VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Hạ Nhất Minh thổ tức

Ánh trăng nhàn nhạt phủ xuống rừng cây nhỏ sau hậu viên. Từng nhánh cây hiện lên rõ mồn một. Trên cao, bầu trời điểm xuyết một vài ngôi sao sáng khiến cho quang cảnh mang một sắc thái mông lung huyền ảo.
Trong đêm đen yên tĩnh, từng cơn gió dịu dàng thổi tới mang theo một mùi thơm thoang thoảng làm cho con người dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ.
Chủ phong cùng với các ngọn núi cao vút xung quanh chính là địa điểm quan trọng của Hoành Sơn nhất mạch.
Lúc này, phần lớn đệ tử Hoành Sơn đã tập trung lại. Số lượng đệ tử dồn về chủ phong là đông nhất. Trong tình cảnh như thế này, Vu Hi Thần đã hạ lệnh cho đám đệ tử thay nhau tuần tra. Mặc dù chưa đến mức cứ ba bước một tốp, năm bước một trạm canh nhưng khung cảnh cũng chẳng kém là mấy.
Một tổ ba tên đệ tử vô cùng cảnh giác đi lại. Sau khi có sáu đệ tử mất tích, cho dù người nào cũng đều hết sức cẩn thận. Tuy nhiên, ngay khi bọn họ đi qua được một lúc, trong một góc rất tối có mấy cái bóng đen đột nhiên xuất hiện.
Thuật ẩn thân của họ vô cùng xảo diệu. Đám đệ tử tuần tra không hề phát hiện ra được bọn chúng.
Mấy cái bóng rón rén tiến về phía trước. Bọn họ khom người mà đi. Dần đầu là một con hắc lang rất to. Mặc dù, con hắc lang có thể hình to nhất nhưng trong khi di chuyển lại vô cùng linh hoạt. Bốn bàn chân nó chạm đất không hề phát ra tiếng động. Nhìn nó bước đi mà cảm tưởng thân thể nó không hề có tí trọng lượng nào hết.
Một lúc sau, mấy cái bóng đã tới sườn núi. Thực ra cũng chẳng có người nào đủ sức phát hiện ra mấy cái bóng đen đó. Mặc dù đám đệ tử tuần đêm rất cẩn thận nhưng bọn họ chưa đi tới gần, con hắc lang đã ngửi được mùi mà lẩn tránh rồi.
Bất kể những người đi lại tuần tra hay những trạm gác ngầm đều không thể làm mất mùi vị cơ thể. Mà với cái mũi của con hắc lang, bất kỳ người nào cũng không thể dấu được nó.
Chính nhờ vào cái mũi của con cự lang mà mấy bóng người mới có thể tránh khỏi những trạm gác ngầm cùng với đám tuần tra một cách dễ dàng.
Đột nhiên, con cự lang dừng lại. Mũi nó hơi phập phồng, đôi mắt màu lam phát ra ánh sáng trong đêm tối.
Lão già đi bên cạnh con cự lang tiến lên, nói nhỏ:
- Nó ở quanh đây phải không?
Con cự lang hé miệng, đầu lưỡi run rẩy, thở hổn hà hổn hển. Giống như nó có thể hiểu được những gì lão già nói. Đầu hơi gật gật.
Trên mặt lão nhân xuất hiện những nét vô cùng hung dữ, căm hận nói:
- Quả nhiên là ở đây. Chúng ta vô cùng may mắn nên chẳng mất quá nhiều công sức.
Mấy người đứng sau lão liếc mắt nhìn nhau. Nét mặt bọn họ vô cùng hưng phấn. Không ngờ, bọn họ lại có thể hoàn thành được nhiệm vụ.
Chỉ cần nghĩ tới chuyện lập được công lớn cho bộ tộc sẽ được thưởng rất nhiều thứ, trong lòng mỗi người đều cảm thấy vui sướng. Niềm vui của họ hiện ra ngay cả trên mặt.
Tuy nhiên, trong lúc bọn họ đang hưng phấn, một giọng nói nhẹ nhàng chợt vang lên:
- Hoan nghênh các vị đã tới Hoành Sơn nhất mạch.
Thanh âm không hề lớn nhưng rất rõ ràng, vang lên bên tai mọi người. Cả đám người thất kinh, quay đầu nhìn về phía mà giọng nói vọng đến.
Chỉ thấy phía sau bọn họ có một thanh niên mặc bộ quần áo màu lam đang chắp tay, cười cười. Nhìn sâu vào đôi mắt của người thanh niên, trái tim của họ đột nhiên đập nhanh hơn.
"Ngao ô...."
Tiếng rít phát ra từ miệng con cự lang. Trong ánh mắt của nó ngoài sự hung dữ còn có đôi chút nghi hoặc.
Cái mũi to của nó hít hít như cố gắng ngửi cái gì đó.
Sau khi người thanh niên xuất hiện, con cự lang mới ngửi được mùi trên người hắn. Nhưng trước đó, nó không hề phát hiện được mùi gì khác lạ. Chuyện này làm cho nó không thể hiểu được nguyên nhân.
Đáng tiếc, mặc dù nó có thể hiểu được tiếng người, nhưng lại không thể nói ra được. Nó chỉ có thể nhe nanh, trợn mắt mà dùng cách thức của bản thân để đe dọa.
Người vừa xuất hiện, hiển nhiên chính là Hạ Nhất Minh.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ về Chướng Nhãn pháp đột nhiên nghe thấy vài tiếng động.
Kỳ công Thuận Phong nhĩ quả nhiên là công pháp có tác dụng số một trong thiên hạ. Mặc dù nó không có hiệu quả lớn trong chiến đấu, nhưng để dò xét thì quá tốt.
Sau khi nghe thấy thanh âm rất nhỏ đó, Hạ Nhất Minh biết ngay có người âm thầm vào núi.
Nếu là đệ tử Hoành Sơn hiển nhiên là sẽ đi lại trên đường. Còn cái loại mà lén lút tiến vào như vậy chẳng cần phải hỏi cũng biết.
Đối với sự xuất hiện của bọn họ, Hạ Nhất Minh không hề sợ hãi mà còn có chút mừng rỡ.
Đúng là đi nát cả đôi giày sắt để tìm, chẳng ngờ lại xuất hiện ngay trước mắt.
Thân hình hắn thoáng động, nhẹ nhàng đi tới phía sau bọn họ. Hạ Nhất Minh cố ý thu liễm toàn bộ hơi thở. Lúc này, thân thể hắn chẳng khác gì khúc gỗ, ngay cả chút mùi cũng không hề có. Vì vậy, không hề bị con cự lang phát hiện.
Lão già hơi kinh hãi, quay đầu lại. Ánh mắt lão nhìn chằm chằm Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh nhìn thoáng qua trang phục trên người liền xác định bọn họ đến tự bộ tộc Đồ Đằng. Ít nhất thì những người sống bên ngoài núi cũng không hề vẽ lên mặt.
- Các ngươi là người ở đâu? Vì sao lại lên Hoành Sơn nhất mạch chúng ta? - Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Sáu tên đệ tử của chúng ta bị mất tích có phải do các ngươi làm hay không?
Lão nhân cười ha hả, rít lên the thé:
- Ngươi muốn biết chúng ta là ai nhưng bọn ta cũng muốn hỏi ngươi là ai?
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu, ưỡn ngực nói:
- Bổn nhân là Hoành Sơn Hạ Nhất Minh.
- Hạ Nhất Minh? Ngươi chính là Hạ Nhất Minh? - Vị lão nhân ngẩn người sau đó, vừa mừng vừa lo hỏi lại.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên. Nghe lời nói của đối phương chẳng lẽ mấy người này tới đây để tìm hắn?
- Không sai! Đúng là bổn nhân. Các ngươi là người đến từ bộ tộc Đồ Đằng?
Hạ Nhất Minh liếc nhìn con cự lang, nhíu mày hỏi.
Con cự lang di chuyển giống hệt như một bóng u linh. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể cảm nhận được hơi thở của nó. Nhưng lúc này, nó nhanh chóng biểu hiện hơi thở mạnh mẽ. Mức độ như vậy, khiến cho Hạ Nhất Minh nhớ tới song đầu linh thú.
Sở hữu hơi thở mạnh mẽ như thế này hiển nhiên cũng là một con linh thú.Đây là lần đầu tiên, Hạ Nhất Minh gặp được con người và linh thú ở chung với nhau nên cảm thấy rất tò mò.
Lão nhân nhướng mày, nói:
- Đúng! Chúng ta đến từ bộ tộc Đồ Đằng vĩ đại. - Lão nhìn Hạ Nhất Minh, gật gật đầu, nói:
- Không sai! Quả thật ngươi còn quá trẻ.
Hạ Nhất Minh ngạc nhiên. Nghe người này nói chuyện chẳng có đầu có đuôi có lẽ tại sống quá lâu trong núi nên ít tiếp xúc với người khác. Hắn hừ lạnh một tiếng, nói:
- Các hạ cũng là tiên thiên cường giả. Như vậy trong bộ tộc Đồ Đằng cũng không phải là hạng vô danh.
- Hừ! Lão phu là Y Thủy Bào, một trong những sứ giả của bộ tộc Đồ Đằng. - Lão nhân nói.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Trên mặt những người này đều có cùng một kiểu vẽ. Nếu như không biết thì nhầm lẫn cũng là chuyện bình thường.
Có điều tiên thiên cường giả có thể nhớ rất kỹ hơi thở của đối phương nên chắc chắn không nhận nhầm được.
- Vì sao đang đêm các ngươi lại vô duyên vô cớ lén vào Hoành Sơn chúng ta?
Y Thủy Bào cười một tiếng, nói:
- Vô duyên vô cớ? Ha ha! Các người thường nói rằng có đi có lại, lại còn cái gì mà đến mà không vào là phi lễ. Hôm nay chúng ta đến đây chính là như thế.
Hạ Nhất Minh nhíu mày. Hai câu nói này thật ra là từ Đại Thân đế quốc truyền tới. Chỉ có điều lại được người này dùng khiến cho Hạ Nhất Minh ngạc nhiên.
Hắn lạnh lùng, hỏi:
- Y Thủy Bào! Chẳng lẽ có người trên Hoành Sơn chúng ta từng đến bộ tộc Đồ Đằng hay sao?
Y Thủy Bào cười to, nói:
- Cuối cùng thì ngươi cũng thừa nhận.
Hạ Nhất Minh cảm thấy ngạc nhiên, chẳng biết mình thừa nhận cái gì. Tuy nhiên nhìn bộ dạng của người kia thì như có ý gì đó.
Đột nhiên, Y Thủy Bào bước lên một bước, đánh ra một quyền.
Trước khi hắn tấn công, thân thể hoàn toàn thả lòng, chẳng hề có dấu hiệu báo trước. Nhưng khi đã xuất thủ liền như chớp giật không hề chừa cho đối phương một con đường sống, chẳng khác nào những kẻ đánh lén.
Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng. Sau trận đánh với Tư Mã Âm, hắn không hề có hảo cảm với những kẻ như vậy.
Tay hắn đưa xuống ngăn cản, tiên thiên chân khí nhất thời phát ra. Hắn định cho đối phương phải chịu khổ nên vừa ra tay đã sử dụng Kim hệ chân khí.
Tiếng gió rít lên, Y Thủy Bào biến sắc, hú lên một tiếng quái dị. Đột nhiên, lão thu tay lại nhanh chóng nhảy ra ngoài. Động tác của lão như nước chảy, mây trôi khiến cho người xem có cảm giác thích thú.
Lúc này, Hạ Nhất Minh mới cảm thấy kinh ngạc. Không ngờ, người này đang ở trong không trung mà có thể mượn lực tránh né. Thân pháp của lão vô cùng quái dị, nhanh như tia chớp nhưng lại khiến cho hắn có cảm giác quen thuộc.
Trong lúc hắn đang chần chừ, đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trước người nhanh chóng tăng lên. Cảm giác nguy hiểm xuất hiện trong đầu.
Hắn liếc mắt nhìn, phát hiện con cự lang đang mở miệng. Trong miệng nó, một quả cầu màu đỏ tươi xuất hiện.
Hạ Nhất Minh biến sắc. Tiên thiên linh thú thổ tức. Uy lực của nó, hắn cũng có chút kiêng kỵ.
Thân hình thoáng động, nháy mắt, hai chân Hạ Nhất Minh đã di động về mấy phía khác nhau.Con cự lang đang chuẩn bị thổ tức liền ngừng lại. Ánh mắt nó vô cùng khổ sở.
Mặc dù, Hạ Nhất Minh cũng không rời đi. Nhưng động tác của hắn lại mang đến rất nhiều ý tứ. Con cự lang có thể cảm giác được rằng nếu không thể đánh trúng Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ bị hắn phản kích.
Hơn nữa, nó còn phát hiện, Hạ Nhất Minh chỉ làm vài động tác vừa rồi nhưng lại khiến cho nó không thể tập trung vào đối phương. Vì vậy, hỏa cầu đang định phun ra chợt dừng lại ngay yết hầu, không tiếp tục được nữa. Hỏa cầu giống hệt như một cục đờm ở cổ làm cho nó vô cùng khó chịu.
Đột nhiên, Y Thủy Bào rống lên một tiếng, nhanh chóng lao lên. Động tác của lão lúc này vô cùng quái dị, thân hình hơi còng đi một chút.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lóe sáng. Lúc này hắn đã hiểu tại sao thân pháp của lão lại quen thuộc như vậy.
Y Thủy Bào giống hệt như một con sói vừa giảo hoạt vừa hung hãn.
Trong lòng hắn có chút cảm khái. Không hổ là bộ tộc lang nhân, ngay cả động tác cũng giống hết như những con sói.
Có điều, đối mặt với cường giả Bách Tán Thiên, Hạ Nhất Minh cũng chẳng thèm để ý. Hắn tùy tiện vung tay một cái. Nhưng cánh tay của hắn lạ hết sức trầm ổn, giống hệt như mặt đất dưới chân khiến cho người ta có cảm giác không thể lay chuyển.
Đối mặt với phương thức công kích kỳ dị của lang nhân tộc, Hạ Nhất Minh lực chọn thổ hệ công pháp. Hắn muốn xem xem, đối phương có chiêu thức gì đặc sắc hay không.
Mỗi khi thấy được công pháp kỳ lạ, là hắn lại muốn học trộm. Đây vừa là ưu điểm mà cũng là căn bệnh của hắn.
"Hô..."
Một luồng ánh sáng màu đỏ cuối cùng cũng được phun ra. Hai mắt của con cự lang vô cùng thỏa mãn, cảm giác khó chịu hoàn toàn biến mất.
Chỉ cần phun được nó ra ngoài, cho dù có thành công hay không, nó cũng cảm thấy hết sức thoải mái.
Lúc trước, trên đường tới Hoành Sơn, Hạ Nhất Minh khi gặp song đầu linh thú thổ tức, hắn phải cố hết sức mới có thể đánh tan hay là tránh khỏi.
Nhưng lúc này, hắn liếc nhìn hỏa cầu bay tới, thầm cười lạnh. Chân khí trong cơ thể không ngớt lưu chuyển. Lực lượng khổng lồ trong nháy mắt đã tập trung tới yết hầu của hắn.
Sau đó, hắn cũng mở miệng, bắt chước bộ dáng cự lang, phun ra một cái.
Trí tuệ của con cự lang cũng chẳng hề kém con người. Sau khi thấy cảnh đó, hai mắt nó muốn lồi ra ngoài. Nó còn tưởng rằng mình đã gặp được đồng loại.
Từ miệng Hạ Nhất Minh thổ ra một đám hơi nước. Luồng hơi nước ngưng tụ lại thành một đóa hoa trắng. Chỉ có điều, đóa hoa đó không hề chắc chắn mà màu sắc của nó cũng rất nhạt.
Đóa hoa và hỏa cầu tiếp xúc trong không trung phát ra tiếng nổ. Chẳng khác nào cơn nước lớn dập tắt ngọn lửa hay là ngọn lửa làm nước bốc hơi.
Nháy mắt, đóa hoa và hỏa cầu đều biến mất. Chỉ còn lại một đám khói trắng bay lên biểu hiện cho cú va chạm vừa rồi.
Hai tròng mắt Hạ Nhất Minh chớp động. Ngày xưa, khi thấy song đầu linh thú thổ tức hắn vô cùng hâm mộ. Lúc đó, hắn từng nghĩ nếu có được năng lực như vậy thì quá tốt.
Sau khi đột phá Nhất đường thiên, Vu Kinh Lôi biểu diễn tạo ra hai đóa hoa làm cho Hạ Nhất Minh có cảm giác khai thông bế tắc.
Mặc dù, thử nghiệm ngưng luyện đóa hoa bằng thủy hệ thất bại nhưng hắn cũng có một chút hài lòng. Thủy hệ chân khí được phun ra từ miệng, uy lực không phải là nhỏ. Ngay cả hỏa cầu trước đây khiến cho hắn không có biện pháp ứng phó cũng hoàn toàn bị tiêu diệt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lúc này, Hạ Nhất Minh rất mong đạt tới cảnh giới tam hoa tụ đỉnh. Nếu có thể tạo ra được tam hoa, đột phá cảnh giới tam hoa tụ đỉnh thì hắn sẽ sở hữu uy lực thổ tức rất mạnh, vượt xa linh thú. Ngay cả so với linh thú biến dị ngàn năm cũng chẳng hề thua kém.
Đột nhiên, trong đầu hắn xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị.
Chính hắn cùng với một con linh thú đối diện với nhau. Một người, một thú không ngừng thổ tức. Vô số tiếng nổ vang lên bên tai. Trên bầu trời, bọt nước và hỏa cầu liên tiếp bay ra...
Hắn giật mình, cảm thấy ớn lạnh. Ý nghĩ đó quả là đáng sợ.
- Kim, Thổ, Thủy... Ngươi quả nhiên tu luyện ngũ hành lực. - Y Thủy Bào chợt quát lớn. Thanh âm của lão vô cùng oán độc.
Hạ Nhất Minh cười lạnh. Năng lực này của hắn cả thiên hạ đều biết, cũng chẳng cần phải giấu.
- Không sai! Các hạ có gì chỉ giáo?
Hai mắt Y Thủy Bào lóe lên hung quan, như hận thấu xương Hạ Nhất Minh. Nhưng lão biết, cả đám người bên mình đều không phải là đối thủ của hắn. Đột nhiên, lão hé miệng huýt một tiếng sáo dài. Tiếng huýt sáo bén nhọn, cổ quái, giống hệt như tiếng sói tru.
Sau đó, Y Thủy Bào xoay người, dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy. Người này khi sử dụng hết toàn lực, động tác cũng chẳng kém gì cự lang. Từ xa nhìn tới, động tác vô cùng quái dị, nhưng rất có tác dụng.
Hạ Nhất Minh cười lạnh. Nếu để cho lão chạy thoát thì hắn phải hổ thẹn với danh hiệu cường giả Nhất đường thiên sở hữu Phong lực lượng.
Chỉ có điều, hắn mới định nhảy lên, con cự lang phía sau liền hóa thành luồng gió chạy về một hướng khác.
Thân thể Hạ Nhất Minh vọt lên giữa không trung, nhưng ngay lúc cự lang định bỏ chạy hắn liền vòng ngay lại.
Đây chính là một con tiên thiên linh thú. Giá trị của nó còn hơn xa lão già đang bỏ trốn kia.
Mấy tiếng huýt sáo dài từ chân núi vọng lại. Rõ ràng, đám người Dược đạo nhân đã nghe thấy tiếng động mà chạy tới.
Thanh âm Hạ Nhất Minh truyền ra xa:
- Có người bỏ chạy về hướng Tây Bắc! Hắn là cao thủ tiên thiên. Giao cho các ngươi. - Hắn vừa nói vừa nhanh chóng đuổi theo con cự lang.
Tốc độ của bọn họ rất nhanh, thoáng cái đã lọt vào trong rừng rậm dưới chân núi.
Đến lúc này, hai tai Hạ Nhất Minh mới dao động rất nhanh. Trong phạm vi mà hắn nghe được, không có bất cứ thứ gì có thể tránh khỏi.
Hai mắt hắn lóe ra tinh quan. Tinh thần tập trung cao độ, quang cảnh xung quanh hiện rõ nét trong đầu.
Thân ảnh của hắn đột nhiên biến mất. Thoáng cái đã hiện ra trước mặt cự lang

Chương 252: Mê Hồn thuật

Nháy mắt một cái đã vọt qua khoảng cách giữa hai điểm. Từ sau khi lĩnh ngộ phong lực lượng, Hạ Nhất Minh mới hiểu được điều này. Mặc dù, hắn đã thi triển vài lần. Nhưng biết điều đó cũng chỉ có hai người là Viên Lễ Huân và Bách Linh Bát.
Trên đường đuổi theo, đến tận đây, Hạ Nhất Minh mới yên tâm mà tăng tốc tới cực hạn. Đây chính là tuyệt chiêu bảo mệnh của hắn. Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ, hắn không muốn có người nào biết tới.
Tốc độ của con cự lang vô cùng nhanh. Khi vào đến trong rừng cũng chẳng hề chậm hơn so với Hạ Nhất Minh. Hơn nữa, là một con linh thú nên nó có sự chịu đựng và nghị lực rất lớn. Mặc dù, phía sau có một địch nhân đáng sợ nhưng nó vẫn tin tưởng có thể thoát khỏi đối phương. Nguồn: http://truyenfull.vn
Tuy nhiên, ngay khi nó nhấc chân, chạy với tốc độ nhanh nhất thì từ trước mặt có một luồng hơi thở vô cùng nguy hiểm phóng tới.
Tốc độ của nó đang rất nhanh, nên muốn thay đổi phương hướng là chuyện không thể.
Một tiếng nổ vang lên, con cự lang lao thẳng vào bóng người trước mắt. Giống như đâm phải bức tường bằng sắt, con cự lang vô cùng hung hãn văng ngược trở lại, từ không trung rơi thẳng xuống đất.
Hạ Nhất Minh giơ song chưởng lên, trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc. Hai chưởng của hắn vận dụng Thổ hệ và Kim hệ có uy lực vô cùng lớn. Nhưng cho dù đánh bay được con linh thú thì hai tay hắn cũng cảm thấy đau nhức. Có thể thấy được, gân cốt của con linh thú vô cùng cứng rắn, còn hơn cả con song đầu linh thú biến dị ngày trước.
Nhưng điều tiếp thao làm cho hắn lại càng thêm khiếp sợ.
Con cự lang đang nằm trên mặt đất đột nhiên nhảy dựng lên. Với tốc độ nhanh nhất chạy về hướng khác. Có điều lúc này, cái đuôi của con cự lang kẹp chặt giữa hai chân. Tên địch nhân phía sau nó quả thực quá kinh khủng. Nó chẳng hề còn có ý niệm chiến đấu trong đầu.
Hai mắt Hạ Nhất Minh trợn tròn. Con cự lang trúng hai chưởng mạnh như vậy mà vẫn chẳng việc gì, tiếp tục chạy trốn. Hắn cảm thấy toát cả mồ hôi nhưng hai chân vẫn dồn lực tiếp tục đuổi theo cự lang.
Lần này, Hạ Nhất Minh cẩn thận hơn nhiều. Hắn không sử dụng năng lực xuất quỷ nhập thần mà cứ như đỉa bám theo con cự lang. Cho dù, nó chạy tới đâu vẫn cứ theo sát đằng sau.
Được một thời gian, cuối cùng thì Hạ Nhất Minh cũng có thể thở phào. Tốc độ của con cự lang đã chậm hơn một chút. Mặc dù là chỉ một chút nhưng cũng khiến cho Hạ Nhất Minh yên tâm.
Điều này chứng tỏ, hai chưởng đó là có hiệu quả. Ít nhất thì nó cũng làm cho con cự lang bị thương.
Nếu như hai chưởng của hắn mà vẫn không làm con cự lang này bị thương thì còn đuổi theo làm gì nữa? Về đi ngủ còn sướng hơn là tiếp tục đuổi theo nó.
Vô thức, hắn đưa tay sờ sờ sau lưng. Cũng bởi bản thân vô cùng tự tin nên mới không mang theo đại khảm đao. Nếu không thì một đòn vừa rồi có thể làm cho con cự lang này phải nằm xuống.
Chạy qua một cái sơn cốc, con cự lang đột nhiên dừng lại. Nó quay đầu, nhìn chằm chằm Hạ Nhất Minh. Lúc này, nó giống như một con dã thú bị thương, cho dù cùng đường nhưng lại vô cùng hung dữ.
Hạ Nhất Minh cũng dừng bước, mỉm cười, nói:
- Ta biết mi có thể hiểu được tiếng ta nói. Nếu mi chịu theo về, ta sẽ không giết ngươi.
Giọng nói của hắn ẩn chứa một sự tự tin. Nếu con linh thú này là thú hoang thì Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ giết nó đoạt lấy nội đan. Nhưng con cự lang này rõ ràng được bộ tộc Đồ Đằng nuôi dưỡng, cung phụng. Cho nên Hạ Nhất Minh muốn đánh chết nó cũng không làm ngay lập tức.
Bởi nếu giết chết con cự lang mà khiến bộ tộc Đồ Đằng kết thù thì cái được chẳng đủ bù cái mất.
Con cự lang như chẳng nghe thấy lời hắn nói. Bốn chân nó hạ thấp, trên người phát ra hơi thở cực mạnh. Dã thú bị thương mới chính là dã thú nguy hiểm. Con linh thú bị dồn đến bước đường cùng cũng không ngoại lệ.
Quang mang màu đen lóe lên, con cự lang bay lên trời. Từ trong miệng nó một luồng hơi thở tanh hôi phả vào mặt.
Tuy nhiên, Hạ Nhất Minh vẫn chẳng thèm để ý. Hai tay hắn xuất hiện sắc vàng, sẵn sàng đập nát con cự lang mình đồng da sắt. Hắn thuần túy vận dụng Kim hệ công pháp mà thôi.
Chầm chậm từng bước, thân thể Hạ Nhất Minh đột nhiên biến mất. Tại vị trí của hắn bỗng xuất hiện một đám mây mù.
Một cơn gió thổi qua, đám mây nhanh chóng lan rộng ra xung quanh, bao phủ hoàn toàn con cự lang. Cùng lúc đó, trong đám mây mù, phát ra những tiếng nổ liên tiếp cùng với tiếng sói tru thê lương.
Một khắc sau, đám mây mù hoàn toàn biến mất, Hạ Nhất Minh thản nhiên đứng tại chỗ. Hai tay hắn chắp sau lưng, khóe miệng xuất hiện nụ cười đắc ý.
Dưới chân hắn là con cự lang đang nằm gục. Có điều hình dạng của nó đã hoàn toàn thay đổi. Đám lông đen bóng bị mất đi từng mảng. Trên đầu nó có mấy cục u lớn. Mặc dù, vẫn còn hơi thở nhưng tình trạng của nó vô cùng thê thảm.
Nhìn con cự lang bất tỉnh dưới chân, trong lòng Hạ Nhất Minh tràn đầy hào khí. Một năm rưỡi trước đây, trên đường lên Hoành Sơn, hắn cũng gặp một con linh thú. Trận chiến ấy, hắn phải dốc toàn lực, thậm chí còn phải dùng đến cả đại khảm đao phát ra ngũ hành hợp nhất mới đánh chết được nó.
Nhưng hôm nay đối mặt với con cự lang có thực lực còn mạnh hơn song đầu linh thú, chỉ cần hai tay không, hắn cũng đánh cho nó phải ngất.
Sự thay đổi này, khi hắn mới bước chân vào Hoành Sơn nào dám nghĩ tới.
Cảm khái một chút, Hạ Nhất Minh xách con cự lang, nhanh chóng rời đi.
Khi Hạ Nhất Minh xách con cự lang về tới chủ phong, ở đây đang hết sức ồn ào.
Tiếng cười của Hạ Nhất Minh, tiếng Y Thủy Bào - sứ giả của bộ tộc Đồ Đằng gầm lên hay tiếng huýt sáo của đám người Dược đạo nhân đã làm cho tất cả mọi người tỉnh dậy.
Chuyện xảy ra ở chủ phong giống như một cơn gió lan ra khắp cả Hoành Sơn. Tất cả những người có thân phận đều phân phó môn hạ đề phòng, còn bản thân liền chạy về chủ phong, muốn tận tai nghe chuyện xảy ra.
Thời gian Hạ Nhất Minh đuổi theo con cự lang cũng hơi lâu. Khi hắn trở về, đám người Dược đạo nhân đã về được một thời gian.
Khi thấy Hạ Nhất Minh xách con cự lang trong tay, Dược đạo nhân cảm thấy có chút xấu hổ.
Hạ Nhất Minh giật mình, hỏi:
- Dược trưởng lão! Chẳng lẽ các ngươi không đuổi được hắn?
Trên Hoành Sơn có tất cả năm tiên thiên cường giả. Theo tính toán của Hạ Nhất Minh, Y Thủy Bào chạy về hướng năm người bọn họ, khả năng thoát là chưa đến một phần mười.
Dược đạo nhân cười khổ một tiếng, nói:
- Hạ trưởng lão! Người đó vô cùng giảo hoạt, lại có một bí thuật tăng tốc độ. Bọn ta chủ quan nên để cho hắn chạy thoát.
Hạ Nhất Minh lắc đầu, nói:
- Bỏ đi! Nếu hắn đã chạy thoát thì thôi. Có điều mấy tên tùy tùng của hắn thì sao? Bọn chúng có chạy hết không?
Dược đạo nhân vội nói:
- Có sáu người đi theo hắn. Bọn chúng đều là cao thủ hậu thiên đạt tới cửu tầng hoặc thập tầng. Tuy cũng chia ra mà chạy nhưng bị đám đệ tử chặn lại. Có một tên bị chết, ba tên bị bắt. Hai tên còn lại tuy bị thương nhưng vẫn chạy thoát được.
Nghe thấy vậy, Hạ Nhất Minh mới gật đầu. Thể hiện của đám đệ tử Hoành Sơn so với năm vị tiên thiên cường giả còn hơn rất nhiều.
Hắn ném cự lang trên mặt đất, bụi bốc lên mù mịt.- Ta cũng bắt được con cự lang. Nó chính là tiên thiên linh thú. - Hạ Nhất Minh hơi có chút kiêu ngạo nói.
Bình thường tiên thiên linh thú và tiên thiên đại sư đánh nhau, khả năng chiến thắng của linh thú rất lớn. Hạ Nhất Minh chỉ cần một mình cũng có thể bắt được con cự lang khiến cho đám người Dược đạo nhân thêm đỏ mặt.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nói:
- Dược trưởng lão! Ba người bắt được đang ở đâu? Các ngươi đã hỏi xem tại sao chúng đến Hoành Sơn hay chưa?
Thực tế, Hạ Nhất Minh là người đầu tiên phát hiện ra bọn họ. Nghe bọn chúng nói chuyện lúc đó hắn biết được mấy người này đến tìm một thứ gì đó. Nhìn thái độ của Y Thủy Bào thì vật đó chắc chắn có liên quan tới hắn. Vì thế Hạ Nhất Minh mới cảm thấy tò mò.
Dược đạo nhân lắc đầu, nói:
- Mặc dù bắt được mấy người đó, nhưng bọn chúng vẫn ngậm miệng, cho dù thế nào cũng không chịu nói.
Hạ Nhất Minh nhíu mày. Đột nhiên Từ Trình Trường mở miệng, nói:
- Dược trưởng lão! Mời ngươi dẫn bọn họ tới đây, ta sẽ thử một lần.
Dược đạo nhân kinh ngạc, liếc mắt nhìn hắn nói:
- Từ huynh! Những người đó là tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng. Nếu dụng hình đối với bọn họ, chỉ sợ…
Liên Ý hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Dược sư huynh! Huynh đừng quên chúng ta có sáu tên đệ tử bị mất tích.
Trong sáu tên đệ tử bị mất tích có hai người là môn nhân ở Phong Hỏa phong. Vì thế Liên Ý rất giận.
Lục Chánh Nghi cũng gật đầu, nói:
- Dược sư huynh! Chúng ta đã giết một người trong số bọn họ, như vậy đủ kết thù oán rồi. Tốt nhất là cứ hỏi cho rõ nguyên nhân để còn ứng phó.
Dược đạo nhân khẽ gật đầu, nói:
- Nếu ý mọi người như vậy ta cũng muốn biết tại sao bọn họ lại tìm đến Hoành Sơn gây sự.
Mọi người đều nhìn Vu Hi Thần. Nơi đây là chủ phong, mà Vu Hi Thần lại là tiên thiên trưởng lão quản lý công việc trong môn phái. Đám tù binh cũng do hắn xử trí. Muốn thẩm vấn, hiển nhiên phải nhờ tới hắn.
Vu Hi Thần chẳng nói gì. Hắn phân phó vài câu, lập tức có người đưa ba người tới.
Ba tên đó đều mặc trang phục giống nhau, toàn bộ màu đen. Trên mặt có vẽ hoa văn đáng sợ.
Trước khi tới, biết khó có thể thoát nên bọn chúng vô cùng cao ngạo. Nhưng vừa đặt chân vào trong phòng, thấy cự lang đang hôn mê nằm trên mặt đất, bọn họ liền biến sắc.
Một người kêu lên bằng thứ ngôn ngữ gì đó mà những người có mặt đều không biết. Tuy nhiên, con cự lang đang hôn mê cũng chẳng hề có phản ứng.
Đột nhiên, Từ Trình Trường hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Ngươi đừng có mà hồ đồ! Cự lang bị Thái thượng trưởng lão của Hoành Sơn bắt, chẳng hề liên quan tới bẫy rập hay thứ gì khác đâu.
Người đó trợn mắt, kiên quyết nói:
- Tốc độ của linh thú nhanh hơn so với tiên thiên cường giả. Các ngươi không thể đuổi theo nó. Chắc chắn, các ngươi đã dùng thủ đoạn hèn hạ ám toán.Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn sang. Thì ra, người này có thể nói được ngôn ngữ của vùng Tây Bắc.
Đến lúc này, hắn mới hiểu do Y Thủy Bào tự tin với tốc độ của cự lang nên mới bỏ chạy một mình. Nếu hắn mà biết tốc độ của con cự lang không hơn được, chỉ sợ chưa chắc đã bỏ cự lang mà đi.
Có điều, tốc độ của cự lang đúng là rất nhanh. Nếu gặp tiên thiên cường giả, thậm chí là cường giả Nhất đường thiên như Vu Kinh Lôi, chỉ tính về mặt tốc độ chắc chắn sẽ bị nó bỏ rơi.
Tộc nhân của bộ tộc Đồ Đăng vô cùng tự tin về tốc độ của cự lang. Điều này cũng chẳng hề quá đáng.
Dược đạo nhân cười dài, nói:
- Ếch ngồi đáy giếng! Không đáng để nói chuyện.
Mấy vị trưởng lão đã nhìn thấy thân pháp của Hạ Nhất Minh đều mỉm cười. Từ Trình Trường quay đầu lại, nói:
- Bộ tộc các ngươi không phải ở trong núi hay sao? Tại sao lại tới Hoành Sơn làm gì?
Lúc nhìn thấy cự lang đang nằm trên mặt đất, người nọ vô cùng kích động. Nhưng khi nghe Từ Trình Trường hỏi, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại. Hắn phì một cái, nói:
- Giết ta đi! Có bản lãnh gì, các ngươi cứ giở ra hết cho chúng ta xem. Bộ tộc Đồ Đằng không hề có kẻ hèn nhát.
Nghe hắn nói, tất cả mọi người đều hơi nhíu mày. Bọn họ đều là người có thân phận. Nếu chỉ có một mình thì có lẽ sẽ dụng tới nhục hình ngay. Nhưng có nhiều tiên thiên cường giả như vậy, chẳng ai chịu ra tay trước.
Từ Trình Trường mỉm cười, nói:
- Ta khuyên ngươi biết điều thì nói ra. Để lúc nữa, có muốn nói cũng không được đâu.
Người nọ cất tiếng cười to, ánh mắt hắn trào phúng:
- Ta xem xem ngươi có biện pháp nào bắt ta nói.
Từ Trình Trường vẫn bình thản cười. Hắn nói nhỏ:
- Tốt!
Dứt lời, hắn xoay người đi tới hai người kia, chạm vào cổ họ một cái. Hai người nọ hôn mê ngay lập tức. Cũng may, bọn họ vẫn còn có hơi thở chứ nếu không người khác tưởng bọn chúng đã chết rồi. Sau đó, Từ Trình Trường xoay người, nhìn chằm chằm người còn lạ.
Mặc dù, thấy đồng bọn bị hôn mê nhưng tên đại hán vẫn thản nhiên, chẳng hề có vẻ sợ hãi. Hắn có chút coi thường, nói:
- Tiên thiên cường giả nếu có bản lãnh thì đối kháng cùng với sứ giả của bộ tộc ta. Ở đây thì có gì mà oai chứ.
Từ Trình Trường kinh ngạc, cười nói:
- Ngươi quên rằng hôm qua người nào đã bỏ chạy hay sao? Lại còn cả con linh thú của bộ tộc các ngươi cũng bị bắt rồi đấy.
Người kia nghẹn họng, nhưng ngay lập tức gân cổ lên nói:
- Các ngươi có quá nhiều tiên thiên cường giả. Nếu nhân số tương đương, các ngươi đã chết từ lâu rồi.
Từ Trình Trường vẫn tươi cười, nhưng nét mặt lại điểm thêm một chút xảo trá, nói:
- Ngươi luôn miệng đòi công bằng. Nhưng ngươi cũng biết sáu tên đệ tử của Hoành Sơn ra ngoài, người mạnh nhất mới chỉ bát tầng, yếu nhất là lục tầng. Những người đó có đáng gì với các ngươi vậy mà tại sao lại đối phó với họ?
Người nọ hơi sửng sốt, trong mắt có chút gì đó dao động. Ngay lúc này, Từ Trình Trường đột nhiên quát to một tiếng:
- Nhìn vào ta!
Thanh âm bất ngờ chẳng khác nào tiếng sét đánh bên tai người đó. Hắn vô thức quay đầu nhìn vào đôi mắt của Từ Trình Trường, toàn thân đột nhiên cứng đờ.
Lúc này, hai mắt Từ Trình Trường vô cùng quỷ dị, khiến cho người khác nhìn vào đó cảm thây mê muội.
Đám người Hạ Nhất Minh để ý tới đôi mắt của hắn đều cảm thấy thú vị.
Bọn họ liếc mắt nhìn nhau. Đến lúc này, tất cả mới biết được tại sao Từ Trình Trường lại chắc chắn đến thế. Thì ra là hắn đã tu luyện Tinh Thần mật kỹ.
Có điều, không phải người nào cũng có thể tu luyện loại công pháp này. Vì thế, mặc dù đám người Dược đạo nhân rất thèm muốn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vui mừng. Bọn họ đều biết chắc chắn sẽ có kết quả.
Hạ Nhất Minh còn nhìn Từ Trình Trường nhiều hơn. Loại công pháp này, hắn cũng chẳng biết bản thân có thể tu luyện hay không. Nhưng cho dù thế nào, thì hắn cũng quyết định sau khi thẩm vấn xong sẽ phải tìm cách thử học mới được.
Hai tròng mắt người đó như bị hút vào một thứ gì đó. Ánh mắt muốn nhìn sang vị trí khác cũng không được. Hắn gần như mất đi ý thức, ngay cả bản thân mình là ai cũng không biết.
Đến lúc này, Từ Trình Trường mới chậm rãi hỏi:
- Ngươi tên là gì? Tại sao lại tới Hoành Sơn nhất mạch?
Chẳng có gì phải nghĩ bởi chuyện này có đơn giản. Vì thế, người nó không hề do dự nói:
- Ta tên là Ngang Đạt, tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng. Lần này ra ngoài là cùng với Y Thủy Bào đại nhân đi tìm Đồ đằng.
- Đồ đằng? - Hạ Nhất Minh hỏi nhỏ.
Từ Trình trường làm một dấu hiệu tạm dừng. Ngang Đạt liền ngừng lại. Sau đó, Từ Trình Trường nghiêm túc nói:
- Mặc dù mỗi một chủng tộc thờ phụng một loại thần thú nhưng bọn họ đều có ít nhất một khối Đồ đằng. Đây là thứ đại diện cho lịch sử của bọn họ. Nó là vật không thể thiếu được...

Chương 253: Đồ đằng trong bảo khố

Hạ Nhất Minh và Dược đạo nhân kinh ngạc nhìn nhau. Hắn dò hỏi:
- Từ huynh! Đồ Đằng rất quan trọng đối với bọn họ đúng không?
Từ Trình Trường nghiêm túc nói:
- Đúng vậy! Bọn họ tự xưng là bộ tộc Đồ Đằng cũng chính là từ vật này mà ra.
Ánh mắt mọi người đều vô cùng nghiêm trọng. Nghe thấy vậy tất cả đều hiểu, cái Đồ đằng đó tuy chẳng có mục đích sử dụng gì lớn nhưng chắc chắn nó là biểu tượng tinh thần của bộ tộc.
Dược đạo nhân cau mày, nói:
- Lạ thật! Nếu nó quan trọng như vậy thì tại sao bọn họ lại đến Hoành Sơn để mà kiếm?
Một ý nghĩ thoáng hiện ra trong đầu, lão nói:
- Bọn họ bị mất Đồ đằng, nhưng lại tới Hoành Sơn chúng ta...
Tất cả mọi người nhìn nhau. Tu luyện đến cảnh giới tiên thiên chẳng phải là kẻ đần. Chỉ một câu hỏi như thế, mấy người đều đoán ra được nguyên nhân.
- Từ huynh! Phiền ngươi hỏi rõ hơn một chút. - Dược đạo nhân nghiêm mặt nói.
Từ Trình Trường gật đầu. Đến lúc này, hắn cũng hiểu bộ tộc Đồ Đằng tới đây chẳng phải vì mục đích cướp đoạt mà là có lý do cụ thể.
- Ngang Đạt! Vì sao các ngươi lại đến đây tìm kiếm Đồ đằng?
- Đồ Đằng sứ giả đã nói người ngoài đến lấy trộm Đồ đằng trân quý của chúng ta, lại còn đả thương sứ giả. Vì thế, chúng ta phải báo thù. - Ngang Đạt ngơ ngác nói.
- Người bên ngoài lấy trộm Đồ đằng... - Dược đạo nhân giận dữ, nói:
- Thật là buồn cười! Là ai làm chuyện này để mang đến phiền toái cho vùng Tây Bắc chúng ta?
Quả thật, trong lịch sử khi bộ tộc Đồ Đằng rời núi, không chỉ có các nước vùng Tây Bắc dốc sức đối phó mà còn tới cả vùng Băng nguyên phương bắc và Đại Thân đế quốc ở phương Đông để cầu viện. Đối mặt với một thế lực như thế, mọi người đều cố gắng tránh né. Chẳng ngờ, lại có người chọc vào tổ kiến lửa. Tất cả mọi người đều nghĩ người đó chắc chắn không hề bình thường.
Từ Trình Trường nghiêm mặt, tiếp tục hỏi:
- Tất cả mọi người trong bộ tộc ngươi đều tới đây?
- Sứ giả Đồ Đằng chia ra các địa phương khác nhau để tìm kiếm. Chúng ta chỉ là một tổ mà thôi.
- Hoành Sơn cách Sinh Tử giới khá xa. Vì sao khi các ngươi đi ra lại đến thẳng đây?
Mọi người đều giữ yên lặng. Tất cả đều chăm chú nhìn Ngang Đạt bởi vì đây chính là vấn đề mấu chốt. Ngang Đạt không hề do dự nói:
- Bởi vì Hạ Nhất Minh ở đây nên chúng ta mới phải tới để tìm thử.
Từ Trình Trường và mấy vị trưởng lão đều sửng sốt nhìn Hạ Nhất Minh. Nhưng chỉ thấy vẻ mặt ngơ ngác của hắn. Từ Trình Trường hơi do dự. Hắn nghĩ tới lúc nãy, Hạ Nhất Minh còn không biết lai lịch Đồ đằng thì làm sao lại có được vật đó của bọn họ?
Quay đầu, hắn cao giọng hỏi:
- Ngang Đạt! Việc Đồ đằng của các ngươi bị mất có quan hệ gì tới Hạ Nhất Minh?
- Đồ Đằng sứ giả nói rằng: kẻ trộm Đồ đằng chính là một người còn trẻ, kiêm tu ngũ hành, lại có thực lực đả thương sứ giả. Sau khi chúng ta đi ra, dò hỏi mọi người cũng chỉ có người này là phù hợp với điều kiện đó.
Từ Trình Trường cảm thấy lạnh cả sống lưng. Nghi vấn của mọi người cuối cùng cũng có đáp án.
Trong Sinh Tử giới, bộ tộc Đồ Đằng tìm ra người phù hợp với điều kiện đó chỉ có mình hắn. Có lẽ, khi bọn họ đang cố gắng dò hỏi mới bị thám tử của Thiên Trì Sơn phát hiện.
Từ Trình Trường liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh, định nói nhưng lại thôi. Dù sao, hắn cũng không phải là người trong núi. Đối mặt với Hạ Nhất Minh vẫn không dám mở miệng để hỏi.
Mấy người Dược đạo nhân nhìn nhau. Cuối cùng, lão ho nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ trưởng lão! Ngài đã tới bộ tộc Đồ Đằng?
Hạ Nhất Minh đang đờ người, cuống quít nói:
- Chưa hề! Tới bây giờ, ta chưa đi qua nơi đó lần nào.
Nghe Hạ Nhất Minh bác bỏ, mọi người mới thở ra một hơi. Với thân phận Hạ Nhất Minh chắc chắn không hề nói dối.
Có điều, trong lòng bọn họ vẫn đang tự hỏi: nếu không phải Hạ Nhất Minh thì người đến bộ tộc Đồ Đằng ăn trộm là ai? Chẳng lẽ trên thế giới này còn có cường giả thứ hai kiêm tu ngũ hành?
Từ Trình Trường vẫn còn nghi hoặc nhưng không nói ra mà tiếp tục hỏi:
- Các ngươi đã tìm được Đồ Đằng chưa?
- Tìm được rồi.
Trong lòng mỗi người đều cảm thấy chấn động, nhao nhao hỏi:
- Nó ở đâu?
- Ngay trên ngọn núi này.
Ai nấy nghe thấy vậy đều sửng sốt. Bởi đây là một đáp án nằm ngoài suy nghĩ của mọi người.
Từ Trình Trường toát hết cả mồ hôi. Hắn không hề dám mở miệng hỏi một câu nào. Mặc dù không quay đầu lại, nhưng hắn vẫn có thể cảm giác được có vài ánh mắt đang chăm chú nhìn mình.
Hắn thầm nghĩ, nếu đúng là Hạ Nhất Minh lấy trộm Đồ đằng mà Hoành Sơn nhất mạch cố ý che giấu thì tình cảnh của hắn vô cùng nguy hiểm. Nếu giết chết hắn ở đây, sau đó đổ trách nhiệm lên người của bộ tộc Đồ Đằng thì cho dù là Thiên Trì sơn cũng đừng mong tìm ra sơ hở.
Nhất thời, hắn cảm thấy lạnh hết cả sống lưng. Trong lòng vô cùng hối hận vì đã tới Hoành Sơn.
Đám người Hạ Nhất Minh không đoán ra suy nghĩ trong lòng hắn. Nhưng ai cũng đều cảm thấy chấn động.
- Từ huynh! Ngươi có thể hỏi xem làm sao mà bọn họ xác định được Đồ đằng ở trên núi? - Dược đạo nhân hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi.
- Được! - Từ Trình Trường cố gắng cười, hỏi lại một lần nữa.
- Do cự lang phát hiện! - Thần trí của Ngang Đạt không được tỉnh táo nên hỏi gì nói đấy, chẳng hề dấu diếm:
- Cự lang có thể cảm ứng được sự tồn tại của Đồ đằng. Nó cũng có thể tìm được vị trí đại khái.
- Đồ đằng ở đâu? - Dược đạo nhân hỏi gấp.
Tuy nhiên, Ngang Đạt như điếc, chẳng thèm nghe lời hắn nói. Dược đạo nhân đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng, nói:
- Từ huynh! Nhờ ngươi hỏi xem.
Từ Trình Trường thầm kêu khổ. Hắn càng hỏi nhiều thì càng bị lún sâu. Dù muốn đào tẩu, nhưng cứ nhìn đến con cự lang đang hôn mê nằm dưới đất, hắn lại giữ ý nghĩ đó ở trong đầu.
Hạ Nhất Minh có thể đuổi được cả linh thú thì một người chưa đạt tới Nhất đường thiên như hắn làm sao có thể chạy thoát?
Cố gắng kìm nén ý muốn trong đầu, hắn bất đắc dĩ, hỏi:
- Ngang Đạt! Đồ đằng ở đâu?- Gần chỗ mà chúng ta bị phát hiện.
Dược đạo nhân nhíu mày. Tuy nhiên, ngay lập tức, mấy vị trưởng lão đều biến sắc.
Từ Trình Trường cùng hoàn toàn tái mặt. Hắn vẫn chú ý tới nét mặt đám người Dược đạo nhân nên vừa nhìn thấy, trong lòng như có trận gió lạnh thổi qua, run lên cầm cập.
Hạ Nhất Minh lại chính là người ngạc nhiên nhất. Hắn ngơ ngác hỏi:
- Dược trưởng lão! Các ngươi làm sao vậy?
Ánh mắt Dược đạo nhân nghiêm nghị nói:
- Hạ trưởng lão! Chẳng lẽ ngài quên mất gần nơi phát hiện bọn họ chính là chỗ chúng ta dùng làm bảo khố hay sao?
Hạ Nhất Minh gật đầu. Nhưng nói thật là hắn hoàn toàn chẳng nhớ. Dù sao, hắn tới Hoành Sơn chưa lâu. Mặc dù biết có một gian bảo khố như vậy nhưng sau khi làm trưởng lão cũng chưa hề tới đó. Cái mà hắn nhớ nhất chính là khoảng thời gian sống ở đây. Trong khoảng thời gian ngắn đó, làm sao hắn có thể nhớ hết mọi thứ.
- Dược trưởng lão! Ngươi nói Đồ đằng nằm trong bảo khố?
Dược đạo nhân suy nghĩ một lúc, nói:
- Ta nhớ là ở trong đó làm gì có thứ nào là đồ đằng đâu? - Nói xong, lão quay đầu nhìn Vu Hi Thần.
Bảo khố trên chủ phong hiển nhiên do Vu Hi Thần nắm giữ. Bên trong có vật gì, chỉ có hắn là rõ nhất. Vu Hi Thần cuống quít lắc đầu, nói:
- Tất cả những thứ trong bảo khố ta đều rõ. Làm gì có cái Đồ đằng của lang tộc.
Ngay cả Liên Ý là người nóng tính cũng nói:
- Việc này không đơn giản. Chúng ta đến đó xem thì biết.
Mấy người đều gật đầu. Dược đạo nhân đột nhiên nhớ tới Từ Trình Trường, lão hơi chần chừ một lúc, rồi quyết định nhờ một người ngoài chứng kiến. Lão cười nói:
- Từ huynh! Ngươi đi cùng với chúng ta chứ?
Từ Trình Trường mỉm cười nói:
- Đó là bảo khố của Hoành Sơn, tiểu đệ không muốn vào.
Nhìn nét mặt hắn vô cùng thản nhiên nhưng trong lòng lại đang hy vọng, sau khi đám người Hạ Nhất Minh đi để nhân cơ hội mà chạy khỏi Hoành Sơn. Nếu vào được trong rừng thì cho dù Hạ Nhất Minh muốn truy tung sợ cũng khó có thể tìm được.
Tuy nhiên, đã quyết định để cho hắn làm nhân chứng thì sao mà Dược đạo nhân có thể buông tha. Lão nói:
- Từ huynh! Hoành Sơn nhất mạch cùng với Thiên Trì sơn vốn cùng một nguồn gốc. Hơn nữa, trong bảo khố cũng chẳng có gì bí mật. Huống hồ... - Lão dừng một chút rồi quyết định nói thẳng:
- Chúng ta không nhớ trong đó có vật gì liên quan đến Đồ đằng nên muốn mời Từ huynh làm chứng.
Từ Trình Trường thầm than. Nhưng hắn biết tới mức này rồi, vẫn còn cố kiếm lý do chính là tự làm khổ mình. Bất đắc dĩ, hắn chẳng còn cách nào khác đành đồng ý. Sáu người cùng nhau đi tới bảo khố.
Một lát sau, bọn họ đã tới bên ngoài bảo khố. Vu Hi Thần nói:
- Từ huynh! Xin thất lễ.
Từ Trình Trường mỉm cười, xoay người về hướng khác, chân khí phong tỏa hai lỗ tai lại. Đây là biểu hiện của hắn tỏ thái độ không nghe, không nhìn người ta mở bảo khố ra thế nào.
Trong chốc lát, Dược đạo nhân đang đứng trước mặt Từ Trình Trường làm dấu hiệu xin mời.
Từ Trình Trường thu chân khí phong tỏa hai lỗ tai, quay người lại. Chỉ thấy bức tường đá biến mất, trên mặt đất xuất hiện một thông đạo tối om.
Mọi người lần lượt đi xuống, nhanh chóng vào trong tầng ngầm. Ở đây, tập trung rất nhiều đồ quý do Hoành Sơn thu thập.
Có điều, cho dù là Hạ Nhất Minh hay Từ Trình Trường và tất cả các trưởng lão đều biết những thứ ở đây mặc dù quý báu, nhưng không phải là những thứ quý nhất trên Hoành Sơn.
Dù sao thì đây cũng là bảo khố để chung vì thế những thứ quý báu nhất đều được cất giữ riêng.
Điều này bất kỳ ở đâu cũng đều như thế. Chẳng hạn, ở đây chắc chắn không thể nhìn thấy tiên thiên kim đan được.
Sau khi bước vào đây, Từ Trình Trường chẳng chớp mắt. Hắn như không nhìn thấy một thứ đồ đạc nào.Vu Hi Thần ho nhẹ một cái, lên tiếng:
- Từ huynh! Nếu con cự lang đó thật sự phát hiện ra đồ đằng, chắc chắn chỉ có ở chỗ này.Nhưng trong bảo khố của chúng ta làm gì có....
Tiếng nói của hắn chợt im bặt. Hai mắt trợn trừng nhìn vào một vật nào đó.
Mọi người nhìn theo hắn, thì gần trong góc có một miếng da hết sức bình thường. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nếu trong tình huống hàng ngày, có nhìn thấy thì Vu Hi Thần cũng chẳng hề kinh ngạc. Hắn cũng chỉ nghĩ nó là một thứ đồ bình thường. Nhưng lúc này, bọn họ lại đang đi tìm tấm Đồ đằng. Mà trong trí nhớ của hắn thì không hề có tấm da dê nào ở đó, vì vậy mới khiến cho Vu Hi Thần vô cùng kinh ngạc.
Mọi người quay sang nhìn nhau, ánh mắt mỗi người đều mang theo một chút thắc mắc.
Dược đạo nhân bước lên, cầm mảnh da, xem qua một chút. Sắc mặt của lão vô cùng khó coi.
- Dược sư huynh! Đây chính là Đồ đằng của Lang nhân bộ tộc phải không? - Liên Ý sốt ruột, hỏi ngay.
Dược đạo nhân chẳng nói câu nào, quẳng miếng da lại. Liên Ý bắt lấy, trải ra trên đất.
Lúc này, cho dù là Từ Trình Trường cũng hiếu kì, nhìn xem.
Miếng da mở ra, tất cả mọi người đều nhìn chăm chú. Chỉ cần liếc mắt cũng có thể đoán được miếng da không giống bình thường.
Nhưng điều khiến cho bọn họ cảm thấy rung động chính là không biết nó là da của loại thú nào. Trên miếng da có vẽ những đường nét rất nhỏ, tạo thành một bức họa đồ.
Mặc dù, mọi người không hiểu nó miêu tả cái gì. Nhưng trên đó có thể thấy rõ ràng một con cự lang màu vàng.
Trong bảo khố hoàn toàn yên tĩnh. Cho dù là người lạc quan nhất cũng cảm thấy buồn bã.
- Ai đã đưa thứ này vào đây? - Dược đạo nhân tức giận, lớn tiếng.
Mọi người đều lắc đầu. Ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không ngoại lệ. Bọn họ đều biết chuyện này vô cùng quan trọng, nên chẳng ai dám mở miệng mà đùa.
- Nếu không có người nào mang vào, chẳng lẽ nó tự đi vào hay sao? - Dược đạo nhân như nghĩ ra điều gì đó liền nói:
- Việc này có điều gì đó không ổn.
Tất cả mọi người đều rùng mình, nhìn về phía Hạ Nhất Minh. Đến bộ tộc Đồ Đằng ăn trộm chính là một người trẻ tuổi kiêm tu ngũ hành. Hơn nữa, người này lại có thể đánh trọng thương cả Đồ Đằng sứ giả.
Mọi thứ quá rõ ràng. Nếu hỏi tất cả cao thủ trong vùng Tây Bắc sợ rằng tất cả đều nói chỉ có một người đủ điều kiện như thế.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, nói:
- Các vị! Ta chưa từng đi qua bộ tộc Đồ Đằng.
Hắn nói hoàn toàn dứt khoát chẳng hề có chút do dự. Dược đạo nhân suy nghĩ một chút, nói:
- Hạ trưởng lão! Chúng ta đều tin ngài. Hơn nữa, mấy tháng trước đây, ngài ở Khai Vanh quốc cũng có rất nhiều người làm chứng.
Hạ Nhất Minh sửng sốt, không khỏi cười khổ. Hắn cùng với Viên Lễ Huân và Bách Linh Bát ở trong núi mấy tháng. Trong khoảng thời gian này chẳng có người nào làm chứng được cho hắn.
Mặc dù trong lòng không bình tĩnh, nhưng sau khi nhìn thấy tấm Đồ đằng, Từ Trình Trường lại hoàn toàn bình tĩnh.
Là người ngoài cuộc, ban đầu hắn còn có chút lo lắng, nhưng đến giờ lại hơi nghi ngờ. Nếu tất cả mọi chuyện đều do Hoành Sơn nhất mạch gây ra thì bọn họ đã cất Đồ đằng ở chỗ khác, làm gì lại lôi ra trước mặt hắn.
Hơn nữa, từ đầu đến giờ đám người Dược đạo nhân vô cùng thân thiết với hắn. Ngay cả khi phát hiện Đồ Đằng của lang tộc, ngoài sự kinh ngạc ra, chẳng có người nào xuất hiện sát khí.
Tất cả những điều đó làm cho hắn cảm thấy bình tĩnh. Thấy tất cả mọi người đều nhăn mặt, nhăn mày, hắn nói:
- Các vị! Việc này đúng là có chút khác thường.
Đám người Hạ Nhất Minh đều quay sang nhìn, Từ Trình Trường mở miệng nói ngay:
- Nếu ta là Hạ huynh, cứ coi là ăn trộm Đồ Đằng cũng chẳng thể quang minh chính đại mà thi triển ngũ hành công pháp. Như thế chẳng phải tố cáo thân phận cho bọn họ biết hay sao?
Tất cả mọi người đều sực tỉnh. Chỉ cần là một người có suy nghĩ, chắc chắn chẳng có ai làm như vậy.
Hai mắt Từ Trình Trường tỏa sáng. Hắn nói thao thao bất tuyệt:
- Mà cho dù Hạ trưởng lão có lấy Đồ đằng đi chăng nữa thì cũng không thể cất trong bảo khố được. Mọi người nghĩ mà xem.
Đám người Dược đạo nhân đều gật đầu. Tất cả đều như trút được một gánh nặng.
Cho dù là ai, nếu đã mất công lấy được Đồ đằng cũng chẳng thể cất vào trong bảo khố dùng chung như vậy.
- Theo ý của Từ huynh thì việc này chắc chắn do người khác vu oan, giá họa. - Liên Ý khẳng định.
- Đúng như vậy. - Từ Trình Trường nghiêm túc nói:
- Việc này vô cùng kỳ lạ. Nếu có người khác hỏi, Từ mỗ nhất định sẽ làm chứng.
Đám người Dược đạo nhân đều vui mừng, cảm ơn hắn.
Từ Trình Trường toát hết mồ hôi hột. Hắn thầm nghỉ, cuối cùng thì cũng bảo vệ được một mạng.
Thật ra, có cứu Hạ Nhất Minh hay không cũng chẳng quan hệ tới hắn. Hắn làm như vậy cũng chỉ để dự phòng đám người Hạ Nhất Minh nảy sinh ý nghĩ giết người.
Nhưng hắn cũng không hề biết rằng từ đầu đến cuối, đám người Hạ Nhất Minh chẳng hề có ý nghĩ đó.
Hạ Nhất Minh cầm Đồ đằng lên để xem. Càng nhìn, hắn càng có cảm giác quen thuộc.
Suy nghĩ một lúc, hắn sực nhớ ra điều gì đó. Tay hắn hơi dùng sức. Ngay sau đó, ánh mắt liền lộ ra một nét kỳ dị.
Lực ngón tay của hắn bây giờ rất mạnh vậy mà vẫn không thể xé được nó.
Động tác của Hạ Nhất Minh cũng chẳng có gì giấu diếm. Tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.
Nhìn hắn định xé rách Đồ đằng mọi người đều cảm thấy thất kinh. Nhưng khi Hạ Nhất Minh không xé được, nét mặt mỗi người lại càng thêm đặc sắc.
Bọn họ đều có chung một suy nghĩ. Chẳng trách nào lang tộc coi trọng Đồ đằng như vậy. Thì ra là nó có điểm độc đáo.
Chỉ có điều, bọn họ không hề biết Hạ Nhất Minh cũng đang vô cùng khiếp sợ. Trong tay hắn đã xuất hiện thêm một tấm da...

Chương 254: Ăn miếng trả miếng

Trong không gian thế giới của Hạ Nhất Minh cũng có một miếng da như vậy. Đây là thứ mà hắn đoạt được từ tay Lữ Tân Văn. Có điều, trên đó cũng chẳng phải là đồ án khó hiểu, mà chỉ có vị trí của cái động trong núi kia thôi.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi:
-Các vị có biết tấm đồ đằng này được chế tạo từ loại da thú này hay không?
Mọi người lần lượt tiến lên, sờ thử lại xem nó được làm bằng thứ gì. Liên Ý cũng bắt chước Hạ Nhất Minh thử xé miếng Đồ Đằng. Nhưng cho dù hắn dùng hết sức thì tấm Đồ đằng vẫn chẳng hề thay đổi. Liên Ý đỏ mặt, nói:
-Thứ này thật kỳ lạ, nó rất bền. Lão phu cung xkhông biết nó được làm từ loại da thú nào, nhưng có thể khẳng định đây là da của linh thú.
Mọi người đều gật đầu, nhưng trong lòng thầm nghĩ cái đó thì ai mà chẳng biết. Tiên thiên cường giả dùng hết sức vẫn không thể xé được thì chắc chắn phải là da của linh thú, một con linh thú vô cùng lợi hại.
- Lạ thật! - Hạ Nhất Minh đột nhiên nhíu mày, nói:
- Nếu tấm da thú bền như vậy thì làm sao người ta có thể chế tạo ra nhỉ?
Mọi người đều im lặng không ai nói một câu. Lúc sau, Từ Trình Trường liền mở miệng nói:
- Trong tàng thư các trên Thiên Trì Sơn có không ít cổ thư ghi lại chuyện từ thời thượng cổ. Ta cũng từng đọc qua một ít biết đựơc khi đó con người tu luyện được thần thông có thể bài sơn đảo hải. Chắc chỉ có những người như vậy mới có thể làm đựơc điều này.
Hạ Nhất Minh giật mình hỏi lại:
- Từ huynh! Ngươi nói tới cao thủ thần cấp?
Trừ Trình Trường ngập ngừng một chút, nói:
- Ta cũng không biết có cao thủ thần cấp hay không. Nhưn ngàn năm qua cũng không hề có người nào đạt tới cấp độ đó xuất hiện. Có lẽ, cấp độ đó chỉ có trong truyền thuyết mà thôi.
Hạ Nhất Minh thầm nghĩ, đây không phải là truyền thuyết mà là do các người chưa được gặp thôi. Theo lời Bách Linh Bát nói thì chủ nhân đầu tiên của cái động đó chính là cao thủ thần cấp. Nhưng cũng cách đây cả ngàn năm. Vì t hế, cho dù hắn có nói ra cũng chẳng có người nào tin.
- Ôi… - Dược đạo nhân đột nhiên thở dài, nói:
- Nói thế nào thì chúng ta cũng tìm được Đồ đằng trên Hoành Sơn. Chỉ sợ là không còn cách nào mà chối nữa rồi.
Hai mắt Từ Trình Trường chớp chớp, nói:
- Dược huynh! Ngươi cũng biết lai lịch của bộ tộc Đồ Đằng. Cho dù không có chuyện này thì chỉ sợ một thời gian nữa. bọn hồ cũng sẽ lại động thủ đánh với chúng ta một trận. Chẳng bằng nhân cơ hội này làm loạn kế hoạch của họ cũng tốt.
Dược đạo nhân cười khổ, nói:
- Từ huynh cứ nói đùa.
Cho dù Từ Trình Trường nói đúng đi nữa thì đối với Hoành Sơn nhất mạch đây cũng chẳng phải là chuyện tốt.
Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn bình tĩnh. Hắn cảm giác được đang có người nào đó lập âm mưu đối phó với mình. Nhưng hắn sử dụng phương pháp nào thì lại chẳng thể nghĩ được.
Những chuyện ném đá dấu tay này luôn khiến người khác phải đau đầu. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh chợt nghĩ tới Tư Mã Âm. Hắn tự hỏi chẳng biết chuyện Tư Mã Âm tới giết mình có liên quan tới chuyện này hay không.
Dược đạo nhân cầm tấm đồ đằng lên, thở dài nói:
- Cho dù giải quyết chuyện này như thế nào thì chúng ta cũng phải trả lại nó cho chủ nhân của nó.
Ý kiến của hắn đựoc tất cả mọi người đồng ý. Cho dù có người giá hoạ hay không thì bọn họ cũng không thể giữ tấm đồ đằng này được.
Nếu không thì Hoành Sơn nhất mạch sẽ cùng với bộ tộc Đồ đằng kết thành oán cừu khó có thể giải quyết. Chuyện này chẳng có ai muốn thấy.
- Từ huynh! Mời ngưoi hỏi giúp chúng ta xem sáu gã đệ tử mất tích đang ở đâu? – Liên Ý đột nhiên hỏi.
Từ Trình TRường gật đầu, quay sang nói:
- Liên Ý huynh chẳng cần phải khách khí. Chuyện này có cái gì đâu.
Khi mọi người ra tới ngôài. Hít một hơi không khí trong lành, Từ Trình Trường mới cảm thấy yên tâm hơn. Trên đường đi, hắn cũng có thể khẳng định được một chút rằng chuyện này không phải do Hoành Sơn nhất mạch.
Về tới đại sảnh, Từ Trình Trường nói vài câu gì đó rất lạ. Ngang Đạt nhanh chóng tỉnh lại. Chỉ có điều hai mắt hắn vẫn chẳng có hồn, chứng tỏ chưa thể thoát khỏi Mê hồn thuật.
- Ngang Đạt! Nói cho ta biết, các ngươi có bắt được đệ tử của Hoành Sơn nhất mạch hay không? – Thanh âm kỳ dị của Từ Trình TRường vang lên ảnh hưởng tới tâm hồn mỗi người.
Ngang Đạt mở miệng. Thể xác và tinh thần hắn đã bị mê hồn thuật chi phối, vô thức trả lời câu hỏi của Từ Trình Trường.
- Có! Bọn ta đã đuổi bắt được vài tên đệ tử Hoành Sơn.
- Tổng cộng có mấy người?
- Sáu người.
Cuối cùng thì đám người Hạ Nhất Minh cũng xác định được sáu tên đệ tử mất tích, chính là do bọn chúng bắt.
- Bây giờ, họ đang ở đâu?
- Chết rồi.
Sắc mặt đám người Hạ Nhất Minh trở nên âm trầm. Đặc biệt, Liên Ý càng khó coi hơn. Mặc dù, sáu tên đó chỉ là những đệ tử bình thường, nhưng một trong số đó lại là vãn bối của hắn vì vậy không thể so với đám đệ tử khác được.
- Tại sao lại giết họ? - Từ Trình Trường cảm nhận được sát khí của mấy người, lòng thầm kêu khổ. Hắn vội vàng hỏi ngay vấn đề mấu chốt.
- Chúng ta đã tìm hiểu được những điều cần biết thì sáu người đó còn có giấ trị gì nữa. Chẳng giết để làm gì? – Ngang Đạt nói một cách thản nhiên.
Hạ Nhất Minh cảm thấy lạnh người. Hắn cảm thấy trong mắt những người này tính mạng con người chẳng hề có giá trị. Dược đạo nhân thở dài, nói:
- Từ huynh! Hỏi giúp chúng ta xem thi thể của bọn họ đâu rồi?
Từ Trình Trường cũng thở dài, nói:
- Dược huynh còn phải hỏi nữa sau? Chắc chắn là bị lấp xuống đất rồi.
Hắn quay đầu hỏi:
- Các ngươi chôn sáu tên đệ tử Hoành Sơn ở đâu?
Ngang Đạt ngơ ngác nói:
- Đã dâng cho cự lang hưởng dụng rồi.
Từ Trình Trương nghe thấy vậy liền tái mặt. Hạ Nhất Minh ngẩn người, hỏi:
- Hắn nói vậy là sao?
Từ Trình Trường ngập ngừng một chút, nói:
- Thi thể của mấy vị đệ tử quý phái đã bị con tiên thiên linh thú này ăn mất rồi. - Hắn nhìn con cự lang đang hôn mê nằm trên mặt đất, lạnh lùng nói.Tất cả hiểu ra đều vô cùng tức giận.
Là một con người, hiển nhiên ai cũng có suy nghĩ giống nhau. Con người dùng trăm phương ngàn kế giết chết linh thú để chiếm lấy nọi đan cũng là chuyện bình thường. Nhưng nếu linh thú ăn thịt người thì chẳng ai lại để yên.
Từ Trình Trường tức giận, hừ một tiếng, nói:
- Các vị không biết, đám thổ dân sống trong núi luôn thờ phụng một loài linh thú. Bọn họ thường bắt người ngoài cho linh thú ăn. Chuyện này đối với bọn họ hoàn toàn bình thường. Nhưng đến tận đây mà họ vẫn làm chuyện đó thì đúng là quá đáng…..
Hai mắt Liên Ý toé ra lửa giận. Là một tiên thiên cường giả. vậy mà hậu bối của hắn lại bị linh thú ăn thịt chính là một nỗi nhục. Nhìn ba tên tộc nhân bộ tộc Đồ đằng và con linh thú đang hôn mê, hai mắt hắn tràn ngập sát khí.
- Hạ trưởng lão! Ngài xem… - Dược đạo nhân nhăn mày, trầm giọng hỏi.
Bây giờ, Vu Kinh Lôi không có ở đây nên tất cả đều chờ quyết định của Hạ Nhất Minh.
Mặc dù, ai cũng biết Hạ Nhất Minh còn quá trẻ. Nhưng xét về mặt tu vi thì lại chẳng cần phải kể đến tuổi tác. Cho dù một người lớn tuổi nhưng có tu vị quá kém thì làm gì có tiếng nói.
Hạ Nhất Minh im lặng như không còn nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Dược đạo nhân.
Hắn xoay nguời, tới bên cạnh con linh thú, phát tay một cái. Chân khí ào ạt tràn ra quấn lấy thân thể con cự lang.
Toàn thân con cự lang chẳng khác gì mình đồng da sắt. Nếu nó còn tỉnh. Hạ Nhất Minh dùng một chưởng khó có thể đánh chết được. Nhưng lúc này, con linh thú đang bị trọng thương, nếu không được chữa trị thì chắn chắn là phải chết.
Vì vậy, một chưởng của Hạ Nhất Minh đánh chết nó ngay tại chỗ.
Tất cả mọi người ở đó đều cảm nhận được hơi thở của con cự lang yếu dần sau đó hoàn toàn biến mất.
Ai nấy đều hít một hơi thật sâu.
Chẳng cần biết Hạ Nhất Minh làm thế là đúng hay sai. Nhưng đến mức này thì có hối cũng chẳng kịp.
Cho dù là Từ Trình Trường cũng chẳng có cơ hội để mà phản đối cách làm của Hạ Nhất Minh. Có lẽ sau khi giết chết cự lang, Hoành Sơn nhất mạch cùng với bộ tộc Đồ Đằng thực sự đã kết cừu oán rất sâu.
Nhưng con cự lang cũng đã an thịt đệ tử Hoành Sơn. Trong tình hình như vậy mà để cho nó sống sót thì tất cả những người trên Hoành Sơn sẽ đều thối chí. Chẳng còn có người nào tận tâm vì Hoành Sơn nữa.
Từ Trình Trường khâm phục nhìn Hạ Nhất Minh. Thủ pháp quyết đóan, tàn nhẫn như vậy quả xứng đáng với cường giả Nhất đường thiên trẻ tuổi.
Tuy nhiên, hắn không biết rằng Hạ Nhất Minh chẳng hề nghĩ nhiều đến thế. Đối với hắn thì đây chính là chuyện mà một con người nên làm, chẳng hề suy nghĩ sâu xa như Từ Trình Trường.
- Dược trưởng lão! Con cự lang này là tiên thiên linh thú, chúng ta không nên để lãng phí.
Dược đạo nhân giật mình, hỏi:
- Hạ trưởng lão! Ngươi muốn lấy nội đan của nó để luyện dược hay sao?
- Tất nhiên! - Hạ Nhất Minh lạnh lùng nói:
- Thịt và da của nó cũng không thể bỏ phí. Cấp một ít cho đám đệ tử bị chết. Hơn nữa, nếu có thể luyện chế đựoc tiên thiên kim đan thì sau này sẽ ưu tiên cho người nhà sáu tên đệ tử này.
Đám người Dược đạo nhân đều gật đầu. Mặc dù, mỗi người trong số họ có cách nghĩ khác nhau. Nhưng trước mặt Hạ Nhất Minh chẳng hề có ai dám phản đối.
Chỉ có Liên Ý là vui vẻ, bởi vì hắn hiểu rõ lai lịch của sáu người này.
Mặc dù người nhà nhưng trong gia tộc cũng chẳng phải là cao thủ. Tuy nhiên, tên vãn bối này vẫn còn có một người anh ruột vừa trở thành cao thủ thập tầng. Nếu toàn lực hỗ trợ thì trong vòng mười năm chắc chắn sẽ đạt tới đỉnh phong.
Cho nên nếu nội đan của cự lang đựơc luyện chế thành tiên thiên kim đan thì chăng rphải người đó sẽ được dùng hay sao?
Có sự bồi thường đó, bất mãn trong lòng hắn hoàn toàn biến mất. Thậm chí hắn còn nghĩ. mất hai tên đệ tử đổi lấy một viên tiên thiên kim đan là hoàn toàn có lãi.
Từ Trình Trường biến sắc, hắn nói:
- Hạ trưởng lão giết chết cự lang cũng không sao. Nhưng phân thây nó thì sợ rằng………
Hạ Nhất Minh hừ một tiếng, nói:
- Từ huynh! Ta chẳng cần biết nguyên nhân thế nào. Nhưng bộc tộc Đồ Đằng đã dám động đến Hoành Sơn thì Hạ mỗ không thể mặc kệ. Huống chi….. - Hắn lạnh lùng nói:
- Chẳng lẽ đến lúc này chúng ta với bộ tộc Đồ đằng còn có thể hoá giải ân oán hay sao?Từ Trình Trường cười khổ. Hắn biết mình có nói cũng chẳng ai nghe.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một lúc, liền hỏi:
- Từ huynh! Đồ Đằng ngoài ý nghĩa biểu tượng cho tinh thần thì nó còn có tác dụng gì không?
- Chắc là không có! - Từ Trình Trường ngập ngừng nói:
- Nếu nó có tác dụng gì khác thì chắc chắn phải đựoc ghi chép lại trong cổ thư.
Hạ Nhất Minh gật đầu. Nếu còn có mục đích khác thì chắc chắn người khác khó có thể đánh cắp. Mà cho dù có ăn cắp được cũng chẳng vất vào trong bảo khố của Hoành Sơn.
- Nếu không có tác dụng gì thì khi tộc nhân của bộ tộc Đồ Đằng tới đây, sẽ trả lại cho bọn họ. - Hạ Nhất Minh hơi tiếc, nói.
Từ Trình Trường gật đầu. Hắn trầm ngâm một lúc, nói:
- Hạ huynh! Những người đó đã xác định đựoc vị trí của Đồ Đằng chắn chắn sẽ về tìm thêm người. Chúng ta không thể không phòng ngự được.
Lúc nãy, hắn vẫn còn ý định rời đi. Nhưng sau khi chứng kiến mọi chuyện, suy nghĩ đó hoàn toàn biến mất, muốn ở đây đánh với đám sứ giả một trận.
Trong những trận đấu nhỏ như thế này, thì đối với tu vị mõi người đều có rất nhiều lợi ích.
Dược đạo nhân gật đầu. Nhìn vẻ ngoài của lão vô cùng trẻ, nhưng chắn chắn là một người già tuổi nhất.
- Đã vậy, chúng ta phái ngay người đi thong báo với VU sư thúc, mời ngài về đây. Chỉ cần có Vu sư thúc và Hạ trưởng lão thì chẳng có việc gì lớn.
Tất cả mọi người đều đồng ý. Hơn nữa, ai cũng biết bên cạnh Hạ Nhất Mih còn có một vị bằng hữu thần bí. Nghe Vu Kinh Lôi nói, tu vị của người này đã đạt tới cảnh giới tam hoa tụ đỉnh. Vì vậy, có mặt người này ở đây, bọn hộ vô cùng tự tin.
Tuy nhiên, với người này, mọi người cũng có cảm giác không vừa lòng.
Lúc Y Thuỷ Bào bỏ chạy, nếu người này chịu ra tay giúp thì đã bắt được hắn trở về. Nhưng từ đầu đến cuối, Bách Linh Bát chẳng thèm xuất hiện. Mặc dù bát mãn, nhưng chẳng ai dám tới mà chất vấn hắn. Thậm chí, chẳng hề có người nào dám mở miệng nói chuyện đó với Hạ Nhất Minh.
Đây chính là biểu hiện của sự chênh lệch lực lượng. Khi thực lực của người ta hơn mình quá nhiều, cho dù là không hài lòng cũng chẳng ai dám ý kiến.
Hạ Nhất Minh đảo mắt, nói:
- Từ huynh! Ngươi nói bộ tộc Đồ Đằng là kẻ địch chung của vùng Tây Bắc chúng ta phải không?
- Đúng thế! - Từ Trình Trường nghiêm mặt nói:
- Đồ Đằng bộ tộc chính là một mối hoạ của vùng Tây Bắc chúng ta.
- Tốt lắm. - Hạ Nhất Minh tươi cười nói.
Mọi người đều ngẩn ra chẳng biết tốt cái gì.
- Dược trưởng lão! Cho người thông báo cho Khai Vanh quốc và các nước lân cận, để bọn hộ phái Hộ quốc đại sư tới Hoành Sơn. - Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười, nói:
- Nếu đã là kẻ địch chung thì không thể để một mình Hoành Sơn chúng ta chịu khổ được.
Đám người Dược đạo nhân cười khổ, nhìn nhau lắc đầu nói:
- Hạ trưởng lão! Dù sao thì cũng không phải bộ tộc Đồ Đằng tiến công trên quy mô lớn. Sợ rằng không có nhiều người tới đâu.
Hạ Nhất Minh cười nói:
- Được người nào hay ngưòi đó. Ta muốn xem xem có bao nhiêu người là bằng hữu của Hoành Sơn chúng ta.
Lúc này, đám người Dược đạo nhân mới hiểu được ý đnhj của hắn. Có điều, đây đúng là cơ hội tốt nhất để thử.
Sau khi giao phó mọi việc cho Dược đạo nhân và Vu Hi Thần xử lý. Hạ Nhất Minh cáo từ trở về phòng.
Hắn vừa bước vào phòng liền trầm mặt, nói nhỏ:
- Bách huynh! Ngưoi ở đây phải không?
Hắn vừa dứt lời, từ trên nóc có một người nhảy xuống. Đó chính là Bách Linh Bát.
Có điều, lúc này Bách Linh Bát không biến thành một hình dáng kỳ lạ, hắn chỉ ẩn nấp ở trên nóc phòng thôi.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lấp lánh, nói:
- Bách huynh! Lúc Y Thuỷ Bào đào tẩu vì sao ngươi không cản lại?
Mặc dù, đám Dược đạo nhân không nói nhưng nếu bọn họ có thể nghĩ tới điều này thì sao mà Hạ Nhất Minh lại không?
Bách Linh Bát thản nhiên nói:
- Ta phải đi theo ngươi, không thể đuổi theo được.
Hạ Nhất Minh hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Chỉ là một con cự lang, làm sao có thể uy hiếp tính mạng ta được?
- Ta biết! NHưng ngươi không bảo ta đuổi theo Y Thuỷ Bào.
Hạ Nhất Minh cứng họng. Hắn cuời khổ, nói:
- Chẳng lẽ ta không nói thì ngươi không tự làm hay sao?
Bách Linh Bát nói hết sức thản nhiên:
- Nhiệm vụ của ta là bảo vệ an toàn cho các ngươi. Đó là chuyện quan trọng nhất. Nếu ngươi không phân phó thì bất kỳ chuyện gì cũng không thể bằng ưu tiên số một.
Hạ Nhất Minh mấp máy môi. Gặp một người thế này, hắn chẳng biết nghĩ như thế nào nữa.
- Ta hiểu rồi. Ngươi đi đi.
Bách Linh Bát chẳng nói gì. Xoay người đi thẳng. Khi hắn ra khỏi phòng Hạ Nhất Minh ngay cả cửa phòng cũng chẳng thèm mở, cứ vậy mà xuyên qua tường.
Nhìn sau lưng hắn, Hạ Nhất Minh thầm than. Muốn phối hợp ăn ý với hắn quả là còn rất nhiều điều phải làm.

Chương 255: Tăng viện

Tại thủ đô của Khai Vanh quốc, trong một cái sân lớn. Chiêm Thiên Phong nhẹ nhàng đặt tờ giấy xuống trước mặt. Mặc dù tờ giấy vô cùng nhẹ, nhưng động tác của lão lại rất cẩn thận giống như nó nặng tựa ngàn cân.
Trước mặt lão có năm tiên thiên đại sư thuộc đại sư đường. Nét mặt bọn hộ vô cùng nghiêm trọng. Tất cả đều đang suy nghĩ như gặp phải một vấn đề nào đó. Bọn họ đang chờ quyết định của Chiêm Thiên Phong.
Một lúc sau, Chiêm Thiên Phong nhẹ nhàng nói:
- Các ngươi nói xem nên làm như thế nào cho phải?
Tất cả mọi người đều quay sang nhìn Mao Liệt Quang. Vị tiên thiên đại sư có vị trí số hai tại Khai Vanh quốc khổ sở, cưòi nói:
- Hậ Nhất Minh thật là khéo chọn, lại đi chọc tới bộ tộc Đồ Đằng. Hắc hắc! Đúng là tuổi trẻ khí thình.
Thành Phó nhíu mày, nói:
- Sư phụ! Trong tin báo có nói Hạ Nhất Minh không hề tiến vào trong núi, không đánh sứ giả Đồ Đằng bị thương, ngay cả Đồ Đằng cũng không phải do hắn lấy.
- Hắn biết gây ra hoạ lớn nên mới không chịu thừa nhận. Ngoài hắn ra còn có người nào kiêm tu ngũ hành lại có thể dễ dàng đánh trọng thương Đồ Đằng sứ giả? – Mao Liệt Quang cười nói:
- Mấy tháng trước, lúc hắn voà núi, ai biết có làm chuyện gì hay không? Có thể hắn gây chuyện vào thời gian đó thì sao?
Nhất thời, mọi người đều im lặng. Chỉ duy nhất Thành Phó mở miệng nói:
- Sư phụ! Nếu Hạ Nhất Minh đã nói vậy thì chắc chắn hắn không nói dối.
Mao Liệt Quang nhất thời cứng họng. Hắn lườm tên đồ đệ của mình một cái. Nhưng tên đệ tử hắn vô cùng thương yêu vẫn thản nhiên, chẳng có gì lo sợ.
Lắc đầu, có điều Mao Liệt Quang cũng chẳng giận vì chuyện đó. Tất nhiên, nếu là một người khác, thậm chí là đại sư thuộc đại sư đường của Khai Vanh quốc cũng chắn chắn không đựoc Mao Liệt Quang bỏ qua.
Chiêm Thiên Phong bật cười nói:
- Hai người các ngươi không cãi nhau nữa. Cho dù, Hạ Nhất Minh có tới đó ăn trộm hay không thì cũng chẳng còn quan trọng. Bây giờ, ta muốn hỏi các ngươi rằng chúng ta có đi chi viện cho hắn hay không?
Mao Liệt Quanh chẳng hề do dự nói:
- Thái sư! Đây là chuyện của Hoành sơn, không liên quan tới chúng ta.
Chiêm Thiên Phong thản nhiên nhìn Thành Phó nói:
- Ngươi nói xem?
Thành Phó ngập ngừng một chút rồi gật đầu nói:
- Thái sư! Chúng ta nên cho người đi. Căn cứ vào địa vị của chúng ta thì ít nhất cũng nên phái hai người tới.
Mao Liệt Quang nhíu mày nhưng vẫn không phản bác. Hoành Sơn nhất mạch mặc dù không phải là một quốc gia, nhưng nó vẫn thuộc phạm vi thế lục của Khai Vanh quốc. Hơn nữa, địch nhân của họ chính là kẻ địch chung của cả vùng Tây Bác. Nếu Khai Vanh quốc không chịu đưa người tới chắc chắn sẽ bị các nước trong vùng Tây Bắc phỉ nhổ.
Chiêm Thiên Phong cúi xuống nhìn tờ giấy trước mặt. Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn tờ giấy đó.
Ngày hôm qua, một tên đệ tử của Hoành Sơn đã mang nó tới đây. Trong đó viết tất cả mọi chuyện xảy ra trên Hoành Sơn và nguyên nhân bộ tộc Đồ Đằng xuất hiện. Tất nhiên, Hạ Nhất Minh đã khẳng định người tới bộ tộc Đồ đằng không phải là hắn, cũng không biết tại sao đồ đằng lại xuất hiện trong bảo khố.
Cũng bởi vì bọn họ chẳng hề che dấu chuyện gì, lại thêm nguyên nhân chính là như vậy nên có thể lấy được sự tin tưởng của người khác.
Một lúc sau, Chiêm Thiên Phong thở dài, nói:
- Cũng được. Ai trong số các ngươi muốn tới Hoành Sơn?
Nghe thấy quyết định của lão, ngay cả Mao Liệt Quang cũng chẳng có gì lạ. Với kinh nghiệm già đời của Chiêm Thiên Phong chẳng lẽ lại không nghĩ tới vấn đề quan trọng nhất? Hắn không phái người tới thì mới gọi là lạ.
Hai mắt Thành Phó sáng lên. Hắn bước ra nói:
- Thái sư! Vãn bối xin đi.
Chiêm Thiên Phong trầm mặt, nói:
- Người khác có thể nhưng ngươi thì không.
Thành Phó giật mình nói:
- Thái sư! Tại sao lại không được? - Giọng nói của hắn có chút bất bình.
Mặc dù hắn là một trong số năm cao thủ đứng đầu đại sư đường nhưng cho dù là khí độ hay thực lực vẫn chưa đủ tư cách để nghi ngờ quyết định của Chiêm Thiên Phong.
Bị thua tỏng tay Hạ Nhất Minh, nhưng chẳng ai có thể ngờ được sau lần thất bại đó Thành Phó vẫn tiếp tục đứng thẳng, thậm chí còn phát triển mạnh mẽ. Dưới sự chỉ điểm của Chiêm Thiên Phong hắn tu luyện một cách khắc khổ, cũng đã từng có một lần lĩnh ngộ.
Cũng bởi vậy nên địa vị của Thành Phó trong đại sư đường nhanh chóng tăng lên. Đặc biệt là trong mắt Chiêm Thiên Phong cũng chẳng thua kém Mao Liệt Quang là mấy.
Trong đại sư đường, chỉ có hắn là dám hỏi lại sau khi Chiêm Thiên Phong đưa ra quyết định.
Chiêm Thiên Phong thản nhiên nói:
- Thành Phó! Ngươi có biết đối thủ làn này là ai không?
- Đệ tử biết! Họ chính là bộc tộc Đồ Đằng trong núi.
Ngươi có biết bộ tộc này đáng sợ thế nào không?
- Vãn bối biết! – Thành Phó nghiêm túc nói:
- Bộ tộc Đồ Đằng là một mối hoạ của vùng Tây Bắc. Đồ Đằng sứ giả cso thực lực tương đưong với tiên thiên cường giả. Giao thủ với họ là một điều hết sức nguy hiểm.
Chiêm Thiên Phong hừ một tiếng nói:
- Đã biết vậy tại sao người vẫn còn muốn đi?
Thành Phó khoah tay, vẫn khăng khăng nói:
- Không sai! Vãn bối vẫn muốn tới Hoành Sơn.
Chiên Thiên Phong nhíu mày, nói:
- Tại sao? Ngươi vẫn không thể quên được người đó, vẫn muốn cùng hắn giao đấu lần nữa hay sao?
Thành Phó lắc đầu, nói:
- Thái sư! Vãn bối biết rằng không thể so đựoc với người đó. Vì vậy, chẳng hề có ý địh đấu lại với hắn.
Lúc này, sắc mặt Chiêm Thiên Phong mới bình thường lại. Một người có chí vươn lên là điều tốt. Nhưng nếu đặt mục tiêu ở một vị trí quá cao thì cũng chẳng phải là chuyện hay. Điều đó chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.
Bây giờ, Hạ Nhất Minh đã không còn là mục tiêu của Thành Phó được nữa.
Nếu Thành Phó cứ để ý tới thất bại khi trước, luôn mong mỏi đánh bại Hạ Nhất Minh thì đó chẳng phải là chuyện tốt đối với hắn.
- Đã vậy sao ngươi còn muốn tới đó làm gì?
Hai mắt Thành Phó đột nhiên toả sáng, nói:
- Thái sư! Vãn bối phát hiện một cái tên trong bức thư này. - Hắn nhìn tờ giấy, nói:
- Từ Trình Trường! Đó chính là một trong những Bách Tán Thiên trẻ tuổi hàng đầu của Thiên Trì Môn. Hắn tới Hoành Sơn chắc chắn để tích luỹ kinh nghiệm.
Nghe thấy vậy, Chiêm Thiên Phong mới cảm thấy động tâm, suy nghĩ rồi hỏi:
- Ngươi vì hắn mà tới?- Vâng! Nguyên nhân chính là tộc nhân của bộc tộc Đồ Đằng, cùng bọn chúng sinh tử chiến chính là đối thủ luyện tập tốt nhất. Trước khi bọn vãn bối bước vào tiên thiên phải thông qua con đường sinh tủ thí luyện. Bây giờ đã trở thành một tiên thiên cường giả tại sao lại bỏ mất truyền thống đó?
Mao Liệt Quang cười khổ. Ở Tây Bắc, cao thủ hậu thiên có bao nhiêu nguời, tiên thiên cường giả có bao nhiêu chứ?
Lấy phương thức sinh tử thí luyện để kích thích tiềm năng cũng có thể thực hiện ở hậu thiên. Dù sao có chết một người ngày là mười tên cao thủ hậu thiên cũng chẳng có đangs gì. Nhưng nếu một tiên thiên cường giả mà chết trong sinh tử thí luyện thì không một thế lực nào có thể chấp nhận chuyện đó.
Thành Phó thừa biết điều này. Nói ra cũng chỉ nhằm biểu lộ quyết tâm của hắn.
Quả nhiên, Thành Phó hít một hơi, nói:
- Vãn bối có thể bại bởi Hạ Nhất Minh nhưng chắc chắn không thể thua trong tay người khác. – Thành Phó kiên quyết như đinh đóng cột:
- Mộc Tẫn Thiên. Từ Trình Trường, ta không chịu thua các người đâu.
Không khí trong phòng trở nên trầm mặc. Chiêm Thiên Phong lạnh lùng nhìn Thành Phó. Và hắn cũng không hề nhượng bộ trước vị chủ nhân chân chính của Khai Vanh quốc.
Mao Liệt Quang toát hết cả mồ hôi hột. Lão thầm mắng Thành Phó dám đứng trước mặt Thái Sư mà ăn nói như vậy.
Tuy nhiên trong phòng còn có một vị tiên thiên cường giả khác là Từ Khuê Đính lại âm thầm gật đầu. Hắn hơi liếc mắt nhìn Mao Liệt Quang. Trong lòng hắn thầm nghĩ, một kẻ sư phụ như vậy không ngờ có thể dạy đựoc một tên đệ tử kiệt xuất như thế.
Thành Phó xuất sắc như vậy, nếu không chết trong tay người khác thì cường giả Nhất đường thiên tiếp theo của Khai Vanh quốc có thể chính là hắn.
Chiêm Thiên Phong nhắm hai mắt, từ từ ngồi xuống, nói:
- Liệt Quang!
- Có.
- Ngươi cùng với Thành Phó đi một chuyến – Chiêm Thiên Phong thản nhiên nói:
- Nhớ phải mang hắn trở về.
Sự lo lắng của Mao Liệt Quang hoàn toàn biến mất. Hắn nghiêm túc nói:
- Thái sư yên tâm! Cho dù ta không thể trở về nhưng Thành Phó chắc chắn sẽ về tới nơi.
Chiêm Thiên Phong vung tay lên. Tất cả mọit người hiểu ý rời khỏi cấm địa của Khai Vanh Quốc.
Sau khi rời khỏi, mọi người mới cảm giác thoát được áp lực phát ra từ trên người Chiêm Thiên Phong. Mao Liệt Quang trừng mắt nhìn Thành Phó nói:
- Chuẩn bị một chút. Chúng ta đi.
Có điều, khi hắn xoay ngừòi, trên mặt lại vô cùng hài lòng. Có một tên đồ đệ như vậy còn cầu cái gì nữa?
Sau khi đám tiên thiên cường giả rời khỏi, Chiêm Thiên Phong ngồi trong phòng, cầm tờ giấy, lẩm bẩm:
- Lạ thật! Là người nào giá hoạ cho Hạ Nhất Minh?
Sau khi Thành Phó biết nội dung bức thư liền hết sức tin tưởng Hạ Nhất Minh. Nhưng ngay cả Chiêm Thiên Phong cũng đoán đựoc người đó không phải là hắn.
- Ngũ hành chân khí! Kiêm tu ngũ hành à? – Hai mắt lão đột nhiên phát sáng, như nghĩ ra điều gì đó. Lão liền đứng bật dậy.
- Sư phụ! Chẳng lẽ là do người ra tay sao? Hắc hắc! Chẳng cần biết có phải do nguời hay không, chỉ cần bộ tộc ĐỒ Đằng biết được có một cao thủ trẻ tuổi như vậy tồn tại. chắn chắn bọn họ sẽ không thể ngồi yên. - Thuận Phong nhĩ thở dài nói: ( gõ y nguyên à nha )
- Mượn đao giết người! Phải như thế mới xứng đáng là cao thủ.
Lúc này, lão đã nghĩ đựoc rất nhiều vấn đề. Chọc vào bộ tộc Đồ Đằng thì liên quan đến cả vùng Tây Bắc. Còn nếu để cho Hạ Nhất Minh phát triển thì chỉ có một mình Khai Vanh quốc chịu khổ.
Nghĩ đến chuyện Hạ Nhất Minh cảnh cáo huyết tẩy đại sư đường của Khai Vanh quốc, hắn cảm thấy đau đớn.
Nếu không phải sư phụ và sư huynh không chịu nhúng tay vào chuyện quốc sự và sau lưng Hạ Nhất Minh còn có Bách Linh Bát thì làm gì lão chịu thua dễ dàng như thế.
Có điều, từ nay về sau, Chiêm Thiên Phong hiểu đựoc chỉ cần người này không chết thì sau này vị trí cường quốc của Khai Vanh sẽ thay đổi bởi một quốc gia khác.
Nhưng đến thời điểm này, tấ cả sự lo lắng của lão đã biến mất. Chiêm Thiên Phong cười cười, thầm nghĩ: "Để cho một mình Khai Vanh quốc chúng ta chịu khổ không bằng làm cho cả cùng Tây Bắc phải chịu hậu quả tương tự. Hạ Nhất Minh! Bị bộ tộc Đồ Đằng chú ý thì ngươi chết chắc rồi……."
Thiên La quốc, Thuỷ Huyễn Cận từ từ đặt tờ giấy trên tay xuống. Mặt lão chẳng hề có biểu hiện gì, nhưng tay thì vuốt vuốt bộ râu, có phần lo lắng.
Đại đệ tử Tiết Liệt của lão sau khi xem nội dung bức thư, biến sắc, nói:
- Sư phụ! Ngài không thể đi.
Thuỷ Huyễn Cần không thể cười nổi, nói:- Vì sao lại không?
- Sư phụ! Người đã lớn tuổi như vậy còn mạo hiểm làm gì? - Sắc mặt hắn có chút kích động, nói:
- Sư phụ để cho đệ tử đi thay.
Thuỷ Huyễn Cận cười to, nói:
- Tiết Liệt! Đừng có nói bậy. Người ta dù sao cũng là Hoành Sơn nhất mạch. Cho dù là tiên thiên trưởng lão cũng rất nhiều, chẳng lẽ lại cần một tên cao thủ hậu thiên như ngươi hay sao?
Tiết Liệt nghe thế đỏ mặt. Hắn thừa hiểu một hậu thiên cao thủ như hắn ở Thiên La quốc mặc dù là mọt nhân vật đứng đầu, cho dù vài đại gia tộc cũng không dám chọc tới. Nhưng đối với Hoành Sơn Nhất mạch thì có thể sánh với hắn cũng có rất nhiều. Cho hắn đi vào cũng là để giữ thể diện mà thôi.
Hắn cúi đầu, nói:
- Đệ tử thật đáng xấu hổ! Không thể bước vào tiên thiên làm cho sư phụ phải thất vọng
Thuỷ Huyễn Cận lắc đầu, nói:
- Tiết Liệt! Đừng có nghĩ linh tinh. Tiên thiên cảnh giới đâu có dễ dàng đột phá như vậy. Cho dù là thầy thì năm đó nhờ may mắn chiếm đựoc một viên phong hệ tiên thiên kiem đan mới có thể đột phá thành công.
Nét mặt Tiết Liệt có chút không cam lòng. Nhưng hắn biết, Thuỷ Huyễn Cận nói hoàn toàn là sự thật. Nếu không phải như vậy thì số lượng tiên thiên phải có rất nhiều.
Thuỷ Huyễn Cận đứng lên, cao giọng nói:
- Lần này thầy lên đưòng, ngươi tới bệ hạ thông báo một tiếng.
Tiết Liệt ngẩn người, nói:
- Sư phụ! Ngài không tự đi nói hay sao?
- Không cần! - Thuỷ Huyễn Cận lắc đầu. Ánh mắt hắn có chút kỳ dị, nói:
- Ta muốn trước khi đi nhìn qanh mảnh đất này một lần đã.
Tiết Liệt chợt ngẩng đầu, kinh ngạch nhìn Thuỷ Huyễn Cận muốn nói nhưng lại thôi.
Thuỷ Huyễn Cận không cười nổi, nói:
- Tiết Liệt! Gần đây thầy lĩnh ngộ đựoc một chút. Lần đi này, cho dù không thể giết được địch thì cũng tự bảo vệ đựoc mình. Ngươi không cần phải lo cho ta. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Nói xong, lão vung tay lên, thân thể liền biến mất. Nháy mắt một cái, lão đã xuất hiện cách đó cả mười thước.
Tiết Liệt mở to hai mắt mà nhìn. Hắn vừa mừng vừa lo. Thân pháp Thuỷ Huyễn Cận không ngờ lại có đột phá, như vậy còn có gì phải lo nữa chứ?
Nếu Hạ Nhất Minh có mặt ở đây mà thấy được cảnh này thì biết ngay rằng lĩnh ngộ của bản thân về phong lực lượng, di chuyển giữa hai điểm không còn là của riêng mình hắn nữa.
Hoả Ô quốc, trong bảo tháp của hoàng thất, hai vị lão nhân đang ngồi đối diện với nhau.
Có thể tới được ngôi bảo tháp này ra, trừ quốc vương ra cũng chỉ có Đình Thế Quang và tiên thiên cường giả.
Lúc naà, hai người đang ngồi đối diện với nhau chính là Đình Thế Quang và người mới đột phá tiên tiên - Tạ Tri Ân.
Nhẹ nhàng đặt tờ giấy xuống mà có cảm tưởng như nó nặng tới ngàn cân, ĐÌnh Thế Quang vô cùng nghiêm túc.
- Hiền đệ! Ngươi thấy thế nào?
Tạ Tri Ân trầm ngâm một lúc, nói:
- Tiểu đệ nguyện tuân theo sự chỉ dạy của huynh.
Đình Thế Quang nhìn ra xa, một lúc lâu liền nói:
- Tốt! Đã vậy, vi huynh quyết định phó ước. Nếu vi huynh không thể về được thì sau này, Hoả Ô quốc phải nhờ cậy vào hiền đệ.
Tạ Tri Ân biến sắc, nói:
- Đại ca sao lại nói thế. Nếu có đi thì hãy để cho đệ đi thay.
Đình Thế Quang cười, nói:
- Đối thủ lần này không phải là kẻ bình thường mà chính là cao thủ của bộ tộc Đồ Đằng. Nếu ta đóan không sai thì Đồ Đằng sứ giả tới Hoành Sơn không phải ít. Ngươi mới bước vào tiên thiên chưa lâu, cảnh giới vẫn chưa được củng cố hoàn toàn. Nếu để cho ngươi đối mặt với chúng chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.
Tạ Tri Ân á khẩu, không nói được gì. Đình Thế Quang nói hơi khó nghe nhưng đó chính là sự thật.
Đình Thế Quang từ từ nhắm hai mắt lại, nói:
- Chúng ta và Hạ Nhất Minh quan hệ không phải bình thường. Lần này, cho dù như thế nào thì cũng phải đi một chuyến. Huống hồ, ngay cả đệ tử kiệt xuát đời sau của Thiên Trì Sơn là Từ Trình Trường cũng có mặt ở đó. Như vậy cũng chẳng có nhiều nguy hiểm lắm.
Tạ Tri Ân muốn mở miệng, nhưng lại không nói nên lời.
Bốn đại gia tộc của Hoả Ô quốc đều truyền thừa cả nghìn năm. Người khác có lẽ không biết bộ tộc Đồ Đằng như thế nào nhưng bọn họ làm gì lại không nghe tới.
Đối với bộ tộc này, tất cả các quốc gia ở vùng Tây Bắc cùng chung tay mới xứng là đối thủ của họ.
Cùng một thế lực như vậy đối kháng, cho dù là ai cũng chẳng dám chắc chắn có thể sống sốt.
Đình Thế Quang đứng lên, cô độc leo lên đỉnh tháp. Nơi này chính là vị trí cao nhất trong Hoả ô quốc.
Từng cơn gió lạnh như roi quất vào mặt, vậy mà hắn chẳng hề có cảm giác.
Hắn nhìn xuống dưới, nghĩ tới nhân mạng giống như một con kiến hôi, trong lòng chợt nổi lên một cảm giác mãnh liêt.
Đây là quốc gia của hắn, là nơi mà hắn luôn dồn hết tâm trí và sức lực cho nó. Nhưng có lẽ, đây cũng là lần cuối cùng hắn được nhìn ngắm đất nứoc từ đây.
Lúc này, cảnh vật vẫn chẳng có gì thay đổi, nhưng lại khiến cho lòng người phải xao động.
Phía dưới, Tạ Tri Ân đứng yên nhìn hắn, như hiểu được suy nghĩ trong lòng Đình Thế Quang.
Cho dù là ngưòi sống hơn trăm năm nhưng đến giờ phút này cũng chẳng thể giữ được bình tĩnh.
Sau khi Hoành Sơn nhất mạch truyền tin cho Khai Vanh quốc và các tiên thiên đại sư của các tiểu quốc xung quanh.
Được vài ngày, mỗi người đều đưa ra quyết định.
Chỉ có điều, trong tình hình không uy hiếp tới bản thân thì bọn họ đều lựa chọn sự bàng quan, không hề tham gia.
Liên minh giữa các tiểu quốc cũng vì lợi ích khác nhau mà không thể giữ đựoc sự nhất trí.
Trừ Thiên La và Hoả Ô quốc ra, Hoành Sơn nhất mạch không có thêm một cường giả tiên thiên trong liên minh tới chi viện nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau