VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1186 - Chương 1190

Chương 1186: Thủy thần lực thủ hộ

Trên bầu trời sấm rung chớp giật, gió cuốn mây bay. Cả không gian tràn ngập một cỗ khí thế tử vong.
Hải báo nắm giữ lực lượng lôi điện, từng đạo từng đạo từ miệng nó phóng ra giống như vô cùng vô tận.
Nhưng bất luận nó biểu hiện uy năng cường đại đến mức nào cũng không thể phá vỡ màn phòng ngự của Viên Lễ Huân. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tay nàng cầm một lăng kính cổ xưa, chỉ hơi điều chỉnh một chút góc độ có thể hóa giải lôi điện không ngừng đánh tới. Uy lực của lăng kính vô cùng cường đại. Lôi điện bị băng phong kiềm chế không cách nào tiến tới. Dù là lôi điện thổ tức cuồng bạo của Hải báo cũng không ngoại lệ.
Mặc dù Hải báo không biết Viên Lễ Huân cầm trên tay vật gì. Nhưng nó là Thần thú, năng lực trời sinh cảm ứng được hung hiểm, đối với lăng kính cổ xưa này tương đối kiêng kỵ. Chỉ dám phóng xuất lôi điện từ xa công kích, không hề có ý định dựa vào thân thể cường hãn đối phó với Viên Lễ Huân.
Mỗi khi Viên Lễ Huân điều chỉnh phương vị lăng kính muốn bao phủ thân thể Hải báo, nó luôn đoán trước được mà né tránh.
Đây chính là kinh nghiệm dày dạn tích lũy cả ngàn năm trong sinh tử chiến đấu. Viên Lễ Huân dù cầm trong tay Thần khí, nhưng vì kinh nghiệm giao thủ quá ít. Cùng Thần thú giao phong giống như cô nương lần đầu lên kiệu hoa, dù chiếm được thượng phong nhưng thủy chung không thể phân thắng bại. Hạ Nhất Minh ở phía dưới thấy vậy trong lòng thầm than.
Băng hệ đệ nhất Thần khí Băng Lăng Kính uy năng cường đại, thậm chí vượt qua sự tưởng tượng của hắn. Bất quá muốn vận dụng thuần thục phải dựa vào người thi triển. Viên Lễ Huân kinh nghiệm chiến đấu còn quá ít ỏi.
Ngoại trừ trận chiến giữa Viên Lễ Huân cùng Hải báo , hai trận chiến còn lại cũng vô cùng mãnh liệt, phong vân biến sắc.
Băng Tiếu Thiên dù sao cũng là tông chủ Băng cung truyền thừa mấy ngàn năm, trên thân có dị bảo tương trợ. Mặc dù khẳng định không chiến thắng được Thiết giáp bối long nhưng muốn phân thắng bại cũng không phải chuyện dễ dàng.
Dù dần chiếm được thượng phong nhưng cuối cùng vẫn không thể gây thương tổn cho đối phương, Thiết giáp bối long dường như không nhịn được nữa. Nó rống to, cốt mâu trên lưng kịch liệt run rẩy, một cây cốt mâu phá không bắn nhanh về phía Băng Tiếu Thiên.
Trên cây cốt mâu ẩn chứ lực lượng vô cùng cường đại, chưa tới gần Băng Tiếu Thiên đã khiến thân thể hắn phát lạnh.
Nhìn cặp mắt Thiết giáp bối long lạnh như băng, mang theo một tia khí tức hung tàn, Băng Tiếu Thiên rùng mình. Lão khẽ động cổ tay, trên tay xuất hiện một cây kim sắc đoản thương. Cổ tay rung lên, đoản thương phá không lao tới ngạnh kháng cốt mâu.
Thiết giáp bối long đôi mắt lộ vẻ trào phúng.
Nó đối với cốt mâu trên lưng có sự tự tin cường đại. Trừ khi là Thần khí trong truyền thuyết, bằng không bất cứ vật nào cũng không chống đỡ được cốt mâu công kích.
Nhưng ý niệm vừa thoáng trong đầu, một trận âm thanh bạo liệt vang lên từ nơi đoản thương cùng cốt mâu va chạm. Quang minh lực lượng cường đại bộc phát bao phủ hoàn toàn cốt mâu cùng đoản thương.
Vô số điểm sáng bay toán loạn. Thiết giáp bối long trợn tròn cặp mắt to lớn. Dù tận mắt nhìn thấy nó cũng khó tin được uy lực cường đại của cốt mâu bị hóa giải dễ dàng như thế. Đoản thương cùng cốt mâu đồng quy vu tận, ngay cả chút cặn bã cũng không hề lưu lại.
Băng Tiếu Thiên thoáng giật mình, lão vừa xuất ra biến dị Phích lịch thương.
Trải qua cải tạo của Hạ Nhất Minh, uy năng của nó so với Phích lịch thương ban đầu đã cường đại hơn rất nhiều. Đối mặt với kim sắc quái vật tại Tử vong chi địa, một lần có thể thừa sức diệt sát hai ba đầu.
Nhưng cùng cốt mâu va chạm trong nháy mắt đã bị hủy. Dù uy lực có thể phá hủy cốt mâu nhưng không thể làm Thiết giáp bối long có chút thương tổn.Thân thể Thần thú quả thực vô cùng cường hãn, vượt xa nhân loại cường giả.
Trải qua một đoạn giao phong, một người một thú trở nên cẩn trọng hơn nhiều. Thiết giáp bối long thu liễm vẻ cuồng ngạo ban đầu. Nó không thể đoán biết số lượng đoản thương trên người Băng Tiếu Thiên nên không dám liều lĩnh phóng xuất cốt mâu còn lại trên lưng. Ba cặp Thần đạo cường giả giao phong khiến kẻ khác kinh hãi không thôi, nhất là trận chiến giữa Bạch kình cùng Mưu Tử Long.
Bạch kình quả nhiên không hổ là Thần thú đầu lĩnh. Nó nắm giữ uy năng huyền ảo khó lường, Phong hệ cùng Thủy hệ lực lượng được sử dụng đến mức lô hỏa thuần thanh, mơ hồ hình thành lĩnh vực lực lượng tựa như dòng đại tuyền chảy tới. Cho dù đối phương là Thần đạo cường giả cũng tạo thành ảnh hưởng rất lớn.
Bất quá, là Thần đạo cường giả bài danh đệ nhất từ Tử vong chi địa trở về, năng lực chiến đấu của Mưu Tử Long vượt xa Thần đạo cường giả bình thường. Mặc dù Bạch kình thiên phú dị năng, nhưng giao tranh cùng Mưu Tử Long cũng không chiếm được nửa điểm thượng phong. Trên không trung hắn tựa như cất bước đi, thân pháp di chuyển cực kỳ hợp lý, vừa tránh ngạnh kháng thân thể Bạch kình vừa huy động bàn tay phóng xuất thần lực liên miên bất tận. Mỗi lần oanh kích có thể khiến thân thể Bạch kình lõm xuống thật sâu. Mặc dù Bạch kình chưa bị thương nhưng đối mặt với kinh nghiệm dày dạn của Mưu Tử Long cũng không có bất cứ biện pháp gì.
Cục diện nhìn qua có vẻ tốt đẹp, nhưng Hạ Nhất Minh ẩn tàng theo dõi trận chiến dần thay đổi. Bởi vì trên thân thể Bạch kình hắn cảm giác được một cỗ khí tức quen thuộc.
Từ đầu cỗ khí tức này còn chưa rõ ràng, nhưng khi Bạch kình thi triển đủ loại kỹ năng không tưởng khiến cho Hạ Nhất Minh có cảm giác thực tế.
Chính là người bịt mặt.
Trên thân thể Bạch kình phảng phất bóng dáng người bịt mặt.
Dù hắn cùng người bịt mặt gần như chỉ giao thủ một lần, thậm chí còn không chính thức so chiêu. Nhưng đối với đối thủ thần bí đáng sợ này hắn tuyệt đối khắc cốt ghi tâm. Trong đầu hắn vô số lần thoáng hiện cảnh tượng người bịt mặt đối đầu cùng số đông thần đạo cường giả. Người bịt mặt vận dụng lực lượng vô cùng ảo diệu khiến hắn khắc cốt ghi tâm.
Lúc tiến giai Ngụy thần cảnh, kết hợp tâm pháp trên Huyền quy xác, Hạ Nhất Minh đã hiểu rõ.
Cho nên hắn có thể khẳng định, Bạch kình người bịt mặt có quan hệ. Bởi vì bọn họ thi triển một ít kỹ xảo giống nhau. Bỗng nhiên, Hạ Nhất Minh bị tiếng gầm giận dữ của Hải báo hấp dẫn.
Bộ lông Hải báo dựng thẳng, cái đuôi như cương tiên quật tới Viên Lễ Huân. Đôi mắt nó cuồng bạo, trong miệng lôi điện lóe ra, giống như chuẩn bị nổ tung.Chứng kiến bộ dáng khủng khiếp của Hải báo, sắc mặt Viên Lễ Huân hơi đổi. Một đạo bạch sắc quang mang như mũi nhọn nhằm thân thể khổng lồ của Hải báo vọt tới. Hải báo thân thể khẽ động đã nhẹ nhàng tránh được ánh sáng công kích.
Dù ánh sáng Băng Lăng Kính làm cho nó kiêng kỵ nhưng thủ pháp điều khiển của Viên Lễ Huân không thuần thục. Nên nó hoàn toàn tin tưởng vào thực lực bản thân.
Nhưng ngay sau đó một khắc, nó đã cảm giác được nguy cơ. Nó ngẩn người, cảm thấy một cỗ hàn ý từ phía sau truyền tới. Luồng lãnh khí đáng sợ có thể đem nó đóng băng hoàn toàn.
Hải báo mắt lộ hung quang, vận toàn lực nhảy ngang thân, vô cùng chật vật mới thoát khỏi tình thế hung hiểm mành chỉ treo chuông.
Nhưng quang mang vừa lướt qua người nó, đột nhiên biến thành một đầu Băng phượng bằng tuyết tráng lệ. Băng phượng đột ngột chuyển hướng, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai ầm ầm đánh tới thân thể nó.
Hải báo phát ra một tiếng kêu thê lương, thân thể nhất thời cứng ngắc, rơi thẳng xuống phía dưới.
Một tiếng nổ ầm vang. Thần thú Hải báo rơi xuống mặt đất tạo thành một cái hố rất lớn.
Hạ Nhất Minh cứng lưới nhìn cảnh tượng trước mắt. Hóa ra đây mới là uy năng lớn nhất của Băng Lăng Kính. Ngay từ đầu khả năng chuyển hướng Băng phượng chưa được thi triển, cho tới khi Hải báo tâm tư lơ là bắt đầu bạo phát uy lực, hơn nữa nhất kích thành công. Một màn này làm cho Hạ Nhất Minh có cái nhìn mới về Viên Lễ Huân, không nghĩ tới nàng còn có tính kế.
Viên Lễ Huân cười thẹn. Tay nàng vừa động, Băng Lăng Kính sáng ngời. Một đạo Băng phượng như ẩn như hiện xuất hiện trên mặt kính.
Giờ phút này Viên Lễ Huân muốn thừa thắng truy kích, đánh chó cùng đường.
Nhưng nàng chưa kịp hành động thì một cột nước lớn tốc độ nhanh như chớp bắn về phía nàng.
Cột nước to lớn vô cùng, ẩn chứa lực lượng cường đại. Nếu thực sự bị đánh trúng thì ngay cả thân thể Thần đạo cường giả sợ rằng cũng sẽ thương tổn.
May mắn Viên Lễ Huân có thần khí Băng Lăng Kính trong tay. Nàng vội vàng dựng thẳng Băng Kính, trong nháy mắt biến lớn, hoàn toàn che chắn phía trước Viên Lễ Huân.
Cột nước oanh kích lên Băng Kính, lực lượng cường đại đánh bay Viên Lễ Huân, đem thân thể nàng đập thẳng vào sơn môn Băng cung.
Ngay lúc này, thất thải quang mang nổi lên. Ánh sáng Băng Kính mờ đi nhưng không bị phá vỡ. Cột nước va chạm với thất thải hào quang hóa thành bọt nước đầy trời không còn gì đáng sợ. Hạ Nhất Minh thở dài bình tĩnh trở lại.
Bảo sao ba vị nhân loại Thần đạo cường giả không chút e sợ, trước khi ra ngoài đã mở Băng cung Thuỷ hệ Thần lực phòng hộ. Nếu không địch lại lập tức thối lui vào trong sơn môn bảo trì bình an.
Mưu Tử Long tức giận hừ một tiếng. Lão nhẹ nhàng vung tay, trên bàn tay xuất hiện hai cây biến dị Phích lịch thương. Sau đó phóng xuất đoản thương công kích thân thể Bạch kình.

Chương 1187: Đại binh áp cảnh

Trên đầu Bạch kình có một lỗ lớn. Cột nước vừa rồi là từ cái lỗ này bắn ra.
Mắt thấy Hải báo lâm nguy, Bạch kình không chút do dự thi triển uy năng cường đại nhất giải cứu Hải báo.
Một chiêu này tuy uy lực cường đại, nhưng chỉ vì bất ngờ mới đánh trúng Viên Lễ Huân không hề phòng bị. Đối phó với lão giả nhân loại Thần đạo vô cùng linh hoạt trước mặt nó thực không có chút cơ hội.
Bất quá việc nó ra tay trợ giúp Thần thú Hải báo, Mưu Tử Long không có cách ngăn cản.
Tình huống giao phong của bọn họ quả thực có chút quỷ dị. Nếu Mưu Tử Long muốn dứt ra viện thủ đồng bọn, Bạch kình đồng dạng không ngăn cản được.
Cùng Bạch kình trường đấu, Mưu Tử Long cảm thấy rất mất mặt, không chút do dự lấy ra biến dị Phích lịch thương oanh kích. Vật này tuy số lượng không ít nhưng hiện giờ đã rời khỏi Tử vong chi địa, dùng một cây ít một cây, nên Mưu Tử Long tuyệt đối không dễ dàng sử dụng. Chỉ có lúc này trong lòng cuồng nộ nên lão mới quyết định sử dụng. Một trận bạo liệt thật lớn từ thân thể Bạch kình vang lên, vô số Quang minh lực lượng văng ra khắp nơi. Một cảnh tượng quỷ dị khó tin hiện ra.
Phích lịch thương bạo phát, lực lượng cường đại làm thân thể Bạch kình xuất hiện hai lỗ máu rất lớn.
Bất quá thân thể Bạch kình quả thực quá lớn. Cho nên hai lỗ hổng này không đủ tạo thành vết thương trí mạng cho nó.
Nếu biến dị Phích lịch thương có thể đả thương được Bạch kình, trên người Mưu Tử Long có cả ngàn Phích lịch thương, vậy Bạch kình dù lợi hại cũng chắc chắn chết không có chỗ chôn.
Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa nhân loại cùng Thần thú. Dù thể chất nhân loại thấp hơn Thần thú, nhưng một khi sử dụng Thần binh có thể vãn hồi được cục diện.
Chuyện tiếp theo xảy ra làm mọi người kinh ngạc đến rớt tròng mắt. Sau khi Phích lịch thương bạo liệt, Quang minh lực lượng phóng xuất ra.
Quang minh lực lượng vòng quanh thân thể Bạch kình biến mất vô tung vô ảnh. Nó giãy dụa thân thể cao lớn, hai mắt từ từ nhắm lại, giống như đang hưởng thụ.
Theo sự lưu chuyển của quang minh lực lượng, hai lỗ máu dần khép lại, trong nháy mắt khôi phục hoàn toàn. Thậm chí không lưu lại một chút sẹo, khiến Mưu Tử Long trợn mắt cứng lưỡi.
Quang minh tinh thuần lực lượng cường đại thế nào mọi người đều rõ ràng. Hơn nữa uy lực Phích lịch thương ngay cả kim sắc quái vật ngày trước cũng trực tiếp bị giết chết.
Nhưng thể chất Bạch kình cổ quái tới cực điểm, có thể tự động hấp thu Quang minh lực lượng, khiến biến dị Phích lịch thương không có đất dụng võ. Mưu Tử Long thở dài, ngưng trọng nói:
- Đi thôi.
Băng Tiếu Thiên thoáng chớp động thân hình ly khai trận chiến, đi tới gần Mưu Tử Long. Hai người sóng vai thối lưu vào trong sơn môn.
- Các ngươi sợ hãi?
Thiết giáp bối long phát ra tiếng gầm gừ đinh tai nhức óc.
Biểu hiện của Bạch kình làm nó vui mừng khôn xiết. Phích lịch thương khiến nó kiêng kỵ không có một chút tác dụng với Bạch kình. Điều này làm nó tin tưởng hơn rất nhiều. Hải báo từ dưới mặt đất bay lên không trung, ánh mắt phát ra sát khí mãnh liệt.
Nữ nhân kia ban đầu biểu hiện không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu. Nhưng Thần khí trong tay nàng biến ảo khó lường, làm cho nó chủ quan không đề phòng rồi bất ngờ công kích. Trong lòng tức giận, nó thầm nghĩ muốn đánh lại một trận.
Hai đầu Thần thú rống một tiếng thật lớn. Thanh âm vang vọng giống như trong thiên địa chỉ còn âm thanh của chúng.
Lúc này một đạo âm thanh từ trong sơn môn Băng cung vang lên:
- Ba vị, nơi này có Băng cung Thủy hệ Thần lực phòng hộ bảo vệ. Các ngươi nếu không chịu thối lui, vậy nếu không ngại mời thử một lần xem có thể công phá Băng cung được không?
Bóng người chớp động, Băng Tiếu Thiên cười ngạo nghễ, chậm rãi đi vào trong sơn môn.
Thân thể Bạch kình bộc phát sát khí mãnh liệt. Hải báo giận dữ gầm lên điên cuồng, lôi điện cường đại từ trong miệng phun ra.
Đối mặt với Viên Lễ Huân, nó còn giữ lại một phần thực lực. Dù sao đối phương là nhân loại Thần đạo cường giả trong tay còn có một kiện đệ nhất Thần khí uy lực cường đại, khiến nó phải giữ thực lực đề phòng.
Nhưng lúc này trước mặt nó là Thần lực phòng hộ bảo vệ sơn môn, nó không kiêng kỵ mà toàn lực công kích.
Tuy lực lượng phòng ngự cũng có thể biến thành công kích kinh thiên khiếp địa. Nhưng muốn phát động trận pháp khổng lồ công kích cần có chuẩn bị. Trong thời gian ấy dựa vào tốc độ Thần thú chắc chắn đã cao chạy xa.Lôi điện lực lượng khủng bố ầm ầm đánh xuống sơn môn Băng cung. Thất thải quang mang lại một lần nữa hiện ra.
Hồng quang trong hào quang thất thải nhất thời sáng chói. Một màn hồng vụ trong thời gian ngắn tràn ngập thiên địa, cùng lôi cầu va chạm mãnh liệt. Màn hồng quang chứa đựng vô số hơi nước nhiệt độ cao giống như nham thạch nóng chảy.
Hơi nước màu đỏ không ngừng rơi xuống. Nhưng dưới oanh kích của lôi cầu không hề giảm bớt, ngược lại có xu thế gia tăng.
Hải báo phun ra nuốt vào hồi lâu, rút cuộc hậm hực đình chỉ công kích, ánh mắt nhìn về phía đồng bọn.
Thiết giáp bối long do dự một chút, hít một hơi thật sâu. Thân hình nó nhất thời biến lớn. Đặc biệt lưng nó căng đầy cuồn cuộn, mười mũi cốt mâu hung hăng giơ lên.
Không chờ nó ra tay, một cột nước màu trắng lại đổ xuống oanh kích màn hồng vụ.
Cột nước này so với lúc trước cường đại hơn mấy lần. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Bạch kình lúc này không phải vội vàng ra tay, lại toàn lực công kích nên uy lực cường đại không thể so sánh.
Cột nước khổng lồ ẩn chứa lực lượng kỳ dị, đem màn hồng vụ phá vỡ. Vụ khí không thể ngăn cản cột nước đánh sâu vào.
Nhưng sau khi hồng quang tiêu thất, quang mang màu cam phát sáng lên. Cột nước cường đại ầm ầm công phá quang mang màu cam.
Liên tiếp hai lần va chạm làm uy lực cột nước suy yếu, cuối cùng không đủ gây áp lực nữa.
Hoàng sắc quang mang trong nháy mắt bao trùm vạn trượng, hoàn toàn dung nhập cột nước vào trong. Thiết giáp bối long chớp động hai tròng mắt, thở dốc ra. Cốt mâu trên lưng hạ xuống. Ngay cả Bạch kình lực lượng cũng không có cách đột phá, nó hiển nhiên không tin tưởng bản thân làm được.
Ba đầu Thần thú ở bên ngoài Băng cung chờ đợi. Mặc dù không tiếp tục công kích nhưng cũng không rời đi.
Bên trong Băng cung, Băng Tiếu Thiên đứng lơ lửng trên một mảnh thất thải quang mang. Dưới sự điều khiển của hắn, Thủy hệ Thần lực phòng hộ mới có thể xuất ra uy lực lớn nhất.
Nhìn thấy công kích lợi hại nhất của Bạch kình bị phá giải, lão rút cuộc thở dài. Nhưng sắc mặt Mưu Tử Long không thoải mái, biểu hiện ngưng trọng. Viên Lễ Huân nhẹ giọng hỏi:
- Mưu lão ca, ngài lo lắng chuyện gì sao?
Mưu Tử Long thấp giọng nói:- Ba đầu Thần thú này biết rõ không thể công phá Băng cung thần lực phòng hộ vì sao còn lưu lại? Ta hoài nghi trong đó có điểm cổ quái.
Băng Tiếu Thiên rùng mình nói:
- Mưu huynh, giờ phải làm thế nào?
Mưu Tử Long cười khổ nói:
- Binh đến thì tướng ngăn, nước lên thì đắp đê, chúng ta chỉ có thể bình tĩnh chờ biến động bên ngoài.
Băng Tiếu Thiên không tránh được thở dài. Đúng như Mưu Tử Long nói, bọn họ chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
Trên sườn núi phía xa, Bảo Trư híp mắt nói:
- Ngươi không đi hỗ trợ sao?
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, nói:
- Băng cung có Thủy hệ Thần lực phòng hộ, muốn phá vỡ dễ vậy sao.
- Nhưng để chúng bao vây Băng cung cũng không phải việc tốt.
Tiểu tử kia nói thầm.
Hạ Nhất Minh đưa tay xoa đầu nó nói:
- Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc cũng tới. Bọn họ ẩn tàng trong đội ngũ Hải quái khẳng định có mưu đồ khác.
Cặp mắt nhỏ của Bảo Trư nhất thời phát sáng lên.
- Ngươi định đối phó với hai người bọn họ thế nào?
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Hai người bọn họ mới chân chính là họa lớn. Lúc này bọn họ muốn ở trong bóng tối trợ giúp ba đầu Thần thú thi triển lực lượng công phá phòng hộ Băng cung. Mặc dù ta không biết bọn họ làm thế nào nhưng khẳng định chuyện này vô cùng khó khăn. Với khả năng của bọn họ, cần tập trung toàn bộ tinh thần, không được phép phân tâm.
Đôi mắt hắn chợt lóe tinh quang, nói:
- Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ ở phía sau. Cơ hội tốt như thế sao có thể dễ dàng bỏ qua.
Bảo Trư nhất thời im lặng không nói.
Ba đầu Thần thú mặc dù cường đại, nhưng cũng chỉ là Bắc hải Ngoại hải thần thú, uy hiếp với bọn họ thực sự không lớn. Nếu hôm nay có thể đánh chết hai phương Tây ngụy thần cảnh cường giả mới có thể coi là có giá trị. Huống chi Băng cung Thủy hệ Thần lực uy danh mấy ngàn năm, có thể dễ dàng công phá vậy sao.
Chỉ cần trước khi lực lượng phòng hộ bị phá vỡ, Hạ Nhất Minh xuất thủ giết chết bọn chúng thì nguy cơ của Băng cung lập tức hóa giải.
Mấy canh giờ xong, phương xa dần truyền đến tiếng trống trận ầm vang. Vô số Hải quái cuồn cuộn kéo đến. Thiết giáp bối long cười lớn, nói:
- Nhân loại ti tiện, giờ khắc tận thế của các ngươi sắp đến.
Bên trong Băng cung, đám người Băng Tiếu Thiên nhìn nhau, vẻ mặt cực kỳ khó hiểu. Chẳng lẽ ba đầu Thần thú thực sự trông cậy vào công kích của đàn quái thú.

Chương 1188: Huyết hải vô nhai

- Úc.
Vô số tiếng kêu cổ quái liên tiếp vang lên. Âm thanh này càng lúc càng lớn theo bước tiến của đội ngũ Hải quái, giống như sấm sét ầm ầm áp bách đi tới.
Bên trong cánh cửa Băng cung, đám đệ tử phụ trách phòng ngự sắc mặt trắng bệch. Ban đầu bọn họ vô cùng tin tưởng nhưng khi thấy quy mô đàn quái thú nhất thời khí thế đại giảm.
Số lượng Hải quái quả thực không thể đếm được, tạo thành một áp lực to lớn đến không tưởng. Đệ tử Băng cung thầm trao đổi suy nghĩ. Một không khí bi ai vô thanh bắt đầu khuyếch tán. Đối mặt với đại địch mạnh mẽ như thế, chúng ta có thể thủ được sao?
Ý niệm ma quỷ dường như từ trong lòng mỗi người phát ra, không thể khống chế mà lan tràn.
Băng Tiếu Thiên nhăn mặt. Mặc dù lão ở trong Thất thải cung, nhưng dựa vào Thần đạo ý niệm không khó để cảm nhận biến hóa bên ngoài. Trong lòng chuyển biến rất nhanh, nháy mắt đã đưa ra quyết định:
- Các ngươi từ Bắc hải xâm phạm Băng cung lại không biết ta có Thần lực phòng hộ, vạn tà bất xâm. Ha ha. Các ngươi còn thủ đoạn gì thi triển nốt ra đi.
Thanh âm Băng Tiếu Thiên vang lên cao vút, trong nháy mắt truyền tới cả trong ngoài Băng cung. Nghe được lời tông chủ đại nhân, đệ tử Băng cung nhất thời an tâm trở lại.
Lúc đầu nhìn thấy vô tận Hải quái, trong lòng mọi người đều mơ hồ phát run. Dù sao với đa số mọi người, cảnh tượng này vô cùng rung động.
Cho dù Hạ Nhất Minh là Thần đạo cường giả lúc đầu nhìn thấy cảnh tượng này cũng kinh hãi không thôi, nên không cần phải nói đến người bình thường.
Bất quá trong lòng đệ tử Băng cung, Băng Tiếu Thiên có danh vọng vô cùng lớn. Sau khi lão quát một tiếng khích lệ tinh thần, cả Băng cung hào khí đại thịnh.
Dường như cảm ứng được biến hóa kỳ dị bên trong Băng cung, Bạch kình đột ngột phát ra tiếng rống vang dội.
Lúc thanh âm truyền trong không trung, tất cả chủng tộc Hải quái như bị một lực lượng nào đó sai khiến, bắt đầu đi vòng quanh sơn môn.
Chúng không ngu ngốc nếm thử công kích Băng cung. Mà theo đi quanh Băng cung, dường như có ý định bao vây.
Hai hàng lông mày Hạ Nhất Minh nhướng lên. Như thế mới biết, hóa ra chính thức điều khiển đàn Hải quái không phải Bắc cương thần thú Hải báo mà là Thần thú Bạch kình kia.
Trong trí nhớ Hạ Nhất Minh tại Bắc hải hắn từng gặp Thánh thú vương, dường như không có chủng tộc này xuất hiện. Trên thân thể Bạch kình lại phát hiện dấu vết liên quan đến người bịt mặt. Nên lúc này Hạ Nhất Minh không dám khẳng định, đầu Bạch kình này có đúng là Bắc hải sinh vật hay không.
Trong Băng cung, Băng Tiếu Thiên nhăn mặt nói:
- Thực là kỳ quái, chẳng lẽ chúng có ý định vây khốn Băng cung?
Sau khi nói ra lời này, lão lập tức lắc đầu. Bởi vì bản thân lão cũng không tin tưởng vào suy đoán này.
Đàn Hải quái đông đảo như thế, khống chế mười ngày nửa tháng, thậm chí là một tháng đối với Thần thú là chuyện có thể làm được. Nhưng muốn chúng dừng ở nơi này quanh năm suốt tháng thì ngay cả thần tiên cũng không biết phải làm thế nào.
Hai mắt Hạ Nhất Minh nhìn khắp đàn quái thú. Hắn cảm thấy thất vọng cùng giật mình vì không thể phát hiện hàng tung hai Tây phương Ngụy thần cảnh cường giả.
Mặc dù hắn đã có tính toán từ trước nên cũng không quá lo lắng. Nhưng khi không nhìn thấu thân ảnh đối phương, trong lòng không tránh khỏi có chút buồn bực.
Ánh mắt chờ mong hướng về phía Bách Linh Bát, nhưng hắn thất vọng vì rõ ràng Bách Linh Bát cũng không có bất cứ phát hiện gì. Hạ Nhất Minh cảm thấy vô cùng kỳ quái. Sau khi lẫn vào đàn Hải quái hai người kia vô thanh vô thức biến mất. Chẳng lẽ thật sự bọn họ đã hóa thân thành quái thú.
Không biết trải qua bao nhiêu lâu, từ đối diện Băng cung truyền tới một tiếng tru vang dội. Mặc dù đàn quái thú không ngừng cuồn cuộn đi tới như trước, nhưng dường như quy mô đã nhỏ hơn rất nhiều.
Đệ tử Băng cung cảm thấy buông lỏng phần nào. Hóa ra đàn quái vật từ Bắc hải không phải vô cùng vô tận. Lại nghĩ đến Thủy hệ Thần lực phòng hộ bảo vệ Băng cung mấy ngàn năm, bọn họ đã hoàn toàn an tâm. Nhưng sắc mặt mấy người Hạ Nhất Minh cùng Mưu Tử Long dần trở nên ngưng trọng.
Bọn họ cảm nhận rõ ràng một cỗ lực lượng mờ mịt nhưng vô cùng khổng lồ đang tràn ngập không gian phụ cận.
Mặc dù bọn họ không biết cảm giác này từ đâu đến, nhưng nó ngày càng trở nên rõ ràng.
Hạ Nhất Minh chậm rãi nắm chặt song quyền. Hắn biết, Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc chuẩn bị ra tay. Bởi vì chỉ có hai Ngụy thần cảnh cường giả mới có thể mang đến áp lực cường đại như vậy. Trừ bọn họ ra, ngay cả đầu Bạch kình kia cũng không thể làm được.
Từ phía xa, đàn quái thú vây lại càng ngày càng nhiều, chúng vây khốn toàn bộ đỉnh núi tọa lạc Băng cung. Mặc dù quái thú chưa bắt đầu công kích, nhưng uy thế dưới chân núi khiến mọi người sợ hãi. Đúng lúc này, Bạch kình mở miệng, phóng xuất ra một đạo thanh âm cực lớn.Thanh âm mênh mông cao vút đến kịch liệt, tựa hồ hóa thành vô số mũi châm bén nhọn công kích thân thể cùng linh hồn mọi người.
- A a a.
Tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong Băng cung không ngừng phát ra. Trong nháy mắt có hơn trăm người vì công kích sóng âm mà bị thương.
Mọi người không ngờ Bạch kình sử dụng phương thức này tiến hành công kích. Dưới tình huống không phòng bị khó tránh khỏi thương vong thảm trọng.
- Xôn xao.
Một âm thanh phá không đột nhiên vang lên, thất thải hào quang lại được Băng Tiếu Thiên phát động, hóa thành một màn quang mang che chắn bao phủ toàn bộ Băng cung.
Thủy hệ Thần lực phòng hộ uy lực quả thực cường đại. Âm ba công kích khiến màn hào quang rung động không ngừng nhưng vô pháp tiến vào bên trong.
Nhưng sắc mặt mọi người vẫn ngưng trọng như cũ. Hơn nữa tràn đầy vẻ kinh hãi nhìn về phía bên ngoài.
Bạch kình Âm ba công không nhằm vào Băng cung mà nhằm vào sinh vật.
Trong Băng cung, các đệ tử thống khổ ôm đầu kêu rên. Bên ngoài vô số Hải quái cũng rơi vào hoàn cảnh điên cuồng.
Chúng thống khổ đánh vào đầu, không ngừng quay cuồng trên mặt đất. Âm ba công cũng tiến hành công kích với chúng.
Mặc dù Hạ Nhất Minh không để ý đến Âm ba công. Nhưng hai tròng mắt hắn trợn tròn, chớp động mang theo một tia hoài nghi.
Ba đầu Thần thú trải qua muôn vàn khổ cực sai khiến số đông Bắc hải quái thú tới nơi này, chẳng lẽ muốn đem chúng trực tiếp đánh chết tại đây. Lúc này, Hạ Nhất Minh cảm thấy cách làm của Thần thú thật cổ quái.
Hồi lâu sau, thanh âm Bạch kình rút cuộc ngừng lại.
Đàn quái thú mặc dù đình chỉ quay cuồng nhưng trên người chúng xuất hiện một loại khí tức cuồng bạo khiến đám người Hạ Nhất Minh rung động.
Một tiếng hò hét vang lên. Nhất thời vô số quái thú bắt đầu hướng về đồng bọn chung quanh công kích.Chiến đấu bất ngờ xảy ra, trong nháy mắt bộc phát, nhanh chóng lan tràn.
Chúng liều mạng cắn xé, quơ móng vuốt hung hăng đâm vào thân thể đồng bọn. Huyết tinh bay đầy trời. Chung quanh Băng cung tiếng rống vang lên liên tiếp không ngừng.
Số đông đệ tử Băng cung nhìn thấy cảnh tượng này sắc mặt trở nên trắng bệch.
Tuy không có nhân loại lẫn trong đó, nhưng quái vật công kích so với chiến đấu nhân loại tàn nhẫn hơn nhiều.
Mỗi lần chúng ra tay đều xuất toàn lực, giống như cùng đối phương có thâm cừu đại hận. Một đầu Hải sư vừa cắn chết một đầu Hải cẩu đã bị một đầu Băng hùng tát chết. Chỉ trong chốc lát, máu chảy thành sông, sát khí ngút trời.
Bên trong Băng cung, Mưu Tử Long lông mày nhíu chặt. Lão lẳng lặng cảm ứng khí thế biến hóa chung quanh. Đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, lão kinh hô:
- Không tốt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Băng Tiếu Thiên cùng Viên Lễ Huân lập tức quay đầu nhìn lại.
Mưu Tử Long trầm giọng nói:
- Ta biết chúng muốn làm gì. Đây là Huyết Tế, một loại Hắc Ám bí quyết. Một khi thi triển có thể nắm giữ uy năng vô hạn.
Sắc mặt lão âm trầm, thấp giọng nói:
- Hơn nữa đây là công pháp đặc thù chuyên công phá ngũ hành Thần lực.
Nhất thời trên mặt Băng Tiếu Thiên không còn một chút huyết sắc.
- Không có khả năng.
Hắn lạnh lùng nói:
- Trong cổ tịch ta đã từng đọc qua về Huyết Tế lực lượng. Bí pháp này không những là phương pháp Hắc ám, hơn nữa khi thi triển cần phải có Hắc ám lực tinh túy nhất. Ba đầu Thần thú bên ngoài chẳng lẽ thật sự có đủ điều kiện thi triển Huyết Tế lực lượng sao?
Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân sắc mặt hơi đổi. Đúng là muốn hoàn thành Huyết Tế quy mô to lớn như thế nhất định phải do Thần đạo cường giả ra tay.
Nhưng ba đầu Thần thú trên không trung tựa hồ không nắm giữ Hắc ám thuộc tính. Dù chung quanh Băng cung tinh huyết dày đặc, sát khí nặng nề cũng đừng mơ tưởng phát động Huyết Tế lực lượng.
Nhưng lúc này, bọn họ nhìn thấy Bạch kình bay tới. Đến khi đạt tới độ cao giống như thất thải quang mang, nó mở miệng phun ra một tầng ánh sáng giống như màn chất lỏng màu đen, khí thế phô thiên cái địa vẩy xuống phía dưới.
Quang mang chiếu xuống lập tức tạo thành vô tận tiên huyết, thịt vụt cùng thi thể.
Đám người Mưu Tử Long không thể tin được cảnh tượng trước mắt.
Bạch kình chẳng những nắm giữ Phong Thủy hai hệ năng lực, không chút sợ hãi Quang minh lực tinh thuần, thậm chí còn xuất ra Hắc ám lực lượng. Rút cuộc có chuyện gì mà đầu Bạch kình này không làm được? Lúc này trong lòng bọn họ chợt xuất hiện ý niệm sợ hãi.
Bạch kình đung đưa thân thể khổng lồ, kêu lớn:
- Huyết hải vô nhai.
- Lên.

Chương 1189: Cốt kiếm

Thiên địa bao trùm hồng quang huyết sắc.
Oán khí đầy trời giờ phút này trầm mặc giống như không khí nghi lễ khâm niệm. Không gian xuất hiện tử khí gió tanh mưa máu, hóa thành vô số lưỡi đao sắc bén chém xuống phía dưới.
- Ba ba ba.
Tiếng bạo phá vang lên không ngưng. Toàn bộ phương viên bên ngoài Băng cung tràn ngập huyết sắc.
Lúc này tám chín phần số lượng quái thú bạo thể mà chết. Một số ít may mắn còn sống, hấp hối bên cạnh vũng máu.
Đàn quái thú chủ yếu sinh sống tại Bắc hải, phần nhiều trong đó là mãnh thú đến từ vô số đảo nhỏ, thậm chí có một ít là phổ thông linh thú cùng tiên thiên linh thú.
Tuy không có Thánh thú, nhưng khiến đông đảo linh thú cùng mãnh thú chết đi như thế tạo thành một trận âm sát khí khó có thể tưởng tượng.
Trong chốc lát, âm sát khí nồng nặc tới cực điểm. Hơn nữa bị lực lượng nào đó làm giảm bớt cùng gia tăng, khiến từ âm sát lực lượng tựa như phát ra tiếng quỷ khóc.
Hạ Nhất Minh trợn mắt cứng lưỡi nhìn cảnh tượng trước mắt. Mặc dù hắn khẳng định ba đầu Thần thú có chuẩn bị từ trước, nhưng không nghĩ ra một kích cuối cùng này tanh máu cùng kinh khủng như thế.
Huyết quang khổng lồ không có một tia bay loạn, được một lực lượng khó tin sai khiến cùng trói buộc, dần hình thành một đồ án Lục giác tinh mang. Huyết quang vô tận bay lên ngưng tụ trên đồ án.
- Tìm được rồi.
Thanh âm Bách Linh Bát bình tĩnh truyền đến tai Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh thoáng ngẩn người quay đầu nhìn lại. Trên màn hình, hai đầu đầu Bạch hùng đang đứng ở một góc đồ án.
Trên tay hai đầu Bạch hùng đều cầm một cây lục lăng Thần đạo bảo khí. Quang mang trên bảo khí phát sáng, chậm rãi rót xuống nền đất bên dưới.
Nếu không biết nội tình khẳng định không thể nhìn ra ảo diệu trong đó. Hạ Nhất Minh thoáng trầm ngâm đã lập tức rõ ràng.
Trách không được bọn họ tìm không được thân ảnh hai vị Ngụy thần cảnh cường giả, hóa ra bọn họ khoác lên một bộ da gấu. Nếu không vì hiện giờ bọn họ điều khiển Lục giác tinh mang huyết hà đại trận, Hạ Nhất Minh sợ rằng không nghĩ ra hai đầu Bạch hùng bình thường này chính là hai vị Tây phương cường giả.
Lúc này, Hạ Nhất Minh bừng tỉnh. Kẻ chính thức điều khiển huyết sắc Lục giác tinh mang đại trận không phải Bạch kình đang diễu võ dương oai trên không trung, mà là hai vị Ngụy thần cảnh giấu mình phía dưới. Kết quả này, chỉ sợ bất luận kẻ nào cũng không thể nghĩ đến.
Hạ Nhất Minh chăm chú nhìn động tác Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc, cảm ứng sự điều khiển của bọn họ với Lục giác tinh mang đại trận. Hai mắt hắn dần sáng ngời.
Đây là Hắc ám lực lượng có sự kết hợp của Quang minh lực lượng, hợp nhất linh hồn cùng lực lượng. Nguồn truyện: Truyện FULL
Lúc này, Hạ Nhất Minh hưng phấn đến run rẩy thân hình.
Linh hồn lực lượng hợp nhất biểu hiện hoàn mỹ, nắm giữ thần thông khó tin. Trong lúc hoảng hốt, Hạ Nhất Minh chợt có cảm ngộ. Các loại lực lượng bất đồng trong đan điền bắt đầu vần động. Hắn cảm giác mơ hồ mình đã nắm bắt được điều gì đó.
Trong lòng hắn mơ hồ có một tiếng vọng liều lĩnh gào thét.
Đó là một cảm giác tử vong thoáng qua. Cảm giác này khắc sâu trong lòng, nếu hắn có thể hiểu được điều gì đó từ cảm giác này, đối với con đường tu luyện ngày sau là một điều vô cùng tốt.Hắn dường như có chút rõ ràng. Trên khuôn mặt ẩn hiện vẻ tươi cùng. Nhưng trong lòng hắn trái ngược bao hàm càng nhiều điều khó hiểu cùng nghi hoặc.
Quả thực vô cùng huyền ảo, hắn nhiều nhất cũng chỉ chạm tới bên ngoài chứ chưa nắm bắt được trọng tâm vấn đề. Nhưng dù như thế cũng đã tạo được lợi ích cho hắn.
Bảo Trư cùng Bạch Mã Lôi Điện nhìn nhau. Chúng có thể cảm nhận được Hạ Nhất Minh đột ngột tiến vào trạng thái cảm ngộ ngàn năm khó gặp. Đây là cảnh giới thần kỳ huyền diệu không thể giải thích.
Hơn nữa, loại cảnh giới này hai đầu Hư thần cảnh Thần thú không thể tiếp xúc được. Mặc dù tâm linh tương thông, nhưng chỉ là cảm giác thoáng qua, không chút rung động ảnh hưởng đến Hạ Nhất Minh.
Bất quá chúng cũng không lo âu. Vì Hạ Nhất Minh cùng chúng nắm giữ Bạn sinh năng lực. Chỉ cần sau này đề thăng thực lực đến Ngụy thần cảnh, tùy thời có thể hưởng thụ quá trình cảm ngộ. Đây là điểm tốt lớn nhất của Bạn sinh năng lực, một phương thu được cảm ngộ thì phương kia có thể tùy thời thụ hưởng.
Nhưng Hạ Nhất Minh đang trong trạng thái tập trung cao độ, sao có thể hoàn thành chuyện ám sát đối phương? Một người đang có cảm ngộ đi " ám sát " thần đạo cường giả? Đó là tìm chết.
Mà nếu hai bọn chúng ra tay thì cũng không ổn. Vì tâm tình chúng dao động sẽ ảnh hưởng đến cảm ngộ của Hạ Nhất Minh. Chuyện này tuyệt đối là được không bằng mất. Hai đầu Thần thú nhìn chằm chằm về phía trước, vận khí hai Tây phương Thần đạo cường giả thực là tốt.
Bất quá, chúng không nghĩ đến, nếu Hạ Nhất Minh không ra tay, thì bằng vào thực lực của chúng cũng không thể hoàn thành kỳ tích " ám sát" Ngụy thần cảnh cường giả.
Trên bầu trời, đại trận Huyết Tế đã ngưng tụ đủ huyết sắc cùng oán khí lực lượng cường đại.
Khắp thiên địa tràn ngập âm phong như tiếng quỷ khóc sói tru cùng mưa phùn đỏ tươi như máu. Biển máu vô tận, ngàn dặm xương trắng.
Vô số thi thể bị lực lượng cường đại điều khiển, da thịt toàn thân dần tiêu tán. Mưa máu màu đỏ dường như có lực lượng ăn mòn, trừ xương cốt ra thì bất cứ cái gì cũng biến thành biển máu màu đỏ.
Sau đó, hài cốt từ biển máu bay lên trời, tụ hợp tại Lục giác tinh mang đại trận tạo thành sáu thanh cốt kiếm khổng lồ.
Cốt kiếm lơ lửng trong không trung khiến người ta vô cùng sợ hãi, hơn nữa còn được gia trì trong huyết vũ trở nên cứng rắn cùng cường đại như kim chúc.Bạch kình hai mắt ngưng trọng nhìn xuống dưới. Mặc dù nó điều khiển được Quang minh cùng Hắc ám lực lượng nhưng vì thể chất có hạn, nhiều nhất cũng chỉ nắm giữ một chút bên ngoài. Hai nhân loại dưới lốt Bạch hùng kia mới chân chính điều khiển tất cả mọi thứ.
Lúc này, Bạch kình mới hiểu vì sao chủ nhân coi trọng hai người kia. Không phải vì họ là nhân loại, mà vì bọn họ nắm giữ hai lực lượng cường đại tương đồng. Quang minh cùng Hắc ám lực lượng tiến hành Huyết Tế mới đạt đến uy lực cường đại nhất.
Quả thực vượt xa uy lực Hắc ám Huyết Tế đơn thuần, khiến cho bọn hắn có tự tin công phá Thủy hệ Thần lực phòng hộ. Bạch kình rống lên một tiếng vang dội.
Mặc dù ngay cả nó cũng không biết bản thân rống lên làm gì. Nhưng phía dưới hai nhân loại cường giả đã đồng thời đưa ra quyết định công kích.
Sáu thanh cốt kiếm khai thiên phá địa chém về phía thất thải hào quang bao phủ Băng cung sơn môn.
Trong chốc lát, thất thải hào quang bạo phát. Một đạo lực lượng từ Thất thải cung phóng ra cuồn cuộn không dứt, trước mắt mọi người va chạm với cốt kiếm. Cảnh tượng xảy ra khiến mọi người kinh tâm động phách.
Thất thải hào quang va chạm cốt kiếm. Hào quang không hóa thành một màn hơi nước mà ngược lại hồng quang như máu dần dần tràn ngập không gian.
Chỉ trong chốc lát, thất thải hào quang kinh diễm bị bịt kín bởi một tầng hồng quang huyết sắc.
Hồng quang huyết sắc cùng hồng quang trong thất thải hào quang hoàn toàn bất đồng. Đây là một lực lượng âm độc cực điểm, giống như một đầu cự thú tham lam không ngừng thôn phệ hào quang chung quanh, hơn nữa còn đem toàn bộ thất thải hào quang đồng hóa.
Huyết hải vô nhai, ngàn dặm khô cốt hình thành quang ám Huyết Tế, trận pháp công phá Thần lực cường đại nhất. Đặc biệt bên trong ẩn chứa vô tận oán khí lực, đối với Thiên địa lực có khả năng khắc chế cùng ăn mòn đến khó tin.
Lúc này, tất cả đệ tử Băng cung biến sắc, trở nên thảm đạm, tràn đầy tuyệt vọng.
Thất thải hào quang là chướng ngại cuối cùng bảo vệ bọn họ. Nếu ngay cả Thủy hệ Thần lực phòng hộ cũng không thể bảo vệ bọn họ an toàn, thực sự sẽ không biết có bao nhiêu sinh mạng phải chịu đồ sát. Ngoài mấy vị Thần đạo cường giả, chỉ sợ ngay cả ngũ khí đại Tôn giả cũng chỉ có con đường chết.
Lòng tuyệt vọng nhanh chóng lan tràn. Huyết quang dường như trở nên hung hăng bạo ngược, cả Băng cung khí thế đại giảm. Tất cả mọi người vẫn cầm trong tay binh khí, nhưng trong lòng bọn họ tràn đầy bất đắc dĩ.
Đối mặt với thần thông quỷ dị trước mặt, bọn họ một thân vũ lực căn bản không có bất cứ hy vọng nào sống sót.
Nếu như gặp quái thú công kích, bọn họ có thể toàn lực chiến đấu cho đến chết. Nhưng dưới huyết hải, bọn họ đã mất đi năng lực chiến đấu. Lúc này ý chí không kiên định, ngã xuống ngồi trên mặt đất, thân thể phát run.
Nhưng không ai trách cứ bọn họ.
Bởi vì địch nhân công kích trước mắt, không phải lấy nhân lực có thể chống đỡ được. Đối với cục diện trước mắt, mọi người cảm thấy vô cùng đen tối cùng tuyệt vọng, tâm tàn ý lạnh.
Nhưng lúc này một tiếng chim hót vang lên thanh thúy, khiến thân thể mọi người một lần nữa run rẩy.
Sau đó, bọn họ nhìn thấy một tầng sáng nhanh chóng tràn ngập không gian.

Chương 1190: Phá cho ta

Một tiếng chim hót từ Thất thải cung vang lên. Một đầu Băng phượng khổng lồ phóng lên cao, thân thể diễm lệ trong nháy mắt phát ra một màn sáng bảo hộ to lớn. Quang mang thần khí Băng Lăng Kính. Hồng quang huyết sắc nhất thời đình chỉ khuyếch tán, tại bạch quang trong thất thải hào quang dần bị bức lui. Uy lực Thần khí được sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn.
Bên trong Băng cung nhất thời nổi lên vô số tiếng hoan hô đinh tai nhức óc. Tất cả mọi người giơ cao hai tay, vô cùng vui sướng.
Cảm giác lập tức phải đối diện với tử vong, bất chợt tìm được đường sống trong tử địa. Sự vui sướng mừng rỡ hoàn toàn bạo phát.
Mặc dù huyết sắc vẫn tràn ngập bầu trời, trong không khí vẫn ngửi thấy tinh huyết, mọi người không chắc có thể nhìn thấy bình minh ngày mai hay không. Nhưng giờ phút này bọn họ không hẹn mà cùng nhiệt tình hoan hô.
Bạch kình một lần nữa phát ra tiếng rống giận dữ. Thanh âm như một gáo nước lạnh dội vào lòng mọi người. Trong nháy mắt tiếng hoan hô lập tức biến mất. Trên bầu trời lại phát sinh dị biến.
Sáu thanh cốt kiếm đang tỏa ánh sáng mờ ảo đột nhiên bạo phát, sáu đạo kim chúc ánh sáng cường hoành đánh tới, trong nháy mắt va chạm với vòng sáng bảo hộ.
Từ trong không trung đầu Băng phượng khổng lồ mở hai cánh liều mạng bay lên, tựa hồ muốn thoát khỏi ánh sáng công kích của sáu thanh cốt kiếm.
Băng phượng lực lượng là uy năng Thần khí. Nó hót dài một tiếng vang dội, một đạo ánh sáng màu trắng dọc theo anh sáng cốt kiếm khuyếch tán ra. Băng hệ đệ nhất Thần khí có thể đem mọi thứ trong thiên hạ đóng băng. Hơn nữa phối hợp với Ngụy thần cảnh cường giả có thể phát huy uy năng tận cùng đóng băng ngàn dặm.
Mặc dù tu vi Viên Lễ Huân không đủ để phóng xuất uy năng hủy thiên diệt địa. Nhưng uy lực Thần khí cường đại lúc này đã đủ để trói buộc ánh sáng công kích cốt kiếm.
Âm thanh tan vỡ liên tiếp vang lên. Ánh sáng cốt kiếm giống như đóng băng đến cực hạn bắt đầu vỡ vụn.
Trên mặt đất, tại một góc Lục giác tinh mang, hai vị Ngụy thần cảnh cường giả liếc mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt lộ tia lạnh lùng. Lực lượng xuyên thấu mặt đất ngưng tụ vô số máu tươi truyền về đại trận. Quang ám lực lượng lúc này dung hợp hoàn mỹ cùng nhau.
Ngày trước Phất Lan Khắc Lâm cùng Gia Phỉ Nhĩ Đức liên thủ thi triển Quang ám lực làm xuất hiện lực lượng phản ứng mãnh liệt, khiến thiên địa cũng phải biến sắc.
Nhưng Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc ám lực Quang ám lực vô cùng tự nhiên, không có nửa điểm phản ứng khác thường.
Tại Tử vong chi địa trăm năm phối hợp, khiến họ tiến giai thành công, trở thành hai Thần đạo cường giả của Tây phương Thần điện cùng Hắc ám Nghị viện.
Lục giác tinh mang phát sáng, huyết sắc trở nên nồng nặc hơn, oán khí trên không trung càng trở nên cường đại. Trong nháy mắt phát sinh chuyển biến.
Sáu thanh cốt kiếm khổng lồ đột ngột phóng xuất huyết khí nồng đậm khiến kẻ khác kinh hãi run sợ. Tại vùng gần kim chúc ánh sáng có thêm nhiều tia sáng sống động, phảng phất như cầm giữ tính mạng huyết sắc.
Ánh sáng cốt kiếm cường đại hơn tiếp tục phóng xuất công kích Băng phượng trên không trung.
Băng phượng quét đôi cánh khổng lồ. Băng vụn quanh người bay lên, lãnh khí lưu động khiến mọi người có cảm giác lạnh lẽo.
Nhưng sáu đạo ánh sáng cốt kiếm giống như huyền thiết vững chắc nhất, bất luôn Băng phượng giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi trói buộc ánh sáng.
Ánh sáng trên thân Băng phượng phóng xuất ra mờ nhạt dần, huyết sắc bắt đầu tiếp tục khuyếch tán. Thất thải hào quang suy yếu cực điểm, tùy thời điểm sẽ hoàn toàn bạo liệt.
Viên Lễ Huân khóe miệng tràn ra một tia máu tươi. Thần khí Băng Lăng Kính uy lực tuy lớn nhưng nàng không có năng lực phóng xuất toàn bộ uy năng. Huống chi, coi như có thể phóng xuất toàn bộ uy năng cũng chưa chắc có thể vãn hồi cục diện.
Băng Tiếu Thiên sắc mặt âm trầm, lão thở dài nói:
- Viên trưởng lão, Mưu huynh, chờ lúc Thủy hệ Thần lực tan vỡ, thỉnh ngươi mang Từ trưởng lão rời đi.
Mưu Tử Long biến sắc, trong mắt hiện lên một tia ảo não.
Lúc đầu lão tràn đầy tin tưởng đi tới Bắc cương. Cho dù không thể đánh chết ba đầu Thần thú, cũng khẳng định có thể bảo vệ Băng cung bình an.
Chỉ là do ba đầu Thần thú nắm giữ uy năng thực sự không thể tưởng tượng được. Đặc biệt là đầu Bạch kình đang lơ lửng trên bầu trời nắm giữ khả năng phóng xuất Huyết Tế đại trận cường đại.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp cảnh tượng Thần thú phóng thích Huyết Tế năng lực.
Bằng vào nhãn lực của hắn có thể thấy, hôm nay Băng cung đã cùng đường mạt lộ.
Băng phượng bị ánh sáng cốt kiếm trói buộc, không thể phóng xuất uy năng Thần khí.Mọi người trong Băng cung trải qua cảm giác vui mừng như điên sau đó lại rơi vào tuyệt vọng. Cảm giác bi ai đủ để rung động bất cứ kẻ nào.
- Lão phu đã lệnh cho đệ tử kiệt xuất của Băng cung rời đi, Đống Sơn biết tìm bọn họ ở nơi nào.
Thần sắc Băng Tiếu Thiên đã khôi phục bình tĩnh, thanh âm vững vàng nói:
- Viên trưởng lão, Băng cung ngày sau có thể quật khởi được hay không, thỉnh ngươi cùng Từ trưởng lão dốc sức.
Viên Lễ Huân sắc mặt uyển chuyển nói:
- Tông chủ, người không đi sao?
Băng Tiếu Thiên lạnh nhạt cười, lão nhìn chung quanh, cười nói:
- Lão phu sinh ra ở đây thì chết cũng phải ở đây. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Viên Lễ Huân mở miệng muốn nói nhưng không thành lời. Nàng đối với Băng cung luôn có một tình cảm thân thiết, nhưng sống chết vì môn phái thì nàng không thể làm được.
- Lúc các ngươi nhìn thấy Từ trưởng lão, chỉ cần đánh lão hôn mê mang đi.
Băng Tiếu Thiên trầm giọng nói:
- Sau khi rời Băng cung hãy để lão tiếp nhận sự thật, vì Băng cung cố gắng quật khởi.
Mưu Tử Long thở dài nói:
- Băng tông chủ, lão phu nhận lời ủy thác của ngươi.
Lão dừng một chút nói:
- Ngươi yên tâm, lão phu hứa với ngươi, Băng cung nhất định sẽ lại hùng bá Bắc cương.Băng Tiếu Thiên đôi mắt sáng ngời. Lão hướng Mưu Tử Long vái một cái thật sâu.
Vạn lời muôn nói, đều thể hiện bằng một vái này.
Trên bầu trời, ánh sáng cốt kiếm vững vàng trói buộc Băng phượng. Huyết sắc lực lượng không ngừng ăn mòn thất thải hào quang. Tận thế sắp sửa phủ xuống Băng cung.
Nhưng một gã đệ tử Băng cung đột nhiên giơ tay chỉ lên bầu trời, ngữ khí run rẩy cuồng hô:
- Kia là cái gì?
Ánh mắt mọi người mờ mịt nhìn về phương hướng gã chỉ.
Trên không trung, một thân ảnh hư ảo chớp động. Dưới ánh nắng, thân ảnh người đó dần trở nên rõ ràng. Hắn ngẩng đầu, một tiếng huýt gió như sấm sét ầm vang.
- Ta đã hiểu rõ.
Bảo Trư cùng Bạch Mã Lôi Điện thoáng sửng sốt. Nhìn về thân ảnh Hạ Nhất Minh vừa rồi còn bất động.
Trải qua thời gian dài cảm ngộ, Hạ Nhất Minh rút cuộc đã có lĩnh hội mới.
Huyết hải vô nhai, ngàn dặm khô cốt, thất thải hào quang, Băng phượng bay múa các loại uy năng của song phương thi triển, đối với Hạ Nhất Minh tạo thành một loại kích thích, khiến hắn cảm nhận linh hồn cùng lực lượng kết hợp trong đó, tạo thành uy năng vô cùng khủng bố.
Lúc này, ánh mắt hắn biểu hiện bừng tỉnh đại ngộ, giống như một người bình thường đột nhiên phát hiện mình có gia tài trăm vạn, trong lòng vui sướng không tả xiết. Bảo Trư chớp chớp hai mắt nhìn Hạ Nhất Minh, rồi lại nhìn huyết sắc vô tận trước mặt.
Nó thì thầm nói:
- Ta không biết ngươi đã rõ ràng điều gì. Nhưng ta biết chắc nếu chúng ta không nhanh chóng ra tay cứu viện, Băng cung thực sự sẽ bị phá hủy.
Hạ Nhất Minh giật mình. Sự vui mừng trong đôi mắt chuyển thành ngưng trọng cùng sát khí mãnh liệt.
Mặc dù lúc này đột nhiên giác ngộ khiến sự tình phát triển vượt ngoài tính toán của hắn, nhưng may mắn vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn.
Hai hàng lông mày khẽ nhướng lên, một cỗ khí tức khổng lồ từ trên thân thể hắn bạo phát.
Sau đó, thân thể hắn như tan biến vào trong hư vô, giống như thi triển kỹ năng thuấn di. Chỉ ngắn ngủi một khắc đã tới bên trong không gian huyết sắc. Từ miệng hắn phát ra tiếng huýt gió vang vọng thiên địa. Hắn duỗi hai tay hướng về phía xa.
Một đạo kim chúc ánh sáng đồng dạng từ tay hắn bắn nhanh ra, giống như thiên ngoại phi tiên, khai sơn cự phủ mãnh liệt đánh tới.
Không có bất cứ thứ gì ngăn cản được ánh sáng này. Khí thế bài sơn đảo hải, vô cùng cường bạo.
Trong nháy mắt, ánh sáng xuyên thấu phong tỏa huyết sắc, đánh tới sáu đạo ánh sáng cốt kiếm ở chính giữa.
- Phá cho ta.
Một âm thanh nổ vang truyền đến tai mọi người. Sáu đạo ánh sáng cốt kiếm trực tiếp bạo liệt, giống như trang giấy bị liệt hỏa thiêu đốt, hóa thành vô số điểm sáng tan biến vào thiên địa.
Ngàn dặm khô cốt ngưng tụ, tràn đầy Quang ám lực lượng, Lục giác tinh mang đại trận khắc chế Băng phượng không chút chống cự, trực tiếp tan vỡ.
Song phương giao chiến bất luận là nhân loại hay Thần thú đều khó tin nhìn về người đang đứng lơ lửng trên bầu trời. Trong nháy mắt, trên thân thể hắn tràn đầy hào quang chói mắt, khí thế cường đại tràn ngập thiên địa, thậm chí mơ hồ công phá huyết quang phong tỏa Băng cung. Giờ phút này, hắn như Ngọc hoàng Đại đế nắm giữ Thiên địa Thần linh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau