VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 711 - Chương 715

Chương 711: Tu vi của Bách Linh Bát là Cửu Cửu Trọng Thiên?

Vào lúc này, vầng sáng đó còn chói lọi hơn ngũ thải quang mang rất nhiều. Tất cả mọi người đều cảm thấy thất kinh, cùng nhau nhìn về phía đó.
Trên người bạch mã Lôi Điện cũng có một lớp lôi điện màu tím. Lôi điện bao phủ lấy toàn bộ thân thể của nó và bảo trư. Thực ra, ngay khi ngũ hành quang mang sáng lên, trên người bạch mã Lôi Điện cũng xuất hiện một vầng sáng bảo hộ, bao phủ nó và bảo trư vào bên trong. Mặc dù, ánh sáng ngũ hành của Hạ Nhất Minh rất mạnh, nhưng muốn phá được phòng ngự của bạch mã Lôi Điện chắc chắn là chuyện không thể.
Còn Bách Linh Bát thì lại chẳng cần phải nói. Trước đó, trên người hắn cũng chẳng hề có bất cứ một tia sáng. Nhưng cho dù Hạ Nhất Minh có tán phát bao nhiêu luồng sáng đi chẳng nữa thì cũng chẳng thể uy hiếp được hắn. Tất cả luồng sáng chiếu tới thân thể hắn chẳng khác nào đang tắm rửa cho cơ thể Bách Linh Bát.
Khi đó, mặc dù mọi người đang phải cố gắng ứng phó với công kích điên cuồng của Hạ Nhất Minh, nhưng khóe mắt vẫn có thể nhìn thấy. Mà bất cứ ai thấy điều đó cũng phải giật mình.
Không cần bất cứ thứ gì phòng ngự mà có thể tiếp được ngũ hành quang mang của Hạ Nhất Minh. Thậm chí, ngay cả quần áo cũng không có vấn đề gì thì thực lực của hắn sâu tới đâu?
Cũng bởi vì biểu hiện của hắn cao thâm như vậy, nên Kim Chiến Dịch mới có thể vào lúc cuối cùng phó thác hy vọng cho Bách Linh Bát.
Vào lúc này, sau khi nghe thấy tiếng hét của Kim Chiến Dịch, trên người Bách Linh Bát chợt tỏa ra một vầng sáng kỳ lạ. Hơn nữa, quang mang từ từ áp súc, cuối cùng ngưng tụ trên người hắn thành một bộ áo giáp toàn thân.
Sau khi bộ giáp được ngưng tụ xong, hình ảnh của một vị chiến sĩ thời thượng cổ xuất hiện trước mặt mọi người. Trên người chiến sĩ chẳng có một chút khí thế, giống hệt như một kẻ không biết võ công. Bộ áo giáp toàn thân của hắn trông rất buồn cười.
Nhưng ở đây làm gì có ai đủ can đảm cười nhạo hắn cơ chứ? Cho dù là một chút ý nghĩ chê bai cũng không hề có.
Bọn họ yên lặng nhìn vị cường giả có thể đánh bị Thần Toán tử đại nhân, xem hắn có thể chế ngự Hạ Nhất Minh như thế nào.
Bách Linh Bát nhanh chóng lao về phía vầng sáng đang bọc lấy Hạ Nhất Minh bay lên cao.
Từ thân thể Hạ Nhất Minh, ngũ thải quang mang tỏa ra rất mạnh. Càng tới gần cơ thể hắn, uy lực của nó lại càng mạnh thêm.
Ngay cả Kim Chiến Dịch có thực lực như vậy cũng không dám lại gần bên cạnh Hạ Nhất Minh. Bởi vì lực lượng xuyên thấu của nó quả thực quá mạnh.
Nhưng Bách Linh Bát chẳng thèm để ý tới điều đó. Hắn cứ thế mà lao tới, để mặc cho ánh sáng chiếu lên người. Tuy nhiên, ngũ hành quang mang lại không thể phá hủy được bộ áo giáp trên người hắn. Ngay cả một vết xước cũng không có.
Thực lực tới mức độ này đúng là không thể tưởng tượng nổi. Trong lòng mỗi người đều xuất hiện một sự nghi hoặc. Chẳng lẽ thực lực của hắn còn mạnh hơn cả thần khí ngũ hành hoàn phảng chế hay sao?
Bách Linh Bát cứ thế bước đi. Giống như trên không trung có một cái cầu thang, cứ vậy mà đưa hắn lên cao. Hắn cứ vậy mà bước trên hư không. Theo bước chân, khoảng cách giữa Bách Linh Bát và Hạ Nhất Minh càng lúc càng gần.
Đến lúc này, mọi người mới hiểu được ý định của hắn. Hiển nhiên là hắn định sử dụng áo giáp bằng chân khí để chống lại ánh sáng từ ngũ hành hoàn của Hạ Nhất Minh.
Sau khi mọi người hiểu được điều đó, trong lòng mỗi người cũng đều không tin. Áo giáp bằng chân khí làm sao có thể so sánh với ánh sáng của thần khí phảng chế cơ chứ?
Một suy nghĩ động trời chợt xuất hiện trong đầu mỗi người. Sắc mặt bọn họ trở nên vô cùng khó coi. Kể cả là Kim Chiến Dịch cũng thế. Lúc này, ánh mắt của họ nhìn Bách Linh Bát tràn ngập một sự sợ hãi.
Dưới ánh mắt khó tin của mọi người, cuối cùng Bách Linh Bát đã tới bên cạnh Hạ Nhất Minh. Hắn giang hai tay, cứ vậy mà ôm lấy gã. Chẳng cần bất cứ chiến kỹ. Chẳng cần phải giao đấu đến long trời lở đất. Chỉ giống như hai bằng hữu tri giao gặp mặt liền ôm nhau một cái.
Động tác của Bách Linh Bát cũng không nhanh. Trên người hắn cũng chẳng lộ ra một chút hơi thở, chẳng khác nào một khúc gỗ. Chỉ khác ở chỗ, cục gỗ đó có thể di động được mà thôi.
Do mất đi thần trí, hoàn toàn dựa vào bản năng nên Hạ Nhất Minh coi như không nhìn thấy khúc gỗ đó. Trước khi bị nó ôm lấy, hắn vẫn chẳng có một chút phản ứng. Chỉ tới khi Bách Linh Bát ôm chặt lấy hắn, Hạ Nhất Minh mới bắt đầu có sự phản ứng mạnh mẽ.
Quang mang trên người hắn tăng mạnh. Ngũ hành quang mang hóa thành từng lưỡi dao sắc bén, cắt qua người Bách Linh Bát. Tất cả khí thế và uy lực lớn nhất đều đổ vào người hắn.
Cho dù đứng xem, nhưng mọi người vẫn cảm thấy sởn tóc gáy. Uy lực của ngũ hành quang mang lại tăng thêm một bậc, khiến cho người ta phải e ngại.Nhưng cho dù Hạ Nhất Minh có công kích mạnh đến mấy thì khi gặp phải áo giáp của Bách Linh Bát liền biến mất không hề thấy dấu vết.
Mặc dù cái áo giáp của hắn rõ ràng sử dụng chân khí để tạo thành, nhưng sự bền vững của nó lại đạt tới một mức độ khó tin. Ngoại trừ những tia lửa bắn ra xung quanh, cũng chẳng còn bất cứ một thứ gì khác.
Trong lòng Kim Chiến Dịch trầm xuống. Trong đầu hắn chỉ có một ý niệm duy nhất...
Cửu Cửu Trọng Thiên. Cũng chỉ có cái loại cao thủ đứng ở đỉnh cao của nhân đạo đó mới có thể chẳng thèm để ý tới công kích của cường giả Ngũ Khí Triều Nguyên.
Không ngờ tu vi của Bách Linh Bát lại cao như vậy.
Sau lưng của hắn ướt đẫm mồ hôi. Tuy vậy vẫn có một điều khiến cho hắn không hiểu. Cửu Cửu Trọng Thiên đứng trên đỉnh của nhân đạo, đều là đại cao thủ phản phác quy chân. Nhưng quang mang trên người Bách Linh Bát rõ ràng có bảy màu. Chẳng lẽ hắn vẫn là một vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên?
Hai thân hình từ giữa không trung từ từ hạ xuống. Hạ Nhất Minh mất đi thần trí chỉ biết dùng ngũ hành hoàn mà đánh lên người Bách Linh Bát, chứ chẳng hề quan tâm tới việc bay lên nữa.
Vì vậy mà Bách Linh Bát dễ dàng lôi hắn xuống.
- Làm thế nào đây? - Thanh âm của Bách Linh Bát lạnh lùng vang lên.
Kim Chiến Dịch giật mình. Nhưng chợt sực tỉnh bởi Bách Linh Bát đang nói với hắn. Nhưng hắn lại nhíu nhíu mày, không dám mở miệng.
"Một vị gần đạt tới Cửu Cửu Trọng Thiên như ngài chẳng lẽ lại cần ta phải dạy cho hay sao?" - Chỉ có điều những lời đó cho dù thế nào cũng không dám nói ra bằng miệng.
Như không đợi được Kim Chiến Dịch tỉnh táo, Bách Linh Bát lại hỏi tiếp:
- Kim Chiến Dịch! Bây giờ chúng ta phải làm sao?
Sắc mặt mọi người càng thêm cổ quái. Cảm giác khi thấy một vị tôn giả đi hỏi một tên tiên thiên cường giả về việc tu luyện đúng là không thể diễn tả được bằng lời.Kim Chiến Dịch cố gắng nuốt nước bọt, nói:
- Để Hạ huynh đệ ngủ một giấc là xong.
Bách Linh Bát gật đầu. Hắn giơ tay nhẹ nhàng gõ lên đỉnh đầu Hạ Nhất Minh một cái.
Mặc dù quang mang trên người Hạ Nhất Minh tỏa ra chói mắt. Nhưng Bách Linh Bát ra tay cũng hết sức xảo diệu. Hắn dùng sức hoàn toàn vừa đủ. Năng lực tính toán như vậy, không hề kém Hạ Nhất Minh một chút nào.
Hạ Nhất Minh khẽ giẫy nhẹ một cái rồi thở ra một hơi thật dài. Ánh mắt ngơ ngẩn của hắn cuối cùng cũng nhắm lại, hôn mê.
Kim Chiến Dịch thở dài một hơi. Ngay sau đó, tất cả mọi người cũng chẳng ai bảo ai mà đồng loạt thở phào. Vô số suy nghĩ xuất hiện trong đầu bọn họ. Đối mặt với những diễn biến hôm nay cũng đủ cho họ nảy sinh thêm một số cảm giác mới.
Vào lúc này, ánh mắt của bất cứ ai nhìn một cặp Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát cũng chỉ có một sự hâm mộ và hoảng sợ.
Hạ Nhất Minh thành công quang hóa thần binh, bước được một chân vào cảnh giới đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên là một chuyện đáng mứng. Nhưng biểu hiện của Bách Linh Bát lại càng khiến cho mọi người rung động.
Mặc dù, hắn chưa xuất ra khí thế mạnh mẽ của cao thủ đỉnh cao của nhân đạo. Nhưng từ uy lực áo giáp ngưng tụ bởi chân khí của hắn cũng có thể thấy được thực lực hơn xa tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên. Giống như cũng có thể liều mạng với cường giả đỉnh phong của nhân loại.
Vì thế mà ánh mắt mọi người nhìn hắn hoàn toàn kính sợ. Hơn nữa, nghĩ tới việc Bách Linh Bát có thể thắng được Thần Toán tử đại nhân lại càng thêm cung kính.
Bách Linh Bát nhẹ nhàng đặt Hạ Nhất Minh lên trên mặt đất, sau đó lẳng lặng đứng đợi.
Kim Chiến Dịch nhíu mày. Hắn cẩn thận bước tới, kéo cánh tay của Hạ Nhất Minh mà xem mạch. Một lúc sau, hắn liền mỉm cười. Mặc dù Hạ Nhất Minh bị đánh ngất nhưng hơi thở trong cơ thế hắn đang từ từ trở nên bình ổn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nếu hắn đoán không nhầm thì Hạ Nhất Minh cũng chẳng phải bị tẩu hỏa nhập ma. Do tinh thần hắn xuất hiện vấn đề nào đó mà thôi. Cũng vì thế mới khiến cho vô tình lộ ra sát khí, đồng thời dưới sự vây công của mọi người mà lĩnh ngộ được việc quang hóa.
Tất cả mọi việc xảy ra hoàn toàn tức cười. Hơn nữa, chúng đều diễn biến một cách hết sức trùng hợp. Nếu chỉ có một chút khác biệt thì Hạ Nhất Minh cũng không thể thành công quang hóa được thần binh. Có lẽ chuyện thế này cũng là độc nhất vô nhị trên thế gian. Cho dù cố gắng đến mấy cũng không thể tái hiện lại được chuyện như thế.
Thấy Kim Chiến Dịch nở nụ cười, Ngả Văn Bân cũng thở phào một cái. Đưa mắt nhìn quang cảnh bừa bãi xung quanh, trong lòng hắn chẳng hề cảm thấy tiếc.
Chỉ cần có thể khiến cho Hạ Nhất Minh quang hóa thần binh thành công thì mất một cách rừng nhỏ có đáng là cái gì.
Ánh mắt hắn càng lúc càng sáng ngời. Nhưng vào lúc này, Hạ Nhất Minh cũng mới chỉ có thể xem là một nửa đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên. Bởi vì hắn quang hóa cũng không phải thần binh thứ hai mà chính là bản mệnh thần binh của bản thân. Chuyện này không một ai có thể lý giải nổi.
Nhưng nếu đã có thể quang hóa thành công một thanh thì tất cả mọi người đều tin thanh thứ hai cũng chẳng khó khăn lắm.
Việc trở thành đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên đối với Hạ Nhất Minh cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh đang hôn mê cũng rên nhỏ một tiếng. Hắn lắc đầu, cố gắng mở hai mắt ra...

Chương 712: Nghi hoặc

Đưa tay sờ gáy, Hạ Nhất Minh cảm thấy đầu rất đau. Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh. Đến lúc này hắn mới hoàn toàn tỉnh táo. Hơn mười bốn vị tôn giả có mặt trong cứ điểm đang đứng quanh nhìn hắn chằm chằm.
Một người vừa mới tỉnh táo lại, đột nhiên phát hiện bản thân bị hơn mười vị tôn giả nhìn như thế, thì cho dù kẻ đó có là ai đi chăng nữa cũng không kịp thích nghi.
Cũng may, Hạ Nhất Minh cũng không phải là Chu Thất Bát nếu không vào lúc này cũng chẳng có sức mà đứng lên. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Kim huynh! Bách huynh! Có chuyện gì vậy? - Hạ Nhất Minh hoài nghi hỏi.
Đứng bên cạnh hắn chính là Kim Chiến Dịch và Bách Linh Bát. Cũng chỉ có hai người họ là gần với hắn nhất.
Kim Chiến Dịch cũng không nói chuyện. Bách Linh Bát tiến tới trước mặt Hạ Nhất Minh, hắn giơ hai ngón tay ra trước mặt hỏi:
- Bao nhiêu?
- Hai. - Hạ Nhất Minh ngạc nhiên trả lời.
Bách Linh Bát lại giơ bốn ngón tay lên:
- Đây?
- Bốn. - Hạ Nhất Minh ngơ ngác nói nhanh.
Bách Linh Bát hài lòng gật đâu. Hắn bỏ tay xuống, nói:
- Bình thường rồi.
Nét mặt Hạ Nhất Minh ngơ ngác không hiểu có chuyện gì xảy ra. Kim Chiến Dịch vốn đã coi Bách Linh Bát như một nhân vật đỉnh cao của nhân đạo, nên nếu gã đã nói thế thì chắc chắn không thể nhầm lẫn được. Vì vậy, hắn kéo Hạ Nhất Minh về phía mình, đưa mắt nhìn một lượt rồi hỏi:
- Hạ huynh! Ngươi cảm thấy thế nào?
Hạ Nhất Minh giạt mình. Bách Linh Bát biểu hiện quái dị cũng mặc nhưng vì sao Kim Chiến Dịch cũng như thế? Nhất thời hắn nhớ tới khi mình tỉnh dậy, quang cảnh xung quanh hết sức bừa bãi, liền mơ hồ đoán rằng việc này có liên quan tới mình.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh kiểm tra lại cơ thể. Sau khi chân khí lưu chuyển một vòng nét mặt hắn cảm thấy hết sức vui mừng.
Hắn cảm giác được một cách rõ ràng kinh mạch trong cơ thể đã có một sự thay đổi rất lớn. Nếu như trước kia, khi hắn cảm nhận bên trong cơ thể có thể thấy được mức độ dẻo dai của chúng. Nhưng lúc này, hắn không còn thấy có cảm giác đó nữa.
Kinh mạch của hắn như bị hòa tan, không còn cảm giác tồn tại. Nhưng sự thay đổi đó đối với hắn như chẳng có gì ảnh hưởng. Nếu không phải hắn tập trung cảm nhận thì chỉ sợ cũng chẳng nhận ra điều đó.
Chân khí trong cơ thể tiếp tục lưu chuyển một lát, hắn mới cảm giác được sự tồn tại của kinh mạch. Nhưng lúc này, mức độ chứa đựng chân khí của nó so với trước kia đã có một sự thay đổi long trời lở đất.
Hạ Nhất Minh nhíu mày. Thân thể của chính mình đột nhiên có sự thay đổi như thế khiến cho hắn nhất thời có cảm giác không yên. Mặc dù, hắn có cảm giác không có gì xấu. Nhưng bất luận kẻ nào sau khi tỉnh lại mà đột nhiên lại cảm nhận được sự khác lạ như thế cũng đều không thể bình tĩnh được.
Kim Chiến Dịch lo lắng hỏi:
- Hạ huynh! Có cái gì khác thường hay không?
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Kinh mạch của ta không giống như bình thường.
Hắn vốn định nói thêm rằng vấn đề nhỏ này mình có thể giải quyết. Nhưng mấy lời đó không thể nào nói ra ngoài được. Kinh mạch trong cơ thể không hiểu tại sao lại biến mất, thay thế vào đó là một loại khác. Loại chuyện như thế này, cho dù thế nào cũng không thể nói là nhỏ.
Hai mắt Kim Chiến Dịch tỏa sáng, nói:
- Kinh mạch của ngươi đã bị quang hóa toàn bộ?- Quang hóa? - Hạ Nhất Minh giật mình, cảm ứng lại một chút. Hắn thầm khen Kim Chiến Dịch dùng từ đó quả thực hết sức chính xác.
Kinh mạch của hắn quả thật đã bị quang hóa. Chân khí lưu chuyển trong kinh mạch sẽ có được tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều.
Hắn mấp máy môi, ánh mắt có phần hoài nghi. Với trí tuệ của hắn, sau khi bản thân kích thích sự phẫn nộ trong lòng lên tới mức cao nhất liền bị mất đi sự tỉnh táo. Sau khi tỉnh lại, không biết tại sao mọi người lại nhìn hắn với ánh mắt như thế. Nếu không có chuyện gì thì chắc chắn chẳng ai lại đi nhìn hắn như vậy.
Hắn quay đầu nhìn quanh, trong lòng cảm thấy lo lắng, hỏi:
- Kim huynh! Ở đây có chuyện gì xảy ra?
Kim Chiến Dịch dở khóc, dở cười nói:
- Ngươi không nhớ rõ hay sao?
Hạ Nhất Minh lắc đầu, trầm giọng nói:
- Quả thực đệ không nhớ rõ. Chẳng những không biết nơi này xảy ra chuyện gì mà cũng không rõ tại sao kinh mạch trong cơ thể lại trở nên như vậy.
Đôi môi Kim Chiến Dịch có chút run run nhìn nét mặt Hạ Nhất Minh. Trong lòng hắn vô vàn cảm xúc. Không ngờ ngay cả chuyện quang hóa thần binh mà hắn cũng không nhớ rõ.
Vào lúc này, tất cả những người đứng xung quanh cũng thầm than trong lòng. Nhớ tới việc Hạ Nhất Minh mất đi sự tỉnh táo nhưng vẫn có thể thi triển Thần Toán thuật một cách xuất thần nhập hóa. Sau đó, hắn lại còn quang hóa thần binh thành công, khiến cho lồng ngực mọi người lại đập thình thịch.
Kim Chiến Dịch thở dài một tiếng, nói:
- Hạ huynh đệ! Đánh cuộc giữa hai chúng ta, ta là người thua.
Hạ Nhất Minh ngơ ngác hỏi lại:
- Chúng ta đánh cuộc cái gì?
- Trở thành tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên. - Kim Chiến Dịch chầm chậm nói từng chữ một.Hạ Nhất Minh há to miệng. Hắn nhớ lại cái cảm giác về kinh mạch trong cơ thể vừa rồi, hai mắt tỏa sáng, nói:
- Ta quang hóa thần binh rồi hay sao?
Kim Chiến Dịch chậm rãi gật đầu. Ánh mắt hắn có chút mất mát nhưng đồng thời có cả sự vui mừng vì bằng hữu có thể đột phá.
Trái tim Hạ Nhất Minh đập thình thịch. Vào lúc này, tai hắn chẳng còn nghe thấy thứ gì xung quanh. Tinh thần hắn đã rơi vào một trạng thái cực kỳ hưng phấn. Mất một lúc, Hạ Nhất Minh mới cố gắng kìm chế bản thân mà bình tĩnh lại.
Bất cứ một người tu luyện nào trên thế giới, sau khi tỉnh dậy lại biết rằng trong giấc ngủ mình đã trở thành một cường giả tiên thiên thì cái cảm giác sung sướng đó chắc chắn là không thể tả nổi.
Mà vào lúc này, Hạ Nhất Minh có thể quang hóa thần binh. Khó khăn của việc này còn khó hơn việc từ hậu thiên tiến lên tiên thiên gấp trăm ngàn lần. Vì vậy, sau khi hắn xác nhận bản thân không nghe lầm thì niềm vui lại càng gấp bội.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh nhắm mắt, lẳng lặng cảm giác sự thay đổi trong cơ thể. Trong kinh mạch đã quang hóa đang cuồn cuộn một thứ lực lượng vô cùng vô tận. Mỗi một cái tế bào có cảm giác hết sức thư thái. Đấy cũng là do thứ lực lượng mạnh mẽ mới được sinh ra kích thích khiến cho hắn có được cảm giác như vậy.
Hắn bình tĩnh xuất ngũ hành hoàn trong đan điền ra cầm trên tay. Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời. Quả nhiên vụ hóa thần binh không thể so sánh với nó. Mặc dù sự thay đổi chỉ cách nhau một chút mà thôi, nhưng một chút nho nhỏ đó cũng đủ để quyết định thành bại trong cuộc đời.
Trong nháy mắt khi ngũ hành hoàn xuất hiện trên tay, Hạ Nhất Minh chợt cảm giác được một sự thay đổi rất lớn. Hắn cùng với cái thế giới bên trong ngũ hành hoàn đã hòa hợp hơn rất nhiều.
Nếu như trước kia Hạ Nhất Minh có thể cảm giác được sự tồn tại của nó và mượn từ đó một ít lực lượng thì bây giờ, hắn đã dung hợp thêm một bước nữa với nó.
Trong nháy mắt, hắn liền thừ người ra. Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận được mình đã nhìn thấy được một cánh cửa đi lên tới đỉnh núi.
Lực lượng của thế giới...hoàn toàn là lực lượng của thế giới mới.
Chỉ có điều, bản thân đã nhìn thấy được cánh cửa, nhưng khoảng cách tới đó vẫn còn quá xa. Hơn nữa, để mở ra được cánh cửa đó vẫn còn rất nhiều khó khăn. Cũng giống như người đang đi trong rừng, nhìn thấy phía xa có một cái chùa nhưng để tới được đó lại vô cùng khó khăn và vất vả.
Sau khi thấy ngũ hành hoàn xuất hiện trong tay Hạ Nhất Minh, trống ngực mọi người lại đập thình thịch, hai mắt trở nên nóng rực.
Có lẽ, vừa rồi bọn họ còn đang suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể giết chết được vị thiên tài đó một cách hợp tình hợp lý. Nhưng sau khi Hạ Nhất Minh quang hóa thần binh thành công, suy nghĩ của họ liền xoay ngược một trăm tám mươi độ. Giờ phút này, ý nghĩ duy nhất trong đầu bọn họ chính là muốn xem xem, ngũ hành hoàn sau khi quang hóa sẽ có uy lực như thế nào?
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng khua ngũ hành hoàn. Hắn có thể cảm nhận được lực lượng bên trong nó đã có một sự thay đổi rất lớn. Tuy hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi đó, nhưng vẫn không có cách nào xác định được sự thay đổi đó đến mức độ nào.
Chẳng cần phải nghĩ ngợi, quần áo trên người Hạ Nhất Minh như có một luồng gió thổi qua, lập tức căng phồng.
Khí thế trên người hắn từng chút từng chút một ngưng tụ. Quang mang từ ngũ hành hoàn tỏa ra cũng bắt đầu càng thêm rực rỡ.
Cặp mắt của tất cả mọi người cùng phát sáng. Bọn họ đã nhận ra Hạ Nhất Minh muốn thử xem sau khi quang hóa thần binh, uy lực của nó đã tăng đến mức độ nào.
Chân khí cuồn cuộn lưu chuyển khắp toàn thân rồi được Hạ Nhất Minh rót hết vào trong ngũ hành hoàn.
Vào lúc này, hắn chợt cảm nhận được lực lượng mà cao thủ thần đạo ngày xưa đã lưu lại trong ngũ hành hoàn. Cũng nhờ có thứ lực lượng đó tồn tại mà mới có thể khiến cho ngũ hành hoàn tiến tới cảnh giới thần khí.
Sau một khắc, một vòng sáng thật lớn từ ngũ hành hoàn bay lên cao.
Vòng sáng đó giống hệt như một mặt trời đỏ rực tỏa ra ánh sáng chói mắt. Uy áp từ trên cao ép xuống khiến cho hai chân mọi người cũng bắt đầu run rẩy.
Sắc mặc của bọn họ cùng thay đổi. Ngay cả Ngả Văn Bân cũng phải đờ người trước uy áp từ vầng sáng. Ngay cả Thần Toán tử đại nhân được xưng là đệ nhất cao thủ Ngũ Khí Triều Nguyên chỉ sợ cũng không bằng...

Chương 713: Thần binh chi mật

Hai mắt Hạ Nhất Minh càng ngày càng sáng, ánh sáng trên đỉnh đầu hắn che lấp đi gương mặt làm cho không ai có thể thấy được biến hóa trong ánh mắt của hắn. Nhưng giờ phút này trong lòng hắn tràn ngập niềm tự tin và cuồng nhiệt, bây giờ cho dù là Thần Toán Tử đứng trước mặt hắn, hắn cũng đủ tự tin để đánh một trận sinh tử.
Niềm tin to lớn đó do chính chiếc quang luân ở trên đỉnh đầu hắn mang đến.
Hít một hơi thật sâu, năm đóa hoa từ từ chuyển động.
Thủy hệ chi hoa tiêu tán làm cho Mộc hệ chi hoa đột nhiên lớn lên gấp đôi, Mộc hệ chi hoa tiêu tán làm Hỏa hệ chi hoa cũng đột ngột tăng gấp đôi.... Cứ thế Hỏa chuyển Thổ, Thổ chuyển sang Kim.
Trong nháy mắt Kim hệ chi hoa tan ra, Ngũ Hành Hoàn trong tay Hạ Nhất Minh tỏa ra ánh sáng chói mắt, quang luân đó ở trước mắt mọi người biến thành một đường thẳng thẳng tắp phóng về phía trước.
Trong nháy mắt khi quang mang ở trước mắt mọi người lóe lên, cho dù là với thực lực của tôn giả của những người xung quanh lúc này cũng không cách nào kiên trì mà nhìn thẳng vào đó được. Bọn họ lờ mờ thấy được một mảnh quang luân thật lớn hướng về nơi không có bóng người bay đi. Nó chạm phải cây cối, hòn đá, mặt đất, thậm chí cả một sườn núi nhỏ cách đó trăm trượng.
Quang mang to lớn đột nhiên xuất hiện làm cho xung quanh không có bất cứ tiếng động nào phát ra, giống như toàn bộ âm thanh bị chúng ảnh hưởng, giống như toàn bộ ánh mắt của mọi người quanh đây đều bị nó hấp dẫn.
Sau đó tất cả các tôn giả đều cảm nhận được mặt đất dưới chân tựa hồ như bắt đầu dao động, cả thiên địa đều biến sắc.
An tĩnh!
Không có bất cứ âm thanh gì, dù là tiếng hô hấp cũng không thể nghe thấy.
Vậy mà trước mắt bọn họ đã xuất hiện một cái thông đạo thật lớn.
Thông đạo chạy thẳng về phía ngọn núi nhỏ cách đó trăm trượng, tất cả những thứ cản trở trên đường đều bị quang mang đó bao phủ và biến mất.
Khí thế của Kim hệ lực lượng vô cùng mạnh mẽ.....
Khi khí thế to lớn này đạt tới cực điểm, hết thảy mọi thứ đề có thể hóa thành tro bụi, ngoại trừ không khí ra, còn lại không có gì có thể tồn tại dưới lực lượng đó.
Sườn của ngọn núi đó cũng biến mất một mảng lớn, với mục lực của các vị tôn giả xung quanh có thể nhìn thấy ở trên sườn núi đột nhiên xuất hiện một cái hố sâu dẫn thẳng vào trong lòng núi.
Yên tĩnh.....
Trong khoảng không yên tĩnh ấy, thân hình Hạ Nhất Minh lảo đảo thiếu chút nữa là đã ngã xuống.
Bất quá, hắn dù sao cũng là một đại tôn giả, mặc dù chân khí vì một kích vừa rồi mà tiêu hao không còn, nhưng hỗn độn đan điền đã nhanh chóng giúp hắn bổ sung lực lượng để giúp hắn trụ vững thân mình.
Những người xung quanh đang thừ người ra nhìn thông đạo dài hơn trăm trượng do một kích vừa rồi tạo ra cũng dần thu hồi lại ánh mắt của mình.
Sau đó, bọn họ đều không hẹn mà tập trung ánh mắt nhìn về phía Hạ Nhất Minh.
Giờ phút này, sắc mặt Hạ Nhất Minh ngoài chút trắng xanh ra thì gần như đã khôi phục lại hoàn toàn, hắn tươi cười đón nhận ánh mắt của mọi người.
Hễ là những người nhìn thấy nụ cười của hắn trong lòng đều hiện lên nỗi sợ hãi.
Một kích cường đại như thế cho dù là tôn giả bọn họ cũng không thể nào tin được. Nếu như không phải bọn họ tận mắt chứng kiến thấy một màn vừa rồi, thì cho dù ai nói cũng không tin.
Uy thế như vậy tuyệt đối vượt qua cực hạn tôn giả, thậm chí ngay cả Ngũ Khí Triều Nguyên đại tôn giả cũng không nhất định làm được. Có lẽ, chỉ có nhân đạo đỉnh phong cao thủ mới có khả năng xuất ra một kích uy lực như vậy.
Lúc này trong lòng Hạ Nhất Minh cũng vạn phần kích động.
Một kích vừa rồi đúng là hiệu quả do Ngũ Hành lưu chuyển tạo ra.
Từ khi xuất đạo tới nay, một kích dựa vào tương sinh của ngũ hành của hắn uy lực vô cùng lớn, đánh đâu thắng đó, không gì ngăn cản nổi. Nhưng từ khi Hạ Nhất Minh tấn chức tôn giả, thì loại đấu pháp này không còn thích hợp nữa.
Hôm nay sau khi quang hóa thần binh xong, trong lòng Hạ Nhất Minh cực kỳ xúc động không để ý tới hết thảy mọi thứ mà muốn thử xuất ra một kích do Ngũ Hành Hoàn phát ra có bao nhiêu uy lực.
Sự thật chứng minh, khi hắn quang hóa thần binh xong, hơn nữa điều khiển thần binh xuất ra một kích vô cùng to lớn, cơ hồ vượt ra khỏi phạm trù loài người.
Nhẹ nhàng thở gấp một chút, Hạ Nhất Minh hơi nhắm hai mắt lại.Trong quá trình này không có người nào tới quấy rầy hắn, Hạ Nhất Minh ở trong mắt các tôn giả xung quanh như trở thành một bức tượng ma thần to lớn đang tản mát ra uy nghiêm áp chế bọn họ.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh hơi nhếch lên cười, hắn rốt cuộc cũng hiểu được vì sao Ngũ Hành Hoàn phối hợp với Ngũ Hành chi hoa lại gọi là thiên hạ đệ nhất kỳ công.
Ngày xưa Ngũ Hành lão tổ - Tổ sư của Ngũ Hành môn sở dĩ đánh khắp thiên hạ không địch thủ, cũng bởi vì trong tay có kiện thần khí Ngũ Hành Hoàn này.
Sau khi thành công quang hóa kiện thần binh này, lực lượng của Hạ Nhất Minh đã tăng lên trên diện rộng, so với trước đây quả thật là một trời một vực.
Dù không thể để Ngũ Hành Hoàn trải khắp kinh mạch toàn thân, nhưng uy lực của nó so với di vãng đã lớn hơn gấp năm lần. Tam Hoa tôn giả bình thường thi triển lực lượng cực hạn cùng với Hạ Nhất Minh thi triển ngũ Hành thế giới ngưng tụ lại thành năm vị tôn giả không có kém mấy.
Đây là dấu hiệu Ngũ Khí đại tôn giả có thể sự dụng quang hóa thần binh, khiến cho lực lượng của bản thân vượt xa so với Tam Hoa tôn giả.
Trước kia Hạ Nhất Minh sử dụng Ngũ Hành Hoàn cũng chỉ có thể cùng với một vị Ngũ Khí tôn giả đánh một trận, nhưng chỉ cần thêm một vị tôn giả nữa khẳng định là có thể áp chế được hắn.
Bất quá, bây giờ Hạ Nhất Minh đã có được lực lượng khổng lồ, hơn nữa một khi hắn sử dụng Ngũ Hành Hoàn tạo ra Ngũ Hành thế giới lực thì lúc đó sẽ tương đương với lực lượng của hai mươi lăm vị tôn giả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hai mươi lăm vị tôn giả a......
Thực lực khổng lồ như thế chỉ cần suy nghĩ thôi cũng khiến cho kẻ khác phải điên cuồng.
Hơn nữa, Hạ Nhất Minh sử dụng một kích ngũ hành hợp nhất, uy lực thậm chí có thể vượt qua cực hạn của Ngũ Khí đại tôn giả, đạt tới cảnh giới cao hơn.
Điều này chỉ cần nhìn thông đạo trăm trượng trước mắt là có thể tưởng tượng được. Cho dù là Thần Toán Tử đại nhân tự mình tới đây cũng không nhất định có thể đánh ra được một kích uy lực kinh thiên như thế.
Yên lặng nhìn Ngũ Hành Hoàn trong tay, ánh mắt Hạ Nhất Minh chớp động tinh quang.
Đến tận lúc này Hạ Nhất Minh đã rõ thần khí Ngũ Hành Hoàn vì sao lại được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất thần binh.
Kiện binh khí này ở trong tay người có tu vi kém căn bản không thể xuất ra được uy lực to lớn của nó, cùng với Cửu Long Lô so sánh quả là một trời một vực.
Nhưng nếu như nó rơi vào tay cao thủ của Thần đạo, vậy một kích chém ra uy lực sẽ đạt tới cỡ nào?
Thần khí Cửu Long Lô mặc dù cường đại, nhưng bản thể của nó chung quy vẫn có giới hạn. Tuy giới hạn đó đủ để xưng bá hậu thế, nhưng ở thế giới này có không ít kiện thần khí không kém nó.
Ngũ Hành Hoàn có khả năng tăng phúc cho người sử dụng, người sử dụng Ngũ Hành Hoàn càng cường đại, thì ánh sáng của nó phát ra lại càng chói mắt.Người trong Thần đạo mà lợi dụng Ngũ Hành Hoàn để tăng phúc lực lượng thêm năm lần sau đó chém ra một kích, chỉ sợ ngay cả thần khí Cửu Long Lô cũng chỉ có thể tránh ra xa.
Ngũ Hành lão tổ ngày xửa khảm vào Ngũ Hành Hoàn năm khối nội đan của thần thú đã có thể đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.....
Đương nhiên hết thảy những điều này chỉ là do Hạ Nhất Minh phán đoán mà thôi, những người trong Thần đạo ngày xưa có thực lực cường đại tới mức nào thì thế giới hiện nay không có gì để chứng minh cả.
- Hạ huynh đi ra a. - Kim Chiến Dịch cuối cùng cũng thở dài một tiếng, nói:
- Ngũ Khí tôn giả dĩ nhiên có thực lực cường đại như thế.....
Nghe hắn thì thào nói như vậy, Hạ Nhất Minh ho nhẹ một tiếng, nói:
- Kim huynh, trên tay tiểu đệ nếu không có Ngũ Hành Hoàn thì không thể nào thi triển ra uy lực cường đại như thế.
Kim Chiến Dịch ngẩn người ra, nhìn về phía Ngũ Hành Hoàn trên tay Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt mang theo một tia thèm muốn và hâm mộ.
Kỳ Liên Song Ma liếc mắt nhìn nhau, hai người đều nhìn thấy trong mắt đối phương lộ ra một tia nguy hiểm kỳ dị.
Bọn họ hiểu biết đối với Ngũ Hành Hoàn tuyệt đối nhiều hơn người khác, hơn nữa bọn họ còn biết Ngũ Hành thế giới không ngừng hoàn thiện khiến cho Ngũ Hành Hoàn có thể phóng xuất ra uy lực càng thêm cường đại.
Bán Nguyệt Sạn cùng so sánh với thần binh lợi khí thì tương đương, nhưng nếu cùng với Ngũ Hành Hoàn chính thức lại không tính là gì.
Ngả Văn Bân tiến lên trước cẩn thận nhìn Hạ Nhất Minh một hồi lâu, cuối cùng cất tiếng cười to tràn ngập niềm vui, nhưng niềm vui của hắn lại làm cho những người xung quanh căm tức.
Thiên Trì nhất mạch có thiên tài như vậy thì bọn họ sống như thế nào đây?
- Hạ tôn giả, chúc mừng ngươi tiến vào Ngũ Khí cảnh giới. - Ngả Văn Bân hưng phấn nói.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, mặc dù hắn xác thực cảm nhận được lực lượng của bản thân đã gia tăng, nhưng vấn đề là hắn đối với việc làm sao tiến vào Ngũ Khí lại từa hồ như không biết gì, ấn tượng của hắn về vấn đề này rất ít hiểu biết, khiến cho bản thân có chút đỏ mặt.
- Hạ tôn giả, Ngũ Khí tôn giả có thể sử dụng thân binh biến thành ánh sáng bao bọc lấy thân hình bay lượn trên bầu trời. - Ngả Văn Bân cao giọng nói:
- Hạ tôn giả có thể biểu diễn một ít công phu cho lão phu thưởng thức không?
Trong lúc hắn nói những lời này, ánh mắt vô tình liếc nhìn Vũ Mạc Phi.
Vũ Mạc Phi cười khổ một tiếng, hắn vì cừu hận của mình mà cổ động mọi người diệt trừ Hạ Nhất Minh, bất quá dưới tình huống này hắn chỉ đành giả câm, giả điếc cầu mong Hạ Nhất Minh vĩnh viễn không nhớ tới chuyện đó.
Hạ Nhất Minh gật đầu đồng ý, rồi chuyển ánh mắt lại nhìn về phía Ngũ Hành Hoàn trong tay.
Chỉ là một lúc lâu sau sắc mặt của hắn trở nên khó coi hơn.
Ngẩng đầu lên, Hạ Nhất Minh hỏi thăm:
- Làm cách nào để thần binh có thể bao quanh thân thể?
Ngả Văn Bân: "...."
Kim Chiến Dịch: "...."

Chương 714: Cự Tượng

Cự Tượng Thánh Giả Gia Đạt Nhĩ đảo mắt nhìn mấy vị tôn giả từ trong Sanh Tử Giới đi ra, trên khóe miệng lộ vẻ tươi cười.
Mỗi một vị tôn giả đối với Đồ Đằng bộ tộc mà nói đều là tài sản phi thường quý giá.
Đặc biệt là những Thánh Giả xuất thân từ chủng tộc có lực chiến đấu mạnh nhất trong Đồ Đằng, lúc này đây năm vị Đồ Đằng thánh giả có những ba vị xuất thân từ chủng tộc đó, từ trước đến nay đây là điều cực kỳ hiếm thấy.
Hùng Vô Cực ở trong đám người này không thể nghi ngờ gì chính là nhân vật kiệt xuất nhất, hắn nhìn ánh mắt những người xung quanh trong lòng có chút tự hào.
Đồ Đằng bộ tộc chỉ cần không ngừng xuất hiện Thánh Giả như vậy bọn họ sẽ vinh viễn không bị suy bại.
- Đại Thánh Giả, chúng ta đã trở về. - Hùng Vô Cực cung kính nói.
Gia Đạt Nhĩ cười cười nói:
- Không tồi. Các ngươi trở về làm ta rất cao hứng. Bất quá....
Hắn cười cười giọng nói mang theo một chút mùi vị trêu chọc:
- Các ngươi đi tới đây cũng không phải chỉ nói cho ta biết những tin tức này a.
Sắc mặt Hùng Vô Cực hơi hồng lên, nói:
- Đại Thánh Giả, chúng ta hãy sớm quay trở về Đồ Đằng.
Gia Đạt Nhĩ cười ha hả, nói:
- Tại sao phải vội trở về như vậy?
Ánh mắt đám người Hùng Vô Cực lộ ra vẻ kích động, hắn đại biểu mọi người nói:
- Đại Thánh Giả, chúng ta từ Sanh Tử Giới đi ra, theo tục lệ sẽ được tiến vào nội cốc bái kiến Kỳ Lân Thánh Chủ đại nhân.
Gia Đạt Nhĩ như cười như không nghĩ, đám tiểu tử này quả nhiên không ngoài sở liệu quả mình.
Một khi từ Sanh Tử Giới đi ra, bọn họ sẽ không thể chờ đợi thêm nữa mà lập tức trở về.
Bởi vì Kỳ Lân Thánh Chủ đại nhân mặc dù bế quan không ra, nhưng nếu có người tiến giai lên Thánh Giả, hơn nữa còn từng ở trong Sanh Tử Giới, như vậy Thánh Chủ đại nhân sẽ triệu kiến bọn họ, đối với tương lai tu luyện của bọn họ sẽ đưa ra ý kiến của mình.
Mặc dù Thánh Chủ đại nhân mỗi lần chỉ đề xuất ý kiến của bản thân, nhưng lại kèm theo tình huống tu luyện của từng vị thánh giả để góp ý.
Thế nhưng mấy trăm năm qua đã có vài người làm theo lời chỉ dẫn của Thánh Chủ đại nhân mà tu luyện. Sự thực đã chứng minh một điều, hễ những ai tu luyện theo phương hướng Thánh Chủ đại nhân chỉ dẫn trong một khoảng thời gian ngắn tuy không lấy được thành quả tốt, nhưng mười năm sau họ sẽ thấy được chỗ tốt của những điều mà Thánh Chủ đại nhân chỉ dẫn.
Theo thời gian trôi đi, Thánh Chủ đại nhân đã đạt được danh vọng to lớn ở trong Đồ Đằng bộ tộc.
Tất cả mọi người đều hy vọng có thể được lão nhân gia chỉ điểm, đặc biệt là những vị tôn giả từ trong Sanh Tử Giới sau khi kiến thức lực lượng bổn nguyên đi ra lại càng có kỳ vọng như thế.
- Cũng được. Tâm tư của các ngươi đã như thế thì lão phu không thể để các ngươi chán ghét được. - Gia Đạt Nhĩ cười tủm tỉm nói:
- Các ngươi mau thu thập một chút rồi rời đi.
Hùng Vô Cực giật mình nói:
- Đại Thánh Giả, chẳng lẽ ngài không cùng trở về với chúng ta sao?
Gia Đạt Nhĩ mỉm cười phất tay áo nói:
- Lão phu còn một sự tình chưa làm xong, các ngươi hãy về trước đi.
Sắc mặt Hùng Vô Cực trở nên ngưng trọng, hắn nghiêm nghị nói:
- Đại Thánh Giả, có phải ngài định tới Thiên Trì nhất mạch?
Gia Đạt Nhĩ liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi cười nói:
- Không sai. Ngươi có đề nghị gì sao?
Ánh mắt Hùng Vô Cực trở nên vô cùng ngưng trọng, hắn hướng về phía Gia Đạt Nhĩ cung kính nói:- Đại Thánh Giả, xin ngài không nên đi khiêu chiến Hạ Nhất Minh.
Ánh mắt hắn lộ vẻ kiên định nói:
- Hai mươi năm sau, vãn bối nhất định sẽ tự mình đến đó khiêu chiến Hạ Nhất Minh.
Thanh âm của hắn ầm ầm rung động, không khác gì tiếng sấm.
Thần sắc mấy vị Đồ Đằng thánh giả đằng sau hắn mỗi người một khác, nhưng ai cũng nắm chặt hai tay lại, vẻ mặt lộ ra lòng quyết tâm cùng lo lắng.
Trước khi tiến vào Sanh Tử Giới, Hạ Nhất Minh bằng vào một người một ngựa, cùng với kiện phảng chế thần khí Ngũ Hành Hoàn đánh cho bọn họ ba người ba thú không thể hoàn thủ.
Mặc dù, Hùng Vô Cực lần này tiến vào Sanh Tử Giới thu hoạch được rất lớn, giống như thoát thai hoán cốt.
Hai mươi năm sau có lẽ hắn thật sự có thể cùng với Hạ Nhất Minh hôm nay buông tay đánh một trận, nhưng bọn họ hoài nghi, hai mươi năm sau Hạ Nhất Minh sẽ vẫn dẫm chân tại chỗ, hai tiến được một bước dài trên con đường tu luyện? Mặc dù đám người bọn họ trong lòng đều cảm thấy hoài nghi, nhưng ở trước mặt hai người này, không ai dám mở miệng nói ra điều đó.
Gia Phạt Nhĩ đưa ánh mắt thâm thúy đánh giá Hùng Vô Cực một lúc lâu, sau đó trên gương mặt già nua của lão mới hiện lên nụ cười thỏa mãn.
Lão vui vẻ cười nói:
- Ngươi đã có quyết tâm như thế, hiển nhiên lão phu cần phải thành toàn cho ngươi.
Nhưng hắn thở dài một tiếng nói:
- Chỉ là, lão phu lần này khiêu chiến mà không đi, chỉ sợ sẽ bị người khác cười nhạo.
Hùng Vô Cực cất cao giọng nói:
- Lấy danh vọng của lão nhân gia, cùng với thực lực của ngài ai ai cũng biết rõ.
Tất cả mọi người đều khẽ gật đầu, từ xưa tới nay, cho dù là thiên tài tuyệt thế cung không thể trong vòng hai mươi năm có thể từ tôn giả tấn chức Ngũ Khí đại tôn giả, điều này chưa từng ngoại lệ.
Cho dù là Kỳ Lân thánh chủ mà bọn họ tôn sùng cũng không thể, cho nên bọn họ tin tưởng Hạ Nhất Minh hôm nay không thể cùng Cự Tượng đại nhân Gia Đạt Nhĩ đánh một trận.
Gia Đạt Nhĩ đang định nói thì đột nhiên ánh mắt thay đổi, hắn quay đầu nhìn lại về phía xa.
Mấy vị tôn giả xung quanh chưa từng nhìn thấy vẻ mặt ngưng trọng của Gia Đạt Nhĩ đại nhân, cho dù là ngày xưa khi nhìn thấy qua Hạ Nhất Minh cũng không từng ngưng trọng như bây giờ.
Bất quá, chỉ qua một chút thời gian bọn họ đã hiểu được tại sao Gia Đạt Nhĩ đại nhân lại có vẻ mặt như vậy.Một cỗ lực lượng khổng lồ từ xa như sóng biển tràn đến.
Mặc dù bởi vì cách nơi đó khá xa, lực lượng truyền tới đây không còn mạnh mẽ nữa, nhưng bọn họ có thể cảm ứng được uy lực khổng lồ mà nó có thể tạo ra.
Sắc mặt của mọi người xung quanh trong nháy mắt thay đổi, loại lực lượng này làm cho bọn họ sợ hãi, càng là người tu luyện cao thâm đối với cảm giác đó càng hiểu rõ hơn.
- Đây là cái gì? - Hùng Vô Cực kinh hô.
Ánh mắt Gia Đạt Nhĩ lộ vẻ ngưng trọng nói:
- Có người quang hóa thần binh.
Bọn người Hung Vô Cực hít một hơi khí lạnh, trên mặt mỗi người đều hiện vẻ kính sợ.
Đối với bọn họ mà nói, điều duy nhất đáng để bọn họ tôn trọng chính là sự tồn tại của lực lượng cường đại.
Có thể quang hóa thần binh đại biểu cho người đó đã tiến vào cảnh giới Ngũ Khí đại tôn giả, đây là khát vọng mà những người mới tấn chức Đồ Đằng Thánh Giả mong muốn.
Ở trong Đồ Đằng bộ tộc, bất luận là thánh thú đột phá hay Thánh Giả đột phá hoặc song phương cùng đột phá cũng được coi như là đã tiến vào cảnh giới Đại Thánh Giả. Nhưng những người này đối với Đại Tôn Giả ở bên ngoài vẫn bảo trì sự kính trọng.
Chính như Thần Toán Tử của Thiên Trì nhất mạch ở bên trong Đồ Đằng bộ tộc có uy danh hiển hách, bất cứ ai cũng không muốn cùng hắn đối địch.
- Đại Thánh Giả. Ngài nghĩ ai là người tiến giai Đại Tôn Giả? - Trong mắt Hùng Vô Cực hiện lên một tia thâm trầm hỏi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Gia Đạt Nhĩ nhíu mày thì thào nói:
- Lần này đi Sanh Tử Giới có ba cường giả phân biệt là Nam Cương Hoa Thụy Kim, Đại Thân Vũ Mạc Phi, Tây Bắc Ngả Văn Bân. Ba người bọn họ không ai có khả năng quang hóa thần binh lúc này. Chẳng lẽ.....
Trong đôi mắt hắn chớp động tinh quang nói:
- Chẳng lẽ còn có cao thủ khác? Hay là trong ba người bọn họ có một người giác ngộ?
Đám người Hùng Vô Cực đưa mắt nhìn nhau, bất quá ngay cả Gia Đạt nhĩ cũng không đoán được người nào tấn gia, thì bọn họ làm sao có thể liên tưởng được?
Nửa ngày sau, Gia Đạt Nhĩ mới vỗ trán cười nói:
- Cao thủ ở bên ngoài ẩn cư phần lớn ở trong núi, cường giả chính thức đều là những kẻ xuất quỷ nhập thần, lão phu căn bản không đoán ra được.
Đúng lúc này, từ trên mặt đất truyền lại một trận ba động rất nhỏ.
Trận ba động này cũng không lớn, nếu là người bình thường căn bản sẽ không cảm nhận được, nhưng đối với những tôn giả ở xung quanh thì dễ dàng cảm ứng được nó.
Mấy người bọn họ đều liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt mọi người đều ánh lên vẻ sợ hãi.
Tất cả mọi người đều cảm ứng được cỗ lực lượng này từ phương hướng luồng lực lượng lúc nãy ba động truyền tới, bất quá loại lực lượng này cường hãn tới mức khó tin nổi.
Sắc mặt Gia Đạt Nhĩ cũng biến đổi, trông có chút hoảng hốt.
Con thánh thú ở bên ngoài cửa cũng đứng lên, con Cự Tượng này to lớn phải gấp đôi con Cự Tượng bình thường. Cặp mắt nó lóe lên quang mang mãnh liệt, nhìn chằm chằm vào phương hướng năng lượng truyền tới. Sau đó nó mở miệng ra tiếng kêu lên một tiếng như sấm dậy.
Âm thanh truyền ra xa làm cho tất cả các linh thú, mãnh thú trong phạm vi xung quanh đều lẳng lặng nằm thấp xuống, hướng về phía thanh âm truyền tới lộ vẻ cung kính sợ hãi.
Gia Đạt Nhĩ đi tới bên người con Cự Tượng nhẹ nhàng vỗ về vài cái.
Con Cự Tượng rốt cuộc đã yên ổn trợ lại, nó dùng chiếc vòi của mình đem Gia Đạt Nhĩ nhẹ nhàng đặt lên trên lưng.
Sau đó, Cự Tượng bắt đầu di chuyển về phía trước.
Cứ như vậy thân hình của nó dời khỏi mặt đất, mỗi một bước ở trên không trung đều lan tỏa ra những gợn sóng màu hồng, giống như mặt nước vậy, dần dần đưa nó lên cao.

Chương 715: Không thể phi hành

- Làm sao để có thể sử dụng thần binh đã quang hóa bao bọc toàn thân để phi hành?
Kim Chiến Dịch cùng Ngả Văn Bân đưa mắt nhìn nhau, trong lòng bọn họ tràn ngập cảm giác quái dị.
Ho nhẹ một tiếng, Ngả Văn Bân nói:
- Hạ tôn giả. Quang hóa thần binh chính là bản thân ngươi a.
Hắn nói những lời này có ý tứ hết sức rõ ràng, quang hóa thần binh không phải là bọn ta mà là lão nhân gia ngươi a.
Ngay cả lão nhân gia ngươi còn không biết phải làm sao, bọn ta làm sao có thể biết được.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, bất đắc dĩ nói:
- Ta quang hóa thần binh, ngay cả kinh mạch trong cơ thể cũng quang hóa, nhưng ta không biết mình làm sao lại quang hóa thành công.
Hai người Kim Chiến Dịch nhăn mày lại, đây xác thực là một vấn đề nghiêm trọng.
Bất quá, tựa hồ trường hợp này trước nay chưa từng xuất hiện, một người dĩ nhiên có thể trong lúc không biết gì mà quang hóa thần binh thành công. Cho nên không một ai nghĩ tới sẽ có người hỏi về vấn đề này.
Vì vậy, khi Hạ Nhất Minh mở miệng hỏi, làm cách nào để có thể bay lên, hai vị tôn giả kiến thức rộng rãi này cũng phải nhất thời á khẩu.
Một khắc sau Đặng Triệu Thần mới tiến lên nói:
- Hạ tôn giả, ngươi vừa rồi mới thành công bay lên không một lần, chi bằng ngẫm nghĩ lại một chút, biết đâu sẽ có đầu mối.
Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn thoáng qua hắn, trong lòng dâng lên một trận hào cảm.
Hắn khẽ gật đầu cười nói:
- Đa tạ Đặng huynh.
Đằng Triệu Thần có chút hơi ngẩn người ra, hắn cùng với Hạ Nhất Minh lúc ở trong kinh thành mặc dù có quen biết, nhưng cũng chỉ là vài cái gật đầu chào nhau mà thôi. Vậy mà giờ phút này Hạ Nhất Minh lại tươi cười cảm ơn hắn, giọng nói và vẻ mặt mang theo vài phần chân thành. Sửng sốt một chút, hắn cũng gật đầu cười chân thành đáp lễ lại.
Bọn họ cũng không biết Hạ Nhất Minh mặc dù không nhớ được tình huống vừa xảy ra, nhưng ở sâu trong ý thức của hắn đối với Ngả Văn Bân, Kim Chiến Dịch cùng Đặng Triệu Thần đều có cảm giác rất tốt.
Trong thời gian mất đi thần trí, hắn có thể cảm nhận được nhân tâm của từng người, tuy lúc khôi phục thần trí, những cảm nhận đó đã biến mất, nhưng ấn tượng của hắn đối với những người đó lại không hề thay đổi..
Đây chính là nguyên nhân mà từ khi hắn thanh tỉnh cho tới bây giờ không chủ động hướng tới người khác chào hỏi lần nào, mà chỉ có cùng với Kim Chiến Dịch và Ngả Văn Bân trò chuyện.
Giờ phút này hắn đối với Đặng Triệu Thần có vài phần kính trọng cũng có đạo lý tương tự.
Đương nhiên, Hạ Nhất Minh đối với Bách Linh Bát, Bạch Mã lôi điện cùng Bảo Trư đều không có chút đề phòng nào.
Nếu đối với bọn họ mà còn sinh ra sự đề phòng, như vậy thì còn với ai hắn không đề phòng nữa.
Hạ Nhất Minh gãi gãi đầu rồi nhắm mắt lại tựa hồ như đang hồi tưởng lại cái gì đó.
Từ từ, hắn tựa hồ như nghĩ tới một vài thứ, trong trí nhớ của hắn có một đoạn hình ảnh phảng phất như hắn sử dụng thần binh đã quang hóa bay lên không trung. Chỉ là cảm giác này rất mơ hồ, cẳn bản là hắn không thể nhớ ra được mình làm sao để có thể vận dụng thần binh phi hành.
Đây là đoạn hình ảnh hắn nhớ rõ nhất trong quả trình quang hóa thần binh, nhưng nếu nắm rõ quá trình quang hóa thần binh sẽ khiến cho Ngũ Khí đại tôn giả có thể lĩnh ngộ được năng lực cơ bản nhất của mình sau khi bước chân vào cảnh giới này.
Lấy thần binh đã quang hóa bao bọc ngoài cơ thể, giúp cơ thể phi hành, chuyện này đối với Ngũ Khí đại tôn giả chính là năng lực cơ bản nhất. Giống như con người khi trưởng thành sẽ biết đi, chim trưởng thành sẽ biết bay lượn vậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Vậy là trong trí nhớ của Hạ Nhất Minh lại hoàn toàn trống rỗng, làm cho hắn giống như tiểu hài tử thiếu mất đôi chân, như con chim không có cánh vậy, so sánh với những người khác thì kém xa.
Bất quá, Hạ Nhất Minh cũng không bởi vì vậy mà buông tha cho ý muốn của mình, hắn chau mày suy nghĩ, sau đó mở mắt ra tựa hồ như có chút hiểu được.
Kim Chiến Dịch vui mừng khôn xiết nói:
- Hạ huynh đệ, ngươi đã nghĩ ra được rồi soa?
Hạ Nhất Minh nghiêm túc gật đầu nói:
- Ta vừa mới nhớ tới một việc.Kim Chiến Dịch không thể chờ đợi được nữa hỏi:
- Chuyện gì?
Hạ Nhất Minh quay đầu lại nhìn Bách Linh Bát cả giận nói:
- Nguyên lai là ngươi đánh ngất ta.
Khi Hạ Nhất Minh quay đầu lại, đôi mắt Bách Linh Bát đang xoay chuyển, đột nhiên nghe thấy hắn nói vậy liền dừng lại, tập trung lên người hắn.
Loại hiện tượng cổ quái này khiến cho mọi người xung quanh cảm thấy kinh dị, và kính sợ.
Chỉ là không một ai ở đây nghĩ ra tên Bách Linh Bát này không phải là loài người. Bọn họ chỉ nghĩ Bách Linh Bát tu luyện một loại công pháp đặt thù mới dẫn tới kết quả như thế. Hơn nữa loại công pháp quỷ dị tới mức bọn họ chưa bao giờ nghe nói tới.
Đương nhiên trong lòng bọn họ còn tưởng rằng nó là công pháp truyền thừa của thần đạo thời viễn cổ, nếu không quyết không thể có uy lực to lớn như thế.
Bách Linh Bát bình tĩnh nói:
- Đây là ta làm theo lời Kim Chiến Dịch nói.
Kim Chiến Dịch cười khổ một tiếng, cuống quít nói:
- Ta chỉ nói Bách huynh là ngươi mê man đi mà thôi.
Ý tứ của Kim Chiến Dịch chính là muốn Bách Linh Bát phong bế chân khí trong cơ thể của hắn, hoặc là làm điểm một chút lên người hắn, làm cho hắn ngủ say.
Nhưng yêu cầu nói đối với Bách Linh Bát mà nói lại quá mức khó khăn, bởi vì vậy hắn mới quyết định sử dụng biện pháp đơn giản nhất, chính là đánh ngất Hạ Nhất Minh.
Một kích này quả thật đã cứu tỉnh Hạ Nhất Minh, đồng thời khiến cho hắn mất trí nhớ hoàn toàn.
Chuyện gì quên thì thôi, nhưng ngay cả quá trình quang hóa thần binh cũng quên mới chính thức làm cho Hạ Nhất Minh phát điên.
Một đạo quang lưu xuất hiện ở xung quanh người Hạ Nhất Minh, đây chính là ánh sáng do Ngũ Hành Hoàn phát ra.
Ánh mắt mọi người có chút ngưng trọng, mặc dù lúc trước đã thấy Hạ Nhất Minh sử dụng thần binh quang hóa để phi hành. Nhưng khi đó thần trí Hạ Nhất Minh không rõ ràng, khiến cho không ai dám mở miệng khen ngợi.
Giờ phút này, đang đứng ở trước mặt mọi người chính là Hạ Nhất Minh đã thanh tỉnh thần trí.
Khi hắn mạnh mẽ điều khiển ánh sáng của thân binh có trời mới biết sẽ sinh ra biến hóa thần kỳ gì.Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều ngưng thần tĩnh khí dồn ánh mắt về phía Hạ Nhất Minh. Bọn họ muốn nhìn thấy điều mà hắn vừa làm mọi người phải rung động.
Quang mang phát ra dày đặc trước mắt mọi người tựa hồ khác biệt rất lớn so với lúc Hạ Nhất Minh lần đầu tiên phi hành.
Trên mặt Ngả Văn Bân, ba người Vũ gia đều hiện lên vẻ tiếc nuối.
Trong gia tộc hoặc môn phái bọn họ đều tồn tại Ngũ khí đại tôn giả, cho nên bọn họ đối với kỹ năng phi hành của Ngũ khí đại tôn giả không cảm thấy xa lạ gì.
Mặc dù, bọn họ không hiểu làm sao để thực hiện được, nhưng thông qua cảm ứng, bốn người mơ hồ nhận thấy lần thực nghiệm này của Hạ Nhất Minh sẽ thất bại.
Quả nhiên, chỉ qua chốc lát, xung quanh người Hạ Nhất Minh truyền ra những âm thanh dao động của năng lượng, quang mang dần tiêu tán đi, cuối cùng lộ ra thân hình của hắn.
Thở dài một tiếng, gương mặt Hạ Nhất Minh không che dấu một tia uể oải, bất đắc dĩ nói:
- Hai vị, ta nghĩ không ra làm sao để sử dụng thần binh đã quang hóa bao bọc thân hình, giúp bản thân bay lên.
Ngả Văn Bân lộ ra một tia cười khổ nói:
- Không sao. Có lẽ qua vài ngày tới Hạ tôn giả sẽ nhớ ra được quá trình quang hóa thần binh a.
Kim Chiến Dịch khẽ gật đầu nói:
- Hạ huynh đệ, ngươi từ từ nghĩ đi. Dù sao một năm sau chúng ta cũng sẽ đi tới Nam Cương, lúc đó đi qua Linh Tiêu Bảo Điện ta sẽ hỏi thăm Hác sư thúc lão nhân gia, khi đó chắc chắn sẽ có giải đấp cho ngươi.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, sử dụng anh sáng do thần binh phát để bay lên đối với Tam Hoa tôn giả bình thường mà nói căn bản là không có khả năng. Nhưng đối với một người đã thành công quang hóa thần binh như hắn mà nói thì chỉ là một loại kỹ xảo mà thôi, phỏng chừng rất nhanh có thể thực hiện được.
Sắc mặt Ngả Văn Bân khẽ thay đổi, hắn vội vàng vỗ chán một cái cười nói:
- Đa tạ ý tốt của Kim huynh. Bất quá Thần Toán Tử của bổn mông ở ngay tại Thiên Trì sơn, Hạ tôn giả căn bản không cần phải chờ tới lúc đó, chỉ cần quay trở lại Thiên Trì sơn nhất định sẽ được Thần Toán Tử đại nhân chỉ điểm. Mặc kệ thần binh phi hành hay Thần Toán chi thuật thì Thần Toán Tử đại nhân cũng không giữ lại bất cứ thứ gì.
Kim Chiến Dịch mỉm cười cũng không nói gì.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh có chút nghiêm lại nói:
- Ngả huynh, tiểu đệ phải mau chóng trở về Hạ gia trang một chuyến, chỉ sợ không có thời gian tới Thiên Trì sơn.
Ngả Văn Bân há mồm định nói gì, nhưng nhớ lại hành vi của Đồ Đằng bộ tộc trước đó làm cho hắn có chút cố kỵ.
Nếu như là chuyện khác Ngả Văn Bân có thể vỗ ngực đảm bảo, nhưng ở trong lãnh địa của Đồ Đằng bộ tộc mà đánh chết một vị Thánh Giả, thì hậu quả sẽ cực kỳ ngưng trọng. Đừng nói hắn không thể làm chủ, cho dù là Thần Toán Tử đại nhân cũng không thể đưa ra quyết định một cách chính xác.
Hết thảy chuyện này có lẽ chỉ có thể để Tông chủ đại nhân cùng với Kỳ Lân thánh chủ của Đồ Đằng bộ tộc quyết định mới được, Ngả Văn Bân trầm ngâm một chút rồi nói:
- Cũng tốt, để lão phu cùng ngươi đi về Hạ gia trang một năm rưỡi đi.
Hắn tuyệt đối tin tưởng, nếu Đồ Đằng bộ tộc muốn trả thù, như vậy thời gian tuyệt đối sẽ không vượt qua một năm.
Hạ Nhất Minh cảm kích gật đầu nhìn hắn, vô luận hắn như thế nào thì phần tâm ý này của đối phương cũng đủ để Hạ Nhất Minh kính trọng hắn vài phần.
Từ trên không trung đột nhiên truyền tới một đạo tiếng vang kỳ lạ.
Thanh âm này từ xa truyền tới tràn ngập cổ lực lượng áp bách khổng lồ, tựa hồ như có ý định khiêu chiến với mọi người.
Tất cả mọi người xung quanh đều kinh ngạc quay đầu nhìn về phía mảnh rừng rậm đằng xa, bầu trời đột ngột xuất hiện một đám mây đen, từ trong đám mây thi thoảng lóe lên quang mang màu hồng.
Giờ phút này, đám mây đen đang bay về phía bọn họ với tốc độ nhanh chóng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau