VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1161 - Chương 1165

Chương 1161: Thần long truy sát

Một khe hở không gian đột nhiên xuất hiện trên không trung, theo sau người đeo mặt nạ chậm rãi bước ra.
Ánh mắt gã đảo qua dường như tìm kiếm thứ gì, bất quá vẫn không có thu hoạch. Theo sau gã lắc đầu, thân thể hóa thành một đạo quang mang phóng đi. Bất quá khi gã vừa bay không xa, đột nhiên dừng lại.
Gã cứ thế lẳng lặng đứng trên không trung, thân thể trở lên hư vô mờ mịt. Tựa hồ gã đã hoàn toàn dung nhập vào không gian, trực tiếp biến mất.
Thân thể gã cứ thế ẩn hiện di chuyển trên không trung. Nếu để đám người Ngao Mẫn Hành thấy được cảnh này khẳng định vô cùng rung động. Sau một lát gã đột nhiên ngừng lại, khí tức thân thể ban đầu như lục bình biến thành đại thụ.
- Các hạ nếu đã tới sao còn chưa hiện thân.
Âm thanh lạnh lẽo như băng vang lên.
Hư không xung quanh thân thể gã đột nhiên dao động kỳ dị. Theo sau một đầu Thần long từ không gian dao động đó xuất hiện.
Đây chính là Thần long đám người Ngao Mẫn Hành vừa nhắc tới. Lúc này thân thể nó thu nhỏ lại như nhân loại, bất quá khí tức trên thân thể vẫn vô cùng cường đại khiến người khác không dám coi thường.
- Nếu ngươi biết ta tới sao còn mơ tưởng bỏ chạy?
Thần long trào phúng nói.
Người đeo mặt nạ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ta cùng ngươi từng có giao ước không xâm phạm lẫn nhau. Chẳng lẽ ngươi định hủy giao ước này?
Âm thanh gã vô cùng bình thản, đừng nói gấp gáp cho dù nửa chút biến hóa cũng không xuất hiện. Tựa hồ giao ước này đối phương có tuân thủ hay không, cũng không quan hệ tới gã.
Thần long ngẩng đầu nhìn ra xa, chậm rãi nói:
- Chúng ta quả thật có ước định. Hơn nữa năm ngàn năm qua cho dù ta tiến vào Tử vong chi địa ngươi cũng chưa từng vi phạm ước định này. Điều này khiến ta vô cùng cảm kích cùng kính nể.
Đôi mắt người đeo mặt nạ lóe lên một tia tinh quang, tựa hồ lúc này gã mới bộc lộ khí tức nhân loại.
- Ta biết vì sao ngươi tới. Nhưng Hạ Nhất Minh không phải đệ tử Ngũ Hành Môn, cũng không phải truyền nhân phương Đông. Cho dù ta giết hắn cũng không vi phạm giao ước lúc trước.
Thần long thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía xa, nó gắt gao nhìn đối phương. Mặc dù bởi mặt nạ ngăn cản không thể thấy rõ diện mạo đối phương nhưng Thần long rõ ràng cảm nhận trên thân thể gã khí tức dao động mãnh liệt. Nhếch miệng trào phúng nói:
- Ngươi sợ hãi. Không ngờ ngươi sợ hãi.
Thân thể người đeo mặt nạ run lên, theo sau phủ nhận:
- Ta không sợ hãi. Chỉ là giữ gìn tôn nghiêm thế giới phương Tây.
Thần long hắc hắc cười lạnh nói:
- Ngươi tự mình ra tay chẳng lẽ đây là tôn nghiêm của ngươi?
- Đông Tây giao chiến công bằng. Ta không cho phép thủ đoạn hèn hạ trong đó.
Người đeo mặt nạ chính khí bừng bừng nói:
- Ngươi nếu đã tới đây hẳn nhìn ra thủ đoạn của bọn họ.
Thân Long trên mặt xuất hiện vẻ tươi cười, khinh thường nói:
- Không sai. Ta nhìn ra. Nhưng cũng như Mưu Tử Long vừa nói. Nếu nói công bằng quyết đấu, bảo trư cũng có thể tham gia chiến đoàn mới đúng.
Miệng nó giải thích nhưng trong lòng thầm nói, là ta dạy bọn người Hạ Nhất Minh, bất quá không ngờ đám tiểu tử kia áp dụng, thật ngoài dự tính. Âm thanh người đeo mặt nạ mang theo vẻ bất mãn, nói:
- Đây đối với ngươi mà nói là chuyện đúng. Nhưng ta cũng không cho là vậy.
Thần long lầm bầm hồi lâu, tựa hồ bản thân cũng hiểu không thể tự biên tự diễn. Nó khẽ lắc đầu, nói:
- Tốt. Dù sao lúc này quyết đấu đã xong. Chúng ta tranh luận ở nơi này cũng không ý nghĩa.Nó trợn tròn hai mắt, nói:
- Chỉ cần ngươi nhận lời ta. Sau này không tìm Hạ Nhất Minh gây phiền phức, ta sẽ coi như chưa có chuyện phát sinh, để ngươi rời đi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Người đeo mặt nạ lạnh lùng nhìn nó, đột nhiên nói:
- Ngươi tin tưởng ta?
- Đúng vậy.
Thần long không chút do dự nói:
- Khi ta vắng mặt trên thế giới này năm ngàn năm ngươi cũng nghiêm khắc tuân thủ giao ước khi trước. Nếu ngay cả điều này ta cũng không tin ngươi, còn có thể tin tưởng được ai?
Người đeo mặt nạ trầm lặng hồi lâu, rốt cuộc nói:
- Xin lỗi. Ta không thể nhận lời.
Khí thế quanh thân thể Thần long nhất thời mãnh liệt hơn, nó chăm chú nhìn đối phương, sau một lát cười nói:
- Ngươi còn nói không sợ hãi. Hắc hắc. Ngươi cũng không phải đòi lại công đạo mà muốn tiêu diệt mầm họa sau này.
Người đeo mặt nạ khẽ lắc đầu, âm thanh gã lộ ra vẻ cổ quái:
- Ta tin tưởng bản thân không vì sợ hãi. Bất quá ta rất tò mò. Vì sao người tích cực giúp Hạ Nhất Minh như vậy? Hắn cũng không phải đời sau của Ngũ Hành Môn.
Thần long do dự một chút, nói:
- Hắn lúc này đại diện phương Đông giao chiến, ta phải đảm bảo an nguy của hắn.
Nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của người đeo mặt nạ, Thần long lạnh lùng nói:
- Ta cho ngươi một cơ hội. Chỉ cần nhận lời yêu cầu của ta, ngươi có thể bình yên rời đi. Hơn nữa ta cam đoan sẽ cố gắng ước thúc Ngũ Hành Môn cùng cường giả phương Đông không xâm lấn lãnh địa Tây phương.
Đôi mắt người đeo mặt nạ ánh lên vẻ cổ quái, gã tựa hồ như đang cân nhắc. Thần long kiên nhẫn cùng đợi, không có ý định thúc ép.
Bất quá sau một lát người đeo mặt nạ lần nữa ngẩng đầu, khi Thân long nhìn ánh mắt gã đã có được đáp án. Nó thở dài thất vọng nói:- Nếu đây là lựa chọn của ngươi ta không thể làm gì khác hơn đành lưu ngươi ở lại.
- Muốn giữ ta cũng không dễ dàng như vậy.
Âm thanh người đeo mặt na chưa dứt thân thể đã lắc lư. Khi gã bắt đầu động tác này không gian xung quanh tựa hồ xuất hiện biến hóa thần kỳ. Từng cỗ lực lượng quỷ dị phóng thích, không gian trước mặt đồng thời biến hóa.
Một lực lượng chỉ cường giả cấp bậc như bọn họ mới có thể "nhìn" thấy lúc này xuất hiện trong hư không. Mỗi một dao động đều hướng về phía không gian xa xôi.
Nếu đám người Ngao Mẫn Hành cũng có thể tới đây "nhìn" năng lực không gian như vậy, bọn họ sẽ hiểu được vì sao người này thuấn di xa tới vậy.
Đôi mắt Thần long ẩn hiện vẻ giận dữ, tựa hồ sự ngoan cố của đối phương đã chọc giận nó.
Bất quá khi nó muốn ra tay, dị biến xuất hiện.
Thân thể người đeo mặt nạ không ngừng ẩn hiện, mỗi một lần hiện lên không ngờ tạo ra một thân ảnh. Chỉ trong giây lát, trước mặt Thần long đã xuất hiện một đám người đeo mặt nạ. Càng khủng bố hơn, mỗi người đeo mặt nạ này đều tản ra khí tức giống nhau.
Hơn nữa dao động không gian vẫn không ngưng lại, mười người đeo mặt nạ cất bước khiến không gian nổi sóng, tựa hồ tùy thời có thể trực tiếp truyền tống.
- Lực lượng của ta lúc này quả thật thua kém ngươi.
Người đeo mặt nạ nói:
- Nhưng ngươi không nên quên, sau khi Quang minh cùng Hắc ám kết hợp bất kỳ lực lượng nào cũng không thể ngăn cản chúng lẩn trốn.
Thân long phun ra hơi thở nóng rực, trào phúng nói:
- Là thật sao?
- Ngươi có thể thử một lần.
Âm thanh người đeo mặt nạ vừa dứt, mười thân ảnh cùng chớp động. Nếu chỉ bám theo một dao động truy tung, trừ khi Thần long nắm giữ Hóa thân thuật như gã, nếu không chém nó làm hai nửa cũng không cách nào đuổi kịp.
Chỉ là cùng lúc phát động Hóa thân thuật cùng năng lực viễn độn đã là cực hạn của gã lúc này. Bởi không chỉ áp lực lớn, hơn nữa cần rất nhiều thời gian chuẩn bị.
Bởi thế gã nói chuyện hồi lâu với Thần long, chủ yếu chuẩn bị thời gian phát động.
Lúc này hết thảy đúng như kế hoạch của gã. Thần long do dự cho gã thời gian chuẩn bị. Gã cũng tin tưởng bản thân có thể trốn tránh Thần long truy sát, bình an trở về Thần đảo. Bất quá động tác của mười đạo thân ảnh đột nhiên ngưng lại. Bởi dưới chân bọn họ dao động không gian đã biến mất thần kỳ. Theo sau trước mắt bọn họ tối sầm, vĩnh viễn yên lặng trong bóng tối. Một cỗ lực lượng trên thân thể Thần long mãnh liệt tản ra, trong nháy mắt bộc phát.
Lực lượng long trời lở đất bộc phát, tốc độ của nó đã phá hủy dao động không gian, đồng thời lực lượng cường đại cuốn cả mười đạo thân ảnh vào đó.
Không có bất cứ kháng cự, cũng không có bất cứ âm thanh, mười người đeo mặt nạ cứ thế biến mất, ngay cả dấu vết tồn tại cũng không lưu lại.
Sau hồi lâu mảnh Ngũ hành quang mang chói mắt chậm rãi tiêu tán lộ ra thân thể Thần long.
Ánh mắt trào phúng của nó nhìn mảnh hư không phía trước, cười lạnh nói:
- Quang minh cùng Hắc ám lực lượng kết hợp quả thật lẩn trốn rất nhanh, ta cũng không thể ngăn cản. Nhưng ngươi quên một việc. Một khôi lỗi như ngươi sao có thể phát huy lực lượng này tới cực hạn. Hắc hắc... Không có khôi lỗi này, ít nhất có thể vây hãm ngươi trăm năm. Có lẽ khi đó ta đã thành công.
Ngoại hải xa xôi, trên một hòn đảo nhỏ nơi Thánh địa của các sinh vật cường đại nhất đột nhiên vang lên tiếng hống đầy phẫn nộ.
Âm thanh này vang lên từ trung tâm hòn đảo, lực lượng linh hồn dao động mãnh liệt trong nháy mắt lan ra ngàn dặm hải vực.
Vô số sinh vật yếu nhược bạo thể mà chết, cho dù nhỏ yếu cũng không ngoại lệ.
Sau hồi lâu dao động linh hồn kinh khủng kia mới chậm rãi biến mất.

Chương 1162: Nghi vấn

Từ phương xa truyền tới dao động thiên địa vô cùng khó tin.
Mặc dù khoảng cách khá xa nhưng ở nơi này đều là những nhân vật đỉnh cấp, cho dù đám Tân Tôn giả cũng là những người trẻ tuổi kiệt xuất nhất. Bởi vậy khi bọn họ cảm nhận dao động kia trong lòng chấn động không thôi.
Hồi lâu thiên địa lực lượng phương xa dần lắng xuống, bất quá không khí nơi này vẫn quỷ dị không xuất hiện dấu hiệu tiêu tán.
Lưu Xương Cử nhìn về phía xa, tựa như nói một mình:
- Đây là chuyện gì? Nam Cương từ khi nào xuất hiện nhân vật cường đại này?
Là Tông chủ Nam Cương Lưu Ly Đảo, Lưu Xương Cử đối với chuyện xảy ra tại Nam Cương dĩ nhiên là người quan tâm nhất.
Vừa rồi thiên địa lực lượng dao động rõ ràng bởi một vị cao thủ cường đại phóng xuất. Mặc dù Lưu Xương Cử không tận mắt thấy người này ra tay nhưng mơ hồ cảm giác được. Cường giả phát động lực lượng thiên địa vừa rồi lão căn bản không thể chống lại.
Lão liếc mắt nhìn Ngao Mẫn Hành, trong đầu xuất hiện ý nghĩ duy nhất chính là. Nếu người kia giao thủ cùng Ngao Mẫn Hành, không biết thắng thua thế nào. Bất quá Ngao Mẫn Hành mặc dù cường đại nhưng chỉ sợ cũng không thể dẫn phát thiên địa lực lượng dao động như vậy. Mã Dự sắc mặt cổ quái, lão chần chừ một lát nói:
- Ngao huynh. Đây là hắn.
Ngao Mẫn Hành cười khổ một tiếng, nói:
- Ta cũng không thể xác định.
Mọi người trao đổi suy nghĩ, các Tôn giả hiển nhiên không biết " hắn" ở đây là ai. Bất quá nhìn vẻ mờ mịt trong mắt đám Thần đạo cường giả, bọn họ không khỏi giật mình. Hạ Nhất Minh thở dài một hơi, đột ngột nói:
- Không cần đoán. Là kiệt tác của hắn.
Ngao Mẫn Hành khẽ giật mình, trầm giọng nói:
- Vì sao ngươi biết?
- Trong lực lượng dao động kia có Ngũ hành lực.
Hạ Nhất Minh không chút do dự nói:
- Bởi thế khẳng định là hắn.
Ngao Mẫn Hành mặt mày nhăn nhó nói:
- Thiên địa lực lượng vừa rồi quả thật có Ngũ hành lực nhưng sao ngươi có thể khẳng định, lực lượng này dẫn phát dao động.
Tất cả mọi người âm thầm đồng ý, thiên địa lực lượng dao động ảnh hưởng tới hoàn cảnh xung quanh rất lớn. Cơ hồ có thể khẳng định, mỗi lần thiên địa chi uy phóng xuất, mặc kệ uy thế long trời lở đất ra sao cũng có thể khiến Ngũ hành lực trong thiên địa hỗn loạn.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một lát, nói:
- Ta cùng hắn nắm giữ Tiên thiên ngũ hành thân thể bởi thế ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Đám người Ngao Mẫn Hành chân mày giãn ra, lúc này mới tỏ vẻ thư thái.
Mã Dự bật cười, nói:
- Thì ra là vậy. Trách không được trong tầng mây kia ngươi có thể phát hiện Thần long huynh ẩn nặc.
Đám người Mưu Tử Long chậm rãi gật đầu. Nghĩ tới biểu hiện lúc đó của Hạ Nhất Minh, mọi người rốt cuộc cũng có lý giải. Bọn họ cũng xác định được dẫn phát thiên địa chi uy vừa rồi khẳng định chính là đại gia hỏa Hắc Long.
Lưu Xương Cử cùng Nguyên Quyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu là Thần long kia tạo ra màn vừa rồi đối với Nam Cương mà nói là tin tốt nhất.
Thần long mặc dù cường đại nhưng cũng không phải không nói lý. Hơn nữa tại Tử vong chi địa bọn họ đã có chút quan hệ, bởi thế Thần long tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ gây bất lợi cho Lưu Ly Đảo. Bất quá chỉ cần nghĩ tới Thần long cường đại này đang có mặt tại Nam Cương, Lưu Xương Cử vẫn cảm thấy có chút không yên.
- Thần long đại nhân làm gì? Vì sao phải dẫn phát thiên địa chi uy cỡ này?
Mã Dự trầm ngâm hồi lâu, nói:
- Ta cũng không thể xác định. Có lẽ liên quan tới người đeo mặt nạ kia.
Ngao Mẫn Hành chậm rãi gật đầu, nói:
- Thần long huynh nếu có thể mở lời đẩy lui người này hẳn có khả năng truy đuổi.
Lão cười hắc hắc nói:
- Sau khi đám người chúng ta rời khỏi Tử vong chi địa, đây là lần đầu tiên Đông Tây chi chiến. Bất luận vì lý do nào, nếu người đeo mặt nạ đã nhúng tay vào Thần long huynh sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Đám người Mã Dự cùng Bảo Nham Trúc trên mặt đều tỏ ý vui mừng.
Người đeo mặt nạ xuất hiện khiến mọi người có chút kiêng kỵ trong lòng.
Bởi vì cho dù Ngao Mẫn Hành cũng không nắm chắc có thể chiến thắng gã. Hơn nữa người này nắm giữ uy năng như vậy đủ khiến bất kỳ ai cũng không khỏi sợ hãi.- Thật không biết người này lai lịch ra sao? Không ngờ nắm giữ công pháp cường đại như vậy?
Bảo Nham Trúc than nhẹ một tiếng, nói:
- Ngao huynh. Ngươi tiếp của hắn hai chiêu, tu vi của hắn rốt cuộc thế nào?
Ngao Mẫn Hành trên mặt xuất hiện vẻ quái dị, lão ho nhẹ một tiếng nói:
- Người nọ nắm giữ thực lực Thần đạo cường giả.
Mọi người không khỏi giật mình, bất quá trong lòng thầm mắng, đây không phải nói nhảm sao...
Nếu người này chưa đạt tới Thần đạo cảnh giới, gã sao có thể điều khiển Thần khí? Hơn nữa chỉ dựa vào một thanh kiếm đã đại triển thần uy, gần tới vô địch.
Ngao Mẫn Hành chần chờ một chút châm rãi lắc đầu, rốt cuộc nói:
- Các vị. Nếu Ngao mỗ không nhìn lầm, lực lượng người này chưa tới Ngụy thần cảnh.
Trên đảo nhất thời là một mảnh yên tĩnh. Bọn họ nhìn nhau, trong mắt ánh lên vẻ cổ quái.
Sau hồi lâu, Mưu Tử Long đột nhiên nói:
- Ngao huynh nói cũng có chút đạo lý. Khi lão phu giằng co cùng hắn cảm thấy Quang minh lực lượng cũng không quá cường đại.
Bảo Nham Trúc trầm ngâm một chút theo sau chậm rãi gật đầu.
Hai người bọn họ đều là lão Thần đạo cường giả, hơn nữa đã giao thủ cùng người đeo mặt nạ, bởi thế có cùng cảm giác khó tin này.
- Hạ huynh. Ngươi cảm giác thế nào?
Mã Dự trầm giọng nói.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm hồi lâu, hắn cẩn thận nghĩ lại quá trình giao chiến cùng người đeo mặt nạ. Sắc mặt hắn chậm rãi trở lên khó coi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngao Mẫn Hành nói không sai. Mặc dù người đeo mặt nạ bộc phát lực lượng cao thâm khó lương chỉ bằng Quang minh thánh kiếm trong tay đã có thể thi triển Hắc ám lĩnh vực. Hơn nữa nắm giữ hai lực lượng này tới mức khó tin.
Nhưng trên thực tế lực lượng cường đại nhất người này phóng thích cũng không mạnh hơn Hạ Nhất Minh hắn bao nhiêu.
Cho dù giằng co với Lôi điện cũng chỉ là Hắc ám lĩnh vực mà không phải dùng thực lực Ngụy thần cảnh áp chế bọn họ.
Ngẩng đàu nhìn lên trong ánh mắt mong chờ của mọi người, Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, nói:
- Mặc dù Hạ mỗ tới lúc này vẫn cảm thấy khó tin nhưng người kia vẫn chưa vượt qua Hư thần cảnh.
Mọi người nhất thời xôn xao hẳn.Được tất cả những người từng giao chiến xác nhận, lúc này không ai dám nghi ngờ. Bất quá cũng vì vậy trong lòng mọi người lo lắng không thôi.
Với Hư thần cảnh lực lượng lại có thể đồng thời chống lại năm vị Hư thần cảnh cường giả không rơi xuống hạ phong.
Cuối cùng đối mặt với Đệ nhất cường giả nhân loại Ngao Mẫn Hành, cũng không kiêng kỵ, chỉ so khí thế thậm chí hoàn toàn chiếm được thượng phong. Biểu hiện này khiến tất cả mọi người đều xuất hiện thắc mắc, người kia sao có thể làm được?
- Có lẽ...
Hạ Nhất Minh chậm rãi nói:
- Người này tới từ Thần đảo.
Kim Chiến Dịch ánh mắt khẽ động, mặc dù lý trí nói cho gã biết, đây không phải là nơi gã có tư cách mở miệng nhưng không nhịn được nói:
- Hạ huynh đệ. Ngoại hải Thần đảo bất quá chỉ là truyền thuyết chưa người nào chứng kiến.
Bảo Nham Trúc thở dài một tiếng, nói:
- Chiến Dịch. Có một số chuyện ngươi còn chưa biết. Bất quá lúc này nói cho ngươi biết cũng không sao.
Lão dừng một chút, ánh mắt liếc qua đông đảo Thần đạo cường giả vẫn đang im lặng, lúc này mới nói tiếp:
- Ngươi có biết Ngả Đức Văn kia vì sao trong vòng một năm có thể tấn giai Thần đạo, hơn nữa có được Quang minh thần khí?
Đám Tôn giả Kim Chiến Dịch không phải kẻ ngốc, trải qua cuộc chiến đầy biến hóa, Bảo Nham Trúc lại hỏi thêm câu này, nếu không đoán ra đó mới thật sự là ngu ngốc.
- Tổ sư gia. Ngài nói Ngả Đức Văn có được Chân thần truyền thừa từ Ngoại hải Thần đảo?
Bảo Nham Trúc khẽ hừ một tiếng, nói:
- Nếu không phải như vậy ngươi cho rằng hắn có được Chân thần truyền thừa từ đâu?
Kim Chiến Dịch sắc mặt đỏ bừng, nói:
- Đệ tử còn nghĩ Lý Áo Ba Đặc trở về mang theo Chân thần truyền thừa.
Đông đảo Thần đạo cường giả bật cười. Bất quá đám người Kim Chiến Dịch cảnh giới còn thấp bởi thế có ý nghĩ cổ quái như vậy cũng không phải không thể.
Hạ Nhất Minh đột nhiên tiến tới gần Ngao Mẫn Hành thi lễ thật trọng, thành khẩn nói:
- Ngao huynh. Hạ mỗ có việc muốn thỉnh giáo. Xin ngài chỉ điểm.
Ngao Mẫn Hành né qua không chịu để hắn thi lễ, nói:
- Hạ huynh cứ nói.
- Hạ mỗ muốn biết người này chỉ có thực lực Hư thần cảnh nhưng sao có thể phát ra uy lực cường đại như vậy?
Hạ Nhất Minh hai mắt lấp lãnh hữu thần, ánh mắt gắt gao quan sát Ngao Mẫn Hành khiến thân thể lão run nhẹ. Giờ phút này trừ âm thanh sóng biển không còn bất cứ âm thanh nào khác trên đảo. Vấn đề này không phải làm khó một mình Hạ Nhất Minh mà đám Thần đạo cường giả còn lại cũng không thể nghĩ ra.
Bất quá mọi người im lặng không chỉ chờ đợi câu trả lời của Ngao Mẫn Hành mà đang tự thân suy nghĩ vấn đề Hạ Nhất Minh đưa ra.
Sau hồi lâu Ngao Mẫn Hành thở dài một tiếng, nói:
- Thật sự tất cả tu luyện giả, bất luận có trong Thần đạo hay không, nếu muốn phát huy uy lực cực hạn đều do hai chuyện quyết định.
Hạ Nhất Minh nhướng mày, cung kính nói:
- Xin ngài nói rõ hơn.
Ngao Mẫn Hành đưa ra một ngón tay, nói:
- Thứ nhất. Tu vi võ đạo của hắn.
Theo sau lão đưa ra ngón tay thứ hai, ngữ khí ngưng trọng hơn.
- Thứ hai. Chính là cảnh giới võ đạo của hắn.

Chương 1163: Suy đoán

Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, đáp án này kỳ thật mọi người cũng không xa lạ.
Tu vi võ đạo cùng cảnh giới chính là hai điều quyết định tu luyện giả có thể kích phát uy lực cường đại cỡ nào.
Muốn phát huy cực hạn bản thân nhất định phải nắm giữ tu vi võ đạo tương xứng, thậm chí cảnh giới phải cao hơn một bậc.
Một vị Nhất đường thiên khống chế lực lượng cấp Tiên thiên nếu giao chiến cùng một vị Tiên thiên cường giả, chắc chắn sẽ giành thắng lợi.
Trái lại nếu một vị Tiên thiên cường giả đột nhiên nắm giữ thực lực Nhất đường thiên nhưng để hắn giao chiến với một vị Nhất đường thiên cường giả, khả năng chiến thắng rất nhỏ.
Đạo lý này chỉ cần tu luyện giả bình thường cũng biết, nhưng sau khi Ngao Mẫn Hành thận trọng nói ra chuyện này, mọi người vẫn nghiêm túc lắng nghe, thậm chí ngay cả âm thanh hô hấp cũng như không có.
Âm thanh Ngao Mẫn Hành không nhấn mạnh nhưng lão chậm rãi nói từng chữ, thần thái vô cùng ngưng trọng, rõ ràng nói hết tâm ý.
- Muốn kích phát lực lượng cường đại nhất thiếu một trong hai thứ này đều không được. Hơn nữa...
Đôi mắt Ngao Bác Duệ lóe lên tinh quang, nói:
- Nếu chênh lệch giữa hai điều này vượt quá một cấp, uy lực càng mạnh mẽ hơn.
Hạ Nhất Minh ánh mắt ngưng lại, hắn trầm giọng nói:
- Ngài nói người cảnh giới võ đạo người kia đã vượt qua Hư thần cảnh?
Ngao Mẫn Hành không chút do dự gật đầu, nói:
- Không sai. Thực lực người này chỉ là Hư thần cảnh nhưng cảnh giới võ đạo của hắn thâm sâu khôn lường. Bởi thế tuy thực lực người này chỉ là Hư thần cảnh nhưng có thế chống lại năm người các ngươi không rơi xuống hạ phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Nhất Minh khóe miệng xuất hiện vẻ tươi cười khổ não.
Thì ra đây mới là đáp án chân chính.
Cũng như hai kỳ thủ chém giết, theo lý mà nói số quân cờ giống nhau trận đấu dĩ nhiên ngang bằng. Bất quá số quân cờ giống nhau nhưng hai kỳ thủ thực lực chênh lệch một trời một vực, hiển nhiên chiến thắng sẽ nghiêng về một bên.
Hạ Nhất Minh hiểu đạo lý này, chỉ là hắn tuyệt đối không nghĩ ra bản thân rơi vào tình huống này.
- Không đúng.
Bảo trư đột nhiên hét lên:
- Tu vi người nọ cho dù đạt tới Ngụy thần cảnh cũng không thể có chuyện này.
- Bảo trư không thể vô lễ.
Hạ Nhất Minh nhăn mặt trách mắng.
Tiểu tử kia đã khôi phục bộ dạng nhỏ bé, cuộn mình trong lòng Bách Linh Bát lắng nghe, lúc này mới có phản ứng.
Chỉ là sau khi Hạ Nhất Minh răn đe, nó nhìn Ngao Mẫn Hành cúi đầu, bộ dạng nhận lỗi.
Thật sự người đeo mặt nạ khi ra tay áp chế mọi người, đám người Mã Dự, Song Sí Bạch Hổ không thể ra tay. Tử Lỗ Li cùng Ngao Bác Duệ lo cho an nguy đám Tân Tôn giả cũng đồng dạng như vậy.
Trừ những người này, đám Thần đạo cường giả Đông phương không chút do dự xuất thủ, cho dù Ngao Mẫn Hành cũng không ngoại lệ.
Bởi thế lúc này Hạ Nhất Minh vô cùng cảm kích họ, hiển nhiên không thể để tiểu tử kia chỉ trích.
Dù trong đầu hắn có hoài nghi cũng tuyệt đối không thể hiện ra ngoài.
Ngao Mẫn Hành bị động tác của tiểu tử kia khiến dở khóc dở cười, lão cười khổ lắc đầu tựa hồ như do dự một lát, rốt cuộc cũng có quyết định:
- Bảo trư. Nếu cảnh giới người kia chỉ là Ngụy thần cảnh, hắn tuyệt đối không dám khiêu chiến lão phu.
Đôi mắt bảo trư tràn ngập mờ mịt, nhất thời chưa nghĩ ra hàm ý trong đó. Bất quá sắc mặt mọi người giờ phút này trở lên vô cùng khó coi.
Thật sự khi Ngao Mẫn Hành giảng giải, trừ tiểu tử bảo trư mọi người trong đầu đã sớm hoài nghi.Nhưng thẳng tới lúc này khi Ngao Mẫn Hành không ngại mặt mũi nói ra những lời kia, mọi người mới xác định rõ đáp án trong lòng. Chẳng qua cũng chính vì thế mới khiến bọn họ cảm thấy khó tin.
Bảo trư chớp chớp mắt tựa hồ có chút nghi ngờ, theo sau nó dụng ý niệm trao đổi với Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện đã lập tức sáng tỏ.
Nó há hốc miệng, vẻ mặt thừ ra nói:
- Không có khả năng. Người kia là Chân thân cảnh cường giả?
Ngao Mẫn Hành cười khổ một tiếng, nói:
- Ta cũng không biết. Bất quá tu vi võ đạo người này quả thật trên lão phu.
Thân thể bảo trư nhất thời hoàn rũ xuống. Khi nghĩ tới vừa rồi buông tay đại chiến với người kia, tiểu tử này có chút hãi hùng khiếp vía.
Người không biết không sợ. Danh ngôn được cổ nhân tổng kết qua vô số năm quả thật không sai.
Nếu lúc này người đeo mặt nạ kia lại xuất hiện trước mặt bảo trư, tiểu tử kia phi thường hoài nghi bản thân có còn dũng khí ra tay?
- Người này tới từ Thần đảo, Ngả Đức Văn cũng có được Chân thần truyền thừa từ đó.
Hạ Nhất Minh thấp giọng nói:
- Mặc dù ta không biết lai lịch người này nhưng có thể xác định, hắn khẳng định có liên quan tới Chân thần cảnh cường giả Quang Ám Thánh Tử khi xưa.
Mưu Tử Long lên tiếng phụ họa:
- Quang Ám Thánh Tử chính là vị Chân thần cảnh cường giả duy nhất của Tây phương. Có lẽ ngài dùng công phu đặc biệt nào đó mới có thể truyền thừa lại.
Nói tới đây Mưu Tử Long không tự chủ được ngưng lại.
Suy đoán này thật sự vô cùng mờ mịt, ngay cả bản thân lão cũng không quá tin tưởng, càng không cần nhắc tới những người khác.
- Các ngươi nói.
Bảo trư sau khi im lặng một lát, lần nữa mở miệng nói:- Người kia có phải Quang Ám Thánh Tử?
Mọi người nhất loạt rùng mình, bất quá chỉ ngay sau đó Mã Dự lắc đầu quả quyết, nói:
- Điều này tuyệt đối không thể. Quang Ám Thánh Tử mặc dù là Chân thần cảnh cường giả nhưng niên đại đó cách đây đã vạn năm. Bất luận sinh vật nào cũng không thể sống lâu như vậy.
Bảo trư hừ một tiếng, nói:
- Không nhất định. Huyền quy có thể sống trên vạn năm.
Mã Dự tức giận liếc mắt nhìn tiểu tử kia, nói:
- Quang Ám Thánh Tử là nhân loại không phải Huyền quy. Hơn nữa Huyền quy có thể sống trên vạn năm bởi thân thể nắm giữ năng lực đặc biệt, có thể thu nạp thiên địa lực lượng kìm hãm lão hóa. Nhưng trong năm ngàn năm qua thiên địa lực lượng suy yếu, ngay cả Thần đạo cường giả cũng không xuất hiện, bởi vậy cho dù Quang Ám Thánh Tử có năng lực của Huyền quy cũng đừng mong thoát chết.
Ngao Mẫn Hành đồng ý, nói:
- Mã huynh nói không sai. Hơn nữa cho dù hắn có biện pháp bảo trì thân thể nhưng lực lượng linh hồn không thể duy trì lâu tới vậy. Ngàn năm thời gian cho dù hắn may mắn có được Linh phách thạch nhiều nhất cũng chỉ có thể bảo trụ lực lượng linh hồn, trí tuệ sẽ tiêu tán vĩnh viễn.
Mọi người không xa lạ Linh phách thạch, Đồ đằng nhất tộc có thể bảo trì lực lượng hồn phách Thần thú cũng bởi trong tay họ có một khỏa Linh phách thạch. Chỉ là thứ Linh phách thạch này cũng không hoàn mỹ, chỉ có thể bảo trì linh hồn bổn nguyên lực tinh túy nhất.
Nếu lực lượng hồn phách trộn lẫn chút tạp chất nào đó sẽ không thể tiến vào Linh phách thạch.
Nói cách khác sau khi Thần thú vẫn lạc, hồn phách bọn họ phải cam tâm tình nguyện bỏ qua trí nhớ mới có thể đưa lực lượng linh hồn vào Linh phách thạch.
Hết thảy đều là cam tâm tình nguyện, không thể miễn cưỡng cũng không thể lưu lại chút oán niệm.
Cũng bởi điều kiện ngặt nghèo này Đồ đằng nhất tộc truyền thừa mấy vạn năm cũng chỉ có hơn hai mươi đầu Thần thú ngưng kết Thú thần phách. Đương nhiên lực lượng cường đại này đã đủ ngạo thị thiên địa, cho dù Ngụy thần cảnh đỉnh phong như Ngao Mẫn Hành cũng không dám xâm nhập Đồ đằng nhất tộc khiêu khích.
Bảo trư miệng méo xệch có chút giận dỗi nói:
- Đây cũng không phải, kia cũng không phải. Mấy người các ngươi không phải cũng sống hơn năm ngàn năm sao?
Tất cả mọi người ngẩn ra, theo sau cùng nghĩ tới chuyện nào đó.
- Ngao huynh. Chúng ta chưa tới Ngoại hải Thần đảo bởi vậy không biết tình huống nơi đó.
Mã Dự thấp giọng nói:
- Ngươi nói nơi đó có thông đạo thông tới không gian khác?
Ngao Mẫn Hành khẽ lắc đầu, đôi mắt lão ánh lên vẻ mờ mịt, vô thức nói:
- Muốn mở thông đạo không gian năm đó chúng ta tập hợp tất cả lực lượng Thần đạo trong thiên hạ. Chân thần cảnh trong truyền thuyết mặc dù cường đại nhưng không thể chống lại tất cả Thần đạo cường giả trong thiên hạ. Huống hồ năm ngàn năm trước Thần đạo cường giả cường thịnh không phải khôi phục như lúc này.
Ngao Mẫn Hành vừa dứt lời, một đạo âm thanh như sấm động vang lên:
- Các ngươi không nên đoán lung tung. Người kia gây rối Đông Tây chi chiến, bởi thế đã bị ta đánh trọng thương, trong thời gian ngắn không thể xuất hiện. Về phần trên Thần đảo có thông đạo? Hừ. Trí tưởng tượng của các ngươi thật phong phú.
Âm thanh này trầm bổng lúc gần lúc xa, chậm rãi biến mất trong hải vực mênh mông. Mọi người nhất thời nhìn nhau cười khổ không thôi.
Trên chiếc thuyền lớn phía xa, Lô Khắc ánh mắt âm trầm nhìn một phương. Thiên địa lực lượng dao động khiến lão kinh hãi.
Bất quá chính thức khiến lão chấn động chính là âm thanh vừa truyền tới. Lão không xa lạ âm thanh này, một âm thanh vang lên suốt năm trăm năm chỉ e đến chết lão cũng không thể quên.
Chỉ là sau khi nghe nội dung âm thanh này mang tới, trong lòng lão trầm hẳn.
Trên boong thuyền trầm ngâm hồi lâu, Lô Khắc quay người phân phó vài tiếng. Theo sau thân thể nhoáng lên rời thuyền tiềm hành tiến về phương nào đó.

Chương 1164: Phân đạo dương tiêu

Trên đảo mọi người mắt lớn mắt nhỏ nhìn nhau, trên mặt lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Đa phần bọn họ không xa lạ với âm thanh kia, bất quá bọn họ nghĩ không ra với thân phận Thần long lại lén lút nghe trộm bọn họ nói chuyện.
Với thực lực Thần long dĩ nhiên bọn họ không thể phát hiện. Mã Dự cười khổ nói:
- Được rồi. Là ta suy nghĩ nhiều.
Sau khi bị Thần long giễu cợt, Mã Dự lập tức bỏ qua suy nghĩ của lão. Bởi vậy có thể thấy được địa vị Thần long trong lòng đám lão Thần đạo cường giả ra sao.
Ngao Mẫn Hành lắc đầu, bất đắc dĩ cười nói:
- Nếu không có thông đạo tới không gian khắc cũng không thể kéo dài sinh mệnh hẳn Quang Ám Thánh Tử đã chết.
Những lời này vừa nói ra, mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù lúc này bọn họ chưa nghĩ ra lai lịch người đeo mặt nạ, cũng không biết vì sao người đạt cảnh giới cao hơn cả Ngao Mẫn Hành.
Nhưng chỉ cần người này không phải Chân thần cảnh cường giả trong truyền thuyết, bọn họ sẽ không mất tự tin khi đối chọi.
Tiểu tử bảo trư lần nữa ngẩng cao đâu, trong ánh mắt đã hoàn toàn mất đi vẻ khiếp sợ.
Chỉ cần không phải Chân thần cảnh cường giả, tiểu tử kia vẫn có can đảm giao chiến. Dù sao giao chiến nhiều lần cùng Ngụy thần cảnh cường giả khiến sự tư tin trong lòng bảo trư đề thăng rất nhiều.
Đương nhiên có thể chiến thắng người đeo mặt nạ hay không là chuyện khác. Bất quá tiểu tử đã có chủ ý, nếu mấy người kia không thể giúp đỡ, để Thần long đại nhân ra tay là chuyện không thể tốt hơn.
Mắt thấy không khí xung quanh đã bình thường trở lại, Lưu Xương Cử cười ha hả nói:
- Các vị. Luận võ đã chấm dứt, mọi người hẳn không dừng lại ở đây lâu. Chi bằng tới Lưu Ly Đảo, Lưu mỗ xin mời mọi người mấy chén.
Ngao Mẫn Hành cùng Ngao Mẫn Hành trao đổi ánh mắt, lập tức cười cười nói:
- Đa tạ ý tốt của Lưu huynh. Bất quá đám người Ngao mỗ rời Động Thiên Phúc Địa đã hơn một tháng, cũng muốn nhanh chóng trở lại nên xin hẹn lần khác. Xin Lưu huynh thứ lỗi.
Lưu Xương Cử trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, lão quay đầu nhìn lại đám người Tử Lỗ Li.
Tử Lỗ Li lắc đầu nói:
- Sau này còn cơ hội khác. Vừa rồi Chiến Dịch quan khán trận chiến có chút cảm ngộ. Chúng ta phải trở về giúp hắn củng cố. Hắc hắc...
Lão mỉm cười nhìn phụ tử Lệ Giang Phong, nói:
- Môn hạ Lưu Ly Đảo các ngươi khẳng định cũng có thu hoạch. Không bằng chờ ba năm sau hai nhà chúng ta bàn luận một phen.
Lưu Xương Cử đôi mắt lóe tinh quang, cười nói:
- Tử huynh đã muốn thế, tiểu đệ cầu còn không được.
Ánh mắt lão nhìn lại phụ tử Lệ Giang Phong cùng Kim Chiến Dịch, nói:
- Như vậy đi. Ba năm sau lão phu sẽ dẫn bọn họ tới Linh Tiêu Bảo Điện. Khi đó mọi người sẽ bàn luận một hồi.
Hai nhà bọn họ ước định dĩ nhiên bài xích Kỳ Liên Song Ma.
Bất quá đám người Ngao Mẫn Hành không để ý, bởi bọn họ biết, sau khi Kỳ Liên Song Ma luyện thành đồng khí tương liên, hai nhà kia đã không đủ tử tin để môn hạ giao chiến. Nếu đã vậy bọn họ đương nhiên sẽ không nhắc tới Kỳ Liên Song Ma huynh đệ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Đương nhiên sau này khi mọi người tiến giai Thần đạo, Kim Chiến Dịch cùng phụ tử Lệ Giang Phong có lẽ sẽ khiêu chiến. Lưu Xương Cử cùng Tử Lỗ Li sau khi nhìn nhau, ánh mắt hướng lại phía Hạ Nhất Minh.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm không nói, tựa hồ không chú ý tới lời mời của Lưu Xương Cử.
Mưu Tử Long vội vàng ho nhẹ một tiếng, nói:
- Chúng ta rời Hạ gia trang cũng đã lâu, lúc này thời gian chưa nhiều nhưng biến hóa hẳn không nhỏ cũng cần báo lại cho Lưu huynh. Bởi thế lúc này cũng không làm phiền.
Lưu Xương Cử than nhẹ một tiếng, nói:
- Cũng tốt. Lúc này phương Tây đại bại, bất quá ta đoán hai vị Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc cũng không cam lòng. Sau khi các người trở về cẩn thận lưu tâm.
Với thân phận Tông chủ Nam Cương Lưu Ly Đảo, vốn lão không nên nói những lời này. Nhưng dù sao giao tình giữa lão cùng mọi người không nhỏ, bởi thế cũng nói một câu mơ hồ.
Ngao Bác Duệ hướng mọi người cung tay, làn nữa nói lời từ biệt. Lão cùng Ngao Mẫn Hành mang theo Kỳ Liên Song Ma huynh đệ bay lên không trung, trong nháy mắt rời khỏi Tinh Thần Đảo.
Bảo Nham Trúc nhìn Hạ Nhất Minh cùng Mưu Tử Long gật đầu, nói:
- Hai vị. Chúng ta cùng đi chứ?Hạ Nhất Minh không những là đệ tử Thiên Trì nhất mạch đồng thời cũng là Khanh khách trưởng lão Linh Tiêu Bảo Điện, bởi thế lão yêu cầu Hạ Nhất Minh cùng đi là chuyện bình thường.
Đôi mắt khẽ động, Hạ Nhất Minh như bừng tỉnh, trên mặt xuất hiện vẻ cười cười xin lỗi, nói:
- Bảo huynh. Hạ mỗ có việc muốn làm không thể đồng hành cùng các vị.
Hắn trầm ngâm một chút, nói:
- Nếu hết thảy thuận lợi. Ba năm sau Hạ mỗ sẽ tới Linh Tiêu Bảo Điện hội ước cùng các vị.
Bảo Nham Trúc sang sảng cười, nói:
- Tốt. Linh Tiêu Bảo Điện chúng ta xin đợi đại giá.
Hạ Nhất Minh mỉm cười gật đầu, tiến tới từng bước nắm tay Hạ Nhất Minh nói:
- Kim huynh. Tiểu đệ chờ huynh tiến giai Thần đạo. Cần cố gắng hơn nữa.
Kim Chiến Dịch mạnh mẽ gật đầu, trầm giọng nói:
- Ngươi yên tâm. Ta sẽ không để ngươi tĩnh mịch trên Thần đạo cảnh giới.
Bảo Nham Trúc cùng Tử Lỗ Li nhìn nhau, trong lòng cảm thấy an ủi vài phần. Linh Tiêu Bảo Điện cường giả có quan hệ hòa hợp với Hạ Nhất Minh như vậy quả thật là chuyện tốt.
Bảo Nham Trúc kéo tay Kim Chiến Dịch, cao giọng nói:
- Các vị bảo trọng. Ba năm sau đám người lão phu chuẩn bị đón chờ.
Lời nói chứa dứt ba người bọn họ đã hóa thành ba điểm đen biến mất trên không trung.
Ánh mắt Hạ Nhất Minh cố ý liếc về phía xa, theo sau hướng bọn người Mã Dự cáo từ.
Bọn họ không nghi ngờ là nhóm Thần đạo cường giả đông đảo nhất. Ba người hai thú đều là Thần đạo cường giả.
Nhìn bọn họ rời đi, đôi mắt Lưu Xương Cử không khỏi ánh lên vẻ hâm mộ. Bất quá khi ánh mắt lão dừng lại trên người Mã Dự, trong lòng không khỏi cảm thấy mỹ mãn.
Nam Cương Lưu Ly Đảo có được cường thủ như vậy đã là đãi ngộ rất lớn. Nếu còn cảm thấy không đủ chỉ e thiên địa oán hận. Nguyên Quyên vẻ mặt hoài nghi nói:
- Hạ Nhất Minh muốn làm gì?
Mã Dự trong đầu một mực suy đoán lai lịch người đeo mặt nạ. Vừa rồi chỉ lão cùng Ngao Mẫn Hành là Ngụy thần cảnh cường giả, bởi thế đối với thực lực người kia hiểu rõ hơn mọi người, càng không dám coi nhẹ. Lúc này nghe câu hỏi của Nguyên Quyên không khỏi giật mình, nói:
- Nàng nói gì?Song Sí Bạch Hổ phiến động đôi cánh, nói:
- Phương hướng Hạ Nhất Minh rời đi cũng là phương hướng Ngao Bác Duệ rời đi. Khẳng định hắn đi tìm Ngao Mẫn Hành, cũng không biết sẽ làm gì?
Mã Dự lúc này mới chợt hiểu, lão trầm ngâm nói:
- Hẳn có liên quan tới người kia.
Đám người Lưu Xương Cử liếc mắt nhìn nhau, trong lòng vô cùng cảm khái. Hạ Nhất Minh mặc dù đã chiến thắng Ngả Đức Văn nhưng lại chọc phải địch nhân cường đại như vậy.
Tuy nói Thần long đã đả thương người này nhưng hậu họa vô cùng, bởi thế Hạ Nhất Minh lo lắng là bình thường.
- Chúng ta cũng trở về thôi.
Lưu Xương Cử trầm giọng nói:
- Giang Phong cùng Nhã Tĩnh sau khi quan khán Thần đạo chi chiến hẳn sẽ hiểu được nhiều điều. Nhanh một chút trở lại củng cố có lẽ sẽ thu hoạch kinh hỉ không biết chừng.
Đám người Nguyên Quyên hiển nhiên không chút dị nghị. Bọn họ trực tiếp mang theo phụ tử Lệ Giang Phong trở về Lưu Ly Đảo. Vì muốn phụ tử Lệ gia nhanh chóng cảm ngộ, bọn họ thậm chí không sử dụng đội thuyền.
Chỉ là khi bọn họ phi hành tới bầu trời Lưu Ly Đảo, Mã Dự đột nhiên dừng lại. Đôi mắt lão ánh lên tinh quang hung mãnh, chăm chú nhìn lại một phía.
Phụ tử Lệ gia đương nhiên không biết xảy ra chuyện gì, bất quá mấy vị Thần đạo cường giả không hẹn cùng nhìn theo hướng ánh mắt Mã Dự. Vừa rồi một cỗ lực lượng khủng bố lướt qua bọn họ trong nháy mắt.
Bởi thời gian quá ngắn, phụ tử Lệ gia không hề cảm giác được, tất nhiên không thể gạt được đám Thần đạo cường giả.
- Hắn tới làm gì?
Song Sí Bạch Hổ chần chừ nói:
- Giả thần giả quỷ quả thật có vài phần giống tính cách của hắn.
Mã Dự bật cười nói:
- Hổ ca. Nếu để hắn nghe thấy sẽ ghi hận ngươi.
Song Sí Bạch Hổ bình tĩnh nói:
- Khiến hắn ghi hận ta, đây không phải lần đầu.
Mã Dự cười khổ lắc đầu, nói:
- Tông chủ. Các người trở lại trước, ta có việc phải đi.
Nguyên Quyên tiến tới nắm tay Mã Dự nói:
- Ta đi cùng ngươi.
Mã Dự nhướng mày, hào khí can vân nói:
- Không nên lo lắng. Hắn tới đây một mình hẳn không có vấn đề.
Nguyên Quyên chần chừ một lát nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Bất quá cũng biết cho dù người kia xuất thủ cũng chưa chắc đã thẳng được Mã Dự, bởi thế yên tâm buông tay lão dặn dò:
- Đi nhanh về nhanh.
Mã Dự tùy ý phất tay, thân thể khẽ động đã bay theo hướng vừa nhìn.
Cơ hồ cùng lúc đó mặt biểt xuất hiện một đạo thân ảnh tốc độ không kém Mã Dự phi hành.
Đôi chân mày thanh tú của Nguyên Quyên khẽ nhíu lại, bất quá vẫn cùng Lưu Xương Cử đưa phụ tử Lệ gia tiến vào Lưu Ly Động bế quan tu luyện. Chỉ là nàng vẫn không hiểu, người kia dẫn dụ Mã Dự rời đi không biết có tính toán gì?
Mã Dự thân thể trên không để lại một vệt quang mang, cứ thế theo chân đối phương di chuyển ngàn dặm. Người vừa rồi tựa hồ đánh giá hoàn cảnh xung quanh, rốt cuộc thân thể cũng ngừng lại.
Tốc độ Mã Dự đột nhiên chậm lại, khi lão tới trước mặt đối phương, cau mày nói:
- Lô Khắc nghị trưởng. Không biết ngươi dẫn Mã mỗ tới đây có gì chỉ giáo?

Chương 1165: Lời thề Ngụy thần cảnh

Người này chính là kẻ vừa rời đội thuyền phương Tây tiến về Lưu Ly Đảo, Lô Khắc.
Sau khi lão tới Lưu Ly Đảo gặp đám người Mã Dự trở về lập tức phát ra một đạo ý niệm. Đồng thời lão cũng cố tình để lại dấu vết dẫn dụ Mã Dự tới đây.
Trong hư không khẽ khom lưng, Lô Khắc vẻ mặt ôn hòa nói:
- Mã tiên sinh. Lúc này ta tới muốn gặp ngài hỏi một vấn đề.
Mã Dự mặc dù không có hảo cảm với Lô Khắc nhưng vẫn chưa tỏ thái độ, lão trầm ngâm một lát, nói:
- Lô Khắc nghị trưởng. Ngươi cứ hỏi. Bất quá chưa chắc ta đã biết.
Lão cũng không nói có trả lời hay không. Bởi vậy có thể thấy thái độ cảnh giác với Lô Khắc.
Thái độ Lô Khắc không có bất cứ điểm bất mãn nào, ngược lại tỏ vẻ nghiêm nghị nói:
- Ta chỉ muốn hỏi một vấn đề. Vì sao Thần long các hạ cói trọng Hạ Nhất Minh như vậy? Thậm chí không tiếc vì hắn ra tay đả thương sứ giả Thần đảo.
Mã Dự sắc mặt khẽ biến, nói:
- Người kia thật sự tới từ Thần đảo?
Lô Khắc cười ha ha, nói:
- Mã tiên sinh. Các người từng bàn bạc hồi lâu, chẳng lẽ không nhìn ra điểm này?
Mã Dự hừ lạnh một tiếng, nói:
- Người này trên Thần đảo có địa vì gì? Trên Thần đảo còn có ai?
Lô Khắc xua tay nói:
- Mã tiên sinh tôn kính. Vấn đề ngài hỏi ta không thể trả lời, bởi ngay cả ta cũng không biết.
Khóe miệng Mã Dự lộ ra vẻ trào phúng, nói:
- Lô Khắc nghị trưởng. Thần đảo là nơi Chân thần cảnh cường giả phương Tây Quang Ám Thánh Tử kiến tạo lên. Nếu đại biểu Thần điện đã liên hệ được, chẳng lẽ Hắc ám hội nghị các người không động lòng?
Lô Khắc nghiêm nghị nói:
- Mã tiên sinh có điều chưa biết. Tại Tây phương chúng ta, Thần điện cùng Nghị viện chỉ có Thần đạo cường giả mới biết bí mật truyền thừa.
Lão dừng một chút, thấp giọng nói:
- Điều thứ nhất, Thần điện cùng Nghị viện có thể đấu tranh nhưng không thể đuổi tận giết tuyệt. Mà thứ hai chính là...
Âm thanh lão dường như tăng thêm chút áp lực, âm trầm khiến kẻ khác phát lạnh:
- Nếu Thần điện hoặc Nghị viện rơi vào tuyệt cảnh có thể phái sứ giả tới Ngoại hải Thần đảo cầu xin trợ giúp.
Mã Dự là người thông tuệ, lập tức hiểu ý của Lô Khắc.
Lúc trước Hạ Nhất Minh tới Thần điện Tây phương, ngay tại đó chém chết Phất Lan Khắc Lâm. Điều này đối với Thần điện là chuyện không thể tưởng tượng. Thậm chí khiến uy vọng cùng sự thống trị của Thần điện tại Tây phương nghiêng ngả.
Khi đó Thần điện tuyệt đối đã rơi vào đường cùng. Bởi thế có thể tiến ra Ngoại hải Thần đảo cầu viện. Nhưng Hắc ám nghị viện mặc dù mất đi một vị Nghị trưởng bất quá chết tại Nam Cương, so sánh với Thần điện, Hắc ám nghị viện có thể nói chưa ảnh hưởng tới tồn vong.
Nghĩ không ra mấy năm sau cũng vì nguyên nhân này Thần điện có được kỳ ngộ, thậm chí ngay cả Thần thánh Long kỵ sĩ cũng xuất hiện. So ra Hắc ám nghị viện thua kém hơn rất nhiều.
Lạnh lùng hừ một tiếng, Mã Dự nói:
- Ngươi chuyện gì cũng không biết vậy xin thứ ta không có nhiều tin tức tiết lộ cho ngươi.
Lô Khắc khẽ cười, đối với sự cự tuyệt này không chút ảo não, ngược lại nói:
- Mã tiên sinh. Ngài còn nhớ khi tiến giai Ngụy thần cảnh tại Tử vong chi địa chứ?
Sắc mặt Mã Dự nhất thời thay đổi.
Lô Khắc căn bản như chưa nhìn thấy, nói:
- Lúc ấy ngài đang trong thời khắc quan trọng tiến giai Ngụy thần cảnh, nhưng bị ba đầu quái vật vàng kim công kích. Khi đó ngài chưa kết chí hữu với Nguyên Quyên nữ sĩ củng Bạch Hổ tiên sinh bởi thế tình huống vô cùng nguy cấp.
Lão cười nhẹ, nói tiếp:
- Không biết ngài còn nhớ ai là người hấp dẫn sự chú ý của ba đầu quái vật vàng kim, hơn nữa kiên trì tới khi ngài tiến giai thành công?
Mã Dự yên lặng nhìn lão, sau hồi lâu thở dài một tiếng nói:
- Hạ Nhất Minh tại Tử vong chi địa từng giúp Thần long huynh việc quan trọng. Có lẽ bởi giao tình này, Thần long huynh mới ra tay giúp đỡ Hạ Nhất Minh.
Lô Khắc sắc mặt nghiêm nghị, vội vàng nói:
- Hạ Nhất Minh trợ giúp Thần long các hạ. Ngài nói là chuyện trước đợt công kích cuối cùng, bọn họ hỏa thiêu sào huyệt quái vật?
Mã Dự khẽ gật đầu, nói:
- Hạ Nhất Minh lúc ấy dùng Cửu Long Lô luyện hóa sào huyệt quái vật, sau đó lấy nội hạch giao cho Thần long huynh.
- Nội hạch sào huyệt quái vật?
Lô Khắc trầm ngâm hồi lâu, ngơ ngác hỏi:
- Thứ này có tác dụng gì?Mã Dự tức giận nói:
- Ta không phải Thần long huynh. Ngươi có hứng thú, không ngại cứ hỏi thử.
Lô Khắc cười khổ một tiếng. Thần long kia ngay cả sứ giả Thần đảo cũng có thể đả thương, lẽ nào lão có cản đảm tới hỏi.
Nhìn Mã Dự hành lễ thật sâu, Lô Khắc thành khẩn nói:
- Mã tiên sinh. Đa tạ ngài. Sau này nếu rảnh rỗi xin mời ngài tới Tây phương Hắc ám nghị viện. Ta chắc chắn sẽ tiếp đón ngài chu đáo nhất.
Mã Dự vung tay lên, nói:
- Miễn đi.
Lô Khắc vẫn như chưa từng thấy, mỉm cười rời đi.
Phía sao lão, Mã Dự thở dài một tiếng. Bất quá trong lòng không chút hối ý. Có trời mới biết nội hạch kia có tác dụng gì? Với tin tức này đổi lại ân tình lúc trước, lão xem như chiếm phần hơn.
*****
Ngao Mẫn Hành cùng Ngao Bác Duệ mang theo Kỳ Liên Song Ma phi hành trên không trung. Tâm tư của họ lúc này không khác gì Bảo Nham Trúc, muốn nhanh chóng chạy về Vạn Thụ Cốc để Kỳ Liên Song Ma có thể củng cố cảm ngộ sau khi quan khán Thần đạo chi chiến. Những biến hóa trong đó đối với Kỳ Liên Song Ma không khác gì những bảo tàng, chuyến đi này thậm chí thu hoạch hơn cả những lời chỉ bảo của Ngao Mẫn Hành.
Bất quá đang phi hành Ngao Mẫn Hành đột nhiên ngưng lại. Lão quay đầu ra sau, đôi mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, nói:
- Bọn họ đuổi theo làm gì?
Ngao Bác Duệ nhìn lại phía sau, ánh mắt cũng đồng dạng ánh lên vẻ không hiểu. Kỳ Liên Song Ma liếc mắt nhìn nhau, nhưng im lặng không nói. Sau một lát, mất đạo quang hoa lóe lên, đúng là đám người Hạ Nhất Minh đã đuổi tới.
Chứng kiến đám người Ngao Mẫn Hành dừng lại phía trước, Hạ Nhất Minh vội vàng cao giọng nói:
- Ngao huynh. Ngao Tông chủ. Song Ma huynh đệ. Làm phiền xin chớ trách.
Ngao Mẫn Hành khẽ cười, nói:
- Hạ huynh vội vàng như thế không biết có chuyện quan trọng gì?
Hạ Nhất Minh cười khổ giât lát, thành khẩn nói:
- Hạ mỗ đuổi theo muốn nhờ Ngao huynh chỉ vài đối sách.
Ngao Mẫn Hành hứng thú nói:
- Chuyện gì gấp như vậy?
Hạ Nhất Minh ánh mắt vô cùng ngưng trọng, nói:
- Ngao huynh cũng biết. Người đeo mặt nạ kia sau khi xuất hiện một mực muốn dồn ta vào chỗ chết. Cảnh giới người này cường đại như vậy, Hạ mỗ thật sự không phải đối thủ. Bởi vậy Hạ mỗ muốn xin Ngao huynh chỉ điểm.
Ngao Mẫn Hành kinh ngạc nói:
- Hạ huynh. Thần long huynh không phải đã nói qua. Hắn đã đả thương người này, không cần lo lắng.
Hạ Nhất Minh than nhẹ một tiếng, nói:- Thần long đại nhân mặc dù đánh hắn trọng thương nhưng trời biết người này khi nào bình phục. Nếu mười năm, tám năm thì tốt. Nhưng nếu hai tháng đã khôi phục hoàn toàn, Hạ mỗ khóc không ra nước mắt.
Ngao Mẫn Hành khẽ gật đầu, nói:
- Điều Hạ huynh băn khoăn cũng đúng. Ý của ngươi lúc này ra sao?
Hạ Nhất Minh vẻ mặt nghiêm nghị nói:
- Ta muốn xin Ngao huynh chỉ nơi ở của Thần long đại nhân.
- Ngươi muốn tìm Thần long huyn hra mặt dùm?
- Đúng.
Hạ Nhất Minh khẳng định nói:
- Bảo trư dùng ý niệm trao đổi với ta là ý Thần long đại nhân. Nếu đã chọc tới phiền phức này, đương nhiên tìm lão nhân gia ngài che chở.
Ngao Mẫn Hành cùng Mưu Tử Long ngẩn ra, theo sau sắc mặt có chút cổ quái.
Sau một lát Ngao Mẫn Hành cười khổ, nói:
- Hạ huynh. Không phải Ngao mỗ cố ý che giấu mà hành tung Thần long huynh bất định. Lão phu thật sự bất lực.
Khuôn mặt Hạ Nhất Minh đầy vẻ thất vọng.
Ngao Mẫn Hành suy nghĩ một lát, nói:
- Hạ huynh thay mặt phương Đông xuất chiến mới chọc phải cường địch như vậy, Ngao mỗ quả thật đánh trách. Bởi thế Ngao mỗ cùng mấy người có đề nghị thế này. Hạ huynh không ngại nghe một chút chứ?
- Ngao huynh cứ nói.
Tinh thần Hạ Nhất Minh không khỏi phấn chấn hẳn.
- Cảnh giới võ đạo của người đeo mặt nạ mặc dù rất cao nhưng hắn có nhược điểm trí mạng. Chính là tu vi của hắn chỉ là Hư thần cảnh.
Ngao Mẫn Hành nghiêm mặt nói:
- Nếu giao chiến cùng Hư thần cảnh đương nhiên không gặp bất lợi. Nhưng nếu gặp Ngụy thần cảnh cường giả, hắn muốn thắng lợi không dễ.
Hạ Nhất Minh sắc mặt khẽ biến, nói:
- Ý Ngao huynh là...?
- Ngươi có thể ở lại Động Thiên Phúc Địa chúng ta lâu dài, hoặc tại Thiên Trì chủ phong. Chỉ cần bên cạnh có Ngụy thần cảnh cường giả, hơn nữa vài vị Hư thần cảnh hỗ trợ, cho dù người đeo mặt nạ muốn tổn thương ngươi cũng không thể.
Hạ Nhất Minh hai mắt chậm rãi phát sáng.
Ngao Mẫn Hành nói không sai. Cảnh giới người đeo mặt nạ rất cao, nhưng tu vi võ đạo không dủ. Có Ngụy thần cảnh cường giả áp trận, hoàn toàn nắm chắc chế trụ hắn.
Trên bàn cờ số quân cờ tương đương, kỳ lực của người chơi hùng mạnh hiển nhiên có thể càn quét bốn phương, uy không thể đỡ.
Nhưng nếu số lượng quân cờ chênh lệch, cho dù kỳ lực cao siêu cũng khó xoay chuyển.
- Hạ huynh. Động Thiên Phúc Địa chúng ta là nơi tu luyện tốt. Ngươi nguyện ý tới Vạn Thụ Cốc ở tạm chứ?
Ngao Mẫn Hành nghiêm túc đề nghị.
Hạ Nhất Minh nghe lão nói chân thần như vậy, trong lòng có chút cảm kích. Hành lễ thật trọng, Hạ Nhất Minh nói:
- Đạ tạ Ngao huynh coi trọng. Bất quá Hạ mỗ muốn trở lại Tây Bắc. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ngao Mẫn Hành than nhẹ một tiếng, nói câu bảo trọng, theo sau mang theo Ngao Bác Duệ cùng Kỳ Liên Song Ma rời đi.
Đưa mắt nhìn bọn họ rời đi, theo sau Hạ Nhất Minh xoay người nói:
- Mưu huynh. Nhờ ngươi trở về Hạ gia trang một chuyến. Chuyển lời cho gia phụ, để bọn họ cho Hạ gia môn nhân âm thầm rời đi. Hạ gia trang lưu lại cái xác không hồn là được.
Mưu sắc mặt khẽ biến, nói:
- Ta quay lại Hạ gia trang còn ngươi?
- Ta muốn đi đây đó tìm kiếm cơ hội tiến giai Ngụy thần cảnh.
Hạ Nhất Minh xoay người, nhìn một phương, chậm rãi nói từng chữ:
- Không tiến giai Ngụy thần cảnh, Hạ mỗ thề không trở lại Hạ gia.
Mưu Tử Long thở dài một tiếng, lão biết Hạ Nhất Minh sở dĩ có quyết định này bởi hắn không muốn rước tai họa cho Tây Bắc. Chỉ cần một ngày hắn không trở về Hạ gia trang, không trở về Thiên Trì chủ phong, người đeo mặt nạ kia cũng không thể giết tới. .
Bất quá Mưu Tử Long không chú ý, khi Hạ Nhất Minh nói những lời này, bảo trư cùng Lôi điện cùng Bách Linh Bát đồng thời nhìn theo ánh mắt Hạ Nhất Minh. Nơi đó giống như vầng mặt trời phương Đông.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau