VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 576 - Chương 580

Chương 576: Kinh thành đại thân

Kỳ Liên song ma một mình lên đường. Bọn họ cũng khôgn có mang theo một môn nhân nào hết. Còn Phiền Thạc tôn giả - sư phụ của bọn họ thì càng phải ở lại Động Thiên Phúc Địa.
Dù sao thì bây giờ, kỳ Liên song ma đã trở thành cao thủ đẳng cấp tôn giả. Phiền Thạc cho dù mặt có dày đến mấy cũng không thể cùng họ tới SInh Tử giới.
Trên đường đi không ngờ lại gặp phải một vị cao thủ ngũ khí triều nguyên như Sở Hao Châu, hai bên lại còn giao thủ với nhau thì chỉ có thể nói là bọn họ đen đủi.
Trong lúc mọi người đồng hành với nhau, Kỳ Liên song ma nhiều lần bóng gió hỏi về Sở Hao Châu, Bách Linh Bát và bạch mã nhưng mỗi lần đều bị Hạ nhất Minh đánh trống lảng. Vì thế mà khi đã tới được kinh thành, huynh đệ Kỳ Liên song ma vẫn chưa biết chút gì về đám Sở Hao Châu.
Trong suy nghĩ của bọn họ thì Sở Hao Châu nhiều nhất cũng chỉ là một vị tôn giả của Đông Hải mà thôi, chứ không thể ngờ được đó chính alf một vị siêu cấp cao thủ đạt tới cảnh giới ngũ khí triều nguyên.
Có Kỳ Liên song ma dẫn đường, tốc độ đi đường của mọi người nhanh hơn rất nhiều. Trên đường đi, Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát cũng xác định Hoàng tuyền môn không phái người bám theo. Bọn họ hoàn toàn biến mất không hề thấy dấu vết.
Sau mấy ngày hành trình, cuối cùng cũng tới được kinh thành của Đại Thân. Tuy còn cách rất xa nhưng ngôi thành đồ sộ đã hiện lên trong mắt mọi người. Nó chiếm một phạm vi to lớn, ngay cả Linh Tiêu bảo điện cũng còn thua một bậc.
Nơi đây khác với Linh Tiêu bảo điện ở chỗ là bên ngoài có tường thành vây quanh. Trên tường thành tinh kỳ bay phấp phới, binh lính đi lại tuần tra không ngừng.
Cho dù đứng cách vài dặm nhưng Hạ Nhất Minh vẫn có thể cảm nhận được một luồng khí thế uy nghiêm phát ra.
Hắn đưa mắt liếc nhìn mọi người thì thấy ngoại trừ Bách Linh Bát đang ôm bảo trư ra còn lại ai cũng không giữ được bình tĩnh.
Sở Hao Châu thở dài nói:
- Kinh thành của phương Đông mặc dù đã trải qua nhiều triều đại nhưng uy thế từ ngàn năm qua vẫn khiến người khác phải rung động.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế liền hỏi:
- Sở lão ca! Trước đây huynh đã tới đây hay chưa?
Sở Hao Châu khẽ gật đầu nói:
- Khi lão phu mới trở thành tôn giả đã từng tới đây du ngoạn. Lúc đó cũng bị sự hùng vĩ của nó khiến cho ngây ngất. - Lão lập tức cười nói:
- Tuy nhiên, việc cảm thụ áp lực súc tích qua mấy ngàn năm đối với người mới trở thành tôn giả lại rất tốt.
Đại ma cũng thở dài một tiếng nói:
- Sở huynh nói đúng! Trước kia hai người chúng ta cũng từng tới đây nhiều lần, nhưng hôm nay mới có cảm giác này.
Nhị ma cũng liên tục gật đầu rồi mới mở miệng nói:
- Chẳng trách sư phụ nhất định bắt chúng ta tới kinh thành sau đó mới được đến Tây Bắc. Thì ra là có nguyên nhân của nó. Nguồn truyện: Truyện FULL
Bọn họ miệng thì nói chuyện nhưng chân vẫn khôgn dừng lại, đi theo quan đạo. Khí thế trên người bọn họ cũng khôgn hề thu liẽm, thậm chí lại phát ra một chút uy áp.
Tất cả những người đang đi trên đường đều không tự chủ được tản ra hai bên. Khôgn người nào đủ dũng khí tới gần bọn họ.
Hạ Nhất Minh biết rõ đó là do huynh đệ song ma cố ý tản mát hơi thở của mình ra. Mặc dù Hạ nhất Minh cũng biết nó thu hút sự chú ý của người khác, nhưng hắn cũng thừa nhận làm vậy cũng giảm bớt rất nhiều phiền toái.
Hoắc Đông Thành thở hổn hển bám theo mọi người. Trong chuyến đi này, mấy người Hạ Nhất Minh vẫn duy trì tốc độ bắt Hoắc Đông Thành phải dốc hết sức ra để bám theo. Cho đến lúc này, hắn gần như là kiệt sức. Chịu đựng được tới giờ phút này, ngoại trừ lý do có mấy viên kim đan ra còn lại đều nhờ ý chí của hắn.Ánh mắt Kỳ liên song ma thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía sau. bọn họ cảm thấy bội phục đói với ý chí cứng cỏi của tên tiểu tử đó.
Sau khi biết hắn là đệ tử của Sở Hao Châu hai người không dấu nổi sự hâm mộ. Tất nhiên đói tượng mà họ hâm mộ không phải là Hoắc đông Thành mà chính là Sở Hao Châu.
Có thể thu được một tên đệ tử như vậy là chuyện mỗi một vị tôn giả đều mơ ước.
Do biết không thể tranh đoạt được với Sở Hao châu chứ không họ đã ra tay chiếm lấy hắn từ lâu rồi.
Hạ Nhất Minh cũng liếc mắt nhìn Hoắc đông Thành rồi nói:
- Sở lão ca! Lần này nội kình của Đông Thành chắc chắn sẽ tăng lên rất nhanh. Huynh có kế hoạch gì cho hắn tu luyện hay chưa?
Ánh mắt Sở Hao Châu có chút hài lòng nói:
- yên tâm! Lão ca ta đã có ý định từ trước, không thể làm chậm trễ sự tu luyện của hắn. Có điều, tinh lực kim đan của ngươi có nhiều không? nếu số lượng khôgn đủ, Đông thành sẽ không thể chịu nổi sự huấn luyện của ta.
Hạ Nhất Minh vỗ ngực nói:
- Huynh yên tâm! Tuy ta ở Hoành Sơn không nhiều lắm nhưng tinh lực kim đan cũng chẳng hề ít. Ngươi cứ yên tâm cho hắn dùng đi.
Mọi người vừa đi vừa nói, phút chốc đã tới cổng thành.
Tên quan thủ vệ thành đã để ý tới bọn họ từ lâu, đặc biệt là bạch mã. con ngựa một sừng này rất hiếm thấy. Bất cứ ai nhìn thấy nó cũng có thể đoán được đó là một con lính thú.
Mà có thể đi bên cạnh linh thú thì chắc chắn phải là tiên thiên cường giả. Trong khi đó, thời gian gần đây kinh thành lại đang nhộn nhịp chuẩn bị đón tân tôn giả từ các nơi đến.
Vì vậy mà tên quan thủ vệ thành đã cho người đi vào bẩm báo, đồng thời hạ lệnh mở rộng của thành nghênh đón đám người Hạ nhất Minh đi vào. Mặc dù bọn họ chỉ đi bộ không hề có xe ngựa xa hoa lộng lẫy, nhưng từ đầu đến cuối, tên quan thủ vệ không dám mở miệng hỏi han lấy một câu.
Nếu chẳng may gặp phải người có tính tình cổ quái mà lỡ lời một cái, bị giết chết ngay tại chỗ thì đúng là oan ức. Chắc chắn cũng chẳng có người nào ra mặt cho hắn.Đám người Hạ nhất Minh vừa mới vào thành, vị quan đó liền mỉ cười đi tới, giới thiệu một chút về lịch sử của ngôi thành.
Kỳ Liên song ma và Sở Hao Châu cũng chẳng thèm để ý, nhưng Hạ Nhất Minh và Hoắc Đông thành lại hết sức háo hức.
Nhận thấy điều đó, tên quan kia vui vẻ, thao thao bất tuyệt kể hết chuyện trên trời dưới đất. Có bao nhiêu lời đồn đại hắn cũng lôi ra cho bằng hết.
Hạ Nhất Minh và Hoắc Đông thành chăm chú lắng nghe khiến cho Sở Hao Châu và Kỳ Liên song ma bất đắc dĩ nhìn nhau. Dù sao tuổi của Hạ nhất Minh cũng còn quá trẻ. Cho dù tu vi có cao đến mấy nhưng tính tình vẫn không thể một lúc mà già dặn ngay được.
Một lúc sau, một đoàn xe ngựa xa hoa lộng lẫy từ trong nội thành đi tới trước mặt mấy người.
Khi đoàn xe xuất hiện, tất cả binh lính đều cúi đầu hành lễ. Còn đám thường dân thì nhanh chóng tránh né. Tuy nhiên ánh mắt bọn họ nhìn về phía đoàn xe không hề có chút căm hận mà chỉ có sự hưng phấn và ngưỡng mộ.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút liền đoán được địa vị của đoàn xe đó. Có lẽ nó cũng giống như xe ngựa dành cho đại sư đường của Khai Vanh quốc.
Đoàn xe ngựa dừng lại hẳn thì một bóng người đã nhanh chóng từ trên xe nhảy xuống.
Người đó có khuôn mặt khôi ngô, nhưng thể hình to lớn tương đương với hai người thường.
Hai chân hắn chưa chạm đất đã phát ra tiếng cười đinh tai nhức óc:
- Vị bằng hữu nào từ xa mới đến? Xin thứ cho Vũ gia không nghênh tiếp trước.
Vị quan thủ vệ vừa nhìn thấy người này liền lập tức quỳ xuống vái như điên.
Đến lúc này, Hạ Nhất Minh mới hiểu được người đó luôn miệng giới thiệu mọi thứ mục đích chỉ là giữ bọn họ lại đây mà thôi. Trong lòng hắn cảm thấy buồn cười nhưng cũng không có để ý, đưa mắt nhìn vóc người mập mạp quen thuộc phía trước.
Kỳ Liên song ma cùng bước lên, cười lớn nói:
- Vũ huynh! Hơn mười năm không gặp , cuối cùng thì ngươi cũng được thỏa nguyện nhé. xin chúc mừng.
Người kia cười ha hả nói:
- Thì ra là song ma huynh. Tiểu đệ... Ơ! Hạ huynh cũng ở đây?
Người này chính là Vũ Vô thường mà Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch đã cùng trao đổi bí tịch ở bình nguyên trung tâm. Sau khi nhìn thấy Hạ nhất Minh, trong lòng hắn hết sức kinh hãi.
Hạ nhất Minh mỉm cười , thuận miệng nói:
- Vũ huynh! Mới hai năm không gặp mà sao huynh nhìn thấy tiểu đệ lại giật mình như thế?
Vũ Vô Thường vội cười ha hả nói:
- hạ huynh cứ đùa! Vũ mỗ chỉ kinh ngạc vì Hạ huynh còn trẻ như vậy đã trở thành tôn giả rồi.

Chương 577: Tôn giả tập trung

Kỳ Liên song ma cùng ngậm miệng lại. Mặc dù bọn họ cũng có biết mấy người đó nhưng vẫn khôgn rõ bằng Hạ nhất Minh.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Vũ huynh! Vị này là Sở Hao Châu ở Đông Hải. Đây là Bách Linh Bát ở Tây Bắc. Còn đây là đệ tử của Sở huynh - Hoắc đông Thành. còn đây là ... - Hạ Nhất Minh ngập ngừng một chút rồi nói:
- Đây là linh thú đồng hành mà tiểu đệ kết giao được khi ở Đông Hải.
Ánh mắt Vũ Vô thường nhìn qua từng người. Khi Hạ Nhất Minh nói tới ai , hắn lại mở miệng nói: "Ngưỡng mộ đã lâu".
Cuối cùng, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bạch mã có chút hâm mộ.
Linh thú mạnh mẽ thì ai cũng biết. Nhưng muốn thu phục được linh thú lại không phải là chuyện đơn giản. Cho dù là tôn giả có thể đánh chết nó nhưng muốn thu phục lại rất khó khăn.
Mặc dù bạch mã áp chế hơi thở bản thân khiến cho đám người Vũ Vô Thường không nhìn ra thực lực của hắn. Nhưng dù sao thì ánh mắt mọi người nhìn nó cũng hết sức thèm muốn.
Vũ văn Thường nhiệt tình mời mọi người lên xe ngựa. Trong lòng hắn cũng coi Sở Hao Châu và Bách Linh bát như những người vừa mới trở thành tôn giả. Mặc dù Kỳ Liên song ma cũng biết nhưng bọn họ cũng chẳng muốn đem chuyện gặp phải trên đường nói ra. Vì thế mà Vũ Vô Thường cũng khôgn biết.
Hai bên xe ngựa đều có cửa sổ rất rộng khiến cho người ngồi tron xe cảm giác rất mát mẻ.
Trên đường đi, bất cứ chiếc xe nào gặp phải đoàn xe cũng đều nhanh chóng tránh sang một bên. ánh mắt mọi người đều hoảng sợ hay ngưỡng mộ nhìn theo đoàn xe.
Hạ nhất Minh, Kỳ Liên song ma và Vũ Vô Thường , mấy người quen biết nhau cùng ngồi một xe.
Đại ma sang sảng nói:
- Vũ huynh! Có bao nhiêu người đến rồi?
Vũ Vô Thường trầm ngâm một chút rồi nói:
- mấy người mới trở thành tôn giả của đám thế gia trong nội địa cùng một số tán tu mới trở thành tôn giả cũng đến rồi. Bây giờ còn thiếu Linh Tiêu bảo điện và Động THiên phúc địa các ngươi mà thôi.
Đại ma cười cười nói:
- Lần này Động Thiên phúc địa trở thành tôn giả cũng chỉ có hai huynh đệ chúng ta.
Vũ Vô Thường khẽ gật đầu, cũng không lấy làm lạ. Hạ Nhất Minh mở miệng hỏi:
- Lần này Linh Tiêu bảo điện có mấy người trở thành tôn giả?
Vũ Vô Thường và Kỳ Liên song ma đều kinh ngạc nhìn hắn nói:
- Hạ huynh! Quan hệ của ngươi với Linh Tiêu bảo điện không phải tầm thường. chẳng lẽ đến cả việc này ngươi cũng khôgn biết?
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng nói:
- Sau khi tiểu đệ đột phá tôn giả thành công liền đi ngay ra Đông Hải. Vừa mới trở về đại lục được có mấy ngày nên cũng khôgn biết.
Vũ Vô Thường và Kỳ Liên song ma đưa mắt nhìn nhau như không tin vào tai mình.
Những người khác sau khi đột phá tôn giả thành công đều mất một đến mọt năm rưỡi tu luyện để củng cố cảnh giới. Nhưng Hạ Nhất Minh lại không thèm quan tâm mà ra ngoài du ngoạn ngay khiến cho mọi người không thể tin được.
Môt lúc sau, Vũ Vô Thường khụ một tiếng nói:
- Theo Vũ mỗ được biết thì lần này Linh Tiêu bảo điện trở thành tôn giả cũng chỉ có hai người là Kim Chiến DỊch và Ngụy Tông Tân mà thôi.
Hai tai Hạ Nhất Minh có chút rung động. Hắn kinh ngạc nhìn về một hướng.Vũ Vô Thường vẫn để ý động tác của ba người trước mắt. Nên khi thấy biểu hiện của hắn thì thầm than trong lòng, thực lực của vị thanh niên trẻ tuổi này rõ ràng còn vượt qua cả Kỳ Liên song ma.
Sau khi đi qua mấy cái ngã tư đường, ánh mắt Kỳ Liên song ma cũng nhìn về phía đó.
Đại ma trầm giọng nói:
- Những người mới trở thành tôn giả hẳn là đang ở đây?
Vũ Vô Thường mỉm cười, gật đầu nói:
- ĐÚng thế. Nguyên lão hội đã hạ lệnh mở Thúy Trúc cư để nghênh tiếp các vị tân tôn giả. Mong không làm các vị thất vọng.
Đại ma kêu lên một tiéng kinh ngạc, sau đó cười nói:
- Nguyên lão hội hào phóng như thế đúng là không ngờ. - Hắn quay đầu, nói với Hạ nhất Minh:
- Hạ huynh đệ! Hai huynh đệ lão phu cũng từng đi theo Gia sư tới bái phỏng nguyên lão hội của Đại Thân một lần. Lần đó bọn ta cũng được ở Thúy Trúc cư. bố trí trong đó cực kỳ xa hoa lộng lẫy.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu. Nhưng trong lòng hắn vẫn thầm nghĩ, mấy người này đã trở thành tôn giả rồi mà vẫn còn quan tâm tới chỗ ở như thế hay sao?
Cuối cùng xe ngựa cũng dừng lại trước một tòa phủ đệ cực lớn. Khi gần tới nơi, Hạ Nhất Minh đã phát hiện ra diện tích của nó rất lớn. Xe ngựa đi theo bờ tường mất một lúc lâu mới tới được đại môn. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đám người Hạ Nhất Minh chưa xuống xe đã cảm thấy một luồng hơi thở mạnh mẽ từ trong đại môn phát ra.
Mọi người nhìn nhau, đều đoán ra lai lịch của những người đó.
Có bảy người lần luwojt từ trong đại môn xuất hiện. Mặc dù tuổi của họ không còn nhỏ, nhưng khuôn mặt lại tương đối khác nhau.
năm lão già bước ra trước nhìn bề ngoài gần như bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào quan tài, nhưng trong họ ánh mắt lại tỏa ra sức sống mãnh liệt. Hai người ocnf lại nhìn mới chỉ hơn ba mươi nên gây được sự chú ý của mọi người.
Hạ Nhất Minh liéc mắt, lẳng lặng cảm nhận hơi thở của bảy người. ngay lập tức hắn đoán được trong bảy người thì ngoại trừ người đi trước ra, sáu người còn lại đều mới trở thành tôn giả.Vũ Vô thường hướng về phía người đi đầu, khom lưng nói:
- Tam thúc! Kỳ Liên song ma cùng với Hạ Nhất Minh tôn giả đã tới.
Nói xong hắn xoay người quay sang đám người Hạ Nhất Minh giới thiệu kỹ càng từng người một.
Người cầm đầu chính là một vị tôn giả của hoàng thất Đại Thân, Vũ Mạc Phi. Lần này hắn được giao trọng trách thay mặt hoàng thất tiếp đãi moị người.
Sáu người đứng sau Vũ Mạc Phi chính là mấy vị mới trở thành tôn giả của Đại thân. Đồng thời cùng nhau đi tới Tây Bắc.
Trong sáu người đó, Hạ Nhất Minh có biết hai người. Đó chính là người của hai đại thế gia nằm sâu trong Đại Thân: Hác Huyết và Phương thịnh. Khi ánh mắt bọn họ tiếp xúc với Hạ Nhất Minh cũng có chút thay đổi khác thường, trong lòng như đang nghĩ tới một người nào đó.
Ngoại trừ bọn họ ra, thì người trẻ tuổi còn lại chính là vũ giả kiệt xuất nhất của Hoàng thất Đại Thân Vũ Vô Trần.
Ba người còn lại thì có hai người cũng là đệ tử của các đại gia tộc truyền thừa nhiều năm trên đại lục. Một người tên là Từ Đạt Minh, một người tên là Lâm Hưởng Tình.
Người cuối cùng chính là một vị tán tu tên là Đặng Triệu Thần.
Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn Đặng Triệu Thần mà cảm thấy nể phục đối với lão.
Một người tu luyện có thể đạt tới cảnh giới tôn giả thương do đại môn phái hoặc đại gia tộc tỉ mỉ bồi dưỡng. Vì để cho bọn họ có thể trở thành tôn giả thuwofng dốc hết sức ra bồi dưỡng.
Mà một người tự minh tu luyện lại có thể trở thành tôn giả thì quả là hiếm có. Ngay cả là người có thiên tư trác tuyệt, nếu không có đại cơ duyên thì cũng khó mà trở thành tôn giả. Vì vậy mà sau khi Hạ Nhất Minh biết được Đặng Triệu Thần tự mình tu luyện nên chú ý nhiều hơn.
Dưới sự chủ trì của Mạc Vũ Phi, sau khi mọi người làm quen, Sở Hao Châu và Bách Linh Bát mới chậm rãi từ trên chiếc xe ngựa khác bước xuống.
Vũ Mạc Phi giật mình, hô lên một tiếng:
- Sở huynh! Là ngươi... - Sở Hao Châu nhướng mày, cười nói:
- Sở huynh! Tiểu đệ là người Vũ gia, ra đây đãi khách thì có gì là lạ?
Sở Hao Châu mỉm cười không nói gì.
Vũ Mạc Phi lắc đầu nói:
- Các vị! Vị này chính là Sở Hao Châu tôn giả đến từ Đông Hải. Trăm năm trước, lão phu và hắn từng đồng hành với nhau du ngoạn khắp nơi.
Ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Sở Hao Châu. bọn họ cũng cảm thấy tò mò đối với Bách Linh Bát đang lặng lẽ đứng ôm bảo trư.
Vũ Mạc Phi nghi hoặc nói:
- Sở huynh! Sao ngươi không giới thiệu một chút?
Sở Hao Châu nghiêm túc nói:
- Vị này chính là Bách Linh Bát tôn giả. Tu vi của hắn còn trên cả lão phu.
Nét mặt đám người Vũ mạc Phi đều biến đổi. Có thể khiến cho một vị tôn giả cam tâm tình nguyện nói ra như vậy thì thực lực của Bách Linh Bát không thể đùa được.

Chương 578: Ban Lan thánh thổ

Bạch mã lôi điện chợt hí lên một tiếng thật dài, khiến cho tất cả mọi người phải chú ý.Đối mặt với nhiều tôn giả như vậy, cuối cùng bạch mã cũng không giữ dược bình tĩnh nữa. Thấy một con bảo mã như vậy, cho dù là Vũ Mạc Phi cũng có chút ái mộ.
Hạ Nhất Minh vẫy tay một cái, bạch mã liền nhanh chóng đi tới. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt sống lưng bạch mã cười nói:
- Các vị! Đây là linh thú đồng hành với tiểu đệ. Nó tên là lôi điện.
Ánh mắt Hác Huyết vẫn chăm chú nhìn bạch mã, nghe thấy thế hai mắt liền sáng lên nói:
- Hạ huynh! Con ngựa này tên là lôi điện chẳng lẽ nó có khả năng phóng ra lôi điện?
Tất cả mọi người đều kinh ngạc. Trái tim mỗi người đều đập nhanh hơn một chút.
Lôi điện chính là nguồn năng lượng có uy lực mạnh nhất trong thiên địa. Nếu cn linh thú này có thể phóng ra lôi điện thì ngay cả khi đối mặt với tôn giả cũng chưa chắc đã bị thua.
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn hác Huyết. Với quan hệ của ngươi với Hoàng Tuyền môn làm gì mà chẳng để ý tới việc đó. việc gì phải làm trò như thế.
Nhưng bây giờ, Hạ nhất Minh cũng đã đủ chín chắn nên chỉ than nhẹ một tiếng nói:
- Hác huynh quả là nhanh nhạy. Khôgn ngờ ngươi lại có thể đoán được.
Ánh mắt đám người Vũ Mạc Phi xuất hiện một chút thèm muốn.
Hác Huyết nhận thấy biểu hiện của mọi người thì cảm thấy mừng thầm trong lòng. Chỉ cần một câu nói đó của hắn chắc chắn sẽ mang tới cho Hạ Nhất Minh rất nhiều phiền toái.
Hắn đang định mở miệng nói tiếp thì bất chợt từ hoàng cung vang lên một tiếng rống giận dữ.
Tiếng rống tràn ngập khí thế vương giả khiến cho mọi người có cảm giác muốn cúi đầu thuần phục.
Tất nhiên, cảm giác đó chỉ xuất hiện trong khoảng khắc mà thôi. Với thân phận tôn giả của tất cả những người đứng ở đây thì đừng nói là một tiếng rống phát ra từ trong hoàng cung mà ngay cả con rắn trong Quỷ Khốc lĩnh cũng đừng hòng mong mọi người thần phục.
Vũ Mạc Phi biến sắc nói:
- Không hay! Là tiếng rống của Ban Lan thánh hổ.
Ngoại trừ Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát không biét đó là thứ gì, tất cả những người còn lại đều biến sắc.
Ban Lan thánh hổ là thánh thú được hoàng thất Đại Thân cung phụng. Nghe nó thực lực của nó rất cao, đã sống hơn hai ngàn năm. Ngay cả cao thủ ngũ khí triều nguyên giao phong với nó cũng bị đánh bại.
Con thú này đã sống ở kinh thành cả trăm năm được mọi người coi như là thánh thú thủ hộ.
Không biết vì sao nó lại phát ra tiếng rống giận dữ như thế.
Tuy nhiên một chuyện khiến cho mọi người phải sững sờ đã xảy ra.
Ngay khi tiếng rống của thánh hổ vẫn còn vang vọng trong không trung, bạch mã lôi điện chợt tỏa ra một luồng khí thế ngang tàng, hí lên một tiếng thật dài.
Nhất thời, tiếng rống của thánh hổ cùng với tiếng hí của bạch mã va chạm với nhau khiến cho không khí rung chuyển. tất cả mọi người đều nhìn bạch mã mà cảm thấy kinh hãi.
Vũ Vô Thường phản ứng cực nhanh, vội nói:
- Hạ huynh! Ban Lan thánh hổ là thánh thú thủ hộ của Hoàng thất chúng ta, bạch mã của ngươi cho dù thần tuấn nhưng cũng chỉ là linh thú mà thôi. Ngươi ước thúc nó một chút đừng để cho thánh thú bổn môn tức giận.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh có chút cười cười. mặc dù bạch mã trở thành thánh thú chưa lâu, nhưng khi đối mặt với hắc Ngột thứu vương và Lục túc thánh thú cũng đều chiếm thượng phong. Hơn nữa, sau khi tu luyện trong tử khí thực lực của nó cũng tăng lên rất nhiều.
Vì vậy, mặc cho Vũ Vô Thường lo lắng thì hắn vẫn chẳng thèm để ý.
Vũ Vô Thường đang định nói nữa thì thấy Vũ Mạc Phi vung tay lên liền ngậm miệng lại.
Hai mắt Vũ Mạc Phi lấp lánh nhìn lôi điện. Một lúc sau hắn hít một hơi thật sâu chậm rãi nói:
- Thánh thú.
Lời nói của hắn vừa mới dứt khiến cho đám tân tôn giả trở nên xôn xao. Thánh thú... đó là đẳng cấp của linh thú chỉ dưới thần thú.
Mỗi một con thánh thú đều vô cùng cao ngạo. Chúng nó đều ẩn nấp ở những nơi hoang dã không có người tu luyện, đồng thời cũng không muốn ở cùng với con người.Thấy Hạ Nhất Minh có được một con lính thú sở hữu lôi điện mọi người đã rất thèm muốn. Nhưng khi nghe Vũ Mạc Phi mở miẹng nói hai chữ thành thú thì cho dù là ai cũng khó có thể tin ngay được.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc nói:
- Nhãn lực Vũ huynh thật cao.
Vũ Vô Thường và Kỳ Liên song ma liếc mắt nhìn nhau, cùng đỏ mặt. Đặc biệt là huynh đệ song ma, bọn họ đi cùng bạch mã nhiều ngày như vậy nhưng vẫn không cảm nhận được thực lực chân chính của nó mà xấu hổ.
Từ xa, tiếng rống kinh thiên động địa lại vọng tới một lần nữa. Ngay sau đó, hai cái bóng xuất hiện trong không trung, thoáng cái đã tới trước mặt mọi người.
Hai cái bóng đó bao gồm một người, một hổ.
Người đó là một hán tử đầu trọc, nhưng lại có một bộ râu dài, mang theo phong thái uy nghiêm.
Bên cạnh lão là một con cọp rất to. Thể tích của nó gấp đôi con cọp bình thường. Đôi mắt sáng rực như có thể xuyên thấu suy nghĩ của người khác.
Tuy nhiên, so sánh với đôi mắt của Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh vẫn chưa thấy nó là đáng cái gì.
Đám người vũ mạc Phi vừa nhìn thấy lão giả vội cung kính hành lễ.
Lão nhân đảo mắt nhìn một vòng chung quanh. Ánh mắt lão đầu tiên nhìn bạch mã một lúc sau đó chú ý tới Sở Hao châu và Bách Linh Bát một hồi mà cảm thấy kinh ngạc.
Cuối cùng lão mở miệng cười nói:
- Hôm nay thật là náo nhiệt. Lão phu quy ẩn gần hai trăm năm không nhận ra anh hùng trong thiên hạ. Mong các vị bỏ qua.
Tất cả đưa mắt nhìn nhau, không hiểu ý của lão nhân là gì.
Lão nhân vuốt râu nói:
- Mạc Phi! Giới thiệu mọi người với ta đi chứ. Đừng để cho mọi người nói Vũ gia chúng ta thất lễ.
Vũ mạc Phi vội vàng khom người sau đó nhanh chóng giới thiệu mọi người. Sau khi lão nhân xuất hiện, không khí có chút căng thẳng. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác áp lực.
Hạ Nhất Minh biết cảm giác đó phát ra từ người lão nhân. Chắc chắn khi xưa, lão nhân chính là một nhân vật tuyệt đỉnh. Vì thế có rất nhièu tôn giả kính ngưỡng lão nên mới sảnh sinh ra áp lực như vậy.
Chỉ có điều, Vũ mạc Phi lại không hề giới thiệu lai lịch của lão nhân khiến cho Hạ Nhất Minh hơi ngạc nhiên.Sau khi Vũ mạc Phi giới thiệu xong, người khiến cho lão nhân chú ý chỉ có một mình Hạ Nhất Minh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Dù sao thì hai mươi tuổi trở thành tôn giả, trong khắp thiên hạ cũng chỉ có một mình hắn.
Cuối cùng, ánh mắt lão lại nhìn sang Sở Hao châu và Bách LInh Bát nói:
- Sở huynh! Bách huynh! Hai ngườii các ngươi tới kinh thành chẳng lẽ định cùng bọn họ tới Tây Bắc?
Sở Hao Châu mỉm cười nói:
Vũ huynh khách khí rồi. Nhưng hai người chúng ta quả thực có ý định tới Tây Bắc.
Lão nhân cười to nói:
- Có thể được nhân vật như Sở huynh và Bách huynh tới chơi là phúc khí của Vũ gia chúng ta. Hai vị không chê chúng ta tiếp đãi không được chu toàn đã là tốt lắm rồi.
Mấy người Vũ mạc Phi mở to mắt ra nhìn hai người. Bọn họ nhìn vẻ mặt ôn hòa của lão nhân lại nhìn sự bình tĩnh của Sở Hao Châu và Bách Linh Bát mà đoán ra.
Đặc biệt là Vũ Mạc Phi. Khi xưa hắn đồng hành với Sở Hao Châu du ngoạn khắp nơi không ngờ bây giờ người ta đã có thể nói chuyện ngang hàng với lão nhân khiến cho trong lòng hắn vô vàn cảm xúc.
Lão nhân vung tay nói:
- Vô Trần! Ngươi đi bẩm báo bệ hạ có hai vị ngũ khí tôn giả giá lâm. Thỉnh hắn cho phép mở Thúy Trúc cư.
Đến lúc này mọi người mới xác định chính xác thân phận của Sở Hao Châu và Bách Linh Bát.
Thì ra bọn họ đã đạ tới cấp bậc ngũ khí triều nguyên. Chẳng trách mà với thân phận của lão nhân lại dùng cách ăn nói ngang hàng để giao tiếp với bọn họ.
Vũ Vô Trần khom người, liếc nhìn Sở Hao Châu và Bách Linh Bát một cái sa đó xoay người chạy về hoàng cung.
Con cọp to rất hiểu ý người thấy lão nhân nói xong liền mở miệng kêu khẽ một tiếng.
Mặc dù nó đã cố gắng khống chế cường độ âm thanh nhưng vẫn khiến cho lỗ tai mọi người bùng nhùng. Vì vậy có thể thấy được con hổ này có thực lực như thế nào.
Tuy nhiên, bạch mã đang đứng đối diện với nó không chịu yếu thế, hí lên một tiếng thở dài.
Trong tiếng hí của nó có chút gì đó khiêu khích, giống như đứng trước mặt nó không phải là một con hô có thực lực thánh thú vậy.
mặc dù , bạch mã không có được ngôn ngữ như con người, nhưng tiếng hí của nó lại biểu đạt rất rõ ý tứ. Cho dù một người bình thường cũng có thể nhận thấy.
Ban lan thánh hổ tức giận. Khí thế từ trên người nó tỏa ra mạnh mẽ. Lão nhân biến sắc, vội vã nói nhỏ vào tai thánh hổ mấy câu, cố gắng trấn an nó.
Ngoại trừ Hác Huyết ra, tất cả những người còn lại đều toát mồ hôi.
Mặc dù bọn họ biết bạch mã là thánh thú, nhưng uy danh của Ban Lan thánh hổ đãcos từ rất lâu khiến cho không ai coi trọng bạch mã hơn nó.
Chỉ duy nhất trong mắt Hác Huyết có chút khác lạ. Nếu có thể mượn Ban Lan thánh hổ đánh chết bạch mã lôi điện trong tay Hạ Nhất Minh thì đúng là phúc đức của Hoàng tuyền môn.
Một lát sau, thánh hổ lại rống lên một tiếng giận dữ.
Lão nhân thở dài một tiếng nói:
- Hạ huynh! Sủng vật của ngươi mạo phạm tới thánh hổ đại nhân. Nó muốn đích thân xử phạt. Ngươi trói bạch mã, lão phu xin đảm bảo tính mạng cho nó.
Hạ Nhất Minh cười dài một tiếng nói:
- hay cho cái thúc thủ chịu trói. nếu Hạ mỗ không muốn thì sao?

Chương 579: Cuộc chiến thánh thú

Nét mặt lão nhân vẫn hết sức thản nhiên, nhưng giọng nói lại có chút lạnh lẽo.
- Nếu các hạ không muốn thì lão phu chẳng còn cách nào khác là phải tự mình làm vậy.
Hạ Nhất Minh giận quá hóa cười. Tuy nhiên hắn còn chưa mở miệng, Sở Hao Châu và Bách Linh Bát đã chủ động bước về bên hắn.
Cũng không biết bọn họ có ước định với nhau từ trước hay không nhưng cả hai đều cùng một lúc bước về sau lưng Hạ Nhất Minh. Động tác bọn họ hết sức nhịp nhàng giống như của một người vậy.
Ánh mắt lão nhân lập tức thay đổi. Trước đó, cho dù thế nào, lão cũng không ngờ được hai vị cao thủ ngũ khí triều nguyên lại không chút do dự ủng hộ Hạ Nhất Minh.
Mặc dù Hạ Nhất Minh là vị tôn giả trẻ tuổi nhất thiên hạ, nhưng đối với lão thi tu vi của hắn cũgn chỉ có hạn mà thôi.
Vì thánh hổ đi theo quốc chủ đời thứ nhất đánh chiếm thiên hạ, lão cũng không ngại mà đắc tội với Hạ Nhất Minh.
Nhưng không ngờ hai vị tôn giả đạt tới cảnh giới ngũ khí triều nguyên lại coi trọng hắn như vậy.
Bạch mã chợt hí nhẹ một tiếng. Hạ Nhất Minh nghe thấy chợt giật mình. Ở với bạch mã càng lâu, Hạ nhất Minh với nó càng hiểu nhau hơn. Vì vậy sau khi nghe thấy tiếng hí của bạch mã hắn liền nhíu mày lại.
Một lúc sau, hạ Nhất MInh quay đầu, cao giọng nói:
- Các hạ! Bạch mã của tại hạ muốn cùng với Ban Lan thánh hổ đánh một trận. Không biết các hạ nghĩ thế nào?
Hai mắt lão nhân sáng lên, không chờ hắn mở miệng, con hổ phía sau lưng liền gầm nhẹ đáp ứng.
Lão nhân nhìn ánh mặt tự tin của thánh hổ, gật đầu nói:
- Nế Hạ huynh đã đề nghị như vậy thì cứ để cho hai thánh thú đại nhân tự mình giải quyết đi.
Nói xong câu đó, tâm trạgn của lão nhân như đang giải thoát. Đối với thánh hổ, lão hết sức tin tưởng. Hơn ngàn năm trước nó đã tiến giai trở thành thánh thú nên đến hôm nay thực lực đã hết sức mạnh mẽ. Cho dù bản thân tự mình đối địch cũng chưa chắc đã chiếm được thượng phong. Vì vậy, khi Hạ Nhất Minh đưa ra phương pháp thì đối với lão đó chính là biện pháp giải quyết tốt nhất.
Lão nhân lui lại phía sau vài bước nói:
- Các vị! Ngoài thành ba mươi dặm có một cái sơn cốc rất rộng. Cao thủ đạt tới đẳngc cấp tôn giả giao chiến ở đó là tốt nhất. Nếu các vị không chê thì theo lão tới đó có được không?
Nghe thấy việc quan khán hai con thánh thú giao phong, nhất là trong đó lại có một con thánh thú ngàn năm, mọi người đều cảm thấy hứng thú.
Ban Lan thánh hổ gầm nhẹ một tiếng xoay người. Thân hình to lớn của nó nhanh nhẹn giống hệt như một con mèo nhỏ. Bàn chân nó khẽ điểm một cái, thân hình giống như gió thoáng cái đã ra khỏi hoàng cung chạy về phía xa.
Lão nhân cười ngạo nghễ nói:
- Các vị! Lão phu đi trước một chút.
Trên người lão chợt tỏa ra một luồng quang mang màu trắng bao bọc toàn thân, sau đó phi lên không đuổi theo.
Sở Hao Châu liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh một cái. Lão cười ha hả, Long tiên liền hóa thành một luồng ánh sáng màu đen nang thân thể lên đuổi theo lão nhân.
Nhìn lão đằng không bay đi, có ba người trong lòng xuất hiện vô vàn cảm xúc.
Vũ Mạc Phi khi còn trẻ đồng hành với Sở Hao Châu du lịch thiên hạ. Trăm năm sau, hắn vẫn ở cảnh giới tam hoa tụ đỉnh còn Sở Hao Châu đã đi trước một bước trở thành tôn giả đạt tới cảnh giới ngũ khí triều nguyên có thể tự do bay lượn. Sự mất mát trong lòng hắn không phải ai cũng biết được.
Còn Kỳ Liên song ma lại cảm thấy hết sức may mắn. Lần đầu tiên gặp gỡ Sở Hao Châu ba người liền giao thủ với nhau ngay lập tức. Mặc dù cả hai vẫn biết không phải địch thủ của Sở Hao Châu nhưng vẫn nghĩ rằng lão cũng mới chỉ là một cường giả tụ đỉnh thành công mà thôi.
Nếu sớm biết lão đã đạt tới đẳng cấp ngũ khí triều nguyên thì cho dù hai người có liên thủ với nhau cũng không có chút tự tin nào hết.Hạ Nhất Minh cười dài một tiếng, hắn vỗ nhẹ vào lưng bạch mã sau đó leo lên, đuổi theo hướng thánh hổ.
Tuy nhiên tiếng cười của hắn chợt biến mất. Ngay cả bạch mã đang chuẩn tung vó cũng sững sờ nhìn lên bầu trời.
Những người khác cũng bị hành đọng khác thường của hắn mà ngước mắt nhìn lên. Trong ánh mắt họ chỉ thấy trên bầu trời chợt lóe lên một luồng quang mang bảy màu. thì ra Bách Linh Bát đang đằng không lao đi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Mất một lúc, Hạ Nhất Minh và bạch mã lôi điện mới có thể bình tĩnh trở lại. Cả hai đều cảm thấy lạnh gáy.
Bách Linh Bát đằng không, bọn họ cũng chẳng lấy gì làm lạ. Nhưng quang mang bảy màu quanh người hắn là từ đâu mà có?
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì có đánh chết bọn họ cũng không tin Bách Linh Bát dùng cách thức như vậy để rời khỏi đây.
Những người còn lại đều đang thì thào bàn luận xem quang mang bảy màu diễm lệ như vậy là do công pháp gì tạo nên.
Có điều trong lòng tất cả mọi người đều đã thừa nhận thân phận tôn giả ngũ khí triều nguyên của Bách Linh Bát. Vì vậy mà cũng không lấy gì làm lạ cho lắm.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng.
Bạch mã hiểu ý, liền nhâc chân lao về phía xa.
Dưới sự khống chế của Hạ Nhất Minh, nó duy trì một tốc độ bình thường cũng không thi triển tốc độ cực hạn của bản thân.
Sau khi bọn họ đi khỏi, tất cả đám tôn giả còn lại cũng liền xuất phát.
Ở đó chỉ còn một mình Hoắc Đông Thành đang nhìn theo với ánh mắt thèm muốn.
Chứng kiến mọi chuyện xảy ra hôm nay, tâm trí của hắn đã bị kích thích rất mạnh. Hắn biết rằng chỉ có thực lực cấp bậc tôn giả mới có thể đối diện với những người trước mặt.
Từ đó về sau, hắn dồn hết tâm trí vào con đường tu luyện, khôgn có chút nào nghỉ ngơi.
Hai bên sườn sơn cốc là vách núi cao ngàn trượng. Bên trong sơn cốc địa thế tương đối bằng phẳng nhưng xuất hiện tới mười cái hố to.Chỉ cần liếc mắt một cái, tất cả mọi người cũng biết tại sao chúng lại xuất hiện ở đây.
Chỉ có dưới đòn công kích của tôn giả mới có thể tạo ra dấu vết lớn đến vậy. Vì vậy có thể đoán được nơi đây chuyên dành cho đám tôn giả của hoàng thất Đại Thân tu luyện chiến kỹ hay luận võ.
Ban Lan thánh hổ đã đợi ở đây từ lâu. Ánh mắt nó nhìn về phía bạch mã có chút đố kỵ.
Điều này, người khác có thể không nhận thấy nhưng lão nhân sống với nó lâu năm trong hoàng cung làm sao lại không biết. Chỉ có điều khiến cho lão khó hiểu là vì sao thánh hổ lại quan tâm tới một con thánh thú vô danh đến thế.
Hạ Nhất Minh xuống ngựa, vỗ nhẹ vào lưng bạch mã. Ánh mắt hắn nhìn vào đôi mắt bạch mã như đang trao đổi chuyện gì đó. Bạch mã như cam đoan với hắn nhất định sẽ đánh cho thánh hổ phải bỏ chạy.
Vô số bóng người nhanh chóng lóe lên, tất cả mọi người cùng xuất hiện. Tuy vậy tất cả mọi người đều đứng về một phía nhường lại không gian rộng lớn cho hai con thánh thú.
Một tiếng rống mạnh mẽ phát ra từ miệng thánh hổ. Tuy nhiên lúc này tiếng rống còn có cả năng lượng công kích rất mạnh.
Một luồng quang mang màu xanh từ miệng cự hổ phun ra. Nó nhanh chóng hình thành một lưỡi đao gió giữa không trung, phát ra tiếng kêu vù vù lao về phía bạch mã.
Bạch mã dẫm mạnh bốn vó, vọt nhanh về phía trước. Trong mắt mọi người đều có chút kinh ngạc. Bạch mã không hề lo sợ mà lao tới , chẳng lẽ nó không biết lưỡi đao gió của thánh hổ đáng sợ như thế nào hay sao?
Trong lúc mọi người đang ngơ ngác, bạch mã đã lao thẳng vào lưỡi đao gió.
Mắt thấy bạch mã và luwoix đao va chạm với nhau, mọi người chỉ thấy hoa mắt một cái, sau đó bạch mã đã xuất hiện phía sau lưỡi đao, tiếp tục lao về phía Ban Lan thánh hổ.
Kể cả Hạ Nhất Minh cũng phải mở to mắt ra mà nhìn. Mất một chút, mọi người mới đoán ra được vào lúc bạch mã chuẩn bị chạm phải lưỡi đao đã dùng một tốc độ cực nhanh vọt lên trên sau đó lại trở lại theo hướng cũ.
Chỉ có điều, tốc độ bạch mã quá nhanh khiến cho tất cả mọi người đều không thể nhìn rõ.
Trong nháy mắt, ánh mắt lão nhân cũng phải thay đổi khi nhìn bạch mã. Với tốc độ như vậy, nếu nó muốn tránh thì còn có ai có thể đánh trúgn nó đây?
lưỡi đao gió bay ra xa chợt ngừng lại một chút rồi nhanh chóng bay ngược trở lại.
Ánh mắt mấy vị tôn giả đang đứng xem cùng sáng lên. Thực lực của Ban Lan thánh hổ đã nằm ngoài suy nghĩ của bọn họ.
Có lẽ tốc độ của nó không thể bằng bạch mã, nhưng là thánh thú ngàn năm, khả năng khống chế chân khí của nó đã đạt tới một mức độ rất cao.
Ngay cả lưỡi đao gió khi đã ra ngoài cơ thể vẫn có thể khống chế tự nhiên, thậm chí còn thay đổi phương hướng.
Hơn nữa khi lưỡi đao quay lại không hề phát ra một chút tiếng động. Nó giống hệt như một tên thích khách đang âm thầm ẩn nấp, chuẩn bị đánh một đòn trí mạng.
Đến lúc này, tất cả mọi người đều rõ tiếng nổ lsuc ban đầu cơ bản là do nó cố ý.
Hiểu được điều này, đa số mọi người đều cảm thấy toát mồ hôi hột. Con thánh thú có trí tuệ cực cao, lại hết sức giảo hoạt.
Bạch mã như không cảm nhận thấy điều đó. Tốc độ của nó cũng không nhanh bay về phía thánh hổ. Đồng thời nó hí lên một tiếng để lộ ra hàm răng trắng muốt.
Ban lan thánh hổ cũng rống lên một tiếng. Vô số chiếc răng sắc trong mồm nó, phản chiếu ánh sáng mặt trời lóe lên quang mang sáng ngời. Trong mắt nó có chút đắc ý. Bởi vì khi bạch mã gần đến nơi thì lưỡi đao đa thanh vô tức xuất hiện phía sau.
Trong khi tất cả đều đang nghĩ bạch mã sẽ phải chịu thiệt thòi lớn thì một luồng ánh sáng màu trắng chợt lóe lên, nó liền biến mất trong tầm mắt mọi người. Lưỡi đao gió đang âm thầm lao tới bạch mã liền chạm thẳng vào Ban Lan thánh hổ...

Chương 580: Huyết mạch thần thú

Ban Lan thánh hổ đang há to miệng liền ngậm ngay lại. Phong nhận từ miệng nó phun ra sau một vòng lại chui trở vào miệng nó.
Từ trong miệng thánh hổ phát ra một tiếng động nặng nề giống như có vật gì phát nổ. Ngay sau đó, từ lỗ mũi của nó phun ra một luồng khói xanh.
Nhìn vẻ mặt đau đớn của thánh hổ, Hạ Nhất Minh và những người đứng chung quanh đều cảm thấy buồn cười. Đồng thời bọn họ đều cảm thấy sợ hãi trước trí tuệ của hai con thánh thú.
Bất luận là phong nhận của thánh hổ hay sự tránh né của bạch mã cũng đều hết sức giảo hoạt. Cả hai con đều dùng hết trí tuệ của mình đều giao đấu với nhau. Nhưng kết quả cuối cùng, thánh hổ lại phải nuốt lấy phong nhận do mình phóng ra mà rơi vào hạ phong.
Lắc lắc cái đầu vài cái, thánh hổ mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Ban Lan thánh hổ ngẩng đầu phát ra một tiếng rống phẫn nộ. Ánh mắt của nó đã mất đi sự bình tĩnh chỉ còn một sự giận dữ.
Nó đứng thẳng lên tăng tốc chạy về phía bạch mã. Ban Lan thánh hổ trở thành thánh thú đã hơn ngàn năm. Nó khống chế năng lượng của mình vô cùng chuẩn xác. Mặc dù thể hình to gấp đôi so với đồng loại nhưng trong lúc di chuyển lại hết sức thoải mái.
Trong mắt mọi người, nó như hóa thành một cơn gió... phải nói là cơn lốc thì đúng hơn.
Thoáng cái thánh hổ đã vọt tới bên cạnh bạch mã. Trong lúc tất cả đều tưởng bạch mã lại sử dụng tốc độ cực nhanh của mình để né tránh thì nó lại đưa thân thể ra nghênh đón.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên. hai con thánh thú va chạm thân thể với nhau.
hạ Nhất Minh biến sắc. Sau cú chạm của chúng tất cả mọi người đều cảm nhận được đơn thuần về mặt lực luwojng, thánh thú đã hoàn toàn vượt xa con người.
Hai con thánh thú giống như hai tòa núi lớn va chạm với nhau , phát ra tiếng động chát chúa khiến cho mọi người cảm thấy rung động.
Mặt đấ dưới chân sau cú va chạm trở nên rung rinh. Những người đứng xem đã thế thì hai con thánh thú va chạm với nhau cũng chẳng hề cảm thấy dễ chịu.
Thân hình bạch mã bay ra , đập mạch xuống đất một cái. Mất mấy giấy nó mới đứng dậy được. Cái đầu của nó lắc lắc một chút. Nhưng chỉ trong phút chốc, ánh mắt của nó đã trở lại bình thường, nhìn chằm chằm về phía trước.
Ban Lan thánh hổ thì thua kém hơn không ít. Mặc dù thân hình của nó to lớn hơn bạch mã rất nhiều nhưng sau cú va chạm nó cũng văng ra xa hơn mười trượng.
Sau khi rơi xuống đất, nó cũng không dậy ngay được như bạch mã. Bốn chân nó run run, phải mất một lúc mới lảo đảo đứng dậy được.
Trên miệng, mũi của nó xuất hiện một vài giọt máu khiến cho kẻ khác giật mình.
Thực tế vào lúc này, Ban lan thánh hổ chỉ thấy hai tai ù đặc, hai mắt hoa lên chỉ muốn ngất ngay tại chỗ. Nhưng là một con thánh thú, tự tôn của bản thân không cho phép nó làm như vậy. Vì thế mà mặc cho tứ chi run rẩy, nó vẫn cố gắng đứng lên.
Nhất thời, cả sơn cốc hoàn toàn im ắng.
Lão nhân phụ trách chăm lo cho thánh hổ cùng với đám người hoàng thất Đại Thân đều tái nét mặt.
Trước khi hai con thánh thú giao thủ, không ai có thể ngờ được giữa chúng có sự chênh lệch về lực lượng và tốc độ lớn như vậy.
Thanh danh bao năm của Ban lan thánh hổ không ngờ lại thua sút quá xa.
Trong số tất cả mọi người cũng chỉ có Hạ Nhất Minh là không lấy gì làm lạ. Tốc độ của bạch mã thì chẳng có gì phải nói. Còn về thực lực của nó thì khi ở trên biển giao đấu với hắc sa vương đã thể hiện ra sự mạnh mẽ như thế nào là biết.
Con thánh hổ sau cú đánh toàn lực của bạch mã cuối cùng vẫn có thể đứng lên hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng của Hạ Nhất Minh.
Đôi mày lão nhân cau lại, nét mặt âm trầm, hít sâu một hơi bước lên. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tuy nhiên lão chợt dừng lại bởi thánh hổ đã quay sang rống lên một tiếng với lão.Trong tiếng rống thể hiện rõ một sự quyết tâm.
Lão nhân đứng im, nét mặt thay đổi liên tục. Cuối cùng lão dậm chân một cái rồi quay người lại.
- Hạ huynh! Thánh thú của các hạ có được huyết mạch của thần thú phải không? - Lão nhân mở miệng hỏi.
Tất cả mọi người nghe thấy thế đều thất kinh sau đó cảm thấy không còn ai thắc mắc nữa. Nếu không phải như thế thì làm sao mà con thánh thú kia lại có thực lực mạnh đến như vậy?
Hạ Nhất Minh ngẩn người. hắn do dự một lúc rồi nói:
- Tại hạ cũng không biết lai lịch của bạch mã. Chỉ vì hợp ý với nó nên mới trở thành bằng hữu với nhau. Còn chuyện nó có huyết mạch của thần thú hay không thì tại hạ không biết. - Nhìn nét mặt Hạ Nhất Minh , lão nhân chậm rãi gật đầu, cuối cùng thở dài một tiếng, ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng và bi thương.
Những người khác nghe Hạ Nhất Minh nói xong đều cảm thấy ham muốn, tại sao bản thân lại không gặp được may mắn như thế. Được một con thánh thú có huyết mạch thần thú làm bạn đó chính là vận may không thể tưởng được.
Vũ Mạc Phi bước lên, hỏi gấp:
- Tam thúc! Thánh thú nó nói thế nào?
Lão nhân chậm rãi nói:
- Thánh hổ nói khó có cơ hội gặp được một con thánh thú có huyết mạch thần thú. Nó nhất định phải giao đấu tới cùng, cho dù mất mạng cũng không hối tiếc.
Tất cả những người của Vũ gia đều trở nên trầm mặc. Bọn họ đều biết tính tình của thánh hổ nên chẳng ai dám trái. Có điều, nhìn tình hình hôm nay chỉ sợ Ban Lan thánh hổ lành ít dữ nhiều.
Ban Lan thánh hổ rống lên một tiếng thật to. Đôi mắt của nó đã trở lại bình thường đang lóe lên quang mang thể hiện rõ sự bất khuất.
Bốn chân vừa mới còn run run đã hoàn toàn đứng vững, toàn thân nó phát ra chiến ý nồng đậm.Hình như bị chiến ý của thánh hổ kích thích, trên người bạch mã cũng phát ra một luồng khí thế không hề kém. Khí thế của hai con thánh thú đối chọi với nhau khiến cho đám tôn giả đứng xem phải sững sờ.
Ban Lan thánh hổ chợt mở to miệng, phun ra một luồng khí màu xanh đậm.
Tuy nhiên, luồng khí đó cũng không bay về phía bạch mã mà lại lao xuống đất.
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn kỹ. Trên mặt đất chợt xuất hiện một cái hố to, đất đá trong hố bị cơn gió màu xanh thổi bay lên.
Động tác của thánh hổ rất nhanh, từ trong miệng nó phun ra liên tiếp những cơn gió màu xanh.
Khi tiếng gió rít lên thì trong sơn cốc đã hoàn toàn mù mịt. Trong đám bụi đất ẩn chứa một thứ gì đó khiến cho năng lực cảm ứng của mọi người nhanh chóng giảm xuống thấp nhất. Không thể cảm nhận được chuyện gì giữa hai con thánh thú.
Từ trong bão cát, tiếng lão nhân phát ra:
- Các vị! Thánh hổ đã sử dụng đến chiêu thức mạnh nhất của bản thân. Để tránh bị ngộ thương, đề nghị mọi người hãy rời khỏi sơn cốc.
Tiếng nói của lão nhân càng lúc càng xa, khi một chữ cuối cùng phát ra thì lão cũng rời khỏi sơn cốc.
Tất cả những người còn lại đều thầm mắng chửi trong lòng. bọn họ đều hiểu tại sao đến tận lúc này lão nhân mới lên tiếng nhắc nhở. Đó chính là vì lão muốn dành thời gian cho thánh hổ chuẩn bị. Nếu không, khi nó chưa chuẩn bị xong, đã bị bạch mã công kích thì mọt chiêu cuối cùng của Ban Lan thánh hổ chắc chắn không thể xuất ra được.
Nhưng lão nhân đã trịnh trọng như thế thì cho dù có tin hay không tất cả mọi người cũng nhanh chógn lao ra khỏi sơn cốc.
Khi bọn họ ra đến ngoài liền thấy bốn người của Vũ đã chờ sẵn ở đó.
Mặc dù trong lòng tất cả đều cảm thấy bất mãn, nhưng cũng không thể mở miệng chất vất mà ngược lại còn ôn hòa cười cười với nhau.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên là đứng cùng với Sở Hao châu. Hắn nhìn cảnh tượng mù mịt trong sơn cốc mà trong lòng lo lắng.
Như đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, Sở Hao Châu mỉm cười nói:
- Hạ lão đệ! Chẳng lẽ nguwoi không biết thực lực của lôi điện hay sao? Khi nó vừa mớitrowr thành thánh thú đã có thể đánh bại Hắc Ngột thứu vương và lục túc thánh thú một cách dễ dàng. Sau khi tu luyện trong tử khí, cảnh giới của nó đã hoàn toàn củng cố, huyết mạch thần thú trong cơ thể nó cũng dần được kích phát. Trừ khi gặp phải thánh thú cùng đẳng cấp cũng có huyết mạch thần thú ra, còn không sẽ không thể thua được.
Hạ Nhất minh khẽ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại.
Mơ hồ, Hạ Nhất Minh chợt có cảm giác bản thân cùng với bạch mã có một sự giao tiếp thần bí. Mặc dù cả hai không ở cùng một chỗ với nhau, nhưng vẫn có thể cảm nhận được.
Trái tim Hạ Nhất Minh nhảy lên một cái, trong lòng hết sức vui sướng. Bởi vì hắn có thể cảm nhận được sự tự tin mạnh mẽ trên người bạch mã. Giống như nó đang nói với hắn rằng trận chiến này nó sẽ thắng.
Hạ Nhất Minh mở to hai mắt, không còn lo lắng về việc bạch mã đang phải đứng giữa đám bụi mù mịt kia nữa.
Lão nhân và mấy người Vũ gia đang để mắt tới hắn thấy vậy đều cảm giác nặng nề.
Bất chợt, một tiếng hí dài từ trogn sơn cốc vang lên. Ngay sau đó, mọi nguwoif nhìn thấy một cột ánh sáng màu tím từ trên trời chiếu xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau