VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 816 - Chương 820

Chương 816: Nam Hải ngân man

Từng đám mây trên không trung như hạ thấp xuống, mặt biển lúc này cuồn cuộn sóng trào, ba chiếc thuyền lớn cứ thể giong buồm tiến về phía chân trời vĩnh viễn không có kết thúc.
Đây là lần thứ hai Hạ Nhất Minh rời khỏi đại lục, nhưng khác với lần trước, hành trình lần này số người đi cùng không ít, hơn nữa cũng không phải tới Đông Hải mà đi về phía Nam.
So sánh với Đông Hải, phía Nam nhiều đảo nhỏ hơn, đoàn thuyền mới khởi hành vài ngày đã gặp qua vô số đảo nhỏ.
Đột nhiên từ vọng gác trên thuyền lớn, một thủy thủ liều mạng vẫy cờ báo hiệu.
Chỉ trong chốc lát, không khí trên ba chiếc thuyền đã khẩn trương hẳn.
Nghe được âm thanh ồn ào bên tai, đám người Hạ Nhất Minh dĩ nhiên không thể nhàn nhã ngồi trong khoang thuyền, nhàm chán như vậy khiến ngay cả Lôi điện cùng bảo trư cũng chạy ra góp vui.
Gặp được mấy vị Tôn giả khiến đám thủy thủ đều bị kinh động, một đại hán râu dài chạy tới cung kính nói:
- Hạ Tôn giả, Kim Tôn giả, Ngụy Tôn giả. Chúng ta gặp phát sinh ngoài ý.
Đại hán này cũng là đệ tử của Linh Tiêu Bảo Điện, tên Sở Mộc, tu vi đã đạt tới cửu tầng nội kình, chuyên phụ trách hành trình tới Nam Cương. Khu vực Nam Hải này hắn quen thuộc như lòng bàn tay, bởi thế Linh Tiêu Bảo Điện cũng phát hắn phụ trách hành trình lần này.
Kim Chiến Dịch nhìn xa xa, trong tầm mắt gã, ngoài từng đợt sóng dữ dội tựa như trên mặt biển xuất hiện thứ gì đó.
- Kia là vật gì?
Kim Chiến Dịch trầm giọng hỏi.
Kinh nghiệm đi biển của gã mặc dù không bằng đối phương nhưng cũng không phải lần đầu ra biển, bất quá tình huống này lần đầu gặp được.
Ngụy Tông Tân nhìu hồi lâu, sắc mặt khẽ biến, nói:
- Nam Hải ngân man? ( Cá chình Nam Hải?)
Sở Mộc khẽ gật đầu xác nhận, nói:
- Ngụy Tôn giả ánh mắt như thần, đích thực là Nam Hải ngân man. Bất quá theo quan sát của vãn bối, đàn ngân nam này ít nhất cũng phải nghìn đầu.
Ngụy Tông Tân khẽ hít vào một ngụm lãnh khí, sắc mặt có chút hổ thẹn.
Hạ Nhất Minh mặc dù không lên tiếng nhưng nhìn bọn họ, hắn phát hiện, Kim Chiến Dịch sau khi nghe tên Nam Hải ngân man này có chút giật mình. Hiển nhiên sinh vậy cường đại này đủ khiến hai vị Tôn giả kiêng kỵ.
- Kim huynh. Nam Hải ngân man là vật gì?
Kim Chiến Dịch do dự một chút, nói:
- Nam Hải ngân man chính là một sinh vật đặc biệt sinh sống tại Nam Hải. Chúng chính là đệ nhất sát thủ đại dương. Thực lực vô cùng cường đại, một đầu ngân man bình thường ngay cả linh thú bình thường thên biển cũng không dám trêu chọc.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn động, nói:
- Ngân man này không phải linh thú sao?
Trong tự nhiên, linh thú cùng sinh vật thông thường thực lực chênh lệch quá lớn, giống như tu luyện giả thông thường so với Tiên thiên cường giả, căn bản không thể so sánh.
Tu luyện giả cửu tầng nội kình dưới tình huống đặc thù có thể chiến thắng thập tầng nội kình tu luyện giả.
Nhưng một vị tu luyện giả thập tầng nội kình, đừng mơ có thể chiến thắng một vị Tiên thiên cường giả, chờ bọn họ sai lầm cũng là vô ích.
Trong tự nhiên, linh thú cùng sinh vật thông thường cũng vậy. Nếu ngân man bình thường có thể khiến linh thú tránh xa ba bước, điều này phá vỡ hoàn toàn nhận thức của Hạ Nhất Minh.
Kim Chiến Dịch cười khổ một tiếng, nói:
- Sở Mộc. Ta với ngân man không rõ lắm. Ngươi giải thích một chút.
Sở Mộc khom người thật sâu, nói:
- Vâng. Hạ Tôn giả. Trong Nam Hải ngân man cũng xuất hiện linh thú. Thậm chí tồn tại cả Thánh thú. Bất quá đa phần ngân man đều là sinh vật bình thường trong đại dương.
Hạ Nhất Minh cau mày, nói:
- Nếu chỉ là sinh vậy bình thường, tại sao linh thú lại kiêng kỵ chúng?
Sở Mộc ánh mắt càng cung kính hơn, đối mặt với vị Khách khanh cường đại nhất của Linh Tiêu Bảo Điện, hắn có cẩn thận hơn cũng không quá.
- Tôn giả. Đám ngân man này có năng lực đặc thù, chúng có thể phóng thích lôi điện cường đại. Phàm là sinh vật bị chúng công kích, bất luận là linh thú hay không nhất định sẽ bị thương.
Sở Mộc dừng lại một chút, nói:
- Trong đại dương, sinh vật đa dạng hơn xa đại lục, linh thú càng cường đại hơn. Chúng hiện tại cũng không cần vì vấn đề thực vật mà lo lắng, bởi vậy đối với đám ngân man này, không có linh thú nào tự ý trêu chọc.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, xem ra linh thú trong đại dương cũng rất thông minh, không làm ra chuyện thiệt thân.
Ánh mắt thoáng nhìn mặt biển, Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:- Các ngươi thay đổi hành trình?
Trên biển thay đổi phương hướng là chuyện rất nguy hiểm, nếu không phải bất đắc dĩ không ai dám làm như vậy.
Sở Mộc cười khổ, nói:
- Tôn giả. Phía trước có ngân man cản đường, đội thuyền của chúng ta bất luận thế nào cũng không qua được. Bởi vậy không thể làm gì khác hơn là thay đổi lộ trình. Hi vọng có thể vòng qua chúng.
Hạ Nhất Minh do dự một hồi, hỏi:
- Đám ngân man này có thường tụ tập như vậy không?
Sở Mộc cuống quít lắc đầu, nói:
- Ngân man là sinh vật cấp bậc bá chủ trong đại dương. Đa phần chúng nó đều đi lại một mình. Tình huống như vậy đệ tử cũng là lần đầu gặp phải.
Nói tới đây hắn có vẻ như nhớ tới điều gì.
Đám người Hạ Nhất Minh nhãn lực cao siêu, lẽ nào không nhìn ra hắn có điều giấu giếm.
Kim Chiến Dịch lạnh lùng nói:
- Sở Mộc. Ngươi có gì cứ nói.
Sở Mộc trong lòng âm thâm kêu khổ, nhưng trước mặt những nhân vật cấp bậc trưởng lão, hắn cũng không dám đắc tội, vội vàng nói:
- Kim Tôn giả. Tương truyền. Nếu có vô số ngân man tụ tập nghĩa là nơi này xấu hiện vương giả. Bởi vậy đám ngân man từ xa tới triều bái.
Kim Chiến Dịch hai mắt phát sáng, nói:
- Ngân man Thánh thú?
Sở Mộc cung kính xác nhận, theo sau cúi đầu. Bất quá trong lòng hắn thầm cầu khẩn, các đại nhân vật này nhiệt huyết xin chớ dâng lên mà tìm tới ngân man Thánh thú. Nếu không e rằng ba chiếc thuyền này không còn tồn tại.
Kim Chiến Dịch cùng Ngụy Tông Tân liếc mắt nhìn nhau, bọn họ cùng thấy được dao động trong lòng đối phương, bất quá chỉ giây lát cả hai đều buông tha ý định này.
Thở dài một tiếng, Kim Chiến Dịch nói:
- Nếu như chỉ có một đầu ngân man Thánh thú thì tốt rồi.
Ngụy Tông Tân cũng gật đầu, nói:
- Hơn một ngàn ngân man, lôi điện lực lượng phóng ra hẳn vô cùng cường đại. Cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả chỉ sợ cũng phải tránh xa.
Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lôi điện hãnh diện đứng, vẻ mặt đầu khinh thường.Chỉ là ngẩng đầu nhìn phía xa xa, Hạ Nhất Minh cùng bỏ qua ý định đánh giết trong đầu.
Đám ngân man này vừa nhìn đã biết không dễ chọc, hơn nữa đối phương còn có vương giả cấp bậc Thánh thú. Dù cho mấy người bọn họ liên thủ cũng chưa chắc có thể thủ thắng.
Huống hồ đám sinh vật đại dương tuổi thọ rất dài, có thể tiến giai Thánh thú càng trong trăm vạn có một. Chỉ cần chúng không trêu chọc chính mình cũng coi như là không gặp.
Thuyền lớn sau khi chuyển hướng lại chậm rãi tiến lên. Đám thủy thủ trên thuyền lúc này đều cẩn trọng quan sát từng đợt sóng cuộn phía xa, tận tới khi rời khỏi nơi này không nhịn được mà hoan hô ầm ĩ.
Bọn họ sinh sống trên biển nhiều năm, dĩ nhiên hiểu được sự lợi hại của đám ngân man này.
Nếu chỉ có một đầu ngân man, lấy thực lực ba chiếc thuyền, còn gì phải sợ hãi? Nhưng nếu đụng phải đàn ngân man trăm năm hiếm gặp này, chính là chuyện kinh khủng nhất.
Cũng như Ngụy Tông Tân nói. Nhiều ngân man như vậy tập trung lại, cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng không thể chống lại.
Sau khi tránh ra xa, ba chiếc thuyền lại hướng Nam Hải Lưu Ly đảo tiến tới.
Nhưng sau nửa canh giờ, gã thủy thủ trên vọng gác lại kêu lên một tiếng thảm thiết.
Tiếng kêu này lần nữa kinh động mọi người, khiến Hạ Nhất Minh chậm rãi bước ra ngoài, theo sau phát hiện sắc mặt mọi người trở lên vô cùng khó coi.
Hắn kinh ngạc nhìn theo ánh mắt mọi người đã phát hiện, phía sau chiếc thuyền, một đợt sóng dữ mãnh liệt đuổi theo, hơn nữa trên những ngọn sóng lóe lên từng đạo lôi điện màu bạc.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Nam Hải ngân man?
Sở Mộc trên mặt đã không còn chút huyết sắc, nói:
- Tôn giả. Đích thực đám ngân man đó đuổi tới.
Hạ Nhất Minh không hiểu, nói:
- Chúng ta không trêu chọc chúng. Vì sao chúng lại đuổi theo?
Sở Mộc cười khổ không thôi, nói:
- Có lẽ bởi chúng ta đánh động nghi thức triều bái của chúng nên muốn bắt chúng ta làm tế phẩm.
Hạ Nhất Minh bất mãn nhìn hắn, đám ngân man kia không phải nhân loại, sao có thứ gọi là nghi thức triều bái cùng tế phẩm chứ?
Bất quá khi ánh mắt hắn nhìn qua Lôi điện cùng bảo trư, suy nghĩ này nhất thời thay đổi.
Nếu Lôi điện cùng bảo trư thông minh không kém nhân loại, vậy đám sinh vật tại đại dương có như vậy cũng là bình thường.
Kim Chiến Dịch tức giận hừ một tiếng, nói:
- Đám ngân man kia, chúng ta không trêu chọc chúng, ngược lại chúng khi dễ chúng ta.
Những lời này của gã mặc dù đầy phẫn nộ nhưng đồng thời đầy vẻ bất đắc dĩ.
Nếu như đám ngân man thực sự phá hủy ba chiếc thuyền, trừ đám Tôn giả, e rằng những người còn lại đều phải chết. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sở Mộc sắc mặt dần ổn định, hắn hít thật sâu một hơi, theo sau xoay người trèo lên vọng gác.
Hắn lấy cờ hiệu khua trong không trung như ra mệnh lệnh nào đó.
Chỉ giây lát, tín hiệu từ hai chiếc thuyền kia cũng đồng loạt đáp trả. Bất quá dường như hai bên biểu đạt ý tứ giống nhau, thậm chí còn có ý tranh chấp.
Sở Mộc giận dữ hét lên:
- Linh Tiêu Bảo Điện môn quy. Không nghe lệnh, chém. Phụ mẫu đệ tử đều bị trục xuất.
Âm thanh hắn như lôi đình vang dội khắp mặt biển.
Hai chiếc thuyền kia im lặng hồi lâu, rốt cuộc lựa chọn nghe lệnh.
Sở Mộc như linh hầu nhanh chóng leo xuống, theo sau đi tới trước mặt đám người Hạ Nhất Minh, trầm giọng nói:
- Các vị Tôn giả đại nhân. Xin các ngài đổi thuyền, bọn họ sẽ mang các ngài tới Lưu Ly Đảo.

Chương 817: Ra tay ngăn chặn

Sở Mộc vốn định im lặng nhưng trước những vị Tôn giả đại danh đỉnh đỉnh này, hắn không dám giấu giếm.
- Đệ tử đệ bọn họ đưa các ngài đi trước.
Kim Chiến Dịch cười hắc hắc, nói:
- Chúng ta rời đi còn các ngươi thế nào?
Sở Mộc cười khổ một tiếng, nói:
- Nam Hải ngân man là bá chủ đại dương. Phàm là vật bị chúng chú ý, khó lòng chạy thoát. Chúng ta lưu lại một chiếc thuyền để chúng huyết tế, có lẽ nhiều người mới có thể sống sót.
Đám người Kim Chiến Dịch liếc mắt nhìn nhau, trong lòng bọn họ đều biết đây là sự thật. Bất quá đám người Sở Mộc lựa chọn vậy, bọn họ quả thực kinh ngạc.
Ba chiếc thuyền này không ngờ không ai chịu bỏ chạy, nếu Sở Mộc không đem môn quy Linh Tiêu Bảo Điện ra, chi sợ bọn họ lúc này còn đang tranh chấp.
Ánh mắt nhìn lại đám thủy thủ, trong mắt những người này không che giấu sợ hãi nhưng cũng mang theo oán hận, bọn họ vẫn tiếp tục công việc như bình thường.
Chỉ bằng điểm này cũng đủ để đám người Hạ Nhất Minh thay đổi cách nhìn về họ.
Ngụy Tông Tân thở dài một tiếng, nói:
- Cũng chỉ có biện pháp này.
Kim Chiến Dịch sắc mặt tái xanh, gã muốn mở miệng nhưng rốt cuộc cung không nói gì. Chỉ là khi ánh mắt nhìn những ngọn sóng lóe lên từng tia điện màu bạc càng lúc càng tới gần, khiến người ta có cảm giác sợ hãi.
Hạ Nhất Minh vỗ nhẹ bả vai Kim Chiến Dịch nói:
- Kim huynh. Kỳ thực còn có biện pháp khác.
Kim Chiến Dịch lặng lẽ cười, nói:
- Không sai. Quả thật có biện pháp khác.
Sở Mộc giật mình, còn chưa chờ hắn nghĩ ra biên pháp gì, chỉ nghe " bùm" một tiếng, thân ảnh màu trắng trên thuyền đã nhảy xuống nước, hơn nữa bơi nhanh về phía đàn ngân man.
Kim Chiến Dịch biến sắc, nói:
- Hạ huynh. Bảo trư đi đâu vậy?
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn bảo trư đang vui sướng bơi lội, trên mặt lộ ra vẻ thản nhiên cười, nói:
- Để nó đi xem sao.
Đám người Kim Chiến Dịch không biết rõ ràng lai lịch bảo trư, bởi vậy hết sức lo lắng. Nhưng Hạ Nhất Minh biết, nó chính là hậu duệ của Thánh Long đại nhân. Nếu không nắm chắc vài phần, nó sẽ không đi tìm chết.
Hơn nữa sau khi thấy đủ loại dị năng của bảo trư, Hạ Nhất Minh đối với tiểu tử này cũng tin tưởng hơn vài phần, có lẽ nó hống lên một tiếng cũng có thể đuổi đàn ngân man kia đi.
Nhưng sau một lát, trên mặt biển sáng lòa, ngay cả không trung cũng truyền tới âm thanh sấm chớp chói tai.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn biết, bảo trư khẳng định giao tiếp thất bại, lại đắc tột với đám ngân man, bởi vậy bị những tên kia công kích.
Lúc trước hắn không lo lắng, nhưng giờ phút này nhìn mặt biển phảng phất như chỉ là sóng điện, hắn không thể bình tĩnh nữa.
Khẽ vỗ bạch mã, Hạ Nhất Minh trậm giọng nói:
- Lôi điện, chúng ta đi. Bách huynh, nơi này giao cho ngươi.
Bạch mã hí nhẹ một tiếng, nhanh chóng nhảy xuống thuyền, trực tiếp đứng trên mặt nước, chạy về phía ngân quang.
Kim Chiến Dịch ánh mắt xoay chuyển, thân hình ngoáng một cái đã muốn nhảy theo, đột nhiên gã cảm nhận được bờ vai căng cứng. Gã hoảng sợ nhìn lại đã thấy Bách Linh Bát im lặng đứng bên, một tay đưa ra nắm chặt bả vai gã.
Không biết vì sao cảm nhận trên thân thể Bách Linh Bát không có chút khí tức sinh mạng, sự giận dữ trong lòng Kim Chiến Dịch thoáng cái đã không còn.
- Bách huynh. Ngươi có gì phân phó.
Kim Chiến Dịch vẻ tươi cười nói.
- Ngươi không cần đi.
Bách Linh Bát tỉnh táo nói:
- Giao cho bọn họ được rồi.Kim Chiến Dịch do dự hồi lâu theo sau thở dài một hơi, rốt cuộc cũng buông tha ý định chạy theo.
Lúc này thực lực của Hạ Nhất Minh đã vượt xa gã, trước khi gã tấn giai Ngũ khí Tôn giả, e rằng theo sau cũng không có tư cách.
Quay đầu nhìn chân trời xa xa, trong lòng gã thầm hạ quyết tâm.
Hai mươi năm sau, nhất định gã sẽ tấn giai Ngũ khí Tôn giả.
*****
Tốc độ Lôi điện dĩ nhiên vô cùng nhanh, nó chạy trên mặt nước cũng như trên đồng bằng vậy, một chút nghiêng ngả cũng không có.
Cơ hồ chỉ thoáng chốc, cả hai đã tới được một mảnh đại dương đầy lôi điện.
Mặc dù những tia điện này vô cùng mãnh liệt nhưng với Tổ tông lôi điện như bạch mã, những tia điện này khi tiếp xúc với bốn chân của nó, giống như bị vật gì đó ngăn cản, căn bản không thể tới gần. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Dưới mặt nước đột nhiên xuất hiện một đạo bạch quang, theo sau nó nhanh chóng chui vào lòng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh giơ bảo trư lên xem xét, trong lòng không khỏi dở khóc dở cười.
Bộ lông trắng muốt của tên tiểu tử này không ngờ phân nửa đã cháy đen, hơn nữa thân thể run rẩy không ngừng.
Bất quá huyết mạch thần thú cũng không chảy ra, ngay cả khi bị thương như vậy, tinh thần bảo trư cũng vô cùng phẫn nộ. Nó khua khua hai chân trước, miệng lầm bầm như tố cáo hành động vô lễ của đám ngân man với Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh không chút nghĩ ngợi, lập tức lấy ra vài khối Bạch thạch nhén vào miệng nó.
Rốt cuộc tên tiểu tử này chỉ hừ lạnh một tiếng rồi im lặng, Hạ Nhất Minh nhẹ vỗ lên lưng Lôi điện, nói:
- Chúng ta xem thử một chút, coi đám Nam Hải ngân man này muốn gì.
Mặt nước dưới chân Lôi điện lập tức vỡ ra, một người hai thú cứ thế chìm xuống, bắt đầu trận chiến với đám Nam Hải ngân man khủng bố.
Trên thuyền tới, Sở Mộc trợn mắt cứng lưỡi nhìn Hạ Nhất Minh chìm xuống lòng nước, ngay cả trái tim hắn cũng không khỏi trầm theo.
Ngân man kia chính là bá chủ đại dương, một hai đầu đã khó đối phó, nhưng một ngàn đầu, bất luận là đám người Hạ Nhất Minh có bao nhiêu lợi hại, e rằng cũng chết không nghi ngờ.
Khi tới tới vị Khách khanh Tôn giả duy nhất của môn phái chết trên thuyền của hắn, trái tim Sở Mộc nhất thời phát lạnh.
Kim Chiến Dịch hung hăng dậm chân, nói:
- Đi thôi.
Sở Mộc sửng sốt, mờ mịt nhìn lại.Kim Chiến Dịch căm tức nhìn hắn, nói:
- Ra lệnh cho ba chiếc thuyền mau chóng rời xa nơi này.
Gã thu hồi ánh mắt, nhìn lại một mảnh ngân quang, thì thào nói:
- Chỉ khi chúng ta rời xa, Hạ huynh đệ mới có thể thoát nạn.
Ngay cả gã khi chứng kiến ngàn đầu ngân man này cũng không tin Hạ Nhất Minh có thể chiến thắng.
Bất quá gã biết, Hạ Nhất Minh còn có hai đầu Thánh thú cường đại, một trong số đó là Lôi điện, nếu không cần đả thương địch, chỉ cần an toàn bản thân, khẳng định không vấn đề.
Sở Mộc vội vàng ra lênh, ba chiếc thuyền nhanh chóng rời đi với tốc độ cao nhất, hoàn toàn không lưu lại chút dư lực.
Đặc biệt đám thủy thủ trên thuyền vốn tưởng chết chắc, nhưng lúc này có cơ hội thoát đị, giống như được uống tiên đan, tốc độ nhanh tới kinh người.
Mặc dù Sở Mộc không tin Hạ Nhất Minh có thể sống sót trở về nhưng sau khi nhìn vẻ mặt Kim Chiến Dịch, hắn không khỏi ôm theo một tia hi vọng.
Ngũ khí Tôn giả đại danh đỉnh đỉnh, có lẽ thật sự sẽ chạy thoát.
*****
Sau khi tiến vào lòng biển, Hạ Nhất Minh không nhịn hít vào một ngụm lãnh khí.
May là giờ phút này quanh thân thể hắn là Ngũ sắc quang mang ngăn cách nước biển, nếu không khẳng định hắn sẽ nuốt vào một bụng nước biển.
Bởi vì quan sát phía trên nên bọn họ căn bản không thể thấy rõ hình thù đám ngân man này.
Nhưng sau khi tiến vào lòng biển, Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn thấy được.
Đám ngân man này hình thù như trường xa, độ dài ngắn của chúng khác nhau, có đầu năm sáu thước, cũng có đầu dài cả mười trượng.
Đương nhiên tên thủ lĩnh hẳn là dài hơn, nhưng Hạ Nhất Minh còn chưa gặp được.
Bất quá chính thức khiến Hạ Nhất Minh bực bội là, số lượng ngân man Sở mộc ước tính là hoàn toàn sai.
Ở nơi này đâu chỉ có ngàn đầu, cả vạn đầu cũng có lẽ.
Nếu như đám ngân man này trên mặt đất, chỉ cần hơi có kinh nghiệm sẽ không đánh giá sai, nhưng chúng ẩn thân dưới nước, cho dù thủy thủ có kinh nghiệm phong phú cũng có khả năng nhìn lầm.
Ánh mắt quan sát, Hạ Nhất Minh thử thả ý niệm dò xét, bất quá sắc mặt hắn càng khó coi hơn.
Thực lực đám ngân man này nằm ngoài dự tính của hắn, đám tia điện màu bạc không ngờ ẩn chứa lực lượng cường đại, khiến ý niệm của hắn không thể xuyên thấu mà dò xét tình hình.
Khẽ hừ một tiếng, Hạ Nhất Minh thu hồi ý niệm, cổ tay phất lên, Ngũ sắc quang mang càng phát sáng rực rỡ.
Hắn lập tức ngưng xuất năm đóa hoa hữu hình, theo sau khối hợp với Ngũ hành không gian hình thành vòng bảo hộ. Với sức phòng ngự này, nếu không phải Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đừng mong phá vỡ.
Tia điện của ngân man quả thật đáng sợ, nhưng chỉ dựa vào lực lượng đơn thuần không mang tính khéo léo, đừng mong đột phá phòng nhự này.
Khi Ngũ sắc quang mang bao trùm bọn họ, cánh tay Hạ Nhất Minh lần nữa vung lên, thanh trường kiếm trong suốt nhất thời bay ra, tung hoành trong đám ngân man đang tiến tới.
Đầu ngân man gần đó đang phát điện đột nhiên thân thể run lên, theo sau tách thành hai nửa, để lại trong lòng nước một mảnh đỏ tươi là máu.
Đây là kiếm đầu tiên của Hạ Nhất Minh chủ động ra tay khiêu khích đàn ngân man này.
Bởi vì số lượng ngân man quá nhiều, mà Hạ Nhất Minh chỉ có một người hai thú, dưới đáy biển bao la, muốn ngăn chặn tất cả là không thể.
Vì kéo dài thời gian cho ba chiếc thuyền chạy trốn, Hạ Nhất Minh cũng chỉ có thể ra tay tàn nhẫn, hấp dẫn sự chú ý của đàn ngân man lên bản thân.
Quả nhiên sau khi đầu ngân man đầu tiên chìm xuống, đám ngân man còn lại như bị kích thích thật lớn, thân thể chúng bắt đầu bộc phát ngân quang cường đại hơn.
Vạn đầu ngân man phát điện cùng lúc, cảnh tượng này tráng lệ cỡ nào?
Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ, nhiệm vụ đoạn hậu này e rằng cũng không ổn rồi.

Chương 818: Tự thành không gian

Từng tia điện màu bạc không ngừng lấp lóe, có khi hợp thành công kích, có khi phân tán nhưng trong lòng biển lúc này tràn ngập quang mang tử vong.
Với nhãn lực của Hạ Nhất Minh đã sớm thấy, đám sinh vật tại đây đã sớm bỏ chạy không còn một mống, còn lại những sinh vật chậm chạp đã biến thành than đen, phần thì chìm xuống đáy nước, phần yên nghĩ trong bụng những đầu ngân man.
Ở nơi này ngoài ngân man, đã trở thành cấm địa trong lòng đại dương, bất cứ sinh vật nào cũng không thể tới gần.
Bất quá cỡi trên lưng Lôi điện, Hạ Nhất Minh cũng không quá lo lắng.
Lôi điện màu bạc xung quanh mặc dù cường đại nhưng ngay cả Ngũ sắc quang mang của hắn cũng không thể xuyên qua.
Vạn đầu ngân man phóng thích lôi điện còn cường đại hơn bạch mã rất nhiều. Nếu như có thể phát ra lôi điện bậc này không phải vạn đầu ngân man mà chỉ là một đầu, e rằng lúc này Hạ Nhất Minh đã sớm quay người bỏ chạy.
Nhưng lúc này trước mắt hắn, đàn ngân man bắt đầu có biến hóa.
Chúng rốt cuộc cũng ngừng lại, bảo trì khoảng cách mười trượng với đám người Hạ Nhất Minh, giống như trước mặt chúng là một bức tường vô hình, ngăn cản chúng tiến tới.
Thấy được một cảnh thần kỳ này, Hạ Nhất Minh ngược lại càng thêm lo lắng.
Trong đàn ngân man này khẳng định có một chỉ huy, hơn nữa đàn ngân man với Vương của chúng không chút do dự phục tùng, một chút cũng không làm trái.
Chỉ có như vậy mới xuất hiện cảnh tưởng này.
Hai bên đối mặt như đại quân đang chuẩn bị xung trận.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, quang mang nhiều màu càng phát sáng mãnh liệt, hơn nữa mau chóng khuếch tán ra ngoài như bao phủ cả hải vực.
Phía đối diện, đàn ngân man như do dự điều gì, vô số ngân man không ngừng giãy dụa thân hình, nhưng không tiến thêm một chút.
Hạ Nhất Minh trong lòng cảm thán không ngừng, đối với trí tuệ sinh vật chưa từng gặp qua này, trong lòng đột nhiên sinh ra kiêng kỵ. Ngũ Hành Hoàn trong tay phóng xuất toàn bộ uy lực cường đại, chỉ cần Ngân man vương không phải Nhân đạo đỉnh cấp cường giả hay đạt cảnh giới như Long xà, nó có thể cảm nhận hoàn toàn uy lực của Ngũ Hành Hoàn so với đàn ngân man không thua kém. Nếu nó thông minh cũng sẽ nhận ra đám người Hạ Nhất Minh không dễ dàng trêu chọc.
Ngân man vương vì điều này mà chấp nhận rút lui, đương nhiên là chuyện tốt. Cho dù nó không chịu lùi lại, hai bên giằng co, đợi ba chiếc thuyền kia đi xa, bản thân Hạ Nhất Minh cỡi Lôi điện bỏ chạy, tốc độ này không phải đám ngân man có thể đuổi kịp.
Trời sinh vạn vật đều có ưu, nhược điểm.
Đám ngân man mặc dù nắm giữ lực lượng lôi điện cường đại nhưng tốc độ so với các sinh vật khác trong đại dượng rõ ràng thua kém rất nhiều. Nếu không phải vậy, e rằng đại dương không còn sinh vật nào có thể khắc chế chúng.
Hồi lâu sau, mười đầu ngân man dài chừng mười trượng tiến lên, chúng cẩn trọng từ những phía khác nhau bơi lại gần Ngũ sắc quang mang đang bao trùm Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh sửng sốt một chút, trong đầu không ngừng tán thưởng sự thông minh của Ngân man vương, không ngờ nó phát một đội cảm tử tới dò xét.
Trên mặt hắn lộ ra một tia cười khổ, mặc dù Ngũ sắc quang mang khuếch tán ra rất xa, nhưng quang mang này chỉ lòe mắt, không có nửa điểm uy lực. Nếu đám ngân man kia tiến vào sợ rằng sẽ lập tức bại lộ.
Tâm niệm khẽ chuyển, Hạ Nhất Minh đã thấy được quang mang sáng bạc lóe lên mạnh mẽ.
Mời đầu ngân man to lớn tựa hồ nhận được mệnh lệnh nào đó, liều mạng uốn éo thân hình tiến tới.
Quang thân thể chúng từng tia điện màu bạc lập lòe, toàn bộ lực lượng phát ra không hề giữ lại.Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, chân khí hắn tuôn vào Cực Quang Kiếm, theo sau đầu ngón tay hắn vung lên, thanh kiếm nhất thời phóng thẳng về phía một đầu ngân man.
Chỉ là hắn lập tức phát hiện, Cực Quang Kiếm bay trên không trung dĩ nhiên không lưu lại dấu vết, nhưng khi di chuyển trong lòng nước để lại một vệt như thủy tiễn, căn bản mất đi năng lực ẩn hình.
Phần đuôi ngân man lóe lên tia điện hung hăng đánh lên thân Cực Quang Kiếm.
Bị lực cản của nước, hơn nữa với tốc độ tia điện, cho dù Hạ Nhất Minh dùng ý niệm điều khiển cũng không kịp né tránh.
Cực Quang Kiếm khẽ run lên mãnh liệt, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng xuất hiện cảm giác như vậy.
Bất quá chút thương tổn này với hắn mà nói, không đáng quang tâm. Cực Quang Kiếm sau khi run lên cũng thuận lợi tiến tới bên cạnh đầu ngân man.
Uy lực cường đại lúc này hoàn toàn bộc lộ, Cực Quang Kiếm một mực xuyên qua đầu ngân man.
Bất quá thân thể dài mười trượng của ngân man như gốc đại thụ, mặc dù bị xuyên qua nhưng không phải vết thương trí mạng. Nó giãy giụa một hồi quấy đảo vùng nước xung quanh, theo sau lôi điện lực lượng cường đại từ thân thể phát ra, lấy nó làm trung tâm, bao phủ phạm vi mười trượng.
Hạ Nhất Minh vốn muốn điều khiển Cực Quang Kiếm xin chút lợi tức, nhưng hắn đột ngột phát hiện, lực lượng lôi điện kia vô cùng cường đại, nếu muốn chém chết ngân man, e rằng ý niệm của hắn cũng không chịu nổi công kích của những tia điện kia.
Cười khổ một tiếng, Hạ Nhất Minh thu hồi Cực Quang Kiếm. Bất quá hắn cũng hiểu ra, vò sao đám người trước mặt Lôi điện đều tỏ ra yếu ớt như vậy, lý do bởi lực lượng lôi điện quá sức cường đại.
Ngũ sắc quang mang đột nhiên dài hơn, hình thành đôi tay thật lớn, Ngũ hành lực lượng lúc này phát huy uy lực cực hạn, hai bàn tay mạnh mẽ khép vào.
Số ngân man còn lại đột nhiên gặp phải biến hóa như vậy, lập tức quay đầu bỏ chạy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sinh vật thân thể dài tới mười trượng cũng coi như có trí tuệ, đám ngân man này cũng vậy. Đặc biệt sau khi chứng kiến kết quả của đồng bọn, đối với mảnh quang mang kia, trong lòng đã sinh ra kiêng kỵ rất lớn.Hai bàn tay nhiều màu sau khi khép vào, quang mang màu bạc lóe lên theo sau đám ngân man nhất thời biến mất.
Hạ Nhất Minh hai mắt lộ rõ vẻ kinh hỉ.
Vốn hắn chỉ muốn ép chết đám ngân man này dằn mặt Ngân man vương, nhưng không nghĩ ra, sau khi đôi tay khép lại, đám ngân man kia lại bị hút vào Ngũ hành không gian.
Ý niệm của hắn đột nhiên cảm nhận được trong Ngũ hành không gian tồn tại thi thể đầu ngân man. Mặc dù lúc này thi thể đã khó xác định nhưng Hạ Nhất Minh liếc mắt cũng đã nhận ra chính là đầu ngân man kia.
Lúc này cho dù đối mặt với đại địch, Hạ Nhất Minh cũng vứt qua một bên, trong đầu chỉ tồn tại suy nghĩ, chẳng lẽ Ngũ hành không gian cũng có thể sử dụng như vật phầm không gian?
Hai mắt hắn đột nhiên lóe sáng, nghĩ tới thần khí Cửu Long Lô bên trong Ngũ hành không gian, Hạ Nhất Minh âm thầm cười khổ. Rõ ràng chuyện này bày ra trước mắt, nhưng tới hôm nay hắn mới vô tình phát hiện.
Ngũ Hành Hoàn trước khi dung nhập Ngũ hành chi hoa đã tự thành không gian riêng biệt, sau khi hắn ngưng tụ thành công Ngũ hành chi hoa, không gian này càng được củng cố hơn.
Hơn nữa khi hắn vụ hóa Ngũ Hành Hoàn, cuối cùng là quang hóa, cũng đã trở thành chủ nhân của thứ thần khí mô phỏng độc nhất vô nhị này.
Như vậy sử dụng Ngũ hành không gian cũng là chuyện đương nhiên.
Đang khi trong lòng mừng rỡ như điên, Hạ Nhất Minh đột nhiên cảm nhận được uy áp cực lớn ép tới.
Hạ Nhất Minh tập trung tinh thần, ngẩng đầu nhìn lại, đàn ngân man trước mặt bắt đầu di chuyển. Lúc này chúng tập hợp thành đội ngũ khổng lồ, không những không lộn xộn mà tia điện trên thân thể mạnh mẽ lóe lên, hơn nữa không ngừng tăng cường.
Ngũ Hành Hoàn phải chịu áp lực này cũng không khỏi run lên, tuy nói hai bên khoảng ách khá xa, nhưng lực lượng lôi điện cường đại như vậy áp chế, bất luận là ai cũng cảm thấy khó khăn.
Lôi điện đột nhiên hí nhẹ một tiếng, từ trên người nó quang mang tím sẫm lóe lên. Bất quá lúc này quang mang đó không mạnh mẽ phóng ra mà lẳng lặng phối hợp cùng Hạ Nhất Minh.
Sau một lát, Hạ Nhất Minh đã lĩnh hội được ý tứ của nó, Ngũ Hành Hoàn vung lên, Ngũ sắc quang mang phối hợp với quang mang tím sẫm trên sừng lôi điện, mạnh mẽ phóng ra.
Chỉ chốc lát, quang mang hỗn hợp này đã tạo lên một vùng xoáy nước vô cùng mỹ lệ,
Đàn ngân man dường như phải chịu một lực lượng cường đại ép tới, thân thể chúng như bị bàn tay vô hình xoay chuyển.
Mặc dù lực lượng lôi điện của bạch mã căn bản không thể so sánh cùng đối phương nhưng quang mang tím sẫm phối hợp cùng Ngũ sắc quang mang, uy lực phát ra có thể đối chọi cùng đám ngân man này.
Liên tiếp sau đó, hơn trăm đầu ngân man biến thành vật hi sinh dưới lôi điện tím sẫm kia.
Mặc dù chúng nó không chết, nhưng trong thời gian ngắn đã không còn năng lực chiến đấu.
Bất quá Hạ Nhất Minh sắc mặt cũng không vì thế mà buông lỏng, ngược lại càng ngưng trọng hơn.
Trước mặt hắn, đàn ngân man bắt đầu biến hóa, hơn nữa chậm rãi xuất hiện một luồng lôi điện sáng rực.

Chương 819: Thánh thú Vương

Lần đầu tiên giao phong có hơn trăm đầu ngân man bị đánh bay nhưng đám ngân man này chỉ như pháo hôi mà thôi.
Phía sau chúng đám ngân man phối hợp vô cùng nhuần nhuyễn, chúng nó đầu cuối liền nhau, ngân quang trên thân thể tùy ý có thể phóng thích.
Đương nhiên mặc dù so với đám pháo hôi kia mạnh mẽ hơn nhưng muốn toàn bộ kết thành một thể, hoàn toàn không thể làm được.
Có thể để điện quang kết thành lưới lớn, bảo trì cường độ như vậy đã là cực hạn.
Nhưng Ngũ hành quang mang của Hạ Nhất Minh nếu đã tự thành không gian, tuyệt đối có thể ngăn cản tất cả bên ngoài.
Trừ khi đối phương sử dụng lực lượng siêu cấp đột kích Ngũ hành quang mang, nếu không cho dù lôi điện lực lượng có mạnh mẽ hơn cũng đừng mong ảnh hưởng tới thân thể Hạ Nhất Minh.
Ngay cả Lôi điện lúc này được Ngũ hành quang mang bảo vệ cũng không cần lo lắng điều gì. Quang manh tím sẫm trên chiếc sừng lập lòe lúc này mạnh mẽ xuyên qua Ngũ hành quang mang tấn công một đầu ngân man to lớn.
Đầu ngân man này không tầm thường, nó dài chừng mười lăm trượng, thân thể tràn ngập sinh mệnh lực lượng.
Hạ Nhất Minh chỉ cần cảm ứng một chút cũng có thể khẳng định, đầu ngân man này đã đạt tới tiêu chuẩn linh thú.
Chỉ bất quá ngân man cùng sinh vật còn lại khác nhau rất lớn, chúng nó liều mạng phóng thích lôi điện, khí tức trên thân thể vô cùng cường đại, nhưng khi không phóng điện, khí tức lại vô cùng yết ớt. Bởi vì điều này Hạ Nhất Minh chỉ có thể cảm nhận đây là linh thú, còn cấp bậc là gì thì không thể xác định.
Đầu ngân man kia rốt cuộc phóng ra tia điện sáng rực, tia điện này sau khi tiếp xúc với Ngũ sắc quang mang cùng lôi điện tím sẫm nhất thời nước biển xung quanh lập tức tách ra.
Bất quá sự giằng co này chỉ trong giây lát, tử điệm lập tức thoát ra, mạnh mẽ đánh tới ngân man.
Hạ Nhất Minh âm thầm cười, ngân man mặc dù cường đại nhưng nếu lấy công kích đơn thể, tuyệt đối không so được với Lôi điện. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mắt thấy tử điện sắp đánh tới, đầu ngân man đột nhiên mở miệng phát ra âm thanh kỳ dị. Đám ngân man bên cạnh theo đó liều mạng lao tới.
Sau khi tiến lại, đám ngân man bạo phát lôi điện cực hạn, những tia điện này được đầu ngân man to lớn kia hấp thu, theo sau nó mở miệng khoe đám răng lởm chởm, phun ra một tia chớp bạc.
Hai hàng chân mày của Hạ Nhất Minh khẽ nhíu lại, chuyện hắn lo lắng nhất đã xảy ra, đầu ngân man này có thể mượn lực lượng lôi điện của những ngân man khác.
Đàn ngân man khổng lồ như vậy, nếu thật sự có sinh vật kết hợp lực lượng của chúng làm một, e rằng sinh vật này là tồn tại không kém gì Thụ thần.
Cũng may đầu ngân man linh thú này không thể tập trung quá nhiều lôi điện, mặc dù giờ phút này nó phóng ra lôi điện cường đại nhưng chưa đạt tới cấp độ Thánh thú.
Lôi điện tím sẫm cùng lôi điện bạc va chạm cùng nhau trong lòng đại dương khiến tất cả không thể mở mắt quan sát.
Khi hai lực lượng giao phong, Lôi điện ngẩng cao đầu kiêu hãnh.
Cho dù đối phương ngưng tụ lực lượng của trăm đầu ngân man nhưng vẫn bị tử điện cảu nó hoàn toàn áp chế.
Từ trong nước truyền ra dao động mãnh liệt, bởi vậy có thể thấy sự va chạm vừa rồi mãnh liệt ra sao.
Đầu ngân man dài mười lăm trượng kia lúc này cũng bắn ngược trở lại.
Với thể tích của nó, căn bản đám ngân man khác không thể tránh khỏi, thân thể mang đầy tử điện cả nó bắn thẳng tới nhất thời cả đàn ngân man xuất hiện một mảnh lộn xộn.
Đột nhiên một cự trảo từ trong đàn ngân man đưa ra cản thân thể ngân man linh thú lại.
Lôi điện tím sẫm dọc theo thân thể ngân man linh thú truyền tới cự trảo này, nhưng có lẽ vì tử điện đã quá yếu nên chỉ tới gần cực trảo đã tiêu tan.
Đồng thời một khí tức uy nghiêm phát ra khiến cả đàn ngân man trở lại bình thường.Hai hàng chân mày Hạ Nhất Minh khẽ giãn ra, hắn vẫn chú ý tới đầu ngân man linh thú kia, bởi hắn biết, đầu ngân man này mặc dù cường đại nhưng tuyệt đối không xứng làm Vương giả của vạn đầu ngân man này. Bởi thế hắn muốn qua tên xui xẻo kia mà tìm ra Ngân man vương chính thức.
Chỉ là sau khi thấy được cự trảo kia, ngay cả bản thân Hạ Nhất Minh cũng không khỏi phát lạnh.
Hắn tuyệt đối không nhìn lầm, đây mà cự trảo thật lớn, là móng vuốt của sinh vật khổng lồ.
Nếu như ở nơi khác trong đại dương thấy được cự trảo này, Hạ Nhất Minh cũng không cảm thấy kì lạ.
Hải dương vô tận ẩn chứa nhiều việc kỳ lạ, hắn thậm chí tới quái thú cũng đã từng thấy quá, đừng nói chỉ móng vuốt quái thú.
Nhưng trước mặt hắn là một đàn ngân man mang lôi điện lực.
Đàn ngân mang này mặc dù cường đại nhưng thân thể chúng như trường xà, cơ bản không thể có móng vuốt.
Nếu vậy chủ nhân của móng vuốt kia là vật gì? Tại sao có thể tồn tại giữa đàn ngân man? Chẳng lẽ nó không sợ hải vực đầy lôi điện này sao?
Bảo trư lầm bầm kêu lên vài tiếng, đôi mắt sáng người nhìn chằm chằm móng vuốt này giống như đang quan sát cừu nhân.
Hạ Nhất Minh lập tức hiểu ra, vừa rồi khiến bảo trư chật vật như vậy chính là chủ nhân móng vuốt kia.
Lôi điện hai mắt cũng phát sáng, nó cúi đầu đột nhiên hí lên một tiếng dài.
Âm thanh Thánh thú phát ra, cho dù dưới nước cũng không chịu ảnh hưởng, một làn sóng chấn động mắt thường cũng có thể thấy lập tức lan ra bốn phía.
Uy áp Thánh thú huyết mạch Thần thú lúc này được Lôi điện hoàn toàn kích phát, đàn ngân man đối điện lần nữa náo loạn hẳn lên. Hơn nữa sự hỗn loạn này rõ ràng hơn xa khi nãy, đội hình chỉnh tề cũng sắp không chịu được.
Bảo trư ánh mắt xoay chuyển, nó cũng mở miệng hống lên một tiếng, âm thanh công kích càng cường đại hơn Lôi điện.
Trong cơ thể hai tiểu tử này đều có huyết mạch Thần thú, nhưng sự am hiểu của mỗi tên khác nhau, Lôi điện mặc dù cường đại nhưng nói về âm thanh công kích thua kém bảo trư khá xa.Khi bảo trư hống lên một tiếng, hơn nữa sóng chấn động lan tới đàn ngân man giống như một viên tạc đạn nổ tung, ngay cả nước biển cũng bắn cao trên không trung.
Vô số ngân mạn bị uy áp Thần thú kích thích mà trở lên điên cuồng, trên thân thể chúng liều mạng phóng ra lôi điện, hơn nữa bỏ chạy về bốn phương tám hướng.
Giờ phút này cho dù Vương của chúng cũng không có biện pháp tập trung tất cả như cũ.
Lực lượng huyết mạch Thần thú một khi phóng thích hoàn toàn, đối với sinh vật bình thường tạo lên áp lực vô cùng kinh khủng.
Chỉ giây lát, vô số quang mang màu bạc đã tứ tán bỏ chạy khắp đại dương, ngay cả đầu ngân man linh thú kia cũng không ngoại lệ.
Bảo trư nhếch miệng, lộ rõ tia giảo hoạt đắc ý.
Sau khi phục dụng Bạch thạch, thân thể nó đã khôi phục bình thường. Giờ phút này lại toe toét cười như cũ.
Nhưng gương mặt Hạ Nhất Minh không có một chút tươi tỉnh.
Sau khi đàn ngân man kia bỏ chạy, hắn đã thấy được thân thể khủng bố kia, hơn nữa còn cảm nhận được từ khí tức của nó sực tức giận không gì tả nổi.
Không nói cũng biết, quái vật dài hơn ba mươi trượng này chính là Ngân man vương.
Nhưng hình thể của nó cùng ngân man khác biệt một trời một vực.
Thân thể nó ngăm đen, dưới thân thể khổng lồ là bốn cự trảo như thằn lằn, từ trên cự trảo lóe lên quang mang khiến người khác sợ hãi. Dưới một trảo nhẹ nhàng vung lên, đầu ngân man mười trượng gần đó không nghe lệnh nhất thời biến thành hai đoạn.
Trên thân thể nó cũng không nhẵn mịn như đầu ngân man khác mà đầy lân giáp phảng phất như một chiến binh, lực lượng phòng hộ chỉ nhìn là biết.
Sau khi thấy được quái thú hung mãnh này, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không khỏi thất thần.
Nếu không phải thấy đầu quái thú này trên thân thể lóe lên tia điện bạc, Hạ Nhất Minh không nghĩ nó là Nam Hải ngân man, mà là một đầu quái thú biển sâu không rõ lai lịch.
Thân thể Ngân man vương chậm rãi xoay lại, mặc dù nó không bị uy áp của bảo trư cùng Lôi điện áp chế nhưng cũng có chút ảnh hưởng.
Đây là lợi thế của Thánh thú huyết mạch Thần thú khi giao chiến.
Bất quá hiển nhiên đầu Ngân man vương này cũng không phải Thánh thú bình thường, uy lực của nó không chút nào thua kém Lôi điện cùng bảo trư.
Cái miệng có thể nuốt gọn đám người Hạ Nhất Minh chậm rãi mở ra, trong đường hầm sâu thăm thẳm đó đột nhiên phát sáng.
Một tia chớp cường đại từ trong đó bắn thẳng về phía đám người Hạ Nhất Minh.
Bất quá Hạ Nhất Minh sớm đã chuẩn bị, cổ tay vung lên, Ngũ sắc quang mang chợt thu lại, biến thành một ấn ký thật lớn, cứ như thế chắn trước mặt.
Trong nháy mắt, tia chớp cùng ấn ký va chạm cùng nhau.
Theo sau, một chuyện khó tin xảy ra, hai thứ này đột nhiên biến mất

Chương 820: Lực lượng cường đại

Không có bạo liệt, không có quang mang chói mắt, hết thảy đều như biến vào hư vô.
Bất luận là Ngũ sắc quang mang hình thanh ấn ký của Hạ Nhất Minh hay lôi điện cường đại do Ngân man vương thổ tức đều tiêu hao lực lượng vô cùng lớn.
Điều này hai bên trong lòng đều biết rõ.
Nhưng kết quả khi va chạm lại khiến Ngân man vương vô cùng kinh ngạc. Đầu Thánh thú khổng lồ kia nhất thời ngẩn ra, nó không sao biết được, ấn ký của đối phương rốt cuộc có thần thông gì lại có thể khiến lôi điện của nó biến mất vô thanh vô tức.
Hạ Nhất Minh trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, Lôi điện cùng hắn tâm ý tương thông, sau khi thấy hắn ngưng tụ ấn ký cũng rõ ràng mục đích của hắn. Quang mang trên chiếc sừng lập tức bạo phát bắn về phía Ngân man vương.
Trên thân thể Ngân man vương lập tức lóe lên từng đạo quang mang màu bạc, lực lượng này bất quá cũng chỉ phòng hộ mà thôi.
Sau khi tử điện oanh kích tới, thân thể Ngân man vương khẽ run lên, quang mang màu bạc cùng quang mang tím sẫm nhất thời giằng có khó phân thắng bại.
Nhưng khi hai đầu Thánh thú giằng co, cách thân thể Ngân man vương không xa đột nhiên xuất hiện một tia chớp thật lớn.
Tia chớp này vừa xuất hiện đã bắn thẳng về phía Ngân man vương.
Tốc độ này thật sự rất nhanh, Ngân man vương thậm chí không phản ứng lại đã bị tia chớp này hung hăng đánh trúng.
Tia chớp lập tức nổ mạnh, lôi điện cường đại nháy mắt truyền khắp thân thể khiến Ngân man vương run lên kịch liệt.
Khắp nơi lóe lên những tia điện tạo thành áp lực cực lớn, cảm thụ được uy áp này, Hạ Nhất Minh không chút do dự lập tức quyết định lui ra xa.
Tốc độ Lôi điện lúc này phát huy tác dụng cực lớn, cơ hồ chỉ giây lát nó đã chạy ra ngoài.
Cho dù dưới lòng biển, tốc độ của nó vẫn nhanh như chớp.
Điện mang cường đại bao quanh Ngân man vương mỗi lần bạo phát đều mang cho thân thể nó vết thương lớn, chỉ thoáng chốc nước biển xung quanh biến thành một mảnh đỏ tươi.
Xa xa Hạ Nhất Minh thấy được màn này trong lòng không khỏi hoảng sợ, thì ra uy lực của tia chớp kia cường đại tới vậy.
Xuất hiện bên cạnh Ngân man vương khi nãy chính là tia chớp mà nó thổ tức ra, trong tia chớp này cơ hồ ẩn chứa hơn nửa lực lượng của nó.
Bình thường Ngân man vương cũng không cách nào ngưng tụ lực lượng này, nhưng khi thần dân của nó bị Lôi điện cùng bảo trư hù dọa, lửa giận công tâm, nó thật vất vả mới ngưng tụ lực lượng, hơn nữa thổ tức ra.
Thánh thú thổ tức lôi điện tốc độ cực nhanh, có thể nói thiên hạ vô song, cho dù lấy tốc độ của Lôi điện cũng đừng mong né tránh.
Nhưng tia chớp này cũng không mang lại kết quả như Ngân man vương mong muốn, bởi Hạ Nhất Minh sớm đã chuẩn bị. Hắn sử dụng Tiếp dẫn pháp thần kỳ mới lĩnh ngộ tiếp đón tia chớp này, theo sau dấu tại không gian cách Ngân man Vương không xa.
Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện vì nghiên cứu ấn ký này đã từng mất vô số tinh lực, đối với việc dẫn dắt lực lượng lôi điện kinh nghiệm lại càng phong phú, bởi vậy có thể dễ dàng đón tiếp tia chớp kia của Ngân man vương.
Chỉ là bản thân Hạ Nhất Minh không ngờ, tia chớp này có uy lực lớn như vậy. Sau khi tiếp xúc với thân thể Ngân man vương, nó bộc lộ uy lực khiến ngay cả bản thân hắn cũng phải sợ hãi.
Không lâu sau, tia chớp kia rốt cuộc cũng biến mất.
Chậm rãi, trong mảnh máu lẫn nước kia, thân thể khổng lồ của Ngân man vương cũng hiện ra.
Bất quá lúc này trên thân thể Ngân man vương trở lên vô cùng thảm hại, một nửa thân thể đã cháy đen. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bởi vậy cũng có thể thấy, tia chớp kia mang tới thương tổn ra sao cho nó.Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, đối với khả năng dự đoán của mình có chút vui mừng. Tia chớp này kinh khủng tới vậy, nếu ban đầu hắn không chuyển dịch nó đi mà liều mạng chống đỡ, giờ phút này kẻ chật vật kia chính là hắn.
Lôi điện đột nhiên hí lên một tiếng, bốn vó đạp mạnh, thân thể như tia chớp phóng đi, cơ hồ cùng lúc, Hạ Nhất Minh ôm bảo trư nhảy xuống.
Cũng không phải Hạ Nhất Minh không muốn ra tay mà hắn cảm nhận được chiến ý cường đại của Lôi điện.
Là Thánh thú huyết mạch Thần thú, Lôi điện muốn tự mình đối phó cùng quái vật kia.
Nếu như đàn ngân man vẫn tụ tập như trước, Lôi điện đương nhiên sẽ không có quyết định ngu ngốc như vậy. Nhưng khi Ngân man vương chỉ còn một mình, hơn nữa đã tổn thương, Lôi điện không bao giờ liên thủ ra tay.
Sau khi cảm nhận được tín niệm kiên định của Lôi điện, Hạ Nhất Minh cũng chỉ còn cách ôm bảo trư tránh xa. Hắn kéo tai tên tiểu tử, thì thầm nói:
- Bảo trư. Ngươi nói Lôi điện có thể thắng không?
Bảo trư bị nhéo tai lầm bầm kêu loạn, cho tới khi Hạ Nhất Minh buôn tay nó với ưỡn bụng lộ ra vẻ đã biết trước.
Cùng là Thánh thú huyết mạch Thần thú, bảo trư dĩ nhiên xem trong Lôi điện. Mặc dù đối thủ của nó lúc này là biến dị Ngân man vương, nhưng là người thừa kế huyết mạch Thần thú, sự tự tin của nó không hề dao động.
Lúc này sau khi cảm nhận được chiến ý cường đại của Lôi điện, Ngân man vương rõ ràng sửng sốt giây lát. Vừa rồi giao phong, nó cảm nhận được lực lượng lôi điện của đối phương không chút nào thua kém nó.
Nhưng thể tích hai bên chênh lệch quá lớn, bởi thế nó không ngờ bạch mã hung hãn chủ động công kích nó.
Thân thể vừa bị lôi điện công kích tạo thành thương tổn lớn, nhưng đối với Ngân man vương cũng không phải vết thương trí mạng.
Thân hình ba mươi trượng của nó bắt đầu di động, Ngân man vương lập tức bơi về phía bạch mã đang tới.
Một giây sau hai bên mạnh mẽ va chạm cùng nhau.
Mặc dù trong lòng đại dượng không có bất cứ âm thanh nào vang lên nhưng sóng biển đồng dạng hiển thị toàn bộ chấn động của va chạm này.Lôi điện theo nước biển bắn lên vài trượng mới ổn định thân thể, còn Ngân man vương sau khi bắn ngược về sau mười trượng mới trụ vững.
Xa xa quan sát trận chiến, Hạ Nhất Minh không khỏi mỉm cười. Thể tích hai bên mặc dù chênh lệch nhưng Ngân man vương đừng mong áp chế Lôi điện.
Điều này có thể qua hình thể to lớn của Hắc sa vương, Ban Lan Thánh Hổ hay Linh Tượng Thánh thú của Đồ đằng nhất tộc là biết. Về phần Ngân man vương trước mặt không khác là bao.
Chúng nó cũng không biết trong cơ thể Lôi điện chứa huyết mạch Thần thú gì nhưng qua quan sát, Hạ Nhất Minh khẳng định tám chín phần là huyết mạch Thần long.
Thần long được xưng là Thần thú lực lượng đệ nhất thiên hạ, mà Lôi điện không nghi ngờ thừa hưởng lực lượng cường đại này.
Đối kháng với lực lượng này, bất luận là quái thú gì đối với Lôi điện cũng không quá sức.
Cũng như lúc này, sau khi va chạm với Lôi điện, đần Ngân man vương quay tròn không ngừng, lần nữa lại mang trọng thương.
Thừa dịp tên kia thiếu chút ngất đi, Lôi điện lập tức súc tích tử điện trên sừng.
Một luồng quang man tím sẫm chói sáng cả hải vực theo đó phóng ra.
Hạ Nhất Minh rõ ràng cảm nhận được, đạo lôi điện này hung hăng đánh thẳng vào đôi mắt to lớn của Ngân man vương.
Bình thường Ngân man vương khẳng định có thể phòng hộ, nhưng lúc này nó còn chưa tỉnh táo, thân thể còn đang thừ ra. Đợ khi nó ý thức được muốn nhắm mắt lại, đạo lôi điện đã đánh trúng tròng mắt to lớn của nó.
Nước biển lại một lần nữa sôi sục, cảm nhận được đau đớn truyền tới khiến thân thể Ngân man vương không thể kìm chế mà run lên kịch liệt. Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu xoay tròn, tia điện màu bạc không ngừng lóe sáng.
Khi gặp cảnh này, cho dù Lôi điện cũng không dám lại gần.
Sinh vật khi bị thương không nghi ngờ là lúc nguy hiểm nhất, mà đầu biến dị Ngân man vương này khi vùng vẫy, nếu bị quấn vào đó, cho dù Lôi điện cũng không thể thừa nhận.
Sau hồi lâu, thân thể Ngân man vương rốt cuộc ngừng lại, phiêu phù trong nước.
Bất quá lúc này bộ dạng nó càng chật vật hơn, đôi mắt lộ ra thần sắc phức tạp không kém nhân loại.
Lôi điện với ánh mắt kia làm như không thấy, nó như thợ săn ưu tú đang quan sát con mồi, tùy thời có thể bạo phát một kích trí mạng.
Thân thể Ngân man vương bắt đầu di động, theo sau tốc độ mỗi lúc một nhanh, nó bỏ chạy khỏi nơi này.
Trải qua hai lần giao phong, nó với sinh vật kinh khủng kia đã xuất hiện kiêng kỵ khôn cùng.
Kẻ thừa kế huyết mạch Thần thú khi đối mặt với Thánh thú bình thường, thâm chí biến dị Thánh thú cũng chiếm ưu thế cực lớn.
Ngân man vương sau khi liên tiếp thất bại rốt cuộc cũng vứt bỏ tôn nghiêm, quay người bỏ chạy.
Lôi điện bốn vó vừa động, nhất thời hóa thành một luồng quang mang đuổi theo, xem khí thế của nó có thể thấy ý chí kiên định, quyết không bỏ qua.
Hạ Nhất Minh sửng sốt giây lát, lúc này mới ôm bảo trư toàn lực đuổi theo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau