VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 531 - Chương 535

Chương 531: Kiền Sơn Đổng gia

Hoắc Đông Thành do dự len lén nhìn lại Hoắc Nhạc Thanh phía sau.
Hạ Nhất Minh hừ một tiếng, nói:
- Ngươi không muốn nói cũng không cần miễn cưỡng.
Hoắc Đông Thành miệng run run nói:
- Tiền bối. Một canh giờ trước, hai vị đảo chủ Lãnh gia dẫn người tới, bọn họ nhất định bắt ngài phải hoàn trả khỏa trân châu ba ngàn năm kia. Gia phụ chống đối hai câu đã bị bọn họ đánh trọng thương. Lúc này gia phụ nằm trên giường không dậy được.
Nói tới đây, Hoắc Đông Thành rốt cuộc không nhịn được mà khóc nghẹn ngào.
Hạ Nhất Minh sắc mặt dần trở nên âm trầm. Hắn không ngờ sẽ phát sinh chuyện như vậy.
Phiền toái này hơn xa việc bảo trư đã gây ra. Hơn nữa khiến Hạ Nhất Minh kinh hãi chính là, chẳng lẽ có người phát hiện ra bí mật khỏa trân châu kia?
Nếu thật sự để người khác biết được khỏa trân châu không phải ba ngàn năm là là vạn năm trân châu, khẳng định sẽ có vô số người muốn có.
Hít thật sâu một hơi, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói:
- Hoắc huynh. Huynh đệ Lãnh gia vì sao lại đổi ý?
Hoắc Nhạc Thanh cười khổ nói:
- Hai huynh đệ Lãnh gia nói. Trước khi sủng vật của Hạ tiên sinh cướp đi, vốn đã cùng người khác thỏa thuận lấy một khỏa Tiên thiên kim đan trao đổi. Nhưng người kia sau khi trở về lấy Tiên thiên kim đan, khỏa trân châu lại bị sủng vật của ngài cướp đi. Lúc này người kia tìm tới, hai bọn họ cũng không tránh được.
Hạ Nhất Minh ánh mắt sáng lên, nói:
- Ra tay đả thương Hoắc Hồng Hướng cũng là người kia?
- Chính là người muốn trao đổi trân châu.
Hoắc Nhạc Thanh thở dài nói:
- Hạ tiên sinh. Người kia trước khi rời đi đã nói ngày mai sẽ trở lại lấy trân châu. Nếu chúng ta chạy trốn sẽ lấy danh nghĩa nhiễu loạn Kiền Sơn thành trị tội Hoắc gia.
Âm thanh khô khốc của hắn vàng lên, mặc dù phẫn nộ không che giấu nhưng Hạ Nhất Minh nghe được trong đó sự lo lắng không yên.
Trương Hòa Thái hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hoắc huynh. Người kia là ai mà có gan lớn như vậy?
Hoắc Nhạc Thanh lắc đầu, nói:
- Trương huynh. Đây là chuyện nhà Hoắc gia, ngươi không cần nhúng tay vào.
Dứt lời hắn nhìn Hạ Nhất Minh hành lễ, nói:
- Hạ tiên sinh. Xin ngài thương lấy mấy trăm người Hoắc gia chúng ta mà hoàn trả khỏa trân châu kia. Ân đức này trọn đời Hoắc gia ta cũng không quên.
Hạ Nhất Minh bật cười, ánh mắt dần chuyển sang lạnh lẽo.
Khỏa vạn niên trân châu vô tình có được, Hạ Nhất Minh bất luận thế nào cũng không thể trả về. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Bất quá phiền toái này do chính mình gây ra, như vậy tất cả cứ dể bản thân gánh vác đi.
- Hoắc huynh. Ngươi kia lai lịch ra sao mà khiến ngươi kiêng kỵ vậy?
Hoắc Nhạc Thanh vẻ mặt khổ não, rốt cuộc nói:
- Người này họ Đổng, chính là thành Đông Đổng phủ Đại thiếu gia.
- Đổng phủ Đại thiếu gia?
Trương Hòa Thái hai mắt mở lớn, vẻ oán giận khi nãy nháy mắt đã biến mất.
Hạ Nhất Minh bình tĩnh hỏi:
- Trương huynh. Đổng phủ lai lịch ra sao. Chẳng lẽ có liên quan tới Kiền Sơn Môn các ngươi?
Trương Hòa Thái vẻ mặt xấu hổ, nói:
- Hạ tiên sinh. Đổng phủ gia chủ Đổng Minh Duệ chính là Thái thượng trưởng lão của Kiền Sơn Môn chúng ta, cũng là truyền nhân của Lão tổ tông. Lúc này đã ngưng tụ nhị hoa, ngay cả trong bổn môn cũng tính là một trong năm cao thủ đứng đầu.
- Nhị hoa cao thủ?
Hạ Nhất Minh trên mặt lộ ra vẻ cười cười, nói:
- Trương huynh. Lão tổ tông của quý môn là ai?
Trương Hòa Thái ánh mắt nghiêm nghị, ưỡn cao ngực, hãnh diện nói:
- Lão tổ tông của bổn môn chính là một trong bốn vị Tôn giả trên Bồng Lai Tiên Đảo này, Triển Hồng Đồ Tôn giả.
Hạ Nhất Minh ánh mắt không chút thay đổi, nói:
- Đổng phủ Đại thiếu gia là ai?
Hoắc Nhạc Thanh vốn cũng muốn cùng Hoắc Nhạc Thanh hai mặt một lời, bất quá chứng kiến ánh mắt của hắn, trong lòng rùng mình, vội vàng nói:- Hạ tiên sinh. Người hôm nay tới đây là người được Đổng Minh Duệ yêu thương nhất, Đổng Phương Tương.
Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói:
- Người này tu vi võ học ra sao? Chẳng lẽ so với Đổng Minh Duệ mạnh mẽ hơn sao?
Trương Hòa Thái cười khổ, nói:
- Hạ tiên sinh nói đùa. Đồng Phương Tương người này năm nay ba mươi tuổi nhưng tu vi đã đạt tới cửu tầng đỉnh phong. Cũng là hi vọng lớn nhất trong số hậu đại của Đổng gia có thể tiến vào Tiên thiên cảnh giới. Nếu hắn thực sự muốn tìm Hoắc huynh gây phiền phức, trừ khi Hoắc huynh rời đảo đi, nếu không tránh không khỏi hắn.
- Tốt. Một người nhị hoa, một người Đổng phủ Đại thiếu gia.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười hai tiếng, đột nhiên nói:
- Đông Thành. Mang ta đi gặp phụ thân ngươi.
Hoắc Đông Thành không dám làm trái, vội vàng đi trước dẫn đường.
Hoắc gia trực hệ đệ tử sớm đã có mười ngươi túc trực bên ngoài, gương mặt bọn họ đầy vẻ lo lắng. Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn tất cả, đám người này lập tức cung kính cúi người.
Hạ Nhất Minh âm thầm cười lanh, không biết những người này vì Hoắc Hồng Hướng hay vì tiền đồ sau này của bọn họ mà lo lắng nữa.
Dù sao tại Bồng Lai Tiên Đảo đắc tội với Đổng gia mạnh mẽ như vậy tuyệt đối là đại tai họa.
Sau khi tiến vào phòng, Hạ Nhất Minh đã thấy được Hoắc Hồng Hướng hai mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng nhợt không chút huyết sắc, hơi thở lúc dồn dập khi ngắt quãng vì ho khan.
Tiến tới một chút bắt mạch, nhịp đập cũng vô cùng yếu ớt. Mặc dù tính mạng không ảnh hưởng nhưng trọng thương tới độ này muốn khôi phục cũng không phải chuyện dễ dàng.
Hạ Nhất Minh trong lòng tức giận bất quá vẻ mặt cũng vô cùng trấn tĩnh.
Trong người lấy ra một bình ngọc, đổ ra một khỏa đan dược, Hạ Nhất Minh nói:
- Đông Thành. Để phụ thân ngươi phục dụng.
Hoắc Đông Thành vâng dạ, hai tay cung kính nhận lấy, cũng không hỏi han đây là đan dược gì, lập tức lấy chén nước ấm tới. Bất quá khi đặt khỏa đan dược này vào miệng phụ thân, không ngờ nó đã tự động tan ra chảy vào cổ họng.
Sau đó một hương thơm xuất hiện tràn ngập căn phòng.
Chỉ trong giây lát, hô hấp của Hoắc Hồng Hướng đã ổn định trở lại, gương mặt cũng tốt hơn rất nhiều, mơ hồ như đã ngủ say.
Mọi người vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn. Kỳ thực sau khi ngửi được mùi hương kia, bất luận là ai cũng biết, khỏa đan dược kia hẳn là linh đan trị thương, nhưng bất luận thế nào cũng không ngờ tác dụng của nó cường đại như vậy.
Hoắc Nhạc Thanh vẻ mặt vui mừng lẫn sợ hãi tiến lên, chỉ dò xét chút mạch đập của nhi tử gương mặt hắn đã lộ vẻ vui mừng, nói:
- Hạ tiên sinh. Đa tạ ngài giúp đỡ. Tiểu nhi thương thế đã khỏi, chỉ cần tĩnh dưỡng vài tháng sẽ phục hồi bình thường.
Trương Hòa Thái cũng thở dài, nói:
- Hạ tiên sinh không hổ là Luyện đan đại sư. Không chỉ có thể luyện chế Tiên thiên kim đan, ngay cả linh đan trị thương cũng có công hiệu thần kỳ như vậy.
Hạ Nhất Minh mỉm cười bất quá trong lòng thầm kêu xấu hổ. Đan dược trong tay hắn chính do Phiền Thạc Tôn giả của Động Thiên Phúc Địa tặng cho, đâu phải của hắn luyện thành. Bấy quá xem vẻ mặt khâm phục của đám người Trương Hòa Thái, hắn cũng không tiện mở miệng giải thích.Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh đột nhiên nói:
- Đông Thành. Ngươi biết Đổng phủ ở nơi nào không?
Hoắc Đông Thành lên tiếng xác nhận, nói:
- Đổng phủ trong thành thanh danh hiển hách, vãn bối đã từng từ xa nhìn qua hai lần.
Hạ Nhất Minh cười lớn một tiếng, nói:
- Rất tốt. Ngươi dẫn ta đi một chuyến.
Trương Hòa Thái cùng Hoắc Nhạc Thanh vẻ mặt đại biến. Cả hai vội vàng nói:
- Hạ tiên sinh, không đi được.
- Vì sao?
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên hỏi.
Trương Hòa Thái do dự một chút, nói:
- Hạ tiên sinh. Đổng sư thúc dù sao cũng là người quan trọng trong bổn môn nhưng cũng là một vị Nhị hoa cường giả. Ngài một mình đi vào, cho dù thắng được nhưng Lão tổ tông của bổn môn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Trương Hòa Thái nói những lời này vô cùng thành khẩn. Mặc dù Đồng Minh Duệ cũng là người của Kiền Sơn Môn nhưng Hoắc gia lại cùng lão sinh tử chi giao. Đứng ở lập trường của lão, thật sự không hi vọng hai bên phát sinh xung đột không thể hòa giải.
Hạ Nhất Minh tức cười, nói:
- Hảo ý của Trương huynh ta xin nhận.
Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, nói tiếp:
- Đông Thành, đi.
Hoắc Đông Thành nhìn Hoắc Nhạc Thanh cùng Trương Hòa Thái vẻ mặt do dự. Sắc mặt Hạ Nhất Minh đột nhiên trầm xuống, nói:
- Đông Thành. Người năm trên giường là phụ thân của người đó.
Hoắc Đông Thành vành mắt đỏ lên, đôi mắt mơ hồ cũng vậy. Hắn không nhìn vẻ mặt hai vị Tiên thiên cường giả nữa lập tức xoay người rời đi.
Hoắc Nhạc Thanh trong lòng hoảng hốt, vội vàng kêu:
- Đông Thành. Không thể.
Nhưng một chữ " Đông" vừa phát ra khỏi miệng đã không thể tiếp tục được nữa. Không khí xung quanh như xuất hiện cỗ áp lực đè nén thân thể hắn.
Đôi mắt Hoắc Nhạc Thanh trở nên kinh hãi, vội vàng dùng chân khí phản kháng. Bất quá sau một giây hắn phát hiện, bản thân mình như thuyền nhỏ giữa đại dương, không có chút năng lực chống đỡ.
Đang khi cả người Hoắc Nhạc Thanh như sắp ngã, đột nhiên lực lượng áp chế kia hoàn toàn biến mất.
Hắn lắc dầu, vẻ ngoài bình tĩnh như trong lòng vô cùng kinh hãi. Quay đầu nhìn lại đã thấy ánh mắt Trương Hòa Thái đồng dạng như vậy.
Hai bên liếc nhìn đã nhận ra cảm giác vừa rồi của họ là giống nhau. Sau đó bọn họ phát hiện, Hạ Nhất Minh cùng Hoắc Đông Thành sớm đã không còn ở nơi này nữa.
- Bọn họ đâu rồi?
Hoắc Nhạc Thanh lớn tiếng hỏi.
Hoắc Hồng Sanh ngơ ngác khom người, nói:
- Phụ thân. Hạ tiên sinh đã mang Đông Thành rời đi.
- Sao ngươi không ngăn cản bọn họ.
Hoắc Nhạc Thanh tức giận nói.
Khi nghĩ tới người sắp chọc phải là cao thủ thứ năm trong Kiền Sơn Môn, trong đầu Hoắc Nhạc Thanh không khỏi xuất hiện ý nghĩ, có lẽ cả gia môn nên lập tức rời khỏi Bồng Lai Tiên Đảo.
Hoắc Hồng Sanh kinh ngạc nhìn phụ thân, nói:
- Phụ thân. Người cùng Trương thúc cũng không ngăn cản lại mà...
Hoắc Nhạc Thanh nhất thời cười khổ không thôi. Nhưng Hạ Nhất Minh xuất quỷ nhập thần như vậy khiến trái tim hắn phút chốc vô cùng lạnh lẽo. Tới tận lúc này hắn mới biết, nếu Hạ Nhất Minh muốn ra tay đoạt mạng thì dễ như trở bàn tay, hắn sao có cơ hội chống đỡ chứ.
Trương Hòa Thái thở dài một tiếng, nói:
- Không phải phúc thì là họa, là họa thì không tránh khỏi. Hoắc huynh. Ngươi cũng nên tới đó xem sao.
Hoắc Nhạc Thanh gật đầu đồng tình, sau đó hai người mau chóng chạy về hướng Đổng phủ.

Chương 532: Đánh hổ không chết, hậu họa vô cùng

Sau khi rời đi, Hạ Nhất Minh lập tức kéo Hoắc Đông Thành lên lưng Lôi điện.
Với tính tình Lôi điện, trừ Hạ Nhất Minh, những người khác đừng mong dễ dàng cưỡi lên lưng nó. Bất quá có lẽ bởi Hạ Nhất Minh đã giới thiệu qua, Hoắc Đông Thành cũng là đệ tử của Sở Hao Châu nên Lôi điện chỉ hí lên một tiếng, bốn vó trung lên, hướng phía Đông thành chạy tới.
Hoắc Đông Thành lần đầu cỡi lên linh thú, mặc dù giờ phút này trong lòng tràn ngập phẫn nộ nhưng không nhịn được cảm giác hưng phấn dị thường.
Cỡi Lôi điện cảm giác mang lại lớn nhất cho hắn chính là tốc độ. Tốc độ này quả thực khó tin.
Hắn chỉ cần chỉ hướng, Lôi điện một giây sau đã xuất hiện ở đó, tốc độ phát âm của hắn cũng chỉ ngang tốc độ chạy của Lôi điện mà thôi.
Rất nhanh bọn họ đã tới phía Đông thành. Hoắc Đông Thành chỉ vào một tòa nhà lớn, nói:
- Tiền bối. Nơi này chính là Đông thành Đổng gia phủ.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu đã kéo Hoắc Đông Thành xuống ngựa.
Hắn chậm rãi bước đi, khi tới cửa lớn, nhẹ nhàng vung tay lên, một âm thanh chói tai lập tức từ phía trong vọng ra.
Một chưởng này của Hạ Nhất Minh vô cùng tinh tế, đánh gãy thanh sắt chốt phía trong khiến cửa lớn lập tức mở ra.
Phía bên trong vang lên vài tiếng kinh hô. Trong những tiếng kêu này không dấu được vẻ ngơ ngác, hiển nhiên bọn họ không hiểu vì sao cửa lớn đột nhiên mở ra.
Bất quá những gã hộ vệ này rất nhanh đã biết được nguyên nhân.
Bên ngoài cửa lớn, hai người cùng một đầu bạch mã lẳng lặng đứng đó. Trên người họ tỏa ra áp lực cực lớn, bất luận kẻ nào nhìn thấy đều biết, người tới không tốt lành gì.
Một người đứng cách nơi này xa nhất quay lưng bỏ chạy, Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn hắn cũng không ngăn cản, chậm rãi bước vào phía trong.
Phía trong vốn có sáu gã nô bộc thủ vệ, bọn họ vừa nhìn Hạ Nhất Minh tiến vào muốn ngăn cản nhưng lại không dám tiến lên.
Có thể mạnh mẽ tiến vào nơi này, há có thể là người bọn họ dễ dàng chọc vào?
Trước mặt nhân vật như vậy, bọn họ nếu không biết tốt xấu mà tiến lại ngăn cản, chẳng bằng ngại sống quá lâu rồi.
Rất nhanh phía trong đã truyền ra tiếng bước chân dồn dập, hơn mười người vội vã chạy tới nơi này. Hạ Nhất Minh hai tai run lên, sắc mặt không khỏi trầm xuống. Đang tới nơi này, không ngờ không có vị Nhất đường thiên cường giả nào.
Sau một lát, hơn mười người kia đã tới nơi này. Bọn họ trên người không che giấu sát khí, trong mắt mỗi người chiến ý bừng bừng.
Người cầm đầu là một lão giả chừng năm mươi tuổi. Lão đang định mở miệng nói chuyện đã nghe Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng.
Tiếng hừ lạnh này không nặng nề nhưng không gian xuất hiện dao động khuyếch tán ra bốn phía.
Những người này khi nghe được giống như một chùy hung hăng đánh vào tâm trí, cả đám người mơ hồ run lên.
Gần như chỉ trong giây lát, đám người này hai chân nhũn ra, toàn thân đổ mồ hôi lạnh ngã lăn ra đất, ngay cả một người đứng vững cũng không có.
Hoắc Đông Thành hai mắt mơ hồ sáng lên, hắn nhìn Hạ Nhất Minh ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Không chính thức ra tay đã khiến cả đám người như trọng thương, quả thực lần đầu tiên Hoắc Đông Thành thấy được.
Lão giả kia sắc mặt tái nhợt, thế mới biết người tu luyện võ đạo cảnh giới cao siêu tới đâu, còn xa lão mới tưởng tượng được.
Lão giả mạnh mẽ áp chế cơn đau xuống, từ trên người lấy ra một chiếc còi, liều mạng thổi lên.
Nhất thời âm thanh sắc nhọn từ nơi này vang lên, giây lát cũng đã truyền khắp Đổng phủ.
Phảng phất như tổ ong vò vẽ, cả phủ đệ nhất thời vô cùng náo nhiệt, vài tiếng quát tháo vang lên, hai đạo thân ảnh từ đâu cũng phá không tiến vào nơi này.
Hai người này đều có cảnh giới Tiên thiên, bất quá chỉ liếc mắt qua Hạ Nhất Minh cũng biết bọn họ không có ai là Đồng Minh Duệ. Bởi vì bọn họ ngay cả Nhất đường thiên còn chưa đạt tới đừng nói gì tới Nhị hoa ngưng tụ.
Ánh mắt hai người đảo qua một vòng, cuối cùng rơi trên người Hạ Nhất Minh, một người lên tiếng hỏi:
- Các hạ là ai?
Hạ Nhất Minh không nói, phía sau hắn Trương Hòa Thái cùng Hoắc Nhạc Thanh cũng đã xuất hiện.
Trương Hòa Thái vừa nhìn thấy tình huống nơi này đã thầm kêu may mắn, may là vẫn chưa có giao tranh.
Lão cười ha ha, vội vàng nói:
- Hiểu lầm. Hiểu lầm. Nhị vị Đổng huynh, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.
Hai người kia sau khi gặp được Trương Hòa Thái, vẻ mặt không khỏi thay đổi, một người lãnh đạm nói:
- Trương huynh. Xin hỏi vị huynh đài này xưng hô ra sao? Như thế nào lại tới Đổng phủ đả thương hạ nhân.
Trương Hòa Thái ánh mắt ngưng lại, cười khổ nói:
- Nhị vị Đổng huynh. Vị này từ đại lục tới đây lịch lãm, Hạ tiên sinh. Tới quý phủ bất quá chỉ là hiểu lầm mà thôi.
Sau đó lão nhìn Hạ Nhất Minh khom người, dùng giọng điệu như khẩn cầu, nói:- Hạ tiên sinh. Xin ngài dừng tay. Hai vị này chính là huynh đệ Đổng gia, Đổng Nghĩa Hoành cùng Đổng Nghĩa Ca. Bọn họ đều là nhi tử của Thái thượng trưởng lão Đổng Minh Duệ, cũng là Tiên thiên cường giả của bổn môn.
- Ngươi họ Hạ?
Một âm thanh trong trẻo từ phía sau vọng tới. Một thanh niên diện mạo anh tuấn theo đó bước ra. Hắn chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, nói:
- Đại gia gia, Nhị gia gia. Nếu tôn nhi đoán không nhâm thì vị Hạ tiên sinh này hôm qua trong thành mạnh mẽ ép buộc người khác giao dịch.
Đồng Nghĩa Hoàng có chút ngẩn ra, nói:
- Cái gì ma mạnh mẽ ép buộc giao dịch?
Thanh niên kia cao giọng nói:
- Hôm qua tôn nhi thấy được trong thành có người bán khỏa trân châu ba ngàn năm, hơn nữa đã cùng người bán giao ước trao đổi bằng một khỏa Tiên thiên kim đan. Nhưng khi tôn nhi mang kim đan trở lại mới biết khỏa trân châu đã bị một cao thủ họ Hạ từ ngoài tới mạnh mẽ cướp đi.
Đổng Nghĩa Hoàng nhíu mày, nói:
- Ngươi muốn khỏa trân châu kia làm gi?
Thanh niên kia khom người nói:
- Tháng sau là mừng thọ Thái gia gia, hài nhi muốn lấy nó làm lễ vật dâng lên.
Đồng Nghĩa Hoàng trên mặt hiện ra vẻ tươi cười, vui mừng nói:
- Có thể để việc này trong lòng, không uổng phụ thân ngươi yêu thương như vậy.
Sau khi thanh niên này xuất hiện, ánh mắt Hoắc Đông Thành nhìn hắn tóe lửa. Không hỏi cũng biết người này chính là người đã đả thương phụ thân Hoắc Hồng Hướng, Đổng Phương Tương.
Đổng Nghĩa Hướng xoay người qua, vẻ mặt trầm xuống, nói:
- Các hạ thật to gan, dám trong Kiền Sơn thành mạnh mẽ đoạt bảo. Chẳng lẽ không đặt Kiền Sơn Môn chúng ta trong mắt?
Trương Hòa Thái vội vàng nói:
- Đổng huynh. Ngươi không nên hiểu lầm. Hạ tiên sinh không phải mạnh mẽ đoạt bảo, hắn sử dụng Luyện đan thất của bổn môn thành công luyện chế hai khỏa Tiên thiên kim đan, chính là một vị Luyện đan sư hiếm có. Chưởng quản Luyện đan thất Từ Quân Lệ sư đệ đã đi gặp Lão tổ tông, xin lão nhân gia người cho phép Hạ tiên sinh thay bổn môn luyện chế Tiên thiên kim đan.
Đồng Nghĩa Hướng ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, gương mặt cũng hòa hoãn bớt.
Khẽ nhíu mày, hắn nói:
- Nếu Hạ tiên sinh cùng bổn môn có quan hệ như vậy, chỉ cần Hạ tiên sinh giao trân châu ba ngàn năm ra, Đổng mỗ sẽ làm chủ, bỏ qua tất cả.
Hạ Nhất Minh chớp mắt, hắn nhìn những người lấy thân phận cao hơn nói chuyện này trong lòng cảm thấy thú vị, nói:
- Thật đáng tiếc. Khỏa trân châu kia đã bị sủng vật của tại hạ nuốt mất, bởi thế yêu cầu của các hạ, tại hạ khó có thể tuân theo.- Sủng vật của ngươi?
Đổng Nghĩa Hoành kinh ngạc hỏi. Ánh mắt hắn lập tức nhìn vào bảo trư đang nằm trong lòng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh vừa định nói tiếp đã nghe được Lôi điện từ bên ngoài chậm rãi đi vào.
Mọi người ánh mắt nhất thời tập trung vào Lôi điện, đặc biệt chiếc sừng tím trên đầu nó càng gây được chú ý hơn.
- Linh thú...
Đổng Nghĩa Hoành kinh hô, trong mắt hắn đầu tiên là khiếp sợ, sau đó là tham lam.
Đổng Phương Tương ánh mắt sáng lên, lập tức nói:
- Nếu linh thú của các hạ nuốt đi khỏa trân châu kia, như vậy lấy nó làm vậy trả nợ.
Đổng Nghĩa Hướng hai mắt chớp lên, rốt cuộc cũng không nói gì nữa.
Đổng Nghĩa Ca cười lớn, nói:
- Bảo mã như thế nếu là lễ vật mừng thọ phụ thân, hẳn sẽ làm lão nhân gia cao hứng.
Hạ Nhất Minh trên mặt cũng xuất hiện vẻ tức cười, hắn ho nhẹ một tiếng, nói:
- Các hạ chính là Đổng Phương Tương.
Đổng Phương Tương ưỡn ngực, ngẩn đầu. Mặc dù hắn biết bản thân đối diện với một vị Tiên thiên cường giả nhưng cũng không sợ hãi. Đây cũng là do hắn tự tin sau lưng là Đổng gia cường đại.
- Không sai. Tại hạ đúng là Đổng Phương Tương. Không biết Hạ tiên sinh có gì chỉ giáo.
Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói:
- Hoắc Hồng Hướng là do ngươi đả thương?
- Đúng.
Đổng Phương Tương lạnh nhạt nói:
- Người này mở mồm nói cái gì trân châu là chuyện của người Lãnh gia, tiểu nhân đổi trắng thay đen như vậy đương nhiên là phải dạy đỗ một phen.
Lúc này hai người Đổng Nghĩa Hướng mới hiểu ra ngọn nguồn, ánh mắt bọn họ nhìn Hoắc Nhạc Thanh lộ ra vẻ giễu cợt.
Hoắc gia không ngờ còn có quái vật dám cùng Đổng gia cãi lý. Bị thương là đúng, không cần lý do.
- Hoắc huynh. Nói như vậy các ngươi tối nay xông vào Đổng phủ chúng ta có ý khiêu khích.
Đổng Nghĩa Hoành khinh thường, nói.
Hoắc Nhạc Thanh sắc mặt trắng xanh, mặc dù trong lòng phẫn hận nhưng thật sự không dám đắc tội cùng Đổng gia. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, bất quá hắn cũng hiểu băn khoăn của Hoắc Nhạc Thanh. Nghĩ tới Tây Bắc xa xôi, sau lưng Khai Vanh quốc còn có vị Tôn giả cường đại kia mơ hồ hắn có xuất hiện cảm giác đồng bệnh tương liên.
Trong mắt hiện ra vẻ lạnh lùng, Hạ Nhất Minh nhẹ giọng nói:
- Đông Thành. Ngươi cùng Đổng gia đã kết thù, ta xem chừng bọn họ chỉ cần có cơ hội sẽ xuống tay với Hoắc gia các ngươi.
Hắn dừng một chút, nói:
- Trên Bồng Lai Tiên Đảo này, nếu bọn họ tuyệt diệt Hoắc gia cũng sẽ không có ai vì các ngươi chủ trì công đạo.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầy lên, ánh mắt mê man, nói:
- Tiền bối. Chúng ta phải làm sao?
Hạ Nhất Minh vẻ mặt bình tĩnh nói:
- Hạ mỗ sau khi xuất quan, cảm thụ sâu sắc nhất là câu nói " Đánh hổ không chết, hậu họan vô cùng".
Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi. Sau khi nghe được những lời này, đám người Đổng gia đột nhiên giận dữ, ngay cả Trương Hòa Thái trong lòng cũng không ngừng kêu khổ.
Đột nhiên âm thanh già nua từ xa truyền tới:
- Hay cho câu " Đánh hổ không chết, hậu họa vô cùng". Nếu đã thế ngươi lưu lại cho ta.

Chương 533: Kiền Sơn Môn Lão tổ

Khi người này đi tới, tất cả trên dưới Đổng gia nhất loạt cung kính hành lễ.
Hoắc Nhạc Thanh vẻ mặt nhất thời tái nhợt, Trương Hòa Thái sắc mặt cũng không tốt hơn chút nào. Lão miễn cưỡng khom người, nói:
- Tiểu chất Trương Hòa Thái bái kiến Thái thượng trưởng lão.
Đổng Minh Duệ lạnh lùng cười, nói:
- Trương sư điệt. Việc này không liên quan tới ngươi. Ngươi nên sớm rời đi.
Âm thanh lão vô cùng bình thản, dường như không có bất cứ tình cảm nào. Nhưng ngược lại khiến người nghe cảm nhận được cỗ sát khí nồng đậm.
Trương Hòa Thái vẻ mặt khổ não, nói:
- Thái thượng trưởng lão. Vị Hạ tiên sinh này sở trường luyện đan. Từ sư đệ đã đi tới bẩm báo Lão tổ tông, muốn nhờ Hạ tiên sinh luyện chế Tiên thiên kim đan cho Kiền Sơn Môn chúng ta. Xin ngài hạ thủ lưu tình.
Đồng Minh Duệ rốt cuộc cũng xuất hiện vẻ do dự. Nếu thật sự Lão tổ tông chấp nhận mà lão lại đả thương Hạ Nhất Minh, chỉ e sẽ khó trả lời Lão tổ tông.
Nhưng Hạ Nhất Minh ung dung cười nói:
- Trương huynh. Nơi này không có chuyện của ngươi. Mau lui ra đi.
Trương Hòa Thái thở dài hồi lâu, kéo Hoắc Nhạc Thanh nói:
- Hoắc huynh. Chúng ta đi thôi.
Hoắc Nhạc Thanh định mở miệng nói nhưng rốt cuộc ánh mắt cũng trĩu xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Còn muốn chạy? Không dễ dàng vậy đâu.
Âm thanh lạnh lẽo của Đổng Minh Duệ vang lên:
- Các ngươi nếu đã dám tới Đổng gia khiêu khích, nếu bình an rời đi chẳng lẽ lão phu còn mặt mũi gặp người.
Hoắc Nhạc Thanh hít sâu một hơi, hắn biết, hôm nay e rằng không thể thoát thân.
Gạt tay Trương Hòa Thái ra, Hoắc Nhạc Thanh ôm quyền nói:
- Đổng tiền bối. Không biết ngài muốn xử trí ra sao?
Đồng Minh Duệ trầm ngâm hồi lâu, nói:
- Sắp tới lễ mừng thọ, lão phu không muốn thấy máu. Hoắc gia các ngươi trên dưới toàn bộ tự phế võ công, rời khỏi Tiên đảo. Lão phu sẽ không truy cứu nữa.
Hoắc Nhạc Thanh trên mặt đã không còn chút huyết sắc, Hoắc gia đặt chân lên đảo đã sáu mươi năm. Nhiều ít cũng đã từng kết oán. Nếu thật sự làm vậy khác gì diệt tộc.
Hạ Nhất Minh cười ha hả, nói:
- Đông Thành. Ngươi thấy chưa?
Hoắc Đông Thành gật đầu, ánh mắt nhìn đối phương đầy phẫn nộ.
Hạ Nhất Minh thừa dịp nói:
- Ngươi biết lão già kia vì sao cuồng vọng như vậy không? Bởi vì lão có thực lực, thực lực cường đại hơn xa Hoắc gia. Bởi thế lão mới có thể một câu quyết định sinh tử Hoắc gia các ngươi.
Hạ Nhất Minh càng nói càng nhanh:
- Ngươi nếu muốn bảo vệ Hoắc gia, muốn cho gia tộc phát triển tốt nhất nên toàn lực tập trung tu luyện võ đạo. Chỉ cần ngươi mạnh mẽ hơn lão, khi đó tới lượt người quyết định sinh tử của lão.
Hoắc Đông Thành ánh mắt hiện lên vẻ kiên định, hắn gật đầu nắm chặt song quyền.
Hạ Nhất Minh hài lòng gật đầu, xem suy nghĩ của Hoắc Đông Thành giống hệt như bản thân hắn ngày trước.
Mấy năm kinh nghiệm này cho Hạ Nhất Minh cảm nhận sâu sắc thế đạo tàn khốc. " Đánh hổ không chết, hậu hoạn vô cùng". Những lời này tuyệt đối là thu hoạch lớn nhất của hắn.
Đổng Minh Duệ tức giận hừ một tiếng, trước mặt lão Hạ Nhất Minh không ngờ lấy chính lão làm ví dụ giáo huấn hậu bối. Chuyện như vậy trước này chưa từng có.
Nghe được tiếng hừ tức giận này. Hai người Đổng Nghĩa Hoành vẻ mặt nhất thời trở nên hung ác. Bọn họ đồng thời quát một tiếng, song song tiến về phía trước, xuất thủ đánh về phía Hạ Nhất Minh.
Nhưng Hạ Nhất Minh đối với thế công này còn chưa để vào mắt, chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt trào phúng nhìn bọn họ.
Hai người Đồng Nghĩa Hoành lập tức cảm thấy ớn lạnh, sau đó bọn họ thấy được Hạ Nhất Minh tùy ý nhấc tay điểm vào hư không.Hai người này đồng thời kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó như đại chùy đánh trúng, bắn ngược về phía sau.
Đổng Minh Duệ sắc mặt đại biến, thân hình lão như điện vọt tới, hai tay đón lấy hai nhi tử của mình.
Nhưng một cỗ lực lượng cường đại trên người bọn họ truyền tới, Đổng Minh Duệ sau khi đón đỡ lập tức lui lại từng bước, từng viên đá lát vỡ vụn dưới chân lão.
Liên tục lùi lại tới nửa sân, lão mới miễn cưỡng trụ lại, trên mặt không tự chủ đỏ bừng lên.
Tất cả mọi người trợn mắt cứng lưỡi nhìn Đổng Minh Duệ. Sau đó ngơ ngác nhìn Hạ Nhất Minh đang tỏ vẻ không quan tâm. Bọn họ cảm thấy thế giới này đột nhiên thay đổi khiến họ không cách nào hiểu được.
Đồng Minh Duệ lập tức buôn hai nhi tử trong tay xuống, hỏi:
- Các ngươi sao rồi?
Đồng Nghĩa Hướng vẻ mặt sầu thảm, nói:
- Phụ thân. Đan điền đã bị phá.
Đồng Nghĩa Ca càng run lên, dường như không thể chấp nhận được chuyện này, ánh mắt mê man đi.
Kể cả Hoắc Nhạc Thanh trong đám người cũng không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí, ánh mắt nhìn Hạ Nhất Minh đầy sợ hãi.
Một Tiên thiên cường giả sau khi bị phế đan điền chẳng những toàn bộ tu vi mất đinh hơn nữa sau này càng không thể tu luyện võ đạo.
Điều này so với chết còn thống khổ hơn trăm ngàn lần.
Đồng Minh Duệ ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh. Bờ môi run run, nhưng khiến người khác cảm thấy kỳ lạ là trong mắt lão không có cừu hận mà chỉ là sợ hãi.
Lão lui lại từng bước, trong người lấy ra một vật ném lên không trung.
Trong nháy mắt âm thanh phá không vang lên. Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn lên, vật kia tuy nhỏ nhưng âm thanh so với pháo hiệu còn to hơn một bậc.
Nghệ nhân của Đông Hải quả nhiên không tầm thường.
Trương Hòa Thái hai mắt trợn tròn, kinh hô:
- Thái thượng trưởng lão. Ngài không ngờ kinh động cả Lão tổ tông?
Đổng Minh Duệ quay đầu hung hăng nhìn Trương Hòa Thái, mặc dù lão không dám lộ vẻ giận dữ với Hạ Nhất Minh nhưng ánh mắt nhìn Trương Hòa Thái hoàn toàn bộc lộ tất cả tâm trạng.
Trương Hòa Thái cả người ớn lạnh, mồ hôi trên lưng nháy mắt đã ướt đầm y phục.Một âm thanh huýt gió từ sau núi vang lên, sau đó giống như sóng biển cuồn cuộn mà tới.
Từ khi tiếng huýt gió vang lên, nó còn đang ở Kiền Sơn, nhưng tốc độ nhanh tới không thể tưởng tượng được. Khi tiếng huýt gió chưa tắt, người phát ra đã ở trong thành.
Sau khi nghe được tiếng huýt gió này, Đổng Minh Duệ trong mắt mới hiện lên vẻ vui mừng.
Ánh mắt sợ hãi kia đã sớm biến sạch sẽ, lúc này lão nhìn Hạ Nhất Minh đầy vẻ oán độc.
Trong Đổng gia bọn họ có ba vị Tiên thiên, nhưng trừ lão ra, hai nhị tử nháy mắt đã bị Hạ Nhất Minh phế bỏ. Trong lòng lão sớm đã hận Hạ Nhất Minh thấu xương.
Không khí xung quanh trở lên vô cùng ngưng trọng, trước mắt mọi người chợt hoa lên. Sau đó một vị lão nhân râu tóc bạc trắng như quỷ mị xuất hiện.
Khi lão nhân này xuất hiên, không gian xung quanh nhất thời khôi phục vẻ bình thường.
- Sư phụ.
Đổng Minh Duệ cung kính khom người, còn những người khác kể cả Trương Hòa Thái đều lập tức quỳ lạy.
Vị lão nhân này chính là Lão tổ tông của Kiền Sơn Môn, Triển Hồng Đồ.
Danh vọng của lão trên Bồng Lai Tiên Đảo sớm đã như rồng, cơ hồ cùng thần tiên giống nhau. Mặc dù Hoắc Nhạc Thanh cũng không phải đệ tử Kiền Sơn Môn nhưng khi gặp được nhân vật trong truyền thuyết này cũng vô thức mà quỳ xuống.
Hoắc Đông Thành bị ánh mắt như điện của lão nhân đảo qua, nhất thời hai chân mềm nhũn. Tưởng chừng sắp phải quỳ xuống không ngờ hai chân cứng cáp trở lại, căn bản không thể quỳ được. Hắn kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy Hạ Nhất Minh nháy mắt, lập tức hiểu được điều này là do Hạ tiên sinh làm ra.
Triển Hồng Đồ ánh mắt đảo quanh một vòng, khi thấy Hạ Nhất Minh, quang mang trong mắt lão lóe lên. Khi lão nhìn tới Lôi điện, ánh mắt càng hiện ra vẻ khác thường, chỉ có Hạ Nhất Minh mới nhận ra, loại cảm giác khác thường này là tham lam hòa cùng sợ hãi.
Rất hiển nhiên, lão nhân này đã nhìn ra Lôi diện là một Thánh thú cường đại.
Thánh thú một thân bảo vật, có thể sử dụng một đầu Thánh thú, cho dù là Tôn giả cũng phải động tâm. Nhưng Thánh thú uy lực cường đại, nếu cùng Tôn giả nhân loại so sánh, Thánh thú thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Huống hồ đây là một đầu Thánh thú hiếm thấy, uy lực càng khó tưởng tượng được.
Bởi thế khi nhìn thấy Lôi điện, Triển Hồng Đồ mới có vẻ mặt phức tạp như vậy.
Đổng Minh Duệ sau khi hành lễ dứng lên, âm thanh oán độc nói:
- Sư phụ. Người này xông vào gia môn đệ tử. Không phân biệt tốt xấu phế đi đan điền Nghĩa Hướng cùng Nghĩa Ca. Đệ tử xấu hổ không phải đối thủ. Xin sư phụ làm chủ.
Triển Hồng Đồ ánh mắt lóe lên vẻ giận dữ, bất quá chỉ giây lát đã biến mất.
Đổng Minh Duệ vốn muốn nói nữa đã thấy Triển Hồng Đồ vung tay, nói:
- Lui ra.
Run lên sợ hãi, Đổng Minh Duệ không dám trái lời. Nhìn biểu tình nghiêm túc của Triển Hồng Đồ, trong lòng mơ hồ có cảm giác không ổn.
Triển Hồng Đồ hít một hơi sâu, trầm giọng nói:
- Lão phu Kiền Sơn Môn Triển Hồng Đồ. Tự nghĩ chưa từng đắc tội với các hạ. Không biết vì sao các hạ lại tới Kiền Sơn ta tìm bọn tiểu bối gây chuyện?
Âm thanh lão không lớn nhưng trong tai mọi người phảng phất như sấm động.
Tới tận lúc này bất luận là ai cũng thấy được nhân vật số một Kiền Sơn Môn này, đường đường là Tôn giả đại nhân lại lấy thái độ ngang hành nói chuyện cùng Hạ tiên sinh.
Võ đạo sâm nghiêm, thực lực là tiêu chuẩn. Có thể khiến một vị Tôn giả cam tâm tình nguyện đối xử ngang hàng cũng chỉ có thể là một vị Tôn giả khác mà thôi.
Hoắc Nhạc Thanh trợn mắt cứng lưỡi nhìn Hạ Nhất Minh, cổ họng run lên, trong lòng điên cuồng mừng rỡ.
Tới lúc này Hoắc Nhạc Thanh cùng Trương Hòa Thái mới hiểu vì sao Hạ Nhất Minh một mực tới đây, thậm chí ra tay không chút lưu tình.
Bởi vì bản thân hắn là một vị Tôn giả. Nếu tu vi đã đạt tới cảnh giới này còn cần sợ hãi thứ gì.
Đột nhiên Hoắc Đông Thành nghĩ tới điều Hạ tiên sinh từng nói qua. Thể chất Đông Thành đặc biệt, giống như một bằng hữu của mình. Mà vị bằng hữu kia thực lực không kém Hạ tiên sinh.
Chẳng lẽ thành tựu của Đông Thành sau này cũng có thể đạt tới...
Khi nghĩ tới điều này, ngay cả Hoắc Nhạc Thanh cũng không khỏi có chút hoảng hốt.

Chương 534: Nhân mã hợp nhất

Hạ Nhất Minh vẫn thản nhiên coi việc phế bỏ hai gã tiên thiên cường giả là chuyện hết sức bình thường, như không có gì xảy ra.
Hơi mỉm cười một chút, Hạ Nhất Minh cũng không trả lời Triển Hồng Đồ ngay mà nói:
- Đông Thành! Bái kiến Triển huynh.
Hoắc Đông Thành ngẩn người, vội khom lưng xuống, nói:
- Vãn bối Hoắc Đông Thành bái kiến tiền bối.
Hắn vốn định khấu đầu, nhưng hai chân lại không nghe theo nên chỉ còn cách vái một cái mà thôi.
Triển Hồng Đồ khoát tay chặn lại, ôn hòa nói:
- Không cần đa lễ.
Hạ Nhất Minh thản nhiên nói:
- Tạ hạ là Hạ Nhất Minh ở TÂy Bắc. Lần này, tại hạ tới Đông Hải là để tăng thêm kinh nghiệm. Khi tới làm khách tại Hoắc gia liền phát hiện ra Đông Thành có tố chất rất tốt nên mới thu làm đồ đệ.
Hai mắt Triển Hồng Dồ sáng ngời, chăm chú nhìn Hoắc Đông Thành. Một lúc sau, hắn gật đầu, nói:
- Thủy Hỏa song tu, thiên phú rất tốt. Đột nhiên, trong mắt hắn lóe lên tinh quang, nét mặt có chút quái dị, nói:
- Loại thứ ba?
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười to nói:
- Con mắt của Triển huynh thật là tốt. Nhưng hôm nay, Đông Thành đã bái sư rồi, ngươi cũng không thể cướp lại đó chứ?
Triển Hồng Đồ cười khổ một tiếng, ánh mắt có phần tiềc nuối.
Sau khi nghe bọn họ nói chuyện với nhau, nét mặt những người chung quanh hết sức đặc sắc. Đặc biệt là ánh mắt bọn họ nhìn Đông thành vừa có chút đố kỵ và thèm khát.
Hạ Nhất Minh không cười nữa, nghiêm mặt nói:
- Triển huynh! Đổng gia là đệ tử đời thứ ba của quý môn?
Triển Hồng Đồ cũng nghiêm nghị nói:
- Đúng thế! Đổng Minh Duệ chính là đồ đệ của Triển mỗ. Vì thế Đổng gia cũng coi như là một phân nhánh của Kiền sơn môn.
Hạ nhất Minh cười hắc hắc, nói:
- Thì ra là thế. Chẳng trách mà Đổng gia lại có can đảm, ỷ thế hiếp người. ngay cả phụ thân của Đông Thành cũng bị bọn họ đánh cho hấp hối, nằm bẹp trên giường.
Triển Hồng Đồ biến sắc quay đầu nhìn lại phía sau. Lúc này Đổng Trà Duệ đang sững người không biết nói gì. Gã không thể ngờ được Hạ Nhất Minh còn trẻ như thế mà thực lực đã đạt tới đẳng cấp tôn giả.
Còn tên Đổng Nghĩa Hoành bị phế bỏ đan điền thì sắc mặt hoàn toàn tái nhợt. Đổng Phương Tương lại càng run rẩy. Đến lúc này hắn mới biết bản thân đã gây ra tai họa lớn đến mức độ thế nào.
Nhìn thấy biểu hiện của người nhà Đổng gia, Triển Hồng đồ thầm kêu không ổn. Hắn tức giận trừng mắt nhìn Đổng Trà Duệ một cái, nói:
- Hạ huynh! Tất cả đều do đám tiểu đồ không đúng, mong ngươi thông cảm. Suy nghĩ một chút, hắn lại nói:
- Không biết người bị thương đang ở đâu, để lão phu xem thử.
Hạ Nhất Minh khoát tay, ngăn lại, cười nói:
- Phụ thân của Đông Thành đã được Hạ mỗ chữa trị, tạm thời không sao. Có điều, Hạ mỗ mang Đông Thành tới đây là để đòi lại công bằng. Lệnh đồ Đổng Trà Duệ đã tuyên bố muốn phế bỏ võ công của Hạ mỗ cùng với tất cả già trẻ, lớn bé trong nhà Hoắc gia, đồng thời trục xuất ra khỏi Bồng Lai tiên đảo. hắc hắc! Hôm nay, Hạ mỗ đến đây xin mời lệnh đồ động thủ.
Nét mặt đám người Đổng Trà duệ tái nhợt, trong lòng vô cùng sợ hãi. Triển Hồng Đồ miễn cưỡng, nói:
- Hạ huynh nói đùa! Tiểu đồ hồ ngôn loạn ngữ, không thể coi là thật được.
Hạ Nhất Minh cười to, nói:
- Triển huynh! Mặc dù Hạ mỗ bất tài, nhưng cũng không cam chịu nhục. Chỉ cần ngươi phế bỏ võ công của Đổng gia rồi trục xuất khỏi đảo thì việc này coi như xong.Vừa dứt lời cả sân hoàn toàn tĩnh lặng tới cả chiếc lá rơi xuống cũng nghe thấy tiếng.
Đột nhiên, Đổng Phương Tương ngã ngồi xuống đất, thân thể của hắn không ngừng run rẩy, nét mặt khôgn còn chút huyết sắc.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh lạnh lùng nhìn hắn, không hề có chút thương xót.
Hắn đưa Hắc Đông Thành tới đây vốn muốn đòi một chút công bằng nhưng Đổng gia lại gây sự, thậm chí còn có ý định cướp lấy bạch mã.
Mà điều làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy chán ghét chính là Đổng Trà Duệ còn nói sắp tới đại thọ nên không muốn thấy máu, chỉ phế võ công của Hoắc gia rồi trục xuất khỏi đảo mà thôi.
Nghe thấy những lời như thế, Hạ Nhất Minh biết ngay người này lòng dạ rất hẹp hòi, có thù tất báo, chẳng khác gì đám mã tặc ngày trước đến chiếm Thái Thương huyện.
Người như vậy nếu không giết chết thì sau này chắc chắn bản thân sẽ phải hối hận mà nhất là người nhà Hoắc gia.
Vì vậy, Hạ Nhất Minh đã quyết định, cho dù thế nào thì cũng không thể để Đổng gia lại được.
Sắc mặt Triển Hồng Đồ hết sức nghiêm trọng. Lão trầm giọng nói:
- Hạ huynh! Mặc dù Đổng Trà Duệ đắc tội với ngươi nhưng dù sao hắn cũng là đệ tử của lão phu.
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Nếu Triển huynh đã muốn ra mặt cho đệ tử thì Hạ mỗ cũng đành phải nghênh chiến. Hắn vỗ vỗ vào ngươi bạch mã, cao giọng nói:
- Triển huynh! Hẳn là ngươi đoán được tu vi của bạch mã chứ?
Triển Hồng Đồ gật đầu, nói:
- Nếu lão phu không nhầm thì bạch mã bên người hạ huynh chính là thánh thú.
Một tiếng kêu nho nhỏ vang lên, ánh mắt tất cả mọi người Đổng gia đều có chút hoảng hốt. Thì ra linh thú mà bọn họ muốn bắt dâng lên cho Đổng Trà Duệ chính là thánh thú, có thực lực ngang với tôn giả.
Hai mắt Hoắc Đông Thành lại càng mở to, hai chân chỉ chực nhũn ra. Trong đầu hoảng loạn vì bản thân dám dùng thánh thú làm thú cưỡi.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Con mắt của Triển huynh thật là tốt.khí thế trên người hắn nhanh chóng tỏa ra. Cảm nhận được tâm ý của hạ Nhất Minh, hai mắt bạch mã cũng tỏa sáng, trên chiếc sừng tỏa ra một lớp ánh sáng màu tím.
- Triển huynh mời.
Nét mặt Triển Hồng Đồ cực kỳ khó coi. hắn tức giận nói:
- Hạ huynh ! Ngươi định lấy hai đánh một hay sao?
Hạ Nhất Minh nghiêm sắc mặt, nói:
- Triển huynh nhầm rồi. Bạch mã là đồng bọn của ta. Cho dù là gặp bao nhiêu địch thủ thì chúng ta vẫn không thể chia cắt. Nếu Triển huynh nghĩ không công bằng thì mời một vị tôn giả liên thủ cũng được.
Cảm giác được uy áp càng lúc càng mạnh, Triển Hồng Đồ biến sắc, kinh hô:
- Thâm sơn Đồ Đằng? Ngươi là người của bộ tộc Đồ Đằng?
Hạ Nhất Minh cười cười, không trả lời. Tuy nhiên trong lòng hắn lại thầm nhủ, lão tử và bộ tộc Đồ Đằng không đội trời chung thì có. đảo mắt, nhìn đám người Đổng Trà Duệ, Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói:
- Triển huynh! Trong lúc ta và ngươi giao thủ, nếu Đổng gia có người nào chạy trốn thì đừng trách hạ mỗ độc ác huýet tẩy Kiền Sơn môn.
Triển Hồng Đồ cứng người. Hắn nhìn chầm chậm Hạ Nhất Minh và bạch mã Lôi Điện. Nguồn truyện: Truyện FULL
Khóe miệng Hạ Nhất Minh vẫn điểm một nụ cười lạnh lùng. Khí thế trên người hắn cùng với Lôi Điệp hợp thành một thể tạo thành áp lực cực lớn bao vây Triển Hồng Đồ.
Không khí quanh người Triển Hồng Đồ chợt dao động. Năng lượng Thủy hệ được Triển Hồng Đồ luân chuyển gần như toàn lực. Thậm chí, nó còn ảnh hưởng tới cả khôgn khí chung quanh.
Lôi Điện há miệng lộ ra một hàm răng trắng nõn. Sau đó, chân nó khẽ nhấc lên, rồi biến mất. Trong nháy mắt, trước mặt mọi người chỉ thấy toàn một màu trắng xóa. Cho dù cố gắng đến mấy cũng không thể nhìn rõ.
Cổ tay Hạ Nhất Minh run lên, ngũ hành hoàn toàn liền biến thành sương mù quấy quanh tay hắn. Trong mắt hắn lóe lên tinh quang, đề tụ tới năm thành chân khí trong cơ thể.
Chân khí lưu chuyển trong kinh mạch khiến cho chân khí từ không gian trong ngũ hành hoàn cũng tuôn ra ồ ạt. Cùng lúc đó, bạch mã ngẩng đầu lên. Chiếc sừng của nó hơi tỏa sáng một chút phát ra nguồn năng lượng thần bí rót vào trong ngũ hành hoàn.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc. Từ sau khi rời khỏi hoang đảo, Triển Hồng Đồ là vị tôn giả thứ nhất mà hắn gặp được. Vì thế mà hắn muốn thử xem khi liên thủ với Lôi Điện thì có thể tạo ra uy lực mạnh tới mức nào. Cảm nhận xem có thể đối kháng với Đồ Đằng thánh giả hợp nhất với thú hay không.
Tuy nhiên, đến lúc này, hắn mới hiểu được bạch mã đã hợp nhất tâm thần với bản thân. Khi hắn ra tay công kích thì nó cũng phát ra lực lượng không hề kém.
Ngũ hành hoàn rung động phát ra những tiếng "Ô ô" chấn nhiếp tinh thần của đám người xung quanh.
Mặc dù chỉ thuận tay đánh ra có năm thành chân khí, nhưng có thêm ngũ hành hoàn và năng lượng của Lôi Điện cũng đủ tạo thành một chiêu cực mạnh. Hiển nhiên so với hạ Nhất Minh một mình ứng phó còn mạnh hơn nhiều.
Triển Hồng Đồ đang ở trong vòng vây của bạch mã chỉ trong nháy mắt cảm thấy không ổn.
Tốc độ xuất chiêu nhanh như vậy, cơ bản lão muốn trốn cũng không được. mà lực lượng mạnh như thế lão cũng khôgn thể chống lại.
Đến lúc này, trong lòng Triển Hồng Đồ vô cùng khổ sở. Bộ tộc Đồ Đằng xuất hiện một kẻ quái thai như thế này từ bao giờ? Mà tại sao môn hạ của mình lại đi chọc vào một kẻ như thế không biết?
Miễn cưỡng vận khởi toàn bộ chân khí, từ tay Triển hồng đồ bốc lên một làn sương, nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh trường kiếm.
Tiếng kim loại va chạm với nhau vang lên đinh tai nhức óc. Triển Hồng Đồ nhanh chóng lui lại phía sau , thanh trường kiếm trên tay hắn đã bị gãy một tấc. Nó nhanh chóng hóa thành sương mù chui vào trong cơ thể hắn.
Hạ Nhất Minh hú lên một tiếng, truyền ra rất xa. lôi điện nhanh chóng dừng lại. Nó phe phẩy cái đuôi trắng muốt, bình thản nhìn đối phương. Nó nghĩ chỉ cần mình nó cũng đủ đối phó với người này.
Bị Hạ Nhất Minh một chiêu phá hủy thần binh nhưng nét mặt Triển Hồng Đồ vẫn hết sức bình tĩnh, như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng chỉ một chiêu thôi cũng đủ cho lão biết bản thân không phải là đối thủ của Hạ Nhất Minh. Hơn nữa, dưới sự truy kích của bạch mã thì muốn trốn cũng không được.
Hắn hít một hơi thật sâu nhìn Hạ Nhất Mình, cuối cùng thở dài nói:
- Hạ huynh! Nếu Đổng Trà Duệ đã gây ra tội thì ngươi muốn giải quyết thế nào cũng được.
Khi Triển Hồng Đồ nói xong, vô số người nhà Đổng gia liền ngã ra đất. Không ngờ chỗ dựa lớn nhất lại vất bỏ bọn họ như vậy.

Chương 535: Thỉnh cầu

Ngày hôm sau, dòng người vẫn lũ lượt ra ngoài thành. Nhưng ngoại trừ những cuộc giao dịch, trong thành mọi người còn tập trung lại bàn tán với nhau về việc do chọc phải một vị cường giả nên Đổng gia xưng bá thành Đông gần trăm năm, trong một đêm đã hoàn toàn bị diệt.
Lão tổ tông của Kiền Sơn môn cũng bị kinh động bởi chuyện này nên nửa đêm vội vã xuống núi. Chỉ nghe uy lực của tiếng hú trong đêm là có thể xác định được điều đó. Dù sao thì ngoại trừ lão tổ tông của Kiền Sơn môn ra cũng không người nào có thể phát ra tiếng hú như thế.
Tuy nhiên, ngay cả khi lão tổ tông tự mình xuất hiện cũng không thể tránh cho Đổng gia thoát khỏi vận rủi. Lão cùng với nhân vật thần bí kia đại chiến một hồi, nhưng cuối cùng vẫn bị thua. Tất cả mọi người đều đi qua xem chỗ ở của Đổng gia. Tấm biển ngoài cửa đã được thay đổi, hai chữ Đổng phủ thật to bị đổi thành Hoắc phủ.
Vô số lời đồn đại vang khắp nơi, càng lúc càng ầm ĩ. Vốn không có bao nhiêu người tin chuyện Triển Hồng Đồ bị thua một vị cao thủ vô danh nhưng việc Đổng gia đổi chủ cùng với Kiền Sơn môn không hề có thái độ gì khiến cho moi người bắt đầu hoài nghi.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tin tức đã lan truyền khắp hòn đảo. Ngay cả Hải Thiên môn và Linh Thứu cốc sau khi có được tin tức cũng biết trên đảo lại xuất hiện thêm một vị cao thủ cấp bậc tôn giả.
Mấy ngày sau, cuối cùng thì đại môn của Đổng phủ cũng được mở ra. Nhưng người đi ra không phải là những người nhà Đổng gia mà chính là người của Hoắc gia tới từ tiểu trấn ở bên ngoài.
Mấy cái phủ đề xung quanh cũng là của đám đệ tử Kiền Sơn môn. Nhưng bọn họ đối với việc đổi chủ hết sức nhiệt tình, không hề đề cập tới Đổng gia. Giống như trước đó nhà họ Đổng không hề liên quan gì tới bọn họ.
Đến lúc này, Hoắc gia chính thức được thừa nhận, còn Đổng gia đã tan thành mây khói.
Bất quá, tất cả mọi người trong Hoắc phủ đều biết có được địa vị như ngày hôm nay tất cả đều do vị Hạ tiên sinh ở hậu viên ban tặng. Nếu không có Hạ Nhất Minh một chiêu đã bại lão tổ tông của Kiền Sơn môn thì làm sao Hoắc gia có được như ngày hôm nay. Chỉ sợ lúc này, bọn họ đang bị Đổng gia đuổi tận giết tuyệt.
Trong hậu viện Hoắc Đông Thành đang toàn tâm tu luyện nội kình Thủy hệ. Được Hạ Nhất Minh tặng cho tinh lực kim đan, chỉ trong mấy ngày cũng đủ cho hắn đột phá tầng thứ ba, bước vào tầng thứ tư.
Đồng thời, dưới sự truyền thụ của Hạ Nhất Minh, hắn vận dụng nội kình thủy hệ rất thoải mái, khong còn hiện tượng mất khống chế như trước nữa.
Hạ Nhất Minh ngồi tỏng một tòa lương đình, chăm chú theo dõi. Có điều , nếu đã quyết định dẫn hắn trở thành môn hạ của Sơ Hao Châu thì Hạ Nhất Minh cũng chỉ truyền thụ một ít công pháp cơ bản, tạo cho gã chút cơ bản. Còn sau này, Sở Hao Châu làm thế nào để dạy thì hắn cũng chẳng quan tâm.
Bách Linh Bát lặng yên không tiếng động, đi tới. Khuôn mặt gã vẫn lạnh như băng. Hạ Nhất Minh hỏi nhỏ:
- Thé nào rồi?
Bách Linh Bát nhỏ giọng nói:
- Người nhà Đổng gia quả thật đã bị phế võ công, đưa ra ngoài. Tất cả do tên đệ tử của Triển Hồng Đồ đi làm.
Hạ Nhất Minh chậm rãi, gật đầu nói:
- Có kết quả của Đổng gia, hơn nữa tất cả mọi người đều biết Đông Thành có khả năng trở thành tôn giả thì cho dù Kiền Sơn môn muốn làm gì, Hoắc gia cũng có khả năng ở lại trên đảo ba trăm năm. Có điều, Đông Thành cũng không ở trên đảo lâu. Cho nên Hoắc gia có thể phát triển tới mức độ nào thì để cho bọn họ tự cố gắng.
Bách Linh Bát do dự một chút, chợt nói:
- Có một việc mà ngươi không ngờ được.
Hạ Nhất Minh giật mình, hỏi:
- Chuyện gì?
- Người nhà Đổng gia mới ra ngoài được ba trăm dặm liền bị giết hết.
Hạ Nhất Minh kinh hãi hỏi:
- Tại sao mà chết ?
- Bị đệ tử Kiền Sơn môn áp giải giết chết. Bách Linh Bát bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh sững người một lúc, nét mặt biến đỏi liên tục. Một lúc sau, hắn thở dài một hơi, nói:
- Chết thì thôi. Sau này không nhắc tới việc này nữa.
Bách Linh Bát yên lặng nhìn hắn, thanh âm có chút cảm khái, nói:
- Ngươi thay đổi rồi.
Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
- Không thay đổi không được. Đổng Trà Duệ muốn đuổi tận giết tuyệt Hoắc gia, có thể khẳng định hắn là một kẻ độc ác. Để hắn sống sót chắc chắn sẽ là mối họa cho Hoắc gia. Nếu vì ta đi khỏi mà Hoắc gia bị diệt tộc thì ngươi bảo ta ăn nói thế nào với Đông Thành đây?
Bách Linh Bát chợt ngẩng đầu, trong mắt lóe lên quang mang.Hạ Nhất Minh nhướng mày, cao giọng nói:
- Triển huynh từ xa đến. Xin mời vào.
Cánh cửa hậu viện được người mở ra, Triển Hồng Đồ mỉm cười đi vào. nét mặt lão khôgn còn chút xấu hổ hay tức giận như đêm hôm trước. Giống như lão chẳng còn nhớ gì tới chuyện đó.
Thính lực của hạ huynh thật cao. Lão phu bội phục. Triển Hồng Đồ vào trong đình, ánh mắt liếc nhìn Bách Linh Bát. Ngay lập tức, lão biến sắc nói:
- Vị huynh đài này là...
- Đây là Bách Linh Bát, bằng hữu của tại hạ. Bách huynh! Đây chính là tôn giả của Kiền Sơn môn, Triển Hồng Đồ.
Bách Linh Bát gật đầu với lão một cái, sau đó im lặng không nói.
Triển hồng Đồ cười nói:
- Ngưỡng mộ đã lâu. Nhưng trong lòng hắn ngạc nhiên, bởi vì chưa nghe thấy cái tên đó bao giờ.
Đứng với Bách Linh Bát một lúc, lão càng cảm thấy kinh hãi bởi không thể cảm nhận được chút sinh cơ nào từ người đối phương.
Cơ thể hắn chẳng khác nào một bức tượng gỗ. Ngay cả đôi mắt cũng giống hệt như viên ngọc.
Triển Hồng Đồ toát hết mồ hôi. Người như thế mới chính là một kẻ đáng sợ.
Ngoài sân, Hoắc Đông Thành thở ra một hơi thật dài. Cuối cùng, hắn cũng vận chuyển nội kình xong một vòng. Khi ngẩng đầu lên, hắn cảm thấy hết sức hoảng sợ.
Hạ Nhất Minh vung tay lên nói:
- Hôm nay không phải dụng công. Đi ra ngoài đi.
Hoắc Đông Thành vội vàng lên tiếng, nhanh chóng rời đi. Trong lòng không ngờ lại gặp Triển Hồng Đồ tôn giả ở đây.
Hạ Nhất Minh chậm rãi nói:
- Triển huynh! Hôm nay tới đây không biết có gì chỉ giáo?
Triển Hồng Đồ nghiêm mặt nói:- Triển mổ tới đây là có chuyện muốn thương lượng với hạ huynh.
Mặc dù không muốn dính dáng tới Kiền Sơn môn nhiều, nhưng cũng không tiện cự tuyệt. Dù sao sau này, Hoắc gia vẫn còn sinh sống ở Bồng Lai tiên đảo. Cho dù hắn và Hoắc Đông Thành cũng không thể phủi tay mà bỏ đi, không đoái hoài tới Hoắc gia.
- Triển huynh cứ nói.
- Triển mỗ muốn được nhận Hoắc Hồng Vũ làm đồ đệ, không biết ý Hạ huynh thế nào ?
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút. Hoắc Hồng Vũ là lão tam của Hoắc gia, tu luyện hai hệ Hỏa Thổ đạt tới tầng thứ mười. Mặc dù tu vi như thế chẳng lọt vào mắt Triển Hồng Đồ. Nhưng nếu lão đã mở miệng nói vậy thì chắc chắn có ý định muốn lôi kéo Hoắc gia.
Nghĩ tới kết quả của Đổng gia, Hạ Nhất Minh cảm thấy lạnh gáy.
Nhưng hắn cũng biết chỉ cần mình còn trên đời một ngày, hay sau này Hoắc Đông Thành trở thành tôn giả thì lão không gây bất lợi cho Hoắc gia. Có lẽ, đây cũng là một cách tốt nhất.
Thở dài một tiếng, hạ Nhất Minh nói:
- Cũng được. Triển Hồng Đồ có chút vui mừng. Chỉ cần Hạ Nhất Minh không phải đối là đủ rồi.
- Chuyện thứ hai, lão phu muốn mời Hạ huynh ra tay luyện chế tiên thiên kim đan. Được bao nhiêu, Kiền Sơn môn cũng chỉ lấy một nửa.
Lúc này , Hạ Nhất Minh mới không hề do dự gật đầu đồng ý. Chuyện tốt như vậy mà còn cự tuyệt thì đúng là không còn gì để nói nữa.
- Một việc cuối cùng, lão phu muốn mời Hạ huynh hai mươi ngày nữa đi với ta tới Hải Thiên thành tham gia đại hội luận võ hai mươi năm một lần. Triển Hồng Đồ nghiêm nghị nói.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút liền đoán ra đại hội đó chính là cái mà đám người Hoắc Nhạc Thanh đã nói tới.
- Triển huynh! Ta đã đồng ý giúp Hoắc Nhạc Thanh tham gia đại hội lần này. Hạ Nhất Minh bình tĩnh nói. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Nhưng theo ta được biết thì chỉ có các tiểu gia tộc mới có thể tham gia. Chẳng lẽ ngay cả quý môn cũng muốn tham gia luận võ ?
Triển Hồng Đồ cười nói:
- Hạ huynh! Nếu Hoắc Hồng Vũ làm đồ đệ của lão phu thì Hoắc gia sẽ trở thành một phần của Kiền Sơn môn, cũng không cần phải tham gia luận võ. Nhưng lần này, hai vị tôn giả của Hải Thiên thành phát thiếp mời, yêu cầu lão phu cùng với Chân Vãn Khanh tôn giả của Linh Thứu cốc cùng đến. Lão ngập ngừng một lúc, nói:
- Lão phu rất lo nên muốn mời Hạ huynh đồng hành cho thêm phần chắc chắn.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên, nói:
- Sao Triển huynh phải nói thế?
Triển Hồng Đồ mỉm cười, thở dài một tiếng nói:
- Hạ huynh vốn không biết. Hải Thiên môn trên đảo là môn phái đứng đầu. Bọn họ có hai vị tôn giả trấn phái. Hai người này vốn là một cặp thầy trò, lòng dạ độc ác, làm việc không từ thủ đoạn. Vì thế mà lão phu không thể không đề phòng.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn lại, không ngờ Triển Hồng Đồ lại dám đánh giá về môn phái mạnh nhất trên đảo như vậy.
Thấy nét mặt của Hạ Nhất Minh, Triển Hồng Đồ cuống quýt nói:
- hạ huynh! Hải thiên môn, Lâm Nghi Vũ tôn giả cùng với đệ tử của hắn là Trần Ốc tôn giả có ý muốn độc bá Bồng Lai tiên đảo. nếu lão phu không có liên hệ với Chân Vãn Khanh tôn giả của Linh Thứu cốc thì chỉ sợ hai nhà chúng ta đã bị bọn họ thâu tóm.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Cuối cùng thì hắn cũng hiểu được trên Bồng Lai tiên đảo cũng có chuyện tranh đấu.
Đồng thời, hắn cũng biết tại sao Triển Hồng Đồ lại thoải mái bỏ qua chuyện của Đổng gia như vậy.
Để mượn sức một vị tôn giả đổi lấy sự hưng thịnh của một môn phái thì hy sinh một tên đệ tử là lựa chọn rất sáng suốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau