VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1241 - Chương 1245

Chương 1241: Trước Thần điện

Tây phương Thần điện sau khi trải qua kiếp nạn lúc trước nay đã hồi phục hoàn toàn nguyên khí. Cả tòa thành trở lại hân hoan, danh vọng Quang Minh thần đề thăng tới cực hạn.
Hết thảy những điều này cũng bởi Ngụy thần cảnh cường giả Lý Áo Ba Đặc đã trỏ lại, bởi thế tín ngưỡng Quang minh lần nữa được truyền bá. Bất quá lúc này trong Thần điện bị bao phủ bởi tầng không khí u ám.
Những vị Tôn giả đứng đầu Thần điện rốt cuộc đã nghe được tin tức, Hạ Nhất Minh trở lên vô cùng đáng sợ, Thần long Ái Nhĩ Bá Lạp vẫn lạc trong tay hắn, hai vị Ngụy thần cảnh cường giả Tây phương mãnh mẽ liên thủ cũng thất bại.
Mặc dù tin tức này không truyền ra ngoài nhưng đám Tôn giả sau khi nghe được đều vô cùng hoảng sợ, phảng phất như khối đá nặng đè trong lòng bọn họ.
Hạ Nhất Minh đối với Thần điện không khác gì Đại ma vương. Lúc này hắn trở lên cường đại tới độ Thần điện không cách nào đối chọi.
Bất quá khiến bọn họ yên tâm chính là, sau một tháng đề phòng, tên Đại ma vương kia cũng không tới đây khiêu khích như dự đoán của Lý Áo Ba Đặc đại nhân. Có lẽ Đại ma vương kia vĩnh viễn không thấy Thần điện liều mạng nên đã bỏ qua ý định trả thù.
Cho dù là đầu kiến hôi gầy yếu trước đồng loại khỏe mạnh cũng có tư cách liều mạng. Nhưng một đầu kiến hôi nếu gặp một đầu khổng tượng, nó sẽ không còn dũng khí liều mạng nữa.
Môi ngày có vô số kiến hôi bị sinh vật to lớn giẫm chết, bất quá chúng chưa từng nghĩ tới việc trả thù.
Đây chính là sự thật tàn khốc khi biết đối phương nắm giữ thực lực bản thân không thể chống cự. Chỉ là một số việc cũng không lấy nguyện vọng của họ làm trung tâm.
Lúc này trên không trung một mảnh mây trắng chậm rãi di chuyển. Bất quá chưa người nào trong Thần điện chú ý tới đám mây này bởi họ đang tập trung suy nghĩ về ác ma kia. Khẽ vén đám mây, Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn xuống, vẻ mặt thoáng khó chịu. Sau khi đoán tạo thành công Thần khí Hải thị thận lâu, bọn họ nhanh chóng chạy tới nơi này. Trên đường tới đây, không ngờ đám người Hạ Nhất Minh cố gắng ẩn nặc hành tung.
Bọn họ đương nhiên không sợ hãi Tây phương Thần điện nhưng mục đích chuyến đi này không phải hủy diệt Thần điện mà chỉ muốn đánh chết Lý Áo Ba Đặc.
Nếu để vị Ngụy thần cảnh cường giả lâu lăm này chạy trốn, e rằng Hạ Nhất Minh sẽ kiêng kỵ không dám xuống tay với Thần điện.
Thần đạo cường giả Đông Tây đều thừa nhận quy tắc này.
Không thể công kích môn phái có Thần đạo cường giả tọa trấn.
Chỉ cần môn phái tồn tại Thần đạo cường giả tọa trấn, cho dù là Hư thần cảnh cũng đủ khiến nó vững như Thái Sơn, không ai dám trêu chọc.
Bởi thế trước khi Lý Áo Ba Đặc, Ngả Đức Văn cùng người đeo mặt nạ vẫn lạc, Hạ Nhất Minh tuyệt đối không hủy diện Thần điện.
Dù sao đây cũng là quy tắc không thể xâm phạm. Nếu không mất đi sự ước thúc này, cả thiên hạ sẽ rơi vào hỗn loạn.
Đây cũng không phải điều Thần đạo cường giả mong muốn.
Lúc này ẩn nặc trong đám mây, Hạ Nhất Minh cẩn thận tìm kiếm, theo sau lắc đầu cười khổ nói:
- Ta không tìm ra Lý Áo Ba Đặc cũng không cảm nhận khí tức hắn. Chẳng lẽ hắn không trở lại Thần điện?
Bách Linh Bát bên cạnh bình tĩnh nói:
- Hắn có bảy mươi phần trăm ẩn nấp tại đây. Ba mươi phần trăm còn lại là hắn tới Thần đảo.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một lát, khẽ lắc đầu nói:
- Dù sao hắn cũng là Ngụy thần cảnh cường giả, trừ khi tới bước đường cùng, nếu không hắn sẽ không tự mình tới Thần đảo cầu cứu.
Nói tới đây đôi mắt Hạ Nhất Minh lóe tinh quang:
- Nếu muốn ta không ra tay công kích Thần điện, hắn sẽ không làm vậy.
Bách Linh Bát chăm chú suy nghĩ một lát, nói:
- Có lẽ ngươi nói đúng. Tình cảm nhân loại quả thực phức tạp ta không cách nào tính toán ra.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, sắc mặt hắn trở lên bất đắc dĩ nói:- Ẩn nặc thuật của Lý Áo Ba Đặc rất mạnh, ta không thể tìm được hắn. Còn ngươi Bách huynh?
Hắn ôm hi vọng hỏi.
Bách Linh Bát khẽ lắc đầu nói:
- Ta cũng không tìm được hắn.
Khẽ thở dài hai tay Hạ Nhất Minh xoa vào nhau, trên tay trái của hắn mơ hồ lóe lên quang mang. Mặc dù hắn đã đoán tạo thành công Thần khí nhưng không có dịp sử dụng.
Nếu chỉ là địch nhân bình thường, một thân tu vi của Hạ Nhất Minh dễ dàng có thể giải quyết, căn bản không dùng tới Thần khí vừa đoán tạo.
- Bách huynh. Chúng ta cần nghĩ cách.
Hạ Nhất Minh tin tưởng nói:
- Chúng ta cần dụ Lý Áo Ba Đặc ra nhưng không thể tạo ra thương vong quá lớn với Thần điện. Nguồn: http://truyenfull.vn
Bảo trư cùng Lôi điện đôi mắt trợn tròn, chúng đương nhiên hiểu rõ ý định của Hạ Nhất Minh.
Bất luận người nào cũng có hảo hữu, cung có truyền nhân của riêng mình, đó cũng chính là uy hiếp của họ. Khi đối chọi nếu kẻ địch không ngại ra tay với người thân của họ, đương nhiên bọn họ áp dụng thủ đoạn trả thù tương tự.
Đôi mắt Bách Linh Bát phát sáng, đây là biểu hiện quá trình tình toán cao độ của gã. Sau một lát đôi mắt trở lại bình thường, gã nói:
- Có biện pháp giải quyết.
- Biện pháp gì?
Ánh mắt ba người Hạ Nhất Minh đồng thời xuất hiện tia nghi hoặc.
- Lý Áo Ba Đặc sợ ngươi.Bách Linh Bát chăm chú nói:
- Nếu có một vị Thần đạo cường giả khác tìm hắn gây phiền toái, mà người này không quan hệ với ngươi khẳng định hắn sẽ ra mặt.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn qua Lôi điện cùng bảo trư, theo sau khẽ lắc đầu.
Thực lực hai đầu Thần thú này tuyệt đối đủ dùng nhưng chúng được cả thiên hạ biết tới. Nhìn thấy chúng khẳng định Lý Áo Ba Đặc sẽ đoán ra Hạ Nhất Minh đã tới đây. Đến lúc đó lão xuất hiện mới lạ. Bách Linh Bát dường như hiểu rõ thắc mắc của Hạ Nhất Minh, gã nói:
- Ta có biện pháp...
*****
Đột nhiên trên không trung Thần điện xuất hiện một điểm đen khiến cả tòa thành sôi trào.
Bởi lúc này mọi người trong thành đều thấy rõ, điểm đen kia chín là một đầu Thần long, thậm chí là một đầu Long tộc vương giả, Hoàng Kim Long.
Nó phiến động đôi cánh thật lớn trên không trung, mặc dù tốc độ không nhanh nhưng rõ ràng đang phi hành tới Thần điện. Mọi người trong tòa thành lúc này nhất loạt giơ cao hai tay, hướng Thần long ca ngợi từ đáy lòng.
Nhân loại phương Tây đối với thực lực cường đại của Thần long vô cùng sợ hãi. Bất quá cũng sự sợ hãi khắc sâu tới xương tủy này mới khiến bọn họ sùng bái Thần long tới mù quáng. Sau khi Thần thánh Long kỵ sĩ xuất hiện, sự mù quánh này thậm chí đề thăng tới cực hạn.
Lúc này chứng kiến đầu Thần long thứ hai quang lâm bầu trời Thần điện, đám người Tây phương không keo kiệt toàn lực hoan hô.
Chỉ là khiến bọn họ không ngờ, đầu Thần long như cảm thấy bị khiêu khích, mở miệng hống lớn:
- Ngao...
Tiếng Long ngâm tràn ngập thiên địa, mạnh mẽ chèn ép tiếng hoan hô của đám người phía dưới.
Thời gian phảng phất như ngừng lại, theo sau tòa thành trở lên náo loạn.
Âm thanh Thần long vang lên đầy giận dữ, mặc dù không ai biết vì sao như vậy nhưng chỉ bằng thái độ đó đã hù dọa tất cả mọi người. Hoàng Kim Long cũng không ngừng lại mà tiếp tục rống lên giận dữ.
Âm thanh vang vọng thiên địa lần nữa phát ra, chẳng qua hoàn toàn khác biệt với âm thanh đầu tiên.
Nếu nói tiếng hống đầu tiên biểu thị lửa giận thì tiếng hống thứ hai tràn ngập lực lượng.
Từng đạo sóng công kích từ miệng Thần long lan tỏa trên không trung. Dưới sự công kích sóng âm, vô số tiếng thét thê lương cùng âm thanh kiến trúc sụp đổ vang lên.
Tiếng Long ngâm ẩn chứa lực lượng công kích cường đại như vậy, cho dù trong Long tộc cũng hiếm thấy.
Công kích sóng âm so với thổ tức đương nhiên đáng sợ hơn bởi tổn thất tạo ra lớn hơn rất nhiều.
Cũng may Thần long như chịu hạn chế nào đó bởi thế tiếng Long ngâm chỉ khiến mọi người đau đầu mà không mất mạng.
Nếu Thần long thật sự phóng thích công kích sóng âm tới cực hạn, tòa thành phía dưới sẽ là tử thành. Đây chính là lực lượng vương giả Long tộc, hơn xa Long tộc bình thường thổ tức.
Đột nhiên một đạo quang mang lớn lóe lên từ Thần điện. Đạo quang mang này nhanh chóng lan tràn, chỉ trong chốc lát đã bao phủ tòa thành.
Đây chính là Quang minh lực lượng Thần điện đã tích lũy vạn năm. Quang minh thần lực lúc này tràn ngập không trung.

Chương 1242: Tân thần của Long tộc

Một đạo thanh âm du dương từ phía Thần Điện vang lên:
- Long tộc vương giả tôn kính, vì sao ngài lại đến công kích loài người chúng ta?
Trên bầu trời, hoàng kim Long Vương lớn tiếng đáp:
- Ta muốn tìm Lý Áo Ba Đặc, ngươi cút ra cho ta.
Thanh âm thật lớn vang lên, cho dù nó đã bị Quang Minh thần lực phong tỏa nhưng vẫn có thể truyền vào tai nhân loại bên dưới một cách rõ ràng.
- Lý Áo Ba Đặc miện hạ đã rời khỏi Thần Điện được một thời gian. - Đạo thanh âm gia nua nọ một lần nữa vang lên:
- Long tộc cường giả, đợi miện hạ quay lại đây, chúng ta sẽ lập tức thông tri cho hắn.
- Ta không tin. - Long Vương lắc đầu, nói:
- Nếu như Lý Áo Ba Đặc ở đây thì ta sẽ thủ ở chỗ nạy, Thần Điện các ngươi đừng mơ tưởng có thể bình an ra vào. .
Sắc mặt mọi người ở trong vòng phòng hộ của Quang Minh chi lực đồng thời thay đổi.
Đầu cự long này vừa thi triển ra thực lực làm cho toàn bộ tôn giả đều biết nó là một con thần thú cường đại.
Nếu không như thế giáo hoàng Thần Điện Liệt Đắc đã mở Quang Minh chi lực thủ hộ xông ra ngoài công kích.
Liệt Đắc cười khổ một tiếng, đầu thần long trước mắt hẳn là một con Hoàn Kim Long vừa tiến vào thần đạo cảnh giới.
Hắn thầm cảm khía, tiềm lực của Long tộc quả là cường đại, sau khi ba đầu thần thú liên tục ngã xuất lại xuất hiện thêm một con nữa. Bất quá hắn không thể nghĩ ra được là đầu thần long này vì sao lại hung hăng tới Thần Điện như vậy.
- Hoàng Kim long vương tôn kính, ngài tìm Lý Áo Ba Đặc miện hạ có chuyện gì sao? - Liệt Đắc từ từ hỏi.
Mặc dù Thần Điện có được Quang Minh thần lực thủ hộ, nhưng nếu không có thần đạo cường giả điều khiển thì khi đối mặt với thần thú cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi. Muốn tu vi nhân đạo cường giả điều khiển thần lực thủ hộ thì khó có thể đạt được điều như mong muốn.
Hoàng kim long ở trên không đảo qua vài vòng, từ trên người nó lộ ra khí tức vương giả, áp lực trầm trọng giống như một ngọn núi khiến cho tất cả những người có tu vi từ tiên thiên cảnh giới trở lên đều có thể cảm ứng được.
Một tiếng "Hừ" lạnh lùng từ trong miệng nó vang lên:
- Ta muốn gặp Lý Áo Ba Đặc, ta phải biết được hai tộc nhân kiêu ngạo của Long tộc chúng ta vì sao lại chết.
Hai mắt Liệt Đắc nhất thời sáng ngời, âm thầm thở dài một hơi nói:
- Long vương các hạ tôn kính, Long tộc.....
- Ta không cần người giải thích. - Hoàng kim long thô bạo cắt đứt lời nói của đối phương:
- Ta muốn Lý Áo Ba Đặc tự mình ra giải thích cho ta biết.
Ánh mắt Liệt Đắc xuất hiện một tia phẫn nộ, nhưng hắn lại không thể làm gì được. Thân phận giáo hoàng Thần Điện ở trong mắt nhân loại có địa vị chí cao vô thượng, cho dù là Lý Áo Ba Đặc hay Ngả Đức Văn cũng đều phải tôn kính hắn, nhưng lúc này đối mặt với hắn lại là một đầu thần thú.
Mặc dù thần thú có trí tuệ không kém nhân loại, nhưng ánh mắt của thần thú và nhân loại lại khác nhau rất lớn. Ở trong thế giới của chúng nó chỉ có cường giả cùng cấp bậc mới đáng được để vào trong mắt.
Chúng nó cũng không để ý thân phận của nhân loại có cao quý hay không, mà chỉ cần thực lực kém xa chúng thì cho dù là giáo hoàng Thần Điện cũng không được để vào trong mắt. Đang lúc Liệt Đắc khổ não vạn phần thì một đạo thanh âm quen thuộc chợt vang lên.
- Long tộc cường giả, ta ở đây. - Một đạo thân ảnh chậm rãi từ bên trong Quang Minh thủ hộ bay ra ngoài. Nét mặt của người này không hề biểu lộ ra sự vui buồn, ngay cả khí đối mặt với Long tộc cường giả ánh mắt của hắn cũng không hề có chút sợ hãi.
Hoàng kim long hơi nhíu mắt lại một chút, khí tức trên người nó càng lúc càng trở nên cường đại, đồng thời nó há rộng mồm ra phảng phất như lúc nào cũng có thể phát động công kích âm ba.
Lý Áo Ba Đặc hiển nhiên không sợ thổ tức âm ba của Long tộc, nhưng hắn biết Quang Minh thần lực thủ hộ mặc dù cường đại nhưng cũng có mức cực hạn của nó. Nếu ở vùng trung tâm của Thần Điện thì tự nhiên là có thể chống đỡ được công kích cường đại, còn ở vùng dải đất bên ngoài thành thì lực lượng phòng hộ lại là yếu nhất.
Lực phòng ngự ở nơi này tuyệt đối không thể chống lại công kích của thần đạo cường giả, cho nên Lý Áo Ba Đặc khi thấy hoàng kim long đị phun thổ tức âm ba thì vội vàng ngăn lại:
- Long Vương các hạ tôn kính, ngài muốn biết gì ta cam đoan sẽ kể lại chi tiết, nhưng mời ngài đổi lại địa điểm khác để nói chuyện được chứ?
- Vì sao?- Bởi vì nơi này là Thần Điện, chúng ta không nên ở trên bầu trời tiến hành thảo luận. - Lý Áo Ba Đặc nghiêm nghị nói.
Hoàng kim long trầm ngâm chốc lát, ánh mắt đảo tròn vài vòng lộ ra thần thái giảo hoạt, nó lớn tiếng nói:
- Được rồi, chúng ta đi ra biển.
Lý Áo Ba Đặc hơi run người một cái, từ trong lời nói này hắn tựa hồ cảm giác được đối phương không hề có ý tốt.
Mọi người đều biến biển là địa phương giao phong rất tốt cho thần đạo cường giả. Nhưng mà hắn không muốn trong lúc mọi chuyện chưa rõ ràng đã phải giao thủ với tân thần thú của Long tộc.
Nhưng mà, còn chưa chờ hắn suy nghĩ nhiều thì đầu thần long này đã huy động cặp cánh, ở trên bầu trời tạo thành cái hắc ảnh to lớn rồi mới xoay người bay đi.
Không biết vì sao khi nhìn thấy đầu thần long này bay đi, trong lòng Lý Áo Ba Đặc nổi lên cảm giác tương đối cổ quái.
Hắn mặc dù không phải là thành viên của Long tộc, nhưng đã quan hệ với Long tộc rất nhiều, hiểu biết về bọn chúng hơn xa những người bình thường.
Cho nên hắn lúc này mơ hồ đối với khả năng khống chế thân thể của Long tộc cường giả này cảm thấy kỳ quái Đang lúc hắn cảm thấy do dự thì có bóng người lóe lên, Liệt Đắc giáo hoàng đã bay lại phía này.
Muốn đột phá được Quang Minh thần lực thủ hộ hiển nhiên không phải là chuyện đơn giản, nhưng bản thân giáo hoàng Liệt Đắc lại là người điều khiển cỗ lực lượng này, cho nên hắn có thể ra vào tự do cũng không phải điều gì cổ quái.
Ánh mắt hắn tỏ vẻ ngưng trọng, nói:
- Lý Áo Ba Đặc miện hạ, đầu hoàng kim Long Vương vừa tiến giai này khí thế hung hãn, sợ rằng hắn có ác ý, ngài phải cẩn thận.
Hai mắt Lý Áo Ba Đặc đột nhiên sáng ngời lên, những lời này của Liệt Đắc đã làm sáng tổ môt số suy nghĩ trong lòng hắn.
Long tộc phương Tây vốn chỉ có ba đầu thần thú, nhưng đến nay chúng đều đã chết, vậy thì đầu thần long này cũng chỉ mới tấn giai không lâu.
Khi vừa tấn giai thần đạo, trong cơ thể sẽ tràn ngập lực lượng khổng lồ tới mức khó có thể tưởng tượng nổi. Muốn hoàn toàn khống chế cỗ lực lượng này thì cần phải tốn một đoạn thời gian dài, như vậy bộ dáng phi hành có chút cổ quái của đầu thần long này cũng dễ dàng giải thích được.
Giờ phút này, Lý Áo Ba Đặc thậm chí còn có thể lý giải được vì sao đầu hoàng kim long này lại có thể táo bạo như vậy. Tiểu hài tử vừa tấn giai cho nên tâm tính có chút cao ngạo cũng là điều dễ hiểu.
Khẽ phất tay một cái, Lý Áo Ba Đặc cười nói:
- Giáo hoàng bệ hạ xin yên tâm, vô luận là nó có ác ý thế nào cũng không thể xúc phạm được tới ta.Liệt Đắc chậm rãi gật đầu, đối với lời nói này của hắn không chút nghi ngờ.
Một Ngụy Thần cảnh cường giả thành danh mấy ngàn năm dù có kém cỏi tới đâu cũng không thể sợ hãi một đầu thần thú vừa tấn giai được.
Nhưng hắn vẫn do dự một chút, nói:
- Miện hạ, nhưng chúng ta đã kết oán với Hạ Nhất Minh rất sâu đậm, ngài lần này ra ngoài chỉ sợ....
Lý Áo Ba Đặc khẽ vung tay lên kiêu ngạo nói:
- Giáo hoàng bệ hạ, ta mặc dù không phải là đối thủ của bọn chúng, nhưng một khi thi triển ra Cực Quang Độ thì trên thế giới này không ai có thể đuổi được.
Hắn dừng lại một chút, tự tin noi tiếp:
- Cho dù là con ngựa trắng của hắn cũng thế. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ánh mắt Liệt Đắc nhìn thoáng qua con hoàng kim long đang bay càng lúc càng xa, vừa muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Lý Áo Ba Đặc cười dài nói:
- Ngài yên tâm, nếu như chúng ta đã kết oán sâu đậm với Hạ Nhất Minh, thì như vậy thù oan của hắn với Long tộc cũng thế mà thôi. Cho nên Long tộc tuyệt đối sẽ không liên thủ với Hạ Nhất Minh.
Nếu đổi lại là một thần đạo cường giả khác thì bọn họ sẽ không hề hoài nghi chuyện này có liên quan với Hạ Nhất Minh hay không, nhưng thần long xuất hiện lại có những biểu hiện như thế làm cho bọn họ có chút băn khoăn.
Muốn nói Long tộc phương Tây sau khi chết mất ba đầu thần thú sau đó lại liên minh với Hạ Nhất Minh thì chắc là mặt trời mọc từ phía Tây a. Tính tình kiêu ngạo của Long tộc phương Tây hơn xa sự tưởng tượng của nhân loại rất nhiều.
Loài người có thể vì tình thế cấp bách mà khuất phục địch nhân, nhưng Long tộc phương Tây thì không, chúng nó có thể trốn tránh hoặc liều chết đánh một trận chứ không thể khuất phục. Đây là bản chất khác nhau rất lớn của Long tộc phương Tây và nhân loại.
Liệt Đắc cuối cùng cũng yên tâm, thân thể hắn hơi khom xuống, nói:
- Miện hạ, chúc ngài thuận buồm xuôi gió.
Lý Áo Ba Đặc khẽ "Ừ" một tiếng, tựa hồ như không quá yên tâm, lại nói:
- Bệ hạ, nếu như Hạ Nhất Minh thật sự tới thì ngài cũng không nên ra khỏi khu vực Quang Minh lực lượng thủ hộ, chỉ cần để cho hắn tự do ở bên ngoài tìm kiếm là được.
Ánh mắt Liệt Đắc hơi chút ngốc trệ lại, mặc dù hắn hiểu được nếu làm như vậy sẽ khiến cho Thần Điện mất hết mặt mũi, nhưng so với việc bị phá hủy và tận diệt thì đó lại là lựa chọn duy nhất.
Bất quá hắn cũng biết chỉ cần bản thân không có ý định phản khác thì Hạ Nhất Minh cũng không có ý định tận diệt Thần Điện.
Dù sao, hắn không phải là một người độc hành, hắn còn có căn cơ ở Tây Bắc, cho nên không thể coi thường mà vọng động được.
Lý Áo Ba Đặc đưa mắt nhìn ra xa, đầu thần long kia đã biến thành một chấm đen nho nhỏ, nếu như không đuổi theo bây giờ thì chỉ sợ sau chốc lát ngay cả cái bóng cũng không thấy. Quay sang phía giáo hoàng Liệt Đắc khẽ gật đầu một cái rồi hắn cũng xoay người bay đi.
Tốc độ của Ngụy Thần cảnh cường giả rất đáng sợ, mặc dù tốc độ bay của nhân loại không thể so sánh được với Long tộc, nhưng khi Lý Áo Ba Đặc thi triển ra tốc độ của mình lại không chút nào thua kém hoàng kim Long Vương.
Liệt Đắc đưa mắt nhìn Lý Áo Ba Đặc rời đi xa, không biết vì sao trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện một cảm giác không thoải mái.
Vào lúc này, hắn mơ hồ cảm thấy được trong lòng đang tràn ngập sự tuyệt vọng, đây không chỉ là vì Lý Áo Ba Đặc đi xa mà thậm chí còn về tương lai của Thần Điện.
Khẽ lắc đầu, hắn đem cảm giác này vứt ra khỏi đầu, đưa mắt nhìn kiến trúc hùng vĩ của Thần Điện cùng với vô số tín đồ bên dưới, trong lòng Liệt Đắc giáo hoàng tràn ngập đấu chí.
Ngay cả khi ở phương Đông có một đại ma vương như Hạ Nhất Minh thì vinh quang của Thần Điện sẽ vĩnh viễn không bao giờ ảm đạm.
Chỉ cần căn cơ của Thần Điện vẫn còn thì đủ sức để trải qua vô số lần hung hiểm nữa, cuối cùng sẽ có một ngày ánh sáng mặt trời sẽ xua tan mây mù, đem Quang Minh lực lượng trải rộng khắp thiên địa.

Chương 1243: Phản bội Long tộc?

Nhìn về phía xa tựa hồ như thấy được trời và biển đang giao nhau tại một chỗ tạo thành một đường dài như kẻ chỉ.
Đại tự nhiên thần kỳ quả nhiên là không có điểm cuối cùng, trong lòng Lý Áo Ba Đặc đột nhiên xuất hiện sự cảm khái mãnh liệt. Nếu như cứ bay tiếp tục thì không biết là đến một ngày nào đó sẽ đi được tới tận cùng thế giới không? Mà điểm cuối cùng của thế giới đó sẽ có hình dạng như thế nào a?
Chấm đen nhỏ nhỏ phía trước tựa hồ như nhanh hơn trước một chút, khi cảm nhận được tốc độ của Lý Áo Ba Đặc không hề thua kém Long tộc, đầu Hoàng Kim long này không ngừng tăng tốc lên, trong không khí tràn ngập mùi cạnh tranh.
Khóe miệng lão nhân hiện một tia mỉm cười, đầu Long tộc trẻ tuổi này quả là kẻ háo thắng a. Bất quá, Long tộc quả nhiên được trời cao sủng ái, cường giả thần đạo cảnh giới liên tục xuất hiện, tựa hồ vĩnh viễn không bao giờ hết. Hắn bảo trì thái độ bình tĩnh, cũng không có ý định vượt qua đầu Long tộc này, nhưng cũng không để cho nó kéo giãn khoảng cách.
Lý Áo Ba Đặc sử dụng loại phương thức đặc biệt này để cho đầu Hoàng Kim Long kia biết thực lực của hắn, bởi vì hắn biết đối mặt với Long tộc thì giải thích và lui bước đều không thể làm được. Chỉ có làm cho đối phương biết bản thân không hề kém hơn nó, hoặc cường đại hơn thì mới có thể dễ dàng thuyết phục đối phương. Cuối cùng, bọn họ cũng bay ra khỏi đại lục tiến vào trong đại dương mênh mông vô hạn.
Bên tai không ngừng truyền tới thanh âm sóng biển vỗ rì rào, sóng nối tiếp sóng, ngọn sóng trước chưa tan thì ngọn sóng sau đã cuồn cuộn lao tới tạo thành cảnh tượng hùng tráng.
Mặc dù trong lòng Lý Áo Ba Đặc không hề cảm thấy thoải mái nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, tâm tình hắn cũng trở nên thông suốt, áp lực trong lòng đã hoàn toàn tiêu tán. Hắn mơ hồ có cảm giác, lần này tiến vào trong biển cũng không phải là không tốt, có lẽ sau này nên tới đây nhiều một chút để tâm tình được buông lỏng.
Bỗng nhiên đầu Hoàng Kim Long ở phía trước đột ngột ngừng lại, nó mở rộng hai cánh nâng đỡ mình đứng ở giữa không trung, đưa ánh mắt nhìn Lý Áo Ba Đặc. Lý Áo Ba Đặc cũng dần giảm tốc độ lại, hắn không muốn khiến cho đối phương có hiểu lầm gì ngoài ý muốn.
Nhưng mà, khi tới gần đầu Hoàng Kim Long, trong lòng hắn mơ hồ có một tia dự cảm xấu.
Ánh mắt của đối phương mang lại cho hắn cảm giác rất quen thuộc, hơn nữa hai mắt đối phương có chút quái dị, làm cho hắn không hề cảm thấy thoải mái.
Chỉ là, mặc cho hắn nghĩ vỡ đầu cũng không nghĩ ra được bản thân đã gặp qua ánh mắt này ở đâu.
Hắn không khỏi cảm thấy nghi hoặc, số lượng tộc nhân của Long tộc cũng không nhiều, cho nên số thần long có thể lưu lại ấn tượng cho hắn càng đếm trên đầu ngón tay, nhưng hắn lại không thể nghĩ ra được chút nào. Loại chuyện kỳ quái nảy sinh trên người Long tộc này không thể nói là chuyện tốt, hắn thậm chí còn ngoài nghi bản thân mình đã già.
- Lý Áo Ba Đặc, cuối cùng ngươi cũng đã tới. - Đầu Hoàng Kim Long đột nhiên mở miệng nói, thanh âm lãng đãng truyền ra khắp ngoài khơi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tinh thần Lý Áo Ba Đặc nhất thời rung lên, hắn vội vàng nói:
- Hoàng Kim Long Vương các hạ tôn kính, ta biết ngài đối với những Long tộc thần đạo cường giả nằm xuống rất đau lòng. Nhưng mong ngài hãy tin tưởng là ta cũng có cảm thụ giống như vậy.
Ánh mắt Hoàng Kim Long nhất thời trở nên cổ quái nói:
- Ngươi cũng cảm thấy bi thương sao?
Lý Áo Ba Đặc cười khổ một tiếng, những lời này ngay cả hắn cũng không cảm thấy tin tưởng chứ đừng nói là đầu thần long trước mặt.
Sau khi biết được một đầu thần long vẫn lạc thì cảm giác lớn nhất cũng chỉ có sợ hãi và vô lực, trừ những thứ đó ra nếu nói là thương tâm đó thuần túy chỉ là thuận miệng.
Ho nhẹ một tiếng, Lý Áo Ba Đặc vội vàng đổi đề tài, nói:
- Các hạ tôn kính, dù ngài có tin tưởng ta hay không ta cũng chỉ có muốn làm rõ một chuyện, sát hại tộc nhân của ngươi chính là Tây Bắc thần đạo cường giả Hạ Nhất Minh, hắn không chỉ có cừu oán với Long tộc, mà còn không đội trời chung với chúng ta. Cho nên, chúng ta không nên trở thành địch nhân, mà phải là bằng hữu để cùng kháng địch
Hoàng Kim Long Vương đột ngột hét lớn một tiếng:
- Lý Áo Ba Đặc, nếu như không phải có ngươi ton hót, Long tộc phương Tây chúng ta sao có thể dẫn tới kết cục như vậy?
Thanh âm to lớn lấy nó làm trung tâm lãng đãng truyền ra bốn phương tám hướng, khí thế cường đại ép xuống làm cho một vùng biển nổi lên những ngọn sóng cao tới mười trượng.
Bất quá, khi tiếng rống này vang lên tất cả những hải dương sinh vật đều liều mạng bỏ chạy tứ phía. Tiếng rống của nó so với thần đạo cường giả nhân loại sử dụng khí thế để áp bách còn có tác dụng hơn nhiều.
Sắc mặt Lý Áo Ba Đặc hơi thay đổi, trong lòng hắn vốn có một sự thật không nói ra, Long tộc cùng Hạ Nhất Minh sở dĩ có mức xung đột này chính là do hắn lấy từ trong Thần Điện ra một khỏa long đản.
Nếu như không có chuyện này thì với tính tình cao ngạo của Long tộc thì cho dù toàn bộ nhân loại phương Tây bị phương Đông diệt sát cũng không liên quan tới chúng. Bất quá sự tình tới mức này hắn đương nhiên không dám thừa nhận điều đó.
Sắc mặt hơi thay đổi, Lý Áo Ba Đặc trầm giọng nói:
- Hoàng Kim Long Vương tôn kính, lịch sử Thần Điện chúng ta với Long tộc đều là bằng hữu thân thiết, từ mấy ngàn năm trước Quang Ám Thánh Tử cùng sánh vai với Thần Long Vương vĩ đại, thì cơ hồ cứ cách trăm Thần Điện lãi uất hiện một vị Long Kỵ Sĩ. Cho nên ngài nhất định đã hiểu lầm Thần Điện của chúng ta.Hoàng Kim Long Vương lạnh lùng nói:
- Trước Ai Nhĩ Bá Lạp thì Thần Điện cùng Long cốc đã có năm nghìn năm chưa từng xuất hiện thần thánh Long Kỵ Sĩ.
Sắc mặt Lý Áo Ba Đặc hơi đỏ lên, nói:
- Đấy là do thiên địa chi lực thiếu thốn, cho nên thần đạo tuyệt tích trên thế gian. Ngài xem, khi thiên địa chi lực khôi phục Ngả Đức Văn cùng Ai Nhĩ Bá Lạp không phải đã kết thành thần thánh Long Kỵ Sĩ sao?
Hoàng Kim Long Vương vẫn lãnh đạm nói tiếp:
- Bọn họ bởi vì đối phó Tây Bắc cường giả cho nên mới liên thủ, nếu như không có chuyện này Ngả Đức Văn làm sao có thể được Ai Nhĩ Bá Lạp chấp nhận đây?
Lý Áo Ba Đặc nhất thời rơi vào im lặng, bất quá hắn thầm than trong lòng, nếu như không phải vì đối phó Hạ Nhất Minh hắn cũng không phải tốn trăm phương ngàn kế để khơi mào cừu hận giữa bọn họ.
Chớp động hai tròng mắt to lớn, Hoàng Kim Long Vương cao giọng nói:
- Lý Áo Ba Đặc, ta đã quyết định, Long tộc tương lai không thể liên thủ với các ngươi nữa, ta muốn tìm một đối tác khác.
- Đối tác khác?
Lý Áo Ba Đặc nhất thời nhăn mày nói:
- Long Vương các hạ, Hắc Ám nghị viện mặc dù cũng rất cường đại, nhưng lực lượng của bọn hắn không thích hợp để làm bạn với Long tộc.
Hoàng Kim Long Vương khẽ lắc đầu, ngữ khí kiên định nói:
- Ta cũng không có ý định muốn liên thủ với Hắc Ám nghị viện.
Trong lòng Lý Áo Ba Đặc nhất thời cảm thấy hồ nghi, trong toàn bộ phương Tây thế lực có thể liên hợp cùng Long tộc ngoại trừ Quang Minh Thần Điện ra thì cũng chỉ còn có Hắc Ám nghị viện.
Trừ hai nơi này ra co dù là Lý Áo Ba Đặc rất quen thuộc với phương Tây cũng không nghĩ ra được thế lực nào có thể được Long tộc để vào mắt.- Hoàng Kim Long Vương các hạ tôn kính, ngài định cùng với ai kết làm minh hữu với ai? - Lý Áo Ba Đặc theo phản xạ hỏi.
Hoàng Kim Long Vương cất tiếng cười to, trong tiếng cười tràn ngập vẻ đắc ý nói:
- Lý Áo Ba Đặc, minh hữu của ta ở ngay phía sau ngươi, ngươi mở to hai mắt ra là có thể nhìn rõ.
Khi nghe được tiếng cười lớn không chút kiêng nể gì của đối phương, trong lòng Lý Áo Ba Đặc xuất hiện cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Hắn nhìu mày lại một chút, cảm ứng được từ phía sau truyền tới một cỗ khí tức khổng lồ.
Làm cho hắn cảm thấy ngạc nhiên chính là luồn khí tức này không ngờ lại khiến cho hắn sinh ra cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Chuyện phát sinh ra lúc này đã vượt ngoài dự đoán của hắn, Lý Áo Ba Đặc cuối cùng cũng đành quay đầu lại nhìn về phía sau. Sau đó, hai mắt hắn quả nhiên trợn tròn lên giống như Hoàng Kim Long Vương nói, ở phía sau hắn không ngờ lại là một người nhẽ ra không thể xuất hiện được ở chỗ này.
Hạ Nhất Minh - Đại địch của Thần Điện và Long tộc phương Tây, hắn hiên ngang đứng mỉm cười nhìn. Lý Áo Ba Đặc nhíu mày, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ nói:
- Không có khả năng....
Hắn thì thào nói:
- Long tộc vì sao có thể liên thủ với ngươi?
Hạ Nhất Minh chắp tay ra sau lưng, đưa ánh mắt vui đùa nhìn về phía hắn, nói:
- Tại sao không có khả năng? Ta cùng Long tộc đã hóa giải cừu oán, hiển nhiên là có thể liên thủ với bọn họ.
- Thù oán này không có khả năng hóa giải. - Hai mắt Lý Áo Ba Đặc lóe lên tinh quang, hắn lạnh lùng nói:
- Long tộc là chủng tộc cao ngạo nhất trên thế giới, chúng nó tuyệt đối không có khả năng liên thủ với kẻ đã giết chết ba đầu thần long của mình.
Thân hình hắn run rẩy vài cái, hiển nhiên tin tức này làm cho hắn khó có thể bình tĩnh tiếp nhận.
Hạ Nhất Minh hơi nhún vai, làm một cái thủ thế bất đắc dĩ nói:
- Ta vốn cũng không muốn cùng Long tộc hóa giải ân oán, nhưng đầu Hoàng Kim Long vương này chạy như điên tới trước mặt ta, muốn trở thành tọa kỵ của ta. Ta thấy nó đáng thương cho nên đành thu nhận.
Lý Áo Ba Đặc trợn mắt cứng lưỡi nhìn Hạ Nhất Minh, rồi lại nhìn đầu Hoàng Kim Long Vương đang lơ lửng ở phía sau, ánh mắt tràn ngập thần sắc khó tin. Hắn đột nhiên cảm thấy được bản thân mình hiểu biết về Long tộc tựa hồ còn quá ít. Long tộc có lẽ không cao ngạo tới mức như hắn tưởng tượng.
Hắn sửng sốt nửa ngày, tựa hồ cuối cùng đã khôi phục bình tĩnh, cổ tay hơi rung lên, trong tay đã xuất hiện một kiện thần đạo bảo khí Lục Lăng Giác.
Hắn ra tay nhanh như điện, ở trên không vẽ ra vài chữ, sau đó vung tay lên, kiện thần đạo bảo khí nhất thời phá không hóa thành một đạo quang mang bay đi.
Hạ Nhất Minh đang định động thủ ngăn lại, nhưng đột nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra nụ cười, để cho vật ấy tùy ý bay đi.
Lý Áo Ba Đặc nhất thời thở dài một hơi, hắn lớn tiếng nói:
- Hạ Nhất Minh, ngươi để cho Thần Long dẫn tay chạy ra đây là muốn giết ta sao? Nhưng đáng tiếc chính là ngươi vĩnh viễn không thể ngăn cản ta.
Hạ Nhất Minh vẫn cười, nụ cười trên môi không hề che dấu vẻ trào phúng của mình nói:
- Khẩu khí thật là lớn, Lý Áo Ba Đặc ngươi không ngại thì thử một lần xem.

Chương 1244: Trốn không thoát

Hắn chăm chú nhìn đối phương, thần lực trên người bắt đầu khởi động, lực lượng trên người mạnh mẽ trào dâng lên. Mặc dù hắn biết Hạ Nhất Minh nếu đã làm ra chuyện này thì nhất định sẽ nắm chắc, nếu không hắn quyết sẽ không để cho Long tộc cường giả bại lộ hành tung.
Nhưng mà, Lý Áo Ba Đặc đối với Cực Quang Độn của mình rất tự tin, mặc dù khi thi triển ra cái này sẽ tiêu hao rất lớn lực lượng bản thân, hơn nữa lại không thể sử dụng trong thời gian dài. Đồng dạng, chỉ cần một khi thi triển nó để chạy trốn thì tuyệt đối có thể coi là đệ nhất thiên hạ, không người nào so sánh được. Cho nên hắn mặc dù không thể có niềm tin sẽ chiến thắng Hạ Nhất Minh, nhưng lại đủ tự tin thuận lợi thoát đi.
- Hạ tiên sinh, kỳ thật trong chúng ta có hiểu lầ rất lớn. - Lý Áo Ba Đặc đột nhiên chậm rãi nói:
- Trước kia đắc tội ngài quả thật là chúng ta không đúng, nếu như có thể thì hy vọng ngài sẽ cho Thần Điện một cơ hội để xin lỗi.
- Xin lỗi? Ha ha..... - Hạ Nhất Minh cười lớn, nói:
- Các ngươi nhiều lần mưu đồ muốn lấy tánh mạng của Hạ mỗ, chẳng lẽ xin lỗi là có thể giải quyết sao?
- Chúng ta có thể bồi thường tổn thất cho ngài. - Lý Áo Ba Đặc trầm giọng nói.
Mặc dù trong lòng hắn rất rõ ràng đề nghị này sẽ không được đối phương chấp nhận, nhưng chỉ cần có một tia hy vọng thì hắn tuyệt đối sẽ không buông tha.
Dù sao, Hạ Nhất Minh đã trở thành một người hắn phải ngước nhìn, nếu như không phải là địch thủ thì như vậy...... Ánh mắt của hắn nhìn về phía Hoàng Kim Long Vương liếc mắt một cái, ngay cả Long tộc cao ngạo như vậy cũng phải khuất phục thì hắn vì sao phải liều chết chống lại. Vẻ mặt Hạ Nhất Minh hơi biến dạng một chút, hắn thiếu chút nữa đã không nhịn được mà cười lớn.
Mặc dù hắn không có khả năng biết được suy nghĩ trong đầu đối phương, nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt của Lý Áo Ba Đặc thì dù kẻ ngu cũng đoán ra được. Hắn hít sâu một hơi, sắc mặt một lần nữa trở nên nghiêm nghị:
- Lý Áo Ba Đặc, người đeo mặt nạ kia có phải là đến từ Thần Chi Đảo?
Lý Áo Ba Đặc do dự một chút, cuối cùng chậm rãi gật đầu.
- Hắn có lai lịch thế nào? Có quan hệ gì với Quang Ám Thánh Tử ngày trước? - Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi, trong lòng hắn có chút khẩn trương.
Không biết vì sao Hạ Nhất Minh đối với người đeo mặt nạ kia rất coi trọng. Dù là Ngao Mẫn Hành đã từng nói qua chỉ cần tấn chức Ngụy Thần cảnh thì không cần phải vì người đó mà lo lắng, nhưng hắn lại không thể làm được như thế.
Trên mặt Lý Áo Ba Đặc lộ ra một tia cười khổ nói:
- Ta chỉ biết hắn là chủ nhân chính thức trên thần chi đảo hiện nay, về phần hắn quan hệ gì với Quang Ám Thánh Tủ thì không một người nào biết. Bất quá....
Hắn dừng lại một chút, nói:
- Người này hẳn là có được truyền thừa từ Quang Ám Thánh Tử.
Hạ Nhất Minh dường như có chút tin tưởng, liếc mắt nhìn hắn không nói gì tiếp.
Nếu như không phải có được truyền thừa của Chân Thần cảnh thì người đó làm sao có thể đạt được thực lực cường đại như vậy chứ.
Lý Áo Ba Đặc thở dài một tiếng, nói:
- Bởi vì quan hệ tới truyền thừa của Quang Minh và Hắc Á cho nên cả Thần Điện và Hắc Ám nghị viện đối với thần chi đảo đều rất kinh sợ, mà sở dĩ đưa ra quyết định vây giết ngài cũng là thụ ý của thần chi đảo.
Trong lòng Hạ Nhất Minh đột nhiên xuất hiện một cỗ hàn ý, hắn lạnh lùng nói:
- Người đeo mặt nạ kia muốn giết ta?
Lý Áo Ba Đặc hơi gật đầu, nói:
- Đầu Bạch Kình đó chính là thần thú thủ hộ của thần chi đảo, mà Thiết Giáp Bối Long cùng với Hải Báo thần thú đều là do nó tìm tới trợ giúp.
Trong lòng hắn thầm thở dài, một đại trận như vậy mà không thể giết được Hạ Nhất Minh, cuối cùng còn hao binh tổn tướng, đây chính là quyết định sai lầm nhất của người đeo mặt nạ kia.
Hai mắt Hạ Nhất Minh lóe lên một tia sáng, tuy hắn từ trong miệng đối phương xác nhận được thân phận của người đeo mặt nạ, nhưng dù sao đấy cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi.
- Lý Áo Ba Đặc, ngày trước ngoại trừ Quang Ám Thánh Tử ra còn xuất hiện ai có được thể chất Quang Am không?
- Có. - Lý Áo Ba Đặc không cần nghĩ ngợi nói.Hai mắt Hạ Nhất Minh đột nhiên ngưng trọng, hắn trầm giọng nói:
- Là ai?
- Ngươi. - Lý Áo Ba Đặc nghiêm nghị nói:
- Ngươi là một người duy nhất ngoài Quang Ám Thánh Tử có được thể chất Quang Ám mà ta từng chứng kiến.
Trong lòng Hạ Nhất Minh nhất thời xuất hiện một tia thất vọng, bất quá sau khi hắn trả lời thì đột nhiên trong đầu Hạ Nhất Minh xuất hiện một ý niệm đáng sợ.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh đem ý niệm không có trong thực tế này vứt ra khỏi đầu, nói:
- Lý Áo Ba Đặc, ta tiếp nhận lời xin lỗi của ngươi.
Hắn nghiêm trang nói:
- Chỉ cần Thần Điện có thể giao ra một kiện đồ vật thì Hạ mỗ sẽ bỏ qua chuyện cũ.
Hai mắt Lý Áo Ba Đặc nhất thời sáng lên, hắn ban đầu chỉ thuận miệng mà nói chứ không hề trông cậy vào chuyện này.
Nhưng không nghĩ tới Hạ Nhất Minh lại đáp ứng, giờ phút này hắn quyết định, vô luận là Hạ Nhất Minh muốn cái gì hắn cũng sẽ đáp ứng, bởi vì Thần Điện không thể tiếp nhận một địch nhân đáng sợ như vậy.
- Ngươi muốn cái gì?
- Ta muốn..... Nguồn: http://truyenfull.vn
Hắn hơi kéo dài ra một chút, rồi nói tiếp:
- Ta muốn đầu của Lý Áo Ba Đặc ngươi.
Vừa nói dứt lời này cổ tay hắn hơi rung lên, một cỗ lực lượng kỳ dị được phóng thích ra. Cỗ lực lượng này vô cùng tinh túy và quái gị, khi hắn phóng thích ra ngay cả Lý Áo Ba Đặc cũng không cảm ứng được lai lịch của nó.
Bất quá, hắn có thể khẳng định cỗ lực lượng này không giống với khí tức của Hạ Nhất Minh, bởi vậy có thể thấy được đây không phải là do Hạ Nhất Minh tự mình phóng ra mà tới từ một kiện thần khí.
Trong lúc nhất thời, trong lòng Lý Áo Ba Đặc xuất hiện cảm giác đố kỵ và hâm mộ, số lượng thần khí trên người Hạ Nhất Minh quả thật là quá nhiều.Bất quá, lúc này không đợi hắn cảm khái, khi Hạ Nhất Minh nói ra những lời như vậy hắn đã hiểu được người này quyết tâm dồn hắn vào chỗ chết.
Thân hình hơi động một cái Lý Áo Ba Đặc nhanh chóng di chuyển về phía bên trái.
Hạ Nhất Minh cùng với đầu Hoàng Kim Long Vương ghê tởm kia trước sau giáp công hắn chỉ có lựa chọn duy nhất chính là tránh sang hai bên sườn.
Khi không nhìn thấy Bạch Mã Lôi Điện, Lý Áo Ba Đặc cũng không dễ dàng sử dụng Cực Quang Độn để chạy trốn.
Dù sao, sử dụng loại thủ pháp này phải trả giá rất lớn, nếu không tới lúc cần thiết hắn tuyệt đối sẽ không sử dụng.
Nhưng mà Hạ Nhất Minh dường như đã sớm biết động tác của hắn, sau khi quát nhẹ một tiếng thì một đạo lôi điện to lớn từ trong lòng biển bắn về phía Lý Áo Ba Đặc.
Lão nhân hơi rùng mình một cái, nguyên lai Bạch Mã Lôi Điện ẩn núp trong biển, chỉ là không biết vì sao trước đó hắn lại không thể cảm ứng được.
Lôi điện mặc dù nhanh nhưng động tác của lão nhân này cũng không phải là chậm, thân hình hắn chớp lên đã tránh được cột lôi điện đó. Nhưng chỉ hơi trì hoãn một chút như vậy Hạ Nhất Minh đã có đủ thời gian để vọt tới phía hắn.
Hắn lúc này cũng không có vận dụng bất cứ thần khí nào mà chỉ dùng hai tay thi triển ra một loại công pháp kỳ dị cổ quái.
Năm đạo ngũ hành chi khí tràn ngập xung quanh biến thành năm bàn tay to lớn chộp về phía Lý Áo Ba Đặc. Cùng lúc đó nước trên mặt biển chợt bắn lên, Bạch Mã Lôi Điện đã chồi lên trên, lôi điện liên tục lởn vởn quanh chiếc sừng trên đầu, xung quanh người tràn ngập lệ khí hung ác.
Sắc mặt Lý Áo Ba Đặc khẽ thay đổi, hắn biết, nếu bị Hạ Nhất Minh cuốn lấy thì chỉ sợ cơ hội bỏ chốn cũng không có. Cắn chặt răng, thần lực trong cơ thể được điều động, trong nháy mắt từ trên người hắn quang mang bắn ra bốn phía.
Sau đó, thân hình hắn vặn vẹo một cách quỷ dị, cả người tựa hồ như biến thành một đạo Quang Minh lực lượng thuần túy.
Đây chính là lực lượng cường đại nhất của Quang Minh lực lượng, tốc độ cực hạn của nó có thể xưng là đệ nhất thiên hạ.
Trong lịch sử của Thần Điện, vô số Quang Minh thần đạo cường giả từng sử dụng mật thuật này, cũng không biết bao nhiêu lần có thể nhờ nó mà tìm được sinh cơ. Trong ghi chép của Thần Điện, đây chính là một loại mật thuật không thể phá vỡ. Trong nháy mắt, Lý Áo Ba Đặc đã hóa thành một đạo quang mang nhang chóng gia tốc bay đi. Trên không trung, quang mang sau khi lóe lên một cái lại không phục bình thường như cũ.
Hơi thở của Lý Áo Ba Đặc có chút nặng nề, loại công pháp này mặc dù uy lực rất lớn, nhưng nó cũng tạo thành gánh nặng cho thân thể người sử dụng.
Mấy ngày trước hắn từng thi triển một lần, hôm nay lại thi triển lại cho nên thương tích của thân thể lại càng trở nên trầm trọng.
Bất quá cũng may là hắn may mắn thoát khỏi vòng vây của Hạ Nhất Minh, hơn nữa càng thêm may mắn là bản thân hắn chính là một tu luyện giả Quang Minh hệ.
Cổ tay hơi rung lên, một đạo quang mang từ trên người hắn phát sáng lên, sau đó tựa như có một dòng suốt ấm áp chảy vào trong cơ thể, làm cho hắn cảm nhận được sự thư sướng khi thương tổn dần bớt đi.
Trong hưởng thụ cảm giác này, trong đầu Lý Áo Ba Đặc thầm tính toán có nên mượn cơ hội này để tới Tây Bắc một chuyến hay không.
Hắn phải lộ mặt ở Hạ gia trang một chút để cho Hạ Nhất Minh biết hắn cũng không phải là đồ vật để cho người ta tùy ý nhào nặn. Nếu còn bức bách như vậy hắn sẽ cho cá chết lưới rách, chỉ là ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu thì hắn mơ hồ có cảm giác không thích hợp.
Không gian xung quanh tựa hồ hơi có chút quái dị, Lý Áo Ba Đặc hơi suy nghĩ một chút, đột nhiên trong lòng cảm thấy lạnh lẽo. Bởi vì hắn phát hiện ra khung cảnh xung quanh rất giống với vừa nãy, không có bất cứ sự khác nhau nào.
Nói cách khác hắn thi triển Cực Quang Độn chạy đi, nhưng cuối cùng vẫn đứng nguyên ở một chỗ.
Loại chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra mới đúng, nói cách khác hết thảy những điều này là do Hạ Nhất Minh làm ra. Đưa ánh mắt nhìn xung quanh, sắc mặt hắn trở nên vô cùng khó coi.
Cách hắn không xa, hai tay Hạ Nhất Minh đang kết ấn, quanh người xuất hiện Ngũ Hành Chi Hoa đang lởn vởn, bên cạnh hắn là Bạch Mã Lôi Điện cùng Hoàng Kim Long Vương đang đưa ánh mắt trào phúng nhìn hắn. Một người hai thú giờ phút này gây cho hắn áp lực lớn tới mức chưa từng có.
- Lý Áo Ba Đặc ngươi không cần uổng phí tâm cơ. - Ngữ khí Hạ Nhất Minh rất bình thản, giống như đây là chuyện vô cùng bình thường:
- Ngươi... Không thể trốn thoát được đâu!

Chương 1245: Thật giả Ngũ Hành Chi Hoa

Hai tay nhẹ nhàng đưa lên cao, động tác của hắn nhìn rất hài hòa, giống như trong tự nhiên vậy, không hề có dấu vết nào bất hợp lý.
Theo biến hóa của thủ ấn thì năm đóa ngũ chi hoa quanh người Hạ Nhất Minh nhất thời giống như nhận được mệnh lệnh đồng thời bay loạn lên lao về phía Lý Áo Ba Đặc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ánh mắt Lý Áo Ba Đặc trở nên ngưng trọng, giờ phút này hắn vẫn không thể hiểu được Cực Quang Độn tại sao lại mất linh nghiệm. Bất quá kinh nghiệm ngàn năm sinh sống của hắn cho biết lúc này hắn không có cơ hội để tìm ra nguyên nhân, cho dù là lại thi triển Cực Quang Độn cũng không thể làm được gì.
Ánh mắt hắn lóe lên một đạo tinh quang rồi hét lớn, trên tay đã xuất hiện thêm một chiếc Quang Minh quyền trượng.
Hạ Nhất Minh hơi cảm thấy kinh ngạc, chỉ cần liếc mắt nhìn qua hắn cũng biết Quang Minh Quyền Trượng trong tay hắn cùng với cái của Phất Lan Khắc Lâm cũng không khác nhau lắm.
Đây cũng chỉ là một kiện phảng chế thần khí mà thôi.
Khẽ cau mày, năm đóa chi hỏa trên không trung nhất thời đình chỉ, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Lý Áo Ba Đặc, chẳng lẽ thần khí Quang Minh Quyền Trượng của giáo hoàng Thần Điện không ở trong tay ngươi sao?
Lý Áo Ba Đặc hừ lạnh một tiếng, nói:
- Quang Minh Quyền Trượng là thần khí chuyên dùng của Quang Ám Thánh Tử, lão nhân gia lúc bỏ đi vẫn mang theo bên người, cho nên Thần Điện cũng không có thần khí Quang Minh Quyền Trượng.
Chuyện này vốn là cơ mật trong Thần Điện, nhưng Lý Áo Ba Đặc sợ Hạ Nhất Minh bởi vì tham đồ mà tập kích Thần Điện, lúc ấy sẽ tạo thành thương vong lớn cho Thần Điện, nên hắn phải đem điều này nói ra.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh khẽ cau lại, nói:
- Thần Điện Quang Minh Quyền Trượng cùng Hắc Ám nghị viện Hắc Ám Tỏa Liên là ở trên thần chi đảo sao?
Trong lòng Lý Áo Ba Đặc khẽ động, hắn trầm giọng nói:
- Ta không biết, nhưng hẳn là sẽ ở trên đó.
Lúc nói những lời này, trong lòng hắn thậm chí còn hy vọng Hạ Nhất Minh sẽ bởi vì thần khí mà tiến lên thần chi đảo.
Mặc dù Lý Áo Ba Đặc từng tiến lên thần chi đảo, hơn nữa cũng không cảm ứng được trên đó có tồn tại vật gì cường đại hay không. Nhưng trong lòng hắn có một loại cảm giác, chỉ cần Hạ Nhất Minh tiến vào thần chi đảo thì đừng mong có thể trở ra.
Hạ Nhất Minh nhìn hắn, khóe miệng lộ ra một nụ cười kỳ dị, nói:
- Lý Áo Ba Đặc, ngươi muốn ta đi thần chi đảo sao?
Lý Áo Ba Đặc hơi rùng mình một cái, nhưng vẻ mặt hắn cũng không có gì khác lạ nói:
- Ta chỉ là đang nói sự thật mà thôi.
- Hắc hắc..... - Hạ Nhất Minh lạnh lùng cười hai tiếng nói:
- Giảo biện, lòng nghĩ một đằng nói một nẻo.
Trong nháy mắt, năm đóa chi hoa một lần nữa tỏa ra quang mang, khí thế hung hãn lao về phía Lý Áo Ba Đặc.
Vẻ mặt Lý Áo Ba Đặc trở nên âm trầm, thần niệm của hắn đã hoàn toàn được phóng thích ra ngoài, cẩn thận tìm kiếm xung quanh. Mơ hồ, hắn cảm giác được không gian xung quanh tựa hồ có chút quái dị, nhưng trong một thời gian ngắn lại không tìm ra được khác biệt chỗ nào.Nhưng hắn biết, hôm nay nếu muốn bình an rời đi như vậy nhất định phải tìm ra đước ự khác biệt đó. Bất quá, khi hắn sử dụng thần niệm tìm kiếm nhưng động tác trên tay vẫn không chút nào chậm lại.
Gió trước mặt liên tục rít lên, một đóa Thổ hệ chi hoa mang theo lực lượng khổng lồ lao tới. Lý Áo Ba Đặc nhẹ nhàng huy động kiện phảng chế Quang Minh Quyền Trượng trên tay, từ trên đầu thanh quyền trượng tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Tiếng nổ "Ầm ầm" liên tiếp vang lên, đóa Thổ hệ chi hoa giống như đụng phải một bước tường đá to lớn, nó dừng lại một chút rồi văng ngược về phía sau.
Lực lượng của Ngũ Hành Chi Hoa mặc dù cường đại, nhưng đơn hệ lực lượng lại không đủ sức để áp chế thần đạo cường giả lâu năm như Lý Áo Ba Đặc.
Chỉ là, lúc này Lý Áo Ba Đặc cũng không cảm thấy dễ chịu gì, Thổ hệ chi hoa trong ngũ hành chi lực không hổ là loại lực lượng trầm trọng như núi.
Sau một pha va chạm nảy lửa, thân hình Lý Áo Ba Đặc hơi run rẩy một chút, hồ khẩu gần như tê dại đi, hắn không khỏi cảm thấy giật mình, không ngờ khả năng điều khiển ngũ hành chi lực của Hạ Nhất Minh càng lúc càng mạnh. Vừa rồi chỉ mới một kích đã khiến cho hắn có cảm giác như đang giao thủ cùng Ngao Mẫn Hành.
Nhưng Ngao Mẫn Hành được mọi người công nhận là cường giả mạnh nhất của nhân loại, hắn nắm giữ Ngũ Hành Đại Lĩnh Vực có thể coi là vô địch trong Ngụy Thần cảnh.
Hạ Nhất Minh mặc dù vừa tấn giai Ngụy Thần cảnh cường giả không lâu mà đã có biểu hiện như vậy khiến cho trong lòng Lý Áo Ba Đặc đã coi hắn ngang hàng với Ngao Mẫn Hành. Chỉ thấy hoa mắt lên một cái, một đóa hoa nữa lại bay về phía hắn.
Đây là Kim hệ chi hoa, từ trên nó tỏa ra Kim hệ lực lượng cường đại khiến cho da tay đối phương cảm thấy vô cùng đau nhức.
Lý Áo Ba Đặc hừ nhẹ một tiếng, Kim hệ lực lượng có đặc thù là khí thế mạnh mẽ, bất quá hắn là một thần đạo cường giả kinh nghiệm phong phú, muốn chống đỡ cỗ lực lượng này có rất nhiều phương pháp. Cổ tay hơn rung lên, Quang Minh Quyền Trượng lại sáng lên lần nữa, hơn nữa nó còn hóa thành một tầng lá chắn trước mặt.
Hắn có lòng tin rất lớn, chỉ bằng vào lực cản liên tiếp của tấm chắn này tuyệt đối có thể ngăn cản Kim hệ lực lượng. Một tiếng nổ "Ầm" vang lên, Kim hệ chi hoa cũng dừng lại một chút trên tấm lá chắn được tạo ra bởi Quang Minh lực lượng rồi mới bay về phía sau.
Mà Lý Áo Ba Đặc ở bên trong lại có vẻ chật vật vô cùng, thân hình hắn ở giữa không trung không ngờ lại khó có thể ổn định nổi, khi bị loại lực lượng này đánh trúng đã phải thối lui lại phía sau. Trên Kim hệ chi hoa ẩn chứa lực lượng trầm trọng vô cùng giống như Thổ hệ chi hoa vậy.
Quá bất ngờ, cho nên dù khi Lý Áo Ba Đặc cảm thấy có chút không thích hợp đã thay đổi lực phòng ngự thì bị lực lượng cường đại từ Kim hệ chi hoa đẩy lui về phía sau.
Trong lòng hắn mơ hồ có chút sợ hãi, rõ ràng khí thế mới là điểm mạnh của Kim hệ lực lượng, nhưng vì sao Kim hệ chi hoa của Hạ Nhất Minh lại trầm trọng như núi vậy? Còn chưa chờ hắn kịp suy nghĩ cẩn thận thì Thủy hệ chi hoa đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Khi đóa Thủy hệ chi hoa này tới gần Lý Áo Ba Đặc trong vòng năm trước thì còn làm cho hắn có thể nghe được tiếng sóng biển đang rầm rộ vang lên. Mặc dù chỉ là một đóa hoa nhỏ nhưng ngay cả người đã có kinh nghiệm như Lý Áo Ba Đặc cũng cảm nhận được như đang nhìn thấy vòi rồng trên biển vậy.Không cần tiếp tục nghĩ ngợi, Quang Minh lực lượng tiếp tục được phóng xuất ra, hóa thành một màn ánh sáng bao phủ lấy thân thể Lý Áo Ba Đặc vào bên trong.
Thủy hệ lực lượng chú ý chính là thẩm thấu, chỉ cần lưu lại một chút khe hở thì loại lực lượng này sẽ tràn vào bên trong bao phủ lấy đối thủ. Lý Áo Ba Đặc đối với cỗ lực lượng này vô cùng hiểu biết.
Lại một tiếng nổ nữa vang lên, Thủy hệ chi hoa đồng dạng cũng bay về phía sau, còn Lý Áo Ba Đặc ở bên trong thì sắc mặt âm trầm vô cùng. Hắn nắm chặt Quang Minh quyền trượng trong tay, hổ khẩu tay như muốn vỡ ra, đây là Thủy hệ chi hoa kiểu gì thế a?
Thủy hệ chi lực không ngờ còn cường đại như vậy, hơn nữa còn trầm ổn hơn cả Thổ hệ chi hoa, mà Quang Minh lực lượng của hắn do phân tán ra để phòng hộ cho nên kết quả cuối cùng dễ dàng bị phá vỡ.
Cũng may kinh nghiệm chiến đấu của Lý Áo Ba Đặc cực kỳ phong phú, trong nháy mắt đã thay đổi phương phá phòng ngự để chống đỡ lại cỗ lực lượng này.
Nhưng trong nháy mắt thay đổi lực lượng đó đã khiến cho hắn phải chịu thống khổ rất lớn, không chỉ có hổ khẩu như muốn rách ra, mà ngay cả thần lực đang vận chuyển trong cơ thể cũng bị đình chỉ chốc lát. Ngay lúc này, lại một đóa chi hoa nữa ập tới trước mặt Lý Áo Ba Đặc.
Đây chính là Mộc hệ chi hoa, chưa tới gần Lý Áo Ba Đặc đã mang lại cho hắn cảm giác giống như đang ở thâm sơn rừng rậm, cảm giác giống như mình đi lạc vậy.
Mộc hệ lực lượng mặc dù chuyên về Sinh mệnh lực lượng, nhưng nó cũng có Mê Huyễn chi lực, có thể làm cho đối thủ dễ dàng bị lạc vào trong huyễn cảnh.
Quang mang từ trên người Lý Áo Ba Đặc lóe lên, bất quá khi gần va chạm với đóa Mộc hệ chi hoa trong lòng hắn thoáng động đã đem Quang Minh lực lượng ngưng tụ lại một điểm, thận trọng đón đỡ.
Tiếng nổ "Ầm ầm" tiếp tục vang lên, lúc này đóa Mộc hệ chi hoa giống như những đóa khác bay về phía sau, nhưng thân hình Lý Áo Ba Đặc vẫn như cũ đứng ổn định giữa không trung, ánh mắt hắn nhìn về phía Hạ Nhất Minh mang theo vài phần tức giận. Hắn cuối cùng đã biết được năm đóa chi hoa kia căn bản không phải là ngũ hành chi hoa, mà toàn là Thổ hệ chi hoa.
Hạ Nhất Minh đã sử dụng năm đóa thổ hệ chi hoa để giả làm ngũ hành chi hoa, khiến cho hắn ngu ngốc đón tiếp ba đóa. Nếu như không phải trước khi va chạm với đóa Mộc hệ chi hoa này hắn thay đổi cách làm thì chỉ sợ cuối cùng vẫn tiếp tục chịu trận. Hạ Nhất Minh hơi chớp mắt, hắn khẽ lắc đầu thở dài một hơi.
Lý Áo Ba Đặc dù sao cũng là Ngụy Thần cảnh cường giả, hơn nữa giờ phút này bọn họ đang tiến hành cuộc chiến sinh tử, sau liên khi liên tục bị ba đóa Thổ hệ chi hoa công kích hắn cuối cùng đã tỉnh ngộ.
Thân thủ nhẹ nhàng động, đóa hoa cuối cùng ở trên bay một vòng tròn rồi cuối cùng cũng không tiếp tục công kích, mà quay về bên người hắn cùng với bốn đóa hoa còn lại tạo thành Ngũ Hành Đại Luân Hồi.
- Lý Áo Ba Đặc, tư vị thế nào? - Hạ Nhất Minh cười tủm tỉm nói.
Lý Áo Ba Đặc mặc dù trong lòng rất tức giận nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh như trước.
- Hạ tiên sinh có công phu thật là tốt. - Hắn lãnh đạm nói, thần niệm của bản thân vẫn tiếp tục tmf tòi chung quanh, nếu như lúc này Hạ Nhất Minh muốn cùng hắn nói chuyện thì không còn gì đáng mong chờ hơn.
Hạ Nhất Minh tựa hồ như nhìn ra được tâm tư của hắn, lạnh lùng cười một tiếng, Ngũ Hành Chi Hoa quanh người bắt đầu xoay tròn hơn nữa còn bay về phía Lý Áo Ba Đặc.
Lý Áo Ba Đặc nhanh chóng đề phòng, năm đóa Thổ hệ chi hoa liên hợp lại mang theo lực lượng vô cùng khổng lồ, ngay cả hắn cũng không dám khinh thường vọng động.
Hung hăng đón đỡ một lúc, đem hai đóa chi hoa đánh bay đi nhưng sau đó sắc mặt hắn nhanh chóng thay đổi.
Đóa Kim hệ chi hoa thứ hai vô cùng lợi hại, nó trực tiếp phá vỡ lớp phòng ngự của Quang Minh lực lượng đánh về phía người hắn.
Lý Áo Ba Đặc hú lên một tiếng quái dị, thân hình hắn liên tục chớp động, đồng thời hay tay vẫn tiếp tục huy vũ, Quang Minh Quyền Trường lóe lên quang mang chói mắt mới vất vả ngăn cản đóa Kim hệ chi hoa này. Bất quá đóa Thủy hệ chi hoa, Mộc hệ chi hoa, cuối cùng Hỏa hệ chi hoa đã làm cho hắn chịu rất nhiều đau khổ.
Đến tận lúc này hắn đã biết được Hạ Nhất Minh vì sao vừa rồi lại để giãn ra một chút thời gian. Trong khoảng thời gian nói chuyện vừa rồi hắn đã đem năm đóa Thổ hệ chi hoa chuyển lại thành Ngũ Hành chi hoa chính thức.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau