VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 371 - Chương 375

Chương 371: Đột nhập

Bóng đêm càng lúc càng đậm hơn, bao phủ khắp tất cả mọi ngõ ngách. Đúng lúc này, một bóng người mờ nhạt nhẹ nhàng đến gần ngọn tháp trung tâm.
Mặc dù ở đây, cao thủ nhiều như mây, nhưng bóng người đó dường như có một thứ lực lượng thần bí bao phủ khiến cho hắn hoàn toàn hòa lẫn vào trong màn đêm đen sẫm. Suốt dọc đường không hề có kẻ nào phát hiện ra tung tích.
Quanh ngọn tháp có mười hai cái cửa đi vào. Tại mỗi cửa đều có bốn tên đệ tử canh gác. Tu vi của đám đệ tử này chưa đạt tới tiên thiên nhưng cũng là hậu thiên đỉnh phong. Bọn họ phối hợp với nhau hết sức hợp lý.
Cơ bản mỗi cửa đều có một đệ tử đạt tới cửu tầng và ba người có tu vi bát tầng. Sử dụng một lực lượng hậu thiên như thế tại tất cả mười hai đều, chuyện này là điều không tưởng tại Thiên La quốc. Bởi vậy có thể thấy được sự chênh lệch thực lực giữa hai nơi.
Cái bóng đen ẩn núp bên ngoài ngọn tháp chính là Hạ Nhất Minh. Hắn ngửa đầu lên, liếc mắt nhìn tòa tháp, trong đôi mắt lóe lên tinh quang. Mặc dù trong lòng đang hết sức hồi hộp nhưng đã quyết định như thế thì hắn sẽ không bỏ dở giữa chừng.
Hít một hơi thật sâu, thân thể của hắn từ từ nhỏ lại một chút. Súc Cốt thuật đã được hắn tu luyện mức cao nhất. Đến hôm nay đã đạt được hiệu quả khiến cho người khác khó tin.
Bộ quần áo trên người hắn cũng là một loại đặc chế. Mặc dù vóc người của hắn đã nhỏ đi một chút nhưng nó vẫn hoàn toàn ôm khít. Nó chính là bì giáp Hồng Lang vương của Tác Qua. Sau khi đánh chết Tác Qua, Hạ Nhất Minh đã cất nó vào trong không gian giới chỉ, bây giờ mới lấy ra sử dụng.
Sau khi vóc người đã nhỏ đi một chút, khuôn mặt của Hạ Nhất Minh cũng bắt đầu vặn vẹo. Mặc dù thay đổi cũng không nhiều nhưng so với lúc ban đầu hiển nhiên là khác nhau. Cho dù là ai gặp hắn vào lúc này cũng chẳng thể nghĩ đó chính là Hạ Nhất Minh. Nhưng hắn vẫn cẩn thận lấy ra một cái khăn đen để che mặt.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Hạ Nhất Minh tự tin bây giờ chỉ có quỷ mới có thể nhận ra mình mà thôi.
Hắn nhẹ nhàng đưa tay áp lên trên ngọn tháp cảm nhận hơi lạnh từ lớp đá truyền ra. Thổ chi lực trong cơ thể hắn chầm chậm lưu chuyển, giao tiếp với nguồn năng lượng có trong tháp. Hắn chẳng có ý định qua cửa để tiến vào trong tháp. Đã có Toản Địa thuật mà không dùng thì đúng là quá ngu ngốc.
Tuy nhiên một lát sau sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi biến đổi, không ngờ được là không thể sử dụng Toản Địa thuật ở đây.
Trong ngọn tháp như có một thứ lực lượng thần bí, mang tính bài trừ rất lớn. Hạ Nhất Minh hiểu nguồn năng lượng đó không có tính công kích nhưng khi hắn muốn xâm nhập vào đó nó mới có sự phản ứng.
Hạ Nhất Minh liền thu ngay chân khí lại, không dám coi thường nữa.
Bởi hắn có thể cảm nhận được nguồn năng lượng đó có khắp mọi nơi trong ngọn tháp. Cũng bởi hắn mới dụng một chút lực rất nhỏ để xâm nhập nên sự phản kích cũng không lớn lắm. Nhưng hắn biết rằng nếu bất chấp tất cả mà chui vào sẽ khiến cho nguồn năng lượng không lồ đó chống lại. Khi đó, chưa nói tới hắn có thể chịu được hay không nhưng chắc chắn sẽ khiến cho tất cả đám tôn giả trong tháp phát hiện.
Một khi những người đó nhận thấy sự khác thường, Hạ Nhất Minh chắc chắn không thể trốn thoát.
Nhíu mày, biến cố này đã làm rối loạn toàn bộ kế hoạch của hắn.
Hắn nhìn về phía cửa đi vào. Đám đệ tử canh gác ở đây cơ bản là không hề phát hiện ra thứ gì xung quanh. Mà có lẽ cũng chỉ có người ăn gan hùm mới dám lẻn vào trong tháp.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ thật nhanh. Nếu muốn lẻn vào trong tháp đối với hắn cũng chẳng có gì quá khó khăn. Với thực lực của hắn muốn qua mặt được đám hậu thiên này hết sức dễ dàng.
Nhưng nghĩ tới căn phòng nhỏ bên ngoài võ khố, Hạ Nhất Minh lại chẳng biết làm thế nào. Cho dù hắn có tự phụ đến đâu cũng chẳng dám nghĩ có thể qua mặt được vị cường giả thần bí đó mà lẻn vào võ khố.
Nếu làm được chuyện đó, hắn cũng chẳng cần phải ước hẹn với bộ tộc Đồ Đằng những hai mươi năm làm gì.Chung quanh tòa tháp cũng không phải là một khoảng đất trống trải. Xung quanh đó được trồng rất nhiều loại cây cỏ quý hiếm. Ngoại trừ mười hai con đường lớn dẫn vào, tất cả những khoảng đất còn lại đều được phủ kín bởi các loại cây cối.
Đó cũng là nguyên nhân mà Hạ Nhất Minh có thể dễ dàng đến gần ngọn tháp mà không có người nào phát hiện.
Sau khi vượt qua đám cây cối rậm rạp, Hạ Nhất Minh lặng lẽ nhìn chung quanh. Trong đầu hắn có chút do dự, không quyết. Nếu lọt vào trong đó mà bị phát hiện thì chắc chắn hắn chẳng có đường để mà lui.
Dù sao, hắn cũng không thể chống lại đám cường giả bên trong. Một khi thất bại, hậu quả xảy ra Hạ Nhất Minh không thể gánh chịu được.
Tuy nhiên, khi ngửa đầu lên nhìn ngọn tháp cao vút trước mắt, sự háo thắng trong lòng Hạ Nhất Minh chợt nổi lên.
Cuối cùng hắn cũng đưa ra được một quyết đinh. Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng áp bàn tay vào tòa tháp. Lúc này, Hạ Nhất Minh cũng không thi triển Toản Địa thuật mà từ từ quán nhập thổ chân khí vào trong đó.
Quả nhiên, khi Hạ Nhất Minh không có ý định tiến vào, nguồn năng lượng ẩn chứa trong ngọn tháp cũng không hề công kích hắn.
Cố gắng kìm nén tâm trạng vui sướng, Hạ Nhất Minh phân tán từng chút chân khí một, cố gắng giao tiếp với loại năng lượng có trong tháp.
Hắn cảm giác được nguồn năng lượng của ngọn tháp mặc dù rất mạnh nhưng lại không có người nào điều khiển.
Đã không có người điều khiển, Hạ Nhất Minh tự tin có thể tìm được nhược điểm của nó để mà lợi dụng.
Từ từ, chân khí của Hạ Nhất Minh bắt đầu giao tiếp được với nguồn năng lượng thần bí. Vào lúc này, trong đầu hắn xuất hiện một khung cảnh quen thuộc: trên một mảnh đất bằng phẳng chợt xuất hiện một ngọn tháp nhỏ bé. Trải qua thời gian, nó từ từ lớn dần. Trong khoảng trời đất bao la, ngọn tháp đột nhiên chui ra từ mặt đất. Hạ Nhất Minh biết cho dù là thần tích thì cũng không thể trong ngày một, ngày hai có thể hoàn thành. Nhưng trong đầu hắn, quãng thời gian đó trôi đi rất nhanh khiến cho người ta vô cùng kinh ngạc.
Mặc dù không phải lần đầu tiên cảm nhận nhưng Hạ Nhất Minh vẫn có cảm xúc mãnh liệt. Nếu một ngày nào đó hắn có thể tạo ra được thần tích như thế thì quá tốt.Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu, hắn thừa biết bản thân còn lâu mới có thể đạt tới cảnh giới như vậy.
Khi lần đầu tiên bắt gặp hình ảnh đó, Hạ Nhất Minh không giữ được bình tĩnh nên bị ngắt mất. Tuy nhiên lần này thì không. Hai mắt hắn nhắm hờ, tập trung cảm nhận những gì mà nguồn năng lượng đó truyền lại.
Chẳng biết mất bao lâu, nhưng Hạ Nhất Minh lại có cảm giác giống như vừa trải qua cả thế kỷ, lại như vừa trải qua trong nháy mắt hắn đã biết được rất nhiều thông tin.
Hắn đã tương đối hiểu rõ được tòa tháp này, thậm chí còn sâu sắc hơn cả đám cường giả ở đây. Mặc dù nó chỉ là cảm giác nhưng cảm giác đó lại hết sức mạnh.
Chân khí của hắn từ từ dung nhập với nguồn năng lượng trong ngọn tháp. Đây cũng không phải là cưỡng bức xâm chiếm mà là một sự lôi kéo lẫn nhau.
Trong bàn tay của Hạ Nhất Minh như có một đóa Thổ chi hoa đang chuyển động. Dưới sự điểu khiển của Thổ chi hoa, Thổ chi lực của Hạ Nhất Minh từng chút điều chỉnh gần giống như nguồn năng lượng trong ngọn tháp.
Thổ chi lực trong đan điền của hắn hoàn toàn trùng với năng lượng của ngọn tháp, không hề có sự khác biệt.
Nếu chuyện này để cho đám cường giả trong tháp biết được, đủ khiến cho bọn họ kinh ngạc, không nói nên lời.
Ngọn tháp này là do vị Tổ sư khai phái của Linh Tiêu bảo điện tạo nên từ dưới nền đất. Thứ thần lực đó không phải bất kỳ loại năng lượng nào có thể so sánh.
Đồng dạng, trong ngôi tháp cũng lưu giữ một chút thần lực của vị Tổ sư đó. Cũng nhờ có luồng thần lực này mà không người nào có thể dùng Toản Địa thuật để chui vào trong.
Bởi vì Thổ chi lực bên trong đã bị thần lực phong bế. Nếu muốn sử dụng Toản Địa thuật thì phải có năng lượng mạnh hơn thần lực trong tháp mới được. Nhưng thần lực chính là thần lực. Đối với thần thì thần lực trong tháp không đáng gì. Nhưng với những người ở đây thì uy lực của nó lại quá mạnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Cho dù có bị giết chết thì bọn họ cũng không tin được trong một thế giới mà không còn bóng dáng của thần đạo lại có người có thể sử dụng Toản Địa thuật để chui vào trong tháp.
Hạ Nhất Minh chẳng hề quan tâm đến thời gian, mà mang toàn bộ sức lực tập trung vào đó.
Trong đan điền của hắn vốn chỉ toàn một cảnh hỗn độn nhưng lúc này lại đang có sự biến hóa kỳ diệu.
Một luồng chân khí đặc thù từ từ sinh ra trong đan điền. Luồng chân khí này không hề giống của người bình thường.
Cuối cùng, khi luồng chân khí đó tiến nhập vào trong tháp, tiếp xúc với luồng lực lượng mà không hề bị phản kích, nhanh chóng dung hợp với nhau.
Hạ Nhất Minh mỉm cười hài lòng. Sau đó, thân hình hắn hơi nhúc nhích, nhanh chóng hòa vào bức tường.

Chương 372: Chướng nhãn pháp

Bước đi trong tường tháp có cảm giác hoàn toàn khác với trong lòng đất. Mặc dù Hạ Nhất Minh đã điều chỉnh chân khí trong cơ thể gần như giống hệt với nguồn năng lượng trong tháp nhưng vẫn có thể cảm ứng được một chút bài trừ của nó.
Vì thế mà động tác của hắn vô cùng chậm rãi, nhưng cũng đủ để tiến vào trong tháp là được rồi.
Đột nhiên, trước mặt hắn trở nên hết sức sáng sủa. Trong ngọn tháp phần lớn các hành lang đều có một ngọn đèn nhỏ. Mặc dù không sáng lắm nhưng với những người tu luyện cũng chẳng khác gì ban ngày.
Từng chút, từng chút một Hạ Nhất Minh xuyên qua tường mà vào. Trên mặt hắn có chút đắc ý. Sau đó, nhẹ nhàng như một con mèo, Hạ Nhất Minh đi thẳng lên tầng hai.
Mặc dù, hắn mới theo Kim Chiến Dịch đến đây có một lần nhưng đường đi đã hoàn toàn nhớ rõ.
Vị trí của võ khố chính là tầng thứ năm. Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh cũng không leo thẳng lên đó bởi bên ngoài võ khố, trong căn phòng nhỏ có một vị tôn giả canh giữ. Muốn lẻn qua mặt người đó, Hạ Nhất Minh vẫn chưa có đủ sức. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lòng vòng trong tầng thứ tư một lúc, cuối cùng Hạ Nhất Minh đi tới một gian phòng. Bên trong căn phòng chứa toàn những thứ đồ vật linh tinh.
Trên đường đi, Hạ Nhất Minh vô cùng cẩn thận không hề kinh động tới bất kỳ ai. Mà bốn tầng dưới rõ ràng không có một cường giả siêu cấp nào, cho dù là cường giả Nhất đường thiên cũng không có.
Hạ Nhất Minh đoán được có lẽ cường giả cấp bậc tôn giả đều ở những tầng trên của ngọn tháp. Còn cấp bậc dưới tôn giả không hề có tư cách được ở trong tháp.
Vì thế nên khi hắn đi lại trong bốn tầng dưới cơ bản là không có người nào phát hiện.
Ngẩng đầu nhìn lên trên, nếu hắn nhớ không lầm thì bên trên căn phòng này chính là khu vực bên trong võ khố. Chính xác thì nó là căn phòng mà Kim Chiến Dịch đi vào lấy thư tịch.
Khi Kim Chiến Dịch mở cửa căn phòng đó, Hạ Nhất Minh đã sử dụng Thuận Phong nhĩ nghe ngóng. Hắn xác định được ngoại trừ vị cường giả tĩnh tu bên trong căn phòng nhỏ ra, còn lại không hề có người nào khác.
Đã đi tới được đây, hiển nhiên Hạ Nhất Minh không cam tâm tay không ra về. Hắn hít một hơi thật sâu, nhiệt độ trên cơ thể gần như biến mất, thậm chí ngay cả tiếng tim đập cũng chẳng còn. Đây là mức độ ẩn thuật cao nhất mà hắn có thể thực hiện được.
Thân thể của hắn giống hệt như một chiếc lá, lặng lẽ bay lên trên nóc phòng. Hạ Nhất Minh đưa tay, dính chặt trên đó. Một luồng chân khí thổ hệ từ trong đan điền của hắn tuôn ra.
Vào lúc này, hiệu quả thần kỳ sau lần kỳ ngộ dưới đáy hồ lại được thể hiện. Đan điền hỗn độn của hắn vẫn có thể mô phỏng được nguồn năng lượng khó tin ẩn chứa bên trong ngọn tháp.
Mặc dù bản chất không giống nhau, chưa nói tới uy lực hoàn toàn khác một trời một vực nhưng như thế cũng đủ cho ngọn tháp không bài xích hắn.
Tất nhiên nguồn năng lượng của ngọn tháp quá mạnh, nên Hạ Nhất Minh phải mất thời gian gần một nén nhang mới từ tầng thứ tư lên tới tầng thứ năm.
Sau khi vào được trong căn phòng, Hạ Nhất Minh càng cẩn thận hơn. Hai tai của hắn rung động một cách nhẹ nhàng. Lúc này, cho dù là tro bụi rơi xuống, hắn cũng có thể nghe được.
Cuối cùng, hắn cũng xác định được trong căn phòng này không hề có bất kỳ người nào.
Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn quanh toàn bộ căn phòng. Bên trong căn phòng có hơn ba mươi cái giá lớn. Trên mỗi giá có ít nhất mấy trăm quyển thư tịch.
Mỗi một bộ sách lại được đặt trong một cái hộp gỗ. Có thể thấy chúng được bảo quản rất kỹ càng. Mà cũng chỉ có trong tình trạng bảo quản thế này mới có thể giữ được chúng lâu như vậy.
Hạ Nhất Minh nhíu mày. Nếu mở từng hộp gỗ một để tìm mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào chỉ sợ là đến ngày mai cũng đừng mơ mà tìm thấy quyển bí tịch Khai Sơn tam thập lục thức.
Ánh mắt hắn tập trung nhìn xung quanh. Vô tình hắn nhìn thấy trước một hộp gỗ có một dòng chữ nhỏ. Khi nhìn thấy dòng chữ đó nhất thời hắn cảm thấy vui mừng khôn xiết. Hiển nhiên đó chính là tên của bộ sách.
Nghĩ lại cũng đúng. Nếu không có tên của bộ sách thì người khác đến đây để tìm bí tịch sẽ hết sức khó khăn.
Ánh mắt hắn lướt qua từng giá sách một. Nhưng hắn cảm thấy hết sức thất vọng vì chưa thấy cái mà mình cần.
Hạ Nhất Minh chầm chậm tìm kiếm lần lượt từng chỗ một. Trong quá trình đó, tốc độ của hắn hết sức chậm, chậm hơn người bình thường rất nhiều. Tuy nhiên trong khoảng thời gian đó hắn không hề phát ra bất kỳ tiếng động, thậm chí ngay cả một chút tro bụi cũng không làm rơi xuống. Cả cơ thể hắn như hoàn toàn dung nhập vào không gian trong căn phòng.Cứ như thế khi tới được giá sách cuối cùng, hai mắt Hạ Nhất Minh chợt nhìn chằm chằm vào đó. Hắn có thể thấy được trên giá sách có khắc một hàng chữ nhỏ như ruồi, đề "Khai Sơn tam thập lục thức chính bản".
Mặc dù hết sức mừng rỡ nhưng Hạ Nhất Minh vẫn bất động. Lúc này, so với Bách Linh Bát, hắn còn giống tượng hơn rất nhiều. Hắn đưa tay rút ra từ phía sau lưng một thanh xoa kiếm.
Chất liệu tạo ra thanh kiếm nhìn như kim loại mà chẳng phải kim loai, như sắt mà chẳng phải sắt. Nó có vài phần giống với da thịt người.
Hắn nhẹ nhàng đưa xoa kiếm để lên trên cái hộp. Thậm chí, hắn cũng chẳng mở hộp gỗ ra. Bởi hắn tin tưởng bên trong đó chính là thứ mà mình khao khát.
Từ từ, thanh xoa kiếm sau khi rời khỏi bàn tay của Hạ Nhất Minh, bắt đầu chảy ra.
Nó như biến thành một bãi chất lỏng, bao trùm lên hộp gỗ.
Ánh mắt của Hạ Nhất Minh cẩn thận nhìn về phía cửa phòng.
Khoảng chừng cháy hết một nén nhang, lớp chất lỏng bắt đầu có sự thay đổi, nó chầm chậm tụ lại biến thành cây xoa kiếm.
Cuối cùng thì Hạ Nhất Minh mới có thể thở ra được một chút.
Mặc dù khoảng thời gian vừa rồi cũng không phải là dài. Nhưng trong cảm giác của Hạ Nhất Minh mỗi một giây chẳng khác gì một ngày. Nếu như không phải hắn nín thở hết mức thì lúc này cả người đã ướt đẫm mồ hôi.
Sau khi lớp chất lỏng trở về nguyên trạng, hắn mới cảm thấy bình tĩnh hơn được một chút.
Đeo thanh xoa kiếm lên lưng, Hạ Nhất Minh từ từ nằm sấp xuống. Hắn duỗi tay nhẹ nhàng đặt lên nền phòng.
Chân khí trong đan điền chầm chậm hòa với năng lượng của ngọn tháp.
Hạ Nhất Minh thầm rủa trong lòng. Năng lượng của ngọn tháp vô cùng quái dị. Để cho hắn có thể rời đi một cách thuận lợi chỉ sợ phải mất rất nhiều thời gian.
Không biết đám tôn giả có mặt trong ngọn tháp này có nghĩ như thế không.Hai chân hắn còn chưa chui được vào trong nền, Hạ Nhất Minh chợt dừng lại. Ngay sau đó, hai bàn chân của hắn vô thanh vô tức rút lên. Một cảm giác nguy hiểm từ bên ngoài truyền vào.
Khuôn mặt Hạ Nhất Minh tái nhợt. Chỉ có cường giả cấp bậc tôn giả mới gây cho hắn áp lực như thế.
Sau khi cảm nhận được điều đó, Hạ Nhất Minh nhanh chóng từ bỏ ý định sử dụng Toản Địa thuật bỏ đi.
Dù sao, ngôi tháp này cũng không giống bình thường. Muốn thi triển được Toản Địa thuật mất rất nhiều thời gian. Chỉ sợ trong khoảng thời gian đó, người này đã vào tới nơi. Mà lúc đó, bản thân hắn mới chui được một nửa, xuống không được, lên không xong thì muốn sống được cũng khó.
Một loạt ý nghĩ xuất hiện trong đầu, cuối cùng Hạ Nhất Minh cũng đưa ra được quyết định.
Ngày xưa, Kim Chiến Dịch có thể chạy trốn trong tay tôn giả phương Tây, thì lúc này hắn cũng có thể.
Thân hình hắn khẽ động, đi tới góc phòng. Sau đó, hắn tạo ra một tư thế quái dị, một đám mấy mù từ từ hiện ra quanh người hắn.
"Két..."
Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, một đôi giầy vải màu đen từ từ bước vào phòng.
Đó là một vị lão nhân có thân hình gầy đét như que củi. Sau khi lão bước vào trong phòng, liền đưa mắt nhìn quanh. Trong căn phòng tối om, đôi mắt của lão giống hệt như cặp mắt chim ưng, khiến cho người khác cảm thấy lạnh gáy. Một lúc sau, lão hơi cau mày.
Hạ Nhất Minh đoán không sai, người này chính là vị tôn giả ở căn phòng bên ngoài.
Sở dĩ, lão bước vào trong võ khố cũng không phải do phát hiện ra điều gì mà là bất chợt lão có sự dự cảm khác thường.
Đạt tới tu vi mức độ này, hiển nhiên trong lòng sẽ tự phát sinh cảm ứng. Sự cảm ứng đó vô cùng kỳ diệu, không theo một quy luật bình thường.
Người này có bản tính hết sức cẩn thận. Sau khi xuất hiện cảm giác liền đi vào nhìn xem.
Trong lòng lão luôn nghĩ không người nào có thể qua mặt được mình mà lẻn vào võ khố nên cũng chỉ tiện đi qua nhìn xem thế nào thôi.
Sau khi nhìn khắp cả căn phòng lão thấy hoàn toàn bình thường.
Nhưng không biết tại sao, trong lòng lão vẫn có một cảm giác khác thường như bỏ sót một thứ gì đó.
Do dự một chút, lão chậm rãi đi vòng quanh trong phòng. Ánh mắt sắc bén phát ra một chút quang mang nhàn nhạt. Một lúc sau, lão chợt dừng lại, tập trung nhìn vào một góc phòng.
Ở nơi đó có đặt một cái chậu hoa. Trong chậu có trồng một cái cây rất thấp. Từ góc nhìn của lão chẳng có gì khác thường, nhưng trong lòng vẫn có một thứ cảm giác khó tả.
Là người bảo vệ võ khố, lão hiểu rõ nó như trong lòng bàn tay. Trong trí nhớ của lão, chỗ này vốn không có gì, nhưng lúc này chợt xuất hiện một thứ như vậy hoàn toàn không bình thường.
Tinh quang trong mắt lão càng lúc càng mạnh. Từ miệng lão phát ra ba chữ:
- Chướng nhãn pháp.

Chương 373: Uy lực của Tôn Giả

Khi miệng lão phát ra mấy chữ này, Hạ Nhất Minh lập tức biết, hành tung của hắn đã bị đối phương phát hiện.
Trong lòng hắn vô cùng u sầu bởi hắn căn bản không hiểu đối phương làm thế nào mà khám phá được hành tung của mình.
Giờ phút này, hắn không thể thi triển chướng nhãn pháp ( thủ thuật che mắt ) đơn giản như vậy, mà ở bên ngoài còn có cả vân vụ lực và chướng nhãn pháp kết hợp thành hư ảo lực.
Ngày xưa, Từ Tư Lệ nhìn không thấy được vân vụ lực trong phong vân vụ bí tịch, cho nên Hạ Nhất Minh vô cùng tự tin, trừ phi là Tôn Giả có thiên phú về vân vụ, chứ không thì đừng mơ tưởng nhìn thấu hư ảo thuật của mình.
Đúng là bởi vì có vân vụ lực và chướng nhãn pháp kết hợp thành hư ảo thuật và toản địa thuật, cho nên Hạ Nhất Minh mới có đảm lượng tới đây trộm đồ.
Nhưng không ngờ đối phương chỉ vừa liếc nhìn lần thứ hai là đã phát hiện ra sự tồn tại của mình. Kết quả này khiến hắn vô cùng kinh hãi, đồng thời cũng cảm thấy uể oải.
Chẳng lẽ Tôn Giả trước mắt không ngờ lại có thiên phú về vân vụ sao? Nếu thực sự như vậy, vận khí của hắn quả thực là rất tệ.
Tuy nhiên nếu đã bị đối phương phát hiện và nói ra như vậy, Hạ Nhất Minh tự nhiên sẽ không tiếp tục đứng ngây ngốc ở đó nữa. Thân hình hắn hơi run lên, không gian trước mắt lập tức vặn vẹo. Thân hình hắn lao thẳng về phía cửa như một tia chớp.
Giờ khắc này, hắn đã đề cao tốc độ đến cực điểm. Chỉ có điều, vừa thấy sắp sửa ra thoát khỏi cửa phòng thì thân hình hắn cũng đột nhiên ngừng lại, hai chân hơi dùng sức, nhanh chóng lùi lại phía sau.
Ngay tại một khắc Hạ Nhất Minh bắt đầu hành động, lão già kia đồng thời cũng động. Tốc độ của lão nhanh đến mức khó tin, không ngờ đã chặn Hạ Nhất Minh ngay tại trước cửa.
Dán chặt lưng vào vách tường phía sau, Hạ Nhất Minh âm thầm kêu khổ trong lòng.
Lúc trước, hắn cũng đã từng thử qua, tòa tháp này vô cùng thần kỳ, cho dù hắn toàn lực oanh kích cũng đừng mơ đánh tan được bảo tháp.
Dưới cái nhìn chăm chú như hổ rình mồi của đối phương, nơi duy nhất hắn có thể chạy trốn chính là cửa trước không rộng lắm kia. Chỉ có điều, nhìn khuôn mặt âm trầm của lão già này, trái tim của Hạ Nhất Minh liền trầm hẳn xuống.
- Chướng nhãn pháp thật là lợi hại!
Thanh âm của lão trầm ổn, có lực:
- Nếu lão phu không quen thuộc hoàn cảnh nơi này như trong lòng bàn tay, thực sự là sự bị ngươi lừa mất.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình nhưng trong lòng hắn lại càng bực bội. Đến tận lúc này, hắn mới hiểu được, hóa ra cũng không phải biến ảo thuật của mình không nhạy mà bởi vì đối phương rất quen thuộc đối với nơi này, quen thuộc tới mức thuộc lòng từng đồ vật đặt ở đây.
Bởi vậy, bất kể hắn sử dụng biến ảo thuật do vân vụ lực và chướng nhãn pháp kết hợp đều không thể nào lừa được đối phương.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh thầm nghĩ không ổn, nhưng đôi mắt hắn vẫn ngắm về bốn phía, dường như đang tìm đường lui.
Lão già hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Ngươi không cần tìm đường nữa. Ở đây trừ đại môn sau lưng lão phu, ngươi hết đường rồi.
Hạ Nhất Minh thu hồi ánh mắt, hắn cải biến âm điệu, trở thành giọng khàn khàn, hỏi:
- Các hạ xưng hô thế nào?
Lão nhân cười ngạo nghễ, nói:
- Lão phu Trác Thịnh Phong.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh ngưng lại, nói:
- Hóa ra các hạ là Trác Thịnh Phong, không thể tưởng tượng nhiều năm như vậy, ngươi đều ẩn cư ở đây không ra, thật sự là kiên nhẫn thật đó.
Miệng hắn nói vậy nhưng trong lòng âm thầm tự nhủ, chẳng biết Trác Thịnh Phong này lai lịch thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ của lão, dường như rất có danh tiếng.
Trác Thịnh Phong lạnh lùng nhìn Hạ Nhất Minh, nói:
- Lão phu bế quan không ra, tự nhiên là cang muốn tiến thêm một bước. Các hạ nếu đã nghe thấy danh hiệu lão phu, vậy hãy ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu. Hắn hơi ngồi xổm xuống, đôi mắt nhíu lại, toàn thân lộ ra khí thế cuồng bạo như dã thú bị thương.
Khí thế này ập vào mặt khiến Trác Thịnh Phong mặt nhăn mày nhó.
Lão hừ một tiếng, đột nhiên nói:- Ngươi thực sự muốn chiến một trận với lão phu sao?
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh liền hỏi:
- Chẳng lẽ Trác tiền bối nguyện ý buông tha tại hạ.
- Không sai, ta có thể tha cho ngươi một lần, nhưng ngươi phải nói cho ta một việc.
Trác Thịnh Phong chậm rãi nói.
Hạ Nhất Minh mừng thầm trong lòng, khí thế trên người không khỏi suy yếu đi vài phần.
Lấy thân phận Tôn Giả của đối phương, nếu đã hứa hẹn quả thật có thể tin tưởng vài phần
Hắn do dự một chút, trầm giọng hỏi:
Ngươi muốn ta nói cái gì?
Trác Thịnh Phong nhìn hắn thật sâu, nói rõ ràng từng chữ một:
- Làm sao ngươi có thể trốn được lão phu để tiến vào đây?
Hạ Nhất Minh lập tức cảm thấy thoải mái, khó trách tại sao lão nhân này cứ giằn co với mình cả nửa ngày mà không hề động thủ, hóa ra trong lòng lão lại có sự băn khoăn như vậy.
Nếu Hạ Nhất Minh có thể lẩn trốn được lão để lọt vào đây, như vậy cũng sẽ có lần thứ hai, thậm chí lần thứ ba.
Lần này cho dù có thể không bị mất gì nhưng lần sau thì rất khó nói. Hơn nữa phòng bên cạnh còn là nơi cất giữ các thần binh lợi khí, bất kể theo góc độ nào, Trác Thịnh Phong đều phải biết rằng Hạ Nhất Minh vào đây bằng cách nào.
Âm thầm cười khổ một tiếng, Hạ Nhất Minh bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
- Thực xin lỗi, ta không thể nói cho ngài.
Trên mặt Trác Thịnh Phong không hề có chút biểu tình nào, dường như lão đã sớm có dự cảm về câu trả lời này.
Lão chậm rãi duỗi một bàn tay ra. Khi bàn tay lão vươn ra, không khí xung quanh dường như cũng bị cô đọng lại. Tuy rằng còn cách một khoảng nhưng Hạ Nhất Minh đã cảm nhận được áp lực khổng lồ ở xung quanh truyền tới, ngay cả thân thể hắn cũng dường như bị giam cầm chặt chẽ.
Hạ Nhất Minh vô cùng hoảng sợ. Mặc dù hắn đã gặp mấy vị Tôn Giả ở Thiên Trì, nhưng cho dù là lúc đối mặt với Lê Minh Huyên, tất cả bọn họ đều chỉ có chút ý niệm giáo huấn hắn trong đầu, căn bản không hề có ý định dùng toàn lực.
Nhưng lúc này lại khác, Trác Thịnh Phong đã xuất toàn lực, dùng chân khí của bản thân áp bách tới. Lực lượng giam cầm này giống như một tòa núi lớn đè ép xuống.Đây mới là thực lực chân chính của cấp bậc Tôn Giả, chính là một lực lượng có tính chất áp đảo.
Khi đối mặt với lực lượng cầm cố của Kim Chiến Dịch, Hạ Nhất Minh vẫn còn có thể thoải mái chiến một trận, dùng sức mạnh hùng hậu, sắc bén của kim hệ để mở một đường máu, hoàn toàn đánh tan lực lượng cấm cố.
Nhưng sau khi tiếp xúc với lực lượng cấm cố của Trác Thịnh Phong, Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn không có ý niệm này trong đầu.
Trừ phi có đại quan đao trong tay, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không lấy cứng chọi cứng tự tìm đường chết.
Hắn lật cổ tay, lập tức xuất hiện một cây xoa kiếm. Ngay khi thứ binh khí này âm trầm xuất hiện, Hạ Nhất Minh rõ ràng thấy được đôi mắt của Trác Thịnh Phong dường như cô đọng lại, tiếp đó là một vẻ tức giận, đồng thời cũng theo biến hóa này, lực lượng cấm cố ở bốn phía xung quanh cũng xảy ra biến đổi rất nhỏ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tuy rằng Hạ Nhất Minh không rõ vì sao lão lại có biểu tình thất thố như vây, nhưng không thể nghi ngờ rằng đây là một cơ hội vô cùng tốt.
Xoa kiếm trong tay hắn chợt rung động, vẽ ra ba đóa kiếm hoa màu sáng đen.
Ba đóa kiếm hoa này đâm ra như thể thực chất, đánh chính xác vào ba điểm giao nhau của bốn phía không gian xung quanh.
Sắc mặt Trác Thịnh Phong hơi biến đổi,. Trong mắt lão thậm chí còn thoáng vẻ kinh ngạc.
Người trước mặt này rõ ràng chưa đạt tới cảnh giới Tôn Giả, nhưng toàn bộ ba kiếm này của hắn đều lại đâm trúng những điểm yếu nhược nhất của không gian cấm cố.
Trong đầu lão hiện lên một ý niệm, sợ rằng tu vi của người này đã đạt tới thế chân vạc.
Trác Thịnh Phong hừ lạnh một tiếng, duỗi cổ tay ra, dùng cách không trảo khiến cho lực cấm cố lập tức mãnh liệt buộc chặt tới trung tâm, giống như kéo lưới bắt cá trên biển.
Khi kéo lưới cá lên, nước biển chảy hết ra theo mắt lưới, chỉ còn cá nằm trong lưới .
Lực cầm cố đã thay đổi, ba kiếm mà Hạ Nhất Minh vừa đánh ra lập tức không còn tác dụng, trừ việc ba hoa kiếm đó va chạm với lực cầm cố, bùng lên tia lửa mãnh liệt.
Vẻ mặt Trác Thịnh Phong dường như không chút biểu tình, nhưng ánh mắt lão vẫn trói chặt trên người đối phương.
Lão rất lo lắng người này có thể thoát khỏi tay mình, nhưng lão cũng biết Hoàng Tuyền Môn có môn qui rất khủng bố. Nếu không thể bắt giữ người này, bức hỏi phương pháp lẻn vào đây, như vậy cho dù có chém hắn hàng ngàn, hàng vạn nhát, cũng vẫn là mất hơn là được.
Nhưng ngay khi tưởng như người này đã hoàn toàn bị trói buộc bởi lực lượng cầm cố thì Trác Thịnh Phong đột nhiên cảm nhận một tia chẳng lành.
Thân thể Hạ Nhất Minh hơi đong đưa, giống như một chiếc lá rụng lắc lư trong gió.
Tiếp đó, hắn hóa thành một trận gió, chạy ra khỏi mắt lưới của chiếc lưới đánh cá.
Vẻ mặt Trác Thịnh Phong thoáng động. Một trảo này của hắn nhìn như rất đơn giản, nhưng kỳ thực đã vận dụng hết khả năng, xuất ra mười tầng lực lượng. Nhưng không ngờ thân pháp của đối phương lại quỉ dị như thế, lĩnh ngộ đối với phong lực lại đạt tới cực điểm, khiến một trảo của lão bắt vào khoảng không.
Ánh mắt lão lại lóe lên lần nữa, Trác Thịnh Phong giơ cả hai tay ra, nhưng đúng lúc lão đang muốn xuất trảo ra thì sắc mặt đại biến, trong mắt toát ra lửa giận vô cùng.
Hạ Nhất Minh một khi thoát khỏi lực cầm cố của lão, lập tức phi tới cạnh một giá sách. Hắn cũng không thèm liếc nhìn những chiếc gỗ ở trên đó, chỉ hơi vung tay, lập tức chúng lao thẳng tới hướng Trác Thịnh Phong như phong hoả luân ( bánh xe của Na Tra đó ).
Mỗi quyển sách ở đây đều là trân bảo cực kỳ hiếm quí, Trác Thịnh Phong phụ trách bảo vệ kho vũ khí, nếu để những quyển sách này bị hủy hoại, như vậy sẽ là một đả kích trí mạng đối với thanh danh của lão.
Hai tay của lão nhẹ nhàng chuyển động, tuy rằng Hạ Nhất Minh bắn những hộp gỗ tới như mưa rào nhưng dưới song chưởng của lão, tất cả đều nhẹ nhàng hạ xuống một góc phòng, ngay cả ám kình mà Hạ Nhất Minh lưu lại trong hộp gỗ cũng bị lão dễ dàng tiêu trừ.
Loại năng lực khống chế hùng mạnh thế này quả thật ngay cả Hạ Nhất Minh cũng phải cam bái hạ phong.
Chỉ có điều, trong phòng có quá nhiều hộp gỗ, góc độ ném ra của Hạ Nhất Minh lại vô cùng xảo quyệt. Trong mỗi chiếc hộp đều ẩn chứa chân khí hùng mạnh, chỉ cần Trác Thịnh Phong bỏ lỡ một chiếc, cam đoan chiếc hộp đó sẽ vỡ nát, kết cục của quyển sách bên trong có thể nghĩ được ngay.
Sau một lát, Trác Thịnh Phong bị bắt buộc phải di động bước chân. Thân hình của lão như một tia chớp, nhẹ nhàng vung chưởng đỡ mấy chiếc hộp gỗ ra góc phòng.
Nhưng chỉ trong nháy mắt đó, Hạ Nhất Minh đã từ trong phòng chạy thoát ra ngoài cửa.
Đôi mắt Trác Thịnh Phong lóe lên, lão quay người như thể sớm đã có chuẩn bị, nhắn vào Hạ Nhất Minh tung ra một trảo trong hư không.

Chương 374: Một Hạ Nhất Minh khác

Những quyển sách ở đây đều cực kỳ quí báu. Nếu thực sự có bất cứ quyển nào bị hủy hoặc tổn hại, thì cho dù Trác Thịnh Phong cũng sẽ khó có thể chịu đựng nổi.
Cho nên dù lão cố ý tránh đường, mặc cho đối phương bỏ chạy, nhưng lão vẫn tuyệt đối tự tin, cho dù đối phương thực sự thoát ra khỏi phòng này, lão vẫn có thể nửa đường chặn lại.
Lúc này, song chưởng của lão đã sớm tích đầy đủ chân khí, chợt phát ra, khí thế không thể chống đỡ.
Hạ Nhất Minh đang ở giữa không trung, thân thể chợt dừng lại một chút, như thể có một bàn tay vô hình nắm chặt hắn lại.
Tuy nhiên hắn không chút kinh hoảng, cổ tay run lên, hai hộp gỗ lập tức quay tròn, bắn thẳng về phía sau.
Nụ cười trên mặt Trác Thịnh Phong chợt ngưng lại, trong lòng vô cùng phẫn nộ. Hóa ra trước khi rời đi, người này không ngờ còn cầm theo hai bản bí tịch, thực sự là khinh người quá đáng.
Lão thả một tay ra, dẫn dắt trong hư không, nhẹ nhàng chuyển hai chiếc hộp gỗ vào góc. Tuy nhiên, hai mắt lão lại hoa lên, hai chiếc hộp gỗ nữa tiếp tục bắn tới.
Trác Thịnh Phong sắc mặt xanh mét, đối phương rốt cục mang đi bao nhiêu bí tịch đây?
Lão âm thầm thề, một khi bắt giữ được đôi phương, sau khi bẻ chiêc răng có độc đi, nhất định phải cho hắn muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong.
Lão lại đảo cổ tay, phát ra một luồng nhu kình, dẫn hai chiếc hộp gỗ nhẹ nhàng bay đi. Tuy nhiên trong lòng lão lúc này đã có chuẩn bị, chỉ sợ trong tay đối phương sữ không chỉ có ba, bốn bí tịch.
Khóe mắt lão chợt lóe lên, thầm nghĩ, quả nhiên là vẫn còn.
Nhưng ngay khi lão vươn tay lại đột nhiên phát hiện không ổn. Đôi mắt cũng nhanh chóng mở to ra, đó không phải là hộp gỗ gì cả, mà là một thanh xoa kiếm đen nhánh.
Xoa kiếm này lặng yên xuất hiện không một tiếng động, gjoongs như một con độc xà đang âm thầm ẩn núp, đến thời khắc cuối cùng mới há mồm, lộ ra nanh độc, hung hăng táp về phía lão.
Trác Thịnh Phong thầm rùng mình. Từ trong kiếm này, lão cảm nhận được sức mạnh hùng hậu, sự sắc bén của nó còn khiến lão sinh ra cảm giác đang đối mặt với tử vong.
Từ sau khi thăng tiến lên Tôn Giả, lão đã bế quan ở đây hơn trăm năm, vẫn chưa từng gặp loại cảm giác này.
Hai mắt chợt trầm xuống, trên hai tay lão chợt lóe luồng bạch quang, ngay lập tức ngưng thành một thanh trường kiếm.
Mũi kiếm hướng lên, phát ra một tiếng vang trong trẻo, đánh bật xoa kiếm giống như độc xà kia.
Tuy nhiên trong lòng Trác Thịnh Phong lại không có chút vui sướng nào. Đối phó với một kẻ còn chưa tới Tôn Giả, không ngờ còn phải dùng tới binh khí, thật sự là quá mất mặt.
Nhưng không biết vì sao, khi bất thình kình nhìn thấy xoa kiếm, cảm giác nguy hiểm trong lòng lão càng tăng nhiều, gần như không cần nghĩ ngợi gì đã dùng tới binh khí.
Ngay một khắc khi lão đẩy xoa kiếm ra,Hạ Nhất Minh vốn đang bị giam cầm ở phía trước đột nhiên phát lực, thừa dịp Trác Thịnh Phong tập trung phần lớn tinh thần trên xoa kiếm, bùng phát chân khí cuồng bạo trong nháy mắt, đánh văng lực lượng cầm cố, phi thẳng ra khỏi đại môn.
Trác Thịnh Phong hừ lạnh một tiếng, thân hình run lên, lập tức đuổi theo.
Một khắc khi ròi khỏi cửa phòng, khóe mắt lão thoáng đảo qua xoa kiếm một lần.
Lão cũng không hiểu vì sao mình lại đột nhiên cẩn thận nhìn thanh xoa kiếm rất bình thường như thế, dường như đây là một thứ còn đáng sợ hơn cả người áo đen kia.
Trước khi thăng tiến lên Tôn Giả, lão cũng đã từng giao thủ với xoa kiếm thích khách của Hoàng Tuyền Môn, nhưng chưa từng có cảm giác như vậy.
Đồng thời, lão cũng cảm thấy cực kỳ khó hiểu đối với người áo đen trước mặt.
Trong trí nhớ của lão, thanh xoa kiếm này chính là sinh mạng thứ hai đối với xoa kiếm sát thủ.
Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất, đây như đã là điều khắc sâu vào trong cốt tủy của những sát thủ đó. Nhưng khi gặp nguy hiểm, đối phương lại dùng thanh kiếm này ném ra như ám khí không chút do dự. Điều này đã vượt qua ngoài ý liệu của lão.
Tuy nhiên, ở giờ khác này, lão bất chấp tất cả, bóng người chớp động, lập tức biến mất khỏi phòng.
Đợi khi tất cả bọn họ rời đi xong, xoa kiếm trên mặt đất đột nhiên động đậy ngoài dự đoán của mọi người. Nó biến thành một đám chất lỏng, nhanh chóng chảy tới cửa phòng, men theo góc tối, biến mất khỏi phòng.
Hai người một trước một sau, lao đi giống như hai mũi tên rời cung, từ tầng năm đã tới tầng một rồi nhanh chóng thoát ra khỏi cửa tháp.
Tháp có mười hai cửa vào. Lúc này đã là đêm tối nhưng mỗi cửa vào vẫn có một đệ tử nội kình tầng chín và ba đệ tử nội kình tầng tám thủ vệ.
Bọn họ đều nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt sáng ngời, đột nhiên cảm thấy phía sau lưng có gì đó khác thường. Còn chưa kịp có phản ứng lại xem rốt cục có chuyện gì đã xảy ra thì bốn người đều cảm thấy cổ mình căng lên, toàn thân bắn thẳng về phía sau như thể cưỡi mây đạp gió.
Bọn họ vừa mới phát ra tiếng thét kinh hãi liền cảm thấy lưng bị người đẩy nhẹ nhàng một cái, tiếp đó vững vàng đứng yên một chỗ.Từ đầu đến cuối, bọn họ đều không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có điều trong chớp mắt, bọn họ đã rời khỏi vị trí ban đầu, hơn nữa còn đứng ổn định ở trong tháp.
Bốn người quay mặt nhìn nhau, một luồng hàn khí chạy dọc theo xương sống lên óc.
Tiếp đó, bọn họ nghe thấy bên ngoài tháp truyền tới một tiếng thét dài mãnh liệt.
Tiếng thét dài này phá vỡ sự tĩnh lặng của bầu trời đêm, khiến cho cả Linh Tiêu Bảo Điện đều sôi trào lên.
Kim Chiến Dịch nhảy dựng lên như thể mông gắn hỏa tiễn. Y lập tức nhảy ra cửa phòng, nhìn thoáng qua phòng Hạ Nhất Minh.
Ở đó, tiếng xé gió truyền tới như thể máy móc đang vận hành.
Đêm qua, Kim Chiến Dịch đã chính mắt trông thấy Hạ Nhất Minh thi triển Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, cho nên dù nhắm mắt lại, y cũng biết cường giả trẻ tuổi trong phòng đang không ngừng luyện lại từ thức thứ nhất tới thức thứ hai mươi ba.
Chỉ có điều, lúc này Hạ Nhất Minh lại không hề dùng tới nội kình mà không ngừng liên tục thi triển từng thức.
Bắt đầu từ thức thứ nhất tới thức thứ hai mươi ba, sau đó lại bắt đầu từ thức thứ nhất, cứ thế vòng đi vòng lại, dường như vĩnh viễn không ngừng.
Tuy rằng Kim Chiến Dịch không rõ tu luyện như vậy có gì tốt nhưng đã đạt tới cảnh gjowis tu vi như bọn họ, mỗi người đều có phương pháp tu luyện khác nhau chỉ thích hợp cho bản thân, cho nên Kim Chiến Dịch căn bản là không hề có ý tứ quấy rầy việc tu luyện của đối phương.
Nhưng lúc này, mới nghe được thanh âm thét dài như thể cảnh báo, y do dự một chút rồi nói:
- Hạ huynh!
Tiếng quyền cước bên trong lập tức ngưng lại, sau đó truyền đến giọng nói không dài lòng từ Hạ Nhất Minh:
- Kim huynh, có chuyện gì?
Kim Chiến Dịch rõ ràng nghe ra ý bất mãn trong giọng nói này, đây là phản ứng tất nhiên của bất cứ kẻ nào đang tu luyện thì bị người khác quấy rầy. Y thậm chí còn tin rằng, nếu không phải là mình, chỉ sợ Hạ Nhất Minh sẽ trở mặt động thủ ngay lập tức.
Kim Chiến Dịch cười khổ một tiếng nói:
- Huynh, có người xâm lấn Linh Tiêu Bảo Điện chúng ta. Trác sư thúc đã tự mình đuổi theo, ngươi có hứng thú đi xem không?
Thanh âm của Hạ Nhất Minh vang lên không chút do dự:
- Kim huynh, ta không có hứng thú.
Dứt lời, bên trong lại lần nữa vang truyền đến những tiếng quyền cước. Không nghi ngờ rằng hắn tiếp tục diễn luyện lần này chính là để thể hiện không hề để ý tới việc bên ngoài.Kim Chiến Dịch khẽ lắc đầu, y phóng người lên, đến giữa không trung liền đạp một cước. Không gian quanh thân nhanh chóng kéo lại gần, một khi cước này của y chạm xuống đất thì đã ra ngoài hơn mười trượng.
Nhưng y lại không hề biết rằng, ở trong phòng tuy rằng có Hạ Nhất Minh, nhưng biểu tình trên mặt Hạ Nhất Minh lại vô cùng cứng ngắc.
Cũng không biết trải qua bao lâu, từ khe cửa chảy ra một đám chất lỏng. Chất lỏng này chảy tới trong phòng, thẳng về hướng Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh dừng quyền cước, ánh mắt hạ xuống, đột nhiên một chân hắn biến mất, mà đám chất lỏng đó lại chảy tới dưới chân vừa biến mất đó, cứ như vậy dựng đứng lên, hoàn toàn bổ xung đầy đủ cái chân này.
Tiếp đó, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lên lấp lóe giống như một tiểu thái dương.
Ở một bên khác của tháp, Kỳ Liên song ma gần như đồng thời đứng lên, ánh mắt của họ đều hướng về phía tiếng thét dài vừa vang lên, trong đó ánh lên hào quang hưng phấn muốn lao tới.
Thanh âm của một lão nhân khác chợt vang lên:
- Các ngươi muốn làm cái gì? Đừng quên nơi đây là Linh Tiêu Bảo Điện, không phải là động thiên phúc địa của chúng ta. Không được đi ra ngoài gây chuyện sinh sự.
Kỳ Liên song ma liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ ngồi xuống.
Đại ma trầm giọng nói:
- Sư phụ, nghe tiếng huýt gió này, dướng như có người cầu viện.
Tuy rằng mỗi môn phái đều có tín hiệu cầu viện bất đồng nhưng đại đa số đều không khác nhau lắm.
Lão nhân chậm rãi gật đầu, nói:
- Không sai, đây chính là tiêng huýt gió cầu viện và cảnh báo của Linh Tiêu Bảo Điện. Hơn nữa, người phát ra tiếng huýt gió này chính là một vị Tôn Giả.
- Tôn Giả?
Ngay cả Tôn Giả còn phải phát ra tiếng huýt gió cầu viện, điều này khó mà tránh khỏi khiến cho người ta kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lão nhân nhíu mày, miệng nhẹ nhàng lẩm bẩm tên mấy người,. Nhưng rất nhanh, tên mấy người này đều bị lão bỏ qua.
Tuy rằng mấy trăm năm trước,những người này đều là cao thủ cường đại danh chấn nhất phương, nhưng lão nhân lại tin tưởng vững chắc, bọn họ tuyệt đối sẽ không đến trêu chọc Linh Tiêu Bảo Điện.
Thật lâu sau, lão nhân thở dài một hơi thật sâu, nói:
- Phương Tây loạn rồi, chẳng lẽ là Tôn Giả phương Tây sao…..
Khi tiếng thét dài của Trác Thịnh Phong vang lên, toàn bộ tháp đều lâm vào chấn động.
Tuy rằng không ai biết, bên trong Linh Tiêu Bảo Điện có bao nhiêu lão quái vật cấp bậc Tôn Giả, nhưng những lão già này đều ít nhiều nhận ra thanh âm của Trác Thịnh Phong.
Bởi vì lão là Tôn Giả thủ vệ kho vũ khí, tuy rằng tu vi của lão không tính là đứng đầu trong các cường giả, nhưng trách nhiệm của lão lại là trọng yếu nhất.
Gần như ngay lập tức, trước cửa kho vũ khí đã hiện ra mấy bóng người. Bọn họ tiến vào trong kho vũ khí, liếc mắt một cái liền thấy trong kho sách đã trở lên bừa bãi, sắc mặt mọi người đều trở lên khó coi.
Hai người trong đó nhìn nhau, không nói lời nào, xoay người bước đi.
Những người còn lại vừa kiểm tra vừa xếp đặt lại các thần binh lợi khí. Lúc nàu họ mới thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không hề tổn thất một thần binh nào.
Trong khi sắp xếp, bọn họ còn phát hiện, tuy rằng đại đa số hộp gỗ đều đã lệch vị trí, nhưng bộ sách bên trong đều hoàn hảo không tốn hao gì, coi như điềm may lớn trong cơn bất hạnh.
Tuy nhiên hiểu là như thế, sắc mặt họ vẫn rất khó coi, không ngờ có người dám có chủ ý với kho vũ khí của Linh Tiêu Bảo Điện. Đây tuyệt đối là một việc không thể dễ dàng tha thứ.
Ánh mắt họ hướng về một phía. Có ba vị tôn Giả đang ra ngoài đuổi bắt, hẳn là có thể tóm được về.

Chương 375: Sương mù

Ánh trăng như tuyết chiếu trên mặt đất, bao phủ một tầng sáng trắng như bạc khắp mọi nơi.
Hai bóng người lao đi rất nhanh dưới ánh trăng sáng tỏ. Tốc độ của bọn họ cực nhanh, đạt tới mức người ta khó có thể tưởng tượng được.
Bóng người phía trước bao phủ một tầng sương mù nồng đậm, như thể vừa quay cuồng trong không khí liền vọt ra xa hơn mười trượng.
Ở phía sau hắn, một lão già cũng bước chân lưu loát như mây bay nước chảy, như thể trượt dài trên mặt đất, nhìn có vẻ không mau nhưng thực tế lại không hề chậm chút nào.
Ở phía sau bọn họ còn có mấy bóng người bám rất sát. Tuy nhiên tốc độ mọi người ở đây đều duy trì một tần suất ổn định, bất cứ ai cũng đều không thể đuổi kịp đối phương. Đồng thời, cũng chẳng ai có thể thoát khỏi sự truy đuổi của người khác.
Trác Thịnh Phong không ngừng kinh hãi, tốc độ của người này cực kỳ nhanh, hơn xa dự đoán của lão. Hơn nữa càng khiến lão kinh tâm chính là, sương mù dày đặc trên người đối phương dường như càng ngày càng có xu thế nồng đậm hơn.
Từ sau khi đuổi theo, trên thân người kia liền có một tầng sương mù dày đặc như vậy. Chính là dưới sự che dấu của tầng sương mù dày đặc này, hắn thậm chí còn khiến cho đối phương không thể biết nổi hắn đã dùng công pháp nào để bỏ chạy. Bởi vậy có thể thấy, sương mù dày đặc này có hiệu quả ẩn nấp cực kỳ tốt.
Trác Thịnh Phong thậm chí còn cảm thấy, người này có thể lọt qua mắt mình, lặng lẽ lẻn vào trong kho vũ khí, chắc chắn có liên quan đến màn sương mù dày đặc này.
Nếu Hạ Nhất Minh đang chạy trốn mà biết được ý nghĩ này của lão, khẳng định là sữ cười vui vẻ tới mức rụng răng.
Mà trên thực tế, giờ phút này, tâm tình của Hạ Nhất Minh cũng đang rất khoái trá. Một khi thoát ly khỏi phạm vi thành thị của Linh Tiêu Bảo Điện, trong lòng hắn lập tức sáng sủa hẳn lên.
Ở bên trong bảo tháp, một khi nghĩ đến đông đảo các cao thủ của Linh Tiêu Bảo Điện, trong lòng Hạ Nhất Minh như bị một khối đá lớn đè nặng. Nhưng giờ phút này rời khỏi phạm vi đó, cảm giác tự nhiên là hoàn toàn khác hẳn.
Sau khi hắn hấp thụ một tầng vân vụ lực, lập tức sử dụng công pháp nhị điểm nhất tuyến của phong hệ bỏ chạy về phía xa. Lúc này hắn đã vận dụng hết toàn lực, đã phát huy uy lực của công pháp di động hùng mạnh này tới cực điểm.
Trước hôm nay, hắn khó có thể thi triển công pháp này trong thời gian dài như vậy, nhưng khi thực sự thi triển ra lúc này, hắn lại có cảm xúc dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể hóa thành ngọn gió bay đi.
Trong mơ hồ, hắn đã cảm nhận thấy mạch đập của một cơn gió, phong vân vụ lực hùng mạnh không ngừng ùa tới thân thể hắn, khiến hắn hoàn toàn đắm chìm trong đó.
Lúc này, đừng nói là phía sau có người theo đuổi không rời, cho dù là không có ai đuổi theo, Hạ Nhất Minh cũng sẽ không dừng lại.
Cứ như vậy không biết chạy đi bao xa, Hạ Nhất Minh đột nhiên cảm giác đột nhiên tôc độ hấp thụ vân vụ lực nhanh chóng giảm xuống.
Hắn hơi nao nao, tuy rằng tốc độ không giảm, nhưng vẫn ngẩng đầu lên nhìn một chút. Mặt trăng đã biến mất khỏi bầu trời, toàn bộ không trung trở lên vô cùng đen tối.
Trong lòng chợt động, hắn lập tức hiểu rằng trời sắp sáng.
Trước khi ánh sáng sớm mai xuất hiện thì không thể nghi ngờ chính là lúc tối nhất.
Nghĩ tới đây, sắc mặt hắn không khỏi biến đổi. Trong đêm tối, phong vân vụ lực mới phát huy uy lực mạnh mẽ nhất. Nếu chuyển sang ban ngày, tuy rằng ảnh hưởng tới lực lượng phong hệ không nhiều, nhưng lại là chướng ngại tương đối lớn đối với việc phát huy vân vụ lực.
Hai vành tai hắn hơi rung lên, lập tức thu hết thanh âm phía sau vào trong tai.
Trong lòng hắn cười khổ không ngừng. trong số những người vẫn theo sát ở phía sau không tha, ngoại trừ lão bằng hữu Kim Chiến Dịch, không ngờ còn có ba vị Tôn Giả. Hắn âm thầm mắng chửi, mình không hỏa thiêu kho vũ khí, vậy mà những người này đều bày ra tư thế không hề tha thứ, thật sự là khiến người ta không biết nói gì nữa.
Hắn đánh giá xung quanh một chút, tuy rằng bị vây trên bình nguyên nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể thấy được những mảnh rừng nhỏ.
Những mảnh rừng nhỏ giống như tô vẽ thêm màu lục cho bình nguyên rộng lớn, bổ xung sinh cơ bừng bừng.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh đột nhiên chuyển hướng, phóng về phía một mảng rừng nhỏ màu lục. Với tốc độ cực nhanh của hắn, gần như chỉ trong mấy lần hô hấp đã tiến vào giữa mảnh rừng nhỏ đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trong một khắc khi tiến vào giữa mảnh rừng nhỏ, chân khí trong cơ thể lập tức vận chuyển với tốc độ cao hẳn lên, vân vụ lực không hề hút vào trong cơ thể mà ngược lại còn bùng lên.
Vân vụ lực hùng mạnh tràn ngập khắp không gian, trong nháy mắt đã bao phủ mảng rừng nhỏ nhìn như không quá lớn này.
Khi trới sắp sáng, trong không khí vốn đầy hơi nước, vân vụ lực giống như một loại chất xúc tác, lập tức hấp thu, chuyển hóa hơi nước, biến thành một mảng sương mù dày đặc rất lớn.
Trác Thịnh Phong âm thầm kêu không ổn. Tuy rằng lão không đuổi kịp đối phương, cũng chưa tiếp xúc với mảng mây mù này, nhưng đã sống mấy trăm năm, tự nhiên lão phải có kiến thức rộng rãi. Ngay khi sương mù dày đặc bắt đầu khuếch tán, lão biết rằng lúc này sợ là không thể truy tung được đối phương nữa rồi.
Quả nhiên, khi lão tiến vào mảng rừng nhỏ, lập tức mất đi cảm ứng của đối phương. Màn sương mù dày đặc này quả thật có tác dụng ẩn nấp rất mạnh. Muốn tiếp tục phong tỏa hành tung của đối phương trong màn mây mù này, quả thật đã vượt qua khả năng của lão.
Đúng lúc đó, một thanh âm quen thuộc từ bên ngoài rừng truyền vào.
- Trác sư thúc, ngài đuổi kịp không?
Trác Thịnh Phong mừng rỡ, vội vàng nói:- Kim sư điệt, không cần tiến vào, nơi này sương mù dày đặc có tác dụng quỉ dị kỳ lạ. Ngươi và hai vị sư thúc trông ở bên ngoài. Hôm nay cần phải bắt được người này.
Kim Chiến Dịch cao giọng đáp ứng. Y và hai vị Tôn Giả khác lập tức phân ra bảo vệ ba hướng quanh mảnh rừng nhỏ.
Thế lực của Linh Tiêu Bảo Điện hùng mạnh vô cùng, ngay trước khi mặt trời lên đã có gần mười người đi tới đây. Bên trong bọn họ tuy rằng không có những lão quái vật cấp bậc Tôn Giả nhưng đều là Tiên Thiên Cảnh Giới và cường giả Nhất Đường Thiên.
Tất cả mọi người tìm kiếm trong mảng rừng nửa ngày, thậm chí còn chặt đứt toàn bộ cây cối, nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.
Tuy rằng bọn họ vô cùng không cam lòng, nhưng cuối cùng không thể không thừa nhận, tên khốn kiếp thần bí đó đã không còn ở đây.
Sau khi rời khỏi mảnh rừng, sắc mặt mọi người đều có chút khóc coi.
Một trong hai vị Tôn Giả đuổi theo lúc đầu có bả vai rộng lớn thân hình cao lớn, rắn chắc như một bức tường. Người còn lại thì hơi gầy, nhưng vẫn còn khá so với Trác Thịnh Phong.
Bên trong Linh Tiêu Bảo Điện, tuy rằng cơ bản các Tôn Giả đều đã qui ẩn, không tham dự các việc của thế tục, nhưng cứ cách 5 năm lại có hai vị Tôn Giả tọa trấn tháp cao. Nếu ngoại giới có đại sự gì phát sinh, bọn họ sữ phối hợp ra mặt. Đây là Tôn Giả thường trực của Linh Tiêu Bảo Điện.
Mà hai vị này chính là hai vị Tôn Giả thường trực trong 5 năm này.
Người có thân hình cao lớn tên là Cao Vĩ Lượng, người hơi gầy một chút tên là Đỗ Văn Bân. Tuy nhiên hiện tại thanh danh của họ không lộ, nhưng hơn trăm năm trước đều là những người thanh danh hiển hách, cũng là cao thủ thứ nhất nhì ở Đại Thân, không hề thua kém Kim Chiến Dịch hiện giờ chút nào. Chỉ có điều thế sự xoay vần, sau trăm năm, bọn họ đã qui ẩn không ra nữa.
Mọi người chán nản nhìn nhau, vẻ mặt mối người rất khó coi.
Thực lực hùng mạnh như thế, không ngờ vẫn để người ta chạy thoát. Đây không thể nghi ngờ là chính một cái tát lên mặt họ, khiến bọn họ đều có cảm giác cay mũi.
- Trác sư huynh, kẻ đó dáng vẻ thế nào, sử dụng công pháp gì?
Cao Vĩ Lượng trầm giọng hỏi.
Trác Thịnh Phong sắc mặt xanh mét,nói:
- Người này dùng một chiếc khăn đen che mặt. Tuy nhiên dù ta không thấy mặt nhưng vẫn có thể khẳng định, người này nhất định là đến từ Hoàng Tuyền Môn.
Sắc mặt Kim Chiến Dịch đều có biến hóa tinh tế.
Đỗ Văn Bân chần chừ nói:- Trác sư huynh, chúng ta đều biết rằng, tuy rằng Hoàng Tuyền Môn là môn phái đệ nhất thích khách trong thiên hạ, nhưng không hề ám sát nhằm vào Tôn Giả. Hơn nữa còn chưa bao giờ nghe nói, bọn họ lại lén lút vào trong tông môn của các đại môn phái.
Thực lực của Hoàng Tuyền Môn tuy rằng hùng mạnh, nhưng cũng không dám hoàn toàn đắc tội với tất cả các môn phái trong thiên hạ.
Không thể ám sát Tôn Giả, không thể đi vào trong tông môn của các đại môn phái.
Đây là một qui tắc được cả song phương chấp nhận. Nếu Hoàng Tuyền Môn thật sự không kiêng nể gì, như vậy khẳng định sẽ khiến cho tất cả các đại môn phái trong thiên hạ khủng hoảng và căm thù. Nếu các môn phái đều vứt bỏ các hiềm khích trước đó, liên thủ với nhau, cho dù Hoàng Tuyền Môn bí mật ẩn núp, chỉ sợ cũng sẽ gặp họa diệt môn.
Trác Thịnh Phong hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chướng nhãn pháp của người này đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa. Nếu lão phu không nhớ rõ bài trí trong kho vũ khí thì cũng đã bị hắn lừa gạt.
Lão dừng một chút, sắc mặt ngưng trọng như núi, nói:
- Lão phu hổ thẹn, không ngờ có người lẻn vào trong kho vũ khí mà không biết được. Loại chướng nhãn pháp thế này tuyệt đối là xuất phát từ Hoàng Tuyền Môn đích truyền, không có khả năng tại môn phái thứ hai.
Cao Vĩ Lượng hơi động thần sắc, nói:
- Chướng nhãn pháp của hắn có thể che dấu được cả mắt ngươi sao?
Nói xong lão quay đầu nhìn lại một chút.
Trác Thịnh Phong cười khổ nói:
- Cao sư đệ, chúng ta đã chặt đứt hết cây cối, chướng nhãn thuật của người này dù lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng tiếp tục ẩn núp.
Lúc này Cao Vĩ Lượng mới thu hồi ánh mắt, tuy nhiên trong mắt hắn vẫn có vẻ không cam lòng.
Trác Thịnh Phong lại nói tiếp:
- Người này chẳng những sỏ trường về chướng nhãn pháp mà còn thiện nghệ về vũ khí, cũng là xoa kiếm do Hoàng Tuyền Môn đặc chế.
Lão dừng một chút, nói:
- Trước khi người này thoát đi, xoa kiếm của hắn đã bị ta giữ lại, hẳn là vẫn còn ở trong kho sách.
Cao Vĩ Lượng hơi giật mình nói:
- Trác sư huynh, tiểu đệ từ kho sách tới, tuy rằng đã tìm cẩn thận nhưng dường như chưa từng nhìn thấy cái xoa kiếm nào cả.
Tuy rằng kho sách rất hỗn loạn nhưng xoa kiếm là một vật rất rõ ràng, hiển nhiên nếu ở đó thì không thể không nhìn thấy được.
Đôi mắt Trác Thịnh Phong lóe lên như ánh sao, nói:
- Không thể nào, xoa kiếm đó do tay ta tự tay đánh rơi, nằm ngay bên trong kho sách.
Cao Vĩ Lượng hơi do dự một chút, nói:
- Nếu vậy, chúng ta hãy trở về rồi nói sau.
Mọi người chạy trở về nhanh như gió. Khi nghe thấy không hề tìm thấy xoa kiếm trong kho sách, vẻ mặt Trác Thịnh Phong lập tức trở lên âm tình bất định, trong đôi mắt thậm chí còn ẩn hiện hoa lửa.
Việc này quả thực là cực kỳ trọng đại, không chỉ ba vị Tôn Giả đều truy đuổi không kịp, thậm chí ngay cả việc người đó làm sao lọt được vào kho vũ khí cũng không biết, rồi Trác Thịnh Phong thề sống thề chết rằng trong kho sách có xoa kiếm, nhưng xoa kiếm lại biến mất vô tung. Tất thảy những điều này khiến người ta cảm thấy cực kỳ khó tin.
Một ngày sau, kho vũ khí ở tầng năm bị chuyển dời lên tầng mười của tháp. Không chỉ bên ngoài cửa có người thủ vệ mà ngay bên trong kho sách và kho vũ khí đều có một vị Tôn Giả trấn thủ.
Trong lúc nhất thời, Linh Tiêu Bảo Điện sợ bóng sợ gió như lâm đại địch.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau