VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 731 - Chương 735

Chương 731: Bách Linh Bát lão gia

Dòng nước trong cốc vẫn chẩy ầm ầm. Tiếng nước chảy thi thoảng lại xen lẫn một vài tiếng chim kêu khiến cho người ta cảm thấy một bầu không khí tịch mịch. Ánh trời chiều bị núi đá cản lại, tạo ra những chỗ sáng chỗ tối trên vách đá. Một trận gió thổi qua vách đá, phát ra những tiếng u u.
Một bóng người lóe lên. Hạ Nhất Minh ôm bảo trư, cưỡi bạch mã liền xuất hiện ở đây.
Hắn cẩn thận quan sát xung quanh, trong lòng lại thêm cảm khái. Mặc dù trước kia hắn đã tới đây một lần. Lúc đó, trong tay có cả bản đồ, nhưng hắn vẫn phải mất ba ngày mới có thể tìm được đường tiến vào bên trong.
Hắn vỗ bạch mã đi tới cái vách núi ngụy trang lúc trước. Sau đó, Hạ Nhất Minh xoay người, xuống ngựa, cười nói:
- Các ngươi nhìn xem. Nơi này chính là chỗ mà trước kia Bách Linh Bát đã ở.
Bạch mã Lôi Điện cùng với bảo trư cùng ngẩng đầu lên. Trải qua một thời gian dài sống chung, tình cảm với nhau có thể nói là đã rất sâu. Cau mày, Hạ Nhất Minh lầm bầm nói:
- Bách huynh làm sao mà còn chưa tới đây? Chẳng lẽ ngay cả hắn cũng bị lạc đường?
Hai tai hắn bất chợt lay động. Hạ Nhất Minh biến sắc. Hắn chợt quay đầu nhìn về một phía không có núi. Nơi đó có một điểm đen nho nhỏ đang lao tới đây rất nhanh.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống. Hắn không thể ngờ được ở đây lại còn có một vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên.
Liếc mắt sang bên cạnh, Hạ Nhất Minh dẫn bạch mã Lôi điện và bảo trư đi vào trong rừng cây rậm. Hắn cũng không muốn gây chuyện. Chỉ mong người đó là một vị cao thủ đi ngang qua. Tuy nhiên, mong ước của hắn nhanh chóng thất bại. Phương hướng của bóng đen lại đang lao thẳng về phía này.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh cũng có thể nhìn rõ mặt của người đó. Hắn không khỏi vỗ đầu, cười khổ.
Bình thường khi phi hành, Bách Linh Bát vẫn thích tỏa ra vầng sáng bảy màu rực rỡ. Điều đó vốn đã in vào trong tiềm thức của Hạ Nhất Minh nên hắn cứ tưởng đó là điểm đặc biệt khi phi hành của gã. Nhưng trên thực tế thì với năng lực đặc biệt của Bách Linh Bát, chẳng có màu sáng nào mà gã không làm ra được.
Lúc này, Bách Linh Bát giống như một bóng u linh dưới bóng trời chiều. Tốc độ của hắn cực nhanh. Với thực lực của hắn thật đúng là không có nhiều người có thể phát giác. Bách Linh Bát thản nhiên từ trong đám cây cối đi ra.
- Bách huynh! Vì sao lần này phi hành trên người ngươi lại không có ánh sáng? - Hạ Nhất Minh tò mò hỏi.
Bách Linh Bát thản nhiên nói:
- Nơi này bí mật không thể tiết lộ được.
Hạ Nhất Minh toát mồ hôi. Ý thức giữ bí mật của Bách Linh Bát thật là mạnh.
Từ sau khi rời khỏi Thiên Trì sơn, Hạ Nhất Minh cũng không trở về ngay Hạ gia trang mà đi tới vùng núi non đặc biệt. Bởi vì Bách Linh Bát từng nói với hắn rằng người mà gã gặp đầu tiên - Chủ nhân của sơn động chính là cao thủ thần đạo. Vị cao thủ thần đạo đó từng để lại một quyền thần đạo chi thư.
Mặc dù trên người hắn cũng có một quyển thần đạo chi thư nhưng những thứ quý như vậy, bất cứ kẻ nào cũng chẳng ngại mà lấy thêm. Mà đối với một người có thể chất đặc thù như Hạ Nhất Minh thì lại càng không chê.
Sau khi tới đây, hắn liền sử dụng Truy Tung khí để liên lạc với Bách Linh Bát, để cho gã nhanh chóng đến đây.
Đây là nơi Bách Linh Bát đã ở nhiều năm, nên dù gì thì cũng phải tôn trọng mà mời hắn về. Mặc dù, Hạ Nhất Minh cũng chẳng biết Bách Linh Bát có cảm giác được tôn trọng hay không. Nhưng hắn vẫn quyết định làm như vậy.
Bách Linh Bát đi tới vách đá, đẩy nhẹ một cái. Nhất thời, vách đá bị đẩy sang, mở ra một con đường tối om. Mặc dù con đường tối đen, nhưng mấy người Hạ Nhất Minh cũng chẳng quan tâm. Bọn họ lần lượt tiến vào bên trong.
Sau khi đặt chân vào nơi đây, trong lòng Hạ Nhất Minh lại nhớ tới rất nhiều thứ. Nhớ tới cái lần đồng hành cùng với Viên Lễ Huân tới đây đã gặp Bách Linh Bát. Ngày hôm đó coi như cuộc sống của hắn đã có một sự thay đổi lớn.
Cho đến hôm nay, Viên Lễ Huân đang ở Bắc Cương băng cung tu luyện. Mặc dù Thần Toán Tử không chịu nói rõ, nhưng có một lần nghe loáng thoáng về tông chủ đại nhân thì Hạ Nhất Minh cảm giác như mấy lão già đó tới Bắc cương để trợ giúp cho Viên Lễ Huân đạt tới cảnh giới tôn giả.
Đương nhiên đó cũng chỉ là sự suy đoán của hắn mà thôi. Nếu những người khác mà biết, chắc chắn sẽ chỉ cười nhạt, không tin.
Trước mặt chợt có ánh sáng lóe lên. Bọn họ đã đi tới đại sảnh. Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt, nói:
- Bách huynh! Lúc chúng ta ra đi, thì gần như đã mang theo tất cả mọi thứ. Ngươi nói thần đạo chi thư ở đâu?
Bách Linh Bát nói:- Ở chỗ này.
Hắn bước tới một cái góc tối trong đại sảnh, đẩy nhẹ một cái. Vách núi giống như một cánh cửa, hết sức nhẹ nhàng.
Hạ Nhất Minh há hốc miệng nhìn cánh cửa. Nhiều năm như vậy mà khi mở nó ra, cánh cửa vẫn không hề phát ra một chút thanh âm. Phương pháp chế tạo tinh tế như vậy đúng là không thể tưởng được.
Như đoán ra sự kinh ngạc của Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát nói:
- Đây là thư phòng của hắn. - Dừng lại một chút, gã liền bổ sung thêm một câu:
- Ngươi không hỏi.
Hạ Nhất Minh tức giận, trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, nói:
- Ta không hỏi, ngươi cũng có thể nói cơ mà. - Hạ Nhất Minh cũng biết so với lần gặp đầu tiên thì bây giờ, giao tình giữa hai bên đã hoàn toàn khác. Lúc đó, mình có hỏi, Bách Linh Bát cũng không chắc đã nói.
Nhưng hôm nay, qua hệ giữa hai bên đã khác rất nhiều. Chỉ cần nhìn Bách Linh Bát vì bảo trư, thậm chí còn đánh vỡ cả núi rồi phá lệ đánh với Thần Toán Tử là biết.
Bách Linh Bát quay đầu không giải thích. Hắn bước vào trong cái góc bí mật đó.
Hạ Nhất Minh nhún vai. Giờ phú này, đối mặt với Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh cũng chẳng có cách nào khác. Hắn bám sát theo sau. Đi vào bên trong, hắn đảo mắt nhìn quanh chỉ thấy có một cái bàn đá nơi góc động.
Cái động này cũng không lớn lắm, nó chỉ giống như một gian phòng bình thường. Trong phòng có hai cái ghế và một cái bàn bằng đá.
Trên vách tường có một cái giá sách được sắp xếp ngăn nắp. Chỉ đáng tiếc là thư tịch trên đó đã bị mục hết.
Việc này, Hạ Nhất Minh cũng không thấy lạ. Bao nhiêu năm trôi qua, trừ khi là thần đạo chi thư hoặc là có phương pháp đặc biệt xử lý, nếu không thì không thể giữ được.
Nhưng chỉ cần một bộ sách mỏng trên bàn không bị hỏng cũng đủ cho Hạ Nhất Minh cảm thấy thỏa mãn.
Nhẹ nhàng bước tới bên bàn đá, Hạ Nhất Minh cầm bộ sách lên. Mặc dù biết thần đạo chi thư không có khả năng bị dễ dàng tổn hại. Nhưng động tác của hắn lại hết sức cẩn thận.Nhẹ nhàng vuốt ve bộ sách, Hạ Nhất Minh tươi cười. Chỉ cần chạm tay vào đó, hắn hoàn toàn xác định đây là thần đạo chi thư. Mặc dù mỗi một bản thần đạo chi thư có nội dung không giống nhau, nhưng lực lượng có trên đó lại mang cùng một tính chất. Thứ lực lượng đó chính là thần lực. Mặc dù thần lực bên trong rất nhỏ gần như không thể phát hiện. Nhưng đúng là nhờ nó mà thần đạo chi thư mới có được hiệu quả khó tin như vậy.
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Hạ Nhất Minh ngẩng đầu liền ba cặp mắt lớn nhỏ khác nhau đang nhìn mình, khiến cho hắn cảm thấy ngượng ngùng. Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Bách huynh! Ngươi đưa bảo trư và bạch mã ra ngoài chơi một chút. Ta muốn xem thần đạo chi thư một lúc.
Bách Linh Bát trầm giong nói:
- Nơi này không có chỗ nào tốt để mà chơi.
Hạ Nhất Minh bất đắc dĩ trở xoay người, nói:
- Nơi này có rất nhiều chỗ có thể ngắm. Ngươi chỉ cần dẫn chúng tới nơi nào lạ mà bọn chúng hài lòng là được.
Đôi mắt trong như ngọc của Bách Linh Bát lóe lên vài tia sáng, nói:
- Ta hiểu rồi.
Hắn xoay người đi ra ngoài. Khi đi qua bảo trư liền đưa tay túm lấy nó. Bạch mã vội vàng tránh sang một bên. Nó do dự một chút rồi cũng đi thoe.
Sau khi mọi người rời đi, Hạ Nhất Minh không chờ được liền mở thần đạo chi thư ra xem. Khi mở ra trang đầu tiên sắc mặt hắn liền trở nên thú vị. Giống như gặp phải chuyện gì đó rất đặc sắc.
- Chỗ này trước đây ta sử dụng một số thứ để cải tạo thành căn phòng lạnh. Các ngươi có muốn đi xem không? - Bách Linh Bát mở miệng nói.
Bảo trư và bạch mã liếc mắt nhìn nhau. Mặc dù trong lòng chúng đang ớn lạnh, nhưng vẫn gật đầu. Lai lịch của Bách Linh Bát rất cổ quái. Vì vậy mà hắn có được những năng lúc quái dị cũng là chuyện đương nhiên. Sau khi nghe hắn nói vậy cả hai con linh thú cũng muốn biết thêm một chút.
Bách Linh Bát mở cách cửa của căn phòng lạnh thứ nhất ra. Một làn hơi lạnh phả ngay vào mặt. May là hai con linh thú này đều có được huyết mạch thần thú nên khả năng chịu lạnh khá cao.
Bách Linh Bát bước vào trước, nói:
- Những thứ kia chắc chắn là các ngươi chưa từng nhìn thấy. Cứ đi mà xem đi.
Trong căn phòng này quả thực có một số thứ khác lạ. Đặc biệt là một số bong bóng đang tỏa ra ánh sáng càng khiến chúng chú ý.
Bảo trư bắt đầu nhảy lên nhảy xuống ở trong phòng. Lúc đầu, nó còn cảm thấy có chút gò bó. Nhưng bản tính tinh nghịch lại nói cho nó biết chơi đùa ở đây rất thích thú. Trong mắt nó, mấy thứ này đều thực sự là bảo vật. Giá trị của chúng đối với nó thậm chí còn không dưới thần khí của Hạ Nhất Minh.
Trên thực tế thì trên thế giới này những thứ như vậy có giá trị chẳng hề dưới thần khí. Chỉ có điều chúng không thể để cho người ta ẩn chứa lực lượng mà thôi.
Bảo trư phóng tới trên một cái cột. Nó thử lắc lư vài cái. Thanh âm của Bách Linh Bát chợt vang lên:
- Cái đó nguy hiểm đấy. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hắn chưa kịp dứt lời, bên cạnh bảo trư chợt mở ra một cái lỗ. Khí đông lạnh từ trong đó phun ra, bao phủ luôn cả bảo trư vào bên trong. Thân thể bảo trư nhất thời cứng ngắc bị đông cứng thành băng ngay lập tức
Bạch mã Lôi Điện dựng tóc gáy. Nó bước tới, ngậm lấy bảo trư bị đông lạnh rồi tránh khỏi cái chỗ nguy hiểm.
Phía sau hai con linh thú, Bách Linh Bát có chút lo lắng, nói:
- Ta đã nói là nguy hiểm rồi.

Chương 732: Thần đạo đoán tạo

Từ từ đưa tay cầm cuốn thần đạo chi thư lên. Sau khi nhìn thấy mấy chữ to viết trên đó, trong lòng Hạ Nhất Minh cảm thấy hết sức hưng phấn.
Thuật đoán tạo...trên đó đúng là viết ba chữ Thuật Đoán Tạo rất to.
Nhìn thấy Hạ Nhất Minh biết ngay cuốn thần đạo chi thư trong tay cũng không truyền thừa về một loại công pháp thần kỳ hay chiến kỹ. Nó là một quyển thần đạo chi thư giảng thuật về thuật đoán tạo thời thần đạo.
Sở Hao Châu đã từng nói qua với hắn về thuật đoán tạo từ của thời đại thần đạo. Sau đó, do cao thủ thần đạo biến mất một cách kỳ lạ mà nó cũng biến mất theo.
Vì vậy mà những thanh bảo khí thần đạo trên thế giới cũng không được người ta bổ sung thêm.
Về phần những bảo vật trong truyền thuyết lại càng không có khả năng xuất hiện trước mắt con người.
Là một vị cao giai đoán tạo sư, tâm nguyện lớn nhất đời của Sở Hao Châu chính là muốn được nhìn thấy thần đạo chi thư. Nếu có thể tự tay chế tạo một thanh bảo khí thần đạo thì hắn hoàn toàn thỏa nguyện.
Về phần thần khí.....
Sở Hao Châu mặc dù là một người khoáng đạt nhưng cũng không vọng tưởng tới việc bản thân có thể đoán tạo được thần khí.
Lúc đầu, Hạ Nhất Minh định tìm trong Thiên Trì sơn hoặc Linh Tiêu bảo điện xem có thể đạt được một số kỹ thuật đoán tạo lưu truyền từ thời thần đạo hay không. Nhưng chẳng ngờ được hôm nay tới sơn động lại có thể tìm thấy được thần đạo chi thư.
Chậm rãi nhắm mắt lại. Hạ Nhất Minh tập trung toàn bộ tinh thần. Sau một khắc, tinh thần của hắn đã đạt tới một múc cao nhất, liền tiến vào trong thần đạo chi thư.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên Hạ Nhất Minh tiến vào trong thần đạo chi thư. Nhưng vào lúc này, hắn vẫn bị khung cảnh bên trong làm cho chấn kinh.
Chung quanh người hắn là một cái điện phủ rông lớn. Trong mắt hắn có thể nhìn thấy bầu trời, cũng có thể nhìn thấy vách tường. Nhưng bốn vách tường cách xa đến mức khiến cho hắn phải choáng váng.
Khung cảnh trước mắt đối với hắn có một chút quen thuộc.
Sau khi hắn đi vào Luân Hồi chi địa trong Sinh Tử giới, cái thính đường rộng lớn kia cũng chẳng khác nơi này là mấy. Chỉ duy nhất có một điểm khác là khi ngẩng đầu lên trời ở đây có thể nhìn thấy một khoảng không. Còn trong Luân Hồi chi địa lại chỉ có thứ gì đó giống như là dòng nước đang chảy.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh cố gắng làm cho bản thân trở nên bình tĩnh.
Nơi này cũng chỉ là một cái thế giới trong thần đạo chi thư chứ không phải giống như Luân Hồi chi địa khiến cho người ta phải biến sắc.
Thật ra, khi lần đầu tiên tiến vào thần đạo chi thư, quang cảnh trong đó luôn khiến kẻ khác phải rung động. Đặc biệt là quyển Ngưng Huyết Kinh lại còn hơn thế. Trong đó có một biển máu rộng lớn, không nhìn thấy bờ bến. Sự rung động khi nhìn thấy nó còn lớn hơn khi nhìn thấy cái điện phủ này rất nhiều.
Nhưng đối với một kẻ đã có kinh nghiệm đi vào Luân Hồi chi địa như Hạ Nhất Minh mà nói thì cái điện phủ này lại có tác dụng rất mạnh đối với bản thân hắn.
Lặng im đứng tại chỗ một lúc, trong lòng Hạ Nhất Minh mới dần bình tĩnh lại. Hắn khẽ nhướng mày rồi đi nhanh về phía trước. Thân hình hắn giống như một con kiến nhỏ bước đi trong cái điện phủ rộng lớn. Được một lúc, hắn đi tới dưới một bức tường rộng lớn. Sau đó, ngẩng đầu nhìn...
Bức tường lớn cao tới tận trong mây. Trên mặt bức tường có khắc rất nhiều thứ. Sau khi Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn quanh liền thấy được một cái lò lớn. Cái lò đó hiển nhiên là phụ thuộc vào một thứ lực lượng rất mạnh. Đó chính là Hỏa thần lực với năng lượng hỏa hệ cực lớn.
Ngay lập tức tinh thần Hạ Nhất Minh liền dung nhập vào trong đó. Lúc này, hắn giống như biến thành một bức hình người được điêu khắc trên bức tường mà thể nghiệm cái gì gọi là thuật đoán tạo của thần đạo.
Sau khi tinh thần của Hạ Nhất Minh hòa nhập vào trong đó, cả bốn vách tường bắt đầu chuyển động.
Bốn bức tường lặng lẽ nằm đây bốn ngàn năm tưởng như đã không còn ẩn chứa một chút hơi thở. Nhưng sau khi Hạ Nhất Minh xuất hiện, lại giống như khuấy động khiến cho từ bốn bức tường lại tỏa ra hơi thở bừng bừng.
Chỉ trong khoảng khắc đó, hình ảnh trên bốn bức tường như sống lại. Toàn bộ chúng đều bừng tỉnh mà lao về phía Hạ Nhất Minh.Hạ Nhất Minh nhất thời biến sắc. Hắn biết rằng bản thân đã hành động quá nóng vội.
Trong đan điền của hắn, khí hỗn độn bắt đầu bốc lên, vọt ra khỏi miệng hắn mà phun tới bức tường trước mặt. Nó giống như một hòn đá chui vào trong biển rộng, chỉ để lại một chút gợn sóng nho nhỏ mà thôi.
Nhưng chính nhờ một chút nho nhỏ đó mà khi nó khuếch tán ra xung quanh...bất luận trên lực lượng trên bức tường này có mạnh đến mấy thì khi gặp phải nó cũng đều an tĩnh trở lại.
Mặc dù lực hỗn độn không thể áp chế được thần lực, nhưng cũng có thể làm cho sự cuồng loạn của nó trở nên yên lặng.
Hạ Nhất Minh chợt mở hai mắt. Ánh mắt hắn sáng ngời, có một chút kinh hãi. Sau đó hắn lùi lại liên tiếp rồi đặt mông ngồi xuống trên điện phủ. Hắn thở hổn hà hổn hển một lúc mới có thể bình phục lại được.
Cái loại này cũng không phải là võ đạo. Thuật đoán tạo khắc trên thần đạo chi thư hoàn toàn khác với các loại khác. Phương pháp truyền thụ của nó hết sức cổ quái, nhưng Hạ Nhất Minh cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên.
Chỉ cần nghĩ lại Thánh Long đại nhân có thể làm thế nào đem tri thức cùng với năng lực của mình mà truyền thụ cho tiểu bảo trư là có thể biết được bản lĩnh về mặt này của thần đạo như thế nào. Có thể nói phương thức truyền thừa vô cùng đa dạng.
Trong thần đạo chi thư truyền thừa về võ đạo thì đều đi từ dễ tới khó. Từng chút một mà nâng độ khó lên. Nhưng ngay từ đầu đọc thần đạo chi thư cũng phải cần tới cảnh giới tiên thiên. Đối với những người tu luyện mà nói, bọn họ cũng có thể học tập được những phần tương xứng với bản thân. Mà cho dù có để cho bọn họ thấy được nội dung cao hơn thì cũng chỉ giống như lọt vào trong sương mà, không thể nào hiểu được.
Bất luận là Khai Sơn Tam Thập Lục thức hay là Ngưng Huyết kinh cũng đều như thế.
Có thể nói đối với truyền thừa võ đạo của cao thủ thần đạo, hầu như tất cả đều lựa chọn một phương pháp.
Nhưng một khi không liên quan đến võ đạo, cao thủ thần đạo liền bắt đầu truyền thừa qua loa cho xong. Bọn họ có thể đem kinh nghiệm đoán tạo trong cả cuộc đời mình mà ghi lại, sau đó chẳng thèm để ý đến nữa.
Kể từ đó, bất luận kẻ nào muốn đọc bản thần đạo chi thư đó thì phải có được khả năng chịu đựng cùng với một số tri thức liên quan nhất định. Nhưng những người có được năng lực đó vô cùng hiếm hoi.
Cho dù là Hạ Nhất Minh vào lúc này đã có được ý niệm, nhưng hắn vẫn không thể nào chịu nổi. Nếu như không phải trong cơ thể có lực hỗn độn. Nhờ nó cảm nhận được nguy hiểm đang bao vây Hạ Nhất Minh nên bằng lực lượng của bản thân mà giúp hắn giẫy ra.
Thở phào một cái, Hạ Nhất Minh thầm mắng trong lòng.Quyển sách này cũng không phải là để cho người bình thường xem. Hắn là để cho cao thủ thần đạo dùng để trao đổi kinh nghiệm với nhau. Muốn đọc được bản thần đạo chi thư này thì ít nhất phải có tu vi Cửu Cửu Trọng Thiên mới được.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, cũng không dám sờ tới con quái vật lớn trước mặt nữa.
Sau khi có kinh nghiệm của một lần vừa rồi, hắn đã rút ra được rất nhiều ích lợi cho bản thân.
Bây giờ, trong đầu hắn đang có rất nhiều hình ảnh hỗn loạn. Nếu sau này có thể chầm chậm mà sắp xếp lại thì cũng có được một chút vốn kha khá.
Nhắm mắt lại một lần nữa, Hạ Nhất Minh từ từ cảm thụ được phần ký ức hỗn loạn trong đầu. Đột nhiên, ánh mắt hắn khẽ nhúc nhích, nét mặt có một chút cổ quái.
Một loại thủ ấn khống chế đột ngột xuất hiện trong não hắn, hơn nữa lại còn cho hắn một cái tín hiệu rõ ràng. Dường như bộ khống hỏa công pháp này chính là tổng cương của toàn bộ quyển sách.
Hạ Nhất Minh cảm thấy chấn động. Hắn không cần phải nghĩ ngợi giơ hai tay lên.
Trong bàn tay của hắn liên tục biến hóa các thủ ấn mà Hạ Nhất Minh đã học được từ Hác Đồng dùng để điều khiển Cửu Long lô. Cuối cùng, sau khi kết xong một cái thủ ấn cuối cùng, Hạ Nhất Minh đẩy nhẹ về phía trước rồi quát lớn một tiếng:
- Phá.
Một luồng năng lượng hỏa hệ từ trên người hắn đột nhiên bốc lên cuồn cuộn bao vây xung quanh cơ thể.
Trí nhớ trong đầu nhất thời trở nên vô cùng rõ ràng. Nhưng hình ảnh hỗn loạn trong đầu cũng theo một trình tự nhất định bắt đầu sắp xếp.
Hạ Nhất Minh cảm thấy vui mừng không xiết. Hắn biết rõ bản thân đã tìm được cái chìa khóa để mở ra cánh cửa có thể xem được đoán tạo chi thư.
Trầm ngâm nửa ngày, Hạ Nhất Minh chợt mở hai mắt. Hắn nghĩ tới bức tường trước mặt. Hai tay hắn lại bắt đầu kết ấn một lần nữa.
Sau khi đánh ra một đạo năng lượng hỏa hệ tương tự vào trên vách đá, nguồn năng lượng hỏa hệ đó liền biến thành cầu nối giúp hắn giao tiếp với cả bốn bức tường. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trên bức tường đối diện có rất nhiều tri thức. Nhưng những tri thức này lại không thể cầm nắm được. Vì vậy mà Hạ Nhất Minh chỉ còn có cách quan sát mà tiếp thu.
Đến lúc này, sự ảo diệu của thần đạo chi thư mới bị hắn thăm dò được một chút.
Cứ như vậy, hắn hoàn toàn chìm vào trong thần đạo chi thư giống như là khi nghiên cứu võ đạo vậy.
Suốt mười ngày sau, Hạ Nhất Minh mới gần như xem xong tất cả. Tinh thần hắn chậm rãi lùi ra ngoài. Khi hắn mở hai mắt ra, trên người chợt lóe lên một vài tia sáng màu hồng.
Lần này xem thần đạo chi thư, không chỉ cho hắn biết được bí mật trong đoán tạo của thần đạo mà lại còn giúp cho năng lực khống hỏa của hắn được nâng cao.
Từ từ đứng lên, nét mặt Hạ Nhất Minh có một chút hưng phấn, nhưng thoáng cái chút hưng phấn đó đã biến mất mà trở thành khổ não. Sau khi hiểu rõ được thuật đoán tạo của thần đạo, khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy cao hứng. Nhưng hắn lại có một sự tiếc nuối khó thể diễn tả được bằng lời.
Bởi trong nhận thức của hắn thì.... Thần đạo quả nhiên không phải là thứ mà cường giả nhân đạo có thể học tập.

Chương 733: Ngưng luyện hỏa long

Mấy ngàn năm trước, vào thời kỳ thần đạo, đám cường giả sử dụng dụng cụ đoán tạo cũng không phải thứ mà người ở cảnh giới nhân đạo có thể tưởng tượng. Thần đạo đoán tạo đại sư cũng có một hỏa lô được dùng để đoán tạo dành riêng cho bản thân.
Cái hỏa lô đó có một năng lực đặc biệt mà cảnh giới nhân đạo không thể có được đó là không gian. Trong cái hỏa lô tự hình thành một không gian mà chỉ có cao nhân thần đạo mới có thể tự mình tạo ra. Với tính mạng rất dài của cao thủ thần đạo, cái hỏa lô mà bọn họ làm ra có được uy lực như thế nào thì chỉ cần nghĩ tới cũng biết.
Nét mặt hắn điểm một nụ cười khổ. Một cái hỏa lô có thể tự thành một thế giới khác chỉ sợ đã không còn trên thế giới này.
Bởi vì trên bốn bức tường có ghi lại một cách rõ ràng là Hỏa lô luôn được cao thủ thần đạo liên tục sử dụng thần đạo chi hỏa mà nuôi dưỡng. Một khi quá trình đó bị ngắt quãng thì hỏa lô sẽ từ từ đánh mất uy lực. Thậm chí cuối cùng không gian bên trong biến mất, hóa thành một cái hỏa lô bình thường.
Tuy nhiên, việc nào thì cũng phải có ngoại lệ. Trong thời đại thần đạo, người ta cũng cân nhắc đến chuyện làm ra một cái hỏa lô mà cho dù không có cao thủ thần đạo nuôi dưỡng thì nó cũng không bị tan biến. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Đó chính là thần khí Cửu Long lô.
Thần khí nổi danh thứ hai thiên hạ có chín hồn phách và máu huyết của hỏa long. Hơn nữa, khi tạo ra Cửu Long lô người ta sử dụng những loại tài liệu nghịch thiên khiến cho nó trở thành một cái thần khí Hỏa hệ độc nhất vô nhị trong thiên hạ.
Nếu có thể sử dụng cái thần khí này để luyện đan hay luyện khí thì đã coi như được một nửa quá trình. Ngay cả xác suất thành công cũng cao hơn của người khác.
Nhưng nghĩ tới cái thần khí đó, Hạ Nhất Minh lại phải thở dài. Mặc dù nó đang nằm trong tay hắn, nhưng công năng của nó quả thực không phải là chuyện nhỏ. Vì vậy mà muốn đạt tới hiệu quả giống như những gì miêu tả trên bốn bức tường là một chuyện không thể. Bởi vì, Hạ Nhất Minh cơ bản là không thể điều khiển được con hỏa long cao ngạo trong Cửu Long lô.
Mà khi không được sự chấp thuận của hỏa long thì những gì ghi trên bức tường đều chỉ là chuyện có trong truyền thuyết. Nếu không được sự chấp thuận của hỏa long, Cửu Long lô có còn là thần khí nữa hay không? Đối với việc này, Hạ Nhất Minh vẫn luôn thắc mắc.
Do dự một lúc, Hạ Nhất Minh giơ tay lên, nhanh chóng kết thành thủ ấn khống hỏa. Sau đó hắn thông qua đó mà truyền đạt ý nghĩ của mình tới Cửu Long lô đang nằm trong ngũ hành hoàn. Hắn muốn xin hỏa long bên trong giúp bản thân đoán tạo được bảo khí thần đạo, thậm chí là cả thần khí.
Nhưng khiến cho Hạ Nhất Minh phải thất vọng khi bên trong vẫn không có một chút tín hiệu truyền lại. Con hỏa long vốn vô cùng cao ngạo, chẳng thèm để ý tới lời thỉnh cầu của hắn.
Hạ Nhất Minh giận đến nghiến răng, nghiến lợi. Cửu Long lô chiếm đoạt không gian hỏa hệ bên trong ngũ hành hoàn cũng chẳng sao. Nhưng khi muốn nó hỗ trợ lại giả vờ câm điếc. Cái kiểu nuốt chửng hết của người ta tới cả lông tóc nhưng lại không chịu thải ra lấy một chút, đúng là khiến cho không ai có thể chịu nổi. Bất cứ ai cũng chỉ muốn lôi nó ra mà đánh cho một trận.
Nhưng suy nghĩ đó cũng chỉ có trong đầu mà thôi. Nếu không có tu vi thần đạo thì đừng mơ tới chuyện đó.
Do dự một lúc, Hạ Nhất Minh chợt nảy ra một suy nghĩ lớn mật. Cho dù như thế nào thì Cửu Long lô cũng là một cái hỏa lô có được không gian riêng. Hơn nữa, không gian của nó rất to mà ngay cả cao thủ thần đạo cũng phải mơ tưởng. Chỉ cần nghĩ tới cái hỏa lô cao chọc trời trong không gian của ngũ hành hoàn là có thể tưởng tượng được nó to như thế nào.
Chỉ có điều, con hỏa long bên trong vẫn không chịu hạ mình hỗ trợ.
Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh cũng không phải là không có cách. Ở trên Thiên Trì sơn, sau khi hắn thu được ba con hỏa long của Lệ Nhã Tĩnh đã từng sử dụng chúng giúp hắn đoán tạo ra một thanh thần binh.
Lúc này, hắn nghĩ tới mấy con đại hỏa long kia không thể sử dụng, nhưng mấy con tiểu hỏa long thì lại có thể.
Tháo hạng liên xuống, Hạ Nhất Minh chẳng hề do dự mở không gian của nó mà lấy ra một cái bình rượu. Hình dáng của cái bình rượu cũng chẳng có gì đáng phải để mắt. Nhưng không ai có thể ngờ được bên trong nó lại có máu của Kỳ Lân thú.Hạ Nhất Minh có thể khẳng định nếu để cho bộ tộc Đồ Đằng biết mình làm thế với Kỳ Lân thú thì chắc chắn bọn họ sẽ liều mạng đối với hắn. Khi đó, sự trả thù của họ chắc chắn sẽ liên miên không dứt là điều chắc chắn.
Nhẹ nhàng lắc đầu, Hạ Nhất Minh đặt bình rượu lên bàn. Sau đó, hắn xuất ra ngũ hành hoàn. Tay hắn vung nhẹ một cái, ngũ hành hoàn liền tỏa ra một vầng sáng bao phủ lấy bình rượu.
Hạ Nhất Minh không thể nào lấy Cửu Long lô đang nằm trong không gian của ngũ hành hoàn ra ngoài. Vì vậy mà chẳng còn cách nào khác là chỉ có thể đưa đồ vật vào trong đó mà thôi.
Hạ Nhất Minh giơ tay điểm một cái. Mười giọt máu Kỳ Lân thú nhất thời từ trong bình rượu bay lên. Hắn khống chế số lượng vừa đủ, không thừa không thiếu lấy một giọt.
Vầng ánh sáng màu đỏ trên ngũ hành hoàn nhất thời cuốn lấy mười giọt máu vào trong đó. Nắp Cửu Long lô từ tử mở ra. Mười giọt máu tươi chầm chậm chui vào bên trong.
Gần như cùng một lúc, tinh thần của Hạ Nhất Minh cũng chui vào trong Cửu Long lô.
Không gian bên trong nóng kinh người. Hạ Nhất Minh có thể nhìn thấy mấy giọt máu sau khi chui vào bên trong Cửu Long lô liền tập trung tại một chỗ. Màu sắc của chúng cũng đậm hơn rất nhiều. Hơi nóng trong Cửu Long lô từ từ tăng lên, khiến cho trống ngực Hạ Nhất Minh cũng tăng lên theo.
Mặc dù Lệ Nhã Tĩnh đã từng nói mười giọt máu của thánh thú có huyết mạch thần thú có thể ngưng tụ được một con hỏa long. Nhưng chuyện đó hắn chưa tự mình trải qua nên vẫn bán tín bán nghi.
Nhiệt độ trong Cửu Long lô không ngừng tăng lên. Mười giọt máu tươi hợp lại với nhau thành một giọt máu bắt đầu có một sự thay đổi kỳ diệu. Chúng giống như một cái lỗ hổng có thể hấp thu hơi nóng. Hơi nóng kinh người xung quanh bị chúng hấp thu tạo ra một cảnh tượng quỷ dị bên trong không gian của Cửu Long lô.
Cảnh tượng đó khiến cho Hạ Nhất Minh cũng phải dựng đứng cả tóc gáy. Hắn cảm ứng được một luồng áp lực tinh thần đang ép tới nơi này. Nó giống như có người nào đó đang liếc mắt nhìn về phía này mà sinh ra. Nhưng chỉ một cái liếc mắt đó cũng khiến cho Hạ Nhất Minh có cảm giác hãi hùng khiếp vía.Trong đầu hắn xuất hiện vô số suy nghĩ. Hắn có thể đoán được chắc chắn là do mấy con đại hỏa long ở bên trong Cửu Long lô cảm nhận được sự khác lạ nên mới liếc mắt về phía này. Cũng may, Hạ Nhất Minh ngưng luyện tiểu hỏa long đối với chúng cũng chẳng hề ảnh hưởng nên mới mặc kệ.
Hạ Nhất Minh thở phào một cái. Mặc dù mấy con quái vật kia không chịu giúp đỡ, nhưng vẫn cung cấp một chút không gian bên trong Cửu Long lô cho hắn. Lại còn cho phép hắn điều khiển hỏa long là đủ rồi.
Hơi nóng liên tục chui vào bên trong dòng máu. Từ từ, dòng máu bắt đầu chầm chậm tăng trưởng kích thước.
Hạ Nhất Minh tập trung toàn bộ tinh thần, chăm chú quan sát. Hắn có thể thấy được dòng máu bắt đầu biến thành một cái thân. Từ trên dần hiện ra móng vuốt, răng cùng cái với cái sừng. Con tiểu long lắc lắc cái đuôi, uốn lượn không hề có một mục đích.
Hạ Nhất Minh cảm thấy mừng rỡ. Thì ra, Lệ Nhã Tĩnh cũng không lừa hắn. Sử dụng mười giọt máu của Kỳ Lân thú quả có thể tạo ra được một con hỏa long. Tuy nhiên, hắn cũng chẳng thể đoán được nếu Lệ Nhã Tĩnh mà biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn có thể ngưng tụ được một con hỏa long thì sẽ như thế nào.
Mặc dù, Cửu Long lô quả thực có năng lực ngưng tụ máu thú thành hỏa long. Nhưng việc đó không phải cứ nói thành công là có thể thành công.
Ngay cả Lưu Ly động chủ tự mình động thủ thì cũng chỉ có xác suất bẩy phần thành công mà thôi. Hơn nữa, muốn ngưng luyện được hai con hỏa long thì Cửu Long lô phảng chế cũng phải mất tới hơn một tháng. Đồng thời trong quá trình đó phải quan sát một cách cẩn thận. Bất cứ lúc nào cũng phải sẵn sàng lấy chân khí mà điều chỉnh. Chỉ cần một chút bất cẩn là bao nhiêu công sức đều uổng phí.
Nhưng Hạ Nhất Minh tống mười giọt máu Kỳ Lân thú vào trong Cửu Long lô liền mặc kệ chúng tự do sinh sôi. Hơn nữa, chỉ mất mấy canh giờ đã ngưng tụ thành công. Chuyên như vậy mấy người Lệ Nhã Tĩnh không thể nào tưởng tượng nổi. Đây cũng là sự khác biệt lớn nhất giữa thần khí và thần khí phảng chế. Nó không chỉ có uy lực chênh lệch không thể nào tưởng tượng được mà ngay cả công năng phụ trợ cũng khác nhau một trời một vực.
Nhưng Hạ Nhất Minh đối với tất cả những điều đó cũng chẳng quan tâm. Hắn chỉ cần biết bản thân ngưng tụ hỏa long thành công là được rồi.
Dưới sự không chế của hắn, con tiểu hỏa long mới được sinh ra bên trong Cửu Long lô hết sức ngoan ngoãn. Hắn muốn nó bay về hướng đông thì nó chẳng dám bay lệch lấy một chút. Tóm lại, không chế được tiểu hỏa long khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy rất hài lòng. Trong lòng hắn thầm nhủ, nếu mấy con đại hỏa long cũng nghe lời như vậy thì tốt biết mấy.
Mới nghĩ tới mấy con đại hỏa long đó, Hạ Nhất Minh lại cảm thấy run run. Với thực lực của hắn bây giờ tốt nhất là không nên trêu chọc tới mấy con quái vật đó.
Sau khi bình tĩnh lại, Hạ Nhất Minh liền giơ tay điểm tiếp một cái. Mười giọt máu Kỳ Lân thú bay lên trời sau đó lại được vầng sáng màu hồng của ngũ hành hoàn bao phủ mà bay vào trong Cửu Long lô.
Lần thứ hai ngưng luyện cũng hết sức dễ dàng. Sau khi hấp thu hơi nóng, dòng máu liền biến thành một con tiểu hỏa long có kích thước giống hệt con trước.
Con hỏa long mới được sinh ra liền bay lượng bên trong không gian, trêu đùa nhau. Nhưng chúng cũng chỉ hoạt động trong một khu vực nhỏ mà không có ý định thăm dò chỗ khác.
Hạ Nhất Minh biết rằng việc đó có liên quan đến đám đại hỏa long kiêu ngạo có sắc trong Cửu Long lô. Trước khi mấy con tiểu hỏa long chưa ngưng tụ được đủ thực lực, bọn chúng chẳng dám khiêu chiến uy quyền của đại hỏa long.
Hạ Nhất Minh lại tiếp tục đưa máu của Kỳ Lân thú vào trong Cửu Long lô.

Chương 734: Quy xác bị đoạt

Ánh sáng trong động tỏa ra xung quanh, sau đó dần tiêu tán....
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy. Khuôn mặt hắn hết sức thỏa mãn.
Tuy nói máu của thánh thú Kỳ Lân thú bị dùng mất một nửa, nhưng có thể ngưng luyện được chín con tiểu hỏa long là Hạ Nhất Minh đã vui lắm rồi.
Trong lòng hắn cảm thấy nghi hoặc bởi lúc trước Lệ Nhã Tĩnh đã nói việc ngưng luyện hỏa long khiến cho hắn tưởng rằng muốn ngưng luyện thành công phải khó khăn lắm.
Nhưng thực tế thì cả quá trình lại hết sức đơn giản. Căn bản là hắn chẳng hề hao phí một chút sức lực. Mọi chuyện hoàn toàn diễn ra một cách hết sức tự nhiên, giống như nước chảy thành sông, cứ thế mà ngưng luyện ra chín con tiểu hỏa long.
Nếu chút suy nghĩ đó của hắn mà để Lưu Ly động chủ đại nhân biết thì vị cao thủ được xưng tựng là thiên hạ đệ nhất đoán tạo sư đương thời kia chắc chắn sẽ phải khóc đến ngất lên ngất xuống.
Từ khi lấy thi hài Thánh Long đại nhân ra ngoài, không gian bên trong hạng liên rộng hơn rất nhiều.
Sau khi tìm kiếm một lúc, Hạ Nhất Minh liền lấy ra được một cái xác rùa cực lớn. Cái xác rùa này là do trước khi hắn rời khỏi Luân Hồi chi địa đã dùng ánh sáng của ngũ hành hoàn thu lấy.
Mặc dù không hiểu tại sao trong Luân Hồi chi địa cái xác đó lại có thể hóa thành lưu quang để phi hành. Nhưng nếu bảo bối như thế mà rơi vào tay thì hắn muốn luyện chế nào thành một thứ phòng hộ thích hợp với bản thân.
Trước kia, Hạ Nhất Minh không biết làm thế nào đối với cái bảo bối như thế này. Nhưng sau khi học tập thuật đoán tạo của thần đạo, hắn đã tìm được một phương pháp luyện chế.
Huyền Quy là loại thần thú sống lâu nhất trên thế giới. Cho dù là mạnh như cự long trong truyền thuyết thì cũng không thể có được một thọ mệnh dài như nó.
Tất nhiên là có được một cuộc sống lâu như thế thì chúng cũng có một chuyện đó là số lượng Huyền Quy lại rất ít. Mà số lượng xác Huyền Quy lại càng hiếm hơn nữa. Nhưng nếu nói về năng lực phòng hộ thì trong thiên hạ không còn gì có thể mạnh hơn được với xác Huyền Quy. Cho dù thần khí Cửu Long lô thì cũng phải thiêu đốt nó vô số năm. Nếu không đừng mong mà làm cho nó có vấn đề.
Đồng thời, muốn đoán tạo được xác của Huyền Quy thì cũng chỉ có thể sử dụng thần khí Cửu Long lô mà thôi. Vầ phần hỏa lô khác của cao thủ thần đạo thì không thể trông cậy.
Xác Huyền Quy mặc dù khó luyện chế, nhưng một khi đã luyện chế thành công thành bộ giáp thì uy lực của nó sẽ hết sức to lớn. Có thể nói là có năng lực phòng hộ số một cũng chẳng có gì quá đáng.
Sở dĩ Hạ Nhất Minh muốn ngưng luyện chín con tiểu hỏa long chính là để luyện chế cái bảo vật này. Một khi luyện chế thành công thì ngay cả khi đối mặt với đỉnh cao của nhân đạo hắn cũng không có gì phải sợ.
Đương nhiên không có uy năng của thần đạo, hắn cũng không chắc có thể luyện chế được vật đó hay không.
Tay hắn khua nhẹ, một làn ánh sáng liền tỏa ra, đưa cái xác của Huyền Quy vào trong ngũ hành hoàn.
Sắc mặt của Hạ Nhất Minh đột nhiên thay đổi vì hắn cảm thấy kinh ngạc do sau khi cái xác chui vào năng lượng bên trong ngũ hành hoàn chợt có một sự thay đổi kỳ diệu. Ánh sáng ngũ hành bao quanh cái xác chợt lưu chuyển, giống như đang trao đổi với một loại lực lượng nào đó.
Hạ Nhất Minh biết ngay ở đây có một điều gì đó huyền bí.
Những đường nét trên cái xác hiện lên tạo thành một bức tranh quỷ dị. Mặc dù đó cũng chỉ là một cái xác, không thể phát ra lực lượng, nhưng do ảnh hưởng bởi chân khí trong ngũ hành hoàn những cái hoa văn đó liền hiện lên rõ ràng.
Hạ Nhất Minh tính toán trong đầu rất nhanh. Hai hàng lông mày của hắn hơi nhếch lên rồi bắt đầu quan sát cố gắng ghi nhớ lại những đường vân đó. Nhưng chỉ trong chốc lát, hắn đã biết những đường vân đó hết sức huyền ảo, cơ bản là khó có thể ghi lại.
Nhất thời, Hạ Nhất Minh chợt cảm thấy do dự. Hắn vốn muốn sử dụng cái xác để đoán tạo thành một bộ giáp phòng hộ. Nhưng sau khi thấy đám hoa văn kỳ dị trên thân nó, hắn lại có phần do dự. Có trời mới biết sau khi đưa cái xác vào trong Cửu Long lô nhưng cái hoa văn đó có còn tồn tại hay không.
Nếu mà nó biến mất thì chỉ sợ hắn muốn hối hận cũng chẳng kịp.
Thở dài một cái, Hạ Nhất Minh đang định thu hồi lại cái xác thì không gian trong ngũ hành hoàn chợt nảy sinh một sự biến hóa kỳ dị. Ánh sáng ngũ hành đang bao phủ quanh cái xác chợt tản ra, trở về vị trí vốn có của nó.Nhưng dưới sự quan sát của tinh thần, Hạ Nhất Minh cũng phải há hốc miệng mà không tin được vào cái mà mình nhìn thấy.
Thế giới trong ngũ hành là một cái thế giới kỳ dị. Năm loại năng lượng kết hợp với nhau giữ cho tiểu thế giới được thăng bằng.Tuy nhiên vào lúc này, trong tiểu thế giới lại xuất hiện một vầng ánh sáng năm màu. Đó là do ngũ hành lực kết hợp lại cùng một chỗ mà tạo ra.
Nhưng khiến cho kẻ khác sợ hãi đó chính là vầng ánh sáng đó cũng không phải tản ra xung quanh mà tập trung lại một chỗ với nhau, tạo thành một khối. Trên cái vầng sáng đó có vô số những hoa văn kỳ dị.
Hạ Nhất Minh đối chiếu một cách cẩn thận rồi có thể xác định được những cái hoa văn kỳ lạ đó chính là hoa văn trên xác của Huyền Quy.
Sự biến hóa khác thường đó khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy đau đầu. Hắn thở dài, không biết điều đó là tốt hay xấu. Nhưng hắn cứ thử khống chế xem thế nào. Hắn chầm chậm không chế cái xác đưa vào trong Cửu Long lô.
Một tiếng nổ điếc tai đột nhiên từ Cửu Long lô phát ra khiến cho Hạ Nhất Minh không khỏi hoảng sợ.
Cái hỏa hệ đệ nhất thần khí đó từ khi chui vào trong ngũ hành hoàn, mặc cho hắn có làm cách nào cũng không thể triệu hồi. Tuy nhiên, nó vẫn còn cho hắn sử dụng một chút uy lực của bản thân. Ngoại trừ điều đó ra, Cửu Long lô cũng không hề có bất cứ động tĩnh gì khác. Vậy mà bây giờ, nó lại chủ động phát ra âm thanh. Mặc dù âm thanh đó chỉ có trong không gian của ngũ hành hoàn nhưng cũng đủ khiến cho Hạ Nhất Minh phải kinh hãi.
Sau khi âm thanh đó vang lên, vầng ánh sáng vừa mới ngưng tụ trong ngũ hành hoàn cũng lập tức trở nên rực rỡ.
Vầng sáng tỏa ra ánh sáng tới từng ngõ ngách trong ngũ hành hoàn.
Hạ Nhất Minh có cảm giác lực lượng trong thế giới của ngũ hành hoàn đang ngưng tụ lại cùng một chỗ, bắt đầu đối kháng với Cửu Long lô. Điều đó khiến cho hắn biến sắc. Uy lực của ngũ hành hoàn lúc này cơ bản không phải đối thủ của Cửu Long lô thì làm sao có thể chống lại.
Suy nghĩ đó vừa mới có thì một sự biến hóa đã xảy ra khiến cho người ta phải kinh ngạc.
Nắp của Cửu Long lô chợt hé lên rồi hút luôn xác Huyền Quy vào bên trong. Sau đó nó lại bắt đầu giả câm giả điếc, mặc cho lực lượng của ngũ hành hoàn ở bên ngoài có thể nào đi chăng nữa cũng không quan tâm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh lắc đầu. Cũng may là hắn đã thấy rất nhiều thần tích nên cũng biết được những chuyện liên quan đến thần đạo rất khó giải thích. Vì vậy mà chỉ đành lắc đầu rồi bỏ qua.
Tiếp xúc với thần đạo càng nhiều, Hạ Nhất Minh càng hiểu rõ được một chân lý. Đó là uy lực của thần đạo và kỳ tích của họ là không thể tìm hiểu. Nếu cứ cố tình chìm vào nghiên cứu nó chắc chắn sẽ sa vào một mê cung không có lối thoát.Điều này tất nhiên là cũng do liên quan tới cảnh giới của con người. Nếu một ngày nào đó hắn có thể đặt chân vào thần đạo thì những phức tạp này chắc chắn hắn sẽ đi tìm lời giải.
Sau khi tinh thần tiến vào trong Cửu Long lô, Hạ Nhất Minh muốn đưa cái xác tới chỗ của chín con tiểu hỏa long. Mấy con tiểu hỏa long đó, hắn phải phí rất nhiều máu của Kỳ Lân thú mới ngưng luyện được nên không thể để cho lãng phí.
Dựa theo những gì mà thần đạo chi thi ghi lại thì chín con đại hỏa long cũng cần phải mất tới một năm rưỡi mới có thể luyện hóa được xác Huyền Quy. Như vậy thì mấy con tiểu hỏa long......
Hạ Nhất Minh nghĩ tới đây đành cười khổ. Có lẽ cứ để cho chúng từ từ mà thiêu đốt vậy. Nhưng sau khi tinh thần Hạ Nhất Minh tiến vào trong Cửu Long lô, hắn chợt ngẩn người. Bởi hắn bất ngờ không thể tìm ra được cái xác kia.
Phát hiện thấy điều đó khiến cho hắn toát mồ hôi. Bởi trong suy nghĩ của hắn thì chuyện như thế này chắc chắn không thể xảy ra.
Trống ngực hắn đập thình thịch. Hạ Nhất Minh cẩn thận quan sát xung quanh nhưng vẫn không thể tìm thấy cái xác ở đâu. Nếu như không phải hắn tận mắt nhìn thấy cái xác của Huyền Quy bị Cửu Long lô hút vào thì chắc chắn hắn sẽ nghĩ nó vẫn còn nằm trong thế giới của ngũ hành hoàn.
"Phừng"
Một ngọn lửa cực lớn vọt lên. Hơi nóng của nó đột nhiên tăng vọt.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn về phía đó. Tại một vị trí trong biển lửa mênh mông có ngọn lửa dưới dạng sinh vật đang nhảy múa. Khắp Cửu Long lô vì chúng mà trở nên rung động.
Khí thế phô thiên cái địa không thể tưởng tượng nổi tỏa ra. Chín con tiểu hỏa long giống như mấy đốm lửa nhỏ, ngay cả một chút cử động cũng không dám.
Hạ Nhất Minh vẫn há hốc miệng chăm chú nhìn vào tất cả những diễn biến đang xảy ra.
Bất chợt, Hạ Nhất Minh chợt thấy từ trong biển lửa, cái xác Huyền Quy chợt từ từ bay lên, lơ lửng giữa không trung.
Hai mắt Hạ Nhất Minh chợt tối sầm. Cuối cùng thì hắn cũng biết được cái xác của mình đi đâu. Hiển nhiên là chúng bị mấy con quái vật trong này nuốt lấy, không chịu nhả ra.
Biết được điều này, Hạ Nhất Minh giận điên người. Mấy con quái vật kia không chịu hỗ trợ, hắn đã không tính đến vậy mà còn dám chiếm đoạt bảo vật của mình. Hành vi của mấy con quái vật này đúng là không biết nể mặt người khác.
Huyền quy là một loại thần thú nên giá trị của nó rất lớn. Thậm chí còn hơn cả viên xá lợi thần đạo. Mấy con bá vương long trong Cửu Long lô không ngờ lại đoạt lấy nó. Điều đó khiến cho Hạ Nhất Minh nổi trận lôi đình.
Như cảm nhận được cơn giận của hắn, mấy con tiểu hỏa long cuối cùng cũng ngẩng cao đầu, rống lên nho nhỏ. Nhưng do mới sinh không lâu nên tiếng rống của mấy con tiểu hỏa long quá nhỏ. Cơ bản là chẳng thể kinh động tới mấy tên quái vật kia được.
Hạ Nhất Minh nhìn cái xác Huyền Quy đang lơ lửng trong ngọn lửa mà lòng đầy cảm xúc.
Tuy nhiên ngay lúc này, một con đại hỏa long liền liếc mắt nhìn hắn. Sau đó, nó há miệng phu ra một chút hỏa quang. Ánh sáng đỏ rực, xuyên qua tất cả mọi thứ, từ trong thế giới của ngũ hành hoàn bắn tới người Hạ Nhất Minh.
Thân thể hắn run rẩy mấy cái, tinh thần lập tức trở lại bản thể.
Khóe miệng của hắn có một vết máu nhàn nhạt, nhưng quái lạ là sự tức giận trên mặt hắn đã biến mất hết. Thay vào đó là một sự mừng rỡ

Chương 735: Nửa mừng nửa lo

Mặc dù cái con đại hỏa long trong Cửu Long lô đẩy hắn ra ngoài nhưng nó cũng đồng thời cho hắn một cái tin tức vừa vui mừng lại xen lẫn sợ hãi. Sau khi biết được tin tức đó cảm xúc của Hạ Nhất Minh thật sự khó có thể hình dung được.
Hiển nhiên là con hỏa long đã nói:
- Cái xác này chúng ta sẽ giúp nguyên luyện chế. - Chỉ một câu nói ngắn ngủi, không có bất kỳ giải thích. Nhưng cũng chỉ một câu nói đó lại khiến cho Hạ Nhất Minh vừa vui mừng xen lẫn sợ hãi. Thậm chí trong một phút hắn còn suýt khóc. Thì ra là mấy con quái vật kia cũng không đến mức độ ăn tất cả lông lẫn da không chịu thải ra lấy một chút, mà là chúng thải ra có lựa chọn.
Ngày xưa khi Hạ Nhất Minh đoán tạo thần binh cũng có vài thứ được coi là bảo vật trong mắt người thường nhưng trong mắt chín con đại hỏa long lại chẳng có chút hứng thú. Vì vậy mà bọn chúng khinh thường, mặc cho Hạ Nhất Minh có thỉnh cầu như thế nào cũng chẳng quan tâm.
Nhưng khi xác của thần thú Huyền Quy xuất hiện chui vào trong Cửu Long lô, chín con đại hỏa long liền chẳng chờ được nhanh chóng cướp đi. Thậm chí chúng còn không đợi Hạ Nhất Minh đồng ý mà đã bắt đầu đoán tạo.
Đến lúc này, Hạ Nhất Minh cũng hiểu được vừa rồi Cửu Long lô phát ra thanh âm đó không phải là khiêu khích. Đó là do mấy con đại hỏa long hưng phấn quá mức mà ra.
Những nghĩ lại thì với thực lực của ngũ hành hoàn hôm nay, cho dù thế nào cũng không đủ tư cách khiêu khích Cửu Long lô.
Hít một hơi thật dài, Hạ Nhất Minh đứng lên, sắp xếp lại một chút rồi đi ra ngoài. Sau khi đi ra, hắn cảm thấy kinh ngạc khi bảo trư và bạch mã lại không có ở trong động.
- Bách huynh! Chúng nó đâu rồi?
- Chúng nó ở bên ngoài.
- Tại sao chúng lại không vào đây? - Hạ Nhất Minh nói một cách bất mãn.
Nơi này mặc dù bí ẩn rất ít người lui tới. Nhưng để chúng ở bên ngoài nhiều lại chẳng biết có rước thêm tai họa hay không nữa.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không sợ rắc rối, nhưng nếu để cho người ta nghi ngờ nơi đây có bí mật thì từ nay về sau sẽ bị bọn họ để mắt tới. Mà như vậy thì cái được lại không đủ để bù cho cái mất.
Bách Linh Bát nói một cách thản nhiên:
- Bảo trưu bị đông lạnh một lần nên không dám vào nữa.
Hạ Nhất Minh hơi kinh hãi, hỏi:
- Tại sao lại đông lạnh?
- Ta đưa chúng tới phòng lạnh. Bảo trư chơi đùa trong đó, chạm phải chốt mở khẩn cấp khí đông lạnh nên bị biến thành băng. Mất một ngày mới thoát ra được nên nó sợ hãi không dám vào nữa.
Nét mặt Hạ Nhất Minh có chút tái đen. Không ngờ bảo trư lại bị đóng băng suốt một ngày. Cũng may đây là bảo trư. Chứ nếu nó mà là trư thật thì hôm nay chỉ còn cách nướng thị mà ăn.
- Bách huynh! Tại sao lại đưa chúng vào trong phòng lạnh?
- Là ngươi nói.
Hạ Nhất Minh chớp chớp mắt, nghi hoặc hỏi lại:
- Ta nói lúc nào?
- Ngươi nói đưa chúng đến chỗ nào mà chúng chưa nhìn thấy bao giờ. - Bách Linh Bát nói.
Hạ Nhất Minh cứng lưỡi mất một lúc không nói được gì. Sau đó, hắn lắc đầu rồi xoay người đi theo Bách Linh Bát ra ngoài. Nét mặt hắn hơi mỉm cười. Đây mới là Bách Linh Bát mà hắn vẫn quen thuộc. Mấy ngày qua mặc dù không dài lắm nhưng không thấy gã trước mặt, hắn cảm thấy có chút thiêu thiếu.
Sau khi ra khỏi sơn động, bảo trư và bạch mã cùng mừng rỡ. Bảo trư liền nhảy ngay vào lòng Hạ Nhất Minh bắt đầu thuật lại cho hắn nghe thành tích ác độc của Bách Linh Bát.
Hạ Nhất Minh cười tủm tỉm, an ủi bảo trư. Sau đó, hắn vung tay lên rồi tất cả mọi người cùng đi về Hạ gia trang. Trong lúc đi trên đường, Hạ Nhất Minh liền phát hiện được một chuyện hết sức thú vị.
Bảo trư đã quên mất chuyện lúc trước lại bò tới trên lưng Bách Linh Bát. Còn bạch mã Lôi Điện thì lại càng thêm kính sợ đối với Bách Linh Bát. Biểu hiện của hai con thú hoàn toàn trái ngược khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy rất thú vị.
Duyên phận đúng là một thứ không có đạo lý.
Trong hậu viện của Hạ gia trang ở Thái Thương huyện. Sở Hao Châu đang ngồi trong một ngôi đình. Cách đó không xa, Triển Đông Thành đang cung kính dẫn một vị lão nhân tiến vào. Nhưng người khác thấy cảnh đó đều cố đoán thân phận lão nhân.
Mặc dù, Triển Đông Thành không phải là đệ tử Hạ gia. Nhưng địa vị của hắn ở Hạ gia trang cũng rất đặc biệt. Ngay cả con của mấy vị gia chủ cũng phải xưng huynh gọi đệ đối với hắn. Hơn nữa, ánh mắt bọn họ lại có một chút hâm mộ đối với hắn. Nhưng hôm nay, hắn lại tự mình đi ra ngoài để đón người. Như vậy thì thân phận của người này hiển nhiên là cao quý không cần phải nói.
Những người trong Hạ gia trang mặc dù biết được tin tức. Nhưng vị lão nhân kia tới bái kiến Sở Hao Châu nên bọn họ cũng chẳng dám ngăn cản. Có chăng thì chỉ phỏng đoán mà thôi.
Nếu Sở Hao Châu đồng ý cho họ biết thì chắc chắn bọn họ sẽ biết. Nhưng nếu không muốn thì cho dù có ăn gan gấu bọn họ cũng không dám hỏi.Sở Hao Châu đứng lên, cười nói:
- Lão đệ ngươi tới nhanh như vậy chẳng lẽ không quay về Đại Thân hay sao?
Ngày xưa, mặc dù lão đồng ý với Đặng Triệu Thần chế tạo cho hắn một thanh thần binh, nhưng lại yêu cầu hắn phải ở bên cạnh ba năm. Lão biết chắc chắn Đặng Triệu Thần sẽ tới Hạ gia trang, nhưng cũng phải xử lý xong chuyện ở Đại Thân mới tới.
Đặng Triệu Thần ôm quyền, nói:
- Sở huynh! Tiểu đệ luôn phiêu bạt khắp nơi, không có nơi ở cố định. Đại Thân tuy lớn, nhưng cũng không có nhà của tiểu đệ.
Sở Hao Châu nghe thế ngẩn người. Ánh mắt hắn không khỏi kinh ngạc. Đặng Triều Thần thầm nghĩ trong lòng, lão nhân thật nhạy bén. Nhưng hắn cũng chẳng ngập ngừng mà nói thẳng luôn:
- Tiểu đệ đến đây là được Hạ huynh ủy thác đem ba vật này giao cho Sở huynh.
Hắn vừa nói vừa lấy một cái hộp đang đeo trên lung, cung kính đặt trên bàn.
Sở Hao Châu hết sức ngạc nhiên. Trong lòng lão thầm mắng, Hạ lão đệ lại làm cái gì không biết?
Mở cái hộp ra, bên trong có ba cái hộp với kích thước khác nhau. Sở Hao Châu mở ra từng cái một. Từ từ, nét mặt lão có chút cổ quái.
Hai mắt Đặng Triệu Thần nhìn thẳng về phía trước, không hề có ý định nhìn trộm. Mặc dù, hắn cũng tò mò không biết bên trong mấy cái hộp có thứ gì. Nhưng nếu muốn mở ra xem thì trên đường đi hắn có không biết bao nhiêu là cơ hội.
Một lúc sau, Sở Hao Châu trầm giọng hỏi:
- Đặng huynh! Trước khi ngươi tới đây, Hạ lão đệ có nói gì không?
Đặng Triệu Thần khẽ cười, nói:
- Hạ huynh nói rằng Hạ gia trang có phong cảnh rất đẹp. Hơn nữa, hắn đã cho phép Đặng mỗ được ở đây.
Sở Hao Châu là một người như thế nào cơ chứ? Mới nghe đến đó, lão đã hiểu ngay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hắn cất tiếng cười to, nói:
- Hay cho Hạ lão đệ, hay cho....Đặng lão đệ.
Hạ Nhất Minh cho phép Đặng Triệu Thần ở đây so với việc cho Đặng Triệu Thần ở bên cạnh Sở Hao Châu ba năm là hoàn toàn khác nhau. Có điều, với bao nhiêu kinh nghiệm như Sở Hao Châu thì nghe thấy vậy liền hiểu ngay.Đặng Triệu Thần cũng mỉm cười. Một lúc sau, hắn mới nghiêm mặt, nói:
- Sở huynh! Sau này, xin được chỉ giáo nhiều hơn.
Sở Hao Châu vội vã khoát tay, nói:
- Ngươi đã có lựa chọn như vậy thì sau này chúng ta chính là người một nhà. Người một nhà thì không cần phải khách sáo. - Lão chỉ tay vào ba cái hộp trên bàn, nói:
- Người có biết trong ba cái hộp có vật gì hay không?
Đặng Triệu Thần gật đầu nói:
- Tiểu đệ chỉ giúp Hạ huynh mang đồ vật đến mà thôi. Còn trong đó có vật gì thì tiểu đệ chỉ cần không làm mất là được. Ngoài ra cũng không quan tâm.
Hắn nói những lời này hoàn toàn thực tâm. Sở Hao Châu hài lòng, gật đầu mở cả ba cái hộp gỗ.
Trong ba cái hộp đặt ba vật khác nhau. Một cái hộp gỗ bên trong có một khối sắt màu đen. Một cái hộp gỗ bên trong có bốn hạt châu tỏa ra ánh sáng. Còn cái hộp dài nhất thì bên trong có một đoạn dây leo.
Đặng Triệu Thần cũng là một vị tôn giả nên nhãn lực cũng không phải kém. Sau khi nhìn một lúc, nét mặt hắn liền thay đổi.
Hắn đã nhận ra bốn viên cầu kia chính là nội đan của linh thú. Tuy nhiên, năng lượng của chúng tỏa ra rất mạnh khiến cho người ta phải sợ hãi. Hắn không thể nghĩ ra được là loại linh thú gì mà lại có nội đan mạnh đến vậy.
Về phần đoạn dây leo bên trong cái hộp dài, hình như là một loại thuộc về Mộc hệ chí bảo trong truyền thuyết. Mặc dù hắn cũng không biết khối sắt kia là cái gì. Nhưng chỉ cần nhìn hai loại kia cũng có thể đoán ra giá trị của nó cũng chẳng hề kém.
Sắc mặt hắn hơi thay đổi. Không ngờ, Hạ Nhất Minh lại cho hắn cầm những thứ quý báu đến vậy.
Sở Hao Châu cầm cái hộp dài nói:
- Đây là Thanh Thiên đằng ở Đông Hải bồng lai tiên đảo. Tuổi của nó khoảng chừng ba nghìn năm. Có thể xem như là hàng đầu trong các loại thiên địa chí bảo hệ Mộc.
Đặt cái hộp xuống, hắn chỉ vào viên cầu nói:
- Đây chính là nội đan của một con Thủy thánh thú ở Đông Hải. Ngày xưa, lão phu cùng với Hạ huynh đệ liên thủ rồi giết chết nó. - Dừng lại một chút, cuối cùng hắn cầm khối sắt lên, đưa cho Đặng Triệu Thần, cười nói:
- Ngươi đoán đây là cái gì?
Sau khi nghe xong lai lịch của hai cái vật kia, Đặng Triệu Thần cảm thấy chấn kinh. Thanh Thiên đằng cũng không nói, nhưng nội đan của Thủy thánh thú thì chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Cái loại vật đó, hắn mà đụng phải thì chỉ sợ cũng phải bỏ chạy trối chết chứ đừng nói đến chuyện giết nso mà lấy nội đan.
Thuận tay đón lấy khối sắt trong tay Sở Hao Châu, tay hắn liền trầm ngay xuống vì nặng. Lúc này, hắn mới biết trên đường đi, cái hộp nặng như thế thì ra là do đựng thứ này.
Một ý nghĩ trong đầu chợt đến, hắn biến sắc nói:
- Huyền Thiết?
Sở Hao Châu cất tiếng cười to, nói:
- Lão đệ kiến văn quả là rộng rãi. Nó đúng là huyền thiết.
Tâm niệm Đặng Triệu Thần thay đổi thật nhanh. Hắn nhớ tới lúc sắp chia tay, Hạ Nhất Minh từng nhắc tới công pháp của hắn liền hiểu ra ngay.
Sở Hao Châu nhíu mày. Hắn gõ gõ xuống bàn, nói:
- Cái tên tiểu tử kia hiển nhiên là muốn ta dùng mấy cái này để đoán tạo thần binh cho ngươi. Nhưng hắn muốn nói đoán tạo là có thể đoán tạo dễ như vậy hay sao?
Đôi môi Đặng Triệu Thần có chút run run. Tâm tình vốn phẳng lặng của hắn cho đến lúc này đã không còn giữ được bình tĩnh nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, nhất thời cảm thấy sự lựa chọn của mình không hề có gì phải nuối tiếc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau