VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 801 - Chương 805

Chương 801: Đánh cuộc quỷ dị

Trên thân thể Phiền Thạc ánh sáng chợt khuếch tán, mạnh mẽ chiếu sáng cả khu vực này.
Mặc dù bầu trời vẫn là một mảnh hắc ám không chút ánh sáng nhưng ở nơi này đã không còn bị ảnh hưởng.
Tư Mã Bân cùng Phiền Thạc cơ hồ cùng lúc trừ viện lạc kia bay lại nhưng khác với bình thường, thân hình Phiền Thạc uốn lượn trên không trung còn Tư Mã Bân chỉ một mực phi hành ở độ cao gần mặt đất.
Bởi vậy có thể thấy trận đấu ban ngày ảnh hưởng tới lão thật lớn.
Chiêm Huyên đi tới trước mặt đám người Phiền Thạc, hắn lập tức dừng bước, không hề bỏ chạy, hơn nữa trong mắt đồng thời lộ ra quang mang kinh hỉ.
Nguy hiểm, kỳ ngộ là đôi song sinh huynh đệ. Người này vừa xuất hiện người kia cũng lập tức theo tới.
Hạ Nhất Minh ám sát Chiêm Huyên, đối với Chiêm Huyên mà nói tuyệt đối là nguy hiểm. Nếu không có quang mang thần kỳ cứu mạng, hắn đã chết hai lần.
Nhưng đồng dạng sau khi hắn trốn thoát, kỳ ngộ cũng bắt đầu, có lẽ lúc này Hạ Nhất Minh cùng Động Thiên Phúc Địa sẽ phát sinh mâu thuẫn.
Phiền Thạc ánh mắt lạnh lùng mang theo một tia phẫn nộ. Bất luận lão coi trọng hay kiêng kỵ Hạ Nhất Minh nhưng khi chứng kiến hắn không chút kiêng nể ra tay đuổi giết khách nhân của Động Thiên Phúc Địa, sắc mặt lão cũng không thể tốt hơn được.
- Hạ huynh đệ. Đây là ý gì?
Phiền Thạc lạnh lùng hỏi.
Hạ Nhất Minh không kiêu ngạo không xu nịnh, nói:
- Tiền bối. Ngài hắn biết người này là ai?
Hạ Nhất Minh một tay chỉ Chiêm Huyên, cao giọng nói:
- Người này với vãn bối có thâm cừu đại hận, bất cộng đái thiên.
Phiền Thạc nhíu mày nói:
- Hạ huynh đệ. Lão phu cũng từng nghe nói ân oán giữa ngươi cùng Chiêm Huyên hiền chất. Ân oán giữa các ngươi bất quá chỉ là hiểu lầm thôi, không cần phải liều mạng như vậy.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, nói:
- Tiền bối có chuyện không biết. Năm đó người này trong tay cầm Ngũ Hành Hoàn tới Đồ đằng nhất tộc, lấy đi Đồ đằng Lang tộc, hơn nữa giá họa cho vãn bối. Trong cuộc chiến với Đồ đằng nhất tộc, một vị huynh đệ kết nghĩa vì cứu tính mạng của vãn bối mà chết thảm.
Hắn dừng lại một chút, âm thanh mang theo hàn khí cường đại, nói:
- Nếu tiền bối rơi vào tình cảnh như vãn bối, sẽ làm thế nào?
Phiền Thạc nhất thời nhíu mày, nếu lão cùng Hạ Nhất Minh ở chung hoàn cảnh đó, như vậy sẽ không tiếc hết thảy báo thù, sao còn có lựa chọn khác.
Nhưng lúc này đứng lên lập trường của lão có chút bất đồng.
Than nhẹ một tiếng, Phiền Thạc nói:
- Hạ huynh đệ. Cho dù ngươi và hắn có ân oán nhưng cũng không thể giải quyết ở đây.
Lão đảo mắt nhìn xung quanh, hãnh diện nói:
- Nơi này là Động Thiên Phúc Địa, chúng ta không thể để bất cứ ai bị tổn thương.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng cười, nói:
- Nếu tiền bối đã nói thế, vãn bối tự nhiên nghe theo.
Hắn lùi ra sau từng bước, nói:
- Xin tiền bối mời người này rời khỏi Động Thiên Phúc Địa, ân oán của hắn cùng vãn bối sẽ giải quyết bên ngoài.
Tư Mã Bân tức giận hừ một tiếng, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nơi này là Động Thiên Phúc Địa, khách nhân muốn ở lại bao lâu không phải do ngươi quyết định.
Chiêm Huyên cố gắng kìm nén kích động trong lòng, hai tay nắm chặt, hai mắt gắt gao nhìn Hạ Nhất Minh, ánh mắt không chút nào che giấu cừu hận khắc cốt ghi tâm.
Trước mặt hai vị Ngũ khí Tôn giả một câu hắn cũng không nói, bởi hắn biết, nếu giờ phút này nói lung tung rất có thể sẽ phản tác dụng. Mà quả nhiên không ngoài dự đoán, Hạ Nhất Minh cùng cao thủ Động Thiên Phúc Địa càng nói càng hăng, mâu thuẫn của bọn họ sớm không thể điều hòa được mà phát sinh xung động.
Hạ Nhất Minh cảm nhận được ánh mắt Chiêm Huyên, sát khí trong lòng càng thêm mãnh liệt, nhưng hắn cũng không dám tùy ý ra tay.
Hai vị Ngũ khí Tôn giả mặc dù cường đại nhưng hắn tự tin, chỉ cần gọi đám người Bách Linh Bát tới, tuyệt đối có thể đánh ngã bọn họ.
Nhưng hai đạo quang mang không biết từ đâu tới mới khiến hắn vạn phần kiêng kỵ.
Đối với loại cảm giác nhìn không thấy, sờ không được này, lại là địch nhân, dĩ nhiên Hạ Nhất Minh không thể coi thường.Ánh mắt có chút buông lỏng, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Phiền Thạc tiền bối. Hạ mỗ với tiền bối ẩn cư của quý phái rất ngưỡng mộ, xin dẫn kiến một chút.
Phiền Thạc ngẩn ra, nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi muốn gặp vị Tôn giả nào hãi nói rõ, lão phu có thể dẫn ngươi tới gặp.
Nghe được Hạ Nhất Minh không dây dưa chuyện của Chiêm Huyên, Phiền Thạc nhất thời buông đi tảng đá đè nặng trong lòng.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, nói:
- Vãn bối vừa rồi ra tay hai lần đều bị người này ngăn cản, thần công cái thế như vậy vãn bối tự nhận không bằng. Bởi vậy muốn thấy mặt một lần.
Sắc mặt Phiền Thạc nhất thời trở lên cổ quái, ngay cả Tư Mã Bân sắc mặt cũng đồng dạng.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn kinh, hắn mơ hồ cảm giác bản thân đã nói sai điều gì, nhưng rốt cuộc cũng không biết sai ở đâu.
Phiền Thạc ho nhẹ một tiếng, sắc mặt có vẻ khôi phục, nói:
- Hạ huynh đệ, hết sức xin lỗi. Vị tiền bối kia mặc dù ở tại Động Thiên Phúc Địa chúng ta nhưng cũng không phải người bổn môn. Chúng ta cũng không cách nào dẫn kiến cho ngươi.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu màu, trong đầu không ngừng suy nghĩ.
Trong mắt Chiêm Huyên dần hiện lên vẻ điên cuồng như đang nghĩ tới điều gì. Đột nhiên bước tới, nói:
- Hạ Nhất Minh. Muốn lấy tính mạng của ta không bằng đánh cuộc một lần. Nếu ta thua, đem giao tính mạng này cho ngươi. Nếu ngươi thua, hắc hắc, ta cũng không cần tính mạng của ngươi, chỉ cần ngươi xuất ra Ngũ Hành Hoàn trả lại Động Thiên Phúc Địa là được.
Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân sắc mặt hơi đổi, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng lựa chọn im lặng.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng cười, nói:
- Trả lại? Kiện Ngũ Hành Hoàn này Hạ mỗ đoạt từ tay các hạ. Cho dù muốn trả lại cũng là trả lại các hạ.
Chiêm Huyên hai mắt ngưng trọng, ngẩng đầu ưỡn ngực, nói:
- Ngũ Hành Hoàn vốn là thần khí truyền thừa của Ngũ Hành Môn, Chiêm gia chúng ta bất quá chỉ thay mặt giữ hộ mà thôi. Lúc này Động Thiên Phúc Địa đã là lực lượng truyền thừa duy nhất của Ngũ Hành Môn, thần khí này dĩ nhiên là phải trả lại.
Tư Mã Bân khẽ gật đầu, Chiêm Huyên nói những lời này đích thực là suy nghĩ trong đầu lão.
Trong suy nghĩ của lão, bất luận Ngũ hành bí tịch hay Ngũ Hành Hoàn cũng đều là của Động Thiên Phúc Địa. Để Hạ Nhất Minh chủ động giao Ngũ Hành Hoàn ra đã là rất nể mặt hắn. Nếu là một người vô danh tiểu tốt, bọn họ nói cũng chẳng thèm, trực tiếp đánh chết là xong.
Hạ Nhất Minh ánh mắt thay đổi, nói:- Ngươi muốn đánh cược gì?
Chiêm Huyên trên mặt lộ vẻ cười lạnh, nhưng đôi mắt nhiệt hỏa trùm trời:
- Ta cùng ngươi tiến vào Vạn thụ cốc. Ta cho ngươi thời gian ba ngày. Nếu ngươi có thể trong thời hạn này giết chết ta, ta thua. Ngược lại, nếu ngươi không giết được ta, ngươi thua. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân không nói một lời, trên mặt đồng dạng lộ ra vẻ kỳ dị. Rất hiển nhiên, Chiêm Huyên đưa ra đổ cuộc này, bọn họ cũng nghĩ tới việc này, bởi thế sau khi Chiêm Huyên nói ra, bọn họ cũng không kinh ngạc.
Mơ hồ, trong lòng Hạ Nhất Minh xuất hiện sự bất an.
Thấy được vẻ mặt những người này, nếu trong lòng không xuất hiện hoài nghi căn bản là gạt người.
Hắn có thể khẳng định, trong Vạn thụ cốc này có ẩn giấu bí mật, nhưng bí mật gì hắn cơ bản không biết.
Thấy Hạ Nhất Minh có vẻ do dự, Chiêm Huyên trong lòng nảy sinh ý nghĩ ác độc, nói:
- Hạ Nhất Minh. Bên cạnh ngươi không phải còn có Bách Linh Bát cùng hai đầu Thánh thú sao? Với lực lượng này, ngay cả Hoàng thất Vũ gia cũng chịu tai ương.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng cười, nói:
- Không sai. Bọn họ quả thật đều là bằng hữu của Hạ mỗ. Ngươi nhắc tới bọn họ làm gì? Chẳng lẽ để bọn họ liên thủ cùng ta?
Chiêm Huyên đột nhiên cười lớn, trong tiếng cười đầy vẻ điên cuồng.
- Chỉ cần ngươi dám đánh cuộc, Chiêm mỗ cho phép bọn họ ra tay.
Gương mặt Hạ Nhất Minh lần này thật sự biến sắc.
Hắn, Bách Linh Bát hơn nữa còn có Lôi điện cùng bảo trư, tổ hợp này uy lực thế nào? Ngay cả năm vị Ngũ khí Tôn giả cũng mất mạng. Nhưng Chiêm Huyên không ngờ vẫn tự tin như vậy, điều này khiến Hạ Nhất Minh nghi ngờ.
Trầm ngâm một chút, Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Phiền Thạc tiền bối. Thì ra trong Vạn thụ cốc của quý phái còn có một vị tiền bối Nhân đạo đỉnh cấp ẩn cư.
Phiền Thạc sắc mặt mặc dù cổ quái nhưng lập tức lắc đầu, nói:
- Hạ huynh đệ. Động Thiên Phúc Địa chúng ta ngoài Tông chủ đại nhân, không còn ai đạt tới Nhân đạo cảnh giới.
Hạ Nhất Minh trong đầu không ngừng tính toán, Phiền Thạc hẳn sẽ không lừa gạt hắn. Nhưng Chiêm Huyên tự tin như vậy, cùng đạo quang mang thần bí kia, khiến hắn cảm thấy khó tin tưởng.
Dù sao từ khi Thần đạo biến mất, trừ Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, Hạ Nhất Minh không nghĩ ra nhân vậy nào có thể thắng được bốn người liên thủ.
Có lẽ Long xà trong Quỷ Khốc Lĩnh có thể, nhưng Hạ Nhất Minh hôm qua đã thăm thú Động Thiên Phúc Địa, nơi này tuyệt đối không tồn tại nhân vật kinh khủng như Long xà.
Nếu thật sự có siêu cấp Thánh thú tồn tại, cho dù hắn không phát hiện ra nhưng Lôi điện cùng bảo trư khẳng định sẽ biết.
Chiêm huyên âm thanh hung ác hơn vài phần, nói:
- Hạ Nhất Minh. Ta cam đoan với ngươi, sẽ không ai động thủ với ngươi cùng đồng bọn. Nếu các ngươi bị thương trong tay người khác, trận này tính là ta thua.
Hạ Nhất Minh trong mắt lóe sáng, Chiêm Huyên đã nói những lời này, nếu hắn không dám ứng chiến, ngày sau cũng đừng mong ngẩng đầu nhìn ai.
Hạ Nhất Minh cười ha hả, nói:
- Chiêm Huyên. Ngươi nói không ai ngăn cản ta, mà ta không giết được ngươi.
- Không sai.
Chiêm Huyên không chút do dự nói.
Hạ Nhất Minh cao giọng cười, tiếng cười vang vọng trong không gian yên tĩnh của đêm tối truyền ra xa xa.
Nhưng lúc này Tư Mã Bân cũng không lên tiếng, tựa hồ như chỉ cần Hạ Nhất Minh đáp ứng chuyện này, cho dù hắn đánh thức cả Động Thiên Phúc Địa cũng đáng giá.
Tiếng cười thu liễm lại, Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Ta cùng ngươi đánh cuộc.

Chương 802: Vạn thụ cốc

Hai tiếng thở hắt ra mặc dù được áp chế nhưng trong tai Hạ Nhất Minh vang vọng rõ rệt.
Hắn thậm chí không quay đầu cũng biết, hai âm thanh này tới từ Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân.
Hai vị Ngũ khí Tôn giả của Động Thiên Phúc Địa không ngờ khi hắn mở miệng đáp ứng lại như trút được gánh nặng như vậy.
Hạ Nhất Minh trên mặt vẫn như cũ nhưng trong lòng cảm thấy không ổn.
Chiêm Huyên đưa ra điều kiện khiến Hạ Nhất Minh hưng phấn không thể che giấu. Tổ hợp nhân thú bốn người dưới tình huống không ai cản trở đánh giết Chiêm Huyên, dưới tình huống như vậy, tu vị võ đạo người này đột nhiên biến thành Nhân đạo đỉnh cấp, nếu không bất luận thế nào cái chết là không tránh khỏi.
Chẳng qua Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc chính là phản ứng của Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân.
Bọn họ dường như với Chiêm Huyên có tin tưởng rất lớn, cho rằng đám người bọn hắn không thể đả thương Chiêm Huyên.
Tâm niệm vừa chuyển, Hạ Nhất Minh lập tức biết hết thảy lý do chính là từ Vạn thụ cốc.
Vạn thụ cốc, qua cái tên cũng có thể đoán ra nơi này có vô số đại thụ mọc trong sơn cốc.
Hạ Nhất Minh thậm chí còn đoán ra ý định của Chiêm Huyên là dựa vào số cây cối cùng địa hình phức tạp ở đây chạy trốn.
Nếu là một Tôn giả cường đại không để ý mặt mũi như vậy, lại chỉ có một mình Hạ Nhất Minh, quả thật ba ngày cũng khó đuổi được.
Nhưng lúc này đám người Bách Linh Bát cũng có thể ra tay, Hạ Nhất Minh không còn gì lo lắng nữa.
Ánh mắt chuyển qua, Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Phiền Thạc tiền bối. Xin mang vãn bối tới Vạn thụ cốc.
Phiền Thạc khẽ lắc đầu, thở dài đầy cảm xúc.
Không biết vì sao Hạ Nhất Minh cảm nhận được, vị lão nhân này nhìn hắn đầy vẻ thương xót. Nguồn truyện: Truyện FULL
Mặc dù cảm giác này chỉ trong chớp mắt nhưng Hạ Nhất Minh rõ ràng sửng sốt.
Bất quá việc đã tới nước này, Hạ Nhất Minh cũng không thay đổi ý kiến. Bởi hắn vững tin, bọn hắn hợp lực, bất luận thủ đoạn của Chiêm Huyên là gì cũng chỉ có đường chết.
Ánh mắt hai bên tràn đầy vẻ kiên định, trên không trung va chạm vào nhau lóe lên hoa lửa vồ hình, đồng thời khí thế của bọn họ cũng phóng thích ra.
Tư Mã Bân cùng Chiêm Huyên trong mắt càng dũ phát vẻ trào phúng. Ánh mắt này khiến Hạ Nhất Minh vạn phần tức giận, hắn quyết tâm lấy tốc độ nhanh nhất chém giết Chiêm Huyên, hơn nữa chứng minh vũ lực đám người bọn hắn.
- Hạ huynh đệ. Ngươi đã nhận lời, lão phu cũng không tùy tiện nhúng tay. Bất quá theo Chiêm Huyên hiền chất nói, ngươi có thể triệu tập bằng hữu tới, sau đó chúng ta đi cũng không muộn.
Phiền Thạc trầm ổn nói.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu:
- Đã như vậy xin các vị chờ giây lát.
Thân thể Hạ Nhất Minh run lên, thoáng chống hắn đã phóng tới biệt viện của mình.
Động tác của hắn nhanh tới cực điểm, chỉ giây lát đã tới trong phòng, cổ tay vung lên ném Bách Linh Bát nhỏ ra.
Bách Linh Bát đưa cánh tay ra đỡ, nhất thời Bách Linh Bát nhỏ dung nhập vào cơ thể của gã không còn dấu vết.
- Bách huynh. Ngươi xem trong đó có bí mật gì?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Mặc dù sự tin tưởng không dao động nhưng biểu hiện của đám người kia khiến Hạ Nhất Minh có dự cảm không tốt.
Nếu bọn họ không tuyệt đối nắm chắc, sao có thể nhìn hắn với ánh mắt như vậy?
Hơn nữa với biểu hiện của Phiền Thạc Tôn giả, khiến Hạ Nhất Minh hiểu rõ, lão với đổ cuộc này hoàn toàn nắm chắc, không cần lo lắng.
Đôi mắt như bảo thạch của Bách Linh Bát lóe sáng, sau một lạt gã lạnh nhạt nói:
- Tư liệu quá ít, không thể dự đoán.
Hạ Nhất Minh tức giận liếc mắt nhìn gã, trong lòng hối hận vạn phần, nếu trước đây hỏi rõ Kim Chiến Dịch chuyện của Động Thiên Phúc Địa, lúc này sao còn lo lắng như vậy.
Bách Linh Bát chậm rãi ngẩng đầu, nói:
- Vạn thụ cốc có liên quan tới người ngăn cản ngươi ám toán.Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Ta biết. Nhưng người này tới vô tung, đi vô ảnh, căn bản ta không phát hiện được dấu hiệu nào.
Hắn hít vào một ngụm lãnh khí, nói:
- Công phu ẩn nấp của người này vô cùng đáng sợ, ngay cả Hoàng Tuyền Lão tổ cũng không bằng.
Đôi mắt Bách Linh Bát chớp động, quang mang càng lóe lên mãnh liệt, rốt cuộc nói:
- Không có người.
Hạ Nhất Minh giật mình nói:
- Ngươi nói sao?
- Khi ngươi ra tay, xung quanh không có một ai.
Hạ Nhất Minh sửng sốt hồi lâu, khẽ lắc đầu, nói:
- Nếu không có người nào, vậy hai đạo quang mang kia từ đâu mà tới.
Nói tới đây, sắc mặt Hạ Nhất Minh có chút khó coi, hắn không khỏi nghĩ tới những truyền thuyết hư vô.
Nếu như Động Thiên Phúc Địa thật sự có được quỷ hồn trong truyền thuyết, như vậy hắn thật sự không muốn gặp phải.
Bất quá quỷ thần trong truyền thuyêt khác với Thần đạo cao thủ, mặc dù Thần đạo lúc này suy tàn nhưng đã từng tồn tại, còn quỷ thần chỉ nghe nói tới chứ không có căn cứ để tin, đặc biệt trong lòng người tu luyện lại càng coi rẻ điều này.
Âm thanh của Bách Linh Bát lại vang lên:
- Theo tính toán của ta. Hai đạo năng lượng này từ dưới đất phóng lên.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, hắn do dự hồi lâu, rốt cuộc khoát tay chặn lại, hào khí trùm trời, nói:
- Đừng nói nhiều như vậy. Chưa nói không ai ngăn cản, cho dù có người ngăn cản ta cũng không tin, với lực lượng bốn người chúng ta, ngoài Nhân đạo đỉnh cấp còn có ai ngăn cản được.
Âm thanh của Bách Linh Bát vẫn như trước vang lên:
- Nếu ngăn cản thật sự là ngươi trong Nhân đạo đỉnh cấp thì sao?
Hạ Nhất Minh tức giận trừng mắt nhìn gã, nói:
- Nếu là Nhân đạo đỉnh cấp vậy để bảo trư tới Quỷ Khốc Lĩnh một chuyến mời Long xà lại.Tiểu tử bảo trư thân thể khẽ run lên, nó cùng Lôi điện liếc mắt nhìn nhau, căn bản không hiểu vì sao sau khi Hạ Nhất Minh ra ngoài, lúc trở về lại có thái độ này.
Hạ Nhất Minh nhất thời quay đầu kể lại quá trình đuổi giết Chiêm Huyên vừa rồi.
Lôi điện cùng bảo trư mặc dù không thể nói nhưng với trí tuệ không thua kém nhân loại cua chúng cũng nghe ra chút vấn đề.
Khi chúng biết Hạ Nhất Minh hai lần ra tay đều bị ngăn cản lập tức ánh mắt vô cùng ngưng trọng.
Đặc biệt khi Hạ Nhất Minh kể ra quang mang thần bí kia, ánh mắt càng lộ ra vẻ cao thâm khó lường.
Ánh mắt liếc lại hai đầu Thánh thú, Hạ Nhất Minh nói ra đổ cuộc vừa rồi, lúc này hai tên tiểu tử lộ vẻ coi thường.
Đối phó với một vị Tôn giả mà thôi, chúng nó hiển nhiên không để trong lòng.
Hạ Nhất Minh ôm bảo trư cỡi trên Lôi điện nhẹ nhàng vung tay. Lúc này Lôi điện hóa thành một đạo quang mang theo hướng chỉ của Hạ Nhất Minh, nhanh chóng phóng đi.
Mấy người bọn họ trong phòng nói chuyện không ngờ trì hoãn một chút thời gian, nhưng đám người Phiền Thạc không tỏ vẻ gì sốt ruột.
Hạ Nhất Minh ánh mắt chớp động, lập tức nhận ra sau lưng Phiền Thạc ngoài huynh đệ Kỳ Liên Song Ma còn có mấy người chưa từng gặp qua.
Ngoài Kỳ Liên Song Ma, ánh mắt đám người kia không che giấu được vẻ hưng phấn. Bọn họ không dấu được ánh mắt hả hê khi nhìn Hạ Nhất Minh.
Mặc dù không nói với nhau bất cứ câu nào, nhưng Hạ Nhất Minh nhìn qua ánh mắt này cũng biết, những người này không coi trọng hắn, thậm chí còn nhận định chắc chắn hắn sẽ thua.
Khẽ cau mày, Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Phiền Thạc tiền bối. Bây giờ có thể tới Vạn thụ cốc được chưa?
Phiền Thạc nhìn Bách Linh Bát cùng hai đầu Thánh thú chậm rãi gật đầu, nói:
- Hạ huynh đệ. Mời theo lão phu.
Phiền Thạc xoay người rời đi, phía sau lão là Chiêm Huyên theo sát, cuối cùng là Tư Mã Bân. Xem bộ dạng hai người dường như đang bảo vệ Chiêm Huyên, sợ Hạ Nhất Minh nhân lúc không ai để ý mà đả thương người.
Hạ Nhất Minh khẽ kẹp chân, Lôi điện chậm rãi đi theo.
Tốc độ như vậy đối với Lôi điện mà nói quả thực như rùa bò, dĩ nhiên không thể mất dấu.
Phía sau bọn họ, đám Tôn giả chậm rãi đuổi theo, mấy người đang âm thầm bàn luận, Ngũ Hành bí tịch vừa mới trở lại, không ngờ ngay cả Ngũ Hành Hoàn cũng muốn trở về.
Một khi đem Ngũ Hành Hoàn tấn giai thần khí, như vậy thời khắc huy hoàng nhất của Động Thiên Phúc Địa cũng tới.
Kỳ Liên Song Ma xen lẫn giữa đám người, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, mặc dù trong lòng bọn họ cũng tin tưởng đổ cuộc này chỉ thắng không bại, nhưng không biết vì sao trong lòng xuất hiện cảm giác bất an.
Có lẽ cùng Hạ Nhất Minh tiếp xúc nhiều hơn, đối với thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của hắn đã có ấn tượng, bởi thế bọn họ mới lo lắng hắn có thể chuyển bại thành thằng.
Rất nhanh bọn họ đã tới được một sơn cốc thật lớn.
Khi Hạ Nhất Minh cùng Phiền Thạc tiến vào cốc này, sắc mặt hắn dần trở lên cổ quái.
- Phiền Thạc tiền bối. Nơi này chính là Vạn thụ cốc?
- Không sai. Đây chính là trung tâm của Động Thiên Phúc Địa.
Âm thanh Phiền Thạc mang theo ngạo khí tự nhiên:
- Chính là Vạn thụ cốc.
Hạ Nhất Minh há hốc miệng, ánh mắt gắt gao nhìn một gốc đại thụ trong nơi gọi là Vạn thụ cốc này.
Đây là một gốc đại thụ cực lớn, từ dưới nhìn lên cơ hồ không thấy ngọn.
Bất quá khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy không hiểu chính là, ở nơi này chỉ có một gốc đại thụ này.
Một gốc đại thụ đứng vững trong sơn cốc, cánh lá rậm rạp che phủ cả bầu trời...

Chương 803: Thụ thần khủng bố

Phía chân trời, ánh sáng theo mặt trời đỏ rực chiếu xuống khắp nơi.
Cả núi non chìm trong một màu đỏ nhưng dưới gốc đại thụ này, Hạ Nhất Minh không cảm nhận được chút ánh sáng nào.
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, rốt cuộc cũng tin tưởng không nhìn lầm.
Đích thực Vạn thụ cốc này chỉ có một gốc đại thụ duy nhất.
Hạ Nhất Minh vô thức đưa tay sờ mũi, động tác này rất lâu hắn chưa từng làm qua, chỉ khi hắn đối với một việc hoàn toàn không hiểu mới ra làm ra động tác này.
- Phiền Thạc tiền bối. Vạn thụ cốc chẳng lẽ chỉ có một gốc đại thụ này?
- Không sai. Chỉ có một.
Phiền Thạc cung kính nói.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc qua đám người, hắn hoảng sợ phát hiện, ánh mắt những người này vô cùng nghiêm túc cùng kính ngưỡng nhìn gốc đại thụ.
Ánh mắt này không xa lạ với Hạ Nhất Minh.
Đám đệ tử bình thường tại Thiên Trì khi gặp hắn cũng có ánh mắt như vậy, đó là ánh mắt kính ngưỡng cường giả.
Nhưng khi Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn lại, vẫn chỉ thấy một gốc đại thụ xanh tốt, bởi thế trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Khối đại thụ này không ngờ trong lòng các vị Tôn giả chiếm vị trí cao như vậy, chẳng phải khiến người khác sợ hãi sao?
Hạ Nhất Minh liếc Bách Linh Bát, người này vẫn đứng im như không chú ý tới vẻ mặt của mọi người.
Chiêm Huyên lần đầu nhìn thấy gốc đại thụ này vẻ mặt cũng hết sức rung động.
Hắn tới Động Thiên Phúc Địa mặc dù cũng gần một năm hơn nữa lại được tiến vào Động Thiên tu luyện nhưng hắn chưa từng được tiến vào Vạn thụ cốc.
Mặc dù trong cổ tích hắn biết được tại đây có một gốc đại thụ lại lịch kinh người nhưng quả thật đây là lần đầu gặp được.
Hắn cảm nhận được khí tức sinh mệnh khổng lồ từ gốc đại thụ, trên mặt lộ ra nụ cười hả hê.
Xoay người, không hề sợ hãi nhìn Hạ Nhất Minh, sự sợ hãi trong lòng Chiêm Huyên lúc này đã hoàn toàn biến mất.
- Hạ Nhất Minh. Ngươi biết vì sao nơi đây được gọi là Vạn thụ cốc không?
Hắn hưng phấn hỏi.
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Hạ mỗ không biết.
Chiêm Huyên ánh mắt lóe lên, cao giọng nói:
- Vạn thụ cốc không phải nghĩa là nơi này có vạn gốc đại thụ mà chỉ gốc đại thụ vạn năm này.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, hắn đột nhiên ngẩng cao đầu nhìn gốc đại thụ lạ thường này.
Sau khi biết được tuổi có nó, Hạ Nhất Minh không khỏi chấn động trong lòng.
Vạn năm, không ngờ nơi này có được gốc đại thụ vạn năm, khó trách vẻ mặt đám người kia quái dị như vậy.
Nhưng vẻ tươi cười của Chiêm Huyên không biến mất, hắn tiếp tục nói:
- Truyền thuyết kể lại, gốc địa thụ này khi xưa được Lão tổ khai phá Ngũ Hành Môn phát hiện ra, bởi vậy mới tại nơi này thành lập Ngũ Hành Môn.
Hạ Nhất Minh nhìn tán cây rậm rạp, cũng không biết có bao nhiêu cành lá kia, trầm ngâm nói:
- Gốc đại thụ này tuổi tác còn lâu hơn?
Ngũ Hành Môn Khai sơn lão tổ cơ hồ là nhân vật tuyệt đỉnh vạn năm trước.
Nếu vị Ngũ Hành Lão tổ kia sau khi phát hiện khối đại thụ nó to lớn như vật, khẳng định tuổi tác của gốc đại thụ này vô cùng kinh khủng.
Chiêm Huyên vẻ mặt cũng sửng sốt, hắn đánh mắt nhìn lại Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân.
Phiền Thạc do dự một chút, nói:
- Trong bí tịch của bổn môn có ghi chép cụ thể về Thần thụ nhưng vấn đề tuổi tác lại không nhắc tới. Bất quá theo Khai sơn lão tổ lưu lại, khi lão nhân gia phát hiện ra gốc đại thụ đã to lớn thế này.Hạ Nhất Minh hít vào một ngụm lãnh khí, nói như vậy tuổi tác gốc đại thụ này e rằng không chỉ vạn năm. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Thở một hơi thật sau, Hạ Nhất Minh chân thành nói:
- Động Thiên Phúc Địa. Trách không được nơi này gọi là Động Thiên Phúc Địa. Quả nhiên là nơi có phúc nhất thiên hạ.
Phiền Thạc chậm rãi gật đầu, nói:
- Không sai. Sở dĩ nơi này được gọi là Động Thiên Phúc Địa cũng bởi Thụ thần tồn tại. Mười hai đại Động Thiên cùng hơn trăm tiểu Động Thiên cùng phương viên ngàn dặm này cũng đều do Thụ thần tạo ra.
Hạ Nhất Minh chân mày nhướng lên, tới tận lúc này hắn mới hiểu ra, Động Thiên tồn tại bởi có liên quan tới gốc đại thụ này.
Thân thể khẽ chuyển, Hạ Nhất Minh đem ý niệm ngưng tụ cực điểm, theo sau chạm vào gốc đại thụ này.
Giờ phút này Hạ Nhất Minh cảm nhận được một cỗ sinh mệnh lực lượng vô cùng khó tin.
So sánh với cỗ lực lượng này cho dù Long xà tại Quỷ Khốc Lĩnh hay quái vật biển sâu cũng trở lên vô cùng nhỏ bé.
Đây là một cỗ lực lượng như đại dương, ý niệm ngưng tụ của Hạ Nhất Minh nhất thời bị lực lượng sinh mệnh này chấn nhiếp.
Hắn chưa từng nghĩ tới, đại biểu cho lực lượng sinh mệnh lại đáng sợ đến thế.
Lực lượng này so với tử vong lực lượng còn khiến người khác khó tin hơn, đặc biệt trong ý niệm của Hạ Nhất Minh truyền lại vô số hình ảnh.
Hạ Nhất Minh bi thảm hừ một tiếng, thất khiếu của hắn chảy ra từng dòng máu tươi, mặc dù máu tươi không nhiều nhưng nhìn qua vô cùng đáng sợ.
Chiêm Huyên hai mắt nhất thời sáng lên, mặc dù hắn không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng không ngừng cầu khẩn tên tiểu tử này tốt nhất chết luôn.
Phiền Thạc sắc mặt khẽ biến, nhưng lão cũng không biết làm thế nào cho phải.
Sau khi chạm vào Thần thụ mà thất khiếu chảy máu, e rằng cũng chỉ có một người là Hạ Nhất Minh.
Hình ảnh không ngừng truyền tới khiến đầu Hạ Nhất Minh đau tới mức muốn nổ tung, khi sắp không kiên trì được, bổn nguyên lực trong đan điều bắt đầu truyền tới.
Cỗ lực lượng này thông qua kinh mạch rất nhanh đã tới được đầu hắn.
Một cảm giác thoải mái nhất thời truyền lên chặt đứt ý niệm của Hạ Nhất Minh đang liên lạc cùng đại thụ.
Theo sau một cỗ lực lượng khổng lồ truyền tới khiến Hạ Nhất Minh lui lại từng bước, tới khi thân thể hắn chạm vào Lôi điện.
Nếu như những người khác, Lôi điện sớm một cước đá bay, nhưng đổi lại là Hạ Nhất Minh, thân thể nó khẽ dụng lực, vững vàng đỡ lấy Hạ Nhất Minh.Lực lượng đánh vào người được Lôi điện gánh chịu phân nửa, thân thể Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng ổn định vững vàng.
Hô hấp của hắn dồn dập, trong đầu là một mảnh hỗn độn.
Thật lâu sau Hạ Nhất Minh mới bình tĩnh lại, hai mắt nhắm nghiền, hình ảnh trong đầu nhanh chóng biến mất.
Tuy gương mặt đã ổn định lại nhưng trong lòng hắn không thể bình tĩnh.
Thông qua những hình ảnh kia, Hạ Nhất Minh đã thấy được dưới măt đất...
Hắn rốt cuộc cung hiểu, vì sao bản thân mình đối với mặt đất nơi này có sự sợ hãi như vậy, thì ra tại đây một tấc mỗi thước đều có rễ cây của nó chiếm giữ.
Gốc đại thụ này không biết đã sống mấy vạn năm, rễ cây của nó đã đạt tới số lượng không thể tưởng tượng được. Từ hỉnh ảnh truyền tới, khắp nơi đều là rễ cây, chúng trải dài khắp núi non, liên lạc cùng tất cả thực vật tại đây tạo thành mạng lưới khổng lồ dưới lòng đất.
Tình huống quỷ dị này lần đầu Hạ Nhất Minh gặp phải, hơn nữa trong cảm giác của hắn, gốc đại thụ này bởi vì đã sống lâu năm nên mới xuất hiện linh tính.
Lắc đầu, Hạ Nhất Minh đem ý nghĩ hoang đường này ném qua một bên.
Một gốc cây, không phải linh thú lẽ nào có thể xuất hiện linh tính?
Hắn chậm rãi mở mắt, mặc dù vệt máu kia chưa khô nhưng đôi mắt đã phục hồi sắc thái.
Cùng đại thụ trao đổi khiến ý niệm của hắn tổn hao nhiều, thân thể hắn cũng không chịu được mà bị thương. Nhưng không nghĩ sau khi cùng khối đại thụ này trao đổi, một cỗ lực lượng sinh mệnh đi kèm truyền tới.
Mộc hệ lực lượng vốn chính là sinh mệnh lực lượng, gốc Thần thụ này nắm giữ sinh mệnh lực lượng đã đạt tới độ khó tin.
Đối với Thụ thần mà nói, một chút lực lượng kinh mệnh của nó cũng đủ để Hạ Nhất Minh từ suy yếu trở lại bình thường.
Giờ phút này trên người Hạ Nhất Minh tinh lực dự thừa, cho dù để hắn cùng người đại chiến ba ngày ba đêm cũng không chút nhíu mày.
Chiêm Huyên trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, Hạ Nhất Minh có thể khôi phục lại, hơn nữa tinh lực dư thừa, khiến hắn cảm thấy chán nản.
Bất quá cảm giác này chỉ xuất hiện trong giây lát mà thôi.
Ngẩng đầu, Chiêm Huyên lạnh lùng nói:
- Hạ Nhất Minh. Chúng ta đã tới Vạn thụ cốc, bắt đầu được chưa?
Đám người Phiền Thạc ánh mắt trở lên ngưng trọng, bọn họ chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Hạ Nhất Minh ánh mắt liếc đại thụ, hắn mơ hồ cảm nhận được, đối phương sở dĩ không sợ hãi chính bởi vì sự tồn tại của gốc đại thụ này.
Bất quá lúc này hắn đã cưỡi lên lưng hổ, muốn xuống cũng không thể. Hừ lạnh một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Đương nhiên.
Chiêm Huyên nhất thời quay người nhìn Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân hành lễ thật sâu, nói:
- Hai vị tiền bối, lúc này vãn bối cùng Hạ Nhất Minh đánh cuộc. Trong vòng ba ngày nếu bọn hắn không thể đánh chết vãn bối trong Vạn thụ cốc, xin hai vị lấy lại Ngũ Hành Hoàn, để vật hoàn cố chủ, không thể để nó trở thành hung khí trong tay kẻ ác.
Tư Mã Bân vội vàng nói:
- Chiêm Huyên hiền chất yên tâm. Đổ cuộc này chúng ta là chứng, nếu lúc đó Hạ huynh không giao ra ta cũng xin Tông chủ đại nhân ra mặt yêu cầu công đạo từ Thiên Trì nhất mạch.
Trong âm thanh của lão lộ rõ vẻ đắc ý không che giấu, tựa hồ như Ngũ Hành Hoàn đã tới tay mà vui mừng vạn phần.
Trái ngược với lão, Phiền Thạc thở dài nói:
- Chúng ta cũng nên lui ra, sáng sớm ba ngày sau sẽ trở lại. Về phần kết quả ra sao phải tùy thuộc ý trời.
Lão nói xong xoay người rời đi, đông đảo Tôn giả Động Thiên Phúc Địa hoặc hết sức phấn khởi, hoặc lắc đầu thở dài rời đi.
Sau một lát, trong Vạn thụ cốc chỉ còn đám người Hạ Nhất Minh cùng Chiêm Huyên đứng xa xa.

Chương 804: Giết không chết

Nhìn Chiêm Huyên đứng xa xa, ngay cả chút phòng ngự cũng không có, trong lòng Hạ Nhất Minh sát khí không ngừng dâng cao.
Cho tới lúc này hắn đã hiểu, vì sao người kia lại tới Đồ đằng nhất tộc giá họa cho mình.
Có lẽ đứng trên lập trường Khai Vanh quốc, cách làm này của Chiêm Huyên cũng không có sai lầm gì. Chỉ cần có thể mượn lực lượng của Đồ đằng nhất tộc khiến hắn gục ngã, như vậy tương lai Khai Vanh quốc sẽ vững như núi, cho dù Thiên Trì nhất mạch cũng đừng mong tìm ra nhược điểm gì.
Thần Toán Tử đại nhân với Thần toán thuật cao siêu nhưng muốn tìm ra kẻ giá họa e rằng vô cùng khó khăn.
Chỉ là chuyện này với Khai Vanh quốc có lợi còn với hắn là bi kịch thật lớn.
Thủy lão ca tử vong chính là bóng ma lớn nhất đời này trong tim hắn, khi nghĩ tới hung thủ trước mặt, Hạ Nhất Minh trong lòng tràn đầy hận ý cùng sát khí ác liệt.
Khí thế trên người hắn dũ phát tới cực hạn, ngay cả không khí lúc này cũng ngưng đọng lại.
Sắc mặt Chiêm Huyên rốt cục có chút thay đổi, nhưng hắn cũng không e ngại sát khí này mà có chút lo lắng.
Hạ Nhất Minh cường đại đã như vậy, chỉ sợ hôm nay hắn thắng cuộc lấy đi Ngũ Hành Hoàn của Hạ Nhất Minh nhưng cũng không thể khống chế người này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bởi thế ý nghĩ duy nhất của Chiêm Huyên lúc này chính là, khi Hạ Nhất Minh thua cuộc, hắn sẽ không muốn mất Ngũ Hành Hoàn mà ở lại Động Thiên Phúc Địa.
Khi Hạ Nhất Minh chủ động bội tín, ý đồ của Động Thiên Phúc Địa với Ngũ Hành Hoàn sẽ không thay đổi. Có lẽ đám người Phiền Thạc không dám ra tay hoặc ngăn cản Hạ Nhất Minh, nhưng khi Động Thiên Phúc Địa Tông chủ trở lại, chắc chắn sẽ ra tay đoạt lại Ngũ Hành Hoàn.
Khi đó cũng là ngày chết của Hạ Nhất Minh.
Đối với thực lực của Nhân đạo đỉnh cấp cao thủ, Chiêm Huyên tuyệt đối tin tưởng.
- Chiêm Huyên. Chịu chết đi.
Âm thanh lanh lảnh từ miệng Hạ Nhất Minh phát ra, hắn chậm rãi bước tới, Ngũ sắc quang mang bắn thằng về phía Chiêm Huyên.
Bách Linh Bát đôi mắt sáng lên, ánh mắt gã chăm chú nhìn vào phía trước như chờ đợi điều gì.
Lôi điện cùng bảo trư cũng đồng dạng nhìn theo, đôi tai cũng dựng thẳng.
Bọn họ biết tính huống hai lần ám sát thất bại của Hạ Nhất Minh, bởi thế đều muốn xem rốt cuộc là chuyện gì.
Hạ Nhất Minh đánh mà một kích nhưng không toàn lực. Tại nơi xa lạ mà quỷ dị này, trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy, nếu không thể tìm ra nguyên nhân hắn căn bản không thể đánh chết Chiêm Huyên.
Bởi thế sau khi đánh ra một kích này, Hạ Nhất Minh hoàn toàn không chú ý tới Chiêm Huyên mà gắt gao nhìn xuống mặt đất.
Mắt thấy một kích cường đại đánh tới sắc mặt Chiêm Huyên vẫn như trước lộ ra vẻ trào phúng, hơn nữa không có biểu hiện trốn chạy.
Bất quá lúc này trên mặt đất trước mặt hắn xuất hiện một đạo quang mang.
- Tới rồi.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm kêu lên, ý niệm hắn lập tức chuyển lại.
Hai lần ám sát lúc trước đều bị quang mang chặn lại, nhưng khi đó Chiêm Huyên liều mạng chạy trốn, Hạ Nhất Minh cũng không cẩn thận quan sát. Lúc này Chiêm Huyên đứng im tại chỗ, Hạ Nhất Minh hiển nhiên có thời gian quan sát hết thảy.
Trên mặt đất quang mang hiện ra hóa giải hoàn toàn lực công kích của Ngũ Hành Hoàn.
Trong hư không lóe lên một chút, sau đó hết thảy khôi phục vẻ bình thường, Chiêm Huyên sau màn này hai mắt sáng lên, cất tiếng cười lớn đầy vẻ sảng khoái.
Lúc đầu hắn đưa ra đề nghị này trong lòng quả thật cũng có chút lo lắng, bất quá với ghi chép trong bí tịch vô cùng tin tưởng nên mới có gan đánh cuộc.
Lúc này nhìn thấy quang mang kia xuất hiện, trong lòng hắn rốt cuộc đã hoàn toàn yên tâm.
Hắn biết, đổ cuộc này chỉ thắng không bại.
Hạ Nhất Minh sắc mặt hơi trầm xuống, trong lòng không khỏi hồi hộp. Hắn kiệt lực dò xét nhưng không phát hiện quang mang này từ đâu mà có.
Hơn nữa càng khiến hắn lo lắng hơn chính là, chủ nhân quang mang này dường như không quang mang này không ngờ quang tâm tới Chiêm Huyên như vậy nhưng ba bốn lần ngăn cản vì sao còn chưa ra mặt.
Hừ lạnh một tiếng, Ngũ sắc quang mang trong tay tăng vọt, Ngũ hành lực lượng nháy mắt tràn ngập ngõ ngách trong sơn cốc.Giơ cao Ngũ Hành Hoàn, lực lượng chúc phúc năm lần lúc này bạo phát.
Một vị Ngũ khí Tôn giả toàn lực phóng thích lực lượng, hơn nữa được chúc phúc tăng tới năm lần, áp lực này nhất thời tản mát trùm trời.
Ngoài sơn cốc, đám người Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân đứng trên sườn núi, chăm chú nhìn vào phát sinh nơi này.
Đổ cuộc này không chỉ có tính mạng Chiêm Huyên mà còn liên quan tới tương lai của Động Thiên Phúc Địa, bởi vậy bọn họ mới quan tâm như thế.
Bất quá uy lực của Ngũ Hành Hoàn truyền tới bọn họ sắc mặt đồng thời thay đổi.
Sau khi cảm nhận thực lực chính thức của Hạ Nhất Minh, ánh mắt bọn họ nhìn người trẻ tuổi này đã thay đổi một trời một vực.
- Sư phụ. Thần thụ có thể bảo đảm Chiêm Huyên không bị thương?
Đại ma do dự hồi lầu cất tiếng hỏi.
Phiền Thạc khẽ gật đầu, nói:
- Ngươi yên tâm. Thần thụ chính là Lão tổ tông của Mộc hệ lực lượng trong thiên hạ. Có được Mộc hệ lực lượng cường đại nhất trong thiên hạ, đừng nói đám người Hạ Nhất Minh, cho dù tập hợp toàn bộ lực lượng Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng đừng mong tổn thương tính mạng của Chiêm Huyên.
Kỳ Liên Song Ma liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt có chút phức tạp.
Cũng vì bọn họ nhiều lần chứng kiến Hạ Nhất Minh ra tay nên mới cảm nhận được sự kinh khủng của người này.
Cho dù lúc này Động Thiên Phúc Địa thắng lợi, giành lại Ngũ Hành Hoàn, nhưng từ nay về sau đã kết oán thù không thể giải khai cùng Hạ Nhất Minh.
Tông chủ đại nhân đang ngồi trên đỉnh thế giới có lẽ Hạ Nhất Minh sẽ không ra tay. Nhưng sau khi Tông chủ đại nhân vẫn lạc, như thế Động Thiên Phúc Địa đối phó với lửa giận của Hạ Nhất Minh thế nào?
Bọn họ nhìn Phiền Thạc cùng đám người Tư Mã Bân, trong mắt đầy vẻ bất đắc dĩ.
Chuyện này từ miệng hai người nói ra, chỉ sợ cũng không ai tin tưởng. Truyền thừa yên bình vài ngàn năm nay đã khiến các vị lão nhân vô cùng tự tin.
Ánh mắt bọn họ nhìn về sơn cốc, trong đầu đồng thời xuất hiện suy nghĩ. Có lẽ để Hạ Nhất Minh đánh chết Chiêm Huyên mới là kết quả tốt nhất.
Lực lượng cường đại lúc này không ngừng ép tới Chiêm Huyên.
Đây là lực lượng chúc phúc năm lần, khí thế như sóng lớn cuộn tới. Tựa hồ cảm nhận được cỗ lực lượng này hoàn toàn không tầm thường, trên mặt đất quang mang kia đã sớm hiện ra, đạo quang mang này cũng khác với khi nãy, nó hoàn toàn là quang mang màu xanh.Quang mang này nháy mắt bao trùm thân thể Chiêm Huyên, lực lượng phòng hộ cường đại như vậy quả thực khiến người khác kinh hãi.
Một tiếng nổ lớn vang lên, bất luận Ngũ sắc quang mang hay quang mang màu xanh lúc này đã hoàn toàn tiêu tán.
Khi quang mang màu xanh biến mất, Chiêm Huyên vẫn đứng thẳng như trước, trong mắt hắn có vẻ trào phúng thật sâu, tựa hồ như cố ý cười nhạo Hạ Nhất Minh.
- Không phải lực lượng nhân loại.
Bách Linh Bát đột nhiên nói.
Hạ Nhất Minh có chút thất thần, hắn toàn lực xuất thủ nhưng kết quả vẫn như trước, điều này với sự tự tin của hắn ảnh hưởng không nhỏ.
Sau khi nghe được Bách Linh Bát, ánh mắt Hạ Nhất Minh đột nhiên ngưng lại, nói:
- Ngươi nói gì?
- Lực lượng ngăn cản ngươi không phải lực lượng của nhân loại.
Bách Linh Bát chậm rãi nói.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, chút chán nản vừa rồi nhất thời thay đổi.
- Là lực lượng gì?
Hắn dồn dập hỏi.
Lôi điện cùng bảo trư đồng loạt nhìn lại Bách Linh Bát. Cảnh vừa rồi cũng khiến cả hai cảm thấy thần kỳ, hơn nữa với linh giác Thánh thú mà không cảm nhận được, điều này khiến chúng cảm thấy mất mặt.
Bách Linh Bát chỉ vào gốc đại thụ duy nhất trong sơn cốc, nói:
- Chính là lực lượng của gốc đại thụ này.
Hạ Nhất Minh nhất thời trợn mắt cứng lưỡi, nếu người nói những lời này không phải là Bách Linh Bát, hắn tuyệt đối không tin.
Chiêm Huyên điên cuồng cười lớn, nói:
- Hạ Nhất Minh. Vị bằng hữu của ngươi nói không sai. Chỉ cần Thần thụ này chưa ngã, tại Vạn thụ cốc, ngươi vĩnh viễn không giết được ta.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu lại, nói:
- Khẩu khí thật lớn. Chẳng lẽ cây này do ngươi trồng, nó vĩnh viễn bảo vệ ngươi?
Chiêm Huyên vẻ mặt kinh thường nói:
- Vạn niên Thần thụ chính là đại biểu của Thiên hạ đệ nhất Mộc hệ, cũng là sinh mệnh lực lượng đỉnh cấp. Dưới sự bảo vệ của Thần thụ, càng tới gần Vạn thụ cốc này, lực lượng này càng cường đại. Thần thụ không cho phép phát sinh chuyện tàn sát đồng loại. Bởi vậy ngươi phóng thích lực lượng muốn giết ta, Thần thụ cũng sẽ chủ động giải vây.
Hắn hắc hắc cười nói:
- Nếu ở phạm vi bên ngoài, ngươi dùng thực lực Ngũ khí Tôn giả có thể đột phá lực lượng Thần thụ đánh chết ta. Nhưng nơi này là Vạn thụ cốc, cho dù ngươi là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng không thể vượt qua lực lượng Thần thụ.
Hạ Nhất Minh khóe mắt khẽ giật, hắn quay đầu nhìn lại gốc đại thụ như tòa núi nhỏ kia, trong lòng chấn động không thôi.
Thế giới to lớn, không gì không thể có.
Thì ra lực lượng thủ hộ từ Ngũ Hành Môn khi xưa cho tới Động Thiên Phúc Địa lúc này lại là một gốc cây không phân biệt tốt xấu.
Giờ phút này trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi xuất hiện cảm giác bất đắc dĩ.

Chương 805: Dốc hết vốn liếng

Lôi điện hí vang một tiếng, âm thang vang xa, hơn nữa ẩn chứa lực lượng cường đại.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng ngời, bản thân hắn sau khi biết được nguyên nhân có chút dao động vì thế bất đắc dĩ mới có cảm giác cao hưng này.
Cũng bởi nhiều lần công kích bị Thần thụ ngăn cản nên niềm tin của hắn mới bị dao động. So với hắn, Lôi điện cùng bảo trư chưa từng ra tay cảm nhận này đương nhiên khác.
Tâm niệm xoay chuyển thật nhanh, Hạ Nhất Minh nghĩ tới lần thứ ba ra tay ám sát, khi đó Bắc Hải Cực Quang từng xuyên qua lực lượng Thần thụ phong tỏa. Trong lòng khẽ động, thế gian này vạn vật thứ nào cũng có khắc tinh, cho dù Thần thụ vĩ đại này cũng không ngoại lệ.
Có lẽ Bắc Hải Cực Quang là khắc tinh của Thần thụ.
Tuy nói Bắc Hải Cực Quang vô cùng nhỏ bé không thể sánh bằng Thần thụ mang đến cảm giác mãnh liệt, nhưng đồng dạng chiếc gương bình thường có thể phản xạ nó. Bất luận là ai cũng không nghĩ ra, vật đơn giản ấy lại có thể chế trụ lực lượng cường đại.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh rốt cuộc vung tay lấy ra Cực Quang Kiếm.
Khi thanh kiếm này xuất hiện, sắc mặt Chiêm Huyên nhất thời thay đổi.
Hắn cũng đồng thời nghĩ lại tình cảnh nguy hiểm đêm qua, nếu như hắn không biết Bắc Hải Cực Quang đã bị đoạt đi, nếu không phải hắn lo xa mang theo chiếc gương, nếu hắn không quay đầu nhìn lại...
Hậu quả này đủ khiến trong lòng Chiêm Huyên phát lạnh.
Bất quá lúc này nhìn Thần thụ cách đó không xa, tinh thần của hắn lập tức phấn chấn lại, sắc mặt cung khôi phục bình thường. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh lúc này cũng không ẩn tàng Cực Quang Kiếm, bởi vì hắn phát giác trên sườn núi xa xa, đám người Phiền Thạc cùng Tư Mã Bân đang quan sát.
Nếu hắn đột nhiên ẩn tàng thanh kiếm, khẳng định với kiến thức những người này sẽ đoán ra nguyên nhân Tư Mã Bân bị thương.
Mà Hạ Nhất Minh không muốn Tư Mã Bân rất nhanh bài trừ bóng ma trong lòng. Nếu để người này hoang mang, cả đời không thể tiến thêm mới là chuyện tốt.
Đạn chỉ bắn ra, Cực Quang Kiếm như có linh tính chợt bay theo.
Dưới sự điều khiển của Hạ Nhất Minh, thanh kiếm này dường như sống lại, trên không trung di chuyển theo quỹ tích khó tin, hung hãn đâm tới.
Nhưng đồng dạng quang mang dưới đất cũng xuất hiện, hơn nữa ngưng tụ vô cùng mạnh mẽ.
Cực Quang Kiếm khi tiếp xúc cùng quang mang này nhất thời như côn trùng xa lưới nhện, muốn tiến thêm một chút cũng khó.
Hạ Nhất Minh hai hàng chân mày khẽ nhướng lên, ý niệm của hắn nhanh chóng biến hóa, bị quang mang ngăn cản Cực Quang Kiếm càng di chuyển theo quỹ tính quỷ dị khiến người khác không thể giải thích.
Đây cũng là tình huống Hạ Nhất Minh gặp phải khi đối mặt cùng Hoàng Tuyền Lão tổ. Dưới sự điều khiển của Hoàng Tuyền Lão tổ khi đó, Xoa kiếm như sống lại, phảng phất như đầu cá rẽ sóng mà tới.
Bởi vậy lúc này Hạ Nhất Minh đem chính kỳ công Du ngư thân pháp thi triển bằng phi kiếm, hắn muốn nhìn xem nó có thể xuyên qua quang mang này không?
Đem thân pháp dung nhập phi kiếm, ý nghĩ này vô cùng cổ quái. Phi kiếm theo đuổi chính là tốc độ, hơn nữa là lực lượng cường đại. Khi hai điều này kết hợp lại phi kiếm sẽ trở lên không thể chống đỡ. Bởi thế các Ngũ khí Tôn giả xưa tới nay chưa từng nghĩ sẽ mang thân pháp thi triển qua phi kiếm, chuyện này chưa từng được họ thừa nhận.
Nhưng lúc này Hạ Nhất Minh hoàn toàn khác, hắn gặp một thứ quang mang không thể xuyên qua, nếu lực lượng của hắn không thể sánh bằng Thần thụ, đừng mơ có thể xuyên qua lực lượng của nó.
Bởi vì thứ này nhìn chỉ có một nhưng bộ rễ phát triển dị thường, xung quanh phạm vị ngàn dặm cũng là rễ cây của nó, muốn đối chọi với nó tuyệt đối là tìm đường chết.
Cái khó sẽ ló cái khôn...
Khi phi kiếm bắt đầu di chuyển theo Du ngư thân pháp, sự ngăn cản của quang mang ít đi rất nhiều, dĩ nhiên bị phi kiếm lách qua.
Đối diện với quang mang, Chiêm Huyên sắc mặt đại biến, hắn vô thức lui về sau từng bước.
Nhưng khi hắn mới lui bước, trên mặt đất xuất hiện quang mang dày đặc hơn, luồng quang mang này như bức tường hoàn toàn không có khe hở cho phi kiếm lách qua.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, hắn không cần giấu giếm nữa, trên thân Cực Quang Kiếm bắn ra một đạo ánh sáng vô cùng chói mắt.
Quang mang này tự hồ như có thể xuyên thấu tất cả, ngay cả Thần đạo bảo khí viên thuẫn cũng từng bị nó xuyên qua.
Ánh măt Chiêm Huyên nhất thời trở lên khẩn trương. Hắn cũng biết rõ sự lợi hại của quang mang này, hơn nữa muốn dùng gương ngăn cản nó là không thể, vì lúc này trong tay hắn đã không còn chiếc gương nào.Nhất thời, trái tim hắn đập dồn dập.
Quang mang lóe lên quả nhiên đã xuyên qua bức tường ánh sáng kia.
Bức tường ánh sáng dày đặc không ngờ bị Bắc Hải Cực Quang sắc bén xuyên qua vô cùng nhuần nhuyễn.
Khi Hạ Nhất Minh khóe miệng xuất hiện nụ cười, mà trên mặt Chiêm Huyên đã xám như tro, đạo quang mang thứ ba trên mặt đất xuất hiện.
Đạo quang mang màu xanh này khi Hạ Nhất Minh nhìn thấy, hắn cảm nhận được bản thể gốc đại thụ kia.
Theo sau sắc mặt hắn nhất thời thay đổi.
Bắc Hải Cực Quang cường đại sau khi gặp phải quang mang xanh biếc này không ngờ ngừng lại, thứ được xưng không gì không thể xuyên phá không ngờ trước uy lực Thần thụ mất đi tác dụng.
Chiêm Huyên thở phào một hơi, điên cường cười, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nơi này là Vạn thụ cốc, Bắc Hải Cực Quang đừng mong xuyên qua lực lượng Thần thụ.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt âm trầm, hắn vung tay lên, nhất thời Bắc Hải Cực Quang mau chóng thu lại, một lần nữa biến mất trong Cực Quang Kiếm.
Chiêm Huyên nhất thời ánh mắt hiện lên vẻ đố kỵ. Hắn đối với Bắc Hải Cực Quang hiểu biết rất rõ, bởi thế biết thứ này điều khiển có bao nhiêu khó khăn. Mà xem bộ dạng vừa rồi của Hạ Nhất Minh, dĩ nhiên là muốn sao làm vậy, một chút khó khăn cũng không có.
So sánh với người này, đám người sư phụ cũng không kể là gì.
Trong lòng hắn xuất hiện nghi nhờ, quái thai Hạ Nhất Minh kia sao có thể làm được điều này?
Sau khi triệu hồi Cực Quang Kiếm, Hạ Nhất Minh lui về sau từng bước, Ngũ sắc quang mang lóe lên trên thân thể, nhanh chóng bao phủ cả người.
Mượn quang mang che chắn, Hạ Nhất Minh mở ra không gian giới, cắn răng lấy ra đồng loại tám khỏa Lôi chấn tử.
Lôi chấn tử mặc dù chỉ là một bộ phận của thần khí nhưng tổ hợp tám khỏa tương đương với một phần ba sét trên trời.
Đương nhiên Hạ Nhất Minh biết, thần khí đủ bộ cùng thần khí khuyết thiếu uy lực hơn kém nhau vô cung lớn.Bất quá tám khỏa Lôi chấn tử cũng đủ để bất luận là ai cũng phải sợ hãi.
Cổ tay khẽ động, tám khỏa Lôi chấn tử màu vàng nhanh chóng bay lên không trung.
Ngũ sắc quang mang vừa thu lại, đám người đang quan sát đã thấy được trên đỉnh đầu Hạ Nhất Minh xuất hiện tám khỏa cầu lóe lên màu sắc kỳ dị.
Mỗi một khỏa cầu này như ẩn chứa lực lượng nào đó, chúng thong thả quang tròn hơn nữa bắt đầu khuếch tán quang mang.
Chiêm Huyên trong lòng đột nhiên căn thẳng. Hắn mặc dù không thể nhận ra lai lịch vật này nhưng trong lòng xuất hiện cảm giác bất an chưa từng có.
Cảm giác này ngay cả đêm qua gặp phải Cực Quang Kiếm cũng không thể sánh bằng.
Ngoài sơn cốc, đám người liếc mắt nhìn nhau.
Mặc dù bọn họ đứng xa nơi này căn bản không thể nhìn ra vật gì, nhưng tám viên cầu này tỏa ra quang mang màu vàng mãnh liệt, hơn nữa chậm rãi khuếch tán, bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng uy lực kinh khủng.
- Đây là thứ gì?
Đại ma thốt lên.
Tất cả mọi người mặt mày nhăn nhó, bất quá cho dù sức tưởng tượng của bọn họ lớn hơn cũng không thể liên tưởng tới Lôi chấn tử.
Thần khí, thứ này sớm đã biến mất vô số năm. Sau khi Thần đạo biến mất, tất cả Thần khí dường như cũng không ai bắt gặp. Bởi vậy những người này cho dù đọc qua ghi chép về Lôi chấn tử nhưng chỉ là nhìn thoáng qua, không ai nghĩ được trong tay Hạ Nhất Minh lại thật sự có thần khí.
Không khí xung quanh đột ngột xuất hiện dao động, đám cành lá um tùm nhẹ nhàng rung lên.
Khi Lôi chấn tử được lấy ra, hơn nữa bắt đầu phóng thích khí tức cường đại, Thần thụ lập tức cảm ứng được. Giờ phút này ngay cả đại thụ không biết bao tuổi cũng cảm nhận được sự uy hiếp.
Đám cành lá Thần thụ cũng bắt đầu rung động tới khó tin.
Cành lá cường đại huy vũ tạo lên những âm thanh như tiếng sấm.
Bên ngoài sơn cốc, sắc mặt đám người chợt đại biến, trong trí nhớ của bọn họ, chưa từng gặp phải chuyện này. Chỉ nháy mắt, các lão nhân gia này cũng đoán được, cành lá Thần thụ sở dĩ làm ra như vậy là do tám khỏa cầu vàng kia.
Hạ Nhất Minh điều khiên Lôi chấn tử vô cùng chậm rãi, đối với đám hung khí khủng bố này, hắn cũng không dám coi nhẹ.
Chuyển đám Lôi chấn tử lên đầu Lôi điện, Hạ Nhất Minh thì thào nói:
- Lôi điện. Phải nhờ ngươi rồi.
Lôi điện hí vang một tiếng, âm thanh tràn ngập ngạo khí.
Lấy thực lực của nó, hơn nữa thêm vào lực lượng tám khỏa Lôi chấn tử, nếu không thể nổ tan gốc đại thụ kia, cũng hổ danh huyết mạch Thần thú.
Quang mang tím sẫm trên chiếc sừng lóe lên tạo ra âm thanh lép bép rất nhỏ, theo sau quang mang tràn tới tám khỏa Lôi chấn Tử phía trên.
Ngoài sơn cốc, trên sườn núi, sắc mặt Phiền Thạc đột nhiên đại biến, nói:
- Không tốt.
Đám người quay đầu nhìn lại, chỉ nghe lão kinh hô:
- Lôi chấn tử. Đây là thần khí Lôi chấn tử.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau