VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 431 - Chương 435

Chương 431: Vui quá hóa buồn

Thân hình con bảo trư từ từ phát sáng. Bất cứ một chút hắc vụ nào tiếp xúc với nó đều nhanh chóng bị đẩy ra xa. Ngay lập tức, xung quanh người con bảo trư và hắn xuất hiện một khoảng không gian rộng hơn trượng. Trong không gian đó không hề có một chút hắc vụ nào hết.
Hạ Nhất Minh há miệng, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Một lúc sau, hắn mới hiểu được. Trong Quỷ Khốc lĩnh, cho dù Kim Chiến Dịch mạnh như vậy thì vẫn cảm thấy nguy hiểm. Còn Bách Linh Bát có thể tiến vào đây lại chẳng có gì là lạ. Bởi nơi này cho dù có nguy hiểm hơn nữa thì cũng đừng mơ tưởng ảnh hưởng tới hắn.
Nhưng con bảo trư thì lại khác. Mặc dù nó cũng không phải là người nhưng cũng là con linh thú thông minh nhất mà hắn gặp từ trước tới nay. Chắc chắn nó cũng sẽ bị âm khí và sát khí trong Quỷ Khốc lĩnh ảnh hưởng.
Nhưng thực tế, con bảo trư lại chẳng quan tâm tới điều đó, vẫn bám theo Bách Linh Bát đi vào.
Lúc trước, Hạ Nhất Minh không nghĩ tới điều đó, nhưng chứng kiến quanh cảnh trước mặt thì suy nghĩ trong lòng hắn lại linh hoạt hẳn lên.
Nhớ tới thái độ của con Hỏa long trong Cửu Long lô với bảo trư, Hạ Nhất Minh lại tự hỏi không biết lai lịch của nó thế nào?
Hắn muốn trở về Thiên Trì sơn để hỏi chuyện này, nhưng nghĩ tới việc nếu để cho nó quay về đó thì rất khó đi theo mình, hắn liền bỏ qua ý định đó.
Cơ thể con bảo trư càng lúc càng sáng. Chẳng khác gì một mặt trời nhỏ trong làn hắc vụ.
Hạ Nhất Minh sờ sờ cằm. Mặc dù biết rõ làm như thế chắc chắn sẽ tạo ra rất nhiều phiền phức nhưng cứ nhìn cơ thể nửa đen nửa trắng của bảo trư, hắn lại thở dài một tiếng, không ngăn nó ăn đá năng lượng nữa.
Nửa canh giờ sau, con bảo trư mới ngừng lại. Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn viên đá trắng một lúc, thấy thể tích của nó đã giảm đi năm lần.
Hạ Nhất Minh ước lượng một chút thì trọng lượng của nó cũng giảm đi khoảng một phần năm. Có thể thấy, nhu cầu của con bảo trư với đá năng lượng cũng không lớn.
"Hừ hừ"
Những tiếng kỳ lạ phát ra từ trong lòng hắn khiến Hạ Nhất Minh ngạc nhiến cúi xuống rồi không khỏi dở khóc dở cười. Con bảo trư đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Hắn cười khổ, không biết làm thế nào. Dù gì thì con bảo trư cũng là một con linh thú thông minh, nhưng nó chẳng đề phòng hắn, hay sợ hắn rút da lột gân nó. Tính tình của nó như vậy mà vẫn còn sống đến giờ thì đúng là chuyện không tưởng.
Có điều, nghĩ kỹ thì thấy chuyện này vẫn bình thường. Trên Thiên Trì sơn có lão tổ tông tự mình án ngữ. Chẳng có kẻ nào dám ăn gan hùm mà đi vào bắt trộm của lão.
Sau khi con bảo trư ngủ thiếp đi, ánh sáng xung quanh từ từ thu lại. Trong nháy mắt, bán kính của nó đã rút lại chỉ còn một nửa, khiến cho Hạ Nhất Minh yên tâm. Sau đó, tốc độ thu lại của nó càng lúc càng chậm, cho đến khi vừa đủ bao phủ Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát liền ngừng lại.
Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận được lớp da của con bảo trư đang có một sự thay đổi. Hắn ngập ngừng một chút, rồi xoa nhẹ lên da của con bảo trư. Bất chợt, bộ lông màu đen lả tả bay xuống đất.
Hạ Nhất Minh kinh hãi, tập trung nhìn kỹ thì thấy khi lớp lông đen rụng hết lại xuất hện một bộ lông mới, trắng nõn như tuyết, giống hệt như lớp lông ban đầu của nó.
Nhất thời, Hạ Nhất Minh cảm thấy vui mừng khôn xiết. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve con bảo trư. Trong khoảng thời gian một chén trà, toàn bộ lông trên người nó đều thay đổi. Không chỉ có lớp lông màu đen mà ngay cả lớp lông màu trắng cũng thay đổi một lần.
Toàn thân nó hoàn toàn trở lại như trước, thậm chí còn sạch sẽ và mềm nhẵn hơn.
Hạ Nhất Minh nhận thấy năng lực này của bảo trư gần như của Bách Linh Bát. Tất nhiên, Bách Linh Bát có bị đứt chân cũng không sợ còn bảo trư chưa có được năng lực đó. Có lẽ, năng lực của nó chỉ sau khi bị biến dạng mới lộ ra.
Cuối cùng, sau khi thay xong lông, con bảo trư ngáp một cái thật to rồi mở hai mắt. Khi thấy bộ lông trở lại bình thường, nó liền mừng rỡ rối rít.
Hạ Nhất Minh giơ ngón tay cái lên với nó. Con bảo trư liền ngẩng đầu, ưỡn ngực, thể hiện rõ sự đắc ý.
Chợt nghĩ ra vấn đề gì đó, Hạ Nhất Minh không để ý tới bảo trư, mở miệng nói:
- Bách huynh! Trong hoàn cảnh không nhìn thấy mà huynh vẫn có thể cảm nhận được thiết bị theo dõi hay sao?
Bách Linh Bát lạnh nhạt nói:
- Có thể! Nhưng ta không lần theo thiết bị theo dõi mà dùng Thiên lỹ nhãn để tìm ngươi.
Khi Bách Linh Bát để lộ bản lĩnh cách xa hơn mười dặm mà vẫn nhìn thấy người khác, Hạ Nhất Minh liền gọi nó là Thiên Lý nhãn.
Sững người, Hạ Nhất Minh hỏi:
- Thiên Lý nhãn của huynh không bị hạn chế hay sao?
- Cũng có hạn chế nhưng không nhiều. Trong vòng ba trăm thước có thể nhìn thấy mặt người khác.
Hạ Nhất Minh nghe thấy vậy vui mừng khôn xiết. Hắn hít một hơi, nói:- Bách huynh! Nhìn giúp ta xem quanh đây có người hay không? - Bách Linh Bát cũng chẳng quay người nhìn xung quanh, nói luôn:
- Trong vòng ba trăm thước không có người nào.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Cảm nhận trong phạm vi ba trăm thước, hắn cũng có thể. Mặc dù Thuận Phong nhĩ có thể nghe thấy động tĩnh ở xa, nhưng nếu đối phương ngồi im, ngay cả thở cũng không có thì Hạ Nhất Minh cũng khó mà biết được. Nhưng có Thiên Lý nhãn của Bách Linh Bát, hắn cũng chẳng còn kiêng kỵ nữa.
Bình tĩnh lại, Hạ Nhất Minh thấp giọng hỏi:
- Bách huynh! Ngươi có biết lai lịch ba vị tôn giả hay không?
Bách Linh Bát lắc đầu, nói:
- Vóc người bọn họ có chút cao lớn. Trong số đó có một người hình như là cao thủ phương Tây. Nhưng ta không biết lai lịch của bọn họ.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Tôn giả phương Tây? - Hắn nhăn mặt nhăn mày, nghĩ tới việc cách đây một tháng. Có điều, đối với người đó Hạ Nhất Minh cũng không để tâm lắm.
Ngày xưa, Kim Chiến Dịch đến phương Tây khiêu chiến khiến cho một vị cao thủ cấp bậc tôn giả đuổi giết. Vì vậy mà với người phương Tây, Hạ Nhất Minh cũng chẳng có hảo cảm.
- Hai người còn lại thì một người có lẽ là sát thủ Hoàng Tuyền môn. Còn người kia thì không thể đoán được. - Bách Linh Bát tiếp tục nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hạ Nhất Minh cảm giác được có chuyện gì đó không ổn. Nếu không, Hoàng Tuyền môn cũng không phái ra thích khách cấp bậc tôn giả. Mà người còn lại càng khiến Hạ Nhất Minh đau đầu.
"Ngao"
Đột nhiên, một âm thanh đau đớn từ xa vọng tới. Hạ Nhất Minh ngẩn người, đoán:
- Bộ tộc Lang Đồ Đằng đến?
Hắn với bộ tộc Lang Đồ Đằng có thù cực sâu. Thủy Viễn Cận chết dưới liên thủ của hai bộ tộc Lang, Xà. Còn hắn thì truy sát ngàn dặm giết chết tất cả đám sứ giả của bọn họ. Mối thù đó cho dù là ai cũng không thể bỏ qua.
Vì vậy, Hạ Nhất Minh hết sức dị ứng với tiếng sói tru. Hắn tập trung lắng nghe một chút chỉ biết được trong tiếng gió còn có thanh âm của một người nào đó vọng lại.
Tuy nhiên, hắn không biết rằng trong Quỷ Khốc linh, bất kỳ người nào nghe thấy thanh âm đó thì trong mắt đều có chút tiếc hận.Ở một cái góc không người, Vũ Vô Thường nuốt xong Giáp Hoàng đan, thở dài, nói:
- Không ngờ, nhanh như thế đã có người không chịu nổi áp lực mà bị điên. - Sau đó, hắn duỗi tay, cẩn thận cảm nhận âm khí và sát khí trong làn hắc vụ. Một lúc sau, hắn thì thào nói:
- Âm khí và sát khí ở đây hình như mạnh hơn lần trước. Không biết có chuyện gì xảy ra nữa?
Tất cả những người đi vào đó đều có cùng suy nghĩ. Bất kỳ ai, cho dù có hay không quan hệ với người đó cũng đều xuất hiện cảm giác buồn bã.
Mấy người gần với nơi có tiếng tru phát ra đều thầm kêu đen đủi. Bọn họ nhanh chóng rời khỏi khu vực đó. Cho dù ai cũng không muốn động chạm tới một kẻ ddien.
Bách Linh Bát nghe ngóng một chút, nói:
- Đây không phải là tiếng sói. - Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Vậy đó là cái gì?
- Là người.
Hạ Nhất Minh tức giận nhìn hắn, nói:
- Bách huynh! Ngày xưa, Tác Qua cũng từng phát ra thanh âm như vậy.
- Không giống. - Bách Linh Bát nghiêm túc nói:
- Tác Qua bắt chước thanh âm của Hồng Lang vương nên trong đó có lý trí. Còn tiếng tru vừa rồi giống của một kẻ điên hơn.
Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt. Lắng nghe kỹ lại thanh âm đó nhưng vẫn không phát hiện ra sự khác biệt. Hắn nhíu mày, nói:
- Ta vẫn không phân biệt được.
Hai mắt Bách Linh Bát lóe lên tia sáng, nói:
- Phân biệt hai loại thanh âm đó thực ra rất đơn giản.
Nói xong, hắn mở miệng, phát ra một tiếng hú. Trong tiếng hú của hắn ẩn chứa một sự cao ngạo. Ngay sau đó, hắn lại tru lên một tiếng, giống hệt thanh âm vừa rồi.
Hai thanh âm phát ra liên tiếp khiến cho Hạ Nhất Minh phân biệt được một chút. Hắn mỉm cười nói:
- Bách huynh! Huynh mô phỏng tốt lắm. Một người có sự cao ngạo còn một kẻ lại điên cuồng không có lý trí.
Bách Linh Bát gật đầu một cái. Đột nhiên, hắn ngẩng đầu, liếc mắt nhìn phía xa, nói:
- Có tin xấu, ngươi có muốn nghe không?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi:
- Tin xấu nào?
Bách Linh Bát nghiêm mặt nói:
- Vừa rồi phát ra tiếng tru khiến cho người kia nghe thấy. Hắn đang chạy tới đây.
Hạ Nhất Minh:
- ..................

Chương 432: Kẻ điên đánh không chết

Những tiếng tru thê lương càng lúc càng tới gần. Hạ Nhất Minh nhíu mày. Hắn cảm giác nếu không vận dụng tới cực hạn tốc độ của phong hệ thì còn lâu mới bản thân mới bằng được tốc độ đó.
Đưa bảo trư cho Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh nhíu mày, nói:
- Kẻ đang tới là ai?
Hai mắt Bách Linh Bát lóe sáng, bình tĩnh nói:
- Là một kẻ điên.
- Người điên? - Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút liền hiểu rõ.
Nếu trong hắc vụ xuất hiện người điên thì theo lời Kim Chiến Dịch đó chính là do kẻ đó không chịu được âm phong, quỷ khí xâm nhập.
Hắn thở dài một cái, trong lòng hết sức cảnh giác. Mới bước vào đây có một ngày vậy mà đã có người không chịu được. Kết quả đó nằm ngoài suy nghĩ của hắn.
Một lúc sau, tiếng sói tru đã xuất hiện trước mặt hai người. Một cái bóng màu đen xuất hiện từ trong sương mù, giống như một con thú điên đang lao tới.
Hạ Nhất Minh ngẩn người. Hắn giao thủ với người khác rất nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cách chiến đấu lạ đến vậy. Có điều, động tác của hắn cũng chẳng hề chậm. Nắm đấm của hắn vừa mới nhấc lên đã xuất hiện ba điểm trói buộc trong không trung.
Ba điểm trói buộc không ngừng phát ra từ trong tay. Trong chốc lát, hắn đã phát ra hơn mười cụm. Tất cả chỗ đó cũng là hết sức của Hạ Nhất Minh.
Trong không trung xuất hiện mười khu vực có năng lượng trói buộc đan xen. Nhưng cho dù chúng có thay đổi thế nào cũng vẫn giữ khoảng cách với nhau. Đây cũng là điều đặc biệt nhất giữa ba điểm.
Đang chạy như điên, thân thể người nọ chợt cứng đờ, sau đó giống như viên đá rơi thẳng xuống đất.
Một tiếng động nhỏ vang lên. Người nọ nằm trên mặt đất giãy dụa liên tục. Nhưng giống như côn trùng sa vào mạng nhện, cho dù có giãy thế nào vẫn không thể thoát ra được.
Hạ Nhất Minh thở phào một cái, nhưng trong lòng vẫn rất thắc mắc.
Kim Chiến Dịch đã từng nói, nếu trong hắc vụ mà gặp phải kẻ điên thì tốt nhất là nên tránh đi. Bởi vì những người này sau khi mất đi lý trí, bị hắc vụ xâm nhập, thực lực sẽ tăng lên rất nhiều. Hơn nữa, họ không biết đau đớn, chỉ muốn giết chết đối phương. Những kẻ như vậy rất khó đối phó.
Nhưng nhìn kẻ trước mắt thì hình như Kim Chiến Dịch hơi nói quá. Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn kĩ, chợt sững người. Cơ bản hắn không nhận ra được khuôn mặt người này.
Kẻ đó mặc một bộ quần áo màu đen. Khuôn mặt bị biến dạng đến mức không thể nhìn rõ. Miệng của hắn chảy đầy nước dãi, ánh mắt chỉ toàn tia máu. Tóm lại, hắn giống hệt một con chó điên, không còn chút lý trí.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, than nhẹ một tiếng. Trong Quỷ Khốc lĩnh, gặp phải người bị điên chỉ có hai biện pháp. Cách thứ nhất rất đơn giản, nếu thực lực mà đủ thì giết chết kẻ đó ngay tại chỗ. Tất nhiên, nếu năng lực không đủ thì chỉ còn cách cầu phúc cho bản thân mà thôi.
Cách thứ hai thì phức tạp hơn nhiều. Đó chính là bắt kẻ điên đó lại, đưa ra khỏi hắc vụ, giao cho môn phái của hắn xử lý.
Tuy người đó biến thành kẻ điên, nhưng chỉ cần nhanh chóng đưa ra khỏi hắc vụ, sử dụng các phương pháp cứu chữa thì có thể trở lại bình thường.
Dù sao, mỗi đại môn phái đều tìm hiểu nơi đây tới cả ngàn năm. Ít nhất cũng có một vài phương pháp đối phó.
Trong lúc, Hạ Nhất Minh đang do dự, thì từ trên người đó chợt tỏa ra một luồng khí thế rất mạnh. Trong nháy mắt, nó liền phá vỡ sự trói buộc của hắn.
Hạ Nhất Minh rùng mình một cái, nhìn hai tay người đó cử động thoát khỏi sự giam cầm. Hắn hít một hơi thật sâu, không ngờ được thực lực của người đó tăng nhanh đến vậy. So ra cũng chẳng kém Bách Linh Bát là bao nhiêu.Thực lực người đó thay đổi rõ rệt mới chính là nguyên nhân khiến Hạ Nhất Minh kiêng kỵ.
Một tiếng tru giận dữ từ miệng người đó phát ra. Từ khóe miệng nước dãi tiếp tục chảy ra trông càng kinh khủng. Ngay lập tức, người đó lại tiếp tục đánh tới, giống như một con mãnh thú không sợ chết.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng. Hắn trầm người xuống, giơ cao lên nghênh đón.
Trong lúc trói buộc kẻ đó, Hạ Nhất Minh đã tìm hiểu hắn một cách kỹ càng. Tu vi của hắn chưa đạt tới tình trạng đỉnh túc, mới chỉ là cảnh giới tam hoa bình thường mà thôi.
Hắn vào nơi đây có lẽ muốn hoàn thành đỉnh túc, nhưng không ngờ lại bị sát khí nhập thể mà trở thành người điên.
Có điều một kẻ điên có thực lực tam hoa vẫn không đáng sợ bằng một kẻ điên đã hoàn thành đỉnh túc, nên vẫn chưa làm Hạ Nhất Minh phải lo lắng lắm.
Trên tay hắn lóe lên quang mang màu vàng nhanh chóng thi triển hết uy lực của Khai Sơn tam thập lục thức.
Một tiếng nổ lớn vang lên, thân hình Hạ Nhất Minh hơi dao động một chút còn người nọ thì bay thẳng về phía sau.
Sau khi rơi xuống đất, người đó liên tiếp ho khan vài tiếng, lẫn trong nước dãi có cả chút máu. Hạ Nhất Minh sững sờ nhìn thân thể của kẻ đó đang nằm trên mặt đất đột nhiên nhảy dựng lên. Hắc vụ xung quanh nhanh chóng chảy vào trong cơ thể gã. Trong nháy mắt, thân thể hắn to lên hơn trước rất nhiều.
Nét mặt Hạ Nhất Minh tái xanh. Một chiêu vừa rồi hắn đã dùng hết sức. Mặc dù không phải là sử dụng ngũ hành hợp nhất thi triển ra thức thứ hai mươi bốn, nhưng năng lượng Kim hệ cũng không hề giữ lại.
Dưới một đòn như thế, thân thể người đó đã bị trọng thương, nhưng chỉ trong nháy mắt đã phục hồi như cũ. Quang cảnh đó khiến cho Hạ Nhất Minh phải sợ hãi.
Phát ra một tiếng rú, người đó lại tiếp tục vọt tới. Hạ Nhất Minh nhíu mày. Thân hình hắn nhúc nhích một cái liền hóa thành một đám mây mù, hoàn toàn lẫn vào trong làn sương xung quanh.
Tuy nhiên, một chuyện khiến cho hắn giật mình đã xảy ra.Tên điên trước mặt vẫn bám theo hắn như bóng với hình. Mỗi lần công kích đều trúng vào bản thể, không hề bị ảnh hưởng bởi công pháp của hắn.
Hạ Nhất Minh hoảng hốt, không hiểu tại sao đối phương đã phát điên mà vẫn có thể nhìn thấy rõ ảo ảnh.
Tập trung tinh thần, Hạ Nhất Minh không còn có chút khinh thường nào nữa.
Hắn đứng một cách vững chãi, hai tay đánh ra. Những tiếng động phát ra từ trên tay hắn giống như tiếng kim loại va chạm.
Hạ Nhất Minh càng đánh càng kinh ngạc. Hắn đã toàn lực ứng phó, thậm chí đánh trúng kẻ đó mấy lần. Nếu như bình thường, thì kẻ đó không hộc máu mà chết thì cũng mất đi lực chiến đấu.
Nhưng lúc này, người đó càng đánh càng hăng. Mỗi lần bị Hạ Nhất Minh đánh hạ lại lồm cồm bò dậy. Mà mỗi lần đứng dậy, thực lực của hắn lại tăng lên hơn trước.
Trong lòng Hạ Nhất Minh có chút sợ hãi. Qua nửa canh giờ, hắn có thể khẳng định thực lực của kẻ đó đã đột phá.
Nếu như người này còn tỉnh táo thì hắn sẽ rất vui khi phát hiện tu vi của bản thân đã đạt tới đỉnh túc.
Chỉ cần cảm nhận khí thế phát ra từ người hắn là có thể nhận ra.
Đối với cái loại kẻ điên đánh không chết, mà bỏ chạy cũng không xong này, Hạ Nhất Minh không biết làm thế nào.
Trong mắt hắn xuất hiện sát khí. Hạ Nhất Minh lấy ngũ hành hoàn ra cầm trong tay
Ba nguồn năng lượng Kim, Hỏa, Thổ tràn vào ngũ hành hoàn. Trong nháy mắt, tầng ngoài của ngũ hành hoàn bắt đầu dao động. Nguồn truyện: Truyện FULL
Trong không trung những tiếng xé gió liên tiếp vang lên, nhất thời áp chế tiếng tru của kẻ điên trước mặt.
Áp lực trong không trung nhanh chóng tăng lên khiến cho không khí gần như bị đặc quánh lại.
Hình như cảm nhận được áp lực xung quanh, tiếng rít của người đó càng trở nên hung dữ. Có lẽ, do bản năng sợ hãi trước cái chết nên trong tiếng tru của hắn có chút run run
Ngũ hành hoàn trong tay Hạ Nhất Minh chuyển động cực nhanh. Sau khi đỉnh túc thành công, Hạ Nhất Minh càng hiểu rõ thêm về ngũ hành hoàn. Vào lúc này, trong cảm giác của hắn, nó chẳng khác gì một bộ phận trong cơ thể hắn.
Trong quá trình nó chuyển động tạo ra năng lượng rất mạnh nhưng vẫn nằm trong sự khống chế của hắn. Nếu là trước kia thì hắn đừng mơ có được chuyện này.
Trong không trung chợt xuất hiện một cái bóng đen tiếp tục lao tới.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, trong mắt đằng đằng sát khí.
Hắn giơ tay, nhẹ nhàng vung lên. Từ ngũ hành hoàn phát ra một luồng sáng lao thẳng vào bóng đen. Ngay sau đó, vố số luồng ánh sáng khác nhau liên tiếp bắn vào mặt người đó. Trong chốc lát, cơ thể gã xuất hiện hàng trăm cái lỗ.
Kẻ điên cất tiếng kêu lên một cách đau đớn. Thân hình hắn cố gắng tránh né những, nhưng không được. Mỗi luồng sáng giống như có mắt luôn đánh trúng người hắn.

Chương 433: Âm mưu đánh lén

Một tiếng tru bi thảm vang khắp cả Quỷ Khốc lĩnh, cho dù bất kỳ ngóc nghách nào cũng có thể nghe thấy. Nó khiến cho tất cả những người có mặt đều kinh hãi nhảy dựng lên.
Mặc dù, tất cả những người đi vào đây đều là cường giả nhưng ai nấy cũng vẫn tái mặt.
Nếu chỉ đơn thuần là một kẻ điên vì sát khí thì cũng chẳng có gì, bởi mỗi lần vào đây cũng đều có kẻ bị như thế. Nhưng lần này, người bị nhiễm sát khí hóa điên quá sớm.
Lại thêm việc tiếng tru của kẻ đó cứ liên tiếp vang lên, khiến cho bọn họ biết được hắn đang ẩu đả với người khác.
Nghĩ tới việc mình cũng có thể biến thành như thế, không một ai giữ được bình tĩnh. Đặc biệt là những người lần đầu tiên tiến và Quỷ Khốc lĩnh.
Theo phản xạ, tất cả mọi người đều cố gắng tránh xa nơi đó càng nhanh càng tốt.
Vô số luồng sáng bắn ra khiến cho toàn thân kẻ đó toàn một màu máu. Nhưng hắn vẫn chạy như điên, không ngừng giơ nanh, múa vuốt chỉ chực lao tới. Đồng thời, cái miệng của hắn cũng mở ra hết cỡ, giống hệt như một con ác lang muốn nuốt chửng Hạ Nhất Minh.
Cũng may, uy lực của ngũ hành hoàn rất mạnh. Chỉ tùy ý vung tay lên một cái, năng lượng thổ hệ liền xuất hiện như một bức tường đẩy hắn ra xa.
- Tập trung năng lượng đánh vào đầu hắn. - Thanh âm của Bách Linh Bát chợt vang lên.
Hạ Nhất Minh ngẩn người. Chân khí trong cơ thể hắn bắt đầu chuyển đổi. Quang mang đầy trời đột nhiên tụ lại thành một luồng ánh sáng, như một tia chớp chém xuống.
Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên từ đầu kẻ đó. Khi luồng ánh sáng đánh trúng người nọ, liền thu lại, giống hệt như một cái que nhọn, đâm xuyên qua huyệt Thái Dương.
Trong nháy mắt, thân thể kẻ đó trở nên cứng ngắc. Một dòng máu tươi trộn lẫn với não từ từ chảy ra. Cuối cùng thì sinh mạng của hắn cũng biến mất.
Hạ Nhất Minh thở ra một hơi. Khi tên điên ngã xuống, trong lòng hắn có chút cảm giác khác lạ.
Không ngờ, một cao thủ tam hoa lại trở thành một kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ như thế.
Sực nhớ ra cái gì đó, Hạ Nhất Minh quay đầu lại hỏi:
- Bách huynh! Làm sao huynh biết được đầu là yếu điểm của hắn?
Bách Linh Bát thản nhiên nói:
- Tinh thần của hắn bị kích thích nên đã phát ra được tiềm lực của bản thân. Mà chuyện đó thì cơ bản là do đại não. Vì thế muốn đánh chết chỉ có phá não hắn là tốt nhất.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, rồi gật đầu. Bách Linh Bát nói hoàn toàn đúng.
Cúi đầu nhìn, nét mặt Hạ Nhất Minh lập tức thay đổi. Khuôn mặt người đó đã hoàn toàn bình thường, khác xa so với cảnh tượng vừa rồi. Những điểm phù lên trên cơ thể biến mất để lộ ra khuôn mặt vốn có của hắn.
Đôi mắt của kẻ đó vẫn mở, nhưng không còn nét điên cuồng như trước nữa. Thậm chí, Hạ Nhất Minh còn cả nhận được một nét vui mừng vì đã được giải thoát. Hắn thở dài một tiếng, ngồi xuống cạnh cái xác, nhẹ nhàng vuốt đôi mắt. Khi hắn nhấc tay lên, cặp mắt của người chết đã nhắm lại.
Đưa mắt liếc nhìn thân thể đầy máu, Hạ Nhất Minh nhíu mày. Hắn đưa tay đón lấy con bảo trư trong tay Bách Linh Bát, vỗ nhẹ vào nó vài cái.
Hình như cảm nhận được năng lượng của Hạ Nhất Minh, con bảo trư liền mở mắt ra.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Bảo trư! Có muốn thần binh hay không?
Con bảo trư đang mơ màng liền mở to đôi mắt trong veo ra nhìn. Hạ Nhất Minh đặt nó bên cạnh cái xác, nói:
- Ở đây có một thanh thần binh. Ngươi tìm ra được ta cho mượn chơi hai ngày.
Cái mũi con bảo trư rung động một chút rồi không còn sự hưng phấn nữa. Nó liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh một cái, sau đó nhào tới người Bách Linh Bát. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh tức tối nhìn nói, hỏi:
- Bảo trư! Trên người hắn không có thần binh hay sao?Bảo trư lầm bầm hai tiếng đáp lại. Hạ Nhất Minh cũng hiểu được ý nó. Hơi nhíu mày, Hạ Nhất Minh thì thào nói:
- Chắc chắn phải có thần binh chứ? Kim Chiến Dịch chẳng nói những người vào đây tám chín phần là cao thủ có cảnh giới tam hoa mà? Tất cả bọn họ và đây chỉ có một mục đích đột phá trở thành tôn giả mà lại không có thần binh thì đúng là lạ.
Hạ Nhất Minh đưa mắt liếc nhìn cái xác một lần nữa cũng không nhìn thấy bóng dáng thần binh. Lúc đầu, hắn nghĩ binh khí của tên này cũng giống như long thương của Kim Chiến Dịch ẩn giấu trong người nên mới để cho bảo trư tìm kiếm. Nhưng kết quả lại khiến cho hắn thất vọng. Ngay cả bảo trư cũng không tìm được.
Liếc mắt nhìn cái xác một lần nữa, Hạ Nhất Minh xoay người, nói:
- Bách huynh! Đi theo ta.
Hắn từ từ dò xét ngược theo hướng người đó chạy tới. Tốc độ của hai người cũng không nhanh. Trên đường đi, Hạ Nhất Minh tập trung toàn bộ tinh thần để tìm kiếm.
Cuối cùng, sau khi đi được khoảng chừng nửa dặm, bọn họ cũng đi tới một vị trí bị phá hủy.
Trên những tảng đá ở đây có thể thấy rõ những vết trảo. Dưới mặt đất cũng có những cái hố. Chỉ cần nhìn thoáng qua một chút, Hạ Nhất Minh cũng biết đó là dấu vết do kẻ điên lưu lại.
Chắc chắn đây chính là vị trí mà người đó phát điên. Tuy nhiên, sau khi tìm tòi một lúc, hắn cũng không phát hiện được gì. Trên đường đi tới cũng không hề thấy một thanh binh khí nào khác.
Mặc dù, Hạ Nhất Minh cũng không phải là một kẻ tham lam, nhưng nếu có một thanh thần binh trước mắt thì hắn chẳng dại gì mà không lấy.
Mất bao nhiêu công sức mới giết được người đó, Hạ Nhất Minh đã thầm coi thanh binh khí đó chính là của mình. Bây giờ tìm không được, trong lòng có chút ấm ức.
Đột nhiên, Bách Linh Bát chợt xoay người đi tới bên cạnh vách núi.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc bởi từ trước đến nay, Bách Linh Bát ít khi hứng thú với vật gì như thế.
Tò mò đi lại, Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn qua vách đá. Từ từ, trong ánh mắt hắn có chút khác lạ.
- Bách huynh! Những dấu vết này do vật gì tạo ra vậy? - Hạ Nhất Minh thì thào hỏi.
Trước mắt hắn, trên vách đá có rất nhiều dấu vết khác nhau. Chắc chắn chúng không phải do tay người tạo ra. Tuy nhiên, bọn chúng vẫn còn rất mới, xung quanh cũng có những dấu vết tương tự.
Bách Linh Bát trầm giọng, nói:
- Không phải ngươi muốn tìm thần binh hay sao?Hạ Nhất Minh ngẩn người, liều hiểu rõ lời hắn nói:
- Chúng do thần binh tạo thành?
Bách Linh Bát gật đầu. Hạ Nhất Minh biết Bách Linh Bát nói rất ít. Nhưng nếu hắn đã mở miệng thì chắc chắn là không sai.
Đưa mắt nhìn chung quanh một vòng, hắn vẫn không thấy dấu vết gì, liền hỏi:
- Bách huynh! Vậy nó đâu?
- Có người lấy đi rồi. - Bách Linh Bát bình tĩnh nói,
Hạ Nhất Minh vỗ gáy, thầm rủa vài câu. Hắn và người nọ đánh nhau sống chết nhưng lại để cho kẻ khác lấy mất thần binh.
Bách Linh Bát duỗi tay, xua xua vài cái, chợt nói:
- Người nọ bị kẻ đó đánh trộm sau đó dùng thần binh chống cự, cuối cùng mới nổi điên.
Hạ Nhất Minh cảm thấy lạnh người, hỏi lại:
- Làm sao mà huynh biết?
- Căn cứ vào vết chân cũng với những vết giao đấu mà nhìn ra.
Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn dấu vết xung quanh. Nhưng cơ bản hắn vẫn không thể phát hiện ra cái gì hết.
Nhưng hắn vẫn không thể không tin vào Bách Linh Bát.
Ngẫm kĩ lại những điều Bách Linh Bát nói, Hạ Nhất Minh dần biến sắc. Hắn có cảm giác như đang rơi vào trong một cái bẫy vô hình.
Tất cả những cao thủ trong Quỷ Khốc lĩnh đều bị cái bẫy này nhắm tới.
Mặc dù đó chỉ là một thứ dự cảm, nhưng Hạ Nhất Minh lại cảm thấy rất tin vào điều đó.
Hắn hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, ý chí chiến đấu của hắn tăng lên rất mạnh. Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Bách huynh! Chúng ta quay lại chỗ kia xem.
Nói xong, thân hình hắn thoáng động, quay lại theo đường cũ.
Khi bọn họ về tới vị trí cũ, nét mặt Hạ Nhất Minh càng thêm khó coi. Cái xác bị hắn giết chết đã biến mất không thấy dấu vết.
Đưa mắt nhìn chung quanh, Hạ Nhất Minh vẫn không phát hiện thấy bất kỳ dấu vết nào khác. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Bách Linh Bát.
Ánh mắt Bách Linh Bát chớp chớp, lóe ra quang mang. Một lúc sau, hắn nói:
- Ba người. Vừa mới đi.
Nét mặt Hạ Nhất Minh âm trầm. Hắn hít một hơi thật sâu, nói:
- Bám theo.

Chương 434: Ngưng Huyết Châu

Ba người bọn họ không che mặt. Nếu Hạ Nhất Minh ở đây, khẳng định sẽ lập tức nói được tên bọn họ. Ba người này không ngờ chính là Chư Quan Hảo, Phương Thịnh và Hác Huyết.
Từ lúc ở bên ngoài hắc linh, ba người đó đã ly khai khỏi hai người Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch, hơn nữa còn tiến vào hắc linh từ ba nơi khác nhau. Nhưng giờ phút này, không ngờ bọn họ lại tụ tập cùng nhau một lần nữa.
Chư Quan Hảo nhìn thi thể dưới mặt đất, cười khổ một tiếng, nói:
- Hác huynh, lần này ngươi ra tay quá sớm nhỉ!
Quả nhiên là giống như Hạ Nhất Minh sở liệu, bọn họ tiến vào đều coi đại bộ phân người tu luyện là mục tiêu. Nhưng lúc này vừa mới vào Quỷ Khốc Lĩnh có nửa ngày, Hác Huyết liền khẩn cấp ra tay, việc này đã làm xáo trộn kế hoạch mà bọn họ đã đặt ra trước đó.
Hác Huyết khẽ lắc đầu, nói:
- Chư huynh, ta cũng không muốn ra tay sớm như vậy, nhưng kẻ này có huyết hải thâm cừu với ta. Nếu gặp nhau ở đây, hắn không tử thì ta vong.
Trong giọng nói của hắn có sự căm hận rất sâu. Đó là loại thù hận khắc cốt ghi tâm, trừ việc dùng máu tươi để rửa sạch thì không còn biện pháp nào khác có thể giải được. Chư Quan Hảo và Phương Thịnh liếc mắt nhìn nhau, trong lòng bọn họ đều kinh ngạc và nghi ngờ.
Quan hệ giữa bọn họ và Hác Huyết không phải tầm thường. Tam đại thế gia cũng có quan hệ cực kỳ chặt chẽ, đây cũng là lý do chủ yếu mà ba người bọn họ có thể cùng nhau thực hiện kế hoạch. Tuy nhiên, bọn họ quen biết Hác Huyết đã nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy y kích động đến thế. Từ trước tới giờ, Hác Huyết vẫn nổi danh là bình tĩnh, không ngờ cũng có lúc kích động.
Nhìn hai người bọn họ, Hác Huyết cười khổ nói:
- Chư huynh, Phương huynh, xá đệ ngày xưa chính là chết trong tay kẻ này, cho nên vừa rồi tiểu đệ mới không thể nhẫn nhịn nổi. Xin các huynh thứ lỗi.
Phương, Chư hai người lúc này mới thoải mái. Trăm năm trước, hai huynh đệ Hác gia đại danh vang dội, thiên phú của thân đệ đệ của Hác Huyết không hề thua kém huynh trưởng chút nào. Nhưng mười năm trước, Hác gia lão Nhị bất chợt ly kỳ bỏ mình. Hác gia vẫn không công bố nguyên nhân, đến giờ mới biết được, không ngờ thiên tài hơn người Hác gia lão Nhị là bị người ta giết chết. Phương Thịnh ho nhẹ một tiếng, nói:
- Hác huynh, ngươi đã báo được thù cho lệnh đệ, vậy xin mời nén bi thương để tiếp tục làm việc.
Hác Huyết nhẹ nhàng gật đầu một cái, vẻ thù hận trong mắt chậm rãi tiêu tán rất nhiều.
Sau một lát, y tiếc nuối nói:
- Đáng tiếc, không thể tưởng được sau khi người này điên rồi lại trở nên cuồng bạo như thế, ngay cả chúng ta cũng không thể cản hắn lại được. Không thể tự tay giết chết hắn, thực sự là đáng tiếng.
Phương Thịnh cười khổ một tiếng, nói:
- Tự nhiên có người phát ra tiếng kêu tương tự, thật sự là rất kỳ quái.
Ba người liếc mắt nhìn nhau, không thể nào nghĩ ra được rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Nếu để bọn họ biết được, kỳ thật đó là do Bách Linh Bát vô tâm làm ra, khẳng định sẽ tức giận hộc máu. Dừng một chút, Phương Thịnh hỏi:
- Hác huynh, người nọ là ai, ngươi biết không?
Hác Huyết không chút do dự lắc đầu, nói:
- Tuy rằng Ngưng Huyết công pháp của ta đã tu luyện tới mức đỉnh cao chỉ còn dưới Tôn Giả, nhưng ở trong hoàn cảnh này cũng chỉ có thể nhìn được trong khoảng một trăm thước, hơn nữa còn bị hạn chế rất lớn. Ta chỉ có thể khẳng định, vừa rồi ở đây có hai người đánh nhau với hắn.
Phương Thịnh đôi mắt sáng ngời, nói:
- Nếu là hai người liên thủ mới đánh chết được kẻ điên này, như vậy khẳng định hai người bọn họ không phải là cao thủ chân vạc. Không bằng... ....
Chư Quan Hảo lập tức khoát tay áo, nói:
- Tuyệt đối không thể, chúng ta tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh còn chưa tới một ngày, xuất hiện một kẻ điên thì còn có thể giải thích được, nếu thực sự xuất hiện ba người điên, chỉ sợ những người khác đều sẽ biết được trong đó có điều quỷ dị. Nếu bởi vậy mà khiến bọn họ sinh ra đề phòng, vậy mất nhiều hơn được.
Phương Thịnh lo lắng một lát rồi thở dài một hơi.
Chư Quan Hảo nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Hác Huyết rồi thở dài một tiếng, nói:
- Hác huynh, nếu là kẻ thù của ngươi, vậy thì tiện thể làm thí nghiệm. Động thủ đi.Hác Huyết ứng tiếng, ngồi xổm xuống giữ lấy thi thể. Y lấy từ trong ngực ra một cái bao tay, chậm rãi đeo lên tay phải, sau đó đè vào trán thi thể.
Sau một lát, trên mặt y lộ ra một tia vui mừng, bàn tay hơi dùng sức, chỉ nghe một tiếng "cắc" nhỏ vang lên, cái đầu của thi thể lập tức nứt mở ra.
Hác Huyết ra tay như điện, nhanh chóng cào vào đầu thi thể, ngay lập tức trên ngón tay của y đã xuất hiện một hạt châu nhỏ đỏ như máu.
Hạt châu này cũng không lớn, nhiều nhất cũng chỉ chừng đầu ngón tay, nhưng nó lại phát ra một vầng hào quang màu đỏ thắm quỷ dị. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ánh mắt của ba người Hác Huyết đều tập trung trên huyết châu này. Ánh mắt bọn họ đều sáng ngời hữu thần, trong mắt đều có một tia tham lam và vẻ hưng phấn.
- Hác huynh, thành công chứ?
Phương Thịnh trầm giọng hỏi. Ngay cả gã, lúc này trong giọng nói cũng có thêm vài phần xúc động và chờ mong.
Hác Huyết nhắm hai mắt lại, trong tay nhẹ nhàng vân vê. Nửa ngày sau, y rốt cục lộ vẻ vui mừng nói:
- Thành công, đây quả thật là Ngưng Huyết Châu.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo trao đổi ánh mắt mừng rỡ như điên.
- Đây quả là tin tức vô cùng tốt đẹp. Phương Thịnh trầm giọng nói, trên mặt không che dấu được vẻ vui sướng.
Chư Quan Hảo khẽ gật đầu, tuy rằng gã không nói gì nhưng trong mắt cũng không che dấu được vẻ vui sướng.
Hác Huyết hít sâu một hơi, y đột nhiên mở tay áo bào ra, lấy ra một túi da to màu đen, bàn tay lại rung lên, lập tức mở túi da ra, bao lên thi thể trên mặt đất.
Phương Thịnh và Chư Quan Hảo không hề ngạc nhiên vì động tác của y, bởi vì kẻ đó bị vỡ đầu, bất cứ kẻ nào nhìn thấy cảnh tượng này đều sẽ sinh ra hoài nghi, cho nên bọn họ cần phải hủy thi diệt tích, không để lại dấu vết. Ba người làm xong hết thảy những việc này, lập tức thi triển khinh thân công pháp, theo một con đường khác rời đi rất xa.
Bọn họ cố ý che giấu hành tung, ngay cả là ở trên đường, cũng cố gắng tránh rất xa lộ tuyến của kẻ điên kia, cho nên bọn họ căn bản là không hề nghĩ rằng có ai nhìn ra được dấu vết mà bọn họ lưu lại.
Hạ Nhất Minh chậm rãi đi theo Bách Linh Bát. Hắn cực kỳ tin tưởng Bách Linh Bát. Nếu gã nói có thể tìm được đối phương, như vậy liền nhất định có thể tìm được. Đột nhiên, Bách Linh Bát ngừng lại. Hai mắt Hạ Nhất Minh lập tức sáng ngời, hắn thấp giọng hỏi:
- Bách huynh, ngươi tìm được gì à?Bách Linh Bát hơi gật đầu, nói:
- Ngươi biết bọn họ.
Câu nói không đầu không đuôi này khiến Hạ Nhất Minh cực kỳ ngạc nhiên. Hắn cau mày, hỏi:
- Bọn họ là ai?
- Bọn họ cùng ngươi tiến vào đây, tuy nhiên cuối cùng lại đi ra
Hạ Nhất Minh thầm rùng mình, lập tức biết được thân phận của ba người này.
Bách Linh Bát đột nhiên vỗ trán, sau gáy gã lập tức biến đổi thành một tấm màn dẹt phẳng, những hình ảnh xuất hiện trên đó. Tuy rằng hình ảnh cũng không quá rõ ràng nhưng Hạ Nhất Minh chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ba người trong đó
- Hác Huyết, Phương Thịnh, Chư Quan Hảo?
Hắn nói rõ ràng từng chữ một.
Trước đó, Hạ Nhất Minh bất kể như thế nào cũng không đoán được rằng chính là ba người này. Ngay lập tức, hắn liền hiểu tại sao ba người này lại muốn lôi kéo mình và Kim Chiến Dịch đồng hành.
Phỏng chừng ba người bọn họ là muốn tìm một ai đó, điều này được chứng minh bởi bọn họ đã phân công nhau tiến vào trong Quỷ Khốc Lĩnh. Chỉ có điều Hạ Nhất Minh không nghĩ ra ở hoàn cảnh như vậy, bọn họ là thông qua thủ đoạn nào để có thể hội tụ lại với nhau.
Đến tận lúc này, hắn lại có thêm đánh giá khác về thực lực của các thế gia nội địa. Những đại gia tộc đã truyền thừa mấy ngàn năm, thậm chí còn có Tôn Giả trấn thủ, quả nhiên là danh bất hư truyền, cầm giữ rất nhiều kỳ công mật nghệ.
Chỉ có điều, hắn cũng không biết, đám người Hác Huyết bọn họ đồng hành, kỳ thật là lòng mang sát khí. Nếu chẳng phải có quá nhiều người chú ý tới bọn họ, khiến ba vị Tôn Giả kiêng kị lẫn nhau, như vậy ba người bọn họ khẳng định là sẽ phối hợp với Tôn Giả sát thủ đến từ chính Hoàng Tuyền Môn, trở mặt vô tình giết chết hắn ngay.
Trong hình ảnh, dường như ba người đang thương thảo gì đó. Cánh tay đang cầm túi da của Hác Huyết khẽ rung lên, lập tức mang thi thể đó ra. Nơi bọn họ dừng lại không ngờ là một bãi cỏ rậm rạp, cỏ dại cao tới nửa thân người. Không ngờ trong Quỷ Khốc Lĩnh còn có địa phương như vậy, thật sự là khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy bất ngờ.
Hác Huyết đặt thi thể đó lên trên đám cỏ dại, sau đó lấy từ trong người ra một chiếc bình nhỏ, rót ra vài giọt chất lỏng. Sau một lát, ba người bọn họ nhanh chóng quay người rời đi.
Động tác của ba người này tuy rằng rất cẩn thận nhưng bọn họ đều chỉ tập trung chú ý ở vùng lân cận nên không thể nào ngờ nổi, ở một nơi cách đó khá xa, đang có người dùng một phương thức không ai có thể ngờ nổi để giám thị từng cử động của họ.
Tuy nhiên, có Bách Linh Bát quái dị này, đừng nói là ba người bọn họ, cho dù là đổi lại ba vị Tôn Giả, cũng đừng mơ tưởng phát hiện chút manh mối gì trong hoàn cảnh này. Khi ba người bọn họ rời đi thật xa, Hạ Nhất Minh do dự một chút, nhẹ nhàng và khéo léo đi tới đám cỏ dại đó.
Khi ánh mắt hắn hạ xuống đám cỏ, lập tức hắn kinh hãi gần chết. Thi thể kia đã không còn ở đó nữa.
Một luồng khí lạnh dâng lên từ đáy lòng. Hạ Nhất Minh xoay chuyển ánh mắt, vẫn không hề phát hiện được gì như trước. Đột nhiên, đôi mắt hắn ngưng lại, nhìn thấy vết máu trên mặt đất.
Trong lòng hắn vừa động, nhớ tới nội dung ghi trong một cuốn sách cổ từ xưa ghi lại, trong một số đại gia tộc hoặc đại môn phái, có thể luyện chế ra một loại thuốc bột thần kỳ nào đó. Một khi loại thuốc bột này nhập vào máu liền có thể dần dần biến toàn thân sinh vật đó thành một đám máu, thậm chí ngay cả da lông và quần áo cũng có thể hòa tan.
Máu sau khi hoàn tan này có tác dụng thúc đẩy sinh lực cho thực vật, thậm chí còn có thể khiến cho một số loài thực vật biến dị. Ánh mắt của Hạ Nhất Minh dừng lại ở đó rồi nhìn đám cỏ dại ở cạnh mình, trong lòng hiểu ra điều gì đó. Hắn quay đầu hỏi:
- Bách huynh, có phải thi thể kia đã bị hòa tan rồi không?
Bách Linh Bát gật đầu không chút ngạc nhiên nói:
- Không sai, đã hóa thành đám máu tươi này và ngấm vào dưới đám cỏ rồi.
Trong mắt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia mãnh liệt. Hắn thu hồi ánh mắt, nhìn phương hướng ba người Hác Huyết rời đi, thật lâu không nói gì... ....

Chương 435: Mười ngày ngủ đông

Hai bóng người nhoáng lên. Hạ Nhất Minh và Bách Linh Bát nhanh chóng đuôi theo ba người Hác Huyết từ xa.
Ba người bọn họ không đại khai sát giới như Hạ Nhát Minh đã dự đoán lúc trước mà chọn một nơi tương đối bí mật. sau đỏ lặng lẽ ngồi xuống vận công tu luyện.
Hai người bọn họ có thiên lý nhãn và thuận phong nhĩ, thị lực hay thính giác đều vượt xa cực hạn mà ba người phía trước có thể phát hiện ra. Cho nên một đường đi tới, ba người Hác Huyết không hề cảm giác được gì. Bọn họ không thể nào tưởng tượng nôi. phía sau bọn họ lại có hai nhân vật cắp bậc sát tinh có thực lực sâu không lường được. Trải qua cả ngày truy tung. Hạ Nhắt Minh đà thăm dò được sơ bộ.
Nếu không phải tận mất nhìn thấy bọn họ biến tên xui xẻo kia thành một đám máu, Hạ Nhất Minh sẽ không tin rằng kẻ điên đầu tiên chính là do bọn họ tạo thành. Ba người này không phân tán ra mà luôn ờ cùng một chồ với nhau cùng tiến hành
Bọn họ luân phiên nhau tu luyện, mỗi lượt đều có hai người tiên hành trạng thái bế quan hấp thu linh khí của trời đất, mà người còn lại thì cân thận bảo hộ cho hai người kia.
Hạ Nhắt Minh quan sát nửa ngày sau. xác định rằng tạm thời bọn họ sẽ dừng lại ờ đây nên đê Bách Linh Bát ờ lại giám thị còn hắn rời đi, tìm một nơi khác lặng lẽ tu luyện. Đã có truy tung khí trong tay. hắn có thể liên hệ với Bách Linh Bát bất cử lúc nào mà không có chút vấn đề.
Nêu không có bảo trư trên người, với năng lực của Bách Linh Bát. tuyệt đối không thể bị gi phát giác, cho nên Hạ Nhắt Minh rất yên tám.
Cử như vậy qua mười ngày, Hạ Nhất Minh tu luyện hoàn thành. Hắn đứng dậy. ân núp như xuất quỷ nhập thần đèn bên người Bách Linh Bát.
Khi Hạ Nhất Minh đi tới trước mặt bách Linh Bát. lập tức thấy Bách Linh Bát đang nhìn vê phương xa không hề nháy mắt. Bộ dạng vô cùng nghiêm chinh này khiến Hạ Nhắt Minh cảm thấy vô cùng mặc cảm:
- Bọn họ có động tác gì không?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Bách Linh Bát không quay đầu lại đáp:
- Không có. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh nhíu mày. niềm tin kiên định lúc trước bắt đầu trờ nên dao động.
Hắn nhìn về phía trước, cảm thụ linh khí thiên địa biến hóa. Hắn mơ hồ phát giác, khi hai người ở cách nhau không xa cùng hấp thu linh khí thiên địa làm cho linh khí thiên địa mòng manh hơn rắt nhiều. Nén đơn thuần nói về hiệu quả thì thua xa so với việc một mình tu luyện.
Đây là lý do chủ yếu vì sao mọi người đều không hề có ý định két bạn khi tiến vào Quỷ Khốc Lĩnh. Bời vì tắt cả mọi người chi mong có thể tận dụng cơ hội này đê đạt được mức độ đột phá lớn nhất.
Lòng người đều như vậy. cho nên bất kẽ là cao thủ cảnh giới tam hoa, hay là cao thủ cảnh giới chân vạc. đều không hẹn mà cùng lựa chọn trờ thành độc hành hiệp.
Ý tường này kỳ thật cùng không sai lầm, nhung có một điều kiện tiên quyết là: tất cả mọi người tiến vào Quỹ Khốc Lĩnh đều không có tâm hại người mới được.
Nếu có người trăm phương ngàn kế tiến vào nơi đây, không là vì tu luyện đột phá. mà là vì mưu hại người để tiến vào. như vậy ờ tình huống không biết rõ ràng. an nguy của người ta rắt có thể bị uy hiếp rất lớn.
Kim Chiên Dịch cùng không nói cho Hạ Nhát Minh, cho nên Hạ Nhát Minh tin tưởng rằng, tồ họp ba người Hác Huyết như vậy chắc chắn là đà vài lần tiến hành, thậm chí còn tiến hành rắt sần đây.
CÓ thể tiên vào nơi đây. đều là những con cưng của trời thiên tư trác tuyệt. Nêu tình huống liên tục nhiều lần như vậy. khẳng định sẽ có có người tìm được manh mối trong đó.
Nếu ngay cả đông phương Đại Thân đệ nhất môn phái là Linh Tiêu Bảo Điện không phát hiện ra, vậy càng chứng minh điều này.
Hạ Nhắt Minh nhìn thấy ba người bọn họ đang tập trung tại một nơi trong Quỷ Khốc Lĩnh thì đã mơ hồ đoán được tính toán cảa bọn họ. Nhưng liên tiếp nhiều ngày mà bọn họ vẫn án binh bắt động khiến niềm tin cảa Hạ Nhất Minh bắt đầu dao động.
Hắn có chút hoài nghi; liệu có phải người bị bọn họ đánh lẻn mà trờ nên điên cuồng chính là bời vì đà kết thù với bọn họ hay là bới vì nhìn thấy điều gi không nên nhìn nên mới bị bọn họ diệt khâu chăng. . Như quả thật là như thế, có lê mình đã hơn nghi thần nghi qủy rồi. Bách Linh Bát quay đầu hỏi:
- Còn muốn giám thị tiếp nữa không?Hạ Nhất Minh hơi giật minh, trong lòng hơi do dự. Tuy nhiên trong lòng hắn thủy chung cỏ một nghi vấn. nén trong lòng ba người này không có quỷ thì tại sao lại phải lừa gạt mình và Kim Chiến Dịch. và lại lặng lẽ hội tụ với nhau ở đây?
Hắn không tin rằng nhưng người này không biết đạo lý nhiều người ờ cùng một chồ thì hấp thu thiên địa linh khí sê kém hiệu quả đi rất nhiều.
Cho nên cho dù bọn họ là không có ác ý gì, nhưng khăng định là có tính toán khác, nếu không chắc chắn sẽ không tiến hành loại lựa chọn vụng về này.
Hạ Nhất Minh hơi sật đầu một cái, trầm trọng nói:
- Tiếp tục giám thị, ta muốn biết ba người bọn họ còn muốn làm gì?
Đúng lúc này, từ xa đột nhiên truyền đen một tiếng tru thể lương vô cùng
Lúc đâu tiếng tru còn khiên người ta cảm nhận thây cảm xúc vồ cùng đau đớn. nhung dần dần. lý trí trong tiếng tru biên mất.
Dường như người đang tru lên bi gi này đang nhìn thây mình bị âm sát khi nhập thề khiến cho thần trí biến mắt. Trong lòng Hạ Nhất Minh mơ hò toát lên hàn khí mãnh liệt. Đây là người thứ hai bị thất bại. biến thành kẻ điên. tuy nhiên chậm hơn 10 ngày so với người thứ nhất.
Hơn nữa càng khiên Hạ Nhất Minh cảm thây tim đập nhanh chính là, từ trong tiếng kêu của hai người này. hắn nhận thấy thời gian mà bọn họ biến thành kẻ điên chênh lệch nhau khá xa.
Khi người thử nhát vừa phát ra tiêng ưu thì đã biên thành kè điên, mà người thứ hai này lại rõ ràng có một quá trình giày dựa.
Nếu Hạ Nhất Minh không đuôi thật nhanh phía sau đám người Hác Huyết, đồng thời trong lòng cỏ nghi vấn. chắc chắn sẽ xem nhẹ vấn đề này.
- Bọn họ động.
Thanh âm của Bách Linh Bát kịp thời truyền tới.
Hạ Nhắt Minh lập tức nhìn về phía gáy Bách Linh Bát. Dường như minh bạch ý tứ của Hạ Nhát Minh. Bách Linh Bát lập tức biển thành một màn phẳng; xuất hiện nhưng hình ảnh sắc nét.
Trong hình ảnh. Hạ Nhất Minh có thể nhìn rõ ba người Hác Huyết đang thương nghị điều sì đó. mà vẻ mặt của bọn họ đều có một tia vui mừng.Sau một lát, bọn họ dường như đưa ra được quyết định, vì vậy rời khói chỗ đó, đi vào bên trong màn sương đen dày đặc.
Hạ Nhát Minh nhẹ nhàng xoa xoa tay. Giữa lòng bàn tay của hãn cảm thây có mồ hôi ấm, ngay cả trái tim hắn đập kịch liệt. Chờ suốt lo ngày. rốt cục két thúc. Hắn ra hiệu cho Bách Linh Bát, thấy gã sật đầu một cái. nhác chán chạy theo. Sải bước không lớn, đặt chân cực nhẹ. sần như không có chút thanh âm nào. Hạ Nhất Minh nhìn động tác của gã. trong lòng thầm vô cùng cảm khái, nhớ lại lúc Bách Linh Bát lằn đẩu tiên rời khỏi núi, bước chạy huỳnh huỵch như địa chấn. Đảo mắt đà vài năm trôi qua. mình đà rất tiến bộ nhưng Bách Linh Bát vậy.
Lúc này, nhìn động tác của Bách Linh Bát. cho dù là thuận phong nhĩ của Hạ Nhất Minh trong lúc gió núi lạnh lẽo thổi mành liệt mà không thể phát hiện được tung tích của gã.
Trừ khi khoảng cách của hai bên rắt sần thì không thể trốn nổi Hạ Nhất Minh, nhưng nếu khoảng cách giữa hai bên đạt tới ba trăm thước, như vậy ba người Hác Huyết vĩnh viền không thể nghe được chút âm thanh *
Thân hình Hạ Nhất Minh nhanh như điện quay trờ về, ôm lấy bảo trư đang ngửa trên mặt đất.
Hạ Nhát Minh nhẹ nhàng khều vào mũi của nó khiến nó tĩnh lại hơi khó chịu. Vừa mờ mắt ra. nó đã thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Hạ Nhất Minh.
Ánh mắt bảo trư nhanh chóng khôi phục sự linh hoạt. Năng lực mượn gió làm đà của bào trư có thể nói là số một trong số tất cả các sinh vật mà Hạ Nhất Minh đã từng gặp.
Dựng một ngón tay lên, Hạ Nhắt Minh ra hiệu im lặng; thân thể bào trư lập tức co rút lại. sau đó hô hấp của nó trờ nên mòng manh. sần như chi ngay lập tức đà trờ nên không còn gì. Đồng thời. thân thè của nó bất đầu biến thành lạnh lẽo. tiếng tim đập của nó nhò tới mức sần như không nghe thấy.
Điều chinh hơi thờ sinh mạng giảm xuống cực điểm, cho dù Hạ Nhất Minh đang cầm nó trên tay khó có thể xác định rốt cục là nó còn sống hay đà chết. Hạ
Nhất Minh tắm tắc kỳ lạ. vô cùng khen ngợi năng lực của bảo trư có thề biến thành tình trạng này. Bảo trư không phải lần đầu tiên thi triển thiên phú già chết này, mà loại thiên phú này được Bách Linh Bát sợi là ngu đông. Chỉ có điều. nhìn vè ngoài cùa bảo trư. trong lòng Hạ Nhất Minh có một suy nghĩ hơi ác. lợn... cùng biết ngủ đông sao?
Mang theo bảo trư đang tiến vào trạng thái ngu đông, Hạ Nhất Minh lao nhanh, đuôi về phía xa. Hắn cần phải nhanh chóng tụ hội với Bách Linh Bát. xem rốt cục ba người kia tính toán làm gì.
Một bàn tay ôm bảo trư. tay kia thì vuốt truy tim khí trước ngực. Căn cứ thanh âm cực nhó do thứ này truyền tới, Hạ Nhất Minh đuôi theo một lộ trình cực kỳ chính xác. Suốt nửa canh giờ, Hạ Nhắt Minh mới đuôi kịp Bách Linh Bát. Khi thấy đồng bạn của mình. hắn không khỏi giật mình kinh ngạc.
Bách Linh Bát không ngờ thiêu một cánh tay và một con mắt. nhưng nhìn thần sắc của đã. thương thế nghiêm trọng này dường như không ảnh hường quá lớn tới nó.
Hạ Nhát Minh lao tới như một mũi tên. ánh mát hô nghi nhìn Hạ Nhát Minh, trong đôi mắt lóe lên một ngọn lửa.
Giờ khắc này, hắn rốt cục bất chấp tắt cà. cho dù bị đám người Hác Huyết phát hiện. hắn không tiếc trả giá. đánh chét toàn bộ ba người đó, giống như ngày xưa giết chết Xà Nho và Tác Qua không thèm đê ý tới gì khác.
- Bách huynh, ngươi bị thương? Hạ Nhất Minh đẳng đằng sát khí hòi.
Bách Linh Bát vẫn im lặng, chi có đôi mắt nhu bào thạch chóp động hào quang. Khi nhìn thấy động tác và thanh âm thân thiết đầy kích động của Hạ Nhắt Minh. không hiểu sao gã cảm nhận được một loại lực lượng không hề có trong danh sách của sã. Sau một lát, hào quang trong mắt tan đi, sà bình tĩnh nói:
- Ta không bị thương.
- Vậy cánh tay và ánh mắt của ngươi...
Bách Linh Bát nhẹ nhàng chỉ về phía trước, nói:
- Ta tách một bộ phận thân thể ra. đặt trên mặt đất. Một khi bọn họ đi ra liên bám vào đế giày của họ.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình. lúc này mới nhìn về phía trước. Đập vào mắt hắn không ngờ là một sơn động đen ngòm, sâu không lường được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau