VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1176 - Chương 1180

Chương 1176: Dò hỏi

Trên không trung một đám mây di chuyển ngược hướng những đám mây còn lại. Trên đám mây này Hạ Nhất Minh ôm bảo trư, cỡi Lôi điện mang theo Bách Linh Bát tiến về Linh Tiêu Bảo Điện.
Tốc độ bọn họ rất nhanh, dù dùng mây che giấu thân thẻ nhưng so với Thần đạo cường giả thông thường không thua kém bao nhiêu.
Phía xa mơ hồ xuất hiện một tòa thành lớn. Thông Thiên Bảo Tháp tại trung tâm tòa thành cao vút tới trời. Mặc dù khoảng cách còn khá xa nhưng Hạ Nhất Minh đã phóng thích ý niệm bản thân.
Sau khi tiến giai Ngụy thần cảnh, không chỉ thực lực Hạ Nhất Minh được đề thăng, ngay cả lực lượng ý niệm cũng cường đại không ít.
Ngụy thần cảnh cường giả so với Hư thần cảnh cơ hồ hơn hẳn về mọi mặt.
Nếu tại Hư thần cảnh ý niệm Hạ Nhất Minh không thể truyền xa tới vậy, thì lúc này có thể dễ dàng thực hiện.
Ý niệm vừa phát ra Hạ Nhất Minh di nhẹ một tiếng, vẻ mặt hiện rõ vẻ không hiểu, miệng lẩm nhẩm:
- Kỳ lạ. Bọn họ sao không có ở đây?
Quay đầu nhìn lại, Hạ Nhất Minh trầm giọng nói:
- Bách huynh. Gần đây đại lục có phát sinh chuyện gì sao?
Mấy năm hắn bế quan, việc liên lạc với bên ngoài đều do Bách Linh Bát phụ trách. Mặc dù đa phần thời gian Bách Linh Bát ở cạnh hắn nhưng bất luận tới Tây Bắc báo bình an hay tới Thủy Tinh Cung đều là Bách Linh Bát xử lý. Bởi thế đại lục xảy ra chuyện, Hạ Nhất Minh đương nhiên hỏi Bách Linh Bát.
Bách Linh Bát không hiểu vô tình hay cố ý nhìn về phía xa, bình tĩnh nói:
- Trên đại lục không có đại sự gì.
Hạ Nhất Minh khẽ nhíu mày.
- Có chuyện gì sao?
Bách Linh Bát lạnh lùng hỏi.
Hạ Nhất Minh nhún vai nói:
- Tại Linh Tiêu Bảo Điện không có Thần đạo cường giả tọa trấn, việc này rất lạ.
Hắn dừng một chút nói:
- Hơn nữa đám Thần đạo cường giả Nam Cương cũng không tới đây, việc này rất kỳ lạ.
Ba năm trước Tử Lỗ Li cùng Lưu Xương Cử có giao ước sẽ để đệ tử hai nhà bàn luận sở học.
Lúc này thời gian giao ước đã tới, bất quá Linh Tiêu Bảo Điện không xuất hiện vị Thần đạo cường giả nào? Bảo trư chớp mắt, nói:
- Chúng ta xuống xem một chút là được.
Hạ Nhất Minh bật cười, lúc này hắn tới đây ngoài việc gặp gỡ đám người Kim Chiến Dịch, còn một việc quan trọng khác chính là bái kiến Hác Đồng. Bởi vậy bất luận đám người Bảo Nham Trúc có tại đây hay không hắn đều phải đáp xuống. Bách Linh Bát đột nhiên nói:
- Muốn báo cho bọn họ không?
Hạ Nhất Minh nhướng mày, cười nói:
- Không cần. Bọn họ không thể phát hiện.
Xung quanh đám mây được hắn dùng Thủy thần lực bao phủ, có thể nói vô cùng chân thực. Trừ Thần đạo cường giả, cho dù Nhân đạo đỉnh cấp cường giả cũng không thể phát hiện.
Hơn nữa Hạ Nhất Minh không muốn oanh động mọi người, bởi thế chỉ yên lặng lẻn vào, sau khi hỏi thăm lập tức rời đi. Rất nhanh bọn họ đã tới được không trung tòa thành.
Bất quá chưa chờ đám người Hạ Nhất Minh đáp xuống, một tiếng chuông lớn ngân vang.
Theo sau Thông Thiên Bảo Tháp bắt đầu phát sáng, một cỗ Thổ thần lực khồng lổ bao phủ thân tháp, tùy thời có thể phóng thích.
- Cao nhân phương nào tới Linh Tiêu Bảo Điện ta.
Tiếng chuông vang vọng cả tòa thành.
- Các hạ đã tới xin mời hiện thân.
Nếu như trước đây Hạ Nhất Minh còn trong Hư thần cảnh, khẳng định vài phần kiêng kỵ sự phòng ngự này. Bất quá sau khi tiến giai Ngụy thần cảnh, hắn đối với Thần lực lưu lại không chút để ý.
Trừ khi Bảo Nham Trúc hay Tử Lỗ Li phát động Thần lực trong Thông Thiên Bảo Tháp, nếu không chỉ cần Hạ Nhất Minh triển khai Thổ hệ lĩnh vực, thân thể hắn không chút ảnh hưởng.
Bất quá cho dù Hạ Nhất Minh không sợ hãi nhưng cũng không muốn làm lớn chuyện. Nếu hắn tại Linh Tiêu Bảo Điện xung đột với Hắc Đồng cam đoan sẽ trở thành trò cười cho Thần đạo thiên hạ. Khẽ vung tay, đám mây bao quanh bọn họ nhất thời tiêu tán.
- Hác huynh. Là Hạ mỗ.
Âm thanh Hạ Nhất Minh không vang vọng nhưng truyền khắp Thông Thiên Bảo Tháp.
- Là Hạ trưởng lão.
Âm thanh Hác Đồng tràn ngậo kinh hỉ.
Theo sau quang mang bao phủ Thông Thiên Bảo Tháp chậm rãi biết mất, đồng thời dưới chân tháp hơn mười vị cung kính đứng chờ.
Không chỉ dưới chân tháp, ngay cả trong tòa thành, trên phố xá, tất cả mọi người đều hướng nhìn bầu trời. Dù với thị lực của họ căn bản không phát hiện điều gì bất quá ánh mắt vô cùng ngưng trọng. Nguồn truyện: Truyện FULLHạ Nhất Minh lắc đầu cười khổ. Hắn vốn không muốn kinh động người khác. Nghĩ không ra lúc này ngược lại gây lên một hồi oanh động.
- Ngươi không phải nói, bọn họ không thể phát hiện sao?
Bách Linh Bát chậm rãi nói.
Bảo trư cùng Lôi điện đồng loạt nhếch mép, ánh mắt thú vị nhìn Hạ Nhất Minh.
- Cái này...
Hạ Nhất Minh dở khóc dở cười nhìn Bách Linh Bát. Người này sau khi sống lại tại Bắc Cương càng lúc càng giống nhân loại hơn.
Trừng mắt nhìn Bách Linh Bát cùng hai đầu Thần thú. Hạ Nhất Minh làm bộ không nghe những lời kia. Thân thể hắn khẽ động đã lập tức bay xuống trước mặt đám người Hác Đồng.
Hơn mười người đứng dưới chân Thông Thiên Bảo Tháp quả thật Hạ Nhất Minh không quen biết ai, trừ đám người Hác Đồng, Hứa Tinh Hà, Trương Trọng Cẩn.
- Hác huynh. Mấy năm không gặp. Phong thái vẫn như xưa. A...
Hạ Nhất Minh thoáng ngưng lại, theo sau mỉm cười nói:
- Chúc mừng.
Hác Đồng trên mặt lộ vẻ cười khổ nói:
- Hạ trưởng lão quá khen. Lão hủ đã ba lần trùng kích nhưng mỗi lần sắp thành công lại thất bại. Có lẽ cả đời không có cơ duyên.
Lúc này Hác Đồng tu vi mặc dù chỉ là Ngũ khí triều nguyên nhưng Hạ Nhất Minh nhìn ra, lão đã đạt tới đỉnh phong. Chỉ cần tiến thêm một bước Hác Đồng có thể tiến giai Cửu trọng thiên. Bất quá nghe ngữ khí Hác Đồng tựa hồ lão không còn tự tin.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Hạ Nhất Minh đối với điều này không tránh được. Nếu một người ngay cả tự tin cũng mất cho dù cơ hội tiến giai trước mắt e rằng không thể nắm giữ.
- Hác huynh. Tâm tình thoải mái hơn chút, lần sau trùng kích có thể thuận lợi thành công.
Hạ Nhất Minh trấn an nói.
Hác Đồng chậm rãi gật đầu, đột nhiên vỗ gáy nói:
- Hạ trưởng lão. Nghe nói lần này ngài du lãm đại dương, lúc này trở về đại lục hẳn đã có thu hoạch.
Hạ Nhất Minh bật cười nói:
- Chỉ có chút thu hoạch.
Hắn ngẩng đầu nhìn quanh nói:
- Tông chủ, Bảo huynh cùng Kim huynh vì sao không ở đây?
Hác Đồng lập tức hiểu Hạ Nhất Minh không muốn nói tới chuyện kia, vội vàng đáp:- Tông chủ cùng Bảo trưởng lão mang theo Chiến Dịch tới Nam Cương.
Hạ Nhất Minh thắc mắc hỏi:
- Ba năm trước bọn họ không phải giao ướng gặp mặt tại đây sao? Có chuyện gì phải làm ngược lại?
Hác Đồng cười khổ một tiếng, muốn nói lại thôi.
Hạ Nhất Minh nhất thời rõ ràng, bỏ qua đề tài này, nói tiếp:
- Hác huynh. Sao ngươi có thể khám phá hành tung của ta?
Hác Đồng vội vàng xua tay nói:
- Lão hủ sao có thể khám phá hành tung Hạ trưởng lão.
Lão chỉ tay về Thông Thiên Bảo Tháp nói:
- Phàm có người bay tới không trung tòa thành trong phạm vi mười dặm, Thần lực bảo tháp sẽ cảnh báo cho chúng ta.
Hạ Nhất Minh lúc này mới hiểu, hắn nhất thời khinh thường, cho rằng Linh Tiêu Bảo Điện không có Thần đạo cường giả tọa trấn nếu không chưa chắc đã bị Thông Thiên Bảo Tháp phát hiện.
Có thể đứng tại đây toàn bộ đều là những nhân vật trọng yếu nhất tại Linh Tiêu Bảo Điện. Bất quá khi Hạ Nhất Minh nói chuyện cùng Hác Đồng không ai dám tùy ý ngắt lời, cho dù Ngũ khí Tôn giả Hứa Tinh Hà cũng vậy. Dù sao thân phận bọn họ cùng Hạ Nhất Minh chênh lệch quá lớn, thậm chí ngay cả chủ động chào hỏi cũng không dám.
Sau một hồi Hác Đồng cùng Hứa Tinh Hà đưa đám người Hạ Nhất Minh vào Thông Thiên Bảo Tháp, những người còn lại lần lượt trở về.
- Hác huynh. Vì sao bọn họ phải tới Nam Cương? Lúc này hẳn ngươi có thể nói rồi.
Hạ Nhất Minh tùy ý nói.
Hác Đồng vội vàng giải thích:
- Hạ trưởng lão còn nhớ Viên cô nương tấn giai Ngũ khí Tôn giả thế nào chứ?
Hạ Nhất Minh trong lòng khẽ động, vội nói:
- Bọn họ tới Nam Cương chẳng lẽ muốn trợ giúp Kim huynh tiến giai Ngũ khí Tôn giả?
Hác Đồng liên tục gật đầu nói:
- Việc này Mã Dự tiền bối đề nghị, sau khi Tông chủ cùng Bảo trưởng lão bàn bạc kỹ lưỡng mới thực hiện.
Lão dừng một chút nói:
- Vốn có thể tiến hành tại Linh Tiêu Bảo Điện nhưng dù sao Nam Cương dễ che giấu hơn, bởi thế cuối cùng lựa chọn Nam Cương.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm giây lát, đột ngột hỏi:
- Ngũ Hành Môn Kỳ Liên Song Ma huynh đệ phải chăng đã tiến giai Ngũ khí Tôn giả?
Hác Đồng trầm giọng nói:
- Kỳ Liên Song Ma huynh đệ nửa năm trước đã tiến giai thành công.
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, nếu không phải hai huynh đệ kia kích thích, xem chừng đám người Bảo Nham Trúc không có quyết định này. Hác Đồng khẽ nói:
- Hạ trưởng lão. Ngài tìm Bảo trưởng lão có chuyện quan trọng sao/
Hạ Nhất Minh bật cười, nói:
- Hạ mỗ chuyến này tới, thứ nhất muốn gặp mặt Kim huynh. Thứ hai muốn thỉnh giáo Hác huynh.
Hác Đồng kinh hãi, vội vàng nói:
- Hạ trưởng lão khiêm nhường. Ngài có chuyện gì cần phân phó, chỉ cần lão hủ có thể làm được, tuyệt không chối từ.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, thực lực thay đổi, quả nhiên địa vị biến hóa khó tin.
Cổ tay khẽ đảo, cuộn giấy như chuẩn bị từ trước lập tức xuất hiện, theo sau Hạ Nhất Minh thấp giọng nói:
- Hác huynh. Ngươi có nhận ra vị thảo dược này?
Hác Đồng lúc này mới yên tâm. Nếu nói về phương diện luyện đan, trong thiên hạ trừ Phiền Thạc Động Thiên Phúc Địa, ít người có thể vượt qua lão.
Tiếp nhận cuộn giấy, lão cẩn thận xem xét.

Chương 1177: Dược thảo màu đỏ

Trên trang giấy chỉ xuất hiện bức vẽ duy nhất về một loại dược thảo mày đỏ.
Thảo dược này hình thù tam giác vô cùng đặc biệt, toàn thân màu đỏ khác biệt cách loại thảo dược khác.
Hác Đồng chăm chú quan sát hồi lâu, nhắm mắt trầm tư, rốt cuộc chậm rãi lắc đầu. Trong trí nhớ của lão chưa từng gặp qua thảo dược cổ quái này.
Hạ Nhất Minh không khỏi thất vọng, nhìn vẻ mặt Hác Đồng cũng biết, lần này tới hỏi sợ rằng không có kết quả. Quả nhiên Hác Đồng trầm ngâm giây lát, nói:
- Hạ trưởng lão. Thứ cho lão hủ vụng về không nhận ra đây là thảo dược gì.
Khẽ gật đầu, Hạ Nhất Minh trong mắt khó giấu vẻ tiếc nuối. Bức tranh này hắn vẽ lại theo hình ảnh luyện đan trong tiểu bài tử.
Cũng bởi muốn truy tìm lai lịch dược liệu này hắn bôn ba ngàn dặm tới Linh Tiêu Bảo Điện thỉnh giáo tuyệt đỉnh đan sư Hác Đồng. Nghĩ không ra ngay cả Hác Đồng cũng không biết.
Bất đắc dĩ thở dài một tiếng, hi vọng luyện chế khỏa đan dược kia của hắn bị trì hoãn vô thời hạn.
Hác Đồng nhìn Hạ Nhất Minh đột nhiên cẩn trọng nói:
- Hạ trưởng lão. Kỳ thực nếu nói về đan thuật, trong thiên hạ còn có người mạnh hơn lão hủ. Nếu ngài không ngại có thể tới hỏi, có lẽ sẽ có thu hoạch.
Hạ Nhất Minh vô thức hỏi:
- Người đó là ai?
- Động Thiên Phúc Địa Phiền Thạc Tôn giả.
Hác Đồng nghiêm mặt nói:
- Hắn khi còn trẻ từng du lãm khắp thiên hạ, cho dù Tây phương cùng Nội hải cũng lưu lại dấu chân hắn. Hơn nữa Ngũ Hành Môn truyền thừa vạn năm, e rằng bên trong lưu lại vô số cổ tịch nói về thảo dược này.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu. Kỳ thực hắn cũng biết Phiền Thạc tạo nghệ Luyện đan dược đứng đầu thiên hạ, so với Hác Đồng cao hơn một bậc. Nhưng bái phỏng Ngũ Hành Môn, trong lòng hắn có chút khúc mắc.
Dù sao tiểu bài tử ẩn giấu phương pháp luyện đan hắn có được từ Thủy Tinh Cung. Hạ Nhất Minh muốn tránh Ngũ Hành Môn còn không kịp huống hồ chủ động tiếp cận.
Quan sát thấy vẻ trầm ngâm của Hạ Nhất Minh, Hứa Tinh Hà đột nhiên mở miệng nói:
- Hạ trưởng lão. Hình như lão hủ từng gặp qua vật này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh cùng Hác Đồng lập tức nhìn lại, bất quá vẻ mặt hai người đương nhiên khác biệt.
- Hứa huynh. Vật này tên gì? Có thể tìm kiếm ở đâu?
Hạ Nhất Minh vui mừng hỏi.
Nếu Hứa Tinh Hà đã nói vậy, khẳng định lão nắm chắc vài phần.
Hứa Tinh Hà khiêm tốn cười, nói:
- Hạ trưởng lão. Lão hủ không biết thứ này gọi là gì? Thậm chí nó có phải dược liệu hay không cũng không biết? Chỉ biết khi lão hủ lịch lãm thiên hạ từng vô tình gặp qua. Hoàn cảnh lúc đó tương đối kỳ lạ bởi vậy lão hủ có ấn tượng sâu sắc.
Hạ Nhất Minh chợt hiểu, trách không được Hứa Tinh Hà có thể nhận ra dược liệu ngay cả Hác Đồng cũng bó tay, thì ra lão vô tình gặp qua mà thôi.
Lúc này Hạ Nhất Minh cảm giác được, kinh nghiệm mỗi vị cường giả lịch lãm thiên hạ đều là tài sản vô giá. Có vài thứ thậm chí tốt hơn cả ghi chép trong cổ tịch.
- Hứa sư đệ. Ngươi gặp thứ này tại đâu?
Hác Đồng hỏi.
Hứa Tinh Hà ánh mắt ngưng trọng, nói:
- Tiểu đệ từng gặp qua vật này tại khu vực trung tâm Hỏa Diệm Sơn.
Lão nói tới đây trong mắt nhiều thêm vài phần mở ảo cùng hoảng hốt. Khẳng định chuyện này chôn sâu trong trí nhớ, thậm chí nếu hôm nay không thấy bức tranh kia, chỉ e cả đời lão không nói ra.
- Tám trăm dặm Hỏa Diệm Sơn?Hạ Nhất Minh ngẩn người, trong lòng không khỏi rung động, đây là nơi hắn cũng không thể quên.
- Đúng là tám trăm dặm Hỏa Diệm Sơn.
Hứa Tinh Hà trầm giọng nói:
- Lão hủ khi trước có việc tiến vào đó, tại khu vực trung tâm từng gặp qua vật màu đỏ này. Mặc dù lúc ấy lão hủ lấy làm kỳ quái, dưới nhiệt độ cao vật này vẫn có thể sinh trưởng, bất qua sau nhiều chuyện bề bộn cuối cùng bỏ qua.
Hác Đồng thở dài một tiếng, nói:
- Thiên hạ rộng lớn kỳ trân dị bảo nhiều không kể hết. Lão hủ biết thật sự quá ít.
Hạ Nhất Minh bật cười. Đúng như Hác Đồng nói, thiên hạ rộng lớn, kỳ trân dị bảo rất nhiều, căn bản không ai biết hết.
Vật màu đỏ kia thậm chí có phải dược liệu không còn chưa biết. Nếu không phải Hứa Tinh Hà từng gặp qua, chỉ sợ hắn tra hết cổ tịch cũng không phát hiện lai lịch của nó.
- Hứa huynh. Vật này với Hạ mỗ khá quan trọng.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm nói:
- Xin Hứa huynh nói chi tiết, Hạ mỗ sẽ tới đó tìm kiếm.
Hứa Tinh Hà sang sảng cười, nói:
- Hạ trưởng lão. Nếu ngài không chê tốc độ độ lão hủ chậm chạp, xin để lão hủ dẫn đường tới Hỏa Diệm Sơn.
Hạ Nhất Minh khẽ cười, nói:
- Phiền đại giá của Hứa huynh chỉ e không tiện.
Hứa Tinh Hà vội vàng nói:
- Có thể xuất lực vì Hạ trưởng lão, Linh Tiêu Bảo Điện môn nhân rất vinh dự.
Lão quay qua nói:
- Hác sư huynh. Tiểu đệ đi một hồi sẽ trở lại.
Hác Đồng liên tục gật đầu, nói:- Làm chính sự quan trọng hơn. Sư đệ không nên sốt ruột trở lại.
Hạ Nhất Minh trong lòng cười khổ không thôi. Thực ra chỉ cần biết phương hướng hắn khẳng định có thể tìm được vật này. Bất quá Hạ Nhất Minh không biết, hắn tại Linh Tiêu Bảo Điện tuyệt đối là cánh tay đắc lực. Vì giao hảo với Hạ Nhất Minh, Linh Tiêu Bảo Điện nguyện ý trả giá lớn.
Lúc này Hạ Nhất Minh có việc muốn nhờ, mà chuyện này chỉ tốn chút công phu có thể giải quyết, các trưởng lão Linh Tiêu Bảo Điện đương nhiên muốn tạo quan hệ tốt. Chỉ dừng lại nửa canh giờ, đám người Hạ Nhất Minh cùng Hứa Tinh Hà lập tức rời đi.
Mặc dù thời gian hắn tới đây không lâu nhưng oanh động tạo ra không nhỏ. Thần đạo cường giả Hạ Nhất Minh sau ba năm du lãm đại dương lần đầu trở lại đại lục, chuyện này nhanh chóng truyền khắp tòa thành.
Tại một nơi trong tòa thành, gã lái buôn phương Tây rất nhanh kết thúc giao dịch. Sau khi rời xa tòa thành hắn lập tức thả một đầu ưng bay lên không trung. Đầu ưng đảo vài vòng theo sau bay về phương xa.
Ba ngày sau đám người Hạ Nhất Minh đã tới bầu trời Hỏa Diệm Sơn.
Bởi có Hứa Tinh Hà đi cùng nên tốc độ phi hành của bọn họ chậm hơn rất nhiều. Hơn nữa Ngũ khí Tôn giả không thể so sánh cùng Thần đạo cường giả, không thể phi hành liên tục, bởi thế vài canh giờ bọn họ lại dừng chân tạm nghỉ.
Bất quá trong lòng Hạ Nhất Minh không nôn nóng, mặc dù hắn rất muốn luyện chế dan dược kia xem nó có tác dụng gì. Nhưng tuyệt đối sẽ không biểu hiện thái độ không thể chờ đợi.
Dù sao đây chỉ là hứng thú nhất thời, có thể luyện chế đương nhiên là việc tốt, nếu không cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Bởi thế vài ngày nay đề nghị nghỉ ngơi của hắn nhiều nhất, đồng thời kiến trong lòng Hứa Tinh Hà âm thầm cảm kích. Hỏa Diệm Sơn là một dãy núi dài liên miên bất tận.
Dãy núi này dài chừng bảy tám trăm dặm, nơi rộng nhất chừng một trăm dặm, mà nơi hẹp nhất chỉ vài dặm.
Địa hình kỳ dị như vậy trên thế giới cũng chỉ có một. Đi tới không trung Hỏa Diệm Sơn, lập tức có thểm cảm nhận một cỗ nhiệt lượng rất cao. Hạ Nhất Minh có cảm giác, cho dù Tiên thiên cường giả cũng chật vật chống đỡ hoàn cảnh nơi này. Bất quá nhiệt khí này hiên nay không đáng để hắn quan tâm.
Hứa Tinh Hà sau khi tới đây đôi mắt sáng ngời, ánh mắt như hỏa nhãn kim tinh quan sát khắp nơi. Hạ Nhất Minh biết khẳng định lão đang tìm kiếm đỉnh núi trong trí nhớ.
Chỉ điều này cũng có thể khẳng định dị thảo kia không mọc khắp nơi, nếu Hứa Tinh Hà không thể nhớ ra khẳng định bọn họ sẽ tốn không ít công tìm kiếm.
Trên không trung phi hành chừng một ngày, khuôn mặt Hứa Tinh Hà rốt cuộc cũng xuất hiện vẻ kinh hỉ. Quang mang lóe lên, lão lập tức đáp thẳng xuống một ngọn núi. Hạ Nhất Minh hai mắt sáng ngời, lập tức bay theo.
Nơi này quả thực trong Hỏa Diệm Sơn, nhưng lại thuộc khu vực chiều rộng lớn nhất. Muốn tìm kiếm dị thảo tại đây khó khăn ra sao có thể nghĩ.
Cũng không biết thời trẻ Hứa Tinh Hà tới đây qua vô số năm liệu có còn nhớ rõ, chỉ e làm khó lão.
Sau khi bay xuống, Hứa Tinh Hà không đáp trên mặt đất mà tiếp tục bay tới sơn cốc bên bị đỉnh núi che khuất. Lúc này Hạ Nhất Minh mới hiểu vì sao Hứa Tinh Hà kiên trì đích thân dẫn hắn tới đây.
Nơi bí mật như vậy chỉ dựa vào miêu tả e rằng mười ngày mười đêm Hạ Nhất Minh cũng chưa chắc tìm ra.
Tiến vào sơn cốc, Hứa Tinh Hà lần nữa nhìn quanh. Bất quá còn chưa chờ lão chủ động tìm lại ký ức, Bách Linh Bát đã lập tức bay tới.
Hạ Nhất Minh vẻ mặt mừng rỡ nói:
- Hứa huynh. Xin đa tạ.
Hứa Tinh Hà run lên bởi lão nhìn thấy nơi Bách Linh Bát đào bới quả nhiên xuất hiện dị thảo hình tam giác màu đỏ. Trong lòng lão lúc này như ném đi tảng đá lớn.
Nếu lão nhớ lầm, hoặc đám dị thảo nơi này đã héo rũ không còn, lão thật sự không biết trả lời thế nào cho Hạ Nhất Minh.
Ở nơi này tìm tòi hồi lâu, Hạ Nhất Minh phát hiện không ít dược thảo như vậy. Bất quá khiến người khác sợ hãi chính là trong khu vực này không có bất kỳ khí tức sinh mạng nào. Trong sơn cốc bị hai ngọn núi che khuất mới xuất hiện dược thảo kỳ dị, ngoài ra phạm vi mười dặm xung quanh không phát hiện bất cứ nơi nào.
Hứa Tinh Hà sau khi thấy được vẻ vui mừng trong mắt Hạ Nhất Minh, tâm niệm khẽ động, nói:
- Nếu thứ này có tác dụng với ngài, ta sẽ thu thập một ít để Hác sư huynh bồi dưỡng.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm giấy lát, theo sau gật đầu đáp ứng. Bất quá hắn thật sự không ôm hi vọng này.
Đám thảo dược kỳ dị chỉ có thể sinh trưởng tại sơn cốc này, nói rõ điều kiện sinh trưởng vô cùng khắc nghiệt, cơ hội nuôi dưỡng trong hoàn cảnh thương cơ hồ không thể có.

Chương 1178: Hy vọng

Trong sơn cốc sau khi thu thập hơn mười gốc dược thảo màu đỏ bọn họ mới chia tay.
Hứa Tinh Hà dĩ nhiên vội vã chạy tới Linh Tiêu Bảo Điện muốn nhờ Hác Đông bồi dưỡng đám dị thảo này. Mặc dù lão không biết thảo dược này có tác dụng gì, bất quá chỉ cần Hạ Nhất Minh muốn là đủ.
Đương nhiên bọn họ không thu thập hết số dược thảo tại đây. Nếu Linh Tiêu Bảo Điện không thể nuôi dưỡng, ít ra cũng có nơi này cung cấp dược thảo. Sau khi rời khỏi tám trăm dặm Hỏa Diệm Sơn, Hạ Nhất Minh đương nhiên hướng về Hạ gia trang. Bọn họ tiếp tục dùng Thủy thần lực ngụy trang, mặc dù làm vậy tốc độ chậm hơn nhưng không gây sự chú ý.
Sau khi Hứa Tinh Hà tách nhóm, tốc độ của họ nhanh hơn rất nhiều, chưa tới một ngày đã về tới Tây Bắc.
Bất quá lúc này Hạ Nhất Minh bay chậm hơn rất nhiều. Bọn họ không lập tức trở lại Hạ gia trang mà được Bách Linh Bát dẫn đường, đi tới sơn cốc cách Hạ gia trang trăm dặm. Khi bọn họ xuất hiện, cả sơn cốc nhất thời oanh động.
Sau một lát thân nhân của hắn từ trong đám người đi ra, hai bên gặp gỡ đương nhiên trong lòng vô cùng mừng rỡ.
Ba năm trước Hạ Nhất Minh nhờ Bách Linh Bát chuyển cáo toàn gia, đem toàn bộ đệ tử trực hệ rút khỏi Hạ gia trang, biến nơi đó thành xác không hồn. Đệ tử trực hệ Hạ gia khi đó người không biết, quỷ không hay di chuyển tới đây.
Đương nhiên chuyện này không gạt được Thiên La Hoàng thất, nhưng Vu gia cho dù ngu ngốc cũng không dám tiết lộ mảy may.
Đám người Hạ Vũ Đức không biết vì sao Hạ Nhất Minh cẩn thận như vậy nhưng bọn họ biết. Nếu ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không thể chống đỡ, Hạ gia trang trong mắt đối phương không khác gì gà đất chó sành, căn bản không thể phản kháng.
Bởi thế ba năm nay đệ tử trực hệ Hạ gia tới đây, âm thầm tu luyện võ đạo, ngược lại tiến bộ rất lớn.
Sau khi gặp lại người nhà, lúc này Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân nghe tin mới chạy từ Hạ gia trang tới.
Mặc dù Hạ gia trang chỉ là xác không hồn nhưng cũng chưa tuyên bố với bên ngoài. Có hai vị Thần đạo cường giả tọa trấn, khiến người ngoài không chút nghi ngờ. Nếu ngay cả hai vị Thần đạo cường giả cũng rời đi, e rằng chuyện Hạ gia trang khó lòng giấu giếm. Sơn cốc mặc dù không lớn nhưng bên trong đầy đủ vật dụng sinh hoạt. Đám người Hạ Vũ Đức đương nhiên kiến tạo phòng xá dành cho những vị Thần đạo cường giả như Mưu Tử Long. Mặc dù cả năm đám người Mưu Tử Long không tới đây nhưng phòng xá vẫn được trông nom cẩn thận.
Vừa bước vào phòng, Hạ Nhất Minh lập tức cảm nhận hai cỗ khí tức quen thuộc của Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân trên không trung. Mưu Tử Long thấy được Hạ Nhất Minh lập tức cười lớn, nói:
- Hạ huynh đệ. Từ biệt mấy năm rốt cuộc ngươi cũng trở lại.
Hạ Nhất Minh khẽ gật đầu, nhìn Mưu Tử Long hành lễ thật trọng, nói:
- Mưu lão ca. Mấy năm nay nhờ ơn ngài Hạ gia mới được vẹn toàn. Tiểu đệ xin tạ ơn.
Mấy năm nay nếu không có Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân tọa trấn Hạ gia trang, hắn cũng không thể hoàn toàn yên tâm bế quan.
Mưu Tử Long khoát tay, cười nói:
- Lão phu nếu đã ở lại đây phần nhiều vì vừa ý. Chiếu cố là chuyện đương nhiên, ngươi không cần khách khí.
Viên Lễ Huân bước tới, bọn họ liếc mắt nhìn nhau đã cảm nhận kích động trong lòng đối phương. Hạ Nhất Minh hít một hơi thật sâu rốt cuộc cũng kiềm chế được khí tức trên người.
Mưu Tử Long chân mày khẽ nhíu, lão chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, sau một lát ánh mắt lộ rõ vẻ điên cuồng kích động, môi run run nói:
- Hạ huynh đệ. Ngươi thành công rồi?
Trong âm thanh của lão tràn ngập vẻ khó tin.
Viên Lễ Huân không khỏi giật mình, trên mặt lập tức lộ rõ vẻ vui mừng. Bất quá vẻ tươi cười này rất thản nhiên, khác xa vẻ kinh ngạc trên mặt Mưu Tử Long.
Trong mắt nàng, Hạ Nhất Minh vốn là người không gì không thể làm được.
Nàng bởi đủ loại cơ duyên xảo hợp mới đạt tới Thần đạo cảnh giới. Hạ Nhất Minh mặc dù không thuận lợi như vậy nhưng tốc độ tiến giai khiến kẻ khác líu lưỡi. Sau nhiều lần kinh nghiệm, Viên Lễ Huân đã miễn dịch với tình huống này. Nguồn: http://truyenfull.vn
Hạ Nhất Minh mỉm cười, nói:
- Mưu lão ca. Tiểu đệ ra ngoài du lãm có cảm ngộ, may mắn tiến giai thành công.
Trên mặt Mưu Tử Long xuất hiện vẻ khổ não:
- Hạ huynh đệ. Năm đó ngươi nói chưa tiến giai Ngụy thần cảnh chưa trở lại gia viên, lão ca còn nghĩ ít nhất phải mười năm, thậm chí trăm năm. Nghĩ không ra ba năm ngươi đã thành công trở về.
Trong âm thanh của lão có cảm giác than thở không nói nên lời.
Lão tiến giai Thần đạo cũng gần ngàn năm, trong đó trải qua sinh tử chiến tại Tử vong chi địa năm trăm năm, cuối cùng vẫn vô duyên với Ngụy thần cảnh. Lúc này nhìn thấy Hạ Nhất Minh vài năm ngắn ngủi đã vượt qua lão, trong lòng dĩ nhiên cảm khái vạn phần.
Hạ Nhất Minh hiển nhiên nhìn ra tâm tư Mưu Tử Long, mở miệng nói:- Lão ca. Ta tin tưởng sau này ngài sẽ thành công.
Mưu Tử Long bật cười, khoát mạnh tay, nói:
- Lão đệ. Không cần an ủi ta. Nếu thật sự có thể tiến giai Ngụy thần cảnh, tại Tử vong chi địa ta đã sớm tiến giai. Nhiều năm như vậy vẫn dậm chân tại chỗ bởi thiên phú ta có hạn, chỉ đạt tới Hư thần cảnh đỉnh phong không thể tiến thêm.
Hạ Nhất Minh do dự một chút, nói:
- Lão ca. Tu vi võ đạo của ngươi kỳ thực sớm đã có thể tiến giai. Chỉ duy nhất lực lượng linh hồn chưa đủ.
Mưu Tử Long cười khổ nói:
- Không sai. Lão phu cùng Bảo Nham Trúc, Nguyên Quyên lực lượng linh hồn trời sinh không đủ. Căn bản không thể câu thông thiên địa bổn nguyên lực.
Lão thở dài nói:
- Bất quá kiếp này có thể tiến giai Thần đạo đã là may mắn. Lão phu còn mong gì hơn?
Đôi mắt Hạ Nhất Minh sáng ngời.
Đám Hư thần cảnh cường giả như Mưu Tử Long không ngoài dự đoán của hắn. Tất cả đều bởi lực lượng linh hồn không đủ nên tu vi cả đời chỉ đạt Hư thần cảnh đỉnh phong.
Nếu như trước đây Hạ Nhất Minh hiển nhiên bó tay bất lực. Bất quá trong tay hiện nay nắm giữ Tiên dịch thần dược gia tăng lực lượng linh hồn, hắn có thể giải quyết vấn đề này.
- Mưu huynh. Ngươi có biết tiểu đệ tiến giai Ngụy thần cảnh ra sao không?
Hạ Nhất Minh tủm tỉm cười nói.
Mưu Tử Long tức giận nói:
- Thiên phú của ngươi so với Thần thú còn quái dị hơn. Cho dù lúc này không tiến giai, sớm muộn cũng sẽ tiến giai.
Hạ Nhất Minh chậm rãi lắc đầu, nói:
- Nếu chỉ dựa vào khổ tu tiểu đệ quyết không có khả năng tiến giai Ngụy thần cảnh trong ba năm.
- Ngươi gặp kỳ ngộ gì?
- Tiểu đệ du lãm bên ngoài phát hiện một động phủ của cao nhân tiền bối.Hạ Nhất Minh thấp giọng nói:
- Trong động phủ tiểu đệ tìm được chút đan dược cùng dược phương.
Hắn dừng một chút, kiên định nói:
- Sau khi phục dụng đan dược này tiểu đệ mới có thể thần kỳ tiến giai Ngụy thần cảnh.
Mưu Tử Long nghe xong vô cùng hâm mộ, chuyện tốt như vậy hắn cũng gặp được, người với người sao chênh lệch tới vậy?
Hạ Nhất Minh đột ngột thần bí nói:
- Mưu lão ca. Ngươi có biết tác dụng của đan dược kia?
Mưu Tử Long giật mình, lão hoài nghi nhìn Hạ Nhất Minh, chậm rãi đôi mắt sáng lên. Hít một hơi sâu, lão thấp giọng nói:
- Lão đệ. Chẳng lẽ đan dược kia có thể gia tăng lực lượng linh hồn?
Hạ Nhất Minh cười ha ha, nói:
- Lão ca nói không sai. Bây giờ ngươi đủ tư tin trùng kích Ngụy thần cảnh chưa?
- Hảo. Hảo huynh đệ...
Mưu Tử Long vươn tay nắm chặt bả vai Hạ Nhất Minh. Mặc dù lão kiệt lực áp chế nhưng với định lực ngàn năm cũng không thể kìm nén kích động trong lòng.
Đan dược có thể gia tăng lực lượng linh hồn cơ hồ chỉ có trong truyền thuyết. Cho dù Thần đạo cường giả như Mưu Tử Long cũng chưa từng nghe nói qua. Bất quá lão tin tưởng Hạ Nhất Minh tuyệt đối không lừa gạt mình.
Ngàn năm tuyệt vọng mắt thấy có thể thực hiện, nhất thời Mưu Tử Long cảm thấy cả đời này việc làm đúng đắn nhất chính là kết huynh đệ cùng Hạ Nhất Minh. Mặc dù tuổi tác hai bên chênh lệch quá xa nhưng giao tình này không vì thế mà thay đổi.
Đưa một ngón tay lên, Hạ Nhất Minh nói:
- Phần đan dược này với Sở lão ca cùng Đặng huynh đệ có tác dụng lớn. Thần Toán Tử huynh có lẽ cũng thế. Về phần những người khác...
Hắn lắc đầu, nói:
- Có lẽ sau này thử luyện chế xem có thể thành công.
Trong lòng Mưu Tử Long tràn ngập xúc động. Lão biết phần đan dược này vô cùng trân quý. Nếu đổi lại là danh môn đại phái, chỉ e Thần đạo cường giả mới có phần. Nhưng Hạ Nhất Minh nhớ kỹ tất cả mọi người, điều này danh môn đại phái không thể có. Hạ Nhất Minh sắc mặt đột nhiên nghiêm nghị, nói:
- Lão ca. Chuyện này tạm thời không nên nói ra ngoài.
Mưu Tử Long giật mình, liên tục gật đầu. Đan dược này giá trị quá lớn, bất luận ra sao cũng không thể tuyên truyền, nếu không Hạ gia trang vĩnh viễn không có ngày yên ổn.
- Đan dược tại động phủ tiểu đệ đã dùng hết. Bất quá dược liệu tiểu đệ đã thu thập đầy đủ. Ba ngày sau tiểu đệ có thể khai lò luyện đan. Nếu hết thảy thuận lợi chừng ba tháng sau có thể thành công.
Hạ Nhất Minh khẽ cười, nói:
- Bất quá lần luyện đan này không thể bị phiền nhiễu. Tất cả xin nhờ lão ca.
Mưu Tử Long thoải mái cười lớn, lão vỗ ngực cam đoan nói:
- Hạ huynh đệ yên tâm. Chỉ cần lão ca còn một hơi thở, tuyệt đối không tha bất cứ người nào quấy rầy ngươi.
Hạ Nhất Minh dĩ nhiên vô cùng yên tâm. Ba ngày sau hắn tại sơn cốc khai lò luyện đan, phạm vi trăm trượng xung quanh không ai được tới gần.
Bất quá hắn không biết, hắn mới luyện đan mười ngày, trên Bắc Hải xa xôi mây đen ùn ùn kéo tới, sát khí trùm trời...

Chương 1179: Bắc Cương chi biến

Trên Bắc Hải xa xôi, bốn mùa đều là giá lạnh.
Mặt nước nơi này thường xuyên kết băng, tựa hồ mùa đông chưa từng trôi qua.
Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến tầng băng như một mặt giương phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Đột nhiên một tiếng va chạm vang lên từ mặt băng.
Theo sau có thể quan sát vô số chấm đen nhỏ tốc độ mau lẹ đâm lên.
Một tiếng nổ nới vang lên, cả mặt băng nhất thời run rẩy. Theo sau vô số khối băng lớn bắn lên không trung phản chiếu hàn quang vô tận.
Tam đầu cự thú sau khi phá băng đồng loạt ngẩng đầu gầm rú kinh thiên động địa.
Ba đạo âm thanh vang vọng không trung khiến vô số khối băng vừa bay lên lập tức vỡ vụn. Âm thanh bạo liệt vang lên không ngớt.
Một đầu quái thú Bắc Hải từ xa nhìn lại, khi thấy ba đầu Thần thú như ba ngọn núi nhỏ, bản năng khiến chúng cảm giác tôn sùng cùng sợ hãi.
Trong ba đầu Thần thú này, một là kình ngư thân thể trắng như tuyết, một đầu Thiết Giáp Long chừng mười trượng toàn thân màu đồng, còn có một đầu hải báo cực lớn sinh trưởng tại Bắc Hải.
- Bạch Kình. Thiết Giáp. Vài năm trước trong đám nhân loại đồ sát chúng ta quả thật có Long mã.
Hải báo lắc lư chiếc đuôi lớn, mở lời.
Bạch Kình nhìn về phía xa, nơi đó là mảnh lục địa rộng lớn.
- Ngươi xác định nơi này có thể tìm thấy Long mã?
Thiết Giáp Long ầm ù nói.
- Khẳng định.
Thần thú Hảo báo không cam lòng yếu thế trừng mắt nhìn lại.
- Đi thôi.
Quanh thân thể cự kình xuất hiện lực lượng kỳ dị. Theo sau thân thể như ngọn núi nhỏ của nó chậm rãi bay lên không trung. Thiết Giáp Long cùng Hải báo tựa hồ được người dẫn dắt, lập tức bay lên.
Sau một lát vô số sinh vật đại dương có thể sống trên lục địa bắt đầu xuất hiện. Hải lang, hải sư, hải báo, băng hùng, ngạc ngư...
Mặt băng Bắc Hải không ngừng vỡ vụn, đông đảo sinh vật đại dương cuồn cuộn tiến lên như đại quân thảo phạt dưới sự dẫn dắt của ba đầu Thần thú.
Mãnh thú Bắc Cương cùng sinh vật Bắc Hải không chút hòa thuận, hai bên nếu gặp nhau chỉ có thể ta chết ngươi sống.
Bất quá đối mặt với ba đầu Thần thú, sinh vật Bắc Cương cơ bản không có can đảm ngăn cản. Chúng không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Người Bắc Cương càng hoảng sợ hơn. Bất quá khiến họ ngạc nhiên chính là quái thú Bắc hải không dừng lại mà tiếp tục chạy xuống phía Nam.
Đa phần mọi người mờ mịt không rõ chuyện gì bất quá đám Tuần sát Bắc Cương đều cảm nhận được khí tức khác biệt.
Bọn họ phát người dò xét phương Bắc bất quá sau khi có được kết quả càng hoảng sợ hơn. Tất cả mọi người không chút do dự đồng loạt triệt thoái.
Tại những tòa thành thị Bắc Cương, mọi người như kiến hôi bỏ chạy, vô số người liều mạng trốn về phương Nam.
Bất quá không phải ai cũng có được tin tức này, hoặc bởi nguyên nhân nào đó không kịp bỏ chạy, lập tức bị vô tận quái vật Bắc hải bao phủ.
Chúng như mũi nhọn xuyên thủng tất cả tường thành, gặp bất kỳ chướng ngại nào cũng đạp đổ tiến tới. Nơi chúng đi qua tất cả chỉ còn là đắt bằng.
Thế lực cường đại nhất Bắc Cương hiển nhiên là Băng Cung, khi đông đảo quái vật Bắc hải xâm chiếm lục địa, đám người Băng Tiếu Thiên đã nhận được tin tức.
Ban đầu cơ hồ không ai tin tưởng chuyện này. Bất quá tin tức truyền tới càng lúc càng nhiều, cho dù người không tin cũng không cách nào hoài nghi. Trong Băng Cung nội điện, Băng Tiếu Thiên vẻ mặt âm trầm, ánh mắt nhìn xa xa như đang suy nghĩ điều gì.
Từ Đống Sơn nhanh chóng bước tới trước mặt lão, thấp giọng nói:
- Tông chủ. Tin tức mới nhấn. Môn hạ đệ tử chứng kiến trên bầu trời xuất hiện ba đầu cự thú không cánh, chúng hắn là thủ lĩnh đám kia.
Dừng một chút, hắn nói tiếp:
- Ngoài ba đầu cự thú này không có linh thú phi hành.
Băng Tiếu Thiên khẽ cau mày, nhẹ giọng nói:
- Ba đầu Thần thú sao?
Lão than nhẹ một tiếng, nói:
- Lão phu cũng nên tự mình quan sát. Ngươi tới Thất Thải Băng Cung, nếu Thần thú tới lập tức kích phát Thủy thần lực thủ hộ, ngàn vạn lần không được chậm trễ.
Từ Đống Sơn vội vàng nói:- Tông chủ. Ngài không thể mạo hiểm.
Băng Tiếu Thiên cười ngạo nghễ nói:
- Nếu không có Thần thú phi hành, chỉ bằng ba đầu Thần thú đại dương còn chưa đủ sức giữ ta.
Lão dừng một chút nói:
- Băng Đảo khi xuất hiện chúng nó phát động Thú triều thật sự quái dị. Lão phu nhất định phải hỏi rõ ràng mới có thể đối phó.
Từ Đống Sơn nói:
- Tông chủ. Để ta đi được không?
Băng Tiếu Thiên bật cười nói:
- Muốn nói chuyện với Thần thú nhất định phải là Thần đạo. Nếu ngươi đi, cho dù nhìn thấy chúng cũng không có khả năng sống sót trở về.
Từ Đống Sơn cúi đầu, bất quá hắn cũng biết chuyện này là thật. Băng Tiếu Thiên vung tay nói:
- Bảo vệ tốt Băng Cung. Cẩn thận Thần thú tập kích bất ngờ. Lão phu phải đi.
Nói xong thân thể lão như mũi tên bắn thằng lên không trung.
Tốc độ Băng Tiếu Thiên rất nhanh, hơn nữa lão biết lúc này nguy hiểm cận kề, không thể chậm trễ. Bởi thế sau khi rời Băng Cung lão toàn lực phi hành, chỉ nửa ngày sau đã thấy Thú quần cực lớn phía xa. Không ngờ đám sinh vật này nhìn không thấy cuối.
Mặc dù Băng Tiếu Thiên sớm đã tu luyện tới cảnh giới mặt không biến sắc nhưng chứng kiến Thú triều lần này trong lòng không khỏi tê dại.
Cường độ Thú triều lần này so với cổ tịch ghi chép mấy ngàn năm trước còn khủng bố hơn.
Lão hít sâu một hơi, ngay lập tức bạo phát khí tức bản thân.
Khí tức Thần đạo cường giả vừa bạo phát lập tức tạo ra oanh động. Đám mãnh thú cùng linh thú phía dưới thân thể không cách nào kiểm soát run lên lẩy bẩy.
Mặc dù cũng mạnh mẽ, mặc dù chúng không sợ chết nhưng đối mặt với khí tức Thần đạo cường giả, chúng không có năng lực chống cự.
Xa xa truyền tới tiếng gầm gừ phẫn nộ, theo sau ba đạo thân ảnh khổng lồ bay tới.
Băng Tiếu Thiên không rời đi mà lẳng lặng đứng chờ. Lão phải biết vì sao dám Thần thú kia phát động công kích, nhưng lại muốn dùng Thú triều đuổi tận giết tuyệt Bắc Cương? Sau một lát ba đầu Thàn thú xuất hiện trước tầm mắt lão.
- Ba vị Thần thú tôn kính. Bắc Cương cùng Bắc Hải không xâm phạm tới nhau.
Băng Tiếu Thiên biết Thần thú cho dù không nói được ngôn ngữ nhân loại nhưng cũng có thể hiểu. Bởi vậy lão trực tiếp mở lời:
- Không biết vì sao các ngươi hôm nay muốn xâm lấn Bắc Cương?Hải báo trong ba đầu Thần thú cười nói:
- Cường giả nhân loại. Hẳn ngươi đã quên ta rồi?
Băng Tiếu Thiên giật mình, cẩn thân quan sát, tâm niệm khẽ động nói:
- Thì ra là các hạ.
Lão chắp tay nói:
- Chúc mừng các hạ tiến giai Thần thú.
Hải báo hét lớn:
- Nếu ngươi nhận ra ta còn hỏi những lời kia. Mấy năm trước các ngươi tại Bắc hải giết chết bao nhiêu đồng bọn của ta? Món nợ này tính sao đây?
Băng Tiếu Thiên trong lòng âm thầm kêu khổ. Đầu Hải bảo này quả thực là kẻ sống sót trong trận chiến cùng Thần đạo khôi lỗi của Hạ Nhất Minh.
Nghĩ không ra nó có thể tiến giai Thần thú, hơn nữa tới tận nơi báo thù.
Cười khổ một tiếng, Băng Tiếu Thiên nói:
- Thần thú các hạ. Năm đó chúng ta tới Bắc hải vì tranh giành Băng Đảo. Đó là ân oán tự nhiên, tựa hồ không động chạm tới riêng các hạ.
- Ta lúc này tới quả thật vì ân oán cá nhân.
Đầu Thiết Giáp Long đột nhiên gầm lên:
- Chỉ cần các ngươi giao Long mã ghê tởm kia ra đây, chúng ta sẽ xoay người rời đi.
Hải báo lập tức hống lớn:
- Không được.
Thiết Giáp Long quay đầu trừng mắt nhìn Hải báo, không khí xung quanh nhất thời khẩn trương.
Bạch Kình rốt cuộc mở miệng nói:
- Giết Long mã. Cướp nội đan trở về.
Hải báo ánh mắt khẽ chuyển, rốt cuộc nuốt cục tức trở lại, không phản đối thêm.
Băng Tiếu Thiên trong lòng đại động. Trên thế giới hiện nay nói tới Long mã chỉ có một đầu.
- Các vị. Không biết Long mã đắc tội gì?
Lão dò xét.
- Long mã kia cùng một đám người tới lãnh địa của ta. Hơn nữa đánh ta trọng thương. Nếu không băm thây vạn đoạn, xương cốt hóa tro, khó tiêu tan mối hận trong lòng.
Thiết Giáp Long hung tợn la hét. Băng Tiếu Thiên sắc mặt tái dần. Hóa ra đám người Hạ Nhất Minh gây ra họa này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trong lòng lão thầm oán hận. Nếu bọn người Hạ Nhất Minh trực tiếp giết chết Thiết Giáp Long thì không sao, đằng này để nó chạy trốn. Hơn nữa kéo cả đám Thần thú Bắc hải tới Bắc Cương nháo loạn.
Bất quá lão đã nhìn ra, Thần thú Hải báo vì báo thù cho Thánh thú vương Bắc hải là giả, kỳ thực thèm muốn nội đan Long mã.
Lão hạ quyết tâm nói:
- Các vị. Xin cho lão phu chút thời gian. Lão phu nhất định sẽ tìm Long mã tới kết thúc chuyện này.
Ba đầu Thần thú bàn bạc hồi lâu, không hẹn cùng đáp ứng. Băng Tiếu Thiên dĩ nhiên trong lòng kinh hỉ, vội vàng chắp tay rời đi. Sau khi thân ảnh lão biến mất, Thiết Giáp Long mới thấp giọng nói:
- Bọn họ sẽ tới chứ?
Bạch Kình tin tưởng mười phần, nói:
- Sẽ tới. Bọn họ đã tới rồi.

Chương 1180: Tăng viện

Bầu trời quang đãng, mặt trời giữa trưa chiếu sáng khắp nơi. Đám khói bốc lên từ Hạ gia trang trang khi tới không trung bị gió lớn thổi qua nhất thời tiêu tán.
Một đạo quang mang từ phía chân trời vẽ lên trên không trung vệt sáng nhanh chóng hướng về Hạ gia trang. Đồng dạng một đạo quang mang phóng lên cao mơ hồ chặn lại. Hai thân ảnh trên không trung lập tức ngừng lại quan sát lẫn nhau.
Người từ Hạ gia bay lên chính là Sở Hao Châu, người từ phương xa bay tới là một hán tử thân hình cao lớn, da dẻ trắng trẻo khác thường. Ánh mắt hai bên nhìn nhau không khỏi chấn động trong lòng.
Sở Hao Châu trầm giọng nói:
- Các hạ là người phương nào?
Ngữ khí lão có chút nghiêm khắc, đồng thời ý niệm tản ra dò xét đối phương còn có tiếp viện hay không.
Lúc này Hạ gia trang mặc dù chưa nói toàn thể giới nghiêm nhưng có áp lực từ người đeo mặt nạ, nhân vật trung tâm như Sở Hao Châu đương nhiên đề cao cảnh giác.
Một Ngũ khí Tôn giả vô duyên vô cớ tới đây, vẻ mặt lão tự nhiên không tốt. Người nọ vội vàng cung tay nói:
- Vị này hẳn là Sở Hao Châu, Sở huynh.
Đôi mắt Sở Hao Châu lóe tinh quang, nói:
- Đúng là Sở mỗ. Không biết các hạ xưng hô ra sao?
Người nọ đang muốn mở lời đột nhiên nghe âm thanh từ phía dưới vọng lên.
- Sở lão ca. Vị này không phải người ngoài.
Thân ảnh màu trắng lóe lên, Viên Lễ Huân lập tức xuất hiện giữa không trung. Nguồn: http://truyenfull.vn
Sau khi Viên Lễ Huân xuất hiện, trong mắt Sở Hao Châu ít hơn phần địch ý. Bởi lão biết, trừ khi Viên Lễ Huân phát điên, nếu không sẽ không tổn hại người nhà.
- Sở lão ca. Vị này chính là Đại trưởng lão Băng Cung Từ Đống Sơn.
Viên Lễ Huân giới thiệu.
Viên Lễ Huân ở tại Bắc Cương vài năm, một thân tu vi đều hình thành ở nơi này, khi đó Từ Đống Sơn chiếu cố cùng coi trọng nàng không ít. Năm năm không gặp dĩ nhiên có chút vui mừng.
Hai hàng chân mày Sở Hao Châu giãn ra, cười nói:
- Thì ra Từ đại trưởng lão. Sở mỗ thất kính.
Từ Đống Sơn cuống quít khoát tay, hai bên nói vài câu khiêm nhường sau đó cùng đi tới hậu viện.
Sở Hao Châu liếc mắt đã nhận ra ngoài mặt Từ Đống Sơn tươi cường nhưng trong ánh mắt không giấu được vẻ lo lắng. Nếu chỉ hai người đối mặt, lão dĩ nhiên chờ đợi đối phương tự mở miệng. Bất quá lúc này Viên Lễ Huân xuất hiện, Từ Đống Sơn không biết phải làm thế nào?
Ho nhẹ một tiếng, Sở Hao Châu đi thẳng vào vấn đề:
- Từ huynh ngàn dặm tới đây không biết có chuyện gì?
Từ Đống Sơn đôi mắt sáng bừng, nhìn Sở Hao Châu gật đầu cảm kích, nói:
- Viên trưởng lão. Sở huynh. Không biết Hạ Nhất Minh Hạ Thần quân có trở lại Tây Bắc?
Viên Lễ Huân cùng Sở Hao Châu liếc mắt nhìn nhau, đồng thời không che giấu vẻ hoài nghi. Âm thanh Sở Hao Châu thấp hẳn, nói:
- Từ huynh. Ngươi tìm Hạ huynh đệ có chuyện gì?
Từ Đống Sơn thở dài một tiếng, cười khổ nói:
- Hai vị thứ lỗi. Nếu không phải cực chẳng đã, chúng ta không dám làm phiền Hạ Thần quân.
Hắn nhanh chóng đem chuyện Thú triều càn quét Bắc Cương kể lại, theo sau nói:
- Tông chủ đại nhân lúc này tọa trấn Thất Thải Băng Cung không dám coi thường. Bởi thế Từ mỗ chạy tới Tây Bắc tìm gặp Hạ Thần quân, mong ngài có thể niệm tình xưa ra tay trợ giúp.
Viên Lễ Huân đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ, nói:
- Quái thú Bắc Hải xâm nhập Bắc Cường lại muốn nội đan Lôi điện, thật sự không biết sống chết. Từ trưởng lão xin đợi vài ngày ta sẽ theo ngươi về Băng Cung.Từ Đống Sơn vẻ mặt có chút xấu hổ, nói:
- Viên trưởng lão. Bắc hải xuất hiện ba đầu Thần thú, tốt nhất nên mời Hạ Thần quân ra tay.
Lão cố ý nhắc tới số lượng, muốn nói rõ, cho dù ngài tới Bắc Cương cũng chỉ có hai vị Thần đạo cường giả. Nếu đối kháng trực tiếp e rằng không thể chiến thắng.
Viên Lễ Huân khẽ cười, nói:
- Từ trưởng lão yên tâm. Cho dù Nhất Minh cùng Lôi điện không tới, chúng ta cũng không cần lo lắng.
Đôi mắt Từ Đống Sơn ánh lên vẻ kinh hãi, bất quá đối mặt Thần đạo cường giả Viên Lễ Huân, hắn không dám lắm lời.
Sở Hao Châu biết rõ thực lực Hạ gia trang, ba đầu Thần thú với Bắc Cương có thể khó chống đỡ, nhưng với Hạ gia trang thật sự không tính là uy hiếp.
Trong lòng lão thầm cảm thán, bản thân mình theo Hạ Nhất Minh tới đây, mắt thấy thực lực Hạ gia trang ngày một lớn mạnh giống như ảo mộng. Sở Hao Châu gọi Hoắc Đông Thành tới dẫn Từ Đống Sơn đi nghỉ.
Từ Đống Sơn mặc dù mong muốn bản thân có thể dẫn nhiều vị Thần đạo cường giả trở về Tây Bắc nhưng lúc này không dám thúc giục. Hơn nữa khi lão chứng kiến vẻ mặt nhàn nhã của Viên Lễ Huân cùng Sở Hao Châu, trong lòng bớt lo lắng rất nhiều.
Sở Hao Châu có lẽ không tới Bắc Cương Băng Cung nhưng hắn tin tưởng Viên Lễ Huân tuyệt đối không khoanh tay. Sau khi Từ Đống Sơn rời đi, Sở Hao Châu cùng Viên Lễ Huân lập tức tới sơn cốc cách Hạ gia trang trăm dặm.
Trong lúc Hạ Nhất Minh tiến hành luyện chế đan dược, bảo trư, Lôi điện cùng Bách Linh Bát canh giữ bên ngoài, Mưu Tử Long ở tại ngoại viện. Lực lượng phòng ngự như vậy cho dù người đeo mặt nạ xuất hiện cũng có thể chống đỡ.
Bất quá sau khi nghe tin tức Sở Hao Châu cùng Viên Lễ Huân mang tới, vẻ mặt Mưu Tử Long nhất thời ngưng trọng.
Nếu bình thường bọn họ hiển nhiên có thể bỏ qua Hạ Nhất Minh, trực tiếp hỏi Lôi điện hoặc bảo trư. Bất quá lúc này ba người bọn họ kết thành bạn sinh, chỉ cần một người biết đừng mong che giấu hai người còn lại.
Thời điểm quan trọng này, Mưu Tử Long tuyệt đối không muốn làm phiền Hạ Nhất Minh.
Bởi trước khi bế quan Hạ Nhất Minh từng nói qua. Nguyên liệu luyện chế lần này vô cùng trân quý, khi thất bại muốn thu thập lại không biết tới khi nào. Vì đại sự tiến giai Ngụy thần cảnh, Mưu Tử Long không dám để sai lầm phát sinh.
Ba người mặc dù thân phận khác nhau, tu vi võ đạo khác nhau nhưng không nghi ngờ chính là nhân vật chủ chốt tại Hạ gia trang.
Trầm ngâm giây lát, Mưu Tử Long cười nói:
- Muốn nội đan Long mã? Chúng thật sự muốn chết.
Dừng một chút lão nói:
- Nếu chúng muốn chết, chúng ta sẽ thành toàn. Với thực lực Hạ gia trang hiện nay, quả thực có tư cách nói lời này.Viên Lễ Huân nhíu mày, nói:
- Lôi điện mấy năm nay theo Nhất Minh ra ngoài, không biết chọc tới Thiết Giáp Long khi nào?
Mưu Tử Long cười ha hả nói:
- Bạch mã quan tâm tới đã là coi trọng nó. Được tha chết không ngờ không cảm tạ lại muốn báo thù. Thật sự không biết tốt xấu.
Viên Lễ Huân trợn mắt nhìn Sở Hao Châu. Có thể nói những lời chính khí như vậy, sợ là chỉ mình Mưu Tử Long.
Mưu Tử Long lắc đầu nói:
- Các ngươi còn chưa biết. Tại Ngoại hải cùng Bắc hải, cường giả vi tôn. Tại đây không tồn tại bất cứ quy tắc nào. Chỉ cần gặp gỡ lập tức giao chiến, bị thua rời khỏi lãnh địa thậm chí mất luôn tính mạng là bình thường. Ta dám khẳng định, lãnh địa của nó là đoạt từ tay kẻ khác. Nếu không bằng người, bị đánh bại là bình thường.
Hai người Viên Lễ Huân chậm rãi gật đầu. Quy tắc Thần thú cùng nhân loại có chút khác biệt. Nhân loại bọn họ coi trọng đạo đức bất quá áp dụng cho quái thú tuyệt không thích hợp.
- Mưu lão ca. Không biết ngài có tính toán gì?
Viên Lễ Huân dò hỏi.
Mưu Tử Long khẽ cười, đôi mắt ẩn chứa sát khí nói:
- Chuyện này tạm thời không nói với Hạ lão đệ, để hắn yên tâm luyện đan. Chúng ta lập tức xuất phát tới Bắc Cương giải quyết chuyện này.
Lão dừng một chút, nói:
- Hạ gia trang có Thần đạo khôi lỗi, bảo trư, Lôi điện cùng Bách tiên sinh bảo vệ, tuyệt đối không có vấn đề.
Viên Lễ Huân do dự một chút, nói:
- Cho dù chúng ta có thể ngăn cản ba đầu Thần thú, còn Thú triều thì sao?
Mưu Tử Long bật cười, nói:
- Đệ muội nói đùa. Chỉ cần chém chết ba tên cầm đầu, đám còn lại chỉ là gà đất chó sành, không chịu nổi một kích.
Viên Lễ Huân sắc mặt thoáng đỏ ửng, dưới Thần đạo tất cả đều là kiến hôi không phải không có lý.
Chỉ cần giải quyết ba đầu Thần thú, đám quái thú còn lại không tạo thành uy hiếp, ngược lại chúng có thể chạy về Bắc hải hay không mới là vấn đề.
Sở Hao Châu chần chừ giây lát, nói:
- Mưu Thần quân. Chúng có ba đầu Thần thú, nhưng ba vị đều là nhân loại. Nếu giao chiến...
Tu luyện giả nhân loại giao chiến cùng linh thú, tám chín phần thất bại. Không chỉ nhân đạo, ngay cả Thần đạo cũng vậy, bởi thế Sở Hao Châu không khỏi lo lắng.
Mưu Tử Long khẽ cười một tiếng, nói:
- Lão đệ yên tâm. Trong tay đệ muội có Thần khí Băng Lăng Kính, cho dù tu vi không đủ nhưng có thể chiến thằng một đầu. Lão phu mặc dù chưa tiến giai Ngụy thần cảnh nhưng đủ tự tin đối phó một đầu Thần thú Hư thần cảnh. Đầu Thần thú cuối cùng, Băng Cung có Thủy thần lực thủ hộ, cho dù không thắng cũng không thể thua.
Sở Hao Châu lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ba người bàn bạc chốc lát, bổ xung toàn bộ theo sau gặp Hạ Vũ Đức lão gia tử nói lại chuyện này.
Hạ lão gia tư nghe nói Thần đạo chi chiến nhất thời cảm thấy đau đầu. Đối với kế hoạch của ba người dĩ nhiên giơ tay tán thành không chút ý kiến.
Ngày tiếp theo Viên Lễ Huân cùng Mưu Tử Long theo Từ Đống Sơn trở lại Bắc Cương.
Sau khi có được hai vị Thần đạo cường giả tăng viện, vẻ mặt Từ Đống Sơn tốt hơn rất nhiều.
Tất cả mọi người không ngờ tới, ba ngày sau khi bọn họ rời đi, Hạ Nhất Minh khai lò thu đan.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau