VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Hoàng Tuyền Môn

-Sư thúc tổ đại nhân, đệ tử oan uổng quá. Việc này không quan hệ với đệ tử, tuyệt đối không quan hệ…
Một tiếng tru nhu heo bị chọc tiết vang lên, cả người Lập Đông Vinh run run, đập đầu về hướng Trương Trọng Cẩn. Tuy rằng lão đã hơn 60, cũng là một người tu luyện nội kình tới tầng 8, nhưng giờ phút này dập đầu như gà mổ thóc, không dám vận công để giảm bớt nguy hiểm.
Trương Trọng Cẩn mặt mày nhăn nhó, nói:
-Câm miệng.
Như bị một lưỡi đao sắt bén cắt qua, tiếng rên rỉ, van xin của Lập Đông Vinh lập tức biến mất chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của lão và tiếng qùy lạy, dập đầu của các tộc nhân sau lưng lão.
Có thể theo Lập Đông Vinh đến đây tiễn đưa, tự nhiên không thể là gia đinh người hầu mà chỉ có thể là những người cao cấp nhất trong khu vực.
Kim Chiến Dịch khẽ lắc đầu, nói:
-Hạ huynh, khiến huynh phải chê cười rồi.
Hạ Nhất Minh đảo mắt nhìn Lập Đông Vinh. Lúc này khuôn mặt lão đã mồ hôi đầm đìa như mưa, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ. Hiễn nhiên lão biết rất rõ, nếu Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch thật sự hoài nghi lão, như vậy căn bản là không cần bọn họ ra tay, chỉ cần vài đệ tử hậu thiên tinh anh của Linh Tiêu Bảo Điện, cũng đủ để chém chết cả nhà lão.
Hơn nữa nơi này có trên trăm đệ tử tinh anh, nếu thật sự động thủ, cam đoan là Lập gia không thoát một ai.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh nói:
-Kim huynh, ta thấy việc này rất kỳ quái, hẳn là không quan hệ với hắn đâu.
Kim Chiến Dịch không chút do dự nói:
-Đương nhiên là không quan hệ với hắn rồi.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, kinh ngạc nhìn, không thể tưởng được hắn còn khẳng định hơn mình. Nguồn: http://truyenfull.vn
-Trương sư huynh, ta vừa mới xem qua, có lẽ là thích khách của Hoàng Tuyền Môn.
Kim Chiến Dịch trầm giọng nói.
Trên mặt Trương Trọng Cẩn hiện lên vẻ giận giữ, lão hừ lạnh một tiếng nói:
-Lại là Hoàng Tuyền Môn sao bọn chúng lại cứng đầu đến chết không tha
như vậy.
Hạ Nhất Minh nhạy bén phát hiện, khi nói tới Hoàng Tuyền Môn, trong mắt lão tuy rằng phẫn nộ nhưng vẫn không che giấu được một tia bất đắc dĩ.
Ở giữa hậu viện, làn khói đặc vẫn phất phơ bay. Cũng không biết đám khói này do vật gì chế thành mà không ngờ cứ cố định ở trung tâm xe ngựa, không hề có dấu hiệu tản đi.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, khẽ phẩy tay, một làn gió nhẹ bay ra từ trong tay hắn. Làn gió này như một cục nam châm, không ngừng hút thật nhiều lực lượng đồng hệ tụ tập lại.
Chỉ trong chốc lát, một cơn gió mãnh liệt hình thành theo tâm ý Hạ Nhất Minh thổi về hướng đám khói qủy dị màu vàng kia.
Rất nhanh, đám khói mù đó bị cơn gió thổi bay lên trời cao, hơn nữa càng ngày càng cao, cuối cùng bị những cơn gió thiên nhiên trên trời phát tán biến mất không còn tăm tích.
Thấy cảnh tượng giống như là mà thuật, đừng nói là đám người Lập Đông Vinh, cho dù là những đệ tử hậu thiên của Linh Tiêu Bảo Điện cũng lộ ra vẻ khiếp sợ và sùng bái.
Kim Chiến Dịch đột nhiên thở dài một tiếng nói:
-Hạ huynh, không ngờ huynh lại nắm giữ và thấu hiểu phong lực tới mức này, thật sự là rất đáng tiếc.
Hạ Nhất Minh hơi hơi lắc đầu, hắn tự nhiên là hiểu được ý tứ của đối phương.
Nói vậy Kim Chiến Dịch cũng đã nhìn ra, mình không định sử dụng phong hoa làm một trong 3 loại lực lượng tạo thành thế chân vạc.
Trương Trọng Cẩn vung tay áo, nói:
-Lập Đông Vinh, việc này không quan hệ với người, mau bố trí người giải quyết hậu quả đi.
Vẻ tuyệt vọng trên mắt Lập Đông Vinh lập tức biến mất, thân thể vừa rồi như tê liệt ngã xuống, giờ lại sung mãn sức lực, như thể muốn nhảy lên.
-Sư thúc tổ anh minh, mời ngài vào trong an toạ. Đệ tử lập tức phái người đi xử lý.
Hôm nay nếu đã xảy ra chuyện này, đương nhiên là không thể ra đi.
Một lần nữa trong đại sảnh toà phủ đệ, bà người Hạ Nhất Minh phân biệt ngồi xuống. Tuy rằng Lập Đông Vinh không được bọn họ đặt trong mắt, nhưng dù sao cũng là địa chủ, cho dù là bưng trà đưa nước cũng phải có người làm mà.
Chẳng qua, để gia chủ như Lập Đông Vinh tự thân bưng rót, sợ rằng cực kỳ hiếm có.
-Kim huynh, ngươi nói tên thích khách kia là người của Hoàng Tuyền Môn ah?Hạ Nhất Minh đi thẳng vào vấn đề hỏi.
-Không sai. Cách ra tay, cách ăn mặc quần áo, còn cả vũ kỹ đặc thù của người này, quả thật là xuất phát từ Hoàng Tuyền Môn không thể nghi ngờ.
Kim Chiến Dịch bình tĩnh nói:
-Người này là nhằm vào Kim mỗ mà đến, lại khiến Hạ huynh phải khổ sở thay.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, trong ánh mắt tràn đầy nghi hoặc. Với địa vị của Kim Chiến Dịch ở Linh Tiêu Bảo Điện, lấy địa vị của Linh Tiêu Bảo Điện ở toàn bộ Đại Thân, không ngờ còn có người can đảm ám sát, Hoàng Tuyền Môn này khẳng định không phải là nhỏ.
Trương Trọng Cẩn trầm ngâm một lát, nói:
-Hạ huynh, lúc này Hoàng Tuyền Môn ám sát thất bại, dù sao Kim đệ xếp hạng đầu trong Hoàng Tuyền Bảng cũng không phải một ngày hai ngày, lại thuỷ chung không ai có thể chiếm được giải thưởng này. Nhưng lần ám sát này lại bị ngươi khám phá, cho nên ta sợ bọn chúng giận cá chém thớt, nếu bởi vậy mà mang phiền tóai đến cho ngươi chúng ta cảm thấy rất băn khoăn.
Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ, nói:
-Trương huynh quá lo lắng rồi. Chỉ là mấy tên tiểu bối, nếu muốn tự tìm chết thì cứ đến.
Trong lời hắn tràn đầy tự tin. Tuy vừa rồi tên áo đen kia có công phu ẩn nấp và ám sát rất độc đáo, nhưng Hạ Nhất Minh chẳng những có linh giác nhạy bén mà còn có một Bách Linh Bát xuất quỷ nhập thần đang âm thầm ẩn núp, sao lại có thể dễ dàng bị ám sát chứ.
Trương Trọng Cẩn nhíu mày, nói:
-Hạ huynh, cẩn thận là tốt nhất.
Hạ Nhất Minh gật đầu, tỏ vẻ minh bạch, nói tiếp:
-Trương huynh, Hoàng Tuyền Môn này có lai lịch thể nào? Hoàng Tuyền Bảng là cái gì?
Bất kể Hạ Nhất Minh có quan tâm hay không, nhưng dù sao hiểu biết thêm 1 chút vẫn hơn.
Trương Trọng Cẩn nhíu mày, nói:
-Hoàng Tuyền Môn có lai lịch thần bí khó lường, quật khởi ở Đại Thân đã gần ngàn năm lịch sử, nổi tiếng sát thủ ở Đại Thân. Nghe nói mười sát thủ hàng đầu của Đại Thân hiện nay, có một nửa chính là xuất thân từ Hoàng Tuyền Môn. Về phần Hoàng Tuyền Bảng, đó là một bảng trao giải, người đứng thứ hạng càng cao thì thưởng càng nhiều tiền. Thích khách trong thiên hạ đều có thể nhận nhiệm vụ trong bảng. Tuy nhiên, người có thể được lên bảng đều không phải người tầm thường.
Trương Trọng Cẩn thở dài một tiếng rồi nói tiếp:
-Kim sư đệ khiêu chiến thiên hạ hơn mười năm qua, đã gặp vô số cao thủ trong các tông mạch, tiến bộ rất nhanh trong võ đạo, cũng tạo nên vô số kẻ thù. Bọn chúng muốn trả thù Kim sư đệ, tự nhiên là lực bất tòng tâm nên đành phải bỏ tiền treo giải thưởng. Kết quả là tiền thưởng tích luỹ càng nhiều, hơn mười năm truớc đã là đệ nhất nhân trên Hoàng Tuyền Bảng. Hơn mười năm này, đã có vô số thích khách không biết sống chết đến ám sát, nhưng đều có đi mà không có về. Vài năm gần đây đã không còn ai dám tiếp tục động thủ, không ngờ rằng lúc này lại xuất hiện thích khách, nhưng vừa mới ra tay đã bị Hạ huynh phát hiện, thật sự là…
Lão lắc lắc đầu, trong giọng nói tràn đấy bất đắc dĩ.
Hạ Nhất Minh thoải mái cười nói:
-Trương huynh, chẳng qua chính là một môn phái chuyên bồi dưỡng thích khách sao, không có gì to tát cả.Giọng nói của hắn đột nhiên ngưng lại, vẻ mặt cũng hơi biến sắc.
Đúng lúc này Hạ Nhất Minh cũng nghĩ ra.
Khi nhìn thấy thi thể tên thích khách, hắn luôn cảm thấy có vẻ quen mặt, như thể đã gặp ở đâu. Lúc đầu hắn nghĩ mãi không ra, nhưng sau khi nghe được lại lịch của Hoàng Tuyền Môn, trong đầu hắn lại hiện lên một bóng người.
Tư Mã Âm, kẻ ám sát hắn trong núi ngày xưa, nhưng cuối cùng lại chết trong tay hắn. Tên thích khách thần bí này không ngờ có vài phần giống y.
Đây không phải nói 2 người có diện mạo giống nhau mà là khí chất và cảm giác.
Khi nhớ tới 2 người này, Hạ Nhất Minh không ngờ có cảm giác như đối mặt chỉ với một người.
Hắn gần như có thể lập tức khẳng định, Tư Mã Âm chính là xuất phát từ Hoàng Tuyền Môn.
-Hạ huynh người làm sao vậy ?
Kim Chiến Dịch trầm giọng hỏi.
-Không có gi, Kim huynh, Hoàng Tuyền Môn có uy thế ra sao? Sao không ngờ lại không hề có uy thế gì ở Tây Bắc?
Tuy biết rằng Hạ Nhất Minh khẳng định có việc gì che dấu, nhưng hai người Kim Chiến Dịch cũng không truy cứu. Hắn chỉ lắc đầu nói:
-Hạ huynh, chúng ta cũng không hiểu rõ điểm này lắm, nhưng hơn ngàn năm qua, thế lực Hoàng Tuyền Môn thuỷ chung đều không hề rời khỏi Phương Đông. Bất kể là Nam Bắc cương vực, núi thẳm Tây Bắc, hay là bảo điện chúng ta ở Tây Phương, cho tới giờ bọn chúng đều chưa từng đặt chân tới đó. Chúng không hề có tiếng tăm gì ở Tây Bắc là chuyện bình thường.
Trong mắt Hạ Nhất Minh ánh lên vẻ nghi hoặc, hỏi:
-Bọn chúng thực sự chưa rời khỏi Đại Thân sao?
-Đó là tự nhiên.
Trương Trọng Cẩn tiếp lời, nói:
Toà thành này chính là phạm vi hoạt động cực hạn của Hoàng Tuyền Môn. Nếu chân chính bước vào địa vực Tây Bắc, như vậy cho dù có ám sát thành công cũng không được chút tiền thưởng nào, ngược lại còn lọt vào vận mệnh bị thanh trừng.
-Thanh trừng?
Hạ Nhất Minh nhướn mày hỏi.
-Trương huynh, nều Hoàng Tuyền Môn có việc tư, liệu có thể đi tới Tây Bắc hay không?
-Quyết không có khả năng.
Trương Trọng Cẩn phủ quyết nói:
-Quy củ của Hoàng Tuyền Môn đã truyền lại hơn ngàn năm không phải chỉ để trang trí. Trừ khi có người vi phạm luật lệ bọn họ định ra, Hoàng Tuyền Môn sẽ tự phái người đuổi giết, nếu không sẽ tuyệt đối không phát sinh chuỵên như vậy.
Nói tới đây, dường như chợt nhớ tới điều gì, Trương Trọng Cẩn cười nói:
-Hơn một trăm năm gần đây, gần như cứ cách một vài năm đều có người bởi vì lọt vào Hoàng Tuyền Bảng mà trăm phương nghìn kế muốn thoát khỏi Đại Thân, đi tới nam bắc cương vực, núi thẳm tây bắc, thậm chí là đại hải ở cực đông và các nước phương tây. Chỉ cần bọn họ có thể bình an đi ra khỏi biên giới Đại Thân quốc, vậy tính mạng bọn họ có thể bảo toàn, từ nay về sau không cần phải lo lắng tới sát thủ của Hoàng Tuyền Môn nữa.
Đầu óc Hạ Nhất Minh xoay chuyển thật nhanh, trầm giọng hỏi:
-Không có ngoại lệ sao?
-Không có.
Trương Trọng Cẩn chần chừ 1 chút, rồi nói:
-Ít nhất theo lão phu biết, hắn là không có.
Hạ Nhất Minh yên lặng gật đầu, Trong lòng hắn lại càng nghi ngờ hơn, nếu sát thủ của Hoàng Tuyền Môn không được phép rời khỏi Đại Thân, vậy Tư Mã Âm đến từ đâu?
Hẵn vẫn luôn tin tưởng cảm giác của mình, Tư Mã Âm tuyệt đối là người của Hoàng Tuyền Môn, điểm này chắc chắn không thể nghi ngờ.
Sau một lát, có người tới báo cáo tổn thất hôm nay. Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc chính là trong đám khói vàng kia không ngờ lại không có độc, chẳng qua chỉ là có tác dụng che mắt mà thôi.
Cho đến sau khi tiễn mọi người xong, Lập Đông Vinh lau mồ hôi lạnh trên đầu. Tuy rằng trong lòng lão căm hận sát thủ của Hoàng Tuyền Môn thấu xương, nhưng tự biết thực lực không đủ, thậm chí còn không có can đảm trách mắng 1 câu.

Chương 347: Báo động trước miếu nhỏ

Ánh sáng mờ dần đi, giống như ai không cẩn thận đánh rơi nghiên mực, màn
trời dần nhiễm một màu đen.
Ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, thấy một mảng đen kit, có thể thấy rất rõ là trời chuẩn bị mưa to.
Đoàn ngựa ra tăng tốc độ, chạy thật nhanh về phía trước, nhưng giữa nơi hoang vu bát ngát thế này, trong lúc nhất thời biết tìm nơi đâu đế tá túc chứ?
Kim Chiến Dịch nhìn xuyên qua tấm rèm xe, khẽ lắc đầu nói:
-Trời không tốt, không thể có cách nào khác.
Hạ Nhất Minh cười tủm tỉm, lắc đầu nói:
-Có thể là mấy ngày trước thời tiết rất tốt, cho nên trời già đố kỵ, muốn làm chút mưa lớn để nghênh đón chúng ta.
Sau khi rời thành nhỏ ở biên cảnh, bọn họ đã đi được một ngày đêm, trên đường trải qua vài thôn xóm nhỏ, nhưng bọn họ không đi vào mà đi thẳng qua.
Kim Chiến Dịch kiên trì ngồi chung một chiếc xe ngựa với Hạ Nhất Minh. Hai người ở trong xe trò chuyện vui vẻ, đặc biệt là khi nói tới đề tài võ đạo, Kim Chiến Dịch lại mặt đỏ tía tai, hưng trí bừng bừng, rất có tư thế vĩnh viễn không ngừng nghỉ.
Chỉ có điều không ngờ buổi sáng trời vẫn nắng ráo, buổi trưa đã thấy mây đen dày đặc.
Đưa tay vén màn xe lên, một cơn gió mát mang theo mùi bùi đất mới ập vào, Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, nói:
-Không ngờ thời tiết Đại Thân cũng hay thay đổi như vậy, gần như tương tự với rừng núi.
Kim Chiến Dịch bật cười khanh khách:
-Hạ huynh, nơi này chưa chân chính tiến vào địa vực Đại Thân đâu.
Hạ Nhất Minh quay đầu lại cười nói:
-Đã tới nơi này rồi, cũng đâu còn xa nữa.
Một con ngựa đột nhiên từ phía trước vọt tới, khi tới cạnh con ngựa bên ngoài xe của bọn họ, lập tức kỵ sĩ thuần thục ghìm ngựa lại, bảo trì tốc độ trùng với tốc độ của xe.
-Kim sư tổ, Hạ tiền bối, ở phía trước có một trà đình, có thể chứa 20, 30 người. Trương sư tổ mệnh cho vãn bối tới hỏi một chút, có thế dừng lại ở đó không?
Kim Chiến Dịch trầm ngâm một chút nói:
-Nghỉ ngơi 1 chút cũng tốt, chẳng qua hết thảy cứ để Trương sư huynh quyết định là được.
Lập tức kị sĩ cung kính đáp một tiếng, giục ngựa chạy như điên, nháy máy vọt đi lên.
Kim Chiến Dịch đảo mắt nhìn chiếc xe ngựa vô cùng xa hoa đang ngồi, cười khổ nói:
-Hạ huynh, chiếc xe ngựa này là xe đặc chế của Linh Tiêu Bảo Điện chúng ta, ngay cả mưa lớn thế nào cũng chưa chắc có thế thấm vào trong, tuy nhiên hiện tại có lẽ chưa chắc. Một khi đã vậy hay là tạm nghỉ một chút ở phía trước nhé?
Theo ánh mắt của gã, Hạ Nhất Minh thấy trên vách xe có một lỗ vỡ chừng nắm tay. Tuy rằng lúc này miễn cưỡng dùng thép mỏng che lại nhưng nếu thực sự có mưa to, như vậy tấm thép mỏng này chắc chắn sẽ không ngăn nổi nước mưa, cam đoan toàn bộ thùng xe sẽ bị thấm vào.
Cơ mặt hơi co giật vài cái, trong lòng Hạ Nhất Minh cực kỳ buồn cười.
Lỗ vỡ này do chính Kim Chiến Dịch dùng hòn đá làm ám khí tạo thành, lúc ấy đương nhiên là rất thoải mái, nhưng lúc này lại có chút hối hận không kịp.
Thấy ý cười trên mặt Hạ Nhất Minh, Kim Chiến Dịch bất đắc dĩ nhún vai nói:
-Hạ huynh, nếu ngươi cố ý đi thật nhanh, ta cũng không phản đối, hơn nữa cam đoan thùng xe sẽ không có chút nước mưa nào thấm vào được.
Gã nói những lời này như thể đang nói tới những chuyện vặt vãnh nhưng Hạ Nhất Minh biết, nếu muốn thực hiện những lời này, rốt cục cần có năng lực lớn tới mực nào.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
-Kim huynh, nếu phía trước có trà đình, vậy gì cần phải dầm mình dưới mưa? Chúng ta nghỉ ngơi một chút lại đi cũng không muôn.
Dứt lời, hắn ngẩng đầu nhìn không trung, nói:
-Cơn mưa mùa hạ tới nhanh, đi lại càng nhanh hơn. Có lẽ không cần bao lâu, chúng ta có thể tiếp tục đi.
Tốc độ đoàn xe tăng lên rất nhanh, rốt cục cũng tới được trà đình trước khi giọt mưa đầu tiên rơi xuống.Lúc này, trong trà đình đã có hơn mười người ở bên trong. Những người này đều dùng khăn trùm đầu che mặt, dáng người khôi ngô, bên người đều có binh khí, hiển nhiên là những người tu luyện đi lại trong thiên hạ.
Thấy một đội ngũ hơn trăm người, hơn nữa còn mang theo hai cỗ xe ngựa xa hoa như vậy, những người này đều có chút khẩn trương, thậm chí còn có mấy người gắt gao nắm lấy binh khí. Chỉ có hai người thủ lĩnh là không che mặt. Tướng mạo của hai người đó tuy bình thường, nhưng đôi mắt lại cực kỳ linh hoạt, sắc bén, loé ra hào quang và khí thể mà chỉ có người tu luyện mới có thể có được. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Từ trong đoàn xe, một người nhẹ nhàng bay lên phía trước, nháy mắt đã tới trà đình.
Người này chính là đại biểu Linh Tiêu Bảo Điện đã áp đảo quần hùng ở Thiên Trì Sơn, tên là Phí Điền Quách, có tu vi nội kình tầng 10. Hắn vừa tới ánh mắt đã xoay chuyển, muốn thu hết tình hình trong đình vào tầm mắt.
Đây gọi là trà đình, thực ra chính là một ngôi miếu nhỏ cải tạo thành. Vách tường xung quanh tuy rằng không có tổn hại, nhưng cũng cực kỳ cổ kính.
Toàn bộ bên trong miếu nhỏ cũng không lớn, nếu tính cả không gian của mấy cái bàn bên trong, nhiều nhất cũng chỉ có thể ngồi được khoảng 20, 30 người.
Sau khi tiến vào, Phí Điền Quách nghiêm mắt, trên người lập tức bùng lên một cỗ khí thế hùng mạnh đến cực điểm.
Tuy rằng tu vi của y không tính là gì trong đám người Hạ Nhất Minh, nhưng dù sao cũng là cao thủ tầng 10 đỉnh cao của hậu thiên.
Khí thế này vừa phát ra, lập tức khiến cho hơn mười người ở phía trước lập tức biến sắc.
Y vung tay lên, một thỏi vàng lập tức như bánh xe gió bay vòng tròn tới, khi tới trên bàn của mấy người thì đột nhiên dừng lại, rơi thẳng tắp trên mặt bàn.
Một tiếng rơi vang lên, sắc mặt của hai vị thủ lĩnh lập tức trở nên rất khó coi.
Cú ném này nhìn chỉ như tuỳ tay nhưng dùng lực rất khéo léo, người thường không thể nào tưởng tượng ra nổi.
-Các vị, chúng ta mời bữa trà ngày hôm nay, nhưng cũng xin các vị rời khỏi nơi này.
Phí Điền Quách lạnh lùng nói.
Hơn mười người kia rõ ràng là đi cùng nhau, nghe thấy lời của Phí Điền Quách, tuy rằng không có ai chửi bới nhưng bọn họ đều đã lấy binh khí ra. Cho dù là không rút đao ra khỏi vỏ nhưng cũng như hổ rình mồi.
Không khí trong miếu đột nhiên khẩn trương hẳn lên. Lão nhân phụ trách nấu nước, bán trà cuộn mình lại trong góc tường, run như cầy sấy.
Phí Điền Quách hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, từ đàm người hơn một trăm kị sĩ, có hai người tiến vào. Tướng mạo của bọn họ giống nhau như đúc, rõ ràng là một cặp song sinh.
Bọn họ sóng vai mà đi, mỗi một bước, khí thế trên người lại càng trở nên mãnh liệt.
Hai thủ lĩnh mười người kia rốt cục biến sắc, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, nhất tề đứng lên. Một người cầm lấy thỏi vàng trên mặt bàn, hơi ôm quyền trên tay, nói:
-Đi.
Theo tiếng nói của gã, hơn mười người phía sau đều không nói một tiếng nào, đứng lên theo gã đi ra khỏi cửa.Chẳng qua lúc này ngoài cửa đã có vài hạt mưa nhỏ. Gã thủ lĩnh hơi do dự, mang người tránh rất xa dưới mái hiên.
Phí Điền Quách do dự hồi lâu, rốt cục thì mềm lòng, cũng không đuổi bọn họ đi ra ngoài nữa.
Màn xe được vén lên, tự nhiên có người đem ô ra che. Tuy rằng 3 người Hạ Nhất Minh căn bản là không để ý tới chút mưa này, nhưng có người dốc lòng hầu hạ, bọn họ cũng chẳng muốn phí sức.
Vào trong miếu, 3 người Kim Chiến Dịch chọn cái bàn lớn nhất ngồi xuống, mà những kẻ có thân phận có thể đi theo vào tuyệt đối không vượt qua mười người.
Đùng … …
Một tiếng sét vang lên giữa bầu trời, theo sau đó là những giọt mưa ào ào rớt xuống như đạn bắn, va đập vào lá cây. Chỉ trong chốc lát, trời đất như được treo một tấm rèm nước, trằng xoá mờ ảo, hết thảy đều trở nên mờ mịt như có sương mù, toàn bộ cảnh vật xa xa đều không thể nhìn được nữa.
Gần một trăm kị sĩ đứng thằng tắp ngoài miếu dưới cơn mưa. Trên người bọn họ không hề có gì che, mặc dù có mấy tấm vải mưa lơn nhưng dùng để chiếu cố cho 2 cỗ xe ngựa xa hoa kia.
Mấy con tuấn mã đặc bị(biệt) thì được kéo đến dưới mái hiên của miếu, cũng có đồ che mưa chuyên dụng cho bọn chúng.
Các kị sĩ đến từ Linh Tiêu Bảo Điện cũng không đuổi hơn mười người kia đi, coi như là hạ thủ lưu tình.
Hạ Nhất Minh than nhẹ một tiếng, có lẽ hắn không quen nhìn hành vi này, nhưng cũng không có ý tứ chỉ trích.
Đây là bắt nguồn từ sự chênh lệch thực lực. Hạ Nhất Minh tin rằng nếu đảo ngược thực lực 2 bên, như vậy, những người này cũng sẽ chẳng do dự đuổi đám người mình ra, hơn nữa ngay việc tạm nghỉ dưới mái hiên cũng không được.
-Ông chủ mang nước ra đây.
Phí Điền Quách tiến lên, lấy một cái bình trong ngực ra nói:
-Dùng cái này pha trà.
Rất hiển nhiên, ở hoàn cảnh thế này, không có khả năng có được trà ngon, cho nên Phí Điền Quách mới có thể sử dụg trà tự mang.
Lão nhân kia lúc này mới run rẩy nhận lầy bình trà từ tay Phí Điền Quách. Lão mở bình trà rất cẩn thận, lấy 1 ít lá trà ở trong, thả lại 1 ít, lúc này mới cho vào một bình trà lớn trên lò lửa, cho vào một ít nước.
Có lẽ bởi vì quá độ kinh hãi nên động tác của lão rất chậm chạp, hơn nữa còn có chút không đúng, khiến Phí Điền Quách âm thầm lắc đầu không ngừng.
Phí Điền Quách đem trà tới trước mặt 3 người Hạ Nhất Minh. Tuy rằng bọn họ chưa cảm thấy khát nước, nhưng đều không hẹn mà đưa tay lên cầm lấy chén trà.
Nhưng động tác của Hạ Nhất Minh chợt dừng lại một chút, 2 tai hơi run lên, sắc mặt khẽ biến nói:
-Chờ một chút.
Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch đều ngẩn ra, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Hạ Nhất Minh.
Buông chén trà xuống, Hạ Nhất Minh cẩn thận nhìn nước trong chén, như thể đang nghiên cứu một bảo vật.
Động tác của hắn lập tức gợi lên sự cảnh giác của 2 người Kim Chiến Dịch. Sắc mặt bọn họ lập tức trầm xuống.
Phí Điền Quách và những đệ tử Linh Tiêu Bảo Điện tiến vào trong miếu đều trở nên âm trầm, nhìn lão nhân bán trà. Không khí lập tức tràn ngập áp lực nặng nề.
Lão nhân nhũn đôi chân, bộp một tiếng ngã phệt xuống đất, miệng run run, không ngờ không nói được tiếng nào.
Hạ Nhất Minh hơi xua tay nói
-Không quan hệ với người này, các người nghĩ sai rồi.
Đám người Phí Điền Quách ngẩn ra, không khỏi thầm kêu hổ thẹn trong lòng. Lấy thân phận người tu luyện hậu thiên đỉnh cao của bọn họ, không ngờ lại đe doạ một lão nhân bình thường. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thể diện của bọn họ còn đâu nữa.
Hạ Nhất Minh đột nhiên ngẩng đầu lên, cười nói:
-Các bằng hữu đứng bên ngoài, xin mời tiến vào đây ngồi.
Hơn mười người duới mái hiên, sắc mặt lập tức đại biến, một người trong đó đột nhiên hét lớn. Tất cả bọn họ lập tức vung tay lên, từng mảng hào quang lớn bắn ra như châu chấu. Tiếp đó bọn họ đều phân ra 4 phương 8 hướng chạy trốn…

Chương 348: Mưa như trút nước

Khi những người này có động tác, bên ngoài lập tức người ngã ngựa đổ một loạt.
Những người này rõ ràng là sớm có dự mưu. Trong tay chúng đều cầm một ám khí kì dị, một khi phát ra, lập tức bao phủ một phạm vị lớn.
Hơn nữa bọn chúng ra tay độc ác, một nửa ám khí đều hướng về đám ngựa duới mái hiên.
Những con ngựa này đều là loại tốt nhất trong đoàn, trong đó có cả con ngựa ô mà Kim Chiến Dịch cưỡi. Tuy rằng các đệ tử của Linh Tiêu Bảo Điện đều có tu vi nội kình tầng 8, 9, nhưng biến cố bât thình lình khiến bọn họ tự bảo vệ mình còn khó khăn, rốt cuộc không rảnh bận tâm tới những con ngựa ở bên cạnh.
Ngay khi hào quang bùng lên, Kim Chiến Dịch đã rời khỏi chỗ ngồi. Bóng người dười như chỉ hơi loé lên, gã đã ra tới bên ngoài.
Hai bàn tay nhẹ nhàng xoay tròn, hai luồng chân khí bất đồng lập tức sôi trào lên. Cơn mưa to trứơc mặt như thể có linh tính, từng giọt, từng giọt đều chứa một luồng sinh mệnh hùng mạnh.
Chúng bay múa trên bầu trời, hình thành một tấm màn nước vô cùng tràn ngập thiên địa.
Vô số tiếng kim loại va chạm vào nhau vang lên. Khi ám khí từ những kẻ đó phát ra va chạm với những giọt nước mưa, không ngờ phát ra tiếng kim loại va chạm vào nhau.
Sau khi đc Kim Chiến Dịch dung nhập chân khí, toàn bộ nước mưa trong khu vực như thể đều đã trở thành binh khí của gã, ngăn chặn toàn bộ ám khí đang bay trên bầu trời.
Ngay cả dưới cơn mưa tầm tã thế này, chiêu thức công phu này của gã cũng khiến người ta nhìn thâý phải rung động toàn thân. Vô số các đệ tử của Linh Tiêu Bảo Điện đều không hẹn mà cùng phát ra tiếng khen gợi như sấm rền. Trên mặt bọn họ đều có vẻ tự hào mãnh liệt.
Nhưng ngay trong tiếng trầm trồ khen ngợi còn đang vang lên, một đạo hào quang hùng mạnh như thể mặt trời chói chang bùng lên, một thanh kiếm lớn xuất hiện trong tay nam tử đầu đội nón tre, hơn nữa còn dùng tư thái mạnh mẽ chém thẳng vào giữa màn mưa.
Một kiếm này cực kỳ tinh xảo, ngay lúc tầm màn nước vừa mới hình thành thì xuất thủ, khiến người ta có cảm giác trở tay không kịp.
Đồng thời, từ trên thân kiếm cũng truyền đến sức mạnh như Thái Sơn Ấp Đỉnh, tuy rằng còn không khoa trương được như lúc Hạ Nhất Minh sử dụng ngũ hành hợp nhất nhưng cũng đủ khiến người ta chỉ nghe đã cảm thấy rợn người.
Kẻ này trốn trong đám người, không ngờ dường như đã sớm đoán được Kim Chiến Dịch sẽ ra tay vào lúc nay cho nên nén lực đã lâu, khi đột nhiên bùng nổ mới có uy thế như vậy.
Kim Chiến Dịch hừ lạnh một tiếng, gã lâm nguy không sợ, tay trái đột nhiên nắm lại, những giọt nước mưa như thể nhận được mệnh lệnh, hội tụ lại bàn tay gã với tốc độ khó tin.
Chỉ trong nháy mắt, trong tay gã đã có một thanh trường kiếm hoàn toàn tạo thành từ những giọt mưa gom lại từ khắp nơi.
Kim Chiến Dịch không ngờ cứ như vậy cầm thanh trường kiếm này nghênh đỡ.
Cheng…
Một âm thanh vỡ vụn trong trẻo vang lên. Trường kiếm trong tay Kim Chiến Dịch vỡ tan thành từng mảnh. Trường kiếm hoàn toàn đựoc ngưng tụ bởi những giọt mưa này vỡ vụn như thể được rèn từ sắt thép chân chính, một lần nữa rơi xuống từ bàn tay gã.
Tuy nhiên, một kiếm này của gã hiễn nhiên là đã ngưng tụ lực lượng cực lớn. Bị một kiếm này ngăn trở, trường kiếm kia không ngờ hơi dừng lại một chút giữa không trung, khí thế tưởng như không gì sánh được lúc trước lập tức bị trừ khử trong nháy mắt.
Kim Chiến Dịch vươn tay, ánh kim loại loé lên mãnh liệt từ tay phải của gã.
Giờ khắc này, tay phải của gã như thể hoàn toàn do kim loại, sắt thép tạo thành, cứ như vậy hung hăng nắm lấy trường kiếm giữ không trung.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh chợt co rút lại. Bất kể là thủ đoạn khống chế nước mưa hay là cánh tay như thép kia, tất cả đều biểu hiện thực lực hùng mạnh của Kim Chiến Dịch. Hơn nữa lúc này Kim Chiến Dịch thậm chí còn không vận dụng binh khí đặc thù của mình mà đã giữ được uy thế như vậy. Nếu gã xuất ra toàn bộ thực lực, vậy sẽ kinh thế hãi tục như thế nảo?
Vố số ý niệm nhanh chóng chuyển động trong đầu, rốt cục Hạ Nhất Minh cũng làm một phép so sánh công bình.
Trừ khi sử dụng đại quan đao do Bách Linh Bát biến thành, nếu không, thi đấu công bình với Kim Chiến Dịch, hắn không thế tuyệt đối nắm chắc chiến thắng, cho dù là sữ dụng Ngũ Hành Hoàn cũng thế.
Ra tay nắm lấy trường kiếm của người kia xong, Kim Chiến Dịch lập tức đã ra một phát.
Một cước này của gã dường như có sức mạnh ngàn cân, ngay cả không khí cũng mơ hồ nổi lên một trận dao động kì dị.
Chỉ có điều, ngay cả gã nâng chân lên, phía sau lưng gã đột nhiên xuất hiện 1 điểm đen, như thể độc xà ẩn núp đã lâu, rốt cuộc nắm được thời cơ tốt nhất, lộ ra răng nanh chứa kịch độc, cắn thẳng vào Kim Chiến Dịch.Điểm đen này không ngờ vô thanh vô tức xuyên qua trong mưa, thậm chí căn bản không có mấy người có thể thấy được một kích trí mạng này.
Hạ Nhất Minh và Trương Trọng Cẩn hoảng hốt, lúc này bọn họ mới hiểu được, hoá ra hết thảy những gì phát sinh lúc trước đều chỉ là tấm đệm, sát chiêu chính là lúc này đây.
Chỉ có điều khí bọn họ phát hiện ra điểm đen nay, nó đã đâm tới trên ngực Kim Chiến Dịch.
Hí…
Điểm đen rốt cục hiện nguyên hình. Đó không ngờ là một cây xoa kiếm (kiếm có đầu nhìn như dĩa, nĩa) sau khi xuyên qua thân thể Kim Chiến Dịch mới phát ra âm thanh rít lên như độc xà.
Hai mắt Trương Trọng Cẩn tối sầm, lửa giận công tâm, gần như có thể ngã tại chỗ.
Giờ khắc này, lão dường như không còn là cường giả Nhất Đường Thiên gì nữa mà đã biến thành một lão nhân bình thường.
-Tốt.
Hạ Nhất Minh không kìm nổi kêu lên. Hai mắt hắn loé sáng, thần tình kích động.
Trương Trọng Cẩn giận dữ nhưng lập tức phát hiện gì đó không đúng. Hạ Nhất Minh chắc chắn không thể vì cái chết của Kim Chiến Dịch mà trầm trồ khen ngợi được.
Lão ngưng mắt lại nhìn, trong lòng lập tức vui mừng quá đỗi. Xoa kiếm như ma quỷ kia không phải xuyên qua thân thể của Kim Chiến Dịch mà là xuyên qua áo khoác ngoài của hắn.
Một kiếm quỷ dị khó lường này bắn ra từ giữa đám ngựa dưới mái hiên. Không biết kẻ này ẩn nấp ở đó từ khi nào, hơn nữa còn không lộ ra một chút khí tức sinh mạng, thậm chí không hề kinh động tới lũ ngựa và đám thủ vệ.
Khi Kim Chiến Dịch đại triển thần uy, bắt được trường kiếm, kẻ này liền nhân cơ hội đánh bất ngờ. Một kiếm linh hoạt, sắc bén, độc ác, âm trầm đó khiến ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác kim tâng động phách.
Chỉ có điều Kim Chiến Dịch phản ứng hơn xa tưởng tượng của bọn họ. Chân khí của hắn bùng lên, áo khoác ngoài như thể được bơm đầy khí.
Khi xoa kiếm đâm vào áo khoác ngoài, Kim Chiến Dịch đã thả trường kiếm trong tay ra, dùng một thân pháp linh hoạt tới mức khó tin, thoát bào đổi vị, trốn được một kích tất sát này.
Hết thảy mọi việc phát sinh cực nhanh. Từ khi Kim Chiến Dịch đi ra ngoài cho tới khi tránh được một kích tất sát đó, tất cả chỉ diễn ra trong một lần hô hấp. Cho dù là các đệ tử phụ trách phòng thủ cũng không hề có phản ứng nào.Hai bóng người trốn như bay về hai phương hướng khác nhau. Khi tốc độ của bọn chúng vọt lên, không ngờ không hề kém tốc độ cực hạn của Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, thân hình đã lao vào trong màn mưa, đuổi theo tên thích khách cầm xoa kiếm.
Dường như là lĩnh hội ý tứ của Hạ Nhất Minh, thân hình của Kim Chiến Dịch cũng như điện, vọt như tên bắn theo hướng của tên còn lại.
Trương Trọng Cẩn không cam lòng yếu thế, chỉ một bước, lão đã biến mất trong màn mưa.
Trong mười người ở đây chỉ có một Tiên Thiên cường giả chính là người cầm trường kiếm, những người còn lại đều là một ít người tu luyện hậu thiên, dưới sự chặn bắt của Trương Trọng Cẩn và đông đảo cao thủ của Linh Tiêu Bảo Điện, chỉ trong chốc lát, toàn bộ bị bắt hoặc là đền tội.
Sau thời gian chừng một bữa cơm, cơn mưa tầm tã quả nhiên chậm lại rồi ngớt hẳn. Kim Chiến Dịch cũng quay lại từ phía xa, trên tay hắn cầm theo thanh trường kiếm thật lớn, còn kết cục của người kia có thể nghĩ được ngay.
Sau khi tiến vào trong màn mưa, Hạ Nhất Minh cũng không lập tức thi triển năng lực nhị điểm nhất tuyến hùng mạnh của phong lực để di chuyển mà gắt gao bám đuổi sau lưng tên áo đen, không cần tăng tốc đuổi theo.
Tốc độ của tên áo đen cực nhanh, hơn nữa còn vô cùng sở trường về thuật ẩn nấp. Trên người y có rất nhiều đạo cụ thiên kì bách quái, căn cứ theo địa hình xung quanh mà thay đổi, vận dụng thủ thuật che mắt tới mức xuất thần nhập hoá.
Chỉ có điều, tuy rằng người này không ngừng thi triển thủ thuật che mắt, nhưng tất cả đều có ghi chép trong bản kỳ thư cửa Tư Mã Âm.
Với kỳ công Thuận Phong Nhĩ của Hạ Nhất Minh, đương nhiên là y không thể nào thoát được.
Sau thời gian uống một chén trà, Hạ Nhất Minh đánh giá cự ly đã đủ, rốt cục lấy Ngũ Hành Hoàn từ dưới nách ra. Chân khí hùng mạnh như thuỷ triều dũng mãnh tiến vào đó, nó lập tức phát ra tiếng ồn ào mãnh liệt, nhanh chóng xoay tròn.
Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, hào quang nhiều màu như tên rời cung vọt về phía người kia.
Dưới công năng đặc thù của Ngũ Hành Hoàn, chân khí của Hạ Nhất Minh dường như là vô cùng vô tận, ngay lập tức bắn ra trăm đạo hào quang.
Tên áo đen kia tự thân tới đây, ngay cả trong toàn bộ Hoàng Tuyền Môn cũng là nhân vật hàng đầu, có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Nhưng khi cảm nhận được phía sau đột nhiên truyền hơn trăm đạo ngũ hành khí, y cũng không kìm nổi hồn bay phách lạc.
Khí thế mãnh liệt như vậy, công kích dày đặc như vây, trong lòng y cũng lập tức đoán ra, kẻ đuổi phía sau cho dù không phải là Tôn Giả cũng không kém quá xa. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trong lòng y vô cùng hoảng sợ, không thể nào ngờ nổi bên cạnh Kim Chiến Dịch tại sao đột nhiên lại xuất hiện một cường giả như vậy.
Hào quang ngũ hành có tốc độ cực nhanh, phạm vi rộng, khi bất ngờ không kịp đề phòng, căn bản không thể dựa vào tốc độ để tránh né.
Nhưng mà người này dù sao cũng là siêu cấp cường giả, thân hình y chớp động, không còn nghĩ tới việc thi triển bất cứ thủ thuật che mắt nào nữa, lập tức vung xoa kiếm trong tay.
Thật vất vả mới ngăn cản được một kích này nhưng trong lòng y lại càng hoảng sợ hơn, bởi vì không cảm ứng của y lại mất đi tung tích của Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh đang đuổi phía sau đột nhiên như thể biến mất tăm tích một cách vô duyên vô cớ.
Y đảo mắt nhìn xung quanh, đột nhiên đôi mắt ngưng lại, thấy một khối bùn đất đang lộn lại theo một phương thức kỳ dị.
Trong nháy mắt, một ý niệm khủng bố chợt hiện lên trong đầu y. Theo sau đó, một đạo hào quang màu hoàng kim đột nhiên bộc phát dưới chân y.
Ban đầu chỉ là một chút, nhưng trong nháy mắt đã che trời phủ đất, vô cùng vô tận…

Chương 349: Phán đoán

Khi nhìn thấy màn hào quang thực sự dũng mãnh hiện lên từ dưới lòng đất, kẻ áo đen này thực sự sợ hãi rụng rời cả tim gan.
Theo nhận thức của ý, chỉ có cường giả cấp bậc Tôn Giả có thổ hệ hoa mới có khả năng độn thổ. Vừa nghĩ tới kẻ đuổi sau lưng mình không ngờ lại là kẻ đứng đầu thế giới như vậy, trong lòng y lập tức tràn ngập tuyệt vọng.
Tuy nhiên, sự gian khổ huấn luyện nhiều năm vẫn khiến y có được phản ứng cơ bản nhất. Thân thể y chợt bay lên không, xoa kiếm trong tay lập tức thi triển ra uy năng không gì sánh kịp.
Dưới áp bách hùng mạnh của Tôn Giả, y đã phát ra toàn bộ tiềm lực có thể của bản thân.
Trong không gian truyền tới vô số tiếng nổ. Trong sự va chạm chí cường này, căn bản là không có gì tiểu xảo được.
Khi toàn bộ hào quang tan đi, tên áo đen kinh ngạc phát hiện không ngờ mình lại có thể chống lại màn hào quang năm màu có khí thế tưởng chừng như không gì chống cự nổi đó.
Lập tức, trong lòng y tràn đầy ngạc nhiên vui mừng, nhưng ngay giờ khắc đó một ngón tay phảng phất như từ trong âm phủ hiện ra điểm vào bàn chân đang bay trên không của y, nhẹ nhàng như thể không có chút sức lực nào. Nguồn: http://truyenfull.vn
Một luồng lực lượng kỳ dị căn bản là không thể tưởng tượng được từ đó truyền vào trong cơ thể của y.
Loại lực lượng này dường như có tác dụng khắc chế rất lớn đối với chân khí, cho dù chân khí trong cơ thể y đang lưu chuyển không ngừng, trong nháy mắt chợt ngưng đọng lại.
Mà càng đáng sợ chính là, không chỉ chân khí không thể vận dụng, ngay cả thân thể y cũng bắt đầu tê liệt.
Trong nháy mắt, đang ở giữa không trung, tên áo đen cứ như vậy duy trì tư thế bay vọt, cứng đờ người lao giữa không trung rồi mới rơi xuống.
Bùm 1 tiếng, khi y té xuống mặt đất lập tức bắn lên một đống bùn đất, nhưng y vẫn không hiểu là rốt cục chuyện gì xảy ra.
Luồng lực lượng đó là thế nào mà không ngờ chỉ trong nháy mắt đã làm y rơi vào trạng thái tê liệt.
Hạ Nhất Minh tiến lên, nhanh chóng vỗ mấy cái lên người y.
Thừa dịp y tạm thời mất năng lực, cắt đứt chân khí trong cơ thể y, bịt khiếu huyệt trên người y. Đây đúng là biện pháp duy nhất để đổi phó Tiên Thiên cường giả, không có con đường thứ hai.
Sau một lát, tác dụng tê liệt trên người tên áo đen rốt cục biết mất.
Loại lực lượng này tuy rằng hùng mạnh nhưng chỉ có thể sử dụng một lần đầu tiên dưới tình huống xuất kì bất ý mới có thể phát ra hiệu quả trí mạng. Nếu đối phương đã sớm có chuẩn bị, như vậy khả năng đánh lén thành công là cực kỳ nhỏ bé.
Hơn nữa loại lực lượng này tuy rằng có thể khiến đối phương tê liệt trong thời gian ngắn nhưng chắc chắn không thể lâu dài. Tu vi võ đạo của đối phương càng cao thì thời gian càng ngắn lại.
Đương nhiên, đối với cấp bậc như Hạ Nhất Minh, chỉ cần động tác của đối phương hơi trì hoãn một chút, như vậy có thể nghĩ ngay được kết cục như thế nào.
Cảm thụ khiếu huyệt trong cơ thể bị bịt kín, căn bản là không thể phát huy ra sức lực, nhưng vẻ mặt tên áo đen lại không hề có chút biểu tình kinh hãi nào. Y chỉ lạnh lẽ nhìn Hạ Nhất Minh, bình tĩnh hỏi:
-Ngài có thể cho ta biết tính danh được không? Ta muốn biết, rốt cục ta chết trong tay ai.
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nhặt xoa kiếm của y lên.
Khi cầm lấy xoa kiếm này, hắn rốt cục có thể chân chính xác định, Tư Mã Âm quả nhiên là đồng môn của chúng.
Thoáng đảo mắt xuống dưới chân tên áo đen, Hạ Nhất Minh hơi nhíu mày lại.
Xoa kiếm của người này tuy rằng không kém mấy sơ với Tư Mã Âm nhưng trên chân y lại không đi phong hài mà chỉ là một đôi ủng đi mưa bình thường.
Nhẹ nhàng vươn tay phất qua ngực người đó một cái, Hạ Nhất Minh lại càng nhíu mày hơn. Trước ngực người này cũng không có nhẫn bạc.
Trong đầu hắn hiện lên một ý niêm, hay là phong hài và nhẫn bạc cũng không phải trang bị cho tất cả những người này.
Động tác của Hạ Nhất Minh rõ ràng khiến người nọ cảm thấy hiếu kỳ. Y trầm tĩnh hỏi:
-Ngươi đang tìm đồ vật gì sao?
Nhìn y một chút, dưới tình huống bị người khống chế như vậy mà không ngờ vẫn có thể giữ được bình tĩnh, hơn nữa nói năng rất thản nhiên, quả thật chính là Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy hơi bội phục.
Hắn trầm ngâm một chút, nói:
-Các hạ là thích khách của Hoàng Tuyền Môn?
Người nọ mỉm cười, khuôn mặt y rất bình thường, nếu lẫn vào trong đám đông, 8 9/10 là rốt cuộc khó có thể tìm được, nhưng lúc này y cười lại có một phần hào khí.
-Các hạ là Tôn Giả của Tây Bắc Thiên Trì sao?
Hạ Nhất Minh im lặng không nói, nhưng trong lòng người này lại nghĩ mặc nhiên đã thừa nhận.
Y cười khổ một tiếng, nói:
-Không thể tưởng được Kim Chiến Dịch trở về Đại Thân lại mang theo một vị Tôn Giả, nếu sớm biết như thế, chúng ta cũng đã không ra tay.-Vì sao?
Hạ Nhất Minh hồ nghi hỏi, trải qua lần ám sát thứ hai liên tiếp, Hạ Nhất Minh đã kiến thức thủ đoạn của bọn họ. Nếu nói bọn họ vì sợ hãi Tôn Giả mà không dám ám sát, hắn có chút không tin.
-Các hạ vừa tới Đại Thân, nói vậy cũng không biết, ở ám sát giới Đại Thân có một quy củ, không động thủ với tiền bối cao nhân từ Tôn Giả trở lên.
Vẻ mặt của tên áo đen không che dấu được nét hối hận.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, không ngờ còn có quy củ như vậy. Trong lòng hắn chợt động, hỏi:
-Trên Hoàng Tuyền Bảng có phải không cho phép xuất hiện cường giả cấp bậc Tôn Giả hay không?
-Đó là đương nhiên, nếu ngay cả Tôn Giả cũng không thể ám sát, sao có thể để họ lên Hoàng Tuyền Bảng được chứ.
Tuy rằng nằm trong bùn không thể động đậy nhưng tên áo đen vẫn dùng thái độ không hề kiêng kị, nhìn Hạ Nhất Minh như thể nhìn một thằng ngốc vậy.
Vừa tiếp xúc với ánh mắt của y, Hạ Nhất Minh lập tức rùng mình, hiểu được người này hẳn là đã mang tâm tư phải chết, nếu không quyết không thể nói chuyện tự nhiên như thế.
Hắn nhướng mày, nói:
-Nghe nói môn nhân Hoàng Tuyền Môn không thể rời khỏi biên giới Đại Thân, phải không?
-Không sai, bổn môn quả thực có quy củ này.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh chợt loé lên như ánh sao, hắn đột nhiên nói:
"Ngươi nói bậy, ở Tây Bắc, ta rõ ràng đã gặp thích khách của Hoàng Tuyền Môn. Chẳng lẽ môn quy của các ngươi chỉ để trang trí hay sao?"
Tên áo đen cứng lưỡi, nhưng lập tức y nói:
-Quyết không thể, Hoàng Tuyền Môn chúng ta đã hơn mười năm chưa từng phái môn nhân rời xa lãnh thổ quốc gia.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng nói:
-Ăn nói lung tung, kẻ đó có trang phục, vũ khí, còn có công pháp đều cùng một môn với các hạ. Không chỉ như thế, hắn còn có một đôi hài là bảo khí có thể ngự không phi hành và một chiếc nhẫn bạc có không gian thần kì.
Tên áo đen lập tức biến sắc mặt, đây là lần đầu tiên y tỏ ra thất thố như vậy sau khi mất đi sức chống cự.
-Là hắn … Hoá ra không ngờ hắn tiến nhập tây bắc.
Nói tới đây, trong mắt tên áo đen hiện lên vẻ cực kỳ hối hận. Hạ Nhất Minh quan sát thấy, lập tức hiểu được trong đó nhất định liên quan tới một việc bí ẩn.Tên áo đen hít một hơi thật dài, nói:
-Tôn Giả đại nhân, nếu ngài mang tin tức này tới cho Hoàng Tuyền Môn lão tổ, như vậy toàn bộ trên dưới Hoàng Tuyền Môn sẽ vô cùng cảm kích đối với ngài.
Hạ Nhất Minh cười ha hả, nói:
-Ta muốn các người cảm kích để làm cái gì?
Trên mặt tên áo đen hiện lên một tia lo lắng. Y há mồn, đột nhiên sắc mặt trở nên đen kịt vô cùng, một ngụm máu đen trào ra từ khoé miệng.
Hạ Nhất Minh đầu tiên là ngẩn ra, sau đó không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Người này rõ ràng là đã ăn một loại độc dược kịch liệt nào đó mà chết, nhưng vừa rồi Hạ Nhất Minh vẫn nhìn chăm chú thật cẩn thân, vậy mà căn bản không biết y đã dùng độc dược khi nào.
Trong lòng khẽ động, Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được, người này vừa bị mình khống chế liền lập tức dùng kịch độc. Để độc dược một khi phát tác liến đạt được mục đích mất mạng, y mới mạnh mẽ gắng gược đề tụ một chút chân khí, liều mạng áp bức dược hiệu phát tác.
Khi dược hiệu đạt tới hiệu quả mà ngay cả chân khí của y cung không thể khống chế nổi, lập tức sẽ bộc phát như núi lửa phun trào, trong nháy mắt lấy đi tính mạng người này.
Chẳng qua người này đang nghe đến hành tung của Tư Mã Âm, rõ ràng chính là hối hận không ngừng, nhưng đáng tiếc chính là chân khí sót lại của y đã không đủ để áp chế độc dược bùng nổ, khiến y có chuyện muốn nói nhưng không thể nói nên lời.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh cầm lấy xoa kiếm lên, do dự một chút, cầm luôn cả thi thể của y, quay lại đường cũ.
Tuy rằng lần này nói chuyện với y không thu được nội dung thực chất gì, nhưng vẫn khiến hắn nhìn ra một chút manh mối.
Phong hài dưới chân và nhẫn bạc không gian trước ngực Tư Mã Âm có lé chính là của Hoàng Tuyền Môn lão tổ gì đó như người này nói, chẳng qua không biết vì sao lại rơi vào tay Tư Mã Âm.
Mà Tư Mã Âm trốn chạy khỏi tai mắt của Hoàng Tuyền Môn, chạy tới vùng tây bắc, cuối cùng lại mơ hồ chết ở trên tay chính mình.
Có thể chiếm được nhẫn bạc và phong hài trong tình huống không ai biết tới như vậy, không thể nghi ngờ là chuyện vô cùng tốt. Chẳng qua Hạ Nhất Minh cũng đã quyết định, bất kể như thế nào cũng không thể để lộ hai đồ vật này trước mặt người khác. Nếu không hắn nhất định sẽ lọt vào sự đuổi giết mãnh liệt nhất từ trước tới nay của Hoàng Tuyền Môn.
Môn phái có thể sừng sững ngàn năm không ngã, hơn nữa còn có danh vọng như thế, nếu nói trong đó không có Tôn Giả toạ trấn, Hạ Nhất Minh có chết cũng không tin.
Rất nhanh, hắn đã về tới trong miếu nhỏ. Đảo mắt qua một lượt, hơn mười người kia hoặc chết hoặc bị bắt, không ngờ một người chạy thoát. Trướt mặt những người đó là thanh đại kiếm cắm thẳng xuống mặt đất, lộ ra khí tức vừa linh hoạt, sắc bén, vừa xơ xác tiêu điều.
Khi Hạ Nhất Minh đưa tên áo đen và xoa kiếm của y ra, những người còn sống đều lộ ra ánh mắt vô cùng hoảng sợ và khó tin.
Kim Chiến Dịch uy danh hiển hách, có thể giết người mà về dường như không có ngạc nhiên, nhưng người này lại giết chết một cường giả của Hoàng Tuyền Môn khiến bọn họ không thể tin nổi.
Kim Chiến Dịch ở bên trong cười lớn nói:
-Hạ huynh cũng đã trở lại, mau mau mời vào.
Dường như gã vô cùng tin tưởng việc Hạ Nhất Minh có thể thuận lợi giết chết người này, cho nên trong tiếng cười cũng không mấy ngạc nhiên.
Hạ Nhất Minh đi vào bên trong miếu nhỏ, ngồi trở lại vị trí ban đầu.
Trương Trọng Cẩn nhìn xác tên áo đen xuyên qua cửa, nói:
-Hạ huynh, không hổ là tây bắc đệ nhất nhân dưới Tôn Giả, không ngờ ngay cả Xoa Kiếm Hoàng Tuyền sát thủ hàng đầu cũng không thể trốn được sự truy đuổi của ngươi.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên xem xét xoa kiếm kỳ dị trên thân thể người này, lúc này mới hiểu được, hoá ra không ngờ y có địa vị cực cao ở Hoàng Tuyền Môn.
Kim Chiến Dịch nâng chén trà trước mặt, hào khí ngất trời, nói:
-Bọn chúng dám tới tức là tự tìm đường chết, Hạ huynh, ta lấy trà thay rượu, kính ngươi một ly.
Hai người uống một hơi cạn sạch, đồng thời cất tiếng cười to.
Hạ Nhất Minh thuận miệng, hỏi:
-Kim huynh, ngươi có hỏi được cái gì không?
Hắn vốn chỉ tiện mồm hỏi nhưng lập tức vẻ mặt Kim Chiến Dịch ngưng trọng nói:
-Ta cũng không thể tưởng đựơc. Lần này tới ám sát Kim mỗ, trừ Hoàng Tuyền Môn, ngay cả thích khách công hội của các nước phương tây cũng đã xuất động!!!

Chương 350: Đau đầu vì linh thú

Hạ Nhất Minh kinh ngạc, lại nhìn ra ngoài lần nữa.
Tất cả những kẻ đã chết hoặc bị Trương Trọng Cẩn và các đẹ tử của Linh Tiêu Bảo Điện bắt sống đều bị xếp lại thành một đoàn. Hơn nữa, toàn bộ nón tre của bọn chúng đều bị lột ra, lộ ra tướng mạo của mình.
Khi thấy khuôn mặt của họ, Hạ Nhất Minh phát hiện thấy trong đó có mấy người có diện mạo khác thường, có vài phần tương tự với người La Mễ Á.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, nói:
-Đúng vậy, quả nhiên là người tới từ Phương Tây.
Khi nói ra những lời này, trong lòng hắn có vô vàn nghi vấn. Rốt cục Kim Chiến Dịch phạm tội thương thiên bại lí gì, qủy thần khó tha nào mà chẳng những Hoàng Tuyền Môn liệt gã vào hạng đầu của Hoàng Tuyền Bảng, hiện tại ngay cả Thích Khách công hội của Phương Tây cũng dính vào.
Hơn nữa, lúc này song phương đều không phái tới Thích Khách tầm thường, mà đều là những cường giả Nhất Đường Thiên hàng đầu.
Nếu Kim Chiến Dịch không có thực lực quỷ thần khó lường và phản ứng nhạy bén tới cực điểm, chỉ sợ lúc này đám Thích Khách đã mấy lần thành công rồi.
Trương Trọng Cẩn mặt co mày cáu, nói:
-Hoàng Tuyền Môn và Thích Khách công hội của Phương Tây rõ ràng là hai thế lực hùng mạnh hoàn toàn không có liên hệ gì với nhau, thực không nghĩ ra vì sao bọn chúng lại liên thủ tới ám sát Kim sư đệ.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, hỏi:
-Trương sư huynh, chẳng lẽ người không lấy được khẩu cung sao?
-Hỏi một ít, chẳng qua thân phận của những người này không đủ, bọn chúng chỉ biết là Thích Khách công hội đột nhiên nhận được một đơn đặt hàng lớn, chỉ nói tên họ ra, nói muốn cái đầu của Kim sư đệ. Những người này đúng là ham món tiền thưởng lớn đó cho nên mới tới đây.
Trương Trọng Cẩn trầm giọng nói.
-Vì một ít tiền thưởng liền đi tới phương đông Đại Thân ngàn dặm xa xôi?
Hạ Nhất Minh hồ nghi, hỏi.
-Trương huynh, bọn chúng không ăn nói linh tính chứ?
Trương Trọng Cẩn cười khổ một tiếng, nói:
-Hạ huynh có điều không biết, đạo đối nhân xử thế của các nước Phương Tây khác biệt rất lớn so với Phương Đông chúng ta. Vì tiền tài, bọn họ có thể đi xa ngàn dặm, hơn nữa có tinh thần mạo hiểm rất lớn. Ở trong mắt chúng ta, có điều xem ra rất khó tin, nhưng đối với bọn họ chẳng qua chỉ là bình thường thôi.
Hạ Nhất Minh lúc này mới thoải mái, lập tức nghỉ tới ba người La Mễ Á không tiếc thời gian mấy năm, vượt qua đại sơn mà đến. Ngay cả lúc này, khi nghỉ tỡi chuyện đó, hắn vẫn cảm thấy có chút khó tin.
Bởi vậy có thể thấy được, tư tưởng và phong tục của song phương quả thật bất đồng, như vậy hành vi của những người này cũng có thể lý giải được.
Hạ Nhất Minh ho nhẹ một tiếng, hỏi:
-Kim huynh, ngươi đã làm ra sự việc trời và người cùng phẫn nộ gì ở Phương Tây mà để bọn họ treo giải cái đầu của ngươi vây.?
Kim Chiến Dịch suy nghĩ nửa ngày, lúc này mới hơi nhíu mày nói:
-Cũng không có chuyện gì. Vì đột phá cực hạn, mấy năm trước, ta đi tới các nước Phương Tây một chuyến, khiêu chiến với cac Tiên Thiên cường giả ở quốc gia bọn họ, dọc theo đường đi đã giết 1 kẻ tam hoa, hai Nhất Đường Thiên và vài Tiên Thiên thôi.(…)
Hạ Nhất Minh chậm rãi há hốc mồm, nhìn Kim Chiến Dịch bằng ánh mắt tràn đày thần thái khác thường.
Kim Chiến Dịch đột nhiên cả giận, hừ một tiếng, nói
-Chẳng qua chỉ là giết vài tên vô dụng thôi sao? Thần điện của bọn chúng còn phái ra cường giả cấp bậc Tôn Giả ngàn dặm xa xôi đuổi giết ta, thiếu chút nữa mạng nhỏ này đã để lại ở đó. Không thể tưởng tượng được rằng chúng vẫn không chịu từ bỏ ý đồ, thật sự là buồn cười.
Cơ mặt của Hạ Nhất Minh hơi co giật, rốt cuộc thở dài một hơi, không nói gì nữa.
Hoá ra Kim Chiến Dịch đã lập nên công tích vĩ đại như vậy ở các nước Phương Tây, chẳng trách người ta nhớ về gã kỹ thế.
Nếu đổi sang nơi khác, Kim Chiến Dịch đi tới Tây Bắc đại khai sát giới, chỉ sợ toàn bộ Tây Bắc đều chấn động, tất cả Tôn Giả trên Thiên Trì đều sẽ không kìm nổi xuống núi lấy tính mạng của gã.
Trương Trọng Cẩn hơi xua tay, nói:
-Hạ huynh, tuy rằng Kim sư đệ và Phương Tây đã kết mối thù hận không thể giải quyết, nhưng đông tây cũng vốn không hoà thuận, loại chuyện thế này tuy hiếm thấy nhưng không phải phát sinh lần đầu tiên. Nhưng lúc này đối phương lại phản ứng có chút kỳ quái, không ngờ phái người đi xa ngoài mấy vạn dặm, chỉ sợ cũng không phải chuyện đơn giản.Lão khẽ thở dài một tiếng, nói:
-Đáng tiếc, hai người các ngươi đều đã giết chết đối phương, nếu có thể lưu lại một người sống, hẳn là có thể tra hỏi chút gì đó.
Hạ Nhất Minh xấu hổ cười, lúc này tuy da mặt hắn dày như tường cũng cảm thấy ngượng khi nói mình đã bắt sống được tên đó, nhưng bởi vì kinh nghiệm không đủ, không ngờ để y tự sát thành công.
Kim Chiến Dịch chỉ hừ lạnh một tiếng, nói:
-Trương sư huynh, hỏi hay không cũng thế. Cho dù là ta có bắt giữ được nhưng khả năng hắn đồng ý tiết lộ tình hình thực tế là cực kỳ thấp. Vậy thì thà rằng giết luôn, đỡ phải lo lắng nhiều.
Trương Trọng Cẩn khẽ lắc đầu, nhưng hiển nhiên là cũng chẳng có biện pháp gì đối với vị sư đệ này của mình.
Lúc này, lão nhân trong miếu đã nhóm lửa đun nước trở lại. Tuy rằng vừa rồi lão đã bị doạ tới mức hồn vía lên mây, nhưng dù sao ở đây đã lâu, vẫn thường gặp chuyện đánh nhau chết người như vây.
Theo cách nhìn của lão, hôm nay Hạ Nhất Minh và Kim Chiến Dịch ra tay cũng chẳng khác gì giết heo giết chó ở đầu đường, một lời không hợp liết rút đao chém giết.
Tuy rằng ở trong mưa, Kim Chiến Dịch đã thể hiện ra chút thâm ảo khiến lão xem có chút khó hiểu, nhưng dù sao bản chất trong đó chẳng có gì khác, đều là để giết người.
Sau khi song phương phân ra thắng bại, lão nhân rốt cục ổn định lại tinh thần, tiếp tục nấu nước.
Khi lão mang nước sôi tới rót đầy vào chén trà của mọi người, quay về tới cạnh hoả lò, còn chưa kịp đặt ấm trà lên bếp, một bóng trằng đột nhiên từ bên ngoài lao vào, nhanh chóng dán vào chân lão nhân đúng bên cạnh hoả lò. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Lão nhân kinh hãi hét to một tiếng, lúc này mới thấy rõ ràng, ở phía trên hoả lò mà lão đã đun nấu vài thập niên, không biết từ khi nào đã có thêm một con lợn nhỏ màu trằng.
Con lợn nhỏ này ôm chặt lấy hoả lò, giống hệt như lúc trước ôm chặt lấy ngực Bách Linh Bát, dù chết cũng không chịu buông ra.
-Bảo trư?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc đứng lên. Hắn nhấp nháy mắt mấy lần, rốt cục tin tưởng rằng mình đã không nhìn nhầm.
Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch cũng đứng lên. Tuy rằng bọn họ cũng đã nghe tới lai lịch và tên của bảo trư, nhưng tuyệt đối không được quen thuộc như Hạ Nhất Minh đã ở chung với bảo trư nửa năm.
Bảo trư ôm hoả lò nóng bỏng, dường như không hề cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng kia.
Sau khi nghe tiếng kêu to của Hạ Nhất Minh, no quay đầu lại, cái mũi dài cau lại, đôi mắt híp nhỏ lại thành một khe hở, từ trong miệng phát ra tiếng hừ nho nhỏ, dường như đáp lại lời của Hạ Nhất Minh.
Chẳng qua lúc này sắc mặt của Hạ Nhất Minh xanh lét, hắn hiểu rất rõ phân lượng của bảo trư ở trên Thiên Trì là như thế nào.Đây chính là sủng vật mà Thiên Trì lão tổ tông thích nhất. Phóng mắt toàn bộ hơn mười dặm Thiên Trì, danh tiếng của nó đứng hàng đầu, thậm chí Tôn Giả ở chủ phong cũng không bằng.
Tuy rằng Hạ Nhất Minh cũng không được chính mắt gặp lão tổ tông vẫn đang bế quan trong truyền thuyết, nhưng chỉ cần nhìn thái độ lập tức thay đổi thành cung kính của kẻ vẫn có khí độ trầm vững như núi của Ngã Văn Bân và kẻ có ánh mắt luôn cao ngạo như Lê Minh Huyên khi đề cập tới Thiên Trì tổ tông, như vậy có thể biết được rốt cục lão tổ tông này có thực lực dũng mãnh như thế nào.
Nhưng, hiện giờ sũng vật yêu quý nhất của lão tổ tông hùng mạnh này không ngờ lại rời khỏi Thiên Trì, đi tới trứoc mặt hắn..
Hạ Nhất Minh nuốt nước bọt, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi.
-Bảo trư, người đi theo Bách Linh Bát mà đến sao?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Bảo trư lại một lần nữa hừ khẽ. Người khác tự nhiên không biết nó đang làm cái gì nhưng Hạ Nhất Minh đã hiểu được câu trả lời của nó.
Thở dài thật sâu, trong lòng Hạ Nhất Minh rất hối hận.
Đã biết từ sớm là bảo trư rất thích Bách Linh Bát, không ngờ mình vẫn không chú ý, thật sự là quá sơ suất.
Trong đất Đại Thân, cao thủ nhân tài như mây, Hạ Nhất Minh cũng không dám mang Bách Linh Bát ngông nghênh theo trên người, vì thế để gã âm thầm bảo hộ.
Trên thực tể, quả nhiên Bách Linh Bát đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Bất kể là lần đầu tiên Thích Khách ẩn nấp ở trong xe ngựa hay là lần thứ hai với đám người ngoài miếu nhỏ. Bách Linh Bát đêù từng nhắc nhở hắn bằng phương thức đặc biệt của gã.
Nhưng hết thảy đều không đủ để bù lại hành vi phạm tội của gã khi mang theo bảo trư khỏi Thiên Trì.
Nếu để Thiên Trì lão tổ tông biết rằng bảo trư đi theo Bách Linh Bát, như vậy chỉ sợ là đại hoạ sẽ rơi xuống đầu hắn.
Đôi mắt Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch đều loé lên, đặc biệt là sau khi thấy biểu tình của Hạ Nhất Minh, bọn họ đều lập tức hiểu được duyên cớ trong đó.
Kim Chiến Dịch tiến lên một bước, nhẹ nhàng vỗ vai Hạ Nhất Minh cười khổ, nói:
-Hạ huynh đệ, chuyện này chúng ta lực bất tòng tâm, ngươi chỉ có thể tự cầu phúc thôi.
Tuy rằng trước kia gã chưa được gặp bảo trư, nhưng trước khi tới đây, gã đã được nghe Trương Trọng Cẩn giới thiệu về linh thú kỳ dị này. Hơn nữa Trương Trọng Cẩn luôn dặn dò, bất kể như thế nào cũng không được làm nó bị thương hay chết. Nếu không, chờ đợi gã chính là một kết cục còn đáng sợ hơn cả việc các Tiên Thiên cường giả của các nước Phương Tây đuổi giết.
Tuy rằng hắn hào sảng, nhưng cũng không ngu ngốc, biết chuyện gì có thế lảm, chuyện gì có thể dẫn lửa thiêu thân.
Vẻ mặt Hạ Nhất Minh rất đau khổ, trong lòng hắn tràn ngập bất đắc dĩ. Con vật nhỏ phi thường đáng yêu trước mặt lại đại biểu cho phiến toái rất lớn. Hơn nữa hắn chưa chắc đã chịu đựng nổi phiền toái này.
Trương Trọng Cẩn ho nhẹ một tiếng, nói:
-Hạ huynh, ngươi cũng không cần quá mức lo lắng.
Lão an ủi nói:
-Thân phận của người dù sao cũng không giống người thường, là Tây Bắc … không, toàn bộ đại lục mấy ngàn năm qua đều không có sách vở nào ghi lại người còn trẻ tuổi mà đã trở thành cường giả tam hoa như ngươi. Thiên Trì vương giả Đế Thích Thiên đại nhân hẳn là sẽ tha cho người 1 lần.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, loại khuyên bảo không đến nơi đến chốn này ai có thể để trong lòng được.
Khẽ thở dài một hơi, Hạ Nhất Minh rốt cục hoàn toàn dứt bỏ tâm tư bất an này. Dù sao con thú nhỏ này cũng đã tới đây, không thể đưa nó trở về được nữa, vậy thì cho đi theo thôi.
Binh đến tướng chặn, nước đến nước ngăn. Chỉ cần đảm bảo nó được bình an, vậy thì hết thảy đều dễ nói chuyện.
Hơn nữa, con thú nhỏ này nhìn như vô dụng nhưng thực lực của nó lại không thể khinh thường được.
Người ta là giả chết bắt quạ, nó căn bản không cần đóng giả cũng có thể ăn thịt hổ. Nếu có ai thấy vẻ bê ngoài đáng yêu của nó mà khinh thường, như vậy tuyệt đối sẽ cho đối phương một bài học khó quên.
Thu liếm tâm thần một chút, ánh mắt Hạ Nhất Minh rốt cục cũng rơi xuống hoả lò mà bảo trư đang gắt gao ôm chặt lấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau