VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 436 - Chương 440

Chương 436: Sát nhân thủ châu

Hạ Nhất Minh không hiểu ra sao cả nhìn sơn động này. Bề ngoài sơn động không hề bị đất đá che lấp. Trong lòng hắn hồ nghi tròng mắt chuyển động, chợt bừng tỉnh ngộ hỏi:
Ba người bọn họ đi vào đây à?
Bách Linh Bát gật đầu nói:
Trong son động này có một người tu luyện.
Trong lòng Hạ Nhất Minh lập tức trầm xuống. Hắn rốt cục hiểu được quả nhiên mình đà không tính sai. Ba người đỏ quả thật có cùng một mục tiêu. chính là tất cả những cao thủ tiến vào Quý Khốc Lĩnh. Chỉ có điều duy nhất mà hắn không thể xác định chính là vì sao ba người này lại mạo hiểm đắc tội với toàn thể thiên hạ như vậy.
Nêu hành động này của bọn họ bị truyền ra ngoài, như vậy khăng định sè ừờ thành công địch của tắt cà các thế lực mạnh nhất đông tây. Đừng nói là ba người bọn họ. cho dù là tam đại thế gia sau lưng bọn họ sê bị các môn phái khác phẫn nộ liên thù diệt trừ.
Tĩnh tâm trờ lại. Hạ Nhất Minh chậm rãi kích thích hai tai. Tâm của hắn như thể đã hóa vào trong gió. hòa thành một chỉnh thể với toàn bộ gió của thế giới này.
Đương nhiên, đây chăng qua chì lã một cảm giác đặc biệt, với tu vi hiện tại của hắn. còn xa mới có thể đạt tới một bước không thể tin nổi này.
Tuy nhiên, ờ khoảng cách hiện tại này. khi mà Hạ Nhất Minh đà thi triển công phu thuận phong nhĩ tới mức tận cùng thì có thể nghe được thanh âm ờ trong son động.
Ba tiếng bước chân như có như không vãng theo tiếng gió, trừ thử đó ra, trong sơn động còn có một tiếng hít thờ cực nhỏ. Tiếng hít thờ này trầm thấp mà có lực, đồng thời còn có một tần suất kỳ dị. Hạ Nhất Minh lập tức hiêu rằng người này đang tu luyện công pháp đặc thù nào đó. hơn nưa đã tới lúc mấu chốt. Hắn không xa lạ đối với loại tình huống này. Đây chính là lúc người nào đó tấn công chưởng ngại cực hạn, hon nưa lúc lẳng nghe thanh âm này, hắn mơ hồ cảm thấy dường như người đỏ sắp đột phá. Nhưng đúng vào thời khắc cuối này, đám người Hác Huyết đã đi tới chỉ còn cách người đó chừng mười thước.
Tuy răng đã dùng tuyệt đại bộ phận tinh lực để tân công chướng ngại cực hạn. Nhưng đối mặt với hoàn cảnh trí mạng này. người đó cuối cùng vẫn phân tâm, mở mắt ra.
Vị cao thủ trong hang động kia chảng qua mới chỉ đạt tới cảnh giới tam hoa mà thôi. lúc này vào Quý Khốc Lĩnh đê mạo hiêm ginh mạng tấn công thế chân vạc, thấy sắp thắng lợi lại bị người quấy rầy, trong lòng vô cùng kinh sợ.
Trước kia chưa bao giờ phát ginh loại chuyện thể này. Tát cả các thể hệ người tiến vào đây đều đã được các trường bổi chỉ dạy ân cần, nhưng bọn họ đều chì phòng bị âm sát khí trong Quỹ Khốc Lĩnh, tránh bị âm sát khí xâm nhập biến thành ngxrời điên chỉ biết giết chóc. Nhưng đúng là chưa bao giờ có gi từng nói với bọn họ rằng còn cẩn phải phòng bị cao thù nhân loại.
Cho nên khi y mờ hai mắt nhìn ba người Hác Huyết, ý niệm đầu tiên trong đầu không ngờ là không thể tin được hai mắt của minh.
Theo lệ thường, tất cả các cao thủ bình thường khi vào Quỷ Khốc Lĩnh đều sẽ tách ra mồi người đi một đường, vậy mà ba người này lại cùng nhau lẻn vào động là sao?
Ba người tuy rằng chưa hình thành thế chân vạc nhưng đã là một lão giả hơn hai trăm tuổi, trong đời đà trải qua vô số cuộc chỉến, phàn ửng cực nhanh, không gi sánh kịp. Ở nơi mình tư luyện đột nhiên xuất hiện ba người không hiêu thể nào, bọn họ tuyệt đối không thể đến đê nói chuyện phiếm với mình được.
Cho nên y lập tức từ bỏ tu luyện, cho dù thấy sắp thành công không chút do dự. thuận tay rút binh khí ra, đó là một thanh trường kiếm như nước đâm thâng tới Chư Quan Hào. Chư Quan Háo cười lạnh một tiếng, cổ tay vừa lật, trong tay lập tức xuất hiện một cái quạt đen.
Loại binh khí quỉ dị này khiến người kia giật minh kinh hãi, nhưng y đã bị vây trong động này. nếu không liều mạng thì chỉ có bó tay chịu trói.
Y quát lên một tiếng mãnh liệt. trường kiêm không hềgiảm uy thế mà ngưng tụ toàn bộ chân khí của y. vạch ra một đạo kiếm quang cực nhanh giừa không trung. Đối mặt với một kích của người này, Chư Quan Hảo không dám chậm trề. cây quạt trong tay xoay tròn lên.
Mỗi một lần xoay tròn. trước mặtđã dường như xuất hiện thểm một vòng lốc xoáy. Tốc độ của sà càng lúc càng nhanh, khi kiếm của đối phương đâm vào lốc xoáy thì lốc xoáy đà biến thành hơn mười vòng.
Một kích cực mạnh không thể ép Chư Quan Hào lui khiến người kia không khỏi lạnh lẽo trong lòng. Đúng lúc này, một bàn tay vô thanh vô tức ấn vào ngực y. Thân thể y chợt cứng đờ. sau đó một luồng hàn khí cực lớn vọt lên nhưng chỉ sau một chút liền biển mất tăm mất tích.
Người này còn đang cảm thấy lo lắng thì y đột nhiên phát hiện mình không thể đề ru nôi chân khí mà âm sát khí không lồ từ màn sương đen bên ngoài đang ùn ùn tiến vào cơ thể y.
cảm nhận rất rõ ràng. dòng khí tràn ngập thô bạo kia không hề bị chân khí ngăn trờ đang xâm nhập dọc theo các kinh mạch tới khắp toàn thân. ngay cả trong óc có cảm giác lạnh lẽo tới cực diêm.
Tiếp đó, một thanh âm đầy phẫn nộ và kinh hãi vang lên. Thanh âm này cực lớn. vang vọng khắp hang động ngay cả mặt đất.Đây là tiếng thét còn sót một chút lý trí cuối cùng của y trước khi bị âm sát khí xâm nhập. Tiếng thét đó tràn ngập thể lương vô tận. bất đắc dĩ và thù hận vô tận. Sau khi thét lên, thân thể của y run rây kịch liệt. nhưng trong miệng lại phát ra tiếng rú như sói tru. không còn một chút lý trí nào.
chậm rãi nâng đầu lên, miệng chày nước dãi. Hai mắt y đỏ sậm như máu. giống hệt một mành thú ăn thịt người thời thượng cổ.
Ba ngươi Hác Huyết lãng lặng nhìn hết thảy viêc này. Một cao thủ tam hoa của nhân loại biến thành một thử giổng như dà thú chỉ biết giết chóc. sự việc khủng bố bi gi này không ngờ lại do chính ba người sây ra. đồng thời lại không hề khiến ba người này có chút ảnh hương nào.
Hác Huyết lãnh đạm nói:
- Mọi người cẩn thận, lúc này không thể có sơ sót. Nêu để hắn chạy thoát, chúng ta chưa chắc có thề có được Ngưng Huyết Châu.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo đêu mặt không chút thay đôi, khẽ gật đâu. Trong lòng họ, giá trị của một viên Ngùng Huyết Châu hơn xa đám cao thủ cảnh giới tam hoa.
Ngay sau đó. vô số tiếng gió do quyền cước vang lên trong động, ngoài ra còn có nhưng tiếng gầm rú ác liệt như thể mãnh thú tru vang lên.
Sau khi người này điên cuồng, sức mạnh và tốc độ của y đà không còn kém cao thù chân vạc bao nhiêu.
Nhưng trước mặt y lai có ba cao thủ như vậy. Ba người đó đứng ờ trước cửa độngT thành hình tam giác, phối họp ăn ý với nhau, vừng vàng đáy lui mọi công kích của người kia.
Người nọ đà hoàn toàn mất lý trí, trong mắt y chỉ nhớ rỗ một việc chính là phải bằm thây ba người trước mặt này thành vạn đoạn. Hơn nữa. dù đà mất lý trí nhím 2 hết thảy dựa vào bản năng, lại có sức mạnh của màn sương đen vô tận kia duy trì cho nên bất kể bị đánh lui bao nhiêu lần, y đều bám riết không tha.
Y giống như một ác ma luôn tăng trường không ngừng, thể hiện một tiềm lực mà nhân loai căn bản không thể nào cỏ đươc.
Mồi lần công; kích cuea y lại sắc bén hơn lần trước, sức mạnh hùng hậu hơn. tốc độ mau le hơn.
Ba người Hác Huyết lúc đâu còn dễ dàng chông đỡ thế công của người này nhưng sau nửa canh giờ, dưới sự áp bách cực mạnh thực lực của người đó tăng trường bùng nổ. Giờ phút này, ngay cả ba người bọn họ liên thủ phải hơi cố sức.Chư Quan Háo hít một hơi, dài nói:
Nửa canh giờ rồi, thực lực của kẻ này đà nàng cao rất lớn. có lẽ là đù ròi đó.
Ánh mắt của Phương Thịnh nhìn về phía Hác Huyết, trầm giọng nói:
Nếu tiếp tục theo đuôi nưa, với tốc độ tăng trường thực lực của người này, nhiều nhất là hai canh giờ sau. chúng ta sè không thể áp chế hắn được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hác Huyết do dự một chút, nói:
Có lẽ tới lúc rồi.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo đòng thời thả lõng một hơi. Lúc này tuy rằng ba người liên thủ nhưng người nắm quyền quyết định chân chính lại là Hác Huyết, bời vì chỉ có một mình gã tu luyện Ngưng Huyết Châu.
Hai mắt Phương Thịnh khè dương lên. Gã cho tay vào trong áo lấy ra một cây sáo ngọc. sau đó thân hình xông lên phía trước như quỷ mị.
Thân pháp của nó cực kỳ mau lẹ tới mức quỉ dị. có thể nói là không thể tin nổi. Chỉ trong chốc lát, gã đã hiện ra bên người kẻ điên kia. miệng nhẹ nhàng thôi một cái, trong cây sáo lập tức phát ra chân khí hùng mạnh như một mũi châm.
Một tiêng động cực nhô vang lên từ mi tâm người đó. Mũi tên không khí kia không ngờ dễ dàng đám xuyên qua trán người kia. Động tác của y lập túc trờ nên cứng đờ.
Ban đầu khi hai bên giao phong, bất kể trên người y bị đả kích trầm trọng thế nào, y đều có thể đứng dậy trớ lại. cho dù vét thương trên người nhiều không đếm xuể, cho dù máu trên người sần như đã cạn sạch nhưng y vẫn càng đánh càng hãng.
Nhìn lần này vết thương nho nhỏ ở mi tâm lập tức trở thành vết thương trí mạng. Thân thể y loạng choạng, rốt cục ngã thật mạnh xuống đất.
Ba người Hác Huyết không vội vàng tiến lên. Bọn họ cẩn thận chờ tại chồ. cho đến khi người kia thật lâu không hề nhúc nhích, bọn họ mới yên tâm. Phương Thịnh đột nhiên cười khó một tiếng, nói:
- Thật sự là gặp quỷ, nửa canh giờ này chẳng phải là dễ dàng gì.
Chư Quan Hảo hơi gật đầu. giơ hai tay tán thành đánh giá này của đồng bọn.
Huyết lóe lên. đột nhiên nói:
Bị ngưng huyết thuật đánh trúng sẽ có tốc độ tăng trưởng cực nhanh. Hai người mà chúng ta gặp lần trước không phải là cao thủ tam hoa là cao thủ chân vạc.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo nhìn nhau, lần lượt gật đầu. Sau khi tự mình thể nghiệm sự dũng mành của người kia, bọn họ rất dề nhận ra diêm này.
Hác Huyết tiến lên, lấy ra một cái bao tay. bò đẩu người kia ra. lấy ra một giọt máu cực kỳ tươi sáng, dường như là tràn đầy ma lực. chính là Ngưng Huyết Châu
Tiếp đó. bọn họ đi vào tận góc âm li trong cùng của sơn động, lấy ra một cái binh ngọc, hoàn toàn hòa tan thi thể người đó.
Chỉ có điều, bọn họ không phát hiện ra. ờ đinh sơn động có một vật thể kĩ dị phát ra hào quang mờ nhạt. hoàn toàn chép lại một cách hoàn mỹ tất cả những gi đã phát sinh trong động.

Chương 437: Sự khác nhau của những kẻ điên

Thân ảnh ba người Hác Huyết chớp động, lần lượt rời khỏi sơn động.
Bọn họ không phải cùng nhau đi ra mà là phân biệt rời khỏi. Sau khi Hác Huyết xác định lân cận không có gi mới ra hiệu cho hai người kia đi ra.
Tuy rằng biết rõ bọn họ không có khá năng nhìn tháy mình nhưng Hạ Nhất Minh vẫn hơi thu người lại theo bản năng.
Theo thời gian quan sát. hắn và Bách Linh Bát đà biết trên người Hác Huyết chắc chắn có năng lực đặc thù hoặc dụng cụ đặc biệt nào đó khiến thị lực của y hơn hãn người thường trong hoàn cành này. Tuy rằng khả năng đó không thể mạnh mẽ như của Bách Linh Bát nhưng không thể khinh thường.
Đối với nhưng kẻ tanh máu và hung tàn thế này thì dù cân thận bao nhiêu là không đù.
Ba người bọn họ nói chuyện với nhau ờ bên ngoài động một chút ròi cùng đi về một phía. Nhìn vẻ mặt thoải mái của họ thì biết bọn họ căn bản không hề đặt nhưng gi đà xảy ra ờ sơn động vào trong lòng.
Nếu Hác Huyết xác định là an toàn. hai người còn lại rõ ràng lơi lõng rát nhiều. Cho đến khi bọn họ đi thật xa không hề phát hiện ra rằng mặt đất dưới chân bọn họ đã có thêm một tầng thổ nhưỡng thật không giống bình thường.
Khi ba người bọn họ đà hoàn toàn ly khai, Hạ Nhất Minh mới đửng thẳng dậy, ôm láy bảo trư đang ngủ đông và Bách Linh Bát cùng nhau đi tới cửa động.
Khi bọn họ đi tới cửa động, mặt đất lập tức xuất hiện rất nhiều điểm sáng màu bạc. Những diêm sáng này hội tụ lại rắt nhanh thành một đám chất lòng màu bạc. chảy tới dưới chân Bách Linh Bát.
Bách Linh Bát cúi đầu nhìn thoáng qua đám chất lỏng đang trèo lên bám lay chán mình và thu nhỏ lại bằng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được. đồng thời cánh tay bị thiếu của Bách Linh Bát sinh trưởng bằng tốc độ mã mắt thường có thể thấy được
Hạ Nhất Minh hâm mộ nhìn năng lực đặc biệt có một không hai này. nhưng hắn không hề dám có ý niệm cắt tay để thử.
Sau một lát cánh tay của Bách Linh Bát đã là hoàn toàn dài ra như bình thường.
Sau đó gã nâng tay nhẹ nhàng vẫy về phía cửa động, một viên châu lập tức quay tròn lăn từ bên trong ra.
Viên châu này như thể có sinh mạng, lăn tới dưới chân Bách Linh Bát rồi tiếp tục lăn thẳng lên người, đi tới trước hốc mắt của hắn.
Bách Linh Bát đưa tay lên mở rộng hốc mắt ra. viên châu này lập tức tự động lăn vào.
Bách Linh Bát nhẹ nhàng vỗ vỗ hai má. hai mắt lại khôi phục bình thường.
Cơ mặt Hạ Nhất Minh co giật kịch liệt. Nếu chưa biết lai lịch của Bách Linh Bát và không biết năng lực biến hình cực mạnh nàychỉ sợ đã nôn mửa.
Cánh tượng quả thật có một cảm giác khủng bố và ghê tởm không thể tưởng tượng nổi.
Cố gắng đè ép cảm giác khó chịu trong lòng Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu.
sát khí rét lạnh như băng: một khi hút vào trong cơ thể lập tức bị đan điền của hắn vui vẻ thu nhận không chút khách khí, cho dù Hạ Nhất Minh muốn thể nghiệm một lần chống đỡ âm sát khí như thế nào không thể được.
Ha Nhất Minh nhe nhàng vỗ vào đan điền thần kỳ của mình rồi ngẩng đầu lên nhìn vào Bách Linh Bát đang biến thành màn hình, phát lại toàn bộ những gi vừa phát sinh trong sơn động.
Mặt mũi Hạ Nhất Minh cực kỳ ngưng trọng.
Thần công thuận phong nhĩ của hắn tuy rằng lợi hại nhưng dưới tình huống không dám để lộ thì không thể nghe rõ ràng được toàn bộ.
Hắn trầm ngâm một lát rồi đi vào góc trong cùng của hang động, quả nhiên thấy màu đỏ của máu vẫn chưa ngấm hết vào đất.
Bách Linh Bát lặng lẽ đi tới sau lưng hắn nói:
Bọn họ đang tìm mục tiêu kế tiếp.
Hạ Nhất Minh hơi hơi gật đầu. vô số ý niệm xoay chuyển trong đầu, rốt cục hắn trầm giọng nói:
Ta hiểu vì sao lúc trước đó bọn họ lại không động thủ, chính là chờ tới khi có người không chịu nổi, bị âm sát khí xâm nhập mà trở nên điên cuồng. Lúc đó bọn họ mới chính thức cuộc săn.
Nói tới đây trên mặt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia ác độc.
Ba người bọn họ quà thật là đi săn. nhưng con mồi lại không phải dã thú bình thường mà chính là nhân loại.
Bách Linh Bát lăng lặng đứng bên cạnh, dường như không hề cỏ cảm giác gì đặc biệt.
Hạ Nhất Minh trầm tư một lát hỏi:
Bách huynh, hạt châu mà bọn họ lấy đi là cái gì vậy?
Ta không biết nhưng căn cử phân tích thì trong hạt châu này hội tụ tất cả tinh hoa năng lượng của người kia.
Bách Linh Bát chậm rãi nói:Dưới tình huống đặc biệt, vật như vậy có thể phát huy tác dụng không gì có thể thay thế.
Vẻ mặt Hạ Nhất Minh khẽ động, hỏi:
Ngươi có thể suy luận ra được không?
Không thể.
Bách Linh Bát không chút do dự nói:
Tư liệu quá ít không thể suy luận. Tuy nhiên đối với nhân loại các ngươi, khối huyết châu và năng lượng thạch có thể có công năng tương tự.
Hạ Nhất Minh tức giận hít một hơi thật sâu. giá trị của huyết châu này không phải là nhỏ, nêu không ba người Hác Huyết sao có thể làm ra chuyện nguy hiểm như vậy.
Hạ Nhất Minh hơi xoay chuyển tròng mắt, liền thẳng thắn nói:
Nếu ta tính không sai thì huyết châu này chắc chắn có quan hệ tới việc thăng tiến lên Tôn Giả.
Hắn dừng lại một chút, trong đầu đột nhiên nảy lên một ý niệm:
Cỏ lê sau khi ăn huyết châu xong thì có thể trực tiếp hóa thần binh lợi khí thành hơi, trở thành Tôn Giả.
Trong mắt Bách Linh Bát lóe lên một đạo hào quang không thuộc về nhân loại, nói:
Không có khả năng đó.
Hạ Nhất Minh rất ngạc nhiên hỏi:
Sao ngươi biết?
Căn cứ suy tính của ta, bên trong huyết châu ẩn chứa toàn bộ tinh hoa sinh mạng của người đã chết nhưng đồng thời hấp thu cả âm sát khí. Nếu trực tiếp nuốt vào...
Bách Linh Bát nhếch miệng nói tiếp:
Trừ phi hắn muốn tự sát hoặc là muốn điên, nếu không sè không chọn phương thức như vậy để xử lý hạt châu đó.
Hạ Nhất Minh há to miệng như thể phát hiện ra một đại lục mới: Hóa ra Bách huynh biết cười nhi!
Hấn ngạc nhiên như vậy là bời vì quen biết nhau mấy năm nhưng đây là lần đầu tiên Bách Linh Bát lộ ra biểu tình như vậy trong khi nói chuyện.Nhưng biểu hiện này gần như chỉ trong nháy mắt mà thôi, ngay sau đó khuôn mặt Bách Linh Bát lại biến thành một bức tượng gỗ, thậm chí cho dù Hạ Nhất Minh có giật mình kinh hãi hô to thì gã vẫn không đáp lại.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, hắn đã có lần đầu tươi cười như vậy lần thứ hai hẳn là không xa.
Xa xa lại vang lên tiếng kêu thê lương liên miên không dứt. Sắc mặt Hạ Nhát Minh lập tức trầm xuống, tuy nhiên sau khi nghiêng tai lắng nghe một chút thì lập tức lộ vẻ mặt quỉ dị.
Những tiếng tru này không Ngờ không phải xuất phát từ một người mà là có hai người điên không ngừng tru lên.
Tuy rằng tiếng kêu điên cuồng đó đều khá giống nhau nhưng vẫn có sự khác biệt nho nhỏ. Hạ Nhất Minh lắng nghe hồi lâu rồi hỏi:
Bách huynh, ngươi có cám thấy có một thanh âm khá quen thuộc hay không?
Bách Linh Bát khẽ gật đầu nói:
Thanh âm này chính là của một kẻ điên tự nhiên. Nếu ta đoán không sai thì thì khi ba người kia tới săn thì gặp phải người điên tự nhiên kia.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên nói:
- Cái này gọi là ác giả ác báo. Chúng ta đi xem đi.
Hắn xoay người đi về phía sơn động truyền ra thanh âm kia.
Trong Quỷ Khốc Lĩnh. nếu nhưng người khác nghe thấy tiếng người điên cuồng tru lẽn. khẳng định sẽ phải tránh đi rất xa nhưng Hạ Nhất Minh thì làm ngược lại.
Sau một lát, hắn đã đến gần nơi phát ra tiếng gầm rú mãnh liệt kia.
Còn chưa tới nơi đã cảm ứng được những khí tức hùng mạnh từ đó truyền tới.
Hạ Nhất Minh quay người đi ra phía sau lưng Bách Linh Bát để xem tường thuật trực tiếp. Ở trên màn ảnh sau Bách Linh Bát là hai bóng người cao lớn đang quấn lấy nhau theo một phương thức rất độc đáo.
Hai người này đều là nhân loại hoặc đã từng là người rất có trí tuệ hơn người, nhưng giờ phút này họ lại như hai con dã thú hung mãnh, xông vào nhau cắn xé như người thường.
Bọn họ đều há miệng rộng cực hạn như bồn máu. cắn thẳng vào đối phương không chút lưu tình, hơn nữa còn không hề đê ý tới thương thế của bản thân.
Khắp nơi máu thịt văng tứ tung, vượt xa tưởng tượng của người thường.
Tuy nhiên giờ phút này, vẻ mặt bọn họ cực kỳ bất đắc dĩ.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Bách Linh Bát. Theo ngón tay của hắn di động, hình ảnh trên màn hình điều chỉnh theo. Lập tức Hạ Nhất Minh nhìn thấy ba người Hác Huyết đang ẩn núp ở một bên
Điều chỉnh lại hình ảnh trở về hai người đang điên cuồng đánh nhau không ngừng. Hạ Nhất Minh cẩn thận quan sát. sau một lát thì rốt cục phát hiện sự khác biệt.
Tuy rằng hai người này đều hấp thu âm sát khí mà trờ nên điên cuồng, nhìn vào dường như không hề có gì khác nhau nhưng sau một thời gian cắn xé, đánh nhau thì rõ ràng đã có khác biệt.
Có thể nói hai người căn bản là không cùng một cấp bậc. Lúc đầu, một người điên trong đó tường như chiếm ưu thế tương đối lớn, đánh cho người còn lại gào khóc thảm thiết không ngừng, nhưng người bị đánh kia càng lúc càng hăng, cứ mỗi lần bị đánh ngã xuống đất lại gia tăng sức mạnh và tốc độ.
Tuy rằng biên độ gia tăng không lớn nhưng quá trình này tích lũy chậm rãi.
Nửa canh giờ trôi qua, người điên thứ hai đã có sức mạnh tương đương với người kia., sau đó ngược lại chiếm được ưu thế. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trong đầu Hạ Nhất Minh chợt nổi lên một ý niệm, hắn ghé vào tai Bách Linh Bát nói mấy câu. Bách Linh Bát khẽ gật đầu quay người bước đi.
Thắng bại trên chỉến trường dường như được định đoạt ngay từ đầu thì người yếu hơn giờ lại rõ ràng vặn đứt cổ đối phương.
Y giơ cao chỉếc đầu đối phương rú lên điên cuồng.
Nhưng đúng lúc đó, một tiêng rú điên cuồng chợt vang lên ờ phương xa.
Kẻ điên này hơi giật mình, tiếp đó hai chân lao đi cực nhanh về phía xa.
Ba người Hác Huyết ờ phía xa đang định ra tay lập tức trợn mắt cứng lưỡi, vẻ mặt cực kỳ phấn khích.

Chương 438: Nữa đường chặn lại

Tiếng gào thét phá tan màn sương đen tĩnh lặng, khuấy động cả không gian.
Một tràng tiếng rú thê lương phá tan trời cao, vang vọng giữa màn sương đen.
Ở trong màn sương đen này, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không dám chạy loạn theo ý mình, bởi vì ở nơi đây tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ, không thể chỉ đơn giản dựa vào vũ lực là có thể chống đỡ lại hết thảy mọi thứ.
Tuy nhiên, đối với những kẻ đã mất đi thần trí thì căn bản không biết cái gì là nguy hiểm, chỉ biết làm theo bản năng. Sau khi nghe thấy tiếng tru, kẻ điên thứ hai cũng tru lên tương tự, sau đó liều lĩnh rời đi, lao thẳng tới hướng âm thanh vọng lại.
Y lao đi với tốc độ cực nhanh, dẫm lên sơn đạo gập gềnh dưới chân chẳng khác gì đất bằng. Từ điểm này có thể thấy, bình thường y cũng không phải kẻ ngốc, vũ lực hùng mạnh của y tạm thời đủ để bù lại chỗ thiếu hụt của thần trí hiện tại.
Nhưng khi đi qua một hẻm núi hẹp, đột nhiên chân y loạng choạng, lập tức ngã lăn xuống như một quả bóng cao su.
Ở hẻm núi này không biết đột nhiên xuất hiện rất nhiều sợi dây bạc nhỏ từ khi nào. Những sợi dây này cực kỳ cứng cỏi, cho dù người có dùng lực đánh vào cũng không thể làm đứt.
Người này phát ra tiếng tru cực kỳ phẫn nộ. Tuy rằng y không bị thương hoặc có thể nói vết thương nhỏ này so với vô số vết thương trên người y thì chẳng đáng là gì. Nhưng đang chạy lại đột nhiên bị người ngáng đường, cảm giác này quả thật chẳng thích thú gì.
Hai chân y dùng sức định nhảy dựng lên.
Đột nhiên, một tia sáng như mũi châm nhọn màu đỏ lóe lên vô thanh vô tức bắn về phía y.
Không có một chút dấu hiệu, tia sáng kia nương theo gió núi gào thét, khi tới gần người y, mũi châm đột nhiên vỡ tung ra, càng bay nhanh hơn, nháy mắt đã đâm sâu vào thân thể người kia.
Một chút chân khí hình châm đối với kẻ điên này căn bản là không thể tạo thành thương tổn gì, nhưng khi chân khí màu đỏ đó đâm vào cơ thể y, người này lập tức trở nên cứng đờ. Không những thế, trên người y thậm chí còn bao phủ một tầng băng trắng mỏng.
Nếu tầng băng này không phải là mỏng quá mức, chỉ sợ có người còn nghĩ rằng đây là một bộ áo giáp bằng băng.
Tiếp đó, một ngón tay duỗi ra như thể từ trong hư vô, nhẹ nhàng ấn vào huyệt thái dương của người này.
Chân khí khổng lồ giống như thủy triều hội tụ lại cùng một chỗ, ngưng tụ lại một điểm, đột nhiên tấn công tới.
Nhẹ nhàng, gần như là không cảm nhận được một chút thanh âm kỳ dị nào trong làn gió núi, như thể chưa từng có gì xảy ra, thân thể người kia mềm nhũn ngã xuống. Trong thời khắc cuối cùng trước khi tử vong, thần trí của y dường như được khôi phục, đôi mắt như nhiễm máu tươi lộ ra vẻ giải thoát và cực kỳ không cam lòng.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, thân hình Hạ Nhất Minh xuất hiện bên người y, lẳng lặng nhìn đôi mắt tràn đầy lưu luyến của y.
Hạ Nhất Minh tin tưởng rằng, nếu cho y một cơ hội nữa, như vậy y tuyệt đối sẽ không thể để ba người Hác Huyết dễ dàng đắc thủ như vậy.
Nhưng đáng tiếc chính là, y đã vĩnh viễn mất đi cơ hội này.
Hắn đảo mắt quét trên người này hai vòng, hai mắt sáng ngời, cho tay vào bên hông người này, sau đó rút ra một cây trường tiên dài hơn một trượng.
Trên trường tiên này có những tấm vảy tinh mịn. Tuy rằng Hạ Nhất Minh không nhận ra được đây rốt cục là lấy từ sinh vật nào nhưng chỉ cần nhìn ánh sáng đen lấp lánh của vảy và những cạnh sắc bén của nó là Hạ Nhất Minh biết, chủ nhân của những chiếc vảy này khi còn sống không phải là nhỏ.
Tuy nhiên, bất kể khi còn sống nó huy hoàng như thế nào, giờ phút này nó cũng đã tử vong và bị người lấy vảy chế thành trường tiên.
Dung nhập chân khí vào đó, lập tức gặp phải chân khí khác mãnh liệt chống cực. Lúc này Hạ Nhất Minh mới mỉm cười, rốt cục cũng thu được một thần binh lợi khí.
Quấn cây trường tiên quanh người mình, Hạ Nhất Minh giơ trảo giữa hư không, lập tức nhấc người này lên.
Người này bị thương khắp người, máu cũng gần như bị chảy cạn sạch, toàn thân vô cùng nhếch nhác. Hạ Nhất Minh cũng không muốn lưu lại trên người mình bất cứ điểm gì để người khác có thể nắm được, vì vậy mới sử dụng phương pháp cách không khống vật, lặng lẽ nâng thi thể này mang đi.
Sau khi ra ngoài ba trăm thước, Hạ Nhất Minh cũng không tiếp tục đi nữa mà lặng lẽ chờ đợi.
Quả nhiên, không quá lâu, ba người Hác Huyết vội vã đi tới. Trên mặt ba người đều mang theo thần sắc lo lắng và ảo não.
Thông qua Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh có thể nhìn rõ biểu tình trên mặt của họ.
Khẽ nhếch miệng cười lạnh, Hạ Nhất Minh cực kỳ hiểm tâm tình của bọn họ lúc này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.Bấm tay nhẩm tính, bọn họ đã đánh lén thành công ba người, nhưng trừ người thứ hai bị bọn họ vây trong sơn động nên dễ dàng bị giết chế thì hai người còn lại đều bị thanh âm tru lên hấp dẫn đi mất.
Chuyện tình như vậy liên tục phát sinh đối với họ tự nhiên sẽ khiến họ không thể nào dễ chịu. Đương nhiên những sợi dây bạc ở hẻm núi đã sớm biến mất. Tuy rằng ánh mắt của ba người bọn họ rất sắc bén, kiến thức rộng rãi, nhưng giờ phút này cũng chỉ ngơ ngác tới nơi người kia ngã xuống, nhưng rốt cục cũng không biết tại sao y lại đột nhiên ngã xuống.
Ba người bọn họ ngừng lại, kiểm tra xung quanh một chốc. Chư Quan Hảo nói:
- Hắn ngã sấp xuống, tuy nhiên lại dậy rất nhanh, đi về hướng này.
Theo ngón tay chỉ của gã, không ngờ xuất hiện một dấu vết rất rõ ràng. Tuy nhiên dấu vết này hơi khác so với dấu vết ban đầu, dường như không phải đi mà là lăn.
Nếu ba người Hác Huyết thấy được cảnh tượng vừa rồi, khẳng định bọn họ sẽ biết dấu vết này không phải do người kia lưu lại, nhưng giờ phút này, bọn họ lại không hề có cảm giác gì.
Đi theo dấu vết lưu lại một đoạn, bọn họ ba cái không hẹn mà cùng ngừng lại.
Ở trước mặt bọn họ là một vực sâu không lường được. Trong hoàn cảnh màn sương đen vờn quanh, cho dù lá gan bọn họ có lớn gấp bội cũng không dễ dàng nhảy xuống.
Ba người nhìn nhau bất đắc dĩ cười khổ, không thể tưởng được lại đi vô ích nửa ngày.
- Hừ, thực sự là khốn khiếp.
Phương Thịnh hậm hực nói.
Trong tình huống bình thường, Phương Thịnh tuyệt đối sẽ không thất thố như vậy. Nhưng trong hoàn cảnh hiểm ác này, bọn họ chẳng những đã phải phí đại bộ phận tinh lực để chống đỡ sự tấn công của âm sát khí, hơn nữa còn phải chịu đựng áp lực tâm lý thật lớn, cho nên dù là Phương Thịnh cũng không kìm nổi bật lên câu chửi.
Hác Huyết thở dài một tiếng, nói:
- Quên đi, chúng ta đã lấy được hai viên Ngưng Huyết Châu, còn thiếu bảy viên nữa là có thể ngừng tay. Cho dù mỗi ngày lấy một viên cũng đủ rồi.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo trầm ngâm nửa ngày, rốt cục lặng lẽ gật đầu.
Bọn họ lại nhìn xuống vực sâu một lần nữa. Dường như đã giải phóng cảm xúc tiêu cực vừa rồi nên Phương Thịnh có vẻ đặc biệt thanh tỉnh, nói với hai người:- Không đúng, nơi này hẳn là còn một kẻ điên nữa mới đúng.
Hai người Hác Huyết đều thầm rùng mình. Kẻ điên đó sở dĩ bỏ qua bọn họ mà đi đến ngã xuống vách núi này là bởi vì còn một người điên nữa cũng gầm rú lên nên kẻ điên này mới đi tới đây. Nhưng theo tình hình hiện giờ, dường như không hề có tung tích của người điên thứ hai.
Chư Quan Hảo vẻ mặt âm trầm, đi trở lại đường cũ, cẩn thận kiểm tra lại. Thật lâu sau, y thở một hơi thật dài nói:
- Phương huynh, nơi này có dấu vết đánh nhau, có lẽ hai tên điên cuồng này đánh nhau ở đây, sau đó quấn lấy nhau cùng rơi xuống vực.
Hác Huyết và Phương Thịnh lúc này cũng cẩn thận xem xét hoàn cảnh xung quanh, lúc này bọn họ mới yên lòng.
Hành động lần này của ba người bọn họ tuyệt đối là nghịch thiên. Nếu thực sự bị người phát hiện, như vậy có thể nghĩ được ngay kết cục của họ.
Khi đó tất cả các cao thủ hai phương đông tây đều sẽ liên thủ, trăm phương nghìn kế giết chết bọn họ giải hận. Cho nên từ đầu tới giờ, thần kinh của bọn họ lúc nào cũng căng như dây đàn, không dám thả lỏng chút nào.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, ba người mới phẫn nộ bỏ đi.
Xa xa, Hạ Nhất Minh giơ ngón tay cái với Bách Linh Bát, thốt lên từ đáy lòng:
- Bách huynh, ngươi thật sự là liệu sự như thần.
Dừng một chút, hắn lại tò mò hỏi:
- Sao ngươi có thể đoán được, bọn họ khẳng định sẽ chú ý tới kẻ điên kia?
Thanh âm lạnh lùng của Bách Linh Bát vang lên:
- Đây là kiến thức phổ thông.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, không khỏi cười khổ liên tục. Đây có lẽ là kiến thức phổ thông nhưng vấn đề là dưới tình huống như vừa rồi, Hạ Nhất Minh căn bản là không nghĩ rằng cần phải ngụy trang như vậy, nhưng hết thảy đều là Bách Linh Bát bày ra và bố trí. Gã dự kiến trước mọi việc thật sự khiến Hạ Nhất Minh rất khâm phục.
Đặt thi thể kia xuống đất, Hạ Nhất Minh do dự một chút, nhẹ n hàng đưa tay lên đầu thi thể.
Trong trí nhớ của hắn, Hác Huyết chính là thông qua thủ pháp này để lấy Ngưng Huyết Châu ra, cho nên hắn cũng định bắt chước theo những gì nhìn thấy trên màn ảnh, muốn xem rốt cục Ngưng Huyết Châu này là cái gì.
Truyền một luồng sức mạnh hùng hậu vào đầu thi thể, Hạ Nhất Minh cẩn thận cảm ứng sự thay đổi chân khí của mình. Sắc mặt của hắn dần trở nên ngưng trọng.
Trong đầu của thi thể này dường như ẩn chứa một sức mạnh cực kỳ hùng hậu.
Tuy nhiên ngoài sức mạnh cực kỳ hùng hậu, loại lực lượng này mang tới cho hắn cảm giác tuyệt đối âm hàn, khiến trong lòng Hạ Nhất Minh mơ hồ sợ hãi.
Hắn chần chừ nửa ngày, rốt cục trên tay vận sức, chân khí hùng mạnh tiến vào trong đầu đối phương, chậm rãi đi tới một nơi chứa đựng sức mạnh thần bí.
Hắn cảm nhận rất rõ ràng, ở đây quả nhiên có một viên cầu rất nhỏ.
Dưới sự bao vây của chân khí của hắn, viên cầu bắt đầu chậm rãi di động. Tuy rằng Hạ Nhất Minh đã cực kỳ cẩn thận khống chế nhưng sức mạnh ẩn chứa bên trong viên cầu vẫn vượt ra ngoài ý liệu của hắn.
Cách…
Sau một tiếng vang nhỏ, đầu của người kia rốt cục cũng nứt ra từ giữa, mà viên cầu màu đỏ máu cũng từ trong đầu nhảy ra.

Chương 439: Quyết tâm

Thể tích của nó không lớn. khẽ đặt trên tay không thấy gì, nhưng bậc đại sư Võ đạo như Hạ Nhất Minh l có thể cảm úng được luồng sức mạnh kinh khủng ẩn chứa trong đó.
Hai hàng lông mày của hắn hơi nhíu lại, cảm thấy kỳ lạ vì một huyết châu nho nhỏ không ngờ có thể ngưng tụ lực lượng khồng lồ như vậy.
Do dự nửa ngày, Hạ Nhất Minh thật cẩn thận truyền chân khí vào trong huyết châu. Hán muốn kiểm tra xem bên trong có ẩn chứa bí mật gì hay không.
Ngay sau đó, thân hình Hạ Nhất Minh khẽ rung lên, sắc mặt mơ hồ trắng bệch.
Ngay khi chân khí vừa tiến vào huyết châu, tinh thần ý thức của hắn có cảm giác tương liên, giống như lần đầu tiên tiếp xúc với hắn khiên, hắn có một cảm giác thân bất do kỷ.
Trước mắt hắn là hào quang màu máu vô cùng vô tận, dường như toàn bộ thế giới đều bị màu đỏ như máu này bao phủ.
Trong tai hắn dường như nghe tiếng đập kỳ dị nào đó. Hắn ngưng thần lắng nghe, cảm thấy tiếng đập này có phần tương tự so với tiếng tim đập.
Đến lúc này, sắc mặt Hạ Nhất Minh rốt cục biến đổi, chẵng lẽ huyết châu này chính là một sinh mạng thể đặc thù nào đó sao?
Hắn rùng mình một cái, thần tri lập tức thanh tỉnh
Nhìn huyết châu nhỏ bé trong tay. Hạ Nhất Minh vẫn cảm thấy hơi lạnh người.
Trong lòng hắn khẽ động, nghĩ tới những dị năng của Bách Linh Bát. thuận tay đưa huyết châu tới nói:
- Bách huynh, ngươi có thể nhìn ra rốt cục thứ này sử dụng thế nào không?
Bách Linh Bát cầm huyết châu trên tay, ánh mắt y lập tức sáng lên, thậm chí dù đang ở trong màn sương đen vẫn sáng như đèn. Tiệp đó một đạo hào quang quét qua huyết châu tới lui vài lần. sau đó đôi mắt Bách Linh Bát mới tối xuống.
- Đây là một loại sinh vật thể mới được phát hiện. Giọng của Bách Linh Bát vẫn ổn định như trước.
Hạ Nhất Minh mặt nhàn mày nhó hỏi:
- Sinh vật thể gì?
Bách Linh Bát nhìn vào mắt Hạ Nhất Minh:
- Đơn giản như vậy mà ngươi không biết sao?
Hạ Nhất Minh trong lòng hổ thẹn, ôm quyền thi lễ cười tủm tỉm. Bách Linh Bát lắc lắc đầu, nói:
Đây là thứ sinh trưởng từ thản thể một loại sinh vật nào đó. Trong huyết châu này bao hàm năng lượng sinh mạng mà sinh vật đó có khi còn sống, thậm chí ngay cả những tiềm năng đều ngưng tụ lại trong đó.
Hạ Nhất Minh nghĩ tới biêu hiện điên cuồng của người này và hạn chế nửa canh giờ, mơ hồ hiểu được ý của Bách Linh Bát.
Hắn trầm giọng hỏi:
- Chiếm được thứ này ngươi có thể suy đoán được công dụng của nó không?
Bách Linh Bát nói:
- Chỉ cần có vật tư trong tay. ta liền có thể nghiên cứu lai lịch và công dụng của nó.
- Thật tốt quá.Hạ Nhất Minh hai mắt rạng rỡ: Ngươi nghiên cứu nhanh lên nhé.
Bách Linh Bát khẽ gật đầu, xoay người. Hạ Nhất Minh ôm bảo trư bước nhanh dò hỏi:
- Bách huynh, ngươi muốn đi đâu?
- Trở về.
- Trở vê?
Hạ Nhất Minh không hiểu ra sao cả hỏi:
- Trở về đâu?
- Dãy núi Hồi Hộp
Hạ Nhất Minh lảo đảo, suýt nữa té ngã trên đất. trên mặt xám đen nói:
- Bách huynh, ngươi đừng nói giỡn.
không ngờ Bách Linh Bát là muốn về sơn động tây bắc, nơi bọn họ xuất phát.
Nếu y thực sự quay lại một chuyến, có trời mới biết cần bao nhiêu thời gian. Tóm lại, lúc này Hạ Nhất Minh tuyệt đối không thể thử.Bách Linh Bát dừng bước chân nói:
- Ta không nói giỡn. Vẻ mặt của ỵ cực kỳ chân thật.
Hạ Nhát Minh há hốc mồm hỏi:
- Vì sao phải trở về?
- Ngươi muốn ta nghiên cứu lai lịch, phương thức tổ họp và cách sử dụng của thú này, ta phải sử dụng một ít dụng cụ để phân tích và thiết lập công thức tính toán.
Lúc này Hạ Nhất Minh mới giật mình, dở khóc dở cười đoạt lấy huyết châu từ tay Bách Linh Bát nói:
- Bách huynh, đa tạ ý tốt của ngươi. Tuy nhiên ta nghĩ rằng để ta chậm rãi nghiên cứu là được.
Bách Linh Bát chìa hai tay ra vẻ bất đắc dĩ. Hạ Nhất Minh thấy vậy hồ nghi hỏi:
- Bách huynh, động tác đó của ngươi là học của ai vậy?
Ngươi! Bách Linh Bát sảng khoái hồi đáp.
Hạ Nhất Minh lập tức bật cười Tuy nhiên trong lòng hắn có chút tự đắc, ngay cả Bách Linh Bát bắt đầu bắt chước hắn. xem ra vài năm này tiến bộ hắn quả thật rất lớn.
Hạ Nhất Minh mở nhẫn bạc ra, lấy một chỉếc bình ngọc trống; cẩn thận đặt huyết châu vào trong. Sau đó hắn đem bình ngọc và cây trường tiên mới thu được vào trong không gian trong nhẫn. Có không gian mang theo bên người này quả thật cực kỳ tiện lợi.
Đi tới một nơi xa. Hạ Nhất Minh đào một cái hố thật sâu chôn người điên đã chết
Tuy rằng hắn biết biện pháp tốt nhất chính là làm như bọn Hác Huyết, hủy diệt hoàn toàn thi thể, đó mới chân chính là hủy thi diệt tích, tiêu diệt hậu hoạn. Nhưng Hạ Nhất Minh không có loại dược vật quỉ dị, không có tâm địa cứng rắn. cuối cùng vẫn chôn cất người này tử tế.
Lúc này hắn không cùng với Bách Linh Bát truy tìm loạn khắp núi, bời vì hành tung của ba người kia đà hoàn toàn bị Bách Linh Bát nắm giữ.
Sau ba đạt kinh biến này, Hạ Nhất Minh đã phát hiện. tuy rằng ba người kia dụng tâm hiểm ác, nhưng đều hạ sát thủ vào cao thủ cảnh giới tam hoa. Mà những người Hạ Nhất Minh biết là hạng thiên tài xuất chúng. Bởi vậy Hạ Nhất Minh không tính toán ra tay ngăn cản.
Dù sao, ba người bọn họ không phải dễ chọc, hơn nữa thế lực phía sau bọn họ không phải là nhỏ. Hạ Nhất Minh chưa thương người tới mức xuất đầu kết thù hận vì mấy kẻ không quen biết kia.
Hẳn mang theo Bách Linh Bát đi theo hướng ngược lại tới một địa điểm u tĩnh. Tiếp đó, hắn đễ Bách Linh Bát hộ pháp, còn bản thân thì hấp thu linh khí trời đất xung quanh, muốn tận lực đề cao thực lực bản thân.
Nếu là người bình thường căn bản không thể cảm nhận được thời gian trôi trong hoàn cảnh này. Nhưng đã tu vi võ đạo tới cảnh giới như Hạ Nhất Minh, bọn họ đương nhiên có thể thông qua biến hóa sinh lý của bàn thân mà tính toán được đại khái thời gian từ khi tiến vào màn sương đen.
Nếu không ở trong này quá một tháng, âm sát khí xám nhập vào cơ thể. Lúc đó mới là khóc không ra nước mắt. Cứ như vậy bảy ngày trôi qua.
Trong vòng bảy ngày này. Hạ Nhát Minh hấp thu rất nhiều linh khí của trời đất, nhưng so với trọng lượng của màn sương đen này thì chỉ là chín trâu mất sợi lông, không đáng nói tới.Tuy nhiên trong bảy ngày này, bất kễ Hạ Nhất Minh sử dụng biện pháp gì đều phát hiện, bản thân mình thủy chung không thể tập trung toàn bộ tinh lực.
Mỗi khi hắn muốn dứt bỏ hết thảy ý niệm, trong đầu lại hiện lên hình ảnh của mấy người điên kia, đặc biệt là ánh mắt của họ trước lúc tử vong. Thần sắc phức tạp biểu lộ trong đôi mắt khiến hắn khó có thể quên.
Ánh mắt mang theo một tia vui mừng và cả sự lưu luyến đôi với sinh mạng đã xúc động nội tâm Hạ Nhất Minh rất sâu.
Đã mấy lần hắn muốn hủy diệt nhưng hình ảnh đó khói tâm tư nhưng hiệu quả đạt được đều không tốt. Mỗi khi đầu óc vận chuyển, nói tới ánh mắt. trong lòng hắn đều sinh ra một cảm giác như thể tội lỗi, hơn nữa cảm giác này có xu thế càng ngày càng sâu đậm.
Tuy nhiên hắn cùng hiểu. một khi để ba người Hác Huyết biết mình giám thị bọn họ, vậy tuyệt đối là một trận quyết chỉến không chết không ngừng, mà hắn thì không chắc có thể mỉm cười cuối cùng sau cuộc chỉến kinh người
Nơi này vừa mới trở nên điên cuồng, lại truyền tới một tràng tiếng kêu thê lương. Cõi tâm tư trầm xuống. Người thứ sáu rồi.
Trong bảy ngày ngày, đã có hơn mười người không thể chịu đựng áp lực của âm sát khí mà trờ nên như thế.
Khi những người này vừa điên cuồng, đều không kìm nổi cảm giác tuyệt vọng nhưng chỉ có Hạ Nhất Minh mới nhận ra sự khác biệt trong đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Từ trong những tiếng kêu gào thảm thiết đó, Hạ Nhất Minh có thể dễ dàng nhận ra những người nào là không thể chịu được áp lực. những người nào là bị ba người Hác Huyết đánh lén.
Trong bảy ngày này, ba người Hác Huyết không thường xuyên ra tay mà cho tới tận lúc này, bọn họ mới ra tay lần thứ sáu.
Có lẽ chỉ có tần suất như vậy, bọn họ mới không bị người khác phát hiện.
Hít một hơi thật sâu. hai tay Hạ Nhất Minh vô tình nắm chặt lại.
Hai tư tưởng tương phản giằng co trong đầu hắn khiến hắn có cảm giác tiến thoái lưỡng nan
Thật lâu sau hắn ngẩng đầu. dường như lại thấy một đôi mắt đen kịt.
Đây là một đôi mắt hoàn toàn xa lạ lại toát ra thẩn sắc cực kỳ ma động lòng người.
Đây là nỗi vui mừng vì sinh mạng được giải thoát nhưng có cả sự lưu luyến đối với cuộc sống...
Hạ Nhất Minh chậm rãi thở dài một tiếng, hắn rốt cục phát hiện mình vẫn không thể làm được như mấy lão già trăm tuổi, không đê ý gi tới tất cả cho dù tính mạng của người khác không hề thây.
Hãn biết lựa chọn của mình trong mắt người khác thực sự là ngu ngốc.
Nhưng hắn vẫn đưa ra lựa chọn này...
Hắn lấy nhẫn bạc ra, mở không gian thần kỳ bên trong, lấy một đôi giày và một bộ quần áo đen.
Thân hình hắn run run, lập tức xương cốt thu nhỏ lại.
Hắn thay giày và quần áo, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên mặt một cái. sau một lát khuôn mặt thay đồi, Tuy rằng không xấu xí mắt lé mũi lệch nhưng cho dù là cha mẹ hắn đứng trước mặt đừng mơ có thể nhận ra.
Tiếp đó hắn gỡ túi da dưới nách cùng với quần áo tùy thân. Tất cả đều nhét vào không gian trong chiếc nhẫn bạc.
- Ngươi quyết định rồi à? Thanh âm của Bách Linh Bát truyền tới từ cách đó không xa.
Tuy Hạ Nhất Minh không nói nhưng hành động của hắn đã nói ra ý đồ.
Thân thể Hạ Nhất Minh hơi cứng lại, hắn trầm trọng nói:
- Đúng vậy, ta quyết định.
- Thế lực sau lưng ba người bọn họ rất lớn. Không hối hận chứ?
- Ta đích xác hối hận. Hạ Nhất Minh nhìn phương xa, nghiêm giọng nói:
Ta hối hận vì không ngăn cản bọn chúng sớm một chút.
Hắn đi tới trước người Bách Linh Bát, duỗi một tay ra. Bách Linh Bát lẳng lặng nhìn hắn, rốt cục duỗi cánh tay của y ra.
Hàn quang chợt lóe, trong tay Hạ Nhất Minh đã có thêm một thanh xoa kiếm sắc bén có hình dáng kỳ lạ...

Chương 440: Ám sát

Thời tiết rất lạnh, dường như muốn đông cứng mọi thứ.
Trong màn sương đen dày đặc tường như vô biên vô hạn. thời gian dừng lại càng lâu thì hàn khí trên người dường như càng nồng đậm thêm vài phần.
Đây là một loại cảm giác áp bách của âm sát khí. chi cần là nhân loại. căn bản không thể sinh tồn lâu trong hoàn cảnh thế này.
Mà lúc này Hạ Nhất Minh đang đứng trong một nơi sương mù dày đặc.
Hẳn hít một hơi thật dài, để cho hàn khí lạnh như bQng kia tiến vào khắp các ngóc ngách trong thân thể. sau đó bị đan điển chậm rãi hấp thu.
Hắn chậm rãi giơ tay lên. cân thận nhìn thử binh khí quỷ dị đặc thù trong tay Minh.
Xoa kiếm. thứ binh khí đặc biệt của Hoàng Tuyền Môn mà chỉ khi đạt tới cấp bậc Nhất Đường Thiên mới có thể được phép sử dụng.
Đây là tượng trưng cho quyền uy của Hoàng Tuyền Môn, từ sau khi Hoàng Tuyền lão tổ danh dương thiên hạ. một tay kiến lập nên Hoàng Tuyền Môn. không còn bất cứ thế lực nào khác dám sử dụng cùng loại binh khí này.
Loại binh khí có dấu hiệu đặc thù này đã trở thành thần binh lợi khí mà toàn bộ cảnh nội phương đông không còn gi can đảm phỏng chế.
Nhưng đối với kẻ đến từ tây bắc như Hạ Nhất Minh, hắn căn bản là không biết Hoàng Tuyền Môn có địa vị gì ờ cảnh nội Đại Thân. Cho nên khi muốn che dấu thân phận, hắn liền không chút do dự đưa ra lựa chọn tốt nhất này.
Đột nhiên, truy tung khí trước ngực hơi giật giật, cũng chi có Hạ Nhất Minh vẫn luốn tiếp xúc da thịt với nó mới có thê nhận ra rung động cực nhỏ này.
Cơ bắp trước ngực hắn chuyển động một cách thần kỳ, đẩy dời vị trí truy tung khí tới bên tgi hắn. Hắn lẳng lặng lắng nghe những thanh âm rất nhỏ vang lên từ trong đó.
Thân thể hắn rốt cục động, giống như một con báo săn trong rừng, nhanh chóng biến mất trong đêm tối.
Trên người hắn phủ một tầng đen nồng đậm. dường như ma quỷ trong đêm đen. đi tới một cách vô thanh vô tức.
Tinh thần của Hạ Nhất Minh đã đề tụ tới cực điềm, hẳn mơ hồ cảm thấy dường như Minh và màn sương đen đà hòa hợp thành một thể.
Ngay khi hắn sinh ra ý này, thân thể hắn liền tự nhiên hoàn toàn dung nhập vào trong màn sương đen.
Những cao thủ đi tới Quý Khốc Lĩnh mặc dù đều mượn thiên địa linh khí trong màn sương đen để tấn công cánh giới Chân Vạc hoặc Tôn Giả. Vì vậy bọn họ đều giữ khoảng cách đối với màn sương đen này.
Nếu được phép lựa chọn. bọn họ thà rằng bắt chước Kỳ Liên song ma, tìm kiếm đối thủ đánh nhau một trận chứ không muốn tiến vào địa phương nguy hhiểm này.
Nhưng Hạ Nhất Minh lại khác. khi đan điền của hắn bắt đầu tiếp nhận màn sương đen nơi này, năng lượng ở đây đã bị đan điền của hắn đồng hóa.
Cũng giống với bình ngọc băng hệ ngày xưa, cũng giống như năng lực gây tê liệt của Thạch Vương ngày xưa. cũng giống như thất chân thuật và ngưng huyết thuật của Hác Huyết, một khi loại lực lượng thần kỳ này tiến vào tronn cơ thể Hạ Nhất Minh liền bị đan điền của hắn hòa tan đê sử dụng cho bản thân.
Cho nên giờ phút này, hắn mới có thể tự dung nhập bán thân vào trong màn sương đen
Giờ khắc này hắn không ngờ đột ngột sinh ra một cảm giác, hắn chính là màn sương đen và màn sương đen chỉnh là hắn.
Đột nhiên một tiếng huýt gió sắc bén chói tai truyền đến khiến Hạ Nhất Minh đang tiến vào một trạng thái tinh tế chợt tỉnh lại.
Hắn lắc lắc đầu, thở dài một hơi tiếc nuối. muốn tiến vào trạng thái ngộ đạo như rồi không phải là chuyện dễ dàng, cho dù là hắn cũng không thể tùy ý tiến vào.
Tuy nhiên cũng may hắn còn nhớ rõ mục tiêu của Minh lúc này. sau khi nghe thấy thanh âm hung ác đó, Hạ Nhất Minh lập tức biết, hắn đã đến dần mục tiêu.
Động tác tay chân lập tức chậm lại rất nhiều, màn sương đen xung quanh thậm chí còn chậm rãi hội tụ lại quang hắn, nhìn qua nhưmột hắc động bên người.
Dần dần lấy hắn làm trung tâm, màn sương đen trỏ nên nồng đậm hơn và dần dần khuếch tán.
Lúc đầu tốc độ này khá chậm nhưng sau khi hình thành một quy mô nhất định, bắt đầu trờ nên rõ ràng và mau lẹ hơn.
Từ phía trước truyền đến tiếng gầm gừ liều mạng của người điên. Giữa những tiếng tru đó. mơ hồ vang lên thanh âm của đám người Hác Huyết.- Hác huynh, sương mù nơi này dường như càng lúc càng dày đặc.
Thanh âm hối hả của Phương Thịnh vang lên, mang theo cảm giác nôn nóng và xao động.
Đã vào đây khoảng 20 ngày, cho dù là y cũng cảm thấy áp lực không lúc nào hít thở thoải mái.
Chư Quan Hảo hừ lạnh một tiếng nói:
Đã được nửa canh giờ, hắn là đã ngưng tụ ra Ngưng Huyết Châu.
Giọng nói âm lạnh của Hác Huyết vang lên. có lẽ bởi tu luyện công pháp đặc thù nên trong ba người bọn họ. cũnạ chi có một Minh y hoàn toàn bình tĩnh.
- Không thể, các ngươi còn nhớ rõ lần trước vì sao chúng ta thất bại không, bởi vì thời gian chiến đấu quá ngắn khiến đại bộ phận tiềm lực của hắn chưa được thúc giục ra hết. cho nên không thể sinh ra Ngưng Huyết Châu. Lần này nhất định phái ổn trọng, không thể sơ suất một lần nữa.
Phương Chư hai người không hề nói thêm. Trong không gian lại truyền đến những tiếng đánh nhau ầm ầm. Dưới tình huống không thể giết chết người điên kia ngay. nếu muốn chỉ đả thương và vây khốn thì không phải dễ dàng. Tuy nhiên ba người bọn họ cũng không có biện pháp. Nếu không vây khốn người này ở nơi cố định một lúc, như vậy khi có tiếng tru ở nơi khác vang lên thì kẻ điên đó lập tức bỏ qua bọn họ. Đã ăn quà đắng hai lần, bọn họn sẽ không chấp nhận lần thứ ba.
Sau thời gian uống chừng chén trà. Hác Huyêt rốt cục nói: - Phương huynh, có thể động thủ.
Phương Thịnh ừ một tiếng, trong thanh âm có cảm giác vui mùng giải thoát. Tiếp đó thân hình y run lên. lập tức trở nên hư vô mờ mịt. Thân pháp này quả thật quỷ dị khó lường, đừng nói là đối mặt một người điên. cho dù là đối mặt Hạ Nhất Minh, cũng tuyệt đối khiến hắn choáng váng đầu
Chi trong chớp mất, y đã hiện ra trước mặt người nọ. nhẹ nhàng thổi cây sáo trong miệng.
Một đạo chân khí sắc bén linh hoạt hình mũi châm bắn ra từ đầu kia của cây sáo, lập tức xuyên qua mi tâm khiến người kia mềm oặt đổ xuống.
Phương Thịnh vừa thả lỏng tâm tư thì đột ngột một luồng tức khí âm trầm tràn ngập khiến tóc gáy hắn dựng ngược.
Nguy cơ mãnh liệt dâng lên từ đáy lòng khiến hắn không rét mà run.
Tuy không xuất thân từ thế gia đại nội nhưng cả đời trải qua trăm trận, phản ứng của hắn cực nhanh.
Y không chút nghĩ ngợi vung sáo ngọc lên, một tiếng vang kỳ dị như chạm vào vật gì đó. Tuy vậy nguy cơ không hề tan đi mà càng thêm đáng sợ.
Thân thể Phương Thịnh như điện xẹt phóng sang ngang, phát huy cực hạn của thân pháp, đồng thời hô lên:- Có người.
Lúc này y chỉ lo lắng cho tính man, nào còn quản được người điên kia thế nào.
Trong màn sương đen hiện ra một đạo hắc quang, sau đó một thanh kiếm nhỏ quỉ dị đâm ngay vào nơi Phương Thịnh vừa đứng.
Trong lòng Hạ Nhất Minh cũng khiếp sợ không thua gì Phương Thịnh.
Hắn nhờ sương mù cùng ba người kia chú ý đến người điên mới có thể lẻn vào đây.
Phương Thịnh vừa đánh chết người kia nên tâm tư thả lỏng, Hạ Nhất Minh bèn chọn ngay sát na đó động thủ.
Với thực lực của hắn, đã dung hợp cả băng hệ và huyết châm gây mê, còn xoa kiếm đâm theo sau.
Hai kích liên hoàn khi che dấu hành tung đã là cực hạn của hắn. Đầu tiên là Phương Thịnh đưa cây sáo ngăn cản huyết châm, tiếp đó là dùng thân pháp linh hoạt né tránh.
Đến lúc này, ám sát thất bại nhưng hắn phản ứng không chậm chút nào. lập tức là nằm sấp xuống, cổ tay rung lên, lén hút thi thể kia vào trong lòng bản tay.
Gần như cùng lúc đó. Hai chân Hạ Nhất Minh hơi dùng sức lùi lại sau, bằng một thân pháp cực kỳ mau lẹ.
Hác Huyết và Chư Quan Hảo đều gầm lên giận dừ. Ba người bọn họ không thể tưởng được, sau lưng còn có một siêu cấp cao thủ đang ẩn nấp. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hgi đạo chân khí khổng lồ nháy mắt phá không lao tới. đuổi theo phía Hạ Nhất Minh rút lui.

Tiếp đó là Phương Thịnh đã qua cơn kinh hãi.
ba người bọn họ đều hiện lên vẻ dữ tợn. Giờ khắc này tuyệt đối đồng tâm hiệp lực, muốn giết ngay lập tức tên cao thủ không biết tên kia.
Dù sao nhưng gì bọn họ đã làm lúc này tuyệt không thể tiết lộ mảy may. Nếu khôn kết cục chờ đón ba người vô cùng thê thảm.
Thán hình Hạ Nhất Minh đột nhiên ngưng lại. Hắn cứ thế ân nắp vào trong màn sương đen, dường như biến thành một đoàn sương mù dày đặc, không còn chút tung tích.
Hai mắt Hác Huyết ngưng lại, hô lên:
-Chướng nhãn pháp!
Hạ Nhất Minh động tâm. giọng nói đối phương không kinh ngạc mà nguợc lại có tia vui mừng.
Tiếng kêu xuất phất từ nội tâm này tuyệt đối không thể lừa được người, trong đầu Hạ Nhất Minh lập tức hiện lên một ý niệm. Hắn vung xoa kiếm đâm ra ngoài.
Một tiếng vang trong trẻo bật lên.
- Xoa kiếm thích khách? Chư Quan Hào phất tay đẩy kiếm ra. Trong giọng nói của y có cảm giác nhẹ nhõm.
Hác Huyết như trút được gánh nặng, thanh âm rốt cục vang lên:
- Các hạ xin dừng tay, tất cả là người một nhà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau