VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 391 - Chương 395

Chương 391: Lần lựa chọn dược liệu đặc biệt

Kim Chiến Dịch nhướng mày, hắn xoay người lại, đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh.
Mặc dù Kim Chiến Dịch không hiểu biết về đan đạo. Nhưng hắn biết muốn tạo nghệ trên con đường này chỉ sợ phải tiêu tốn một lượng tinh lực còn lớn hơn cả con đường võ đạo.
Hạ Nhất Minh chưa đến hai mươi tuổi mà đã có thành tựu mức này trên con đường võ đạo quả thật trước nay chưa từng có. Nếu hắn còn theo cả đan đạo như vậy thì là người hay yêu quái?
Ánh mắt lộ vẻ xấu hổ, Hạ Nhất Minh nói:
- Vãn bối bất quá chỉ hứng thú với luyện đan cho nên mới tìm hiểu một chút mà thôi. Ở trước mặt tôn giả đại nhân vô luận thế nào cũng không thể nói hai chữ tinh thông.
Hác Đồng lúc này mới cảm thấy thư thái, bất quá nếu như Hạ Nhất Minh thật sự tinh thông đan đạo cũng giống như võ đạo, vậy lão thật sự hoài nghi người này làm sao mới có thể học tập được.
Trầm ngâm một chút, Hác Đồng nói ra mấy vấn đều liên quan tới đan đạo, Hạ Nhất Minh thuận miệng trả lời một số vấn đề. Nhưng cũng có vài vấn đề làm cho hắn phải trợ mắt cứng lưỡi, căn bản không thể đáp được.
Bất quá dù là thế hắn cũng làm cho Hác Đồng có một cái nhìn mới về hắn.
Ánh mắt lão nhân này mơ hồ sáng lên, nói:
- Hạ Nhất Minh. Nghe nói ngươi kiêm tu ngũ hành công pháp, như vậy hẳn là cũng am hiểu Mộc Hỏa chi đạo chứ.
Hạ Nhất Minh đưa tay ra, chỉ qua một thoáng thời gian một tay của hắn đã gầy như que củi, còn trên bàn tay kia thì xuất hiện hỏa cầu, mặc dù hỏa cầu này cũng không lớn, nhưng hai người trước mặt lại dễ dàng cảm ứng được nó ẩn chứa Hỏa chi lực khổng lồ.
Hỏa cầu này chính là do Hỏa chi hoa ngưng tụ mà thành.
Hác Đồng khẽ gật đầu, lão tự hỏi mình một chút, một lúc lâu sau mới quyết định, nói:
- Các ngươi đi theo ta.
Đi theo chỉ dẫn của lão nhân, bọn họ rời khỏi khu luyện đan đi tới một căn viện lạc có phong cách cổ xưa.
Vừa tiến vào nơi đây, Hạ Nhất Minh đã ngửi được mùi thơm ngát của thảo dược, hắn biết đây khẳng định là khu Dược phòng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Vừa tiến vào căn phòng, hai ánh mắt Hạ Nhất Minh nhất thời mở lớn.
Trong căn phòng này chứa đầy thảo dược trân quý, nếu hắn không nhận lầm thì dược thảo nơi đây hẳn là đều ở trong phương thuốc ghi lại. Bất quá điều duy nhất khác biệt là số lượng ở đây lớn hơn rất nhiều.
Hác Đồng mỉm cười nói:
- Hạ Nhất Minh, ngươi nhận ra những dược thảo này sao?
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, được Dược đạo nhân dạy dỗ, Hạ Nhất Minh đối với dược thảo có nhận thức hết sức phong phú. Hơn nữa từ khi hắn có được phương thuốc chế tạo Trú Nhan đan thì đối với những dược thảo ghi bên trong càng nghiên cứu một cách thấu triệt. Cho dù là không có thảo dược thì cũng tìm đủ các loại thư tịch cổ để xem hình dạng của chúng.
Lúc này đây khi hắn vừa tiến vào trong căn phòng, chỉ trong nhất thời đã nhìn ra được lai lịch những loại dược thảo này, đồng thời bị đại thủ bút của Linh Tiêu Bảo Điện làm cho rung động.
Hác Đồng vẫn cười tủm tỉm như trước nói:
- Hạ Nhất Minh, lão phu mặc dù trên con đường đan đạo có chút tạo nghệ, nhưng trong việc lựa chọn dược thảo lại không quá tinh thông. Ngươi giúp ta lựa chọn một phần nguyên liệu luyện chế Trú Nhan Đan được chứ?
Kim Chiến Dịch kinh ngạc nhìn lão, hắn há miệng muốn nói nhưng cuối cùng lại thôi.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh cũng trở nên cổ quái dị thường, có sở trường về luyện đan thuật, nhưng lại không lựa chọn được nguyên liệu, đây chẳng phải là lời nói dối trắng trợn sao. Bất quá, Hạ Nhất Minh cũng mơ hồ cảm giác được, vị lão nhân này tựa hồ có vài phần kiểm tra năng lực của hắn. Cho nên Hạ Nhất Minh lập tức đáp ứng, sau đó chậm rãi đi lại trong phòng.
Dược thảo nơi đây được đặt ở trên những giá gỗ, những giá gỗ trong căn phòng này cũng được phân làm vài tầng, cơ hồ chất đống đầy phòng. Dược thảo trong này đều cực kỳ trân quý, nhưng nhìn số lượng nơi đây tựa hồ như nó chẳng có chút trân quý nào.
Mỗi một tầng giá gỗ đều bày đặt cùng một loại dược liệu. Điều này làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy rất thuận tiện, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng mơn trớn trên một phần dược liệu. Mộc hệ lực lượng từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, hắn rõ ràng có thể cảm ứng được một phần dược liệu ẩn chức "sinh lực" cường đại.
Loại lực lượng này thậm chí làm cho hắn liên tưởng tới khối cây cổ thụ ở trong dược viên của Hoành Sơn nhất mạch.
Mặc dù hắn rất hài lòng với dược tính của ngọn dược thảo này, nhưng vẫn do dự một chút. Hắn không trực tiếp cầm lấy phần dược thảo này, mà chuyển qua khối dược thảo tương tự ở bên cạnh cảm ứng một chút.
Tộc độ của hắn cũng không chậm, rất nhanh sau đó đã sờ qua toàn bộ dược thảo trên giá này một lần. Sau đó, hắn không chút do dự cầm lên một gốc cây hơn nữa ném vào cái giỏ ở bên cạnh.
Ánh mắt Hác Đồng nhanh chóng hiện lên một tia kinh ngạc, dược thảo trong căn phòng này là do lão đích thân lựa chọn trong mấy ngày qua. Đối với tính chất đặc biệt và dược lực của nó lão đều biết rõ mồn một.Cho nên khi vừa thấy Hạ Nhất Minh lấy ra một gốc cây nọ, lão lập tức biết được đó là gốc dược thảo tốt nhất trong đống cùng loại đó.
Chỉ là, làm cho lão hoài nghi chính là Hạ Nhất Minh bằng vào năng lực của mình lựa chọn ra, hay là dựa vào vận may?
Tuy nhiên chỉ qua chốc lát, lão lập tức giải đáp được nghi vấn trong lòng này.
Động tác của Hạ Nhất Minh càng lúc càng nhanh, đôi khi thậm chí còn chỉ cần sờ qua một lần là có thể lấy ra được gốc dược thảo tốt nhất.
Nếu chỉ một hai lần thì còn có thể xem như vận khí, nhưng nhiều lần giống nhau như vậy thì đên ngay cả kẻ ngu ngốc cũng biết hắn dựa vào thực lực của mình.
Hác Đồng hơi gật đầu, trong lòng lão tràn ngập cảm thán, nếu có một người kế tục như vậy thì thật tốt. Chẳng những Hỏa Mộc song tu hơn nữa năng lực cảm ứng dược liệu lại cường đại tới mức khó tin.
Phương pháp phân biệt dược liệu tốt xấu của Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn cả Linh Tiêu Bảo Điện cũng bất quá chỉ có một mình lão làm được mà thôi.
Cho dù là cường giả Nhất Đường Thiên đã ngưng tụ Mộc chi hoa cũng hiếm có người nào đối với sanh mệnh lực của dược thảo nhận biết được rõ ràng như thế.
Mà Hạ Nhất Minh chẳng những làm được điều này một cách dễ dàng, chủ yếu hơn hắn còn là một kỳ tài võ đạo.
Nếu muốn trở thành một luyện đan sư vĩ đại, không chỉ cần có thiên phú cường đại trên con đường luyện dược, mà còn cần có khả năng tiến xa trên con đường võ đạo.
Đây không chỉ là bởi vì võ đạo đối với luyện đan thuật có trợ lực, mà còn vì võ đạo càng mạnh thì tính mạng con người càng được kéo dài, hắn đối với đan dược lại càng hiểu biết nhiều hơn.
Cho dù là năng lực trên con đường đan đạo kém một chút, nhưng chỉ cần có thời gian là hết thảy có thể bù đắp được.
Nhìn Hạ Nhất Minh càng lúc càng lựa chọn một cách thuần thục, trong lòng Hác Đồng có chút do dự không quyết được. Nhân vật như này nếu bỏ qua thì sau này không thể gặp nữa, nhưng vấn đề là, người này lại không phải đệ tử Linh Tiêu Bảo Điện. Nếu đem luyện đan thuật dốc túi truyền thụ thì đối với Linh Tiêu Bảo Điện sau này chưa phải đã là chuyện tốt.
Trong lúc lão do dự không quyết, Hạ Nhất Minh đã đem toàn bộ dược thảo lựa chọn qua một lần.
Đem chiếc giỏ đưa tới trước mặt Hác Đồng, vị lão nhân này đưa tay ra lấy, vừa thở dài nói:
- Biểu hiện của ngươi so với tưởng tượng của ta còn tốt hơn nhiều.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, lúc này dù nói gì thì cũng không hợp lý nên hắn chỉ đành im lặng.
Hác Đồng cầm chiếc giỏ quay trở về luyện đan thất, hắn đi tới bên cạnh lò luyện đan, nhẹ giọng nói:- Hạ Nhất Minh ngươi ở đây trợ giúp ta một tay.
Trong lòng Hạ Nhất Minh vui mừng vạn phần, bật người đi tới bên lò luyện đan, Kim Chiến Dịch thì lắc nhẹ đầu lui về phía sau vài bước, hắn đối với đan đạo không có nửa điểm hứng thú.
Hác Đồng đem dược liệu trong chiếc giỏ xử lý qua một chút, lão cũng không phải là lẳng lặng làm, mà vừa làm vừa kể rõ chi tiết mọi thứ.
Hạ Nhất Minh ở bên cạnh lẳng lặng lắng nghe, nếu thật sự là những chỗ không biết hắn lập tức đem chúng nghi nhớ ở trong lòng.
Hắn biets, lão nhân này thành tựu trên con đường luyện đan có lẽ không bằng Phiền Thạc, nhưng cũng tuyệt đối hơn xa Dược đạo nhân.
Như vậy có thể lắng nghe lời dạy dỗ của lão khẳng định không phải có nhiều cơ hội, cho nên hắn tương đối quý trọng.
Một canh giờ sau tất cả dược thảo đã được xử lý xong. Mặc dù do hai đại cao thủ tự thân làm, nhưng không ai dám tỏ ra một chút khinh thường với từng giai đoạn chuẩn bị.
Thẳng cho đến khi công việc hoàn thành bọn họ mới thở dài một hơi.
Thu liễm một chút tâm tần, Hác Đồng nói:
- Nhất Minh, bắt đầu luyện đan thôi.
Trải qua một canh giờ ở chung đã kéo quan hệ của hai người lại gần nhau hơn rất nhiều, Hác Đôngb ắt đầu tùy tiện xưng hô.
Hạ Nhất Minh ứng tiếng, ánh mắt đảo qua hỏa lò một lần, trong ánh mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc.
Hỏa lò bên dưới tựa hồ như không có gì để đốt, cũng không trạng bị địa hỏa, như vậy làm sao có thể khống chế nhiệt độ?
Hắn do dự một chút, kìm nén không được lòng hiếu kỳ, dò hỏi:
- Tiền bối, bên dưới lò luyện đan không có hỏa nguyên vậy làm sao mới có thể luyện đan được?
Kim Chiến Dịch nãy giờ vẫn im lặng đứng ở xa nhìn hai người lúc này bật cười, nói:
- Hạ huynh. Nguyên lai ngươi còn chưa chứng kiến quá trình luyện đan của luyện đan sư bậc tôn giả a.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi đỏ lên.
Hác Đồng ở bên cạnh cũng bật cười, lão vẫn chưa trả lời câu hỏi mà đứng bên cạnh hỏa lô dựa theo quá trình xử lý dược thảo để đưa vào trong lò.
Sau đó, sắc mặt lão ngưng trọng nói:
- Luyện chế Trú Nhan đan đối với lão phu mà nói cũng là một phần của sự khiêu chiến. Lão phu chắc chắn sẽ toàn lực làm, về phần có thể học được nhiều ít bao nhiêu phải xem ngộ tính của ngươi.
Hạ Nhất Minh vội vàng khom người xác nhận, trong một canh giờ qua, lượng kiến thức của lão nhân đã làm cho hắn sinh ra lòng kính nể đối với lão.
Hác Đồng khẽ gật đầu, lão bình tĩnh duỗi một tay ra, cứ như vậy đặt lên trên hỏa lô.
Sau đó, cánh tay của lão trong nháy mắt đỏ lên, từ từ nhiệt độ của hỏa lô cũng thong thả lên theo. Chung quanh hỏa lô chín hình điêu khắc Thần Long cũng chuyển sang màu hồng, tựa hồ tùy thời có thể sống lại.
Hạ Nhất Minh mở to hai mắt nhìn, hắn rốt cục cũng đã hiểu vì sao bên dưới hỏa lô lại không có bất cứ vật gì để đốt.
Nguyên lai, Hác Đồng tôn giả sử dụng Hỏa hệ năng lượng cường đại của mình để luyện hóa đan dược trong hỏa lô.
Tại giờ phút này, sắc mặt Hạ Nhất Minh rốt cục thay đổi, hắn mặc dù tự phụ, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới dĩ nhiên còn có người có thể làm được điều này.
Đối mặt với sự cường hãn của lão nhân này, hắn rốt cục như một người ngủ mơ thức tỉnh.

Chương 392: Hỏa hệ thao khống chi pháp

Da thịt trên người Hác Đồng cũng không hoàn toàn biến thành màu đỏ, mà gần như chỉ có cánh tay biến thành màu đỏ chói. Xem bộ dạng lúc này của lão, thì biết rằng lão còn giữ lại rất nhiều lực lượng.
Nhưng cho dù là như thế Hạ Nhất Minh cũng có thể từ nhiệt khí trong không khí mà cảm nhận được lão nhân này nắm giữ Hỏa chi lực cường đại tới mức khó tin.
Đây chính là cường giả chân chính a, một siêu cấp cường giả khiến người ta phải run sợ.
Mặc dù lão nhân này cùng với đám người Cao Vĩ Lượng đều là tôn giả, nhưng Hạ Nhất Minh có thể cảm giác được cho dù là cùng cảnh giới tôn giả nhưng trong đó cũng có sai biệt không ít - Giống như trong tiên thiên cảnh giới còn có Nhất Đường Thiên vậy.
Lão nhân vận chuyển chân khí trong người khiến cho nhiệt độ của hỏa lô cũng từ từ dâng cao.
"Hô.....hô...."
Vài đạo tiếng rít nặng nề từ hỏa lô truyền ra, thanh âm trầm ổn mà hữu lực, dĩ nhiên giống như sự hô hấp của một loài mãnh thú vậy. Khiến kẻ khác không khỏi có cảm giác nổi da gà.
Hạ Nhất Minh hồ nghi nhìn lại chiếc hỏa lô, hắn có thể khẳng định, thanh âm này từ đó truyền ra. Nhưng vấn đề là hắn căn bản không rõ, vì sao chiếc hỏa lô lại phát ra âm thanh kinh khủng như thế.
Tâm tư Hác Đồng mặc dù đặt toàn bộ vào trong việc luyện đan, nhưng lúc này cũng cười nói:
- Nhất Minh. Chiếc hỏa lô này có lai lịch không nhỏ, nó chính là mô phỏng theo thưởng cổ thần khí Cửu Long Lô mà luyện thành. Mặc dù tác dụng không lợi hại như Cửu Long Lô chính thức, nhưng cũng đủ để so sánh với trấn sơn chi bảo của Động Thiên Phúc Địa, Đại Thân hoàng thất, Vạn Dược Cốc cùng Nam Cương Lưu Ly Động.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía kiện Cửu Long Lô được phảng chế, đột nhiên trong lòng vừa động nói:
- Tiền bối, Cửu Long Lô cùng Ngũ Hành Hoàn so sánh thì thế nào?
Hác Đồng ngẩn người ra, vấn đề này trước nay chưa từng có người hỏi qua, lão trầm ngâm một lúc nói:
- Hai kiện binh khí này đều ở trong truyền thuyết thần đạo chi khí, hơn xa so với các thần binh lợi khí khác có thể so sánh. Cho dù là binh khí mô phỏng theo chúng cũng có uy lực rất lớn. Cho nên lão phu cũng không rõ đến tột cùng là cái nào lợi hại hơn.
Kim Chiến Dịch cười vang nói:
- Hạ huynh, thần đạo binh khí đều có uy năng rất lớn, bất quá chúng nó đã sớm tuyệt tích theo cao thủ thần đạo. Như Cửu Long Lô này được xưng là Hỏa hệ đệ nhất thần binh trong thiên hạ, có thể huyễn hóa thành chín con rồng, uy lực to lớn, thiên hạ vô song.
Hắn dừng lại một chút, tựa hồ hơi do dự, rốt cục nói:
- Trong truyền thuyết tám trăm dặm núi lửa chính là do một vị cao thủ thần đạo sử dụng Cửu Long Lô cùng với thần thú Hỏa Kỳ Lân giao phong mà tạo thành.
Hạ Nhất Minh lúc này mới chính thức rung động, tám trăm dặm núi lửa kia hắn đã từng đi qua, hơn nữa cũng từ đó mà ngưng tụ được Hỏa chi hoa. Sau khi ngưng tụ Hỏa chi hoa hắn không tiếp tục xâm nhập sâu vào bên trong mà chỉ ở phạm vi ngoài.
Nhưng tám trăm dặm núi lửa đó đã để lại cho hắn ấn tượng cực kỳ sâu sắc, nơi đó nếu quả thật là do kết quả của trận chiến giữa thần đạo cao thủ và thần thú tạo thành, thì cuối cùng bọn họ cường đại tới mức nào a?
Trong một khoảng thời gian ngắn, Hạ Nhất Minh thậm chí còn có chút hoảng hốt.
Âm thanh Hác Đồng lúc này vang lên bên tai hắn:
- Ngưng thần tĩnh khí, không nên phân tâm.
Gương mặt Hạ Nhất Minh ửng đỏ lên, hắn vội vàng đáp ứng, sau đó thu liễm tâm thần, tinh thần dần dần bình tĩnh trở lại.
- Đưa tay ra đây, làm theo ta. - Hác Đồng dùng tay kia ở bên hỏa lô nhẹ nhàng điểm một cái, rồi thấp giọng phân phó.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn lão, trong lòng hắn nhất thời dao động kịch liệt.
Trong quá trình luyện đan, luyện đan sư cần phải chuyên tâm vào công việc, hơn nữa với phương pháp luyện chế đặc thù của lão thì việc khống chế chân khí phải đạt tới tình trạng không được sai sót. Mặc dù bây giờ mới chỉ bắt đầu, lấy tu vi của Hác Đồng còn có thể phân tâm, nhưng nếu đợi tới bước qua trọng chỉ cần trong hỏa lô có thêm một loại lực lượng khác thì toàn bộ quá trình coi như thất bại.
Hắn thật sự không hiểu vì sao lão nhân lại để cho hắn tham dự vào chuyện này.
Từa hồ hiểu rõ được suy nghĩ của hắn, Hác Đồng hừ lạnh một tiếng, nói:- Luyện chế Trú Nhan Đan lần đầu tiên có thể thành công thì xác xuất rất nhỏ, để ngươi thể nghiệm một chút quá trình này ngày sau sẽ rất có lợi.
Hạ Nhất Minh khẽ nhướng mày, nhìn lão thật lâu, sau đó đưa tay lên, đặt vào nơi lão chỉ định, từ trong miệng hắn nói một câu rất nhỏ:
- Cám ơn.
Vô luận là Hác Đồng hay Kim Chiến Dịch từa hồ như đều không nghe thấy hai chữ này. Đan phòng nhất thời an tĩnh lại, chỉ còn lại từng đạo tiếng rống giận giữ từ đan lô truyền ra.
Hạ Nhất Minh biết cơ hội này rất quý giá, ở bên cạnh hỏa lô quan sát cùng với việc tự thân thể nghiệm là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Mà Hác Đồng làm như thế chứng tỏ rằng chấp nhận lần luyện đan thứ nhất này sẽ biết thành phế đan, để truyền thụ kỹ xảo lại cho hắn.
Trách không được ngay từ đầu lão nhân đã phân phó trịnh trọng: "Có thể lĩnh ngộ nhiều ít bao nhiêu là hoàn toàn dựa vào hắn."
Một tia lực lượng mỏng manh như có như không tiến nhập vào trong hỏa lô.
Một tia hỏa lực này nhìn qua mặc dù rất ít nhưng lại hình thành một chiếc lưới bao vây chiếc hỏa lô, đem mọi động tĩnh trong hỏa lô giám sát toàn bộ.
Đương nhiên, trong quá trình này, Hạ Nhất Minh cần thận tránh né Hỏa hệ lực lượng khổng lồ từ trên đỉnh lô tỏa xuống.
Cùng với Hỏa hệ lực lượng từ trên cao truyền xuống, thì lực lượng do Hạ Nhất Minh phát ra giống như mạng nhện dưới chân voi vậy. Căn bản là không chịu nổi một kích.
Bất quá, con voi này tựa hồ như không thèm để ý tới người đang xâm phạm vào lãnh địa của mình, hoặc là nói thực lực song phương chênh lệch quá lớn cho nên hắn chẳng thèm so đo.
Một con voi đối với một con voi khác xâm nhập lãnh thổ của mình nó sẽ tràn ngập địch ý. Nhưng nếu xâm nhập là một con kiến thì căn bản nó không thèm để mắt tới.
Trong hỏa lô, cường đại nhiệt lượng bốc lên, dược thảo ở bên trong dưới nhiệt độ cao trở nên dập dờn tựa như bị một bàn tay vô hình tóm lấy.
Hạ Nhất Minh quan sát nửa này rốt cuộc cũng có điều lĩnh ngộ.
Sóng nhiệt bên trong tự nhiên là do Hác Đồng khống chế, lấy vô hình khí hóa thành hữu hình chi hỏa, nhưng được khống chế hỏa hầu vừa đủ. Dược thảo bên trong mỗi một chỗ đều bị nhiệt lực bao trùm lên một cách đều đặn, không một mảy may sai lệch.
Để đạt được điều này nếu sử dụng nhiên liệu hoặc địa hỏa thì tuyệt đối không thể làm được.Hạ Nhất Minh tựa hồ như hiểu được vì sao luyện sư đỉnh cấp nhất định phải đạt tới cảnh giới tôn giả.
Đó là bởi vì bọn họ có được lực lượng vô hạn, mới có thể sử dụng phương pháp luyện đan nhìn qua như chỉ có trong thần thoại.
Thở dài một hơi, trong lòng Hạ Nhất Minh đột nhiên nổi lên cảm giác mãnh liệt muốn trải nghiệm thử một chút. Nhưng ý niệm này vừa hiện lên trong đầu lại bị hắn mãnh mẽ đè xuống, bởi vì hắn biết nếu muốn có được cường độ Hỏa chi lực như Hác Đồng hiện giờ thì hắn lại không thể kiên trì trong một thời gian dài.
Đây chính là chênh lệch giữa tôn giả và Tam Hoa, chênh lệch rất rõ ràng.
Có lẽ nếu chỉ giao thủ một hai chiêu thì chênh lệch này không rõ ràng. Nhưng nếu chiến đấu trong một thời gian dài thì sự chênh lệch càng lúc càng dài, hơn nữa sẽ trở thành khuyết điểm trí mạng.
Đem tất cả các ý niệm trong đầu dứt bỏ, Hạ Nhất Minh cẩn thận cảm ứng Hỏa chi lực ở bên trong hỏa lô.
Từ từ, ở trong đầu Hạ Nhất Minh hình thành đôi bàn tay được tạo thành từ ngọn lửa. Đôi bàn tay này không ngừng thôi diễn, tựa hồ kết thành một loại Hỏa hệ thủ ấn huyền ảo.
Hạ Nhất Minh có thể khẳng định, đây là một bộ thủ pháp điều khiển đặc thù, đúng là do thủ pháp điều khiển này mới có thể khống chế Hỏa chi lực một cách hoàn mỹ gần như đạt tới tình trạng kỳ diệu.
Trong lòng hắn nổ mạnh một cái, toàn bộ tinh thần và thể xác lập tức đầu nhập vào trong hỏa lô để cảm nhận loại thủ ấn này.
Hác Đồng vô tình liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh, ở trong mắt lão không chút nào che dấu vẻ thưởng thức. Hắn mới vừa rồi đề cập tới một vấn đề hết sức hàm hồ, nhưng Hạ Nhất Minh lại nhanh chóng nắm bắt được điểm trọng yếu trong đó.
Hỏa hệ thủ ấn công pháp này ở trong thần đạo chính là một trong những Hỏa hệ cong pháp đứng đầu, chuyên môn dùng để điều khiển Cửu Long Lô.
Nghe nói ngày xưa khi khai phái tổ sư phảng chế Cửu Long Lô, vì muốn có loại công pháp này mà từng tiêu tốn đại giới.
Nhưng cũng bởi vì loại công pháp này cho nên khi sử dụng Cửu Long Lô mới có thể đem công hiệu của nó phát huy hoàn toàn.
Mặc dù sử dụng loại công pháp này dùng để đối địch hiểu quả cũng không được tốt lắm, nhưng nếu dùng để khống chế vũ khí, đặc biệt là Cửu Long Lô - Nghịch thiên bảo vật thì lại là lựa chọn tốt nhất.
Đương nhiên, thủ ấn công pháp này cũng không chỉ có thể dùng để đối địch, còn có thể tùy tâm sở dục khống chế hết thảy mọi thứ trong hỏa lô. Khiến cho toàn bộ dược thảo ở bên trong phải dựa theo tâm ý của mình ngưng luyện đan dược thành công.
Loại công pháp này hôm nay ở trong Linh Tiêu Bảo Điện cũng chỉ có lão mới nắm giữ được.
Các vị tôn giả khác đối với luyện đan thuật đều kính nhi viễn chi, càng không có khả năng học tập loại công pháp này.
Hác Đồng có đôi khi lo lắng, nếu khi lão tới đại hạn thì kinh nghiệm của lão cùng loại công pháp này sẽ hoàn toàn thất truyền. Cho nên sau khi biết được Hạ Nhất Minh đối với luyện đan thuật có hứng thú mới sử dụng phương pháp này để truyền lại cho hắn.
Tâm lý biến hóa một cách vi diệu như vậy đến ngay cả lão cũng không hiểu rõ tại sao.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên không biết được hết thảy, hắn đem toàn bộ tâm thần đầu nhập vào trong bộ Hỏa hệ thủ ấn này. Hai mắt nhắm lại, đôi môi hơi mấp máy tựa hồ như đang ngâm tụng cái gì đó.
Trên mặt hắn lúc thì hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, khi lại ngưng thần nhíu mày suy nghĩ, cả thân thể và tinh thần hắn đều tiến nhập vào trong một thế giới thần kỳ.
Kim Chiến Dịch ở bên ngoài nhíu mày lại, ở trong lòng hắn kỳ thật không đồng ý cho Hạ Nhất Minh học tập thêm luyện đan thuật.
Lấy thiên phú võ đạo của Hạ Nhất Minh, nếu không thể chuyên tâm tu luyện võ đạo như vậy mới là lãng phí.
Chỉ là, đối mặt với thanh danh hiển hách của Hác Đồng trong Linh Tiêu Bảo Điện, Kim Chiến Dịch lại đem hết thảy suy nghĩ nén lại trong lòng, không có dũng khí đề cập tới.
Nhìn gương mặt Hạ Nhất Minh hiện lên vẻ vui sướng, tần suất lắc đầu của hắn càng lúc càng mau hơn.

Chương 393: Thần khí Cửu Long lô phảng chế

Thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi đi chẳng hề quan tâm tới điều gì khác. Nhưng đối với mỗi người, thời gian trôi qua lại hoàn toàn khác nhau.
Sau một canh giờ, Hạ Nhất Minh mới mở mắt. Mặc dù khuôn mặt của hắn có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ánh lên một niềm vui.
Một canh giờ trôi qua đối với hắn vô cùng khó khăn, nhưng kết quả đạt được cũng đủ thỏa mãn.
Hác Đồng chẳng hề giấu diếm, lặp đi lặp lại Khống Hỏa công pháp vô số lần. Trong quá trình đó còn mạo hiểm điều chỉnh lô đan dược.
Ngay cả bản thân Hác Đồng cũng chưa bao giờ nghĩ được tới từng này tuổi, với định lực của hắn mà vẫn có thể làm được những điều như thế.
Mặc dù hai người không nói với nhau một câu nào, nhưng thông qua chân khí trong Hỏa lô, Hạ Nhất Minh vẫn hiểu rất rõ.
Đây chính là phương thức truyền thụ của nhưng cao thủ đứng đầu. Cái mà bọn họ truyền thụ không chỉ có chiêu thức cố định mà còn mang theo vô số những kinh nghiệm tích lũy bao nhiêu năm.
Cũng nhờ Hác Đồng tận tâm tận lực dùng phương thức đặc biệt này chỉ điểm mới có thể khiến cho Hạ Nhất Minh chỉ trong vòng canh giờ hoàn toàn nắm giữ được công pháp.
Khóe miệng hơi có chút tươi cười, lúc này, Hác Đồng mới có thể yên tâm bởi tuyệt học mà mình nghiên cứu cả đời, cuối cùng cũng có được một truyền nhân tốt nhất. Chỉ có điều nuối tiếc nhất chính là Hạ Nhất Minh lại không phải là đệ tử trong Linh Tiêu bảo điện. Mà không phải là đệ tử của Linh Tiêu bảo điện thì không được sử dụng Cửu Long lô phảng chế. Còn nếu sử dụng dược lô bình thường thì hiệu quả của công pháp sẽ giảm đi rất nhiều. Nhưng cho dù thế nào thì lão cũng đã cố gắng hết sức của mình.
Thở dài một tiếng, Hác Đồng cầm cây dược thảo cuối cùng lên, nói nhỏ:
- Chú ý nhé.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh tập trung nhìn cây dược thảo trên tay Hác Đồng. Nét vui mừng trên mặt hắn nhanh chóng biến mất, Hạ Nhất Minh gật đầu một cái, nói:
- Vãn bối rõ rồi.
Hác Đồng thổi nhẹ một cái, nắp hỏa lô tự động mở ra. Lão nhanh chóng bỏ cây dược thảo vào trong hỏa lô sau đó nhẹ nhàng đóng nắp lại.
Sau khi cho cây dược thảo vào trong hỏa lô, thời điểm cuối cùng cũng tới. Vào lúc này, cho dù là Hác Đồng cũng không rảnh để quan tâm với hắn mà tập trung tất cả tâm trí vào trong quá trình luyện chế.
Mặc dù lúc trước, lão cũng đã ám chỉ luyện chế lần đầu xác suất thành công cũng không cao lắm. Nhưng chỉ cần có một chút cơ hội, lão cũng không bỏ qua mà cố gắng hết sức mình để biến cơ hội đó thành hiện thực.
Nét mặt Hạ Nhất Minh rất nghiêm túc. Hắn có thể cảm nhận được bên trong hỏa lô chỉ có toàn ngọn lửa. Đặc biệt đôi bàn tay Hác Đồng giống hệt như múa phát huy công pháp khống chế ngọn lửa vô cùng nhuần nhuyễn.
Nếu ngay từ đầu, Hác Đồng dùng tốc độ đó để thi triển thì Hạ Nhất Minh làm sao có thể nắm được sự liền mạch trong đó, chứ đừng nói tới chuyện học được công pháp thần kỳ.
Cảm thụ được ngọn lửa đang bốc lên càng lúc càng nhanh, trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng cảm kích. Hắn thầm nhủ sau này nếu có cơ hội sẽ đền đáp lại ân tình này.
Mặc dù, Hác Đồng đã phát huy hết khả năng, nhưng trong tình huống như thế này, hắn cũng không hề cố gắng đẩy nguồn năng lượng của Hạ Nhất Minh trong hỏa lô.
Trong khoảng thời gian vừa rồi, năng lượng hỏa hệ của hai người đã có được một sự ăn ý với nhau. Nó giống như một sự tương thông về tâm hồn, không cần phải dùng lời để giải thích.
Số dược thảo bên trong đã được nung chảy, hoạt tính bắt đầu được ngưng tụ. Sau khi chúng ngưng tụ xong thì cũng là lúc luyện chế đan dược thành công.Nhưng nếu mắc phải sai sót khiến cho số hoạt tính đó không thể ngưng tụ lại mà tiêu tán thì sẽ quá trình thất bại.
Cảm nhận được chút thay đổi của dược thảo, khuôn mặt của Hạ Nhất Minh và Hác Đồng vẫn hết sức thản nhiên nhưng trong lòng đều hết sức hồi hộp.Đột nhiên, lượng hoạt tính của dược thảo chợt mất đi sự ổn định, tản ra, chảy về bốn phía.
Hạ Nhất Minh biến sắc. Hắn từng một mình luyện chế mấy chục lần. Mặc dù mức độ quý báu cũng không thể so sánh với lô đan dược này, nhưng dấu hiệu đó cũng chẳng có gì là lạ. Bởi dấu hiệu đó chứng tỏ lô đan dược này thật sự đã bị hỏng.
Tuy nhiên, ý nghĩ đó của hắn vừa mới hiện lên thì nghe Hác Đồng hừ nhẹ một tiếng. Cùng với tiếng hừ của hắn, chín con hỏa long khắc trên mặt lô chợt phát sáng.
Xung quanh hỏa lô đột nhiên xuất hiện chín con hỏa long cực lớn. Mỗi một con hỏa long như có linh tính, quây lấy năng lượng hỏa hệ bên trong hỏa lô khiến cho hoạt tính của chỗ dược thảo đang phân tán từ từ hội tụ trở lại.
Hạ Nhất Minh há hốc miệng. Cảm nhận được điều đó, hắn mới hiểu tại sao Hác Đồng lại nâng đan lô lên không trung. Chín con rồng khắc bên ngoài không ngờ lại còn có tác dụng thần kỳ đến thế. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, thì hắn còn lâu mới tin vào chuyện này.
Dưới sự duy trì của hỏa long, hoạt tính của đan dược từ từ trở về trạng thái ban đầu để cho hơi nóng tác động mà dung hợp lại.
Tất cả dược thảo trong hỏa lô dưới sự nung nóng làm cho hoạt tính của chúng có sự thay đổi kỳ diệu. Đến khi chúng có thể trộn lẫn vào nhau sẽ tạo ra được hiệu quả không thể tưởng tượng được.
Đây chính là tác dụng lớn nhất của phương thuốc. Nếu không có được phương thuốc cơ bản không thể tạo được quá trình chế tạo đan dược.
Nhưng muốn dựa theo phương thuốc để luyện chế đan dược thành công cũng không phải là một chuyện đơn giản. Đặc biệt, Trú Nhan đan là loại đan dược cao cấp lại càng tuân theo quy luật đó.
Dưới sự giúp đỡ của chín con hỏa long, Hác Đồng đã ổn định được tình thế. Nhưng như thế này cũng đã là hết sức của hắn rồi.
Đám dược thảo bên trong cứ duy trì như vậy. Mặc dù hoạt tính của chúng không tan ra nữa nhưng cũng chẳng hề có dấu hiệu ngưng tụ.
Cho dù là Hác Đồng hay Hạ Nhất Minh đều biết đã gặp phải một vấn đề nào đó trong quá trình luyện đan. Nhưng vấn đề chính là bọn họ không tìm ra nó.
Nếu là người bình thường gặp phải tình huống như thế này đã chấp nhận bỏ cuộc từ sớm. Nhưng Hác Đồng đã tu luyện tới cảnh giới này thì ý chí của lão đã vô cùng kiên định. Cứ như vậy, dưới sự điều chỉnh của lão, chín con hỏa long dùng những phương pháp khác nhau xem có thể luyện chế đan dược thành công hay không, trong lòng không hề xuất hiện hai chữ buông xuôi.Hạ Nhất Minh im lặng cảm nhận tất cả mọi diễn biến. Hắn nhớ đến phương thuốc luyện chế Trú Nhan đan.
Phương thuốc này hắn có được từ Dược đạo nhân. Còn Dược đạo nhân có được nó đã hơn trăm năm nên lão đã hoàn toàn thấu triệt phương thuốc. Khi có được phương thuốc, Hạ Nhất Minh cũng đã nắm được những gì có liên quan tới nó.
Trong khi cảm nhận, Hạ Nhất Minh cố gắng nhớ tới các bước luyện chế dược thảo. Hắn có cảm giác như phát hiện ra được điều gì đó. Đột nhiên hai mắt hắn chợt phát sáng. Trong chớp mắt, hắn tìm ra được nguyên nhân.
Trong lòng hắn vô cùng vui sướng. Năng lượng hỏa hệ của Hạ Nhất Minh nhanh chóng bùng lên xuất hiện trước năng lượng của Hắc Đồng.
Nếu lúc này, năng lượng của Hạ Nhất Minh mới tiến vào trong hỏa lô thì chắc chắn sẽ bị năng lượng của Hác Đồng phản kích khiến cho hắn bị thương và quá trình luyện đan sẽ hoàn toàn thất bại.
Nhưng bởi năng lượng của Hạ Nhất Minh đã có ở trong đan lô từ đầu nên cả hai đã hoàn toàn dung hợp.
Cảm nhận được Hạ Nhất Minh nóng lòng muốn thử, Hác Đồng chỉ hơi do dự một chút rồi buông Cửu Long lô trong tay, giao toàn bộ cho Hạ Nhất Minh.
Dù sao thì lão cũng đã thử vô số biện pháp nhưng vẫn không thể ngưng tụ được hoạt tính của dược thảo lại một chỗ. Như thế, để cho Hạ Nhất Minh thử cũng chẳng sao.
Tuy nhiên, một lúc sau, trái tim của hắn bắt đầu đập nhanh hơn. Biểu hiện của Hạ Nhất Minh hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của lão.
Sau khi tiếp nhận, chân khí Hạ Nhất Minh như ồ ạt tuôn ra. Đến lúc này, hắn mới cảm nhận được quá trình luyện đan tiêu hao chân khí đến mức độ nào. Một nhân vật dưới tôn giả rất khó có thể duy trì. Hắn biết bản thân chỉ có một cơ hội. Nếu thất bại thì trong thời gian ngắn không thể thử tiếp được nữa.
Ngưng thần tĩnh khí, hắn sử dụng thủ ấn mới học được khiến cho ngọn lửa bắt đầu chuyển động. Nhưng cũng lúc đó, trong nguồn năng lượng hỏa hệ đột ngột xuất hiện một chút năng lượng thổ hệ.
Một chút năng lượng thổ hệ di chuyển qua tất cả chỗ dược thảo, sau đó biến thành năng lượng Kim hệ. Tiếp theo, nó lại biến thành năng lượng Thủy hệ hoàn toàn trái ngược với năng lượng hỏa hệ, rồi biến thành năng lượng Mộc hệ tràn ngập sinh cơ.
Sau khi một vài loại năng lượng xuất hiện, di chuyển qua đám thảo dược, hơn nữa mức độ của chúng không thể so sánh với năng lượng hỏa hệ khổng lồ có trong đan lô.
Nhưng sau khi ngũ hành lực chuyển đổi xong, lượng hoạt tính cứng đầu của đám dược thảo lại có một sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Chúng nó bắt đầu ngưng tụ, dung hợp lại với nhau.
Nét mặc Hác Đồng vô cùng đặc sắc. Đóng vai người đứng xem, trong đầu lão xuất hiện nội dung của phương thuốc, cuối cùng mới cảm thấy thư thái. Các bước của phương thuốc, cũng với động tác của Hạ Nhất Minh làm cho lão tỉnh ngộ.
Trú Nhan đan hiển nhiên cần phải có ngũ hành lực luân chuyển mới có thể luyện chế thành công.
Nhất thời, Hác Đồng càng thêm thích thú đối với Hạ Nhất Minh. Có thể phát hiện ra điều ảo diệu trong đó sớm hơn lão chứng tỏ Hạ Nhất Minh có năng lực quan sát và thiên phú trong luyện đan cực cao.
Trong lòng hắn lại cảm thán không thôi. Tại sao tên nhóc này không phải là môn hạ của Linh Tiêu bảo điện chứ?

Chương 394: Trú nhan đan

Ngọn lửa trong Hỏa lô chợt lóe lên vài cái như muốn tắt. Cho dù là Hạ Nhất Minh hay Hác Đồng cũng đều cảm thấy toát cả mồ hôi. Đã tới bước này rồi, sắp thấy được thành công mà thất bại thì quả là quá bất công.
Một nguồn năng lượng hỏa hệ mạnh mẽ tuôn ra, trong nháy mắt đẩy năng lượng của Hạ Nhất Minh ra ngoài.
Hạ Nhất Minh cũng không hề chống cự, nhanh chóng thu năng lượng của mình lại.
Chỉ có tự tay thi triển cùng với điều khiển Cửu Long lô, hắn mới phát hiện được công pháp đó tiêu hao chân khí cực nhiều, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.
Đặc biệt, chín con hỏa long chẳng khác gì chín cái động không đáy. Ngay sau khi ngũ hành lực chảy qua một vòng, Hạ Nhất Minh gần như cạn kiệt.
Cuối cùng, hắn cũng không thể duy trì được nữa. Cũng may là Hác Đồng vẫn tập trung chú ý sự thay đổi trong hỏa lô nên vẫn duy trì giao tiếp chân khí của cả hai vì thế mà trong nhanh chóng tiếp nhận, ổn định lại tình hình.
Thở dài một cái, Hạ Nhất Minh kinh ngạc phát hiện cả người hắn ướt sũng như mới nhúng nước. Hắn lắc đầu cảm giác kính sợ với món thần khí phảng chế này. Thứ này so với ngũ hành hoàn còn khó điều khiển hơn rất nhiều.
Mặc dù hắn gần như đã kiệt sức nhưng vẫn giữ được một chút năng lượng hỏa hệ để theo dõi tình huống xảy ra trong lò. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trong cảm ứng của hắn, sau khi Hác Đồng tiếp nhận lại thi triển công pháp không chế Hỏa hệ. Lúc này, ngay cả chín con Hỏa long trong lò cũng bắt đầu lay động.
Có lẽ cũng đến giai đoạn cuối cùng nên lão cũng không cần phải giữ lại thực lực. Tốc độ xoay quanh của chín con Hỏa long tăng lên rất nhiều.
Từ từ, thể tích của chín con Hỏa long bắt đầu thu nhỏ nhưng hoạt tính của đám dược thảo trong đan lô cũng bắt đầu ngưng tụ lại với nhau.
Vô số ngọn lửa nhảy múa bên trong đan lô khiến cho Hạ Nhất Minh cực kỳ kính nể đối với thực lực của Hác Đồng.
Cuối cùng, chín con hỏa long nổ tung hình thành một khoảng không gian tràn ngập hơi nóng bên trong đan lô. Giống như hình thành một cái đan lô mới bên trong Cửu Long lô.
Trong không gian đó, nguồn dược lực mạnh mẽ cuối cùng cũng ngưng tụ lại với nhau. Sau khi Hạ Nhất Minh cảm nhận được sự thay đổi, nét mặt hắn không kìm được cảm thấy mừng như điên. Theo kinh nghiệm của hắn thì Trú Nhan đã đã được luyện chế thành công.
Hắn hoàn toàn thả lòng người. Đến bây giờ mới có cơ hội chú ý tới cái đan lô do chín con Hỏa long biến thành.
Cẩn thận cảm nhận một lúc, Hạ Nhất Minh thấy hình dáng của nó cũng chẳng khác gì so với Cửu Long lô. Chỉ có điều trên Cửu Long lô có khắc thêm chín con rồng nữa mà thôi. Nếu xóa bỏ chín con rồng đó đi thì hai cái đan lô chẳng có gì khác biệt.
Nhưng hắn cũng biết, chín con rồng trang trí trên đan lô không phải là để làm đẹp. Nếu xóa bỏ nó đi, chỉ sợ Cửu Long lô chẳng có gì đáng để quan tâm nữa.
Sau khi nội đan đã ổn định, cái đan lô do chín con rồng hình thành cũng từ từ biến mất.
Hạ Nhất Minh yên lặng nhìn đan lô do chín con rồng tạo thành. Đột nhiên, sắc mặt hắn hơi đổi, trong đầu chợt nảy ra suy nghĩ khiến cho thân thể hắn có chút run rẩy.
Mặc dù nghị lực của hắn rất lớn. Nhưng suy nghĩ đó hiện ra quá đột ngột khiến cho hắn không thể khống chế được.
Hác Đồng hơi kinh ngạc nhìn hắn, không hiểu tại sao Hạ Nhất Minh lại không giữ được bình tĩnh như thế. Việc này so với biểu hiện trầm ổn và cơ trí vừa rồi hoàn toàn khác nhau.
Kim Chiến Dịch nhảy dựng lên. Hắn lên từng bước, cẩn thận hỏi:
- Hạ huynh đệ! Ngươi làm sao vậy?
Ở chung với nhau mấy tháng, hai người bọn họ đã nẩy sinh một mối quan hệ tương đối hòa hợp. Lúc này, sự lo lắng của Kim Chiến Dịch hoàn toàn phát ra từ nội tâm.
Hạ Nhất Minh hít sâu một cái, cắn cắn môi, nói:
- Trú Nhan đan đã thành công rồi.
Hác Đồng và Kim Chiến Dịch liếc mắt nhìn nhau. Kim Chiến Dịch dở khóc, dở cười nói:
- Hạ huynh đệ! Chỉ là vài viên Trú Nhan đan, có gì mà ngươi lại mất bình tĩnh như thế?
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc mấy tiếng. Cuối cùng hắn cũng giữ được bình tĩnh, nói:- Kim huynh! Có Trú Nhan đan, dung nhan của Lễ Huân sẽ không thay đổi. Nghĩ tới điều này, tiểu đệ không giữ được bình tĩnh, mong tiền bối và Kim huynh thứ lỗi.
Kim Chiến Dịch hơi bĩu môi, cuối cùng nói:
- Hạ huynh! Vợ chồng các ngươi tình thâm nghĩa trọng ta cũng không có ý kiến gì. Nhưng ngươi có thiên phú rất cao với võ đạo, nếu không chuyên tâm thì quả là đáng tiếc.
Hác Đồng ho nhẹ một tiếng, chợt ngắt lời, nói:
- Nhất Minh! Thiên phú về võ đạo của ngươi đúng là thiên hạ vô song. Nhưng trên con đường luyện đan, ngươi cũng chẳng hề kém. Nếu có thể bỏ chút công sức vào nó thì đối với ngươi cũng chẳng có gì ảnh hưởng.
Kim Chiến Dịch hơi nhăn mặt, nhưng không có can đảm cãi lại lão nhân gia.
Hạ Nhất Minh thầm than trong lòng. Không ngờ tới Linh Tiêu bảo điện lại gặp được một người giống như Dược đạo nhân. Hắn gật đầu, nói:
- Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Vãn bối chắc chắn sẽ nghiên cứu phương pháp luyện đan, không thể bỏ được.
Nghe thấy thế, nét mặt Hác Đồng mới dãn ra được một chút. Lão mất bao nhiêu công sức mới âm thầm truyền thụ được thủ pháp không chế hỏa hệ cho Hạ Nhất Minh. Nếu hắn bỏ qua luyện đan thì sẽ khiến cho Hác Đồng tức mà chết cũng nên.
Kim Chiến Dịch thầm quyết định lúc chỉ có hai người phải khiến cho Hạ Nhất Minh nghĩ lại mới được.
Hác Đồng gật đầu, nói:
- Nhất Minh! Thật ra Kim sư điệt nói không sai. Đối với người luyện võ chúng ta thì chuyện trai gái cũng không phải là quan trọng nhất.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút rồi nói:
- Tiền bối! Kim huynh! Nếu không quan trọng thì tại sao các người lại phải dùng nhiều Tiên thiên kim đan đến như vậy để đổi lấy phương thuốc luyện chế Trú Nhan đan? Nếu ta đoán không nhầm thì các người bất chấp mọi giá để có thể luyện chế nó thành công.
Hác Đồng và Kim Chiến Dịch đưa mắt nhìn nhau.
Một lúc sau, Kim Chiến Dịch cười khổ, nói:
- Hạ huynh! Đây là mệnh lệnh của tông chủ. Chúng ta phải tuân thủ theo.Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Tông chủ đại nhân của quý phái là người như thế nào mà lại đưa ra mệnh lệnh như vậy?
Một già một trẻ đưa mắt nhìn nhau cuối cùng thở dài một tiếng, không khuyên can hắn nữa.
Hác Đồng quay đầu, vẫy tay một cái. Nắp đan lô nhất thời bay lên. Sau khi mở nắp, một mùi hương thơm ngát tỏa ra khắp phòng.
Đám người Hạ Nhất Minh đều nhìn về phía đan lô. Mặc dù, Hác Đồng và Hạ Nhất Minh đều dùng hỏa lực để thăm dò tình hình bên trong, nhưng đến lúc nãy vẫn có chút mất bình tĩnh.
Ngay lần đầu tiên luyện chế lại có thể thành công, hoàn toàn là một kết quả ngoài dự đoán. Hác Đồng thầm cảm thấy may mắn bởi trước khi bắt tay vào luyện chế đã cho Hạ Nhất Minh tham gia. Nếu không, cho dù lão có hiểu được ảo diệu của phương thuốc cũng không có cách nào một mình luân chuyển được ngũ hành.
Đến bây giờ, hắn hoàn toàn hiểu rõ muốn luyện được Trú Nhan đan cần phái có mấy luyện đan sư hàng đầu hợp lực mới có thể tạo ra quá trình chuyển đổi ngũ hành. Nhưng nói đồng tâm hiệp lực lại đâu phải là chuyện dễ. Một khi phối hợp không tốt chắc chắn sẽ uổng công.
Nếu không nhờ có Hạ Nhất Minh kiêm tu cả ngũ hành thì lão cũng chẳng biết có luyện chế được hay không.
Trong lòng đan lô có tám viên đan dược tỏa ra ánh sáng ngũ sắc.
Mặc dù màu sắc của chúng mờ nhạt nhưng với nhãn lực của ba người hiển nhiên vẫn thấy được sự khác nhau trong đó.
Hác Đồng gật đầu, nói:
- Đủ tám viên Trú Nhan đan. Kết quả thật là tốt.
Hạ Nhất Minh cũng tươi cười khi nhìn vào số lượng đan dược.
Từ nét mặt có thể thấy được Hạ Nhất Minh rất vui khi luyện chế thành công. Nhưng chỉ có hắn mới biết nụ cười của mình chỉ để cho che dấu nội tâm đang mừng như điên của mình.
Tất nhiên, trong niềm vui đó cũng có một chút không an tâm. Tâm lý thay đổi phức tạp như vậy không thể nói cho người ngoài biết.
Hác Đồng vẫy tay một cái từ trên tường của phòng luyện đan bay ra hai cái bình ngọc trong suốt.
Hắn mở hai bình ngọc ra cho hai viên vào một bình, bình kia bỏ sáu viên còn lại.
Khi hắn cầm lấy cái bình ngọc kia có chút do dự rồi lại lấy từ trong bình đựng sáu viên ra một viên bỏ vào trong cái bình kia.
Sau đó, hắn đưa ba viên Trú Nhan đan đưa cho Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Tiền bối! Theo ước định ban đầu, vãn bối chỉ cần hai viên là đủ.
Hác Đồng khoát tay nói:
- Lần này, nếu không có ngươi trợ giúp thì thất bại là cái chắc. Ngươi xứng đáng nhận lấy ba viên.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút rồi quay sang vái Hác Đồng một cái thật sâu. Bởi hắn chẳng những có được ba viên Trú Nhan đan mà còn học được một bộ công pháp không chế Hỏa hệ.
Tuy nhiên, điều làm cho hắn vui mừng và sợ hãi chính là Cửu Long lô. Cái thần khí mô phỏng này đem lại cho hắn vô vàn cảm xúc.
Trong đầu hắn vẫn hiện rõ cái cảnh tượng chín con rồng hình thành một cái đan lô mới bên trong nó.

Chương 395: Suy đoán

Sau khi ra khỏi khu luyện đan, Hạ Nhất Minh nhìn lên mặt trời chói chang, rực rỡ. Vẻ mặt đã hoàn toàn trở lại bình thường nhưng trong lòng vẫn như trước.
Hác Đồng tôn giả luyện chế thành công Trú Nhan đan đã đi vào trong tháp. Không cần hỏi cũng biết, lão đi báo tin mừng cho Tông chủ đại nhân. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã luyện chế thành công Trú Nhan đan, cho dù là Hác Đồng tôn giả cũng không thể ngờ được. Nét mặt vui mừng của lão cũng khiến cho Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch có cảm giác vui lây.
- Hạ huynh! Ngươi định nghiên cứu luyện đạt thuật hay sao? - Kim Chiến Dịch thấp giọng hỏi.
Hạ Nhất Minh liếm môi, nói:
- Luyện đan thuật quả thực rất thú vị. Tiểu đệ muốn thử một chút.
Kim Chiến Dịch hơi lắc đầu. Hắn ở chung với Hạ Nhất Minh mấy tháng đã biết một khi người này quyết định chuyện gì rất khó làm cho hắn chuyển ý. Có điều, điểm này cũng là bệnh chung của sự thành công. Nếu không có sự kiên trì như thế thì làm sao tạo ra được thành tựu chói mắt.
Thở dài một tiếng, Kim Chiến Dịch cố gắng dùng hết tâm sức để nói:
- Hạ huynh! Nếu ngươi muốn nghiên cứu luyện đan thuật ta cũng không phản đối. Nhưng ta có một đề nghi, hy vọng ngươi có thể chấp nhận.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Kim huynh cứ nói.
Kim Chiến Dịch dừng bước nghiêm nghị nhìn Hạ Nhất Minh:
- Đề nghị của ta chính là sau khi ngươi trở thành tôn giả hãy nghiên cứu luyện đan thuật. Còn bây giờ, ngươi hãy dồn hết sức cho võ đạo đi đã.
Hạ Nhất Minh cảm nhận được sự ân cần của hắn liền nghiêm mặt nói:
- Kim huynh yên tâm! Tiểu đệ sẽ không bỏ gốc lấy ngọn đâu. Trước khi đạt tới tôn giả, ta sẽ không phân tâm cho chuyện khác.
Kim Chiến Dịch lúc này mới tươi cười, nói:
- Ngươi có thể nhớ những lời này là tốt rồi.
Hai người nhìn nhau cười, sóng vai đi về chỗ ở cùa mình.
Hạ Nhất Minh tới trước cửa phòng liền ngừng lại, nói:
- Kim huynh! Vừa rồi trong lúc luyện đan ta chợt có chút lĩnh ngộ nên muốn bế quan tìm hiểu một chút.
Kim Chiến Dịch giật mình, ánh mắt hâm mộ nói:
- Hạ huynh! Ngươi cứ tập trung tu luyện đi. Ta sẽ canh chừng cho ngươi.
Hạ Nhất Minh cám ơn rồi đi vào phòng của mình. Sau khi bước vào trong phòng, nụ cười trên mặt hắn liền biến mất, thay bằng sự kích động lúc trước.
Cho đến tận lúc này, hắn vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại. Nhưng hắn cũng biết nếu là một người khác chỉ sợ còn kích động hơn mình rất nhiều.
Sờ sờ phương tiện dùng để liên lạc mà Bách Linh Bát đưa cho, Hạ Nhất Minh kêu lên:
- Bách huynh! Ta có việc muốn nhờ. Nhanh lên nhé.
Hắn ngồi xuống hít sâu một hơi rồi lại thở ra. Mỗi một hơi của hắn đều rất dài. Cho dù là hít hay thở cũng đều hết sức rõ ràng, kèm theo cả chân khí. Dưới tác dụng của chân khí cho dù là căn phòng cũng hơi có chút run run.
Kim Chiến Dịch ngồi trong căn phòng đối diện hơi nhíu mày lại. Mặc dù hắn cũng chẳng có ý định giỏng tai lên mà nghe, nhưng tiếng hô hấp nặng nề như thế chẳng khác nào tiếng sấm vọng vào tai, không nghe cũng khó.
Kim Chiến Dịch thầm nghĩ công pháp đó quả là quái dị. Sau đó, hắn cố nhớ xem có loại công pháp nào như vậy không. Tuy nhiên, với kinh nghiệm trăm năm tu hành hắn vẫn không thể nhận ra đó là loại công pháp gì. Nghe kỹ một lúc, cuối cùng hắn đành chịu thua.
Lắc đầu, Kim Chiến Dịch thở dài một hơi. Trong lòng không thể nhìn thấu đối với vị cường giả tam hoa trẻ tuổi.
Tuy nhiên, cho dù thế nào hắn cũng không thể ngờ được Hạ Nhất Minh hít thở như thể chỉ nhằm mục đích bình tĩnh lại. Nếu hắn mà biết điều này chắc sẽ hộc máu vì tức.
Cũng chẳng ai có thể ngờ được với tu vi của Hạ Nhất Minh vào lúc này mà vẫn phải dùng tới phương pháp đó để bình tĩnh. Điều này chưa nói tới cao thủ cảnh giới tam hoa như Hạ Nhất Minh, mà chỉ cần là cường giả tiên thiên cũng gần như không có chuyện đó.
Trải qua một khoảng thời gian, Hạ Nhất Minh dần bĩnh tĩnh lại. Tiếng hít thở của hắn cũng trở nên điều hòa hơn, không còn như lúc đầu.Nhưng đúng vào lúc này, từ khe cửa một dòng chất lỏng lặng lẽ chảy vào trong phòng. Sau đó, đám chất lỏng từ từ biến thành Bách Linh Bát.
Đối với cách xuất hiện đặc biệt của Bách Linh Bát, Hạ Nhất Minh chẳng còn thấy ngạc nhiên nữa.
Hắn mỉm cười, đứng lên, nhỏ giọng nói:
- Bách huynh! Ta có việc phải đi, ngươi thay ta một chút.
Bách Linh Bát im lặng gật đầu. Trên người hắn vặn vẹo một chút, chỉ trong nháy mắt đã biến thành Hạ Nhất Minh.
Quá trình biến hóa của hắn, chẳng hề có chút miễn cưỡng. Cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không nhận thấy có gì khác biệt.
- Tốt nhất là ngươi nên mang bảo trư đi theo. Vừa rồi nó rất tức giận. - Bách Linh Bát nói.
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Vì sao nó lại cáu?
- Bởi vì ta phải đi.
Hạ Nhất Minh bất đắc dĩ phải gật đầu. Bách Linh Bát và bảo trư quan hệ thật sự là quá tốt. Nếu không nó cũng chẳng theo từ Thiên Trì sơn tới đây. Con tiểu gia hỏa này vừa có sự may mắn lại vừa mang đến rất nhiều phiền phức.
- Nó đang ở đâu? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Bách Linh Bát chỉ rõ địa điểm của cái sơn cốc nằm bên ngoài thành. Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng không hiểu tại sao cả hai lại chọn chỗ đó để ở. Nhưng hắn cũng chẳng thèm thắc mắc.
Nhỏ giọng dặn dò vài câu, thân thể Hạ Nhất Minh hơi động một chút đã được bao phủ trong một đám mây mù. Sau đó, hắn chẳng hề phát ra một tiếng động chui vào lòng đất.
Phương pháp hắn và Bách Linh Bát dùng để ra vào thành hoàn toàn giống nhau.
Mặc dù cao thủ trong Linh Tiêu bảo điện rất nhiều nhưng có thể cảm nhận được tình hình dưới đất là rất ít. Hơn nữa, Hạ Nhất Minh lại được bao phủ trong mây mù nên nếu không nắm được thì quả thật chẳng mấy người có thể phát hiện ra.
Sau khi rời xa ngôi thành, Hạ Nhất Minh chui lên, xác định phương hướng rồi nhanh chóng tìm tới cái động mà Bách Linh Bát đã chỉ.
Hắn còn chưa đặt chân vào trong động đã có một đạo bạch quang vọt tới. Tốc độ của luồng sáng trắng cực nhanh, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không kịp phản ứng.Ngay sau đó, bảo trư đã bám lên vai hắn, miệng lầm bầm cái gì đó.
Hạ Nhất Minh đau đầu, nói:
- Bảo trư! Ta không phải là Bách Linh Bát, ngươi xuống đi đã.
"Hanh hanh hanh..."
Hạ Nhất Minh nhíu mày, có trời mới biết được nó muốn nói cái gì. Hắn lắc đầu, nhấc nó xuống chẳng thèm quan tâm tới việc cái mũi thô của nó đang tỏ vẻ không đồng ý.
Phong chi lực nhanh chóng tản ra, tốc độ của Hạ Nhất Minh đã đạt tới cực điểm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ngoại trừ cái đêm chạy trối chết ra, Hạ Nhất Minh chưa bao giờ sử dụng tới tốc độ như thế này. Nhưng bây giờ, trong lòng hắn như có lửa đốt khiến cho người hắn nóng rực. Nếu không tìm cách để phát tiết chỉ sợ hắn sẽ bị nổ tung ngay lập tức.
Mặc dù Hạ Nhất Minh đã gần như dùng hết chân khí lúc ở trong phòng luyện đan. Nhưng qua một thời gian nghỉ ngơi, hắn cũng hồi phục lại được một nửa.
Trong quá trình chạy, một tay Hạ Nhất Minh ôm bảo trư, tay kia cầm một viên đá trắng nhanh chóng bổ sung năng lượng.
Ánh nắng từ từ biến mất, vầng mặt trời chói chang chầm chậm chui xuống phía chân trời.
Hạ Nhất Minh liền ngừng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh. Chẳng biết đã chạy trong bao lâu nhưng hắn biết vị trí này rất xa Linh Tiêu bảo điện. Ngay cả tòa tháp cao lớn cũng không nhìn thấy đâu.
Cảm nhận chân khí trong người, Hạ Nhất Minh cảm thấy rất hài lòng.
Dốc hết sức để chạy nhưng chân khí lại chẳng hề tiêu hao mà còn có thể từ từ bổ sung tới trạng thái cao nhất. Trên thế giới này, ngoại trừ hắn ra, những người có thể làm được như thế cũng không có nhiều.
Cất viên đá trắng vào trong người, Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn xung quanh.
Nơi này hoàn toàn là một cái sơn cốc hoang vu không có bóng người. Đối với hắn, vị trí này quả thật quá tốt.
Bên cạnh hắn chợt vang lên mấy tiếng kêu "Hanh hanh". Hạ Nhất Minh quay đầu lại thấy con bảo trư đang giương đôi mắt giảo hoạt nhìn hắn.
Trong khoảng thời gian vừa rồi, cảm nhận được Hạ Nhất Minh có điểm khác lạ nên con bảo trư thôi không phản kháng nữa. Đến khi hắn ngừng lại mới nhẹ nhàng kêu lên vài tiếng.
Hạ Nhất Minh không cười nổi, thả con bảo trư xuống, xoa nhẹ đầu nó, nói:
- Tiểu tử kia! Hôm nay cho ngươi xem một thứ rất hay.
Hiểu được lời nói của Hạ Nhất Minh, ánh mắt con bảo trư sáng lên. Hạ Nhất Minh thầm than trong lòng: chẳng trách mà lão tổ tông của Thiên Trì sơn lạ yêu quý nó đến thế. Một con linh thú như vậy cho dù bất kỳ ai cũng phải thích.
Tất nhiên là ngoại trừ Dược đạo nhân. Ánh mắt của lão ta nhìn bảo trư chẳng khác gì một viên tiên thiên kim đan.
Mở cúc áo ngực, Hạ Nhất Minh tháo cái giới chỉ trên cổ xuống. Bàn tay hắn cầm chặt cái giới chỉ, trong lòng hơi có chút ngập ngừng. Chính vì hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Nếu như không đạt được như mong đợi thì hắn sẽ cảm thấy vô cùng chán nản.
"Hanh hanh hanh..."
Con bảo trư phát ra mấy tiếng thúc dục. Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, đem chân khí quán nhập vào trong giới chỉ.
Sau khi được chân khí tràn vào, không gian tối om chợt xuất hiện trước mắt hắn.
Con bảo trư cũng biết thứ này là một loại bảo vật. Hai con mắt đen nhánh của nó nhìn chằm chằm vào trong không gian đó.
Hạ Nhất Minh thò tay vào từ từ lấy ra một cái đồ vật.
Hai mắt con bảo trư sáng ngời. Nó nhanh chóng nhào tới, hai chân trước ôm chặt lấy vật đó như tuyên bố với mọi người rằng vật này là của nó.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau