VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 596 - Chương 600

Chương 596: Ngũ hành đối chiến

Lời nói của Hạ Nhất Minh giống như một viên đá, làm cho mặt nước vốn đang yên tĩnh trở nên gợn sóng. Hắn thản nhiên đồng ý như thế khiến cho ngay cả người khích động là Hác Huyết cũng cảm thấy bất ngờ.
Đặc biệt Lâm Hưởng Tình và Từ Đạt Minh vừa mới được tự mình cảm nhận uy lực của ngũ hành đại luân hồi chi hoa lại càng kinh ngạc. Chỉ có chân chính đối mặt mới biết được công pháp đó đáng sợ tới mức nào, mới có thể hiểu được tại sao nó lại được coi là thiên hạ đệ nhất ky công từ ngàn năm trước.
Vì vậy mà tất cả mọi người cơ bản đều không coi trọng Hạ Nhất Minh. Cũng chẳng ai ngờ được hắn lại tiếp nhân khiêu chiến của Kỳ Liên song ma.
Cho nên khi Hạ Nhất MInh đồng ý, tất cả mọi người đều liếc mắt nhìn nhau, rồi cảm thấy hưng phấn.
Mặc dù trước đó, chưa có người nào xem trọng hắn. Nhưng nghĩ tới những gì mà Hạ Nhất Minh thể hiện trên lôi đài vừa rồi, bọn họ đều muốn biết xem cái tên trẻ tuổi này còn ẩn giấu bí mật nào nữa.
Kỳ Liên song ma gật đầu một cái. Bọn họ quay người bay về phía lôi đài.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, quay đầu lại liếc mắt nhìn hác Huyết một cái, sau đó mới đuổi theo.
Hác Huyết bắt gặp ánh mắt đó chợt cảm thấy ớn lạnh. Mặc dù cái liếc mắt của Hạ Nhất Minh gần như vô ý, nên không hề có chút oán giận nào trogn mắt. Nhưng hắn vẫn cảm thấy lạnh lẽo toàn thân.
Hắn biết rằng bản thân đã cùng với Hạ Nhất Minh kết thành mối oán hận, khó có thể xóa bỏ.
Điều này cũng chẳng có gì là lạ. Nếu có người cũng lấy thần binh của hắn ra mà khích động, tạo cho hắn một kẻ cường địch như thế thì Hác Huyết cũng coi người đó là kẻ thù ngay lập tức.
Quay đầu, liếc mắt nhìn Phương Thịnh, cả hai gật đầu với nhau một cái, dường như đưa ra một quyêt định nào đó.
Ba người Hạ Nhất Minh đi tới lôi đài. Kỳ Liên song ma nghiêm túc, vung tay lên, hai thanh Bán nguyệt sạn nhất thời xuất hiện trong tay.
mặc dù Hạ Nhất Minh chỉ có một mình, nhưng không biết tại sao hai người bọn họ lại có cảm giác hắn còn khó chơi hơn cả Từ Đạt Minh và Lâm hưởng Tình liên thủ. Mà bất cứ người nào sau khi chứng kiến thân pháp của Hạ Nhất Minh cũng đều có cảm giác đó.
Cổ tay hai người khẽ động một cái, hai thanh Bán nguyệt sạn liền va vào nhau , phát ra những âm thanh thanh thúy. Thanh âm đó vừa mới vang lên, lập tức một luồng ánh sáng năm màu chợt xuất hiện, bắt đầu từ vị trí Kỳ Liên song ma khuếch tán ra chung quanh.
Hạ Nhất Minh lẳng lặng nhìn động tác của hai người. Khi ngũ thải quang mang tới gần, hắn chợt xòe tay, ngũ hành hoàn lập tức xuất hiện
Kỳ Liên song ma nhìn thấy mà càng thêm nặng nề trong lòng. Động tác của Hạ Nhất Minh hoàn taonf đơn giản quá trình vụ hóa thành hình. Điều đó chứng tỏ, hạ Nhất Minh đã hòa hợp với ngũ hành hoàn rất cao. Như thế thì để cho hắn đồng ý đem nó trao đổi lại càng khó.
Trên ngũ hành hoàn cũng tỏa ra ngũ thải quang mang. Thoáng cái, luồng quang mang từ ngũ hành hoàn đã va chạm với luồng sáng do Kỳ Liên song ma phát ra.
"Ầm ầm..."
Một tiếng nổ từ trong luồng sáng vang ra xung quanh. Giống như hai con sóng lớn trên mặt biển chợt gặp nhau. Cả hai đều không chịu nhường bước, sử dụng năng lượng mạnh mẽ va chạm.
Từ giữa ba người, vô số tia sáng bắn ra tung tóe. Nhất thời, trên lôi đài muôn vàn tia sáng ngũ sắc xuất hiện, tạo ra cảnh tượng đẹp không bút nào tả xiết.
Hạ Nhất Minh trong mắt bọn họ đã hoàn toàn thay đổi. Thậm chí mọi người đều cho rằng hắn có thể sánh với sự liên thủ của Kỳ Liên song ma.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:- Đại ma huynh quả không hổ là tu luyện ngũ hành đại luân hồi chi hoa. Mới nhìn đã nhận ra được huyền bí. Quả là bội phúc. - Đại ma lắc đầu , ánh mắt hắn lóe lên tia sáng nói:
- Hạ huynh có thể ngưng tụ được ngũ hành chi hoa đúng là chuyện đáng mừng. Nhưng lão phu lấy làm lạ là tại sao Mộc chi hoa vẫn chưa thể dung hợp?
Hạ Nhất Minh nhướng mày, trong lòng cảm thấy khâm phục sự quan sát của đối phương. Chỉ mới va chạm một lần ma có thể phát hiện ra điểm này, ở đây ngoại trừ song ma ra cũng không còn có người nào khác.
Tuy nhiên nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì là lạ. Hai người bọn họ cũng tu luyện Ngũ hành đại luân hồi chi hoa nên cũng có thể nhìn thấu bí ẩn của đối phương. Cũng giống như mình, chỉ cần liếc mặt một cái cũng có thể thấy được ngũ hành lực do bọn họ thi triển có quá nhiều khuyết điểm.
Không thể giấu diếm được, Hạ Nhất Minh cười khổ nói:
- Hai vị ! Nếu có khả năng, đệ cũng muốn sử dụng toàn bộ ngũ hành chi hoa. Nhưng đáng tiếc, bây giờ vẫn còn thiếu một đóa.
Song ma cùng gật đầu một cái ròi cùng nói:
- Thay thế.
hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn bọn họ hỏi:
- Hai vị làm sao mà biết được?
Đại ma chỉ vào ngũ hành hoàn trên tay Hạ Nhất Minh, bất đắc dĩ nói:
-Trong các đời tổ sư của bổn môn, cũng chỉ có tổ sư khai sáng mới ngưng tụ đủ ngũ hành chi hoa. Ngoại trừ lão nhân gia ra, thì những người còn lại đều chỉ kiêm tu tới bốn hệ nên sử dụng phương pháp thay thế nên cũng không có gì bí mật . Hắn lắc đầu nói tiếp:
-Sử dụng phương pháp thay thế vốn là bí mật của Ngũ Hành Môn. Nhưng Ngũ Hành Môn chia năm xẻ bảy, nó đã bị truyền ra ngoài. Mấy ngàn năm qua, trong những vị đoán tạo sư hàng đầu có không ít người biết đến nó. Nếu lão phu không nhầm thì chắc Sở Hao Châu tôn giả đoán tạo cho ngươi?Hạ Nhất Minh gật đầu liên tục. Hắn cũng không ngốc đến nỗi đi đem sự thật nói ra. Nếu để họ biết được, thứ này do Sở Hao Châu chỉ dẫn còn bản thân mình hoàn thành thì họ sẽ đố kị tới chết.
Đại ma than nhẹ một tiếng. Ánh mắt hắn loé lên một sự cuồng nhiệt, nói:
- Không ngờ, ngươi nắm được Ngũ Hành Đại Luân Hồi chi hoa. Chúng ta thử so sánh cái nào lợi hại hơn nhé. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Khí thế mạnh mẽ phát ra từ trên người song ma. Nếu như vừa rồi họ ra tay vẫn còn chút khúc mắc thì vào lúc này, đã toàn tâm toàn ý cho trận chiến.
Cũng như năm đó, cả hai khiêu chiến Kim Chiến Dịch. Toàn bộ tinh thần của họ lúc này đều chìm vào trong chiến đấu.
Hai thanh Bán Nguyệt sạn lại huy vũ lên. Mỗi một lần nó tạo ra một luồng quang mang sáng chói.
Ngọn lửa cuồng ngạo, năng lượng của nước mênh mông, mộc hệ bừng bừng sức sống, thổ hệ lại thêm cả năng lượng kim hệ cứng rắn, tất cả đều xuất hiện.
Không gian trên lôi đài nháy mắt bị ánh sáng ngũ hành bao phủ.
Nét mặt của những người đang đứng xem liền thay đổi. Cuối cùng, bọn họ mới biết khi giao thủ với hai người Lâm Hướng Tình, Kỳ Liên song ma vẫn chưa dùng hết toàn lực. Đến giờ phút này, bọn họ mới thực sự phát huy uy lực của Bán nguyệt sạn đến mức cao nhất.
Ngũ hành hợp nhất phát ra khí thế bài sơn đảo hải.
Cảm nhận nguồn năng lượng khổng lồ đang áp tới, net mặt Hạ Nhất Minh hết sức nghiêm túc. Đây chính là năng lượng ngũ hành . Mặc dù chưa được cân bằng cho lắm, nhưng ngũ hành hợp nhất, chẳng khác gì thực lực của ba vị tôn giả hợp lại. Cho dù là hắn, cũng không dám khinh thường.
Quát khẽ một tiếng, ngũ hành hoàn trong tay Hạ Nhất Minh xoay tròn càng lúc càng nhanh.
Hết một vòng, ngũ thải quang mang quanh người hắn lại đậm hơn một chút. Hơn nữa, dưới sự khống chế của Hạ Nhất Minh , những tia sáng đó như có linh tính, tự chia thành năm luồng.
Đột nhiên, tất cả những luồng sáng khác nhau đều cùng lao về phía Kỳ Liên song ma.
Trên lôi đài, vô số tiếng nổ vang lên. Thổ đối thổ, Kim đối Kim, Thủy đối Thủy, Mộc đối Mộc, Hỏa đối Hỏa.
Hai bên bỏ qua tất cả kỹ xảo, chỉ dùng đơn thuần lực lượng va chạm với nhau, quyết pahan thắng bại. Đây cũng là so đấu lòng tự tin với nhau. Chỉ cần bất cứ bên nào dao động một chút, lập tức sẽ bị thua ngay tức khắc.
Dưới sự va chạm cả ba người, mặt đất cũng trở nên rung rinh. Lôi đài dưới chân bọn họ đã biến thành một đống đổ nát. Đá vụn văng ra khắp nơi.
Sắc mặt đám người Vũ Vô Thường trở nên hết sức khó coi. Tất cả đều không tự chủ được lui lại phía sau hơn mười trượng mới có thể chống đỡ được.
Trong lòng tất cả đều đang tự hỏi, mấy cái tên này có phải vừa mới trở thành tôn giả hay không? Cho dù là tam hoa tôn giả đỉnh phong, chỉ sợ cũng không hơn được họ.

Chương 597: Thế giới thực sự của ngũ hành

Những tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên. Khắp trời phủ đầy quang mang, che lấp toàn bộ lôi đài nên không ai có thể đoán được bên nào đang rơi vào thế hạ phong.
Nhưng lúc này ở trong cuộc, song ma đang cảm thấy hết sức hoảng sợ, Hạ Nhất Minh chỉ một mình điều khiển ngũ hành hoàn đã tạo ra uy lực còn hơn xa sự liên thủ của hai người.
Mặc dù đối kháng giữa Kim hệ hai người hoàn toàn chiếm thương phong. Nhưng với những hệ khác lại hoàn toàn yếu thế. Hơn nữa có xu hướng không thể duy trì được nữa. Hai huynh đệ liéc mắt nhìn nhau, khổ không nói thành lời.
Khi xưa tu luyện Ngũ hành đại luân hồi chi hoa, Phiền Thạc tôn giả đã từng nói, dưới sự liên thủ của bọn họ mặc dù có thể miễn cưỡng thi triển ra tuyệt học này, nhưng do lấy năng ượng Kim hệ làm chính khiến cho ngũ hành không đạt được trạng thái cân bằng. Vì vậy, dưới sự liên thủ của hai người cũng khó có người nào có thể chống cự.
Tuy nhiên khi đối diện trước Hạ Nhất Minh, trong lòng song ma cùng xuất hiện suy nghĩ, có lẽ đây mới chân chính là Ngũ hành đại luân hồi chi hoa. Đánh đến mức này, trong lòng hai người lại đang cuồng nhiệt. Có thể giao phong với tuyệt học đệ nhất thiê hạ đối với hai người bọn họ chẳng còn gì nuối tiếc nữa.
Cuối cùng thì Kỳ Liên song ma cũng di động. Lúc này, bọn họ gần như không còn dựa vào binh khí để khắc chế đối phương nữa mà muốn sử dụng toàn bộ thực lực để đối mặt với Hạ Nhất Minh.
Bán nguyệt sạn vẽ lên một quỹ tích kỳ dị trong không trung, phát ra lực lượng mạnh nhất của nó. Nhất thời liền phá được quang mang trước mắt, rồi lao về phía Hạ Nhất minh.
Mặc dù bị quang mang che mắt, nhưng Kỳ Liên song ma vừa di động, hạ Nhất Minh liền phát hiện ra ngay. Đồng thời hắn cũng cảm nhận đuwojc từ trên người đối phương phát ra khí tức cuồng bạo.
Hắn liền hiểu ngay, vào lúc này song ma đã toàn tâm toàn ý dồn hết vào trong chiến đấu, khôgn còn để ý tới thứ gì khác.
Hắn chỉ biết cười khổ trong lòng. Kim Chiến Dịch đã từng nói, Kỳ Liên song ma cũng lựa chọn Tu La đạo giống như hắn. Cả đời khiêu chiến vô số cao thủ nên mới bị mọi nguwofi đặt cho biệt danh là sogn ma. Xem ra, bản tính ẩn giấu của họ đã bị kích thích.
ngũ hành hoàn hơi chuyển động một chút, phát ra vô số quang mang. Lúc này, trên người Hạ Nhất Minh đã xuất hiện một cái áo giáp lục sắc. Ngoại trừ màu sắc của ngũ hành, bên ngoài lớp áo giáp còn có một dòng suối đen bao phủ.Thực lực của song ma cầm trong tay Bán nguyệt sạn hơn xa Phương Thịnh nên Hạ Nhất Minh khôgn hề dám coi thường.
Quang mang trước mắt đột nhiên biến mất, hiển nhiên ngũ hành quang mang đã bị phá tan. Một bóng đen thoáng động, Kỳ Liên song ma đã xuất hiện trước mặt hắn. Bán nguyệt sạn trong tay hai người cùng chém về phía thân thể Hạ Nhất Minh.
nếu thực sự để cho hai thanh binh khí từ hai bên chém tới, chỉ sợ bản thân cho dù có áo giáp cũng không hề dễ chịu. Thân hình hắn khẽ quẫy một cái liền thoát khỏi phạm vi công kích của Bán nguyệt sạn.
Hai thanh binh khí nhanh chóng thay đổi biến thành vô số tàn ảnh, tiếp tục đuổi theo hắn. Trứoc sự công kích của Bán nguyệt sạn, tia sáng do ngũ hành hoàn phát ra khôgn hề có tác dụng ngăn cản.
Phương pháp công kích của hắn lúc này không khác gì Hoàng tuyền môn. Tùy thời mà động, đã động là xuất chiêu như sét đánh. Một kích không trúng liền lập tức lui lại. Đấu pháp đó, Kỳ Liên song ma hoàn toàn bị áp chế. Cuối cùng, ngoại trừ Kim chi hoa, bốn loại hoa khác hoàn toàn không thể phát huy uy lực của nó chứ đừng nói là chống lại. Không bị tan rã đã là may lắm rồi.Trong mắt Hạ Nhất Minh lóe lên tinh quang. Trước khi giao thủ hắn cũng đã hạ quyết tâm thi triển toàn bộ thực lực.
Chỉ có thể để cho họ thấy được bản lĩnh của mình mới khiến cho người ta lo ngại. Cho dù muốn đối phó với mình cũng không dám làm như Hác Huyết.
Trên con đường võ đạo, chỉ có thực lực mới làm cho người khác nể phục.
- Cẩn thận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hạ Nhất Minh hét lên một tiếng, quang mang ngũ sắc quanh người hắn chợt biến mất hiện lên năm đóa hoa.
Kỳ Liên song ma gần như bất lực nhìn năm đóa hoa giốgn như lưu tinh liên tiếp giáng xuống người bọn họ.
nét mặt Kỳ Liên song ma nhất thời trở nên rất ngộ nghĩnh. Bọn họ tu luyện bí tịch Ngũ hành đại luân hồi chi hoa cũng đã tu luyện qua phương pháp sử dụng tạo thành lá chắn. Trong bí tịch vốn có rất nhiều biện pháp sử dụng ngũ hành chi hoa nhưng lúc này gần như khôgn có cách nào thi triển.
Cả hai khôgn tự chủ được, vô thức giơ Bán nguyệt sạn trong tay, tiếp lấy một đóa hoa.
Áp lực cực lớn ép xuống tương đương với công kích của một vị tôn giả.

Chương 598: Tẩu hỏa nhập ma

Ngay khi song ma mở miệng nhận thua, ngũ sắc quang mang trên lôi đài lập tức biến mất. Phía dưới lôi đài, tất cả mọi người đều lặng lẽ nhìn ba người, trong lòng cảm thấy mất mát.
Tại sao đều là người mới trở thành tôn giả mà thực lực lại chênh lệch nhiều đến vậy?
Kỳ Liên song ma liên thủ thắng được cũng không nói làm gì. Nhưng Hạ Nhất Minh chỉ có một mình lại chỉ cần ngũ hành hoàn cũng bức cho Kỳ Liên song ma nhận thua. Chứng tỏ thực lực của hắn hoàn toàn vượt xa bọn họ, thậm chí còn đứng đầu trong đám tam hoa tôn giả cũng không sai.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ vung tay lên một cái, lập tức thu ngũ hành hoàn lại, trong lòng hoàn toàn cảm khái.
lúc trước đối mặt với Sở Hao Châu, hắn chỉ có một phương thức công kích đơn giản nhất là dùng ngũ hành chi hoa để nện. Nhưng không ngờ rằng khi đối mặt với song ma, phương thức đó lại trở thành khắc tinh của họ.
Bởi vậy có thẻ thấy tất cả chiến kỹ đều có thể dùng. Chỉ là sử dụng trong mỗi trường hợp khác nhau thì mang đến hiệu quả khác nhau mà thôi.
Xung quanh lôi đài hoàn toàn yên tĩnh không có một tiếng động, nét mặt Hác Huyết lại trở nên khó coi hơn.
Tuy nhiên đúng vào lúc này, một cái bóng trắng từ bên ngoài lập tức tiến vào. Bạch mã vừa mới xuất hiện trong tầm mắt mọi người liền đi tới trước mặt Hạ Nhất Minh. Sau đó hai mắt nó nhìn thẳng vào tròng mắt của hắn như đang truyền đạt thôgn tin gì đó.
Hạ Nhất Minh ngẩn người, hiểu ý nghĩ của nó.
- Các vị! Sở lão ca có việc tìm ta. Tiểu đệ xin đi trước một bước . - Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười, ôm quyền thi lễ.
Mọi người chưa kịp đáp lại, từ phía ngoài lại lóe lên một cái bóng. Vũ Mạc Phi đã xuất hiện trước mặt mọi người. Nhìn nơi khung cảnh bừa bãi nơi đay, rồi liếc mắt đảo qua lôi đài một cái nói:
- Các vị ! Hai vị tân tôn giả của Linh Tiêu bảo điện đã tới.
Một số người liếc mắt nhìn nhau, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên.
Kim Chiến Dịch và Ngụy Tông Tân của Linh Tiêu bảo điện cahwrng phải đã nói có việc quan trọng hay sao? Làm thế nào chỉ trong vài ngày đã xuất hiện ở đây?
Như nhận thấy sự nghi hoặc của mọi người, Vũ Mạc Phi nghiêm nghị nói:
- Kim Chiến Dịch tôn giả hình như bị trọng thương, Ngụy Tông Tân tôn giả tự mình mang hắn tới Thúy Trúc cư, nói muốn gặp Hạ huynh.
- Kim huynh bị thương? - Hạ Nhất Minh nghe thấy thế, tinh quang trong mắt hắn chợt lóe lên một chút.
Vũ Mạc Phi chăm chú nhìn hạ Nhất Minh, cảm giác hắn cũng không hề giả bộ liền nói:
- ĐÚng thế! Hạ huynh! Ngụy Tông Tân tôn giả vừa đến đây đã đòi gặp ngươi, hơn nữa giọng không hề bình thường. Nếu thương thế của Kim tôn giả có liên quan đến ngươi thì hãy lánh ra ngoài đã.
Hạ Nhất Minh nghe thế mới hiểu thì ra hắn lo lắng thương thế của của Kim Chiến Dịch là do mình gây ra. Có điều nghĩ kỹ thì chỉ sợ cũng chỉ có người như hắn mới có tư cách đả thương Kim Chiến Dịch.
Lắc đầu một cái, Hạ Nhất Minh nói:
- Đa tạ hảo ý của Vũ huynh! Kim huynh đang ở Thúy Trúc cư phải không?
Vũ Mạc Phi than nhẹ một tiếng nói:
- Đúng thế.
Hạ Nhất Minh không hề nói câu nào nữa, chỉ quay sang hắn gật đầu một cái rồi đi nhanh.
Kỳ Liên song mà nhìn nhau đồng thanh nói:- Hai người lão phu cũng quen biết với Kim tôn giả. Cũng muốn đến bái phỏng.
Bọn họ cùng nhau nhảy lên, nhanh chóng rời đi. Nếu thua trong tay người khác có lẽ lẽ, bọn họ sẽ cảm thấy rất tức tối. nhưng thua trong tay Hạ Nhất Minh sử dụng Ngũ hành đại luân hồi chi hoa thì hai người cũng không cảm thấy nặng nề lắm.
Dù sao thì binh khí trong tay họ cũng không phải thàn khí ngũ hành hoàn phảng chế. Coi như trận chiến này cả hai đã cố hết sức.
Mà thua bởi mật kỹ do lão tổ tôgn của bổn môn truyền lại cũng hoàn toàn bình thường.
Mấy người còn lại nhìn nhau sau đó giải tán. Hai huynh đệ Vũ gia cũng bỏ mặc Vũ Mạc Phi, chạy về Thúy Trúc cư.
Vũ Mạc Phi cũng lắc đầu, sau đó đuổi theo. Nếu nói hắn không cảm thấy tò mò đối với chuyện này thì đúng là lạ.
Hạ Nhất Minh nhanh chóng đi vào trong Thúy Trúc cư liền đứng lại. Hai tai hắn hơi run run một chút rồi không cần bạch mã dẫn đường đi thẳng tới đại sảnh. Bởi hắn có thể nghe thấy âm thanh nói chuyện rất nhỏ từ đó vọng đến.
Rất nhanh, Hạ Nhất Minh đã thấy được trong đại sảnh Sở Hao Châu và Ngụy Tông Tân đang bàn luận chuyện gì đó.
mặc dù vị đại sư huynh của Linh Tiêu bảo điện vẫn duy trì một thái độ rụt rè, nhưng trên sự lo lắng của hắn chỉ cần liếc mắt một cái là biết.
- Ngụy huynh! Kim huynh đâu? - Hạ Nhất Minh chẳng hề khách khí, đi thẳng vào hỏi ngay.
Ngụy Tông Tân vừa nhìn thấy Hạ Nhất Minh liền vui mừng nói:
- Hạ huynh! Cuối cùng thì cũng tìm thấy ngươi.
Vài bóng người từ bên ngoài nhẹ nhàng đi vào. Liếc mắt đảo qua một cái, tất cả những người vừa mới tham gia luận võ đã tập trung hết tại đây.
mặc dù cứ tự nhiên xông vào như vậy có chsut thất lễ, nhưng chẳng ai còn có tâm tư để ý tới mấy chuyện đó.
- Ngụy huynh! Kim huynh đệ có chuyện gì thế? Có cần chúng ta giúp sức hay không? - Kỳ Liên song ma mở miệng nói ngay.Hạ Nhất Minh vốn đối với việc bọn họ tự tiện mà vào hơi khó chịu. Nhưng sau khi nghe họ nói vậy cũng không còn để ý nữa.
Tất cả những người này đều quen biết với Kim Chiến Dịch nên sau khi nghe thấy tin tức đến thăm cũng là chuyện thường tình. Làm sao có thể trách họ?
Ngụy Tông Tân lắc đầu. Hắn cũng chẳng chào hỏi mà quay sang nói với Hạ Nhất Minh:
- Hạ huynh! Kim sư đệ nói ngươi có thể luyện chế Tử Ngọ kim đan đúng không?
Nói xong, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm hạ Nhất Minh, chỉ sợ đối phương trả lời không mà thôi. Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống, nhưng không do dự nói luôn:
- Chỉ cần có đủ nguyên liệu, tiểu đệ chắc chắn trong vài canh giờ có thể luyện chế thành công.
Hắn nói ra một cách hoàn toàn tự tin. Thời gian sống ở Linh Tiêu bảo điện, Hác đồng đã không ít lần lôi kéo hắn nói chuyện. Hơn nữa, còn cho hắn tự mình luyện chế nhiều loại kim đan đặc biệt. mà Tử Ngọ Kim đan chính là một trong số đó.
Ngụy Tông Tân nghe thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm nói:
- Vậy là tốt rồi.
hạ Nhất Minh không nhịn được bộc phát một luồng sát khí thật mạnh ra ngoài. Tuy nhiên, hắn chợt sực tỉnh, thu liễm ngay nó lại, không để ảnh hưởng tới Kim Chiến Dịch đang suy yếu.
Bên ngoài căn phòng, mọi người đột nhiên cảm thấy lạnh toát sống lưng. Mặc dù, cảm giác đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt, nhưng cũng đủ sợ hãi. Tất cả liền nghĩ ngay tới uy thế của Hạ Nhất Minh khi đại chiến với song ma.
Ngụy Tông Tân cũng cảm tháy rùng mình. Ánh mắt hắn nhìn Hạ Nhất Minh có chút đố kỵ. Hơi thở lạnh lùng như thé không biết làm sao mà hắn lại có được.
Kim Chiến Dịch đang nằm trên giường hơi run lên, rồi mở mắt ra. Sau khi nhìn thấy Hạ Nhất Minh trên mặt hắn liền xuất hiện nụ cười.
Hạ Nhất Minh đi tới bên cạnh hắn cố gắng kìm chế cơn tức giận trong lòng. Hắn xoay người, nhìn Ngụy Tong Tân, chậm rãi nói từng chữ một:
- Là ai làm?
Ngụy Tông Tân nghe thấy mà cảm thấy tê dại toàn than. Mặc dù mọi người cũng đều vừa mới trở thành tôn giả, nhưng khi dưới cái nhìn của Hạ Nhất Minh, hắn lại có cảm giác sợ hãi.
Mỉm cười một cách miẽn cưỡng. Ngụy Tông Tân không hề do dự nói:
- Là Kim sư đệ.
Hai mắt Hạ Nhất Minh từ từ sáng lên, trong đó ẩn chứa một sự tức giận sẵn sàng bộc phát.
Nhất thời, trên lưng Ngụy Tông Tân chảy mồ hôi ròng ròng. Hắn chợt phát hiện đối phương mang lại cho mình một áp lực cực lớn.
Kim Chiến Dịch ho nhẹ một tiếng. Nét mặt hung ác của Hạ Nhất Minh lập tức biến mất. Hắn nhah chóng quay lại, tươi cười. Nguồn truyện: Truyện FULL
Ngụy Tông Tân thấy vậy mà há hốc miệng. Trong lòng hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ tên này là con tắc kè hay sao?
- Ngụy huynh xin chớ tách. Tính hắn vốn là như vậy.

Chương 599: Tử ngọ kim đan

Trong phòng, Kim Chiến Dịch đang kể cho Hạ Nhất Minh chuyện mình gặp phải.
Thực ra mọi chuyện cũng rất đơn giản, sau khi Hạ Nhất Minh rời khỏi, Kim Chiến Dịch liền bế quan đệ vụ hóa thần binh.
Tất cả mọi chuyện cũng rất đơn giản, sau khi Hạ Nhất Minh rời khỏi, Kim Chiến Dịch liền bế quan để vụ hóa thần binh.
Tất cả mọi chuyện đều hết sức thuận lợi. Sau nửa năm, cuối cùng hắn đã vụ hóa thành công. Còn Ngụy Tông Tân thì lại thành công trước hắn một chút.
Một năm sau , cả hai người đang tu luyện củng cố cảnh giới thì nhận được phi ưng truyền tin của hoàng thất Đại Thân. Sau đó bọn họ cũng giống như Kỳ Liên song ma rời khỏi môn phái tới kinh thành. Trên đường đi, tất cả mọi chuyện đều hoàn toàn bình thường.
Mấy ngày trước, khi cả hai sắp tới kinh thành thì đúng lúc đó, trong lúc luyện công Kim Chiến Dịch lại bị tẩu hỏa nhập ma.
Đối với người tu luyện mà nói thì tẩu hỏa nhập ma là chuyện hết sức đáng sợ. Hơn nữa, cũng chẳng người nào có thể đoán được nó sẽ xảy ra vào lúc nào. Cái đấy cứ như một bóng ma lúc nào cũng ẩn nấp sau lưng mỗi người trên suốt con đường tu luyện.
Người tu luyện vô cùng may mắn thì cả đời cũng không bị. Mà người kém may mắn thì cho dù bọn họ tu luyện tới cảnh giới nào cũng vẫn có thể bị tẩu hỏa nhập ma.
Lần này Kim Chiến Dịch bị tẩu hỏa nhập ma là chuyện hoàn toàn ngoài ý muốn. Không hề có dấu hiệu báo trước nên cũng chẳng biết mà phòng bị. Cho đến khi hắn phát hiện ra, thì mọi chuyện đã rồi, có hối cũng không kịp.
Tất nhiên tẩu hỏa nhập ma cũng có nặng nhẹ. Tình huống Kim Chiến Dịch gặp phải chính là một loại nghiêm trọng. Mặc dù hắn nhờ vào nghị lực mới có thể cố gắng đến lúc này. Nhưng trong cơ thể đã bị phá hoại rất nhiều, nếu không cứu chữa kịp thời, chắc chắn sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng.
Ngụy Tông Tân liền phát phi ưng truyền tin, nhưng hắn không dám nói Kim Chiến Dịch bị tẩu hỏa nhập ma mà chỉ nói môn phái có việc phải trở về. Tuy nhiên, tin tức từ hoàng thất Đại Thân nhanh chóng trở lại, hơn nữa lại còn có một tin tức tốt đó là Hạ Nhất Minh cũng có mặt ở đó.
Kim Chiến Dịch nghe thấy vậy lập tức ngăn Ngụy Tông Tân trở về mà đưa hắn tới đây.
Nói xong mọi chuyện, Kim Chiến Dịch mệt mỏi nói:
- Huynh đệ! Tử Ngọ kim đan có hiệu quả rất tốt đối với tình trạng tẩu hỏa nhập ma. Lần này, lão ca đặt hết tính mạng mình vào tay ngươi. Nếu ngươi luyện đan thất bại thì ta cũng xong.
Nét mặt Hạ Nhất Minh trầm xuống nói:
- Nói linh tinh. Cho dù không có Tử Ngọ kim đan thì ngươi cũng chỉ giảm thực lực xuống dưới tôn giả. Cùng lắm thì ta với ngươi tu luyện, vụ hóa thần binh một lần nữa. Ta không tin với thiên phú của ngươi mà không đạt tới cảnh giới tôn giả một lần nữa.
Kim Chiến Dịch há miệng nhìn sự nôn nóng của Hạ Nhất Minh. Hắn chớp chớp mắt nói:
- hạ huynh! Ngươi làm sao vậy? Ngươi nói đùa hay nghe không hiểu?
Hạ Nhất Minh tức giận, trợn mắt với Kim Chiến Dịch.
Có điều, trong lòng Hạ Nhất Minh cũng thầm thở dài. hắn biết rất rõ tính cách của Kim Chiến Dịch, nên hiểu lần tẩu hỏa nhập ma này hắn bị đả kích rất mạnh. Muốn vượt qua cũng không dễ dàng.
Mấy lời hắn nói vừa rồi , chắc chắn cũng có vài phần thật tâm.
Vào lúc này, Hạ Nhất Minh thàm quyết định cho dù thế nào cũng không thẻ để cho hắn gục xuống.Vũ Vô Thường chuẩn bị mọi thứ cực kỳ nhanh. Chỉ mất khoảng nửa canh giờ đã xong hết tất cả. Hơn nữa, còn sắp xếp cho Hạ Nhất Minh bốn trợ thủ.
Bốn người này trên danh nghĩa là trợ thủ, nhưng thực ra chính alf những luyện đan sư hàng đầu của Vũ gia.
Nhưng đáng tiếc, tu vi của những người này cao nhất cũng chỉ mới đạt tới cảnh giới Nhất Đường thiên mà thôi. So sánh với cấp bậc tôn giả như Hạ Nhất Minh thì chính là một trời một vực.
Sau khi Hạ Nhất Minh tới phòng luyện đan, bốn vị luyện đan sư của Vũ gia cung kính đứng một bên hành lễ. Nhìn ánh mắt cuồng nhiệt cũng biết là bọn họ định học trộm mấy chiêu.
Hạ Nhất Minh cũng chẳng quan tâm tới việc có người đứng xem. Luyện đan sư cấp bậc tôn giả hoàn toàn khác với những người cấp bậc thấp hơn. Điểm đặc biệt nhất là bọn họ sử dụng chân khí của mình để luyện đan nên tình hình trong đan lô thế nào thì chỉ khi bọn họ chấp nhận nếu không những người khác đừng mong học được.
Hạ Nhất Minh xem xét chỗ dược liệu một chút, sau đó hắn chọn lấy những thứ tốt nhất. Chỉ riêng điểm này cũng đủ để bốn vị luyện đan sư kia phải khâm phục. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Sau đó, hạ Nhất Minh thao tác nhanh như chớp sử dụng khống hỏa thuật do Hác Đồng truyền thụ, chỉ trong một canh giờ đã luyện chế xong Tử Ngọ kim đan.
Sau khi đan lô mở ra, ánh mắt và nét mặt của bốn tên luyện đan sư chỉ có duy nhất sự ngưỡng mộ và khiếp sợ.
Hương thơm bốc lên chính là của Tử Ngọ kim đan, một loại thánh dược trị liệu tẩu hỏa nhập ma. Nhưng nó cũng có một khuyết điểm lớn đó chính là sau khi đan dược luyện chế xong, thì phải sử dụng trong vòng sáu canh giờ.
Thuốc không quá ngọ, mà quá ngọ thì chết.
Sau sáu canh giờ, toàn bộ dược hiệu của nó hoàn toàn biến mất. Lúc đó , có đem cho người bị tẩu hỏa nhập ma sử dụng cũng không mang lại hiệu quả, thậm chí còn có tác dụng ngược lại.
Hơn nữa, chỉ có cao giai luyện đan sư mới có thể luyện chế Tử Ngọ kim đan.Trước khi hạ Nhất Minh trở thành tôn giả, cũng chỉ chắc chắn có năm thành. Nhưng sau khi trở thành tôn giả, khi ở ngoài biển lại từng dẫn đạo hỏa lực của Cửu Long lô ra ngoài nên Hỏa chi hoa của hắn đã có sự thay đổi. Vì vậy, bây giờ hắn điều khiển hỏa lực hoàn toàn như ý.
Vì vậy mà lúc này, luyện chế Tử Ngọ kim đan ngay lần đầu đã thành công cũng không phải là sự may mắn.
Cầm Tử Ngọ kim đan đi tới phòng Kim Chiến Dịch. Mặc dù Kim Chiến Dịch vẫn tỏ vẻ thản nhiên, nhưng sau khi nhìn thấy Tử Ngọ kim đan, hai mắt hắn liền sáng rực hẳn lên.
Hạ Nhất Minh ngồi xuống trước mặt đất hắn, bắt đầu mở miệng nói rằng để luyện chế thành công mình đã mất rất nhiều công sức. Vì vậy, hắn cố gắng chờ một chút...
Tuy nhiên, chưa kịp nói xong, Kim Chiến Dịch đã vồ lấy kim đan, nuốt ngay vào bụng.
Lúc này, Hạ Nhất Minh mới im miệng, cẩn thận theo dõi. Nếu có gì bất trắc, hắn sẽ trợ giúp ngay lập tức.
Thực ra, vừa rồi hắn nói nhiều như thế, cũng là để cho Kim Chiến Dịch bớt căng thẳng. Điều này, cả hai đều biết rõ.
Một canh giờ sau, Kim Chiến Dịch mới thở phào nhẹ nhõm. Khi hắn mở mắt ra, trong mắt lai loé lên tia sáng như cũ.
Hạ Nhất Minh vui mừng, nói:
- Chúc mừng Kim huynh đã hoàn toàn bình phục.
Kim Chiến Dịch khẽ gật đầu, nét mặt cảm thấy may mắn. Nhưng ngay lập tức, hắn thở dài một tiếng, nói:
- Mặc dù thoát nạn, nhưng công sức một năm khổ tu hoàn toàn uổng phí. Tu vi của ta lúc này mới chỉ trở lại lúc vừa mới trở thành tôn giả. Nếu không khổ tu thêm một năm nữa, cơ bản là thông thể củng cố cảnh giới. - Hắn lắc đầu không cam lòng, nói:
- Có lẽ lần này vi huynh không thể tới Sinh Tử giới với đệ rồi.
Hạ Nhất Minh giật mình. Hắn có thể cảm nhận chút đau khổ trong lời nói của Kim Chiến Dịch.
Khẽ nhếch mày, Hạ Nhất Minh, nói:
- Kim huynh! Việc này cứ giao cho ta.
Kim Chiến Dịch vui mừng, nhìn Hạ Nhất Minh, nói:
- Ngươi có biện pháp sao?
Hạ Nhất Minh cười một cách thần bí.

Chương 600: Củng cố cảnh giới

Mới sáng sớm, Hạ Nhất Minh đã đến cáo từ Vũ Vô Thường mà đi. Đối với sự cáo từ đột ngột của Hạ Nhất Minh, Vũ gia hoàn toàn bất ngờ. Bọn họ cố hết sức giữ lại. Nhưng Hạ Nhất Minh đã quyết, hắn còn nói không chỉ đi có một mình mà còn mang cả Kim Chiến Dịch mới khỏi bệnh đi theo.
Lúc này, đám tân tôn giả đang tập trung ở kinh thành, cơ bản mỗi người cũng đều đã từng giao thủ với Kim Chiến Dịch. Thậm chí có người còn tới mấy lần.
Trong tâmt rí của bọn họ không thể nào quên đuwojc chuyện đó nên vẫn muốn nhân cơ hội này lãnh giáo đối với hắn. Nhưng khi Hạ Nhất Minh mở miệng muốn Kim Chiến Dịch đi cùng, tất cả đều ngoan ngoãn im miệng, ngay cả một câu phản đối cũng không có.
Ngay cả Hác Huyết hôm qua vẫn còn liên tục đối nghịch với hạ Nhất minh cũng im lặng.
Phát hiện ra điều đó, khiến cho Hạ Nhất Minh rất cảm khái. Đồng thời hắn cũng cảm nhận được thực lực đóng vai trò quan trọng như thế nào.
Sau khi đã dùng hết mọi cách mà vẫn không giữ được, đám người Vũ Vô Thường không còn cách nào khác đành để cho đám người Hạ Nhất Minh ra đi. Bọn họ chỉ ước hẹn với nhau một thời gian nữa sẽ gặp nhau tại Thiên Trì phong.
Trong số tất cả mọi người cũng chỉ có Ngụy Tông Tân là đoán được một chút nguyên nhân, và ý định của Hạ Nhất Minh. Bởi vì hắn hoàn toàn hiểu rõ thương thế của Kim Chiến Dịch. Lúc này tu vi của Kim Chiế Dịch đã thụt lùi rất nhiều. Trong tình trạng đó mà đi vào Sinh Tử giới chắc chắn là tìm chết.
Với sự quan tâm của Hạ nhất Minh dành cho Kim Chiến Dịch, chắc chắn hắn sẽ tìm cách để giải quyết vấn đề này.
Chỉ có điều, nghĩ mãi mà Ngụy Tông Tân vẫn không thể đoán ra được biện pháp nào có thể làm cho Kim Chiến Dịch củng cố cảnh giới trong thời gian ngắn.
Nếu vào thời đại thần đạo thì điều này hoàn toàn có khả năng. Nhưng bây giờ chuyện đó gần như là không thể.
Sau khi đi xa khỏi kinh thành, Sở Hao Châu kéo Hạ Nhất Minh sang một bên hỏi nhỏ:
- Hạ lão đệ! Ngươi thực sự quyết định như thế hay sao?
Hạ Nhất Minh khẽ cười nói:
- Tiểu đệ với hắn thân như huynh đệ. Chỉ cần có một tia hy vọng, tiểu đệ nhất định phải làm cho hắn đạt tới tình trạng sung mãn nhất vào Sinh Tử giới.
Sở Hao Châu chăm chú nhìn hắn một lúc , cuối cùng mỉm cười nói:
- Kim tiểu tử kết giao được một bằng hữu như người đúng là không uổng phí.
Trong lòng lão cũng thầm nhủ, lão phu cũng không hề uổng phí. Tất nhiên néu Hạ nhất Minh không phải là người như vậy, Sở Hao Châu cũng không đi theo hắn như thế.
Hạ Nhất Minh leo lên lưng bạch mã lôi điện, truyền suy nghĩ cho nó. Lôi điện lập tức ngẩng đầu, tức giận nhìn lại. Với thân phận thánh thú của nó, chri có thể làm ngựa cưỡi cho Hạ Nhất Minh mà thôi. Cho dù để cho Hoắc Đông Thành cưỡi một chút cũng là nể mặt Sở Hao Châu. Nhưng thêm một người nữa thì nó không hề muốn.
Hạ Nhất Minh vốn biết tính nó liền cười hắc hắc, lấy ra một viên đá trắng.
Đôi mắt xinh dẹp của Lôi điện mở to nhìn viên đá trắng một lúc, cuối cùng nhịn không nổi đành khuất phục.
Hạ Nhất Minh cười ha hả nói:
- Kim huynh! Bạch mã đồng ý rồi. Đi lên đi.
Kim Chiến Dịch đi một vòng quanh bạch mã , ngưỡng mộ nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi thu phục đựoc con linh thú này ở đâu?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc nói:
- Kim huynh đừng có xem thường bạch mã. Nó không giống như linh thú bình thường đầu.
Kim Chiến Dịch mỉm cười nói:
- Chẳng lẽ nó có huyết mạch của thần thú?
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu một cái. Hai mắt Kim Chiến Dịch trợn tròn lên, nhìn chằm chằm về phía bạch mã lôi điện.
Hạ Nhất Minh giật mình, vội vàng nói:
- Kim huynh! Bạch mã thực ra là thánh thú có huyết mạch thần thú.
Kim Chiến DỊch hít một hơi thạt sâu, nói:
- Thánh thú? - Trong mắt hắn liền xuất hiện một sự sợ hãi. Ý định so chiêu với nó hoàn toàn biến mất.
Hạ Nhất Minh hình như hiểu được suy nghĩ trong lòng hắn, cười nói:
- Kim huynh ! Trước khi ngươi đến mây ngày. Lôi điện có giao thủ với Ban Lan thánh thú của Vũ gia một lần rồi đánh cho nó trọng thương. Ngươi có muốn thử với lôi điện mấy chiêu không?
Kim Chién Dịch liếc nhìn Hạ nhất Minh một cái rồi cẩn thận tới trước mặt lôi điện vái nó một cái, sau đó mới dám trèo lên lưng.Đây là biểu hiện của một người đối với cường giả. Bất kể cường giả đó là con người hay là thú, chỉ cần có thực lực cao hơn thì sẽ được tôn kính.
Hạ Nhất Minh vẫy tay một cái, Hoắc Đông Thành cũng leo lên. Mặc dù ba người cùng cưỡi trên lưng, nhưng với bạch mã cũng chẳng khác so với khi chỉ có một người.
Gật nhẹ đầu một cái, bạch mã liền nhanh chóng lao đi. Tốc độ của bạch mã khiến cho Kim Chiến Dịch thất kinh. Vừa rồi hắn không cảm nhận được hơi thở cấp bậc tôn giả của nó, nhưng sau khi bạch mã bắt đầu lao đi, hắn mới thực sự tin rằng chỉ có thánh thú ẩn chứa huyết mạch thần thú mới có thể có được tốc độ lớn thế này.
Lúc bạch mã dừng lại bên bờ biển, sắc mặt Kim Chiến Dịch đã trở nên trắng bệch. Hắn không ngờ được bản thân mình lại có thể được cưỡi lên một con thánh thú.
Cũng may hắn cũng là một vị tôn giả nên nhanh chóng bình tĩnh lại. Liếc mắt nhìn xung quanh một cái. Kim Chiến Dịch hỏi:
- Bách Linh Bát và Sở Hao Châu tôn giả đâu?
Hạ Nhất Minh chỉ lên đỉnh đầu nói:
- Bọn họ ở đó.
Kim Chiến Dịch ngẩng đầu lên trên, mà há hốc miệng. Trên bầu trời, một luồng thất thải quang mang hiện ra, Bách Linh Bát và Sở Hao Châu lần lượt từ trên cao hạ xuống. Có điều so với quang mang chói mắt của Bách Linh Bát thì Long tiên của Sở Hao Châu thua kém rất nhiều.
Ánh mắt Kim Chiến Dịch cứ nhìn theo quang mang của bọn họ rơi xuống. Sau đó, hắn cúi đầu , ánh mắt hắn hoàn toàn ngơ ngác.
- Hạ.. Hạ huynh! Ngươi thấy gì không?
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên hỏi:
- Thấy cái gì?
- Bọn họ...
- Bọn họ làm sao?
- Bọn họ làm thế nào mà bay được?
- Nói linh tinh. Cao thủ ngũ khí triều nguyên mà không bay được à?
- Bọn họ là cao thủ ngũ khí triều nguyên?
- Tất nhiên. Chẳng lẽ ngươi thấy bọn họ không giống?
Kim Chiến Dịch nhìn một lúc vẫn chẳng thấy bọn họ có chút nào giống cao thủ ngũ khí triều nguyên. Mà ánh mắt và động tác của bọn họ đối với hạ Nhất Minh cũng chẳng khác gì mình.
Hít một hơi thật sâu, Kim Chiến Dịch hỏi:- Bây giờ chúng ta đi đâu?
- Bồng Lai tiên đảo.
Hạ Nhất Minh vừa dứt lời, bạch mã lôi điện liền đạp lên mặt nước hí lên một tiếng thật dài, vui vẻ chạy về phương xa.
Nét mặt Kim Chiến Dịch hơi thay đổi một chút. Có điều do gần đây thấy được quá nhiều chuyện bất ngờ nên miễn dịch của hắn cũng tăng lên.
Khi tất cả về đến Bồng Lai tiên đảo cũng không kinh động bất cứ người nào. Sở Hao Châu đưa tên đệ tử bảo bối của mình đến hòn đảo gần Sa Ngư cấm khu.
Với tu vi của Hoắc Đông Thành bây giờ, cơ bản không thể đi vào trong đó.
Sau khi lặn xuống đáy biển, liền xuất hiện một đàn sa ngư đang bơi lội cách đó không xa. Với nhãn lực của Kim Chiến Dịch rất nhanh nhìn thấy có vài tiên thiên Hắc Sa nét mặt liền hết sức tập trung.
Bất chợt hắn liền biến sắc. Trong tầm mắt của hắn chợt xuất hiện một tòa núi nhỏ đang di động, tỏa ra khí thế khiến cho người khác không thể thở nổi. Hắn lập tức truyền âm nói:
- Lão đệ! Nơi đây có thánh thú. Nhanh...
Thanh âm của Kim Chiến Dịch chợt dừng lại. Bởi vì hắn đã thấy hạ Nhất Minh giơ tay lên, nhàn nhã nói chuyện với tảng núi lớn. Sau khi nói chuyện một lúc, Hạ Nhất Minh cùng lôi điện cáo biệt Hắc sa vươgn tiếp tục lặn xuống.
Cuối cùng mọi người cũng xuống được đến đích. Đó chính là cái động bên trong có tử khí đông lai.
Sau khi nhìn thấy tử khí đông lai, ánh mắt Kim Chiến Dịch không che giấu được sự vui mừng và sợ hãi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Xoay người lại Kim Chiến Dịch nói:
- Nói đi...
Hạ nhất Minh chớp chớp mắt, hỏi lại:
- Nói cái gì?
Kim Chiến Dịch nghiêm nét mặt nói:
- Nếu ngươi coi ta là huynh đệ thì kể lại hành trình tới Đông Hải cho ta nghe.
Hạ Nhất Minh nhún vai, không hề giấu diếm những chuyện mình gặp gỡ bạch mã và Sở Hao Châu như thế nào, sau đó diễn biến ra sao...
Trong tất cả mọi chuyện Hạ Nhất Minh chỉ giấu có một việc, đó chính là cái động có Thiên Địa thánh quả và vị thần đạo cao thủ trong đó.
Cho dù như thế cũng đủ khiến cho trái tim Kim Chiến Dịch đập thình thịch. Hắn thở ngắn, thở dài nói:
- Tiéc nuối lớn nhất đời này của ta có lẽ chính là không thể cùng ngươi tới Đông Hải.
Hạ Nhất Minh cười không nói, nhắc nhở hắn nắm vững thời gian luyện công.
Nếu là một người khác, sau khi gặp nhiều chuyện kỳ lạ như thế chắc chắn rất khó có thể bình tĩnh trong một thời gian ngắn.
Nhưng Kim Chiến Dịch thì khác. Chỉ trong khoảng mấy cái hô hấp, hắn đã thu liễm được tinh thần, quên đi tât cả, tậpt rung vào tu luyện.
Khoảng chừng nửa tháng, Kim Chiến Dịch thì khác. Chỉ trong khoảng mấy cái hô hấp, hắn đã thu liễm được tinh thần, quên đi tất cả, tập trung vào tu luyện.
Khoảng chừng nửa tháng, Kim Chiến Dịch chẳng những hoàn toàn củng cố cảnh giới mà còn bước thêm một bước dài trên con đường tu luyện.
Lần tẩu hỏa nhập ma này mặc dù vô cùng nguy hiểm, nhưng khi nó qua đi, tất cả mọi thứ lại trở nên bằng phẳng. Thậm chí còn tạo ra một cơ hội đột phá rộng lớn cho hắn.
Một tháng sau, Hạ Nhất Minh đưa Kim Chiến Dịch rời khỏi sơn động.
Kim Chiến Dịch cũng không có ý định dò xét sơn động. Hắn biết Hạ Nhất Minh có thể dẫn mình tới đây đã là quá đáng lắm rồi. Nếu như thé mà hắn vẫn còn muốn xem xét thì đúng là phá bỏ quan hệ giữa hai người.
Lại cưỡi trên lưng lôi điện, Hạ Nhất Minh hô to một tiếng, tất cả liền rời Bồng Lai tiên đảo trở về đại lục.
Hơn mười ngày sau, bọn họ đã vượt qua vô số dặm đường mà trở về. Quang cảnh Tây Bắc hiện dần trong tầm mắt của Hạ Nhất Minh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau