VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thủy Kim công pháp

Hô……..
Hạ Nhất Hải rống lên một tiếng thô bạo, giống như trời quang sét đánh, khiến lòng người tê dại.
Theo sau tiếng rống đó, động tác của Hạ Nhất Hải chợt nhanh hơn rất nhiều, cả người giống như nổi điên lên, khí thế trên người được tăng tới đỉnh điểm. Trên bầu trời đột ngột hiện ra vô số song chưởng, ùn ùn hướng tới đối thủ mà bao trùm lên.
Nhưng mà, đối thủ cùng với Hạ Nhất Hải giao thủ là Hạ Nhất Huyễn cũng không vì vậy mà dao động, bộ chiến kỹ Miên Chưởng trong tay hắn như là đã thi triển tới mức lô hỏa thuần thanh, Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm ứng được, ở quanh thân thể Hạ Nhất Huyễn đã hình thành một cái lốc xoáy nho nhỏ, vô luận lực lượng của Nhất Hải có bao nhiêu cường đại, cũng đều không làm được ra một chút vấn đề gì.
Quả nhiên, chỉ mấy phút đồng hồ sau, Hạ Nhất Hải vô pháp duy trì được sự tiêu hao mãnh liệt như thế, thu song chưởng của bản thân lại, chưởng ảnh đầy trời cũng nhất thời tiêu biến mất.
Sau khi Hạ Nhất Hải thu tay lại, Hạ Nhất Huyễn vẫn không thừa thắng xông lên, ngưng thần đứng im, trong ánh mắt mơ hồ hiện lên một tia đắc ý.
Hạ Nhất Hải thở dài, nói:
- Tam đệ. Cùng đệ giao thủ thật là rất mất mặt.
Người bình thường thì nghe sẽ không hiểu ra ý tứ của Hạ Nhất Hải, nhưng các vị trưởng bối trong gia tộc và Hạ Nhất Minh trong lòng đều hiểu rõ. Thân là tu luyện giả Hỏa hệ, lại giao thủ với Thủy hệ tu luyện giả, hơn nữa thực lực song phương không hề kém nhau là mấy. Dưới tình huống như vậy, đương nhiên sẽ khiến Hạ Nhất Hải vô cùng buồn bực trong lòng.
Hạ Nhất Huyễn lặng lẽ cười, nói:
- Nhị ca. Huynh chuyển qua tu luyện mộc hệ công pháp, không phải là có thể hơn tiểu đệ sao?
Mày rậm Hạ Nhất Hải liền nhướng lên, hai mắt trừng trừng nhìn, sau đó nở nụ cười, mà bọn người Hạ Vũ Đức trên mặt cũng nở ra nụ cười nhẹ. Những lời này của lão Tam thuần túy chỉ là nói đùa, làm sao có thể dễ dàng chuyển qua luyện một loại công pháp khác được, trừ khi là ngu ngốc. Hoặc gặp chuyện giống như Hạ Nhất Minh, bị nhốt trong một thời gian dài ở đỉnh trạng thái, không thể đột phá được, mới có thể thử tu luyện công pháp khác.
Bất quá đấy cũng là những trường hợp dưới tầng thứ năm hoặc thứ sáu, còn đã tu luyện tới tầng thứ sáu trở lên thì ít có người chọn biện pháp buông bỏ.
Đương nhiên, trong truyền thuyết cũng có loại tình huống này xảy ra, ngay cả cao thủ đứng đầu cũng có lẽ sẽ sửa chủ tu công pháp tu luyện. Đấy phải là do vận may đạt tới cực điểm, tìm được một quyển siêu cấp cường đại chủ tu nội kình công pháp, có lẽ sẽ có người đỏ mắt lên mà sửa lại sang tu luyện loại công pháp này. Chỉ có điều loại vận Hạ Thuyên Nghĩa lắc đầu, nói:
- Nhất Hải. Cháu thua rồi, hãy đi xuống đi. Nhất Minh, tới phiên cháu.
Hạ Nhất Minh cười khổ trong lòng, nghĩ: "Rốt cuộc cũng đến phiên mình". Đứng lên, hít sâu vào một hơi, bước chân ổn định Hạ Nhất Minh đi về phía trước.
Giờ phút này, lại nghe Hạ Vũ Đức nói:
- Chờ một chút, Nhất Huyễn, cháu xuống dưới. Để Nhất Hải và Nhất Minh cùng giao thủ đi.
Lời nói của lão gia tử lập tức khiến mọi người cảm thấy kỳ quái, đặc biệt là những người đã có tu vi ngoài tầng thứ sáu của Hạ gia trang đều lộ vẻ kinh ngạc, nhìn về phía lão gia tử trong ánh mắt mang theo phần khó hiểu.
Tuy rằng Hạ Nhất Hải trong lúc tỷ thí đã bị bại bởi Hạ Nhất Huyễn, nhưng điều này cũng không thể nói là thực lực của hắn không cao, mà nguyên nhân chính là do công pháp bị khắc chế. Ở đây mọi người đều biết, Hạ Nhất Minh tu luyện chính là Kim hệ công pháp, nếu giao thủ cùng Hạ Nhất Huyễn thì có thể nói là vì thực lực chân chính của song phương. Nhưng ngược lại, nếu giao thủ với Nhất Hải, chẳng phải sẽ bị hắn khắc chế ngược lại sao?
Trong nhất thời, vài ánh mắt trao đổi với nhau, đều không hiểu rõ được ý tứ của lão gia tử.
Mặc dù vậy, lời này đã xuất phát từ lão gia tử, như vậy tự nhiên sẽ không ai phản đối.
Hạ Nhất Huyễn chẳng biết lý do vì sao đành phải đi xuống, ánh mắt nhìn về phía Hạ Nhất Minh, nhẹ giọng:
- Cẩn thận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh gật mạnh đầu, đối với Nhị ca làm ra một thủ thế hãy yên tâm. Nói thật, lấy tu vi của Hạ Nhất Minh đã tới nội kình tầng thứ tám, như thế nào lại đem loại tỷ thí này để ở trong lòng. Do dự duy nhất của Hạ Nhất Minh chính là, "Mình không biết phải xuất ra thực lực bao nhiêu mới phải."
Bước tới giữa sân, Hạ Nhất Minh đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu. Trước kia Hạ Nhất Minh tuy rằng có tham gia biểu diễn quyền thuật, nhưng lúc ấy là có hơn một trăm người đồng loạt biểu diễn. Mà bây giờ, chỉ có hắn và Hạ Nhất Hải đứng ở chỗ này, phải thừa nhận hơn trăm cặp mắt nhìn vào, loại cảm giác này đối với một thiếu niên mới mười bốn tuổi mà nói thì thật là mới mẻ, nhưng cũng đồng thời làm nên áp lực không nhỏ.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ đỏ, nội kình tu vi chậm rãi lưu chuyển, vốn tim đang đập nhanh đã chậm rãi bình phục lại, đi tới trước người Hạ Nhất Hải, ôm quyền hành lễ, nói:- Nhị ca. Thỉnh huynh hạ thủ lưu tình.
Hạ Nhất Hải hé miệng cười, nói:
- Tiểu Lục. Ta sẽ không lưu tình với đệ đâu.
Nao nao trong lòng, Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn lại, chỉ thấy Hạ Nhất Huyễn hai tay xoa xoa vào nhau, nói:
- Hai năm nay giao thủ với Nhất Huyễn, mỗi lần đều bị Lão Tam tương khắc gắt gao, mà hai người chúng ta liên thủ cũng không phải là địch thủ của Lão Đại. Ta thua thế đã đủ rồi, lúc này đây gặp được đệ, thì không thắng được là không có khả năng.
Hạ Nhất Minh lắc đầu cười khổ: "Nhị ca tính tình nóng nảy như vậy, trách không được huynh ấy chọn Hỏa hệ công pháp a."
Sau khi Hạ Thuyên Nghĩa ra lệnh một tiếng, song phương đồng thời ngưng thần nín thở, đứng ở xa nhìn nhau chằm chằm.
Hạ Nhất Hải hét to một tiếng, song chưởng huy lên như bay, tiếng xe gió hỗn loạn chụp về phía Hạ Nhất Minh.
Tân niên giác kỹ trong gia tộc, đương nhiên không có khả năng dẫn đến trận chiến sinh tử, hai người Hạ Nhất Hải và Hạ Nhất Huyễn tuy đã giao thủ với nhau cả nửa ngày, nhưng kỳ thật cũng không hao phí bao nhiêu nội kình. Giờ phút này lại tiếp tục ra tay, uy lực vẫn đồng dạng vẫn rất mạnh mẽ, ngay cả bên trên song chưởng cũng nổi lên những tia đỏ như máu.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh ngưng trọng, song chưởng cũng bắt đầu được huy động, tầng thứ sáu Kim hệ Cổn Thạch Quyền phối hợp với tầng thứ sáu Kim hệ nội kình công pháp được phát huy tới cực hạn. Hai thân ảnh trong khoanh khắc này lần lượt giao thoa vào nhau, uy lực phát ra thật kinh khủng.
Dưới sự khống chế, Hạ Nhất Minh thủy chung chỉ đem nội kình không vượt quá tầng thứ sáu, đồng dạng uy lực Cổn Thạch Quyền cũng không vượt quá tầng thứ sáu. Chẳng qua, sau một lúc giao thủ, ánh mắt mấy người Hạ Vũ Đức đã có chút thay đổi.
Hạ Nhất Minh tung ra hai đấm, thế nhưng cả người lại có cảm giác trầm ổn, hơn nữa theo đó quyền kình phát ra. Tại chút nội kình tầng thứ sáu được phát huy ra ngoài, ở trong mắt những tu luyện giả chiến kỹ, Hạ Nhất Minh cả người đều giống như một chiếc bàn thạch to lớn.
Khối bàn thạch xoay tròn tại chỗ, chậm rãi hướng về phía trước lăn tới, tuy rằng tốc độ cũng không nhanh, nhưng thủy chung không có một chút đình trệ.
Ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín nhìn nhau, đều nửa mừng nửa lo.
Bọn họ đã nhìn ra được, quyền pháp của Hạ Nhất Minh sở dĩ làm cho người ta có cảm giác như vậy, đó là hắn đã hoàn toàn lĩnh ngộ được tinh túy của bộ Cổn Thạch Quyền. Cho nên mới làm cho bọn họ có cảm giác như bàn thạch đang bốc lên.Ngưng trọng như thạch, bốc lên như bay, đây chính là chỗ huyền bí nhất của Cồn Thạch Quyền.
Tuy sự tinh túy của bộ quyền pháp này mọi người đều biết đến, nhưng những tu luyện giả tu luyện Kim hệ công pháp lại hiếm có người có thể nắm giữ được cái tinh túy ấy. Lấy kiến thức lịch duyệt của tam huynh đệ Hạ Thuyên Tín, tu luyện giả có thể đem Cổn Thạch Quyền phát huy tới trình độ như thế này, tuyệt đối có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Bọn họ lập tức nghĩ tới việc nửa năm trước Hạ Nhất Minh đánh chết Hồ Bân, xem ra không hoàn toàn là do may mắn.
Hạ Nhất Hải càng đánh càng buồn bực. Lục đệ tu luyện rõ ràng là Kim hệ công pháp, theo lý mà nõi sẽ bị Hỏa hệ công pháp của hắn khắc chế. Hơn nửa, Lục đệ cũng chỉ mới tấn chức tới tầng thứ sáu có một năm nay mà thôi, vậy mà lúc này giao thủ, hắn lại bị vây dưới hạ phong.
Sắc mặt Hạ Nhất Hải mơ hồ có chút nóng lên, bại bởi Tam đệ, là vì công pháp bị tương khắc, nhưng nếu lại tiếp tục bại ở Lục đệ, như vậy thể diện của hắn hoàn toàn mất hết.
Nghỉ tới điều này, sắc mặt Hạ Nhất Hải trở nên ngưng trọng lại, chiêu pháp dần dần biến đổi, mỗi một quyền ảnh được phóng ra đều mang theo một luồng gió nóng như lửa. Ngay cả làn da trên người Hạ Nhất Hải cũng bắt đầu mơ hồ đỏ lên.
Hạ Nhất Minh trong lúc nhất thời cảm thấy được áp lực gia tăng. Đáng tiếc, sự lịch duyệt của Hạ Nhất Minh không đủ để cho hắn biết được Nhị ca đang thi triển ra loại chiến kỹ gì. Chỉ có điều bộ chiến kỹ này thi triển ra, lại làm cho Hạ Nhất Minh có cảm giác hô hấp không được thoải mái. Bởi vậy mới có thể thấy được, bộ chiến kỹ này của Nhị ca chính là tuyệt chiêu ở đáy hòm.
Cổn Thạch Quyền của Hạ Nhất Minh đã thi triển ra tới đỉnh tầng thứ sáu, vậy mà lại có cảm giác như sắp bị Nhị ca phá vỡ. Hạ Nhất Minh nhất thời hiểu được nguyên nhân, do bộ quyền pháp này không đủ uy lực.
Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một ý niệm, theo đó những cảnh tượng cực độ quỷ dị xảy ra.
Hạ Nhất Minh cũng không đem uy lực Cổn Thạch Quyền tăng lên tầng thứ bảy, cũng không thi triển ra Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, mà chính là đem nội kình đang vận chuyển là Hỗn Nguyên Kình chuyển thành Ba Văn Công.
Ngay sau đó, động tác của Hạ Nhất Minh liền trở nên thong thả hơn. Quyền pháp được thi triển ra vẫn không thay đổi, vẫn là Kim hệ Cổn Thạch Quyền nhưng vận chuyển lúc này lại như nước chảy liên miên bất tận, kéo dài không dứt.
Mấy người Hạ Vũ Đức thấy được cảnh này cả người không khỏi rùng mình, sau đó mở to hai mắt ra nhìn, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
Bọn họ nhìn ra, quyền pháp của Hạ Nhất Minh vẫn không hề thay đổi, rõ ràng vẫn là Kim hệ Cổn Thạch Quyền. Thế nhưng bây giờ thi triển ra, lại làm cho mọi người cảm giác như Trường Giang nước chảy, thao thao bất tuyệt.
Đây là sự tình khó có thể tin được, từ khi nào Kim hệ công pháp đánh ra lại giống như Thủy hệ công pháp, mấy người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều nghĩ thế giới này đảo lộn cả rồi…
Còn Hạ Nhất Hải thân ở trong đó, hắn đem toàn lực ra ứng phó tình huống này, lại giống như cả người lâm vào bùn lầy, muốn thoát cũng không được. Qua một lát sau, Hạ Nhất Hải hét lên một tiếng:
- Đừng đánh nữa.
Hạ Nhất Minh lập tức nhảy lui lại phía sau vài bước. Nhất Minh đem bộ Thủy hệ nội kình thử kết hợp với Kim hệ chiến kỹ Cổn Thạch Quyển, không tưởng được lại có thể phát huy ra được hiệu quả như vậy, nghe thấy Nhị ca nói như vậy, liền lập tức lui ra.
Hạ Nhất Hải thở phì phò nhìn Hạ Nhất Minh, biểu tình thập phần u sầu.
- Lão Lục. Đệ thật giỏi. Là ta thua rồi.
Trừ bỏ mấy người Hạ Vũ Đức ở ngoài, tất cả mọi người đều ồ lên. Không ai có thể tưởng tượng được, vừa rồi Hạ Nhất Hải còn uy phong lẫm liệt thế nhưng về cuối lại có thể thất bại.
Mọi người đang thấp giọng bình luận, một thân ảnh áo trắng đứng lên, đi tới giữa sân, cất cao giọng nói:
- Lục đệ. Chúng ta so tài thử xem thế nào.
Nhất thời khiến cho cả hậu viện lâm vào trạng thái yên tĩnh, người nói ra lời khiêu chiến, chính là đệ tử xuất sắc nhất trong thế hệ thứ ba của Hạ gia trang: Hạ Nhất Thiên…..

Chương 27: Chiến nhi thắng chi

Gió lạnh thổi vào lá cây rung lên "xào xạc", như đang cúi đầu nức nở lại nhẹ giọng cười vui.
Hậu viện Hạ gia trang, lúc này trừ bỏ tiếng gió thổi ra, không có người mở miệng nói chuyện.
Trong Hạ gia trang, Hạ Nhất Thiên tuyệt đối là một trong những nhân vật đứng đầu, đặc biệt trong lòng thế hệ thứ ba của gia trang, hắn từ sớm đã được mọi người coi là người có tiền đồ nhất.
Ngay cả trong bữa tiệc hàng tháng của gia tộc, Hạ Nhất Thiên cũng là người duy nhất trong thế hệ thứ ba được ngồi cùng bàn với trưởng bối gia tộc.
Đây cũng không phải là vì Hạ Nhất Thiên là con trưởng trong gia tộc, mà chân chính là mọi người coi trọng, chính là thiên phú kiệt xuất nhất của Hạ Nhất Thiên.
Mười bốn tuổi tấn chức tới tầng thứ sáu, mười chín tuổi tấn chức tới tầng thứ bảy, đến hôm nay Hạ Nhất Thiên đã hai mươi mốt tuổi, tiếng tăm lừng lẫy vang ra khiến ai ai ở thành Huyền Lý cũng biết tới. Ngay cả trong tam đại gia tộc thành Huyền Lý, cũng là cao thủ đệ nhất trong thế hệ đồng trang lứa.
Ngoại trừ Hạ Nhất Thiên ra, các đệ tử đời thứ ba của Từ gia và Trịnh gia đều không có ai đạt tới nội kình tầng thứ bảy.
Hạ Nhất Minh mặc dù mười ba tuổi tấn chức tầng thứ sáu, nhưng chỉ cần hắn không thể trước hai mươi tuổi tấn chức tới tầng thứ bảy. Như vậy trong cảm giác của mọi người, Hạ Nhất Minh thủy chung vẫn không thể so sánh được với Hạ Nhất Thiên.
Về phần Hạ Nhất Minh có thể hay không ở trước hai mươi tuổi hoàn thành mục tiêu mọi người đề ra, thì không ai có thể bảo chứng được điều này.
Dù sao, từ tầng thứ sáu tấn chức lên tầng thứ bảy nội kình công pháp khó khăn cũng là quá lớn, chính như Hạ Nhất Thiên trong di vãng cũng không thể giải thích được mình như thế nào có thể đột phá được.
Sở dĩ khi Hạ Nhất Thiên đứng dậy, hơn nữa hướng tới Hạ Nhất Minh mời chiến, đã khiến cho cả Hạ gia trang đang xem cuộc tỷ thí, đáy lòng không khỏi toát lên cảm giác khó có thể tin được.
Thật lâu sau đó, Hạ Vũ Đức đột nhiên cười lớn, nói:
- Nhất Minh. Đại ca cháu hướng tới cháu mời chiến, cháu hãy thử đánh một trận đi.
Hạ Nhất Minh nhìn sâu vào lão gia tử, sau đó liếc mắt sang Đại ca, khẽ cúi đầu, nói:
- Vâng!!!
Hạ Nhất Hải buồn bực đi xuống, cùng Hạ Nhất Huyễn liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hai người tràn đầy nghi hoặc, cũng không biết Đại ca muốn làm trò gì.
Trong di vãng, hàng năm sau khi hai người đối chiến, rồi liên thủ khiên chiến với Đại ca, nhưng kết quả cuối cùng vẫn chỉ có thua.
Cho nên bọn họ đối với thực lực của Đại ca hoàn toàn rõ ràng, cũng vạn phần kính ngưỡng. Tuy rằng hôm nay mới xuất hiện thêm lực lượng mới là Lục đệ, nhưng muốn nói Lục đệ có khả năng cùng Đại ca chống lại, thì có nói thế nào bọn họ cũng không thể tin được. Điều này cũng là lý do vì sao bọn họ vô pháp lý giải được Đại ca lại xuất đầu mời chiến.
Hạ Thuyên Nghĩa đưa ánh mắt nhìn hai tiểu chất nhi kiệt xuất này, trong lòng không khỏi tự hào, Hạ gia trang chiếm giữ thành Huyền Lý cũng trải qua thời gian vài chục năm, không thể nghi ngờ được trong tam đại thế gia có lịch sử ngắn nhất. Nhưng thế hệ thứ ba của Hạ gia trang tuyệt đối không chịu thua kém, Hạ Thuyên Nghĩa tuyệt đối tin tưởng, đến khi thế hệ thứ ba của gia trang lớn lên thì khẳng định có thể nắm chắc trong tay danh hiệu đệ nhất thế gia chiếm giữ thành Huyền Lý.
Lui lại sau vài bước, Hạ Thuyên Nghĩa lớn tiếng ra lệnh, trận chiến giữa hai người xuất sắc nhất cùng lứa chính thức bắt đầu.
Hạ Nhất Thiên đưa một nắm tay lên giữa ngực, tay còn lại làm ra một thủ thế mời, Hạ Nhất Minh cũng không một chút khách sáo, hai đấm xoay chuyển, sải bước về phía trước, giống như bàn thạch lăn đi.
Sau một lát song phương giao thủ, mọi người đều có thể nhìn ra, Hạ Nhất Thiên không hổ là người giỏi nhất trong thế hệ thứ ba của gia tộc, trong lúc vô tình đã chiếm cứ được thượng phong.
Hạ Nhất Thiên chủ tu chính là Thổ hệ công pháp, lấy thân hình làm trung tâm, hai chân tách ra đứng hình chữ bát, cả thân hình giống như cây cối đâm xâu rễ vào lòng đất. Vô luận Hạ Nhất Minh tấn công như thế nào đi nữa, Hạ Nhất Thiên thủy chung vẫn bất động như núi. Hai tay của Hạ Nhất Thiên múa may xung quanh người, lấy cử trọng nhược khinh đem toàn bộ uy hiếp của Cổn Thạch Quyền mà Hạ Nhất Minh thi triển ra đánh cho tan tác, không thể gây được áp lực lên người hắn.
Đây là thực lực tầng thứ bảy, thực lực tuyệt đối ở trước mặt, cho dù Hạ Nhất Minh có thể nắm giữ được tinh túy của chiến kỹ, cũng không thể thắng lợi được.
Hạ Nhất Minh đánh tiếp một lúc, lại sinh ra cảm giác tay chân bị bó buộc, thi triển ra không có một chút cảm giác, giống như là ở trên tứ chi đều bị buộc một tảng đá lớn vậy.Nếu tu vi nội kình của Hạ Nhất Minh chỉ có ở tầng thứ sáu thì không nói làm gì, sợ rằng đã bị đánh bại từ lâu. Nhưng tu vi nội kình của Hạ Nhất Minh cao hơn Hạ Nhất Thiên tới một giai, cho nên mới có thể tiếp tục kiên trì.
Hai mắt Hạ Vũ Đức mơ hồ hơi nhướng lên, biểu hiện của Hạ Nhất Minh đã ra ngoài dự liệu của lão.
Hạ Nhất Thiên năm nay hai mươi hai tuổi, tu luyện Thổ hệ công pháp đã được mười bảy năm, đối với Thổ hệ công pháp lấy thủ làm công, vững bước áp sát, đã sớm lĩnh ngộ được tinh túy. Tuy nhìn Hạ Nhất Thiên không chủ động tấn công, nhưng mỗi một lần song phương giao phong đều có một chút nội kình quấn vào xung quanh người Hạ Nhất Minh.
Hơn nữa, Thổ hệ công pháp của Hạ Nhất Thiên là một công pháp tràn ngập hấp lực như cái hố không gian, làm Hạ Nhất Minh dần dần bị hãm sâu vào trong đó, muốn dừng tay quay trở lại cũng không có khả năng làm được.
Vậy mà Hạ Nhất Minh dưới tình huống như vậy, lại có thể ngạnh tiếp kiên trì, nhìn qua động tác của hắn bị trì độn rất nhiều, nhưng lại không có một chút buông bỏ. Trạng thái này không khỏi khiến cho người khác không thể hiểu được, Hạ Nhất Minh vì sao có thể kiên trì lâu như vậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Trầm ngâm một chút, trong lòng Hạ Vũ Đức đột nhiên hiện lên bản thiên tiên bí tịch. Hay là Hạ Nhất Minh đã tu luyện qua, lại đạt được một chút thành tựu trong đó.
Nghĩ tới điểm này, Hạ Vũ Đức đột nhiên hô to lên, nói:
- Nhất Minh. Không cần giấu diếm, cháu hãy xuất ra công phu chân thực của mình đi.
Tâm tình Hạ Nhất Minh giờ phút này giống hệt như Hạ Nhất Hải cực kỳ u sầu. Sau khi nghe được âm thanh của lão gia tử, tâm tình Hạ Nhất Minh không khỏi run lên, ánh mắt nhất thời trở nên lợi hại hơn vài phần.
Hạ Nhất Minh cũng không biết được ý tứ của lão gia tử là đem Khai Sơn Tam Thập Lục Thức ra thi triển, ngược lại lại tưởng rằng lão gia tử đã nhìn ra tu vi nội kình của mình. Vậy một khi đã nhìn ra được, thì cũng không cần che dấu nữa, chẳng qua đây cũng không phải là sinh tử chiến đấu, nhiều nhất cũng chỉ muốn chừa lại một chút mặt mũi cho Đại ca.
Lúc này Hạ Nhất Minh khẽ quát lên một tiếng, Hỗn Nguyên Kình trong cơ thể được vận chuyển nhanh hơn, tăng lên tới tầng thứ bảy nội kình. Cùng lúc đó, quyền pháp đang thi triển cũng có chút thay đổi, đỉnh tầng thứ bảy Cổn Thạch Quyền cũng được xuất ra.
Nếu Cổn Thạch Quyền vừa rồi chỉ như bàn thạch bình thường quay xung quanh Hạ Nhất Thiên, thì giờ đây từ trên người Hạ Nhất Minh xuất hiện ra khí thế, đạt tới mức làm cho người khác đáng sợ.
Trong lúc song chưởng lần lượt thay đổi, lại bao hàm cả tiếng kim loại va đập, mỗi một quyền ảnh được đánh ra, quyền phong giống như một lưỡi dao sắc bén quét qua, khiến da của đối thủ có cảm giác hơi đau.
Tầng thứ bảy nội kình Kim hệ Hỗn Nguyên Kình phối hợp với đỉnh tầng thứ bảy Kim hệ chiến kỹ Cổn Thạch Quyền, giống như chất lỏng được sinh ra giao hòa vào nhau, khoảnh khắc đem hai thứ phát uy ra uy lực cực hạn.Sắc mặt Hạ Nhất Thiên đại biến, hắn có cảm giác, thân hình Lục đệ tựa hồ trong khoảnh khắc cao lớn hẳn lên. Làm cho Hạ Nhất Thuyên sinh ra cảm giác không thể địch lại nổi. Càng thêm nữa là, hai cánh tay của Hạ Nhất Minh giờ phút này cảm giác như không còn là huyết nhục nữa, mà đã biến thành hai thanh Đại Khảm Đao, vù vù ở trước mắt Hạ Nhất Thiên diễu võ dương oai.
Thổ hệ công pháp của Hạ Nhất Thiên vốn là có khả năng phòng ngự trứ danh, vậy mà dưới thế công của Hạ Nhất Minh, lại giống như không thể trụ vững được nữa.
Sắc mặt của Hạ Nhất Thiên dần dần trở nên ngưng trọng, quyền kình dần dần thu liễm lại chỉ trong vòng một tấc vuông. Thời khắc này, Hạ Nhất Thiên tựa hồ đã biến thành một khối cự thạch, cứ như vậy đứng trên mặt đất, không có gì có thể lay chuyển.
Bất quá, sự tấn công của Hạ Nhất Minh càng ngày càng mạnh, Cổn Thạch Quyền của hắn giống như thiên thạch trên trời lao xuống, liều mạng va chạm vào cự thạch. Một lần, hai lần, thậm chí vô số lần, mỗi một lần va chạm về sau đều làm cho cự thạch hơi có chút lay động, hơn nữa tần xuất va chạm không ngừng tăng cao. Dần dần, khiến người khác có cảm giác bao phủ toàn bộ cự thạch.
Tiếp tục đấu một lúc, trên mặt Hạ Nhất Thiên dần dần không còn một chút huyết sắc, trong lòng hắn chỉ còn một ý niệm là ngăn trở, ngăn trở, lại ngăn trở….
Hạ Nhất Thiên đã cảm giác được, "Lục đệ đã đột phá tầng thứ sáu, tiến vào tầng nội kình thứ bảy. Nhưng Lục đệ tấn chức khẳng định thời gian không dài, uy lực Kim hệ công pháp tuy rằng cường đại, nhưng thời gian kéo dài lại không lớn, vậy chỉ cần mình có thể kiên trì chống đỡ, người cuối cùng chiến thắng khẳng định là mình."
Nhưng là, vô luận Hạ Nhất Thiên cổ vũ bản thân như thế nào, hắn cũng sinh ra cảm giác, Cổn Thạch Quyển của Lục đệ thật chẳng giống Kim hệ công pháp, ngược lại lại giống Thủy hệ công pháp, công kích cứ một cái lại nối tiếp một cái, tựa hồ vĩnh viễn không chấm dứt.
Ngăn trở, ngăn trở….
Không ngăn trở được!!!
Hai chân của Hạ Nhất Thiên rốt cục đã không thể tiếp tục trụ vững nữa, mà lui về sau từng chút một.
Nhưng chỉ có từng bước này, đã khiến cho sắc mặt mấy người Hạ Vũ Đức biến đổi.
Tuy rằng tuyệt đại đa số người xem không hiểu được ý nghĩa trong đó, nhưng bọn hắn trong lòng lại hiểu rõ trận đấu này Hạ Nhất Thiên đã thua.
- Dừng!!!
Một tiếng thật lớn của Hạ Vũ Đức phát ra, thân hình Hạ Nhất Minh có chút run run, song chưởng ở giữa không trung liền dừng lại, rồi thu về. Thân hình Hạ Nhất Thiên ở đối diễn cũng đứng thẳng lại, nhưng ánh mắt nhìn về phía Lục đệ có chút tràn ngập sự sợ hãi.
Hạ Vũ Đức đưa ánh nhìn qua những biểu tình không hiểu của mọi người, nói:
- Quyền thuật, tu vi của các ngươi năm nay đã tiến bộ hơn năm trước rất nhiều, khiến trong lòng lão phu cảm thấy rất vui mừng. Tân niên giác kỹ hôm nay dừng ở đây, Thuyên Nghĩa, phần thưởng năm nay lớn hơn một chút, để mọi người phấn đấu hơn.
Vô số âm thanh hoan hô từ phía những người hầu được phát ra, tuy vừa rồi lão gia chủ tự nhiên lại kêu đình chỉ, làm trong lòng bọn họ có chút bất mãn. Nhưng tưởng tượng tới phần thưởng tân niên kia, tất cả mọi người liền đem chuyện nhỏ ấy cho qua.
Hạ Thuyên Nghĩa cao giọng đáp ứng, tự thân xử lý những chuyện này.
Hạ Nhất Thiên há mồm muốn nói, lại bị Hạ Vũ Đức trừng mắt nhìn, nhất thời liền ngậm miệng lại.
Vung tay áo lên, Hạ Vũ Đức nói:
- Mọi người đều giải tán đi. Thuyên Tín, ba huynh đệ các con, còn có Nhất Minh đi theo ta.

Chương 28: Tọa vị biến hóa

Bên trong đại viện Hạ gia trang, Hạ Vũ Đức không nói một câu nào, tiến thẳng vào bên trong chính sảnh, ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín và Hạ Nhất Thiên, Hạ Nhất Minh theo sau đi vào.
Tất cả mọi người yên lặng không lên tiếng, trong lòng Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác không yên, trong lòng thầm nghĩ: "Mình làm theo lời lão gia tử nói mà, như thế nào lại không hài lòng? Chẳng lẽ mình phải thi triển ra tầng nội kình thứ tám, đem Đại ca đánh cho hôn mê ngay lập tức gia gia mới cảm thấy hài lòng sao?"
Đang miên man suy nghĩ, Hạ Vũ Đức đã ngồi xuống vị trí chủ vị, nói:
- Nhất Minh. Cháu đã đột phá nội kình tầng thứ sáu, đạt tới tầng thứ bảy sao?
Hạ Nhất Minh giật mình, hắn thầm nghĩ trong lòng: "Gia gia không phải là bảo ta xuất chân chính thực lực hay sao, vì sao bây giờ còn hỏi?" Trong lòng khẽ động, bỗng nhiên một ý niệm lóe lên trong đầu: "Chẳng lẽ, gia gia vẫn chưa nhìn rõ được thực lực của bản thân mình sao?"
Vài đạo ánh mắt trong khoảnh khắc tập trung trên người Hạ Nhất Minh, khiến hắn cười khổ, nói:
- Gia gia. Tôn nhi quả thật đã đột phá tiến lên tầng thứ bảy nội kình.
Hai mắt Hạ Vũ Đức chợt lóe lên, lão đứng lên khỏi chỗ ngồi, sải bước về phía Hạ Nhất Minh, vươn bàn tay ra.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, đưa bàn tay lên tiếp lấy, đem Hỗn Nguyên Kình tầng thứ bảy vận vào lòng bàn tay đối lại.
Song phương tiếp xúc qua nội kình, trên mặt Hạ Vũ Đức nhất thời lộ ra nụ cười mỹ mãn. Những người còn lại cũng bỏ đi được nỗi hoài nghi ở trong lòng mình. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hạ Thuyên Tín cất cao giọng, nói:
- Cha. Người như thế nào có thể nhìn ra được Nhất Minh đã đột phá?
Mọi người đồng thời gật đầu, nếu không phải khi trước lão gia tử đã nhìn ra, như thế nào có thể nói Hạ Nhất Minh phóng tay giao thủ.
Nét mặt già nua của Hạ Vũ Đức hơi ửng đỏ lên, lão làm sao nhìn được ra tu vi nội kình của Hạ Nhất Minh, sở dĩ rống lên một câu như vậy, là muốn biết chiến kỹ trong bản tiên thiên bí tịch kia đến tột cùng là có bao nhiêu uy lực.
Chỉ là tuyệt đối không ngờ được, Nhất Minh không thi triển ra Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, nhưng lại làm cho lão thập phần kinh hỉ.
Thất tầng nội kình, chính là thất tầng nội kình, một đứa nhỏ chỉ mới mười bốn tuổi lại có thể tu luyện tới thất tầng nội kình. Loại chuyện này phát sinh trong một tiểu thế gia, tuyệt đối là một chuyện cực kỳ hy hữu. Hạ Vũ Đức trong đầu đột nhiên hiện lên một ý niệm không dám tưởng tượng trong đầu: "Chẳng nhẽ trời cao chứng dám, khiến cho cả một đời ta lại có thể quay về môn phái."
Thở dài một hơi, Hạ Vũ Đức đột nhiên cảm thấy được ánh mắt nóng rực của mọi người, ho nhẹ một tiếng, mặt không đổi sắc, lão nói:
- Lão phu như thế nào lại không thấy được? Lão phu đương nhiên bằng vào kinh nghiệm mà nhìn ra. Mấy tiểu tử các ngươi, mọi chuyện nhất định phải dụng tâm xem xét, ngộ ra nhiều hơn, mới có thể nhìn ra được.
Mấy người Hạ Thuyên Tín cung kính thụ giáo, đối với lời nói của lão gia tử nghiêm túc lắng nghe. Chỉ có Hạ Nhất Minh là trong lòng hồ nghi vạn phần, "Nếu lão gia tử thật sự nhìn ra, như vậy tại sao lại không biết tu vi nội kình của mình đã đạt tới tầng thứ tám?"
Mặc dù vậy, có cho Hạ Nhất Minh thêm một lá gan nữa, hắn cũng không dám đứng ra hỏi.
Hạ Thuyên Tín đột ngột hỏi han:
- Nhất Minh. Cháu đột phá khi nào?
Ánh mắt mọi người chuyển lên người Hạ Nhất Minh, không thể tưởng tượng được không đến một năm thời gian, hắn đã có thể tấn chức từ tầng thứ sáu lên tầng thứ bảy nội kình công pháp, loại tốc độ này khiến người nghe mà rợn người. Ít nhất, cho tới trước ngày hôm nay, tất cả bọn họ cũng không có ai nghe được người nào có thể làm ra được chuyện này.
Tuy Hạ Vũ Đức ở ngoài bất động thanh sắc, nhưng đôi tai của lão đã sớm dựng đứng lên, không bỏ sót một từ. Đối với tốc độ của tôn tử này, lão gia tử rất là tò mò muốn biết.
Hạ Nhất Minh da đầu hơi tê tê, nói:
- Tam thúc. Tiểu chất thời gian đột phá cũng không bao lâu, không lâu ạ.
Hạ Nhất Minh định bồi thêm một câu, thật sự không bao lâu, mới có nửa năm mà thôi. Bất quá, Hạ Nhất Minh trong lòng xem nhẹ chuyện này, sau đó nửa năm, hắn đã đột phá tới tầng thứ tám.
Mọi người lần lượt gật đầu, đối với lời nói của Hạ Nhất Minh bọn họ không một chút hoài nghi.
Sử dụng thời gian một năm để từ tầng thứ sáu đột phá lên tầng thứ bảy đã là một chuyện tình không thể tin nổi. Cho nên không ai nghĩ tới Hạ Nhất Minh chỉ trong vòng nửa năm tăng lên một giai, chuyện này vượt quá khỏi khả năng tưởng tượng của bọn họ.
Hạ Thuyên Danh tiến lên, xoa nhẹ đầu vai đứa con một chút, trong lòng tràn ngập sự kiêu ngạo. Sau đó bình tĩnh, Thuyên Danh hỏi:
- Nhất Minh. Con làm như thế nào có thể đột phá cản trở tu luyện tầng thứ sáu?
Hạ Nhất Minh hơi lo một chút, giang hai tay ra, nói:
- Con không biết.
Tất cả mọi người đều thầm than, vận khí của Nhất Minh thực sự quá tốt, mỗi một người đột phá bức tường cản trở một khác nhau, có người thì trong lúc bất tri bất giác vượt qua, có những người phải dừng lại ở bức tường cản trở trong một thời gian rất dài, thậm chí suốt đời không thể đột phá được.Hạ Thuyên Danh khẽ lắc đầu, cau mày lại, hỏi:
- Nhất Minh. Vừa rồi là con dùng chiến kỹ Cổn Thạch Quyền sao?
- Vâng ạ!!!
- Ta nhìn con thi triển Cổn Thạch Quyền, đã có thể thi triển tới cảnh giới tùy tâm sở dục, đây là chuyện gì đã xảy ra? – Hạ Thuyên Danh khó hiểu hỏi.
Hạ Nhất Minh rùng mình, đây quả thật là sơ hở, đón nhìn vài đạo ánh mắt hồ nghi, lo lắng một chút, trả lời:
- Con cũng không biết tại sao lại như vậy, bộ quyền pháp này con chỉ nhìn một lần là có thể thi triển được.
Ánh mắt Hạ Thuyên Danh nhất thời trở nên cổ quái, hỏi:
- Con nhìn một lần là có thể thi triển được sao? Lập tức có thể nắm giữ được tinh túy của nó? Phát huy ra được uy lực cao nhất?
- Đúng vậy ạ.
Hạ Nhất Minh kiên trì nói. Một khi không cách nào giải thích rõ được chuyện này, vậy cứ đem sự thật nói ra.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nếu không phải là có một ví dụ rõ ràng trước mắt như thế này, thì tuyệt đối không ai có thể tin được.
Thật lâu sau, Hạ Vũ Đức mới thở dài, nói:
- Thể chất của Nhất Minh khẳng định đặc biệt thích hợp với Kim hệ công pháp, vô luận là nội kình công pháp hay chiến kỹ công pháp đều như thế. Loại thiên phú như thế này có thể xuất hiện ở Hạ gia chúng ta, quả thật là tổ tông hiển linh a.
Vài người lập tức liên tưởng tới thời gian Hạ Nhất Minh còn chín tuổi, trong lòng không khỏi thoải mái hơn.
Khi Hạ Nhất Minh chạm vào bức tường cản trở của tầng thứ năm, tu luyện Hỗn Nguyên Kình, chính là thuận buồm xuôi giớ, tiến bước như bay, thậm chí Hạ Nhất Thiên trước đây cũng không thể so sánh.
Mặc dù, Nhất Minh tuy phải dừng lại ở tầng thứ năm một thời gian dài, nhưng có lẽ chính trong vài năm này đã rèn luyện cho Nhất Minh, cho nên khi bắt đầu đột phá, sau đó đã bộc phát ra không thể ngăn trở.
Hạ Thuyên Danh nhướng mày, nói:
- Ba tháng trước, Từ gia lão Tứ tu vi đột phá cản trở bát tầng nội kình, tiến lên vào tu luyện giả đệ cửu tầng nội kình. Bọn họ trong thời gian này thật cuồng ngạo, nhưng nếu biết được tin tức của Nhất Minh, không biết bọn họ sẽ có cảm tưởng gì?
Hạ Vũ Đức hoạt kê cười, nói:- Lão Nhị. Con không cần lo lắng. Lão Tứ của Từ gia đột phá đệ cửu tầng đã là lúc vượt qua tuổi bốn mươi, hắn cả đời trừ phi gặp phải vận tốt quá nghịch thiên, nếu không khẳng định sẽ không thể tiến thêm một bước nào.
Dứt lời, lão chuyển ánh mắt sang Hạ Thuyên Tín, nói:
- Đại ca con tuy rằng tuổi không còn nhỏ, nhưng đã đạt tới đệ cửu tầng mấy năm nay, trong vòng mười năm tiếp theo, có thể tiến vào nhóm thập tầng tu luyện giả. Một khi trong nhà chúng ta có thêm một người đạt tới đệ thập tầng nội kình, như vậy phóng nhãn cả thành Huyền Lý, hai nhà Từ gia và Trình gia không có tư cách khiêu chiến chúng ta.
Âm thanh lão gia tử tràn ngập sự vui sướng, lão hơn mười năm trước đặt chân tới nơi này, đạt được thành tựu như ngày hôm nay chính là do một tay lão làm nên. Trong quá trình này, tự nhiên có phát sinh ra một chút xung đột với bọn rắn độc Từ gia, trình gia. Tuy hôm nay một việc đã phai nhạt đi, Hạ gia trang đã vững chân chiếm giữ thành Huyền Lý, nhưng nếu có thể hoàn toàn áp chế hai gia tộc này, lão tuyệt đối sẽ không một chút khách khí.
Mọi người đều gật đầu đồng ý, ánh mắt mang theo một tia mong chờ và vui sướng.
Trong trang đột nhiên vang dội tiếng chuông, Hạ Vũ Đức ngẩng đầu lên, trầm ngâm một chút, nói:
- Sự tình của Nhất Minh, tạm thời không được rêu rao ra ngoài.
Mấy người Hạ Thuyên Tín giật mình, nhưng không người nào dám trái lời lão gia tử, đành phải thấp giọng đồng ý.
Hạ Vũ Đức đứng lên, nói:
- Sắc trời cũng đã muộn. Chúng ta hãy cùng đi dùng bữa nào.
Lão gia tử dẫn dắt mọi người đi tới đại sảnh.
Quy củ của Hạ gia trang, thê tử ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín không được phép cùng ăn cơm, thậm chí sau khi những đứa con được năm tuổi, mỗi một năm cũng không được gặp mặt đứa nhỏ nhiều lần.
Hết thảy những điều này là vì đề cao sự gò bó đối với bọn nhỏ, không cho bọn chúng tiếp xúc quá nhiều với cha mẹ, để trên con đường tu luyện có thể tiến xa hơn.
Hạ Vũ Đức đi tới chính sảnh, sau khi ngồi xuống xong, mọi người mới ổn định lại chỗ ngồi.
Bọn họ đang chờ đợi lão gia tử hạ lệnh, nếu không cho dù bọn họ có đói quá đi nữa, cũng không ai dám dùng cơm.
Không ngờ, lão gia tử cũng không giống bình thường hạ lệnh bắt đầu dung bữa, mà ánh mắt như đuốc quét qua tất cả mọi người, sai đó cao giọng nói:
- Nhất Minh. Cháu tới đây.
Hạ Nhất Minh từ vị trí của mình đứng lên, đi tới trước mặt lão gia tử, nói:
- Gia gia. Người có điều gì phân phó.
Hạ Vũ Đức mỉm cười, hướng về phía Hạ Thuyên Nghĩa gật đầu một cái. Hạ Thuyên Nghĩa hiểu ý, lệnh cho một người hầu mang một chiếc ghế dựa tới, đặt bên cạnh bàn.
Ở bên mặt mọi người nhất thời trở nên muôn vàn cảm xúc.
Trên bàn của lão gia tử, vốn chỉ có năm chỗ ngồi, trừ lão gia tử ở ngoài còn có ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín và con trưởng Hạ Nhất Thiên.
Trừ những người đó ra, cho dù là hai người đạt tới nội kình đệ lục tầng trong thế hệ thứ ba của gia tộc Hạ Nhất Hải cùng Hạ Nhất Huyễn cũng không có tư cách ngồi cùng.
Chỉ là hôm nay, lúc này đây, không phải là kẻ quá ngu ngốc liền có thể hiểu được ý tứ của lão gia tử.
Hạ Vũ Đức lấy tay chỉ vào đó, nói:
- Nhất Minh. Từ nay về sau, chỗ này là chỗ ngồi của cháu…
Hạ Nhất Minh sửng sốt theo bản năng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn xung quanh, đem ánh mắt mọi người đều thu vào tầm mắt của mình.
Trong ánh mắt mọi người có kinh ngạc, có khiếp sợ, cũng có cao hứng và hâm mộ, nhưng cũng không tránh được vài phần đố kỵ và mất mát.
Đặc biệt là Ngũ ca Hạ Nhất Chương, trong ánh mắt có thể thấy rõ được sự mịt mờ.
Quay đầu, trong lòng Hạ Nhất Minh không rõ nổi lên tư vị gì. Chẳng qua hắn có thể xác định, từ nay về sau sự chênh lệch của mình với Hạ Nhất Chương chỉ sợ càng ngày càng lớn, hai người không còn đi chung trên một con đường nữa.

Chương 29: Tiên thiên chiến kỹ

Bên trong đại sảnh, sau khi dùng bữa xong, Hạ Vũ Đức đem việc Hạ Nhất Minh tấn chức lên đệ thất tầng nội kình nói cho những trực hệ đệ tử trong gia tộc biết, hơn nữa còn nghiêm cấm đem việc này truyền ra ngoài.
Mọi người trước mặt đều biết được Hạ Nhất Minh đã trong lúc bất tri bất giác đã đột phá bức tường cản trở đệ lục tầng nội kình. Lúc này mới hiểu được tại sao lão gia tử lại thập phần coi trọng Nhất Minh như vậy, hơn nữa lại còn vượt qua hai vị huynh trưởng, trực tiếp cho phép hắn gia nhập vào cùng bàn với mình.
Tu luyện giả thất tầng nội kình, lại chỉ là một người thanh niên mới mười bốn tuổi, tin tức này nếu lộ ra ngoài, khẳng định sẽ giống như một cơn bão thổi qua thị trấn, làm cho tất cả mọi người đều rung động.
Ba tháng trước, Từ gia xuất hiện thêm một tu luyện giả cửu tầng nội kình, nhưng nếu đem so sánh với việc Hạ Nhất Minh tấn chức thì khẳng định sẽ càng oanh động hơn.
Dù sao, Lão Tứ của Từ gia cũng đã qua tuổi bốn mươi mớ tấn chức cửu tầng nội kình, nhưng cả đời này cũng sẽ không thể tiến bước tiếp. Còn Hạ Nhất Minh thì bất đồng, một vị tu luyện giả thất tầng nội kình mới mười bốn tuổi, tiềm lực của hắn rất to lớn. Quả thực không thể tưởng tượng nổi, không ai có thể khẳng định nổi cuối cùng Hạ Nhất Minh sau này sẽ bước đi như thế nào, nhưng vài thập niên sau, thì việc tấn chức thập tầng nội kình công pháp là điều không thể phủ nhận.
Hay là nói, đây là ván đã đóng thuyền, tương lai chắc chắn sẽ tấn chức thập tầng tu luyện giả.
Hạ Vũ Đức ở trong đại sảnh đem chuyện này nói xong rồi đi ra ngoài, như mọi khi dẫn mọi người trở về bên trong đại viện của mình.
Về tới sân, vẻ mặt Hạ Vũ Đức ôn hòa nói:
- Nhất Minh. Bản Khai Sơn Tam Thập Lục Thức kia cháu đã tu luyện thế nào rồi?
- Tôn nhi đã bắt chước được sáu thức, tuy không dám nói là đã tinh thông, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể vận dụng.
Hạ Nhất Minh cung kính nói.
Hạ Vũ Đức vừa lòng gật đầu, nói:
- Đấy chính là tiên thiên chiến kỹ, có thể ngắn ngủi trong nửa năm mà miễn cưỡng vận dụng được là rất giỏi rồi. Thuyên Nghĩa, con cùng với Nhất Minh tập luyện chút, xem tiên thiên chiến kỹ này có uy lực tới mức nào.
- Vâng!!!
Hạ Thuyên Nghĩa mỉm cười đi lên, hắn cứ như vậy chắp tay sau lưng, trên người cứ tự nhiên như vậy mà dâng lên một cỗ khí thế như triều dương.
Hạ Thuyên Nghĩa và Hạ Nhất Hải giống nhau là đều tu luyện giả tu luyện Hỏa hệ công pháp.Nhưng nếu đem Hạ Nhất Hải ra so sánh, thì Hạ Thuyên Nghĩa lão luyện hơn rất nhiều, ngay cả nội kình tu vi của hắn cũng trầm ổn hơn. Tuy rằng không có loại khí thế bốc lên như một biển lửa, nhưng loại thi triển này lại làm người ta cảm giác được không chỗ nào là không có, cho dù Hạ Nhất Hải cũng không có khả năng đạt được.
Hạ Nhất Minh bày ra tư thế thi triển Cổn Thạch Quyền, Hạ Vũ Đức vừa thấy liền nhíu mày, nói:
- Nhất Minh. Dùng Khai Sơn Tam Thập Lục Thức đi.
Hạ Thuyên Nghĩa nhướng mày, hào khí can vân nói:
- Đúng thế. Nhất Minh cháu nên toàn lực thi triển, không cần khách khí với ta. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, lão gia tử thì không biết rõ, nhưng hắn lại biết sự khủng bố của công pháp này. Ít nhất theo Hạ Nhất Minh suy nghĩ, bằng vào chiến kỹ công pháp này, vượt giai khiêu chiến hơn nữa giành chiến thắng cũng không phải là việc gì khó.
Nếu Hạ Nhất Minh thật sự toàn lực thi triển ra, sợ rằng Tam thúc vị tất đã chống đỡ được.
Hít sâu một hơi, Hạ Nhất Minh vận chuyển nội kình, khoảnh khắc đã đề tụ tới thất tầng Kim hệ công pháp, cảm thụ nội kình cường đại trong cơ thể lưu chuyển. Hai tay Hạ Nhất Minh chuyển thành chưởng đao, trên người bỗng nổi lên một loại lực lượng cường đại giống như khí thế bình thường.
- Tam thúc. Thúc cẩn thận nhé.Mấy người Hạ Vũ Đức sắc mặt khẽ biến, cho dù là lão gia tử cũng không ngờ được, chỉ sử dụng thất tầng nội kình phối hợp với tiên thiên chiến kỹ lại có thể phát huy ra uy lực cường đại như thế.
Nụ cười trên mặt Hạ Thuyên Nghĩa sớm đã tiêu biến đâu mất, giờ phút này được thay bằng vẻ mặt thập phần ngưng trọng, cùng so sánh với thần thái ung dung thoải mái lúc đầu thật đối lập.
Hạ Nhất Minh chưa thi triển ra chiến kỹ, đã khiến cho mọi người có cảm giác mãnh liệt.
Hai chân dang ra đứng theo hình chữ bát, hai tay Hạ Thuyên Nghĩa chậm rãi đưa ra trước huy động, nhìn tư thế của hắn, rõ ràng đây là một loại chiến kỹ thâm ảo khó lường, chẳng qua loại công pháp này lấy việc phòng ngự làm chính.Từng đợt, từng đợt nội kình nhộn nhạo khắp người, tràn ra cả bên ngoài thân thể, phảng phất như bên ngoài người Hạ Thuyên Nghĩa có thêm một lớp giáp dày cứng rắn.
Hạ Thuyên Nghĩa cũng không tấn công, gần đây nhất hắn tu luyện công pháp Đại Đô lấy việc phòng ngự làm chính. Với lại lão gia tử cũng đã nói qua, chủ yếu là muốn nhìn xem uy lực của tiên thiên bí tịch kia như thế nào, cho nên Hạ Thuyên Nghĩa mới áp dụng công pháp chuyên về phòng thủ.
Nhưng mà, tư thế của Hạ Nhất Minh rơi vào con mắt người xem lại khác, mọi người có cảm giác bất đồng.
Sau khi mọi người tình hình của Hạ Thuyên Nghĩa, lại đột nhiên phát hiện ra, một thức này của Hạ Nhất Minh có sơ hở chồng chất, nhưng đem phối hợp với khí thế của hắn, lại cho người ta thấy được một loại thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngọc lành, quyết chí tiến lên. Bất cứ kẻ nào giờ phút này đứng trước mặt Hồ Nhất Minh, cũng đều không thể nổi lên được ý niệm công kích ở trong đầu.
Loại cảm giác này rất mãnh liệt, cho dù là Hạ Vũ Đức cũng phải tâm ý mơ hồ phát lạnh.
Hạ Vũ Đức nhất thời hiểu được: "Tôn tử của mình cũng không phải chỉ dựa theo quyển bí kỹ mà miễn cưỡng thi triển được, hơn tất cả nó đã đem chiến kỹ này phát huy tới mức tinh hoa nhất. Tiên thiên chiến kỹ được tôn tử thi triển ra tới mức ngạo nghễ bốn phương, tung hoành thiên hạ, khí thế vô địch được phát huy tới mức nhuần nhuyễn."
Cho dù thực lực có không bằng đối thủ, nhưng nói về khí thế thì tiên thiên chiến kỹ tuyệt đối không chịu thua bất cứ ai.
Chẳng qua là, bọn họ cũng không nghĩ ra được "Tại sao Nhất Minh có thể đem tiên thiên chiến kỹ này luyện tới mức nhuần nhuyễn? Hay là…."
Gần như không hẹn, mọi người xung quanh đều hiện ra cùng một ý niệm trong đầu.
Hay là Hạ Nhất Minh chân chính là tuyệt đỉnh thiên tài của Kim hệ? Hơn nữa trình độ thiên tài vượt qua cả sự tưởng tượng của họ.
Hạ Vũ Đức cùng mấy người con cháu liếc mắt nhìn nhau, theo ánh mắt của nhau, bọn họ có thể hiểu được suy nghĩ trong lòng đối phương. Mà ánh mắt của lão gia tử cũng sang ngời lên, một ước muốn đã được chon sâu tận đáy lòng, vốn nghĩ cả đời này cũng không có thể thực hiện được, giờ lại không thể đè nén hiện lên.Hạ Nhất Minh nhấc chân, chân hữu chống đỡ thân hình vững chắc như núi Thái Sơn, bắp chân nhỏ bé cùng cơ đùi giống như đang kịch liệt rung lên.
Theo sau sự rung động đó, cường đại nội kình được vận chuyển tràn vào. Người bình thường có lẽ sẽ không hiểu được, nhưng mà ở trong này toàn là tu luyện giả từ thất tầng nội kình trở lên, theo tần suất rung động kia mơ hồ đều cảm nhận được uy thế cường đại của nó.
Sắc mặt Hạ Thuyên Nghĩa trầm trọng hơn, đối với thủ đoạn vô cùng kỳ diệu của tiên thiên chiến kỹ này, hắn căn bản chưa kịp chuẩn bị gì cả.
Chân phải Hạ Nhất Minh dung sức bước lên, chân trái hơi sang ngang, chỉ bằng vào động tác này đã giống như đang bình thường đột nhiên vọt tới khoảng cách phía trước mấy bước, nhanh chóng tiến lên…
Từng bước, chỉ là từng bước mà thôi, Hạ Nhất Minh đã giống như phi điểu đi tới trước mặt Tam thúc Hạ Thuyên Nghĩa.
Hai tay giơ lên cao… kéo theo tiếng gió rít sắc bén bổ xuống đầu Hạ Thuyên Nghĩa.
Lần tấn công nhanh như chớp này, lấy khoảng cách giữa Hạ Nhất Minh và Hạ Thuyên Nghĩa, từng bước tiến tới tuyệt đối là chọn con đường ngắn nhất mà đi, không có một chút sai lệch. Mà một thức này, lại đưa toàn bộ tinh khí thần của Hạ Nhất Minh tụ lại một chỗ, hai bàn tay giống như hai chiếc búa khai sơn hung hăng nện xuống.
Sắc mặt Hạ Thuyên Nghĩa rốt cục thay đổi, trong ánh mắt hiện ra vẻ cực kỳ kinh hãi.
Uy lực như thế, dĩ nhiên lại có uy lực như vậy. Đây là do thất tầng nội kình kết hợp với tiên thiên chiến kỹ tạo thành sao?
Tuy là, Hạ Thuyên Nghĩa nửa cuộc đời cũng có vài lần đã trải qua sinh tử chiến đấu, cũng đã thử qua uy lực thập tầng nội kình của lão gia tử. Nhưng vẫn không thể phủ nhận, từ trước đến nay, Thuyên Nghĩa chưa bao giờ gặp được uy thế của chiến kỹ nào như vậy, hơn nữa bên trong bộ chiến kỹ này còn mang theo cảm giác được ăn cả ngã về không. Đem hai cánh tay kia như biến thành vô kiên bất tồi, gây cho hắn cảm giác áp lực và chết chóc.
Hai nắm đấm vung lên, nhanh chóng thay nhau luân chuyển. Tại thời điểm tối quan trọng này, Hạ Thuyên Nghĩa đã đem toàn bộ sợ hãi trong lòng vứt bỏ. Hơi thở trên người trong khoảnh khắc trở nên nóng bỏng vô cùng, Hạ Thuyên Nghĩa đã đem toàn bộ tu vi bát tầng nội kình Hỏa hệ công pháp phát huy ra tới cực điểm, làm cho người xem có cảm giác như cả người hắn đều biến thành một ngọn đuốc.
Nhưng mà, song chưởng của Hạ Nhất Minh lần lượt đáng xuống, giống như một thanh đại đao đang bổ thẳng vào một đống củi đang đốt, ngang nhiên đem đống củi này chém thành hai nửa.
- Ầm ầm…
Một tiếng nổ vang lên, thân hình Hạ Thuyên Nghĩa giống như một chiếc diều đứt dây, bay thẳng về phía sau.
Thân ảnh chợt lóe lên, bên người Hạ Thuyên Nghĩa đã xuất hiện thêm một người, chính là lão thái gia Hạ Vũ Đức, hai tay lão khẽ đỡ lấy, đem toàn bộ nội kình trên người Hạ Thuyên Nghĩa triệt tiêu đi toàn bộ. Chẳng qua, cỗ lực lượng này đã vượt ra ngoài ý liệu của lão gia tử, ngay cả khi đem lão Tam đỡ xuống đất, cũng vẫn bị tác động đến một ít.
Hạ Nhất Minh thu tay lại đứng thẳng lên, trong ánh mắt hắn cũng lộ ra vẻ kinh ngạc cực độ.
Hạ Nhất Minh vừa sử dụng chính là thất tầng nội kình công pháp phối hợp với Khai Sơn Tam Thập Lục Thức a, thất tầng nội kình công pháp lại có thể đem uy lực phát ra tới mức như vậy.
Hắn vốn nghĩ, đem một chiêu này xuất ra, ngay cả gặp phải tu luyện giả bát tầng như Tam thúc, cũng chỉ có thể chiếm cứ chút tiện nghi. Vậy mà ai cũng không ngờ được, một chiêu này dĩ nhiên lại có uy lực cường đại như thế, tại đây dưới uy lực một chiêu này, Hạ Thuyên Nghĩa ngay cả trốn tránh cũng không có khả năng, lại phải đánh bừa ra. Mà kết quả sau khi đánh bừa ra, cũng vẫn không thể chống đỡ nổi, bị chấn bay ra khỏi chỗ đứng.
Thất tầng nội kình cùng tiên thiên chiến kỹ, lại có thể đem bát tầng tu luyện giả đánh bay đi, hơn nữa xem sắc mặt Hạ Thuyên Nghĩa lúc này tái nhợt đi, rõ ràng đã bị nội thương, hiệu qua như vậy thật làm người khác bị rung động.
Ánh mắt mọi người nhìn qua Hạ Nhất Minh, cho dù là phụ thân hắn Hạ Thuyên Danh cũng nửa mừng nửa lo.
Uy lực một chưởng, mặc dù không phải là kinh thiên động địa, nhưng lại lật tay làm mây, lật tay lại làm mưa (Nguyên là: phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ), làm mọi người phải một lần nữa đánh giá hắn cao hơn.

Chương 30: Thực thoại thực thuyết

Đón nhận ánh mắt của mọi người, Hạ Nhất Minh cười khổ trong lòng, đưa tay lên gãi đầu, thần tình vô tội nói:
- Không liên can đến cháu a. Là gia gia và Tam thúc bảo cháu cứ tận lực rat ay.
Trong lòng Hạ Nhất Minh cũng thầm bồi thêm một câu, "May mắn ta xem xét tình huống, không có tận lực thi triển ra, nếu không lấy bát tầng nội kình thi triển ra như yêu cầu, như vậy Tam thúc khẳng định không chỉ bị đánh bay ra đơn giản như vậy."
Ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc nhìn về chỗ Đại bá đang đứng, đột nhiên nghĩ, "Một khi thi triển ra chiến kỹ này lại có thể cùng với cao giai chiến đấu, vậy thực lực của mình chẳng nhẽ có thể so sánh với Đại bá, thậm chí còn cao hơn? Chẳng lẽ mình bất chi bất giác đã trở thành cao thủ thứ hai trong gia trang???"
Chẳng qua ý niệm này cũng chỉ thoáng lóe lên trong đầu mà thôi, Hạ Nhất Minh cũng không có hứng thú hướng tới Đại bá khiêu chiến.
Mọi người đều thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn nhau, trong ánh mắt đều nổi lên một tia dở khóc dở cười.
Hạ Vũ Đức đưa tay ra, trợ giúp Hạ Thuyên Nghĩa đã thông một ít kinh mạch bị bế tắc.
Sau nửa ngày, Hạ Thuyên Nghĩa ho khan ra vài tiếng, khoát tay áo, nói:
- Phụ thân. Con không sao. Nội phủ hơi bị chấn động một chút thôi, nghỉ ngơi ba đến năm ngày là khỏi hẳn.
Hạ Vũ Đức thở dài một hơi, nói:
- Thực không thể tưởng tượng được chiến kỹ này lại có uy lực to lớn như thế. Nếu toàn lực công kích, chỉ sợ trong lúc bất ngờ ngay cả Thuyên Tín cũng phải chịu nhiều đau khổ.
Hạ Thuyên Tín gật đầu một cá, đối với điều này không một chút phản đối. Nếu Hạ Nhất Minh ở trước mặt hắn đột nhiên đem một chiêu này tập kích, tuyệt đối có thể làm hắn trở tai không kịp. Chỉ có điều, thực lực của Thuyên Tín cao hơn lão Tam nhiều, cho nên tuyệt đối cũng không chật vật như vậy.
Nội kình tu vi càng cao, tấn chức càng khó khăn, nhưng cũng đồng nghĩa tu vi nội kình càng cao, chênh lệch giữa mỗi tầng cũng càng lớn ra.
Một chiêu này của Nhất Minh có thể đem bát tầng nội kình Hạ Thuyên Nghĩa đánh bay, nhưng nếu đổi lại là Hạ Thuyên Tín thì đẩy lui được vài bước cũng là sự tình khó có thể xảy ra. Còn gặp Hạ Vũ Đức, chỉ sợ ngay cả đẩy lui cũng không được, ngược lại sẽ cường đại nội kình đem toàn bộ uy lực phản ngược lại.
Hạ Vũ Đức ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt mang theo vài phần thưởng thức.
"Đứa tôn nhi này không chỉ có tu vi nội kình vượt qua dự đoán của mình, hơn nữa trong việc tu luyện chiến kỹ, cũng đạt được thành quả không thể hình dung nổi."
Chỉ là lão cũng hiểu được, một chiêu này của Hạ Nhất Minh có thể phát huy ra uy lực như thế, cũng là vì bản tiên thiên chiến kỹ kia, nếu không chỉ bằng vào chiến kỹ trong Tàng Thư Các của Hạ gia trang thì đừng mong có thể đạt kết quả được như vậy.
Ở thời khắc này, trong sâu thẳm tâm hồn Hạ Vũ Đức có chút hâm mộ Nhất Minh. Bởi vì trong cả Hạ gia trang, cũng chỉ có Hạ Nhất Minh tu luyện Kim hệ công pháp, còn lại tất cả mọi người bao gồm cả lão chủ tu công pháp cũng không phải là Kim hệ.
Thở dài một tiếng, Hạ Vũ Đức nói:
- Nhất Minh. Cháu làm tốt lắm.
Hạ Nhất Minh vội vàng cúi đầu, nói:
- Gia gia. Tôn nhi cũng không phải là cố ý đánh bị thương Tam thúc đâu.
Hạ Vũ Đức cười khanh khách, nói:
- Điều này ta biêt. Chuyện này cũng không có trách cháu.
Tinh thần Hạ Nhất Minh lúc này mới được thả lỏng, nhìn về phía Hạ Thuyên Nghĩa, nói:
- Tam thúc. Để chất nhi đưa thúc trở về tĩnh dưỡng được không?
Hạ Thuyên Nghĩa tức giận, trừng mắt, nói:
- Nhất Minh. Tam thúc cháu không đến nỗi yếu ớt như vậy đâu. Không phải là chỉ là một chút nội thương sao? Không có chuyện gì đâu.
Nhìn mồ hôi tuôn chảy trên gương mặt Hạ Thuyên Nghĩa, trong lòng Hạ Nhất Minh cũng muốn đổ mồ hôi theo, nghĩ: "Thế này còn kêu là không có việc gì sao?"
Hạ Thuyên Danh tiến lên, đưa tay ra nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên ngực Hạ Thuyên Nghĩa, một cỗ nội kình hùng hậu tiến vào trong người hắn, chậm rãi lưu động trong kinh mạch.
Hạ Thuyên Nghĩa đứng thẳng người dậy, hô hấp cũng có chút dần dần ổn định trở lại.
Hạ Nhất Minh lẳng lặng quan sát động tác của hai người, trong lòng cũng hiểu ra vấn đề.
Cha hắn Thuyên Danh chủ tu công pháp Mộc hệ, theo ngũ hành mà nói, Mộc có thể tạo ra Hỏa, hơn nữa trong ngũ hành công pháp, Mộc hệ có hiệu quả trị thương cao nhất, hiệu quả so với Thủy hệ công pháp còn cao hơn vài lần.
Cho nên sau khi Thuyên Danh chữa thương cho Thuyên Nghĩa xong, nhất thời hiệu quả làm cho nội thương giảm đi phân nửa.
Còn, Hạ Vũ Đức và Hạ Thuyên Tín tuy rằng tu vi nội kình hơn xa phụ thân, nhưng hai người họ chủ tu công pháp không phải là Mộc hệ, cũng chỉ có thể ở một bên giương mắt nhìn mà không có biện pháp.Tiếp qua một lúc, Hạ Thuyên Danh lui lại phía sau, trên mặt Hạ Thuyên Nghĩa cũng nổi lên một chút huyết sắc, không còn bộ dáng thảm hại như vừa rồi nữa.
Thân hình Hạ Thuyên Nghĩa đứng thẳng, tự đáy lòng nói:
- Nhất Minh. Một thức này của cháu quả thật rất cao thâm. Thúc đã đem toàn lực ra để ngăn đỡ, nhưng cũng không đỡ được, tiên thiên chiến kỹ lại có thế lợi hại như vậy.
Hạ Vũ Đức than nhẹ, nói:
- Tiên thiên chiến kỹ này, nếu là do cường giả chính thức tu luyện chiến kỹ, uy lực phát ra không thể so sánh với bình thường được. Đáng tiếc, trong số chúng ta ở đây chỉ có Nhất Minh là tu luyện Kim hệ công pháp, nếu không những người khác cũng nên tu luyện một chút.
Mọi người nghe xong đều có chút rung động, đặc biệt là Hạ Nhất Thiên, sau khi nhìn thấy Lục đệ phát huy uy lực như thế, trong lòng hiện lên trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Tiếp đó lại nghe được lão gia tử đánh giá, lại sinh ra ý nghĩ muốn vứt bỏ công pháp chủ tu trước mắt, mà chuyển qua tu luyện Kim hệ công pháp. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hai tròng mắt Hạ Nhất Minh khẽ chuyển, trong lòng đột nhiên nghĩ, "Nếu hôm nay trong tân niên giác kỹ, mình có thể đem Thủy hệ nội kình Ba Văn Công kết hợp với Kim hệ chiến kỹ Cổn Thạch Quyền thành công, tuy rằng lúc đó linh cơ vừa thoáng qua, nhưng kết quả thi triển ra cũng không làm mình thất vọng a."
Do dự một chút, Hạ Nhất Minh nói:
- Gia gia. Nhất định phải là Kim hệ chủ tu công pháp mới có thể tu luyện Khai Sơn Tam Thập Lục Thức sao? Những công pháp khác cũng có thể thử qua một chút.
Ánh mắt mấy người Hạ Thuyên Tín nhất thời sáng lên, tuy rằng trong lòng bọn họ đều nói với chính mình là điều này không thể, nhưng nhìn thấy uy lực của bộ chiến kỹ này, có ai là không động tâm đâu.
Mấy đạo ánh mắt hướng nhìn về phía lão gia tử, hy vọng trong miệng lão có thể nghe được một tin tức tốt.
Hạ Vũ Đức cười khổ một tiếng, nói:
- Các ngươi không nên suy nghĩ lung tung, đây chính là tiên thiên chiến kỹ đó. Đừng nói là tu luyện giả tu luyện chủ tu công pháp bất đồng không có khả năng nắm giữ sự kỳ diệu trong đó, cho dù là chủ tu công pháp tu luyện loại chiến kỹ này, hơn nữa có thể lĩnh ngộ được một chút, thì trăm người cũng không giống một người a.
Mọi người nghe xong, nhất thời giảm đi hưng phấn, bọn họ cũng đều biết, lão gia tử sẽ không lừa gạt bọn họ trên phương diện này.
Hạ Vũ Đức vỗ bả vai Nhất Minh, nói:
- Tiên thiên chiến kỹ tu luyện khó khăn rất lớn, không thể so sánh với công pháp bình thường được, cháu có thể dưới tình huống không xảy ra chuyện gì tu luyện được tới bước này, đã là tuyệt đối thiên phú dị bẩm.
Hạ Nhất Minh xấu hổ cười, đối với lời đánh giá này, hắn trong lòng đúng là vạn phần xấu hổ.
Hạ Vũ Đức tựa hồ nhớ ra được điều gì, thần tình đang cười dần dần thu liễm, ngược lại trở nên cực kỳ nghiêm túc:
- Nhất Minh. Cháu tu luyện bộ chiến kỹ công pháp này có gặp vấn đề nan giải gì không?
Hạ Nhất Minh nhìn ánh mắt nghiêm nghị của lão gia tử, trong lòng không khỏi có chút không yên, hắn tự hỏi lòng một lúc thật lâu, rốt cục kiên định lắc đầu, nói:- Gia gia. Tôn nhi cũng không gặp phải vấn đề nan giải gì.
Hạ Vũ Đức hồ nghi, lo lắng một chút, hỏi:
- Như vậy cháu tu luyện bộ chiến kỹ này, có cảm giác gì không?
Lúc này đây, Hạ Nhất Minh sảng khoái gật đầu, nói:
- Có ạ.
- Là cái gì?
Hạ Vũ Đức khẩn cấp hỏi, ngay cả mấy người Hạ Thuyên Tín cũng chăm chút nghe, muốn từ lời nói của Nhất Minh hiểu được một chút kinh nghiệm trong đó.
Hạ Nhất Minh thẳng thắn ưỡn ngực, trước ánh mắt của mọi người cất cao giọng nói:
- Bộ chiến kỹ này bắt chước rất dễ dàng ạ. Làm một cái là được ngay.
Hạ Vũ Đức theo bản năng hé miệng ra một chút, ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín hít một hơi khí lạnh, còn Hạ Nhất Thiên thì xấu hổ cúi đầu.
Biểu tình trên khuôn mặt của mọi người giờ phút này đọng lại, mấy người đưa ánh mắt nhìn nhau, trong mắt hiện lên một vẻ chua xót.
Nỗi khổ của tu luyện chiến kỹ là rất mệt, rất khó khăn tuyệt đối không kém hơn việc tu luyện nội kình.
Đấy mới chỉ là chiến kỹ bình thường mà thôi, còn tiên thiên chiến kỹ thì độ khó khăn trong đó càng lớn hơn gấp mấy lần, thậm chí còn cao hơn gấp mấy chục lần.
Nếu không như vậy, Hạ gia trang cũng không có đặt ra quy định trước khi bước vào lục tầng nội kình, không được phép tu luyện chiến kỹ. Mà đại đa số tu luyện giả, trừ những người có thể xác định được mình không thể phát triển tiền đồ trên con đường tu luyện nội kình, thì cũng sẽ không chuyển qua tu luyện chiến kỹ.
Mấy người Hạ Vũ Đức trên người tu luyện qua không ít hơn năm loại, bất quá thời gian bọn họ bỏ ra để tu luyện chiến kỹ cũng không kém hơn với việc tu luyện nội kình.
Có thể nói, bọn họ có thể đạt được cảnh giới như bây giờ, đều nếm qua không ít đau khổ trong việc tu luyện chiến kỹ.
Vậy mà Hạ Nhất Minh lại bất đồng, hắn tuy phải nhấm nháp sự đau khổ khi không thể tiến bộ trong việc tu luyện nội kình, thế nhưng trên con đường tu luyện chiến kỹ, hắn tuyệt đối thuận buồm xuôi gió, không gặp một chút cản trở nào. Đối với việc này Hạ Nhất Minh tuyệt đối không thể cảm nhận được những cảm giác mà người thân phải trải qua.
Những lời nói của Hạ Nhất Minh tuy rằng được phát ra từ nội tâm, nhưng đối với mọi người nó như một cú đánh mạnh vào tâm thần, không khỏi khiến người ta đau lòng.
Sau một lát, Hạ Vũ Đức thở dài một tiếng, nói:
- Nhất Thiên, Nhất Minh, các cháu lui về trước đi.
Hai huynh đệ Hạ Nhất Minh sóng vai nhau rời đi.
Nhìn bóng dáng của hai người, Hạ Vũ Đức nói:
- Thuyên Tín, từ nay về sau các con không cần xen vào việc tu luyện của Nhất Minh nữa. Cho dù nó bế quan một năm, hay rời khỏi gia trang đi vui chơi, các con cũng không được nhúng tay vào, hết thảy mọi tứ để nó tự nhiên làm.
Hạ Thuyên Tín do dự một chút, nói:
- Phụ thân. Nhất Minh mới chỉ mười bốn tuổi, nếu mặc kệ nó, con sợ nó sẽ lầm đường lạc lối.
Hạ Vũ Đức khẽ mở miệng, nói:
- Không. Ta tin tưởng Nhất Minh. Nó là một thiên tài, một thiên tài chúng ta không thể tưởng tượng được. Đối với thiên tài này, hết thảy những kinh nghiệm chúng ta trải qua đều là trói buộc đối với nó. Mà nó, không nên bị bó buộc, nó phải giống như loài chim bay tự do trên bầu trời. Chỉ có như thế, nó mới có khả năng tăng tiến mạnh hơn, mà không đi sau chúng ta, đi lên con đường chúng ta đã đi.
Ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín nhìn nhau, nhớ tới câu nói kia của Nhất Minh, đều yên lặng gật đầu.
Hạ Vũ Đức bước vài bước về phòng mình, ngẩng đầu nhìn trời, nhẹ giọng nói:
- Từ giờ tới lúc Nhất Minh ba mươi tuổi còn mười sáu năm nữa, không biết trong mười sáu năm này, nó có thể đột phá tầng thứ mười, tiến vào tiên thiên không….
Ở phía sau lão, ba huynh đệ đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của bọn họ cũng tràn ngập sự mong chờ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau