VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 786 - Chương 790

Chương 786: Động Thiên Phúc Địa

Một luồng sáng nhằm thẳng hướng Động Thiên Phúc Địa phóng tới. Xa xa từng dãy núi trải dài liên miên bất tận nhưng đồng dạng vô cùng trầm tĩnh. Lôi điện di chuyển qua những đỉnh núi cũng như trên đất bằng, có khi những đóa hoa bên đường như ngẩng lên xem ai đó vừa chạy nhanh như vậy.
Hạ Nhất Minh khẽ kẹp chân, Lôi điện lập tức ngừng lại, đôi mắt to của nó chuyển động như hoài nghi vì sao Hạ Nhất Minh lại bảo dừng.
Ngẩng đầu nhìn trời, Hạ Nhất Minh trầm ngâm hồi lâu, từ trên người lấy ra một tấm bản đồ.
Đây là bản đồ Vũ Mạc Phi chuẩn bị trong hộp gỗ, sau khi mở nó ra, Hạ Nhất Minh nhất thời biến được vị trí của Động Thiên Phúc Địa.
Kỳ thực Hạ Nhất Minh cũng biết, Vũ Mạc Phi sở dĩ chỉ điểm vị trí Động Thiên Phúc Địa cho hắn không phải vì lòng tốt, nhưng hắn không thể không thừa nhận chiêu này rất tuyệt.
Bởi vì lão biết, sau khi xem nửa bản Thần đạo chi thư này, Hạ Nhất Minh khẳng định sẽ vô cùng mong muốn được xem nửa còn lại.
Thần đạo bí tịch này đối với Tôn giả tu luyện ngũ hành đã có lực hấp dẫn cường đại huống hồ với người tu luyện cả Ngũ hành như Hạ Nhất Minh lực hấp dẫn này không nghi ngờ gia tăng gấp trăm lần.
Ánh mắt quét qua trên mặt đất, Hạ Nhất Minh hỏi:
- Bách huynh. Ngươi có tính sai không?
- Không.
Bách Linh Bát không chút do dự nói:
- Mặc dù bản đồ này không chi tiết nhưng phương hướng chắc chắn không sai.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng mơ hồ.
Bách Linh Bát đột nhiên nói:
- Người muốn mạnh mẽ cướp đoạt bí tịch của Động Thiên Phúc Địa ta có một đề nghị, ngươi tốt nhất nên quay lại Quỷ Khốc Lĩnh nhờ Long xà trợ giúp.
Hạ Nhất Minh tức giận nói:
- Ta sao có thể mời gia hỏa cấp bậc Lão tổ tông đó trợ giúp chứ?
- Bảo trư cùng Lôi điện hẳn có thế.
Bách Linh Bát tiếp tục đề nghị.
- Thần Toán Tử từng nói qua. Nơi đó có Nhân đạo đỉnh cấp cường giả. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc, nói:
- Bách huynh. Chẳng lẽ ngươi quên cường giả đỉnh cấp của Động Thiên Phúc Địa đã tới Bắc Cương Băng Cung?
Bách Linh Bát chậm rãi nói:
- Nếu hắn trở về thì sao?
Hạ Nhất Minh không khỏi rùng mình ớn lạnh, hắn căm tức nhìn Bách Linh Bát nói:
- Nếu người kia đã trở về ta lập tức xoay người rời đi.
Sau một lần nếm giáo huấn của Hoàng Tuyền Lão tổ, Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng đã cảm nhận sự kinh khủng của Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, bởi vậy hắn không dám chọc tới nữa.
Chần chừ hồi lâu, Hạ Nhất Minh rốt cuộc nói:
- Ngươi yên tâm. Ta tới Động Thiên Phúc Địa không phải vì muốn cướp đoạt mà muốn cùng bọn họ trao đổi.
Đôi mắt như bảo thạch của Bách Linh Bát nhất thời sáng lên.
Hạ Nhất Minh trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý, tươi cười nói:
- Vũ Mạc Phi tính toán rất khéo, biết trong tay ta có nửa bản bí tịch nhất định sẽ không từ bỏ ý định. Lão muốn khơi mào để ta cùng Động Thiên Phúc Địa xung đột. Hắc hắc...Nhưng lão tính toán ngàn vạn lần cũng không biết, ta căn bản không cần cầm bí tịch đi.
Bách Linh Bát rốt cuộc gật đầu không phản đối nữa.
Vũ Mạc Phi tặng tấm bản đồ chi tiết, cho dù không có Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh cũng có thể chậm rãi tìm được. Huống hồ bên người hắn còn có cao thủ về phương diện này là Bách Linh Bát.
Chỉ tốn thời gian một ngày bọn họ cũng đã tìm thấy mục tiêu của mình.
Đây là một vùng núi non phong cảnh hữu tình, từ nơi xa nhìn lại có thể thấy đỉnh núi xanh rêu như ẩn như hiện trong mây trắng khiến người ta phải say mê.Trong những siêu cấp môn phát mà Hạ Nhất Minh gặp qua, chỉ có tổng bộ của Linh Tiêu Bảo Điện đặt tại nơi hoang vu, sau đó hình thành một thành thi quy mô.
Ngoài ra những môn phái khác đa phần thiết lập tổng bộ trong thâm sơn, mặc dù không phải rời xa nhân thế nhưng cũng không kém mấy.
Đương nhiên trong thâm sơn như vậy nhưng thiên địa chân khí nồng đậm hơn xa bên ngoài.
Tổng bộ Động Thiên Phúc Địa lại đặt ngay tại vị trí Ngũ Hành Hoàn khi xưa khai sơn lập phái, thiên địa chân khí nơi này càng nồng đậm hơn gấp nhiều lần.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, hắn kinh ngạc phát hiện, càng tới gần, thiên địa chân khí càng nồng đậm. Nếu dựa theo mật độ này suy đoán, chỉ sợ trong phạm vi Động Thiên Phúc Địa, thiên địa chân khí nồng đậm không kém Quỷ Khốc Lĩnh.
Ý nghĩ lướt qua đầu thật nhanh, Hạ Nhất Minh mơ hồ nhớ lại lời hứa hẹn của huynh đệ Song ma. Nếu Hạ Nhất Minh đồng ý giao ra Ngũ Hành Hoàn, hắn chẳng những có được hai kiện thần khí mô phỏng bồi thường, thậm chí có thể vĩnh viễn sử dụng đệ nhất Động Thiên.
Hắn nhớ rất rõ, Đại ma khi nói ra đệ nhất Động Thiên, đám Tôn giả còn lại nhất thời bộc lộ vẻ hâm mộ.
Ở nơi này Hạ Nhất Minh đã hiểu được, vì sao Kỳ Liên Song Ma lại không tới Quỷ Khốc Lĩnh.
Có lẽ độ nồng đậm của thiên địa chân khí tại đệ nhất Động Thiên cũng không kém đỉnh Quỷ Khốc Lĩnh.
Hai tai run lên, Hạ Nhất Minh lập tức ra hiệu cho Lôi điện dừng lại.
Quay đầu nhìn lại sơn đạo cách đó không xa, quả nhiên một lát sau có hai người vừa cười vừa nói đi xuống. Bọn họ sau khi qua đoạn quặt mới thấy được đám người Hạ Nhất Minh.
Hai người này đầu tiên ngẩn ra, sau đó lập tức cảnh giác.
Nơi này không phải là địa phương tốt có thể du ngoạn bởi nó quá xa rời nhân thế ồn ào.
Có thể tới đây, ngoại trừ thợ săn vùng bên cạnh, khẳng định chỉ có một mục đích.
Ánh mắt hai người bọn họ quét qua trên người Hạ Nhất Minh, sau đó đều lộ ra vẻ kinh ngạc. Người này tuổi còn quá trẻ, căn bản không thể gây ra cảm giác uy hiếp cho người khác.
Bất quá rất nhanh ánh mắt bọn họ đã rơi lên thân thể Lôi điện, sắc mặt họ lập tức thay đổi, biểu hiện đầy vẻ sợ hãi.
Theo sau bảo trư, Bách Linh Bát lần lượt được họ quan sát.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, không nói một lời, lập tức xoay người lấy tốc độ nhanh nhất...chạy ngược lại.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn bọn họ, rốt cuộc cũng không lên tiếng gọi.
Khi tới sơn đạo này hắn cũng chỉ gặp hai người kia, chỉ bằng âm thanh truyền tới tai, Hạ Nhất Minh cũng biết bọn họ đều là tu luyện giả.
Mặc dù tu vi nội kình của họ không có gì đặc biệt, nhưng bát tầng cũng coi như có chút thành tựu.Từ tiếng bước chân của họ, Hạ Nhất Minh cảm giác được hai người này tu luyện công pháp thuộc về Ngũ hành, bởi vậy hắn khẳng định bọn họ là đệ tử của Động Thiên Phúc Địa.
Hắn lẳng lặng đứng chờ, muốn để hai người này đi bẩm báo một tiếng. Bất luận Kỳ Liên Song Ma hay Phiền Thạc Tôn giả hắn cũng đều quen biết.
Chỉ bất quá, phản ứng hai người kia quả thật đáng trách. Vừa nhìn thấy mặt hắn đã lập tức quay đầu bỏ chạy, trong nhất thời ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy một cỗ tức giận trào lên họng.
Trong đầu chợt xuất hiện suy nghĩ, Hạ Nhất Minh giật mình nói:
- Bách huynh. Vũ gia khẳng định đã truyền tin tới.
Bách Linh Bát khẽ gật đầu, nói:
- Cũng chỉ có thể giải thích như vậy.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, bất quá trong thâm tâm cũng thừa nhận, nếu bản thân hắn là Vũ Mạc Phi, sau khi dâng bí tịch, nhất định sẽ truyền tin tới cho Động Thiên Phúc Địa.
Chỉ là loại chuyện này phát sinh trên người, bất luận là ai cũng không cảm thấy thoải mái.
Khẽ vỗ lên lưng Lôi điện, bạch mã chậm rãi đi tới, về phần Bách Linh Bát đang bám chặt đuôi nó phi thường tự giác với công việc bảo tiêu.
Khoảng cách từ nơi này tới Động Thiên Phúc Địa còn phải đi qua một ngọn núi, dưới tình huống Hạ Nhất Minh tận lực áp chế, Lôi điện phải mất nửa canh giờ mới đi hết đoạn đường này.
Cũng may lúc này Lôi điện trầm ổn hơn rất nhiều, nếu đổi lại trước kia e rằng đã sớm không nhịn được.
Đi qua sườn núi, hai tai Hạ Nhất Minh run lên, trên mặt rốt cuộc lộ vẻ tươi cười.
Xa xa hắn đã nghe được âm thanh Kỳ Liên Song Ma truyền tới:
- Tây Bắc từ biệt, danh tiếng Hạ huynh như mặt trời chính ngọ, thật đáng mừng.
Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Đại ma huynh quá khen. Hôm nay mạo muội tới chơi, xin chớ trách.
Đại ma cười dài, không kiêng nể nói lớn:
- Hạ huynh có thể tới đây. Hai huynh đệ chúng ta cầu còn không được.
Hạ Nhất Minh trong lòng kinh ngạc. Hắn nghe trong tiếng cười của Song mà cảm nhận rõ thiện ý của họ, nhưng cũng vì thế hắn mới không hiểu chút nào.
Tốc độ Lôi điện được đẩy lên cao, rất nhanh đã tới đỉnh núi trung tâm.
Huynh đệ Kỳ Liên Song Ma đã sớm chờ ở đây, bọn họ đồng thời đưa mắt nhìn bảo trư cùng Lôi điện, ngược lại với Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát không quá chú ý.
Hạ Nhất Minh hoài nghi nói:
- Hai vị ma huynh, Lôi điện cùng bảo trư các ngươi đã từng thấy qua. Sao hôm nay quan tâm vậy?
Song ma huynh đệ cười khổ không thôi, Đại ma nói:
- Hạ huynh. Hai Thánh thú của ngươi cường đại như vậy, giấu giếm chúng ta đến khổ.
Nhị ma ít nói cũng khẽ gật đầu, tiếp lời:
- Hạ huynh. Theo ta được biết, ngay cả cường giả của Đồ đằng nhất tộc trải qua nghi thức tẩy lễ cũng chỉ có thể lựa chọn một linh thú làm bạn. Hơn nữa quan hệ sinh tử gắn bó, bất luận một bên chết đi, bên còn lại cũng không có khả năng chọn lựa đồng bạn mới.
Lão nhìn Lôi điện cùng bảo trư, chăm chú nói:
- Xin thứ cho ta mạo muội. Ngươi làm sao có được cả hai Thánh thú làm bạn vậy?
Hạ Nhất Minh nhất thời trợn mắt cứng lưỡi. Hắn cau mày nghĩ tới bảo trư cùng Lôi điện, sau đó cười khổ nói:
- Hai vị. Quả thật không dám giấu giếm. Tiểu đệ tới giờ cũng không trải qua nghi thức gì, chỉ cùng chúng nó chung hoạn nạn nên mới ở một chỗ

Chương 787: Cầu duyệt

Những lời này của Hạ Nhất Minh quả thực xuất phát từ thâm tâm.
Giao tình cùng bảo trư không cần phải nói, nếu không có bản trư, một thân công phu của Hạ Nhất Minh mười phần e rằng không được tám chín, mà thần khí Cửu Long Lô càng không thể rơi vào tay hắn.
Sau đó cùng Lôi điện quen biết, bất luận là đại dương hay trước rừng rậm Sinh tử giới, bọn họ nửa bước không rời.
Trải qua nhiều gian khổ như vậy, bọn họ mặc dù không được trải qua tẩy lễ như Đồ đằng tộc nhân nhưng cảm tình giữa nhân thú gắn bó không chút nào thua kém.
Kỳ Liên Song Ma liếc mắt nhìn nhau, trong mắt bọn họ không che giấu vẻ nghi hoặc.
Tuy nói hiểu biết của bọn họ rất cao, nhưng tổ hợp Hạ Nhất Minh, bảo trư cùng Lôi điện quả là độc nhất vô nhị, hiển nhiên bọn họ không thể giải thích nguyên do.
Miễn cưỡng cười, Đại ma nói:
- Hạ huynh. Vận khí của ngươi thật tốt.
Nếu đã không giải thích được, đơn giản nhất là đổ cho hai từ vận khí.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, đối với những lời này, hắn hoàn toàn đồng ý. Từ kỳ ngộ dưới đáy hồ, chiếm giữ bổn nguyên lực, vận khí của hắn tốt lên trông thấy.
Ngẩng đầu nhìn, ánh mắt Hạ Nhất Minh có chút ngưng trọng.
Hắn phát hiện có người dò xét nơi này, hơn nữa không phải chỉ một người. Mặc họ che giấu rất tốt nhưng chỉ cần dùng chân khí phụ trợ sao có thể trốn khỏi linh giác của hắn.
Những người này ít nhất cũng là Tôn giả cấp bậc, hơn nữa mơ hồ mang theo ác ý.
Thấy được ánh mắt Hạ Nhất Minh, Kỳ Liên Song Ma nhìn nhau cười khổ, Đại ma thở dài nói:
- Hạ huynh. Nghe nói ngươi tại kinh thành đại khai sát giới Vũ gia.
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Đại ma huynh. Ngươi nghe tin này từ đâu?
Đại ma đồng dạng nghiêm mặt nói:
- Tin tức này từ Đại Thân truyền ra, đều nói là Tây Bắc Thiên Trì nhất mạch hướng Đại Thân đế quốc khiêu khích.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, nói:
- Lời nói vô căn cứ. Hạ mỗ bất quá chỉ phòng vệ, kẻ chủ mưu phải là Hoàng thất Vũ gia mới đúng.
Đại ma hai mắt sáng lên, nói:
- Hạ huynh. Nếu không ngại xin hãy nói rõ.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu. Hắn biết, bản thân hắn muốn đạt được mục đích khi tới đây, đầu tiên phải được lòng đám người Động Thiên Phúc Địa trước.
Nếu để bọn họ tưởng hắn tới cướp đoạt Ngũ hành bí tịch e rằng khả năng trao đổi tám chín phần sẽ thất bại.
Hắn tĩnh tâm bắt đầu kể lại chi tiết từ lúc Vũ Vô Thường yêu cầu mình tới kinh thành trợ giúp Vũ gia lão tổ, cho tới khi Vũ gia lão tổ âm mưu cướp đoạt Ngũ Hành Hoàn, sau cùng là chuyện bị hắn đuổi giết.
Trong quá trình này, Hạ Nhất Minh cũng sắp xếp lại, cứ tùy ý nói ra không mang theo bất cứ sự giả tạo nào.
Mặc dù chuyện này từ miệng hắn nói ra vô cùng thản nhiên, tựa hồ không có bao nhiêu sóng gió, nhưng Kỳ Liên Song Ma không khỏi đại chấn trong lòng.
Hạ Nhất Minh gặp phải những người nào trong kinh thành?
Năm vị Ngũ khí Tôn giả, hơn nữa một người trong đó chỉ dưới Nhân đạo đỉnh cấp.
Tổ hợp cường đại như vậy lại bị Hạ Nhất Minh phá tan, cuối cùng năm vị đại cao thủ toàn bộ vẫn lạc.
Nghĩ tới điều này, Kỳ Liên Song Ma liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi mãnh liệt.
Bất quá mặc dù bị sự cường đại của đám người Hạ Nhất Minh chấn nhiếp, nhưng họ cũng không chút bối rối.
Động Thiên Phúc Địa không giống kinh thành, năng lực phòng hộ của nơi này cũng không phải kinh thành có thể so sánh. Mặc dù nơi này không có năm vị Ngũ khí Tôn giả nhưng cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả muốn tới đây làm càn e rằng tự rước lấy nhục.
Bởi thế Kỳ Liên Song Ma không lo Hạ Nhất Minh dám có ý nghĩ động thủ với Động Thiên Phúc Địa.
Sau hồi lâu, Hạ Nhất Minh cũng ngừng nói, hắn không đem chuyện Hoàng Tuyền Lão tổ truy sát kể ra, bởi thân phận người này rất đặc biệt, nói ra có trời mới biết hậu quả thế nào, tốt nhất cứ nên giấu đi.
Kỳ Liên Song Ma khẽ gật đầu, bọn họ ánh mắt trao đổi theo sau nhìn lại.Xa xa một âm thanh truyền tới:
- Vũ gia lão tổ bị lòng tham che mắt, tiền đồ của Vũ gia theo đó bị hủy. Có vết xe đổ này, ta phải nhớ kỹ.
Một bóng người chậm rãi từ sơn đạo xuất hiện, lão bước tới như bay, rất nhanh đã xuất hiện trước mặt Kỳ Liên Song Ma.
Kỳ Liên Song Ma vội vàng hành lễ, mặc dù bọn họ đã tấn giai Tôn giả, nhưng đối mặt với ân sư của mình, không chút nào dám chậm trễ.
Hạ Nhất Minh tiến tới vài bước, nhìn Phiền Thạc Tôn giả hành lễ thật trọng, nói:
- Vãn bối bái kiến tiền bối.
Phiền Thạc lần đầu tiên gặp gỡ đã ban cho hắn một bình kim đan bảo vệ tính mạnh, mặc dù người phục dụng kim đan này không phải Hạ Nhất Minh, nhưng hắn vẫn vô cùng cảm kích lão nhân này.
Bất quá ánh mắt Hạ Nhất Minh đồng thời liếc về sơn đạo, hắn mơ hồ cảm nhận được địch ý chưa tiêu tan mà Phiền Thạc Tôn giả đã lộ diện lập tức biểu lộ ý tứ cảnh cáo rõ ràng. Phiền Thạc Tôn giả cười ha hả, đỡ Hạ Nhất Minh lên, nói:
- Mấy năm trước Hạ huynh đệ đã từng nhận lời lão phu tới Động Thiên Phúc Địa, nghĩ không ra chỉ vài năm ngươi đã tấn giai Ngũ khí Tôn giả. Thật sự khó tin.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, đối với sự khích lệ này hắn không có ý trả lời.
Phiền Thạc quay đầu nhìn Song ma, nói:
- Có được hai đồ đệ thiên phú Ngũ hành lão phu còn thường Ngũ hành luân hồi chi hoa của chúng sẽ độc bá thiên hạ. Nhưng lão đệ vừa xuất hiện, bọn họ không có phần rồi.
Nghe được những lời này, Hạ Nhất Minh sắc mặt đỏ bừng, xấu hổ nói:
- Tiền bối quá khen.
Phiền Thạc cười lớn nói:
- Người đã tới đây coi như là khách của Phiền Thạc ta. Chúng ta lên núi.
Hạ Nhất Minh xác nhận, bất quá trong lòng âm thầm nói. Vị tiền bối này hình như không phải nói hắn mà ngược lại đang cảnh cáo đám người kia.
Khi Lôi điện đi qua khúc quặt Hạ Nhất Minh cảm thấy da đầu có chút tê dại. Trong lòng hắn không khỏi chấn kinh, ánh mắt liếc nhìn một phía.
Ở nơi đó có một vị lão giả vóc người cao gầy đang dùng ánh mắt âm trầm nhìn hắn, trong ánh mắt kia ẩn chứa sự phức tạp, bất quá không thể dùng hai từ thân mật để miêu tả.
Hạ Nhất Minh thu hồi ánh mắt, tiếp tục di chuyển.
Tựa hồ cảm nhận được động tác cả Hạ Nhất Minh, Phiền Thạc than nhẹ một tiếng, nói:- Hạ huynh đệ. Người kia là sư đệ của lão phu, Tư Mã Bân. Hắn đối với ngươi có chút hiểu lầm, xin ngươi thứ lỗi.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Hắn đối với Hạ mỗ có hiểu lầm gì?
Phiền Thạc khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
- Hắn cùng với Vũ gia lão tam Vũ Phi Dương là bằng hữu tri giao. Lúc còn trẻ từng nhiều lần vào sinh ra tử, lại cùng nhau tiến giai Ngũ khí Tôn giả. Nghe nói ngươi đồ sát Vũ gia cao thủ nên đối với ngươi rất bất mãn.
Hạ Nhất Minh khóe miệng khẽ nhếch lên, nói:
- Vãn bối mặc dù rất muốn hoàn thành việc này nhưng đáng tiếc khó làm được.
Lúc này Vũ gia còn ít nhất ba vị Tôn giả bên ngoài, nếu không nắm chắc một mẻ tóm gọn, Hạ Nhất Minh tuyệt đối sẽ không đánh rắn động cỏ.
Oán cừu của hắn với Vũ gia bất luận ai đúng ai sai đã không còn có thể hóa giải. Mặc dù xét về thực lực, Hạ Nhất Minh tuyệt đối chiếm thượng phong nhưng chỉ cần Vũ gia còn một vị Tôn giả, Hạ Nhất Minh cũng không dám khinh người quá đáng, ít nhất cũng cấp cho Vũ gia một con đường sống. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Về điểm này ngay cả Linh Tiêu Bảo Điện cùng Động Thiên Phúc Địa cũng không ngoại lệ. Sau khi Cát Ma Phàm Thù nhận lời Vũ gia lão tổ bảo hộ những người còn sống, khiến bất cứ thế lực nào cũng không dám có ý đồ với Vũ gia nữa. Nếu không với thời gian trăm năm, kẻ thù vô số, Vũ gia lúc này tuyệt đối không được yên bình.
Đương nhiên không chỉ có quy tắc lưu truyền ngàn vạn năm qua, mà chủ yếu hơn là sức uy hiếp cường đại tới từ Tôn giả.
Nếu như Vũ gia bị hủy, có trời mới biết những vị Tôn giả sống sót kia sẽ làm ra chuyện gì.
Vị Tôn giả này nếu liều mạng thì không cần lo lắng, nhưng nếu hắn ẩn nấp bên cạnh mười năm, trăm năm cho dù môn phái cường đại tới đâu cũng không chịu được.
Hắn cho dù không tiến công tổng bộ môn phái mà ẩn nấp ám sát môn đệ Tiên thiên hoặc không phải Tiên thiên như vậy tiền đồ môn phái đó cũng e hỏng mất.
Dù sao chỉ có ngàn ngày đuổi bắt chứ không có đạo lý ngàn ngày đề phòng.
Mà muốn trừ bỏ kẻ đang ẩn nấp như độc xà kia, không có vận may nghịch thiên cũng đừng nghĩ tới.
Phiền Thạc ra sức giải thích khiến Hạ Nhất Minh vô cùng đăm chiêu, lão lạnh nhạt cười, nói:
- Kỳ thực bất cứ gia tộc nào muốn phát triển không suy bại đều không có khả năng. Bất quá trong gia tốc tốt nhất phải có một vị Tôn gia tọa trấn.
Hạ Nhất Minh giật mình, theo sau chậm rãi gật đầu. Trong lòng hắn chấn động, những lời này chẳng lẽ từng có người chủ ý đánh Hạ gia trang? Hơn nữa người này cũng là một vị Tôn giả cường đại.
Khi nghĩ tới điều này, trái tim phát lạnh, cảm kích nhìn Phiền Thạc, hắn nói:
- Đa tạ ngài chỉ điểm.
Phiền Thạc khoát tay áo, nói:
- Có những quy tắc nhất định phải tuân thủ, mặc dù với những quy tắc này chúng ta cũng không có hảo cảm.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên nghe ra ý tứ trong đó, hơn nữa trong lòng mơ hồ nghĩ tới một người, chỉ là nghĩ đến chứ không hỏi ra.
Tới giữa sơn đạo có một đại điện, đám người lần lượt tiến vào, ngay cả Lôi điện cùng bảo trư cũng được đãi ngộ như vậy.
Phiền Thạc vuốt râu mỉm cười, nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi lúc này tới Động Thiên Phúc Địa không phải vì ước định mấy năm trước chứ?
Hạ Nhất Minh sắc mặt đỏ bừng, nói:
- Tiền bối nói đùa. Hạ mỗ hôm nay tới đây cầu một việc.
Phiền Thạc hai mắt ngưng lại, nói:
- Cứ nói.
- Hạ mỗ muốn xem qua bí tịch Ngũ hành luân hồi của quý phái.

Chương 788: Đại giới

Không khí xung quanh nhất thời trở lên im ắng lạ thường, Phiền Thạc trầm ngâm hồi lâu, ngay cả Kỳ Liên Song Ma vẻ mặt cũng có chút khó coi.
Hạ Nhất Minh khẽ ngẩn ra, biểu hiện của bọn họ thật ngoài dự tính của hắn. Bản thân hắn mạo muội tới đây cầu xem bí tịch quả là chuyện rất đường đột. Nếu như người bình thường làm vậy e rằng không còn đường sống mà xuống núi. Nhưng Hạ Nhất Minh không phải người thường, hắn là một trong những nhân vật đứng đầu hiện nay.
Trừ đám Nhân đạo đỉnh cấp cường giả khổ tu không ra có thể đếm trên đầu ngón tay, Ngũ khí Tôn giả có thể coi là tồn tại cường đại nhất hiện nay trên thế giới.
Tu vi võ đạo của bọn họ nếu đi tới phái khác cầu bí tịch là chuyện hết sức bình thường, đương nhiên muốn quan sát bí tịch cũng phải trả một giá tương đương.
Chỉ là Hạ Nhất Minh lúc này còn chưa nói ra cái giá hắn chấp nhận sắc mặt ba người này đã trở lên rất khó coi, đây cũng là điều Hạ Nhất Minh thắc mắc, chẳng lẽ hắn phạm vào điều cấm kỵ nào?
Một tiếng hừ tức giận từ phía sau truyền tới, Tư Mã Bân nhanh chóng xuất hiện, nói:
- Phiền sư huynh. Ta nói đâu có sai. Hắn quả nhiên vì bí tịch bổn môn mà đến.
Phiền Thạc sắc mặt khẽ biến, nói:
- Tư Mã sư đệ. Xin cứ yên tâm.
Tư Mã Bân cười giận một tiếng, nói:
- Sư huynh. Động Thiên Phúc Địa chúng ta kế thừa Ngũ Hành Môn, chưa từng có ai dám tới cửa gây chuyện. Lúc này nếu ngươi nhân nhượng thỏa hiệp, đừng trách tiểu đệ không nể tình đồng môn mà phản kháng.
Người này nói chuyện nộ khí tới trời, âm thanh vang vọng không dứt, cả đại điện theo đó rung lên.
Hạ Nhất Minh nhíu mày nói:
- Tư Mã huynh. Tại hạ mặc dù vì bí tịch quý môn mà tới nhưng lẽ nào có thể gọi là gây chuyện?
Từ Mã Bân khóe miệng nhếch lên, lạnh nhạt nói:
- Người vì Ngũ hành luân hồi bí tịch không tiếc mọi giá tàn sát Vũ gia. Hôm nay tới Động Thiên Phúc Địa chúng ta có phải cũng làm thế?
Phiền Thạc sắc mặt hơi trầm xuống, nói:
- Tư Mã sư đệ. Về chuyện này Hạ huynh đệ đã giải thích qua. Nếu không vì Vũ gia lão tổ động lòng tham, chuyện sao có thể phát triển tới mức ấy. Bọn họ không không chế được tham niệm mà ra tay, như vậy kết quả cuối cùng thế nào cũng là gieo gió gặt bão.
Tư Mã Bân cười dài một tiếng, nói:
- Sư huynh. Đây chỉ là lời nói một phía, sao ngươi tin tưởng hắn được.
Phiền Thạc than nhẹ một tiếng, nói:
- Tư Mã sư đệ. Ngươi còn nhớ hôm qua Hoàng Tuyền Môn đưa thiệp tới không?
Tư Mã Bân mặt biến sắc, lão hừ nhẹ một tiếng nhưng không nói tiếp.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động. Lúc này hắn nghe tới ba chữ Hoàng Tuyền Môn không rét mà run. Hơn nữa hắn mơ hồ đoán được, tấm thiếp của Hoàng Tuyền Môn có liên quan tới hắn.
Quả nhiên Phiền Thạc nói tiếp:
- Hoàng Tuyền Môn chủ đã từng nói qua. Vũ gia lão tổ quả thực đã ngưng luyện thành công Ngũ hành thân thể. Bởi vậy có thể thấy được chuyện Vũ Vô Thường yêu cầu Hạ huynh tới kinh thành hỗ trợ là có thật. Mà Hạ huynh nếu hoàn thành lời giao ước, có được bí tịch Ngũ hành luân hồi là đương nhiên. Nếu đã thế hắn cần gì phải chủ động mạo hiểm đồ sát trên dưới Vũ gia?
Tư Mã Bân im lặng không nói, trong khoảng thời gian ngắn lão không tìm được lý do phản bác lại.
Phiền Thạc thở dài một tiếng, nói:
- Vũ gia lão tổ muốn đoạt Ngũ Hành Hoàn của Hạ huynh đệ rõ ràng là nổi lòng tham. Hắn không thể không chế được dục vọng bản thân, rốt cuộc tìm tử lộ, không thể trách được người khác.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, hắn nhìn Phiền Thạc gật đầu thật sâu, trong lòng vô cùng cảm kích. Bất quá hắn không khỏi tò mò, Hoàng Tuyền Môn vì sao lại phát thiếp nói cho mọi người Vũ gia lão tổ ngưng luyện thành công Ngũ hành thân thể. Chẳng lẽ Hoàng Tuyền Lão tổ muốn biện hộ cho hắn?
Nhưng trong ấn tượng của Hạ Nhất Minh, người kia tuyệt đối không có lòng tốt đến vậy. Ngay cả Kỳ Liên Song Ma sắc mặt cũng hòa hoãn hơn, lúc này im lặng đứng bên sư phụ.
Tư Mã Bân trong mắt khẽ chuyển, không nói một lời, phất tay áo rời khỏi, một chút thể diện cũng không cấp cho mọi người.
Phiền Thạc lắc đầu, nói:
- Hạ huynh đệ. Tư Mã sư đệ đột ngột nghe tin dữ, tâm tình có chút không thông, ngươi không nên để trong lòng.
Hạ Nhất Minh khẽ nhếch miệng nói:- Người có giao tình là ai cũng vậy.
Phiền Thạc gật đầu, biết việc này không thể khuyên giải, lão thở dài âm thầm nói. Chỉ mong Tư Mã sư đệ có thể buông bỏ chấp niệm, nếu không với tu luyện sau này ảnh hưởng không ít.
- Hạ huynh đệ. Lấy thân phận của ngươi tới Động Thiên Phúc Địa cầu bí tịch cũng không tính là thất lễ. Nhưng giao tình là giao tình, giao dịch là giao dịch, không thể lẫn lộn.
Phiền Thạc thu liễm tinh thần nói:
- Ngũ hành luân hồi vốn là Thần đạo chi thư, được coi là bí tịch truyền thừa ngàn năm của bổn môn. Ngươi muốn xem cũng được, nhưng không biết có thể đem vật gì ra trao đổi.
Hạ Nhất Minh đã tính trước điều này, từ trên người lấy ra một hộp gõ, thuận tay ném tới mặt bàn.
Phiền Thạc trong mắt hiện lên vẻ hoài nghi, lão chần chư một lát rốt cuộc cũng mở chiếc hộp này.
Nhưng ánh mắt lão lập tức ngưng lại.
Kỳ Liên Song Ma nhìn lão nhân gia có biểu hiện như vậy cũng đồng loạt đứng dậy. Theo sau nhìn vào chiếc hộp, nhất thời bọn họ trong lòng đại chấn, ánh mắt khó tin nhìn Hạ Nhất Minh.
- Tiền bối. Đây vốn là nửa bản bí tịch Ngũ hành luân hồi vãn bối có được từ Vũ gia.
Hạ Nhất Minh chậm rãi nói tiếp:
- Nếu tiền bối cho phép vãn bối mượn xem nửa bản bí tịch còn lại, vãn bối nguyện hai tay dâng nó trở về chủ cũ.
Kỳ thực Hạ Nhất Minh nói những lời này cũng có chút trái lương tâm.
Bất luận Động Thiên Phúc Địa hay Đại Thân Vũ gia đều là môn phái truyền thừa của Ngũ Hành Môn khi xưa, thậm chí ngay cả Khai Vanh quốc tại Tây Bắc xa xôi cũng là một nhánh trong đó.
Những môn phái này có bao nhiêu bảo vật đều là do Ngũ Hành Môn truyền thừa lại, đồng dạng cũng không ai biết được quan hệ chi thứ trong đó.
Hạ Nhất Minh giờ phút này coi Động Thiên Phúc Địa như mạch chính, bất quá vì thực lực của bọn họ quá cường đại, tuyệt đối được người ta nhắc tới đầu tiên mà thôi.
Phiền Thạc cẩm nửa bản bí tịch trên tay, gương mặt đỏ bừng, lão thở dài nói:
- Hạ huynh đệ. Cái giá của ngươi ra thật lớn khiến lão phu thật sự không thể cự tuyệt.
Kỳ Liên Song Ma nhìn nhau, tia lo lắng đã sớm tiêu tán hoàn toàn.
- Hạ huynh. Bí tịch này vốn được Vũ gia xem là chí bảo cao nhất, ngay cả Lão tổ tông Động Thiên Phúc Địa chúng ta đưa ra yêu cầu với Vũ gia, bọn họ cũng không chịu trao đổi. Hắc hắc...Nghĩ không ra trăm năm sau vật hoàn cố chủ.
Đại ma không khỏi đắc ý nói.Hạ Nhất Minh run lên một chút, trong lòng hiển nhiên rõ ràng nhiều chuyện.
Vũ Mạc Phi dễ dàng trao bí tịch cho hắn bởi vì lão biết, sau khi mất đi Vũ gia lão tổ cùng Vũ Phi Dương, Động Thiên Phúc Địa khẳng định sẽ có chủ ý với bí tịch này.
Nếu sớm muộn cũng phải đưa ra, chẳng bằng nhờ tay hắn, cho dù hắn không đi tìm Động Thiên Phúc Địa, bọn họ cũng tuyệt đối không để Thần đạo chi thư này trong tay người ngoài.
Đến lúc đó hai bên xung đột khẳng định là khó tránh khỏi.
Nhưng Vũ Mạc Phi tuyệt đối không nghĩ ra, bản thân hắn bên người còn có tồn tại quái thai như Bách Linh Bát.
Gã có thể phục chế Thần đạo chi thư, có thể tùy ý để Hạ Nhất Minh quan sát.
Bởi thế Hạ Nhất Minh mới có khả năng đem nửa bản bí tịch này dâng tặng Động Thiên Phúc Địa, mà chỉ cần mượn xem nửa bộ còn lại thôi.
Trong nháy mắt nghĩ ra vấn đề này, Hạ Nhất Minh không khỏi âm thầm thở dài.
Đúng là người tính không bằng trời tính. Nếu để Vũ Mạc Phi biết được, bản thân hắn dễ dàng tặng lại Thần đạo chi thư này, chỉ sợ lão hộc máu mà chết cũng có thể.
Phiền Thạc ánh mắt thoáng nhìn qua tấm da dê dưới đáy hộp, lão thuận tay mở ra, sắc mặt không khỏi trầm xuống.
Trên tấm da dê này dĩ nhiên ghi lại rõ ràng vị trí của Động Thiên Phúc Địa.
Chỉ cần suy nghĩ một chút cũng dễ dàng thông qua chỉ dẫn này tìm tới Động Thiên Phúc Địa.
- Hạ huynh đệ. Tấm bản đồ này có ý tứ gì?
Phiền Thạc không chút nghi ngại dò hỏi.
Hạ Nhất Minh nhún vai nói:
- Hạ mỗ từ tay Vũ gia có được Thần đạo chi thư, trong hộp gỗ này đã có tấm bản đồ.
Hắn cũng không giải thích, chỉ nói những lời thật.
Phiền Thạc trên mặt hiện lên vẻ giận dữ nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.
Hạ Nhất Minh trộm nhìn, trong mắt Kỳ Liên Song Ma cũng lộ rõ vẻ bất mãn.
Vũ Mạc Phi chuẩn bị đủ mọi phương pháp phá hoại quan hệ của Hạ Nhất Minh với Động Thiên Phúc Địa, nhưng Hạ Nhất Minh giống như thái cực, nhẹ nhàng đẩy lại quả đắng cho họ.
Chỉ là muốn đại hiệu quả hoàn mỹ, nhất định phải đem bí tịch dâng tặng, nếu không sẽ phản tác dụng.
Phiền Thạc thu lại chiếc hộp, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, nói:
- Hạ huynh đệ, xin đợi giây lát. Lão phu cùng bọn họ thương lượng một chút.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, hắn hút một hơi dài, nói:
- Làm phiền tiền bối.
Phiền Thạc cũng không cầm chiếc hộp đi mà đặt lại trong đại sảnh. Có Kỳ Liên Song Ma cùng Hạ Nhất Minh ở đây, bất luận là ai cũng sẽ yên tâm.
Sau khi Phiền Thạc rời đi, Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn Bách Linh Bát, gã khẽ gật đầu khiến trái tim Hạ Nhất Minh hoàn toàn kiên định.
Kỳ Liên Song Ma thân phận chủ nhà cũng bắt đầu chủ động nói chuyện cùng Hạ Nhất Minh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Kỳ thực tâm tư hai bên cũng không đặt vào những lời nói, mà cùng chờ Phiền Thạc trở lại.
Xem bí tịch Ngũ hành luân hồi dù sao cũng không phải là chuyện đơn giản. Cho dù là Phiền Thạc cũng không có tư cách một mình làm chủ, bởi thế lão phải đem chuyện này bàn bạc với những người có liên quan. Hơn nữa lấy đại đa số ý kiến đồng ý mới có thể chấp nhận chuyện này.
Sau hồi lâu, Phiền Thạc đã trở lại đại điện, chỉ cần nhìn gương mặt tươi cười của lão, Hạ Nhất Minh cũng biết nguyện vọng của hắn đã đạt thành.

Chương 789: Tự động phục hồi

- Hạ huynh đệ. Lão phu triệu tập trưởng lão, tất cả đã đáp ứng đề nghị của ngươi.
Phiền Thạc cười lớn nói.
Hạ Nhất Minh ôm quyền thi lễ, nói:
- Đa tạ tiền bối.
- Không cần khách khí.
Phiền Thạc khoát tay chặn lại, nói:
- Ngươi đem nửa bản bí tịch Ngũ hành luân hồi tặng lại bổn môn cũng đủ rồi.
Lão than nhẹ một tiếng, chân thành nói:
- Thật không dám giấu giếm. Khi nghe tin lão đệ đoạt bí tịch Ngũ hành luân hồi của Vũ gia, lão phu hết sức khó xử, không thể làm gì khác hơn là tạm thời áp chế việc này xuống, chờ Tông chủ đại nhân trở về xử lý. Nhưng nghĩ không ra lão đệ lại khẳng khái hào phóng như vậy, nếu đám người lão phu không tán thưởng chẳng phải đạo lý làm người cũng không hiểu sao?
Hạ Nhất Minh trong đầu thầm nghĩ, nếu không phải Bách Linh Bát nắm giữ năng lực phục chết, hắn mới không lựa chọn hành động này.
Thần đạo chi thư không phải xem một lần đã lĩnh ngộ được. Muốn chính thức nắm giữ uy lực của nó, không phải nghiên cứu trăm ngàn lần thì đừng mong làm được.
Theo suy nghĩ thông thường Hạ Nhất Minh trừ khi bỏ qua ý định học tập Ngũ hành luân hồi nếu không căn bản sẽ không giao ra Thần đạo chi thư mà trăm phương ngàn kế có được nửa bản còn lại trong tay.
Đây quả là củ khoai nóng bỏng tay, nhưng tỏa ra mùi thơm khiến người ta vô cùng khó lựa chọn.
Trên mặt lộ ra vẻ tươi cười thản nhiên, Hạ Nhất Minh kiến ngẫn nghe, chỉ nghĩ tới có thể xem qua bí tịch hoàn chỉnh trong lòng hắn không khỏi dạt dào cảm xúc.
Hắn mơ hồ cảm thấy, đây chính là cơ hội để hắn đột phá.
Theo Phiền Thạc tiến lên đỉnh núi, rốt cuộc tới một gian phòng, lão quay đầu lại, sắc mặt khó coi nhìn Bách Linh Bát, Lôi điện cùng bảo trư.
Hạ Nhất Minh nhất thời hiểu rõ ý lão, cười nói:
- Đại ma huynh. Những vị bằng hữu này của ta dọc đường đi cũng có chút mệt mỏi, phiền ngươi sắp xếp để họ nghỉ ngơi.
Đại ma như trút được gánh nặng, thở dài một hơi, lão đã sớm đợi Hạ Nhất Minh nói nhưng lời này.
Nếu không có Hạ Nhất Minh mở miệng nói, lão cũng không dám dễ dàng lên tiếng. Dù sao tổ hợp này cũng đem Vũ gia đồ sát, khiến năm vị Ngũ khí Tôn giả vẫn lạc. Thực lực này đủ để bất cứ kẻ nào dưới Nhân đạo đỉnh cấp phải run sợ.
Đám người Bách Linh Bát nhìn lại Hạ Nhất Minh, khi hắn gật đầu mới theo huynh đệ Kỳ Liên Song Ma rời đi.
Phiền Thạc hâm mộ nói:
- Hạ huynh đệ. Vận khí của ngươi thật tốt, có được những hảo hữu như vậy.
Hạ Nhất Minh trịnh trọng gật đầu, hắn cũng vì những bằng hữu này mà tự hào.
Đẩy cửa tiến vào, Hạ Nhất Minh liếc qua cũng thấy được nửa bản bí tịch còn lại đặt trên bàn.
Hạ Nhất Minh biết nửa bản bí tịch này được đặt ở đây cho hắn nghiên cứu. Khi hắn xem xong khẳng định sẽ được đưa lại mật thất cất giữ.
Cánh tay vung lên, Hạ Nhất Minh đặt hộp gỗ trên bàn nói:
- Tiền bối. Ngài có thể đem nửa bản bí tịch đi.
Phiền Thạc vuốt râu cười, nói:
- Hạ huynh đệ. Giao dịch này bất lợi với ngươi bởi vậy lão phu đại diện bổn môn ước định cùng ngươi. Khi ngươi còn sống, tùy thời có thể tới bổn môn xem xét bí tịch Ngũ hành luân hồi.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, lúc này mới hiện ra vẻ kinh ngạc cùng bội phục.
Cho dù là người nào cũng biết, muốn đạt thành tựu không phải chỉ xem một lần đã thành công. Bởi thế Phiền Thạc vô cùng hào phóng đưa ra ước định này.
Chỉ cần Hạ Nhất Minh nguyện ý, tùy thời có thể quay lại xem xét bí tịch này.
Đây là một lời hứa không phải người thường hay môn phái thông thường có thể làm được, chỉ có những siêu cấp môn phái truyền thừa ngàn năm như Động Thiên Phúc Địa mới có đủ trí tuệ làm như vậy.
Khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh lúc này chân thành nói:- Đa tạ tiền bối.
Phiền Thạc mỉm cười, nói:
- Ngũ hành luân hồi bí tịch chia làm hai nửa, nếu muốn tu luyện phương pháp trong đó tốt nhất là nên xem cùng lúc. Chỉ cần ngươi không rời khỏi gian phòng này, như vậy ở lại bao lâu tùy ý.
Lão vừa nói vừa từ trên người lấy ra một bình ngọc đặt trên bàn, theo sau xoay người rời đi.
Sau khi cửa phòng đóng lại, Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi ngổn ngang cảm xúc, nghĩ không ra tới Động Thiên Phúc Địa lại có tình huống như vậy.
Ở nơi này mặc dù có người oán hận hắn nhưng đồng dang có người ủng hộ, đặc biệt là sự chiếu cố của Phiền Thạc Tôn giả người mù cũng nhìn ra.
Khẽ mở hộp gỗ, Hạ Nhất Minh lấy hai nửa bí tịch Thần đạo chi thư đặt song song.
Theo sau hắn mở không gian hạng liên lấy ra vật như khối sắt phóng lên nửa bản bí tịch của Động Thiên Phúc Địa.
Khối sắt nhanh chóng chảy ra, thoáng chốc đã bao trùm lấy nửa bản bí tịch.
Một màn kỳ dị này nếu để đám người Phiền Thạc chứng kiến, có chết bọn họ cũng không cùng Hạ Nhất Minh giao dịch. Bất quá cho dù sức tưởng tượng của họ có phong phú hơn nữa, cũng không ngờ trên thế giới này còn có nhân vật như Bách Linh Bát tồn tại.
Thừa dịp Bách Linh Bát phục chế Thần đạo chi thư, Hạ Nhất Minh mở chiếc bình ngọc Phiền Thạc để lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Một mùi thơm nhất thời theo đó bay ra, khiến trong lòng Hạ Nhất Minh cảm thấy vô cùng thư thái.
Hạ Nhất Minh biết, thứ trong bình nhất định là Ích Cốc Đan. Nếu hắn không tính nhầm, số đan dược này do đích thân Phiền Thạc luyện chế. Người bình thường luyện chế Ích Cốc Đan không khó, nhưng luyện chế ra thứ thượng phẩm thế này không phải chuyện dễ dàng.
Vì để hắn tập trung bế quan nghiên cứu, Phiền Thạc không ngờ nghĩ chu đáo tới vậy.
Do dự một chút, Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng thu bình Ích Cốc Đan lại.
Theo dự tính ban đầu của hắn, đợi sau khi Bách Linh Bát phục chế bí tịch thành công, bản thân hắn sẽ tu luyện một ngày, sau đó sẽ rời đi.
Dù sao nơi này là Động Thiên Phúc Địa, hơn nữa Yến Phi Thành đã nói qua, Chiêm Huyên cũng ở nơi này.
Mặc dù không biết chuyện này có thật hay không nhưng Hạ Nhất Minh không dám tại đây buông lỏng tâm tinh tu luyện.
Bất quá giờ phút này thấy được bình Ích Cốc Đan, cảm nhận được sự chu đáo của Phiền Thạc Tôn giả, Hạ Nhất Minh không khỏi cảm khái không ngừng. Bất luận thế nào hắn cũng không thể phụ ý tốt lão nhân gia được, xem ra ở nơi này nghỉ ngơi vài ngày cũng không tồi.
Đột nhiên, dòng chất lỏng như thủy ngân trên mặt bàn khẽ động, theo sau tiến về bản bí tịch của Hạ Nhất Minh mang tới.Hạ Nhất Minh trong lòng kinh hãi, chuyện này hắn chưa từng gặp qua. Nếu thật sự phát sinh chuyện ngoài ý muốn khiến hai nửa bí tịch hư hỏng, e rằng hắn hết đường chối cãi.
Lấy ra Truy tung khí, Hạ Nhất Minh hỏi:
- Bách huynh. Có chuyện gì?
Âm thanh Bách Linh Bát vang lên:
- Hai nửa bí tịch này vốn là một.
Hạ Nhất Minh trừng mắt, giận dữ nói:
- Nói nhảm. Điều này cần ngươi phải nói sao? Ta chỉ muốn biết, tại sao ngươi muốn sao chép lại nửa kia.
Lúc này dòng chất lỏng như thủy ngân đã tràn tới nửa bí tịch còn lại, cả mặt bàn nhất thời chỉ còn màu sáng bạc, ngoài ra không còn bất cứ màu sắc nào hiện hữu.
Âm thanh Bách Linh Bát không nhanh không chậm vang lên:
- Hai nửa bí tịch này có liên lạc vi diệu. Nếu như chỉ phục chế một nửa sẽ không phát huy toàn bộ năng lực. Bởi vậy ta phải ghép làm một mới tiến hành phục chế.
Hạ Nhất Minh giật mình, trong lòng không khỏi thầm kêu may mắn, đối với Phiền Thạc càng cảm kích không thôi.
Cũng bởi lão nhân kiên trì để nửa bí tịch kia lại nếu không cho dù Bách Linh Bát tiến thành phục chế cũng không thể hoàn toàn sao chép năng lực của nó.
Trái tim Hạ Nhất Minh nhất thời bình ổn lại, hắn chậm rãi chờ đợi.
Có lẽ vì bí tịch phân thành hai nửa, cũng có lẽ vì bí tịch này quá thâm ảo nên thời gian phục chế của Bách Linh Bát lâu gấp hai lần lúc trước.
Rốt cuộc dưới ánh mắt lo lắng của Hạ Nhất Minh, dòng chất lỏng kia đã biến thành một bí tịch Thần đạo chi thư dày cộm.
Hạ Nhất Minh mạnh mẽ áp chế kích động trong lòng, hắn lập tức đem bản phục chế Thần đạo chi thư cất vào Không gian hạng liên.
Đối với năng lực phục chế của Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh hoàn toàn tin tưởng, bởi thế hắn không cần kiểm tra cũng đã thu lại.
Đương nhiên, chuyện này cũng liên quan tới lời hứa hẹn của Phiền Thạc, nếu sau này thật sự phát hiện điều gì, có thể thoải mái tìm tới nơi này mượn xem.
Sau khi sắp xếp xong, Hạ Nhất Minh do dự một chút, lấy một khỏa Ích Cốc Đan phục dụng.
Theo sau hắn khoanh chân, mở hai nửa bí tịch đặt cùng nhau.
Khi hắn làm ra động tác này, hai luồng quang mang từ hai nửa bí tịch nhất thời phát ra, quang mang này mặc dù không mãnh liệt nhưng mang theo nhiệt độ khá lớn.
Hạ Nhất Minh run lên, đột nhiên ý nghĩ xuất hiện trong đầu, hắn ghép hai nửa bí tịch làm một.
Hai luồng quang mang càng phát ra mạnh mẽ hơn, theo tốc độ phát ra chậm rãi dung hợp lại.
Cũng không chỉ quang mang dung hợp, ngay cả hai nửa bí tịch cũng thế.
Sau khi luồng quang mang tiêu tán, Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện, hai nửa bí tịch đã hoàn toàn nhập làm một.
Xem xét hồi lâu, Hạ Nhất Minh há miệng kinh ngạc, lực lượng Thần đạo chi thư quả nhiên thần kỳ, chỉ sợ ngay cả Phiền Thạc Tôn giả cũng không ngờ tới.
Nhìn hai nửa bí tịch liền lại làm một, ngay cả dấu vết cũng không để lại, Hạ Nhất Minh không khỏi cười khổ.
Đợi vài ngày sau xuất quan đem bí tịch này giao lại cho Phiền Thạc, không biết vẻ mặt lão nhân gia sẽ thế nào?
Chậm rãi thu liễm ý niệm trong đầu, ánh mắt Hạ Nhất Minh nhất thời ngưng trọng, hắn hít một hơi thật sâu, toàn bộ tinh thần tập trung, ý niệm bắt đầu muốn động.
Cánh tay vung lên mở ra trang đầu tiên.
Ngũ hành luân hồi...

Chương 790: Quang hóa Cực Quang Kiếm

Ý niệm tinh thần của Hạ Nhất Minh thoáng chốc đã tiến vào bí tịch, bất quá sau khi tiến vào trái tim hắn không khỏi đập dồn dập.
Tuổi tác của hắn không phải quá lớn nhưng kinh nghiệm cũng tương đối phong phú. Cho dù Tôn giả cấp bậc cũng chưa chắc có được kinh nghiệm như hắn.
Hành trình tới Quỷ Khốc Lĩnh cùng Sinh tử giới đối với Tôn giả mà nói cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên, nhưng trên đỉnh Quỷ Khốc Lĩnh thấy Long xà, tại Sinh tử giới tiến vào Luân hồi, đây là chuyện các Tôn giả khác có mơ cũng không thấy.
Trừ những lần đó, tình huống bị cường giả Nhân đạo đỉnh cấp đuổi giết mà hắn vẫn trốn thoát. Điều này trong mắt Tôn khác càng không thể tưởng tượng ra.
Nhưng giờ phút này, tâm trạng Hạ Nhất Minh lại kích động vạn phần.
Sau khi hai nửa bí tịch hợp làm một, Hạ Nhất Minh tiến vào trong đó mặc dù thấy rất nhiều ấn kỳ thần kỳ, nhưng giờ phút này đột nhiên trước mắt hắn xuất hiện năm quang cầu.
Năm quang cầu này tỏa ra ánh sáng khác biệt, đại diện cho Ngũ hành lực lượng. Chúng bay lượn trong không gian để lại những quỹ tích thần kỳ, giống như ánh sao trên trời, khiến kẻ khác say mê trong đó.
Ngũ hành luân hồi chi hoa...
Đây mới chân chính là kỳ công Ngũ hành luân, so sánh với nó, Kỳ Liên Song Ma cùng bản thân hắn nắm giữ Ngũ hành luân hồi chỉ như đồ chơi trong nhà.
Đột nhiên quang mang tại mỗi ngõ ngách trong không gian ngưng tụ thành một Ngũ Hành Hoàn cực lớn,
Đây là Ngũ Hành Hoàn nhưng cũng không phải Ngũ Hành Hoàn.
Nó nắm giữ lực lượng Ngũ hành hợp nhất nhưng thể tích vô cùng to lớn.
Theo sau siêu cấp Ngũ Hành Hoàn này bắt đầu xoay tròn, vô số quang mang theo đó phát ram Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn, trong lòng hiểu được.
Dưới sự điều khiển của Ngũ Hành Hoàn này, từng quang mang phát ra đều vừa vặn, nó phối hợp cùng vòng xoay của Ngũ Hành Hoàn, phát huy uy lực cực hạn.
Cảnh này nếu rơi vào mắt người khác, cho dù là Phiền Thạc Tôn giả cũng cảm thấy hết sức hoang mang. Bọn họ có lẽ sẽ phát hiện có điểm lạ, nhưng muốn nhìn ra huyền ảo trong đó là không thể.
Nhưng Hạ Nhất Minh khác biệt, trên tay hắn không chỉ nắm giữ thần khí mô phỏng Ngũ Hành Hoàn, hơn nữa thể chất của hắn kiêm tu Ngũ hành, cuối cùng là hắn đã thành công ngưng tụ Ngũ hành chi hoa. Hắn chính là người có thể phát huy uy lực Ngũ hành luân hồi tới cực hạn.
Bởi thế trong mắt Hạ Nhất Minh, siêu cấp Ngũ Hành Hoàn luân chuyển lúc này như một vị sư phụ tốt nhất, không hề lưu lại vận dụng toàn bộ công pháp trước mặt hắn.
Hạ Nhất Minh vốn muốn giữ lại một chút tinh thần ứng phó với biến cố, nhưng giờ phút này gặp được siêu cấp Ngũ Hành Hoàn, toàn bộ ý niệm của hắn đã bị hấp dẫn lại, một chút cũng không thể phân tâm.
Cho tới nay, mặc dù trong tay đã cầm Ngũ Hành Hoàn nhưng cách vận dụng kiện thần khí mô phỏng này thế nào để phát ra uy lực lớn nhất, Hạ Nhất Minh vẫn chỉ có thể dựa vào cảm giác.
Nhưng giờ phút này, Hắn đã tìm được vị sư phụ tốt nhất, hơn nữa dưới sự chỉ dẫn của vị sư phụ này, hắn đã mau chóng nắm giữ điểm mấu chốt.
Có thể nói, sau quá trình học tập này, Hạ Nhất Minh đối với cách vận dụng Ngũ Hành Hoàn cũng như Ngũ hành luân hồi chi hoa đã tăng thêm một bước dài.
Nhưng đáng tiếc, sau nửa canh giờ, Hạ Nhất Minh đã trợn tròn hai mắt.
Hắn ngẩng đầu nhìn siêu cấp Ngũ Hành Hoàn trên đầu đang không ngừng phô diễn uy lực, trong lòng không khỏi thở dài bất đắc dĩ, rốt cuộc buông tha học hỏi.
Lúc này hắn có thả xác định, vật này chính là Ngũ Hành Hoàn nhưng không phải Ngũ Hành Hoàn trong tay hắn, cũng không phải do Ngũ Hành Môn chế tạo.
Đây chính là kiện thần khí được Ngũ Hành Lão tổ khảm nạm năm khỏa nội đan Thần thú, Ngũ Hành Hoàn đánh khắp thiên hạ không đối thủ.
Cũng chỉ có kiện siêu cấp thần khí Ngũ Hành Hoàn kia mới có khả năng phát ra uy lực như vậy, đồng dạng muốn phát ra uy lực như vậy, tuyệt đối không phải cường giả Nhân đạo có thể làm được.
Khi nghĩ thông suốt điểm này, Hạ Nhất Minh đã không chút do dự ngừng việc học hỏi.
Muốn học tập uy lực Thần đạo cường giả, bây giờ còn chưa phải lúc tốt nhất.
May là trong quá trình phát ra uy lực, tuy khó nắm bắt nhưng nó cũng bộc lộ phần cơ bản nhất trong tu luyện.Có được một phần cơ bản này, đối với việc tu luyện của Hạ Nhất Minh đã tính là hỗ trợ cực lớn, hơn nữa uy lực phát ra cường đại hơn rất nhiều.
Ý niệm tinh thần của hắn sau khi thời khỏi Ngũ hành không gian cũng không rời khỏi Thần đạo chi thư mà sau khi dừng lại, tiếp tục đi tới một nơi thần kỳ.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn quanh, trong mắt lộ rõ vẻ kinh dị.
Đây là một khoảng không gian rộng lớn, khi Hạ Nhất Minh thấy nó trong đầu đột nhiên nghĩ tới siêu cấp đại điện tại Luân hồi.
Mơ hồ, hắn cảm nhận được vài thứ, hai địa phương này khẳng định có liên lạc thần bí, có lẽ cấu trúc kia đều xuất phát từ tay một người.
Mà vị Thần đạo cao thủ này chẳng những kiến tạo một đại điện tại Luân hồi, còn muốn lưu giữ nó trong Thần đạo chi thư.
Uy năng của người này quả nhiên không phải tầm thường, kẻ khác khó mà tưởng tượng được.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, trong lòng cảm giác như đang tại Luân hồi.
Chỉ bất quá, sau khi tiến vào Luân hồi, nếu chưa thể tiến giai Thần đạo, cũng đừng mong rời khỏi, so với nơi này hoàn toàn khác.
Nhìn Ngũ sắc quang mang tỏa ra trên không trung, trong mỗi luồng quang mang này như ẩn chứa một loại bổn nguyên lực.
Khi năm luồng quang mang dung hợp lại hình thành một không gian đặc biệt.
Hạ Nhất Minh ngây ngốc, hắn vô thức nhẩm lẩm thứ gì tựa hồ như cái nhìn đặc biệt về Ngũ hành không gian này vậy.
Rốt cuộc hắn thở một hơi thật dài.
Theu sau hắn đã rõ ràng giá trị chân chính của bản Thần đạo chi thư này.
Trong bí tịch này không ngờ phong ấn bổn nguyên lực, bất quá loại bổn nguyên lực này không cường đại như tại Luân hồi, cũng không có năng lực cấm chế cường đại.
Đồng thời bổn nguyên lực ở nơi này chính là Ngũ hành bổn nguyên lực.Đối với Ngũ Hành Môn mà nói, bọn họ cũng chỉ cần Ngũ hành bổn nguyên lực là đủ.
Đạt tới Tôn giả trong Ngũ Hành Môn, bọn họ không cần phải tới Sinh tử giới, chỉ cần ở nơi này thấu triệt bổn nguyên lực để củng cố sở học.
Bản Thần đạo chi thư này, tương đương với một Sinh tử giới thu nhỏ, nhưng vô cùng an toàn, không nguy hại.
Ngũ hành luân hồi, Thần đạo chi thư quả nhiên nắm giữ năng lực khó lường. Một khi hai nửa hợp làm một, uy lực phát ra nhất thời tăng gấp trăm lần. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cũng không biết bao lâu, ý niệm tinh thần của Hạ Nhất Minh rời khỏi nơi này, trong nháy mắt đã xuất hiện bên ngoài, hơn nữa bị một trời quang mang bao phủ.
Hắn ngẩng đầu lên, quang mang trên đầu đã hành thành một ấn kỳ thần kỳ.
Ấn ký này không hề cứng ngắc mà phảng phất như được rót sức sống vào nên vô cùng sống động.
Trên không trung nó không ngừng luân chuyển, tùy thời biến hóa thành những ấn ký khác nhau, giống như một vòng luân hồi thật lớn, đem toàn bộ ấn ký hiển thị ra.
Hạ Nhất Minh nhìn cảnh này, đôi mắt sáng ngời, gương mặt đầy vẻ thoải mái.
Nhưng cảm giác này chỉ diễn ra trong chốc lát, sau đó sự uể oải nhất thời ùa tới tràn ngập thân thể hắn.
Theo sau ý niệm tinh thần của hắn như thủy triều thoát ra ngoài.
Khi tinh thần trở lại cơ thể, hắn mới phát hiện mồ hôi thẫm đẫm trang phục.
Nhìn lại ấn ký biến hóa sau cùng , không ngờ lại khiến Hạ Nhất Minh tiêu hao tinh thần như vậy.
Bất quá mặc dù hắn cảm thấy uể oải nhưng tinh thần không khỏi vô cùng hưng phấn.
Mơ hồ trong đầu hắn xuất hiện suy nghĩ, suy nghĩ này như sét đánh ngang trời, cứ thế dũ phát cường đại.
Hắn không nghĩ ngợi lấy ra Cực Quang Kiếm trong Không gian hạng liên.
Hai mắt nhìn thanh kiếm không trọng lượng, Hạ Nhất Minh trong đầu không ngừng nhớ lại lĩnh ngộ vừa rồi, theo sau tay hắn phát ra một đạo quang mang.
Một đạo quang mang thần kỳ giống khi trước hắn từng quang hóa Ngũ Hành Hoàn, ánh sáng đó lúc này chiếu lên Cực Quang Kiếm.
Sau một giây, quang mang dần khuếch tán ra ngoài.
Chỉ trong nháy mắt, đạo quang mang này đã bao phủ toàn bộ Cực Quang Kiếm, hơn nữa càng kinh dị hơn là thanh kiếm này bắt đầu thu nhỏ lại.
Hạ Nhất Minh gương mặt lộ ra vẻ hài lòng, mặc dù không phải lần đầu tiên quang hóa thần binh, nhưng hắn lần đầu dưới trạng thái tỉnh táo quang hóa.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng mỗi một biến hóa trong đó, có thể nắm giữ uy lực đạo quang mang này.
Sau khi đạo quang mang này kết hợp cùng Cực Quang Kiêm, rốt cuộc sẽ xảy ra tình huống gì, chưa một ai nói cho Hạ Nhất Minh biết. Nhưng lúc này hắn đã hiểu được toàn bộ thắc mắc trước đây của mình không sót điều gì.
Sau hồi lâu, quang mang này rốt cuộc cũng biến mất, lẳng lẳng dung nhập vào thân thể Hạ Nhất Minh.
Hắn đưa mắt nhìn bàn tay trống trơn, gương mặt không áp chế được nụ cường sáng lạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau