VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1231 - Chương 1235

Chương 1231: Truyền thừa Tông chủ

Trong đại điện giăng đèn kết hoa, cảm giác vui sướng hân hoan tràn ngập. Băng Tiếu Thiên vẻ mặt tươi cười ngồi ở vị trí chủ tọa, vị trí thứ hai dành cho Hạ Nhất Minh vừa hóa giải âm sát khí.
Lúc này trong lòng đệ tử Băng Cung, địa vị Hạ Nhất Minh đích thực là khách nhân tôn quý.
- Hạ huynh. Lão phu kính ngươi một chén.
Băng Tiếu Thiên đưa cao chén rượu uống một hơi cạn sạch. Hạ Nhất Minh mỉm cười cùng lão đối ẩm, trong lòng hắn lúc này đồng dạng vô cùng vui mừng.
Lần trợ giúp Băng Cung tinh lọc âm sát khí với hắn mà nói có được không ít chỗ tốt. Không chỉ sáng tạo vũ kỹ tổng hợp sở học, thậm chí hắn được hấp thu đại lượng linh hồn.
Thêm vào đó Hạ Nhất Minh nghĩ tới việc đoán tạo kiện Thần khí kỳ bí kia.
Nếu thuận lợi đoán tạo thành công có lẽ sẽ trừ đi hai mối họa trong lòng.
Bởi thế lúc này hắn vui mừng không thua kém bất kỳ đệ tử Băng Cung nào.
- Hạ huynh. Lão phu có chuyện muốn bàn bạc cùng ngươi.
Băng Tiếu Thiên buông chén rượu, vẻ mặt trở lên vô cùng nghiêm túc. Hạ Nhất Minh giật mình, nghiêm mặt nói:
- Băng huynh cứ nói.
Băng Tiếu Thiên khẽ gật đầu, lão đưa tay điểm về phía trước, nói:
- Không biết Hạ huynh thấy địa vị hiện thời của Băng Cung ra sao?
Hai mắt Hạ Nhất Minh khẽ động, trong lòng vô cùng hoài nghi, không hiểu vì sao Băng Tiếu Thiên muốn hỏi vấn đề này?
Bất quá sau giây lát trầm ngâm, hắn lập tức nói:
- Bắc Cương Băng Cung hiện nay là một trong những môn phái đứng đầu. Hơn nữa Băng Cung có Thủy thần lực thủ hộ xứng đáng là đại phái truyền thừa vạn năm.
Hạ Nhất Minh dừng một chút, vẻ mặt nghiêm nghị nói tiếp:
- Bởi thế địa vị Băng Cung hiện nay vô cùng lớn.
Mưu Tử Long chậm rãi gật đầu, những lời của Hạ Nhất Minh không chút khoa trương.
Băng Cung không chỉ xưng bá Bắc Cương, thậm chí có thể coi như một trong những môn phái đứng đầu thiên hạ.
Đương nhiên trên thế giới chỉ cần môn phái xuất hiện Thần đạo cường giả cũng có thể xứng với hai chữ đứng đầu.
Chỉ là Băng Cung có lịch sử truyền thừa vạn năm, còn có Thủy thần lực trong Ngũ hành thần lực thủ hộ. Đây mới chính là nguyên nhân có thể xưng hùng một phương.
- Hạ huynh đã nói thế hẳn không phản đối Viên trưởng lão tiếp nhận vị trí Tông chủ chứ?
Băng Tiếu Thiên hài lòng gật đầu, tủm tỉm cười nói.
Vẻ tươi cười trên mặt Hạ Nhất Minh cứng đờ, đôi mắt lộ rõ vẻ khó tin. Nếu không phải hắn vô cùng tự tin vào thực lực bản thân còn cho rằng mình nghe lầm. Quay đầu nhìn Viên Lễ Huân, vẻ mặt của nàng đồng dạng vô cùng khiếp sợ.
Lúc này tại Băng Cung, trừ Băng Tiếu Thiên, Viên Lễ Huân là Thần đạo cường giả duy nhất. Chỉ là khác với đám người Băng Tiếu Thiên, nàng xuất thân không phải từ Bắc Cương mà chỉ bái sư học đạo tại đây. Chưa kể thời gian tu luyện ngắn ngủi, quan trọng hơn Viên Lễ Huân không có khả năng ở lại Băng Cung trong thời gian dài.
Trong tình huống này Viên Lễ Huân không cho rằng bản thân sẽ được kế thừa vị trí Tông chủ.
Trao đổi với Viên Lễ Huân một ánh mắt kinh ngạc, Hạ Nhất Minh cười khổ nói:
- Băng huynh. Ý tốt của ngài chúng ta xin nhận.
Hắn hít một hơi thật sâu, ngữ khí thấp hơn nói:
- Hạ mỗ cùng Lễ Huân sau khi thành hôn nhất định sẽ định cư tại Hạ gia trang, chỉ sợ không thể ở lại Băng Cung.
Khi nói những lời này, thái độ của hắn vô cùng thành khần.
Bất luận Băng Tiếu Thiên đưa ra đề nghị này vì lý do gì nhưng có một chuyện không thể phủ nhận, chính là lão vô cùng coi trọng Viên Lễ Huân. Nếu đã vậy Hạ Nhất Minh không hi vọng vì sự từ chối mà đắc tội đối phương, thậm chí đắc tội cả Băng Cung.
Băng Tiếu Thiên mỉm cười, nói:
- Hạ huynh không cần lo lắng vì chuyện này. Lão phu mặc dù nắm giữ Băng Cung trăm năm nhưng với sự tình hỗn tại tại đây chưa từng quan tâm.Ánh mắt lão chuyển qua, nói:
- Đối với Thần đạo cường giả chúng ta mà nói, cố gắng tu luyện mới là chuyện quan trọng. Chuyện phàm tục, Lễ Huân hoàn toàn có thể lựa chọn nhân tài Băng Cung xử lý. Về phần trách nhiệm Tông chủ, chỉ là xác định phương hướng cho tông môn. Nếu thật sự phải lo lắng nhiều như vậy, lão phu đã sớm không làm Tông chủ.
Hạ Nhất Minh chần chừ một chút. Hắ nghĩ tới đám người Thiên Trì nhất mạch Đế Thích Thiên, Linh Tiêu Bảo Điện Tử Lỗ Li. Bọn họ tựa hồ cũng thế, chỉ nhận xưng hào Tông chủ, trừ khi môn phái phát sinh chuyện kinh thiên động địa, nếu không toàn bộ giao xuống bên dưới xử lý.
Nghĩ tới đây Hạ Nhất Minh mơ hồ rõ ràng tâm ý đối phương, nói:
- Băng huynh. Nếu vậy Lễ Huân cũng không cần đảm nhiệm vị trí Tông chủ.
Hắn dừng một chút, nghiêm mặt nói:
- Vô luận thế nào Lễ Huân cũng là môn hạ Băng Cung. Chỉ cần Thần khí Băng Lăng Kính còn trong tay, Băng Cung gặp nguy ta cùng Lễ Huân tuyệt không khoanh tay đứng nhìn.
Hắn hứa hẹn những lời này khiến sự lo lắng trong lòng Băng Tiếu Thiên nhất thời được giải quyết. Bất quá lão lắc đầu, khẽ thở dài nói:
- Hạ huynh. Nếu Lễ Huân không muốn nắm giữ Băng Cung, lão phu cũng không miễn cưỡng. Chẳng qua lúc này Băng Cung chỉ Lễ Huân là Thần đạo cường giả, lão phu có một thỉnh cầu.
Lão đứng dậy nhìn Hạ Nhất Minh hành lễ thật sâu, nói:
- Nếu lão phu còn sống thì không sao. Nhưng nếu lão phu ngã xuống mà Băng Cung không xuất hiện Thần đạo cường giả khác, xin Viên trưởng lão tiếp nhận vị trí Tông chủ.
Hạ Nhất Minh vội vàng đứng lên hoàn lễ, hắn liếc mắt nhìn Mưu Tử Long, cả hai hiểu rõ nỗi khổ trong lòng Băng Tiếu Thiên.
Môn phái như Băng Cung nhìn bề ngoài chiến lực hàng đầu.
Mặc dù không xuất hiện Ngụy thần cảnh cường giả nhưng cũng có hai vị Hư thần cảnh cường giả. Nếu không phải vậy Băng Cung e rằng không thể an toàn.
Năm ngàn năm trước Ngũ Hành Môn vì mất đi sự thủ hộ của Thần đạo cường giả mới khiến các thế lực phương Đông ngo ngoe muốn động, cuối cùng tan rã.
Nếu không phải Động Thiên Phúc Địa kế thừa đa phần lực lượng Ngũ Hành Môn, thêm nữa được Thụ thần thủ hộ, Ngũ Hành Môn vạn năm rất có khả năng tan thành mây khói.
Mặc dù Băng Cung chưa chắc gặp chuyện này nhưng đám người Băng Tiếu Thiên không thể không đề phòng.
Trầm ngâm giây lát, Hạ Nhất Minh nhìn thoáng qua Viên Lễ Huân nói:
- Lễ Huân. Đây là chuyện của nàng. Nàng nên tự quyết định.
Viên Lễ Huân vẻ mặt nghiêm túc, mặc dù nàng tiến giai Thần đạo nhưng quá trình tiến giai vô cùng thuận lợi, cơ hồ chưa từng chịu khổ, bởi thế đối mặt với đại sự không tránh khỏi dao động tâm tình.Sau một lát, nàng nhìn Băng Tiếu Thiên khẽ gật đầu nói:
- Tông chủ. Băng Cung có ơn tài bồi, Lễ Huân không thể vong ân phụ nghĩa. Nếu thật sự phát sinh chuyện ngoài ý muốn, Lễ Huân sẽ tiếp nhận vị trí Tông chủ. Chỉ là...
Vẻ mặt nàng vô cùng chăm chú:
- Chỉ là nếu Băng Cung xuất hiện Thần đạo cường giả, xin để Lễ Huân thoái vị.
Băng Tiếu Thiên cất tiếng cười lớn, tâm bệnh đã được giải khai, lão đương nhiên không phản đối nữa. Kỳ thực trong đầu lão xuất hiện suy nghĩ không thể công khai.
Băng Cung nợ Hạ Nhất Minh ân tình quá lớn, sợ rằng không có cơ hội hoàn trả. Nếu giao vị trí Tông chủ cho Viên Lễ Huân, như vậy Hạ Nhất Minh sẽ trở thành người nhà. Khi đó nhân tình hoàn trả thế nào là chuyện gia đình Viên Lễ Huân nên bàn bạc nhiều hơn.
Ngoài ra còn có nguyên nhân nữa, chính là Băng Tiếu Thiên nhìn rõ tiền đồ ngày sau của Hạ Nhất Minh, ơởi thế muốn nhân việc này tuyên bố Viên Lễ Huân có thể nắm giữ Băng Cung. Với tính cách phu phụ họ, khẳng định sẽ không coi nhẹ Băng Cung.
Mưu Tử Long khẽ lắc đầu, lão sống ngàn năm sao không nhìn ra ý định trong đầu Băng Tiếu Thiên. Bất quá có thể tiếp nhận vị trí Tông chủ đối với Viên Lễ Huân là vinh quang không nhỏ. Bởi thế Mưu Tử Long do dự một chút cũng tán thành. Nếu muốn đạt được vinh quang, nhất định phải cố gắng, võ đạo cũng thế, làm người cũng vậy.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, ánh mắt hắn chuyển qua nói:
- Băng huynh. Lễ Huân dù sao cũng xuất thân từ Tây Bắc, để nàng tiếp nhận vị trí Tông chủ, chỉ e có người không phục.
Vẻ mặt Băng Tiếu Thiên nhất thời cổ quái, lão cười như không nói:
- Hạ huynh. Nếu Băng Cung không xuất hiện Thần đạo cường giả khác, chuyện bọn họ tín phục hay không có quan trọng sao?
Lão vung tay, lạnh nhạt nói:
- Nếu lúc đó có người nhảy ra gây chuyện, trực tiếp giết chết là xong.
Lúc này trong đại điện, trừ đám Thần đạo cường giả Hạ Nhất Minh còn có các vị trưởng lão Băng Cung.
Nghe ngữ khí đầy sâm nghiêm của Băng Tiếu Thiên, bọn họ đồng loạt ớn lạnh. Từ Đống Sơn vội vàng đứng lên, cung kính nói:
- Tông chủ đại nhân nói đúng. Viên trưởng lão có thể tiếp nhận vị trí Tông chủ là may mắn của bổn môn. Nếu có người phản đối chính là tội nhân bổn môn, không cần giữ lại.
Những trưởng lão còn lại không dám chậm trễ, lập tức đứng lên bày tỏ thái độ.
Nếu ngay cả Ngũ khí Tôn giả Từ Đống Sơn cũng đã nói thế, bọn họ sao dám làm trái. Băng Tiếu Thiên than nhẹ một tiếng, nói:
- Hạ huynh. Dưới Thần đạo tất cả chỉ là kiến hôi. Nếu trong môn phái chúng ta không có Thần đạo tọa trấn, chắc chắc sẽ khiến vô số người nhòm ngó. Việc này lão phu cũng không làm khác được.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm giây lát theo sau gật đầu.
Thần đạo cường giả với mỗi đại phái như Định hải thần châm, nếu không được lực lượng Thần đạo thủ hộ, môn phái không thể duy trì hưng thịnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mưu Tử Long cười ha hả nói:
- Băng huynh. Việc này đã giải quyết ngươi có thể yên tâm rồi.
Băng Tiếu Thiên như trút được gánh nặng khẽ gật đầu. Trong lòng lão thoải mái ra sao cho dù người mù cũng thấy.
Mưu Tử Long quay qua nói:
- Hạ huynh đệ. Khi khu trừ âm sát khí, ngươi sử dụng công pháp gì? Tựa hồ liên quan tới tuyệt kỹ Quang Ám hợp bích phương Tây?
Hạ Nhất Minh bật ngón cái, chân thành nói:
- Lão ca không nhìn lầm. Đây là thủ ấn công pháp tiểu đệ mới sáng tạo.
Mưu Tử Long hai mắt sáng ngời, nói:
- Lão đệ. Thủ ấn công pháp này khẳng định không tầm thường. Không biết có thể để lão ca đại khai nhãn giới?

Chương 1232: Ấn chứng

Đông đảo cường giả Băng Cung cùng Băng Tiếu Thiên đôi mắt nhất thời lóe sáng. Hạ Nhất Minh bên ngoài sơn môn thi triển thần thông ra sao có thể khu trừ hoàn toàn âm sát khí? Chuyện này quả khiến người ta khó lòng tin tưởng.
Tất cả đều muốn biết huyền ảo trong đó, chỉ là ngoài Mưu Tử Long, cho dù Băng Tiếu Thiên cũng không cách nào mở miệng. Vẻ kinh ngạc lóe lên trong đôi mắt Hạ Nhất Minh theo sau lập tức biến mất.
Hắn biết Mưu Tử Long là một võ si, đưa ra vấn đề này cũng không kỳ lạ. Chỉ là hắn không biết vì sao vị lão nhân hành xử kín khẽ lúc này đưa ra yêu cầu trước mặt mọi người.
Bất quá suy nghĩ thế nào Hạ Nhất Minh cũng mỉm cười, gật đầu nói:
- Nếu lão ca có hứng thú, tiểu đệ hiển nhiên không dám giấu.
Mưu Tử Long cười ha hả nói:
- Băng huynh. Đệ muội. Các người có hứng thú liên thủ cùng ta chơi đùa với Hạ huynh đệ không?
Tất cả mọi người trong lòng đại động, lúc này bọn họ mới hiểu được ý định lão Thần đạo cường giả này. Không ngờ lão muốn lấy ba chọi một, chỉ là vữa nghĩ lại trong lòng bọn họ bình tĩnh hẳn.
Khi xuất hiện tại Băng Cung, Hạ Nhất Minh đưa tay nhấc chân đã phá tan sáu thanh cốt kiếm. Sau đó truy tới Bắc Hải chém chết năm đầu Thần thú, bức lui hai vị Ngụy thần cảnh cường giả.
Tuy nói bên cạnh hắn có hai đầu Thần thú cùng Bách Linh Bát thần bí khó lường trợ giúp nhưng thực lực cuả hắn không thể coi thường.
Mặc dù Mưu Tử Long ngàn năm trước đã đặt chân tới Thần đạo cảnh giới nhưng chỉ bằng lão, sao có thể chống lại Hạ Nhất Minh?
Băng Tiếu Thiên chần chừ một chút, theo sau sang sảng cười nói:
- Có thể ấn chứng tuyệt học của Hạ huynh đệ là chuyện vô cùng may mắn, hiển nhiên có phần lão phu.
Viên Lễ Huân mỉm cười, đồng dạng không phản đối.
Trong ba người bọn họ, nàng tin tưởng thực lực của Hạ Nhất Minh nhất, thậm chí có thể coi như mê tín. Đừng nói ba vị Hư thần cảnh cường giả liên thủ, cho dù ba vị Ngụy thần cảnh cường giả liên thủ, Viên Lễ Huân vẫn xem trọng Hạ Nhất Minh.
Trong băng cung, Từ Đống Sơn cầm đầu đông đảo trưởng lão đôi mắt sáng ngời nhìn Hạ Nhất Minh, bọn họ cùng chờ đợi câu trả lời thuyết phục từ hắn.
Tuy nói trong lòng bọn họ cũng thừa nhận Hạ Nhất Minh đủ tư cách giao chiến ba vị Thần đạo cường giả nhưng hắn không muốn không ai có khả năng miễn cưỡng.
Khuôn mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện vẻ cười khổ, giao thủ với ba người bọn họ, hắn chỉ có thể điểm tới là dừng, tuyệt kỹ sát thủ trước khi nắm giữ hoàn toàn hắn không có khả năng áp dụng.
Bất quá Hạ Nhất Minh cũng không ngại giao thủ cùng bọn họ. Tam đại thủ ấn vừa sáng tạo còn chưa trải qua khảo nghiệm, có được ba vị Thần đạo ấn chứng, hắn nằm mơ cũng muốn.
Bên tai Hạ Nhất Minh chợt vang lên âm thanh của Mưu Tử Long, bất quá âm thanh này chỉ mình hắn nghe thấy:
- Huynh đệ. Lúc này có tuyệt kỹ gì cứ lấy ra để thiên hạ biết. Từ nay về sau không cần che giấu nữa.
Hạ Nhất Minh trong lòng vừa động đã biết được dụng ý của Mưu Tử Long.
Khi hắn chưa tiến giai Ngụy thần cảnh, dĩ nhiên phải ẩn nhẫn. Nhưng lúc này hắn chẳng những tiến giai Ngụy thần cảnh, hơn nữa đánh bại hai vị Ngụy thần cảnh cường giả Tây phương.
Chiến tích này đã đủ rung động, cho dù đối mặt với Thiên hạ đệ nhất Thần đạo nhân loại Ngao Mẫn Hành cũng không thua kém.
Nếu đã vậy cần gì phải ẩn giấu nữa?
Mưu Tử Long mở lời đề nghị như vậy cũng muốn người Băng Cung chứng kiến, để danh tiếng Hạ Nhất Minh truyền khắp thiên hạ.
Hạ Nhất Minh khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn vốn muốn gật đầu bỗng nghĩ tới người đeo mặt nạ thực lực thâm sâu khôn lường cùng Thần long. Không biết vì sao Hạ Nhất Minh không nghĩ tới Ngao Mẫn Hành mà nghĩ tới hai người này?Tựa hồ nhìn ra tâm tư Hạ Nhất Minh, Mưu Tử Long bật cười nói:
- Hạ lão đệ. Chẳng lẽ ngươi sợ người đeo mặt nạ kia?
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút. Sau khi tiến giai Ngụy thần cảnh, nắm giữ Lĩnh vực của chính mình, hắn đã không sợ hãi người đeo mặt nạ kia.
Lúc này trải qua vài trận kịch chiến, dung hợp toàn bộ lực lượng mặc dù hắn vẫn kiêng kỵ người đeo mặt nạ nhưng nói sợ hãi là không đúng.
Tư tưởng thông suốt, hắn bỏ qua hình ảnh người đeo mặt nạ trong đầu. Từ nay về sau Hạ Nhất Minh chân chính vứt bỏ tâm ma này. Nếu có khả năng hắn thậm chí mong muốn gặp lại đối phương.
Mỉm cười, Hạ Nhất Minh nói:
- Nếu lão ca, Băng huynh đã để mắt, tiểu đệ cung kính không bằng tuân mệnh.
Mưu Tử Long phất tay áo, dẫn đầu đám người rời khỏi Băng Cung. Băng Tiếu Thiên trầm giọng phân phó:
- Từ trưởng lão, ngươi điều khiển Thủy thần lực thủ hộ.
Từ Đống Sơn cung kính vâng mệnh. Chúng trưởng lão sau khi hành lễ với Tông chủ cũng tản ra.
Bọn họ đương nhiên không muốn bỏ qua Thần đạo chi chiến nhưng cũng biết, bản thân không chống đỡ được dư âm trận chiến. Nếu gánh trọn dư âm bọn họ khẳng định bỏ mạng. Bởi thế mặc dù rất muốn quan chiến nhưng bọn họ đều lựa chọn ở lại Thất Thải Cung.
Ở nơi này chẳng những có Thủy thần lực thủ hộ hơn nữa có thể chứng kiến không trung.
Mặc dù không trực tiếp quan sát trận chiến nhưng còn hơn không thấy gì.
Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn Bạch mã. Nó hí lên một tiếng không nguyện ý nhưng vẫn làm theo sự phân phó của hắn, theo những người kia tới Thất Thải Cung. Băng Tiếu Thiên nhìn Hạ Nhất Minh gật đầu nói:
- Đa tạ.
Hạ Nhất Minh cuống quít khoát tay, cười nói:- Kỳ thực với lực lượng phòng hộ của Thủy thần lực, Băng Cung tuyệt đối vững vàng. Hạ mỗ chỉ phòng ngừa vạn nhất mà thôi.
Hắn vừa nói vừa sóng vai cùng Viên Lễ Huân rời khỏi Băng Cung.
Đám người Băng Tiếu Thiên nhìn theo bóng lưng hai người ngàn vạn cảm khái. Khi lão rời đi, Từ Đống Sơn tại Thất Thải Cũng bắt đầu điều khiển Thủy thần lực.
Trong Thất thải quang mang không ngờ xuất hiện từng đạo lôi điện uốn lượn.
Mặc dù khác lần trước, thiếu khuyết Băng Phương nhưng lực phòng hộ như vậy đủ đề bất kỳ người nào yên tâm. Nguồn: http://truyenfull.vn
Dù sao lúc này Hạ Nhất Minh giao thủ cùng ba vị Thần đạo cường giả cũng chỉ là trao đổi bàn luận vũ kỹ. Uy lực phóng thích khẳng định không thể phá vỡ hai tầng phòng ngự.
Giữa không trung Hạ Nhất Minh chắp tay sau lưng, nhìn ba vị Thần đạo cường giả trong lòng hắn vô cùng bình tĩnh.
Trải qua trận chiến với Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc, sự tự tin của hắn đã bành trướng tới cực điểm. Cho dù đối mặt với ba vị Thần đạo cường giả hắn cũng có niềm tin tất thắng. Mưu Tử Long đôi mắt phát sáng, khẽ quát:
- Cẩn thận.
Hư ảnh màu đen đột nhiên hóa thành cự mãng quấn quanh thân thể Hạ Nhất Minh. Cùng lúc đó Băng Tiếu Thiên cùng Viên Lễ Huân phóng thích thần lực bản thân.
Bọn họ đều biết Hạ Nhất Minh nên ra tay không cần cố kỵ. Viên Lễ Huân lập tức vận dụng Băng Lăng Kính, âm thanh phương minh quanh quẩn trong không trung. Sau một lát trong hư không xuất hiện tuyết trắng mờ mịt.
Tại Bắc Cương vốn quanh năm hàn khí bao phủ, Băng Lăng Kính thi triển tại đây rõ ràng có được ưu thế không nhỏ.
Thân thể Băng Tiếu Thiên khẽ động lập tức khiến người khác có cảm giác quỷ dị. Cách tay lão vung lên lập tức không gian dao động, trong hư không xuất hiện quang mang vàng kim, giống như sóng lớn ùa tới Hạ Nhất Minh.
Một đời Tông chủ Băng Cung lúc này lựa chọn mạnh mẽ công kích.
Bất quá cũng bởi bên cạnh lão tồn tại hai vị Thần đạo cường giả liên thủ, nếu không sao lão có thể lỗ mãng tới vậy. Ba vị Thần đạo cường giả cùng ba phương pháp khác biệt đồng thời công kích Hạ Nhất Minh.
Cảnh này khiến đông đảo trưởng lão đang quan sát từ trong Thất Thải Cung vô cùng kinh sợ. Mặc dù bọn họ biết Hạ Nhất Minh có thể giải quyết nhưng trước uy lực cường đại, bọn họ không áp chế được rung động trong lòng.
Thần đạo cường giả bộc lộ lực lượng cường đại ra sao? Huống hồ lúc này ba vị Thần đạo cường giả liên thủ.
Cho dù Băng Cung được hai cỗ thần lực phòng hộ, đông đảo trưởng lão vẫn cảm nhận khí tức vô cùng mãnh liệt, áp lực khiến người ta cơ hồ không thể hô hấp.
Càng khiến mọi người trợn mắt cứng lưỡi chính là Hạ Nhất Minh tựa hồ không nhìn thấy, hắn trơ mắt mặc kệ ba cỗ lực lượng cường đại ập tới. Thời khắc này hắn như kẻ ngốc hứng chịu tất cả công kích.
Trên mặt Từ Đống Sơn không còn chút huyết sắc, thực lực Hạ Nhất Minh cường đại ra sao cũng không có khả năng đứng im cho ba vị Thần đạo cường giả liên thủ công kích. Chẳng lẽ hắn muốn tự sát sao?
Ý nghĩ hoang đường vừa xuất hiện trong đầu lão, đột nhiên lão thấy được cảnh tượng cả đời khó quên. Lực lượng mênh mông ùa tới rốt cuộc cũng tiếp xúc với thân thể Hạ Nhất Minh.
Một kích hợp lực của ba vị Thần đạo cường giả không chút lưu tình, chuẩn xác oanh kích thân thể hắn. Trong nháy mắt cả thời gian dường như dừng lại.
Tất cả mọi người lẳng lặng quan sát, trong đầu chỉ tồn tại duy nhất suy nghĩ. Thần đạo cường giả quả nhiên cao thâm khó lường.

Chương 1233: Thủ ấn chi uy

Thần đạo lực lượng cường đại không thể chống đỡ huống hồ trong đó có một kiện Thần khí. Khi ba vị Thần đạo cường giả phóng thích uy lực bản thân, cho dù là Hạ Nhất Minh cũng không dám coi thường.
Lúc trước hắn có thể chém chết Tát Ma Đức bởi cơ duyên xảo hợp, càng chủ yếu hơn bởi Thần long coi thường hắn.
Bất cứ vị Thần đạo cường giả nào cũng không thể bị coi thương, cho dù là một người mới tiến giai Hư thần cảnh cũng có thể nắm giữ uy lực không tưởng.
Chỉ là dưới sự công kích này, Hạ Nhất Minh không có ý né tránh. Trên thân thể hắn cũng không xuất hiện bất kỳ dao động nào khác, tựa hồ hắn muốn dùng lực lượng thân thể ngạnh kháng. Hành động này vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Bất quá những vị trưởng lão đang quan chến, cùng ba vị Thần đạo cường giả ánh mắt không hẹn cùng tập trung lên đôi tay Hạ Nhất Minh.
Đôi tay hắn vẫn bình thản đưa ra như trước, động tác này tựa hồ không quá thần kỳ. Chỉ là hai bàn tay kết lại vô cùng quái dị. Khi ánh mắt mọi người nhìn tới, bọn họ đột nhiên cảm nhận được tinh thần dao động.
Ba người Mưu Tử Long trong lòng vô cùng hoảng hốt, đây là thủ ấn công pháp gì? Không ngờ có thể khiến tâm tình Thần đạo cường giả dao động.
Thủ ấn công pháp với tu luyện giả mà nói là lực lượng vô cùng thần bí. Chỉ là trong mắt Thần đạo cường giả chúng không đáng là gì.
Bất quá ba người Mưu Tử Long có thể xác định, khi bọn họ sinh ra tới nay chưa từng chứng kiến thủ ấn kinh khủng như vậy.
Chỉ thoáng dao động đã có thể chấn động tinh thần, nếu phóng xuất uy lực sẽ thế nào?
Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu ba vị Thần đạo cường giả sự băn khoăn lo sợ lập tức được loại bỏ. Bởi bọn họ vững tin, Hạ Nhất Minh nắm giữ lực lượng cường đại vượt qua tưởng tượng của họ.
Bởi thế ngay từ đầu hắn không phòng ngự mà lưu lại lực lượng tới thời khắc này. Khóe miệng Hạ Nhất Minh chợt xuất hiện nụ cười.
Năng lực cảm ứng của Thần đạo cường giả quả nhiên không tầm thường, cho dù kinh nghiệm chiến đấu ít như Viên Lễ Huân cũng cảm nhận uy lực khổng lồ từ thủ ấn công pháp.
Vừa rồi Hạ Nhất Minh kết thành chính là Quang Ám ấn, bất quá đây chỉ là thức khởi đầu. Sở dĩ hắn hành động như vậy bởi ba vị Thần đạo trước mặt chưa dốc toàn lực. Nếu lúc này hắn dốc hết sức đâu còn ý nghĩa của việc bàn luận. Sau khi cảm ứng năng lực Quang Ám ấn, ba vị Thần đạo cường giả quả nhiên dốc toàn lực ứng phó. Cũng chính vì nguyên nhân này khiến trong lòng Hạ Nhất Minh bắt đầu sôi trào.
Đối mặt với sự công kích tới từ ba vị Thần đạo cường giả, tóc gáy hắn lúc này dựng đứng bởi cảm giác nguy hiểm tràn ngập không gian. Bất quá tinh thần Hạ Nhất Minh càng tập trung cao độ hơn, hai tay hắn thoạt nhìn vô cùng thông thả nhưng thực tế nhanh như thiểm điện.
Trong Thất Thải Cung chúng trưởng lão đang quan chiến hiển nhiên không có cảm giác như ba vị Thần đạo cường giả bởi thế bọn họ cho rằng Hạ Nhất Minh không phản ứng. Nhưng trên thực tế, đôi tay Hạ Nhất Minh thay đổi rất nhỏ. Hai ngón cái hướng ra ngoài, điểm về phía đan điền của hắn.
Một cỗ lực lượng kỳ dị đột nhiên xuất hiện, cả không gian quanh thân thể hắn xuất hiện biến hóa thần kỳ.Sự thay đổi vô hình này khiến đông đảo trưởng lão Băng Cung không hiểu, không nhìn ra huyền bí trong đó. Chỉ ba vị Thần đạo cường giả đang giao chiến với Hạ Nhất Minh sắc mặt đại biến.
Bọn họ cảm giác vô cùng kỳ quái khi lực lượng bao phủ Hạ Nhất Minh. Hắn rõ ràng đứng trước mặt nhưng lực lượng của họ không cách nào đánh trúng đối phương. Cảm giác kỳ dị này khiến bọn họ cảm thấy không chút tự nhiên.
Bất quá ba người dù sao cũng là Thần đạo cường giả, ngay lập tức bọn họ đã biết nguyên nhân.
Không gian quanh thân thể Hạ Nhất Minh xuất hiện biến hóa bọn họ không thể giải thích, không gian đó khác hẳn thế giới bên ngoài.
Bởi thế khi lực lượng của họ trùng kích, nhìn qua tựa hồ đã đánh trúng Hạ Nhất Minh, nhưng trên thực tế lực lượng này bị không gian biến hóa kia hấp thụ. Bởi thế Hạ Nhất Minh lúc này vẫn im lặng, bình yên đứng đó. Hạ Nhất Minh cất tiếng cười dài, trong âm thanh tràn ngập vẻ vui sướng. Đây chính là Tiểu thế giới ấn huyền bí nhất trong Tam đại thủ ấn.
Kỳ thực thủ ấn này chưa hoàn thiện uy lực đã cường đại tới vậy. Khi kết thành không gian quanh thân thể hắn biến hóa kỳ dị, hình thành một tiểu thế giới độc lập.
Cũng như Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc ngưng tụ Quang Ám Đại lĩnh vực, những lực lượng bên ngoài khi tiến vào sẽ bị nghiền nát triệt để.
Bất quá lúc này tiểu thế giới của Hạ Nhất Minh nói về uy lực hơn xa hai vị Ngụy thần cảnh cường giả. Bởi trong Tiểu thế giới ấn, Hạ Nhất Minh tập hợp toàn bộ lực lượng dan điền. Bởi thế mặc dù chưa hoàn thiện, khảng cách tới đại thế giới còn quá xa nhưng uy lực không dưới hai vị Ngụy thần cảnh cường giả liên thủ. Thủ ấn trên tay hắn lần nữa biến hóa kỳ dị.
Lúc này Tiểu thế giới ấn chỉ có khả năng phòng ngự, khi phóng thích cho dù địch nhân cường đại tới đâu cũng không thể tổn thương hắn.
Chỉ là Hạ Nhất Minh muốn ra tay công kích đối phương buộc phải sử dụng hai thủ ấn đầu. Hai tay lần lượt thay đổi, với tốc độ sét đánh hắn kết thành thủ ấn công pháp đầu tiên, Ngũ Hành ấn. Năm đóa hoa cực lớn không ngừng xoay tròn trong đôi tay hắn.Nhìn Ngũ hành chi hoa xuất hiện, ánh mắt mọi người mơ hồ chứng kiến Ngũ hành luân hồi.
Năm hệ lực lượng không ngừng tương sinh hiển hiện trước mặt mọi người, không ngờ nắm giữ lực lượng câu hồn đoạt phách. Đôi mắt Mưu Tử Long thoáng ngưng lại, lão quát lớn, âm thanh vang lên đinh tai nhức óc. Băng Tiếu Thiên cùng Viên Lễ Huân đồng thời bừng tỉnh, trong lòng thầm than tà môn.
Thủ ấn ban đầu đã khiến tinh thần bọn họ ảnh hưởng khiến ba người vô cùng khiếp sợ. Bất quá khi đó Mưu Tử Long cùng Băng Tiếu Thiên mơ hồ nhìn ra thủ ấn đó liên quan tới công pháp Tây phương, bởi thế có thể giải thích nhất định. Chỉ là lúc này Hạ Nhất Minh phóng thích rõ ràng là công pháp phương Đông, không ngờ Ngũ hành công pháp cũng ảnh hưởng tới thần trí.
May là hiệu quả không quá cường đại, còn kém hơn thủ ấn đầu tiên một bậc khiến bọn họ dễ dàng tỉnh lại.
Bất quá ngay sau đó ba người phát hiện không ổn. Ngũ hành chi hoa trên tay Hạ Nhất Minh phóng thích uy áp cường đại tới lạ thường. Bọn họ đồng thời như bị đặt dưới núi cao biển rộng, quanh người tràn ngập lực lượng hủy thiên diệt địa.
Đây là...ảo giác.
Nhưng ảo giác không ngờ chân thật tới vậy, khiến ánh mắt ba vị Thần đạo cường giả ngưng trọng lạ thường.
Bọn họ đều biết đây không phải ảo giác thường mà bởi Ngũ hành lực lượng quá cường đại, khi Ngũ hành lực xuất hiện đã áp chế hoàn toàn lực lượng của họ, khiến bọn họ tự rơi vào ảo giác.
Thủ ấn Hạ Nhất Minh vừa kết thành không ngờ mang lại áp lực không cách nào hình dung cho ba vị Thần đạo cường giả. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ban đầu bọn họ bỏ qua tôn nghiêm sóng vai tác chiến quả thực có chút xấu hổ.
Chỉ là khi Hạ Nhất Minh thi triển Tam đại thủ ấn, ba người bọn họ không nghĩ nhiều tới vậy.
Vô tình ba người bọn họ đã sóng vai tác chiến, đồng loạt phóng thích lực lượng cường đại nhất.
Giao chiến với Hạ Nhất Minh môt lần bọn họ đã tử động buông bỏ sự rụt rè, cam tâm tình nguyện liên thủ. Lúc này Hạ Nhất Minh muốn một kích phá vỡ sự liên thủ đó không phải dễ dàng.
Bất quá trên mặt Hạ Nhất Minh nụ cười vẫn hiện hữu, thủ ấn lần nữa kết thành. Ngũ hành chi hoa đang xoay chuyển đột nhiên bạo liệt.
Năm đóa hoa khác nhau phân biệt phóng lên cao, theo sau hung hăng giáng xuống. Đám người Mưu Tử Long không dám chậm trễ, đều phóng thích lực lượng thủ hộ quanh người. Chỉ là sau một lát khuôn mặt ba người xuất hiện vẻ khổ não. Năm đóa hoa không ngừng xâm nhập cơ hồ khống chế hoàn toàn bọn họ.

Chương 1234: Lại dương danh

- Ầm ầm ầm...
Âm thanh cực lớn vang vọng khắp không trung.
Hạ Nhất Minh điều khiển Ngũ hành chi hoa như những cự trùy ngàn cân giáng xuống. Mặc dù mỗi lần công kích bị ba vị Thần đạo cường giả chặn lại nhưng chỉ nhìn vẻ mặt cũng biết bọn họ đã cố gắng ra sao.
Khiến đám người Mưu Tử Long cảm thấy buồn bực hơn chính là trong Ngũ hành chi hoa có Thổ hệ chi hoa cường đại. Những lực lượng khác trước Thổ hệ lực lượng khó có thể chống đỡ.
Thậm chí lúc này những đóa hoa khác nhau nhất loạt biến thành Thổ hệ chi hoa, khiến ba vị Thần đạo cường giả xúc động muốn hộc máu.
Nếu không phải thấy được màu sắc khác nhau, bọn họ thậm chí hoài nghi đây không phải Ngũ hành chi hoa mà chỉ thuần túy là năm đóa Thổ hệ chi hoa.
Lực lượng như thái sơn đổ xuống khiến ba vị Thần đạo cường giả kêu khổ không ngừng. Trong đầu Mưu Tử Long đột nhiên lóe lên truyền thuyết, lão kinh hô:
- Ngũ hành trao đổi. Hắn đã luyện thành Ngũ hành trao đổi.
Đám người Băng Tiếu Thiên sắc mặt khẽ biến, lão nhanh chóng nói:
- Không có khả năng. Ngũ hành trao đổi là tuyệt học thất truyền của Ngũ Hành Môn, trừ khi tiên thiên Ngũ hành thân thể ngưng xuất Ngũ hành Đại lĩnh vực mới có thể vận dụng. Ngũ hành lĩnh vực của Hạ huynh chẳng phải mới ngưng tụ ba hệ sao? Chẳng lẽ đã đầy đủ?
Mưu Tử Long giật mình, theo sau lắc đầu cười khổ không thôi.
Hạ Nhất Minh tại Băng Cung đại phát thần uy, một kích phá tan cốt kiếm bất quá chỉ phóng thích tam hệ Lĩnh vực. Chỉ qua vài tháng nói hắn đã thành công dung hợp hai hệ còn lại, ngay cả Mưu Tử Long cũng cảm thấy khó tin.
Tiếng cười từ miệng Hạ Nhất Minh truyền ra, hắn cao giọng nói:
- Mưu lão ca. Ngươi thấy rõ rồi chứ.
Cánh tay khẽ vng lên, Ngũ hành chi hoa trong không trung lập tức phát ra quang mang của chúng khiến Mưu Tử Long đôi mắt trợn tròn.
Lúc này nắm đóa hoa lơ lửng trên không trung phát ra năm luồng quang mang đại diện Thổ hệ. Ba vị Thần đạo cường giả vẻ mặt dở khóc dở cười, Mưu Tử Long cao giọng quát:
- Hạ huynh đệ. Ngươi cũng giấu diếm thật tốt hả?
Khi bọn họ chứng kiến Hạ Nhất Minh kết thành Ngũ Hành ấn, hơn nữa phóng thích khí tức Ngũ hành, đương nhiên biết hắn vận dụng Ngũ hành luân hồi chi hoa. Chỉ là không ngờ Hạ Nhất Minh thay trắng đổi đen, biến năm hệ lực lượng thành một.
Cũng bởi phán đoán sai lầm mới khiến ba vị Thần đạo cường giả chật vật tới vậy. Nếu đây không phải luận bàn, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Biến hóa mặc dù rất nhỏ, nhìn qua không phức tạp nhưng đám người Mưu Tử Long biết, để làm được chuyện này khó khăn ra sao.
Mặc dù Ngũ hành trao đổi còn kém xa trong truyền thuyết nhưng đồng thời vận dụng năm đóa hoa thật sự không dễ dàng.
Bất quá thủ đoạn này chỉ có thể dùng bất ngờ, nếu để người khác biết được hiển nhiên sẽ có cách ứng phó.Tam đại Thần đạo cường giả nhìn nhau, thân thể khẽ động lập tức bỏ qua năm đóa hoa Thổ hệ. Bọn họ hoặc trốn tránh, hoặc mượn lực đả lực, vạn bất đắc dĩ mới ngạnh kháng với chúng.
Mặc dù lực lượng Thổ chi hoa vô cùng cường đại nhưng so tốc độ, chúng chậm nhất Ngũ hành chi hoa, cũng biến hóa ít nhất.
Bởi thế ba vị Thần đạo cường giả thay đổi chiến thuật ngay cả Hạ Nhất Minh cũng có cảm giác thúc thủ vô sách.
Đám người Mưu Tử Long thay đổi phương pháp giao chiến, vừa né tránh vừa công kích khiến chỉ giây lát không trung giăng đầy thần quang. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trong lòng Hạ Nhất Minh thầm than, nếu đối thủ chỉ là một người, bản thân hắn chỉ cần dụng lực chống lực, trừ khi đối phương xoay người bỏ chạy, nếu không khẳng định sẽ bị lực lượng Ngũ hành thay phiên chèn ép.
Đồng dạng nếu đây không phải luận bàn mà đang sinh tử chiến, hắn hoàn toàn có thể sử dụng luân phiên Quang Ám ấn cùng Ngũ Hành ấn. Thậm chí thỉnh thoảng dùng chút công kích linh hồn quấy rối.
Mặc dù lực lượng này không đủ để dồn Thần đạo cường giả vào chỗ chết nhưng đột nhiên người nào trúng công kích cũng không dễ chịu. Thậm chí nếu sử dụng hợp lý có thể một kích tất sát.
Bất quá khi giao thủ với đám người Mưu Tử Long, những điều này trở thành hạn chế, căn bản Hạ Nhất Minh không thể phát huy toàn bộ thực lực. Hơn nữa thân thủ ba vị Thần đạo cường giả vô cùng linh hoạt, muốn tổn thương họ không phải chuyện dễ dàng. Đôi mắt khẽ ngưng, thân thể Hạ Nhất Minh nhoáng động. Nếu bọn họ rối loạn đội hình cũng là cơ hội của hắn. Khi Hạ Nhất Minh bắt đầu di chuyển, trong lòng ba người Mưu Tử Long không khỏi kêu khổ thấu trời.
Cùng bạch mã ở chung, mặc dù nắm giữ lực lượng lôi điện nhưng tốc độ Hạ Nhất Minh so với bạch mã vẫn thua kém như trước, chỉ là không phải Thần đạo cường giả bình thường có thể so sánh.
Thân thể hắn khẽ động, nhất thời như quỷ dị thoát khỏi sự kiềm tỏa khí tức từ ba người Mưu Tử Long.
Ba vị Thần đạo cường giả trong lòng vô cùng kinh hãi, từ trước tới nay Hạ Nhất Minh giao chiến thường cỡi bạch mã, dùng Nhân thú hợp nhất xuất chiến. Cũng bởi vậy chưa ai biết tốc độ của hắn nhanh tới đỉnh phong trong đám Thần đạo cường giả.
Mưu Tử Long mặc dù quen biết Hạ Nhất Minh nhưng khi cùng đối đầu với Tử vong sinh vật, kỹ năng thân pháp không sử dụng nhiều bởi thế lúc này lão mới biết thân pháp hắn cường đại ra sao. Trong lòng lão cười khổ không thôi, vị huynh đệ này quả thực không gì có thể làm khó. Thân thể chớp động, Hạ Nhất Minh lập tức xuất hiện phía sau Mưu Tử Long.
Trong ba người bọn họ mặc dù Viên Lễ Huân nắm giữ Thần khí Băng Lăng Kính nhưng Hạ Nhất Minh cảm giác nguy hiểm nhất chính là lão Thần đạo cường giả Mưu Tử Long.Kinh nghiệm chiến đấu của Mưu Tử Long vô cùng phong phú, ra tay xảo diệu, lực phòng ngự càng vượt trội hơn. Cho dù Hạ Nhất Minh vận dụng Tiểu thế giới ấn cũng mơ hồ có cảm giác bị lão nhìn thấu.
Bởi thế lúc này khi chiếm thượng phong, người đầu tiên hắn đối phó đương nhiên là Mưu Tử Long.
Đôi mắt lóe sáng, Mưu Tử Long lập tức cảm nhận phía sau truyền tới áp lực vô cùng cường đại.
Mặc dù lực lượng này không bao hàm sát khí nhưng đồng dạng khiến lưng lão sởn gai ốc. Không do dự, Mưu Tử Long cao giọng quát:
- Dừng tay. Ta nhận thua.
Khi lão nói những lời này không có bất cứ vẻ ảo não nào, ngược lại đầy vẻ vui mừng.
Động tác Hạ Nhất Minh nhất thời ngưng lại. Hắn dở khóc dở cười nhìn lão hồ ly Mưu Tử Long trong lòng vô cùng ấm áp.
Ba người bọn họ giao thủ với hắn hồi lâu, mặc dù không cách nào phá vỡ Tiểu thế giới ấn nhưng vẫn bền bỉ, không đạt mục đích không bỏ qua.
Chỉ là khi Hạ Nhất Minh thi triển thân phát, bắt đầu phản kích, Mưu Tử Long không ngờ bỏ qua chống cự, trực tiếp nhận thua. Hành động này quả thực khiến người ta tức hộc máu. Ánh mắt nhìn qua hai người Băng Tiếu Thiên cùng Viên Lễ Huân.
Khi Mưu Tử Long mở miệng nhận thua, hai người bọn họ đồng thời ngưng lại.
Cổ tay Viên Lễ Huân khẽ đảo, Băng Phương trên không trung ngoan ngoãn trở lại Băng Lăng Kính.
Chủ phách Thần khí nắm giữ trí tuệ không thua kém nhân loại, Băng Phương sớm đã cảm nhận lực lượng cường đại từ Hạ Nhất Minh, nếu không phải Viên Lễ Huân kiên trì, nó không muốn đối địch với nhân loại cường đại này. Lúc này Viên Lễ Huân buông bỏ, nó đương nhiên mong còn không được. Băng Tiếu Thiên cất tiếng cười lớn, nói:
- Thần uy Hạ huynh quả nhiên thiên hạ vô song. Lão phu tâm phục khẩu phục.
Viên Lễ Huân khẽ cười, trên mặt nàng không tỏ vẻ ngoài ý muốn, tựa hồ đã sớm đoán ra kết quả này. Trong Băng Cung đông đảo trưởng lão đồng thời cảm khái không thôi.
Thần đạo cường giả giao phong vừa đơn giản vừa thâm ảo khó lường. Bọn họ chỉ có thể cảm nhận khí tức khổng lồ từ trận chiến mà căn bản không nhìn ra huyền bí bên trong.
Chỉ là điều này không ảnh hưởng tới thính giác, bọn họ nghe rõ lời Mưu Tử Long cùng Băng Tiếu Thiên nhận thua. Lúc này bọn họ mới biết, Hạ Nhất Minh dễ dàng chiến thắng tới vậy.
Tới tận đây trong lòng các vị trưởng lão mới tâm phục khẩu phục. Mặc dù bọn họ không biết Hạ Nhất Minh nắm giữ thực lực cường đại tới đâu nhưng chỉ nhìn hắn dễ dàng chiến thắng ba vị Thần đạo cường giả cũng đủ để họ tưởng tượng. Dưới dụng ý của Băng Tiếu Thiên, kết quả lần luận bàn này từ Băng Cung vang khắp thiên hạ.
Một tháng sau tin tức năm đầu Thần thú đền tội, hai vị Ngụy thần cảnh cường giả chạy trối chết, Hạ Nhất Minh ngăn cơn sóng dữ, tấn giai Ngụy thần cảnh, hơn nữa dễ dàng đánh bại ba vị Hư thần cảnh cường giả đã truyền khắp thiên hạ, không ai không biết, không ai không hiểu.
Chỉ là mọi người không ngờ, sự việc này chỉ là sự khởi đầu cho việc phong vân biến sắc mấy tháng sau đó.

Chương 1235: Đan dược thần hiệu

Tây Bắc Hạ gia trang.
Vài đạo thân ảnh lóe lên, thần không biết quỷ không hay tiến vào tòa thành. Bọn họ vô cùng quen thuộc nơi này bởi thế dọc đường đi không ai phát hiện ra.
Lúc này Hạ gia trang đã không còn người ở, cứ cách ba ngày có người tới quét dọn, bởi thế chẳng những vô cùng thanh tĩnh lại rất sạch sẽ. Đẩy cánh cửa lớn, bọn họ tiến vào phía trong.
- Hạ huynh đệ. Ngươi vội vã trở về có việc gì?
Mưu Tử Long trầm giọng nói. Bọn họ hiển nhiên chính là đám người Hạ Nhất Minh, Mưu Tử Long.
Sau khi luận bàn, Băng Tiếu Thiên cố gắng giữ bọn họ ở lại Băng Cung vài ngày nhưng Hạ Nhất Minh chỉ để Viên Lễ Huân đại diện lưu lại, theo sau mang đám người Mưu Tử Long vội vã trở về Tây Bắc Hạ gia trang.
Đương nhiên lúc này hắn không tới nơi đệ tử Hạ gia ẩn cứ mà trực tiếp trở về Hạ gia trang. Mưu Tử Long mặc dù không hiểu hành động này của Hạ Nhất Minh nhưng vẫn theo sau. Lúc này về tới nơi đương nhiên lão muốn hỏi nguyên nhân.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc nói:
- Lão ca. Lúc này ta trở về vì hai việc.
Cổ tay khẽ đảo, một chiếc bình ngọc hiện ra trong sự ngơ ngác của Mưu Tử Long. Nhất thời một mùi thơm nồng đậm tràn ngập không gian.
Trên thân thể Hạ Nhất Minh xuất hiện dao động lực lượng rất nhỏ, Lĩnh vực lực lượng vừa phóng thích đã lan tràn khắp không gian, bởi thế mùi hương mặc dù nồng đậm nhưng cũng không cách nào thoát khỏi căn phòng.
Mưu Tử Long không tự chủ hít sâu vài hơn. Lão là người trí tuệ cực cao, lập tức nhớ ra lai lịch vật này. Lúc này ngay cả ngàn năm kinh nghiệm lão cũng không áp chế được cảm giác hãi hùng khiếp sợ.
- Hạ huynh đệ. Đây là Song tu đan?
Đôi mắt Hạ Nhất Minh ánh lên vẻ khâm phục.
Mưu Tử Long khi nói những lời này có chút run run, chỉ là tới cuối cùng đã kịp bình tĩnh lại. Thậm chí trong âm thanh của lão không nhìn ra bất cứ biến hóa tình cảm nào.
Song tu đan quan trọng ra sao với Mưu Tử Long? Đây chính là cơ hội cuối cùng để lão trùng kích Ngụy thần cảnh. Hạ Nhất Minh trong lòng tự hỏi, nếu bản thân trong hoàn cảnh này, tuyệt đối không thể trấn tĩnh tới vậy.
- Lão ca. Đây là Song tu đan tiểu đệ luyện chế.
Hạ Nhất Minh nghiêm mặt nói:
- Khỏa đan dược này hiệu quả rất thần kỳ, không chỉ đề thăng lực lượng linh hồn ngay cả thần thể cũng được tẩy lễ. Thâm chí tăng thêm thọ nguyên.
Hắn dừng một chút, nói:
- Nếu tiểu đệ đoán không nhầm. Đối với Thần đạo cường giả cũng có tác dụng này.
Mưu Tử Long thở dài một hơi.
Mặc dù lão sớm biết khỏa đan dược này dược hiệu không tầm thường nhưng không ngờ khoa trương tới vậy.
Có thể đề thăng lực lượng linh hồn đã là bảo vật trân quý trong thiên hạ, nếu đã đạt tới Hư thần cảnh, bất kỳ cường giả nào cũng muốn có trong tay. Bởi lực lượng linh hồn chính là điểm quyết định để bọn họ tiến thêm một bước. Nếu lực lượng linh hồn cường đại, sẽ là cơ hội để bọn họ tiến giai Ngụy thần cảnh. Chỉ riêng dược hiệu này đã đủ để tất cả các môn phái trong thiên hạ điên cuồng.
Hạ Nhất Minh lấy ra một khỏa Song tu đan không chỉ có công hiệu đó, thậm chí có thể tăng tuổi thọ. Càng khoa trương hơn phạm vi hiệu quả bao trùm cả Thần đạo cường giả.
Tuy nói trên thế giới có vài loại đan dược tăng cường tuổi thọ nhưng đáng tiếc cực hạn phục dụng chỉ là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả.
Khi tu vi đạt tới Thần đạo cảnh giới đã thoát khỏi cực hạn nhân loại, cơ hồ thuộc về phạm trù khác. Có thể tăng thêm tuổi thọ Thần đạo cường giả, nếu không phải từ miệng Hạ Nhất Minh nói ra, căn bản không ai dám tin tưởng.
Ánh mắt nhìn tới bình ngọc, khỏa đan dược không lớn nhưng Mưu Tử Long cảm thấy, bất kỳ ai thấy cũng muốn phục dụng nó.
Lão thở dài một tiếng, nói:
- Nếu để người khác biết dược hiệu khỏa đan dược này khẳng định sẽ gây lên trận gió tanh mưa máu.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc nói:
- Cái này gọi là mang ngọc có tội. Giống như Ngũ Hành Môn Động Thiên Phúc Địa, nếu bọn họ không đủ cường đại, không dựa vào Thần thụ vạn năm sợ rằng đã sớm bị người tiêu diệt.
Mưu Tử Long chậm rãi gật đầu, đôi mày lão nhíu lại, nói:
- Lão đệ. Ngươi định phân phát đan dược này?Hạ Nhất Minh không chút do dự gật đầu, nói:
- Khỏa đan dược này mặc dù trân quý nhưng trong nhà tiểu đệ không ít người. Rất nhiều người muốn có nó. Hơn nữa...
Hắn do dự một chút, nói:
- Tạm thời tiểu đệ có thể luyện chế không ít đan dược như vậy.
Mưu Tử Long phất tay áo, nói:
- Lão đệ. Thần đan này bất luận ngươi luyện chế bao nhiêu cũng không đủ. Hơn nữa ta có thể khẳng định, nếu ngươi phát chúng cho nhiêu người sẽ dẫn tới đại họa.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Lão ca. Chỉ bằng huynh đệ chúng ta ở đây, còn ai dám tới cửa?
Mưu Tử Long khẽ lắc đầu, nói:
- Lão đệ. Ngươi hiện tại không gặp đối thủ trong Thần đạo cảnh giới nhưng cũng chưa phải Thiên hạ đệ nhất.
Hạ Nhất Minh giật mình trong đầu hiện lên hai đạo thân ảnh.
Một là người đeo mặt nạ thần bí khó lường, người còn lại chính là Hắc Long. Nếu bọn họ cũng vì đan dược này mà ra tay, bản thân hắn có thể ứng phó sao?
Trầm ngâm một chút, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Nếu là người đeo mặt nạ tới đây tiểu đệ hẳn miễn cưỡng đối phó. Nhưng Thần long khẳng định không cướp đám đan dược này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Khuôn mặt Mưu Tử Long xuất hiện vẻ trào phúng, nói:
- Nếu đan dược này không có tác dụng tăng cường tuổi thọ, Thần long đại nhân có lẽ không để mắt. Nhưng sau khi biết tác dụng này, nhất định sẽ không bỏ qua.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, nói:
- Lão ca xác định?
Ánh mắt Mưu Tử Long vô cùng nghiêm nghị, nói:
- Lão phu cùng Thần long ở chung đã vài trăm năm lẽ nào không thể xác đinh? Hắc hắc...Lão cười lạnh vài tiếng, nói:
- Đông đảo Thần đạo cường giả chúng ta hội tụ lại mở ra thông đạo kia cũng bởi Thần long đi đầu.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nói:
- Vì sao Thần long làm vậy?
- Bởi Thần long đã sống quá lâu, cho dù dùng tuổi tác Long tộc để tính cũng đã quá già. Bởi thế nó muốn tìm được biện pháp trường sinh. Đáng tiếc trên thế giới này thật sự có phương pháp đó sao?
Mưu Tử Long khổ não nói.
Lão năm đó cũng là một người bị hại, mặc dù năm trăm năm sau trốn thoát khỏi tử địa nhưng lúc này cảnh còn người mất, thế giới đã không còn như trước.
Lẳng lặng trầm tư, Hạ Nhất Minh rốt cuộc gật đầu xác nhận, nói:
- Lão ca nói đúng. Chỉ là ngươi thấy nên làm thế nào?
Mưu Tử Long nghiêm mặt nói:
- Đan dược này cần sử dụng cẩn thận, chỉ người phục dụng mới biết tác dụng của nó.
Trên mặt Hạ Nhất Minh nhất thời xuất hiện vẻ cổ quái, nghĩ không ra Mưu Tử Long nói ra biện pháp như vậy. Bất quá cẩn thận nghĩ lại, làm như thế mới có đạo lý.
Mưu Tử Long khẽ vỗ vai Hạ Nhất Minh, an ủi:
- Lão đệ. Nếu có ngày ngươi tiến giai Chân thần cảnh, trở thành thiên hạ đệ nhất nhân. Lúc đó ngươi xuất đan dược làm gì cũng không ai dám có chủ ý.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, theo sau thở dài một hơi, chân thành nói:
- Chân thần cảnh nói dễ vậy sao?
Mưu Tử Long khóe miệng khẽ động, trong lòng không khỏi cảm khái.
Chân thần cảnh với người khác mà nói đúng là ước mộng xa vời. Chỉ là Hạ Nhất Minh có khả năng đạt được điều này.
Nếu hắn thật sự thành công tiến giai Chân thần cảnh, khi đó mới có thể hành động không cố kỵ.
Cầm bình ngọc đưa lại cho Mưu Tử Long, Hạ Nhất Minh nói:
- Lão ca. Ngươi cần bế quan ba ngày. Dược hiệu mặc dù rất lớn nhưng đối với Thần đạo không tính là gì. Nếu thuận lợi, một hai ngày có lẽ sẽ đạt được điều lão ca mong muốn.
Đôi mắt Mưu Tử Long nhất thời phát sáng, nguyện vọng ngàn năm không thể thực hiện, tâm đã tàn, ý đã lạnh. Nhưng trước mắt có thể thành công, dĩ nhiên lão kích động không thể áp chế.
Trong bình ngọc tổng cộng có ba khỏa đan dược, nhìn số đan dược này, Mưu Tử Long hai mắt ngập tràn hi vọng.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Lão ca yên tâm. Lúc này chỉ thử nghiệm, nếu lực lượng linh hồn đề thăng chưa đủ, tiểu đệ sẽ tiếp tục mở lò luyện đan. Cam đoan lão ca có thể tiến giai Ngụy thần cảnh.
Mưu Tử Long cảm khái nhìn Hạ Nhất Minh, trong lòng thầm kêu may mắn.
May là năm đó sau khi rời khỏi Tử vong chi địa, lão không có nhà để về nên theo Hạ Nhất Minh tới Hạ gia trang, thậm chí ở lại đây. Lúc này xem ra quyết định đó sáng suốt nhất cuộc đời lão. Sau khi rời khỏi phòng, Hạ Nhất Minh chậm rãi khép cửa, thầm nói:
- Lão ca. Lúc này chỉ cần ngươi thành công tiến giai, ta có thể yên tâm rời Hạ gia trang rồi.
Hắn quay đầu nhìn phương xa, ánh mắt như xuyên qua vô tận không gian, chứng kiến hai vị Ngụy thần cảnh phương Tây.
Chờ xem. Rất nhanh ta sẽ tìm các ngươi. Khi đó ân oán giữa chúng ta sẽ được giải quyết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau