VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Linh thú: Đại thọ Trình gia

Sau khi nghe tới ba chữ Kim Quan Mãng này, phụ tử Hạ Thuyên Danh ba người đã hiểu tại sao Hạ lão gia tử phải vội vàng gọi họ quay trở về, và tại sao ngay cả Hạ Lai Bảo cũng xuất hiện trong đại sảnh rồi.
Trong thế giới này, vạn vật đều có linh tính, trong đó con ngươi là đứng ở đỉnh cao nhất của muôn loài.
Thế nhưng, có một số ít sinh vật có lực lượng hơn rất xa so với con người , đồng thời còn có trí tuệ nhất định. Nếu người thường gặp những sinh vật này , khẳng định là cửu tử nhất sinh, khó toàn mạng sống.
Những sinh vật này tên gọi chung là linh thú.
Kim Quan Mãng chính là một loại trong những linh thú này, mặc dù nó không phải là một loại linh thú mạnh mẽ gì, nhưng cho dù thập tầng cao thủ nội kình một mình gặp phải linh thú này, sợ là cũng chỉ có thể chạy trối chết khỏi nơi đó.
Hạ Thuyên Danh khẽ hít một hơi lạnh, nói:
- Tam đệ, vận khí của ngươi thật không tồi, có thể tránh thoát từ miệng một đầu Kim Quan Mãng trưởng thành.
Hạ Thuyên Nghĩa cười khổ một tiếng, nói:
- Nhị ca, người đừng có nói đùa. Nếu như ta thật sự gặp phải một đầu Kim Quan Mãng trưởng thành, muốn bình yên quay về thật đúng là khó như lên trời rồi.
-
Hạ Vũ Đức khẽ gật đầu, nói:
- Thuyên Danh, khi lão Tam tiến sâu vào trong núi, lúc phát hiện dấu vết di chuyển của Kim Quan Mãng liền lập tức trở về thông báo. Ta cũng với Bảo thúc đã cùng quan sát, tuyệt đối không có sai.
-
Trong mắt Hạ Thuyên Danh khẽ lóe lên một tia tinh quang, linh thú tuy sức mạnh cường đại, động một chút có thể lấy mạng người ta. Nhưng đồng thời nếu có thể đem linh thú đánh chết, đối với tu luyện giả mà nói thì chỗ tốt không thể tưởng tượng được.
Một đầu Kim Quan Mãng có giá trị rất lớn, thậm chí so với Thiên Niên Huyết Sâm mà Trình gia vừa đánh mất vượt qua rất xa.
- Phụ thân, người xem làm sao bây giờ?
Hạ Thuyên Danh trầm giọng hỏi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sắc mặt Hạ Vũ Đức không thay đổi nhưng âm thanh đã có đôi chút kích động:
- Thuyên Danh, cái gì gọi là cầu phú quý giữa hiểm nguy, nếu chúng ta đã phát hiện ra đầu Kim Quan Mãng kia rồi, tự nhiên không thể bỏ qua.
Hạ Thuyên Danh đánh mắt nhìn mọi người trong phòng do dự một chút, nói :
- Phụ thân, nếu chúng ta vài người đi tự nhiên không vấn đề gì nhưng mà Nhất Thiên bọn chúng nó tuổi tác còn nhỏ, người xem…
Hạ Vũ Đức khoát tay chặn lại, nói :
- Chúng nó đã không còn nhỏ nữa rồi, cũng có thể chính thức tham gia vào công việc của gia tộc Hơn nữa cuộc chiến với linh thú lần này chính là cơ hội khó có được, bọn chúng tối thiểu cũng có tu vi nội kình lục tầng, tuy không thể hi vọng chúng nó giúp đỡ, chỉ là mong chúng nó có thể mở mang đầu óc mà thôi.
Hạ Thuyên Danh không dám bàn nữa, đành phải khom người lĩnh mệnh.
Hạ Vũ Đức đứng dậy, nói :
- Kim Quan Mãng tuy rằng không phải linh thú cao cấp, nhưng đã là linh thú thì sức mạnh của nó không thể coi thường. Chúng ta không thể chỉ liều mạng đánh bừa, phải âm thầm bày bố cạm bẫy, nếu như có thể làm nó bị thương nặng, vậy có thể đem nó giết đi một cách dễ dàng.
Ánh mắt hắn lướt qua trên khuôn mặt mỗi người trong đại sảnh, nghiêm mặt nói :
- Chuyện này chỉ có thể mấy người chúng ta biết, ngàn vạn lần không thể truyền ra ngoài, bằng không sẽ mang đến cho gia tộc tai họa to lớn.
Trong lòng mọi người đều rùng mình, vội vàng khom người lĩnh mệnh.
Trình phủ vì một cái Thiên Niên Huyết Sâm, còn xém chút bị người ta huyết tẩy, như vậy nếu từ Hạ gia truyền ra tin tức mình có linh thú, chỉ sợ bị diệt môn cũng không phải là không thể.Kim Quan Mãng có đặc tính thích dạo chơi ban ngày, nghỉ ngơi vào buổi tối. Vì để sắp xếp cạm bẫy ổn thỏa, mọi người trong Hạ gia phải bàn bạc rất nhiều. Sang đến ngày hôm sau, khi trời còn sáng thì nghỉ ngơi dưỡng sức, đêm đến đích thân Hạ Vũ Đức tự mình chỉ huy một nhóm chín người hướng về phía núi sâu xuất phát.
Lúc này mọi hành động của họ đều dấu được những người còn lại trong gia trang , âm thầm ly khai, dĩ nhiên không một ai biết họ ở nơi nào.
Những người trước đó đã phát hiện nơi ở của Kim Quan Mãng lập tức đi lên trước dẫn đường.
Sau khi tiến vào khu vực rừng núi, Hạ Vũ Đức lấy ra một phần nước thuốc, vẩy lên y phục của mỗi người. Trên người có loại nước thuốc này, không những có thể tránh bị muỗi trong rừng đốt, mà ngay cả khứu giác của linh thú cũng không thể phát hiện.
Trong bọn họ tu vi kém nhất cũng đã đạt tới lục tầng nội kình, đường rừng tuy rằng gồ ghề nhưng cũng không làm khó được mọi người. Tất cả mọi người theo sau Lão gia tử đi tới chỗ khe núi.
Hạ Nhất Minh quan sát kỹ lưỡng xung quanh, quả nhiên phát hiện ở chỗ này có một xà lộ.
Đối với Hạ gia trang mà nói, xà lộ cũng chẳng hề xa lạ, đây là dấu vết của rắn sau khi di chuyển qua, thông thường các loại động vật trong rừng nếu thấy xà lộ, chủ yếu là đều vòng đường khác mà đi.
Chỉ là cái xà lộ trước mắt này so với xà lộ bình thường có chút khác biệt, ngoài dấu vết của sự chuyển động ra còn có thể thấy một ít phân và nước tiểu màu vàng.
Sau khi thấy chỗ phân và nước tiểu này, Hạ Nhất Minh mới hiểu vì sao Tam thúc và gia gia có thể xác định được.
Khi tới miệng khe núi, vài người nhìn nhau gật đầu, Hạ Thuyên Tín làm động tác ra hiệu, mọi người đem túi đeo trên lưng lấy xuống.
Trong những cái túi đó có một con lợn rừng và ba con chó sói.
Đây là do ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín bắt được trong rừng, hơn nữa là chúng đều còn sống. Lúc này bọn họ tới khe núi liền đem bốn con thú này ra.
Bốn con vật này vốn cực kỳ hung hãn, ngay cả khi trong túi cũng không ngừng giẫy giụa, nhưng vào lúc này đây đem bọn chúng thả vào xà lộ, bọn chúng đồng thời ủ rũ cả, cả thân hình run lên, không còn chút hung hăng càn quấy nào.
Bọn người Hạ Thuyên Tín ra tay cực nhanh, tách miệng chúng ra, rồi đem dược vật đã chuẩn bị từ trước đổ vào trong cơ thể chúng. Sau đó mang dây trói quanh người bọn chúng cởi ra, dùng răng lợn rừng và vuốt của chó sói lưu lại trên thân thể chúng những vết thương trí mạng, đợi bọn chúng mất nhiều máu mà tự nhiên toi mạng, sau đó mới thả xác chúng vào bên trong xà lộ.
Làm xong toàn bộ, mọi người đều lùi ra xa, ẩn mình trên những cây lớn.
Theo yêu cầu của lão gia tử mỗi người đều lựa chọn cho mình một địa điểm thích hợp, cẩn thận chuẩn bị.
Bóng tối dần tan đi, mặt trời ngày mới cuối cùng đã mọc lên từ cuối chân trời. Trong màn sương buổi sáng dần tan, từ trong khe núi bỗng truyền đến âm thanh rất nhỏ "tê, tê."Trong vô thức tất cả mọi người bỗng nín thở, đồng thời nhắm mắt lại, chỉ hé mắt một chút quan sát, yên lặng nhìn về phía trước.
Linh thú và mãnh thú có điểm khác biệt rất lớn, cảm giác của chúng cực kỳ nhạy bén, nếu có người ngơ ngác quan sát chúng thì có thể dễ dàng bị chúng cảm ứng được.
Cho nên tất cả mọi người dùng hết khả năng của mình để thu liễm tinh quang trong mắt.
Một lát sau, trước mắt mọi người rốt cuộc xuất hiện một con rắn lớn.
Với một cơ thể dài hơn mười thước, to như một con trăn nước, bề ngoài so với một con rắn đen thậm chí không có điểm khác biệt, đều to lớn và cảm giác tràn ngập sức mạnh. Nhưng nếu quan sát kỹ , có thể thấy bên trên lớp da của con rắn còn xuất hiện một vòng lân giáp tinh mịn. Bất quá, những lân giáp này nếu không quan sát tỷ mỉ cũng không cách nào nhận ra.
Mà khiến kẻ khác để mắt nhất, không nghi ngờ chính là một cái vòng kim sắc trên đầu con rắn kia.
Cái vòng này nhìn qua cùng với mào gà có phần giống nhau, nhưng so với mào gà thì thứ này to quá mức, hơn nữa lại sinh trưởng trên đầu rắn, nhìn qua có một cảm giác quỷ dị không nói lên lời.
Thế nhưng tất cả những người xung quanh đây đều hiểu rõ, cái vòng màu vàng này chính là nơi tập trung tinh hoa của con rắn, nghe nói giá trị rất lớn, so với Thiên Niên Huyết Sâm còn muốn cao hơn.
Con rắn nhàn nhã di chuyển, nhanh chóng trườn qua chỗ mọi người đang ẩn mình.
Tuy nhiên, khi nó đi qua một khoảng xa xa, thấy được thi thể của con heo rừng và dám chó sói vừa chết lập tức ngừng lại.
Con rắn rất nhanh bò về phía trước, trên đường bò tới thân hình chậm rãi dựng đứng lên cao chót vó, cái miệng khủng bố mở ra, cái lưỡi thò ra thụt vào liên tục.
Một con rắn bình thường có thể không để ý, nhưng là một linh thú cũng thông thể vơ đũa cả nắm.
Dưới kim quan của Kim Quan Mãng , xuất hiện một đôi con ngươi rất nhỏ. Hai con mắt chớp động đầy hung ác và xảo quyệt, đặc biệt quan sát bốn con vật, vẻ mặt nổi lên biểu lộ như một con người. Cái đầu thò ra quan sát như cân nhắc mấy thứ này có phải là vật từ trên trời rơi xuống hay không.
Chỉ là, ánh mắt con rắn vẫn là một sự lạnh lẽo cùng cực, không có chút tình cảm nào tồn tại.
Tất cả mọi người ở trên cây lập tức đình chỉ hô hấp của mình lại.
Khi nội kình đạt tới lục tầng, muốn trong một thời gian ngắn đình chỉ hô hấp, việc này tuyệt đối không chút khó khăn.
Mà với Hạ Nhất Minh đã từng tu luyện công pháp phụ tu Bình Tức Thuật, đừng nói là mười mấy phút , cho dù là mấy giờ không hô hấp đối với hắn cũng không ảnh hưởng quá lớn.
Cứ như vậy qua hơn mười phút , dường như thấy xung quanh không có gì kỳ quái, rốt cuộc Kim Quan Mãng cũng buông lỏng lòng cảnh giác.
Sau đó, nó hướng về phía mấy con mồi kia tiến tới.
Nếu như bốn con vật kia còn sống, như thế nó phải tiến tới nhanh như tia chớp, thế nhưng đối với những con mồi đã chết nó ngược lại lộ vẻ cẩn trọng.
Đúng là sinh vật có trí tuệ, không phải loại mãnh thú trong rừng sâu có thể sánh bằng.
Hạ Nhất Mình còn cảm thấy, ngay cả Hồ Hùng so với nó cách biệt không phải chỉ một cấp bậc.
Mặc dù, sinh vật này có trí tuệ nhưng đem so sánh ra con người, thì con người lại càng thông minh hơn. Kim Quan Mãng đã xác nhận xung quanh không còn nguy hiểm , nó chậm rãi há to miệng.
Cái miệng của con rắn như không có xương , có thể mở rộng không hạn chế.
Một lúc sau, con chó sói đã bị nuốt vào một nửa. Nhưng sức mạnh của nó vô cùng mạnh mẽ, mặc dù miệng không có hàm răng, nhưng trong quá trình nuốt con chó sói đầu tiên, toàn bộ xương của con chó sói đã bị ép nát hơn nữa bị lực lượng cuờng đại kéo dài, khiến cho sau khi nuốt con chó sói này bụng nó cũng không biến lớn.
Sau khi đem một con chó sói nuốt vào bụng, Kim Quan Mãng dường như vẫn chưa thỏa mãn, đôi mắt nó chuyển sang nhìn con tiếp theo.

Chương 52: Cự mãng phản phệ

Sau khi đem một con chó sói nuốt vào bụng, Kim Quan Mãng dường như vẫn chưa thỏa mãn, đôi mắt nó hướng về phía một chó sói khác đồng thời hành động rất nhanh chóng.
Nhìn cái miệng khủng bố của nó mở ra tới cực hạn, trong lòng Hạ Nhất Minh nổi lên một cảm giác kì quái.
Linh thú mặc dù có trí tuệ, nhưng rõ ràng rằng cấp bậc trí tuệ của Kim Quan Mãng cũng không cao, mặc dù nó đã cảnh giác và cẩn thận nhưng khi có thực vật trước mặt, cuối cùng nó vẫn là chọn lựa bỏ đi thái độ cảnh giác, đem những thực vật có lai lịch không rõ ràng nuốt ăn.
Đương nhiên, điều này cũng có quan hệ tới thủ đoạn cao minh của Gia gia bọn họ, nếu không phải là người chú tâm sắp xếp, cũng sẽ không có hiệu quả tốt như vậy.
Lòng ham muốn thực vật của Kim Quan Mãng vô cùng lớn, vượt qua sự liệu của Hạ Nhất Minh.
Ba con chó sói và một con lợn rừng vậy mà toàn bộ bị nó nuốt vào, vòng bụng của nó cũng ngày một lớn hơn.
Bất quá, sau khi cắn nuốt nhiều thứ như thế, hành động của nó đã trở nên chậm chạm đi rất nhiều. Với thân thể dài hơn mười mét của nó đã biến thành một gánh nặng.,Hạ Nhất Minh suy nghĩ cũng không hiểu nó có vỡ bụng ngay tại chỗ không.
Thân thể Kim Quan Mãng chậm rãi chuyển động, xem ra nó muốn hủy bỏ hoạt động hôm nay, tiến về hang ổ nghỉ ngơi.
Một khi tiến vào hang, trừ khi bụng nó triệt để tiêu hóa sạch sẽ những thứ đó, bằng không tuyệt đối nó sẽ không đi ra nữa.
Mà đám người Hạ gia đã bắt đầu đợi ở chỗ này từ tối qua, sao có thể nó tùy tiện rời đi như thế.
Hạ lão gia tử đột nhiên huýt gió một tiếng dài, cứ như vậy hiên ngang trên cây lớn nhảy xuống.
Kim Quan Mãng vừa nghe thấy tiếng huýt gió của Lão gia tử, lập tức đình chỉ hành động của mình, con mắt đặc biệt hướng về phía Lão gia tử quan sát. Chiếc lưỡi trong miệng thò ra thụt vào liên tục, nó cảm giác được cái gì đó, thân thể dài hơn mười thước bắt đầu được nó cuộn lại một chỗ rồi dựng thẳng người lên.
Nếu là loại rắn bình thường sau khi nuốt vào một lượng lớn thực vật như vậy, cũng đừng mong có thể lập thành xà trận như thế. Thế nhưng Kim Quang Mãng không hổ là một đầu linh thú trời sinh, vóc người to lớn nặng nề như vậy lại vậy mà một lần nữa lập lên một cái xà trận cực lớn.
Trong lòng Hạ Nhất Minh thầm giật mình, con rắn này thân thể thật quá lớn, sức lực mạnh mẽ của nó tuyệt đối không thấp hơn cao giai tu luyện giả, nếu không làm sao có thể làm được điều này.
Nhãn quang Hạ lão gia tử như điện, trong tay cầm một thanh đại khảm đao.
Cây khảm đao này, chuôi dài đến hai thước, lưỡi đao dài hơn một mét, toàn bộ gần đạt tới chiều dài khủng khiếp bốn thước. Toàn thân đại đao đều do tinh cương chế thành, trọng lượng đạt tới ba trăm sáu mươi cân, so với quải trượng của Trình lão gia tử còn ghê gớm hơn.
Lão gia tử lúc còn trẻ, trời sinh thần lực cho nên mới có thể huy vũ đại đao nặng như thế. Bất quá sau khi Hạ gia đời thứ hai trưởng thành, Lão gia tử đã rất ít khi phải tự mình động thủ, cái chuôi đao to lớn này càng từ lâu không xuất hiện tại Thái Thương huyện , chỉ khi nào Lão gia tử cực kỳ hưng phấn mới có thể ngẫu nhiên lấy ra đùa giỡn một chút mà thôi.
Hạ Nhất Minh đối với chuôi đao này cực kỳ thèm muốn, hắn tu luyện Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, cũng rất muốn có một thanh đao phù hợp, nhưng mà qua tay hắn chưa từng có một vũ khí nào vừa tay. Hơn nữa không hiểu vì sao, bất cứ vũ khí nào qua tay hắn đều cảm thấy khối lượng rất nhẹ, chỉ có cái chuôi Đại Khảm Đao này mới phù hợp với khẩu vị của hắn.
Chẳng qua muốn nhận được thanh đại đao này truyền lại cũng không phải là việc dễ dàng như vậy. Hơn nữa với lực lượng của hắn hiện tại dưới tình huống không dùng nội lực, căn bản là không cách nào sử dụng.
Cầm cây đại đao này, nhất thời Hạ lão gia tử dâng lên một khí thế to lớn không gì có thể sánh được, đây là một loại khí thế trải qua vô số mưa gió máu tanh, từ trong khảo nghiệm to lớn mà sinh ra.
Dưới loại khí thế này, cho dù là linh thú như Kim Quan Mãng cũng ko dám có chút khinh thường.
Hạ lão gia tử cứ như thế tiến tới trước mặt Kim Quan Mãng mười mét, một người một rắn song song đối đầu.
Thần sắc lão gia tử ngưng trọng, thân thể phảng phất như tượng gỗ đồng dạng bất động như núi.
Mà đối diện với lão, cự mãng trừ đầu lưỡi thò ra thụt vào cũng như chưa từng nhúc nhích. Nếu như cùng loài rắn so tính nhẫn lại, đặc biệt với trí tuệ linh thú , tuyệt đối là chuyện đi tìm đường chết.
Tuy nhiên, một giờ sau, duy trì không được lại là con Kim Quan Mãng.
Trong cơ thể nó chính là dược vật trong bốn con thú kia bắt đầu hòa tan, dược vật đã bắt đầu có tác dụng với nó.
Đây chính là dược vật do Hạ Vũ Đức đặc biệt phối chế, vì để con rắn thuận lợi nuốt vào, đương nhiên không thể là kịch độc, nhưng là một loại có hiệu quả gây mê cao, hiệu quả khiến cho ngay cả là linh thú cũng khó có may mắn thoát khỏi.Vì vậy khi dược vật từng bước phát huy hiệu quả, nhất thời Kim Quan Mãng ngay lập tức không giữ được bình tĩnh.
Trong đôi mắt nhỏ lóe lên hàn quang, đột nhiên há mồm , như tia chớp hướng Hạ Vũ Đức lao tới.
Lần này động tác mau lẹ, không có dấu hiệu báo trước, lập tức làm trái tim mọi người khẽ nhảy lên. Nhưng Hạ Vũ Đức cũng không chút phân tâm, đối mặt với linh thú nếu dám phân tâm, đó chính là hận mình sống quá lâu rồi.
Hạ Vũ Đức đột nhiên hét lớn một tiếng, lưỡi đao hướng về phía trước, giống như một chiếc thiết côn đột nhiên quét qua.
Một lực lượng cường đại khó mà tưởng tượng được quét qua làm cây cối rụng lá lả tả, mang theo một tiếng xé gió hung hăng đánh trên miệng Kim Quan Mãng.
"Ầm, ầm…" một tiếng vang thật lớn, Hạ Vũ Đức cũng không còn đứng vững trên hai chân nữa, cả người bay lùi lại, bất quá thân thể lão ở giữa không trung cũng cực kỳ linh hoạt, đạp hai chân lên thân cây, lập tức hóa giải luồng phản lực khổng lồ này.
Mà trước mặt lão, Kim Quan Mãng động tác chỉ dừng một chút, không hề bị tổn thương tiếp tục tấn công đến.
Bọn người Hạ Nhất Minh nhất thời hít vào một hơi lạnh, mặc dù ai cũng biết trước là con rắn này rất khó đối phó nhưng không ngờ khó đến mức độ này.
Lấy lực lượng của Lão gia tử, cầm vũ khí đánh một kích toàn lực mà không hề làm nó có chút thương tổn, đây quả là quá lợi hại rồi.
Hạ Vũ Đức đang còn trên không, đột nhiên hét lên:
- Toàn bộ đệ tử đời thứ ba lui lại phía sau, không thể ra tay, Thuyên Tín các ngươi bốn người chia nhau công kích, không nên cùng nó liều mạng, chờ dược liệu phát tác.
Lão vốn muốn đệ tử đời thứ ba mở mang chút kiến thức, nhưng sau khi hiểu được sức mạnh của nó, liền lập tức bỏ qua ý định trong đầu.
Ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín cùng Hạ Lai Bảo lập tức nhảy ra, trên tay bốn người bọn họ đều là những vũ khí dài, đem con rắn vây vào giữa, luôn luôn khiêu khích nó, nhưng tuyệt đối không có tiếp xúc cùng con vật to lớn này.
Chỉ có Hạ lão gia tử tay cầm đại dao, khi thì dùng toàn lực liều mạng một chút, nhưng sau đó lão lập tức bay ngược lại mấy trượng, tuyệt đối không dám liên tiếp liều mạng lần thứ hai.
Bằng cách này một lúc sau, tốc độ và phản ứng của Kim Quan Mãng càng lúc càng chậm, mọi người lập tức biết rõ là do hiệu quả của thuốc dần phát huy tác dụng.
Trong mắt của mỗi người đều có một tia hưng phấn, ngay cả những đệ tử quan sát gần đó cũng đều hiện lên điều đó.Mặc dù Kim Quan Mãng là môt đầu linh thú, lại là một đầu linh thú rất mạnh, nếu lấy cứng chọi cứng cho dù Hạ lão gia tử với tu vi thập tầng nội kình cũng không thể chống lại. Nhưng trí tuệ của nó rốt cuộc cũng không thể so sánh với con người, lại đã bị tính kế từ trước, số phận nó kỳ thật đã được định sẵn.
Có lẽ đã phát hiện ra điểm không bình thuờng, Kim Quan Mãng không để ý tới sự quấy rối của bốn người bên cạnh. Trong khoảng thời gian giao đấu này, nó cũng biết chỉ bằng vào thực lực của bọn người Hạ Thuyên Tín cơ bản không có cách nào gây thương tổn nặng tới nó, chỉ có lão già cầm đại đao kia mới có đủ khả năng gây ra uy hiếp lớn với nó. Nguồn: http://truyenfull.vn
Kim Quan Mãng và loại rắn thông thường nói chung có điểm khác biệt, nơi cứng rắn nhất của nó lại là cái mào trên đầu, do đó bất luận Lão gia tử có chuyển hướng nào, phần đầu của nó cũng tập trung hướng về phía Lão gia tử, còn về những công kích của người khác mặc dù là có đau nhưng cũng vẫn có thể chịu đựng được.
Nhưng là sau khi nó dần cảm thấy buồn ngủ, ý nghĩ trong đầu cũng thay đổi, không hề chú ý tới Hạ lão gia tử mà theo đường cũ quay về hang ổ của mình.
Đột nhiên Hạ lão gia tử tiến lên, hướng về phía đường con rắn đang bò chém tới một đao thật mạnh.
Những đóa hoa lửa theo nhát chém bắn ra, một đao thật mạnh như thế mà không thể đem thân rắn chém đứt, thậm chí một chút thương tổn cũng không có, bởi vậy có thể thấy được sự kiên cố của da rắn rốt cuộc đã đạt đến mức độ nào.
Bất quá đòn tấn công mạnh này thực sự là không tốt, Kim Quan Mãng bị dược lực phát tác, thân thể chậm đi rất nhiều đột nhiên chấn động, sự đau đớn truyền đến tận trái tim làm nó tạm thời thoát khói sự phát tác của dược lực, một lần nữa trở lên nhanh như gió.
Đầu của nó dựng lên, trong đôi mắt hiện lên vẻ hung ác, thân hình như một mũi tên hướng phía Lão gia tử phóng tới.
Hạ Vũ Đức tuy rằng vừa tạo cho Kim Quan Mãng cảm giác đau đớn rất nhiều, nhưng cũng bị lực phản chấn làm tê dại cánh tay. Lão hoàn toàn không thể ngờ con rắn này lại nhanh như thế đã có thể phản công lại rồi.
Mắt thấy miệng rắn thật lớn hướng phía mặt mình ập tới, hai chân Hạ lão gia tử khẽ dùng sức, bằng tốc độ nhanh nhất lùi lại phía sau, đồng thời đại đao trên tay chém ra một nhát muốn mượn lực bay về phía sau.
Song lúc này Kim Quan Mãng đúng là đau đớn tới cực điểm, ngay cả cái vòng trên đầu dường như to ra vài phần.
Đầu và đại đao va chạm, Hạ Vũ Đức liền không thể khống chế được, bàn tay máu tươi chảy ròng, đại đao cũng tuột khỏi tay bay về phía xa. Mà thân thể lão cũng mất kiểm soát, va mạnh trên gốc đại thụ phía sau.
Lồng ngực sôi trào, trên miệng lão hiện lên một tia máu tươi.
Nhưng cái miệng lớn của Kim Quan Mãng cũng không ngừng lại, ngược lại nhanh chóng đánh tới.
Trong mắt Hạ Vũ Đức nổi lên một tia hối hận, lão đột nhiên phát hiện chính mình đã quá tham lam rồi…
Linh thú cho dù là kém cỏi đi nữa, cũng không phải một cao thủ thập tầng nội kình bình thường có thể săn bắt.
Lòng tham a, không ngờ bản thân mình sống lâu như vậy, cuối cùng lại bị hủy bởi một chữ tham này.
Cảm xúc của lão như cơn sóng dâng trào, suy nghĩ của lão lúc này cũng không phải là cái chết của mình, mà là hậu quả sau khi hắn chết, Hạ gia sẽ phải rơi vào tình trạng khó khăn thế nào đây chứ?
Chỉ mong Thuyên Tín hắn có thể kiềm chế bản thân, ngàn vạn lần cũng không nên có chủ ý với con linh thú này, chỉ cần bọn họ còn, Hạ gia còn có thể truyền thừa xuống nữa.
Đôi mắt của lão bắt đầu mờ đi, cái đầu rắn to lớn không ngừng tới gần, hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng hét lên đầy sự sợ hãi của con cháu và lão bộc Hạ Lai Bảo.
Nhưng ngay giờ khắc này, trước mắt lão tối sầm lại, ánh sánh chiếu xuyên qua khe hở của lá cây, tựa hồ bị vật gì đó chặn lại.
Phảng phất trong không gian, lão thấy được một hình bóng, không hề cao lớn, nhưng tại thời khắc này cũng là hình bóng vững chắc tựa núi.
Phảng phất trong không gian, lão thấy được một mảnh ánh sáng, một mảnh cũng không rộng lớn, nhưng tại thời khắc này cũng mang theo vẻ óng ánh huyễn lệ…

Chương 53: Tiên thiên dương oai

Cây cối dày đặc tựa như một hồ nước màu xanh lục.
Dãy núi màu đen, trong phiến Bà Sa sơn lâm, tản mát ra khí tức của các loài thực vật.
Song ở đâu đó sâu trong mảng rừng núi xinh đẹp này, lại diễn ra một cuộc chiến sinh tử giữa người và thú.
Đây là một cuộc chiến một mất một còn, không có chút nào khoan nhượng, lòng tham của con người thời khắc này được thể hiện ra, đứng ở trên đỉnh muôn loài bọn họ muốn đem hết thẩy dẫm nát dưới chân mình, cho dù là linh thú với sức mạnh cường đại cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, chuyện săn bắt linh thú không nghi ngờ là chuyện nguy hiểm nhất, cho dù là với sức mạnh của thập tầng cao thủ cũng không dám đảm bảo có thể dễ dàng làm được.
Trong lúc Kim Quan Mãng đau đớn phản kích, đại đao trong tay Hạ Vũ Đức bay trên không trung vừa vặn hướng về phía Hạ Nhất Minh bay tới.
Trong lúc chú ý theo dõi trận chiến giữa người và thú, Hạ Nhất Minh thấy cảnh cái miệng lớn của Kim Quan Mãng hướng phía gia gia vọt tới.
Trong nháy mắt, tinh thần Hạ Nhất Minh lập tức tập trung chưa từng có, cơ hồ máu trong cơ thể chảy ngược lên, hắn đột nhiên cảm thấy trong thời khắc đó đi đến một thế giới hắn vĩnh viễn không thể tưởng tượng nổi.
Không hiểu được, hắn cũng không giống các thành viên của Hạ gia mà phí công phát ra tiếng kêu thê thảm, mà hai chân cố gắng dùng hết sức, như một con chim én linh hoạt hướng phía trước lao vọt tới.
Thân thế hắn xoay một cái trên không trung, bay tới trước đường bay của cây đại đao, đưa tay chụp tới, đại đao nặng hơn ba trăm cân dường như không còn trọng lực nhẹ nhàng lọt vào tay Hạ Nhất Minh.
Thân thể hắn cũng không vì sức nặng của đại đao mà rơi xuống, trái lại cổ tay rung lên một cái đem lực lượng trên đại đao hóa giải, đồng thời mượn cỗ lực lượng này càng bay nhanh hơn đến chắn trước người Hạ Vũ Đức.
Trước mắt hoa lên một cái, một đầu rắn to lớn phi tới như bay, hắn dường như ngửi được mùi hôi tanh buồn nôn từ miệng rắn phun ra, hắn thậm chí còn nảy sinh cảm giác không thể khống chế trước đôi mắt vô tình của con rắn.
Thế nhưng, hành động của Hạ Nhất Minh cũng không chút đình chỉ, ngay trong chớp mắt, hai tay hắn đã nắm chắc vị trí trung tâm của chuôi đao.
Hai tay hắn cầm đại đao dựng trước ngực, một tay để xa mi tâm, một tay giơ quá đỉnh đầu, chuôi đao làm rạng danh Hạ Vũ Đức tại Thái Thương huyện một thời bị lực lượng hùng hậu đưa lên cao.
Ánh sáng từ lưỡi đao cũng không hết sức chói lóa nhưng dưới ánh mặt trời như thế lại rực sỡ lóa mắt.
Nội kình trong nháy mắt đã đạt đến cửu tầng, vào lúc này hắn ngay cả một chút ý niệm giấu diếm thực lực trong đầu cũng không có.
Đệ cửu tầng Hỗn Nguyên Kình, đệ cửu tầng Ba Văn Công, đệ cửu tầng Liệt Hỏa Công. Ba loại nội công khác nhau, hoàn toàn không có chút tương đồng, ba loại công pháp khác nhau cứ như vậy mà đồng thời vận lên.
"Ba…"
Y phục trên người hắn giống như bị nổ tung như sôi trào lên, như lấy hắn làm trung tâm, một trận bão cấp mười thình lình nổi lên.
Nó cũng không tính là lớn mà từ thân thể tản ra một khí thế bao trùm sông núi.
Giống như sau khi khai thiên lập địa, luôn đứng trên cao vút trong trời đất, trong núi non trùng điệp.
Giống như trong truyền thuyết thời xa xưa, quét ngang thiên hạ, chiến thiên, chiến địa, chiến nhân, vĩnh viễn không hướng bất cứ tồn tại nào cúi đầu thừa nhận chính là thượng cổ chiến thần.
Cũng giống như trong thời kì thần thoại, một tay chỉ thiên, một tay chỉ địa, hô vang trời đất, duy ngã độc tôn chính là tuyệt đại thánh hoàng.
Vào thời khắc này, ba loại cửu tầng công pháp tu luyện chính hoàn toàn bạo phát trong một khoảng khắc, Hạ Nhất Minh cũng không còn là Hạ Nhất Minh nữa rồi.
Khai Sơn Tam Thập Lục Thức thức thứ mười ….
Trên mũi đao, hiên lên quang mang rực rỡ, mang theo một tia sáng xinh đẹp, một tia đỏ rực cùng một tia xanh lam hướng cái miệng như chậu máu kia chém tới.
- Ầm..ầm…
Một tiếng nổ lớn, giống như hai thiên thạch va chạm trong không gian, đồng thời nổ tung như nhau, truyền đi rất xa.
Trong vòng chu vi vài dặm, toàn bộ sinh vật tại thời điểm này đều bị làm chấn động.
Các loại động vật nhỏ lập tức bị hôn mê bất tỉnh, những động vật trung bình và lớn đều cúp đuôi, chạy trốn ngược lại hướng âm thanh truyền đến.
※※※※
Khi cái miệng lớn của con rắn va chạm với đại đao, thời gian dường như thoáng chốc dừng lại.
Sau đó cái đầu rắn to lớn lần đầu tiên bị đánh bay lên cao cao.
Đầu rắn càng bay càng cao, càng bay càng cao,..
Dĩ nhiên ngay cả thân rắn cũng rời khỏi mặt đất, thân thể to lớn như cái thùng của con rắn bị đánh bật lên không trung, cuối cùng thân thể dài hơn mười mét cũng rời khỏi mặt đất.
Thân thể to lớn của con rắn đủ để che khuất ánh sáng ban ngày, đám cành lá đan xen vào nhau giờ phút này hoàn toàn bị gãy đứt, trên một mảng rừng rậm, đột nhiên vạch ra một đường thẳng tắp như động lớn, làm cho ánh sáng không hề bị che giấu chiếu rọi tới.
Mọi người líu lưỡi cứng họng ngẩng đầu, bọn họ choáng váng như nhau nhìn Kim Quan Mãng bị đại đao đánh bay.
Con vật to lớn trên không trung đụng gẫy vô số cành lá, bay qua khoảng cách mấy chục mét, cuối cùng từ trên không trung rơi xuống.- Ầm… ầm..
Lại một tiếng vang thật lớn, con rắn lớn ngã vào một vũng đất đầy lá cây rụng, cái đuôi rắn khe khẽ cử động, vô thức giật mình, sau đó nằm im không nhúc nhích.
Thời khắc này cả khu rừng dường như yên tĩnh trở lại, ngay cả tiếng động ồn ào trong rừng nhất là tiếng chim cũng sớm không thấy dấu vết.
Như không ai bảo ai, mọi người ánh mắt đờ đẫn đồng thời tập trung trên người Hạ Nhất Minh.
Lúc này Hạ Nhất Minh tay cầm đại đao, vẫn duy trì tư thế ban nãy là tư thế Lực Phách Hoa Sơn.
Nhưng mà hai chân hắn đã lún sâu vào mặt đất, một đao vừa rồi đã đem Khai Sơn Tam Thập Lục Thức thức thứ mười phát huy tới cực hạn, thậm chí có thể nói là phát huy siêu việt rồi.
Cho dù là vị tiền bối sáng tạo ra Khai Sơn Tam Thập Lục Thức sợ rằng cũng không thể nghĩ ra, có người trong cửu tầng lại có thể đem một chiêu này phát huy đến trình độ như vậy.
Loại uy lực này, tuyệt đối vượt qua cực hạn của nội kình thông thường.
Chậm rãi, cơ thể Hạ Nhất Minh có hơi thoáng run lên một cái, kinh mạch trong cơ thể bị chấn động , liền phun ra một ngụm máu tươi, hai tay mệt mỏi buông xuống, đại đao trong tay " Đang" một tiếng rớt trên mặt đất.
Một kích kinh thiên, dĩ nhiên làm tiêu hao toàn bộ nội kình trong cơ thể Hạ Nhất Minh.
Một kích, đây mới chân chính là một kích toàn lực.
Sau một kích này, cho dù là thân thể Hạ Nhất Minh cũng chịu không nổi, kinh mạch trong cơ thể bị chấn động mạnh làm cho hôn mê bất tỉnh.
Một đôi bàn tay đầy vết chai bỗng nhiên đưa tới, đem Hạ Nhất Minh lung lay sắp đổ đỡ lấy.
- Thuyên Danh.
Hạ lão gia tử kêu lên một tiếng tràn ngập lo lắng.
- Nhanh lên một chút tới đây chữa thương.
Hạ Thuyên Danh lập tức tỉnh táo, thân hình khẽ động, đi tới bên cạnh lão gia tử, vươn một tay áp vào sau lưng Lão gia tử.
Trong con cháu đời thứ hai, chỉ có hắn tu luyên Mộc hệ công pháp, đối với chữa trị nội thương có hiệu quả nhất.
Hạ Vũ Đức trở tay vỗ, đánh vào cánh tay hắn, cả giận nói:
- Ngu ngốc, chữa thương cho Nhất Minh.
Hạ Thuyên Danh sắc mặt hơi đỏ, lập tức tiếp nhận thân thể mềm nhũn của nhi tử, bát tầng Mộc Hệ công pháp nội kình không hề giữ lại cuồn cuộn chảy vào cơ thể Hạ Nhất Minh.
Một lát sau, trên mặt Hạ Thuyên Danh một vẻ vô cùng kỳ quái.Lúc này, bọn người Hạ gia đệ tử đời thứ ba đã toàn bộ xông tới, về phần sống chết của đầu Kim Quan Mãng lại càng không ai có hứng thú liếc mắt một cái.
Nhìn thấy vẻ mặt Hạ Thuyên Danh, trong lòng mọi người trầm xuống, Hạ Vũ Đức lớn tiếng hỏi :
- Nhất Minh làm sao vậy?
Hạ Thuyên Danh vội vàng nói:
- Phụ thân, Nhất Minh tốt lắm, hắn đang tự mình chữa thương đó.
- Tự mình chữa thương?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chưa nghe bên ngoài nói, Kim hệ nội kình cũng có thể chữa thương.
Hạ Thuyên Danh lên tiếng , nói:
- Không sai. Trong cơ thể Nhất Minh đúng là có Thủy hệ công pháp Ba Văn Công, tuy là bây giờ nội kình còn rất ít, thế nhưng đang tự chữa thương.
Hắn suy nghĩ trong chốc lát, quả quyết nói:
- Hẳn hắn là do nội kình trong chốc lát bị tiêu hao hết, không chống đỡ được mà hôn mê, đợi lát nữa có thể tỉnh lại.
Bọn người Hạ Vũ Đức lúc này mới yên lòng, Hạ Thuyên Nghĩa đột nhiên hỏi thăm:
- Vừa rồi, Nhất Minh làm thế nào có thể làm được điều đó?
Mọi người ngay lập tức yên lặng không nói gì, vừa nghĩ đến một đao khi nãy, tất cả mọi người đều là nhiệt huyết sôi trào, nhưng đồng thời trong lòng cũng phát lạnh. Nếu một đao kia hướng bọn họ bổ tới thì cơ bản bọn họ không cách nào có thể thoát chết.
- Một đao kia.
Hạ Vũ Đức chậm rãi nói:
- Một đao kia đúng là Nhất Minh đã đem tất cả nội kình trong nháy mắt ngưng lại một điểm, phối hợp với Tiên thiên chiến kỹ mới có thể phát ra uy lực như thế. Chỉ bất quá ta cũng không biết hắn làm cách nào làm được như vậy.
Cơ thể Hạ Nhất Minh đột nhiên cử động, hắn rốt cuộc cũng tỉnh lại.
Ánh mắt mọi người lập tức chú ý vào người hắn, ngay cả Hạ Nhất Thiên trong mắt cũng không còn một tia đố kỵ.
Vừa rồi khi chứng kiến một đao kinh thiên như vậy, thậm chi ngay cả Lão gia tử cũng không thể đánh ra một đao như thế , tâm tình của hắn đã hoàn toàn bình tĩnh rồi.
- Nhất Minh, con cảm thấy thế nào?
Hạ Thuyên Danh cẩn thận hỏi.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, quan sát kỹ bên trong , toàn bộ nội kình lúc trước bộc phát ra ngoài đang chậm chạp khôi phục, tuy rằng tốc độ không nhanh, cực kỳ chậm chạm, nhưng loại cảm giác này cũng không sai. Nguồn: http://truyenfull.vn
Muốn đưa tay lên, nhưng lại phát giác tay chân có chút tê dại, ngay cả kinh mạch cũng phỏng chừng mơ hồ. Cũng may nội kình trong cơ thể di chuyển, chậm rãi chăm sóc, dường như vết thương cũng không có cái gì là không thể xoay chuyển.
- Phụ thân, hài nhi không sao. Chỉ là có chút thoát lực thôi.
Nghe được Hạ Nhất Minh nói, bọn người Hạ Vũ Đức mới có chút yên lòng một phần.
- Kim Quan Mãng đâu? Đã chết chưa?
Hạ Nhất Minh đột nhiên nhớ tới con vật kia phảng phất như toàn thân đỡ một kích, không khỏi nổi lên quan tâm tới đối thủ.
Hạ Vũ Đức hướng mắt về phía con rắn nằm im không nhúc nhích nói:
- Yên tâm đi. Đã chết rồi.
Lão đứng lên nói:
- Mọi người thu thập một chút, nhanh chóng trở về. Thuyên Tín, Thuyên Danh, các ngươi phụ trách chăm sóc Nhất Minh, làm một cái cáng, đừng làm hắn bị thương lại.
Mọi người lập tức lĩnh mệnh, lập tức tản ra khắp nơi. Mà Hạ Nhất Minh giảm giác được, mọi người đối với hắn lại một lần nữa dường như có chút biến hóa….

Chương 54: Truyền đao

Hạ gia nếu đã dốc hết bản lĩnh, tự nhiên là đem mọi thứ chuẩn bị thật tốt.
Đặc biệt là với việc sau khi giết được linh thú nên xử lý thế nào, càng sớm có chuẩn bị. Chỉ có điều trước đó họ cũng không ngờ, muốn giết được Kim Quan Mãng lại khó khăn như vậy.
Cũng may với lực lượng mới xuất hiện của Hạ Nhất Minh, một đao đem con vật to lớn này đánh chết, bằng không lúc này đây chỉ sợ họ sẽ phải xôi hỏng bỏng không.
Bất quá nếu đã đem Kim Quan Mãng đánh chết, vậy những việc còn lại cũng không cần Hạ Nhất Minh phải quan tâm nữa.
Sau khi mọi người ba chân bốn cẳng đem con rắn này xử lý xong, nội kình trong cơ thể Hạ Nhất Minh cũng đã khôi phục được bẩy tám phần rồi. Bất quá làm hắn cảm thấy vô cùng buồn bực chính là việc Hạ lão gia tử ra lênh bất cứ giá nào cũng không thể cho hắn tự mình bước đi, mà hai người Hạ Thuyên Tín làm một cái cáng đơn giản, nhất định bắt hắn nằm lên.
Sau khi mọi chống cự không đạt được hiệu quả, Hạ Nhất Minh đành phải ngoan ngoãn dưới sự giám sát của Lão gia tử năm trên cáng xuống núi trở về nhà.
Thời điểm họ ra ngoài bất luận kẻ nào cũng không biết rõ, khi trở về cũng đồng dạng như thế.
Mặc dù lúc này trời đã sáng choang, nhưng trước khi mọi người đi qua, những quản sự tâm phúc đã sớm có chuẩn bị, tại đây đã sắp sếp chút ít, nên tuyệt đối sẽ không có sự lộn xộn gì xảy ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Đương nhiên họ cũng không phải đồng thời tiến vào, mà là từng nhóm nhỏ lần lượt đi vào, còn đem con rắn lớn kia vào mật thất của Hạ gia trong lòng đất.
Không có bất kỳ tình huống nào là có người ngoài quấy rầy, sau khi bọn họ làm xong tất cả mọi việc, sau đó một lần nữa tiến vào đại sảnh gặp gỡ lão gia tử.
Tới lúc này, Hạ Nhất Minh không kiềm chế được từ trên cáng nhảy xuống, Đón mọi người trong ánh mắt quan tâm, hắn không nói hai lời chém ra một chưởng vào khoảng không.
Một chưởng này hắn cũng không có sử dụng cửu tầng nội kình, mà là sử dụng bát tầng nội kình, một chưởng sắc bén kèm một tiếng gió xé tai, làm tất cả mọi người hiểu rằng, tuyệt đối không phải là một người bị thương có khả năng đánh ra.
Hạ Vũ Đức thở một hơi dài, nói:
- Nhất Minh, cháu đã thực sự hồi phục?
- Muời phần đã khôi phục được tám.
Hạ Nhất Minh quả quyết:
- Nghỉ ngơi tối đa một ngày, tuyệt đối có thể khỏi hẳn.
Quả thật hắn lúc này không hiểu tại sao, đem toàn bộ nội kình tiêu hao hết sạch, tuy rằng kinh mạch trong cơ thể có chút bị thương nhưng, nếu đổi lại thành một người khác hẳn là không chết hẳn cũng trọng thương.
Nhưng do cơ thể Hạ Nhất Minh có chút đặc biệt, hơn nữa trong cơ thể hắn Thủy hệ Ba Văn Công yên lặng lưu chuyển trong kinh mạch từ từ chữa trị. Theo phỏng đoán của hắn lâu nhất là ngày mai có thể phục hồi lại như cũ.
Trên mặt Hạ Vũ Đức rốt cuộc cũng hiện ra nụ cười thoải mái, nhìn về phía đứa cháu trai này trong mắt ngoài sự hài lòng cũng chỉ có thể là sự hài lòng.
- Nhất Minh, vừa rồi ngươi đem tất cả nội kình trong nháy mắt phát ra một lần sao?
Hạ Thuyên Nghĩa trong lòng một mực lo lắng vấn đề này, lúc này thấy mọi việc ổn thỏa, không khỏi có chút dò hỏi.
- Vâng
Hạ Nhất Minh suy nghĩ lại một chút, tình huống khi đó quả thật là như vậy.
- Người làm sao có thể làm được điều đó?
Hạ Thuyên Nghĩa hai mắt sáng ngời, hỏi.
Vừa nghe lời này, ánh mắt mọi người một lần nữa tập trung trên người Hạ Nhất Minh, bọn họ đều muốn biết câu trả lời, bởi vì một lần đem hết nội kình toàn bộ kích phát ra ngoài, gần như không ai có thể tưởng tượng chuyện gì có thể xảy ra.
Hạ Nhất Minh nhất thời nhíu màu, đưa tay gãi đầu, tình hình lúc đó hắn không nghĩ ngợi gì ra tay, hơn nữa nội kình trong cơ thể hắn chia làm ba phần, cùng đồng thời vận hành, đồng thời tụ hợp, đồng thời bạo phát, cho nên vì sao như thế, như thế nào làm được, nói thật trong lòng hắn cũng tỉnh tỉnh mê mê, không hiểu được.
Lắc đầu, hai tay Hạ Nhất Minh vuốt một cái nói:
- Tam thúc, khi đó thấy gia gia gặp nguy hiểm, trong lúc kích động, cháu liền nhảy ra, sau đó thì …
Hắn cười khổ liên tục, nói:
- Cháu cũng không biết rốt cuộc làm sao làm được như thế.
Hạ Thuyên Nghĩa do dự một chút, nói:
- Hiện tại ngươi có thể làm lại một lần nữa không?
Hạ Nhất Minh đang định thử lại một lần, bỗng nghe Hạ Vũ Đức cả giận, nói:
- Thuyên Nghĩa, ngươi nói bậy bạ cái gì đó? Nhất Minh đem toàn bộ nội kình một lần phát ra, tuy rằng trong nháy mắt có thể đạt được uy lực lớn, nhưng đối với cơ thể phải nhận một gánh nặng thật lớn, vô luận thế nào cũng không tùy ý thử nghiệm.
Hạ Thuyên Nghĩa nhất thời trên mặt hiện ra vẻ xấu hổ, hắn hướng mắt về phía Hạ Nhất Minh đem theo một chút thành ý xin lỗi.
Toàn bộ suy nghĩ của hắn đều đặt trên một đao kia nên đã quên mất chuyện này, tự nhiên xấu hổ trong lòng.Hạ Nhất Minh hướng về phía Tam thúc cười, bày tỏ không để chuyện này trong lòng, sau đó nói:
- Gia gia, hài nhi biết rồi.
Hạ Vũ Đức khẽ gật đầu, nói:
- Nhất Minh, tiềm lực của cháu hơn xa tưởng tượng của ta, tương lai sau này đầy triển vọng, cho nên nhất định phải nhớ rõ, trừ khi gặp chuyện sinh tử trước mắt, bằng không nhất định không thể làm ra loại chuyện như vậy nữa.
Lão dừng một chút, trầm giọng nói:
- May mắn người không có tổn thương lớn, nếu vì bộ xương già này mà có chút thương tổn, vậy…
Hạ Nhất Minh vội vàng nói:
- Gia gia, người nói cái gì chứ. Cháu tuyệt đối không có chút gì thương tổn mà.
Hạ Vũ Đức vẻ mặt đắc ý, nói:
- Được, được. Không nói.
Hắn khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt hướng mọi người nhìn qua, nói:
- Mọi người nhớ kỹ, chuyện ngày hôm nay, bất kể thế nào cũng không được truyền ra ngoài, nếu người ngoài biết được Hạ gia ta đánh chết một đầu linh thú, khẳng định sẽ rước lấy phiền phức vô biên.
Mọi người đều lĩnh mệnh, đạo lý này mọi người đều biết, tự nhiên sẽ không nói ra ngoài.
Xoay người tiến vào bên trong, Hạ Vũ Đức đi tới giữa đại sảnh.
Ở nơi này, có một chuôi đại đao thật lớn, chính là vũ khí thời trẻ Hạ lão gia tử đã từng sử dụng, bất quá ngoại trừ Hạ lão gia tử thì không có ai có thể sử dụng.
Dù sao không phải ai cũng thích loại binh khí vừa dài vừa nặng này, cũng không phải ai cũng là trời sinh thần lực.
- Ông bạn già này của ta, theo ta sau khi ta đạt bát tầng nội kình, qua hơn mười năm năm, Hạ gia thành công lập ra, không thể thiếu công lao của nó.
Lão tiến lên, cầm thanh đại đao, nhẹ nhàng vuốt ve, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, tựa hồ đó không phải là một vật chết, mà dường như thân nhân của lão.
Quả thật với một tu luyện giả mà nói, vũ khí sử dụng hơn mười năm đối với họ đã như người thân rồi.
Bởi vì trong lúc sinh tử, đồng bọn có thể tin tưởng duy nhất, cũng chỉ có thể là vũ khí trên tay họ mà thôi.
Một lúc lâu sau, lão ngẩng lên, ánh mắt trở lên tập trung, nói:
- Nhất Minh, hôm nay lúc ta thấy cháu sự dụng đao này, chém tới một nhát uy lực còn trên cả ta.Dứt lời, đại đao trong tay Hạ Vũ Đức run lên. nhất thời một trận âm thanh leng keng vang lên.
- Nhất Minh, từ nay về sau, cái đao này thuộc về cháu.
Hạ Nhất Minh trong lòng giật mình, mặc dù hắn đối với cây đao này phi thường yêu thích, nhưng từ trước đến giờ hắn chưa bao giờ nghĩ qua là chiếm vật yêu thích của người khác.
Hạ Nhất Minh cũng là vũ giả, tự nhiên hiểu được vũ khí theo người hơn mười năm đối với một vũ giả đại biểu cho cái gì, đó là biểu tượng ngưng tụ tinh, khí, thần của vũ giả, cho dù dùng từ thích cũng không thể diễn tả được.
Đoạt vũ khí của người, cũng không tốt hơn so với đoạt thê tử, đều là mối thù bất cộng đái thiên.
Rất nhiều vũ giả ngay cả sau khi chết cũng muốn đem vũ khí tùy thân cùng mình chôn một chỗ, càng không cần phải nói ngay khi còn sống mang tặng cho người khác.
- Gia gia, đây là vũ khí của người, cháu tuyệt đối không dám nhận.
Hạ Nhất Minh không chút do dự đáp.
Hạ Vũ Đức khẽ lắc đầu, trong âm thanh của lão có đôi chút lạc đi, nhưng cũng tràn ngập vui mừng.
- Nhất Minh, bốn mươi năm trước gia gia lẻ loi một mình, cầm chuôi đao này đi tới Thái Thương huyện.
Hạ Vũ Đức vỗ mạnh vào thân đao, hào khí can vân nói:
- Chính bằng cái chuôi đao này, hơn mười năm qua cơ nghiệp Hạ gia mới đạt được chút thành tựu như thế này. Lão phu đã sớm có quyết định, cái chuôi đao này sẽ truyền cho con cháu kiệt xuất nhất của Hạ gia, làm cho cái chuôi đao này có thể chứng kiến sự huy hoàng của Hạ gia chúng ta.
Lão ngẩng đầu, mỉm cười nói:
- Ta có thể sử dụng thanh đao này khai sáng cơ nghiệp Hạ gia, Nhất Minh ngươi có thể sử dụng nó tiếp tục xây dựng và bảo vệ cơ nghiệp sau này không?
Hạ Nhất Minh thở dốc một hơi, nhìn trong ánh mắt Lão gia tử cảm xúc dạt dào, hai tay cung kính vươn ra, trang trọng tiếp nhận thanh đại đao từ tay Lão gia tử.
Hai mắt lóe sáng nhìn lưỡi đao, Hạ Nhất Minh tựa như cảm thấy đó dường như không phải chỉ là một thanh đao, mà là một phần trách nhiệm, thân là một phần tử của Hạ gia cả đời sẽ phái thực hiện trách nhiệm đó.
Trong lòng hắn nổi lên một cảm giác kỳ quái, có lẽ cả đời hắn sẽ lo lắng vì trách nhiệm này, nhưng cũng là nguồn động lực khiến hắn phải cố gắng cả đời.
Đón nhận cái nhìn từ đôi mắt Lão gia tử, Hạ Nhất Minh gật đầu một cái thật mạnh, âm thanh đầy mạnh mẽ của hắn vang lên:
- Gia gia, ta sẽ không phụ chuôi đao này.
Cũng không phải là lời nói hùng hồn, cũng không có cái gì gọi là thề non hẹn biển, nhưng là ông cháu bốn mắt nhìn nhau, lại cùng hiểu được, Hạ Nhất Minh dùng cả đời này để thực hiện lời hứa hôm nay.
Hạ Vũ Đức cười dài một tiếng lớn, nói:
- Nhất Minh, kỳ thật ta hiểu cả đời này thành tựu của cháu không giới hạn trong Thái Thương huyện này. Cho nên ta cũng không yêu cầu cháu vĩnh viễn phải ở lại trong nhà mà hi vọng lúc gia tộc gặp nguy nan cháu có thể giúp đỡ một chút.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn về phía Lão gia tử, không hiểu sao lão có thể nói những lời này.
Hạ lão gia tử thở dài một tiếng, nói:
- Ta có chút mệt mỏi, các ngươi cũng lui xuống đi.
Bọn người Hạ Thuyên Tín liếc mắt một cái, cũng lĩnh mệnh rời đi.
Trong đại sảnh chỉ có Hạ lão gia tử và Hạ Lai Bảo hai người.
- Lão gia, ngài định đem Hạ gia giao cho Lục thiếu gia sao?
Hạ Bảo nghi hoặc hỏi.
Hạ lão gia tử khẽ lắc đầu nói:
- Căn cơ của Hạ gia ở tại Thái Thương huyện, nhưng Thái Thương huyện thật sự quá nhỏ. Nhất Minh nếu muốn phát huy , tuyệt đối không thể bị nhốt trong ao nhỏ.
Hạ Lai Bảo chần chừ một chút, lão đã chứng kiến một đao kinh diễm kia, hơn nữa lại hiểu rõ rằng hàm ý bên trong đó, sỡ dĩ thế nên cũng không khó hiểu về quyết định này của chủ nhân mình.
Hạ Vũ Đức nhìn về phía xa, đôi mắt rạng rỡ:
- Nhất Minh khẳng định có thể tấn giai tiên thiên, khi đó ta sẽ dẫn hắn tới trước núi, ta muốn cho những kẻ coi thường người khác kia biết rõ, Hạ gia ta cũng có thiên tài, hơn nữa là thiên tài bọn chúng không bao giờ với tới…

Chương 55: Trình gia cầu viện

Bên trong mật thất âm u, đột nhiên phát ra ánh sáng của ngon đèn dầu, ánh sáng nhanh chóng tràn ngập không gian mật thất, đem bóng tối theo những tia sáng đuổi ra ngoài.
Đây là nến do Hạ gia đặc chế, mỗi chỗ trong mật thất đều có một phần, chỉ cần sau một lúc thắp sáng, tuy không dám nói như ban ngày nhưng cơ bản là tu luyện gia chỉ cần đạt tới tam tầng nội kình cũng đủ nhìn rõ.
Hạ Nhất Minh buông chao đèn xuống, hướng trung tâm mật thất đi tới.
Một đao hôm qua phảng phất trước mắt, tại thời điểm đó, ngay cả hắn cũng không rõ làm thế nào đột nhiên có thể thi triển một đao kinh diễm như thế.
Lúc đó trong đầu hắn chỉ có một ý niệm, đem Lão gia tử cứu ra từ miệng Kim Quan Mãng.
Chính ý niệm đó trong đầu khiến hắn có thể gạt bỏ hết tâm tư, giống như quỷ thần đem ba loại công phái nội kình khác nhau hợp làm một thể, do đó phát huy chiêu đao ngoài sức tưởng tượng.
Bắt quá giờ phút này, khi xem xét lại một đao trong tình huống đó, lại kinh ngạc phát hiện ra, hắn cơ bản không thể một lần nữa xuất ra một đao như thế.
Nội kình trong cơ thể hắn tuy rằng vẫn dồi dào, hơn nữa có thể tùy tâm khống chế. Nhưng vấn đề là hắn vẻn vẹn chỉ vận dụng một loại nội kình công pháp chính, đừng nói là ba loại công pháp cũng đồng thời vận dụng, cho dù là hai công pháp đi nữa cũng không có khả năng thực hiện.
Hắn cũng không biết lý do tại sao, nhưng ba loại công pháp không thể cùng lúc vận dụng, hắn cơ bản không thể đem một đao kia tái hiện lại.
Nhẹ nhàng thở một hơi dài., Hạ Nhất Minh sau khi thử lại không có kết quả cuối cùng cũng đã buông tha.
Hắn cũng biết, đó là một chiêu kinh thiên động địa, hắn vô tình xuất ra cũng đã là phi thường xuất sắc. Nếu mà thật sử dễ dàng nắm bắt mới thật sự có quỷ.
Nguyên nhân chính là như thế nên mặc dù tâm tình của Hạ Nhất Minh không được tốt lắm nhưng tuyệt đối không đến mức nản lòng.
Khoanh chân ngồi xuống, Hạ Nhất Minh đem toàn bộ ba loại nội kình công pháp tu luyện lại một lần.
Không sợ không nhìn thấy, chỉ sợ thấy mà không nắm giữ được.
Trải qua một lúc sau, Hạ Nhất Minh không thể không thừa nhận, lĩnh ngộ của hắn về Từ gia Liệt Hỏa công so với Hỗn Nguyên Kình cũng Ba Văn Công nhanh hơn một bậc.
Sau mỗi lần tu luyện, chẳng những kinh mạch vô cùng dạt dào thoải mái, đến nội kình cũng gia tăng thêm một chút.
Công pháp cao cấp quả nhiên danh bất hư truyền.
Suy nghĩ một chút, tuy rằng trong lòng có chút không muốn bỏ qua Hỗn Nguyên Kình, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn quyết định sau này tu luyện Liệt Hỏa Công làm chính, đem lực lượng của mình tiếp tục tăng lên.
Tiếng chuông đột ngột vang lên trong mật thất, Hạ Nhất Minh liếc mắt xem xét, trong lòng nghi vấn: "Ai giờ này lại tìm đến mình chứ."
Hắn rời khỏi mật thất, đi ra ngoài phòng vừa thấy nguyên lai chính là phụ thân mình.
Vội vàng mời phụ thân vào trong phòng, tìm một ấm trà không biết đã bao lâu chưa thay lá mời phụ thân một chén.
Hạ Thuyên Danh nhìn nửa chén trà nóng , trên nước có vật gì đen thui, trông như phân gián trong ấm trà, cuối cùng cũng không có dũng khí uống đành phụ tấm lòng của nhi tử.
Hắn ho nhẹ một tiếng, nói:
- Nhất Minh, hôm nay ta tới tìm con chủ yếu là kiểm tra một chút việc tu luyện của con.
- Việc tu luyện của nhi tử?
Hạ Nhất Minh sững sờ hỏi:
- Phụ thân, trong gia tộc còn có quy củ này sao?
Hạ Thuyên Danh lắc đầu, đáp:
- Không có, chỉ là ta với tốc độ tu luyện của con có chút tò mò thôi.
Hạ Nhất Minh nhất thời hiểu được, chắc hẳn là bởi một đao hôm qua rước lấy phiền phức.
- Nhất Minh, con thành thật cho phụ thân biết, có phải con đã đột phá bình cảnh của thất tầng tiến vào bát tầng không?
Hạ Thuyên Danh vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng, nhìn đứa con của mình không nháy mắt, tựa hồ rất sợ từ trong miệng hắn nghe được lời phủ nhận.
Hạ Nhất Minh chần chừ một chút, thầm nghĩ ta tu luyện không phải đến bát tầng, hơn nữa còn đạt cửu tầng rồi.
Chẳng qua những lời này đương nhiên không thể nói ra, hắn cười hắc hắc, cố gắng lộ ra một vẻ mặt vô hại, nói:
- Phụ thân đại nhân, người quả là con mắt như thần, trải qua một trận trên núi hôm qua, con quả thật đã đột phá cực hạn, tiến nhập bát tầng rồi.Những lời này của hắn mang ý tứ: "Nhi tử vốn không có đạt đến bát tầng nhưng trên núi bị quái xà hù dọa cho nên đột phá."
Hạ Thuyên Danh trong mắt tinh quang quét khắp mọi nơi, trên mặt càng hiện ra vẻ vừa mừng vừa lo đến cực điểm.
Hôm qua cũng với linh thú đánh một trận, tất cả mọi người trong lòng hoảng hốt, không chỉ bị sức mạnh của linh thú kia hù dọa mà còn bị một đao không thể tưởng tượng kia của Hạ Nhất Minh làm cho khiếp sợ.
Cho nên khi ngày hôm qua trôi đi, bao gồm cả Hạ lão gia tử cùng mọi người dĩ nhiên không có nghĩ qua Hạ Nhất Minh nếu đã có phát ra một đao như vậy, hẳn là tu vi hắn đã tiến thêm một bước.
Hạ Thuyên Danh hôm nay đến, tất nhiên là vì tò mò nhưng cũng là vì thay mọi người tìm hiểu tin tức mà đến.
Bây giờ được chính miệng nhi tử thừa nhận, hắn trong lòng tự nhiên là vô cùng vui mừng.
Vươn một tay ra, Hạ Thuyên Danh mạnh mẽ đem cảm xúc trong lòng ép xuống, nói:
- Nhất Minh, tới thử một chút.
Hạ Nhất Minh bất đắc dĩ không còn cách nào khác, lắc đầu cười khổ, những trưởng bối trong nhà đều là như thế, mỗi khi con cháu tu vi đột phá bình cảnh, bọn họ đều là vỗ tay kiểm tra, điều này đã là luật bất thành văn trong gia tộc.
Vươn tay ra dánh một chưởng bình thường, Hạ Nhất Minh cùng phụ thân chỉ có hai bàn tay đụng nhau, hai bên cũng đồng thời phát ra nội kình, rồi sau đó liền thu lại.
Nhưng chính trong lúc này, Hạ Thuyên Danh cũng đã cảm ứng được nội kình ẩn chứa trong bàn tay Nhất Minh ẩn chứa sức mạnh cường đại.
Đây là một loại sức mạnh làm ngay cả hắn cũng có chút kiêng kị.
Bát tầng, chính xác là bát tầng nội kình…
Hạ Thuyên Danh rốt cuộc cũng không kiềm chế được lòng vui sướng, cười to một tiếng.
Nhìn thấy đứa con trước mặt, trong lòng hắn tràn ngập kiêu ngạo. Chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi, không ngờ cái tuổi ấy cũng đạt được tu vi nội kình như hắn.
Hắn còn nhớ rõ ràng, tại một năm rưỡi trước, Hạ Nhất Minh còn vì đột phá bình cảnh ngũ tầng mà tâm trạng rầu rĩ không vui. Nhưng tại một năm rưỡi ngắn ngủi vậy mà hắn cùng mình có thể kề vai bước.
Chính mình mười năm khổ tu, không ngờ lại bị người trong một năm rưỡi đuổi theo, nhưng hắn cũng không chút buồn bực cùng ghen tỵ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bởi vì người có được thành tựu này là con hắn, là như tử của Hạ Thuyên Danh hắn.
Hiểu được một điều này, tiếng cuời của hắn càng to thêm, suy nghĩ trong đầu càng thoải mái, vẻ mặt tràn đầy tiếu ý.
Hạ Nhất Minh cứng lưỡi nhìn vẻ vui mừng như tẩu hỏa nhập ma của phụ thân hắn, trong lòng có chút không rõ tại sao phụ thân có chút không bình thường như vậy.
Không là cha mẹ, vĩnh viễn không thể lý giải tâm trạng của cha mẹ, thứ tình cảm phát ra từ sâu trong nội tâm khi chứng kiến con cái trưởng thành.Bất quá cũng chỉ có số ít cha mẹ có thể mong đến ngày này, còn tuyệt đại đa số cha mẹ về sau cũng chỉ thấy được con cái mình bình thường không chút nổi bật.
Cho nên Hạ Thuyên Danh thất con mình tại thời điểm muời bốn tuổi đã đạt được thành tựu không thấp hơn hắn, đích thực trong lòng chỉ nghĩ tới cũng có thể vui mừng như điên.
Bỗng nhiên, ngoài cửa xuất hiện một vào bóng người, là Hạ lão gia tử dẫn đầu mấy vị trưởng bối đồng thời tiến tới.
Hạ Thuyên Danh vội vã ngừng cười, hướng về mọi người gật đầu một cái, nói:
- Ta đã kiểm tra rồi, Nhất Minh đã tiến giai tới bát tầng nội kình.
Trên mặt mọi người hiện ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, cho dù đã đoán trước , nhưng khi xác nhận điều đó ai nấy trên mặt cũng đầy cảm xúc.
Trong lúc mọi người đang vô cùng xúc động, đột nhiên có một vị quản sự trong trang xuất hiện, đồng thời trên tay còn cầm một phong thư giao cho Lão gia tử.
Hạ Vũ Đức mở ra đọc, nhất thời trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc , sao đó trên khuôn mặt cũng thu lại vẻ tươi cười.
Sau một lúc, lão trầm giọng nói:
- Trình gia gửi thư đến, nói là đã tra ra lai lịch của bọn giặc đã tập kích lần trước.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, giành trước hỏi:
- Là những người nào?
Vốn trong khi các trưởng bối bàn luận đệ tử đời thứ ba không được ngắt lời, ngay cả Hạ Nhất Thiên cũng không dám mở lời. Nhưng lúc này sau khi Hạ Nhất Minh nói ra, cũng không có bất cứ ai tỏ vẻ bất mãn, thậm chí là phụ thân hắn cũng ngầm thừa nhận hắn có tư cách này.
Sau trận chiến ngày hôm qua, cùng với việc tiến vào bát tầng nội kình, đã đủ cho hắn đạt tới địa vị này trong gia tộc.
Hạ Vũ Đức thuận tay giao lá thư cho hắn, nói:
- Những kẻ đó phần nhiều là bọn mã tặc bên ngoài, nghe nói Thiên Niên Huyết Sâm , nhất thời mới nổi lòng tham cướp đoạt. Chẳng qua có chút kỳ lạ, những người này cuối cùng lại thất bại, cũng không có cướp được Huyết Sâm, cho nên bọn chúng không chịu rời đi , do đó bị Trình gia bắt được một người, qua đó tìm ra nguyên cớ.
Hạ Nhất Minh xem qua thư, im lặng giao cho Đại bá, nhưng trong lòng hắn lại nói: "Những người này vẫn không rời đi là dĩ nhiên vì Huyết Sâm trong tay mình chứ đâu."
Hạ Vũ Đức suy nghĩ một chút, nói:
- Trình gia định đem những người này một mẻ bắt hết, nhưng trong những người đó có một vi đã đạt tới cửu tầng nội kình tu luyện giả. Ngay cả Trình Trữ Sinh tự mình ra tay, cũng chưa chắc đã thành công, cho nên hắn cầu viện chúng ta. Các ngươi thấy sao?
Hạ Thuyên Nghĩa đáp:
- Phụ thân, bọn họ hướng chúng ta cầu viện, vậy Từ gia thì sao?
Hạ Vũ Đức khẽ lắc đầu, nói:
- Không biết. Trong thư không có đề cập đến. Chẳng qua Từ gia hẳn là cũng sẽ giúp một tay.
Hạ Thuyên Danh xem qua bức thư, chậm rãi nói:
- Phụ thân, đám mã tặc bên trong thị trấn không kiêng nể gì, Trình phủ trên dưới trong một đêm thương vong hơn một trăm, người già cùng phụ nữ trẻ con, thây phơi khắp nơi, quả là vô cùng thảm thương.
Hắn dừng lại một chút rồi nói:
- Nếu đám mã tặc này tùy ý hoành hành, bây giờ là Trình phủ gặp nạn ngày sau có lẽ là Hạ gia chúng ta.
Ngay khi nói những lời này, mắt Hạ Thuyên Danh cố tình hướng về phía Hạ gia đại viện nhìn.
Mọi người đều biết rõ trong lòng, việc săn giết linh thú trong nhà bị truyền ra ngoài, khó đảm bảo đám mã tặc không tìm tới cửa.
Hạ Vũ Đức trong mắt tinh quang chợt lóe, nói:
- Con nói cũng đúng, Thuyên Tín, Thuyên Danh, các người mang theo Nhất Minh và Nhất Thiên đi đi, cần phải đem mấy tên gia hỏa này toàn bộ diệt trừ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau