VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đố kỵ chi tâm

Nhất Minh, cám ơn đệ.
Cùng sóng vai với Hạ Nhất Minh rời khỏi đại viện, Hạ Nhất Thiên đột nhiên dừng bước, trịnh trọng nói.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc quay đầu lại, có cảm giác không hiểu, hỏi:
- Đại ca. Huynh cám ơn cái gì?
- Lúc thi đấu tân niên, may là đệ không thi triển tiên thiên chiến kỹ, nếu không huynh không thể không nhận thua rồi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Thiên cười khổ nói.
Quả thật, sau khi kiến thức được uy lực của Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, Hạ Nhất Thiên đã tuyệt đối tâm phục khẩu phục. Hơn nữa hắn càng thêm hiểu rõ, "Nếu mình là Tam thúc ở lúc đấy, thì dưới một thức này, tuyệt đối sẽ không toàn thân trở ra."
Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt, đôi mắt linh động, trên mặt mang theo nụ cười tươi sang, nói:
- Đại ca. Huynh nói đùa, chúng ta là huynh đệ mà. Huynh đệ trong lúc luận bàn không thể dẫn tới loại sinh tử chiến đấu, đương nhiên đệ không có khả năng sử dụng tiên thiên chiến kỹ.
Dừng một chút, Hạ Nhất Minh đột nhiên hỏi thăm:
- Đại ca. Huynh biết cái gì là tiên thiên chiến kỹ không?
Hạ Nhất Thiên do dự nói:
- Trước kia huynh nghe phụ thân trong lúc vô tình tiếc lộ, tiên thiên chiến kỹ là chiến kỹ thuộc về tiên thiên tu luyện giả tu, loại công pháp này yêu cầu tư chất rất thâm nghiêm, không phải người bình thường có khả năng tu luyện được.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, hắn dồn dập hỏi:
- Tiên thiên tu luyện giả cùng chúng ta có điều gì bất đồng ạ?
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Thiên nói:
- Lục đệ. Phụ thân huynh từng nói, trong thời gian một người đang trưởng thành, tốt nhất không nên biết việc này.
- Tại sao?
Hạ Nhất Minh không hiểu chút nào hỏi lại.
- Trước khi trưởng thành, tâm tư bản thân chúng ta rất khó bình tĩnh xuống. Mà một người trước khi trưởng thành, có tâm hồn rất thuần khiết, cũng là lúc đột phá bức tường cản trở tốt nhất.
Hạ Nhất Thiên dừng lại, rồi nghiêm túc nói:
- Phụ thân từng nói, có những đại thế gia quy định môn hạ để tử trước khi đạt tới hai mươi tuổi, không được truyền thụ chiến kỹ công pháp, để bọn họ chuyên tâm tu luyện nội kình công pháp. Thôn trang chúng ta mặc dù không có quy định cực đoan như vậy, nhưng gia gia cũng không hy vọng chúng ta biết quá nhiều. Như thế sẽ ảnh hưởng tới tâm cảnh.
Hạ Nhất Minh chợt hiểu, đối với hắn mà nói những điều này làm cho hắn có thêm nhận thức, lúc đầu khi phải dừng chân tại ngũ tầng nội kình công pháp, kỳ thật liên qua tới sự kỳ vọng của mọi người. Loại kỳ vọng này giống như một hòn núi to lớn đặt lên tim hắn, vững vàng đứng trên đó, khiến hắn không có khả năng có cơ hội đột phá.
Đồng thời, nếu cho tất cả mọi người biết được sau khi qua mười lăm tuổi mới đột phá tới lục tầng nội kình, như vậy thành tựu sau này sẽ bị hạn chế. Như vậy người đấy sẽ tuyệt đối không cam lòng. Như vậy Hạ Nhất Minh tuyệt đối cam đoan, trong thế hệ thứ ba sẽ không ai thuận lợi đột phá lục tầng nội kình.
Hạ Nhất Thiên ngừng bước, trên mặt mang theo một nụ cười thành khẩn, nói:
- Nhất Minh. Chuyện gì cũng phải từ từ mà tiến, không nên mơ ước quá cao xa vội.
Sau đó thở dài, Nhất Thiên nói tiếp:
- Khoảng cách của chúng ta bây giờ tới khi trở thành tiên thiên tu luyện giả là quá xa rồi.
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, nói:
- Đại ca. Đệ kỳ thật cũng hiểu một chút, tiên thiên tu luyện giả có phải là nội kình đã vượt qua những người như gia gia rồi đúng không?
Hạ Nhất Thiên giật mình, lập tức cười khổ, nói:
- Không sai. Kỳ thật một khi đệ đã biết có người như thế, cũng rất dễ dàng hiểu được.
Dứt lời, Nhất Thiên cắn môi, tựa hồ trong lòng có gì lo lắng, rốt cục nói ra:
- Lục đệ. Gia gia đối với hai người chúng ta ký thác rất nhiều hy vọng, hy vọng chúng ta cuối cùng có thể tiến vào tiên thiên cảnh giới. Nhưng huynh biết, cả đời này sẽ không thể thực hiện nổi, mà hy vọng của Hạ gia chúng ta chỉ hy vọng vào một mình đệ thôi.
Hạ Nhất Minh vội vàng khoát tay, nói:
- Đại ca. Huynh nói cái gì thế? Chuyện chưa xảy ra không ai có thể khẳng định được, nếu như huynh thật không có chút hy vọng, Gia gia và Đại bá đã sớm quên đi rồi. Huynh cần phải có niềm tin vững vàng a.Hai hàng lông mày Hạ Nhất Thiên khẽ nhướng lên, cúi đầu trầm tư chốc lát, rồi mỉm cười gật đầu. Song, tại đáy lòng Hạ Nhất Thiên, vẫn như trước tràn ngập cảm giác suy sụp tinh thần.
Hai huynh đệ chia tay nhau trở về phòng của mình, việc đầu tiên là Hạ Nhất Thiên tiến vào trong mật thất luyện tập vài bộ quyền pháp, nhưng trong lòng vẫn xúc động, không được như trước kia thong dong bình thản, vững như núi Thái Sơn.
Nhất Thiên biết, đây là vì trái tim hắn sinh ra sự đố kỵ. Đối với lực lượng của Lục đệ xuất ra hôm nay, trong lòng Nhất Thiên sinh ra một cỗ cảm giác ganh tỵ, khó có thể lý giải được bằng lời.
Vào thời khắc này, Hạ Nhất Thiên rốt cục đã hiểu được tại sao Ngũ đệ Hạ Nhất Chương lại luôn đối nghịch với Lục đệ như vậy.
Đấy là vì Lục đệ so với hắn tiến vào ngũ tầng nội kình công pháp hơn, trước kia Nhất Thiên không để ý tới, đối với vấn đề này cũng không hiểu. Bây giờ loại chuyện này lại rơi xuống đầu hắn, hắn mới hiểu được, tâm lý đố kỵ lại có thể sinh ra dễ dàng như vậy. Hơn nữa, đối với thành tựu của những huynh đệ thân cận mình, lại càng dễ dàng nảy sinh ra sự đố kỵ a.
Thở dài một hơi, Hạ Nhất Thiên mặc dù biết tâm tính mình đã sinh ra một chút vết bẩn, nhưng loại tâm tính này đối với hắn mà nói, lại là một độc dược trí mạng. Nếu sau này không thể thuận lợi sửa chữa, như vậy ngày sau Hạ Nhất Thiên trên con đường tu luyện cũng đừng mơ tưởng đột phá.
Nhưng hiểu là một chuyện, làm được lại là một chuyện khác. Sau một lúc ở trong mật thất phiền não, lòng lúc này vẫn thủy chung không bình tĩnh lại được.
Lúc này, có tiếng chuông vang lên trong mật thất, lòng cảm thấy nao nao, Hạ Nhất Thiên lập tức rời khỏi mật thất, đi tới cửa phòng, mở cửa ra nhìn thấy phụ thân Hạ Thuyên Tín đang đứng ở ngoài.
Nhất Thiên liền tiến lên mời phụ thân vào, nói:
- Phụ thân. Người như thế nào lại đến đây?
Khuôn mặt Hạ Thuyên Tín tươi cười, hắn nhìn về phía con trai mình, ánh mắt như đã nhìn thấu tất cả mọi chuyện. Gặp phải ánh mắt này, Hạ Nhất Thiên lại nổi lên trong lòng một cảm giác phụ thân đã hiểu rõ những đăm chiêu của hắn, cúi đầu xuống, trong lòng cảm thấy không yên.
Hạ Thuyên Tín đột nhiên hỏi thăm;
- Nhất Thiên. Con cảm thấy Nhất Minh đã vượt qua mình, nên cảm thấy buồn bực?
- Không. Không có.
Hạ Nhất Thiên vội vàng lắc đầu nói, bất quá những lời này nói ra đến cả hắn cũng cảm thấy không tin được.
Hạ Thuyên Tín thở dài một tiếng, nói:
- Nhất Thiên. Con cảm thấy quan hệ của ta, Nhị thúc và Tam thúc thế nào?
Hạ Nhất Thiên trầm tư chốc lát, nói:
- Phi thường tốt.
- Không sai. Đúng là phi thường tốt.
Nụ cười trên mặt Hạ Thuyên Tín đã hoàn toàn biến mất, chậm rãi nói:- Nhưng khi chúng ta còn nhỏ, cũng từng phát sinh ra sự cạnh tranh, thậm chí còn đối xử với nhau như người qua đường.
Hạ Nhất Thiên thực sự kinh ngạc, há mồm muốn nói, trong lòng mơ hồ đoán ra được ý tứ của phụ thân, rồi lại không nói.
Hạ Thuyên Tín hướng tới hắn gật đầu một cái, nói:
- Không sai. Con đoán đúng, năm đó tu vi phụ thân đột nhiên tăng mạnh, vượt xa hai người bọn họ. Cho nên hai người họ đối với phụ thân vừa đố kỵ vừa ghen ghét, tựa hồ như tuyệt giao.
Hạ Nhất Thiên giật mình, nói:
- Phụ thân. Sau đó thì thế nào?
- Sau đó thế nào à? Nhị thúc và Tam thúc cuối cùng đã nghĩ thông suốt, bọn họ lại một lần nữa coi ta là Đại ca. Đem mọi việc vặt trong gia trang, sinh ý trong thành cùng nhau chia sẻ, để cho ta có thể toàn tâm toàn ý dồn toàn bộ tinh lực vào việc tu luyện. Nếu không ta như vậy tu vi của ta cũng không được như ngày hôm nay.
Sắc mặt Hạ Nhất Thiên hơi hồng ra, hắn đã hiểu được ý tứ của phụ thân khi đến đây. Song ý nghĩ đấy đã hiên lên trong đầu, như thế nào có thể nói bỏ là bỏ được. Hạ Nhất Thiên cúi đầu xuống, không nói gì.
Lấy sự thông minh của Hạ Nhất Thiên, đương nhiên hiểu rõ được tại sao phụ thân lại sơ sài kể lại, nhưng trong ấy bao hàm bao nhiêu sự bất đắc dĩ cùng sự chua xót.
Nghĩ thông suốt rồi? Chuyện này làm sao có thể dễ dàng nghĩ thông suốt được…
Hoàn cảnh của Hạ Nhất Thiên bây giờ lại giống với Nhị thúc và Tam thúc ngày trước, cho nên hắn mới hiểu được, ba chữ "nghĩ thông suốt" kia đến tột cùng khó khăn như thế nào.
Ánh mắt Hạ Thuyên Tín nhu hòa, nhẹ giọng nói:
- Gia gia của con lẻ loi một mình tới nơi này xây dựng gia tộc. Hạ gia trang có cơ nghiệp to lớn như thế này, cho dù là hôm nay ở trong huyện, cũng vẫn còn có hai nhà Từ, Trịnh đứng bên như hổ đói rình mồi. Thế gia bọn họ đã sinh sống ở đây hơn một trăm năm, căn cơ thâm hậu khó có thể tưởng tượng được. Hạ gia trang của chúng ta nếu muốn tiếp tục ở nơi này sinh sống, nhất định phải đoàn kết nhất trí, không được vì tâm tư riêng mình mà xảy ra nội chiến.
Hạ Nhất Thiên lên tiếng:
- Phụ thân. Con hiểu được.
- Không. Con lại không hiểu rõ được.
Hạ Thuyên Tín nghiêm nghị nói:
- Ta chỉ muốn cho con biết, bên ngoài còn có đại địch, đệ tử Hạ gia chúng ta nếu không thể hiểu nhau. Như vậy chờ đợi chúng ta sẽ là cảnh nhà tan cửa nát.
Thân thể Hạ Nhất Thiên khẽ run lên, hắn đột nhiên ngẩng đầu, nói:
- Phụ thân…
Hạ Thuyên Tín khoát tay chặn lại, tiếp tục nói:
- Hạ gia trang nếu thật sự suy sụp. Như vậy con cho rằng Từ, Trịnh hai nhà sẽ thật sự khoanh tay đứng nhìn, không nhổ cỏ tận gốc sao?
Khuôn mặt Hạ Nhất Thiên co quắp lại, hai nắm đấm nắm lại thật chặt.
Hạ Thuyên Tín xoay người, thanh âm hắn mặc dù êm ái hơn, nhưng mang theo lực lượng kỳ dị:
- Nhất Thiên. Con thân là trưởng tôn của Hạ gia trang hẳn là phải hiểu rõ nên làm thế nào. Lúc trước, gia gia con nói một câu với Nhị thúc và Tam thúc, ta hôm nay chuyển lại cho con. Hạ gia trang nếu còn, chúng ta có quyền được hưởng thụ vinh hoa phú quý dễ như trở bàn tay. Hạ gia trang nếu mất, phúc sào chi hạ, khởi hữu hoàn noãn (Hai câu này nếu dịch ra tiếng việt là: lật đổ tổ chim rồi, bên trong làm sao còn trứng… Dịch thì vậy anh em có ý nào hay hơn thì xin góp ý).
Đưa ánh mắt nhìn phụ thân rời đi, Hạ Nhất Thiên trầm mặc nửa ngày, tâm tình hắn thay đổi rất nhanh, phảng phất nhớ lại những ngày trước.
Biết được tốc độ tiến giai cùng uy lực của chiến kỹ Khai Sơn Tam Thập Lục Thức của Lục đệ, trong tim Hạ Nhất Minh nhất thời sinh ra cảm giác vô lực. Đặc biệt ở trong thế hệ thứ ba của gia tộc, Nhất Thiên trước nay vẫn cảm thấy như hạc giữa bầy gà, đến khi cảm giác này biến mất, đối với tâm tính tự tin của hắn là một sự đả kích rất lớn.
Nhưng giờ phút này, trong tim Hạ Nhất Thiên lại nổi lên một suy nghĩ khác, nếu Lục đệ sau này đột phá lên tiên thiên cường giả, như vậy khi chiếm giữ Huyền thành thì còn có lực lượng nào có thể khiêu chiến với Hạ gia đây?
Hóng mát dưới đại thụ, những lời này không phải là ăn nói ba hoa.
Một lúc lâu sau, Hạ Nhất Thiên thở dài một tiếng, mặc dù suy nghĩ trong đầu của hắn không thể trong một thời gian ngắn có thể thay đổi, nhưng hắn lại đang có phương hướng để cố gắng đạt được.
Đồng dạng, Nhất Thiên cũng hiểu được, một khi mình đã thật sự nghĩ thông suốt rồi, như vậy đối với tu vi của hắn ngày sau có ảnh hưởng rất tốt.
Nhìn về phía nhà của Lục đệ, Hạ Nhất Thiên cười khổ một tiếng, có lẽ Lục đệ chính là tâm ma của mình a.

Chương 32: Bát tầng điên phong

Hạ Nhất Minh cũng không biết rằng sau cuộc tân niên giác kỹ năm nay đã làm cho địa vị của hắn đã biến hóa tới mức nào.
Từ sau ngày đó, địa vị của Hạ Nhất Minh trong gia tộc đã bất chi bất giác cao lên rất nhiều. Thậm chí hắn còn mơ hồ cảm giác được trong mắt của mấy vị trưởng bối trong gia tộc, tựa hồ mình đã thay thế vị trí của Đại ca.
Loại cảm giác này khiến cho Hạ Nhất Minh không được yên tâm cho lắm, đặc biệt khi cảm nhận được một trận địch ý mơ hồ được phát ra từ người Đại ca, lại càng làm cho hắn bất an thêm.
Đối với một thiếu niên mười bốn tuổi mà nói, sự biến hóa của đối nhân xử thế khiến cho hắn phi thường đau đầu, hơn nữa lại tìm không ra biện pháp giải quyết.
Dù sao, trừ bỏ lần kỳ ngộ trong hồ lần nọ, như vậy Hạ Nhất Minh vốn chỉ là một người bình thường, một thiếu niên thình thường đến không thể bình thường hơn được, làm sao có thể xử lý được những mớ lộn xộn này chứ?
Kết quả, khiến Hạ Nhất Minh làm ra một lựa chọn đơn giản, đó là tiếp tục một lần nữa bế quan.
Trong lúc bế quan, Hạ Nhất Minh làm rất triệt để, trừ ra khoảng thời gian mỗi ngày cho hạ nhân đem cơm đến và tắm rửa thay quần áo. Còn lại toàn bộ thời gian là nhốt mình ở trong mật thất để tu luyện.
Tất nhiên, một nguyên nhân là để tránh né những ánh mắt của người thân trong gia tộc, còn nguyên nhân lớn nhất là bởi vì Hạ Nhất Minh muốn đánh sâu vào cảnh giới tiên thiên như lời Đại ca nói.
Trải qua sau lần nói chuyện đó, Hạ Nhất Minh đã rõ ràng, tiên thiên cảnh giới chính là vượt qua cấp bậc tu luyện giả của gia gia. Điều này đối với hắn mà nói, là một phát hiện rất mới, cũng đặt ra mục tiêu càng cao hơn. Bên ngoài những cảnh giới Hạ Nhất Minh đã biết, bây giờ lại biết được còn có những cảnh giới cao hơn nữa, điều này đã làm cho tâm của hắn rung động, hoàn toàn rung động.
Từ trước tới bây giờ, Hạ Nhất Minh cũng không có tâm tình kích động như vậy, cho dù là ngày xưa phải dừng lại ở ngũ tầng nội kình, phải nghĩ trăm phương ngàn kế để đột phá, cũng không như bây giờ.
Hạ Nhất Minh tựa hồ có cảm giác rất mông lung, chính mình nếu đã có được lần kỳ ngộ trong hồ đó, nếu không cố gắng tiến giai, nếm thử cảm giác đánh sâu vào tiên thiên cảnh giới, khẳng định sẽ bị ngũ lôi oanh chính mà chết.
Ngày qua ngày, phảng phất như chỉ một cái chớp mắt đã qua nửa năm.
Trong mật thất, Hạ Nhất Minh khoanh chân ngồi, hai bàn tay, hai bàn chân đặt ở chính giữa, đỉnh đầu bảo trì một phương hướng thẳng hang, đây là điển hình năm điểm hướng thiên.
Bên trong cơ thể Hạ Nhất Minh, nội kình Hỗn Nguyên Kình cuồn cuộn không ngớt, dọc theo lộ tuyến bát tầng nội kình vận chuyển như nước chảy.
Sau một lát, Hạ Nhất Minh nhảy lên, vương ra song chưởng, nhẹ nhàng đem chiến kỹ Miên Chưởng thi triển ra. Thân thể Nhất Minh giống như một cây bột mì, tràn ngập sự mềm mại. Nhưng trong sự mềm mại ấy lại cảm giác được nó chứa lực lượng cường đại, không thể phá vỡ nổi của Kim hệ nội kình.
Trong cuộc luận bàn của tân niên giác kỹ, đồng dạng là lục tầng nội kình công pháp, vậy mà Hỏa hệ của Hạ Nhất Hải không thể khắc chế Kim hệ Cổn Thạch Quyền khiến cho không ai có thể giải thích. Bất quá, sau đó Hạ Nhất Minh thi triển ra thất tầng nội kình, thi triển ra uy lực tiên thiên chiến kỹ Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, mọi người không ai thắc mắc nữa.
Nhưng, chỉ có Hạ Nhất Minh mới hiểu được, khi chiếm thượng phong lúc giao thủ với Nhị ca cũng không phải do nội kình hay quan hệ với tiên thiên chiến kỹ. Mà bởi vì Hạ Nhất Minh đã đem Thủy hệ cùng Kim hệ hai loại công pháp có thuộc tính bất đồng kết hợp lại thi triển ra.
Trong thời gian nửa năm ở trong mật thất, Hạ Nhất Minh đã trải qua vô số lần thử nghiệm, rốt cục đã phát giác ra, hai loại công pháp bất đồng thuộc tính khi kết hợp lại có thể phát huy ra uy lực làm người khác không tưởng được. Bất quá, làm cho Nhất Minh nghi hoặc chính là vì sao mấy người gia gia đối với chuyện này lại không hề biết gì, cho tới bây giờ vẫn không hề hướng tới hắn đề cập.
Sau một lát thi triển Miên Chưởng mêm mại mà nhanh nhẹn, Hạ Nhất Minh đi tới góc phòng tùy ý đánh lên một chưởng.
Lần đánh ra này lại không có bất cứ âm thanh nào phát ra, giống như chúng không hề đụng vào nhau, hơn nữa cả vách tường không hiện lên một dấu vết. Nhưng khi Hạ Nhất Minh rút bàn tay ra, trên vách tường lúc này đã hiện lên một chưởng ấn.Chưởng ấn này rõ ràng vô cùng, thậm chí ngay cả những đường vân cũng có thể thấy được rõ ràng. Gần như cả bức tường không được làm bằng sắt thép, mà như được làm bằng đất.
Đương nhiên, chưởng ấn này cũng không sâu, còn chưa đạt tới tình trạng cửu tầng nội kình, nhưng cũng đã đạt tới bát tầng đỉnh phong rồi. Ngay cả hai người Hạ Thuyên Danh và Hạ Thuyên Nghĩa, cũng không nhất định có thể dễ dàng lưu lại một vết trên tường như vậy.
Nội kình tăng lên ngày càng khó hơn, mà uy lực phát ra cũng ngày một lớn, khi tấn chức lên bát tầng, lại đem phối hợp với chiến kỹ thì ngay cả tinh cương cũng khó có thể chống đỡ nổi. Uy lực cường đại, hơn xa so với vết sâu được lưu lại do thất tầng thi triển ra.
Chậm rãi thở ra một luồng trọc khí trong lồng ngực, đôi mắt Hạ Nhất Minh phát ra tinh quang khắp nơi, hắn biết, bây giờ mình đã đạt tới trạng thái bát tầng đỉnh phong.
Nửa năm, như trước cũng chỉ gần nửa năm mà thôi, Hạ Nhất Minh đã đạt tới trạng thái đỉnh phong. Loại tốc độ này khiến người nghe mà cảm thấy rợn người, quả thực cùng với yêu quái rất giống nhau. Nếu Hạ Nhất Minh không xác định mình không nhiều hơn người khác một cái đầu, như vậy hắn cũng sẽ hoài nghi chính mình có phải hay không là loài người.
Nội kình tu luyện tới bát tầng muốn tiếp tục cường đại hơn lại rất khó khăn, theo như lời nói của phụ thân, từ bát tầng tới khi đạt trạng thái đỉnh phong sẽ không biết tiêu tốn bao nhiêu thời gian, chỉ có thể lấy đơn vị là năm để tính toán. Hơn nữa tối thiểu cũng phải hai số. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nói cách khác, cho dù là thiên tài, cũng phải tu luyện hơn mười năm mới có thể đem nội kình từ đầu bát tầng tới khi đạt trạng thải đỉnh phong bát tầng.
Về điều này, thì thiên phú hơn người như Gia gia và Đại bá, cũng đồng dạng như vậy.
Vậy mà giờ phút này, Hạ Nhất Minh lại có thể khẳng định chắc chắn, hắn đã tới đỉnh phong bát tầng nội kình, hơn nữa còn chạm vào bức tường cản trở tiến giai. Bởi vì, vô luận Hạ Nhất Minh tu luyện loại công pháp nào đi nữa, cũng đều không thể làm cho nội kình tiếp tục đề cao hơn. Mà đây chính là cảm ứng đặc thù khi gặp phải bức tường cản trở của hắn.
Khẽ lắc đầu, đem cảm giác quái dị trong lòng vứt bỏ, Hạ Nhất Minh đưa ánh mắt nhìn qua dấu chưởng ấn. Trong lòng Nhất Minh không khỏi nửa mừng nửa lo, bát tầng có uy lực như này, vậy cửu tầng, thập tầng sẽ như thế nào? Nếu tiếp tục tăng lên tới tiên thiên cảnh giới vậy sẽ đạt tới mức như thế nào? Đây là một sự kiện thật khiến người khác mong chờ a.
Thở dài ra một hơi, đột nhiên Hạ Nhất Minh nhíu mày. Từ khi Hạ Nhất Minh có khả năng lưu lại trên vách tường những vết sâu đến nay đã trải qua hơn một năm rưỡi rồi. Mặc dù Nhất Minh cũng không phải mỗi ngày đều kiểm tra nội kình hay uy lực của chiến kỹ, nhưng vẫn khiến cho vách tường lồi lõm vô số chỗ, đã nhìn không ra được hình dáng ban đầu nữa rồi.Ở tình huống bình thường, Hạ Nhất Minh hoàn toàn có thể bảo người hầu đem vách tường này đi thay, nhưng giờ phút này hắn có chút do dự. Dù sao, Hạ Nhất Minh đối với mọi người trong gia trang vẫn che dấu thực lực của mình, bây giờ đem vách tường này xuất hiện ở bên ngoài, chẳng phải đồng nghĩa với việc đem thực lực cường đại của mình nói cho mọi người sao?
Lo lắng nửa ngày, hai mắt Hạ Nhất Minh có chút sáng lên, nếu cứ như vậy đem ra, có lẽ sẽ làm cho người khác nhìn ra thực lực. Nhưng nếu, Nhất Minh đem bức tường này đập nát, vậy ai còn có thể nhìn được vấn đề trong đó?
Khóe miệng Hạ Nhất Minh khẽ nhếch lên vẻ tươi cười, vừa lúc có thể dung để thử nghiệm xem bát tầng nội kình kết hợp với tiên thiên chiến kỹ Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, xem rốt cục nó có uy lực như thế nào.
Hạ Nhất Minh lui về sau nửa bước, đem nội kình vận chuyển tới bát tầng đỉnh phong, đem song chưởng giơ lên.
Trong nháy mắt Hạ Nhất Minh đem song chưởng giơ lên, khí chất cả người hắn xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Nếu ban đầu hoàn toàn là một thiếu niên ngây thơ, giờ phút này cả người đã tràn đầy sự uy nghiêm và áp lực. Cũng không chỉ có nhãn thần và sắc mặt xảy ra sự biến hóa, ngay cả không khí xung quanh người cũng bị Nhất Minh làm cho ảnh hưởng.
Khai Sơn Tam Thập Lục Thức bị thiếu mất ba thước, lúc này Kim hệ tiên thien chiến kỹ đã thay đổi, không phải là mang đến cho người ta lực chiến đấu cường đại nữa, mà là chậm rãi làm cho người ta có được khí chất và hàm dưỡng bên trong.
Nếu Hạ Nhất Minh tiếp tục theo trạng thái này phát triển đi lên, khi hắn tu luyện tới một trình độ nhất định, chỉ cần trừng mắt, cũng có thể hình thành được khí thế mãnh liệt, đem khí thế của một tu luyện giả trong nháy mắt áp chế xuống mức không còn gì.
Đây là hiệu quả lớn nhất của tiên thiên công pháp, chỉ bất quá giờ phút này Hạ Nhất Minh cũng không hề biết, tuy Hạ Vũ Đức cũng có chút hiểu rõ, nhưng cũng không rõ ràng.
Giơ cao song chưởng đánh xuống đánh xuống, tốc độ tựa hồ cũng không nhanh, nhưng lại xuyên phá không gian và thời gian, phảng phất như trong nháy mắt đã tới gần bức tường.
- Ầm….ầm…
Một tiếng nổ vang lên thật lớn, hai cánh tay Hạ Nhất Minh đánh ra giống như một chiếc búa khai sơn, cứ như vậy trực tiếp đem bức tường xé rách ra.
Từ trên xuống dưới, một bức tường đã bị phân ra làm hai mảnh.
Bức tường được làm bằng tinh cương nọ lại có thể giống như một tờ giấy, cứ như vậy bị xé rách, Hạ Nhất Minh có cảm giác không bị một chút nào trở ngại, tại thời điểm chưởng kình toàn lực phát huy, càng làm cho hắn muốn tiếp tục phá hư.
Tiếng xé gió chói tay va chạm vào nhau vẫn quanh quẩn trong mật thất, hai mảnh bức tường làm bằng tinh cương bay ngược đi va chạm vào vách tường của mật thất, càng làm phát ra những âm thanh va đập ghê người. Bên trong cả mật thất mãi quanh quẩn những âm thanh khiến người nghe cảm thấy nhức óc.
Loại âm thanh này tựa như làm Hạ Nhất Minh có chút kích thích, đôi mắt hắn mơ hồ có chút đỏ lên một cái quỷ dị.
Thân hình Hạ Nhất Minh nhanh như chớp, cứ như vậy đánh lên. Cả người đang ở giữa không trung, song chưởng lại giơ qua đỉnh đầu, động tác của Hạ Nhất Minh lại càng thêm lưu loát hơn vài phần. Song chưởng như đao vẽ lên một đường trong mật thất, tiếng gió sắc bén rít lên…

Chương 33: Tấn thăng đệ cửu tầng

Bá…bá…bá…
Hạ Nhất Minh gần như đang điên cuồng công kích, vách tường được làm bằng tinh cương đáng thương đã bị xé ra làm những mảnh nhỏ. Sauk hi phải chịu những lực lượng cường đại trùng kích vào, cả căn mật thất đã bắt đầu có một chút lay động, bốn mặt của vách tường đã rớt xuống không biết bao nhiêu bụi bặm, đem cả gian mật thất làm cho hỗn loạn.
Nhưng mà, vô luận tro bụi có nhiều như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể tới gần Hạ Nhất Minh trong vòng một thước. Tựa hồ xung quanh người Hạ Nhất Minh một thước vuông, xuất hiện một bức tường vô hình đem hết thảy những thứ này ngăn cản.
Rốt cục, sau khi làm cho vách tường làm bằng tinh cương biến thành những mảnh nhỏ, Hạ Nhất Minh cũng từ trong cảnh giới điên cuồng dần dần bình tĩnh trở lại.
Thu lại song chưởng, hai chân đang đứng hình chữ bát cũng thẳng lên, chỉ trong nháy mắt, Hạ Nhất Minh đã nhân tiện ngồi phịch xuống đất, liên tục thở dốc, do hít lấy hít để nên hít vào cũng không ít bụi bặm trong mật thất, ho ra vài tiếng rồi hắn đứng dậy.
Khi Hạ Nhất Minh đình chỉ diễn luyện Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, những luồng khí quanh người cũng bị biến mất, khiến cho không còn gì có thể ngăn cản tro bụi bặm tràn vào.
Hạ Nhất Minh có ý nghĩ muốn rời khỏi mật thất, nhưng giờ phút này tay chân vô lực, không thể đứng lên được.
Trong lòng Hạ Nhất Minh lúc này đồng thời nổi lên hai loại cảm giác.
Trải qua lần phát tiết điên cuồng này, trong lòng Hạ Nhất Minh sinh ra loại cảm giác vui vẻ, sảng khoái đầy người. Tựa hồ, Hạ Nhất Minh như đang ở trên một đám mây, hắn đang hưởng thụ cảm giác nhẹ nhàng ấy.
Nhưng cùng lúc ấy, Hạ Nhất Minh cũng sinh ra một cảm giác trống rỗng, loại cảm giác này cũng làm cho hắn như thấy mình đang ở giữa trên không. Chỉ là loại cảm giác này cũng không hơn gì một con người đang tự nhiên lại mất đi trọng lực, hai chân không còn ở trên mặt đất, giống như hoảng sợ cực kỳ.
Hạ Nhất Minh lại nhắm hai mắt lại, lẳng lặng cảm ngộ hai loại cảm giác này, hắn đột nhiên phát hiện, "Mình đối với Khai Sơn Tam Thập Lục Thức đã hiểu được thêm một phần."
Đây thuần túy chỉ là cảm giác, không có bất cứ một bằng chứng nào, nhưng Hạ Nhất Minh tin tưởng chắc chắn, nếu như tiếp tục phóng tay thi triển, thì uy lực phát ra sẽ cao hơn trước một bậc.
Sau nửa ngày, Hạ Nhất Minh mới chậm rãi đứng lên, trong cơ thể một lần nữa dâng lên một tia nội kình, mới đem toàn bộ cảm giác trống rỗng khi tiêu hao hết nội kình biến mất khỏi cơ thể.
Đảo qua ánh mắt, nhìn mật thất bừa bãi, Hạ Nhất Minh cuối cùng cũng không biết trong lòng mình đang suy nghĩ cái gì nữa.
Khai Sơn Tam Thập Lục Thức bát tầng nội kình lại có thể làm ra uy lực cường đại đến như vậy. Loại uy lực này cũng không thể đem ra so sánh với hai loại chiến kỹ bình thường Cổn Thạch Quyền và Miên Chưởng được.
Hạ Nhất Minh thậm chí còn có cảm giác, cho dù là Đại bá đích thân đến đây, bằng vào cửu tầng nội kình, cũng đừng mong thi triển được ra uy lực như thế.
Có lẽ, trong toàn bộ Hạ gia trang, cũng chỉ có lão trang chủ Hạ Vũ Đức mới có thể làm ra được kết quả như thế này.
Trong lòng Hạ Nhất Minh vừa động, chẳng lẽ hắn giờ phút này lại có thể cùng với thập tầng nội kình của lão gia tử chống đỡ sao? Nếu thật sự như thế, phóng mắt nhìn tất cả thế lực chiếm giữ huyện, thực lực của hắn tuyệt đối đã xếp vào ba người đứng đầu.
Bụi bặm tràn ngập trong mật thất, trên người Hạ Nhất Minh đã có nhiều hơn một lớp bụi màu xám, nhìn loại tình huống này, có lẽ trong chốc lát khó có thể khôi phục lại nguyên dạng.
Bên ngoài cửa mật thất bỗng truyền lại một trận tiếng động, trong lòng Hạ Nhất Minh cả kinh, hắn chưa bao giờ gặp phải tình huống tương tự như thế này.
Phải biết rằng mỗi một thất đều là của một đệ tử thế hệ thứ ba của gia tộc, ngay cả là cha mẹ bọn họ nếu không được sự cho phép thì cũng không được tự tiện tiến vào.
Nếu muốn gọi bọn họ, cũng chỉ cần kéo chiếc chuông đặc chế, để bọn họ biết được là có người đang chờ ở bên trên.
Cho nên khi Hạ Nhất Minh nghe thấy tiếng động ở lối vào của mật thất, trong lòng cũng không khỏi đề cao cảnh giác, nội kình trong người lưu chuyển liên tục. Mặc dù không khôi phục được đến trạng thái tốt nhất, nhưng nhờ có Khai Sơn Tam Thập Lục Thức thì chỉ cần không phải là cao thủ có cấp bậc như gia gia, hắn tự tin có thể bảo vệ mình.
- Nhất Minh. Cháu ổn chứ?
Thanh âm của Tam thúc vang lên truyền tới.
Hạ Nhất Minh giật mình, vội vàng tán đi nội kình, vội vàng bước tới mở cửa mật thất ra. Đợi đến khi Hạ Nhất Minh có thể nhìn rõ được mọi người ở bên ngoài thì trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Bên ngoài trừ Tam thúc ra, còn lại là mấy huynh đệ và một vài nô bộc, bọn họ đang rất khẩn trương nhìn hắn. Bất quá, chỉ sau một khắc, trên mặt bọn họ lại toát ra thần sắc kỳ quái.
- Nhất Minh. Trên người của cháu…. Cháu đã bao lâu rồi không tắm rửa?Bộ dạng Hạ Thuyên nghĩa dở khóc dở cười, hỏi.
Nếu như không phải Hạ Thuyên Nghĩa nhìn thấy bộ mặt của Hạ Nhất Minh không có gì thay đổi, hắn thật không thể tin được tên thổ dân trước mặt này lại chính là đứa chất nhi thiên tài của mình.
Hạ Nhất Minh đưa mắt nhìn lại trên người mình, có chút xấu hổ cười, nói:
- Tam thúc. Cháu chẳng qua là đang luyện công mà thôi, người đến đây là….
- Luyện công? Cháu đang luyện công phu gì thế? Lại có thể làm ra được động tĩnh lớn như vậy?
Hạ Thuyên Nghĩa nhíu mày, hỏi.
Hạ Nhất Minh hỏi lại, mới hiểu ra được duyên cớ: "Nguyên lai là do mình toàn lực thi triển Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, nội kình cứ quanh quẩn trong mật thất, lại có thể ảnh hưởng tới mặt đất. Hai mật thất ở ngay cạnh mật thất của mình cũng mơ hồ chấn động theo."
Hai mật thất ở bên cạnh mật thất của Hạ Nhất Minh, có một vốn là của Tam ca Hạ Nhất Huyễn, do đột nhiên cảm thấy được chấn động, đã làm cho hắn giật mình. Nên ly khai khỏi mật thất đi tìm Tam thúc và vài người cùng đi tới nơi ở của Hạ Nhất Minh, nhưng lại không thấy hắn ở trong phòng, kéo chuông gọi, lại càng phát hiện chuông đã bị gãy cho nên mới làm mọi người khẩn trương hẳn lên.
Hiểu rõ được ngọn nguồn vấn đề, Hạ Nhất Minh đối với uy lực của tiên thiên công pháp lại càng hiểu thêm được một ít, lại từ đây biết được ở dưới mật thất không còn là chỗ có thể tu luyện lý tưởng nữa rồi.
Khi Hạ Nhất Minh giải thích ra, Tam thúc và mọi người xung quanh mới hiểu rõ được nguyên do, nhưng trong đó cũng chỉ có Hạ Thuyên Nghĩa là được rõ ràng nhất, "Tiểu tử này nhất định là đang tu luyện tiên thiên chiến kỹ thần bí kia, cho nên mới làm ra chấn động làm cho người khác phải sợ hãi như vậy."
Cẩn thận dặn dò vài câu, mọi người mới ly khai đi. Mặc dù đám người Hạ Nhất Huyễn còn có chút nghi vấn không hiểu, nhưng ở trước mặt Hạ Thuyên Nghĩa không ai dám lắm miệng hỏi thêm.
Chờ mọi người đi khỏi, Hạ Nhất Minh lúc này mới gọi người hầu tới đem toàn bộ mật thất quét dọn sạch sẽ một lần, một ít hạt bụi cũng bị rửa sạch, sau đó đem tới một bức tường tinh cương mới. Bất quá, giờ đây Hạ Nhất Minh cũng không dám thử uy lực chiến kỹ ở đây nữa.
Xong xuôi hết thảy, Hạ Nhất Minh chậm rãi đi tới Tàng Thư Các, trực tiếp đẩy cửa đi vào bên trong.
Ở trong đại sảnh tùy ý lựa chọn một quyện bí tịch, lần này lại ngẫu nhiên chọn ra một quyển phụ trợ bí tịch nữa.
Dưỡng Sinh Thuật: Thủy hệ phụ trợ công pháp.
Thấy được bộ sách mỏng trên tay, Hạ Nhất Minh có chút xúc động muốn thay quyển bí tịch này.Ba lần tiến giai, Hạ Nhất Minh đều tùy ý lựa chọn bí tịch, nhưng đều không ngờ được liên tiếp ba lần lựa chọn bí tịch, đều chọn phải phụ trợ nội kình công pháp.
Chả lẽ Hạ Nhất Minh cùng với phụ trợ nội kình công pháp có duyên như vậy? Nếu không lại liên tiếp lực chọn phải chúng.
Suy nghĩ chốc lát, Hạ Nhất Minh vẫn đem quyển bí tịch lại chiếc bàn ở trong sảnh bắt đầu sao ra. Hạ Nhất Minh cũng không lựa chọn một quyển bí tịch khác, bởi vì hắn sớm đã quyết định tất cả tùy duyên.
Có thể có được lần kỳ ngộ trong hồ, từ nay về sau không cần vì vấn đề tiến giai mà phải lo lắng, như vậy Hạ Nhất Minh còn mong muốn gì nữa? Hay là, học vài loại phụ trợ nội kình công pháp chính là do thiên ý đã định.
Một lúc sao xong, Hạ Nhất Minh đem nguyên bản bí tịch để lại trên giá sách, rồi cầm bản sao trở về phòng của mình.
Vừa mới tiến vào trong sân, Hạ Nhất Minh đã nhìn thấy Hạ Nhất Thiên đang chắp tay sau lưng đứng.
Ngay lập tức, Hạ Nhất Minh tiến lên hành lễ, nhưng trong lòng vẫn có chỗ không yên tâm.
Nhất Minh nhớ rõ ràng là, từ sau lần tân niên giác kỹ vừa rồi, thái độ của Đại ca đối với mình đã xảy ra sự thay đổi rất lớn. Đương nhiên, loại thay đổi này rất mờ mịt, nếu không phải Hạ Nhất Minh có cảm giác cực kỳ nhạy bén thì cũng không thể phát hiện ra.
- Đại ca. Huynh đã tới.
- Uh!!! Nhất Minh. Nghe Tam thúc nói đệ luyện công quá mạnh, không có gì hệ trọng chứ.
Hạ Nhất Thiên cười thản nhiên, hỏi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh giật mình, hắn lẳng lặng quan sát đôi mắt của Hạ Nhất Thiên. Cặp mắt đen nhánh đã khôi phục lại sự thanh tĩnh như xưa.
Giờ phút này, Hạ Nhất Thiên gây cho hắn cảm giác đã trở lại ôn hòa như trước kia, khiến cho Hạ Nhất Minh dâng cảm giác được máu mủ tình thân.
Trong nháy mắt, Hạ Nhất Minh đã biết rằng Đại ca ngày xửa đã trở lại. Hơn nữa giờ phút này, Hạ Nhất Thiên gây cho Hạ Nhất Minh cảm giác biến hóa mới lạ, ở trên người hắn tràn ngập sinh cơ nồng động, tựa hồ thực lực so với di vãng đã tăng vọt lên.
Đương nhiên, vô luận Hạ Nhất Thiên cố gắng như thế nào, cũng tuyệt đối không thể so sánh được với Hạ Nhất Minh.
Mặc dù không rõ trong nửa năm qua, trên người Đại ca không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng loại biến hóa này cũng làm cho Hạ Nhất Minh mừng rỡ không thôi.
Ban đầu, Hạ Nhất Minh còn lo lắng gà nhà bôi mặt đá nhau, nhưng bây giờ vấn đề này có lẽ đã được giải quyết rồi.
Hưng phấn lắc đầu, hai người trao đổi với nhau nửa ngày, cho đến khi xác định được Hạ Nhất Minh đã vô sự, Hạ Nhất Thiên mới yên tâm rời đi.
Sau đấy, Hạ Nhất Minh tâm tình kích động mà tiến vào mật thất, một lần nữa tiến vào trạng thái tu luyện.
Không biết có phải là vì tinh thần gặp được chuyện vui hay không, khi Hạ Nhất Minh trùng kích bức tường cản trở tựa hồ dễ dàng hơn trước, hết thảy mọi việc xảy ra như nước chảy mây trôi, không tốn hao nửa điểm tinh lực của hắn.
Một ngày sau, Hạ Nhất Minh đem nội kình chủ tu công pháp và các loại khác đã đột phá bát tầng đỉnh phong, thuận lợi tiến vào cảnh giới cửu tầng.
Sau ngày thứ hai, Hạ Nhất Minh cũng đã đem Cổn Thạch Quyền và Miên Chưởng đồng dạng thuận lợi đạt tới trạng thái cao nhất của cửu tầng, phát huy ra uy lực so với bát tầng lớn hơn rất nhiều.
Chính thức làm Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh tâm động phách là sau đó năm ngày, hắn tiến vào sau núi diễn luyện Khai Sơn Tam Thập Lục Thức thức thứ chín, thức thứ mười, mới có thể cảm thấy chiến kỹ này cường đại như thế nào.
Tại có thời khắc này, Hạ Nhất Minh còn sinh ra cảm giác tung hoành vô địch. Ở trong nội tâm Nhất Minh có một niềm tin mãnh liệt.
Có lẽ trong tất cả thế lực chiếm giữ huyện, đã không còn có người có thể chiến thắng hắn nữa rồi.

Chương 34: : Đại thọ Trình gia

Bên trong Hạ gia trang, mọi người tụ tập cùng nhau dùng bữa.
Trên hang ghế chủ vị bởi vì đang có lão gia tử Hạ Vũ Đức cùng các trưởng bối đang ngồi, nên Hạ Nhất Thiên và Hạ Nhất Minh không dám gây ra một chút tiếng động thất lễ nào. Mà những huynh đệ tỷ muội ở bên dưới lại liếc ngang liếc dọc tuy cũng không gây ra tiếng xôn xao lớn nào, nhưng không khí so với bên trên lại náo nhiệt hơn.
Hôm nay vừa đúng ngày giữa tháng, tất cả các đệ tử trong gia trang đều đi ra ngoài dung bữa, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không ngoại lệ.
Từ khi Nhất Minh phát hiện ra Đại ca đã khôi phục lại như trước kia, đối với bế quan cũng không còn hứng thú mấy. Tuy là bình thường vẫn ở trong mật thất chăm chỉ luyện tập, nhưng tới giữa tháng vẫn đi ra ngoài gặp mọi người.
Hai huynh đệ bọn họ mặc dù biến hóa không nhiều, trong thế hệ thứ ba của gia tộc cũng chưa biểu hiện ra ngoài, nhưng không thể nào dấu diếm được người đa mưu túc trí như Hạ Vũ Đức.
Bọn họ giờ phút này đã khôi phục lại quan hệ như ban đầu, Hạ Vũ Đức rốt cuộc cũng yên lòng.
Giờ phút này, Hạ lão gia tử vui mừng nhìn đông đảo con cháu cùng tụ tập một chỗ. Mấy chục năm qua, dưới sự cố gắng của lão, Hạ gia đã bày ra xu thế phồn thịnh hướng tới quang vinh. Thậm chí, lão gia tử còn có một loại ảo giác, thời điểm Hạ gia độc bá chiếm giữ huyện lỵ đã không còn xa nữa.
Đương nhiên, nếu muốn biến ảo tưởng này thành sự thật, thì Hạ gia còn phải liên tục cố gắng duy trì sự cường đại.
Ánh mắt từ trên mọi người thu trở về, Hạ Vũ Đức cầm chén trà ở trước mặt lên, uống một ngụm, cất cao giọng, nói:
- Thuyên Nghĩa. Lão Nhị gửi thư nói thế nào?
Hạ Thuyên Nghĩa đứng lên, nói:
- Phụ thân. Nhị ca gửi thư nói, năm ngày nữa là tới ngày sinh Lão thái gia của Trình gia, huynh ấy đã chuẩn bị tốt các lễ vật, hỏi trong gia trang ta ai sẽ là người đem đi.
Hạ Vũ Đức tùy ý khoát tay chặn lại, nói:
- Chuyện này, con nhân tiện đi một chuyến đi, lễ vật đưa đi không nên kém quá, sẽ hạ thấp thân phận của chúng ta.
- Vâng!!!
Hạ Thuyên Nghĩa do dự một chút, nói:
- Phụ thân. Nhị ca nói, lần này đoàn người đi chúc thọ của Từ gia có cả tên Từ Hướng Tiền.
Hạ Vũ Đức nao nao trong lòng, hàng lông mày khẽ nhướng lên, nói:
- Từ Hướng Tiền, là lão Tứ của Từ gia mới tiến thăng cửu tầng nội kình?
- Vâng. Từ Hướng Tiền là một vũ si, năm nay đã hơn bốn mươi tuổi rồi, nhưng lại chưa từng lấy vợ, mấy chục năm qua cố gắng cuối cùng năm ngoái đã tiến vào cửu tầng nội kình. Vốn là người duy nhất của Từ gia có hi vọng đánh sâu vào thập tầng nội kình.
Thần sắc Hạ Thuyên Nghĩa ngưng trọng nói.
- Đệ cửu tầng…
Hạ Vũ Đức nghe được nhẹ nhàng gật đầu, trầm ngâm chốc lát, đột nhiên lộ ra một tia cười lạnh khinh thường, nói:
- Đây là Từ gia hướng ra ngoài hiển lộ thực lực của bọn họ đây mà.
- Đúng vậy. Phụ thân, hôm nay thế hệ thứ hai của Từ gia cũng đã xuất hiện một cao thủ cửu tầng nội kình, cho dù là Trình gia cũng sẽ nhìn bọn chúng cao hơn một bậc. Nếu tại buổi mừng thọ của Trình gia, Từ gia biểu hiện cao hơn chúng ta một bậc, thì nhiều ít cũng đều là phiền toái.
Hạ Vũ Đức hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Đây sao lại tính là phiền toái, muốn đè chúng ta xuống một bậc, ta sẽ không để bọn chúng như ý. Thuyên Tín…
- Dạ!!!
- Lần này do ngươi dẫn đội, mang theo Nhất Minh, Nhất Hải. Bốn người các ngươi cùng đi.
Trong đôi mắt Hạ Vũ Đức hiện lên một tia quang mang sắc bén, nói:
- Ta muốn cho tất cả các thế lực chiếm giữ huyện lỵ biết, vô luận là đệ tử đời thứ hai, hay đời thứ ba cũng là do Hạ gia trang chúng ta dẫn đầu.
Theo lời nói hữu lực của lão gia tử phát ra âm vang của tiếng xé gió, tinh thần những vãn bối xung quanh không khỏi rung lên, trong mắt bọn họ không khỏi lộ ra những quang mang nóng rực.
Đó không phải là ân oán tư nhân, mà là vinh dự của cả tập thể, ánh mặt mọi người đặc biệt hướng về phía Hạ Nhất Minh nhìn, đồng thời mang theo một tia kính ngưỡng. Mặc dù là huynh đệ cùng thế hệ, nhưng giờ phút này đã phân ra cao thấp, nhưng không nghi ngờ hai huynh đệ bọn họ ngày sau sẽ mang đến cho Hạ gia trang niềm kiêu ngạo.
Sau bữa tối, Hạ Nhất Minh quay trở lại phòng của mình.
Khi vừa mới bước chân vào trong sân, ánh mắt Hạ Nhất Minh nhất thời trở nên ngưng trọng, nội kình được vận chuyển. Bất quá, chỉ trong nháy mắt, Hạ Nhất Minh cũng đã tán đi toàn bộ nội kình.
Quay người lại, Hạ Nhất Minh cung kinh nói:- Gia gia. Người đã tới.
- Uh.
Thân ảnh của Hạ Vũ Đức chậm rãi ở trong bóng tối đi ra, lão nhìn về phía Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt mang theo một tia kinh ngạc, nói:
- Nhất Minh. Cháu làm thế nào biết ta tới?
Hạ Nhất Minh giật mình, da đầu hơi tê đi, nói:
- Cháu nghe được âm thanh Người đi đến.
Hạ Vũ Đức nhìn xuống chân, trong lòng hồ nghi vạn phần, chẳng lẽ vừa rồi mình bước đi thật sự nặng như vậy sao? Ngửa mặt nghĩ "Mình thật sự đã già rồi…"
Than nhẹ một tiếng, trên mặt Hạ Vũ Đức không khỏi lộ ra một tia tịnh mịch.
Hạ Nhất Minh tuyệt đối không nghĩ ra, chính mình thuận miệng nói một câu lại làm cho lão gia tử đang cao hứng lại trở nên cảm khái.
Kỳ thật, Hạ Nhất Minh có thể phát giác ra Hạ Vũ Đức đang tới, cũng không phải thật sự nghe được tiếng bước chân của lão gia tử, mà là nhờ vào linh giác. Đây là loại cảm giác nhạy cảm hơn xa so với thường nhân, thuần túy là do tiên thiên hình thành, hơn xa so với cảm giác khi hậu thiên rèn luyện ra.
Hạ Vũ Đức khẽ lắc đầu, đem cảm giác vừa rồi vức bỏ đi, nói:
- Nhất Minh. Cháu gần đây tu luyện thế nào rồi?
Hạ Nhất Minh vội vàng cung kính nói:
- Tôn nhi tu luyện cũng không tệ. Đa tạ gia gia đã quan tâm.
Hắn mà tu luyện cũng không tệ sao, quả thực là giống như hỏa tiến, thực lực đột nhiên tăng mạnh. Chỉ là cái tình huống cụ thể Hạ Nhất Minh vô luận như thế nào cũng không thể nói ra cho lão gia tử biết mà thôi.
Hạ Vũ Đức hài lòng, lộ ra vẻ tươi cười, nói:
- Nghe Thuyên Nghĩa nói, mấy ngày trước cháu tu luyện trong mật thất, thiếu chút nữa đã đem mật thất hủy đi?
Sắc mặt Hạ Nhất Minh ửng đỏ, xấu hổ cười, nói:
- Gia gia, đó là ngoài ý muốn, tôn nhi nhất thời không khống chế tốt lực đạo của mình.
Hạ Vũ Đức cười to mấy tiếng, khoát tay áo, nói:
- Không việc gì. Chỉ cần cháu tu luyện bình thường, đừng nói chỉ hủy đi mật thất, cho dù đem cả đại viện Hạ gia hủy đi cũng không sao.Sắc mặt Hạ Nhất Minh đỏ ửng cả lên, nếu hắn thật sự đem đại viện Hạ gia hủy đi, chỉ sợ sang tới ngày thứ hai phụ thân hắn sẽ gấp rút từ trong thành trở về, xin mời hắn ăn măng sao thịt phiến.
Bất quá giờ phút này nghĩ lại, từ khi Hạ Nhất Minh tấn chức tới ngũ tầng nội kình không có ai từng đánh hắn, cho đến khi tấn chức tới lục tầng nội kình thì mọi người trong gia tộc đối với hắn đều có chút thay đổi. Còn từ khi đạt tới thất tầng nội kình, đừng nói là bị các trưởng bối chửi mắng, ngay cả nói nặng một câu cũng không có.
Trong lòng Nhất Minh không khỏi cảm than, đây là chỗ tốt của việc thực lực tăng lên a. Mặc dù năm nay Hạ Nhất Minh mới chỉ có mười bốn tuổi nhưng giờ phút này hưởng thụ địa vị cũng không dưới người hai mươi tuổi là Đại ca.
Hạ Vũ Đức nhanh chóng tiến vào trong phòng, tùy ý ngồi xuống.
Hạ Nhất Minh tay chân luống cuống tìm nước trà tốt, cung kính dâng lên trước mặt lão gia tử.
Hạ Vũ Đức đi thẳng vào vấn đề, nói:
- Nhất Minh. Ta cho cháu đi theo Thuyên Tín đi tới Trình gia, sẽ không ảnh hưởng tới tu luyện của cháu chứ?
- Không ạ!!!
Hạ Nhất Minh vội vàng nói.
Quả thật, lấy tốc độ tu luyện khó tin của hắn mà nói, thì chuyện này cũng tuyệt đối không ảnh hưởng gì.
- Vậy là tốt rồi.
Hạ Vũ Đức nghiêm mặt nói:
- Sau đây khi tới Trình gia, Từ gia khẳng định sẽ khơi mào sự tình, hơn nữa ta có thể khẳng định, bọn họ sẽ không ra tay với Đại bá và Đại ca cháu, lúc ấy đành phải xem biểu hiện của cháu rồi.
Hai mắt Hạ Nhất Minh phát sang, nói:
- Gia gia, người yên tâm. Tôn nhi sẽ không làm Người thất vọng.
Hạ Vũ Đức cười cười, đưa bàn tay ra vỗ nhẹ lên bờ vai Hạ Nhất Minh, nói:
- Bất quá, cháu cũng phải nhớ kỹ, mọi việc phải cẩn thận. Nếu có gì nguy hiểm, ngàn vạn lần không cần chống lại, thà rằng tạm nhẫn nhịn, cũng không được xảy ra sơ xuất gì.
- Vâng!!!
Hạ Nhất Minh trầm giọng nói. Chỉ là ở trong lòng hắn cũng không cho là đúng, "gia gia là do không biết thực lực chân chính của mình, nếu bây giờ cho Người biết được hắn đã tiến vào đệ cửu tầng nội kình, khẳng định sẽ không nói ra những lời này."
Hạ Vũ Đức phân phó vài câu, cuối cùng nói:
- Đại bá cháu nội kình đã đạt tới cửu tầng đỉnh phong, ở trong những thế lực chiếm giữ huyện lỵ, chỉ thấp hơn ta và lão già của Từ gia. Lấy thực lực và vũ kỹ của hắn, tuyệt đối có thể nói là chiếm giữ vị trí thứ ba trong huyện. Nếu cháu cảm giác không ứng phó được với địch nhân, vậy hãy giao cho Đại bá của cháu, nhớ là không được cậy mạnh.
Hạ Nhất Minh gật đầu, cam đoan sẽ không vì một lý do nhỏ mà làm hỏng đại sự.
Đến tận lúc này, Hạ Vũ Đức mới yên tâm rời đi, trong thế hệ thứ ba của Hạ gia, lão đối với Hạ Nhất Minh có kỳ vọng rất lớn. Vừa hy vọng hắn ở trong lần mừng thọ Trình gia thể hiện ra tài năng, lại vừa không hy vọng hắn không bị nguy hiểm gì. Loại tâm lý mâu thuẫn này của lão gia tử thật là khó suy nghĩ.
Sang ngày thứ hai, Hạ Thuyên Tín đóng cửa Tàng Thư Các, mang theo mấy tiểu bối trong gia tộc, tiến bước về con đường lớn dẫn vào Huyền Thành.
Hạ gia và Từ gia đều an bài đại bản doanh ở ngoài Huyền Thành, nhưng Trình gia thì không như thế, bọn họ là gia tộc duy nhất đặt chủ lực của gia tộc ở bên trong Huyền Thành.
Ở trong Huyền Thành, thực lực của Trình gia đã trở nên thâm căn cố đế, nắm giữ tới ba phần hiệu buôn trong thành, ngay cả thành chủ đại nhân cũng là do người của Trình gia nắm giữ.
Lịch sử chiếm giữ Huyền thành, Trình gia có mấy đời làm quan, qua nhiều thời kỳ nắm giữ Huyền Thành thì có tới tám phần là do người của Trình gia đảm nhiệm.
Mặc dù trên mặt vũ lực, Trình gia vốn là thế gia yếu nhất trong ba gia tộc, nhưng quyền hành ở Huyện thành bọn họ vẫn là cường đại nhất.
Đương nhiên, vì Huyền thành ở nơi hẻo lánh, vốn không phải là chỗ tốt. Hơn nữa, Huyền thành có chỗ dựa vững chắc, dân phong lại bưu hãn cực kỳ, làm cho các quan trên cũng có chút đau đầu.
Dĩ nhiên, điều chính yếu là, ở chỗ này cũng không có đặc sản gì, cũng không có gì béo bở mà tìm, các triều đại cũng không có mấy người nguyện ý tới đây nhận chức. Trên quận lại càng áp dụng chính sách nuôi thả, chỉ cần chỗ này không xuất hiện thế lực tạo phản, quận cũng sẽ không để ý tới nơi này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Cho nên ở chỗ này thành một nơi đặc thù, thế lực của quan phủ chưa chắc đã có thể ảnh hưởng tới được các thế gia.
Mà bởi vì không có vũ lực, Trình gia cũng không đi trêu chọc hai nhà Từ, Trịnh. Cứ như vậy, tam đại thế gia chiếm giữ Huyền thành đã hình thành một thế thăng bằng vô cùng ăn ý.

Chương 35: Huyền thành: Đại thọ Trình gia

Một ngày sau, mọi người tiến vào trong Huyền thành, vợ chồng Hạ Thuyên Danh trông nom sinh ý cho gia tộc cũng ra ngoài thành nghênh đón.
Đi theo Hạ Thuyên Tín đến, trừ bốn người Hạ Nhất Minh ở ngoài, còn có Hạ Nhất Lung.
Hạ Nhất Huyễn, Hạ Nhất Minh và Hạ Nhất Minh đều là con ruột của Hạ Thuyên Danh, song phương lúc này gặp lại tự nhiên là có một phen bùi ngùi.
Ở trong thành, Hạ gia mua một căn nhà ở một khu yên tĩnh, Hạ Thuyên Tín liền đi thẳng vào vấn đề, hỏi thăm tình hình chúc thọ của Trình gia.
Sau khi Hạ Thuyên Danh trả lời vài câu, Lâm Ôn Ngọc đứng lên mang theo ba huynh muội Hạ Nhất Minh rời khỏi đại sảnh, tiến vào phòng trong.
Nhìn bốn mẫu tử Lâm Ôn Ngọc rời đi, Hạ Thuyên Tín thở dài một tiếng, nói:
- Nhị đệ. Khổ cho đệ muội rồi.
Hạ Thuyên Danh chần chờ một lúc, khẽ lắc đầu, nói:
- Hẳn là vậy.
Vì xử lý sinh ý của Hạ gia trang, hai vợ chồng Hạ Thuyên Danh không thể không khỏi Hạ gia trang. Mà căn cứ theo quy củ của Hạ gia trang, Hạ gia đệ tử sau khi đạt tới năm tuổi phải rời xa khỏi cha mẹ ra sống một mình. Nếu bọn họ còn ở trong Hạ gia trang thì ít nhất trong ngày còn gặp lại nhau một lần, nhưng khi tiến vào trong Huyền thành vậy quanh năm suốt tháng cũng khó có thể gặp được nhau mấy lần.
Lần này lão gia tử khai ân, cho phép Hạ Nhất Lung theo mọi người tiến vào trong thành, không thể nghi ngờ là để cho cả gia đình bọn họ nhân dịp chúc thọ Trình gia mà hội tụ với nhau một lần.
Dưới tình huống như vậy, hai huynh đệ Hạ Thuyên Tín cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở để bọn họ rời đi.
Lâm Ôn Ngọc tuy không phải là tiểu thư khuê các, nhưng ở huyện cũng là con gái cưng của một dòng họ.
Lâm gia cũng là một gia tộc luyện võ, chỉ là gia tộc này số người thưa thớt, tới đời của Lâm Ôn Ngọc thì truyền thừa đã bị cắt đứt.
Mà sau khi Lâm Ôn Ngọc được gả cho Hạ Thuyên Danh, vợ chồng hai người đồng tâm đồng lòng, Hạ gia có thể ở trong Huyền thành chiếm giữ được một nơi nho nhỏ công của hai vợ chồng bọn họ không phải là ít.
Lâm Ôn Ngọc tu vi nội kình mặc dù không bằng trượng phu, nhưng cũng đã là thấp tầng đỉnh phong tu luyện giả. Nếu không phải sinh ba người con chỉ sợ tu vi không hề kém hơn Hạ Thuyên Danh.
Bất quá, không lâu sau khi gặp lại ba đứa con mình, Lâm Ôn Ngọc cũng không rụt rè giống như ngày thường. Ba đứa con mặc dù tuổi tác đang lớn dần lên, nhưng trong mắt nàng chúng vẫn còn nhỏ như trước.
- Nương. Lần này đi tới Huyền thành, Linh tỷ nhờ con mang một ít bột nước về nhà. Người cùng con đi ra ngoài mua đi.
Hạ Nhất Lung vừa lôi kéo tay của mẫu thân, vừa ngúng nguẩy nói.
Mặc dù mẹ con nàng không cùng nhau ở một chỗ, nhưng quan hệ với nhau so với khi ở cùng nhau cả năm tốt hơn nhiều.
Hạ lão gia tử định ra quy củ mặc dù cứng nhắc, không phải sáng suốt, nhưng cũng không phải không có đạo lý.
Lâm Ôn Ngọc nhẹ nhàng sờ lọn tóc của Hạ Nhất Lung, không chút do dự nói:
- Đi. Chúng ta cùng đi ra ngoài.
Dứt lời, nàng ngẩng đầu liếc mắt nhìn hai đứa con trai, nói:
- Các con cũng khó có cơ hội đến Huyền thành, nhân đây chúng ta cùng đi dạo chơi nào.
Hai huynh đệ Hạ Nhất Minh đương nhiên không có bất cứ thứ gì để dị nghị, trong toàn bộ Huyền thanh sự phồn hoa có lẽ không hơn được Lâm Lang quận, nhưng trong con mắt của bọn họ, nơi đây là phồn hoa nhất.
Đối với tâm tính thanh niên của hai huynh đệ Hạ Nhất Minh mà nói, lòng họ đã tràn ngập sự mong chờ.
Bốn người thuận miệng dặn dò người hầu một tiếng, rồi tiến tới những khu phố phồn hoa nhất của Huyền thành.
Lâm Ôn Ngọc đã ở trong Huyền thành mấy chục năm, đối với đường lối nơi này đã thuộc như lòng bàn tay, biết con cái mình khó có dịp tới nơi này được một lần. Tất nhiên, Lâm Ôn Ngọc đã lựa chọn những lộ tuyến tốt nhất, muốn để cho bọn họ thỏa mãn khi ra về.
Sự phồn hoa của Huyền Thành làm cho Hạ Nhất Minh được đại khai nhãn giới, Hạ Nhất Huyễn thì trước khi do đã tới đây vài lần, nên biểu tình coi như bình thường nhất. Còn Hạ Nhất Minh và Hạ Nhất Lung lần đầu tiên tới nơi này, dọc đường đi hết nhìn đông lại ngó tây, quả thực là không kịp xem hết.
Thấy được sự hưng phấn của Lục đệ, Hạ Nhất Huyễn đột nhiên nói:
- Nhất Minh. Đệ cảm thấy nơi này chơi rất tốt sao?
Hạ Nhất Minh cũng không quay đầu lại nói:
- Đương nhiên ạ.
- Đệ muốn ở chỗ nào sao?
- Suy nghĩ tất nhiên mà huynh. – Hạ Nhất Minh bật thốt lên nói, bất quá chợt cảm thấy có gì đó không đúng, quay đầu lại hỏi:
- Tam ca. Huynh sao lại hỏi như vậy?
Hạ Nhất Huyễn mỉm cười, nói:- Lục đệ, đệ cũng biết, Trình gia thiết lập gia tộc ở bên trong Huyện thành. Nhưng đệ lại không biết, đệ tử Trình gia hễ là người có chút triển vọng trên con đường tu luyện nội kình, thì trước khi tới hai mươi tuổi đều bị nghiêm cấm không được ở trong gia tộc.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên, hỏi:
- Vậy bọn họ ở nơi nào?
- Ở thôn quê, một nơi non xanh nước biếc, cách xa sự náo nhiệt của phàm trần.
Hạ Nhất Huyễn trầm giọng nói.
Hạ Nhất Minh không nói, trong lòng có chút hiểu ra, hắn hỏi:
- Tam ca. Huynh làm sao biết việc này?
- Hai năm trước, ta cùng Đại ca và Nhị ca đã từng đến chỗ đó, cùng với đệ tử đời thứ ba của Trình gia so tài, cho nên mới biết được việc này.
Hạ Nhất Huyễn khẽ thở dài:
- Trình gia mới chân chính là đại gia tộc, đệ tử đời thứ ba từ khi năm tuổi đều bị đưa đến nơi này để rèn luyện. Hàng năm ở đây đều tổ chức đấu loại, cuối cùng còn lại, mới chân chính là tinh anh của Trình gia.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, Hạ gia phát triển lịch sử quá ngắn, cùng với những gia tộc có trăm năm truyền thừa không cách nào có thể so sánh được.
- Tam ca. Đệ tử đời thứ ba của Trình gia tu vi như thế nào?
Hạ Nhất Minh lo lắng hỏi.
Trên mặt Hạ Nhất Huyễn lộ ra sắc mặt đắc ý, nói:
- Trình gia mặc dù số người đông đảo, nhưng có điều thành tựu lớn cũng không nhiều lắm. Đệ tử đời thứ ba của Trình gia hiện nay cũng không có ai tiến vào được thất tầng tu luyện giả, không bằng Đại ca và đệ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh yên tâm hơn, hắn lúc này mới nhớ lại, muốn đạt tới thất tầng nội kình, làm sao có thể là chuyện dễ như vậy.
Đệ tử đời thứ ba của tam đại thế gia, cũng chỉ có Hạ Nhất Thiên là dưới tình huống ngẫu nhiên mà thuận lợi tiến vào thất tầng.
Về phần những người còn lại, mặc dù có mấy người tu vi đã đạt tới lục tầng đỉnh phong, nhưng lại không có thêm một ai đột phá được bức tường cản trở của lục tầng.
Về phần Hạ Nhất Minh thì…..
Tình huống của Nhất Minh là có một không hai, cũng không thể nhập vào cùng một loại với những người khác.
Hạ Nhất Huyễn nghiêm túc nhìn đệ đệ mình, nói:
- Nhất Minh. Tu vi nội kình của đệ hôm nay đã không dưới Đại ca, hơn nữa lấy tuổi của đệ đối với phát triển ngày sau không thể hạn định. Cho nên….Dừng lại một chút, Hạ Nhất Huyễn đưa một ngón tay chỉ xung quanh, nói:
- Nơi này mặc dù phồn hoa, cường thịnh nhưng cũng không thích hợp với đệ.
Hạ Nhất Minh gật đầu, nói:
- Tam ca. Đệ hiểu được.
Rồi nhẹ giọng nói tiếp:
- Đệ sẽ không để cho mọi người ở trong nhà phải thất vọng.
Khi nói ra câu này, thanh âm của Hạ Nhất Minh vô tình lộ ra sự tin tưởng kiên định vô cùng, khiến cho ngay cả Hạ Nhất Huyễn cũng sinh ra cảm giác Lục đệ có thể so sánh với Gia gia.
Mặc dù cảm giác này chỉ trong nháy mắt biến mất, vẫn đủ để làm cho Hạ Nhất Huyễn kinh hãi không thôi.
Kỳ thật, đây là do thực lực chính thức của Hạ Nhất Minh đã vượt qua khỏi sự tưởng tượng của mọi người, đúng là dựa vào một điểm này, cho nên hắn mới không sờ gì cả mà nói ra điều đó.
Nếu đã là lời nói thật, tự nhiên là có khí thế mười phần, hơn xa với người bình thường khi thề, đối với khi đó tương lai của bọn họ còn không thể nắm chắc sẽ xảy ra như thế nào.
Lâm Ôn Ngọc vẫn một mực cùng nữ nhi nhỏ giọng nói chuyện, nhưng đối với câu chuyện của hai đứa con trai mình vẫn duy trì sự chú ý. Nghe được những câu nói cuối cùng của bọn chúng, trên mặt nhất thời nở ra một nụ cười đắc ý.
Có đứa con như thế, còn gì phải cầu.
Từ xa xa đột nhiên vang lên một trận huyên náo, ba đạo âm thanh vang dội xé gió truyền tới, nhất thời khiến cho rất nhiều người đều hướng về phía đó đi đến.
Hạ Nhất Lung tò mò hỏi:
- Nương. Phía trước xảy ra chuyện gì thế ạ?
Lâm Ôn Ngọc mặt bình thản như nước, nói:
- Phía trước chính là lôi đài lập ở trong Huyền thành, có người viết giấy sinh tử, chuẩn bị có luận võ rồi.
Tại Thiên La đế quốc, võ công thịnh hành. Mặc dù nội kình chủ tu công pháp nằm trong tay của các thế gia và một số môn phái, nhưng công pháp dùng để cường thân kiện thể lại đường truyền bá rộng rãi.
Người có thể tu luyện được nội kình mặc dù không nhiều, nhưng người thông hiểu một số chiến kỹ phổ thông lại tuyệt đối không ít.
Mà mỗi tòa thành thị bên trong Thiên La đế quốc đều có ít nhất một lôi đài.
Tác dụng của lôi đài này là để cho mọi người cùng nhau luận võ, pháp luật quốc gia quy định chỉ cần người đã ký giấy sinh tử, sau khi leo lên lôi đài thì sinh tử do trời định, bất cứ kẻ nào cũng không được xen vào. Đánh chết người ở trên đó cũng không phải bồi thường gì cả.
Đương nhiên, ngoài trừ lôi đài sinh tử, cũng có một số người ở bên trên bàn luận vũ kỹ. Bất quá, cho dù ai leo lên lôi đài cũng là mong muốn mọi người biết tới mình.
Hai mắt Hạ Nhất Huyễn sang ra, nói:
- Nương. Người cùng với Lung muội quay về trước, con cùng đệ đệ đi xem một chút.
Lâm Ôn Ngọc do dự một chút, khẽ thở dài:
- Được rồi. Nhưng các con phải nhớ, tuyệt đối không được lên đài.
Hạ Nhất Huyễn và Hạ Nhất Minh đồng thời nhìn nhau gật đầu. Hạ Nhất Lung lòng mặc dù không muốn, nhưng không thể thay đổi được quyết định của mâu thân nên đành phải trở về theo.
Đương nhiên, Lâm Ôn Ngọc cũng phải đồng ý mua đồ trang sức đẹp cho Nhất Lung thì cuối cùng mới khiến cho tiểu cô nương này đồng ý rời đi.
Mặc dù trong Hạ gia trang Hạ Nhất Lung cũng tham gia tu luyện, nhưng cũng không có bất cứ ai đặt kỳ vọng lên người tỷ muội bọn họ. Ở trong lòng nam nhân, đây mới là mảnh trời của nam nhi, còn nữ nhi chỉ dùng để che chở, chứ không phải là sinh sống dưới cánh tay của các nàng.
Cho nên ở phía trước là sinh tử lôi đài, mấy người đều ăn ý lựa chọn để cho Hạ Nhất Lung quay trở lại. Mà hai huynh đệ Hạ Nhất Minh đã nhất định bước trên con đường võ đạo, cho dù Lâm Ôn Ngọc không đồng ý, cũng không có cách nào ngăn cản bọn họ đi xem cuộc chiến trên sinh tử lôi đài.
Đợi mẫu thân và muội muội rời đi, hai huynh đệ Hạ Nhất Minh nhìn nhau gật đầu, hai chân chạy như bay về phía lôi đài.
Mặc dù phía trước người xem đã trở nên rất đông, nhưng hai huynh đệ bọn họ đều là cao thủ, hai tay chỉ cần nhẹ nhàng chìa ra, không tốn một chút sức lực nào đã chen được lên phía trước.
Cho dù mọi người xung quanh có bất mãn, cố ý ép bọn họ lại, nhưng đụng vào hai khối thiết bản này, thân thể bọn họ ngược lại lại sinh ra cảm giác đau nhức.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau