VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1286 - Chương 1290

Chương 1286: Cự tuyệt

Trên bầu trời, vô số tơ máu và Quang Ám lực lượng vây ở bốn chung quanh, nhưng bọn chúng không hề tiến hành công kích với Hạ Nhất Minh, mà chỉ đem con đường tiến ra ngoài ngăn lại.
Từ phía đằng sau lưng vẫn liên tục truyền tới những thanh âm như sấm, Hạ Nhất Minh có thể dễ dàng nghe và cảm ứng thanh âm cùng lực lượng được hai thần đạo khôi lỗi gây ra.
Cho dù là trong hoàn cảnh kinh khủng như thế này, nhưng thanh âm và lực lượng ba động không hề bị bất cứ thứ gì ngăn cản lại. Bởi vậy có thể thấy được trận đánh của hai vị thần đạo cường giả này ác liệt tới mức nào.
Bất quá, đây cũng không phải chuyện mà Hạ Nhất Minh cảm thấy khiếp sợ, điều làm hắn khó tin chính là nhân vật trong truyền thuyết này vì một viên đan dược lại chịu buông tha cho hai thế lực cường đại do mình sáng lập nên.
Đây chính là hai cỗ lực lượng đã truyền thừa ngàn năm, nhưng Hạ Nhất Minh biết nếu hắn bất thình lình xuất hiện, hơn nữa còn thi triển thần tích ban pháp lệnh xuống. Như vậy cả thế giới phương Tây chỉ sợ không một ai dám cãi lại lời của hắn.
Trong đầu Hạ Nhất Minh nhanh chóng nghĩ tới một vấn đề, khi hạch tâm sào huyệt và Thiên Địa Thánh Quả được nung chảy ra, kết hợp với nhau thì khối đan dược này sẽ không đơn giản như lwofi Thần Long nói.
Hắn đang im lặng suy nghĩ, không gian xung quanh cũng xuất hiện thanh âm người nọ thúc dục, tựa hồ người nọ biết hắn đang do dự, cho nên mới không vội vàng mà chờ đợi hắn. Hơn nữa người nọ còn phải giải quyết người mặc áo choàng, cho nên mới không thể chủ động công kích hắn. Thở dài một hơi, hai mắt Hạ Nhất Minh đột nhiên phát sáng lên.
Có lẽ cảm ứng được khí tức trên người Hạ Nhất Minh đang lưu chuyển, tiếng thở dài của người nọ lại truyền tới:
- Nếu như ngươi không đáp ứng điều kiện của ta, ta chỉ có thể bắt người lại, sử dụng mật pháp để chế tạo thành khôi lỗi. Bất quá khi đó ngươi vẫn có bổn nguyên lực lượng, nhưng thực lực sẽ suy giảm mạnh. Cho nên vì tánh mạng của ngươi và người nhà, tốt nhất không nên cự tuyệt đề nghị của ta.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, hắn cất tiếng cười to, nói:
- Các hạ tính kế quả là tốt, bất quá đáng tiếc là đã tính sai một việc.
- Ta tính sai chuyện gì? - Người nọ nghi hoặc hỏi.
- Ta không phải là người phương Tây. - Hạ Nhất Minh gằn từng chữ nói.
Sau đó, lực lượng của Hải Thị Thận Lâu vốn đang quanh quẩn bên người Hạ Nhất Minh nhất thời khuếch tán ra.
Ngay lúc này, Hạ Nhất Minh đã suy nghĩ lại cẩn thận, lấy thù oán của hắn và phương Tây thì cho dù lúc này thật sự thỏa hiệp, chỉ sợ cuối cùng cũng khó hóa giải nổi.
Lời nói của người quả thật ẩn chứa thành ý sâu đậm, và lời thề với linh hồn chân hỏa không thể là giả dối, nhưng trong lời thề của người này lại không có thời gian rõ ràng, đây hẳn là không phải là do hắn sơ sẩy, mà là hắn dùng ngôn ngữ đề làm bẫy rập với Hạ Nhất Minh.
Hắn khẳng định sẽ hỗ trợ Hạ Nhất Minh trở thành chủ nhân của phương Đông, phương Tây, ở dưới trướng của hắn hai thế lực lớn nhất phương Tây cũng sẽ hỗ trợ không cần điều kiện, hoặc mượn lực lượng của hắn để chinh phục đại lục phương Đông, và Nam Bắc Cương Vực, thậm chí ngay cả Bồng Lai Tiên Đảo ngoài hải ngoại. Nhưng mà, khi trở thành chủ nhân của đại lục này, thì sẽ có kết quả gì? Hạ Nhất Minh cũng không muốn tiếp tục nghĩ nữa....
Lực lượng khổng lồ từ Hải Thị Thận Lâu điên cuồng tuôn ra, quanh đám người Hạ Nhất Minh có tầng tầng lớp lớp lực lượng đang ba động.
Hải Thị Thận Lâu tuy có cấp bậc của thần khí, nhưng thuộc tính của nó lại ôn hòa. Tuy nhiên, lúc này do Hạ Nhất Minh toàn lực thúc dục lực lượng, nó lại đem một bộ mặt hung lệ khoác lên mình.
Sự dư thừa về lực lượng không có trong thế gian từ trong kiện thần khí mạnh mẽ tuôn ra, sự ba động chung quanh càng lúc càng mạnh, thậm chí còn mơ hồ có xu thế va chạm với nhau.Hạ Nhất Minh biết, giờ phút này tuyệt đối không thể giữ lại chút lực lượng nào, nếu như không thì thật sự phải ở lại đây mất.
Thần Long không tính ra được đối phương lại có con khôi lỗi thế thân thứ hai, cho nên mới dẫn tới sai lầm này, bất quá bản thân hắn không thể khinh thường được.
Khi còn ở bên ngoài, Huyết Sát Quang Ám Đại Trận mặc dù nhìn rất khủng bố, nhưng chỉ cần hai đầu thần thú thi triển toàn bộ thực lực là có thể đem diện tích của nó rút lại gấp trăm lần.
Chính bởi vì chiến tích huy hoàng như vậy, cho nên người mặc áo choàng và Hạ Nhất Minh mới không hề lo lắng, mà lựa chọn phương pháp đột kích vào bên trong. Đây cũng không phải là do bọn họ khinh thường đối thủ, mà là ai cũng không ngờ tới với thân phận của người ở nơi đây lại chủ động đưa ra yêu cầu này.
Nếu như có người lấy phương thức này để khiêu khích trước mặt Thần Long, chỉ sợ đã bị nó cho ăn một cái tát a.
Cho nên, đối với người có tâm cơ trầm ổn như này, Hạ Nhất Minh càng hiểu rõ thì càng cảm thấy kiêng kỵ, càng không dám ở lại nơi đây.
Lúc này đối mặt với hắn đem uy lực của kiện thần khí phát huy tới mức tận cùng chính là muốn làm cho tinh thần mình hăng hái lên, để chuẩn bị xông ra ngoài. Nhưng mà, địa phương này tựa hồ đã sớm chuẩn bị, những tơ máu chung quanh khi tiếp xúc với Thế Giới lực thì xuất hiện ba động kỳ dị. Tần suất ba động của những tơ máu này tương đối kỳ dị, không ngờ lại mang tới cho người ta cảm giác như thật, như ảo khó có thể nhìn rõ.
Theo sự rung động của chúng nó, từng đạo Thế Giới lực từ trên những tơ máu bắn ra, lực lượng từ trên đó toát ra khi gặp phải lực lượng của Hải Thị Thận Lâu thì dễ dàng bị triệt tiêu đi.
Giờ phút này, Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm giác như mình và Hải Thị Thận Lâu cũng là hư ảo.
Bạch Mã Lôi Điện hí dài lên một tiếng, nếu như vây khốn mọi người là Quang Ám lực lượng thì nó cũng chỉ đành thúc thủ vô sách, nhưng trước mặt lại chỉ là tơ máu. Lôi Điện lực của nó có tính phá hoại cường đại với những tơ máu này.
Từ chiếc sừng trên đầu của Bạch Mã tỏa ra khí thế khổng lồ, từng đạo Lôi Điện lực lượng hội tụ ở trên đó, chúng tạo thành những ba động mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Mặc dù lúc này lực lượng do nó ngưng tụ còn xa mới bằng khi ở bên ngoài phối hợp với đám mây đen, nhưng vẫn không thể khinh thường.Đương nhiên, nếu như không phải có Hải Thị Thận Lâu phóng thích Thế Giới lực để triệt tiêu Thế Giới lực của đối phương, như vậy Bạch Mã cũng không lựa chọn việc trực tiếp công kích.
Những tiếng nổ "ầm ầm" trong chốc lát vang vọng khắp nơi, sau đó vô số Lôi Điện màu tím thô to tản ra, tấn công những tơ máu ở xung quanh.
Giờ phút này, Bạch Mã Lôi Điện không lựa chọn công kích một điểm, mà lựa chọn phương thức tấn công trên diện rộng. Làm như thế sẽ có thể khiến cho Lôi Điện lực được phát huy tới mức cao nhất, tiêu diệt được nhiều tơ máu nhất. Nhưng mà, chỉ giây lát, trên mặt đám người Hạ Nhất Minh đều xuất hiện vẻ ngưng trọng và kinh ngạc.
Lôi Điện lực chính là khắc tinh của Huyết Sát khí, đây là kinh nghiệm được tổng kết qua vô số thử nghiệm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Vô luận là khi còn ở Quỷ Khốc Lĩnh, hay là bên ngoài Bắc Cương Băng Cung, Lôi Điện lực lượng đều thể hiện được uy lực của mình. Một khi Huyết Sát khí gặp phải Lôi Điện lực này ngay cả năng lực chống cự cũng không nó. Ngay cả lúc vừa rồi, khi còn ở bên ngoài, chỉ cần Lôi Điện lực có thể xuyên thấu vào bên trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận thì những tơ máu bên trong cũng gặp phải thương tổn rất lớn.
Hiệu quả của Lôi Điện lực tạo ra còn lớn hơn cả Ngũ Hành lực của Hạ Nhất Minh và kiếm thuật thần kỳ của người mặc áo choàng. Nhưng mà lúc này không giống vậy, kết quả xảy ra hoàn toàn bất đồng, khi Lôi Điện lực được phân tán ra công kích lên những tơ máu thô to ở xung quanh. Những tơ máu đó cũng không lập tức tiêu tán, ngược lại còn nhanh chóng hóa giải Lôi Điện lực.
Mặc dù dưới cường độ lôi điện do Bạch Mã phóng ra, những tơ máu này cũng gặp một ít tổn hại, nhưng nếu so với tổng thể thì điều này không đáng nhắc tới.
Những tia Lôi Điện khác còn xót lại vẫn tiếp tục xông lên, chúng nó không ngừng lao vào trong những tơ máu vô cùng vô tận đó, hơn nữa còn dần bị suy yếu đi và biến mất.
Lúc này đám người Hạ Nhất Minh mới biết, nguyên lai huyết tế nơi này ẩn chứa lực lượng hơn xa khi còn ở Băng Cung. Sở dĩ lúc ban đầu Lôi Điện của Bạch Mã có thể tạo thành uy lực lớn như vậy là do người ở bên trong cố ý làm ra, để dẫn dụ bọn hắn tiến vào bên trong.
Bên tai Hạ Nhất Minh lúc này vang lên tiếng của người kia:
- Ta thích người thông minh, chỉ cần ngươi không tiếp tục chống cự, như vậy điều kiện ta đáp ứng vẫn được giữ nguyên.
Trong thanh âm của đối phương tràn ngập lực lượng mị hoặc, cho dù là với trái tim kiên định như Hạ Nhất Minh và hai đầu thần thú thì trong nháy mắt cũng có chút dao động.
Hai mắt Hạ Nhất Minh hơi giật giật vài cái, hắn đã có thể xác định đây chính là do Hắc Ám lực lượng tạo ra, bất quá cách vận dụng lực lượng của người này đã đạt tới tình trạng khó tin.
Hắc Ám là biểu tượng cho lạnh lẽo, sự yên lặng và tràn ngập vẻ mê hoặc, nếu đi trong bóng đêm mà ý chí không kiên cường thì tâm thần rất dễ bị dao động. Nhưng loại âm thanh này có thể dễ dàng khiến cho tâm tình của thần đạo cường giả bị dao động, nhờ vậy có thể thấy được uy lực của nó mạnh mẽ tới cỡ nào.
Hạ Nhất Minh hú lên một tiếng dài, hai tay giao hòa vào nhau, Ngũ Hành Hoàng, Cửu Long Lô và Huyền Quy Xác cùng lúc hiện lên, lực lượng khổng lồ của chúng được phóng ra ngoài phối hợp với thần khí Hải Thị Thận Lâu mạnh mẽ tấn công những tơ máu xung quanh.
- Các ngươi nếu đã tiến nhập vào trong trận pháp của ta, thì đừng nghĩ tới việc đi ra ngoài. Ngươi hãy tỉnh táo một chút mà suy nghĩ, chờ ta xử lý xong tên kia thì ta tin tưởng ngươi sẽ đưa ra được lực chọn chính xác nhất.
Thanh âm nọ càng lúc càng nhỏ đi, cuối cùng biến mất, nhưng cùng lúc đó những tớ máu và Quang Ám lực lượng khổng lồ giống như một ngọn sóng lớn nổi lên hoàn toàn bao phủ bọn họ vào bên trong.

Chương 1287: Lĩnh ngộ Thế Giới

Bảo Trư há to miệng ra nó không ngừng phát ra long ngâm, động tác của Bạch Mã cũng không hề chậm, mặc dù Lôi Điện không thể lập tức phá hủy những tơ máu này, nhưng tác dụng của nó lại khiến cho chúng không thể bao vây bọn họ. Hơn nữa, uy lực của tứ đại thần khí đủ để khiến cho bọn họ ở đây đánh lung tung một hồi, khiến cho không chỗ nào có thể chống đỡ được.
Nhưng mà, vô luận bọn họ tả xung hữu đột thế nào, hay đem thực lực bản thân phát huy tới cực hạn thì sau nửa canh giờ đều ngừng lại. Bởi vì bọn họ cảm ứng được không gian nơi này tựa hồ đã thay đổi, tựa hồ đã biến thành một thế giới độc lập.
Ngay lúc bọn họ tiến vào trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận, nơi này đã không còn giống như ngoại giới nữa.
"Vù vù....."
Những tiếng rít gió chói tai vang lên, Huyết Sát khí và Quang Ám lực xung quanh cuồn cuộn lao tới, nhưng đám nguời Hạ Nhất Minh lại không hề cảm thấy lo lắng. Bởi vì thực lực của bọn họ cũng cường đại, mặc dù trong khoảng thời gian ngắn không chắc có thể thoát thân, nhưng chỉ bằng vào mấy thứu này mà muốn gây thương tổn hay giết bọn hắn thì quả thật chính là vọng tưởng.
Trừ phi ẩn dấu đằng sau những tơ máu kia còn có thủ đoạn gì đặc biệt khác, còn nếu không những thứ này chỉ có thể tạm thời vây khốn bọn họ một lúc mà thôi.
Hạ Nhất Minh thầm kêu khổ mọt tiếng, hắn rốt cục cũng cảm giác được cái cảm giác mày ngày trước khi Lý Áo Ba Đặc và Lô Khắc tiến vào trong không gian của Hải Thị Thận Lâu.
Đó là cảm giác thân bất do kỷ, muốn chạy thoát nhưng lại vô năng, tinh thần sa sút, thậm chí còn mang theo cảm giác tuyệt vọng.
Thế Giới lực lượng, ở trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận cũng có loại lực lượng này, hơn nữa Thế Giới lực lượng ở nơi đây còn hoàn thiện hơn Hải Thị Thận Lâu.
Cho nên, trước khi hắn tìm được biện pháp rời khỏi thế giới này, thì hắn không hề nằm chắc mình có thể thoát thân.
Trừ khi, lực lượng của hắn có thể tăng mạnh, có thể trực tiếp phá vỡ Thế Giới lực ở xung quanh, lúc đó mới có thể an toàn rời đi.
Nhưng mà, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu Hạ Nhất Minh, khóe miệng hắn xuất hiện một nụ cười khổ. Võ đạo của hắn mặc dù cường đại, tốc độ tiến giai lại nhanh, nhưng muốn trong khoảng thời gian ngắn lại được điều này thì không được. Thậm chí, cả đời này hắn cũng không chắc có thể đạt tới độ cao kia hay không.
Trên miệng Hạ Nhất Minh lộ ra nụ cười khổ, nghĩ không ra bản thân cũng có lúc rơi vào hoàn cảnh như này.
Cách đó không xa, lực lượng ba động liên tục được truyền tới, cường độ của cỗ lực lượng này cũng không phải mạnh, nhưng trình độ biến hóa của nó phức tạp tới mức đủ khiến cho người ta phải trợn mắt cứng lưỡi.
Cho dù khoảng cách khá xa, không thể tận mắt nhìn thấy, nhưng Hạ Nhất Minh vẫn phải cảm khái với mức độ ba động của chúng.
Hôm nay, Quang Ám Đại Lĩnh Vực và Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực của Hạ Nhất Minh đã được ngưng tụ thành công, cho nên hắn cảm ứng được rất rõ ràng lực lượng ba động tới mức khó tin do hai khôi lỗi giao thủ với nhau tạo ra. Kỹ xảo vận dụng lực lượng của bọn họ thi triển ra hơn xa sự tưởng tượng của hắn.
Trong đầu hắn không ngừng xuất hiện những đồ án, giống như hai con khôi lỗi ở bên ngoài giao thủ với nhau, hết thảy mọi thứ đều hiện lại rõ ràng ở trong đầu hắn. Nếu như là bình thường thì Hạ Nhất Minh sẽ tuyệt đối không thể làm được chuyện này.
Bởi vì lúc này hai tồn tại kinh khủng của nhân loại đang sử dụng phương thức sinh tử chiến để đem thực lực của bọn họ thể hiện ra trước mắt Hạ Nhất Minh. Bởi vì là sinh tử chiến, cho nên bọn họ mới phóng thích ra toàn bộ thực lực của bản thân mà không hề giữ lại. Cảnh giới võ đạo của hai người này đối với Hạ Nhất Minh chính là một bảo vật trận quý nhất.
Dưới sự thi triển của bọn họ, Hạ Nhất Minh mới chân chính thể ngộ được một bộ phận huyền ảo của Quang Ám Đại Lĩnh Vực và Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực.
Đây là một loại cảm xúc không thể diễn tả bằng ngôn từ, nếu như là trong tình huống bình thường chỉ dựa vào sư phụ tận sức chỉ dạy cũng không thể làm nổi. Do thực lực của song phương thương đương với nhau, cảnh giới võ đạo tương đương, cả hai đồng thời muốn đưa địch nhân vào chỗ chết cho nên mới xuất hiện được sự thần kỳ như vậy.
Đồng dạng, nếu như không phải là ở trong hoàn cảnh này, khiến cho thả toàn bộ thần niệm, tinh thần như bụi trong không trung, như vậy hắn mới có thể dễ dàng cảm ứng được những huyền ảo trong đó.
Nỗi lo âu trong lòng Hạ Nhất Minh chậm rãi lắng xuống, trong mơ hồ, hắn đã đoán ra được dụng ý của người nọ.
Ở trong thế giới này, hết thảy mọi thứ là do người nọ tạo ra, nếu như hắn muốn cắt đứt âm thanh, lực lượng ba động truyền ra chỉ là một cái nhấc tay mà thôi. Sở dĩ hắn làm như này thứ nhất là vì muốn thông qua điều này để cho Hạ Nhất Minh biết với thực lực của hắn thì rất dễ dàng giết chết những kẻ sẽ đắc tội với hắn. Thứ hai là thông qua việc này để cho hắn cảm thụ được một cách thấu triệt hai loại công pháp.Đây cũng không phải là do hắn có hảo ý, chỉ là cuối cùng dù ai thắng thì cũng muốn mượn lực lượng của hắn để luyện chế đan dược. Mà khi đó, tu vi của hắn càng cường đại thì khả năng thành công lại càng cao.
Người này để cho những lực lượng ba động đó thoát ra ngoại chính là muốn bản thân Hạ Nhất Minh có thể tấn giai một cách nhanh chóng. Đương nhiên, người nọ khẳng định rất tự tin, vô luận hắn tiến giai tới mức nào cũng không thể uy hiếp được hắn.
Hai mắt Hạ Nhất Minh chậm rãi nhắm lại, Hạ Nhất Minh không có huy động kiện thần khí nào nữa, mà lẳng lặng trôi nổi giữa không trung. Bảo Trư ở bên cạnh thủ vệ cho Hạ Nhất Minh, nó dùng ánh mắt lo lắng nhìn hắn.
Một người hai thú mặc dù có tâm linh tương thông, nhưng hai đầu thần thú trong khoảng thời gian ngắn không thể giải thích được những suy nghĩ của con người. Bất quá, nếu Hạ Nhất Minh đã quyết định thì bọn chúng sẽ không vừa vào trận mà bỏ chạy.
Nhưng mà, đám người Hạ Nhất Minh vừa dừng lại, thì áp lực đến từ những tơ máu xung quanh cũng giảm mạnh, điều này làm cho ý niệm trong đầu của hắn càng được khẳng định.
Vì vậy, hắn quyết định bỏ qua hết thảy mà lẳng lặng lĩnh ngộ trận đánh mà cả đời khó gặp được. Từ từ hai đạo thân ảnh trong đầu hắn càng lúc càng trở nên chân thật hơn.
Loại cảm giác này rất lạ thường, nguyên lai hai loại lực lượng này còn có thể vận dụng như vậy. Hai tay Hạ Nhất Minh chậm rãi khởi động, từ Ngũ Hành Ấn chuyển sang Quang Ám Ấn, lại từ Quang Ám Ấn chuyển về Ngũ Hành Ấn, lúc bắt đầu thì sự chuyển đổi giữa hai loại ấn pháp này còn gặp không tí trở ngại. Mặc dù loại trở ngại này người bình thường không thể cảm giác được, nhưng nếu đụng phải một trong hai khôi lỗi bên trong thì đó lại chính là nhược điểm trí mạng.
Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm giác được, nếu như hắn có thể chuyển đổi tự nhiên giữa hai loại ấn pháp, thậm chí dung nhập lại một chỗ thì thực lực của hắn sẽ được đề cao lên rất nhiều, cho dù là dùng thực lực một mình hắn để xé rách phiến không gian này cũng là có thể. Bất tri bất giác, trên trán hắn mơ hồ túa ra rất nhiều mồ hôi.
Với tu vi võ đạo của hắn hiện nay mà không thể khống chế được lỗ chân lông trên người thì có thể thấy được lúc này hắn đang lạc vào trong trạng thái của mình.
Bạch Mã Lôi Điện và Bảo Trư đồng thời đưa ánh mắt lo lắng nhìn Hạ Nhất Minh, bởi vì lúc này chúng nó đột ngột không thể cảm ứng được tâm tư của Hạ Nhất Minh.
Đây cũng không phải là chúng nó không thể cảm ứng, mà là từ trong thân thể Hạ Nhất Minh xảy ra biến háo kỳ dị, sinh ra một cỗ lực lượng mênh mông như biển, nhiều tới mức khó tin nổi.
Không gian quanh người bọn họ dần sinh ra ba động, thần khí Hải Thị Thận Lâu bỗng nhiên phát một tiếng kêu to.
Không ai có thể dùng từ để hình dung thanh âm này, tựa hồ là vui mừng, lại giống như hoảng sợ, lại càng có vài phần chờ mong.Sau đó, Không Gian lực lượng ở xung quanh bắt đầu xảy ra biến hóa kinh khủng.
*************
Trên Thần Chi Đảo, kiếm khí mãnh liệt tung hoành khắp nơi, hai thanh kiếm trong tay hai con thần đạo khôi lỗi đều được huy vũ một cách mãnh liệt.
Ở quanh người hai con khôi lỗi chính là tiên thiên Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực cùng với Quang Ám Đại Lĩnh Vực ở trong truyền thuyết. Hơn nữa ở trong hai cỗ Lĩnh Vực lực lượng này tựa hồ còn ẩn chứa Thế Giới lực lượng cường đại.
Người đeo mặt nạ mặc dù vẫn chiếm thượng phong, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là khôi lỗi dự bị, trình độ quen thuộc còn xa mới bằng được con khôi lỗi trước.
Mà người khôi lỗi mặc áo choàng thì không giống vậy, hắn khi tiến vào Tử Vong Chi Địa vì tâm tàn ý lạnh mà nhảy vào giữa đám Tử Vong sinh vật để đền tội, sau đó Thần Long giữa đám Tử Vong sinh vật đó đoạt lại thi thể của hắn, hơn nữa đưa nó vào trong Thế Giới của mình để đoán tạo.
Suốt năm trăm năm, người mặc áo choàng vẫn ở trong Thế Giới riêng của Thần Long, cho nên thực lực của nó hơn xa con khôi lỗi dự bị kia. Nếu như không phải hoàn cảnh nơi đây hoàn toàn bất lực với Ngũ Hành lực thì hắn sớm đã một kiếm trảm đôi đối phương rồi.
Nhưng mà, thời gian giao thủ giữa song phương càng lâu, thì lực lượng của người mặc áo choàng lại càng bị suy yếu.
Những tơ máu ở xung quanh không ngừng quanh quẩn, còn có Quang Ám lực lượng cũng không hề tan biến đã khiến cho lực lượng do hắn tích súc năm trăm năm qua gần như tiêu hao toàn bộ.
Ánh mắt của khôi lỗi mặc áo choàng lóe lên như đưa ra một quyết định quan trọng, trường kiếm trong tay rung động kịch liệt, ngay cả không gian bốn phía cũng xuất hiện tuần suất ba động tương tự.
Hắn muốn sử dụng bí thuật vô thượng để phá vỡ Không Gian lực lượng xung quanh, muốn không tiếc đại giới để phá vỡ Thế Giới lực đang vây khốn Hạ Nhất Minh.
Nhưng mà, ngay lúc này, hắn rõ ràng thấy được ánh mắt đối phương xuất hiện một tia hàn quang. Trong lòng tuy biết không ổn nhưng cũng không kịp phòng ngự, một đạo quang mang màu đen vô thanh vô tức quấn quanh cổ hắn.
Chiếc vòng cổ này vẫn ở thân ở trong bóng tối, ngay khi người mặc áo choàng có ý định bạo liệt thì kiện thần khí Hắc Ám Tỏa Liên xuất hiện, trực tiếp chắt đôi người mặc áo choàng làm hai nửa. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đồng thời, Quang Minh Quyền Trượng xuất hiện trên thân thể người mặc áo choàng, quang mang từ trên đó tỏa ra bao trùm lấy hai phần thân thể đó.
Người đeo mặt nạ cất tiếng cười to nói:
- Ngũ Hành lão tổ, ngày trước ngươi diệt khôi lỗi của ta, hôm nay ta cũng diệt con khôi lỗi này của ngươi. Chờ tới lúc ta khôi phục xong, chắc chắn sẽ tới Hỏa Diệm Sơn so tay với ngươi một trận, xem thử ai mới là thiên hạ đệ nhất nhân.
"Ầm"
Một tiếng nổ lớn vang lên, phảng phất như có thể xé rách không gian xung quanh, cắt đứt lời của hắn. Ánh mắt hắn xuất hiện một tia kinh ngạc, quay đầu nhìn lại thì thấy quanh người Hạ Nhất Minh xuất hiện một đạo lực lượng kỳ dị vô hình vô sắc đang ba động. Loại lực lượng này vừa được phóng thích ra nhất thời đã đem hoàn toàn những thứ xung quanh làm cho đình chỉ lại.
Từ trên người Hạ Nhất Minh tản mát ra một cỗ lực lượng cường đại, đôi mắt lại càng sáng hơn trước.
Ánh mắt kinh ngạc của người đeo mặt nạ cuối cùng đã biến thành kinh hãi, mặc dù vẻ mặt không hề biến hó nhưng ánh mắt lại xuất hiện những quang mang ba động khác thường. Trong lòng hắn lúc này đột ngột xuất hiện một tia hối hận, chính mình chẳng lẽ đã thật sự coi thường đối phương, cho nên mới xuất hiện kết quả vác đá tự đập vào chân mình?

Chương 1288: Một quyền tất sát

Hai mắt Hạ Nhất Minh khé hờ lại, sinh cơ trên cơ thể được thu liễm toàn bộ, thần lực trong cơ thể lại càng được vận chuyển với một tốc độ khó tin.
Khi cảm nhận được uy lực của cuộc giao thủ giữa hai thần đạo khôi lỗi, Hạ Nhất Minh đã mơ hồ tiếp xúc với điểm mấu chốt. Hai người nọ sử dụng chính là tiên thiên Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực và Quang Ám Đại Lĩnh Vực, đây là hai loại công pháp duy nhất trong thiên hạ có thể tấn giai được tới đỉnh điểm võ đạo.
Lúc này, hai bộ công pháp được hai người thi triển, đã đem toàn bộ tất cả những chỗ ảo diệu của nó thể hiện ra, mà Hạ Nhất Minh sau khi cảm nhận được những biến hóa trong đó, hắn cuối cùng đã có cảm giác như nắm được một loại lực lượng trên cả Lĩnh Vực.
Thế Giới lực.....
Thủ ấn trên hai tay không ngừng được thay đổi, thậm chí cuối cùng còn nhập lại một, dần dần ngưng tụ thành thức cuối cùng Tiểu Thế Giới Ấn pháp.
Loại ấn pháp này cũng không phải chỉ tồn tại một mình, mà là do hai loại thủ ấn trước thuận lợi chuyển tiếp, cho nên tạo thành một cỗ lực lượng cường đại hơn.
Uy lực của thủ ấn này có thể được hắn làm cho trong nháy mắt tăng lên tới một tình trạng kinh khủng, mà đồng thời cũng khiến cho Thế Giới lực lượng do thần khí Hải Thị Thận Lâu tích súc bao lâu nay tiến vào trong cơ thể Hạ Nhất Minh, không hề dư thừa một giọt nào.
Thân thể của hắn bỗng sinh ra biến dị rất mạnh, ấn pháp trong tay nhẹ run lên, con đường võ đạo của hắn đã mở ra được một cánh cửa lớn, cánh cửa này thông tới Thế Giới lực lượng cường đại.
Từ trên thân thể của hắn không ngừng truyền tới những tiếng "rắc rắc", giống như có vô số chiếc chùy đang tôi luyện lại thân thể của hắn.
Từ trên thân thể của Hạ Nhất Minh bỗng xuất hiện những đạo ánh sáng dài tới năm trượng, từ mỗi một đạo ánh sáng này đều ẩn chứa uy lực vô cùng vô tận.
Đây là do Thế Giới lực lượng ở trong cơ thể hắn không ngừng được điều động, hơn nữa đem những tạp chất cuối cùng gột rửa đi.
Bên trong đan điền, Hải Thị Thận Lâu đã biến thành một viên cầu nhỏ, khối viên cầu này đã không còn là một kiện thần khí nữa, mà nó chính thức trở thành một bộ phận của Hạ Nhất Minh. Bên trong khối viến cầu, Ngũ Hành lưu chuyển, sấm sét giật đùng đùng, tự tạo thành Thế Giới riêng.
Hạ Nhất Minh ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt nhìn về phía khí tức khổng lồ đang truyền tới.
Lúc này, ở trước mắt của hắn đã không chỉ có những tơ máu do huyết tế sinh ra và Quang Ám lực lượng khổng lồ nữa, trong đôi mắt sáng chói của hắn thậm chí còn thấu được những bản chất ở phía sau đó.
Nhưng mà, làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc chính là ở trên Thần Chi Đảo đã không còn truyền tới lực lượng ba động do hai con khôi lỗi giao thủ nữa, mà chúng đã phân ra được thắng bại.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, vươn tay ra trước nhẹ nhành vạch một đường thẳng ở trên không.
Những tơ máu ở trước mặt hắn và Quang Ám lực lượng giống như một trang giấy bị dao kéo cắt qua, nhất thời phân làm hai.
Ở trước mặt bọn họ lộ ra một thông đạo tối đen, cuối còn đường thông đạo này chính là Thần Chi Đảo, cũng là nơi hai con khôi lỗi vừa giao phong.
Hạ Nhất Minh vung tay áo lên, một cỗ lực lượng từ trên tay hắn tràn ra cuốn Bảo Trư, Bạch Mã Lôi Điện cùng Bách Linh Bát vào bên trong. Sau đó, hắn tiến lên bước vào thông đạo, trực tiếp đi tới đầu kia của thông đạo.
Khi hắn vừa rời khỏi chiếc thông đạo đó một khắc, thì con đường thông đạo này cũng tự phong ấn lại.
Vừa nãy, Thế Giới lực do Quang Ám Thánh Tử thi triển ra đã vây khốn bọn họ, làm cho không cách nào thoát thân được, thì giờ phút này nó lại không có chút cản trở nào. Mặc dù Thế Giới lực ở trên tay hắn còn chưa thể so sánh được với hai vị cường giả trong truyền thuyết kia, nhưng phương pháp hắn sử dụng để phá hủy nó rất khéo léo, hắn đem toàn bộ lực lượng tập trung lại một điểm, cho nên dễ dàng phá hủy Thế Giới lực đang bao quanh.
Lúc này, không gian trước mắt hắn giống như một trang giấy, có thể tùy ý cắt ra và dán lại.
Người đeo mặt nạ đưa ánh mắt không chút biểu tình nhìn Hạ Nhất Minh, cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, nhưng sự ảo não chợt lóe qua trong ánh mắt của hắn thì Hạ Nhất Minh có thể cảm giác được.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh liếc nhìn về phía người mặc áo choàng bị chia lìa thân thể, hắn hơi lắc đầu vài cái.
Đến tận lúc này hắn đã hiểu được, khôi lỗi mặc dù có được cảnh giới võ đạo cực kỳ cường đại, nhưng một thân tu vi của bọn hắn không cách nào vượt ra khỏi Hư Thần cảnh đỉnh phong. Hơn nữa, bọn họ thi triển ra kỹ năng mạnh nhất của đại lĩnh vực thì nhiều nhất chỉ tiếp xúc được với Thế Giới lực một chút, chứ không cách nào nắm giữ nó hoàn toàn được.
Nếu không như thế, lấy thực lực của người áo choàng thì đã sớm có thể phá vỡ Thế Giới lực nơi đây để bỏ chạy.
Thần niệm nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, gần như chỉ trong nháy mắt đã tràn ngập trong khu vực Thế Giới này, Hạ Nhất Minh không khỏi nhíu mày lại.
Ngoài dự liệu của hắn, hắn không thể tìm được tung tích của bất cứ người nào nữa, tựa hồ trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận này chỉ có vài người bọn họ mà thôi.
Hắn khẽ hừ một tiếng, nói:
- Quang Ám Thánh Tử, bản thể của ngươi ở đâu? Ra đây đi.Người mặc áo choàng hơi phất cổ tay, một đạo quang mang từ trong tay hắn bắn ra, đây chính là Quang Minh lực lượng, nó bao trùm lấy thi thể của người mặc áo choàng, rồi nhanh chóng tinh lọc đi hai đoạn thi thể trước mắt.
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn một cái, hắn cũng không có ý định động tay ngăn cản.
Người mặc áo choàng quả là một tài liệu tốt để làm khôi lỗi, thậm chí so với Vũ Gia lão tổ còn cao hơn một bậc, nhưng lúc này nó đã bị thương tổn quá nặng. Nếu đoạt lại được, hơn nữa tốn công tu bổ thì quả thật là phải tiêu phí rất nhiều sức lực, mà với chút Thế Giới lực vừa mới hoàn thành của hắn cũng không nhất định làm được.
Người đeo mặt nạ sau khi xử lý xong thi thể, hắn nhẹ nhàng nói:
- Hạ Nhất Minh, ngươi vừa làm một chuyện khiến cho ta cực kỳ kinh ngạc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh ung dung cười nói:
- Bớt sàm ngôn đi, nhanh hiện thân ra đây. Nếu không.....
Hắn đưa tay chỉ về phía người đeo mặt nạ nói:
- Ta sẽ hủy diệt con khôi lỗi thứ hai của ngươi.
Theo cái chỉ tay của Hạ Nhất Minh, áp lực khổng lồ như từ trên trời giáng xuống, giống như thái sơn áp đỉnh đè xuống người đeo mặt nạ.
Đây là uy áp cường đại cỡ nào a? Chỉ cần một câu nói, một cái chỉ tay mà đã có thể một Hư Thần Cảnh có được Quang Ám Đại Lĩnh Vực phải run rẩy sợ hãi không dám phản kháng.
Một đoàn những âm thanh phảng phất như hư vô mờ mịt, từ khắp mọi nơi truyền tới:
- Tốc độ tiến bộ của ngươi đúng là đã vượt qua dự kiến của ta, nhưng muốn tìm được ta thì còn không đủ tư cách.
Thân hình người đeo mặt nạ đột ngột lún xuống đất, hắn buông tha cho việc chống cự, cả người trong nháy mắt tiến nhập vào lòng đất.
Cảm nhận thấy người đeo mặt nạ đang định sử dụng độn thuật để chạy đi, Hạ Nhất Minh cười lớn một tiếng nói:
- Thi triển Thổ Độn Thuật ở trước mặt ta sao? Ngươi bị điên rồi.
Nhanh như chớp, hai tay của Hạ Nhất Minh đã được tạo thành Tiểu Thế Giới Ấn, từ trên đó tỏa ra một đạo quang mang màu vàng nhập vào nền đất bên dưới.Tốc độ của đạo quang mang này rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đuổi kịp tốc độ của người đeo mặt nạ.
Đây là do Hạ Nhất Minh ngưng tụ tam đại thủ ấn, một lần nữa kết hợp thành Tiểu Thế Giới ấn pháp.
Lúc này, Tiểu Thế Giới ấn pháp cũng không hề chỉ đơn thuần dùng để phòng ngự nữa, mà công thủ đều có. Hơn nữa nó còn liên hệ với Hải Thị Thận Lâu ở trong đan điền, cho nên có thể phóng thích ra công pháp mạnh nhất của Thế Giới lực.
Lúc này lực lượng phóng thích ra là do dung hợp giữa Thổ hệ lực lượng, và Quang Hệ lực lượng, cho nên tốc độ của người đeo mặt nạ không thể so sánh được.
Sau một khắc, mặt đất trên Thần Chi Đảo bắt đầu nứt ra, một đạo quang mang màu vàng từ trong lòng đất phóng vút lên cao.
Đây là một cái quang giới, bên trong quang giới này đã giam cầm được người đeo mặt nạ.
Người đeo mặt nạ có được thực lực rất mạnh, ngay cả ở trước mặt Ngao Mẫn Hành cũng không hề chịu thua kém, vậy mà lúc này lại giống như sơn dương đang chờ làm thịt, ngay cả chút lực phản kháng cũng không có. Đây chính là do lực lượng chênh lệch giữa hai bên quá lớn tạo thành.
Người đeo mặt nạ này sở dĩ cường đại chính là vì cảnh giới võ đạo cùng với việc sử dụng huyết tế để kích thích Thế Giới lực.
Nếu như gặp cường giả không có Thế Giới lực, thì ngay cả không thể thủ thắng cũng quyết không thể thua. Nhưng lúc này Hạ Nhất Minh đã nắm giữ được Thế Giới lực để triệt tiêu Thế Giới lực của đối phương, cho nên đối với hắn mà nói thì người đeo mặt nạ bây giờ chẳng khác gì gà, vịt đang chờ làm thịt, không đáng quan tâm tới.
- Quang Ám Thánh Tử, ngươi nếu không ra thì không thể cứu được con khôi lỗi thứ hai này của mình đâu. - Hạ Nhất Minh túm lấy người đeo mặt nạ, lạnh lùng nói.
Bất quá trong lòng hắn lúc này cũng rất thận trọng, không hề có ý định buông lỏng chút nào.
Khi còn chưa diệt được bản thể của Quang Ám Thánh Tử, hắn sẽ tuyệt đối không khinh suất.
Thân hình người đeo mặt nạ gian nan xoay lại, hắn cuối cùng đã xác định, hôm nay Hạ Nhất Minh cuối cùng đã tiến thêm một bước trong con đường tu luyện.
Tiếng thở dài tiếp tục vang lên, theo sau đó là không gian bắt đầu vặt vẹo thay đổi.
Vô số tơ máu và Quang Ám lực lượng đều dao động, tựa hồ chúng đang chuẩn bị làm cái gì đó.
Hạ Nhất Minh im lặng nhìn, trong lòng hắn cảm thấy rất quái dị, chẳng lẽ với ánh mắt của Quang Ám Thánh Tử mà không nhìn ra những thứ này không cách nào uy hiếp được tới hắn nữa sao?
Cho dù là đem toàn bộ lực lượng nơi này ngưng tụ lại một điểm, bản thân hắn cũng có thể thong dong phá vỡ không gian rời đi, đợi cho tới khi lực lượng tiêu tán thì có thể quay trở lại. Bằng vào việc ngưng tụ ngoại lực để kích phát ra Thế Giới lực đã không còn tác dụng đối với hắn.
Nhưng mà, giờ phút này, từ trên thân hình người đeo mặt nạ bỗng bạo phát ra quang mang, Quang Minh và Hắc Ám lực lượng giờ phút này dung hợp lại một chỗ.
Hạ Nhất Minh hơi nhướng mày lên, trong cỗ lực lượng này không ngờ lại là Quang và Ám lực lượng kết hợp tạo thành Thế giới lực lượng, chúng nó giống như tạo thành một cái châm sắc nhọn, trong nháy mắt phá hủy lực lượng đang giam cầm xung quanh.
Sau đó, Quang Ám lực lượng phóng lên cao, trong nháy mắt độn đi xa.
Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, không hề do dự một quyền cách không đánh ra.
Một quyền này và người đeo mặt nạ đã độn đi cách nhau chừng vài dặm, nhưng khi nắm tay đó đánh ra, khoảng cách giữa song phương như được kéo sát lại gần.
Không gian quỷ dị xung quanh liên tục dao động làm cho một quyền của Hạ Nhất Minh trực tiếp đánh lên sống lưng của người đeo mặt nạ.
Trong nháy mắt, không gian xung quanh lại khôi phục trở lại bình thường, khoảng cách giữa song phương lại trở về như cũ.
Một quyền tất sát.
Thân thể người đeo mặt nạ ở giữa không trung tựa hồ dừng lại một chút, sau đó bạo liệt ra, hóa thành một màn huyết vũ, rất nhanh sau đó chìm vào trong phiến Huyết Sát Quang Ám Đại Trận.

Chương 1289: Tung tích mịt mù

Trên bầu trời vẫn tràn ngập khí sắc âm u, đám mây đen trải dài hơn trăm dặm vẫn chưa tiêu tan, thậm chí trong đó vẫn còn mơ hồ một ít lôi điện lực đang dao động mạnh.
Cho dù là không còn được thần thú điều khiển nữa, nhưng một lực lượng lớn lôi điện tụ tập lại một chỗ thì cũng không phải trong thời gian ngắn có thể tiêu tán.
Thần niệm của Hạ Nhất Minh được thả ra, thần lực trên người hắn bắt đầu khởi động, giống như một con báo săn mồi đang nằm chờ đợi, chỉ cần con mồi của nó trong nháy mắt xuất hiện thì sẽ bị xé thành từng mảnh nhỏ.
Ở quanh người hắn, Bảo Trư, Bạch Mã Lôi Điện và Bách Linh Bát cũng tiến hành đánh giá chung quanh, bất quá trong mắt bọn họ đều không có nhiều hy vọng. Nếu như ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không phát hiện ra được điều gì, thì bọn họ lại càng khó có thể phát hiện. Trong đôi mắt Hạ Nhất Minh liên tục xuất hiện những tia nghi hoặc. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hắn đã đánh cho người đeo mặt nạ thành huyết vụ, nhưng mà dù như vậy thì Quang Ám Thánh Tử đang ẩn nặc cũng không xuất đầu lộ diện.
Không những thế, sau khi người đeo mặt nạ bị giết, Hạ Nhất Minh lại càng không cảm ứng được sự tồn tại của Quang Ám Thánh Tử.
Hắn tức giận hừ một tiếng, cao giọng nói:
- Ngươi nếu đã không xuất hiện thì ta sẽ xuất thủ mời ngươi đi ra.
Tiểu Thế Giới ấn pháp được hai tay Hạ Nhất Minh nhanh chóng ngưng tụ thành, trong nháy mắt, Thế Giới lực mang theo lực lượng khổng lồ phóng ra, lấy hắn làm trung tâm tỏa ra bốn phương tám hướng.
Nếu như khôi lỗi bị giết mà Quang Ám Thánh Tử cũng không xuất hiện, vậy thì hắn sẽ phá hủy Huyết Sát Quang Ám Đại Trận do đối phương chuẩn bị cả mấy ngàn năm qua để làm cho hắn không còn hy vọng khôi phục.
"Ầm ầm"
Lực lượng vô tận lấy Hạ Nhất Minh làm trung tâm khuếch tán ra, ngay cả màn tơ máu lúc trước có thể chống đỡ lại lôi điện cường đại thì khi tiếp xúc với cỗ lực lượng này lại giống như tuyết ở bên cạnh lò than, nhanh chóng tan chảy.
Thế Giới lực lượng không ngừng được khuếch tán ra ngoài, chỉ trong chốc lát nó đã bao phủ toàn bộ Thần Chi Đảo.
Tới giờ phút này, cả khu vực tràn ngập tơ máu và Quang Ám lực lượng đều bị tiêu diệt, ngay cả một chút dấu vết cũng không để lại.
Bởi vì Hạ Nhất Minh đối với người này rất kiêng kỵ, cho nên bên trong Thế Giới lực của hắn tràn ngập sát khí, đem toàn bộ những lực lượng xa lạ phá vỡ, khiến cho không gian xung quanh không còn lưu lại chút sinh cơ nào. Nhưng mà, thẳng cho tới giờ phút này, hắn vẫn chưa từng tìm được tung tích của Quang Ám Thánh Tử.
Ánh mắt hắn xuất hiện một tia lo lắng, sau khi trầm ngâm suy nghĩ một lúc, Tiểu Thế Giới ấn pháp trên tay lại động, Hạ Nhất Minh điểm về phía Thần Chi Đảo một cái.
Trong nháy mắt, vùng không gian trước mặt nhất thời ba động, cả Thần Chi Đảo giống như mặt nước bị vật gì đó rơi xuống làm cho xuất hiện những ba động. Kèm theo sự ba động của cỗ lực lượng này, toàn bộ Thần Chi Đảo mau chóng sụp đổ.
Tất cả sơn động, vách núi, phòng xá đều bị ba động này làm cho sụp đổ, thậm chí cuối cùng biến mất trong thế giới này. Chỉ sau thời gian một khắc, Thần Chi Đảo xưng bá ngoại hải mấy ngàn năm đã trở thành lịch sử.
Lực lượng trên người chậm rãi thu lại, Hạ Nhất Minh nhìn nước biển phía dưới dần khôi phục lại bình thường, sắc mặt hắn dần trở nên khó coi.
Hắn mặc dù dễ dàng giết chết khôi lỗi do đối phương chế ra, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không tìm được chỗ của bản thể.
Điều này trên cơ bản vốn không thể xảy ra, nhưng bây giờ nó lại xảy ra ngay trước mắt hắn.
- Không tìm được sao? - Bách Linh Bát bình tĩnh hỏi.
Hạ Nhất Minh im lặng gật đầu, nói:
- Năng lực ẩn nấp của người này tuyệt đối là thiên hạ vô song, ta không cách nào phát giát được hành tung của hắn.
Thở dài một tiếng, hắn lại nói tiếp:
- Lưu lại người này thật đúng là một mối họa trong lòng.
Thân hình Bảo Trư ở trên cao dao động mạnh mẽ vài lần, thân thể to lớn của nó nhanh chóng thu gọn lại trở thành bộ dáng tiểu Bảo Trư đáng yêu như ngày thường. Nó thong thả đi tới chỗ Hạ Nhất Minh, cái mũi không ngừng hít hít, nói:
- Ngay cả hai kiện thần khí ngươi cũng hủy diệt, ta không thể ngửi được mùi của chúng nó.
Hạ Nhất Minh hơi ngẩn người ra, sau đó khẽ lắc đầu, nói:
- Thần khí thông linh làm sao có thể dễ dàng phá hủy như vậy, hai kiện thần khí này hẳn là do Quang Ám Thánh Tử mang đi.Vẻ mặt Bảo Trư vô cùng tiếc hận, hai kiện thần khí này chính là binh khí đã trợ giúp Quang Ám Thánh Tử ngày trước tung hành khắp thiên hạ, uy lực của nó hơn xa so với thần khí bình thường. Hôm nay không thể tìm được chúng, làm cho nó cảm thấy rất tiếc nuối.
Trên không trung đột nhiên xuất hiện tiếng sấm chớp, đám mây đen vẫn ngưng tụ dầy đặc như trước không tiêu tan đi, theo thanh âm này vang lên, một cơn mưa to lập tức đổ ập xuống biển rộng mênh mông.
Hạ Nhất Minh than nhẹ một tiếng, nói:
- Chúng ta đi thôi.
Hắn ôm lấy Bảo Trư, rồi nhảy lên lưng Bạch Mã, nói:
- Chúng ta đến Hỏa Diệm Sơn....
Nếu như đã không lục soát được gì, thì ở lại đây cũng không có tác dụng, không bằng đi hỏi Thần Long, có lẽ vị cường giả vang danh trước Quang Ám Thánh Tử này có thể trợ giúp hắn.
Bạch Mã Lôi Điện hí dài lên một tiếng, nó tung bốn vó lên chỉ trong nháy mắt đã biến mất ở cuối chân trời. Một khắc sau, cơn mưa ở nơi này càng lúc càng trở nên dày hạt, lúc này trong tầng mây đen đột nhiên sát lên. Hai kiện thần khí Quang Minh Quyền Trượng và Hắc Ám Tỏa Liên xuất hiện ở bên trong tầng mây đen.
Nhưng so với lúc chúng nó giao thủ với người mặc áo choàng thì màu sắc tỏa ra trên hai kiện thần khí này đã ảm đạm đi rất nhiều.
Chúng nó hơi điểm một vài cái về phía Hạ Nhất Minh rời đi, sau đó nhanh chóng chìm vào biển, không để lại chút dấu vết nào.
Chỉ là, giống như kết quả tìm kiếm của Hạ Nhất Minh, từ đầu tới cuối ở nơi này cũng không hề xuất hiện bất cứ một thân ảnh nào.
**************
Những cỗ khí tức nóng rực xông thẳng lên cao, mặc dù luôn có gió thổi qua, nhưng nó không thể xua tan đi khí tức nóng nực ở nơi đây, lại càng không thể khiến cho nhiệt độ giảm đi.
Đây chính là trung tâm của Tám Trăm Dặm Hỏa Diệm Sơn.
Ở trong vùng núi nong rộng lớn này tràn ngập Hỏa lực lượng, phóng mắt khắp thiên hạ cũng không thể tìm được nơi thứ hai giống như này.
Lúc này đây, từ chân trời đột nhiên xuất hiện một đạo quang mang màu trắng, đạo quang mang này cắt ngang chân trời trong nháy mắt đã xuất hiện ở trên không trung của Hỏa Diệm Sơn. Đây chính là Hạ Nhất Minh vừa từ ngoại hải trở về, ánh mắt hắn nhanh chóng chuyển động để tìm ra chỗ bí ẩn của sơn cốc. Hạ Nhất Minh nhanh chóng phân phó cho Bạch Mã từ từ hạ thấp độ cao xuống.
Mặc dù tính tình của Bạch Mã Lôi Điện rất cao ngạo, nhưng đối với đầu Thần Long sắp gặp mặt này, trong lòng nó lại vô cùng kính sợ. Dù là nó đã tấn giai Ngụy Thần Cảnh, trở thành một trong những cường giả đứng đầu của thiên hạ, nhưng loại cảm giác này vẫn không hề bớt đi, ngược lại càng trở nên sâu đậm hơn.
Bởi vì khi Bạch Mã Lôi Điện tiến giai, nó lại càng nhận thức rõ được thực lực kinh khủng của Thần Long, cho nên mới càng trở nên khiếp sợ. Biết càng nhiều thì can đảm lại càng nhỏ, ngược lại không biết mới không cảm thấy sợ hãi.Thân hình hơi chớp động, Hạ Nhất Minh đã nhảy xuống khỏi lưng Bạch Mã, ở trước mắt hắn là một vùng không gian kỳ dị. Vùng không gian trước mặt này không hề có một tia sáng, chúng giống như một cái hắc động thình lình xuất hiện ở giữa vùng núi non đỏ rực này, gây cho người ta cảm giác vô cùng quỷ dị.
Bất luận kẻ nào khi thấy được màn này thì trong lòng đều mơ hồ cảm thấy mát lạnh, mà bây giờ Hạ Nhất Minh cũng không thèm để ý tới, bởi vì hắn đã nắm giữ được Thế Giới lực, cho nên ánh mắt hắn nhìn về phía không gian màu đen thì đã hiểu rõ được biến hóa trong đó.
Đây là một thế giới hoàn toàn độc lập, một tiểu thế giới do Ngũ Hành lực làm cơ sở, giống như công hiệu của thế giới được hình thành với Huyết Sát khí và Quang Ám lực.
Bất quá, Hạ Nhất Minh có lòng tin chỉ cần tiện tay là có thể phá hủy được nơi đây. Đương nhiên điều kiện chủ yếu là Thần Long không nhúng tay vào, nếu không hắn có làm được hay không lại là một chuyện. Bên trong đột nhiên xuất hiện bóng người, Kỳ Liên Song Ma đồng thời từ trong đó đi ra, ánh mắt Đại Ma sáng ngời lên, hắn cười nói:
- Hạ huynh, nguyên lai là ngươi tới.
Nhị Mã cũng liên tục gật đầu nói:
- Thần Long tiền bối nói có khách quý quang lâm, muốn chúng ta ra nghênh đón. Huynh đệ chúng ta còn đang cảm thấy kỳ quái không biết là ai, ngay cả lão tổ tông đích thân tới thì Thần Long tiền bối cũng không khách khí như vậy.
Hạ Nhất Minh khẽ cười, hắn biết, Thần Long khẳng định đã thông qua một loại mật pháp nào đó biết được cảnh giới võ đạo của hắn lúc này, cho nên mới khách khí như vậy.
Khẽ gật đầu với hai người bọn họ, Hạ Nhất Minh thật lòng nói:
- Song Ma huynh đệ, xin chúc mừng.
Đại Ma kỳ quái nói:
- Chúng ta có việc gì mà chúc mừng?
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Chân khí trong cơ thể hai người đã ngưng thật, linh hồn lực lượng cũng dần cường thịnh hơn, nhanh thì một tháng, chậm thì một năm sẽ tấn chức thần đạo, chẳng lẽ điều này còn không đáng chúc mừng sao?
Song Ma huynh đệ nhìn nhau, đôi mắt xuất hiện một tia vui mừng lẫn sợ hãi.
Đại Ma vội vàng nói:
- Hạ huynh, mặc dù Thần Long tiền bối đối với việc huynh đệ chúng ta sẽ tấn giai thần đạo rất tin tưởng, nhưng lão nhân gia người cũng không đưa ra ngày tháng cụ thể, ngươi làm sao biết được?
Nụ cười trên mặt Hạ Nhất Minh trở nên có chút cao thâm khó lường, hắn đưa một ngón tay đặt lên miệng, khẽ "suỵt" một tiếng, tủm tỉm nói:
- Bí mật.
Kỳ Liên Song Ma đồng thời ảo não lắc đầu, nhưng không thể hỏi tiếp được.
Hạ Nhất Minh sở dĩ có thể nhìn ra được điều này là vì hắn đối vơi Linh Hồn lực lượng hiểu biết hơn Thần Long rất nhiều, cho nên đối với Linh Hồn lực lượng của Song Ma chỉ cần liếc mắt là rõ, vì vậy mới đưa ra được phán đoán chuẩn xác như vậy.
- Ngươi đã đến rồi, vào đi.
Một đạo thanh âm từ trong không gian tối đen đó truyền ra, Kỳ Liên Song Ma lập tức thủ thể mời Hạ Nhất Minh tiến vào. Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu với hai người rồi một mình tiến vào bên trong.
Khi hắn tiến vào trong không gian kỳ dị này, không gian màu đen này chợt dao động, tựa hồ như sin ra biến hóa kỳ dị nào đó. Sau đấy, từ bên trong không còn truyền laijb ất cứ thanh âm nào nữa.
Kỳ Liên Song Ma đưa ánh mắt không hiểu nhìn nhau, bọn họ ở bên cạnh Thần Long đã một năm, nhưng lần đầu tiên thấy Thần Long điều chỉnh khối không gian kỳ lạ này.
Không hiểu sao, trong lòng bọn họ đồng thời xuất hiện một ý niệm kỳ dị, chăng lẽ lúc này Hạ Nhất Minh đến đây là muốn thử luyện chế đan dược?

Chương 1290: Ngũ Hành lão tổ

- Ngươi đến rồi.... - Thanh âm của Thần Long ở trong phiến không gian này vang lên.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu nhìn quanh một lần, hoàn cảnh nơi đây so với lần trước hắn rời đi vẫn không có biến hóa gì.
Thần Long thu nhỏ lại thân hình giống như một nhân loại bình thường, ở trên đỉnh đầu nó là Thiên Địa Thánh Quả và hạch tâm sào huyệt đang lẳng lặng trôi nổi. Từ trên hai kiện vật phẩn này có vài mối liên lạc nhìn không rõ với không gian xung quanh nơi đây.
Hôm nay, trong mắt Hạ Nhất Minh thì hết thảy mọi thứ vẫn thần kỳ như cũ, nhưng nó lại không ngăn cản được hắn quan sát và tìm hiểu.
Thần Long đem Thế Giới lực lượng xung quanh đưa vào trong hai kiện vật phẩn nào, làm cho tần suất chuyển động của chúng luôn cố định. Vô luận là Thiên Địa Thánh Quả, hay là hạch tâm sào huyệt thì cũng tràn ngập sinh cơ.
Hạ Nhất Minh sở dĩ có cảm giác hai kiện vật phẩm này tràn ngập sinh cơ như vậy thì nguyên nhân chỉ có một, chính là Thần Long đem sinh mệnh trong Thế Giới quán thâu vào trong đó. Nếu như Thần Long đình chỉ quá trình này, như vậy có lẽ hai kiện đồ vật đó sẽ mất đi hiệu quả vốn có. Thu hồi lại ánh mắt của mình, Hạ Nhất Minh nhìn về phía Thần Long hơi cung kính nói:
- Tiền bối, ta nên xưng hô thế nào với ngài đây?
- Ngươi có thẻ gọi ta là Thần Long, cũng có thể gọi ta là Ngũ Hành lão tổ. - Thần Long bình tĩnh nói.
Mặc dù đã sớm biết đáp án, nhưng giờ phút này trống ngực Hạ Nhất Minh cũng không tránh khỏi phải đập nhanh hơn.
- Nguyên lai trên thế giới này, thật sự có người sống hơn vạn năm sao? - Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi, trầm giọng nói. Khi hắn nói những lời này, trong lòng tràn ngập cảm khái và mong chờ.
Hai vị cường giả Chân Thần Cảnh trong truyền thuyết không ngờ lại sống lâu như thế này, như vậy bản thân hắn có thể giống như bọn họ không? Có được tuổi thọ mà kẻ khác phải hâm mộ? Giống như nhìn ra được suy nghĩ trong lòng Hạ Nhất Minh, Ngũ Hành lão tổ lãnh đạm nói:
- Hạ Nhất Minh, không có bất luận kẻ nào có thể sống qua vạn năm.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, muốn nói gì đó rồi lại thôi. Ánh mắt hắn hơi đảo qua thân hình đối phương, mơ hồ hiểu rõ được ý tứ của Ngũ Hành lão tổ.
- Ta sở dĩ có thể sống tới nay là bởi vì ăn Thiên Địa Thánh Quả kết hợp với nội đan của Long tộc, từ đó biến thân thành Long tộc thần thú. - Thần Long thở dài một tiếng, nói:
- Ta đã bỏ qua thân phận của nhân loại, lấy bộ dạng của thần thú để sinh tồn, vô luận thế nào cũng không thể coi là nhân loại nữa. Bất quá, nếu năm đó ta không lựa chọn như thế, như vậy hôm nay chỉ là một nắm đất vàng trong Thần Thụ Cốc mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ánh mắt Hạ Nhất Minh toát ra một tia thần sắc phức tạp, hắn có thể hiểu rõ được ý tứ của đối phương. Ngày trước, khi dương thọ của Ngũ Hành lão tổ gần hết, lão khẳng định đã giết chết một đầu Thần Long, sau đó lấy nội đan của nó để phục dụng cùng Thiên Địa Thánh Quả, cuối cùng bản thân hóa thành Thần Long.
Tính mạng của thần thú dài vô cùng, hơn xa cực hạn của nhân loại, Ngũ Hành lão tổ vì muốn sống sót cho nên làm như vậy cũng có gì đáng chỉ trích.
Trong lòng hắn vừa động nói:
- Tiền bối, Sinh Tử Giới do ngài tạo ra, vậy Huyền Quy Xác hẳn là do ngài lưu lại đúng không?
- Không sai. Huyền Quy là một trong năm đầu thần thú bị lão phu giết chết khi đó, lão phu sau khi phục dụng Long đan thì đem một bộ phận lĩnh ngộ về Thế Giới khắc vào Huyền Quy Xác để giành cho người hữu duyên. Chỉ là cuối cùng không ngờ lại rơi vào tay của ngươi, quả thật là một mối duyên phận.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, đến tận lúc này hắn đã hiểu được vì sao trong Huyền Quy Xác lại có nhiều phù văn ảo diệu như vậy, phảng phất như không vấn đề nào là không có. Hơn nữa trong đó, mơ hồ còn có một ít bí tịch về Ngũ Hành, hôm nay có được đáp án, hắn mới biết được nguyên lai hết thảy mọi thứ đều là do Thần Long lưu lại.
- Theo vãn bối biết, ở trong tất cả các thần thú, thì Huyền Quy có tuổi thọ dài nhất, ngài nếu muốn tuổi thọ vì sao lại không lựa chọn Huyền Quy? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi.
Thần Long cười hắc hắc hai tiếng, nói:
- Tuổi thọ của Huyền Quy đích xác là rất dài, nhưng trong đám thần thú thì thực lực của nó lại là yếu nhất. Lão phu mặc dù bỏ qua thân phận của nhân loại, nhưng cho dù muốn làm thần thú cũng phải trở thành thiên hạ đệ nhất thần thú.
Hắn nói những lời này, trong ngữ khí tràn ngập vẻ hãnh diện, lúc này Thần Long giống như một thanh kiếm rời khỏi vỏ, tỏa ra quang mang làm cho kẻ khác không dám nhìn thẳng.
Hạ Nhất Minh nhìn hào khí bay bổng của Thần Long, trong lòng rất cảm khái, vị nhân loại đệ nhất cường giả này cuối cùng vì tính mạng mà lựa chọn trở thành thần thú, thật không biết nên hình dung thế nào. Bất quá, điều duy nhất có thể xác định, chỉ đem chuyện này nó ra ngoài thì cam đoan sẽ khiến cho các thần đạo cường giả phải chấn kinh, thậm chí còn dẫn tới việc xã hội nhân loại bị thay đổi mạnh.
Ánh mắt Thần Long sau một lúc tỏa ra quang mang bức người thì biến mất, nó quay đầu lại nói:- Ngươi có giết được Quang Ám Thánh Tử không?
Hạ Nhất Minh cười khổ nói:
- Vãn bối tuy hủy được khôi lỗi thế thân của Quang Ám Thánh Tử, nhưng người này ẩn nặc rất tốt, vãn bối mặc dù đã tìm khắp Thần Chi Đảo nhưng vẫn không thể thấy được bản thể của hắn.
Thần Long thờ dài một tiếng, nói:
- Tìm không được hắn cũng là điều bình thường, bởi vì hắn đã sớm không còn là người nữa.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ thay đổi, hắn trầm giọng nói:
- Nhưng vãn bối đã phóng ra Thế Giới lực tìm tòi khắp mọi nơi.
Hắn dừng lại một chút, lời nói như đinh đóng cột:
- Ở nơi đó, không còn bất cứ sinh vật nào sống.
Ánh mắt Thần Long có chút hứng thú nhìn hắn, nói:
- Hắc hắc, ngươi cho rằng Thiên Địa Thánh Quả là vật gì? Vật ấy trong thiên hạ chỉ có một chỗ có thể xuất hiện, cứ ngàn năm mới có một quả. Quang Ám Thánh Tử mặc dù cường đại nhưng hắn làm sao có thể từ trên tay lão phu cướp đi được Thiên Địa Thánh Quả chứ.
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, ánh mắt nhất thời trở nên cổ quái.
Nếu như Quang Ám Thánh Tử chưa biến thành thần thú, vậy hắn làm sao có thể sống tới ngày hôm nay? Ngũ Hành lão tổ không phải nói, dương thọ của loài người không thể tới ngàn năm, như vậy người này tại sao lại là một ngoại lệ?
Thần Long như nhìn thấu được tâm tư của hắn, khẽ nói:
- Quang Ám Thánh Tử đã không còn là nhân loại, hơn nữa còn không phải là sinh vật sống ở trên thế giới này nữa.Trong lòng Hạ Nhất Minh không khỏi cảm thấy hồ nghĩ, hắn nói:
- Tiền bối, vãn bối không hiểu.
- Kỳ thật rất đơn giản, thân thể của hắn đã tử vong, bảo tồn tới ngày hôm nay chỉ là Linh Hồn lực lượng của hắn mà thôi.
Thần lực trong cơ thể Hạ Nhất Minh đột nhiên dao động, hắn mặc dù đã đột phá nhưng thời gian quá ngắn ngủi. Cho nên khi đột ngột nghe được đáp án khó tin này thì tâm thần không khỏi kích động, trong lúc nhất thời khó có thể khống chế được bản thân.
Thần Long khẽ nhăn mặt, nó nhẹ nhàng thổi ra một hơi, nhất thời đã đem những lực lượng Hạ Nhất Minh vô tình tiết ra ngoài triệt tiêu đi.
Hít sâu một hơi khí lạnh, Hạ Nhất Minh cuối cùng đã đem nỗi kinh hãi trong lòng đè xuống, hắn trầm giọng nói:
- Tiền bối, Linh Hồn lực lượng mặc dù quỷ dị khó lường, nhưng theo vãn bối biết nó không thể thoát ly khỏi thể xác, tồn tại độc lập được mà.
- Những thần đạo cường giả khác thì không làm được, nhưng nếu có thể ngưng tụ được Quang Ám Đại Lĩnh Vực, hơn nữa từ trong đó hình thành Thế Giới lực cho riêng mình, như vậy có thể khiến cho linh hồn của mình thoát ly khỏi bản thể, bám lên Linh Hồn thạch. - Thần Long nhấn mạnh nói:
- Dưới sự thủ hộ của Thế Giới lực, linh hồn của hắn mặc dù mỗi năm sẽ suy yếu đi một chút, nhưng thần trí của linh hồn lại không bị mất phương hướng hay diệt vong.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh nhất thời có chút cổ quái, hắn lập tức nghĩ tới Thần Thú điện của Đồ Đằng bộ tộc.
Ở nơi đó có đông đảo linh hồn thần thú bám vào linh hồn thạch, kết quả là dủ đã chết nhưng thực lực thì vẫn còn như cũ.
Chỉ là, lực lượng của thần thú hồn phách mặc dù cường đại, nhưng bản thân lại không có thần trí, cho nên sự đáng sợ còn xa mới bằng Quang Ám Thánh Tử.
Thần Long không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ nói:
- Lão phu thấy ngươi đã thành công ngưng luyện được Thế Giới lực, vốn muốn nhắc nhở ngươi, nhưng hắn đã nhanh hơn một bước chém chết khôi lỗi của ta, cho nên lão phu đã hoàn toàn bất lực.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, lúc này hắn mới hiểu được người đeo mặt nạ vì sao phải tinh lọc thi thể người mặc áo choàng. Nguyên lai đây cũng không phải là do cừu hận giữa hai người, mà chính là Quang Ám Thánh Tử đã sớm tính kế từ trước.
Nếu như bản thân hắn biết rõ điều này từ trước, như vậy cách tìm kiếm của hắn sẽ khác, có lẽ khi ấy sẽ có khả năng tìm được chân thân của Quang Ám Thánh Tử.
Trầm tư trong chốc lát, sắc mặt Hạ Nhất Minh tỏ vẻ ngưng trọng hỏi:
- Tiền bối, Quang Ám Thánh Tử ở trên Thần Chi Đảo ngủ say ngàn năm, ngay cả vãn bối nhiều lần khiêu khích mà hắn cũng không đáp lại, chứng tỏ Linh HỒn lực lượng của hắn đã cực kỳ suy yếu. Nhưng đã như vậy hắn vì sao còn làm ra biến cố như thế? Chẳng lẽ Huyết Sát Quang Ám Đại Trận đó thật sự có thể làm cho hắn khôi phục lại lực lượng như cũ?
- Không sai. Linh Hồn lực lượng của hắn bởi vì có tồn tại ý thức, cho nên gay cả là ở trong Quang Ám thế giới và Linh Hồn thạch thì cũng không ngừng tiêu hao. Nhưng mà, nếu như hắn có thể trong một khoảng thời gian ngắn hấp thu được một lượng lớn Huyết Sát khí, như vậy sẽ khiến cho Linh Hồn lực lượng của hắn tăng lên. Chỉ cần đạt tới mức độ nhất định thì coi như có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh phong trước kia.
Thần sắc Hạ Nhất Minh liên tục biến ảo vài lần nói:
- Chẳng lẽ Linh Hồn lực lượng thật sự không thể hủy diệt sao?
Thần Long nghe thấy vậy thì cất tiếng cười lớn, thanh âm to lớn tràn ngập khắp không gian xung quanh, hai kiện vật phẩm thần bí cũng vì vậy mà lắc lư nhiều lần.
- Ở trên thế giới này, không có bất cứ lực lượng nào là không thể phá hủy. Nếu như lão phu không tiến vào Tử Vong Chi Địa, mà ở lại trên thế giới này thì ngay cả với thân hình của Thần Long cũng không thể chống lại năm tháng, kết quả cuối cùng hẳn là chết không phải nghi ngờ. Hắc hắc, Quang Ám Thánh Tử mặc dù nắm giữ Linh Hồn lực lượng, thời gian sống so với ta lâu hơn, nhưng muốn vĩnh viễn không chết thì không thể. Hắn nếu như còn ẩn nấp ở trên Thần Chi Đảo thì còn có thể kéo dài chút hơi tàn. Nhưng hắn lại hấp thu Huyết Sát khí, khôi phục Linh Hồn lực lượng, đó chính là uống thuộc độc để tăng lực lượng, chỉ cần chờ cho cỗ lực lượng hắn hấp thu dần suy yếu đi, như vậy ý thức và linh hồn sẽ chính thức tiêu tan....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau