VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1196 - Chương 1200

Chương 1196: Trên Bắc hải

Phương Bắc xa xôi quanh năm gắn với sắc trời mờ mịt, hoàn cảnh sinh tồn nơi đây thật sự rất khắc nghiệt.
Tại Bắc Cương nhân loại bình thường không ít, bọn họ thường tập trung tại một nơi bởi thế lâu dần bồi dưỡng cá tính cường hãi cũng tâm chí kiên định. Bất quá tại Bắc hải không thể tồn tại nhân loại bình thường.
Có thể sống tại nơi này đều là những sinh vật cường đại nhất trong tự nhiên. Có lẽ cường giả nhân loại có thể sinh tồn tại Bắc hải nhưng nơi này không dành cho người thường.
Một tiếng rống lớn đột nhiêu truyền khăos không trung.
Tất cả sinh vật đại dương khi nghe được âm thanh này không khỏi liều mạng bỏ chạy. Cho dù sinh vật hung hãn nhất cũng không dám khiêu khích chủ nhân âm thanh này.
- Thiết Giáp. Ngươi kêu loạn lên làm gì?
Hải báo bất mãn nói.
Thiết Giáp Bối Long thu hồi ánh mắt, lộ vẻ lo lắng nói:
- Đã là ngày thứ mười vì sao bọn chúng chưa tới?
Hải báo hừ một tiếng, nói:
- Ta không biết. Bất quá nếu ngươi muốn có thể tới Bắc Cương Băng Cung hỏi xem sao?
Ánh mắt hung hãn của Thiết Giáp Bối Long nhất thời chuyển qua nhìn Hải báo. Để nó một mình tới Băng Cung đối mặt với nhiều Thần đạo cường giả, mặc dù Thiết Giáp Bối Long vô cùng tự tin về sức phòng nhự nhưng cũng không nghĩ còn mạng trở về.
Tựa hồ cảm nhận vẻ hung ác trong đôi mắt đối phương, Hải báo tinh thần ngưng trọng, vẻ lười biếng nằm ườn trên mặt băng vừa rồi biến mất hoàn toàn.
Cơ hồ trong nháy mắt khí tức trên thân thể nó bạo phát, quang mang ngân điện lóe sáng tùy thời phát động công kích.
Sát khí từ hai đầu Thần thú phóng thích, mặc dù chưa giao chiến nhưng cũng đủ khiến đám sinh vật Bắc hải chạy có cờ.
Đây là Thần thú, là cường giả chân chính, chúng nắm giữ uy năng siêu phàm thoát tục.
- Chờ chút.
Trên mặt băng nhất thời xuất hiện động khẩu lớn, Bạch Kình cứ thế từ đó đi lên.
Mặt nước Bắc hải vốn trải qua thời gian đóng băng dài lúc này đã cứng như thép, bất quá trước mặt Bạch Kình không khác gì tầng băng mỏng, dễ dàng bị nó phá vỡ.
- Hai người các ngươi sao lại ầm ĩ vậy?
Bạch Kình đau đầu nói.
Chúng là hai đầu Thần thú tới từ hai nơi khác nhau, tại Ngoại hải cùng Bắc hải đều thống suất thế lực lớn, bởi vậy va chạm là điều không tránh khỏi.
- Bọn họ còn chưa tới.
Thiết Giáp Bối Long do dự một chút, khí tức hung mãnh chậm rãi triệt thoái. Thần thú Hải báo cũng hòa hoãn hơn, nói:
- Bọn chúng hẳn không thất hẹn.
- Tuyệt đối không.
Bạch Kình kiên định nói:
- Xã hội nhân loại bọn họ coi trọng thân phận cùng địa vị. Bởi thế sẽ không thể nuốt lời.
Thiết Giáp Bối Long thấp giọng nói:
- Nếu là Long mã hiển nhiên sẽ không. Nhưng nhân loại kia...
Mặc dù âm thanh không lớn nhưng hiển nhiên Bạch Kình nghe rõ ràng.
- Thiết Giáp. Đừng quên chủ nhân của ta cũng là nhân loại. Chẳng lẽ ngươi muốn nếm thử nộ hỏa của ngài?
Bạch Kình chợt quát lên.
Thân thể Thiết Giáp Bối Long nhất thời run lên, nó vội vàng nói:
- Ta chưa nói gì. Bất quá bọn họ sao có thể so sánh cùng Thần vương điện hạ.Hải báo ngơ ngác nhìn hai đồng bọn, trong đầu vô cùng hoài nghi.
Chủ nhân Bạch Kình rốt cuộc là nhân vật gì, không ngờ có thể khiến Thiết Giáp Bối Long sợ hãi tới vậy?
*****
- Thần vương? Hẳn là người đeo mặt nạ kia?
Trên mặt băng xa xôi, vẻ mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện tiếu ý.
Hắn đã đoán ra nhân vật cường đại phía sau Bạch Kình. Hơn nữa cũng rõ ràng vì sao người đó không động thủ mà cử ba đầu Thần thú cùng đám người Lý Áo Ba Đặc đối phó hắn.
Khẳng định do Thần long đã đánh trọng thương người kia, nếu không gã thần bí đó đã sớm tìm hắn.
Khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh nói:
- Đi thôi.
Lôi điện hí vang một tiếng, thân thể bay về phía trước.
Trên lưng nó vốn không có ai, bất quá vừa chạy được vài dặm đột ngột xuất hiện một đạo thân ảnh.
Có thể ngồi lên lưng bạch mã cao ngạo, chuyện này truyền ra tuyệt đối khiến người khác kinh hãi. Thân thể bạch mã có chút không thoải mái, nó hừ một tiếng nhỏ tựa hồ bất mãn người khách này. Bất quá trong lòng bởi có kiêng kỵ nên nó cũng không cự tuyệt đối phương cưỡi lên.
Tốc độ bạch mã rõ ràng chậm lại, khí tức dao động mãnh liệt, đầy vẻ không kiên nhẫn.
Chỉ là kỵ sĩ kia vẫn như trước không hề có cảm giác, hắn vững vàng ngồi trên lưng Lôi điện, thân thể giống như đại thụ, mặc tốc độ Lôi điện biến hóa ra sao cũng không ảnh hưởng.
Rốt cuộc Lôi điện hí lên một tiếng. Âm thanh này như phát tiết bất mãn trong lòng hoặc cũng có thể coi như khiêu khích ba đầu Thần thú phía xa.
Xa xa đôi mắt ba đầu Thần thú đồng thời sáng lên.
Thân thể Bạch Kình bay lên không trung, nó nhìn phía Nam xa xôi, thấp giọng nói:
- Tới một người một ngựa, không có Thần đạo cường giả khác.
Mặc dù Hải báo cùng Thiết Giáp Bối Long ở phía dưới nhưng âm thanh Bạch Kình tựa hồ truyền tới nơi khác.
- Rất tốt.Từ hư không vang lên một âm thanh mờ mịt.
Đám Thần đạo cường giả còn lại trầm xuống, bọn họ tuyệt đối không nghĩ ra tình huống lúc này đúng như dự tính, một chút sai lệch cũng không thấy.
Hơn nữa bên cạnh Hạ Nhất Minh, ba vị Thần đạo cường giả Băng Cung cũng không xuất hiện, bởi thế bọn họ cảm nhận có chút khác thường.
Hạ Nhất Minh thật sự dễ đối phó vậy sao?
Bạch Kình tựa hồ trầm ngâm một chút, nói:
- Ta sẽ nói chuyện cùng hắn một lát.
Khi nó nói ra những lời này, không khí nhất thời tĩnh lặng, ngoại trừ khí tức ba đầu Thần thú, nơi này không còn bất cứ âm thanh nào khác.
Tốc độ Lôi điện cực nhanh, chỉ giây lát nó đã xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.
Hí dài một tiếng, hai vó trước đưa cao, trên thân thể Lôi điện không chút che giấu chiến ý mãnh liệt.
Từ phương xa chạy tới đây khí thế Lôi điện đã ngưng tụ tới đỉnh điểm, nếu lúc này tử chiến cùng Thiết Giáp Bối Long, nó tuyệt đối có thể khiến đối phương vẫn lạc. Cùng lúc trong đôi mắt Thiết Giáp Bối Long xuất hiện vẻ kinh hãi.
Mặc dù vẻ kinh hãi kia chỉ thoáng hiện ra nhưng Bạch Kình cùng Hải báo có thể cảm nhận rõ ràng.
Bất quá lúc này Hải báo không cười nhạo, ngược lại vẻ mặt đầy biểu tình nhìn qua.
Trong lòng Hải báo cũng không cho rằng Thiết Giáp Bối Long có thể chiến thắng Long mã. Nếu thật sự hai bên tung hết lực lượng giao chiến, còn có thể chiến thắng, đằng này...
Lôi điện sau khi hí vang đã bình ổn trở lại, ánh mắt kinh thường nhìn Thiết Giáp Bối Long.
Mặc dù Lôi điện không muốn nhưng ánh mắt nó trời sinh đã vậy, tuyệt đối thích hợp với bộ dạng hung thần ác sát.
- Ha ha. Hạ Nhất Minh. Long mã. Các ngươi quả thật dám tới.
Âm thanh Bạch Kình vang vọng mặt băng, bất quá đám sinh vật tại đây đã sớm trốn hết, căn bản không còn tên nào lởn vởn xung quanh.
Ngồi ngay ngắn trên lưng Lôi điện, Hạ Nhất Minh ánh mắt lạnh như băng nhìn ba đầu Thần thú như nhìn những thu thể. Đối với lời thăm hỏi của Bạch Kình, một tiếng đáp lại hắn cũng không nói.
Hải báo cùng Thiết Giáp Bối Long trong lòng vô cùng giận dữ, nhưng nghĩ tới biểu hiện của Hạ Nhất Minh chúng chỉ có thể mạnh mẽ áp chế nộ hỏa.
Thần thú nắm giữ lực lượng hơn xa nhân loại đông giai.
Bất quá người trẻ tuổi trước mặt rõ ràng không thuộc phạm trù đó.
Với trí tuệ Thần thú đương nhiên chúng không dễ dàng chọc giận Hạ Nhất Minh. Nguồn: http://truyenfull.vn
Thân thể Bạch Kình khẽ động, ngay cả nó cũng bị thái độ này của Hạ Nhất Minh chọc giận.
Sau khi tức giận hồi lâu, rốt cuộc Bạch Kình trong lòng kiêng kỵ, nói:
- Hạ Nhất Minh. Chẳng lẽ ngươi không thể trả lời một tiếng sao?
Nụ cười trào phúng xuất hiện trên mặt Hạ Nhất Minh, hắn lạnh nhạt nói:
- Ngươi muốn đánh thì đánh đi. Nói nhảm làm gì?
Thủy tiễn cường địa nhất thời xuất hiện quanh thân thể Bạch Kình, cho dù đối mặt với chủ nhân nó cũng chưa từng bị coi thường như vậy.
Nộ khí mênh mông tràn ngập thân thể Bạch Kình, khí thế cường đại liên tiếp bạo phát tựa hồ tùy thời có thể phát động công kích.
Lôi điện đột nhiên hí dài một tiếng, âm thanh như lôi đình, theo sau trên chiếc sừng tử điện lóe lên như khuếch tán uy hiếp trí mạng.

Chương 1197

Tiếng hí truyền xa như hạ chiến thư, hung hăng trùng kích ba đầu Thần thú. Bạch Kình lập tức khống chế nộ khí, nó tựa hồ bừng tỉnh.
- Hạ Nhất Minh. Theo giao ước của chúng ta, để Long mã cùng Thiết Giáp rời đi.
Nó dừng một chút nói tiếp:
- Chúng ta cùng ngươi đợi tại đây.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, hắn nhảy khỏi lưng Lôi điện, bình thản đứng trên mặt băng.
Không biết vì sao sau khi hắn hành động như vậy, đôi mắt Lôi điện ánh lên vẻ vui mừng như vừa thoát nợ. Chỉ là biến hóa này rất nhỏ, nếu để nhân loại như Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc chứng kiến, có lẽ bọn họ sẽ sinh nghi. Bất quá ba đầu Thần thú mặc dù cường đại nhưng năng lực phản ứng thua xa nhân loại, bởi thế không cảm thấy khác thường.
- Các ngươi lưu lại, để Thiết Giáp Bối Long theo Lôi điện.
Hạ Nhất Minh lạnh nhạt nói.
Lôi điện hí dai một tiếng, đôi mắt lóe tinh mang lẳng lặng nhìn Thiết Giáp Bối Long.
Thiết Giáp Bối Long thân thể to lớn hơn xa Lôi điện nhưng không nhịn được run lên vô thức. Nếu không phải đã có kế hoạch chu đáo, hơn nữa Bạch Kình nhận lời nếu thành công sẽ để lại thi hài cùng Thần đạo xá lợi Hạ Nhất Minh, nó tuyệt đối không tham gia hành động nguy hiểm này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Dưới lực hấp dẫn cường đại, nó cố gắng trấn an, cao giọng quát:
- Long mã. Chúng ta tới Bắc hải.
Bốn vó Lôi điện khẽ động, thân thể nó lập tức lơ lửng trên không trung. Khí lưu dưới chân bắt đầu dao động, mơ hồ có thể thấy rõ tử điện lóe lên.
Mặc dù nó không ra tay nhưng biểu hiện cường đại như vậy đủ khiến bất luận kẻ nào đều phải kinh tâm động phách.
Tất cả đều có cảm giác, khi Lôi điện ra tay khẳng định là một kích trí mạng. Cho dù Thần đạo cường giả cũng chưa chắc bình an thoát khỏi một kích này.
Thân thể khủng bố của Thiết Giáp Bối Long khẽ run lên, nó cảm thấy trong miệng khô khốc. Bất quá tới lúc này cho dù nó hối hận cũng muộn, chỉ có thể kiên trì bước tiếp. Nếu không chẳng những Lôi điện không buông tha, ngay cả Bạch Kình cũng sẽ trở mặt.
Cắn chặt răng, trong nháy mắt Thiết Giáp Bối Long có quyết định. Nếu lần trước có thể chạy thoát trong nước xem ra tốc độ Long mã không bằng nó, đã vậy còn sợ hãi điều gì?
Thiết Giáp Bối Long đột nhiên bay ngược ra sau, đồng thời cao giọng nói:
- Long mã. Chúng ta rời khỏi đây vài ngàn dặm, sau đó địa điểm sẽ do ngươi chọn.
Lời còn chưa dứt thân thể khủng bố của Thiết Giáp Bối Long đã lướt đi với tốc độ chóng mặt.
Bạch mã quay đầu nhìn Hạ Nhất Minh, tựa hồ nhắc nhở hắn điều gì. Chỉ là trong mắt nó ẩn giấu vài phần cổ quái không nói lên lời. Theo sau nó gắt gao bám theo Thiết Giáp Bối Long.
Tốc độ Thiết Giáp Bối Long mặc dù rất nhanh nhưng với Lôi điện không phải vấn đề.
Chỉ là lúc này Lôi điện không nghĩ trong thời gian ngắn bắt kịp nó, bởi thế chậm rãi di chuyển phía sau Thiết Giáp Bối Long, chờ đợi cơ hội. Mắt nhìn Long mã cùng Lôi điện rời đi, Bạch Kình thở thật dài một hơi.
Bất quá nó không im lặng, ngược lại quay qua Hạ Nhất Minh nói:
- Vì công bằng Thiết Giáp Bối Long mang Long mã rời đi ba canh giờ. Sau đó Long mã các hạ sẽ quyết định địa điểm giao chiến. Sau ba canh giờ chúng ta có thể rời khỏi nơi này.
Âm thanh nó không nhịn lộ rõ tiếu ý:
- Chúng ta chậm rãi đợi ở đây thôi.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh thoáng sáng lên, nói:
- Thật phiền phức.
Bạch Kình cẩn thận quan sát Hạ Nhất Minh, nó mơ hồ cảm nhận hắn có chút khác biệt.
So sánh với mười ngày trước, khí tức Hạ Nhất Minh dường như trầm ổn hơn. Cũng như lúc này ngoại trừ lực lượng dao động quanh thân thể, ngay cả Bạch Kình cũng không cảm nhận khí tức đối phương.Có thể tu luyện võ đạo tới cảnh giới này, Bạch Kình khẳng định, khi Hạ Nhất Minh công kích Huyết tế đại trận chưa sử dụng toàn lực. Liếc mắt nhìn Hải báo, hai đầu Thần thú có chút lo lắng.
Dưới tình huống như vậy Hạ Nhất Minh còn chưa dốc toàn lực, khi hắn thẳng tay công kích cường đại ra sao?
Cùng đám người Lý Áo Ba Đặc phục kích, mặc dù tổn hại danh dự Thần thú nhưng cũng là biện pháp duy nhất.
- Hạ Nhất Minh. Cũng không phải Thiết Giáp Bối Long phiền toái.
Bạch Kình giải thích:
- Các ngươi ý niệm tương liên, năng lực này quá sức cường đại. Thiết Giáp Bối Long kéo dài khoảng cách, năng lực của các ngươi sẽ chịu ảnh hưởng. Cũng để đảm bảo chúng công bằng giao chiến.
Trên mặt xuất hiện vẻ kỳ dị, Hạ Nhất Minh đột ngột nói:
- Ngươi thật sự cho rằng Thiết Giáp Bối Long có tư cách chiến thắng Lôi điện?
Bạch Kình sửng sốt giây lát, nói:
- Đây là Thiết Giáp Bối Long khiêu chiến. Bất luận thắng bại cũng không hối hận.
Thấy ánh mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, hai đầu Thần thú không khỏi lo lắng hắn nhìn ra điều gì.
Không ngờ Hạ Nhất Minh chỉ cười một chút, theo sau lẳng lặng đứng trên mặt băng giống như lão tăng nhập định, ngay cả khí tức cũng không thấy.
- Hay cho đôi mắt tinh tường.
Hải báo khẽ thở dài.
Đôi mắt nhân loại chính là cửa sổ tâm hồn, đôi mắt càng trong sáng, tâm hồn càng tinh khiến, huống hồ đôi mắt kia trong suốt sáng ngời.
Bạch Kình cùng Hải báo mặc dù không phải nhân loại nhưng cũng là Thần thú, bởi thế khi thấy đôi mắt Hạ Nhất Minh, cũng biết hắn không ngưng tụ lực lượng vào đó mà hoàn toàn là lực lượng thân thể. Bởi thế lúc này Hải báo vạn phần kinh ngạc. Nhân loại có đôi mắt như thế thật sự rất hiếm.
Khi Hạ Nhất Minh bình tĩnh ngồi xuống, theo sau nhắm chặt hai mắt, hắn phảng phất như hắn tiến vào cảnh giới thần kỳ, cả mặt băng theo đó tĩnh lặng.
Bất luận hai đầu Thần thú hay Hạ Nhất Minh đều không mở miệng, bọn họ không có ý tứ muốn giao tiếp.
Bất quá hai đầu Thần thú cũng không dám tùy tiện như Hạ Nhất Minh, chúng tuyệt đối không tin lúc này hắn tu luyện hay bế quan.Trước mặt hai đầu Thần thú buông lỏng cảnh giác, đây tuyệt đối không phải hành vi bình thường. Bởi thế chúng tin tưởng Hạ Nhất Minh bằng cách nào đó âm thầm giám sát động tĩnh, tùy thời công kích. Với quan hệ hai bên không phải không có khả năng xuất hiện chuyện này. Hải báo thoáng run lên, đôi mắt tràn ngập sát khí.
Bạch Kình do dự một chút, rốt cuộc chậm rãi lắc đầu, hơn nữa ngưng tụ âm thanh truyền vào tai Hải báo.
- Bây giờ chưa phải lúc ra tay. Đợi ba canh giờ sau Thiết Giáp Bối Long dẫn dụ Long mã rời xa đã.
Hải báo chần chừ hồi lâu, rốt cuộc sát khí trong mắt tiêu tán, tư thế tập trung phòng ngự.
Bọn họ không phải lo sợ Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện liên thủ ra tay mà kiêng kỵ tốc độ nhanh như chớp của Lôi điện. Đối với tốc độ này, cho dù là ngươi đeo mặt nạ lúc trước cũng cảm thấy bất đắc dĩ, đừng nói người khác.
Thời gian trôi qua rất nhanh, ba canh giờ mặc dù không ngắn nhưng cũng không dừng lại.
Khí tức trên thân thể Hải báo cùng Bạch Kình càng lúc càng nồng đậm. Cả mặt băng như bị khí tức nóng rực này hun đúc. Lúc này Hạ Nhất Minh đột ngột mở mắt, nói:
- Bạch Kình. Vì sao các ngươi biết ta cùng Lôi điện tâm linh tương thông, ý niệm tương đồng?
Bạch Kình khẽ giật mình, nó cười hắc hắc nói:
- Các ngươi tại Nam Cương thi triển thần uy đã truyền khắp thiên hạ, chúng ta biết chẳng có gì lạ.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh mơ hồ sáng lên, hắn nhíu mày, đối với những lời này tỏ vẻ hoài nghi. Bạch Kình đột nhiên thở dài nói:
- Hải báo. Đã qua bao lâu rồi.
- Ba canh giờ đã qua.
Hải báo âm trầm nói.
- Ba canh giờ...Hắc hắc. Nói cách khác bất luận tốc độ Long mã ra sao cũng không thể chạy tới đây.
Âm thanh Bạch Kình không trầm thấp như trước mà vang vọng không nơi.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, hắn lạnh nhạt nói:
- Thì ra mục đích của các ngươi là muốn dẫn lôi điện rời đi, rảnh tay đối phó Hạ mỗ.
Hải báo cất tiếng cười lớn, nói:
- Hiện tại ngươi biết đã muộn. Bất quá ngươi yên tâm. Không chỉ ngươi, ngay cả vài đầu Thần thú theo ngươi cũng có kết quả này.
Hạ Nhất Minh khinh thường nói:
- Chỉ là hai đầu Thần thú cũng muốn lưu lại ta? Các ngươi đề cao bản thân quá?
- Hạ tiên sinh. Nếu thêm chúng ta nữa.
Một âm thanh từ hư không mờ mịt vang lên.
Theo sau mặt băng nứt ra, xuất hiện ba đạo thân ảnh.
Đây là một nhân loại phương Tây cùng hai đầu Tây phương Thần long. Ánh mắt cả ba vô cùng hung ác, vừa hiện thân ý niệm vững vàng khóa chặt Hạ Nhất Minh.
Tới lúc này sắc mặt Hạ Nhất Minh mới trở lên ngưng trọng.

Chương 1198: Ngũ cường

- Lý Áo Ba Đặc. Long vương Đức Lai Đặc. Thần thánh Hồng long Ái Nhĩ Bá Lạp.
Mỗi một cái tên được nhắc tới đều đại diện cho một vị Thần đạo cường giả chí cao vô thượng tại phương Tây. Mỗi một từ nói ra sắc mặt Hạ Nhất Minh thêm khó coi hơn.
Khi ba vị Thần đạo cường gia xuất hiện bọn họ cùng Bạch Kình, Hải báo hình thành vòng vây khóa chặt đường lui của Hạ Nhất Minh.
Bất luận là ai khi đồng thời đối mặt năm vị Thần đạo cường giả, trong đó có một vị Ngụy thần cảnh cường giả đều cảm thấy hãi hùng khiếp vía, không thể tập trung.
- Hạ Nhất Minh. Ta thừa nhận ngươi là một thiên tài.
Trong âm thanh Lý Áo Ba Đặc tràn ngập vẻ cảm thông:
- Nhưng đáng tiếc, vì sao ngươi không phải người phương Tây chúng ta?
- Hắn cũng không phải người phương Đông.
Long vương Đức Lai Đặc thổt ra một đạo Long tức khủng bố khiến mặt băng xuất hiện động khẩu cực lớn.
- Ngươi là người nơi nào Long tộc chúng ta không cần biết. Nhưng ngươi đã dám sát hại Long tộc Tát Ma Đức đại nhân, lại dám uy hiếp Long tộc chúng ta, khẳng định muốn chết.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, nói:
- Muốn giết ta dễ vậy sao?
Lời chưa dứt hai chân hắn dụng lực, thân thể bắn lên không trung.
Xung quanh đã bị năm vị Thần đạo cường giả khóa chặt, bất luận hắn đột kích phía nào cũng đều có kết quả bị thảm. Bởi vậy hắn quyết định rất nhanh, lập tức bay lên không trung. Nhưng ngay khi thân thể hắn khẽ động, đám người Lý Áo Ba Đặc đã ra tay.
Trong nhát mắt Thần thú thổ tức, Lý Áo Ba Đặc phóng thích Quang minh lực lượng phong tỏa hoàn toàn đường lui của hắn.
Năm vị Thần đạo cường giả liên thủ, lực lượng cường đại ra sao? Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng là Thần đạo cường giả hơn nữa so với đông đảo Thần thú, hắn đã đạt tới Ngụy thần cảnh nhưng không cách nào đối chọi lực lượng cường đại kia.
Thân thể hắn thoáng ngừng lại trên không trung, vừa lúc tránh né lực lượng công kích vô cùng vô tận. Đồng thời khí tức trên thân thể hoàn toàn thu liễm, cả người giống như làn khói nhẹ, không có bất cứ khi tức sinh mạng nào.
- Hắn muốn chạy trốn. Cẩn thận.
Hải báo rống lên.
Đông đảo Thần đạo cường giả bất mãn liếc mắt nhìn nó, Hạ Nhất Minh muốn trốn là chuyện đương nhiên. Nếu tình huống này hắn không chạy trốn mà lựa chọn nghênh chiến mới thật sự phát điên.
Bất quá đám Thần đạo cường giả mặc dù lần đầu phối hợp nhưng với thực lực của họ đủ để bày ra thiên la địa võng.
Vô số quang mang đại diện tử vong bắn tới Hạ Nhất Minh, mỗi luồng quang mang tràn ngập lực lượng hung mãnh. Chúng giống như mạng nhện đan xen vào nhau, chỉ cần dụng chạm khẽ cũng sẽ dính chặt.
Hạ Nhất Minh trong đám quang mang dày đặc lẩn tránh vô cùng chật vật, không chịu đối phó cùng đạo quang mang nào.
Đồng thời cổ tay hắn khẽ đảo, Thiên hạ đệ nhất Thần khí Ngũ Hành Hoàn lập tức xuất hiện. Theo cách tay hắn vung lên, Ngũ sắc quang mang lập tức lóe sáng. Bất quá quang mang này không công kích mà chỉ thủ hộ quanh thân thể hắn.
Tuy nói Hạ Nhất Minh nắm giữ Ngũ hành luân hồi chi hoa uy lực khó lường nhưng đối mặt với đông đảo địch nhân như vậy, hắn tuyệt đối không dám sử dụng. Nhất thời quang mang dày đặc lóe sáng vô cùng mỹ lệ. Bất quá đám người Lý Áo Ba Đặc không khỏi kinh tâm động phách.Nếu Hạ Nhất Minh sử dụng Ngũ Hành Hoàn liều mạng công kích, sử dụng Ngũ hành luân hồi dẫn dắt bọn họ đối phó lẫn nhau, bọn họ sẽ không ngạc nhiên.
Dù sao Ngũ hành luân hồi chi hoa uy lực cực lớn, Ngao Mẫn Hành chính là ví dụ điển hình. Bởi thế Lý Áo Ba Đặc sớm đã chuẩn bị tâm lý ứng chiến. Chỉ là tình cảnh lúc này khiến vị Giáo hoàng Thần điện trong lòng xuất hiện bất an.
Hạ Nhất Minh chịu công kích của năm vị Thần đạo cường giả nhưng chỉ sử dụng thân pháp thần kỳ tránh né. Cho dù tiếp xúc cùng quang mang công kích lập tức Ngũ hành quang mang sẽ thủ hộ, hơn nữa hắn sẽ mượn lực di chuyển. Từ đầu tới cuối không có bất kỳ vị Thần đạo cường giả công kích trúng hắn. Cũng bởi chuyện khó tin này khiến đám Thần đạo cường giả cảm thấy kinh hãi.
Cho dù Thần thú cũng biết Hạ Nhất Minh đang vận dụng Thần toán thuật, bởi thế hắn có thể nhìn rõ phương hướng công kích, cùng bày bố phòng ngự hợp lý.
Nhưng dưới sự công kích của năm vị Thần đạo cường giả, vẫn có thể vận dụng Thần toán thuật tới độ này sao? Sắc mặt Lý Áo Ba Đặc âm trầm hẳn, lão mơ hồ cảm giác, tuyệt đối không thể kéo dài tình huống này.
Nếu hai bên kéo dài, Lôi điện khẳng định thông qua tâm linh biết được hết thảy. Nếu thật sự để Hạ Nhất Minh kéo dài vài canh giờ, để tên có tốc độ vô dịch thiên hạ kia trở lại, dụng tâm sắp xếp của họ sẽ trôi theo sống nước.
- Các vị. Ta muốn dùng Lĩnh vực, xin hãy cẩn thận.
Theo lời Lý Áo Ba Đặc, một mảnh quang mang trên thân thể lão lập tức lan tỏa.
Quang minh lực lượng vốn là một trong những lực lượng cường đại nhất thế giới. Khi đối phó địch nhân mặc dù không có thủ đoạn quỷ dị nhưng năng lực tinh lọc đủ để bất kỳ kẻ nào sợ hãi.
Bất quá đồng thời nó cũng tạp áp lực cường đại lên đồng bọn của người sử dụng.
Tứ đại Thần thú mặc dù thất kinh nhưng không dị động, chúng vẫn như trước vây khốn Hạ Nhất Minh đang lẩn trốn.
Quang minh lực lượng sau khi khuếch tán lập tức bao phủ chiến địa. Bất quá Quang minh lực lượng rõ ràng phân biệt đối xử với đối tượng trong phạm vi nó bao phủ.
Tứ đại Thần thú trong Quang lĩnh vực không có bất cứ ảnh hưởng nào, ngược lại được Quang minh lực lượng tẩy lễ khiến tinh thần chúng vô cùng phấn chấn, phảng phất như vừa phục dụng thần dược.
Tình thần của chúng dâng cao, công kích càng lúc càng cường đại hơn.Trong nháy mắt các luồng quang mang công kích tăng gấp đôi khiến Hạ Nhất Minh cảm thấy áp lực rõ ràng. Bất quá chính thức khiến hắn khó chịu chính là sự xuất hiện đột ngột của Quang minh lực lượng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cỗ lực lượng này mặc dù không giống Sí nhiệt lĩnh vực cuồng bạo, cũng không giống Không gian lĩnh vực thần bí nhưng bị nó bao phủ, bất luận ai cũng cảm thấy bản thân vô cùng bé nhỏ.
Đây không chỉ là công kích thuần túy của Quang lĩnh vực mà ẩn chứa trong đó cả công kích linh hồn.
Lý Áo Ba Đặc đôi mắt lóe tinh mang, Quang minh cùng Hắc ám nếu tu luyện tới cực hạn thậm chí có thể lay động linh hồn nhân loại. Đây mới chính là uy lực cường đại của Quang minh cùng Hắc ám.
Miệng lão chợt xuất hiện nụ cười mơ hồ, sau khi bị công kích lình hồn, bất kỳ ai cũng không thể bảo trì toàn vẹn. Mà lúc này chỉ cần Hạ Nhất Minh ngưng lại, Thần toán thuật của hắn sẽ bị phá giải, hắn sẽ phải đối kháng cùng mọi người. Lão lặng lặng đợi, bất quá đột nhiên thân thể Hạ Nhất Minh ngưng lại.
Chỉ là lúc này trên mặt Lý Áo Ba Đặc không còn chút tiếu ý, ngược lại hiện rõ vẻ kinh hãi khó tin.
Gương mặt Hạ Nhất Minh lộ rõ vẻ vui mừng, theo sau thân pháp hắn như không chịu bất cứ ảnh hưởng nào, thậm chí linh hoạt hơn vài phần. Phản ứng cố gắng chống đỡ, kiềm lư kỹ cùng giờ phút này hoàn toàn biến mất.
Bất luận tốc độ hay phản ứng của hắn đều đề thăng gấp đôi, dưới sự bao phủ của Quang lĩnh vực, hắn như cá gặp nước.
Đôi mắt Lý Áo Ba Đặc càng lúc càng mở lớn, lão không tin vào điều đang chứng kiến. Chẳng lẽ công kích linh hồn của Quang minh lực lượng không ảnh hưởng tới Hạ Nhất Minh?
- Lão gia hỏa ngươi làm trò gì vậy?
Âm thanh phẫn nộ từ miệng Hải báo vang lên:
- Lão tinh lọc hắn hay đang trợ giúp hắn vậy?
Gương mặt già nua của Lý Áo Ba Đặc thoáng đỏ bừng, nhưng cũng không thể giải thích. Bởi ngay bản thân lão cũng không tin được, sao có thể khiến người khác tin tưởng. Đôi mắt ánh lên vẻ tức giận, Lý Áo Ba Đặc mở miệng nói:
- Quang minh thần tại thượng. Tịnh hóa...
Quang mang tại khu vực trung tâm đột nhiên mãnh liệt tới cực hạn.
Giờ phút này Quang minh lực lượng giống như vầng mặt trời tỏa quang mang chói lọi.
Quang minh lực lượng không chỉ tác động tới linh hồn, khi súc tích tới cực hạn tác dụng tinh lọc phát huy triệt để.
Ngay từ đầu Lý Áo Ba Đặc không sử dụng lực lượng này, bất quá lão đã không còn để ý hết thảy.
Trong nháy mắt quang mang như xuyên thủng thân thể Hạ Nhất Minh, khiến hắn ngưng lại. Đồng dạng cỗ lực lượng này tác động tới đám Thần thú không nhỏ.
Chỉ là đông đảo Thần đạo cường giả có mặt tại đây không khỏi vui mừng. Chúng không hẹn cùng tăng cường công kích, muốn nhanh chóng chém chết mầm họa này.
Đột nhiên một mảnh quang mang xuất hiện thu hút ánh mắt mọi người.
Trên thân thể Hạ Nhất Minh xuất hiện quy xác cực lớn, cho dù quang mang như ánh sáng mặt trời công kích cũng không thể khiến nó hao tổn.

Chương 1199: Bạo thể

Cơ hồ liên tiếp sau đó các đạo quang mang hung bạo phóng tới.
Chỉ giây lát vô số lực lượng cường đại oanh kích Huyền quy xác, tựa hồ muốn đánh vỡ kiện Thần khí này.
Bất quá mặc dù những lực lượng kia chỉ thua kém Quang minh lực lượng đôi chút nhưng không cách nào đột phá Huyền quy xác.
Vô số quang mang công kích trừ tác dụng chiếu sáng không có bất cứ thu hoạch nào.
Lực lượng phù văn kết hợp tạo thành lực lượng xoáy tròn bảo vệ thân thể Hạ Nhất Minh, cho dù Quang lĩnh vực phóng thích ánh sáng như mặt trời cũng không cách nào xuyên thấu.
Không những thế, được lực lượng phù văn thủ hộ, thân ảnh Hạ Nhất Minh càng linh hoạt hơn.
Hắn giống như du ngư vẫy vùng trong sóng nước, chỉ giây lát đã thoát khỏi phạm vi Quang lĩnh vực.
Lý Áo Ba Đặc mặc dù nắm giữ hoàn toàn Quang lĩnh vực nhưng so với Lĩnh vực khác, Quang lĩnh vực bá đạo dị thường. Được Lý Áo Ba Đặc khống chế, Quang lĩnh vực không công kích Thần thú nhưng chúng ngược lại cảm nhận uy áp cực lớn. Lực lượng tinh lọc dường như không chỉ nhắm vào Hạ Nhất Minh mà còn nhắm vào chúng.
Bởi thế khi Hạ Nhất Minh có thể đối phó dễ dàng Quang lĩnh vực, Bạch Kình nổi giận gầm lên. Theo sau trên đầu nó phóng ra một cột nước lớn.
Mọi người đã sớm biết uy lực cột nước này, nếu bị nó đánh trúng tuyệt đối chính là đại nạn. Nhưng nếu trong tay đối phương có Thần khí thủ hộ, uy lực cột nước kia suy yếu rất nhiều. Hơn nữa bị Quang lĩnh vực kiềm chế, cột nước kia không có khả năng uy hiếp Hạ Nhất Minh.
Chỉ là theo tiếng gầm của Bạch Kình, cột nước đột nhiên bạo phát. Nó mãnh liệt tràn vào Quang lĩnh vực, theo sau tất cả nhất loại chấn động.
Cột nước cường đại trong Quang lĩnh vực không suy yếu, thậm chí lấp lóe quang minh lực lượng.
Thân thể Bạch Kình nắm giữ Quang minh lực lượng, lúc này nó dung nhập lực lượng vào cột nước, hơn nữa cố ý phối hợp cùng Lý Áo Ba Đặc bởi thế mới xuất hiện hiệu quả khó tin tới vậy. Thân thể Hạ Nhất Minh khẽ đảo lập tức tránh được cột nước khổng lồ công kích.
Nhưng ngay lúc này cột nước bạo liệt hóa thành vô số dòng nước tràn ngập Quang lĩnh vực.
Hạ Nhất Minh thân pháp cho dù nhanh hơn cũng không cách nào tránh khỏi không gian tràn ngập Thủy hệ này. Sau một lát trên Huyền quy xác xuất hiện vô số sợi tơ nước.
Chúng vững vàng khóa chặt quy xác, theo đó từng âm thanh xé gió trên không giáng xuống.
Trong nháy mắt Hạ Nhất Minh không cách nào thi triển Thần toán thuật cùng thân pháp tránh né quỷ dị. Đám Thần thú vui mừng khôn xiết, chúng không hẹn cùng phóng thích lực lượng cực hạn.
Mặc dù chúng biết hành động này có thể khiến Quang lĩnh vực suy yếu nhưng nhiều ít vẫn khiến Hạ Nhất Minh chịu áp lực cực lớn.
Chỉ cần đánh nát Thần khí Huyền quy xác, hôm nay Hạ Nhất Minh chết chắc.
Hạ Nhất Minh dĩ nhiên hiểu rõ tình cảnh này, cổ tay khẽ đảo, hỏa lô nhất thời xuất hiện trước mặt. Chín đầu Hỏa long nhanh chóng rời khỏi hỏa lô, quấn lấy tơ nước cùng Quang lĩnh vực. Chín đầu Hỏa long uy lực cường đại cột nước của Bạch Kình sao có thể chống đỡ.
Chỉ trong nháy mắt toàn bộ tơ nước quấn quanh Huyền quy xác đã tiêu tán triệt để.Tam đại Thần khí xuất hiện trên tay Hạ Nhất Minh, hơn nữa Ngũ hành quang mang, chín đầu Hỏa long cùng phù văn ấn ký dao hòa ngăn cản tất cả công kích.
Trong đôi mắt đám Thần thú ánh lên vẻ tham lam cùng bất đắc dĩ.
Thần khí uy lực quá lớn, Hạ Nhất Minh tại Hư thần cảnh chỉ bằng Thần khí cũng có thể chém chết Tát Ma Đức. Lúc này hắn tấn giai Ngụy thần cảnh, uy lực dĩ nhiên cường đại gấp bội.
Bất quá đồng thời điều khiển ba kiện Thần khí đối phó năm vị Thần đạo cường giả, rõ ràng Hạ Nhất Minh không chịu nổi. Hắn hừ lạnh một tiếng, thân thể trong nháy mắt đáp xuống mặt băng. Theo sau hai chân hắn dậm mạnh, cả thân thể như chìm xuống.
Trong biển rộng, Quang minh lĩnh vực của Lý Áo Ba Đặc cùng Cửu Long Lô chịu ảnh hưởng lớn, bất quá phù văn quy xác cùng Ngũ hành quang mang không chút suy chuyển. Hạ Nhất Minh nhìn quanh một hồi, gương mặt xuất hiện vẻ trào phúng.
Năm vị Thần đạo cường giả liên thủ cũng không cách nào khiến hắn lưu lại, điều này đủ để hắn có tư cách kiêu ngạo.
Chỉ là ngay lúc này một đạo quang mang hắc ám như quỷ mị vô thanh vô tức đâm tới quang mang ba kiện Thần khí.
Sắc mặt Hạ Nhất Minh khẽ biến, ba kiện Thần khí mặc dù lấy hắn làm trung tâm nhưng dù sao chúng đều có tôn nghiêm của mình. Chúng có thể phối hợp cùng nhau nhưng tuyệt đối không thể dung hợp. Bởi thế xuất hiện sơ hở là điều đương nhiên.
Chỉ là sơ hở này nhỏ tới độ cho dù năm vị Thần đạo dây dưa nửa canh giờ cũng không cách nào phát hiện.
Khi trốn xuống lòng biển, thoát khỏi năm vị Thần đạo cường giả, tinh thần hắn lập tức buông lỏng. Nhưng lúc này một cỗ lực lượng súc tích đã lâu chợt bạo phát.
Thân thể Hạ Nhất Minh kiệt lực dao dộng, hắn mạnh mẽ bay lên, đồng thời chỉ huy quang mang ba kiện Thần khí đón đỡ quang mang hắc ám kia.
Chỉ là hết thảy đã chậm, quang mang hắc ám xuyên qua sự thủ hộ của ba kiện Thần khí công kích thân thể Hạ Nhất Minh. Âm thanh thê lương phảt ra từ miệng hắn, thân thể lập tức bắn ngược lên cao khiến mặt băng vỡ vụn.Trên không trung một vị lão nhân toàn thân vận hắc y nhìn hắn, trên tay lão nhân lóe lên quang mang tử vong như không thuộc thế giới này.
Hạ Nhất Minh gắt gao lấy tay che chắn vết thương trên cổ, nhưng bất luận kẻ nào cũng nhìn ra, cổ hắn năm phần có tới bốn phần bị chém đứt.
Trong đôi mắt hắn tràn ngập vẻ khó tin, tựa hồ tới lúc này cũng không nghĩ bản thân đã bị thương.
Nhân loại bất luận cường đại ra sao nhưng khi bị chịu vết thương như vậy cũng đừng mong sống sót.
Ba kiện thần khí đồng thời gào rít, chúng tựa hồ cảm nhận biến hóa trên thân thể Hạ Nhất Minh, bởi thế trở lên điên cuồng. Đôi mắt Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc lóe lên quang mang.
Sau khi Hạ Nhất Minh tử vong, ba kiện Thần khí đã là vật vô chủ, nếu bản thân có thể nắm giữ một kiện...
Nhất thời trong đầu họ xuất hiện suy nghĩ muốn động.
Nhưng ngay lúc này trên thân thể Hạ Nhất Minh xuất hiện quang mang chói mắt, phảng phất như mỹ lệ nhất thế gian. Hai vị Thần đạo cường giả nhân loại đồng thời trợn tròn mắt, quát lớn:
- Nhanh...
Căn bản chưa chờ họ nói, sau khi chứng kiến màn quỷ dị này, đám Thần thú không hẹn cùng liều mạng lui lại phía sau.
Sáu vị Thần đạo cường giả vừa gắt gao bao vây Hạ Nhất Minh lúc này liều mạng bỏ chạy, trong nháy mắt tốc độ của họ đề thăng tới cực hạn, dường như muốn tránh càng xa càng tốt.
Chỉ là ngay khi bọn họ kịp phản ứng, thân thể Hạ Nhất Minh đã hoàn toàn bạo liệt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trong nháy mắt huyết vũ đầy trời, lực lượng bạo liệt khiến mỗi phần thân thể Hạ Nhất Minh ẩn chứa sức công phá cường hãn.
Một vị Thần đạo cường giả khi dùng thủ đoạn cực đoan tự bạo, uy lực tuyệt đối không tầm thường. Cho dù sáu vị thần đạo cường giả tập trung một chỗ cũng chỉ có thể trốn chạy không dám chống đỡ. Từng cố lực lượng hung mãnh xẹt qua bên tai mỗi người.
Bọn họ kiệt lực phòng thủ thân thể, cũng may tốc độ nhanh khiến chấn động truyền tới không lớn.
Mặc dù huyết vũ xuyên qua lồng phòng hộ, tiếp xúc với thân thể họ nhưng cỗ lực lượng này không đủ tạo thành thương tổn. Sau vị Thần đạo cường giả đồng thời thở mạnh, đôi mắt vẫn tràn ngập sợ hãi.
Nghĩ không ra Hạ Nhất Minh cường liệt tới vậy, vừa biết sẽ chết lập tức tự bạo muốn lưỡng bại câu thương. Tâm chí quyết đoán như vậy không phải ai cũng có.
Đột nhiên ba đạo quang mang khổng lồ phóng lên cao, trực tiếp phá không rời đi, chỉ giây lát có thể biến mất không còn dấu vết.

Chương 1200: Chờ

Đông đảo Thần đạo cường giả lập tức có phản ứng, thân thể bọn họ phóng lên cao, tận lực phóng thích lực lượng ngăn chặn ba kiện Thần khí.
Sáu vị Thần đạo cường giả nắm giữ lực lượng vô cùng cường đại, cho dù ba kiện Thần khí cũng không thể so sánh. Khi bị sáu cỗ lực lượng phong tỏa, ba kiện Thần khí không thể giãy giụa. Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc đôi mắt lóe sáng, ba kiện Thần khí, đây là bảo vật cường đại cỡ nào?
Hơn nữa có thể khẳng định, một trong những kiện Thần khí kia cất giữ bảo vật một đời Hạ Nhất Minh thu thập. Một khí có thể nắm giữ, bọn họ sẽ có thu hoạch không nhỏ.
Thần khí mặc dù uy lực cường đại nhưng mất đi Thần đạo cường giả phối hợp, uy lực suy giảm rất nhiều.
Mắt thấy quang mang thủ hộ ba kiện Thần thú suy yếu rất nhiều, đông đảo Thần đạo cường giả biết rõ, ba kiện Thần khí sắp ngoan ngoãn chịu trói. Đột nhiên một đạo quang mang cực lớn bạo phát.
Sau khi bị sáu vị Thần đạo cường giả vây khốn, phù văn trên Huyền quy xác ầm ầm bạo liệt hóa thành lực lượng vô cùng vô tận.
Chỉ chớp mắt quang mang vây khốn do sáu vị Thần đạo cưởng giả tạo ra đã hoàn toàn tiêu tán.
Thừa dịp sơ hở ba kiện Thần khí phá vây nháy mắt biến mất trong hư không.
Sau khi biến mất, chúng lập tức xuất hiện phía xa xa, chỉ để lại vệt sáng kéo dài tới chân trời, theo đó hoàn toàn biến mất.
Nhìn ba đạo quang mang biến mất phía chân trời, Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc vẻ mặt vô cùng khó coi.
- Đuổi không kịp.
Bạch Kình ánh mắt thu liễm, thấp giọng nói.
Vừa rồi Hạ Nhất Minh tự bạo, ba kiện Thần khí không ngờ hóa thành quang mang bay đi.
Mặc dù đám Thần đạo cường giả đồng tâm hiệp lực lưu giữ chúng nhưng kết quả không như mong muốn.
Ba kiện Thần khí sau khi bị vây khốn, chủ phách Huyền quy xác không ngờ bạo liệt tạo ra uy lực cường đại khiến Thần đạo cường giả không thể chống đỡ.
Sự liên thủ của sáu vị Thần đạo cường giả nhất thời bị phá vỡ, ba kiện Thần khí nhân cơ hội biến mất. Tốc độ rời đi không ngờ vượt quá sức tưởng tượng của đám người.
Chúng không chỉ phá không rời đi thậm chí trốn vào không gian, phương pháp này cho dù với tốc độ Lôi điện cũng không thể so sánh.
Lý Áo Ba Đặc mặc dù không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thần khí rời đi.
- Đáng tiếc. Thật đáng tiếc.
Lý Áo Ba Đặc thở dài một tiếng nói.
- Quả thật đáng tiếc. Ba kiện Thần khí này rời đi, không biết bao lâu sẽ xuất hiện trên thế giới.
Lô Khắc khẽ lắc đầu, ngữ khí vô cùng cảm khái.
Từ xưa tới nay thần khí truyền thừa trên cơ bản đều là chí bảo trong các đại phái, sau khi một vị tiền bối viên tịch sẽ để lại cho môn hạ đệ tử.
Thần khí truyền qua từng đời tuyệt đối có thể coi là bảo vật trân quý nhất của mỗi môn phái.
Nhưng nếu cường giả nắm giữ Thần khí không may tử vong trong binh đao, kiện Thần khí sẽ tự động bay vào hư không, từ đó về sau không rõ hành tung. Chỉ có thể dựa vào cơ duyên cùng phúc phận mới có thể tìm được Thần khí dạng này. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Từ thời thượng cổ, Thần khí Phích Lịch Thiên cùng Cửu Long Lô xuất hiện tại Lưu Ly Đảo đều bởi nguyên nhân này thất lạc, cuối cùng lưu lạc nhân gian.
Nếu không phải Hạ Nhất Minh có được bảo trư, hơn nữa hồng phúc tề thiên, khẳng định không thể tìm ra.
Đám người Lý Áo Ba Đặc mặc dù tự phụ nhưng cũng không cho rằng bản thân có thể nắm giữ vận khí kia. Bởi thế sau khi thấy ba kiện Thần khí rời đi, bọn họ không khỏi cảm khái. Có trời mới biết những kiện Thần khí kia xuất hiện tại đâu? Có lẽ ngàn năm sau cũng không bị ai phát hiện. Sau hồi lâu, Bạch Kình đột nhiên nói:
- Hạ Nhất Minh đã chết chưa?
- Tuyệt đối đã chết.
Hải báo giận dữ hét lên:
- Hắn bạo thể mà chết, đã không thể chết thêm.Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc liếc mắt nhìn nhau, trong đôi mắt bọn họ ánh lên quang mang kỳ dị, bất quá không ai mở lời. Kim long Đức Lai Đặc do dự một chút, nói:
- Bạch Kình. Ngươi nghi ngờ chuyện gì?
Mặc dù Bạch Kình xuất thân không cao quý như Long tộc nhưng trước mặt Long vương, Bạch Kình không chút câu nệ, hơn xa Thiết Giáp Bối Long cùng Hải báo.
- Long vương các hạ. Ta cảm giác Hạ Nhất Minh chết quá dễ dàng.
Hải báo trợn tròn măt, nói:
- Bạch Kình. Sáu vị Thần đạo cường giả chúng ta đồng loạt ra tay, thiếu chút nữa để hắn chạy thoát. Đây gọi là dễ dàng sao?
Bạch Kình khẽ lắc đầu, nói:
- Theo lý mà nói ta không nên hoài nghi. Chỉ là năng lực lượng này nếu Lô Khắc Nghị trưởng một kiếm giết chết thật sự khó tin.
Lô Khắc sắc mặt âm trầm, những lời này khác nào coi thường thực lực của lão.
Bất quá vị Hắc ám Nghị trưởng biết rõ lai lịch Bạch Kình bởi thế mặc dù trong lòng giận dữ nhưng biểu hiện bên ngoài vô cùng khách khí:
- Hạ Nhất Minh lúc đó chạy xuống nước, hắn được ba kiện Thần khí che chắn, cơ hồ không ai có thể tổn thương. Nếu không phải lão phu chuẩn bị nửa canh giờ, sao có thể một kích đắc thủ.
Bạch Kình rống lên một tiếng lớn, nói:
- Lô Khắc Nghị trưởng. Ta không phải hoài nghi ngài. Bất quá ta có một nghi vấn, không phải các ngươi nói Hạ Nhất Minh đã ngưng luyện Lĩnh vực sao? Mười ngày trước biểu hiện của hắn kinh khủng như vậy, vừa rồi trong quá trình giao chiến sao hắn không sử dụng Lĩnh vực?
Tất cả đồng loạt im lặng. Đáp án kia căn bản không ai có thể đưa ra.
Ngay cả khi Lý Áo Ba Đặc phóng xuất Lĩnh vực, Hạ Nhất Minh cũng không sử dụng. Đức Lai Đặc lắc cái đầu to lớn, nói:
- Ý của ngươi là người này không phải Hạ Nhất Minh?
- Hắn là...
Ái Nhĩ Bá Lạp mặc dù lần đầu mở miệng nói chuyện nhưng âm thanh ù ù, cho dù Thần đạo cưởng giá cũng cảm thấy uy áp từ Hồng Long:- Nếu không phải Hạ Nhất Minh sao có thể điều khiển ba kiện Thần khí?
Đối với ba kiện Thần khí này, ấn tượng của Ái Nhĩ Bá Lạp vô cùng sâu sắc. Bởi nó đã từng thua dưới tay Hạ Nhất Minh nên tuyệt đối không thể nhận lầm.
Đông đảo Thần đạo cường giả khẽ gật đầu, bọn họ đương nhiên biết rõ Thần khí kia quan trọng cỡ nào.
Cho dù thân như phụ tử, huynh đệ cũng không có khả năng được Thần khí chấp nhận. Bởi thế sử dụng ba kiện Thần khí khẳng định là Hạ Nhất Minh. Chỉ là điều duy nhất khiến họ không thể lý giải chính là, vì sao Hạ Nhất Minh không sử dụng Lĩnh vực?
Lô Khắc đôi mắt sáng bừng, nói:
- Các vị hẳn còn nhớ rõ Hạ Nhất Minh tại Băng Cung từng công kích Lục tinh mang địa trận.
Lão dừng một chút nói:
- Uy lực như vậy một Tân Ngụy thần cảnh cường giả không thể phóng thích dễ dàng.
Lý Áo Ba Đặc trầm giọng nói:
- Lô Khắc Nghị trưởng. Ý của ngài là khi đó Hạ Nhất Minh đã kích phát tiềm lực.
Lô Khắc không chút do dự gật đầu, nói:
- Một kích kia cho dù ta tự mình ra tay cũng không thể oanh động thiên địa tới vậy. Hạ Nhất Minh nếu mượn Thần khí dĩ nhiên sẽ khác, nhưng khi đó rõ ràng hắn không sử dụng Thần khí.
Đám người Lý Áo Ba Đặc lập tức hiểu rõ ý tứ Lô Khắc. Hạ Nhất Minh khi đó phóng thích uy lực cường đại khẳng định đã sử dụng thủ pháp kích phát tiềm lực.
Bất quá sau khi phóng thích uy lực cường đại, hắn không thể sử dụng Lĩnh vực lực lượng trong thời gian ngắn.
Nghĩ tới khi đó Hạ Nhất Minh xuất hiện chiếm hết uy phong nhưng lại buông tha ba đầu Thần thú, trong đầu đám Thần đạo cường giả âm thầm thừa nhận lời giải thích trên.
Hắc báo khẽ huy vũ cự trảo, nói:
- Hạ Nhất Minh đã chết. Long mã ghê tởm kia liệu có quay lại?
- Khẳng định có.
Lý Áo Ba Đặc an ủi nói:
- Long mã là chủng tộc cao ngạo nhất trên đời. Nó cùng Hạ Nhất Minh tâm linh tương thông. Nếu biết hắn đã chết khẳng định nó sẽ trở lại. Bởi thế chúng ta chỉ cần mai phục tại đây vài canh giờ, tuyệt đối có thể thấy nó trở lại.
Hải báo đôi mắt mơ hồ phát sáng, nó rít gào:
- Các ngươi đã nói qua, nội đan Long mã là của ta.
- Đúng. Là của ngươi. Chúng ta tuyệt đối không tranh đoạt.
Bạch Kình trong không trung hứa hẹn. Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc trịnh trọng gật đầu.
Mặc dù Hạ Nhất Minh đã chết nhưng hai đầu Thần thú bạn sinh của hắn không tầm thường. Nếu chúng nổi điên tới phương Tây trả thù, đối với bọn họ là chuyện vô cùng đau đầu.
Bởi thế có thể giải quyết luôn chúng, Lý Áo Ba Đặc, Lô Khắc cùng hai đầu Thần long tuyệt đối nguyện ý.
Hai vị Tây phương cường giả lấy ra Lục giác tinh mang, dưới sự điều khiển của họ, lực lượng dao động bao trùm sáu vị Thần đạo cường giả. Chỉ thoáng chốc ngoài tiếng gió thổi, nơi đây không còn bất cứ âm thanh nào khác.
Bất quá lúc này đám Thần đạo cường giả không chú ý, huyết nhục văng khắp nơi chậm rãi xuyên qua mặt băng, chìm vào đáy biển không còn dấu vết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau