VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Thuận lợi phản gia

Hạ Nhất Minh đột nhiên giống như phi điểu chạy như bay ra ngoài, tới bên Từ Hướng Tứ động tác của hắn hơi dừng lại, sau đó lại tiếp tục phóng tới trước. Mà vị Từ nhị gia của Từ gia bảo kia cũng không có ý định động thủ.
Mấy lần nhấp nhô, Hạ Nhất Minh đã tới bên ngoài lối ra vào rừng.
Nơi này có bảy vị nam tử, đi đằng trước chính là lão trang chủ Hạ gia trang Hạ Vũ Đức, phía sau hắn là những người đã theo Hạ Nhất Minh tới dịch trạm.
Mày rậm của Hạ Vũ Đức hơi nhíu lại, trong mắt lộ ra một tia lo lắng, chẳng qua khi thấy được dáng vẻ vui mừng của Hạ Nhất Minh đang chạy tới, đôi lông mày liền giãn trở ra, lo lắng trong mắt cũng biến mất không còn dấu vết.
- Ông nội. Người như thế nào lại tới đây?
Hạ Nhất Minh nhanh mồm nhanh miệng hỏi, đương nhiên tròng lòng hắn thầm kêu may mắn vạn phần. May là ông nội tới sớm, cũng tới thật đúng lúc, nếu không còn không biết được sự tình gì sẽ phát sinh.
Hạ Vũ Đức tuy rằng tuổi đã giả, nhưng thân thể vẫn cường tráng, so với người bình thường phải cao hơn hẳn một cái đầu, lúc này nhấc chiếc quạt hương bồ lên phe phẩy, nói:
- Già rồi, đột nhiên có hứng thú muốn ra bên ngoài đi dạo, cho nên đi tới đây muốn xem cháu thế nào. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh bỗng giật mình, ánh mắt nhìn qua lão gia tử, trên người dính toàn bụi đất, lại liên tưởng tới Hồ Bân, trong lòng nhất thời sáng tỏ. Khẳng định, ông nội nghe được tin tức Hồ Bân đi tới nơi này, cho nên mới không sợ hao phí sức lực chạy tới nơi đây. Nếu không như vậy, trên người lão gia tử khẳng định cũng không lộ bóng dáng chật vật như vậy.
Trong nháy mắt, trong lòng Hạ Nhất Minh liền cảm thấy ấm áp, hắn cúi đầu thật sâu, nói:
- Đã phiền ông nội rồi.
Hạ Vũ Đức vỗ nhẹ bờ vai hắn, trên mặt mang theo một tia mỉm cười hiền lành, sau đó ánh mắt nhìn về phía Từ Hướng Tứ, lạnh nhạt nói:
- Từ Nhị, các ngươi làm gì mà lại ở đây?
Từ Hướng Tứ vội vàng khom người hành lễ, nghiêm túc nói:
- Hạ lão gia tử, vãn bối truy tung đào phạm mà đến, nên gặp gỡ Hạ Nhất Minh ở trong này.
Làm trụ cột của thế hệ thứ hai Từ gia bảo, khi hắn nhìn thấy Hạ Vũ Đức cũng không dám làm càn. Đương nhiên, cho dù cả lão đại của thế hệ thứ hai Từ gia ở đây cũng không dám có điều chậm trễ.
Cường giả mười tầng nội kình, đủ để làm cho bất luận kẻ nào cũng phải ngưỡng mộ từ đáy lòng.
Ánh mắt của Hạ Vũ Đức nhìn qua thi thể đang được khiêng bởi hai tên nha dịch, hỏi:
- Đây là Hồ Bân sao?
- Vâng. Đào phạm đã bị đền tội rồi ạ.
Từ Hướng Tứ thành thật trả lời, bọn nha dịch và trang đinh phải cung kính đứng một bên không dám xen vào. Thực lực của họ quá kém, trong lúc Hạ lão gia tử cùng Từ Nhị gia trao đổi, cho dù bọn họ là nha dịch cũng không dám chen miệng vào.
Hạ Vũ Đức gật đầu, nói:
- Từ Nhị. Vận khí của ngươi cũng không tệ. Đào phạm này tu luyện công pháp như thê nào?
Từ Hướng Tứ sắc mặt khẽ đỏ lên, vội vàng nói:
- Hạ lão gia tử. Vãn bối chưa cùng người này giao thủ qua.
Hạ Vũ Đức rùng mình, ánh mắt đang ở trên người Từ Hướng Tứ đảo qua những người còn lại, lấy nhãn lực của hắn đương nhiên có thể nhận ra những người này không ai có tu vi đạt tới tầng thứ năm nội kình. Hơn nữa bọn họ cũng không giống như Hồ Bân đã trải qua chiến đấu trên chiến trường, lại càng không phải những người sống trên đầu dao mũi kiếm. Những người này đánh lộn còn có thể, còn muốn nói đánh chết Hồ Bân là chuyện tuyệt không thể xảy ra.
Ánh mắt ngừng lại, Hạ Vũ Đức nói:
- Một khi đã không phải là ngươi, vậy vị nào ra tay? Có thể ra gặp mặt lão nhân này một chút không?
Từ Hướng Tứ sắc mặt càng đỏ, ở thời khắc này hắn đối với Hồ Bân hận thấu xương, tặc tử này đầu tiên gặp được chính là tinh nhuệ của thế hệ thứ ba Từ gia, nhưng kết quả lại không như dự kiến. Hắn lại có thể từ trong mai phục đánh bị thương hai đệ tử kiệt xuất của Từ gia. Lúc này mới khiến cho hắn phải đích thân truy kích, hơn nữa còn muốn đem kẻ này bắt giết.
Nhưng không nghĩ rằng cuối cùng tuy có thể đuổi kịp, vậy mà tên đào phạm đã biến thành một cỗ thi thể, mà trọng yếu hơn kẻ đánh chết hắn lại không phải là đệ tử của Từ gia, mà là người của Hạ gia.Nhìn vị thiếu niên mới có mười ba tuổi, trong lòng hắn ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Hạ gia trang đã có Hạ Thuyên Tín, Hạ Nhất Thiên, hai phụ tử thiên tài này rồi, nay lại còn xuất hiện thêm một thiên tài nữa sao? Nếu qua vài thập niên nữa, Từ gia bảo sẽ dựa vào cái gì mà đối chọi được với Hạ gia?
Giờ phút này đối mặt với câu hỏi của Hạ Vũ Đức, da mặt Từ Hướng Tứ hơi tái đi, không nói nên lời.
Hạ Vũ Đức nhăn mặt, nói:
- Từ Nhị. Chẳng lẽ mặt mũi của lão phu không đủ để…. Ài. Nhất Minh, cháu làm gì thế?
Hạ lão gia tử đối với việc đối phương cúi đầu không nói, không khỏi trong tâm sinh ra mất mát, đang định phẫn nộ của trách hai câu. Đột nhiên lại thấy ống tay áo của mình có người giật giật, hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hạ Nhất Minh đang lôi kéo mình, thần tình lộ vẻ xấu hổ.
Hạ Nhất Minh liếm liếm một chút đôi môi khô ráo, nhẹ giọng nói:
- Ông nội. Là cháu.
- Cái gì? Là ngươi?
Hạ Vũ Đức rùng mình, hai hang lông mày đột nhiên nhướng lên, ánh mắt lộ ra tinh quang nhìn tôn nhi. Lại nhìn lại thân thể đã chết của Hồ Bân, rốt cục đem hai người liên hệ cùng nhau.
- Nhất Minh. Kẻ đào phạm này là do cháu giết?
- Vâng!!!
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt trả lời.
Hàng lông mày Hạ Vũ Đức nhướng lên, lộ vẻ không tin, do dự một chút, quay đầu hỏi:
- Từ Nhị. Nghe nói tên đào phạm này trước đó đã đánh bị thương hai người nhà ngươi là Dục Đức và Dục Tài?
Sắc mặt Từ Nhị tối sầm lại, thật sự là nói cái gì đây? Nói cái gì cũng không nên lời.
Nếu đổi lại là một người khác hỏi dưới một tình huống như thế này, hắn khẳng định sẽ trở mặt. Nhưng đây lại là một trong hai cường giả ở Huyền Lý, lộ ra nụ cười miễn cưỡng, nói:
- Lão gia tử. Đúng là kẻ này đã đánh cho Dục Đức và Dục Tài bị thương cho nên vãn bối mới phải tự thân truy bắt tới đây. Chẳng qua, không nghĩ tới kẻ này lại gặp phải hiền chất Nhất Minh, đây cũng là tự hắn tìm tử lộ.Đến tận lúc này Hạ Vũ Đức mới tin, hai mắt nhìn về phía Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt hiện ra vài phần biểu hiện khác thường. Lão vội vàng đuổi tới nơi này, chính là lo sợ Hạ Nhất Minh gặp phải tên sát tinh kia. Vậy mà không nghĩ tới khi đến đây lại nghe tin, Hồ Bân lại bị Hạ Nhất Minh giết chết, biến hóa đột ngột này ra ngoài dự kiến của lão, nhưng cũng làm lão hài lòng.
Liếc ánh mắt nhìn, nhất thời thấy được nụ cười miễn cưỡng của Từ Hướng Tứ, trong lòng nhất thời hiểu được. Lão ho nhẹ một tiếng, nói:
- Một khi đào phạm đã bị đền tội, vậy hãy nhanh tới báo cáo với Trình quan phủ đi, rồi cùng giải tán thôi.
Từ Hướng Tứ vội vàng lên tiếng đáp ứng, mang theo tráng đinh của mình và ba gã sai nha chuẩn bị rời đi. Nhưng không hiểu vì sao, Từ Hướng Tứ lại quên nói đến việc xác chết, hình như muốn đem theo cả cỗ thi thể này đi.
Hạ Vũ Đức đột nhiên đưa tay cản lại, nói:
- Khoan đã!!! Để ta nhìn xem đây rốt cục có phải tên đào phạm không.
Dứt lời, lão liền tiến nhanh lại gần, nhìn thoáng qua gương mặt không còn chút huyết sắc của Hồ Bân, sau đó vỗ nhẹ lên thi thể hắn vài cái.
Hạ Nhất Minh ở cách đó không xa nhanh chóng bắt được ánh mắt có chút bất định của Từ Hướng Tứ, ánh mắt có tiếc hận, có kính sợ, có lo lắng, có mong chờ, cảm xúc thật hỗn tạp. Hạ Nhất Minh vô pháp xác định được tâm tư chính thức của hắn.
Hơn nữa, Hạ Nhất Minh còn chú ý tới, những chưởng được vỗ nhẹ lên thi thể của Hồ Bân đều bao hàm học thức sâu xa. Lấy kinh nghiệm của lão gia tử, tu vi nội kình xuất thần nhập hóa, chỉ sau vài lần dò xét thì trên thi thể đối phương có bao nhiêu đồ vật đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Rất nhanh sau đó, Hạ Vũ Đức liền lôi ra những đồ vụn vặt ở trong thi thể Hồ Bân ra ngoài. Làm Hạ Nhất Minh rất xấu hổ là bên trong đó vẫn còn một ít thỏi vàng cùng bạc vụn.
"Thật kỳ quái, những thứ này rốt cuộc được giấu ở nơi nào? Mình vừa rồi lại không tìm được. Xem ra kinh nghiệm lục soát đồ vật của mình vẫn còn kém" – Hạ Nhất Minh nghĩ.
Nhìn qua những thứ này, ánh mắt của Hạ Vũ Đức và Từ Hướng Tứ đều lộ ra một tia thất vọng. Hai người đối với ít bạn vụn và đồng vàng kia đều coi như không thấy.
Trầm ngâm một lúc, Hạ Vũ Đức vung tay lên, nói:
- Từ Nhị. Ngươi mang theo những người này tới Trình gia bẩm báo đi. Bọn ta về gia trang trước.
Từ Nhị không chút do dự đáp ứng, tạm biệt Hạ Vũ Đức rời đi. Hắn mới ôm hy vọng tìm được chút gì đó trên người Hồ Bân nên mới quay người lại nhìn. Bất quá, sau một lát, hắn liền thất vọng, bởi ở trên cỗ thi thể này không có gì đáng chú ý tới.
Vung tay lên, ném thỏi vàng và ít bạc vụn về phía nha dịch, Từ Nhị nói:
- Mang thi thể cùng mấy thứ này giao cho Trình gia, tiền tài các ngươi phân chia cho nhau đi. Nhưng việc ngày hôm nay không được truyền ra ngoài, nghe rõ chưa?
- Vâng!!!
Một nha dịch trong nhóm khom người xác nhận, ánh mắt nhìn thỏi vàng tràn ngập sự tham lam.
Từ Nhị nhìn theo phương hướng đám người Hạ Vũ Đức rời đi, ánh mắt chớp lên những sắc thái quỷ dị. Trong lòng hắn thủy chung vẫn không rõ, Hạ Nhất Minh đến tột cùng đã làm cách nào đánh chết tên đào phạm, một kẻ tu vi nội kình mới tầng thứ năm mà có thể đánh bị thương hai người Từ gia có tu vi nội kình tầng thứ sáu. Chẳng lẽ thanh niên kia còn ẩn nấp thực lực?
Ly khai sơn khẩu, Hạ Vũ Đức liền lập tức mệnh lệnh cho người ở dịch trạm chuẩn bị một cỗ xe ngựa thật to.
Lấy thân phận của lão, tự nhiên dễ dàng có thể có được một cỗ xe ngựa to, sau đó từ từ tiến về hướng Hạ gia trang. Bọn họ vừa đi không được bao lâu, đã thấy được bộ dạng mệt mỏi của Hạ Thuyên Tín đang chạy tới.
Tuy rằng, nhị vị trưởng bối không nói gì, nhưng Hạ Nhất Minh hiểu được tại sao bọn họ lại bỏ hết thảy mọi công việc mà chạy tới đây, trong lòng nhất thời giống như được đốt lên một ngọn lửa làm thân thể nóng hừng hực, cả người đều vây trong một trạng thái kỳ diệu.
Dọc theo đường đi, Hạ Vũ Đức không nói gì, mà im lặng mang theo mọi người trở về gia trang, còn phái người đi triệu tập toàn bộ đệ tử trở về.
Làm xong hết thảy mọi việc, lão mới cùng Hạ Thuyên Tín và Hạ Nhất Minh tiến vào địa phương mà những kẻ khác tôn sùng bên trong Hạ gia trang.
Nơi mà lão gia tử đã ở lại hơn mười năm nay, Hạ gia đại viện.

Chương 22: Khai Sơn Tam Thập Lục Thức

Hạ gia đại viện là đại viện được thành lập sớm nhất trong Hạ gia trang. Từ ngày đại viện được thành lập, Hạ Vũ Đức đã từ từ chiếm giữ Huyền Lý và thành lập nên Hạ gia trang, cuối cùng đạt được thành tựu như bây giờ là một trong ba thế gia chiếm giữ thành Huyền Lý.
Cho nên Hạ gia đại viện ở trong lòng mọi người Hạ gia trang không giống như người bình thường phán đoán.
Hôm nay, sau khi vào đại viện, Hạ Vũ Đức cho người hầu lui ra, trầm giọng nói:
- Nhất Minh, cháu đem trận chiến với Hồ Bân kể lại một lần cho ta nghe.
Hạ Nhất Minh chần chờ một chút, rồi đem việc cùng Hồ Bân ngẫu nhiên gặp được và trận chiến nói lại một lần. Chỉ là hắn từ đầu đến cuối chỉ nói chính mình thi triển ra đều là tầng thứ sáu của Cổn Thạch Quyền mà thôi. Đừng nói là tầng thứ bảy Cổn Thạch Quyền mà ngay cả tầng thứ sáu Miên Chưởng hắn cũng không đề cập tới. Đương nhiên đối với việc Hồ Bân thi triển ra công pháp kỳ dị lại không giấu diếm, hơn nữa đem cả bản bí tịch Khai Sơn Tam Thập Lục Thức ra cho mọi người xem.
Hạ Vũ Đức tiếp nhận bí tịch, mở ra xem nửa ngày, Hạ Thuyên Tín và Hạ Nhất Minh đều im lặng nhìn biểu tình của lão gia tử.
Thật lâu sau, Hạ Vũ Đức khép lại quyển bí tịch, hai mắt khép hờ, miệng lẩm bẩm vài câu, rốt cục thở dài một tiếng, nói:
- Quả nhiên không ra ngoài sở liệu của ta. Hắc hắc, lão phu nghe được truyện Hồ Bân đánh bị thương hai người tu vi tầng thứ sáu của Từ gia, đã đoán ra được, hắn khẳng định là bắt chước tiên thiên chiến kỹ. Mà bản này chính là thiên tiên bí tịch.
Hạ Nhất Minh có chút sửng sốt, nói:
- Gia gia, tiên thiên bí tịch là cái gì?
Hạ Vũ Đức cười khanh khách, nói:
- Nhất Minh. Điều này tạm thời cháu không cần biết đến, đợi khi cháu đạt tới mười tầng nội kình, ta tự nhiên sẽ nói cho cháu biết.
Hạ Nhất Minh cau mày không lên tiếng, nội kinh tầng thứ mười? Nói dễ hơn làm a. Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn lên quyển bí tịch, há mồm muốn nói nhưng rồi lại không nói gì.
Bất quá, động tác nhỏ ấy của Hạ Nhất Minh cũng không qua được ánh mắt của lão gia tử, Hạ Vũ Đức ha hả cười, nói:
- Nhất Minh. Bản bí tịch này là do cháu đoạt được, như vậy cháu có đủ tư cách tu luyện nó.
Thần tình Hạ Nhất Minh nhất thời rạng rỡ, bộ công pháp này uy lực như thế nào? Hắn chính mình biết rõ hơn ai hết. Hồ Bân tu vi chỉ có năm tầng nội kình, thế nhưng lại có thể chiến thắng tu luyện giả tầng thứ sáu phối hợp với chiến kỹ tầng thứ sáu, điều này đã đánh đổ vỡ hết thảy tri thức của hắn trong quá khứ, làm hắn hiểu được sự quý giá của chiến kỹ này.
Hạ Vũ Đức chậm rãi thu lại nụ cười trên mặt, lão nói:
- Nhất Minh. Ta vừa rồi đã xem qua bản bí tịch, mặt trên nó ghi chép một bộ Kim hệ công pháp, tên là Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, nhưng bên trong lại thiếu mất ba thức, ở trong Hạ gia trang của chúng ta cũng chỉ có một mình cháu là thích hợp tu luyện nhất.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc, đưa ánh mắt nhìn lên quyển bí tịch, trong đầu ý niệm liền chuyển, nói:
- Gia gia, bộ công pháp này khuyết thiếu mất ba thức sao?
- Đúng thế. Không biết tại sao nó lại thiếu mất ba chiêu thức cuối.
Hạ Vũ Đức tiếc nuối, thở dài, sau đó nói:
- Chẳng qua cháu không nên vì thế mà coi thường công pháp này, nếu nói về uy lực thì nó tuyệt đối là số một trong Tàng Thư Các của chúng ta. Nếu nó không phải là Kim hệ công pháp, vậy ta sẽ tìm người thích hợp tu luyện quyển bí tịch này.
Hạ Nhất Minh trong lòng mừng rỡ, vội vàng gật đầu, trong mắt lóe lên quang mang nửa mừng nửa lo.
Ngữ khí Hạ Vũ Đức bỗng nhiên trở nên nghiêm khắc hơn:
- Nhất Minh. Tuy rằng cháu có thể tu luyện bộ công pháp này, nhưng cháu phải nhớ kỹ, lấy thực lực trước mắt của cháu, chỉ có thể học tập bốn chiêu thức đầu tiên.
Hạ Nhất Minh trong lòng rung mình, nghiêm túc gật đầu, nói:
- Gia gia. Tôn nhi nhớ kỹ.
Hạ Vũ Đức đem bản bí tịch đưa cho Hạ Nhất Minh, nói:- Cháu đã có một ngày mệt mỏi rồi, hãy đi xuống nghỉ ngơi đi. Bản bí tịch này để ở chỗ cháu, chờ sau khi cháu sao lại xong hãy giao lại cho Thuyên Tín.
- Vâng!!!
Hạ Nhất Minh cung kính đỡ lấy quyển bí tịch.
Hạ Vũ Đức lại nói:
- Còn nữa. Chuyện cháu có được quyển bí tịch này không được truyền ra ngoài. Trừ bỏ ta và đại bá, ngoài ra không được nói cho ai biết nữa.
Hạ Nhất Minh do dự một lát, nói:
- Như vậy còn phụ thân và Tam thúc thì sao ạ?
- Họ tất nhiên sẽ biết. Ah. Còn có cả Thiên nhi nữa, ta cũng sẽ nói cho nó một tiếng, trừ những người đó ra còn lại tạm thời không cho ai biết nữa.
Hạ Nhất Minh cung kính ghi nhận, sau đó mới cáo biệt Hạ Vũ Đức lui trở ra.
Sau khi hắn rời khỏi đại viện, Hạ Vũ Đức cười dài một tiếng, nói:
- Thuyên Tín. Nhất Minh vận khí cũng được a. Không dành được may mắn trong tu luyện, nhưng lại được một quyển thiên tiên bí tịch. Trong nguy hiểm cầu phú quý, những lời này quả nhiên cũng chính xác.
Hạ Thuyên Tín cười khổ, nói:
- Cha. Cái này cũng quá nguy hiểm đi, nếu Nhất Minh không thể địch lại Hồ Bân thì chỉ sợ…
Hạ Vũ Đức trên mặt lộ ra vẻ căng thẳng, nghĩ lại cũng thấy đúng, trong lòng cũng sinh ra sợ hãi. Trầm ngâm một chút, lão nói:
- Lúc đó đúng là rất nguy hiểm, may mắn tặc tử Hồ Bân này tu vi chỉ có tầng thứ năm, tuy rằng tu luyện là tiên thiên bí kỹ nhưng liên tục đánh bị thương hai đệ tử của Từ gia khẳng định là nguyên khí đã đại thương. Cho nên khi đối mặt với Nhất Minh lòng tuy có ý định nhưng lại không đủ lực lượng, nếu không khẳng định lúc ấy Nhất Minh không thể dễ dàng đem hắn đánh chết.
Hạ Thuyên Tín gật đầu, nói:
- Đúng vậy. Nhất Minh có vận khí quả là tốt.Phụ tử hai người nhìn nhau, trong lòng đều cảm khái vạn lần. Chẳng qua bọn họ cũng không biết, Nhất Minh đối mặt cũng không phải là lúc Hồ Bân nguyên khí đại thương, mà là trong lúc chạy trốn đã trải qua nghỉ ngơi nên cơ bản đã khôi phục hoàn toàn. Như vậy thì suy nghĩ trong lòng của bọn họ khẳng định sẽ không như vậy.
Sau khi về tới phòng, Hạ Nhất Minh lập tức mở ra bản bí tịch.
Tuy rằng lão gia tử đã cảnh cáo, lúc tu luyện quyển bí tịch này phải cực kỳ thận trọng. Bất quá, Hạ Nhất Minh cũng là người biết mình biết ta, hắn nội kình không phải ở tầng thứ sáu nữa, mà đã tiến vào tầng thứ bảy. Cho nên lúc này có tu luyện sáu thức cũng không phải là vấn đề lo ngại.
Yên lặng lật xem nội dung quyển bí tịch, sau một lúc, Hạ Nhất Minh mới sắp xếp lại một chút manh mối.
Quyển bí tịch Khai Sơn Tam Thập Lục Thức này quả thật đã thiếu mất ba thức, làm cho Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi cảm thấy nối tiếc không thôi. Bởi vì mỗi tu luyện giả đều biết, những chiêu thức cuối cùng của một bản bí tịch mới là cường đại nhất. Còn thiếu đi vài chiêu thức cuối cùng, chính là làm cho giá trị của nó bị suy giảm đi rất nhiều.
Nhưng lão gia tử đã nói qua, bản bí tịch này có uy lực cường đại nhất so với những bản bí tịch trong Tàng Thư Các của Hạ gia trang hiện nay, như vậy Hạ Nhất Minh nhất định sẽ không bỏ qua.
Bất quá, sau khi trải qua nghiên cứu, Hạ Nhất Minh phát hiện ra có chút quái dị.
Ở trong bản bí tịch Khai Sơn Tam Thập Lục Thức này, chỉ có ghi chú khi Kim hệ nội kình tu vi đạt tới tầng thứ năm mới có thể bắt đầu tu luyện, hơn nữa, từ tầng thứ năm tới tầng thứ mười, mỗi tầng chỉ có thể tu luyện hai chiêu thức.
Nói cách khác, Hạ Nhất Minh cho dù đem nội kình tu luyện tới tầng thứ mười cũng chỉ có thể học được mười hai thức Khai Sơn đầu tiên mà thôi.
Nhìn thấy phần chú thích bên trong quyển bí tịch, Hạ Nhất Minh nhất thời nhăn mặt lại. Hắn lại nghĩ tới lời gia gia nói khi nãy, bản bí tịch này là một trong những bản tiên thiên bí tịch.
Chẳng lẽ đằng sau tầng nội kình thứ mười, còn có một trình tự rất cao sao?
Nghĩ tới điều này, trong lòng Hạ Nhất Minh nhất thời dao động. Nhưng một lúc sau, Hạ Nhất Minh lại lập tức thu liếm tâm thần, hắn tu vi hôm nay chẳng qua mới chỉ tầng thứ bảy, đừng nghĩ tới ngoài tầng thứ mười, cho dù là khoảng cách từ tầng thứ bảy tới tầng thứ mười cũng còn rất xa. Bây giờ đã nghĩ tới thứ này, quả thật là còn quá sớm.
Những lời dạy giỗ của các vị trưởng bối từ nhỏ cho tới nay phải làm đến nơi đến chốn, giờ đã phát huy ra tác dụng, Hạ Nhất Minh lấy ra giấy bút bắt đầu sao chép bản bí tịch.
Quyển sách này nội dung có không ít, ít nhất so với hai quyển Cổn Thạch Quyền và Miên Chưởng còn nhiều hơn.
Hạ Nhất Minh phải dùng suốt một ngày mới có thể đem quyển bí tịch sao ra toàn bộ.
Sao xong, Hạ Nhất Minh không chút do dự bắt đầu tu luyện. Lúc này lập tức phát hiện ra, khó khăn tu luyện quyển chiến kỹ bí tịch này gặp phải hơn xa so với khi tu luyện Cổn Thạch Quyền.
Chỉ mới là hai thức đầu tiên thích hợp cho tu vi tầng thứ năm tu luyện đã khiến cho Hạ Nhất Minh có chút đau đầu. Lộ tuyến vận hành nội kình trong đó phức tạp hơn rất nhiều, hơn nữa yêu cầu lớn nhất của loại chiến kỹ này chính là phải liên tục, lưu loát không ngừng. Nếu trên đường vận hành hơi có chút cản trở, như vậy nhất thời có thể khiến cho kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Cho nên, ngay khi lần đầu tiên tu luyện, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể thành công tức khắc, mà phải trải qua vài lần tập thử mới có thể đạt được yêu cầu của công pháp. Kỳ quái chính là, chỉ cần có thể thành công một lần, thân thể Nhất Minh liền có thể ghi nhớ lại được loại cảm giác này. Thi triển lại lần thứ hai cũng không tái hao lực như trước, giống như đã trải qua ngàn vạn lần tập luyện thử, vận hành rất tự nhiên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Trong lòng Hạ Nhất Minh thầm than, quyển bí tịch này thật đúng là không thể đem ra so sánh với Cổn Thạch Quyền, tiêu phí thời gian mấy giờ liền thế nhưng cũng chỉ nắm giữ được thức thứ nhất mà thôi.
Hạ Nhất Minh cũng không biết, nguyên chủ cũ của quyển bí tịch này là Hồ Bân phải tu luyện ước chừng mười năm mới có thể nắm giữ được thức thứ nhất. Vì tu luyện thức thứ nhất này, Hồ Bân thậm chí còn phải trì hoãn tu luyện nội kình công pháp, làm cho ngay cả tầng thứ sáu cũng không thể đột phá.
Vậy mà Hạ nhất Minh chỉ trong vòng mấy giờ đã đem thức thứ nhất hoàn toàn nắm giữ, độ thuần thục so với Hồ Bân tu luyện mười năm không hề kém.
Hồ Bân giờ phút này mà sống lại, lại thấy được một màn này, như vậy chắc lại chết bất đắc kỳ tử một lần nữa.
Ba ngày sau, Hạ Nhất Minh đem bản thư tịch tới Tàng Thư Các, nhưng trong những ngày sao tiến vào đó, hắn cũng không thấy quyển bí tịch này ở trên giá của Kim hệ. Hạ Nhất Minh mơ hồ có thể đoán được, quyển bí tịch này quá mức trọng yếu, cho nên mới đặc biệt bị dấu đi.
Sau khi Hạ Nhất Minh trải qua trận đấu sinh tử với Hồ Bân, trong lòng có những biến hóa vi diệu, tuy phát hiện ra điểm này nhưng cũng làm ra vẻ không biết gì, cũng không nói lại cho người khác biết.
Lần này, Hạ Nhất Minh đánh chết Hồ Bân, ở trong mấy huynh đệ là người có động tĩnh lớn nhất, đặc biệt sau đó mọi người còn biết được Hồ Bân đã từng đả thương hai vị cao thủ sáu tầng nội kình của Từ gia, nên đối với Hạ Nhất Minh có thêm vài phần kính trọng.
Đừng có nói là mấy vị huynh đệ trong thế hệ thứ ba của gia trang, cho dù cả trong lòng ba người ở thế hệ thứ hai địa vị Hạ Nhất Minh cũng tăng lên không ít, thậm chí còn mơ hồ cùng với Đại ca Hạ Nhất Thiên ngang bằng với nhau.

Chương 23: Tái độ tiến giai

Mùa đông bao phủ lên thành Huyền thành, không khí lạnh lẽo mà ẩm ướt, sáng sớm trên sân tập luyện của Hạ gia trang ở hậu viện, những để tử thế hệ thứ ba vẫn tiếp tục tập luyện.
Ở một góc trong thôn trang, một trong những viện tử của đệ tử thứ ba, một cánh cửa được im lặng mở ra. Một đạo nhân ảnh giống như quỷ mỵ chợt lóe lên, vô thanh vô tức đứng ở giữa sân.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu nhìn trời, thở dài một hơi, không khí ngưng kết lại một mảnh sương mờ ảo.
Từ khi đánh chết Hồ Bân tới nay, thời gian đã trôi qua năm tháng. Ở trong năm tháng này, Hạ Nhất Minh không rời khỏi phòng của mình, mà ở trong mật thất bế quan tu luyện suốt năm tháng.
Đương nhiên, tu vi của Hạ Nhất Minh còn xa mới có thể không cần ăn uống, chỉ có điều ăn uống mọi thứ đều giải quyết ở trong phòng, đến giờ tự nhiên sẽ có hạ nhân mang tới.
Đây là ưu đãi lớn nhất của thế gia đệ tử, nếu là người nghèo khổ, vậy quyết không có khả năng được như thế.
Năm tháng tu luyện làm cho thực lực của Hạ Nhất Minh đột ngột tăng mạnh, lại một lần nữa đạt tới đỉnh tầng thứ bảy, hơn nữa còn chạm vào bức tường cản trở đột phá.
Tốc độ này nếu nói ra ngoài sẽ khiến cho người khác không thể tin nổi. Chẳng qua, ở Hạ Nhất Minh lại liên tục xuất hiện những kỳ tích bất ngờ, cho nên khi hắn đạt tới cảnh giới như bây giờ cũng không có hoảng hốt như lần trước nữa, mà bình tĩnh tiếp nhận.
Tất nhiên, vì điều này đã trở thành thói quen, Hạ Nhất Minh cũng không đem điều này nói cho người khác biết, cho dù là cha mẹ thân sinh cũng không biết được.
Trong năm tháng qua, Hạ Nhất Minh thu hoạch lớn nhất lại không chỉ có nội kình tu vi, cả Khai Sơn Tam Thập Lục Thức cũng mang đến cho hắn những kinh hỉ to lớn.
Bộ công pháp này cũng không phải chỉ giới hạn trong việc sử dụng chưởng pháp, ở bên trong bí tịch có ghi rõ ràng, vô luận là đại đao hay trường phủ cũng có thể đem ba mươi sáu thức này thi triển ra.
Hạ Nhất Minh ở trong mật thất đã từng thử qua, quả nhiên không làm hắn thất vọng, bộ công pháp này quả thật là chưởng pháp hay binh khí đều có thể thi triển được. Chỉ có điều trong bản bí tịch có ghi chú, khi ở trên chiến trường thì dùng trọng phủ thì khẳng định đánh đâu sẽ thắng đó. Có thể đem uy lực phát huy đến mức nhuần nhuyễn thì không gì có thể phá nổi.
Chỉ là khi tưởng tượng tới việc dùng trọng phủ phối hợp với công pháp này sẽ dẫn đến mức tiêu hao nội kình quá mức kinh khủng, Hạ Nhất Minh liền đem những lời này xem nhẹ hẳn đi.
Khoảng thời gian này, Hạ Nhất Minh tu luyện nhiều nhất chính là đem sáu thức học được đều dung nhập vào trong chưởng pháp và đao pháp tu luyện. Theo lý mà nói, để làm được từng bước những việc này không chỉ phải bế quan liên tục mà còn cần phải luyện tập nhiều lần, nếu không thì khẳng định ở một vài phương diện sẽ xuất hiện vấn đề.
Chẳng biết làm sao, Hạ Nhất Minh lại có thể làm được, hắn thành công đem sáu thức kia thi triển thành công, quá trình cũng không gặp một chút cản trở nào, giống như trước nay tu luyện như nước chảy mây trôi mà tự thành.
Trải qua việc tập luyện thuận lợi như vậy, làm cho ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có chút khó hiểu. Chẳng qua thần kinh Hạ Nhất Minh đã vững vàng hơn trước, cũng không xuất hiện kinh ngạc, mà im lặng chấp nhận sự việc này.
Dù sao, đối với một thanh niên chỉ trong vòng một năm hai lần chạm vào bức tường cản trở đột phá, thì còn có việc gì trong tu luyện đáng kinh ngạc hơn nữa đâu.
Rút ra được kinh nghiệm từ lần trước, sau khi tiến tới đỉnh phong tầng thứ bảy, Hạ Nhất Minh lập tức ly khai mật thất, hướng tới bên trong Tàng Thư Các đi tới.
Trên đường đi nghe thấy tiếng luyện tập buổi sáng ở hậu viện, trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi có chút cảm khái. Ngắn ngủi chưa tới một năm, Hạ Nhất Minh từ việc tu luyện buổi sáng với những đệ tử dưới tầng thứ năm, đã biến thành tu luyện giả sắp chạm tới tầng thứ tám, đoạn thời gian này trải qua thật như mộng như ảo. Làm cho người ta khó có thể tưởng tượng được.
Thu liễm tâm thần, Hạ Nhất Minh vượt qua hậu viện đi tới Tàng Thư Các.
Mỗi một lần đi vào trong sân Tàng Thư Các, Hạ Nhất Minh có thể cảm giác được hai cặp mắt đảo qua trên người mình để dò xét. Hai cặp mắt này tự nhiên Hạ Nhất Minh biết là của Đại bá và lão nô bộc vẫn ở đây.
Chức trách của hai người bọn họ là thủ vệ Tàng Thư Các, nhưng cũng không nghiêm cấm đệ tử đạt tới tầng thứ sáu đi vào, điểm này mới làm Hạ Nhất Minh thích nhất.Quen thuộc tiến vào Tàng Thư Các, lại một lần nữa Hạ Nhất Minh nhắm mắt lại, tùy ý chọn một giá sách, rồi rút ra một quyển bí tịch.
Mở hai mắt ra, việc đầu tiên Hạ Nhất Minh làm là nhìn tới giá sách, nhìn qua không khỏi rung mình một cái, cười khổ, hắn thế nhưng lại chọn đúng giá Thổ hệ. Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh mở quyển bí tịch trong tay ra, không khỏi cười khổ liên tục.
Bình Tức Thuật: Thổ hệ nội kình phụ trợ bí tịch.
Bản bí tịch này cũng không khác gì Quy Tức công là mấy, đều là khống chế cơ năng thân thể, bắt chước động vật ngủ đông. Chính là một loại phụ trợ công pháp.
Cùng với lần chọn quyển bí tịch Mộc hệ phụ trợ công pháp Nhận Bì Thuật, loại công pháp này đối với việc tác dụng tăng lên tu vi nội kình cũng không có hỗ trợ mấy. Chỉ có điều trong nhiều trường hợp đặc thù đều có khả năng sử dụng đến. Đối với phần lớn tu luyện giả, loại bí tịch này cũng là một loại trọng yếu.
Chẳng qua, khi đã chọn được quyển công pháp này rồi, Hạ Nhất Minh cũng chấp nhận tu luyện. Dù sao, ý định của Hạ Nhất Minh cũng không phải là tu luyện thêm một loại chủ tu công pháp nữa, mà chỉ muốn đột phá cản trở tu luyện mà thôi.
Vội vàng đem bản bí tịch Bình Tức Thuật sao xong, Hạ Nhất Minh do dự rồi sao tiếp Cổn Thạch Quyền và Miên Chưởng, cuối cùng đem công pháp tu luyện tầng thứ tám sao lại.
Nếu như Hạ Nhất Minh tính toán không sai, những loại này rất nhanh sẽ phải sử dụng đến.
Sao xong, đem hết thảy mọi thứ để lại như cũ, Hạ Nhất Minh vội vàng rời đi, hắn cũng không đi tới bái kĩa Đại bá Hạ Thuyên Tín, nếu để lão nhân gia thấy được những bản sao của hắn sợ rằng sẽ phải nghe giáo huấn.
Về tới mật thất của mình, Hạ Nhất Minh thong thả ngồi xuống.
Đem bản Bình Tức Thuật ra, Hạ Nhất Minh bắt đầu xem xét những hàm ý trong đó. Hôm nay, Hạ Nhất Minh đã là tu luyện giả đỉnh tầng thứ bảy, ở trong đồng lứa ở Hạ gia trang tuyệt đối là đã đứng đầu.
Bình Tức Thuật chỉ là Thổ hệ công pháp phụ trợ nội kình công pháp mà thôi, chỉ cần nội kình tới tầng thứ năm là có thể tu luyện. Điều này tự nhiên không làm khó được Hạ Nhất Minh.Sau nửa giờ, Hạ Nhất Minh đã đem toàn bộ nội dung ghi nhớ trong lòng, cất quyển bí tịch đi, sau đó hắn bắt đầu vận hành nội kình theo lộ tuyến của công pháp.
Tuy rằng đây là lần đầu tiên tu luyện công pháp phụ trợ này, nhưng Hạ Nhất Minh tràn ngập lòng tin tưởng. Mà trong hiện thực sau đó cũng không làm hắn thất vọng, gần như chỉ sau một giờ, Hạ Nhất Minh đã đem loại công pháp phụ trợ này nắm giữ hoàn toàn.
Dựa theo Bình Tức Thuật yêu cầu khi thi triển ra, Hạ Nhất Minh đã có thể đoạn tuyệt hô hấp, ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng có khả năng làm giảm xuống.
Nếu Hạ Vũ Đức thấy được tiến độ tu luyện công pháp của Hạ Nhất Minh, khẳng định sẽ chấn động trong lòng. Vì chỉ trong một giờ, Hạ Nhất Minh đã đem loại công pháp này tu luyện tới tiêu chuẩn cao nhất. Một khi Hạ Nhất Minh toàn lực thi triển ra thì vô luận là hô hấp, nhịp tim, nhiệt độ cơ thể, biến hóa da dẻ đều đã đạt tới tiêu chuẩn phi thường cao.Cho dù là Hạ Vũ Đức tự mình thi triển ra cũng không thể hơn được thế.
Nhưng, tâm tư của Hạ Nhất Minh cũng không đặt ở loại công pháp này. Sauk hi tu luyện thành công, Hạ Nhất Minh liền tiếp tục tiến hành Hỗn Nguyên Kình, làm nội kình không ngừng gia tăng tới đỉnh phong tầng thứ bảy, sau đó hướng vào bức tường cản trở tiến giai tầng thứ tám đánh sâu vào bên trong.
Phàng phất như nước chảy đá mòn, bức tường cản trở tầng thứ bảy giống như không gì có thể phá được dần dần xuất hiện một lỗ hổng.
Lỗ hổng nhỏ nhất này, đã có thể làm cho một ít nội kình xuyên qua.
Bất quá, ngàn dặm chi đê, hội vũ nghĩ huyệt.
Chỉ cần có một lỗ hổng này, Hạ Nhất Minh tích tụ nội kình tầng thứ bảy cuối cùng đã tìm được một chỗ đột phá. Nội kình cuồn cuộn không dứt chảy qua lỗ nhỏ không ngừng tiến vào những kinh mạch mới ở tầng thứ tám. Nội kình khổng lồ không ngừng chảy vào làm cho lỗ hồng nhỏ dần dần được mở ra, càng lúc càng lớn.
Rốt cục, nội kình được tích tụ giống như bài sơn đảo hải lũ lượt trào dâng, đem bức tường cản trở tiến giai hoàn toàn đánh sụp đổ. Nội kình khổng lồ chen chúc nhau chảy trong kinh mạch tầng thứ tám, giống như chúng phát hiện ra một lục địa sinh sống mới.
Thân hình Hạ Nhất Minh chậm rãi run run, hắn yên lặng cảm thụ chấn động trong cơ thể. Ngay cả thân thể Hạ Nhất Minh cũng dựa theo tần xuất nhất định này mà chấn động theo.
Trong lòng Hạ Nhất Minh tràn ngập vui sướng, đây là loại tình cảm được phát ra từ nội tâm mỗi khi tấn chức. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tầng thứ tám, Hạ Nhất Minh dễ dàng đạt tới đỉnh tầng thứ bảy, cuối cùng lại thành công đột phá bức tường ngăn cách. Vượt qua đệ nhất nhân của thế hệ thứ ba là Hạ Nhất Thiên tiến vào tình trạng giống phụ thân và Tam thúc.
Tuy rằng, giờ phút này Hạ Nhất Minh mới tiến giai vào nội kình tầng thứ tám. Nhưng hắn có lòng tự tin, nếu thật sự cùng chiến đấu với phụ thân và Tam thúc vậy người cuối cùng chiến thắng chính là hắn.
Bởi vì trên tay hắn còn nắm giữ một loại chiến kỹ kỳ dị Khai Sơn Tam Thập Lục Thức.
Uy lực chiến kỹ này cũng không phải là nhỏ, hơn xa so với chiến kỹ bình thường. Hạ Nhất Minh có cảm giác, chỉ cần đem loại chiến kỹ này thi triển ra, khẳng định có thể vượt giai khiêu chiến. Cho nên khi cùng đối thủ tu vi giống mình so sánh, nếu đối phương không có loại chiến kỹ có thể chống lại, vậy cùng giai tuyệt đối là vô địch.
Lại nhắc tới Thủy hệ Ba Văn Công, lúc này cũng tiến tới thuận lợi, tầng thứ tám Ba Văn Công tựa hồ như thuận lý thành chương cứ vậy mà đạt được. Ngay cả một chút đình trệ cũng không gặp phải.
Sau đó, Hạ Nhất Minh đứng dậy, đem tầng thứ tám Cổn Thạch Quyền, Miên Chưởng cùng thức thứ bảy, thứ tám của Khai Sơn Tam Thập Lục Thức ra tu luyện mấy lần.
Ngắn ngủi chỉ một ngày thời gian, Hạ Nhất Minh đã đem toàn bộ sở hữu chiến kỹ hoàn toàn tu luyện xong. Tốc độ như vậy, mặc dù Hạ Nhất Minh sớm đã quen thuộc nhưng vẫn làm hắn không khỏi cảm khái mãi không thôi.

Chương 24: Niên sơ giác kỹ

Sau khi hoàn thành tu luyện, Hạ Nhất Minh mới thở ra một hơi, từ mấy tháng qua cho đến lúc vừa rồi mới bỏ được hòn đá trong lòng xuống.
Năm tháng trước, Hạ Nhất Minh rõ ràng cảm giác được sát khí sắc bén từ Từ nhị gia Từ Hướng Tứ.
Đối với một người có tu vi tầng thứ tám, Hạ Nhất Minh không nó rõ được nửa phần thủ thắng. Tưởng tượng đến một cao thủ như thế đang ẩn nấp theo dõi mình, âm thầm như hổ rình mồi, trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi cảm thấy sởn cả gai ốc, cả người không một chút thoải mái.
Nhưng giờ phút này, Hạ Nhất Minh đã không còn một chút sợ hãi, ngược lại trong lòng dậy song, nếu có cơ hội, hắn thực không ngại một lần nữa gặp lại Từ Hướng Tứ, hơn nữa lại âm thầm cùng hắn so sánh. Đương nhiên, nếu có thể chiến thắng, hơn nữa cho hắn một cái giao huấn thì không có chuyện gì tốt hơn nữa.
Chậm rãi tĩnh tâm lại, Hạ Nhất Minh yên lặng tự hỏi gần một năm qua đã phát sinh ra bao nhiêu sự tình biến hóa long trời lở đất.
Hạ Nhất Minh biết, hết thảy những điều này đều từ lần kỳ ngộ ở trong hồ dạo đấy, nếu không có lần kỳ ngộ thần kỳ đó, như vậy Hạ Nhất Minh hôm nay chỉ sợ vẫn như trước kia không thể đột phá được tầng thứ năm nội kình công pháp. Chứ quyết không phải như bây giờ một tu luyện giả tầng thứ tám nội kình.
Gần một năm tu luyện, đã làm Hạ Nhất Minh dần dần thích ứng được với những biến hóa trên thân thể mình.
Hơn nữa, Hạ Nhất Minh còn tổng kết được mình đã không giống với người thường.
"Đầu tiên, chỉ cần mình tĩnh tâm tu luyện, thì vô luận là công pháp nào, mặc kệ là chủ tu nội kình công pháp, hay chiến kỹ công pháp, thậm chí ngay cả phụ trợ nội kình công pháp, nội kình mình đều có thể tăng tiến. Tuy rằng tăng trưởng không giống nhau, nhưng điều này tuyệt đối không sai."
Mà điều này, có lẽ là lý do Hạ Nhất Minh tu luyệt nội kình công pháp tuyệt đối nhanh.
Trừ bỏ điều này, khi tu luyện nội kình tới đỉnh tầng, chạm vào bức tường cản trở tiến giai, chỉ cần Hạ Nhất Minh chọn thêm một loại công pháp tu luyện, dù là phụ trợ nội kình, cũng có thể làm cho hắn dễ dàng đột phá bức tường cản trở, tiến vào tầng cao hơn.
Chuyện này tuyệt đối là cực kỳ nghịch thiên, Hạ Nhất Minh tuy rằng tuổi không lớn, cũng không phải là loại thông minh được mọi người gọi là thần đồng. Nhưng hắn cũng hiểu được, loại chuyện như thế này tuyệt đối không thể nói cho người khác biết, cho dù là những người thân thiết nhất cũng tuyệt đối không được.
Còn có, từ sau lần kỳ ngộ ở đáy hồ, vô luận là Hạ Nhất Minh tu luyện loại công pháp nào, đều có thể hoàn thành cực nhanh chóng. Đặc biệt là chiến kỹ công pháp, Hạ Nhất Minh có thể dễ dàng tu luyện đạt tới tiêu chuẩn cao nhất.
Càng làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy không thể tin nổi chính là "Thể chất của mình tựa hồ có một loại biến hóa không thể xác định, bất kỳ là công pháp có thuộc tính gì, mình đều có khả năng tu luyện. Hơn nữa, tốc độ tu luyện của mỗi loại công đều có thể khiến cho ngừng khác trợn mắt, cứng lưỡi không nói nên lời."
Không những như vậy, thực lực chính thức của Hạ Nhất Minh người khác cũng không thể nhìn ra, hắn biểu hiện ra bên ngoài có thực lực như thế nào, thì người ta nhìn đúng là như vậy. Điểm này có thể suy ra từ lần trước, Hạ Vũ Đức cũng không thể nhìn ra được tôn tử của mình sớm đã đột phá tầng thứ sáu.
Bởi vì những biến hóa kỳ dị này, mới làm cho Hạ Nhất Minh chỉ trong vòng một năm thời gian đã đạt tới tầng thứ tám nội kình. Ngay cả trong hai thế gia chiếm giữ thành Huyền Lý, thực lực chính thức của Hạ Nhất Minh bây giờ khẳng định có thể xếp trong năm người đứng đầu.
Đướng nhiên, điều này chỉ do Hạ Nhất Minh phỏng đoán, cũng chưa qua chiến đấu cụ thể để khẳng định.
Đem tất cả những suy nghĩ thu lại trong lòng, Hạ Nhất Minh trở lại trong phòng, đột nhiên lúc này lại nghe được tiếng chuông vang bên ngoài cửa. Hạ Nhất Minh trong lòng không khỏi có cảm giác nao nao, đi ra mở cửa, nhất thời thấy được Tam thúc Hạ Thuyên Nghĩa đang mỉm cười đứng ở giữa sân.
Bước lên phía trước, mời Tam thúc vào phòng, Hạ Nhất Minh nói:
- Tam thúc. Thúc như thế nào lại đến đây? Nếu có việc thì chỉ cần thông tri cho hạ nhân đi thông báo cho tiểu chất là được.
Hạ Thuyên Nghĩa cười sang sảng, nói:
- Cháu bế quan mấy tháng tu luyện, ngay cả đại môn cũng không rời khỏi, cổng cũng không mở a. Ngay cả bữa cơm đầu tháng và giữa tháng cũng không đến tham dự.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh đỏ mặt, nói:
- Tam thúc. Tiểu chất mải mê tu luyện…. Cho nên có điều chậm trễ, thỉnh ngài thứ tội.
Hạ Thuyên Nghĩa giơ bàn tay to ra ngăn lại, nói:
- Cháu có thể chuyên tâm tu luyện, Tam thúc cao hứng còn không kịp.
Hơi dừng lại, Hạ Thuyên Nghĩa lại nói tiếp:- Bất quá, cháu tuổi còn nhỏ, cũng không nên cứ như vậy vùi đầu vào tu luyện, hãy cùng với các huynh đệ trong nhà trao đổi, cũng là việc nên làm. Vừa lúc nãy, không phải Đại bá nói cháu đã xuất quan thì ta còn có không biết.
Lúc ấy Hạ Nhất Minh mới biết Tam thúc tại sao lại tìm đến, hắn gật đầu thụ giáo, bảo trì một bộ dạng khiêm tốn.
Nhưng mà, Hạ Thuyên Nghĩa lúc này lại cảm thấy mình không thể nhìn thấu được đứa tiểu chất nhi này. Loại cảm giác này làm hắn rất kinh ngạc, lấy sự lịch duyệt của Hạ Thuyên Nghĩa, ngay cả người kiệt xuất nhất trong đời thứ ba là Hạ Nhất Thiên, hắn cũng có thể nắm chắc nhìn thấu được. Nhưng vì sao chỉ trong vòng một năm, tiểu chất nhi này lại gây cho hắn cảm giác không thể nhìn thấu được?
Khẽ lắc đầu, Hạ Thuyên Nghĩa đem loại cảm giác này đè nén xuống, nói:
- Nhất Minh. Hôm nay là giữa tháng, buổi tối cháu hãy đến đại sảnh dùng bữa với mọi người đi. Gia gia ngươi đã nhắc tới cháu vài lần, nếu cháu vẫn tiếp tục không đi ra, chỉ sợ lão nhân gia sẽ trực tiếp tới lôi cháu ra đấy.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh ửng đỏ, xấu hổ cười, nói:
- Tam thúc. Người yên tâm. Buổi tối hôm nay, cháu nhất định sẽ tới.
Hạ Thuyên Nghĩa vừa lòng cười cười, hỏi vài câu về tiến độ của Hạ Nhất Minh. Hắn đương nhiên trả lời qua quit để cho qua. Cũng may giờ phút này, Hạ Nhất Minh tu vi đã đạt tới tiêu chuẩn cực cao, nên giảng thuật lại tầng thứ sáu không xảy ra một chút sai lầm nào, nếu không thì không có khả năng nói lung tung với Hạ Thuyên Nghĩa.
Đương nhiên, một phần là Hạ Thuyên Nghĩa nhận định Hạ Nhất Minh không có khả năng chỉ trong vòng một năm đột phá tới tầng thứ bảy, nếu không nói nhiều như vậy khẳng định sẽ gây ra một chút hoài nghi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tiễn Hạ Thuyên Nghĩa đi khỏi, Hạ Nhất Minh trầm ngâm nửa ngày, tắm rửa qua một chút, thay một bộ quần áo mới, nhìn lại thời gian cũng không còn sớn, liến thẳng hướng đại sảnh đi tới.
Hôm nay là giữa tháng, như vậy trực hệ đệ tử trong gia trang hẳn là đều tới tham gia bữa tối. Đương nhiên, chỉ có đệ tử quyết tâm tăng tiến thực lực mới ngoại lệ. Bất quá, trong Hạ gia trang cũng không có đệ tử nào bế quan vượt quá ba tháng, cho nên khi Hạ Nhất Minh đi tới đại sảnh, nhất thời khiến cho xuất hiện một trận xôn xao nhỏ.
Hạ Nhất Đào đã sớm nhảy dựng lên, đem Hạ Nhất Minh kéo vào bàn của đám tiểu bối, hắn mở to ánh mắt, nói:
- Lục ca. Huynh thật lợi hại. Bế quan liên tục năm tháng, sẽ không phải là đột phá tới tầng thứ bảy chứ?
Hạ Nhất Minh cười cười, nói:
- Tiểu đệ nói sao.Vung cánh tay nhỏ lên, Hạ Nhất Đào đã liệu trước nói:
- Lục ca. Huynh đừng làm đệ sợ, chê đệ không biết à? Huynh nếu trong vòng ba năm đột phá tới tầng thứ bảy, đã là một chuyện rất giỏi rồi. Nửa năm bế quan vừa rồi, khẳng định là tập trung tu luyện một loại chiến kỹ nào đó, chuẩn bị ở tân niên giác kỹ bộc lộ tài năng, đúng không?
Lời nói của Hạ Nhất Đào lập tức được mấy vị huynh đệ tỷ muội đồng ý, trừ bỏ sắc mặt Hạ Nhất Chương có chút khó coi ra, còn lại mọi người đều hỏi một chút. Nhưng tất cả bọn họ đều nhận định, Nhất Minh bế quan năm tháng vừa rồi, khẳng định là tu luyện vũ kỹ, mà không có khả năng chuyên tâm tu luyện nội công.
Hạ Nhất Minh cười khổ không thôi, nhưng một khi đã nhắc tới tân niên giác kỹ, trong lòng hắn có chút chờ mong.
Trong Hạ gia trang, mỗi khi tới năm mới, đệ tử đời thứ ba đều cử hành công khai so tài. Đương nhiên, với những người chưa đạt tới tầng thứ sáu như Hạ Nhất Chương thì chỉ lên đài để biểu diễn trung bình tấn và quyền thuật cơ bản nhất của võ thuật mà thôi. Còn các đệ tử có tu vi nội kình tầng thứ sáu trở lên, phải lên đài tiến hành giao thủ với nhau.
Trước kia, thắng lợi cuối cùng khẳng định đều là Đại ca Hạ Nhất Thiên, tu vi hắn đã đạt tới thất cấp nội kình, vô luận là Nhị ca Nhất Hải hay Tam ca Nhất Huyễn đều phải ngoan ngoan đứng sang một bên.
Kỳ thật, việc này chỉ là để kiểm tra tiến độ tu luyện của trực hệ đệ tử, hơn nữa kích phát quyết tâm tranh đấu trong lòng bọn họ mà thôi, có đôi khi ngay cả Hạ Thuyên Tín cũng được mời rat ay. Như vậy hoạt động tân niên hàng năm được cử hành, càng là sự chào mừng của người cũ với người mới gia nhập vào, được mọi người ưa thích.
Bọn Hạ Nhất Đào dây dưa hỏi ở bên cạnh, Hạ Nhất Minh đành theo như lời của bọn họ mà thừa nhận, chính mình bế quan tu luyện chính là chiến kỹ bí tịch. Còn là loại bí tịch gì, Hạ Nhất Minh chỉ thủy chung cười mà không đáp.
Náo loại một lát, trong sảnh đột nhiên im lặng, bởi vì lão gia tử đã tiến nhập đại sảnh.
Hạ Vũ Đức liếc mắt nhìn mấy cháu gái, vừa lòng gật đầu. Những ghế chủ vị còn lại đều được Hạ Thuyên Tín, Hạ Thuyên Nghĩa, Hạ Nhất Thiên ngồi vào.
Đệ tử Hạ gia đồng trang lứa, ngoại trừ Hạ Nhất Thiên thì từ trước tới nay đối với uy nghiêm của lão gia tử đều sợ hãi, vừa rồi đại sảnh còn ầm ầm mà bây giờ đã tĩnh lặng tới cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy.
Sau bữa tối, Hạ Vũ Đức ho nhẹ một tiếng, nói:
- Thuyên Tín. Một tháng nữa là tân niên, hàng hóa tết an bài sao rồi?
Hạ Thuyên Nghĩa cung kính nói:
- Phụ thân. Người yên tâm. Mọi thứ đã được an bài thỏa đáng.
- Tốt. Để cho vợ chồng Thuyên Danh sớm được trở về, ở bên ngoài chịu khổ một năm thực không dễ dàng gì.
- Vâng!!!!
Hạ Nhất Huyễn, Hạ Nhất Minh và Hạ Nhất Lung nhất thời cười mừng rỡ, ba người chính là đứa con thân sinh của Hạ Thuyên Danh, nghe nói phụ mẫu sẽ sớm trở về nhà, tâm tình tự nhiên tốt hơn so với những huynh đệ khác.
Ánh mắt Hạ Vũ Đức ở trên người đám đệ tử đời thứ ba liền chuyển, nói:
- Tân niên giác kỹ cũng nên sớm chuẩn bị một chút. Năm nay, Hạ Nhất Minh cũng đã tấn chức tới tầng thứ sáu. Hạ gia chúng ta đời thứ ba cũng đã từng bước đi lên.
Trong thanh âm của Hạ Vũ Đức tràn ngập niềm vui, đối với lão mà nói, không có gì có thể so sánh được với việc nhìn thấy thế hệ thứ ba từng bước lớn dần lên.
Hạ Thuyên Nghĩa tự nhiên đáp ứng, hơn nữa còn an bài lập tức.
Trong lòng Hạ Nhất Minh có chút phiền não trong lòng, hắn muốn làm lão gia tử cao hứng, nhưng không muốn làm thực lực của mình hoàn toàn bại lộ. Như vậy, một tháng sau hắn nên biểu hiện như thế nào?

Chương 25: Thủy hỏa tương khắc

Năm mới, đối với đa số mọi người mà nói, đều là một ngày hội đáng vui mừng. Ít nhất, đối với Hạ gia trang cùng các thôn trang xung quanh đây là một ngày có thể được nghỉ ngơi.
Chẳng qua, đối với thế hệ thứ ba Hạ gia trang mà nói, đây cũng là một ngày thể hiện ra thành quả một năm tu luyện vừa qua của bọn họ.
Ngày thứ ba của năm mới, trực hệ đệ tử Hạ gia trang đều tập trung lại với nhau. Bởi vì năm mới, ba huynh đệ Hạ Thuyên Tín và thê tử đều có thể ở trong viện dự thính.
Vì để thế hệ con cháu đời thứ ba có thể sớm được tự lập, hơn nữa để sau này có thành quả trong tu luyện, tất cả những đứa nhỏ khi tới năm tuổi phải ly khai khỏi cha mẹ, sống một mình trong viện tử của mình.
Phương pháp này mặc dù có chút tàn nhẫn, nhưng hiệu quả thật khả quan. Trong tam đại thế gia chiếm giữ thành Huyền Lý, con cháu đời thứ ba của Hạ gia trang là xuất sắc nhất không thể nghi ngờ.
Giờ phút này, sân tu luyện ở hậu viện đã được bài trí thỏa đáng, vợ chồng Hạ Thuyên Danh cũng đã đóng cửa hàng ở trong thành mà quay lại gia trang. Người một nhà đều cùng ngồi một chỗ, hưng phấn đàm luận một ít việc đã qua, cả gia trang tràn ngập không khí ấm áp, vui vẻ vô cùng.
Hạ Vũ Đức ngồi ở chính giữa, nhìn thấy con cháu mình ai cũng cười, trong lòng không khỏi thỏa mãn. Nhưng mà, khi ánh mắt lão hướng tới nơi xa xa nào đó không khỏi toát lên sắc thái phức tạp. Giống như có gì đó không thể cởi bỏ được khúc mắc trong lòng, ngay trong ngày vui như thế này cũng không khỏi sinh ra chút buồn bực.
Hạ Thuyên Tín thầm than một tiếng. Là người con cả, hắn đương nhiên hiểu được điều lão gia tử đang đăm chiêu. Chẳng qua đối với vấn đề này, Hạ Thuyên Tín cũng đành bất lực, ánh mát thoáng nhìn qua Hạ Nhất Thiên và Hạ Nhất Minh, không biết bọn họ sau này có thể làm lão gia tử thỏa lòng ước nguyện không.
Hạ Thuyên Nghĩa ho nhẹ một tiếng, nói:
- Phụ thân. Thời gian không còn sai biệt lắm. Người xem đã nên bắt đầu hay chưa?
Hạ Vũ Đức thu lại tâm thần có một chút hoảng hốt của mình, nói:
- Được. Có thể bắt đầu được rồi.
Hạ Thuyên Nghĩa đứng lên, đi tới trung tâm của sân, cao giọng nói:
- Nhất Chương. Mấy đứa đi ra đây nào.
Những đệ tử thế hệ thứ ba có tu vi dưới từ tầng thứ năm trở xuống nghe thấy đều vội vàng chạy ra.
Bọn họ năm người đứng thẳng hàng, Hạ Thuyên Nghĩa vung cánh tay lên, nhất thời trên một trăm tên tráng đinh chạy lại. Bọn họ bình thường huấn luyện có chút kết quả, giờ phút này liền đem thân thủ phát huy tới mức cao nhất, cũng xếp thành năm hàng thẳng tắp sau năm người Hạ Nhất Chương.
Hơn một trăm người hướng về phía lão gia tử hành lễ, sau đó bắt đầu biểu diễn quyền thuật cơ bản nhất.
Đây cũng không phải là chiến kỹ gì, mà hoàn toàn cùng quyền thuật để cường thân kiện thể, là những động tác mà đệ tử đời thứ ba chưa đạt tới tầng nội kình thứ sáu phải tu luyện hang ngày.
Cho nên những tráng đinh phía sau Hạ Nhất Chương dù có tu luyện qua nội kình, nhưng nhiều nhất cũng chỉ xung quanh tầng thứ hai, ba mà thôi.
Tu vi của những người này tuy rằng còn kém, nhưng để đối phó với những người bình thường đều không phải là vấn đề, cho nên bộ cường thân kiện thể này cũng được truyền xuống bên dưới.
Hơn một trăm người động tác đều giống nhau, giống như cùng một người biểu diễn, nhìn qua cảnh này có cảm giác thật là đẹp.
Hạ Nhất Minh im lặng nhìn cảnh này, trong lòng không khỏi suy nghĩ miên man. Một năm trước kia, Hạ Nhất Minh cũng ở trong nhóm một trăm người này, chỉ có thể không ngừng tập luyện những động tác này mà không vận dụng nội kình. Vậy mà hôm nay, Hạ Nhất Minh đã có thể ngồi đây xem mọi người biểu diễn. Tầng thứ năm và tầng thứ sáu chỉ kém nhau có một cấp thôi, nhưng khoảng cách chính là thiên xoa địa viễn a.
Hơn một trăm người luyện quyền tuy rằng rất tốt, nhưng tất cả mọi người đều biết đây chỉ là biểu diễn mà thôi. Tiết mục chính thức làm mọi người mong chờ là những đệ tử có tu vi ngoài sáu tầng cùng nhau so tài.
Một lát sau, biểu diễn quyền thuật chấm dứt, mọi người hướng về trở về chỗ ngồi, Hạ Vũ Đức đứng dậy, vừa lòng khen vài câu. Hơn nữa đứng lên phát tiền thưởng, nhất thời khiến mọi người đều vui mừng.Tiếp đó, Hạ Thuyên Nghĩa cất cao giọng, nói:
- Nhất Hải, Nhất Huyễn…
Hạ Nhất Hải và Hạ Nhất Huyễn đồng thời lên tiếng, hai người từ bên cạnh cha mẹ mình đi ra, không chút trì hoãn đi tới giữa sân.
Hạ Thuyên Nghĩa gật đầu, nói:
- Nhất Hải, Nhất Huyễn một năm qua hai đứa thành qua tu luyện như thế nào?
Hạ Nhất Hải cùng Hạ Nhất Huyễn đồng thời liếc nhìn nhau, bọn họ hai người quan hệ rất tốt, nhưng thời khắc này cả hai đều chiến ý sôi sục, trong ánh mắt tràn đầy sự cuồng ngạo cùng ngang ngạnh, khi bốn mắt nhìn nhau làm không khí nhất thời khẩn trương lên.
Hạ Thuyên Nghĩa vừa lòng, lui lại vài bước, nói:
- Đem sự cố gắng của hai ngươi biểu hiện ra ngoài đi, cùng cho mọi người xem thành tựu của hai đứa.
Giữa sân nhất thời im lặng, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào hai người ở trên sân.
Hai người bọn họ không phải là lần đầu tiên giao thủ dưới trường hợp này, tự nhiên không một chút luống cuống. Sau khi ôm quyền chào nhau, lập tức triển khai quyền pháp, cùng lúc tiến lại gần đối phương.
Hạ Nhất Hải tuy tên gọi là Hải nhưng am hiểu nhất lại là Hỏa hệ công pháp, song quyền giao thoa, chậm rãi mở rộng ra. Một thân công pháp được thi triển toàn toàn lực ra, giống như lửa cháy lan trên đồng cỏ, tràn ngập cảm giác xâm lược.
Hỏa hệ công pháp được xưng tụng là công pháp thô bạo nhất, nếu lấy công kích mà nói, đem so với Kim hệ công pháp còn muốn cao hơn một bậc. Hơn nữa Hỏa hệ công pháp còn có một đặc điểm, là phải toàn lực thi triển ra, phần lớn sẽ hình thành khí thế tràn khắp núi đồi, phảng phất như thực lực yếu kém thì không thể phát huy ra uy lực cực mạnh của Hỏa hệ.
Giờ phút này, Hạ Nhất Hải toàn lực thúc dục nội kình trong cơ thể, thân thể hắn còn mơ hồ đỏ lên, giống như hỏa diễm tinh linh đang điên cuồng phóng thích ra ngọn lửa cường đại, khiến kẻ khác kinh hồn táng đởm.Còn Hạ Nhất Huyễn lại hoàn toàn tương phản, hắn am hiểu nhất chính là Thủy hệ Ba Văn Công, đồng thời sử dụng chiến kỹ Hạ Nhất Minh quen thuộc nhất chính là Miên Chưởng. Bộ chiến kỹ này tuy được phổ biến rộng rãi, nhưng uy lực trong thực chiến đem so sánh cũng không hề kém hơn với một ít độc môn chiến kỹ.
Hạ Nhất Huyễn thi triển Miên Chưởng ra, có thể nói là không nhanh không chậm, giống như đang tự mình biểu diễn, không một chút mảy may dao động vì bầu trời đầy bóng dáng lửa đỏ kia.
Hạ Nhất Minh mày có chút khẽ nhíu lại, tuy rằng nhị vị huynh trưởng có náo nhiệt, nhưng trong mắt hắn, nơi nào cũng có sơ hở. Hơn nữa Hạ Nhất Minh còn có chút cảm giác hào nhoáng bên ngoài.
Cùng với Hồ Bân so sánh một chút, sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến. Bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, nếu nhị vị huynh trường cùng Hồ Bân gặp nhau chỉ sợ kết quả cuối cùng đều là lành ít dữ nhiều.
Cũng không phải là vì Hồ Bân nắm giữ chiến kỹ cường hãn Khai Sơn Tam Thập Lục Thức, mà vì khí thế của song phương, cách thi triển công pháp là nhân tố quyết định mọi điều.
Công pháp của Hồ Bân đơn giản mà thực dụng, cho dù là trong lúc tránh né Cổn Thạch Quyền của Hạ Nhất Minh cũng là trực lai trực khứ (sang thành ngữ việt là: đi đến nơi về đến chốn. Hai cái này giống nhau.), thường xuyên có thể ngay tạy chỗ ngã xuống lăn một vòng tránh né. Bất quá, nhìn tuy có chút trật vật nhưng kết quả trên thực tế lại phi thường tốt.
Mà nhị vị huynh trưởng tuy rằng đánh cho đầy trời bay lượn, chiêu thức trong đó cũng có chút khéo léo, nhưng đem ra thực tế lại không có mấy chỗ dùng đến.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn về phía gia gia, phụ thân thấy trên mặt bọn họ tràn ngập ý cười, tựa hồ cũng không nhìn ra điểm này. Da đầu hơi chút tê đi, Hạ Nhất Minh trong lòng cảm thấy kỳ quái, chính mình xem chẳng nhẽ lại kém tới mức không thể nhìn ra.
Hạ Nhất Minh lại không hề biết, đây là do hắn đã trải qua trận chiến sinh tử với Hồ Bân, cho nên mới có cảm giác như thế này. Còn Hạ Nhất Hải và Hạ Nhất Huyễn tuy rằng lớn hơn Hạ Nhất Minh vài tuổi, nhưng cũng chưa trải qua trường hợp như vậy bao giờ, mà cùng đệ tử trong gia trang so tài thì không thể dẫn tới chiến đấu sinh tử, cho nên chiêu thức không tránh khỏi có chút hoa lệ.
Vì thế, mấy người Hạ Vũ Đức tuy rằng nhìn thấy chỗ sai sót bên trong đó, nhưng muốn làm cho bọn họ sửa chữa thì lại không phải là chuyện dễ dàng. Loại tình huống này, chỉ có khi bọn họ trải qua những trận chiến đấu sinh tử mới có thể chậm rãi sửa lại. Người giống như Hạ Nhất Minh chỉ có một lần kinh nghiệm chiến đấu, đã có thể nhìn ra được huyền cơ bên trong thì chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Song phương giao đấu nửa ngày, Hạ Nhất Hải đã giống như không thể duy trì được công pháp như biển lửa sôi trào của mình. Làm Hạ Nhất Huyễn vô thanh vô tức dần dần chiếm được thượng phong.
Hạ Nhất Minh nhìn ra được một chút manh mối, hắn mơ hồ cảm thấy, thực lực của Nhị ca và Tam ca thực lực sàn sàn như nhau, nếu là nói về tu vi đơn thuần chỉ sợ Nhị ca Nhất Hải nhỉnh hơn một chút.
Vậy mà chỉ sau một lúc giao thủ, Hạ Nhất Huyễn lại có thể chiếm được một chút ưu thế, hơn nữa còn đem ưu thế này dần dần phát triển lên, nếu không xảy ra điều gì ngoài ý muốn, thì người thắng lợi chắc chắn là hắn.
Nhíu mày, trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi dấy lên nghi vấn thật lớn, hắn tĩnh tâm lại, cẩn thận theo dõi trận đấu. Sau một lát, Hạ Nhất Minh mơ hồ phát hiện ra được ảo diệu ở bên trong đó, Miên Chưởng của Tam ca Nhất Huyễn lại có năng lực khắc chế Hỏa hệ công pháp của Nhị ca.
Tuy là sự khắc chế nhau cũng không lớn, có thể nói là cực kỳ nhỏ bé, nhưng song phương chiến đấu dần dần tích góp lại, loại lực lượng khắc chế này không ngừng gia tăng, hơn nữa cuối cùng trở thành nhân tốt thắng lợi.
Nhìn nửa ngày, hai mắt Hạ Nhất Minh mơ hồ sáng lên, trong lòng giống như nước thủy triều đang dâng lên, dấy lên cơn song thật to lớn.
Năm hệ chủ tu nội gia công pháp còn có khả năng tương sinh tương khắc lẫn nhau, lúc đầu Hạ Nhất Minh vốn không một chút để ý, nhưng giờ phút này nội kình tu vi đã đề cao tới tầng thứ tám, hơn nữa lại tu luyện hai loại chủ tu nội gia công pháp khác thuộc tính, đối với điều này dần dần có nhận thức mới hơn.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh lại được xem Nhị ca và Tam ca lấy Thủy hệ và Hỏa hệ công pháp giao thủ, nhất thời đã hiểu ra vấn đề.
Sự hiểu biết này, đối với tu luyện ngày sau có rất nhiều chỗ tốt, tự nhiên làm Hạ Nhất Minh vô cùng vui mừng.
Có một số việc nghe nói nhiều đến, cũng không bằng tự mình trải qua, như vậy ấn tượng sẽ được khắc sâu trong tâm khảm.
Trải qua một lần chiến đấu sinh tử, Hạ Nhất Minh đã lĩnh hội được hai chữ "thực dụng". Còn hôm nay xem được trận đấu của Thủy hệ và Hỏa hệ, làm cho Hạ Nhất Minh lại lĩnh ngộ được ngũ hành tương khắc. Đến tận lúc này, Hạ Nhất Minh mới có thể xem như đã chân chính bước vào bên trong điện phủ Ngũ Hành công pháp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau