VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 701 - Chương 705

Chương 701: Đau thương của bảo trư

Sở Hao Châu chán nản nói lại tất cả mọi việc, trên mặt không giấu nổi sự tiếc nuối. Đối với một người sở trường về đoán tạo như lão mà nói thì chẳng có chuyện gì đáng buồn hơn chuyện này.
Hạ Nhất Minh cùng lão than ngắn, thở dài một lúc rồi nói:
- Sở lão ca! Huynh nghĩ mấy môn phái truyền thừa ngàn năm liệu có còn những ghi chép về cái này không?
Sở Hao Châu trầm ngâm một chút, nói:
- Theo ta được biết thì trước khi Thần đạo Đoán tạo sư khi tọa hóa chắc chắn đã đúc kết kinh nghiệm cả đời chế thành một cái thần đạo chi thư. Trên Thiên Trì sơn có thứ đó hay không thì ta cũng không biết.
Hiển nhiên Hạ Nhất Minh ôm một chút hy vọng trong lòng, nói:
- Sau khi tiểu đệ trở về môn phái sẽ tìm ngay. Nếu may mắn có thể tìm ra được, sẽ đưa cho huynh xem.
Sở Hao Châu nghiêm nghị nói:
- Đa tạ ý tốt của lão đệ! Nếu lão phu có thể được nhìn thấy việc đoán tạo thành công một cải bảo khí thần đạo thì cho dù có chết cũng không tiếc.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế mà hơi căng thẳng. Nhưng hắn biết đó cũng là tâm nguyện lớn nhất cuộc đời này của lão. Vì thế, trong lòng hắn thầm quyết định, chỉ cần trên đời này có thần đạo chi thư về thuật Đoán Tạo, thì cho dù thế nào hắn cũng phải cầu lấy cho Sở lão ca.
Cuối cùng, ánh mắt hắn nhìn xuống bảo trư. Tiểu tử này trời sinh đã rất yêu thích các loại bảo vật. Vì vậy mà lúc này nó đang nằm trên mặt đất ôm chặt lấy một cái, nét mặt rất thích thú, quên hết tất cả mọi thứ xung quanh.
Nhận thấy Hạ Nhất Minh có một chút do dự, Sở Hao Châu trầm giọng nói:
- Lão đệ! Ngươi có chuyện gì hay sao?
Hạ Nhất Minh gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Lần này, tiểu đệ đi vào Luân Hồi chi địa đã tìm được một cái thi thể của thánh thú. Nếu tiểu đệ không nhầm thì con thánh thú đã chắc chắn là có huyết mạch của thần thú. Hơn nữa... - Hắn dừng lại một chút, nhưng không dám chắc chắn lắm, nói:
- Con thánh thú đó hình như đang trong giai đoạn tiến lên thần thú. Nhưng không hiểu tại sao nó lại bị thất bại giữa đường mà bị tử vong ở trong đó.
Hai mắt Sở Hao Châu nhất thời phát sáng, hưng phấn nói:
- Tốt quá! Không ngờ trong thiên hạ lại có được một thứ bảo vật như vậy. Ngươi lấy ra nhanh lên. Huyết nhục, da, gân cốt, răng, móng vuốt của nó đều là tài liệu tốt nhất để đoán tạo. Ngoài ra nội đan của nó chắc chắn là có một chút mùi của thần thú. - Nói tới đây, lão cười phá lên nói:
- Lần này, mặc dù nguy hiểm, nhưng thu hoạch của ngươi cũng hoàn toàn đáng giá.
Nhất thời, sắc mặt Hạ Nhất Minh vô cùng quái dị. Nhưng phản ứng của Sở Hao Châu cũng rất bình thường. Có lẽ, chỉ cần là con người, sau khi nghe thấy chuyện này cũng đều nghĩ như vậy. Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh nhỏ giọng nói:
- Lão ca! Chuyện này chỉ sợ...rất nghiêm trọng.
Sở Hao Châu giật mình, sau đó như nghĩ ra điều gì đó, nét mặt trở nên khó coi, nói:
- Chẳng lẽ ngươi không mang thi thể con thánh thú đó ra?
Hạ Nhất Minh vuốt mũi, cười khổ, nói:
- Có...có mang ra chứ. Nhưng... - Hắn quay đầu nhìn về phía bảo trư đang vui vẻ.
Cuối cùng thì Sở Hao Châu cũng nhận thấy điều gì đó. Hắn hoài nghi hỏi:
- Chẳng lẽ con thánh thú đó có liên quan đến bảo trư?
Hạ Nhất Minh ngập ngừng một chút rồi hắn vẫy tay một cái. Cái vòng ngọc lập tức bị hút lại mang theo cả con bảo trư. Bảo trư ngơ ngác, cố gắng giẫy dụa. Nó không hiểu tại sao Hạ Nhất Minh lại làm như thế.Hạ Nhất Minh khẽ vuốt đôi tay của bảo trư, nói:
- Tiểu gia hỏa! Ngươi có nhớ tới ai đó hay không?
Nét mặt Sở Hao Châu có phần nặng nề, trong lòng lại càng thêm hoài nghi. Quan hệ giữa hắn với bảo trư không thể thân bằng Hạ Nhất Minh. Nhưng ít nhất khi ở chung với nó cũng rất vui. Nếu Hạ Nhất Minh thực sự tìm được một con thánh thú có liên quan đến bảo trư thì lão cũng không thể ra tay.
Bảo trư lầm bầm mấy tiếng, như đang hỏi Hạ Nhất Minh một cái gì đó.
Hạ Nhất Minh mở không gian hạng liên, đi tới một chỗ trống trải, rồi vung lên. Ngay lập tức, một thân thể quái thú dài hơn mười trượng liền xuất hiện trước mặt mọi người.
Con quái thú đó chính là một con bảo trư khác mà Hạ Nhất Minh gặp được trong Luân Hồi chi địa. Chỉ có điều, kích thước của nó quá lớn so với bảo trư. Hơn nữa, thân thể của bảo trư không đồng đều, giống như mới được nặn thô, chưa tạo ra cho người ta một cảm giác tinh tế cho lắm.
Khi con quái vật xuất hiện một cách đột ngột, phản ứng của mọi người hoàn toàn khác nhau.
Bách Linh Bát thì chẳng có gì khác lạ. Có lẽ đối với hắn ngoại trừ những người quen, còn lại tất cả mọi thứ khác hắn cũng chẳng quan tâm.
Sở Hao Châu hít một hơi thật sâu. Mặc dù hắn đã nghe Hạ Nhất Minh miêu tả qua, nên cũng đoán nó là một con thánh thú đột phá thất bại. Nhưng sau khi nhìn thấy bản thể của nó, lão vẫn cảm thấy sợ hãi.
Một cái bóng nhỏ chợt nhảy vào trong lòng lão, thân thể nó run lẩy bẩy. Dù sao thì tiểu Hắc Ngột thứu vẫn còn nhỏ, lại bất ngờ nhìn thấy một con vật lớn như vậy khiến cho nó sợ hãi, vội vàng chui vào lòng Sở Hao Châu, tìm kiếm sự che chở.
Cặp mắt của bạch mã Lôi Điện lóe lên tinh quang. Trên cái sừng của nó ngay lập tức xuất hiện ngôi điện. Nhưng nó nhanh chóng nhận ra con thánh thú trước mặt đã không còn sự sống. Nếu nó đã chết thì bạch mã cũng chẳng cần quan tâm nữa. Vì vậy mà lôi điện màu tím khẽ hiện lên mấy cái rồi biến mất.
Nhưng khiến cho Hạ Nhất Minh lo lắng nhất lại là bảo trư. Lúc đầu, nó không chịu nằm yên trong lòng Hạ Nhất Minh, mà giẫy dụa liên tục. Nếu như bình thường bảo trư cũng chẳng nghịch ngợm như vậy. Nhưng lúc này, trên mặt đất có quá nhiều bảo bối. Mà đó chính là thứ nó rất yêu thích, nên chỉ muốn nhào xuống để chơi.
Nhưng sau khi Hạ Nhất Minh xuất ra thi thể đại bảo trư, nó liền nằm im.
Tiểu bảo trư mở to đôi mắt, kinh ngạc nhìn về phía trước. Trong đôi mắt nó lóe lên một chút quang mang rất lạ.
Mặc dù nó cũng không nhìn thấy mặt trước của con thánh thú, chỉ thấy được một phía mà thôi. Nhưng nó có thể cảm nhận được cái xác to đùng đó có mối quan hệ với mình.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vuối ve bảo trư. Hắn cũng chẳng biết nói gì, chỉ dùng cách đó để vỗ về nó mà thôi.Bất chợt, Hạ Nhất Minh chợt cảm nhận được một luồng ý niệm. Nói một cách chính xác thì nó là một ký ức vô cùng sâu sắc thì đúng hơn.
Thoáng cái, hắn chợt cảm nhận được một tình cảm ấm cúng. Hai con bảo trư lớn và nhỏ đang nô đùa với nhau trong một đám cây cối. Cả hai vô cùng thân thiết, quấn quýt không rời.
Khắp các khu rừng, ngọn núi, hạp cốc...hầu như toàn bộ vùng núi non Tây Bắc cũng có dấu chân của chúng.
Trong cả thời gian đó, đại bảo trư truyền thụ cho tiểu bảo trư tất cả những bản lĩnh của nó, khiến cho nó có được năng lực của bản thân mình.
Suốt thời gian đó cũng không phải vài ngày, vài tháng, thậm chí là rất nhiều năm. Hạ Nhất Minh không thể xác định được chính xác thời gian là bao lâu. Có thể nó lên tới trăm năm hoặc lâu hơn nữa.
Sống trong bộ tộc Đồ Đằng, tiểu bảo trư có thể thấy được không biết cơ man nào là linh thú và mãnh thú. Nhưng nhìn thấy nó, cho dù hung dữ đến mấy cũng đều trở nên hiền lành. Điều này khiến cho tiểu bảo trư cảm thấy rất vui, thậm chí còn có phần đắc ý.
Khoảng thời gian đó chắc chắn là quãng đời vui nhất trong cuộc sống của bảo trư. Mặc dù có lúc nó bị đại bảo trư trách phạt, thậm chí còn bị ăn đòn. Nhưng chỉ trong khoảng thời gian đó trên mặt tiểu bảo trư mới có một nét vui vẻ.
Có một ngày, đại bảo trư phó thác nó cho một người xa lạ, sau đó bỏ đi. Kể từ đó, đại bảo trư không còn trở về nữa.
Sau đó, tiểu bảo trư mới biết được người xa lạ đó chính là một vị cường giả mạnh nhất của Thiên Trì sơn nhất mạch. Từ đó về sau, nó ở Thiên Trì sơn đợi đại bảo trư trở về.
Từng ngày chầm chậm trôi qua, rồi từng năm nối tiếp nhau...
Sau đó, nó gặp Bách Linh Bát, rồi đi theo Hạ Nhất Minh rời khỏi Thiên Trì sơn. Sau khi trải qua rất nhiều chuyện kinh thiên động địa, nó lại được trở về nhà.
Cuối cùng thì nó cũng đợi được đến cái ngày này. Chỉ có điều, bây giờ, nó có thể nhìn thấy đại bảo trư, nhưng mà đại bảo trư lại không thể nhìn thấy nó.
Thân thể Hạ Nhất Minh thoáng rung lên, những hình ảnh trong đầu chợt biến mất.
Bảo trư chẳng biết đã chui ra khỏi vòng tay của hắn từ lúc nào, đi tới trước mặt đại bảo trư.
Hạ Nhất Minh chầm chậm bước theo. Nhưng hắn chợt dừng lại. Lúc này Hạ Nhất Minh chợt thấy trong đôi mắt nhỏ của bảo trư đang đầy nước mắt. Đây là lần đầu tiên Hạ Nhất Minh nhìn thấy linh thú khóc. Nhưng chẳng hiểu tại sao, sống mũi của hắn cũng thấy cay cay.
Tiểu bảo trư đi tới bên cạnh đại bảo trư. Nó áp cả thân thể vào khuôn mặt của đại bảo trư, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm. Nhưng càng tìm kiếm, nó lại càng thất vọng. Thân thể đại bảo trư hết sức lạnh lẽo, không còn lấy một chút ấm áp nào nữa.
Hạ Nhất Minh thở dài, từ từ đi tới bên cạnh bảo trư. Hắn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng của nó.
Bạch mã Lôi Điện cũng từ từ đi tới. Nó nằm sấp xuống, thè cái lưỡi ra, liếm nhẹ lên người bảo trư .
Bách Linh Bát mặc dù không nói hay làm bất cứ thứ gì, nhưng đôi mắt của hắn đang sáng hơn rất nhiều. Trong đầu hắn chợt xuất hiện một thứ gì đó rất khác lạ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh quay đầu, im lặng nhìn Sở Hao Châu, dò hỏi.
Sở Hao Châu lắc đầu, cười khỏ. Sau khi thấy cảnh tượng như thế này. Lão liền bỏ đi ý định lợi dụng thân thể đại bảo trư để đoán tạo thần binh. Mặc dù lúc này, thân mình thánh thú chính là một cái kho chứa bảo vật di động. Nhưng lão chẳng hề có chút ý định lột da, rút gân nó.
Một lúc sau, tiểu bảo trư chợt ngẩng đầu lên. Đôi mắt của nó nhạt nhòa nước mắt. Chân nó hơi gập xuống, nhất thời nhảy lên đỉnh đầu của đại bảo trư.
Hạ Nhất Minh hoài nghi nhìn nó, không hiểu tại sao nó lại làm như vậy. Nhưng sau khi thấy ánh mắt của bảo trư, Hạ Nhất Minh chợt đoán ra suy nghĩ của nó.
Tiểu bảo trư đứng trên đầu đại bảo trư rồi mở miệng rống lên một tiếng hết sức uy nghiêm.

Chương 702: Suy đoán về thần đạo

Tiếng rống của nó tỏa ra long uy khiến cho trời đất biến sắc, quỷ thần khiếp sợ. Trong nháy mắt, khi tiếng rồng truyền ra xa, tất cả những ngọn núi xung quanh cũng hoàn toàn im ắng. Từ mãnh thú trong rừng cho tới các loại côn trùng cũng đều bị tiếng rống làm cho sợ hãi.
Một cơn gió chợt thổi qua, ngay cả tiếng gió cũng chẳng hề có. Lúc này, cả thế giới hoàn toàn yên tĩnh.
Tiểu bảo trư đứng trên giữa hai sừng của đại bảo trư. Thân thể nó đứng thẳng lên trông giống như một vị đế vương nắm trong tay quyền sinh sát, đang đưa mắt nhìn tất cả mọi thứ.
Hạ Nhất Minh lẳng lặng nhìn bảo trư. Ở chung với nó mấy năm, đây là lần đầu tiên hắn thấy bảo trư như vậy. Trước đây, cho dù là Long Xà trong Quỷ Khốc lĩnh, hay đối mặt với vô số thánh thú, linh thú cùng với mãnh thú của bộ tộc Đồ Đằng, bảo trư cũng dùng tiếng rống mà lập uy, nhưng vẫn chưa có được dáng vẻ như thế này.
Vào lúc này, cặp mắt của nó hoàn toàn tỏa sáng, giống như là đã tìm thấy một mục tiêu phấn đấu cho bản thân. Từ nay về sau không còn sống một cuộc sống như cũ nữa.
Sau khi gặp lại đại bảo trư, thấy được thi thể của nó, tiểu bảo trư đã phát ra tiếng rống giận dữ của bản thân. Đồng thời, thông qua tiếng rống đó mà thể hiện mục tiêu của nó trong tương lai.
Từ từ, bảo trư cuộn mình nằm xuống. Nó phủ phục trên đầu đại bảo trư, nhẹ nhàng dùng bốn chân vuốt ve. Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng để trước mặt bảo trư.
Hơi do dự một chút, cuối cùng tiểu bảo trư liền theo cánh tay, nhào vào trong lòng hắn.
Mặc dù nó sống hơn mấy trăm năm. Nhưng với cuộc sống rất dài của linh thú thì tuổi của nó vẫn còn quá nhỏ. Mà trong mấy trăm năm qua, nó vẫn sinh sống trên Thiên Trì sơn, dưới sự bảo bọc của Đế Thích Thiên đại nhân nên chẳng có người nào dám động tới nó. Vì vậy mà cuộc sống của nó vẫn thuận buồm xuôi gió, không hề có gì trắc trở. Tuy nhiên đến lúc này, nó đã thực sự trưởng thành.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng ôm bảo trư vào trong lòng, mà thầm cảm khái. Cái cảm giác của hắn hết sức quái dị, giống như tiểu tử mà mình nuôi nấng bao năm chợt đến lúc trưởng thành có thể rời khỏi bản thân. Vì thế mà trong lòng vừa có chút vui mừng lại vừa không muốn.
Lắc đầu, Hạ Nhất Minh vất bỏ ý nghĩ hoang tưởng đó ra khỏi đầu. Trước tiên, bảo trư đã sống mấy trăm năm mà hắn mới có hai mươi mấy tuổi thì làm sao có thể sinh ra một tiểu hài tử như vậy được cơ chứ?
Chỉ có điều, cảm giác đó tương đối khó tả, nhưng nó có chút rõ ràng khiến hắn không thể kìm chế được.
Một lúc sau, Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng nói:
- Chúng ta đem đi chôn nhé.
Bảo trư đang nằm trong lòng hắn, gật đâu. Sau đó, nó từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía đại bảo trư, thể hiện rõ một sự kiên quyết.
- Bảo trư vừa mới nói gì? - Sở Hao Châu bước lên nhẹ nhàng hỏi.
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Bảo trư vừa mới thề rằng nó nhất định phải trở thành thần thú.
Sở Hao Châu biến sắc, quay đầu nhìn đại bảo trư, rồi nói:
- Nhìn nó chắc là đang trong lúc đột phá thì thất bại.
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Luân Hồi chi địa thực ra là để dành cho cao thủ Cửu Cửu Trọng Thiên tìm hiểu về năng lượng bản nguyên. Một khi hiểu được thành công thì có thể đột phá cực hạn, đặt chân vào thần đạo. Khảo nghiệm đó không chỉ dành cho con người mà ngay cả thánh thú có huyết mạch thần thú cũng thế.
Sở Hao Châu hiểu được câu nói của Hạ Nhất Minh. Trong Luân Hồi chi địa có được tác dụng thần kỳ như thế nên mới khiến cho đại bảo trư tìm tới đó. Nhưng cuối cùng, nó lại biến thành như thế này.
Hít một hơi thật sâu, Sở Hao Châu trầm giọng hỏi:
- Lão đệ! Trong Luân Hồi chi địa, thiên địa lực như thế nào?
Hạ Nhất Minh giật mình, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Rất nhiều....ít nhất thì dầy hơn bên ngoài nhiều lắm. - Vừa nói, hắn vừa liếc mắt về một hướng rồi nói tiếp:
- Ngay cả so với Quỷ Khốc lĩnh cũng chẳng hề thua kém.
Tinh quang trong mắt Sở Hao Châu chợt lóe lên, thì thào:
- Nếu có được thiên địa lực mạnh như vậy...
Hạ Nhất Minh nghe thấy lão nói mà nghi hoặc, hỏi:
- Sở lão ca! Huynh nhớ tới cái gì vậy?
Sở Hao Châu lắc đầu, nói:- Lão đệ có chuyên không biết. Thực ra, mấy ngàn năm qua mọi người cũng đều suy đoán tại sao sau khi cao thủ thần đạo biến mất lại không thể có được người nào đột phá tới thần đạo.
Trong mắt Hạ Nhất Minh nhất thời hiện lên một chút vui mừng lẫn sợ hãi, nói:
- Lão ca! Việc này có bao nhiêu người tham gia thảo luận?
- Rất nhiều người. - Sở Hao Châu trầm giọng nói:
- Mấy ngàn năm từ sau khi thần đạo mất đi, cuộc thảo luận đó vẫn diễn ra, chưa hề kết thúc. Hơn nữa, tất cả tôn giả đã củng cố cảnh giới đều tham gia vào đó.
Hạ Nhất Minh vô thức gật đầu. Hắn có thể hiểu được lời nói của Sở Hao Châu.
Thần đạo...khoảng cách từ một người bình thường tới đó quá mức xa xôi. Ngay cả tiên thiên, hay tam hoa cường giả hay đám tôn giả chưa củng cố cảnh giới cũng đều không có tư cách tham gia thảo luận...
Nhưng đối với đám tôn giả đã củng cố cảnh giới mà nói thì trong lòng bọn họ đều có một giấc mộng đó chính là đặt chân vào thần đạo. Vì thế mà bọn họ mới có được mục đích để tham gia vào cuộc thảo luận.
Có lẽ, trong vấn đề này, đám tôn giả đều gạt qua thành kiến mà bắt tay với nhau. Ngay cả những người đứng trên đỉnh cao của nhân đạo cũng như thế.
Vào lúc này, Hạ Nhất Minh cũng không biết, Kỳ Lân thánh chủ của bộ tộc Đồ Đằng và tông chủ đại nhân của Thiên Trì sơn nhất mạch đều đã tới Bắc Cương băng cung. Nếu hắn mà biết được tin tức này, chắc chắn có thể khẳng định suy đoán của mình.
- Lão ca! Các ngươi đưa ra kết luận gì? - Hạ Nhất Minh có chút hy vọng, dò hỏi.
Nét mặt Sở Hao Châu hết sức nghiêm túc, nói:
- Mấy ngàn năm qua, có vô số người tham gia phân tích. Tất cả đều có một điểm chung đó là do trên thế giới này, thiên địa linh khí giảm xuống rất nhiều. Vì thế mà hạn chế cao thủ thần đạo xuất hiện. - Lão dừng lại một chút, rồi nói thêm:
- Bất luận là cường giả nhân loại hay thánh thú có huyết mạch thần thú đỉnh phong cũng không thể đi vào thần đạo.
Hạ Nhất Minh biến sắc. Ngay cả bảo trư đang nằm trong lòng hắn cũng ngẩng đầu nhìn Sở Hao Châu.
Nét mặt Sở Hao Châu vẫn vô cùng nghiêm nghị, nói tiếp:
- Điều này không chỉ thể hiện trên người cao thủ thần đạo mà ngay cả những người trong thế giới nhân loại cũng có thể thấy được một chút tung tích.
Hạ Nhất Minh giật mình. Hắn chợt nghĩ ra một cái gì đó, nói:
- Tiên thiên cao thủ?Ánh mắt Sở Hao Châu có chút khen ngợi, nói:
- Đúng thế. Cho dù là cao thủ tiên thiên hay số lượng những người đạt tới Nhất Đường thiên cũng giảm xuống nhanh chóng. Cách đây hai ngàn năm trước, giai đoạn này mới lại đi vào một sự ổn định mới.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh đã hiểu được những lời lão nói. Nếu như hắn hiểu không sai thì trong mấy ngàn năm sau khi thần đạo biến mất thì linh khí trong trời đất chợt giảm xuống. Chỉ có điều, tốc độ rất chậm khiến cho không một ai có thể cảm giác được.
Nếu không phải số lượng tiên thiên cường giả của con người không ngừng giảm đi, thì chỉ sợ vẫn không có người nào đoán ra được. Nhưng cũng may, cách đây hai ngàn năm, xu hướng đó gần như là đình chỉ. Nếu không, cho tới hôm nay, muốn đột phá tiên thiên chỉ sợ vô cùng khó khăn.
Sở Hao Châu than nhẹ một tiếng, nói:
- Đại bảo trư ở Luân Hồi chi địa chắc chắn đã lĩnh ngộ được thứ gì đó quan trọng cho việc tiến vào thần đạo. Nhưng cuối cùng nó vẫn thất bại, nên ta khẳng định nó đã gặp phải bức tường trở ngại trên con đường thành thần. Chỉ cần bức tường đó còn tồn tại thì trên thế giới này không thể có được cao thủ thần đạo xuất hiện.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, cúi đầu nhìn bảo trư, nói:
- Tiểu tử kia. Ta thấy người không nên đột phá thần đạo thì hơn.
Bảo trư lắc đầu, ánh mắt vẫn hết sức kiên quyết, chẳng hề bị lay động bởi Hạ Nhất Minh. Cười khổ một tiếng, Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Sở lão ca! Ý của huynh là trong Luân Hồi chi địa, linh khí của thiên địa vẫn không đủ đúng không?
Sở Hao Châu cười khổ một tiếng, nói:
- Điều này, lão ca cũng không dám khẳng định. Nhưng ta nghĩ rằng nếu sau này ngươi và bảo trư có một ngày muốn đột phá thần đạo thì một là làm cho ngũ hành hoàn trở thành thần khí, hai là đi tìm một nơi có được linh khí nồng đậm.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Nhưng đối với bọn họ thì chuyện này vẫn còn quá xa. Ít nhất, trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ cũng chẳng thể có cơ hội đột phá lên thần đạo.
Sở Hao Châu vỗ hai tay, nói:
- Được rồi! Chuyện ở đây đã xong. Lão ca cũng trở về để dậy dỗ đồ đệ một chút. Nếu người còn có chuyện gì thì sau này cứ đưa tin tới Hạ gia trang, lão ca sẽ tới.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Hắn cũng chẳng khách khí với người trong nhà. Đưa tay chỉ vào một thanh binh khí trên mặt đất nói:
- Huynh lấy một thanh sau đó làm lễ vật cho Đông Thành.
Sở Hao Châu tức giận, nói:
- Thần binh như thế đi cải tạo làm gì? Đưa cho Đông Thành chỉ tổ lãng phí.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Thanh thần binh thứ nhất không đươc. Thanh thứ hai có lẽ cũng không thích hợp. Nhưng thanh thứ ba thì đệ có thể sử dụng.
Sở Hao Châu giật mình, gật đầu một cái rồi cầm lấy xoa, đao cùng với khối huyền thiết lên. Sau đó, lão ôm lấy Hắc Ngột thứu, nói:
- Muốn nấu chảy huyền thiết với Kim Cương thạch thì cần phải mất một, hai năm. Chờ người từ Nam Cương trở về có lẽ cũng vừa đúng lúc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hạ Nhất Minh gật đầu. Hai người liếc mắt nhìn nhau, cười cười nhưng không nói tiếng nào. Quang mang trên người Sở Hao Châu hiện lên, bao phủ lấy lão và tiểu Hắc Ngột thứu bay lên khoảng không.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng vuốt ve bảo trư, thì thào nói:
- Bảo trư! Ngươi muốn ta chôn ở đâu?
Thân hình lớn như thế, chỗ nào cũng là bảo vật. Nếu tùy ý mà chôn cất thì chắc chắn sẽ bị người ta ăn trộm. Nếu như có thể thì đưa nó vào trong Luân Hồi chi địa là tốt nhất.
Bảo trư nghiêng đầu, lầm bầm mấy tiếng, nhìn về một phía. Hạ Nhất Minh vỗ nhẹ hai cái vào trán, nói:
- Thiên Trì...nơi này được đấy.

Chương 703: Tin tức chấn động

Cách Sinh Tử giới vài dặm có một cứ điểm của Thiên Trì sơn. Ngày thường chỗ này đều có đệ tử tinh anh của Thiên Trì sơn, do một vị cường giả tiên tiên quản lý, đóng ở đây. Bọn họ thay mặt cho Thiên Trì sơn, chú ý tình hình của Sinh Tử giới.
Tất nhiên, những người này không có tư cách để đi vào Sinh Tử giới. Nhưng chỉ cần ở đây chịu khổ mấy năm thì khi trở lại Thiên Trì chủ phong sẽ được một sự đãi ngộ hoàn toàn khác. Thậm chí có người ở đây lập công lớn còn được thưởng cả tiên thiên kim đan. Nhờ có những điều đó mới khiến cho đám đệ tử cam tâm tình nguyện chịu đựng cuộc sống tẻ nhạt này.
Có điều, trong khoảng thời gian này, nơi đây rất tập nập. Đám tân tôn giả, sau khi từ trong Sinh Tử giới đi ra, ngoại trừ một vài người ở ngoài, còn lại tất cả đều về đây gặp nhau. Bởi vì mọi người đều biết cơ hội như vậy cũng không có nhiều lắm.
Sau khi Hạ Nhất Minh dẫn theo Bách Linh Bát, bạch mã Lôi Điện cùng với bảo trư trở về cứ điểm cũng chẳng khiến cho mọi người cảm thấy chấn động. Bởi vì ở đây, không có người nào biết Hạ Nhất Minh đã đi vào Luân Hồi chi địa. Lại càng không biết được sau khi hắn ra khỏi nơi đã đã từng bị ba vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên đuổi giết. Nhưng sau đó lại đánh chết một trong hai người, đồng thời còn hiển lộ thần uy trước bộ tộc Đồ Đằng.
Tuy nhiên, địa vị của Hạ Nhất Minh hôm nay đã hoàn toàn khác với quá khứ. Vì thế mà khi hắn trở lại, liền có đệ tử đóng ở đây đi ra đón tiếp, rồi đưa trở về phòng.
Hạ Nhất Minh chưa kịp ngồi ấm chỗ, Ngả Văn Bân đã vội vã chạy tới. Sau khi lão bước vào phòng Hạ Nhất Minh liền nhìn hắn từ trên xuống dưới. Một lúc sau, ánh mắt hắn có một chút nghi hoặc.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc, hỏi:
- Ngả huynh! Trên người đệ có gì không ổn hay sao?
Ngả Văn Bân lắc đầu, nói:
- Từ trước đến giờ, người đi vào Sinh Tử giới cũng đều có một chút lĩnh ngộ. Sau khi đi ra, có người thậm chí còn thay đổi hoàn toàn khí chất, ngay cả công pháp tu luyện cũng thay đổi theo.
Hạ Nhất Minh ngẩn người. Nếu đã trải nghiệm qua Sinh Tử chi quang trong Sinh Tử giới thì khí chất thay đổi cũng là chuyện bình thường. Nhưng nếu ngay cả công pháp tu luyện cũng thay đổi thì đúng là lần đầu tiên mới nghe thấy.
Có thể tu luyện tới cảnh giới tôn giả thì có người nào mà không am hiểu ba thứ lực lượng để từ đó xác định được ba điểm thăng bằng cho bản thân. Mà một khi xác định được điểm thăng bằng thì đó chính là phương pháp thích hợp nhất với thể chất của người tu luyện.
Nhưng nếu mà cả phương pháp đó cũng thay đổi thì chứng tỏ trước đó người ta vẫn chưa tu luyện được phương pháp thích hợp nhất. Mà điều đó, trong đám tôn giả chắc chắn là vô cùng hiếm thấy.
Ngả Văn Bân than nhẹ một tiếng nói:
- Lão phu cả đời đã gặp rất nhiều người, nhưng lần này lại không thể khẳng định được. - Lão dừng lại một chút, nói:
- Trên người của ngươi hình như có một chút mùi tanh của máu, ngay cả khí chất cũng bị ảnh hưởng theo. Nhưng cảm giác đó không rõ ràng lắm, giống như là bị một thứ gì đó trên người ngươi ảnh hưởng.
Hạ Nhất Minh trợn mắt, kinh ngạc nói:
- Ngả huynh! Đó là do ngài tự mình nhìn thấy hay sao?
Ngả Văn Bân trịnh trọng gật đầu, nói:
- Nếu lão phu không có nổi con mắt đó thì ngươi nghĩ chuyện tiếp đón tôn giả lại có thể giành cho ta hay sao?
Lúc này, Hạ Nhất Minh mới tin. Nhưng hắn càng thêm bội phục với nhãn lực của lão. Trong cơ thể hắn đúng là có một tên Ngưng Huyết nhân chẳng biết làm cách nào mà có thể chui vào đó được. Mặc dù Ngưng Huyết nhân vẫn đang yên lặng dưỡng thương, khôi phục thực lực. Nhưng nếu nói nó không ảnh hưởng tới hắn thì đúng là giả dối.
Trên người hắn quả thật có một chút huyết khí. Nhưng huyết khí đó là do sau khi đánh chết cao thủ cùng giai mà sinh ra. Nó có thể nói là một loại sát khí độc nhất vô nhị, nhưng người ngoài khó mà phân biệt được.
Vậy mà Ngả Văn Bân mới liếc mắt một cái đã nhận ra. Không thể không nói, lão có con mắt rất tinh trong vấn đề này.
- Ngả huynh! Lần này, tiểu đệ tiến vào Sinh Tử giới đúng là thu hoạch được rất nhiều. - Hạ Nhất Minh nói một cách thận trọng. Trong lòng hắn đang do dự có nên nói chuyện đi vào Luân Hồi chi địa hay không nữa.
Ngả Văn Bân cười hắc hắc, nói:
- Có thu hoạch là được. Nhưng người là thiên tài của Thiên Trì sơn chúng ta, thu hoạch càng nhiều, lão phu càng cao hứng.
Hạ Nhất Minh cảm thấy trong lòng ấm áp, cẩn thận suy nghĩ một chút. Chuyện hắn đi vào Luân Hồi chi địa thực ra không có gì là bí mật. Cha con nhà Lệ gia, hay Sở Hao Châu cũng đều biết được việc này. Mặc dù, Hạ Nhất Minh đều tin tưởng bọn họ. Chắc chắn mấy người đó đều không chủ động nói ra việc này. Nhưng biết chuyện đó, lại còn có cả cái tên bị cụt ngón và Hác Huyết. Muốn bọn họ giữ bí mật này là một chuyện không thể.Hai tai hắn chợt thoáng động, Hạ Nhất Minh liền cười nói:
- Kim huynh! Vào nhanh lên.
Tiếng cười của Kim Chiến Dịch sang sảng vang lên. Sau đó, hắn nhanh chóng bước vào, thi lễ với Ngả Văn Bân, nói:
- Ngả huynh ở đây. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngả Văn Bân gật đầu, cười nói:
- Ngươi muốn trao đổi kinh nghiệm với Hạ huynh, thì để cho lão phu ở bên cạnh nghe một chút.
Kim Chiến Dịch cười cười, nói:
- Ngả huynh cũng từng đi vào Sinh Tử giới. Mọi người trao đổi với nhau đúng là quá tốt rồi còn gì.
Sau khi ba người ngồi xuống, Kim Chiến Dịch liền đem chuyện hắn gặp trong Sinh Tử giới nói ra. Kinh nghiệm của hắn cũng chẳng có gì rắc rối. Hắn được năng lượng bản nguyên của Kim hệ kêu gọi, vì thế đi tới một nơi hoang vu không có bóng người. Sau đó hiểu được một chút về năng lượng bản nguyên của Kim hệ.
Khi Kim Chiến Dịch nói tới đó, hai mắt hắn tỏa sáng, nét mặt hết sức hưng phấn. Thấy được vẻ mặt hắn như vậy mà bảo là không thu hoạch được gì thì đúng là thằng ngốc cũng không thể tin.
Kim Chiến Dịch nói xong chuyện của mình liền hỏi:
- Hạ huynh đệ! Ta thấy trên người ngươi có một chút thay đổi rất lạ. Không biết ngươi lĩnh ngộ được gì?
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng. Thật ra tất cả những gì mà mình gặp được trong Sinh Tử giới, ngay cả năng lượng bản nguyên trong Luân Hồi chi địa cũng có tác dụng với hắn không lớn lắm. Bởi vì trong thân thể của hắn có một thứ lực lượng đồng dạng với nó. Vì thế, những người khác sau khi đi vào Sinh Tử giới cũng đều có một chút lĩnh ngộ, nhưng hắn thì chỉ xác định được thể chất đặc thù của mình mà thôi.
Lắc đầu, Hạ Nhất Minh nói:
- Những gì mà tiểu đệ gặp được có một chút ly kì mà thôi.
Kim Chiến Dịch ngạc nhiên, hỏi:- Hạ huynh! Chẳng lẽ ngươi lại thấy được năng lượng bản nguyên của toàn bộ ngũ hành?
Hai mắt Ngả Văn Bân cũng tỏa sáng. Trong suy nghĩ của bọn họ, thì chỉ sợ cũng chỉ có Hạ Nhất Minh mới đủ tư cách gặp được điều đó. Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh vẫn lắc đầu, cười khổ, nói:
- Ta không chỉ gặp được năng lượng bản nguyên của ngũ hành mà ngay cả của các hệ khác cũng nhìn thấy.
Nét mặt Ngả Văn Bân và Kim Chiến Dịch ngẩn người. Cả hai liếc mắt nhìn nhau, trong lòng có chút hoảng sợ. Nếu người nói ra điều đó không phải là Hạ Nhất Minh thì bọn họ chắc chắn sẽ không tin.
Ánh mắt Kim Chiến Dịch lóe lên, trầm giọng nói:
- Luân Hồi chi địa?
Ngả Văn Bân hít một hơi thật sâu. Thực ra, khi Hạ Nhất Minh nói như vậy, lão cũng đã nghĩ tới chỗ đó. Nhưng do có một luồng hơi lạnh đang chạy dọc xương sống khiến cho lão không thể mở miệng. Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Đúng thế. Sau khi tiểu đệ đi vào Sinh Tử giới, thần trí liền mất tự chủ đi vào Luân Hồi chi địa.
Lúc này, cả Kim Chiến Dịch và Ngả Văn Bân đều đứng ngồi không yên. Trong mấy ngàn năm qua, bất kỳ ai đi vào Luân Hồi chi địa đều không được bình an. Tuy nhiên, điều đó lại bị Hạ Nhất Minh phá vỡ.
Kim Chiến Dịch hít một hơi thật sâu, nói:
- Bên trong Luân Hồi chi địa có cái gì? Chẳng lẽ nó có năng lượng bản nguyên của thế giới?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc, gật đầu, nói:
- Kim huynh! Làm sao mà ngươi biết được?
Kim Chiến Dịch cười khổ, nói:
- Sinh Tử giới mở ra nhiều lần như vậy nên từ lâu đã có người phân tích, tìm hiểu sự bí ẩn của nó. Tiền bối của bổn môn đã từng chứng minh được trung tâm của Sinh Tử giới chính là chỗ tập hợp năng lượng bản nguyên của tất cả các nguồn năng lượng trên thế giới. Nếu có người có thể lĩnh ngộ được từ đó, sau đó đi ra.... - Hắn chợt ngừng lại, không nói nữa.
Thực ra, đoạn bỏ dở đó nói rằng, nếu có thể từ đó đi ra thì người đó chắc chắn trở thành cao thủ thần đạo. Nhưng vào lúc này, nhìn hình dáng của Hạ Nhất Minh mà bảo hắn là cao thủ thần đạo thì chẳng có ai tin tưởng.
Hạ Nhất Minh thầm khen trong lòng. Đúng là nhân vật thiên tài trong thiên hạ nhiều lắm. Ngay cả chân tướng của sự việc cũng bị họ đoán trúng, cứ như là bọn họ đã từng đi vào Luân Hồi chi địa. Tất nhiên, điều đó hoàn toàn là chuyện không thể. Chưa có người nào lại có thể được như Hạ Nhất Minh đi vào đó mà bình an trở ra.
Nếu có thì cho dù người đó có bỏ qua trăm bộ hài cốt của con người thì cũng chẳng thể bỏ qua được thi thể của hai con thánh thú.
Hắn hoàn toàn hiểu rõ sự nguy hiểm của Luân Hồi chi địa. Nếu không phải có được thần thông của Ngưng Huyết nhân thì lúc này chắc chắn đã bị chết trong đó rồi.
Khi Ngả Văn Bân hỏi, Hạ Nhất Minh lựa chọn những gì mình biết mà nói. Sau khi Hạ Nhất Minh nói tới chuyện lúc thoát ra đã giao chiến với ba vị tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên, sau đó lại còn tới bộ tộc Đồ Đằng, cả hai càng thêm kinh ngạc.
Bọn họ chỉ có một người, một ngựa...tính thêm cả Bách Linh Bát không ngờ dám khiêu chiến bộ tộc Đồ Đằng. Chuyện này đúng là không biết tự lượng sức mình. Nhưng kết quả cuối cùng lại nằm ngoài sự tưởng tượng của hai người. Ngả Văn Bân đối với chuyện của bảo trư lại càng thêm kinh ngạc, không thể tin được vào tai.
Sau đó, vị tôn giả đại nhân của Thiên Trì sơn đứng lên, nói:
- Việc này quá quan trọng, ta phải báo ngay cho Thần Toán tử đại nhân. Hai vị cứ từ từ nói chuyện nhé.
Nhìn Ngả Văn Bân vội vã đi ra, Hạ Nhất Minh cười khổ. Trong lòng hắn cảm thấy cuộc sống sau này không còn được bình yên nữa.

Chương 704: Phẫn nộ

C- Hạ huynh! Lần này, ngươi gây ra họa lớn rồi. - Kim Chiến Dịch cười khổ, nói:
- Thực lực của bộ tộc Đồ Đằng mạnh như thế mà ngươi dám trước mặt bọn họ đánh chết một vị đại thánh giả. Chuyện này chẳng khác nào vả vào mặt họ một cái. Chỉ sợ bọn họ sẽ không bỏ qua đâu.
Hạ Nhất Minh cũng cười khổ. Thực ra, hắn cũng chẳng muốn kết cừu oán với bộ tộc Đồ Đằng. Nhưng Chiêu Thái Lâm lại biết hắn có thần khí Lôi Chấn tử. Như thế mà không đánh chết hắn thì sau này bản thân sẽ không được yên.
Tuy nói việc mình ra khỏi Luân Hồi chi địa chắc chắn sẽ tạo ra chấn động. Nhưng chấn động đó so với việc nắm trong tay thần khí hoàn toàn khác nhau. Cho dù có người nghi ngờ hắn nhặt được bảo bối trong Luân Hồi chi địa, nhưng nếu không có bằng chứng thì cũng chẳng có mấy người dám trêu chọc vào một nhân vật cấp bậc tôn giả như hắn. Tuy nhiên nếu có thần khí thì đó lại là một chuyện khác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thở dài, Hạ Nhất Minh nói nhỏ mấy câu. Nhất thời, ánh mắt Kim Chiến Dịch hoàn toàn khiếp sợ. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi gật đầu, nói:
- Nếu như thế thì không thể không giết.
Hiển nhiên, sau khi biết được nguyên nhân, ngay cả Kim Chiến Dịch cũng phải thay đổi suy nghĩ. Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Không nói chuyện đó nữa. Kim huynh! Lần này ngươi hiểu được những gì?
Chỉ khi có mặt hai người mới hỏi được như thế. Nếu Ngả Văn Bân ở đây, cho dù thế nào Hạ Nhất Minh cũng chẳng nói.
Nét mặt Kim Chiến Dịch nghiêm túc, nói:
- Lần này ta hiểu được rất nhiều, nhưng lại không thể nói ra bằng lời. Chỉ có một cảm giác rằng nếu cứ tiếp tục tu luyện thì khả năng kích thích ý niệm là rất lớn. - Hắn giơ hai ngón tay, lắc lắc trước mặt Hạ Nhất Minh nói:
- Chỉ trong khoảng thời gian bằng này, ta chắc chắn lẽ lĩnh ngộ được ý niệm.
Hạ Nhất Minh hoài nghi hỏi:
- Hai năm?
Kim Chiến Dịch trợn mắt, dơ chân chuẩn bị sút cho Hạ Nhất Minh một cái. Hạ Nhất Minh vột vàng chắp tay cầu xin rồi nói:
- Kim huynh! Ngươi định trong vòng hai mươi năm kích phát được ý niệm à?
Kim Chiến Dịch hãnh diện nói:
- Đúng là hai mươi năm. Hắc hắc...từ sau khi thần đạo biến mất, những người hai mươi năm sau khi trở thành tôn giả có thể kích phát được ý niệm là vô cùng hiếm hoi. Mà gần như tất cả những người đó sau trăm năm đều đạt tới cảnh giới Cửu Cửu Trọng Thiên - Đỉnh cao của nhân đạo.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, cười nói:
- Thì ra là ngươi cũng nhăm nhé tới cảnh giới đỉnh cao của nhân đạo.
Kim Chiến Dịch lặng lẽ cười, không nói gì. Nhưng chỉ cần nhìn sự tự tin trong ánh mắt của hắn cũng có thể hiểu được suy nghĩ của hắn.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút rồi nói:
- Kim huynh! Còn nhớ ước hẹn giữa chúng ta trước khi vào Sinh Tử giới hay không?
Kim Chiến Dịch giật mình, nói:
- Tất nhiên là nhớ. Chúng ta đã đánh cuộc xem ai đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên trước.Hạ Nhất Minh trịnh trọng gật đầu, nói:
- Thật sự không dám giấu. Vừa đúng lúc tiểu đệ chuẩn bị rời khỏi Luân Hồi chi địa đã kích phát được ý niệm. Mặc dù cũng giống ngươi chưa thể tiến thêm được một lần nữa. Nhưng ưu thế của ngươi đã không còn nữa rồi.
Ánh mắt Kim Chiến Dịch có một chút vui mừng, lẫn sợ hãi, cười to nói:
- Hạ huynh! Như vậy thì đánh cuộc mới thực sự thú vị. Trong vòng hai mươi năm, chúng ta sẽ xem ai tiến vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên trước. - Hạ Nhất Minh và hắn cười ha hả. Tiếng cười của hai người thể hiện rõ một sự quyết tâm và hưng phấn. Có một kẻ vừa là bằng hữu lại vừa là đối thủ như vậy với bất kỳ ai cũng đều thấy vui. Chỉ có không ngừng cố gắng phấn đấu đạt tới đỉnh cao thì vào bất cứ lúc nào cũng không dám buông lỏng, mới không thể để cho đối phương vượt qua quá xa.
Kim Chiến Dịch đứng lên, nói:
- Ta trở về tu luyện thôi. - Khi ra tới cửa, hắn chợt ngừng lại, nói:
- Khoảng thời gian này, ta cũng không trở về Linh Tiêu bảo điện mà ở Hạ gia trang của ngươi một năm. Năm sau chúng ta cùng tới Nam Cương.
Hạ Nhất Minh giật mình, gật đầu. Cho tới khi Kim Chiến Dịch đi khỏi, trong mắt hắn hiện lên một chút cảm kích. Sở dĩ Kim Chiến Dịch chợt quyết định như vậy, chẳng cần hỏi cũng biết đó là do hắn lo bộ tộc Đồ Đằng đến trả thù. Nếu như bộ tộc đó muốn trả thù thì chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ động thủ. Vì vậy có nán lại thêm một năm cũng chẳng sao.
Bước tới ghế, Hạ Nhất Minh ngồi xuống. Hắn thả lỏng toàn thân, cho cơ thể được thư giãn. Đây là một phương pháp thích hợp với bản thân nhất mà hắn tìm ra. Cũng chỉ trong tình trạng buông lỏng như vậy, hắn mới có thể đạt tới trạng thái cao nhất.
Nhắm hai mắt, Hạ Nhất Minh nghĩ lại tất cả mọi việc. Từ khi bắt đầu bước chân vào Sinh Tử giới, tinh thần của hắn luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Cho dù là đi ra khỏi Sinh Tử giới, đánh chết Phương Thịnh rồi lại chiến đấu với ba vị Ngũ Khí Triều Nguyên. Tất cả những chuyện đó đều rất nguy hiểm. Nếu không cẩn thận đều có thể chết bất cứ lúc nào.
Mặc dù tu vi võ đạo của Hạ Nhất Minh cực cao, nhưng đối mặt với bằng đó cao thủ cùng một lúc cũng không dám khinh thường. Trong lòng hắn lúc nào cũng căng như dây đàn, cho dù là khi nói chuyện với Sơn Đính lão nhân vẫn không dám thả lỏng.
Cho đến lúc này, sau khi về tới cứ điểm của Thiên Trì nhất mạch, hắn mới dám thư giãn.
Sau khi để cho toàn thân và tinh thần thoải mái, hắn chợt tiến vào trong một cảnh giới kỳ lạ. Trong cảnh giới đó, những ý nghĩ của hắn đều hết sức rõ ràng.
Bất chợt, Hạ Nhất Minh như nắm được cái gì đó, hắn hơi nhíu mày lại. Trong một không gian hư vô, có vô số sợi dây chẳng chịt, mắc lại với nhau. Nếu muốn gỡ chúng ra, thì phải tìm được điểm đầu tiên trước đã.
Thậm chí, Hạ Nhất Minh còn thể cảm giác, nếu mình có thể tìm được cái điểm đầu tiên đó, thì hắn đã tìm được đầu mối của việc kích phát ý niệm. Sau đó dựa vào đầu mối đó có lẽ có thể tìm thấy được một số bí mật.Một lúc sau, một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu. Hạ Nhất Minh nhớ tới cái cảm giác khi mình tiếp xúc với ý niệm.
Trước khi tiến vào Sinh Tử giới, ở trước sơn cốc, tất cả mọi người đều thử cảm nhận luồng uy áp khủng bố của nó. Nhưng lúc đó, Hạ Nhất Minh lại sử dụng đến những gì mà mình lĩnh ngộ về Thần Toán thuật mà đánh ra một bài quyền. Chỉ còn một chút nữa là đã có thể lĩnh ngộ.
Đó là lần đầu tiên, hắn thử tiếp xúc với ý niệm. Đáng tiếc cuối cùng lại bị người ta cắt đứt.
Lần thứ hai, khi chuẩn bị ra khỏi biển ánh sáng, trong lòng hắn vô cùng tức giận. Ngọn lửa giận trong lòng hắn đủ khiến cho một người đang sống sờ sờ phải nổ tung. Cũng nhờ cơn giận đó mà kích phát được một thứ lực lượng kỳ bí trên người hắn. Thứ lực lượng đó bình thường chẳng bao giờ gặp phải. Nó giống như một thứ gì đó chỉ có thể nhìn thấy mà không thể sờ được. Nếu muốn hóa nó thành thực tế lại càng thêm khó khăn. Tuy nhiên, vào đúng lúc đó, cơn giận thiêu đốt không ngờ lại có thể dẫn được thứ lực lượng đó đi ra.
Sau đó, cũng nhờ nó mới khiến cho Hạ Nhất Minh có thể đem áo giáp chân khí cùng với năng lượng bản nguyên mà cho Ngưng Huyết nhân. Cuối cùng, cả hai mới có thể thoát được khỏi sự tẩy lễ của biển ánh sáng mà thoát ra.
Tất cả mọi thứ giống như một giấc mộng, nhưng lại có cảm giác hết sức thật.
Bất chợt, Hạ Nhất Minh hiểu ra được một cái gì đó. Mỗi người do thể chất khác nhau nên phương pháp kích thích ý niệm cũng khác nhau.
Sau khi tẩu hỏa nhập ma, Kim Chiến Dịch đi vào Sinh Tử giới lại có thêm giác ngộ. Sở Hao Châu mất hơn mười năm sau đó phải phá đi rồi lập lại mới có thể gặp được điều mà mình mong muốn.
Như vậy, hắn cũng phải tìm ra được một con đường thích hợp cho bản thân. Mà theo những chuyện đã xảy ra thì đó chính là Thần Toán thuật và tâm trạng tức giận của bản thân.
Thần toán thuật là một phương pháp luyện tập lâu dài . Sử dụng nó để giao đấu với người khác sẽ từ từ tích lũy lực lượng. Cho đến một ngày đạt tới mức độ nhất định, chắc chắn sẽ làm cho ý niệm tuôn ra ồ ạt.
Còn tâm lý tức giận chắc chắn là một loại cực đoan. Nhưng có thể khẳng định một điều rằng nó có thể khiến cho ý niệm nhanh chóng xuất hiện. Chỉ có một chút khiến cho Hạ Nhất Minh vẫn lo lắng rằng nếu theo cách này mà kích phát ý niệm thì sau này có còn giữ được sự bình tĩnh nữa không. Hay là lại biến thành một kẻ điên.
Suy nghĩ một chút, trong mắt Hạ Nhất Minh lại lóe lên một tia sáng khiến cho kẻ khác phải rung động. Nếu không vào hang cọp thì làm sao có thể bắt được cọp con.
Muốn tiến được trên con đường võ đạo thì làm sao lại không chịu một chút nguy hiểm.
Nghĩ được điều nay, Hạ Nhất Minh từ từ đứng lên. Hai mắt hắn nhìn chằm chằm về phía cánh cửa... Một loạt suy nghĩ dần hiện ra trong đầu khiến cho ánh mắt của hắn dần trở nên nóng bỏng.
Cánh cửa trước mắt hắn như không phải làm từ gỗ mà như được tạo thành từ vô số các nhân vật mà hắn đã gặp.
Hồ Bân là người đầu tiên bị hắn giết. Người này hành sự ác độc nên Hạ Nhất Minh chẳng hề hối hận khi giết hắn. Sau đó, trên cánh cửa lại xuất hiện rất nhiều bóng người. Những người này nếu không chết trong tay Hạ Nhất Minh thì cũng là cường địch của hắn.
Trong đó, khi nghĩ tới người bị cụt ngón và Phương Thịnh nói chuyện với nhau sẽ huyết tẩy Hạ gia trang, lửa giận trong lòng Hạ Nhất Minh lại không thể kìm chế được nữa. Quần áo trên người hắn như bị một cơn gió mạnh thổi qua, bay phần phật.
Tròng mắt của hắn tràn ngập máu tươi. Một nguồn áp lực thật lớn từ thân thể của hắn chầm chậm hiện lên.
Vào lúc này, Nhất Minh hoàn toàn rơi vào một sự mê hoặc. Hắn cố gắng làm cho cơn tức của mình đạt tới cực hạn, không kém so với khi ở trong biển ánh sáng. Cơn giận giống như một cái chìa khóa có thể mở ra con đường cho hắn.
Mặc dù, con đường phía sau cánh cửa đó chắc chắn sẽ rất chông gai, nhưng so với con đường phẳng lặng ở ngoài vẫn còn hay hơn nhiều lúc.
Trong lúc, Hạ Nhất Minh đang hoàn toàn chìm vào sự phẫn nộ. Hắn không biết rằng cơn phẫn nộ của mình đã tạo ra một luồng sát ý phóng lên cao. Nó giống như một cơn cuồng phong khuếch tán ra xung quanh.
Nét mặt của đám tôn giả đều thấy hoảng sợ. Ánh mắt của mọi người đều nhìn về một hướng, trống ngực đập thình thịch...

Chương 705: Kinh biến

Bầu trời giống như một cánh chim khổng lồ, trắng muốt. Những đám mây trắng giống như những cái lông chầm chậm trôi, thi thoảng lại để lộ ra một chút da trời màu lam nhạt. Ánh mặt trời chiếu xuống đất khiến cho tất cả cảnh vật đều trở nên rực rỡ.
Cứ điểm Sinh Tử giới của Thiên Trì nhất mạch nằm ở một góc của cánh rừng. Mỗi khi Sinh Tử giới mở ra, nơi này có ít nhất cũng phải hơn trăm người. Tất nhiên, đa phần trong đó đều là đệ tử của Thiên Trì sơn. Số lượng tôn giả chỉ chiếm chưa đến một phần mười.
Bởi vì, không phải tất cả tôn giả sau khi đi ra khỏi Sinh Tử giới cũng đều quay lại đây. Giống như cha con Lệ gia cũng với đám người Hác Huyết đã quay trở về ngay lập tức.
Nhưng cho dù như vậy, số lượng tôn giả ở đây cũng còn tương đối.
Ngoại trừ Hoa Thụy Kim đã đi, hai vị tôn giả hướng dẫn đều đi ra ngoài. Cả hai cùng nhìn về một phía, ánh mắt hết sức nghiêm trọng. Giống như một phản ứng dây chuyền, đám tôn giả cũng từ trong phòng đi ra. Ánh mắt họ cùng nhìn hết về một phía.
Trong ánh mắt của họ đều có một sự sợ hãi. Chứng tỏ luồng sát khí đó khiến cho không có một ai còn giữ được bình tĩnh.
Chỉ duy có Kim Chiến Dịch là vẫn bình thản. Bởi vì cũng chỉ có mình hắn mới biết được, sau khi ra khỏi Sinh Tử giới, Hạ Nhất Minh đã kích phát được ý niệm lần đầu tiên. Như vậy thì biến cố lúc này, chắc chắn là hắn muốn nhân dịp mà tiếp tục.
Nếu như ngay từ đầu, Hạ Nhất Minh có thể khống chế thì cũng chẳng để sát khí tỏa ra ngoài như vậy. Và khi đó thì ngoại trừ cảm giác của tôn giả ra, cơ bản những người còn lại khó mà phát hiện được.
Nhưng do quá tức giận, Hạ Nhất Minh cũng không thể khống chế được nó. Bây giờ, sát khí trên người hắn rất mạnh, ngay cả đám đệ tử bình thường cũng có thể cảm nhận. Tất cả bọn họ đều cảm thấy ớn lạnh, nhưng không biết là có chuyện gì xảy ra. Muốn nói có người đến cửa khiêu khích thì đúng là liều lĩnh.
Ở đây có nhiều tôn giả như vậy làm sao lại có thể để cho kẻ đó dễ dàng như thế được cơ chứ.
Tuy nhiên, một lúc sau, luồng sát khí đó càng lúc càng mạnh, tới một mức bọn họ khó có thể cảm nhận.
Kinh nghiệm của Ngả Văn Bân vô cùng phong phú. Cảm nhận được sát khí tăng mạnh, hắn biết ngay là không ổn liền cao giọng quát:
- Các đệ tử lập tức ra ngoài mười dặm. Trong vòng nửa ngày không được quay lại. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nghe thấy Ngả Văn Bân đại nhân ra lệnh, đám đệ tử như được ân xá, nhanh chóng chạy đi.
Mặc dù nhìn họ chẳng khác gì đàn chó đang chạy trốn, nhưng cũng chẳng ai dám cười nhạo. Ngược lại, tất cả đều cảm thấy lo lắng.
Chiến đấu cấp bậc tôn giả, ngay cả tiên thiên cường giả cũng chẳng khác đám đệ tử bình thường, không hề có một chút tác dụng. Bọn họ mà còn ở đây thì kết quả nếu không bị chết thì cũng bị ảnh hưởng tới phát điên. Vì vậy mà bọn họ bỏ đi càng nhanh thì khiến cho đám trưởng bối nhẹ nhõm.
Bất chợt, chung quanh có vô số tiếng kêu, rống. Trong sân, chợt có một con heo rừng cùng với một con Mai Hoa lộc. Chúng giống như bị điên, chẳng để ý tới xung quanh, nháo nhào bỏ chạy.
Lúc này, vô số tiếng động xung quanh vẫn không chấm dứt. Phải mất một lúc, nó mới giảm dần và biến mất. Tất cả những người còn lại quay ra nhìn xung quanh một chút rồi lắc đầu, không nói gì hết.
Trong không khí đang ngập ngụa một mùi thối hoắc khiến cho bất cứ người nào cũng phải nhăn mày nhăn mặt. Những người có mặt đều có vô số kinh nghiệm nên chỉ cần nghĩ một chút là hiểu được ngay. Do sát khí của Hạ Nhất Minh tăng lên khiến cho không chỉ đám đệ tử Thiên Trì mà còn cả đám dã thú cũng bị ảnh hưởng.
Những con nào khỏe mạnh thì giống như bị điên mà chạy đi nên may mắn thoát nạn. Nhưng đại đa số dã thú nhỏ yếu thì nhũn người nằm trên đất. Nước tiểu cùng với phân chảy đầy ra đất, khiến cho không gian rất thối.
- Ngả huynh! Có chuyện gì thế? - Vũ Mạc Phi dò hỏi.
Tất cả đám tôn giả từ trong Sinh Tử giới đi ra, đang có mặt ở đây, đều chăm chú chờ câu trả lời. Bọn họ cũng đều muốn biết đáp án. Dù sao, có thể khiến cho một vị tôn giả mạnh mẽ lại tỏa ra sát khí như vậy thì do nguyên nhân gì?
Tất nhiên, nếu để cho mọi người biết đó là do Hạ Nhất Minh cố tình làm thế thì bọn họ sẽ không ngạc nhiên. Chỉ có điều, một người đang yên đang lành lại tỏa ra sát khí như vậy thì ngay cả Kim Chiến Dịch cũng không dám chắc là do hắn có cố ý hay không chứ chưa cần phải nói đến người khác.
Ngả Văn Bân cười khổ, nói:- Lão phu cũng không biết. Nhưng... - Lão do dự một lúc, nói:
- Sát khí thế này, nếu cứ duy trì lâu, chỉ sợ sẽ không tốt đối với cơ thể Hạ tôn giả. Hay là chúng ta đi khuyên ngăn hắn lại?
Lão không để ý nói ra câu này cũng là do trong lòng đã chấp nhận sự mạnh mẽ của Hạ Nhất Minh. Tiểu quái vật đó sở hữu một thứ lực lượng mà chỉ sợ rằng đến cả hắn cũng không thể chống lại.
Tất cả mọi người đều im lặng gật đầu, nhưng không ai nhận thấy một chút thay đổi trong đó. Nhưng khi mọi người tới của phòng Hạ Nhất Minh đã thấy được Bách Linh Bát, bạch mã Lôi Điện và bảo trư đang đứng đó. Nhìn hai người có chút quái dị. Vừa giống như đang hộ pháp cho Hạ Nhất Minh lại vừa giống như đang định đi vào.
Nhìn thấy như vậy, đám tôn giả hiểu ngay cả bọn họ là những người thân bên cạnh Hạ Nhất Minh nhưng cũng chẳng biết có chuyện gì xảy ra.
Thở dài một hơi, Ngả Văn Bân thầm kêu khổ trong lòng. Bây giờ, Hạ Nhất Minh là một người có tiềm lực lớn của Thiên Trì sơn. Nếu hắn ở đây mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cho dù Thần Toán tử đại nhân không trách, lão cũng chẳng chịu nổi trách nhiệm.
- Bách huynh! Hạ huynh làm sao vậy? - Ngả Văn Bân vội vàng hỏi.
Bách Linh Bát lắc đầu. Tính cách của hắn bây giờ đã khác rất nhiều so với khi mắt bắt đầu xuống núi. Nếu là trước kia, hắn chẳng thèm để ý, coi như điếc. Nhưng bây giờ, hắn vẫn trả lời một hai câu.
- Ta không biết. - Chỉ mấy từ thôi cũng hơn ngàn vạn lời nói mà hắn có thể nói với Ngả Văn Bân.
Nhưng đám người Ngả Văn Bân cũng chẳng trách cứ. Với một vị cường giả có thể sánh ngang với Thần Toán tử đại nhân, thì cho dù có không trả lời bọn họ cũng chẳng dám oán hận. Đây chính là do sự chênh lệch về thực lực dẫn tới chênh lệch về địa vị. Trên thế giới này, chuyện như thế hoàn toàn bình thường.
Kim Chiến Dịch bước lên, nói:
- Bách huynh! Hạ huynh đệ có cần chúng ta giúp đỡ không?
Trong số mọi người cũng chỉ có hắn là người duy nhất dám nói chuyện với Bách Linh Bát. Bách Linh Bát lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết. - Giọng nói của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thậm chí còn có một chút tình cảm.Kim Chiến Dịch suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ta cảm thấy lo lắng nên phải vào xem một chút. - Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng.
Sắc mặt tất cả mọi người cùng thay đổi. Trước cửa phòng, chẳng những còn có Bách Linh Bát và bạch mã đang đứng, nên chẳng ai dám tới. Kim Chiến Dịch tự ý mở cửa, chỉ sợ sẽ bị công kích.
Nhưng hoàn toàn nằm ngoài sự dự đoán của mọi người. Bách Linh Bát và bạch mã Lôi Điện chẳng hề ngăn cản hắn, mặc cho Kim Chiến Dịch đi vào.
Ngả Văn Bân cảm thấy vui vẻ, vội tiến lên vài bước. Nhưng mới được mấy bước, hắn liền dừng ngay lại. Ánh mắt của Bách Linh Bát chẳng hề có chút cảm tình. Còn bạch mã thì đang nhe răng trợn mắt, nhìn chằm chằm vào lão.
Ngả Văn Bân tin rằng chỉ cần bước thêm một bước, thì hai kẻ đó chắc chắn sẽ động thủ với mình. Mà để cho lão giao thủ với hai kẻ đó thì hậu quả thế nào, Ngả Văn Bân chẳng cần nghĩ cũng biết đáp án.
Mỉm cười gượng gạo, hắn đành dừng bước, lo lắng nhìn vào bên trong. Tuy vậy trong lòng lão vẫn có một chút không cam lòng.
Mặc dù, Kim Chiến Dịch là bằng hữu thân thiết của Hạ Nhất Minh, nhưng lão cũng là người của Linh Tiêu bảo điện...Vậy mà trong mắt của hai kẻ đó, Kim Chiến Dịch còn đáng tin hơn cả lão.
Đám tôn giả còn lại cũng đều muốn biết có chuyện gì xảy ra. Nhưng sau khi nhìn thấy hai vị thần giữ cửa đứng đó, thì đành bỏ qua ý định. Ngay cả Ngả Văn Bân cũng bị cự tuyệt thì bọn họ cũng chẳng dám bước tới.
Sau khi đi vào phòng, Kim Chiến Dịch lập tức nhíu mày. Lúc này, Hạ Nhất Minh đang ngồi trên ghế, nhưng hơi thở của hắn hoàn toàn khác với trước đây. Nó vô cùng cuồng bạo và hung dữ, giống như đang bị một thứ gì đó kích thích.
Do kinh nghiệm của Kim Chiến Dịch rất nhiều nên hắn chợt nảy ra một suy nghĩ rằng Hạ Nhất Minh bị tẩu hỏa nhập ma. Nhưng khi cảm ứng một cách cẩn thận hơi thở trên người Hạ Nhất Minh, hắn lại cảm thấy kinh ngạc. Bởi hơi thở của gã chẳng có chút gì rối loạn. Nếu như nói bị tẩu hỏa nhập ma thì chuyện này đúng là quái dị.
Nhưng lúc này, cặp mắt Hạ Nhất Minh hoàn toàn đỏ rực. Hơn nữa, không biết trong đầu hắn đang nghĩ gì mà đôi tay đang nắm chặt, nét mặt hung dữ.
Kim Chiến Dịch chợt hiểu ra chuyện gì đó. Hắn chạy nhanh ra ngoài, nói:
- Bách huynh! Bạch mã! Hạ huynh đệ luyện công không thể khống chế. Chúng ta phải ngăn cản hắn.
Bách Linh Bát trầm giọng nói:
- Làm thế nào?
Kim Chiến Dịch do dự một chút, nói:
- Chúng ta đưa vài người khống chế, làm cho chân khí của hắn không di động nữa, chắc chắn có thể trở lại bình thường.
Bách Linh Bát chăm chú nhìn hắn, cho đến lúc toàn thân Kim Chiến Dịch gần như dựng đứng mới nói:
- Tùy ý ngươi.
Nói xong, hắn ôm bảo trư, nắm bạch mã đi ra đằng sau, đứng xem.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau