VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 621 - Chương 625

Chương 621: Bảo trư cầu viện

Từ trước tới giờ trước mặt Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh chưa từng giấu giếm điều gì.
Trước mặt Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh cất lại từng kiện vật phẩm, ánh mắt Bách Linh Bát thậm chí còn không từng liếc qua.
- Bách huynh. Ngươi tìm ta có chuyện gì?
Hạ Nhất Minh cười hỏi.
Người này mặc dù luôn đi theo bên cạnh hắn nhưng số lần chủ động tìm tới chỉ tính trên đầu ngón tay. Nếu không phải đại sự gì phát sinh, gã tuyệt đối không làm phiền.
Bách Linh Bát có chút đờ đẫn nói:
- Bảo trư mất tích rồi.
Hạ Nhất Minh giật mình, kinh ngạc hỏi:
- Ngươi nói gì? Bảo trư mất tích sao?
- Đúng.
- Từ khi nào không thấy nó?
Hạ Nhất Minh khi nói những lời này trong lòng quả thật có chút lo lắng.
- Từ tối qua tới giờ nó rời đi chưa trở lại.
Hạ Nhất Minh nhìn bên ngoài, lúc này mặt trời đã ló ở phía đằng Đông.
Cười khổ một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Bách huynh. Mới có một đêm thôi mà. Ngươi lo nghĩ quá.
Âm thanh Bách Linh Bát vẫn đều đều nhưng không trầm ổn như trước:
- Bảo trư có lẽ cần chúng ta trợ giúp.
- Làm sao ngươi biết?
Bách Linh Bát đưa tay ra, trên cổ tay gã mơ hồ động đậy.
- Đây là gì vậ?
- Đây là tín hiệu cầu cứu của bảo trư.
Bách Linh Bát chăm chú nói.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt mờ mịt, sau hồi lâu mới nói:
- Truy tung khí?
- Không sai. Trước khi rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh, ta đặt trên người bảo trư một cái Truy tung khí. Hơn nữa còn dặn nó khi cón guy hiểm có thể qua đó báo hiệu
Hạ Nhất Minh ngây người, nếu đây là tín hiệu do bảo trư cố ý phát ra, chẳng phải nó quát thông minh sao?
Bất quá nghĩ tới biểu hiện của tiểu gia hỏa kia, Hạ Nhất Minh khẳng định nó cố tình tạo ra tín hiệu này.
Do dự một chút hắn nói:
- Bách huynh. Ngưoi có biết đây là nơi nào không?
- Biết.
- Như vậy ngươi cũng biết bảo trư vốn là sủng vật yêu thích nhất của Thiên Trì Lão tổ tông?
- Biết.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Như vậy ngươi cho rằng trên ngọn núi này còn ai có khả năng bắt cóc bảo trư đây? Hơn nữa còn để nó tự do phát tín hiệu cầu cứu.
Bách Linh Bát lập tức trả lời:
- Khả năng lớn nhất là Thiên Trì lão tổ tông. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Ngươi nói chúng ta ở nơi này cùng Thiên Trì Lão tổ tông còn có đông đảo đám Tôn giả kia, có cơ hội thắng không?
- Không có.
Âm thanh Bách Linh Bát vẫn lạnh như băng không chút chần chừ.
Hạ Nhất Minh thở ra một hơi thật dài, nói:
- Vậy ngươi tính nên làm gì bây giờ?
Bách Linh Bát bình thản nói:
- Đây là vấn đề của ngươi.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút, đột ngột hỏi:
- Trước kia ngương dường như không quan tâm tới bảo trư mà?
Bách Linh Bát vẫn giống như tảng đá, đôi mắt đột nhiên phát sáng sau đó chậm rãi trở lại bình thường.
- Ta không quan tâm tới bảo trư. Chỉ là đem chuyện nó cầu cứu thông báo cho ngươi.
Hạ Nhất Minh hung hăng nhìn gã, bất quá đối với người này hắn cũng không có biện pháp chỉ trích nào.Trên thực tế, Hạ Nhất Minh sớm đã cảm nhận từ khi rời khỏi động phủ kia Bách Linh Bát thay đổi rất nhiều. Sự thay đổi này cứ chậm rãi tích lũy lại.
Có lẽ cùng nhân loại tiếp xúc trong thời gian dài đã khiến người này có biến hóa thần kỳ.
Ít nhất Hạ Nhất Minh có thể xác định, khi vừa rời động phủ, Bách Linh Bát khẳng định sẽ không vì chuyện bảo trư cầu cứu mà đi tìm hắn thông báo.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh nói:
- Ngươi không thể động thủ với sinh vật có trí tuệ phải không?
Hắn nói, miệng mỉm cười tiến ra ngoài phòng.
Đột nhiên thanh âm trầm ổn của Bách Linh Bát vang lên:
- Ta chỉ nói không thể giết hại sinh vật có trí tuệ chứ không nói không thể giao thủ.
Hạ Nhất Minh vừa bước tới gần cánh cửa, một chân cứ thế ngoắc chặt vào bên cửa, bộ dáng thiếu chút nữa ngã ngữa.
Hắn ổn định tinh thần, xoay người lẳng lặng nhìn Bách Linh Bát.
Giờ phút này suy nghĩ duy nhất trong đầu hắn chính là, người này có phải Bách Linh Bát không?
Bách Linh Bát cùng Hạ Nhất Minh đối mặt, đôi mắt cứ như bảo thạch của gã vẫn lặng lẽ như không thuộc về phạm trù nhân loại.
Nhưng không hiểu sao lúc này Hạ Nhất Minh mỉm cười, hắn cười rất vui vẻ.
Mặc dù người này vẻ mặt vẫn như trước đây không chút nào khác biệt, nhưng Hạ Nhất Minh cảm nhận rõ ràng, so sánh với trước đây gã hoàn toàn khác.
- Lôi điện.
Hạ Nhất Minh đột nhiên quát lớn. Bạch mã Lôi điện như một tia chớp xuất hiện bên người hắn, sau đó ngửa cổ hí dài một tiếng.
Hạ Nhất Minh vỗ nhẹ lên đầu nó, bắt đầu chém gió:
- Bảo trư bị người bắt đi, cũng không biết có bị rút gân lột da hay không? Chúng ta đi cứu nó chứ?
Ánh mắt Lôi điện nhất thời tràn ngập phẫn nộ, khí thế trên người nó trở nên vô cùng nguy hiểm.
Một tiếng hí dường như trả lời cho câu hỏi của Hạ Nhất Minh, khiến hắn gật đầu liên tục.
Bảo trư chính là bằng hữu đầu tiên kết giao cùng Lôi điện, nếu không có bảo trư, Hạ Nhất Minh cũng không có khả năng tạo quan hệ như vậy.
Hạ Nhất Minh vỗ tay, nói:
- Bách huynh. Dẫn đường.
Bách Linh Bát đột nhiên nói:
- Ngươi thật sự quyết định?
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, nói:
- Đừng khẩn trương. Bảo trư có thể phát ra tín hiệu cầu cứu là do bị ép buộc thôi.
Nụ cười mang vài phần giảo hoạt cùng tự tin nói tiếp:
- Chỉ cần biểu hiện của chúng ta khiến bọn hắn động tâm như vậy sẽ không việc gì.Bách Linh Bát dường như gật đầu, lập tức xoay người xuất phát.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện, chính là Vu Kinh Lôi sau khi nghe Hạ Nhất Minh gọi Lôi điện mà tới.
- Hạ Tôn giả. Xảy ra chuyện gì sao?
Vu Kinh Lôi kinh nghiệm có thừa, lập tức khẳng định có chuyện xảy ra.
Hạ Nhất Minh nhìn lão tươi cười, nói:
- Vu sư huynh. Chúng ta đi đón một vị bằng hữu trở về.
- Bằng hữu nào?
Vu Kinh Lôi ngơ ngác hỏi.
Ở nơi này ngay cả Kim Chiến Dịch cũng không thể tới, lẽ nào còn có người dễ dàng đặt chân vào.
Hạ Nhất Minh cười nói:
- Chúng ta đi đón bảo trư về.
- Bảo trư?
Vu Kinh Lôi sửng sốt hồi lâu, lúc này mới nhớ ra theo bọ họ tới đây còn có linh thú bảo trư được cả Thiên Trì yêu mến.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, gương mặt tươi cười nhìn lão nói:
- Vu sư huynh. Ngươi ở nơi này chờ, chúng ta rất nhanh sẽ trở lại.
Bách Linh Bát đi trước, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện theo sát phía sau. Hai người một ngựa cứ thế rời đi khỏi biệt viện lưu lại Vưu Kinh Lôi đang ngây ngốc.
Nhưng hồi lâu sau, lão thành tinh Vưu Kinh Lôi vẻ mặt đã trở nên vô cùng khó coi.
Lão rốt cuộc nghĩ ra nguyên do nhưng lại không dám khẳng định.
Chỉ là khi lão đoán được nguyên do, cả người nhất thời lạnh tới thấu xương, thậm chí cả thân thể run lên bần bật.
Lão đột nhiên cảm nhận được, Hạ Nhất Minh hôm nay đã trở nên vô cùng xa lạ.
Bất quá nghĩ tới cảnh bọn họ thong dong xuất phát như vậy, Vưu Kinh Lôi trong lòng không nhịn được muốn lớn tiếng hô vang, tốt.
Đây là tự tin cường đại cỡ nào? Tới khi nào Hoành Sơn nhất mạch bọ họ cũng nắm giữ sự tự tin như thế?
Sauk hi rời khỏi biệt viện, hai người một thú cứ thế đi trong sương mù.
Trong phạm vi sương mù bao phủ này mặc dù có vô số người như đa phần đều tu luyện trong biệt viện, có ai vô duyên vô cớ ra ngoài chứ.
Bởi thế, đám người Hạ Nhất Minh dọc theo đường đi dĩ nhiên như tiến vào Quỷ vực, một bóng người cũng không từng gặp.
Mặc dù ẩn trong sương mù là những biệt viện nhưng những cánh cửa lớn đều gắt gao đóng chặt. Từ nơi này quan sát sẽ không cảm nhận được bất cứ khí tức sinh mạng nào.
Đương nhiên Hạ Nhất Minh biết, chỉ cần tùy tiện tiến vào một trong số đó, chờ đợi hắn chính là những công kích trí mạng.
Bởi vì có tư cách tiến vào nơi này bất luận là ai cũng không thể coi thường.
Nhìn địa thế ngày càng cao, Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi cười khổ.
Hắn đương nhiên hiểu rõ quy cũ nơi này. Mặc dù tất cả Thiên Trì Tôn giả đều có tư cách ở nơi này nhưng cũng có quy định bất thành văn chính là, nơi càng cao càng chứng minh thân phận tôn quý.
Trong thế giới võ đạo , để nhận biết địa vị tôn quý có một biện pháp rất đơn giản, chính là thực lực. Người có thực lực thế nào thì quyết định địa vị trong môn phái của hắn thế ấy.
Có lẽ dưới cấp bậc Tôn giả có vài trường hợp đặc biệt nhưng sau khi tu luyện tới Tôn giả cảnh giới đây chính là tiêu chuẩn duy nhất.
Bất quá càng lên cao bước chân Hạ Nhất Minh càng thêm vững chắc, trống ngực hắn càng thêm vững vàng.
Khi rời khỏi biệt viện, trong lòng hắn có lẽ còn hi vọng vào may mắn, nhưng lúc này tất cả hi vọng đó hắn đã vứt sang một bên.
Hơn nữa hắn càng hiểu hơn, lúc này chính mình cũng không phải gã Nhất đường thiên lần đầu tới Thiên Trì chủ phong nữa.
Hôm nay hắn đã là Tôn giả trẻ tuổi nhất thiên hạ, hơn nữa uy lực nắm giữ còn vượt xa các Tôn giả đồng giai.
Đối mặt với người như vậy, nga cả Lão tổ tong của môn phái cũng sẽ không tận lực chèn ép. Bởi thế Hạ Nhất Minh tin tưởng, chỉ cần biểu hiện của hắn vừa mắt, tám chín phần sẽ danh chính ngôn thuật giữ bảo trư bên mình.
Bách Linh Bát rốt cuộc ngừng lại, Hạ Nhất Minh ánh mắt cũng nhìn về phía trước.
Trước mắt Hạ Nhất Minh là một trang viên cực lớn, lớn hơn rất nhiều lần so với biệt việtn của hắn.
Ngói đỏ gạch xanh, mỹ lệ đường hoàng.
Chỉ cần liesc nhìn kiến trúc này Hạ Nhất Minh biết, người ở đây khẳng định làn nhân vật số một, số hai tại Thiên Trì nhất mạch.
Bất quá nếu đã tới đây hắn tuyệt không lùi bước.
Tiến về phía trước, hai tay cung lại, Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Vãn bối Hạ Nhất Minh. Cầu kiến trang chủ nhân.
Âm thanh của hắn cao vút vang vọng khắp bầu trời trang viên.

Chương 622: Thần Toán Tử

Đại môn trang viên chậm rãi mở ra, một vị lão giả thân mặc bố y đứng trước cửa hành lễ, nói:
- Hạ tôn giả đã tới. Lão gia cho mời.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh có chút ngưng lại, nhãn lực của hắn cũng vượt xa trước đây, chỉ liếc mắt cũng nhận ra người này là một vị Tiên thiên cường giả hàng thật giá thật.
Trong đầu hắn không khỏi xuất hiện suy nghĩ.
Chu Bát Thất từng nói qua, trong những biệt viện tại đây chỉ lựa chọn hậu thiên cao thủ tiến vào phục vụ. Bất quá lúc nào đó sẽ có một vị hậu thiên cao thủ vận khí tốt mà nhận được Tiên thiên kim đan trở thành Tiên thiên cường giả.
Có lẽ lão nhân trước mặt là người có vận khí tốt đó.
Hạ Nhất Minh khẽ mỉm cười theo chân lão nhân tiến vào, hắn thuận miệng hỏi:
- Lão nhân gia. Xin hỏi nơi này là phủ đệ của vị Tôn giả đại nhân nào?
Bước chân của lão nhân chợt dừng lại, lão xoay người nhìn Hạ Nhất Minh ánh mắt kinh ngạc.
Hạ Nhất Minh dù sao da mặt cũng chưa đủ dày, khi nghĩ tới một câu "Ngươi ngay cả chủ nhân là ai cũng không biết mà dám tới nhà sao?" , trong ánh mắt đầy vẻ xấu hổ.
Bất quá vị lão nhân kia dường như cũng quen tiếp xúc với đám Tôn giả cổ quái nên chỉ biểu hiện chút kinh ngạc sau đó lập tức phục hồi.
- Hạ tôn giả, nơi này là phủ đệ của Thần Toán Tử lão gia.
Lão nhân nhẹ giọng nói.
Hạ Nhất Minh sắc mặt nhất thời ngưng trọng hẳn, bất quá ánh mắt hắn vẫn tràn đầy kiên định.
Trên Thiên Trì lúc này có hai người không thể chọc vào, trừ Lão tổ tong ra người còn lại chính là vị Thần Toán Tử đại nhân này.
Kỳ thực nếu xét một vài phương diện khác, vị Thần Toán Tử đại nhân này quyền lực cũng như ảnh hưởng trong lòng các phân mạch thậm chí còn hơn cả Lão tổ tông.
Bởi vì Lão tổ tông cách bọn họ quá xa, xa tới mức bọn họ chưa từng tiếp xúc.
Trong lòng những người bình thường tại Thiên Trì, Lão tổ tông đã thành Thần, cơ hồ không khác gì Thần đạo cao thủ trong truyền thuyết.
Mà vị Thần Toán Tử chính là người đại diện điều khiển cả Thiên Trì nhất mạch, bởi vậy khi nhắc tới nhân vật này, bất luận là ai trong lòng không khỏi cảm thấy kính sợ.
Yên lặng đứng lại, Hạ Nhất Minh thu liễm khí tức bản thân, Lôi điện dường như cũng hiểu ý, khí tức cuồng bạo trên cơ thể Thánh thú của nó cũng hoàn toàn biến mất. Nếu không nhìn chiếc sừng trên đầu nó, e rằng người ta chỉ đánh giá nó là đầu ngựa bình thường mà thôi.
Vị lão nhân kia dường như cũng biết thân phận của Bách Linh Bát cùng Lôi điện, bởi thế đối với việc bọn họ theo chân Hạ Nhất Minh cũng không lấy làm kinh ngạc, càng không coi Lôi Điện nưh đầu ngựa bình thường mà đuổi ra.
Nhìn bộ dáng cung kính của lão như vậy, khiến người ta không thể không có cảm tình.
Mặc dù còn chưa nhìn thấy vị Thần Toán Tử kia, nhưng chỉ nhìn lão nhân phụ trách hầu hạ Thần Toán Tử, ấn tượng để lại trong lòng Hạ Nhất Minh rất sâu sắc.
Sau khi tiến vào đại sảnh, bọn họ tiếp tục đi vòng tới hậu viện.
Lôi điện đột nhiên dừng lại, nó khịt khịt mũi, nhìn căn phòng bên cạnh hí nhẹ một tiếng.
Lập tức từ nơi nào đó truyền tới âm thanh lầm bầm.
Khi nghe âm thanh này, đám người Hạ Nhất Minh lập tức đứng lại.
Bảo trư, tiểu gia hỏa kia quả nhiên ở nơi này. Cửa sổ thủng ra một lỗ thật lớn, bóng trắng chạy như bay về phía Lôi điện.
Mắt thấy bóng trắng sắp bay lên đầu Lôi điện, Hạ Nhất Minh một tay đưa ra cứ thế bắt lấy cổ bảo trư.
Bảo trư quay đầu, nhe răng trợn mắt uy hiếp Hạ Nhất Minh, nhưng nó rất nhanh phát hiện, biểu hiện của nó vô tác dụng. Bởi vì lúc này Hạ Nhất Minh căn bản không liếc nó lấy một cái.
- Ha ha ha… Hạ tiểu đệ từ xa tới, lão phu đã chuẩn bị Ngũ bôi tửu. Xin tới thưởng thức.
Một vị lão giả râu dài phất phơ, tiên phong đạo cốt không biết từ khi nào đã vô thanh vô tức xuất hiện tại nơi này.
Hạ Nhất Minh trong lòng đại động, ngay vừa rồi hắn bị bảo trư làm phân tâm giây lát người kia đã lập tức xuất hiện. Thậm chí Hạ Nhất Minh không phát hiện lão từ nơi nào tới nữa.Từ khi kỳ công Thuận Phong Nhĩ đại thành, Hạ Nhất Minh rất ít khi gặp phải tình huống như vậy.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh tiện tay vứt bảo trư cho Bách Linh Bát, hành lễ nói:
- Đa tạ Thần Toán Tử đại nhân.
Thần Toán Tử khẽ gật đầu, vị lão bộc đạt tới Tiên thiên cảnh giới kia nhất thời khom người lui ra.
Khi tất cả tiến vào hậu viện quả nhiên đã thấy trên bàn đá bày rất nhiều rượu cùng thức ăn, hơn nữa nhìn khói nóng bốc lên dường như là đã chuẩn bị từ trước.
Hạ Nhất Minh hai hàng chân mày khẽ nhíu lại, chẳng lẽ người này có thể đoán được bọn họ sắp tới sao?
Nghĩ tới tên gọi đối phương, Hạ Nhất Minh trong lòng rung động không thôi. Nếu người này thật sự có thần thông như vậy e rằng thật sự đáng sợ.
Dường như nhìn ra suy nghĩ trong đầu Hạ Nhất Minh, Thần Toán Tử mỉm cười, nói:
- Thói quen chuẩn bị trước, không cần lo lắng.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn lão, nhất thời nổi lên một tia hảo cảm.
- Ngồi.
Thần Toán Tử vung tay lên, nói.
Hạ Nhất Minh nhìn thấy chén rượu trên bàn, cùng ba bốn chiếc ghế trống nhất thời hiểu rõ.
Thì ra Thần Toán Tử sớm đã coi Lôi điện cùng bảo trư coi như đối tượng ngang hàng. Năm chén rượu kia, ngoại trừ hắn cùng Bách Linh Bát, ngay cả Lôi điện cùng bảo trư cũng có phần thuộc về chúng.
Thấy được điều này, Hạ Nhất Minh nhất thời sợ hãi không thôi.
Trong mắt người bình thường, ngay cả khi biết thân phận Lôi điện cũng chưa từng coi nó như người ngang hàng, càng không cần phải nói tới tiểu tử bảo trư kia.
Bởi vậy có thể thấy được, Thần Toán Tử quả thật khác thường nhưng cũng là kẻ đại trí.
Bảo trư trực tiếp nhảy lên một chiếc ghế, Lôi điện do dự một chút rồi cũng ngồi nữa thân giữa Hạ Nhất Minh và Bảo trư.
Trong số bọn họ Lôi điện duy nhất không có đãi ngộ ngồi ghế, bất quá với thể hình của nó chỉ sợ chẳng có chiếc ghế nào tương xứng.Thần Toán Tử giơ chén lên, nói:
- Hạ tiểu đệ, Bách huynh, đại danh của các người lão phu đã sớm nghe qua. Bất quá lúc này lão phu mới biết cái gì gọi là "nghe tên không bằng gặp mặt".
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Không dám. Ngài quá khen
Thần Toán Tử cùng mọi người cụng ly, một hơi uống sạch.
Hạ Nhất Minh dĩ nhiên là cạn sạch, ngay cả bảo trư cùng Lôi điện cũng không ngoại lệ. Hơn nữa sau khi uống xong chén rượu này, đôi mắt Lôi điện sáng lên, nhất thời hí vang một tiếng.
Thần Toán Tử bật cười, cánh tay vung lên, lập tức có người mang theo chiếc bình lớn đi tới.
Người này khi đặt chiếc bình xuống, cánh tay gỡ lớp niêm phong, một hương thơm theo đó tràn ngập căn phòng khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ánh mắt Lôi điện lập tức nhìn Hạ Nhất Minh khiến hắn do dự một chút, sau đó nói:
- Đa tạ Thần Toán Tử đại nhân.
Thần Toán Tử vuốt râu mỉm cười, nói:
- Có thể mời Thánh thú huyết mạch Thần thú làm khách, điều này thì tính là gì.
Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ, xem ra Lôi điện quả thật so với hắn còn được hoan nghênh hơn.
Hắn khẽ gật đầu, Lôi điện nhất thời đứng dậy, ung dung đi tới gần chiếc bình thò cổ vào.
Bảo trư cũng lập tức tiến tới bên cạnh Bách Linh Bát, miệng lầm bầm như nói, uống một mình không vui.
Hạ Nhất Minh lúc tới đây vốn nghĩ sẽ gặp khó khăn nhưng không ngờ sau khi gặp mặt lại thành tình trạng thế này. Khi hắn nhìn Thần Toán Tử, cảm giác lão càng cao thâm khó lường hơn, dường như nhất cử nhất động của mình đều nằm trong tính toán của lão vậy.
Thần Toán Tử than nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ tiểu đệ mặc dù vừa mới tấn giai Tôn giả không bao lâu nhưng khí tức trên người thật sự mãnh liệt tới khó tin. Bằng vào tuổi này không ai có thể làm được như vậy. Nếu ngươi có thể duy trì tốc độ này, có lẽ sẽ có một ngày…
Lão cười vẻ thần bí, nói tiếp:
- Cả nơi này sẽ do ngươi làm chủ.
Hạ Nhất Minh cười khiêm tốn. Trong lòng hắn không ngừng hoài nghi, theo Thần Toán Tử nói chẳng phải sau này hắn có thể leo lên vị trí Tông chủ Thiên Trì nhất mạch sao?
Nhưng lời nói này thật sự rất mơ hồ, bởi thế Hạ Nhất Minh trái tim đập mạnh một chút đã phục hồi lại.
Dù sao hắn là đệ tử Hoành Sơn, một phân mạch của Thiên Trì không phải là đệ tử Thiên Trì nhất mạch khổ cực bồi dưỡng.
Nếu không được Tông chủ truyền lại, bản thân hắn có lẽ đạt tới địa vị Thủ tịch trưởng lão đã là cực hạn.
Thần Toán Tử cũng không nói thêm bởi lão biết, những thứ tiếp theo thật sự không thực tế. Nếu có một ngày, Hạ Nhất Minh thật sự có thể tiến giai vào cảnh giới kia, như thế tất cả chỉ như bọt nước, không cần lão phải tốn nhiều nước bọt nữa.
Đương nhiên nếu Hạ Nhất Minh không xuất sắc như biểu hiện lúc này, cả đời chỉ dừng chân ở Tôn giả cảnh giới, như vậy cho dù có nói gì đi nữa, cũng chỉ là trăng soi đáy nước, đừng hòng mơ tưởng.
Ánh mắt Thần Toán Tử chuyển qua Bách Linh Bát, lão chân thành nói:
- Công pháp của Bách huynh quả nhiên thần kỳ. Ngay cả lão phu cũng không thể cảm nhận được khí tức sinh mạng của ngươi, càng không thể tính toán được tương lai của ngươi.
Hạ Nhất Minh khóe miệng khẽ nhếch lên. Nếu có thể cảm nhận khí tức sinh mạng của Bách Linh Bát như vậy mới là có quỷ. Hơn nữa Bách Linh Bát vốn không thuộc về thế giới này, cho dù trông vào Thần toán thuật suy đoán lai lịch của gã lại càng không thể. Bởi vì trước đây chưa từng gặp, cho dù là suy đoán ra thế nào, Thần Toán Tử cũng chỉ có thể trợn mắt không thôi.

Chương 623: Điều kiện

Bách Linh Bát vẫn một mực im lặng, đôi mắt gã căn bản chưa từng sáng lên, so với gỗ đá thật không khác.
Cho dù là các Tôn giả khác tại Thiên Trì Sơn khi gặp Thần Toán Tử cũng đều căng thẳng, tinh thần tập trung, đối với lời khen ngợi của lão lại càng hưng phấn.
Nhưng Bách Linh Bát là duy nhất, ngay cả khi đối diện với Thần Toán Tử gã vẫn không nói một lời, phảng phất như trong mắt gã chưa từng có người này tồn tại.
Thái độ như vậy khiến ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không khỏi toát mồ hôi hột.
Thần Toán Tử cười cười, một chút tức giận cũng không có lại càng khiến Hạ Nhất Minh thất kinh.
- Bách huynh. Lão phu muốn cùng ngươi luận bàn một hồi, không biết ý ngươi thế nào?
Hạ Nhất Minh đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt lóe sáng nhìn Thần Toán Tử, trong lòng thầm tính toán những lời này của lão.
Vẻ mặt Thần Toán Tử cùng Bách Linh Bát mặc dù luông giữ nguyên không thay đổi nhưng lại hoàn toàn trái ngược.
Vẻ mặt Thần Toán Tử luôn luôn mỉm cười, dường như vĩnh viễn không gì có thể làm lão biến sắc.
- Lão phu cả đời gặp qua vô số người, cơ hồi chỉ gặp lần đầu tiên có thể đoán về đối phương tám, chín phần. Nhưng lúc này gặp mặt hai vị mới biết, Thần toán thuật của lão phu còn xa mới đại thành.
Thần Toán Tử cảm khái không thôi, nói:
- Hạ tiểu đệ thì không nói, ít nhiều cũng có thể nhìn được năm, ba phần. Nhưng với Bách huynh, một phần lão phu cũng nhìn không ra.
Hạ Nhất Minh trong đầu cũng không biết nghĩ ra sao, bất quá nếu lão nhìn được mới là không bình thường.
Chỉ là suy nghĩ này của hắn rõ rang không được Thần Toán Tử biết tới, vị lão nhân gia này vuốt râu, nói tiếp:
- Có lẽ vì nhìn không thấy nên lão phu thực tâm muốn cùng Bách huynh trao đổi một chút.
Hạ Nhất Minh ho nhẹ một tiếng nói:
- Thần Toán Tử đại nhân. Bách huynh không có thiên hướng đấu tranh, ta xem hay là thôi đi.
Nếu khi bọn họ tới đây, Thần Toán Tử không cho phép gặp mặt Bảo trư, tuyệt đối Hạ Nhất Minh sẽ không nói ra những lời này. Bất quá lúc này chẳng những gặp được Bảo trư lại được tiếp đón rất nồng hậu, hắn dĩ nhiên không muốn cùng nhân vật số hai tại Thiên Trì này phát sinh xung đột.
Thần Toán Tử khẽ mỉm cười, nói:
- Ý Bách huynh thế nào?
Hạ Nhất Minh vội đánh mắt về phía Bách Linh Bát, nhưng ngoài dự tính của hắn, Bách Linh Bát xoay qua nhìn Bảo trư, sau đó gã nói:
- Nếu như ta thắng, Bảo trư sau này sẽ theo chúng ta.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn Bách Linh Bát, cơ hồ không tin vào đôi tai mình.
Mặc dù trước khi tới đây hắn đã cảm nhận được Bách Linh Bát có biến hóa rất lớn, nhưng bất luận thế nào cũng không nghĩ ra người này lại thay đổi lợi hại như vậy.
Hai con linh thú vốn đang làm trò đột nhiên dừng lại, cả hai mở trừng mắt dường như không tin vào tai nữa.
Bất luận là Lôi điện hay bảo trư trí tuệ đều không thua kém nhân loại bình thường.
Chúng cùng Bách Linh Bát ở lâu như vậy sớm đã coi nhân vật cường đại này như tảng đá.
Trong ấn tượng của chúng nó, tảng đá này khẳng định sẽ không nhận lời khiêu chiến của Thần Toán Tử, nghĩ không ra Bách Linh Bát chẳng những nhận lời khiêu chiến mà còn thêm vào một điều kiện nữa.
Tới lúc này cả hai tên kia cũng không biết vì sao Bách Linh Bát lại đồng ý rat ay như vậy.
Bảo trư sửng sốt một chút, đột nhiên rời khỏi Lôi điện nhào lên người Bách Linh Bát Hai chân trước gắt gao ôm lấy ngực gã, đồng thời miệng nó lầu bầu như đang nói điều gì.
Thần Toán Tử bất đắc dĩ nói:
- Bảo trư tên tiểu tử kia. Ăn cây táo rào cây sung hả? Tông chủ đại nhân cùng lão phu nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm rồi?
Bảo trư quay đầu nhìn lão lầm bầm vài tiếng như giải thích điều gì.
Bách Linh Bát không nhịn được đưa tay ôm lấy cổ Bảo trư nhẹ nhàng kéo ra, thân thể Bảo trư lập tức tách ra khỏi ngực gã.
Vứt Bảo trư cho Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát lãnh đạm nói:
- Ngươi sợ gì sao?
Vẻ mặt tươi cười của Thần Toán Tử ngưng lại, ánh mặt lão hiện lên vẻ tán thưởng.
Cũng không biết bao năm rồi từ khi lão ở lại trang viên này mới lại được nghe một người nói chuyện như vậy.Cho dù là Tông chủ đại nhân khi thấy lão cũng vô cùng khách khí.
Loại thái độ gây sự như vậy nếu không phải người vô cùng tự tin sao có thể làm ra đây?
Không khí chung quanh dường như ngưng trọng lên. Bảo trư muốn chui ra khỏi lòng Hạ Nhất Minh nhưng bị hắn gắt gao ôm lại, nó càng giãy giụa càng bị ôm chặt hơn.
Rốt cuộc không thể làm gì hơn Bảo trư đành ngoan ngoãn nằm im không nhúc nhích. Lão tử còn muốn sống, đành nhịn thôi.
- Được. Ta nhận lời.
Ngắn ngủi vài chữ từ miệng Thần Toán Tử phát ra không khí căng thẳng xung quanh nhất thời trầm xuống, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không khỏi thở phào một hơi.
Duy chỉ ó Bách Linh Bát vẫn không hề bộc lộ cảm xúc, nói:
- Ở nơi nào?
Thần Toán Tử vung tay lên, cười nói:
- Ngươi đi theo ta.
Từ trên người lão đột nhiên bạo phát ra một cỗ khí thế mãnh liệt, ánh sáng theo đó phát ra chiếu khắp trang viên.
Thân thể Hạ Nhất Minh khẽ run lên, dưới áp lực này ngay cả hắn cũng có chút không thể kiên trì được.
Há miệng phun ra năm đóa hoa khác biệt, trong nháy mắt quanh người Hạ Nhất Minh đã hình thành một kiện quang giáp. Lúc này áp lực trên người hắn mới giảm bớt, cơ thể cũng có thể thừa nhận uy áp còn lại.
Một tiếng hí vang lên phía sau, Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn lại đã thấy Lôi điện đi tới cạnh người, trong ánh mắt của nó lúc này tràn ngập chiến ý, chiếc sừng trên đầu mơ hồ lóe ra vài tia lội điện màu tím.
Lôi điện cũng cảm nhận được người trước mắt tuyệt không dễ chọc, những người bọn họ gặp trước đây chưa ai có thể so sanh cùng lão.
Hạ Nhất Minh trong lòng vừa động đột nhiên kêu không tốt.
Hắn lập tức cúi đầu nhìn xuống, gương mặt bị quang giáp che kín nhất thời thừ ra.
Ngay cả hắn cơ hồ còn không chịu được áp lực kia, bảo trư lẽ nào có thể chịu được? Bởi thế trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng lo lắng an toàn của bảo trư. Bất quá khiến hắn ngạc nhiên là Bảo trư trong lòng cũng như Bách Linh Bát đối với khí thế phô thiên cái địa kia căn bản không hề có cảm giác.
Loại cảm giác chậm chạp như vậy khiến Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười, cũng thật lòng cảm thấy hâm mộ không thôi.
Thân thể Thần Toán Tử trong luồng sáng lúc này chậm rãi bay lên không trung.
Lão cười một tiếng, nói:
- Bách huynh. Mời theo ta.Dứt lời thân thể lão vừa động, đã như phá không rời đi.
Bách Linh Bát trên người cũng xuất hiện ánh sáng bảy màu, lấy tốc độ không nhanh không chậm đuổi theo.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, vội vàng nhảy lên mình Lôi điện. Căn bản không cần hắn mở miệng, Lôi điện đã như tia chớp đuổi theo hai nhân ảnh kia.
Khí thế cường đại cứ thế phát ra, trong nháy mắt truyền khắp cả tậng chủ phong khiến đám Tôn giả bất luận đang làm gì không khỏi rùng mình sợ hãi, vội vã nhìn hai đạo quang mang xẹt qua bầu trời.
Mặc dù nơi này sương mù phủ kín nhưng với nhãn lực của bọn họ đương nhiên có thể thấy rất rõ ràng.
Trong lòng bọn họ không khỏi chấn kinh.
Tại Thiên Trì nhất mạch không ngờ còn có người dám đối đầu cùng Thần Toán Tử đại nhân. Chỉ là khi bọn họ quan sát thân ảnh kia lập tức hiểu được, thì ra người khiêu chiến cũng là một vị cao thủ đồng giai.
Trong nháy mắt từ bảy tám biệt viện vô số người nhảy ra. Bọn họ không hẹn mà cùng chạy về một hướng, bởi vị họ biết, nếu Thần Toán Tử đại nhân muốn đối chiến cùng cao thủ đồng giai cả Thiên Trì nhất mạch này chỉ có một chỗ duy nhất.
Nhưng những người này vừa chạy ra chỉ chốc lát trước mắt lại hoa lên, một luồng sáng trắng như tia chớp lướt qua trước mặt họ sau đó lập tức biến mất không còn tung tích.
Đám Tôn giả hai mắt nhìn nhau, cả người không khỏi phát lạnh, trên đời còn có tốc độ như vậy sao?
Ánh mắt của bọn họ tinh tường hơn xa người thường nên cũng có thể thấy luồng sáng kia kỳ thực do một đầu ngựa trắng tạo ra. Nhưng tột cùng là ngựa gì mà có thể chạy nhanh tới vậy chứ?
- Đây là thứ gì?
Một Tôn giả hỏi.
- Đây là một đầu ngựa.
Âm thanh của T ừ Tư Lệ vang lên, sắc mặt lão trầm trọng hẳn lên, nói:
- Bất quá không phải là ngựa thường.
Những người này tu luyện tại Thiên Trì chủ phong ngắn nhất cũng hơn năm mươi năm, mặc dù mọi người bình thường không gặp nhau cũng có quen biết.
Sau khi nghe Từ Tư Lệ nói vậy tất cả trong lòng không khỏi thầm mắng.
Đúng là nói nhảm, ngựa bình thường có thể chạy nhanh thế sao?
Từ Tư Lệ thở dài một tiếng, nói:
- Thánh thú chính là Thánh thú. Quả nhiên không tầm thường.
Đám Tôn giả sắc mặt khẽ biến, vài người lập tức kinh hô:
- Đây là bạch mã Lôi điện?
- Không sai. Nếu không phải Thánh thú Lôi điện còn thứ gì có thể chạy nhanh như vậy?
Từ Tư Lệ khẳng định nói.
- Vì sao nó lại đuổi theo Thần Toán Tử đại nhân?
Một người hỏ.
Từ Tư Lệ lắc đầu cười khổ, nói:
- Điều này lão phu cũng không biết.
Người kia xoay người gia tăng tốc độ. Mặc dù hắn tự biết về tốc độ bản thân còn kém Thánh thú kia mười vạn tám ngàn dăm nhưng bất luận thế nào hắn cũng phải tới xem một chút.
Đám Tôn giả còn lại đồng dạng cũng có ý nghĩ như vậy. Trong nháy mắt tất cả rời khỏi vụ định chủ phong chạy xuống phía chân núi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Trong đám Tôn giả này, Từ Tư Lệ là người lo lắng nhất. Mặc dù lão không biết chuyện gì xảy ra nhưng cũng có thể khẳng định chuyện này liên quan tới Hạ Nhất Minh.
Nếu không phải là hắn, căn bản không ai có khả năng cưỡi Thánh thú từ đỉnh núi chạy xuống.
Giờ phút này trong lòng Từ Tư Lệ thầm cầu khấn, bất luận thế nào cũng không muốn đại họa lâm đầu…

Chương 624: Khí thế vô dụng

Trên không trung hai luồng sáng cứ thế bay đi, sau cùng dừng lại tại một tiểu sơn cốc.
Mảnh sơn cốc này rõ ràng có điểm khác biệt, cửa vào không có, bốn phía xung quanh là vách núi dựng đứng vững chắc như thép. Sau khi luồng sáng kia hạ xuống, Hạ Nhất Minh cưỡi Lôi điện tay ôm bảo trư cũng xuất hiện tại đây
Mặc dù Lôi điện không thể bay lượn nhưng vách núi tại đây nó chạy như trên đất bằng, tốc độ không chút nào giảm sút. Thân thể Lôi điện lập tức vọt lên đỉnh núi sau đó theo sườn núi trượt vào sơn cốc
Khi hoàn toàn tiến vào sơn cố, Hạ Nhất Minh lúc này mới cảm nhận nơi đây có cảm giác quen thuộc. Suy nghĩ này vừa xuất hiện hắn đã nhớ ra, tại hoang đảo kia dường như cũng có một sơn cốc như vậy. Điểm khác biệt duy nhất là sơn cốc này không có đường vào thôi
Thần Toán Tử cùng Bách Linh Bát đáp xuống sơn cốc, mặc dù bọn họ sắp giao thủ nhưng vẻ mặt hai người vẫn không bộc lộ cảm xúc gì. Bách Linh Bát vẫn giống như tảng đá nghiêm mặt lặng im, về phần Thần Toán Tử vẻ tươi cười vẫn nguyên vẹ như không phải đang chuẩn bị động thủ mà chỉ là nói chuyện phiếm vậy
Hạ Nhất Minh trong lòng có chút lo lắng. Từ khi rời khỏi động phủ tới nay, BÁch Linh Bát chưa từng bộc lộ hết thực sự của gã. Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng thành một người khác, bất quá cũng chỉ là có thể bay trên trời. Còn phương diện thực chiến trên không Bách Linh Bát còn chưa bộc lộ chút nào, bởi thế Hạ Nhất Minh khó có thể yên tâm
- Bách huynh. Nơi này do Tổ sư khai phái bổn môn kiến tạo. Đặc biệt là nơi dành cho cường giả luyện tập chiến kỹ. Ngươi cảm thấy nơi này thế nào?
Thần Toán Tử chậm rãi nói
Hạ Nhất Minh không khỏi rùng mình, ánh mắt liếc nhìn bốn vách sơn đạo. Mặc dù hắn có thể khẳng định bốn vách đá kia không thể có huyền thiết nhưng sự vững chắc của nó khiến ngay cả hắn muốn ra tay phá vỡ cũng phải tốn rất nhiều công sức. Lực lượng của Thần đạo cao thủ đâu phải chuyện đùa
Nơi này cũng giống như Thông Thiên Bảo Tháp tại Linh Tiêu Bảo Điện, đều là do Thần lực tạo ra. Cũng bởi vì thế qua ngàn năm bị các vị Thiên Trì Tôn giả dùng làm nơi luyện công mà vẫn vững vàng như cũ. Nghĩ không ra tại Tây Bắc Thiên Trì cũng có một Thần tích vĩ đại như vậy. Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, trong lòng hắn tràn đầy kích động, đây chính là bản năng sùng bái lực lượng tối cao của bất kỳ tu luyện giả nào
Bất cứ vị Tôn giã nào lần đầu tiên tới đây đều như nhìn thấy Thông Thiên Bảo Tháp vậy, cảm giác rung động phát ra từ chân tâm. Đối với cường giả tôn kính cũng chính là tôn kính bản thân, nếu nhìn thấy Thần tích mà không rung động chính là chối bỏ, đối với quá trình gian khổ tu luyện của bản thân hoàn toàn chối bỏ. Đương nhiên là trừ Bách Linh Bát.
Tên đầu gỗ này thậm chí quan sát xung quanh cũng không thèm, gã trực tiếp nói:
- Có thể bắt đầu được chưa?
Gương mặt tươi cười của Thần Toán Tử có chút cứng ngắc, lão sống lâu như vậy nhưng lần đầu tiên cảm thấy xúc động muốn bóp chết đối phương.
Lần đầu tiên tới đây, cho dù là tại các nơi khác chứng kiến Thần tích bất luận là ai cũng cảm thấy kính sợ trong lòng. Hơn nữa với lai lịch nơi này hết sức tò mò, khi đó Thần Toán Tử sẽ tận sức giải thích, bất quá tên trước mặt lão lúc này không ngờ không thèm quan tâm.
Nhìn bộ dạng của gã cũng không phải giả vờ, hơn nữa với ánh mắt của Thần Toán Tử dĩ nhiên có thể nhìn ra Bách Linh Bát hoàn toàn không quan tâm. Nhất thời trong lòng Thần Toán Tử vô cùng vẫn nộ cùng hoảng sợ. Định lực của người này mạnh mẽ tuyệt đối lần đầu lão thấy trong đời. Trên bầu trời cũng xuất hiện vài đạo thân ảnh, tổng cộng tám người cứ thế dừng lại nơi sườn núi.
Mỗi người bọn họ thân thể đều dán chặt vào vách núi như thằn lằn, lẳng lặng quan sát sơn cốc. Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt đảo qua tám người, ngoại trừ Từ Tư Lệ cùng Hỏa Dân hai người, sáu người còn lại hắn không nhận ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh lập tức hiểu, chuyện này cũng không kinh động đám Tân Tôn giả, bởi vì bọn họ sớm theo Ngã Văn bân xuống núi lên không biết chuyện gì xảy ra trên vụ đỉnh chủ phong.Một cỗ sát khí chậm rãi lan ra, khi cảm nhận được nó, thân thể Hạ Nhất Minh đột nhiên ớn lạnh. Trước khi tới đây hắn đã thu lại Ngũ hành bảo giáp, bởi vậy lúc này uy áp cường đại kia ép tới hắn cảm thấy có chút không chịu được.
- Hạ huynh đệ mau lên đây.
Từ Tư Lệ trên vách núi vọng xuống.
Là Thiên Trì Tôn giả lâu năm, Từ Tư Lệ đương nhiên hiểu rõ thực lực của Thần Toán Tử đáng sợ thế nào. Khi Thần Toán Tử ra tay nếu ở dưới sơn cố quan sát e rằng ngang bằng tìm chết. Hạ Nhất Minh do dự một chút nhìn Từ Tư Lệ phất tay tỏ vẻ cảm tạ. Sau đó hắn há miệng phun ra Ngũ hành chi hoa.
Chỉ thoáng chốc năm đóa hoa đang xoay tròn trên đỉnh đầu Hạ Nhất Minh dung hợp làm một, sau đó chậm rãi chảy xuống thân thể hắn.
Lúc này Ngũ hành bảo giáp không chỉ bao bọc thân thể hắn mà ngay cả Lôi điện cùng bảo trung cũng đồng thời được quang giáp bao phủ.
Lôi điện phát hiện nơi này không dễ chịu bốn vó khẽ động, bất quá sau khi Hạ Nhất Minh ra tay nó cũng cảm thấy hài lòng đứng im. Còn bảo trư trong lòng Hạ Nhất Minh thân mật dùng cái mũi dài ủn ủn vào lồng ngực hắn vài cái, hành động này thật sự là hiếm có, chỉ khi cao hứng nó mới làm như vậy.
Đương nhiên chỉ khi tìm được bảo bối hiếm có nó mới hưng phấn như thế. Tiếc là sau khi nó làm ra động tác này vật nó tìm được thường bị chính người này ra tay đoạt mất. Khi Ngũ hành bảo giáp xuất hiện, bất luận là các vị Tôn giả trên vách núi hay Thần Toán Tử sắp ra tay trong lòng không khỏi kinh ngạc. Mặc dù bọn họ cách Hạ Nhất Minh khá xa nhưng cũng cảm nhận được lực lượng bảo giáp trên người hắn.
Sau khi cảm nhận được lực lượng này, đã không còn ai coi Hạ Nhất Minh là một vị Tân Tôn giả nữa. Bởi vì lực lượng cường đại này thậm chí còn vượt qua đại đa số các vị Tôn giả lâu năm, khiến đám Tôn giả trên vách núi hai mắt nhìn nhau không tin vào cảm nhận của mình.
Thần Toán Tử khẽ gật đầu, ánh mắt đặt trên người Hạ Nhất Minh thu lại. Trong đôi mắt lão đột nhiên bạo phát một tia áp liệt, khí thế trên người càng mạnh mẽ hơn.Hạ Nhất Minh cẩn thận quan sát, hắn thậm chí còn dùng mắt thấy được không khí lưu chuyển. Khí thế cường đại tới mức có thể dùng mắt thườn quan sát, thật sự là lần đầu tiên trong đời Hạ Nhất Minh được chứng kiến.
Trong lòng Hạ Nhất Minh mơ hồ sợ hãi, sự cường đại của người này tuyệt đối đứng đầu trong tất cả những Ngũ Khí Tôn giả hắn từng gặp.
Đừng nói shc không thể so sánh, ngay cả vị Phó môn chủ Hoàng Tuyền Môn e rằng thua lão không phải chỉ một bậc.
- Ầm...
Một tiếng nổ vang trước người Thần Toán Tử, khí thế bạo phát càng cường đại hơn.
Chân khí trong cơ thể Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện nháy mắt kết hợp lại, mượn lực lượng cường đại của Thánh thú, Hạ Nhất Minh mới có thể ngồi vững vàng.
Trong lòng hắn biết rõ, nếu chỉ bằng vào bản thân gặp phải cao thủ cấp bậc này, lựa chọn duy nhất của hắn là xuất ra Ngũ Hành Hoàn. Chỉ khi vận dụng Ngũ hành luân hồi chi hỏa cùng Cửu Long Lô phát ra uy lực hoàn toàn e rằng mới có thể thủ thắng, nếu là cao thủ đồng gia khác e rằng chỉ là tìm tử lộ.
Nhưng giờ phút này Hạ Nhất Minh được Ngũ hành bảo giáp bao phủ, khóe miệng hắn đột nhiên xuất hiện nụ cười. Ngươi muốn bằng vào khí thế này áp đảo Bách Linh Bát sao? Nằm mơ đi.
Khí thế vô cùng huyền ảo, đối với bất kỳ sinh vật nào, từ nhân loại cho tới linh thú đều có tác dụng công kích cường đại.
Cũng như Tôn giả cấp bậc nếu phát huy toàn bộ uy áp hướng về Tiên thiên cường giả, cơ bản hắn không cần ra tay cũng đủ ép chết gã Tiên thiên cường giả kia. Nhưng khí thế này có một nhược điểm trí mạng, chính là đối với những thứ không phải sinh vật hoàn toàn không có tác dụng.
Dù khí thế của Thần Toán Tử có cường đại gấp trăm lần đi nữa nhưng chỉ cần khí thế này chưa đạt tới cảnh giới hóa thực chất, đối với Bách Linh Bát cũng không tạo thành bất cứ cảm giác gì. Ngươi nhìn hòn đá, trợn mắt, nhe răng nó có quan tâm không?
Thần Toán Tử vốn tu luyện Thần toán thuật. Trước mỗi lần giao thủ lão thường dùng trăm phương ngàn kế thu thập tư liệu về đối thjur, sau đó chậm rãi tiến hành công kischl. Cùng lão giao thủ có khi chết thế nào cũng không biết.
Chính vì vậy lúc này khí thế của lão phát ra cực hạn vốn muốn xem nam nhân không có khí tức sinh mạng kia có thể thừa nhận tới đâu.
Bất quá lúc này Thần Toán Tử dường như mới phát hiện, dưới uy áp lão tạo ra đối phương căn bản không hề có cảm giác.
Nếu như không phải Thần Toán Tử xác định đối phương sờ sờ trước mặt, thậm chí lão còn nghĩ trước mặt mình chính là một mảnh hư vô mà không phải là một vị cao thủ đồng giai. Nhìn Bách Linh Bát cao thâm khó lường, sự tự tin của Thần Toán Tử đã xuât hiện dao động. Khí thế của lão đã bành trướng tới cực hạn cũng không thể liên tục duy trì nữa, nó chậm rãi thu lại. Thần Toán Tử sắc mặt khẽ biến, tay lão vừa động một luồng sáng xuất hiện lập tức bay ra ngoài. Hơn trăm năm, đây là lần đầu tiên Thần Toán Tử không nắm chắc tình huống mà đã ra tay trước.

Chương 625: Thần toán chi đạo

Khi Thần Toán Tử vừa hành động, Bách Linh Bát lập tức đưa một tay lên, ánh sáng chói mắt theo đó phát ra.
Ánh sáng này so với quang mang trên người Thần Toán Tử còn rực rỡ hơn, cho dù là ánh sáng mặt trời so với nó cũng thua kém.
Cho dù với nhãn lực của Tôn giả cũng đừng mong nhìn ra bên trong ánh sáng đó là gì, khi ánh sáng này nhạt bớt, trên cánh tay của Bách Linh Bát đã xuất hiện một cự thuẫn.
Đây là cự thuẫn điển hình của phương Tây cũng là tấm thuẫn trước đây Gia Bố Lý từng sử dụng. Tấm cự thuẫn này cho dù trong tay Gia Bố Lý cao lớn cũng có thể che chắn hai phần ba cơ thể, trong tay Bách Linh Bát đương nhiên hoàn toàn che khuât thân thể gã.
Một âm thanh vang dội truyền ra, giữa không trung quang mang Thần Toán Tử tạo ra va chạm cùng cự thuẫn trong tay Bách Linh Bát.
Thần Toán Tử chăm chú nhìn Bách Linh Bát, một ngón tay lão điểm trong không gian, lập tức quang mang kia đã vòng ra sau lưng Bách Linh Bát tập kích.
Nhưng khi quang mang này bắn tới Bách Linh Bát, chờ đợi nó lại là tấm cự thuẫn kia.
Lúc này quang mang không tiếp tục đánh lên cự thuẫn nữa mà cứ thế xẹt qua, bay vòng quanh thân thể Bách Linh Bát tìm kẽ hở đánh vào.
Chỉ trong chốc lát cả không gian như tràn ngập những vệt sáng, mặc dù chỉ có một đạo quang mang bay lượn nhưng tốc độ cực nhanh, góc độ công kích lại càng xảo quyệt khiến người thường không thể tưởng tượng được.
Chỉ trong nháy mắt đạo quang mang kia đã thay đổi vô số góc độ công kích, kihi chứng kiến điều này Hạ Nhất Minh không khỏi toát mồ hôi hột.
Ánh mắt hắn quan sát vẻ mặt mất đi vài phần tươi cười của Thần Toán Tửk, trong lòng hiểu rõ hơn vài phần về Ngũ khí triều nguyên cảnh giới.
Hơn nữa, hắn càng hiểu rõ hơn, lúc trước khi củng cố cảnh giới, shc căn bản không xuất ra toàn lực, lão đối với chính mình đích thực là đang đùa chơi. Thực ra Tôn giả bình thường cũng có thể để binh khí rời thân, công kích người khác.
Bất quá cũng có giới hạn nhất định, đó là khi lực lượng gia trì trên thần binh lợi khí không còn, kiện thần binh lựi khí đó sẽ mất đi động lực mà rơi xuống. Nếu muốn tiếp tục công kích nhất định phải triệu hồi nó trên tay.
Nhưng nhìn bộ dáng thoải mái của Thần Toán Tử lúc này, Hạ Nhất Minh đã hiểu.
Khi đạt tới Ngũ khí triều nguyên cảnh giới, thần binh lợi khí đã quang hóa, thủ pháp điều khiển cũng khác biệt. Những lão quái vật này chính thức có thể cách không công kích.
Quang mang từ tay Thần Toán Tử xuất ra là một thanh trường kiếm, lúc này nó không phải là một kiện thần binh lợi khí thông thường trong tay Tôn giả nữa mà đã trở thành phi kiếm.
Mà Bách Linh Bát lúc này tay cầm cự thuẫn đỡ trái đỡ phải giống như một vị Tôn giả bình thường, căn bẳn không cách nào uy hiếp tới Thần Toán Tử. Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, hắn đột nhiên phát hiện ra một chuyện.
Ngũ khí triều nguyên Tôn giả lợi hại vượt xa tưởng tượng của hắn, trước kia gặp phải vị Phó môn chủ Hoàng Tuyền Môn sở dĩ hắn có thể thoát được hoàn toàn là nhờ Lôi điện. Mấy lão gia hỏa này ít nhất cũng đã quang hóa hai kiện thần binh lợi khí, hơn nữa thậm chí còn có thể điều khiển cùng lúc cả hai kiện thần binh lợi khí đó.
Như vậy khi dưới chân là một kiện thần binh lợi khí giúp phi hành trong không trung, kiện còn lại tiến hành công kích, bọn họ đã ở vào thế bất bại. Ngón tay điều khiển phi kiếm của Thần Toán Tử càng lúc càng nhanh, quang mang cũng đã bao phủ đầy trời.
Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi cảm thấy lạnh lẽo. Nhìn tốc độ phi kiếm hắn càng hiểu rõ sự cường đại của Ngũ khí Tôn giả. Không cần đưa tay nắm giữ, phi kiếm cũng có thể tự mình phát ra toàn bộ uy lực.
Điều khác không nói, chỉ cần phi kiếm trong tay người này, cho dù cỡi Lôi điện Hạ Nhất Minh cũng đừng mơ tạo ra tốc độ như vậy.Đây chính là điểm khác nhau lớn nhất sau khi vụ hóa cùng quang hóa thần binh. Trên mặt Hạ Nhất Minh lộ ra vẻ khỗ não, thì ra chính mình cùng bọn họ chênh lệch lớn như vậy. Đang khi Hạ Nhất Minh cảm khái không thôi, Thần Toán Tử cũng cảm thấy tuyệt đối không ổn.
Cuộc đời của lão am hiểu nhất là Thần toán thuật, thanh phi kiếm dưới sự điều khiển của lão đáng sợ nhất không phải là ở tốc độ nhanh như chớp mà là mỗi chiêu mỗi thức tấn công đối phương đều có tính toán kỹ càng. Từ đầu tới cuối, lão hoàn toàn nắm thế chủ động tấn công, đây cũng chính là nguyên nhân lão giữ địa vị tối cường trong đám cao thủ đồng giai.
Một bả phi kiếm cũng không tính là gì, nhưng lão bằng sự tính toán hơn người khiến thanh cao giai thần binh lợi khí này trở thành ác mộng của đám Ngũ khí Tôn giả.
Bất luận lão động thủ với ai, nếu lọt vào công kích bị đánh tối tăm mặt mũi, cuối cùng chấp nhận chịu thua.
Nhưng lúc này khi đối mặt cùng Bách Linh Bát, khiến Thần Toán Tử có cảm giác gần như tuyệt vọng.
Cự thuẫn của Bách Linh Bát mặc dù khá lớn nhưng cũng không được Thần Toán Tử đặt vào mắt, người sử dụng cự thuẫn khổng lồ làm vũ khí lão khong phải chưa từng gặp, thậm chí cả vật có thể bao phủ toàn thân.
Cho dù cự thuẫn có thể chống đỡ công kích một phía nhưng không thể che chắn toàn bộ thân thể cùng lúc.
Thần Toán Tử ý muốn lợi dụng tốc độ phi kiếm, công kích liên tục khiến đối phương sử dụng cự thuẫn chống đỡ mệt mõi, cuối cùng lộ ra sơ hở.
Bất quá cự thuẫn của Bách Linh Bát mặc dù huy vũ liên tục đúng theo ý đồ của Thần Toán Tử nhưng lại không đúng như mong muốn của lão.
Cự thuẫn trong tay Bách Linh Bát vũ động không ngừng, mỗi một lần dừng lại đều đỡ được công kích của Thần Toán Tử.
Nói cách khác, trước khi phi kiếm của Thần Toán Tử đánh tới cự thuẫn kia đã xuất hiện chờ sẵn rồi.
Lúc này cho dù phi kiếm đâm tới đâu cũng đụng phải tấm cự thuẫn kia.Nếu chỉ một, hai lần xảy ra tình huống này, Thần Toán Tử còn có thể cho rằng đối phương may mắn, nhưng mỗi một lần phi kiếm của lão đâm tới, cự thuẫn đối phương đều xuất hiện chờ sẵn. Lúc này Thần Toán Tử không nhìn ra huyền ảo trong đó thì đúng là ngu ngốc. Chẳng qua nhìn ra huyền ảo trong đó, trong lòng Thần Toán Tử không khỏi phát lạnh.
Đối phương am hiểu Thần toán chi đạo thậm chí còn cao hơn cả lão. Khi nghĩ tới điều này, tự tin vung đắp cả trăm năm nay của Thần Toán Tử sắp hỏng mất rồi.
Một người đang đứng trên đỉnh thế giới đột nhiên phát hiện có người còn đứng cao hơn mình một bậc, người này khẳng định sẽ chán nản, thậm chí còn là tuyệt vọng.
Giờ phút này Thần Toán Tử chính là như vậy, khí thế từ người lão đã không còn được như lúc đầu ngược lại có phần hung ác. Tốc độ chiến đấu của bọn họ nhanh như chớp, người đứng ngoài quan sát sao có thể cảm nhận được huyền bí bên trong đó.
Đám Tôn giả đang quan sát trên vách núi chỉ cảm nhận được cả trời quang mang cùng khí thế cường đại của Thần Toán Tử nhưng vô cùng kỳ quái là tới lúc này không ai cảm nhận được khí tức trên thân thể Bách Linh Bát. Giờ phút này bọn họ thậm chí còn hoài nghi, không biết người này có phải là nhân loại hay không? Đương nhiên bọn họ không biết bản thân mình đã đoán đúng mà lập tức loại bỏ suy nghĩ này, hơn nữa còn thấp giọng bình luận xem Bách Linh Bát tu luyện công pháp gì.
Đột nhiên tất cả cảm nhận được khí tức biến hóa trên người Thần Toán Tử. Phát hiện này khiến đám người cảm thấy không thể tin được, Thần Toán Tử đai nhân luôn bình tĩnh lúc này sao có thể phát ra khí tức như vậy chứ?
Một tiếng thét lớn từ miệng Thần Toán Tử phát ra. Ngón tay lão điểm một chút, một đạo quang mang khác xuất hiện.
Ánh sáng trắng này không phải là phi kiếm mà là một kiện thần binh lợi khí vô cùng hiếm thấy, một cây phất trần mà đạo sĩ hay sử dngj.
Cây phất trần này dưới sự khống hế của Thần Toán Tử uy lực cường đại thậm chí vượt xa phi kiếm.
Cây phất trần phát ra ánh sáng rực rỡ, cứ thế bay trong không trung, rồi đột nhiên đập xuống vô số sợ chỉ nhỏ tạo ra âm thanh bạo phá như khi thác nước từ trên cao đổ xuống.
Trên vách đá, đám Tôn giả không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, bọn họ đều biết, đây chính là tuyệt chiêu của Thần Toán Tử đại nhân. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Một khi sử dụng tới thanh phất trần này cũng có nghĩa là Thần Toán Tử dốc toàn lực. Bất quá căn cứ vào kinh nghiệm trước đây, chỉ cần lão sử dụng chiến kỹ này chưa bao giờ gặp bất lợi cũng như chưa từng thất bại.
Bách Linh Bát không chút do dự đưa cao cánh tay, cự thuẫn lúc này phát huy tác dụng to lớn. Nó che chắn toàn bộ thân thể Bách Linh Bát bên dưới mặc cho lực lượng như thác nước đổ xuống gã vẫn không mảy may tổn thương. Nhưng lực lượng phất trần đánh tới như vô cùng vô tận.
Thần Toán Tử dường như đã đem tất cả hi vọng gửi vào một chiêu này, áp lực cường đại đủ để khiến bất luận kẻ nào bị đè bẹp.
Bách Linh Bát hai chân lún trong đất, bất quá vẻ mặt gã vẫn không chút biến hóa.
Sau đó gã nhấc chân lên, dưới áp lực cường đại trên đỉnh đầu, cứ thế bước thẳng về phía trước.
Từng bước của gã đều để lại trên mặt đất những dấu chân khó tin, khoảng cách giữa mỗi bước chân để lại đều tăm tắp.
Thấy được tình huống này Thần Toán Tử không khỏi kinh hãi tới cực độ. Người kia dưới tình huống như vậy còn có thể tính toán chính xác không chút rối loạn thế sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau