VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 446 - Chương 450

Chương 446: Mê Hồn Thuật

Trong hắc vụ như cuồn cuộn sóng gió, nhưng bất luận sóng to gió lớn tới đâu cũng không cách nào cản trở đại đao trên tay Hạ Nhất Minh.
Vẻ mặt Hạ Nhất Minh vô cùng thư thái, cùng đối phương giao thủ dĩ nhiên hắn cũng thu được lợi ích.
Mặc dù Chư Quan Hảo sử dụng Phong Thủy lực lượng, nhưng Hạ Nhất Minh cũng phát hiện vô số kỹ xảo trong đó. Nếu dung nhập với Phong Hỏa lực lượng uy lực hẳn càng lớn hơn.
Có một đối thủ tốt như vậy cùng hắn luận bàn, tuyệt đối là chuyện cầu còn không được.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, đao phong có chút chậm lại, một cỗ Phong lực lượng hướng phía ngược lại thổi tới.
Sau một giây, Chư Quan Hảo kinh hãi phát hiện, trong phạm vi Phong Thủy của gã bao trùm không ngờ còn có một cỗ Phong lực lượng khác cùng tồn tại. Cỗ lực lượng này dĩ nhiên gã không thể khống chế, thậm chí hoàn toàn đối lập lại.
Giống như làm khó, bất luận gã có động tác gì cỗ Phong hệ này đều hoàn toàn đối nghịch.
Chỉ trong giây lát, sóng gió cuồn cuộn đã hoàn toàn biến mất. Trong không gian mặc dù vẫn còn Thủy lực lượng nhưng mất đi Phong lực lượng hỗ trợ, Thủy lực lượng chỉ còn một mảnh yên bình như chết, không còn bất kỳ một sức sống nào.
Chư Quan Hảo sắc mặt tái nhợt, gã cho tới giờ chưa từng tưởng tượng qua, trên thế giới còn có người nắm giữ Phong lực lượng tới trình độ này.
Nếu kỹ xảo này được hiển lộ bởi một vị Phong hệ tôn giả cũng không làm gã quá ngạc nhiên. Nhưng tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh làm sao có thể có Tôn giả cấp bậc được?
Cho dù là cao thủ đỉnh cấp, nắm giữ Phong lực lượng tới tình trạng này cũng đủ khiến kẻ khác vô cùng sợ hãi.
Nhưng Chư Quan Hảo không biết, Hạ Nhất Minh chẳng những nắm giữ Dung Hợp Thuật. Hơn nữa hắn dựa vào năng lực của bản thân thi triển Dung Hợp Thuật thậm chí còn không dựa vào thần binh lợi khí nào cũng dung nhập thành công hai loại thuộc tính bất đồng.
Nguyên nhân chính bởi Chư Quan Hảo nhờ lực lượng chiếc quạt mới có thể dung hợp Phong, Thủy song hệ. Còn Hạ Nhất Minh qua một khoảng thời gian giao đấu, đã nhìn ra điểm mấu chốt, hiểu được cách thức dung hợp chân khí của Chư Quan Hảo, bởi vậy theo quỹ tích vận chuyển của Phong, Thủy lực lượng khéo léo lồng ghép vào Phong hệ lực lượng của bản thân khiến Chư Quan Hào bị dọa khiếp vía.
Sau đó giây lát, Hạ Nhất Minh quát lớn một tiếng, Đại Khảm Đao xoáy tròn theo nắm tay của hắn bắn tới.
Hạ Nhất Minh vận dụng Đại Khảm Đao như đối phương sử dụng chiếc quạt, Đại Khảm Đao vốn dài bốn thước trong tay hắn thậm chí còn linh hoạt hơn Phong Thủy bảo phiến kia.
Chỉ chốc lát, lấy Hạ Nhất Minh làm trung tâm, một dòng xoáy chân khí cực lớn bất chợt xuất hiện.
Dùng Đại Khảm Đao thi triển dĩ nhiên uy lực cường đại hơn hẳn Phong Thủy bảo phiến.
Chư Quan Hào vẻ mặt xám như tro. Khi Hạ Nhất Minh bộc lộ Phong hệ lực lượng cường đại, sự tự tin của gã đã sớm bị đả kích. Mà lúc này, Hạ Nhất Minh trên tay cầm Đại Khảm Đao thi triển ra tuyệt kỹ đắc ý nhất của gã, giống như một một đao chặt gốc, khiến sự tự tin của gã hoàn toàn biết mất.
Giờ phút này Chư Quan Hào trong lòng như đã chết. Cho dù không biến thành người điên, trong tình huống này tâm trạng cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Một người tu luyện võ đạo chịu đả kích trầm trọng như vậy thậm chí trong đầu gã đã xuất hiện ý định tự sát.
Hạ Nhất Minh không ngừng biến chiêu, lực xoáy tròn không ngừng gia tăng, rốt cuộc đã đạt tới cực hạn.
Một cỗ lực lượng cường đại kéo tới, Chư Quan Hảo đã không còn trụ vững nữa. Phong Thủy bảo phiến trong tay gã sau khi cùng Đại Khảm Đao va chạm đã bị cỗ hấp lực khó tin cuốn đi.
Phong Thủy bảo phiến mất đi, Chư Quan Hảo đã không gắng gượng được nữa, một lần nữa há miệng thổ máu.
Chẳng qua lúc này hắn thổ ra là máu đỏ tươi hoàn toàn khác hẳn so với khi nãy.
Hạ Nhất Minh cổ tay khẽ động, Đại Khảm Đao đã như linh xà thu về. Hắn đưa tay thu lại Phong Thủy bảo phiến đang dính chặt trên lưỡi đao.
Sau đó hắn ngây ra như phỗng, dường như không tin vào hết thảy vừa phát sinh với Chư Quan Hảo.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh không tiếp tục công kích mà trầm giọng nói:
- Chư Quan Hảo...
Những lời hắn nói ra tràn ngập lực lượng, dường như có thêm lực hấp dẫn chí mạng.
Thân thể Chư Quan Hảo khẽ run lên, gã vừa như muốn chối bỏ lại vừa như không muốn tránh thoát khỏi âm thanh dụ hoặc kia.
Hạ Nhất Minh trong lòng mừng rỡ, mặc dù từ trên người Tây phương cường giả La Thước Á cùng Thiên Trì Từ Trình Trường hắn học được chút Mê Hồn Thuật.
Nhưng dù sao hắn cũng chưa thực sự tu luyện công pháp này, nhiều nhất chỉ có được chút công phu mèo ba chân mà thôi.
Muốn nhờ vào Mê Hồn Thuật lung lạc ý chí của cao thủ đỉnh cấp như Chư Quan Hảo vốn là chuyện không có khả năng. Nhưng giờ phút này tâm trí gã đã như quay lại trạng thái điên loạn, tuyệt chiêu đắc ý cả đời không ngờ thảm bại, không những thế còn bị người bắt chước sử ra uy lực mạnh hơn.
Đây là sự đả kích trầm trọng đối với tu luyện giả, càng cường đại càng khó có thể kiềm chế.
Giờ phút này ý chí của Chư Quan Hảo tuyệt đối bạc nhược nhất trong cuộc đời gã. Hơn nữa gã còn có suy nghĩ lừa mình dối người, muốn học tập loài giun ẩn mình thật sâu trong đất, coi như chưa chuyện này chưa từng phát sinh.Cũng bởi vậy Hạ Nhất Minh vận dụng Mê Hồn Thuật chẳng đâu với đâu không ngờ lại phù hợp với tâm trạng Chư Quan Hảo đang vô cùng thất vọng mà có thể thành công.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh đột nhiên phát hiện, hắn thi triển Mê Hồn Thuật còn mệt mỏi hơn so với cùng Chư Quan Hảo giao đấu.
Lẳng lặng nhìn vào đôi mắt Chư Quan Hảo, đôi mắt ấy lúc này đã đầy vẻ mê mang giống như một lâu đàu không có phòng ngự.
Hạ Nhất Minh ho nhẹ một tiếng, nói:
- Ngươi tên họ là gì?
- Chư Quan Hảo.
- Ngươi là người phương nào?
- Vu Khắc Chư gia.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, trước khi giao thủ hắn tuyệt đối không ngờ sẽ đạt kết quả lý tưởng như vậy.
Đem thắc mắc trong đầu sắp xếp lại, hắn hỏi tiếp:
- Ngàn năm hạo kiếp là thứ gì?
- Cách chừng ngàn năm, Quỷ Khốc Lĩnh sẽ phát sinh một trường hạo kiếp. Một khi hạo kiếp xuất hiên, tất cả người trong Quỷ Khốc Lĩnh sẽ phải chết, không ai có thể chạy thoát.
Chư Quan Hảo bất tri bất giác trả lời, vừa nói hai mắt gã vẫn như trước không chớp một cái.
Hạ Nhất Minh rùng mình, nói:
- Từ lần hạo kiếp trước tới nay đã bao lâu?
Hắn đã quyết định chủ ý, nếu quả thật như vậy hắn sẽ tìm đám người Kim Chiến Dịch lập tức rời khỏi. Dù cho bên ngoài có ba vị Tôn giả chặn lại, cũng chưa chắc đã bắt được hắn, nhưng dưới ngàn năm hạo kiếp e rằng...
- Từ hạo kiếp lần trước tới nay đã được năm trăm năm.
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, nói:
- Nếu như vậy tại sao các ngươi lại tin tưởng nó sắp xảy ra?
Biểu hiện của ba người Hác Huyết khiến Hạ Nhất Minh có ấn tượng sâu sắc. Chỉ cần xem bọn họ dũng khí chứng thực còn không có, thậm chí chia nhau bỏ chạy cũng đủ biết bọn họ với điều này vô cùng tin tưởng.- Ngàn năm hạo kiếp không nhất định cứ ngàn năm mới có một lần. Nếu nhiều người phát điên có thể nó sẽ sớm bộc phát.
Hạ Nhất Minh hít vào một hơi dài, hung hăng mắng một câu.
Ba người Hác Huyết xem ra đã sớm biết chuyện này có thật, nhưng cho dù như thế bọn chúng vẫn lựa chọn khiến người khác bị điên tạo thành đỉnh lô ngưng luyện Ngưng Huyết Châu.
Bọn chúng không những dẫn phát hạo kiếp ngàn năm còn muốn dẫn tất cả mọi người chịu chung.
Thật sự chính là hại người hại mình. Nếu thật sự dẫn phát hạo kiếp ngàn năm như vật tất cả người trong Quỷ Khốc Lĩnh không phải chôn cùng bọn chúng sao?
Người cặn bã như vậy, giết trăm lần cũng không đền hết tội.
Trầm ngâm trong giây lát, Hạ Nhất Minh lại hỏi:
- Ngàn năm hạo kiếp rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
- Không rõ.
- Ngươi mà cũng không biết?
- Trong tộc đồn đại, có lẽ là linh thú hay là độc vật, cũng không biết là tại sao bởi không ai có thể chứng thực điều này.
Chư Quan Hảo bình tĩnh nói:
- Nếu bên ngoài có nhiều người điên hay Tôn giả cũng sẽ dẫn phát hạo kiếp này.
Hạ Nhất Minh trong lòng đại động, lúc này hắn mới hiểu ra, vì sao các Tôn giả thà buông tha đuổi giết cũng không dám tiến vào nơi đây.
Chẳng qua Hạ Nhất Minh đối với hạo kiếp ngàn năm vẫn cảm thấy tò mò. Suy nghĩ lướt qua, hắn đã quyết định, lúc sau gặp Kim Chiến Dịch nhất định sẽ hỏi cho rõ ràng.
Nhìn Chư Quan Hảo ngây ngốc đứng đó, Hạ Nhất Minh đột nhiên muốn xác định quan hệ giữa Hác gia cùng Hoàng Tuyền Môn, hắn lập tức hỏi:
- Hoàng Tuyền Môn có ẩn giấu lực lượng bên ngoài Quỷ Khốc Lĩnh không?
- Có.
- Vì sao?
- Để ám sát hai người.
Hạ Nhất Minh vỗ vỗ gáy, bản thân mình thật hồ đồ, Hoàng Tuyền Môn tới đây đương nhiên là để giết người. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Bọn chúng muốn giết ai?
- Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch.
Hai mắt mở lớn, đáp án này quả thức khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh sợ.
Trong đầu hắn lúc này hiện lên hình ảnh ba vị Tôn giả trước khi tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh.
Bách Linh Bát từng nói, một trong ba người đó vốn là người của Hoàng Tuyền Môn, lúc này xem ra người kia khẳng định đang che giấu.
Đôi mắt chợt lóe lên sát khí, Hạ Nhất Minh hỏi:
- Vì sao bọn hắn phải chết?
- Bởi vì bọn họ có khả năng trở thành Tôn giả trẻ tuổi nhất sau khi tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh.
Chư Quan Hảo ngơ ngác nói:
- Ngoại trừ Liên minh bên ngoài Linh Tiêu Bảo Điện, các thế lực lớn Đông, Tây phương cũng muốn bọn chúng phải chết.

Chương 447: Hác Huyết đốn ngộ

Hạ Nhất Minh trầm xuống, trong lòng hắn xuất hiện cơn lạnh thấu xương. Bất luận là ai khi nghe được tin tức " tốt" như vậy e rằng cũng cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.
Trừ Liên minh bên ngoài Linh Tiêu Bảo Điện còn có tất cả các thế lực khác mong muốn bọn họ phải chết. Đây là sự việc đáng sợ ra sao, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không chịu nổi đả kích này.
Nếu như trước đây những người này còn bị ước thúc. Trừ Tây phương Tôn giả truy sát Kim Chiến Dịch, ít nhất tại Đông phương Đại Thân quốc chưa có vị Tôn giả nào ra tay quá đáng với gã.
Nhưng tới lúc này, bọn họ không từ thủ đoạn. Nhớ tới sát khí lóe lên trong mắt ba vị Tôn giả, Hạ Nhất Minh nhất thời thời thở dài một hơi.
Đối mặt với ba vị Tôn giả, hắn tính là một cái rắm. Cho dù hắn có được Phiên Thiên Ấn cùng Cửu Long Lô hai thứ có thể khắc chế tuyệt chiêu đối phương, nhưng khi hắn thật sự đối mặt với Tôn giả cấp bậc, sơ rằng cơ hội thi triển còn không có.
Khi nghĩ tới lúc trong Linh Tiêu Bảo Điện, hắn từng gặp qua Trác Thịnh Phong, Hạ Nhất Minh không khỏi sởn tóc gáy.
Sự cường đại của Tôn giả tuyệt đối vượt xa người thường có thể tưởng tượng. Lúc đều nếu không phải Trác Thịnh Phong " ném chuột sợ vỡ đồ", e rằng bản thân hắn không còn cơ hội chạy thoát.
Hạ Nhất Minh rung động trong giây lát, rốt cuộc nói:
- Các ngươi lúc này có được vài khỏa Ngưng Huyết Châu, phân chia thế nào?
- Sáu khỏa, mỗi người hai khỏa...
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, xem ra vấn đề này Hác Huyết cũng không nói dối.
- Phương pháp ngưng luyện ra sao? Làm thế nào mới có thể dung nhập sinh mệnh lực vào thần binh lợi khí.
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
- Sử dụng Hỏa hệ lực lượng có thể đem dung hòa sinh mệnh lực, hơn nữa có thể thăng cấp bảo khí ba cấp hoàn toàn trở thành thần binh lợi khí.
Chư Quan Hảo bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh khinh ngạc lắc đầu, nghĩ không ra quá trình này lại đơn giản như vậy. Hắn mạnh mẽ kiềm chế kích động trong lòng nói:
- Đưa Ngưng Huyết Châu của ngươi cho ta.
- Vâng.
Chư Quan Hảo đưa tay lên người. Nhưng giờ phút này, ánh mắt hắn dường như có chút thay đổi, trong vẻ mê man còn có một chút dấu hiệu linh hoạt.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm kêu không tốt. Khẳng định bắt Chư Quan Hảo giao ra Ngưng Huyết Châu đã động tới kiêng kỵ trong lòng gã, bởi vậy lúc này làm gã tỉnh táo lại.
Bất quá, tốc độ tỉnh táo của Chư Quan Hảo rõ ràng không sánh được với tốc độ của Hạ Nhất Minh.
Mắt thấy đối phương sắp tỉnh táo lại, Hạ Nhất Minh nhất thời biết không còn cơ hội tra khảo tiếp, tay hắn vươn ra, Đại Khảm Đao theo đó vung lên.
Một cỗ lực lượng khổng lồ như thủy triều dâng mạnh mẽ trùng kích, trong giây lát trái tim Chư Quan Hảo đã hoàn toàn bị chấn nát.
Một dòng máu tươi từ miệng Chư Quan Hảo trào ra, tại giây phút cuối cùng trước khi mất mạng, gã đã hoàn toàn tỉnh lại.
Chư Quan Hảo hai tay ôm ngược như muốn nói điều gì đó, nhưng bởi trái tim vỡ nát nên không thể nói được gì, cuối cùng đổ rạp trên đất không bao giờ tỉnh lại.
Hạ Nhất Minh tiến lên vài bước, nhìn vẻ mặt chết không nhắm mắt của Chư Quan Hào thở dài một hơi.
- Ngươi đã biết yêu quý tính mạng bản thân, sao lại tổn thương người khác.
Hạ Nhất Minh thấp giọng nói một câu.
Sau đó hắn ngồi xổm trên mặt đất, lục soát trên thân thể Chư Quan Hảo. Người này không hổ là truyền nhân của đại thế gia, trên người không chỉ mặc một bộ nhuyễn giáp đặc chế mà trên thân thể còn có không ít chai lọ.
Hạ Nhất Minh ném tất cả những thứ tìm được vào Không gian giới chỉ. Ánh mắt hắn liếc nhìn xung quanh, tìm được một nơi đất mềm đào hố chôn thi thể của Chư Quan Hảo.
Trong Quỷ Khốc Lĩnh muốn tìm nơi chứa thi thể Chư Quan Hảo đó là chuyện không thể, cho dù là đại gia tộc của Chư Quan Hảo cũng đành bất lực.
Làm xong hết thảy, Hạ Nhất Minh vung tay ném Đại Khảm Đao lên cao, khi rơi xuống nó đã vững vàng cắm trên mặt đất.
Ánh sáng bạc lóe lên, Bách Linh Bát lập tức xuất hiện.Hạ Nhất Minh nhìn gã gật đầu, nói:
- Bách Huynh. Chúng ta trở về thôi. E rằng tiểu gia hỏa kia đã sốt ruột rồi.
Bách Linh Bát gật đầu, bước đi không một tiếng động nhẹ nhàng theo sau Hạ Nhất Minh.
Lúc này Bách Linh Bát đã khác biệt rất nhiều so với khi mới rời động phủ. Ít nhất phương thức di chuyển của gã chưa ai có thể phát hiện được.
Chỉ giây lát khi hai người bọn họ rời khỏi, nơi này đã tràn ngập trong hắc vụ, không còn xuất hiện bất kỳ dấu vết nào nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Điên cuồng truyền toàn bộ chân khí xuống chân, Hác Huyết liều mạng chạy trốn.
Ánh mắt Hắc Huyết dù đã để ý tới hắc vụ xung quanh dường như không nồng đậm như trong truyền thuyết nhưng gã cũng không dám mạo hiểm dừng lại. Truyền thuyết kia vô cùng kinh khủng, ngay cả Tôn giả đại nhân cũng không dám tiến vào, cao thủ đỉnh phong dưới Tôn giả như hắn tính là gì? Ánh sáng chiếu xuống đầu khiến gã cảm nhận được trận trận đau đớn.
Đây là lần đầu tiên từ khi tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh gã thấy được ánh sáng mặt trời, giờ phút này trong lòng gã chợt hiểu rõ.
Trong bóng tối đột nhiên bước ra ánh sáng, không ngờ mang lại cảm giác đau đớn cho đôi mắt tới vậy.
Loại cảm giác đau nhức kỳ lạ này dường như khiến hắn vô cùng thoải mái.
Trong mấy ngày ở trong Quỷ Khốc Lĩnh, Hác Huyết không từ thủ đoạn tính kế người khác, tinh thần của gã sớm đã không chịu nổi. Nhìn bên ngoài ba người bọn hắn giống như tỉnh táo nhất, nhưng trong lòng đã sớm như cây cung kéo căng, chỉ thêm một chút lực nữa sẽ hoàn toàn đứt đoạn.
Ngàn năm hạo kiếp đột ngột xuất hiện chính là một chút lực kia. Tâm trạng Hác Huyết lúc này đã hoàn toàn vỡ vụn, bảo sao gã không chạy, thậm chí ngay cả nguyên nhân gã cũng không đủ can đảm xác nhận.
Giờ phút này, ý nghĩ duy nhất trong đầu gã là phải rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh đáng chết này.
Nhưng thực sự hắn đã rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh, hơn nữa còn cảm nhận được ánh nắng rực rỡ trên đầu.
Mơ hồ trong lòng Hác Huyết chợt hiểu, gã yên lặng đắm chìm trong ánh nắng, để mặc đôi mắt cảm nhận sự đau đớn kia.
Không phá không lập, phá rồi mới lập. Sau khi từ cõi chết trở về quả thực khiến Hác Huyết như đang trong một thế giới mới.
Giờ phút này, Hác Huyết quên đi hắc vụ phía sau, quên đi hạo kiếp ngàn năm kinh khủng trong truyền thuyết, thậm chí quên đi tất cả tránh nhiệm gánh vác trên lưng. Thể xác cùng tinh thần gã hoàn toàn dung nhập vào thế giới này.
Cổ tay khẽ động, trong tay đã xuất hiện binh khí giống như kiếm, giống như đao, nhưng không phải kiếm cũng chẳng phải đao.
Chân khí trong cơ thể Hác Huyết trong nháy mắt tràn ngập binh khí này, dưới ánh sáng mặt trời nó dường như đang xuất hiện biến hóa thần kỳ.
Chậm rãi, binh khí này giống như vân vụ, tuy mờ mịt nhưng hoàn toàn có thực.Hác Huyết cứ như thế ngẩng đầu nhìn trời, với binh khí trong tay, gã hoàn toàn thuộc về thế giới của mình.
Một thân ảnh đột ngột xuất hiện bên người Hác Huyết, đúng là người cùng hắn chạy khỏi Quỷ Khốc Lĩnh, Phương Thịnh.
Lúc này Phương Thịnh tỏ ra hết sức chật vật, trong ba người dĩ nhiên tốc độ của gã là chậm nhất, nhưng rốt cuộc gã cũng chạy khỏi Quỷ Khốc Lĩnh.
Bất quá, vốn có hẹn trước nên sau khi chạy khỏi gã mới xuất hiện ở nơi này.
Nhìn tình trạng của Hác Huyết, Phương Thịnh nhất thời hiểu được, vị hảo hữu này của gã đang có được cảm ngộ mà ai cũng mong cầu. Hác Huyết lúc này đã bước đầu dẫn nhập thiên địa lực dung nhập vào binh khí, khiến nó bắt đầu vụ hóa.
Phương Thịnh kinh ngạc nhìn Hác Huyết, trong lòng gã ngổn ngang cảm xúc.
Hơn mười năm trước, sau khi biết được tác dụng của Ngưng Huyết Châu, ba người bọn họ đã không còn lòng dạ tu luyện, một mực muốn có được nó. Lần này tới Quỷ Khốc Lĩnh, rốt cuộc đã có được Ngưng Huyết Châu.
Dường như bọn họ đã quên đi cuộc sống tu luyện gian khố lúc trước, đem tất cả hi vọng ký gửi vào Ngưng Huyết Châu truyền thuyết.
Mặc dù bọn họ cũng đã từng hối hận, thử dựa vào chính mình đột phá.
Nhưng Ngưng Huyết Châu như hấp lực quá lớn, khiến bọn họ không thể bình tĩnh trở lại.
Suốt mười năm qua, tu vi võ đạo của bọn họ dậm chân tại chỗ, không cách nào tiến thêm.
Hôm nay Hác Huyết có được cảm ngộ, Phương Thịnh trong lòng ngổn ngang cảm xúc. Gã quay đầu nhìn lại hắc vụ vô tận, trong đầu xuất hiện vô vàn ý nghĩ, ba người bọn họ liệu có lựa chọn đúng không?
Sau hồi lâu, gã than nhẹ một tiếng, đôi mắt vừa chuyển chân mày đã nhíu lại.
Thời gian lâu như vậy mà Chư Quan Hảo còn chưa tới đây tụ họp. Hơn nữa tầm mắt gã cũng chưa nhìn thấy bóng người nào đi ra từ Quỷ Khốc Lĩnh.
Bất quá, Phương Thịnh cũng không lo lắng, dù sao Quỷ Khốc Lĩnh thật sự rất lớn, mà bọn họ chia nhau ra chạy, có trời mới biết Chư Quan Hảo chạy tới nơi nào. Nếu vận khí không tốt, thậm chí chạy vòng quanh cũng không chừng.
Nếu thật như thế, muốn chờ gã chạy một vòng lớn không biết phải mất bao lâu thời gian.
Một âm thanh khẽ vang lên, Phương Thịnh thu liễm tâm trạng quay đầu nhìn lại.
Hác Huyết đã cúi đầu, binh khí trong tay gã giống như vụ khí tỏa ra nồng đậm.
Phương Thịnh vẻ mặt hâm mộ, chắp tay nói:
- Chúc mừng Hác huynh.
Hác Huyết cười cười, binh khí trong tay vung lên, trong lòng tràn ngập vui sướng.
- Phương huynh. Chư huynh tới chưa?
- Hắn có thể ra ở nơi khác rồi.
Phương Thịnh ánh mắt nhìn về xa xa nói:
- Có lẽ hắn đã sớm tới nơi ước định của chúng ta rồi.
Hác Huyết khẽ gật đầu, nói:
- Phương huynh. Chúng ta cũng đi thôi.
Trước khi tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh, ba người bọn họ đã từng ước định, nếu ở bên trong thất lạc khi ra ngoài sẽ chờ nhau ở một nơi khác.
Phương Thịnh gật đầu, thoáng chốc hai thân ảnh đã hướng vách núi phóng đi.

Chương 448: Quỷ Khốc Lĩnh cấm kỵ

Nhìn vách núi cao dựng đứng, hai người Hác Huyết vẫn tiếp tục tăng tốc.
Sau khi bọn họ rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh, cho dù là Phương Thịnh cũng quyết định không trở lại thu thập Ngưng Huyết Châu mà lặng lẽ đi theo Hác Huyết. Hai mươi ngày kinh nghiệm có được trong Quỷ Khốc Lĩnh khiến Phương Thịnh chỉ cần có thể, nhất định không bao giờ gã nghĩ tới nữa.
Không lâu sau, bọn họ đã tới được nơi hẹn trước.
Nhưng khiến hai người thất vọng chính là ở nơi này không xuất hiện bóng dáng Chư Quan Hảo.
Phương Thịnh khẽ cau mày nói:
- Có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ Chư huynh còn chưa rời khỏi đó?
Dường như cả hai đều cảm nhận được chút không đúng. Nhưng nghĩ tới tu vi võ đạo của bọn họ vốn như nhau, Chư Quan Hảo không có lý do gì để không thoát được.
Hác Huyết trầm ngâm trong chốc lát, cố tay khẽ động đã xuất hiện một chiếc bình nhỏ. Gã mởi chiếc bình đổ ra một khỏa châu màu đỏ, nói:
- Phương huynh. Tặng cho huynh.
Vẻ mặt Phương Thịnh khẽ biến, gã do dự một chút rốt cuộc đưa tay cẩn thận nhận lấy. Sau đó gã cũng lấy ra một bình ngọc cất giữ khỏa Ngưng Huyết Châu này.
Trong chiếc bình vốn đã có hai khỏa Ngưng Huyết Châu, lúc này được Hác Huyết tặng một khỏa tổng cộng ba khỏa, đủ cho gã tấn giai Tôn giả cấp bậc.
Phương Thịnh thu bình ngọc lại, trịnh trọng nói:
- Đa tạ.
Hác Huyết vung tay áo, nói:
- Ba người chúng ta quen biết đã hơn hai trăm năm, mặc dù không phải huynh đệ ruột thịt nhưng ngay cả huynh đệ ruột thịt cũng không bằng.
Gã chỉ tay vào bình ngọc, nói:
- Trong đây còn một khỏa Ngưng Huyết Châu, lưu lại cho Chư huynh.
Phương Thịnh hít một hơi thật sâu, sau khi có được ba khỏa Ngưng Huyết Châu, biết mình đủ điều kiện tấn giai Tôn giả, tâm trạng gã biến hóa rất lớn.
Phương Thịnh khẽ nhíu mày, cất cao giọng nói:
- Hác huynh. Đợi khi ba người chúng ta tấn giai Tôn giả, sẽ lại cùng nhau đi khắp thiên hạ.
Vừa nói ánh mắt gã vừa lóe lên một đạo tinh mang:
- Một khi thần công đại thành, ta sẽ cùng Kim Chiến Dịch đánh một trận. Xem hắn có phải vô địch thiên hạ hay không?
Ngữ khí của Phương Thịnh tràn ngập oán khí. Trước đây gã từng nhận đau khổ trong tay Kim Chiến Dịch, tới tận lúc này vẫn không quên.
Hác Huyết dĩ nhiên hiểu, vô địch thiên hạ trong miệng Phương Thịnh hiển nhiên là dưới cấp bậc Tôn giả. Sau khi tấn giai Tôn giả, mỗi người đều có biến hóa thật lớn. Có người trước khi tấn giai Tôn giả không ai biết tới, nhưng sau khi đạt tới Tôn giả cấp bậc nhất thời một bước tới trời. Nhưng có người dưới Tôn giả cấp bậc uy danh hiển hách nhưng cả đời không trở thành Tôn giả, cũng sớm bị người quên lãng.
Đương nhiên, sự thay đổi này cho dù là người trong Thần Đạo cũng không hiểu, không có kết luận nào.
Bởi vậy Phương Thịnh mặc dù dưới cấp bậc Tôn giả không đấu lại Kim Chiến Dịch nhưng gã vô cùng tự tin sau khi tấn giai Tôn giả có thể cùng Kim Chiến Dịch so sánh.
Vẻ mặt Hác Huyết cũng đồng dạng như vậy, ánh mắt gã nhìn về Quỷ Khốc Lĩnh, miệng khẽ lẩm bẩm như thì thầm lời gì, đôi mắt xuất hiện chiến ý ngay cả Phương Thịnh nhìn thấy cũng phải giật mình.
Nửa canh giờ sau, vẻ mặt hai người đã trở lên hết sức khó coi.
Tới tận lúc này Chư Quan Hảo vẫn chưa xuất hiện, bọn họ cho dù có ngu ngốc hơn cũng biết gã khẳng định gặp chuyện lành ít dữ nhiều.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong đầu đồng thời nghĩ tới một người.
Cái gã cao thủ thần bí của Hoàng Tuyền Môn kia.
Nếu như hạo kiếp xảy ra, hai người bọn họ sợ rằng cũng khó tránh được tai kiếp, nhưng hạo kiếp không xuất hiện khẳng định Chư Quan Hảo mất tích có liên quan với kẻ thần bí kia.
Phương Thịnh vẻ mặt âm trâm, nói:
- Hác Huynh. Ngươi nói người kia có phải tới từ Hoàng Tuyền Môn?
Hác Huyết khẽ gật đầu, nói:- Chướng Nhãn Pháp cùng Xoa Kiếm, nếu chỉ một trong hai thứ đó có lẽ không phải. Nhưng cả hai cùng có, khẳng định không sai.
Phương Thịnh trầm ngâm một chút, chậm rãi gật đầu. Bất quá vẻ lo lắng trong mắt hắn không chút nào vơi bớt:
- Nếu người này đích thực là thích khách của Hoàng Tuyền Môn, tại sao muốn ám sát Chư huynh? Với thực lực của hắn trong hoàn cảnh Quỷ Lĩnh Khốc, e rằng khả năng thành công rất lớn.
Người kia tại Quỷ Khốc Lĩnh đã từng ra tay với Phương Thịnh. Nếu không phải khinh công thân pháp gia truyền tuyệt thế vô song, hóa thành ngàn bóng ảnh né tránh e rằng lúc này hắn cũng sớm nằm lại tại Quỷ Khốc Lĩnh rồi.
Hác Huyết nhíu mày nói:
- Phương huynh. Ta đã nói rõ quan hệ của gia tộc với Hoàng Tuyền Môn, hẳn hắn sẽ không ra tay với Chư huynh đâu.
Phương Thịnh khẽ lắc đầu, nói:
- Nếu là bình thường có lẽ hắn sẽ không ra tay.
- Nhưng người này đã biết tác dụng của Ngưng Huyết Châu, hơn nữa trên người Chư huynh còn có hai khỏa Ngưng Huyết Châu.
Hác Huyết sắc mặt khẽ biến, nói vào mấu chốt vấn đề.
Phương Thịnh chậm rãi gật đầu, âm thanh âm trầm:
- Không sai. Hơn nữa sau khi giết người, hắn đã có gần đủ ba khỏa Ngưng Huyết Châu. Hấp lực này hắn còn gì phải kiêng kỵ.
Vẻ mặt Hác Huyết vô cùng khó coi. Phương Thịnh nói rất có lý, một người đã tu luyện tới cấp bậc đỉnh phong, đang vì tấn giai mà lo lắng, đột nhiên biết được phương pháp tiến giai lẽ nào có thể bỏ qua. Chỉ giết một người đã đạt được mục đích bất luận là ai cũng có thể xuống tay.
Vẻ mặt Hác Huyết trở lên xanh mét, nếu quả thực như thế, Chư Quan Hảo chẳng phải gián tiếp bị gã hại chết sao.
Phương Thịnh sau khi nắm được tâm lý này của Hác Huyết liền ưỡn thẳng ngực nói:
- Hác Huyết. Tiểu đệ muốn quay lại Quỷ Khốc Lĩnh.
Hai hàng chân mày Hác Huyết khẽ nhíu lại, không nói một lời, gã lập tức quay đầu thẳng bước.
Phương Thịnh vẻ mặt vui mừng, khổ tu hơn hai trăm năm gã sớm đã hiểu rõ nhân tình thế thái. Nhưng đối với con người mà nói, mặc kệ là tốt hay xấu, trong đời này ít nhiều cũng sẽ có được bằng hữu thâm giao.
Loại bằng hữu này không chỉ cùng ngươi chung vui mà khi ngươi gặp nạn cũng sẽ chung vai gánh vác. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đời người, chí ít cũng phải có một bằng hữu như vậy.
Thân hình Phương Thịnh khẽ động, thân pháp quỷ dị xuất ra trong nháy mắt gã đã vượt qua cả Hác Huyết.Chẳng qua, hai người vừa chạy được mười trượng, trước mắt bỗng hoa lên, một người bịt mặt, vóc dáng gầy yếu không biết từ khi nào đã xuất hiện chặn đường bọn họ.
Phương Thịnh cùng Hác Huyết khẽ rùng mình, hai người liếc mắt nhìn nhau, nói:
- Bái kiến Đinh tôn giả.
Ngươi này mặc dù bị kín mặt, nhưng khí tức của lão không chút biến hóa, đúng là Hoàng Tuyền Môn Đinh Lực Ẩn tôn giả.
Đinh Lực Ẩn nhìn bọn họ, nói:
- Các người nếu đã rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh sẽ không còn cơ hội bước vào.
Gương mặt Hác Huyết khẽ nhăn lại, nói:
- Tại sao?
Đinh Lực Ẩn trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nói:
- Quỷ Khốc Lĩnh cấm kỵ, các ngươi quên rồi sao?
Vẻ mặt Hác Huyết cùng Phương Thịnh đồng thời biến đổi, mới vừa rồi kích động quả thực bọn họ quên mất điều này.
Quỷ Khốc Lĩnh là nơi tu luyện tối thượng bởi thế nơi này có cấm kỵ mà tất cả các thế lực Đông Tây phải tuân theo.
Tôn giả trở lên không thể vào. Dưới Tôn giả chỉ có cao thủ Tam hoa mới có thể vào. Chỉ khi Đông Tây đại chiến, Quỷ Khốc Lĩnh xuất hiện hắc vụ mới có thể vào. Đỉnh Quỷ Khốc Lĩnh không được tiến vào. Thời gian ở lại Quỷ Khốc Lĩnh không quá một tháng.
Ngoại trừ những điều này còn có thêm một cấm kỵ chính là không được liên tục ra vào Quỷ Khốc Lĩnh.
Đặc biệt sau khi rời khỏi Quỷ Khốc Lĩnh không được phép tiến vào lần nữa, nếu không có thể dẫn phát hạo kiếp ngàn năm. Nếu tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh như vậy có thể giết chết toàn bộ những người đang ở trong đó.
Vẻ mặt Hắc Huyết khẽ đổi, gã nói:
- Đinh tôn giả. Chúng ta còn có một huynh đệ chưa quay lại. Xin ngài thông cảm một chút.
Đinh Lực Ẩn không chút do dự lắc đầu, nói:
- Huynh đệ kia của các ngươi nếu chưa bị Âm Sát Khí xâm nhập cơ thể, nhất định sẽ trở lại. Các ngươi lúc này tiến vào chỉ sợ ngược lại sẽ dẫn phát hạo kiếp. Tới lúc đó không những hại hắn mà ngay cả bản thân các ngươi cũng sẽ chịu liên lụy.
Hai người Hác Huyết đưa mắt nhìn nhau, lão nhân gia hắn nói chuyện quả thật chối tai nhưng đúng là nói lời thật.
Đinh Lực Ẩn than nhẹ một tiếng, nói:
- Trên người các ngươi tràn ngập Âm Sát Khí, bất cứ Tôn giả nào liếc mắt cũng biết các ngươi vừa bên trong trở ra. Cho dù bây giờ ta không ngăn cản các ngươi, các ngươi cũng không cách nào tiến vào.
Lão quay đầu lại nói:
- Ở xung quanh đây đã có hơn mười gã Tôn giả. Bọn họ đều là những cao thủ đứng đầu những thế lực lớn. Các ngươi đi ra bọn họ mặc kệ, nhưng nếu muốn trở lại, bọn họ tuyệt đối sẽ không nương tay, bởi các ngươi làm ảnh hưởng tới đồ đệ của họ.
Sắc mặt hai người Phương, Hác trở lên vô cùng khó coi. Bất quá bọn họ biết Đinh Lực Ẩn cũng không phải nói đùa.
Sau một lát, Hác Huyết hỏi:
- Đinh tôn gia đại nhân. Hoàng Tuyền Môn cử tới đâu mấy vị Xoa Kiếm thích khách? Tu vi của bọn họ ra sao?
Đinh Lực Ẩn giật mình, lão có ý không trả lời, nhưng nghĩ tới Hoàng Tuyền Lão Tổ cùng Hác gia có quan hệ liền do dự một chút, nói:
- Tổng cộng bốn người. Đều là Tam hoa cường giả.
Phương, Hác hai người ánh mắt trao đổi, lập tức đoán được người trong Quỷ Khốc Lĩnh kia là một Xoa Kiếm thích khách mới tạo thành đỉnh thế. Trong lòng bọn họ lúc này mới an tâm đôi chút, nếu chỉ vừa mới hình thành đỉnh thế, với thực lực Chư Quan Hảo nhất định có thể ứng phó được.
Ánh mắt hai người nhìn về phía Quỷ Khốc Lĩnh, hắc vụ vô cùng vô tận hiện ra trong mắt, trong lòng bọn họ đồng thời yên lặng cầu khẩn.

Chương 449: Thu hoạch lớn

Trong hắc vụ chợt xuất hiện hai bóng người, chính là Hạ Nhất Minh cùng Bách Linh Bát đang trở lại.
Sau khi Hạ Nhất Minh rời đi, vân vụ xung quanh đã tiêu tán, bởi vậy hắc vụ nơi này chậm rãi khôi phục, hơn nữa càng nồng đậm hơn trước khiên hắn sau khi tới đây cũng có chút nhíu mày
Nơi này chỉ còn chút dấu vết móng chân bảo trư để lại trên đất.
Nhưng ngoài chút dấu vết này, Hạ Nhất Minh đã sớm không thấy tung tích tiểu gia hỏa kia.
Bất quá Hạ Nhất Minh cũng không lo lắng nhiều. Đừng nhìn bảo trư thân thể nhỏ bé mà coi thường, lực lượng bên trong cơ thể nó đủ khiến bất cứ ai cũng không thể tượng tượng ra.
Bất luận là sức mạnh hay tốc độ, biểu hiện của nó vô cùng dũng mãnh. Đặc biệt tốc độ của nó, có thể sánh ngang tia chớp, cho dù là Hạ Nhất Minh sử dụng Phong hệ thân pháp đỉnh cấp cũng chưa chắc đã nhanh hơn nó.
Đương nhiên chủ yếu là lai lịch của tên tiểu gia hỏa này vô cùng thần bí, ngay cả Hỏa Long Lô đối với nó cũng vài phần coi trọng.
Bởi vậy Hạ Nhất Minh tin tưởng, ngay cả ở nơi nguy hiểm trùng trùng như Quỷ Khốc Lĩnh bảo trư cũng đủ năng lực tự bảo vệ mình.
Ánh mắt khẽ chuyển, Hạ Nhất Minh nói:
- Bách huynh. Phiền ngươi tìm bảo trư về được không?
Bách Linh Bát gật đầu, không nói một lời lập tức tiến vào hắc vụ, giây lát đã không còn thấy đâu nữa.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không lo lắng nhiều về an nguy tên tiểu tử kia, nhưng cũng không muốn nó biến khỏi tầm kiểm soát của mình. Mà có Bách Linh Bát ra tay, hắn dĩ nhiên rất yên tâm.
Hạ Nhất Minh xoay người tới bên cạnh cỗ thi thể gần đó.
Đây là người cuối cùng bị ba người Hác Huyết hạ thủ, nhìn gương mặt người này trong lòng Hạ Nhất Minh thầm than một tiếng.
Do dự trong giây lát, Hạ Nhất Minh ngồi xổm trên mặt đất, hai tay đặt lên đầu thi thể, hai mắt nhắm lại, lẳng lặng cảm nhận.
Sau một lát, chân khí tay hắn chợt bạo phát, đầu người nọ nhất thời nứt ra, sau đó một khỏa châu màu đỏ như máu nhất thời rơi ra.
Hạ Nhất Minh vung tay, khỏa châu này lập tức xuất hiện trên tay hắn.
Mặc dù hắn với cách làm của đám người Hác Huyết hết sức ghê tởm, nhưng nếu người này đã chết, hơn nữa trong đầu cũng hình thành Ngưng Huyết Châu, Hạ Nhất Minh cũng sẽ không cổ hủ tới mức làm như không thấy.
Hạ Nhất Minh đi tới một góc khuất, ra tay đào một hố to chôn cất thi thể người kia.
Kỳ thực phong tục mỗi nơi mỗi khác, nghe nói ở các quốc gia phương Tây, người chết không phải thổ táng mà hỏa táng. Thậm chí còn có nơi có thiên táng. Nhưng dựa vào những điều Hạ Nhất Minh biết, hắn chọn cho người này phương thức thổ táng.
Làm xong hết thảy, Hạ Nhất Minh tiến về một nơi khác, hắn bình tĩnh ngồi xuống, đem tất cả những thứ thu hoạch được bỏ ra.
Mấy thứ này đều từ trên người Chư Quan Hảo có được. Mặc dù Hạ Nhất Minh chưa từng nhìn qua, nhưng chỉ cần nghĩ cũng biết, có thể được truyền nhân của đại thế gia mang theo, sao có khả năng là hàng thứ phẩm.
Nếu như những thứ khác Hạ Nhất Minh có thể sẽ không nhận ra, nhưng trong số những chai lọ này, hắn tự tin nhận ra đa số.
Bởi vì hắn đối với dược liệu cùng đan dược đã từng nghiên cứu qua. Đem đống chai lọ mở ra, Hạ Nhất Minh trong ánh mắt không cách nào che giấu vẻ vui mừng.
Chư Quan Hảo quả thực mang tới cho Hạ Nhất Minh niềm vui bất ngờ. Trong số hơn mười một chiếc bình này, ngoại trừ một bình chứa hai khỏa Ngưng Huyết Châu, số còn lại toàn bộ là dược vật. Trong đó hắn nhận ra chín lọ chứa linh đan thánh dược trị thương, hai bình còn lại chứa thứ hắn chưa từng gặp qua trong dược thư .
Điều này khiến Hạ Nhất Minh đối với thực lực các thế gia tăng thêm một phần nhận thức.
Ngoài ra trong chiếc bình ngọc còn lại chứa một khỏa đan dược vàng kim.Hạ Nhất Minh cầm khỏa đan dược quan sát hồi lâu nhưng cũng không nhận ra chút dấu hiệu nào.
Chẳng qua khi mở chiếc bình này ra, một mùi thơm xông thẳng vào mũi khiến hắn cảm thấy vô cùng phấn chấn.
Có nhiều đan dược như vậy nhất thời khiến Hạ Nhất Minh nghĩ tới Hác Đồng thiên tân vạn khổ mới luyện chế được Trú Nhan Đan.
Hạ Nhất Minh có cảm giác, mặc dù hắn không biết lai lịch khỏa đan dược này, nhưng giá trị của nó hẳn không dưới Trú Nhan Đan.
Cẩn trọng phân loại từng loại, Hạ Nhất Minh lại mở ra không gian giới cất trữ toàn bộ đan dược vào trong.
Ánh mắt thoáng nhìn qua, Hạ Nhất Minh thấy được trong không gian giới còn có một chiếc roi da.
Suy nghĩ một chút, Hạ Nhất Minh nhất thời cầm chiếc roi quan sát vừa thuận tay lấy Phong Thủy bảo phiến có được trên người Chư Quan Hảo đặt trước mặt. Cho dù là Hạ Nhất Minh lúc này trong mắt cũng không thể che giấu vẻ hưng phấn. Bất quá có chút tiếc nuối là trên thi thể khi nãy hắn cũng không thu được thần binh lợi khí hay thứ gì hợp ý cả. Mặc dù cũng có một chút dược vật cùng y giáp nhưng hiện nay với Hạ Nhất Minh đó cũng không tính là gì nữa rồi.
Lúc này, thứ duy nhất khiến Hạ Nhất Minh động tâm chính là hai kiện binh khí đặc thù này.
Phong Thủy bảo phiến của Chư Quan Hảo không cần phải nói, có thể dung nhập hai loại thuộc tính bất đồng làm một, năng lực đặc thù này ngay cả Ngũ Hành Hoàn cũng không làm được.
Nhưng bên cạnh bảo phiến đó là chiếc roi da đang tỏa ra ánh sáng lập lòe. Mỗi một lần nhìn thấy ánh sáng này, trong lòng Hạ Nhất Minh lại có thêm suy nghĩ muốn chiếm làm của riêng.
Mặc dù giờ phút này nó đã thuộc về hắn, nhưng ý nghĩ kia vẫn không chút thay đổi.
Hạ Nhất Minh tin tưởng, nếu có bảo trư ở đây khẳng định nó sẽ vô cùng hứng thú với hai kiện binh khí này.
Cầm Phong Thủy bảo phiên trên tay, Hạ Nhất Minh thử đem chân khí truyền vào trong đó. Dĩ nhiên lúc đầu chân khí trong bảo phiến sẽ chống cự lại.
Mặc dù bảo phiến là vật vô chủ, nhưng chân khí bên trong nó như có linh tính. Cỗ chân khí này không cùng Hạ Nhất Minh cứng đối cứng, nó một mực xoáy tròn khiến trong bảo phiến hình thành một dòng nước nhỏ. Mặc cho chân khí Hạ Nhất Minh cường đại thế nào nhất nhất đều bị lực lượng này bào mòn.
Hạ Nhất Minh lấy làm lạ, năng lực của Phong Thủy bảo phiến vượt xa tưởng tượng của hắn.
Nếu đổi lại là một cường giả dưới Tôn giả cấp bậc khác trong tình huống như vậy khẳng định sẽ bó tay bất lực nhưng Hạ Nhất Minh thì khác. Hắn không những kiêm tu Ngũ hành, hơn nữa còn ngưng tụ được Phong chi hoa, Phong, Thủy nhị hệ lực lượng nắm giữ sớm đã đạt tới tình trạng khủng bố.Trong lòng trầm xuống, Hạ Nhất Minh chậm rãi vận lên chân khí, từ đan điền của hắn cường đại chân khí xảy ra biến hóa thần kỳ.
Một cỗ Phong Thủy lực lượng rất nhỏ truyền vào Phong Thủy bảo phiến.
Khi lực lượng này xâm nhập, bên trong bảo phiến cũng không xảy ra xung đột, mà chậm rãi hai cỗ lực lượng đồng hành cùng nhau.
Trong quá trình vận động, Phong Thủy lực lượng chậm rãi tan ra, giống như dung nhập vào lực lượng của bảo phiến, hình thành một chỉnh thể hoàn mỹ.
Hạ Nhất Minh có thể dung hợp Phong Hỏa lực lượng bởi vì hắn ngưng tụ được Phong, Hỏa chi hoa.
Khi hai đóa hoa này thành hình đồng thời đạt được lực lượng ngang bằng, hắn mới có thể dung nhập làm một.
Lúc này Hạ Nhất Minh chưa ngưng tụ Thủy chi hoa theo lý mà nói, hắn không thể dung nhập được Phong, Thủy lực lượng. Nhưng sử dụng Phong Thủy bảo phiến vấn đề này rất dễ dàng giải quyết.
Bên trong bảo phiến Phong, Thủy lực lượng dường như vô cùng vô tận, hơn nữa thông qua phương thức nào đó Hạ Nhất Minh không thể lý giải dung nhập làm một.
Khi Hạ Nhất Minh chính thức tiếp xúc cùng bảo phiến, hắn có cảm giác Phong, Thủy lực lượng trong đó vốn hòa tan làm một, nếu độc lập riêng rẽ đó mới là chuyện không hợp lý.
Cũng bởi loại cảm giác kỳ diệu này mới khiến Hạ Nhất Minh không dũng mãnh công kích Phong, Thủy lực lượng trong bảo phiến mà chậm rãi dung nhập lực lượng trong nó.
Khi hắn dung hợp Phong Thủy lực lượng làm một, chân khí trong cơ thể nhất thời cuồn cuộn truyền vào.
Mà cùng lúc đó, Phong Thủy lực lượng trong bảo phiến đột nhiên xoáy tròn ngược lại.
Chân khí còn sót lại của Chư Quan Hảo dĩ nhiên không cách nào đối chọi với lực xoáy này, từng bước bị chân khí của Hạ Nhất Minh xâm lấn.
Suốt nửa canh giờ, Hạ Nhất Minh dung nhập đại bộ phận tinh lực vào bảo phiến, một ít chân khí cuối cùng của Chư Quan Hảo đã toàn bộ tiêu tan. Phong Thủy lực lượng trong bảo phiến rốt cuộc đã luân chuyển theo sự điều khiển của hắn. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tới lúc này, trên mặt Hạ Nhất Minh mới lộ ra vẻ tươi cười. Hắn biết, Phong Thủy bảo phiến đã hoàn toàn thuộc về hắn.
Phong, Thủy chân khí dũng mãnh truyền vào bảo phiến khiến nó phát sáng như ngọc. Nhìn ánh sáng từ bảo phiến phát ra, Hạ Nhất Minh đột nhiên phát hiện, lực lượng hắn truyền vào bảo phiến dường như gia tăng gấp bội.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, tốc độ truyền Phong Thủy chân khí càng được đẩy cao. Hắn cảm nhận được, lượng chân khí truyền vào càng nhiều, khả năng tăng trưởng càng lớn.
Lúc bắt đầu Hạ Nhất Minh còn lo lắng việc chân khí vượt quá giới hạn của bảo phiến, nhưng sau một lát hắn hoàn toàn ném suy nghĩ này khỏi đầu.
Trong bảo phiến dường như tồn tại không gian vô hạn, cho dù Hạ Nhất Minh có đem toàn bộ chân khí dung nhập vào đó cũng không thể đạt tới cực hạn.
Bảo phiến này khiến Hạ Nhất Minh cảm nhận được bốn chữ " thâm sâu khôn lường ".
Trong số những binh khí Hạ Nhất Minh đã từng tiếp xúc, duy nhất một thứ có thể vượt qua nó có lẽ cũng chỉ có Ngũ Hành Hoàn mà thôi.
Ngũ Hành Hoàn ẩn chứa Ngũ hành không gian, thậm chí độ lớn vượt xa Phong Thủy không gian trong bảo phiến có thể so sánh. Bất quá nếu chỉ tính uy lực công kích mà nói, Phong Thủy bảo phiến cũng có điểm độc đáo không chút kém hơn so với Ngũ Hành Hoàn.
Hai mắt Hạ Nhất Minh mơ hồ tỏa sáng, có được một kiện thần binh lợi khí như vậy, bất luận là ai cũng không tránh được hưng phấn lạ thường, hắn cũng không ngoại lệ.
Hắn đứng dậy, Bảo phiến trong tay nhẹ nhàng huy vũ, trong nháy mắt, Phong Thủy chân khí cuồn cuộn tuôn ra phảng phất như vô cùng vô tận.

Chương 450: Bảo trư mất tích

Trong khoảnh khắc vòng xóay xuất hiện . Sương mù dày đặc xung quanh , hướng nơi này chen chúc mà đến , một cách vô cùng vô tận . Giống như bị một lực lượng nào đó hấp dẫn
Quá trình này nhanh chóng tới trạng thái cực hạn, nhưng vẫn trong sự khống chế của Hạ Nhất Minh.Dù sao, tại nơi đây, Hạ Nhất Minh đã cảm nhận được phong thủy trong Bảo Tấm .
Thậm chí , Hắn còn dùng Bách Linh Bát biến hóa thành Đại Quan Đao thi triển ra kỹ năng tương tự Bảo Tấm , điều đó làm cho khả năng cảm nhận và sử dụng phong thủy chi hoa của Hạ Nhất Minh tựa như nước chảy mây trôi
Vòng xóay chung quanh ngày càng mạnh và lớn , cũng là lúc Bảo Tấm càng ngày càng phát sáng, Hạ Nhất Minh truyền vào bao nhiêu chân khí thì Bảo Tấm phát huy bấy nhiêu khả năng
Tuy nhiên , chỉ một lát sau , Hạ Nhất Minh đã vô phương vận dụng cảm giác với nó.Trong lòng hắn thầm than một tiếng , biết đó chính là sự khuyết thiếu Thủy chi hoa mà ra . Muốn làm cho phong thuỷ cùng nhau phát ra uy lực đến mức tận cùng, như vậy nhất định Phong và Thuỷ lực phải có độ lớn mạnh bằng nhau .
Bây giờ Hạ Nhất Minh ngưng tụ ra Phong chi hoa, nhưng cũng không có ngưng tụ Thủy Chi Hoa , ở thủy hệ trên phương diện lực lượng, tự nhiên là kém rất nhiều.Hắn nhẹ nhàng than thở một tiếng , chậm rãi đem chân khí bên trong Bảo Tấm thu về.cùng lúc đó thì lực lượng của vòng xoay cũng theo đó mà tan biến mất
Do dự một lát, Hạ Nhất Minh đem Bảo Tấm này để vào nhẫn không gian.
Lấy hắn năng lực hiện giờ cũng không có cách nào phát huy hết tiềm năng của Bảo Phiến. Ít nhất,trước khi hắn ngưng tụ ra Thủy chi hoa, thì đừng nghĩ đem hết uy năng phong thuỷ Bảo Tấm thả ra.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh đem ánh mắt chuyển đến cái roi bằng da.
Cây roi da này bề ngòai rực rỡ , lấp lánh , cả roi da chiều dài không tới 1 mét , thân không thô , thon dài , đô dày chỉ vẻn vẹn ba ngón tay chụm lại với nhau
Nếu như mặt trên lớp roi da không có những lớp vảy , thì chắc Hạ Nhất Minh đã xem thường mà bỏ qua nó . Nhưng mà phía trên nó lân giáp quả thực phải làm cho người ta chú ý , dương như nó có một sức hút thần kỳ nào đó làm cho người ngắm không thể nào rời măt khỏi nó
Cầm lấy roi da, Hạ Nhất Minh giống nhau đem chân khí đưa vào trong đó.
Chân khí của hắn một khi tiến vào trong đó, ngay lập tức gặp phải sự phản ứng mạnh mẽ ..Với lọai lực lượng ngăn chặn quái dị này , như là ẩn chứa một phản lực vô cùng lớn của lò xo
Một khi lực lượng của ngươi được truyền vào bên trong , lò xo sẽ bị ép xuống .Khi lò xo đạt tới một cực hạn nào đó, thì luồng lực lượng này sẽ bạo phát trở lại . Lúc ấy lực lượng bộc phát sẽ là gấp mười, hai mươi lần, thậm chí càng thêm mạnh mẽ.
Mặc dù như vậy , nhưng thần binh lợi khí sẽ không bị loại lực lượng này phá hủy, nhưng nếu như không có khả năng nắm chắc thì Hạ Nhất Minh cũg quyết không làm càng.
Nếu thật sự vô ý đem cái roi da phá hủy , Hạ Nhất Minh chắc sẽ khóc không ra nước mắt.Đã từng thử lực lượng bên trong của roi da, Hạ Nhất Minh trong lòng là vừa mừng vừa sợ.Dựa theo kinh nghiệm của hắn, thần binh lợi khí cũng là không cùng cấp bậc.Nếu là có thể dễ dàng chinh phục được lực lượng bên trong của thần binh lợi khí thì tiềm năng của nó cũng sẽ chỉ ở một mức nào đó mà thôi.Với thần binh lợi khí tương đối khó trục xuất chân khí bên trong , một khi thành công không chế nó , thì tiềm năng của món bảo khí đó về sau sẽ là vô hạn lượng
Bất kể là Hạ Nhất Minh trong tay có Ngũ Hành Hoàn, hay Kim Chiến Dịch trong tay có Long Thương, trước mắt roi da và Bảo Tấm chỉ như là hững kẻ hậu bối.
Thần binh lợi khí,.Chỉ phát huy ra uy năng lớn nhất khi nó có cùng hệ lực lượng với tôn giả . Nghĩ đến đây ,Hạ Nhất Minh một lần tiến vào Quỷ Khóc Lĩnh, lại có được thu hoạch như vậy , hắn trong lòng đã nhịn không được nhảy loạn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chỉ tiếc là, hắn nhìn roi da có một chút nuối tiếc.Cái này chẳng lẽ thực sự muốn hắn tốn mấy tháng thời gian,đem tất cả chân khí đó tiêu hao nhưng rồi sau đó lại vô phương sử dụng sao???
Trong lòng hắn bỗng động , đem Bảo Phiến lấy ra , nhẹ nhàng vung lên , bên trong ngay lập tức lộ ra một sợi phong thủy chi lực
Hắn dùng luồng lực lượng này linh họat tiến vào bên trong roi da , chúng cũng không có một chút nào gọi là áp chế lực lượng bên trong roi da , mà chỉ chậm rãi chuyển hóa nó , rất nhanh bên trong roi da dần xuất hiện một vòng xóay nhỏ
Vòng xóay này cũng không phải là quá mạnh , dù sao cũng là thông qua lực lượng bảo phiến mà hình thành , nếu như quá mạnh mẽ sẽ dẫn tới phản lực của roi da , lúc đó chẳng biết còn là thần khí hay chỉ là một sợi roi da bình thường hay không nữaTuy nhiên bề ngòai thì trông như vòng xóay này nhược tiểu , nhưng lực hút thì thật sự kinh người , cứ mỗi vòng xóay là nó lại hút đi một ít chân khí trong roi da , mặc dù mỗi một lần hấp thu là rất bé ,nhưng mà nếu trong một thời gian dài tích lũy , thì quả thật không phải nhỏ bé chút nào
Hạ Nhất Minh cứ như vậy ở nơi này ngồi im lặng suốt hai giờ.Sau hai canh giờ , cuối cùng vòng xoay đã không còn lưu lại một chút gì chân khí của roi da lúc ban đầu
Hạ Nhất Minh đem Bảo Tấm cầm lên, trong lòng có chút quái dị, không thể tưởng được chính mình ý nghĩ kỳ lạ , một biện pháp quái đản như vậy lại được chính mình thực hiện , Bảo Phiến này như vậy lại có thêm một công dụng tiêu trừ chân khí của kẻ khác ah
Hạ Nhất Minh cầm roi da , chân khí khổng lồ ngay lập tức đựoc truyền vào trong đó.
"Hô "
Roi da bỗng nhiên duỗi thẳng , biến thành một cây thương thẳng tắp.
Hạ Nhất Minh trợn tròn hai mắt, trong lòng của hắn nổi lên cơn sóng gió động trời. Nếu như hắn không có tính sai mà nói ,lọai roi da này dường như hắn đã thấy qua , nếu như là đem lân giáp trên roi da rũ bỏ xuống , ở đầu roi da lắp thêm một mũi thương , thì thứ này cùng với Long Thương của Kim Chiến Dịch nào có khác nhau là bao
Trong đầu của hắn hiện lên một ý nghĩ, Chẳng lẽ cây roi da này cũng sử dụng da của thần long trong truyền thuyết mà tạo thành sao????
Lòng Hạ Nhất Minh thay đổi thật nhanh, Hắn càng truyền nhiều chân khí vào bên trong , sau một khắc , chuyện ngạc nhiên đã xảy ra…. Cây roi da đang biến dài ra , giống Bách Linh Bát hóa thân mà thành Đại Đao vậy , có cùng một tính chất là có thể biến đổi
Đương nhiên, thứ này bành trướng và biến đổi , đều là lấy chân khí Hạ Nhất Minh làm cơ sở , nếu như là mất đi khổng lồ kia chân khí thì roi da sẽ phục hồi nguyên trạng, điểm này đã cùng bách linh bát kém khá xa, không có cách nào đánh đồng.
Thò tay khua tay vài cái, Hạ Nhất Minh thậm chí còn đem thứ này coi như đại đao đến vui đùa.Sau một lát, hắn đã hiểu thấu : roi da này cực hạn chiều dài cùng với đại quan đao không kém nhau là mấy, từ một mét đến bốn mét , dài gấp ba lần chiều dài bình thường, coi như là vô cùng mạnh mẽ.
.Khi roi da bành trướng đến cực hạn , mỗi một lớp vảy cũng càng phát ra vẻ dữ tợn của nó , tựa như những gai nhọn tua tủa
Nếu như là sử dụng binh khí này cùng người đánh nhau, chắc chắn sẽ làm người cảm thấy sợ hãi, hơn nữa bó tay bó chân.Nhẹ nhàng vũ động một lát, Hạ Nhất Minh đột nhiên toát ra một ý nghĩ khác , mắt của hắn vừa chuyển, chân khí trong cơ thể đang dồi dào và mạnh mẽ bỗng chuyển đổi , trong nháy mắt đã biến thành như nước nhẹ nhàng và uyển chuyển
Ngay lập tức, trong tay trường thương mềm xuống, biến thành trường tiên.
Hạ Nhất Minh cổ tay không động, chỉ dựa vào chân khí trong cơ thể điều khiển, trường tiên bắt đầu khắp nơi quay cuồng . Tuy rằng Hạ Nhất Minh cũng không có tập trung tinh thần tu luyện roi pháp, nhưng đối với võ đạo, thường hay là một ý thông suốt, vạn ý thông suốt.
Cây trường tiên ở trong tay Hạ Nhất Minh, lại linh hoạt , giống như ngày xưa quái xà vương của Đằng Nhân tộc giống nhau, dày đặc nhấp nhô không ngừng , lúc ẩn lúc hiện . Với lại cái này binh khí lấy nhu và uyển chuyển làm chính cho nên không thô to , nhưng chiều dài thực sự quá khủng khiếp, thậm chí có gần hai trượng khoảng cách.
Như thể độ dài binh khí có thể tự do điều tiết , Hạ Nhất Minh nghĩ ngòai Bách Linh Bát ra thì roi da có lẽ là cái thứ hai có đặc tính nàyTừ đó có thể thấy rõ , trên thế giới này không có gì là độc nhất vô nhị , cho dù là không giống nhau vẻ bề ngòai nhưng về năng lực và đặc tính thì chưa chắc là có một không hai
Đi một ngày đàn , hơn đọc vạn quyển sách , quả thật là 1 câu chí lý cho hòan cảnh Hạ Nhất Minh bây giờ .Bất kể Long roi và Bảo Tấm, phỏng đoán là ở ngoài ngọai giới cực kì nổi tiếng thần binh lợi khí. Cho dù là uy năng cực đại, cũng không cách nào quang minh chính đại sử dụng, có lẽ đây chính là điều duy nhất đáng tiếc
Hai tai bỗng khẽ nhích , Hạ Nhất Minh nghe được rất nhỏ tiếng bước chân. Hắn đem tất cả mọi thứ thu vào nhẫn không gian , đem nhẫn bạc treo ở trên cổ. Lúc này, tinh thần của hắn đề phòng một cách cao độ.
Hắn vừa rồi ở nơi này thử hai cái siêu cấp thần binh, quấy nhiễu thiên địa linh khí , nếu như là vì vậy mà rước lấy họa sát thân từ những kẻ tham lam , chằc có lẽ cũng không phải chuyện lạ
Nhưng mà, nghiêng tai lắng nghe, sau một lát, Hạ Nhất Minh trên mặt lộ ra một chút như trút được gánh nặng, khuôn mặt lại xuất hiện nét tươi cười, hắn cất cao giọng nói: "Bách huynh, ngươi trở về."
Từ trong sương mù dày đặc xuất hiện một bóng người , chính là Bách Linh Bát khuôn mặt trườc sau như một như được điêu khắc từ thạch không có một chút cảm xúc , có lẽ hỉ , nộ , ái , ố chưa bao giờ xuất hiện trên khuôn mặt hắn
Hạ Nhất Minh ánh mắt ở trên người của hắn liếc qua, không tránh khỏi nao nao.
Ngoài dự liệu của hắn , trên người của Bách Linh Bát rỗng tuếch,không như mọi ngày thường bị Bảo Trư ôm lấy không rời .Hạ Nhất Minh hướng về Bách Linh Bát phía sau lưng nhìn một cái, vẫn không thấy Bảo Trư
Hắn chân mày cau lại, trong lòng nổi lên một loại dự cảm không tốt lành.
"Bách huynh, bảo Trư ở nơi nào?"
Bách Linh Bát chậm rãi lắc đầu, nói: "Bảo heo mất tích."
Hạ Nhất Minh rộng rãi đứng lên, nói: "Mất tích? Chẳng lẽ ngươi không có tìm được.
"
Không có." Bách linh bát bình tĩnh nói.
Hạ Nhất Minh sắc mặt ngay lập tức trở nên có chút khó coi , hắn đối với Bách Linh Bát năng lực biết rất kỹ càng, đặc biệt ở trong hoàn cảnh như vậy, nếu như ngay cả Bách Linh Bát đều tìm không thấy Bảo Trư mà nói , như vậy chỉ sợ cũng không ai có thể tìm được tiểu gia hỏa này
Có thử dịch mới biết là chua , thấy thương dịch giả , 1 chương đi đứt hết 2 tiếng đồng hồ hơn T__T , cho ý kiến với , được thì mai lại típ 2 pi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau