VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 696 - Chương 700

Chương 696

Bầu không khí chợt trở nên tĩnh lăng. Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt mà nhìn. Thực ra trong Sinh Tử giới, lúc cái người bị cụt tay đó nói, Hạ Nhất Minh không nhịn được sự tò mò. Vào lúc này, trong lòng hắn cũng thế, vô cùng hồi hộp.
Ngũ hành hoàn chỉ có một thanh phảng chế duy nhất. Nhưng mọi người đều biết lý giải về không gian là thần thông mà chỉ có cao thủ thần đạo mới nắm được.
Trong thế giới của ngũ hành hoàn hiển nhiên là có một cái thế giới dó nó tự hình thành. Mặc dù, thế giới đó phải chờ tới khi Hạ Nhất Minh ngưng tụ được ngũ hành chi hoa mới thực sự ổn định. Nhưng dù sao thì nó cũng là một cái thế giới thuộc về chính mình.
Sau khi phát hiện ra sự tồn tại của cái thế giới đó, Hạ Nhất Minh không thể hiểu nổi. Chẳng lẽ người đoán tạo ra nó cũng có thể đoán tạo được thần binh có thể tự thành thế giới bên trong nó? Chuyện này tuyệt đối là một điều không thể.
Mà lúc ở trong Sinh Tử giới, người bị cụt ngón kia cũng nói rõ, ngũ hành hoàn yêu cầu ngũ hành tương sinh mà tạo ra không gian. Điều này cũng chỉ có cao thủ thần đạo mới có thể làm được. Vì vậy mà khi lão nhân nhắc tới, trong lòng Hạ Nhất Minh lại dao động.
- Ngươi muốn trao đổi cái gì? - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói.
- An nguy của hoàng thất Khai Vanh quốc. - Lão nhân nhẹ nhàng nói từng chữ một.
Hạ Nhất Minh cau mày, một lúc sau mới nói:
- Ngươi với đồ đệ của ngươi ta đều phải giết. Sau khi các ngươi chết đi ngươi nghĩ Khai Vanh quốc còn có thể giữ được huy hoàng như trước hay sao?
Lão nhân cười lạnh nói:
- Thế sự thay đổi. Bất kỳ thế lực nào cũng không thể cam đoan rằng trọn đời không suy. Vì vậy mà ta không cầu cho thế lực của Khai Vanh quốc hôm nay, mà chỉ muốn hoàng thất Khai Vanh được bình an.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- Mặc dù quý quốc không có tôn giả tọa trấn, nhưng vẫn còn có một vị Nhất Đường thiên, cùng với đám tiên thiên cường giả trong đại sư đường. Ngay cả các thế lực khác muốn động đến ngươi cũng chẳng dễ dàng.
Lão nhân cười khổ, nói:
- Ba cường quốc ở Tây Bắc mới xuất hiện trên thế giới này được có mấy trăm năm. Nếu lão phu và đồ đệ chết đi thì ngươi cho rằng hai quốc gia kia sẽ giả điếc hay sao? Hơn nữa, bên cạnh Khai Vanh quốc còn có Thiên La quốc của ngươi như hổ rình mồi. Không có tôn giả tọa trấn thì mấy vị tiên thiên kia có thể chèo chống được hay không?
Giọng nói của lão có chút gì đó đau đớn. Hiển nhiên là lão đang nghĩ tới vận mệnh của Khai Vanh quốc sau này, mà đau lòng.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng. Nhưng nói thật, cứ coi như hai đại đế quốc giở vờ câm điếc. Thì sau này khi Thiên La quốc tích đủ thực lực, Hạ Nhất Minh cũng chẳng phản đối bọn họ động thủ với Khai Vanh quốc.
Chỉ cần nghĩ tới tâm nguyện khi xưa của Thủy lão ca, Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ không cản trở. Tất nhiên, nếu gặp phải đại quân của Khai Vanh quốc lấn lướt, hắn cũng không không chịu đứng yên.
Thấy Hạ Nhất Minh đang suy nghĩ về vấn đề của mình, trong lòng lão nhân hết sức đau khổ. Nếu sớm biết có ngày hôm nay, thì khi xưa lão đã xuất quan, cho dù phải đắc tội với Thần Toán tử, không cần đột phát tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên nữa, cũng phải giết chết Hạ Nhất Minh.
Với thực lực tam hoa tôn giả của hắn khi đó, đối mặt với một Nhất Đường thiên, chẳng khác gì giết chết một con kiến hôi. Nhưng đến giờ có hối cũng chẳng kịp.
- Hạ huynh! Tây Bắc chúng ta tự thành một khu, hoàn toàn khác với nơi khác. Nếu hoàng thất đồng ý thoái vị thì người kế nhiệm không thể đuổi tận giết tuyệt. Đây là quy định mà lão tổ tông của Thiên Trì sơn đã lập ra từ mấy ngàn năm trước. Ngươi là người của Thiên Trì nhất mạch chắc là sẽ không quên chứ?
Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng. Quy định đó quả thật do Thiên Trì sơn đưa ra. Còn tại sao từ mấy ngàn năm trước lão tổ tông của Thiên Trì sơn lại đưa ra quy định đó thì không ai biết. Nhưng không có một người nào dám vi phạm.
Chỉ cần Thiên Trì nhất mạch vẫn là đệ nhất đại phái ở vùng Tây Bắc thì chẳng ai dám coi thường quy định đó.
- Được! Ta đồng ý với ngươi. Nếu hoàng thất của Khai vanh quốc đồng ý thoái vị, để cho Thiên La quốc tiếp nhận lãnh thổ, ta sẽ không truy cứu. - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói.
Nét mặt lão nhân xuất hiện một chút vui mừng, trầm giọng nói:
- Xin Hạ huynh cho ta giấy bút. Lão phu muốn viết mấy câu. Ngươi đưa nó cho Chiêm Thiên phong, chắc chắn trong mười năm hắn sẽ giao cho ngươi.
Hạ Nhất Minh im lặng gật đầu. Nếu những người khác muốn tìm được giấy bút ở nơi này thì đúng là một chuyện khó khăn. Nhưng Hạ Nhất Minh lại có không gian bên người. Mặc dù không thể mang tất cả mọi thứ, nhưng một chút giấy bút thì lại quá đơn giản.
Sao khi Sơn Đính lão nhân thấy không gian tùy thân của Hạ Nhất Minh...Mặc dù đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vẫn ngơ ngẩn mất một lúc. Thế mới biết, bảo vật của Hạ Nhất Minh vô cùng phong phú, nằm ngoài sự tưởng tượng của lão.
Nhưng sau khi nhận lấy giấy bút, lão chẳng hề do dự, nhanh chóng viết một bức thư. Cuối cùng, lão bỏ bút, cắn ngón tay, dùng máu ký một cái tên.
Hạ Nhất Minh nhìn kỹ, rồi nhíu mày. Cái tên đó hiển nhiên chính là Sơn Đính nhân.- Chiêm Thiên Phong có biết cái tên này hay không? - Hạ Nhất Minh lạnh lùng hỏi. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Ngươi yên tâm. Chiêm Thiên Phong là đệ tử của ta, cũng là người trẻ tuổi có tư chất nhất của Chiêm gia chúng ta. Vì thế, hắn biết rõ danh tự của lão phu. - Nói tới đây, lão thở dài một tiếng, nói:
- Chiêm gia của chúng ta ẩn giật lâu lắm rồi. Nhân tài suy kiệt vì thế suy yếu cũng chẳng trách được ai.
Hạ Nhất Minh vẫy tay một cái, nhất thời chộp lấy bức thư. Hắn thầm than, nếu Thủy lão ca có thể nhìn thấy việc này thì chắc chắn cho dù có phải chết lão cũng không nuối tiếc.
Cẩn thận cất bức thư vào trong người, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt đối phương, nói:
- Chỉ cần Chiêm Thiên Phong đồng ý trong vòng mười năm có thể khiến cho Chiêm gia thoái ẩn. Ta xin hứa sẽ giữ cho bọn họ được an toàn.
Lão nhân gật đầu, nói:
- Thiên Phong là một người hiểu việc. Ngươi cứ yên tâm đi.
Hạ Nhất Minh cười cười, nói:
- Ta hoàn toàn yên tâm. Cho dù hắn không chịu hiểu thì ta cũng sẽ làm cho hắn hiểu.
Nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Hạ Nhất Minh, lão nhân không khỏi thở dài.
- Cuối cùng thì ngũ hành hoàn có lai lịch ra sao? Có khuyết điểm gì? Ngươi có thể nói rõ hay không? - Hạ Nhất Minh không cười nữa, nghiêm nghị hỏi.
Ánh mắt lão nhân cũng trở nên nghiêm túc:
- Hạ huynh vốn không biết. Thực ra, tổ tiên của Chiêm gia chúng ta cũng là một nhánh của Ngũ Hành môn. Nhưng cũng là một nhánh am hiểu đoán tạo nhât trong Ngũ Hành môn.
Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu liếc mắt nhìn nhau, trong lòng chợt hiểu ra. Chẳng trách ngay cả Lưu Ly động chủ cũng không không thể đoán tạo ra vậy mà người này lại có thể làm được. Thì ra là còn có nguyên nhân đó.
Tuy nhiên, điều lão nói tiếp theo mới khiến cho mấy người Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh hãi.
- Thực ra, trong Ngũ Hành môn, ngũ hành hoàn chính bản đã thất lạc từ lâu. - Lão nhân chậm rãi nói.Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu nhìn nhau, nghi hoặc hỏi:
- Chẳng phải mấy ngàn năm trước, ngũ hành hoàn cùng với cao thủ thần đạo biến mất hay sao?
Lão nhân mỉm cười, nói:
- Khi thần đạo cao thủ biến mất, thần khí ngũ hành hoàn của bổn môn đúng là cũng biến mất theo. Nhưng nó cũng không phải là thần khí ngũ hành hoàn đầu tiên mà là sau này mới đoán tạo ra. - Hắn nói một cách chăm chú:
- Đây là điển tịch tổ truyền của Chiêm gia. Nếu như chúng ta không phải truyền thừa đoán tạo thuật thì cũng chưa chắc đã biết được việc đó.
Suy nghĩ trong lòng Hạ Nhất Minh nhanh chóng thay đổi. Chắc chắn, bí mật này của Ngũ Hành môn, có lẽ Động Thiên Phúc Địa cũng không có mấy người biết.
- Ngũ hành hoàn đầu tiên tại sao mà biến mất? - Hạ Nhất Minh tò mò hỏi.
Lão nhân lắc đầu, nói:
- Nghe nói tổ sư khai sáng ra Ngũ Hành môn mang theo thần khí du ngoạn thiên hạ. Cuối cùng, khi người đi ra hải ngoại liền không trở lại nữa.
Sở Hao Châu chợt kêu lên nói:
- Không thể như thế. Tổ sư khai sáng của quý phái trong thời đại thần đạo cũng là người duy nhất được xưng tụng đi khắp thiên hạ vô địch thủ. Làm sao mà người có thể mất tích một cách vô cớ?
Lão nhân lắc đầu, nói:
- Làm sao mà lão phu có thể biết được nguyên nhân. Nhưng đúng là cái ngũ hành hoàn đầu tiên biến mất là do nguyên nhân đó.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nói:
- Nếu đó là cái thứ nhất thì chắc chắn cũng phải có cái thứ hai và cái thứ ba...
Ánh mắt của lão nhân hoàn toàn đồng ý, nói:
- Đúng thế! Sau khi xác nhận sự mất tích của tổ sư. Truyền nhân của người liền cùng với gia tổ của Chiêm gia tạo ra một cái ngũ hành hoàn thứ hai.
Những lời nói đó tuy khó có thể tưởng tượng ra, nhưng Hạ Nhất Minh cũng chẳng hoài nghi. Khi đó, Ngũ Hành môn là thiên hạ đệ nhất đại phái, quy mô, thực lực hơn xa Linh Tiêu bảo điện bây giờ. Hơn nữa, vào thời đại thần đạo, bọn họ có được vô số bảo vật của thiên hạ một cách dễ dàng hơn bây giờ rất nhiều.
Có lẽ, cũng chỉ vào thời điểm đó mới là thời huy hoàng của Đoán Tạo thuật. Không giống như bây giờ, cho dù có được phương pháp thì cũng chẳng có mấy bảo vật để mà đoán tạo.
Lão nhân cũng chẳng để ý tới nét mặt của Hạ Nhất Minh. Lão như tự nói với bản thân mình:
- Lúc đó, khi đoán tạo cái ngũ hành hoàn thứ hai, lão tổ tông của Chiêm gia chúng ta đã cũng với tông chủ đại nhân thương nghị, làm thêm một cái phôi thô của ngũ hành hoàn. Hơn nữa, gia cố thêm sự hiểu biết về không gian của cao thủ thần đạo, chỉ cần thực hiện một thêm một vài bước nữa là có thể kích hoạt được ngũ hành hoàn đem ra sử dụng, đồng thời nó cũng có thể tự hình thành thế giới bên trong.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lóe lên tinh quang, nói:
- Các ngươi đã chuẩn bị cho cả cái ngũ hành hoàn thứ ba?
Lão nhân khẽ gật đầu, nói:
- Đúng thế. Nếu ngũ hành hoàn đầu tiên có thể bj mất thì hiển nhiên cái thứ hai cũng có khả năng. Vì vậy, chuẩn bị thêm một cái phôi thô cũng chẳng có gì là lạ. - Nói xong, lão lại cười khổ rồi nói tiếp:
- Nhưng chẳng ai lại có thể ngờ được, trước đây mấy ngàn năm, toàn bộ cao thủ thần đạo lại biến mất một cách bất ngờ như thế, khiến cho mọi chuyện trở nên hỗn loạn. Ngũ Hành môn sau khi mất đi cao thủ thần đạo tọa trấn liền bị chia năm xẻ bảy. Chiêm gia của chúng ta liền mang theo phôi của ngũ hành hoàn, tránh khỏi vòng xoáy, tới tận nơi đây để định cư.

Chương 697: Khuyết điểm

Nhất Minh và Sở Hao Châu cùng thở dài một hơi, sau đó nhìn nhau mỉm cười.
Đương thời, Sở Hao Châu là một trong số Đoán Tạo sư hàng đầu. Nhưng hắn chưa bao giờ hy vọng có thể đoán tạo thành công một cái ngũ hành hoàn phảng chế. Đó không chỉ vì chuyện tài liệu quý hiếm mà đối với yêu cầu quan trọng nhất chính là tạo ra sự thăng bằng trong ngũ hành hoàn, hắn không hề có một biện pháp nào cả.
Vì vậy, sau khi biết có người đoán tạo thành công ngũ hành hoàn, hắn vẫn không thể nào hiểu nổi. Mặc dù hắn đã suy diễn, phân tích bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng đành thất vọng. Bởi vì, ngay cả sau khi hắn trở thành tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên cũng không có biện pháp nào để đoán tạo ra ngũ hành hoàn.
Nhưng hôm nay, sau khi nghe được sự giải thích của Sơn Đính lão nhân, chút buồn bực trong lòng hắn liền biến mất.
Thì ra, ngũ hành hoàn trong tay Hạ Nhất Minh được đoán tạo bởi cao thủ thần đạo. Tuy nó mới chỉ là phôi thô, nhưng chính là điểm quan trong nhất để tạo ra ngũ hành hoàn.
Vào lúc này, trong lòng Sở Hao Châu tràn ngập một sự tự tin. Hắn tin rằng nếu đưa cái phôi thô đó cho mình, hắn cũng có thể đoán tạo ra được một cái không hề thua kém thần khí ngũ hành hoàn phảng chế.
Còn lúc này, Hạ Nhất Minh cảm thấy thư thái, bởi hắn đã giải thích được câu nói lấp lửng của người bị chặt ngón tay kia. Ngoại trừ cao thủ thần đạo, quả thật cũng không có người nào có thể phảng chế nổi cái thần khí đó.
Lão nhân liếc mắt nhìn hai người, nói:
- Cái phôi thô đó từ trước đến nay vẫn được Chiêm gia chúng ta lưu truyền. Nhưng từ sau khi Ngũ Hành môn tan rã, trong Chiêm gia vẫn không có nổi một Đoán Tạo sư cấp bậc tôn giả. Vì vậy mà cái phôi thô vẫn còn nguyên đó. - Lão cười khổ, nói:
- Sau khi lão phu trở thành tôn giả, cuối cùng mới có thể tự tin thực hiện đoán tạo, vì vậy mới ra lệnh thu thập các loại tài liệu có liên quan. Nhưng không ngờ được...
Nhìn nét mặt lão nhân, Sở Hao Châu cũng thầm than giùm lão. Người này mất bao nhiêu công sức đoán tạo ra ngũ hành hoàn, nhưng không ngờ, cuối cùng lại rơi vào tay Hạ Nhất Minh. Mà đáng buồn hơn, Hạ Nhất Minh lại từ việc Khai Vanh quốc tìm kiếm tài liệu mới có thể đoán ra bọn họ.
Không thể không nói thế sự vô cùng kỳ diệu. Mọi việc đều không thể lường trước được.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Ngươi nói trên ngũ hành hoàn có khuyết điểm, đó là cái gì?
Hai mắt lão nhân sáng lên. Khi nói tới ngũ hành hoàn lão như quên mất vị trí của mình lúc này, tinh thần hết sức hưng phấn.
- Trên cái ngũ hành hoàn này có một cái khuyết điểm lớn. Cũng vì cái khuyết điểm đó mới khiến cho nó chỉ có thể là một cái thần khí phảng chế chứ không thể trở thành thần khí chính thức.
Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu cùng kinh ngạc. Cả hai đều nhớ tới một việc. Cái ngũ hành hoàn trong tay Hạ Nhất Minh nguyên bản là phôi thô, được chuẩn bị cho cái ngũ hành hoàn thứ ba. Mục đích ban đầu đoán tạo ra nó chính là để biến nó trở thành thần khí. Nhưng uy lực của nó lúc này, mặc dù rất mạnh nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể trở thành một cái thần khí phảng chế mà thôi. Uy lực so với thần khí trong truyền thuyết còn kém quá xa.
Sở Hao Châu vội vàng hỏi:
- Các hạ nói ngũ hành hoàn vẫn có thể trở thành thần khí? - Giọng nói của lão có chút run rẩy.
Nếu như ngũ hành hoàn thực sự có khả năng trở thành thần khí. Mà cái thần khí đó lại ra đời trong tay mình, thì đúng là đời này, lão chẳng còn gì để mà tiếc nuối nữa.
Lão nhân gật đầu. Ngay cả trong mắt lão cũng có một chút cuồng nhiệt. Nhưng sự cuồng nhiệt đó cũng chẳng giữ được lâu. Nó biến mất rất nhanh. Lão thở dài, nói:
- Ngũ hành hoàn vốn là một cái khuôn thần khí. Nếu có thể tìm đủ tài liệu, cùng với thỏa mãn được hai điều kiện thì chắc chắn có thể trở thành thần khí.
Trái tim của Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu cùng đập thình thịch. Đặc biệt là Hạ Nhất Minh, sau khi nhìn thấy uy lực của Cửu Long lô, hắn hoàn toàn sợ hãi và hâm mộ đối với uy lực của thần khí.
Nếu như thần binh bản mệnh có tâm huyết tương liên với bản thân có thể trở thành thần khí...
Chỉ cần nghĩ tới đó cũng đủ khiến cho hắn run rẩy.
- Xin các hạ nói rõ... - Sở Hao Châu vỗ ngực nói:
- Chỉ cần các hạ nói ra. Lão phu cam đoan, cho dù Hạ huynh đệ không muốn bảo vệ hoàng thất của Chiêm gia, thì ta cũng chẳng khoanh tay.
Hai mắt lão nhân phát sáng, quay sang vái Sở Hao Châu một cái thật sâu, nói:
- Đa tạ Sở huynh thành toàn.Mặc dù sau khi hắn bị Lôi Điện làm bị thương, sau đó rơi vào tay Sở Hao Châu. Nhưng vào lúc này, lão nói hoàn toàn thật lòng.
Hạ Nhất Minh tức giận, trừng mắt nhìn Sở Hao Châu, nhưng vẫn không phản đối.
Chỉ cần Chiêm gia đồng ý thoái ẩn, thì hắn sẽ thực hiện lời hứa. Vì vậy cam đoan của Sở Hao Châu cũng chẳng xung đột với hắn.
- Theo cổ tịch của Chiêm gia ghi lại. Khi xưa, tổ sư khai phái của Ngũ Hành môn có tu vi cực cao. Sau khi người đoán tạo thành công ngũ hành hoàn liền đi ra hải ngoại, giết chết năm con thần thú mang thuộc tính ngũ hành khác nhau. Sau đó cướp lấy thần đan của chúng, rồi cho vào trong ngũ hành hoàn. Từ đó mới có thể tạo ra một thanh thần binh mạnh nhất thiên hạ.
Hai người Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu. Không ngờ giết một lúc năm con thần thú, đúng là quá kinh khủng.
- Nhưng ngoài trừ tổ sư khai phái ra, mặc dù sau này trong Ngũ Hành môn cùng có cao thủ thần đạo trấn giữ, nhưng vẫn không thể đạt tới cảnh giới đệ nhất thần đạo. - Âm thanh của lão nhân có chút tiếc nuối.
Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Một nhân vật như thế, mỗi môn phái có thể xuất hiện một người đã là quá nhiều rồi. Ngươi còn muốn xuất hiện mấy người thật đúng là vọng tưởng.
Sở Hao Châu và lão nhân cũng gật đầu, chấp nhận chuyện đó. Lão nhân lại nói tiếp:
- Sau khi thanh ngũ hành hoàn mất đi theo tổ sư khai phái. Mặc dù sau đó cũng đoán tạo được thanh thần khí giống như thế, nhưng nội đan bên trong lại không phải nội đan của thần thú, mà là của năm con thánh thú có thực lực đỉnh phong. - Nói tới đây, lão nhân thở dài, nói tiếp:
- Trong cổ tịch của Chiêm gia có ghi lại: Vào thời kỳ thần đạo, Chiêm gia từng xuất hiện một nhân vật hàng đầu. Sau khi lão nhân gia tiến vào thần đạo liền lập chí đoán tạo ra cái ngũ hành hoàn thứ ba cho mình sử dụng. Vì vậy, lão nhân gia không ngại ra ngoài hải ngoại, tìm kiếm nội đan của năm con thánh thú có thực lực mạnh nhất. Đáng tiếc, sau đó lão nhân gia hoàn toàn mất tích.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế mà giật mình, liếc mắt nhìn Sở Hao Châu. Trong lòng bọn họ cùng nghĩ tới cái hộp đựng năm viên nội đan nằm trong động dưới Bồng Lai tiên đảo. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Sở Hao Châu ho nhẹ một tiếng, nói:
- Ngươi nói thánh thú có thực lực mạnh nhất là căn cứ theo tiêu chuẩn nao?
Lão nhân ngập ngừng một chút, rồi nhìn sang bạch mã. Như đoán được lời nói của lão, ánh mắt Lôi Điện lóe lên sát khí. Nhìn bộ dáng của nó chỉ chực xông lên đá cho lão mấy cái.
Hạ Nhất Minh vội vàng ôm cổ bạch mã, nhẹ nhàng an ủi. Một lúc sau, bạch mã Lôi Điện mới trở lại bình tĩnh. Nhưng ánh mắt nó nhìn lão nhân không hề có chút hảo cảm.Lão nhân lắc đầu, nói:
- Mặc dù thánh thú đồng hành với ngươi cũng có huyết mạch thần thú, nhưng thời gian nó trở thành thánh thú quá ngắn, chưa đạt tới cảnh giới mạnh nhất, nên nội đan của nó không có tác dụng.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Ý của ngươi là thánh thú có huyết mạch thần thú?
- Đúng thế! Hơn nữa, con thánh thú đó phải tu luyện đạt tới cảnh giới thánh thú đỉnh phong, chỉ còn một chút nữa là có thể trở thành thần thú. - Lão nhân trầm giọng nói:
- Mà thánh thú như thế vào thời đại thần đại cũng vô cùng hiếm thấy. Vì vậy mà trên thế giới này lại càng khó có thể tìm được đầy đủ.
Hạ Nhất Minh cau mày, nói:
- Bây giờ, trên thế giới này không có thánh thú như vậy hay sao?
- Có! - Lão nhân chẳng hề do dự, nói:
- Theo ta biết thì có hai con thánh thú đạt tới cảnh giới như vậy.
Hai mắt Sở Hao Châu sáng lên, nói:
- Hai con nào?
- Long Xà trong Quỷ Khốc lĩnh và thánh thú Kỳ Lân thú của Kỳ Lân thánh chủ.
Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu đưa mắt nhìn nhau. Muốn đánh Long Xà và Kỳ Lân thú....? Chuyện như thế cũng chỉ có cao thủ thần đạo khi xưa mới có thể làm được.
Lão nhân lắc đầu, trong lòng cũng biết rất khó có thể thành công. Lão lại nói tiếp:
- Mà cho dù có thể tìm được nội đan, nhưng muốn ngũ hành hoàn trở thành thần khí thì vẫn phải cần hai điều kiện nữa.
- Nói đi! - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói.
- Thứ nhất: Ngươi phải tìm được năng lượng bản nguyên của thế giới này. - Ánh mắt của lão nhân hoàn toàn nghiêm túc. Có lẽ trong lòng hắn, thái độ đối với ngũ hành hoàn chẳng khác gì một kẻ điên. Đây cũng là đặc điểm của mỗi một vị Đoán Tạo sư kiệt xuất. Bọn họ có thể vì một thanh thần binh mà trở nên điên cuồng. Chưa nói tới việc ngũ hành hoàn có thể trở thành thần khí.
- Đó cũng không phải là năng lượng bản nguyên của một thứ lực lượng nào đó mà phải là năng lượng bản nguyên của thế giới. Bởi vì ngũ hành hoàn luân chuyển, có thể tạo ra thế giới không gian bên trong. Bảo vật số một thiên hạ như thế hiển nhiên là cần phải có năng lượng bản nguyên chống đỡ.
Sở Hao Châu lập tức thở dài một tiếng. Mặc dù trong lòng rất muốn, nhưng lão biết bản thân mình vĩnh viễn không có cách tìm đươc năng lượng bản nguyên như vậy.
Hạ Nhất Minh thản nhiên, nói:
- Còn có điều kiện gì nữa?
- Thiên địa lực! Ngươi phải tới một nơi tràn ngập thiên địa lực, sau đó mới rót năng lượng bản nguyên vào trong ngũ hành hoàn. Nhưng nhớ kỹ, nếu thiên địa lực không đủ, thì ngũ hành hoàn chẳng thể trở thành thần khí mà sẽ biến thành những mảnh vụn. - Giọng nói của lão nhân càng lúc càng nhỏ. Lão thì thào nói:
- Thật là đáng tiếc! Ta không thể nhìn thấy cái ngày ngũ hành hoàn có thể trở thành thần khí.
Lão từ từ ngồi xuống đồng thời cũng chậm rãi nhắm hai mắt. Vào giây phút cuối cùng, ngoại trừ những lo lắng cho người trong gia tộc, lão cũng chỉ còn có một điều nuối tiếc đó nữa mà thôi.

Chương 698: Cái chết

Khi người đó từ từ nhắm hai mắt lại. Hạ Nhất Minh và Sở Hao Châu cũng không hề ngăn cản. Thực tế, sau khi nói hết tất cả mọi chuyện, cho dù lão không muốn chết cũng không được. Nếu lão đã tự chọn phương pháp kết thúc cho bản thân, hai người Hạ Nhất Minh cũng chẳng hề phản đối.
Một lúc sau, Sở Hao Châu thở dài một tiếng, nói:
- Lão ta quyết định nhanh thật. Coi như là làm chút chuyện cuối cùng, cho lão được yên nghỉ dưới lớp đất.
Hạ Nhất Minh gật đầu, xoay người ra khỏi sơn động. Hắn vung tay áo lên, ngũ thải quang mang lóe sáng giống như một thanh đao sắc bén, khoét ngay một cái hố to trên mặt đất.
Sở Hao Châu phất nhẹ một cái lên thi thể của Sơn Đính lão nhân. Rồi vỗ một cái vào lưng lão. Trúng một nhát đó, lục phủ ngũ tạng của lão nhân đều biến thành bột phấn. Cho dù lão có tức giận đến mấy thì cũng chẳng làm gì được nữa.
Sau khi mang thi thể người đó an táng, Sở Hao Châu thở dài một tiếng, nói:
- Lão đệ! Nếu ta không nhầm thì người mà ngày xưa ngươi gặp được chính là tổ tiên của hắn.
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Lúc trước, tiểu đệ đến Bồng Lai tiên đảo chính là vì tàng bảo đồ. Hắc hắc! Nói đi nói lại thì tiểu đệ đúng là có duyên đối với gia tộc này.
Sở Hao Châu không cười nổi, lắc đầu. Bất chợt, lão mở miệng, nói:
- Lão đệ! Ngươi thực sự bỏ qua nếu hoàng thất Chiêm gia thoái ẩn hay sao?
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút rồi nói:
- Tây Bắc chúng ta quả thật có phong tục khác với những nơi khác. Bất cứ một gia tộc nào thoái ẩn thì gia tộc lên thay không được truy sát. Mấy ngàn năm qua, chưa có người nào dám làm trái quy định đó. Trừ khi... - Hắn nhướng mày lên nói:
- Trừ khi tiểu đệ có thể trở thành tông chủ của Thiên Trì nhất mạch. Lúc đó có lẽ sẽ thay đổi được quy định này.
Trong mắt Sở Hao Châu lóe lên tinh quang, nói:
- Ngươi có muốn trở thành tông chủ của Thiên Trì nhất mạch hay không?
Hạ Nhất Minh giật mình. Hắn suy nghĩ một lúc, cuối cùng cười khổ, nói:
- Tiểu đệ không biết.
Hắn đã lập chí đi theo con đường võ đạo hiển nhiên là không muốn có chuyện khác ảnh hưởng. Nhưng nếu có thể trở thành tông chủ của Thiên Trì sơn thì cũng có rất nhiều điểm tốt. Hai việc này đúng là khó chọn.
Nhưng Hạ Nhất Minh cũng chẳng thể cười nổi. Tông chủ Thiên Trì nhất mạch có địa vị quá cao. Với thực lực của hắn bây giờ mà hy vọng thì quá xa vời.
- Hạ huynh đệ! Ngươi định lúc nào mang huyết thư đó đưa đến Khai Vanh quốc?
Hạ Nhất Minh nhíu mày, nói:
- Chờ sau khi tên bị cụt ngón kia chết, tiểu đệ sẽ đưa nó tới cho Chiêm Thiên Phong. Nguồn truyện: Truyện FULL
Lúc này, tôn giả đứng sau Khai Vanh quốc có tới hai người. Ngoại trừ vô danh lão nhân mới chết ra, vẫn còn có người bị cụt ngón kia nữa. Chỉ có giết chết cả hắn, Hạ Nhất Minh mới có thể yên tâm giao phong thư cho Chiêm Thiên Phong.
Sở Hao Châu cũng hiểu rất rõ ân oán của Hạ Nhất Minh với Khai Vanh quốc, nên khi nghe thấy vậy cũng gật đầu. Chỉ có dập tắt mọi niềm hy vọng của Khai Vanh quốc thì mới có thể khiến cho hoàng thất của một trong những con quái vật lớn của vùng Tây Bắc chấp nhận thoái lui.
Tất nhiên, một quốc gia lớn như thế có căn cơ quá sâu. Ít nhất cũng phải mất vài năm mới có thể đẩy đổ được nó. Nhưng nếu muốn động binh đao thì trong hoàn cảnh của Tây Bắc lúc này, đặc biệt là dưới sự thống trị mấy ngàn năm của Thiên Trì sơn, cơ bản là rất khó thực hiện.
Nghĩ được điều này, Sở Hao Châu cũng chẳng có gì phải thắc mắc. Sực nhớ ra một chuyện, Sở Hao Châu hỏi:
- Lão đệ! Cái ngươi vừa mới phun ra có phải là Bắc Hải cực quang hay không?
Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt, nói:
- Lão ca! Bắc Hải cực quang là cái gì?
Sau khi tia sáng đó xuất hiện, bất luận là Hô Duyên Ngạo Bác, đại thánh giả thử tộc hay Sở Hao Châu cũng đều kính trọng nó vài phần. Điều này khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Nhưng trong trí nhớ của hắn lại không hề có một chút tin tức về nó.Có lẽ, trong cuốn Thiên Hạ kỳ trân lục của Linh Tiêu bảo điện cũng có ghi chép tới nó, nhưng Hạ Nhất Minh chưa đọc tới đó mà thôi. Muốn trong mấy ngày có thể xem hết toàn bộ ngàn trang giấy, có lẽ ngoại trừ Bách Linh Bát cũng không còn người nào khác.
- Bắc Hải cực quang là một loại binh khí truyền thuyết do thiên địa sinh ra. - Sở Hao Châu nghiêm túc nói:
- Theo những gì lưu lại thì cũng chỉ có cao thủ thần đạo mới có thể thu thập được loại năng lượng tự nhiên ở Bắc Hải này. Sau khi thu thập, bọn họ đem Bắc Hải cực quang phong ấn vào trong một thanh thần binh. Mỗi lần sử dụng sẽ bắn nó ra ngoài. Có điều, sau mỗi lần sử dụng, uy lực của nó lại giảm xuống một chút. Cho đến hôm nay, sau khi thần đạo biến mất mấy ngàn năm, không ngờ còn có Bắc Hải cực quang xuất hiện. Chuyện này đúng là không thể ngờ được.
- Uy lực của nó như thế nào? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Mặc dù từ nét mặt bọn họ, Hạ Nhất Minh cũng đoán được uy lực của nó không hề nhỏ. Nhưng sau khi hắn nuốt nó vào bụng, vẫn không cảm nhận được một chút uy lực của nó như thế nào hết.
Một phần cũng bởi Bắc Hải cực quang đã bị chút ánh sáng trong đan điền thôn phệ. Khiến cho Hạ Nhất Minh không thể biết được uy lực thực sự của nó.
Nét mặt Sở Hao Châu hết sức nghiêm túc, nói:
- Bắc Hải cực quang được coi là thứ binh khí mạnh nhất trong thiên hạ. Tia sáng đó có đặc điểm xuyên thấu tất cả mọi thứ. Nó được mọi người xưng tụng là dưới thần đạo vô địch thủ. - Nói tới đây, lão có chút kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh, nói:
- Lão ca không hiểu được ngươi làm thế nào mà chống đỡ được tia sáng đó?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc. Hắn chợt vỗ trán, nói:
- Nếu Bắc Hải cực quang được cất trong thần binh vậy thì cái bảo bối đó chắc chắn ở trong người lão.
Sở Hao Châu lắc đầu, nói:
- Không cần phải tìm đâu. Uy lực lôi điện của bạch mã quá lớn, lại thêm Lôi Chấn tử thì cho dù hắn cố gắng chống cự, may mắn sống sót nhưng thần binh quang hóa của hắn cũng bị nát. Nếu không tĩnh dưỡng mấy chục năm cơ bản là không thể ngưng luyện ra lần nữa.
Nhất thời, Hạ Nhất Minh không biết nói gì nữa. Nếu thần binh đã bị nghiền nát thì khi mạng hắn biến mất, thanh thần binh cũng tan biến theo.
Thở dài, Hạ Nhất Minh nói:
- Sở lão ca! Thực ra, trước khi tiểu đệ tiến vào Sinh Tử giới cũng không thể chống được thứ ánh sáng đó. Nhưng do trong Sinh Tử giới gặp được kỳ ngộ nên mới có thể chịu nổi nó.
Sở Hao Châu tò mò hỏi:
- Ngươi gặp được năng lượng bản nguyên của quang hệ trong Sinh Tử giới? - Hắn tấm tắc khen ngợi, nói:
- Hai loại năng lượng quang, ám chính là năng lượng mạnh nhất trên thế giới này. Nghe nói ở phương Tây, người ta đã nghiên cứu nó hết sức kỹ lưỡng. Còn ở phương Đông chúng ta, cũng chỉ có Hoàng Tuyền lão tổ mới nghiên cứu về nó.Hạ Nhất Minh hơi nhướng mày. Hắn biết rõ, cái mà Hoàng Tuyền lão tổ am hiểu chính là năng lượng hắc ám. Hắn ho nhẹ một tiếng, nói:
- Lão ca! Lần này, đi vào Sinh Tử giới, ta bị lạc vào Luân Hồi chi địa.
Sở Hao Châu tủm tỉm, nói:
- Tốt lắm. Đi... - Giọng nói của hắn bất chợt như bị nghẹn. Chỉ thấy đôi môi mấp máy nhưng không hề có một âm thanh nào phát ra. Mặc dù bản thân hắn là một trong những cao thủ Ngũ Khí Triều Nguyên hàng đầu. Nhưng vào lúc này, lão cũng không còn giữ được bình tĩnh.
- Ngươi đi vào Luân Hồi chi địa? - Lão thì thào hỏi.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Bất chợt, Sở Hao Châu trợn mắt, nét mặt giận dữ. Tu vi nhẫn nại bao nhiêu năm vào lúc này bị lão vất bỏ toàn bộ.
Lão nổi trận lôi đình, nói:
- Tại sao ngươi lại đi vào cái nơi nguy hiểm đó. Chẳng lẽ ngươi bị điên rồi hay sao? Ngươi có nghĩ tới người thân, bằng hữu của mình hay không? Ngươi...ngươi...
Ngón tay lão run run chỉ vào mặt Hạ Nhất Minh, không nói tiếp được nữa.
Hạ Nhất Minh cũng biết, mặc dù hắn với Sở Hao Châu quen nhau chưa lâu, nhưng cùng giống với Kim Chiến Dịch. Giao tình của bọn họ không thể lấy thời gian ra để mà tính toán. Sở Hao Châu hoàn toàn coi hắn giống như người thân của lão. Vì vậy mới chẳng hề để ý, trút hết sự sợ hãi cùng với con tức trong lòng ra ngoài.
Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
- Lão ca! Huynh nghĩ ta muốn đi vào cái nơi quỷ quái đó hay sao? Nhưng khi vừa mới đi vào Sinh Tử giới, ta không tự chủ được mới phải đi vào đó.
Sở Hao Châu giật mình. Lão chợt nhớ tới cái cảm giác như có một thứ gì đó kêu gọi mình bên trong Sinh Tử giới. Cái cảm giác đó khiến cho người ta không thể khống chế được bản thân, chạy ngay tới đó.
Việc đó cũng hoàn toàn tương tự nếu người nào bị thứ lực lượng có ở trung tâm của Sinh Tử giới kêu gọi.
Lão liền nhớ tới truyền thuyết về biểu hiện của đám đại tôn giả trong mấy ngàn năm qua mà bớt giận.
- Ngươi bị lực lượng trong Luân Hồi chi địa kêu gọi? Tại sao lại có chuyện đó? - Sở Hao Châu không hiểu, hỏi lại.
Hạ Nhất Minh nhún vai, bất đắc dĩ nói:
- Có lẽ là do thể chất đặc thù của tiểu đệ.
Sở Hao Châu suy nghĩ một chút rồi gật đầu. Quả thật, thể chất của Hạ Nhất Minh quá mức đặc biệt. Nếu không, hắn không có khả năng kiêm tu ngữ hành. Có điều, nếu hắn thoát được khỏi Luân Hồi chi địa, Sở Hao Châu cũng an tâm.
Hạ Nhất Minh không đợi lão hỏi tiếp, nói luôn những gì gặp được trong Luân Hồi chi địa. Thậm chí ngay cả chuyện sử dụng một trăm lẻ tám viên đại xá lợi để tạo ra Ngưng Huyết nhân, cũng không hề giấu.
Nét mặt Sở Hao Châu thay đổi liên tục. Sau khi biết những gì mà Hạ Nhất Minh gặp phải, ngay cả lão cũng có cảm giác kinh hoàng. Nghĩ tới cái gì đó, lão chợt vui mừng, nói:
- Năng lượng bản nguyên của thế giới?
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Đúng thế! Năm viên nội đan cho ngũ hành hoàn cũng đã có. Năng lượng bản nguyên của thế giới cũng biết ở đâu. Nhưng vị trí tràn ngập thiên địa linh khí thì vẫn chưa gặp được.
Sở Hao Châu suy nghĩ một chút, do dự không quyết. Trước khi lão nhân qua đời từng nói phải có rất nhiều thiên địa linh khí. Mặc dù bọn họ đều biết một vài nơi như Động Thiên Phúc Địa, Thông Thiên bảo tháp, đỉnh Thiên Trì sơn, thậm chí là trong Quỷ Khốc lĩnh cũng đều có thiên địa linh khí nồng đậm. Nhưng không biết tại sao, bọn họ đều có cảm giác, những nơi như thế cũng vẫn chưa đạt được tiêu chuẩn.
Trong lúc bọn họ đang suy nghĩ, thì từ xa chợt vang lên một tiếng chim hót chói tai. Hạ Nhất Minh kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn, mà không khỏi sững sờ.

Chương 699: Hắc Ngột thứu

Trên bầu trời chợt có một con gà con đang bay tới. Chắc chắn không thể nhầm được. Chỉ có điều con gà đó lại không có lông dài giống như một gà trưởng thành mà thôi.
Nó cứ thế đập cánh trong không trung. Mặc dù, trên đôi cánh mới chỉ có một ít lông vũ, khiến cho kẻ khác phải lo lắng không biết đôi cánh đó có thể giúp nó bay lượn được hay không. Nhưng kết quả là nó vẫn có thể bay được rất tốt.
Mặc dù, từ bé đến giờ, Hạ Nhất Minh đã gặp được rất nhiều thứ. Trong đó có cả những con linh thú rất mạnh, mãnh thú và quái thú. Cho dù là Long Xà trong Quỷ Khốc lĩnh hay là hải quái ở ngoài hải ngoại. Thậm chí Kỳ Lân thú bị chết trong Luân Hồi chi địa. Tất cả những sinh vật rất mạnh đó, Hạ Nhất Minh đều nhìn thấy.
Nhưng so với những sinh vật đó mà nói thì cái con vật giống như con gà đang bay trên trời kia càng khiến cho hắn kinh ngạc.
"Oa"
Cái con gà đó há miệng kêu lên một tiếng quái dị, thanh âm có vẻ vui sướng. Sau đó, nó thu cánh lại, giống như một viên đạn lao xuống.
Vào lúc này, Hạ Nhất Minh không chỉ có hai mắt đang trợn tròn mà ngay cả cái miệng hắn cũng đã mở ra rộng đến mức có thể nuốt chửng con gà đó vào miệng. Con gà đó đang lao về phía Sở Hao Châu. Nghe tiếng kêu cũng có thể thấy nó đang rất vui vẻ. Trong lòng Hạ Nhất Minh chợt xuất hiện một cảm giác kỳ lạ. Rõ ràng, con gà không có lông đó coi Sở Hao Châu như cha mẹ nó.
Sở Hao Châu nhăn mặt. Hắn giơ tay ra rồi ôm con gà vào trong ngực. Động tác của lão hết sức tự nhiên, chắc chắn là đã làm rất nhiều lần.
Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn con gà không lông trong ngực Sở Hao Châu. Như cảm nhận được ánh mắt của Hạ Nhất Minh, con gà liền quay đầu lại, ánh mắt khó chịu nhìn hắn. Trong ánh mắt của nó, Hạ Nhất Minh có thể thấy được một sự khiêu khích.
Còn nhỏ như thế mà đã hung dữ như vậy, đúng là không biết nên nói nó chẳng biết lượng sức mình hay phải khen gợi ý chí của nó. Điều này chắc chắn là trí tuệ của nó có vấn đề.
- Sở huynh! Nó là linh thú phải không? - Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi.
Mặc dù con gà đó quả thật vẫn còn nhỏ, nhưng trên người nó là có mùi của linh thú. Điều đó chắc chắn không sai. Sở Hao Châu mỉm cười, nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi có cảm giác thế nào?
Sự hiếu kỳ trong lòng Hạ Nhất Minh nổi lên. Hắn tập trung cảm nhận một chút, ánh mắt càng thêm hoài nghi.
Trên người con vật nhỏ bé đó lại khiến cho hắn cảm nhận được một chút hơi thở giống như bảo trư và bạch mã Lôi Điện. Mặc dù, hơi thở đó cũng không mạnh lắm, nhưng quả thực là có.
Tất nhiên, ngoại trừ hai làn hơi thở đó vẫn còn có một làn hơi thở khác. Làn hơi thở đó mang tới cho hắn một cảm giác kỳ lạ. Rõ ràng là đã gặp qua nhưng trong khoảng thời gian ngắn vẫn chưa thể nghĩ ra được.
Đưa mắt nhìn, thấy Sở Hao Châu đang cười cười, hắn sực nhớ ra. Hai hàng lông mày nhướng lên, dở khóc dở cười nói:
- Hắc Ngột thứu?
Sở Hao Châu cất tiếng cười to, nói:
- Lão đệ! Cuối cùng thì ngươi cũng đã nghĩ ra.
Nét mặt Hạ Nhất Minh hết sức cổ quái. Thậm chí, hắn còn không biết nói thế nào nữa.
Trên hoang đảo, sau khi bạch mã Lôi Điện đánh chết Hắc Ngột thứu vương, Hạ Nhất Minh liền tìm được một quả trứng của nó. Theo ý nghĩ của Hạ Nhất Minh, quả trứng đó cũng không giữ được quá lâu. Như thế chẳng bằng cứ nướng mà ăn là xong.
Nhưng cuối cùng, quả trứng lại bị bảo trư lôi đi. Cũng không biết nó đã làm gì mà khiến cho sức sống của quả trứng từ từ tăng lên.
Nhưng sau khi có được bạch mã Lôi Điện, Hạ Nhất Minh đối với quả trứng cũng chẳng quan tâm lắm. Bởi chưa nói đến việc nó có thể chui ra được hay không. Mà cho dù có nở ra được thì cũng không thể sánh với bạch mã.
Mà đã như thế, Hạ Nhất Minh cũng chẳng thèm để ý. Vì vậy mà hắn đưa nó cho Bách Linh Bát. Mặc cho bọn họ muốn làm gì thì làm. Nhưng hắn lại không thể ngờ được, quả trứng đó lại có thể nở ra được một con linh thú giống như con gà thế này. Hơn nữa, nhìn biểu hiện của nó, rõ ràng là ở chung với Sở Hao Châu.- Lão ca! Nó nở ra lúc nào thế? - Hạ Nhất Minh tò mò hỏi.
- Tất nhiên là lúc ở Hạ gia trang. - Sở Hao Châu nhẹ nhàng vỗ vỗ con gà con vài cái. Nó liền quay đầu lại, không lườm Hạ Nhất Minh nữa.
- Sau khi các ngươi đi, ta cảm thấy nó sắp nở nên tìm một con gà mái cho ấp. Không ngờ lại có thể ấp thành công.
Hạ Nhất Minh há hốc miệng. Đến giờ, hắn mới biết trên thế giới này vẫn còn có những chuyện quái dị như vậy. Một con gà mái bình thường không ngờ lại có thể ấp được trứng của Hắc Ngột thứ vương. Nếu việc này mà lan ra ngoài, chắc chắn chẳng có người nào chịu tin.
"Oa...oa" - Tiểu Hắc Ngột thứu nằm trong lòng Sở Hao Châu kêu lên vài tiếng.
Sở Hao Châu giật mình, cười khổ rồi nhanh chóng chạy đi Hạ Nhất Minh ngạc nhiên hỏi:
- Lão đi đâu vậy?
- Lão đi săn thức ăn cho tiểu Hắc Ngột thứu. - Bách Linh Bát trầm giọng nói.
Hạ Nhất Minh không tin vào tai mình nói:
- Làm sao mà Sở huynh lại trở thành người như vậy? Mà nó làm như thế nào có thể bay đến đây?
Nét mặt Bách Linh Bát vẫn hết sức lạnh nhạt. Tuy nhiên, thanh âm của hắn lại có một chút biến đổi:
- Khi tiểu Hắc Ngột thứu được sinh ra thì người đầu tiên mà nó nhìn thấy chính là Sở Hao Châu. Vì vậy mà nói coi hắn là người thân nhất của mình. Trong Hạ gia trang, ngoại trừ Sở Hao Châu ra, nó chẳng ăn bất cứ thứ gì do người khác đưa tới. Lúc này, chắc do đói bụng nên mới bay đi tìm hắn.
- Đói bụng mà bay đến đây? - Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn lên trời, trong lòng nghĩ thế gian đúng là lắm chuyện kỳ quái.
Một con thú mới sinh được mấy tháng lại có thể vì nguyên nhân đó mà bay một đoạn đường dài như vậy. Chuyện này đúng là khiến cho người ta sợ hãi.
- Nó tìm đường như thế nào? - Hạ Nhất Minh chợt hỏi.- Mỗi một loài sinh vật đều có một bản năng kỳ lạ. Nó có thể bay tới đây cũng là dựa vào một thứ bản năng. - Bách Linh Bát chậm rãi nói.
- Cũng may là trên đường không gặp phải cường giả. Nếu không thì đúng là có chút nguy hiểm.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Trong lòng có chút thích thú đối với nó. Mặc dù nó cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng chỉ với bản lĩnh dám bay cả ngàn dặm tới đây cũng đủ khiến người ta thích thú.
Sở Hao Châu đi một lúc rồi trở về, mang theo vài con thỏ hoang. Khi về đến nơi, hắn liền nhanh chóng vặt lông, lóc xương.
Mà khiến cho Hạ Nhất Minh thêm giật mình khi nhìn thấy Bách Linh Bát chủ động bước ra nổi lửa để nướng. Nhìn làn khói tỏa ra xung quanh, Hạ Nhất Minh có chút cảm khái.
Xem ra, cho dù Sở Hao Châu hay Bách Linh Bát đối với con thú mới được nở ra kia đều rất yêu thích.
Tiểu Hắc Ngột thứu bị Sở Hao Châu đặt trên mặt đất. Sau khi đống lửa được đốt lên một lúc, nó liền tỏ ra sốt ruột, đi vòng quanh Bách Linh Bát và Sở Hao Châu. Con bảo trư liền kêu lên mấy tiếng, chạy tới bên cạnh nó, tỏ vẻ thân mật.
Hạ Nhất Minh có thể thấy được nó không chỉ thân thiết với bảo trư mà ngay cả với bạch mã có thù giết mẹ cũng như vậy. Nhưng nhìn biểu hiện của bạch mã vẫn có một chút tránh né.
Suy nghĩ một chút, Hạ Nhất Minh liền hiểu ngay. Cũng không biết bảo trư làm thế nào mà trên người con tiểu Hắc Ngột thứu lại có cả hơi thở của nó, bạch mã Lôi Điện. Thậm chí hình như loáng thoáng có cả một chút hơi thở của Long Xà.
Một đống hơi thở hỗn tạp tập trung trên người tiểu Hắc Ngột thứ khiến cho Hạ Nhất Minh rất thắc mắc.
Những cũng nhờ có hơi thở đó nên mới khiến cho tiểu tử có thái độ thân thiết đối với bảo trư và bạch mã Lôi Điện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hạ Nhất Minh đứng một bên chăm chú quan sát. Mặc dù, bạch mã Lôi Điện rất mạnh, bảo trư cũng chẳng hề đơn giản, nhưng bọn chúng lại không thể bay. So với chúng, con tiểu Hắc Ngột thứu mặc dù còn nhỏ, nhưng mới chỉ mấy tháng đã có thể phi hành một khoảng cách dài như vậy thì chắc chắn sau này nó sẽ là bá chủ bầu trời.
Đưa tay ra, Hạ Nhất Minh định vuốt ve nó một chút. Lúc này, tiểu Hắc Ngột thứu nằm bên cạnh bảo trư như không thèm để ý. Nhưng khi bàn tay Hạ Nhất Minh sắp đụng đến nó, liền ngoái cổ, đưa cái mỏ nhọn hoắt ra mổ một nhát.
Động tác của nó rất nhanh, như đã có âm mưu từ trước. Thậm chí khóe mắt của nó còn lóe lên một chút giảo hoạt.
Hạ Nhất Minh cố nén cười. Tay hắn tránh khỏi cú tập kích của nó, vuốt nhẹ lên sống lưng của Hắc Ngột thứu.
Tiểu Hắc Ngột thứ liền nổi giận. Nó mở miệng, phun ra một lưỡi đao gió. Một chút gió nho nhỏ ấy hiển nhiên không thể uy hiếp được Hạ Nhất Minh. Tay hắn nhẹ nhàng búng một cái, phong nhận liền bám lấy, xoay tròn trên đầu ngón tay của hắn, từ từ biến mất.
Tiểu Hắc Ngột thứu chớp chớp đôi mắt nhỏ. Nó chợt xoay người, nhảy vào lòng Sở Hao Châu. Sau đó, nó thò đầu ra nhìn Hạ Nhất Minh, trong mắt có chút sợ hãi.
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười to, nói:
- Sở lão ca. Nó đúng là không đơn giản chút nào. Ngay cả khả năng thổ tức cũng nắm được.
Nét mặt Sở Hao Châu cũng đang kinh ngạc. Mặc dù một chút thổ tức đó với họ chẳng có gì uy hiếp.
Nhưng con tiểu Hắc Ngột thứu mới được mấy tháng lại có thể nắm giữ được năng lực đó, cho thấy tiềm năng của nó lớn đến mức nào. Đúng là không thể tưởng tượng được.
Đưa mắt nhìn bảo trư và bạch mã Lôi Điện, Hạ Nhất Minh cảm thán không thôi. Tiểu Hắc Ngột thứu có được hơi thở của chúng, có lẽ sau này, khi trưởng thành sẽ trở thành một con linh thú rất đặc biệt.

Chương 700: Thần binh Kim Cương thạch

Kỹ thuật nướng của Bách Linh Bát càng ngày càng cao. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không kìm chế được ăn vài miếng. Tất nhiên, điều đó cũng có liên quan tới việc hắn bị nhốt trong Luân Hồi chi địa hơn tháng, không được ngửi thấy mùi thịt.
Sau khi ăn xong bữa tiệc đặc biệt, Hạ Nhất Minh mở không gian hạng liên ra. Do dự một chút, hắn chưa lấy cái thi thể to lớn của đại bảo trư ra ngoài ngay, mà lấy mấy thứ thần binh thu được trong Luân Hồi chi địa ra trước.
Nhìn mấy thanh đao, kích, xoa cùng với bốn viên Lôi Chấn tử, tấm thuẫn cùng với vòng ngọc đang nằm trên mặt đất, hai mắt Sở Hao Châu phát sáng. Mặc dù, lão không biết lai lịch cụ thể của mấy vật này. Nhưng là một vị cao giai đoán tạo sư, hắn có thể biết được vật nào là tốt hay xấu.
Thần khí Lôi Chấn tử không cần phải nói. Vô số hoa văn trên tấm thuẫn đã thu hút sự chút ý của lão. Tuy nhiên, sau khi xem xét một lúc, lão chán nản, bỏ qua, nói:
- Vật này chắc chắn là do Đoán Tạo sư thần đạo đoán tạo ra. Nó vô cùng cứng cỏi, khó có thể phá hủy. Ngoài ra nó còn có một chút năng lực đặc biệt, nhưng cụ thể là cái gì thì phải tự ngươi tìm hiểu.
Hạ Nhất Minh hơi gật đầu, ánh mắt lại càng thêm nể phục Sở Hao Châu. Trên tấm thuẫn quả thực có một thứ lực lượng thần kỳ. Chẳng những nó có thể tạo ra áp lực rất mạnh mà ngay cả phi kiếm của đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên cũng trở nên chậm chạp như sên.
Năng lực đó nếu được sử dụng một cách đột ngột thì ngay cả đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên cũng cảm thấy khó chịu.
Đặt tấm thuẫn xuống, Sở Hao Châu cầm cái vòng ngọc lên. Trong mắt hắn nhất thời có một chút khác lạ. Sau khi nghe Hạ Nhất Minh nói rõ chi tiết về công dụng của vòng ngọc, sắc mặt lão càng thêm vui vẻ.
- Lão ca đã từng đọc được một quyển cổ tịch. Nghe nói vào thời đại thần đạo có một thứ tên là Băng Lăng kính. Vật đó được xưng là băng hệ đệ nhất thần khí, sánh ngang với hỏa hệ đệ nhất thần khí Cửu Long lô. Vật đó chẳng những có uy lực đóng băng phạm vi cả ngàn dặm mà trong đó còn có một con mắt có thể quan sát được phạm vi ngàn dặm xung quanh. - Sở Hao Châu nói một cách chậm rãi.
Hạ Nhất Minh biến sắc nói;
- Băng lăng kính? Bảo vật trấn môn của Bắc Cương băng cung?
Sở Hao Châu gật đầu, nói:
- Nhưng thần khí Băng Lăng kính chính thức đã biến mất theo thời đại thần đạo. Bây giờ tại Bắc Cương băng cung cũng chỉ là một cái thần khí phảng chế mà thôi. Nghe nói uy lực của cái thần khí phảng chế đó giảm đi rất nhiều. Ngay cả băng nhãn cũng không có.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lóe lên quang mang, trong lòng có chút kích động.
Lê Minh Huyên đã từng nói với hắn rằng Viên Lễ Huân ở Bắc Cương băng cung được lão tổ tông yêu mến nên chẳng những tự mình truyền thụ mà còn lấy bảo vật trấn phái Băng Lăng kính của băng cung cho nàng vụ hóa.
Nếu như trước kia, Hạ Nhất Minh vẫn không hiểu rõ lắm thì vào lúc này đã hiểu được toàn bộ.
Băng Lăng kính của nàng chỉ là thần khí phảng chế. Sau khi thần đạo biến mất, thần khí phảng chế là thần binh đứng đầu trong nhân gian. Đem cái bảo vật đó ban cho Viên Lễ Huân, như vậy sau này chắc chắn nàng gặp rất nhiều khó khăn.
Nghĩ tới điều này, trong lòng Hạ Nhất Minh có chút không yên. Thậm chí, hắn còn tự hỏi việc đó với Viên Lễ Huân không biết là phúc hay họa. Sở Hao Châu cũng không để ý tới vẻ mặt của Hạ Nhất Minh, vẫn chăm chú nhìn vòng ngọc, khen ngợi mãi không thôi.
- Nếu lão phu không nhầm thì cái này cũng là một thứ bảo khí thần đạo. Chỉ có điều nó không có uy lực của Băng Lăng kính mà chỉ có được băng nhãn mà thôi.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Sở lão ca! Huynh chắc chắn chứ?
- Tất nhiên. - Sở Hao Châu kiêu ngạo, nói:
- Bảo vật thần đạo có một đặc điểm là cứng rắn vô cùng, cơ bản là không thể phá hủy. Nếu lão ca không nhầm thì ngay cả ngũ hành hoàn của ngươi cũng không thể tạo được một vết xước trên nó. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh gật đầu. Lần đầu tiên khi hắn giao thủ với Sơn Đính lão nhân, đã mạo hiểm chịu một kiếm. Nhưng lúc đó, hắn cố ý cho lão đâm trúng vào vòng ngọc. Mặc dù lực xuyên thấu khiến cho hắn bị thương nhẹ, nhưng vòng ngọc chẳng hề bị tổn hại.
- Sở lão ca. Bảo khí thần đạo thực sự là không thể phá hủy được hay sao? - Hạ Nhất Minh hưng phấn hỏi.
Sở Hao Châu suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Thực ra trên thế giới này không có thứ gì có thể tồn tại được vĩnh viễn. Bảo khí thần đạo so với thần binh của nhân gian thì rõ ràng là hơn nhiều. Hiển nhiên không có thứ nào có thể làm cho nó bị tổn hại. Nhưng nếu gặp thần khí mạnh hơn chắc chắn sẽ bị hủy.
Hạ Nhất Minh nghe thấy vậy mới cảm thấy thư thái. Có điều, nó không thể bị thần binh của nhân đạo hủy cũng đủ khiến cho hắn cảm thấy mỹ mãn.
Đặt vòng ngọc xuống, Sở Hao Châu bắt đầu xem xét ba thanh thần binh còn lại. Trong đời lão đã nhìn thấy rất nhiều thần binh nhưng có thể sánh với ba cái này, ngoại trừ thần khí phảng chế ra chỉ sợ cũng không có lấy một cái nào khác.Hắn đưa tay sờ sờ trên lưng. Ở đó cũng có một thanh binh khí vừa giống như đao lại vừa giống như kiếm. Nó chính là thanh thần binh mà Hạ Nhất Minh tìm được dưới Bồng Lai tiên đảo.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh lóe lên tinh quang, trong lòng cảm thấy rất vui. Có thể khiến Sở Hao Châu đánh giá cao như vậy, khiến cho hắn hết sức vui mừng.
Đặc biệt, ba thanh thần binh này không hề kém so với thanh thần binh mà vị cao thủ thần đạo sử dụng đúng là khiến người khác kinh ngạc. Nhưng nghĩ kỹ thì tất cả những người lúc trước đi vào Luân Hồi chi địa cũng đều là cao thủ hàng đầu.
Trong số đó hầu hết đều là tôn giả tam hoa đỉnh phong, sắp đột phá Ngũ Khí Triều Nguyên. Thậm chí còn có mấy người có tu vi Cửu Cửu Trọng Thiên.
Tại một nơi tập trung gần trăm người kiệt xuất của thiên hạ thì chuyện có được một vài thanh thần binh đỉnh cấp cũng là chuyện bình thường.
Sở Hao Châu chợt kêu lên một tiếng ngạc nhiên. Lão cầm thanh đại đao lên ngắm nghía rồi búng nhẹ một cái. Nhất thời một thanh âm thanh thúy vang lên.
Hạ Nhất Minh nhìn nét mặt vui mừng lẫn sợ hãi của lão mà tò mò hỏi:
- Sở lão ca! Thanh đao này có gì thế?
Sở Hao Châu hưng phấn nói:
- Lão đệ! Nếu lão ca không nhầm thì thanh đao này sử dụng Kim Cương thạch đoán tạo nên.
Hạ Nhất Minh chợt rùng mình, biến sắc, nói:
- Lão ca chắc chắn chứ?
Sở Hao Châu nghiêm túc, gật đầu nói:
- Lão ca đã gặp qua Kim Cương thạch một lần. Nhưng không thể ngờ được trên thế giới này lại còn có người sử dụng nhiều Kim Cương thạch đến vậy để tạo ra một thanh binh khí. Kim Cương thạch cũng giống như huyền thiết, chúng đều là bảo vật Kim hệ trong thiên địa. Nhưng xét về mức độ hiếm có cùng với sự thực dùng thì cao hơn huyền thiết rất nhiều.
Hạ Nhất Minh từng xem trên thiên hạ kỳ trên lục cũng biết được Kim Cương thạch rất hiếm, đồng thời tác dụng của nó rất thần kỳ. Bởi vì nó cũng không phải được hình thành trên đại lục mà là do lưu tinh từ trên trời rơi xuống, sau đó đề luyện mà thành.
Khả năng đề luyện thành kim cương thạch rất nhỏ. Bởi vì lưu tinh trên bầu trời nhiều như vậy, nhưng cho dù là khi xưa cao thủ thần đạo cũng không thể bay lên trời mà hái chúng xuống được. Vì vậy, loại bảo vật này chỉ có thể dựa vào may mắn mà thôi.Hai mắt Sở Hao Châu chợt lóe lên một sự cuồng nhiêt, nói:
- Lão đệ! Theo cổ thư ghi lại, nếu lấy Kim Cương thạch trộn thêm vào với huyền thiết thì sẽ tạo ra một hiệu quả thần kỳ. Hiệu quả đó có thể khắc chế được hơn nửa thần binh trong thiên hạ.
Hạ Nhất Minh giật mình, hỏi:
- Hiệu quả gì?
Sở Hao Châu lắc đầu, nói:
- Trong cổ thư chỉ ghi chép đến đó, phần sau bị mất nên không thể biết nó là cái gì. - Thanh âm của lão đầy sự tiếc nuối. Ngay sau đó, hai mắt lão lại chớp chớp nhìn Hạ Nhất Minh một cách chăm chú.
Hạ Nhất Minh hơi sửng sốt rồi hiểu ra. Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, lấy ra toàn bộ huyền thiết mà mình có, rồi nói:
- Lão ca! Như thế này đã đủ chưa?
Sở Hao Châu cất tiếng cười ta. Lão suy nghĩ một lúc rồi lấy đi một nửa, nói:
- Lão đệ! Đừng có cau mày như thế chứ. Sau này, lão ca sẽ đi hoang đảo kiếm cho ngươi một chút huyền thiết là được mà.
Hạ Nhất Minh cười khổ, lắc đầu. Sở lão ca vì để hoàn thành ước nguyện đoán tạo nên chẳng hề ngại ngần mà hứa. Nhưng muốn tìm được huyền thiết cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Hạ Nhất Minh thà để lão ở Hạ gia trang chỉ bảo mọi người tu luyện cũng không muốn lão tới hoang đảo ở vài chục năm.
Sực nhớ ra một thứ, Hạ Nhất Minh lại lấy từ trong không gian ra một thứ, nói:
- Lão ca! Huynh xem đây là cái gì?
Sắc mặt Sở Hao Châu lại trở nên nghiêm túc. Lão cẩn thận cầm lấy vật đó, từ từ quan sát. Dần dần, ánh mắt lão bắt đầu trở nên điên cuồng.
- Xác rùa màu vàng? Chẳng lẽ đây chính là thần thú Huyền Quy xác? - Sở Hao Châu thì thào nói.
Hạ Nhất Minh nhún vai, nói:
- Đây có phải là Huyền Quy xác hay không, ta cũng không xác định. Nhưng ta tìm được nó ở trong Luân Hồi chi địa.
Sở Hao Châu ngắm nghía một lúc, gõ gõ mấy cái, cuối cùng thở dài nói:
- Lão đệ! Ta có thể khẳng định đây chính là thi thể của thần thú Huyền Vũ. Nhưng đáng tiếc phương pháp để đoán tạo loại bảo vật này đã bị thất truyền. - Lão lắc đầu, tiếc nuối.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế mới biết vào thời đại thần đạo, bởi vì có sự tồn tại của thần thú nên cao thủ đoán tạo thuật của thần đạo đã sáng tạo ra một số phương pháp để đoán luyện thi thể thần thú và thần đan.
Nhưng đáng tiếc là sau khi cao thủ thần đạo biến mất, thần thú cũng bị tuyệt tích theo.
Từ đó về sau, trên thế giới rất ít nghe thấy chuyện về thần thú. Thậm chí ngay cả thân thể của thần thú cũng hãn hữu mới được tìm thấy. Mà cho dù có tìm được thì cũng chỉ là lớp vỏ sau khi lột xác mà thôi.
Long Thương của Kim Chiến Dịch, Long tiên của Sở Hao Châu cũng đều như vậy.
Vì thế mà sau mấy ngàn năm, phương pháp đoán tạo thể xác của thần thú đã hoàn toàn biến mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau