VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 396 - Chương 400

Chương 396: Thần khí?

Hạ Nhất Minh hơi lắc đầu, không biết làm thế nào với con bảo trư. Nhưng hắn cũng biết, nếu không phải nó có bản tính như thế thì vật đó cơ bản không thể rơi vào tay mình.
Vật hắn vừa lấy ra chính là thứ mà trên đường đi sang phương Đông đã được bảo trưu tìm thấy trong quán trà - Hỏa lô.
Nhìn xung quanh hỏa lô, Hạ Nhất Minh có thể thấy được hình chín con rồng khắc trên nó. Nếu như chỉ có hình dạng giống nhau, Hạ Nhất Minh cũng chẳng có gì mất bình tĩnh. Nhưng đã được bảo trư nhìn trúng thì chắc chắn nó không phải là vật bình thường.
Mức độ yêu thích của bảo trư đối với hỏa lô gần tương đương với Bách Linh Bát. Ngay cả Ngũ hành hoàn cũng không hấp dẫn được nó như vậy.
Theo thói quen của bảo trư thì chắc chắn giá trị của vật này phải hơn hẳn ngũ hành hoàn. Mà lợi hại hơn thần khí phảng chế thì chắc chắn nó phải là thần khí.
Hạ Nhất Minh nghĩ được điều này nên mới kích động đến như vậy.
Xoay hỏa lô một vòng, Hạ Nhất Minh chợt ngẩn người. Con bảo trư đang dùng hết sức ôm chặt lấy cái hỏa lô, không hề có ý định thả ra.
- Bảo trư! Ngươi xuống trước đã. - Hạ Nhất Minh cố gắng giữ nét mặt ôn hòa, nói.
Con bảo trư chẳng hề do dự, lắc lắc đầu chẳng thèm quan tâm tới Hạ Nhất Minh. Ở với nó một thời gian, Hạ Nhất Minh cũng đã hiểu rõ tính tình của nó. Nếu nó đã không chịu thì có nói thế nào cũng vô ích.
Hừ lạnh một tiếng, Hạ Nhất Minh đặt cải hỏa lô xuống đất. Nét mặt hắn dần tối lại.
Không khí xung quanh chợt có cảm giác lạnh buốt. Thân thể của con bảo trư hơi run run, đôi mắt trong veo nhìn Hạ Nhất Minh xem hắn có thật sự giận hay không.
Cuối cùng, con bảo trư buông lỏng tứ chi, hai chân sau chạm đất, đứng thẳng người dậy. Sau đó, hai chân trước của nó giơ cao cái hỏa lô lên. Thân hình mập mạp của nó lắc lư đi tới bên cạnh Hạ Nhất Minh, cọ cọ vào chân hắn.
Hạ Nhất Minh vừa buồn cười vừa tức giận cầm lấy cái hỏa lô. Con bảo trư lầm bầm vài tiếng rồi ngồi xổm trên mặt đất, vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn. Nhìn biểu hiện có thể thấy nó đang cố tình hờn dỗi.
Bất đắc dĩ, hắn thở dài một tiếng. Con bảo trư quá thông minh, so với người bình thường còn có phần hơn. Lại thêm hình dạng của nó vô cùng đáng yêu nên đi tới đâu cũng được mọi người yêu thích.
Hắn đưa tay ôm con bảo trư vào lòng, nó liền xoay đầu ra vẻ đang giận dỗi. Nhưng đôi mắt của nó vẫn liếc sang theo dõi cử động của Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Nhóc con! Thứ này có thể chính là thần khí. Ngươi có muốn xem uy lực của nó hay không?
Con bảo trư liền quay ngoắt đầu lại, hai mắt sáng lên, đưa cái mũi dũi dũi lên mặt Hạ Nhất Minh.
Đây là cách mà nó biểu hiện tình cảm thân thiết của mình. Hạ Nhất Minh cười to sau đó đặt nó xuống đất. Hắn nhắm hai mắt lại, thử đem chân khí quán nhập vào trong hỏa lô.
Con bảo trư nhận thấy sự nghiêm túc của Hạ Nhất Minh liền ngoan ngoãn nấp dưới chân hắn. Đôi mắt trong veo của nó chăm chú nhìn cái hỏa lô như đang chờ xem sự thay đổi.
Chân khí của Hạ Nhất Minh từ trong cơ thể ồ ạt tràn vào trong hỏa lô. Nhưng cho dù chân khí của Hạ Nhất Minh có nhiều đến mấy thì cái hỏa lô vẫn giống như một cái động không đáy, chẳng hề có tí phản ứng.
Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, thôi không dồn chân khí vào nữa. Từ dưới chân hắn phát ra tiếng lầm bầm của con bảo trư. Hạ Nhất Minh nhìn xuống thấy ánh mắt của nó liền xấu hổ, nói:
- Chờ một chút. Sẽ được ngay thôi.
Con bảo trư nửa tin nửa ngờ trước lời hứa hẹn của hắn. Hạ Nhất Minh tức giận trừng mắt nhìn nó một cái rồi quay người lại chăm chú nhìn cái hỏa lô trong tay.
Sau lần thử vừa rồi, Hạ Nhất Minh có thể xác định với khả năng của hắn, nếu không dùng đại khảm đao thì không thể phá hủy được nó. Như thế hắn hoàn toàn thoải mái mà chẳng cần phải lo lắng.Đặt cái hỏa lô chắc chắn trên mặt đất, Hạ Nhất Minh rùn người xuống, khí thế toàn thân tăng lên nhanh chóng.
Lúc này, ánh mắt của con bảo trư vô cùng háo hức, tin vào lời nói của hắn thêm một chút.
Cùng lúc đó, hai tay Hạ Nhất Minh bắt chéo, kết thành một thủ ấn huyền ảo. Trong bàn tay hắn như có một tia lửa lấp lóe. Mà đốm lửa đó lại ẩn chứa năng lượng nhiều đến mức khó tin.
Hạ Nhất Minh nghiêm nghị đưa ngọn lửa đó vào trong hỏa lô.
Trong lòng hắn hết sức hồi hộp. Nếu với phương pháp khống hỏa mà hắn vừa học được vẫn không thể đốt được hỏa lô thì hắn cũng cảm thấy bất lực.
Lúc đó thì cho dù cái hỏa lô này có là thần khí Cửu Long lô trong truyền thuyết thì đối với hắn cũng chẳng có gì khác biệt. Đã không thể sử dụng và điều khiển được hỏa lô thì cho dù nó có bao nhiêu bí mật cũng chẳng khác gì một cái hỏa lô bình thường.
Sau khi hỏa quang chạy quanh hỏa lô một vòng, bất chợt, ánh mắt Hạ Nhất Minh hơi nhấp nháy, trong lòng hắn cảm thấy vui sướng.
Trong quá trình điểu khiển hỏa lực, hắn có thể cảm nhận được luồng hỏa quang đã có một chút đột biến. Một nguồn năng lượng nào đó của hỏa lô như được kích thích bắt đầu nhúc nhích.
Mặc dù còn chưa thể không chế được nguồn năng lượng đó, nhưng Hạ Nhất Minh cũng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng này rất nhiều và mạnh.
Đối diện với nó, Hạ Nhất Minh có cảm giác bản thân thật quá bé nhỏ. Lúc này, hắn đã là cao thủ tam hoa, đứng trên thế giới cũng được coi như là nhân vật hàng đầu. Nhưng đứng trước nguồn năng lượng đó hắn không hề có một chút suy nghĩ phản kháng.
Vừa mới đưa tinh thần tiếp xúc với nó, nhất thời trong lòng Hạ Nhất Minh như bị một nhát búa đánh trúng. Cảm giác giống như bị một ngọn núi cao từ trên trời rơi xuống khiến cho hắn có thể chết bất cứ lúc nào.
Một tiếng hô lớn từ trong miệng Hạ Nhất Minh phát ra. Hắn quăng ngay hỏa lô trong tay chẳng khác gì ném đi một củ khoai lang nóng.
Sau đó, hắn thở dồn dập nhưng trong lòng lại rất vui sướng.
Con bảo trư bị tiếng hét của hắn làm cho hoảng sợ. Sau đó, nó chạy nhanh ra ngoài, ôm cái hỏa lô tới trước mặt Hạ Nhất Minh.Do dự một chút, Hạ Nhất Minh lại cầm hỏa lô lên. Hắn xoa xoa cái đầu của con bảo trư, trong lòng từ từ bình tĩnh lại.
Sau khi đã ổn định tâm tình, hắn có chút nửa mừng nửa lo.
Cảnh tượng vừa xong cho thấy cái hỏa lô này hoàn toàn không bình thường. Cho dù nó không phải là thần khí Cửu Long lô nhưng cũng chẳng tầm thường. Chỉ có một điều đó là nó ẩn chưa uy lực quá mạnh. Với thực lực của hắn mà muốn điều khiển nó vẫn là quá sức.
Khi đang vọng tưởng định khống chế nguồn năng lượng đó thì nó nhanh chóng bộc phát, thiếu chút nữa thì làm cho hắn bị trọng thương.
Cũng may hắn phản xạ rất nhanh, ném nó ra ngoài. Nếu chỉ để thêm một chút nữa, cho dù là thân thể hắn không có việc gì, nhưng áp lực tinh thần của đủ để cho bản thân không gượng dậy nổi.
Nhìn thấy cánh cửa kho báu trước mắt mà không thể chạm tới đúng là quá khó chịu.
Suy nghĩ một chút, Hạ Nhất Minh sực nảy ra một ý. Nếu không thể điều khiển thì thử dẫn dắt nó xem thế nào.
Hắn liền nhanh chóng tập trung tinh thần từ từ gạt bỏ hình ảnh đáng sợ trong đầu. Để những thứ đó ám ảnh đối với người tu luyện hoàn toàn không phải là chuyện tốt.
Nhanh chóng tụ tập chân khí, Hạ Nhất Minh liên tục tạo ra những thủ ấn kỳ dị phía trên hỏa lô. Luồng hỏa quang nhanh chóng xuất hiện, nhưng lúc này uy lực đã giảm đi rất nhiều.
Hạ Nhất Minh cũng không dám chống lại nguồn năng lượng từ trong hỏa lô nữa. Hắn từ từ đưa một chút chân khí vào trong đó, định sử dụng thủ pháp tứ lạng bạt thiên cân để dẫn dặt nguồn năng lượng của hỏa lô xuất hiện, xem uy lực của nó như thế nào.
Từ từ, hắn bắt đầu dẫn luồng hỏa quang vào bên trong hỏa lô.
Một lúc sau, hắn lại cảm nhận được nguồn năng lượng khủng bố, khiến cho người ta sợ hãi.
Nhưng nguồn năng lượng đó lại không bị dẫn ra ngoài giống như suy nghĩ của Hạ Nhất Minh. Cơ bản nó chẳng hề có chút phản ứng nào hết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hắn cảm nhận được luồng hỏa quang của mình giống như chui vào trong một biển lửa, ngay cả chút dao động cũng nhanh chóng biến mất.
Đến đây thì Hạ Nhất Minh cũng chẳng còn biện pháp nào nữa.
Hắn xoay đầu nhìn đôi mắt trong veo của con bảo trư mà không nghĩ ra được cách nào.
Thở dài một cái, trong lòng thầm kêu khổ. Không ngờ được nguồn năng lượng này lại quá cao ngạo như thế.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từ nguồn năng lượng phát ra một chút khí thế cao ngạo tựa như bản thân nó có linh tính.
Khi Hạ Nhất Minh không động tới, cơ bản nó cũng chẳng thèm quan tâm. Nhưng khi Hạ Nhất Minh có ý định không chế, nó liền nhanh chóng phản kích. Còn khi hắn định dẫn dụ thì nó chẳng khác nào một con viễn cổ cự thú, chẳng thèm chú ý tới con kiến hôi trước mắt.
Giơ cái hỏa lô lên đỉnh đầu, trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng cảm khái. Không hổ là thần khí. Mang thứ này bên người chẳng biết là họa hay phúc nữa.
Đột nhiên, từ trong đan điền hỗn độn của Hạ Nhất Minh chợt dao động. Một nguồn lực lượng mạnh mẽ không kém cũng bắt đầu trỗi dậy.

Chương 397: Cự long

Hạ Nhất Minh hơi biến sắc. Bởi nguồn năng lượng này hắn tương đối quen thuộc. Nó chính là thứ mà khi hắn quyết chiến với song ma đã hấp thu được từ tầng thứ bảy của Thông Thiên bảo tháp.
Có trời mới biết nguồn năng lượng này làm sao mà hắn lại có thể hấp thu được. Chúng vẫn nằm im trong đan điền của hắn từ đó tới nay.
Đối với nó, Hạ Nhất Minh đã thử nghiệm rất nhiều lần. Cuối cùng, hắn phát hiện chỉ có thể sử dụng được khi dùng tới Kình Thiên ấn rồi ngay sau đó lập tức chuyển sang Phiên Thiên ấn.
Chỉ có cách như thế mới có thể xuất ra được nguồn năng lượng khổng lồ đó. Ngoại trừ phương pháp này, không còn cách nào khác. Cho dù là Phục Địa ấn chuyên dùng để phòng ngự cũng không được.
Nhưng vào đúng lúc này...
Khi Hạ Nhất Minh đưa hỏa lô lên qua đỉnh đầu đã vô tình kết thành tư thế của Kình Thiên ấn. Nguồn năng lượng thần bí nhanh chóng chạy theo kinh mạch phóng ra khỏi tay hắn.
Chỉ trong nháy mắt, nó đã chui vào trong hỏa lô.
Hạ Nhất Minh cảm thấy hoảng hốt. Mấy ngón tay của hắn nhanh chóng chuyển động. Mặc dù vẫn đang giờ hỏa lô lên cao, nhưng mười đầu ngón tay của hắn vẫn hết sức linh hoạt, để lại một đạo tàn ảnh trong không trung.
Năng lượng hỏa hệ nhanh chóng được ngưng tụ trong tay hắn. Đồng thời, thủ ấn không hỏa cũng được Hạ Nhất Minh kết xuất.
Bàn tay trái hơi nóng lên, vô số năng lượng nhanh chóng phát ra, quấn quanh luồng năng lượng kỳ bí đang chực phát ra ở tay.
Nguồn năng lượng đó vô cùng mạnh mẽ, với thực lực của hắn lúc này vẫn chưa thể nắm giữ được nó. Nhưng vào lúc này, Hạ Nhất Minh vẫn cố gắng ngăn chặn nó lại.
Dù sao thì nó cũng phát ra từ đan điền của hắn. Sau lần thứ nhất đánh ra Phiên Thiên ấn, nó đã hòa nhập với cơ thể Hạ Nhất Minh.
Tất nhiên, Hạ Nhất Minh cũng hiểu được nếu hắn không có thể chất đặc thù, lại thêm đan điền có thể dung nhập hết tất cả mọi thứ thì hắn cũng chẳng có được nguồn năng lượng lạ lẫm này.
Nếu một người bình thường mà muốn thu nhập nó thì chỉ có một kết quả duy nhất là bạo thể mà chết.
Nhưng cho dù là có được thể chất đặc biệt thì cũng chỉ ở một mức độ nào đó mà thôi. Cũng vì thế, trong giờ phút này, Hạ Nhất Minh đang cố gắng kìm chế nó trong lòng bàn tay.
Trong đôi mắt hắn có một chút do dự. Nhưng chỉ trong phút chốc đã tràn ngập sự kiên định.
Trên con đường tu luyện, mỗi một bước đều hết sức khó khăn. Làm sao có thể mong mỏi có được một con đường bằng phẳng cơ chứ.
Cuối cùng, nguồn năng lượng trong tay giống như tên rời cung, nhanh chóng chui vào hỏa lô.
Đương nhiên, có kinh nghiệm dẫn dắt lực đạo từ lần trước, lần này trong khi điều khiển cũng không chỉ có năng lượng của hắn mà còn có cả nguồn năng lượng thần bí tới từ Thông Thiên bảo tháp.
Một đám lửa bọc lấy nguồn năng lượng kỳ bí từ từ tiếp xúc với nguồn năng lượng khổng lồ trong hỏa lô.
Đây là cực hạn của Hạ Nhất Minh. Hắn không thể tưởng tượng được nếu không thể khống chế được mà để cho hai nguồn năng lượng này va chạm với nhau thì sẽ có chuyện gì xảy ra nữa. Vì thế trong nháy mắt, hắn quyết định dùng năng lượng bí ẩn để dẫn dụ năng lượng khổng lồ trong hỏa lô.
Trong nháy mắt, khi hai loại năng lượng khác nhau bắt đầu tiếp xúc...
Điều Hạ Nhất Minh lo lắng lại không hề xẩy ra. Có một thứ gì đó như xuyên qua toàn bộ tinh thần khiến cho hắn thấy được vô số hình ảnh.
Trong hỏa lô là một biển lửa mênh mông, vô tận. Khắp nơi chỉ toàn là lửa, không có bất kỳ thứ gì khác.
Trong biển lửa mênh mông vô tận có mấy con cự thú. Bọn chúng như được tạo thành từ những ngọn lửa, đang nô đùa với nhau.Bất chợt, Hạ Nhất Minh cảm nhận được ngay gần hắn có một con vật gì đó rất lớn. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đó chính là một con hỏa long có thân thể dài vô tận, chỉ có thể thấy đầu mà không thấy đuôi của nó ở tận đâu. Đôi mắt của nó giống như hai quả núi nhỏ liếc nhìn về phía hắn một cái.
Cái liếc mắt của nó khiến cho mồ hôi nhất thời túa ra khắp người Hạ Nhất Minh. Nháy mắt, toàn bộ quần áo của hắn đã ướt sũng.
Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh lại không hề phát hiện ra toàn bộ tinh thần của hắn đã bị ánh mắt của con Hỏa long thu hút. Giống như có một thứ gì đó làm cho hắn không rời ra được.
Mặc dù lý trí nói cho Hạ Nhất Minh biết không thể để cuốn hút vào đó, nhưng sức chống cự của trái tim hắn lại đang yếu dần đi.
Trong đôi mắt của con cự long hoàn toàn chẳng có chút cảm tình, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn có thể nhận thấy một thứ...
Cơ bản, nó cũng chẳng để ý tới Hạ Nhất Minh. Bởi trước mặt nó, hắn chẳng khác gì một con kiến hôi.
Đột nhiên, cảm giác tức giận từ trong lòng Hạ Nhất Minh nhanh chóng trỗi dậy. Hai mắt hắn trợn tròn. Mỗi giọt máu trong cơ thể chỉ chực trào lên.
Nếu như nói trên thế giới này có chuyện gì khổ hơn thì đó chính là bị người ta chẳng thèm để ý đến.
Nếu bị coi thường thì ít nhất cũng đã được người ta để ý tới. Nhưng chẳng thèm chú ý tới thì đúng là khiến bất kỳ ai cũng không thể chịu được.
Cho dù biết rõ thực lực bản thân quá kém, nhưng lúc này, Hạ Nhất Minh giống như một kẻ điên. Hắn mở miệng rộng lên một tiếng. Ngay sau đó, ngũ hành lực trong cơ thể hắn nhanh chóng chuyển động, từ Thủy sang Mộc, Mộc sang Hỏa, Hỏa chuyển sang Thổ, rồi từ Thổ chuyển sang Kim.
Khai Sơn tam thập lục thức, thức thứ hai mươi bốn nhanh chóng phát ra.
Năng lượng Kim hệ bùng nổ chém thẳng tới người con cự long. Tuy nhiên, nhát chém chỉ lóe lên vài đốm lửa nhỏ rồi nhanh chóng trở lại bình thường như chẳng hề có chuyện gì xẩy ra.
Một chiêu của Hạ Nhất Minh có thể cắt biển lửa ra làm đôi nhưng khi tới trên người con cự long hoàn toàn không có chút tác dụng.Toàn bộ sức lực của hắn trước mắt con cự long chẳng khác nào muỗi đốt.
Chợt có tiếng lầm bầm từ bên cạnh vang lên. Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn sang. Con bảo trư chẳng biết vào đây từ khi nào đang háo hức nhìn quanh.
Cuối cùng thì con cự long cũng quay đầu lại. Nhưng cũng không phải do Hạ Nhất Minh mà là do con bảo trư trong tay hắn đã thu hút sự chú ý của nó.
Trong ánh mắt bình tĩnh của con cự long, hắn như thấy được một chút quan tâm. Tất nhiên, chút quan tâm đó không dành cho hắn mà là cho con bảo trư.
Mà tiểu gia hỏa trong lòng hắn đối với con cự long cũng chẳng hề sợ hãi.
Một nguồn năng lượng kỳ dị từ trong cơ thể Hạ Nhất Minh nhanh chóng hiện ra.
Hắn cảm giác được đó chính là nguồn năng lượng trong đan điền của hắn. Nguồn năng lượng có thể hấp thu tất cả những loại năng lượng khác nhau.
Một lúc sau, cơ thể hắn như biến thành một cái hắc động hấp thu tất cả mọi thứ chung quanh.
Cảm giác yếu ớt sau khi thi triển một chiêu vừa rồi hoàn toàn biến mất. Năng lượng hỏa hệ nhanh chóng lấp đầy đan điền, khiến cho Hạ Nhất Minh có cảm giác hết sức thoải mái.
Cuối cùng, ánh mắt của con cự long cũng có chút dao động. Nó ngạc nhiên nhìn Hạ Nhất Minh như chợt phát hiện ra một thứ gì đó nằm ngoài dự đoán.
Năng lượng thần kỳ của bảo tháp đã tiêu hao gần như không còn. Hạ Nhất Minh biết được chỉ trong chốc lát bản thân mình và cái thông đạo cũng sẽ biến mất.
Nhưng đúng vào lúc đó, con cự long há to cái miệng khổng lồ. Một ngọn lửa khổng lồ trong nháy mắt bao phủ lấy Hạ Nhất Minh cùng với con bảo trư.
Hạ Nhất Minh nhắm hai mắt lại. Hắn biết rằng bản thân không thể chống lại nguồn năng lượng Hỏa hệ mạnh như thế. Vào lúc này, trong lòng hắn có chút hối hận. Đã biết rõ lực lượng của hỏa lô rất mạnh tại sao vẫn đi chọc vào nó?
Bất chợt, thân thể hắn khẽ run lên một cái, nhanh chóng trở lại bản thể.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện ra mình đã bình an về tới sơn cốc hoang vu.
Cảm giác trong lòng vừa có chút vui mừng lại vừa có chút sợ hãi. Khung cảnh hoang vu trong mắt hắn đột nhiên trở nên đẹp hơn rất nhiều.
Sau một chút, hắn chợt biến sắc mắt. Hạ Nhất Minh có thể cảm nhận được rõ ràng bên trong hỏa lô đang giam cầm một thứ lực lượng vượt xa sự tưởng tượng của hắn.
Chỉ có điều, nó bị giam cầm bên trong hỏa lô chẳng khác gì một con mãnh thú bị nhốt, không thể thoát ra được.
Hạ Nhất Minh chợt nhớ tới động tác cuối cùng của hỏa long. Trong lòng chợt lóe lên một tia sáng, Hạ Nhất Minh nghĩ ra rất nhiều thứ.
Hắn chẳng hề do dự chỉnh lại hỏa lô cẩn thận một chút rồi xoay miệng nó về phía ngọn núi hoang trước mắt.
Ngay sau đó, hai tay hắn xoay tròn xung quanh hỏa lô. Trong nháy mắt, một cột lửa to lớn từ miệng lô xuất hiện khiến cho Hạ Nhất Minh đang cầm hỏa lô cũng không kịp phản ứng.
Nháy mắt, khắp đất trời tràn ngập toàn một màu lửa đỏ rực.

Chương 398: Uy lực của thần khí

Trong mắt của Hạ Nhất Minh chỉ còn duy nhất một màu đỏ. Hơi nóng xung quanh khiến cho da thịt hắn đau nhức. Quần áo trên người cũng biến thành tro bụi. Nếu hắn không mặc bộ giáp làm từ da Hồng Lang vương thì lúc này đã trở thành một kẻ trần truồng.
Ngay cả bộ giáp làm từ da của Hồng Lang vương cũng chực tan ra thành nước.
Hạ Nhất Minh nhắm hai mắt lại. Một lúc sau hắn mới từ từ mở ra, thừ người ngẩng đầu nhìn hỏa lô trong tay sau đó lại cúi xuống nhìn thân thể mình vào bảo trư dưới chân.
Một người, một trư đưa mắt nhìn nhau. Trước mặt họ chỉ còn lại một khoảng đất trống, chẳng còn thứ gì khác. Toàn bộ cây cối trên mặt đất hoàn toàn bốc hơi hết.
Một khoảng đất cháy đen từ trước mặt Hạ Nhất Minh hướng theo hình quạt kéo dài ra xa.
Trong vòng mười trượng, ngoại trừ mặt đất ra, chẳng còn thứ gì khác. Tiếp ra xa, trên mặt đất vẫn còn một số thứ bị đốt cháy. Chỉ có điều, đám tro của chúng bị lẫn vào trong đất nên Hạ Nhất Minh cũng không thể đoán được nó là cái gì. Tình trạng như vậy vẫn kéo dài ra tới hơn ba mươi trượng mới trở lại bình thường.
Có thể thấy được phía trước Hạ Nhất Minh khoảng mười trượng là nơi mà ngọn lửa có uy lực lớn nhất. Khi vượt qua phạm vị này nó từ từ yếu bớt. Và phải quá ba mươi trượng uy lực của ngọn lửa mới biến mất.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu. Không khí xung quanh không còn sự mát mẻ trong lành mà chỉ toàn một mùi khét lẹt.
Cũng may chân khí của hắn hùng hậu nếu không cũng bị sặc mà chết.
Sợ hãi nhìn ra trước mặt, Hạ Nhất Minh hiểu rằng bản thân không thể chống lại được hỏa lực mạnh như thế. Nếu phải đứng trước ngọn lửa đó, cho dù hắn đã lĩnh ngộ được phong chi áo nghĩ, Toản Địa chi thuật, thậm chí còn ngưng tụ được Hỏa chi hoa thì vẫn bị bốc hơi như thường.
Tuy nói rằng sau khi ngưng tụ được Hỏa chi hoa có thể điều động được hỏa chi lực trong thiên địa. Nhưng nó vẫn có một mức giới hạn. Nếu vượt quá giới hạn đó thì hỏa chi hoa cũng không thể chống đỡ được. Thậm chí nó còn tự nổ khiến cho người sở hữu cùng chết theo.
Hạ Nhất Minh chợt nghĩ nếu một vị tôn giả đối mặt với ngọn lửa như thế này, không biết có còn sống được không?
Tuy nhiên, ý nghĩ đó cũng chỉ thoáng qua trong đầu. Hạ Nhất Minh vẫn còn chưa điên đến mức đi tìm một vị tôn giả để thử.
Hắn vẫn nhớ rõ con cự long kia mới chỉ thuận miệng phun ra một cái mà đã tạo ra ngọn lửa lớn như vậy.
Nếu cả chín con rồng cùng xuất hiện...
Hạ Nhất Minh cảm thấy lạnh toát cả người. Lúc này hắn đã tin truyền thuyết về tám trăm dặm hỏa sơn thêm một chút nữa.
Có lẽ, đó thật sự là kết quả của cao thủ thần đạo cầm Cửu Long lô đối chiến với thần thú.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng xoa đầu con bảo trư, thì thào hỏi:
- Cái này là do ta tạo ra hay sao?
Con bảo trư như muốn đổ thêm tội cho hắn, liền liên tục gật đầu. Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh cũng chẳng nhìn nó mà nhắm hai mắt lại, tự hỏi.
Hắn nhớ lại cảnh tượng vừa mới xảy ra chẳng khác nào mộng cảnh. Chỉ có điều khiến hắn kinh ngạc chính là bản thân dám công kích cả cự long. Đến giờ nhớ lại, hắn vẫn không biết tại sao mình lại lớn gan như vậy.
Đến giờ phút này có ngu ngốc đến mấy thì cũng có thể đoán được Hỏa lô trong tay hắn chính là thần khí Cửu Long lô trong truyền thuyết. Có điều, uy lực của nó cũng là một thứ rất khó giải quyết.
Hắn biết rằng nếu để lộ ra tung tích thì cho dù có trốn tới chân trời góc biến cũng sẽ có vô số người đuổi theo để cướp. Thậm chí còn giết chết hắn.
Vào lúc này, hắn liền quyết định cho dù thế nào cũng không thể để người khác biết được trong tay mình có một cái thần khí mạnh đến vậy. Có lẽ, đến khi thực lực của hắn đủ để tiếu ngạo thế gian thì mới có thể lấy ra, chứ không phải là lúc này.
Sực nhớ ra gì đó, Hạ Nhất Minh ngoái đầu nhìn con bảo trư, ngạc nhiên hỏi:
- Bảo trư! Vừa rồi ngươi làm thế nào đi vào đó?Trong lúc đang liên lạc với Cửu Long lô, con bảo trư đột nhiên xuất hiện. Hơn nữa, con Hỏa long khủng bố trong đó lại có thái độ rất tốt đối với nó khiến cho hắn vô cùng ngạc nhiên.
Con bảo trư nghiêng đầu như đang nghĩ gì đó. Đôi mắt của nó ngơ ngác, không biết biểu đạt thế nào.
Hạ Nhất Minh cười khổ, vuốt đầu nó, nói:
- Thôi! Không cần phải nghĩ nữa.
Con bảo trư như trút được gánh nặng lại ngẩng đầu lên. Mặc dù không hiểu được nguyên nhân nhưng Hạ Nhất Minh cũng hiểu được con bảo trư này có lai lịch không phải bình thường.
Giơ Cửu Long lô lên trước ngực, Hạ Nhất Minh hơi do dự một chút.
Trải qua việc vừa rồi, Hạ Nhất Minh luôn có cảm giác bản thân cùng với Cửu Long lô đã nảy sinh một mối liên hệ nào đó.
Mối liên hệ đó cũng không phải thông qua chân khí mà chỉ đơn thuần là một mối liên hệ tinh thần.
Giống như thần đạo chi thư, chuyện xảy ra trong không gian đặc biệt đó làm cho hắn không thể quên được. Nhưng do đã được thế giới đó chấp nhận nên chân khí của hắn có thể tiến vào trong đó bất cứ lúc nào.
Cầm Cửu Long lô, Hạ Nhất Minh ngập ngừng rồi quyết định thử lại một lần nữa. Đưa nó lên đỉnh đầu, hai tay bắt đầu chuyển động rất nhanh.
Trên đầu ngón tay của hắn như có một nguồn lực lượng vô hình điều khiển Cửu Long lô. Hạ Nhất Minh nhanh chóng kết xuất thủ ấn không chế hỏa lực, truyền vào trong Cửu Long lô.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, cảm giác được lúc này đã hoàn toàn khác trước.
Hắn có thể cảm nhận được năng lượng to lớn của Cửu Long lô. Nhưng nguồn năng lượng đó cũng không còn mang theo khí thế cao ngạo mà vẫn có thể giao tiếp một chút.
Thủ ấn của Hạ Nhất Minh tiếp tục huy vũ. Theo đó, nguồn năng lượng bên trong Cửu Long lô cũng bắt đầu trỗi dậy.
Từ từ, như được một mồi lửa đốt cháy, nguồn năng lượng trong Cửu Long lô tăng trưởng với tốc độ rất nhanh.Trên mũi Hạ Nhất Minh đã xuất hiện một vài giọt mồ hôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hắn không thể ngờ được điều khiển Cửu Long lô lại tốn nhiều chân khí và thời gian đến vậy.
Đầu ngón tay của hắn nặng ngàn cân, từng chút từng chút tiến tới.
Vào lúc này, hắn cũng chưa thể khống chế được hoàn toàn Cửu Long lô.
Chân khí của Hạ Nhất Minh tuôn ra ào ạt. Sau khi cố gắng đánh ra thủ ấn cuối cùng đưa lực lượng vào trong Cửu Long lô, chân khí trong cơ thể hắn cũng chẳng còn mấy.
Thở phào một cái, hai mắt Hạ Nhất Minh lóe một sự vui sướng.
Cuối cùng thì hắn cũng có thể sử dụng lực lượng của mình để dẫn dắt năng lượng của Cửu Long lô. Mặc dù vẫn chưa thể so sánh với nguồn năng lượng tiềm ẩn bên trong, nhưng so với thời điểm ban đầu đã tốt hơn rất nhiều.
Cảm nhận sự thay đổi bên trong Cửu Long lô cùng với nguồn năng lượng khổng lồ bên trong nó, Hạ Nhất Minh hiểu được hỏa lực của nó mạnh tới mức độ nào.
Hắn giơ tay, nhẹ nhàng mở nắp lô ra. Một nguồn năng lượng rất lớn trong chớp mắt tràn ra, không gian trước mặt hắn nhuộm toàn một màu hồng.
Uy lực của ngọn lửa cực lớn chẳng kém so với khi cự long thở ra. Có lẽ đây là ngọn lửa mạnh nhất mà Hạ Nhất Minh có thể dẫn dắt vào lúc này.
Một lúc sau, Hạ Nhất Minh cất tiếng cười to một cách sung sướng.
Cho dù bất cứ người nào có được thứ bảo bối như vậy, sau đó lại tìm được cách sử dụng nó cũng đều cảm thấy vui vẻ.
Hạ Nhất Minh chỉ muốn hét lên một tiếng thật to, phát tiết tất cả những nỗi niềm trong lòng.
Nhưng hắn chưa kịp mở miệng, hai mắt đã chợt vô cùng chăm chú. Trong ánh mắt của hắn xuất hiện hai đốm ánh sáng. Hai luồng sáng đó đang lao đến nhằm thẳng tới vị trí của hắn.
Không biết tại sao, nhưng Hạ Nhất Minh cảm thấy có điều gì đó không hay.
Hắn chẳng hề nghĩ ngợi, ôm Cửu Long lô và bảo trư vào lòng. Sau đó, một đám mây mù chợt xuất hiện bao phủ cả bảo trư vào bên trong.
Ngay khi mây mù hoàn toàn che phủ, Hạ Nhất Minh cũng chui vào trong lòng đất.
Cả quá trình diễn ra nhanh như chớp. Từ khi hắn phát hiện ra luồng sáng đến khi chui vào trong lòng đất chỉ trong khoảng một cái chớp mắt.
Hơn nữa, lúc này, mặt đất đã trở thành một mảnh tan hoang, nên chẳng người nào có thể phát hiện ra đã có người thi triển Toản Địa chi thuật.
Trên bầu trời, hai đốm sáng cũng không hề tăng tốc, mà vẫn giữ nguyên tốc độ bay xuống.
Đây cũng không phải người tu luyện phong hệ đạt được mà chính là phi hành giống như chim, khiến cho kẻ khác khó tin vào mắt.
Chỉ có điều, tốc độ của bọn họ cũng không nhanh hơn tốc độ của tôn giả là bao nhiêu. Giống như đối với nơi đây có chút kiêng kỵ.
Nhưng cho dù, hai luồng sáng có cố ý trì hoãn đến đâu, thì tốc độ cũng vẫn rất nhanh. Sau khi tới được vị trí mảnh đất bị tàn phá tan hoang liền xoay quanh đó hai vòng rồi giống như sao chổi, rơi xuống.

Chương 399: Hoài nghi

Tốc độ của đốm sáng rơi xuống cực nhanh, chớp mắt đã chạm đất. Khi ánh sáng biến mất liền hiện ra hai người. Nếu như Hạ Nhất Minh vẫn còn đây sẽ phát hiện ra trong hai người này có một người rất quen thuộc với hắn.
Đó chính là Hác Đồng, đệ nhất luyện đan sư của Linh Tiêu bảo điện. Lúc này, lão đang đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh. Khuôn mặt không còn nét tươi cười vốn có mà hết sức nghiêm túc. Sau khi quan sát kỹ tình hình, lão liền nhíu mày lại.
- Hác sư huynh! Huynh có thể nhận ra đây là dấu vết của người nào hay không?
Người còn lại cũng là một vị lão nhân. Nhưng khuôn mặt trẻ hơn Hác Đồng một chút, anh tuấn hơn xa so với Hác Đồng.
Hác Đồng lắc đầu nói:
- Hứa sư đệ! Vi huynh không nhận ra được.
Vị Hứa sư đệ trầm ngâm một chút, lắc đầu nói:
- Có thể ngưng tụ hỏa hệ tới mức này, trong số bọn ta cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng đệ không hiểu tại sao người đó lại tới nơi này cố tình thị uy như thế.
Hác Đồng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn chung quanh một chút nói:
- Có lẽ cũng không phải là thị uy.
Hứa sư đệ giật mình, nói:
- Hác sư huynh! Theo ý huynh thì người này định làm gì?
Hác Đồng chậm rãi bước đi. Bước chân của hắn hết sức thong thả nhưng chỉ trong phút chốc đã đi quanh mảnh đất một lần. Khi hắn dừng lại thì vừa đúng vào vị trí Hạ Nhất Minh thử lần thứ hai với Hỏa Long lô.
- Hứa sư đệ! Nếu sư huynh không nhìn nhầm thì người này ở đây phóng thích hai lần năng lượng hỏa hệ. - Hác Đồng nghiêm túc nói:
- Người đó không cần mượn tới Thiên Địa lực mà chỉ dựa vào lực lượng thân thể đã có thể tạo ra lực phá hoại kinh khủng như vậy.
Hứa sư đệ biến sắc. Hắn im lặng một lúc rồi nói:
- Không sai! Sư huynh nói đúng. Người này chỉ dùng nội lực, hoàn toàn không hấp thụ hỏa lực trong thiên địa.
Hác Đồng cười ha hả, nói:
- Hứa sư đệ! Huynh có thể nhận ra là do bản thân cũng tu luyện hỏa hệ.
Hứa sư đệ gãi đầu, nói:
- Nếu người này không có ý định hấp thu thiên địa lực, chỉ thuần túy phóng thích hỏa hệ trong cơ thể thì có thể hiểu được hắn đang tu luyện vũ kỹ.
Hác Đồng cũng gật đầu, nói:
- Đúng thế. Đây có thể là cách giải thích duy nhất. Hơn nữa, ta có thể khẳng định người này mới nắm được một vũ kỹ mới. Có lẽ khi đến đây đột nhiên lĩnh ngộ liền không kìm hãm được mới liên tục phát ra hai lần chiến kỹ đó.
Nếu Hạ Nhất Minh ở đây, nghe được những lời bình luận đó chắc chắn sẽ phải giật mình vì kinh nghiệm và trí tuệ của lão ta.
Mặc dù, Hác Đồng không nhìn thấy nhưng vẫn có thể đoán được đến tám, chín phần.
Chỉ có điều, cho dù lão ta có giỏi đoán đến mấy cũng không thể ngờ được người phát ra Hỏa lực mạnh như thế cũng chẳng phải siêu cấp cao thủ có cùng đẳng cấp với mình mà chỉ là một tên tiểu tử mới gần đạt tới tôn giả mà thôi.
Trên mặt Hứa sư đệ xuất hiện một chút hâm mộ. Cho dù là ai, sau khi thấy chuyện này, bọn họ đều có phản ứng giống nhau.
Một lúc sau, Hứa sư đệ dò hỏi:
- Hác sư huynh! Huynh định giải quyết việc này như thế nào? Có báo để tông chủ định đoạt hay không?
Hác Đồng do dự một chút, nói:
- Mặc dù trước khi tông chủ bế quan đã nói nếu có chuyện lớn xảy ra thì có thể mời người xuất quan. Nhưng theo ý ta, người này cũng chỉ là một vị khách qua đường không có ý khiêu khích.
Hứa sư đệ cũng đồng ý, nói:
- Trước khi chúng ta đến, hắn đã rời đi, rõ ràng không muốn đối mặt. Nếu có ý khiêu khích thì cũng chẳng phải giấu mặt làm gì.
Đột nhiên, hai người phát hiện ra điều gì đó, liền quay người nhìn về phía Linh Tiêu bảo điện.Chỉ trong chốc lát, liền có bóng người xuất hiện. Hai vị tôn giả quán xuyến trong Linh Tiêu bảo điện là Cao Vĩ Lượng và Đỗ Văn Bân đã chạy tới.
Năng lượng của Cửu Long lô rất lớn. Mặc dù các vị tôn giả ở ngoài trăm dặm nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi chân khí ở đây.
Ngay cả hai vị tôn giả đứng đầu cũng bị kinh động, tự mình đến xem xét thì bọn họ làm sao dám chậm trễ. Tuy nhiên, tốc độ chạy trên mặt đất không thể sánh với việc phi hành trên trời. Mặc dù hai người Hác Đồng kiêng kỵ với cao thủ thần bí phóng thích năng lượng hỏa hệ nhưng thời gian đến đây vẫn nhanh hơn hai vị kia.
Cao Vĩ Lượng và Đỗ Văn Bân khom người nói:
- Bái kiến nhị vị sư huynh!
Mặc dù bọn họ gọi hai người là sư huynh nhưng động tác lại quá mức cung kính, chỉ kém so với sư phụ một chút.
Hác Đồng gật đầu, nói:
- Nhị vị sư đệ! Các ngươi không cần phải dính vào việc này. - Hắn trầm ngâm một chút, nói:
- Các ngươi truyền lệnh xuống cho đám đệ tử chú ý trong vòng ngàn dặm xem còn có chuyện này xảy ra nữa hay không?
Hai người Cao Vĩ Lượng chẳng cần nghĩ ngợi, gật đầu.
Hác Đồng ngẩng đầu, nhìn trời, lạnh lùng cười nói:
- Nếu người này chỉ đi ngang qua, không có ý gì khác thì thôi. Nhưng nếu trong phạm vi ngàn dặm mà còn phóng thích một lần nữa thì chắc chắn là có ý khiêu khích. Đến lúc đó, lão phu sẽ tự mình ra tay xem Hỏa hệ của người đó lợi hại hay của ta cao hơn.
Lời nói của hắn hết sức nghiêm túc, tràn ngập tự tin. Cho dù thấy khu đất bị xới tung, nhưng lòng tự tin của lão vẫn chẳng hề dao động.
Hứa sư đệ cất tiếng cười dài, nói:
- Uy phong năm đó của sư huynh vẫn chẳng hề giảm. Nếu gặp phải người đó, tiểu đệ phải đứng một bên để xem mới được.
Hai người bọn họ nhìn nhau cười, trên người chợt xuất hiện một luồng sáng. Khi luồng sáng bao phủ khắp toàn thân, hai người hóa thành hai đạo lưu tinh vọt lên trời, bay thẳng về hướng Linh Tiêu bảo điện.
Cao Vĩ Lượng và Đỗ Văn Bân nhìn nhau cười khổ. Tính tình hai vị sư huynh vẫn chẳng khác trước là mấy.
Sau đó, cả hai đảo mắt nhìn chung quanh. Từ từ, sắc mặt hai người càng lúc càng khó coi.
Tuy Hác Đồng chẳng để ý tới mức độ tàn phá của nơi đây nhưng những người khác thì không được như vậy.
Một lúc sau, Cao Vĩ Lượng hít một hơi dài, trầm giọng nói:- Đỗ sư đệ! Ngươi thấy người này thế nào?
- Mạnh! - Đỗ Văn Bân chẳng hề do dự, nói ngay:
- Người này tu luyện Hỏa hệ chẳng kém Hác sư huynh là mấy.
Cao Vĩ Lượng gật đầu, chợt nói:
- Nếu như đối mặt với hắn, Đỗ sư đệ có mấy thành chạy được?
Điều hắn hỏi không phải là thủ thắng mà lại là chạy trốn. Có thể thấy được trong lòng hắn đã xác định hai người bọn họ không phải là đối thủ.
Nếu thật sự gặp phải người đó thì điều duy nhất hai người có thể làm là bỏ chạy. Còn có chạy thoát hay không thì có trời mới biết.
Đỗ Văn Bân nhíu mày, sau đó than nhẹ một tiếng, nói:
- Nếu gặp phải hoàn cảnh đó, cơ hội để tiểu đệ chạy trốn là rất nhỏ. Nhưng cũng chẳng biết được.
Cao Vĩ Lượng cười khổ một tiếng, nói:
- Chẳng biết ngọn lửa mạnh thế này là do ai phát ra.
Ánh mắt Đỗ Văn Bân nhìn quanh. Mặc dù biết rằng hai người Hác sư huynh vừa mới xem qua cũng chưa phát hiện ra điều gì, nhưng hắn vẫn nhỏ giọng, nói:
- Sư huynh! Có phải là người Nam Cương hay không?
Nét mặt Cao Vĩ Lượng có chút cổ quái, ho nhẹ một tiếng, nói:
- Sư đệ! Chúng ta theo lời sư huynh đi làm đi. Chuyện ở đây không phải chỗ chúng ta có thể nhúng tay.
Đỗ Văn Bân rùng mình, vội gật đầu nói:
- Sư huynh nói đúng! Chúng ta không nên để ý tới là tốt.
Hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau rồi xoay người bỏ đi.
Một tháng sau, trong vòng ngàn dặm xung quanh Linh Tiêu bảo điện, bất kỳ là một tên đệ tử, hay là Đại Thân hoàng thất cũng nhận được yêu cầu hay ra lệnh.
Mảnh đất bị xới tung cách Linh Tiêu bảo điện trăm dặm đã được vô số người tới xem. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sau đó, mọi người cũng cố gắng để ý xem trong phạm vi ngàn dặm còn một chỗ nào như thế hay không. Trong lòng mỗi người đều thầm đoán lai lịch của người tạo ra chuyện này.
Mặc dù tất cả đều biết nếu gặp phải người đó thì chết là cái chắc. Nhưng phần thưởng của Linh Tiêu bảo điện quá hấp dẫn, nên vẫn có vô số người tìm kiếm.
Chỉ có điều, kết quả cuối cùng lại khiến cho mọi người đều thất vọng.
Trải qua mấy tháng tìm kiếm, ngay cả một dấu hiệu nhỏ nhất cũng chẳng có. Người kia giống như bốc hơi chẳng còn thấy tăm tích đâu nữa. Nếu không có mảnh đất tan hoang trước mắt, lại thêm thanh danh của Linh Tiêu bảo điện thì tất cả đều nghĩ đó chỉ là trò đùa của một người nào đó mà thôi.
Tuy nhiên, sau khi biết được xung quanh không còn mảnh đất nào như thế nữa, cho dù là Hác Đồng hay Hứa sư đệ cũng đều thở phào một cái.
Mặc dù, Linh Tiêu bảo điện cũng chẳng hề sợ. Nhưng trong lúc tông chủ bế quan, bọn họ cũng không muốn gặp phải rắc rối.
Nếu người nọ đã kiêng kỵ Linh Tiêu bảo điện tự động rút lui thì đúng là tin mừng.
Chỉ có điều, trong số bọn họ chẳng có người nào nghĩ tới người tạo ra mảnh đất đó lại chính là một vị khách đang ở trong Linh Tiêu bảo điện.
Trong khi tất cả đám đệ tử đang cố sức tìm kiếm ở bên ngoài, cũng chẳng có người nào lại để mắt tới vị trí bên trong ngôi thành.
Đó chính là điều tự phụ và tự tin của những người ở đây. Nhưng cũng bởi tự tin quá mức khiến cho họ gặp sai lầm.

Chương 400: Giải thích về đỉnh túc

Màn đêm yên tĩnh, không có một tiếng động bao phủ khắp nơi. Ánh trăng chiếu xuống phủ lên trên mặt đất một lớp ánh sáng bàng bạc.
Kim Chiến Dịch đứng ở trong sân, ngẩng đầu nhìn hai đạo lưu tinh vọt ra xa, trên mặt âm trầm. Là một tên đệ tử đích truyền của Linh Tiêu bảo điện, hắn biết hai luồng sáng đó là cái gì. Chỉ có điều, hắn không thể nghĩ ra có chuyện gì mà lại kinh động tới hai vị lão nhân gia.
Phải biết rằng thân phận của hai người đó rất cao, từ lâu chẳng hề quan tâm tới chuyện thế tục, đối với người ngoài lại càng cao ngạo. Cho dù là võ khố xảy ra chuyện thì hai vị lão nhân vẫn coi như không thấy, chẳng hề để ý tới.
Mà nếu không phải tông chủ tự mình phân phó, Hác Đồng cũng chẳng ra tay luyện chế Trú Nhan đan.
Vì vậy, có thể kinh động tới hai người chắc chắn chẳng phải là chuyện đùa, thậm chí có thể còn liên quan tới chuyện hưng suy của môn phái.
So sánh với hai người đó thì hai vị tôn giả quán xuyến mọi việc có rời đi cũng chẳng phải chuyện quan trọng.
Nếu như là chuyện bình thường, Kim Chiến Dịch cũng sẽ đi theo. Nhưng lần này, hắn cũng chẳng dám coi thường.
Chẳng mất bao nhiêu thời gian, hai đạo lưu tinh lại xẹt qua bầu trời trở về Thông Thiên bảo tháp.
Trong cả buổi tối, nhưng người biết được lai lịch của hai đạo lưu tinh đều không thể yên giấc. Cho đến sáng ngày thứ hai, Cao Vĩ Lượng phát ra mệnh lệnh tìm kiếm mảnh đất tan hoang, mọi người mới hiểu được một chút.
Nhưng trong lúc mà mọi người trong Linh Tiêu bảo điện đang xôn xao bàn luận thì Hạ Nhất Minh đã về tới phòng của mình, đem theo cả bảo trư.
Trong phòng có một số bộ quần áo để thay đổi, Hạ Nhất Minh tiện tay chọn lấy một bộ rồi thay thế vị trí của Bách Linh Bát.
Vị bảo tiêu kỳ bí chẳng hề có chút oán hận, hóa thành một bãi chất lỏng, sử dụng phương pháp đặc biệt của bản thân mà đi. Hạ Nhất Minh cũng chẳng lo lắng hắn có bị người ta phát hiện hay không.
Con bảo trư hơi luống cuống, nửa muốn đi theo Bách Linh Bát, nửa lại muốn ở bên cạnh Hạ Nhất Minh.
Dù sao, bên cạnh Hạ Nhất Minh cũng có một kiện thần khí rất mạnh. Lực hấp dẫn của thứ đó với nó chẳng kém gì Bách Linh Bát.
Hạ Nhất Minh chuẩn bị cho con bảo trư một cái ổ đơn sơ ở trong phòng, sau đó thả Cửu Long lô vào đó. Ghé miệng vào lỗ tai con bảo trư, Hạ Nhất Minh nói nhỏ:
- Nhóc con! Ngươi có biết đây là vật gì không?
Con bảo trư gật đầu, trong miệng lầm bầm vài tiếng.
Hạ Nhất Minh nghiêm túc nói:
- Chắc ngươi cũng biết được mức độ quý báu của vật này. Nếu để người khác nhìn thấy chắc chắn họ sẽ cướp mất của ngươi.
Con bảo trư ngẩn người rồi nào tới ôm chặt lấy Hỏa lô. Đôi mắt chớp chớp như đang nói người nào dám đoạt, nó sẽ liều mạng với kẻ đó.
Hạ Nhất Minh hài lòng, gật đầu, nói:
- Ngươi ở đây canh giữ, đừng có đi ra ngoài.
Con bảo trư lại lầm bầm vài tiếng. Từ động tác của nó, người nào cũng có thể hiểu được nó muốn nói gì.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc, lộ ra cái đuôi hồ ly, nói:
- Khi người chơi đùa chán thì đưa nó cho ta.
Ánh mắt của con bảo trư cảnh giác nhìn hắn.
Hạ Nhất Minh ngượng ngùng, nói:
- Tiểu tử kia! Nói tóm lại là ngươi không thể mang thứ này đi tìm Bách huynh. Nếu ngươi muốn đến chỗ Bách huynh thì phải để nó lại. Nguồn: http://truyenfull.vn
Con bảo trư lại lúng túng, khổ sở suy nghĩ về điều đó.
Hạ Nhất Minh lắc lắc đầu, đứng lên không chú ý tới nó nữa. Tuy bây giờ, thần khí này ở trên tay hắn, nhưng chính thức tìm ra nó lại là cái con vật bé nhỏ kia. Hơn nữa, con Hỏa long bên trong Cửu Long lô rất thân thiết với nó. Ánh mắt của con Hỏa long có chút cưng chiều.
Hạ Nhất Minh cảm giác bản thân có thể dẫn được một ít lực lượng của Cửu Long lô có lẽ liên quan tới nó. Như thế, để cho nó và Cửu Long lô ở cùng một chỗ có thể là một ý hay.
Đối với một thứ thần khí thông linh như vậy, Hạ Nhất Minh cũng không dám coi thường.
Có điều, hắn cũng tự tin rằng ngoại trừ Bách Linh Bát, con bảo trư cũng chỉ hứng thú với những thứ khác chẳng quá được ba ngày. Cho dù Cửu Long lô là một thần khí thì Hạ Nhất Minh cũng khẳng định nhiều nhất là năm ngày nó sẽ chán rồi bỏ đi tìm Bách Linh Bát. Đến lúc đó, cái thần khí này lại trở về tay hắn.
Sau khi sắp xếp cho bảo trư xong, rồi sửa sang lại một chút đã tới sáng ngày thứ hai.Hạ Nhất Minh đẩy cửa ra, hít một luồng không khí trong lành. Cảm giác thật là sảng khoái. Nghĩ tới cái mùi tối hôm đó đúng là khó chịu.
- Hạ huynh! Ngươi tham ngộ thế nào rồi? - Thanh âm của Kim Chiến Dịch từ ngoài vọng vào. Sau đó, cửa viện mở ra, hắn liền bước vào trong.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Hiểu được một chút. Chưa thể nói lên được điều gì.
Hạ Nhất Minh quan sát nét mặt của hắn, cười nói:
- Nét mặt của Hạ huynh rất vui vẻ chứng tỏ tìm hiểu được rất nhiều.
Hạ Nhất Minh cũng chẳng phủ nhận. Hắn tủm tỉm gật đầu.
Thật ra tối hôm trước hắn làm gì hiểu được cái gì. Chỉ có việc được một thứ thần khí như Cửu Long lô chấp nhận cùng với việc dẫn đạo được một chút uy lực của nó, bằng thế cũng đủ vui rồi.
Kim Chiến Dịch đột nhiên nghiêm túc, nói:
- Hạ huynh! Vừa rồi Hác sư thúc truyền tin nói hy vọng chúng ta có thể cố gắng luyện công ở Linh Tiêu bảo điện. Hai, ba tháng nữa đi tới trung tâm của bình nguyên lại càng không thể sơ sẩy.
Hạ Nhất Minh cảm thấy trong lòng ấm áp, nói:
- Kim huynh! Thay ta đa tạ Hác tiền bối.
Kim Chiến Dịch cười hắc hắc, nói:
- Ngươi với Hác sư thúc mới gặp lần đầu mà đã thân thiết đến vậy. Cũng may, ngươi không phải đệ tử của Linh Tiêu bảo điện mà là môn hệ của Thiên Trì sơn. Nếu không, chắc chắn Hác sư thúc sẽ nhận ngươi làm môn hạ truyền cho luyện đan đạo.
Hạ Nhất Minh cười khổ, lắc lắc đầu. Trong lòng Kim Chiến Dịch ngoài võ đạo ra chẳng còn thứ gì khác. Nhưng trong thế giới này vẫn có nhiều thứ thú vị. Hơn nữa, Hạ Nhất Minh cũng phát hiện thuật luyện đan cùng với võ đạo có một chút liên quan.
Nếu có thể nắm chắc nó cho dù võ đạo không tăng lên thì cũng có được sự trợ giúp nhất định.
Nhưng những người hiểu được điều này không nhiều. Mà có thể thực hiện được điều đó là quá hiếm, may ra chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Kim Chiến Dịch đưa mắt nhìn dưới nách của Hạ Nhất Minh, nghiêm túc nói:
- Hạ huynh! Ta biết ý định của ngươi là ngưng luyện đủ ngũ hành chi hoa rồi mới tụ đỉnh. Bây giờ, ngươi đã ngưng tụ đủ tam hoa cũng có thế thử nghiệm được rồi.Hạ Nhất Minh đỏ mặt, lí nhí nói:
- Kim huynh! Ta phải làm thế nào?
Kim Chiến Dịch giật mình, hỏi lại:
- Ngươi nói cái gì?
Hạ Nhất Minh nhếch miệng, thản nhiên nói:
- Ta hỏi là phải làm thế nào mới có thể tạo thế cho việc tụ đỉnh?
Kim Chiến Dịch trợn mắt, nói:
- Hạ huynh! Trưởng lão của quý phải chẳng lẽ chưa tìm truyền thụ hay sao?
Hạ Nhất Minh thầm tức giận. Hắn xuất thân từ Hoành Sơn nhất mạch. Ở đó, tu vi cao nhất cũng chỉ là Vu Kinh Lôi. Nhưng Vu Kinh Lôi mới chỉ ngưng tụ được nhị hoa làm sao biết được tạo thế cho đỉnh như thế nào.
Tuy trong mật thất trên Tổ sư từ đường có ghi chép lại, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn tuân theo tổ huấn, trước khi đạt tới Tam hoa chưa hề giở ra xem. Mà lúc này, cho dù muốn mở ra cũng không được vì hắn không thể vượt qua được ngàn dặm mà trở lại Hoành Sơn.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Kim huynh! Tiểu đệ là truyền nhân của Hoành Sơn, nên...
Hai mắt hắn lóe lên, trong lòng xuất hiện vô số cảm xúc.
Kim Chiến Dịch cười khổ, cuống quýt nói:
- Được rồi! Ngươi xem cho kỹ.
Hắn vỗ nhẽ bên hông một cái, một vật gì đó liền vọt ra, hóa thành một thanh long thương dài ba thước. Mặc dù chiều dài của long thương không thể so sánh với đại khảm đao, nhưng sau khi quán nhập chân khí vào trong đó liền phát ra rất nhiều sát khí. Đặc biệt trên đầu thương tỏa ra hàn khí khiến cho Hạ Nhất Minh cũng phải dựng tóc gáy.
- Hạ huynh đệ! Ngươi có cảm giác được long thương của ta có gì khác biệt hay không? - Kim Chiến Dịch nghiêm nghị nói.
Hạ Nhất Minh do dự một chút rồi đưa tay sờ tới long thương. Đột nhiên, nét mặt hắn liền thay đổi.
Ngay khi bàn tay chạm vào long thương, liền có một nguồn năng lượng bắn ra. Nguồn năng lượng đó hắn hết sức quen thuộc, đó chính là chân khí của Kim Chiến Dịch.
Hắn còn tưởng Kim Chiến Dịch muốn bất ngờ đánh cho hắn một kích. Nhưng ngay lập tức, hắn nhận ra Kim Chiến Dịch chẳng hề ra tay mà chỉ đơn thuần là do long thương phản ứng lại.
Bàn tay hắn hơi đề tụ một chút chân khí. Giằng co một chút, cuối cùng chân khí trong long thương cũng bị Hạ Nhất Minh áp chế.
Trong mắt Hạ Nhất Minh có một chút kinh ngạc, nói:
- Chân khí của ngươi.
Kim Chiến Dịch gật đầu, nói:
- Đỉnh túc( tạo thế cho việc tụ đỉnh) cùng với tụ đỉnh là hai quá trình trái ngược nhau. Lúc tụ đỉnh thì làm cho thần binh lợi khí hóa thành sương mà hút vào trong cơ thể. Từ đó về sau dùng nó làm nhịp cầu để mà câu thông với thiên địa chi lực, chính thức nắm nó trong tay. Nhưng muốn biến thần binh lợi khí hóa thành sương dễ như vậy hay sao? Vì thế mà mới phân ra làm quá trình đỉnh túc.
Nói tới đây, hắn ngừng lại, cổ tay run lên một cái, long thương phát ra một tiếng long ngâm.
- Trước khi có thể hóa thần binh thành sương thì cần phải đưa chân khí của bản thân vào trong nó. Chỉ có khi binh khí đã tràn ngập tam hoa lực của bản thân thì ngươi mới có được lực lượng cùng với nó dung hợp. Từ đó mà tạo cho ngươi ba điểm chống đỡ tốt nhất. - Hắn hít một hơi thật sâu nhìn Hạ Nhất Minh, nói:
- Trên thế giới, có đủ ba điểm mới bắt đầu tạo ra được sự vững chắc. Nếu ngươi có thể tìm được ba điểm thuộc về ngươi thì đã chính thức tạo thế xong.
Hạ Nhất Minh im lặng. Hắn vừa như hiểu lại như chẳng hiểu gì hết.
Một lúc sau, chẳng biết Kim Chiến Dịch im lặng rời đi từ lúc nào. Hắn đã đem toàn bộ những điều mà mình lĩnh ngộ được nói ra, còn chẳng thèm để ý xem Hạ Nhất Minh có thể hiểu được hay không.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau