VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1191 - Chương 1195

Chương 1191: Tái phá

Trên bầu trời huyết quang tràn ngập, huyết sắc bao phủ mặt đất. Toàn bộ thiên địa tràn ngập sát khí âm u.
Một ngọn núi cao lớn nguy nga bị một tầng huyết sắc nồng đậm vây quanh, tựa như biển máu có linh tính thần kỳ. Trên mặt đất hợp thành một Lục giác tinh mang đại trận khổng lồ.
Phía trên đại trận, vô số xương trắng ngưng tụ thành cốt kiếm treo lơ lửng, phảng phất biến thiên địa thành Tu La địa ngục. Nhưng tất cả đã thay đổi khi một thân ảnh xuất hiện.
Giữa đầy trời huyết sắc, hắn thuận tiện nhấc tay đã phá tan cốt kiếm uy lực cường đại.
Giống như tiện tay đánh nát một cái bình sứ, dễ dàng bóp chết một con kiến hôi.
Ánh mắt hắn rực rỡ huy hoàng nhưng trên mặt lộ vẻ cười trào phúng. Giống như cười nhạo địch nhân không biết tự lượng sức mình, tốn công vô ích.
Trên một góc của Lục giác tinh mang đại trận, hai nhân loại đội lốt Bạch hùng không tự chủ co rút thân thể. Bọn họ cuộn mình lại giống như muốn tránh né ánh mắt phía trên. Quả thực may mắn vì lúc này người phía trên không trung không hướng mắt về phía bọn họ, mà ngẩng đầu đánh giá đầu Bạch kình với ánh mắt khinh thường.
Không hiểu vì sao thân thể cao lớn của Bạch kình thoáng run rẩy. Đối điện với người này, trong lòng Bạch kình mơ hồ phát sinh cảm giác sợ hãi.
Trước đây, cho dù nó gặp Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc nhân loại Ngụy thần cảnh cường giả cũng không có cảm giác sợ hãi. Nhưng nhìn thấy người trước mặt, nó không nhịn được cảm thấy sợ hãi.
Cảm giác này giống như đối mặt với chủ nhân, khiến từ đáy lòng sinh ra một trận hàn ý thật sâu.
Không phải do nó nhát gan, cũng không phải vì khí thế vương giả của Hạ Nhất Minh, mà bởi Quang ám lực lượng hợp nhất.
Bạch kình linh mẫn cảm nhận được từ trên người Hạ Nhất Minh lực lượng Quang ám hợp nhất. Đây chính là lực lượng thần kỳ chủ nhân nó nắm giữ. Mấy ngàn năm phục thị bên người chủ nhân, nó sớm đã quen thuộc. Hơn nữa từ trong tiềm thức sinh ra cung kính cùng phục tùng đối với cỗ lực lượng này.
Cho nên mặc dù lần đầu tiên gặp phải người trước mặt, nhưng trong lòng đã sinh ra cảm giác sợ hãi cực độ. Hạ Nhất Minh duỗi hai tay, thanh âm ầm ù giống như lôi điện lại nổ vang.
- Phá cho ta.
Đồng thời tiếng bạo liệt vang vọng thiên địa, màn sáng rất lớn từ tay hắn xuất ra.
Hỏa hệ lực lượng, Thổ hệ lực lượng cùng Kim hệ lực lượng trong nháy mắt nhưng tụ. Ánh sáng rực rỡ, chói mắt tạo thành sáu thanh kiếm quang khổng lồ.
Sáu thanh kiếm này không phải Thần binh, mà do Hạ Nhất Minh vận dụng lĩnh vực lực lượng trong nháy mắt tạo thành uy năng cường đại.
Sáu thanh kiếm quang xuất thế khiến tất cả Thần đạo cường giả biến sắc.
Bởi vì họ cảm giác được, lực lượng ngưng tụ sáu thanh kiếm quang đã vượt xa phạm trù Hư thần cảnh.
Đây cũng không phải Hư thần cảnh lực lượng, mà là uy năng cường đại của Ngụy thần cảnh lực lượng.
Hạ Nhất Minh đột nhiên quát lớn. Sáu thanh kiếm quang phá không chém tới sáu thanh cốt kiếm phía trên Lục giác tinh mang trận đồ.
Hai người khoác da Bạch hùng đồng thời nắm chặt lục lăng bảo khí. Giờ phút này, bọn họ không dám đem lực lượng phóng xuất ra.
Nếu cố gắng sử dụng lục giác tinh lực lượng đối kháng cùng Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ làm lộ hành tung bọn họ.Một tiếng nổ ầm vang kèm theo âm thanh ù ù. Sau thanh cốt kiếm tạo ra vô tận áp lực cho mọi người hoàn toàn bạo liệt. Bạch kình giật mình, thanh âm khổng lồ vang lên.
- Ngưng tụ lĩnh vực. Đã là Ngụy thần cảnh sao?
Tiếng nói thuần thục mang theo sự kinh ngạc rất lớn. Nếu như nhắm mắt nghe, khẳng định sẽ không nhận ra sự khác biệt giữa giọng nói của nó với nhân loại bình thường.
Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ nói:
- Một Hư thần cảnh thần thú lại biết được điều này. Quả thực là không sai.
Hai người trên mặt đất nhìn nhau, trong mắt mỗi người chứa đựng sự rung động rất lớn.
Khi Hạ Nhất Minh ngưng tụ lực lượng kiếm quang cùng sáu thanh cốt kiếm va chạm, bọn họ đã khẳng định đây là Ngụy thần cảnh lực lượng hàng thật giá thật.
Thần khí lĩnh vực dù cường đại cũng không có khả năng ngưng tụ nhiều loại lĩnh vực lực lượng. Chỉ có sau khi thực lực bản thân đạt tới Ngụy thần cảnh mới có khả năng ngưng tụ thành công cùng phóng xuất loại lực lượng này.
Hơn nữa khiến cho bọn họ càng thêm sợ hãi là kiếm quang Hạ Nhất Minh phóng xuất ngưng tụ tam hệ lĩnh vực. Nếu chỉ do một Lĩnh vực lực lượng tạo thành, bất luận dù thế nào cũng không thể đánh nát cốt kiếm.
Ba năm đối với Thần giả cường đạo mà nói, bất quá chỉ là một lần bế quan khổ tu. Nhưng cũng chỉ trong ba năm ngắn ngủi, Hạ Nhất Minh thực sự đã từ Hư thần cảnh tiến giai Ngụy thần cảnh. Biến hóa như thế khiến trong lòng bọn họ mãnh liệt xuất hiện cảm giác vô lực. Bọn họ rút cuộc đã hiểu rõ vì sao người bịt mặt bất kể hậu quả, không từ thủ đoạn để giết chết Hạ Nhất Minh. Tốc độ tiến giai của hắn thực sự đáng sợ.
Một tiếng hý từ phía dưới truyền đến. Sau đó bạch quang chợt lóe, Bạch Mã Lôi Điện đột ngột xuất hiện bên cạnh Hạ Nhất Minh.
Chiếc sừng trên đỉnh đầu chợt phát sáng. Một viên lôi cầu màu vàng sáng bóng xoay quanh chiếc sừng, mỗi lần xoay tròn, tử sắc lôi điện khổng lồ phóng xuất mãnh liệt.
Lôi điện lực lượng trong nháy mắt tràn ngập bên trong không gian huyết sắc.Theo âm thanh lôi điện nổ vang, hồng quang huyết sắc đang không ngừng ăn mòn thất thải hào quang như gặp phải khắc tinh, không ngừng rung động. Sau đó không gian Huyết sắc bạo liệt tan vỡ.
Trên mặt đất, Lục giác tinh mang đại trận bị ảnh hưởng kịch liệt, phát ra tiếng sấm sét ong ong.
Lôi điện lực lấn át huyết sắc, nhanh chóng khuyếch tán trong không gian.
Không có đầu Hải quái nào có dũng khí tiến vào bên trong huyết hải. Bên ngoài huyết hải còn đến trăm ngàn đầu Hải quái còn sống. Bất quá trong đôi mắt chúng lộ vẻ sợ hãi đến cực điểm. Dù là mãnh thú không có trí tuệ cũng bị cảnh tượng vừa phát sinh hù dọa không đứng vững. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Không ai chú ý, tại Lục giác tinh mang đại trận, hai đầu Bạch hùng đang cuộn mình thối lui về phía đàn Hải quái. Động tác của chúng không nhanh nhưng không khiến bất cứ kẻ nào chú ý. Từ đầu đến cuối ngay cả Hạ Nhất Minh ánh mắt cũng chưa từng nhìn về hướng này một lần.
Trong chốc lát, huyết sắc tràn ngập thiên địa dần chuyển thành tử sắc lôi điện. Giờ phút này Lục giác tinh mang đại trận ngưng tụ vô số hồn phách cùng tinh huyết Bắc hải quái thú đã hoàn toàn bị tiêu diệt. Bạch Mã Lôi Điện ngạo nghễ đứng giữa trời, giống như thiên thần hạ phàm, uy mãnh không gì tả xiết. Hải báo cùng Thiết giáp bối long lúc trước đã thối lui ra bên ngoài Lục giác tinh mang đại trận. Mặc dù chúng là Thần thú nhưng không dám khinh xuất tiến vào đại trận khủng bố này.
Nhưng lúc này Bạch Mã Lôi Điện thi triển uy năng khiến chúng tràn đầy kính sợ. Cho dù là thần thú cũng phân ra mạnh yếu.
Bạch Mã Lôi Điện liên tục phục dụng thần dược Tiên dịch. Nó hấp thu lôi điện lực lượng trong Phích lịch thiên khiến thực lực đại tăng, thậm chí còn hoàn toàn nắm giữ uy năng thần khí.
Nếu là đơn đả độc đấu cho dù nó gặp phải Ngụy thần cảnh cường giả cũng có thể đánh một trận, cũng không chắc sẽ bại.
Đây là lôi điện lực lượng kết hợp siêu cấp thần khí Phích Lịch Thiên uy lực cường đại, khiến Bạch Mã Lôi Điện có khả năng khiêu chiến vượt cấp.
Ánh mắt Hải báo có vài phần nóng bỏng. Mặc dù nó đối với Bạch Mã Lôi Điện cực kỳ sợ hãi nhưng càng thêm thèm khát nội đan Bạch Mã.
Có thể phục dụng nội đan Thần thú thiên phú đồng hệ cường đại như thế đối với nó là chuyện tình vô cùng tốt. Có lẽ dựa vào khối nội đan này, sau này trên con đường tu luyện có thể đủ để tiến giai một cấp.
Đương nhiên, vừa rồi chứng kiến lôi điện uy năng cường đại, có đánh chết nó cũng không dám một mình đối mặt Bạch Mã Lôi Điện.
Chỉ là nó nhớ rất rõ ràng hứa hẹn của hai gã Ngụy thần cảnh nhân loại cường giả. Nếu cùng hai người bọn họ liên hợp có thể giúp nó đạt được khối nội đan cực kỳ trân quý này.
Tử sắc lôi điện đang tàn phá huyết sắc hồng quang trong không gian. Theo lôi điện lực lượng khuyếch tán, khí tức khiến mọi người thổ huyết nhạt dần, cuối cùng tiêu tán hoàn toàn.
Sau khi tiêu trừ toàn bộ khí tức, Bạch Mã Lôi Điện lại phát ra một tiếng hý dài. Lôi điện lực lượng tràn ngập không gian trong nháy mắt suy yếu, ngưng tụ toàn bộ vào trong lôi cầu màu vàng.
Bịch một tiếng, Phích Lịch Thiên biến vào trong sừng Bạch Mã Lôi Điện. Nó ngẩng cao đầu, chớp động cặp mắt diễm lệ, thần thái vô cùng cao ngạo. Lôi điện biến mất hoàn toàn, ánh nắng mặt trời lại chiếu rọi không gian. Ánh sáng ôn hòa tràn ngập mặt đất, tỏa xuống bên trong Băng cung, xua tan toàn bộ tuyệt vọng trong lòng mọi người.
Mọi người vừa vui mừng vừa sợ hãi nhìn bầu trời. Tinh thần bọn họ vì chuyển biến quá nhanh mà trở nên yếu ớt. Lúc này cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời mới hoàn toàn tin tưởng mĩnh đã thoát khỏi nguy hiểm.
Đại họa diệt môn bởi vì một người một thú trên bầu trời mà tiêu trừ toàn bộ.

Chương 1192: Không phục

Cổ tay Hạ Nhất Minh khẽ đảo, một đoàn quang mang lập tức xuất hiện. Theo sau hắn chậm rãi bước trên hư không, cứ thế tới trước mặt Bạch Kình.
Nếu là Thần đạo cường giả khác, cho dù nắm giữ lực lượng lôi điện cường đại như bạch mã, Bạch Kình cũng không cảm thấy e ngại. Bất quá sau khi cảm nhân Quang Ám lực lượng trên thân thể Hạ Nhất Minh, nó vô thức liều mạng lui ra sau.
Bi ai là thể tích nó thật sự quá lớn, hơn nữa vốn là sinh vật đại dương, khi rời xa biển rộng, tốc độ không cách nào so sánh với Hạ Nhất Minh.
Khi Hạ Nhất Minh tới trước mặt Bạch Kình, hắn vung tay, đoàn quang mang nháy mắt bao phủ thân thể nó.
Bạch Kình hống lên một tiếng thê lương, máu tươi thấm đẫm thân thể qua bảy vết thương lớn.
Chịu bảy vết thương lớn nhưng đối với thân thể nó không tính là trí mạng, bởi thế nó tiếp tục lui nhanh ra sau.
Chỉ là bản thân Bạch Kình cũng không phát hiện, quang mang công kích của Hạ Nhất Minh ẩn giấu lực lượng kỳ dị nào đó.
Khi lực lượng này tiếp xúc cùng thân thể Bạch Kình lập tức gắt gao bám chặt. Bất luận từ góc độ nào cũng không thể nhìn ra dấu vết khác.
Đồng dạng bởi Bạch Kình da dày thịt chắc, chút lực lượng này càng không thể tạo ra gánh nặng.
Vài bóng người chớp động phía dưới, chính là ba người Viên Lễ Huân, Băng Tiếu Thiên cùng Mưu Tử Long bay ra từ Băng Cung. Trên mặt họ có thể chứng kiến vẻ vui mừng tột độ, cho dù lão Thần đạo cường giả Mưu Tử Long cũng không ngoại lệ.
Tuy nói lão không có nhiều cảm tình với Băng Cung nhưng dưới tình huống này Băng Cung còn có thể toàn vẹn. Hơn nữa với phương thức hóa giải nguy cơ như vậy, thanh danh cả đời lão có thể bảo toàn.
Nếu bởi lão phán đoán sai khiến Băng Cung rơi vào diệt vong, danh vọng cả đời lão sẽ chịu đả kích nghiêm trọng. Cho dù ngày sau lão giúp Băng Cung kiến tạo môn phái, xưng hùng Bắc cương cũng không cách nào xóa đi vệt đen này. Cục diện xoay vần, thoáng chốc ưu thế Thần thú đã không còn mảy may.
Mưu Tử Long cười dài một tiếng, nói:
- Hạ lão đệ. Ngươi tới đúng lúc lắm. Chúng ta cùng nhau lưu lại chúng.
Thân thể ba đầu Thần thú thoáng ngưng lại, đôi mắt chúng ánh lên vẻ hung mãnh, chỉ là mơ hồ có thể thấy được điểm dao động, không biết xử lý ra sao. Hạ Nhất Minh đột ngột xuất hiện rõ ràng phá vỡ kế hoạch của chúng. Lúc này bất luận Thiết Giáp Bối Long hay Hải báo đều vô cùng hối hận.
Nếu chúng chịu nghe theo lời hai vị Ngụy thần cảnh nhân loại, tình huống lúc này đương nhiên khác biệt. Không ngờ Hạ Nhất Minh còn có Lôi điện thật sự chạy tới nơi này.
Bất quá lúc này có hối hận cũng muộn, tâm niệm cả ba khẽ động. Nếu đám người Hạ Nhất Minh thật sự muốn tiêu diệt chúng, phải làm thế nào mới tốt?
Phía chúng có thêm Lý Áo Ba Đặc, Lô Khắc cùng hai đầu Thần long trợ giúp khẳnh định không thua kém. Nhưng vấn đề khi những người này ra tay, bố cục tỉ mỉ sắp xếp hoàn toàn đổ sông đổ biển.
Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ nói:
- Lão ca. Đối phó vài đầu Thần thú này chẳng lẽ còn cần các ngươi. Mình tiểu đệ là đủ.
Lôi điện hí vang dường như rất đồng tính với ý kiến của Hạ Nhất Minh. Ánh mắt Viên Lễ Huân nhìn lại, lo lắng nói:
- Nhất Minh. Bách huynh cùng bảo trư đâu?
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu nói:
- Ta cùng bọn họ thu thập dược thảo, đã tìm được vài thứ. Bất quá sau khi nghe tin tức của mọi người, ta lập tức cùng Lôi điện chạy tới. Bách huynh cùng bảo trư ở lại tiếp tục thu thập dược thảo.
Viên Lễ Huân cùng Mưu Tử Long nhất thời ngẩn ra, trong đầu vô cùng hoài nghi. Hạ Nhất Minh vốn đang luyện chế đan dược sao có thể bỏ đi thu thập dược liệu.
Bất quá khi chứng kiến vẻ nghiêm trang trên mặt Hạ Nhất Minh, bon họ không hẹn cùng nghĩ. Không phải hắn xuất hiện, ngay cả họ cũng bị qua mắt.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đều hiểu, nếu Hạ Nhất Minh nói vậy hẳn có ý khác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Ba đầu Thần thú trên không trung trao đổi ánh mắt, trên mặt đất hai vị Thần đạo cường giả nhân loại cũng đồng dạng có hành động này.Trong lòng bọn họ không khỏi mừng thầm, chẳng lẽ Thần may mắn thực sự đứng về phía họ.
Đối với điều Hạ Nhất Minh nói, bọn họ không chút hoài nghi. Hơn nữa khi thấy Hạ Nhất Minh xuất hiện tại thời khắc cuối cùng càng chứng tỏ hắn nghe tin vội vã chạy tới.
Ánh mắt Băng Tiếu Thiên liếc qua ba đầu Thần thú, cười nói:
- Hạ huynh. Chúng xâm phạm Bắc Cương chỉ đích danh phải dùng nội đan Bạch mã huynh bồi tội. Ngươi tính thế nào?
Lão nói những lời này chủ tâm khơi dậy sát khí Hạ Nhất Minh.
Bạch mã tuyệt đối có thể coi như ruột thịt của Hạ Nhất Minh, nếu mất đi nội đan, cho dù Bạch mã không chết cũng không thể sống tốt. Bởi thế khi Hạ Nhất Minh nghe những lời này quả nhiên phát hỏa. Hắn quay đầu, ánh mắt lạnh lùng như nhìn người chết hướng tới ba đầu Thần thú. Trong mắt Lôi điện đồng dạng ánh lên sát khí, nó hí nhẹ một tiếng, tử liện vờn quanh chiêc sừng trên đình đầu tùy thời có thể phát động công kích.
Ba đầu Thần thú âm thầm đề cao cảnh giác, sau khi chứng kiến uy lực Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện phóng thích, chúng đã không còn dám khinh thường Thần đạo nhân loại. Bạch Kình khẽ quẫy đuôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thiết Giáp Bối Long.
Đầu Thần thú huyết mạch Á long do dự một lát, đột nhiên hét lên:
- Long Mã. Các ngươi ỷ ngươi đông thế mạnh thì có bản lĩnh gì? Ngươi thật hổ danh Thần thú.
Ánh mắt Lôi điện cao ngạo như chưa từng để lời châm chọc này vào tai.
Bất quá sắc mặt Hạ Nhất Minh đanh lại, cả giận nói:
- Lôi điện dĩ nhiên là Thần thú cường đại nhất. Bằng vào ngươi có tư cách bình phẩm?
Thiết Giáp Bối Long đôi mắt lóe tinh quang, nói:
- Năm đó các ngươi xâm nhập lãnh địa của ta. Thậm chí mấy vị Thần đạo cường giả liên thủ đuổi đánh ta. Chẳng lẽ đó không phải lấy nhiều khi ít.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Chuyện năm đó là do ngươi ra tay trước đúng không? Hắc hắc...Trên mặt hắn hiện lên vẻ cổ quái, nói:
- Ngươi có dũng khí khiêu khích cùng lúc nhiều Thần đạo cường giả như vậy, có thể chạy thoát đã là may mắn nghịch thiên. Chẳng lẽ thật sự muốn tìm chết không thành?
Nếu Thiết Giáp Bối Long là một nhân loại khẳng định lúc này sắc mặt đỏ bừng.
Lúc trước Truyền tống trận có tới sáu vị Thần đạo cường giả, cho dù là Thần thú Ngụy thần cảnh cũng đừng mong chống lại. Nhưng Thiết Giáp Bối Long dám ngang nhiên công kích, gan lớn cỡ này có thể coi như thiên hạ vô song.
Chỉ là Thiết Giáp Bối Long mặc dù sống lâu nhưng hoàn toàn không biết vì về Truyền tống trận. Đột nhiên cảm ứng dao động thiên địa lực lượng, nó tường rằng đám người kia khiêu khích, bởi thế mới ra tay. Không ngờ vừa ra tay đã chọc phải tổ ong vò vẽ, thiếu chút nữa tính mạng cũng để lại.
Đôi mắt lóe lên vẻ hung ác, Thiết Giáp Bối Long tức giận nói:
- Mặc kệ thế nào năm đó các ngươi cũng là lấy nhiều khi ít, dựa vào uy phong nhân loại, uổng danh Thần thú.
Hạ Nhất Minh tức giận hừ một tiếng, nói:
- Hay cho một tên cuồng vọng. Nói như vậy hôm nay Hạ mỗ giúp ngươi không làm Thần thú...
Lôi điện đột ngột hí vang ngắt lời Hạ Nhất Minh.
Nó rất khi làm trái ý Hạ Nhất Minh, bất quá khi có quyết định thường khá bướng bỉnh, không chịu thay đổi.
Lúc này nó kiêu ngạo nhìn Thiết Giáp Bối Long giống như một gã cường giả tràn đầy tự tin đang nhìn địch nhân.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày, hắn mở miệng muốn nói rốt cuộc lắc đầu im lặng. Phía đối diện tinh thần ba đầu Thần thú thoải mái hơn đôi chút.
Trong lòng Mưu Tử Long xuất hiện dự cảm không tốt, lão thấp giọng nói:
- Lão đệ. Long mã nói gì?
Nếu trước đây đương nhiên Hạ Nhất Minh không hiểu ý tứ bạch mã, bất quá lúc này dĩ nhiên không phải vấn đề:
- Lôi điện nói. Chúng nó muốn thế nào mới tâm phục khẩu phục?
Hạ Nhất Minh cười khổ nói.
Ba người Mưu Tử Long trong lòng đồng thời kêu không ổn. Chỉ e sẽ bỏ qua cơ hội lưu lại ba đầu Thần thú kia.
Quả nhiên Thiết Giáp Bối Long đột nhiên rống lên:
- Ta muốn cùng ngươi đơn đả độc đấu. Có thể chiến thắng ta, ta đương nhiên tâm phục khẩu phục.
Đôi mắt Lôi điện thoáng ngưng lại, vẻ hãnh diện cùng miệt thị ngay cả người ngốc cũng có thể nhận ra.
Nó tiếp tục hí lên, bất quá âm thanh không chút giận dữ mà tràn ngập hưng phấn. Không hẹn đám Thần đạo cường giả đồng thời bồi thêm một câu. Đúng là tên cuồng chiến. Tử điện tím sẫm đột nhiên bạo phát trên chiếc sừng bạch mã, đồng thời một cỗ khí tức phô thiên cái địa phóng thẳng tới ba đầu Thần thú. Thiết Giáp Bối Long vội vàng nói:
- Chờ một chút. Không phải lúc này.
Trong âm thanh của nó không ngờ mang theo vài phần kinh hoảng. Bởi vậy có thể thấy nó kiêng kỵ lực lượng lôi điện của bạch mã ra sao.

Chương 1193: Ước định

Thân thể bạch mã thoáng ngưng lại, khí tức cùng lực lượng lôi điện nhất thời đình chỉ.
Thiết Giáp Bối Long âm thầm thở dài một hơi. Nếu bạch mã không để ý công kích tới, e rằng cơ hội chạy trốn nó cũng không có.
- Các ngươi người đông thế mạnh, giao chiến tại đây cho dù ta thua cũng không phục.
Thiết Giáp Bối Long ra vẻ oai phong lẫm liệt nói. Lôi điện nghiêng đầu, ánh mắt lấp lóe tinh quang tựa hồ không biết xử lý tên vô lại kia thế nào?
Mưu Tử Long giận dữ cười nói:
- Lôi điện. Ngươi không cần khách khí với nó. Đạo lý sinh tồn tại Ngoại hải chính là cường giả vi tôn. Địa bàn của nó cũng do chiếm đoạt mà có, ngươi có đuổi nó đi là chuyện bình thường, không có vấn đề gì.
Ba đầu Thần thú cùng hai nhân loại giả dạng quái thú bên dưới không khỏi toát mồ hôi lạnh. Nếu bạch mã thật sự nghe lời Mưu Tử Long, chuyện hôm nay e rằng không tốt.
Bất quá tính tình Lôi điện cao ngạo hiển nhiên vượt qua dự tính của mọi người. Nó cao ngạo hí vang, trong âm thanh mang theo vẻ khinh thường cùng dò xét.
Thiết Giáp Bối Long dĩ nhiên vui mừng khôn xiết, nó cao giọng nói:
- Ngươi muốn ta tâm phục khẩu phục vậy cùng ta đơn đả độc đấu. Bất quá địa điểm không phải ở đây mà tại Bắc hải.
Hạ Nhất Minh hừ lạnh một tiếng, nói:
- Nói nhảm. Nếu lúc đó ngươi mai phục mười đầu hay tám đầu Thần thú quần ẩu, cho dù Lôi điện thần thông lớn hơn cũng không phải đối thủ.
Thân thể Thiết Giáp Bối Long run lên giữa không trung, nó cả giận nói:
- Thiên hạ lúc này lấy đâu ra mười đầu hay tám đầu Thần thú?
Hạ Nhất Minh nhướng mày nói:
- Thiên địa lực lượng đã phục hồi. Nhân đạo đỉnh cấp cường giả lúc trước cơ hồ tiến giai Thần đạo hết, số lượng Thần thú tuyệt đối không dưới mười đầu.
Thiết Giáp Bối Long trong lòng xuất hiện bi ai không nói thành lời. Nếu nó có thể kêu gọi mười đầu Thần thú sao còn muốn đợi tại Bắc Cương? Chẳng phải quang minh chính đại đi báo thù tốt hơn sao?
Bạch Kình tựa hồ không thể nhẫn nại, cao giọng nói:
- Ngươi nghĩ rằng bọn ta là ai? Chẳng lẽ chúng ta là Thượng cổ Thần thú thống soái Thần thú thiên hạ? Nếu chúng là là Thần thú đế, Long mã của ngươi dám cùng ta giao chiến?
Hạ Nhất Minh im lặng, theo sau nghe Lôi điện hí vang một tiếng. Hắn bật cười nói:
- Cũng được. Nếu Lôi điện đã quyết định vậy để nó khiến ngươi tâm phục khẩu phục.
Hắn dừng một chút, nói:
- Ngươi yêu cầu giao chiến tại Bắc hải, Lôi điện có thể đáp ứng. Nhưng tới Bắc hải nhất định phải do Lôi điện chọn địa điểm giao chiến.
- Được.
Thiết Giáp Bối Long áp chế sự vui mừng trong lòng, cao giọng nói:
- Ngươi cùng Long mã có khả năng liên lạc, các ngươi tuyệt đối không được ở cùng nhau.
Hạ Nhất Minh cất tiếng cười lớn, nói:
- Ngươi quả là đa nghi.
Hắn lắc đầu, bất quá vẫn nói:
- Yêu cầu của ngươi ta đã đáp ứng, các ngươi đi đi. Mười ngày sau ta cùng Lôi điện sẽ tới Bắc hải. Tới lúc đó Lôi điện cùng ngươi tìm nơi giao chiến, ta cùng hai vị còn lại chờ đợi.
Ba người Mưu Tử Long, Viên Lễ Huân cùng Băng Tiếu Thiên liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ không biết rốt cuộc Hạ Nhất Minh muốn gì? Khi không tự nhiên đáp ứng đơn đả độc đấu với đối phương, thậm chí hạn chế địa điểm giao chiến. Bất luận thế nào chuyện này cũng không thể giải thích.
Mưu Tử Long ho nhẹ một tiếng, nói:
- Lão đệ. Nếu để chúng cứ thế rời đi có chút không ổn.
Lão đưa mắt nhìn ba đầu Thần thú, không chút che giấu sát khí nồng đậm.
Băng Tiếu Thiên cùng Viên Lễ Huân đồng thời tỏ vẻ phẫn nộ. Hiển nhiên với việc ba đầu Thần thú sử dụng Huyết tế vô cùng thống hận. Nếu muốn bọn họ buông tha cơ hội trước mắt, tuyệt đối trong lòng không cam. Ba đầu Thần thú nhất thời khẩn trương, chúng đương nhiên hiểu rõ. Nếu Hạ Nhất Minh bội ước ra tay lúc này hậu quả ra sao? Thiết Giáp Bối Long hét lớn:- Ngươi là người trong Thần đạo lẽ nào nói không giữ lời?
Hạ Nhất Minh liếc mắt nhìn nó, dĩ nhiên khinh thường không thèm nói chuyện.
Theo sau hắn quay đầu, cười khổ nói:
- Lão ca. Nơi này dù sao cũng là Băng Cung. Chúng ta không thể động thủ tại đây. Lần này bỏ qua, lần sau báo thù chưa muộn.
Hạ Nhất Minh nói những lời này mặc dù không cố ý gây áp lực nhưng đám Thần đạo cường giả lập tức hiểu rõ ý tứ.
Mọi người nhất thời hiểu ra, đây không phải do Hạ Nhất Minh có lòng tốt buông tha ba đầu Thần thú mà bởi Thần đạo chi chiến ảnh hưởng quá lớn.
Trong quá trình giao chiến, hoàn cảnh xung quanh e rằng thay đổi rõ rệt. Nếu nơi này là mảnh hoang vu, Hạ Nhất Minh đương nhiên không để ý. Nhưng nơi này là Băng Cung, hơn nữa vừa trải qua Huyết tế, Thủy thần lực vô cùng yếu nhược.
Ba đầu Thần thú liều mạng chống cự, có trời mới biết bọn chúng có thể phá vỡ thần lực thủ hộ hay không? Nếu chuyện này thật sự phát sinh e rằng Băng Cung gặp họa diệt môn.
Băng Tiếu Thiên thở dài một hơi, nói:
- Hạ huynh nói đúng. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Để chúng đi thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Lão dù sao cũng là người đứng đầu Băng Cung, cho dù hận ba đầu Thần thú tới thấu xương cũng không thể làm điều tổn hại Băng Cung. Mưu Tử Long mở miệng muốn nói, rốt cuộc im lặng. Lão biết nếu đặt mình trong hoàn cảnh Băng Tiếu Thiên cũng sẽ lựa chọn như vậy. Thần đạo chi chiến tận lực cách xa môn phái mới tốt. Dù môn phái được thần lực thủ hộ cũng vậy. Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, trong mắt hắn ánh lên vẻ sắc lạnh.
Vì sao không giao chiến với ba đầu Thần thú tại đây chỉ hắn cùng Lôi điện biết. Bất quá nguyên nhân này không thể nói rõ.
Quay đầu nhìn lại ba đầu Thần thú, Hạ Nhất Minh khoát tay, cao giọng nói:
- Các ngươi còn chưa đi? Chẳng lẽ thật sự muốn tại đây Sinh tử chiến?
Bạch Kình huýt lên một tiếng, theo sau thân thể to lớn chậm rãi di chuyển trên không trung.
Đám quái thú phía dưới mặc dù không đông đúc như ban đầu nhưng số lượng không ít, bất quá lúc này đều quay đầu, liều mạng bỏ chạy.
Hình thể đám quái thú mặc dù to lớn nhưng hành động rất nhanh, chỉ nửa canh giờ sau đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Tới lúc này Băng Tiếu Thiên hít một hơi thật sâu, ngay tại không trung nhìn Hạ Nhất Minh hành lễ, nói:
- Đa tạ Hạ Thần quân.
Âm thanh lão truyền xa ngay cả sơn môn cũng có thể nghe rõ.
- Đa tạ Hạ Thần quân...Cơ hồ trong Băng Cùng tất cả mọi người đều hô vang. Bọn họ biết nếu không phải Hạ Nhất Minh xuất hiện kịp thời, một hồi ác liệt tuyệt đối không thể cứu vãn.
Nếu Thủy thần lực thủ hộ bị phá hư, người có thể sống sót tuyệt đối không nhiền.
Còn chưa chờ Hạ Nhất Minh kịp phản ứng, âm thanh Băng Tiếu Thiên lần nữa vang lên:
- Đại ân của Hạ Thần quân, Băng Cung vĩnh viễn ghi lòng tạc dạ. Ngày sau muốn Băng Cung cống hiến sức lực, chúng ta tuyệt đối không chối từ.
Âm thanh vang vọng không trung, tràn ngập vẻ nghiêm nghị.
Là một Đại tông sư trước mặt môn nhân nói những lời này coi như lời hứa của một môn phái, vĩnh viễn không thể thay đổi. Hạ Nhất Minh cuống quít khoát tay nói:
- Băng huynh quá lời.
Người khác có lẽ cho rằng đám Thần thú muốn trả thù cho Bắc hải Thánh thú vương nhưng Hạ Nhất Minh mơ hồ đoán được, chúng nó nhắm vào hắn, Băng Cung chẳng qua xui xẻo mà thôi.
Tình huống này cho dù da mặt Hạ Nhất Minh dày hơn nữa cũng không dám nhận lời cảm kích của đối phương.
- Chúng ta xuống thôi.
Mưu Tử Long trầm giọng nói.
Băng Tiếu Thiên lúc này như bừng tỉnh, vội vàng an bài mọi người tới đại sảnh.
Mặc dù nơi này tràn ngập mùi máu tanh nhưng Băng Cung được tầng hơi nước che chắn, bởi thế không khiến người khác cảm thấy khổ sở.
Chứng kiến vẻ mặt ngưng trọng của Hạ Nhất Minh, Băng Tiếu Thiên để đệ tử Băng Cung rời khỏi đại sảnh, khiến nơi này chỉ còn lại mấy vị Thần đạo cường giả.
- Hạ huynh đệ. Ngươi vội vàng chạy tới liệu có ảnh hưởng tới việc đang làm?
Mưu Tử Long đôi mắt mở lớn hỏi.
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Không sao. Tiểu đệ đã thuận lợi hoàn thành.
Mưu Tử Long nhất thời vui vẻ trong lòng, bất quá vẻ mặt vẫn không chút khác thường.
Băng Tiếu Thiên mặc dù hoài nghi nhưng cũng không đề cập tới, chỉ nói:
- Hạ huynh. Nếu vừa rồi ngươi tới chậm một chút, e rằng Băng Cung đệ tử đã chịu đại nạn. Lão phu kính ngươi một chén.
Hạ Nhất Minh cười khổ một tiếng, uống cạn chén rượu. Hắn lúc này cũng không dám nói mình quan chiến hồi lâu, có điều lĩnh ngộ.
Ánh mắt Mưu Tử Long đột ngột ngưng lại, nói:
- Lão đệ. Lúc này ngươi có thể nói thật chưa?
Hạ Nhất Minh giật mình nói:
- Sao?
Mưu Tử Long đôi mắt lấp lánh hữu thần nói:
- Người khác không biết lão đệ là người thế nào, chẳng lẽ lão ca cũng vậy? Ngươi nhận lời ba đầu Thần thú giao chiến tại Bắc hải khẳng định có ẩn tình. Khẳng định không phải ngạo khí của Long mã hay an nguy Băng Cung.
Hạ Nhất Minh chăm chút nhìn Mưu Tử Long, trên mặt xuất hiện tiếu ý nồng đậm.
Đám lão Thần đạo cường giả quả nhiên ánh mắt như thần, suy xét chu đáo.

Chương 1194: Hợp ý ta

Chậm rãi giơ ngón cái, Hạ Nhất Minh nói:
- Lão ca. Hảo nhãn lực.
Băng Tiếu Thiên cùng Viên Lễ Huân trong lòng khẽ động, thì ra Hạ Nhất Minh thật sự có ý khác mới làm ra chuyện khó tin kia. Mà ngay cả Long mã cường đại cũng phối hợp ăn ý tới vậy quả khiến người ta kinh ngạc. Phải biết ngạo khí của Long mã hơn xa nhân loại chân chính.
Mưu Tử Long cười dài một tiếng, nói:
- Lão đệ. Sở dĩ ta có thể nhìn ra bởi ở chung với ngươi lâu, hiểu rõ ngươi như lòng bàn tay. Nếu đổi lại là người khác. Hắc hắc...Ta dám nói cho dù Lưu Mục lão đầu ở đây cũng không cách nào nhìn ra.
Hạ Nhất Minh lúc này mới yên tâm. Nếu ý đồ của hắn bị Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc nhận ra, không khác nào cầm đá tự đập chân mình.
Trầm ngâm một chút, đón ba ánh mắt lấp lóe tinh quang, Hạ Nhất Minh nói:
- Các vị. Ta vừa xuất quan nhận được tin tức lập tức chạy tới. Bất quá trên đường đi phát hiện sinh vật tuyệt đối không nên có mặt tại đây.
Đám người Mưu Tử Long sắc mặt khẽ biến. Bọn họ biết Hạ Nhất Minh nói chuyện thận trọng như vậy hẳn có điều quan trọng. Băng Tiếu Thiên sắc mặt âm trầm, lạnh nhạt nói:
- Hạ huynh. Sinh vật kia là thứ gì?
Chỉ nghe giọng cũng biết lão không chút thiện ý với đám sinh vậy này.
- Tây phương Long tộc.
Hạ Nhất Minh thấp giọng nói.
Đôi mắt Băng Tiếu Thiên ánh lên vẻ hoài nghi, nói:
- Chúng tới Băng Cung làm gì?
Mưu Tử Long khẽ nhíu mày, nói:
- Là lão phu sơ xuất.
Lão dừng một chút, nói:
- Trên đường tới đây lão phu cũng có chút phát hiện nhưng tình thế nguy cấp, cả Bắc Cương tràn ngập chiến ý, lão phu không thể dừng lại kiểm tra. Lúc này nghĩ lại cảm giác kia không phải do Hải quái mà do chính Tây phương Long tộc ẩn nặc.
Hạ Nhất Minh cười hăc hắc nói:
- Hạ mỗ chạy tới vừa lúc thấy được Huyểt hải vô nhai đại trận. Nhưng ngay lúc đó Hạ mỗ nhìn ra thân ảnh hai người quen.
Băng Tiếu Thiên sắc mặt khẽ biến, nói:
- Thần thú Long tộc?
Hạ Nhất Minh cùng Tây phương Long tộc kết thù đối với những người như bọn họ không phải điều gì bí mật, bởi thế Băng Tiếu Thiên thoáng chốc đã nói ra.
Khẽ lắc đầu Hạ Nhất Minh sắc mặt ngưng trọng nói ra hai cái tên khiến mọi người rùng mình. Nguồn: http://truyenfull.vn
- Lý Áo Ba Đặc. Lô Khắc?
Băng Tiếu Thiên mặc dù là Tông chủ Băng Cung, tu vi đạt tới Thần đạo cảnh giới nhưng khi nghe tên hai người kia sắc mặt hoàn toàn thay đổi.
Mưu Tử Long oán hận vỗ mặt bàn, cũng may lão khống chế lực lượng, nếu không chỉ e Băng Cung có thếm tổn thất.
- Trách không được...Lão phi đã nói, Bạch Kình cho dù thông minh hơn cũng chỉ mới tấn giai Thần thú vài năm mà thôi. Chỉ mấy năm ngắn ngủi này sao có thể điều khiển Huyết tế đại trận. Hắc hắc...
Lão cười khổ nói:
- Thì ra hai người kia giở trò. Quang minh cùng Hắc ám hợp bích tiến hành điều khiển Huyết tế đại trận, trách không được có thể áp chế Thần khí Băng Lăng Kính cùng Thủy thần lực thủ hộ.
Băng Tiếu Thiên sắc mặt biến hóa khó coi, song quyền nắm chặt tràn ngập sát khí.
Nếu không phải biết bản thân không có khả năng chống lại hai vị Ngụy thần cảnh cường giả, e rằng lão đã sớm chạy tới phương Tây đòi công đạo. Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân liếc mắt nhìn nhau, tới lúc này mới rõ vì sao Hạ Nhất Minh không quyết chiến.
Nếu có hai vị Ngụy thần cảnh cường giả tại đây cùng Tây phương Long tộc ẩn nặc chưa xuất hiện, bất luận kẻ nào cũng có lựa chọn như Hạ Nhất Minh.
Viên Lễ Huân thấp giọng nói:
- Nhất Minh. Chàng đã biết bọn họ mai phục vì sao lại nhận lời quyết chiến mười ngày sau?
Mưu Tử Long cùng Băng Tiếu Thiên sắc mặt ngưng trọng hẳn. Sau khi biết thực lực đối phương, bọn họ không khỏi lo lắng cho Hạ Nhất Minh.Dù sao biểu hiện vừa rồi của hắn cùng Long mã, mọi người biết tổ hợp hai người cường đại ra sao? Cho dù ba đầu Thần thú có âm mưu quỷ kế gì cũng đừng mong thương tổn họ.
Nhưng lúc này không chỉ có ba đầu Thần thú, còn hai vị Ngụy thần cảnh cường giả cùng Tây phương Long tộc chưa rõ sâu cạn.
Đừng nói Hạ Nhất Minh, cho dù đệ nhất cường giả nhân loại Ngao Mẫn Hành cũng không dám phó ước.
- Hạ huynh. Mười ngày sau lão phu cùng ngươi tới Bắc hải.
Băng Tiếu Thiên mở miệng nói, ngữ khí vô cùng kiên định. Mưu Tử Long cười ha hả, nói:
- Hiển nhiên có một phần của lão ca ta.
Viên Lễ Huân mặc dù không nói nhưng trong đôi mắt nàng tràn ngập tâm ý không chút nghi ngờ.
Hạ Nhất Minh trong lòng xúc động, khoát tay nói:
- Các vị. Ta biết các vị nghĩ cho ta. Bất quá Hạ mỗ sớm đã có tính toán. Các ngươi đi không những không giúp, ngược lại sẽ gây bất lợi cho ta.
Ba vị Thần đạo cường giả liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ có thể nhìn ra Hạ Nhất Minh không nói quá, nhưng chỉ hai người bọn họ sao có thể chống lại nhiều người tới vậy? Hạ Nhất Minh khoát tay nói:
- Chúng ta quen biết mấy năm, Hạ mỗ đã từng khiến mọi người thất vọng chưa?
Ba người Mưu Tử Long sắc mặt lúc này mới thư thái hơn. Biểu hiện của Hạ Nhất Minh cao thâm khó lường, nhưng ảnh hướng rất lớn.
Cho dù Viên Lễ Huân quan tâm hắn nhất cũng mơ hồ tin tưởng. Hạ Nhất Minh đối mặt với nhiều Thần đạo cường giả như vậy vẫn có cơ hội chiến thắng.
Đây là sự tin tưởng Hạ Nhất Minh gây dựng trong lòng mọi người. Trong lòng họ Hạ Nhất Minh không chỉ là quái thai tu luyện thậm chí có thể nói không gì không làm được.
- Băng huynh. Tiểu đệ muốn tìm nơi thanh tĩnh bế quan mấy ngày.
Hạ Nhất Minh khẽ cười nói:
- Mười ngày mặc dù không nhiều nhưng cũng không thể lãng phí.
Đối với yêu cầu này Băng Tiếu Thiên dĩ nhiên không cự tuyệt. Lão lập tức an bài một gian tĩnh thất, hơn nữa lệnh cho đệ tử Băng Cung không được tới gần.
Hạ Nhất Minh biết trong lòng Mưu Tử Long suy nghĩ về đan dược, nhưng không có hắn giám sát, bất luận thế nào cũng không thể để lão một mình phục dụng. Hơn nữa lúc này không phải thời điểm phục dụng tốt. Mưu Tử Long cũng biết điều này bởi vậy lão cùng Viên Lễ Huân hộ pháp bên ngoài tĩnh thất.
Mặc dù ba vị Thần đạo cường giả đều hoài nghi, mười ngày Hạ Nhất Minh có thể lĩnh ngộ điều gì? Bất quá trong lòng bọn họ, hình ảnh Hạ Nhất Minh như được bao phủ bởi tầng sương mù thần bí, không thể nhìn rõ.
Nơi Băng Tiếu Thiên an bài là một hạp cốc nhỏ tại Băng cung. Nơi này rõ ràng cung cấp cho cao giai Trưởng lão tu luyện, bất quá lúc này bị Hạ Nhất Minh độc chiếm.Sau khi tiến vào tĩnh thất, Hạ Nhất Minh bình tĩnh nhìn quanh.
Không gian trước mắt hắn đột nhiên dao động, chỉ giây lát Bách Linh Bát cùng bảo trư lập tức xuất hiện. Lôi điện bên cạnh Hạ Nhất Minh hí nhẹ một tiếng, âm thanh ẩn chứa vui mừng không nói thành lời.
Bảo trư lập tức nhảy lên đỉnh đầu Lôi điện, hai đầu Thần thú đều sử dụng phương pháp đặc biệt đùa giỡn. Nhìn Bách Linh Bát khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh nói:
- Mệt mỏi cho Bách huynh.
Nếu không phải Bách Linh Bát dùng Lạc thân thuật kỳ dị, bảo trư căn bản không thể qua mắt đông đảo Thần đạo cường giả.
Nếu để đám người Mưu Tử Long nhìn thấy cũng không sao. Nhưng nếu để Tây phương cường giả cùng ba đầu Thần thú biết được, kế hoạch của hắn sẽ không thể thực hiện. Bách Linh Bát nâng tây, âm thanh quen thuộc nhất thời truyền tới.
- Không ngờ Hạ Nhất Minh dễ dàng nhận lời. Thật sự khiến nguời khác khó tưởng tượng.
Đôi mắt khẽ ngưng lại, ngay cả hai đầu Thần thú đang vui đùa cũng im bặt, Bởi bọn họ nghe được đây rõ ràng là âm thanh Lý Áo Ba Đặc.
- Có gì mà khó tưởng tượng. Các ngươi không thấy đó là ý Long mã sao? Ta đã nói rồi. Nhân loại đều tâm địa gian xảo, quỷ kế đa đoan, chỉ có Thần thú chúng ta mới hỉ nộ rõ ràng.
Âm thanh Thiết Giáp Bối Long vang lên.
- Đừng ầm ĩ.
Bạch Kình chậm rãi nói:
- Long mã chưởng khống lôi điện cường đại nhất thiên hạ. Trái tim nó vô cùng cao ngạo bởi thế ta không tin đây là quỷ kế của Hạ Nhất Minh.
Âm thanh Hải báo vang lên:
- Ta mặc kệ âm mưu gì. Tóm lại nội đan Long mã là của ta.
Lý Áo Ba Đặc than nhẹ một tiếng, nói:
- Ta chỉ muốn nhắc nhở các vị. Biểu hiện của Hạ Nhất Minh hôm nay tất cả đều thấy. Đơn đả độc đấu chỉ e không ai dám nói có thể thắng được bọn họ.
Âm thanh xung quanh nhất thời tiêu tán. Ngay cả đầu Bạch Kình khủng bố cũng không nói lời nào.
- Hai người chúng ta muốn đề nghị, mười ngày sau toàn lực ứng phó, kế hoạch cũng cần chu đáo hơn.
Lô Khắc phụ họa.
- Được rồi. Các ngươi nói cần làm gì bây giờ?
Bạch Kình thỏa hiệp nói.
- Chúng ta chỉ cần làm thế này...
Âm thanh Lý Áo Ba Đặc lần nữa vang lên:
- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ khẳng định sẽ phải tách ra. Như thế coi như đại sự đã thành.
Sau hồi lâu tất cả đồng thanh nói:
- Được.
Bách Linh Bát chậm rãi buông tay. Âm thanh nhất thời biến mất.
Hạ Nhất Minh cười hắc hắc, khi công kích Bạch Kình hắn đã khéo léo gắn Truy tung khí lên thân thể nó.
Bạch kình da dày thịt chắc tuyệt đối sẽ không nghĩ ra trên thân thể nó còn có vật thần kỳ như vậy.
Hiển nhiên đám người kia bàn bạc đều được Bách Linh Bát thuật lại đầy đủ cho Hạ Nhất Minh.
- Kế hay...Chia ra công kích, rất hợp ý ta.

Chương 1195: Quan chiến cảm ngộ

Trong tĩnh thất cổ tay Hạ Nhất Minh khẽ đảo.
Trên tay trái của hắn xuất hiện tầng quang mang đỏ tươi.
Đây chính là lực lượng lĩnh vực cường đại khôn cùng.
Bất quá lực lượng lĩnh vực lúc này biểu hiện không quá cường đại, cũng không phải lực lượng khổng lồ nghiền nát hết thảy. Trong Hỏa lực lượng không ngờ mang theo lực lượng sinh mệnh cường đại.
Hỏa diễm vốn đại diện cho lực lượng hủy diệt, trước hỏa liễm tất cả đều trở lên yếu ớt. Dã hỏa liêu nguyên, chỉ chốc lát có thể cuốn qua hết thảy. Dung nham cuồn cuộn cũng có thể biến tất cả thành tro bụi. Hỏa hệ lực lượng cuồng bạo, mãnh liệt, tràn ngập tử vong.
Nhưng lúc này Hỏa lĩnh vực trong ta Hạ Nhất Minh lại có sinh cơ bừng bừng, ấm áp tới không thể tưởng tượng.
Nếu không phải cảm nhận được lực lượng này trong khí tức hỏa diễm, chỉ e Thần đạo cường giả khác coi đây là Mộc hệ hoặc Thủy hệ lực lượng.
Đột nhiên cỗ lực lượng này biến đổi, ngọn lửa ôn hòa ấm áp tiêu tán như chưa từng tồn tại, thay thế nó chính là hỏa diễm cuồng bạo, sát khí trùm trời.
Dưới áp lực cỗ lực lượng này, cho dù Thần thú như bảo trư hay Lôi điện cũng không khỏi cảm thấy bất an vài phần. Đối với cố lực lượng này trong lòng chúng kiêng kỵ không ít.
Bất quá chỉ chốc lát cỗ lực lượng này lại chuyển hóa thành lực lượng tràn ngập sinh cơ khi nãy.
Có sinh mới tử, do tử mà sinh. Hai cảm giác bất đồng này không ngừng chuyển đổi trong Hỏa lĩnh vực.
Đât là cảm ngộ lớn nhất của Hạ Nhất Minh sau khi quan khán hai vị Ngụy thần cảnh cường giả điều khiển Huyết tế.
Quang minh cùng Hắc ám vốn là hai lực lượng đối đầu cơ hồ không thể tồn tại cùng lúc. Bất quá chúng luân phiên tồn tại không thể chia lìa, cũng như mặt trời mọc, mặt trời lặn, cứ thế luân hồi.
Hạ Nhất Minh nắm giữ Quang minh cùng Hăc ám lực lượng còn xa mới có thể sánh bằng hai vị Tây phương cường giả. Bất quá dù sao hắn cũng đồng tu Quang Ám lực lượng, đối với thể nghiệm dung hợp không phải Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc có thể so sánh.
Bởi thế sau khi hắn cảm nhận Quang ám Huyết tế khiến kẻ khác chấn động, trái tim hắn không khỏi đập mạnh.
Huyết tế có thể phóng thích lực lượng cường đại như vậy, ngay cả Thủy thần lực thủ hộ cùng Thần khí Băng Lăng Kính cũng bó tay, đó là bởi Quang Ám lực lượng dẫn dắt. Vô số oán khí cùng bạch cốt hoàn toàn dung hợp lại.
Hai lực lượng do vô số sinh mạng quái vật đại dương tạo ra kết hợp vô cùng hoàn mỹ, uy lực tạo ra tuyệt đối lớn hơn cực hạn của một loại.
Cũng bởi lực lượng kia để lại ấn tượng sâu sắc nên khi thử nghiệm, Hạ Nhất Minh dung nhập Quang minh cùng Hắc ám lực lượng vào Ngũ hành lĩnh vực.
Khi đối mặt với Huyết hải vô nhai, Hạ Nhất Minh có thể cảm ngộ thành công thi triển tam hệ Hỏa Thổ Kim lĩnh vực. Hơn nữa trong tam hệ lĩnh vực ẩn chứa Quang minh cùng Hắc ám lực lượng Hạ Nhất Minh quán thâu vào. Thời khắc đó những lực lượng kia như ngưng tụ hoàn mỹ.
Cũng bởi vậy mới khiến Hạ Nhất Minh uy phong tám hướng, chỉ một kích đã phá hỏng sáu cây cốt kiếm.
Khi đó Quang Ám hợp bích hỗ trợ lớn nhất không phải lực lượng thuần túy mà chính là lực lượng linh hồn.
Tại Tây Bắc Đồ đằng sau khi trải qua nghi thức bạn sinh, Hạ Nhất Minh đã hiểu khá rõ Thần thú, hơn nữa biết tới sự tồn tại của lực lượng linh hồn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Sau khi quan khán Huyết tế, thu hoạch lớn nhất của hắn chính là thành công quán thâu Quang Ám hợp bích vào Ngũ hành lĩnh vực. Nếu không phải thế hắn cũng không thể bạo phát một kích cường đại tới vậy.
Lúc này hai cỗ lực lượng trong Hỏa lĩnh vực không ngừng chuyển hóa, theo sau chậm rãi dung hợp lại. Đương nhiên lực lượng tinh thần của Hạ Nhất Minh cũng dung nhập hoàn mỹ, khiến Hỏa lĩnh vực đạt tới cảnh giới viên mãn.Mặc dù cỗ lực lượng này bề ngoài không khác nhiều so với Hỏa lĩnh vực trong Ngũ hành lĩnh vực của Ngao Mẫn Hành nhưng ẩn chứa trong đó lực lượng linh hồn lão vĩnh viễn không thể nắm giữ. Đôi mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời, ánh lên vẻ sung sướng vô hạn. Theo sau quang mang đỏ tươi đại diện cho Hỏa lĩnh vực bắt đầu chuyển màu.
Màu vàng Thổ hệ dần thay thế quang mang đỏ tươi, đồng dạng trong Thổ lĩnh vực hai cỗ lực lượng sinh tử bắt đầu chuyển hóa.
Hai cỗ lực lượng này ban đầu chuyển hóa không liền mạch, nhưng khi Hạ Nhất Minh không ngừng vận dụng, càng lúc càng trở lên thuần thục hơn.
Cuối cùng Thổ lĩnh vực cũng như Hỏa lĩnh vực đã đạt tới cảnh giới viên mãn. Tới lúc này tinh thần Hạ Nhất Minh tập trung cao độ, trên thân thể hắn thậm chí bắt đầu xuất hiện dao động vô hình.
Đây chính là lực lượng tinh thần ngưng tụ, chỉ là đối với cảnh giới Hạ Nhất Minh mà nói chưa thể hoàn toàn nắm giữ.
Thổ lĩnh vực chậm rãi chuyển hóa qua Kim lĩnh vực.
Khi hắn mới tiến giai Ngụy thần cảnh còn chưa thể ngưng tụ Toàn hệ lĩnh vực. Bất quá sau khi có cảm ngộ tại Băng Cung, để hắn nhìn ra ảo diệu Huyết tế, hắn đã thành công ngưng tụ Tam hệ lĩnh vực.
Lúc này hắn tĩnh tu chính là bởi muốn nắm giữ hoàn toàn lực lượng này. Mười ngày không quá dài nhưng cũng đủ để hắn hoàn thành chuyện đó.
Trước đó Kim lĩnh vực không thể hình thành vững chắc nhưng lúc này được Quang Ám lực lượng củng cố, Kim lĩnh vực chậm rãi hình thành.
Hô hấp Hạ Nhất Minh dần gấp gáp hơn, mỗi một lần hô hấp lực lượng trong Kim lĩnh vực lại chuyển hóa.
Khi hắn bắt đầu hít vào trong Kim lĩnh vực tràn ngập sinh cơ, khi hắn thở ra cỗ lực lượng biến hóa bén nhọn như có thể đâm thủng thiên địa.
Kim lĩnh vực dần củng cố, toàn bộ tinh thần củng thể xác Hạ Nhất Minh đều đắm chìm vào đó, cảm nhận những biến hóa rất nhỏ.
Sau hồi lâu Kim lĩnh vực dần đạt tới cảnh giới viên mãn, lực lượng sinh tử bên trong xoay tròn chuyển hóa, hình thành thể thống nhất.
Không những thế quanh thân thể Hạ Nhất Minh dần hình thành Tam hệ lĩnh vực điệp trọng.Mặc dù chỉ là tam hệ lĩnh vực nhưng uy áp tràn ra đã đạt tới độ không tưởng.
Hạ Nhất Minh đôi mắt lóe tinh quang, khí tức trên thân thể thu phát không ngừng.
Hắn biết sau vài ngày khổ tu, bản thân đã hoàn toàn lĩnh ngộ, hoàn toàn dung hợp tam hệ lĩnh vực.
Hơn nữa Tam hệ lĩnh vực uy lực mặc dù không thể sánh với Ngao Mẫn Hành hưng cũng không yếu hơn Tứ hệ lĩnh vực của lão. Bởi trong Lĩnh vực của Hạ Nhất Minh còn ẩn chứa lực lượng sinh tử linh hồn lực.
Mặc dù lực lượng linh hồn còn yếu nhược không thể so sánh với Đồ đằng Thú thần hồn phách nhưng không phải tầm thường.
Mạnh mẽ thở ra, trong lòng Hạ Nhất Minh tràn ngập tự tin.
Các tĩnh thất trăm trượng, ba người Băng Tiếu Thiên, Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân ngơ ngác nhìn nhau. Trong lòng bọn họ kinh ngạc tới khó hình dung. Từ tĩnh thất truyền tới khí tức cường đại khiến bọn họ vô cùng kinh sợ.
Bọn họ cảm nhận được cỗ khí tức mãnh liệt không thua kém đám Ngụy thần cảnh cường giả như Lý Áo Ba Đặc.
Bất quá đám người Lý Áo Ba Đặc đã thành danh ngàn năm, một thân tu vi võ đạo đã đạt tới cực hạn, cho dù muốn tiến thêm một bước cũng vô cùng khó khăn.
Mà Hạ Nhất Minh lúc này như mặt trời đang lên, ngày sau tu luyện có thể tiếp tục đề thăng. Có lẽ trong lòng ba người đều có một câu không dám nói ra miệng. Chân thần cảnh tuyệt tích vạn năm sắp xuất hiện.
Đột nhiên cỗ khí tức cường đại bạo phát khiến thân thể ba người đồng loạt run rẩy. Mặc dù chỉ trong nháy mắt cỗ khí tức kia đã biến mất nhưng cảm giác chấn động chưa rời bỏ bọn họ.
Khí tức vừa rồi thậm chí không kém khi Hạ Nhất Minh bên ngoài Băng Cung công kích cốt kiếm.
Trong đầu ba người xuất hiện suy nghĩ. Nếu để bọn họ đối diện với khí tức này, chưa chắc có thể toàn mạng. Thì ra tu vi võ đạo Hạ Nhất Minh đã cường hãn tới độ này.
Tới đây ba người bọn họ mới hiểu vì sao Hạ Nhất Minh không để họ tới Bắc hải. Có lẽ bọn họ đi theo thật sự không thể giúp gì nhiều.
Không gian trước mắt bỗng dao động, Hạ Nhất Minh từ tĩnh thất đột nhiên xuất hiện trước mặt họ.
Nhìn vẻ mặt vui mừng không chút che giấu của hắn, Mưu Tử Long trầm giọng nói:
- Lão đệ. Ngươi bế quan thật sự có thu hoạch?
Hạ Nhất Minh cười cười nói:
- Tiểu đệ bất tài nhưng cũng có thu hoạch.
Hắn quay đầu nhìn lại phía xa, ánh mắt sắc lạnh.
Ba người Mưu Tử Long lại nhìn nhau, không hiểu sao trong lòng họ xuất hiện tự tin mãnh liệt. Hạ Nhất Minh đi chuyến này nhất định có thể oanh động thiên hạ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau