VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 546 - Chương 550

Chương 546: Lưu phái mới

- Hạ huynh đệ.
Một đạo thanh âm dồn dập truyền tới tai hạ Nhất Minh, mang tinh thần Hạ Nhất Minh từ trong Ngưng huyết thuật kéo ra.
Hắn hơi lắc đầu , đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt cũng từ vô ý thức dần ngưng tụ lại.
Cuối cùng, hai mắt chớp động tinh quang nói:
- Sở lao ca, sao huynh lại ở chỗ này? Hai người Lâm Nghi Vũ và Trần Ốc đâu?
Sở Hao Châu cười ngạo nghễ nói:
- Lão ca ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, lần này ra tay tự nheien sẽ không bỏ qua cho bọn chúng.
Hạ Nhất Minh khẽ gật dầu, hắn hiểu được kết quả của đôi thầy trò tôn giả này.
Ánh mắt Sở Hao Châu dừng lại trên tay Hạ Nhất Minh, trầm giọng nói:
- Hạ huynh đệ. Nếu lão huynh không lầm thì vừa rồi đệ đang tìm hiểu võ đạo phải không?
Hạ Nhất Minh cười nhẹ một tiếng, đột nhiên nghĩ tới một chuyện nói:
- Sở lão ca. Tiểu đệ đã nhập định bao lâu rồi?
- Không sai biệt lắm. Một canh giờ.
- Một canh giờ? Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói. Hắn ở trong dòng chảy học vô số tri thức mới, theo như suy đoán của hắn ít nhất cũng phải hơn một năm, có khi lỡ cả hẹn với Kim chiến dịch. Nhưng không nghĩ tới, lần này ở trong đó học tập lại chỉ mất có một canh giờ.
Hắn khẽ lắc đầu, môn Ngưng huyết thuật này quả nhiên quỷ bí khó lường. Cũng không biết vị cường giả nào có thể sáng tạo ra được công pháp Huyết hệ thần kỳ như vậy.
- Hạ huynh đệ, đệ truy đuổi theo cổ lão ma kết quả thế nào ? Sở hao châu lại hỏi.
Chứng kiến vẻ mặt ngưng trọng của hắn, Hạ nhất Minh mơ hồ cảm giác được, hắn tựa hồ như biết chút gì đó.
Không hề dấu diếm chút nào đem việc truy đuổi Cổ lão ma kể lại một lần, ngay cả Ngưng huyết kinh hắn đưa cho mình cũng nói ra.
Sắc mặt Sở Hao Châu càng ngày càng khó coi, cuối cùng lớn tiếng hỏi:
- hạ huynh đệ. Mới rồi ngươi nhập định, có phải là nghiên cứu Ngưng huyết châu thần đạo bí tịch?
Hạ Nhất Minh nhẹ gật đầu , trong lòng hắn thầm giật mình, nhìn vẻ mặt của Sở Hao Châu lúc này quả thật có chút dọa người a.
Sở Hao Châu thấy hắn trả lời như vậy, đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt lộ vẻ mâu thuẫn cực kỳ.
Hạ Nhất Minh cảm thấy kỳ lạ hỏi:
- Sở lão ca, tiểu đệ ngu đốn không biết đã xảy ra chuyện gì? Mong lão ca giải thích cho.
Sở Hao Châu thở dài một tiếng, rốt cục nói:
- Hạ huynh đệ, đệ bị mắc lừa rồi. Tên Cổ lão ma đáng chết, lão phu hận không thể bầm thây vạn đoạn hắn.
Hạ Nhất Minh rùng mình nói:
- Tiểu đệ sớm đã có dự cảm Cổ lão ma làm như vậy khẳng định có ẩn giấu tâm tư khác, nhưng lai không cách nào đoán ra.
Sở Hao Châu hơi lắc đầu:
- Hắn đưa cho Hạ huynh đệ một cái bẫy. Mà cái bẫy này lại chính là quyển thần đạo bí tịch mà hắn đưa tặng cho.
Hạ Nhất Minh nhớ lại một màn chứng kiến khi nãy, hơi gật dầu, nhưng cũng không nói gì.
Nói thật, Hạ Nhất Minh cũng chỉ có thể cảm ứng được Huyết vụ nhân kia rất cường đại, nó nắm giữ lực lượng mà mình không thể tưởng tượng nổi.Có lẽ, cũng chỉ có Hỏa long doa Cửu Long Lô thao khống mới có thể luận bàn cùng.
Nhưng mà, Huyết vụ nhân so với Hỏa long cái nào hơn thì trước mắt Hạ Nhất Minh không thể cảm nhận được.
Sở Hao Châu đột nhiên như trút được gánh nặng trên người, cười nói:
- Hôm nay sau khi chứng kiến cổ lão ma đã luyện xuất ra Ngưng huyết nhân, lão phu sợ đến mức thiếu chút nữa đã bỏ chạy. may là có bạch mã kịp thời xuất hiện, hơn nữa còn có lôi điẹn khắc chế tác dụng của Ngưng huyết nhân. Thật sự là được ông trời phù hộ a. Nếu không Đông Hải tam đảo và các đảo nhỏ xung quanh đều phải chịu đại nạn.
Hạ Nhất Minh hơi nhướng mày, hắn nghĩ tới những lời Sở Hao Châu nói, hắn muốn hỏi Sở Hao Châu xem Ngưng huyết nhân nắm giữ uy lực cường đại tới mức nào? Nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại im lặng không hỏi.
- Sở lão ca. tiểu đệ cũng đã đọc qua quyển bí tịch này. Cũng không phải sẽ biến thành một người điên như ba người kia chứ? Hạ Nhất Minh nói giỡn.
Sở Hao Châu chăm chú nhìn hạ Nhất Minh một vài lần, nói:
- Có lẽ do hạ huynh đệ đọc quyển bí tịch này trong một thời gian ngắn nên mới bình an vô sự. Bất quá ngươi nên nghe lão ca một câu, ngàn vạn lần không nên nghiên cứu quyển bí tịch này.
Hạ Nhất Minh gật đầu một cái, tới lúc này hắn đã rõ ràng ý tứ của Cổ lão ma khi tặng bí tịch.
Quyển thần đạo bí tịch này quả nhiên là một quyển bí tịch hiếm thấy, nhưng muốn tu luyện nó nhất định phải học Ngưng huyêt thuật.
Khi muốn nắm giữ công pháp ở trong quyển bí tịch thì đó chính là tự tìm đường chết. Chỉ cần tinh thần lực bị dòng suối đó hút vào, như vậy bản thân sẽ nổi điên lên.
Nhưng mà, cho dù Cổ lão ma thông minh cỡ nào cũng không thể nghĩ được, chính mình từ người của Hác gia đã học được Ngưng huyết thuật.
Bởi vì có nó cho nên tinh thần của Hạ Nhất Minh mới có thể được sự tán thành của quyển bí tịch. Hơn nữa cuối cùng lại có thể học được pháp môn vận dụng Huyết chi lực. Nguồn: http://truyenfull.vn
Luyện chế Ngưng huyết nhân, đó là cảnh giới cao nhất trong Ngưng huyết thuật, ngoại trừ những thứ đó ra còn có rất nhiều kỹ xảo vận dụng khác. tuy nhiên tất cả đều không có ngoại lệ , nếu không có Ngưng huyết thuật làm nền tảng như vậy hết thảy đều là vô nghĩa.
Gật đầu một cái, sắc mặt Hạ Nhất Minh tỏ vẻ cực kỳ ngưng trọng, nhưng Sở Hao châu cũng không biết trong lòng hắn không để những lời của lão ở trong lòng.
quyển thần đạo bí tịch này nếu rơi vào tay những tôn giả khác chính là đại họa, nhưng lại rơi đúng vào tay hắn. Nó có thể mang tới uy lực cường đjai, tại sao hắn phải buông tha cho nó chứ? hạ Nhất Minh đột nhiên nghĩ tới một chuyện nói:
- Sở Lão ca. Nếu tiểu đệ không nhìn lầm thì hẳn là lão ca đã nắm giữ Phi Hành chi đạo?
Trên mặt Sở Hao Châu nhất thời nổi lên một tia cười đắc ý, hắn cười lớn:
- Hạ huynh đệ, vừa nãy lão ca luyện hóa nội đan Hắc Ngột thứu vương, trong lúc vô tình đã khôi phục lại được thần binh lợi khí ban đầu. Long tiên lại càng dung hợp với chân khí của lão ca hơn. Dưới cơ duyên xảo hợp lão ca đã nhờ đó mà đột phá cực hạn, ngưng luyện một lần nữa thanh binh khí này. Hết thảy là nhờ phúc lão đệ.Trong mắt Hạ Nhất Minh lóe lên tinh quang, hắn chăm chú nói:
- Sở lão ca. Lão ca đã đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên?
Sở Hao Châu hơi ngẩn người ra, nhìn vẻ mặt chăm chú của Hạ Nhất Minh, hắn gãi gãi đầu nói:
- Ngũ Khí Triều Nguyên cũng chính là cảnh giới sau Tam Hoa tụ Đỉnh. Muốn đạt tới cảnh giới này thì vô cùng khó khăn.
Hạ Nhất minh trầm giọng nói:
- Phải làm như thế nào?
Sở Hao Châu kỳ quái nhìn Hạ Nhất Minh vì sao lại hỏi vấn đề này, nhưng lão vẫn giải thích chi tiết.
Nửa ngày sau, Hạ Nhất Minh mới hiểu rõ được.
Sau khi vụ hóa binh khí trở thành tôn giả, bản thân đã đạt tới cảnh giới chí cao. Đặc biệt là thân thể con người đã đạt tới cảnh giới bão hòa, muốn tiến thêm một bước nữa là vô cùng khó khăn.
Bất quá, trí thông minh của loài người là vô hạn, đã nghĩ ra cách quang hóa lần thứ hai thanh thần binh lợi khí của mình.
Một khi thành cong như vậy tương đương với trong thân thể đã có thêm một vị tôn giả. Hơn nữa sau khi quang hóa thành công lần thứ hai có thể đem thanh thần binh hóa thành vô hình khí, bao bọc bên ngoài thân thể. Giúp bản thân có thể bay lượn trên bầu trời.
Mỗi một lần luyện chế một thanh thần binh lợi khí, lực lượng trong cơ thể lại một lần nữa gia tăng hơn.
Vô số năm qua, trải qua vô số lần tổng kết kinh nghiệm, mọi người cho ra kết luận ngoại trừ bổn mạng binh khí ra còn có thể quang hóa thêm năm kiện thần binh lợi khí khác.
Năm kiện thần binh lợi khí àny chính là cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Đương nhiên, nếu có thể vụ khí thêm một thanh thần binh lợi khí khác ngoài thanh bổn mạng thần binh ra, bản thân chẳng khác nào đã tiến vào cảnh giới Ngũ Khí Triều nguyên.
Từ đó về sau bản thân sẽ nắm giữ uy lực mà tôn giả bình thường không thể so sánh được.
Sở Hao Châu giới thiệu xong, hắn thở dài một hơi nói:
- Lão ca mới tiến vào Ngũ Khí chi cảnh, đã lập tức chạy đi báo thù. Kỳ thật nếu tiếp tục tu luyện thêm một năm rưỡi nữa thì đánh chết hai người Lâm Nghi Vĩ đầu có lao lực như vậy?
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, cung kính thật sâu, cười lớn nói:
- Lão ca đã tiến vào Ngũ Khí chi cảnh thật sự là chuyện đáng mừng.
Sở Hao Châu cười khổ một tiếng nói:
- Lão ca có thể đặt chân vào Ngũ Khí chi cảnh hoàn toàn là do may mắn. Nếu không phải trước kia bổn mạng thần binh bị hủy đi. Lần này trong lúc không biết gì mà phục hồi được lại, như vậy chỉ bằng vào tư chất của lão ca chỉ sợ kiếp này không thể đặt chân vào cảnh giới Ngũ Khí Triêu Nguyên.
Hạ Nhất Minh nghe xong trong lòng đại động nói:
- Sở lão ca. Chính vì không phá không lập, phá rồi mới có thể lập lại. Có lẽ phương pháp này của lão ca ngày sau sẽ trở thành lưu phái để người ta tiến vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Sở Hao Châu giật mình, sau đó im lặng không nói, nhưng mà Hạ Nhất Minh đã nhìn ra trong lòng lão bị những lời nói của mình đánh động.
Dù sao, nếu phương pháp này của hắn có thể truyền lưu xuống, như vậy tên tuổi Sở Hao Châu sẽ lưu danh muôn đời, đựoc vô số người truyền tụng.
Qua nửa ngày sau, Sở Hao Châu thở dài một tiếng nói:
- Hạ huynh đệ. Lão phu năm đó hủy thần binh lợi khí vì muốn báo thù huyết hận, cho nên mới không để ý hết thảy mọi thứ mà làm như vậy. Nhưng trong đám tôn giả hôm nay, ngươi nói có người nào sẽ lựa chọn cách hủy thần binh của mình?

Chương 547: Mượn đao giết người

Hai người không nói gì tiếp, nửa ngày sau hạ Nhất minh mới nói:
- Lão ca. Tiểu đệ có một tin tức tốt nói cho huynh.
Vẻ mặt Sở Hao Châu kinh ngạc, hắn đang định hỏi, thì ngẩng đầu lên nhìn về phía xa.
Từ phương xa có một con chim to đáp xuống, sau đó từ nơi nào đấy truyền lại tiếng kêu thảm thiết, âm thanh mang đầy vẻ tuyệt vọng.
Ngưng tụ chân khí vào trong hai mắt, hạ nhất Minh nhận ra nó chính là con linh thứu mà Chân Vãn Khanh cưỡi.
Mặc dù, nó không phải là thánh thú, nhưng thực lực của nó tương đương cường giả Nhất Đường Thiên. Một khi nó xác định mục tiêu không phải là cao thủ Nhất Đường Thiên, như vậy ở trên bình nguyên tuyệt đối không thể chạy thoát khỏi móng vuốt của nó.
Hạ Nhất Minh nhíu mày nói:
- Mớii rồi là một gã tiên thiên cường giả.
Sở Hao Châu khẽ gật dầu:
- Không sai. Người này lúc sắp chết mà tiếng kêu truyền xa như vậy cũng chỉ có thể là tiên thiên cường giả.
Mặc dù bọn họ có thể nhìn rất xa, nhưng dù sao cũng do khoảng cách nên chỉ có thể dựa theo âm thanh mạng yếu để phán đoán thân phận người chết.
- Chúng ta qua đó xem một chút nào. Hạ Nhất Minh cất cao giọng.
Sở Hao Châu cười hắc hắc:
- Hạ huynh đệ, chúng ta tạm thời nghỉ ngơi ở đây một chút, nửa canh giờ sau hãy tới đó.
Hạ Nhất Minh cảm thấy kỳ lạ hỏi:
- Vì sao?
Sở hao Châu đưa tay chỉ về phía thanh âm truyền tới:
- Hạ huynh đệ xem một chút, nơi đấy là địa phương nào.
Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn về phương hướng hắn chỉ nói:
- Hướng đó chính là Hải Thiên thành. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sở Hao Châu cười lớn một tiếng nói:
- Có thế chứ. Chúng ta hãy chậm rãi chờ xem.
Lòng Hạ Nhất Minh cảm thấy cực kỳ khó hiểu, nếu không phải bản thân cùng Sở Hao Châu có giao tình, hắn thật sự sẽ hoài nghi dụng ý của người này.
Sở Hao Châu nở nụ cười nói:
- Nếu lão ca đoán không lầm, Hải Thiên thành bây giờ đã đại loạn.
Hạ Nhất Minh than nhẹ một tiếng.
Hải Thiên nhất môn có hai vị tôn giả đại nhân, ngoài ra còn có hai vị khách khanh tôn giả. Nếu trong cùng một ngày bị giết thì dù là bất cứ môn phái nào cũng trở nên hỗn loạn.
Sở Hao Châu nghiêm mặt nói:
- Lão ca vốn có chút lo lắng, nhưng khi nhìn thấy linh thứu thì biết hai người Triển Hồng Đồ không phụ kỳ vọng của ta.
Hạ Nhất Minh chớp mắt vài cái, nói:
- Sở lão ca, huynh muốn nói cái gì?
Khóe miệng Sở Hao Châu hơi cười nói:
- lão đệ, ngươi biết vì sao trước khi giao thủ ta lại cố ý đuổi hai người Triển Hồng Đồ cùng Chân Vãn Khanh đi không?
Hạ Nhất Minh trầm ngâm nửa ngày, rốt cục lắc đầu.
Sở Hao Châu thản nhiên thở dài:
- Hai người kia mặc dù không tới Tiên Linh sơn nhất mạch đồ sát đệ tử bổn môn. Tuy nhiên khi đệ tử bổn môn đến phạm vi thế lực của bọn họ thì lại bị đuổi đi, khiến cho đệ tử bổn môn rơi vào độc thủ của đám người Lâm Nghi Vũ. Đây chính là trợ Trụ vi ngược, lão ca và bọn chúng không thể làm bạn.
Hạ Nhất Min hthan nhẹ một tiếng, hắn biết lão làm vậy khẳng định còn có nguyên nhân khác.
Quả nhiên, Sở Hao Châu nói tiếp:
- Hơn nữa, lão ca đã tiến vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, còn có ngươi và bạch mã tương trợ cho nên không cần hai người bọn họ làm vướng tay vướng chân...
Hắn dừng một chút, trên mặt đột nhiên hiện lên một tia âm u:
- Lão ca đuổi hai người đó đi là còn có nguyên nhân khác, chính vì muốn bọn họ thu thập tàn cuộc.
Hạ Nhất Minh rùng minh, đột nhiên nghĩ tới một khả năng, hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Sở Hao Châu.Sở Hao Châu gật mạnh đầu:
- Lão ca mặc dù đã đặt chân vào Ngũ Khí chi cảnh, nhưng dù sao cũng chỉ có một người, mà môn nhân Hải Thiên môn đông đảo, chỉ bằng vào sức của một mình lão ca căn bản không thể nhổ cỏ tận gốc.
Hạ Nhất Min hít sâu một hơi:
- Cho nên lão ca mới đuổi hai người bọn họ đi, mà dựa theo tính cách hai người khẳng định sẽ không lập tức rời đi, hai người đó sẽ tiếp tục ở lại xem trận đánh của chúng ta cho tới khi phân thắng bại mới thôi. Nếu chúng ta thất bại, tự nhiên không còn cách nào khác, còn nếu chúng ta thắng, giết chết được đám người Lâm Nghi Vũ thì hai người đó sẽ lập tức ra tay tiêu diệt tiên thiên cường giả của Hải Thiên nhất môn.
Sở Hao Châu cất tiếng cười to:
- hạ huynh đệ nói không sai, đến khi các tiên thiên cường giả Hải Thiên môn không còn, hai người bọn họ khẳng định sẽ đem môn phái này tận diệt.
Tiếng cười của lão càng lúc càng lớn, hơn nữa còn có chút điên cuồng.
Hạ Nhất Minh thở dài một tiếng, hắn có thể tưởng tượng được kết cục của Hải Thiên môn.
Khi mất đi các cao thủ chống lưng, nội bộ Hải thiên môn khẳng định sẽ bị chia rẽ. Lúc đấy chỉ cần Kiền Sơn môn cùng Linh Thứu cốc đưa binh lực đến, nhất định sẽ dễ dàng lật đổ Hải Thiên môn, thậm chí còn có thể đuổi tận giết tuyệt.
Giống như Tiên Linh Sơn nhất mạch ngày xưa, từ nay biến mất khỏi thế gian.
Trước khi Sở Hao Châu ra tay cũng đã nghĩ tới cục diện này, cho nên mới đuổi hai người Triển Hồng Đồ đi.
Nếu như lão cố ý báo thù, thì cũng thuận tay giết chết hai người kia, như vậy ngay cả Kiền Sơn môn cùng Linh Thứu cốc có liên thủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của Hải Thiên môn.
Kế mượn đao giết người này quả thật là biện pháp ít phải dùng sức nhất.
Nhìn về phía trước hắn đột nhiên nói:
- Các nguwoi mặc dù không làm sai, nhưng cũng từng đuổi đệ tử chúng ta đi...
Lầm bầm một lúc:
- Để cho bọn chúng tiêu dao một thời gian, trong vòng năm năm bọn họ khẳng định có thể hủy diệt Hải Thiên môn. Đến lúc đó lão ca nhất định củng cố được lực lượng, khi ấy muốn giết một người là chuyện rất dễ dàng. Chỉ cần giết hai người bọn họ, Kiền Sơn môn cùng Linh Thứu cốc sao có thể bình yên sống chung.
Lão cười hắc hắc hai tiếng, nói tiếp:
- Mặc kệ Bồng Lai tiên đảo cuối cùng thuộc về tay ai thì cừu oán của bổn môn cũng được trả.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn Sở Hao Châu.
Cùng lão ở chung một thời gian mặc dù không dài , nhưng Sở Hao Châu mang tới cho Hạ Nhất Minh cảm giác không phải là một tiếng hay tính kế hại người.
Lúc này, hắn mới hiểu được nguyên lai lực lượng cừu hận có thể khiến cho bất cứ kẻ nào thay đổi. Ở trên hoang đảo đó bốn mươi năm, thật sự không biết Sở Hao Châu làm sao có thể chịu được.
Thở dài một tiếng, sắc mặt Hạ Nhất Minh đột nhiên biến đổi nói:
- Bất hảo.
Sở Hao Châu không hiểu hỏi:- Sao lại bất hảo?
- Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng:
- Sở lão ca , tiểu đệ ở trên Bồng Lai tiên đảo gặp một người, người này có thiên phú tam hệ đồng tu , hơn nữa chủ yếu là hắn năm nay mới có mười tám tuổi. Chưa bái làm môn hạ của ai.
Sở Hao Châu xoay người lại, đôi mắt hắn tỏa ra tinh quang, tràn ngập vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
Hít sâu một hơi, Sở Hao Châu nói:
- hạ huynh đệ, người này ở đâu? Tên là gì?
- Người này tên là Hoắc Đông Thành, bây giờ đang ở bên trong Kiền Sơn thành.
Hai mắt Sở Hao Châu khẽ nhướng lên:
- Kiền Sơn thành, chẳng lẽ hắn với Kiền Sơn môn có qua lại gì?
Hạ Nhất Minh đưa tay ra chỉ:
- Sở lão ca nói không sai. Tam thúc hắn được Triển Hồng Đồ thu làm môn hạ, cả gia tộc hắn cũng được Kiền Sơn môn chiếu cố một cách đặc thù.
Ánh mắt Sở hao Châu thay đổi khó lường, nửa ngày sau nói:
- Có thể được Triển Hồng Đồ nhìn trúng thu làm môn hạ thì tam thúc hắn khẳng định có thiên phú dị bẩm. Chỉ là Triển Hồng Đồ này vì sao lại bỏ qua Hoắc Đông Thành?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc:
- Rất đơn giản. Bởi vì tiểu đệ đã thay lão ca thu hắn làm đồ đệ.
Ánh mắt Sở Hao Châu lập tức tỏa sáng nhìn về phía Hạ Nhất Minh tràn ngập niềm cảm kích.
Người mang tam hệ thiên phú trước nay vốn rất ít, nếu là một người tán tu như vậy cả đời hành tẩu chưa chắc đã tìm được môn nhân đắc ý. Sở Hao Châu có thể chất đặc thù, hắn cũng không phải là tam hệ đồng tu tương sinh ngũ hành, mà là Phong, Thủy, Hỏa tam hệ. Cho nên hắn muốn tìm một người để truyền y bát lại càng khó khăn.
Vì thế khi Hạ Nhất Minh nói cho hắn biết đã tìm được truyền nhân cho hắn, trong lòng hắn trở nên kích động lạ thường, rất khó dùng bút mực để tả nổi.
Hạ Nhất Minh cuống quít khoát tay, cười khổ nói:
- Sở lão ca, ta trước kia không biết Tiên Linh sơn nhất mạch cùng Kiền Sơn môn có xung đột, nếu không ta không đáp ứng để tam thúc hắn bái làm môn hạ của Triển Hồng Đồ. Bất quá, hôm nay ván đã đóng thuyền, Hoắc gia đã trở thành một phần tử của Kiền Sơn môn, cho nên tiểu đệ mới cảm thấy khó khăn.
Sắc mặt Sở Hao Châu khẽ biến, hắn lập tức hiểu rõ được ý tứ của Hạ Nhất Minh.
Nếu như thật sự nhận tên đệ tử này, như vậy thù ngày sau không thể báo với Kiền Sơn môn.
Nếu hắn ra tay giết chết Triển Hồng Đồ thì khẳng định sẽ là một kích trí mạng với Kiền Sơn môn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc sẽ gây ảnh hưởng tới Hoắc gia.
Do dự một chút, Sở Hao Châu nói:
- Hạ huynh đệ, nếu bọn họ vừa mới nhập vào kiền Sơn môn, hẳn là tình cảm hai bên còn chưa sâu đậm. Không bằng chúng ta thuyết phục bọn họ rời khỏi Bồng Lai tiên đảo này.
Hạ Nhất Minh giật mình:
- Tiểu đệ cũng không phản đối, nhưng xem ra cũng rất khó.
Hắn đem chuyện chia tay trước đó kể lại chi tiết một lần, hơn nữa cả mối giao tình giữa Trương Hòa Thái môn hạ của Kiền Sơn môn cùng Hoắc gia. Nói đến ngươi này, cho dù là Sở Hao Châu cũng hiểu được, Hoắc gia cùng Kiền Sơn môn có quan hệ quả nhiên khó có thể dứt bỏ.
Đôi mắt Sở Hao Châu biến hóa vo cùng, Hạ Nhất Minh biết trong lòng lão đang rất khó quyết định. Cho nên bản thân cũng khôgn thúc dục, dù sao hắn cũng làm hết sức có thể, về phần Hoắc Đông Thành cùng Sở Hao Châu có duyên phận sư đồ hay không thì hắn không thể nói trước được.
Một canh giờ sau, Sở hao Châu mới thở dài một tiếng nói:
- Mối cừu lớn nhất của bổn môn là Hải Thiên môn, nếu tận diệt được môn phái này như vậy linh hồn của môn đệ bổn môn cũng coi như có thể nhắm mắt.
Hạ Nhất Minh cười nhẹ một tiếng, nghe xong những lời này của lão, hắn hiểu được Sở hao Châu đã vì tên đồ đệ này mà buông bỏ mối thù với Kiền Sơn môn.
Về phần Linh Thứu cốc thì không nằm trong sự lo lắng của Hạ Nhất Minh.
Trong lòng hắn đối với tương lai của Hoắc Đông Thành rất xem trọng, Sở Hao Châu sau khi tự vấn lòng cả canh giờ đã đưa ra quyết định cuối cùng. Như vậy khẳng định ngày sau sẽ hết sức tài bồi cho Hoắc Đông Thành.
Sở Hao Châu nhìn về phía Hải Thiên thành ở phương xa nói:
- hạ huynh đệ, bọn họ lúc này hẳn cũng đã xong việc , chúng ta đến đó xem một chút thôi.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, hai nhân ảnh lập tức song song chạy về phía Hải Thiên thành.

Chương 548: Bao vây

Bên trong Hải Thiên thành bỗng có hai đạo nhân ảnh lóe, cả hai thân ảnh này đều di chuyển với tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy được để rời khỏi thành.
Triển hồng Đồ cùng Chân Vãn Khanh cũng không có đi xa, mà ở bên ngoài hải Thiên thành ẩn nấp.
Bọn họ tự nhiên có ý nghĩ muốn tọa sơn quan hổ đấu, trong lòng hai người đối với đám người hạ Nhất Minh khôgn có nhiều hy vọng sẽ thủ thắng.
Triển Hồng Đồ dậm mạnh chân, đã nhiều năm rồi hắn chưa từng kích động như thế.
- Sở lão đầu thật sự càng già càng ương ngạnh, nếu hai người chúng ta ở lại, hơn nữa còn có bạch mã và Bách Linh Bát tiên sinh đồng loạt ra tay khẳng định có thể chiến thắng.
Chân Vãn Khanh liếc mắt nhìn hắn một cái, bình tĩnh nói:
- Triển tôn giả, Sở lão đầu mặc dù ương ngạnh nhưng không phải là kẻ ngu xuẩn. Lão khẳng định nắm chắc bảy thành, nếu không lão nhất định sẽ không cự tuyệt sự tương trợ của chúng ta.
Triển Hồng Đồ do dự một chút, trầm giọng nói:
- Bọn họ đối mặt với năm vị tôn giả, hơn nữa trong đó còn có một con thánh thú a...
Hắc vừa nói tới đây thì nghe thấy một tiếng nổ từ bên trong thành vang lên, sau đó một cỗ khí thế khổng lồ bạo phát.
Hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, từ trong mắt đối phương nhìn ra được một chút lo lắng trong mắt đối phương. Bởi vì bọn họ đều biết đây hẳn là tín hiểu của mấy vị tôn giả trong thành bắt đầu động thủ, mặc dù hai người hy vọng Sở Hao Châu có thể giết chết đám người Lâm Nghi Vũ, nhưng ở tận sâu trong đáy lòng bọn họ cũng vẫn có chút bất an.
Sở Hao Châu đã từng nói qua không hề so đo với bọn chúng, tuy nhiên đây cũng chỉ là lời nói suông mà thôi, nếu vì vậy mà có thể làm bọn họ yên tâm thì là điều không thể.
Cho nên ở trong lòng bọn họ mong muốn kết quả lý tưởng nhất chính là Sở hao Châu cùng đám Lâm Nghi Vũ đồng quy vu tận.
Chỉ là, cho dù người nào cũng biết chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.
Một khi một phương bị thua khẳng định sẽ liều mạng đào tẩu, tất cả mọi người đều biết cấp bậc tôn giả một khi chạy trốn, đừng ai mong có thể dễ dàng truy đuổi.
Nếu không như thế, bốn mươi năm trước khi Sở Hao Châu bị thầy trò Lâm Nghi Vũ giáp công đã không thể bình yên thoát đi.
Tiếng nổ trong thành cùng với khí thế cường đại càng lúc càng xảy ra một cách dữ dội, cho dù là với tu vi hai người cũng không tránh khỏi cảm giác hồi hộp.
Bất quá , dù hai người có lớn gan hơn nữa cũng không dám tiến vào trong thành để theo dõi.
Nếu chẳng may bị những người này hiểu lầm mình nhân lúc cháy nhà hôi của, chỉ sợ hai người ngay cả cơ hội chạy trốn cũng khôgn có.
Qua một khắc thời gian, Chân Vãn Khanh cất lên một tiéng kêu dài, từ cuối chân trời bay tới một con Linh thứu to lớn. Bất quá, khi đầu linh thứu này bay tới, ánh mắt cũng nhìn vào trong thành, rõ ràng nó cảm ứng được bên trong đó có hơi thở làm nó phải sợ hãi.
Chân Vãn Khanh nhảy lên cao, chân chạm vào lưng con linh thứu.
Sắt mặt Triển Hồng Đồ khẽ biến, cười khổ nói:
- Chân tôn giả, ngươi có phi hành linh thú trợ giúp, có thể tránh né sự truy kích của bọn họ, lão phu thì lại không có bổn sự này...
Chân Vãn khanh do dự một chút nói:
- lên đây đi.
Triển Hồng đồ vội vàng ôm quyền:
- Đa tạ.
Thân hình hắn vừa động đã rơi xuống lưng con linh thứu, thân thể con linh thứu khẽ lung lay một chút, tựa hồ như nó muốn làm cho hắn ngã xuống. Nhưng Triển Hồng Đồ là nhân vật như thế nào? Một khi đã đứng trên lưng linh thứu lập tức vững như núi thái sơn.
Chân Vãn Khanh nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai linh thứu mấy câu, đại gia hỏa này rốt cục cũng bình tĩnh lại, giang hai cánh ra bay lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Linh thứu ở trong chủng tộc phi hành ma thú tương đối dũng mãnh, mặc dù so sánh với bạch mã thì có vẻ như khôgn đáng là gì. Nhưng khi bay lượn trong không trung cũng lộ ra phong phạm của một vị vương giả.
Một đôi cánh lớn được triển khai, con linh thứu dừng lại ở phía trên cao cách xa mặt đất trăm thước.Ở vị trí này, hai người tương đối an toàn, tối thiểu với hiểu biết của bọn họ, tôn giả bình thường không có khả năng uy hiếp tới độ cao phi hành ma thú.
Hai người cúi xuống nhìn, vừa vặn chứng kiến đại điện bị hủy, mà Ngũ hành hoàn của Hạ Nhất Minh lúc này cũng phóng xuất ra hơn trăm đạo thần quang kỳ diệu khiến cho Cổ lão ma trở nên vô cùng chật vật.
Trong mắt Chân Vãn Khanh lộ vẻ rung động:
- Người này sao lại có năng lực cường đại như vậy? Triển tôn giả, ngươi có phải đã cùng hắn giao thủ qua đúng không? kết quả cuối cùng như nào?
Sắc mặt Triển Hồng Đồ trắng xanh một lúc, cuối cùng thở dài một tiếng:
- lão phu vốn tưởng lần trước cùng hắn giao thủ đã khiến hắn thi triển hết sức, nhưng hôm nay mới biết được, hắn vẫn còn ẩn dấu thực lực, quả là bất phàm.
Chân Vãn Khanh khẽ gật đầu:
- Nguyên lai người này có tu vi lại cao như vậy, chẳng trách Sở Hao Châu không hề tỏ vẻ sợ hãi.
Triển Hồng Đồ cười khổ một tiếng:
- Thực lực bọn họ không thể so sánh được với tôn giả bình thường, có lẽ một ngày nào đó hai người này còn có thể tiến xa thêm một bước.
Nói những lời này, ngay cả hắn cũng lộ ra vẻ mặt hâm mộ cùng đố kỵ.
Bất quá, bọn họ cũng không ngờ được, đây mới chỉ là bắt đầu, sự việc phát sinh sau đó đều khiến cho người nào theo dõi đều phải sợ hãi.
Cổ lão ma dĩ nhiên đã thành công luyện được Ngưng huyết nhân trong truyền thuyết, nếu chuyện này truyền ra ngoài, chỉ sợ Đông hải vĩnh viễn không còn ngày bình yên.
Không chỉ có như thế, sau khi lôi điện xuất hiện đánh vào Lục túc thánh thú, hết thảy mọi việc đều làm cho lòng bọn họ lạnh ngắt. Tinh quang từ trên người Sở Hao Châu lóe lên, Long tiên bao quanh lấy hắn lại trợ giúp hắn phi hành. Điều này khiến cho hai người Triển Hồng Đồ sợ hãi tới mức thiếu chút nữa đã rớt từ không trung xuống.
Hai người Triển Hồng Đồ đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn ra được nỗi sợ hãi cùng sự bất đắc dĩ trong ánh mắt đối phương.
Chỉ liếc mắt một cái, hai người đã nhận ra lão gia hỏa Sở Hao Châu đã đột phá cực hạn tiến vào cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.
Mặc dù lão mới chỉ miễn cưỡng sử dụng khả năng phi hành, nhưng hai người đều biết, chỉ cần cho lão vài năm thời gian để củng cố sẽ khiến cho thực lực đại tăng.
Trong lòng bọn họ thầm kêu may mắn, may mắn Sở Hao Châu sốt ruột trong việc báo thù cho nên khi vừa tấn cấp NGũ khí chi cảnh lập tức đã chạy đến đây báo thù.
Nếu khôgn đợi tới khi lão ổn định cảnh giới, công lực đại thành, chỉ sợ sẽ khôgn có việc sẽ bỏ qua cho hai người.Khi hai thầy trò Lâm Nghi Vũ bỏ chạy, Sở Hao Châu thi triển ra thực lực Ngũ Khí chi cảnh, Cổ lão ma cũng lập tức xoay người chạy đi, nhưng từ phía sau hắn Hạ Nhất Minh đang thi triển Phiên thiên ấn như kẻ điên đuổi theo.
Chứng kién Hạ Nhất Minh giống như con ruồi, nhặng bám theo khiến cho ai cũng phải đau đầu, hai vị tôn giả đồng thời cảm thấy sống lưng có một trận hàn ý dâng lên.
Bọn họ biết, vô luận Hạ Nhất Minh hay Sở Hao Châu quay lại đảo báo thù thì bọn họ cũng không dễ trêu chọc vào.
ngay sau đó, Bách Linh Bát thần bí quỷ dị tới hiện trường, đem mấy khối xá lợi tử thu lại.
Nếu là bình thường, hai người bọn họ ở cùng một chỗ có lẽ còn có gan uy hiếp Bách Linh Bát giao xá lợi tử . Nhưng sau khi xem hết thảy cuộc chiến, ý niệm này trong lòng bọn họ sớm đã tan thành mây khói.
Không bao lâu, từ phương xa truyền lại một tiếng hí dài, Sở Hao Châu đã giết được Lâm Nghĩ Vũ, hắn nghe thấy tiéng hí lập tức bay qua. nhưng không nghĩ tới, tốc độ Bách Linh Bát so với hắn còn nhanh hơn nhiều, cơ hồ chỉ tháong qua cái đã vượt qua hắn bay về phía bạch mã phát ra tiếng hí.
Nhìn thấy màn này, hai người Triển Hồng Đồ càng thêm sợ hãi.
Nguyên lai người này cũng là cao thủ Ngũ khí chi cảnh, chẳng trách Sở Hao Châu tin tưởng mười phần, căn bản là không cần hai người bọn họ nhúng tay vào.
Sau khi Sở Hao Châu cùng Bách Linh Bát rời đi, trong thành lập tức đại loạn, đặc biệt là Lâm Nghi Vũ và Trần Ốc cùng lúc bỏ mạng tại đây, điều này đối với Hải Thiên môn chính là một đả kích trí mạng.
Hơn nữa trong thành vốn có cường giả của hơn ngàn đảo nhỏ hội tụ lại, vốn đã hỗn loạn giờ lại càng hỗn loạn hơn.
Sắc mặt Triển hồng Đồ khẽ biến:
- Châu tôn giả, không thể để những người này chạy thoát khỏi nơi đây.
Chân Vãn Khanh trầm ngâm chút, nhất thời hiểu rõ được ý tứ của hắn.
Nếu thầy trò Lâm Nghi Vũ đã chết, Hải Thiên môn đối với bọn họ mà nói thì đã trở thành một miếng bánh để cắn nuốt.
Hôm nay, tiên thiên cường giả của Hải Thiên môn ở trong thành còn đông đúc, nếu không thừa dịp này làm một mẻ lưới để bắt tất cả, như vậy ngày sau chắc chắn sẽ trở thành mối họa lớn.
Vỗ nhẹ lên linh thứu, con linh thứu lập tức vỗ cánh bay xuống dưới, Chân Vãn Khanh nói thì thầm vài câu rồi từ trên cao nhảy xuốgn cùng với Triển hồng Đồ.
Hai chân Triển Hồng Đồ vừa mới chạm đất, hắn lập tức cao giọng nói:
- Lão phu Triển Hồng Đồ của Kiền Sơn môn cùng Chân Vãn Khanh của Linh thứu cốc ở đây, tất cả những ai không phải là người của Hải thiên môn đều quay trở lại chỗ mình, không được chạy loạn nếu không sẽ phải chịu họa sát thân.
Lời hắn còn chưa dứt thân hình đã hóa thành một đạo tinh quang đuổi theo một vị tiên thiên cường giả trong Hải thiên thành, hơn nữa còn giơ quyền đánh tới.
Chênh lệch giữa tôn giả và tiên thiên cường giả lớn tới mức độ không thể so sánh được, mặc dù chỉ là một quyền đơn giản nhưng cũng có thể đánh gục được đối phương.
Còn Chân Vãn Khanh tuy chỉ là một vi tôn giả nữ giới, nhưng một khi nàng đã quyết tâm ra tay thì mức độ tàn nhẫn không hề dưới Triển Hồng Đồ.
Hai người đem thân pháp của mình thi triển tới cực hạn, hễ là tiên thiên cường giả có ý định chạy trốn, trên cơ bản đều bị hai người giải quyết.
Về phần những cao thủ nội kình bình thường, hai người Triển Hồng Đồ lại không ngăn trở. Bởi vì đói với bọn hắn mà nói, nếu có thể giết sạch tiên thiên cường giả của Hải thiên môn, như vậy những người khác có thể phái người tiêu diệt mà không gặp bất cứ khó khăn gì lớn.
Chỉ một thoáng thời gian đã có ít nhất mười vị tiên thiên cường giả chết vào trong tay hai người Triển Hồng Đồ. Nhưng hai người đều biết, trong mười người đó khẳng định cũng có người sai sót.
Nhưng mà dưới tình huống hỗn loạn như thế này, nếu không lấy uy thế lôi đình vạn quân mà xử lý, mà chỉ cần một chút chần chờ cam đoan mọi người trong thành sẽ lập tức bỏ trốn. Hai người bọn họ cho dù là tôn giả nhưng cũng không có khả năng một lúc ngăn cản được nhiều người như này.
Cứ như vậy, trong vòng một canh giờ, hai người Triển Hồng Đồ không ngừng càn quét bên ngoài Hải thiên thành, hễ là tiên thiên cường giả từ bên trong chạy ra hay cả những cao thủ hậu thiên cũng khó có thể thoát khỏi lòng bàn tay hai người.
Một canh giờ sau, từ phương xa xuất hiện liên tục mấy chấm đen, mấy chấm đen này dùng tốc độ nhanh như điện bay tới. Hai người Triển Hồng Đồ lập tức đem sát khí của mình thu liễm lại, đồng thời tươi cười tiến lên nghênh đón.

Chương 549: Bảo tàng biến mất

Lúc Hạ nhất minh quay trở về thành thì bên trong đã rối loạn vô cùng, nhưng cho dù nó có loạn thế nào thì cũng không có bao nhiêu người dám rời khỏi thành. Đặc biệt là những tiên thiên cường giả đến từ các đảo nhỏ xung quanh, mục đích của bọn họ tới đây là vì thịnh hội hai mươi năm một lần. Nhưng không nghĩ tới lần này lại bị cuốn vào trong vùng nước đục này.
mặc dù trong lòng thầm kêu khổ , nhưng sau khi nhìn thấy kết quả của một số tiên thiên cường giả ôm hy vọng may mắn có thể chạy thoát, những người này chỉ đành ở yên một chỗ chờ đợi thời cơ.
hai người Triển Hồng Đồ di chuyển nhanh chóng trong thành giết chết những cao thủ của Hải Thiên môn, đột nhiên nghe thấy linh thứu ở trên không trung kêu lên một tiếng, liền vội vàng rời khỏi thành.
Từ đằng xa có thể nhìn thấy Sở hao Châu cùng Hạ Nhất Minh sóng vai cùng đi tới nơi này , theo sau hai người chính là Bách Linh Bát cùng bạch mã.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì ngoại trừ con bạch mã ra tựa hồ như không có ai đáng để chú ý , nhưng hai người Triển Hồng Đồ lại biết đây là một tổ hợp vô cùng đáng sợ.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, vội vã tiến lên nghênh đón.
Đừng nói giờ phút này cao thủ của Hải Thiên môn không còn mấy người, cho dù toàn bộ cao thủ vẫn còn nguyên hơn nữa còn chạy trốn khắp nơi thì hai người cũng không hề để ý tới.
Cùng với mấy người này so sánh , tien thiên cường giả giống như một con kiến hôi, căn bản không đủ tư cách lên tiếng nói chuyện.
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn qua trong thành, hai tai hơi động một chút nói:
- Trong thành rất hỗn loạn.
Triển Hồng Đồ cười khổ một tiếng:
- Hạ huynh, thầy trò Lâm Nghi Vũ đã bỏ mình, tự nhiên là một tin tức chấn động, bất quá Hạ huynh yên tâm Triển mỗ nhất định sẽ xử lý thỏa đáng.
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn Sở Hao Châu một chút, trong lòng thầm than, hắn hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Triển Hồng Đồ , bất quá đây cũng đúng với suy nghĩ của Sở Hao Châu.
- hạ tôn giả, hôm nay là kỳ tỷ võ đại hội hai mươi năm một lần của Bồng Lai tiên đảo, nhưng hôm nay xem ra không thể tiến hành được rồi. Chân Vãn Khanh đột nhiên ngắt lời nói:
- Xin Hạ tôn giả cho chúng ta một cái chủ ý xem nên xử lý chuyện này thế nào.
Hạ Nhất Minh tức giận phất tay nói:
- Đây là chuyện của Bồng Lai tiên đảo khôgn liên quan gì tới ta.
Ánh mắt Triển Hồng Đồ cùng Chân Vãn Khanh hiện lên một tia vui mừng, mặc dù sớm biết Hạ nhất Minh sẽ không ở lại đây khai tông lập phái. Nhưng sau khi nhìn thấy thực lực của Hạ Nhất Minh, trong lòng hai người bọn họ không tránh khỏi vẫn có chút lo lắng.
Hôm nay một lần nữa được Hạ Nhất Minh cam đoan, bọn họ thở phào nhẹ nhõm như bỏ được tảng đá từ trên lưng xuống.
Nếu Hạ Nhất minh đột nhiên thay đổi chủ ý, như vậy với thực lực của hắn thì Bồng Lai tiên đảo này chính là thiên hạ của một mình hắn , khôgn còn chỗ cho hai người bọn họ.
Triển Hồng Đồ đảo ánh mắt:
- Đã như thế, lão phu sẽ thông tri cho bọn họ tạm thời trở về, ba tháng sau quay trở lại đây tham gia tỷ võ được chứ?
Hạ Nhất Minh không nhịn được vung tay nói:
- Cac ngươi tự mình quyết định đi.
Triển Hồng Đồ mỉm cười gật đầu, hai chân hắn hơi nhún một cái thân ảnh đã quay trở lại trong thành, sau đó thanh âm của hắn vang lên:
- Các vị, lâm Nghi Vũ cùng Trần Ốc của Hải Thiên môn cấu kết với tôn giả của ma đạo là Cổ lão ma hơn trăm năm trước cùng Phong Tử muốn biến Bồng Lai tiên đảo thành địa bàn của ma đạo...
Thanh âm trầm ổn hữu lực của hắn truyền tới khắp mọi ngóc ngách của Hải Thiên thành, ai ai cũng nghe rõ.
Sau khi nghe được tin tức do Triển hồng Đồ nói ra, sắc mặt của tất cả các tiên thiên cường giả đều thay đổi. Đa số mọi người ở đây đều đã nghe nói qua Cổ lão ma cùng Phong tử, biết hai người này giết người vô số, là một trong những ma đầu cực phách.
Đợi cho mọi người nghe hết được tin tức mình nói ra, hắn mới tiếp tục nói:
- Sở Hao Châu huynh cùng Hạ Nhất Minh huynh nghe được tin tức này không tiếc đường xa lặn lội tới đây đánh nhau với Lâm Nghi Vũ, cuối cùng giết chết bốn người này, khiến cho Bồng Lai tiên đảo chúng ta tránh được một màn mưa máu gió tanh.
Trong nháy mắt, cả thành thị lập tức an tĩnh trở lại.
Nói thật, Cổ lão ma cùng Tiệt Phong Tử đã ẩn thế hơn trăm năm, danh tiếng cũng không còn cường đại như trước. Nhưng dù là bất cứ kẻ nào cũng có thể từ miệng Triển Hồng Đồ nghe ra hai người này ít nhất là cao thủ cấp bậc tôn giả.
Nhưng để giết chết bốn vị tôn giả thì cần thực lực cường đại tới mức nào?
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều biết, từ nay về sau, chức danh đệ nhất môn phái trên Bồng Lai tiên đảo chính thức đã đổi chủ.
Triển Hồng đồ rất hài lòng với kết quả này, hắn cất cao giọng nói:
- Bởi vì đám người Lâm Nghi Vũ đã khiến cho Hải Thiên thành hôm nay đại loạn, không thể tiến hành tỷ võ như bình thường. Cho nên lão phu cùng Chân Vãn Khanh tôn giả của Linh thứu cốc đã thương nghị đại hội tỷ võ lần này tạm dời lại ba tháng sau sẽ cử hành lại. Bây giờ các vị có thể rời đi.
Nửa ngày sau, mới có người lớn gan rời đi, đã có người mở đầu, những người còn lại tự nhiên sẽ không ở lại chờ đợi thêm nữa. Tất cả mọi người đã bị thủ đoạn ác liệt vừa rồi của hai người Triển Hồng Đồ dọa cho sợ hãi, nếu như có lựa chọn khác thì không có ai nguyện ý ở lại nơi này.
Nhìn vô số người nối đuôi nhau rời đi, trong lòng hai người Triển Hồng Đồ thầm kêu dáng tiếc, nhưng bọn họ cũng không có biện pháp gì khác.
Sau khi đám người Hạ Nhất Minh quay lại đây, bọn họ cũng không tiếp tục đại khai sát giới nữa. Cho nên giờ phút này dư nghiệt của Hải Thiên môn khẳng định sẽ trà trộn vào trong đó để rời khỏi thành.
- Hai vị, Hải Thiên thành ngày sau sẽ là của hai phái các người. Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười nói:
- Chúc mừng chúc mừng.hai người Triển Hồng Đồ lập tức nói những lời khách sáo.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh đột nhiên ngưng lại, nói:
- Hải Thiên môn bây giờ đã giống như chó nhà có tang, nhất định sẽ yếu thế, không biết hai vị ngày sau định làm như thế nào ?
Hai vị tôn giả hơi ngẩn người ra, sau một lát, Chân Vãn Khanh nói:
- Hạ tôn giả, Linh thứu cốc chúng ta luôn an phận trong lãnh địa của mình, đối với bên ngoài cũng không có dã tâm.
Triển Hồng Đồ lo lắng một chút nói:
- chân tôn giả nói không sai , kỳ thật bản môn cũng không có bao nhiêu dã tâm, có được một phần ba khu vực như vậy cũng đủ rồi.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, bộ mặt tươi cười lộ ra vẻ cao thâm khô lường.
Trong lòng hai người Triển Hồng Đồ không yên, nhưng không đoán ra được ý tứ của Hạ Nhất Minh, chỉ biết cười khổ trong lòng chứ chẳng khác được.
Hạ Nhất Minh cao giọng nói:
- Triển huynh, sư phụ của Đông Thành đã tới, hắn muốn mau chóng nhìn thấy Đông Thành, mời ngươi theo ta trở về.
Hắn nói cũng không lớn , nhưng ngữ khí vô cùng kiên định. Nguồn: http://truyenfull.vn
Triển Hồng Đồ vội vàng nói:
- Hạ huynh nói chính là, nếu...
Hắn đột nhiên dừng lại, giống như đang nói bị ai đó cầm dao cắt vào động mạch cổ một cách đột ngột vậy. Sau đó, hắn kinh ngạc nhìn Sở Hao châu, ánh mắt lộ thần sắc phức tạp nói:
- Sư phụ Hoắc Đông Thành chẳng lẽ chính là Sở huynh sao?
Hạ Nhất Minh cười tủm tỉm nói:
- Như thế nào ? Chẳng lẽ Triển huynh muốn hoành đao đoạt ái sao?
Triển Hồng Đồ nghĩ tới Sở Hao Châu đã đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, nhất thời cả người run lên, vội vàng nói:
- Hạ huynh chớ nói giỡn như thế, tiểu đệ nào có gan làm như thế ?
Hạ Nhất Minh lúc này mới hài lòng gật đầu:
- hạ vị, Sở huynh lần đầu tiên thu đồ đệ, Hoắc Đông Thành cũng là đại đệ tử, ngày sau sẽ kế thừa toàn bộ y bát của Sở huynh. Cho nên lần này quay về chọn ngày lành tháng tốt để cho Đông Thành bái sư a.
Sở Hao Châu chau mày nói:
- Hạ lão đệ, còn lựa chọn ngày tháng làm gì? Ta thấy hôm nay chính là ngày tốt nhất.Hạ Nhất Minh tức giận liếc mắt nhìn lão một cái, bất quá khi nhìn ra được ánh mắt lo lắng của đối phương không khỏi than nhẹ một tiếng:
- Sở huynh, Đông Thành ở trong Kiền Sơn thành, hắn không chạy thoát đâu.
Sở Hao Châu cố chấp lắc đầu:
- Khi còn chưa bái sư, lão phu còn không yên tâm.
Dứt lời hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên tinh quang:
- Chân tôn giả, Triển tôn giả, lão phu muốn hai vị Kiền Sơn thành trước một chuyến, thuận tiện giúp lão phu chuẩn bị điển lễ thu đồ đệ, không biết ý hai vị thế nào ?
Chân Vãn Khanh cùng Triển Hồng Đồ nào có gan cự tuyệt, lập tức tươi cười đáp ứng, bât quá ánh mắt hai người nhìn thoáng qua Hải Thiên thành, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.
Sở Hao Châu khẽ gật đầu:
- Lão phu còn có chút sự tình muốn làm, hai vị xin cứ tự nhiên. Hy vọng khi lão phu tới Kiền Sơn thành mọi việc đã được hai vị chuẩn bị tốt.
Trong lòng hai người Triển Hồng Đồ không khỏi ớn lạnh, bọn họ đoán ra được ý nghĩ của Sở Hao Châu, nhưng lúc này có giết bọn họ cũng không dám nói một lời nghi vấn.
Chân Vãn Khanh ngẩng đầu lên kêu một tiếng, linh thứu từ trên không lập tức đáp xuống, hai người thi lễ với Sở Hao Châu cùng Hạ nhất Minh rồi lập tức lên lưng linh thứu bay đi.
Lời nói của Sở Hao Châu tuy bình thản, nhưng rõ ràng có ý trục khách, để cho hai người bọn họ không dám có ý định đứng lại.
Hạ Nhất Minh nhìn linh thứu đang rời xa, kinh ngạc nói:
- Sở đại ca, ngươi vì sao lại đuổi bọn họ đi.
Sở Hao Châu cười hắc hắc:
- Lão đệ, ta mang ngươi tới một địa phương tốt.
Hắn xoay người rời đi, nhanh chóng tiến vào trong thành , cả hai xuyên qua đại điện đã bị xụp đổ, đi tới trước một dãy phòng ốc trong Hải Thiên thành.
Hai tai Hạ Nhất Minh hơi động, lập tức nghe được chỗ này không còn một bóng người nào.
Phỏng chừng những người ở nơi này đều có liên quan tới Hải Thiên môn, cho nên mới chạy trốn hết rồi.
Sở Hao Châu thở dài một tiếng nói:
- Lão đệ, nơi này chính là bảo khố ngày xưa của bổn môn.
Nghĩ khí của hắn có chút bi thương nói:
- Tiên Linh sơn nhất mạch bị diệt môn, đã có truyền thừa hơn ba ngàn năm, ở trong Đông Hải này tuyệt đối là môn phái đầu tiên. Ba ngàn năm thu gom bảo tàng đều cất dấu ở nơi này.
Lúc này hạ Nhât Minh mới biết được vì sao Sở Hao Châu lại đuổi hai người Triển Hồng Đồ đi, nếu là chính mình thì cũng sẽ lựa chọn tương tự mà thôi.
Sở Hao Châu lắc đầu, từ trong tưởng niệm thoát ra, hắn đi nhanh tới trước một căn phòng.
Nơi này là có bốn căn phòng bình thường, khôgn khác gì những nơi khác, Sở Hao Châu dựa theo trí nhớ của mình đi vào trong một căn phòng lớn.
Trong phòng thờ phụng bức tượng của chiến thần, thứ này ở Kiền Sơn môn cùng Hoắc gia cũng có, đây tựa hồ như là một nhân vật nổi tiếng ở Bồng Lai tiên đảo.
Sở Hao Châu hướng về phía bức tượng cung kính, sau đó tiến lên, đi tới sau lưng bức tượng, lục lọi một lúc lâu mới lần mò ra được cơ quan, hơi tác động vào lập tức xuất hiện một chiếc động khẩu.
Hắn cất tiếng cười to, tiến nhập vào bên trong động khẩu, Hạ Nhất Minh tò mò đi theo sau, rất nhanh hai người đã đi tới đáy động.
Nhưng mà, sau khi tới nơi này, nụ cười trên gương mặt Sở Hao Châu lập tức biến mất.
Ở đáy động trống rỗng không có bất cứ đồ vật gì.
Hai mắt Sở Hao Châu lộ vẻ tức giận nói:
- Lâm Nghi Vũ đáng chết, hắn khẳng định đã đem những đồ vật ở đây đi nơi khác.
Lão tức giận hừ một tiếng:
- Lão đệ, chúng ta tìm một phen, nhất định phải tìm ra được bảo khố của Hải thiên môn.
Hạ Nhất Minh hơi suy nghĩ một chút, vỗ ngực thề thốt nói:
- Việc này giao cho đệ xử lý đi.

Chương 550: Trận pháp ở đại điện

Xoay người lại, ánh mắt Hạ Nhất Minh dừng ở trên người Bách Linh Bát.
Đương nhiên, cái hắn nhìn không phải Bách Linh Bát, mà là Bảo Trư ở trong ngực của Bách Linh Bát.
thân hình hơi nhoáng lên một cái, Hạ Nhất Minh đã tới gần Bách Linh Bát, nhẹ nhàng đưa tay ra túm lấy cổ con Bảo Trư kéo ra.
Thân thể bảo trư nhất thời bị kéo về sau, nhưng Hạ Nhất Minh cảm thấy kỳ qái chính là, bốn chân trước của nó vẫn gắt gao bám lấy Bách Linh Bát.
Khẽ lắc đầu, hạ Nhất Minh nói:
- Bảo trư, nhanh dậy đi nào.
Con bảo trư khẽ lầm bầm hai tiếng, rốt cục mở mắt ra, cặp mắt nhỏ của nó đảo qua xung quanh một vòng. Cuối cùng buông Bách Linh Bát ra, ở giữa không trung nhẹ nhàng quay người, thân hình lập tức áp chặt vào hạ Nhất Minh.
Sở Hao Châu kinh dị kêu lên một tiếng, đưa ánh mắt kỳ dị nhìn bảo trư.
- Lão đệ, sủng vật này của ngươi có lai lịch bất phàm a. Sở Hao châu nói.
Trong lòng Hạ nhất Minh khẽ động, hắn đối với lai lịch của bảo trư vốn đã có ý định tìm hiểu. Nhưng mà, mặc cho hắn tìm kiếm vô số những bút tích của tiền bối lưu lại vẫn không nhận ra được lai lịch của nó. Cho nên mới không thể làm gì khác đành tạm thời không tiếp tục tra cứu nữa.
Bây giờ nghe thấy Sở Hao Châu nói vậy, trong lòng không khỏi có hy vọng hỏi:
- Lão ca, ngươi biết lai lịch của con bảo trư này sao?
Sở Hao Châu giật mình nói:
- Người không biết?
Hạ Nhất Minh lắc đầu nói:
- Tiểu đệ quả thật không biết.
Sở Hao Châu nhún vai nói:
- Ta vừa mới xem động tác của nó, tựa hồ như nó nắm được cách vận dụng chân khí, điều này quả thật không đơn giản.
Hạ Nhất Minh hít một ngụm khí lạnh, Sở Hao Châu nói những lời này rất bình thường, nhưng Hạ Nhất Minh biết rõ.
Linh thứu cùng con người bất đồng, loài người nếu có thể tiến vào tiên theien, tự nhiên có thể tự do điều độn chân khí. Nhưng linh thứu nếu muốn điều khiển chân khí giống như loài người, như vậy nhất định phải đạt tới thánh thú chi cảnh.
Giống như Hắc ngột thứu vương, bạch mã lôi điện, cùng lục túc quái thú, cũng chỉ có những linh thú cường đại cỡ này mới có thể nắm giữ được khả năng điều động chân khí.
Hạ Nhất MInh giơ con bảo trư ở trong ngực lên, chăm chú nhìn, bảo trư cũng đưa hai đôi mắt bé tí của mình nhìn lại hắn. Bất tri bất giác, một người đối một thú nhìn chằm chằm vào nhau, Sở Hao Châu ở bên cạnh không hiểu hắn muốn làm gì.
Một lúc lâu sau, hạ Nhất Minh quay đầu lại, căn bản không tin nói:
- lão ca. Huynh khẳng định đã nhìn lầm, chỉ bằng vào bộ dáng này của nó chả có điểm nào giống thánh thú.
Sở Hao Châu chần chờ nửa ngày, rốt cục gật đầu một cái, quả thật vô luận nhìn từ góc độ nào cũng không thấy con bảo trư giống thánh thú.
Tựa hồ như hiểu được ý tứ của hai người Hạ Nhất Minh, bảo trư trong tay Hạ Nhất Minh bắt đầu dãy dụa, hơn nữa miệng con lầm bầm kêu, tựa hồ như nó rất không hài lòng.
Hạ Nhất Minh vội vàng trấn an nó vài câu, sau đó noi:
- Bảo trư, theo ta được biết nơi này có cất giấu bảo tàng rất lớn, ngươi xem thế nào ?
Hạ Nhất Minh đem bảo trư thả trên mặt đất:
- Phụ cận chỗ này, ngươi chậm rãi tìm đi.
Tựa hồ như nó hiểu ý tứ của Hạ Nhất Minh, bảo trư lập tức cúi đầu, phát ra âm thanh "tê tê" rất nhỏ.
Sở Hao Châu không hiểu hỏi:
- Lão đệ, ngươi định làm gì vậy?
- Tầm bảo a.
- Tầm bảo? Sở Hao Châu chỉ vào con bảo trư, miệng không cười nổi nói:
- lão đệ đáng nói giỡn phải không?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc vài tiếng, hắn đối với bảo trư rất tin tưởng.
Tiểu gia hỏa này di chuyển trong căn phòng nửa ngày, ngẩng đầu lên đưa ánh mắt mờ mịt và nghi hoặc nhìn Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh vỗ trán, hắn đột nhien nghĩ ra, nếu Tien Linh sơn mạch cất giấu bảo khố ở đây thì một khi bị người ta phát hiện ra tự nhiên sẽ mang toàn bộ đi, không có khả năng tiếp tục lưu lại nơi này.
Hắn ôm bảo trư lên, tiến ra ngoài căn phòng.
- Bảo trư, địa điểm bảo khố ở ngay trong thành thị này, ngươi tìm đi. Hạ Nhất Minh chắc chắn này.
Sở Hao châu ở phía sau đưa ánh mắt hồ nghi nhìn hắn, tiểu huynh đệ này chẳng lẽ bị ấm đầu?
Nhưng mà, nhìn động tác liên tục di động của bảo trư làm cho hắn lại giật mình.tiểu tử này đem chiếc mũi đặc biệt của mình áp xuống mặt đất , sau đó lấy cái mũi làm trung tâm sau đó di chuyển một vòng. Cuối cùng, nó ngẩng đầu lên, hướng về phía trước lao đi.
Hạ Nhất Minh nhất thời vui mừng khôn xiết, hắn cười dài một tiếng, thân hình nhoáng lên một cái như điện đuổi theo.
Tốc độ của con bảo trư cực nhanh, mặc dù còn xa mới bằng bạch mã, nhưng không hề dưới bất cứ tiên thiên cao thủ nào.
Rất nhanh sau đó, nó đã đi tới bên cạnh đống đổ nát, đưa mắt nhìn Hạ Nhất Minh, trong miệng phát ra tiếng kêu nhỏ.
Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn mặt đất nơi này, kinh ngạc nói:
- Chúng ở nơi này sao?
Địa phương này chính là nơi ban đầu hắn cùng với mấy người Lâm Nghi Vũ xảy ra chiến đấu. Sau một đoạn thời gian nó đã trở thành một đống đổ nát, không còn thấy được ngôi đại điện cao ngút trời nữa.
Sắc mặt Sở Hao Châu khẽ biến:
- Rất có khả năng. Tiên Linh sơn nhất mạch chúng ta năm đó chưởng quản thành thị cũng không có trùng kiến tòa đại điện này.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, khẽ phất tay, một cỗ chân khí từ trong người hắn tản mát ra chugn quanh. Đây chính là Phong lực lượng, dưới sự khống chế của Hạ Nhất Minh, nó lấy bọn họ làm trung tâm hội tụ thành một cơn lốc nhỏ.
Cơn lốc này chậm rãi di chuyển xung quanh Hạ Nhất Minh, những mãnh đất đá vụn bị nó cuốn vào bên trong, hơn nữa còn dần dần khuếch tán ra xung quanh.
Sở Hao Châu hơi gật đầu , hắn cũng là một cường giả đã ngưng luyện Phong chi hoa, cho nên biết rõ một chiêu này của Hạ Nhất Minh ẩn chứa bao nhiêu khó khăn.
Trong lòng lão vừa động, Phong lực lượng xung quanh nhất thời càng cường đại hơn. Chỉ là, giờ phút này xung quanh xuất hiện thêm hai luồng Phong chi lực bất đồng.
Nếu như hai luồng lực lượng này chạm vào nhau khẳng định sẽ giống như Hỏa tinh va chạm với địa cầu vậy, lực bộc phát sẽ vô cùng kinh người.
thế nhưng, lúc này hai cỗ lực lượng dò xét lẫn nhau một chút rồi chậm rãi dung hợp vào nhau. Rất nhanh sa đó, hai cỗ lực lượng đã biến thành một cỗ lực lượng cường đại, chúng hỗ trợ lẫn nhau đem uy lực phát huy tới mức cường đại nhất.
Nửa ngày sau, đống đổ nát xung quanh đã được dọn sạch, cuối cùng còn sót lại chỉ là một mảnh đất trống.
Hạ Nhất Minh cùng Sở Hao Châu liếc mắt nhìn nhau một cái, hai người đồng thời phá lên cười.
Một màn mới rồi nhìn thì đơn giản, tuy nhiên muốn làm được lại không phải chuyện dễ dàng.
hai cỗ Phong lực lượng do hai vị tôn giả khác nhau thi triển, nếu muốn đem lực lượng của chúng hợp lại với nhau, như vậy nhất định phải phối hợp vô cùng ăn ý. Nếu trong thâm tâm không tín nhiệm đối phương thì tuyệt đối không dễ dàng làm được điều này.
Bảo trư nhảy xuống đất, hưng phấn chạy chạy xung quanh.
hạ Nhất Minh thu liễm tâm thần quan sát chung quanh một vòng, nhưng nửa ngày sau cũng không nhìn ra cái gì.
Tuy nhiên, ánh mắt Sở Hao Châu càng lúc càng sáng, miệng lão thì thảo nói nhỏ gì nữa, hơn nữa hai tay còn đang tính tính toán toán cái gì đó.
Đông tác của lão dẫn tới sự chú ý của Hạ Nhất Minh , nói:
- lão ca, huynh nhìn ra cái gì sao ?Sở Hao Châu khẽ gật đầu nói:
- Nghĩ không ra, Hải thiên môn lại có nhân tài như vậy.
Lão đưa tay lên chỉ tới một chỗ , nói:
- Trên mặt đất nơi này có đặt một loại trận pháp. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ánh mắt Hạ nhất Minh lộ ra thần sắc kinh ngạc, theo hắn biết, chỉ có những môn phái như Linh Tiêu Bảo điện mới có khả năng sở trường về trận pháp. thế mà Hải thiên môn mặc dù có hai vị tôn giả, nhưng nếu nói môn phái này có một trận pháp sư như vậy khiến cho người ta khó có thể tin được.
do dự một chút, hạ Nhất Minh hỏi:
- Lão ca, huynh làm sao có thể nhìn ra được ?
Sở Hao Châu cười ngạo nghễ nói:
- lão đệ. Chẳng nhẽ đệ quên ta là đoán tạo sư, hơn nữa là một trong những đoán tạo sư hàng đầu.
Hạ Nhất Minh lúc này mới thư thái, các đoán tạo sư bình thường đương nhiên không hiểu gì về pháp trận. Nhưng những đoán tạo sư hàng đầu lại khác, bên trên thần binh lợi khí của bọn họ đều có những tiểu hình pháp trận , khiến cho khi vận dụng vũ khí có thể phát ra uy lực lớn hơn mức bình thường.
Bất quá, số lượng đoán tạo sư hàng đầu cùng luyện đang sư đứng đầu giống nhau, đều vô cùng ít ỏi, khó gặp. Cho nên Hạ Nhất Minh mới có thể trong thời gian ngắn không nghĩ ra.
Sở Hao Châu thả bước, dạo quanh nơi đây một vòng, sắc mặt lão từ từ ngưng trọng, nói:
- Pháp trận này bố trí tương đối huyền diệu, nếu lão ca đoán không sai, người tạo ra trận này có tài năng không hề dưới lão ca.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu nói:
- Bây giờ nên làm như thế nào ?
Sở Hao Châu nghiêm nét mặt nói:
- Đầu tiên là phải tìm được cửa vào pháp trận , chỉ có như thế mới có thể phá vỡ trận đồ mà không làm hư hại tới bảo tàng ở bên trong.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình hỏi:
- Trận pháp này còn có tác dụng hỷu diệt bảo tàng sao?
Sở Hao Châu khẽ lắc đầu nói:
- Lão ca cũng không biết, nhung chính vì vậy mà không thể làm loạn.
Hạ Nhất Minh gãi gãi đầu nói:
- lão ca. Xin lỗi, chuyện này tiểu đệ đành bất lực.
Sở Hao Châu cười ha hả:
- Không soa, chút pháp trận này không làm khó được ta, chỉ cần tính toán cẩn thận một phen là có thể phá giải.
Lão đi vòng quanh sân một vòng, đến mỗi một chỗ khác nhau đều dừng lại một chút, suốt nửa canh giờ sau, trên mặt mới lộ ra nụ cười tươi như trút được gánh nặng.
Hạ Nhất Minh thấy thế mừng rỡ nói:
- Sở lão ca, huynh đã tính được rồi sao ?
Sở Hao châu hơi gật đầu, năm năm khổ tu của lão cũng không uổng phí, có thể trong một thời gian ngắn tìm được cửa vào bảo tàng đã làm cho lão phi thường hài lòng.
Lão vung tay áo lên nói:
- Cửa vào bảo tàng hẳn là ở nơi này.
Khi hắn đưa tay ra, ở trên hư không điểm mấy cái theo một trình tự kì bí.
Hạ Nhất Minh, Bách Linh Bát cùng bạch mã lôi điện ở phía sau nhìn về phía lão.
Theo ngón tay của Sở Hao Châu, đám người hạ Nhất Minh dễ dàng nhìn thấy con bảo trư đang quỳ rạp trên mặt đất, trông dáng vẻ lười biếng như ngủ như không của nó.
Hạ Nhất MInh ho nhẹ một tiếng:
- Sở lão ca, cửa vào bảo tàng ở đâu?
Gương mặt Sở Hao châu hơi co quắp lại, cuối cùng nói:
- Là chỗ con linh thú của đệ đang nằm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau