VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Ước định

Trải qua biến đổi bất ngờ trên lôi đài, rốt cuộc Hạ Nhất Thiên cũng mãn nguyện cưới được tân nương của hắn.
Bất quá chân chính làm hai huynh đệ Hạ Thuyên Danh cảm thấy hưng phấn không gì sánh được, lại chính là biểu hiện của Hạ Nhất Minh hôm nay.
Hắn biểu hiện sức mạnh ra ngoài, quả thực là kinh sợ, nhưng đồng thời vì Hạ gia trang đạt tới cái gọi là thiên tài. Điểm này chỉ cần xem cách phụ tử Trình gia đưa tiễn bọn họ lúc rời phủ là có thể biết rồi.
Đặc biệt đối với Hạ Nhất Minh, ngay cả Trình lão gia tử hơn tám mươi tuổi cũng đều nể mặt, cùng cười ha hả chuyện trò, đối với hắn coi trọng lễ tiết, dường như không chút nào kém hơn so với Lâm Lang quận Lâm Đào Lật công tử.
Đồng dạng thái độ của Lâm Đào Lật đối với Hạ Nhất Minh cũng là thân thiết quá mức, nếu người không biết còn tưởng họ là thân huynh đệ.
Thấy mặt trời ngả về Tây, Trình Gia Huy cũng không thể tìm cớ giữ lại, không còn cách nào khác hơn là tự mình tiễn đoàn người đón dâu rời phủ.
Đoàn người khua chiêng gõ trống đi qua nửa thị trấn, tiến vào gia sản của Hạ gia ở trong Huyền thành, nơi đã được sắp xếp từ trước.
Về phần quay về Hạ gia trang, vậy phải có thêm ít nhất hai ngày đường trở lên mới về đến.
Lâm Ôn Ngọc tự mình cùng Trình Lệ Yên tiến nhập khuê phòng, hôm nay tự nhiên không có khả năng là đêm động phòng, để Lâm Ôn Ngọc đứng ra đi cùng tự nhiên là lựa chọn tốt nhất.
Mấy nam đinh trong gia tộc Hạ gia vây quanh trong phòng, cho toàn bộ nô bộc lui xuống, Hạ Thuyên Danh ánh mắt nhìn Hạ Nhất Minh tràn ngập vui mừng ngạc nhiên cùng bất mãn.
Hạ Nhất Minh gãi gãi đầu, hắn xoay chuyển ánh mắt, đối với biểu hiện sắp bị người nhà phán xét có chút đau đầu.
Bất quá tròng mắt hắn hơi chuyển, lập tức giả bộ hì hì cười ngây ngô một tiếng, nói:
- Phụ thân, Tam thúc, hôm nay giao thủ, làm con có thu hoạch khá nhiều. Hiện tại con muốn bế quan tu luyện, đem những gì thu hoạch được trong ngày hôm nay sắp xếp lại một lần, trước buổi sáng ngày mai không nên quấy rầy con.
Dứt lời, hắn xoay người rời khỏi gian phòng.
Đám người Hạ Thuyên Danh ở phía sau lưng đưa mắt nhìn nhau, tuy rằng bọn họ biết rõ Nhất Minh nói những lời này mười phần là giả, nhưng nếu hắn đã nói như vậy, mọi người lá gan có to thêm nữa cũng không dám phản đối.
Nếu như chẳng may hắn nói là thật, như vậy quấy rối hắn tìm hiểu võ đạo, cái hậu quả này bất luận không kẻ nào ở đây có thể gánh chịu nổi.
Cười khổ một tiếng, Hạ Thuyên Nghĩa nói:
- Cái con thỏ nhỏ này…
Hắn dừng lại một chút, nhớ tới hôm nay Hạ Nhất Minh đại phát thần uy, làm mọi người ở dưới vô luận thế nào cũng không thể nói được.
Ho nhẹ một tiếng, nói:
- Nhất Minh tiểu gia hỏa này, vậy mà tu luyện tới trình độ này. Nhị ca, huynh làm phụ thân nó, thế nào lại không biết chứ?
Hạ Thuyên Danh tức giận, trừng mắt nhìn hắn một cái, nói:
- Ta là phụ thân nó, không sai, thế nhưng quanh năm suốt tháng có thể thấy hắn mấy lần? Ngược lại là ngươi, thân là Tam thúc của nó, quản lý trong thôn trang có chuyện gì ngươi đều để ý, vậy mà còn có thể không biết?
Hạ Thuyên Nghĩa cười khổ liên tục, nói:
- Nhị ca, huynh lẽ nào đã quên, trong thôn trang nếu là đệ tử tấn giai tới lục tầng nội kình, sẽ không còn trong phạm vi quản lý của ta. Đặc biệt Nhất Minh nhỏ tuổi đã có thành tựu như vậy, ta đâu có khả năng quản tới nó a.
Hạ Thuyên Danh khẽ gật đầu, Tam đệ nói cũng là sự thật. Đặc biệt đối với Hạ Nhất Minh, lão gia tử đã sớm nói qua, không cho phép bất luận kẻ nào quản giáo, hoàn toàn để hắn tùy ý phát triển. Chỉ bất quá tùy ý phát triển đến tình trạng như hôm nay, cũng cho là có một không hai rồi.
Tại giờ phút này, hai huynh đệ bọn họ đối với ánh mắt của lão gia tử thật sự là phục sát đất rồi.
Trong Trình phủ, một mảnh giăng đèn kết hoa, hân hoan vui sướng.
Hai người Trình lão gia tử và Trình Gia Huy vô luận đối mặt với bất cứ ai đều là vẻ tươi cười đầy mặt, đem niềm vui trong lòng không chút keo kiệt biểu lộ ra ngoài.
Đối với việc thông gia cùng Hạ gia, hai người có vẻ phi thường thỏa mãn, xem bộ dạng bọn họ, nếu như không phải ngại quy củ, chỉ sợ hai bọn họ cũng sẽ tự mình chạy tới Hạ phủ.
Thật vất vả đem con gái gả đi, khách khứa trong nhà cũng lần lượt rời đi, hai người đứng đầu của Trình gia vẫn luôn đi theo sát bên cạnh Lâm Đào Lật, đối với vị Lâm gia đại công tử này, bọn họ nhiệt tình bắt chuyện, e sợ có điều sơ suất.
Khi có Trình Yên Quyên cùng đi, Lâm Đào Lật biểu hiện cực kỳ khiêm nhường, ít nhất cho tới giờ, vẫn lấy lễ người nhà để đối đãi với bọn họ.
Buổi tối, Trình lão gia tử rời đi, Lâm Đào Lật ngồi ngay ngắn trong căn phòng xa hoa nhất ở phía sau, mỉm cười nói:
- Nhạc phụ đại nhân, chuyện tình của Hạ gia, người hiểu rõ bao nhiêu?
Trình Gia Huy nao nao, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hạ gia trang sao, là do bốn mươi năm trước Hạ Vũ Đức từ một bàn tay trắng xây dựng lên cơ nghiệp. Trải qua bốn mươi năm mưa gió, đến nay rốt cuộc xưng bá một phương, ngày nay quật khởi, trong Thái Thương huyện, Hạ gia trang tiếng tăm khẳng định là một trong tam đại thế gia của huyện.
Trong khi nói những lời này, Trình Gia Huy vẻ mặt có chút ngưng trọng.
Thái Thương huyện được cho là mội địa phương yên bình, thế nhưng ở chỗ này phong trào học võ cực thịnh, tuy rằng truyền dậy nội kình, hơn nữa tu luyện ra nội kình, cũng là trong một trăm có một. Thế nhưng phương pháp cường thân kiện thể, người ở đây ai cũng biết rõ, hơn nữa với hoàn cảnh đặc thù ở đây, mỗi người vũ dũng cùng với uy danh gia tộc mà nói, đều là bổ sung cần thiết.Nếu không như vậy, Hạ Vũ Đức cũng không có khả năng chỉ bằng vũ lực đem Hạ gia trang xây dựng nền móng tại nơi đây.
Đương nhiên có thể làm được điều này, cũng là có quan hệ mật thiết đến lão, cũng không phải cao thủ sở hữu thập tầng nội kình đều có thể thuận lợi dốc sức ra một phần đủ để truyền thừa xuống cơ nghiệp.
Bình tĩnh nói qua những chuyện liên quan đến Hạ Vũ Đức một lần, Trình Gia Huy do dự một chút, bổ sung nói:
- Gia phụ cùng Hạ Vũ Đức cùng bối phận, đối với người này càng thêm nhiều hiểu biết, nếu Lâm công tử muốn tìm hiểu nhiều hơn, có thể hỏi thêm gia phụ.
Lâm Đào Lật vung một tay lên, cười nói:
- Không cần làm phiền lão gia tử, con cũng bất quá chỉ hỏi thăm một chút.
Hắn do dự trong chốc lát, nói:
- Qua một chút thời gian, con nghĩ tới Hạ gia trang viếng thăm một chút, xin nhạc phụ đại nhân sắp xếp một hạ nhân dẫn đường nữa.
Trình Gia Huy vội vàng đáp ứng một tiếng rồi lui ra, bất qua trong lòng hắn cũng có chút trầm xuống, bởi vì hắn mơ hồ đoán ra mục đích chuyến đi này của Lâm công tử.
Sau lúc cáo từ Lâm Đào Lật, Trình Gia Huy do dự trong chốc lát, cuối cùng quay người lại, hướng phía phòng lão gia tử đi đến.
Không lâu sau, hắn đã tới gian phòng của Trình Trữ Sinh, lão gia tử nhàn nhã ngồi trên ghế, đang từ từ uống một ngụm nước chè xanh, giống như lão nhân bình thường khoan thai tự tại.
- Phụ thân, đúng như người dự liệu, Lâm Đào Lật đúng là hỏi thăm về chuyện tình Hạ gia.
Khe khẽ thở dài một hơi, Trình lão gia tử khẽ lắc đầu, nói:
- Hạ gia lúc này đây có một yêu quái như vậy. Lâm gia của Lâm Lang quận nếu như không động tâm mới nói là kì quái.
Trình Gia Huy cúi đầu, sau một lát, tiếc nuối nói:
- Hạ Nhất Minh đúng thật là thiên tài, nhưng đáng tiếc chính là không phải người của Trình gia ta.
Dường như đối với loại tu luyện giả siêu cấp cường đại như Hạ Nhất Minh, các đại thế gia đều tận sức mời chào.
Các đại thế gia ở Lâm Lang trước đây sở dĩ không có đem ánh mắt hướng về Thái Thương huyện, đó là bởi vì tu luyện giả ở đây thực lực cũng không cường đại, trong nhiều huyện chỉ đứng loại trung bình. Hơn nữa ở chỗ này, tuyệt không có cao thủ dương danh thiên hạ, cho nên mới hiếm có người quan tâm.
Thế nhưng từ sau sẽ không như vậy nữa, khi có một tu luyện giả mới mười lăm tuổi đạt cửu tầng nội kình xuất hiện, đồng thời tu luyện giả này hoàn toàn nắm giữ trong tay một tiên thiên chiến kỹ, như vậy bất luận thế gia nào cũng không từ chối loại nhân vật thiên tài này gia nhập liên minh.
Hạ gia tuy cũng là một thế gia trong Thái Thương, nhưng khi ra khỏi Thái Thương huyện, thì không tính là gì nữa.
Nếu Lâm gia của Lâm Lang quận lộ ra ý mời chào, mười phần có chín phần đạt được mong muốn như thường.
Trình lão gia tử buông chén trà, đôi mắt khép hờ, dường như đang lo lắng điều gì.Bỗng nhiên, hắn mở hai mắt, nói:
- Gia Huy, ngươi ra ngoài, đi mời dượng ngươi tới đây.
Trình Gia Huy không hiểu gì vẫn lên tiếng, vô thức đi ra ngoài, trong lòng tính toán, trong gia đình từ bao giờ có một người dượng.
Hai mắt hoa lên, một người khô quắt trên mặt dường như không hề tồn tại một tia huyết sắc bỗng xuất hiện trước mặt. Trái tim hắn nhảy lên vài cái, cũng may giữ được bình tĩnh, mồm tuy mở ra nhưng cũng không có kinh hô lên.
Bất quá sau đó, hắn lập tức thấy rõ người đột nhiên hiện ra trước mặt hắn, cũng không phải người lạ, mà là Từ gia Từ Ẩn Kiệt lão gia tử.
Trong lòng hắn hoài nghi, từ khi nào phụ thân mình cùng Từ lão gia tử có quan hệ ngầm như thế.
Cung kính đưa lão vào trong, Trình Trữ Sinh than thở:
- Ngươi đã đến rồi?
Từ Ẩn Kiệt nhẹ giọng nói:
- Ngươi không phải từ lâu đã đoán ra ta đến rồi sao.
Trình Trữ Sinh sắc mặt đột nhiên căng thẳng, lão nhìn chằm chằm Tử Ẩn Kiệt, nói từng chữ một:
- Thiên Niên Huyết Sâm, thật không phải ngươi?
Từ Ẩn Kiệt thản nhiên đón nhận ánh mắt của Trình lão gia tử, không có nửa điểm tránh né, chỉ lạnh lùng nói:
- Không phải.
Trình Trữ Sinh thở ra một hơi thật dài, muôn vàn cảm khái nói:
- Hắc hắc, chúng ta hai người cùng Hạ Vũ Đức tranh đấu đã vài chục năm, nghĩ không ra cuối cùng là hắn thắng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Hắn hôm nay có thể thắng một ván, nhưng vị tất có thể ép chúng ta mãi mãi.
Trình Trữ Sinh hơi lắc đầu nói:
- Chỉ cần Hạ Nhất Minh có thể tiến giai tiên thiên, như vậy trong vòng hai trăm năm, Hạ gia yên ổn như thái sơn, tuyệt không thể suy bại.
- Chúng ta có thể chờ.
Do dự một chút, Từ Ẩn Kiệt đột nhiên nói:
- Tỷ phu, ngươi cùng sẽ không mong muốn thấy Hạ gia vĩnh viễn đứng đầu trong Thái Thương huyện chứ.
Trình Trữ Sinh tựa hồ nao nao, sau đó cười khổ nói:
- Hơn mười năm trước, để chống đối Hạ Vũ Đức quật khởi, chúng ta hai nhà kết thông gia, nghĩ không ra hơn mười năm sau, chúng ta không áp chế được bọn họ a.
Từ Ẩn Kiệt lặng lẽ nói:
- Thiên tài vĩnh viễn cũng sẽ không chỉ xuất hiện có một, có lẽ sau này sẽ có một thiên tài xuất hiện trong hai nhà chúng ta.
Trình Trữ Sinh nhấp một chút nước, nói:
- Được rồi, chúng ta hai nhà hỗ trợ lẫn nhau. Bất quá nếu Hạ Nhất Minh tấn giai tiên thiên, như vậy Thái Thương huyện trong vòng hai trăm năm, hai nhà chúng ta sẽ là người trung thành, với Hạ gia như Thiên lôi chỉ đâu đánh đó.
Từ Ẩn Kiệt vững vàng gật đầu, đột nhiên than thở:
- Nếu là lão tổ tông Từ gia chúng ta ra mặt, ài…
Trình Trữ Sinh trong ánh mắt lộ ra vẻ hả hê nói:
- Lão tổ tông Từ gia các ngươi không phải sớm bị tiền bối Từ gia trục xuất khỏi gia môn sao. Người đã có thể không tính toán trước kia, đã là rất tốt, lẽ nào ngươi trông cậy người lấy ơn báo oán.
Từ Ẩn Kiệt sắc mặt mơ hồ biến thành màu đen, nhưng cuối cùng thở dài một tiếng, cũng nói không ra lời.
Hai vị lão gia tử trong phòng tán gẫu, Trình Gia Huy lui về phía sau hai bước, lặng lẽ rời khỏi gian phòng. Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, trong lòng cũng không biết rốt cuộc có cảm giác ra sao.

Chương 82: Tàng Châm Ấn

Về tới phòng của mình, Hạ Nhất Minh đem cửa cài lại cẩn thận
Hắn tùy ý tìm một cái cớ để ly khai khỏi đại sảnh, tránh né phụ thân, tam thúc cùng mấy huynh đệ trong nhà đặt ra nghi vấn. Tuy rằng biết bọn họ khẳng định sẽ không cam tâm, nhưng Hạ Nhất Minh cũng khẳng định, chỉ cần hắn mượn cớ tu luyện võ đạo, thì tất cả mọi người ở Hạ gia trang sẽ không làm khó hắn.
Đây là hiện thực, theo thực lực hắn gia tăng, chuyện này lại xảy ra càng rõ ràng hơn.
Nhìn cánh cửa phòng được một thanh gỗ chẹn ngang, Hạ Nhất Minh mơ hồ có dự cảm. "Nếu hửng đông ngày mai mình không mở cánh cửa này ra, thì bất cứ ai cũng không đến đây thúc dục mình. Đại ca và đại tẩu, cũng sẽ yên lặng ly khai, cho đến khi rời xa khỏi nơi này mới bắt đầu khua chiêng gõ trống đi tiếp về Hạ gia trang. Nếu mà như vậy, phụ thân và Tam thúc, khẳng sẽ lưu lại một người chiếu cố mình, cho đến khi mình rời khỏi nơi đây mới thôi."
Đây là kết quả ngày hôm nay hắn biểu hiện ở trên lôi đài, làm hắn ở trong gia trang đạt được địa vị mới, cao hơn trước.
Hơi lắc đầu, hắn phát giác, hắn cùng người nhà tựa hồ như càng ngày càng có khoảng cách, loại cảm giác này càng lúc càng mãnh liệt, nó cũng không chỉ xảy ra đối với các huynh đệ tỷ muội ở trong gia trang, ngay cả đối với các vị trưởng bối cũng thế.
Loại biến hóa này không chỉ có ngày một ngày hai, mà trong suốt hai năm nay từ lần kỳ ngộ dưới đáy hồ nó đã phát triển âm thầm, tới khi có thể cảm nhận được thì đã khó có thể vãn hồi được tình thế như trước.
Thở dài một hơi, giờ Hạ Nhất Minh chỉ biết, hắn từ khi gặp được kỳ ngộ ở trong hồ khẳng định sẽ xảy ra biến hóa, nhưng điều duy nhất không nghĩ tới là loại biến hóa này lại dần dần thoát khỏi tầm không chế của hắn.
Cảm khái nửa ngày, Hạ Nhất Minh thu tâm thần, đem toàn bộ tư tưởng đặt lên hai loại ấn pháp ngày hôm nay đã được tiếp xúc qua.
Phục Địa Ấn, Vân Vũ Ấn.
Khi nếm thử qua uy lực của hai loại ấn pháp này, Hạ Nhất Minh đã biết hai loại ấn pháp này đều thuộc về một loại tiên thiên chiến kỹ.
Nhưng loại tiên thiên chiến kỹ này có chút bất đồng với tiên thiên công pháp, sử dụng hai loại chiến kỹ này cũng không có yêu cầu bắt buộc gì về thuộc tính, nói cách khác vô luận chủ tu công pháp thuộc hệ nào cũng đều có thể phát huy ra được uy lực của loại tiên thiên chiến kỹ ấy.
Đương nhiên, cuối cùng có thể phát huy ra được bao nhiêu thành uy lực thì còn tùy vào thuộc tính của chủ tu nội kình công pháp, khẳng định uy lực sẽ khác nhau.
Mà để hiểu được những điều đó, những ngày tới đây Hạ Nhất Minh cần phải thử nghiệm và nghiên cứu mới có thể biết rõ được.
Khép hờ hai mắt lại, những chuyện xảy ra ở trên lôi đài ngày hôm nay chậm rãi hiện lại trong đầu hắn.
Từ khi Lâm Đào Lật thi triển Phục Địa Ấn cùng Từ Hướng Tiền giao thủ trở đi, tất cả đều dần dận hiện lên trong đầu Hạ Nhất Minh. Tuy rằng cũng khó tránh khỏi có chỗ quên mất, nhưng trên cơ bản những chi tiết có liên quan tới Phục Địa Ấn đều giống như rất còn mới mẻ.
Từ khi tiến nhập vào trạng thái kỳ dị lúc sao chép bí tịch, Hạ Nhất Minh phát hiện trí nhớ của hắn tốt hơn trước rất nhiều, mặc dù chưa đến cỡ gặp qua là không thể quên, nhưng lại có thể nhớ dai được hơn trước rất nhiều lần.
Chính bởi vì có trí nhớ hơn người như vậy, hắn mới có thể nắm chắc việc học trôm ấn pháp của Lâm Đào Lật.
Trong đầu hắn lúc này đang hiện lên tràng cảnh, Từ Hướng Tiền sử dụng Liệt Hỏa Công cũng không phải là chuyện đùa, đối với Hạ Nhất Minh có rất nhiều cái để tham khảo ở đó. Nhưng đem so với Phục Địa Ấn của Lâm Đào Lật, hắn lại càng có hứng thú hơn nhiều.
Sau đó là tràng cảnh hắn lên lôi đài cùng Lâm Đào Lật giao thủ cũng nhất nhất hiện về trong tâm trí.
Ở trong phòng, hắn bất tri bất giác đứng lên, hay tay từ từ hình thành một loại ấn ký, loại ấn ký rườm rà này cũng không được cố định theo một phương thức nào, mà là những quy luật thần kỳ trong đó liên tục thay đổi. Ngoài việc thi triển loại ấn pháp này còn phải phối hợp với việc vận chuyển nội kình, thiếu một trong hai thức cũng không được.
Nếu là đổi lại là người khác tuyệt đối không có khả năng đem những loại biến hóa phức tạp của ấn pháp này ghi nhớ lại. Nhưng Hạ Nhất Minh thì bất đồng, hắn không chỉ đem những thủ pháp biến hóa của Phục Địa Ấn ghi nhớ lại, còn dựa theo nhiều lần tiếp xúc thăm dò, đối với những biến hóa nội kình trong lúc thi triển cũng nắm giữ được ngoài bảy thành.
Tuy rằng không có đạt được tới mức hoàn mỹ, trong đó cũng có những chỗ không thể khế hợp với nhau, nhưng Hạ Nhất Minh đang liên tục thử nghiệm vận hành theo các lộ tuyến bất đồng. Chỉ cần có một lộ tuyến có thể khế hợp vào trong đó, thì hắn sẽ có cách bổ khuyết những lộ tuyến nội kình còn thiếu sót.
Cứ như vậy liên tục thử nghiệm, không biết đã trải qua thời gian bao lâu, một cái Phục Địa Ấn hoàn toàn khác với nguyên bản dần dần được hắn nghiên cứu thành công.Có thể cái Phục Địa Ấn này cũng không hoàn chỉnh như nguyên bản, so với nguyên bản có nhiều chỗ bất đồng, uy lực lại càng không bằng, nhưng trong lòng Hạ Nhất Minh vẫn tràn ngập niềm vui sướng cùng sự tự hào. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tuy nói bộ ấn pháp này do hắn dựa vào bộ khung của Phục Địa Ấn mà Lâm Đào Lật thi triển, sau đó trải liên tục sửa chữa, phá chỗ này lập chỗ kia, may vá lung tung vào đó, nhưng tốt xấu gì cũng là do hắn tự mình nghiên cứu ra.
Công pháp ở trong Hạ gia đích thực không phải là ít, mỗi loại công pháp có những uy lực khác nhau. Nhưng chúng đều có một đặc điểm, là do tiền nhân tiêu hao không biết bao nhiêu tâm huyết để sáng tạo ra, sau đó tiếp tục được truyền thừa lại.
Tuyệt đại đa số tu luyện giả trong suốt cuộc đời của mình chỉ biết không ngừng tu luyện các loại công pháp do bậc tiền bối để lại.
Chỉ có một số ít thiên tài dựa theo tài năng của mình thu thập tinh túy của trăm nhà, sửa cũ thành mới, sáng tạo ra những nội kình công pháp hay chiến kỹ công pháp mới.
Những loại công pháp này cũng không phải là loại nào cũng được truyền thừa lại cho thế hệ sau, chỉ có loại nào ở trong hiện thực biểu hiện được năng lực của nó, chống lại được sự tàn phá của thời gian mới có thể chậm rãi truyền thừa lại. Còn những loại không thể bổ khuyết được sơ hở của mình, trong hiện thực không biểu hiện được tài năng sẽ bị con sông thời gian nhấn chìm xuống đáy, vĩnh viễn biến mất không thể truyền thừa.
Nói chung, người có thể sáng tạo và phát triển công pháp của mình mới được gọi là tu luyện giả thiên tài chân chính.
Hạ Nhất Minh cũng không biết loại ấn pháp do mình chỉnh sửa thay đổi từ Phục Địa Ấn ra ngày sau có được truyền thừa xuống không, thế nhưng hắn mới chỉ có bằng đấy tuổi đã có thể sáng tạo ra loại công pháp mới, chỉ sợ rằng trong lịch sử từ trước đến nay hắn là người duy nhất.
Nếu để phụ thân và gia gia hắn biết được, chỉ sợ...
Chỉ sợ bọn họ sẽ không tin vào sự thật, mà nghĩ là do hắn tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma.
Suy nghĩ cả một ngày, Hạ Nhất Minh thậm chí còn có cảm giác nước mắt lưng tròng.
Thở dài một tiếng, hắn bắt đầu đưa hai tay ra, song chưởng chậm rãi kết ấn, rốt cục hình thành một loại ấn pháp vô cùng phức tạp, chỉ là loại ấn pháp này so với Phục Địa Ấn nguyên bản có một chút khác biệt.
Đây là vì trong lúc Hạ Nhất Minh thi triển loại ấn pháp này, cảm giác phải lưu chuyển nội kình theo lộ tuyến này mới thấy lưu thong một chút. Lúc đầu khi vận chuyển theo lộ tuyến nguyên bản của Phục Địa Ấn nhưng lại gặp phải bế tắc, cho nên Hạ Nhất Minh lớn gan thay đổi lộ tuyến cho phù hợp. Nên làm cho biểu hiện của ấn pháp này ra ngoài khác với nguyên bản một chút.
Nếu Lâm Đào Lật lúc này thấy loại ấn pháp do Hạ Nhất Minh thi triển, cũng chỉ cảm giác thấy nó quen thuộc, chứ tuyệt đối không thể liên tưởng là nó quan hệ với Phục Địa Ấn.Hơn nữa, hắn nếu là biết Hạ Nhất Minh dám tùy ý sửa tuyệt học tiên thiên chiến kỹ của gia tộc hắn, chỉ sợ sẽ xoay người bỏ chạy mà không dám ở lại nói chuyện với Hạ Nhất Minh, càng không nói đến chuyện mời chào.
Quả thực, nếu đổi lại là một người có tu vi mới chỉ đạt tới thập tầng đã dám đem tiên thiên chiến kỹ sửa chữa thì đã sớm bị tẩu hỏa nhập ma mà chết, đâu còn đứng ở chỗ này vui vẻ thử nghiệm tác dụng sau khi sửa nữa.
Nhưng là người không biết thì không có tội, trẻ con vô tri không biết rằng việc đem một loại công pháp sửa chữa, thay đổi là một việc rất nguy hiểm. Vì người nhà Hạ Nhất Minh chưa từng nói qua, nên hắn mới có thể táo bạo đem công pháp thay đổi. Nếu hắn biết được hậu quả của việc này, vậy có cho hắn thêm một lá gan nữa thì cũng không dám làm ra điều này.
Hai tay liên hoàn kết ấn, giống như nước chảy mây trôi liên tục không ngừng.
Sau một lát, quanh người Hạ Nhất Minh xuất hiện một loại lực lượng kỳ dị, chỉ là loại lực lượng này với lực lượng trầm trọng, núi non trùng điệp của Phục Địa Ấn lại không giống nhau.
Tuy miễn cưỡng cũng có thể quy nạp lực phòng ngự vào trong ấn pháp này, thế nhưng ngoài lực phòng ngự trong đó ra còn bao gồm cả lực phản kích.
Giống như là trong chăn có kim, trong bùn đất có mảnh sành, cất giấu nguy cơ trùng trùng.
Theo sonh chưởng không ngừng thi triển loại ấn pháp này, loại cảm giác này càng lúc càng nồng đậm. Hơn nữa bên trong đó tựa hồ còn mang theo cảm giác nóng rực của Hỏa hệ, loại ấn pháp tân kỳ như thế này cho dù là Lâm gia cũng chưa bao giờ gặp được.
Hạ Nhất Minh chậm rãi dừng việc thi triển ấn pháp này lại, sau đó hồi tưởng lại toàn bộ quá trình vừa diễn ra, hắn do dự một chút rồi cũng chọn được một cái tên cho loại ấn pháp vừa nghiên cứu này.
Tàng Châm Ấn.
Trong chăn có kim.
Tuy rằng Hạ Nhất Minh có thể khẳng định lực phòng ngự của loại ân pháp này không bằng với Phục Địa Ấn nguyên bản, thế nhưng ở trong đó lại bao hàm lực phản kích khó lường trước được.
Nếu là thực sự có người giao thủ với loại ấn pháp này, trong lúc không kịp phòng bị, chắc chắn sẽ chịu không ít đau khổ từ nó. Từ điểm này mà nói, có lẽ loại ấn pháp này còn tốt hơn cả Phục Địa Ấn.
Thế nhưng, Tàng Châm Ấn này cũng có tồn tại khuyết điểm rất lớn, nếu như trong lúc giao thủ loại ấn pháp này gặp phải lực lượng cường đại vượt qua cực hạn chịu đựng của nó thì phòng ngự sẽ bị phá vỡ, lại mất đi cơ hội phản kích, chỉ sợ sẽ thảm thương hơn.
Đấy là điểm cực đoan của loại công pháp này, nhưng cũng không biết là tốt hay xấu.
Đương nhiên, tất cả những điều này đều là do Hạ Nhất Minh phỏng đoán, chưa được thử nghiệm qua trong thực chiến, đến tột cùng nó có được như mong muốn không còn phải trải qua nhiều thử thách mới biết được.
Sauk hi nghiên cứu xong loại công pháp này, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, thấy ngoài trờ đã tảng sáng.
Vậy mà, mọi náo nhiệt trong sân của ngày hôm qua, giờ phút này đã hoàn toàn im ắng, tuy hắn có thể nghe được thấy rất nhiều thanh âm, nhưng những thanh âm này được tạo ra cho thấy mọi người đều rất cẩn thận, nhẹ nhàng di chuyển cứ như sợ rằng sẽ đánh thức ai đó.
Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, quả nhiên đúng như hắn dự đoán. Xem ra ở trong long các vị trưởng bối chuyện hắn tu luyện còn quan trọng hơn cả việc hôn nhân của Đại ca.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh đè nén những suy nghĩ của mình lại, đẩy cửa bước ra.
Sau một lát, toàn bộ trong sân lại bắt đầu tràn ngập những tiếng chiêng trống, đoàn người trùng trùng điệp điệp nối tiếp nhau rời khỏi Huyền thành, hướng phía Hạ gia trang thẳng tiến.

Chương 83: Chiêu lãm

Năm mới qua đi, Đại thiếu gia Hạ gia trang đã cưới về nữ nhi của Trình gia.
Bất quá trong những ngày năm mới vừa qua, kẻ khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi nhất chính là Lục thiếu gia của Hạ gia. Năm mới qua đi, toàn bộ gia đinh của Hạ gia trang đều phát hiện địa vị của Lục thiếu gia ở trong gia trang bây giờ còn có thể so sánh với Đại lão gia Hạ Thuyên Tín. Ngay cả là lão tổ tông Hạ Vũ Đức, mỗi lần nhìn thấy Hạ Nhất Minh đều có dáng vẻ tươi cười, cho dù hắn đưa ra yêu cầu gì cũng không một chút do dự đáp ứng, ngay cả một lời nói nặng cũng không.
Những đệ tử thế hệ thứ ba của Hạ gia cũng bắt đầu chậm rãi tiếp nhận việc này, khi đứng ở trước mặt Hạ Nhất Minh đều trở nên câu nệ hơn rất nhiều.
Tất cả nguyên nhân đều là do Lâm Đào Lật chính miệng đánh giá Hạ Nhất Minh là thiên tài số một của toàn bộ Lâm Lang quận.
Chính vì điều này, cùng với việc Hạ Nhất Minh biểu hiện ra tu vi cửu tầng nội kình, khiến cho uy vọng của hắn đạt tới một tầm cao mới, ở trong Hạ gia trang chỉ còn kém có một mình lão gia tử Hạ Vũ Đức.
Nhưng mà, không ai nghĩ đến, trong lòng bọn họ Lục thiếu gia của Hạ gia không có gì là không làm được, thì vị thiên tài của chúng ta đang phải sầu mi khổ kiếm giải quyết vấn đề về loại pháp ấn do hắn chỉnh sửa ra.
Căn cứ theo Phục Địa Ấn, Hạ Nhất Minh đã thay đổi lộ tuyến nội kình, sáng tạo ra một loại ấn pháp mới đặt tên là Tàng Châm Ấn. Tuy chưa được thông qua thực chiến kiểm nghiệm, nhưng tốt xấu gì cũng do hắn tự mình sáng tạo ra.
Thế nhưng đối với loại ấn pháp quỷ dị Vân Vũ Ấn của Lâm Đào Lật, hắn lại có cảm giác thúc thủ vô sách.
Tuy rằng trong lúc cùng Lâm Đào Lật giao thủ, Vân Vũ Ấn đã để lại trong lòng Hạ Nhất Minh ấn tượng sâu sắc. Thế nhưng cùng với Phục Địa Ấn được tiếp xúc nhiều lần lại bất đồng, hắn chính thức tiếp xúc với Vân Vũ Ấn cũng chỉ có một lần kinh nghiệm mà thôi. Thời gian còn lại, tuy rằng bị Vân Vũ Ấn nhiều lần công kích thế nhưng kinh nghiệm thu hoạch được lại rất nhỏ.
Sau khi phản hồi Hạ gia trang, Hạ Nhất Minh lại muốn một lần nữa trở lại Huyền thành tìm cách giao thủ với Lâm Đào Lật để bắt hắn sử dụng Vân Vũ Ấn.
Đương nhiên, những suy nghĩ này hắn cũng chỉ để ở trong đầu chứ không thật sự làm theo.
Tuy rằng Hạ Nhất Minh rất muốn đánh lại một trận, nhưng hắn nhưng cũng biết, nếu như thực sự làm như vậy, thì chờ đợi hắn ở nhà sẽ là những oán giận ngập trời.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh ở trong mật thất của mình, hai tay vô ý thức diễn luyện Tàng Châm Ấn, đồng thời tự hỏi về Vân Vũ Ấn thần kỳ.
Đột nhiên, trong tai nghe được tiếng chuông thanh thúy của mật thất vang lên.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn ra phía cửa mật thất, hôm nay hắn đã không còn là Lục thiếu gia như trước kia.
Một khi hắn tiến nhập vào mật thất tu luyện, cho dù là đích thân gia gia hắn Hạ Vũ Đức tới cũng không rung chuông gọi hắn ra.
Khẽ cau mày Hạ Nhất Minh nghĩ: "Chẳng lẽ trong gia trang xảy ra đại sự sinh tử tồn vong? Bằng không tại sao lại có người đến phá rối mình tu luyện."
Thân hình hắn chớp động, sau một khắc đã ly khai mật thất.
Hắn dù sao cũng là con cháu của Hạ gia, nếu Hạ gia thực sự gặp phải sự tình khó có thể giải quyết, như vậy hắn tuyệt đối sẽ không chú ý đến bất cứ việc gì mà giúp đỡ một tay.
Vừa đi tới ngoài sân, Hạ Nhất Minh lập tức thấy Ngũ ca Hạ Nhất Chương đang đứng ở đó.
Thời gian trước khi hắn còn chưa tiến giai tới lục tầng nội kình, quan hệ giữa hắn và Ngũ ca đều như nước với lửa. Thế nhưng từ khi thực lực của hắn như hỏa tiễn đề thăng, quan hệ của bọn họ lại trở nên rất hòa thuận, cứ như trước kia chưa từng xảy ra việc gì.
Theo sự chênh lệch về thực lực giữa hai người càng ngày càng lớn, cảm giác cừu thị cũng sớm theo đó tan thành mây khói.
Đối với Hạ Nhất Minh mà nói, những ký ức hồi nhỏ đó đã khắc sâu vào trong tâm trí, được hắn cho là những đoạn ký ức cay đắng nhất của tuổi ấu thơ.
Mà ở trong mắt Hạ Nhất Chương, Hạ Nhất Minh hôm nay đã trở thành người có địa vị cao cao tại thượng, không thể xâm phạm, hắn thậm chí còn không có dũng khí đố kỵ. Chính như khi bằng hữu thân cận của mình, nếu hắn có thành tích cao hơn mình, khẳng định trong lòng ngươi sẽ sinh ra sự đố kỵ. Nhưng nếu hắn bước lên vị trí cao hơn, nơi mà chúng ta không thể với tới, lúc ấy trong lòng chúng ta sẽ không còn sự đố kỵ với hắn nữa, những gì xảy ra lúc trước cũng tan biến vào hư không.
- Ngũ Ca, huynh gọi đệ có việc gì thế?
Hạ Nhất Minh mỉm cười hỏi.
Hạ Nhất Chương trịnh trọng gật đầu, nói:
- Lục đệ, gia gia sai huynh đến nói với đệ, Trình phủ có người đến tìm đệ, người đó tên là Lâm Đào Lật.
- Lâm Đào Lật?
Trong đôi mắt Hạ Nhất Minh lộ ra một tia kinh hỉ, thân hình hắn khẽ nhoáng lên, nhất thời tiêu thất tại chỗ:
- Ngũ ca, đệ đi trước đây.
Hắn đang suy nghĩ xem nên hay không nên ra ngoài tìm Lâm Đào Lật để giao thủ một lần nữa, người này đi đầu không đi lại tới Hạ gia, tất nhiên là khiến Hạ Nhất Minh mừng rỡ rồi.
Thấy thân hình Hạ Nhất Minh như quỷ tự mị tiêu thất ngay trước mắt, Hạ Nhất Chương hít một ngụm lãnh khí, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi. Đến lúc này, hắn đã hoàn toàn bỏ ý định tranh thắng thua với Lục đệ của mình.
Từ nhỏ đã sống trong Hạ gia trang, Hạ Nhất Minh coi như chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể mò được đường đi.Mấy lần nhấp nhô, hắn đã đi đến đại sảnh. Bởi vì hắn biết, khi tiếp những nhân vật trọng yếu, gia gia đều đi đến nơi này để biểu thị lòng kính trọng với khách.
Lâm Đào Lật với thân phận Đại công tử Lâm gia của Lâm Lang quận đủ để cho gia gia hắn phải đích thân ra tiếp đón.
Hạ Nhất Minh vừa tiến nhập đại sảnh, hắn lập tức thấy được Lâm Đào Lật đang ngồi trên vị trí khách quý. Hai mắt hắn sáng lên, nói:
- Lâm huynh tới vừa đúng lúc, có phải huynh muốn tỷ thí lại với ta một phen nữa không?
Lâm Đào Lật đang ngồi ở trong đại sảnh an ổn như núi nghe thấy vậy ngẩn người ra, lập tức trên mặt hiện lên nét cười khổ, nói:
- Hạ huynh nói đùa rồi.
Trong lòng hắn thầm cảm thán, nếu trước đây có người rỉ tai nói cho hắn biết, sau này hắn phải ở trước mặt một thiếu niên mười lăm tuổi cam tâm tình nguyện xưng huynh gọi đệ, hắn khẳng định sẽ không tin. Thế nhưng hôm nay được chứng kiến thực lực của Hạ Nhất Minh, hắn đột nhiên có chút hiểu được, thiếu niên này vì sao so với chính mình lại có thực lực cường đại hơn.
Có thể, trong thế giới của Nhất Minh thập phần đơn giản, trong toàn bộ thế giới đó đã tràn ngập ý nghĩ truy cầu võ đạo, mới có thể dứt bỏ hết thảy mọi việc để tập trung vào một mục đích duy nhất, đấy là lý do tại sao hắn có thực lực như ngày hôm nay.
Trong nháy mắt này, hắn ước ao mình được giống như Hạ Nhất Minh. Nguồn truyện: Truyện FULL
Từ nhỏ sinh trưởng trong một tiểu thế gia, tuy rằng không có khả năng được hưởng thụ điều kiện tu luyện của các đại thế gia, loại công pháp tu luyện cũng có hạn chế. Thế nhưng ở trong những tiểu thế gia như vậy, tâm tình có thể đặt lên toàn bộ con đường võ đạo, không cần phải để tâm tới chuyện tình của gia tộc, càng không phải phân tâm tranh đấu nội bộ, đây mới là điều hắn mong muốn.
Hạ Vũ Đức ho nhẹ một tiếng, dở khóc dở cười nói:
- Nhất Minh, không được vô lễ, Lâm công tử lần này tới đây chủ yếu là muốn gặp cháu.
Hạ Nhất Minh giật mình, vô ý thức nói:
- Lâm huynh phải quay trở về sao?
- Đúng vậy.
Lâm Đào Lật thở dài một tiếng, nói:
- Vốn ta cũng muốn ở lại đây thêm một thời gian nữa, nhưng trong gia tộc xảy ra chuyện, ta đành phải tự mình quay về xử lý.
Vẻ mặt Hạ Nhất Minh có chút tiếc nuối, tâm sự này của hắn là hoàn toàn phát ra từ nội tâm, cũng không có chút giả trang nào, nhất thời lại khiến cho Lâm Đào Lật hiểu nhầm, còn tưởng rằng thiếu niên này đã coi hắn là bạn chí thân chí cốt.
Nếu để hắn biết, Hạ Nhất Minh chỉ bởi vì hắn ra đi, khiến cho Nhất Minh không thể tiếp tục mơ tưởng tới Vân Vũ Ấn của hắn nữa. Thì khẳng định hắn sẽ tại chỗ này cắt đoạn ân tình, từ nay sẽ không gặp mặt nữa.- Hạ huynh, chúng ta hai người vừa gặp đã thân, nếu huynh không chê thì hãy tới Lâm gia ta ở lại một thời gian.
Lâm Đào Lật thịnh tình mời chào.
Ngồi ở ghế thủ tịch, nhã thần lão gia tử Hạ Vũ Đức khẽ đổi, sau đó lại trở lại bình thường.
Lão sống gần cả một đời người cũng không lãng phí, vừa nghe thấy vậy đã hiểu được tâm tư của Lâm Đào Lật, hắn là đang muốn mới chào tương lai của Hạ gia.
Nhưng rất đáng tiếc, lão sẽ không đồng ý việc này xảy ra.
Không chờ lão mở miệng, Hạ Nhất Minh đã là không chút do dự nói:
- Lâm huynh, đệ hiện tại một lòng một dạ muốn tu luyện, không muốn bởi vì phải đi ra ngoài mà đình chỉ tu luyện.
Lâm Đào Lật mỉm cười nói:
- Hạ huynh, cùng ta đồng hành, cũng không khiến tu luyện của ngươi bị đình chỉ. Hơn nữa ta hứa hẹn với ngươi, ngươi nếu nguyện ý trở thành hộ pháp trưởng lão cho Lâm gia, thì bảo khố bí tịch sẽ mở ra một cách vô điều kiện với ngươi.
Hắn đã nhận định Hạ Nhất Minh là một vũ si, nên lập tức xuất ra thành ý lớn nhất cảu mình.
Lâm gia là thế gia có lịch sử lâu đời, số lượng bí tịch trong bảo khố cực kỳ kinh người, đủ khiến cho bất kỳ vũ si nào phải động tâm.
Quả nhiên, hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên, hắn hỏi:
- Bí tịch bảo khố của Lâm gia có bảo gồm cả Phục Địa Ấn và Vân Vũ Ấn huynh thi triển chứ
- Không sai, hơn nữa cũng không chỉ có hai loại ấn pháp này.
Lâm Đào Lật bình tĩnh nói:
- Hai loại ấn pháp này đều nằm trong một bộ tiên thiên chiến kỹ, thế nhưng mỗi người có thể chất bất đồng, có thể tu luyện tiên thiên chiến kỹ đều là long phượng, kỳ lân trong gia tộc. Muốn không bước vào cảnh giới tiên thiên mà đem bộ tiên thiên chiến kỹ học hết toàn bộ là việc không có khả năng. Ta luyện hơn mười năm cũng chỉ có thể nắm giữ hai chiêu thức trong đó, không biết huynh đệ có thể tu luyện tới thức thứ mấy?
Hai mắt Hạ Nhất Minh mở lớn, hắn cực kỳ muốn nói cho đối phương biết, hắn bảo chứng có thể đem toàn bộ chúng học hết.
Thế nhưng những lời vừa lên đến vừa miệng, đã bị hắn nuốt trở lại. Quay đầu, ánh mắt Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn về phía gia gia, hắn đã động tâm, chỉ cần xem lại thái độ của gia gia nữa thôi.
Hạ Vũ Đức thở dài một tiếng, đột nhiên nói:
- Lâm công tử, ý tốt của ngài chúng tax in tâm lĩnh.
Sắc mặt Lâm Đào Lật hơi đổi, sau đó nói:
- Lão gia tử, ta biết làm như vậy có chút lỗ mãng, thỉnh ngài tha thứ, chúng ta cũng không có ý tứ cướp đi Hạ huynh, hơn nữa khi Hạ huynh trở thành trưởng lão hộ pháp của Lâm gia chúng ta, cũng vẫn có thể kế thừa truyền thừa của Hạ gia a.
Hạ Vũ Đức lắc đầu, nói:
- Lâm công tử, ngài hiểu lầm rồi.
Hắn cười khổ một tiếng, nói:
- Nói thật một điều với ngài, ngài hẳn đã biết Hạ gia trang là do lão phu ở bốn mươi năm trước, chỉ bằng một đại quan đao gây dựng lên cơ nghiệp. Thế nhưng ngài có biết trước đó lão phu là người từ nơi nào tới không?
Thần tình Lâm Đào Lật ngưng trọng nói:
- Tại hạ cũng muốn thỉnh giáo ngài.
Hạ Vũ Đức đứng lên, hướng phương xa, chắp tay nói:
- Lão phu trước khi tới đây từng là đệ tử ký danh của Hoành Sơn.

Chương 84: Uyển cự

Lâm Đào Lật run sợ một lúc lâu, cuối cùng cười khổ liên tục, nói:
- Hạ lão gia tử, Đào Lật thật sự là thất lễ rồi.
Hạ Nhất Minh ở một bên trong lòng lấy làm kỳ, không biết Hoành Sơn ký danh đệ tử rốt cuộc là đại diện cho điều gì, nhưng nhìn bộ dạng của Lâm Đào Lật, trong lòng biết rõ, khẳng định đây là một thế lực không nhỏ, nếu không cũng không làm cho Lâm Đào Lật động dung rồi.
- Không sao, lão phu bất quá cũng chỉ là ký danh đệ tử mà thôi.
Hạ Vũ Đức lắc đầu nói:
- Cũng không phải đệ tử chính thức, đương nhiên không thể lọt vào mắt Lâm công tử rồi.
Lâm Đào Lật khiêm tốn nói vài câu, do dự trong chốc lát, nói:
- Lão gia tử, ta hiểu rõ ý của ngài, ngài muốn Nhất Minh huynh đệ đi tới Hoành Sơn sao.
- Không sai.
Hạ Vũ Đức không chút do dự nói, lời nói của lão không có chút ý tứ thỏa hiệp nào.
Nhưng Hạ Nhất Minh trong lòng lại có một chút phản cảm, gia gia đã sớm nói, đối với tu luyện của mình không quan tâm, nhưng nghe khẩu khí của Lâm Đào Lật, lão nhân gia lại tự mình tìm cho hắn một cái đường lui, chẳng qua là không biết cái đường lui này tột cùng là cái gì.
Lâm Đào Lật khẽ gật đầu, vẫn như trước nói:
- Lão gia tử, lấy thiên phú của Nhất Minh huynh đệ, muốn gia nhập Hoành Sơn, đó là việc dễ dàng. Bất quá, cho dù hắn trở thành đệ tử chính thức của Hoành Sơn, sớm muộn ngày nào đó cũng thành tài mà xuất sơn. Mà môn quy của Hoành Sơn, tựa hồ cũng vẫn cho phép môn hạ đệ tử đảm nhiệm chức trưởng lão hộ pháp cho các thế gia. Cho nên ta mời Nhất Minh huynh đệ tiến vào Lâm gia, cũng với ý nguyện của ngài cũng có chỗ tương đồng a.
Hạ Vũ Đức sửng sốt, lão kinh ngạc nhìn về phía đối phương, trong mắt có một chút do dự.
Có thể trở về Hoành Sơn là ước nguyện lớn nhất trong đời của lão, nhưng để Nhất Minh tiến vào Lâm Lang Lâm gia cũng là một chọn lựa phi thường không tồi. Lâm gia truyền thừa ngàn năm, võ học trong Tàng Thư Khố rất nhiều, mặc dù khẳng định sẽ kém hơn so với Hoành Sơn, nhưng so với Hạ gia thì vẫn hơn rất nhiều. Đối với Hạ Nhất Minh hiện nay mà nói, không nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất.
Thấy được vẻ mặt chần chừ không quyết của gia gia, Hạ Nhất Minh trong lòng mềm nhũn nói:
- Lâm huynh, nếu gia gia đã có quyết định, như thế ta cũng không được đi vào Lâm gia rồi. Bất quá …
Hắn suy nghĩ một chút, nghiêm nghị nói:
- Nếu sau này, tiểu đệ thực sự có khả năng tiến vào chỗ kia, cái gì mà Hoành Sơn đó, đến lúc trở ra, nhất định sẽ không quên chuyện ngày hôm nay, khi đó nếu tới Lâm gia, xin Lâm huynh không nên xua đuổi người a.
Tâm tình Lâm Đào Lật nhất thời được buông lỏng, cười to mấy tiếng, nói:
- Hạ huynh chịu đến, Lâm mỗ vô cùng vui mừng, sao lại dám từ chối.
Kỳ thực trong lòng hắn có chút tiếc nuối, nhưng nếu Hạ Nhất Minh đã quyết định, hắn tự nhiên không thể ép buộc, nếu không mời chào được lại đổi thành thù cũng không phải là chuyện hiếm thấy.
Chỉ là Hạ gia xuất thân từ Hoành Sơn, vậy thật là nghĩ không tới rồi. Hạ Vũ Đức lão nhân gia này vậy mà che giấu thật sâu, ngay cả Trình gia cũng không có thu được chút tin tức nào, cũng được coi như là người ẩn nhẫn rồi.
Đàm luận xong, Lâm Đào Lật đang định cáo từ, lại bị Hạ Nhất Minh gắt gao kéo lại.
- Hạ huynh đệ, ta chỉ là trở về bổn gia mà thôi, sau này có cơ hội nhất định sẽ đến thăm huynh đệ trước.
Lâm Đào Lật có chút lưu luyến không rời, nhưng sau đó lại bồi thêm một câu:
- Nếu huynh đệ nghĩ tới ta, không ngại đi tới Lâm Lang. Nơi đó dù sao cũng là thủ phủ, coi như là mở mang kiến thức, cũng là rất tốt.
Hạ Nhất Minh cái đầu lắc như trống bỏi, nói:
- Lâm huynh, phải đi cũng được, bất quá trước khi đi, cùng ta đánh một trận, ta còn muốn thử xem Phục Địa Ấn cùng Vân Vũ Ấn của huynh.
Lâm Đào Lât:
- ……Hạ Vũ Đức:
- ……
Lâm Đào Lật cuối cùng dưới "thịnh tình" của Hạ Nhất Minh mà lưu lại ba ngày, ba ngày sau vô luận Hạ Nhất Minh có thành khẩn thế nào giữ lại, hắn cũng không chịu ở lại, giống như chạy thoát thân mà rời đi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trong ba ngày này, chỉ cần Hạ Nhất Minh rảnh rỗi, đếu hướng hắn thỉnh giáo võ học chi đạo.
Phục Địa Ấn cùng Vân Vũ Ấn đều là tuyệt học của Lâm gia, không được gia chủ cùng hội đồng trưởng lão đồng ý, ngay cả trên dưới, lớn nhỏ Lâm gia cũng không dám đem tuyệt học này truyện thụ cho người khác.
Bất quá điều này không làm khó được Hạ Nhất Minh, hắn truy cầu cũng không phải là đầy đủ chiến kỹ công pháp, mà muốn trong thực chiến tìm ra lộ tuyến nội kình của hai ấn pháp mà thôi.
Bởi vì cơ hội khó có được, cho nên Hạ Nhất Minh không nguyện ý buông tha chút ít thời gian nào. Trong vòng ba ngày, đi theo phía sau Lâm Đào Lật, giống như vĩnh viễn không ngừng nghỉ.
Loại tu luyện khắc khổ này, làm cho Lâm Đào Lật sức cùng lực kiệt, hô to chịu không thấu.
Cho nên mặc dù Hạ Nhất Minh vẫn chưa từ bỏ ý định, nhưng Lâm Đào Lật cũng đành vội vã cáo từ.
Thời gian ba ngày, nói dài cũng không dài lắm, mà nói ngắn cũng không hẳn là ngắn rồi.
Hạ Nhất Minh trăm phương ngàn kế, ba ngày này hắn và Lâm Đào Lật như ở cùng nhau, trải qua nhiều lần tìm hiểu và thảo luận bằng miệng cùng thực tế tỷ thí, nguyên là hắn đối với Vân Vũ Ấn vốn mờ mịt vô tung, quỷ thần khó dò rốt cuộc đã có ấn tượng nhất định.
Chẳng qua là so sánh lại Vân Vũ Ấn càng uy lực hơn, với tu luyện thật là bí hiểm khó lường, không có được bí tịch trước mắt, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy thúc thủ vô sách.
Người có thể sáng tạo ra công pháp này, quả là không thể coi thường. Không phải hắn chỉ ba bước mèo cào mà có thể diễn luyện và bổ sung như cũ.
Bất quá, mặc dù không có thể hoàn toàn học được Vân Vũ Ấn, nhưng trong lòng hắn đã có đại khái nguyên lý cơ bản, chỉ cần đợi ngày sau tu vi hắn không ngừng đề cao, kinh nghiệm không ngừng phong phú thêm, lúc đó có thể chậm rãi đem một thức này hoàn thiện.
Điểm này so với trước kia không có đầu mối còn muốn tốt hơn nhiều.
Trừ lần đó ra, Hạ Nhất Minh với Phục Địa Ấn cũng đã hiểu rõ, tuy rằng vẫn như trước không có cách nào tạo ra Phục Địa Ấn chân chính, nhưng đối với Tàng Châm Ấn cũng làm ra một chút thay đổi, có thể làm uy lực của nó lớn hơn ba phần.
Ba ngày sau khi Lâm Đào Lật rời đi, Hạ gia trang hết thẩy khôi phục lại vẻ yên bình.Tuy rằng trong trang giờ đã có nhiều hơn một người, nhưng với Hạ Nhất Minh mà nói, cũng không có mảy may khác biệt.
Bất quá, điểm duy nhất làm cho Hạ Nhất Minh thấy kỳ quái chính là, từ sau khi Lâm Đào Lật rời khỏi, thì Hạ Vũ Đức lão gia tử, Đại bá Hạ Thuyên Tín, còn có cả Hạ Lai Bảo đều bắt đầu bế quan.
Hạ Thuyên Tín cùng Hạ Lai Bảo thậm chí còn ngay cả Tàng Thư Các cũng không trông nom, mà tiến vào Hạ gia đại viện, cùng lão gia tử ở một chỗ thần thần bí bí không biết đang làm những gì.
Sau khi bọn họ ba người đồng thời bế quan, cả Hạ gia trang nhất thời do Hạ Thuyên Nghĩa cai quản, Tam thúc lập tức sắp xếp Hạ Nhất Hải và Hạ Nhất Huyễn đình chỉ tu luyện, tiến vào Huyền thành đến thay cho Hạ Thuyên Danh.
Sau khi hai huynh đệ tụ họp lại, Hạ gia ngay lập tức trong ngoài thắt chặt lại, ngay cả người canh tuần mỗi ngày cũng là tăng lên gấp đôi.
Tàng Thư Các đã tạm thời đóng cửa, còn Hạ Thuyên Danh khi trở về lập tức đến ở bên ngoài Hạ gia đại viện, thể hiện rõ là vì lão gia tử bọn họ mà hộ pháp.
Trừ lần đó ra, ngay cả Hạ Nhất Thiên cũng gia nhập tầng lớp quản lý trong gia tộc, phụ giúp Nhị thúc, Tam thúc xử lý sự vụ trong tộc.
Mà ngay cả Hạ Nhất Minh cũng được phụ thân cho hay, trong khoảng thời gian này không được tu luyện công pháp kéo dài, một khi có việc nhất định phải xuất hiện trợ giúp phòng thủ.
Cả Hạ gia trang dường như tràn ngập trong lo sợ, tuy rằng không đến mức làm lòng người kinh hoảng, nhưng không tránh khỏi có cảm giác ghê sợ.
Đối mặt với tình huống kỳ lạ này, Hạ Nhất Minh cũng không có đi tìm hiểu gia gia bọn họ rốt cuộc chuẩn bị cái bí mật gì, mà tốc độ tu luyện chậm lại, bình thường cùng phụ thân giống nhau, đều ở bên ngoài Hạ gia đại viện. Đương nhiên cho dù ở nơi đây, hắn với hai loại thủ ấn cũng không quên, không ngừng tiến hành thử nghiệm bổ sung, chẳng qua tiến độ quá chậm mà thôi.
Nhìn thấy Hạ Nhất Minh hiểu chuyện như thế, Hạ Thuyên Danh trong lòng tràn ngập vui mừng. Nhưng đối mặt với thắc mắc của Hạ Nhất Minh, hắn một chữ cũng không đề cập tới.
Sự tình kỳ lạ ở Hạ gia cũng không thật sự kinh động tới người ngoài, bởi vì sau một tháng ba người Hạ Vũ Đức cũng đã kết thúc đợt bế quan, từ trong phòng đi ra.
Sắc mặt ba người cực kỳ uể oải, thế nhưng trong ánh mắt lại vô cùng phấn khởi, lộ ra vẻ hào hứng, ánh mắt nhìn xung quanh đều thấy tốt hơn.
Bất luận ai nhìn thấy bọn họ, cũng có thể cảm thấy bọn họ trong lúc bế quan đã thu hoạch không nhỏ.
Bất quá điều Hạ Nhất Minh cảm thấy không hiểu chút nào chính là, căn cứ vào quan sát của hắn, gia gia bọn họ mặc dù có chút hưng phấn, nhưng một thân nội kình cũng không có chút nào tiến bộ, dường như là dậm chân tại chỗ, thậm chí còn có chút tổn hao.
Rất dễ nhận ra, ba người bọn họ bế quan cũng không phải đánh vào sâu cảnh giới tiên thiên mà là có mục đích khác.
Chứng kiến ba người Hạ Vũ Đức thuận lợi xuất quan, Hạ gia trang hết thẩy mới khôi phục nguyên trạng.
Hạ Thuyên Danh một lần nữa trở về Huyền thành, đổi chỗ cho Nhất Hải và Nhất Huyễn trở về. Muốn có thể đứng vững trong Huyền thành, không có một người tu vi đạt bát tầng nội kình trấn giữ, rất khó trông coi cục diện.
Bất quá sau một tháng thay Hạ Thuyên Danh trông coi sinh ý của gia tộc, bộ dạng của hai người Hạ Nhất Hải và Hạ Nhất Huyễn đều trầm ổn hơn trước rất nhiều, sau khi vào đời rèn luyện đôi khi cũng sẽ trực tiếp thúc đẩy hiệu quả.
Ảnh hưởng có biến cố này tại Hạ gia trang chậm rãi tiêu tan sau mấy ngày, cho dù là trang đinh cũng không có bàn lại vấn đề đó.
Trình, Từ hai nhà từ sau khi vô ý có được tin tức này, đồng dạng như nhau trăm suy ngàn tính vẫn không thể lý giải, cuối cùng không thể làm biết được gì đành bỏ mặc. Bởi vì bọn họ không cách nào tra ra, trong một tháng này bọn người Hạ Vũ Đức rốt cuộc làm cái gì.
Hạ Nhất Minh về tới phòng mình, trừ khi tu luyện nội kình ra, vẫn như trước đem ấn pháp trong tay không ngừng hoàn thiện.
Đây chính là một quá trình to lớn, cũng không phải chỉ một hai ngày là có thể hoàn thành.
Thế nhưng, mấy ngày sau, lão gia tử tự mình đến kéo vang chuông phòng hắn, đồng thời còn dẫn hắn tiến nhập Hạ gia đại viện.
Khi tiến vào phòng của gia gia, là lúc hắn thấy được Hạ Thuyên Tín cùng Hạ Lai Bảo.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh đã rõ ràng, gia gia muốn đem chuyện bế quan kì lạ này nói ra rồi.
Chỉ là không biết tại sao, trừ ba vị có liên quan này ra, vậy mà không có một người thân nào, cho dù là phụ thân Hạ Thuyên Danh, Tam thúc Hạ Thuyên Nghĩa cùng Hạ Nhất Thiên cũng không có mặt.

Chương 85: Kim đan

Trong gian phòng rất sáng sủa, ở giữa phòng đặt một cái bàn bằng gỗ lim, ghế tựa cũng được làm từ loại gỗ đồng dạng.
Một ít đồ dùng trong phòng này đều là những loại bình thường nhất, kiểu dáng cũng là loại thịnh hành cách đây đã hai mươi năm. Một trong ba người đứng đầu của Thái Thương huyện, Hạ Vũ Đức lão gia tử xem như là một vị lão gia tiết kiệm nhất, làm con cháu trong nhà cũng không nhiễm thói quen xa hoa phú quý.
Mà đây có thể chính là nguyên nhân trong ba đời đệ tử Hạ gia vẫn không xuất hiện cái gì gọi là phá gia chi tử.
Hạ Nhất Minh giờ phút này ngồi tại một góc bàn, hiện giờ lấy địa vị của hắn trong gia trang cho dù là trường hợp này cũng là thích hợp ngồi tại đó.
- Nhất Minh, chúng ta gọi cháu tới, cháu cũng có thể đoán được là vì chuyện gì.
Hạ Vũ Đức vừa cười vừa nói, mỗi lần thấy đứa cháu kiệt xuất nhất này, lão đều nhịn không được sự cao hứng phát ra từ đáy lòng.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu nói:
- Gia gia, tôn nhi biết người bảo cháu đến vì việc người bế quan khoảng thời gian trước. Thế nhưng tôn nhi không nghĩ được, mọi người vì sao phải khiến cho mọi việc trở lên căng thẳng, làm người khác nghi thần nghi quỷ.
Hạ Vũ Đức than nhẹ một tiếng, nói:
- Ta cũng không muốn như thế, bất quá chuyện này đối với Hạ gia chúng ta hết sức trọng yếu, cho nên chúng ta thà rằng khẩn trương một chút, cũng không có thể vì thế mà xuất hiện chút sai lầm nào.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh chuyển sang nhìn Đại bá và Hạ Lai Bảo, đột nhiên hỏi thăm:
- Mọi người thành công rồi?
- Đúng vậy.
Hạ Vũ Đức thân mình thẳng tắp ngồi trên ghế dựa, trong âm thanh của lão mang theo chút kiêu hãnh không chút nào dấu diếm:
- Chúng ta quả thật đã thành công.
- Gia gia, người đến bây giờ vẫn chưa nói cho tôn nhi biết, mọi người rốt cuộc là đang làm gì đây chứ?
Hạ Nhất Minh lộ vẻ không vừa lòng nói.
Hạ Vũ Đức cuời to mấy tiếng, nháy con mắt hỏi:
- Cháu không ngại đoán xem.
Hạ Nhất Minh sửng sốt, hắn lần đầu tiên nhìn thấy gia gia luôn trầm ổn có động tác như vậy, cho dù là lúc gia gia biết hắn đạt tới tu vi cửu tầng nội kình cũng không lộ ra vẻ mặt như lão ngoan đồng này. Bởi vậy có thể thấy được, giờ phút này tâm tình lão nhân gia khoan khoái thế nào, khẳng định trong mười năm cũng khó gặp một lần.
Vô số ý niệm chuyển động nhanh trong đầu, đột nhiên Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, nói:
- Có liên quan đến Kim Quan Mãng sao?
Hạ Vũ Đức ba vị trưởng bối vẻ mặt tươi cười đồng thời cứng đờ, bọn họ nhìn nhau đều là cười khổ một tiếng.
Hạ Thuyên Tín nói:
- Nhất Minh, cháu làm sao có thể đoán được?
Hạ Nhất Minh hai tay hơi vuốt một cái, nói:
- Hạ gia trang chúng ta trong hơn một năm nay phát sinh sự việc lớn nhất, chính là săn bắt Kim Quan Mãng, mà mọi người thần thần bí bí, ngoại trừ liên quan đến chuyện này ra, cháu thật sự nghĩ không ra còn có cái gì khác có thể.
Hạ Vũ Đức thở dài nói:
- Nhất Minh không chỉ có thiên phú hơn người, hơn nữa thông minh vô cùng, Hạ gia chúng ta có thể được một đứa cháu kỳ tài thế này, quả thật là thiên ý a.
Hạ Thuyên Tín cùng Hạ Lai Bảo lần lượt gật đầu, trước hôm nay Hạ Nhất Minh cũng không biết bọn họ đang làm cái gì, thế nhưng lúc này lại một hơi nói ra, nói một tiếng thông minh hơn người, tuyệt đối không có chút nào khoa trương.
- Gia gia, rốt cuộc là chuyện gì, người nói rõ đi.
Hạ Nhất Minh hắc hắc cười hai tiếng nói.
- Được, Nhất Minh, sau khi chúng ta bắt được Kim Quan Mãng thu được một viên nội đan, trải qua nửa năm thu thập, chúng ta dùng dược liệu phụ trợ thêm vào, đồng thời mở lò luyện đan, cuối cùng may mắn thành công, đạt được ba viên kim đan.
Hạ Vũ Đức nét mặt ngưng trọng nói.
- Kim đan?
Hạ Nhất Minh sắc mặt cổ quái hỏi.
Loại chuyện này hắn lần đầu tiên tiếp xúc, linh thú trong cơ thể dĩ nhiên sẽ có nội đan, nhưng phải thu thập dược liệu, mới có thể luyện chế kim đan, việc này đối với hắn đúng là lần đầu nghe thấy. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Đúng vậy, chính là kim đan.
Hạ Vũ Đức chậm rãi nói:
- Năm đó ta ở trong phòng luyện đan đợi ròng rã hai mươi năm, làm hai mươi lò đồng tử, cũng từng luyện chế qua không ít kim đan. Hơn mười năm sau dùng nghề cũ, cũng không hạ thấp tay nghề, coi như là không tồi.
Trong miệng lão khiêm tốn nói cái gì là không tồi, nhưng vẻ mặt lại vô cùng tươi cười đắc ý, tâm tình hoàn toàn để lộ ra ngoài.Ánh mắt Hạ Nhất Minh đảo qua ba người, thấy không chỉ có lão gia tử phi thường cao hứng, ngay cả Đại bá hắn và Hạ Lai Bảo cũng như thế, hắn hơi do dự hỏi:
- Gia gia, kim đan này có thế có tác dụng đề tăng tu vi nội kình?
Hạ Vũ Đức lại ngẩn người ra, bất quá lập tức cười nói:
- Tiểu tử kia vẫn thật thông minh, kim đan không chỉ có tác dụng tăng tu vi nội kình, hơn nữa dùng đúng lúc, thậm chí còn có thể trợ giúp người vượt qua bức tường cực hạn nữa.
Hạ Nhất Minh hai mắt nhất thời sáng ngời, tuy rằng hắn vượt qua bức tường cực hạn cũng không khó khăn, độ khó so với người bình thường ăn cơm giống nhau. Nhưng hiệu quả của kim đan, đối với người khác tác dụng là quá lớn, hơn nữa với một gia tộc mà nói là một việc vô cùng trọng yếu.
Hạ Vũ Đức vừa dứt lời, xuất ra ba bình ngọc nhỏ, cẩn thận đặt ở trên bàn.
Hạ Nhất Minh rõ ràng có thể cảm nhận được, ánh mắt của Hạ Thuyên Tín cùng Hạ Lai Bảo mang theo một tia nóng rực, thứ này đối với tu luyện giả mà nói, tuyệt đối là bảo vật hiếm có.
- Nhất Minh, ta đã nghĩ rồi, ba viên kim đan này, cháu, Thuyên Tín cùng Lai Bảo mỗi người lấy một viên.
Hạ Vũ Đức trầm giọng nói.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, nói:
- Gia gia, người hiện giờ nội kình đã đạt thập tầng trung đỉnh rồi?
Hạ Vũ Đức khẽ gật đầu nói:
- Đúng vậy.
- Như vậy một viên này của cháu để cho người dùng.
Hạ Nhất Minh thẳng thắn cười, nói:
- Chúc gia gia người sớm ngày tiến vào tiên thiên cảnh giới, làm cho Hạ gia chúng ta tại Thái Thương huyện chiếm vị trí đứng đầu.
Trước kia Hạ Nhất Minh chỉ biết tu vi nội kình cao nhất là thập tầng, nhưng dần dần sau đó mới hiểu được, ở trên thập tầng còn có tiên thiên cảnh giới, thậm chí trên tiên thiên cảnh giới hắn không cách nào tưởng tượng ra trình độ cao hơn. Để cho gia gia dùng viên kim đan này, có thể làm cho lão nhân gia tiến thêm một tầng.
Không ngờ Hạ Vũ Đức thở dài một tiếng nói, bất đắc dĩ nói:
- Nhất Minh, ý tốt của cháu ta xin nhận, bất quá viên kim đan này đối với ta mà nói, cũng không có tác dụng.
Hạ Nhất Minh giật mình hỏi:
- Vì sao?
- Kim Quan Mãng quả thật là linh thú, nhưng là một loại linh thú bậc trung, lấy nội đan của Kim Quan Mãng chính là dược liệu luyện chế kim đan, đối với tu luyện giả dưới cảnh giới tiên thiên có tác dụng, mà tu luyện giả thập cấp đã tiến tới cảnh giới rất cao, không phải loại kim đan trình độ này có thể có tác dụng.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên nhìn ba bình ngọc trên bàn liếc mắt một cái, thứ này tu rằng tốt, nhưng nếu trong tay hắn như vậy là hoàn toàn lãng phí.
- Nhất Minh, hiện giờ tu vi của cháu đã đạt tới đệ cửu tầng, cầm bình kim đan này bảo quản tốt, đợi khi đạt tới cửu tầng đỉnh phong, đụng tới bức tường cực hạn, là lúc có thể sử dụng kim đan đánh sâu vào bình cảnh, cơ hội thành công chắc chắn sẽ rất lớn.Hạ Vũ Đức căn dặn.
Hạ Nhất Minh do dự một lúc lâu, rốt cuộc cầm một cái bình ngọc trong tay, bất quá chủ ý trong lòng hắn, thứ này vẫn là lưu lại cho đại ca.
- Thuyên Tín, Lai Bảo các ngươi cũng cầm.
Thuyên Tín lên tiếng, cũng là cầm một lọ, hắn nội kình cũng đã sớm đạt tới cửu tầng đỉnh, nhưng trong mười năm chưa từng tiến thêm một bước, hôm nay có được kim đan, có lẽ ước muốn trong cả đời hắn cuối cùng có cơ hội, há lại có thể không quý trọng.
Hạ Lai Bảo ánh mắt dừng lại trên bình ngọc thật lâu, đột nhiên thở dài một tiếng nói:
- Lão thái gia, phần này của ta từ bỏ.
Hạ Vũ Đức sắc mặt đỏ lên, nói:
- Lai Bảo, ngươi nói bậy bạ gì đó.
Hạ Lai Bảo vẫn như cũ lắc đầu nói:
- Lão thái gia, ngài năm nay bao nhiêu tuổi rồi.
Hạ Vũ Đức ngẩn ra, vô thức nói:
- Tám mươi ba rồi.
Người tu luyện võ chuyện lập gia đình, chuyện sống chết khác với người bình thường rất nhiều, tu vi đạt tới như Hạ Vũ Đức lại càng như thế.
Hạ Lai Bảo ngậm ngùi không thôi, nói:
- Lão thái gia, chỉ trong chớp mắt ngài đã tám mươi ba, mà ta từ nhỏ đi theo ngài cũng đã tám mươi tuổi.
Hạ Vũ Đức giọng nói hòa hoãn, vô cùng cảm thán nói:
- Đúng vậy, chúng ta đều đã già rồi.
Hạ Lai Bảo ngẩng đầu lên, nói:
- Đúng vậy, chúng ta đều đã già rồi. Ngài đã đạt tu vi thập tầng, nếu có thể đột phá cực hạn, đặt chân lên tiên thiên, như vậy tuổi thọ có thể kéo dài vài chục năm, Nhưng đời này ta không có khả năng hy vọng. Cho dù là dùng kim đan kéo dài hơi tàn sống qua vài năm cũng bất quá chỉ là lãng phí mà thôi. Nếu như vậy, không bằng lưu lại kim đan cho Nhất Thiên, để hắn sử dụng.
Hạ Vũ Đức nhất thời vẻ mặt hiện lên vẻ do dự, lão tự nhiên rõ ràng, người bạn già cùng lão lớn lên từ nhỏ cũng không có nói sai.
Hạ Lai Bảo cho dù ăn kim đan, trở thành cao thủ thập tầng, nhưng cùng hậu thiên cao thủ giống nhau, chỉ có trăm năm tuổi thọ, hai mươi năm thời gian, tự nhiên không bằng đem kim đan cho Nhất Thiên lại có ích hơn.
Bất quá, lão cùng với Hạ Lai Bảo cũng nhau lớn lên, danh là chủ tớ nhưng thực là huynh đệ, Hạ gia trang này thành lập cũng có công lao chinh chiến khó nhọc của lão, nếu đem viên kim đan này thu hồi, lão là người đầu tiên không chấp nhận chuyện này.
Hạ Thuyên Tín sắc mặt ửng đỏ, đem bình ngọc trả trở về, nói:
- Bảo thúc, ta lưu lại khỏa này cho Thiên nhi, người nếu có thể tiến giai thập tầng, ít nhiều cũng cũng có chỗ tốt hơn.
Hạ Lai Bảo hoạt kê cười, nói:
- Đại lão gia, người nói đùa, nếu là lão thái gia không thể thuận lợi tiến vào tiên thiên, cũng ta trước sau rời đi, như vậy Hạ gia trang phải nhờ vào ngài chống đỡ. Ít nhất trước khi ta cùng lão thái gia rời đi, ngài phải tấn giai đệ thập tầng mới được a.
Lão trong lời nói tuy có chút không quá êm xuôi, nhưng mà lấy tuổi của lão nói ra quả thật không có kiêng kị quá lớn.
Hạ Thuyên Tín quay đầu nhìn Nhất Minh nói:
- Bảo thúc, nhà chúng ta còn có Nhất Minh.
Hạ Lai Bảo như trước lắc đầu, nói:
- Đại lão gia, Nhất Minh cùng chúng ta khác nhau, hắn không thể bị bó buộc trong Hạ gia được.
Hạ Nhất Minh trong lòng đổ mồ hôi hột, vội vàng nói:
- Bảo gia, Đại bá, hai vị đừng cãi cọ nữa.
Hắn cầm đan dược trong tay đặt lên mặt bàn, nói:
- Cháu lưu lại khỏa này cho đại ca được rồi.
- Hồ đồ.
Ba đạo âm thanh bất đồng cùng lúc vang lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau