VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 356 - Chương 360

Chương 356: Tây phương chi biến

Ngay buổi tối hôm đó, thành chủ đại nhân thiết yến khoản đãi đông đảo các cao thủ đến từ Linh Tiêu Bảo Điện, khách mời tôn quý nhất trong đó tự nhiên là ba tiên thiên cường giả Hạ Nhất Minh.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không phải là người trong Linh Tiêu Bảo Điện, nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng tới lòng nhiệt tình của thành chủ đại nhân.
Bất quá, Trương Trọng Cẩn cũng không cấp cho đối phương mặt mũi, chỉ tham gia bữa tiệc một chút rồi rời đi, mà Kim Chiến Dịch thì ngược lại không để ý đến ai chỉ chú ý vào ăn uống.
Thông qua lời giới thiệu của thành chủ đại nhân, Hạ Nhất Minh biết được thức ăn ngày hôm nay cũng không phải do vội vàng mà chuẩn bị. Mà là khi đám người Kim Chiến Dịch rời khỏi Đại Thân quốc đi về phía Tây Bắc đã được bọn họ chuẩn bị.
Chính vì có mấy tháng chuẩn bị cho nên bữa tiệc này mới khiến cho Kim Chiến Dịch hài lòng một chút.
Hạ Nhất Minh ở trong bữa tiệc muốn hỏi thăm Phương Lăng Khải, nếu Liên thành chủ đã phải bỏ ra tiền vốn thật lớn như vậy để lấy lòng Kim Chiến Dịch như vậy mấy người Phương Thư Duyệt tìm kiếm tuấn mã thuần hắc cũng là đương nhiên.
Chỉ là, thật không ngờ kết quả cuối cùng vị công tử Phương Lăng Khải kia lại không thể lấy lòng thành công, ngược lại còn đắc tội với Kim Chiến Dịch. Sự tình thật kỳ diệu, cuộc sống thật không thể lường trước được.
Ngay sau khi bữa tiệc kết thúc, Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch đi về phía đình viện hoa lệ do thành chủ đại nhân bố trí cho. Bỗng nhiên có một đệ tử báo lại, thủ lĩnh đệ tử của Linh Tiêu Bảo Điện đóng quân ở đây có chuyện quan trọng cần báo.
Hạ Nhất Minh vừa định lánh đi nơi khác thì bị Kim Chiến Dịch kéo lại, vô luận Trương Trọng Cẩn cũng đều không đối đãi với hắn như người ngoài. Điều này làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy rất mừng.
Sau một lát, người này tiến vào, Hạ Nhất Minh không khỏi hơi ngẩn người ra, người này chính là Phương Thư Duyệt hôm nay đã gặp qua một lần.
Lúc này Phương Thư Duyệt mặc dù đã tắm rửa qua, nhưng mà vết thương ở trên trán cũng không có khả năng khỏi hẳn. Tuy một chút máu đó đối với hậu thiên cao thủ thập tầng nội kình không có bao nhiêu ảnh hưởng, nhưng xem nét mặt thì cũng không được tốt lắm.
Trương Trọng Cẩn hơi giật mình một chút, sau đó tỉnh ngộ, nói:
- Phương Thư Duyệt, nguyên lai hôm nay người đắc tội với sư đệ chính là ngươi a.
Làm người đứng đầu trong đám đệ tử Linh Tiêu Bảo Điện ở đây, Phương Thư Duyệt đã từng có cơ hội ra mắt Trương Trọng Cẩn. Nhưng quan hệ song phương cũng không có gì hơn, hơn mười năm qua mỗi lần Trương Trọng Cẩn đi tới Thâm Sơn. Cho dù là Phương Thư Duyệt sử dụng hết mưu mẹo bất quá cũng chỉ có thể làm cho Trương Trọng Cẩn có chút ấn tượng mà thôi. Có thể gọi được ra tên của hắn đã là vinh dự cho Phương Thư Duyệt rồi.
Chỉ là, sau khi nghe được câu hỏi của Trương Trọng Cẩn, Phương Thư Duyệt mới lập tức yên lòng. Ít nhất, hắn có thể khẳng định Kim Chiến Dịch không cùng hắn so đo chuyện lúc chiều.
Điều này căn cứ vào việc Trương Trọng Cẩn đến tên người đắc tội với Kim Chiến Dịch cũng không nhớ rõ ràng thì đủ biết bọn họ chưa từng đem chuyện nhỏ này để trong lòng.
Phương Thư Duyệt cung kính khấu đầu một cái, nói:
- Nhị vị tổ sư, Hạ tiền bối, khuyển tử hôm nay mạo phạm đến người vãn bối nhất định sẽ trách phạt khiến cho hắn phải ghi lòng tạc dạ.
Trương Trọng Cẩn vung tay lên ngăn lại nói:
- Việc này đến đây thôi, sau này không cần nhắc lại. Ngươi nói có chuyện quan trọng cần báo, đó là chuyện gì?
Phương Thư Duyệt nhất thời nghiêm mặt lại, nói:
- Trương tổ sư, đệ tử được trong điện thông báo ra, các nước phương tây đang rục rịch muốn động, bọn họ có ý định ám sát Kim tổ sư.
Ba người Hạ Nhất Minh trao đổi ánh mắt với nhau, Trương Trọng Cẩn trầm giọng hỏi:
- Thông báo như thế nào?
Phương Thư Duyệt thầm mừng trong lòng, hắn rốt cục đã kiếm được đề tài để ở chỗ này thêm một thời gian.
Lần này khi đắc tội với Kim Chiến Dịch, địa vị của hắn khẳng định sẽ gặp nguy cơ, mặc dù hắn là cường giả hậu thiên thập tầng nội kình. Nhưng nếu có người ném đá xuống giết thì hắn không có khả năng gánh chịu được. Bất quá, nếu tối nay có thể khiến cho đám người Kim Chiến Dịch tăng hào cảm với mình thì không có ai dám đánh chủ ý lên Phương gia nữa.
Trong lòng hắn mặc dù cao hứng, nhưng sắc mặt lại vô cùng trầm trọng.
- Bẩm tổ sư, tin truyền tới nói, các nước phương tây muốn phát động xâm lấn đại quy mô. Bọn kỵ sĩ mỗi nước bắt đầu tập kết, hơn nữa còn tuyên bố..... - Nói đến đây, hắn đột nhiên ngưng lại, hơi do dự nhìn Kim Chiến Dịch.
Trương Trọng Cẩn nhíu mày, nói:
- Có gì thì ngươi cứ nói thẳng đi. Không sao.
Phương Thư Duyệt lúc này mới thấp giọng nói:
- Bọn chúng nói, phải lấy đầu Kim sư tổ để tế điện cho thánh kỵ sĩ mà ngày xưa ngài đã giết.
Kim Chiến Dịch bật cười, nói:
- Thì ra là thế, ta đang nghĩ tại soa bọn thích khách đó vì sao lại từ ngàn dặm xa xôi đến đây, nguyên lai là vì nguyên nhân này. - Ánh mắt của Kim Chiến Dịch hiện lên vẻ mui mừng lẫn sợ hãi.
Trương Trọng Cẩn nhíu mày, nói:
- Kim sư đệ, nếu như tin đồn là không sai, như vậy cuộc xâm lấn đại quy mô của các nước phương tây lần này sẽ không phải là chuyện tốt gì.
Kim Chiến Dịch cười nhẹ, nói:
- Sư huynh, bọn họ muốn tới thì cứ tới. Đại chiến quy mô giữa song phương cũng không phải chỉ lần một, lần hai. Cứ cách mười năm lại bộc phát một lần, lần này cũng không hơn trước là mấy.Gương mặt hắn hiện lên vẻ điên cuồng:
- Nếu thánh kỵ sĩ của bọn họ bắt đầu tập kết, vậy khẳng định trong đó sẽ xuất hiện siêu cấp cao thủ. Hắc hắc.
Trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi phát lạnh, nghe khẩu khí của Kim Chiến Dịch thì hắn không hề có chút lo lắng nào, ngược lại còn chút chút mong đợi nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bất quá, nếu suy nghĩ lại, Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được suy nghĩ của Kim Chiến Dịch.
Một khi hai bên xảy ra đại chiến, hắn khẳng định sẽ gặp đối thủ cường đại. Mà Kim Chiến Dịch tu luyện võ đạo thiên về thực chiến để đột phá, cuộc chiến càng ác liệt, hắn càng có thể thuật lợi đột phá lên cảnh giới tôn giả.
Cho nên đối với người bình thường mà nói, chiến tranh có lẽ là nỗi tuyệt vọng, nhưng đối với Kim Chiến Dịch thì ngược lại.
Trương Trọng Cẩn hiển nhiên cũng hiểu được suy nghĩ của Kim Chiến Dịch, hắn trầm ngâm nửa ngày, rốt cục nói:
- Sư đệ, từ cuộc đại chiến đó đều sinh ra một vị tôn giả mới, hy vọng lần này đệ có thể là một trong những người đó.
Kim Chiến Dịch gật đầu, nói:
- Đa tạ sư huynh. Tiểu đệ nhất định sẽ không làm huynh thất vọng.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống, nhịn không được ngắt lời:
- Kim huynh, cuộc đại chiến giữa hai bên cứ mười năm lại diễn ra một lần sao?
Ánh mắt Kim Chiến Dịch lấp lánh thần quang, nói:
- Không sai, chậm thì ba mươi năm, nhanh thì sáu đến mười năm nhất định sẽ bộc phát chiến tranh một lần.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm trong chốc lát, nói:
- Cuộc đại chiến này có phân ra thắng bại không?
- Đương nhiên sẽ phân ra thắng bại. Nhưng mà cũng chỉ gần như thế thôi. - Kim Chiến Dịch cười nói:
- Vô luận là phương đông hay phương tây cũng chỉ có thể dựa trên thực lực mà chiến thắng cuộc đại chiến thôi. Còn muốn tiêu diệt hoàn toàn đối phương thì đó là điều vô cùng khó khăn. Căn bản là không thể làm được.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt, nói:
- Đã như vậy tại sao không tránh những cuộc chiến như vậy?
Kim Chiến Dịch cùng Trương Trọng Cẩn đồng thời ngẩn người ra, hai người liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên vẻ dị thường.
Ho nhẹ một tiếng, Trương Trọng Cẩn nói:- Hạ huynh. Vì sao phải tránh cuộc chiến này?
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Hai nước chiến tranh sẽ khiến cho vô số dân chúng phải trôi giạt khắp nơi, đồng thời quốc lực sẽ bị tiêu hao nghiêm trọng. Điều này đối với song phương sẽ đều không có lợi.
Hắn từng chứng kiến cảnh mã tặc huyết tẩy Thái Thương huyện, bộ dạng thê thảm ngày đó của người dân in sâu vào trong lòng hắn.
Đây chỉ là do mã tặc tập kích mà đã có hậu quả nghiêm trọng như thế. Còn nếu như hai nước tiến hành quy mô đại chiến thì sẽ tạo thành bao nhiêu cảnh sinh linh đồ thán?
Trương Trọng Cẩn đưa ánh mắt quái dị nhìn Hạ Nhất Minh, rốt cục than nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ huynh, có một số việc chúng ta không thể quyết định được. Đối với chúng ta mà nói chỉ có thuận theo tự nhiên mới là chánh đạo.
Hạ Nhất Minh hơi nhíu mày, cuối cùng đành yên lặng không nói tiếp.
Hắn có thể nhìn ra điểm này, thì qua vô số năm các cường giả của hai nước cũng nhìn ra được điều này.
Nếu cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra thì khẳng định sự tồn tại của nó là tất yếu, chỉ là Hạ Nhất Minh dù là người thông minh nhưng trong thời gian ngắn cũng không thể nghĩ ra được nguyên do.
Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn vê phía xa xa.
Trương Trọng Cẩn cũng hơi lắc đầu, chỉ bất quá suy nghĩ của hai người bọn họ không giống nhau.
Vô luận là hắn hay Kim Chiến Dịch đối với chiến tranh đều rất mong đợi.
Vì ở trong trận chiến này sẽ khiến cho Kim Chiến Dịch có đủ kinh nghiệm chiến đấu, trợ giúp cho hắn thành công tiến vào cảnh giới tôn giả. Trận chiến này có hay không kịch liệt, cuối cùng thắng bại thuộc về ai cũng không nằm trong sự quan tâm của bọn họ.
Về phần bao nhiêu người chết.....
Vấn đề này đã vượt ra ngoài khỏi phạm trù lo lắng của bọn họ.
Chỉ cần Linh Tiêu Bảo Điện có thể gia tăng thêm một vị tôn giả, như vậy có chết bao nhiêu người bình thường thì cũng đáng giá.
Phất tay một cái, Trương Trọng Cẩn nói:
- Phương Thư Duyệt. Ngươi có thể lui.
Phương Thư Duyệt cung kính vâng lời, nhưng hắn cũng không lập tức lui ra ngoài mà chần chờ một lúc. Sau đó thấp giọng nói:
- Sư tổ đại nhân, đệ tử từng nghe nói qua, ở trong Linh Tiêu Bảo Điện hôm nay có hai vị mới đến, tựa hồ vì Kim sư tổ mà đến.
Trương Trọng Cẩn cảm thấy kỳ lạ, nếu có thể được đưa tin tới phỏng chừng sẽ không phải là khách nhân bình thường.
- Là ai? Tìm ta có chuyện gì? - Kim Chiến Dịch lạnh lùng nói.
Trải qua một lúc vì bị cuộc đại chiến sắp tới hấp dẫn, Kim Chiến Dịch đã khôi phục lại bộ dáng bình thường.
- Hồi bẩm tổ sư, lần này tới Linh Tiêu Bảo Điện có hai người. Nghe nói bọn họ tới đây là muốn khiêu chiến Kim sư tổ.
Ba người Kim Chiến Dịch lúc này thật sự cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Từ khi Kim Chiến Dịch thăng tiến vào tiên thiên cảnh giới, đã nhiều năm như vậy cũng chỉ có hắn đi khiêu chiến người khác. Tư vị được người khác khiêu chiến đây là lần đầu tiên hắn được hưởng thụ.
Trong mắt hiện lên quang mang kỳ dị, Kim Chiến Dịch hòa hoãn nói:
- Vô luận hai người đó là ai, hy vọng không làm cho ta phải thất vọng.
Lời nói của hắn tràn ngập vẻ tự tin, tựa hồ đối với hắn vô luận có bao nhiêu cường giả đến thì cũng đều bị hắn đánh bại.
Đương nhiên, vô luận là ai đến Linh Tiêu Bảo Điện khiêu chiến Kim Chiến Dịch cũng không phải là ở cấp bậc tôn giả.
Mà ở dưới tôn giả, người chính thức làm cho Hạ Nhất Minh quan tâm cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, hắn mơ hồ cảm giác được, đây có lẽ chính là một cơ hội tốt nhất.
Chỉ cần Kim Chiến Dịch cùng người khác tranh luận, như vậy hắn đối với thực lực của Kim Chiến Dịch sẽ có một đánh giá khách quan.

Chương 357: Phong vân vụ chi thư

Ban đêm, bầu trời đầy sao tỏa xuống ánh sáng lung linh mờ ảo khiến cho cả trang viện trở nên xa hoa, lộng lẫy. Nhìn từ trên cao xuống không khỏi khiến cho người khác cảm thấy vui vẻ dị thường.
Hạ Nhất Minh ở sân trang viện chậm rãi mở ra cuốn bí tịch kỳ lạ.
Quyển sách này cũng không giống với những quyển bình thường, nó không phải được chế tạo bằng giấy mà là sử dụng một loại tài liệu đặc thù. Cầm quyển sách này trên tay khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo, nhưng chỉ sau một lúc lại có cảm giác ấm áp. Tựa hồ như nó đang dung nhập vào thân thể người cầm - Hết sức quái dị.
Đây là lễ vật Từ Tự Lệ tôn giả tặng cho hắn, một quyển phong hệ bí tịch công pháp.
Một đời làm tôn giả, Từ Tự Lệ hiển nhiên cũng đã đi du lịch thiên hạ, trong một lần cơ duyên xảo hợp hắn đã có được quyển bí tịch kỳ dị này. Bên trong quyển bí tịch ghi ché lại là Phong hệ công pháp nằm ngoài ngũ hành công pháp, đáng tiếc là nó đối với Từ Tự Lệ không có tác dụng gì.
Khi gặp được Hạ Nhất Minh, biết hắn đã ngưng tụ Phong chi hoa cho nên nên mới đem quyển bí tịch này tặng cho hắn.
Dọc theo đường đi, Hạ Nhất Minh cũng từng nhiều lần bỏ quyển bí tịch kỳ lạ này ra xem.
Quyển bí tịch này có một đặc điểm lớn nhất là trên đó ghi lại cũng không phải là văn tự mà là vài bức họa đồ.
Tiên thiên cường giả nếu ngưng thần quan sát sẽ cảm nhận được ở trong đó chứa đựng khí thế vô cùng to lớn. Nhưng mà, nếu không phải là người có thiên phú Phong hệ, nếu không trải qua nhiều lần cảm nhận thì đừng mơ tưởng có thể lĩnh ngộ được.
Hạ Nhất Minh coi bộ sách này như bảo bối vậy, mặc dù dọc đường đồng hành với Kim Chiến Dịch, nhưng hắn chưa từng để lộ ra ngoài.
Giờ phút này đêm đã về khuya, chính là thời gian tốt nhất để tiến hành tu luyện.
Nhẹ nhàng mở trang thứ nhất của bộ sách ra, trong đó vẽ một bức tranh sơn thủy. Tuy nhiên, điều khiến người ta sợ hãi chính là từ những khía cạnh quan sát khác nhau sẽ có cảm giác bất đồng về bức tranh đó. Thậm chí, Hạ Nhất Minh còn có ý nghĩ quái dị, nếu đem những góc độ quan sát bất đồng đó gộp lại với nhau thì bức tranh sơn thủy này sẽ sống lại.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ của hắn, đừng nói hắn chưa bao giờ nghiên cứu qua hội họa, cho dù hắn có trầm mê trong đó từ nhỏ thì cũng tuyệt đối không thể đem nội dung bức tranh không chút sai sót vẽ lại.
Kỳ thật, bên trong thư tịch có một loại ý cảnh, loại ý cảnh này chỉ có thể cảm nhận chứ không thể sử dụng phương thức nào khác để biểu đạt ra được.
Hít sâu một hơi, Hạ Nhất Minh nhăn mặt lại, khi hắn tập trung tinh thần cao độ trong một khắc thì có thể cảm ứng được Phong lực lượng bên trong bức tranh này. Hắn biết, đây là tác dụng của Phong chi hoa, cũng bởi vì hắn đã thành công ngưng tụ Phong chi hoa, cho nên mới có thể cảm nhận được ý tứ mà bức tranh muốn biểu đạt.
Nhưng mà, điều khiến cho Hạ Nhất Minh đau đầu chính là trong cảm giác của hắn, trong bức tranh này hàm chứa cũng không chỉ có Phong lực lượng.
Hoặc nói, trong quyển bí tịch kỳ lạ này Phong lực lượng chỉ là thứ dùng để trang điểm bên ngoài mà thôi. Còn cất giấu sâu bên trong là một loại lực lượng khổng lồ tới mức khó tin.
Hạ Nhất Minh cũng không biết, nếu hắn nói điều này cho Từ Tự Lệ biết thì lão khẳng định sẽ giật mình.
Quyển bí tịch này Từ Tự Lệ đã có trong tay hơn trăm năm, nhưng lão cũng chỉ cảm nhận được Phong lực lượng mà thôi. Nhưng bản thân không tu luyện Phong lực lượng cho nên mới mượn hoa hiến phật tặng cho Hạ Nhất Minh.
Nếu để cho lão biết, lực lượng ở bên trong đó không chỉ có Phong hệ, chỉ sợ lão không dễ dàng đem vật này tặng cho người khác.
Lẳng lặng cảm nhận bức tranh, tựa hồ cả tinh thần và thể xác của Hạ Nhất Minh đều không tự kiềm chế được mà trầm mê trong đó.
Một lúc lâu sau, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một ý niệm.
Đây dường như là ý niệm có chút điên cuồng, ngay cả bản thân hắn cũng không biết vì sao nó lại xuất hiện.
Do dự một chút, rốt cục Hạ Nhất Minh duỗi tay ra, một cỗ chân khí chậm rãi ngưng tụ ở đầu ngón tay. Sau đó, hắn đem một tia chân khí nhỏ đó chậm rãi đưa vào trong quyển bí tịch.
Đây là một loại thử nghiệm rất táo bạo.
Có thể thừa nhận chân khí quán thâu vào trong đó thì ít nhất đấy là một bảo cụ. Quyển bí tịch này mặc dù trông rất kỳ lạ, nhưng muốn coi nó như một bảo cụ thì không khỏi quá khoa trương.
Cho nên, khi Hạ Nhất Minh đưa chân khí vào bên trong đó, bản thân phải vô cùng cẩn thận.
Chậm rãi, sắc mặt Hạ Nhất Minh đột nhiên thay đổi, hắn cảm giác được quyển bí tịch này mặc dù không phải là những trang giấy bình thường, nhưng cũng không có cách nào thừa nhận được chân khí quán thâu vào. Mặc dù giờ phút này một tia chân khí rất nhỏ đã tiến vào bên trong, nhưng nếu muốn tiếp tục hay gia tăng thêm chân khí thì nó khẳng định sẽ bạo liệt.
Hắn nhẹ nhàng than một tiếng, đem chân khí từ từ thu hồi lại.Nhưng mà, ngay lúc toàn bộ chân khí sắp bị thu hồi, trong lòng Hạ Nhất Minh đại động, thần sắc của hắn nhanh chóng thay đổi. Phon hệ chân khí lưu chuyển trong cơ thể từ từ chuyển thành loại chân khí cơ bản nhất.
Sau đó, cỗ chân khí cơ bản nhất này tiến vào trong bộ sách.
Một lúc sau, ánh mắt của Hạ Nhất Minh lộ ra quang mang vô cùng mừng rỡ.
Trong cảm nhận của hắn, Phong hệ chân khí khi tiến vào trong quyển bí tịch nếu không bị bài xích thì cũng làm cho quyển bí tịch không chịu nổi. Ngược lại khi thay đổi thành loại cơ bản nhất thì lại bị bí tịch hấp dẫn, tựa hồ như nó đang thèm khát.
Đối với biến hóa xảy ra bất thình lình này, Hạ Nhất Minh lập tức thu liễm tâm thần, điều khiển chân khí trong cơ thể khống chế trong một giới hạn, cẩn thận đưa nó tiến vào trong bộ bí tịch.
Hắn nhắm hai mắt lại, lẳng lặng cảm ứng hết thảy biến hóa ở bên trong.
Phong hệ chân khí trong bí tịch và bản thân sinh ra một loại liên hệ thần kỳ, hắn chưa bao giờ sử dụng ngũ quan để cảm nhận điều đó, mà là sử dụng một loại lực lượng không rõ để cùng bí tịch giao tiếp.
Một loại cảm giác khác thường tràn tới, hắn tựa như đã rời khỏi chỗ mình đứng đi tới một địa phương trống trải.
Cảnh sắc xung quanh lúc này trông thật xinh đẹp nhưng trống trải, nó khiến cho hắn có một loại cảm giác quen thuộc, tựa như đã từng thấy qua nơi này.
Dần dần sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi thay đổi, trong trí nhớ hắn đã nghĩ ra được, nơi đây chính là cảnh sắc ở trang đầu tiên của cuốn bí tịch.
Bất quá điều khác biệt duy nhất lúc này là trước đây hắn đứng bên ngoài bức tranh để nhìn.
Nhưng lúc này, hắn tự thân tiến vào bên trong, tự thân cảm ứng những biến hóa xảy ra trong bức sơn thủy.
Đây tuyệt đối là một chuyện vô cùng kinh ngạc, cho dù là với kiến thức lịch duyệt của Hạ Nhất Minh hôm nay cũng chưa từng gặp phải.
Trước đó, hắn tuyệt đối không nghĩ ra được, thế giới này lại còn có chuyện thần kỳ phát sinh như thế này.
Tuy nhiên, trải qua một lần nếm thử, Hạ Nhất Minh cũng hiểu được vì sao quyển bí tịch này ở trong tay Từ Tự Lệ bao nhiêu năm nhưng hắn căn bản không nghiên cứu được điều gì.
Đó là bởi vì, muốn chính thức nhìn thấu được những huyền bí ở bên trong thì nhất định bản thân phải tham dự vào trong đó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nhưng cuốn bí tịch này vốn bài xích ngũ hành chân khí, nếu là chân khí bình thường quán thâu vào khẳng định sẽ khiến cho nó bạo liệt. Chỉ có đưa vào bên trong Phong hệ chân khí mới có thể cảm nhận được những ảo diệu không giống với bình thường ở bên trong đó.Đột nhiên, cảnh sắc trước mặt hắn dần dần xảy ra biến hóa.
Hạ Nhất Minh cẩn thận quan sát bốn phía, hắn tập trung tinh thần cao độ lẳng lặng quan sát nơi này.
Tại nơi này bỗng trở nên giống như không gian bên ngoài thật sự, nó đột nhiên có sương mù bốc lên.
Mây ở trên cao cũng đột nhiên bành trướng ra, không chỉ có như thế, quanh người Hạ Nhất Minh đồng thời nổi lên vô số sương mù.
Chỉ trong nháy mắt, mây và sương mù hoàn toàn tràn ngập xung quanh, hơn nữa còn bao phủ mọi ngóc ngách trong không gian này.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi theo dõi hết thảy, trong lòng hắn giống như tràn ngập mây và sương mù không phân biệt rõ được phương hướng.
Bỗng nhiên xuất hiện một trận gió không rõ nguồn gốc thổi tới.
Nhẹ nhàng, ôn nhu nhưng kiên định đầy lực lượng.
Nguyên vốn mây và sương mù là một mảnh hỗ độn nhưng bị cơn gió ảnh hưởng tới khiến nó dần pha trận vào với nhau.
Biển mây mờ mịt ngay lập tức xảy ra biến hóa, nhất thời trở nên lộng lẫy giống như tấm vải màu trắng đang tung tăng bay nhảy. Nhất thời, lại dao động mãnh liệt giống như sóng ngoài biển cuồn cuộn ập tới.
Bất quá chỉ chốc lát sau, trước mắt đã hoàn toàn thay đổi, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể phân biệt được rõ ràng, quanh người hắn là mây hay sương mù.
Giờ phút này, hắn tựa hồ nghĩ tới ngày xưa khi còn ở trên đỉnh núi thấy được cảnh đỉnh núi bị mây mù bao phủ quanh năm không tiêu tán.
Hắn mơ hồ cảm thấy được hai cái này đều giống nhau, vô luận là mây mù trong quyển bí tịch hay ở bên ngoài hiện thực cũng không khác nhau.
Hạ Nhất Minh im lặng một lúc lâu, hắn thể nghiệm loại trạng thái thần kỳ khó có thể giải thích nổi, lòng hắn đã hoàn toàn trầm mê vào trong đó.
Đến tận lúc này hắn mới hiểu được cảm giác của mình trước đây không phải là sai lầm, trong quyển bí tịch này ghi chép lại cũng không chỉ có Phong lực lượng.
Hoặc là nói Phong lực lượng ở trong này bất quá chỉ dùng để trang điểm mà thôi.
Tại trong quyển bí tịch này lực lượng chính thức cường đại kỳ thật chính là đến từ mây và sương mù.
Đặc biệt sau khi thân thể cảm nhận được những thứ trong này, Hạ Nhất Minh đối với hai loại lực lượng hư vô mờ mịt này có một nhận thức mới.
Trước đây khi hắn chưa tấn chức Nhất Đường Thiên cũng đã từng nắm giữ được một chút lực lượng của mây và sương mù.
Nhưng khi đó lực lượng mà hắn hiểu biết cực kỳ nông cạn, đến tận bây giờ trong bốn loại lực lượng, ngoại trừ Phong lực lượng đã thành công ngưng tụ Phong chi hoa, thì ba loại lực lượng còn lại cho đến nay vẫn không tiến được thêm một bước nào.
Nhưng hôm nay hoàn toàn bất đồng, sau khi lĩnh ngộ được mây và sương mù trong quyển bí tịch, hắn đối với hai loại lực lượng này đã có giải thích hoàn toàn khác trước.
Loại giải thích này cũng không thể sử dụng ngôn ngữ để hình dung được, giống như quyển bí tịch vậy điều này chỉ có thể hiểu chứ không thể truyền ngôn lại được.
Từ từ, tinh thần của hắn từ trong quyển bí tịch quay trở lại với thân thể của mình.
Khi hai mắt hắn mở ra, từ ánh mắt tỏa ra quang mang mãnh liệt, hắn muốn ngẩng đầu lên hét một tiếng cho vơi bớt nỗi xúc động trong lòng.
Đưa bàn tay ra, trong lòng bàn tay Hạ Nhất Minh nhất thời xảy ra biến hóa kỳ dị .

Chương 358: Tân sanh huyễn thuật

Một cỗ lực lượng cường đại kỳ dị từ bốn phương tám hướng hội tụ lại. Ở trong lòng bàn tay hắn, thiên địa lực xảy ra biến hóa tới cực điểm.
Bàn tay Hạ Nhất Minh dần dần được bao phủ một lớn mây mù màu trắng. Lớp mây mù này ban đầu rất khó có thể nhận ra, nhưng chỉ qua một lát nó khuếch tán ra, hơn nữa từ từ đậm đặc hơn.
Nháy mắt lần một, lần hai.....
Chỉ qua năm lần nháy mắt, khi Hạ Nhất Minh vươn tay ra phía trước, trên đó đã phân bố mây mù dày đặc đem bàn tay hoàn toàn che lấp đi.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh chớp động quang mang, hắn đã từng ở tại Thiên Trì sơn chủ phong thực hiện chuyện như thế này. Nhưng hoàn cảnh so với nơi đây hoàn toàn bất đồng, hoặc là nói hai nơi không thể so sánh với nhau.
Một nơi có thể dễ dàng đem mây mù tụ lại với nhau, nhưng ở chỗ này giữa đêm sao sáng nếu muốn làm được điều đó thì độ khó cao hơn gấp trăm ngàn lần.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh vung tay lên, mây mù trong lòng bàn tay nhất thời tan biến thành mây khói, biến mất không còn lại một chút vết tích nào.
Hạ Nhất Minh yêu lặng nhìn bàn tay mình, hắn nghĩ tới hết thảy mọi thứ vừa phát sinh ra. Mơ hồ như hắn đã lĩnh ngộ được một chút gì đó, mặc dù lĩnh ngộ này còn không đủ để hắn luyện xuất Vân Vụ chi hoa, tuy nhiên không thể phủ nhận hắn đối với giải thích về vân vụ đã có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Đưa ánh mắt quét nhìn chung quanh, hắn đối với biểu hiện vừa rồi của chính mình phi thường hài lòng.
Mặc dù sử dụng Vân Vụ chi lực nhưng bởi vì đây là hai loại lực lượng có tính chất đặc thù cho nên không làm kinh động tới ai. Kể là Kim Chiến Dịch và Trương Trọng Cẩn ở trong một căn phòng khác gần đó.
Cái khác không nói, chỉ bằng vào năng lực nắm giữ mây mù nếu lộ ra ngoài cũng đủ để khiến cho người khác phải kinh hãi.
Đương nhiên, tác dụng lớn nhất của hai loại lực lượng này chỉ sợ cũng chỉ dùng để ẩn nấp. Hơn nữa phải là dưới tình huống hai loại lực lượng đó hỗn hợp với nhau mới có thể đạt tới hiệu quả khó tin.
Nếu chỉ có một loại lực lượng hoặc thay đổi vào đó là một loại lực lượng khác, như vậy kết quả duy nhất chính là lập tức khiến cho thiên địa khí thay đổi mãnh liệt. Nếu đối thủ là cao thủ tiên thiên cảnh giới thì cũng sẽ thấy được mơ hồ, lúc đó đừng mong sẽ dấu được bọn họ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Tâm niệm vừa chuyển, quanh người hắn lập tức nổi lên một tia lực lượng đồng dạng. Loại lực lượng này không ngừng gia tăng làm cho một màn vừa rồi lại được tái hiện. Chỉ bất quá lần này mây mù không chỉ bao phủ lấy một bàn tay của hắn, mà là toàn bộ thân hình.
Sau đó, hai chân hắn khẽ dùng lực, thân ảnh hắn lập tức giống như linh hồ nhanh chóng chạy ra xa.
Không kinh động bất cứ ai, hắn lập tức rời khỏi phủ đệ, hơn nữa còn nhanh chóng ra bên ngoài thành.
Trong quá trình này, toàn bộ thân hình của hắn đều bị một tầng mây mù bao phủ. Giữa ánh sáng của trăng vào sao, đám mây mù dường như sống lại, làm cho người ta nhìn vào có cảm giác mông lung. Đừng nói thân pháp Hạ Nhất Minh nhanh như điện không ai nhìn thấy, mà cho dù có người nhìn thấy cũng chỉ tưởng rằng mình gặp phải một đám sương mù mà thôi.
Rất nhanh sau đó, hắn lập tức đã tiến vào trong một cánh rừng nhỏ cách thành mười dặm.
Ở chỗ này cây cối tuy không rậm rạp, nhưng là chỗ duy nhất Hạ Nhất Minh gặp được trên đường tới đây.
Nóng lòng, Hạ Nhất Minh tiến vào trong rừng lập tức buông khống chế với lực lượng. Nhất thời, lực lượng kỳ dị cường đại từ trong thân thể hắn phát tán ra ngoài, hơn nữa chúng nhanh chóng hòa vào với thiên địa lực xung quanh thành một thể.
Vân Vụ chi lực giờ phút này phát huy hiệu quả vượt ra ngoài dự liệu của hắn. Không chỉ có như thế, hắn rõ ràng cảm ứng được, những cây cối trong đó đối với lực lượng của hắn tỏ ra vô cùng vui thích.
Trong lòng hắn đột nhiên nổi lên một ý niệm khó tin, hắn có thể cùng với cây cối trong rừng nói chuyện với nhau.
Lắc đầu, hắn loại bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu, chuyện này quyết không thể xảy ra được.
Người là người, cây là cây, đây là hai sinh mạng hoàn toàn bất đồng, làm sao có thể phát sinh giao tiếp giữa hai thứ được?
Bất quá, dưới ảnh hưởng của thiên địa lực, người và cây trong lúc đó tựa hồ vẫn có thể thông qua phương thức nào đó tiến hành lưu chuyển năng lượng với nhau.
Sau một lát, trong ngoài rừng đều bị mây mù bao phủ, dù là bầu trời sao có sáng tới mức nào thì cũng không thể khiến cho người ở bên trong nhìn rõ được.
Hạ Nhất Minh ở giữa đám mây mù, trong lòng hắn lúc này đang vô cùng kiêu ngạo.Vân Vụ chi lực vượt ra ngoài tưởng tượng của hắn, mặc dù hai loại lực lượng này ở trên phương diện công kích thì không bằng ngũ hành chi lực.
Nhưng khi thiên địa khí ngưng tụ hình thành mây mù quy mô lớn thì trên phương diện ẩn nấp như được trời ưu ái. Về điểm này thì nó hơn xa ngũ hành chi lực.
Đến tận lúc này cái nhìn của Hạ Nhất Minh đối với uy năng của các hệ lực lượng bất đồng có cái nhìn mới.
Mỗi một loại lực lượng có chỗ cường đại khác nhau, muốn chính thức nắm được loại lực lượng đó trong tay như vậy phải tận lực thi triển sở trường, tận lực đem sở trường của hệ lực lượng đó phát huy một cách nhuần nhuyễn.
Nếu Vân Vụ chi lực trong chiến đấu không thể sử dụng để đối chiến, như vậy sở trường nó nằm ở chỗ nào?
Vấn đề này đã nằm trong đầu Hạ Nhất Minh rất lâu, hai mắt hắn đột nhiên sáng ngời lên, mở nhẫn không gian ra, đem quyển bí tịch Chướng Nhãn Pháp của Tư Mã Âm ra.
Trong quyển bí tịch Chướng Nhãn Pháp kể lại chi tiết về Ngũ Hành độn pháp.
Đương nhiên, ở bên trong này ghi lại cũng không phải là Toản Địa Chi Thuật, Đạp Hỏa Chi Thuật, đây là năng lực chỉ có ngũ hành tôn giả mới có thể nắm giữ. Mà nó ghi lại cách lợi dụng Ngũ hành chi lực để tạo thành chướng ngại cho thị giác. Mặc dù Ngũ hành lực lượng khác nhau, nhưng chỉ cần sử dụng một cách thỏa đáng thì có thể phát huy kết quả ngoài tưởng tượng.
Đương nhiên, hiệu quả của Chướng Nhãn Pháp trong Ngũ hành còn xa mới bằng được người nắm giữ Ngũ Hành chi hoa. Ứng phó với các cao thủ cấp thấp thường thường còn có thể đem tới hiệu quả thần kỳ, thậm chí còn có khả năng khiến cho người ta không nhìn ra được.
Nhưng nếu đối chiến với các cường giả cấp bậc tôn giả, như vậy loại ngụy trang của Chướng Nhãn Pháp lại mất đi tác dụng vốn có của nó.
Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh một lần nữa giở quyển bí tịch ra, hơn nữa lúc này thi triển ra hiệu quả đã khác hoàn toàn lúc trước.
Hắn sử dụng phương thức đồng dạng, nhưng cũng phải là lực lượng của ngũ hành lực mà là Vân Vụ chi lực làm cơ sở để thi triển Chướng Nhãn Pháp.
Vân Vụ chi lực cũng không phải là ngũ hành lực, theo lý mà nói thi triển Chướng Nhãn Pháp sẽ không thể ăn ý.
Vậy mà nó ở trên tay Hạ Nhất Minh lại giống như một chiếc bàn vậy, hắn xoay thế nào thì xoay, được hắn thi triển ra vô cùng nhuần nhuyễn.
Vân Vụ chi lực vốn là loại lực lượng lấy ẩn nấp làm chính, nhưng khi Hạ Nhất Minh dung nhập Chướng Nhãn Pháp vào trong đó, thì năng lực của nó đã xảy ra biến hóa vô cùng mới, trở thành một loại năng lực có thể biến hóa.
Mặc dù loại lực lượng này còn một khoảng cách khá xa mới đạt tới cảnh giới vô hình hóa hữu hình, nhưng Hạ Nhất Minh tin tưởng nếu sử dụng thích hợp có thể tạo ra tác dụng vô cùng cường đại.Nếu không như thế Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm giác được kỹ năng Chướng Nhãn Pháp sau khi dung hợp với Vân Vụ chi lực còn có hiệu quả cường đại hơn nữa.
Đó chính là thể dựa trên đó tiến hành công kích, mặc dù chiêu thức thi triển ra là hư không phải thật, nhưng chỉ thi triển ra kỹ năng này tuyệt đối có thể khiến cho người ta nghi thần nghi quỷ khó có thể phát huy sự chống cự lớn nhất.
Trong rừng rậm dày đặc sương mù, một đạo thân ảnh linh hoạt chuyển động.
Mặc dù ở trong hoàn cảnh đưa tay lên không nhìn thấy ngón tay, nhưng có vẻ đạo thân ảnh đó đối với cây cối trong rừng hiểu rõ như lòng bàn tay, vô luận tốc độ có mau tới đâu thì cũng không chạm vào bất cứ nhánh cây nào.
Đồng thời, trong sương mù dày đặc thường nổi lên ánh sáng chói mắt, nó tản mát khí tức nóng rực, âm thanh từ trong đó vang lên tới tận trời.....
Phảng phất như bên trong đó đang che dấu cuộc biến đổi không thể lường trước được.
Một thương đội đi đêm từ xa tới gần, bọn họ cũng từ Tây Bắc đi qua đây muốn tiến vào Đại Thân quốc. Chỉ là hôm nay do lỡ đường, hơn nữa dọc đường lo sợ mã tặc cho nên mới bôn ba suốt đêm.
Nhưng mà, khi bọn họ tới phiến rừng này, nhìn thấy đủ loại biến hóa khó tin từ trong rừng rậm phát ra.
Mặc dù trong thương đội cũng có tu luyện giả hậu thiên cao thủ, nhưng dù sao cũng chỉ là một người bình thường mà thôi. Khi hắn chứng kiến thiên địa lực xảy ra biến hóa kỳ dị như vậy thì không khỏi sợ tới thót tim.
Đặc biệt mây mù thình lình xuất hiện bao phủ phiến rừng rậm, từ bên trong đó xuất hiện một đạo thân ảnh di chuyển như quỷ mị, chỉ những điều này cũng đủ hù dọa người bình thường a.
Cho nên khi còn cách phiến rừng vài dặm, thành viên thương đội sau một lúc trợn mắt cứng lưỡi, nhất thời đều hét lên hướng về phía thành thị không xa đó chạy như điên.
Từ nay về sau, danh tiếng phiến rừng rậm này vang xa, một đồn mười, mười đồn trăm. Đừng nói là các thương đội từ nay không ai dám tới gần, cho dù là đám mã tặc không chút cố kỹ cũng kiêng dè không dám tiến vào.
Khi thành viên của thương đội bắt đầu chạy trốn tán loạn, Hạ Nhất Minh cũng từ trong cảnh giới thần kỳ tỉnh lại.
Hắn nhìn thoáng qua sắc trời, mặc dù bản thân vẫn chưa tận hứng nhưng cũng đành đưa ra quyết định tạm dừng tu luyện.
Hấp thu lại chân khí đang tứ tán xung quanh, Hạ Nhất Minh rời khỏi cánh rừng đó.
Tuy nhiên, khi hắn rời khỏi một khắc đột nhiên lại phát hiện cánh rừng rậm này lại bị sương mù bao phủ.
Chúng bị chân khí của hắn hấp dẫn đến, không bởi vì chân khí của Hạ Nhất Minh tiêu tán mà vẫn tràn ngập trung phiến rừng.
Hạ Nhất Minh càng lấy làm kinh ngạc, trong lòng không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Có một số việc, vô luận là trước đó thôi diễn bao nhiêu lần cũng không thể đạt được kết quả như ý.
Chỉ là sau khi trải qua thực tế mới có thể phát huy ra tác dụng của nó.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, hắn cũng không rõ làm cách nào mới có thể xua tan đi mây mù trong cánh rừng đó, cuối cùng chỉ đành bỏ mặc nó.
Tuy nhiên, khi hắn về tới viện lạc thì bất chợt nghĩ tới Thiên Trì chủ phong tràn ngập mây mù một cách kỳ dị.
Trong lúc nhất thời, hắn không khỏi hít một hơi lãnh khí, nơi đó không biết là do trời sanh đã có, hay là bị người khác hấp dẫn tới????

Chương 359: Kỳ Liên Song Ma

Về tới trang viện, điều làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy vui mừng chính là hành tung của mình không bị bất kỳ ai phát hiện ra.
Cho dù là Kim Chiến Dịch - Người mà hắn vô cùng kiêng kỵ cũng không phát hiện ra được tung tích của hắn.
Trước ngày hôm nay, mặc dù Hạ Nhất Minh có lòng tin tưởng rất lớn với khinh công thân pháp của mình, nhưng cũng không dám chắc khi đem ra sử dụng có thể ẩn dấu được với Kim Chiến Dịch hay không.
Nhưng khi hắn cảm ngộ Vân Vụ chi lực trong quyển bí tịch, suy nghĩ của hắn lập tức xảy ra biến hóa.
Mặc dù Vân Vụ chi thuật đối với tốc độ của hắn cũng không có trợ giúp gì quá lớn, nhưng đối với năng lực ẩn nấp thì lại đề cao lên rất nhiều.
Muốn trong buổi tối mà che dấu mọi người để rời đi đối với hắn mà nói thì bây giờ không còn là chuyện gì khó khăn nữa.
Đồng dạng, Hạ Nhất Minh đối với vũ kỹ của mình cũng có niềm tin rất lớn, từ nay về sau, nếu trong lúc chiến đấu kết hợp Chướng Nhãn Pháp với Vân Vụ chi lực sẽ tạo ra tình cảnh hư hư thật thật, thứ này trở thành một trong những vương bài trong tay của hắn.
Chỉ là nếu đã coi nó như vương bài thì không tới lúc vạn bất đắc dĩ thì hắn tuyệt đối sẽ không sử dụng.
Đem cuốn bí tịch trong tay cẩn thận cất vào bên trong không gian giới chỉ, Hạ Nhất Minh lúc này mới thở dài một hơi.
Từ Tự Lệ cho hắn bí tịch này không ngờ nó lại mang đến cho hắn bao nhiêu vui mừng lẫn sợ hãi mà trước nay không thể tưởng tượng được.
Bất quá, nếu không phải chính mình đã ngưng tụ thành Phong Chi Hoa, hơn nữa còn đem chân khí cơ bản nhất tiến vào trong quyển bí tịch thì cũng không có khả năng xảy ra biến hóa như bây giờ.
Khẽ lắc đầu, trên mặt hắn lộ ra tia vui mừng tới cực điểm.
Không thể không nói, hôm nay là ngày may mắn thực sự của hắn.
Đem toàn bộ đồ vật của mình cất đi, Hạ Nhất Minh đứng lên đi về phía trong đình viện, nhìn bầu trời đêm tự nhiên phủ xống tinh quang vô tận.
Trong đầu chợt hiểu được nguyên do vì sao.
Ở tại chỗ này có thể thấy được cảnh gió thổi mây bay, hơn nữa còn có cảnh tượng mây mù bốc lên là do quyển bí tịch.
Tuy nhiên chỉ là cái nhìn từ nhiều góc độ mà thôi, một khi có chân khí tiến vào trong đó vô số đồ án theo trình tự xác định tổ hợp lại tái hợp thành cảnh tượng.
Đến tận lúc này, hắn mới biết được bản thây có bao nhiêu may mắn.
Nhiều đồ án như vậy, nếu như không có trình tự xác định thì cho dù là sai lầm một chút thì hắn chưa chắc đã lĩnh ngộ được điều gì.
Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời sao phía xa, thời khắc này hắn cảm thấy chúng trở nên rất thân cận.
Ở trong lòng hắn tràn ngập cảm giác vui sướng không thể diễn tả bằng lời.
Đây là khoái cảm mà người tu luyện võ đạo vừa mới có bước đột phá quan trọng, chỉ là hôm nay Hạ Nhất Minh không còn có ai để chia xẻ nên cảm giác ấy mới trở nên mạnh mẽ như vậy.
Điều này đối với hắn mà nói là một chuyện phi thường thống khổ.
Cuối cùng, ý chí cường đại của hắn đã mạnh mẽ đem cảm giác vui sướng đè ép xuống, Hạ Nhất Minh chậm rãi khoanh chân lại, bắt đầu công khóa tu luyện hàng ngày của mình.
Một cỗ thiên địa linh khí dũng mãnh tiến vào trong cơ thể hắn, mặc dù không quỷ dị khó lường như mây mù, nhưng lại đúng đó là lực lượng mà người tu luyện chính thức có thể dựa vào, không ngừng đề cao nó mới là chánh đạo.
Từ từ, Hạ Nhất Minh tiến nhập vào trong cảnh giới thiên nhân hợp nhất, những chuyện vừa phát sinh ra tựa hồ cùng với hắn không hề có chút liên hệ nào
Sáng sớm, mặt trời chậm rãi từ hướng đông mọc lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Khi tốc độ ánh sáng mặt trời không ngừng lan tràn với tộc nhanh chóng trên mặt đất, cũng là lúc Hạ Nhất Minh thoát khỏi trạng thái tu luyện.
Đôi mắt hắn lóe lên quang mang kỳ dị, bất quá một tia quang mang này vừa hiện lên thì trong nháy mắt đã tan biến.
Hai tai hơi động một chút, Hạ Nhất Minh cười nói:
- Kim huynh, sớm như vậy đã tới đây không phải là có gì chỉ giáo chứ?
Bóng người chợp động ở phía sau, Kim Chiến Dịch đã xuất hiện ở phía trước Hạ Nhất Minh, hắn kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh chớp ánh mắt, xác định mình cũng không có lầm người, nhíu mày, nói:
- Kim huynh, huynh làm sao vậy?
Kim Chiến Dịch lắc đầu, lầm bầm một mình nói:
- Không đúng a, không đúng a, chẳng lẽ là ta nhìn lầm?
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi không vui, nói:
- Kim huynh. Huynh nhìn lầm cái gì?
Kim Chiến Dịch cười khổ một tiếng, nói:- Hạ huynh, hôm nay gặp lại ngươi, ta có cảm giác như có điều khác biệt.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi rùng mình, cảm giác không vui mới rồi thoáng cái đã bay biến. Cùng ở chung với Kim Chiến Dịch lâu ngày làm cho hắn với ánh mắt của đối phương đã đánh giá thấp đi.
Hơi cười, gương mặt Hạ Nhất Minh không chút thay đổi, nói:
- Kim huynh, chẳng lẽ tiểu đệ nghi ngơi một ngày đã xảy ra thoát thai hoán cốt gì sao?
Kim Chiến Dịch khẽ lắc đầu, nói:
- Ngươi thì vẫn là ngươi, chỉ bất quá có chút bất đồng so với trước.
Hắn dừng lại một chút, đột nhiên nói:
- Hơi thở và khí tức của ngươi tựa hồ như có nhiều hơn một cái gì đó.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, lưng không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Cảm giác của người này thực là đáng sợ, quả thực có thể so sánh với bảo trư, chẳng lẽ hắn là bảo trư đầu thai không thành.....
Làm bộ tự hỏi một chút, Hạ Nhất Minh nói:
- Ta hiểu rồi. Đêm qua tiểu đệ luyện công đối với Kim hệ công pháp trong ngũ hành có một chút lĩnh ngộ mới, cho nên mới khiến cho hơi thở hơi thay đổi.
Kim Chiến Dịch lúc này mới thả lỏng người, hơi thở mỗi một người mặc dù cố định, nhưng nếu trên con đường võ đạo có chút lĩnh ngộ thì khiến nó thay đổi là đương nhiên.
Tuy nhiên, Kim Chiến Dịch vẫn có chút nghi hoặc như trước, từ hơi thở truyền ra của Hạ Nhất Minh thì nó tựa hồ cũng không có bao nhiêu mạnh mẽ hơn trước a.
Bất quá, thể chất Hạ Nhất Minh cùng người khác bất đồng, hắn tu luyện sở trường cả năm hệ ngũ hành, cho nên khi hắn có lĩnh ngộ một chút về Kim hệ lực lượng mà hơi thở tỏa ra vẫn không mạnh hơn trước mấy thì cũng chẳng có gì là quái dị.
Mặc dù Kim Chiến Dịch rất xem trọng Hạ Nhất Minh, nhưng vô luận thế nào hắn cũng không nghĩ ra được một điều.
Hạ Nhất Minh ngoại trừ nắm giữ ngũ hành chi lực cùng Phong hệ lực lượng, thì còn nắm giữ được một số các hệ lực lượng khác.
Các hệ lực lượng này vượt ra khỏi phạm trù loài người có thể hiểu rõ, cho nên khi Hạ Nhất Minh còn chưa biểu lộ thực lực của mình thì cho dù là ai cũng không thể nghĩ ra được.
Đúng lúc này, một gã đệ tử vội vã tiến vào cung kính nói:
- Kim tổ sư, Hạ tiền bối, Trương tổ sư cho mời.
Kim Chiến Dịch hơi gật đầu một chút, hắn phất tay một cái, tên đệ tử lập tức cung kính lui xuống.
- Hạ huynh, chúng ta cùng đi chứ?
- Cung kính không bằng tòng mệnh a.Hai người nhìn nhau cười rồi sánh vai rời khỏi định viện, trực tiếp tiền về phía nơi Trương Trọng Cẩn ở.
Khi bọn họ nhìn thấy Trương Trọng Cẩn, sắc mặt của hắn tỏ vẻ cực kỳ ngưng trọng, hơn nữa ở bên cạnh hắn lúc này còn có một người trông rất quen. Đó chính là người hôm qua xảy ra xung đột với hai người bọn họ - Phương Thư Duyệt.
Kim Chiến Dịch lạnh nhạt đánh mắt qua một chút, hắn ngay cả một chút dừng lại cũng không có, còn Hạ Nhất Minh thì ngược lại hướng về phía hắn hơi cúi đầu chào.
Phương Thư Duyệt như kẻ được sủng ái mà lo sợ, trong lòng hắn lập tức chuyển động vô số ý niệm, xem ra vị Hạ tiền bối này cũng không có chán ghét mình. Không biết phải dùng biết pháp gì mới có thể lấy lòng hắn, hơn nữa khiến cho quan hệ giữa hai người sát lại chút. Nhưng cho dù hắn nghĩ như thế nào thì cũng không có chút đầu mối.
Dù sao, thực lực song phương cách nhau quá xa, xa tới mức ngay cả dũng khí để bắt chuyện hắn cũng không có.
- Trương sư huynh, huynh cho gọi tiểu đệ tới có gì phân phó? - Kim Chiến Dịch thuận miệng hỏi.
Trương Trọng Cẩn trầm giọng nói:
- Sư đệ. Phương Thư Duyệt đã hỏi được ai là người tới khiêu chiến ngươi.
Trong lúc hắn nói những lời này, ánh mắt tỏ ra cực kỳ nghiêm trọng.
Tinh quang trong mắt Kim Chiến Dịch chợt lóe lên, thấy được vẻ mặt của Trương Trọng Cẩn, hắn nhất thời hiểu được lai lịch của hai người tới khiêu chiến khẳng định không phải là chuyện đùa.
Trương Trọng Cẩn hướng về phía Phương Thư Duyệt khoát tay, nói:
- Ngươi nói đi.
Ánh mắt Phương Thư Duyệt lập tức hiện lên thần sắc vui mừng, vội vàng nói:
- Vâng thưa Trương tổ sư, Kim tổ sư, Hạ tiền bối. Hôm qua đệ tử sau khi từ đây trở về lập tức phía ra phi ưng truyền thư liên lạc với tiên thiên hộ pháp đóng quân ở phương bắc, nó vừa mới bay trở về hơn nữa còn mang theo tin tức vô cùng xác thực.
Hắn hít sâu một hơi tựa hồ như muốn làm cho tâm tình kích động của mình đè nén xuống:
- Kim tổ sư, hai người đến khiêu chiến với người là Kỳ Liên Song Ma. Bọn họ tới Linh Tiêu Bảo Điện cầu kiến các vị tôn giả đại nhân đưa ra yêu cầu lấy hai đối hai. Hai bên đều có cấp bậc Tam Hoa đánh một trận, bất quá trong đó nhất định phải có Kim tổ sư.
Tinh quang trong mắt Kim Chiến Dịch văng khắp nơi, tựa hồ như phương thức khiêu chiến của hai người này nằm ngoài dự liệu của hắn.
Trương Trọng Cẩn hướng về phía Phương Thư Duyệt gật đầu một cái, nói:
- Việc này ngươi làm rất tốt, khổ cực cho ngươi rồi.
Phương Thư Duyệt được yêu mến mà sợ, vội vàng quỳ xuống tạ ơn, bất quá hắn cũng hiểu được ý tứ của Trương Trọng Cẩn, lập tức cẩn thận lui ra ngoài.
Khi hắn rời khỏi phòng được mấy chục thước mới thở hổn hển vài hơi.
Ở cùng với ba người bọn họ trong một khoảng thời gian, áp lực do bọn họ mang tới thật khiến cho người khác khó có thể hít thở được.
Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn Phương Thư Duyệt rời đi, sau đó trầm giọng hỏi:
- Kim huynh, Kỳ Liên Song Ma là ai?
Có thể khiến cho Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch khẩn trương như thế, hai người nay khẳng định có danh tiếng rất lớn, tu vi của bọn họ cũng đủ để cho Kim Chiến Dịch phải kiêng kỵ.
- Hạ huynh, trong cảnh nội Đại Thân quốc chúng ta ngoại trừ Linh Tiêu Bảo Điện ở ngoài thì còn có không ít môn phái cường đại. Trong đó có Kỳ Liên Động Thiên phúc Địa là siêu cấp môn phái. - Trương Trọng Cẩn than nhẹ một tiếng, nói:
- Kỳ Liên Song Ma hơn một trăm năm trước đã tiến vào cảnh giới Nhất Đường Thiên, bốn mươi năm trước bọn họ cùng lúc thành công ngưng tụ Tam Hoa, nhưng còn hình thành đỉnh thế. Vì vậy bọn lập tức quy ẩn hơn mười năm qua chưa từng xuất môn.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt, bốn mươi năm trước đã ngưng tụ Tam Hoa, hơn nữa còn đứng ở trên đỉnh, điều này chẳng phải nói bốn mươi năm trước bọn họ đã có thực lực để đánh sâu vào cảnh giới Tụ Đỉnh?
- Trương huynh, bốn mươi năm qua bọn họ chưa hề Tụ Đỉnh sao? - Hạ Nhất Minh từ từ nói.
Sắc mặc Trương Trọng Cẩn trở nên vô cùng trầm trọng, nói:
- Từ sau khi bọn họ quy ẩn, chung ta đều biết bọn họ đang tìm cách đánh sâu vào cảnh giới Tụ Đỉnh, cũng biết bọn họ nhất định thành công. Nhưng xem tình hình hiện nay thì hai người đó đã thất bại.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, nếu bọn họ thành công thì đã trở thành Tôn giả làm sao có thể khiêu chiến Kim Chiến Dịch.
Trầm tư chốc lát, Hạ Nhất Minh rốt cục hỏi vào vấn đề mấu chốt:
- Trương huynh, bọn họ vì sao lại tới khiêu chiến Kim huynh?

Chương 360: Kim Chiến Dịch khiêu chiến

Trương Trọng Cẩn bất đắc dĩ, nói:
- Kỳ Liên song ma là một cặp huynh đệ sinh đôi. Mà thực ra, cả hai người đó chính là những kẻ bị điên.
Hạ Nhất Minh giật mình. Ở với Trương Trọng Cẩn một thời gian, hắn vẫn nghĩ đó là một lão nhân vui vẻ. Nhưng đây là lần đầu tiên, lão ta mở miệng mắng người khác.
Kim Chiến Dịch cười hả hả, nói:
- Trương sư huynh! Ngài nói vậy khác nào mắng cả ta?
Nét mặt già nua của Trương Trọng Cẩn hơi xấu hổ, nói:
- Sư đệ! Ngươi biết ta không có ý đó.
Kim Chiến Dịch gật đầu, nói:
- Hạ huynh! Để ta nói nốt. Kỳ Liên song ma tu luyện võ đạo cũng giống ta. Đặc biệt, khi mới ngưng tụ được tam hoa, lúc chưa tạo thế xong đã từng đắc tội với rất nhiều người. Ngay cả Trương sư huynh cũng không thích họ.
Hạ Nhất Minh chợt hiểu, không khỏi bật cười, nói:
- Vũ kỹ của bọn họ cũng là nhờ chiến đấu mà lĩnh ngộ đúng không?
Kim Chiến Dịch mỉm cười, nói:
- Đúng thế! Lúc đầu, chúng ta đã lựa chọn con đường giết chóc. Chỉ có trong chiến đầu mới nhận được sự tiến bộ. - Hắn ngẩng đầu, nhìn về phương xa, ánh mắt có chút nôn nóng:
- Nếu ta không nhầm thì Kỳ Liên song ma từ xa đến Linh Tiêu bảo điện khiêu chiến với ta chính là định đánh cuộc.
Hạ Nhất Minh đảo mắt, liếc nhìn Trương Trọng Cẩn. Sắc mặt vị lão nhân đó hoàn toàn trấn định.
- Sư đệ! Bốn mươi năm trước, Kỳ Liên song ma đã tạo thế thành công. Bốn mươi năm khổ tu, cho dù không thể tụ đỉnh để trở thành tôn giả. Nhưng tu vi cũng đã đạt tới trạng thái cao nhất. Hơn nữa... - Trương Trọng Cẩn trầm ngâm một chút, nói:
- Bây giờ, bọn họ cũng đã gần ba trăm tuổi. Với tuổi đó mà đến khiêu chiến chắc chắn là định mượn ngươi làm đá lót đường. Cho dù ngươi không đồng ý thì cũng chẳng có người nào nói một câu nào hết.
Hạ Nhất Minh yên lặng gật đầu. Là một cường giả Nhất đường thiên có thể sống tới ba trăm năm. Nếu đến thời điểm đó mà Kỳ Liên song ma không thể đột phá thì chỉ sau mấy năm sẽ hoàn toàn trở về với cát bụi. Như vậy dụng ý của bọn họ khiêu chiến với Kim Chiến Dịch không thể giấu được người khác.
Trận chiến này sẽ là trận chiến cuối cùng của bọn họ. Nếu sau đó không thể trở thành tôn giả thì bọn họ chỉ có thể chờ chết.
Kim Chiến Dịch tươi cười, nói:
- Trương sư huynh! Huynh nghĩ ta không nên ứng chiến?
Trương Trọng Cẩn gật đầu, nói:
- Sư đệ! Tình cảnh của ngươi hoàn toàn khác với hai lão già ấy. Bọn họ đã tới bước đường cùng nên mới muốn đánh cuộc lần cuối. Nhưng tiền đồ của ngươi lại đang rộng thênh thang. Chỉ cần dốc lòng khổ tu, trở thành tôn giả cũng là chuyện một sớm, một chiều. Nếu quyết đấu với song ma mà bị tổn thương thì đúng là lợi bất cập hại.
Nghe những lời gan ruột của hắn, Kim Chiến Dịch vái một cái thật sâu, nói:
- Đa tạ sư huynh quan tâm.
Trương Trọng Cần vội đưa tay, đỡ hắn dậy, nói:
- Sư đệ! Ngươi chính là nhân vật quan trọng của Linh Tiêu bảo điện, làm việc gì cũng phải cẩn trọng.
Hạ Nhất Minh thầm than trong lòng. Trương Trọng Cẩn lo lắng cho Kim Chiến Dịch thì cũng là lo lắng cho môn phái. Hơn nữa, cách làm của Kỳ Liên song ma quả thật khiến người ta không thể chấp nhận được.
Như Trương Trọng Cẩn nói. Chỉ xét về tuổi thì Kỳ Liên song ma sắp chết, hoàn toàn không thể so sánh với Kim Chiến Dịch.
Hạ Nhất Minh đột nhiên nghiêng người, chăm chú nhìn Kim Chiến Dịch. Xét vẻ bề ngoài, hắn cũng chỉ là một trung niên hơn ba, bốn mươi tuổi mà thôi. Tất nhiên, do thiên phú nên vào tuổi này hắn đã có được tu vi như thế.
Dù sao, trên thế giới này, ngoài một kẻ quái thai như Hạ Nhất Minh cũng chỉ có một người như hắn mà thôi.Kim Chiến Dịch mỉm cười. Đối với lời nói của Trương Trọng Cẩn, hắn nghe vào tai trái lại cho nó chui ra tai phải, chẳng hề để ý. Sau khi thấy vẻ mặt của hắn, Trương Trọng Cẩn cuống quýt, nói:
- Sư đệ! Ngươi muốn tiếp nhận khiêu chiến đúng không?
Kim Chiến Dịch gật đầu, nói:
- Sư huynh! Bọn họ đến bước đường cùng, nhưng tiểu đệ cũng khác gì như thế. - Ánh mắt hắn nghiêm túc, nói:
- Huynh cũng biết rằng mười năm trước, tiểu đệ từng đột phá cảnh giới tôn giả nhưng lại thất bại trong gang tấc. Tiểu đệ tới Tây Bắc là muốn khiêu chiến với cao thủ ở đây để xem có thể đột phá hay không. Mặc dù lần này, không thể giao chiến với đám cường giả Nhất đường thiên, nhưng tiểu đệ cảm thấy chuyến đi này cũng không đến nỗi tệ.
Nói tới đây, hắn nhìn Hạ Nhất Minh, ánh mắt chứa đầy thâm ý.
- Muốn trở thành tôn giả đâu có dễ như vậy. Theo tiểu đệ biết thì đại đa số tôn giả đều giao đấu với người khác mà có được sự đột phá. - Trong ánh mắt của Kim Chiến Dịch tỏa ra quang mang khác thường:
- Cứ hơn mười năm, sau đại chiến giữa phương Tây và phương Đông lại có một hai vị tôn giả sinh ra. Thiên Trì Tây Bắc, Băng cung phương bắc, Linh Tiêu bảo điện chúng ta cũng đều từ trong sinh tử chiến mà xuất hiện tôn giả. Hắc hắc! Kỳ Liên song ma. Nếu sớm biết bọn họ chưa trở thành tôn giả thì mười năm trước tiểu đệ đã tới tận cửa khiêu chiến, làm gì còn để tới hôm nay.
Hạ Nhất Minh nhướng mày. Đối với việc này hắn cũng biết. Sau lưng tam đại cường quốc vùng Tây Bắc có ba vị tôn giả ẩn cư không xuất hiện. Bọn họ cũng nhờ trải qua vô số trận chiến sinh tử mới có thể đột phá thành công.
Kim Chiến Dịch nói không hề sai. Chỉ có trong sinh tử chiến mới có thể đột phá cực hạn.
Trương Trọng Cẩn thở dài một tiếng, nói:
- Sư đệ! Ta hiểu ý ngươi. Nhưng cứ nghĩ tới tuổi của họ ta lại thấy không công bằng.
Kim Chiến Dịch cười sang sảng, nói:
- Thế giới này có rất nhiều chuyện bất công.
Trương Trọng Cẩn lắc đầu, nói:
- Sư đệ! Kỳ Liên song mà là cặp huynh đệ sinh đôi. Họ tu luyện công pháp hỗ trợ lẫn nhau. Nếu lấy một chọi một ta chắc chắn ngươi có thể chiến thắng. Nhưng lấy hai đối hai... - Hắc lắc đầu, nói:
- Trong số sư huynh đệ chúng ta, chỉ sợ không có được người nào thích hợp.Kim Chiến Dịch từ từ nhíu mày. Nhìn vẻ mặt hắn cũng thấy được sự khổ sở trong lòng. Hạ Nhất Minh tò mò, hỏi:
- Trương sư huynh! Với căn cơ của Linh Tiêu bảo điện chẳng lẽ không có người thứ hai đã tạo thế xong rồi hay sao?
Trương Trọng Cẩn cười khổ một tiếng, nói:
- Hạ huynh! Khi xưa, lúc Kim sư đệ chưa thành danh, Kỳ Liên song ma đã là cặp ma đầu mạnh nhất Đại Thân. Bọn họ khiêu chiến khắp nơi khiến cho nhiều người ghét. Nếu không có Động Thiên Phúc Địa là chỗ dựa, thì bọn họ đã chết không biết bao nhiêu lần rồi. Vì thế, khi nghe thấy danh tiếng bọn họ, ngoại trừ Kim sư đệ cũng chẳng có người nào đồng ý phối hợp.
Hạ Nhất Minh lén liếc Kim Chiến Dịch, cảm thấy buồn cười. Mặc dù, Trương Trọng Cẩn nói không rõ, nhưng trong giọng nói thể hiện rõ sự bất mãn đối với Kỳ Liên song ma. Nếu hắn có ý nghĩ như vậy thì những người bị Kim Chiến Dịch khiêu chiến nghĩ sao đây?
Kim Chiến Dịch lắc đầu, nói:
- Sư huynh! Việc này cũng không phải là lý do chính. Nguyên nhân quan trọng nhất chính là do chúng ta không có người nào có tình cảnh giống Kỳ Liên song ma.
Hạ Nhất Minh rùng mình, chợt hiểu ra. Kỳ Liên song ma gần chết đến nơi nên mới tới Linh Tiêu bảo điện khiêu chiến Kim Chiến Dịch. Lấy hai chọi một là chuyện không thể chấp nhận. Nhưng lấy hai đối hai thì ngoại trừ Kim Chiến Dịch, chỉ sợ không còn có người nào khác. Dù sao, trận chiến này rất nguy hiểm. Nếu không phải tới bước đường cũng giống như Kỳ Liên song ma, hay là có khao khát giao chiến với cao thủ như Kim Chiến Dịch thì chẳng người nào đồng ý tham gia vào trận chiến sống chết này.
Trương Trọng Cẩn thở dài một hơi, nói:
- Sư đệ! Ngươi không tìm được người thì nói thẳng với họ rằng nếu muốn quyết chiến thì từng người một ra tay. Còn không đừng nhắc tới nữa. Nguồn truyện: Truyện FULL
Kim Chiến Dịch lắc đầu, nói:
- Kỳ Liên song ma từ khi xuất đạo tới nay đã hơn hai trăm năm. Cho dù gặp bất kỳ ai cũng đều là hai người cùng ra tay. Tư tưởng liên thủ của họ đã in sâu vào trong đầu. Một khi tách ra, chỉ sợ một nửa uy lực cũng không thực hiện được. Như thế, ta chấp nhận khiêu chiến còn có ý nghĩa gì nữa?
Trương Trọng Cẩn nhíu mày, nói:
- Sư đệ nói có lý! Nhưng nếu ngươi muốn một mình giao thủ với hai người đó thì các vị tôn giả sẽ không đồng ý.
Kim Chiến Dịch cười cười, nói:
- Sư huynh yên tâm! Mặc dù tiểu đệ là người tự phụ, nhưng cũng không nghĩ thắng được sư liên thủ của hai người đó.
Trương Trọng Cẩn nghe vậy mới thở dài một hơi. Chỉ cần Kim Chiến Dịch không bị mù quáng thì hắn cũng chẳng còn lo lắng gì nữa.
Một lát sau, Kim Chiến Dịch chợt quay đầu, mỉm cười với Hạ Nhất Minh. Hạ Nhất Minh giật mình, cười lại.
Ngay sau đó, hắn nghe thấy Kim Chiến Dịch nói:
- Hạ huynh! Ngươi chính là đệ nhất nhân dưới tôn giả của vùng Tây Bắc. Tu vi đạt tới tam hoa cùng với khả năng khó lường càng khiến Kim mỗ bội phục.
Hạ Nhất Minh chợt cảm thấy có gì đó không hay. Hắn nhíu mày, nói:
- Kim huynh! Ngươi có chuyện gì thì cứ nói ra.
Kim Chiến Dịch nghiêm mặt, ôm quyền, nói:
- Kim mỗ muốn luận bàn với ngươi một phen. Không biết ý ngươi thế nào?
Hạ Nhất Minh lẳng lặng nhìn hắn. Cùng hắn đồng hành một thời gian, cuối cùng thì chuyện đó cũng tới.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh cao giọng, nói:
- Nếu Kim huynh đã muốn. Tiểu đệ xin được phụng bồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau