VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 776 - Chương 780

Chương 776

Lực lượng Lôi điện dần hồi phục, tốc độ của nó càng lúc càng nhanh hơn thậm chí gần với trạng thái sung mãn nhất.
Nhưng khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc, thậm chí sợ hãi chính là vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả kia vẫn không ngừng bám theo, khí tức hung mãnh thậm chí vẫn như trước khóa chặt lên thân thể hắn.
Tới tận lúc này Hạ Nhất Minh mới hiểu, vì sao Thần Toán Tử ngàn vạn lần dặn bảo, bất luận thế nào hắn cũng không thể chọc tới đám quái vật Cửu trọng thiên. Bởi vì tu vi võ đạo của nhưng người này thật sự vô cùng kinh khủng.
Ý niệm của bọn họ cường đại quả thực tới mức đáng sợ. Nếu không phải như thế tốc độ phi hành trên không trung của bọn họ sao có thể nhanh tới không tưởng như vậy. Cho dù với tốc độ của Lôi điện cũng không bứt lên được.
Quay đầu liếc mắt nhìn phía chân trời, chấm đen kia vẫn tiếp tục đuổi theo căn bản không thể thoát.
Hạ Nhất Minh âm thầm mắng trong lòng, vô số ý nghĩ lướt qua trong đầu, nhưng hắn vẫn chưa tìm được biện pháp có thể thoát khỏi người này. Truyện "Vũ Thần " được copy từ diễn Mặc dù Thần Toán Tử đại nhân đã từng nói qua, nếu thật sự chọc phải đám quái vật này, hắn chí còn cách duy nhất trở lại tìm Đế Thích Thiên đại nhân ra mặt.
Nhưng vấn đề, lúc này Thiên Trì Nhất Mạch Tông chủ đại nhân sớm đã tới Bắc Cương Băng Cung, bởi thế Hạ Nhất Minh nếu dẫn Hoàng Tuyền Lão tổ tới Tây Bắc e rằng hậu quả bản thân hắn cũng không cách nào chịu được.
Kỳ thực Hạ Nhất Minh cũng muốn tới Bắc Cương Băng Cung, nơi các cao thủ tụ tập, nếu có thể dẫn Hoàng Tuyền Lão tổ tới nơi đó, lão tuyệt đối không dám làm bừa.
Nhưng khiến Hạ Nhất Minh càng thêm đau đầu chính là, hắn căn bản không biết Bắc Cương Băng Cung tột cùng nắm ở đâu.
Trên đỉnh đầu một đại sát thần truy đuổi gắt gao, Hạ Nhất Minh không tin lão sẽ cho mình cơ hội đứng lại hỏi đường...
Cứ như vậy liên tục chạy vài canh giờ, Lôi điện dĩ nhiên không thể thoát khỏi Hoàng Tuyền Lão tổ, nhưng vị lão Nhân đỉnh cấp cường giả này đồng dạng buồn bực không thôi, tốc độ của Thánh thú kia cũng thật quá nhanh....
Từ trăm năm trở lại đây, trừ khi đối mặt với cao thủ đồng giai, Cát Ma Phàm Thù chưa từng dùng nhiều thời gian truy đuổi như vậy mà vẫn không bắt kịp đối phương.
Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, trong lòng tràn ngập cảm giác bắt đắc dĩ.
Hắn hung hăng nghĩ, nếu đã như vậy cứ tiếp tục đuổi đi, xem rốt cuộc là ai kiên trì hơn.
Tựa hồ cảm nhận được ý nghĩ của Hạ Nhất Minh, bảo trư đột nhiên trong lòng hắn nhảy lên, hơn nữa miệng lầm bầm gì đó.
Hạ Nhất Minh mở to hai mắt, mặc dù hắn thấy hắn có thế thấy rõ ràng động tác bảo trư nhưng vô cùng đáng tiếc là hắn căn bản không hiều ý tứ mà nó biểu đạt.
Rất nhanh, với sự thông tuệ của bảo trư nó đã tìm ra phương pháp biểu đạt khác, đôi mắt chớp chớp, cái mũi ủn ủn vào ngực Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh có chút ngẩn ra, lập tức lấy ra Truy tung khí mà Bách Linh Bát đưa cho hắn.
- Bách huynh, ngươi sao rồi?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi...
Bách Linh Bát khi nãy chủ động nhảy ra chặn Hoàng Tuyền Lão tổ để Lôi điện có thời gian phục hồi, nếu không e răng bọn họ một người cũng không trốn thoát.
Mặc dù bọn người Hạ Nhất Minh vô cùng tin tưởng Bách Linh Bát không sao, nhưng gã ngăn chặn một người kinh khủng như vậy cũng khiến Hạ Nhất Minh tự hỏi, cũng mang nặng một phần tâm tư.
Rất nhanh âm thanh quen thuộc của Bách Linh Bát từ Truy tung khí vang lên:
- Ta ổn.
Hạ Nhất Minh thở phào một hơi, nói:
- Bách huynh. Bảo trư nói ta nghe không hiểu, ngươi giảng giải giúp ta một chút.
- Được.
Âm thanh vô cùng dứt khoát truyền tới, Hạ Nhất Minh lúc này mới thật sự yên tâm, Bách Linh Bát quả nhiên vẫn rất khỏe mạnh.
Bảo trư lầm bầm cùng Truy tung khí hồi lâu, tựa như vô cùng tức giận.
- Bảo trư nói, nó muốn các người tới Quỷ Khốc Lĩnh.
Bách Linh Bát chậm rãi nói.
Hạ Nhất Minh giật mình ớn lạnh, khi đề cập tới Quỷ Khốc Linh, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là đại gia hỏa kia.
Hắn ở đại dương tưng gặp qua đầu quái vật có thể sánh vai cũng Long xà, trừ lần đó ra, có lẽ chỉ có Thánh Long đại nhân hay Kỳ lân thú tại Luân hồi mới có thể so sánh cùng nó.
Do dự giây lát, Hạ Nhất Minh nói:
- Bảo Trư. Vì sao ngươi muốn tới Quỷ Khốc Lĩnh? Chẳng lẽ Long xà có thể bảo vệ ngươi.Bảo trư gật đầu liên tục, làm ra vẻ mặt đương nhiên.
Hạ Nhất Minh thoáng do dự, kỳ thực nếu còn lựa chọn khác hắn tuyệt đối không muốn tới Quỷ Khốc Lĩnh. Bởi đầu Long xa kia để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc, thậm chí tới chết cũng không quên.
Đột nhiên, một ý nghĩ quái dị xuất hiện trong đầu, Hạ Nhất Minh mở miệng nói:
- Bảo trư. Ngươi có thể để đám Hỏa long trong Cửu Long Lô đi ra một chuyến không?
Hạ Nhất Minh hai mắt lóe sáng nói:
- Chỉ cần chúng nó đồng ý ra, nhật định có thể đuổi được Hoàng Tuyền Lão tổ.
Cửu Lông Lô từ khi tiến vào Ngũ Hành Hoàn, Hạ Nhất Minh thi triển bất cứ thủ đoạn gì nó cũng không chịu xuất hiện. Tuy nói lúc này quan hệ của hắn cùng Cửu Long Lô đã có chuyển biến tốt đẹp nhưng hắn biết, bản thân hăn đừng mong làm được điều kia, thậm chí đám gia hỏa đó còn kinh khủng hơn Hoàng Tuyền Lão tổ.
Bảo trư không chút do dự lắc đầu, đôi mắt khép hờ.
Hạ Nhát Minh thất vọng thở dài, nếu bảo trư có thể thực hiện thành công phương án này, có khác gì bản thân hắn thực hiện.
Hơn nữa lúc này đám gia hỏa kia đang gian khổ chiến đầu với xác Huyền quy, e rằng không có rảnh rỗi chiếu cố tới hắn.
Từ phía sau truyền tới sát khí tựa hồ ác liệt hơn vài phần, Hạ Nhất Minh cắn răng nói:
- Được chúng ta tới Quỷ Khốc Lĩnh.
Lôi điện lập tức chuyển hướng, thân thể hóa thành một luồng quang mang nháy mắt đã chạy đi. Dưới sự chỉ dẫn của bảo trư, cả ba bắt đầu hành trình tới Quỷ Khốc Lĩnh.
Trên không trung, Cát Ma Phàm Thù nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc. Kinh nghiệm của lão vô cùng phong phú, kỳ thực ban đầu truy kích lão đã nhìn ra đám người Hạ Nhất Minh không xác định được phương hướng, tựa hồ như có thể thoát khỏi lão, bọn họ chạy tới đâu cũng được.
Nhưng lúc này Lôi điện đột ngột thay đổi phương hướng, lực lượng cũng thay đổi, lão lập tức hiểu rõ.
Bọn người Hạ Nhất Minh đã xác định được nơi cần tới, cũng như Vũ gia lão tổ trăm phương ngàn kế chạy tới Cửu U. Khẳng định nơi bọn họ tới cũng có thể trốn thoát khỏi sự truy sát của lão.
Chỉ là trong mắt lão hiện lên vẻ khinh thường.
Trong thiên hạ lúc này, ngoài Bắc Cương Băng Cung ra, nơi nào có thể chống lại lão?
Tốc độ Lôi điện mặc dù nhanh nhưng cũng không phải hướng về phía Bắc, điều này quả thực khiến Hoàng Tuyền Lão tổ hoàn toàn yên tâm. Lão lập tức gia tăng tốc độ, gắt gao bám theo, mặc dù không đuổi kịp nhưng cũng không bị mất dấu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Nhưng theo Lôi điện không ngừng di chuyển, sắc mặt Hoàng Tuyền Lão tổ có chút âm trầm hẳn.Bởi vì lão đã thấy được từ xa xa một ngọn núi đang bị vụ khí xám xịu bao phủ.
Với kiến thức của lão nhân gia hắn, đương nhiên biết đây là nơi nào. Hơn nữa trước khi lão tiến giai Tôn giả cũng đã từng đến nơi này, ở nơi này lão đã bước một bước quan trọng nhất trên con đường tiến giai lên Tôn giả cấp bậc.
Mặc dù trăm năm nay lão chưa tưng đi qua nơi này, nhưng bất luận là ai đã từng đi qua, cả đời sẽ không quên nơi này.
Bốn vó Lôi điện tựa hồ càng lúc càng nhanh hơn, nó không chút do dự vọt lên vách núi,
bất quá di chuyển vẫn như trên đất bằng.
Theo sau ánh mắt khó tin của Hoàng Tuyền Lão tổ, Lôi điện mang theo Hạ Nhất Minh, nhảy thẳng vào nơi vụ khí đen đặc kia.
Cát Ma Phàm Thù đi tới gần bằng vách núi đột ngột dừng lại, cứ như thế lơ lửng trên không trung. Ánh mắt lão nhìn về phía trước đầy vẻ kinh ngạc.
Hạ Nhất Minh lựa chọn như vậy quả thực nằm ngoài dự kiến của lão.
Dù bọn họ trốn tới Băng Cương Băng Cung lão cũng không kinh ngạc như vậy. Nhưng tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh...
Lựa chọn này đừng nói Hoàng Tuyền Lão tổ, cho dù Thần Toán Tử cũng đừng mong tính ra.
Giờ phút này trong đầu vị Nhân đạo đỉnh cấp cường giả chỉ có duy nhất một suy nghĩ
chẳng lẽ bọn họ không biết nơi này là địa bàn của Long xà?
*****
Lôi điện sau khi nhảy vào vụ khí dày đặc đột nhiên ngừng lại hai tròng mắt nó gắt gao nhìn lên đỉnh núi, ánh mắt tựa hồ thêm một tia mê man cùng kinh hãi.
Bảo trư trong lòng Hạ Nhất Minh cũng vọt ra ngoài, nó nhảy loi choi như muốn giải thích gì với Lôi điện.
Sau một lát Lôi điện cũng bình tĩnh lại, nó khì khì vài tiếng trong mũi rồi cũng theo bảo trư bay lên cao hơn.
Hạ Nhất Minh cưỡi trên lưng Lôi điện nhưng trong lòng âm thầm tập trung.
Hắn có cảm giác kỳ quái, không phải bảo trư không sợ Long xà, mà ngay cả Lôi điện tựa hồ cũng không e ngại nó.
Tốc độ của Thánh thú rất nhanh, chỉ giây lát đã đến được đỉnh núi.
Nơi này mặt độ vụ khí còn nồng đậm hơn bên dưới rất nhiều, Hạ Nhất Minh khi tới nơi này cũng cảm nhận rõ ràng uy áp của đại gia hỏa kia.
Sau một lát, tiếng hống lớn vang lên khiến Hạ Nhất Minh giật mình, tiếng hống này cũng không mang theo ác ý, mà tựa hồ như vui mừng.
Bảo trư nhất thời hông lên, Lôi điện tựa hồ cũng không thua kém hí lên vài tiếng.
Hạ Nhất Minh cũng thấy được Long xà trên đỉnh núi nhưng nghe được đám Thánh thú mang huyết mạch Thần thú nói chuyện cùng nhau, tâm trạng cũng buông lỏng rất nhiều.
Bảo trư quả nhiên nói không ngoa, Long xà sẽ che chở nó, còn hắn theo bảo trư cùng Lôi điện dĩ nhiên cũng thoát khỏi sự đuổi giết của Hoàng Tuyền Lão tổ. Truyện "Vũ Thần " được Bảo trư đột nhiên kích động, nó hống lên vài tiếng.
Trước mặt bọn họ đột nhiên xuất hiện một trận gió lớn, Long xà giận dữ phát ra một tiếng hống kinh thiên động địa, một cơn gió theo đó thổi mạnh khiến Hạ Nhất Minh thiếu chút nữa cũng ngã lăn trên đất.
Sau một hồi lâu Hạ Nhất Minh mới phản ứng lại, Long xà sau khi chiếm cứ đỉnh núi nhiều năm, rốt cuộc đi ra.
Sửng sốt hồi lâu, Hạ Nhất Minh cầm truy tung khí hỏi:
- Bách huynh. Bảo trư nói gì vậy?
- Bảo trư nói :" Có phải ngươi đánh mắt một chiếc sừng? Nó từng thấy người cầm sừng Long xà chơi đùa, sau khi hỏi một câu, liền bị người nọ truy sát tới nơi này." Truyện "Vũ Hạ Nhất Minh:
- ....

Chương 777: chiến

Bên ngoài Quỷ Khốc Lĩnh, Cát Ma Phàm Thù khẽ cau mày, lão dĩ nhiên nghe được tiếng hống từ trong hắc vụ truyền ra.
Bất quá đáng tiếc trên thế giới này, ngoại trừ Bách Linh Bát có thể am hiểu bảo trư bằng việc sống lâu ngày cùng khả năng tính toán đặc biệt, chưa có ai có thể hiểu được tiếng hống của nó.
Mà Cát Ma Phàm Thù cho dù thông minh hơn mười vạn lần cũng không nghĩ ra, trên thế giới này còn có một Thánh thú vô sỉ tới vậy. Di họa Giang Đông,hơn nữa còn là một đầu
Thánh thú mang huyết mạch Thần thú.
Bất quá Cát Ma Phàm Thù dù sao cũng là nhân loại, khi lão nghe được tiếng hống đó mặc dù không thể hiểu được ý nghĩa nhưng từ tiếng hống đáp lại ít nhất cũng biết trong đó bao hàm thiện ý nồng đậm.
Điều này khiến lão hiểu rõ một việc, chính là vị chí Tôn giả trong Quỷ Khốc Lĩnh kia dường như không có ý nuốt gọn đám người xâm nhập này.
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Cát Ma Phàm Thù có chút biến đổi, chuyện này quả thực lần đầu tiên lão gặp phải.
Đại danh Long xà cho dù trong đám cường giả bọn họ cũng có thể nói lẫy lừng. Nhưng theo lão biết, Long xà luôn sống cô độc một mình, tựa hồ như không từng có bằng hữu. Nhưng lúc này, nó đối với một người hai thú kia có vài phần kính trọng, cũng đủ để lão cân nhắc lại.
Ngay khi trong lòng lão thắc mắc không ngừng, đột nhiên bên tai nghe được tiếng hống kinh thiên động địa, theo sau vụ khí nồng đậm trên đỉnh Quỷ Khốc Lĩnh nhất thời bốc lên, tựa như trong vụ khí đột nhiên xuất hiện mười hai cơn gió thổi tung nó lên không trung.
Khí thế mênh mông phóng lên cao, nhất thời vụ khí tỏa ra bốn phương tám hướng.
Cát Ma Phàm Thù sắc mặt đại biến, lão kinh hô:
- Ngàn năm hạo kiếp.
Mặc dù lão cũng chưa từng tận mắt thấy qua ngàn năm hạo kiếp nhưng chỉ cần nhìn thấy uy lực bậc này cũng biết, trừ ngàn năm hạo kiếp còn chưa có lực lượng nào đạt tới độ kinh khủng như vậy.
Bất quá tới tận lúc này Cát Ma Phàm Thù vẫn không ngờ, đại xà kia hướng phía lão mà tới. Bởi vì theo kinh nghiệm của lão, ngàn năm hạo kiếp phủ xuống, đối tượng xui xẻo đều là đám người trong phạm vi vụ khí, ngoài phạm vi hắc vụ tuyệt đối an toàn.
Nhưng suy nghĩ này chỉ tồn tại trong giây lát sau đó tiêu tán vô tung.
Hắc vụ kia sau khi khuếch tán ra xung quanh lập tức ngưng tụ lại, theo đó cuồn cuộn hướng phía lão vọt tới. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cát Ma Phàm Thù ánh mắt đột nhiên hung mãnh dị thường. Lão khẽ quát một tiếng, quang mang trong tay lóe lên, vô số cát bụi nhất thời cuốn lên, giống như sẵn sàng nghênh đón.
Đối mặt với hắc vụ kinh khủng như vậy, Cát Ma Phàm Thù không ngờ không có ý định rút lui , thậm chí còn sẵn sàng nghênh đón.
Nếu là Hạ Nhất Minh thấy được cảnh này, hắn khẳng định sẽ bị hào khí của Cát Ma Phàm Thù uy hiếp.
Nhân đạo đỉnh cấp cường giả không ngờ cường đại như thế, ngay cả đối mặt với Long xà cũng không chút nào yếu thế.
Vô số cát bụi cuồn cuộn mà tới, sau khi va chạm cùng hắc vụ nhất thời nổ mạnh.
Đây là công pháp thần kỳ có thể hủy thần binh lợi khí, cũng là một trong số những tuyệt kỹ của Cát Ma Phàm Thù. Ngay cả khi đối mặt với cao thủ nhân loại đồng giai thường cũng thu được hiệu quả nhất định.
Bất quá chân mày Cát Ma Phàm Thù một lần nữa nhíu lại, lão không ngờ đã quên một việc.
Bên trong hắc vụ là đầu siêu cấp Thánh thú Long xà mà không phải Nhân đạo đỉnh cấp cường giả.
Lấy lân giáp cứng rắn của Long xà, cho dù uy lực có lớn hơn nữa đối với nó cũng chỉ như gãi ngứa.
Hắc vụ kia dĩ nhiên không gặp bất cứ trở ngại gì, hung hăng đánh tới trước mặt lão.
Cát Ma Phàm Thù hừ lạnh một tiếng, than thể lão khẽ động đã lập tức biến mất tại chỗ, hơn nữa tiến vào hắc vụ.Ở nơi này có một đầu Thánh thú bằng đôi mắt vĩ đại đang lạnh lùng nhìn lão.
Cát Ma Phàm Thù hai mắt ngưng lại, khí tức quanh người nhất thời trở lên vô cùng nguy hiểm. Mặc dù thân thể lão trong hắc vụ nhưng cũng biết, hắc vụ này căn bản không tạo thành bất cứ tổn thương nào với lão.
Cự mãng đột nhiên mở miệng như khoe chiếc bồn máu.
Đây đích thực là bồn máu, cũng đủ để nuốt sống Cát Ma Phàm Thù vào trong.
Từ bồn máu kia nhất thời phun ra một đạo hắc quang, hắc mang này chưa tới gần nhưng phạm vi xung quanh nó nhất thời tràn ngập xú khí.
Cát Ma Phàm Thù biết, nếu để quang mang kia đánh vào, ít nhất cũng vứt đi một nửa tính mệnh.
Thân hình khẽ động, trên không trung lập tức linh hoạt tránh né sự công kích của hắc quang kia. Nhưng hắc quang lúc này đột ngột bạo liệt giữa không trung, hơn nữa nhanh chóng văng ra phạm vi mười trượng khiến kể khác khó lòng phòng bị.
Không chỉ có bản thân Cát Ma Phàm Thù ngay cả không khí quang người lão cũng thế. Gần như cùng lúc khi hắc quang bạo liệt lan ra với tốc độ dị thường, cổ tay Cát Ma Phàm Thù khẽ đảo, một đạo hắc quang trong thân thể bắn ra, chỉ trong chớp mắt đã đến đôi mắt vĩ đại của Long xà.
Nhưng mi mắt Long xà đột nhiên cụp xuống vang lên một tiếng dễ nghe, Xoa kiếm không gì không phá, lúc này cũng không thể đâm thủng mí mắt Long xà.
Bơi vậy cũng có thể thấy được Long xà cường đại ra sao. Đặc biệt là lân giáp của nó cứng rắn ngoài sức tưởng tượng.
Chỉ là Cát Ma Phàm Thù sắc mặt không đổi, trong mắt lão sát ý lóe lên, thân thể trong không trung vặn vẹo đỡ lấy Xoa kiếm, theo sau bay xuống thấp hơn.
Chân khí toàn thân lưu chuyển không ngừng, một kiếm tàn nhẫn đâm tới.
Long xà hống lên một tiếng đau đớn, lân phiến dưới của nó đột nhiên nứt ra, theo sau Xoa kiếm vững vàng găm vào thân thể phía trong lân giáp.
Một kích toàn lực của Cát Ma Phàm Thù dĩ nhiên đã mang lại tổn thương cho Long xà, nhưng lúc này đầu siêu cấp Thánh thú lập tức phản ứng lại. Thân thể nhanh chóng quấn lại như muốn nghiền nát kẻ đã mạo phạm tới nó.
Nhưng Cát Ma Phàm Thù đã sớm đoán ra, cánh tay run lên, Xoa kiếm lập tức quang hóa. Lân phiến dù cường đại nhưng căn bản không cách nào ngăn cản thần binh lợi khí quang hóa.
Cứ như vậy Cát Ma Phàm Thù tránh trái tránh phải, cấp trên thân thể Long xà vài lỗ thủng.Nếu nhưng lỗ thủng này xuất hiện trên thân thể nhân loại e rằng người đó phải chết không nghi ngờ, nhưng lỗ thủng này trên thân thể Long xà cũng không mấy quan trọng với nó.
Giống như một người bị muỗi đốt, trên thân thể chỉ để lại một vết đỏ căn bản không ảnh hưởng gì.
Một người một rắn trong phạm vi Quỷ Khốc Lĩnh không ngừng đánh vào thủ. Nham thạch xung quanh nhất thời vỡ nát, trên không trung vang vọng âm thanh cực lớn.
Cát Ma Phàm Thù trong lòng âm thầm kêu khổ, mặc dù tới lúc này nhìn lão oai phong lẫm liệt, để lại vài trăm vết thương trên thân thể Long xà còn thân thể lão không chút hư hao.
Nhưng chỉ lão mới biết, vết thương như vậy căn bản Long xà không để vào mắt. Mà bản thân lão nếu bị nó chạm vào e rằng hậu quả vô cùng đáng sợ.
Mắt thấy Long xà bạo phát khí thế hung mãnh, Cát Ma Phàm Thù tức giận hừ một tiếng, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm đâm ra một kiếm. Một kiếm này nhất thời hóa thành hắc long hướng Long xà quấn tới.
Thân thể cao lớn của Long xà tựa hồ cũng cảm nhận được lực lượng này, nó cúi đầu, đôi sừng thật lớn đột nhiên phát sáng.
Sau một giây, Xoa kiếm mang theo Thần Lực cùng lực lượng súc tích không biết bao năm cùng Long xà va chạm.
Một tiếng nổ ầm vang, ngay cả Long xà cũng không chịu được nhắm chặt hai mắt.
Sau đó một khắc, Cát Ma Phàm Thù không biết bằng cách nào đã xuất hiện trước mặt Long xà, xoa kiếm trong tay chém tới, trên mũi kiếm cũng mang theo một tia Thần lực.
Lân giáp trên thân thể Long xà lúc này biến hóa dị thường cứng chắc, bởi vì nó cảm nhận được cỗ khí tức cường đại nên cũng chuẩn bị lực lượng chiến đấu.
Cái miệng lớn mở ra, chiếc đầu vĩ đại khẽ run lên, một chiếc răng nanh của nó cứ như thể chặn đường Xoa kiếm.
Cát Ma Phàm Thù ánh mắt ngưng lại, khẽ quát một tiếng:
- Bạo
Âm thanh lập tức vang lên, chiếc răng Long xà dưới mũi kiếm mang Thần lực không ngờ đứt tận gốc.
Nhưng lúc này Cát Ma Phàm Thù sắc mặt đại biến, lão liều mạng thúc dục thân thể lách ra vài thước, bất quá một cỗ lực lượng không chút lưu tình đánh lên người lão.
Cỗ lực lượng này khiến lão có cảm giác duy nhất chính là, cường đại tới mức khó tin.
Một ngụm máu tươi sắp thoát khỏi miệng bị lão hung hăng ép xuống. Bởi lão biết, Long xà trước mắt như đại địch, một khi xuất hiện dấu hiệu bị thương e rằng sẽ lọt vào công kích điên cuồng, khi đó mới thật sự là " không chết không dừng".
Lão ngẩng đầu, ánh mắt liếc qua lập tức phát hiện.
Trên mặt đất không biết từ bao giờ xuất hiện đuôi rắn. Chiếc đuôi này đưa lên cao khẽ lóe sáng, khẳng đinh lực lượng vừa đánh tới chính là nó.
Hừ nhẹ một tiếng, Cát Ma Phàm Thù gắt gao nhìn Long xà, chậm rãi lui bước, thẳng tới khi rời xa Quỷ Khốc Linh lão mới nhanh chóng rời đi.
Mà Long xà lập tức hít một hơi,thu lại chiếc răng trên mặt đất.
Trên không trung quỷ khí tràn ngập, hắc vụ thu liễm lại, không lâu sau tất cả khôi phục bình thường.

Chương 778: Thân Sơ

Một trận máu tanh từ xa xa thổi tới, trên đỉnh Quỷ Khốc Lĩnh, hắc vụ cuồn cuộn, một sinh vật không thể tưởng tượng từ trên không trung đáp xuống.
Kỳ thật sinh vật này vô cùng lớn, nó cũng không phải bay cao cao trên không trung mà để lại một phần đuôi kéo lê trên mặt đất. Trên đường di chuyển của nó, vô số cát bụi cuốn theo,sau đó lập tức lắng xuống như chưa từng thay đổi.
Mà thân hình nó càng cố gắng hớn tiến tới đỉnh núi.
Khi đầu mãng xà khổng lồ xuất hiện trước mặt đám người Hạ Nhất Minh, trong lòng bọn họ giật mình không thôi.
Long xà, đầu siêu cấp Thánh thú không ngờ chật vật như vậy. Trên người nó tùy ý có thể thấy được những vết thương lớn, trên miệng vết thương phủ kín màu đỏ nhật, ngay cả lân giáp cũng có cảm giác vỡ vụn.
Mặc dù nhưng vết thương này đối với thân thể Long xà mà nói căn bản không phát hiện, nhưng trong mắt đám người Hạ Nhất Minh lại vô cùng kinh khủng.
Dù sao nếu trên thân thể nhân loại bị vài vết thương như vậy, cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng chết chắc.
Nếu không phải trên thân thể Long xà có những vết thương, chỉ cần nhìn số lượng máu chảy ra cũng biết không có khả năng là máu nhân loại. Bởi vì dù có đem thân thể một người vắt cạn cũng đừng mong có được số lượng máu kinh khủng như vậy.
Hắc vụ xung quang điên cuồng bốc lên, liều mạng dung nhập vào thân thể Long xà.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh có chút ngưng lại, hắn cảm nhận được thiên địa lực lượng mênh mông theo đó bị Long xà hấp thu.
Thiên địa lực lượng trong hắc vụ quả nhiên đạt tới độ khó tưởng tượng. Cho dù với thân thể Long xà cũng không có khả năng hấp thụ hết.
Khi thiên địa lực lượng ngưng tụ tới cực hạn, thân thể Long xà nhất thời sáng lên.
Trên đỉnh núi hắc vụ bao phủ ánh sáng lờ mờ phát ra.
Nếu không phải đám người Hạ Nhất Minh nhãn lực hơn người, hắn căn bản không thể chú ý tới phát sinh này.
Ngay sau đó,một chuyện khiến Hạ Nhất Minh kinh ngạc xảy ra, những vết thương trên thân thể Long xà không ngờ hoàn toàn biến mất.
Không chí thế, đám lân giáp vỡ nát của nó lúc này cũng khôi phục nguyên trạng.
Hạ Nhất Minh hít vào một ngụm lãnh khí, nghĩ không ra Long xà trong hắc vụ còn có bản lĩnh này. Đây chẳng phải giống như bản thân mang theo vô số bạch thạch, tùy ý có thể bổ sung sao?
Khóe miệng nhếch lên, trách không được Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng không dám tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh đại chiến Long xà.
Bởi vì dưới hoàn cảnh tràn ngập hắc vụ như nơi này, Long xà cơ bản giống như Bách Linh Bát, nếu muốn chiến thắng, thậm chí đánh gục tấm thân bất tử như vậy, e rằng chỉ là si tâm vọng tưởng.
Quang mang cuối cùng hắc vụ chậm rãi nhạt dần, lúc này thân thể Long xà ngoại trừ vết máu loang lổ chưa biến mất, tất cả đều khôi phục bình thường.
Làm xong tất thảy, Long xà một lần nữa phủ phục xuống, thân thể nó tiến nhập lòng núi, chỉ lộ ra cái đầu kinh khủng, yên lặng nhìn đám người Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh không khỏi giật mình ớn lạnh. Hắn không thể như bảo trư, cũng không phải như Lôi điện., không có bất cứ ngôn ngữ gì để giao tiếp cùng cự thú kinh khủng này.
Long xà đột nhiên mở miệng hống một tiếng, Hạ Nhất Minh mặc dù không hiểu nhưng
cũng biết, trong miệng Long xà tựa hồ như thiếu một chiếc răng nanh, hơn nữa nhìn miệng vết thương xem chừng như vừa mới gãy.
Hắn trong lòng kinh hãi, biết đây chính là vết thương Hoàng Tuyền lão tổ lưu lại.
Khi nghĩ tới uy lực của lão nhân kia, Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi phát lạnh.
Bản thân hắn đã cùng lão giao thủ, hơn nữa còn có thể bình an thoát khỏi sự truy sát của lão, thật sự có chút may mắn.
Bảo trư lập tức nhảy tới bên cạnh quan sát Long xà, đại gia hỏa kia cũng nghiêng đầu, ghé mắt nhìn nó. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nhưng bất luận bề ngoài cự mãng đáng sợ thế nào nhưng từ ý niệm nói cho Hạ Nhất Minh, đầu Long xà này với bảo trư cùng Lôi điện không có bất cứ ác ý nào.Cảm giác này vô cùng kỳ lạ, giống như sau bao nhiêu năm cô độc đột nhiên thấy được đồng bạn nên có phần vui mừng phấn khởi.
Trừ điều này ra, Hạ Nhất Minh không thể lý giải tại sao Long xà lại dễ dàng để bảo trư lừa gạt đến vậy, không hỏi một lời đã đi ra tìm Hoàng Tuyền Lão tổ thanh toán.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh đem âm thanh ngưng tụ truyền tới tai bảo trư.
- Hỏi một chút xem người ngoài kia thế nào?
Bảo trư dĩ nhiên cũng rất quan tâm tới vấn đề này, nó không chút do dự mở miệng kêu lên vài tiếng.
Âm thanh của tiểu tử kia không lớn, nhưng lại có vẻ giống như lôi đình khiến người ta phải sợ hãi. Mặc dù không khoa trương như tiếng hống nhưng cũng tương tự.
Long xà cũng thấp giọng hống lên,so với âm thanh của bảo trư vừa nhanh vừa vội, âm thanh của nó có phần chậm rãi hơn, nhưng cũng tràn ngập uy thế mà bảo trư không có.
Sau khi nghe được Long xà trả lời, khóe miệng bảo trư mới nhếch lên như đang cười.
Một đầu heo mà có thể làm ra điệu bộ như đang cười vậy quả là khó gặp.
Hạ Nhất Minh lấy ra Truy tung khí, thấp giọng nói:
- Chúng nó nói gì vậy?
Cũng không biết lúc này Bách Linh Bát đang làm gì, mỗi lần nghe Hạ Nhất Minh hỏi gã đều nhanh chóng trả lời. Điều này khiến cho Hạ Nhất Minh có chút hoài nghi, người này có phải luôn luôn tập trung vào một việc hay không? Tại sao có khả năng trả lời nhanh như vậy?
Quả nhiên âm thanh quen thuộc của Bách Linh Bát trong Truy tung khí vang lên.
- Bảo trư hỏi, Hoàng Tuyền Lão tổ ở đâu? Long xà nói, đã đuổi đi rồi.
Hạ Nhất Minh thở phào nhẹ nhõm, bất quá có chút thất vọng mơ hồ.
Lấy năng lực Long xà không ngờ cũng chỉ có thể đuổi được người này đi, bởi vậy có thể nói Nhân đạo đỉnh cấp cường giả quả nhiên không phải đối tượng hắn có tư cách chọc vào.
Tựa hồ phát hiện ra động tác của Hạ Nhất Minh, con người Long xà chậm rãi chuyển qua, động tác khiến Hạ Nhất Minh nhìn rõ quỹ tích vận hành của đôi mắt nó.Bất quá khiến thân thể hắn phát lạnh chính là, Long xà lúc này nhìn hắn với anh mắt lạnh lùng, hơn nữa mang theo hàn ý lạnh thấu xương.
Một cỗ hàn khí cường đại nhanh chóng bao vây Hạ Nhất Minh, ý niệm của Long xà như trọng sơn từ trên cao ép thẳng xuống.
Hạ Nhất Minh lông tóc tất thảy dựng lên, chân khí lưu trong cơ thể lưu chuyển không ngừng, hoa văn thần bí trong Ngũ hành không gian cũng chậm rãi lóe lên quang mang, tựa hồ như tùy ý có thể kích thích ra.
Mà khiến Hạ Nhất Minh nghiến răng căm hận chính là thần khí Cửu Long Lô.
Tên này với tình huống bên ngoài như không nghe không thấy, ngay cả hắn khẩn cầu mời ra cũng bỏ mặc, giờ phút này trước nguy cơ thật lớn cũng không chút phản ứng.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm mắng, chẳng lẽ thật sự phải dạy dỗ tử tế cái bếp lò này mới phóng thích một vài năng lực?
Giờ phút này Hạ Nhất Minh thậm chí có chút nghi ngờ, chẳng lẽ trước đây Cửu Long Lô cùng Ngũ Hành Hoàn chưa từng có quan hệ tốt đẹp.
Khi hắn muốn mượn hay sử dụng, mặc dù Cửu Long Lô uy lực không thể so sánh với lúc trước nhưng cũng đủ để hắn linh hoạt hơn rất nhiều dưới uy áp của Long xà.
Chân khí Hạ Nhất Minh ngưng tụ tới cực điểm, Ngũ sắc quang mang trong tay lóe lên không ngừng, trong đầu hắn hiện ra hình ảnh, một kích xuất ra sau đó xoay người bỏ chạy.
Nếu có thể chạy ra khỏi hắc vụ, hắn tin tưởng Long xà cũng không thể bắt được hắn.
Nhưng ngay lúc này một bóng trắng xuất hiện, không biết từ khi nào Lôi điện phía sau Hạ Nhất Minh đã chạy tới. Nó cứ như vậy đứng chắn trước mặt Hạ Nhất Minh, khí thế trên người cùng đấu chí bất khuất tràn ngập, lôi điện vần vũ trên chiếc sừng như tùy thời có thể phát ra công kích.
Long xà rõ ràng ngạc nhiên, từ trong miệng nó nhẹ phát ra một tiếng hống.
Mặc dù âm thanh này đối với nó mà nói đã rất kiềm chế, nhưng trong tai Hạ Nhất Minh
vẫn như sấm nổ.
Lôi điện hí dài một tiếng, tựa hồ như đáp lại, âm thanh của nó tràn ngập lực lượng, không có nửa điểm nhân nhượng cùng thỏa hiệp.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn kinh, hắn cảm nhận rõ ràng tâm tình lúc này của Lôi điện, hơn nữa hắn cũng hiểu rõ dụng ý của nó. Cảm nhận được điều này khiến trong lòng hắn mơ hồ nóng lên, mạnh mẽ tiến tới một bước, theo sau nhảy lên lưng Lôi điện.
Một người một ngựa lúc này cứ thế ưỡn ngực ngẩng đầu giằng co cùng đầu cự mãng.
Mặc dù thể tích hai bên chênh lệch một trời một vực, ngay cả uy thế trên người cũng vậy, nhưng Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện không có nửa điểm sợ hãi.
Bảo trư đột ngột nhảy lại, nó đi tới trước mặt Lôi điện như nói điều gì.
Đôi mắt to lớn của Long xà khẽ chớp vài cái, không khi khẩn trương nhất thời tiêu tán.
Rất hiển nhiên dưới sự kháng nghị của hai đầu Thánh thú, nó mặc dù không có cảm tình với Hạ Nhất Minh nhưng cũng chấp nhận sự tồn tại của hắn.
Tới lúc này Hạ Nhất Minh mới hoàn toàn yên tâm, hắn đột nhiên phát hiện, y phục phía sau ướt đẫm mồ hôi.
Thân thể Lôi điện cũng đồng dạng thả lỏng, nó tiêu sái lúc lắc cái đuôi dài, bắt đầu nói chuyện với bảo trư cùng cự mãng.
Hạ Nhất Minh lúc này không dám sử dụng Truy tung khí nữa, bất quá hắn có cảm giác, Bách Linh Bát đang rất nhanh chạy tới nơi này.
Nhìn phía xa xa, Hạ Nhất Minh trong lòng âm thầm cầu khẩn, Bách Linh Bát tốt nhất nên tới nhanh một chút, Hoàng Tuyền Lão tổ rời nhanh một chút, ngàn vạn lần không nên mai phục quanh Quỷ Khốc Lĩnh, hắn một giây cũng không muốn đứng ở nơi này.

Chương 779: Gặp quỷ

Trên bầu trời một bóng đen phóng đi như tên bắn, sau nhiều lần đổi tốc độ bay rốt cuộc cũng ngừng lại. Bóng đen chớp động rốt cuộc ổn đinh thân thể.
Đây là một người trung niên gương mặt lạnh lùng. Sắc mặt lão có chút tái nhợt, nhưng đôi mắt lóe sáng khiến người khác không dám coi thường.
Nơi lão đáp xuống là hoang địa không một bóng người.
Khi tới nơi này, lão thở phào một hơi, nhẹ nhàng đưa tay lên ngực lấy ra một chiếc bình nhỏ, theo sau đổ khỏa đan dược trong đó nuốt vội.
Long xà tại Quỷ Khốc Lĩnh có thể lợi dụng hắc vụ hấp thu thiên địa lực lượng chữa trị thương thế, nhưng Cát Ma Phàm Thù không làm được. Cho dù lão đã chạm tới Nhân đạo cảnh giới cũng chỉ có thể thông qua việc phục dụng đan dược chữa thương.
Quỷ Khốc Lĩnh Long xà quả nhiên danh bất hư truyền. Mặc dù lão sử dụng một kích toàn lực đoạn gãy chiếc răng của nó nhưng bản thân nó tổn thương không nhẹ.
Không ngờ Long xà bị thương nhưng cũng kịp dùng đuôi súc tích lực lượng phản kích, khi đó cũng bởi phân tâm mà lão rơi vào bị động.
Cát Ma Phàm Thù mặc dù được coi là tổ tông của thích khách nhưng lúc này cũng không khỏi thầm thán phục.
Long xà kia thật sự giảo hoạt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chậm rãi ngồi xuống, chân khí vận lên, dược lực chậm rãi dung hòa cũng chân khí tạo ra hiệu quả, toàn thân lão lúc này tràn ngập cảm giác dễ chịu.
Sau hồi lâu, Cát Ma Phàm Thù khẽ mở mắt, tinh quang ác liệt lóe lên một chút rồi trở lại bình thường.
Cơ hồ cùng lúc đó, khí thế trên người lão cũng biến mất như chưa từng tồn tại. Giờ phút này nhìn qua lão chỉ như người thường, không có bất cứ khí tức gì của một tổ tông thích khách cả.
Quay đầu nhìn qua Quỷ Khốc Lĩnh cũng không xâm nhập hắc vụ, bất quá đứng trên vách núi quan sát mà thôi.
Động tác như vậy không thể tính là khiêu khích, mà cự mãng kia tuyệt đối cũng không thể vì hành động của lão mà ra tay, như vậy chỉ có một nguyên nhân duy nhất chính là, đám người Hạ Nhất Minh chia rẽ.
Chỉ là khiến lão nghĩ không ra, Long xà kia vốn là Thiên địa linh thú vô cùng thông tuệ, vì sao có thể dể dàng gây chuyện cùng người khác.
Điểm này cho dù lão nghĩ nát óc cũng không tìm ra dấu vết.
Dù sao lão cũng không phải Thánh thú cho nên cũng không hiểu được ý nghĩ Thánh thú, hiển nhiên không thể lý giải cảm giác thân thiết giữa những Thánh thú mang huyết mạch
Thần thú.
Đột nhiên, Cát Ma Phàm Thù khẽ cau mày, lão ngẩng đầu nhìn về chân trời phía xa.
Ở nơi đó xuất hiện một luống thất thải quang mang, đang bay tới đây.
Với nhãn lực của lão dĩ nhiên nhìn ra người đang tới là một vị Ngũ Khí Tôn giả sử dụng thần binh lợi khí phi hành.
Theo sau sắc mặt Cát Ma Phàm Thù dần trầm xuống, lão thậm chí có chút hoài nghi nhãn lực bản thân.
Thất thải quang mang?
Ngũ khí Tôn giả có thể sử dụng thất thải quang mang, theo lão biết chỉ có một người. Chính là người ở cùng Hạ Nhất Minh, vì muốn bạch mã có thời gina chạy trốn đã chủ động ra tay với lão.
Khi nghĩ tới quái nhân thần bí này, trong lòng Cát Ma Phàm Thù không khỏi chấn động.
Người này tu luyện công pháp cổ quái vô cùng, trên thân thể không ngờ một chút khí tức sinh mệnh cũng không có, nếu như người này có thể bái làm môn hạ của lão…
Cát Ma Phàm Thù trong mắt ẩn hiện một tia tinh mang. Có lẽ người này, nắm giữ thiên phú ám sát tốt nhất trên thế giới.
Bất quá lão nhớ rất rõ, lúc đó vì đuổi theo bạch mã, lão đã xuất toàn lực. Một chưởng đó uy lực cường đại cơ hồ lão đã dùng toàn bộ lực lượng, tu vi người kia nếu chưa đạt tới
Nhân đạo đỉnh cấp, chắc chắn phải chết.
Nhưng nhìn thất thải quang mang càng lúc càng tới gần, sự tin tưởng đó rốt cuộc có chút dao động.
Quang mang thần binh của mỗi người chỉ có một, quang mang khi phi hành lại càng như vậy.
Khi phi hành tạo ra thất thải quang mang, Cát Ma Phàm Thù cũng không thể.
Lão do dự một chút thân thể đã bay thẳng lên trời, một luồng hắc quang mau chóng hiện ra, theo sau bắn thẳng về phía chân trời.
Cát Ma Phàm Thù có thể khẳng định, nếu thất thải quang mang kia thật sự là người nọ như vậy hướng mà hắn tới nhất định là Quỷ Khốc Lĩnh mà muốn tới đó nhất định phải bay qua đây mới là con đường ngắn nhất.
Tốc độ của lão được đẩy lên cao, chỉ nháy mắt đã không trung đợi thất thải quang mang tới gần.Chậm rãi, tốc độ thất thải quang mang cũng chậm lại. Bất quá người này không chạy trốn mà quỹ đạo bay lúc đầu đã rõ rang thay đổi, hơn nữa muốn vòng qua Cát Ma Phàm Thù mà tiếp tục.
Khẽ cau mày, lúc này ngay cả Cát Ma Phàm Thù cũng không biết đây có phải là người lão chờ đợi không. Chẳng lẽ trên thế giới này có sự trùng hợp như vậy.
Ho nhẹ một tiếng, Cát Ma Phàm Thù cao giọng nói:
- Các hạ. Xin dừng bước.
Âm thanh của lão truyền xa, di nhiên mang theo sự thản nhiên vang vọng.
Thất thải quang mang dừng lại, quang mang nơi gương mặt người kia cũng tiêu tán, lộ ra gương mặt vô cùng quen thuộc. Khi thấy được gương mặt này, vị Lão tổ tông sáng lập Hoàng Tuyền Môn không thể khống chế cảm xúc.
Người này di nhiên chính là nhân vật thần bí mà cường đại bên cạnh Hạ Nhất Minh. Chỉ khác với sự tưởng tượng của Cát Ma Phàm Thù, ánh mắt người này vô cùng lạnh lùng, từ đó không nhìn ra vẻ oán hận nào, ngay cả cảm xúc dao động cũng không có.
Khi thấy đôi mắt này, Cát Ma Phàm Thù thậm chí hoài nghi, bản thân lão có phải đã từng cho người này một kích chí mạng hay không?
Ít nhất hắn phải tự biết mình, biết không địch lại lão thì xoay người bỏ chạy, hoặc liều mạng xông tới, lẽ nào có thể bình tĩnh như thế?
Khi nghĩ tới sự bình tĩnh này, trong lòng Cát Ma Phàm Thù khẽ động, thần niệm quét qua thân thể Bách Linh Bát. Kết quả lão vô cùng buồn bực, ngay cả trong lúc phi hành Bách Linh Bát cũng không bộc lộ một chút khí tức sinh mạng.
Trong lòng lão chấn động không ngừng, thân thể cường đại như vậy, thiên phú trác tuyệt như thế, người này nếu không đi làm thích khách mới thật sự là phí phạm của trời.
- Chuyện gì.
Âm thanh bình tĩnh từ miệng Bách Linh Bát phát ra.
Cát Ma Phàm Thù trầm giọng nói:
- Người không nhận ra ta?
Bách Linh Bát không chút do dự đáp:
- Nhận ra.
Cát Ma Phàm Thù lạnh nhạt nói:
- Nếu ngươi nhận ra, chẳng lẽ không sợ?
Lão lặng lẽ cười, khí thế vốn biến mất đột nhiên bạo phát càng thêm mạnh mẽ.
Nếu Thần Toàn Tử ở đây khẳng định sẽ xấu hổ quay người mà chạy, bởi vì khí thế hai người căn bản không cùng một cấp bậc.Âm thanh Cát Ma Phàm Thù như sét đánh vang vọng khắp không trung.
- Lão phu đánh ngươi bị thương một lần, cũng có thể đánh thêm lần nữa.
Dưới khí thể mênh mông như đại dương ép tới, vẻ mặt Bách Linh Bát không chút thay đổi, gã chậm rãi gật đầu, giống như nghe được chuyện bình thường nhật, lạnh nhạt nói:
- Ta biết.
Cát Ma Phàm Thù hai mắt như điện quét qua gương mặt Bách Linh Bát, nhưng trong lòng lão sóng gió nổi lên không kém chút nào so với khí thể bên ngoài.
Dưới khí thể bộc phát tới cực hạn của lão, tất thảy đều phải cúi đầu xưng thần. Cho dù là những sinh vật ở nơi sâu nhất cũng ngừng hành động mà cuộn mình lại.
Khí tức cường đại khiến tất cả các sinh vật cũng cảm thấy tử vong tới gần.
Nhưng trước mặt người này không ngờ bĩnh tĩnh đứng giữa không trung, tùy ý để khí thế đánh sâu vào mà không có chút phản ứng.
Kết quả này khiến Cát Ma Phàm Thù có cảm giác buồn bực muốn hộc máu.
Dù Bách Linh Bát lưc này bộc phát khí thế ngang ngửa cũng không làm lão ngạc nhiên tới vậy.
- Ngươi biết là tốt rồi. Hắc hắc...
Cát Mà Phàm Thù đột nhiên phát hiện, nhân vật thần bí, này giốn như kẻ ngốc, lão đã không còn quan tâm.
- Ngươi có chuyện gì không?
Bách Linh Bát bình tĩnh nói:
- Nếu không có chuyện gì khác, ta muốn đi.
Cát Ma Phàm Thù sửng sốt một chút, trăm năm trở lại đây lần đầu tiên có người trước mặt lãi tùy ý nói chuyện như vậy.
Lão ngạc nhiên im lặng, lời khiển trách vừa nói tới đột nhiên thay đổi.
- Ngươi muốn học ám sát chi đạo không?
Bách Linh Bát không chút do dự lắc đầu, nói:
- Ta không sát sinh.
Cát Ma Phàm Thù giật mình, gương mặt nhất thời vô cùng tức cười. Một Ngũ khí Tôn giả không ngờ lại nói không sát sinh, những chuyện này người nói cũng phải có người tin mới được.
Bách Linh Bát nhìn lão gật đầu nói:
- Ta còn có chuyện. Cáo từ.
Thất thải quang mang khuếch tán ra, một lần nữa che đi gương mặt gã, theo sau tiếp tục bay về phía Quỷ Khốc Lĩnh.
Trong đầu Cát Ma Phàm Thù vô số ý niệm lướt qua, nhưng cuối cùng không có ra tay chặn lại.
Cũng không phải lão đột nhiên mềm lòng, mà trong lòng lão có dự cảm kỳ lạ. Bản thân lão cho dù có ra tay chặn lại, thậm chí giết hắn thêm lần nữa, chỉ sợ hắn cũng sẽ sống lại.
Một khi nghĩ tới điều này, hai mắt Cát Ma Phàm Thù nhất thời sáng lên. Lão nhìn hai tay mình, lại nghĩ tới cảnh cũng Bách Linh Bát giao thủ.
Rất nhanh lão đã xác định, bản thân đã đem toàn bọ lực lượng dồn vào một kích đó, một kích toàn lực đánh lên thân thể rắn chắc của Bách Linh Bát.
Dưới Nhân đạo đỉnh cấp nếu trúng một chưởng này, khẳng định phải chết không nghi ngờ.
Đối với điều này , lão vô cùng tự tin.
Chỉ là nhìn hướng Bách Linh Bát rời đi, lại nghĩ tới cảnh sắc có chút u ám, trong lòng Cát Ma Phàm Thù đột nhiên xuất hiện hàn ý. Chẳng lẽ chính mình… gặp quỷ rồi.

Chương 780: Ba câu

Mặt trời chậm rãi hiện ra sau dãy núi, ánh sáng bình minh không chút keo kiệt lan tràn trên mặt đắt.
Trong lúc này Cát Ma Phàm Thù rất nhanh đã đáp xuống dãy núi.
Nơi đây chính là Cửu U, là trụ sở Hoàng Tuyền Môn do tự tay lão tạo ra.
Tại phương Đông, mặc dù nó còn xa mới nổi danh bằng Linh Tiêu Bảo Điện, Động Thiên Phúc Địa. Nhưng bất luận ai khi nghe tới nơi này đều không khỏi biến sắc.
Quá trình truy sát Hạ NHất Minh cùng Lôi điện mặc dù không thu được kết quả gì lại tổn thương nhưng lão không hối hận.
Với tu vi võ đạo đạt tới cảnh giới này, muốn tìm một kỳ phùng địch thủ đã là chuyện rất khó. Trên cơ bản Nhân đạo đỉnh cấp cường giả đều độc thân tu luyện, rất khó có cơ hội luận bàn vũ kỹ.
Cho dù là Cát Ma Phàm Thù cũng không thể rỗi việc đi tìm mấy vị cao thủ đồng giai gây sự được. Nếu lão thật sự làm như vậy e rằng sẽ bị cả đám liên thủ đánh giết.
Mà lúc này có thể cùng Long xà trong truyền thuyết đánh một trận, mặc dù lưỡng bại câu thương nhưng cũng rất thỏa mãn.
- Lão tổ tông. Ngài đã về.
- Yến Phi Thành bái kiến Môn chủ đại nhân.
Hai âm thanh đồng thời vang lên, Cát Ma Phàm Thù khẽ gật đầu, nói:
- Vũ gia vì sao đắc tội với người kia?
Yến Phi Thành tiến hai bước, khom người nói:
- Môn chủ đại nhân. Theo tình báo cho biết, Vũ gia lão tổ muốn cướp Ngũ Hành Hoàn trong tay hắn, song phương phát sinh xung đột, cuối cùng Vũ gia thua.
Cát Ma Phàm Thù nghĩ tới đám người Hạ Nhất Minh vừa giao thủ, trong lòng thầm than, tổ hợp bốn kẻ này quả thực cường đại không kém người chỉ dưới Nhân đạo đỉnh cấp. Vũ gia lão tổ không ngờ trêu trọc phải bọn người này, quả thực đi tìm chết. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hác Huyết cung kính nói:
- Lão tổ tông. Vũ gia lão tổ muốn gặp ngài một lần.
Cát Ma Phàm Thù ngẩn ra, nói:
- Hắn còn chưa chết?
Trong thanh âm tràn ngập vẻ hoài nghi.
Lão mặc dù chưa tiếp xúc qua Vũ gia lão tổ nhưng liếc mắt cũng nhìn ra người này trái tim vỡ nát, cho dù là thần tiên cũng không cách nào cứu lại.
Hác Huyết trên mặt lộ ra vẻ khâm phục, nói:
- Vũ gia lão tổ sau khi bị Lôi điện oanh kích dường như được kích thích tiềm năng nên còn một hơi thở chưa đứt. Bởi thế muốn gặp người lần cuối.
Cát Ma Phàm Thù hai mắt sáng lên, rốt cuộc khẽ gật đầu, nói:
- Đi thôi.
Vũ gia lão tổ dưới tình huống như vậy mà chưa đoạn khí, chỉ bằng điểm này cũng đạt được sự tôn trọng của lão.
Rất nhanh ba người đã đi tới một kiến trúc trong rừng.
Nơi này là một rừng trúc, ánh sáng chói chang chiếu xuống tản ra khí tức vô cùng nhẹ nhàng, không khí tươi mát càng khiến tinh thần vui vẻ thoải mái.
Hác huyết tới trước căn phòng bình tĩnh mở cửa, ba người lần lượt tiến vào.
Trong căn phòng, một người dường như không còn hô hấp đang nằm trên giường, chính là Vũ gia lão tổ.
Bất quá cũng vì mới ngưng luyện thành công Ngũ hành thân thể, nên lúc này bộ dáng của lão hoàn toàn biến thành già nua, tựa hồ thời gian trôi qua gấp trăm ngàn lần trên thân thể lão.
Cát Ma Phàm Thù đi tới bên người lão, đưa một ngón tay điểm vào huyệt mi tâm.
Chân khí tinh thuần tới cực điểm theo đó truyền vào, kích thích năng lượng khổng lồ trong Xá lợi tử của Vũ gia lão tổ.
Mơ hồ, hai mắt nhắm nghiền của Vũ gia lão tổ đột nhiên hiện lên một tia kinh hỉ.
Cát Ma Phàm Thù lãnh đạm nói:
- Tính mạng của ngươi đã hết, còn có thể nói ba câu nữa.
Vũ gia lão tổ chân mày khẽ nhíu, theo sau khôi phục vẻ bình tĩnh.
- Ta đã luyện Ngũ Hành thân thể, có thể làm khối lỗi cho ngươi.Cát Ma Phàm Thù trên mặt hiên lên vẻ kinh ngạc, hai mắt lóe sáng, nói:
- Ngươi nhất định phải cam tâm tình nguyện. Hơn nữa trước khí thành công cho dù thống khổ cũng không để ý niệm tiêu tán.
Vũ gia lão tổ khẽ chớp mắt, dĩ nhiên không dám nói thừa một câu.
- Ngươi có điều kiện gì, có thể nói.
Cát Ma Phàm Thù lãnh đạm nói.
- Bảo trì bình an Vũ gia.
Trong mắt Vũ gia lão tổ hiện lên một tia hưng phấn.
Cát Ma Phàm Thù nhăn mặt nói:
- Vũ gia các ngươi chết mất hai vị Ngũ khí Tôn giả, Ban Lan Thánh Hổ cũng đã chết, nghe nói Tôn giả cũng mất phân nửa. Nếu còn muốn ổn định ngôi vị Hoàng đế, đó là chuyện không thể. Cho dù lão phu nhận lời, Linh Tiêu Bảo Điện cùng Động Thiên Phúc Địa cũng không có khả năng đáp ứng.
Lão dừng một chút, rất nhanh nói:
- Ta cam đoan với ngươi, sau khi Vũ gia thối lui sẽ không có người làm khó dễ. Nếu ngươi thấy được, chúng ta thành giao, coi như lão phu chưa từng nói qua.
Hác Huyết chân mày khẽ nhướng lên, theo sau lại một lần nữa cúi đầu.
Giờ phút này, Vũ gia lão tổ đã chết tới nơi, Cát Ma Phàm Thù cho dù thuận miệng nhận lời, lão cũng không thể so đo. Nhưng vị Lão tổ tông này quả thực nói thật, tuyệt đối không lừa gạt.
Vũ gia lão tổ ánh mắt nhanh chóng trầm xuống, lão do dự giây lát , rốt cuộc cũng chớp mắt. Ánh mắt lão lúc này tràn ngập bi thương nhưng Cát Ma Phàm Thù làm như không thấy, lão càng lạnh lùng hơn, nói:
- Nói một câu cuối đi. Sau đó lão phu đem ngươi chế luyện khối lỗi.
Vũ gia lão tổ ánh mát sáng lên, đột nhiên nói:
- Hạ Nhất Minh biết Ngưng Huyết Châu tại Quỷ Khốc Lĩnh.
Dứt lời hai mắt lão trợn ngược, hơi thở càng lúc càng mỏng, thân thể run nhè nhẹ.
Hác Huyết chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ nghi hoặc.
Cát Ma Phàm Thù tâm tình không có nửa điểm dao động, lão một chưởng đánh lên trước ngực Vũ gia lão tổ. Chân khí nhanh chóng truyền vào đồng thời lão cao giọng nói:
- Đừng để ý niệm tiêu tán, nếu không tất cả giao ước coi như chưa có.
Yến Phi Thành kéo Hác Huyết mau chóng rời khỏi căn phòng.Bọn họ đều biết, Cát Ma Phàm Thù sở dĩ nhanh chóng động thủ như vậy cũng là do tình thế bắt buộc.
Vũ gia lão tổ tùy thời có thể đoạn khí mà chết, nhưng để giữ lại một tia ý niệm Hoàng Tuyền Lão tổ buộc lòng phải ra tay.
Dù sao Vũ gia lão tổ cũng là người chỉ dưới Nhân đạo đỉnh cấp, càng hiếm có hơn nữa là lão nắm giữ Ngũ hành thân thể, một khi chế luyện khối lỗi, uy lực cường đại tuyệt đối khó tưởng tượng.
Rời khỏi căn phòng, tinh thân Hác Huyết rõ ràng dao động không ngừng.
Yến Phi Thành than nhẹ một tiếng, nói:
- Hác Huyết. Môn chủ đại nhân nếu đã hành động như vậy khẳng định nắm chắc vài phần, ngươi không cần quá lo lắng.
Hác Huyết cung kính xác nhận bất quá trong lòng vẫn chấn động không thôi.
Hắn không phải lo Hoàng Tuyền Lão tổ thất bại, bởi vì trong đầu hắn vẫn vang lên câu nói cuối cùng kia.
- Hạ Nhất Minh biết Ngưng Huyết Châu tại Quỷ Khốc Lĩnh.
*****
Trong căn phòng, Cát Ma Phàm Thù hai tay huy vũ tạo thành vô số chưởng ảnh, nhẹ nhàng chụp lên, thân thể vũ gia lão tổ.
Mỗi lần đánh tới khiến Vũ gia lão tổ không khỏi thống khổ, nhưng sắc mặt trắng bệch của lão không ngờ lô ra vẻ cao ngạo.
Cát Ma Phàm Thù sắc mặt lạnh lùng bình tĩnh, căn bản không để ý tới biến hóa Vũ gia lão tổ, mà tùy tâm sở dục quán thâu chân khí vào cơ thể lão.
Chậm rãi, hai mắt Vũ gia lão tổ như hồi quang phản chiếu đỏ lên như máu. Mà ngược lại, ánh mát Hoàng Tuyền Lão tổ, lúc này rất nhanh lộ rõ vẻ uể oải, lão giống như vừa cùng Long xà đại chiến mười ngày mười đêm đã lâm vào trang thái sức cùng lực kiệt.
Hít một hơi thật sâu, lão nói:
- Cuối cùng ngươi cũng không thất hứa.
Vung tay lên, một đạo quang mang màu đỏ lóe lên, theo đó một trăm linh tám khối xá lợi tử xuất hiện trước mặt lão.
Nếu như Hạ Nhất Minh thấy được xá lợi tử này khẳng định có thể nhận ra, ba mươi sáu khối chính là Đại xa lợi Tôn giả, bay mươi hai khối còn lại là tiểu xá lợi không biết tới từ nơi nào.
Bất quá có thể thu thập ba mươi sáu khối Đại xá lợi đã là chuyện rất giỏi rồi.
Cho dù lấy thân phận cùng địa vị Cát Ma Phàm Thù, dùng cả đời, đắc tội vô số thế lực mới miễn cưỡng thu thập đủ.
Lúc này trong Xá lợi đột ngột xuất hiện vụ khí màu đỏ, hơn nữa sau một giây đã biến thành Ngưng huyết nhân.
Cát Ma Phàm Thù khẽ điểm, Ngưng huyết nhân lập tức không chút do dự nhào tới cuốn lấy Vũ gia lão tổ.
Một tiếng hừ tức giận trong miệng Vũ gia lão tổ phát ra, ngay cả việc sắp chết cũng không ngan cản thân thể lão cảm nhận đau đớn này.
Loại cảm giác đau đớn mãnh liệt tới khó tin, tuyệt đối không phải nhân loại còn sống có thể chịu được, huống hồ là một lão già sắp chết như lão.
Nếu không phải Cát Ma Phàm Thù vừa truyền toàn bộ lực lượng sinh mệnh vào thân thể lão, e rằng lúc này một chút ý niệm của Vũ gia lão tổ đã tiêu tán hoàn toàn.
Chỉ là lúc này, ý niệm như tùy thời tiêu tán đột ngột mạnh mẽ hẳn lên.
Sau khi Xá lợi tử thành công tiến vào cơ thể Vũ gia lão tổ, chúng giống như đám quỷ hút máu liều mạng cắn nuốt thân thể lão.
Cảm giác bị nuốt sống từ bên trong khiến thân thể lão không ngừng run lên.
Ba mươi sáu khối Đại xá lợi tương liên, chúng bắt đầu cắn nuốt ý niệm Vũ gia lão tổ, tựa hồ như muốn hấp thụ lực lượng tinh thuần đó.
Bất quá dưới sự hành hạ thống khổ như vậy, Vũ gia lão tổ không có ý định buông lỏng, ý niệm cuối cùng vẫn không chịu tiêu tán.
Chỉ là lão ý thức được, nó dần mất đi theo sự hấp thu của Xá lợi.
Tinh thần bắt đầu mơ màng, ánh mắt tựa như thấy được.
Lão ngưng luyện thành công Ngũ hành thân thể, lão có được thần khí Ngũ Hành Hoàn trong tay, lão tiến vào Nhân đạo đỉnh cấp, lão cầm Ngũ Hành Hoàn trong tay đánh khắp thiên hạ không đối thủ…
Vũ gia hoàng triều thống nhất Đông Tây đại lục, trở thành thiên hạ đệ nhất hoàng triều.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau