VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1151 - Chương 1155

Chương 1151: Nam Cương trọng phùng

Trong biển khơi sóng gió cuộn trào xuất hiện một hòn đảo nhỏ. Hòn đảo này như viên mã não trong suốt trạm trên một mảnh lam sắc.
Từ đây nhìn ra có thể thấy hải vực Nam Cương uy danh hiển hách.
Nam Cương Lưu Ly Đảo.
Hòn đảo này có lẽ không lớn nhất Nam Cương nhưng tuyệt đối là hòn đảo cường đại nhất.
Bất luận thời đại Thần đạo biến mất hay khi Thần đạo đã trở lại, địa vị của nó tại Nam Cương không có gì thay đổi.
Phía xa xa trên không trung lóe lên vài đạo quang mang.
Đám người trên đảo này nhìn mãi cũng thành quen bởi vậy không lấy gì làm kinh ngạc.
Thiên địa lực lượng khôi phục đã được vài năm, trong khoảng thời gian này bất luận nhân loại hay kinh thú đều là thời kỳ hoàng kim.
Mọi người đối với võ đạo đỉnh cấp cường giả càng thêm rõ ràng.
Đặc biệt Lưu Ly Đảo đệ nhất Nam Cương có tới bốn vị Thần đạo cường giả, địa vị tại Nam Cương không gì sánh nổi.
Đám Ngũ khí cường giả trên những hòn đảo phụ cận cách một khoảng thời gian lại tới Lưu Ly Đảo bái kiến, trên không trung sử dụng thần quang phi hành đã không còn quá xa lạ. Nhưng lúc này mấy đạo quang mang đang tới có vẻ khác biệt.
Bọn họ chưa tới gần Lưu Ly Đảo một âm thanh kinh thiên động địa vang lên. Hơn nữa âm thanh tràn ngập kinh hỉ này như sấm động truyền khắp đảo nhỏ.
Sau khi nghe được âm thanh này, đa số mọi người đều nhìn về trung tâm hòn đảo. Trong đôi mắt họ ánh lên vẻ sùng kính vô hạn. Bởi tất cả mọi người đều biết, đây là âm thanh Song Sí Bạch Hổ, Thần thú thủ hộ trên đảo.
Theo sau một đạo quang mang màu trắng phóng lên, trực tiếp nghênh đón những quang mang kia. Tới lúc này mọi người trên đảo mới biết, những quang mang kia không phải Ngũ khí Tôn giả thường tới.
Trên không trung, tiếng cười của Bảo Nham Trúc sang sang:
- Bạch Hổ huynh. Mấy năm không gặp ngươi hình như phát tướng ra nhiều?
Song Sí Bạch Hổ thân thể thoáng dừng trên không trung, theo sau cúi đầu nhìn lại thân thể, nói:
- Đã khám phá hết nơi này bởi thế có hơi lười vận động.
Bảo Nham Trúc đôi mắt lóe sáng, nói:
- Hổ huynh. Linh Tiêu Bảo Điện ta cũng là chỗ tốt. Nếu ngươi không ngại có thể tới làm khách.
Ngao Mẫn Hành hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hổ huynh. Tới Động Thiên Phúc Địa chúng ta đi.
- Bảo huynh. Ngao huynh. Hổ ca sẽ không rời Lưu Ly Đảo.
Một âm thanh vẻ phẫn nộ từ dưới truyền tới, theo sau Nguyên Quyên cùng Nam Cương Lưu Ly Lão tổ Lưu Xương Cử bay lên.
Bảo Nham Trúc cười ha hả, nói:
- Nguyên muội tử. Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta bất quá chỉ mời Hổ huynh tới làm khách uống vài chén thôi, cũng không phải đoạt Thần thú thủ hộ của các ngươi.
Nguyên Quyên hừ nhẹ một tiếng, đối với lời Bảo Nham Trúc dĩ nhiên không tin.
Nếu Song Sí Bạch Hổ thật sự nguyện ý tới Linh Tiêu Bảo Điện hay Động Thiên Phúc Địa, hơn nữa chấp nhận chức vụ Thần thú hộ pháp, Bảo Nham Trúc cùng Ngao Mẫn Hành khẳng định sẽ không tiếc mọi giá thỏa mãn yêu cầu.
Bất quá Nguyên Quyên với Song Sí Bạch Hổ cũng có niềm tin, tại Tử vong chi địa giao tình thâm sâu không phải nói đi là đi. Lưu Xương Cử ánh mắt khẽ chuyển nói:
- Mã trưởng lão. Ngài đã trở về.
Mã Dự khẽ gật đầu, nói:
- Lưu Tông chỉ. Ta mang mọi người tới.
Phía sau lão không xa, Hạ Nhất Minh ôm bảo trư cỡi Lôi điện, Bách Linh Bát cùng Mưu Tử Long đứng bên nhìn họ tủm tỉm cười.
Lúc này mọi người tới Nam Cương vì trận chiến với Ngả Đức Văn, bởi thế Thiên Trì nhất mạch Lưu Mục cùng Bắc Hải Băng Cung Viên Lễ Huân không đi theo.
Hạ Nhất Minh tu luyện vũ kỹ Ngũ hành luân hồi chi hoa bởi thế hắn đại diện phương Đông ra tay cũng không có gì đáng bàn cãi. Nhưng nếu Lưu Mục cùng Viên Lễ Huân có mặt tại đây chẳng phải cũng biểu hiện lập trường Tây Bắc cùng Bắc Cương?
Đông Tây chi chiến, bất luận Nam Bắc Cương hay Tây Bắc luôn bảo trì trung lập. Trừ Hạ Nhất Minh là trường hợp đặc biệt, không nằm trong phạm vi đó. Điều này cũng được mọi người hiểu rõ, vì vậy không ai phàn nàn.
Lưu Xương Cử nhìn đám người Hạ Nhất Minh ôm quyền, cười nói:
- Hạ huynh. Bắc Cương từ biệt, tu vi võ đạo của ngươi tăng tiến như vậy, lão phu vô cùng bội phục.
Hạ Nhất Minh cuống quít khoát tay, cười nói:
- Lưu Tông chủ khách khí.Song Sí Bạch Hổ đã sớm chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, nó trầm giọng nói:
- Hạ huynh. Tát Ma Đức thật sự chết trong tay ngươi?
Tuy nó biết tin tức này đã lâu nhưng trong lòng vẫn hoài nghi tính chân thực.
Tát Ma Đức chính là Thần long cường đại nhất Tây phương. Lấy thực lực mà nói không dưới Song Sí Bạch Hổ. Vậy mà Hạ Nhất Minh một vị Tân Thần đạo tiến giai chưa lâu có thể giết chết nó?
Hạ Nhất Minh mỉm cười, đối với câu hỏi này hắn đã gặp qua không ít. Khẽ vỗ lên cổ Lôi điện, Hạ Nhất Minh nói thẳng:
- Tát Ma Đức quả thật đã chết. Nhưng không phải mình ta ra tay. Nguồn: http://truyenfull.vn
Nhìn cánh tay Hạ Nhất Minh đặt lên cổ Lôi điện, đôi mắt Song Sí Bạch Hổ sáng lên tỏ vẻ hiểu ra.
Thì ra đây là chiến tích bọn họ thi triển Nhân thú hợp nhất.
Chỉ là trong đầu Song Sí Bạch Hổ xuất hiện nghi vấn lớn.
Chỉ bằng hai vị Hư thần cảnh liên thủ, chẳng lẽ có thể khiến Tát Ma Đức vẫn lạc?
Mã Dự ho nhẹ một tiếng, nói:
- Hổ huynh. Việc này tạm thời không cần nhắc tới. Chúng ta trước hết tẩy trần cho bọn họ đã.
Song Sí Bạch Hổ giật mình, bay xuống dẫn đường cho mọi người.
Trên mặt Hạ Nhất Minh xuất hiện vẻ tươi cười ôn hòa, theo sau cố ý liếc mắt nhìn Bách Linh Bát.
Hắn vừa rồi trả lời mơ hồ quả nhiên kiến người ta hiểu lầm hắn cùng Lôi điện liên thủ, bất quá chưa ai từng nghĩ tới Bách Linh Bát.
Theo Song Sí Bạch Hổ đáp xuống Lưu Ly Đảo, Hạ Nhất Minh nhìn động khẩu cao lớn trong lòng cảm khái không thôi.
Lần trước tới đây hắn mới tiến giai Ngũ khí triều nguyên, rời đi đã là Nhân đạo đỉnh cấp cường giả. Lần này trở lại đã đạt tới Thần đạo cảnh giới.
Lúc này nghĩ lại cảm ngộ Hỏa thần lực dưới miệng núi lửa kia, Hạ Nhất Minh vô cùng hoài niệm.
Tiếng cười quen thuộc từ bên trong truyền ra, Tử Lỗ Li cùng Ngao Bác Duệ sóng vai bước tới. Phía sau bọn họ là đám người Kim Chiến Dịch, phụ tử Lệ Giang Phong cùng Kỳ Liên Song Ma. Hạ Nhất Minh hai mắt sáng bừng, cười nói:
- Thì ra các vị đã tới rồi.
Tử Lỗ Li mỉm cười, nói:
- Chúng ta đã tới vài ngày. Lúc này chờ Hạ huynh tới.
Ngao Bác Duệ tiến tới một bước, lão chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh hồi lâu, nói:- Hạ huynh thần thái bừng bừng, hẳn tu luyện có thu hoạch lớn?
Hạ Nhất Minh khẽ cười, nói:
- Miễn cưỡng có chút cảm ngộ khiến Ngao huynh chê cười.
Sau khi chào hỏi mấy vị Thần đạo cường giả, Hạ Nhất Minh tiến tới gần đám người Kim Chiến Dịch. Ánh mắt những người này nhìn hắn tràn ngập cảm khái.
Lúc trước mọi người cùng nhau tiến giai Tôn giả, nghĩ không ra mấy năm sau bọn họ vẫn kìm hãm trong cảnh giới Tôn giả mà Hạ Nhất Minh đã tấn giai Thần đạo.
Nếu chuyện này không phải phát sinh trước mắt, bọn họ tuyệt đối không tin.
Mưu Tử Long sớm đã nghe Hạ Nhất Minh nói về đám người Kim Chiến Dịch, lúc này mỉm cười nói:
- Nguyên muội tử. Chúng ta khó khăn lắm mới tới Nam Cương một lần, không biết so với trước đây có gì biến hóa không? Ngươi không ngại dẫn chúng ta tham quan một vòng chứ?
Đám người Nguyên Quyên sống nhiều năm như vậy hiển nhiên rõ ràng ý tứ của lão. Sau một lát đông đảo Thần đạo cường giả rời đi, để lại Hạ Nhất Minh gặp bằng hữu cũ.
Sau khi chứng kiến đám trưởng bối rời đi, đám người Kim Chiến Dịch mới thở dài một hơi. Mặc dù Hạ Nhất Minh cũng là Thần đạo cường giả nhưng dù sao vẫn dễ mở miệng.
- Hạ huynh đệ. Thành thật mà nói. Trận chiến này ngươi nắm chắc bao phần?
Kim Chiến Dịch trực tiếp hỏi. Kỳ Liên Song Ma cùng phụ tử Lệ Giang Phong ngưng thần lắng nghe.
Hạ Nhất Minh cười ngạo nghễ, nói:
- Không dám nói mười thành nhưng bảy thành không phải vấn đề.
Mặc dù hắn nắm giữ Phích Lịch Thiên nhưng chưa vận dụng thành thục, mà tổ hợp Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp có chút bản lĩnh, bởi thế Hạ Nhất Minh không dám nói mạnh.
Lệ Nhã Tĩnh ánh mắt khẽ đảo, có chút lo lắng nói:
- Nghe nói Ngả Đức Văn đã đạt được Chân thần truyền thừa bởi thế trong một năm ngắn ngủi tiến giai Thần đạo. Hơn nữa được Thần khí chấp nhận, nắm giữ Lĩnh vực thần khí.
Nói xong bọn họ liếc mắt nhìn nhau, đều cảm thấy chút áp lực. Cường giả Chân thần truyền thừa, chỉ nghĩ cũng khiến bất luận ai điên cuồng.
Kim Chiến Dịch do dự một chút, rốt cuộc nói:
- Hạ huynh. Sau khi thiên địa lực lượng khôi phục, đây là lần đầu tiên quyết đấu Đông Tây. Kết quả thắng bại liên quan tới tương lai ngàn năm của đại lục.
Gã lui lại sau, khom người nói:
- Tất cả nhờ ngươi...
Kỳ Liên Song Ma liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lui lại, khom người nói:
- Tất cả nhờ ngươi...
Hạ Nhất Minh vội vàng đỡ bọn họ, nghiêm mặt nói:
- Các ngươi yên tâm. Trận chiến này nhất định tiểu đệ sẽ dốc toàn lực. Chắc chắn không phụ lòng mong mỏi của các vị.
Sắc mặt Kim Chiến Dịch cùng Kỳ Liên Song Ma nhất thời buông lỏng, ngay cả phụ tử Lệ Giang Phong cũng rất tin tưởng hắn.
Lệ Giang Phong thở dài một tiếng, nói:
- Lần trước mọi người tề tụ đông đảo nhưng lần này chỉ có vài người chúng ta tới Tinh Thần Đảo.
Lão cười hắc hắc nói:
- Tây phương Cách Lâm Đốn là của ta. Tới khi đó các ngươi đừng tranh giành.
Kim Chiến Dịch cuống quít lắc đầu, nói:
- Trong đám Tân Tôn giả phương Tây cũng chỉ mình Cách Lâm Đốn mới đủ tư cách đánh cùng ta một trận. Tới khi đó trưởng bối sẽ an bài, ai đánh còn chưa chắc.
Hai người bọn họ nhìn nhau, trong lòng tràn ngập niềm tin chiến thắng.
Hạ Nhất Minh hai mắt khẽ chuyển, thấy được vẻ tươi cười thu liễm trên gương mặt Kỳ Liên Song Ma, trong đầu xuất hiện suy nghĩ. Có lẽ bọn họ có tính toán khác?

Chương 1152: Tinh Thần Đảo

Lưu Ly Đảo là một địa phương tu luyện tốt, mặc dù Hạ Nhất Minh không nguyện ý thừa nhận nhưng hắn biết, Hạ gia trang không thể sánh bằng.
Nếu sau này muốn Hạ gia trang phát triển, nhất định phải bỏ qua cơ nghiệp hiện nay, tìm một nơi thiên địa chân khí nồng đậm. Đương nhiên đây là chuyện sau này mới tính.
Trong một tháng ở lại đây, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện tiềm tu tại một nơi hẻo lánh. Bọn họ tận lực làm quen với cách sử dụng Phích Lịch Thiên.
Hơn một tháng khổ tu này cũng không uổng phí, mặc dù bọn họ chưa thể nắm giữ không gian lôi điện kia trong tay, nhưng Sí nhiệt lĩnh vực của Hạ Nhất Minh kết hợp cùng lực lôi điện đã cường đại hơn trước. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mặc dù đây chưa phải Lôi điện lĩnh vực nhưng cường độ lôi điện đạt tới độ này đã hoàn toàn đủ sức chống lại Lĩnh vực lực lượng khác. Cho dù lấy cứng đối cứng, lực lượng lôi điện cũng không kém hơn Sí nhiệt lĩnh vực.
Qua đó có thể thấy được, siêu cấp Thần khí Phích Lịch Thiên cường đại ra sao.
Toàn bộ tinh thần cùng thể xác đặt vào tu luyện khiến thời gian trôi qua rất nhanh.
Giao ước một năm đảo mắt đã tới.
Lúc này mặt biển sóng im gió lặng, ngay cả gió biển thổi qua cũng không khiến đại dương nổi sóng.
Một đội thuyền lớn nhất Nam Cương lúc này xuất phát về hướng Tinh Thần Đảo.
Bên ngoài Tinh Thần Đảo vẫn tồn tại không ít xoáy ngầm, chúng bố trí xung quanh đảo tựa hồ như bảo vệ hòn đảo nhỏ bé, không để người khác dễ dàng đặt chân lên.
Đám người Hạ Nhất Minh đã đi tới boong thuyền, bọn họ nhìn ra xa mơ hồ cảm nhận biến chuyển thật lớn.
Ước định lần này khác biệt, Tân Tôn giả luận võ chỉ là phụ, mọi người coi trọng nhất dĩ nhiên là trận chiến giữa Hạ Nhất Minh cùng Ngả Đức Văn. Mà quan khán trận chiến này dĩ nhiên là những vị Thần đạo cường giả. Bởi thế hai bên trước ngày ước định cũng không ai tiến lên đảo trước.
- Lưu Xương Cử Tông chủ các hạ...
Xa xa truyền tới âm thanh già nua.
Mặc dù khoảng cách khá xa nhưng âm thanh như trực tiếp vang bên tai mọi người, dĩ nhiên khiến người ta xuất hiện cảm giác quỷ dị.
Lưu Xương Cử ánh mắt ngưng lại, lão không ngờ đối phương trực tiếp mở miệng tìm mình mà không phải Hạ Nhất Minh hay Đệ nhất cường giả nhân loại Ngao Mẫn Hành.
Bất quá chỉ trong nháy mắt lão đã bình tĩnh trở lại, âm thanh từ miệng vang lên:
- Lô Khắc nghị trưởng các hạ. Ngài có gì phân phó?
Âm thanh lão đồng dạng hữu lực, mặc dù ít đi quỷ dị nhưng nhiều hơn lực lượng.
Lô Khắc hắc hắc cười, nói:
- Từ xưa tới nay Thần đạo chi chiến đều chọn Nam Bắc Cương bởi Nam Bắc Cương bảo trì trung lập. Không biết vì sao hiện nay Nam Cương Lưu Ly Đảo lại lựa chọn như vậy?
Lưu Xương Cử khẽ nhíu mày. Lời này của Lô Khắc rõ ràng có ý ly gián, bất quá lão không thể không đáp lại:
- Lô Khắc nghị trưởng các hạ. Ngài suy nghĩ quá nhiều. Lưu Ly Đảo chúng ta cũng không có ý nhúng tay vào Đông Tây chi chiến.
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than một tiếng, quay đầu nhìn lại nhưng vẻ mặt mọi người tựa hồ không có gì dị nghị.
- Nếu Nam Cương tiếp tục bảo trì trung lập, bỉ nhân cũng yên tâm.
Âm thanh Lô Khắc tràn đầy vui mưng tựa hồ không tin lời Lưu Xương Cử nói.
Ngao Mẫn Hành khẽ lắc đầu, khinh thường nói:
- Lô Khắc tới giờ vẫn còn cẩn thận như vậy, thật không biết hắn làm sao tu luyện tới Ngụy thần cảnh.
Mã Dự than nhẹ một tiếng, trong những người này lão tâm tư phức tạp nhất.
Tuy nói lúc này lão đã chính thức trở thành trưởng lão Nam Cương Lưu Ly Đảo nhưng cũng là người tới từ phương Đông. Bất quá lão biết, nếu đứng ở vị trí Lưu Xương Cử lão cũng chỉ có thể trả lời như vậy.
Bất luận tình cảm thâm sâu ra sao, trước loại phải trái rõ ràng như vậy không có bất cứ lựa chọn nào khác.
Đội thuyền phương xa chậm rãi dừng lại bên kia đảo nhỏ, đám Thần đạo cường giả lập tức bay vào nội đảo.
Trong đó khiến người ta chú ý nhất chính là một đầu Thần long dài chừng mười trượng. Khi nó dang đôi cánh, bầu trời tựa hồ bị che phủ.Bảo trư cùng Song Sí Bạch Hổ bất mã gầm nhẹ. Theo sau hai đầu Thần thú liếc mắt nhìn nhau nhưng không phát ra âm thanh khiêu khích.
Trí tuệ của chúng rất cao, tuyệt đối không thua kém nhân loại, hiển nhiên rõ ràng đối thủ của cự long hôm nay là ai? Bởi thế cho dù bất mãn nó thế nào, cũng không thể không nhịn.
- Chúng ta đi thôi.
Lưu Xương Cử phân phó môn hạ vài câu, trầm giọng nói.
Mặc dù lão luôn mở miệng không giúp bên nào nhưng nhìn hành động cung cấp phương tiện cho phương Đông, hơn nữa yêu cầu họ ở lại Lưu Ly Đảo cũng biết Nam Cương hướng về bên nào.
Dù sao Mã Dự lúc này cũng là Thần đạo trưởng lão Lưu Ly Đảo, cho dù Lưu Xương Cử không muốn đắc tội với Tây phương cường giả nhưng cũng phải bận tâm tới cảm nhận của Mã Dự.
Mọi người trực tiếp bay tới nội đảo, những vòng xoáy bên dưới căn bản không ảnh hưởng tới họ.
Đương nhiên Kim Chiến Dịch, phụ tử Lệ Giang Phong cùng Kỳ Liên Song Ma đều được trưởng bối mang vào. Diện tính Tinh Thần Đảo mặc dù kém xa Lưu Ly Đảo nhưng tuyệt đối không nhỏ. Từ trên cao nhìn xuống gióng như một hòn ngọc khảm trên sóng.
Phía sau truyền tới tiếng kèn, Hạ Nhất Minh quay đầu nhìn lại đã thấy đội thuyền hộ tống bọn họ mau chóng rời xa. Đồng thời chiến thuyền của đối phương cũng vậy, tựa hồ phía sau có thứ gì đáng sợ đuổi theo khiến cả hai bên phát huy hết tốc độ.
Lưu Xương Cử trên không trung dừng lại một chút, theo sau thẳng tắp đáp xuống trước mặt đám Tây phương cường giả chừng mười trượng.
Ái Nhĩ Bá Lạp thân thể cao chừng mười trượng đột nhiên gầm lên giận dữ. Đôi mắt lớn gắt gao nhìn Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện, không khí xung quanh nhất thời trở lên khẩn trương.
Bảo trư cũng không kiềm chế được, nếu đối phương là lão long Tát Ma Đức, nó có lẽ còn nhẫn nhịn. Nhưng Ái Nhĩ Bá Lạp dù sao cũng không phải đầu Thần thú Ngụy thần cảnh kia, bởi thế nó hiển nhiên không nhận thua.
Bốn vó vừa chạm đất bảo trư đã bắn mình lên không trung, theo sau thân thể nó nhanh chóng biến lớn. Chỉ một lát sau nó đã biến thành một đầu Đông phương Thần long chừng mười sáu trượng. Nếu xét phương diện hình thể, bảo trư cao lớn hơn đối phương phân nửa. Đuôi nó khẽ chạm mặt đất, cao cao nhìn Ái Nhĩ Bá Lạp phát tiếng cười lớn.
Đám người Lệ Giang Phong vô cùng hoảng sợ. Đây là lần đầu bọn họ chứng kiến bảo trư biến hóa, từ một đầu heo nhỏ biến thành một đầu Thần long kinh khủng, điều này rung động cỡ nào?
Ái Nhĩ Bá Lạp giận dữ, nó dang cánh như muốn giao chiến cùng bảo trư. Bất quá một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện trên lưng nó. Ngả Đức Văn hai tay vuốt lên cổ, miệng thầm nói điều gì.
Sau một lát Ái Nhĩ Bá Lạp bình tĩnh lại, dĩ nhiên không nhìn bảo trư một lần.
Hạ Nhất Minh trong lòng chấn động. Đúng như Hắc Long nói, Ngả Đức Văn chẳng những trở thành Thần thánh Long kỵ sĩ hơn nữa bọn họ phối hợp không tồi. Nếu không Ngả Đức Văn sao có thể khuyên can Tây phương Long tộc nổi tiếng hung bạo.
Lưu Xương Cử vẻ mặt nhăn nhó, trầm giọng nói:
- Các vị. Lúc này còn chưa phải Thần đạo chi chiến.Trong đám người phương Tây, tiền nhiệm giáo hoàng Lý Áo Ba Đặc chậm rãi bước ra, cười nói:
- Lưu Xương Cử Tông chủ các hạ nói đúng.
Lão nhìn Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện theo sau nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nói:
- Từ xưa tới nay sau khi Thiên Đường Địa Ngục cùng Sinh tử giới mở ra, tất cả Tân Tôn giả trên đại lục đều tới Nam Cương luận võ. Lúc này mặc dù tiến hành chậm trễ nhưng vẫn cần giải quyết triệt để. Xin mời các vị Tân Tôn giả cướp đoạt danh hiệu Đệ nhất Tân Tôn giả.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nhìn Kim Chiến Dịch bật ngón cái đầy hàm ý, theo sau mang cùng bảo trư, Lôi điện lui lại.
Phảng phất như có ước định, Ngả Đức Văn cũng kéo Ái Nhĩ Bá Lạp lui ra sau.
Tôn giả luận võ mặc dù không quan trọng nhưng đồng dạng ảnh hưởng tới thể diện Đông Tây, bởi thế không được phép sơ sảy.
Kim Chiến Dịch, phụ tử Lệ Giang Phong cùng Kỳ Liên Song Ma đồng thời đi ra. Phía Tây phương cũng xuất hiện ba người, đi đầu là truyền nhân Hắc Ám nghị trưởng Cách Lâm Đốn. Lô Khắc ánh mắt khẽ chuyển, đột ngột nói:
- Bắc Cương cùng Tây Bắc vì sao chưa tới?
Lưu Xương Cử cười khổ một tiếng, nói:
- Lúc trước Sinh tử giới mở ra, Băng Đảo manh nha xuất hiện, bởi thế Bắc Cương Băng Tiếu Thiên không phái người tham gia. Mà Tây Bắc...
Lão cười như không cười, nhìn Hạ Nhất Minh nói:
- Ta nghĩ bọn họ không cần phải phái người tới.
Lô Khắc nhíu mày nói:
- Cũng tốt. Vậy chỉ có mấy người bọn họ.
Ngao Mẫn Hành đột nhiên mở miệng nói:
- Các vị hãy khoan. Lão phu có một đề nghị.
Lý Áo Ba Đặc vẻ tươi cười không đổi nói:
- Ngao tiên sinh, mời nói.
Ngao Mẫn Hành hiển nhiên đã sớm chuẩn bị, cao giọng nói:
- Kỳ thực các vị cũng biết, lúc này Tôn giả chi chiến chỉ vì Ngả Đức Văn cùng Hạ Nhất Minh đã mất đi ý nghĩa.
Mọi người ánh mắt giao nhau, đồng thời công nhân câu nói của lão.
Thiên hạ đều biết Tân Tôn giả chi chiến đại diện là những cường giả trẻ tuổi kiệt xuất nhất. Nếu trước đây dĩ nhiên mọi người chú ý tới điều này, bất quá lúc này khác biệt.
Ngao Mẫn Hành ánh mắt ngưng lại, nói:
- Chia ra đánh chỉ tốn thời gian. Không bằng dứt khoát gom lại để hai người bọn họ nhanh chóng giao chiến. Các ngươi nghĩ thế nào?
Trên mặt Lý Áo Ba Đặc xuất hiện vẻ cổ quái nói:
- Ngao tiên sinh. Đề nghị của ngài là để bọn họ hỗn chiến?
- Không phải.
Ngao Mẫn Hành khẽ lắc đầu, nói:
- Ta đề nghị đại biểu cho Động Thiên Phúc Địa chúng ta, Song Ma huynh đệ sẽ khiêu chiến những người còn lại.

Chương 1153: Đồng khí tương liên, ngũ khí triều nguyên

Vẻ mặt mọi người trong nháy mắt trở lên cổ quái. Ở nơi này đa phần là Thần đạo cường giả, ánh mắt tương đối nhạy bén, chỉ cần liếc nhìn Kỳ Liên Song Ma cũng biết hai người họ nắm giữ khí tức sinh mệnh cường đại. Nhưng thực lực này bất quá chỉ là Tôn giả cảnh giới mà thôi.
Tuy bọn họ là huynh đệ song sinh, năng lực phối hợp hơn xa người thường nhưng nơi này có sáu vị Tân Tôn giả khác.
Bất luận hai người bọn họ phối hợp khoa trương ra sao cũng khó lòng bù đắp chênh lệch thực lực như vậy.
Đương nhiên nếu sáu vị Tôn giả trước đó đã giao chiến lại là chuyện khác.
Lô Khắc khóe miệng khẽ động, trong lòng lão có chút tức giận, sau một lát lão nhếch miệng cười, nói:
- Ngao tiên sinh. Ta xem vẫn nên dựa theo quy củ trước đây tiến hành tỷ thí là hơn.
Ngao Mẫn Hành cười ha hả, nói:
- Lão phu có tự tin với đệ tử bổn môn, chẳng lẽ các vị không có?
Vẻ mặt đám người Bảo Nham Trúc thoáng chút hổ thẹn. Bất quá bọn họ cũng biết sở dĩ Ngao Mẫn Hành làm vậy bởi lão có vài phần nắm chắc. Nếu không quả quyết không thể làm ra chuyện khiến người cười nhạo.
- Hống...
Tây phương Thần long Ái Nhĩ Bá Lạp rống lên như thúc giục điều gì.
Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc liếc mắt nhìn nhau, bọn họ không hẹn cùng gật đầu. Hắc ám nghị trưởng nói:
- Nếu Ngao tiên sinh tự tin như vậy, chúng ta cũng không phản đối.
Lão nhìn qua Bảo Nham Trúc cùng Nguyên Quyên mỉm cười, nói:
- Hai vị. Không bằng chúng ta tiến hành giải quyết phiền toái này, sau đó sẽ quyết phân cao thấp.
Ý của lão đương nhiên là để sáu vị Tân Tôn giả giao chiến Kỳ Liên Song Ma, sau đó để họ phân cao thấp. Bảo Nham Trúc cùng Nguyên Quyên trầm ngâm một chút, theo sau gật đầu đáp ứng.
Trong mắt Thần đạo cường giả bọn họ mơ hồ ánh lên vẻ bất mãn. Nếu Ngao Mẫn Hành cuồng vọng tự đại như vậy, để Ngũ Hành Môn trả giá một phen. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Lúc này ngay cả Linh Tiêu Bảo Điện của phương Đông cùng Nam Cương Lưu Ly Đảo cũng có chút không vừa mắt với sự kiêu ngạo của Ngũ Hành Môn.
Ngao Mẫn Hành như đã tính trước, lão nhìn Kỳ Liên Song Ma phất tay. Hai huynh đệ lập tức tiến tới trung tâm, bọn họ ôm quyền vái chào xung quanh.
Mặc dù trong Ngũ Hành Môn cả hai đều là nhân vật không tầm thường nhưng nơi này đông đảo Thần đạo cường giả tập trung, bởi vậy bọn họ vô cùng cẩn thận, không dám bộc lộ chút ngạo khí. Dưới sự đồng ý của tiền bối, sáu vị Tôn giả lập tức đi tới trung tâm. Kể cả Kim Chiến Dịch cùng phụ tử Lệ Giang Phong đối với Kỳ Liên Song Ma cũng không có nhiều hảo cảm.
Phải biết những người tấn giai Tôn giả đều có tự tôn của riêng mình. Mặc dù bọn họ không thể so sánh cùng Hạ Nhất Minh hay chiếm được Chân thần truyền thừa nhưng đều là hạng người ngạo khí. Lúc nay phụng mệnh lấy nhiều địch ít, nếu còn cao hứng ra tay mới là lạ. Kỳ Liên Song Ma cổ tay khẽ đảo lập tức xuất ra hai thanh bán nguyệt sạn.
Đám người Kim Chiến Dịch liếc mắt nhìn nhau, cơ hồ đồng thời lấy ra thần binh lợi khí. Mặc dù bọn họ chưa từng phối hợp cùng nhau nhưng tu vi võ đạo đã tới cảnh giới này, đối với đạo tiến thoái đương nhiên hiểu rõ. Có lẽ không xuất sắc như Kỳ Liên Song Ma nhưng tuyệt đối không cản chân đồng bọn. Hơn nữa nhiều Thần đạo cường giả quan sát như vậy, cho dù muốn che giấu cũng không thể làm được.
Kỳ Liên Song Ma khẽ quát một tiếng, hai chiếc xẻng bán nguyệt đồng thời huy vũ. Trong nháy mắt quang mang kim sắc phóng lên cao, hơn nữa bay thẳng về phía Tây phương Tôn giả Cách Lâm Đốn.
Cách Lâm Đốn quát một tiếng, cổ tay run lên, một cây trường tiên màu đen như độc xà phóng tới, cơ hồ cùng lúc hai người phía sau gã cũng không cam lòng yếu thế.Một thanh cự kiếm màu vàng theo trường tiến chém tới hai chiếc xẻng trong tay Kỳ Liên Song Ma. Người còn lại cước bộ di động, thân thể trốn sau hai người Cách Lâm Đốn, trong tay nắm giữ một cây cung xanh biếc.
Sau khi nhắm bắn, người này buông tay, theo sau một khỏa cương châu như đạo ngân quang phóng ra. Bất quá cương châu, cự kiếm cùng trường tiên như đánh vào mặt nước ôn nhu.
Sắc mặt ba người Cách Lâm Đốn khẽ biến, vị sử dụng trường cung thì không sao nhưng hai người bọn họ cảm giác vô cùng khó chịu.
Vũ khí của họ như bị lực lượng nào đó dẫn dắt kéo sâu vào bùn lầy không cách nào kiềm hãm.
Từng đợt chân khí cường đại không ngừng tuôn ra, bọn họ muốn thoát khỏi trạng thái này. Nhưng hai chiếc xẻng trong tay Kỳ Liên Song Ma như đám bùn lầy, bất luận ba người công kích mãnh liệt ra sao cũng không tránh khỏi hấp lực kinh khủng mà quỷ dị.
Cũng may vị cao thủ bắn cung bên ngoài không ngừng bắn ra cương châu công kích đám chân khí như bùn lầy, khiến Kỳ Liên Song Ma kiêng kỵ, mới miễn cường duy trì cục diện cân bằng.
Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc sắc mặt khó coi, bọn họ mặc dù biết Kỳ Liên Song Ma có ẩn chiêu nhưng không nghĩ hai huynh đệ phối hợp ăn ý tới vậy. Nếu còn tiếp tục dây dưa, ba người Cách Lâm Đốn khẳng định thất bại.
Lô Khắc hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tử Tông chủ các hạ. Lưu Tông chủ các hạ. Hai vị có ý đứng ngoài xem náo nhiệt sao?
Tử Lỗ Li cùng Lưu Xương Cử sắc mặt khẽ biến, đồng thời quát lớn.
Kim Chiến Dịch thở dài lắc đầu, cổ tay run lên Long thương đã xuất hiện trong tay. Phụ tử Lệ Giang Phong cũng không ngoại lệ, càng khiến mọi người chú ý chính là Lệ Nhã Tĩnh lấy ra thần khí mô phỏng Cửu Long Lô. Chỉ bằng kiện Thần khí mô phỏng này cũng đủ luận bàn với bất kỳ vị Tôn giả nào.
- Song Ma huynh. Cẩn thận.
Kim Chiến Dịch quát lớn, theo sau Long thương run lên cùng phụ tử Lệ Giang Phong gia nhập trận chiến.
Lệ Nhã Tĩnh cũng giống như vị sử dụng cung tên, lập tức lui ra sau điều khiển Hỏa long. Bất quá vướng víu đám người kia nên căn bản không thể nhúng tay tham gia. Hai vị Tôn giả tham gia khiến trận chiến nhất thời nghiêng về một phía.Kỳ Liên Song Ma cho dù phối hợp lợi hại hơn cũng không cách nào đồng thời chống lại bốn vị Tôn giả. Càng huống hồ, cương châu không ngừng tìm sơ hở bắn tới, trên không trung Hỏa long không ngừng chăm chú áp trận.
Chỉ trong chốc lát, hai chiếc xẻng đã trở lại bên cạnh họ. Theo sau một luồng quang mang chói sáng thủ hộ quanh người hai huynh đệ.
Đồng thời mỗi lần hai cây Bán nguyệt sạn giao nhau, một luồng Ngũ hành lực nhất thời xuất hiện. Đây chính là Ngũ hành lực lượng, lực lượng cường đại nhất trong thiên địa.
Mỗi khi lực lượng này xuất hiện, đám người Kim Chiến Dịch vô cùng cẩn trọng, không dám tới gần, càng không muốn ngạnh kháng.
Cho dù mạnh bạo như Lệ Giang Phong cùng vị Tôn giả Tây phương sử dụng cự kiếm cũng cảm thấy kiêng kỵ không dám tới gần.
Đông đảo Thần đạo cường giả đã nhìn ra ảo diệu trong đó, Kỳ Liên Song Ma rơi xuống hạ phong, không còn gây áp lực.
Nếu không phải trong tay bọn họ nắm giữ Bán nguyện sạn thần kỳ, mỗi khi phối hợp tương đương một kiện Thần khí, e rằng lúc này đã không thể chống đỡ công kích từ bốn phương tám hướng.
Đương nhiên trong lòng đám người Kim Chiến Dịch cùng Cách Lâm Đốn có khúc mắc bởi thế không thể thoải mái phối hợp. Nhưng nếu cục diện này tiếp tục duy trì, phần thắng sẽ thuộc về bọn họ.
Chỉ là khi ánh mắt đám Thần đạo cường giả nhìn lại Ngao Mẫn Hành, vẫn thấy vị lão nhân này bộ dạng nhàn nhã, tựa hồ không quan tâm tới tình cảnh chật vật của Kỳ Liên Song Ma.
Nhất thời mọi người không khỏi hoài nghi. Chẳng lẽ Ngao Mẫn Hành thật sự không chuẩn bị điều gì, hoặc nói lão cố ý phái Kỳ Liên Song Ma chủ tâm xấu mặt.
Ở trung tâm, áp lực lên Kỳ Liên Song Ma càng lúc càng tăng, Bán nguyện sạn cũng súc áp tới cực hạn. Nhưng đột nhiên hai huynh đệ quát lớn, cả hai đột ngột thay đổi cước bộ, một người xoay ra ngoài, một người xoay vào trong. Bán nguyệt san trong nháy mắt hợp lại, phóng thích quang mang cực đại.
Kiện thần binh này cứ thế biến mất trước mắt mọi người, ngay sau đó từng đạo Ngũ sắc quang mang từ thân thể hai huynh đệ lóe lên.
Cỗ lực lượng này vô cùng cường đại, tựa hồ như thực thể bắn tới mấy vị Tôn giả.
Đám người Kim Chiến Dịch không dám chậm trễ, huy vũ thần binh bắn ngược ra sau. Nhưng khi bọn họ nhìn lại Kỳ Liên Song Ma, tất cả đồng thời trợn mắt cứng lưỡi.
Lúc này Kỳ Liên Song Ma một tay đưa ra nhắm chặt tay đối phương, tay còn lại nắm Bán nguyệt san. Nhưng điều này không quan trọng, chính thức khiến người ta cảm thấy khó tin chính là quang mang quanh thân thể đỡ bọn họ lơ lửng giữa không trung.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ không thể tin Kỳ Liên Song Ma với tu vi Tôn giả lại có thể phóng thích uy áp Ngũ khí Tôn giả, thi triển năng lực phi hành. Trong giây lát không khí xung quanh trở lên vô cùng ngưng trọng. Bảo Nham Trúc khẽ kinh hô:
- Đồng khí tương liên, Ngũ khí triều nguyên.
Ngao Mẫn Hành cất tiếng cười lớn, trong âm thanh không giấu vẻ đắc ý, nói:
- Bảo huynh hảo nhãn lực. Đúng là đồng khí tương liên.
Lão đảo mắt một vòng, nói:
- Các vị. Lúc này còn cần tỷ thí sao?

Chương 1154: Thần đạo chi chiến

Đông đảo Thần đạo cường giả không nói lời nào. Đồng khí tương liên, là vũ kỹ trong truyền thuyết chỉ huynh đệ song sinh mới có thể tu luyện. Mặc dù quá trình tu luyện vô cùng khó khăn, trăm đôi huynh đệ song sinh đồng thời tu luyện chưa chắc đã được một đôi.
Nhưng nếu tu luyện thành công, khả năng phối hợp cùng uy lực phát ra sẽ cường đại hơn rất nhiều.
Kỳ Liên Song Ma không những là huynh đệ song sinh, hơn nữa thiên phú tu luyện hỗ trợ lẫn nhau, bởi thế khi bọn họ tu luyện thành công, không những nắm giữ thực lực Ngũ khí Tôn giả còn có thể giống như Tiên thiên Ngũ hành thể chất, phóng xuất Ngũ hành quang mang chân chính.
Lệ Nhã Tĩnh đột nhiên kêu lớn, bảy đầu Hỏa long nhất thời bay lên, quang mang cuồn cuộn hướng tới Kỳ Liên Song Ma.
Bất quá Kỳ Liên Song Ma không chút sợ hãi, bọn họ đồng thời hộc ra ba đóa hoa thực thể.
Trong nháy mắt sáu đóa hoa kết hợp lại, trong đó hai đóa hoa Kim hệ dung hợp làm một, biến thành Ngũ hành luân hồi chi hoa.
Hỏa long uy lực mặc dù cường đại nhưng dù sao cũng chỉ là Thần khí mô phỏng, khi gặp Ngũ hành hợp nhất luân hồi chi hoa nhất thời đại bộ phận bị đánh tan tác.
Chúng xoay quanh Ngũ hành chi hoa nhưng căn bản không thể uy hiếp Kỳ Liên Song Ma được thủ hộ bên trong. Hai huynh đệ nhìn nhau, Đại Ma vung tay, Bán nguyệt san nhất thời biến mất.
Trên không trung một đạo tinh quang lóe lên. Trong nháy mắt nó bay một vòng quanh Lệ Nhã Tĩnh, theo sau gõ lên Thần khí mô phỏng Cửu Long Lô trên tay nàng phát ra âm thanh vô cùng êm tai.
Lệ Nhã Tĩnh sắc mặt nhất thời trở lên khó coi. Nàng biết, đây là Kỳ Liên Song Ma đã hạ thủ lưu tình.
Nếu không phải Bán nguyện sạn đánh lên Thần khí mô phỏng mà là thân thể nàng...
Ngón tay Đại Ma run lên, Bán nguyệt sạn với tốc độ khó tin bay trong không trung, chỉ nháy mắt đã tới trước mặt sáu vị Tôn giả giao thủ một chiêu. Mặc dù lão cũng không tổn thương đối phương nhưng đông đảo Thần đạo cường giả đã nhìn ra ảo diệu. Tử Lỗ Li đột nhiên thở dài, nói:
- Chiến Dịch. Trở lại. Chúng ta nhận thua.
Gương mặt Kim Chiến Dịch không chút biểu tình, ánh mắt chăm chú nhìn Kỳ Liên Song Ma, theo sau xoay người không hề lưu luyến.
Đám người Lưu Xương Cử mặc dù trong lòng cảm thấy không thoải mái nhưng chưa mất lý trí, lập tức triệu hồi môn đệ. Chỉ là ánh mắt nhìn Kỳ Liên Song Ma có chút phức tạp.
Lô Khắc cười lớn một tiếng, nói:
- Ngao tiên sinh. Ngũ Hành Môn các ngươi dốc túi hy vọng hai vị này ngày sau có thể tiến giai Thần đạo?
Ngao Mẫn Hành trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, nói:
- Lô Khắc nghị trưởng quá khen. Có thể tiến giai Thần đạo hay không còn phải xem vận số bọn họ.
Miệng lão mặc dù nói lời khiêm tốn nhưng rõ ràng biểu tình trên mặt thể hiện sự tự tin thật lớn.
Quả thật ngay cả Đồng khí tương liên cũng đã luyện thành, chẳng những khi đối địch chiếm thượng phong mà ngay cả trong tu luyện cũng đạt không ít chỗ tốt. So ra ngay cả Nhân thú hợp nhất của Đồ đằng nhất tộc cũng thua kém một bậc.
Hơn nữa Kỳ Liên Song Ma nắm giữ thiên phú Ngũ hành cùng Động Thiên Phúc Địa có không ít thiên tài địa bảo. Nếu hai người này ngày sau không thể tiến giai Thần đạo, những người khác càng khó khăn hơn gấp bội.
Tiếng hống lớn lần nữa vang lên từ miệng Ái Nhĩ Bá Lạp, mùi lưu huỳnh nồng đậm được nó không ngừng thổ tức, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện.
Lý Áo Ba Đặc cùng Ngả Đức Văn trên lưng Thần long trao đổi một ánh mắt, lão tiến lên nói:
- Các vị. Nếu Kỳ Liên Song Ma huynh đệ đã đạt tới cảnh giới này, Tân Tôn giả chi chiến tới đây kết thúc. Đội thuyền của chúng ta cũng đã rời đi để Ngả Đức Văn cùng Hạ Nhất Minh tiên sinh bắt đầu quyết đấu.Vẻ tươi cười trên mặt Ngao Mẫn Hành nhất thời thu liễm. Đông đảo Thần đạo cường giả chậm rãi lui lại, thuận tiện bảo vệ môn hạ bên cạnh.
Bảo Nham Trúc khẽ vỗ vai Kim Chiến Dịch nói:
- Tiểu tử. Đây là Thần đạo chi chiến. Cố gắng quan sát, ngày sau sẽ có trợ giúp lớn.
Kim Chiến Dịch vội vàng thu liễm tinh thần, vứt bỏ hoàn toàn cảm giác chán nản khi thất trận vừa rồi.
Mấy vị Tôn giả còn lại được trưởng bối dặn dò cũng đồng dạng hành động như vậy.
Kỳ thưc lúc này đám Thần đạo cường giả mang họ tới một phần vì tranh giành chút thể diện, càng quan trọng hơn là muốn họ quan khán Thần đạo cường giả sinh tử chiến.
Đây là cơ hội đặc biệt khó gặp, đối với việc trùng kích Thần đạo cảnh giới sau này của đám Tôn giả vô cùng có lợi. Mắt thấy mọi người đã lui ra sau, ánh mắt Hạ Nhất Minh nhìn thoáng qua bảo trư.
Thân thể khủng bố của bảo trư nhất thời thu nhỏ lại bình thường, theo sau nó lập tức nhảy lên người Bách Linh Bát.
Bất quá lúc này không ai dám xem thường bảo trư, đặc biệt trong mắt đám Tôn giả bảo trư thậm chí đáng sợ hơn cả Ái Nhĩ Bá Lạp.
Dù sao thân hình Ái Nhĩ Bá Lạp đã bộc lộ rõ vẻ cường đại mà bảo trư hoàn toàn khác biệt. Nếu có người nhìn ngoại hình nó mà coi thường, khẳng định sẽ chịu đau khổ. Bách Linh Bát ôm bảo trư tiến về phía khác mọi người.
Đám người Ngao Mẫn Hành kinh ngạc nhìn Bách Linh Bát, bởi hành động như vậy rõ ràng gã không muốn đứng chung cùng mọi người. Mặc dù không biết vì sao Bách Linh Bát làm vậy nhưng chưa ai quan tâm.
Bách Linh Bát cao ngạo tuyệt đối là trường hợp đặc biệt tồn tại, gã chưa từng kéo gần quan hệ với bất kỳ ai. Hạ Nhất Minh khẽ vuốt lên cổ Lôi điện, nó lập tức ưu nhã bước tới trung tâm.
- Ầm...ầm...
Thần long Ái Nhĩ Bá Lạp bước từng bước thật mạnh, mỗi bước đi của nó khiến mặt đất tựa hồ run lên.Khí thế khổng lồ bắt đầu bộc phát như núi lửa.
Khi nó tới trước mặt Hạ Nhất Minh mười trượng lập tức ngừng lại. Theo sau khí tức cường đại tràn ngập thân thể Thần long Ái Nhĩ Bá Lạp.
Đám người Kim Chiến Dịch sắc mặt cơ hồ trắng bệch, mặc dù bọn họ đều biết Thần đạo cường giả kinh khủng nhưng chưa từng chứng kiến tận mắt.
Lúc này được trưởng bối dắt tới tận mắt chứng kiến, quả nhiên khác với nghe đồn.
Đặc biệt sau khi cảm nhận khí tức Thần đạo cường giả phóng thích không chút che giấu, trong lòng bọn họ đại chấn như muốn chống dỡ áp lực này.
Uy lực Thần đạo cường giả quả nhiên không thể đo lường, chỉ phóng thích uy áp bản thân đã khiến đám Tân Tôn giả không thể chịu đựng. Bất quá trưởng bối bọn họ cũng không ra tay hỗ trợ, ngược lại đứng bên ha ha cười. Lúc này áp lực lên thân thể bọn họ thậm chí tăng thêm một bậc.
Đương nhiên đám Thần đạo cường giả cũng hết sức lưu tâm, nếu thật sự có người không chịu đựng được, bọn họ sẽ ra tay hỗ trợ. Nếu không chỉ e sẽ có người tử vong dưới áp lực này.
Hạ Nhất Minh cỡi Lôi điện nhìn cự thú khổng lồ bất quá trong lòng không chút sợ hãi.
Mặc dù trên thân thể hắn không phóng thích khí tức như đối phương nhưng không hiểu vì sao ngay cả đám người Kim Chiến Dịch cũng có thể cảm nhận. Thể hình hai bên chênh lệch quá lớn nhưng lực lượng không chênh lệch chút nào.
Thân thể Ái Nhĩ Bá Lạp chậm rãi khom xuống, đôi mắt tràn ngập sát khí. Không khí xung quanh ngưng đọng lại khiến mọi người ngay cả hô hấp cũng cảm thấy khó khăn.
Đột nhiên Thần long mở miệng thổ tức một đạo quang mang đỏ rực.
Không mở miệng nói bất cứ lời nào, hai bên lập tức bước vào chém giết.
Hỏa trụ trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Hạ Nhất Minh, hơn nữa xuyên qua thân thể hắn không chút trở ngại, khiến mặt đất xuất hiện huyệt động khá lớn.
Sắc mặt Kim Chiến Dịch nhất thời trở lên khó coi, dưới áp lực khổng lồ chứng kiến cảnh này khiến tâm linh gã thiếu chút thất thủ.
Bất quá theo sau gã lập tức hiểu ra, bởi Thần long không thu hoạch gì, ngược lại rống lên giận dữ, đôi cánh vung lên chụp xuống mảnh hư không. Lúc này hư ảnh Hạ Nhất Minh bi hỏa trụ xuyên qua mới biến mất.
Kim Chiến Dịch trong lòng khiếp sợ không thôi. Thì ra trước khi liệt hỏa công kích tới, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện đã kịp di chuyển.
Chỉ bất quá tốc độ Lôi điện quá nhanh, nhanh tới độ ngay cả Tôn giả như Kim Chiến Dịch cũng không thể thấy rõ. Thở dài một hơi, trong lòng Kim Chiến Dịch thật sự kinh hoảng. Thì ra Hạ Nhất Minh đã đạt đến cảnh giới vĩnh viễn gã không thể với tới.
Một tiếng hí vang vọng thiên địa, theo sau Ái Nhĩ Bá Lạp dang cánh bay lên không trung. Đối với Thần đạo cường giả mà nói, không trung mới là chiến trường của bọn họ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn
Trên không trung rộng lớn không chút giới hạn, thân thể lôi điện cùng Thần long như tiêu điểm để mọi người quan sát.
Thần long điên cuồng gào thét, Lôi điện hưng phấn hí vang. Lúc này hai đại Thần thú trực tiếp va chạm.
Trong khoảng khắc đó, gió cuốn mây bay, thiên địa biến sắc.

Chương 1155: Vũ bộ trên đao

Uy lực cường đại của hai bên lúc này bộc phát hoàn toàn.
Ngả Đức Văn tay cầm Quang minh thánh kiếm, trên mũi kiếm một luồng quang mang lan xuống bao phủ thân thể gã cùng Ái Nhĩ Bá Lạp. Bọn họ giống như vầng thái dương tỏa ra quang mang chói mắt.
Hạ Nhất Minh khóe miệng nhếch lên vẻ giễu cợt, Lôi điện cùng hắn tâm ý tương liên lập tức huy động bốn vó tránh xa.
Phạm vi lĩnh vực rộng tới trăm trượng nhưng trên không trung rộng lớn không chiếm diện tích đáng kể.
Hạ Nhất Minh cỡi Lôi điện thoáng động thân thể đã rời xa phạm vi Lĩnh vực. Ngả Đức Văn hừ lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay chỉ thẳng về phía Hạ Nhất Minh.
Trong nháy mắt một đạo quang mang từ Quang minh thánh kiếm đột nhiên bắn thẳng về phía Hạ Nhất Minh.
Nhưng ngay khi mọi người cho rằng Hạ Nhất Minh sẽ xuất Ngũ Hành Hoàn liều mạng đối chọi, hai tròng mắt họ vô thức trợn tròn.
Bởi Hạ Nhất Minh không có ý đối chọi, ngay khi quang mang tới sát, Lôi điện tiếp tục chủ động né tránh.
Hành động này có thể nói vừa không nguy hiểm lại vừa có. Quang minh lực lượng cơ hồ xẹt qua thân thể Hạ Nhất Minh trong gang tấc. Phía xa dưới đám Thần đạo cường giả đang quan chiến sắc mặt khẽ biến.
Nếu chân chính là tốc độ ánh sáng, cho dù tốc độ Lôi điện có nhanh hơn cũng không thể né tránh. Đáng tiếc Ngả Đức Văn phóng thích Quang minh lực lượng, không cách nào so sánh với tốc độ ánh sáng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Bất quá cho dù vậy biểu hiện của Hạ Nhất Minh cũng khiến mọi người thất kinh.
Đám người Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương vẻ kinh hãi.
Mặc dù Ngả Đức Văn phóng thích Quang minh lực lượng không phải ánh sáng chân chính nhưng đối với bọn họ không khác nhau bao nhiêu.
Đối với lực lượng kia, cho dù đám Ngụy thần cảnh cường giả như Lý Áo Ba Đặc cũng chỉ có thể lựa chọn đối kháng, căn bản không có khả năng tránh né.
- Thần toán chi đạo.
Lô Khắc sắc mặt ngưng trọng, khẽ nói.
Tuy nói Thần điện cùng Nghị viện không vừa mắt lẫn nhau nhưng lúc này Đông Tây chi chiến, bọn họ dĩ nhiên sẽ không gây hấn.
- Không có khả năng.
Trên mặt Lý Áo Ba Đặc đã không còn vẻ tươi cười như trước, ngược lại có vẻ xanh mét:
- Thần toán chi đạo nào có thể tránh né tốc độ Quang minh thánh kiếm? Cho dù Thần Toán Tử lúc trước sống lại cũng không thể.
Lô Khắc gương mặt không khỏi nhăn nhó, bất quá trong lõng không thể không thừa nhận những lời Lý Áo Ba Đặc có đạo lý.
Muốn trong nháy mắt tính toán phương vị công kích của Quang minh thánh kiếm, hơn nữa tránh né chính xác tới vậy, đã vượt xa cực hạn nhân loại. Trừ khi Hạ Nhất Minh không phải nhân loại, nếu không căn bản không thể lý giải điều này. Ngả Đức Văn hừ lạnh, gã cứ thế bổ xuống một kiếm.
Mỗi lần huy vũ một đạo kiếm quang lập tức bắn ra. Nhưng hiển nhiên Hạ Nhất Minh không thèm để ý điều này. Trên mặt hắn trước sau vẫn là vẻ tươi cười trào phúng, Lôi điện vẫn nhàn nhã bước trong hư không.Biểu hiện của bọn họ không vội vã giống như đang tham dự khánh điển quang trọng, tiết tấu bước chân như nhảy múa trên đao.
Mọi người quan sát trận chiến chưa ai chú ý Bách Linh Bát đang ôm bảo trư phía xa đôi mắt mơ hồ phát sáng.
Gã ôm bảo trư chắn trước mặt, miệng khẽ nói. Trừ bảo trư căn bản không ai nghe được âm thanh gã phát ra.
Lý Áo Ba Đặc cùng Lô Khắc vẫn kiên trì tin tưởng nhân loại không thể tính toán ra phương vị công kích của Quang minh thánh kiếm.
Kỳ thực bọn họ không sai. Năng lực tính toán này đã vượt xa cực hạn nhân loại. Cho dù Thần đạo cường giả bằng bản năng né tránh cũng không cách nào tính toán được. Nhưng vấn đề Ngả Đức Văn xui xẻo gặp phải Bách Linh Bát.
Đụng phải một người không thuộc phạm trù nhân loại, lại phối hợp cùng bạn sinh Thần thú của Hạ Nhất Minh, bởi thế lúc này tất cả mọi người đang được chứng kiến vũ bộ trên đao.
Bất tri bất giác Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp trở lên cảnh giác hơn hẳn. Bởi năng lực này của Hạ Nhất Minh đã vượt qua dự tính của họ. Đồng thời khí thế Thần thánh Long kỵ sĩ cũng vì thế mơ hồ có dấu hiệu suy giảm.
Thần đạo chi chiến, nhân tố quyết định thành bại có rất nhiều, trong đó biến hóa khí thế cũng là một.
Chủ động công kích ban đầu nhưng Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp không thu được hiệu quả bởi thế khí thế suy giảm. Ngược lại Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện khí thế vô tình tăng vọt.
Mặc dù Ngả Đức Văn vẫn như trước huy vũ Quang minh thánh kiếm công kích nhưng gã khiến người ta có cảm giác kiếm lư kỹ cùng, từ đầu tới cuối Hạ Nhất Minh không ra tay nhưng lại dần chiếm thế chủ động tuyệt đối.
Tất cả mọi người đều có cảm giác, khi Hạ Nhất Minh ra tay sẽ là một kích long trời lở đất.
Trên mặt Ngả Đức Văn đột nhiên xuất hiện vẻ cương quyết, gã quát lớn, cự kiếm trong tay đột ngột dừng lại.
Lúc này khí thế trên thân thể gã đột nhiên xuất hiện một khe hở. Hạ Nhất Minh hai mắt ngưng lại, hắn rốt cuộc cũng ra tay. Lôi điện hiểu ý lập tức phóng tới.Tốc độ Lôi điện phát huy tới cực hạn vượt xa sức tưởng tượng của mọi người. Nó giống như quang mang kéo dài từ hư không tới đỉnh đầu Thần long Ái Nhĩ Bá Lạp.
Khí Ngả Đức Văn thu hồi Quang minh thánh kiếm, Quang minh lĩnh vực đã suy yếu rất nhiều, đối mặt với một kích của Lôi điện, cơ hồ không thể. Bất quá Thần long Ái Nhĩ Bá Lạp hống lên phẫn nộ, nó ngẩng cao đầu thổ tức một đoàn liệt diễm.
Liệt diễm như tới từ núi lửa, nhiệt độ cao có thể hủy diệt tất cả những gì chắn đường.
Đột nhiên Hạ Nhất Minh vung tay, một hỏa lô to lớn không kém thân thể hắn xuất hiện.
Trên hỏa lô này chạm khắc chín đầu Đông phương Thần long hình dạng khác nhau đang giương nanh múa vuốt vô cùng sống động.
Mắt thấy liệt diễm tới gần, miệng hỏa lô đột nhiên xuất hiện hấp lực vô cùng cường đại. Luồng liệt diễm không gì không phá nhất thời bị hỏa lô hấp thu không sót mảy may. Đồng thời chiếc sừng trên đỉnh đầu Lôi điện phát sáng.
Ban đầu khi né tránh nó đã súc tích lực lượng, lúc này tâm niệm vừa động, một đạo lôi điện như cự mãng màu tím lập tức phóng ra. Khi liệt diễm do Ái Nhĩ Bá Lạp thổ tức bị hấp thu hết, đạo lôi điện theo đường ngược lại công kích cái miệng mở lớn của nó.
- Hống...
Ái Nhĩ Bá Lạp hống lên một tiếng bi thảm, đôi Long nhãn trợn tròn. Khi bị lôi điện lực lượng công kích, nó đau đớn tới độ hai tròng mắt cũng muốn rơi ra.
Mặc dù Ái Nhĩ Bá Lạp được Tát Ma Đức truyền thừa nhưng dù sao nó không phải Thần thú Ngụy thần cảnh chân chính.
Khi Ngả Đức Văn thu kiếm bảo hộ thân thể, Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện công kích, Ái Nhĩ Bá Lạp rốt cuộc đã hứng chịu thương tổn đầu tiên.
Bất quá chỉ giây lát, Quang minh lực lượng khổng lồ theo thân thể Thần long phóng ra.
Khắp không gian tràn ngập uy áp Quang minh. Đây là lần thứ hai Ngả Đức Văn thúc giục Quang minh thánh kiếm.
Bất quá lúc này gã không dùng lực lượng bản thân công kích mà rất đơn giản, tăng cường uy áp Quang minh lĩnh vực, biến phạm vi trăm trượng chân chính trở thành Quang minh thế giới.
Bốn vó Lôi điện chớp động, giống như vừa rồi nó muốn nhanh chóng rời khỏi phạm vi Lĩnh vực. Bất quá nó đột nhiên ngừng lại bởi hoàn cảnh xung quanh biến hóa kỳ dị. Không gian này như biến thành vũng bùn lầy vững vàng chế trụ bốn vó Lôi điện. Hạ Nhất Minh nhíu mày, ánh mắt xoay chuyển đã thấy rõ.
Ái Nhĩ Bá Lạp mặc dù miệng chảy máu ròng nhưng đôi long trảo chỉ thẳng Hạ Nhất Minh, quang mang không ngừng lóe sáng. Hạ Nhất Minh hiểu ra, bọn hắn không đơn thuần đứng trong phạm vi Quang minh lĩnh vực mà còn có Không gian lĩnh vực trọng điệp.
Ngả Đức Văn yếu thế thu kiếm không phải chỉ muốn dứt bỏ cảm giác yếu thế mà muốn nhất tiễn hạ song điêu.
Gã cố ý dẫn dụ Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện vào phạm vi Quang minh lĩnh vực cùng Không gian lĩnh vực điệp trọng.
Được Quang minh lĩnh vực che giấu ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không cảm nhận được sự tồn tại của Không gian lĩnh vực. Mặc dù hắn muốn thoát thân nhưng phát hiện đã bị vây khốn trong không gian này.
Lực lượng cấm chế. Quang minh lĩnh vực cùng Không gian lĩnh vực kết hợp uy lực quả nhiên khó lường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau