VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 656 - Chương 660

Chương 656: Ước định

- Không phải lúc này – Ánh mắt lão nhìn Hạ Nhất Minh dần trở nên lạnh lẽo:
- Chờ sau khi ngươi từ Sinh Tử giới đi ra, lão phu sẽ cho ngươi biết thực lực của bộ tộc Đồ Đằng chúng ta như thế nào.
Thanh âm của lão sang sảng vang vọng khắp nơi. Sau khi nói xong câu nói đó, lão liếc mắt nhìn thiên hạ một cái, tỏa ra khí thế kinh người. Luồng khí thế cuồn cuộn bộc phát giống như núi lửa phun trào, nhanh chóng xâm chiếm không gian mà khí thế của Hạ Nhất Minh vừa thu lại. Hơn nữa, nó còn tiếp tục khuếch tán ra nữa.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, cảm giác được trong câu nói một sự tự tin. Hắn hiểu rằng quả thực người này có điều e ngại nên mới không chịu động thủ. Nhưng chắc chắn thứ mà lão e ngại không phải hắn mà chính là mệnh lệnh của Kỳ Lân thánh chủ mà thôi.
Gật đầu một cái. Hạ Nhất Minh cười nói:
- Được! Để đến lúc đó Hạ Nhất Minh nhất định sẽ lĩnh giáo kỳ công nhân thú hợp nhất của các hạ.
Hắn xoay người đi dọc theo con đường nhỏ trong sơn cốc mà trở về. Bước đi của hắn như không hề bị ảnh hưởng bởi luồng áp lực lúc trước.
Quả thật sau khi trải qua áp lực của Thần Toán Tử và hơi thở thần bí mà sơn cốc mang lại, khả năng chịu đựng áp lực của Hạ Nhất Minh đã tăng lên rất nhiều. Khí thế của Gia Đạt Nhĩ mặc dù mạnh nhưng vẫn không thể sánh với Thần Toán Tử, lại càng không đáng để nhắc tới đối với áp lực của sơn cốc. Vì vậy mà Hạ Nhất Minh vẫn thản nhiên mà đi, không hề để ý.
Đưa mắt nhìn Hạ Nhất Minh bước đi, nét mặt Gia Đạt Nhĩ dần trở nên nặng nề. Trong lòng lão thực ra đã coi Hạ Nhất Minh như một đối thủ mạnh mẽ. Nếu không với thân phận của lão cũng không đưa ra ước hẹn như thế.
Đám người Hùng Vô Cực cũng đã đứng lên hết. Trong ánh mắt bọn họ vẫn chưa mất hết sự sợ hãi. Gia Đạt Nhĩ liếc mắt nhìn bọn họ một cái rồi nói:
- Thất bại cũng chẳng có gì đáng sợ, bởi đó là do thực lực của các ngươi không đủ. Chỉ cần các ngươi cố gắng rồi đến một ngày cũng có được thực lực đó. Nhưng đánh mất niềm tin mới là đáng sợ. Nếu các ngươi không thể lấy lại được niềm tin, thì lần này không thể đi vào Sinh Tử giới.
Mặc dù giọng nói của lão nhân không hề chỉ trích, nét mặt cũng hết sức bình thản nhưng nét mặt của đám người Hùng Vô Cực lại hết sức khó coi. Bọn họ đều biết đó chính là lời cảnh cáo của lão nhân đối với họ.
Nếu trước khi bọn họ đi vào Sinh Tử giới mà không thể thoát khỏi sự ám ảnh thì chắc chắn sẽ mất tư cách đi vào Sinh Tử giới.
Gia Đại Nhĩ quay đầu, ánh mắt tức giận nhìn ra xa. Lần này, bộ tộc Đồ Đằng bị người ta giá họa mặc dù không có người chết. Nhưng nếu vì vậy mà không có người nào có thể đi vào Sinh Tử giới thì bộ tộc Đồ Đằng sẽ bị thiệt hại rất nhiều.
Trong lòng lão vô cùng tức giận và muốn giết chết đối với cái tên che mặt bất ngờ cắt đứt tu luyện của Hạ Nhất Minh.
Nếu có cơ hội gặp lại, chẳng cần Hạ Nhất Minh động thủ, lão cũng cho hắn chết dưới chưởng của mình.
- Gia Đạt Nhĩ thánh giả. Những người ở vùng Tây Bắc hình như không có người này. – Hùng Vô Cực như hiểu được suy nghĩ trong lòng hắn, thấp giọng nói.
Gia Đạt Nhĩ lạnh lùng nói:
- Mặc kệ hắn là ai. Nếu dám ở đây lớn giọng thì phải chịu trừng phạt. – Lão quay đầu, liếc mắt nhìn mấy người Hạ Nhất Minh, nói:
- Người này chắc chắn cũng là tân Tôn giả muốn đi vào Sinh Tử giới. Chỉ cần hắn còn xuất hiện ở đây, ta nhất định làm cho hắn có đi mà không về được.
Hùng Vô Cực gật đầu một cái, trong mắt hắn cũng tràn ngập sát khí. Nếu kẻ đó muốn cắt đứt giác ngộ của Hạ Nhất Minh, bộ tộc Đồ Đằng cũng không phản đối. Nhưng muốn gây họa cho bộ tộc thì đúng là không thể chấp nhận được. Cho dù là kẻ mang mặt nạ hay Hạ Nhất Minh cũng thế.
Sau khi Hạ Nhất Minh trở về giữa mọi người hắn chợt cảm nhận được bản thân với những người khác có một sự xa lánh. Mặc dù, bọn họ đối với hắn vẫn tươi cười nhưng lại có gì đó cẩn thận, thiếu đi sự nhiệt tình.
Người duy nhất không thay đổi có lẽ cũng chỉ có một mình Kim Chiến Dịch. Hắn giơ tay đấm cho Hạ Nhất Minh một cái. Nhìn nét mặt tươi cười của hắn cũng biết là rất vui vì mình.Ngã Văn Bân mỉm cười đưa mọi người ra khỏi đó vài dặm. Khu vực này được dọn dẹp thành một khoảng trống. Qua sự giới thiệu của Ngã Văn Bân mọi người mới biết được từ sau khi giải hòa với bộ tộc Đồ Đằng, hai bên đã đạt được một hiệp ước với nhau. Vì vậy mà Thiên Trì nhất mạch đã thay mặt cho giới tu luyện bên ngoài đặt một cứ điểm ở đây.
Mà cách đây vài dặm cũng có một điểm dừng chân của bộ tộc Đồ Đằng. Hai điểm đặt chân này có tác dụng giám sát lẫn nhau. Tất nhiên, lúc bình thường ở đây cũng không phải là một nhân vật có thực lực quá mạnh. Nhiều nhất cũng chỉ là một tiên thiên cường giả mà thôi.
Thoáng cái, hôm nay ở đây đã xuất hiện hơn mười vị Tôn giả, khiến cho người phụ trách trông coi ở đó hết sức tất bật. Cũng may bọn họ cũng không phải là nhóm tôn giả đầu tiên tới đây.
Mỗi lần Sinh Tử giới mở ra, đều đón một số lượng Tôn giả tới đây. Vì vậy mà lần này số lượng người tới cũng chỉ nhiều hơn một chút so với mọi lần.
Trên khoảng đất trống đó được dựng lên khoảng hai mươi căn phòng. Những căn phòng đó tuy cũ kỹ nhưng đều được quét dọn hết sức sạch sẽ. Mặc dù không thể sánh được với chỗ ở bình thường, nhưng lúc này cũng chẳng có ai để ý.
Hôm nay, Hạ Nhất Minh bộc lộ thực lực vượt xa cao thủ cùng đẳng cấp. Lấy một chọi sáu hoàn toàn chiếm thế thượng phong. Vì vậy mà hắn đã tạo ra một khoảng cách với đám người Vũ Mạc Phi. Khiến cho bọn họ kính sợ hắn như đối với một vị Tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên.
Khi sắp xếp phòng, Ngã Văn Bân mời Hạ Nhất Minh là người đầu tiên lựa chọn cũng không có người nào mở miệng phản đối.
Sau một canh giờ, tất cả đều đã chọn được căn phòng ưng ý cho bản thân.
Sau khi thử nghiệm uy áp của sơn cốc, Ngã Văn Bân đã thống nhất với mọi người trong vòng một tháng từ bây giờ cho đến khi Sinh Tử giới mở ra mọi người được tự do hành động. Bất luận là ở đây tĩnh tâm hay thăm dò địa hình trong rừng, thậm chí đi săn thú cũng được.
Nhưng một tháng sau, tất cả mọi người phải ở lại đây tập trung. Hơn nữa, lão còn nghiêm túc cảnh các mọi người về ước định giữa dtt đại nhân và Kỳ Lân thánh chủ. Đó là một trong vòng một tháng này, không cho phép xung đột với người của bộ tộc Đồ Đằng.
Cho dù, bất cứ người nào cũng đều biết những lời nói đó là dành cho Hạ Nhất Minh, nhưng ngay cả hắn cũng gật đầu đồng ý. Bọn họ đến đây là để vào Sinh Tử giới chứ không phải đánh nhau với người của bộ tộc Đồ Đằng.
Bản thân hắn đã giao thru với người ta hai lần nhưng có thể nói đó là bất đắc dĩ. Mà sau hai lần đó, có lẽ cũng chẳng còn tên tộc nhân nào của bộ tộc Đồ Đằng dám đến khiêu khích hắn nữa.
Đã như vậy thì cứ nghĩ ngơi dưỡng sức xem một tháng sau đi vào Sinh Tử giới có gặp được kỳ ngộ gì hay không. Nếu cứ tiếp tục căng thẳng với bộ tộc Đồ Đằng đối với hắn cũng chẳng có gì tốt.Ba ngày sau, một số người quyết định rời khỏi đây. Bọn họ đều hợp lại mà đi. Hác Huyết với Phương Thịnh hợp lại thành một cặp. Trải qua một canh giờ chạy trong rừng, hai người dần rời xa vị trí mọi người dừng chân. Trong lúc bọn họ hành tẩu thường liếc mặt vào một số vị trí bí mật. Tại nơi đó luôn có một số dấu vết đặc biệt.
Nếu như không có được nhãn lực tinh tường, bọn họ khó mà có thể nhận ra được những dấu vết đó. Cuối cùng, khi đi tới một cây đại thụ rất to, hai người không hẹn cùng dừng lại.
Phương Thịnh đảo mắt nói:
- Không thấy có ký hiệu. Chắc là ở chỗ này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hác Huyết khẽ gật đầu, nói:
- Dám dùng ám hiệu khẩn cấp để cho chúng ta tới đây quả là hơi mạo hiểm.
Nét mặt Phương Thịnh cũng trở nên âm thầm. Sau khi bọn họ thấy được ám hiệu đặc biệt mới vội vàng chạy tới đây. Nhưng thật sự trong lòng bọn họ cũng không muốn gặp quá nhiều rắc rối.
Dù sao, mỗi người chỉ có cơ hội một lần vào Sinh Tử giới mà thôi. Nếu bỏ lỡ, thì chắc chắn sẽ phải ân hận cả đời.
Một lúc sau, Hác Huyết nhíu mày, nói:
- Là ai lưu lại ám hiệu? Tại sao lâu như vậy rồi mà còn chưa xuất hiện?
Thanh âm của hắn còn chưa kịp dứt thì một giọng nói đã vang lên bên tai hắn:
- Là lão phu lưu lại.
Hác Huyết và Phương Thịnh cực kỳ hoảng sợ. Mặc dù bọn họ đã biết khinh công cùng với thuật ẩn giấu của Hoàn Tuyền Môn rất cao, nhưng bọn họ vẫn tự tin có thể phát hiện được. Tuy nhiên, đến lúc này cả hai mới biết sự thật là như thế nào. Người ta vào tới sát bên cạnh mà cả hai vẫn không hề biết gì hết. Nếu đối phương chủ động muốn ám toán thì chỉ sợ xác suất thành công vô cùng cao.
Hai người liền xoay lưng lại với nhau, quan sát bốn phía chung quanh.
Thanh âm của người đó chính là do sử dụng chân khí mà truyền tới. Nhưng với thực lực của cả hai vẫn không thể xác định được vị trí của người đó nên càng cảm thấy sợ hãi.
- Các hạ là ai? Vì sao không xuất hiện? – Hác Huyết trầm giọng nói.
Một bóng người màu đen chợt từ trong bóng cây hiện ra. Toàn thân hắn gần như được bao phủ toàn bộ bởi một màu đen. Khi người này ẩn nấp trên người không hề phát ra một chút hơi thở. Nhưng khi hắn vừa xuất hiện thì khí thế nhất thời bộc phát mạnh mẽ.
Tuy nhiên, sau khi thấy rõ khuôn mặt đối phương, Hác Huyết chỉ hơi giật mình một chút rồi sợi hãi nói:
- Hô Duyên phó môn chủ.

Chương 657: Âm mưu

Lần trước, hắn nhất thời khinh thường bị bạch mã Lôi điện phá được kỳ công tu luyện bao năm. Mặc dù nhanh chóng bỏ đi, nhưng vẫn phải điều dưỡng mấy tháng mới có thể ổn định lại công pháp đó.
Có điều, từ đó hắn rất e ngại với bạch mã Lôi điện. Mặc dù đi theo từ xa tới tận Tây Bắc cũng không dám tới gần. Cho đến tận khi xác định bạch mã đã đi khỏi nơi đây, hắn mới tiềm nhập vào chỗ ở của mọi người, để lại ám hiệu ở phòng của Hác Huyết, gọi bọn họ ra để thương lượng.
- Hác Huyết! Ngươi có dò hỏi được hay không? – Hô Duyên Ngạo Bát lạnh lùng hỏi.
Mặc dù lão cũng biết Hác gia và Hoàng Tuyền lão tổ có quan hệ nhưng do thân phận của hắn không phải bình thường nên cũng không cần phải cẩn thận như người khác.
Hác Huyết cung kính khom người, nói:
- Hô Duyên phó môn chủ. Vãn bối có thể xác định Hạ Nhất Minh chắc chắn đã xem qua Ngưng Huyết kinh. Nhưng có điều hắn giữ rất kín nên đệ tử từng dò xét nhiều lần vẫn không thể biết được hắn có học qua nó hay không.
Hô Duyên Ngạo Bát nhăn mặt. Trong lòng lão có chút không hài lòng, thầm nghi ngờ năng lực của Hác Huyết và Phương Thịnh. Đang định mở miệng ra răn dạy, lão chợt nhớ tới ngay cả mình cũng phải chịu đau khổ trong tay Hạ Nhất Minh thì có tư cách gì trách móc hai tên vãn bối trước mặt đây?
Hắn ho nhẹ một tiếng, nói:
- Cũng được. Các ngươi đi theo ta.
Hô Duyên Ngạo Bát xoay người bước đi giống như một bóng u linh lẩn sâu vào trong đám cây cối.
Hác Huyết và Phương Thịnh cùng thở phào một hơi. Cả hai liếc mắt nhìn nhau. Mặc dù không biết Hô Duyên Ngạo Bát muốn làm gì, nhưng bọn họ cũng không hề do dự mà đi theo.
Một lúc sau, Hô Duyên Ngạo Bát chợt dừng lại. Đảo mắt nhìn một vòng, lão nói:
- Các hạ! Chúng ta đã tới rồi. Xin mời đi ra thôi.
- Hắc hắc! Đại danh Hô Duyên Ngạo Bát quả nhiên là một người thủ tín.
Sau khi thanh âm đó vang lên liền có hai người lần lượt xuất hiện. Đi trước là một lão già tóc bạc, theo sau lại là một người đeo mặt nạ, mặc bộ quần áo màu lam.
Ánh mắt Hác Huyết và Phương Thịnh mới nhìn thấy hai người bọn họ liền cảm thấy rùng mình.
Mặc dù, lão nhân đi trước mang nét mặt tươi cười giống như một người ôn hòa. Nhưng bọn họ đều biết có thể khiến cho Hô Duyên Ngạo Bát phải đối đãi như vậy chắc chắn không phải là một kẻ đơn giản.
Ánh mắt Hác Huyết dừng lại ở người đeo mặt nạ phía sau. Thông qua hơi thở của người đó, hắn biết được tu vi của đối phương cũng đạt tới cảnh giới Tôn giả. Chỉ có điều hơi thở của đối phương không hề ổn định chắc là cũng giống như bọn họ mới trở thành Tôn giả mà thôi.
Đột nhiên, Hác Huyết nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của đối phương. Trên bàn tay của gã có ba ngón tay lóe lên quang mang khác thường.
Sực nhớ ra điều gì đó, hắn lập tức kêu lên:
- Ngũ hành hoàn...
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, quay lại nhìn hắn. Hô Duyên Ngạo Bát lạnh lùng hỏi:
- Hạ Nhất Minh tới hay sao?
Ngũ Hành Hoàn là thần binh của Hạ Nhất Minh đã lan đi khắp nơi nên hầu như tất cả mọi người đều biết. Vì vậy mà khi Hác Huyết mở miệng nhắc tới nó, Hô Duyên Ngạo Bát liền tưởng rằng hắn phát hiện thấy tung tích của Hạ Nhất Minh.
Hác Huyết vội vàng lắc đầu, nói:
- Hô Duyên môn chủ. Hạ Nhất Minh không đến đây. Nhưng nếu vãn bối không nhầm thì Ngũ Hành Hoàn của hắn chắc chắn là đoạt được từ tay vị bằng hữu này.
Lão nhân đối diện đang tươi cười liền trở nên gượng gạo, thở dài một tiếng, nói:
- Các hạ nói đúng. Đúng là Hạ Nhất Minh đoạt được Ngũ Hành Hoàn từ trong tay đồ đệ của lão phu.
Sau khi lão nhân nói dứt, người kia liền đưa tay ra từ từ tháo mặt nạ xuống. Khuôn mặt xương xương có phần tái nhợt nhưng trong đôi mắt của hắn lại có một sự kiên định khiến cho người ta biết được hắn là một người có chủ kiến.
- Tại hạ Chiêm Huyên bái kiến Hác huynh và Phương huynh.
Hác Huyết và Phương Thịnh cũng không dám chậm trễ, vội vàng hoàn lễ. Trong lòng họ đang thầm hỏi không biết Hô Duyên Ngạo Bát vì sao lại gặp hai người này tại đây.
Hai mắt của Hô Duyên Ngạo Bát sáng ngời. Lão cười dài một tiếng, nói:
- Lão phu vốn đang hoài nghi ý đồ của các hạ nhưng có lẽ là đã đa nghi mất rồi.
Vị lão nhân kia, mỉm cười nói:
- Hô Duyên huynh! Lão phu tới đây tìm ngươi hơi có phần lỗ mãng. Mong ngươi tha lỗi.Hô Duyên Ngạo Bát khoát tay, nói:
- Các hạ không cần phải khách khí – Lão dừng lại một chút rồi nói:
- Mặc dù chúng ta đã gặp qua một lần nhưng vẫn không kịp thỉnh giáo đại danh của các hạ. Mong được biết tới.
Lão nhân tươi cười, nói:
- Lão phu cũng chẳng nhớ tới nó từ trăm năm trước rồi. Hô Duyên huynh cứ gọi lão phu là Sơn Đính được rồi.
Trong mắt Hô Duyên Ngạo Bát chợt lóe lên chút ánh sáng, như chấp nhận lời giải thích của đối phương.
Chiêm Huyên chợt bước lên, cao giọng nói:
- Hô Duyên môn chủ, Hác huynh, Phương huynh! Hạ Nhất Minh cướp đi thần binh của tại hạ có thể nói là đã kết thành mối thù lớn. Nhưng hôm nay thần công của hắn đại thành. Chỉ với một mình tại hạ thì không thể chống lại vì vậy muốn mời hai vị tương trợ. Nếu ba người chúng ta liên thủ chắc chắn có thể giết chết người này tại chỗ. – Hắn dừng lại một chút rồi nói.
- Một khi Hạ Nhất Minh chết đi, ta chỉ cần lấy lại Ngũ Hành Hoàn còn những đồ vật trên người hắn, Chiêm mỗ chẳng hề quan tâm.
Ba người Hô Duyên Ngạo Bát nghe thấy thế cũng chợt động tâm. Tuy nhiên bọn họ nghe vậy cũng biết là đối phương không biết được trong tay Hạ Nhất Minh có thần đạo chi thư và xá lợi tử để tạo ra Ngưng Huyết Nhân.
Mấy thứ vật đó đều có giá trị liên thành, nếu để cho đối phương biết được chắc chắn bọn họ cũng không hào phóng như vậy.
Hác Huyết nhíu mày, nói:
- Chiêm huynh! Đề nghị của huynh chúng ta không phản đối. Nhưng nếu với ba người bọn ta liên thủ chỉ sợ rất khó đạt được mục đích.
Chiêm Huyên trầm giọng, nói:
- Hai vị! Chúng ta chỉ cần tiến vào Sinh Tử giới là có thể tìm được cơ hội phục kích hắn. Chẳng lẽ ba người chúng ta liên thủ mà còn không thể thành công hay sao?
Hác Huyết cười khổ một tiếng, nói:
- Chiêm huynh! Ngươi quá coi thường Hạ Nhất Minh rồi. – Từ trong đôi mắt của hắn toát lên sự sợ hãi khi nhớ tới một kích như sét đánh của Hạ Nhất Minh ở trong cốc. Cứ nhớ tới hắn lại toát hết cả mồ hôi.
Phương Thịnh than nhẹ một tiếng, nói:
- Hác huynh nói không sai. Tu vi của Hạ Nhất Minh rất cao. Khi ở trước Sinh Tử giới chịu đựng áp lực, hắn đã trụ được lâu nhất, hơn nữa còn có thể lĩnh ngộ.
Trong mắt, Chiêm Huyên chợt lóe lên tinh quang, nói:- Không phải đốn ngộ của hắn đã bị cắt đứt hay sao?
Phương Thịnh giật mình, sực tỉnh, nói:
- Lúc đó là ngươi mở miệng quấy rối hắn?
Chiêm Huyên mỉm cười cũng không phủ nhận. Hác Huyết và Phương Thịnh nhìn nhau, trong lòng lại càng thêm cảnh giác đối với người này. Ở chung với hắn cho dù là bạn hay địch thì cũng không thể coi thường.
Hai người bọn họ cũng không dấu diếm chuyện xảy ra sau khi Chiêm Huyên bỏ đi. Nghe tới việc Hạ Nhất Minh một chiêu đánh bại ba người và ba con thánh thú, hơn nữa biểu hiện khi đối diện với lão nhân của Linh Tượng tộc cũng không hề thua kém, kể cả Hô Duyên Ngạo Bát và Sơn Đính lão nhân, nét mặt cũng đều ngưng trọng hẳn lên.
Một lúc sau, Sơn Đính lão nhân trầm giọng nói:
- Nếu lão phu không nhầm thì Hạ Nhất Minh có được thực lực như thế chắc chắn là có liên quan tới Ngũ Hành Hoàn.
- Ngũ Hành Hoàn có danh tiếng to lớn. Không biết uy lực chính thức của nó như thế nào? Mong Sơn Đính huynh chỉ giáo. – Hai mắt Hô Duyên Ngạo Bát phát sáng, mỉm cười, nói.
Nếu Ngũ Hành Hoàn là do Hạ Nhất Minh cướp được trong tay bọn họ thì chắc chắn lão ta sẽ hiểu rất rõ thanh thần khi phỏng chế này. Hỏi bọn họ chắc chắn là thích hợp nhất.
Sơn Đính lão nhân than nhẹ một tiếng. Lão vẫy tay một cái phát ra mấy luồng chân khí. Trong nháy mắt đã tạo ra trên mặt đất một bộ đồ án về ngũ hành.
- Các vị! Ngũ hành hoàn được đoán tạo dựa theo sự luân hồi của ngũ hành. Nếu nó nằm trong tay một người bình thường thì cũng chỉ là một thanh thần binh siêu đẳng mà thôi. Nhưng nếu nó rơi vào tay của một cao thủ kiêm tu ngũ hành thì chẳng khác nào hổ thêm cánh. Uy lực không thể tưởng tượng được.
Hô Duyên Ngạo Bát âm trầm nói:
- Cuối cùng là nó có uy lực đến đâu?
- Uy lực mạnh nhất của nó là mỗi một đóa hoa tương đương với một vị tôn giả.
Ba người Hô Duyên Ngạo Bát đều hít một hơi thật sâu. Mỗi hoa tương đương với một vị Tôn giả, thì như vậy năm đóa hoa cộng với Hạ Nhất Minh nữa chẳng phải là sáu vị Tôn giả hay sao?
Đáng sợ ở đây là sáu vị Tôn giả đó phối hợp với nhau lại vô cùng ăn ý, giống hệt như một người vậy.
Đám người Hùng Vô Cực mặc dù cũng phối hợp ăn ý nhưng làm sao có thể so sánh với một người? Vì thế mà bị thua cũng là chuyện đương nhiên.
Tảng đá lớn trong lòng Hác Huyết và Phương Thịnh lúc này mới nhẹ hơn một chút. Thì ra là dựa vào Ngũ Hành Hoàn, như thế thì an tâm hơn nhiều.
Sơn Đính lão nhân để ý tất cả biểu hiện của mọi người, nói:
- Hạ Nhất Minh có thể phát huy toàn bộ uy lực của Ngũ Hành Hoàn chắc chắn là hắn đã ngưng tụ được toàn bộ Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa. Một khi phát huy được toàn bộ uy lực của Ngũ Hành Hoàn thì cho dù là lão phu cũng phải đau đầu. Tuy nhiên ... – Trong mắt lão lóe lên một tia sát khí, nói:
- Lão phu biết một chỗ. Nếu đi tới đó, Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa chắc chắn sẽ bị áp chế, không thể phát huy tác dụng. Mà ở đó, những người không có đầy đủ ngũ hành lại có thể phát huy được toàn bộ thực lực.
Đám người Hác Huyết nghe thấy đều mừng rỡ trong lòng. Hô Duyên Ngạo Bát trầm giọng, hỏi:
- Đó là chỗ nào?
Lão nhân liếc mắt nhìn ba người một cái, rồi chậm rãi nói:
- Trong Sinh Tử giới Luân Hồi chi địa.
Hác Huyết biến sắc, nói:
- Không thể được. Luân Hồi chi địa là nơi chỉ có vào mà không có ra. Bọn ta làm sao có thể ở đó để phục kích Hạ Nhất Minh được. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chiêm Huyên bước lên một bước, cao giọng nói:
- Vị trí trung tâm của Luân Hồi chi địa đúng là có đi mà không có về. Nhưng nếu chỉ đừng lại ở bên ngoài thì lại chẳng có vấn đề gì hết. Hơn nữa, đến lúc đó tiểu đệ sẽ gặp các vị ở đó. Chẳng lẽ các ngươi nghĩ rằng ta cũng thích bỏ mạng hay sao?
Nét mặt hai người Hác Huyết nghe thấy vậy mới hơi giãn ra một chút. Mặc dù bọn họ chưa đi vào Sinh Tử giới, nhưng những nguy hiểm trong đó thì nghe thấy rất nhiều. Mà nổi tiếng nhất chính là Luân Hồi chi địa, chỉ có đi mà không có về.
Năm người thảo luận một lúc lâu, hoạch định hoàn thiện kế hoạch rồi mới tản đi, không để lại chút dấu vết.

Chương 658: Luân Hồi cấm kỵ

Ngồi trong phòng, Hạ Nhất Minh lẳng lặng quan sát Ngũ Hành Hoàn, muốn khắc sâu từng cái hoa văn vào trong đầu. Thực ra đối với nó, hắn đã xem xét kỹ tới mức độ không thể kỹ hơn được nữa. Tuy nhiên, xem là một chuyện còn để mà quang hóa được nó lại là một chuyện khác.
Lúc này, nhìn Ngũ Hành Hoàn nhẹ nhàng chuyển động trong tay, lắng nghe thanh âm của nó, không ngờ lại có một cảm giác như rơi vào trong mộng. Hạ Nhất Minh như cảm nhận được một thứ lực lượng thần kỳ nào đó.
Thứ lực lượng đó giống như một con cá đang bơi lội linh hoạt trong đại dương mà Hạ Nhất Minh thì giống như một tiểu ngư dân đang cố điều khiển con thuyền để đánh bắt. Tuy nhiên muốn bắt được nó giữa đại dương mênh mông vô tận đúng là một chuyện quá khó khăn.
Đây mới chính là nguyên nhân khiến cho Hạ Nhất Minh khi ở trong sơn cố bị cắt đứt đốn ngộ mà không kìm chế được cơn tức giận. Rõ ràng con cá đó đã xuất hiện trước mắt, thậm chí hắn còn chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần bủa lưới nữa là thành công.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lại vang lên khiến cho con cá đó sợ quá chạy mất, làm cho hắn lại rơi vào tình trạng mò kim dưới đáy biển. Hơn nữa, ngay cả hắn cũng không dám khẳng định sau này có còn gặp được một cơ hội tốt như vậy không nữa.
Lúc này, hắn cầm Ngũ Hành Hoàn trong tay từ từ cảm nhận mỗi một tấc nhỏ trong thế giới của nó. Cũng có lúc, hắn có cảm giác như đã đến gần được con cá kia. Tất nhiên, hiệu quả lúc này không thể bằng với khi ở trong luồng áp lực mạnh mẽ của sơn cốc. Nhưng đối với một người như hắn mà nói thì đó đã là tốt lắm rồi. Hai tai hắn chợt run run một cái, Hạ Nhất Minh liền mở mắt ra, cao giọng nói:
- Ngả huynh! Mời vào. – Cánh cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra, Ngã Văn Bân mỉm cười đi vào.
Hắn đưa mắt nhìn Hạ Nhất Minh cầm Ngũ Hành Hoàn đang khoanh chân ngồi trên giường, cười nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi vẫn đang tìm hiểu thần binh hay sao?
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Lúc trước ở sơn cốc ta lĩnh ngộ được một chút nên không muốn để cho cảm giác đó biến mất. Vì vậy ở đây tìm hiểu một chú xem thế nào.
Lời nói của hắn thể hiện rõ ràng rằng muốn ở một mình tìm hiểu đại đạo. Nếu ngày có việc gì thì xin mời nói, còn không thì đi ra cho. Tất nhiên, cho dù là có việc mà nếu nó không quá quan trọng thì cũng xin miễn cho. Ngã Văn Bân cười khổ một tiếng nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi biết được Sinh Tử giới nhiều hay ít?
Ánh mắt Hạ Nhất Minh có chút hồi hộp, nếu là chuyện khác thì đúng là hắn không đủ kiên nhẫn để nghe. Nhưng nếu Ngã Văn Bân đã nhắc tới Sinh Tử giới thì hắn không dám bỏ qua.
- Tiểu đệ cũng không biết nhiều lắm. Xin Ngả huynh chỉ điểm.
Ngã Văn Bân gật đầu, nói:
- Thực ra! Mỗi một vị tân Tôn giả trước khi đến Sinh Tử giới đều được các vị trưởng bối trong môn phái nói cho một ít việc cần phải chú ý. Mặc dù mỗi môn phái có chút khác nhau, nhưng cơ bản cũng không khác nhiều lắm.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, cổ tay hắn run lên một cái liền thu Ngũ Hành Hoàn lại. Sau đó, hắn bước xuống giường tới bàn châm cho Ngã Văn Bân một chén trà. Mặc dù chẳng biết nước có ấm hay không nhưng chắc chắn lão ta cũng chẳng có đụng tới.
- Hạ huynh đệ! Sau khi vào Sinh Tử giới mỗi người đều có một cảm giác như bị thứ gì đó vẫy gọi. Khi đó các ngươi đều không tự chủ được mà đi tới địa phương nhất định. – Quả nhiên Ngã Văn Bân không thèm để ý tới chén trà trước mặt. Lão trực tiếp, nói:
- Khi các ngươi tới được địa điểm đầu tiên, chắc chắn sẽ nhìn thấy một cảnh tượng không thể quên được. Tất nhiên dọc theo đường đi các ngươi có thể thu hoạch được gì hay không, cùng với sau đó các ngươi có cảm xúc gì tất cả đều phải trông chờ vào vận may của mỗi người.
Hạ Nhất Minh cả kinh. Hắn cau mày, nói:
- Ngả huynh! Nếu tiểu đệ nhớ không nhầm thì cái cốc nhỏ kia chính là cửa vào Sinh Tử giới. – Ngã Văn Bân gật đầu, nói:
- Không sai. Đúng là chỗ đó.
- Nhưng nơi đó nhỏ như vậy làm sao có thể để cho nhiều người vào như thế?
Ngã Văn Bân không cười nổi, nói:
- Hạ huynh đệ! Sinh Tử giới là do cao thủ Thần đạo kiến tạo nên. Bọn họ vận dụng thần thông của bản thân mà tạo ra khoảng không gian đó. – Nét mặt hắn đầy hâm mộ, nói:
- Sinh Tử giới chắc chắn là đệ nhất thần tích trên đại lục. Chờ đến khi ngươi tận mắt chứng kiến sẽ hiểu được điều đó.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh lóe lên quang mang. Có điều hắn xác định được một việc, muốn thăm dò được bí mật của Sinh Tử giới thì chỉ có tự mình đi mới rõ được.
Ánh mắt Ngã Văn Bân đột nhiên trở nên căng thẳng, nói:
- Hạ huynh đệ! Sau khi vào Sinh Tử giới có một điều mà ngươi phải nhớ kỹ. – Thấy giọng nói của lão nghiêm túc như thế, Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc, nói:
- Xin Ngả huynh chỉ giáo.- Ở trung tâm của Sinh Tử giới có một chỗ phát ra ánh sáng rực rỡ thu hút ánh mắt của người khác. Bất cứ kẻ nào chỉ cần liếc mắt nhìn vào đó là cũng đủ xảy ra chuyện. – Ngã Văn Bân hít một hơi thật sâu vào, nói:
- Nếu ngươi thấy vị trí đó, không được phép lại gần mà phải rời đi ngay lập tức. Cho dù rời khỏi Sinh Tử giới mà không thu hoạch được điều gì thì cũng không được phép tới gần đó. – Hạ Nhất Minh biến sắc, trầm giọng hỏi:
- Vị trí đó là cái gì? – Ngã Văn Bân nhấn mạnh từng chữ một, nói:
- Tương truyền từ xưa thì đó chính là Luân Hồi chi địa. Vị trí tiến nhập vào luân hồi, chỉ có vào mà không có ra. – Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt nghe lão nói..
Ngã Văn Bân bình tĩnh nói tiếp.
- Hạ huynh đệ! Những lời này cũng không phải của lão phu mà được lưu truyền từ thời thần đạo. Sau khi Thần đạo cao thủ biến mất, bất cứ người nào đã trở thành Tôn giả hơn năm mươi năm đi vào đó đều không thể trở ra được. – Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Ngả huynh! Làm sao mà ngươi biết được điều đó?
Ngã Văn Bân lắc đầu, thở dài nói:
- Những người đó sau khi vào Sinh Tử giới biểu hiện hoàn toàn bất thường, cứ vậy mà đi thẳng tới Luân Hồi chi địa. Hơn nữa, không một ai có thể ngăn cản. Một khi có người ngăn cản, bọn họ giống như gặp phải kẻ địch bất cộng đái thiên điên cuồng tấn công, mở một đường máu đi bằng được tới Luân Hồi chi địa mới thôi. Nguồn: http://truyenfull.vn
- Tất cả mọi người đều biểu hiện như vậy?
- Đúng thế. Tất cả những người trở thành Tôn giả hơn năm mươi năm hay thánh thú có huyết mạch thần thú cũng đều như vậy. – Ngã Văn Bân khẳng định.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Trong lòng hắn thầm ghi nhớ cái cấm địa đó. Cho dù thế nào, hắn cũng cố gắng không đụng chạm tới nơi đó.
Ngã Văn Bân nhìn về phía xa, nói:
- Vào thời kỳ thần đạo, trước Sinh Tử giới có cao thủ thần đạo canh giữ. Bất luận là có bao nhiêu Tôn giả đã hơn năm mươi năm hay thánh thú có huyết mạch thần thú tới đây đều không thể xông qua mà vào Sinh Tử giới. Nhưng từ sau khi cao thủ Thần đạo biến mất, trong vòng hai nghìn năm, mỗi lần Sinh Tử giới mở ra đều có Tôn giả cao tuổi đi vào. Ít thì một, hai người mà nhiều thì bốn năm người, không lần nào là không có.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên, hỏi:
- Tại sao lại như vậy?
Nếu như đám tôn giả lâu năm đầu tiên không biết chuyện thì không nói làm gì. Nhưng nhóm thứ hai, hay thứ ba cũng đều không phải là kẻ ngu.
Ngã Văn Bân cười khổ, nói:- Tuổi thọ của Tôn giả tam hoa chúng ta khoảng chừng năm trăm năm. Nếu như tới đại hạn mà vẫn không thể đột phá tới Ngũ Khí Triều Nguyên thì chỉ còn đường tọa hóa mà chết. Nếu khi đó, ngươi lại gặp được Sinh Tử giới mở ra thì sẽ làm gì?
Hạ Nhất Minh cảm thấy thư thái. Đối mặt với cái chết, xông vào Sinh Tử giới tất nhiên cũng là một cách lựa chọn. Mặc dù tất cả đều biết con đường này đúng là cửu tử nhất sinh. Nhưng so với việc tọa hóa mà chết thì một đường sinh cơ đó cũng không thể bỏ phí.
Dù sao, Sinh Tử giới đối với bất kỳ một vị Tôn giả nào cũng đều có một lực hấp dẫn rất lớn.
Ngã Văn Bân lắc đầu, nói:
- Đáng tiếc là hai nghìn năm qua, gần trăm vị Tôn giả đi vào đó ngay cả một người cũng không thể thành công. Vì vậy, làm sao mà mọi người không biết được nơi đó chỉ có đi mà không có về? Từ đó về sau, không còn một vị Tôn giả nào dám đi vào đó chịu chết.
Hạ Nhất Minh cũng thở dài một hơi. Sau khi hiểu thêm về Sinh Tử giới, hắn cảm thấy e ngại đối với vị trí Luân Hồi chi địa. Ngã Văn Bân nói chuyện thêm một lúc rồi nhắc lại một lần nữa, sau đó mới cáo từ.
Sau khi tiễn lão rời đi, vừa ngồi lên giường chưa kịp ấm chỗ, lỗ tai hắn lại run run một chút. Có điều, lần này hắn cũng không mở miệng mà chỉ phất tay áo một cái, mở cửa phòng ra. Kim Chiến Dịch nhanh chóng bước vào, đóng cửa phòng lại rồi hỏi luôn:
- Hạ huynh! Vừa rồi Ngả huynh có đem chuyện tiến vào Sinh Tử giới nói cho ngươi biết không? – Hạ Nhất Minh gật đầu, nhắc lại toàn bộ lời của Ngã Văn Bân.
Kim Chiến Dịch hài lòng khoanh tay, nói:
- Ta cũng đoán mấy ngày này nhất định hắn sẽ tới nói cho ngươi. Nếu không thì đây cũng là thất trách của Thiên Trì nhất mạch. – Hạ Nhất Minh giật mình liền hiểu ra mục đích của Kim Chiến Dịch tới đây.
Sở dĩ Kim Chiến Dịch không nói từ trước đó là bởi vì bản thân hắn là đệ tử của Thiên Trì sơn. Mà bên cạnh hắn lại còn có Ngã Văn Bân nên gã vẫn ngại không muốn để cho người ta hiểu lầm.
Có điều, nghe khẩu khí của hắn, Hạ Nhất Minh cũng biết nếu Ngã Văn Bân không nói cho mình biết thì Kim Chiến Dịch cũng tới nói cho biết mà thôi. Cảm kích nhìn hắn một cái, Hạ Nhất Minh nói:
- Kim huynh! Đa tạ.
Kim Chiến Dịch lắc đầu. Tròng mắt của hắn chợt đảo một cái, nói:
- Hạ huynh! Nghe đồn trong Sinh Tử giới vô cùng huyền diệu. Nếu may mắn thì có thể giác ngộ đại đạo. Hôm nay, ta đã quang hóa thành công thần binh lại có được bộ thanh thần binh thích hợp thứ hai. Vì vậy mà lần này vào Sinh Tử giới, ta có rất nhiều hi vọng.
Hạ Nhất Minh há miệng nhìn hắn, một lúc sau mới có thể mở miệng nói:
- Ngươi muốn ở Sinh Tử giới đột phá vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên?
Kim Chiến Dịch căm tức, liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh một cái, nói:
- Nói linh tinh! Ngươi đã thấy ai vừa mới trở thành Tôn giả tam hoa đã có thể đột phá tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên hay chưa?
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Kim huynh! Nhưng ngươi đã tu luyện trong Tử Khí Đông Lai nên cảnh giới tam hoa đã được củng cố vững chắc rồi.
Kim Chiến Dịch than nhẹ một tiếng, nói:
- Lần này đi vào đây ta cũng chỉ có thể nắm được phương pháp vận dụng ý niệm. Được như thế là đã cảm thấy mĩ mãn lắm rồi. – Hắn xoay người, nhìn chằm chằm Hạ Nhất Minh, cao giọng nói:
- Bây giờ, quả thật ngươi mạnh hơn ta, nhưng sau khi ta bước vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên chắc chắn sẽ đuổi kịp ngươi.
Hạ Nhất Minh cố gắng kìm chế niềm hưng phấn, nhướng mày, nói:
- Vậy để thử xem ai là người đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên trước. – Hai người nhìn nhau một lúc sau đó cùng cười to.
Tất cả mọi người xung quanh đều cảm thấy bực mình, không biết hai tên này có bị điên hay không nữa.

Chương 659: Sinh Tử Giới

Một tháng trôi qua, tất cả mọi người đều trở lại điểm dừng chân, lẳng lặng chờ đợi. Tất cả bọn họ tới Tây Bắc chính là để đến Sinh Tử giới. Cuối cùng thì cũng tới ngày hôm nay, nếu nói trong lòng không có chút hồi hộp thì đúng là nói dối.
Vì vậy, cho dù trong số mọi người có người nào đó hơi kích động một chút thì cũng chẳng có ai để ý. Ánh mắt của Hác Huyết và Phương Thịnh nghiêm nghị, ngay cả nụ cười khi nói chuyện với người khác cũng có chút miễn cưỡng. Nhưng vào lúc này, cũng chẳng có người nào hoài nghi bọn họ.
Thực tế, trong lòng hai người đó cũng không giữ được bình tĩnh. Mặc dù vị Sơn Đính nhân kia đã cam đoan một cách chắc chắn rằng khi tới bên ngoài Luân Hồi chi địa, Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa của Hạ Nhất Minh sẽ mất đi uy lực vốn có. Đến lúc đó, với sự liên thủ của ba Tôn giả chắc chắn có thể đánh gục được Hạ Nhất Minh.
Hơn nữa, trong tay bọn họ còn có một cái bảo khí siêu cấp của Hô Duyên Ngạo Bác nên cuộc ám sát lần này cũng chắc thêm vài phần. Tuy nhiên, khi ánh mắt bọn họ liếc nhìn Hạ Nhất Minh vẫn có phần sợ hãi.
Một nhân vật thần bí như hắn thực sự có thể dễ dàng bị ám sát như thế hay sao?
Mang theo mối lo lắng trong lòng, hai người bọn họ đi theo Ngã Văn Bân tới trước Sinh Tử giới.
Khi tất cả xuất hiện trước Sinh Tử giới, bầu trời cũng vừa hửng sáng. Tuy nhiên tất cả đều biết Sinh Tử giới chỉ đến trưa mới có thể mở ra. Sau đó một canh giờ, nó sẽ tự động đóng lại. Còn người đi vào trong đó, chỉ cần không chết thì trong vòng một tới ba tháng sẽ lần lượt xuất hiện trong cánh rừng rậm này. Trong cánh rừng rậm đó ẩn chứa một thứ lực lượng thần bí khiến cho người ta sợ hãi.
Ngày xưa, những người bên ngoài núi cùng với bộ tộc Đồ Đằng tranh đoạt Sinh Tử giới. Khi ở gần cánh rừng, không có một bên nào có ý đánh tới cũng bởi nó.
Lúc bọn họ dừng lại ngoài sơn cốc cũng nhìn thấy tộc nhân bộ tộc Đồ Đằng xuất hiện ngay lập tức.
Lần này, số lượng tộc nhân bộ tộc Đồ Đằng trở thành Tôn giả cũng không nhiều. Kể cả Hùng Vô Cực và Hồ Đặc Nhĩ Đức cũng chỉ có năm người mà thôi.
Nhưng phía Ngã Văn Bân không có người nào dám coi thường. Bởi tuy bọn họ chỉ có năm người nhưng lại có tới năm con thánh thú. Xét về mặt thực lực cũng tương đương với mười vị Tôn giả.
Hơn nữa, thánh thú hoàn toàn khác với con người. Con người khi đi vào Sinh Tử giới có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì còn phải nhờ vào ngộ tính và cơ duyên. Nhưng thánh thú chỉ cần đi vào đó thì sau khi đi ra chắc chắn thực lực của chúng sẽ tăng lên rất nhiều. Chính thức trở thành siêu cấp linh thú.
Mỗi bên chiếm một vị trí bên ngoài sơn cốc, trông như giằng co lẫn nhau, nhưng không hề có bên nào vượt qua ranh giới.
Quả thật trước giờ Sinh Tử giới mở ra mà còn có người có ý khiêu khích thì chắc chắn kẻ đó sẽ bị hai bên tiêu diệt. Chẳng có người nào lại muốn trước khi Sinh Tử giới mở ra lại có chuyện. Cho dù là Hác Huyết có âm mưu từ trước cũng không hề muốn. Mặt trời từ từ di chuyện tới trên đỉnh đầu.
Đúng vào lúc đó, trong nháy mát cả khu rừng chợt phát sáng. Ánh sáng từ trên trời phủ xuống hết sức tự nhiên khiến cho cả khu rừng toát lên một vẻ thần bí.
Đám người Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn quanh. Bất cứ người nào đối diện với cảnh tượng đó cũng đều cảm thấy ngây ngất.
Vũ Mạc Phi thở ra một hơi thật dài, nói:
- Không ngờ! Kiếp này lão phu còn có lần thứ hai được nhìn thấy cảnh này.
Thanh âm của hắn tràn ngập sự cảm khái. Lời nói hoàn toàn thực tâm không hề có chút giả dôi. Hoa Thụy Kim và Ngã Văn Bân cũng gật đầu. Mặc dù bọn họ cũng là lần thứ hai nhìn thấy cảnh này, nhưng biểu hiện của bọn họ cũng chẳng khác đám người Hạ Nhất Minh là mấy.
Có lẽ, ngay cả cao thủ thần đạo sáng tạo ra thần tích này cũng phải bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
Từ từ, tất cả những tia sáng từ trên trời hội tụ hết vào sơn cốc trước mặt mọi người.
Đám người Hạ Nhất Minh tập trung nhìn về phía trước.Áp lực phat ra từ sơn cốc hoàn toàn biến mất, thay thế toàn bộ không gian là vô vàn tia sáng rực rỡ. Ban đầu, từ hai đầu sơn cốc còn có thể nhìn thấy loáng thoáng bóng người phía bên kia, nhưng chỉ trong nháy mắt, ánh sáng đã hoàn toàn che khuất, không còn nhìn thấy đối phương được nữa.
Một nguồn năng lượng mạnh mẽ từ trong sơn cốc chợt phát ra ngoài.
Vào lúc này, nếu có người từ trên cao nhìn xuống có thể thấy được một cái vòng tròn năng lượng đang khuếch tán ra xung quanh, tới tận bìa rừng mới biến mất.
Trong nháy mắt, toàn bộ cánh rừng tràn ngập một loại lực lượng, trở nên lung linh huyền ảo. Sau đó, ánh sáng trong sơn cốc dần trở nên ổn định không còn dao động nữa.
Đến lúc này, tất cả mọi người cùng thở ra một hơi thật dài. Đặc biệt là Hạ Nhất Minh lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng hoành tráng đó lại càng thêm kích động.- Thần tích! Đây đúng là thần tích. – Đặng Triệu Thần kêu lên một tiếng nho nhỏ:
- Ta cứ nghĩ cao thủ thần đạo chỉ có trong truyền thuyết nhưng đến bây giờ mới tin vào điều đó. Chỉ có cao thủ thần đạo mới có thể làm được điều này.
Tất cả mọi người đều nhìn nhau cười. Có điều, trong ánh mắt mỗi người lại lóe lên sắc thái khác nhau. Có thể làm ra điều này chỉ trừ cao thủ thần đạo ra, quả thực cũng không còn người nào khác.
Ngã Văn Bân dậm chân một cái, nói:
- Theo cổ thư ghi lại, cao thủ thần đạo đã bày ra một tòa đại trận trong khu rừng rậm nguyên thủy này. Cứ cách một khoảng thời gian, khi địa trận đã hấp thụ đủ năng lượng liền tự động mở ra Sinh Tử giới. – Hắn thở dài một hơi, tiếc nuối nói:
- Đáng tiếc, ban đầu không ai biết tới điều này. Cho đến khi phát hiện ra, thì tất cả dấu vết trong rừng đã biến mất, ngay cả một chút dấu vết cũng không còn.
Vũ Mạc Phi gượng gạo nói:
- Ngả huynh! Việc này cũng chẳng có gì đáng tiếc. Ta có thể khẳng định cái trận đó vẫn chưa hề có chút tổn thất. Nhưng nếu không có cao thủ thần đạo bày trận hay dẫn đường, thì cái trận đó cơ bản là vô dụng.
Mọi người chỉ trầm ngâm một chút rồi gật đầu. Một cái trận to lớn như thế nếu không có cao thủ thần đạo chủ trì, chỉ sợ bất cứ người nào cũng không dám khẳng định có thể bố trí thành công, chưa nói gì tới việc di chuyển nó đi chỗ khác.
Hai mắt Hoa Kim Thụy vẫn chăm chú nhìn vào vầng sáng trong sơn cốc, chợt nói:
- Các vị! Thời gian đã tới. Các ngươi có thể tiến vào.
Tất cả mọi người đều nghe thấy đều rùng mình một cái. Trong sơn cốc tràn ngập ánh sáng nhưng nó không hề khiến cho người ta chói mắt.
Ngã Văn Bân không cười nữa, nghiêm nghị nói:
- Các vị! Sinh Tử giới đã mở ra. Các người có thể tiến vào. Có điều, lão phu xin nhắc lại một lần: Người nào đi vào đều tùy theo cơ duyên và ngộ tính mà có thể lĩnh ngộ được điều gì đó hay không. Quan trọng nhất chính là không được tới Luân Hồi chi địa. – Hắn dừng lại một chút, nghiêm túc nói:
- Tiến vào luân hồi, chỉ có đi mà không có về. Các vị hãy nhớ lấy.Tất cả mọi người đều rùng mình một cái. Mặc dù chưa bước vào Sinh Tử giới, nhưng Luân Hồi chi địa đã như hiện ra trước mắt.
Ngã Văn Bân quan sát nét mặt mọi người, hài lòng gật đầu. Đã nhắc như thế mà vẫn còn có người đi tới Luân Hồi chi địa thì đúng là tìm chết, không trách người khác được.
Ba vị Tôn giả dẫn đường nhìn nhau, gật đầu một cái, cùng lui lại sau mấy bước. Ba người cùng lúc khom người, chắp tay, nói:
- Chúc các vị thuận buồm xuôi gió. Chúng ta sẽ đợi ở ngoài rừng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Dứt lời, ba người bọn họ cùng xoay người sóng vai đi hướng về phía ngoài rừng mà đi.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau. Lệ Giang Phong cười to, nói:
- Các vị! Phụ tử chúng ta xin đi trước một bước. – Phụ tử hai người bọn họ một trước một sau, bước vào trong luồng sáng.
Vầng sáng chỉ lóe lên một chút rồi sau đó liền trở lại bình thường. Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau. Vầng sáng đó giống như một con quái thú đang há miệng. Sau khi hai người đi vào một chút, chỉ dao động nhẹ một cái rồi trở lại bình thường.
Cảnh tượng đó khiến cho tất cả cảm giác lạnh gáy. Cho dù là người có vô số kiến thức cũng cảm thấy bất đắc dĩ.
Hác Huyết và Phương Thịnh nhìn nhau, cười ha hả rồi ôm quyền thi lễ với mọi người. Sau đó sóng vai đi vào.
Hai huynh đệ Vũ gia cũng cười to nói:
- Bằng hữu Nam Cương đã đi vào. Chúng ta cũng không thể để mất thể diện.
Hai huynh đệ bọn họ nhanh chóng bước vào luồng sáng tiến vào sơn cốc. Kỳ Liên song ma cũng bám sát theo sau, cùng lúc bước vào.
Cuối cùng chỉ còn có Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch.
- Hạ huynh! Có nhớ ước định chúng ta hay không? – Kim Chiến Dịch trầm giọng hỏi.
Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ nói:
- Kim huynh! Ta nhất định sẽ sớm đột phá tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên. – Kim Chiến Dịch mỉm cười nói:
- Chúng ta so đấu một chút.
Cũng may lúc này bên ngoài chỉ còn có hai người bọn họ. Nếu để cho đám tân Tôn giả mà nghe thấy nhất định sự kính trọng của họ lại tăng thêm vài phần.
Vừa mới trở thành Tôn giả tam hoa không lâu đã nghĩ tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, hơn nữa lại còn đánh cược với nhau. Nếu là người bình thường thì đúng là không biết tự lượng sức mình.
Tuy nhiên, nét mặt hai người bọn họ tràn ngập sự tự tin. Bởi cả hai đều tự tìm lấy một con đường đột phá riêng cho bản thân, nên rất tự tin vào chính mình có thể lĩnh ngộ ý niệm, quang hóa thần binh đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Cuối cùng, cả hai liếc mắt nhìn nhau. Ánh mắt đầy sự quyết tâm, bước vào Sinh Tử giới.

Chương 660: Tập trung ở một nơi

Quang mang trước mắt tưởng như vô cùng vô tận không thấy điểm cuối cùng. Mà cảm giác mềm mại dưới chân mang đến giống như đang dẫm lên một đám bông vậy.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên nhìn luồng ánh sáng trên cao. Tiếp tục đi về phía trước, hắn có cảm giác đoạn khoảng cách này có chiều dài vượt qua cả sơn cốc. Nhưng hắn vẫn còn nằm trong vùng ánh sáng.
Đến lúc này, tâm trạng của hắn đối với cao thủ thần đạo đã biến mất hoàn toàn kính nể. Bọn họ quả xứng với hai chữ thần đạo, có được thần thông mà người bình thường không thể tưởng tượng được.
Đột nhiên, ánh sáng phía trước càng trở nên rực rỡ. Ngay sau đó, Hạ Nhất Minh đã đi ra khỏi vùng sáng.
Liếc mắt nhìn chung quanh Hạ Nhất Minh kinh ngạc mỉm cười. Bên cạnh hắn ngay cả những người đi vào đầu tiên là phụ tử Lệ Giang Phong cũng có mặt ở đây. Bọn họ cũng đang cẩn thận quan sát xung quanh như đang tìm kiếm một vật gì đó.
Thấy Hạ Nhất Minh xuất hiện, những người quen biết với hắn đều mỉm cười, nhưng cũng không có một ai mở miệng nói chuyện. Tuy nhiên, không biết tại sao, Hạ Nhất Minh cảm giác trong nụ cười của bọn họ có gì đó khác lạ.
Lúc này, tất cả mọi người đang tập trung quan sát xung quanh. Hạ Nhất Minh cũng không ngoại lệ, vất bỏ mọi suy nghĩ trong đầu, làm theo mọi người. Vị trí mà bọn họ đang đứng là một nơi vô cùng trống trải. Hạ Nhất Minh đảo mắt nhìn khắp một lượt.
Cách xa nơi này là phát tỏa ra ánh sáng với nhiều màu sắc khác nhau. Những màu sắc đó khi thì tỏa ra rất đẹp, khi thì co lại biến mất, tạo nên một sự quỷ dị.
Đứng ở đây còn có thể cảm nhận thấy một chút áp lực mơ hồ. Loại áp lực này cũng không mạnh, nhưng tất cả mọi người cũng không cảm thấy lạ đối với nguồn áp lực đó. Bởi lần đầu tiên khi bọn họ tới trước sơn cốc đã từng đối diện với luồng áp lực này.
Chỉ khác một điều đó là trong Sinh Tử giới, luồng áp lực đó giữ nguyên ở một mức độ nhất định. Mặc dù mọi người có thể cảm nhận được nó nhưng áp lực vẫn không tăng lên, cũng không khiến mọi người có cảm giác không thể chịu được.
Hai tai Hạ Nhất Minh run run, nét mặt hắn lập tức thay đổi. Bởi tai của hắn đã nghe thấy một âm thanh rất nhỏ. Điều đó chứng tỏ có người tới rất gần hắn, thậm chí khoảng cách giữa hai người tương đối nguy hiểm.
Điều khiến cho hắn sợ hãi chính là trước đó, hắn không nghe thấy bất kỳ thanh âm nào, cho dù là một chút động tĩnh cũng không hề có. Người này có thể đột ngột tới bên cạnh hắn như vậy thì một thân khinh công và thuật ẩn nấp đã đạt tới mức độ rất cao.
Ánh mắt hắn liếc về phía sau, nhưng những gì trông thấy càng càng cho hắn thêm kinh ngạc. Cách hắn một khoảng không xa, đột nhiên xuất hiện một cái khe. Từ trong cái khe có một người đi ra, đó chính là Kim Chiến Dịch.
Nét mặt của hắn hoàn toàn ngơ ngác. Hiển nhiên đối với việc tự nhiên xuất hiện ở một nơi xa lạ, khiến cho hắn bỡ ngỡ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hai mắt Hạ Nhất Minh chợt sáng ngời. Cuối cùng thì hắn cũng hiểu được tại sao những người đó khi nhìn thấy mình lại có vẻ mặt kỳ lạ như vậy. Cái khe quanh người Kim Chiến Dịch biến mất trong nháy mắt. Hắn liền xuất hiện, đứng trong đám người cuối cùng.
Hạ Nhất Minh nhìn hắn tủm tỉm cười. Kim Chiến Dịch cũng ngạc nhiên không hiểu tại sao mọi người lại nhìn mình như vậy. Có điều là người từng trải nên hắn cũng nhanh chóng tập trung tinh thần, quan sát xung quanh.
Không gian xung quanh có vô số màu sắc, nhưng nhìn một lúc thì cũng chẳng còn cái gì khác. Phụ tử Lệ Giang Phong thôi không quan sát nữa. Bọn họ đã tìm được một vị trí tương đối bằng phẳng, mà ngồi xuống. Cho dù trong lòng bọn họ nghĩ như thế nào nhưng biểu hiện bên ngoài của họ trấn tĩnh như vậy cũng đủ khiến người khác bội phục.
Từ từ, tất cả cũng thôi không quan sát nữa. Tinh thần vừa mới bình ổn lại một chút thì không gian xung quanh lại có chút dao động, rồi xuất hiện một cái khe. Từ trong cái khe đó, Hùng Vô Cực dẫn đầu năm vị thánh giả Đồ Đằng cùng với năm con thánh thú đi ra.
Đám Hạ Nhất Minh đi vào chỉ có hai người đồng hành. Khi bọn họ xuất hiện ở đây thì lại bị tách ra. Nhưng năm thánh giả của bộ tộc Đồ Đằng lại đồng thời xuất hiện từ cùng một cái khe.
Tất cả mọi người thầm đoán bộ tộc Đồ Đằng chắc chắn nắm được quy luật nào đó, nếu không bọn họ không thể làm được như vậy.
Có điều nghĩ kỹ thì chuyện này cũng hoàn toàn bình thường. Sinh Tử giới rơi vào trong tay bộ tộc Đồ Đằng mấy ngàn năm. Trong khoảng thời gian này, cho dù bọn họ không thể tim hiểu rõ được nơi này thì cũng phải biết được một số điểm đặc biệt nào đó.Vì thế mà phát hiện được phương pháp làm cho mọi người có thể đi vào cùng nhau cũng chẳng có gì là lạ.
Sau khi Kim Chiến Dịch nhìn thấy phương pháp xuất hiện của bộ tộc Đồ Đằng, hắn mới hiểu được tại sao vừa rồi mọi người lại nhìn mình như vậy. Hắn liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh một cái. Hai người liền gật đầu với nhau.
Mặc dù bọn họ không thể ở đây xung đột với tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng, nhưng phòng bị một chút vẫn là tốt nhất.
Sau khi đám người Hùng Vô Cực đi ra, liền đến một vị trí cách xa mọi người ngồi xuống.
Những lần trước đi vào Sinh Tử giới, đám tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng đều nói mấy câu sau đó cho thánh thú đồng hành với mình diễu võ dương oai một phen. Nhưng lần này, khi tiến vào Sinh Tử giới, đám tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng lại ngồi cách một khoảng, ngay cả thánh thú đồng hành cũng im lặng, ngay cả chút động tác khiêu khích cũng không có.
Mặc dù lần đầu tiên tiến vào nơi đây, nhưng những người như Kim Chiến Dịch cũng đã được trưởng bối trong sư môn nói lại. Thậm chí còn được dặn dò kỹ càng sau khi đi vào Sinh Tử giới, không được so đo với đám người đó.
Cho dù bọn họ có khiêu khích như thế nào cũng phải làm như không thấy. Nếu thực sự không thể chịu đựng được thì để sau khi đi qua Sinh Tử giới lĩnh ngộ xong rồi cùng quyết đấu với nhau.
Điều đó đã gần như trở thành một quy định chung của các môn phái dùng để đối phó với bộ tộc Đồ Đằng.
Vì vậy mà sau khi thấy biểu hiện của mấy người đó tất cả đều giật mình, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó, liền liếc nhìn Hạ Nhất Minh.
Tất cả bọn họ đều biết thái độ khác thường của bộ tộc Đồ Đằng chắc chắn là kết quả của một kích như sấm sét của Hạ Nhất Minh ở bên ngoài cốc. Một đòn công kích đó của Hạ Nhất Minh không những làm cho đám tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng thu liễm bớt mà ngay cả mấy con thánh thú cũng ngoan ngoãn như mèo.
Đột nhiên, từ trong không gian truyền tới một sự dao động kỳ lạ. Tất cả mọi người đều sửng sốt sau đó liền đoán được lại có người đi vào.
Quả nhiên, ngay sau đó một cái khe hiện ra, một người đột ngột xuất hiện giữa mọi người. Đó là một lão nhân có bộ râu bạc trắng. Sauk hi lão xuất hiện nhìn thấy nhiều người như vậy liền biến sắc. Nhưng bất cứ người nào trở thành Tôn giả cũng đều không còn như người bình thường nữa.Nét mặt lão nhanh chóng trở lại bình thường, gật đầu với mọi người một cái sau đó chọn một chỗ cách đó một chút, ngồi xuống.
Hạ Nhất Minh sực nhớ tới vị thánh giả của Linh Tượng tộc Gia Đại Nhĩ đã từng nói người cắt đứt sự tu luyện của hắn chính là một người tu luyện đơn độc. Mà người vừa mới vào cũng là một người vô môn vô phái như thế. Nhưng điều khiến cho Hạ Nhất Minh không cảm thấy chắc chắn đó là khi ánh mắt người đó nhìn thấy hắn cũng không hề có chút thay đổi. Vì vậy mà hắn cũng không dám chắc đó có phải là người kia hay không.
Mặc dù Hạ Nhất Minh hận thấu xương kẻ đó, nhưng hắn cũng không muốn kết thù kết oán một cách bừa bãi. Nếu hành động giống như một con chó điên cắn người bừa bãi, chắc chắn sẽ bị mọi người cô lập, địch nhân càng lúc càng nhiều hơn.
Ánh mắt hắn tập trung nhìn lão nhân một lúc khiến cho lão ta cảm nhận được. Lão quay đầu lại trừng mắt một cái.
Nét mặt những người chung quanh đều có chút quái dị. Sau khi chứng kiến thực lực của Hạ Nhất Minh, bọn họ cũng chẳng nghĩ tới lão già này có thể sánh với hắn.
Hạ Nhất Minh thấy vậy cũng cười cười rồi nhìn sang chỗ khác. Lão nhân kia ngạc nhiên, nhưng thấy Hạ Nhất Minh đứng lẫn vào trong đám người nên cho dù gan của lão có to đến mấy cũng không dám khiêu khích nữa. Khoảng chừng nửa canh giờ sau, trong không gian lại có ba lần dao động, xuất hiện thêm ba vị tân Tôn giả.
Sau khi thấy những người đó, Hạ Nhất Minh mới hiểu được trong thiên hạ vẫn còn có nhiều người tiềm tu lắm.
Đám cường giả đó cũng không hề gia nhập vào bất cứ gia tộc nào mà đơn độc một mình hành tẩu khắp thiên hạ.
Chỉ là, khi thực lực của bọn họ còn dưới Tôn giả cũng không được các đại môn phái để ý tới. Nhưng sau khi trở thành Tôn giả, thì lại thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Muốn im hơi lặng tiếng như trước là chuyện không thể.
Hạ Nhất Minh tin rằng chỉ cần mười năm nhất định hắn cũng có thể biết được lai lịch của những người đó, thậm chí còn tích lũy được một số kinh nghiệm đáng kể.
Có điều người tiến vào như vậy, Hạ Nhất Minh cũng đành bỏ qua ý định trả thù.
Trong khoảng thời gian này, muốn tìm được người đó quả là quá khó. Vì vậy hắn đành bỏ ý định tìm kiếm, tập trung nhắm mắt dưỡng thần.
Tuy nhiên, ngay lúc hắn không chú ý nữa thì một người, tay có đeo bao bằng da lại xuất hiện. Ánh mắt đám người Hùng Vô Cực liếc mắt nhìn người đó một chút. Trong ánh mắt tràn ngập sự thù hận.
Nếu như không phải trong trường hợp như thế này, bọn họ đã đứng dậy động thủ ngay từ lâu rồi.
Người đó đúng là Chiêm Huyên. Hắn miễn cưỡng cười, nhìn trộm Hạ Nhất Minh một cái sau đó mới thầm thở phào một hơi.
Sư phụ hắn đã căn thời gian trước khi sơn cốc đóng lại một chút mới để cho hắn tiến vào. Vì vậy khi hắn tới đây đã có thể giảm nguy hiểm bị ám sát đến mức thấp nhất. Hơn nữa, cho dù có bị phát hiện thì Hạ Nhất Minh cũng không thể tìm hắn báo thù.
Đúng lúc này, bầu trời với vô số tia sáng cùng với luồng áp lực ổn định chợt dao động.
Tất cả mọi người đều tập trung tinh thần, lẳng lặng chờ đợi thời khắc quan trọng nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau