VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 626 - Chương 630

Chương 626: Bách Linh Bát thần bí

Trên không trung lúc này phất trần bạo phát quang mang chói lọi, Thần Toán Tử đã phát huy cực hạn uy năng của nó, từng đoàn ánh sáng từ trên cao đổ xuống như thác nước càng cường đại hơn.
Cảm nhận được uy lực này, Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến. Hắn tự nhận nếu là mình đổi chỗ cho Bách Linh Bát, khẳng định chỉ sử dụng Cửu Long Lô hoặc Ngũ hành luân hồi chi hoa mới có thể chống lại.
Nhưng lúc này Bách Linh Bát vẫn chậm rãi tiến về phía trước, trên đỉnh đầu gã chịu áp lực cực lớn giống như một người bắt đầu tu luyện võ đạo, đứng dưới thác nước giơ cao tấm thuẫn đoán nhận áp lực vậy.
Chỉ là tình huống này đòi hỏi Bách Linh Bát phải kiến trì gấp trăm lần kẻ tu luyện kia mà thôi.
- Ầm ầm ... ầm ầm.
Mỗi khi chân Bách Linh Bát chạm đất những tiếng nổ vang như vậy lại phát ra.
Cũng may nơi này mặt đất rắn chắc tới tình trạng khó tin, nếu không bị đè nén như vậy Bách Linh Bát sớm đã lún sâu vào lòng đất.
Nhưng cho dù là như vậy, từng đạo âm thanh như viễn cổ cự thú đang di chuyển vang lên khiến trong lòng mọi người không khỏi run sợ.
Có trời mới biết người này phải chịu áp lực thế nào nhưng thân thể hắn vẫn như sắt thép tạo thành, trước sau không chút nào biến dạng.
Đám Tôn giả lúc này sắc mặt đại biến, bọn họ cho tới giờ chưa từng gặp qua một vị Ngũ khí Tôn giả nào dưới công kích của phất trần mà lựa chọn đối đầu.
Nhưng cũng vì thế mà sự kiên cường của Bách Linh Bát đánh động cả nhân tâm.
- Hắn là ai vậy?
Một vị Tôn giả kinh hãi hỏi. Âm thanh của hắn run lên, bởi chứng kiến cảnh kia trái tim hắn không còn ổn định nữa.
Từ Tư Lệ thở một hơi thật dài như muốn đem toàn bộ trọc khí trong lồng ngực xuất ra.
Sau đó lão mới trầm giọng nói:
- Đây là Bách Linh Bát Tôn giả, người luôn theo bên cạnh Hạ Nhất Minh Tôn giả.
- Lại là Hạ Nhất Minh.
Vài âm thanh kinh hãi vang lên.
Sau khi chứng kiến tốc độ của Lôi điện, đám người này đối với Hạ Nhất Minh vô cùng tò mò, thậm chí là hâm mộ cùng đối kỵ. Bất quá khi nghe nói thân phận của Bách Linh Bát, bọn họ đối với Hạ Nhất Minh nhận thức khác hẳn. mấy bước, liên tục kéo giãn khoảng cách cùng Bách Linh Bát.
Nhưng Bách Linh Bát dường như không hề cảm nhận được điều này, vẫn tiếp tục đi về phía Thần Toán Tử.
Mặc cho áp lực trên đỉnh đầu mỗi lúc một cao, gã vẫn kiên trì không ngừng bước về phía người tạo ra áp lực đó. Hơn nữa tốc độ của gã càng lúc càng nhanh, ban đầu vốn khó khăn nhưng khi Thần Toán Tử lùi lại, mỗi bước chân này đều thực hiện dễ dàng hơn.
Lúc này bước chân của Bách Linh Bát nhanh như áp lực trên đầu hắn chỉ là không khí.
Sắc mặt Thần Toán Tử đã trở nên vô cùng ngưng trọng, trận chiến này lão không còn khống chế được nữa.
Tình huống này trong cả cuộc đời lão cũng chỉ gặp qua vài lần.
Lúc này lão nghĩ tới Thiên Trì Lão tổ tông, nghĩ tới vài nhân vật sánh vai cùng Lão tổ tông đứng trên đỉnh của thế giới.
Trong đầu Thần Toán Tử chợt xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ.
Có lẽ vị Bách Linh Bát này ngày sau cũng có thể sánh vai cùng những vị đó.
Đột nhiên cảm giác nguy cơ ập thẳng vào người lão.
Nhìn Bách Linh Bát bước đi, trong lòng Thần Toán Tử không khỏi khỗ nào
Mặc dù lão có thể bay lên không trung, nhưng đối phương sao không thể làm thế chứ?Phất trần của lão chuyên dùng để đối phó với cao thủ trên mặt đất, chỉ có thế uy lực của nó mới phát huy hoàn toàn, nếu nói về không chiến, hiệu quả của nó còn không bằng phi kiếm.
Nhưng nghĩ tới việc đối phương huy vũ cự thuẫn phảng phất như tiên tri, trong lòng Thần Toán Tử cảm thấy phẫn nộ.
Bất quá là một vị đỉnh cấp Ngũ khí Tôn giả, sau khi hoảng hốt tinh thần lão đã hồi phục hoàn toàn.
Ngón tay Thần Toán Tử điểm ra, trên thân thể lão lập tức bắn ra ba đạo quang mang, mà mơ hồ thân thể lão cũng được một đạo quang mang khác bao phủ.
Hạ Nhất Minh hít vào một ngụm lãnh khí, hắn rốt cuộc hiểu vì sao vị Thần Toán Tử này lại có được tiếng tăm như thế. Đó là tuyệt đối không phải là phóng đại.
Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên.
Tụ đỉnh tức là Tôn giả, mà quang hóa hai kiện thần binh tức là Ngũ khí triều nguyên.
Nhưng Ngũ khí triều nguyên cũng chia ra mạnh yếu. Mõi khi quang hóa thêm được một kiện thần binh uy lực nắm giữ lại tăng lên rất nhiều.
Nếu ngoài bổn mạng thần binh ra có thể quang hóa đủ năm kiện thần binh nữa, chẳng khác nào chạm tới đỉnh phong của Ngũ khí triều nguyên cảnh giới.
Tới cảnh giới này, chỉ cần bước thêm một bước nữa sẽ có thể đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực.
Nhưng muốn quang hóa năm kiện thần binh dễ dàng vậy sao?
Ngay cả shc cũng chỉ may mắn quang hóa hai kiện.
Nhưng giờ phút này thấy được trên thân thể Thần Toán Tử xuất ra sáu kiện thần binh, Hạ Nhất Minh mới biết thì ra còn có người đạt được cảnh giới này.
Trong nháy mắt, sơn cốc tràn ngập âm thanh bạo liệt cùng quang mang vô cùng chói mắt.
Hết thảy quang mang bao phủ hoàn toàn thân thể Bách Linh Bát.
Nhưng mặc cho việc bị hãm trong chùm quang mang này, Bách Linh Bát vẫn không chút hoảng hốt, trên người gã cũng bắt đầu lóe ra quang mang sáng rực.
Luồng ánh sáng này giống như mặt trời, chiếu thẳng vào tròng mắt những người đang quan sát.
Nhìn quang mang lóe lên từ khe hở giữa những kiện binh khí của Thần Toán Tử, mọi người không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, kinh hãi không nói thành lời.Lúc này cự thuẫn trong tay Bách Linh Bát đã biến mất, nhưng chân chính lúc này gã mới không còn bất cứ sơ hở nào nữa.
Bởi vì trên thân thể gã đã được bao phủ một tầng bảo giáp.
Bảo giáp này nhìn qua rất giống Ngũ hành bảo giáp trên người Hạ Nhất Minh nhưng chỉ có Hạ Nhất Minh mới biết, bản chất hai kiện bảo giáp này hoàn toàn bất đồng.
Bảo giáp trên người Hạ Nhất Minh là do chân khí ngưng tụ mà thành, uy lực của nó liên quan trực tiếp tới thực lực của Hạ Nhất Minh.
Nhưng bảo giáp trên thân thể Bách Linh Bát khác biệt, Hạ Nhất Minh có thể khẳng định bảo giáp này cũng giống như quần áo trên thân thể gã, nó do chính thân thể gã biến thành. Chỉ bất quá thân thể Bách Linh Bát có thể tùy ý thay đổi, khi thì mềm mại như nước, lúc lại rắn tựa kim cương.
Mà giờ phút này, không nghi ngờ bảo giáp trên thân thể Bách Linh Bát đích thực rắn tựa kim cương.
Những luồng sáng giữa không trung chợt bắn thẳng về phía Bách Linh Bát, âm thanh đinh đang vang lên dồn dập.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến tất cả trợn mắt cứng lưỡi.
Giờ phút này sau khi hứng chịu không biết bao công kích, thân thể Bách Linh Bát vẫn từng bước tiến về phía Thần Toán Tử.
Vô tận quang mang do một vị đỉnh cấp Ngũ khí tôn giả tạo ra không ngờ chẳng tạo ra bất cứ thương tổn gì cho gã.
Không chỉ đám Tôn giả trên vách núi trong lòng nguội lạnh mà ngay Thần Toán Tử lúc này cũng có cảm giác gặp quỷ sống.
Thần Toán Tử với uy lực thần binh lợi khí của mình vô cùng tin tưởng. Mỗi kiện binh khí của lão đều là cao giai thần binh lợi khí, mặc dù không phải thần khí mô phỏng nhưng năm kiện thần binh này khi liên thủ, uy lực không chút nào thua kém một kiện thần khí mô phỏng.
Nhưng năm kiện thần binh lợi khí như vậy liên công không những không phá hủy bảo giáp của đối phương mà ngay cả một chút trầy xước cũng không có.
Đây là bảo giáp gì? Hay là một kiện thần binh lợi khí gì đây?
Người này tu luyện thế nào, không ngờ thân thể so với Thánh thú còn cường đại hơn.
Tóm lại chiến thuật phòng ngự như vậy cho dù là Thần Toán Tử cũng lần đầu gặp phải.
Hơn nữa càng khiến Thần Toán Tử cảm thấy luống cuống tay chân là lão hoàn toàn không thể tránh thoát được.
Đột nhiên trong dầu Thần Toán Tử xuất hiện ý nghĩ kinh khủng.
Chẳng lẽ vị Bách Linh Bát này thực lực còn mạnh mẽ hơn cả Tông chủ đại nhân ?
Từng luồng sáng vẫn thi nhau đổ xuống, năm kiện thần binh lợi khí không ngừng công kích. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bách Linh Bát đột nhiên dừng lại, gã duỗi một tay về phía trước.
Thời gian lúc này như ngừng lại, ánh mắt mọi người đều tập trung vào cánh tay phải của Bách Linh Bát.
Trên cánh tay này của gã không ngờ nắm giữ một thanh trường kiếm đang phát ra ánh sáng kì dị.
Bách Linh Bát thân thể bao bọc bằng bảo giáp, cánh tay gắt gao nắm chặt trường kiếm, bất luận quang mang trên thân kiếm mãnh liệt ra sao đều bị cánh tay của gã nắm chặt, thậm chí một chút dao động cũng không xuất hiện.
Thần Toán Tử vẻ mặt tái nhợt không chút huyết sắc. Ánh mắt lão kinh hãi tột cùng nhìn về phía Bách Linh Bát như đang nhìn một vị quỷ thần, ngoài hoảng sợ ra cũng chỉ còn hoảng sợ.
Trên vách núi, đám Tôn giả như ngừng thở, trên thân thể bọn họ bất tri bất giác mồ hôi lạnh thấm đẫm y phục.

Chương 627: Ta muốn bảo trư

Quang mang đầy trời lập tức tiêu tán, ngay cả quang mang bao quanh thân thể Thần Toán Tử cũng theo đó mất sạch.
Ngay khi Bách Linh Bát bắt lấy kiện thần binh lợi khí kia, Thần Toán Tử đã nhanh chóng thu hồi tất cả số thần binh lợi khí lại. Nếu ngay cả thần binh lợi khí của mình cũng bị đối phương bắt được, trận đấu này còn phải hỏi kết quả sao?
Cho dù là người mù cũng biết, nam tử một chút khí tức sinh mệnh cũng không có kia đã dành thắng lợi trong trận chiến này.
Trận chiến này không có thần binh bay đầy trời, quang mang đối chọi chan chát như khi Ngũ khí Tôn giả đối chiến nhưng nó tạo thành ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng những vị Tôn giả tại đây.
Hai vị Ngũ khí Tôn giả không ngờ không lựa chọn phương thức không chiến mà lựa chọn sử dụng lực lượng đối chọi.
Phương thức chieesnd dấu nguyên thủy này vốn không nên xuất hiện khi cao thủ cảnh giới Ngũ khí triều nguyên giao đấu, nhưng quả thật nó khiến nhiệt huyết người xem sôi trào. T
Khi Bách Linh Bát một mực chiến tới giữa rợp trời công kích của Thần Toán Tử, ý chí kiên định, quyết tâm không thành công cũng thành nhân của gã thật sự làm rúng động tâm linh mỗi người. Từ tận đáy lòng ánh mắt bọn họ nhìn vị Ngũ khí Tôn giả này tràn đầy kính ý.
Nhưng điều chính thức khiến bọn họ tâm phục khẩu phục không phải khi Bách Linh Bát đưa tay ra bắt lấy thần binh lợi khí của đối phương, mà là tâm niệm không tranh cường của gã.
Thần Toán Tử lẳng lặng nhìn đối phương, lão trầm giọng nói:
- Bách huynh Thần toán thuật hơn xa lão phu. Ta nhận thu.
Khi lão nói những lời này, dường như bên trong ẩn chứa vô hạn thê lương, cùng cảm giác tâm chí nguội lạnh.
Hạ Nhất Minh lúc này đang chậm rãi thu hồi Ngũ hành bảo giáp đang bao phủ ba người.
Đột nhiên khi hắn nghe được những lời của Thần Toán Tử, trong lòng cảm thấy không ổn. Vị trí của Thần Toán Tử tại Thiên Trì vô cùng đặc biệt. Nếu vì thất bại mà không gượng dậy được chỉ sợ đối với Hoành Sơn nhất mạch của hắn cũng không phải điều tốt. Bất quá ngay lúc này bất luận hắn nói gì cũng không thể khiến lão nhân kia vơi bớt mất mát.
Đám Tôn giả đang quan sát trận chiến trên vách núi lúc này cũng lập tức trượt xuống sơn cố.
Từ vách núi cao trượt xuống cũng không có bất cứ uy hiếp nào đối với bọn họ, nếu không phải thế nơi này sao có thể coi là nơi tập luyện chiến kỹ cùng trao đổi võ học chứ?
Sau khi bọn họ trượt xuống cũng nghe được những lời kia của Thần Toán Tử, sắc mặt đám người khẽ biến. Ánh mắt bọn họ nhìn Bách Linh Bát cùng Hạ Nhất Minh không khỏi xuất hiện một tia địch ý.
Nhưng Bách Linh Bát dường như không cảm nhận được, hắn đưa binh khí trong tay ra, trầm giọng nói:
- Ta muốn bảo trư...
Kể cả Thần Toán Tử, Hạ Nhất Minh cũng như tất cả đám người còn lại không khỏi ngây người ngạc nhiên. Bách Linh Bát trong đầu không ngờ lại nghĩ tới bảo trư. Mà bảo trư lúc này trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi lầm bầm vài câu, cũng không biết nó cao hứng hay thế nào mà không có chút phản ứng lại.
Thần Toán Tử lúc này khẽ liếc mắt nhìn bảo trư, sau đó lại nhìn Bách Linh Bát, trong mắt lão lúc này vẻ mờ mịt đau thương đột nhiên mất sạch.
Thần Toán Tử ngẩng đầu, trên mặt chợt xuất hiện một màn ánh sáng kỳ dị, lão cất tiếng cười to, nói:
- Ta hiểu rồi, hiểu rồi...
Hạ Nhất Minh nhìn Thần Toán Tử đang phát cuồng, trong lòng không biết nói ra sao. Xem ra vị lão nhân gia không để ý tới hình tượng mà cười to như vậy khẳng định đã lĩnh ngộ ra điều gì.
Tu vi của lão tới cấp bậc này, muốn tiến thêm một bước khó khăn tuyệt đối không thể tưởng tượng được. Hơn nữa không phải chỉ bằng vào tu luyện mà có thể tấn giai. Nếu không gặp được cơ duyên nào đó, cho dù cố gắng gấp trăm lần cũng không nhất định sẽ thành công.
Bởi vậy khi Thần Toán Tử biểu hiện thất thố như vậy, đám Thiên Trì Tôn giả liếc mắc nhìn nhau, địch ý trong mắt sớm đã không cánh mà bay, ngược lại tràn đầy hưng phấn.
Đương nhiên lúc này ánh mắt bọn họ nhìn Hạ Nhất Minh càng thêm phần thiện ý, thậm chí là cảm kích vô cùng. Hạ Nhất Minh hiểu rõ biến hóa trong những ánh mắt kia, nhất thời trong lòng không khỏi cười khổ. Những người này thật sự là thay đổi chóng mặt.
Thần Toán Tử cười to hồi lâu, rốt cuộc vung tay áo lên, gương mặt đỏ bừng, cao giọng nói:
- Bách huynh. Bảo trư cũng không phải linh thú do lão phu nuoi dưỡng. Nó vốn tự do tự tại, nếu nguyện ý đi theo ai lão phu cũng không định ngăn cản,.
Bách Linh Bát chuyển qua nhìn bảo trư trong lòng Hạ Nhất Minh, chợt thấy tiểu gia hỏa này gật đầu liên tục như đồng tình. Hạ Nhất Minh trong lòng giận dữ, thế mới biết từ đầu tới cuối chuyện này hoàn toàn do nó đứng sau âm mưu.
Bất quá xem tình hình này khẳng định Thần Toán Tử đã đáp ứng cho tiểu tử kia thứ gì tốt nên nó mới làm ra chuyện bán bạn cầu vinh như vậy.
Chỉ là khiến Hạ Nhất Minh nghĩ không ra, vị Thần Toán Tử này tại sao biết bảo trư có năng lực thông báo cho bọn họ biết mà tới cứu chứ? Cũng như tại sao biết Bách Linh Bát có khả năng trong sương mù tìm tới nơi bảo trư đang ở?Bách Linh Bát vung tay lên thanh trường kiếm nhất thời bay lên không trung sau đó trực tiếp tiến vào cơ thể Thần Toán Tử.
Mà vị Thần Toán Tử đại nhân lúc này đã khôi phục vẻ tươi cười như cũ, lão chắp tay nói:
- Bách huynh. Người cảm tháy cảnh sắc Thiên Trì Sơn thế nào?
Bách Linh Bát buồn bực nói:
- Tốt.
Thần Toán Tử vẻ mặt tươi cười chân thành nói:
- Nghe nói Bách huynh một mình tu luyện. Nếu cảm thấy hoàn cảnh Thiên Trì cũng được, chi bằng gia nhập bổn môn?
Lão dừng lại một chút nhưng không để cho Bách Linh Bát có cơ hội mở lời đã nói thẳng:
- Chỉ cần Bách huynh gia nhập bổn môn, lão phu nguyện ý từ bỏ chức vụ Thủ tịch trưởng lão đợi Bách huynh tiến vào.
Lời này vừa nói ra, đám Tôn giả sắc mặt đại biến. Bọn họ đều biết địa vị Thủ tịch trưởng lão trong môn phái quan trọng cỡ nào. Có thể nói ngoại trừ Tông chủ ra, quyền lực nắm giữ dưới một người mà trên vạn người.
Dưới tình huống như ở Thiên Trì hiện tại, Tông chủ căn bản không xuất hiện, là Thủ tịch trưởng lão quyền hành có thể nói là tối thượng. Bất luận là ai cũng không thể chống lại được.
Bất quá Bách Linh Bát gương mặt vẫn như trước không hề thay đổi mặc dù điều Thần Toán Tử vừa nói ra đủ để lay động bất cứ vị Tôn giả nào.
Hạ Nhất Minh vội vàng ho nhẹ một tiếng, nói:
- Thần Toán Tử đại nhân. Thật sự xin lỗi, ngài chậm một bước rồi.
Thần Toán Tử giật mình, hỏi:
- Hạ tiểu đệ. Ta chậm gì?
Hạ Nhất Minh chỉ vào Bách Linh Bát nói:
- Bách huynh sớm đã là Tôn giả trưởng lão của Hoành Sơn nhất mạch rồi. Bất luận thế nào cũng không thể đảm nhiệm chứ Thủ tịch trưởng lão. Xin ngài thứ lỗi. Nguồn truyện: Truyện FULL- Hoành Sơn ...
Thần Toán Tử trầm ngâm một chút, đột nhiên cười nói:
- Thiên Trì, Hoành Sơn chẳng phải một nhà sao? Sao còn phân biệt rõ ràng như vậy?
Lão chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh nói:
- Hạ tiểu đệ. Ngươi còn nhớ những lời trên núi lão phu từng nói chứ?
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến. Khi trên núi Thần Toán Tử từng nói qua, nếu chính mình có thể tiếp tục tấn giai, ngày sau ngọn chủ phong kia sẽ do mình làm chủ. Những lời nói này hết sức quan trọng, quả thực như là sắp sẵn chức vị Tông chủ vậy.
Mặc dù Hạ Nhất Minh đối với chuyện này vô cùng hoài nghi nhưng không hề phủ nhận hắn quả thực động tâm.
Nếu có thể nắm giữ một môn phái như Thiên Trì nhất mạch, đối với bất luận kẻ nào cũng là hấp lực khó cưỡng lại. Có lẽ Bách Linh Bát không thèm quan tâm nhưng Hạ Nhất Minh tuyệt đối không vậy.
Bách Linh Bát đột nhiên xoay người, động tác của gã lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Bách Linh Bát đi tới bên người Hạ Nhất Minh, hai tay đưa ra đón lấy bảo trư, thất thải quang mang xuất hiện quanh thân thể, cứ như thế gã mặc nguyên bảo giáp bay lên không trung.
Từ đầu tới cuối Bách Linh Bát không mở miệng nói cùng ai, bất quá sau khi chứng kiến biểu hiện của gã, giờ phút này căn bản không có bất kỳ ai ở đây muốn ra tay ngăn cản hay tra hỏi cả.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt xấu hổ, cuống quít chắp tay, nói:
- Các vị. Bách huynh xuất thân nơi hoang dã, không hiểu nhân tình thế thái. Xin các vị thứ lỗi.
Đám người Thần Toán Tử đồng loạt lắc đầu. Trong lòng bọn họ cười khổ, cũng không nhịn được mà hâm mộ tên tiểu tử trước mặt. Hắn chẳng những có một đầu Thánh thú huyết mạch Thần thú lại còn được một nhân vật cường đại đi theo. Thực lực này, đưa mắt cả Thiên Trì nhất mạch chỉ sợ cũng là độc nhất vô nhị.
Nếu như không phải trong môn phái còn có một vị Lão tổ tông chí cao vô thượng tọa trấn, chẳng phải những người này sau khi thấy Hạ Nhất Minh không ngẩng đầu lên được sao?
Hạ Nhất Minh sau khi xin lỗi vài câu, thành khẩn nói:
- Bách huynh hẳn đã về biệt viện. Tiểu đệ cũng nên trở lại xem một chút, nếu không sợ hắn gặp phải tai họa gì. Cáo từ.
Hắn nhảy lên Lôi điện, mỉm cười nhìn mọi người, tiếp đó Lôi điện lập tức hóa thành một luồng sáng bắn thằng lên vách núi, cứ thế rời đi.
Nhìn bạch mã càng lúc càng leo cao, mọi người trong lòng không khỏi ngổn ngang cảm xúc. Nghĩ không ra ba năm trước đây Hạ Nhất Minh còn chưa là Tôn giả lúc này địa vị lại quan trọng tới vậy. Tới tận lúc này, cho dù là ai cũng có thể xác định tiền đồ của hắn sau này là không thể hạn lượng.
Thần Toán Tử thở dài một tiếng, nói:
- Từ lão đệ. Ngươi đem trận chiến hôm nay truyền ra, để cho tất cả các đệ tử bổn môn đều biết tới tên Bách Tôn giả.
Từ Tư Lệ sắc mặt khẽ biến, lập tức nói:
- Sư huynh. Chuyện này tuyệt đối không được.
Mấy vị Tôn giả còn lại cũng đồng thời mở miệng khuyên can. Nếu để mọi người biết ngay cả Thần Toán Tử đại nhân cũng thua e rằng danh vọng của Thiên Trì sẽ chịu đả kích thật lớn.
Thần Toán Tử khẽ lắc đầu, nói:
- Các ngươi không cần khuyên. Cứ làm theo lời ta nói. Hơn nữa nhớ phân phó xuống, thấy Bách Tôn giả như thấy Thủ tịch trưởng lão mà hành xử.
Mọi người nhất thời ngẩn ra, sau đó mơ hồ nhìn nhau như đoán được điều gì.

Chương 628: Người hầu

Khi Lôi điện cùng Hạ Nhất Minh vừa về tới biệt viện thì cơ hồ cùng lúc Bách Linh Bát ôm bảo trư từ trên không đáp xuống.
Hạ Nhất Minh biết đây là do Bách Linh Bát cố ý chờ mình, nếu không bay trên không trung, tốc độ của gã còn nhanh hơn Lôi điện một bậc.
Từ tay Bách Linh Bát tiếp lấy Bảo trư, Hạ Nhất Minh hung hăng ký đầu của nó hồi lâu, rốt cuộc mới nói:
- Tiểu tử kia, từ nay về sau ngươi có thể quang minh chính đại theo chúng ta mà không cần phải lo lắng gì nữa.
Bảo trư ra sức tránh khỏi nắm tay của hắn, thoáng cái nó đx nhảy lên người Bách Linh Bát, thân thể run lên, bộ lông lộn xộn chốc lát đã khôi phục bình thường.
Hạ Nhất Minh hai mắt cơ hồ phát sáng, lớn tiếng khen ngợi vài câu, nhưng Bảo trư không thèm quan tâm, cao ngạo quay đầu làm ra bộ dạng khiến người ta ôm bụng mà cười.
Nhẹ vỗ vai Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh nói:
- Bách huynh. Biểu hiện của ngươi hôm nay quá lợi hại. Ngay cả Thần Toán Tử cũng phải chịu thua.
Bách Linh Bát khẽ gật đầu, nói:
- Là do hắn khiếp sợ trong lòng. Nếu toàn lực ứng phó, chưa chắc ta đã có thể dễ dàng chiến thắng.
Hạ Nhất Minh ngơ ngác nói:
- Sao ngươi biết trong lòng hắn sợ?
- Hắn nói am hiểu nhất là Thần Toán thuật, nhưng năng lực tính toán của ta cao hơn rất nhiều, khi phát hiện được điều này hắn rất sợ hãi.
Hạ Nhất Minh hai hàng chân mày giãn ra, hắn nghĩ tới câu nói của Thần Toán Tử khi nhận thua.
Bất quá khi dó Hạ Nhất Minh còn tưởng Thần Toán Tử ngượng quá bào chữa, thật không nghĩ ra năng lực tính toán của Bách Linh Bát lại vượt qua Thần Toán Tử vang danh thiên hạ như vậy.
Do dự giây lát, Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi:
- Bách huynh. Ngươi cũng am hiểu Thần toán chi đạo?
- Các ngươi nói Thần toán gì đó ta cũng không hiểu. Nhưng tính toán điểm rơi của binh khí hắn còn xa không bằng ta.
Bách Linh Bát bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Ngươi tự tin vậy sao?
- Đương nhiên.
Bách Linh Bát không chút nào khiêm nhường, nói:
- Ta ngay cả quỹ tích vận hành của tinh cầu cũng có thể tính toán được, một thanh phi kiếm hiển nhiên không đáng nhắc tới.
Hạ Nhất Minh giật mình, câu nói này quá thần kỳ khiến hắn không hiểu chút nào.
Sau một lát, hắn tươi cười, trịnh trọng nói:
- Bách huynh. Đa tạ.
Bách Linh Bát đôi mắt sáng lên một chút, gã cũng không nói thêm, ôm Bảo trư xoay người rời đi. Lôi điện cũng hí vang một tiếng trở về phòng mình.
Quả thật hôm nay nơi Lôi điện ở là căn phòng dành cho người chứ không phải chuồng ngựa.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, trong đầu Hạ Nhất Minh nhất thời hiện ra khuôn mặt Vu Kinh Lôi, hơn nữa trên khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.
Quả nhiên chỉ vài giây sau, Vu Kinh Lôi đã hấp tấp đi tới nơi này.
Lão tại biệt viện vẫn lo lắng đề phòng, tới tận khi thấy Bách Linh Bát bay về mới cố lấy dũng khí chạy tới, chuyện đầu tiên chính là lão cẩn thận quan sát ánh mắt Hạ Nhất Minh.
Khiến lão vui mừng là lúc này Hạ Nhất Minh có vẻ bình tĩnh, dường như đã giải quyết ổn thỏa chuyện kia mà không lưu lại hậu quả gì.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nhìn lão, nói:
- Vu sư huynh. Ngươi yên tâm.
Vu Kinh Lôi giật mình nhìn Hạ Nhất Minh đang tươi cười, tâm trạng cũng thả lỏng xuống.
Hạ Nhất Minh đi tới bên người lão, dùng âm thanh vô cùng nhỏ, nói:
- Hoành Sơn nhất mạch khẳng định sẽ dương danh Tây Bắc, thậm chí vươn thẳng tới trời. Đây là nỗi lòng của ngươi cũng là tâm nguyên của gia gia, càng là mong muốn của ta.
Gật đầu một cái, Hạ Nhất Minh rời khỏi đại sảnh, trở về phòng mình.
Trong đại sảnh lúc này, thân thể Vu Kinh Lôi đang run lên, lão ngẩng đầu, đôi mắt có chút ươn ướt.Giờ phút này trong lòng lão thầm gọi tên tất cả tiền bối của Hoành Sơn nhât mạch.
Hoành Sơn nhất mạch cũng có ngày hôm nay.
Buổi chiều, Chu Bát Thất đi tới biệt viện, đi theo lão là bảy gã đệ tử được chọn lựa đưa tới nơi này.
Trong bảy tên đệ tử đó có hai nữ đệ tử của Hoành Sơn. Các nàng dung nhan xinh xắn, mặc dù không thể nói là tuyệt sắc nhưng cũng có thể nói trăm người chọn một.
Những người này tuổi tác cũng tương đương với Hạ Nhất Minh, bất quá tu vi võ đạo quả thực một trời một vực.
Bất quá thất tầng nội kình đối với những người trẻ tuổi này đã là rất giỏi rồi.
Trong bảy người này, cao nhất cũng có người đạt tới tu vi bát tầng. Nói chung tại Thiên Trì bọn họ cũng được coi là đối tượng bồi dưỡng, ngày sau muốn tu luyện tới thập tầng đỉnh phong cũng không khó khăn gì.
Nhưng những người như vậy lại bị Chu Bát Thất đưa vào biệt viện, điều này khiến Hạ Nhất Minh vô cùng ngạc nhiên, cũng cảm thấy nghi hoặc.
Vu Kinh Lôi nhìn Chu Bát Thất, lão cũng đoán ra trong đó có huyền cơ. Không khỏi nhăn mặt nhăn mày, kéo Chu Bát Thất ra một chỗ nhẹ giọng nói:
- Lão Chu. Ngươi làm gì thế? Những tiểu tử này hầu hạ người được người sao?
Chu Bát Thất ung dung cười, ánh mắt lẫm liệt nhìn đám người trẻ tuổi, cao giọng nói:
- Vu huynh yên tâm. Bọn họ nếu đã tới nơi này thì chính là nô bộc của Hạ Tôn giả, đánh mắng, sống chết đều do Hạ Tôn giả quyết định. Nếu những người này dám lười biếng, ... trực tiếp bị đánh chết, bổn môn sẽ vì Hạ Tôn giả giải quyết.
Bảy tên đệ tử lập tức đồng loạt cưới người, nói:
- Vâng.
Xem động tác của bọn họ cùng thái độ chân thành, hiển nhiên khiến người khác có cảm giác tín nhiệm.
Vu Kinh Lôi hai mắt mở lớn, vẻ mặt ra chiều không hiểu, lão chỉ cảm thấy Chu Bát Thất lúc này dường như có chút xa lạ.
Chu Bát Thất than nhẹ một tiếng, âm thanh như tiếng muỗi kêu, nói:
- Vu huynh. Chẳng lẽ chuyện sáng nay ngươi không biết sao?
Vu Kinh Lôi rùng mình, nghĩ tới đám người Hạ Nhất Minh vì Bảo trư ra mặt, trong lòng mơ hồ có chút rõ ràng, bất quá vẫn trầm giọng hỏi:
- Rốt cuộc có đại sự gì phát sinh?
- Nghe nói Hoành Sơn Tôn giả Bách Linh Bát của các ngươi khiêu chiến Thần Toán Tử đại nhân, cuối cùng giành thắng lợi.
Chu Bát Thất cười khổ nói.
Vu Kinh Lôi thân thể run lên, ánh mắt lão lộ ra vẻ kinh hãi tới cực điểm.Thần Toán Tử là ai đương nhiên Vu Kinh Lôi biết. Bởi thế khi biết được hành động vĩ đại của Bách Linh Bát, trong lòng lão chấn động không chút nào thua kém đám người trên Thiên Trì Sơn.
Chu Bát Thất khẽ thở dài, nói:
- Thần Toán Tử đại nhân phân phó, Hạ Tôn giả tuyển hạ nhân cứ theo tiêu chuẩn Thủ tịch trưởng lão mà an bài. Bởi thế mấy vị trưởng lão mới có thể đem đám nhân tài hậu bối tuyển chọn ra.
Vu Kinh Lôi chậm rãi gật đầu. Lão rốt cuộc hiểu nguyên nhân của việc này. Bất quá hiểu là một chuyện, có bình tĩnh tiếp nhận không lại là chuyện khác. Nguồn: http://truyenfull.vn
- Bách huynh. Ngươi xem những người này thế nào?
Âm thanh Hạ Nhất Minh vang lên nhất thời hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Không biết từ lúc nào Bách Linh Bát đã xuất hiện trong đại sảnh, trước ngực gã lúc này là Bảo trư đang ngáy khò khò vui vẻ. Hai chân trước của nó còn vững vàng bám trên ngực gã, cả thân thể rung động như tùy thời có thể ngã xuống, nhưng hết lần này tới lần khác vững như núi khiến người ta có cảm giác quái dị.
Khi Bách Linh Bát xuất hiện tại đại sảnh, vô luận là Vu Kinh Lôi, Chu Bát Thất hay bảy tên đệ tử lão dẫn theo đều vô thức đứng thẳng người, ánh mắt nhìn gã càng thêm phần tôn kính.
Nếu như hôm qua thấy Bách Linh Bát khẳng định đám người này không kính sợ như lúc này. Nhưng khi bọn họ biết được chiến tích của Bách Linh Bát, nếu còn ai có dũng khí dùng ánh mắt bình thường mà nhìn người này khẳng định hắn là người ngu ngốc.
Bách Linh Bát ánh mắt không chút cảm tình lướt qua bảy người kia, bình tĩnh nói:
- Không tồi.
Bảy tên đệ tử trẻ tuổi cả nam và nữ nhất thời vô cùng hưng phấn. Có thể được nhân vật như Bách Linh Bát đánh giá như vậy đã đủ để bọn họ coi là một chuyện đáng tự hào.
Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ, hắn biết tiêu chuẩn đánh giá của Bách Linh Bát chính là đánh giá nhân loại nói chung.
Đừng nói tước mặt là đám nhân tài hậu bối được chọn ra, cho dù là bất cứ tu luyện giả nào, Bách Linh Bát đều có đánh giá như vậy.
Bởi vì tu luyện giả thể chất khẳng định tốt hơn người thường rất nhiều, hơn nữa có thể tu luyện tới thất tầng nội kình khẳng định cũng có chút thành tựu.
Chu Bát Thất cung tay nói:
- Hạ Tôn giả. Bách Tôn giả. Gia sư mời hai vị tới có chút chuyện về Sinh Tử giới cần bàn bạc.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, không chút do dự nói:
- Cũng được.
Ánh mắt liếc nhìn bảy người mới tới, Hạ Nhất Minh nói:
- Các ngươi ai có kỹ thuật nấu ăn tốt nhất?
Bảy người kia không dám chậm trễ, một nam một nữ bước ra, nói:
- Tiền bối có gì phân phó?
Hạ Nhất Minh hé miệng thổi nhẹ một tiếng, Lôi điện chậm rãi từ căn phòng của nó đi ra.
- Các ngươi đi làm chút thức ăn. Tốt nhất là dùng thịt, không dùng cỏ khô. Cố gắng chiếu tốt Lôi điện sẽ không thiếu phần tốt cho các ngươi.
Hạ Nhất Minh lạnh lùng phân phó.
Hai người kia trong lòng mừng rõ, vội vàng khom người vâng mệnh.
Hạ Nhất Minh chính là Tôn giả đại nhân, nếu hắn đã nói có chỗ tốt, tự nhiên là không thể giống người thường.
Huống hồ có cơ hội cùng Thánh thú ở chung, đối với bọn họ là một vinh quang hiếm có. Ít nhất những người khác ánh mặt nhìn bọn họ cũng thêm vài phần hâm mộ.
Hạ Nhất Minh vung tay lên, nói:
- Các ngươi tự lựa chọn cho mình một phòng, đáng làm gì thì làm. Làm xong thì tu luyện nhiều một chút. Nơi này mặc dù ẩm ướt nhưng thiên địa chân khí nồng đậm hơn xa bên ngoài. Các ngươi mặc dù không thể hấp thu thiên địa chân khí nhưng khi trùng kích cực hạn bích chướng sẽ có chỗ tốt.
Đám đệ tử ánh mắt xuất hiện vẻ cảm kích, tất cả cùng lên tiếng xác nhận, trong lòng có chút kích động.
Trước Hạ Nhất Minh chưa từng có người quan tâm tới việc tu luyện của họ như thế nào. Đặc biệt đối với Tôn giả mà nói, đám tiểu bối tu vi võ đạo ra sao không chút liên quan tới bọn họ.
Chu Bát Thất trong lòng thầm than một tiếng. Hạ Nhất Minh quả nhiên so với trước đây lão luyện hởn rất nhiều. Chỉ nói mấy câu đã thu phục nhân tâm, điều này khi lão lần đầu tiên gặp, hắn còn xa mới làm được.
Đương nhiên cũng bởi thân phận và địa vị của hai bên chênh lệch quá lớn. Nếu không Hạ Nhất Minh có nói êm tai gấp ngàn lần cũng đừng mong có hiệu quả như vậy.

Chương 629

Hạ Nhất Minh để lại hai tên gia hỏa Bảo trư cùng Lôi điện ở lại biệt viện. Lúc này biệt viện đã có thêm bảy người, hai tên kia cũng không quá tĩnh mịch.
Hắn cùng Bách Linh Bát theo Chu Bát Thất rời khỏi biệt viện. Về phần Vu Kinh Lôi, lão tìm đủ mọi lý do đi theo nhằm nâng cao mối quan hệ cùng Bách Linh Bát. Bất quá mặc lão nghĩ nát óc nhưng đành bi ai phát hiện, bất luận lão làm thế nào cũng không thể đả động gã Ngũ khí Tôn giả như đầu gỗ kia.
Vu Kinh Lôi thở dài một hơi, xem ra việc này chỉ có thể tính trên người Hạ Nhất Minh. Nếu có thể để Hạ Nhất Minh vĩnh viễn trở thành người của Hoành Sơn nhất mạch như vậy Bách Linh Bát cũng vĩnh viễn là chỗ dựa lớn nhất của Hoành Sơn nhất mạch.
Rời khỏi biệt viện được hơn mười trượng, Chu Bát Thất đột nhiên dừng bước, thấp giọng nói:
- Hạ Tôn giả, Bách Tôn giả, gia sư phân phó tại hạ hỏi một câu. Không biets hai vị cảm thấy biệt viện này có được không?
Hạ Nhất Minh trong lòng nghi hoặc, nói:
- Cũng được. Chúng ta vốn không kén chọn.
Chu Bát Thất trên mặt nhất thời lộ ra vẻ xấu hổ, lão cẩn trọng nói:
- Hạ Tôn giả xin chớ trách. Lúc đầu gia sư an bài cũng không biết ngài có Bạch mã Thánh thú, hơn nữa cũng không biết Bách Tôn giả lại là một vị Ngũ khí Tôn giả. Bởi vậy mới theo quy định chọn một biệt viện ở dưới thấp này.
Lão ngừng một chút liếc trộm sắc mạt Hạ Nhất Minh, nhưng cũng không thấy hắn có vẻ tức giận nên yên tâm nói tiếp:
- Khi nãy gia sư đã hạ lệnh sửa sang lại tòa trang viên trên núi cạnh nơi Thần Toán Tử đại nhân ở. Ngài xem lúc nào thuận tiện thì chuyển tới đó?
Hạ Nhất Minh lúc này mới rõ ý tứ của lão. Nghĩ không ra Ngã Văn Bân lại đặc biệt vì chuyện này mà cho Chu Bát Thất tới đây dò hỏi.
Cũng bởi vì Chu Bát Thất có quan hệ rất tốt với Vu Kinh Lôi nên lão mới có thể đảm đương nhiệm vụ truyền tin. Nếu thay đổi là một người khác, e rằng còn không dám đứng trước mặt mình nói tới chuyện này.
Lắc đầu, Hạ Nhất Minh nói:
- Chu huynh. Ngươi quen ta cũng đã lâu rồi. Chẳng lẽ nghĩ ta vì chuyện này mà lưu tâm sao?
Chu Bát Thất sắc mặt đại biến, vội vàng nói:
- Đâu có. Đâu có. Hạ Tôn giả nói đùa rồi.
Lão mặc dù liên tục phủ nhân nhưng trong lòng thầm nghĩ, mỗi người đều có lúc thay đổi, ngươi trước đây đương nhiên không phải người như vậy, nhưng sau khi tấn giai Tôn giả cho dù ta lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử cũng phải đề phòng một chút.
Hạ Nhất Minh vung tay lên, nói:
- Việc này chỉ nói tới đây thôi, sau này không cần nhắc lại. Ta ở nơi này cũng cảm thấy tốt, không cần thay đổi.
Chu Bát Thất do dự một chút, nói:
- Cũng tốt. Tại hạ sẽ phân phó bọn họ quét dọn trang viên kia thật sạch sẽ, ngài muốn ở đâu cũng được.
Hạ Nhất Minh hai mắt khẽ đảo, cũng không có hứng thú nói chuyện nữa.
Lúc này gặp lại, Chu Bát Thất trở nên cẩn trọng, trăm phương ngàn kế lấy lòng mình, có thể thấy thân phận thay đổi quả nhiên mang tới hiệu quả tức thì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh tiến về phía trước không hề dây dưa vấn đề nhỏ này nữa, Chu Bát Thất thở dài một hơi. Bất quá nếu có thể giải quyết khúc mắc kia thì một căn biệt viện nữa cũng không tính là gì. Sau khi chứng kiến sự cường đại của Bách Linh Bát Tôn giả, các Tôn giả khác trên vụ đỉnh có lẽ sẽ thông cảm.
Khi rời khỏi khu vực vụ tầng, đám người Hạ Nhất Minh nhanh chóng tiến về nơi lưng chừng núi.
Đối với nơi này, Hạ Nhất Minh cũng không lạ lẫm. Ở nơi này có một căn phòng cực lớn, bên trong có thể chứa cả ngàn người. Bình thường căn phòng này là nơi các vị Trưởng lão của Thiên Trì giảng dạy, các đệ tử phân mạch khác cũng có thể tới đây nghe, có thể coi đây là nơi quan trọng để truyền thụ kỹ pháp võ đạo.
Bất quá lúc này nơi đây hiển nhiên đã bị các vị Tân Tôn giả chiếm giữ, bọn họ túm năm tụm ba như đang thảo luận điều gì.
Nhìn thấy đám người Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát tiến vào, đang ở trung tâm trao đổi với vài vị Tôn giả khác, Ngã Văn Bân lập tức đứng lên.
Bên người Ngã Văn Bân, Vũ Mạc Phi cùng Hoa Thụy Kim vô cùng thắc mắc nhìn lại, không rõ vì sao lão đột nhiên như trúng gió vậy.
Bọn họ hiển nhien có thể thấy Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát, nhưng trong đầu bọn họ không tưởng tượng ra hai người này tại sao được Ngã Văn Bân đối đãi như thế.
Nhưng khiến bọn họ trợn mắt, cứng lưỡi chính là, Ngã Văn Bân khi thấy hai người này lập tức cười lớn, cứ như thế phóng ra cửa nghênh đón, hơn nữa thái độ vô cùng cung kính.- Bách Tôn giả, Hạ Tôn giả. Hoan nghênh hai vị quang lâm.
Hạ Nhất Minh mau chóng bước nhanh tới trước mặt Ngã Văn Bân, hoàn lễ thật sâu, nói:
- Ngã huynh. Ngươi khách khí rồi.
Kỳ thực Hạ Nhất Minh cũng biết vì sao Ngã Văn Bân lại hành động như vậy, đó thuần túy là nhằm vào Bách Linh Bát. Chẳng qua, nếu nhìn vào Bách Linh Bát cạy răng không nói một lời thì tiếp xúc với nm hắn thật dễ dang hơn rất nhiều.
Nhìn vẻ mặt lạnh lẽo dường như không nghe thấy gì của Bách Linh Bát, Ngã Văn Bân trong đầu thầm nghĩ. Mấy vị huynh đệ kia nói không sai. Người này đích thực không hiểu nhân tình thế thái, may mà còn có Hạ Nhất Minh, nếu không lúc này bản thân mình không biết làm sao mới phải.
Hành động của Ngã Văn Bân nhất thời hấp dẫn sự chú ý của mọi người trong phòng.
Một số lão bất tử kín đáo liếc trộm Ngã Văn Bân như âm thầm tính toán nguyên do. Nhưng mặc cho bọn họ tính thế nào cũng không hiểu vì sao Ngã Văn Bân đối với Bách Linh Bát biểu hiện nhiệt tình như thế.
Sau khi tiến vào gian phòng, Ngã Văn Bân nhìn ra phía sau gật đầu, một hán tử chừng bốn mươi tuổi nhanh chóng bước tới, hướng Bách Linh Bát hành lễ thật sâu nói:
- Tại hạ Dư Tuệ Lượng bái kiến Bách Tôn giả.
Sau đó hắn ôm quyền, nói:
- Hạ Tôn giả.
Hạ Nhất Minh mỉm cười hoàn lễ, hắn hoàn toàn cảm nhận được chỗ tốt khi sau lưng có một chỗ dựa thật lớn.
Xem ra hôm nay những người này đều phải nhìn sắc mặt hắn mà nói chuyện.
Trong lòng Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm nhận, cáo mượn oai hùm dường như cũng không tồi.
Bách Linh Bát nhìn Dư Tuệ Lương không nói một lời, mà Dư Tuệ Lương lại càng không dám oán hận trong lòng. Hắn có thể ở nơi này bái kiến, để lại trong lòng người kia một chút ấn tượng đã là thành công rồi.
Những người trong phòng lại càng ngơ ngác nhìn về phía Bách Linh Bát.
Hoa Thụy Kim cười hắc hắc, nói:
- Ngã huynh. Vị này là cao nhân phương nào. Chẳng biết có thể giới thiệu một chút hay không?Ngã Văn Bân cười cười, kỳ thực lão cũng biết, nếu tất cả đệ tử chủ phong đã biết kết quả trận chiến kia, việc này cũng không thể giấu giếm lâu được nữa. Che che đậy đậy không bằng thoải mái nói ra.
Dù sao đây cũng là do chính miệng Thần Toán Tử đại nhân phân phó. Mặc dù Ngã Văn Bân không hiểu ý tứ trong đó nhưng lão cũng tuyệt đối tin tưởng Thủ tịch trưởng lão.
- Hoa huynh. Vị này là Tôn giả trưởng lảo của Hoành Sơn nhất mạch, một phân mạch của Thiên Trì chúng ta, Bách Linh Bát Tôn giả. Hắn cùng với Hạ Tôn giả vốn là hảo hữu, cho dù trên vụ đỉnh cũng ở cùng biệt viện.
Ngã Văn Bân cao giọng nói.
Đám người tới từ Đại Thân đương nhiên biết chuyện này, nhưng đám Tôn giả tới từ Nam Cương cùng vị Tôn giả độc tu Nghiêm Lôi Minh của Tây Bắc là lần đầu nghe thấy.
Bọn họ đều biết mỗi vị Tôn giả đều là người tâm cao khí ngạo, hiếm có ai quan hệ thân mật cùng người khác, càng đừng nói tới việc ở chung.
Trừ trường hợp như Song Ma huynh đệ, nếu ai có được giao tình tốt như vậy, quả thực rất đáng hâm mộ.
Ngã Văn Bân dừng lại một chút, lúc này trên mặt tương cười, nói tiếp:
- Các vị có lẽ cũng không biết, sáng sớm nay Thần Toán Tử đại nhân của bổn môn cùng Bách Tôn giả gặp mặt. Hơn nữa còn tại nội cốc bàn luận một phen.
Cả gian phòng nhất thời vang lên tiếng hô hấp dồn dập, cho dù với định lực của các Tôn giả nghe tin này cũng không nhịn được biến sắc.
Cái tên Thần Toán Tử tuyệt đối đại danh đỉnh đỉnh, bất luận là ai cũng đều nghe tới. Hơn nữa các vị trưởng bối trong nhà cũng ít nhiều đề cập qua, ngàn vạn lần không thể trêu chọc người này.
Nếu không cẩn thận chạm tới, rất có khả năng ngươi sẽ đạp vào cái bẫy tỉ mỉ do lão tạo ra, đến khi chết miệng vẫn đang khen ngợi lão.
Thần Toán Tử trong trái tim trong con mắt mỗi người là nhân vật đáng sợ như ma quỷ.
Nhưng người trước mặt mi mắt chưa từng chớp là Bách Linh Bát kia, không ngời lại có thể cùng nhân vật như vậy luận bàn vũ kỹ, thật sự là không tin được.
Hoa Thụy Kim sắc mặt khẽ biến một chút rốt cuộc cũng khôi phục bình thường, cười nói:
- Thì ra là người có thể cùng Thần Toán Tử đại nhân luận bàn.
Lão dừng một chút, chân thành nói:
- Có thể được Thần Toán Tử chỉ điểm, thật sự bại mà vẫn vinh.
Mọi người đều gật đầu. Bọn họ cảm giác được, chỉ cần có tư cách cùng Thần Toán Tử giao thủ, cho dù là thất bịa cũng là chuyện đáng tự hào.
Vũ Mạc Phi cười ha hả, nói:
- Các vị có điều không biết. Kỳ thực Bách Tôn giả chính là một vì Ngũ Khí triều nguyên Tôn giả. Hắn hoàn toàn có tư cách cùng Thần Toán Tử đại nhân luận bàn vũ kỹ.
Đám người Nam Cương lúc này mới bừng tỉnh, bọn họ trong lòng thầm kêu xấu hổ. Nghĩ không ra ánh mắt mình kém cỏi như vậy.
Bất quá trên người Bách Linh Bát không có chút khí tức cường giả, bọn họ làm sao có thể nhận ra yếu mạnh đây.
Nhưng vẻ tươi cười trên mặt Ngã Văn Bân lúc này có chút miễn cưỡng. Trong lòng lão thầm hận, Hoa Thụy Kim thật sự là miệng quạ đen, ngươi không nói có ai bảo ngươi câm không?
Chẳng là nếu đã rơi vào tình huống này, cho dù lão muốn giấu giếm cũng tuyệt đối không thể.
Cười khổ một tiếng, Ngã Văn Bân nói:
- Hoa huynh. Lời ngươi vừa nói sai rồi. Bách Tôn giả cùng Thần Toán Tử đại nhân đánh một trận, là Bách Tôn giả đại nhân chiến thắng.
Trong nháy mắt, cả căn phòng biến thành một mảnh yên lặng không một tiếng động. Trừ Hạ Nhất Minh, cho dù là người sớm biết nội tình là Dư Tuệ Lượng cùng Vu Kinh Lôi ánh mắt nhìn Bách Linh Bát cũng mang theo vài phần rung động, dường như nam tử như bức tượng này là đại ác ma tới từ tận cùng của thế giới.

Chương 630

Không khí yên lặng một hồi lâu, rốt cuộc Hạ Nhất Minh cũng phải ho nhẹ một tiếng, nhìn Ngã Văn Bân nói:
- Ngả huynh cho mời chúng ta tới đây không biết có gì chỉ bảo?
Đến lúc này mọi người mới như trong mộng tỉnh lại. Bọn họ mặc dù vẻ khiếp sợ vẫn còn trong mắt nhưng trên mặt vẫn làm ra vẻ vô cùng tự nhiên.
Là những lão bất tử sống cả trăm tuổi, kinh nghiệm của bọn họ hơn xa người thường có thể tưởng tượng ra. Nếu không phải tin tức này thật sự rung động, cơ hồ kéo một vị thần trong tim họ xuống ngang hang, bọn họ tuyệt đối không lộ ra vẻ mặt này.
Ngã Văn Bân cười ha hả, nói:
- Hạ Tôn giả. Sao dám nói chỉ giáo. Chỉ là mọi người gặp mặt ước định thời gian chuẩn bị tiến về Sinh tử giới mà thôi.
Hạ Nhất Minh hai hàng chân mày giãn ra, nói:
- Không biết ý định của Ngã huynh là khi nào xuất phát?
Ngã Văn Bân cười khổ một tiếng, nói:
- Mọi người còn đang bàn bạc, chưa có quyết định cụ thể.
Hạ Nhất Minh lấy làm thắc mắc, hỏi:
- Chuyện nhỏ ấy cũng phải bàn bạc sao?
Ngã Văn Bân khẽ lắc đầu, nói:
- Dựa theo quy định trước đây. Chúng ta vốn phải xuất phát trước khi Sinh tử giới mở ra một tháng. Hôm nay cũng gần tới thời điểm xuất phát, nhưng…
Lão do dự một chút, nói:
- Lúc này không biết vì sao người của Bắc Cương Băng nguyên còn chưa có mặt tại đây. Bởi vậy mọi người đang bàn bạc xem có chờ bọn họ không?
Hạ Nhất Minh trái tim khẽ đập nhanh hơn, nói:
- Có phải là Bắc Cương Thất Thải Băng Cung?
- Không sai. Cho dù là Thất Thải Băng Cung không có vị Tân Tôn giả nào, nhưng chỉ cần trong phạm vi Bắc Cương có người tấn giai Tôn giả trên cơ bản đều sẽ tới Băng Cung nhờ họ dẫn đường.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, Ngã Văn Bân nói những lời này đơn giản nhưng hắn cũng hiểu Thất Thải Băng Cung tại Bắc Cương nắm giữ bao nhiêu uy vọng cùng quyền lực.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, cũng không nói gì nữa.
Tôn giả cảnh giới lẽ nào dễ đạt tới như vậy? Nếu không hành trình tới Quỷ Khốc Lĩnh, tám chín phần mười không thể thành công tấn giai.
Kim Chiến Dịch đứng lên nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi nghĩ chúng ta có nên chờ người của Bắc Cương tới không?
Hạ Nhất Minh không chút do dự, nói:
- Đương nhiên phải đợi.
Hắn nói những lời này quả thực bộc phát, căn bản chưa từng suy nghĩ qua vấn đề này. Thẳng tới khi hắn nói xong mới biết bản than trúng kế của Kim Chiến Dịch, bởi vì hắn đà đàng hoàng bộc lộ thái độ của mình.
Kim Chiến Dịch cười lớn một tiếng, nói:
- Các vị xem. Ngay cả Hạ huynh đệ cũng muốn chờ đợi bằng hữu Bắc Cương tới. Mọi người còn dị nghị ?
Trong phòng có vài khuôn mặt biến sắc, dường như bọn họ muốn phản bác lại. Bất quá khi bọn họ nhìn Hạ Nhất Minh, lại chuyển tiếp ánh mắt ra sau lưng hắn thấy được vẻ mặt lạnh lung của Bách Linh Bát, những lời muốn nói ra đã nuốt ngược trong bụng.
Nếu giờ phút này có người đứng lên phản đối, khẳng định tám chín phần sẽ có người hùa theo, nhưng vấn đề có ai dám đứng lên hay không lại là chuyện khác.
Cho dù Hác Huyết đã kết oán cùng Hạ Nhất Minh cũng không dám.
Kỳ thực nếu là Bách Linh Bát ngày hôm qua, những người không biết gã căn bản là không để ý tới.Nhưng hôm nay khi mọi người biết thực lực của gã, đối mặt với vị cao thủ vẻ mặt lạnh lung này tốt nhất là tránh đi. Thậm chí mọi người còn âm thầm tính toán, hắn trầm tư như vậy chẳng lẽ có gì bí mật? Hay là ám chỉ hắn dùng thực lực cường đại như vậy ủng hộ Hạ Nhất Minh? Bất quá càng tính toán, trong lòng càng thêm sợ hãi, rốt cuộc không ai mở miệng phản đối ý kiến của Hạ Nhất Minh.
Ngã Văn Bân thấy thế lập tức bước lên trước, tranh thủ cơ hội nói:
- Các vị. Lúc này mặt trời sắp lặn, chúng ta có chời hay không cũng nên quyết định thôi.
Lão khẽ vung tay, nói:
- Lão phu đồng ý với ý kiến của Hạ Tôn giả. Sau mười ngày nữa, nếu người Bắc Cương còn chưa tới đây, chúng ta sẽ đi trước tới Sinh tử giới. Nếu ai không đồng ý, xin giơ tay.
Lúc này đám người không đồng ý trong lòng mắng to. Ngươi cái lão gian xảo kia, vừa rồi mới cười nói cái gì là không cần trợ giúp, lúc này đã quay ngoắt ra ủng hộ, thật không ra bộ dáng gì.
Bất quá mặc dù trong lòng mắng chửi nhưng không ai chủ động giơ tay.
Đối với bọn họ mà nói, chờ thêm vài ngày cũng không vấn đề gì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ngã Văn Bân cười nói:
- Tốt. Nếu tất cả cùng tán thành đề nghị này, chúng ta cứ quyết định thế. Chờ mười ngày nữa, nếu không có người từ Bắc Cương tới, chúng ta sẽ xuất phát.
Kim Chiến Dịch cùng đám người có giao hảo với Bắc Cương đều gật đầu mỉm cười xác nhận.
Lệ Giang Phong chậm rãi đứng lên, âm thanh sang sảng vang khắp căn phòng:
- Ngả huynh. Chúng ta không ngại chờ thêm vài ngày, bất quá lão phu sợ Đồ Đằng nhất tộc sẽ chiếm vị trí tốt nhất, đến lúc đó chúng ta lại khiêu khích, tranh chấp thành ra không đẹp.
Ngã Văn Bân khoát tay nói:
- Điểm này Lệ huynh yên tâm. Lão tổ tông của bổn môn năm ngoái đã có ước định cùng Đồ Đằng Thánh chủ đại nhân, mặc kệ nhân số nhiều ít, mỗi bên chiếm một nửa.
Lệ Giang Phong vẻ mặt lúc này mới tự nhiên lại, nói:
- Nếu Đế Thích Thiên đại nhân tự mình sắp đạt, vãn bối tự nhiên không có thắc mắc gì.
Ánh mắt mọi người không hẹ mà cùng trở nên nghiêm nghị hẳn. Dường như ba từ "Đế Thích Thiên" này gây cho họ áp lực cực lớn nhưng cũng khiến họ vô cùng hưng phấn.
Nếu đã giải quyết việc này, vẻ mặt mọi người cũng bình thường trở lại, tùy ý chuyện trò.Cùng nhiều vị Tôn giả như vậy ở cùng một chỗ, đây tuyệt đối là cơ hội hiếm có. Nếu vấn đề đưa ra được giải đáp, đối với vũ kỹ mỗi người chỗ tốt thật không ít.
Bất quá ánh mắt mọi người lúc này đều hướng về phía Hạ Nhất Minh.
Hắn đương nhiên hiểu rõ, những người này chính thức không phải nhìn mình mà là vẻ mặt lạnh lung kia. Trong ánh mắt mọi người chỉ có Bách Linh Bát mới có tư cách bắt đầu.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh cảm thấy, đôi lúc danh tiếng chưa hẳn có lợi.
Lúc này Kim Chiến Dịch đã đi tới bên cạnh Hạ Nhất Minh. Khoảng thời gian đồng hành trước đây, Kim Chiến Dịch cũng từng nhiều lần so chiêu cùng Bách Linh Bát, bất quá Bách Linh Bát chưa từng để ý tới gã.
Ngày hôm qua có lẽ Kim Chiến Dịch vẫn cho rằng, dù là một vị Ngũ khí Tôn giả. Bách Linh Bát cũng không nên cao ngạo lạnh lung như vậy. Ít nhất với cao thủ đồng giai shc thái độ cũng phải khác.
Nhưng hôm nay sau khi biết Bách Linh Bát chiến thắng ttt, Kim Chiến Dịch đã không bao giờ có suy nghĩ đó nữa.
Đối với một vị Tân Tôn giả như gã, Bách Linh Bát chỉ gật đầu thôi cũng đã là rất nể mặt rồi.
Nhẹ nhàng kéo tay Hạ Nhất Minh, Kim Chiến Dịch thấp giọng nói:
- Ngươi thấy bọn họ giao thủ không?
Hạ Nhất Minh sửng sốt giây lát, lúc này mới phản ứng lại. Hắn dở khóc dở cười, hai vị Ngũ khí Tôn giả luận bàn không giao thủ thì làm gì?
- Sao không? Ta tận mắt thấy bọn họ giao thủ.
Hạ Nhất Minh tức giận nói.
Kim Chiến Dịch cười hắc hắc, nói:
- Huynh đệ. Ngươi nhìn thấy gì?
Trong ánh mắt gã lộ rõ vẻ cuồng nhiệt cùng tiếc nuối.
Mặc dù tạm thời Kim Chiến Dịch tuyệt đối không phải là đối thủ của cường giả cấp bậc này nhưng nghĩ tới trận đấu như vậy trong lòng gã không khỏi mong chờ.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt lập tức ngưng trọng hẳn, nói:
- Cực mạnh. Bọn họ cực mạnh. Chúng ta vẫn cần phải cố gắng nhiều.
Kim Chiến Dịch suy nghĩ một chút rốt cuộc cũng gật đầu.
Hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong ánh mắt đối phương quyết tâm thiêu đốt cùng tin tưởng ngút trời.
Bọn họ tin tưởng, sẽ có một ngày bọn họ sẽ đạt tới cảnh giới đó. Hơn nữa còn khiến tất cả các Tôn giả khác phải ngước nhìn.
Nhìn nhau cười, thần thái trong đối mắt cả hai chậm rãi thu liễm, nhưng hạt giống đã nảy mầm trong lòng họ, chỉ chờ ngày phát triển.
Hạ Nhất Minh đột nhiên muốn làm một việc, nói:
- Kim huynh. Về sau ngươi ở Thiên Trì đi.
Kim Chiến Dịch giật mình ngơ ngác nói:
- Ta lúc này không phải ở Thiên Trì sao?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc, nói:
- Ta nói là ở Thiên Trì tức là trở thành Khách Khanh Tôn giả của Thiên Trì chúng ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau