VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 311 - Chương 315

Chương 311

Một ngọn gió thổi qua, ánh mặt trời thấp dần phía bên kia đỉnh núi gioonhs như những hạt bụi mầu hồng đang dần chìm xuống. Khắp núi rừng dần trở nên im lặng.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ lớn chợt bùng lên giữa không gian, như thể tiếng sấm chớp ầm vang, vang vọng kéo dài khắp núi rừng.
Ở đình nghênh khách trên sườn núi, có tư cách đến nơi đây, đều là những cường giả Nhất Đường Thiên đến từ các nơi, nhưng khi nghe thấy tiếng gầm thét như sấm rung chớp giật này, họ đều có cảm giác chấn động trong lòng.
- Người nào, đi ra cho ta...
Theo tiếng gầm như sấm đó, một tràng tiếng vọng tràn ra khắp núi rừng, giữa sơn đạo đột nhiên vang lên một âm thanh kỳ dị.
- không hổ là tây bắc đệ nhất đại phái.
Tuy thanh âm này không kinh thiên động địa như của Hạ Nhất Minh vừa rồi nhưng lại mang theo một cảm giác hư vô mờ mịt, ngay cả trong tiếng vang ầm ầm như sấm vừa rồi vẫn có thể nghe được rõ ràng.
Nếu lấy uy lực mà nói, biểu hiện hùng mạnh của thanh âm này không hề thấp hơn tiếng gầm như sấm của Hạ Nhất Minh.
Rất đông cường giả Nhất Đường Thiên lại biến sắc mặt thêm lần nữa. Tiếng gầm chói tai của Hạ Nhất Minh đã biểu hiện lực lượng mạnh mẽ đủ để bọn họ cảm thấy khiếp sợ, nhưng họ thật không ngờ, có người đi tới cách bọn họ không xa mà trừ Hạ Nhất Minh ra, không hề có ai phát hiện ra.
Trong lúc nhất thời, bọn họ nhìn về phía Hạ Nhất Minh, trong mắt ánh lên suy nghĩ tinh tế nào đó.
Hạ Nhất Minh cũng không biết, giờ khắc này, cho dù là những kẻ ban đầu còn hoài nghi thực lực của hắn cũng đã phải rút lại tâm lý khinh thường, thực sự coi hắn là nhân tài kiệt suất trong các cường giả Nhất Đường Thiên.
Dương Hạo đột nhiên cả giận hừ một tiếng, thân hình của hắn đã nhoáng lên như điện, tiến về một góc rừng.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, trong những người ở đây, Dương Hạo và Chu Đại Thiên là hai cường giả Nhất Đường Thiên duy nhất đã ngưng tụ tam hoa. Nếu gã đã tự thân động thủ, như vậy người còn lại sẽ không tiện ra tay giáp công.
Trong rừng lập tức truyền đến những tiếng quát tháo chói tai, theo sau đó là tiếng quyền chưởng giao đấu nổ ra liên miên không dứt.
Chu Bát Thất và các cao thủ Thiên Trì chủ mạch đều tái mặt, muốn nhanh chóng bắt người này, nhưng trước mặt đám người Hạ Nhất Minh, bọn họ cũng không muốn lấy đông hiếp ít, đành phải đợi kết quả giao đấu trong góc rừng.
Sau một lát, một tiếng hừ tức giận truyền ra, hai bóng người đồng thời bay ra.
Một người đương nhiên là Dương Hạo. Gã xoay người giữa không trung một vòng, giống như một con chim lớn bay về phía trước mặt mọi người. Chẳng qua, sau khi hạ hai chân xuống đất, gã cũng không tiếp tục ra tay nữa, dường như bởi vì sau khi giao thủ với đối phương, cảm nhận được thực lực hùng mạnh của đối phương nên có chút kiêng kị.
Một bóng người khác nhẹ nhàng dạo một vòng trên không trung, không ngờ khiến người ta có cảm giác như một đám mây trôi nổi giữa trời cao. Đồng thời, mọi người cũng hiểu vì sao Dương Hạo không ra tay tiếp. Bởi vì thân pháp của đối phương linh hoạt như mây, mọi người căn bản không hoàn toàn nắm bắt được. Trừ phi là mọi người đồng loạt ra tay, nếu không căn bản là không ai có khả năng gây khó khăn được cho loại khing công thần kỳ này.
Tuy rằng nơi này cường giả Nhất Đường Thiên người đông thế mạnh, nhưng nếu muốn làm bọn họ đồng thời ra tay đối phó với một người, không ai có thể nói ra lời như vậy.
Bóng người đó chậm rái hạ xuống mặt đất.
Đám người Hạ Nhất Minh đồng thời nhìn chăm chú về phía hắn. Đó là một nam tử mặt đẹp như ngọc, thoạt nhìn chỉ khoảng 30 tuổi, nhưng ánh mắt lại ngưng tụ một thần sắc cao cao tại thượng. Ánh mắt của y linh hoạt, sắc bén như dao, dường như có thể nhìn thấu hết thảy trong lòng mọi người., bất cứ chuyện gì cũng không thể che dấu được y.
Mọi người đều thầm khen trong lòng, nhưng những người này đều là những cao thủ Nhất Đường Thiên hùng mạnh, cho dù là thực lực hơi thấp một chút cũng không thể vừa gặp mặt đã lộ ra vẻ khiếp sợ.
Đương nhiên, bọn họ tự có thân phận, cũng không thể dựa vào đông người mà lấy khí thế áp chế đối phương. Nếu thật sự làm như vậy, cũng chẳng khác gì tự mình xuất thủ.
Dương Hạo thoáng đỏ mặt, cũng không biết là do vừa rồi giao thủ hay là do áy náy vì không phát hiện được đối phương, gã chắp tay, nói:
- Tại hạ Thiên Trì sơn Dương Hạo, các hạ là ai? Đi vào chủ phong của Thiên trì sơn làm gì?
Là cao thủ bản địa mạnh nhất, đương nhiên gã phải ra mặt tiếp đón.
Người nọ mỉm cười, cất cao giọng nói:
- Bản nhân Kim Chiến Dịch, bái kiến các vị đại sư Thiên Trì.
Miệng nói bái kiến nhưng y chỉ hơi gật đầu một cái, bởi vậy có thể thấy bản tính kiêu ngạo trời sinh của y đã xâm nhập vào cốt tủy.
Sắc mặt mọi người trở nên hơi cổ quái. Vừa rồi họ còn đàm luận về người này, không ngờ trong nháy mắt, y đã xuất hiện trước mặt mình.Dương Hạo hơi giật mình, cười khổ một tiếng, nhưng trong lòng lại cảm thấy thoải mái.
Vừa rồi gã ra tay trước, đối chiến mấy chưởng với Kim Chiến Dịch, tuy rằng không chân chính phân ra thắng bại nhưng trong lòng lại có cảm giác rơi xuống hạ phong.
Tuy rằng cảm giác này cực kỳ nhỏ nhưng cũng đủ khiến gã mất đi dũng khí công kích. Đến lúc này nghe được lai lịch đối phương, gã mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, hóa ra là kẻ được công nhận là đệ nhất nhân dưới cấp tôn giả ở Linh Tiêu Bảo Điện. Như vậy mình không địch lại y cũng có lý do.
Chu Bát Thất thở phào một cái, nói:
- Hóa ra Đại Thân Kim huynh đệ, thật sự là ngưỡng mộ đại danh đã lâu.
Kim Chiến Dịch mỉm cười, chỉ có điều tất cả mọi người có thể dễ dàng nhận ra, trong nụ cười của y không che dấu vẻ kiêu ngạo., có cảm giác từ chối người ngoài ngàn dặm vậy.
Có thể tấn chức lên Nhất Đường Thiên đều là những cường giả trong võ đạo, không ai không phải hạng người tâm cao khí ngạo, tự nhiên mọi người sinh ra tâm lý bất mãn với Kim Chiến Dịch.
Chu Bát Thất khẽ cau mày, gắng gượng kìm nén sự không vui trong lòng nói:
Kim huynh, sao lần này ngươi lại tới một mình? Những người khác của quí môn đâu?
Kim Chiến Dịch nhướng mày, nói:
- Tốc độ bọn họ quá chậm nên Kim mỗ liền tới đây trước một mình.
Ánh mắt y đảo qua trước mọi người, tố cuộc rơi xuống trên người Hạ Nhất Minh, nói:
- Thiên Trì sơn chủ mạch, được xưng tây bắc đệ nhất môn phái, quả nhiên là ngọa hổ tàng long, chưa từng khiến Kim mỗ thất vọng.
Đám người Dương Hạo và Chu Bát Thất không khỏi hơi đỏ mặt. Nếu không có Hạ Nhất Minh ở đây, những người còn lại chẳng ai có thể phát hiện ra tung tích của y. Nếu để mọi người của Đại Thân quốc tới, Kim Chiến Dịch mới hiện thân ra, như vậy thể diện của Thiên Trì chủ mạch sẽ mất hết.
Hạ Nhất Minh im lặng đối mắt với y, lập tức cảm nhận được sự tự tin mạnh mẽ và cảm giác khiêu khích không chút che dấu trong mắt đối phương.
Hắn thản nhiên cười, bình tĩnh quay đầu đi, cũng không có chút ý tứ phản kích.
Kim Chiến Dịch nao nao. Y khiêu khích không ngờ không đạt được đáp lại như dự kiến. Trong lòng không khỏi cảm thấy tò mò. Chẳng qua y cũng không nghĩ là Hạ Nhất Minh khiếp sợ mà chỉ không đoán được suy nghĩ trong lòng Hạ Nhất Minh, không hiểu vì sao y lại không muốn ra tay mà thôi.
Trên thực tế, Hạ Nhất Minh cũng rất tò mò về Kim Chiến Dịch. Nhưng người này đến từ Đại Thân, hơn nữa trước mặt còn có Thiên Trì chủ mạch, như vậy nếu Hạ Nhất Minh không quan tâm, tiến lên ứng chiến, chỉ sợ lập tức sẽ đắc tội với người ta.Hắn đương nhiên không thích thú gì loại chuyện vừa mất sức lại vừa mất lòng này.
Không khí hiện tại có chút khó xử, nhưng đúng lúc đó, vành tai Hạ Nhất Minh hơi động, hắn khẽ cười nói:
- Kim huynh, những quí khách của quí quốc đã đến rồi, chúng ta xuống đón đi.
Hai mắt Kim Chiến Dịch đột nhiên sáng ngời. Y im lặng không nói, sau một lần hô hấp mới hơi lộ vẻ kinh ngạc, tiếp đó nhìn Hạ Nhất Minh, gật đầu thật mạnh, nói rõ ràng từng chữ:
- Nhĩ lực tốt thật! Xin hỏi các hạ là...
- Tại hạ Hạ Nhất Minh, vô danh tiểu tốt mà thôi, xin mời.
Hạ Nhất Minh phất tay, đi trước xuống chân núi. Mọi người nhìn nhau, trong mắt đều có thần sắc phức tạp.
Nếu Kim Chiến Dịch cũng đã nói như vậy, rõ ràng là xác định người Đại Thân đã đến, vậy mà bọn họ im lặng lắng nghe, toàn bộ tinh thần cảm ứng, lại vẫn không hề có cảm giác.
Bởi vậy có thể thấy, hai người Kim Chiến Dịch và Hạ Nhất Minh quả thật hơn mọi người một bậc về phương diện này.
May mắn chính là, biểu hiện của Hạ Nhất Minh xuất sắc hơn một chút, khiến mọi người mới hơi vãn hồi được chút thể diện, nếu không sợ là lúc này không thể nào ngẩng đầu lên nổi trước mặt đối phương.
Dương Hạo miễn cưỡng cười ha hả, là người được giao nhiệm vụ đón khách, gã cũng không muốn thất lễ.
- Kim huynh, chúng ta cùng đi thôi!
Kim Chiến Dịch nhìn bóng Hạ Nhất Minh, trong mắt có một tia hứng thú, cười nói:
- Được, xin mời Dương huynh.
Đám người Dương Hạo mặt cười mà lòng không cười, cùng đi xuống, trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau.
Trước kia, đế quốc Đại Thân phái người tham dự Đại hội Khai Sơn, tuy rằng cũng không có Tôn giả đến, nhưng những cường giả Nhất Đường Thiên đến đây đều là những kẻ thành thục, lão luyện.
Nhưng hiện giờ Kim Chiến Dịch rõ ràng là một loại khác. Giao tiếp với người như vậy, ngay cả Dương Hạo cũng cảm thấy hơi đau đầu.
Tốc độ mọi người cực nhanh, chỉ chốc lát đã xuống đến chân núi.
Kỳ thật lấy thân phận của mọi người, đón chào ở giữa sườn núi cũng đủ rồi. Chỉ có điều thấy bộ dáng tinh tướng hò hét của Kim Chiến Dịch, chẳng ai muốn nói chuyện với y, nhưng nếu Hạ Nhất Minh đã đi xuống, bọn họ cũng đương nhiên tiện thể xuống theo.
Sau khi tới chân núi, bọn họ mới mơ hồ nghe thấy một số tiếng động. Bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, lại càng cảm thấy Hạ Nhất Minh bí hiểm hơn lúc trước.
Kim Chiến Dịch dường như đã quen với thái độ hờ hững của đám người Dương Hạo đối với mình. Y chắp tay sau lưng, đứng dưới chân núi, ngẩng đầu lên nhìn ngọn núi khí thế xung thiên, dường như ở một thế giới hoàn toàn khác với những người xung quanh.
Không bao lâu sau, hơn mười người rốt cuộc hiện ra trong tầm mắt mọi người.
Trừ mấy đệ tử Thiên Trì đi trước dẫn đường, những người còn lại ăn mặc khác hẳn với phong tạc tây bắc. Quần áo của họ cực kỳ hoa lệ, cho dù là Hạ Nhất Minh nhìn thấy cũng cảm thấy trước mắt sáng ngời. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chẳng qua, chân chính khiến Hạ Nhất Minh chú ý chính là lão già đi đầu tiên.
Lão già này tuy nhìn có vẻ khá già nua nhưng tinh thần rất sung mãn, toàn thân tràn đầy khí tức sinh mạng hùng mạnh.
Cảm ứng tu vi trên người bọn họ, rốt cuộc Hạ Nhất Minh hiểu, vì sao tới đây nghênh đón đều là cường giả Nhất Đường Thiên. Hóa ra những người của đối phương tới đây cũng đều ở trình độ này mà không có Tôn giả cấp tam hoa tụ đỉnh tới.

Chương 312

Hai mắt Dương Hạo đột nhiên sáng ngời. Gã cười lớn nói:
- Trương huynh, lần này quả nhiên là ngươi dẫn đội tới đây.
Trong lòng Hạ Nhất Minh khẽ động, vừa rồi trong lúc mọi người nói chuyện với nhau, chu Bát Thất đã nói rằng Kim Chiến Dịch dẫn đội tới, nhưng lúc này Dương Hạo lại bỏ qua y, rõ ràng là biểu hiện sự bất mãn trong lòng.
Hạ Nhất Minh thoáng liếc mắt, Kim Chiến Dịch vẫn ngẩng cao đầu nhìn đỉnh núi lẫn trong đám mây mù, như thể không hề nghe thấy ẩn ý hàm ý ẩn chứa trong đó.
Lão già đối diện cũng cười dài một tiếng nói:
- Dương huynh, gần mười năm không gặp, các vị...Kim sư đệ, quả nhiên ngươi ở đây.
Lão già nói một nửa, lúc này mới nhìn thấy Kim Chiến Dịch ở phía sau mọi người.
Dương Hạo như thể không nghe thấy, nói:
- Các vị, vị này chính là một trong các chấp sự nội môn của Linh Tiêu Bảo Điện, Trương Trọng Cẩn huynh.
Ngoài ý liệu của Hạ Nhất Minh, tất cả mọi người, kể cả Vu Kinh Lôi, đều tươi cười bước tới tiếp đón lão.
Nhìn biểu hiện của bọn họ, Hạ Nhất Minh đột nhiên hiểu rằng Dương Hạo giới thiệu người này chẳng qua là để mình biết mà thôi. Còn những người khác, có lẽ biết lão già này lâu rồi.
Đối mặt với sự nồng nhiệt tiếp đón của mọi người, lại thấy biểu tình của họ đối với thái độ cao ngạo của Kim Chiến Dịch, vẻ mặt Trương Trọng Cẩn hiện thoáng bất đắc dĩ cười khổ.
Lão đương nhiên hiểu rõ sư đệ mình, vừa mới nhìn tình hình là biết y chắc chắn đã đắc tội với một cao thủ nào đó. Lão định khuyên bảo một, hai câu, nhưng nghĩ lại với tính tình cao ngạo của Kim Chiến Dịch, lão đành âm thầm thở dài, không muốn tự chuốc lấy cực khổ.
Khi Trương Trọng Cẩn tiến lên, tất cả mọi người phía sau lão đều dừng lại, đợi ở phía xa.
Hạ Nhất Minh đảo mắt qua những người này. Sau một lát, hắn khẽ nhướn mày, có vẻ đã nhìn ra một chút manh mối. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Những người này không ngờ đều là những kẻ tu luyện hậu thiên, mà đại đa số đều có tu vi khoảng tầng thứ chín. Đương nhiên trong đó cũng không thiếu cường giả hậu thiên tầng mười đỉnh phong.
Hơn nữa, theo diện mạo mà xét, bọn họ hẳn là đều dưới 50 tuổi.
Liên tưởng đến Đại hội Khai Sơn lần này, Hạ Nhất Minh liền lập tức sáng tỏ.
Gần trăm người này tuyệt đối không phải chỉ đến để làm khách quí và khách qua đường. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, bọn họ hẳn là sẽ tham gia thi đấu ở đại hội.
Đám người Dương Hạo nói chuyện như đã ăn ý, rất rõ ràng bài trừ Kim Chiến Dịch ra bên ngoài.
Trương Trọng Cẩn tuy rằng biết rõ nhưng cũng đành cười khổ liên tục, ra vẻ không biết.
Vu Kinh Lôi nháy mắt với Hạ Nhất Minh, nói:
- Trương huynh, đây là Hạ trưởng lão mới tiến lên Nhất Đường Thiên của bản phái, hôm nay gặp mặt huynh lần đầu tiên. Mong huynh chiếu cố chút ít.
Ánh mắt Trương Trọng Cẩn rốt cục rơi xuống Hạ Nhất Minh, trong mắt hiện lên vẻ khó tin.
Tuy rằng cường giả Nhất Đường Thiên đều có thuật trú nhan, nhưng trẻ tới độ này thực sự là khoa trương quá mức.
Lão do dự một chút, đột nhiên hai mắt sáng lên như thể nghĩ ra cái gì, vỗ trán, nói:
- Hóa ra là Hạ trưởng lão, ngưỡng mộ đại danh Hạ trưởng lão đã lâu, hiện giờ rốt cục tiến giai Nhất Đường Thiên , thật sự la đáng mừng.
Đám người Vu Kinh Lôi quay sang nhìn nhau, không thể tưởng danh tiếng Hạ Nhất Minh lại lớn như vậy, không ngờ người ở tận đế quốc Đại Thân xa xôi cũng biết tới.
Kim Chiến Dịch rốt cuộc quay đầu, đảo mắt nhìn qua Hạ Nhất Minh một vòng, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Hạ huynh mới tấn chức Nhất Đường Thiên trong vòng mười năm gần đây phải không?
Dương Hạo mỉm cười nói:
- Không sai, Hạ huynh cũng mới tấn chức Nhất Đường Thiên chưa lâu, đây là lần đầu tiên gặp mặt hai vị.
Vẻ cao ngạo trong mắt Kim Chiến Dịch rốt cục biến mất. Y lẳng lặng nhìn Hạ Nhất Minh, trong mắt dần dần nổi lên ý chí chiến đấu mạnh mẽ và kiên định hơn.
Hạ Nhất Minh tức giận nhìn Dương Hạo, trong lòng vô cùng bất mãn, quyết định chủ ý tuyệt đối không khai chiến với Kim Chiến Dịch.
Mọi người hàn huyên một lát, Dương Hạo cười nói:
- Trương huynh, chúng ta có thể bắt đầu được chưa?
Trương Trọng Cẩn mỉm cười, gật đầu nói:
- Được rồi, hết thảy dựa theo qui củ trước kia là tốt rồi.Hạ Nhất Minh hồ nghi trong lòng, lại nhìn thấy tất cả mọi người, kể cả Vu Kinh Lôi, đều lộ vẻ tươi cười, rõ ràng là cực kỳ chờ mong qui định cũ này.
Dương Hạo vung tay lên, tự nhiên có người dẫn mọi người đến từ Đại Thân lên núi, mà Trương Trọng Cẩn lại mang theo hơn mười người đi theo Dương Hạo tới một khu phòng ốc đơn sơ bên chân núi.
Hơi xấu hổ, Dương Hạo nói:
- Trương huynh, chúng ta vốn định tiếp đón ở đình nghênh tân trên sườn núi, nhưng không ngờ lại tới chân núi thế này. Chỗ này tuy đơn sơ một chút nhưng cũng không có gì quá tệ, mong huynh thông cảm.
Trương Trọng Cẩn khoát tay áo, nói:
- Dương huynh quá khách khí, bắt đầu đi thôi.
Lão ta đã già thành tinh, biết việc ngoài dự tính này chác chắn có liên quan tới Kim sư đệ của mình, vội vàng gạt đề tài đi.
Lão nhẹ nhàng vung tay lên, hơn mười người phía sau lão đồng thời tiến lên, nhất tề đặt những chiếc bao được gói gém chặt chẽ sau lưng lên trên bàn, sau đó bọn họ lại nhất tề khom người, cung kính lui xuống. Xem động tác bọn họ rất đều, rõ ràng là có trải qua huấn luyện.
Trương Trọng Cẩn tiến lên, cũng không ngại phiền toái, tự tay mở những gói đồ này ra.
Hạ Nhất Minh đảo mắt, rốt cục bừng tỉnh hiểu ra.
Cho dù là khách nhân đến từ chính đế quốc Đại Thân cũng không có khả năng khiến rất nhiều cường giả Nhất Đường Thiên tự mình tới nghênh đón như vậy.
Chẳng qua, sau khi nhìn thấy những chiếc bao, rốt cục Hạ Nhất Minh hiểu được duyên cớ trong đó.
Trong bao, có thể nói là có đủ mọi thứ, bất kể là quặng thô, thảo được, hay là bảo khí, đều có thể tìm được trong đó.
Hạ Nhất Minh không biết tuyệt đại đa số trong đó, nhưng cũng có thể nhận biết được một vài loại thảo dược quí giá.
Có thể được đặt cùng chỗ với những loại thảo dược quí giá đó, như vậy chắc chắn đều thuộc loại kỳ chân dị bảo nào đó.
Đột nhiên, đôi mắt Hạ Nhất Minh trở lên sáng ngời, trong một cái bao có một loại dược thảo khô héo. Tuy rằng hình thức của loại dược thảo này không quá kinh người nhưng Hạ Nhất Minh lại biết, đây là thứ không thể thiếu để luyện chế Trú Nhan Đan.
Trong lòng hắn chấn động, lập tức quyết định, nếu có thể, nhất định phải thu lấy nó.
Trương Trọng Cẩn vỗ tay, cười ha hả nói:
- Các vị, đây là những thứ mà lão phu mang tới. Các vị đừng chê là ít nha.
Ánh mắt đám người Dương Hạo đữ dán vào đống vật phẩm đó từ sớm, miệng thì nói vào câu khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn không hề rời đi.
Sau một lát, đã có người xuất ra bảo vật chuẩn bị từ trước, bắt đầu thương nghị với Trương Trọng Cẩn.
Bên phía Thiên Trì sơn có hơn mười người, mà Trương Trọng Cẩn lại chỉ có một người, nhưng Hạ Nhất Minh lại phát hiện, tất cả mọi người có vẻ cực kỳ kiên nhẫn, dường như là có ước định từ trước. Bọn họ hoàn toàn trao đổi từng thứ một, dường như không hề lo lắng rằng món đồ mình nhìn chúng bị người đoạt mất.Vu Kinh Lôi đi tới bên người hắn, nói:
- Hạ trưởng lão, ngươi có thấy thứ gì ưng ý không?
Hạ Nhất Minh không chút khách khí, chỉ tay nói:
- Vu trưởng lão, ta muôn đám Hắc Mộc Chi kia (1).
Tuy rằng bọn họ nói chuyện rất nhỏ nhưng cũng không sử dụng kỹ xảo đặc biệt nào, tất cả mọi người đều nghe rõ. Gần như tất cả mọi người đều dõi ánh mắt theo hướng tay Hạ Nhất Minh chỉ.
Trong một cái bao, có một đám dược thảo đen thui, khô quắt. Tuy rằng thứ này cũng không bắt mắt, hơn nữa cũng không có mấy người biết sử dụng nó, nhưng mọi người ở đây sao có thể phán đoán giá trị của đồ vật theo hình thức bề ngoài chứ!
Vu Kinh Lôi khẽ gật đầu, cũng không nói gì, chẳng qua xem vẻ mặt của gã thì dường như là rất nắm chắc.
Trương Trọng Cẩn cũng đảo mắt qua đám Hắc Mộc Chi, trong mắt lão dường như thoáng hiện lên vẻ giật mình.
Đến giao dịch tiếp theo, Chu Đại Thiên tiến lên một bước, hắn xuất ra một cái hộp gỗ, mở ra, đặt trước mặt Trương Trọng Cẩn, nói:
- Trương huynh, ta muốn trao đổi Hắc Mộc Chi.
Hạ Nhất Minh khẽ biến sắc mặt. Không chỉ mình hắn, những người còn lại đều giật mình. Đám người Dương Hạo và Chu Bát Thất còn có thêm nét ưu tư trên mắt.
Vừa rồi Hạ Nhất Minh sở dĩ không che dấu chút nào chỉ ra Hắc Mộc Chi chính là sáng tỏ thái độ nhất định muốn. Hiện giờ Chu Đại Thiên chặn ngang một bước, tuy rằng không thể nói gì nhưng trong đó lại hàm súc ý tứ khiến người ta phải suy nghĩ.
Trương Trọng Cẩn cũng sửng sốt. Lão há mồm, đảo mắt qua mặt Hạ Nhất Minh và Chu Đại Thiên, trầm ngâm một chút, nói:
- Chu huynh, chín năm trước, thứ mà ngươi nói ta lưu ý không phải là Hắc Mộc Chi!
Chu Đại Thiên mỉm cười, nói:
- Trương huynh, hiện giờ ta thay đổi chủ ý, mong huynh thông cảm.
Trương Trọng Cẩn thở dài một tiếng, đóng chiếc hộp gỗ lại, thu về chỗ mình, sau đó đưa Hắc Mộc Chi tới trước mặt Chu Đại Thiên.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh đã khôi phục bình thường, như thể không hề có chút khúc mắc, nhưng trong lòng hắn thực sự hơi tức giận. Chu Đại Thiên làm thế rõ ràng là muốn làm khó mình.
Chẳng qua tuy rằng hắn tức giận nhưng vẫn chưa làm việc lỗ mãng. Nơi này dù sao cũng là Thiên Trì chủ mạch, trời biết có bao nhiêu tam hoa tôn giả lúc này, nếu vì chuyện này trở mặt mới là cực kỳ không sáng suốt.
Vu Kinh Lôi hừ nhẹ một tiếng, trên mặt cũng có vẻ tức giận, nhưng cuối cùng lựa chọn nén giận.
Dương Hạo khẽ lắc đầu, nói:
- Chu huynh, tất cả mọi người đều là nhất mạch truyền thừa.....
Chu Đại Thiên vung tay lên, ngắt lời Dương Hạo:
- Dương huynh, ngươi hiểu lầm.
Hắn xoay người, cứ như vậy cầm Hắc Mộc Chi đi tới trước mặt Hạ Nhất Minh.
Đám người Dương Hạo và chu Bát Thất đều trở lên khẩn trương, bọn họ đều đề tụ chân khí, cẩn thận chú ý biến cố nơi này. Cho dù là Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch cũng như thế.
Trong lòng bọn họ đều thoáng nổi lên một ý niệm, chẳng lẽ y muốn khoe khoang trước mặt Hạ Nhất Minh? Chu Đại Thiên chẳng lẽ phát điên rồi sao?
Nhưng khiến mọi người mở to mắt kinh ngạc chính là Chu Đại Thiên không ngờ đem Hắc Mộc Chi tới trước mặt Hạ Nhất Minh, hơi hơi ôm quyền , nói:
- Hạ huynh, Đồ Phiên nhất mạch chúng ta trước kia sơ suất, mong Hạ huynh bỏ qua lỗi lầm lúc trước.
Y dừng lại một chút, lại nói:
- Chút Hắc Mộc Chi này là vật tạ lỗi, mong Hạ huynh bất kể thế nào cũng xin vui lòng nhận cho.
Trương Trọng Cẩn và Kim Chiến Dịch đồng thời mở to hai mắt, kết quả như vậy tuyệt đối vượt qua sự tưởng tượng của họ.
Chu Đại Thiên tiêu tốn cái giá lớn, đổi lấy Hắc Mộc Chi, không ngờ không phải là muốn kỳ đà cản mũi.
Trong lúc nhất thời, bọn họ nhìn về phía Hạ Nhất Minh, ánh mắt lại biến hóa thêm lần nữa. Địa vị của cường giả có vẻ bề ngoài trẻ tuổi này lại được nâng lên một độ cao mới trong lòng họ.

Chương 313

Hạ Nhất Minh đảo ánh mắt, lập tức thấy vẻ vui mừng trong mắt đám người Dương Hạo và Chu Bát Thất.
Đầu óc hắn xoay chuyển, lập tức hiểu rằng, đối với mọi người ở chủ mạch, nếu hai nhánh Đồ Phiên và Hoành Sơn có thể hòa hảo với nhau như thuở ban đầu thì chắc chắn bọn họ sẽ vui mừng.
Hạ Nhất Minh lại dời ánh mắt từ đám Hắc Mộc Chi sang nhìn Chu Đại Thiên, thấy trong đôi mắt đen của hắn đầy vẻ chân thành.
Tuy rằng Hạ Nhất Minh biết, những lão bất tử thế này đã thành tinh, hoàn toàn không thể tin tưởng bề ngoài ánh mắt của họ, nhưng hắn cũng hiểu, nếu đối phương đã có hành động như vậy, mình chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Bất kể hắn nguyện ý hay không, dưới tình huống như vậy, hắn chỉ có thể nhận lời xin lỗi của đối phương.
Khẽ mỉm cười, Hạ Nhất Minh nói:
- Chu huynh thật sự quá khách khí, hậu lễ như thế, tiểu đệ nhận lấy thực sự là rất xấu hổ.
Chu Đại Thiên sắc mặt vô cùng nghiêm nghị, nói:
- Hạ huynh, bất kể chúng ta trước kia có xảy ra xung đột gì, Hoành Sơn và Đồ Phiên thủy chung đều là một nhà. Tình hữu nghị đã truyền thừa mấy ngàn năm như vậy khó có thể xóa bỏ. Hơn nữa....
Y dừng một chút, nói:
- Chu mỗ không muốn bị người lợi dụng, ta nghĩ Hạ huynh cũng không muốn như vậy.
Hạ Nhất Minh hơi biến sắc mặt, nói:
- Chu huynh nói vậy có ý gì?
Chu Đại Thiên mỉm cười, nói:
- Mời Hạ huynh nhận lấy Hắc Mộc Chi. Đêm nay Chu mỗ sẽ đến bái kiến Hạ huynh, hơn nữa còn nói một ít chuyện về Ngũ Hành Hoàn.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh ngưng lại, đưa tay cầm lấy Hắc Mộc Chi, hắn nghiêm mặt nói:
- Một khi đã như vậy, đêm nay Hạ mỗ xin đợi đại giá.
Thực ra, sau khi vết thương trên mặt Viên Lễ Huân tan di, Hạ Nhất Minh đã không còn oán hận Đồ Phiên quốc sâu như trước nữa. Hiện giờ Chu Đại Thiên lấy Hắc Mộc Chi làm cớ hạ đài, hơn nữa nhắc tới chuyện Ngũ Hành Hoàn, Hạ Nhất Minh tự nhiên rất là động tâm.
Nếu thật sự có thể biết được lai lịch của Ngũ Hành Hoàn phỏng chế này, như vậy sẽ biết được quái nhân mặt quỉ là ai.
Kẻ chủ mưu đứng sau bức màn gây lên những chuyện này, dẫn bộ tộc Đồ Đằng tới, hơn nữa còn hại chết lão nhân Thủy Huyễn Cận, mới thực sự là kẻ Hạ Nhất Minh thực sự hận thấu xương.
Chu Đại Thiên vừa lòng gật đầu, mỉm cười lui xuống. Vu Kinh Lôi kinh ngạc nhìn y, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng.
Tuy rằng có chút bất ngờ nhưng không hề ảnh hưởng tới việc giao dịch. Sau khi giao dịch xong, mọi người đều đổi được vật phẩm mà mình cần.
Hạ Nhất Minh rất nhanh phát hiện ra qui luật trong đó, những người này mỗi một lần chỉ giao dịch một vật phẩm, cứ sau mười lượt lại tiến hành đợt giao dịch thứ hai.
Trừ hắn ra, cho dù là Vu Kinh Lôi đều ra tay một lần. Hơn nữa càng làm hắn kinh ngạc chính là, trước khi giao dịch, bọn họ dường như đều không phải là mù quáng lựa chọn, mà như thể đã thương lượng rất kỹ từ trước rồi.
Cho đến khi bắt đàu vòng thứ ba mới có người rời khỏi giao dịch.
Cứ như vậy suôt một canh giờ, giao dịch mới hoàn thành toàn bộ.
Trương Trọng Cẩn nhẹ nhàng vỗ tay hai tiếng, mấy tên đệ tử phía sau lưng lão mới thu gom những cái bao cẩn thạn lại, đeo lên lưng, tiếp đó thi lễ cáo lui. Mặc dù trên lưng họ đều là những bảo bối vô giá nhưng những người này đều không hề nhìn, cứ như thể những thứ đó đều là rác rưởi, gạch đá vô dụng vậy.
Thái độ như vậy khiến Hạ Nhất Minh hâm mộ không ngừng, cũng có thêm nhận thức mới đối với thủ đoạn của Trương Trọng Cẩn.
Lão nhân này chỉ cười tủm tỉm nhìn xung quanh một vòng, nói:
- Các vị, lúc này giao dịch đã tiến hành thuận lợi, trừ một bằng hữu chưa đến đây thì mọi người đều đã tới đủ.
Dương Hạo cười khổ một tiếng, nói:
- Trương huynh, vị kia chỉ sợ sẽ vĩnh viễn không đến đây được. Nguồn: http://truyenfull.vn
Trương Trọng Cẩn hơi giật mình, hỏi:
- Vì sao?
- Người đó đã bế quan, muốn ngưng tụ đóa hoa hữu hình thứ ba, nhưng 100 năm trước lại truyền đến tin tức, hắn bế quan thất bại, đã nổ tan xác mà chết.
Dương Hạo thở dài một tiếng, nói với vẻ tiếc hận vô cùng.
Trương Trọng Cẩn hơi run lên một lát, rồi thở ngắn than dài nửa ngày.Tất cả mọi người ở đây không hẹn mà trở lên trầm mặc. Bọn họ đều là cường giả Nhất Đường Thiên, tự biết con đường tu luyện sau này khó khăn như thế nào.
Rất có thể bọn họ sẽ dẫm phải vết xe đổ của vị cường giả bế quan thất bại kia.
Chỉ có điều, cho dù là biết rõ kết quả này, chỉ sợ cũng không có mấy người cưỡng nổi sự hấp dẫn của việc bế quan đột phá.
Đây chính là cá tính bất khuất không từ bỏ của người luyện võ, nhưng đây cũng chính là nỗi bi ai lớn nhất của ngwoif luyện võ.
Trong những người này, chỉ có hai người hơi lóe mắt, rõ ràng có cảm giác khác hẳn.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, trong lúc vô ý đối mắt với Kim Chiến Dịch. Bọn họ đều thấy chút vẻ không đúng trong mắt đối phương, sau đó không hẹn mà cùng rời ánh mắt đi.
Thiên phú hai người này không giống với người thường, tự nhiên là không thể nghiệm được cảm khái trong lòng mọi người ở đây.
Trương Trọng Cẩn đột nhiên lắc đầu, nói:
- Quên đi, không nói nữa. Tiếp theo, các vị muốn cái gì, cứ nói hết ra, xem lão phu có biện pháp cấp cho các vị hay không.
Một vị cao thủ của chi nhánh có lẽ đã đợi những lời này từ lâu, lập tức nói:
- Trương huynh, tiếp theo ta cần một ít Đông Hải Vô Căn Phù Bình Thảo, huynh có thể mang tới không?
Trương Trọng Cẩn nhíu mày, nói:
- Đông Hải Vô Căn Phù Bình Thảo, thứ này quả thật hiếm thấy, chẳng qua ta có thể lưu ý một chút, phỏng chừng có thể nắm chắc 50%.
Người kia lộ vẻ vui mừng, nói:
- Nếu ngay cả Trương huynh cũng không thể thu thập được, vậy tiểu đệ không biết lấy thứ đó ở đâu nữa.
Trương Trọng Cẩn khẽ cười, cũng không thèm để ý lời nịnh nọt của đối phương, nói:
- Vẫn là qui tắc cũ, nếu Trương mỗ may mắn tìm được Đông Hải Vô Căn Phù Bình Thảo, như vậy hy vọng Hứa huynh có thể chuẩn bị một phần Lăng Hồ Thạch Tâm, được không?
Người nọ do dự nửa ngày, dường như thầm tính toán gì đó, rốt cục gật đầu thật mạnh, nói:
- Được, tiểu đệ sẽ chuẩn bị thỏa đáng, không để cho Trương huynh thất vọng.
Trong lòng Hạ Nhất Minh hơi rung động, không thể tưởng tượng ngay tại chỗ này nói dăm ba câu, bọn họ đã có thể đặt trước một vụ giao dịch lơn như vậy.
Đông Hải Vô Căn Phù Bình Thảo là cái gì? Hạ Nhất Minh hoàn toàn không biết gì cả. Nhưng Lăng Hồ Thạch Tâm thì vốn là vật rất nổi tiếng ở các quốc gia tây bắc.
Chỉ cần là người có chút thế lực ở tây bắc, đại đa số đều đã được nghe nói về thứ này.Lăng Hồ, kỳ thật là chỗ giao giới của tây bắc tam đại cường quốc. Tại mảnh đất không ai quản lý này sinh ra một loại ngọc thạch, được đặt tên theo địa danh sinh ra nó, gọi là Lăng Hồ Thạch.
Trong vô vàn những viên Lăng Hồ Thạch, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện một viên ngoc thạch hoàn toàn trong suốt, ở trung tâm của nó có một viên ngọc nhỏ hình trái tim.
Nghe nói loại ngọc thạch này cũng là một trong số thiên địa chí bảo, nhưng số lượng cực kỳ hiếm hoi, hơn nữa đã bắt đầu có hiện tượng tuyệt tích, cho nên càng trở lên quí báu.
Trương Trọng Cẩn vừa lòng gật đầu, nói:
- Các vị còn yêu cầu gì, mời nói ra đi.
Mọi người đều mở miệng, chẳng qua Hạ Nhất Minh chú ý tới một hiện tượng, có một số người nói chuyện không hề kiêng kị, quang minh chính đại đưa ra yêu cầu, nhưng có hai người lại ngưng tụ lời nói thành một đường âm thanh, rõ ràng là không muốn người khác nghe được.
Trương Trọng Cẩn hiển nhiên là sớm có ứng đối, sau khi mỗi người đưa ra yêu cầu, lão lại hoặc là đồng ý, hoặc là cự tuyệt, nhưng đa phần là loại đáp án lập lờ, có vẻ lão cũng không nắm chắc tuyệt đối.
Chẳng qua, chỉ cần lão đáp ứng, những người khác đều thở phào nhẹ nhõm một hơi. Rất hiển nhiên, mọi người đều kỳ vọng rất cao ở lão.
Chỉ có điều Trương Trọng Cẩn cũng không chút khách khí. Tất cả những thứ lão đưa ra đều thuộc loại thiên tài địa bảo linh tinh gì đó, mà mấy thứ này tuyệt đại đa số đều là đặc sản tây bắc, sợ là cũng chỉ có các cường giả Nhất Đường Thiên đã định cư lâu năm ở tây bắc mới có cơ hội đoạt được.
Những bảo vật họ nói ra đều có thể nói là báu vật vô giá, chẳng qua ở trên tay những người khác nhau sẽ có tác dụng khác nhau, chẳng ai có thể đánh giá cụ thể được.
Trương Trọng Cẩn và mọi người nói chuyện với nhau hồi lâu, rốt cuộc xác định được đại khái những gì mọi người cần cũng như lão cần.
Tuy rằng chẳng qua là ước định đầu lưỡi, nhưng tất cả mọi người đều biết, với thân phận của bọn họ, một khi đã đáp ứng là như gỗ đã đóng thuyền. Trừ phi xảy ra bất ngờ, chết oan chết uổng, nếu không tuyệt đối không có vấn đề.
Sau lần gặp mặt hôm nay, Hạ Nhất Minh hiểu được, trong những chiếc bao chính là những bảo vật mà các cường giả Nhất Đường Thiên này cần và trao đổi với nhau mỗi lần tổ chức Đại hội Khai Sơn.
Tướng mạo của Trương Trọng Cẩn tuy xấu xí nhưng năng lực chắc chắn là rất lớn, yêu cầu của nhiều cường giả Nhất Đường Thiên như vậy mà về cơ bản, lão đều có thể thỏa mãn đủ.
Cho dù lão là môn hạ của đệ nhất môn phái Đại Thân, nếu muốn làm được như vậy cũng không phải chuyện dễ dàng.
Đến lúc này, Hạ Nhất Minh cũng phải sinh ra tâm lý kính nể lão. Có thể được nhiều cường giả như thế đón chào, quả nhiên là xứng với tư cách này.
Những thứ bọn họ nói ra đều là bảo bối chân chính, cũng không ai dám có ý khinh thường. Nếu nói dại miệng, như vậy không cách nào thu nhập được, không chỉ đắc tội với người mà còn là vấn đề thể diện.
Sau một hồi lâu, hai bên rốt cục xác định xong nguyện vọng. Trương Trọng Cẩn đứng dậy cáo từ. Dương Hạo và các cao thủ Nhất Đường Thiên của chủ sơn tiễn họ. Các cao thủ Nhất Đường Thiên của các phân nhánh cũng cáo từ rời đi. Trước khi đi, Chu Đại Thiên khẽ gật đầu hướng Hạ Nhất Minh và Vu Kinh Lôi, rõ ràng là nhắc nhở bọn họ nhớ tới ước định buổi tối.
Sau khi toàn bộ mọi người rời đi, Vu Kinh Lôi nhẹ giọng nói:
- Hạ trưởng lão, ngươi thật sự tin tưởng Chu Đại Thiên sao?
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một lát, nói:
- Kỳ thật tin tưởng hay không cũng không quan trọng, chủ yếu là xem biểu hiện sau này của bọn họ.
Vu Kinh Lôi vỗ tay một cái, nói:
- không tồi. Đồ Phiên nhất mạch mặc dù có một vị Tôn giả tọa chấn, nhưng Hoành Sơn chúng ta cũng không sợ hãi bọn họ.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, hỏi:
- Vì sao?
Chênh lệch giữa Tôn giả và cường giả tam hoa bình thường là rất lớn, Hạ Nhất Minh tự nhiên sẽ không nghĩ Vu Kinh Lôi có thể có năng lực chống lại Tôn giả.
Vu Kinh Lôi cười ha hả, nói:
- Hạ trưởng lão có điều không biết. Khi còn sống, gia sư và Tôn giả Ngả Văn Bân tương giao tâm đầu ý hợp. Lão nhân gia không chỉ là Tôn giả của Thiên Trì sơn chủ mạch mà đồng thời còn là Khách tọa Tôn Giả của Hoành Sơn nhất mạch chúng ta. Nếu Tôn Giả của Đồ Phiên thực sự muốn lấy thế ép người, lão nhân gia chắc chắn sẽ không ngồi yên.
Hạ Nhất Minh lúc này mới giật mình, chẳng trách Vu Kinh Lôi không có bộ dáng sợ hãi, hóa ra Hoành Sơn nhất mạch còn có hậu trường cường ngạnh như vậy.
Vu Kinh Lôi đột nhiên thở dài một tiếng, nói:
- Hạ trưởng lão, Ngả Tôn Giả tuy rằng kính trọng Hoành Sơn chúng ta vài phần, nhưng nói đến cùng, tự chúng ta có được Tôn Giả mới là tốt nhất.
Hạ Nhất Minh hơi giật kình, rốt cuộc hiểu được ý tứ của lão. Chỉ có điều nghĩ tới đề nghị của Ngả Văn Bân về việc ngưng tụ ngũ hành chi hoa, trong lòng hắn bất giác có chút do dự...

Chương 314

Mặt trời hoàn toàn xuống núi, một vầng trăng sáng treo cao trên đỉnh núi đối diện. Mặt đất bị mặt trăng chiếu vào hóa thành một mảng hoàn toàn trắng xóa, không ngờ lại có cảm giác giống hệt như tuyết phủ.
Bên trong sân, Hạ Nhất Minh và Vu Kinh Lôi đã chờ đợi từ lâu.
Trước mắt bọn họ bày một bàn tiệc không phải quá phong phú nhưng cũng là đủ với một tiệc rượu. Chỉ có điều hai người bọn họ lại không hề động đũa mà chỉ lặng lẽ ngồi dưới bầu trời đêm.
Đột nhiên, một làn gió thổi qua, thân hình Chu Đại Thiên như ma quỉ nhẹ nhàng từ bên ngoài bay vào.
Y thản nhiên đi tới bên chiếc bàn, ngồi xuống một cách tự nhiên.
Sau khi thấy động tác của y, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng phải thừa nhận, chỉ cần không phải kẻ địch của người này, như vậy động tác của y quả thực rất tao nhã.
Vu Kinh Lôi mỉm cười, cầm bình rượu, rót đầy vào ba cái chén, nói:
- Chu huynh, mời, trước hết chúng ta cứ cạn một ly đã.
Hạ Nhất Minh cũng nâng chén rượu. Hắn biết, trừ khi mình tỏ rõ thái độ, nếu không Chu Đại Thiên tuyệt đối sẽ không dễ dàng nói ra những điều y biết.
Chu Đại Thiên thấy động tác của hai người, lập tức lộ vẻ tươi cười.
Chỉ có điều, trong nụ cười này có bao nhiêu thành ý thì chỉ có quỉ mới biết.
Ba người cùng nâng chén, đều một hơi uống cạn sạch.
Rượu mà Thiên Tri sơn cấp cho các cường giả bọn họ đương nhiên đều là cực phẩm trong nhân gian, nhưng đối với Hạ Nhất Minh thì bất kể là uống loại rượu nào, đều chẳng khác gì Bát Giới ăn nhân sâm, căn bản là không nhận ra bất cứ hương vị gì.
Việc này có lẽ chính là trời sinh thế, không thể cưỡng cầu.
Chu Đại Thiên buông chén rượu xuống, trầm giọng nói:
- Vu huynh, Hạ huynh, nhị vị cũng có thể biết ý đồ đến hôm nay của Chu mỗ chứ?
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, nói:
- Chu huynh, ngươi nói tới việc của Ngũ Hành Hoàn sao?
- Không sai, đúng là Ngũ Hành Hoàn.
Sắc mặt Chu Đại Thiên cực kỳ ngưng trọng, nói:
- Những gì Chu mỗ nói ra hôm nay lọt vào tai nhị vị, bất kể sau này nhị vị chứng thực như thế nào, xin đừng để liên lụy tới người Chu mỗ.
Hai người Hạ Nhất Minh nghe y trịnh trọng nói như vậy, liếc mắt nhìn nhau, không khỏi thêm mấy phần tin tưởng.
Nếu ngay cả vị cao thủ cảnh giới tam hoa này cũng phải kiêng kị như thế, vậy chắc chắn là có manh mối nhất định.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, nói:
- Chu huynh yên tâm, bất kể ngày sau Hạ mỗ hai người chứng thực như thế nào, cũng sẽ không tiết lộ tên Chu huynh. Nếu làm sai lời, Hạ mỗ vĩnh viễn không thể tiến tới cảnh giới tam hoa.
Vẻ mặt của hắn cũng cực kỳ nghiêm túc, không hề có chút cười cợt nào.
Với tuổi tác và tu vi hiện tại của Hạ Nhất Minh, nếu không thể tiến vào cảnh giới tam hoa thì quả thực còn khó chịu, khổ sở hơn cả việc giết chết hắn. Vừa nghe lời thề này, tự nhiên Chu Đại Thiên tuyệt đối yên tâm, mà sắc mặt Vu Kinh Lôi đang ngồi bên cạnh Hạ Nhất Minh cũng lập tức biến sắc.
Có điều thấy vẻ kiên định trong mắt Hạ Nhất Minh, lão cũng chỉ thở dài một tiếng, bất đắc dĩ cúi đầu không nói.
- Hạ huynh, ngươi cũng biết lai lịch của tây bắc tam đại cường quốc chứ?
Chu Đại Thiên trầm giọng hỏi.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, không chút do dự nói:
- Hạ mỗ một lòng khổ tu, thực sự là không rảnh phân tâm.
Chu Đại Thiên hơi hơi há miệng thở dốc, cười khổ nói:
- Hạ huynh đã là Hộ Quốc Đại Sư của Thiên La quốc, không ngờ không biết lai lịch của tam đại cường quốc, thật sự là....
Y lúc lắc đầu, nói:
- Kỳ thực, hiện giờ sau lưng tam đại cường quốc có một vị Tôn Giả tọa trấn.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, nói:
- Khai Vanh quốc cũng có sao?
- Đương nhiên là có.
Chu Đại Thiên nghiêm mặt, nói:
- Nếu Khai Vanh quốc không có loại cường giả như thế tọa trấn, hoàng thất của họ đã bị bức thoái vị từ lâu rồi.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, nói:
- Nhưng theo ta được biết, người có tu vi cao nhất Đại Sư đường của Khai Vanh quốc, được xưng là Khai Vanh đệ nhất nhân cũng chính là Chiêm Thiên Phong mà thôi.
- Chiêm Thiên Phong....
Trên mặt Chu Đại Thiên hiện lên một tia khinh thường, y cười lạnh nói:
- Một kẻ Nhất Đường Thiên không ngưng tụ nổi nhị hoa thì sao xứng là Khai Vanh đệ nhất nhân.Đôi mắt Hạ Nhất Minh chợt lóe lên, hắn lập tức nghĩ tới những lão quái vật vô danh vẫn lặng lẽ tu luyện ở Thiên Trì sơn này, trong lòng như tỉnh ngộ.
- Hạ huynh, thực lực Khai Vanh quốc rốt cuộc như thế nào, ngươi có thể thỉnh giáo Chu huynh của Thiên Trì chủ mạch. Ta nghĩ Chu huynh sữ không lừa gạt người.
Chu Đại Thiên thu liễm nụ cười , nói:
- Những lời ta nói hôm nay chẳng qua là nghe được một lời đồn đại từ xưa, có thể giúp được Hạ huynh hay không thì không rõ.
Hạ Nhất Minh lập tức ngưng thần tĩnh khí, nói:
- Xin mời Chu huynh giảng.
- Ngày xưa, Tôn giả của tam đại cường quốc đều quan biết lẫn nhau, hơn nữa khi còn sống, bọn họ cũng từng nhiều lần giao thủ. Cho đến sau khi lần lượt trở thành Tôn giả, bọn họ mới ẩn cư không bao giờ hỏi tới chuyện thị phi ở nhân gian nữa.
Chu Đại Thiên từ từ nói, trong mắt y thậm chí còn có tia mơ màng, dường như tam đại cường giả đều đang ở trước mặt.
Hạ Nhất Minh than nhẹ một tiếng, tam đại cường giả tranh chấp với nhau, cuối cùng toàn bộ tiến giai là Tôn Giả tam hoa tụ đỉnh. Việc này quả thực giai thoại kinh người, nếu truyền ra ngoài, đủ để toàn bộ tây bắc phải chấn động.
Nhưng rất hiển nhiên, ba vị Tôn giả cũng không thích được mọi người tuyên dương, cho nên ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không có được một chút tin tức gì.
Vẻ mặt Hạ Nhất Minh đột nhiên cứng đờ, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời hữu thần.
- Chu huynh, ngươi đề cập tới tam đại cường quốc, lại đề cập tới ba vị Tôn Giả, hay là Ngũ Hành Hoàn có liên quan tới một vị nào trong đó?
Chu Đại Thiên than nhẹ một tiếng, tuy rằng không trả lời, nhưng thần sắc trong mắt y đã trả lời Hạ Nhất Minh vấn đề này.
- Nhưng làm sao ngươi có thể phán định được là ai?
Hạ Nhất Minh lạnh lùng hỏi.
Đến tận lúc này, hắn đã hiểu được vì sao Chu Đại Thiên phải cẩn thận như thế rồi.
Cho dù là hắn cũng không dám nói lung tung chuyện liên quan tới tam đại Tôn Giả như thế này.
- Hạ huynh, ngươi cũng biết tam đại cường quốc chúng ta có quan hệ âm thầm cạnh tranh.
Chu Đại Thiên hạ giọng nói:
- Chính bởi vì thế nên Đồ Phiên quốc chúng ta đã cài không ít thám tử vào trong hai quốc gia kia . Hơn nữa sau hàng trăm năm chậm rãi tích lũy tin tức, chúng ta phát hiện một tin tức tổng kết hơn nữa.
- Tin tức gì?
- Bọn họ đang thu nhập thiên địa chí bảo.
Chu Đại Thiên nghiêm nghị nói.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, trong mắt lập tức hiện ra một tia tức giận, nói:
- Chu huynh nói đùa, việc thu thập thiên địa chí bảo thì bất cứ người nào có thực lực đều cố hết sức làm.
Quả thật, đừng nói là tam đại cường quốc, cho dù là Thủy Huyễn Cận của Thiên La quốc cũng từng góp nhặt một kho bảo vật. Tuy rằng về chất lượng thì cũng thường thôi, nhưng về số lượng thì không hề ít.Chu Đại Thiên lặng lẽ cười, nói:
- Nếu là thu nhập thiên địa chí bảo bình thường thì không sao, nhưng một quốc gia trong đó lại không từ thủ đoạn nào thu nhập nguyên liệu để chế tạo Ngũ Hành Hoàn, hơn nữa 30 năm trước cũng đã thu gom tương đối đầy đủ.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh chợt bắn ra hào quang. Toàn thân hắn chợt phát ra áp lực cực lớn. Ngồi trước mặt hắn, Chu Đại Thiên khẽ biến sắc mặt, cảm nhận áp lực khó có thể chống đỡ này, trong lòng y thất kinh, thực lực của Hạ Nhất Minh đã tăng thêm một so với mấy tháng trước.
Quả thật là quái thai, không hiểu sao hắn tu luyện được như vậy.
Dần dần, oán khí trong lòng Hạ Nhất Minh cũng bình phục xuống.
Hắn biết, Chu Đại Thiên tuyệt đối không ăn nói lung tung, loại tin tức này, quả thật cũng chỉ có một trong tam đại cường quốc vốn căm thù lẫn nhau mới có thể thu nhập và tổng kết được.
- Bọn họ góp nhặt tài liệu gì, chẳng lẽ nhất định có thể luyện chế thành công sao?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Chu Đại Thiên cười mà không nói, chỉ chuyển ánh mắt sang người Vu Kinh Lôi.
Vu Kinh Lôi chần chừ một chút, nói:
- Hạ trưởng lão, theo lão phu biết, ngày xưa quả thật có một vị Tôn Giả được xưng là tây bắc đệ nhất xảo tượng. Có điều ông ta có phỏng chế Ngũ Hành Hoàn thành công hay không, ta cũng không dám cam đoan....
Chu Đại Thiên cười ha hả nói:
- Vu huynh nói đúng. Từ sau khi loại thần binh lợi khí Ngũ Hành Hoàn mất tích, những thợ khéo trong thiên hạ muốn phỏng chế chúng nhiều không đếm xuể. Nhưng những người thực sự có thể thành công thì cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Tuy nhiên theo lão phu biết, bất kể là Ngũ Hành môn của Đại Thân, hay là vị luyện khí đại hiền trong thiên hạ ấy cũng đều chưa từng thành công luyện chế ra Ngũ Hành Hoàn.
Hạ Nhất Minh nhướn mày hỏi:
- Vì sao?
Chu Đại Thiên thu liễm vẻ tươi cười, nghiêm nghị nói:
- Ngũ Hành Hoàn, tên cũng như ý nghĩa, chính là chiếc vòng ngũ hành hợp nhất. Khi luyện chế nó không chỉ yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với nguyên liệu mà còn cần thêm vào cả ngũ hành lực. Chỉ cần trong lúc luyện có chút sơ sẩy, không đạt tới cân bằng tuyệt đối, vậy chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Trên bảng xếp hạng Thần binh lợi khí, uy lực của vòng này tuy không phải thứ nhất, nhưng nếu luận về mức độ khó khăn khi luyện chế thì tuyệt đối là số một.
Hạ Nhất Minh chùng ánh mắt xuống, hắn đã hiểu hàm ý trong lời đối phương.
Một khi đã khó có thể luyện chế như vậy, vậy thì Ngũ Hành Hoàn mà hắn cướp được trên tay quái nhân mặt quỉ nhất định chính là chiếc đó.
Chu Đại Thiên chậm rãi đứng lên, khom người nói:
- Hạ huynh, Chu huynh, ta đã nói hết những gì có thể. Về phần những chuyện còn lại, các ngươi cứ chậm rãi cân nhắc. Chẳng qua ta có một lời khuyên, mong Hạ huynh tiếp nhận.
- xin mời Chu huynh .
Hạ Nhất Minh trầm ổn nói.
Có lẽ trong lòng hắn không bình tĩnh, nhưng nếu xét bề ngoài thig vẻ bình tĩnh của hắn khiến người ta phải sợ hãi.
Đôi mắt Chu Đại Thiên tràn đầy vẻ thành khẩn,nói:
- Hạ huynh, tam đại cường quốc đều có Tôn Giả tọa trấn. Trước khi ngươi tấn chức thành Tôn Giả, hơn nữa còn có lực lượng áp chế Tôn Giả cùng cấp, mọi việc...xin cứ cân nhắc cho kỹ rồi hãy làm.
Dứt lời, y lại chắp tay, nhẹ nhàng bay đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh nhìn bóng y rời đi, thần sắc trong mắt biến đổi, dường như đang tự hỏi điều gì đó rất sâu xa.
Vu Kinh Lôi tiến lên, cẩn thận nói:
- Hạ trưởng lão, lời nói có thể nghe nhưng chưa chắc có thể tin được.
Hạ Nhất Minh bật cười nói:
- Ta hiểu được. Vu trưởng lão yên tâm, tiểu đệ sẽ không làm việc trứng chọi đá đâu.
Lúc này Vu Kinh Lôi mới hơi an tâm, có điều thần sắc ưu tư trong mắt không hề giảm đi.
Nếu nói Chu Đại Thiên nói thật, như vậy bọn họ đang phải đối mặt với một vị Tôn Giả hùng mạnh. Chỉ cần nghĩ tới uy năng và thực lực mà Tôn Giả có, Vu Kinh Lôi cảm thấy vô cùng đau đầu.
Đột nhiên, Hạ Nhất Minh bình tĩnh nói:
- Vu trưởng lão, ngày xưa tây bắc đệ nhất xảo tượng xuất phát từ quốc gia nào?
Vu Kinh Lôi nói theo bản năng:
- Tây bắc Khai Vanh quốc.
Nói xong những lời này, lập tức lão cảm thấy không ổn, nhanh chóng ngẩng đầu, đã thấy Hạ Nhất Minh ngắm nhìn phương xa, miệng thì thào:
- Khai Vanh....
Không biết vì sao, Vu Kinh Lôi không ngờ lại nghĩ tới cảnh Hạ Nhất Minh ngàn dặm đuổi giết bộ tộc Đồ Đằng. Nhìn ánh mắt lạnh lùng của hắn, trong lòng Vu Kinh Lôi chợt cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Chương 315

Ánh mặt trời dần leo lên đỉnh núi tạo ra đủ loại màu sắc kỳ quái. Mặt trời chiếu xuống những khối đá thạch anh, lập tức phản chiếu ánh sáng chói mắt, chiếu xuống vùng rừng núi không một kẽ hở, ánh lên một mảng xanh thẫm mê người, chiếu lên lá cây, hiện ra vẻ thần bí.
Dưới ánh nắng ôn hòa chiếu rọi, trong mắt mỗi người lại hiện lên vẻ thoải mái lười biếng.
Có điều, giờ phút này, trên bình đài rộng lớn của Thiên Trì chủ phong đã có hơn một vạn người ở đó, bao gồm đệ tử của cả các phân chi, chủ mạch của Thiên Trì, và cả khách tới từ Đại Thân phương đông.
Thiên Trì chủ phong cực kỳ to lớn nên cho dù mấy vạn người tụ tập ở trên bình đài vẫn có vẻ không hề chật chội.
Không chỉ như thế, ở gần đỉnh núi còn có một đài cao rất lớn. Đài cao này được xây dựa vào vách núi, khí thế mênh mông, từ dưới nhìn lên còn khiến cho người ta cảm giác run sợ trong lòng. Người kiến tạo đài cao này nhất định không phải người tầm thường.
Lúc này Hạ Nhất Minh đang đứng ở trên đài cao, lẳng lặng nhìn xuống dưới.
Hoành Sơn nhất mạch cũng đã từng cử hành Đại hội Khai Sơn nhưng khí thế đều kém so với lúc này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Có tư cách đứng ở trên đài cao, ít nhất đều là Tiên Thiên cường giả. Mà có thể đứng ở tuyến đầu, nơi hiện rõ nhất trước mắt mọi người, cũng chỉ có mười vị cường giả Nhất Đường Thiên có thực lực siêu cường.
Vu Kinh Lôi và Chu Đại Thiên đảo mắt nhìn Hạ Nhất Minh, trong lòng đều mang theo tâm tư khác nhau.
Kể từ sau đêm nói chuyện đó, Hạ Nhất Minh đều không hề đề cập gì tới chuyện Ngũ Hành Hoàn, cứ như thể đêm đó chẳng có gì xảy ra cả.
Nhưng chỉ có Vu Kinh Lôi và Chu Đại Thiên mới biết được, chàng thanh niên Hạ Nhất Minh này sẽ tuyệt đối không từ bỏ ý đồ. Nhưng trước khi có được thực lực tuyệt đối có thể trả thù đối phương, có lẽ hắn sẽ không có hành động thiếu suy nghĩ.
Trong lòng Chu Đại Thiên hơi đắc ý. Y sở dĩ không tiếc tự hạ giá trị con người, chịu nhận lỗi trước Hạ Nhất Minh, hơn nữa còn tặng đồ chí bảo, chính là để Hạ Nhất Minh và Khai Vanh quốc có xung đột. Một khi song phương phát sinh tranh chấp, như vậy bất kể ai thắng ai thua, đối với Đồ Phiên quốc có trăm lợi mà không có một hại.
Tứ Hoàng Tử Bộ Hãnh Thông của Đồ Phiên quốc tuy rằng chết trong tay Hạ Nhất Minh nhưng Khai Vanh quốc cũng sẽ không thể tránh khỏi dây dưa.
Để cho bọn họ chó cắn nhau, coi như là báo thù rửa hận cho Bộ Hãnh Thông.
Y cũng không lo lắng Hạ Nhất Minh nhìn ra tâm tư của mình, bởi vì cho dù Hạ Nhất Minh nhìn ra, nhưng chỉ cần hắn muốn báo thù cho Thủy Huyễn Cận, như vậy sớm muộn gì chẳng phải đi theo kế hoạch mà y đã dựng sẵn.
Cảm nhận được ánh mắt của Chu Đại Thiên, Hạ Nhất Minh quay đầu lại mỉm cười với y. Chu Đại Thiên vội vàng mỉm cười đap lại.
Nhìn bộ dáng song phương quả thật đã bỏ qua hiềm khích, khiến đám người Chu Bát Thất tràn đầy vui mừng.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh lại một lần nữa hướng lên phía trên đài cao nhất.
Nơi đó có bốn chiếc ghế, có bốn người ngồi, trong đó có một người là Ngả Văn Bân. Ông ta là Tôn Giả đại nhân duy nhất của toàn bộ Thiên Trì Sơn tham dự.
Ngoài ra, còn có Lê Minh Huyên đến từ Thất Sắc Băng Cung ở bắc cương tuyết nguyên và Viên Lễ Huân cùng ngồi.
Với thân phận của mình, Lê Minh Huyên ngồi ở trên đó không có vấn đề gì, nhưng Viên Lễ Huân không ngờ cũng có một chỗ ngồi ở trên đó, không tránh khỏi mọi người lườm nguýt.
Chẳng qua, khi Trác Vạn Liêm nói ra việc Viên Lễ Huân có thể chất thâm hàn, tất cả những tiếng xì xào bất mãn lập tức biến mất. Ngay cả những cường giả Nhất Đường Thiên nhìn thấy nàng cũng chỉ có vẻ tràn ngập hâm mộ và ghen tị, không hề có ánh mắt nào không phục.
Chiếc ghế cuối cùng là Kim Chiến Dịch, chẳng qua tất cả mọi người biết, sở dĩ gã có vị trí đó là bởi vì gã đại biểu cho thế lực to lớn sau lưng gã.
Phương Đông Đại Thân, Linh Tiêu Bảo Điện, nhân vật có thể đại biểu cho toàn bộ thế lực to lớn vùng tây bắc này, đương nhiên phải được kính trọng vài phần.
Vu Kinh Lôi tiến lên nửa bước, dừng lại bên Hạ Nhất Minh, cười nói:
- Hạ trưởng lão, vừa rồi Ngả tiền bối cho ngươi một chỗ ngồi, và sao ngươi từ chối? Giờ có muốn lên cũng không còn cơ hội nữa.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Vu trưởng lão nói đùa, ta cũng không phải tụ đỉnh Tôn Giả, sao có tư cách được ngồi bên trên.
Vu Kinh Lôi lúc lắc đầu nói:
- Viên cô nương và Kim Chiến Dịch cũng không phải tụ đỉnh Tôn Giả, nhưng bọn họ lại có thể bình yên ngồi đó, đó là bởi vì bọn họ khẳng định có thể tụ đỉnh thành công. Thiên phú của ngươi hơn xa bọn họ, đương nhiên cũng có tư cách này.
Lão dừng lại một chút nói:
- Chẳng lẽ ngươi không có niềm tin tụ đỉnh thành công sao?
Hạ Nhất Minh nhếch miệng cười nhạt, nhưng trong nụ cười lại tràn ngập tự tin mãnh liệt.
Hạ huynh, Vu huynh, nhị vị đang có chuyện gì vui vậy?
Một người mỉm cười tiến đến, chính là Trương Trọng Cẩn đến từ Đại Thân.
Hạ Nhất Minh và Vu Kinh Lôi nhìn nhau, bọn họ hơi ngạc nhiên, chẳng qua người này đi đến nói chuyện, chắc có chuyện gì cần nhờ vả.
Ba người nói chuyện lung tung về thời tiết, địa lý, nhân phẩm hơn mười câu, sau đó Trương Trọng Cẩn rốt cuộc không nhịn nổi, nói:- Hạ huynh, hơn mười năm cố gắng của ngươi rốt cuộc được đền bù tâm nguyện, hiện giờ tiến giai Nhất Đường Thiên, thật sự là thật đáng mừng.
Hạ Nhất Minh nao nao, quay sang Vu Kinh Lôi. Hắn cần hơn mười năm dài đằng đẵng để tiến giai Nhất Đường Thiên khi nào vậy?
Vu Kinh Lôi đột nhiên vỗ trán, dở khóc dở cười, nói:
- Trương huynh, ngươi nhận sai người.
Trương Trọng Cẩn hồ nghi hỏi:
- Ta nhận sai người nào?
Vu Kinh Lôi cười ha ha, thoáng đề cao thanh âm một chút, nói:
- Dược trưởng lão, mời đến đây một chút.
Ở một góc đài, Dược đạo nhân và Vu Hi Thần đang nói chuyện vui vẻ cùng với các Tiên thiên cường giả của chủ phong và các phân chi.
Bọn họ tuy là Tiên thiên cường giả, nhưng chỉ có tư cách có một chỗ bên rìa đài cao, không thể tùy ý đi lại trên đài cao như những cường giả Nhất Đường Thiên như Hạ Nhất Minh.
Nghe thấy Vu Kinh Lôi triệu tập, Dược đạo nhân không dám chậm chễ, vội vàng đi tới nói:
- Vu sư thúc, ngài có gì phân phó?
Trương Trọng Cẩn nhìn khuôn mặt tuổi trẻ của Dược đạo nhân, lại quay sang nhìn Hạ Nhất Minh. Lão cứng họng nửa ngày, rốt cục nói:
- Vu huynh, Hoành Sơn nhất mạch các ngươi luyện thành Trú Nhan Đan à?
Hạ Nhất Minh nhấp nháy mắt, hắn đã hiểu ý tứ của đối phương, hóa ra Trương Trọng Cẩn nghĩ hắn là Dược đạo nhân.
Dược đạo nhân tuy chỉ là một vị Tiên thiên cường giả, nhưng thanh danh cũng truyền rất xa, hiếm có cường giả Tiên thiên cảnh giới nào ở vùng tây bắc lại không biết tới.
Đây là bởi vì gã đã từng dùng một viên Trú Nhan Đan, khiến khuôn mặt gã được bảo trì vĩnh viễn như lúc 20 tuổi.
Mà quan trọng hơn, họ của Dược đạo nhân lại chính là họ Hạ, cho nên kẻ đã mấy lần tới vùng tây bắc là Trương Trọng Cẩn mới có thể nghe được danh tiếng của hắn. Hơn nữa, sau khi nhìn thấy khuôn mặt trẻ tuổi của Hạ Nhất Minh, lập tức nhận nhầm là Dược đạo nhân.
- Trương huynh, Trú Nhan Đan là bảo vật thế nào? Chúng ta sao có thể luyện chế thành công được, ngươi đừng nói giỡn.
Vu Kinh Lôi nghiêm giọng nói.
Tuy rằng Trú Nhan Đan không có nhiều trợ giúp lớn về chân khí đối với Tiên thiên cường giả bọn họ nhưng có đặc tính lưu giữ mãi mãi tuổi thanh xuân, như vậy cũng là đủ để những cường giả nữ điên cuồng theo đuổi. Nếu người ta không biết rằng luyện chế Trú Nhan Đan rất khó khăn, hơn nữa viên cuối cùng đã bị Dược đạo nhân ăn mất, như vậy chắc chắn sẽ có người đến Hoành Sơn nhất mạch tìm kiếm loại đan dược này.Cho nên sau khi nghe thấy Trương Trọng Cẩn nói, Vu Kinh Lôi mới có thể lập tức phản bác, nếu để tin tức nhận nhầm này truyền ra ngoài, chỉ sợ Hoành Sơn nhất mạch sẽ vĩnh viễn không có một ngày yên ổn.
Trương Trọng Cẩn khẽ lắc đầu, nói:
- Vu huynh, ngươi cũng coi thường bằng hữu quá. Làm sao mà hai vị thiên tiên trong Hoành Sơn nhất mạch đều có khuôn mặt trẻ trung như vậy? Trừ Trú Nhan Đan chẳng lẽ còn có loại đan dược nào có thể giữ lại khuôn mặt tuổi thanh xuân sao?
- Trương huynh, ngươi vừa tới Thiên Trì, có lẽ vẫn còn chưa biết.
Vu Kinh Lôi chỉ vào Hạ Nhất Minh, cười ngạo nghễ, nói:
- Hạ Nhất Minh trưởng lão năm nay mới chỉ 19 tuổi, cho dù muốn đổi thành khuôn mặt già nua cũng không thể.
Đôi mắt Trương Trọng Cẩn trợn tròn, ánh mắt nhìn Hạ Nhất Minh như thể nhìn một loại động vật quí hiếm, tràn ngập vẻ khó tin.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, tuy rằng hắn đã quen với loại ánh mắt này nhưng trong lòng vẫn không thể nào cảm thấy dễ chịu.
Sau một lát, rốt cuộc Trương Trọng Cẩn cũng hồi phục tinh thần, lão ho nhẹ một tiếng, che dấu sự thất thố vừa rồi, nói:
- Vu huynh, huynh đệ năm nay tuổi cao, gần đây hơi nghễnh ngãng, vừa rồi ngươi nói gì nhỉ?
Đám người Hạ Nhất Minh tức giận nhìn lão, với tu vi của lão, không ngờ còn nói rằng cái gì
nghễnh ngãng, thật sự là nói dối trắng trợn.
Vu Kinh Lôi hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ Nhất Minh trưởng lão năm nay mới 19 tuổi, không biết Trương huynh có gì chỉ bảo.
Trương Trọng Cẩn há miệng mấy lần, rốt cục tin tưởng rằng không phải mình nghe nhầm.
Lão còn nhìn thẳng vào Hạ Nhất Minh nửa ngày, rồi lại quay đầu nhìn Kim Chiến Dịch trên đài cao nửa ngày, rốt cục thở dài một tiếng, nói:
- Trương mỗ trước kia còn tưởng rằng tệ sư đệ đã là cường giả Nhất Đường Thiên trẻ tuổi nhất trong thiên hạ, hiện giờ mới biết được hóa ra ở tây bắc không ngờ còn có.....nhân vật như Hạ huynh!
Vu Kinh Lôi thầm đắc ý, bao năm qua Trương Trọng Cẩn đi tới Thiên Trì Sơn, bởi vì chuyện giao dịch với mọi người nên lão khá kiêu ngạo, nhưng sau khi biết chuyện Hạ Nhất Minh, trên người lão không còn chút ngạo khí nào nữa.
Sau khi khen tặng vài câu, Trương Trọng Cẩn hỏi:
- Dược trưởng lão, không biết trong tay ngươi có dược phương Trú Nhan Đan hay không?
Dược đạo nhân vẻ mặt mờ mịt, quả quyết nói:
- Không có
Nghe thấy Dược đạo nhân nói dối đơn giản như vậy, Hạ Nhất Minh cũng thầm than, nếu để ông nội nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ hình tượng to lớn của Dược đạo nhân trong lòng ông sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Trong mắt Trương Trọng Cẩn thoáng hiện lên một tia thất vọng, tuy rằng không tin nhưng lão cũng không cách nào ép buộc được người ta. Do dự một chút, lão nói:
- Từ lâu, Trương mỗ đã nghe Dược đạo nhân am hiểu luyện đan thuật, chẳng biết có thể thử luyện chế Trú Nhan Đan không? Hết thảy quí hiếm nguyên liệu đều do lão phu cung cấp, ngươi thấy thế nào?
Dược đạo nhân hơi run sợ, hồ nghi hỏi:
- Trương tiền bối, ngài cần Trú Nhan Đan làm chi?
Trương Trọng Cẩn đang định nói chuyện, đột nhiên một tiếng rú dài ù ù truyền đến từ dưới chân núi.
Tiếng rú này cũng không vang dội, nhưng lại giống như sấm rền, liên miên không dứt, hơn nữa trong tiếng rú còn mang theo địch ý mạnh mẽ không chút che dấu.
Mọi người ở trên sườn núi quay sang nhìn nhau, cho dù là cường giả như Ngả Văn Bân và Lê Minh Huyên cũng cảm thấy ngạc nhiên cực độ.
Nơi này chính là Thiên Trì chủ phong, lại đúng lúc Đại hội Khai Sơn, không ngờ có người dám tới khiêu khích lúc này, hơn nữa nghe tiếng rú thì thực lực của người này vẫn chưa đạt tới cảnh giới Tôn giả tụ đỉnh, chẳng lẽ người này không biết chữ "chết" như thế nào sao?
Sau một lát, tiếng rú ngừng lại, một thanh âm như sấm rền vang lên.
- Đồ Đằng Hùng Vô Cực, bái kiến Thiên Trì Tôn Giả...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau