VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 326 - Chương 330

Chương 326: Trú nhan dược phương

Khai sơn đại bỉ dĩ nhiên không phải trò đùa, tuyệt đối không có khả năng kết thúc chỉ trong một ngày. Bất quá, trong ngày hôm nay Hoành Sơn nhất mạch quả thực đã có thành tích vô cùng tốt. Đặc biệt là Xa Văn Quân được Chu Bát Thất nhìn trúng đã vượt qua muôn vàn khó khăn, thắng liên tiếp ba trận, khí thế như chẻ tre, xem chừng có thể tiến vào hàng ngũ thập cường.
Sau bữa tối, Vu Kinh Lôi phân phó mọi người nghỉ ngơi, còn lão tự mình dẫn Hạ Nhất Minh, Dược đạo nhân cùng Vu Hi Thần tiến vào hậu viện.
Ở nơi này cũng có một gian phòng dành cho Viên Lễ Huân nhưng bình thường nàng cũng không ở đây, bởi Lê Minh Huyên thường kéo nàng tới chủ phong dành cho Bắc Cương Băng Cung để tu luyện độc môn công pháp.
Hạ Nhất Minh mặc dù tò mò, nhưng là bởi vì ánh mắt không vừa lòng của Lê Minh Huyên nên cũng chưa từng quan sát nơi này.
Thời gian này cũng là lúc Viên Lễ Huân tu luyện công pháp nên cũng không có mặt ở đây.
Chỉ có một người có tư cách tới đây là Bách Linh Bát, nhưng gã đã sớm trở lại căn phòng tối tăm, như u linh ẩn náu không từng xuất hiện.
Khi Hạ Nhất Minh tới nơi này, trong tay còn có thêm một đầu tiểu trư giống như con chó nhỏ. Cái mũi nó khụt khịt, dường như đang chìm vào giấc ngủ sâu nhưng không ai dám có dũng khí khinh thường.
Dù cho đầu linh thú này không có nửa điểm thực lực nhưng chỉ cần là thú cưng của Lão tổ tông trên Thiên Trì sơn cũng đủ để nó có được địa vị mà người bình thường không thể tượng tượng ra.
Vu Kinh Lôi nhìn Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, nói:
- Hạ trưởng lão. Các ngươi thật có duyên với bảo trư này hả.
Hạ Nhất Minh nhẹ nhàng đặt bảo trư bên cạnh bàn, chậm rãi ngồi xuống.
- Vu trưởng lão, đây là duyên phận đó.
Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười, ánh mắt liếc qua thân thể bảo trư thân thể trắng như tuyết kia.
Nói cũng lạ, tiểu gia hỏa này mỗi ngày chạy đông chạy tây, cho dù là bùn đất cũng xuyên qua không biết bao nhiêu lần nhưng từ đầu tới cuối thân thể vẫn không dính một hạt bụi nào. Bất quá, nếu nó không có được năng lực thần kỳ này đám người Hạ Nhất Minh cũng không có khả năng yêu thích tiểu gia hỏa này như vậy.
- Đáng tiếc.
Dược trưởng lão đột nhiên lắc đầu.
- Đáng tiếc?
Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Dược trưởng lão ánh mắt nhìn bảo trư, nói:
- Ta hỏi thăm được, bảo trư này mặc dù hơi nhỏ nhưng quả thực đã sống hơn năm trăm năm rồi.
Đám người Hạ Nhất Minh giật mình, sau đó trong lòng đều xuất hiện cảm giác dở khóc dở cười.
- Dược trưởng lão, ngài nói đùa sao?
Hạ Nhất Minh không biết làm sao đành nói:
- Cho dù là chúng ta không thích tiểu gia hỏa này nhưng chỉ sợ cũng chưa từng có ai dám có ý định với nó.
Dược trưởng lão có chút gật đầu, nói:
- Ta biết, bởi vậy ta mới nói đáng tiếc. Ài...
Lão đột nhiên nhảy dựng lên, xoa xoa bắp đùi đau đớn.
Ngay khi vừa nói ra những lời trên, một bóng trắng như tia chớp với tốc độ vô cùng khủng bố đánh thẳng vào bắp đùi lão.
Mọi người ánh mắt nhìn nhau lúc này mới biết được nguyên nhân. Thì ra bảo trư vốn đang ngủ không biết đã tỉnh lại từ khi nào, hơn nữa ngay cả Hạ Nhất Minh cùng Vu Kinh Lôi cũng không thấy được tốc độ nó công kích Dược đạo nhân.
Bảo trư lúc này đã đứng trên mặt bàn, cái mũi nó chun lại tựa hồ như rất tức giận, ánh mắt hiện lên vẻ bất thiện quan sát Dược trưởng lão.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, hắn với Dược đạo nhân có quan hệ không phải tầm thường bởi vậy hắn vung tay lên nói:
- Đi tìm Bách Linh Bát chơi đi.
Bảo trư khẽ kêu vào tiếng bất mãn sau đó lập tức biến mất. Bất quá mọi người không sao tưởng tượng cái người lúc nào cũng âm u quỷ dị cơ hồ không khác chút nào so với tượng gỗ như Bách Linh Bát, làm thế nào có thể chơi đùa cùng bảo trư kia.
Vu Kinh Lôi nhìn về phía bảo trư rời đi, nói:
- Hạ trưởng lão, tốc độ của bảo trư luôn luôn nhanh như vậy sao?
- Đúng vậy.
Hạ Nhất Minh gật đầu nói:
- Kỳ thực tốc độ nhanh nhất của nó còn hơn vừa nãy nhiều lắm.
Cùng ở với bảo trư vài tháng, Hạ Nhất Minh biết tiểu gia hỏa kia tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy.
Nếu quả thực có người nhìn bề ngoài của nó mà coi thường e rằng sẽ nhận được bài học khó quên.
Bất quá thực lực của nó cường đại ra sao ngay cả Hạ Nhất Minh ở chung vài tháng cũng không rõ ràng lắm. Dù sao với thân phận của tiểu gia hỏa này Hạ Nhất Minh cũng không tiện xuất ra Đại Khảm Đao hay Ngũ Hành Hoàn cùng nó giao đấu.
Bất quá ở cùng nhau một đoạn thời gian tình cảm hai bên càng thêm phát triển.
Dược trưởng lão vẫn tiếp tục xuýt xoa bởi vậy có thể thấy được một chút va chạm vừa rồi mang tới cho lão bao nhiêu đau đớn.
Vu Hi Thần đột nhiên cười nói:
- Dược sư huynh, nếu tiểu gia hỏa kia tiếp tục e rằng huynh thảm rồi.
Dược trưởng lão hít vào một ngụm lãnh khí, phát thệ nói:
- Sau này gặp lại nó, ta sẽ báo thù này.Vu Kinh Lôi dở khóc dở cười nói:
- Quên đi. Nếu như người không phải có chủ ý với nội đan của nó, nó cũng không tự nhiên trêu chọc ngươi.
Dừng một chút, lão nói tiếp:
- Bảo trư này trong mười dặm xung quanh Thiên Trì danh tiếng đứng đầu, ngươi nếu thật sự bị nó thù ghét thì không phải là chuyện nhỏ nữa rồi.
Dược trưởng lão do dự một chút rốt cuộc khẽ gật đầu không nhắc lại chuyện này nữa.
Hạ Nhất Minh có chút xấu hổ, nói:
- Dược trưởng lão, nếu ngài thật sự muốn hả giận, hay để ta bắt tiểu gia hỏa kia lại để ngài đánh một trận?
Dược trưởng lão vung mạnh tay, tức giận nói:
- Hạ trưởng lão nói đùa, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng lão phu từng này tuổi đầu lại đi tính toán hơn thiệt với một đầu linh thú?
Hạ Nhất Minh cười khan hai tiếng. Hắn cũng rõ ràng, nếu đem bảo trư kia đi thịt lấy nội đan cho Dược đạo nhân, lão tuyệt đối sẽ không do dự đem đi luyện đan. Nhưng nếu muốn để lão tàn nhẫn đánh bảo trư một trận, lão nhân gia này quả thực cũng không có hứng thú càng không có mặt dày như vậy.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Nhất Minh nói:
- Vu trưởng lão. Ngài muốn chúng ta tới đây rốt cuộc là có chuyện gì cần bàn bạc?
Vu Kinh Lôi vỗ vỗ trán, nói:
- Thiếu chút nữa thì quên việc chính.
Lão lắc đầu nói:
- Các vị. Lão phu tập trung các vị tại đây quả thực là có việc cần bàn bạc.
Ánh mắt Vu Kinh Lôi dừng lại trên người Hạ Nhất Minh cùng Dược đạo nhân, nói:
- Kỳ thực chuyện này có liên quan chính tới hai người.
Hạ Nhất Minh chưa tỏ thái độ Dược đạo nhân đã nghiêm nghị nói:
- Nếu là có lợi xin sư thúc thay mặt làm chủ là được.
Hạ Nhất Minh con mắt mở lớn, mặc dù Vu Kinh Lôi chưa nói ra nhưng xem ra Dược đạo nhân đã đoán được rồi. Trong lòng hắn khẽ động, nói:
- Trú nhan đan?
- Không sai. Chính là Trú nhan đan.
Vu Kinh Lôi nghiêm mặt nói:
- Dược đạo nhân. Trú nhan đan cũng không phải là vật của Hoành Sơn chúng ta mà do ngươi trước khi gia nhập bởi cơ duyên mà có được nó. Phương pháp chế luyện cũng chỉ có mình ngươi biết được. Mặc dù đối với những lão bất tử như chúng ta nó không có quá nhiều tác dụng nhưng trong mắt kẻ khác nó quả thực là báu vật vô giá.
Dược đạo nhân mỉm cười nói:
- Báu vậy vô giá chưa hẳn đã đúng. Hơn nữa dược phương cũng không phải chỉ mình ta có.Vu Kinh Lôi sắc mặt khẽ biến, nói:
- Không có khả năng. Nếu kẻ khác có được dược phương này, lẽ nào người của Linh Tiêu Bảo Điện lại không thể tìm được.
Dược đạo nhân cười hắc hắc, ánh mắt dừng trên người Hạ Nhất Minh.
Đám người Vu Kinh Lôi trong lòng khẽ động, nhất thời hiểu được. Lão cười khổ nói:
- Thì ra Dược trưởng lão đem dược phương cấp cho Hạ trưởng lão. Ài, như vậy chẳng có gì là lạ.
Hạ Nhất Minh cùng Dược đạo nhân có quan hệ ra sao Vu Kinh Lôi dĩ nhiên hiểu rõ.
Bởi vì không có con nên Dược trưởng lão đã sớm coi Hạ Vũ Cận cùng Hạ Vũ Đức như con ruột của mình. Đối với cháu của Hạ Vũ Đức là Hạ Nhất Minh lại càng yêu quý, cho dù ruột thịt cũng không khác gì.
Bất quá, vũ kỹ của Hạ Nhất Minh tăng lên, theo quy định của lịch đại tổ tông Hoành Sơn, bọn họ cũng không cách nào khác đành phải xưng hô với nhau là " trưởng lão".
Nhưng nếu có đồ tốt muốn truyền lại, khẳng định người đầu tiên Dược đạo nhân nghĩ tới chính là Hạ Nhất Minh.
- Nếu là chỉ có hai người các ngươi biết được mà lại chưa từng tiết lộ ra như vậy vấn đề thật ra cũng không lớn lắm.
Vu Kinh Lôi trầm ngâm giây lát nói.
Dược trưởng lão do dự một chút, nói:
- Sư thúc. Trương Trọng Cẩn tiền bối nói sao?
- Trương Trọng Cẩn đối với dược phương này dường như quan tâm rất lớn.
Vu Kinh Lôi trầm giọng nói:
- Bất quá xem ra nếu có đan thành lão cũng nguyện ý trả giá thật lớn để trao đổi cùng chúng ta.
- Đan thành quả thực không có khả năng.
Hạ Nhất Minh không chút nghĩ ngợi nói.
Sau khi xem qua dược phương Hạ Nhất Minh biết được, nếu muốn thu thập toàn bộ dược vật luyện chế tuyệt đối là một công việc vô cùng khó khăn.
Cho dù dùng sức lực bản thân cả đời đi thu thập cũng không nhất định đã làm được.
Hơn nữa còn chuyện mở lò luyện đan, thành công dĩ nhiên là tốt, nhưng nếu thất bại, e rằng uổng phí công phu một đời.
Bởi thế đừng nói không có đan thành, cho dù là có đi nữa cũng không có khả năng dùng để trao đổi.
Nghe được Hạ Nhất Minh quả quyết như thế, Vu Kinh Lôi không khỏi sửng sốt nhìn Dược đạo nhân.
Dược đạo nhân khóe miệng khẽ giật, dường như muốn nói điều gì đó. Lúc lâu sau lão mới chán nản thở dài nói:
- Sư thúc. Ta vừa mới tính qua. Cho dù là tập hợp được toàn bộ dược vật để luyện chế khả năng thành công cũng không tới một thành. Chưa kể muốn thu thập đủ dược vật luyện chế e rằng chỉ là nói mơ. Bởi thế đan thành tuyệt đối không có khả năng.
Vu Kinh Lôi lúc này mới thoải mái đôi chút, chân mày đang nhíu lại mới có chút giãn ra.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ chợt xuất hiện, vội nói:
- Vu trưởng lão. Trương Trọng Cẩn muốn dùng thứ gì để trao đổi mà làm huynh phải suy nghĩ vậy?
Vu Kinh Lôi cười khổ một tiếng, nói:
- Cái giá của lão đưa ra thật sự rất lớn. Mặc dù Trú nhan đan này không phải của ta nhưng ta cũng khó có thể cự tuyệt ngay.
Hạ Nhất Minh vô cùng tò mò liền hỏi:
- Ngài nói rõ một chút xem.
Vu Kinh Lôi đưa một ngón tay ra, nói:
- Bọn họ hứa hẹn, nếu có được dược phương hoặc đan thành có thể dùng Tiên thiên kim đan để trao đổi.
Hạ Nhất Minh hoài nghi nói:
- Vu trưởng lão. Bọn họ đồng ý lấy một viên Tiên thiên kim đan để trao đổi sao?
Sau khi Hạ Nhất Minh gia nhập, Hoành Sơn đã có được không ít Tiên thiên nội đan. Bởi vậy thái độ đối với việc này đã không còn như trước nữa.
Nếu chỉ là một khỏa Tiên thiên kim đan làm sao có khiến hắn ngạc nhiên được.
Vu Kinh Lôi chậm rãi lắc đầu nói:
- Chỉ cần Linh Tiêu Bảo Điện còn tồn tại, như vậy cứ mười năm bọn họ sẽ đưa tới một khỏa Tiên thiên kim đan, cho tới năm trăm năm mới thôi.
Đám người Hạ Nhất Minh đồng thời hít sâu một hơi, trong đầu đồng loạt xuất hiện ý nghĩ. Thật là đại gia!

Chương 327: Trao đổi điều kiện

- Năm trăm năm, mười năm một khỏa, chúng ta có thể có...ít nhất là...năm mươi khỏa Tiên thiên kim đan.
Dược đạo nhân hai hàng chân mày có chút run run, hiển nhiên đã bị cái giá này hù dọa.
Khi Hạ Nhất Minh gia nhập Hoành Sơn nhất mạch, hắn đã trước sau từ song đầu linh thú, cường giả phương Tây La Thước Á, tại sơn động tại Hô Hòa Hạo Đặc, cùng trên người Hồng Lang Vương, Thạch Vương có được tổng cộng sáu khối Tiên thiên kim đan cùng Tiên thiên nội đan. Trừ khối Tiên thiên kim đan có được trong Hô Hòa Hạo Đặc sơn động dành cho Viên Lễ Huân phục dụng, còn lại năm khỏa Tiên thiên nội đan đều giao cho Dược đạo nhân.
Tính cả khỏa Tiên thiên nội đan Vu Hi Thần mang về, Hoành Sơn nhất mạch có được sáu khỏa nội đan. Dược đạo nhân từng mở lò luyện đan, nhưng cho dù là có Vô mọng quả thần kỳ trợ giúp cũng bị hỏng một khỏa.
Càng đừng nói trước khi Hạ Nhất Minh gia nhập Hoành Sơn nhất mạch, bọn họ còn vì muốn truy tìm Tiên thiên nội đan mà dốc toàn lực, cuối cùng thu hoạch cũng chỉ có hạn. Hôm nay Trương Trọng Cẩn đưa ra một cái giá, không ngờ lại là năm mươi khỏa Tiên thiên kim đan. Tiên thiên kim đan chứ không phải Tiên thiên nội đan đó. Mặc dù không phải là thanh toán một lần nhưng cũng đủ khiến tất cả đám người chấn động không thôi.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm hồi lâu nói:
- Lời Trương Trọng Cẩn có thể tin tưởng được không? Thời gian năm trăm năm cũng là quá dài.
Vu Kinh Lôi cười khổ một tiếng, nói:
- Đó cũng không phải chỉ là lời hứa hẹn của một mình Trương Trọng Cẩn mà ngay cả Kim Chiến Dịch ở đó cũng đã cam đoan. Hơn nữa bọn họ còn đồng ý, chỉ cần chúng ta đưa ra có thể đưa ra dược phương hoặc đồng ý cùng bọn họ luyện chế Trú nhan đan, như vậy có thể mời Thiên Trì tôn giả đại nhân đứng ra làm chứng. Kể từ thời khắc đó, trừ khi Linh Tiêu Bảo Điện thật sự bị hủy diệt, nếu không đan dược của chúng ta tuyệt đối không thiếu.
Hạ Nhất Minh lúc này mới chậm rãi gật đầu. Môn phái truyền thừa quả là có khác với hoàng triều các quốc gia.
Trên thế giới cũng không có thế lực truyền thừa vĩnh viễn, mỗi một môn phái cũng có lúc hưng thịnh, khi suy vong. Ngay cả Thiên hạ đệ nhất Ngũ Hành Môn trước kia cũng đã có thời kỳ phân cách.
Nhưng cho dù thế nào, lực lượng cùng sức sống của những môn phái này so với hoàng triều tại mỗi quốc gia đều vượt trội.
Năm trăm năm thời gian quả thực rất dài, đủ để một hoàng triều mới quật khởi, cũng đủ để một hoàng triều cũ suy tàn. Nhưng đối với một siêu cấp môn phái mà nói, khoảng thời gian này cũng chỉ đủ để một vị tôn giả xuất hiện và biến mất mà thôi.
Dược đạo nhân gật đầu nói:
- Bọn họ rất có thành ý.
Trong đám người ở đây, địa vị của Vu Hi Thần không nghi ngờ là thấp nhất nhưng lúc này hắn cũng liên tục gật đầu. Dù sao đưa ra dược phương cũng không phải là hắn, hắn chẳng có tổn thất gì, đương nhiên hắn muốn giao dịch này thành công.
Vu Kinh Lôi ho nhẹ một tiếng, nói:
- Dược đạo nhân, dược phương dù sao cũng là của ngươi cung cấp. Nếu có thể giao dịch thành công, như vậy Linh Dược phong cứ ba mươi năm có một khỏa Tiên thiên kim đan. Ngươi thấy thế nào?
Dược đạo nhân trong lòng như lửa đốt, lão không chút do dự gật đầu, nói:
- Sư thúc anh minh. Tất cả do sư thúc làm chủ.
Tiên thiên kim đan này là ngoài ý, co lẽ Hạ Nhất Minh cũng không quá để ý tới, bởi vì hắn chỉ trong vòng mấy năm đã có được không ít. Nhưng điều này đối với Dược dạo nhân mà nói quả thực là vô cùng quý trọng.
Điểm này khi Dược đạo nhân vừa trông thấy bảo trư đã có ý định làm thịt lấy nội đan đã đủ khẳng định rồi.
Dù sao trước đó Dược đạo nhân quả thực là nghèo thấy sợ.
Hạ Nhất Minh đột nhiên nói:
- Vu trưởng lão. Nghe ý tứ của ngài dường như không lo lắng về Tiên thiên kim đan mà Linh Tiêu Bảo Điện hứa hẹn. Lý do là sao vậy?
Vu Kinh Lôi do dự một chút, nói:
- Hạ trưởng lão. Ngươi có biết trên Thiên Trì Sơn mười năm tổ chức đại bỉ một lần, Tiên thiên kim đan từ đâu mà có không?
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, kinh ngạc hỏi:
- Đại Thân Linh Tiêu Bảo Điện?
- Không sai. Cứ mười năm Linh Tiêu Bảo Điện sẽ phái người hộ tống kim đan tới đây. Mặc dù số lượng không nhiều lắm nhưng cũng có chừng hai mười khỏa. Lão tổ tông đã quy định, chủ mạch sẽ được mười khỏa, mười khỏa còn lại phân chia cho các mạch khác. Cũng bởi nguyên nhân này cho nên những đệ tử trẻ tuổi cường đại của chúng ta mới có cơ hội tiến giai tiên thiên cảnh giới. Mà Thiên Trì Môn tại Tây Bắc mới có thể đứng đầu.
Hạ Nhất Minh sắc mặt ngưng trọng khẽ gật đầu. Hắn đối với quyết định của Thiên Trì lão tổ tông vô cùng tán thưởng.
Nếu chủ mạch giữ lại toàn bộ đám kim đan này, cho dù là các phân mạch có trợn trừng mắt cũng chẳng thể làm gì.
Nhưng lão lại để các phân mạch có được một chút mưa móc, khiến các phân mạch vô cùng đoàn kết bên cạnh chủ mạch.
Con người này, trí tuệ này quả thực khiến Hạ Nhất Minh vô cùng thán phục.
Trong trái tim hắn thầm nói. Nếu hắn có được số lượng kim đan như vậy, tuyệt đối sẽ không xuất ra một nửa cho người ngoài cùng hưởng.Không cho đệ tử Hoành Sơn sử dụng thì cũng cho người thân trong trang dùng.
Có lẽ sự khác biệt này do cảnh giới bất đồng mà có. Khi chưa đạt tới cảnh giới kia cũng sẽ không có được suy nghĩ cho toàn cục như vậy.
- Vu trưởng lão. Linh Tiêu Bảo Điện vì sao lại phải đưa kim đan tới. Hơn nữa số kim đan đó bọn họ có được từ đâu?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
- Không rõ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Vu Kinh Lôi nghiêm mặt nói:
- Đây là quy định từ mấy ngàn năm trước truyền lại. Về phần tại sao, có lẽ chỉ các tôn giả mới biết được, còn chúng ta thì không rõ.
Hạ Nhất Minh cùng Dược đạo nhân liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ từ ánh mắt nhìn ra quyết định của đối phương.
Trú nhan đan có lẽ quý giá, nhưng đối với Hoành Sơn nhất mạch kỳ thực cũng không có tác dụng lớn. Nếu đã vậy không bằng đem vật đó ra trao đổi Tiên thiên kim đan.
Đương nhiên, đối phương nếu chịu trả cái giá như vậy cũng có thể thấy bọn họ quả thực có điểm bất đắc dĩ. Nếu Hoành Sơn nhất mạch cự tuyệt có lẽ tiếp theo bọn họ sẽ ra tay, không cần Trương Trọng Cẩn cùng Kim Chiến Dịch ra tay mà áp lực sẽ tới từ chính chủ mạch.
Năm mươi khỏa Tiên thiên kim đan đủ khiến bọn họ động tâm, đương nhiên cũng có thể dễ dàng đả dộng tới đám tôn giả.
- Vu trưởng lão, chúng ta có thể đem Trú nhan dược phương giao ra. Nhưng có thêm một điều kiện nhỏ.
Hạ Nhất Minh đưa một ngón tay lên, nghiêm mặt nói.
- Yêu cầu gì?
- Bọn họ muốn dược phương, dĩ nhiên sẽ mở lò luyện đan. Nếu thất bại dĩ nhiên là không còn cách nào khác. Nhưng nếu thành công, ta muốn có được một nứa số đan dược trong lần đầu luyện chế.
Vu Kinh Lôi giật mình, điều này lão không thể làm chủ.
- Hạ trưởng lão. Ngươi muốn Trú nhan đan làm gì? Thứ này để nữ tử sử dụng mới đúng.
Lão đột nhiên ngưng lại, trong mắt hiện lên vẻ rõ ràng.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, hắn biết lão nhân gia đã đoán ra tâm tư của mình.
Cười khổ một tiếng, Vu Kinh Lôi nói:
- Hạ trưởng lão. Nếu có ý này thì đi theo ta.Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Chúng ta đi đâu?
- Đương nhiên là phải thương lượng cùng Trương Trọng Cẩn.
Vu Kinh Lôi khẽ vung tay, nếu có thể thành giao lão đương nhiên vô cùng cao hứng, nói:
- Ta có thể cảm giác được, tên kia đối với ngươi có chút kiêng kỵ, hơn nữa dường như còn có việc muốn nhờ. Nếu ngươi tự mình thương lượng có lẽ điều kiện này hắn có thể chấp nhận.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút chợt hiểu rõ. Trương Trọng Cẩn cùng hắn gặp mặt vài lần, cơ bản là không có liên hệ gì nhiều, có lẽ việc lão muốn nhờ có liên quan tới Kim Chiến Dịch.
Khi Kim Chiến Dịch không thể cùng Hùng Vô Cực đánh một trận, sự uể oải của gã ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có thể cảm nhận được. Hơn nữa Hạ Nhất Minh cũng cảm nhận chiến ý cường đại của người này với bản thân hắn.
Trương Trọng Cẩn có chuyện cần nhờ e rằng có liên quan tới Kim Chiến Dịch rồi.
Hai người lập tức rời khỏi nơi nghỉ ngơi của đám người Hoành Sơn nhất mạch.
Lúc này trên Thiên Trì chủ phong có vô số đệ tử tới từ các phân mạch, hai người bọn họ cũng không thi triển thân pháp gì mà đường hoàng nhờ một gã đệ tử của chủ phong dẫn đường.
Tên đệ tử kia nhìn thấy Vu Kinh Lôi bất quá chỉ hơi khom người, như khi gã nhìn thấy Hạ Nhất Minh phía sau thái độ nhất thời trở lên vô cùng cung kính. Ngay cả ánh mắt gã lúc này cũng xuất hiện vẻ cuồng nhiệt.
Vu Kinh Lôi trong lòng thầm than, nghĩ không ra đều là Nhất đường thiên nhưng địa vị hai người bọn họ trong lòng người khác lại chênh lệch lớn như thế.
Bất quá nghĩ tới Hạ Nhất Minh vốn là người của Hoành Sơn, ngày sau nhiệm vụ giúp Hoành Sơn nhất mạch phát dương quang đại còn phải đặt trên người hắn, Vu Kinh Lôi trong lòng cũng xuất hiện cảm giác nhẹ nhõm.
Chỉ là Hạ Nhất Minh cùng Linh Dược phong có quan hệ vô cùng thân thiết, ngày sau nếu tiếp nhận vị trí Đại trưởng lão cấp cao nhất e rằng vị trí chủ phong của Hoành Sơn nhất mạch sẽ phải thay đổi rồi.
Sau một lát, tên đệ tử kia đã đưa hai người bọn họ tới trước một đại điện.
Trên chủ phong, những đại điện độc lập như vậy cũng không biết có bao nhiêu. Bất quá địa thế càng cao thì địa vị càng tôn quý.
Trên đỉnh núi mây mù nghe nói là nơi các vị Tôn giả bế quan khổ tu, không có sự kiện lớn e rằng không bao giờ xuất hiện, mà nơi này chỉ cách đỉnh núi có một tầng mà thôi.
Cho dù là người tới từ Linh Tiêu Bảo Điện hay Bắc Cương Băng Cung đều ở trên một tầng này.
Khi tên đệ tử đưa hai người Hạ Nhất Minh tới nơi này, lập tức cung kính hành lễ rời đi, thái độ thành khẩn của gã quả thực xuất phát từ đáy lòng.
Đó là bởi vì gã đã tận mắt nhìn thấy Hạ Nhất Minh sử dụng Phiên Thiên Ấn ghim chặt Hùng Vô Cực cùng Hồ Hùng linh thú vào lòng đất, hay khi Hạ Nhất Minh sử dụng Toản Địa Chi Thuật đánh bay tổ hợp người thú ra khỏi lòng đất.
Biểu hiện cường đại như vậy, đủ để Hạ Nhất Minh tạo thành hình tượng vô địch trong lòng đám hậu thiên đệ tử.
Bởi thế sau khi thấy được Hạ Nhất Minh, gã đệ tử này mới tỏ thái độ cung kính như vậy.
Đi tới trước cửa đại điện, Vu Kinh Lôi làm vài động tác cánh cửa đại điện lập tức mở ra.
Đám người từ Đại Thân tới đây cũng không ít, sau cánh cửa sắp xếp một vài người canh gác cũng không phải là vấn đề gì to tát.
Cửa lớn vừa mở lập tức xuất hiện một đại hán với bộ râu quai nón, người này ánh mắt như sao, trên mặt có một tia ngạo khí mơ hồ.
Đây là bệnh chung của tất cả đám người tới từ Linh Tiêu Bảo Điện, bọn họ dường như luôn cho rằng mình là cao nhất.
Đại hán nhìn Vu Kinh Lôi trước cửa, trong mắt xuất hiện vẻ nghi hoặc, ôm quyền nói:
- Xin hỏi các hạ là...
Nói tới đây gã đột nhiên ngừng lại, bởi vì ánh mắt gã đã nhìn thấy Hạ Nhất Minh phía sau Vu Kinh Lôi.
Sau khi ngẩn ra giây lát, vẻ mặt gã đã lập tức trở lên vô cùng cung kính, vẻ kiêu ngạo khi nãy đã sớm không còn tung tích.
- Thì ra là Hạ tiền bối đại giá quang lâm. Xin mời vào. Vãn bối sẽ lập tức bẩm báo Trương sư tổ cùng Kim sư tổ.

Chương 328: Cò kè mặc cả

Bên trong cửa lớn còn có ba người, sau khi gặp được Hạ Nhất Minh một gã đã nhanh nhẹn hành lễ thật sâu đối với hắn, sau đó lập tức cất bước rời đi. Nhìn tốc độ gã rời đi như phong như hỏa cũng đủ biết tâm tình của gã kích động thế nào.
Hai người còn lại kể cả vị đại hán râu quai nón thái độ cũng vô cùng cung kính.
Mặc dù bọn họ không phải là đệ tử Hoành Sơn nhất mạch, cũng không phải là đệ tử tại Thiên Trì sơn chủ mạch, nhưng đối với Hạ Nhất Minh thái độ của bọn họ không chút nào thua kém so với đệ tử các mạch Tây Bắc.
Hạ Nhất Minh giờ phút này mới cảm nhận được danh tiếng quả là có chỗ tốt, trước mặt vạn người biểu hiện một lần, danh vọng của hắn lúc này quả thực nếu xếp hạng nhì thì không ai dám đứng nhất.
Mặc dù bên cạnh còn có một vị Nhất đường thiên Vu Kinh Lôi nhưng trong mắt những người này dĩ nhiên là không thể sánh bằng.
Cung kính đưa hai người Hạ Nhất Minh vào trong, hai gã đệ tử lập tức quay trở lại canh gác.
Hạ Nhất Minh khẽ nhún vai, làm ra động tác bất đắc dĩ. Vu Kinh Lôi thở dài một tiếng, lão nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng bình thường trở lại, khẽ trêu đùa:
- Đại giang sóng trước đè sóng sau. Giang sơn rộng lớn anh hùng xuất. Hạ trưởng lão, ngươi chính là một anh hùng đó.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, chân thành nói:
- Ta cũng không tính là cái gì anh hùng. Chỉ bất quá là một ngươi may mắn mà thôi.
Hạ Nhất Minh nói những lời này quả thực không có nửa điểm giả dối. Nếu không phải ngày trước gặp được kỳ ngộ dưới đáy hồ, khiến con đường tu luyện không còn trở ngại, thì làm sao hôm nay hắn có đạt được trình độ này.
Một tiếng cười sang sảng từ bên trong truyền tới.
- Hạ huynh khiêm nhường quá. Nếu như ngay cả ngươi cũng không tính là một anh hùng, như vậy đưa mắt nhìn cả thiên hạ này làm gì còn ai có thể xứng với danh xưng này.
Âm thanh vừa vang lên cách đó vài trượng nhất thời đã xuất hiện trước mặt họ.
Hai gã gác cửa lập tức quỳ xuống, cao giọng nói:
- Bái kiến sư tổ.
Trương Trọng Cẩn bất quá chỉ gật nhẹ đầu, thậm chí ngay cả cho họ đứng dậy cũng không thèm nói.
- Hạ huynh, Vu huynh. Hai vị đại giá quang lâm hẳn là mang tới tin tức tốt tới cho Trương mỗ rồi.
Vu Kinh Lôi cười hắc hắc, nói:
- Cũng chưa hẳn toàn bộ đã là tốt.
Lão nhìn Hạ Nhất Minh đưa một ngón tay lên, nói:
- Hạ trưởng lão còn có thêm một yêu cầu nhỏ nữa, cũng không biết Trương huynh có thể đáp ứng hay không?
Trương Trọng Cẩn nhíu mày cười lớn:
- Nếu là ý tứ của Hạ huynh, chỉ cần có khả năng nhất định sẽ không để huynh thất vọng.
Vu Kinh Lôi trong lòng thầm than, để Hạ Nhất Minh ra mặt quả nhiên đúng đắn. Mặc dù Hạ Nhất Minh cùng Trương Trọng Cẩn mới chỉ tiếp xúc, nhưng hiển nhiên trong lòng Trương Trọng Cẩn, địa vị của Hạ Nhất Minh đã sớm vượt qua chính lão.
Bất quá điều này cũng không kỳ lạ. Với tuổi tác cùng tu vi của Vu Kinh Lôi hiện nay, khả năng tiến bộ trên con đường võ đạo có thể nói vô cùng nhỏ bé. Nhưng Hạ Nhất Minh không giống vậy, cực hạn của hắn còn chưa có xuất hiện.
Nếu đặt lên bàn tính, hai người này nên quan hệ tốt với ai...
- Hạ huynh, Vu huynh. Chúng ta đi vào trong rồi mới nói.
Trương Trọng Cẩn khẽ nói.
Hạ Nhất Minh ánh mắt đầy thâm ý nhìn phía trước, trên mặt hắn xuất hiện vẻ tươi cười, nói:
- Được.
Vu Kinh Lôi cùng Trương Trọng Cẩn đồng dạng thấy được vẻ mặt này của Hạ Nhất Minh, bọn họ biết hắn phát hiện ra điều gì, nhưng cho dù bọn họ lắng nghe hay cảm nhận thế nào cũng không phát hiện thêm gì.
Trong lòng hoài nghi nhưng hai người bọn họ vẫn mỉm cười cùng Hạ Nhất Minh tiến tới.
Vừa bước khỏi đại điện, trong lòng bọn họ đại động, nhất thời hiểu được vẻ tươi cười đầy hàm ý của Hạ Nhất Minh.
Phía trước cách đó không xa chính là Kim Chiến Dịch đang lặng lẽ đứng đó. Thân thể của gã thẳng như trường thương, hai mắt lấp lánh hữu thần, khi nhìn thấy Hạ Nhất Minh, trên người gã bất chợt xuất hiện chiến ý mãnh liệt không chút nào che giấu.
Đương nhiên mặc dù Kim Chiến Dịch cảm giác như không thể chờ đợi để được cùng Hạ Nhất Minh quyết đấu, nhưng trong lòng gã cũng không còn lựa chọn nào khác là đặt điều đó qua một bên.
Sở dĩ làm ra điệu bộ này cũng chỉ biểu hiện thái độ của gã mà thôi.
Vu Kinh Lôi cùng Trương Trọng Cẩn hai người trong lòng nhất thời thở dài. Bọn họ ngay cả việc Kim Chiến Dịch ẩn nấp trong đó mà cũng không biết được, trong khi Hạ Nhất Minh có thể dễ dàng phát hiện, điều này có thể thấy được trình độ bốn người bọn họ chênh lệch ra sao.Kim Chiến Dịch trên đài cao đối mặt với Hùng Vô Cực, cho dù là thấy gã đánh bại hai vị cao thủ cảnh giới Tam hoa, nhưng không chút nào sợ hãi mà ngược lại vẫn muốn đánh một trận.
Hạ Nhất Minh lại càng không chút do dự, trực tiếp ra tay, với khí thế như sấm sét phá tan sự tự tin của Hùng Vô Cực, còn hoàn toàn trêu đùa gã trong lòng bàn tay.
Đưa mắt cả Thiên Trì, dưới cấp bậc Tôn giả sợ là cũng chỉ có hai người bọn họ mới có thể nắm giữ thực lực như vậy.
- Kim sư đệ. Hai người bọn họ từ xa tới làm khách, ngươi không nên thái quá như thế chứ? Nếu không có được đồ vật kia, ngươi tự mình giải thích với Thu sư muội đi.
Trương Trọng Cẩn sắc mặt trầm xuống, cả giận nói.
Khí thế cường đại phát ra từ thân thể Kim Chiến Dịch trong nháy mắt đã tiêu biến sạch sẽ, hắn ha hả cười nói:
- Trương sư huynh. Ngươi hiểu lầm rồi, ta nghe nói nhị vị Thái thượng trưởng lão của Hoành Sơn tới đây, trong lòng vui mừng, chỉ bất quá chào hỏi một chút thôi, nhị vị hẳn sẽ không để ý đâu.
Hạ Nhất Minh cùng Vu Kinh Lôi bật cười. Bất quá đối với Thu sư muội nào đó từ miệng Trương Trọng Cẩn cũng có chút tò mò.
Không biết là ai mà có thể khiến Kim Chiến Dịch kiêng kỵ như thế. Bất quá bọn họ cũng biết thêm một chút, muốn có Trú Nhan Đan dường như là vị Thu sư muội này.
Bốn người sánh vai đi tới nội viện. Trên đường đi cứ gặp đệ tử của Linh Tiêu Bảo Điện, bọn họ đều được nhận lễ cung kính.
Với tu vi bốn người bọn họ, hiển nhiên có thể nhìn ra ánh mắt của đám đệ tử hoàn toàn tập trung vào Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch, hơn nữa còn vô cùng cung kính.
Loại ánh mắt mê mang này dĩ nhiên đám người Hạ Nhất Minh hiểu rõ ràng ý tứ trong đó.
Kim Chiến Dịch được coi là đệ nhất nhân dưới Tôn giả tại Linh Tiêu Bảo Điện đã nhiều năm. Còn Hạ Nhất Minh với biểu hiện đánh đuổi Hùng Vô Cực, lại càng khẳng định xưng hào đệ nhất nhân dưới Thiên Trì tôn giả.
Hai đệ nhất nhân, bọn họ đại biểu cho hai thế lực bất đồng, chứng kiến hai người đi cùng nhau, cho dù là ai cũng không tránh khỏi tò mò.
Bọn họ hai người đến tột cùng thì ai mới chân chính là đệ nhất nhân dưới Tôn giả?
Trương Trọng Cẩn tự mình dẫn đường, bọn họ lúc này đã tới một tòa lầu các rộng lớn.
Tòa lầu các này được kiến tạo dựa vào vách núi, một bên là cây cối rậm rạp, trước hiên rộng rãi thoáng mát, hành lang uốn lượn, điêu khắc vô cùng tinh xảo. Có thể nói nơi này vô cùng tao nhã.
Hạ Nhất Minh cùng Vu Kinh Lôi ánh mắt lướt qua toàn cảnh một lượt, nhất thời hiểu được, nơi này so với Hoành Sơn nhất mạch hơn kém không phải chỉ một bậc.
Bất quá ngẫm lại thân phận hai bên cùng chênh lệch về thế lực, dường như tâm tình bọn họ cũng bình tĩnh trở lại.
- Hạ huynh. Không biết huynh có thêm yêu cầu gì?
Đi tới nơi này Trương Trọng Cẩn lập tức nghiêm mặt dò hỏi.
Mặc dù Trương Trọng Cẩn hiểu rõ trong tình thế bắt buộc này đối phương e rằng sẽ sử dụng công phu " sư tử ngoạm". Nhưng nếu đã ra giá tới năm mươi khỏa Tiên thiên kim đan, cho dù thêm một vài thứ nữa lão cũng không quá quan tâm.Có vài thứ tại Hoành Sơn nhất mạch được coi là vô giá, nhưng trong Đại Thân đệ nhất Linh Tiêu Bảo Điện chẳng qua cũng chỉ có chút quý giá mà thôi.
Hạ Nhất Minh ánh mắt tập trung, vẻ mặt cũng hết sức nghiêm túc nói:
- Trương huynh muốn Trú nhan dược phương hẳn là sẽ mở lò luyện chế Trú Nhan Đan?
Trương Trọng Cẩn cùng Kim Chiến Dịch trong lòng đồng thời mắng thầm: nói nhảm. Bất quá Trương Trọng Cẩn vẻ mặt vẫn như trước, tươi cười nói:
- Không sai. Hạ huynh, chúng ta quả thật có ý luyện chế Trú Nhan Đan.
Hạ Nhất Minh ánh mắt sáng lên, nói:
- Nếu quý phái luyện chế thành công, không biết có mấy vị cần sử dụng.
Trương Trọng Cẩn giật mình, trầm tư trong chốt lát, nói:
- Hai người.
Hạ Nhất Minh cười ha hả, nói:
- Trương huynh. Theo tiểu đệ được biết, nếu có thể thu thập đầy đủ dược vật, hơn nữa luyện chế thành công, như vậy một lò ít nhất có được sáu khỏa đan dược. Nếu luyện chế thất bại thì không nói nhưng nếu thành công, Hạ mỗ hi vọng có thể có được một nửa trong số đó.
Trương Trọng Cẩn khẽ nhíu mày, dùng năm mươi khỏa Tiên thiên kim đan trao đổi Trú Nhan Đan dược phương, điều này có thể nói là lão đã vô cùng mạo hiểm. Nếu thực sự luyện chế thành công thì không sao. Nhưng nếu thất bại, e rằng ngay cả lão cũng khó có thể gánh vác.
Lúc này Hạ Nhất Minh đưa ra yêu cầu muốn một nửa số Trú Nhan Đan, quả thực điều này khiến Trương Trọng Cẩn vô cùng khó xử.
Quan sát vẻ mặt đối phương, Trương Trọng Cẩn trong lòng càng thêm do dự.
Lão có thể khẳng định, người trẻ tuổi này tương lai khẳng định có thể trở thành Tôn giả, thậm chí còn đạt tới cảnh giới cường đại hơn. Nếu không đáp ứng, chỉ sợ hậu quả sau này chính lão cũng không thể gánh được.
Suy nghĩ hồi lâu, Trương Trọng Cẩn nói:
- Hạ huynh. Yêu cầu của huynh đã vượt ra khỏi quyền hạn của ta. Ta chỉ có thể đáp ứng, nếu thật sự luyện chế thành công sáu khỏa Trú Nhan Đan, như vậy ta có thể làm chủ cho huynh hai khỏa.
- Hai khỏa.
Hạ Nhất Minh hơi trầm ngâm nói:
- Được. Vậy thì hai khỏa.
Trương Trọng Cẩn lúc này mới thở phào một hơi. Trong mắt lão hiện lên vẻ hưng phấn thấy rõ. Trú Nhan Đan đối với đám người Hoành Sơn nhất mạch không có nhiều tác dụng, nhưng đối với đệ tử trong Linh Tiêu Bảo Điện lại có tác dụng rất lớn.
Kim Chiến Dịch hai hàng chân mày khẽ động, đột nhiên nói:
- Hạ huynh. Ngươi đàm phán xong chưa?
Hạ Nhất Minh có chút ngẩn ra nói:
- Đàm phán xong rồi.
Kim Chiến Dịch hai mắt phát sáng, nói:
- Rất tốt. Hạ huynh, Kim mỗ có một chuyện muốn nhờ. Không biết huynh có thể đồng ý không?
Vu Kinh Lôi cùng Trương Trọng Cẩn vẻ mặt đồng thời xuất hiện vẻ bất đắc dĩ. Mặc dù bọn họ sớm có dự đoán, trận đấu này sớm muộn cũng sẽ xảy ra nhưng Kim Chiến Dịch lại gấp gáp như vậy quả thực là ngoài dự liệu của bọn họ.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên trong lòng cũng rõ ràng. Hắn hít một hơi thật sâu, định mở miệng đột nhiên sắc mặt khẽ biến, cổ tay run lên, đạn chỉ lập tức bắn ra. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mà dường như cùng lúc đó, Kim Chiến Dịch cũng làm ra động tác tương tự.
Theo sau đạn chỉ hai người bọn họ bắn ra, hai âm thanh xé gió vang lên, trong không trung cũng truyền tới một âm thanh như kim thiếc va chạm, hai viên đá nhỏ đã bị đạn chỉ của bọn họ đánh cho nát bét.
Bóng người chợt lóe lên, Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch đã như bay rời khỏi tòa lầu các.
Vu Kinh Lôi cùng Trương Trọng Cẩn chậm hơn một bước. Khi bọn họ đuổi theo, ngay cả bóng người cũng không thấy được. Hai người đưa mắt nhìn nhau, thật sự không nghĩ ra ai có thể ngang nhiên tại Thiên Trì chủ phong ra tay ám toán.

Chương 329: Phân cao thấp

Hai đạo thân ảnh chợt lóe lên trong màn đêm sau đó biến mất như những bóng u linh, chỉ hơi lờ mờ xuất hiện sau đó đã thấy ở ngoài vài chục thước.
Không những vậy, hai thân ảnh này dường như vô cùng ăn ý, trong khi di chuyển không để lại bất cứ dấu vết nào. Bọn họ phóng xuất chân khí cường đại cảm ứng tất thảy xung quanh bởi thế tránh được tất cả các trạm gác trên chủ phong mà từ đầu tới cuối không ai có thể phát hiện.
Chỉ trong chốc lát, bọn họ sóng vai chạy tới chân núi, lúc này tốc độ của bọn họ vô cùng mau lẹ.
Khi Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch nhảy khỏi tòa lầu các, bọn họ đã cảm nhận được đạo thân ảnh di chuyển như ánh chớp. Không cần phải nghĩ cũng biết, chính đạo thân ảnh này đã sử dụng viên đá nhỏ tập kích bọn họ.
Mặc dù trong lúc này bọn họ đều nghĩ tới một vấn đề, người kia như thế nào có thể tiến lên chủ phong? Chẳng lẽ đám Tôn giả tu luyện trên đỉnh núi đều là những kẻ mù người điếc?
Nhưng cho dù có hoài nghi thế nào thì hai người Hạ Nhất Minh cũng không chút do dự lập tức đuổi theo.
Từ đầu tới giờ bọn họ không ngừng đánh giá đối phương.
Đây không phải chỉ là truy đuổi thông thường mà trên đường truy đuổi còn tránh né sự phát giác của những kẻ khác. Dường như giờ phút này hai người bọn họ cũng giống như kẻ ám toán kia, âm thầm tiến lên.
Kim Chiến Dịch dĩ nhiên là trăm phương ngàn kế muốn phân tranh cao thấp cùng Hạ Nhất Minh, nhưng trong lòng Hạ Nhất Minh đồng dạng cũng có ý nghĩ như vậy.
Chỉ có không ngừng giao đấu với những đối thủ chân chính, thậm chí là tiến hành sinh tử đấu mới có thể nhanh chóng đột phá cực hạn tiến lên một cảnh giới cao hơn.
Hạ Nhất Minh tu luyện hơn nửa năm cũng chưa hoàn toàn nắm giữ Phiên Thiên Ấn. Nhưng chỉ trong thời khắc giao đấu với Hồ Hùng linh thú lập tức đã có được cảm ngộ, sau đó đại phát thần uy không chỉ hoàn toàn nắm giữ Phiên Thiên Ấn mà còn ngưng tụ thành công Thổ chi hoa.
Từ điều này có thể nhận thấy, giao đấu với đối thủ cùng giai đạt được tiến bộ lớn nhất. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đương nhiên nếu khiêu chiến đối thủ cường đại vượt bậc, nhận một chiêu đã thảm tử e rằng đó là chuyện cười lớn nhất.
Mặc dù không nói ra miệng nhưng Kim Chiến Dịch cùng Hạ Nhất Minh đều đã coi nhau là đối thủ tốt nhất. Nếu đã có cơ hội tốt thế này đương nhiên không ai muốn nhận thua. Tốc độ được cả hai đẩy nhanh tới cực hạn, vừa tránh né sự phát hiện của kẻ khác vừa đuổi theo thân ảnh kia tới đỉnh núi.
Tới nơi này, hai người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, sau đó đưa mắt nhìn về đạo thân ảnh phía xa xa.
Đạo thân ảnh kia mặc dù không thể thoát khỏi tầm mắt bọn họ nhưng khoảng cách của hai bên cũng không chút nào thu lại.
Bất giác trong lòng hai người Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch xuất hiện cảm giác hưng phấn.
Bọn họ biết, khinh công thân pháp không thể đại biểu cho thực lực chỉnh thể, nhưng giờ phút này trong đầu họ ngoại trừ phân cao thấp không còn có ý nghĩ nào khác.
Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu, thân thể hắn chớp động đã biến mất tại chỗ, chỉ một giây sau đã xuất hiện cách đó xa xa, dường như khoảng cách với thân ảnh kia chỉ trong nháy mắt hắn có thể dễ dàng vượt qua.
Kim Chiến Dịch sắc mặt đại biến, trong lòng gã xuất hiện cảm giác không thể tin tưởng.
Kim Chiến Dịch mặc dù đã từng thấy Hạ Nhất Minh phong xuất Phong chi hoa nhưng loại siêu cấp kỹ năng " Thuấn di" này quả thực nằm ngoài dự kiến của gã.
Đến lúc này Kim Chiến Dịch mới biết, thì ra Hạ Nhất Minh không chỉ có được cảm ngộ về Thổ hệ mà ngay cả Phong hệ sự lĩnh ngộ của hắn cũng đã đạt tới tiêu chuẩn.
Vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, khí thế trên thân thể Kim Chiến Dịch bùng phát tới cực điểm.
Trên hai chân của gã lúc này đã xuất hiện một tầng ánh sáng vàng nhạt, màu sắc này cũng giống màu sắc Thổ chi hoa mà Hạ Nhất Minh đã từng phóng xuất.
Sau đó Kim Chiến Dịch từng bước bước tới.
Mỗi bước của Kim Chiến Dịch bước ra mặt đất như mặt đất như rút lại, mỗi một lần nhấc chân ngay lập tức đã vượt qua khoảng cách mười trượng mau chóng đuổi theo.
Mặc dù biểu hiện này chưa thể sánh cùng Phong hệ cường đại nhưng cũng không thua kém bao nhiêu.
Hạ Nhất Minh thân thể nhoáng lên đã xuất hiện trong trạng thái kỳ diệu này. Nhưng điều hắn không ngờ tới là Kim Chiến Dịch cũng lập tức tiến tới bên cạnh không chút nào kém hơn.
Giống như vừa rồi hắn cùng Kim Chiến Dịch đều đồng thời sử dụng Thuấn di kỳ công đứng đầu Phong lực lượng xuyên qua không gian tới được nơi này vậy.Trong lòng Hạ Nhất Minh dao động rất mạnh, nhưng ngoài sự khiếp sợ còn có cả tâm trạng hưng phấn chờ mong.
Từ khi Hạ Nhất Minh nắm giữ Phong hệ công pháp này chỉ có duy nhất Thủy Huyễn Cận khi còn sống là có thể sáng bằng, ngoài ra chưa kẻ nào có thể cùng hắn phân tranh.
Nhưng lúc này Kim Chiến Dịch đuổi theo thực lực cùng tốc độ biểu hiện ra không chút nào thua kém hắn.
Nhất thời, chiến ý của Hạ Nhất Minh khởi phát mãnh liệt, cho dù là Kim Chiến Dịch không muốn phân tranh hắn cũng không có ý định bỏ qua dịp này.
Cảm thụ được chiến ý mãnh liệt từ Hạ Nhất Minh, Kim Chiến Dịch cùng đồng thời bộc phát cường đại chiến ý.
Kim Chiến Dịch tu luyện công pháp mà chỉ trong chiến đấu mới có thể đột phá, lúc này mặc dù liên thủ cùng Hạ Nhất Minh truy đuổi kẻ thần bí kia tuy không ra tay nhưng vẫn ngầm cạnh tranh nhau. Bởi vậy cả hai đều dốc toàn lực không chút lơ là chủ quan.
Bọn họ hai người đồng thời đưa tay ra, chân khí cường đại vận lên trong lòng bàn tay.
Sau khi khoảng cách với kẻ thần bí kia được rút ngắn, cánh tay bọn họ như tùy thời có thể nắm giữ kẻ kia.
Hai người dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, cả hai đồng thời đưa tay ra muốn bắt lấy kẻ kia vào tay mình.
Nhưng đồng tử hai người nhất thời co rút lại.
Bởi vì bọn họ đồng thời phát hiện, khoảng cách giữa cách tay mình với kẻ kia không phải càng gần mà càng lúc càng được kéo dài ra.
Mắt thấy sắp khoảng cách với người kia chỉ còn một trượng không ngờ trong nháy mắt đã tăng hơn mười trượng.
Bàn tay hai người dĩ nhiên chụp vào khoảng không còn người kia dĩ nhiên đã cách xa bọn họ.
Thì ra tu vi người kia cũng vô cùng rợn người, chí ít là không thua kém hai người bọn họ.
Bất quá ánh mắt hai người xuất hiện vẻ vui sướng. Phải thế chứ, nếu không chẳng phải quá dễ dàng sao?
Hạ Nhất Minh khẽ động, quanh thân thể đã xuất hiện một cơn gió, trong mắt hắn lúc này cả thiên địa chỉ là hai mầu đen trắng.Trong thế giới này, Hạ Nhất Minh như thấy được một thông đạo kỳ dị. Thông đạo này như kinh mạch trong thế giới này, nó nối thẳng tắp từ hắn tới kẻ thần bí kia. Tiếp đó hắn lại một lần nữa biến mất.
Khi cơn gió bắt đầu lượn quanh thân thể Hạ Nhất Minh, dưới chân Kim Chiến Dịch sắc vàng càng thêm đậm.
Từng bước Kim Chiến Dịch bước ra phảng phất mặt đất dài vô hạn như ngắn lại, mỗi khi sắc vàng lóe lên gã với tốc độ không chút nào kém hơn đuổi sát thân ảnh kẻ thần bí kia.
Vạn dặm điệp trùng, Chỉ Xích Thiên Nhai…
Linh Tiêu Bảo Điện Thổ hệ mật thuật đã được Kim Chiến Dịch thuần thục sử dụng.
Khi Hạ Nhất Minh tiến tới sát đạo thân ảnh kia, đôi tai hắn hơn run lên lập tức xác định Kim Chiến Dịch cũng đã xuất hiện phía sau.
Hai người đồng thời xuất phát, đồng thời truy đuổi, đồng thời sự dụng công pháp cường đại nhất nhưng không cách nào phân định hơn thua.
Ánh mắt quan sát đối phương lần này đã lần thứ bốn, ngoại trừ ý chí tranh đấu hai người bọn họ cũng không chút nào dấu giếm vẻ khâm phục cùng tán thưởng.
Nhưng không chờ bọn họ thu hồi ánh mắt, sắc mặt cả hai đã đồng thời biến đổi. Kẻ thần bí phía trước giống như không khí vậy, không biết gã thi triển công pháp gì trong nháy mắt đã lại thoát khỏi sự khống chế của bọn họ.
Tới lúc này vẻ mặt cả hai đều có chút khó coi. Khoảng cách với kẻ kia không chút nào thay đổi, đây chẳng phải trêu ngươi bọn họ sao?
Hai người không chút nào yếu thế, chân khí lần thứ ba vận lên lập tức đuổi theo.
Nhưng lúc này thân ảnh phía trước đột nhiên vòng ra sau một khối đá lớn.
Ánh mắt hai người Hạ Nhất Minh xuất hiện vẻ kinh ngạc.
Trước khi vòng ra sau khối đá rõ ràng chỉ là một người nhưng lúc này xuất hiện sau khối đá rõ ràng là hai người.
Không phải ảo ảnh, không phải tàn ảnh mà chân chính là hai người.
Một cỗ hàn khí xuất hiện đồng thời trong tâm khảm hai người Hạ Nhất Minh. Với nhãn lực của bọn họ vậy mà không phát hiện được điểm lạ thường này.
Mặc dù không cách nào quan sát diện mạo của hai người kia, nhưng qua hình dáng bên ngoài hai người này cũng không có điểm nào khác biệt.
Từ dáng người tới cách phục sức đều giống nhau như đúc, dường như từ một khuôn mẫu mà đúc thành.
Sau khi xuất hiện hai người này chia ra một trái một phải đồng thời chạy đi.
Trong giây lát đó hai người Hạ Nhất Minh cũng xuất hiện bên cạnh khối đá này.
Hai người Hạ Nhất Minh dĩ nhiên cũng tách ra, sau khi vòng qua khối đá lập tức quan sát xung quanh.
Không nói chuyện với nhau nhưng bọn họ đồng thời chia ra một trái một phải đuổi theo.
Trong đầu bọn họ đều có chung một suy nghĩ, cho dù thế nào cũng phải đuổi được những người kia, bất luận thế nào cũng không được thua đối phương.
Gió lại nổi lên, sắc vàng cũng thêm rực rỡ…
Hạ Nhất Minh cùng Kim Chiến Dịch lần nữa biến mất khỏi nơi này.

Chương 330: Tây Bắc cờ xí

Thân thể Hạ Nhất Minh như chớp đã một lần nữa biến mất tại chỗ, bất chợt xuất hiện cách đó hơn mười trượng. Lúc này đây hắn sớm đã có chuẩn bị, thân hình vừa xuất hiện lập tức đánh ra một chưởng.
Một cỗ chân khí đỏ rực ngưng tụ được Phong lực lượng trên thân thể Hạ Nhất Minh dẫn dắt lúc này như một đầu hỏa long.
Một chưởng cường đại này không phải bởi Phong, Hỏa kết hợp mà lợi hại ở chỗ được Phong lực lượng tác động khiến Hỏa lực lượng phát ra vô cùng mau lẹ.
Với tốc độ được Phong lực lượng gia trì ngay cả bản thân Hạ Nhất Minh cũng chưa chắc đã có thể tránh được một chưởng này.
Cơ hồ ngay khi Hạ Nhất Minh hiện thân Phong Hỏa chưởng này cũng lập tức bắn thẳng tới kẻ thần bí kia.
Quả nhiên ngay cả với năng lực của kẻ thần bí cũng không ngờ được rằng Hạ Nhất Minh với Phong lực lượng có thể nắm giữ sâu sắc tới vậy.
Phong chi lực cường đại thổi bùng Hỏa chưởng nháy mắt đã bao trùm toàn bộ thân thể gã.
Trong lòng Hạ Nhất Minh vô cùng mừng rỡ, chiến kỹ này quả thực có tác dụng.
Hạ Nhất Minh sở dĩ tung toàn lực đối phó bởi hắn biết phải nhanh chóng khống chế kẻ này, sau đó còn phải đuổi theo Kim Chiến Dịch trước khi trở lại tòa lầu dành cho Linh Tiêu Bảo Điện. Cho dù không thể đuổi theo Kim Chiến Dịch cũng tuyệt đối không thể thua kém hắn.
Lúc này trong lòng Hạ Nhất Minh nắm chắc mười phần, có lẽ Phong Hỏa chưởng này không đủ sức làm bị thương gã kia, nhưng khẳng định có thể ngăn cản gã trong giây lát. Chỉ cần gã kia dừng lại trong nháy mắt thì Ngũ Hành Hoàn sẽ không rảnh rỗi.
Sau khi chứng kiến thân pháp của đối phương, Hạ Nhất Minh đối với gã này đã vô cùng coi trọng. Thậm chí không có Kim Chiến Dịch ở đây, hắn sau khi xuất ra Phong Hỏa chưởng đã lập tức lấy ra Ngũ Hành Hoàn.
Nhưng khiến Hạ Nhất Minh giật mình hơn, Phong Hỏa chưởng mặc dù bao trùm lấy kẻ thần bí kia nhưng trước sau không thể tiếp xúc cùng thân thể gã. Thân thể người này chớp mắt đã xuất hiện một tầng hơi nước. Tầng hơi nước màu đen này giống như Hắc thủy trong truyền thuyết, chỉ cần là vật có trọng lượng ngay cả một chiếc lông cũng bị chìm trong nó. Trong nháy mắt Phong Hỏa chưởng tiếp xúc với tầng hơi nước này liền biết mất vô tung, thậm chí khiến quần áo gã kia hư hỏng một chút cũng không làm được.
Sau đó người này lập tức bước tới, thoáng một nhịp, hai nhịp, ba nhịp.
Sau ba nhịp lên xuống, thân thể gã như được kích thích, hai chân giống như bước trên Phong Hỏa Luân cứ như thế trượt đi.
Dưới chân rõ ràng là sơn đạo gập ghềnh nhưng hai chân người này vừa bước tới khoảng cách giữa hai người lập tức lại kéo dài ra mười trượng.
Hạ Nhất Minh rùng mình, trái tim hắn lạnh như băng.
Thực lực người kia quả thực cao thâm khó lường, đối với Thủy hệ lực lượng thấu hiểu đã đạt tới cảnh giới kinh người.
Khi tầng hơi nước màu đen xuất hiện Hạ Nhất Minh đã biết, người này khẳng định đã ngưng tụ được Thủy chi hoa. Không những thế còn là một vị siêu cấp cao thủ nắm giữ Thủy hệ lực lượng đạt tới cảnh giới cao thâm khó lường.
Nếu không phải như vậy, người này không có khả năng làm tiêu tán hoàn toàn Phong Hỏa lực lượng của Hạ Nhất Minh hắn.
Về phần thân pháp quỷ dị của người này từ trước tới giờ Hạ Nhất Minh chưa từng gặp qua. Nhưng hắn có thể khẳng định thân pháp người này cực nhanh, cũng không kém chút nào so với bản thân hắn.
Đương nhiên thấy được thân pháp này Hạ Nhất Minh cảm thấy mình truy đuổi nhầm đối tượng.
Người này so với kẻ thần bí lúc đầu mặc dù hình dáng tương tự nhưng dù sao cũng không phải là một.
Bất quá trên Thiên Trì khi nào lại có thể xuất hiện hai nhân vật lợi hại tới vậy chứ?
Trong lòng Hạ Nhất Minh vốn nghĩ người này cũng là một Nhất đường thiên cường giả nhưng lúc này hắn hoàn toàn bỏ đi suy nghĩ đó. Bởi vì những người này cơ bản không có khả năng ngang hàng với hắn cùng Kim Chiến Dịch.
Trong đầu Hạ Nhất Minh bất chợt xuất hiện ý nghĩ, mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng trên lưng hắn.
Ý nghĩ trong đầu lướt qua, hắn càng lúc càng thêm khẳng định.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh tiếp tục truy đuổi. Bất quá lúc này hắn thành thực đuổi theo chứ không thi triển bất cứ Phong hệ tuyệt kỹ nào.
Người phía trước mặc dù không quay đầu lại nhưng dường như đối với động tác của Hạ Nhất Minh gã vô cùng rõ ràng. Nếu Hạ Nhất Minh chỉ muốn sử dụng thân pháp bình thường truy đuổi, gã cũng sẽ bảo trì tốc độ này. Hai người cứ như vậy một trước một sau chạy đi. Sau khi qua vài đỉnh núi kẻ thần bí này mới dừng lại.
Hạ Nhất Minh lập tức trì hoãn tốc độ, sau khi đi tới gần người kia chừng mười thước thì dừng lại. Nhìn thấu người kia chủ động dừng lại, Hạ Nhất Minh càng khẳng định suy nghĩ ban nãy của hắn.
Hạ Nhất Minh hành lễ thật sâu, nói:
- Vãn bối Hoành Sơn nhất mạch Hạ Nhất Minh bái kiến Tôn giả đại nhân.
Một âm thanh bình thản vang lên:
- Ngươi biết ta sao?
- Vãn bối chưa từng bái phỏng tiền bối, chỉ biết tiền bối hẳn là một trong những Thiên Trì tôn giả.
Hạ Nhất Minh cung kính nói.Mặc dù giờ phút này thực lực của Hạ Nhất Minh đã đạt tới Tam hoa cảnh giới, có thể dễ dàng nắm giữ thiên địa lực lượng, nhưng trước với vị Tôn giả trước mặt hắn không dám có chút lỗ mãng.
Người này rốt cuộc cũng quay người lại, rõ ràng là một lão đầu thân thể gầy gò, trên mặt luôn nở nụ cười khiến người khác cảm thấy an tâm. Lão nhìn Hạ Nhất Minh, chậm rãi gật đầu nói:
- Ngươi làm sao biết được?
Hạ Nhất Minh âm thầm thở phào một hơi, vị tiền bối này xem ra cũng không khó nói chuyện. Nếu như gặp phải người tính tình cổ quái, có lẽ tính mạng được bảo toàn nhưng không khỏi bị đánh một trận.
- Tiền bối. Ngài xuất hiện trên Thiên Trì chủ phong, nếu như không phải Thiên Trì tôn giả chỉ sợ ngay cả leo lên chủ phong cũng không có cơ hôi.
Lão nhân lúc đầu ngẩn ra sau đó lập tức cười to, nói:
- Không sai. Sơ hở rõ ràng như vậy mà lão phu không nghĩ ra. Ôi, hơn mười năm bế quan suy nghĩ không ngờ chậm chạp vậy.
Hạ Nhất Minh lẳng lặng nghe tiếng cười của đối phương, hắn cảm nhận được mỗi lời mỗi chữ của vị Tôn giả này khiến hắn có cảm giác khác thường.
Trong cảm giác của hắn, dường như đối phương nói ra mỗi chữ đều tràn ngập lực lượng, chính là lực lượng ngưng tụ bởi thiên địa chi lực.
Bình thường Tiên thiên cường giả hấp thu cùng ngưng luyện thiên địa chi lực hoàn toàn khác nhau. Đối với cấp độ Tôn giả mà nói, có lẽ đã thông qua một phương pháp nào đó mà trực tiếp ngưng tụ để sử dụng.
Đây chính là nguyên nhân mà Hạ Nhất Minh có thể sử dụng Toàn Địa Chi Thuật cùng Thuấn di.
Bất quá xem ra phương pháp sử dụng thiên địa chi lực của lão nhân này quả thực đáng sợ. Khiến thiên địa chi lực thẩm thấu vào mỗi tấc da thịt, hòa vào từng âm thanh phát ra...
Hạ Nhất Minh chợt hiểu, có lẽ đây mới chính là Tôn giả cảnh giới.
- Hạ Nhất Minh. Tiểu tử ngươi quả thật không tồi, không tồi.
Lão nhân đột nhiên nói.
Hạ Nhất Minh giật mình, mặc dù không biết vì sao vị Tôn giả này lại động viên hắn nhưng sau khi trêu đùa còn nhận được khích lệ quả thực tâm trạng tốt lên rất nhiều.
- Đa tạ tiều bối quá khen.
Hạ Nhất Minh hành lễ thật sâu nói.
Lão nhân tùy ý vung tay, một cỗ chân khí như thực thể đã đỡ lẫy thân thể Hạ Nhất Minh đang cúi xuống.
Tiếp xúc với cỗ chân khí này, Hạ Nhất Minh trong lòng rúng động không thôi.
Mặc dù cỗ chân khí này cũng giống như Băng hệ chân khí nhưng lại ẩn chứa lực lượng khiến thân thể hắn vô thức run lên.Lực lượng này giống như đại dương mênh mông, Hạ Nhất Minh cảm thấy bản thân hắn giống như con thuyền, bất luận có giương cánh buồn lớn cỡ nào cũng không thể vượt qua đại dương vô cùng vô tận này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh hít thật sâu một hơi, hắn mạnh mẽ áp chế cảm giác trong lòng lúc này.
Đây là lực lượng của Tôn giả, được Tôn giả không hề giữ lại mà toàn bộ phát ra ngay trước mặt hắn. Lúc này Hạ Nhất Minh mới hiểu được Tam hoa cảnh giới cùng Tôn giả cảnh giới chênh lệch lớn thế nào.
Đây không chỉ là chênh lệch về chất mà còn chênh lệch về lượng, bởi vậy cả hai khía cạnh này càng khiến chênh lệch thêm rõ ràng.
Có chút cười khổ, Hạ Nhất Minh quan sát kỹ đối phương. Hắn cũng không biết vì sao vị Tôn giả này lại hoàn toàn bộc phát lực lượng khổng lồ này trước mặt mình.
Chẳng lẽ vị Tôn giả này đang đả kích sự tin tưởng của Hạ Nhất Minh hắn, khiến bản thân hắn không thể Tụ đỉnh thành công.
Nghĩ tới điều này, ánh mắt mê man của Hạ Nhất Minh nhất thời trở lên kiên đinh. Ánh mắt lợi hại tràn đầy ý chí đón nhận cái nhìn của vị Tôn giả kia.
Lão tôn giả khẽ gật đầu, trên mặt đầy vẻ hài lòng nói:
- Hoành Sơn nhất mạch có người nối nghiệp, mấy lão bằng hữu cũng có thể yên tâm nhắm mắt rồi.
Lão cất cao giọng:
- Nếu kiên trì trong vòng mười năm nữa ngươi có thể Tụ đỉnh thành công.
Chân mày của Hạ Nhất Minh khẽ nhíu lại, mặc dù hắn chưa bao giờ hoài nghi năng lực của bản thân, nhưng được một vi Tôn giả khen ngợi trong lòng hắn cũng có đôi chút kích động.
- Không biết tiền bối xưng hô ra sao?
Hạ Nhất Minh khom người nói.
- Lão phu Hòa Dân, Tôn giả chủ phong.
Lão nhân vuốt râu cười nói.
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Tiền bối dẫn vãn bối tới đây không biết có gì chỉ giảo.
- Kỳ thực cũng không có gì. Lão phi biết người cùng Kim Chiến Dịch tất sẽ đánh một trận nhưng lão phu hi vọng ngươi có thể tạm thời gác lại trận đấu này.
Hòa Dân nghiêm mặt nói.
Hạ Nhất Minh khẽ nhăn mày, hắn không sao lý giải được.
Hòa Dân than nhẹ một tiếng, nói:
- Ngươi sau khi đánh bại Hùng Vô Cực đã là ngọn cờ đầu của cả Tây Bấc, cũng giống như Kim Chiến Dịch đại biểu cho cả Đại Thân đế quốc. Hai người các người đều là Đệ nhất nhân dưới Tôn giả, chỉ được thắng không thể bại.
Hạ Nhất Minh hai mắt sáng lên, muốn nói nhưng lại thôi.
Hòa Dân lại lắc đầu, nói:
- Ngươi bây giờ hẳn đã hiểu rồi chứ. Ngươi không chỉ đại biểu cho bản thân hay Hoành Sơn nhất mạch thậm chí không phải cho Thiên Trì sơn nữa mà cho cả Tây Bắc. Bởi vậy ngươi không thể bại.
Âm thanh mang đầy lực lượng phảng phất trong không gian, mỗi một chữ đều như ngàn cân đề nặng trong lòng Hạ Nhất Minh.
Ánh mắt hắn đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mờ mịt, cuối cùng trở lên vô cùng kiên định.
Trên mặt hắn lúc này xuất hiện nụ cười, chậm rãi nói:
- Tiền bối. Ngài vì lo lắng điều này nên mới cố ý tách hai người vãn bối ra?
- Không sai. Ngươi vừa mới cảm ngộ ngưng tụ được Tam hoa, muốn cùng Kim Chiến Dịch giao thủ chí ít cũng phải đợi củng cố xong Tam hoa, hình thành đỉnh thế mới có thể thả tay đánh một trận với hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau