng miệng nó không ngừng mở ra, từng đạo bạch quang giống như thiểm điện lao xuống, chỉ trong nháy mắt đã có hơn trăm đạo.Lệ Giang Phong huy vũ Lang Nha Bổng trong tay, hồng sắc quang mang lập tức xuất hiện bao phủ lấy thân hình hắn, bạch quang một khi chạm vào lập tức bị nhiệt độ cao của hồng quang làm cho tiêu tán.
Tuy nhiên sắc mặt của Lệ Giang Phong lúc này không hề tốt, Chiến Ưng thánh thú này bay lượn trên không trung, hơn nữa sử dụng thổ tức của mình để tấn công.
Nó tương đương với một vị Ngũ Khí tôn gia sử dụng thần quang để phi hành, khi đối mặt với tôn giả bình thường nó chỉ cần tấn công chứ không ai có cơ hội đánh lại.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, phi hành thánh thú chiếm tiện nghi rất lớn, thậm chí sơ với thánh thú trong hải dương còn có ưu thế hơn rõ ràng.
Chứng kiến vẻ mặt không cam lòng của Lệ Giang Phong, trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, hắn nhẹ nhàng vỗ lên đầu Bảo Trư.
Con Bảo Trư lập tức hiểu rõ dụng ý của Hạ Nhất Minh, nó hé miệng ra kêu lên một tiếng, vẻ mặt vô cùng hưng phấn. Sau đó, từ dưới bốn chân của nó bốc lên một áng mây đen, dần dần nâng con Bảo Trư lên trên không.
Động tác của Bảo Trư vượt ra ngoài dự liệu của mọi người, các cường giả phương Đông thấy vậy trong lòng đều vô cùng mừng rỡ.
Thần Điện phương Tây có thánh thú Chiến Ưng, còn bọn hắn có Bảo Trư danh chấn vùng Tây Bắc.
Nhìn thấy một con heo đang lắc lư bay lên không, con Chiến Ưng thánh thú không hề đặt nó vào trong mắt.
Quả thật, lấy ngoại hình của Bảo Trư lúc này cùng với hơi thở không hề có chút cường đại nào, căn bản không ai đem nó liên tưởng tới Thánh Long đại nhân. Cho nên Chiến Ưng thánh thú không đem tiểu gia hỏa này để vào trong mắt cũng là chuyện thường.
Tuy nhiên nó rất nhanh cảm thấy hối hận vì mình đã quá coi thường con heo này.
Bảo Trư ở trên không mở miệng ra, một đạo bạch quang từ trong đó đột nhiên xuất hiện, sau đó ở giữa không trung biến thành chín cái đinh lớn.
Khi thấy một màn này, Chiến Ưng thánh thú như cảm thấy được nguy cơ, nó không chút do dự thu hồi lại thần thái cao ngạo triển khai hai cánh bay lên cao hơn.
Nhưng mà, chín chiếc đinh lớn trên Hỏa Long môn giống như đã hẹn từ trước, nhanh chóng lan ra trong không trung với tốc độ cực nhanh.
Chín con Hỏa long xuất thủ lập tức vây con Chiến Ưng thánh thú đang giang cánh định bay lên cao vào giữa.
Ngày xưa khi Bảo Trư lần đầu tiên sử dụng Cửu Xỉ Đinh Ba đối địch ngay cả hai vị cao thủ Ngũ Khí của phương Tây cũng bị vây khốn ở bên trong. Đến nay thực lực của Bảo Trư so với di vãng đã được đề cao lên mấy lần, một khi toàn lực thi triển ngay cả con phi hành thánh thú cường đại cũng cảm thấy khó có thể ứng phó nổi.
Bất quá, Chiến Ưng thánh thú không hổ là do Thần Điện nuôi dưỡng, không những có thiên phú cường đại lại còn thông hiểu được cách biến hóa, chọn lọc phương án.Hai cánh của nó hơi thu lại, trên cổ hiện lên một đạo bạch sắc quang mang, khi quang mang này phát tán ra trên bầu trời làm cho một chút hỏa diễm cũng không thể thương tổn được nó.
- Thần đạo bảo hống. - Hai mắt Kim Chiến Dịch sáng ngời nói:
- Chiến Ưng thánh thú này khẳng định là thánh thú thủ hộ cho Thần Điện phương tây.
Lúc này Hạ Nhất Minh mới biết, nguyên lai trên người con Chiến Ưng còn có cái vòng cổ, nó có tác dụng tạo thành tấm chắn cấp bậc bảo khí trong thần đạo. Hơn nữa xem cách Chiến Ưng kích phát uy năng của bảo khí thì thấy đây là một bảo khí tràn ngập lực lượng Quang Minh.
Mặc dù con Chiến Ưng này không thể quang hóa thần binh lợi khí, nhưng trên mình nó có đeo một kiện bảo khí thần đạo hơn nữa có thể dễ dàng kích phát được lực lượng của vật này.
Được bạch quang thủ độ cho bảo khí thần đạo phát ra chín con Hỏa Long mặc dù cường đại nhưng không cách nào xuyên qua được vòng hộ tráo đó.
Cái mũi của Bảo Trư hơi nhếch lên, thân hình nó đang dừng lại giữa không trung lại được điều động bay về phía Chiến Ưng thánh thú.
Hai con vật có thể hình hơn kém nhay rất nhiều, khi Chiến Ưng mở rộng hai cánh ra Bảo Trư ở trước mắt nó trông giống như là một hòn đá nhỏ.
Nhưng không biết vì sao trong mắt mọi người, Bảo Trư tựa hồ trở nên vô cùng to lớn, thân hình ở giữa không trung có tốc độ vô cùng nhanh. Từ trên người nó toát ra khí thế so với đối thủ còn có phần áp chế rất nhiều.
Thần Điện Chiến Ưng phát ra một tiếng kêu phẫn nộ, nhưng mà càng cho người ta được mở rộng tầm mắt hơn chính là trong lúc mọi người tưởng rằng con thánh thú này thẹn quá hóa giận, mà cùng Bảo Trư liều chết đánh một trận. Thì nó dang rộng hai cánh ở giữa không trung bay vòng vo một lượt, nhưng vẫn không dám cùng với Bảo Trư liều mạng.
Sau đó, Chiến Ưng mở miệng ra, từng đạo bạch quang bay về phía Bảo Trư.
Giờ phút này, Chiến Ưng đem ưu thế của bản thân phát huy tới mức tận cùng, nó bay vòng quay Bảo Trư lợi dụng tốc độ của mình để tiến hành công kích từ xa.
Đối mặt với con Bảo Trư có thể tích nhỏ hơn mình rất nhiều nhưng Chiến Ưng không hề có cảm giác khinh địch.
Đám người ở dưới mặt đất đều trao đổi mắt cho nhau, trong lòng ai cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Con Chiến Ưng này quả thật danh bất hư truyền a, nó có thể nhìn thấy được trong thân hình nhỏ bé của Bảo Trư có ẩn dấu lực lượng cường đại. Cho nên mới không chính diện giao phong, nếu như tiếp tục dây dưa, Bảo Trư chưa chắc có thể chiến thắng.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, hắn nhìn về một phương hướng khác trong đảo nhỏ, không biết vì sao từ lúc con Chiến Ưng này xuất hiện trong lòng hắn vẫn mơ hồ có cảm giác bất an.
Bất quá, đúng như đám Kim Chiến Dịch nói, trận quyết chiến này đã có truyền thừa mấy ngàn năm, bọn họ không còn đường nào khác để lui.
Chưa chiến mà đã quay về khiến cho bọn họ cả đời này không thể ngẩng mặt lên được.
Đối với danh dự của các Tôn giả phương Đông, vô luận thế nào cũng không có ai muốn chịu tiếng xấu muôn đời.
Trong lòng Hạ Nhất Minh nổi lên cảm xúc khó hiểu, hắn phẫn nộ quát:
- Bảo Trư, không nên chơi đùa nữa.
Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đều rùng mình, lần này Bảo Trư hiển lộ thần uy khiến cho thánh thú thủ hộ Thần Điện phương tây không dám liều mạng, nhưng nghe khẩu khí của Hạ Nhất Minh tựa hồ như con Bảo Trư này nãy giờ vẫn đang chơi đùa.
Bảo Trư nghe thấy Hạ Nhất Minh quát khẽ lầm bầm vài tiếng, nó hít sâu một hơi, sau đó hai chân sau hơi điều chỉnh phương vị, thân hình hướng về phía mạn sườn của Chiến Ưng, mở chiếc miệng nhỏ nhắn phát ra tiếng hống kinh thiên động địa.
Cỗ âm ba mà mắt thường không thể nhìn thấy được vột tới, giống như những gợn sóng nhỏ trên mặt nước theo hình quạt khuếch tán ra.
Đây là lực lượng của Thanh Âm, cỗ lực lượng này một khi đạt tới cực hạn thậm chí có khả năng phá hủy hết thảy mọi thứ.
Thần Long chi hống có thể làm cho vỡ núi, tách biển, Bảo Trư chi hống có khả năng chấn nhiếp tất cả các loại ma thú....

Chương 843: Tôn giả phương Tây

Đạo âm ba với tốc độ như thiểm điện khuếch tán ra xung quanh, trong nháy mắt đã chạm vào Chiến Ưng thánh thú.
Tất cả các động tác của con thánh thú này trong nháy mắt đều đình chỉ, giống như Định Thân Pháp trong truyền thuyết vậy, ngay cả hai cánh đang vỗ cung quên cả điều động.
Ở trên người nó, từng đạo bạch sắc quang mang thần kỳ lóe sáng lên, nhưng đáng tiếc là bảo khí đàn đạo mang theo Quang Minh lực lượng này không thể ngăn cản Long Uy chi hống được truyền thừa từ Thần thú Cự Long.
Chiến Ưng trên bầu trời trong nháy mắt dừng lại, thân hình nó giống như sao rơi, lấy tốc độ nhanh rớt xuống mặt đất.
"Oành"
Đất cát trên mặt đất bắn lên tung tóe, hai cánh của Chiến Ưng dài mười lăm thước rơi xuống mặt đất, khi nó rớt xuống mặt đất tạo thành một cái hố rất to.
Cho đến giờ phút này, Chiến Ưng thánh thú mới tỉnh lại, nó gian nan động đậy thân hình, muốn đứng thẳng lên. Tuy nhiên dù nó có cố gắng thế nào cũng không có dấu hiệu tiến triển, mặc dù được hai cánh trợ giúp miến cưỡng dùng hai chân dứng dậy, nhưng thân hình lắc lư liện tục chỉ một lát lại nằm bẹp xuống.
Ngoại trừ Hạ Nhất Minh ra, tất cả mọi người đều không thể đoán ra được kết quả này.
Mặc dù Long Uy chi hống của Bảo Trư không nhắm vào bọn họ, mà phát tán ở trên cao, nhưng dư âm của nó cũng ảnh hưởng tới những người bên dưới.
Bọn họ không phải là tôn giả của Đồ Đằng bộ tộc, cũng không có thánh thú làm bạn sinh tử, cho nên không có khả năng lâm vào trạng thái như con Chiến Ưng. Nhưng cho dù với tu vi võ đạo của đám người này, thì giờ phút này hai mắt cũng cảm thấy có chút không yên.
Cũng may Bảo Trư hống ở trên cao, khi nó tác dụng với Chiến Ưng là lập tức ngưng lại, cho nên mọi người chỉ cần hít thở sâu mấy lần là khôi phục như cũ.
Bảo Trư ở giữa không trung đạp mây đen từ từ hạ xuống, nó cứ như đang đi trên từng bậc thang vậy, miệng hơi nhếch lên lộ ra nụ cười toe toét.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, đưa tay ra ôm lấy con Bảo Trư kéo vào trong lòng.
Trong lúc nhất thời, mọi n gười đưa ánh mắt quái dị nhìn về phía hắn.
Thánh thú cường đại như thế chỉ sợ có mỗi Hạ Nhất Minh là có thể dùng loại đãi ngộ này với nó.
Nếu đổi lại là một thế lực nào khác đã sớm đem con Bảo Trư coi tư tổ tông a.
Nhẹ nhàng vỗ lên đầu Bảo Trư, Hạ Nhất Minh cười nói:
- Tiểu gia hỏa, làm rất tốt.
Nửa ngày sau, Chiến Ưng thánh thú mới có thể chậm rãi ổn định thân hình, hai cánh của nó vũ động, rốt cục cũng bay lên khỏi mặt đất.
Không hề có người nào ra tay ngăn cản, mọi người đề đưa mắt nhìn nó bay về phía trung ương của đảo.
Nếu như không phải ở chỗ này gặp được Chiến Ưng, có lẽ không ai sẽ bỏ qua cơ hội tốt vừa rồi, nhưng giờ phút này không ai có thể làm ra loại chuyện mất mặt như vậy.
Bởi vì Chiến Ưng rõ ràng là phụng mệnh tới đây đón khách, mặc dù thái độ của nó rất cực đoan, nhưng không có ý định thương tổn tới người khác.
Hạ Nhất Minh nghiêm giọng nói:
- Các vị, ta có cảm giác, lần tỷ thí này không hề đơn giản, mọi người hãy cẩn thận.
Kim Chiến Dịch than nhẹ một tiếng, nói:
- Chúng ta không có khả năng chưa chiến đã chạy, nếu như vậy thì cũng chỉ đành binh đến tướng ngăn, lũ đến thì đắp đê ngăn cản. Để chúng ta xem cường giả phương Tây lợi hại tới mức nào.
Mọi người lần lượt gật đầu, bọn họ đi theo phương hướng Chiến Ưng rời đi, cùng nhau tiến vào trung ương hòn đảo. Nguồn: http://truyenfull.vn
Chỉ lát sau đoàn người đã tiến vào trung tâm đảo.
Bọn họ đi đường cũng không nhanh, do hòn đảo này là địa phương rất kỳ dị, hơn nữa khi phát hiện con Chiến Ưng kia là thánh thú thì tất cả mọi người đều đề cao cảnh giác.Tất cả mọi người đều đồng ý giảm tốc độ để tìm hiểu địa hình xung quanh, chỉ là trên đoạn đường không ai phát hiện ra được dấu vết nào khác thường. Tựa hồ như bọn họ đã phỏng đoán lầm, các cường giả phương Tây có lẽ chỉ tùy tiện tìm một đảo hẻo lánh ở ngoài biển để so tài mà thôi.
Đi qua một cái sườn núi không phải là cao, mọi người đều thấy được phía trước xuất hiện bóng người.
Trước mặt bọn họ là mười người, một trong số đó là người lần trước tới hạ chiến thư - Ái Nhĩ Pháp. Mọi người đảo mắt nhìn, bọn họ kinh ngạc phát hiện ra mình không thể tìm thấy được dấu vết Chiến Ưng thánh thú.
Ái Nhĩ Pháp tiến lên trước một bước, cất cao giọng nói:
- Các vị quả nhiên là người thủ tin, Ái Nhĩ Pháp hoan nghênh các vị đại giá quang lâm Tiinh Thần đảo.
Lệ Giang Phong cười ha hả nói:
- Ái Nhĩ Pháp các hạ. Tinh Thần đảo vốn là nơi vô chủ, nếu các hạ có ý định ở lại nơi đây, Lưu Ly động của ta sẽ phái người tới trợ giúp kiến tạo phòng xá.
Khóe miệng Ái Nhĩ Pháp hơi nhếch lên, nói:
- Ý tất của các hạ tại hạ xin tâm lĩnh. Bất quá nơi này xin lưu lại cho người khác dùng.
Hai bên đều đưa mắt đánh giá lẫn nhau, trong mười người của đối phương, Hạ Nhất Minh bị hai người hấp dẫn sự chú ý của mình.
Một người mặt bộ áo giáp rất dày, ở trên tay hắn đang cầm một chiếc mũ được đặc chế. Người này nhìn qua chỉ có trên dưới ba mươi tuổi, diện mạo anh tuấn, dáng vẻ thành thục, rất phong độ.
Mọi người đưa ánh mắt đảo qua trên bộ áo giáp của hắn vài vòng, tu vi võ đạo của bọn họ đã đạt tới mức này thì rất ít áo giáp có tác dụng, cho nên bộ áo giáp mà hắn mặc hẳn là có lực phòng ngự rất lớn.
Về phần nam tử còn lại có gương mặt lạnh lùng, ánh mắt lạnh như băng, không hề có chút tình cảm nào.
Người này đứng phía sau cùng trong đoàn người phương Tây, hắn khác với tất cả những người khác, gương mặt luôn hiện lên vẻ cự tuyệt giao tiếp, có ý định tránh xa người khác.
Ái Nhĩ Pháp tiến lên trước, bắt đầu giới thiệu từng người bên mình.
Người mặc áo giáp kia, trên người tràn ngập khí tức dương quang, là người vừa tấn chức tôn giả Ngả Đức Văn. Còn một người khác làm cho mọi người phải chú ý chính là thuộc liên minh hắc ám tôn giả Cách Lâm Đốn.
Trong thế giới phương Tây, Thần Điện cùng Hắc Ám liên minh lại hai thế lực đối đầu với nhau. Bọn họ giống như Linh Tiêu Bảo Điện của phương Đông và Động Thiên Phúc Địa.Ở phương Đông, mặc dù Hoàng Tuyền môn cũng được coi là một phương thế lực, nhưng do Hoàng Tuyền lão tổ tự tay thành lập môn phái, thực lực môn phái này mặc dù không bằng hai đại phái kia nhưng hai phái đó cũng không dám khinh thường.
Sau khi giới thiệu sơ qua, đoàn người Hạ Nhất Minh biết hai người này là do Thần Điện và hắc ám liên minh bồi dưỡng ra. Hai người chính là một trong những nhân tài đứng đầu của hai liên minh.
Cũng như Kim Chiến Dịch và Kỳ Liên Song Ma của phương Đông, bọn họ là do hai thế lực lớn hết lòng bồi dưỡng, khẳng định nắm giữ uy lực mà tôn giả bình thường khó có thể so sánh được.
Hạ Nhất Minh nhìn thoáng qua một lượt nữa các cường giả phương Tây, không hiểu sao trong lòng hắn vẫn có cảm giác rất kỳ lạ.
Nhân số cường giả phương Tây không có đáng để hoài nghi, mười người mới tấn chức tôn giả đối với khắp phương Tây không phải là nhiều, nhưng cũng không phải là ít. Vậy mà không biết vì sao, từ thái độ của những người đó, Hạ Nhất Minh vẫn có cảm giác rất khác thường.
Ánh mắt hắn đột nhiên sáng ngời, ánh mắt của đám người bên phía đối phương tương đối cổ quái.
Bọn họ nhìn về phía đám người Hạ Nhất Minh không hề có trạng thái như lâm đại địch, ngược lại giống như đang nhìn một bầy dê vậy, tràn ngập cảm giác thương xót. Hơn nữa, khiến cho người ta hoài nghi hơn là bọn họ không hề che dấu cảm giác này, mà biểu hiện ra ngoài một cách rất tự nhiên.
Đám người Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch đưa mắt nhìn nhau một cái, ngoại trừ Hạ Nhất Minh ra thì những người còn lại đều là những lão hồ ly, bọn họ lăn lộn ở bên ngoài đã lâu tự nhiên cũng nhìn ra được những điều đó.
Không có người nói chuyện, cũng không có người nào đưa ra ám hiệu, nhưng những người này theo tiềm thức đều dựa vào nhau.
Bọn họ đến nơi đây, giờ phút này tất cả đều như một cá thể, vô luận tiến hay lùi cũng đều có thể phát huy tới mức tận cùng.
Ái Nhĩ Pháp sau khi giật mình liền hiểu rõ suy nghĩ của bọn họ, nhưng hắn cũng không có ý định ngăn trở, ánh mắt ngược lại còn hiện lên vẻ trào phúng, tựa hồ như đang cười bọn họ làm thế là vô dụng.
Trong lòng Lệ Giang Phong hơi trầm xuống, nhưng hắn cười khan một tiếng, đảo mắt nhìn quanh nói:
- Ngả Đức Văn các hạ, Lệ mỗ từ lâu đã nghe đại danh của Thần Điện phương tây, hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy Chiến Ưng thánh thù của Thần Điện giờ không biết nó đã đi đâu?
Ngả Đức Văn tiến lên trước hai bước, mặc dù thân hình hắn bị bao phủ bởi áo giáp, nhưng bộ áo giáp này chế tạo rất tinh xảo không có chút nào ảnh hưởng tới động tác của người mặc.
- Lệ Giang Phong các hạ, Chiến Ưng của Thần Điện chúng ta để cho giáo hoàng bệ hạ ngồi. - Hắn trầm mặt nói tiếp:
- Các ngươi vừa rồi lại đánh trọng thương nó, đây chính là bất kính đối với Thần Điện chúng ta, hẳn là bên phía các hạ phải chịu trừng phạt tương ứng.
Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi, bọn họ cảm thấy hoảng sợ cũng không phải là vì lời đe dọa của đối phương, mà chính là câu nói phía trước, Chiến Ưng thánh thú là tọa sủng của thần điện giáo hoàng.
Nếu tọa sủng xuất hiện ở đây, như vậy chủ nhân của nó ở nơi đâu?
Tất cả mọi người không kìm được đưa mắt nhìn chung quanh, bốn phía vẫn im lặng như trước, không có nửa điểm khác thường.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, hắn buông bỏ hoàn toàn suy nghĩ của mình.
Suy nghĩ của Ngũ Khí tôn giả không thể so sánh với tôn giả bình thường, chỉ trong chốc lát, sắc mặt Hạ Nhất Minh trở nên hết sức khó coi.
Hắn cảm ứng được phía sau đám người này quả thật có tồn tại hai luồng khí tức như có như không.
Trong đó một cỗ chính là Chiến Ưng của thần điện bị Bảo Trư đánh bị thương phát tán ra, bất quá cỗ khí tức đó mặc dù cảm giác rất yếu, nhưng sức sống cảu nó vẫn cường thịnh, hiển nhiên đã được điều trị rất tốt.
Điều thực sự làm hắn phải kinh sợ chính là một luồng khí tức yếu ớt khác.
Khí tức này so với Chiến Ưng bị thương còn yếu hơn nhiều, khi cảm giác của Hạ Nhất Minh phát hiện được luồng hơi thở này cả người hơi run lên.
Đây là một cỗ khí tức rất đáng sợ, nó làm cho hắn nghĩ tới cảm giác hít thở không thông như lần đầu tiên gặp Hoàng Tuyền lão tổ.

Chương 844: Thần điện giáo hoàng

Biến hóa trên gương mặt của Hạ Nhất Minh lập tức rơi vào mắt những người xung quanh, chúng nhân lập tức cảm thấy hàn khí bốc lên.
Thực lực của Hạ Nhất Minh bây giờ đã được mọi người công nhận, nếu như không ai phát hiện được điều gì thì chỉ còn có một mình hắn.
Kim Chiến Dịch trầm giọng nói:
- Hạ huynh, làm sao vậy?
Hạ Nhất Minh đưa tay lên, chỉ về phía trước nói:
- Nơi đó có cường giả.
Giọng điệu của hắn rất đơn giản, mọi người nhìn theo tầm tay của hắn, tầm mắt đều bị những sườn núi ngăn cản, căn bản không ai nhìn thấy gì.
Bất quá, người được Hạ Nhất Minh gọi là cường giả, thì đối phương có năng lực như thế nào hẳn có thể hình dung được.
Trên mặt Kim Chiến Dịch lộ vẻ phẫn nộ nói:
- Ngả Đức Văn, mỗi lần sau khi Thiên Đường Địa Ngục cùng Sanh Tử Giới được mở ra, những cường giả mới tấn chức tôn giả của Đông Tây hai phương đều tham gia đánh một trận. Trong trận chiến này các tôn giả khác không được nhúng tay vào, mấy ngàn năm qua quy củ không hề thay đổi, cách làm của các ngươi hôm nay thật là quá phận.
Hắn mặc dù là một người tự phụ, nhưng tuyệt đối không phải là kẻ ngốc, cao thủ mà Hạ Nhất Minh có thể kiêng kỵ bọn hắn không thể chống đỡ được. Nói cách khác người đó tuyệt đối không phải mà kẻ mới tấn chức tôn giả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Sắc mặt Ngả Đức Văn lộ ra một tia xấu hổ, bất quá thần sắc này chỉ chợt lóe lên một lát, sau đó lại khôi phục như bình thường.
- Kim Chiến Dịch các hạ, phía đầu tiên phá hủy quy củ không phải là chúng ta. - Ngả Đức Văn cao giọng nói.
Kim Chiến Dịch cười lạnh một tiếng, nói:
- Không là các ngươi, chẳng lẽ lại là bọn ta sao?
- Chính là các ngươi.
Một đạo âm thanh lạnh lẽo từ phía các cường giả phương Tây truyền tới, đó chính là Các Lâm Đốn của liên minh hắc ám.
Hắn từ từ tiến lên, mà đám tôn giả phương Tây tựa hồ đối với hắn rất kiêng kỵ, cho nên khi thấy hắn tiến lên thì lập tức lui lại mấy bước để bảo trì khoảng cách giữa song phương.
Kim Chiến Dịch giận dữ nói:
- Nói năng lung tung, chúng ta phá quy củ khi nào?
Cách Lâm Đốn đưa mắt nhìn về phía Hạ Nhất Minh nói:
- Người này rõ ràng là đã bước vào cảnh giới Ngũ Khí, nhưng bây giờ hắn lại ở trong đám người các ngươi, chẳng lẽ không coi là phá hư quy củ sao?
Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ tức cười.
Kim Chiến Dịch tức giận hừ một tiếng nói:
- Cách Lâm Đốn các hạ, Hạ huynh đệ mặc dù là Ngũ Khí đại tôn giả, nhưng hắn thiên phú khác thường. Trong quá trình mở ra Sanh Tử Giới đã tấn thăng lên đại tôn giả.
Lời nói của hắn mặc dù chắc như đinh đóng cột, nhưng vẫn không thể thuyết phục đối phương.
Dù sao, Hạ Nhất Minh đúng là một quái thai, nếu như không phải quen biết hắn từ cảnh giới Tam Hoa cho đến nay, thì ngay cả hắn cũng khó có thể tin nổi.
Quả nhiên, Cách Lâm Đốn không hề kiêng kỵ nở nụ cười nói:
- Kim Chiến Dịch các hạ thật sự là có tài ăn nói. Bất quá nói thật là bọn ta không thể tin được.
Kim Chiến Dịch bất đắc dĩ quay người, hắn thở dài một tiếng, nói:
- Kim mỗ không bao giờ nói dối, các hạ có tin tưởng hay không thì Kim mỗ cũng đành bất lực.
Sắc mặt Đặng Ức Thần có chút âm trầm, thanh âm của hắn lãnh đạm nói:
- Cách Lâm Đốn các hạ, Kim huynh nói những lời này là thật, Hạ huynh năm nay thậm chí còn chưa tới ba mươi tuổi.
Đủ loại tiếng cười từ trong miệng đám người phương Tây thoát ra, trong tiếng cười của bọn họ tràn ngập mùi vị khiêu khích.
Tiếng của của Ngả Đức Văn sang sảng, giống như nghe thấy một chuyện rất đáng cười vậy.
- Đặng Ức Thần các hạ, cảm tạ ngài đã kể chuyện cười. - Một người khác nói:
- Câu chuyện của ngài thật sự làm cho chúng ta cảm thấy rất vui vẻ.Sắc mặt của các cường giả phương Đông dần trở nên khó coi hơn, bất quá bọn họ cũng không có biện pháp xử lý.
Kỳ thật, nếu như những người này không phải đã gặp qua Hạ Nhất Minh, hơn nữa còn quen biết hắn trước cả khi tiến vào Sanh Tử Giới, thì giờ phút này bọn họ cũng sẽ không tin tưởng.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh không chút thay đổi, đại bộ phận tinh lực của hắn chú ý vào phía sau sườn núi.
Thương tích của con Chiến Ưng thánh thú đang có chuyển biến tốt đẹp, loại tốc độ này mặc dù còn kém với việc nuốt đá sinh mệnh, hay thánh thú có huyết mạch thần thú, nhưng tốc độ cũng khiến cho người ta phải giật mình.
Hắn hít sâu một hơi, lạnh lùng lên tiếng nói:
- Ngả Đức Văn, ngươi hẳn là nên đem vị bằng hữu ở sau núi mời ra.
Khi hắn mở miệng, đám người phương Tây đang cười đột nhiên im bặt.
Vô luận là bọn họ có tin hay không, nhưng đối với thực lực chênh lệch giữa song phương hiểu vô cùng rõ. Một người mới tấn giai tôn giả vô luận thế nào cũng không ngốc tới mức làm địch nhân trước mặt của một vị Ngũ Khí đại tôn giả.
Khi cùng đám người Đặng Triều Thần nói chuyện, bọn họ còn có thể sử dụng ngôn ngữ trào phúng, nhưng ở trước mặt Hạ Nhất Minh thì không ai dám làm càn.
Cho dù là phía sau bọn họ còn có Ngả Đức Văn và Cách Lâm Đốn của hai liên minh hắc ám và Thần Điện.
Hướng về phía Hạ Nhất Minh gật đầu một cái, Ngả Đức Văn trầm giọng nói:
- Các hạ, yêu cầu của ngài xin thứ ta không thể làm được.
Giọng điệu của hắn không hề có một chút kiêu ngạo hay siểm nịnh nào:
- Khi nào vui vẻ bệ hạ sẽ đi ra gặp mọi người.
Đến lúc này sắc mặt đám người Kim Chiến Dịch đã hoàn toàn thay đổi, trước khi nghe những lời này của hắn bọn họ còn ôm trong lòng một chút hy vọng.
Mặc dù Chiến Ưng là tọa sủng của đương kim giáo hoàng, nhưng trong lúc bọn hắn so tài bất quá chỉ là một ít tôn giả mới tấn chức so đấu mà thôi. Đường đường là bệ hạ giáo hoàng của Thần Điện làm sao có thể cưỡi tọa sủng tới nơi này.
Nhưng sau khi nghe hắn xưng hô tiếng bệ hạ, bọn họ đã hoàng toàn hết hy vọng.
Toàn bộ phương Tây chỉ có người đứng đầu Thần Điện mới được xưng là bệ hạ, cũng chỉ có nam nhân trong truyền thuyết đó mà thôi.
Lệ Giang Phong cười nhẹ một tiếng nói:
- Vì đám người chúng ta mà phải phiền tới Phất Lan Khắc Lâm bệ hạ thân chinh tới Nam Cương. Bọn Lệ mỗ thật sự cảm thấy vô cùng may mắn.
Đám người Kim Chiến Dịch trầm mặc không nói gì, cho dù là trên người Kim Chiến Dịch cũng bắt đầu toát ra mùi tử khí.
Ánh mắt Ngả Đức Văn không hề thay đổi, nhưng trong lòng hắn không ngừng hồ nghi, giáo hoàng bệ hạ xuất hiện ở trước mặt bọn họ, hơn nữa còn đưa ra an bài riêng của mình. Điều này khiến cho chính các tôn giả của phương Tây cũng cảm thấy khó hiểu.Với thân phận Thần Điện giáo hoàng bệ hạ lại đi nhúng tay vào chuyện nhỏ này, vô luận suy nghĩ thế nào cũng không thể giải thích nổi.
Lệ Giang Phong thở dài một tiếng, nói:
- Các vị, đều là Lệ mỗ không tốt, mang các vị đến nơi tử lộ này.
Tôn giả ở nơi đây đều là cao thủ, nếu như xung quanh Tinh Thần đảo này không có các dòng chảy ngầm với sức hút ghê người, thì giờ phút này chỉ cần phân tán ra chạy thì dù đối phương có ba đầu sáu tay cũng không có khả năng một mẻ bắt hết.
Nhưng sau khi tiến nhập vào địa phương này, quả thật đúng như Lệ Giang Phong nói, bọn họ đã thật sự bước vào con đường tử lộ.
Hạ Nhất Minh đảo mắt, nói:
- Nếu các hạ không tin Hạ mỗ, như vậy lần tỉ thí này Hạ mỗ xin rời khỏi, không biết các hạ đã thấy công bình chưa?
Đám người Kim Chiến Dịch mặc dù có chút không cam lòng, nhưng cũng không thể tránh được điều này.
Vì không muốn cho vị cường giả đó ra cho nên bọn họ không còn lựa chọn nào khác.
Huống chi, cho dù Hạ Nhất Minh không ra tay thì với thực lực của đám người Kim Chiến Dịch, phụ tử Lệ gia cùng Kỳ Liên Song Ma chưa chắc đã bị thua.
Ngả Đức Văn rõ ràng hơi chần chờ một chút, nói:
- Hạ đại tôn giả, nếu bệ hạ đã tới đây, như vậy chuyện này để cho người quyết định. Với cơ trí của giáo hoàng bệ hạ hẳn là sẽ có một lựa chọn công bình cho các ngươi.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh dần dần trở nên lạnh đi, hắn đưa tay lên trước ngực, tựa hồ như đang lo lắng gì đó. Sau đấy hắn rốt cuộc đưa ra quyết định, miệng khẽ lẩm bẩm vài câu.
Tuy nhiên, chẳng ai biết hắn đang nói gì, cũng không ai biết hành động này của hắn có ích lợi gì.
Hạ Nhất Minh bỏ tay xuống, ngẩng đầu lên, lãnh đạm nói:
- Bệ hạ Phất Lan Khắc Lâm tôn kính, Chiến Ưng của ngài hẳn là đã hồi phục như cũ, xin mời ngài đi ra cho mọi người gặp mặt.
Ánh mắt Kim Chiến Dịch khẽ đảo qua, lúc này bọn họ mới hiểu tại sao người đó vẫn luôn ẩn nấp không chịu ra, nguyên lai là vì muốn chữa thương cho nó.
Tiếng bước chân từ bên sườn núi vang lên, ánh mắt đoàn người không hẹn đều tập trung về nơi đó.
Một đạo quang mang lóe lên, sau đó có người xuất hiện trước mắt mọi người, khi hắn xuất hiện liền giống như mặt trời xua tan đi bóng tối, làm cho không gian xung quanh sáng lên.
Ánh mắt mọi người đều xuất hiện một tia hoảng hốt, bất quá chỉ trong nháy mắt bọn họ cũng đã nhìn ra.
Từ sườn núi phía trước xuất hiện một vị lão nhân, trên người lão nhân này mặc một bộ trường bào kỳ dị. Trường bào đó tựa hồ ẩn chứa lực lượng thần kỳ, thi thoảng nó lại lóe lên quang mang nhàn nhạt.
Đoàn người chăm chú nhìn khiến cho bản thân bị loại quang mang này làm cho hoa mắt.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh ngưng trọng, hắn là người thứ nhất thoát khỏi trạng thái này.
Đây cũng không phải bởi vì hắn có thực lực cường đại nhất ở đây, mà là do có quan hệ mật thiết tới công pháp hắn tu luyện.
Ánh mắt hắn thoáng nhìn qua trường bào, hắn biết trường bào này ít nhất cũng là một kiện siêu cấp phòng hộ thần binh. Trường bào đó khẳng định cũng ẩn chứa một loại năng lực thần kỳ.
Bất quá, bảo vật như vậy xuất hiện ở trên cường giả Nhân Đạo đỉnh phong tựa hồ cũng không có gì kỳ quái.
Vị lão nhân này có vóc người vừa phải, sắc mặt bình tĩnh, không để lộ chút cảm xúc nào ra ngoài. Nếu như không phải trường bào trên người làm cho người ta chú ý, khiến cho ai cũng biết lão có thân phận không phải bình thường, thì đại đa số mọi người khi gặp phải sẽ cho rằng lão mà người bình thường.
Khi lão đi tới, tất cả các tôn giả phương Tây đều khom mình cung kính, cho dù là Cách Lâm Đốn đến từ hắc ám liên minh cũng không ngoại lệ.
Hai mắt Hạ Nhất Minh dần dần tỏa sáng.
Nhân đạo đỉnh phong.....
Khi hắn nhìn thấy vị lão nhân này, hắn đã xác định đây là cao thủ Nhân Đạo đỉnh phong thứ ba mà mình gặp phải.
Không tới một năm, hắn liên tiếp gặp được ba cường giả của cấp độ này, bất quá điều này cũng không phải là chuyện đáng để cao hứng.
Bởi vì, ba vị Nhân Đạo đỉnh phong này đều là địch nhân của hắn........

Chương 845: Nguyên do chính thức

Trong khi Hạ Nhất Minh đang đánh giá cường giả Nhân Đạo đỉnh phong của phương Tây thì đám người Kim Chiến Dịch và Lệ Giang Phong vốn vẫn tự phụ lại câm như hến.
Đứng trước mặt cường giả Nhân Đạo đỉnh phong cho dù là Ngũ Khí đại tôn giả cũng không dám cho ý làm trái lời. Càng không cần nói tới bọn họ những người vừa tấn thăng cảnh giới tôn giả.
Không khí chung quanh nhất thời trở tràn ngập áp lực, có thể mang tới cho các tôn giả áp lực khổng lồ như thế thì cũng chỉ có cường giả ở cấp bậc này mà thôi.
Phất Lan Khắc Lâm gật đầu, lão từ từ nói:
- Ngươi quả thực không tồi.
Mặc dù lão cũng không chỉ đích danh ai, nhưng mọi người chung quanh đều hiểu lão đang đánh giá về ai.
Các tôn giả đến từ phương Tây trên mặt đều lộ vẻ đố kỵ, cho dù là Cách Lâm Đốn của liên minh hắc ám cũng khó có thể tránh khỏi tâm tư đó.
Trong thế giới phương Tây, có thể được cường giả ở cấp bậc này đánh giá thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Mà lần đầu tiên gặp mặt đã khiến lão nói ra lời này lại càng độc nhất vô nhị.
Trong lúc nhất thời, ngay cả Ngả Đức Văn cũng thầm nói trong lòng, dù Hạ Nhất Minh có là Ngũ Khí đại tôn giả thì đây cũng là khích lệ quá đáng a.
Trên mặt Hạ Nhất Minh lộ ra một tia cười khổ, mặc dù ngữ khí của đối phương không chút nào che dấu việc đang thưởng thức mình. Nhưng bản thân hắn đã bị người này dùng ý niệm khóa lại. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bất luận kẻ nào bị Nhân Đạo đỉnh phong cường giả dùng ý niệm tập trung đều cảm thấy không hề thú vị chút nào.
- Phất Lan Khắc Lâm bệ hạ tôn kính, chẳng lẽ ngài định dát vàng lên mặt ta sao? - Hạ Nhất Minh bất đắc dĩ cười khổ nói.
Phất Lan Khắc Lâm mỉm cười hòa ái, hắn cũng không trả lời câu hỏi của Hạ Nhất Minh mà chỉ nói:
- Ở trong Trung Kinh của phương Đông thành ngươi đã giết ba cường giả phương Tây?
Ánh măt Ngả Đức Văn cùng Cách Lâm Đốn đều trở nên sắc bén, bọn họ cũng từng nghe qua lời đồn này, nhưng khác với người ở phương Đông. Bọn họ đối với những tin đồn đó chỉ bán tín bán nghi mà thôi.
Ba cường giả đó ở phương Tây có thanh danh rất lớn, ngoại trừ Nhân Đạo đỉnh phong cường giả, nếu không thì không ai có thể đồng thời lưu giữ cả ba người lại.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, hắn nhíu mày, từ từ nói:
- Người không phạm ta, ta không phạm người.
Cũng như vậy, hắn cũng không trả lời trực diện câu hỏi của giáo hoàng bệ hạ, nhưng tất cả mọi người xung quanh đều rõ ràng ý tứ trong đó.
Đám người Kim Chiến Dịch mặc dù biết rõ thực lực của Hạ Nhất Minh, nhưng giờ phút này bọn họ đột nhiên phát hiện người trẻ tuổi đột nhiên quật khởi như sao chổi này đã trở nên xa lạ.
Phất Lan Khắc Lâm nếu không xuất hiện ở đây, đám người Kim Chiến Dịch khẳng định sẽ nói.
Nhưng khi lão nhân này xuất hiện, vô luận cường giả phương Đông hay các tôn giả phương Tây đều trở nên trầm mặc.
Ở trên người này tỏa ra khí thế làm cho người ta cảm thấy hít thở không thông, cũng tỏa ra uy nghiêm khiến người khác không dám phản kháng.
Loại lực lượng không chiến mà có thể khiến người ta phải khuất thân này vượt qua cả cảnh giới Nhân đạo, còn mơ hồ đạt tới cảnh giới trong truyền thuyết thần đạo.
Đương nhiên, thiện hạ hôm nay cho dù là người có ý niệm cường đại nhất cũng không thể đột phát được cảnh giới của mình để tiến thêm một bước.
Nhân đạo đỉnh phong cùng Thần đạo cảnh giới chênh lêch mặc dù chỉ một cấp, nhưng không ai có thể bước qua được cánh cửa này.
Bất quá, cho dù là thế thì lão nhân trước mắt này cũng có thể khiến cho bọn họ thúc thủ chịu trói, thậm chí còn có cảm giác lão nhân đó có thể tùy thời lấy đi tính mạng của mình. Bọn họ ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có.
Thế nhưng, Hạ Nhất Minh ở trước mắt làm cho mọi người cảm thấy thật sự rung động.
Ở trước mặt cường giả Nhân đạo đỉnh phong, hắn vẫn như trước không hề có chút kiêu ngạo, siểm nịnh nào. Hơn nữa ở trên người hắn cũng không hề có hơi thở tuyệt vọng, mà tràn ngập đấu chí cường đại.
Hạ Nhất Minh khi đối mặt với cường giả Nhân đạo đỉnh phong dĩ nhiên vẫn còn đấu chí.
Khó hiểu, cường giả hai bên đối với thanh niên tuổi trẻ này đều phải sinh ra sự kính nể từ sâu trong lòng.
Thế nhưng bọn họ cũng không biết, Hạ Nhất Minh đã có kinh nghiệm giao thủ hai lần với cường giả Nhân đạo đỉnh phong, hơn nữa có Bạch Mã trợ giúp hắn vẫn có thể chạy thoát.
Thế nên khi lần này đối mặt thứ ba với cường giả cấp bậc Nhân đạo đỉnh phong này, hắn mặc dù trong lòng rất kiêng kỵ, nhưng cảm giác sợ hãi trong lòng đã phai nhạt đi rất nhiều.Phất Lan Khắc Lâm than nhẹ một tiếng,nói:
- Đã như vậy, ngươi lưu lại đây đi.
Lão nói những lời này vô cùng thuận miệng, nhưng vào tai kẻ khác lại khiến người ta sinh ra cảm giác chuyện này vốn nên như thế.
Hạ Nhất Minh giật mình, ngay cả hắn mới rồi cũng sinh ra cảm giác như vậy.
Không hiểu sao, khi lão nhân này nói ra, ở quanh người lão một cỗ hấp lực mà hắn không thể cảm giác được.
Hai mắt sáng ngời, chân khí trong người Hạ Nhất Minh nhanh chóng lưu chuyển, khí tức cường đại điên cuồng bắt đầu được điều động. Mặc dù còn chưa xuất ra Ngũ Hành Hoàn nhưng Ngũ Hành chân khí được điều động xoay tròng trong cơ thể không ngừng.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào lão nhân, Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi:
- Đây là loại lực lượng gì?
Lão nhân bật cười khanh khách:
- Đây là Thanh Âm lực lượng, con sủng vật của ngươi không phải cũng biết rõ loại lực lượng này sao?
Ánh mắt Hạ Nhất Minh chuyển qua trên người Bảo Trư, cặp mắt của nó nhìn về phía lão nhân mơ hồ có vẻ sợ hãi.
Đối với thần sắc này của nó Hạ Nhất Minh không hề thấy xa lạ gì, khi ở trên biển gặp phải hải quái to lớn, còn có lúc gặp phải Hoàng Tuyền lão tổ ánh mắt nó cũng như vậy.
Bởi vậy mới thấy được, tiểu tử này trong lòng đã xác định được bản thân không phải là đối thủ của lão giả này.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, đưa tay chỉ về phía đám người Kim Chiến Dịch, nói:
- Muốn lưu Hạ mỗ lại đây thì có thể, nhưng phải để bọn họ rời khỏi nơi này.
Phất Lan Khắc Lâm vẫn cười nói:
- Bọn họ tới đây để tham gia cuộc trao đổi võ học giữa hai phương Đông Tây. Trận so tài còn chưa bắt đầu, cho nên không thể rời đi.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày nói:
- Bệ hạ tôn kính. Chẳng lẽ ngài muốn lưu toàn bộ bọn ta lại sao?Thanh âm của hắn mang theo mùi vị khó có thể tin, đám người đến đây đến từ rất nhiều môn phái khác nhau, trong đó có Linh Tiêu Bảo Điện, Động Thiên Phúc Địa, Thiên Trì nhất mạch, Nam Cương Lưu Ly đảo cũng ở đây.
Không thể phủ nhận, Phất Lan Khắc Lâm là cường giả của Nhân đạo đỉnh phong, nhưng nếu đồng thời giam giữ tôn giả của tất cả các môn phái phương Đông thì đây không phải là hành động sáng suốt.
Phất Lan Khắc Lâm tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ của hắn, lão chầm chậm nói:
- Để cho một người quay trở ra thông tri một chút, để cho mấy lão nhân của môn phái bọn họ tự đến đây đem người trở về.
Sắc mặt của các tôn giả phương Đông khẽ biến, đến tận lúc này bọn họ mới biết được nguyên lai thần điện giáo hoàng đến đây cũng không phải là để đảm bảo cho tính chất công bằng của trận đấu. Mà là đến đây để lưu giữ các cường giả mới tấn chức tôn giả của phương Đông lại.
Về phần mục đích thì chính là muốn đem tất cả những cường giả có cùng tu vi với lão tới đây.
Điều này không những làm cho các tôn giả phương Đông không thể nghĩ ra vì sao, mà ngay cả các tôn giả từ phương Tây cũng không thể nghĩ nổi.
Gương mặt Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống, nói:
- Giáo hoàng bệ hạ tôn kính. Chẳng lẽ ngươi lấy thực lực một mình chống lại toàn bộ các thế lực phương Đông sao?
Phất Lan Khắc Lâm cười nhạt nói:
- Đây là một cuộc chơi, chỉ là các ngươi bây giờ còn chưa đủ tư cách để tham dự vào.
Trong lòng mọi người xung quanh đều âm thầm nghĩ, ngay cả Ngũ Khí đại tôn giả còn chưa đủ tư cách tham dự, vậy chẳng phải nói chỉ có duy nhất cường giả Nhân đạo đỉnh phong mới có thể sao.
Hạ Nhất Minh điều động chân khí toàn thân không một chút kiêng kỵ. Ở trước mặt lão nhân này từ đầu tới cuối chỉ có một mình hắn là có can đảm phóng thích chân khí của mình, hơn nữa còn mơ hồ có chút kháng cự lại được.
Đương nhiên, hết thảy mọi thứ này cũng không khiến cho Phất Lan Khắc Lâm có phản ứng gì khác.
- Giáo hoàng bệ hạ, chẳng lẽ ngài muốn phá bỏ quy tắc mấy ngàn năm qua? - Hạ Nhất Minh lớn tiếng hỏi.
Phất Lan Khắc Lâm nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói:
- Phá vỡ quy tắc không phải là ta. Mà là Băng Tiếu Thiên.
Hạ Nhất Minh giật mình, ban đầu hắn còn tưởng lão nhân này sẽ làm khó dễ mình, không nghĩ tới quanh đi quẩn lại lại nói tới Băng Cung ở Bắc Cương.
Trong lòng vừa động, hai mắt Hạ Nhất Minh mở lớn nói:
- Băng đảo - Thiên niên Băng Đảo. Ngươi chính vì thiên niên Băng Đảo mà tới đây.
Ánh mắt Phất Lan Khắc Lâm lộ vẻ thưởng thức, lão nói chuyện giống như một lão già vậy, từ từ nói:
- Ngươi đoán đúng. Băng đảo chính là tài sản của cả Đông và Tây đại lục. Mấy ngàn năm trước các vị tiền bối trong thần đạo đã lưu lại chìa khóa duy nhất để mở ra đại môn của Băng Đảo. Nhưng mà hôm nay, Băng Tiếu Thiên lại có ý định làm cho phương Tây chúng ta đứng ở ngoài cửa mà độc bá Băng Đảo.
Lão nhân dừng lại một chút, ánh mắt lão vô cùng bình tĩnh, ngữ khí cũng không lộ vẻ tức giận. Tựa hồ như lão đang nói về chuyện không phải của mình vậy.
Đám người Kim Chiến Dịch đưa mắt nhìn nhau, nếu đúng như vị lão nhân này nói thì chuyện này quả thật bọn họ còn không có tư cách tham dự.
Bất quá, bọn họ cũng hiểu được, đưa mắt nhìn khắp thiên hạ chỉ sợ cũng chỉ có Thiên Niên Băng Đảo mới có thể khiến lão rời khỏi thế giới phương Tây.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, trong lòng lão thầm mắng, đều là chuyện tốt do lão Băng Tiếu Thiên, thật không ngờ bọn họ lại phải gánh chịu điều này.
Phất Lan Khắc Lâm sở dĩ tới Nam Cương lưu bọn họ cũng là bất đắc dĩ, lão cũng không trực tiếp bới Bắc Cương Băng Cung mà ở chỗ này làm khó dễ. Để có thể lưu lại cho song phương một con đường giải quyết, nhưng xui xẻo chính là bản thân hắn lại bị kéo vào trong vòng xoáy đó.
Thở dài một hơi, ánh mắt Hạ Nhất Minh trở nên kiên định là thường.
- Xin lỗi, giáo hoàng bệ hạ tôn kính. Hạ mỗ không muốn lưu lại nơi đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau