VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 571 - Chương 575

Chương 571: Đoán nhầm

Một đoàn thuyền lớn từ từ tiến vào eo biển dài bên bờ đại lục. Hai bên eo biển có những ngọn núi, ẩn hiện trong sương trắng. Phía trước là bến cảng với vô số cột buồm, san sát nhau.
Khung cảnh xung quanh mang lại cho hạ Nhất Minh một cảm giác hư ảo.
Sau khi lĩnh ngộ Thủy chi hoa trên biển, Hạ Nhất MInh quyết định trở về đại lục. Quyết định của hắn nhanh chóng nhận được sự đồng ý của mọi người.
Thực ra, bảo trư và bạch mã lôi điện không hề có ý kiến. Đối với chúng chỉ cần đi với nhau là được rồi. Còn Bách Linh Bát thì lúc nào cũng giống như pho tượng, có mấy khi đưa ra ý kiến.
Chỉ có mình Sở Hao Châu mở miệng nói hay mà thôi. Có điều, ngoài miệng thì như vậy nhưng trong lòng lão vẫn có một cảm giác khác lạ.
Hạ Nhất Minh cũng hiểu được những suy nghĩ trong lòng Sở Hao Châu. Lão sinh ra, lớn lên ở đây nhưng môn phái của mình lại bị tiêu diệt.
Mặc dù, đã trả được thù nhưng lão đã quyết định bỏ Đông Hải mà đi. Sở dĩ hôm nay vẫn còn đứng ở đây chỉ là chờ đợi Hạ Nhất Minh mà thôi.
Thậm chí Hạ Nhất Minh còn có cảm giác chỉ trừ khi chết đi, nếu không lão nhất định không trở lại Đông Hải.
Triển Hồng Đồ và Chân Vãn Khanh biết Hạ nhất Minh sắp đi trong lòng vô cùng mừng rỡ, chỉ thầm mong hắn biến đi càng nhanh càng tốt. Tuy vậy, ngoài miệng bọn họ vẫn cố giữ hắn ở lại. Mãi cho đến khi đám người Hạ Nhất MInh nhiều lần cự tuyệt mới điều một con thuyền lớn nhất trên đảo cho bọn họ trở về.
Bởi có Hoắc Đông Thành đi cùng nên đám người Hạ Nhất Minh cũng không từ chối.
Một tháng sau... Sau hai năm lênh đênh ngoài Đông Hải, cuối cùng Hạ Nhất Minh cũng trở về đại lục.
Trên thuyền lớn, Hoắc Nhạc Thanh, Trương Hòa Thái và tất cả đám đệ tử Hoắc gia, kể cả cha mẹ Hoắc Đông Thành cũng không muốn chia ly. Nhưng Hạ Nhất MInh cũng biết nếu Hoắc Đông thành không được một cao thủ ngũ khí triều nguyên nhận làm đệ tử thì tộc nhân Hoắc gia cũng chẳng đưa tiễn tới ngàn dặm như thế làm gì.
Qua nửa canh giờ, hoắc Nhạc Thanh mới ra lệnh cho tất cả người nhà Hoắc gia xuốgn thuyền. Bọn họ đi vào trong thành ngắm quang cảnh Đại Thân đế quốc.
Còn đám người Hạ Nhất Minh đã định trước không đi cùng với người nhà Hoắc gia. Trước quyết định đó, người Hoắc gia và Hoắc ĐÔng Thành khôgn có can đảm phản đối.
Nhìn bóng con thuyền dần khuất, khóe mắt Hoắc Đông Thành xuất hiện một giọt nước mắt.
Hạ Nhất Minh nhìn về phía Tây Bắc, trong lòng hắn cũng xuất hiện nỗi nhớ da diết với quê nhà và người thân.
Vỗ nhẹ lưng Hoắc Đông Thành một cái, Hạ Nhất Minh an ủi:
- Chỉ xa cách một khoảong thời gian mà thôi, không nên buồn bã như thế. Ta hứa với ngươi, chỉ cần cố gắng hoàn thành yêu cầu của Sở lão ca, trong vòng năm năm sẽ cho ngươi về gặp người thân một lần.
Trong mắt Hoắc Đông Thành xuất hiện nét vui sướng, hắn cúi đầu thật sâu nói:
- Đa tạ tiền bối.
Sở Hao Châu trừng mắt nhìn hạ Nhất Minh một cái nói:
- Lão đệ! Đó là đồ đệ của ta.
Hạ Nhất MInh khoát tay nói:
- Đồ đệ của huynh nhưng lại do ta thu láy. - Hắn dừng một chút, rồi cười nói:
- Huynh đừng quên là còn phải nhờ ta luyện chế đan dược đấy.
Sở hao Châu lắc đầu, cười khổ. hạ Nhất MInh nói thế chẳng khác nào uy hiếp lão. Muốn cho đệ tử có được điều kiện tốt nhất thì chắc chắn phải nhờ Hạ Nhất Minh luyện chế kim đan.
- ĐI thôi! - Hạ Nhất Minh vung tay rồi lao về phía Tây Bắc.
Bọn họ cũng không dùng hết tốc lực mà chỉ chạy nhanh hơn người bình thường một chút mà thôi.
Bất luận là Hạ Nhất Minh hay Hoắc Đông Thành đều muốn vừa đi vừa ngắm quang cảnh Dại Thân, xem người ta sinh sống thế nào. mặc dù việc này trong khảong thời gian ngắn khôgn có tác dụng nhiều tới tu vi, nhưng trong thời gian dài đối với người tu luyện lại hết sức quan trọng.
Nhưng do còn có bạch mã lôi điện nên trên đường đi, bọn họ cũng không vào thành thị, thậm chí còn tránh né không để gặp người khác.
Cái sừng trên đầu bạch mã quá thu hút sự chú ý. Mặc dù, Hạ nhất Minh đã nhắc nhở nó thu liễm uy áp của bản thân, nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn.Sau nửa tháng, hạ Nhất Minh chợt dừng lại, hắn quay đàu nhìn quanh. Sở Hao Châu ngạc nhiên hỏi:
- Lão đệ! Ngươi đang tìm cái gì vậy?
Hạ Nhất MInh nhíu mày nói:
- Lão ca ! Huynh có cảm giác rằng có người đang theo dõi chúng ta hay không?
Hai mắt Sở Hao Châu chợt lóe lên chst tinh quang, nét mặt có phần giận dữ.
Lão biết cảm giác của Hạ Nhất Minh rất mạnh, hơn xa mọi người. Nếu không chắc chắn, hắn cũng không nói ra làm gì. Có điều , không ngờ với thực lực của bọn họ mà còn có người theo dõi. Hơn nữa, lão lại không hề cảm nhận được nên trong lòng rất tức giận. Bách Linh Bất cũng mở miệng nói:
- Đúng là có người theo dõi. Hắn tinh thông cả chướng nhãn pháp.
Sở Hao Châu giật mình hỏi:
- Hoàng tuyền môn?
mặc dù lão là người Đông Hải, nhưng sau khi trở thành tôn giả cũng đã từng du ngoạn các nơi nên chẳng lạ gì môn phái thích khác hàng đầu của Đại Thân.
Bách Linh Bát hơi gật đầu.
nét mặt Sở Hao Châu càng lúc càng khó coi. Cả hai nười kia đều phát hiện khiến cho lão hơi xấu hổ. Nhưng với thuạt ẩn giấu của Hoàng tuyền môn mà hai người đó vẫn phát hiện ra được quả thật quá giỏi.
Hạ Nhất Minh chợt nói:
- Theo ta biết thì Hoàng tuyền môn có một quy định đó là không hành thích những người đã trở thành tôn giả. Chẳng lẽ lần này bọn họ lại định làm trái quy tắc?
Nháy mắt tất cả đều quay người nhìn Hoắc đông Thành. Trong số bọn họ, ngoại trừ bảo trư cũng chỉ có Hoắc Đông Thành không phải là tôn giả. Nếu theo lời hạ Nhất Minh thì người phía sau đến là vì Hoắc Đông thành.
Sở Hao Châu cười lạnh. Trong lòng lão nảy ra ý định giết chết kẻ đang theo dõi phía sau.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút nói:
- Chúng ta chia thành hai đường mà đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Sở Hao Châu giật mình nói:- Chia thế nào?
- Đệ cùng với lôi điện đi một đường. Với tốc độ của lôi điệ n thừa đủ để đuổi theo. Mấy người các ngươi đi đường khác để nhử. Nếu có thể dụ cho hắn xuất hiện, chúng ta sẽ không cho hắn có cơ hội chạy thoát. - Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói.
Sở Hao Châu trầm ngâm một chút rồi gật đầu. mặc dù làm mồi nhử, nhưng lão đủ tự tin bảo vệ Hoắc Đông Thành. Chưa kể tới bên cạnh lão còn có Bách Linh Bát. Cho dù không có Hạ Nhất Minh và lôi điện thì hai người bọn họ cũng đủ sức giữ lại.
Hạ Nhất Minh cưỡi bạch mã vung nhẹ tay một cái. Trong nháy mắt, lôi diện đã vọt đi rất xa.
Từ khi lên thuyền, nó chưa được chạy một lần nào. Đến lúc này, nó liền hóa thành một cơn lốc màu trắng lao đi cực nhanh.
Chạy khoảng nửa ngày, lôi điện mới dừng lại. mặc dù chạy một thời gian dài, nhưng trên người nó không hề có một giọt mồ hôi.
Hạ Nhất Minh đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nó. Lôi điện quay người theo đường cũ trở lại. Nếu như lúc nãy là một cơn gió, thì bây giờ tốc độ của lôi điện chẳng khác gì một tia chớp.
Nó đã dốc hết toàn bộ tốc độ ra mà chạy. Chỉ sau khoảng một canh giờ, lôi điện đã xuất hiện tại vị trí cũ. Nhưng đám người Sở Hao Châu đã rời đi lâu rồi.
hạ Nhất Minh mới phân biệt phương hướng đang chuẩn bị giục lôi điện phóng đi, chợt thay đổi sắc mặt. Chân khí trên người hắn nhanh chóng vận chuyển, tinh thần hết sức tập trung.
Lôi điện như cảm nhận được suy nghĩ của Hạ Nhất Minh. Nó cúi đầu, hí nhẹ một tiếng. Hơi thở thánh thú bắt đầu tỏa ra xung quanh.
Một lúc sau, hạ Nhất Minh vỗ lôi điện một cái. Nó lập tức xoay người hướng về phía một cây đaị thụ.
Nét mặt Hạ Nhất Minh âm trầm, mở miệng nói:
- hạ mỗ cứ tưởng các hạ vì đồ đệ của bọn ta mà tới. Không ngờ, mục tiêu lại chính là tại hạ.
Có tiếng động phát ra từ phía cây đại thụ. Sau đó một người mặc bộ đồ đen từ từ bước ra.
Hạ Nhất Minh hơi nhíu mày. Trước khi người đó xuất hiện, hạ Nhất Minh đã đsnh giá thực lực của kẻ đó rất cao, ít nhất cũng phải đạt tới cấp bậc tôn giả. Đặc biệt, gã còn tu luyện một loại chướng nhãn pháp có điểm độc đáo.
Nhưng khi trực tiếp đối diện, hắn mới biết mình đã đánh giá thuật ẩn giấu của người đó vẫn còn thấp , ngay cả chút hơi thở cũng không hề có. Nhưng khi gã xuất hiện, hơi thở trên người liền nhanh chóng bộc phát.
Cảm nhận hơi thở mạnh mẽ của đối phương, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng phải sững sờ.
ít nhất thực lực của kẻ đó cũng phải tương đương với Sở Hao Châu. hơn nữa, căn cứ vào hơi thở, có thể đoán được hắn đạt tới cảnh giới ngũ khí triều nguyên còn sâu hơn Sở Hao Châu một bậc.
Hạ Nhất Minh có cảm giác như tự mình tự làm gãy chân. nếu sớm biết kẻ đó mạnh như vậy, thì còn lâu hắn mới chịu tách ra.
Nhưng đến nước này, có hối cũng vô ích. Hạ nhất Minh tập trung tinh thần, mở miệng hỏi:
- Hoàng tuyền môn có quy định khôgn ám sát tôn giả. Các hạ định vi phạm hay sao?
Có bạch mã ở bên, Hạ nhất Minh cũng không sợ đối phương lắm. Nhưng nếu có thể tránh thì chẳng có ai lại chịu đối đầu với một vị cao thủ ngũ khí triều nguyên. Chưa nói, cao thủ đó còn là một tên thích khách.
Giọng nói của kẻ đó lạnh lùng vang lên:
- Ta tới đây không phải để giết người mà chỉ muốn trao đổi với ngươi một món đồ.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt. để một nhân vật như vậy xuất hiện trao đổi thì vật đó không thể là thứ bình thường.
- Ngươi muốn cái gì?
- Ta muốn bảy mươi hai viên xá lợi tử và Ngưng huyết kinh.

Chương 572: Hô Duyên Ngạo Bác

Ánh mắt Hạ Nhất Minh sắc như dao, nhìn chằm chằm vào đối phương. Nếu là cao thủ cùng đẳng cấp thì cho dù là tôn giả cũng phải kinh hãi trước uy áp của Hạ Nhất Minh.
Nhưng hắc y nhân đối diện vẫn sừng sững như ngọn núi, không hề có chút lay động. hơi thở của gã ổn định mà mạnh mẽ, bao phủ quanh người Hạ Nhất Minh.
Bất chợt, hạ nhất Minh có cảm giác như bị một con độc xà theo dõi, ùng mình một cái.
Cau mày , hạ nhất Minh cao giọng nói:
- Các hạ nói xá lợi nào?
Hắc y nhân hừ lạnh một tiếng nói:
- Bảy mươi hai viên xá lợi của Đôgn Hải cổ lão ma chẳng lẽ không phải?
Hạ Nhất Minh thản nhiên nhìn hắn nói:
- Quả thật Cổ lão ma là do ta giết chết, nhưng xá lợi của hắn ta không lấy.
Người nọ cười ha hả nói:
- Mặc dù ngươi không cầm nhưng đồng bọn của ngươi lại cầm.
Lông mày Hạ Nhất Minh hơi nhướng lên, giọng nói của hắn chợt thay đổi:
- Các hạ tới đây để tìm xá lợi thì không phải là kẻ vô danh. Khôgn biết có thể nói ra danh tính của mình cho Hạ mỗ biết được không? Để cho hạ mỗ được biết thêm một kỳ nhân nữa của Hoàng tuyền môn.
hắc y nhân trầm giọng nói:
- Danh tính cũng chỉ để gọi mà thôi. Chẳng lẽ nó quan trọng đến vậy?
hạ nhất Minh ôm quyền thi lễ, mỉm cười. Người nọ trầm ngâm một chút, nói:
- Lão phu là Hô Duyên Ngạo Bác của Hoàng tuyền môn.
mặc dù Hạ Nhất Minh đã sớm đoán đối phương chính là thích khách của Hoàng Tuyền môn nhưng đến lúc này mới hoàn toàn chắc chắn.
- Hô Duyên huynh có thể biết rõ ràng như thế thì chắc đã xuất hiện ở Hải thiên thành đúng không? - Hạ Nhất Minh mở miệng hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt của đối phương.
Hô Duyên Ngạo Bác cũng mở miệng nói:
- Đúng thế! lão phu đã có mặt ở Hải thiên thành, thậm chí còn chứng kiến cả trận đấu ở đó.
Hạ nhất Minh cảm thấy thất kinh, khong ngờ người này thật sự có mặt. nếu lúc đó, hắn ra tay tương trợ cho bọn Lâm Nghi Vũ thì kết quả lúc này đã hoàn toàn khác.
- Nếu Hô Duyên huynh đã có mặt ở đó thì tại sao không ra tay đoạt lấy xá lợi? - hạ nhất Minh trầm giọng hỏi.
Hô Duyên Ngạo Bác cười lạnh nói:
- Đồng bọn của ngươi đã ra tay trước lão phu. mặc dù lão phu cũng muốn lấy nó nhưng vẫn không muốn gây thù chuốc oán với một vị cao thủ ngũ khí triều nguyên.
Hạ nhất Minh bừng tỉnh, thì ra là lão kiêng kỵ Bách Linh Bát. Nghiêm mặt lại , Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Hô Duyên huynh! Theo Hạ mỗ biết thì từ trước đến nay, Hoàng Tuyền môn có cấm lệnh phạm vi hoạt động chỉ trong Đại thân mà thôi. Vì sao mà các hạ có thể ra Hải ngoại, chẳng lẽ đã bỏ cấm lệnh đó?
Hô Duyên Ngạo Bác cười dài một tiếng nói:
- Một người Tây Bắc như ngươi không ngờ cũng biết tới quy định này của bổn môn. - Hắn dừng lại một chút nói:
- Quả thực bổn môn có quy định đó. Nhưng trong một tình huống đặc biệt, tôn gả của bổn môn vẫn có thể ra khỏi biên giới Đại Thân. Còn tình huống đó là cái gì, ngươi khôgn cần biết.
Hạ Nhất Minh sực nhớ tới Tư Mã Âm - Cao thủ của Hoàng Tuyền môn lúc xưa. Rồi nhớ tới Cổ lão ma nắm giữ Ngưng Huyết thuật...
Bất chợt trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nói:
- Cổ lão ma và Hoàng Tuyền môn các ngươi có quan hệ thế nào? Chẳng lẽ hắn là phản đồ của quý môn?
Hô Duyên Ngạo Bác ngẩn người. mặc dù hắn không trả lời câu hỏi của Hạ Nhất Minh, nhưng chút thay đổi trong ánh mắt cũng đã nói lên rất nhiều điều.
- Các hạ quả là thông minh. Chẳng trách còn trẻ đã có thể tu luyện tới mức đọ này. - Hô Duyên Ngạo Bác thở dài một tiếng nói:
- Nếu không phải bảy mươi hai viên xá lợi và Ngưng huyết kinh rất quan trọng với bổn môn thì chúng ta cũng không muốn làm kẻ địch của ngươi.
hạ nhất Minh mỉm cười, tỏng lòng hắn cũng biết Tư mã Âm cũng chính là phản đồ của Hoàng Tuyền môn. Chỉ có điều, Hoàng tuyền môn cũng không biét việc này, nếu không bọn họ đã phái tôn giả tới từ lâu rồi.
- Hô Duyên huynh! Ngươi đã biết Cổ lão ma ở đó sao không ra tay sớm? - Hạ nhất Minh trầm giọng hỏi.Rõ ràng gã là một cao thủ ngũ khí triều nguyên. Nếu ra tay vẫn có thể bắt được đám người Cổ lão ma.
Hô Duyên Ngạo Bác hừ lạnh nói:
- Cổ lão ma thu được một con Lục túc thánh thú. Tốc độ của nó ngươi cũng đã thấy. Mặc dù lão phu có thể thắng được bọn họ, nhưng lại không thể đuổi được vì thế đành phải ẩn giấu hành tung.
Hạ Nhất Minh cười nói:
- thì ra là thế. Có điều chẳng lẽ Hô duyên huynh nghĩ bạch mã của tại hạ không được như Lục túc thánh thú hay sao?
Hô Duyên Ngạo Bác lắc đầu nói:
- Mặc dù lão phu không biết thánh thú của các hạ từ đâu mà có, nhưng năng lực của nó hoàn toàn hơn xa Lục túc thánh thú.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc nói:
- Đã thế sao Hô Duyên huynh lại còn tới đây? Chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng có thể đuổi được hay sao?
- ĐUổi theo bạch mã là chuyện không thể. Nhưng các hạ và Cổ lão ma khác nhau. Hô Duyên Ngạo bác thản nhiên nói:
- Cổ lão ma có một người nên có thể bỏ chạy. Nhưng các hạ thì khác.
Hạ Nhất Minh thôi cười, ánh mắt lóe lên sát khí. Mặc dù đối phương là cao thủ ngũ khí triều nguyên, nhưng vào lúc này Hạ nhất Minh vẫn nảy ý định giết chết hắn ngay tại chỗ. Thậm chí bỏ mạng cũng không tiếc.
Cảm nhận sát khí phát ra từ Hạ Nhất Minh, Hô Duyên Ngạo Bác thản nhiên nói:
- Vì các hạ đã trở thành tôn giả nên theo quy tắc: sau khi bổn môn có được bảy mươi hai viên xá lợi và Ngưng huyết kinh liền bồi thường cho các hạ.
Hạ Nhất Minh nhếch mép cười. Hô Duyên Ngạo Bác vẫn làm như không thấy, nói tiếp:
- các hạ cũng có thể ra điều kiện bồi thường với bổn môn. Nếu trong khả năng, bổn môn sẽ tận lực hoàn thành cho các hạ.
Cuối cùng Hạ Nhất MInh không nhịn được nữa, ngửa mặt lên trời cười dài nói:

- nếu Hạ mỗ không muốn?
- Nếu ngươi khôgn muốn cũng rất đơn giản. Bổn môn sẽ phái cao thủ khiêu chiến với ngươi. Nếu thắng, vật của ngươi sẽ thuộc về bổn môn mà thua thì trong vòng trăm năm, bổn môn sẽ khôgn tìm đến nữa. - Hô Duyên Ngạo Bác bình tĩnh nói.
nét mặt Hạ Nhất MInh âm trầm, suy nghĩ một lúc nói:
- ĐƯợc! Hạ mỗ tiếp nhận khiêu chiến của quý môn.
Hô Duyên Ngạo Bác gật đầu nói:- Lão phu phải trở về bẩm báo môn chủ. Cáo từ.
Hạ Nhất MInh lạnh lùng nhìn hắn xoay người rời đi. Chân khí trong cơ thể hắn nhanh chóng vận chuyển, chực ra tay ngăn chặn.
Tuy nhiên, chưa nói đến việc có thể thắng hay không. Mà cho dù có thể giết chết được hắn thì việc này chắc chắn Hoàng tuyền môn cũng đã biết rồi. Nếu để cho một số lượng lớn thích khách tới Tây Bắc thì Hạ gia trang chắc chắn sẽ diệt tuyệt.
Thở dài một tiếg, hạ Nhất Minh vỗ nhẹ đầu ngựa.
Bạch mã vừa mới xoay người , nét mặt hắn thay đổi ngay lập tức. hắn có thể cảm nhận được một chút sát khí từ bên cạnh lan đến.
Chẳng hề nghĩ ngợi, hạ nhất Minh vung tay lên, lấy ngũ hành hoàn chặn lại thanh binh khí đang đánh tới từ phía sau.
Bạch mã hí lên một tiếng, hai chân sau đá mạnh một cái.
Nhưng cho dù động tác của nó có nhanh đến mấy thì người đánh lén phía sau vẫn có sự phòng bị trước, ra tay không trúng liền lập tức lùi lại phía sau khiến hcohai cước của bạch mã đá vào khoảng không.
Một tiếng hí dài phẫn nộ phát ra, bạch mã nhảy lên cao, xoay người lại.
Trong khoảng khắc ngắn ngủi đó, Hạ Nhất Minh đã nhìn thấy người vừa đánh lén chính là Hô Duyên Ngạo Bác.
Thích khách của Hoàng tuyền môn quả nhiên là hạng người âm độc. Miệng thì nói rời đi, nhưng lại âm thầm chờ cơ hội đánh lén.
Trên sừng bạch mã xuất hiện một luồng ánh sáng màu tím, trong nháy mắt dung nhập vào ngũ hành hoàn. Đồng thời Hạ Nhất Minh cũng dụng đến tám thành chân khí khiến cho ngũ hành hoàn xuất ra tương ứng bằng đó năng lượng.
Vung nhẹ tay một cái, năng lượng khổng lồ trong ngũ hành hoàn lao thẳng về phía Hô Duyên Ngạo Bác.
Nguồn năng lượng mang theo tốc độ công kích cực nhanh của lôi điện khiến cho Hô Duyên Ngạo Bác muốn né tránh nhưng vẫn bị đánh trúng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Một tiếng nổ lớn vang lên, trên mặt đất xuất hiện một cái hố to, nhưng nét mặt Hạ nhất Minh lại càng khó coi.
Hắn nhỏ giọng thốt ra mấy chữ. "Thất Chân thuật".
Một bóng đen chớp động, Hô Duyên Ngạo Bác lại xuất hiện trước mặt Hạ Nhất Minh và bạch mã.
Hắn lạnh nhạt nói:
- Nếu không có Thất Chân thuật thì làm sao lão phu có thể qua mặt các ngươi một thời gian dài như thế?
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng nói:
- Thường Châu Hác gia và hoàng Tuyền môn các ngươi có quan hệ thế nào?
Hô Duyên Ngạo Bác lắc đầu nói:
- Việc này không liên quan tới cac hạ, không cần phải hỏi.
Hạ Nhất MInh lạnh lùng nhìn gã. Qua một chiêu vừa rồi, hắn cũng không dám coi thường nữa.
- các hạ nói rời đi sao còn quay lại đánh lén tại hạ? Chẳng lẽ đây là phong cách của Hoàng tuyền môn ?
Hô Duyên Ngạo Bác như chẳng hề nghe thấy mấy lời châm chọc của Hạ Nhất Minh. Hắn mở miệng nói:
- Thanh danh của ngươi mặc dù rất lớn, hơn nữa lão phu cũng đã nhìn thấy ngươi giao thủ với đám người cổ lão ma. Nhưng theo môn quy, lão phu cũng phải thử với ngươi mấy chiêu mới có thể quyết định xem phái người nào đến quyết đấu với ngươi.
Lời nói của hắn sức tự nhiên, không hề có chút ngập ngừng. Hạ Nhất Minh không biết noí thế nào, trong lòng thầm mắng.
Hắn đảo mặt nói:
- Như vậy các hạ có cần ra tay nữa không?
Hô Duyên Ngạo Bác lắc đầu nói:
- Ngươi tránh được một lần là đủ rồi.
Nhất thời Hạ Nhất Minh bình tĩnh lại. Tuy nhiên ngay lập tức, hắn sững người nhìn chằm chằm về phía sau Hô Duyên Ngạo Bác như không tin vào mắt mình.
Hô Duyên Ngạo Bác cảm thấy kinh hãi, hắn quay đầu lại nhìn về phía sau nhưng cảm thấy trống trơn.
Một tiếng rít dài phát ra trong không trung, hướng về phía Hô Duyên Ngạo Bác.

Chương 573: Đánh lén lại

DO có khăn che mặt nên khiến cho người khác không nhìn thấy được khuôn mặt ra sao, đồng thời cũng không phát hiện ra nét mặt của hắn lúc này như thế nào.
Chỉ có Hô Duyên Ngạo Bác mới biết được lão đang rất hổ thẹn. Là một thích khách, không ngờ lão lại bị đánh lừa. Nếu chuyện này mà bị truyền ra thì chắc chắn sẽ bị người ta cười đến vỡ bụng.
Thực ra, cho dù Hạ Nhất Minh có giả vờ tốt đến mấy nhưng nếu khôgn có thân phận tôn giả của hắn thì Hô Duyên Ngạo Bác cũng khôgn bị đánh lừa.
Từ khi hắn xuất đạo đến nay, đây là lần đầu tiên có một người dám dùng thủ đoạn này để lừa hắn. Nhưng chính vì nó mới khiến cho hắn phải khổ sở.
Năng lượng Kim hệ khổng lồ phá không, mang theo tiếng rít chói tai lao tới lưng hắn.
Nửa thân trên của Hô Duyên Ngạo Bác thoáng động, trên người tỏa ra một luồng ánh sáng màu đen. Luồng quang mang xoay quanh cơ thể hắn tỏa ra mùi máu tươi.
Công kíhc phát ra từ ngũ hành hoàn mặc dù rất mạnh nhưng cũng không có cách nào phá được hắc mang. Sau khi chạm vào nó liền biến mất.
Hạ Nhất Minh cảm thấy rùng mình, tuy nhiên miệng hắn vẫn điểm một nụ cười khiến cho Hô Duyên Ngạo Bác sợ hãi.
Chẳng biết cái sừng trên đầu bạch mã sáng lên từ lúc nào. Một luồng điện đánh trúng vào người Hô Duyên Ngạo Bác.
Năng lượng của bạch mã truyền vào ngũ hành hoàn không phải là năng lượng lôi điện mà chỉ là năng lượng đơn thuần.
Một đòn công kích này mới chính là bản lĩnh thực sự của nó. Đây cũng là lần đầu tiên từ khi đặt chân lên đjai lục nó mới sử dụng lôi điện để công kích.
Với tốc độ của lôi điện, Hô Duyên Ngạo Bác khôgn có cách nào trốn tránh. năng lương lôi điện bổ trúng vào luồng hắc quang lập tức khiến cho nó tan rã.
Sắc mặt Hô Duyên Ngạo Bác tái nhợt. Luồng hắc quang đó chính là một trong những vũ kỹ mạnh nhất mà hắn tu luyện được.
Trong những lần đối địch, một khi sử dụng tới kỳ môn công pháp xuất phát từ Ngưng huyết thauật bao giờ hắn cũng chuyển nguy thành an. Tuy nhiên, lôi điện của bạch mã giống như khắc tinh của nó, vừa mới chạm vào một cái đã nhanh chóng biến mất. Ngay cả thân thể của hắn cũng bị trúng đòn.
Dòng điện xuyên qua thân thể Hô Duyên Ngạo Bác khiến cho quanh người hắn bao phủ một loạt những tia chớp màu tím.
Sát khí trong mắt Hạ Nhất Minh chợt lóe lên, tốc độ xoay của ngũ hành hoàn tăng lên nhanh chóng.
Bốn tia sáng có màu sắc khác nhau lóe lên. Lập tức trong không trung xuất hiện một cây đại đao chém thẳng về phía Hô Duyên Ngạo bác.
Hôm nay, Hạ Nhất Minh đã ngưng tụ được hoa của bốn hệ trong ngũ hành. Khoảng cách đạt tới cảnh giới ngũ hành đại viên mãn đã khôgn còn xa nữa.
Uy lực của ngũ hành hoàn trong tay hắn lúc này mạnh hơn trước đây rất nhiều.
Một tiếng quát lớn phát ra từ cái bóng tím trước mặt. Từ tay hắn lóe lên một đạo ánh sáng.
Hạ Nhất Minh và bạch mã cùng nhắm mắt lại. Mặc dù bên tai vẫn nghe thấy âm thanh nhưng cảm giác đau nhức của đôi mắt vẫn khiến cho cả hai khiếp sợ.
Với thể chất của bọn họ như vậy mà vẫn không thể tránh khỏi cảm giác đau nhức vậy người bình thường hay tiên thiên cao thủ mà trúng phải chắc chắn không chết thì cũng mù mắt là chuyện bình thường.
Căn cứ vào cảm giác, ngũ hành hoàn lại xuất ra một đao đánh về phía trước. Một tiếng nổ vang lên, lực lượng của hai bên đã va chạm với nhau. Nguồn truyện: Truyện FULL
Một luồng lực lượng phản lại khiến cho thân thể Hạ Nhất Minh thoáng dao động. Ngay cả bạch mã cũng phải ghìm cả bốn vó xuống đất.
Tất nhiên Hô Duyên Ngạo Bác lại càng thêm chật vật. Một nửa chân khí trong cơ thể hắn phải chống lại lôi điện nên chỉ miễn cưỡng chặn lại được một đòn công kích từ đối phương. Thân thể hắn chẳng khác gì một quả bóng, nhanh chóng bắn ra x.
Nhưng ngoài dự liệu của Hạ Nhất Minh đó là sau khi Hô Duyên Ngạo Bác bay ra ngoài cũng không rơi xuống đất.
Quanh thân thể hắn chợt lóe lên một tầng quang mang, nâng hắn lên cao.
Hạ Nhất Minh sững sờ cảm nhận cảnh tượng đó. Không ngờ đang bị lôi điện vây quanh mà Hô Duyên ngạo Bác vẫn có thể điều khiển thần binh mà bay lên.
Thực lực như thế, Hạ nhất Minh cũng tự thẹn không thể bằng được. hắn thầm thở dài một tiếng. Không ngờ bản hân cùng với lôi điện hợp lực đánh lén vẫn không thể lưu đối phương lại.
Cơn đau từ đôi mắt bớt dần, Hạ Nhất Minh từ từ mở mắt ra nhìn.
Quang mang trước mắt đã biến mất, nhưng dư âm của nó vẫn khiến cho hắn sợ hãi.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ bạch mã, thì thào nói:- Ông bạn già! Hôm nay nếu không có ngươi thì khó mà thuận lợi được như vậy.
Công pháp của Hô Duyên Ngạo Bác phát ra mùi máu tươi nồng nặc chắc chắn là có liên quan tới Ngưng huyết thuật. Tuy nhiên lôi điện của bạch mã chính là khắc tinh của nó. Vì vậy mà một kích đánh tan cũng là chuyện bình thường. Mà thực lực của Hô Duyên Ngạo Bác quả thật cao hơn Hạ nhất Minh rất nhiều. Trong tình hình bất lợi như thế mà hắn vẫn có thể phản kích rồi bỏ chạy. thở dài một cái, Hạ Nhất Minh và bạch mã xoay người đuổi theo đám Sở Hao Châu.
Đã rõ mục tiêu của đối phương không phải là Hoắc Đông Thành, Hạ Nhất Minh cũng không cần phải tách ra để hành động nữa. Hơn nữa hắn cũng muốn nghe ý kiến của Sở Hao Châu xem làm thế nào để ứng phó với hành động của Hoàng Tuyền môn.
Trên bầu trời , một luồng sáng chợt vọt qua rồi giống như lưu tinh rơi xuống một khu rừng hoang vắng.
Sau khi luồng sáng biến mất liền lộ ra thân hình Hô Duyên Ngạo Bác. Lúc này quần áo trên người hắn đã gần như nát vụn. Khăn che mặt không biết rơi mất từ lúc nào.
Khi có khăn che mặt, nét mặt chẳng ai có thể biết được. Nhưng lúc này, sau khi mất đi liền để lộ khuôn mặt vừa phẫn nộ vừa sợ hãi.
Hắn vừa chạm đất liền thi triển thân pháp chạy đi. Phi hành trong không trung mặc dù có tốc độ rất nhanh nhưng cũng dễ dàng để lộ mục tiêu, rất dễ để cho người khác truy tung. Vì vậy mà hắn mới hạ xuống đất.
Xuyên qua đám cây cối và một vài con suối nhỏ. Mất khoảng hai canh giờ, Hô Duyên Ngạo Bác mới dừng lại.
Lúc này nét mặt của hắn đã trở lại bình thường. Nhưng nghĩ tới bạch mã lôi điện hắn lại cảm thấy sợ hãi.
Khi ở Hải thiên thành, hắn đã tận mắt chứng kiến nó sử dụng lôi điện phá hủy Ngưng huyết nhân. Mà vào lúc này, công pháp mà hắn khổ tu bao năm cũng bị nó khắc chế.
Chính diện đối mặt với luồng lôi điện của bạch mã, hắn mới cảm nhận được sự đáng sợ của nó. So với nó, hắn thà giao thủ với Bách Linh Bát huyền bí khó lường còn hơn.
Thân hình thoáng động, hắn đã tới một cái thôn xóm nhỏ. ĐỘng tác của hắn vô cùng quen thuộc đi vào trong thôn, tới một căn nhà.
Trong căn nhà có một người đang cầm chiếc bút lông viết lách cái gì đó.
mặc dù nghe thấy tiếng động nhưng người đó vẫn tập trung vào nét bút, không hề ngẩng đầu lên.
Một lúc sau, cuối cùng hắn mới ngẩng đầu lên, nhìn lại bức vẻ rồi lác đầu, tỏ vẻ không hài lòng lắm. Sau đó hắn mới đưa mắt nhìn về phía vị khách. Ngay lập tức , ánh mắt của hắn trở nên hết sức thú vị.
- Hô Duyên? Là ngươi sao?
Hô Duyên Ngạo Bác tức giận nói:
- Là ta.Người trung niên nhìn từ trên xuống dưới rồi cười nói:
- Làm sao mà ngươi tơi tả thế này? Gặp phải lão già nào hay sao?
Hô Duyên Ngạo Bác trầm giọng nói:
- Không phải là lão già nào. Mà chỉ là một người mới trở thành tôn giả được hai năm.
Người trung niên không tin vào tai mình nói:
- Hô Duyên! Ngươi đừng có đùa ta. Một kẻ mới trở thành tôn giả hai năm làm sao mà khiến ngươi chật vật như vậy.
Hô Duyên Ngạo Bác cười khổ nói:
- Không thể so sánh hắn với những tôn giả bình thường được. Hơn nữa hắn còn có một con thánh thú làm bạn.
Nghe thấy thế trung niên nhân mới bình tĩnh nói:
- Thánh thú có thể làm ngươi bị thương chắc chắn không phải bình thương. - Suy nghĩ một chút hắn nói:
- Làm bạn với thánh thú trong thiên hạ không ai có thể hơn bộ tộc Đồ Đằng, thánh thú đánh ngươi bị thương chẳng lẽ có máu kỳ lân hay sao?
Hô Duyên Ngạo Bác lắc đầu nói:
- Bởi vì lão phu không biết lai lịch của con thánh thú này nên mới đến hỏi ngươi. - Hắn tả lại chi tiết hình dáng bạch mã, cuối cùng nói thêm:
- Đặc biệt trên đỉnh đầu nó có một cái sừng có thể phát ra lôi điện.
Sắc mặt trung niên nhân trở nên nghiêm túc. Hắn đi tới bên cạnh bạn, cầm bút lên bắt đầu vẽ.
Lúc sau, một bức hình bạch mã sống động như thật xuất hiện trên tranh giấy. Mà hắn cũgn chỉ căn cứ vào những lời miêu tả của Hô Duyên Ngạo Bác để vẽ ra.
Hô Duyên Ngạo Bác gật đầu nói:
- Đúng! Chính là nó.
Trung niên nhân suy nghĩ một lúc nói:
- Hô Duyên! Ta có thể khẳng định con thú này tới từ hải ngoại.
Hô Duyên Ngạo Bác biến sắc. Hắn biết sự đáng sợ khi ra biển như thế nào. Đồng dạng, thánh thú từ ngoài biển thực lực cũng cao hơn thánh thú trong lục địa một bậc.
- Nếu có được lôi điện thì trong cơ thể con thú àny cũng có thể có máu của thần thú. - Trung nhiên nhân tiếp tục nói.
Hồ Duyên Ngạo Bác hít một hơi thật sâu nói:
- Theo ý ngươ, nó có tiềm lực trở thành thần thú hay không?
Trung niên nhân cười khổ một tiếng nói:
- Nếu là thời kỳ thần đạo thì có lẽ nó có khả năng trở thành thần thú. Nhưng bây giờ...
Sác mặt Hô Duyên Ngạo Bác thay đổi mấy lần, cầm lấy tấm hình bạch mã, xoay người bỏ đi.
Trung niên nhân nhìn bóng lưng hắn bất đắc dĩ thở dài. Hoàng Tuyền môn đối địch với một con thánh thú như vậy chỉ sợ cũng không phải chuyện tốt.

Chương 574: Gặp lại song ma

hạ Nhất Minh cưỡi bạch mã nhanh chóng đuổi theo mấy người Sở Hao Châu. Khi thấy Hạ Nhất Minh vừa mới tách ra đã nhanh chóng xuất hiện, lão cảm thấy ngạc nhiên. Liền nhanh chóng mở miệng ra hỏi. Hạ Nhất Minh cũng chẳng giấu diếm, kể hết toàn bộ.
Ánh mắt Sở Hao Châu lập tức trở nên nghiêm túc nói:
- hạ lão đệ! Người đó là Hô Duyên Ngạo Bác thực không?
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút nói:
- Người đó chính là cao thủ ngũ khí triều nguyên. Theo lý mà nói thì một cao thủ như thế cũng chẳng nói dối làm gì. Mà hắn luôn miệng nói mình là Hô Duyên Ngạo Bác cõ lẽ không thể nhầm được. Nhưng chắc chắn một điều hắn chính là cao thủ Hoàng tuyền môn. Tuy nhiên, khi rời đi hắn lại không nói một câu nào cho nên đệ cũng không dám khẳng định đó có phải là Hô Duyên Ngạo bác hay không.
Nét mặt Sở Hao Châu trở nên nặng nề hơn nhiều. Lão than nhẹ một tiếng nói:
- Nếu người đó giả danh Hô Duyên Ngạo Bác thì không sao. Nhưng nếu hắn đúng là Hô Duyên Ngạo Bác thì việc này sẽ không đơn giản đâu.
Hạ Nhất Minh rùng mình, trầm giọng hỏi:
- Sở lão ca! Hô Duyên Ngạo Bác ở Hoàng tuyền môn rất nổi tiếng hay sao?
Sở Hao Châu khẽ gật đầu nói:
- Trăm năm trước, khi lão ca hành tẩu qua Đại Thân thì Hô Duyên Ngạo Bác đã trở thành cao thủ ngũ khí triều nguyên. Trăm năm qua tu vi của hắn chắc chắn đã cao hơn trước một tầng. Trong Hoàng tuyền môn, địa vị mỗi người có quan hệ trực tiếp tới thực lực. nếu người đó là cao thủ cấp bậc ngũ khí triều nguyên thì cho dù không phải là Hô Duyên ngạo Bác cũng rất rắc rối.
Nói tới đây, cho dù còn đang tức giận Sở Hao Châu cũng phải trầm xuống.
Dù sao Hoàng tuyền môn không hề giống bất cứ một môn phái nào. Đó chính là môn phái thích khách hàng đầu của Đại thân. Đối địch với một môn phái như vậy cho dù là ai cũng cảm thấy đau đầu.
Sở Hao Châu chợt vỗ gáy nói:
- Bọn họ muốn trao đổi bảy mươi hai viên xá lợi cùng Ngưng huyết kinh với ngươi. Chứng tỏ, người mang thi thể bốn tôn giả ở Hải thiên thành đi chính là hắn.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, trong lòng có chút thư thái. Khi Trương Hòa Thái của Kiền sơn môn đến thông báo cho bọn họ thi thể bọn Lâm nghi Vũ bị người ta trộm mất, mấy người Hạ nhất Minh không hiểu tại sao. Thậm chíconf nghi cho Triển Hồng Đồ và Chân vãn Khanh lấy trộm.
Tuy nhiên đến giờ phút này, bọn họ đã xác định được thủ phạm. Chắc chắn là người đó đánh cắp bốn cái thi thể mà mục đích của hắn chỉ để lấy xá lợi trong người bọn họ.
Thực ra, xá lợi tử của tôn giả không có bao nhiêu tác dụng đối với việc tu luyện.
Có điều, đối với thi thú thì xá lợi tử chính là một liều thuốc cực bổ. Giống hệt như con người sử dụng nội đan linh thú. Linh thú càng mạnh thì càng muốn tiêu diệt cao thủ tôn giả.
Ngoại trừ điều đó ra, cũng chỉ có những kẻ tu luyện ma đạo mới cần tới xá lợi.
Ví dụ như Ngưng huyết nhân. Công pháp đó mặt dù có uy lực rất lớn nhưng muốn đạt tới cảnh giới cao nhất ngưng tụ được Ngưng huyết nhân thì lại cần một số lượng xá lợi tử rất lớn.
Hô Duyên Ngạo Bác tu luyện côn pháp tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc chắc chắn cũng có cùng nguồn gốc với Ngưng huyết thuật. Vì vậy, hắn lấy bốn viên xá lợi trên người bốn vị tôn giả cũng là chuyện bình thường.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất MInh nói:
- Lão ca, Hô Duyên Ngạo Bác khiêu chiến với đệ, hơn nữa lại còn lấy người nhà tiểu đệ ra để uy hiếp. Huynh xem nên làm thế nào bây giờ?
Sở Hao Châu cau mày suy nghĩ một lúc nói:
- Theo ta được biết thì cho dù là ở phương Đông hay phương Tây cũng đều có một quy định bất thành văn đó chính là không được động thủ đối với người nhà cao thủ cấp bậc tôn giả. Hoàng tuyền môn cho dù thanh danh có lớn đến mấy cũng không dám làm chuyện đó.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế mới có chút yên lòng hỏi:
- Tại sao?
- Bất kỳ người nào đã trở thành tôn giả thì đều có vị trí rất cao. - Sở Hao Châu nghiêm nghị nói:
- Mỗi một tôn giả đều có sư quan tâm tới thân nhân của mình. Nếu có một người nào đó giết hại người nhà của một vị tôn giả thì chắc chắn sẽ bị vị tôn giả đó trả thù, thậm chí hắn bất chấp mọi thủ đoạn.Lão ngừng lại một chút, nhìn Hạ Nhất Minh rồi nói:
- giữa tôn giả với tôn giả cơ bản ít nhiều cũng có chút giao tình. Khi người nhà của một vị tôn giả bị giết chết đến lúc đó người đó trở thành thế nào cũng khó mà biết được. Vì vậy mà sau khi thần đạo biến mất ở cả hai phương Đông, Tây đều đặt ra quy định: tôn giả chiến đấu với nhau không được phép động đến người nhà.
Hạ Nhất Minh nghe thấy thế mới cảm thấy vui mừng. Có điều đối với Hoàng Tuyền môn hắn vẫn không dám coi thường.
Sở Hao châu vuốt vuốt chòm râu dài nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi cứ yên tâm đi. Nếu Hoàng tuyền môn thật sự có can đảm làm điều đó chắc chắn sẽ bị tôn giả trong thiên hạ vây sát. Cho dù lực lượng mạnh đến mấy cũng chỉ có đường tan thành mây khói.
Hạ nhất Minh gật đầu, trong lòng càng yên tâm thêm một chút.
Ánh mắt Sở Hao châu chợt nghiêm túc nói:
- Hạ lão đệ! Có điều từ nay về sau ngươi nên thường xuyên ở cùng một chỗ với bạch mã. Cố gắng tránh việc ở một mình.
Hạ Nhất Minh ngơ ngác hỏi:
- Tại sao?
- Không ra tay đối với người nhà tôn giả là quy định, nhưng nếu bản thân tôn giả chết đi thì hắn khôgn còn khả năng bảo vệ gia tộc mình nữa. - Sở Hao châu chậm rãi nói.
Hạ Nhất MInh biến sắc. Hắn hiểu rõ ý của Sở Hao châu.
Nếu không thể dùng người nhà để uy hiếp thì bọn họ chắc chắn sẽ dùng mọi cách để đối phó với Hạ Nhất Minh.
Nhớ tới Hô Duyên Ngạo Bác tập kích lúc nãy, Hạ Nhất Minh cảm thấy lạnh người.
Thích khách đẳng cấp ngũ khí triều nguyên ra tay một lần không trúng liền tránh ngay. cho dù tốc độ của bạch mã có nhanh đến mấy hay lôi điện có thể đánh trúng các mục tiêu trên cao. Nhưng nếu đối phương đã chủ động thì bạch mã cũng thúc thủ vô sách.
Hừ một tiếng, Hạ Nhất Minh cảm thấy tức giận trong lòng. Xét đến cùng cũng là do thực lực bản thân không đủ. Nếu thực lực của hắn cũng đạt tới cảnh giới ngũ khí triều nguyên thì đối phương làm sao dám ra tay. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đưa mắt nhìn bạch mã, Sở Hao châu và Bách Linh bát, hắn biết rõ tên cao thủ Hoàng tuyền môn kia khách khí như thế một phần cũng do e ngại bọn họ. Nếu chỉ có một mình hắn thì chỉ sợ chưa rời khỏi Đông Hải, đối phương đã ra tay từ lâu rồi.Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất minh nói:
- lão ca! Ngươi thật sự tin người này?
Sở Hao Châu cươi hắc hắc nói:
- Thích khách của Hoàng tuyền môn nổi danh khắp thiên hạ. Muốn noi tin họ mọt trăm phần trăm thì chính là tự lừa mình. Ta thấy hay là cứ theo ngươi nói lúc nãy, chia làm hai, một trước một sau chiếu cố đến nhau.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
Đám người Sở Hao Châu nhanh chóng rơi đi. Hạ nhất Minh cùng với bạch mã đi theo cách đó vài dặm.
Trong vòng ba ngày, tất cả đều bình an vô sự, không gặp chuyện ngoài ý muốn. Mà trên đường đi cũng không hề gặp bất cứ người nào khả nghi.
Tuy nhiên Hoàng tuyền môn vẫn như một bóng ma lớn ám ảnh trong lòng Hạ Nhất Minh.
Đến ngày thứ tư, Hạ Nhất Minh đang cưỡi bạch mã từ từ đi trên một con đường nhỏ thì vật liên lạc đang đeo trước ngực hắn hơi rung rung.
Hạ Nhất Minh biến sắc. Hắn hiểu ngay phía trước chắc chắn có chuyện gì đó xảy ra.
Hai chân hắn khẽ kẹp nhẹ một cái, cả người và ngựa hóa thành một luồng ánh sáng trắng lao về phía trước.
Từ xa, Hạ Nhất Minh đã thấy được phía trước xuất hiện vô số luồng sáng cùng với những tiếng nổ ầm ầm vang lên. Mặc dù nhân số đối chién không nhiều, nhưng khí thế lại không hề kém thiên quân vạn mã chút nào.
Bạch mã giơ cao hai chân trước giáng xuống mặt đất một cái, thân hình nó đang lao tới như gió, chợt dừng lại hết sức tự nhiên.
Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn kỹ, trong những luồng ánh sáng đó có ba bóng hình đang quấn lấy nhau.
Một trong số đó hiển nhiên là Sở Hao Châu. lão không hề sử dụng vũ khí, mà chỉ dùng hai tay. Nhưng mỗi đòn công kích cũng khiến cho hai người kia không dám đón đỡ.
Mà hai người đang đối chiến với hắn thân hình di chuyển giống như điện chớp, thân pháp hết sức huyền ảo. Mỗi bước chân đều hết sức đơn giản nhưng vô cùng hiệu quả.
Hạ Nhất Minh chỉ nhìn một chút liền đoán được thực lực của hai người đó. Tu vi của bọn họ mới chỉ đạt tới cấp bậc tôn giả, so với Sở Hao Châu còn kém rất xa.
mặc dù vũ kỹ của bọn họ có điểm đặc biệt, công kích hết sức sắc bén nhưng do thực lực quá chênh lệch nên mọi cố gắng đều không có tác dụng.
Nếu không phải Sở Hao châu có chút gì đó kiêng kỵ , lại có chút giống như mèo đang vờn chuột nên mới chỉ vây khốn bọn họ mà thôi. Nếu không hai người đó không chết thì cũng bị trọng thwuowng từ lâu rồi.
Hạ Nhất Minh lẳng lặng nhìn một lúc chợt nhận thấy thân pháp hai người đó rất quen thuộc, như đã gặp ở đâu đó. Thậm chí nó còn để lại cho hắn ấn tượng rất sâu đậm.
Giao chiến một lúc, hai người đó chợt hô lớn một tiếng, sóng vai đứng bên nhau. Bốn bàn tay nhất thời múa lên.
Nhìn thấy động tác đó, Hạ Nhất Minh mới sực nhớ ra lai lịch của bọn họ. Chỉ có điều hắn không biết tại sao hai người đó lại xung đột với Sở Hao châu.
- Sở lão ca! Dừng tay đã. - Hạ Nhất Minh cao giọng nói.
Sở Hao Châu ngẩn người nhưng vẫn thu tay lại. trong lúc cả ba giao chiến lão vẫn chiếm thượng phong, làm chủ tình hình nên khi thu tay lại vẫn hết sức thoải mái. Ngược lại, hai người kia sau khi áp súc khí thế, chợt mất đi đối tượng tấn công nên có chút chật vật.
Hai người bọn họ xoay người nhìn thấy Hạ Nhất Minh liền cảm thấy vui mừng, cùng mở miếng:
- hạ huynh! Sao ngươi lại ơ đây?

Chương 575: Yêu cầu của song ma

Hạ nhất Minh mỉm cười gật đầu với hai người bọn họ nói:
- Đã lâu không gặp.
Hai người đang giao chiến với Sở Hao Châu chính là Kỳ Liên song ma đã từng giao thủ với Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch.
Mặc dù gặp nhau trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng bất luận là Hạ Nhất Minh hay Kim Chiến Dịch cũng đều có hảo cảm với hai người bọn họ.
Có lẽ đó là do Kỳ Liên song ma và Kim Chiến Dịch cũng cùng thuộc một loại người. Để theo đuổi đỉnh cao của võ đạo, bọn họ sẵn sàng chọn con đường khiêu chiến tất cả các cao thủ. Điều này không phải bất cứ ai cũng làm được.
Kỳ Liên song ma vội vàng hoàn lễ. Ánh mắt bọn họ lại nhìn về phía Sở Hao Châu. Hiển nhiên sau đợt giao thủ vừa rồi đã khiến hai người bọn họ phải rung động.
Đảo mắt qua hai người một chút, Hạ Nhất Minh cười nói:
- Chúc mừng hai vị! Cuối cùng cũng đã trở thành tôn giả.
Kỳ Liên song ma nghe thấy thế cũng mở miệng tươi cười. Tuổi của bọn họ đã gần tới ba trăm, đó chính là đại hạn của cao thủ Nhất Đường Thiên, thậm chí là cảnh giới tam hoa.
Vì vậy mà bọn họ mới lặn lội tới tận Linh Tiêu bảo điện khiêu chiến với Kim Chiến Dịch.
Đến hôm nay, có thể tháy lựa chọn của hai người không hề sai lầm. Bọn họ đã đột phá thành công.
- Hạ huynh đệ! Ngươi cũng không cần phải khen chúng ta. Bây giờ ai mà chẳng biết tôn giả trẻ tuổi nhất thiên hạ chính là ngươi. - Đại ma cười to, nhìn Hạ Nhất Minh có chút hâm mộ.
Nhưng khi nghĩ đến tuổi tác chênh lệch, lão lại cảm khái vô cùng. Hạ Nhất minh giật mình cười nói:
- Tiểu đệ trở thành tôn giả mới được có hai năm. Cũng giống như hai vị mà thôi.
Đại ma vội vàng khoát tay nói:
- Khôgn giống! Không giống chút nào.
Không giống như thế nào thì tất cả những người biết rõ đầu đuôi cũng có thể giải thích được.
Sở Hao Châu nhướng mày, kinh ngạc nói:
- Hạ lão đệ! Ngươi mới trở thành tôn giả chưa tới hai năm?
Thanh âm của lão lộ rõ một sự khó tin. Khi lão gặp Hạ Nhất Minh trên hoang đảo cũng đã được một năm. Nếu như Hạ Nhất Minh trở thành tôn giả chưa tới hai năm thì lúc đó chẳng phải hắn vừa mới trở thành tôn giả hay sao?
Tuy nhiên, đã từng giao thủ với Hạ Nhất Minh nên Sở Hao Châu biết được thực lực của hắn không phải tầm thường.
Bất cứ mặt nào cũng hơn xa một người vừa mới bước chân vào tôn giả.
Thực ra, nếu lão mà biết được khi Hạ Nhất Minh vừa mới trở thành tôn giả đã dùng ngũ hành hoàn liên tiếp đánh chết ba vị tôn giả thì còn kinh ngạc nữa.
Kỳ liên song ma liéc mắt nhìn nhau. Đại ma ngập ngừng hỏi:
- Hạ huynh đệ! Vị này là...
Hạ Nhất Minh cười nói:
- Đây là bằng hữu của tiểu đệ ở Đông Hải, Sở Hao Châu. - Hắn xoay người sang Sở Hao Châu nói:
- Sở đại ca! Hai vị này là huynh đệ Kỳ Liên song ma. Bọn họ quen biết với tiểu đệ từ hai năm trước. Tuy chỉ gặp một lần nhưng đã rất thân.
Kỳ Liên song ma cung kính vái Sở Hao Châu một cái thật sâu. Đại ma nói:
- Sở huynh! Hai năm trước khi Hạ huynh đệ trở thành tôn giả đã gây chấn động cả Đại THân. Quả thực, hắn trở thành tôn giả chưa tới hai năm.
Mặc dù thực lực của Sở Hao Châu hơn xa Kỳ Liên song ma. Nhưng do tất cả mọi người đều là tôn giả nên đều gọi nhau là huynh đệ.
Sở Hao Châu nhìn Hạ Nhất Minh, nét mặt càng lúc càng thú vị. Đôi mắt lão chớp chớp, không nói được câu nào.
Hạ Nhất Minh vỗ đầu, cười khổ nói:
- Đại ma huynh! Tin tức này do Linh Tiêu bảo điện truyền ra đúng không?
Đại ma gật đầu nói:
- Đúng là do Linh Tiêu bảo điện truyền ra. Lúc đó hai huynh đệ chúng ta đang bế quan nên cũng không biết đựoc. Sau đó bọn ta may mắn đột phá thành công mới biết được Hạ huynh đệ mới chỉ hai mươi tuổi đã trở thành tôn giả. Thành tựu như thế từ trước tới nay, thậm chí là về sau cũng khôgn có người vượt qua được.
Sở Hao Châu nghe thấy thế mà hai mắt trợn tròn. Dù lão có bình tĩnh đến mấy khi nghe đến đấy cũng không còn yên được nữa.
- Hạ huynh đệ! Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?
Hạ Nhất Minh cũng không quay đầu lại, mở miệng nói:- Hai mươi mốt.
Ánh mắt Sở Hao Châu hoàn toàn thất thần, hai tai ong ong không còn nghe thấy bất cứ gì khác.
Không chỉ có mình lão mà ngay cả ên đệ tử Hoắc Đông Thành cũng hoàn toàn tương tự.
Khi nghe thấy Hạ Nhất Minh mới có hai mươi mốt tuổi, Hoắc Đông Thành cũng cảm thấy choáng váng đầu óc. Tuổi tác hai người chỉ chênh lệch có ba năm nhưng thực lực lại chênh lệch quá lớn. Cho dù cố gắng cả đời thì hắn cũng không thể đuổi kịp Hạ Nhất Minh.
Nhìn khuôn mặt Hạ Nhất Minh, trong lòng Hoắc Đông Thành cũng không biết nói thế nào.
Một lúc sau, Sở Hao Châu thở dài một tiếng nói:
- Lão đệ! Ngươi giấu ta thật kỹ đấy.
Hạ Nhất Minh xoa xoa đầu nói:
- Lão ca! Huynh không hỏi thì tiểu đệ cũng chẳng dám nói.
Đám người Sở Hao Châu nghe thấy vậy cũng hiểu đươc. Tuổi của Hạ Nhất Minh quả thật quá trẻ, nên khi gặp cao thủ cùng giai thì làm sao hắn có thể tự nhiên nói ra tuổi của mình được.
Nếu hôm nay không gặp Kỳ Liên song ma, Sở Hao Châu cũng không biết được Hạ Nhất Minh chỉ là một thanh niên mới có hai mươi mốt tuổi.
Có điều, sau khi Sở Hao Châu biết được tuổi thật của Hạ Nhất Minh, cho dù kinh ngạc nhưng cũng rất cao hứng. Mặc dù thời gian bọn họ sống với nhau không lâu, nhưng tình cảm giữa con người đôi khi chẳng cần phải tính đến thời gian dài ngắn. Vì vậy, Sở Hao Châu ngoài sự khâm phục và cao hứng ra cũng chẳng hề có chút đố kỵ nào hết.
Ánh mắt Kỳ Liên song ma đảo qua tất cả mọi người. Sở Hao Châu và Bách Linh Bát thì thôi, nhưng bạch mã lôi điện lại gây sự chú ý cho bọn họ.
Đại ma nhỏ giọng hỏi:
- hạ huynh đệ! Đây có phải là tọa kỵ nguowowi thu phục được hay không?
Hạ Nhất Minh cười ha hả nói:
- Đây là linh thú bầu bạn với tiểu đệ.
Linh thú làm bạn thực ra là thuyết pháp đặc trưng của bộ tộc Đồ Đằng. Hạ Nhất minh cũng chỉ mượn một chút mà thôi.
Kỳ Liên song ma có chút thèm muốn. Do Hạ Nhất Minh đã dặn dò từ trước nên bạch mã đã thu hồi uy áp thánh thú từ trước. Vì vậy mà Kỳ Liên song ma cũng không nhận ra đây không phải là một con linh thú bình thường mà chính là thánh thú.
Hạ Nhất Minh chợt nghĩ ra một chuyện liền nói:
- Hai người rời Động THiên Phúc Địa đi đâu? Sao lại xung đột với Sở Lão ca?
Đại ma cười khổ một tiếng nói:
- Hai huynh đệ bọn ta đang tới kinh thành của Đại Thân gặp gỡ những người mới trở thành tôn giả. sau đó tới Sinh Tử giới của Tây Bắc. - Lão liếc mắt nhìn Sở Hao Châu, bất đắc dĩ nói:- hai người bọn ta đang đi tới đây thì chạm trán Sở huynh. Hắn...
Nói tới đây, đại ma lắc đầu khôgn biết nói thế nào nữa... Hạ Nhất Minh hỏi một lúc mới hiểu được nguyên nhân.
Nơi đây là một trong những vị trí giao nhau nên có vài con đường dẫn tới.
Sở Hao Châu và Kỳ Liên song ma vừa tới đây liền chạm trán nhau. Sở Hao Châu nhìn bọn họ thì chỉ biết đó là hai người có đẳng cấp tôn giả. Trong lòng lão hoài nghi đó là thích khách của Hoàng tuyền môn nên cố tình khiêu khích. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Kỳ Liên song ma là người thế nào cơ chứ? Bọn họ vừa mới đột phá tôn giả nen lòng tin cũng tăng lên rất nhiều. Một lời không hợp với Sở Hao Châu liền lập tức ra tay.
Hạ Nhất Minh nghe xong, chẳng biết nói thế nào.
Hắn lắc đầu, đem chuyện gặp Hô Duyên Ngạo Bác kể lại. Nhưng hắn giấu đi chuyện Ngưng huyết kinh và bảy mươi hai viên xá lợi. Chỉ nói trong tay mình có hai thứ bảo vật bi đối phương để ý nên muốn cưỡng bức trao đổi.
Nét mặt Kỳ Liên song ma nhất thời có chút khó coi. Tuy nhiên hai người cũng hiểu được lý do tại sao SỞ Hao Châu lại đột nhiên khiêu khích.
Hai người bọn họ liếc mắt nhìn nhau. Đại ma nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi cũng biết lai lịch của Hô Duyên Ngạo Bác?
Hạ Nhất Minh lắc đầu nói:
- Tiểu đệ kiến thức ít ỏi nên chưa từng nghe thấy.
Đại ma khẽ gật đầu nói:
- Bốn mươi năm trước, Hô Duyên Ngạo Bác đã trở thành một vị phó môn chủ của Hoàng Tuyền môn. Người này có tu vi cao thâm khó lường. nếu trở thành địch nhân của hắn quả thực là hết sức đau đầu.
Hạ Nhất Minh nghiêm túc lắng nghe, trong lòng cũng đồng ý.
Hô Duyên Ngao Bác đã là cao thủ Ngũ Khí Triều nguyên. Nếu không nhờ lôi điện của bạch mã khắc chế công pháp của đối phương thì cho dù đánh lén, bản thân mình và bạch mã cũng khó mà thắng được.
Tất nhiên những lời này Hạ Nhất Minh cũng không nói ra.
Phó môn chủ của Hoàng tuyền môn như vậy là chỉ thấp hơn lão tổ tông mà thôi. có điều với thực lực của Hô Duyên Ngạo Bác thì đạt được vị trí này cũng là chuyện bình thường.
Đại ma chắp tay nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi định trở về Tây Bắc?
Hạ Nhất Minh gật đầu nói:
- Vâng! Tiểu đệ xa nhà nhiều năm nên cũng muốn về một chút. - Trong mắt hắn có chút nhung nhớ, nho giọng nói:
- Ta thật sự rất nóng lòng trở về.
Đại ma cười hắc hắc nói:
- Hạ huynh đệ! Ngươi trở về Tây Bắc không bằng trước tiên đi với ta tới kinh thành trước. Sau khi tất cả các tân tôn giả tập trung đầy đủ rồi cùng đi có được không?
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút biết được đám tân tôn giả này chắc chắn là những nhân vật trác tuyệt. Sau mấy trăm năm nữa những người này hoàn toàn có thể trở thành những nhân vật phong vân. Tạo mối quan hệ tốt với bọn họ thì đối với bản thân mình và Thiên Trì sơn đều có rất nhiều mối lợi.
Như nhận thấy chsut dao đọng trong lòng Hạ Nhất Minh, đại ma lại bồi tiếp thêm một câu:
- Hạ huynh đệ! Nghe nói Kim Chiến Dịch và Ngụy Tông Tân của linh tiêu bảo điện cũgn tới đây. chẳng lẽ ngươi khôgn định gặp bọn họ hay sao?
Hạ Nhất Minh nhướng mày nói:
- Bọn họ là người của Linh Tiêu bảo điện tại sao lại tới kinh thành Đại Thân làm gì?
Đại ma cười to nói:
- Hạ huynh đệ! Kim huynh và Ngụy huynh dù sao thì cũng là người của Đại Thân vì sao lại không thể đến?
hạ Nhất Minh nghe thấy vậy, vội vàng cười lấp liếm. Do địa vị của Linh Tiêu bảo điện trong Đại Than quá mức đặc biệt nên khiến cho Hạ Nhất Minh mới có suy nghĩ đó.
Trước ánh mắt chờ đợi của Kỳ Liên song ma, Hạ Nhất Minh gật đầu một cái nói:
- Nếu hai vị đã nói thế thì tiểu đệ cũng chẳng từ chối nữa. xin đồng hành cùng hai người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau