VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 651 - Chương 655

Chương 651: Lời khuyên

Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ, nói :
- Hùng huynh đúng là có con mắt quan sát. Bạch mã quả là có được huyết mạch của thần thú.
Thực ra, Hạ Nhất Minh cũng không biết lai lịch của bạch mã Lôi điện, nên cũng không hề khẳng định. Nhưng do ở chung với nó lâu ngày nên cũng biết được nó khác hoàn toàn so với thánh thú bình thường. Hơn nữa, khi ở kinh thành đám cao thủ cứ nói như vậy, nên Hạ Nhất Minh cũng thừa nhận bạch mã có huyết mạch của thần thú.
Có điều, với thực lực của Lôi điện mà nói, chỉ cần không phải va chạm với thần thú, hay là những thể loại như Long Xà thì nó hoàn toàn chẳng có gì phải sợ.
Ánh mắt của Hùng Vô Cực có chút khác thường. Trong ánh mắt hiện rõ sự ngưỡng mộ, kính sợ và đố kỵ.
Bộ tộc Đồ Đằng của bọn họ luôn tôn sùng nhân thú hợp nhất. Mỗi một chiến sĩ kiệt xuất cũng phải có được linh thú đồng hành với chính mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nếu như không thể có được một con linh thú chấp nhận thì bọn họ vĩnh viễn không có tư cách được tộc nhân tôn trọng.
Nhưng trong văn tự ghi chép từ trước đến nay thì những người có được sự chấp nhận của linh thú mang huyết mạch của thần thú là rất ít. Tính tổng số người của bộ tộc cũng chưa được nổi số phần trăm tới hai con số.
Nhưng hôm nay, nhìn Hạ Nhất Minh đứng bên cạnh bạch mã Lôi điện, trong lòng hắn ngổn ngang trăm mối cảm xúc.
Tại sao cái tên này lại may mắn đến mức độ mà được cả một thánh thú mang huyết mạch thần thú chấp nhận ?
Ngã Văn Bân cười dài một tiếng, nói :
- Hồ Đặc Nhĩ Đức. Bây giờ ngươi có nhận thua hay không ?
Hồ Đặc Nhĩ Đức tái mét mặt, nhưng sau khi nhìn thấy bạch mã Lôi điện, ánh mắt hắn chỉ có một sự kính sợ.
Bộ tộc Đồ Đằng nhận được sự giáo dục hoàn toàn khác với thế giới bên ngoài. Nên sự kính sợ của bọn họ đối với thánh thú mang huyết mạch thần thú, người khác không thể tưởng tượng được. Sau khi nhìn thấy Lôi điện, cho dù trong lòng hắn không phục thì cũng không dám tiến lên khiêu chiến.
Có điều cho dù hắn muốn mở miệng nhận thua, nhưng không làm sao thốt được nên lời.
Hắn tức giận hừ một tiếng, nói :
- Các ngươi dựa vào thánh thú có huyết mạch của thần thú làm chỗ dựa thì có gì đặc biệt hơn người chứ ? Nếu có bản lĩnh thì cùng ta đánh một trận công bằng đi ?
Hạ Nhất Minh ung dung, cười nói :
- Công bằng? Cũng được. Bạch mã chính là thánh thú đồng hành với ta. Hai người chúng ta liên thủ cùng với các hạ đánh một trận là hết sức công bằng.
Hồ Đặc Nhĩ Đức nghe thấy vậy không biết nói thế nào nữa. Bộ tộc Đồ Đằng nổi danh vì có linh thú đồng hành. Khi giao thủ với người khác cũng đều là nhân thú cùn hợp sức ra tay. Điểm này đã trở thành nét đặc trưng của bộ tộc Đồ Đằng . Mặc dù điều đó bị vô số người lên án, nhưng bọn họ vẫn dương dương tự đắc, không hề cảm thấy hổ thẹn.
Nhưng bọn họ lại không thể ngờ được có một ngày, lại gặp phải cảnh tượng như thế này.
Hùng Vô Cực thở dại một tiếng, chợt nói:
- Không cần phải nói nữa. Chúng ta nhận thua.
Cặp môi của Hồ Đặc Nhĩ Đức run run nét mặt hết sức khó coi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì hết.
Tình thế lúc này, chỉ cần nhìn thấy con thánh thú đó là đã biết trận chiến này không cần phải tiếp tục nữa.
Hạ Nhất Minh cười một tiếng, nói:
- Nếu thế, xin hai vị cứ tự nhiên. Tiện đây, cũng xin hỏi một câu: Chúng ta định ở lại nơi này chờ Sinh Tử Giới mở ra có được không?
Lời nói vừa dứt, nét mặt của hai vị tộc nhân Đồ Đằng lại càng thêm khó coi. Mà đám Ngã Văn Bân cũng nhíu mày, nhíu mặt.
Nơi này tui là chiến trường sinh tử, mặc dù thích hợp cho mọi người đến phúng viến, nhưng lại không phù hợp để ở.
Hùng Vô Cực hít một hơi thật sâu, cố gắng áp chế cơn giận trong lòng. Hắn liếc nhìn Hạ Nhất Minh một cái thật sâu, rồi xoay người rời đi. Nhưng mới xoay được nửa người, thân hình hắn liền khựng lại. Ngập ngừng một chút, hắn quay người lại, nói:
- Hạ huynh! Mặc dù, chúng ta không phải là bằng hữu, nhưng Hùng mỗ có một lời muốn nói, mong Hạ huynh suy nghĩ.
Hạ Nhất Minh lạnh nhạt, nói:- Ngươi nói đi.
Ánh mắt Hùng Vô Cực nhìn bạch mã, nói:
- Thánh thú của các hạ có được huyết mạch Thần thú. Nhưng theo cổ tịch bộ tộc ta ghi lại thì khi Sinh Tử Giới mở ra, liền có một sức lôi cuốn rất lớn đối với các thánh thú có huyết mạch thần thú. Mà cho dù là bất kỳ thánh thú nào khác, cứ ở xung quanh trăm dặm cũng đều không kìm được đi vào trong đó. Nhưng một khi đã vào đó... – Ánh mắt của Hùng Vô Cực có chút tiếc nuối, nói:
- Sau khi tiến vào, muốn đi ra còn khó hơn.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế mà giật mình. Hắn không ngờ được Hùng Vô Cực lại nói với mình những lời như vậy.
Hùng Vô Cực ôm quyền, nói:
- Hùng mỗ chỉ nói được có thế. Xin Hạ huynh lo lắng cho thánh thú, mau đưa nó ra ngoài trăm dặm. Tốt nhất là càng xa càng tốt. – Nói xong, hắn quay người nói gì đó. Con Hồ Hùng liền đi theo hắn ngay lập tức.
Ánh mắt Hồ Đặc Nhĩ Đức cũng có chút phắc tạp, dậm chân một cái, nói:
- Hùng Vô Cực nói đúng. Nếu thánh thú của ngươi còn ở đây thì chắc chắn sẽ gặp dữ nhiều lành ít. Nếu ngươi còn có một chút quan tâm tới nó thì hãy mau đưa nó đến nơi khác. Còn để cho nó vào Sinh Tử Giới thì ngươi chính là người có tội lớn nhất.
Sau khi hắn nói xong cũng quay người, nhảy lên lưng Hắc báo. Con hắc báo giống hệt như một bóng u linh, nhẹ nhàng biến mất vào trong rừng. Hơn nữa, hơi thở của nó trong nháy mắt biến mất khiến cho mọi người không thể phát hiện ra tung tích của nó nữa.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc, liếc mắt nhìn Ngã Văn Bân. Lão nhân thở dài một tiếng, nói:
- Cảm tình của bộ tộc Đồ Đằng đối với thánh thú hơn xa người ngoài chúng ta. Chắc chắn hắn không hề nói dối.
Vũ Mạc Phi cũng gật đầu, nói:
- Ngả huynh nói đúng. Ở Vũ gia chúng ta cũng chỉ có Tam thúc mới là người có tình cảm sâu đậm nhất đối với linh thú. Nhưng phần lớn người trong bộ tộc Đồ Đằng đều có được tình cảm như vậy.
Hoa Thụy Kim cười hắc hắc vài tiếng, nói:
- Hai vị! Nếu như bộ tộc Đồ Đằng không đối xử hết lòng với linh thú thì bọn họ cũng không thể nhận được sự chấp nhận của chúng. Lại càng không thể có được nhiều thánh thú đến vậy.
Mọi người lần lượt gật đầu. Mặc dù, bộ tộc Đồ Đằng là địch nhân của mình, nhưng bọn họ vẫn có điểm đặc biệt.
Người bên ngoài, khi nhìn thấy linh thú thì chỉ có một ý niệm duy nhất đó là giết chúng để chiếm lấy nội đan. Suy nghĩ này đã in sâu vào trong đầu mỗi người, khó mà có thể thay đổi.Ngay cả linh thú đáng yêu như bảo trưa cũng bị Dược đạo nhân để ý thì còn nói gì đến linh thú khác.
Nhưng cách làm của bộ tộc Đồ Đằng đối với linh thú lại hoàn toàn bất đồng. Bọn họ chỉ coi linh thú như những người bạn của mình.
Khi giao chiến với người bên ngoài, tộc nhân Đồ Đằng thà để cho bản thân bị thương cũng không muốn để cho linh thú gặp nạn. Đồng dạng, linh thú cũng lấy tâm hồi báo, cho dù tỏng bất kỳ tình huống nào cũng không bỏ đi. Cho dù chết, chúng cũng muốn chết cùng với đồng bọn của mình.
Lúc này, Hạ Nhất Minh sực nghĩ tới khi ở Bồng Lai tiên đảo gặp được Lục túc thánh thú.
Con quái thú đó có quan hệ với Cổ lão ma, nhưng không thể sánh với mối quan hệ giữa tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng với linh thú.
Vào lúc sinh tử, con Lục Túc thánh thú đó liền lựa chọn vất bỏ Cổ lão ma mà chạy. Chuyện này đối với bộ tộc Đồ Đằng là hoàn toàn không có.
Đến lúc này, Hạ Nhất Minh hoàn toàn tin tưởng những lời Hùng Vô Cực và Hồ Đặc Nhĩ Đức nói không phải là để đe dọa. Nếu nói có mục đích gì thì chính là họ hy vọng bạch mã Lôi điện có được huyết mạch thần thú không bị nguy hiểm.
Nhìn về hướng hai người rời đi, Hạ Nhất Minh thầm than trong lòng.
Đáng tiếc, việc mình và bộ tộc Đồ Đằng có thể hóa thù thành bạn là rất nhỏ. Nếu không với lời nhắc nhở của bọn họ, hắn cũng không muốn trở thành địch với người ta.
Suy nghĩ một chút, hắn liền lấy thiết bị liên lạc trong người ra. Miệng hắn hú lên một tiếng thật dài.
Ngay lập tức, thất thải quang mang trên bầu trời lóe lên, cho dù ánh nắng chói chang của mặt trời cũng không thể lấn át được nó. Sau khi nhìn thấy luồng quang mang đó, nét mặt mỗi người đều có chút biến đổi, ánh mắt toát lên sự kính sợ. Giống hệt như người của bộ tộc Đồ Đằng kính sợ bạch mã Lôi điện. Đám Tôn giả khi đối diện với Bách Linh Bát cũng có cảm giác tôn kính và sợ hãi.
Quang mang lóe lên một cái, Bách Linh Bát đã từ trên không bay xuống. Trước ngực hắn, con bạch trư đang đưa mắt ngó nghiêng, tò mò nhìn quang cảnh xung quanh.
Bàn tay Hạ Nhất Minh xoe nhẹ lên cổ bạch mã, nói:
- Bách huynh! Ta có việc muốn nhờ ngươi.
Bạch mã Lôi điện nghe thấy thế liền đoán ra ngay. Nó không nhịn được, dậm dậm chân trên mặt đất, để lại mấy cái dấu thật sâu.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, vuốt ve cổ nó, sử dụng suy nghĩ của mình giao tiếp với nó. Dần dần, bạch mã Lôi điện không còn nôn nóng nữa, nhưng ánh mắt của nó vẫn có chút không cam lòng, giống như bị người ta ức hiếp.
Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, nói:
- Bách huynh! Ngươi làm một ít đồ nướng cho bảo trư và bạch mã ăn đi. Nhưng phải nhớ, khi không được ta cho phép, không được tiến vào đây trong vòng hai, ba trăm dặm.
Mặc dù Hùng Vô Cực đã giới hạn phạm vi trong vòng trăm dặm, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn không cảm thấy yên tâm.
Bạch mã loạng choạng một cái tí nữa thì ngã xuống. Nó tức giận nhìn về phía đám người Hùng Vô Cực vừa mới đi. Nhìn ánh mắt của nó có thể thấy được nỗi hận thấu xương đối với hai vị tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng .
Hạ Nhất Minh cười khổ trong lòng. Nhưng người ta đã có hảo ý nói cho biết mà nó lại xuất hiện ý định lấy oán báo ân. Nếu để cho Hùng Vô Cực biết được chắc chắn sẽ buồn bực lắm.
Bách Linh Bát mở miệng nói:
- Không cần ta theo ngươi vào Sinh Tử Giới hay sao?
Đám người Ngã Văn Bân nghe thấy vậy mà cả kinh. Sau đó tất cả đều cảm thấy ngưỡng mộ đối với Hạ Nhất Minh. Có một chỗ dựa vững chắc như thế đúng là niềm mơ ước của bao người. Nhưng tất cả những điều may mắn đó đều bị Hạ Nhất Minh chiếm lấy hết. Ông trời quả là bất công.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, có phần hãnh diện, nói:
- Bách huynh! Ngươi nghĩ ta có thể gặp nguy hiểm hay sao?
Trên người hắn chợt hiện lên một luồng quang mang ngũ sắc. Mặc dù, hắn cũng không lấy Ngũ Hành Hoàn ra, nhưng vẫn có thể mượn được một chút uy lực của nó. Thực ra, hắn làm như vậy cũng chỉ là dùng thực lực để thể hiện sự quyết tâm của mình. Đồng thời, hắn muốn chứng tỏ, hành trình đi vào Sinh Tử Giới đối với hắn mà nói hết sức an toàn.
Bách Linh Bát khẽ gật đầu một cái, thất thải quang mang lại lóe lên. Hắn chậm rãi bay lên trời, hướng về phía xa mà đi. Bạch mã Lôi điện dùng cái đầu của nó cọ cọ vào người Hạ Nhất Minh rồi mới hí dài một tiếng, lao theo.

Chương 652: Trước mặt Sinh Tử Giới

Ánh mắt Hạ Nhất Minh dõi theo cho đến khi bóng dáng Bách Linh Bát và bạch mã khuất hẳn mới thôi.
Hắn quay đầu lại, mỉm cười với mọi người nhưng trong lòng lại cảm thấy chua xót. Lắc đầu, đối với tâm trạng của bản thân mà cảm thấy bất ngờ. Chia tay lần này cũng chẳng hề lâu, nhiều lắm chỉ khoảng một hai tháng là cùng. Nhưng không hiểu tại sao, hắn vẫn không thể kìm nén được cảm xúc trong lòng. Hắn chợt rùng mình một cái. Cảm giác đây giống như là một điềm báo trước.
Ngã Văn Bân bước tới, nhỏ giọng n ói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi học được thần toán chi pháp của Thần Toán Tử đại nhân từ khi nào thế?
Hạ Nhất Minh giật mình, kinh ngạc nói:
- Cái gì mà thần toán chi pháp?
Ngã Văn Bân không hề tức giận, nói:
- Vừa rồi, khi giao thủ với Hồ Đặc Nhĩ Đức, ngươi đã sử dụng tới thần toán chi pháp. Chẳng lẽ ngay cả tên phương pháp chiến đấu đó mà ngươi cũng không biết?
Hạ Nhất Minh chẳng biết làm sao, đành nói:
- Ngả huynh! Tiểu đệ quả thật không biết gì hết. – Hắn dừng lại một chút rồi nói:
- Thực ra đó chỉ là một phương pháp giúp cho tiểu đệ đưa ra quyết định chứ không hề liên quang tới thần toán chi pháp.
Ngã Văn Bân nửa tin, nửa ngờ, nói.
- Tại sao ngươi lại chợt nghĩ tới dùng phương pháp này để đối địch?
Hạ Nhất Minh nhún vai, nói:
- Tiểu đệ chợt nhớ tới tinh hình lúc Bách huynh cùng Thần Toán Tử đại nhân giao đấu với nhau, nhất thời nảy ra ý định dùng tới nó.
Ngã Văn Bân há hốc miệng. Không ngờ suy nghĩ của hắn lại hoàn toàn khác với giả thiết của lão. Dần dần, ánh mắt lão trở nên có phần quái dị. Ho nhẹ một tiếng, Ngã Văn Bân cẩn thận hỏi:
- Nói như vậy là ngươi không hề được Thần Toán Tử đại nhân truyền thụ mà tự mình lĩnh ngộ?
Hạ Nhất Minh do dự một chút rồi nói:
- Cũng chưa dám nói là lĩnh ngộ. Chỉ là dựa theo phương pháp của Bách Linh Bát mà mô phỏng lại thôi.
Ngã Văn Bân cười khổ, thầm nghĩ trong lòng, nào có mô phỏng dễ dàng như thế! Suy nghĩ một lúc, cuối cùng Ngã Văn Bân nghiêm mặt, nói:
- Hạ huynh đệ! Nếu đó là do ngươi lĩnh ngộ mà ra thì nên tiếp tục tìm hiểu nó.
Hạ Nhất Minh giật mình, không hiểu tại sao Ngã Văn Bân lại cổ vũ cho mình.
- Ngày xưa, khi Thần Toán Tử đại nhân chưa đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên đã từng sử dụng phương pháp này để đối địch. Hai mươi năm sau, lão nhân gia liền đột phá tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên. – Ngã Văn Bân lầm bầm nói:
- Mặc dù không có chứng cớ, nhưng chúng ta tin rằng, lão nhân gia đột phá chắc chắn có liên quan tới nó. Nhưng đáng tiếc, muốn thực hiện được những bước đó cũng không phải dễ dàng. Ngoài Thần Toán Tử đại nhân ra cũng không còn người nào có thể làm được.
Hạ Nhất Minh nghe lão nói mà bần thần, trong lòng chợt nổi sóng mãnh liệt. Thực ra, lúc hắn giao thủ với Hồ Đặc Nhĩ Đức chợt nhận thấy nếu cứ tiếp tục duy trì phương pháp đó thì sự khống chế của bản thân đối với tinh thần và chân khí lại càng mạnh hơn. Nhưng lúc này, sau khi nghe Ngã Văn Bân nói xong, hắn mới thực sự mừng như điên.
Có lẽ, hắn chỉ cần cố gắng mười năm hoặc lâu hơn nữa thì cũng có được khả năng giống như Thần Toán Tử đại nhân, thành công đột phá tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Không ngờ, trong một tình huống ngoài ý muốn, hắn lại có thể giải đáp được một thắc mắc lâu ngày như vậy. Hơn nữa, nó lại còn khai thông cho hắn một con đường sáng sủa, khiến cho Hạ Nhất Minh cảm thấy hết sức vui mừng.
Kim Chiến Dịch cười ha hả, bước lên nói:- Hạ huynh! Ngươi định ở lại chỗ này nay sao? – Ánh mắt hắn có chút châm chọc, nói:
- Nếu ngươi ở đây thì ta không thể ở lại cùng được.
Hạ Nhất Minh tức giận, nói:
- Nơi này hiển nhiên là không thể ở được. Ta chỉ muốn đuổi hai người kia đia mà thôi.
Ngã Văn Bân gật đầu liên tục, nói:
- Hạ huynh! Hận thù giữa ngươi và bộ tộc Đồ Đằng tốt nhất chỉ nên xử lý với hai tộc Lang, Xà là được. Nếu mà mở rộng ra quá chỉ sợ Kỳ Lân thánh chủ sẽ không thể bỏ qua.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh hoàn toàn nghiêm túc, nói:
- Tu vi của Kỳ Lân thánh chủ như thế nào?
Ngã Văn Bân lắc đầu, nói :
- Lão phu chưa từng gặp qua người đó. Nhưng trăm năm trước, tông chủ đại nhân của bổn môn đã từng gặp người đó một lần. Sau đó đánh giá thực lực của hắn sâu không thể lường được.
Hạ Nhất Minh biến sắc. Hắn nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng thầm quyết định. Trước khi thực lực trở nên mạnh mẽ, cho dù thế nào cũng không thể trở thành kẻ địch với cường giả cấp độ thế này.
Trong lóc mấy người đang nói chuyện, những người còn lại liền đi vào trong rừng. Trong cánh rừng rậm rạp âm u, quanh năm gần như không hề có ánh nắng này ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm.
Nhưng đối với những người đang có mặt ở đây thì những mối nguy hiểm đó lại gần như là không có.
Mỗi người trong số họ đều mang theo bên mình một loại thuốc xua đuổi sâu bọ
THIẾU FILE ẢNH NÀY, SẼ BỔ SUNG SAU
Khi bọn họ đứng ngoài sơn cốc liền cảm nhận được một luồng áp lực thật lớn không thể chống cự. Giống như trước mặt họ không phải là một sơn cốc không có bóng người mà là một vị siêu cấp cao thủ có được thần thông vô thượng.Loại áp lực đó cũng không phải xuất hiện ngay lập tức. Chỉ cần nhìn vào sơn cốc càng lâu thì áp lực đó liền dần tăng lên. Mặc dù không đến mức độ ép cho người ta tê liệt nhưng nó không hề có cảm giác giảm đi.
Nếu là một người bình thường, chắc hản không thể chịu nổi loại áp lực này. Chỉ một lát sau, trên trán bất cứ người nào cũng xuất hiện một giọt mồ hôi lạnh.
Đến lúc này, mọi người mới hiểu được hàm ý trong câu nói Ngã Văn Bân. Khi đối mặt với loại áp lực này, nếu người nào không thể chịu đựng nổi thì lui lại là biện pháp tốt nhất.
Nhưng tất cả cũng đều biết, dưới áp lực đó nếu kiên trì được càng lâu thì lợi ích mà bọn họ đạt được càng lớn. Mà người có thể chịu đựng được đến cuối cùng chắc chắn sẽ nhận được sự tôn trọng của tất cả mọi người. Vì vậy, chỉ cần có thể chịu đựng được sẽ không một ai dễ dàng chịu thua.
Nhất thời, một luồng hào khí chợt bốc lên. Tất cả mọi người không ai bảo ai đều hết sức tập trung, cố gắng chịu đựng tới phút cuối cùng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ba vị Tôn giả dẫn đường đã sớm lui lại đằng sau. Bọn họ nhìn đám tân Tôn giả đang cố gắng chống đỡ mà vui mừng.
- Ngả huynh ! Vũ huynh ! Khi xưa, chúng ta cũng phải chịu đựng áp lực đó. Hôm nay, cho bọn họ nếm thử một chút xem thế nào. – Hoa Thụy Kim cười ha hả, nói.
Vũ Mạc Phi khẽ cười, nói :
- Đúng thế ! Mấy năm nay đa phần bọn họ đều lợi dụng Quỷ Khốc Lĩnh để tiến giai. Vì vậy để cho bọn họ ở đây chịu đựng áp lực mới hoàn toàn có lợi.
Ngã Văn Bân khẽ gật đầu, chợt nói :
- Các vị ! Ai là người có thể chịu đựng đến cùng ?
Ba người liếc mắt nhìn nhau, rồi mỗi người liền nói ra một cái tên.
- Kim Chiến Dịch.
- Lệ Giang Phong.
- Hạ Nhất Minh.
Mặc dù ba người nói ra ba cái tên khác nhau, nhưng trong lòng cũng thừa nhận đó là ba người có thực lực mạnh nhất và cứng cỏi nhất trong số những người ở đây. Và người có thể chịu đựng đến cùng, chắc chắn phải là một trong ba người này.
Nửa canh giờ trôi qua đã có tiếng thở dốc phát ra. Nhưng cho dù áp lực đang tăng lên, bọn họ vẫn cắn chặt răng mà chịu đựng.
Một canh giờ trôi qua, áp lực mà họ phải chịu đã càng lúc càng lớn, gần như có thể đè gẫy xương sống bất cứ lúc nào. Nhưng cho dù như thế, cũng không có người nào rút lui.
Nét mặt ba vị Tôn giả dẫn đường không còn sự tươi cười nữa mà hoàn toàn nghiêm túc và kinh ngạc.
Qua một canh giờ, không ngờ vẫn không có người nào chịu rút lui. Điều đó chứng tỏ, nghị lực của đám Tôn giả lần này đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng của bọn họ.
Ánh mắt bọn họ lần lượt nhìn từng người một. Có vài người đã gần như đạt tới cực hạn, có thể bỏ cuộc bất cứ lúc nào. Nhưng có một số người thì tốt hơn rất nhiều. Cho dù thế nào thì cũng có thể chịu đựng một khoảng thời gian nữa.
Vũ Mạc Phi lo lắng nói :
- Thời gian dài quá nếu không lui lại, bọn họ... – Hắn dừng lại một chút rồi như tự mình giải thích, nói :
- Những người này đúng là rất tốt.
Ngã Văn Bân và Hoa Thụy Kim cũng gật đầu. Tuy nhiên , bọn họ vừa mới định ra tay thì đã có người không chịu được ngã sấp xuống.

Chương 653: Đốn ngộ dưới áp lực

Người này chính là Từ Đạt Minh, một Tôn giả mới của gia tộc nội địa ở Đại Thân. Cho đến lúc này, bởi vì chịu áp lực quá nặng nề mà đã bị hôn mê.
Vũ Mạc Phi khẽ lắc đầu, thở dài trong lòng. Từ Đạt Minh không chịu đựng được cũng không phải do không có nghị lực và quyết tâm. Đó là do công pháp tu luyện của hắn tương đối đặc biệt, có nhược điểm khi phải đối kháng với khí thế.
Nếu như động thủ với người khác, Từ Đạt Minh sẽ không lựa chọn đối kháng về khí thế mà sử dụng binh khí cho đối phương biết thế nào mới là chiến kỹ. Nhưng hôm nay, trong tình huống này, hắn lại không có lựa chọn nào khác. Cho dù như thế, cho tới tận lúc hôn mê, hắn vẫn không chịu thua, hay lùi về sau tới một bước.
Vũ Mạc Phi thấy vậy cũng ngẩn người. Hắn cũng không ngờ được Từ Đạt Minh lại có ý chí kiên cường như vậy.
Có người thứ nhất không chịu được thì hiển nhiên cũng có người thứ hai, người thứ ba ...
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi sau khi Từ Đạt Minh ngả xuống cũng có bốn người nữa thất bại. Khi bọn họ lui lại phía sau liền không còn phải chịu luồng áp lực lớn đó nữa.
Nhưng mấy người đó cũng gần như kiệt sức, hai chân run run. Mặc dù cố gắng đứng thẳng, nhưng nét mặt tái nhợt, có thể thấy tiêu hao rất nhiều nguyên khí. Tuy nhiên, trong đôi mắt họ vẫn lóe lên quang mang sáng ngời cùng với sự hưng phấn.
Cái loại khí thế đối kháng này rất khó gặp, mặc dù họ chịu thua, nhưng sau một thời gian dài chịu đựng, tất cả cũng đều cảm thấy vui mừng vô hạn. Sau đó, từng người một lui lại phía sau.
Trong chốc lát, đám Tôn giả trước sơn cốc, chỉ còn lại năm người. Ngoại trừ ba người mà đám Ngã Văn Bân đã nói lúc trước thì còn có Vũ Vô Trần và Hác Huyết.
Tất cả những người ra ngoài, sau khi bình tĩnh đều tập trung nhìn vào khu vực mang lại cho họ cảm giác kinh khủng. Chứng kiến năm người vẫn đang kiên trì trong đó, đám Tôn giả đều cảm thấy kính nể. Mặc dù trong chiến đấu, khí thế mạnh mẽ chưa chắc đã có thực lực hàng đầu, nhưng dùng nó để khảo nghiệm tu vi võ đạo cao thấp thế nào lại là một tiêu chuẩn hết sức hữu dụng.
Trong những người này, nếu để cho bọn họ đối chiến với Lệ Nhã Tình cầm Cửu Long Lô thì ngoại trừ Hạ Nhất Minh ra, những người còn lại chỉ sợ dữ nhiều lành ít. Nhưng trong trường hợp chịu đựng áp lực như thế này, chênh lệch giữa Lệ Nhã Tình với những người dó chỉ cần xem một lúc là có thể đoán ra được ngay.
Gần nửa canh giờ nữa, cuối cùng Hác Huyết và Vũ Vô Trần không chịu đựng nổi, thở hổn hển nhanh chóng lùi lại. Sau khi bọn họ lui lại khoảng mười trượng mới cùng ngẩng đầu lên nhìn nhau, trong mắt nổi lên sự khiếp sợ.
Mà đến giờ phút này, từ trên người họ mới toát ra mồ hôi đầm đìa, trong nháy mắt làm ướt đẫm ướt áo. Có thể thấy được vừa rồi bọn họ đã phải chịu đựng áp lực lớn đến mức độ nào.
Mặc dù, bọn họ cũng không phải là người đi ra cuối cùng, nhưng ánh mắt mọi người nhìn họ vẫn có sự tôn kính. Ngay cả, tầm mắt của Lệ Nhã Tình rất cao thì thái độ đối với bọn họ cũng có chút thay đổi.
Sau đó khoảng chừng một khắc, Lệ Giang Phong tức giận hừ một tiếng, xoay người từng bước đi ra. Mỗi bước chân của hắn để lại trên mặt đất một dấu chân ướt sũng. Khi hắn ra khỏi chỗ đó cả người giống như vừa từ dưới nước đi lên, hết sức vất vả.
Nhưng ánh mắt mọi người nhìn hắn không hề có sự châm biếm mà hoàn toàn ngược lại.
Những tiếng thở dài từ ngoài cốc vang lên. Lúc này, ở đó chỉ còn có hai người là Kim Chiến Dịch và Hạ Nhất Minh. Bọn họ sóng vai đứng trước sơn cốc, lưng cố gắng giữ thăng bằng, không để cho áp lực đè ép.
Nhìn hai người như có thể đứng đó đến bất cứ lúc nào, trong lòng mọi người đều tràn ngập cảm giác khác thường.
Hai tên này có còn là người nữa hay không ?Một lúc lâu sau, cuối cùng Kim Chiến Dịch cũng lui lại một bước. Có điều, ánh mắt của hắn hết sức bình thản, không hề có chút vất vả như những người khác.
Đến bây giờ, mọi người mới thực sự tin rằng tu vi của hắn còn hơn Lệ Giang Phong một bậc. Kết quả của trận đánh kinh tâm động phách lúc trước cũng là chính xác.
Sau khi Kim Chiến Dịch lui lại, ở đó chỉ còn có một mình Hạ Nhất Minh. Tất cả nhìn bóng lưng của hắn mà có cảm giác kỳ lạ. Cái lưng đó đang từ từ rộng lớn, tràn ngập trong mắt mọi người.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh cũng chuyển động. Tất cả mọi con mắt chú ý cũng đều hết sức tập trung.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh cũng không thể duy trì được, phải lui lại ?
Nhưng ngay sau đó, mọi người cùng trợn mắt lên mà nhìn. Ngay cả Kim Chiến Dịch cũng không ngoại lệ. Bởi tất cả đều thấy được một khung cảnh khó tin. Hạ Nhất Minh cũng không hề lui lại như mọi người tưởng tượng. Mà hắn đứng tại chỗ bắt đầu đánh một bài quyền.
Vũ kỹ mà Hạ Nhất Minh sở trường chắc chắn là Khai Sơn Tam Thập Lục thức và thủ ấn công pháp. Nhưng vào lúc này, Hạ Nhất Minh thi triển cũng không phải một tỏng hai loại đó.
Hắn vung tay lên một cái, Ngũ Hành Hoàn lập tức xuất hiện. Sau đó, hắn cứ thế huy động Ngũ Hành Hoàn. Lúc thì đưa lên không đón đỡ, khi thì từ cao chém xuống dưới. Động tác của hắn lúc nhanh lúc chậm, hoàn toàn hết sức tự nhiên.
Những người đứng ngoài đưa mắt nhìn nhau. Ngay cả ba vị Tôn giả dẫn đường cũng không thể tin vào mắt mình. Từ trước tới nay, chuyện như thế này bọn họ chưa nghe nói tới chứ đừng nói tới việc tận mắt nhìn thấy như thế này.
Đối diện với sơn cốc có một khoảng rừng rậm rạp. Từ nơi đó đang vang lên những tiếng xì xào đố kỵ. Có vài ánh mắt nhìn xuyên qua sơn cốc, chăm chú theo dõi Hạ Nhất Minh đang huy động Ngũ Hành Hoàn.
Trong số đám thánh giả của bộ tộc Đồ Đằng có một nam tử đeo mặt nạ. Bên cạnh hắn không hề có một con thánh thú nào hết. Hơn nữa, những con thánh thú có mặt cũng không hề thân mật với hắn. Mà vị trí người đó cũng đứng cách xa những người còn lại một chút.Lúc này, ánh mắt vị nam tử đó cũng đang nhìn chăm chú vào Hạ Nhất Minh. Hai tay hắn siết chặt, phát ra những tiếng rôm rốp. Đó không chỉ là âm thanh phát ra từ cơ thể mà còn có tiếng kim loại va chạm.
Hạ Nhất Minh chẳng hề quan tâm tới những diễn biến chung quanh. Hắn hoàn toàn chìm đắm vòa trong sự lĩnh ngộ của bản thân. Đối mặt với áp lực mạnh mẽ như thế, Hạ Nhất Minh nhớ tới đầu tiên chính là Thần Toán Tử.
Trong số những người mà hắn từng gặp thì Thần Toán Tử là người mạnh nhất. Mà áp lực hắn nhận được lúc này không kém gì so với khi đối diện với Thần Toán Tử, thậm chí nó càng lúc càng mạnh hơn.
Cuối cùng, luồng áp lực đó cũng đạt tới mức độ mà hắn không thể chịu nổi nữa.
Hạ Nhất Minh đành chuẩn bị thối lui. Lúc đó, bên cạnh hắn vẫn còn có Kim Chiến Dịch và Lệ Giang Phong. Cho dù có lui lại cũng chẳng có gì mất thể diện.
Nhưng ngay khi hắn định đầu hàng thì từ đan điền của hắn chợt xuất hiện một nguồn năng lượng. Nguồn năng lượng này đúng là hỗn độn lực của đan điền.
Sau khi nó phát ra, áp lực quanh người hắn chợt giảm đi, trong đầu Hạ Nhất Minh chợt xuất hiện một ý niệm. Áp lực đó giống như có linh tính, chúng nó luôn tìm kiếm điểm sơ hở của người ta mà tiến hành công kích.
Phương thức mà áp lực thay đổi đó, Hạ Nhất Minh mới gặp phải lần đầu tiên. Nhưng cũng chính nhờ thế mà Hạ Nhất Minh chợt nảy ra một suy nghĩ. Hắn nhanh chóng lẫy Ngũ Hành Hoàn ra, huy động liên tiếp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hắn đã coi áp lực khổng lồ đó như một vị cao thủ tuyệt đỉnh đang công kích. Vì vậy mà Hạ Nhất Minh đã sử dụng tới phương pháp mà hắn đã lĩnh ngộ, để cản lại luồng áp lực. Thực ra, áp lực mạnh nhất của nơi này, một Tôn giả chắc chắn không thể chống cự được.
Nếu như là một người khác, cố gắng chịu đựng áp lực đó đã là cố gắng lắm rồi , làm sao còn có thời gian mà tỉm hiểu xem nó thay đổi như thế nào. Hơn nữa, cho dù muốn tìm hiểu cũng đừng hòng phát hiện ra chứ nói gì tới cảm nhận được sự thay đổi. Chưa nói tới việc làm như Hạ Nhất Minh lấy thần binh ra mà chống lại.
Dù sao, không phải người nào trong tay cũng có một thành thần binh phỏng chế. Hơn nữa, cũng không phải người nào cũng có thể chịu đựng áp lực như thế này. Mà đan điền hỗn độn của Hạ Nhất Minh là độc nhất vô nhịu.
Cùng với sự chuyển động không ngừng của Ngũ Hành Hoàn, đôi mắt của Hạ Nhất Minh càng lúc càng linh hoạt.
Hắn cảm giác được dưới luồng áp lực này rèn luyện tinh thần là tốt nhất. Bản thân điều khiển Ngũ Hành Hoàn chống lại áp lực cũng có thể rèn luyện tinh thần.
Nếu cứ tiếp tục duy trì, chắc chắn có thể chìm vào trong cảm giác đốn ngộ. Hơn nữa, quang hóa thần binh cũng không phải là chuyện không thể. Trong lòng hắn cảm thấy rất phấn chấn. Ngũ Hành Hoàn trong tay chuyển động càng lúc càng nhanh, quanh thân thể hắn giống như được bao phủ bởi một làn ánh sáng.
Tuy nhiên, vào đúng lúc này, một tiếng rống thê lương từ phía đối diện vọng tới, khiến cho động tác của Hạ Nhất Minh hơi dừng lại.
Ngay sau đó, cảm giác giống như nước chảy mây trôi chợt biến mất.

Chương 654: Lôi đình nhất kích

Thân thể Hạ Nhất Minh tỏa ra sát khí mãnh liệt. Vào lúc này, hắn cũng chẳng hề che dấu ý định muốn giết chết cái kẻ vừa cắt đứt đốn ngộ của bản thân.
Vừa rồi, hắn đã gặp được cơ hội ngàn năm một thuở, nếu tất cả thuận lợi có thể lĩnh ngộ được ý niệm, thì việc quang hóa Ngũ Hành Hoàn thành công cũng là chuyện có thể. Nhưng không ngờ lại xuất hiện một tiếng rống to, cắt đứt mạch đốn ngộ của hắn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Cảm giác đốn ngộ đó, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không dám nói có thể gặp lại lần thứ hai. Vì vậy, lúc tỉnh táo lại, sắc mặt âm trầm một cách đáng sợ, giống như một giọt nước làm tràn ly.
Người thân thiết nhất với Hạ Nhất Minh là Kim Chiến Dịch, nét mặt cũng xuất hiện sát khí.
Đại đa số những người còn lại đều thở dài một hơi. Trong lòng bọn họ đều có chút cảm giác hả hê. Tu vi của người nãy đã rất cao, nếu để cho hắn thông qua đốn ngộ mà tiến thêm một bước nữa thì có còn là lẽ trời nữa hay không ?
Có lẽ, đó cũng chính là ý nghĩ trong lòng mỗi người. Tuy nhiên, ý nghĩ đó không thể nói ra được, chỉ có chôn trong lòng mà thôi.
Lệ Giang Phong nhăn mặt, hừ một tiếng. Trong những người này có lẽ chỉ mình lão là không có ý nghĩ như vậy. Lão cao giọng nói :
- Bằng hữu bộ tộc Đồ Đằng . Các ngươi cũng là người tu luyện chẳng lẽ không biết cơ hội đốn ngộ khó gặp như thế nào hay sao ? Vừa rồi là vị nào mở miệng phá rối ? Người đó ra đây để lão phu dạy cho một ít đạo đức cơ bản làm người.
Lời nói của lão vừa dứt, đa số Tôn giả đều có chút xấu hổ. Trong giới tu luyện có một quy định bất thành văn đó là nếu gặp một người đang đốn ngộ thì không được phép quấy rầy hắn. Càng là người có tu vi càng cao thì lại càng tuân thủ quy định đó. Mặc dù vừa rồi bọn họ vô cùng ghen tị, nhưng cho dù là Hác Huyết và Phương Thịnh cũng không có ý định cắt đứt sự tu luyện của Hạ Nhất Minh. Cách làm đó quả là vô cùng hèn hạ, nếu mà truyền ra đủ khiến cho tất cả mọi người khinh bỉ và thóa mạ.
Phía bên kia sơn cốc, nơi vị trí của bộ tộc Đồ Đằng chợt vang lên một số tiếng động rất nhỏ. Nhưng thoáng cái chúng hoàn toàn im lặng, ngay cả câu trả lời Lệ Giang Phong cũng không có.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh từ từ nhìn về phía đó. Lúc này hắn mới biết kẻ xuất ngôn cắt đứt đốn ngộ của chính mình là đám tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng . Cơn tức giận trong lòng hắn lập tức bùng lên.
Đám người kia chắc chắc đã nhận ra sự ảo diệu trong đó nên mới bất chấp thủ đoạn, không cần giữ thể diện cắt đứt sự tu luyện của hắn.
Vì vậy mà khi Lệ Giang Phong tức giận trách mắng, đám cường giả có thánh thú đồng hành này lại không có người nào dám đứng ra nhận trách nhiệm đối mặt với người khác mà lại lui về phía sau.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, cao giọng nói :
- Muốn như thế phải không ? Không dễ dàng vậy đâu.
Thân hình hắn giống như một tia chớp, bước đi. Bất chợt, toàn bộ cảnh tượng trước mặt hắn chợt biến đổi thay vào đó là mười cột ánh sáng lớn.
Hạ Nhất Minh đã trở thành Tôn giả, lại còn có được những sự đốn ngộ nên tu vi của hắn không ngừng tăng lên. Vì thế mà thân pháp hàng đầu của phong hệ đã được hắn vận dụng một cách xuất thần nhập hóa. Nhoáng một cái, hắn đã vượt qua khoảng cách mười trường, xuất hiện trong rừng.
Hạ Nhất Minh chợt gây khó dễ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Sinh Tử Giới đã chuẩn bị mở ra, vì vậy vào thời điểm này, bất cứ bên nào cũng không muốn xảy ra xung đột. Bởi vì không một ai muốn mất cơ hội đi vào Sinh Tử Giới. Vì thế, cho dù là hai bên có xung đột với nhau cũng cố gắng kìm chế, không thể để xảy ra tình hình không thể vãn hồi.
Nhưng vào lúc này, tình hình mong manh đó đã bị phá vỡ.
Quá tức giận không thể kìm chế, vốn vẫn áp chế bản thân từ đầu nhưng nay Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn bộc phát. Cổ tay hắn khẽ động một cái, ngũ thải quang mang lóe lên bao phủ toàn bộ cơ thể của hắn.Một nguồn năng lượng thật lớn từ vị trí của hắn phát ra, khiến cho trong không trung nổi lên vô số tiếng gió rít.
Vào lúc này, cuối cùng thì Hạ Nhất Minh cũng không còn che dấu gì nữa, phóng thích toàn bộ uy lực mà Ngũ Hành Hoàn có thể.
Năm loại màu sắc bất đồng mang theo năm nguồn năng lượng khác nhau được Hạ Nhất Minh phóng xuất. Chúng nhanh chóng tập trung lại thành một, lao thẳng về phía trước.
Trước mặt Hạ Nhất Minh đang không có ai, chợt xuất hiện ba người và ba thú. Những con thánh thú đi theo ba người này đều là những con hết sức nguy hiểm.
Ba người này có thực lực tương đương với Tôn giả cùng với ba con thánh thú. Dưới sự liên thủ của họ chắc chắn không hề kém hơn sáu vị tân Tôn giả của bên ngoài.
Nhưng lúc này, Hạ Nhất Minh đang trong cơn tức giận nên hắn không hề do dự, ngưng tụ một luồng ánh sáng đánh xuống. Luồng quang mang chói mắt đó bao phủ ba người và ba con thú vào bên trong.
Bất luận là đám Tôn giả bên ngoài hay tộc nhân Đồ Đằng đều biến sắc.
Hạ Nhất Minh công kích đã nằm ngoài dự đoán của mọi người. Vậy mà lúc này, hắn còn thể hiện một sự cuồng vọng đáng sợ. Không ngờ, hắn dám dùng lực một người để đối phó với ba người và ba thánh thú.
Khí thế như lấp hết sông núi, cho dù là ai cũng phải thừ người.
Ba người Hùng Vô Cực đồng thanh phát ra một tiếng kêu khẽ. Ba con thánh thú đồng hành liền vọt tới bên cạnh bọn họ. Ba người bọn họ cũng không hề lựa chọn chạy trốn. Trong tình hình này mà bỏ chạy thì kết quả chỉ có bị người ta cười cho không ngóc đầu lên được.
Ba người, ba thú, tương đương với sáu vị Tôn giả đồng loạt phóng thích thực lực mạnh nhất của bản thân.
Trên người Hùng Vô Cực và Hồ Hùng xuất hiện một luồng sáng màu vàng. Hồ Đặc Nhĩ Đức và Hắc báo xuất hiện quang mang màu đen. Vị thánh giả xa lạ còn lại cùng với con mãng xà to cũng xuất hiện trong quang mang xanh biếc.Ba quang mang có màu sắc khác nhau, trong nháy mắt hợp lại làm một.
Mặc dù ba người bọn họ cũng không tự phụ là cường giả, nhưng ở cùng với nhau trong bộ tộc mấy trăm năm nên hết sức quen thuộc với nhau. Nếu không, trong thời gian ngắn, bọn họ cũng không thể dung hợp với nhau được.
Hai luồng quang mang nhanh chóng va chạm với nhau.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, sau đó lại có vô số tiếng nổ phát ra. Như trong khoảng khắc song phương đã va chạm vô số lần phát ra những tiếng động đinh tai nhức óc.
Những tia sáng trong sân bắn ra khiến cho mọi người hoàn toàn bị chói mắt. Không một ai có thể nhìn thấy rõ kết quả của trận giao phong này.
Tuy nhiên, bất luận là ai cũng không nghĩ rằng Hạ Nhất Minh có thể thắng được bởi đối thủ của hắn quá mạnh.
Uy lực tương đương với sáu vị cao thủ hợp lại mạnh như thế nào cũng chỉ cần nghĩ một chút cũng đủ khiến người ta sợ hãi. Có điều, đối với việc Hạ Nhất Minh không sợ hãi oanh kích đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng mỗi người.
Đối mặt với sáu cao thủ cùng đẳng cấp hắn vẫn không hề lui lại mà lại dùng một cách mà người ta không thể tưởng tượng được, tiếp tục công kích. Hào khí cũng can đảm đó ngay cả Kim Chiến Dịch và Lệ Giang Phong cùng với mấy lão đại Tôn giả kia cũng phải cảm phục.
Trong lòng bọn họ đều xuất hiện một cảm giác không thể nói bằng lời. Nếu đổi lại là bản thân, chắc chắn họ không thể làm được điều đó.
Trong nháy mắt, sau khi các tia sáng biến mất, tất cả mọi người lại có thể nhìn rõ mọi thứ.
Nét mặt ai nấy đều phải biến sắc. Cho dù là Kim Chiến Dịch vẫn tin tương rHạ Nhất Minh cũng như đông đảo đám Tôn giả đều hít một hơi thật sâu.
Hạ Nhất Minh vẫn cầm Ngũ Hành Hoàn hoàn toàn đang tỏa ra quang mang ngũ sắc, ngạo nghễ đứng tại chỗ. Trước mặt hắn, vị trí nơi ba người Hùng Vô Cực và ba con thú đã biến thành một cái hố lớn. Khóe miệng của cả sáu đều đang rỉ máu.
Ba người, ba thánh thú....
Thực lực tương đương với sáu vị Tôn giả trong trường hợp lấy cứng chọi cứng lại bị thua. Mà đây không phải sử dụng chiến kỹ mà chỉ đơn thuần so đấu lực lượng với nhau.
Tất cả người đứng xem cuộc chiến đều vĩnh viễn không thể quên được cảnh tượng này. Kết quả của trận đấu là điều mà trước đó không một ai dám nghĩ tới.
Hạ Nhất Minh chỉ cần thực lực một người đã đánh bại ba người với ba thánh thú, thậm chí khiến cho họ bị trọng thương.
Trong giây lát, tất cả những người có mặt đều cảm thấy vô cùng áp lực.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào người thanh niên đang lạnh lùng đứng trước mặt. Tất cả đều đang tự hỏi xem không biết trong cơ thể người thanh niên đó ẩn chứa thực lực mạnh tới mức độ nào?

Chương 655: Linh Tượng thánh giả

Không có một tiếng động nào phát ra.
Ba người Hùng Vô Cực và ba con thánh thú từ từ đứng lên. Nết mặt bọn họ tái nhợt không còn một chút huyết sắc. Kể cả ba con thánh thú cũng vô cùng sợ hãi khi nhìn Hạ Nhất Minh.
Có thể chỉ một mình đánh thắng ba cặp người và thú có thực lực tương đương với sáu vị Tôn giả hoàn toàn không phải một Tôn giả bình thường.
Vào lúc này, bọn họ đang tự hỏi hắn có phải là một đại Tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên hay không nữa? Nếu không làm sao mà hắn có thực lực mạnh đến như vậy?
Ba con thánh thú vốn luôn coi thường Tôn giả của loài người có cùng đẳng cấp. Nhưng đến lúc này, ánh mắt chúng nhìn Hạ Nhất Minh không còn nét cao ngạo vốn có của thánh thú nữa.
Một đòn công kích của Hạ Nhất Minh đã đánh bay toàn bộ ngạo khí của chúng, để lại trong lòng ba con thánh thú một ấn tượng đáng sợ.
Nếu ngay từ đầu khi nhìn thấy bạch mã Lôi điện, Hồ Hùng và Hắc báo sợ hãi là do xuất phát từ bản năng thì đến giờ phút này, sự sợ hãi của chúng chính là sự sợ hãi đối với cường giả. Linh thú đều là những con vật thông minh. Khi đã biết đối thủ mạnh hơn mình, chúng đều cúi đầu, cung kính chịu thua.
Đó chính là điểm khác biệt giữa thánh thú và Tôn giả của con người.
Hạ Nhất Minh đảo mắt nhìn xung quanh. Tất cả những ai bắt gặp ánh mắt của hắn đều thấy lạnh hết cả người.
- Ai vừa hú lên? Bước ra đi. – Hạ Nhất Minh lạnh lùng nói.
Nếu như những lời đó của hắn mà phát ra trước một đòn công kích vừa rồi, chắc chắn sẽ bị tất cả mọi người cười nhạo. Nhưng vào lúc này, cho dù là ba cặp người và thú đang đứng trước mặt Hạ Nhất Minh, hay mấy người đang đứng lẫn trong đám cây cối đằng xa cũng đều im lặng. Cho dù người nào cũng không dám mở miệng, lảng tránh cơn tức giận của tên thanh niên trước mặt.
Một lúc sau, vẫn không có một tiếng động nào vang lên. Thậm chí là một tiếng thở mạnh cũng không hề có.
Trong mắt tất cả những người có mặt ở đây. Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn biến thành một người xa lạ. Vì thế mà đối mặt với cơn tức giận của hắn, không có người nào dễ dàng đứng ra.
Hạ Nhất Minh phát ra một tiếng cười dài, sát khí trên người hắn càng lúc càng đậm. Không gian xung quanh người hắn lúc này tràn ngập sát ý.
Nếu như chỉ đốn ngộ bình thường, cho dù buồn bã nhưng Hạ Nhất Minh cũng không nổi điên như vậy. Nhưng vào lúc này, hắn lại đang lĩnh ngộ ý niệm, ý nghĩa là hoàn toàn khác nhau.
Ý niệm là cái mà có thể không cần phải quang hóa thần binh vẫn có thể trở thành đại Tôn giả. Đang vào lúc quan trọng nhất lại bị người ta cắt đứt đúng là khó mà chịu được.
Hạ Nhất Minh cũng biết lĩnh n gộ ý niệm khó khăn đến mức độ nào. Ngay cả hắn cũng chẳng biết được sau này mình có cơ hội tốt đẹp đến vậy hay không nữa. Trong tu luyện phải tận dụng tất cả thời cơ nào có thể. Cứ nghĩ đến chuyện sau này không thể tiến vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên là hắn lại không kìm chế được cơn tức giận trong lòng.
Cơn giận hoàn toàn làm mờ lí trí của hắn, ngay cả máu trong cơ thể cũng có cảm giác sôi sục. Lúc này, hắn phải đem cơn giận đó phát tiết ra toàn bộ. Nhất định phải mượn cái kẻ đã cắt đứt quá trình giác ngộ của hắn phải chịu cơn giận đó.
- Các ngươi không nói cũng được. – Hạ Nhất Minh lạnh lùng, nói:
- Ta giết chết ba người này xem các ngươi còn định giấu nữa hay không.
Ánh sáng từ Ngũ Hành Hoàn lại bắt đầu khuếch tán ra xung quanh khiến cho bất cứ nơi đâu cũng có thể cảm nhận được một sự tử vong làm cho người ta sợ hãi.
Cảm nhận được sát ý của Hạ Nhất Minh, nét mặt mấy người Hùng Vô Cực càng trở nên khó coi. Mặc dù nhân số bên họ đông hơn, nhưng vào lúc này không hề tự tin có thể bảo vệ được bản thân. Một kích vừa rồi không chỉ phá tan sự can đảm của thánh thú mà cũng đập tan sự tự tin của bọn họ.
Hạ Nhất Minh giơ tay phải lên cao, quang mang vô tận liền phát ra, ngưng tụ lại thành năm đóa hoa có màu sắc khác nhau trên đỉnh đầu hắn. Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa lần đầu tiên xuất hiện trước mặt bộ tộc Đồ Đằng .
Một kích vừa rồi của Hạ Nhất Minh mới chỉ đem uy lực của Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa tương đương với năm vị Tôn giả mà phát ra. Cộng thêm với thực lực của bản thân hắn mới đánh cho ba người Hùng Vô Cực và ba con thánh thú bị thương.
Nhưng vào lúc này, do quá giận không còn nghĩ được gì nữa, hắn đã sử dụng toàn bộ năng lượng của Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa. Khí thế mà nó mang tới khiến cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực.
Đột nhiên, một tiếng thở dài từ trong rừng vang lên, một lão nhân râu tóc bạc trắng từ từ đi ra.
Khóe mặt của Hạ Nhất Minh hơi giật giật. Chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy được trong cái thân thể gầy yếu kia ẩn chứa một lực lượng rất lớn. Đây là một thứ lực lượng hoàn toàn vượt qua Tôn giả. Hạ Nhất Minh vẫn ở gần với Sở Hạo Châu nên cảm nhận rất rõ điều đó.Nét mặt hắn khẽ biến. Trước mặt lão nhân không biết đó, Hạ Nhất Minh cũng chẳng khác gì một vị tân Tôn giả.
- Hoành Sơn Hạ Nhất Minh Tôn giả! Lão phu là Gia Đại Nhĩ, thánh giả của Linh Tượng tộc.
Mặc dù vóc dáng của lão cũng không to lớn, nhưng chỉ mở miệng, lai khiến cho kẻ khác giật mình bởi thanh ấm của lão quá to, giống như một người bình thường đang gào thét. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sau giây phút bần thần, tất cả mọi người cũng biết không phải do lão cố ý mà đó chính là bẩm sinh như vậy.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn, trầm giọng nói:
- Vừa rồi người cắt đứt việc đốn ngộ của Hạ mỗ không phải các hạ như thế ngày đi ra đây làm gì?
Thanh âm của người đó rất to, nhưng đối với Hạ Nhất Minh cái thanh âm cắt đứt sự đốn ngộ vẫn in sâu trong đầu hắn nên hắn nhận ra ngay.
Gia Đại Nhĩ cười khổ một tiếng. Hắn chỉ tay, nói:
- Hạ Nhất Minh Tôn giả! Ngươi lấy tính mạng ba vị thánh giả của bộ tộc ra mà đe dọa như thế, buộc lòng lão phu phải xuất hiện.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh thoáng động, nói:
- Các hạ đi ra là muốn nói chuyện hay định tiếp nhận chuyện này?
Lời nói hắn vừa dứt, ngay cả Kim Chiến Dịch cũng cảm thấy lo lắng. Mặc dù lão nhân chưa ra tay, nhưng chỉ cần nhìn thái độ không thèm để ý tới Hạ Nhất Minh là biết tu vi của lão cao thâm khó lường. Hơn nữa, bên cạnh lão còn không có thánh thú mà thực lực đã mạnh đến mức độ có thể đánh ngang tay với Tôn giả Ngũ Khí Triều Nguyên một trận.
Nếu Hạ Nhất Minh không đuổi bạch mã và Bách Linh Bát đi thì cũng chẳng có gì phải ngại. Nhưng vào lúc này, hai người đó chỉ sợ đang ở cách đây ngoài ba trăm dặm làm sao có thể chiếu cố cho Hạ Nhất Minh.
Tuy nhiên, lão nhân đó cũng không hề tức giận chỉ lạnh nhạt nói:
- Hạ Nhất Minh Tôn giả. Người vừa rồi cắt đứt sự đốn ngộ của ngươi cũng không phải tộc nhân bộ tộc chúng ta.
Hạ Nhất Minh nghe thế giật mình. Ngũ hành chi hoa đang xoay tròn trên đầu hắn chợt dừng lại trong nháy mắt.Nếu lão nhân mở miệng nói ra những lời khiêu khích thì hắn cũng chẳng lấy làm lạ. Nhưng hắn lại không ngờ được lão lại trực tiếp phủ nhận việc này.
Hắn đưa mắt chăm chú nhìn vào nét mặt của lão nhân. Mà lão nhân của bộ tộc Linh Tượng cũng thản nhiên đối nhãn với hắn. Ánh mắt hoàn toàn tự tin.
Không hiểu tại sao, Hạ Nhất Minh lại cảm thấy tin lời nói của lão.
Đó hoàn toàn là một cảm giác thuần túy. Nếu là một người bình thường chắc chắn sẽ không tin tưởng vào cảm giác của bản thân.
Nhưng bât cứ ai đạt tới cấp bậc Tôn giả cũng hoàn toàn khác biệt. Bọn họ hoàn toàn tin vào cảm giác của mình. Trên đỉnh đầu hắn, mặc dù chưa thu ngũ hành chi hoa lại nhưng quang mang phát ra từ chúng đã giảm đi một chút. Sát khí trong không trung cũng giảm đi rất nhiều.
- Nếu không phải bộ tộc Đồ Đằng các ngươi thì đó là ai? – Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Gia Đại Nhĩ nghiêm nghị lắc đầu, nói:
- Người đó hoàn toàn xa lạ . Nếu lão phu không nhầm thì đó chắc chắn là một người bên ngoài như các ngươi, một kẻ tự mình tu luyện. – Lão dừng lại một chút rồi nói:
- Mặc dù người đó đứng ở bên này phát ra tiếng hét, nhưng dù sao thì hắn cũng là người ngoài không nên đổ lỗi lên đầu bộ tộc Đồ Đằng chúng ta.
Hạ Nhất Minh nhất thời nghẹn hòng. Ánh mắt hắn nhìn quanh một vòng rồi nói:
-Người đó lúc đấy đứng ở đâu? Tại sao các ngươi lại cho phép hắn tiến vào địa bàn của mình?
Gia Đại Nhĩ lắc đầu, nói:
- Ngay khi cảm giác của ngươi thoát ra khỏi sự đốn ngộ, người đó liền bỏ đi ngay. – Lão dừng một chút, cười nói:
- Đây là Sinh Tử Giới. Mấy trăm năm qua, cho dù là tộc nhân bộ tộc Đồ Đằng chúng ta cùng với người bên ngoài các ngươi đều có thể tự do tới đây. Đó cũng là quy định của hai bên, lão phu làm thế nào phá bỏ?
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút rồi quay đầu nhìn lại phía sau. Ngã Văn Bân vội vàng nói:
- hạ huynh đệ! Gia Đại Nhĩ thánh giả nói không sai. Bọn họ cũng không có quyền ngăn cản người tự mình tu luyện vào nơi đây!
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi. Đến lúc này, hắn mới biết mình đã nhầm.
Hiểu được điều đó, ngũ hành chi hoa trên đỉnh đầu liền chui vào trong Ngũ Hành Hoàn. Cổ tay hắn khẽ động một cái thanh tkpc liền biến mất không thấy tăm tích. Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn mấy người tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng một cái, cũng không xin lỗi, cứ vậy xoay người mà đi.
Giữa hắn và bọn họ đã có mối thù từ trước. Mặc dù, lần này do mình hiểu lầm mà ra tay, nhưng trong lòng hắn vẫn không cảm thấy mình có lỗi. Bởi hắn nghĩ nếu đổi lại tộc nhân Đồ Đằng có thực lực hơn xa bản thân thì chắc chắn họ sẽ còn làm quá hơn nữa.
Tuy nhiên, hắn vừa đi được vài bước, thanh âm sang sảng lại vang lên.
- Hạ Nhất Minh Tôn giả! Nếu người quấy rối các hạ không phải tộc nhân của chúng ta mà ngươi lại đả thương người thì phải làm như thế nào?
Hạ Nhất Minh đang bước đi, chợt dừng lại. Hắn xoay người nở một nụ cười.
Cơn tức giận trong lòng hắn vẫn còn chưa dứt. Nếu người đó thực sự muốn động thủ thì hắn quả là vui.
- Theo ý các hạ thì như thế nào? Các hạ định báo thù cho họ hay sao? – Hạ Nhất Minh cao giọng nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau