VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 691 - Chương 695

Chương 691: Bộ tộc Đồ Đằng

Sau khi chui vào trong lòng núi, mặc dù có thêm sự hỗ trợ từ ngũ hành hoàn, nhưng tốc độ của bạch mã cũng chậm hơn bình thường rất nhiều. Có điều, ngay cả như thế thì so với khi Hạ Nhất Minh dốc hết sức cũng còn nhanh hơn một bậc. Thậm chí không hề kém hơn tốc độ của con Kim Mao thử.
Sau khi Hạ Nhất Minh và bạch mã hợp nhất, thực lực liền tăng lên nhanh chóng. Bọn họ gấp rút lao thẳng về phía trước. Khí thế tỏa ra hết sức mạnh mẽ.
Sau khi, Chiêu Thái Lâm và thánh thú đồng hành chui vào trong ngọn núi, lập tức sử dụng năng lực đặc biệt của thử tộc, thu liễm hơi thở. Ngoại trừ Toản Địa chi thuật ra, thuật ẩn giấu của họ cũng vô cùng mạnh. Nếu không, khi xưa, hắn cũng chẳng cùng với Hô Duyên Ngạo Bác kết làm hảo hữu. Thậm chí hai bên còn tham khảo lẫn nhau, cùng thu được rất nhiều kinh nghiệm quý báu.
Vì vậy, sau khi thi triển ra thuật ẩn nấp, cả người hắn chẳng khác nào biến mất. Mặc cho Hạ Nhất Minh có tìm thế nào cũng không thể phát hiện.
Nhân cơ hội, Chiêu Thái Lâm từ từ tiềm hành bên dưới. Mặc dù tốc độ vô cùng chậm, nhưng chỉ cần Hạ Nhất Minh và người có thất thải quang mang không phát hiện ra là hắn cảm thấy hết sức mỹ mãn rồi.
Tuy nhiên, chuyện tốt cũng chỉ giữ được khoảng chừng một nén nhang, liền bị Hạ Nhất Minh phá vỡ.
Sau khi Hạ Nhất Minh và bạch mã chui vào lòng núi, chẳng hề che giấu khí thế của bản thân, phóng về phía Chiêu Thái Lâm. Lúc đầu, gã vẫn hy vọng Hạ Nhất Minh không phát hiện ra mình mà chỉ phóng thích khí thế ra để hù dọa mà thôi. Nhưng khi nhận thấy Hạ Nhất Minh và bạch mã đang lao thẳng tới đây, hắn mới cảm thấy sợ hãi.
Thì ra, hắn thực sự xác định được vị trí của mình.
Không ngờ một người có thuật ấn nấp cao nhất của bộ tộc Đồ Đằng lại bị phát hiện một cách dễ dàng.
Sự sợ hãi tăng thêm khiến cho Chiêu Thái Lâm càng không có chút can đảm giao đấu với Hạ Nhất Minh. Mà con Kim Mao thử, sau khi ngửi thấy mùi của Hạ Nhất Minh liền lủi thật nhanh.
Hai người, ba con linh thú, bắt đầu đuổi nhau dưới lòng đất. Lúc nãy, khí thế của Kim Mao thử hừng hực đuổi theo Hạ Nhất Minh thì bây giờ đã đảo ngược.
Chạy được một lúc, cuối cùng thì nét mặt Chiêu Thái Lâm trở nên hung dữ. Đường đường một đại thánh giả mà bị người ta truy đuổi như thế khiến cho cơn tức trong người hắn bùng phát. Ngay lập tức hắn chuyển hướng, lao về một phía khác.
Hiển nhiên, Hạ Nhất Minh cũng chẳng đoán được ý định của Chiêu Thái Lâm. Nhưng trong lòng đã quyết giết chết đối phương, thì cho dù thế nào cũng không thể buông tha. Bất kể đối thủ có chạy tới chân trời góc biển, hắn cũng đuổi theo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chiêu Thái Lâm và con Kim Mao thử nhanh chóng lao lên mặt đất. Nhưng khi con Kim Mao thử mới thò được một chút lên khỏi mặt đất liền run rẩy, lại chui ngay xuống dưới.
Trên đỉnh đầu bọn họ đã có một vầng thất thải quang mang đợi sẵn. Bất cứ người nào nhìn thấy vầng sáng đó cũng lựa chọn tránh đi là tốt nhất. Mà Chiêu Thái Lâm đang có truy binh phía sau nên lại càng không dám giằng co với Bách Linh Bát.
Bám đuổi hơn nửa ngày, cuối cùng thì tốc độ của Chiêu Thái Lâm cũng giảm đi một chút. Nhưng tới lúc này, nét mặt Hạ Nhất Minh lại trở nên nghiêm trọng. Bởi hắn có thể cảm nhận được ở phía trước có vô số cao thủ với thực lực kinh khủng đang tập trung lại một chỗ.
Có ít nhất năm người hơi thở ngang với tôn giả. Mà trong năm người đó lại có một người tu vi không hề kém Chiêu Thái Lâm.
Trong đầu hắn chợt xuất hiện một suy nghĩ...
Mình đuổi theo đối phương tới tận sào huyệt của hắn.
Ánh mắt Chiêu Thái Lâm càng thêm phức tạp. Nếu không phải bị dồn tới bước đường cùng, hắn cũng chẳng trở về bộ tộc Đồ Đằng.
Lần này, hắn tham gia đuổi giết Hạ Nhất Minh đã làm trái lệnh của Kỳ Lân thánh chủ. Việc này chẳng khác gì chạm phải tối kỵ trong bộ tộc Đồ Đằng. Bất cứ ai làm trái lệnh của thánh chủ cũng đều bị trừng phạt một cách nghiêm khắc.
Cho nên, nếu không phải bất đắc dĩ, hắn cũng chẳng muốn trở về.
Nhưng từ thái độ của Hạ Nhất Minh và người đang ở trên không trung mà nói thì bọn họ đã quyết tâm giết chết hắn. Đối mặt với sự lựa chọn phải mất mạng và bị trừng phạt, hắn liền lựa chọn phương án thứ hai.
Tất nhiên, nếu Hạ Nhất Minh biết đây là nơi nào thì lui lại chính là lựa chọn tốt nhất.Con Kim Mao thử thoáng ló đầu lên mặt đất, nó thấy người trên không trung cũng chẳng có ý định công kích liền nhanh chóng chạy về phía ngọn núi lớn trước mặt.
Mặt đất thoáng chấn động, bạch mã cũng lập tức nhảy lên. Vừa mới xuất hiện trên mặt đất, nó liền hí lên một tiếng thật dài, phát tiết tất cả cơn tức giận trong lòng.
Đường đường chính chính là một con thánh thú có được huyết mạch của thần thú mà không đuổi nổi con chuột khiến cho đôi mắt của nó trở nên đỏ quạch. Nếu lúc này mà lôi con Kim Mao thử tới trước mặt, nó chẳng ngại mà gặm cho hết cả thịt lẫn xương.
Bạch mã Lôi Điện hí lên một tiếng thật dài, khiến cho ngọn núi phía trước chấn động. Có mấy đạo thân ảnh nhanh chóng xuất hiện. Một trong số đó bay thẳng lên trời.
Chiêu Thái Lâm vừa nhìn thấy bọn họ liền thở phào một cái. Hắn quay đầu lại nhìn Hạ Nhất Minh vẫn bám sát không bỏ, cùng với vầng thất thải quang mang trên đầu. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Không ngờ hai kẻ đó vẫn không chịu bỏ qua. Chẳng lẽ bọn họ không biết đây là nơi nào hay sao?
- Chiêu đại thánh giả! Có chuyện gì thế? - Người đang ngồi trên lưng một con ưng khổng lồ, mở miệng ra hỏi.
Lông vũ toàn thân con chim ưng cứng như sắt. Đôi mắt của nó sắc lẹm, giống như chỉ cần có người nào nhìn vào đó lập tức bị cắt ra làm hai. Tỏa ra áp lực như thế cũng chỉ có cường giả chân chính mới có thể làm được. Có lẽ tu vi của hắn cũng không kém hơn so với Chiêu Thái Lâm bao nhiêu. Nhưng khí thế giữa hai người lại cách nhau một trời một vực.
Tất nhiên, điều đó có liên quan tới tín ngưỡng của từng bộ tộc. Muốn con chuột kia có cùng cấp bậc với con ưng đang bay trên trời đúng là đánh đố người khác.
- Tư đại thánh giả. Hai người này muốn giết ta. Xin giúp ta một tay. - Chiêu Thái Lâm vội vàng nói.
Con ưng khổng lồ trên bầu trời cũng không có đập cánh. Quanh người nó có một tầng ánh sáng chói mắt. Cũng nhờ lớp ánh sáng đó mà bọn họ có thể bay giữa không trung. Người ngồi trên lưng con ưng là một vị nam tử trung niên. Khuôn mặt hắn có một bộ râu quai nón. Bộ râu gần như che kín cả khuôn mặt.
Ánh mắt của người đó nhìn về phía mấy người Hạ Nhất Minh chẳng hề che giấu địch ý. Bất luận lai lịch của đối phương ra sao, nhưng nếu đã dám tới bộ tộc Đồ Đằng, lại còn đuổi giết đại thánh giả thử tộc thì chính là địch nhân của cả bộ tộc.
Nhưng khi nhìn thấy bạch mã, sắc mặt Tư đại thánh giả trở nên nặng nề.- Thánh thú có huyết mạch thần thú? - Hắn gằn giọng nói từng chữ một.
Đồng thời, con ưng khổng lồ trên bầu trời, cùng với mấy con linh thú của mấy vị thánh giả khác cũng nhìn về phía bạch mã Lôi Điện.
Hạ Nhất Minh liếc mắt một cái liền thấy trong vài người đó cũng có hai người có được thánh thú đồng hành là chim ưng. Mặc dù, kích thước, chủng loại khác nhau những cũng đều thuộc họ nhà ưng. Đám linh thú còn lại đều là các loại tẩu thú.
Có lẽ, trước mặt là một cứ điểm của bộ tộc Đồ Đằng nên mới xuất hiện nhiều thánh giả của các bộ tộc khác nhau như thế này
Sau khi nghe Tư đại thánh giả nói, trong mắt đám thánh giả còn lại đều có một chút ngưỡng mộ. Còn thánh thú phía sau bọn họ cũng đều có phần kính sợ.
Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ, nói:
- Đúng thế! Thánh thú của tại hạ đúng là có được huyết mạch của thần thú.
Nét mặt của Tư đại thánh giả lại càng thêm nặng nề. Tất nhiên, sự nghiêm túc đó không phải đối với Hạ Nhất Minh mà là đối với bạch mã Lôi Điện.
- Các hạ xưng hô thế nào? Tại sao lại đuổi giết đại thánh giả của bộ tộc Đồ Đằng chúng ta?
Nghe thấy vậy, sắc mặt của mọi người lập tức thay đổi. Mặc dù hung danh của bộ tộc Đồ Đằng rất lớn, nhưng không phải bên ngoài không có người dám đuổi giết.
Nhưng dám đuổi tới tận bộ tộc Đồ Đằng mà vẫn không chịu buông tha thì cũng chỉ có hai người trước mặt mà thôi.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ thật nhanh. Nhưng khi nhìn thấy nét mặt âm trầm của Chiêu Thái Lâm, hắn liền cười dài, nói:
- Tại hạ là Hoành Sơn Hạ Nhất Minh thuộc Thiên Trì sơn.
Nét mặt đám người bộ tộc Đồ Đằng đều biến sắc. Mặc dù bọn họ chưa gặp qua lần nào, nhưng cái tên đó cũng đều đã nghe thấy.
- Hạ Nhất Minh? Không phải ngươi với chúng ta có ước hẹn hai mươi năm hay sao? Tại sao hôm nay lại tới đây? - Tư đại thánh giả nổi giận nói:
- Chẳng lẽ ngươi khinh bộ tộc Đồ Đằng không có ai làm gì được ngươi hay sao?
Nói tới đây, khí thế của hắn tỏa ra nhanh chóng, từ trên cao ép xuống Hạ Nhất Minh.
Tuy nhiên đã từng được Thần Toán tử tẩy lễ cùng với kinh nghiệm trong Luân Hồi chi địa, Hạ Nhất Minh cũng chẳng thèm để ý tới chuyện đó. Hắn cười dài một tiếng, nói:
- Các hạ nói rất đúng. Nhưng nếu nhớ tới ước định đó thì vị đại thánh giả của thử tộc này cũng không liên thủ với người ta mà đẩy Hạ mỗ vào chỗ chết.
Thanh âm của hắn vang lên giống như một tiếng sấm, tỏa ra xa. Nét mặt Tư đại thánh giả khẽ biến. Nhất thời, trong sơn cốc giống như có một cơn sóng tràn qua, vang vọng tới từng ngóc ngách sâu nhất.
Từ xa lại xuất hiện hai luồng hơi thở rất mạnh. Bọn họ đang nhanh chóng chạy tới nơi này.

Chương 692: Bao che

Làn hơi thở bốc lên cao, chỉ trong chốc lát lại có hai người và hai con thú bay tới. Hai người này cũng có tu vi đại thánh giả. Một người có cơ thể rắn chắc, cưỡi con hắc hổ cực lớn, tỏa ra khí thế ngập trời khiến cho kẻ khác không dám nhìn kỹ. Phía sau người đó là một nữ tử che mặt. Nàng có một vóc dáng vô cùng quyến rũ, yểu điệu giống hệt như một con hồ ly. Nàng cùng với con thánh thú đồng hành chậm rãi bay sau người cưỡi con hắc hổ.
Khi cả hai tới đây, nét mặt tất cả tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng đều trở nên cung kính. Ngay cả vị đại thánh giả đang cưỡi trên lưng con chim ưng khổng lồ cũng trở nên thân thiện.
- Chương huynh! Hai người các ngươi cũng tới? - Tư đại thánh giả mỉm cười, gật đầu một cái, sau đó thuật lại mọi chuyện.
Vị nam tử nhíu mày, liếc nhìn về phía đại thánh giả của bộ tộc Đồ Đằng. Lúc này, cả người và thú đều hết sức nhếch nhác. Da thịt cả hai đều bị nám đen. Mặc dù thử tộc không phải là chủng tộc có lực chiến đấu mạnh mẽ. Nhưng có thể đạt tới đại thánh giả há lại chỉ là hư danh?
Có thể khiến cho hắn cùng với thánh thú đồng hành trở nên thế này đủ khiến cho người ta sợ hãi.
Quay đầu nhìn Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát. Cuối cùng ánh mắt của hắn dừng lại trên người bạch mã Lôi Điện, nét mặt có chút phực tạp.
Thánh thú có được huyết mạch thần thú khắp cả bộ tộc Đồ Đằng cũng chỉ có một con mà thôi. Mà đó lại là thánh thú đồng hành của Kỳ Lân thánh chủ. Ngoại trừ nó ra, trong thiên hạ muốn tìm được một con thánh thú có huyết mạch thần thú thứ hai, chịu sống chung với con người gần như là không thể.
Trong thiên hạ có vài nơi cũng tồn tại thánh thú với uy lực tương đương, chẳng hạn Long Xà trong Quỷ Khốc lĩnh. Nhưng cơ bản là không một ai có đủ can đảm để động đến nó.
Vậy mà hôm nay, trên thế giới này lại xuất hiện một con thánh thú có được huyết mạch thần thú. Nhưng con thánh thú đó lại không thuộc về bộ tộc Đồ Đằng. Mà đáng buồn nhất, nó lại trở thành thánh thú đồng hành với đại địch của bọn họ.
Nhưng nếu gặp phải một con thánh thú như vậy mà khiến cho Chiêu Thái Lâm lại bị thương thế kia thì chỉ có một nguyên nhân đó là nó quá sức mạnh mẽ.
Cơ mặt khẽ giật giật vài cái, rồi nam tử mở miệng nói:
- Hạ Nhất Minh! Bản nhân Chương Đại Hổ, đại thánh giả của Hổ tộc. Đây là thê tử Hồ Mỹ Cơ của Hồ tộc. Các hạ với bộ tộc chúng ta có ước hẹn hai mươi năm. Như vậy, trước khi đến ước hẹn, xin rời khỏi phạm vi của bộ tộc Đồ Đằng chúng ta.
Hạ Nhất Minh khẽ nhướng mày, trên trán xuất hiện một chút sát khí. Sau khi biết rõ nguyên nhân, người đó vẫn chẳng hề nhắc tới chuyện Chiêu Thái Lâm cùng người ta liên thủ đuổi giết mình, mà chỉ nhắc tới ước hẹn giữa hai bên. Cách làm đó nhìn thì như hết sức công bằng, nhưng trên thực tế đã thiên vị đến cực điểm.
Thậm chí Hạ Nhất Minh còn nhận thấy trong ánh mắt của người đó lóe lên sát khí. Có lẽ, nếu như không phải ngại sự có mặt của bạch mã, thì lúc này, bọn họ cũng nhân cơ hội mà lưu hắn lại đây.
- Chương huynh nói hay thật. Theo ý của ngươi thì chuyện vị đại thánh giả thử tộc đuổi giết kẻ hèn này cũng đành cho qua?
Chương Đại Hổ lạnh nhạt nói:
- Đây là mẫu thuẫn giữa các hạ và thử tộc. Chúng ta không quan tâm tới.
Hạ Nhất Minh hơi ngẩn người. Hắn hoài nghi lỗ tai của mình đã nghe nhầm. Ánh mắt hắn liếc nhìn Chiêu Thái Lâm, thấy hắn ta vẫn hết sức bình tĩnh, không hề có chút lo lắng.
- Các ngươi không quan tâm? Được rồi... - Hạ Nhất Minh cười ha hả, nói:
- Nếu thế, tại hạ cũng chẳng khách khí nữa.
Hắn vung tay một cái, quang mang trên ngũ hành hoàn tỏa ra rực rỡ. Đồng thời trên chiếc sừng của Lôi Điện cũng bắt đầu lóe lên một chút lôi điện mờ mờ.
Vào lúc này, Chiêu Thái Lâm hết sức tự tin rằng bản thân sẽ được an toàn. Nhưng do đã chứng kiến uy lực của lôi điện, nên khi nhìn thấy nó, trái tim hắn lại bắt đầu đập thình thịch.
Nét mặt Chương Đại Hổ trầm xuống, rồi hét lên. Ngay lập tức, con hắc hổ dưới chân hắn cũng gầm lên một tiếng chẳng khác gì sét đánh. Mà tiếng gầm đó vừa mới phát ra chẳng khác nào một thùng thuốc nổ, kích thích vô số tiếng rống giận dữ.Con ưng khổng lồ của Tư đại thánh giả, cùng với mấy con thánh thú khác sau khi nghe thấy tiếng gầm của hắc hổ cũng đều rống lên hưởng ứng. Động tác của Hạ Nhất Minh chợt dừng lại, lạnh lùng nhìn Chương Đại Hổ, nói:
- Chương huynh! Thế này là thế nào?
Chương Đại Hổ trừng mắt. Toàn thân bành trướng, giống như một gã không lồ, cao giọng nói:
- Ở bên ngoài bộ tộc Đồ Đằng, ngươi làm thế nào chúng ta không xen vào. Nhưng trong phạm vi của bộ tộc, ngươi không thể động tới bất cứ một tộc nhân nào của chúng ta. Nếu không, ngươi chính thức khiêu chiến với bộ tộc Đồ Đằng chúng ta. Đến lúc đó, chiến sĩ cả tộc ta không ngại mà quyết chiến với ngươi.
Trong mắt Hạ Nhất Minh xuất hiện một sự phẫn nộ. Cuối cùng thì hắn cũng hiểu được ý tứ của đối phương. Đó chính là cho dù như thế nào, cũng không thể động thủ trong phạm vi của bộ tộc Đồ Đằng. Nếu không, chỉ cần nghe tiếng của đám thánh thú gầm rống vừa rồi cũng đủ biết hậu quả của nó.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh cố gắng áp chế cơn giận trong lòng. Hắn trầm giọng nói:
- Nếu vậy thì xin mời vị đại thánh giả của thử tộc ra đây. Hạ mỗ sẽ tự mình cùng với hắn kết thúc mọi chuyện.
Chương Đại Hổ chợt cất tiếng cười to. Trong tiếng cười của hắn thể hiện ý chí hết sức cuồng ngạo.
- Tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng chúng ta muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, chẳng lẽ còn phải quan tâm tới các hạ hay sao?
Ha ha....
Vô số tiếng cười từ đám thánh giả phát ra.
Địa vị của thánh giả trong bộ tộc Đồ Đằng rất cao. Mặc dù không thể sánh với đại thánh giả, nhưng với thân phận, địa vị cùng với sự hỗ trợ của thánh thú đồng hành...Ngay cả khi nhìn thấy Chiêu Thái Lâm bị Hạ Nhất Minh đánh cho như vậy, bọn họ cũng chẳng cảm thấy sợ hãi. Có sợ thì đó cũng chỉ là một chút kính sợ của họ đối với thánh thú có được huyết mạch của thần thú mà thôi. Đây cũng là một nỗi sợ hãi tiềm ẩn đã in sâu vào trong trí não của họ.
Nghe thấy tiếng cười chế nhạo của bọn họ, nét mặt vốn bình tĩnh của Hạ Nhất Minh chợt điểm một nụ cười. Chẳng biết tại sao, nhưng đối diện với nụ cười đó, tất cả không hẹn đều cùng cảm thấy ớn lạnh. ến lúc này, bọn họ mới nhớ tới người trước mặt có thể đánh cho đại thánh giả thê thảm tới mức độ như thế nào.Nếu hắn thực sự bất chấp tất cả, có trời mới biết phải tốn bao nhiêu công sức mới ngăn cản nổi hắn.
Chương Đại Hổ cũng cảm thấy rùng mình. Nhìn vào cặp mắt của Hạ Nhất Minh, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy hoài nghi. Trong con mắt đó mặc dù có sự phẫn nộ nhưng gã không hề thấy xuất hiện một chút uất nghẹn nào hết.
Trong lòng Chương Đại Hổ chợt xuất hiện một suy nghĩ: Chẳng lẽ đối mặt với bốn vị đại thánh giả, cùng với mấy vị thánh giả bình thường, lại còn thêm cả thánh thú đồng hành của bọn họ mà hắn còn dám tấn công hay sao?
Lắc đầu, Chương Đại Hổ vất bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Trừ phi người này có tu vi đạt tới Cửu Cửu Trọng Thiên - Cảnh giới tối cao của nhân loại ra, nếu không hắn không thể tự tin như vậy.
Mà cho dù một nhân vật cấp bậc như vậy thì khi đối mắt với bộ tộc Đồ Đằng cũng không dễ dàng đại khai sát giới.
Nhưng cứ nhìn ánh mắt hung dữ của Hạ Nhất Minh lại có chút gì đó giống như không chịu thỏa hiệp. Trong lòng hắn không khỏi bắt đầu suy nghĩ linh tinh.
Một tiếng hừ chợt phát ra từ Tư đại thánh giả. Hắn lạnh lùng nói:
- Hạ Nhất Minh! Ta khuyên ngươi một câu: Hãy mau lui đi, nếu không sau này có hối cũng chẳng kịp.
Hạ Nhất Minh nhếch mép cười lạnh. Trong tiếng cười của hắn như có một cái gì đó, thể hiện rõ một sự quyết tâm. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngũ thải quang mang lại một lần nữa lóe lên. Tuy nhiên lúc này, màu đỏ lại chiếm vị trí chủ đạo trong đó.
Tinh thần Hạ Nhất Minh tập trung hết sức cao độ. Mặc dù Lôi Chấn tử không bằng Cửu Long lô, nhưng dù sao thì nó cũng là một loại thần khí.
Một khi Chiêu Thái Lâm đem tin tức mình có Lôi Chấn tử truyền ra ngoài, thì tất cả đám cao thủ đứng đầu sẽ trở nên điên cuồng. Thậm chí Hạ Nhất Minh còn nghĩ tới cảnh tưởng sau này gặp hết rắc rối này tới rắc rối khác.
Trừ khi hắn giao thần khí cho một ai đó, hoặc bản thân có được thực lực đứng ở vị trí đỉnh cao của nhân loại, nếu không thì vĩnh viễn không bao giờ mất rắc rối.
Nụ cười châm biếm trên miệng hắn càng lúc càng rõ. Cửu Long lô chậm rãi xoay tròn.
Đã để lộ một loại thần khí thì có lộ thêm một cái nữa cũng chẳng sao. Hôm nay, hắn quyết đại khai sát giới.
Khí thế khổng lồ phóng lên cao, cùng với quang mang xung quanh ngũ hành hoàn chợt rung lên bần bật. Uy lực của thần khí Cửu Long lô chính thức phát tán.
Sắc mặt đám người Chương Đại Hổ trong nháy mắt tái nhợt. Bọn họ không thể ngờ được trong tình hình như thế này, Hạ Nhất Minh lại còn dám ra tay. Hơn nữa, khí thế trên người hắn đã đạt tới một mức độ khó tin.
Lúc này, trong đầu bọn họ chỉ có một ý niệm duy nhất: Hạ Nhất Minh có còn là một vị tôn giả bình thường nữa hay không?
Ngũ thải quang mang càng lúc càng trở nên chói lọi. Uy lực của Cửu Long lô cùng với năng lực chuyển đổi của ngũ hành hoàn khiến cho năm đạo quang mang có màu sắc khác nhau vọt lên đến tận mây xanh....

Chương 693: Oai phong của bảo trư

Cảm nhận sát khí nồng nặc cùng với ngũ thải quang mang chói mắt, đám Đồ Đằng thánh giả chính thức cảm thấy sững sờ. Không ngờ thực lực của hắn lại mạnh đến vậy thậm chí còn tới một mức không thể tưởng tượng nổi.
Chương Đại Hổ chợt hú lên một tiếng thật dài. Tiếng hú nhanh chóng lan rộng ra khắp nơi, đập vào vách núi, phản xạ ngược trở lại, tạo nên những tiếng vang liên tiếp.
Vố số nhưng tiếng hú chợt vang lên hưởng ứng. Thoáng cái, từ xa có hơn trăm bóng người lao đến. Từ trên những người đó có thể cảm nhận được hơi thở của cường giả. Kém nhất trong số họ cũng là tiên thiên cường giả. Số lượng thánh giả cũng có tới sáu người.
Nhìn thấy như vậy khiến cho Hạ Nhất Minh phải nhíu mày. Mặc dù hắn biết cường giả của bộ tộc Đồ Đằng rất đông, hơn xa bất kỳ thế lực nào ở bên ngoài. Nếu không, sau khi thần đạo biến mất, bọn họ không thể nào chiếm được Sinh Tử giới trong một thời gian lâu nhưa vậy. Cho dù tất cả đều không muốn, nhưng cũng không thể không nhìn nhận vào một sự thật.
Nếu không phải có những lúc thăng trầm thì vào lúc này, Sinh Tử giới vẫn đang do bọn họ khống chế. Có điều, bọn họ tranh đấu với các thế lực bên ngoài bao nhiêu năm, đã thể hiện một thực lực rất sâu. Tới mức mà một người bình thường không thể tưởng tượng.
Nhưng vào lúc này, khi nhìn thấy có nhiều cường giả của bộ tộc Đồ Đằng đến vậy, trái tim Hạ Nhất Minh vẫn từ từ trầm xuống.
Chắc chắn đây chưa phải là tất cả thực lực của bộ tộc Đồ Đằng. Nhưng cho dù thế nào thì sau này, hắn với bọn họ cũng luôn ở thế không chết không thôi.
- Tất cả bày trận! - Âm thanh lạnh lùng từ trong miệng Chương Đại hổ phát ả.
Mặc dù mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên, nhưng đối với mệnh lệnh của hắn cũng không có người nào dám làm trái. Mà ngay cả một chút ý niệm phản kháng cũng không có chứ đừng nói tới chuyện khác.
Hơn trăm người nhanh chóng di chuyển, bày ra một cái trận pháp thần bí trước mặt Hạ Nhất Minh.
Đây là một trận pháp do con người và linh thú kết hợp tạo nên. Mặc dù hoàn toàn khác với những trận pháp bố trí bằng các loại tài liệu như trận pháp ở bình nguyên trung tâm nơi có Quỷ Khốc lĩnh, trận pháp trên đỉnh Thiên Trì sơn. Nhưng bất cứ người nào nhìn thấy cũng cảm nhận được một làn sát khí đang tỏa ra từ trong trận.
- Chiêu Thái Lâm vào trận! - Chương Đại Hổ gầm lên một tiếng. Sau đó hắn bước vào trong trận trước tiên. Bám theo sau là Hồ Mỹ cơ và Tư Đại thánh giả.
Trên khuôn mặt nhếch nhác của Chiêu Thái Lâm hiện lên một sự vui mừng. Hắn lên tiếng đáp ứng rồi, nhanh chóng cùng với con Kim Mao thử lao vào trong trận.
Hạ Nhất Minh im lặng nhìn tất cả mọi thứ. Hắn cũng không ra tay công kích mà chỉ lặng im quan sát. Chính vì thế mới khiến cho đám tộc nhân Đồ Đằng cảm nhận được sát ý đang tỏa ra từ người hắn.
- Hạ Nhất Minh! Nếu ngươi có thể vào trong trận giết chết Chiêu Thái Lâm thì bộ tộc Đồ Đằng chúng ta sẽ không để ý tới nữa. - Chương Đại Hổ cao giọng quát:
- Nhưng nếu không làm được thì ngươi mau đi đi. Chờ ước hẹn hai mươi năm rồi quay lại.
Hạ Nhất Minh biểu hiện thực lực khiến cho bọn họ phải sợ hãi. Khí thế điên cuồng của hắn gần như có thể áp đảo tất cả mọi thứ, ngay cả Chương Đại Hổ cũng không có cách nào chịu nổi khí thế của Hạ Nhất Minh.
Nhìn vẻ ngoài của Chương Đại Hổ có vẻ thô kệch, nhưng thật ra hắn là một người hết sức cẩn thận. Khi thấy như vậy, ngay lập tức hắn gọi lực lượng quan trọng nhất của bộ tộc Đồ Đằng xuất hiện. Nếu ngay cả lực lượng đó mà cũng không thể ngăn cản được Hạ Nhất Minh thì chứng tỏ bộ tộc Đồ Đằng đã hoàn toàn bất lực đối với hắn. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tuy nhiên hắn lại không thể ngờ được, trong cái thần khí phảng chế của Hạ Nhất Minh lại có một cái hỏa hệ thần khí đệ nhất.
Nhưng chẳng nói tới hắn mà cho dù Hạ Nhất Minh có đi rêu rao chuyện đó thì cũng không có mấy người chịu tin. Thần khí lại bị một cái thần khí phảng chế hút vào, hoàn toàn phá vỡ lối tư duy của mọi người. Những người có thể chấp nhận được chuyện đó chỉ đếm trên đầu ngón tay.Tuy nhiên, bọn họ cũng không thể ngờ được rằng không phải do Hạ Nhất Minh sử dụng ngũ hành hoàn hút Cửu Long lô mà là do tự nó chui vào. Đồng thời bọn họ cũng không biết rằng Hạ Nhất Minh đối với chuyện này hết sức khổ sở.
Uy lực của Cửu Long lô quá lớn. Nó là một cái thần khí thực sự. Điều khiến cho hắn tức suýt hộc máu chính là cái thần khí đó lại ở bên trong ngũ hành hoàn. Muốn sử dụng Cửu Long lô phát ra uy lực của nó thì phải tính đến khả năng thế giới của ngũ hành hoàn có chịu đựng nổi hay không.
Nếu thực sự phóng ra ngọn lửa như lần trước thì chắc chắn có thể giết chết tất cả những người ở đây. Nhưng nếu chỉ phát ra một uy lực mà thế giới của ngũ hành hoàn có thể chịu được được thì chắc chắn chẳng thể đánh chết được hết đám người trước mặt.
Có lẽ đám thánh giả bình thường và tiên thiên cường giả cùng với thánh thú đồng hành của họ có thể sẽ chết ngay tại chỗ. Nhưng bốn vị đại thánh giả có thể tự do bay lượn thì chưa chắc đã tóm được.
Trong mắt Hạ Nhất Minh lóe lên một tia hung quang cùng với một chút do dự. Hắn thử giao tiếp cùng với Cửu Long lô, cầu khẩn nó tạm thời ra khỏi ngũ hành hoàn. Sau khi xong việc lại chui vào trong đó cũng được. Nhưng đáng tiếc là Cửu Long lô, chẳng thèm để ý tới thỉnh cầu của Hạ Nhất Minh.
Ngũ thải quang mang trên bầu trời càng lúc càng đậm. Ánh sáng của nó tỏa ra trăm trượng khiến cho người ta cảm thấy rất áp lực.
Nhưng không chỉ có đám người trước mặt cẩn thận đề phòng, mà ngay cả trong khu vực núi non cũng bắt đầu có sự hỗn loạn.
Vào lúc này, Hạ Nhất Minh hiểu rõ nếu hắn không ra tay thì còn có nhiều cao thủ chạy tới đây nữa. Hắn cắn chặt răng, trong vòng sáng của ngũ hành hoàn, nắp của Cửu Long lô từ từ mở ra. Năng lượng hỏa hệ nồng đậm bắt đầu dao động như chực từ trên trời ập xuống.
Tuy nhiên vào đúng lúc này, một cái bóng trắng thoáng lóe lên. Hành động của nó lập tức trở thành tiêu điểm cho sự chú ý của tất cả những người có mặt.
Con bảo trư vẫn bám chặt trên lưng Hạ Nhất Minh, lúc này đã nhảy xuống đất. Nó ngẩng cái đầu nhỏ, nét đáng yêu hoàn toàn biến mất. Vào lúc này, nhìn thân hình bé nhỏ của bảo trư, mọi người lại cảm nhận được một sự ngạo nghễ phát ra từ nó.
Đám tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng đều sửng sốt nhìn bảo trư. Tuy nhiên, ánh mắt bốn vị đại thánh giả lại càng thêm sững sờ. Trong ánh mắt của bọn họ còn có thêm một sự sợ hãi.
Bọn họ đã nhân ra lai lịch của con vật nhỏ bé đó. Mà trong đầu Hạ Nhất Minh cũng sực nhớ tới, khi ở trong Luân Hồi chi địa đã gặp được một con vật có hình dạng giống hệt như bảo trư.Đúng vào lúc này, bảo trư chợt mở miệng. Một tiếng rống khủng khiếp từ trong cái miệng nho nhỏ phát ra. Một tiếng rống không chỉ có âm thanh vang vọng mà trong âm thanh đó còn ẩn chứa một nguồn năng lượng khủng bố của thiên địa.
Nguồn năng lượng đó nhanh chóng xuất hiện trong đầu, tận sâu cả trong linh hồn của mọi người. Khi nguồn năng lượng bắt đầu tỏa ra, khắp không gian đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh. Thậm chí, ngay cả một chút gió cũng hoàn toàn biến mất.
Trong phạm vi khu vực xung quanh, chỉ có duy nhất một thứ âm thanh đó. Nó đã chiếm chỗ, khống chế, nắm giữ tất cả mọi thứ.
Ngay cả đám người Chương Đại Hổ đến lúc này cũng hoàn toàn cứng người. Bất luận là thân thể bọn họ hay đám thánh thú động hành cũng đều không thể cử động được.
Tiếng gầm giận dữ của bảo trư không ngờ lại có được uy lực mạnh đến vậy.
Tuy nhiên, ở đây vẫn còn có hai người và một thú không bị thứ âm thanh đó ảnh hưởng.
Bách Linh Bát thì không cần phải nói. Muốn dùng âm thanh đó mà phá hủy thân thể của hắn đúng là một chuyện mơ tưởng. Mà cho dù có thể phá hủy được đi chăng nữa, thì chỉ cần đá năng lượng là hắn lại có thể hồi phục.
Còn hai kẻ khác cũng không bị ảnh hưởng chính là Hạ Nhất Minh và bạch mã Lôi Điện. Hạ Nhất Minh đã từng gặp qua những cảnh tương tự, hơn nữa đã sớm chuẩn bị tâm lý từ trước. Còn bạch mã Lôi Điện cũng có được huyết mạch của thần thú nên hiển nhiên cũng không bị ảnh hưởng.
"Xoẹt..."
Lôi điện màu tím đã được bạch mã chuẩn bị sẵn chợt phóng ra. Với một tốc độ nhanh không thể tưởng tượng, trong nháy mắt đã đánh trúng người Chiêu Thái Lâm đang ngây như phỗng và con thánh thú đồng hành của hắn.
Một người một thú không kịp kêu lên tới một tiếng. Bạch mã Lôi Điện thoáng cái đã hóa thành một dải quang mang màu trắng, xuất hiện trước mặt hắn.
Sát khí tràn ngập trong mắt Hạ Nhất Minh, hắn vô thức giơ tay lên...ngũ thải quang mang trên trời chợt ngưng tự lại thành một quả cầu bán kính một thước, bao lấy thân thể Chiêu Thái Lâm. Sau đó, Lôi Điện nhanh chóng quay trở lại vị trí cũ. Hạ Nhất Minh cất tiếng cười ha hả. Hắn đưa tay vẫy một cái, con bảo trư chợt trở lại là một con heo nhỏ đáng yêu, nhảy vào trong lòng hắn.
Sau đó, bạch mã hí lên một tiếng, quay ngược theo đường cũ mà chạy đi. Trong nháy mắt bọn họ đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một chút dải sáng trắng kéo dài, đang từ từ tan biến.
Bị Hạ Nhất Minh và hai con thú bỏ rơi, Bách Linh Bát chợt nhíu mày, mắng nhỏ một câu. Vào lúc này, cũng may Hạ Nhất Minh không có ở đây, nếu không chỉ sợ hắn rơi xuống khỏi lưng bạch mã cũng nên.
Sau đó, thất thải quang mang quanh người Bách Linh Bát chợt xuất hiện. Hắn nhanh chóng bay đi.
Đến tận lúc này, đám người Chương Đại Hổ mới như từ trong mộng tỉnh lại. Ánh mắt bọn họ đều nhìn về phía Chiêu Thái Lâm.
Vị đại thánh giả của thử tộc đang thừ người nhìn về phía trước. Sinh mạng của cả người và thú đang dần biến mất. Chỉ trong mấy cái hô hấp đã không còn...

Chương 694: Thánh Long đại nhân

Cảm giác run rẩy giống như là ôn dịch bắt đầu lan ra. Ngoại trừ ba vị đại thánh giả vẫn còn giữ được một chút bình tĩnh, tất cả những người khác đều mang một chút đau thương. Nhưng khiến cho người khác ngạc nhiên đó là trong đôi mắt của họ không hề có một chút căm phân mà chỉ có một sự sợ hãi. Giống như một vị đại thánh giả của thử tộc tử vong vẫn không thể kích thích máu nóng trong người bọn họ.
Một lúc sau, Chương Đại Hổ chợt vung tay lên, nói:
- Các ngươi lui ra cho ta. Chuyện hôm nay, người nào lắm miệng sẽ lấy tộc quy ra để xử trí. Sau đó, phải vào Cuồng Phong cốc chịu phạt mười ngày.
Nghe thấy thế, nét mặt tất cả đều co rúm lại. Nghĩ tới sự trừng phạt đó, bất cứ người nào cũng cảm thấy ớn lạnh.
Dưới sự dẫn đầu của mấy vị thánh giả, bọn họ nhanh chóng rời đi. Trước khi đi, tất cả đều liếc nhìn thi thể Chiêu Thái Lâm có một chút xót xa. Nhưng ngoài ra, ánh mắt bọn họ còn có một thứ gì đó cổ quái. Chương Đại Hổ chờ mọi người đi hết mới thở dài, nói:
- Các người thấy thế nào? - Hồ Mỹ Cơ nhỏ giọng nói:
- Chắc hắn đó chính là Thánh Long đại nhân. Không thể sai được.
Tư đại thánh giả khẽ lắc đầu, nói:
- Không đúng! Trăm năm trước, Thánh Long đại nhân bị Sinh Tử giới lôi kéo đi vào trong đó. Chắc chắn không thể đi ra.
Cả hai người kia đều gật đầu đồng ý với lời nói của hắn.
Trong bộ tộc Đồ Đằng có một bí mật quan trọng. Cách đây mấy trăm năm, Thánh Long đại nhân của bọn họ đúng vào thời điểm Sinh Tử giới mở ra, chợt giống như bị điên, chạy thẳng vào bên trong. Từ đó trở đi, không còn phát hiện ra tung tích của nó.
Chuyện đó cũng chỉ có một vài cường giả ở trong tộc được biết. Ngoài ra, những người còn lại không hề được biết bất cứ một chút tin tức.
Lúc trước Hùng Vô Cực thiện ý nhắc nhở cũng là do có tấm gương của Thánh Long đại nhân. Vì vậy mà bọn họ mới biết khi Sinh Tử giới mở ra, không thể để cho thánh thú có huyết mạch thần thú tới gần phạm vi trặm dặm xung quanh.
Hồ Mỹ Cơ đưa mắt nhìn ra xa, nhỏ nhẹ nói:
- Ngày xưa Thánh Long đại nhân có để lại huyết mạch của mình. Nhưng Kỳ Lân thánh thánh chủ đại nhân đã từng căn dặn không cho chúng ta đả động tới chuyện này. Chẳng lẽ.... - Mấy người liếc mắt nhìn nhau. Mặc dù không ai nói gì, nhưng ánh mắt cũng lộ rõ ý tứ.
Con vật bất thình lình nhảy ra đó chắc chắn là huyết mạch mà Thánh Long đại nhân lưu lại. Nếu không, nó cũng chẳng thể xuất ra được năng lực của Thánh Long đại nhân phát ra long uy. Áp lực đó, cho dù là cường giả đỉnh cao của nhân loại, cũng vẫn phải chịu tác dụng.
Mà bộ tộc Đồ Đằng của bọn họ vốn sùng bái linh thú nên bị ảnh hưởng mạnh nhất. Dưới tiếng rống đó, cho dù là con ưng, hắc hổ hay hoa hồ ly cùng với con đại thử cũng bị long uy chấn nhiếp. Ngay cả đám người Chương Đại Hổ cũng đồng dạng cứng người, không thể cử động.
Nếu không, cho dù Hạ Nhất Minh và bạch mã liên thủ cũng không thể trước mặt nhiều người như vậy mà giết chết được Chiêu Thái Lâm sau đó rời đi một cách thoải mái.
Tư đại thánh giả thở dài, nói:
- Hai vị! Nếu việc này liên quan tới Thánh Long đại nhân thì chúng ta không thể làm chủ. - Hắn dừng lại một chút rồi liếc mắt nhìn về phía mấy rặng núi, nói:
- Âm thanh mang theo long uy của Thánh Long đại nhân chắc chắn đã truyền vào trong cốc. Không biết tại sao Kỳ Lân thánh chủ đại nhân còn chưa đi ra?
Trong phạm vi của bộ tộc Đồ Đằng, người có vị trí cao nhất chính là Kỳ Lân thánh chủ trong truyền thuyết. Lúc Thánh Long đại nhân còn, cũng chỉ có duy nhất thánh chủ là có thể sánh vai với nó.
Mặc dù Kỳ Lân thánh chủ đại nhân rất khó có khả năng xuất hiện. Nhưng sau khi nghe thấy tiếng rống của Thánh Long đại nhân, cho dù thế nào thì cũng không thể ngồi yên mới đúng.
Nhưng bởi vì uy danh của thánh chủ đại nhân trong bộ tộc Đồ Đằng quá cao, vì vậy Tư đại thánh giả cũng chỉ dám thắc mà mà không hề có chút nghi ngờ.
Chương Đại Hổ và Hồ Mỹ Cô cùng cười một cách khổ sở. Mặc dù, bọn họ được mọi người kính sợ. Thậm chí ngay cả Tư đại thánh giả và Chiêu Thái Lâm cũng dùng một thái độ cung kính đối với hắn. Nhưng đó là do bọn họ có được tu vi cao thâm cùng với thánh thú đồng hành. Ngoài ra, còn một nguyên nhân quan trọng nữa: bọn họ chính là đệ tử của Kỳ Lân thánh chủ.
Trong bộ tộc Đồ Đằng, Kỳ Lân thánh chủ ẩn cư nhiều năm trong nội cốc, chẳng hề quan tâm tới chuyện thế tục. Chính thức nằm quyền xử lý sự việc trong bộ tộc chính là hai người này. Tất nhiên, hành xử của họ cũng không khiến cho bất cứ người nào thất vọng. Tất cả mọi người đều đánh giá cả hai hết sức công bằng. Nếu không bọn họ cũng chẳng được tất cả mọi người kính ngưỡng.
Nhìn nét mặt trầm tư của cả hai, sắc mặc Tư đại thánh giả đại biến. Nhớ tới, Thánh Long đạ nhân cùng với long uy của nó, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.
- Hai vị! Chẳng lẽ, Kỳ Lân thánh chủ đại nhân đã xảy ra chuyện?Nói tới đây, thanh âm của hắn có chút run rẩy.
Trong bộ tộc Đồ Đằng, Kỳ Lân thánh chủ - Bốn chữ đó tượng trưng cho một sự vô địch, uy nghiêm. Chỉ cần có lão nhân gia tọa trấn, cả tộc sẽ luôn được bình an vô sự. Nếu lão nhân gia gặp chuyện không may, chắc chắn cả tộc sẽ bị đả kích. Chương Đại Hổ chẳng hề do dự, nói:
- Tư đại thánh giả yên tâm. Sư phụ vẫn bình an, không hề có chuyện gì hết.
Đến lúc này, Tư đại thánh giả mới cảm thấy bớt lo. Nhưng vẫn nhìn về phía mấy rặng núi một chút. Bất cứ người nào thấy vậy cũng biết trong lòng hắn chắc chắn vẫn còn có chút nghi hoặc.
Chương Đại Hổ cười khổ, nói:
- Tư đại thánh giả! Chuyện này gia sư căn dặn bao nhiêu lần không được tiết lộ. Nhưng nếu ngài đã hỏi thì đệ cũng nói một chút.
Tư đại thánh giả biến sắc nói:
- Nếu Kỳ Lân thánh chủ đã nói như vậy thì Chương đại thánh giả cũng không cần phải nói.
Hồ Mỹ Cơ khẽ cười, nói:
- Nếu là những người khác thì phải tuân thủ mệnh lệnh của thánh chủ đại nhân. Nhưng Tư đại thánh giả cùng với mấy vị đại thánh giả trong cốc thì là ngoại lệ. - Nàng dừng một chút rồi, nói tiếp:
- Trước khi gia sư ra ngoài đã từng nói, nếu mấy vị đại thánh giả có hỏi thì có thể nói cho biết.
Nhất thời, nét mặt Tư đại thánh giả có chút tươi cười. Có thể nhận được một chút kính trọng của Kỳ Lân thánh chủ, hắn hết sức hài lòng. Nhưng sự tươi cười trên mặt hắn nhanh chóng tắt ngấm, kinh ngạc hỏi:
- Hồ đại thánh giả! Ngài vừa nói cái gì? Thánh chủ đại nhân không có ở trong cốc?
Chương Đại Hổ cùng với Hồ Mỹ Cơ cùng nghiêm nghị gật đầu, nói:
- Tư đại thánh giả! Việc này hết sức bí mật, xin chớ để tiết lộ.
Ánh mắt Tư đại thánh giả có chút nói không nên lời:- Lão phu hiểu rồi! Chắc chắn sẽ không để lộ. Nhưng thánh chủ đại nhân đã tuyên bố bế quan tìm hiểu thần đạo. Hơn trăm năm qua chưa từng rời khỏi cốc, tại sao hôm nay lại rời đi? Có thể cho ta biết được không?
Chương Đại Hổ than nhẹ một tiếng, nói:
- Ý nghĩ của gia sư thế nào, hai chúng ta cũng không biết. Nhưng để suy đoán ý nghĩ của gia sư thì hai chúng ta chẳng thà đi tìm hiểu về truyền thừa huyết mạch của thần thú còn hơn.
Nghe thấy câu nói đó, Tư đại thánh giả có chút hậm hực. Suy nghĩ của thánh chủ đại nhân làm sao bọn họ có thể đoán được. Nếu không biết tự lượng sức mình thì đúng là bất trí.
Hồ Mỹ Cơ do dự một chút, nói:
- Tư đại thánh giả! Hai người chúng ta chỉ biết là Bắc Cương băng cung phái sứ giả cầu kiến gia sư. Ngươi cũng biết, trước khi gia sư bế quan từng căn dặn, nếu có ngoại nhân thì không cho gặp. Nhưng nếu là người Bắc Cương băng cung, thì nhanh chóng bẩm báo.
Tư đại thánh giả gật đầu. Chuyện này không có gì bí mật nên hắn cũng biết một chút. Hồ Mỹ Cơ nói tiếp:
- Sau khi gia sư gặp mặt vị sứ giả của Bắc Cương băng cung liền cho hắn ở trong cốc ba ngày. Ba ngày sau, gia sư liền quyết định đi về phương bắc. Gia sư có gọi hai chúng ta tới cặn dặn không được phép xung đột quy mô lớn với người bên ngoài.
Hai mắt Tư đại thánh giả sáng lên, dần dần hiểu ra. Hắn nhìn về phía phương bắc, chậm rãi nói:
- Nếu là sứ giả của Bắc cương băng cung thì chẳng lẽ... - Tay hắn làm một cái dấu hiệu, hỏi:
- Chẳng lẽ là thứ đó sắp xuất hiện?
Chương Đại hổ gật đầu, nói:
- Mặc dù không dám khẳng định, nhưng ngoại trừ chuyện đó ra, cũng chẳng còn gì khiến gia sư phải tự thân ra ngoài.
Lúc này, Tư đại thánh giả mới hoàn toàn thư thái, nói:
- Tên Hạ Nhất Minh kia tới thật đúng lúc. Nếu thánh chủ đại nhân có mặt ở đây thì ngay cả hậu duệ của Thánh Long đại nhân cũng đừng mơ tưởng áp chế được bộ tộc chúng ta.
Chương Đại Hổ khẽ nhếch mép, nói:
- Hạ Nhất Minh lại có được sự đồng ý từ hậu duệ của Thánh Long đại nhân đúng là một chuyện khó tin. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hồ Mỹ Cơ than nhẹ, nói:
- Đây là số mệnh, cho dù là ai cũng không thể cưỡng cầu. - Nói xong, nàng mỉm cười, nói tiếp:
- Ta đang lo lắng vài năm nữa, khi hắn tới bộ tộc Đồ Đằng chúng ta, không biết cảnh giới của hắn sẽ tiến tới mức độ nào. Hai tộc Lang, Xà làm sao có thể chống lại hắn hay không?
Nét mặt của Tư đại thánh giả cùng với Chương Đại hổ đều biến sắc.
Với thực lực của Hạ Nhất Minh hôm nay, cho dù không có hậu duệ của Thánh Long đại nhân hỗ trợ, thì hai tộc Lang, Xà cũng khó mà chống lại được.
Chưa nói tới việc trong hai tộc đó lại không có đại thánh giả tọa trấn. Mà cho dù có một vị đại thánh giả, chỉ nhìn kết quả của Chiêu Thái Lâm cũng có thể đoán được hậu quả.
Ba vị đại thánh giả của bộ tộc Đồ Đằng nhìn nhau cười khổ. Bọn họ biết rõ, cái ước hẹn hai mươi năm đã biến thành một cái trò cười.

Chương 695: Lợi thế của lão nhân

Một luồng sáng trắng lao đi trên mặt đất với một tốc độ cực nhanh. Tốc độ của bạch mã không hề kém hơn so với Bách Linh Bát đang phi hành trên cao một chút nào.
Từ xa, bất chợt có một thanh âm sang sảng vọng tới:
- Hạ lão đệ! Cuối cùng thì ngươi cũng trở về.
Hạ Nhất Minh cười to. Trong lúc tiếng cười chưa kịp tắt, bạch mã Lôi Điện đã đứng trước mặt Sở Hao Châu. Nó nhe răng, trợn mắt nhìn lão già vẫn đối nghịch với mình hơn bốn mươi năm.
Không nhịn được cười, Hạ Nhất Minh vỗ vỗ bạch mã Lôi Điện vài cái. Chợt nhớ tới một chuyện hắn quay đầu lại nhìn vầng thất thải quang mang mới từ trên trời rơi xuống mà nói:
- Bách huynh! Tại sao các ngươi lại phải trở về Hạ gia trang?
Bách Linh Bát đưa mắt nhìn Lôi Điện rồi nói:
- Sau khi ngươi đi vào, bạch mã và bảo trư cũng mất đi sự bình tĩnh. Ta sợ năng lượng dao động trong không khí ảnh hưởng nên mới dẫn chúng đi xa hơn một chút. Nhưng do bạch mã không muốn đi, ta đành phải dẫn nó đi tìm Sở Hao Châu.
Lời nói của hắn hết sức bình thản, nhưng vẫn khiến cho Hạ Nhất Minh toát hết cả mồ hôi. Cũng may mà có Bách Linh Bát ở đây, nếu không bạch mã và bảo trư chắc chắn cũng theo hắn đi vào Luân Hồi chi địa trong Sinh Tử giới.
Không ngờ được ra ngoài ba trăm trượng mà vẫn còn bị Sinh Tử giới ảnh hưởng. Mặc dù nghe không có gì quá lớn, nhưng cũng đủ khiến cho kẻ khác phải sợ. Không biết cái thần tích này như thế nào, nhưng uy lực của nó đã vượt xa sự tưởng tượng của bản thân hắn.
Bạch mã chợt bất mãn, hí nhẹ lên một tiếng. Nó đưa đôi mắt đẹp của mình nhìn Hạ Nhất Minh chằm chằm. Đối mắt với nó một chút, Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười. Thì ra bạch mã đang oán giận rằng sau khi về tới Hạ gia trang, Sở Hao Châu và Bách Linh Bát không cho phép nó đi ra ngoài. Nếu không ngay khi Hạ Nhất Minh bị tập kích, nó đã kịp thời chạy tới.
Nhẹ nhàng vuốt ve cái cổ trắng muốt của bạch mã, Hạ Nhất Minh thầm than trong lòng. Có lẽ ngoại trừ chính mình cũng chỉ có Sở lão ca và Bách Linh Bát mới có thể khiến nó chấp nhận.
Sở lão ca và nó đã đối địch với nhau bao nhiêu năm. Cho dù bình thường nhìn hai bên vẫn gầm gừ với nhau, nhưng khi gặp phải chuyện nguy hiểm, bọn họ sẽ không bỏ mặc đối phương.
Còn Bách Linh Bát lại dựa vào sự thần bí và mạnh mẽ của hắn mới làm cho bạch mã Lôi Điện cảm phục.
Đảo mắt nhìn một vòng trên mặt đất, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên, dò hỏi Sở Hao Châu. Sở Hao Châu mỉm cười, nói:
- Lão đệ yên tâm! Người đó ở đây.
Nói xong, lão xoay người quay đi. Mấy người Hạ Nhất Minh im lặng bám theo. Khi tới một cái sơn động thật lớn, Sở Hao Châu mới dừng lại.
Sau khi mấy người Hạ Nhất Minh tiến vào, tất cả đều nhìn thấy một lão nhân đang lặng lặng nằm im trên mặt đất. Nếu như không phải vẫn có tiếng hít thở nho nhỏ, thì đúng là khó mà biết được lão có còn sống nữa hay không.
Sở Hao Châu cũng chẳng ngược đãi lão nhân. Mặc dù, đánh cho lão nhân hôn mê, nhưng Sở Hao Châu vẫn rải trên mặt đất một ít cỏ khô và một tấm da thú.
Mặc dù tấm da thú nhìn hết sức sạch sẽ, nhưng Hạ Nhất Minh cũng có thể nhận ra tấm da đó còn rất mới, chắc chắn là do Sở Hao Châu vừa mới săn bắn.
- Ngươi muốn hỏi hay sao? - Sở Hao Châu hỏi.
Hạ Nhất Minh gật đầu một cái, nói:
- Mặc dù đệ đã đoán được lai lịch của lão ta. Nhưng có một số việc vẫn cần phải hỏi cho rõ.
Sở Hao Châu không nói tiếng nói, giơ tay điểm vào không trung vài cái. Một lát sau, Sơn Đính lão nhân rên rỉ vài tiếng, từ từ mở hai mắt. Lão vừa mới mở mắt liền thấy trước mặt mình vẫn là Hạ Nhất Minh như cũ. Lão nhân cũng không giật mình bởi trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
- Các hạ là ai? Hạ mỗ có gì đắc tội mà phải dùng trăm phương ngàn cách đuổi giết ta? - Hạ Nhất Minh lạnh lùng hỏi.
Lão nhân thở dài một tiếng, nói:
- Lão phu đáp ứng với bằng hữu đến đây. Đúng lúc gặp ngươi vô cớ giết người nên nhất thời không nhịn được mới ra tay.
Hạ Nhất Minh cười cười, nói:
- Hay! Không nhịn được mới ra tay? Ngươi cho rằng Hạ mỗ tin được lời nói của ngươi hay sao? - Hắn há miệng, nhẹ nhàng phun ra một tia sáng nhỏ.
Một điểm sáng nhỏ đó liền bay vào lòng bàn tay của Hạ Nhất Minh. Sau đó nó chợt biến đổi, giống như một con linh xà đang vặn vẹo, bắt đầu kéo dài ra.
Sở Hao Châu biến sắc, kêu lên:
- Bắc Hải cực quang? Không thể như thế...
Sắc mặt lão nhân đối diện trong nháy mắt cũng trở nên tái nhợt. Ánh mắt thoáng có một chút sợ hãi. Đến bây giờ lão mới hiểu tại sao Bắc Hải cực quang của mình lại bị Hạ Nhất Minh nuốt vào bụng. Chứng tỏ, nó không thể làm hắn bị thương.
- Quang chi thể. Không ngờ ngươi lại có được quang minh thể chất thuần túy. - Thanh âm của lão nhân có chút khổ sở.
Hạ Nhất Minh giật mình, sực nhớ tới chút ánh sáng bên trong đan điền. Hắn cười thầm trong lòng. Nếu mới thế này đã coi hắn có được quang chi thể thì phải nói cơ thể hắn là vô số lực lượng thể mới đúng.
Sở Hao Châu nhíu mày, nói:
- Không thể như thế. Nếu hắn là quang chi thể thì tại sao lại có thể kiêm tu ngũ hành?Lão nhân nghe thế ngẩn người, mất một lúc mới có phản ứng. Chỉ cần nhìn Hạ Nhất Minh có thể thi triển ngũ hành hoàn một cách tùy tâm sở dục như thế là biết thân thể của hắn không phải là quang chi thể.
- Hạ tôn giả! Lão phu có một chuyện không rõ, mong ngươi có thể nói cho biết, để lão phu chết mà không phải thắc mắc. - Lão nhân nói.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ngươi muốn biết rằng tại sao ta vừa có thể kiêm tu ngũ hành nhưng lại vẫn có thể nắm trong tay quang minh lực đúng không?
Trong mắt lão nhân thể hiện rõ một sự khao khát, nhìn Hạ Nhất Minh chăm chú. Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh cười lạnh, nói:
- Trước khi tại hả trả lời vấn đề này, các hạ có thể giới thiệu về mình một chút được không?
Ánh mắt lão nhân buồn bã, thở dài nói:
- Lão phu là một người tu hành đơn độc, luôn ẩn cư trong núi. Rất ít khi gặp người khác.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, nói:
- Một mình cô độc tu luyện trong núi? Các hạ nghĩ rằng ta sẽ tin hay sao?
Nét mặt lão nhân bình thản, nói:
- Ngươi tin cũng được, không tin cũng được.
Lão chậm rãi nhắm hai mắt lại, giống như trên thế giới này không còn chuyện gì có thể khiến cho mình động tâm nữa. Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Cũng được! Ngươi đã không chịu nói, ta cũng chẳng còn cách nào khác là đi hỏi tên đồ đệ bảo bối của ngươi.
Lão nhân liền mở mắt, nhìn nụ cười chẳng khác nào ma quỷ của Hạ Nhất Minh. Một lúc sau, lão nhân trầm giọng nói:
- Ngươi muốn biết cái gì?
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng:
- Ta biết các ngươi là người của Khai Vanh quốc. Tên đồ đệ của ngươi cũng mang họ Chiêm. Mà đây chính là họ của hoàng thất Khai Vanh quốc. Không biết các ngươi có quan hệ như thế nào với hoàng thất Khai Vanh?
Nét mặt lão nhân tái nhợt, không còn trấn định như cũ nữa. Đôi môi lão run run, thở dài, nói:
- Làm sao mà ngươi có thể biết được?
Hạ Nhất Minh cũng chẳng giấu diếm, nói:- Ba đại cường quốc ở Tây Bắc vẫn luôn kiềm chế lẫn nhau. Trăm năm trước các ngươi thu thập tài liệu để đoán tạo ngũ hành hoàn, bị Đồ Phiên quốc phát hiện. Mà bọn họ lại nói tin tức này cho ta.
Lão nhân sửng sốt, cười khổ nói:
- Thì ra là thế. - Lão thở dài nói:
- Nếu muốn người ta không biết thì trừ khi mình không làm. Không ngờ được chỉ nhờ vấn đề nhỏ đó mà khiến chúng ta bị lộ. - Than thở xong, lão chợt ngẩng đầu lên nói:
- Ta muốn biết tại sao ngươi lại bỏ qua tiểu đồ mà giết chết Phương Thịnh trước?
Nét mặt Hạ Nhất Minh có chút châm biếm, cười nói:
- Ngươi nói đúng. Dù sao thì Phương gia và Hác gia cũng là thế gia của Đại Thân, bọn họ cách đây quá xa. Ngay cả nếu Hạ mỗ muốn trả thù cũng khó lòng bắt được họ. Nhưng các ngươi lại còn có đại nghiệp Khai Vanh quốc. Hắc hắc...chỉ cần ta không chết, cũng chẳng sợ hai thầy trò các ngươi dám động đến Hạ gia trang. Nhưng... - Hạ Nhất Minh chợt đổi giọng nói:
- Trước khi ngươi chết ta cũng sẽ không giết đồ đệ của ngươi. Nhưng ngươi cũng không còn sống được lâu nữa nên ta cam đoan với ngươi rằng hắn cũng sẽ nhanh chóng xuống gặp ngươi.
Trong mắt lão nhân thoáng hiện một nét bi ai, liếc nhìn bạch mã Lôi Điện, Bách Linh Bát cùng Sở Hao Châu rồi nói:
- Thì ra là ngươi đã tính sẵn từ trước.
Hạ Nhất Minh nhún vai một cái, nói:
- Chuyện đó cũng chẳng có gì phải tính trước. Ta cũng chỉ cho bọn họ một chút hy vọng mà thôi. Nếu thực sự một chút hy vọng cũng không có thì đúng là dồn họ vào bước đường cũng. - Hắn mỉm cười nói:
- Nhưng lúc nãy cũng thật quá nguy hiểm. Nếu bọn họ không đến kịp thời thì đúng là ta có thể bị các ngươi hại chết.
Lão nhân thở phì phò, trong lòng hết sức hối hận. Nếu biết xung quanh Hạ Nhất Minh có nhiều bằng hữu đến vậy thì lão đã chạy từ lâu. Sau này, chỉ cần đem những tin tức đó loan ra là xong...Nhưng đến lúc này, tất cả mọi thứ đã muộn.
Ánh mắt hắn chợt trầm xuống, nói:
- Còn Hác Huyết? Tại sao ngươi không giết hắn?
Hạ Nhất Minh cười vang nói:
- Ngươi cùng đồng hành với bọn chúng chẳng lẽ không biết Hác gia cùng với Hoàng Tuyền môn có quan hệ?
Lão nhân ngơ ngác. Quả thật lão không biết gì về chuyện này.
Hạ Nhất Minh cảm thấy rùng mình. Xem ra chuyện này không hề đơn giản. Tất cả những chuyện từ trước đến nay khiến cho Hạ Nhất Minh quyết phải giết hắn. Nhưng chắc chắn không thể để cho hắn chết trên tay mình...hoặc không thể để cho người nào nhìn thấy.
Hoàng Tuyền môn - Một môn phái chỉ có toàn thích khách. Lại thêm một vị Hoàng Tuyền Lão tổ thần bí, cũng khiến cho Hạ Nhất Minh phải nuốt nước bọt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lắc đầu, Hạ Nhất Minh nói:
- Ta kính ngươi là một vị đại tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên, nên cho ngươi chết một cách rõ ràng. Ta giết ngươi là để báo thù cho Thủy lão ca - Hộ quốc đại sư của Thiên La quốc.
Nét mặt lão nhân buồn bã, cười nói:
- Báo thù cho hắn? Hạ Nhất Minh! Nếu như thầy trò lão phu không lợi dụng bộ tộc Đồ Đằng thì ngươi và ta có xảy ra xung đột hay không?
Hạ Nhất Minh giật mình, nhướng mày không trả lời mà nói:
- Khi các ngươi thực hiện âm mưu với ta có nghĩ tới những vấn đề đó hay không? Câu hỏi của ngươi chẳng hề có ý nghĩ gì hết.
Lão nhân mỉm cười, nói:
- Tranh đấu giữa các nước không hề có chuyện đúng sai. Hạ Nhất Minh! Ta và ngươi cùng giao dịch có được không?
Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói:
- Bây giờ, ngươi còn tư cách nói yêu cầu hay sao?
Lão nhân nhướng mày, sự chán chường hoàn toàn biến mất, nói:
- Tất nhiên là có. Lão phu có lợi thế chính là nắm được toàn bộ lai lịch cùng với ưu khuyết điểm của ngũ hành hoàn trên người ngươi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau