VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1281 - Chương 1285

Chương 1281: Song long hợp bích

Hạ Nhất Minh nhìn thấy vầy thì hai mắt nhất thời sáng lên, vẻ mặt hắn nhất thời hiện lên sự vui mừng lẫn sợ hãi.
Lôi điện của Bạch Mã là khắc tinh đáng sợ của huyết sát khí thì Hạ Nhất Minh đã sớm biết, nhưng hắn lại không ngờ được khi đối mặt với huyết sắc khí, lôi điện lại thể hiện lực lượng khoa trương tới mức này.
Trời sinh vận vật tương sinh tương khắc, huyết sát khí có lực lượng cường đại khiến cho ngay cả ngũ hành luân hồi cũng không thể tạo thành thương tổn quá lớn đối với nó. Nhưng lôi điện màu tím của Bạch Mã lại có thể khắc chế nó một cách dễ dàng.
Người mặc áo choàng khẽ cười nói:
- Hắn ở chỗ này bày trận chính là nhằm vào ngũ hành công pháp của phương Đông. Chỉ là hắn khẳng định không nghĩ tới lúc này chẳng những có ngũ hành công pháp mà có cả Thiên Lôi - Khắc tinh của huyết sát khí. Nguồn truyện: Truyện FULL
Hạ Nhất Minh hơi giật mình, ánh mắt hắn nhìn về phía Bạch Mã Lôi Điện, ở quanh người nó liên tục có lôi điện màu tím vờn quanh. Nó đứng ở trong một vùng đầy tử điện như vậy trông Bạch Mã thần tuấn giống như thiên thần hạ phàm a.
Hắn hơi gật đầu, dùng Thiên Lôi để hình dung Bạch Mã có được lôi điện là xưng hô thỏa đáng nhất. Phía dưới lúc này đột nhiên vang lên những tiếng "xẹt xẹt".
Hạ Nhất Minh cúi đầu xuống nhìn, những vị trí trên màn huyết sắc bị lôi điện tấn công đều gặp phải phiền toái rất lớn.
Lôi Điện cường đại không ngừng lan tràn ra mang theo khí thế như muốn thôn phệ cả núi non, dần xâm nhập vào bên trong.
Càng là lực lượng cường đại thì khi gặp khắc tinh thì nó lại càng bị suy yếu rất nhanh, khó có thể gượng dậy nổi.
Nếu như trong màn huyết sắc chỉ có huyết sát khí, như vậy giờ phút này đại trận đã bị tổn thất thảm trọng. Bất quá ở trong đó còn có Quang Ám lực lượng. Lúc này, một đạo ánh sáng chợt lóe lên, ánh sáng của đạo quang mang này cũng không hề kém hơn ngũ hành lực do Hạ Nhất Minh thi triển.
Khi đạo quang mang này xuất hiện và bắt đầu chiếu sáng thì nó không ngừng khuếch tán ra, hơn nữa nó thể hiện ra lực phá hoại rất lớn đối với lôi điện màu tím ở bên trong, thậm chí còn khiến nó dần tiêu tán đi.
Đây chính là tác dụng cường đại nhất của Quang Minh lực lượng - Tịnh hóa, cho dù là với sự điều khiển của Bạch Mã thì khi mất đi nguồn bổ sung cũng không cách nào có thể chống lại cỗ lực lượng này.
Chỉ trong chốc lát, hơn mười đạo quang mang to lớn phát sáng lên, lôi điện xâm nhập vào bên trong chỉ tàn phá được chốc lát đã biến mất. Nhìn thấy vậy ánh mắt Hạ Nhất Minh nhất thời hiện lên một tia kính nể.
Có thể sử dụng tịnh hóa của Quang Minh lực lượng để chống lại lôi điện của Bạch Mã, thì Hạ Nhất Minh cũng có thể làm được.
Nhưng mà, khi sử dụng khả năng tịnh hóa của Quang Minh lực lượng mà không để nó gây thương tổn với huyết sát khí ở xung quanh thì Hạ Nhất Minh còn xa mới đạt được khả năng như vậy. Người này có khả năng nắm giữ Quang Minh lực lượng đã tới tình trạng khó có thể tưởng tượng nổi.
Ngày trước Lý Áo Ba Đặc sử dụng Quang Minh lực lượng đã tương đối thấu triệt, nhưng nếu đem so với người này thì còn xa mới đủ trình độ.
Đôi mắt Bạch Mã Lôi Điện nhìn thấy lực lượng của mình bị tinh lọc, nó hý lên một tiếng dài không cam lòng. Sau đó, Phích Lịch Thiên ở trong nó xoay tròn với tốc độ càng lúc càng nhanh hơn.
Lôi điện lực ở trên người nó không ngừng được truyền vào Phích Lịch Thiên, đem khí tức của kiện thần khí này thi triển ra không giữ lại, hơn nữa nó cũng cùng với thiên địa lực ở trong tự nhiên tiến hành giao tiếp với nhau. Trong nháy mắt, một cỗ lực lượng kỳ dị được phóng ra, hơi nước ở dưới mặt biển dần bốc lên cao nhanh chóng tạo thành một đám mây đen rất lớn.
Bảo Trư khẽ lắc cái đuôi, thân hình to lớn của nó không chút chần chờ tiến vào trong đám mây, vừa tiến vào trong đám mây nó vẫy động thân hình rồi mở miệng ra, một đạo long ngâm to lớn vang lên.
Trong lúc mơ hồ, hai mắt Bạch Mã Lôi Điện lóe lên một tia quang mang màu tím, nó cũng hí lên một tiếng thật dài, đáp lại tiếng long ngâm của Bảo Trư.
Từ trên người nó xuất hiện khí tức cường đại, cỗ khí tức này ẩn chứa uy nghiêm vô tận, trong nháy mắt đã bao trùm chung quanh.Đây là khí tức của Long.....
Lực lượng của phương Đông Long tộc giờ phút này được hai đầu thần thú tận tình thi triển ra.
Phong từ hổ, vân từ long.
Khi Long khí tràn ngập thiên địa xung quanh thì đám mây đen không ngừng khuếch tán ra với tốc độ cực nhanh.
Chỉ lát sau đã không còn nhìn được giới hạn của đám mây này, nó đã bao phủ hơn trăm dặm che lấp toàn bộ Huyết Sát Quang Ám Đại Trận.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh và người mặc áo choàng mơ hồ sáng lên, mặc dù bọn họ biết hai đầu thần thú này có thực lực không tầm thường, nhưng biểu hiện của chúng bây giờ đã vượt qua cả sự tưởng tượng của họ. Dù là Hạ Nhất Minh người có quan hệ bạn sinh với chúng nó thì cũng không tránh khỏi vài phần kính trọng.
Ở trên cô đảo cùng tu luyện ba năm với Hạ Nhất Minh, hai đầu thần thú này không biết đã uống nhiều ít bao nhiêu giọt Thần Dược Tiên Dịch. Mặc dù chúng hiện nay còn chưa tấn chức Ngụy Thần Cảnh, nhưng khoảng cách tới vô thượng đại đạo đã không còn xa nữa.
Thực lực của chúng nó so với mấy năm trước đã gia tăng thêm rất nhiều, đặc biệt là khí tức ở trên người thuộc về Long tộc cũng được kích phát.
Bất quá, cũng bởi vì huyết sát khí ở bên dưới có tính uy hiếp rất cao, làm cho chúng nó cảm thấy nguy cơ cho nên mới bộc lộ ra tiềm lực khổng lồ như vậy. Nếu không phải như thế này thì ngoài Bạch Mã Lôi Điện ra, còn Bảo Trư vốn lười biếng nên không thể thi triển được khí tức cường hãn như vậy.
Bên trong đám mây đen trải dài trăm dặm kia đang không ngừng có Thủy hệ lực lượng sinh ra, tựa hồ như chỉ lát nữa thôi nó sẽ tạo thành uy lực kinh thiên động địa.
Màn huyết sắc quang tráo ở phía dưới tựa hồ cảm nhận được áp lực đến từ trên không, tầng tầng Quang Ám lực bắt đầu được điều động.
Bạch Mã Lôi Điện nhanh chóng hành động, nó đạp bước trên không trung tiến vào trung tâm của đám mây đen.
Dừng ở giữa đám mây, Bạch Mã Lôi Điện khẽ hất đầu lên, Phích Lịch Thiên đang treo lơ lửng trên đầu nó nhất thời vỡ ra.Kiện thần khí Phích Lịch Thiên này trong nháy mắt đã biến thành hai mươi bốn khối Lôi Chấn Tử, chúng nó không ngừng tiến hành liên lạc với những tia lôi điện màu tím.
Sau đó, Lôi Chấn Tử lập tản ra làm nhiều hướng ở trong đám mây. Chỉ là dù bọn chúng tản ra xa thì những đạo lôi điện do chúng liên lạc cũng không bị nhỏ đi, mà ngược lại càng lúc càng trở nên thô to hơn.
Lúc ban đầu những đạo lôi điện này chỉ giống như những sợi chỉ nhỏ, thì bây giờ đã trở thành những con điện mãng to lớn ngang với Bảo Trư khi chưa biến hình. Những đầu điện mãng này không ngừng luẩn quẩn ở trên không, mỗi một đạo tựa hồ như có được linh trí cho riêng mình và mang theo uy lực cường đại.
Bạch Mã Lôi Điện lại hí lên một tiếng dài, đám điện mãng nhất thời tản ra, chúng nó không ngừng phóng thích ra khí thế của bản thân. Trong nháy mắt, ở bên trong tầng mây đen khổng lồ không ngừng xuất hiện những đạo lôi điện màu tím hoặc to hoặc nhỏ. Đôi mắt Hạ Nhất Minh hiện lên một tia vui mừng lẫn sợ hãi khó hiểu, trong lúc bất tri bất giác hai đầu bạn sinh thần thú của hắn không ngờ đã có thực lực như thế này. Bỗng nhiên, Bảo Trư thò đầu ra khỏi đám mây đen, nó hống lên một tiếng thật dài.
Âm ba lực lượng cường đại lao thẳng xuống bên dưới, hung hăng va chạm với tầng huyết sắc quang tráo.
Những tiếng nổ "Ầm ầm" liên tiếp vang lên, tấm huyết sắc quang tráo nhìn qua thì không thể phá nổi lúc này lay động một chút rồi bị phá vỡ, nhanh chóng lộ ra một cái động khẩu to lớn.
Ngay lúc này, vô số lôi điện đang lởn vởn trong đám mây đen lao xuống giống như một trận mưa, vọt về phía thông đạo vừa được Bảo Trư mở ra.
Khả năng của lôi điện cơ hồ không có điểm cuối, đặc biệt là khi gặp phải những tơ máu rậm rạp như mạng nhện ở bên trong nó đã lập tức đại triển thần uy, đem những thứ đó hủy diệt đi.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, do hai đầu thần thú liên thủ với nhau, một khu vực nhỏ trong huyết sắc quang tráo đã tràn ngập lôi điện màu tím. Ở vị trí đó, khí tức hủy diệt tràn ngập khắp nơi, vô luận là loại lực lượng nào cũng khó có thể chống đỡ được sự cuồng bạo ở trong đó.
Bất quá, nơi đây dù sao cũng là Huyết Sát Quang Ám Đại Trận được chuẩn bị cả ngàn năm, cái động khẩu do Bảo Trư mở ra chỉ trong nháy mắt liền bị lấp lại. Huyết sắc quang tráo giống như một sinh vật nó có thể tự động liền lại vết thương.
Khi mất đi sự trợ giúp từ lực lượng bên ngoài, lôi điện bên trong không ngừng bị tiêu hao, dưới sự tịnh hóa của Quang Minh lực lượng cuối cùng đã biến mất không còn dấu vết.
Nhưng cho dù là thế, Hạ Nhất Minh cùng người mặc áo choàng cũng vì biểu hiện của hai đầu thần thú mà cảm thấy rất hài lòng.
Chúng nó ngưng tụ đám mây lôi điện rộng lớn như vậy, hơn nữa ở bên trong lại ẩn chứa lực lượng cường đại. Chúng phối hợp với nhau không ngừng tiêu diệt Huyết Sát lực ở bên dưới. Chỉ cần có thể tiếp tục tấn công như vậy đại trận ngưng tụ Huyết Sát khí chỉ có nước bị phá hủy. Quả nhiên, với trí thông mình của Bảo Trư và Bạch Mã Lôi Điện rất nhanh đã nhìn ra ảo diệu trong đó. Tiểu tử kia há to miệng, một tiếng long ngâm kinh thiên động địa mang theo khí tức khổng lồ của Long tộc được phóng ra. Cỗ lực lượng này hung hăng nện vào màn huyết sắc quang tráo, một lần nữa xé rách nó tạo thành động khẩu.
Bạch Mã Lôi Điện cùng với Bảo Trư phối hợp rất ăn ý, ngay khi thông đạo xuất hiện thì lôi điện vô cùng vô tận lại tiến vào không ngừng làm những cho những tơ máu ở trong đó phải tiêu hao.
Những tơ máu này gặp phải khắc tinh của mình không hề có năng lực chống cự, chỉ trong nháy mắt đã bị nhiệt độ trong lôi điện làm cho hóa thành than rồi gió cuốn đi. Tới khi Quang Ám lực lượng phong ấn được động khẩu thì một bộ phận tơ máu nữa đã hóa thành hư vô.
Mặc dù hai lần công kích liên tục đã phá hoại không ít tơ máu trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận nhưng nó không hề tạo thành thương tổn quá lớn với đại trận. Chỉ là khi song phương giao chiến đã không có sinh vật biển nào bị trận pháp này hấp dẫn nữa, cho nên những tơ máu ở bên trong đó bị phá hủy là lại ít đi một chút, nếu duy trì trong một thời gian gì thì cuối cùng sẽ khiến nó tiêu hao toàn bộ. Bảo Trư đắc ý hống lên một tiếng nữa, nó ở trong đám mây đen không ngừng hoạt động một cách tích cực.
Phía dưới, từ trung tâm của huyết sắc quang tráo đột nhiên truyền tới một tiếng thở dài.
Tiếng thở dài này cũng không phải là rất lớn, nhưng khi nó vang lên đã đè ép được tiếng hống của Bảo Trư.
Sau đó, Quang Ám lực và Huyết Sát khí ở bên dưới bắt đầu trở nên dữ dội......

Chương 1282: Bạch Mã tấn giai

Bên ngoài Thần Chi Đảo không ngừng có những vòng lực lượng quay cuồng, lực lượng tăng lên làm cho nó xảy ra biến hóa kỳ dị. Phía bên dưới, huyết sắc quang tráo đang đột ngột bắt đầu ngưng tụ lại.
Từ phạm vi hơn trăm dặm dần thu nhỏ lại chỉ còn bán kính mười dằm mới ngừng lại.
Gần như chỉ trong chốc lát, màn huyết sắc quang tráo đã thu nhỏ lại cả chục lần.
Bất quá, lúc này lực phòng ngự của màn huyết sắc quang tráo đã cao hơn trước cả chục lần.
Hai mắt Bảo Trư khẽ giật giật vài cái tựa hồ nó cũng mơ hồ cảm giác được có gì đấy không thích hợp. Chỉ là nó vẫn như trước chưa chịu từ bỏ ý định, nó hống lên một tiếng long ngâm như sấm.
Từng đạo lực lượng khiến cho không gian ba động mà mắt thường cũng nhìn thấy được nhanh chóng phóng xuống dưới, âm ba lực lượng không ngờ lại cường đại tới mức này.
Nhưng mà, khi luồng âm ba lực lượng mạnh mẽ trùng kích vào màn huyết sắc quang tráo, thì ở trên đó chỉ xuất hiện những gớn sóng liên tục, chỉ là không thể gây ra bất cứ sự thương tổn nào với nó.
Dưới sự công kích của âm ba lực lượng mà màn huyết sắc quang tráo ở bên dưới lại không chịu bất cứ thương tổn nào, mặt ngoài của nó vẫn bóng loáng như nước.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh hơi trầm xuống, Huyết Sát Quang Ám Đại Trận được tích lũy ngàn năm quả nhiên không phải điều bình thường, một khi đem loại trận đồ này thu nhỏ lại thì lực phòng ngự của nó gia tăng lên rất nhiều. Cho dù là Bảo Trư toàn lực công kích thì cũng không thể làm cho lực phòng ngự của nó hao tổn chút nào.
Đương nhiên, muốn chống đỡ lại công kích cường đại như thế mà không hao tổn thần lực là chuyện không thể nào xảy ra.
Bất quá, nếu Bảo Trư đã một lần không thể phá hủy được lực phòng ngự của huyết sắc quang tráo thì như vậy về sau cũng không thể làm được. Nếu muốn so đọ lực tiêu hao thì Hạ Nhất Minh có thể khẳng định Bảo Trư sẽ bị tiêu hao hết sức lực trước.
Bạch Mã Lôi Điện nhẹ nhàng hí lên một tiếng, nó ở trên hư không hung hăng dậm cước bộ vài cái, lôi điện màu tím trên chiếc sừng không ngừng trở nên nồng đậm. Hơn nữa, ở trong đám mây đen này các nơi đều có lôi điện màu tím được hội tụ lại.
Đây là do hai mươi bốn khối Lôi Chấn Tử phóng thích ra uy lực của nó, chúng nó thông qua sự liên lạc một cách thần bí đem lực lượng tập trung ở trước mặt Bạch Mã Lôi Điện. Khi công kích của Bảo Trư bị thất bại, thì Bạch Mã Lôi Điện dứt khoát xông lên.
Tất cả Lôi Điện lực lượng trong nháy mắt được tụ tập lại, nó ở phía trước mặt Bạch Mã Lôi Điện ngưng tụ thành một quả cầu hư ảo. Nguồn truyện: Truyện FULL
Quả cầu này diện tích cũng không phải là lớn, nó chỉ có thể to bằng một phần tư so với Bạch Mã, nhưng ở bên trong đó lại ẩn chứa năng lượng hủy diệt không thể tưởng tương nổi. Vô số tử điện ở trong quả cầu không ngừng thành hình, bạo liệt, lại thành hình, lại bạo liệt......
Đây là một quả cầu do thiên lôi ngưng tụ lại mà thành, mặc dù cũng không phải là Phích Lịch Thiên, nhưng lại có được năng lực hủy thiên diệt địa của kiện thần khí này. Bạch Mã Lôi Điện nhẹ nhàng hất cái đầu của mình, khối cầu từ trên cao nhanh chóng lao xuống dưới.
Theo khối cầu hạ xuống, đám mây đen ở trên không dần ba động, trở nên vô cùng náo nhiệt.
Từ trong mỗi một đám mây đều phóng ra một đạo lôi điện lực thật lớn, chúng nó bám theo sát quả cầu lôi điện lao xuống dưới.
Giờ phút này, phảng phất như lôi điện trong thiên địa đều tập trung ở đây, chúng nó đem vùng biển nơi nào bao trùm dưới uy lực của mình.
Khu vực không gian nơi đây chỉ trong chốc lát như biến thành thế giới của lôi điện. Ở trong đó, nơi nơi đều là khu vực tử vong, không có sự sống.
Hạ Nhất Minh cùng người mặc áo choàng đồng thời kêu lên một tiếng kinh ngạc, sắc mặt bọn họ trở nên quái dị lạ thường.
Đây là Lĩnh Vực lực lượng, hơn nữa lại là Lôi Điện lĩnh vực cường đại tới cực điểm.
Bất quá, đây cũng không phải lực lượng của tự thân Bạch mã, mà do nó lợi dụng thần khí Phích Lịch Thiên để thi triển ra lĩnh vực của thần khí.Khi Bảo Trư phải chịu nhục, Bạch Mã Lôi Điện đã kích phát được tiềm năng của mình, ở một kích toàn lực này nó đã thành công thi triển ra thần khí lĩnh vực.
Lôi Điện lực lượng khổng lồ ngưng tụ bên trong quả cầu nhanh chóng lao xuống dưới, mạnh mẽ va chạm vào màn huyết sắc quang tráo đã thu nhỏ lại.
Nhất thời, một tiếng nổ vang lên, quả cầu do lôi điện ngưng tụ lại khi tiếp xúc với màn huyết sắc quang tráo, toàn bộ lực lượng bên trong đó được phóng thích ra, khiến cho màn huyết sắc quang tráo bị ba động mãnh liệt.
Đây là do lực lượng cường đại tới cực điểm tấn công vào, khiến cho trên huyết sắc quang tráo liên tục xuất hiện những ba động mà mắt thường có thể thấy được.
Sau đó, bề ngoài của màn huyết sắc quang tráo nứt ra một cái khe nhỏ, cái khe này nhanh chóng lan tràn ra khắp nơi, chỉ trong nháy mắt mọi chỗ trên bề mặt huyết sắc quang tráo đều xuất hiện những vết nứt.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi khí lạnh, uy lực của kiện thần khí này không thể khinh thường được, ngay cả đại trận tương đương với thần lực thủ hộ cho một môn phái cũng không thể ngăn cản đòn tấn công của nó.
Bạch Mã Lôi Điện hí dài lên một tiếng, lôi điện lực lượng ở trên người nó càng trở nên mãnh liệt, vô số lôi điện màu tím từ trên không hung hăng lao xuống tấn công vào màn huyết sắc quang tráo.
Lúc này ở bên tai mọi người nghe thấy vô số tiếng gào thét vang lên, ở bên trong huyết sắc quang tráo, vô số linh hồn lực lượng oán hận khi bị lôi điện lực công kích nó rất nhanh tiêu tán đi.
Lực lượng và khí thế khổng lồ từ trên người Bạch Mã Lôi Điện phóng thích ra, cỗ lực lượng này không ngờ lại khiến cho thiên địa lực điên cuồng biến hóa.
Nó ngẩng đầu ưỡn ngực ở trên không, đôi mắt hiện lên vẻ tự tin và kiêu ngạo. Hạ Nhất Minh nhìn thấy vậy thì trên khóe miệng hắn xuất hiện một nụ cười nhẹ.
Bạch Mã đã chính thức kết hợp với thần khí Phích Lịch Thiên thành một thể, cho nên mới có thể đem lực lượng của thần khí phóng thích ra tạo thành lực phá hoại rất lớn.
Hơn nữa, điều quan trọng là hôm nay Bạch Mã Lôi Điện đã đột phá cực hạn của bản thân, thành công nắm giữ Lĩnh Vực thần khí. Bản thân nó cũng tấn giai Ngụy Thần Cảnh thần thú, khí tức từ trên người nó phóng xuất ra cùng với vừa rồi không hề giống nhau.
Bảo Trư hưng phấn kêu lên một tiếng dài, bất quá đôi mắt của nó lại xuất hiện vẻ lo lắng mờ mịt. Hôm nay, Hạ Nhất Minh và Bạch Mã Lôi Điện đều đã tấn chức Ngụy Thần Cảnh, chỉ có nó là vẫn dậm chân tại chỗ.
Tiểu tử kia nhìn qua thì nó đối với mọi chuyện không hề quan tâm, như huyết mạch trong cơ thể nó dù sao cũng là phương Đông Thần Long huyết mạch. Nó sở hữu tâm tình cao ngạo không hề thua kém Bạch Mã, trong mơ hồ ánh mắt nó hiện lên một tia kiên định, nó cũng muốn tấn giai Ngụy Thần Cảnh.....Trên Thần Chi Đảo, khi cảm ứng được khí tức do Bạch Mã Lôi Điện phóng thích ra, người nọ lại thở dài một tiếng.
Theo thanh âm thở dài của hắn, lôi điện đang không ngừng tàn phá bên trong lập tức gặp phải lực lượng cản trở rất lớn, chỉ lát sau đã bị dập tắt hoàn toàn.
Hạ Nhất Minh mơ hồ cảm ứng được, Linh Hồn lực lượng ở bên trong màn huyết sắc quang tráo bị người điều khiển làm cho chúng phải tự bạo, từ đó sinh ra uy lực rất lớn.
Lôi Điện lực lượng mặc dù cường đại, nhưng nó còn xa mới có thể hủy diệt được Thần Chi Đảo, cho nên khi Linh Hồn lực lượng tự bạo, thì Lôi Điện lực lượng đã nhanh chóng bị tiêu diệt.
Sau đó, một tiếng quát vang lên, tất cả những tơ máu không ngừng nhúc nhích, tốc độ của chúng cực nhanh, vượt xa cả dự liệu của mọi người. Vô số những tơ máu ở bên trong quấn lấy nhau, hình thành một khu vực thế giới tràn ngập huyết sắc, nhìn qua thì vô cùng hung ác, tàn nhẫn.
Hết thảy những điều này chỉ diễn ra trong vài lần hô hấp là hoàn thành, mà lúc này bán kính mười dặm của huyết sắc quang tráo lại thủ nhỏ lại chỉ còn một dặm.
So sánh với huyết sắc quang tráo lúc ban đầu thì phạm vi của nó hiện nay vô cùng đánh thương. Chỉ là, sắc mặt của Hạ Nhất Minh và người mặc áo choàng lúc này lại trở nên ngưng trọng.
Phạm vi của màn huyết sắc quang mang này càng nhỏ thì lực phòng ngự của nó lại càng lớn, màn huyết sắc quang tráo lúc này đã gần trở nên giống như thực chất, số lượng tơ máu ở bên trong đó nhiều như kẻ chỉ. Kể cả Hạ Nhất Minh thì lúc này mọi người đều mơ hồ cảm giác được đây mới là khảo nghiệm chính thức.
Bạch Mã Lôi Điện hí dài lên một tiếng, khi nó tấn giai Ngụy Thần Cảnh, uy lực của Phích Lịch Thiên một lần nữa càng trở nên cường đại hơn.
Chiếc sừng trên đầu nó hơi có điểm sáng lóe lên, chit rong nháy mắt quang mang từ đó phát ra trở nên cực kỳ chói mắt, một quả cầu lôi điện giống vừa nãy lại được ngưng tụ trước mặt của Bạch Mã.
Bạch Mã Lôi Điện cũng cảm ứng được màn huyết sắc quang tráo ở bên dưới đã cường đại hơn xa lúc trước, cho nên lần này nó sử dụng toàn lực để ứng phó.
Mây đen ở trên bầu trời không ngừng quay cuồng, lôi điện lực ở trong đó mạnh mẽ tiến vào trong quả cầu trước mặt Bạch Mã.
Quả cầu lôi điện này phóng xuất ra uy lực lại càng lớn hơn trước, ngay cả không gian xung quanh nó cũng có những đạo lôi điện màu tím rất nhỏ đang không ngừng nhộn nhạo. Nó làm cho người ta có cảm giác rất quái dị, đó chính là cả thế giới này tựa hồ không thể dung nạp được nó.
Cuối cùng, khi lôi điện lực ở trong quả cầu được ngưng tụ tới cực điểm, nó lập tức lao thẳng xuống màn huyết sắc quang tráo ở bên dưới.
Quả cầu ẩn chứa lôi điện lực khổng lồ mang theo kỳ vọng của Hạ Nhất Minh và hai đầu thần thú cuối cùng đã va chạm với màn huyết sắc quang tráo. Nhưng mà, lúc này chuyện tình quỷ dị lại một lần nữa xuất hiện.
Bề ngoài của màn huyết sắc quang tráo hơi rung lên, giống như một hòn đá ném xuống hồ tạo thành từng đạo gợn sóng không ngừng lan ra ngoài.
Nhưng mà, quả cầu lôi điện ẩn chứa lực lượng khổng lồ cũng không bạo liệt như dự đoán của mọi người, mà nó biến mất không còn dấu vết.
Hai mắt Bạch Mã Lôi Điện mở to ra không che dấu được sự rung động của mình, nó tựa hồ như đang không tin được vào mắt của mình. Hạ Nhất Minh cũng hít sâu một hơi khí lạnh, đây không còn là lực lượng của đại trận nữa, mà nó chính là Thế Giới lực lượng. Chỉ có Thế Giới Lực cường đại mới có thể hóa giải quả cầu lôi điện một cách chóng vánh như vậy.
Sắc mặt hắn trở nên âm trầm hơn, nói:
- Tiền bối, ngài xem bây giờ phải làm sao?

Chương 1283: Cảnh giới siêu cường

Người mặc áo choàng nhìn màn huyết sắc quang mang ở phía dưới, tựa hồ như hắn cũng đang rất đau đầu. Bạch Mã Lôi Điện cùng Bảo Trư liên thủ tạo ra đám mây đen có được lực lượng khổng lồ tới mức khó tin, khii cỗ lực lượng này đạt tới đỉnh thì cho dù là Huyết Sắc Quang Ám Đại Trận được ngưng tụ ngàn năm cũng không nhất định có thể chống đỡ được.
Nhưng mà, cho dù ai cũng không nghĩ ra, khi phạm vi đại trận này thu nhỏ lại hai lần thì cường độ áp súc bên trong đó làm sản sinh ra Thế Giới lực.
Thế giới lực lượng đã vượt xa hơn Lĩnh Vực lực lượng, đây là lực lượng mà chỉ có Chân Thần Cảnh cường giả mới có thể nắm giữ.
Cho nên, khi đại trận phóng xuất ra Thế Giới lực lượng thôn phệ quả cầu lôi điện của Bạch Mã thi triển thì tất cả mọi người đều hieru được, lực lượng của hai đầu thần thú đã không thể tạo thành uy hiếp gì với trận đồ này nữa.
- Hạ huynh, ngươi hẳn là cũng có được Thế Giới lực. - Người mặc áo choàng trầm ngâm nửa ngày, cuối cùng nói:
- Có thể bài trừ Thế Giới lực cũng chỉ có Thế Giới lực mới có thể làm được. Thần Long sở dĩ muốn ta mời ngươi ra tay là vì đề phòng điều này. Xem ra đánh giá của hắn quả là không sai, người này ở trên Thần Chi Đảo quả thật còn bố trí Thế Giới lực lượng.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt nói:
- Tiền bối, ngày lấy thần toán chi đạo mà nổi tiếng hậu thế, chẳng lẽ ngài cũng thúc thủ vô sách sao?
Mặc dù người mặc áo choàng vâng mệnh Thần Long mà đến, nhưng hắn cùng với Hạ Nhất Minh không quá quen biết, cho nên cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm. Khi va chạm với người ở trên thần Chi Đảo, Bảo Trư và Bạch Mã Lôi Điện đều đã ra tay, tuy nói cuối cùng không thể làm được gì, nhưng nhìn phạm vi của màn huyết sắc quang mang này thì cũng biết chúng nó đã làm hết sức mình rồi.
Nếu người mặc áo choàng vẫn ở bên xem cuộc chiến mà không động thủ, như vậy Hạ Nhất Minh sẽ không tín nhiệm hắn nữa.
Người mặc áo choàng dù sao cũng là lão quái vật sống ngàn năm, đối với chút tâm tư của Hạ Nhất Minh hiểu nhiên hắn hiểu rõ. Hắn cười khổ một tiếng, nói:
- Cũng tốt, để lão phu thử một chút, mong Hạ huynh chỉ giáo.
Hạ Nhất Minh chắp tay nói:
- Vãn bối chúc tiền bối mã đáo thành công.
Trong lòng người mặc áo choàng âm thầm oán giận, nếu như bản thể Thần Long tới đây như vậy thì chút xíu Thế Giới lực này cũng không có điểm nào phải sợ hãi. Nhưng nếu đổi lại là hắn, thì tình huống lại có điểm bất đồng.
Bất quá, vô luận trong lòng hắn suy nghĩ thế nào thì vẻ mặt cũng không biểu hiện ra bất cứ suy nghĩ nào. Nhấc chân bước lên trước vài bước, nhưng chỉ vài bước đó thôi thì không gian quanh người hắn đã nổi lên ba động. Hắn tự nhiên vượt qua khoảng cách giữa mình và màn huyết sắc quang mang, chỉ trong nháy mắt đã đứng ở sát nó.
Tiếp theo đó, tay hắn hơi động, không biết từ khi nào trên tay đã xuất hiện thêm một thanh trường kiếm sắc bén, hơn nữa hắn cầm thanh trường kiếm sử dụng toàn lực đâm thẳng về phía màn hào quang.
Động tác của người này cũng không hề khoa trương, trường kiếm cũng không được sử dụng nhiều, ánh sáng từ nó phát ra cũng không có bao nhiêu, tựa hồ một kiếm này chỉ là đâm qua loa cho xong. Hạ Nhất Minh nhìn thấy vậy thì không khỏi ngẩn người ra, trong lòng hắn vô cùng hồ nghi và khó hiểu.
Tu vi võ đạo của này mới chỉ gần đạt tới Ngụy Thần Cảnh mà thôi, nhưng khi hắn đối mặt với Huyết Sắc Quang Ám Đại Trận thì lại sử dụng thủ pháp mạnh mẽ công phá đại trận, điều này đã vượt ra ngoài dự đoán của của hắn.
Chẳng lẽ đối phương không biết Huyết Sắc Quang Ám Đại Trận này có lực phòng ngự rất mạnh, ngay cả Ngụy Thần Cảnh Thần Thú thi triển quả cầu lôi điện cũng không thể gây ra chút thương tổn nào hay sao?
Nhưng mà, ý niệm này vừa xuất hiện ở trong đầu Hạ Nhất Minh và hai con thần thú thì bọn họ lập tức thấy được một màn khó có thể quên. Một kiếm do người mặc áo choàng đâm qua nhìn thì rất hời hợt, phảng phất như không hề có chút khí lực nào.
Tuy nhiên, sau khi nó đâm ra thì Huyết Sát Quang Ám Đại Trận ở trước mặt không đã bị một kiếm này mạnh mẽ đâm thủng.
Không những thế, cổ tay người mặc áo choàng nhanh chóng động làm cho chiếc động khẩu do lưỡi kiếm tạo ra trong nháy mắt lan ra tới mười trượng.
Hạ Nhất Minh cùng hai đầu thần thú trợn mắt cứng lưỡi nhìn mọi chuyện xảy ra, trong lòng một người hai thú đều có cảm giác khó có thể tin được.
Uy lực một kiếm của người này nhiều nhất chỉ ngang với Hư Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng lực phá hoại do nó tạo ra đến ngay cả Ngụy Thần Cảnh Thần Thú cũng không thể so sánh kịp.
Hắn sở dị có thể tạo thành lực phá hoại kinh người như vậy cũng không phải là do bản thân lực lượng đã đạt tới tình trạng khó có người địch nổi. Mà là vì cảnh giới võ đạo của người mặc áo choàng rất cao, cao tới mức làm cho Hạ Nhất Minh cũng phải than thở không bằng. Một kiếm này của hắn sau khi đâm vào thì mũi kiếm hơi rung lên, ở trong từng làn rung động của mũi kiếm đều ẩn chứa cảnh giới vô thượng võ đạo. Một kiếm thi triển ra thì tất cả lực lượng trước mặt đều dễ dàng bị phá hủy.Vô luận là Huyết Sát, Quang Ám hợp bích lực, thậm chí cả Thế Giới lực lượng cũng bị một kiếm này chẻ ra.
Hắn không ngờ lại sử dụng kỹ xảo võ đạo khó có thể hình dung được mà trực tiếp chẻ đôi cả Lĩnh Vực và Thế Giới lực.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì Hạ Nhất Minh còn không tin ở trên thế giới này còn có một nhân vật như vậy tồn tại. Hoảng hốt một chút, ở trong đầu Hạ Nhất Minh đột ngột xuất hiện một người.
Người đeo mặt nạ, khí trước ở Nam Cương bằng vào tu vi võ đạo của mình một mình chống lại máy vị thần đọa cường giả, nhưng cuối cùng lại bị Thần Long đả thương. Biểu hiện của người mặc áo choàng này có phần tương tự với người đeo mặt nạ đó, lấy thực lực Hư Thần Cảnh khi đối mặt với Ngao Mẫn Hành cũng không tỏ vẻ kiêu ngạo, siểm nịnh, còn tràn ngập niềm tin cường đại.
Nhân vật như vậy không ngờ hôm nay hắn còn thấy thêm được một người.
Nếu như không phải Hạ Nhất Minh xác định được hai người này không có khả năng liên quan tới nhau, thì hắn cũng phải hoài nghi hai người là một.
Lúc này màn huyết sắc quang tráo qua hai lần áp súc đã dầy đặc vô cùng, khi màn hao quang bị xé ra một vết dài thì lực lượng tràn ngập bên trong đó lập tức ào ra tấn công người mặc áo choàng.
Nhưng mà người mặc áo choàng rõ ràng đã sớm chuẩn bị, sau khi đâm ra một kiếm hắn lập tức dời về sau, tựa hồ đối với kiếm thuật của mình rất tự tin cho nên hắn căn bản không cần nhìn xem kết quả một kiếm của mình. Bất quá, hắn đối với lực lượng bên trong màn huyết sắc quang mang đó rất kiêng kỵ, sau khi tấn công một kiếm lập tức quay trở về, tùy ý né tránh lực lượng phản kích của nó.
Thân hình hắn liên tục chớp động, trong nháy mắt đã thoát khỏi phạm vi truy kích của màn huyết sát quang tráo, xuất hiện ở bên cạnh Hạ Nhất Minh.
- Hạ huynh, ta có thể phá vỡ chiếc lồng đó, nhưng lại không cách nào có thể bài trừ được Thế Giới lực, bất quá chúng ta có thể liên thủ với nhau. - Hắn dừng lại một chút nói:
- Ngươi sử dụng Thế Giới lực bao bọc chúng ta tiến vào trong đó, chỉ có làm như vậy chúng ta mới có thể đánh tan hoàn toàn Huyết Sát khí ở trong đó.
Hạ Nhất Minh nhíu mày, nói:
- Phá tan Huyết Sát khí ở trong đó chẳng lẽ có thể giết chết người nọ sao?
Người mặc áo choàng vội vàng lắc đầu, nói:
- Điều này hiển nhiên là không thể. Nhưng chỉ cần chúng ta phá hủy được lần huyết tế này, thì trong thời gian ngắn hắn sẽ thể tiếp tục tiến hành huyết tế đại quy mô nữa.Thanh âm của người mặc áo choàng mơ hồ lạnh đi, nói:
- Chỉ cần hắn không thể sử dụng đại lượng máu huyết của sinh linh để tu bổ, thì lực lượng của hắn sẽ không thể khôi phục được.
Trong đầu Hạ Nhất Minh nhanh chóng suy nghĩ, hắn thật sự không rõ vì sao người mặc áo choàng này lại tự tin như vậy. Hắn nữa hắn cũng không nghĩ ra được người nọ tu luyện loại công pháp gì mà dĩ nhiên có thể sử dụng một lượng lớn máu huyết để khôi phục lực lượng.
Nhưng mà, mặc cho hắn nghĩ tới vỡ đầu thì cũng không thể không thừa nhận mình là tên cô lậu quả văn, đối với loại công pháp này căn bản không hề có chút ấn tượng nào.
Tuy nói có rất nhiều công pháp đặc thù sử dụng sát lục chi đạo để tấn giai, nhưng mỗi một loại công pháp lại có nhiều hoặc ít khuyết điểm, loại thủ pháp làm cho lực lượng nhanh chóng tăng mạnh không phải là biện pháp hoàn mỹ. Hạ Nhất Minh hoàn toàn tin tưởng, với thực lực của người nọ tuyệt đối sẽ không lựa chọn tu luyện loại công pháp này.
Màn huyết sắc quang mang ở phía dưới sau khi bị chém rách một vết dài thì đã nhanh chóng khôi phục lại như cũ, từ bề ngoài nhìn chỉ thấy nó không chịu bất cứ tổn hại nào.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nói:
- Tiền bối làm sao biết vãn bối nắm giữ Thế Giới lực?
Hắn dừng một chút nói:
- Thần Long tiền bối chẳng lẽ không nhìn ra Hạ mỗ nắm giữ chỉ là một loại Thế Giới thủ ấn nho nhỏ sao? Ngoại trừ có chút khả năng mô phỏng ra thì cũng không có quá nhiều tác dụng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Người mặc áo choàng bật cười nói:
- Hạ huynh rất khiêm nhường a. Nếu ngươi không có Thế Giới lực thì làm sao có thể liên tục giết chết được Lý Áo Ba Đặc và Lô Khắc?
Hàng lông mày Hạ Nhất Minh cuối cùng cũng giãn ra, lúc này hắn mới tỉnh ngộ chú ý tới cách dùng từ của đối phương. Theo như lời nói của người mặc áo choàng thì bản thân hắn chỉ "có được" chứ không phải là "tu luyện".
Hắn ban đầu còn tưởng rằng bản thân mình đoán tạo thần khí Hải Thị Thận Lâu tương đối bí mật, nhưng hôm nay nghĩ lại thì trên thế giới này có rất nhiều người thông minh, bọn họ thường chỉ cần hơi suy nghĩ một chút là đã tìm ra được đáp án.
Hít sâu một hơi, đưa ánh mắt nhìn về phía màn huyết sắc quang tráo, hắn cảm thụ một chút chiến ý khổng lồ từ phía Bạch Mã Lôi Điện và Bảo Trư, trong lòng cuối cùng cũng đưa ra quyết định:
- Tiền bối, Hạ mỗ từng nhặt được một kiện thần khí tên là Hải Thị Thận Lâu, trong kiện thần khí này có ẩn chứa Thế Giới lực lượng.
Hạ Nhất Minh không hề che đậy nữa mà sảng khoái nói:
- Nếu như tiền bối cảm giác được sẽ thành công thì chúng ta hãy đi xuống thôi.
Người mặc áo choàng khẽ gật đầu, hắn biết thần khí trên người Hạ Nhất Minh có tầng tầng lớp lớp, ngay cả kiện thần khí có ẩn chứa Thế Giới lực chỉ tồn tại trong truyền thuyết cũng nắm giữ, như vậy lão trời già quá ưu ái người thanh niên này a.
Chỉ là, nếu để cho hắn biết kiện thần khí này là do Hạ Nhất Minh sử dụng Cửu Long Lô để đoán tạo ra thì chỉ sợ sẽ khó mà tin được.
Nhưng muốn đoán tạo kiện thần khí này thì phải sử dụng rất nhiều Thần Dược Tiên Dịch, chuyện này mà bị tiết lộ ra ngoài sẽ khiến cho thiên hạ nổi sóng. Cho nên Hạ Nhất Minh dứt khoát che dấu sự thật này, hắn nhẹ nhàng vung tay lên, trong nháy mắt lấy hắn làm trung tâm một loại lực lượng kỳ lạ được phóng thích ra.
Cỗ lực lượng này cũng không có hình, không có màu, hư vô mờ mịt, phảng phất như không tồn tại ở trên thế giới này.
Thế Giới lực của Hải Thị Thận Lâu cuối cùng cũng được Hạ Nhất Minh phóng thích ra.....

Chương 1284: Khôi lỗi

Lực lượng kỳ dị lan tỏa trong không gian, chúng nó ở giữa không trung tạo thành một khu vực rất rộng, nhưng lại không nhìn ra được chút ảnh hưởng khác thường nào.
Cỗ lực lượng này nhanh chóng khuếch trương bao phủ đám người Hạ Nhất Minh vào bên trong. Ánh mắt người mặc áo choàng nhìn quanh một lúc, nhẹ giọng hỏi:
- Đây là thần khí gì?
Hạ Nhất Minh khẽ mỉm cười nói:
- Đây là Hải Thị Thận Lâu, do Hạ mỗ ngẫu nhiên có được.
Người mặc áo choàng khẽ than nhẹ một tiếng nói:
- Tương truyền, thời thượng cổ đã từng xuất hiện thần khí ẩn chứa Thế Giới lực. Loại thần khí này có uy lực to lớn, tuyệt thế vô song, mỗi một lần nó xuất hiện là dẫn tới một màn gió tanh mưa máu, thiên hạ đại loạn.
Hắn thầm cảm khái mấy tiếng:
- Hạ huynh thật sự là có vận khí tốt, không ngờ ngay cả kiện thần khí này cũng có được.
Lúc hắn nói những lời này ánh mắt hơi vô tình nhìn về phía Bảo Trư đang đắc ý ở gần đó.
Hạ Nhất Minh cười thầm trong lòng, Bảo Trư có năng lực đặc biệt mặc dù không phải cả thiên hạ đều biết, nhưng những người biết đến lại không phải là ít. Cho nên khi trong tay Hạ Nhất Minh có thêm loại dị bảo gì thì mọi người khẳng định là sẽ nghĩ tới do Bảo Trư tìm được.
- Chúng ta xuống dưới thôi. - Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu nói.
Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con? Nếu đã quyết định thì khi lâm trận hắn sẽ không do dự mà lui bước nữa.
Hơn nữa, sau khi trải qua việc hai đầu thần thú liên thủ công kích, Hạ Nhất Minh đã mơ hồ hiểu được, người đeo mặt nạ trên Thần Chi Đảo còn chưa khôi phục được, nếu không với thân phận và thực lực của hắn bị người ta tới tận nhà khi dễ mà không ra thì thật sự là đạo lý ở đâu?
Điều giải thích duy nhất là theo lời Thần Long nói, thực lực của hắn hiện nay đã bị giảm mạnh, không bằng một phần mười khi trước, cho nên mới không dám ra ngoài ứng chiến. Thân hình người mặc áo choàng liên tục chớp lên, vượt qua Hạ Nhất Minh dẫn đầu lao vào màn huyết sắc quang tráo.
Động tác của hắn tương đối xảo diệu, thân hình lại liên tục ở trong khu vực Thế Giới lực do Hải Thị Thận Lâu phóng thích ra. Dưới sự trợ giúp của Thế Giới lực, hắn đã có đủ tiền vốn để ngạnh kháng với màn huyết sắc quang tráo. Người mặc áo choàng lại tùy ý đâm ra một kiếm, màn huyết sắc quang tráo tường chửng không thể phá vỡ thì một lần nữa lại bị thanh kiếm của hắn làm rạn nứt.
Lần này người chủ trì đại trận đã sớm có sự chuẩn bị, nhưng ngay cả như thế thì khi người mặc áo choàng đâm ra một kiếm, huyết sắc quang tráo cũng bị nứt ra như trước.
Một kiếm này của hắn nhìn qua thì rất đơn giản, nhưng kỳ thật đã đem cả Không Gian, Lĩnh Vực lực hòa vào làm một thể, hơn nữa còn gia trì thêm một chút Thế Giới lực. Vì vậy mặc dù bản thân hắn không có Thế Giới lự, nhưng một kiếm này chém ra đã có thể phá vỡ được vòng phòng ngự của huyết sắc quang tráo.
Trong nháy mắt, vòng phòng hộ huyết sắc quang tráo bị vỡ ra thì lực lượng khổng lồ trong đó sinh ra lực hút mãnh liệt, tựa hồ như muốn hút đám người Hạ Nhất Minh vào bên trong.
Nhưng mà, ngay lúc vòng phòng hộ bị vỡ tan ra, Lôi Điện lực do Bạch Mã ngưng tụ cùng với âm ba lực lượng của Bảo Trư được phóng thích ra. Những tơ máu và Quang Ám lực lượng tràn ngập bên trong cùng với lực lượng của hai đại thần thú hung hăng va chạm với nhau.
Gần như chỉ trong thời gian ngắn ngủi, lực lượng của hai đầu thần thú đã chiếm thượng phong tuyệt đối, đem toàn bộ những thứ cản trở trước mặt phá hủy hoàn toàn.
Mặc dù Huyết Sát Quang Ám Đại Trận đã tích tụ vô số năm, hơn nữa còn tiếp tục hấp thu thêm đại lượng huyết nhục của sinh linh trở nên cường đại vô cùng.
Nhưng lực lượng phân bố của nó khá rộng, lấy Thần Chi Đảo làm trung tâm, suốt một dặm xung quanh đều tràn ngập cỗ lực lượng này.
Giống như thiên địa lực trên thế giới này, mặc dù chúng có rất nhiều, nhưng nếu không sử dụng thủ pháp đặc thù để hội tụ lại, như vậy uy lực trong một phạm vi nhỏ còn xa mới bằng được thần đạo cường giả.
Cho nên khi Bảo Trư và Bạch Mã Lôi Điện toàn lực ra tay nhất thời đã dễ dàng phá những tơ máu và Quang Ám lực lượng thành từng mảnh cho trở về với hư vô.Hạ Nhất Minh đứng ở đằng sau quan sát hết thảy, hắn mặc dù không ra tay nhưng thần lực trong người bắt đầu khởi động, thần niệm được thả ra, mắt nhìn tai nghe tám hướng. Chỉ cần một ngọn cỏ bị gió lay động, hay lực lượng đang biến hóa xung quanh cũng không thể dấu diếm được cảm ứng của hắn.
Hắn rất tin tưởng, với thân phận và thực lực của người trên Thần Chi Đảo thì sẽ còn chuẩn bị ở phía sau, cho nên hắn lúc nào cũng bảo trì cảnh giác.
Về phần Bách Linh Bát thì vẫn bám theo Hạ Nhất Minh, hắn cũng không động thủ, bất quá hai mắt lại sáng lên, giống như một cặp mặt trời nhỏ vậy.
May là mọi người chung quanh đều rất quen thuộc với hắn, hơn nữa cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, nếu không thì cho dù là ai cũng không dám đồng hành với hắn.
Đám người Hạ Nhất Minh cùng lúc tiến vào khí thế như chẻ tre, từ vết rách trên huyết sắc quang tráo tiến vào bên trong, nhằm thẳng hướng Thần Chi Đảo đánh tới.
Một khi tiến vào bên trong màn huyết sắc quang tráo, những tơ máu vô cùng vô tận ở bên trong nhất thời liều mạng tấn công lại. Mặc dù lôi điện quanh người Bạch Mã vẫn đem toàn bộ những tơ máu tiến lại gần đánh tan đi, nhưng lúc này bọn họ đã gần tiến tới vùng trung tâm của Huyết Sắc Quang Ám Đại Trận, cho nên tơ máu vô cùng vô tận khiến cho lôi điện của Bạch Mã cũng không thể hoàn toàn bảo vệ được mọi người.
Cổ tay người mặc áo choàng rung lên, từ trên tay hắn nhất thời toát ra kiếm quang vô tận, khí thế to lớn, trong nháy mắt quang thải đó tràn ngập bầu trời.
Những tơ máu bị kiếm quang chém xuống đều đứt ra từng khúc một, khoa trương hơn nữa chính là cỗ lực lượng này còn di chuyển ngược lên công kích vào căn nguyên của tơ máu. Chỉ trong nháy mắt động tác của những tơ máu này đều trì hoãn lại, hơn nữa uy lực không còn được như lúc ban đầu.
Cảnh này giống như một người sử dụng trường tiên để công kích địch nhân, vốn đan huy động trường tiên công kích một cách mãnh liệt thì cổ tay bị thương. Vì vậy trường tiên trên tay lập tức biến thành một khúc thịt không có xương, trên cơ bản không còn uy hiếp gì nữa. Chân mày Hạ Nhất Minh hơi nhíu lại, biểu hiện của người này đã vượt ra ngoài dự đoán của hắn.
Mặc dù hắn chỉ có Hư Thần cảnh lực lượng, nhưng vũ kỹ thi triển ra uy lực khó có thể tưởng tượng nổi.
Nếu để cho hai người công bình đánh một trận, thì ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không nắm chắc được phần thắng. Mơ hồ, Hạ Nhất Minh có cảm giác người này không hề đơn giản. Bất quá lúc này bọn họ đang kề vai tác chiến với nhau, cho nên thực lực người mặc áo choàng càng mạnh, Hạ Nhất Minh lại càng cảm thấy an tâm.
Ánh mắt Bảo Trư đảo qua vài nơi, rồi đột nhiên nó mở to chiếc miệng khổng lồ của mình ra, từng đạo âm ba lực lượng mà mắt thường có thể nhìn thấy được nó phát ra ngoài.
Ban đầu khi công kích màn huyết sắc quang mang ở ngoài, lực lượng của Bảo Trư không đủ để phá vỡ lực phòng ngự của nó, nhưng đối với những tơ máu và Quang Ám hợp bích lực ở bên trong, âm ba công kích của nó lại có tác dụng rất lớn.
Một vòng lực lượng mà mắt thường có thể nhìn thấy được phát tán ra ngoài, chỉ trong chớp mắt nó đã đem toàn bộ những lực lượng cản trở trước mắt phá hủy đi hoàn toàn.Do sự mở đường của người mặc áo choàng và hai đầu thần thú cho nên bọn họ tuy đang ở giữa vòng vây của vô số tơ máu cùng Quang Ám lực lượng nhưng chẳng khác nào chốn không người, nhanh chóng bay thẳng về phía Thần Chi Đảo.
Càng tới gần Thần chi Đảo, áp lực chung quanh lại càng trở nên cường đại, số lượng tơ máu càng lúc càng nhiều, cũng càng to hơn. Tới tình trạng này rồi thì lôi điện của Bạch Mã cũng không thể một lần ngăn cản được toàn bộ công kích, mà phải mấy lần đón đỡ mới phá hủy được hoàn toàn.
Đồng dạng, lực lượng người mặc áo choàng mặc dù quỷ dị, nhưng đối mặt với những tơ máu quỷ dị khó chơi này hắn cũng mất đi sự thong thả vốn có rất nhiều.
Chỉ có âm ba lực lượng do Bảo Trư thi triển ra vẫn có xu thế không thể đỡ như trước, dưới sự công kích của nó thì trừ phi có được cỗ lực lượng cường đại khác để ngăn cản, nếu không thì chúng căn bản không có tác dụng gì. Cứ như vậy, mặc dù tốc độ tiến lên của bọn họ đã chậm lại, nhưng vẫn bình ổn phi hành về phía trước.
Cuối cùng, bọn họ thấy được ở phía trước mơ hồ có một hòn đảo nhỏ.
Ở trên hòn đảo này có một hòn núi cao vút lên không, lúc này ở trên vách núi xuất hiện một bóng người mà Hạ Nhất Minh khá quen thuộc.
Đây chính là nam tử đeo mặt nạ, hắn đứng ở trên cao làm gió thổi khiến cho quần áo bay phất phới, cả người cùng với vách núi như thành một khối chỉnh thể, tản mát ra khí tức trầm trọng như núi.
Lúc này, người đeo mặt nạ nhìn chằm chằm vào đám tơ máu và Quang Ám lực đang dây dưa với đám người Hạ Nhất Minh, trong ánh mắt lóe lên quang mang khác thường.
Mặc dù hai bên cách nhau khá xa, nhưng thị lực của đám nguời Hạ Nhất Minh lại có thể xuyên suốt khoảng cách đó nhìn thấy đối phương, cảm nhận được trong đôi mắt hắn tràn ngập vẻ âm lãnh và hung ác.
Người mặc áo choàng đột nhiên dừng lại, hắn thì thào nói:
- Không có khả năng, hắn làm sao có thể khôi phục được?
Hạ Nhất Minh thu lại ánh mắt của mình, hắn lạnh lùng cười nói:
- Thần Long tiền bối mặc dù đã đả thương hắn, nhưng thực lực người này sâu không thể lường được, trải qua mấy năm tĩnh dưỡng có thể khôi phục cũng không phải chuyện gì lạ.
Người mặc áo choàng khẽ lắc đầu, chỉ có hắn mới biết, năm đó Thần Long đã xóa bỏ người đeo mặt nạ chứ không phải là đánh cho hắn bị thương.
Dựa theo Thần Long phỏng đoán, hắn muốn tiếp tục chế luyện một thế thân thì cần ít nhất mười năm mới có thể. Nhưng lúc này năm năm cũng còn chưa qua đi, vậy mà người đeo mặt lại xuất hiện một lần nữa, hơn nữa khí tức phảng phất như lại càng trở nên cường đại:
- Các ngươi......đã tới rồi.
Âm thanh quen thuộc lại vang lên, cùng lúc đó những tơ máu và Quang Ám lực quanh người Hạ Nhất Minh nhất thời tiêu tán đi. Chúng nó phảng phất như bị một loại lực lượng nào đó ra lệnh, từ từ hé lộ ra con một con đường dẫn thẳng tới vách núi.
Đám người Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn hắn một lúc, bọn họ bình tĩnh đi trong con đường do đối phương tạo ra không một chút e ngại. Nguồn truyện: Truyện FULL
Khi hai chân bọn họ dừng ở tren vách núi, người đeo mặt nạ sẵng giọng cười nói:
- Ngũ Hành lão tổ, nhiều năm không gặp, nghĩ không ra ngươi cũng học được thuật điều khiển khôi lỗi.
Hạ Nhất Minh nghe thấy vậy thì giật mình, ánh mắt hắn và hai đầu thần thú nhìn người mặc áo choàng tràn ngập vẻ kinh hãi. Khôi lỗi..... Chẳng lẽ một cường giả có cảnh giới võ đạo cao như vậy lại là một khôi lỗi được người điều khiển sao?

Chương 1285: Thân phận chân thật

Người mặc áo choàng cũng không phản bác lại lời của đối phương, mà chỉ lẳng lặng nhìn hắn, tựa hồ đang quát sát nhất cư nhất động của hắn.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn qua hai người bọn họ, trong lòng xuất hiện nghi vấn, bọn họ đều ẩn dấu chân diện mục, đây là một việc không bình thường.
Khôi lỗi dù sao cũng không giống với nhân loại, cho dù là luyện chế được khôi lỗi tốt tới đâu thì vẻ mặt của nó cũng không thể giống người bình thường. Bọn họ cất giấu khuôn mặt vào trong bóng tối chẳng lẽ là để tránh cho người khác nhìn ra được sơ hổi.
Tâm niệm hơn động, Hạ Nhất Minh bỗng nói:
- Các hạ giấu đầu giấu đuôi chẳng lẽ cũng là một khôi lỗi sao?
Nam tử đeo mặt nạ lạnh lùng trào phúng cười nói:
- Ánh mắt của ngươi rất không tồi, ta cũng vậy. Là một khôi lỗi.
Cũng không thấy hắn có bất cứ động tác gì, nhuwg chiếc mặt nạ đang đeo trên mặt nhất thời bạo liệt. Hai mắt Hạ Nhất Minh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ẩn dấu đằng sau chiếc mặt nạ, chỉ thấy đây là một khuôn mặt đờ đẫn, khong có nửa điểm của nhân loại. Khuôn mặt này mặc dù rất xa lạ, nhưng vể mặt của nó lại không có gì là xa lạ với Hạ Nhất Minh.
Vẻ mặt của Vũ gia lão tổ cũng luôn giống như vậy, cho tới bây giờ nó không hề có vẻ vui mừng, bi thương, hay tự hỏi.
Quay đầu lại nhìn người mặc áo choàng, hắn do dự một chút rồi cũng tháo chiếc mũ trùm đầu xuống, hơn nữa thuận tay vứt đi.
Đây là một khuôn mặt của người phương Đông, nhìn qua thì có chút anh tuấn, có bộ dáng của một trung niên hán tử. Bất quá cùng với người đối diện với nhau, vẻ mặt của người này cũng không có bất cứ biến hóa nào.
Hạ Nhất Minh hít sâu một hơi khí lạnh, nguyên lai hai người này đều là khôi lỗi, hơn nữa là những khôi lỗi đáng sợ nhất.
Ở trong Hạ gia trang, Hạ Nhất Minh cũng để ở đấy một con thần đạo khôi lỗi, nhưng con khôi lỗi này tương đối khô khan, khi không có ai ra lệnh thì phảng phất như một khúc gỗ, chẳng bao giờ chịu nhúc nhích.
Đây là ấn tượng của Hạ Nhất Minh về khôi lỗi, không chỉ có hắn như thế, mà tất cả các cường giả đường thời đều vậy. Khôi lỗi dù sao cũng không phải là nhân loại, không thể cùng nhân loại đánh đồng với nhau. Nhưng mà, hai con khôi lỗi trước mắt này đã vượt qua khỏi tri thức của hắn về khôi lỗi. Khi hai con khôi lỗi này dùng cái gì đó che lấp đi khuôn mặt của mình, thì bộ dạng và cử chỉ của nó giống hệt loại người không có gì khác biệt.
Đến tận đây, Hạ Nhất Minh đã hiểu được vì sao tu vi võ đạo của bọn họ chỉ là Hư Thần cảnh, nhưng cảnh giới võ đạo lại cường đại tới mức đáng sợ như vậy.
Hư Thần cảnh có thể phá vỡ Thế Giới lực, chuyện này cũng chỉ có thể xảy ra trên người hai con khôi lỗi mà thôi.
Người mặc áo choàng thở dài một tiếng nói:
- Ta hiểu được rồi, nguyên lai ngươi vì mình mà chuẩn bị hai con khôi lỗi.
Lúc hắn nói những lời này ngữ khí thì rất cảm khái, nếu chỉ nghe bằng lỗi tai thì trong đầu sẽ hiện lên hình ảnh một người đang có vẻ mặt như cảm khải và bừng tỉnh. Chỉ là trên thực tế, vẻ mặt của người mặc áo choàng lại không có bất cứ biến hóa gì.
Trách không được hai người bọn họ lại ẩn dấu khuôn mặt thật của mình, nếu như không phải làm vậy thì chỉ sợ bất cứ kẻ nào liếc mắt là cũng nhìn ra sự khác thường.
Người đeo mặt nạ đáp:
- Không sai, ta chuẩn bị cho mình hai con khôi lỗi thế thân, vốn chỉ làm cho vui nhưng không ngờ hôm nay lại phải sử dụng tới.
Người mặc áo choàng hừ lạnh một tiếng, thanh âm của hắn đột ngột vang lên trong tai Hạ Nhất Minh.
- Ta đã tính sau, nguyên lai người này còn một con khôi lỗi ở đây, nếu hắn có khôi lỗi trợ giúp thì thực lực chắc chắn tăng lên rất nhiều, trong hoàn cảnh này ta và ngươi đã không thể chống lại. Đợi lát nữa ta cuốn lấy hắn, ngươi lập tức rời đi, sau khi chạy thoát thì tới bên cạnh ta ở Hỏa Diệm Sơn, như vậy sẽ giữ được bình an.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh mơ hồ thay đổi, người mặc áo choàng sau khi thừa nhận là khôi lỗi của Thần Long, không ngờ lại lập tức muốn bản thân hắn phải chạy trốn. Hiển nhiên, khôi lỗi có tồn tại hay không sẽ ảnh hưởng rất lớn tới thực lực của đối phương.
Bất quá, làm cho Hạ Nhất Minh cảm thấy không hiểu, nếu người đeo mặt nạ không ở đây thì Thần Long tới đây định tìm người nào?
Ý niệm này vừa xẹt qua trong đầu lập tức biến mất, Hạ Nhất Minh cũng truyền âm lại nói:
- Chúng ta thật sự không có bất cứ phần thắng nào sao?
- Không có. - Người mặc áo choàng không chút do dự nói:
- Trừ khi ngươi có thể đem Thế Giới lực của Hải Thị Thận Lâu dung nhập vào bản thân, nếu không thì căn bản không thể ở trong Huyết Sát Quang Ám Đại Trận chiến thắng được hắn. Cho nên khi ta vừa ra tay, ngươi hãy lập tức rời đi.
Vừa dứt lời, thân hình người mặc áo choàng đã động, lao nhanh về phía người đeo mặt nạ.Lúc này đay hắn cũng không giữ lại thực lực nữa, uy lực của Hư Thần cảnh cường giả bị hắn hoàn toàn kích phát ra, hơn nữa còn mơ hồ đột phá cực hạn.
Hạ Nhất Minh biết, người mặc áo choàng nhất định đã sử dụng một loại thủ pháp thần kỳ để kích phát toàn bộ tiềm năng của khôi lỗi, cho nên mới có thể trong thời gian ngắn thi triển thực lực cường đại như vậy.
Nhưng mà, người đeo mặt nạ ở đối diện cũng không tỏ vẻ gì mà chỉ cười giễu cợt nói:
- Đã yếu còn cố tỏ ra nguy hiểm...
Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, những tơ máu và Quang Ám lực ở xung quanh Thần Chi Đảo nhất thời vọt tới, trong nháy mắt bao vây lấy hai người bọn họ vào bên trong.
Ở trên Thần Chi Đảo vốn không có bất cứ tơ máu nào xuất hiện, phảng phất như trên đây có một loại lực lượng nào đấy khiến cho nó phải sợ hãi không dám tới gần. Nhưng một khắc này, cỗ lực lượng đó biến mất, cho nên tơ máu dùng tốc độ nhanh nhất của mình tiến nhập vào Thần Chi Đảo, chỉ trong nháy mắt đã hình thành một cái kén màu đỏ tưới.
Một tiếng quát lớn vang lên, lực lượng cường đại tràn ngập trên Thần Chi Đảo, Hạ Nhất Minh thậm chí còn cảm nhận được vách núi đang dần sụp đổ.
Mặc dù không nhìn thấy được cảnh hai người giao thủ, nhưng dù là kẻ ngu ngốc cũng biết, trong hoàn cảnh này mà động thủ thì người mặc áo choàng chắc chắn sẽ bại, hơn nữa một khi thua thì tỷ lệ tử vong vô cùng cao. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Khẽ mấp máy môi, Hạ Nhất Minh hơi do dự một chút, hắn lập tức xoay người, nói:
- Chúng ta đi....
Bảo Trư và Bạch Mã Lôi Điện vốn cùng với hắn có tâm linh tương thông, cho nên cũng nghe được lời truyền âm của người đeo mặt nạ, mà Bách Linh Bát lại càng nghe lời hắn. Mọi người lập tức xoay người rời đi, nếu như gia nhập vào cuộc chiến thì cả ba người nhanh chóng lao thoát ra ngoài. Chỉ một khắc sau bọn họ đã tiến nhập vào trong vùng tơ máu đầy trời bên ngoài Thần Chi Đảo.
Nhưng mà lúc này một đạo thanh âm đột nhiên vang lên quanh quẩn bên cạnh bọn họ.
- Để các ngươi tiến vào nơi này dễ dàng như vậy nhưng muốn rời đi thì không thể. - Trong thanh âm còn tràn ngập sự cảm thán:
- Phương Đông không ngờ lại xuất hiện một thiên tài như vậy, tuổi còn nhỏ mà tu vi đã đạt tới bậc này, nếu như hôm nay để cho ngươi rời đi thì ngày sau chắc chắn sẽ là nỗi lo lắng trong lòng của ta.
Hạ Nhất Minh và hai đầu thần thú dừng lại, nhưng mà với tu vi võ đạo của bọn họ cũng không thể xác định được thanh âm đó từ nơi nào mà đến.
Nó phảng phất như đột nhiên xuất hiện ở giữa không trung, như chủ nhân của thanh âm này có mặt ở khắp mọi nơi.
Đây là Thế Giới lực lượng, hơn nữa người vận dụng nó tương đối thuần thục.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh khẽ nhướng lên, nói:
- Muốn tính mạng của Hạ mỗ chỉ sợ là không dễ dàng như vậy.Thanh âm nọ phát ra hai tiếng cười nhạo rồi nói:
- Ta sẽ không giết ngươi, cho nên ngươi hãy bó tay chịu trói.
Khóe miệng Hạ Nhất Minh nhếch lên lộ vẻ khinh miệt, lời nói này của đối phương hắn không hề cảm thấy tin tưởng.
Nhưng mà đối phương dường như cảm giác được tâm tư của hắn, nêu nói tiếp:
- Ta muốn lưu tính mạng ngươi lại để giúp ta luyện đan.
Hạ Nhất Minh chợt rùng mình, trong đầu nghĩ ngay tới việc Thần Long đang làm. Sắc mặt hắn thay đổi nói:
- Ngươi muốn luyện đan dược gì?
- Đương nhiên là đan dược mà Ngũ Hành lão tổ đang luyện chế. - Thanh âm kia không chút do dự đáp lại:
- Một mình hắn không thể thành công, thì ta cũng không thể, nhưng trong hai chúng ta chỉ cần ngươi tương trợ một người thì kết quả sẽ khác.
Hạ Nhất Minh khẽ mỉm cười nói:
- Chẳng lẽ các hạ tin tưởng Hạ mỗ có năng lực trợ giúp Thần Long hoặc các hạ sao?
- Tu vi võ đạo của ngươi mặc dù không cao, nhưng ngươi lại có được tiên thiên Ngũ Hành thân thể, và Quang Ám thân thể, cho nên chỉ có ngươi mới có thể cùng chúng ta liên thủ luyện chế đan dược. - Trong thanh âm của người nọ tràn ngập vẻ hấp dẫn:
- Chỉ cần ngươi trợ giúp ta luyện chế đan dược, ta sẽ toàn lực trợ giúp ngươi, cho ngươi trở thành chủ nhân duy nhất của phương Đông và phương Tây.
Tâm tình Hạ Nhất Minh bị dao động mạnh, bất quá ánh mắt hắn lập tức trở nên ác liệt, hắn nói:
- Các hạ nói thật dễ nghe, nhưng tựa hồ các hạ đã coi Hạ mỗ là một kẻ ngu a.
- Ta có thể thề với linh hồn chi hỏa của mình, chỉ cần ngươi giúp ta như vậy sau khi luyện chế thành công đan dược thì sẽ toàn lực trợ giúp ngươi thành kẻ đứng đầu trong thiên hạ. - Một cỗ thanh âm trang nghiêm đột nhiên vang lên tràn ngập trong không gian.
Đây là thanh âm vọng ta từ sâu trong linh hồn, luồng thanh âm này cũng không chỉ vang lên ngoài ngoại giới, hơn nữa nó còn xuất hiện ở trong đầu của người khác. Không hiểu sao, trong lòng Hạ Nhất Minh không hề có sự hoài nghi đối với lời nói này.
Hắn biết, đây cũng không phải do đối phương sử dụng công pháp thần kỳ để gây nên, mà là hắn sử dụng Linh Hồn lực lượng để thề, cho nên mới đạt được hiệu quả như vậy.
Hít sâu một hơi, Hạ Nhất Minh nói:
- Ngài vì đồ vật nầy chẳng lẽ ngay cả Quang Minh Thần Điện và Hắc Ám Hội Nghị cũng vứt bỏ sao?
- Chúng nó là do ta tự tay sáng tạo lên, cho dù ta tự mình hủy đi cũng không sao cả. - Thanh âm nọ trầm ngâm trong chốc lát nói:
- Đương nhiên, nếu như ngươi có thể tha thứ cho bọn chúng, như vậy ta sẽ để cho bọn chúng trở thành thủ hạ và người hầu trung thành nhất của ngươi.
Đến tận lúc này Hạ Nhất Minh mới rung động thật sự, tâm tình của hắn lúc này khó có thể hình dung được. Qua câu trả lời của đối phương, hắn có thể xác định, hai vị Chân Thần Cảnh cường giả của nhân tộc chưa phải đã ngã xuống. Bọn họ sử dụng bí pháp vô thượng để sống qua mấy ngàn năm.
Trong đó, một người thì không tiếc đại giới ẩn thân trên Thần Chi Đảo, từ trước cho tới nay vẫn bế quan không hỏi sự đời.
Còn một người lại hóa thành thiên hạ đệ nhất thần thú - Phương Đông Thần Long, thống lĩnh đông đảo thần đạo cường giả mở ra không gian thông đạo tiến vào vùng Tử Vong Chi Địa.
Kỳ thật Hạ Nhất Minh khi cảm nhận được thực lực chính thức của Thần Long hắn đã sớm có nghi ngờ, nhưng mà những nghi ngờ đó vẫn còn rất mù mịt, cho nên hắn vẫn không dám xác định.
Nhưng lúc này, hắn cuối cùng đã tin tưởng, chuyện khó tin này cũng không chỉ nằm trong phán đoán của hắn, mà còn phát sinh ra....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau