VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 781 - Chương 785

Chương 781: Sát ý

Thân thể không ngừng run lên của Vũ gia lão tổ rốt cuộc cũng ngừng lại, vụ khí màu đỏ lúc này cũng đã không thấy đâu.
Cả gian phòng im ắng, đặc biệt Vũ gia lão tổ hai mắt nhắm nghiền giống như u linh càng mang lại cảm giác u linh đáng sợ.
Cát Ma Phàm Thù thở dài một tiếng, trong tiếng thở dài này tràn ngập cảm khái.
Khối lỗi thuật tử mấy ngàn năm trước đã được một vị Thần đạo cao thủ trí tuệ cực cao
sáng tạo ra. Vị thần đạo cao thủ này cũng là một trong nhưng truyền nhân của Ngưng huyết thuật. Bất quá lão có quan hệ tốt với một vị cao thủ Ngũ Hành Môn bởi thế cũng học được một vài tuyệt kỹ mật truyền.
Tới một ngày, lão đột nhiên muốn đem tinh hoa của Ngưng huyết thuật là Ngưng huyết nhân phối hợp cùng Ngũ hành luân hồi xem điều này có thể gây ra kinh ngạc gì.
Kỳ thực trước khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, vị tiền bối chỉ muốn để Ngưng huyết nhân tìm một thân thể cường đại mà thôi.
Ngưng huyết nhân mặc dù cường đại nhưng cũng có vài nhược điểm trí mạng, đặc biệt là Quang hệ, Hỏa hệ, Lôi hệ thậm chí Băng hệ cũng có thể gây ảnh hưởng rất lớn tới nó.
Bởi thế hắn muốn nâng cao, khả năng phòng ngự của Ngưng huyết nhân.
Nhưng qua trăm năm thử nghiệm, hắn phát hiện, Ngưng huyết nhân thật sự uy lực rất lớn, lớn tới tình trạng khó tưởng tượng. Muốn dung nạp Ngưng huyết nhân, điều kiện duy nhất là trong thân thể kinh phải hình thành không gian đặc biệt.
Đưa mắt khắp thiên hạ, trừ Thần đạo cao thủ, trong Nhân đạo cũng chỉ có Ngũ hành thân thể kiêm tu Ngũ hành mới đạt được điều kiện này.
Trừ điều kiện này ra, một vị Ngũ khí Tôn giả cảm tâm tình nguyện trở thành khối lỗi, chịu thống khổ cũng có hi vọng chế luyện ra khối lỗi uy lực cực lớn.
Mặc dù người này tìm kiếm thế nào cũng không tìm ra được thân thể đáp ứng những điều kiện trên, bởi thế hi vọng xa vời này không thể thực hiện.
Nhưng không nghĩ tới, mấy ngàn năm sau, Cát Ma Phàm Thù lại có cơ duyên xảo hợp đến vậy, thật sự đạt được điều kiện ngặt nghèo này.
Mặc dù trái tim Vũ gia lão tổ đã bị xuyên thủng, mắt thấy chết chắc nhưng đối với Ngưng huyết nhân mà nói, không có gì khác biệt. Bởi vì Ngưng huyết nhân tiến vào thân thể lão, sau khi cắn nuốt ý niệm, thân thể này sẽ bị Ngưng huyết nhân vụ hóa.
Cho dù tổn thương nặng hơn cũng có thể sử dụng.
Đương nhiên khi thành công, lão cũng không thể sống lại mà chết thêm lần nữa.
Giờ phút này xem qua Vũ gia lão tổ, Cát Ma Phàm Thù biết lão đã thành công, đây là
chuyện vĩ đại nhất từ khi Ngưng Huyết thuật được truyền thừa.
Xoay người khẽ mở cửa, khi Cát Ma Phàm Thù rời khỏi phòng, Yến Phi Thành cùng Hác Huyết ánh mắt khẩn trương nhìn lại.
Thấy được ánh mắt bọn họ, cùng bộ dáng muốn hỏi cũng không dám, khóe miệng Cát Ma Phàm Thù nhếch lên nói:
- Ra đi.
Theo âm thanh của lão, một người trong phòng nhanh chóng bước ra.
Người này đúng là Vũ gia lão tổ, chỉ bất quá cùng bộ dạng sắp chết khi nãy hoàn toàn thay đổi.
Lão đã khôi phục gương mặt chừng ba mươi, mái tóc đen, quang mang bao quanh thân thể, khí tức sinh mang vô cùng cường đại, nếu không phải đôi mắt đỏ tươi như máu,bất luận ai cũng không nghĩ đây là một khối lỗi.
Yến Phi Thành cùng Hác Huyết vui mừng khôn xiết, đồng loạt hành lễ nói:
- Chúc mừng lão tổ.
Cát Ma Phàm Thù cười to mấy tiếng, theo sau thở dài.
- Vũ gia lão tổ mặc dù đáng thương nhưng ý chí của hắn cứng cỏi không tầm thường, khiến người ta kính nể. Phi Thành, người cầm thiếp của ta tới Linh Tiêu Bảo Điện, cùng Động Thiên Phúc Địa, nói cho bọn họ biết, Vũ gia hậu nhân được lão phu che chở. Bọn họ có thể ép Vũ gia nhường ngôi nhưng không thể động thủ với hậu nhân Vũ gia.
Yến Phi Thành do dự một chút nói:
- Môn chủ đại nhân. Nếu chuyện này hai nhà liên hợp…
- Ngươi trực tiếp nói cho bọn họ, Vũ gia lão tổ tự nguyện trở thành khối lỗi, bọn họ sẽ hiểu.
Yến Phi Thành lúc này mới cung kính lĩnh mệnh, hai vi kia là người kiến thức rộng lớn, nghe xong những lời này sẽ biết Môn chủ đại nhân đã hạ quyết tâm. Nếu như vậy bọn họ sẽ không làm ra phản ứng quá khích.
Hắc Huyết đột nhiên tiến lên, nói:
- Lão tổ tông. Hài nhi từng kiểm tra vết thương Vũ gia lão tổ. Vết thương trí mạng này tựa hồ do Xoa kiếm gây nên.
Cát Ma Phàm Thù khẽ gật đầu, nói:
- Ta hiểu ý ngươi. Hạ Nhất Minh chẳng những có được Xoa kiếm của bổn môn hơn nữa Thất chân thuật, Chướng nhãn pháp, Ngưng huyết thuật cùng nhiều công pháp đặc biệt khác cũng nắm giữ. Thật không biết làm sao tu luyện hết mà lúc này còn chưa tẩu hỏa nhập ma. Thật sự khó tin.
- Chướng nhãn pháp.
Hác Huyết ngẩng đầu nói:
- Lão tổ tông. Lúc trước hài nhi cùng hai vị bằng hữu tại Quỷ Khốc Lĩnh gặp được môn nhân Hoàng Tuyền, trong tay cầm Xoa kiếm, sở trường Chướng nhãn pháp. Hài nhi hoài nghi một vị bằng hữu đã chết trong tay người này.
Cát Ma Phàm Thù nhìn hắn, thở dài, nói:- Chư Quan Hảo lão phu cũng từng gặp qua. Khi tới Quỷ Khốc Lĩnh, đệ tử bổn môn dù có đột phá cũng không có khả năng như ngươi nói, uy hiếp cả ba người. Hắc hắc… trang phục môn hạ lão phu, tám chín phần là người này.
Hác Huyết trong nháy mắt bộc lộ sát khí, tới hôm nay rốt cuộc mới xác đinh hai người bạn tốt của hắn đều chết trong tay Hạ nhất Minh.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên quỳ xuống, cao giọng nói:
- Lão tổ tông. Xin ngài ra tay báo thù cho hài nhi.
Cát Ma Phàm Thù hừ lạnh một tiếng nói:
- Không có tiền đồ. Thù bản thân vì sao không tự mình báo.
Sắc mặt Hác Huyết nhất thời đỏ bừng, nhưng nghĩ tới thực lực Hạ Nhất Minh lúc này, ngay cả nhân vật như Vũ gia lão tổ cũng giết được, nhất thời trong lòng hắn sự tự tin đã hoàn toàn triệt tiêu.
Cát Ma Phàm Thù đột nhiên than nhẹ một tiếng nói:
- Bất quá Hạ Nhất Minh quả thật không giống nhân loại, không thể dùng ánh mắt thông thường mà suy xét.
Lão do dự trong chốc lát, rốt cuộc nói:
- Đế Thích Thiên đã từng thông báo cho ta, hắn để Hạ Nhất Minh chủ trì Thiên Trì nhất mạch. Lúc này lão phu đuổi giết ngàn dặm không phải lại kinh động tới Long xà. Sau này trừ khi Hạ Nhất Minh tự mình tới cửa, nếu không lão phu cũng không thể tự mình ra tay.
Hác Huyết vẻ mặt càng lúc càng khó coi. Sau khi nhận sự giáo huấn, nếu hi vọng Hạ Nhất Minh lần nữa tới đây khiêu khích tốt nhất nên hi vọng mặt trời mọc phía đằng Tây có khả năng hơn.
C
át Ma Phàm Thù khẽ lắc đầu, lão lặng lẽ cười, nói:
- Bất quá lão phu mặc dù không thể đích thân ra tay nhưng nếu ngươi đi giết hắn, bất luận là ai cũng không thể nói gì.
Hác Huyết giật mình, lập tức cười khổ không thôi. Bằng vào thực lực Tôn giả bình thường như hắn, để người ta nhét kẽ răng còn không đủ.
Cát Ma Phàm Thù quay đầu nhìn Vũ gia lão tổ, nói:
- Người này thực lực vốn chỉ thấp hơn Nhân đạo đỉnh cấp, lúc này ngưng luyện thành công Ngũ hành thân thể, bị Ngưng huyết nhân của lão phu ký thể thành công. Hắc hắc… lão phu muốn xem khối lỗi trong truyền thuyết thật sự có như đồn đại hay không?
Hác Huyết hai mắt nhất thời lóe lên, hắn nhìn khối lỗi tràn ngập hi vọng.
*****
Trong Quỷ Khốc Lĩnh, Hạ Nhất Minh kiên trì chờ đợi rốt cuộc Bách Linh Bát cũng tới.
Liếc qua một lượt thân thể gã, Hạ Nhất Minh lúc này mới hoàn toàn yên tâm, nói:
- Bách huynh. Chúc mừng ngươi từ tay Hoàng Tuyền Lão tổ chạy thoát. Nếu chuyện này truyền ra cam đoan ngươi sẽ danh chấn thiên hạ.
Hạ Nhất Minh vốn nói đùa, nhưng Bách Linh Bát nói:- Ta trên đường tới đây lại gặp người đó.
Vẻ tươi cười trên khuôn mặt Hạ Nhất Minh nhất thời đông cứng, hắn thất kinh hỏi:
- Hoàng Tuyền Lão tổ?
- Đúng.
Hít vào một ngụm lãnh khí, Hạ Nhất Minh hỏi:
- Hắn lại động thủ giết ngươi lần nữa.
- Không. Hắn không ra tay, chỉ hỏi ta có nguyện ý làm sát thủ hay không?
Sắc mặt Hạ Nhất Minh nhất thời vô cùng cổ quái. Bất quá cẩn thận nghĩ tới năng lực đặc biệt của Bách Linh Bát, không thể không thừa nhận, ánh mắt Hoàng Tuyền Lão tổ rất tinh tường, thoáng cái đã nhìn ra bản chất của gã.
Trên thế giới này, thiên phúc sát thủ đệ nhất trừ Bách Linh Bát ra không có người thứ hai
thay thế.
Trên thân thể gã không có khí tức sinh mạng, lại có thể tùy ý chảy tới cho dù đó là địa phương nào.
Càng thêm một thân thể bất tử…
Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn Bách Linh Bát, trong lòng cũng cảm nhận được, người này không làm sát thủ, quả thực đáng tiếc.
Bách Linh Bát với sự cảm khái của Hạ Nhất Minh vẫn hoàn toàn không biết, gã nhìn đỉnh núi phía xa, hỏi:
- Ngươi làm sao có thể tạo quan hệ với Long xà?
Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
- Ta sao có bản lĩnh này? Đều là tiểu gia hỏa bảo trư.
Khi nói tới những lời này, hắn lập tức nghĩ tới việc bảo trư lừa gạt Long xà, bất quá trong lòng hắn vô cùng thắc mắc, Long xà có trí tuệ cùng kinh nghiệm như vậy, sao có thể dễ dàng tin tưởng bảo trư đây?
Chí có thể nói, lôi suy nghĩ của Thánh thú không phải nhân loại có thể lý giải.
Bách Linh Bát thu hồi ánh mắt, nói:
- Ngươi định ở đây tu luyện?
- Tu luyện?
Hạ Nhất Minh có chút ngẩn ra, tựa hồ như đang nghĩ gì, đột nhiên hắn vỗ vai Bách Linh Bát, nói:
- Bách huynh. Đa tạ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Dứt lời, hắn xoay người phóng lên đỉnh núi.
Bách Linh Bát ngơ ngác nhìn theo, e rằng với năng lực tính toàn cường đại của gã cũng không biết Hạ Nhất Minh vì sao đột nhiên cảm tạ mình.
Hạ Nhất Minh dĩ nhiên không hiểu giao tình cùng tư tưởng Thành thú, nhưng Bách Linh Bát đối với nhân loại cũng cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.
Thân thể nhấp nhô vài cái, Hạ Nhất Minh đã tới đỉnh núi, đầu cự mãng lúc này nhìn Hạ Nhất Minh mặc dù không thân thiết nhưng cũng không còn ác ý.
Hạ Nhất Minh nhìn cự mãng tươi cười, về phần Long xà có để ý tới hay không đây không phải phạm vi hắn lo lắng.
- Bảo trư. Lôi điện. Nhanh một chút, chúng ta xuất phát.
Hạ Nhất Minh dồn dập nói.
Bảo trư cùng Lôi điện thoáng cái đã tới bên người hắn. Âm thanh Bách Linh Bát từ phía sau truyền tời:
- Chúng ta đi đâu?
- Kinh thành.
Hạ Nhất Minh hãnh diện nói:
- Vũ gia còn nợ ta một quyển bí tịch. Bất luận thế nào cũng phải lấy được.

Chương 782: Trở lại kinh thành

Ổn định cỡi trên Lôi điện, Hạ Nhất Minh tay ôm bảo trư. Hai đầu Thánh thú lúc này với quyết định của Hạ Nhất Minh không có dị nghị nhưng hiển nhiên không nỡ rời đi. Mặc dù chỉ ở chung vài canh giờ nhưng ba đầu Thánh thú lúc này tình cảm đã rất thân thiết.
Bảo trư cùng Lôi điện hống lên, lúc này mới xem như cáo biệt.
Long xà rõ ràng không muốn hai người bạn này rời đi nhưng nó cũng không ngăn cản. Có lẽ với trí thông minh của mình nó đã nhìn ra, trong tổ hợp này, Hạ Nhất Minh mới chính là nhân vật trung tâm.
Bởi thể trong lòng nó không muốn nó cũng không ngăn cản lại.
Đám người Hạ Nhất Minh rời Quỷ Khốc Lĩnh với tốc độ nhanh như chớp, chỉ thoáng chốc đã tới bên ngoài.
Hoàng Tuyền Lão tổ cùng Long xà từng ở đây đại chiến một hồi, uy lực của bọn họ dễ dàng phá hủy nơi này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nhưng khi ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn tới, trong lòng không khỏi xuất hiện cảm giác khác thường, chính là nơi đây như tự động phục hồi lại.
Giống như trong rừng rậm, tùy ý chặt đi một mảnh cây cối, nhưng chỉ cần rừng rậm vẫn còn tồn tại, vài năm sau, vài chục năm sau mảnh cây cối lúc trước lại phục hồi nguyên trạng.
Nơi này không ngờ lại có năng lực như vậy, hơn nữa thời gian phục hồi còn ngắn hơn rất nhiều.
Đang khi Hạ Nhất Minh cảm khái, hắc vụ phía sau đột nhiên bốc lên.
Chứng kiến cảnh này Hạ Nhất Minh sắc mặt nhất thời đại biến, bởi hắn từng nhìn qua, khi Long xà rời đỉnh núi cảnh tượng như vậy đã từng xuất hiện.
Thật không biết vì sao Long xà lại một lần nữa rời khỏi hang ổ.
Hắc vụ cuồn cuộn mà đến, nếu những người khác thấy được cảnh này, không quay người bỏ chạy cũng là toàn thân giới bị.
Bất quá đám người Hạ Nhất Minh không ai lo lắng, chỉ tò mò nhìn hắc vụ bao vây lấy họ.
Một đầu rắn không lồ đưa tới, sau khi tới trước mắt họ vài trượng mới ngừng lại, theo sau hộc ra từ miệng một gốc đại thụ.
Rống một tiếng thật lớn, hắc vụ cùng đầu cự mãng nhanh chóng tiêu tán.
Đám người Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn cảnh này,bất luận là ai trong bọn họ cũng không tin chuyện đang diễn ra.
Thở dài một hơi, Hạ nhất Minh gõ nhẹ lên đầu bảo trư, nói:
- Tiểu gia hỏa kia, ta có nhìn lầm không?
Long xà chẳng nhưng rời Quỷ Khốc Lĩnh tiễn chân họ, lại đưa tới một chiếc sừng làm quà. Mặc dù tận mắt chứng kiếm nhưng Hạ Nhất Minh vẫn có cảm giác như mơ.
Bảo trư bất mãn lầm bầm vài câu, bất quá cũng không phản kháng, dù sao đầu nó rất cứng, gõ nhẹ như vậy không ăn thua.
Hạ Nhất Minh nhảy khỏi lưng Lôi điện, đi tới trước gốc đại thụ,hắn đi quang hai vòng , không khỏi lấy làm lạ.
Gốc đại thụ này so với lần trước bảo trư khiêng ra còn lớn hơn vài phần, tựa hồ không giống với sừng Long xà lức trước. Điều này khiến Hạ Nhất Minh hoài nghi, không biết trong hang ổ Long xà còn bao nhiêu chiếc sừng nữa.
Đương nhiên đây chỉ là phỏng đoán của Hạ Nhất Minh mà thôi, cụ thể có phải như vậy hay không cho dù lá gan của hắn có lớn hơn cũng không dám tiến vào hang ổ Long xà tìm kiếm.
Bảo trư nhất thời nhào tới ôm chặt sừng Long xà, bộ dạng hưng phấn không chút nào che giấu.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, ánh mắt vừa chuyển,nói:
- Bảo trư, ta cần nhanh chóng rời đi. Nhưng thứ lớn thế này làm sao khiêng đi được?
Bảo trư nhất thời sửng sốt, với trí tuệ của nó lập tức hiểu ý Hạ Nhất Minh, cái miệng nhất thời lầm bầm bất mãn.
Bất quá vô luận Lôi điện hay Bách Linh Bát đối với kháng nghị này cũng coi như không thấy. Bảo trư bất đắc dĩ đành phải rời khỏi gốc đại thụ, xoay người không thèm nhìn lại Hạ Nhất Minh.
Cười lớn mấy tiếng, Hạ Nhất Minh lấy ra không gian hạng liên cất sừng Long xà vào, sau đó tiếp tục từ Không gian giới chỉ lấy ra một đoạn sừng Long xà đưa tới trước mặt bảo trư.
Tiểu tử này nhất thời hớn ha hớn hở, tựa hồ như đã quên mất khối đại thụ vừa rồi.
Ôm bảo trư trên lưng Lôi điện, âm thanh Bách Linh Bát đột nhiên vang lên:
- Theo tính toán của ta. Long xà hẳn biết kẻ đánh cắp sừng lần trước chính là bảo trư.Nhưng lời này vang lên rất nhỏ trong tai Hạ Nhất Minh. Bất luận Lôi điện hay bảo trư đều không nghe ra.
Hạ Nhất Minh giật mình, ánh mắt nhìn hắc vụ mênh mông bao quanh Quỷ Khốc Lĩnh , trong lòng nghĩ tới điều gì đó.
Lấy kinh nghiệm cùng thực lực Long xà, chẳng lẽ dễ dàng bị bảo trư lừa gạt như vậy? Nếu nó thật sự tin tưởng bảo trư, sau khi đuổi Hoàng Tuyền Lão tổ đi, lại đưa tới chiếc sừng nữa làm quá.
Tất cả những điều này xâu chuỗi lại, trong lòng Hạ Nhất Minh bừng tỉnh.
Long xà qua thật biết rõ, nó chỉ giả bộ hồ đồ mà thôi.
Khẽ thở dài một hơi, ba đầu Thánh thú này nắm giữ Huyết mạch theo Hạ Nhất Minh đoán, có lẽ là cùng một Thần thú.
Cũng bởi lí do này Long xà mới có vài phần coi trọng bảo trư cùng bạch mã. Cho dù rõ ràng bảo trư nói dối nhưng nó cũng thuận theo mà không vạch trần.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh trong lòng thừa nhận, tình cảm của Thánh Thú có đôi khi còn hơn cả nhân loại.
*****
Lôi điện tung bốn vó, như bay nhằm hướng kinh thành phóng tới.
Từ lúc bắt đầu đuổi giết tới khi bị Hoàng Tuyền Lão tổ truy sát, cuối cùng tới Quỷ Khốc Lĩnh, Long xà phẫn nộ ra tay, một loạt biến cố này rất lớn nhưng chỉ xảy ra trong một ngày mà thôi.
Khi Hạ Nhất Minh trở lại kinh thành, đồng dạng cũng là giữa trưa.
Bất quá so với hôm qua, lúc này kinh thành tràn ngập cảm giác bi thương tang tóc. Đặc biệt tại viện lạc xinh xắn lúc trước lại càng là một mảnh hỗn độn, vô số kiến trúc như đống củi cháy dở, vô số xác chết cháy bốc mùi khét lẹt suốt một ngày trời không thể tiêu tán.
Thấy được cảnh thê lương này, lại nghĩ tới thái độ hăng hái khi Vũ gia lão tổ xuất quan, Hạ Nhất Minh không khỏi lắc đầu thở dài.
Tốc độ Lôi điện quả thực rất nhanh, mặc dù ban ngày nhưng khi nó chạy vội, người thường sao có thể thấy rõ.
Tận khi tới nơi vô số người Vũ gia bỏ mạng nó mới ngừng lại.
Ngay lúc này, âm thanh từ những trạm gác thi nhau vang lên.
Hạ Nhất Minh mặc dù không hiểu âm thanh đó truyền tải nôi dung gì, nhưng hiển nhiên đây là Vũ gia đệ tử cầu viện binh.
Hắn không xuống ngựa, cứ như thế trên lưng Lôi điện lẳng lặng chờ.
Nhưng ngoài ý liệu của hắn, chờ đợi một hồi không phải đại quân quy mô kéo tới đây, mà cho dù là những chạm gác phát ra âm thanh vừa rồi, đám người trên đó đều quay đầu bỏ chạy.Cả đống đổ nát phía trước dĩ nhiên chỉ còn Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát cùng hai đầu
Thánh thú mở mắt nhìn nhau vẻ bất đắc dĩ.
Một lúc lâu sau, Hạ Nhất Minh phẫn nộ nói:
- Bọn họ tại sao còn chưa ra?
Bách Linh Bát tỉnh táo phân tích, nói:
- Bọn họ biết đánh không lại ngươi. Cũng như ngươi không đánh lại Hoàng Tuyền Lão tổ, nên không thể lưu lại.
Nhắc tới Hoàng Tuyền Lão tổ, Hạ Nhất Minh nhất thời cảm thấy đau đầu. Hắn thề, ngày sau chỉ cần có thể, hắn tuyệt đối sẽ không chọc tới những lão quái vật như vậy.
Ánh mắt khẽ đảo, Hạ Nhất Minh nói:
- Làm sao bây giờ?
Bách Linh Bát tỉnh táo nói:
- Tìm người đứng đầu Vũ gia, bọn họ khẳng đinh biết bí tịch cất tại đâu.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, đem bảo trư đang ngủ vùi gọi dậy.
Bảo trư dọc đường đi coi Lôi điện như cái nôi, thoải mái ngủ, đột nhiên phát hiện có người gõ gõ vào đầu nhất thời trợn trừng mắt. Bất quá sau khi thấy Hạ Nhất Minh, ánh mắt trợn trừng đó lập tức đổi sang vẻ nịnh nọt thường thấy.
Hạ Nhất Minh bất đắc dĩ lắc đầu, sau khi biết lai lịch bảo trư, cũng biết uy lực nó nắm giữ, đối với tiểu gia hỏa này, hắn cũng có chút nhẹ tay hơn.
Bất quá bản tính bảo trư so với lúc đầu gặp hắn đã tốt lên trông thấy, bởi vậy hắn cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
- Bảo trư. Giúp ta tìm Vũ Mạc Phi.
Sau khi Vũ gia lão tổ cùng Vũ Phi Dương chết đi, nhân vật số một của Vũ gia không ngi ngờ chính là Vũ Mạc Phi. Nếu có thể tìm được lão, nhất định có thể đạt được Thần đạo chi thư.
Bảo trư khẽ gật đầu, cái mũi dài chun lại.
Hạ Nhất Minh cũng Vũ gia không tiếp xúc quá nhiều nhưng Vũ Mạc Phi không nghi ngờ là một trong hai người hắn tiếp xúc nhiều nhất. Mà bảo trư đi theo Hạ Nhất Minh dĩ nhiên không xa lạ khí tức người này.
Sau một hồi, bảo trư trong lòng Hạ Nhất Minh đột ngột nhảy xuống, hơn nữa lập tức chạy
đi.
Lôi điện không đợi nhắc nhở cũng nhu thuận chạy đi theo.
Bảo trư vòng vo một hồi, lúc này chạy thẳng theo đường lớn.
Trong kinh thành phồn hoa, mỗi ngày nhưng thứ cố quái không ngừng được trình diễn tại đây, độ phồn vinh này dùng đệ nhất đại lục hình dung cũng không quá đáng.
Nhưng lúc này rõ ràng khác biệt, trên đường rất ít người qua lại, cho dù ngẫu nhiên gặp vài người, cũng là dáng vẻ vội vàng căn bản không dám cản trở đám người Hạ Nhất Minh.
Cứ như vậy chỉ một lát bọn họ đã tới được một đại trang viên.
Hạ Nhât Minh ngẩng đầu nhìn qua, nơi này không có bất cứ biểu hiện nào, nhưng nếu bảo trư tìm tới, ắt hẳn bên trong là ai không cần nghĩ cũng biết.
Lôi điện không chút khách khí, nó trực tiếp phóng vào.
Một tiếng nổ vang lên, cánh cửa sắt của đại trang viện cứ thể mà bị đụng vỡ.

Chương 783: Nửa bản bí tịch

Sau tiếng nổ, cửa lớn vỡ nát truyền ra âm thanh đinh tai nhức óc. Vô số âm thanh vang lên, bất quá khiến Hạ Nhất Minh tức giận chính là bản thân hắn đã đánh động như vậy mà vẫn không ai ra mặt.
Đảo mắt một vòng, Hạ Nhất Minh chỉ thấy được vài thân ảnh hoảng hốt bỏ chạy, bọn họ có người quay đầu lại nhìn nhưng khi nhìn thấy được Lôi điện nhất thời như thấy ác ma, guồng chân càng nhanh hơn nữa.
Khẽ cau mày, Hạ Nhất Minh trong lòng cảm thấy kỳ lạ,chẳng lẽ bản thân mình đáng sợ như vậy?
Trên thực tế, Hạ Nhất Minh cũng không biết, khi thiêu chết hai vị Tây phương cường giả, ngọn lửa Hỏa long đã dẫn cháy cả lạc viện kia.
Viện lạc kia có thể nói lớn nhất kinh thành, cũng là xa hoa nhất, được lịch đại Lão tổ tông
Vũ gia lựa chọn ở lại, đồng thời cũng là địa điểm các nguyên lão nắm giữ vị trí quan trọng họp bàn.
Nơi đó chính thức là đầu não của cả Vũ gia, tất cả những mệnh lệnh ảnh hưởng tới quốc gia đều từ đó truyền ra.
Nhưng chỉ một ngày, cả viện lạc cơ hồ biến thành một mảnh trống rỗng, huy hoàng xưa cũ đã không còn tồn tại.
Thêm vào đó dưới uy lực Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh, số người bình thường không nhiều nhưng địa phương chật chội mà lượng người đông đúc, chết oan ức không cũng không ít.
Càng thêm vào đó là tiếng hống giận dữ của bảo trư, khiến tất cả những người tiến lại gần đó đều bị bất tỉnh, cho nên những người này khi lửa lan ra đều bỏ mạng.
Tất cả những tội danh này, không nghi ngờ đều đổ tất lên đầu Hạ Nhất Minh.
Bởi thế tên đầu sỏ Hạ Nhất Minh chính thức được toàn bộ người trong kinh thành coi là ma quỷ từ địa ngục tới. Thậm chí có lời đồn, chỉ cần liếc nhìn hắn có thể mất đi linh hồn, hóa thành ngốc ngếch.
Lực lượng lời đồn này vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa cả viện lạc chìm trong biển lửa tời giờ khói đen chưa ngừng bốc lên càng khiến lời đồn có cơ sở xác định.
Lúc này Hạ Nhất Minh mặc dù không biết chút gì nhưng thực tế tất cả người trong kinh thành đều truyền cho nhau hình ảnh một Đại ma vương.
Ánh mắt liếc qua trang viện, Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, nói:
- Vũ Mạc Phi. Đi ra cho ta.
Âm thanh của hắn không lớn nhưng vang vọng rất xa, trong phạm vi trăm trượng, cho dù trốn dưới lòng đất cũng có thể nghe rõ.
Một lúc sau, vẫn không có phản ứng gì, tựa hồ như Vũ Mạc Phi vốn không ở nơi đây.
Nếu như không có bảo trư dẫn đường, Hạ Nhất Minh có lẽ sẽ hoài nghi, nhưng bảo trư đã khẳng định như vậy, hắn vô cùng tin tưởng điều đó.
- Vũ Mạc Phi, người không ra đừng trách ta đại khai sát giới.
Âm thanh lạnh lùng của Hạ Nhất Minh tiếp tục vang lên tràn ngập sát khí.
Lúc này rất nhanh đã có động tĩnh. Nguồn truyện: Truyện FULL
Một tiếng thở dài từ trong trang viện truyền ra, mặc dù lúc này bình lính chết trong tay Hạ Nhất Minh không nhiều sau một hồi lửa cháy, con số thương vong đã là khá lớn.
Đám người Vũ Mạc Phi đi nhiên không biết, Hạ Nhất Minh căn bản không hiểu việc diễn ra ở đây. Trong lòng bọn họ còn tưởng Hạ Nhất Minh tận lực phóng tay, bởi đám người Vũ gia lão tổ sau khi bỏ đi, hắn mới giận dữ phát tiết.
Nếu Hạ Nhất Minh đã từng làm như vậy hiển nhiên câu nói vừa rồi có lực uy hiếp tương đương.
- Hạ huynh. Rốt cuộc ngươi đã trở lại.
Một bóng người chậm rãi đi ra từ nội viện. Đúng là nhân vật đứng đầu Vũ gia hiện nay, Vũ Mạc Phi.
Hạ Nhất Minh nhìn lão, trong lòng thất kinh.
So sánh với hôm qua, ánh mắt Vũ Mạc Phi đã mệt mỏi hơn rất nhiều, ngay cả tóc trên đầu đã bạc đi rõ ràng.
Mặc dù giờ phút này Vũ Mạc Phi bình tĩnh như không, tinh thần phấn chấn khiến người khác có cảm giác an ủi.
Nhưng rơi vào mắt Hạ Nhất Minh, tự nhiên nhìn rõ vẻ dối gạt người mình đó.
- Vũ huynh. Ngươi nghĩ không ra hả.
Hạ Nhất Minh thu liễm tâm thần, hừ lạnh một tiếng nói:
- Các ngươi tỉ mỉ sắp xếp, đã không cướp được Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ mỗ, ngược lại còn thương vong gần hết.
Gương mặt bình tĩnh của Vũ Mạc Phi chậm rãi hiện ra vẻ hối hận cùng thống khổ.
Trong lòng lão cũng không hiểu, bởi vì bất luận thế nào, lão cũng không hiểu được tâm tư lão tổ tông khi đó.
Sau khi ngưng luyện thành công Ngũ hành thân thể, Lão tổ tông sao còn muốn tiếng thêm một bước, cướp lấy Ngũ Hành Hoàn. Nếu không phải lòng tham lam làm hại, Vũ gia lẽ nào rơi vào tình cảnh này.
Cơ mặt lão giật giật, khổ não nói:
- Hạ huynh. Không biết Lão tổ tông Vũ gia chúng ta cùng Tam thúc của tại hạ sao rồi?
Hạ Nhất Minh lạnh lùng cười, nói:- Nếu bọn họ còn sống, ngươi cho rằng Hạ mỗ có thể an tâm trở lại nơi này?
Vũ Mạc Phi đau đớn nhắm hai mắt, miệng thì thào nói:
- Quả nhiên như vậy.
Kỳ thực với kiến thức của bọn họ, sau khi chứng kiến thực lực cường đại của đám người Hạ Nhất Minh cùng tốc độ Lôi điện, sớm đã biết kết quả này.
Chỉ là chưa xác định được, trong lòng Vũ Phi Dương vẫn ôm một tia hi vọng.
Lúc này ngay cả tia hi vọng ấy cũng đã không còn.
Rất lâu sau, Vũ Mạc Phi mở mắt, trong ánh mắt có vẻ dứt khoát, nói:
- Hạ huynh. Ngươi lúc này tới đây vì chuyện gì? Nếu có ý định lấy đi tính mạng Vũ mỗ vậy thì ra tay đi.
Hạ Nhất Minh khóe miệng nhếch lên, nói:
- Nghe nói Vũ gia có một nguyên lão hội, bên trong không thiếu nguyên lão đạt tới Tôn giả cảnh giới. Còn có Vô Thường huynh cùng Vô Trần huynh, vì sao không ở nơi này.
Vũ Mạc Phi sắc mắt đại biến, Hạ Nhất Minh nói điều này dĩ nhiên có suy nghĩ đem tất cả cao thủ đứng đầu Vũ gia lúc này tóm gọn một mẻ.
Vũ gia sau khi mất đi Lão tổ tông cùng Tam thúc hai vị Ngũ khí Tôn giả, hiện nay ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng khó nắm giữ, nhưng nếu mất đi mấy vị Tôn giả nữa, như vậy kết quả chờ đợi Vũ gia không chỉ là mất đi ngôi vị, thậm chí sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Lão hít một hơi thật sâu, nói:
- Hạ huynh. Thật không dám giấu, lúc này trong kinh thành chỉ còn vị Tôn giả là tại hạ.
Hạ Nhất Minh hai hang chân mày nhíu lại, ánh mắt lộ rõ vẻ hung mãnh, Vũ Mạc Phi lúc này thẳng thắn ngẩng đầu nhìn hắn.
- Bọn họ tới nơi nào?
Hạ Nhất Minh lạnh lùng hỏi.
- Không biết.
Vũ Mạc Phi không chút do dự, nói:
- Hôm qua khi bọn họ rời đi, lão phu đã ước đinh cùng họ, tuyệt đối sẽ không hỏi hành tung.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng nhếch miệng, dưới khí thế cường đại của hắn, ánh mắt Vũ Mạc Phi vẫn không biến đổi, bởi vậy có thể thấy, lời của lão tám chin phần là thật.
Nếu như tất cả đám Tôn giả Vũ gia ở tại kinh thành, Hạ Nhất Minh cũng không một mẻ tóm sạch. Bất quá bọn họ rời khỏi nơi này, lại không biết tới khi nơi nào, bản lĩnh của hắn có lớn hơn cũng đừng mong tìm được.
Vũ Mạc Phi nhất thời hành lễ nói:
- Hạ huynh. Giết người cũng có chừng mực. Vũ gia chúng ta sau khi mất đi hai vị Ngũ khí Tôn giả đã suy bại. Xin giơ cao đánh khẽ, buông tha cho chúng ta.Ánh mát lão ngưng trọng, nói:
- Vũ mỗ xin hướng ngài cam đoan. Vũ gia tuyệt đối không dám ghi hận.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một lát, nói:
- Vũ huynh đã nói thế, tại hạ không so đo nữa. Bất quá…
Hắn dừng một chút, khiến tinh thần Vũ Mạc Phi mau chóng tập trung, theo sau nói:
- Các ngươi nhận lời cung cấp Ngũ hành bí tịch, hiện giờ nó ở đâu?
Vũ Mạc Phi cười thảm một tiếng, nói:
- Xin Hạ huynh đợi một chút.
Lão nói xong liền tiến vào nội viện.
Bảo trư nhả vào lòng Hạ Nhất Minh lầm bầm vài tiếng, hắn không khỏi cười khổ nói:
- Mấy vị Tôn giả kia còn sống. Bất luận ai cũng đều ném chuột sợ vỡ đồ.
Tôn giả không thể dùng ánh mắt thông thường suy xét. Nếu thật sự dồn một vị Tôn giả vào chỗ chết, hắn sẽ không để ý tới mà bắt đầu phản kích bằng mọi cách. Khi đó lực lượng phản kích bằng mọi cách. Khi đó lực phá hoại khó có thể tưởng tượng được.
Mặc dù lúc này Hạ gia trang có Sở Hao Châu, một vị Ngũ khi Tôn giả tọa trấn, nhưng lão cũng không có khả năng nhiều năm liền ở một chỗ. Nếu có một vị Tôn giả bên ngoài nhìn vào, e rằng hậu quả không cần nghĩ tới.
Bởi thế Hạ Nhất Minh cho dù biết Vũ gia không có khả năng quên đi thù hận nhưng hắn vẫn kiêng kỵ không dám lỗ mãng.
Sau một lát, Vũ Mạc Phi đi ra, tay lão cẩn trọng mang theo một hộp gỗ.
Hạ Nhất Minh vung tay lên đã hút hộp gỗ lại. Tình thế lúc này Hạ Nhất Minh cũng không e ngại Vũ Mạc Phi dám giở trò.
Khẽ mở hộp gỗ, bên trong quả nhiên đặt một Thần đạo chi thư.
Hạ Nhất Minh ánh mắt sáng lên, đem bí tịch lấy ra. Bất quá sắc mặt hắn lập tức thay đổi, sau khi bàn tay khẽ chạm vào, lập tức mở bản bí tịch ra.
Sắc mặt hắn nhanh chóng trầm xuống, nét vui mừng đã tiêu tán vô tung.
- Vũ huynh. Ngươi không phải nói đùa chứ?
Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói:
- Ngũ hành bí tịch từ khi nào biến thành nửa bản thế này?
Ở trên tay hắn không ngờ chỉ có nửa bản bí tịch.
Vũ Mạc Phi không đổi sắc, nhìn Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Hạ huynh. Thật không dám giấu giếm, Vũ gia chúng ta khi Ngũ Hành Môn tan rã cũng chỉ có được nửa bản bí tịch Ngũ hành này. Nhiều năm như vậy công pháp Vũ gia ta đều từ đó mà có được, không phải cố ý lừa gạt Hạ huynh.
Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, lạnh lùng nói:
- Nửa bản, nửa bản…
Trong âm thanh của hắn tràn ngập vẻ phẫn nộ, tinh quang trong mắt chiếu khắp nơi, khiến trái tim kẻ khác phát lạnh.
Vũ Mạc Phi trong lòng kinh hãi, lão cảm nhận được khí tức cường đại ép tới, vội vàng nói:
- Hạ huynh. Vũ mỗ biết nửa bản bí tịch ở nơi nào.
Khí thế dồn đập của Hạ Nhất Minh nhất thời tiêu tán.
Nếu Vũ Mạc Phi thật sự biết nửa bản bí tích ở nơi nào như vậy lão cũng không cố ý lừa gạt hắn.
- Ở nơi nào?
Vũ Mạc Phi trong lòng an tâm hơn, lão chậm rãi nói từng chữ:
- Động Thiên Phúc Địa.

Chương 784: Cảm ngộ bí tịch

Hạ Nhất Minh vẻ mặt kinh ngạc biến sắc, do dự nói:
- Động Thiên Phúc Địa?
Vũ Mạc Phi thở dài một hơi, nói:
- Không sai. Động Thiên Phúc Địa chính là nơi truyền thừa của Ngũ Hành Môn khi xưa. Đại bộ phận kỳ trân dị bảo trong Ngũ Hành Môn đều lưu tại Động Thiên Phúc Địa, ngay cả Ngũ hành bí tịch cũng không ngoại lệ. Vũ gia khi xưa mang đi quả thực cũng chỉ có nửa bản.
Trong lòng lão quả thật hết sức lo lắng, tới khi Hạ Nhất Minh thu liễm sát khí mới bình tâm trở lại.
- Hắc hắc...Vậy là nửa bản bí tịch còn lại Động Thiên Phúc Địa nắm giữ. Chẳng lẽ Vũ huynh muốn Hạ mỗ xung đột cùng Động Thiên Phúc Địa?
Hạ Nhất Minh cười lạnh một tiếng, nói.
Động Thiên Phúc Địa không giống Đại Thân Vũ gia, ở nơi đó còn có một vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả tọa trấn.
Mặc dù theo tin tức hắn biết, vị cường giả này cũng đã tới Bắc Cương Băng Cung nhưng sớm muộn gì cũng sẽ quay về. Nếuđ ồng thời đắc tội Hoàng Tuyền Lão tổ cùng vị Nhân đạo đỉnh cấp của Động Thiên Phúc Địa, cho dù Hạ Nhất Minh cũng không dám khẳng định, Đế Thích Thiên đại nhân có hay không toàn lực bảo vệ hắn.
Vũ Mạc Phi không có nửa điểm dao động trên mặt, từ khi lão giao nửa bản bí tịch Ngũ hành ra, tựa hồ không quan tâm tới chuyện gì nữa.
- Hạ huynh. Vũ mỗ đã giao bí tịch. Hơn nữa phía dưới còn một tấm bản đồ Động Thiên Phúc Địa. Về phần ngươi có nguyện ý tới đó hay không, đã không còn liên quan tới Vũ mỗ.
Lão dừng một chút, lại nói:
- Lúc này Vũ gia chúng ta không đúng. Ngươi nếu có yêu cầu gì, Vũ mỗ xin hết sức đáp ứng.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, nhận lấy hộp gỗ, nói:
- Hạ mỗ chỉ muốn khuyên một câu. Sau này chớ chọc tới ta.
Hắn khẽ vỗ lên lưng Lôi điện, bạch mã nhất thời giật mình, chiếc sừng trên đầu đột nhiên xuất hiện một luồng tử điện lượn lờ. Theo sau luồng quang mang tím sẫm phóng lên cao, giữa không trung nổ vang một tiếng, ngay cả dưới ánh sáng ban ngày cũng lóe lên vô sô quang mang.
Vũ Mạc Phi ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên mặt không còn chút huyết sắc.
Là một gã Tôn giả, hắn đương nhiên hiểu rõ uy lực cường đại ẩn chứa trong luồng quang mang kia.
Lão biết, lực lượng lôi điện này nếu nhằm vào chính mình, giờ phút này e rằng lão cũng giống mấy vị nguyên lão kia, biến thành than đen.
Lão cũng biết, đây thuần túy là Hạ Nhất Minh thị uy nhưng lão chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Sau khi quang mang trên bầu trời tiêu tán, Vũ Mạc Phi cúi xuống ánh mắt thất thần. Nhưng hai tròng mắt lão ngưng lại, trong lòng cả kinh, bởi trước mặt lão, đám người Hạ Nhất Minh đã biến mất không rõ tung tích.
Lão hít vào một ngụm lãnh khí, vẻ mặt vô cùng khó coi.
Lấy tu vi võ đạo của lão, mặc dù đang chú ý tới lôi điện trên không trung nhưng là một vị Tôn giả, không ngờ ngay cả đám người Hạ Nhất Minh rời đi lúc nào cũng không biết, điều này thật sự khiến người ta khó mà tin được.
Gương mặt rúm ró, sau hồi lâu Vũ Mạc Phi thở dài một tiếng.
Những người này thật sự đáng sợ, không phải Vũ gia có thể chọc vào.
Nhắc tới chuyện này lão nghĩ tới, hình ảnh Vũ gia lão tổ tồn tại như một vị thần trong lòng mọi người, hôm nay cũng đã sụp đổ.
Vũ Mạc Phi ngửa đầu nhìn trời, mặc dù ánh sáng ban ngày rực rỡ nhưng lòng lão tối tăm mờ mịt.
Lão tổ tông, Vũ gia chúng ta lúc này thật sự suy bại rồi.
*****
Luồng quang mang trắng chớp động, đám người Hạ Nhất Minh đã nhanh chóng tiến vào khu rừng rập rạp.
Nơi này đã cách kinh thành trăm dặm, Hạ Nhất Minh tùy ý chọn một khu rừng chui vào.
Ở nơi này hắn tìm được một nơi tương đối bằng phẳng, khoang chân ngồi xuống, theo sau lấy ra nửa bản bí tịch vừa có được từ tay Vũ Mạc Phi.
Khi bàn tay một lần nữa chạm vào Thần đạo chi thư, tinh thần Hạ Nhất Minh lại một lần nữa bị hấp dẫn.Đối với vấn đề an toàn của bản thân lúc này, hắn không chút nào lo lắng.
Trừ khi Nhân đạo đỉnh cấp cường giả, hoặc Thánh thú huyết mạch Thần thú cấp bậc như Long xà tới, nếu không có Bách Linh Bát, bảo trư cùng Lôi điện thủ vệ, căn bản không người hoặc sinh vật nào có thể tới gần hắn.
Về phần uy hiếp tới tính mạng hắn càng không cần nhắc tới.
Nhẹ nhàng mở trang thứ nhất bí tịch, đập vào mắt hắn là bốn chữ vàng rực rỡ, Ngũ hành luân hồi.
Hạ Nhất Minh hai mắt phát sáng, trong mắt hắn bốn chữ này dường như sống lại, dùng phương thức thần kỳ lưu chuyển quanh người hắn.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh chợt nghĩ tới bầu trời thần kỳ lúc trước.
Không biết vì sao sau khi thấy bốn chữ này, hắn lại có suy nghĩ như vậy.
Khẽ lắc đầu, trong lòng Hạ Nhất Minh thầm kêu kỳ quái, đột nhiên một ý nghĩ xuất hiện, chẳng lẽ cường giả viết ra Thần đạo chi thư này cũng là cao thủ kiến tạo Sinh tử giới?
Theo hắn biết, Sinh tử giới cũng không phải chỉ có một vị cường giả Thần đạo kiến tạo, nó do vài cao thủ phương Đông liên thủ làm ra.
Có lẽ vị Ngũ Hành Lão tổ kia thật sự đã từng tham gia việc này.
Khẽ nói thầm trong lòng hồi lâu, rốt cuộc tinh thần hắn tập trung lại, bắt đầu nghiên cứu nội dung.
Thần đạo chi thư có lực lượng vô cùng thần kỳ, nó không thể dùng ánh mắt thông thường quan sát mà phải sử dụng tinh thần chậm rãi kiểm nghiệm.
Nếu như Tôn giả hoặc tu luyện giả dưới Tôn giả muốn kiểm nghiệm Thần đạo chi thư e rằng rất khó, đặc biệt nếu bản thân không nắm giữ thiên phú tương đồng, hiện quả khẳng định không như mong muốn.
Nhưng Ngũ khí Tôn giả một khi ngưng tụ ý niệm sẽ không gặp phải vấn đề này. Bọn họ có thể để ý niệm chìm vào Thần đạo chi thư, dễ dàng lĩnh ngộ nôi dung bên trong.
Đương nhiên nếu gặp phải Thần đạo chi thư mang thuộc tính bất đồng, như vậy xem thì có thể, tu luyện thì đừng mơ, nhiều nhất cũng chỉ tham khảo một vài nội dung có ích cũng là tốt rồi.
Hạ Nhất Minh bản thân kiêm tu Ngũ hành, hơn nữa nắm giữ ý niệm cường đại, tiến vào Thần đạo chi thư không gặp trở ngại nào.
Hai mắt nhắm lại, tinh thần của hắn cũng đã dung nhập Thần đạo chi thư.
Vừa tiến vào nơi này, Hạ Nhất Minh nhất thời cảm nhận được ngũ hành chân khí cường đại. Hắn mở lớn hai mắt, cơ hồ không thể tin được vào cảm giác của mình.Nếu như không phải hắn tin tưởng mình vừa tiến vào Thần đạo chi thư e rằng còn nghĩ mình đang ở trong Ngũ Hành Hoàn.
Trong Thần đạo chi thư không ngờ tồn tại một không gian cơ bản giống với Ngũ hành không gian.
Đương nhiên hai không gian này không phải hoàn toàn giống nhau, nhưng đối với người vô cùng quen thuộc Ngũ hành không gian như Hạ Nhất Minh hoàn toàn có thể nhìn ra, kỳ thực hai không gian này tương tự.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ một tiếng, Ngũ hành luân hồi quả nhiên chính là Ngũ hành luân hồi.
Hắn rốt cuộc cũng hiểu ra, Thần đạo chi thư vốn được cao thủ nắm giữ Ngũ Hành Hoàn viết ra, bởi vì trừ cao thủ nắm giữ Ngũ Hành Hoàn, cơ bản không ai có thể viết ra Thần đạo chi thư ẩn giấu uy lực cường đại như vậy.
Tinh thần có chút xao động, mặc dù Hạ Nhất Minh bảo trì trạng thái khi lật xem trang thứ nhất nhưng tinh thần hắn lúc này lại tự do di chuyển, hơn nữa cảm nhận được biến hóa thần kỳ trong mỗi một trang bí tịch.
Trên thân thể Hạ Nhất Minh chậm rãi xuất hiện quang mang nhiều màu, quang mang này cũng không cố định mà không ngừng biến hóa thần bí. Chúng giống như bánh xe lớn, không ngừng biến đổi thuộc tính lực lượng.
Chậm rãi, biến hóa thần kỳ xảy ra, Ngũ sắc quang mang trước mặt Hạ Nhất Minh hình thành ấn ký kì quái.
Ấn ký này đích thực là một trong vô số ấn ký trong Ngũ Hành Hoàn, cũng là một hoa văn trên xác huyền quy.
Khi ấn ký này xuất hiện, Lôi điện cùng bảo trư nhất thời hướng ánh mắt lại đây.
Trên mặt chúng nhất thời biểu lộ một tia kính sợ xuất phát từ bản tính trời sinh, trong lòng chúng dường như có sự kiêng kỵ với loại ấn ký này.
Mà lúc này trong Thần đạo chi thư, Hạ Nhất Minh tựa hồ như cảm nhận được, hắn bình tĩnh duỗi tay kết thành từng đạo thủ ấn tương đương với bên ngoài.
Mỗi một thủ ấn này đều là những phát hiện của hắn trong Thần đạo chi thư, hoặc là thứ hắn có thể hiểu được.
Mặc dù chỉ có nửa bản Thần đạo chi thư nhưng Hạ Nhất Minh lúc này hiển nhiên đã bị tri thức trong đó dọa ngây người. Hắn thấy được vô số những đồ án thâm ảo tựa hồ như ẩn chứa lực lượng thần kỳ, hơn nữa còn đợi hắn khám phá. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Đối với một tu luyện giả mà nói, đây quả thực chính là bảo tàng chôn giấu của cải vô cùng vô tận, khai thác cả đời cũng không hết được.
Nhưng đáng tiếc, đối mặt với bảo tàng như vậy, hắn cơ bản không thể đào bới được.
Bởi vì một thân tu vi võ đạo của hắn thật sự rất thấp, thậm chí căn bản không đạt được yêu cầu của bảo tàng.
Bất quá, coi như bảo tàng không mở ra được cũng đủ để Hạ Nhất Minh mừng rỡ như điên.
Nguyên cứu những ấn pháp mới hiểu được, trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng tò mò, hắn thậm chí còn có cảm giác không thể chờ đợi được mà phải thử ngay.
Ánh mắt đảo qua một vòng Ngũ hành không gian, Hạ Nhất Minh rốt cuộc cũng buông tha ý định thăm dò trong đầu.
Tuy nói hắn với những hoa văn này có cảm ứng, nhưng đang tiếc là, cho dù biết nhưng nghiên cứu ra mấy thứ này chưa hẳn đã có tác dụng. Dĩ nhiên tốt hơn hết là tạm thời gác lại.
Hơn nữa Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm giác được, chỉ có nửa bản bí tịch đối với hắn là trở ngại rất lớn. Trừ khi tìm được nửa bản kia, hợp làm hai bản làm một, hình thành bí tịch đầy đủ, nếu không tuyệt đối hắn không thể nắm giữ điều cơ bản nhất, cũng là quan trọng nhất.
Thở thật dài một hơi, giống như người nín thở đã lâu, trọc khí trong lồng ngực nhất thời phun ra, cảm giác sảng khoái tràn ngập thân thể hắn.
Hạ Nhất Minh khẽ mở mắt, Lôi điện cùng bảo trư lập tức xông tới, ánh mắt chúng nó lóe lên như chờ đợi điều gì.
Nhìn bộ dạng chúng, Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
- Thần đạo chi thư cao thâm khó lường, lẽ nào có thể dễ dàng lĩnh ngộ.
Hắn lắc đầu, trong lòng khẽ động nói:
- Lúc này chỉ có một phần, các ngươi xem qua một chút.
Hắn duỗi tay ra, rất nhanh trên thân thể lần nữa xuất hiện Ngũ sắc quang mang...

Chương 785: Tiếp dẫn đại pháp

Theo hai tay Hạ Nhất Minh, Ngũ sắc quang mang lóe lên một lần nữa hành thành hoa văn thần kỳ.
Bảo trư cùng Lôi điện đều ngưng thần quan sát như muốn nghiên cứu hoa văn này có tác dụng gì. Nhưng sau hồi lâu, Hạ Nhất Minh vẫn giữ nguyên điệu bộ bất quá không có thi triển bất cứ uy năng kinh thiên động địa nào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bảo trư lầm bầm vài tiếng bất mãn, tựa hồ nói gì.
Hạ Nhất Minh tức giận trừng mắt nhìn nói, nói:
- Thật kỳ lạ, ấn ký này có tác dụng gì?
Mặc dù hắn có thể đem chân khí kết thành những ấn ký này nhưng vô cùng đáng tiếc, tới tận lúc này hắn mới phát hiện, sau khi hoàn thành một loạt ấn ký lại không thể kích phát uy lực của chúng.
Giống như giương cung nhưng sau đó mới phát hiện trên dây cung không có mũi tên vậy, cảm giác này quái dị tương đương.
Bảo trư ánh mắt khẽ chuyển, nó há miệng, nhất thời phun ra một đạo quang mang. Đinh ba chín răng lập tức bay cao, trên không trung biến thành một đầu Hỏa long cực lớn biểu lộ Hỏa hệ lực lượng cường đại, nhằm Hạ Nhất Minh cuốn tới.
Hạ Nhất Minh càng hoảng sợ, hắn lập tức hiểu rõ ý tứ bảo trư.
Những ấn ký trong Thần đạo chi thư quyết không có khả năng là thứ bỏ đi, mà hắn lúc này nếu không thể chủ động sử dụng chúng vậy cứ để nó bộc lộ khả năng phòng ngự đi.
Hắn trong lòng thầm khen, tiểu tử bảo trư quả nhiên thông minh.
Hỏa long không chút lưu tình hướng Hạ Nhất Minh cuốn tới, còn hắn lúc này sớm đã chuẩn bị, hai tay khẽ động, một loạt ấn ký nhất thời bay lên đón đỡ nó.
Một giây sau, khiến kẻ khác vô cùng kinh ngạc, đầu Hỏa long cường đại kia không ngờ...biến mất.
Sau khi tiếp xúc cùng những ấn ký thần bí, trong nháy mắt Hỏa long đã không thấy đâu, tựa hồ những ấn ký này như hắc động, hoàn toàn hấp thu nó.
Hạ Nhất Minh cùng bảo trư trợn trừng hai mắt, trước khi ra tay, bọn họ cũng không ngờ sẽ phát sinh chuyện cổ quái này.
Những ấn ký này quả nhiên vô cùng cường đại, ngay cả Hỏa long do thần khí Cửu Long Lô luyện ra cũng tan biến, hơn nữa quá trình diễn ra trong nháy mắt khiến Hạ Nhất Minh cũng không kịp phản ứng lại.
Một người một trư thêm một đầu ngựa cứ thế nhìn nhau, uy lực này quả thật không thể tưởng tượng.
Trong đầu bọn họ chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đầu Hỏa long kia đang ở nơi nào?
Khi ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, cách đó mười trượng đột nhiên bạo phát hỏa lực cường đại.
Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng nhìn lại, sau khi chứng kiến cảnh này, không khỏi cảm thấy kinh dị.
Ở nơi đó có một đầu Hỏa long nhảy nhót tàn phá, tựa hồ như muốn thiêu sạch mọi thứ xung quanh.Khí tức trên thân thể Hỏa long này cho thấy nó đúng là vừa biến mất sau khi tiếp xúc cùng ấn ký. Chỉ là không biết vì sao sau khi biến mất, nó lại xuất hiện ở một nơi cách đó không xa?
Nơi này là một mảnh rừng rậm, dưới sự tàn phá của Hỏa long hơn mười gốc đại thụ lúc này đã thành tro bụi, nếu tiếp tục để nó phát uy e rằng hậu quả khó lường.
Hạ Nhất Minh cau mày, nói:
- Bảo trư. Thu thần binh.
Bảo trư hít vào một hơi, nhất thời Hỏa long biến thành một đạo quang mang màu đỏ bay vào đinh ba chín răng, theo sau được bảo trư nuốt trọn.
Sau khi thấy được năng lực quang hóa thần binh của bảo trư, cho dù Lôi điện cũng có chút hâm mộ. Nhưng thiên phú bậc này trong thế giới linh thú cũng là vô cùng hiếm thấy, chính như lôi điện của nó cũng khiến bảo trư thèm thuồng.
Cũng không biết đã dừng lại bao lâu, Hạ Nhất Minh đột nhiên phát hiện, cũng chỉ có Bách Linh Bát đứng bên người hắn, còn bảo trư cùng Lôi điện đã chạy tới một khối đá lẳng lặng đứng đó.
Hạ Nhất Minh cũng không làm phiền chúng, chỉ chăm chú quan sát.
Bởi vì trên thân thể hai tiểu tử này không ngờ xuất hiện một tia năng lượng cường đại dao động, nếu Hạ Nhất Minh không nhìn lầm, hai tên này đang tiến hành tu luyện.
Thánh thú không giống nhân loại, nhân loại nếu muốn tiến bộ chỉ có cách không ngừng tu luyện. Nhưng Thánh thú trời sinh đã có năng lực không ngừng tiến giai, chỉ cần chúng có thể sống sót, theo tuổi tác tăng lên, thực lực chúng cũng không ngừng tăng theo.
Nhưng lúc này Lôi điện cùng bảo trư thông qua cố gắng của chính mình tu luyện, phát hiện điều này khiến Hạ Nhất Minh cảm khái không thôi.
Lúc trước cùng Vũ gia đánh một trận, sau đó bị Hoàng Tuyền Lão tổ truy đuổi xem chừng nội tâm cao ngạo của hai tên này đã bị đả kích sâu sắc. Lúc này có lẽ chúng muốn mau chóng đạt cấp độ như Long xà.Đứng bên chờ đợi một canh giờ, hai tên này cũng kết thúc quá trình tu luyện, sau khi nhìn thấy Hạ Nhất Minh chúng lập tức thân thiết bắt chuyện.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Lôi điện, thử đánh ta xem sao?
Lôi điện giật mình nhưng nó cũng không chần chừ, lập tức kích phát năng lực, một lần nữa luồng quang mang tím sẫm đánh lên ấn ký thần bí.
Hạ Nhất Minh bình tĩnh không một chút thay đổi phương thức.
Dưới sự không chế của hắn, tốc độ lưu chuyển chân khí cùng ấn ký có thay đổi thần kỳ.
Mặc dù mỗi một lần luồng lôi điện biến mất sau đó tùy ý xuất hiện xung quanh, nhưng hồi lâu, Bách Linh Bát cũng đã nhìn ra ảo diệu trong đó.
Trong hư không đột ngột xuất hiện lôi điện, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng có xu hướng tập trung tại một phạm vi.
Cứ như vậy đám người Hạ Nhất Minh ở tại nơi này suốt ba ngày. Ba ngày này, bọn họ trải qua vô số lần thử nghiệm cho tới khi Hạ Nhất Minh hoàn toàn nắm giữ năng lực ấn ký. Lúc này hắn có thể khiến lực công kích của đối phương biến mất sau đó xuất hiện ở nơi khác.
Khi Hạ Nhất Minh thành công cũng là lúc hắn cùng Lôi điện đồng thời tê liệt.
Một người khi tập trung nghiên cứu gì đó sẽ không cảm thấy mệt mỏi, nhưng sau khi nghiên cứu thành công, lập tức sẽ cảm thấy tất cả mệt mỏi dồn tới.
Ngay cả với thực lực cường hãn của Lôi điện lúc này cũng không khỏi có cảm giác khó thừa nhận.
Hạ Nhất Minh vứt Thần đạo chi thư cho Bách Linh Bát, nói:
- Bách huynh. Phục chế nó.
Bách Linh Bát lập tức đưa tay dung nhập Thần đạo chi thư, sau một lát tất cả đều phục hồi như cũ.
Lúc này Lôi điện cùng bảo trư đã không cảm thấy ngạc nhiên nữa, Bách Linh Bát ngay cả Đại Khảm Đao cũng có thể biến thành, như vậy gã có làm chuyện gì kinh hãi hơn cũng không khiến chúng nó biến sắc.
Nghỉ ngơi một ngày, tinh thần cùng thể lực của đám người Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn hồi phục. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, chậm rãi nói"
- Có lẽ cũng nên tới nơi nguy hiểm kia một lần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau