VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 306 - Chương 310

Chương 306

Hạ Nhất Minh cất ngũ hành hoàn vào trong túi da đeo bên người. Tiếp theo, hắn lùi lại phía sau vài bước, vái một cái thật sâu. Rồi bất chợt, khí thế trên người hắn nổi lên uy áp mạnh mạnh mẽ.
Hai bàn tay của Hạ Nhất Minh đan lấy nhau, tạo thành một thủ ấn. Người ngoài nhìn vào nó chợt này sinh thứ ảo giác rất lạ. Hai bàn tay của hắn như biến thành một ngọn núi sừng sững, tồn tại biết bao năm tháng trong trời đất.
Hạ Nhất Minh chầm chậm nâng hai tay lên. Theo quỹ tích di động của đôi tay hắn, người ta như thấy được một ngọn núi đang bắt đầu thay đổi.
Trong đầu Hạ Nhất Minh xuất hiện cảnh tượng giống hệt khi đứng ngắm nhìn Thiên Trì chủ phong. Hắn hoàn toàn đắm chìm vào trong đó, tựa như biến thành một ngọn núi lớn. Không chỉ có khí thế, thân thể mà ngay cả tinh thần hắn cũng như có sự liên lạc với đỉnh núi đó.
Trong không gian xuất hiện một nguồn lực lượng trói buộc. Nguồn năng lượng này chỉ có khi ngưng tụ thành hoa mới có.
Nếu Hạ Nhất Minh phóng ra Phong Hỏa chi hoa thì chẳng ai cảm thấy lạ lùng.
Nhưng rõ ràng, Hạ Nhất Minh vẫn chưa ngưng tụ được Thổ chi hoa. Hắn mới chỉ tạo ra thủ thế để thi triển một loại công pháp thổ hệ mà đã tạo ra uy áp chẳng hề kém. Kết quả này khiến cho người khác há hốc miệng, không thể tin vào cảm giác của mình.
Hai mắt Ngả Văn Bân lấp lánh có thần. Cảm nhận từ trên người Hạ Nhất Minh tỏa ra hơi thở mạnh mẽ, lão thở dài một, trong lòng hơi nổi sóng, như không còn giữ được bình tĩnh.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh giơ hai tay qua đỉnh đầu. Toàn bộ cơ thể hắn như như hòa hợp tất cả với ngọn núi.
Kình Thiên nhất trụ giống như một cây gậy, giơ lên có thể chống trời, phát ra uy lực vô cùng mạnh mẽ.
- Tốt lắm! Tốt lắm. - Ngả Văn Bân khen ngợi hai câu rồi hai tay lão hơi ép xuống, một nguồn năng lượng khổng lồ chợt bám lấy cây trụ chống trời của Hạ Nhất Minh.
Lực lượng hai bên hơi chạm nhau một chút, Ngả Văn Bân liền thu về ngay.
Hạ Nhất Minh hơi biến sắc, rồi thu liễm năng lượng đang phân bố khắp cơ thể, trở lại trạng thái bình thường.
Chỉ có điều, ánh mắt hắn nhìn vị lão nhân trước mắt lại càng thêm tôn kính và khâm phục.
Khi hắn thi triển ra Kình Thiên nhất trụ đã gần như dung nhập toàn bộ tinh thần vào trong ngọn núi đó. Nhưng đối phương chỉ mới lấy tay chèn ép một chút đã khiến cho hắn gần như mất đi toàn bộ cảm giác. Mặc dù cảm giác đó chỉ thoáng qua nhưng lại hết sức rõ ràng.
Đến bây giờ, câu nói thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân càng hiện rõ trong đầu Hạ Nhất Minh.
Đây mới chính thức là chênh lệch thực lực, thậm chí là còn chênh lệch quá lớn. So với Lê Minh Huyên khi sử dụng vụ kiếm thì áp lực lần này còn hơn đến vài phần.
Vào lúc này, Hạ Nhất Minh mới hiểu được tại sao khi hắn nhìn qua không hề cảm thấy một chút áp lực nào từ lão. Đó hoàn toàn là do tu vi võ đạo của Ngả Văn Bân có lẽ còn cao hơn Lê Minh Huyên một bậc.
Tất nhiên đây cũng chỉ là cảm giác của hắn mà thôi. Cường giả tam hoa tụ đỉnh làm sao có thể khiến cho người khác cảm nhận được một cách dễ dàng như thế được.
- Hạ Nhất Minh! Ngươi lĩnh ngộ Thổ hệ đã gần tới cực hạn. - Ngả Văn Bân nghiêm mặt nói:
- Chỉ cần thêm một chút nữa, chắc chắn ngươi có thể ngưng tụ được Thổ chi hoa.
Chu Thất Bát khâm phục nhìn Hạ Nhất Minh. Hắn cố gắng cả đời, cũng chỉ ngưng tụ được hai đóa hoa nhưng lại không có gốc. Còn Hạ Nhất Minh chẳng những ngưng tụ được hai đóa mà theo lời sư phụ thì thậm chí đóa hoa thứ ba hắn cũng có thể ngưng tụ được bất cứ lúc nào.
Một khi ngưng tụ được đủ tam hoa, lại thêm mấy năm tạo cho gốc vững chắc. Thậm chí, nếu may mắn còn có thể tiến thêm một bước, tụ đỉnh thành công.
Nếu thật sự đạt tới được cảnh giới tam hoa tụ đỉnh thì hắn đã chính thức bước vào hàng ngũ cường giả đứng đầu thế giới này.
Thở dài một cái, trong ánh mắt của Chu Thất Bát vẫn có một chút gì đó đố kỵ. Tại sao thiên phú như thế lại không rơi vào ta?
Hạ Nhất Minh cũng khẽ gật đầu, nói:
- Vãn bối cũng có cảm giác đó. Nhưng một chút cuối cùng lại quá khó khăn. Vãn bối cũng chẳng dám khẳng định đến khi nào mới có thể bước qua được cái ngưỡng đó.
Ngả Văn Bân cười ha hả, nói:
- Tuổi ngươi còn trẻ như thế thì cần gì phải lo lắng. Nhớ kỹ, chẳng cần phải tính toán làm gì, cứ giữ tâm như thế. Chờ đến khi nào cơ duyên tới thì ngươi muốn trốn cũng không được. Nhưng nếu cứ quá cưỡng ép thì ngay cả khi cơ hội tới cũng chưa chắc có thể nắm bắt được.
Hạ Nhất Minh sửng sốt. Một lúc sau, đôi mày hắn mới dãn ra, vái một cái thật sâu, nói:
- Đa tạ tiền bối chỉ điểm.
Cái đêm ở Hạ gia trang, Hạ Nhất Minh bị quái nhân mặt nạ phá mất cơ hội. Mặc dù chiếm lại được ngũ hành hoàn nhưng trong ký ức vẫn không thể quên được chuyện đó. Nó khiến cho sự tiến bộ của hắn bị ảnh hưởng. Nếu không thì lúc lĩnh ngộ Kình Thiên ấn đã có thể nhân tinh thần hăng hái mà được luôn cả Phiên Thiên ấn.
Bây giờ, Ngả Văn Bân nhắc tới chuyện này, hắn mới sực tỉnh. Khiến cho toàn thân cảm thấy bớt đi rất nhiều áp lực.
Hắn hít sâu một hơi, hết sức cảm kích Ngả Văn Bân.
Cũng may có vị tiền bối tam hoa tụ đỉnh đưa ra ý kiến. Nếu là một người khác cho dù là Vu Kinh Lôi hay Chu Thất Bát cũng chưa chắc đạt được hiệu quả tới như vậy.Người nói chuyện khác nhau sẽ mang tới hiệu quả khác nhau.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không muốn thừa nhận nhưng hắn cũng hiểu được rằng mình cũng không phải là ngoại lệ.
Ngả Văn Bân chợt ngửa lên trời, nghiêm mặt nói:
- Hạ Nhất Minh! Ngươi là một ngôi sao sáng trên Hoành Sơn chi phái. Lão phu có một đề nghị, còn đồng ý hay không là do ngươi.
Hai mắt Hạ Nhất Minh tập trung, nói:
- Xin tiền bối cứ nói.
- Theo lão phu thì nhiều nhất là mười năm nữa, ngươi nhất định sẽ ngưng tụ được Thổ chi hoa. - Lão hơi ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Lời nói của lão phu tiếp theo hơi khó nghe một chút. Không biết có nên nói không.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên, nói:
- Ngài có chuyện gì thì cứ nói, không cần phải ngại.
Ngả Văn Bân chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh rồi nói:
- Lão phu hy vọng sau khi ngươi ngưng tụ được tam hoa thì tạm hoãn tụ dỉnh.
Trong mắt Hạ Nhất Minh chợt lóe ra một chút itnh quang.
Cường giả cảnh giới tam hoa hắn đã gặp, thậm chí là còn giao thủ. Cho dù là quái nhân mặt nạ hay Chu Đại Thiên thì thực lực của bọn họ cũng không hơn được mình. Nhưng Lê Minh Huyên và Ngả Văn Bân là hai người tụ đỉnh thành công thì mang lại cho Hạ Nhất Minh áp lực rất lớn.
Bởi vậy có thể thấy được so với cường giả tụ đỉnh, những người khác hoàn toàn kém xa. Như thế thì tại sao Ngả Văn Bân lại đề nghị hắn tạm thời không tụ đỉnh?
- Tiền bối! Tại sao người lại có đề nghị như thế? - Hạ Nhất Minh cẩn thận hỏi.
Không biết tại sao, nhưng trong cảm giác của hắn thì lời đề nghị của Ngả Văn Bân lại như không hề có ý cản trở sự tu hành của hắn.
Ngả Văn Bân trầm giọng nói:
- Nếu ngươi chưa đoạt được ngũ hành hoàn thì lão phu sẽ không đưa ra một lời đề nghị như thế. Nhưng ngươi là người có thiên phú, kiêm tu ngũ hành, lại có thêm ngũ hành hoàn... Đó chính là thiên ý. Vì vậy mà lão phu muốn nhắc nhở vài câu.
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn cái túi da, nói:
- Xin tiền bối chỉ điểm.Ngả Văn Bân gật đầu, nói:
- Ngươi cũng biết thế nào là tam hoa tụ đỉnh chứ?
Hạ Nhất Minh giật mình, nói:
- Trên Hoành Sơn cũng có một số ghi chép của các vị tổ sư. Nhưng trên trang đầu tiên có ghi rằng trước khi ngưng xuất tam hoa, không được mở ra xem. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngả Văn Bân ngạc nhiên, hỏi:
- Ngươi chưa từng mở ra xem?
- Đây là lời căn dặn của các đời tổ sư, hiển nhiên là vãn bối không dám làm trái. - Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói.
Ngả Văn Bân nhướng mày, đôi mắt có chút gì đó phức tạp, thở dài một tiếng, nói:
- Hoành Sơn nhất mạch có một đệ tử như ngươi quả là phúc khí quá lớn.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên nhìn lão. Theo lời lão nói, hắn mới biết được thì ra trong muốn cuốn di thư của những cường giả tam hoa tụ đỉnh đều có một loại thuyết pháp.
Đó là không tới cảnh giới nhất định thì đừng có mở ra xem.
Nhưng có bao nhiêu đệ tử làm theo được điều đó? Phần lớn mọi người đều không dằn được sự hiếu kỳ đã lật ra từ rất sớm. Để rồi đến khi bọn họ ngưng luyện được đóa hoa thứ ba đã gặp phải trở ngại cực lớn. Rất nhiều người chỉ dừng lại trước khi ngưng tụ được đóa hoa thứ ba, không thể tiến thêm được một bước.
Ngả Văn Bân giải thích xong, nói:
- Trước khi ngươi có được ngũ hành hoàn, lão phu cũng chẳng tán thành ngươi mở nó ra xem, nhưng khi đã có được bảo khí như vậy thì làm thế cũng chẳng sao.
Hạ Nhất Minh vỗ vỗ cái túi da dưới nách, nói:
- Ngài nói việc ngưng tụ tam hoa có liên quan tới ngũ hành hoàn của vãn bối?
- Đúng thế! Đối với ngươi, ngũ hành hoàn rơi vào trong tay ngươi, đúng là được các đời tổ sư phù hộ, tạo cho ngươi một cơ hội cực tốt bước chân vào con đường võ đạo vô thượng.
Hạ Nhất Minh chớp chớp hai mắt, vẫn không hiểu tại sao.
Ngả Văn Bân từ từ duỗi tay ra, nói:
- Hạ Nhất Minh! Hôm nay lão phu cho ngươi xem một chút sự ảo diệu khi tam hoa tụ đỉnh.
Hạ Nhất Minh liền hết sức tập trung. Thậm chí hắn còn mở mắt to hết cỡ, chỉ sợ bỏ sót một chi tiết nào đó.
Tuy nhiên, Ngả Văn Bân chợt ngừng lại, liếc nhìn Chu Thất Bát và Viên Lễ Huân.
Chu Thất Bát hiểu ý, liền vái một cái, nói:
- Sư phụ! Đệ tử xin cáo lui.
Ngả Văn Bân chợt thở dài, nói:
- Thôi! Thiên phú của ngươi không đủ. Có thể đạt tới thành tựu như thế này cũng là rất đáng khen. Để cho xem một chút cũng được.
Chu Thất Bát vui mừng, cung kính nói:
- Đa tạ sư phụ.
Viên Lễ Huân hết sức dịu dàng, quay sang vái bọn họ một cái rồi chầm chậm bước đi.
Ngả Văn Bân có chút áy náy, nói:
- Viên cô nương đã được Lê tôn giả nhìn trúng, cùng với hàn khí trên người thì tiền đồ ngày sau có thể nói là vô hạn. Lão phu cũng không muốn ở trước mặt nàng bêu xấu, để ngày sau bị Thất Thải băng cung chê cười.

Chương 307

Đối với lời Ngả Văn Bân, mặc dù Hạ Nhất Minh hơi không cho là đúng nhưng cũng không có ý phản bác. Quả thật hắn rất muốn nhìn xem cái gọi là bí mật lớn nhất của tam hoa tụ đỉnh rốt cục là cái gì.
Nếu thứ này cũng không có ảnh hưởng quá lớn đối với người bình thường, như vậy hắn cũng không ngại chia sẻ cùng Viên Lễ Huân.
Ngả Văn Bân xuất thủ, trên tay lão đột nhiên nổi lên một trận dao động kỳ dị, theo sau là một luồng bạch khí phảng phất như mây mà ào ào xuất ra.
Hạ Nhất Minh giật mình, đối phương một khi vận dụng chân khí bản thân, Hạ Nhất Minh lập tức nhìn ra một chút manh mối.
Vị tam hoa tụ đỉnh tiền bối này không sử dụng ngũ hành lực, mà là phong vân khí.
Quanh thân lão không ngờ hình thành một đám mây mù, dường như có thể thu hết tất thảy vào trong. Chẳng qua đám mây mù đó cũng không phải cố định bất động, mà là ở giữa nó có một ngọn gió nhẹ, gợn lên theo một tiết tấu, mang theo rất nhiều phong lực, mây mù cũng trở lên khó bề phân biệt, làm người ta khó có thể nắm giữ.
Nhưng chân chính khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy kinh ngạc chính là, giữa mảng phong vân tưởng chừng như rất chân thật đó lại ẩn chứa một sự hùng mạnh và kiên cố. Dường như trong phong vân hư vô mờ mịt, không ngờ còn có sức mạnh kiên cố như đá tảng.
Hắn nao nao, nhắm hai mắt lại, lẳng lặng cảm ứng hết thảy những điều này.
Sau một lát, Hạ Nhất Minh mở hai mắt sáng ngời có thần, nói:
Mộc, phong, vân ….
Tiếng cười sang sảng truyền ra từ trong đám mây mù, Ngả Văn Bân cười lớn nói:
Nhìn tinh tường thật, số người có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy nhìn ra được tam hoa mà lão phu tu luyện quả thực là đếm trên đầu ngón tay, mà ngươi là người duy nhất chưa từng tụ đỉnh mà lại nhìn ra được điều ảo diệu trong đó.
Theo lời nói của lão, hết thảy những thứ trước mắt đều thu nhỏ lại với tốc độ khó tin, bất kể là đám mây mù hay cuồng phong, đều như nhận được một mệnh lệnh, hội tụ lại trong bàn tay Ngả Văn Bân.
Sau một lát, hết thảy mọi thứ đều khôi phục trở lại bình thường, có điều trong tay Ngả Văn Bân đã có thêm một binh khí kỳ dị hình dáng dài.
Binh khí này nửa giống kim loại, nửa giống gỗ, cái đầu hơi thô to, toàn thân tròn vo, trông như thể vừa chặt xuống từ thân cây nhỏ nào đó.
Hạ Nhất Minh suy nghĩ một chút, biết rằng nếu muốn thi triển binh khí kỳ môn này nhất định phải có công pháp đặc thù tương ứng.
Chẳng qua, hắn lập tức nghĩ tới mọt vấn đề, Ngả Văn Bân lấy binh khí này ở đâu ra.
Khi mới tới, vị tiền bối tam hoa tụ đỉnh này rõ ràng là hai tay trống trơn, cũng không hề thấy lão mang theo cái túi nào dưới nách .
Mà thứ binh khí này dài tới hơn hai thước, đứng nói là ở giữa nó không có chỗ tháo lắp, cho dù là có cơ quan, dường như cũng không có khả năng bị giấu tới mức người khác không thể nhìn thấy được.
Trong lòng hắn khẽ động, trên mặt tuy rằng vẫn chưa biến sắc, nhưng đang âm thầm hoài nghi, hay là trên người Ngả Văn Bân cũng có bảo vật không gian chăng?
Chu Thất Bát kích động nói:
Sư phụ, nài đã gần trăm năm không xuất ra Vân Côn này rồi nhỉ.
Ngả Văn Bân than nhẹ một tiếng, tay nhẹ nhàng vuốt ve lên thân côn. Thái độ dịu dàng này giống như thể không phải lão đang vuốt ve một thứ binh khí hùng mạnh mà là một người bạn yêu thương suốt đời.
Chẳng qua Hạ Nhất Minh và Chu Bát Thất không hề kỳ quái, đây mới là thái độ của người võ đạo chân chính đối đãi với binh khí của mình.
Chỉ có điều, Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn sang bên sân, nghĩ tới Bách Linh Bát đã hòa hợp nhất thể với đại khảm đao.
Hạ Nhất Minh lắc lắc đầu, nhanh chóng xua đuuổi ý niệm đáng sợ đó ra khỏi đầu.
Ngả Văn Bân nhẹ giọng nói:
Hạ Nhất Minh, ngươi có biết thứ binh khí này từ đâu đến không?
Vãn bối không biết, mời ngài chỉ điểm.
Hạ Nhất Minh cung kính nói, có điều ánh mắt hắn vẫn đảo qua người lão môt vòng, nhưng vẫn không cách nào nhìn ra được kiện bảo vật không gian đó rốt cục được giấu ở đâu.
Ngả Văn Bân ha hả cười nói:
Cây côn này tên là Vân Côn, chính là do một trong những loại thiên tài địa bảo là Vân Mộc chế ra. Vân Mộc này sinh trưởng ở trên Vân đảo phía đông Đại Thân quốc. Nghe nói loại linh mộc này nếu muốn sinh trưởng được tới mức này cần mấy ngàn năm, là một trong những bảo khí mộc hệ tốt nhất trong thiên địa ngũ hành.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, trong mắt không hề che dấu vẻ hâm mộ chút nào.
Ngả Văn Bân thu ý cười, vẻ mặt nghiêm nghị nói:
Lão phu sở dĩ có thể thành công ngưng tụ tam hoa chính là do công lao của vật này.
Hạ Nhất Minh giật mình, nhìn thật kỹ Vân Côn nhưng cũng không hề thu hoạch được gì.Hắn thực sự là không rõ, mặc dù cây côn này rất tuyệt vời, nhưng không ngờ có thể khiến Ngả Văn Bân tôn sùng như vậy, cho dù đây là thứ binh khí lão yêu thích nhất nhưng cũng không thể đến mức ăn nói lung tung như vậy. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hắn liếc mắt về phía Chu Bát Thất, đã thấy lão đang từ từ gật đầu, vẻ măt đồng ý.
Hạ Nhất Minh thầm than, không hổ là một đôi tri kỷ sư phụ đồ đệ.
Dường như nhìn ra sự đăm chiêu trong lòng Hạ Nhất Minh, Ngả Văn Bân cũng không giải thích mà chỉ đưa Vân Côn ra, nói:
Ngươi thử xem.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, do dự một chút, cung kính nhận lấy Vân Côn, vận chân khí dung nhập vào đó, nhưng đột nhiên phát hiện, chân khí của hắn căn bản không tiến được vào trong đó.
Đột nhiên ngẩng đầu lên, Hạ Nhất Minh đã hiểu, cây Vân Côn này cũng tương tự Ngũ Hành Hoàn của hắn, một khi có người đã dung nhập chân khí vào trong đó, như vậy người thứ hai liền bất lực.
Thử xem uy lực của nó đi. Không cần chân khí cũng được.
Ngả Văn Bân thản nhiên nói.
Hạ Nhất Minh dạ một tiếng, cầm Vân Côn tùy ý đánh một đòn vào con sư tử bằng đá ở cửa sân.
Lần công kích này chẳng qua là tiện tay thực hiện, cung không thêm chân khí vào, nhưng cho dù là như thế, khi hai vật chạm vào nhau cũng dọa cho Hạ Nhất Minh nhảy dựng lên.
Dưới một kích này của hắn, con sư tử đá còn cao hơn cả đầu người kia lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, mà Vân Côn vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, thậm chí không hề có nửa điểm nứt vỡ.
Đương nhiên, kết quả này vốn nằm trong dự kiến của Hạ Nhất Minh. Nếu Vân Côn này không thể đập vỡ nổi con sư tử đá kia thì sao lại được Ngả Văn Bân coi trọng đến thế.
Sau đó Hạ Nhất Minh đưa trả lại trường côn, Ngả Văn Bân mỉm cười nói:
Nhìn kỹ nhé
Hai mắt Hạ Nhất Minh tập trung chăm chú nhìn, nhưng ngay sau đó hai mắt hắn lại trợn tròn lên.
Lúc đầu hắn nghĩ Ngả Văn Bân sẽ xuất ra bảo vật không gian nhưng không ngờ rằng cây Vân Côn dài hai thước trong tay Ngả Văn Bân lại chậm rãi tan ra, như thể biến thành một mảng mây, một trận gió, tiến nhập vào trong thân thể lão, biên mất vô tung vô ảnh.
Hạ Nhất Minh há hốc mồm, cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, nhìn về phía Ngả Văn Bân với ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Bách Linh Bát có thể ăn được cả xoa kiếm và đại quan đao nhưng Hạ Nhất Minh vẫn không thấy kỳ lạ, bởi vì kẻ có năng lực biến hình đó quả thực có năng lực như vậy.
Nhưng Ngả Văn Bân là một nhân loại, một nhân loại một trăm phần trăm, không ngờ cũng có thể "ăn" được binh khí, thậm chí còn có vẻ rất thoải mái, khiến Hạ Nhất Minh không thể nào bình tĩnh tiếp nhận nổi.
Hít một hơi thật sâu, Hạ Nhất Minh cố gắng không hỏi mấy câu linh tinh đại loại như ngươi có phải yêu quái hay không… Hắn cố gắng trấn áp sự sợ hãi trong lòng mình, cố hết sức bình tĩnh hỏi:Làm sao ngài làm được như vậy?
Ngả Văn Bân cười sâu xa một cách khó hiểu, lật cổ tay, một dòng khí màu trắng từ cánh tay lão lan tràn ra, nhưng chỉ sau một lần hô hấp liền hình thành ra bộ dáng Vân Côn, hơn nữa còn biến thành Vân Côn chân chính.
Đây không phải là trò ảo thuật từ vô hình biến thành hữu hình mà là Vân Côn thực sự biến đổi xuất ra từ cơ thể lão.
Hạ Nhất Minh, đây là cơ mật lờn nhất của tam hoa tụ đỉnh.
Ngả Văn Bân thở dài một tiếng nói:
Một khi ngưng tụ tam hoa, như vậy đã bước vào cảnh giới đại thành trên võ đạo. Nếu muốn tiến thêm một bước, vậy phải hình thành thế tam hoa chân vạc, hơn nữa cuối cùng ngưng tụ hợp nhất.
Hạ Nhất Minh khẽ nhướn mày hỏi?
Phong hỏa chi hoa?
Đúng, cũng không đúng. Ngả Văn Bân cười tủm tỉm nói:
Hạ Nhất Minh rất kinh ngạc, trong mắt lại mang theo ý dò hỏi.
Cái gọi là tam hoa, chính là ba loại hữu hình chi hoa bất đồng thuộc tính, mà muốn ngưng kết hợp nhất hữu hình chi hoa bất đồng thuộc tính, trừ ngươi ra, dường như không ai có thể làm được.
Ngả Văn Bân liếc nhìn Hạ Nhất Minh, nhẹ nhàng nói.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh ửng đỏ. Kỳ thực hắn cũng hiểu, mình có thể làm được tới bước này, thực ra là bởi vì thể chất của hắn rất đặc thù. Nếu không phải như thế, hắn cũng tuyệt đối không có khả năng dung hợp phong hỏa chi hoa lại làm một.
Các thế hệ tiền bối đã không ngừng mày mò trên võ đạo, rút cục cũng tìm được một con đường để ngưng tụ tam hoa.
Cổ tay Ngả Văn Bân run lên, Vân Côn lập tức xuất ra ba luồng khí tức mãnh liệt.
Lấy thiên tài địa bảo để dẫn, tạo ra bảo khí, dung nhập chân khí bồi dưỡng luyện, coi đây là cơ hội, hoặc cho phép dung nhập năng lượng bất đồng của tam hệ vào trong bảo khí hơn nữa kết hợp nhất thể.
Ngả Văn Bân vô cùng trang trọng nói:
Nếu có thể bồi dưỡng luyện bảo khí thành công, như vậy bảo khí này có thể hóa thành chân khí bản thân, từ nay về sau dung nhập vào trong cơ thể, chân chính trở thành một bộ phận cơ thể. Mà khi tới bước này rồi, chân khí tam hệ tuy ba mà một, hoàn toàn cùng dung, đồng thời tam hoa có khả năng kết thông với thiên địa lực, chẳng những uy lực kinh người mà còn có đủ các tác dụng kỳ diệu. Đó mới là ý nghĩa tinh túy của tam hoa tụ đỉnh!
Trong mắt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia hào quang, trong lòng hắn khẽ động, nói:
Tiền bối, Vụ Kiếm của Lê tôn giả?
Bà ta đã xuất thủ lưu tình.
Ngả Văn Bân mỉm cười nói:
Nếu bà ta thực sự xuất ra bảo kiếm dung nhập trong cơ thể, cho dù ngươi có sử dụng phong hỏa chi hoa, cũng đừng mơ ngăn cản được một lát.
Hạ Nhất Minh biến sắc mặt, giờ mới hiểu được sự cường đại của cao thủ tam hoa tụ đỉnh. Trừ phi mình dùng bất cứ giá nào, cầm Đại quan đao do Bách Linh Bát biến thành, nếu không căn bản là không có khả năng chống lại loại nhân vật có trình độ này.
Chẳng qua cho dù có đại quan đao trong tay, chỉ sợ cũng là bại nhiều thắng ít, cuối cùng có thể trốn thoát hay không lại là một vấn đề lớn.
Trầm ngâm một lát, Hạ Nhất Minh rốt cuộc nói:
Tiền bối, ngài vì sao muốn vãn bối tạm hoãn tụ đỉnh tam hoa?
Ngả Văn Bân nghiêm mặt nói:
Bởi vì người kiêm tu ngũ hành lực, và bởi vì ngươi có Ngũ Hành Hoàn phỏng chế.
Trong giọng nói của lão có một cảm giác không nói sự thực:
Nếu ngươi cho rằng Ngũ Hành Hoàn là bảo khí phổ thông, vậy thật sự là rất đáng tiếc!

Chương 308

Hạ Nhất Minh do dự một chút, dường như hiểu được điều gì đó, nói:
Tiền bối, ngài hy vọng sau khi vãn bối ngưng tụ xong toàn bộ ngũ hành chi hoa mới bắt đầu luyện Ngũ Hành Hoàn sao?
Ngả Văn Bân cười ha ha nói:
Muốn ngưng tụ toàn bộ ngũ hành chi hoa quả thực là nói dễ hơn làm. Cho dù là ngươi, cũng không thể một ngày sẽ làm được.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, tuy rằng so với những người khác, thiên phú của hắn đã là gặp may mắn cực kỳ. Nhưng nếu muốn ngưng tụ toàn bộ thiên địa ngũ hành chi hoa cũng không phải chuyện dễ dàng. Tuy rằng hắn tuyệt đối nắm chắc rằng một ngày nào đó có thể đạt tới cảnh giới này, nhưng có trời mới biết bao lâu nữa mới tới ngày đó.
Ngả Văn Bân lắc đầu nói:
Sau khi tam hoa tụ đỉnh, không chỉ sống lâu hơn rất nhiều, ít nhất có thể sống tới trên 500 tuổi, hơn nữa bản thân lại sở hữu uy năng hùng mạnh, được đề cao thực lực tới mức long trời lở đất. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là một khi tụ đỉnh thành công, là có thể kết nối với thiên địa lực của tam hệ, có đủ loại năng lực thần kỳ.
Hai mắt Hạ Nhất Minh sáng lên nói:
Có khả năng độn thổ?
Ngả Văn Bân không thể cười nổi nói:
Nếu ngươi có thể thông ngộ thổ hoa, hơn nữa còn luyện chế thành công Ngũ Hành Hoàn, như vậy khẳng định có thể kết thông với thiên địa lực, độn thổ xuyên tường đối với ngươi căn bản không phải là việc gì khó khăn cả.
Hạ Nhất Minh gật đầu thật mạnh. Ngày xưa hắn đã từng đau khổ bởi khả năng độn thổ của Hồng Lang Vương, nói thật, khát vọng lờn nhất trong lòng hắn hiện tại chính là năng lực độn thổ. Vừa nghe thấy Ngả Văn Bân cam đoan như vậy, trái tim hắn thậm chí còn hơi đập nhanh thêm một chút.
Hạ Nhất Minh, chỉ có phối hợp ngũ hành lực, Ngũ Hành Hoàn mới có thể chân chính phát ra lực lượng hùng mạnh nhất. Tuy rằng Ngũ Hành Hoàn của ngươi chỉ là một sản phẩm phỏng chế nhưng nếu có thể có được ngũ hành lực, thuyết minh rằng uy lực của nó khẳng định không phải là nhỏ, Vân Côn của lão phu cũng không thể bằng được. Nếu sau khi ngươi thông ngộ ra thổ hoa mà bắt đầu thử luyện, như vậy sau này hình thành thế chân vạc, tức là có phong, hỏa, thổ tam hoa, ngày sau nếu muốn đề cao năng lực của Ngũ Hành Hoàn chính là đã khó lại càng thêm khó.
Nói tới đây, giọng của Ngả Văn Bân càng cao lên, thậm chí còn có chút hưng phấn:
Nếu ngươi có thể cô đọng ra ba loại hữu hình chi hoa trong ngũ hành, sau này khi bắt đầu ngưng luyện thì sử dụng ngũ hành chi hoa làm thế chân vạc, như vậy khi ngươi đã cô đọng ra thêm hữu hình chi hoa của hai loại khác nữa, vậy có thể dễ dàng luyện chế Ngũ Hành Hoàn một lần nữa. Một khi ngũ hành chi hoa đầy đủ hết, lại phối hợp với Ngũ Hành Hoàn …
Ngả Văn Bân lắc đầu, trong mắt lão có một tia hưng phấn, nói:
Lời lão phu đến đây là hết, rốt cục ngươi lựa chọn thế nào cũng là chuyện của ngươi.
Dứt lời, lão lại chuyển đề tài, nói:
Hạ Nhất Minh, Bát Thất, tổ sư gia có lệnh, Đại hội Khai Sơn sẽ được tổ chức sớm một năm, tháng năm năm sau sẽ cử hành.
Chu Bát Thất hơi giật mình nói:
Sư phụ, hiện giờ đã là tháng mười hai, tháng năm năm sau chẳng phải còn có năm tháng nữa sao, chỉ sợ các chi mạch biết được tin này sẽ gây xáo trộn các kế hoạch mà họ đã định trước.
Ngả Văn Bân khẽ lắc đầu, nói:
Đây là do lão tổ tông tự quyết định, dường như là cái gì đó bên Đại Thân thành thục trước thời gian. Ngày mai ngươi đi ngay tới Hoành Sơn, thông báo tin này cho họ.
Chu Bát Thất lập tức không nói gì nữa, gã cung kính lên tiếng, cho dù lá gan của hắn có to hơn gấp bội cũng không dám nghi ngờ quyết định của lão tổ tông.
Ngả Văn Bân khẽ gật đầu với Hạ Nhất Minh, trong mắt lão tràn ngập biểu tình chờ mong, nhưng vẫn không nói gì thêm, quay người rời đi.
Chu Bát Thất ôm quyền cười xin lỗi Hạ Nhất Minh sau đó đi sát phía sau.
Khi đuổi tới trước mặt sư phụ, Chu Bát Thất khẽ hỏi:
Sư phụ, ngũ hành chân khí có thể phối hợp Ngũ Hành Hoàn có uy lực đến mức nào?
Ngả Văn Bân hừ lạnh một tiếng, nói:
Làm sao ta biết được.
Chu Bát Thất lập tức trợn mắt cứng lưỡi, kinh ngạc nói:
Sư phụ, đây là người vừa nói mà.
Ta chỉ nói ngũ hành chân khí có thể phối hợp với Ngũ Hành Hoàn, nhưng có nói tới uy lực của nó lúc nào đâu?
Chu Bát Thất trầm tư một lát, rốt cục hơi lắc đầu, đúng là Ngả Văn Bân cũng không hề nói gì tới uy lực của nó có thể mạnh tới mức độ nào.
Sư phụ, nếu ngài không thể khẳng định, vì sao phải nói như vậy?
Ngả Văn Bân vân vê tròm râu, nói:
Vi sư từng đọc được trong một quyển sách cổ, ngày xưa, tổ sư sấng lập Ngũ Hành môn, đệ nhất môn phái của phương đông Đại Thân, chính là ngũ hành kiêm tu. Ngũ Hành Hoàn chân chính chính là do ông ta tạo ra cho mình. Ngũ hành chân khí phối hợp với Ngũ Hành Hoàn, có thể có uy lực dời non lấp biển, hơn nữa…
Lão dừng một chút, ngẩng đầu lên, nói bằng giọng gần như ngay cả Chu Bát Thất cũng không nghe thấy:
Hơn nữa, có lẽ đây là biện pháp duy nhất có thể đột phá lên thần đạo.Thân thể Chu Bát Thất run lên, sắc mặt gã trở lên vô cùng quái dị, dường như có thêm vô hạn hướng tới.
Lễ Huân, đã để nàng phải đợi lâu.
Thân hình Hạ Nhất Minh khẽ lay động, đã thấy xuất hiện ở trên khối đá lớn bên vách núi.
Viên Lễ Huân quay người. Đứng giữa những ngọn gió núi thổi nhẹ nhàng, chiếc váy của nàng cũng khẽ phất phơ, làn da trắng như tuyết tới mức gần như trong suốt. Giờ khắc này, Hạ Nhất Minh không ngờ sinh ra một cảm giác cực kỳ quái dị, dường như nàng có thể đạp lên những ngọn gió ra đi bất cứ lúc nào, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của hắn.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh biết, đây là bởi vì chân khí hàn hệ trên người Viên Lễ Huân dần dần trở lên mạnh mẽ cho nên khí chất của nàng cũng xảy ra biến hóa cực kỳ tinh tế.
Viên Lễ Huân hơi hơi cúi đầu, tuy rằng nàng cũng không nói gì, nhưng thái độ trầm mặc ít lời này cực kỳ hòa hợp vói khí chất của nàng, khiến người ta có cảm giác đương nhiên.
Hạ Nhất Minh đưa tay đến, đến giữa không trung thì hơi do dự một chút, rốt cục cũng đưa ra hết cỡ, ôm chặt lấy vòng eo phảng phất như không có xương của nàng. Hai người cứ ngồi như vậy ở trên bình đài này.
Hạ Nhất Minh kể lại lưu loát hết mọi chuyện kể từ khi hai người ly biệt. Theo lời kể thao thao bất tuyệt của hắn, Viên Lễ Huân rốt cục biết được trên người hắn đã xảy ra chuyện gì.
Bộ tộc Đồ Đằng xâm phạm, Thủy Huyễn Cận tử vong, ngàn dặm đuổi giết, ngưng tụ song hoa …. và cả trận giao thủ kinh tâm động phách với quái nhân mặt quỉ.
Trong đó khiến Viên Lễ Huân cảm thấy kinh ngạc nhất là Bách Linh Bát không ngờ lại ăn đại quan đao và xoa kiếm. Đây tuyệt đối là chuyện không tưởng tượng nổi, nếu không có Hạ Nhất Minh cam đoan, quả thật nàng rất khó có thể tin nổi.
Cuối cùng, Hạ Nhất Minh dừng kể, nói:
Lễ Huân, phương pháp về tam hoa tụ đỉnh Ngả Văn Bân tiền bối vừa nói quả thật là có chút không thể tưởng tượng nổi. Trước khi nàng có thể tấn chức tam hoa, không biết thì tốt hơn.
Hạ Nhất Minh nói những lời này tuyệt đối là thực tâm thực lòng.
Luyện hóa thiên địa chí bảo thành một bộ phận thân thể, chẳng phải là những cường giả tam hoa tụ đỉnh đều biến thành Bách Linh Bát sao.
Nếu sau khi nghe được tin này mà có thể không giật mình, chỉ sợ rằng không có mấy người.
Hơn nữa, Hạ Nhất Minh cũng hiểu được vì sao ngày xưa các vị tổ sư phải phong tỏa tin tức như vậy.
Bởi vì vấn đề này liên quan đến lòng tin của mỗi người.
Đầu tiên, phải tìm được một bảo khí thiên địa chí bảo. Điều này quả thực là nói dễ hơn làm, hơn nữa, bảo khí này phải có thuộc tính tương đồng với tam hoa của cường giả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Cho dù là gặp phải vận may rất lớn nhưng nếu muốn luyện hóa bảo khí trở thành một bộ phận của cơ thể…
Cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, càng không phải nói tới những người khác.
Quyết định của các thế hệ tổ sư trước đây quả thật có đạo lý.
Bởi vì Hạ Nhất Minh đã được thấy Bách Linh Bát nên dễ dàng tiếp thu ý kiến này hơn so với những người khác, nếu không, điều này quả thật sẽ tạo thành ảnh hưởng nhất định đối với hắn.Viên Lễ Huân khẽ gật đầu, nói:
Được.
Tuy rằng thể chất của nàng cũng đã xảy ra biến hóa mãnh liệt, hơn nữa cũng đã trở thành một Tiên Thiên Cường Giả, nhưng nàng vẫn như trước, đều tuyệt đối ủng hộ trăm phần trăm đối với các quyết định của Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh vừa lòng cười, nói:
Lễ Huân, Lê Minh Huyên tìm nàng rốt cục có chuyện gì?
Lê tiền bối muốn thu ta làm đồ đệ.
Thân thể Hạ Nhất Minh chợt cứng đờ. Tuy rằng thái độ của lão thái bà kia không tốt lắm, nhưng khi giao thủ, bà ta cũng không xuất ra binh khí chân chính, bất kể thế nào đều xem như đã ra tay lưu tình.
Hơn nữa nói thật, Hạ Nhất Minh cũng đã nhận thức thêm khá sâu về sự hùng mạnh của bà ta.
Lễ Huân, bà ta nói như thế nào?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi:
Lê tiền bối nói, ta có thể chất thâm hàn vạn năm mới gặp, bởi vì tấn chức thiên tiên, cho nên chậm rãi thể hiện ra. Nếu có thể học được tuyệt học của Thất Sắc Băng Cung, sẽ có tốc độ tu luyện cực nhanh, hơn nữa bởi vì có thể chất thâm hàn nên sẽ không có chướng ngại võ học băng hệ, thành tựu sau này thậm chí còn có thêt trở thành đứng đầu băng cung.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lập tức sáng lên, đương nhiên hắn hiểu thể chất thâm hàn mà Viên Lễ Huân có được là từ đâu đến.
Nhưng điều không ngờ tới chính là khi tu luyện võ học băng hệ lại không có chướng ngại. Việc này chẳng phải là nghe quá mức rợn người. Chẳng qua nghĩ tới bản thân mình, hắn lập tức thoải mái. Bản thân trên võ đạo cũng không hề gặp phải chướng ngại gì, chỉ cần cố gắng tích lũy đủ trình độ là khi đột phá đều thuận buồm xuôi gió.
Theo điểm này mà nói, so với thể chất thâm hàn đơn hệ thì còn cần phải cao hơn gấp bao nhiêu lần.
Chỉ có điều, nếu nói thể chất thâm hàn là vạn năm có một, như vậy dạng thể chất như hắn phải không biết có bao nhiêu năm mới có một đây?
Lắc lắc đầu, Hạ Nhất Minh nói:
Lễ Huân, bà ta đưa ra điều kiện gì?
Lê tiền bối nói, sẽ cung cấp cho ta địa phương chuyên môn tu luyện, cung cấp thiên địa chí bảo cho ta dùng, còn có thể chuẩn bị cho ta bảo khí hùng mạnh nhất băng cung.
Viên Lễ Huân lại suy nghĩ một lúc, bình tĩnh nói:
Bà ấy hứa hẹn với ta, hết thảy mọi thứ trong Thất Sắc Băng Cung đều sẽ cung ứng cho ta, bất cứ thứ gì ta cần cứ thoải mái lấy.
Hạ Nhất Minh kích động, hắn run rẩy nói:
Nàng đáp ứng rồi sao?
Tuy rằng đã biết kết quả nhưng hắn vẫn không nổi nói:
Không!
Vì so không đáp ứng bà ta?
Hai mắt Hạ Nhất Minh gần như trắng dã, điều kiện tốt như vậy, thậm chí ngay cả hắn cũng động tâm.
Chàng muốn ta đáp ứng sao?
Đương nhiên
Được.
A? Được…
Hạ Nhất Minh như ở trong mộng mới tỉnh lại:
Nàng đáp ứng rồi à?
Ta vốn nói chuyện này phải do chàng quyết định. Chàng bảo ta đáp ứng, vậy ta tự nhiên sẽ làm theo.
Hạ Nhất Minh cứng họng, nhìn Viên Lễ Huân nửa ngày, rốt cuộc nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Hai người dựa sát vào nhau, dường như hai trái tim cùng nhị đập, thật lâu không nói gì.

Chương 309

Bầu trời đầy mây, khi thì có cả chút mưa nhỏ, tầng mây hạ xuống thật thấp. Cách đó không xa, dãy núi bị mây mù hư ảo mờ mịt che khuất không hiện ra được độ cao chân thật của nó, nhưng chính vì vậy lại khiến cho những ngọn núi đó thêm phần hùng tráng và thần bí một cách khó hiểu.
Giữa cơn mưa mờ mịt, tại một nơi ở chân núi, có một người đứng thẳng tắp như núi.
Quanh thân hắn dường như có một bức tường khí vô hình, tất cả những giọt mưa chạm vào tường khí này đều văng ra, không chạm vào quần áo hắn chút nào.
Lúc này, hai tay của hắn thong thả xao động, nếu có người nào nhìn về phía này, chăc chắn sẽ có cảm giác không hòa hợp cực kỳ mãnh liệt.
Đôi tay nhìn như thong thả, dường như có thể khiến người cận thị một ngàn độ vẫn có thể nhìn thấy rõ, nhưng lại có một cảm giác sinh động, lưu loát như mây bay nước chảy, dường như những động tác rất nhanh, nhanh đến mức cho dù là cao thủ mạnh nhất cũng đừng mơ tưởng nhìn thấy rõ ràng.
Đồng thời, hai tay này lại cho người ta cảm giác cực kỳ nhẹ, nhưng trong cái nhẹ đó lại ẩn chứa sức nặng vô cùng hùng mạnh khiến không ai có thể coi thường.
Trong đám mây mưa mờ mịt, hai tay của nam tử đứng vững như Thái Sơn này không ngừng biến hóa thành hai loại thủ thế cực kỳ mâu thuẫn.
Toàn bộ tinh lực hắn đều ngưng tụ trong đó, không hề có chút phân tâm nào.
Cách hắn chừng trăm thước có hai người đang yên lặng đứng.
Một người là nữ tử mặc áo trắng như tuyết, còn lại là Bách Linh Bát trông như một bức tượng.
Cả hai bọn họ đều có đặc điểm chung là trầm mặc ít lời. Bọn họ lẳng lặng đứng đó, trừ ánh mắt thủy chung đặt trên người Hạ Nhất Minh, từ đầu đến cuối, hai người không hề nói bất cứ câu nào.
Ở giữa bọn họ có một con lợn trắng rất đáng yêu to bằng một con chó nhỏ.
Khác hẳn với những con lợn khác, bất cứ ai nhìn thấy nó đều không tự chủ nổi lên cảm giác yêu thích.
Hai người một thú này dù đang đứng dưới mưa nhưng khiến người ta kinh ngạc nhất là trên người họ không hề có đồ gì che mưa, hơn nữa trên người họ cũng không hề dính giọt nước nào.
Quanh thân Viên Lễ Huân có một vầng hàn khí khiến người ta phải run rẩy, bất cứ hạt mưa nào đi vào phạm vi vầng khí đó đều biến thành băng tuyết, rơi xuống không một tiếng động, căn bản là không chạm vào quần áo nàng chút nào.
Mặt ngoài thân thể của Bách Linh Bát lại như có một vầng hộ thể kỳ dị nào đó, khi mưa chạm vào đều rơi xuống chân hắn.
Còn con lợn dễ thương tưởng như vô hại ở dưới đất kia thậm chí còn thần kỳ hơn. Quanh thân nó, những hạt mưa rơi xuống không ngờ lại nhẹ nhàng lơ lửng bay lên, dường như có một lực lượng thần kỳ nào đó dẫn dắt, không ngừng tổ hợp lại thành các cảnh quan khác nhau.
Chỉ có điều, bất kể những cảnh quan do nước mưa tạo ra đó biến hóa thế nào cũng không thể lại gần thân thể Bách Linh Bát và Viên Lễ Huân. Điều này chứng tỏ năng lực khống chế hạt mưa của bảo trư cũng đã đạt tới trình độ tùy theo ý muốn.
Nhưng điều khiến nó rất chán nản chính là bất kể nó biến hóa những hạt mưa hấp dẫn tới mức nào, hai người bên kia đều không hề chuyển sự chú ý lên người nó.
Đôi khi bảo trư vô cùng buồn bực, một người đứng bất động chẳng lẽ còn hấp dẫn hơn cả những trò mình đã tốn bao tâm cơ để biểu diễn sao?
Đột nhiên, một khí thế hùng mạnh ngưng tụ từ trên người Hạ Nhất Minh truyền ra.
Khí thế này vô cùng khổng lồ, giống như một ngọn núi cao đang nặng nề ép xuống. Nhưng vừa mới ép được một nửa, ngọn núi cao lớn này lập tức biến mất, khí thế hùng mạnh nghiêng trời lệch đất kia cũng biến mất vô tung vô ảnh.
Một tiếng thở dài đầy tiếc nuối phát ra khỏi miệng Hạ Nhất Minh. Hắn lắc đầu cười khổ nói:
Ôi, thất bại trong gang tấc!
Bọn họ đi vào Thiên Trì sơn cũng đã không biết bao nhiêu tháng rồi, không định ở lại trên núi qua năm mới nhưng bị giữ lại.
Ngả Văn Bân mời bọn họ ở lại, chờ tới sau khi Đại hội Khai Sơn sẽ rời đi. Lúc này Hạ Nhất Minh đang muốn trăm phương nghìn kế cô đọng thổ hoa, tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Trong ba tháng, bọn họ đã tìm được nơi này là chốn non xanh nước biếc thật tốt, Hạ Nhất Minh bắt đầu thủ cô đọng thổ hoa.
Theo ý tưởng của hắn, khi nào hiểu được Phiên Tiên ấn, dung nhập ấn pháp này với võ đạo bản thân, hắn có thể thành công ngưng tụ thổ hoa.
Nhưng một bước cuối cùng này rõ ràng khó khăn vươt quá dự tính của Hạ Nhất Minh. Cho đến tận lúc này, hắn vẫn chưa thể chân chính nắm giữ được điểm quan trọng mấu chốt của nó.
Giống như thể trước mặt hắn là một lớp màng mỏng, nhưng bất kể hắn cố gắng thế nào cũng không thể đâm thủng.
Ánh mắt Viên Lễ Huân nhìn thoáng qua bảo trư đang đùa giỡn, thủy long đang múa lượn giữa không trung lập tức tản ra. Bảo trư xoay người nhẩy dựng lên, nằm sấp trên người Bách Linh Bát, xem xét hai người Hạ Nhất Minh và Viên Lễ Huân.
Hiện giờ nó đã không hề sợ hãi Bách Linh Bát ( DG: trước đây nó có bao giờ sợ Bách Linh Bát đâu nhỉ, thậm chí còn thích cơ mà, chắc tác giả có chút lầm lẫn ), nhưng lại đặc biệt thích ba người Hạ Nhất Minh, bất kể đi đến nơi nào, khẳng định cũng phải cùng với một trong số ba người họ.
Thái độ thân thiết như thế khiến Trần Úy Nhiên hâm mộ và đố kỵ không ngừng, nhưng căn bản là không có cách nào xoay chuyển được tâm tư tạo phản một cách rõ ràng của bảo trư.
Lễ Huân , nàng đừng hù dọa nó.
Hạ Nhất Minh cười ha hả nói:
Thất bại của ta không quan hệ tới nó. Chân khí hàn hệ của nàng ngày càng lớn mạnh, Lê Minh Huyên tiền bối quả nhiên nói đúng.
Năm tháng trước, Viên Lễ Huân đã bái làm môn hạ của Lê Minh Huyên, chính thức bắt đầu học tập những công pháp bí mật của Thất Sắc Băng Cung.
Thực lực của nàng quả nhiên tăng lên nhanh chóng, tuy rằng không có khả năng trong thời gian ngắn đạt tới Nhất Đường Thiên nhưng loại tốc độ tu luyện này, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng cảm thấy khó gì sánh nổi.Lê Minh Huyên vốn muốn mang Viên Lễ Huân đi Bắc Cương, chính thức cử hành đại lễ nhập cung.
Đây chính là cơ hội cực kỳ khó có được, nếu Viên Lễ Huân không có thể chất thâm hàn, nàng không thể nhận được ưu tiên đặc biệt này.
Có điều, khoảng cách tới Đại hội Khai Sơn của Thiên Trì sơn đã chỉ còn vài tháng, dưới lời mời của Ngả Văn Bân, Lê Minh Huyên cũng đồng ý ở tạm lại đây, chờ sau khi đại hội kết thúc sẽ quay trở về Băng Cung ở phương Bắc.
Còn về phần Bách Linh Bát, bởi vì là vệ sĩ của bọn họ nên đương nhiên đi theo bọn họ, không thể tách rời.
Ba tháng vừa rồi, đây là nơi họ thường xuyên tới nhất. Tuy rằng nơi đây phong cảnh thanh tú xinh đẹp, nhưng duy nhất tiếc nuối chính là Hạ Nhất Minh vẫn chưa thể thành công cô đọng ra đóa hữu hình chi hoa thứ ba.
Xa xa, truyền đến những bước chân dồn dập,, chỉ trong chốc lát, Liễu Thành Dương đã đi vào. Y ngạc nhiên vui mừng kêu lên:
Hạ Thái thượng trưởng lão, Vu Thái thượng trưởng lão đến rồi.
Hạ Nhất Minh vui mừng gật đầu, tuy rằng vẫn chưa ngưng tụ thành công thổ hoa nhưng đám người Vu Kinh Lôi đã tới, không thể nghi ngờ đó cũng là tin tức tốt.
Mấy người quay về ngọn núi chính được chuyên môn chuẩn bị cho Hoánh Sơn nhất mạch.
Không chỉ có Vu Kinh Lôi tới, ngay cả Dược đạo nhân và một vài đệ tử nòng cốt cũng tới đây. Tổng số người không ngờ vượt quá 15 người.
Mọi người tiếp đón xong, Hạ Nhất Minh nghi hoặc hỏi:
Vu trưởng lão, tuy rằng là đại hội nhưng sao ngài mang nhiều người tới vậy?
Vu Kinh Lôi cười khổ một tiếng, nói:
Hạ trưởng lão, chúng ta rời khỏi núi lúc này chính là mang theo hy vọng của toàn bộ Hoành Sơn nhất mạch.
Hạ Nhất Minh đảo mắt qua những người này, hơi nhíu mày. Quả nhiên họ đều là những người tên tuổi lừng lẫy trong Hoành Sơn nhất mạch, cũng đều là những người sau này tiền đồ vô lượng. Vu Kinh Lôi đưa bọn họ đến đây, sợ rằng cũng có tâm tư tìm kiếm sự che chở. Chỉ cần những người này còn sống, cho dù là Hoành Sơn nhất mạch chịu khổ hủy diệt, ngày sau cũng có cơ hội phục hồi trở lại.
Khẽ thở dài, Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
Vu trưởng lão, nếu ta không giết chết toàn bọ đám người Tác Qua, ngài cũng không phải để ý đến sự uy hiếp của bộ tộc Đồ Đằng.
Vu Kinh Lôi khẽ lắc đầu nói:
Việc này không quan hệ tới ngươi, ngươi cũng chỉ là người bị giá họa. Kẻ chân chính đáng bầm thây vạn đoạn, chính là kẻ mặt quỉ cơ. Nhưng đáng tiếc chính là chúng ta cũng không biết rốt cục tên khốn đó là ai.
Trong khi Hạ Nhất Minh và Vu Kinh Lôi nói chuyện với nhau, Dược đạo nhân, Vu Hi Thần và mọi người đều yên lặng lắng nghe. Đến lúc này, trên mặt Dược đạo nhân mới lộ vẻ tươi cười nói:
Hạ trưởng lão, lúc này Đại hội Khai Sơn tổ chức sớm một năm, đại hội luận võ của phân chi chúng ta cũng tổ chức sớm một năm. Ha ha, lúc này chủ mạch chắc chắn sẽ phải cung cấp Tiên thiên kim đan cho chúng ta.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, nói :Dược trưởng lão, ngươi có thể nắm chắc như vậy sao?
Đương nhiên, việc khác không nói, thu hoạch một viên là ít nhất.
Dược đạo nhân cười vui vẻ, có vẻ trong lòng có chút đắc ý.
Hạ Nhất Minh cảm thấy quái lạ, nhưng không hiểu lòng tin của lão là từ đâu tới. Tuy rằng trong Hoành Sơn nhất mạch có không ít đệ tử thiên tư trác tuyệt, tu luyện khắc khổ, nhưng trong ba tháng ở đây, Hạ Nhất Minh cũng đã gặp không ít những đệ tử tuấn kiệt trẻ tuổi ở Thiên Trì sơn. Chỉnh thể tu vi của bọn họ dường như còn hơn những tinh anh của Hoành Sơn một bậc.
Cho nên khi nghe thấy Dược đạo nhân khẳng định như vậy, Hạ Nhất Minh cảm thấy hơi kinh ngạc.
Sư tổ, Chu Bát Thất cầu kiến.
Một đệ tử tiến vào rất nhanh, khom người nói:
Vu Kinh Lôi khẽ gật đầu, nói:
Mời ông ta vào. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Dứt lời, lão cũng thầm mắng:"Lão già này phản ứng nhanh thật".
Chỉ một lát sau, Chu Bát Thất đi vào. Lão quá quen với Vu Kinh Lôi, vừa gặp mặt đã không hề khách khí nói:
Vu huynh, ngươi làm như vậy thực sự là rất quá mức đó.
Vu Kinh Lôi mỉm cười hỏi:
Chu huynh, ta làm sao mà quá mức?
Chu Bát Thất quay sang Hạ Nhất Minh, do dự một chút, rốt cục nói:
Hạ huynh, Đại hội Khai Sơn cứ 10 năm tổ chức một lần, trong đó đệ tử của các hệ chi mạch tỷ thí, chẳng lẽ ngươi cũng muốn tham gia sao?
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, hắn há hốc mồm nhìn vẻ đắc ý trên mặt Vu Kinh Lôi và Dược đạo nhân, linh quang chợt lóe trong đầu.
Ngày trước, khi Vu Kinh Lôi đề cập với mình chuyện Đại hội Khai Sơn, chính mình cũng đã nói là muốn tham gia, nhưng khi đó chẳng qua chỉ là hưng phấn nhất thời, thực sự hắn có tham gia hay không cũng chưa chắc là chuyện thật.
Chẳng qua xem thái độ của mấy người Vu Kinh Lôi, Hạ Nhất Minh không khỏi lắc đầu cười khổ không ngừng.
Vu Kinh Lôi ho nhẹ một tiếng, nói:
Chu huynh, huynh cũng biết quy củ đại hội chứ?
Đương nhiên, lão phu là một trong những người phụ trách, sao lại không biết chứ?
Chu Bát Thất tức giận nói.
Đại hội qui định, mọi người dưới năm mươi tuổi nếu chưa từng dùng kim đan đều có thể tham gia, đúng không?
Chu Bát Thất do dự một chút, vẻ mặt vô cùng cổ quái.
Nhưng, nhưng….
Chu Bát Thất ầm ừ nửa ngày nhưng không thể nói gì được, rốt cục mới nói:
Vu huynh, tóm lại Hạ trưởng lão không thể tham gia đại hội.
Vu Kinh Lôi nghiêm trang nói:
Hạ trưởng lão chưa từng dùng kim đan, tuổi cũng dưới năm mươi, sao lại không thể?
Chu Bát Thất vẻ mặt đau khổ, rốt cục thở dài một tiếng, nói:
Vu huynh, chuyện này ta cũng không thể làm chủ được, cứ để gia sư tới xử lý vậy.
Nhìn lão bất đắc dĩ rời đi, mấy người Vu Kinh Lôi nhìn nhau cười, chỉ có Hạ Nhất Minh lắc đầu thở dài than thở mãi không ngừng, không thể tưởng tượng một câu đùa lúc trước giờ lại thành sự thực…

Chương 310

Sau khi Chu Bát Thất rời đi, rốt cuộc Hạ Nhất Minh cũng xác định, quả thật đám người Vu Kinh Lôi đã báo danh cho mình như một đệ tử Hoành Sơn bình thường.
Đệ tử tiếp nhận báo danh của Thiên Trì Sơn vốn cũng không thèm để ý nhưng sau khi danh sách này rơi vào tay Chu Bát Thất, lập tức bị lão phát hiện ra điều ảo diệu trong đó trong nháy mắt.
Để Hạ Nhất Minh tham gia đại hội đấu với các đệ tử hậu thiên, quả thực là một trò đùa. Nếu hắn thực sự xuất hiện trên sân thi đấu, đại hội mà Thiên Trì chủ mạch phải khổ tâm tiến hành liền trở thành một việc đáng chê cười.
Nhưng nếu xét điều kiện dự thi, thì không ai phản đối được điều gì. Dù sao, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện loại chuyện tình tương tự.
Chưa bao giờ dùng kim đan lại có thể tấn chức tiên thiên trước 50 tuổi, tuyệt đối là cực kỳ hiếm có trên đời.
Đừng nói là ở các phân chi, cho dù là trong phạm vi Thiên Trì chủ phong, nhân vật như vậy cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay. Huống chi, tuổi của Hạ Nhất Minh thậm chí còn chưa đến 20, đây mới là điều thực sự khiến mọi người không thể nào tìm nổi lý do để phản đối.
Cuối cùng, Chu Bát Thất lại phải đến một lần nữa, chấp nhận bí mật trao cho Hoành Sơn nhất mạch một viên Tiên thiên kim đan để đổi lấy điều kiện Hạ Nhất Minh không ra tay. Đám người Vu Kinh Lôi ưu đãi, tự nhiên là lặng lẽ dừng mọi hoạt động, không kiên trì để Hạ Nhất Minh ra tay nữa.
Chẳng qua, bọn họ cũng không biết, Chu Bát Thất đã bắt đệ tử tiếp nhận báo danh của Thiên Trì sơn bổ xung một điều khoản: hễ là Tiên Thiên cường giả thì không được dự thi.
Tuy rằng qui định này hơi có phần vẽ rắn thêm chân nhưng lại khiến Vu Kinh Lôi và Dược đạo nhân bực tức bàn tán mãi không ngừng.
Hạ Nhất Minh tò mò hỏi bọn họ vì sao lại kích động như vậy, Dược đạo nhân căm giận bất bình nói:
Hạ trưởng lão, ngươi năm nay mới 19, đại hội là 10 năm một lần, ít nhất ngươi còn có thể thu hoạch thêm cho Hoành Sơn ba viên Tiên thiên kim đan, nhưng hôm nay Chu Bát Thất đã hoàn toàn bịt kín con đường này, chẳng phải là ép người quá đáng sao.
Hạ Nhất Minh nghe xong, hoàn toàn không nói gì, chẳng qua nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Dược đạo nhân, hắn cũng không tiện nói gì để lão nhụt chí.
Cứ như vậy, tháng năm đến gần…
Những hàng cây xa xa vươn lên bầu trời, ánh sáng đang dần bị bóng tối đẩy lùi, cảnh hoàng hôn mùa hạ khiến người ta mê mẩn.
Hạ Nhất Minh và Viên Lễ Huân đi tới khối nham thạch ở sau sân viện lẳng lặng đứng nhìn mặt trời lặn dần về phía tây.
Từ khi Vu Hi Thần nhìn thấy Hạ Nhất Minh khá yêu thích nơi đây, lão liền lập tức hạ lệnh, bất cứ đệ tử Hoành Sơn nào cũng không được tới đây. Trong lúc vô tình, nơi đây trở thành lãnh địa riêng tư của hai người bọn họ.
Mỗi lần nhìn mặt trời lặn về phía tây, trong lòng Hạ Nhất Minh lại có một cảm giác rung động nào đó. Hắn mơ hồ cảm giác được dường như điều này bao hàm một loại chí lý của thiên địa. Chẳng qua muốn hiểu ra được đạo lý này, đối với hắn hiện tại thực sự là quá xa vời.
Một bóng người từ trong sân viện nhảy ra, chỉ hai, ba bước là tới bên ngoài khối nham thạch. Đó là một đệ tử nòng cốt của Hoành Sơn nhất mạch.
Hạ trưởng lão, sứ giả đế quốc Đại Thân đã tới Thiên Trì, Vu trưởng lão mời người tới gặp.
Hạ Nhất Minh thuận miệng lên tiếng, nói:
Lễ Huân. Nàng muốn đi cùng ta không?
Viên Lễ Huân lắc đầu, nói:
Ta ở đây tiếp tục tu luyện.
Hạ Nhất Minh không thể cười nổi, từ khi Viên Lễ Huân học được mật pháp của Băng cung, nàng lập tức cảm thấy vô cùng hứng thú với việc tu luyện, nhưng chính vì thế mà ngược lại, những chuyện trước đây nàng vốn hứng thú đều càng lúc càng thờ ơ. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể xác định rốt cục chuyện này là tốt hay xấu.
Hai chân hơi hơi dùng sức, Hạ Nhất Minh đã vọt đi như một cơn gió, hơn nữa trong nháy mắt biến vào trong sân.
Người đệ tử vừa mới đến thông báo nhìn theo với vẻ mặt đầy hâm mộ, trong lòng hắn tràn đầy cảm khái, thật không hiểu này nào đó mình cũng được như vậy hay không.
Rất nhanh, Hạ Nhất Minh đi tới bên trong sân, Vu Kinh Lôi đã sớm cung kính chờ đợi từ lâu.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc hỏi:
Dược trưởng lão và Vu trưởng lão không đi cùng chúng ta sao?
Vu Kinh Lôi lắc đầu nói:
Người của đế quốc Đại Thân tới ít nhất cũng là cường giả Nhất Đường Thiên, chúng ta cùng ra chào đón, ít nhiều cũng phải có thân phận tương xứng mới được.
Hai người nói chuyện vài câu rồi rời sân, chỉ chốc lát liền đi tới trước đình nghênh khách của ngọn chủ phong.
Khi bọn họ đến thì đã có hơn mười người đang đứng chờ ở đó.Hạ Nhất Minh đảo mắt qua một lượt, cảm ứng khí tức bọn họ phát ra, trong lòng âm thầm giật mình không ngừng.
Hơn mười người này không ngờ đều là cường giả Nhất Đường Thiên, Chu Bát Thất, Trần Úy Nhiên, Dương Hạo và Chu Đại Thiên của Đồ Phiên quốc cũng đứng ở đó. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nhìn thấy bọn họ từ xa, Vu Kinh Lôi cười ha hả, thấp giọng nói:
Hạ trưởng lão, ít nhất có một phần tư cường giả Nhất Đường Thiên vùng tây bắc đều tới đây, thể diện của đế quốc Đại Thân cũng lớn thật đó.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, hắn đương nhiên biết, cũng chỉ có ở bên trong Thiên Trì sơn mới có thể hội tụ được nhiều cường giả Nhất Đường Thiên như thế. Nếu đổi là một chỗ khác, có thể tìm được hai, ba vị là rất giỏi rồi.
Vu Kinh Lôi và những người này tuy rằng chưa chắc đã quen biết hết nhau nhưng ít nhiều đã từng gặp một, hai lần, liền mang theo Hạ Nhất Minh tới giới thiệu.
Những người này bất kể là có biết hay không nhưng sau khi nghe thấy tên Hạ Nhất Minh đều có chút động dung, thái độ cũng trở lên hơi khách khí. Trong đó còn có mấy người thoáng mờ mịt liếc nhìn Chu Đại Thiên một cái, rõ ràng là biết rằng hai người này đã trải qua giao thủ.
Theo sự giới thiệu của Vu Kinh Lôi, Hạ Nhất Minh mới biết được một nửa trong số những người này là những cường giả đứng đầu các ngọn núi ở Thiên Trì Sơn, còn một số vị khác đều là cường giả Nhất Đường Thiên tới từ các phân chi.
Theo lời giới thiệu của Vu Kinh Lôi, các cường giả Nhất Đường Thiên của Thiên Trì Sơn cũng không xuất hiện toàn bộ mà chẳng qua là tới sao cho số lượng cân bằng với cường giả ở các phân chi đến mà thôi.
Điều này làm cho Hạ Nhất Minh có thêm một nhận thức mới đối với chủ mạch, Thiên Trì Sơn quả thật không hổ danh xưng tây bắc đệ nhất đại phái.
Chẳng qua đã đạt tới tu vi Nhất Đường Thiên trong võ đạo, như vậy cơ bản người ta sẽ tập trung bế quan tu luyện, điều này cũng chính là nguyên nhân cơ bản khiến người ngoài không thể nhìn thấy họ.
Dù sao, đối với những người này, họ đã đều hưởng thụ cuộc sống phồn hoa, hưng thịnh, điều duy nhất có thể hấp dẫn bọn họ chỉ có tiến quân trên võ đạo vô thượng.
Sau Nhất Đường Thiên chính là ngưng luyện thành hữu hình chi hoa, thậm chí còn là cô đọng tam hoa, chân vạc tụ đỉnh, đây mới là mục tiêu chân chính mà họ muốn theo đuổi.
Hơn nữa, điểm chung của những người này chính là thực lực mới là phương pháp duy nhất khiến họ tôn kính. Sau khi biết kết quả trận khiêu chiến giữa Chu Đại Thiên và Hạ Nhất Minh, không ai còn dám xem thường cường giả Nhất Đường Thiên trẻ tuổi này nữa, cũng không còn ai dám làm gì bừa bãi trước mặt hắn.
Sau nửa ngày, Hạ Nhất Minh nhìn xuống chân núi, hỏi:
Chu huynh, lần này là ai ở đế quốc Đại Thân tới?
Hạ Nhất Minh vừa mở miệng, tất cả mọi người còn lại đều ngừng nói chuyện. Còn chưa đạt tới tam hoa tụ đỉnh đã đánh bại được kẻ đã ngưng tụ tam hoa là Chu Đại Thiên, Hạ Nhất Minh đã vô hình trung trở thành trung tâm mọi người.
Đây chính là do thực lực bản thân làm nên, đa số cường giả đều đã quên đi tuổi chân chính của Hạ Nhất Minh.
Chu Bát Thất ho nhẹ một tiếng, nói:
Người của đế quốc Đại Thân tới dự chắc chắn là người của Linh Tiêu Bảo Điện. Chẳng qua người tới lần này là một vị có lai lịch rất lớn.Lão nghiêm mặt nói tiếp:
- Người này tên là Kim Chiến Dịch, nghe nói là đệ nhất nhân dưới cấp tôn giả ở Linh Tiêu Bảo Điện.
Hạ Nhất Minh lập tức hiểu được, người này khẳng định là cao thủ đã ngưng tụ tam hoa, tuy rằng chưa từng tụ đỉnh nhưng khẳng định là thắng một bậc so với cao thủ cùng cấp.
Tiếp theo đó, hắn lập tức cảm nhận thấy ánh mắt mọi người đều hội tụ lại trên người mình.
Nao nao, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn xung quanh, tất cả ánh mắt khi chạm vào ánh mắt của hắn đều rời đi theo bản năng, nhưng một không khí kỳ dị đã bắt đầu lan tràn trong mọi người.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, nhìn về phía Vu Kinh Lôi.
Bởi vì hắn phát hiện, ánh mắt Vu Kinh Lôi nhìn về phía mình cũng đầy cảm giác quái dị tương tự.
- Vu trưởng lão. Các ngươi làm sao vậy? Hạ Nhất Minh nhướn mày hỏi.
Vu Kinh Lôi xấu hổ cười, ngưng tụ thanh âm thành một đường truyền vào tai Hạ Nhất Minh.
- Hạ trưởng lão, Kim Chiến Dịch là đệ nhất nhân dưới cấp tôn giả ở Thiên Trì Sơn chúng ta, hai đệ nhất nhân sắp gặp nhau, chúng ta cũng có chút chờ mong.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên qua nửa ngày mới hiểu được duyên cớ trong đó. Cái gọi là tôn giả, chính là tôn xưng các lão quái vật tam hoa tụ đỉnh, mà Linh Tiêu Bảo Điện lại là đệ nhất môn phái ở đông phương Đại Thân, nghe nói thực lực hùng mạnh, thậm chí còn cao hơn một bậc so với bên tây bắc.
Có thể được xưng là đệ nhất nhân dưới cấp tôn giả ở nơi này, gần như chính là đệ nhất nhân dưới cấp tôn giả ở toàn bộ đế quốc Đại Thân.
Mà sau khi đánh bại kẻ đã ngưng tụ tam hoa là Chu Đại Thiên, danh vọng của Hạ Nhất Minh ở Thiên Trì Sơn đã tăng lên rất nhiều. Chỉ cần nhìn thái độ của những cường giả Nhất Đường Thiên ở đây là biết trong lòng họ đã nhận định mình chính là đệ nhất nhân dưới cấp tôn giả ở Thiên Trì Sơn.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh thầm than, không hiểu tại sao lại chiếm được danh hiệu này, nhưng cũng chưa chắc đã là chuyện gì tốt.
Vành tai hơi rung động, Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, ánh mắt loé lên, nói:
- Chu huynh, đế quốc Đại Thân chỉ có một người tới sao?
Chu Bát Thất không thể cười nổi, nói:
- Sao có thể như vậy, mỗi lần tới đây, bọn họ đều đi ít nhất mười người. Trừ việc xem lễ, còn phải áp tải Tiên thiên kim đan, đương nhiên không thể chỉ có một người được.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu.
Theo tiếng hít thở này của hắn, sắc mặt của đa số các cao thủ ở đây đều khẽ biến đổi.
Trong tai bọn họ dường như nghe thấy tiếng sóng gầm cuộn lên, cuồng phong nổi giận thét gào, dường như Hạ Nhất Minh đột nhiên biến thành gió lốc trên biển rộng, cuốn lên sóng biển vô tận, hình thành sóng thần ngập trời.
Cho dù là Chu Bát Thất cũng phải hơi biến sắc mặt. Lão kinh hãi phát hiện, khí thế của Hạ Nhất Minh dường như lại được đề cao thêm một bậc so với mấy tháng trước.
Đối với những cường giả ở cấp độ bọn họ, trừ khi gặp được ngộ đạo bất ngờ, chỉ vài tháng mà muốn đề cao lên thật rõ ràng, căn bản là chuyện bất khả thi.
Những biểu hiện của Hạ Nhất Minh lại hoàn toàn phá tan nhận thức này của lão.
Hít một hơi cực dài, Hạ Nhất Minh chợt dừng lại, tất cả chỉ còn lại tĩnh lặng, giờ khắc này dường như xung quanh đã biến thành một vùng đất chết.
Nếu những người này không phải đều là cường giả Nhất Đường Thiên, chỉ sợ lúc này đã không thể chịu nổi áp lực biến hoá cực lớn như thế là suy sụp.
Tiếp đó, Hạ Nhất Minh phẫn nộ quát lên như sấm:
- Người nào, đi ra cho ta....
.............................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau