VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 671 - Chương 675

Chương 671: Ý niệm của thần đạo xá lợi

Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn huyết sắc tỏa ra từ một trăm lẻ tám viên đại xá lợi mà trong lòng mênh mông cảm xúc. Bởi hắn đã hiểu rõ, loại năng lượng đó là cái gì. Ý niệm! Đó chính là ý niệm. Thứ mà hắn vẫn luôn mơ tưởng, cố gắng để lĩnh ngộ được nó.
Nhưng đáng tiếc là luồng ý niệm đó lại không phải sản vật của hắn mà chính là từ viên đại xá lợi. Chính xác là từ viên đại xá lợi của cao thủ thần đạo phát ra.
Trong luồng ý niệm đó cũng không hề có bất cứ tư tưởng, suy nghĩ. Nó hoàn toàn trống rỗng, tựa như một kẻ ngu ngốc. Trong đó chỉ có một thứ duy nhất gọi là bản năng.
Hạ Nhất Minh hơi nhíu mày, trong lòng cũng không biết như thế nào nữa. Tuy nói trước khi chế tạo Ngưng Huyết nhân, hắn đã có sự chuẩn bị. Nhưng hắn cũng không ngờ được lại gặp phải một chuyện quái dị như thế này.
Một tên Ngưng Huyết nhân còn chưa được luyện chế thành công đã có được ý niệm. Việc này khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thây choáng váng.
Hắn bình tĩnh lại, thầm cảm ứng luồng ý niệm không có chút tư tưởng đó. Hắn thử đưa tinh thần của mình dung nhập vào bên trong.
Nhưng rất nhanh, hắn đành từ bỏ ý định. Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, luồng ý niệm đó mặc dù không có chút tình cảm, nhưng lại chẳng khác nào một pháo đài vững chắc. Cơ bản không cho bất cứ thứ gì xâm nhập.
Tất nhiên, có một việc cũng đủ khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy vui mừng. Đó chính là khi hắn đem phương thức truyền đạt suy nghĩ của mình thì luồng ý niệm đó không hề bài xích. Nhưng nó cũng không hề phản ứng. Nhìn huyết sắc dưới đất, Hạ Nhất Minh chợt hiểu được nguyên nhân. Vào lúc này, Ngưng Huyết nhân vẫn chưa được luyện chế thành công thì làm sao có thể chấp hành mệnh lệnh của hắn cơ chứ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nghĩ được điều này, Hạ Nhất Minh toát hết cả mồ hôi. Không biết vì sao, trong quá trình luyện chế Ngưng Huyết nhân, tinh thần của hắn lại có chút nóng vội. Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh liền lấy ra một viên đan dược đã chuẩn bị từ trước.
Đây là một loại đan dược trị thương mà Hác Đồng đứa cho hắn. Nhưng trong đó cũng có rất nhiều thứ bổ ích, dùng để điều dưỡng thân thể và bù lại máu huyết.
Do hôm nay chế tạo Ngưng Huyết nhân, phải sử dụng tới máu huyết của bản thân nên dùng chúng là thích hợp nhất.
Dược hiệu mạnh mẽ rất nhanh phát tán. Tinh thần Hạ Nhất Minh từ từ trở lại bình thường. Mặc dù không thể nhanh chóng nháy mắt bù lại được lượng máu huyết đã bị mất đi. Nhưng ít nhất đối với cơ thể cũng không còn gì phải lo ngại nữa.
Từ trong đồ hình quỷ dị, màu đỏ càng lú càng đậm. Trong luồng ánh sang màu hồng đó, Hạ Nhất Minh có thể nhìn thấy một thân thể non nớt đang từ từ xuất hiện.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhất thời phát sang. Nhưng hắn cũng biết, đây mới chỉ là sự hoàn thành ban đầu. Muốn luyện chế thành công được Ngưng Huyết nhân thì ít nhất cũng phải mất hai đến ba năm. Nói cách khác, hắn phải ở lại cái nơi đáng chết này ít nhất hai năm.
Mặc dù, Hạ Nhất Minh cũng không biết trong khoảng thời gian đó có nảy sinh biến cố gì hay không. Bởi ba tháng nữa Sinh Tử giới chắc chắn sẽ mở ra. Nhưng mấy vấn đề đó hắn cũng chẳng có cách nào giải quyết.
Trừ khi phải sử dụng tới biện pháp cá chết lưới rách mà dùng tới Cửu Long lô ra. Nếu không Hạ Nhất Minh có chấp cánh cũng không thể bay ra được. Nhưng sau khi dùng Cửu Long lô thì nó có hậu quả gì? Điều này Hạ Nhất Minh cũng không biết.
Hắn chầm chậm ngồi xuống, cố gắng thu liễm tâm thần, từ từ tiến nhập vào trong cảnh giới nhập định.
Chân khí trong cơ thể đang cuồn cuộn từ từ trở nên bình lặng. Sau một ngày một đêm, Hạ Nhất Minh lại mở hai mắt. Căn cứ theo yêu cầu luyện chế Ngưng Huyết nhân, hắn lại lấy máu huyết để nuôi dưỡng.Nhưng sau khi Hạ Nhất Minh mở hai mắt, liền sững sờ. Cảm xúc trong lòng không thể diễn tả được bằng lời.
Trước mặt hắn, thân thể màu đỏ của Ngưng Huyết nhân không hề biến mất mà ngược lại càng thêm ổn định. Cùng lúc đó, năng lượng huyết sắc vẫn không ngừng vận động. Một trăm lẻ tám viên đại xá lợi không ngừng tỏa ra mùi máu tanh nồng.
Hai cánh mũi của Hạ Nhất Minh phập phồng. Hắn cảm nhận được trong mùi tanh tưởi đó có một hơi thở sinh mạng rất mạnh
Tốc độ luyện chế Ngưng Huyết nhân đã đạt tới một mức độ khó tin. Vượt xa khỏi sự tưởng tượng của hắn. Hạ Nhất Minh kinh ngạc há to miệng, đi tới trước vòng sáng huyết sắc. Tựa như cảm nhận được sự có mặt của hắn, màn huyết sắc chợt run rẩy.
Cảnh tượng đó có chút kinh khủng, khiến cho người ta sợ hãi. Nhưng đã có kinh nghiệm trong Quỹ Khốc lĩnh, Hạ Nhất Minh cũng chẳng hề bị ảnh hưởng . Ngược lại hắn còn hứng thú quan sát.
Trong đầu, một chút ý niệm giống như bị kích thích khẽ nhảy lên một chút. Mặc dù, luồng ý niệm vẫn như trước, không hề có chút cảm tình. Nhưng mức độ linh hoạt của nó so với hôm qua đã hơn rất nhiều.
Hạ Nhất Minh nhớ tới cảnh tượng nơi Bồng Lai tiên đảo khi xưa. Lúc gặp phải Cổ lão ma… Hắn hơi hiểu ra được một thứ gì đó. Nếu một luồng ý niệm không được sinh ra thì Ngưng Huyết nhân chính là một cái vật phẩm thất bại. Suy nghi của hắn quả thực là chính xác. Nhưng có một điều mà hắn không biết rằng cho dù là người sáng lập ra Ngưng Huyết kinh cũng phải sử dụng một trăm lẻ tám viên đại xá lợi luyện chế suốt mười năm mới sinh ra được một chút ý niệm. Hơn nữa phải cố gắng khống chế cuối cùng mới có thể hoàn thiện.
Hôm nay, Hạ Nhất Minh vừa mới bắt đầu luyện chế đã có thể xuất hiện một sự liên lạc, thong qua đó điều khiển ý niệm. Việc này đúng là không thể tin được.
Xét cho cùng, chắc chắn việc này có quan hệ tới viên đại xá lợi của cao thủ thần đạo. Nếu không có viên xá lợi đó, cơ bản Hạ Nhất Minh đừng mong có thể dễ dàng luyện chế Ngưng Huyết nhân thành công.
Sử dụng đại xá lợi của thần đạo cao thủ làm xá lợi chính để luyện chế Ngưng Huyết nhân. Chuyện như vậy cho dù là trong thời đại thần đạo, người sáng tạo ra Ngưng Huyết kinh cũng chỉ có mơ tưởng. Vì vậy mà trong Ngưng Huyết kinh cũng không giải thích về việc đó. Mà với thực lực của Hạ Nhất Minh lúc này lại càng không thể giải thích được.Quá trình luyện chế Ngưng Huyết nhân thuận lợi, khiến cho Hạ Nhất Minh rất mừng rỡ. Hắn lấy ra một viên Ích Cốc đan mà nuốt, sau đó lại ngồi tĩnh tọa. Cứ như vậy, Hạ Nhất Minh đã ở chỗ này suốt 2 tháng. Cho đến một hôm, bên người hắn, huyết khí đột nhiên trở mình, uy thế đại thịnh.
Hạ Nhất Minh lập tức nhảy dựng lên. Trong lòng hắn rất hồi hộp, tập trung tinh thần chăm chú nhìn khu vực trước mặt bao phủ toàn bộ bởi một màu đỏ.
Cho đến lúc này, quá trình luyện chế đã hết sức thuận lợi. Ngoại trừ ngày đầu tiên, Hạ Nhất Minh sử dụng một chút máu huyết ra. Trong vòng hai tháng tiếp theo, hắn cũng chẳng cần phải chăm sóc quá kỹ lưỡng.
Điều này hoàn toàn khác biệt với những gì ghi lại trong Ngưng Huyết kinh. Vị thần đạo sáng tạo ra nó đã nói phải thật cẩn thận chăm sóc một trăm lẻ tám viên đại xá lợi chẳng khác nào hầu hạ cha mẹ. Sau ngày đầu tiên, tất cả mọi việc đã vượt xa ngoài tầm kiểm soát của Hạ Nhất Minh. Cho dù hắn muốn nhún tay cũng đành thúc thủ vô sách. Vì vậy, không còn cách nào khác hắn đành yên lặng ở một bên mà nhìn.
Phạm vi màu đỏ càng lúc càng lan ra rộng hơn. Mặc dù, mỗi ngày nó lan ra cũng không nhiều, nhưng sau hai tháng cũng được tương đối.
Hơn nữa, hơi thở tràn ngập sức sống trong đó càng lúc càng tăng mạnh. Cho đến bây giờ nó khiến cho Hạ Nhất Minh phải kinh tâm động phách. Do dự một chút Hạ Nhất Minh vươn tay, nhẹ nhàng chạm một chút vào khu vực màu đỏ trước mặt.
Khu vực đó nhìn thì rất nguy hiểm, nhưng nó không hề mang đến cho hắn cảm giác e ngại. Ngược lại, nó còn khiến cho hắn có cảm giác thân mật. Giống như trong khu vực đó có tồn tại một thứ gì đó hòa hợp với bản thân hắn.
Cau mày, Hạ Nhất Minh liền bước vào trong khu vực màu đỏ, đi tới vị trí trung tâm.
Ở đó, một làn sương mù tạo thành hình người đang nằm. Nhưng khi ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn lên làn sương mù đó, trái tim hắn liền đập thình thịch.
Hắn đã từng thấy Ngưng Huyết nhân không chỉ ở trong Ngưng Huyết kinh mà trên Bồng Lai tiên đảo hắn còn gặp được một cái đã được luyện chế thực sự.
Hai loại Ngưng Huyết nhân đó mặc dù có uy lực khác nhau, nhưng chúng đều có chung một đặc điểm đó là tuy được làn sương màu đỏ ngưng tụ lại thành người, nhưng không hề có ngũ quan và khuôn mặt. Nhưng Ngưng Huyết nhân trước mặt Hạ Nhất Minh lại khiến cho hắn sởn tóc gáy. Trên mặt Ngưng Huyết nhân, không ngờ lại có thể thấy rõ cả ngũ quan. Sự thay đổi quá mức thần kỳ, khiến cho Hạ Nhất Minh cũng không biết là phúc hay họa.
Có một điều duy nhất khiến cho hắn cảm thấy an ủi, chính là trong đầu hắn vẫn tồn tại ý niệm của Ngưng Huyết nhân. Nó vẫn giống như trước, ngoan ngoãn nghe lời. Hơn nữa, từ sau khi thành hình, nó còn có thể tiếp nhận một số mệnh lệnh của hắn. Ví dụ thân thể của nó hơi di động một chút, chứng minh Hạ Nhất Minh có thể điều khiển. Có một luồng ý niệm đó trong người, đó cũng là điểm quan trọng nhất để Hạ Nhất Minh có thể điều khiển Ngưng Huyết nhân.
Trong lúc Hạ Nhất Minh đang cẩn thận quan sát, thì tại mi tâm của Ngưng Huyết nhân chợt phát sáng. Hạ Nhất Minh trợn mắt, trong lòng thầm giật mình.
Trên Ngưng Huyết kinh không hề miêu tả lại tình hình như thế này. Mà hắn cũng không biết tình huống đó đại diện cho điều gì. Nhất thời, tay chân có cảm giác luống cuống. Từ từ, mi tâm của Ngưng Huyết nhân càng lúc càng phát sang… Hạ Nhất Minh nhận thấy có sự khác thường liền ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh đầu của Ngưng Huyết nhân.
Hai mắt hắn trợn tròn, há hốc miệng. Một cảnh tượng khó tin đang từ từ hiện ra trước mặt hắn…

Chương 672: Phi thăng

Bầu trời trên đại sảnh đường hoàn toàn khác biệt so với lúc ban đầu. Quang mang giống như làn nước chảy trên đó đã biến mất. Lúc này, có thể thấy được trên đó đang lóe lên phong vũ lôi điện.
Những tia chớp lóe lên kèm theo tiếng sét. Gió cuốn đến làm cho mây trở nên vần vũ. Bầu trời giống như một cái sân khấu lớn khiến cho người ta có một cảm giác áp bức rất lớn.
Hạ Nhất Minh cúi đầu nhìn Ngưng Huyết nhân chưa hoàn thành dưới chân. Trong lòng hắn có chút hiểu lại có chút không hiểu. Sự thay đổi kỳ dị đó có lẽ là do Ngưng Huyết nhân mà ra.
Trái tim hắn đập thình thịch. Nếu có thể làm cho năng lượng bản nguyên phản ứng như vậy thì Ngưng Huyết nhân chắn chắn sẽ không giống như bình thường. Nếu có thể luyện chế thành công thì mặc dù không dám nói có thể sánh được với cao thủ thần đạo nhưng uy lực của nó chắc chắn cũng không thể tin được.
Vô số đám mây hội tụ lại bầu trời phía trên Hạ Nhất Minh. Nét mặt của hắn dần trở nên khó coi.
Hắn có thể cảm nhận được trong tầng mây ẩn chứa rất nhiều năng lượng. Mà nguồn năng lượng đó đúng là vì Ngưng Huyết nhân chưa hình thành trên mặt đất mà đến.
Nếu để cho nguồn năng lượng đó nện xuống, chỉ sợ Ngưng Huyết nhân chưa thành công đã bị tan xác. Mà xá lợi của cao thủ thần đạo và đại xá lợi của đám Tôn giả cũng tan biến theo. Cuối cùng, nguyện vọng rời đi của mình sẽ hoàn toàn thất bại.
Thở dài một cái, cho dù trong lòng không muốn, nhưng vạn bất đắc dĩ, vào lúc này hắn cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Cổ tay hắn khua nhẹ một cái, Ngũ Hành Hoàn đã xuất hiện.
Ngũ sắc quang mang lóe lên như muốn bao phủ toàn bộ khu vực đỏ như máu xung quanh. Vì Ngưng Huyết nhân, hắn quyết định lựa chọn đối chiến lão thiên.
Tuy nhiên, vào lúc hắn tán phát ngũ thải quang mang ra ngoài, bảo vệ bản thân và Ngưng Huyết nhân. Một chuyện kì dị đã xảy ra.
Từ mi tâm của Ngưng Huyết nhân, ánh sáng đột nhiên càng thêm chói mắt. Trong nháy mắt, nó xuyên thẳng qua mi tâm bắn lên cao. Trong chốc lát, đám mây trên bầu trời xoay chuyển, tỏa ra một thứ lực lượng hết sức uy nghiêm như đang hưởng ứng với Ngưng Huyết nhân.
Động tác của Hạ Nhất Minh trong nháy mắt đình chỉ. Trong lòng hắn chợt xuất hiện một suy nghĩ.
Chẳng lẽ sự biến hóa trên bầu trời không phải để hủy diệt Ngưng Huyết nhân mà là bị viên đại xá lợi của thần đạo cao thủ hút đến? Suy nghĩ đó vừa mới xuất hiện, hắn liền cảm nhận được….
Lực lượng ngưng tụ trên bầu trời, xuyên thấu qua quang mang, liên lạc với đại xá lợi của cao thủ thần đạo.
Hạ Nhất Minh cảm nhận được tất cả mọi thứ. Vào lúc này, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất chính là biến hóa của thần đạo quả là khó tin. Một Tôn giả nho nhỏ như hắn không làm sao biết được chuyện đó lại có thể xảy ra.
Cao thủ thần đạo đã biến mất từ cách đây hàng ngàn năm, nhưng xá lợi của họ vẫn có được hiệu quả thần kỳ. Ngay cả năng lượng bản nguyên mà cũng bị nó hấp dẫn và sử dụng. Chuyện này cuối cùng là phúc hay họa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Năng lượng trên bầu trời, cuồn cuộn không ngừng tuôn vào trong mi tâm Ngưng Huyết nhân. Hơn nữa, thông qua những tia sáng màu hồng bên trong huyết vụ mà chảy đến những viên xá lợi của Tôn giả. Từ từ, màn sương mù màu đỏ càng lúc càng thêm dày đặc. Nét mặt của Hạ Nhất Minh cũng dần thay đổi.
Trên người hắn cũng có một chút năng lượng bản nguyên nên có thể cảm nhận được rõ rang, luồng năng lượng từ trên trời rót xuống chính là một loại năng lượng bản nguyên.
Mặc dù hắn cũng không biết nên hình dung nguồn năng lượng này như thế nào. Nhưng nếu có thể bị Ngưng Huyết nhân hút lấy thì cứ gọi nó là Huyết lực bản nguyên. Chỉ có điều nguồn năng lượng bản nguyên đó, lại nồng nặc mùi máu tanh.Mặc dù vào lúc này tu vi của hắn đã rất cao, nhưng vẫn bị nó làm cho sởn gai ốc.
Nếu như không phải luồng ý niệm trong đầu nói cho hắn biết, chính mình có thể điều khiển một tên nguy hiểm như thế thì Hạ Nhất Minh chắc chắn đã bỏ qua. Tuy nhiên, lúc này, hắn cũng chỉ yên lặng mà nhìn.
Cũng không biết mất bao nhiêu thời gian, một tiếng nổ ầm ầm chợt vang lên. Nét mặt Hạ Nhất Minh thay đổi, nhanh chóng rời khỏi khu vực màu đỏ.
Mà lúc này, trong đầu hắn, luồng ý niệm nhảy lên liên tục, sau đó từ từ trở lại bình thường.
Cảnh tượng trên trời cao trong nháy mắt biến mất. Không gian đã trở lại bình thường, không hề còn sự cuồng loạn như trước nữa.
Trên mặt đất, khu vực màu đỏ bốc lên cuồn cuộn, phảng phất như bị một cơn cuồng phong thổi tung. Nhưng chỉ sau chốc lát, tất cả sương mù màu đỏ đều hội tụ về phía trung tâm. Quá trình đó diễn ra cũng không nhanh lắm. Như ở đó có một thứ gì đó đang chầm chậm hấp thu chúng. Ngay sau đó, một thân hình ngưng tụ bởi lớp sương mù đỏ như máu, cao chừng hai thước xuất hiện trước mặt Hạ Nhất Minh. Hai tròng mắt Hạ Nhất Minh sáng lên, sự kinh ngạc càng lúc càng tăng.
Ban đầu, hắn cứ nghĩ phải sống ở đây hai đến ba năm. Nhưng không ngờ, chưa tới hai tháng…
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, nhìn vụ nhân trước mặt, trong lòng không giữ được bình tĩnh. Khẽ liếc nhìn mặt đất một chút, hắn càng thêm sợ hãi.
Tất cả thiên tài địa bảo dưới chân Ngưng Huyết nhân đã biến mất. Ngay cả huyền thiết và cái sừng của Long Xà cũng không thấy đâu. Hạ Nhất Minh há hốc miệng mà nhìn Ngưng Huyết nhân. Chỉ có một sự giải thích duy nhất đó là nó đã nuốt chửng tất cả.
Cũng không biết việc đó có liên quan tới xá lợi thần đạo hay là do các loại thiên tài địa bảo mà lúc này trên khuôn mặt của Ngưng Huyết nhân có đầy đủ ngũ quan. Hơn nữa, lớp sương mù quanh người nó chẳng khác một làn da màu đỏ. Do dự một chút, Hạ Nhất Minh hạ lệnh cho nó bước tới ba bước.
Quả nhiên, Ngưng Huyết nhân bước tới đúng đủ ba bước, tới đúng vị trí mà Hạ Nhất Minh ra lệnh liền dừng lại.Hai mắt Hạ Nhất Minh tỏa sáng. Mặc dù, hắn đã có dự cảm từ trước, nhưng không ngờ Ngưng Huyết nhân có được máu huyết của bản thân lại có thể phục tùng chính xác đến mức độ này.
Bước tới đối mặt với Ngưng Huyết nhân. Hạ Nhất Minh nhìn thẳng vào cặp mắt chỉ có một màu đỏ của nó, có thể thấy được thân hình của mình trong đó. Tuy nhiên, thân hình của hắn chỉ có một màu đỏ duy nhất.
Hạ Nhất Minh cảm thấy ớn lạnh, đồng thời cũng rất hiếu kỳ đối với Ngưng Huyết nhân. Nhưng trong sự hiếu kỳ đó cũng có một chút e ngại. Đặc biệt là viên xá lợi thần đạo ở mi tâm của Ngưng Huyết nhân.
Đây chính là một thứ quan trọng không thể thiếu. Nếu không có nó, Hạ Nhất Minh có thể khẳng định, Ngưng Huyết nhân cũng chẳng thể trợ giúp gì cho bản thân. Nhưng chính vì có thêm một viên xá lợi thần đạo đó mà trong lòng hắn lại có một chút lo lắng.
Đó chính là nỗi lo về việc vượt quá phạm trù con người. Giống như cảnh tượng thần kỳ trên trời vừa lúc nãy. Lại thêm một lượng lớn năng lượng khổng lồ chui vào trong cơ thể Ngưng Huyết nhân cũng liên quan tới viên xá lợi đó.
Đã tới mức này, hắn cũng không biết rồi sẽ có chuyện gì xảy ra. Vì vậy, muốn hắn không lo lắng đúng là chuyện không thể.
Suy nghĩ một lúc, Hạ Nhất Minh lại đưa ra mấy mệnh lệnh. Mấy mệnh lệnh đó đều được Ngưng Huyết nhân thực hiện một cách hoàn mỹ. Thậm chí chính xác tới từng ly từng tý. Quả thực có thể nói là chỉ đâu làm nấy, hoàn toàn tùy tâm sở dục.
Đến lúc này, mặc dù trong lòng vẫn còn một chút lo lắng sau này sẽ có một ngày Ngưng Huyết nhân thoát ra khỏi sự khống chế của bản thân. Nhưng…
Cười khổ một tiếng. Đã tới mức này, chẳng lẽ hắn còn có sự lựa chọn nào khác? Ngẩng đầu lên nhìn trời, Hạ Nhất Minh cắn răng một cái, rồi phát ra mệnh lệnh:
- Đưa ta bay lên. – Mệnh lệnh vừa mới dứt, Ngưng Huyết nhân đã nhẹ nhàng giữ lấy hai vai của hắn.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hết sức hồi hộp. Bởi vì theo sự phỏng đoán của hắn thì nơi này hoàn toàn bị phong bế. Ở đây, chỉ trừ thần đạo cao thủ, những người còn lại cho dù là Tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên hay thánh thú có năng lực phi hành cũng đều không thể rời khỏi.
Vì vậy Ngưng Huyết nhân có thể có được thần thong của thần đạo cao thủ đưa hắn rời khỏi dây hay không, Hạ Nhất Minh cũng không biết. Tuy nhiên, trong phút chốc, thân thể Hạ Nhất Minh đã rời khỏi mặt đất. Ngưng Huyết nhân cứ như vậy nâng hắn chậm rãi bay lên cao. Trong mắt Hạ Nhất Minh nửa mừng nửa lo. Quả nhiên hắn đã thành công. Ngưng Huyết nhân đúng là có được năng lực phi hành của thần đạo cao thủ.
Có lẽ đối với đại Tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên có thể bay lượn trên bầu trời cũng chẳng có gì. Nhưng đối với Hạ Nhất Minh mà nói thì đây là lần đầu tiên hắn được cảm nhận từng cơn gió thổi qua, không khí lưu động hoàn toàn khác biệt.
Cho dù tu vi của hắn có cao tới đâu, nhưng thủy chung vẫn chưa thể làm cho hai chân rời khỏi mặt đất, phi hành trên bầu trời giống như chim.
Từ từ nhắm hai mắt lại, Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, để cho không khí trong lành lưu chuyển trong lồng ngực. Sau đó phun ra một hơi thật dài. Trên đỉnh đầu như có một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Hạ Nhất Minh không cần mở mắt cũng biết bọn họ đã tới được tầng ánh sáng ở trên cao. Hắn liền mở mắt ra, một luồng ánh sáng liền đập vào trong mắt.
Sau đó Ngưng Huyết nhân cứ như vậy mang theo Hạ Nhất Minh bay vào trong làn ánh sáng, để lại một cái đại sảnh rộng lớn, trống không phía dưới…

Chương 673: Tinh không thế giới

Xung quanh chỉ toàn là một khoảng không gian rộng lớn. Ánh mắt nhìn ra tưởng như vô cùng vô tận nhưng vẫn có một cái cảm giác nó gần ngay trước mắt. Cảm giác mâu thuẫn đó khiến cho trái tim của hắn đập thình thịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng nhìn ra thật xa.
Trong long hắn cũng biết rằng tất cả mọi thứ ở đây cũng không phải lúc này có thể tìm hiểu. Nếu cố chìm đắm vào trong đó thì chính là không biết tự lượng sức mình. Mà chắc chắn là không có kết quả tốt.
Có điều nếu đã vào rơi vào đây, thì không thể ở lại nơi này vĩnh viễn. Hắn phải tìm được một biện pháp để thoát ra.
Đưa mắt nhìn về phía trước xem xét, hắn chợt cảm nhận được có một phía như phát ra ánh sang. Hạ Nhất Minh liền ra lệnh cho Ngưng Huyết nhân đưa hắn bay về phía đó.
Hạ Nhất Minh tập trung nhìn kỹ. Mặc dù, hắn cũng không muốn nhìn ra xa, nhưng vào lúc này không thể không làm thế.
Xa xa trước mặt hắn có một điểm sáng lóe lên. Sau khi nhìn thấy nó, Hạ Nhất Minh chợt có một dự cảm rằng mình đã tìm được đường ra. Ngay vào lúc đó, trong đầu Hạ Nhất Minh lại có chút mê muội. Trong lòng hắn cảm thấy hoảng hốt. Nơi này chắc chắn không phải là chỗ để cho cao thủ có thể dừng lại trong một thời gian dài.
Cố gắng thu liễm tâm thần, Hạ Nhất Minh trực tiếp hạ lệnh cho Ngưng Huyết nhân bay về phía điểm sáng đó. Đồng thời, hắn lấy Ngũ Hành Hoàn ra cầm trong tay. Ngay lập tức, một luồng quang mang ngũ sắc tỏa ra, bao bọc lấy hắn và Ngưng Huyết nhân.
Ở phía ngoài vòng sáng có năm đóa hoa lớn, chuyển động theo một quỹ đạo nhất định, tạo ra một vòng tròn bảo hộ thần kỳ.
Mặc dù hắn biết đây là nơi mà cao thủ thần đạo cao thủ lưu lại. Bản thân thi triển Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa chưa chắc đã có nhiều tác dụng. Nhưng có vòng sáng
Thiếu 1 file ảnh, sẽ bổ sung sau
Minh chẳng ngại làm một con mụ già, sử dụng hết tất cả vốn liếng từ ngữ của hắn mà oanh tạc.
Có lẽ nhờ thế mà những câu mệnh lệnh trong khoảng thời gian ngắn lại có hiệu quả hơn cả ngàn câu nói.
Ngưng Huyết nhân từ từ bình tĩnh lại. Mặc dù huyết quang trên người vẫn không tiêu tán nhưng cũng không phát ra địch ý với Cửu Long lô nữa.
Một điều càng thêm vui mừng nữa là Cửu Long lô cũng cảm nhận được sự thay đổi của Ngưng Huyết nhân nên hơi nóng đang tăng lên cũng trở lại bình thường. Nhờ đó mà thế giới trong Ngũ Hành Hoàn cũng từ từ trở nên bình ổn. Đến lúc này, Hạ Nhất Minh mới có thể thở phào một hơi. Có điều, trong lòng hắn lúc này đã có một cái nhìn mới với Ngưng Huyết nhân. Có thể khiến cho Cửu Long lô phản ứng chắc chắn thực lực của nó đúng là rất cao.
Phía xa, chợt xuất hiện một đạo lưu quang. Trong hư không, ngoại trừ một điểm sáng ra không còn bất cứ thứ gì khác. Tuy nhiên, thi thoảng vẫn có những tia sáng xuất hiện.Chúng nó giống như lưu tinh xoạt qua bầu trời, kéo theo một vệt sáng thật dài. Sau đó chúng lại biến mất không còn dấu vết.
Hạ Nhất Minh có thể cảm giác được những tia sáng đó ẩn chứa một thứ gì đó hết sức huyền ảo. Nhưng đối với hắn lúc này, trong lòng chỉ có duy nhất một ước nguyện đó là nhanh chóng rời khỏi đây.
Có thể trong vòng hai tháng, luyện chế thành công Ngưng Huyết nhân chắc chắn là nhờ sự phù hộ của lão thiên.
Nếu không nhân cơ hội này mà rời khỏi, thì khi hết thời gian ba tháng, chẳng biết hắn còn có cơ hội mà đi hay không nữa. Tuy nhiên, cho dù Hạ Nhất Minh không muốn động tới những tia sáng đó, nhưng lại có một cái lao thẳng về phía hắn.
Mặc dù, Ngưng Huyết nhân có thể phi hành nhưng rõ ràng là tốc độ của nó không thể so sánh với Tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên. Mà khi đối mặt với tia sáng, nó cũng chẳng thèm để ý, cứ thế mà xông tới. Hạ Nhất Minh tái cả mặt.
Hắn đã từng giao thủ với Ngưng Huyết nhân nên biết cho dù nó có bị tia sáng phân làm hai thì cũng chẳng có vấn đề gì. Chỉ cần huyết quang lóe lên một cái là nó trở lại bình thường. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nhưng hắn thì không hề có được năng lực đó. Nếu bị tia sáng cắt qua, chắc chắn là sẽ phải chịu một kết quả thê thảm. Trong lòng hắn nhanh chóng hạ lệnh ngừng lại. Ngưng Huyết nhân liền đứng im giữa không trung, không hề nhúc nhích.
Lưu quang đang bay tới với tốc độ rất nhanh như muốn chém hai người ra thành từng mảnh vụn.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng. Hắn phất tay một cái, Ngũ Hành Hoàn liền bay vào trong lòng bàn tay. Ngũ thải quang mang quanh người giống như bị một thứ gì đó kích thích, điên cuồng xoay chuyển, hội tụ trước mặt hắn tạo thành một bức tường sáng. Ngay lập tức, lưu quang liền va chạm mạnh vào bức tường.Ngay cả Ngũ hành chi hoa ngưng tụ thành bức tường sáng cũng phải run rẩy. Không ngờ chút ánh sáng nhỏ bé đó lại có uy lực mạnh đến vậy. Nét mặt Hạ Nhất Minh có chút thay đổi. Mặc dù trong lòng kinh ngạc nhưng hắn cũng hoàn toàn yên tâm. Xem ra Ngũ hành quang hoa của hắn rất hữu dụng. Ngay cả những thứ xuất hiện trong khu vực cao thủ thần đạo lưu lại cũng có thể ngăn cản. Lưu quang giằng co với bức tường sáng một chút, rồi như biết thứ đó không hay cho lắm nên quay đầu, định bỏ chạy.
Trong đầu Hạ Nhất Minh chợt nảy ra một sự tò mò. Hắn muốn tìm hiểu xem cái tia sáng đó là thứ gì không biết.
Suy nghĩ vừa mới xuất hiện, quang mang nhiều màu chói mắt tỏa ra. Bức tường ánh sáng trong nháy mắt biến thành một luồng ánh sáng rất to, nhanh chóng bao lấy tia sáng kia. Thủ đoạn điều khiển quang mang là do hắn học được từ Cửu Long lô.
Cửu Long lô tỏa ra ánh sáng hỏa hệ bắt đi ba con hỏa long của Lệ Nhã Tĩnh khiến cho Hạ Nhất Minh sực tỉnh. Từ đó về sau, hắn điều khiển Ngũ Hành Hoàn lại càng thêm như ý. Lại nói, lưu quang bị bao vây trong luồng sáng ngũ hành, bắt đầu giãy dụa.
Giống như một con côn trùng sa vào lưới nhện. Cảm thấy đại nạn trước mắt nên cố gắng giãy dụa, muốn trước khi con nhện tới mà thoát ly. Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh đã có sự chuẩn bị từ trước liền nhanh chóng gia tăng thêm lực cầm cố.
Năng lượng từ thế giới trong Ngũ Hành Hoàn mang theo lực cầm cố của Hạ Nhất Minh quấn lấy tia sáng. Nó càng giãy dụa thì lực trói buộc lại càng mạng hơn.
Hạ Nhất Minh tiếp tục hạ một mệnh lệnh với Ngưng Huyết nhân. Đồng thời vẫn sử dụng chân khí ngăn cản lưu quang. Điều khiến cho hắn cảm thấy kinh ngạc chính là sự phản kháng của tia sáng rất mạnh, có thể nói là gần như tương đương.
Nếu hắn chỉ có một mình thì chắc chắn không thể giữ được nó. Cũng may là năng lượng trong thế giới ngũ hành hơn xa bản thân hơn xa bản thân. Dưới sự hợp lực của cả hai, mới có thể áp chế được lưu quang.
Giãy dụa một khắc, lưu quang mới dần trở nên ngoan ngoãn, không còn cảm giác cứng đầu như trước. Mà lúc này, quang mang trước mặt Hạ Nhất Minh lại càng tỏa sáng. Hắn giương mắt lên nhìn, nhất thời thấy được có một vật sáng rất lớn đang lao tới. Khẽ biến sắc, nhưng hắn vẫn bất chấp cứ giữ lấy tia sáng.
Sau đó, nhanh chóng lấy không gian hiện ra, nhốt nó vào trong đó. Lúc này, bất luận nó là cái gì. Cho dù là sinh vật sống hay chỉ là một đồ vật thì Hạ Nhất Minh cũng chẳng quan tâm. Sau khi làm xong, thì cái vật thể sáng kia cũng đã tới gần. Hạ Nhất Minh híp mắt nhìn cái vật thể giống như một mặt trời đang tới gần mà ngẩn người
Tuy nhiên, chút cảm giác đó chỉ thoáng qua rồi biến mất. Hạ Nhất Minh căng thẳng tán phát ra quang mang nhiều màu chói mắt, bao lấy hắn và Ngưng Huyết nhân.
Đồng thời hắn phun ra một hơi, huyễn hóa thành một bộ áo giáp bằng chân khí, phủ trên người. Hơn nữa, huyết quang từ cơ thể Ngưng Huyết nhân cũng phát ra, hòa hợp làm một. Hồng quang lóe lên, hai người bọn họ tiến thẳng vào trong vòng sáng.
Ánh sáng… khắp nơi chỉ toàn là ánh sáng.

Chương 674: Nguy cơ bộc phát

Ánh sáng… khắp nơi chỉ toàn là ánh sáng.
Ánh sáng tỏa ra vô cùng vô tận, phảng phất như không có giới hạn. Trong ánh mắt Hạ Nhất Minh chỉ thấy toàn ánh sang là ánh sang.
Nơi đây, giống như một cái thế giới của ánh sáng. Năng lượng quang hệ có mặt khắp mọi ngóc ngách. Ngay cả vầng ánh sáng nhiều màu tỏa ra từ Ngũ Hành Hoàn cũng không thể ngăn cản nó.
Nhưng khiến cho Hạ Nhất Minh ngạc nhiên chính là ánh sáng đi tới bên cạnh hắn lại không hề gây ra một chút đau đớn, mà còn như đang xoa dịu. Giống như giữa trời đông buốt giá, được đứng tắm trong ánh ắng ấm áp vậy. Tuy nhiên, cảm giác hưởng thụ vừa mới được một chút, Hạ Nhất Minh liền phát hiện ra có cái gì đó không đúng.
Sau lưng hắn, huyết sắc quang mang trên người Ngưng Huyết nhân chạm phải những tia sáng đó liền phát ra những âm thanh xèo xèo. Một tiếng nổ vang lên, phần lớn huyết sắc bị những tia sáng làm cho bốc hơi gần hết. Cùng với huyết sắc mất đi, màu đỏ trên thân thể Ngưng Huyết nhân cũng nhạt dần.
Sau lưng hắn, huyết sắc quang mang trên người Ngưng Huyết nhân chạm phải những tia sáng đó liền phát ra những âm thanh xèo xèo. Một tiếng nổ vang lên, phần lớn huyết sắc bị những tia sáng làm cho bốc hơi gần hết. Cùng với huyết sắc mất đi, màu đỏ trên thân thể Ngưng Huyết nhân cũng nhạt dần.
Chỉ cần như vậy cũng đủ cho Hạ Nhất Minh biết rằng những tia sáng đó cũng có tác dụng giống như lôi điện của bạch mã. Chúng đều là khắc tinh của Ngưng Huyết nhân. Một khi Ngưng Huyết nhân gặp phải chúng liền bị tiêu hao rất nhanh. Nếu như không thể giải quyết thì toàn bộ chỗ xá lợi tạo ra nó cũng sẽ biến mất. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tất nhiên, nếu đó là Ngưng Huyết nhân của Cổ lão ma mà gặp phải ánh sáng này, chắc chắn đã bị tan rã ngay lập tức. Nhanh chóng đưa ra quyết định, Hạ Nhất Minh khẽ quát một tiếng, vỗ vào thân thể Ngưng Huyết nhân đang ở phía sau.
Chân khí trong cơ thể hắn nhanh chóng thông qua đan điền, chuyển biến thành năng lượng của Ngưng Huyết thuật rồi thông qua tay, cuồn cuộn chui vào trong cơ thể nó.
Có được sự trợ giúp của Hạ Nhất Minh, quang mang màu đỏ trên người Ngưng Huyết nhân liền đậm hẳn lên. Hồng quang rực rỡ bao quanh cơ thể hắn, chống cự lại sự ăn mòn của làn sáng kia.
Mặc dù thực lực của Hạ Nhất Minh đạt tới cấp bậc Tôn giả, nhưng nếu cùng với Ngưng Huyết nhân chống lại làn sáng đó lại vô cùng khó khăn. Rất nhanh hắn đã cảm giác được sự vô lực xuất hiện.
Hắn hơi biến sắc. Trong lòng biết rằng vào thời khắc quan trọng này cho dù thế nào cũng không thể để cho Ngưng Huyết nhân bị hao tổn. Nếu không chính mình và nó sẽ cùng tan biến. Hít một hơi thật sâu, ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc nhìn quang mang xung quanh, chợt nảy ra một ý nghĩ. Hắn vươn tay còn lại ra ngoài. Từ trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một luồng hấp lực. Dưới sự ảnh hưởng của hấp lực, Hạ Nhất Minh đã hút một chút ánh sáng vào trong cơ thể. Đan điền hỗn độn của hắn vốn được tảo ra bởi năng lượng bản nguyên, nhanh chóng chuyển động.
Mặc dù, uy lực của quang mang rất lớn, nhưng khi gặp phải năng lượng bản nguyên, liền hết sức ngoan ngoãn. Nó nhanh chóng bị thế giới hỗn độn đồng hóa rồi biến thành Huyết lực, đưa tới cơ thể Ngưng Huyết nhân.
Cứ như thế, Hạ Nhất Minh lấy thân thể mình làm vật trung chuyển, liều mạng hấp thu năng lượng quang hệ xung quanh vào trong cơ thể. Sau đó lại thông qua đan điền chuyển hóa nó thành huyết lực cung cấp cho Ngưng Huyết nhân. Tới lúc này, Ngưng Huyết nhân mới có thể miễn cưỡng chống cự.
Tuy nhiên, nguy cơ vẫn chưa được hoàn toàn giải trừ. Do hạn chế về thực lực mặc dù Hạ Nhất Minh đã đem hết toàn lực nhưng mức độ cung cấp cũng chỉ có hạn. Tốc độ chuyển đổi huyết lực vẫn không thể bằng với tốc độ ăn mòn. Một lát sau, Hạ Nhất Minh lại phát hiện ra Ngưng Huyết nhân đang suy yếu dần. Trong lúc, hắn đang vắt óc cố tìm ra một phương án, thì Ngưng Huyết nhân chợt bay thẳng về một phía.
Ngẩn người ra mà nhìn. Đây là lần đầu tiên, Ngưng Huyết nhân không có sự chỉ huy của hắn, tự đưa ra quyết định.
Mặc dù sự lựa chọn đó không phải là của bản thân, nhưng trong hoàn cảnh như thế này, Hạ Nhất Minh chỉ còn cách cầu nguyện cho nó không lựa chọn sai lầm.
Dù sao thì Ngưng Huyết nhân cũng là do hắn sử dụng xá lợi thần đạo mà chế tạo ra. Trong tình huống sinh tử thế này, nó chợt lộ ra một chút thần thông cũng là chuyện có thể.
Hạ Nhất Minh đem toàn bộ hy vọng ký thác trên người nó. Lúc này, hắn càng liều mạng hấp thu quang mang xung quanh, chuyển hóa thành huyết lực. Sau đó lại đưa vào trong cơ thể Ngưng Huyết nhân.
Đã một khắc trôi qua, Ngưng Huyết nhân vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Nhưng huyết sắc trên người hắn lúc này đã phai nhạt rất nhiều. Quang mang xung quanh đã có vài tia xâm nhập vào rất gần bản thể của nó.Mặc dù chỉ có như vậy nhưng cũng chỉ cần một chút ánh sáng đó cũng đủ phá hủy tất cả năng lượng.
Làn da đỏ như máu bắt đầu cháy đen, nhanh chóng nứt ra xung quanh. Sắc mặt Hạ Nhất Minh đại biến. Nhưng giờ phút này hắn đã dốc toàn lực, không còn biện pháp nào khác.
Vụ thể của Ngưng Huyết nhân từ từ nứt ra. Ngay cả làn da tay của nó cũng bắt đầu biến mất, lộ ra huyết sắc sương mù. Quang mang xung quanh vẫn không chịu bỏ qua. Chúng trực tiếp xâm nhập vào trong đám sương màu. Giống như bị mặt trời chiếu rọ, làn sương mù bắt đầu bốc hơi.
Nét mặt Hạ Nhất Minh nhăn nhúm. Luồng ý niệm trong đầu hắn chợt truyền ra một chút tin tức, một cảm giác tan nát, vô vọng, đau đớn không thể diễn tả được bằng lời.
Có điều, phía sau, hai tay Ngưng Huyết nhân vẫn nắm chặt lấy hai vai, chưa để cho hắn rơi xuống. Trong lòng Hạ Nhất Minh chợt xuất hiện một sự tức giận khôn cùng.
Có lẽ, bởi vì sự ảnh hưởng của ý niệm trong đầu kích thích. Nên trong lòng hắn nổi lên một sự phẫn nộ không gì có thể sánh được.
Quát lên một tiếng chói tai, cơn tức giận của Hạ Nhất Minh bốc lên tới đỉnh đầu. Tóc tai của hắn dựng đứng giống như cương châm. Hắn mắt đỏ sọc, tay chân run rẩy.
Trong đầu hắn một nguồn năng lượng mạnh mẽ chợt bạo phát. Giống như trong cơ thể hắn có một con quái thú đang ngủ say, chợt bị kích thích mà tỉnh lại. Vô số tiếng nổ vang lên trong đầu Hạ Nhất Minh, tỏa ra âm thanh như muốn phá tan cái thế giới này.
Huyết dịch trong cơ thể hắn như sôi lên. Trong nháy mắt, thân thể của hắn rơi vào trong một trạng thái khó tin. Nguồn năng lượn mạnh mẽ trong đầu hắn hòa hợp làm một thể với ý niệm của Ngưng Huyết nhân.
Vào lúc này, ý niệm của Ngưng Huyết nhân không hề có sự chống cự. Nó giống như một tòa thành không hề có sự phòng thủ, để mặc cho quân địch công phá. Ngay sau đó, ý niệm của Hạ Nhất Minh khẽ động một cái, áo giáp chân khí trên người hắn liền dao động theo.
Trong nháy mắt, tấm giáp trở nên mềm mại như bông, chảy về phía Ngưng Huyết nhân. Thông qua hai cánh tay của nó đang nắm lấy hai vai Hạ Nhất Minh mà chảy xuống.Chỉ trong mấy cái hô hấp, áo giáp chân khí của Hạ Nhất Minh đã bao phủ lên người của nó.
Mặc dù, trên người nó không còn làn da màu đỏ nữa, chỉ còn có huyết quang đậm đặc. Nhưng sau khi áo giáp chân khí của Hạ Nhất Minh truyền tới, liền bao phủ toàn thân của nó.
Quang mang xung quanh vẫn gay gắt như trước, nhưng khi chạm tới áo giáp chân khí lại không thể nào xuyên qua được.
Cái áo giáo này của Hạ Nhất Minh chính là do Ngũ hành chân khí ngưng tụ mà thành. Trong đó lại pha lẫn cả năng lượng của đan điền và âm sát chi khí từ Quỹ Khốc lĩnh.
Âm sát chi khí giống như một dòng suối màu đen chảy trên bộ áo giáp. Mặc cho quang mang bên ngoài có mạnh đến mấy thì cũng không thể xuyên qua được dòng suối âm sát chi khí. Nó tựa như một loại năng lượng đối lập với quang minh lực.
Nếu đơn thuần là âm sát chi khí thì trong hoàn cảnh này chắc chắn không thể tồn tại. Nhưng phía dưới âm sát chi khí lại còn có năng lượng bản nguyên. Chẳng cần biết nhiều hay ít, nhưng bao nhiêu quang mang chiếu vào đó đều bị bổn nguyên lực chuyển thành âm sát chi khí, làm cho áo giáp chân khí càng thêm chắc chắn. Sau khi ngăn cách được quang mang, thân thể Ngưng Huyết nhân bắt đầu bình phục.
Nhưng Hạ Nhất Minh vẫn không cảm thấy yên tâm. Bởi vì hắn có thể cảm nhận được hơi thở của Ngưng Huyết nhân không ngừng suy yếu. Điều này, căn cứ vào cảm giác và luồng ý niệm trong đầu, Hạ Nhất Minh cũng có thể đoán được.
Hơn nữa, lúc này, trạng thái của Hạ Nhất Minh cũng không được tốt lắm. Đầu hắn đang đau muốn nứt ra làm đôi. Toàn thân mềm nhũn, ngay cả một chút lực lượng cũng không thể thi triển.
Nếu như lúc này, Ngưng Huyết nhân chợt rơi xuống, thì cho dù có áo giáp chân khí, nó cũng mất đi tác dụng bảo vệ mà biến thành túi đựng thịt.
Hắn biết việc này có liên quan đến chuyện bộc phát vừa rồi. Chỉ có điều, hắn không biết trên người đang có sự thay đổi như thế nào. Hơn nữa, đầu óc của hắn cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để mà nghiên cứu. Hắn chỉ cố gắng giữ cho bản thân không bị hôn mê mà thôi.
Trong lòng hắn tồn tại một suy nghĩ kiên cường. Cho dù thực sự phải chết cũng không thể chết như vậy được.
Thân thể hắn đột nhiên chấn động mãnh liệt, giống như đang xuyên qua vô số con sóng cố tình cản trở.
Hạ Nhất Minh giật mình, hai mắt lập tức sáng ngời.
Có điều, ánh sáng này hoàn toàn khác với quang mang lúc nãy. Cái đầu gần như tê liệt của hắn chợt xuất hiện một ý nghĩ : "Ra ngoài! Thoát được rồi." Thân thể hắn nhanh chóng hạ thấp xuống rồi ngã xuống đất. Áo giáp trên người trong nháy mắt biến mất.
Thân thể Hạ Nhất Minh run run, cố gắng đứng lên. Nhưng hai chân hắn không hề có lực, hơn nữa ý thức càng lúc càng mờ mịt.
Bất chợt, hắn nghe thấy có tiếng bước chân, cùng với một tiếng kêu lên kinh ngạc.
Sau đó, hắn thật sự hôn mê.

Chương 675: Sinh tử chi quang

Một cơn gió nhẹ thổi qua, Hạ Nhất Minh lắc đầu, mở hai mắt. Hắn hoàn toàn ngơ ngác, không hiểu tại sao mình lại xuất hiện ở đây.
Hắn chớp chớp hai mắt, chợt thấy cách đó không xa có hai bóng người. Cảm thấy cả kinh, nhưng ngay lập tức hắn nhớ lại những chuyện vừa mới xảy ra.
Sau khi từ Sinh Tử Luân Hồi chi địa đi ra, sức cùng lực kiệt nên hắn bị ngất đi. Nhưng trước khi ngất đi, hắn nghe thấy tiếng bước chân và tiếng kêu kinh ngạc. Có lẽ, đó chính là hai người trước mặt.
Từ từ đứng dậy, Hạ Nhất Minh lại cảm thấy kinh ngạc. Hắn có thể cảm nhận rõ rang trong đan điền hỗn độn của mình có một thứ gì đó âm ấm, đang chuyển động. Tình trạng này hắn cũng không hề cảm thấy lạ. Sau khi nuốt đan dược trị thương xong, lập tức sẽ có cảm giác đó.
Nghĩ tới đây, Hạ Nhất Minh liền hiểu ra, chắc chắn là hai người đó đã cho hắn nuốt một loại thánh dược trị thương. Với thân phận hai người đó, trong tay có đan dược quý báu cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.
Quay về phía bọn họ, Hạ Nhất Minh vái một cái thật sâu, cao giọng nói:
- Đa tạ sự giúp đỡ của hai vị.
Đứng đối diện với hắn chính là cặp phụ tử Lệ Giang Phong đến từ Nam Cương Lưu Ly Động. Lệ Giang Phong khoát tay chặn lại nói:
- Hạ huynh đệ khách khí rồi. Mọi người đã gặp mặt với nhau thì không phải là người ngoài. Chỉ nhấc tay một cái, có gì phải cảm ơn.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, gật nhẹ một cái, cũng không nói tới nữa. Có một số việc không thể nói bằng miệng là xong, chỉ có thể biểu hiện bằng hành động là tốt nhất.
Lệ Nhã Tĩnh nhìn hắn từ trên xuống dưới, tò mò hỏi:
- Hạ Tôn giả! Ngươi ở trong Sinh Tử giới gặp phải chuyện gì mà sao vừa mới ra đã bị té xỉu như vậy?
Hạ Nhất Minh giật mình. Hắn ngạc nhiên quay đầu lại, hai mắt giật giật. Quanh người hắn không hề thấy bóng dáng một ai khác. Ngay cả Ngưng Huyết nhân cũng biến mất.
Trong phút chốc, nét mặt hắn trở nên khó coi. Hắn ngẩng đầu, nhìn phụ tử Lệ Giang Phong, hỏi:
- Mạo muội xin hỏi, hai vị có thấy ai cùng với tại hạ đi ra hay không?
Phụ tử Lệ Giang Phong cùng kinh ngạc. Lệ Nhã Tĩnh lại càng hoài nghi, nói:
- Hạ Tôn giả! Theo ta được biết, bất cứ người nào đi vào Sinh Tử giới cũng đều bị một thứ lực lượng gọi về các hướng khác nhau. Từ trước tới nay, chưa hề có chuyện hai người gặp cùng một hướng. – Nàng dừng lại một chút, nói:
- Ngay cả huynh đệ Kỳ Liên song ma cũng phân ra mà đi. Chẳng lẽ Hạ Tôn giả lại có thể ở cùng một chỗ với người nào đó mà lĩnh ngộ Sinh Tử chi quang?
- Sinh Tử chi quang? – Trong nháy mắt Hạ Nhất Minh hiện lên một sự sỡ hãi. Hắn nhớ lại cái khung cảnh quang mang bất tận đó. Nếu không phải có Ngưng Huyết nhân cùng với sự bộc phát khó hiểu lúc đó sao mà hắn có thể xuất hiện ở đây.
Phụ tử Lệ Giang Phong liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng không hiểu tại sao sắc mặt Hạ Nhất Minh lại trở nên khó coi như thế.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, chợt hỏi:
- Phụ tử hai người làm sao lại ở cùng một chỗ?
Lệ Giang Phong cũng chẳng hề giấu diếm, nói:
- Hai chúng ta đã ước hẹn với nhau từ trước. Một khi đi ra liền tới đây gặp gỡ.
Hạ Nhất Minh nghe thấy vậy mới chợt hiểu. Nhưng hắn cũng không dám hỏi hai người bọn họ làm cách nào có thể được như thế. Dù sao thì Nam Cương đệ nhất đại phái Lưu Ly động đã truyền thừa mấy ngàn năm. Nếu ngay cả một chút điểm đặc biệt cũng không có thì đúng là khó tin.
Tại hạ vẫn có một thắc mắc… - Nét mặt Hạ Nhất Minh nghiêm túc, hỏi:
Nếu có thể được hai người giải thích, Hạ mỗ vô cùng cảm kích.
Hai người Lệ Giang Phong thấy hắn nói trịnh trọng như vậy, nét mặt cũng không khỏi nghiêm túc hẳn lên. Có thể khiến cho Hạ Nhất Minh dùng thái độ như vậy để thỉnh giáo, chắc chắn không phải là việc bình thường.
- Hạ huynh cứ nói! Chỉ cần Lệ mỗ có thể trả lời, nhất định sẽ nói rõ. - Lệ Giang Phong trầm giọng nói.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lóe lên tinh quang, nói:
- Hạ mỗ muốn hỏi rằng hai vị làm thế nào đi ra từ trong Sinh Tử chi quang?
Cha con Lệ Giang Phong liếc mắt nhìn nhau, trong đó có chút ngạc nhiên. Ánh mắt Lệ Nhã Tĩnh như nhìn một người bệnh, nói:
- Hạ Tôn giả bị hồ đồ hay sao? Sinh Tử chi quang là năng lượng bản nguyên của ánh sáng. Sau khi lĩnh ngộ sẽ tự động biến mất. Làm sao mà chúng ta có thể xuyên qua nó?
Hạ Nhất Minh không nói được tiếng nào. Mất một lúc, nét mặt của hắn trở nên rất buồn cười.
- Hai người nhìn thấy Sinh Tử chi quang dưới hình dạng gì?Lệ Nhã Tĩnh do dự một chút, cuối cùng nói:
- Nghe nói mỗi người đều nhìn thấy Sinh Tử chi quang dưới các dạng hình thái khác nhau. Có điều, ta và phụ thân đều nhìn thấy năng lượng bản nguyên của hỏa hệ.
Hạ Nhất Minh nghe xong mới hiểu được những gì mà bọn họ nhìn thấy thực ra cũng là năng lượng bản nguyên trong đại sảnh đường.
Nhưng cái mà hắn nhìn thấy chính là năng lượng bản nguyên của cả thế giới. Còn cái mà bọn họ chứng kiến lại là năng lượng bản nguyên của một hệ hoặc là vài hệ mà thôi. Trong quá trình quan khán những loại năng lượng bản nguyên đó, mỗi người đều có chút lĩnh ngộ. Nhưng lĩnh ngộ được nhiều hay ít thì còn phải xem vào cơ duyên của mỗi người.
Có điều, nghe nói cơ bản tất cả các tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên có mặt trên thế giới lúc này, cũng đều lĩnh ngộ được năng lượng bản nguyên.
Sau khi Hạ Nhất Minh từ miệng hai người biến được Sinh Tử chi quang chính là năng lượng bản nguyên thì hắn cũng chẳng có gì để mà thắc mắc nữa. Tuy nhiên, trong cảm giác của hắn chỉ có luồng ánh sáng khiến cho bản thân rơi vào trạng thái cửu tử nhất sinh mới xứng đáng là Sinh Tử chi quang.
Về phần năng lượng bản nguyên phát ra quang mang có lẽ có chút độc đáo. Nhưng nếu nói về tính nguy hiểm thì so với ánh sáng trắng đó còn kém một bậc.
Hai cha con Lệ Giang Phong liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ đều hiểu, Hạ Nhất Minh ở trong Sinh Tử giới đã gặp phải chuyện gì đó khiến cho người ta sợ hãi. Nếu không chắc chắn hắn không thể có nét mặt như vậy. Hơn nữa, cũng chẳng vừa mới xuất hiện đã lập tức bị hôn mê.
Hạ Nhất Minh do dự một chút cuối cùng cũng nói:
- Hai vị! Sau khi đi vào Sinh Tử giới, trong lúc vô ý đã đi vào Luân Hồi chi địa.
Nét mặt hai cha con Lệ Giang Phong hoàn toàn ngơ ngác.
Luân Hồi chi địa, tiến vào luân hồi, có đi mà không có về.
Chuyện này đã được tất cả những nhân vật tu luyện có tu vi cao công nhận. Nhưng Hạ Nhất Minh lại có thể từ đó mà đi ra. Chuyện này nếu lộ ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến cho thiên hạ chấn động.
Hai mắt Lệ Nhã Tĩnh phát sáng, thanh âm của nàng có chút run rẩy, nói:
- Ngươi làm thế nào mà đi ra được?
Đối với Hạ Nhất Minh, cha con bọn họ chẳng hề có chút hoài nghi. Chẳng những bọn họ tin tưởng Hạ Nhất Minh mà nhớ lại cái bộ dáng chật vật của hắn khi xuất hiện thì có lẽ cũng chỉ có nơi đó mới có thể khiến cho hắn như vậy.
Thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
- Ta cũng không biết. Chỉ biết là cuối cùng ta đi vào trong một thế giới chỉ toàn ánh sáng… Còn về sau đó thoát ra thế nào thì Hạ mỗ thật sự có lời khó nói, xin hai người thứ lỗi.
Mặc dù trong lòng cha con Lệ Giang Phong có chút tiếc nuối, nhưng bọn họ cũng biết, Hạ Nhất Minh có thể nói cho biết cũng đã là quá lắm rồi. Còn về việc trong Luân Hồi chi địa có chuyện gì, nếu hắn đã không muốn nói thì chẳng ai có thể bức hắn nói ra được.
Chỉ có điều, sau khi đi vào Luân Hồi chi địa mà ra được có lẽ cũng chỉ có một mình Hạ Nhất Minh mà thôi. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh hướng về phía bọn họ vái một cái thật sâu, nói:- Việc này đối với Hạ mỗ là một chuyện quan trọng. Xin hai vị giữ bí mật cho.
Lệ Giang Phong nghiêm mặt nói:
- Ngươi yên tâm! Chúng ta không nói.
Chỉ có vài chữ ngắn ngủi, nhưng chính là lời hứa của hắn. Chẳng cần phải thề thốt, nhưng Hạ Nhất Minh lại hoàn toàn tin tưởng.
Gật đầu một cái, Hạ Nhất Minh xoay người về phía Lệ Nhã Tĩnh, thi lễ nói:
- Lệ Tôn giả! Lúc trước Hạ mỗ thu của ngươi ba con hỏa long. Nhưng ngươi vẫn không e ngại lại còn tặng thánh dược trị thương. Hạ mỗ vô cùng cảm kích.
Lệ Nhã Tĩnh nhíu đôi mày thanh tú, nói:
- Đó chỉ là luận võ. Thực lực của ta không bằng ngươi nên phải chấp nhận. Việc này không cần phải nhắc đến nữa.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên có thể nghe thấy trong giọng nói của nàng có chút oán hận, trong lòng không khỏi cười khổ.
Lệ Nhã Tĩnh chợt nhướng mày, nói:
- Nhưng nếu ngươi muốn trả lại ta ba con hỏa long thì ta cũng không ngại nhận lấy đâu.
Nét mặt Hạ Nhất Minh có chút khó khăn. Ba con hỏa long mặc dù đang ở trong Cửu Long lô. Nhưng muốn lấy ra một con thì chỉ sợ lão gia hỏa đó sẽ không để yên.
Nhưng nghĩ vừa rồi, đối phương không nhân lúc mình gặp nguy mà hạ sát thủ, ngược lại còn tặng thánh dược chữa thương. Phần tình nghĩa đó cho dù thế nào cũng phải trả lại.
Ánh mắt trở nên nghiêm túc, Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
Được! Xin lệ Tôn giả chờ một chút.
Nói xong, hắn vung tay lên, Ngũ Hành Hoàn nhất thời xuất hiện. Sau đó, một vầng ánh sáng lóe lên, bao phủ hắn vào bên trong.
Hai cha con Lệ Giang Phong ngạc nhiên đứng nhìn, cũng không biết Hạ Nhất Minh định làm cái gì. Lệ Nhã Tĩnh hoài nghi nói:
- Phụ thân! Hắn làm cái gì thế?
Lệ Giang Phong do dự một chút, rồi nói :
- Người này làm việc cao thâm khó lường. Phụ thân cũng không đoán được.
Lệ Nhã Tĩnh chớp chớp đôi mắt to, nói:
- Chẳng lẽ hắn đem ba con hỏa long nhốt vào trong Ngũ Hành Hoàn hay sao?
Lệ Giang Phong tức giận trừng mắt nhìn nữ nhi một cái, nói :
- Nói linh tinh! Người khác có thể không biết nhưng ngươi lại còn không rõ hay sao? Ngươi nghĩ rằng ngoại trừ Cửu Long lô ra, trong thiên hạ này còn có thứ gì có thể chịu nổi việc bị ba con Hỏa long đốt cháy?
Lệ Nhã Tĩnh thì thào nói:
- Nhưng trong tay hắn cũng là thần khí phỏng chế.
Lệ Giang Phong vung tay áo lên, nói"
- Trừ phi trong tay hắn là thần khí Ngũ Hành Hoàn thực sự. Nếu không cũng không thể nhốt được ba con hỏa long. – Hắn khẳng định một cách chắc chắn, nói:
- Ba con hỏa long chắc chắn là bị hắn luyện hóa hỏa chi lực.
Lệ Nhã Tĩnh lo lắng, gật đầu. Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn có một chút hy vọng.
Có lẽ tên nam tử luôn sáng tạo kỳ tích kia sẽ lại mang đến cho nàng một cái kỳ tích mới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau