VŨ THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vũ thần - Chương 1141 - Chương 1145

Chương 1141: Cao giai bạn sinh chi uy

Đôi mắt Hạ Nhất Minh lóe lên quang mang, hắn chậm rãi gật đầu nói:
- May mắn mà thôi.
- May mắn?
Âm thanh Khâu Thần Nỗ đầy vẻ khổ não:
- Nếu được ta cũng hi vọng có thể may mắn một chút.
Hạ Nhất Minh kinh ngạc nhìn lão, sau một lát cười khổ nói:
- Khâu huynh. Điều này Hạ mỗ lực bất tòng tâm.
Khâu Thần Nỗ lắc đầu tựa hồ muốn ném đi suy nghĩ kia. Khi lão ngẩng lên ánh mắt đã hoàn toàn khôi phục bình thường.
- Hạ huynh. Mặc dù lão phu đã đọc qua cổ tịch, biết về cao giai bạn sinh nhưng chưa từng gặp qua.
Lão dừng một chút, đôi mắt ánh lên vẻ mong muốn nói:
- Lão phu muốn biến cao giai bạn sinh rốt cuộc nắm giữ uy lực thế nào? Nếu Hạ huynh không ngại xin cho lão phu đại khai nhãn giới một lần.
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút theo sau gật đầu đồng ý.
Sau khi thần kỳ tiến hành cao giai bạn sinh, ngay cả hắn cũng muốn biết năng lực này trong thực chiến có kết quả thế nào? Bởi thế ngay cả khi Khâu Thần Nỗ không nói muốn chứng kiến, hắn cũng sẽ tìm một người chủ động thử nghiệm.
Hơn nữa hắn tin tưởng Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú sẽ không mang chuyện này nói lung tung. Ít nhất Tây phương cường giả không có khả năng biết chuyện xảy ra tại Đồ đằng nhất tộc.
Thấy Hạ Nhất Minh nhận lời, Khâu Thần Nỗ hài lòng cười. Đôi chân lão khẽ động thân thể đã phóng lên cao bay vút về phương xa.
Lão cũng không quay đầu nhìn lại bởi lão biết, tất cả Thần đạo cường giả sẽ lập tức theo sau.
Uy lực Thần đạo cường giả tuyệt đối kinh thiên động địa, ngay cả muốn tìm một nơi thoải mái ra tay cũng không phải chuyện dễ dàng.
Bất quá Đồ đằng nhất tộc truyền thừa vài vạn năm, đương nhiên có nơi để Thần đạo cường giả tu luyện cùng chiến đấu.
Phi hành về phía Bắc chừng một canh giờ trước mặt mọi người là mảnh Băng phong chi địa.
Hạ Nhất Minh cảm nhận một chút trong lòng không khỏi lấy làm lạ. Ở nơi này không chút nào kém Tử vong sa mạc. Hơn nữa trên mặt đất không có cây cối, trách không được chưa ai tới đây khai khẩn.
- Hạ huynh. Đây là nơi Thần đạo tiền bối Đồ đằng tộc luận bàn.
Khâu Thần Nỗ vung tay nói:
- Nơi này các ngươi có thể thoải mái ra tay không cần cố kỵ.
Hạ Nhất Minh ánh mắt khẽ chuyển, nói:
- Tốt.
Theo sau chữ " tốt" này, một bóng trắng từ trên không trung hạ xuống.
Mọi người mắt vừa hoa lên đã thấy trên người nó điện mang kịch liệt.
- Ầm...ầm...Theo thân thể nó hạ xuống, âm thanh lôi đình vang vọng.
Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện tức giận nhìn bảo trư phô diễn lực lượng. Nghĩ không ra tiểu tử kia cướp đoạt oai phong. Sau tiếng nổ ầm ầm, từ miệng bảo trư một luồng điện mang hung hăng nện xuống mặt đất.
Mặt đất nơi này mặc dù cứng rắn như đá nhưng căn bản không thể thừa nhận công kích của Thần đạo cường giả, bởi thế cát bụi mù trời.
Mỗi một khối đá vụn bắn lên đều ẩn chứ lực lượng cường đại, nếu đụng phải hậu thiên tu luyện giả tuyệt đối là một kích trí mạng. Bất qua ở nơi không có người này, chỉ có mặt đất hứng chịu thiệt hại.
Bảo trư từ hố to nhảy lên, thân thể nó cứ thế phiêu phù trong không gian, một đạo lôi điện quấn quanh người khiến nó uy phong lẫm liệt.
Bởi vật có thể thấy tiểu tử kia đã sớm thèm thuồng lực lượng lôi điện của bạch mã, lúc này có thể dùng đương nhiên nó không ngại. Bạch mã khẽ động thân hình, từng bước bước tới trong hư không.
Từ trên thân thể nó đột nhiên xuất hiện năm đạo quang mang bất đồng, mỗi đạo quang mang này ẩn chứa uy lực khó tin. Khâu Thần Nỗ hít sâu một ngụm lãnh khí nói:
- Ngũ hành đại luân hồi... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Một thân lôi điện của bạch mã không phải chuyện đùa, trong Thần đạo cường giả vô cùng nổi danh. Lúc này trên người nó xuất hiện Ngũ hành lực, chẳng phải cường đại tới khó tin? Kỳ Lân thú phát ra tiếng thở dài.
Sau lần gặp gỡ tại Bắc Cương cho tới khi dừng trên Bắc Hải rộng lớn, Kỳ Lân thú vẫn cho rằng thực lực nó đủ đối chọi với Lôi điện.
Lúc này chứng kiến Ngũ sắc quang mang quanh thân thể Lôi điện, rốt cuộc Kỳ Lân thú cũng biết. Nó đã không còn là đối thủ của Lôi điện. Chậm rãi nhắm mắt, Hạ Nhất Minh cảm nhận trên người biến hóa kỳ dị.
Trên thân thể hắn dường như nhiều hơn hai lực lượng bất đồng. Hai cỗ lực lượng này thuộc về bảo trư cùng Lôi điện bất quá đã dung hòa trên thân thể hắn. Lực lượng của chúng không hỗn độn như lực lượng của Hạ Nhất Minh mà tổ hợp rõ ràng. Lực lượng lôi điện màu tím của bạch mã cùng Long ngâm chi lực của bảo trư. Hắn do dự một chút lập tức lựa chọn lôi điện lực của bạch mã. Dưới ý niệm dẫn dắt, cỗ lực lượng này sau khi thông qua đan điền, đã hoàn toàn trở thành lực lượng của hắn. Lực lượng lôi điện chậm rãi chạy dọc kinh mạch hướng ra ngoài. Lực lượng này vô cùng cường đại nếu không cẩn thận sẽ tạo ra hậu quả không thể cứu vãn.
Bảo trư lần đầu sử dụng bởi không thể điều khiển mà rớt từ trên không trung xuống. Mặc dù không tạo thành thương tổn nhưng thể diện đã đánh mất hoàn toàn.
Thân thể Thần thú cường đại hơn xa nhân loại có thể so sánh, bảo trư sở dĩ không kiêng nể hành động như vậy bởi nó ỷ vào thân thể Thần thú. Xét về phương diện lực lượng thân thể, bảo trư còn vượt qua Lôi điện.
Mặc dù bạch mã nắm giữ lôi điện lực lượng nhưng thân thể nó so với bảo trư biến lớn còn xa mới có thể so sánh.
Thân thể Hạ Nhất Minh mặc dù cường đại nhưng sánh bằng đồng bạn, bởi thế lần đầu điều khiển lực lượng lôi điện hắn vô cùng cẩn thận, không dám có chút coi thường.- Xẹt...xẹt...
Hạ Nhất Minh duỗi tay, trên tay hắn đột nhiên điện mang chói lòa.
Không giống như điện mang tím đỏ trên thân thể bảo trư, điện mang trên tay Hạ Nhất Minh thuần một màu tím.
Hạ Nhất Minh sở dĩ lựa chọn lực lượng lôi điện bởi lực lượng này vô cùng cường đại. Khi hắn giao thủ cùng Ngả Đức Văn sẽ là một trong những vũ khí cường đại nhất. Hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử khi chém giết Tát Ma Đức còn chưa xuất hiện, đám Tây phương cường giả còn chưa biết. Bởi thế Hạ Nhất Minh tin tưởng, khi đó nhất định sẽ cho bọn họ một chút kinh hỉ. Lúc này Hạ Nhất Minh muốn sử dụng thuần thục lực lượng này.
Khi điện mang vờn quanh tay hắn, Hạ Nhất Minh cảm nhận được chút tê dại ngứa ngáy. Bất quá cảm giác này không tạo thành gánh nặng với hắn.
Bạch mã hí lên một tiếng, chỉ chớp mắt đã tới cạnh Hạ Nhất Minh.
Điện mang trên tay Hạ Nhất Minh không ngừng mở rộng, chỉ chốc lát đã bao phủ thân thể hắn cùng bạch mã.
Bất quá lực lượng này mặc dù cường đại nhưng không cách nào tổn thương họ.
Đây là lực lượng thuộc về bản thân họ, trừ khi đột nhiên tẩu hỏa nhập ma, nếu không nó không thể tổn thương bản thân họ. Thân thể bảo trư khẽ run lên, bất quá nó đứng tại chỗ mà không tiến tới.
Khi quyết đấu Hạ Nhất Minh cũng không thể mang theo hai đầu Thần thú, bởi thế bảo trư trong lòng ngứa ngáy nhưng cũng phải nhẫn nhịn.
Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện liếc mắt nhìn nó, trong nháy mắt bọn họ rõ ràng suy nghĩ bảo trư.
Thân thể khẽ động, Hạ Nhất Minh đã cưỡi lên lưng bạch mã. Hắn khẽ vỗ nhẹ lên cổ bạch mã, nó hí lên tựa hồ an ủi tiểu tử kia. Theo sau quang mang ngũ sắc lần nữa lóe lên trên thân thể nó.
Sau một lát, Ngũ sắc quang mang đã dung hợp cùng lôi điện lực tím sẫm. Một quang luân cực lớn hình thành khiến người ta lạnh lẽo tới tận xương tủy.
Lực lượng thiên địa vô cùng vô tận hội tụ lại, cả không gian tràn ngập lực lượng không thể chống đỡ.
Đôi mắt Hạ Nhất Minh tinh quang ẩn hiện, Ngũ Hành Hoàn cùng Cửu Long Lô đồng thời xuất hiện trên tay hắn.
Quang mang đỏ tươi nháy mắt phóng ra từ Cửu Long Lô giống như cự thú cắn nuốt Ngũ hành luân hồi chi hoa.
Phương xa Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú không khỏi ngẩn ra. Ngũ hành luân hồi chi hoa sao có thể yếu ớt như vậy? Ý nghĩ này vừa xuất hiện, thân thể họ lập tức run lên.
Quang mang đỏ tươi kia trong nháy mắt khuếch tán trăm trượng. Uy lực Sinh tử giới sau khi cắn nuốt Ngũ hàn hquang mang càng trở lên cường đại hơn.
Khâu Thần Nỗ cùng Kỳ Lân thú không chút nghĩ ngợi lui lại phía sau. Trong mắt bọn họ tràn ngập kinh hãi.
Lĩnh vực. Đây chính là Lĩnh vực lực lượng.
Ánh mắt họ lúc này càng kinh hãi hơn.
Trong mảnh quang mang đỏ tươi Hạ Nhất Minh cỡi Lôi điện hãnh diện đứng giữa trung tâm. Trừ sóng nhiệt cường đại, quanh thân thể họ lóe lên quang manh tím sẫm. Quang mang này giống như trường xà bay loạn trong Sí nhiệt lĩnh vực. Hạ Nhất Minh cùng bạch mã đã dung hợp Sí nhiệt lĩnh vực cùng lực lượng lôi điện.
Khâu Thần Nỗ thở dài một tiếng, lão phát ra âm thanh chỉ bản thân nghe được:
- Trận chiến kia bọn họ chắc chắn chiến thắng.
Bách Linh Bát ánh mắt không hiểu vô tình hay cố ý lướt qua, trên mặt gã xuất hiện vẻ tươi cười vô cùng chân thật.

Chương 1142: Thần thánh long kỵ sĩ

Phía trước Thần Điện phương Tây đột ngột vang lên một tiếng long ngâm thật lớn.
Sau đó, một đầu cự long kinh khủng bay lên không trung, nó dang rộng hai cánh ra sức huy động. Một đạo quang mang chợt từ trên sống lưng cự long lóe lên.
Đây là một người, hai chân hắn đứng vững vàng như núi trên lưng cự long, hai tay giơ lên cao một thanh trường kiếm to lớn, mà tia quang mang đó chính là do cự kiếm phát ra:
- Quang chi kiếm....
Một thanh âm phát ra vang vọng trong khắp thiên địa.
Tia quang mang này chỉ trong thời gian ngắn đã nhanh chóng khuếch tán ra bao phủ cả cự long vào bên trong. Từ xa nhìn lại, cự long giống như mặt trời chói lóa, tản mát ra vô cùng vô tận năng lượng.
Dưới mặt đất, vô số người đăng lẳng lặng quan sát một màn này, trong mắt bọn họ tràn ngập tâm tình cuồng nhiệt.
Đây chính là Quang Minh lực lượng, lực lượng thuộc về Thần Điện truyền thừa, vô luận là giáo hoàng đương nhiên hay là cựu giáo hoàng Lý Áo Ba Đặc đều đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn lên không. Bọn họ tựa hồ như đang chìm đắm trong men say của ánh sáng Quang Minh lực lượng phát ra.
Nhưng mà, ngay lúc này tất cả quang mang đột nhiên biến mất, một cỗ lĩnh vực gần như trong suốt từ trên người cự long phóng thích ra. Hơn nữa trong nháy mắt nó thay thế lĩnh vực Quang Minh tràn ngập trong một khoảng không gian.
Lực lượng lĩnh vực trong nháy mắt được chuyển đổi mà không có bất cứ trở ngại nào, một người một rồng phối hợp với nhau đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa.
Đôi cánh cự long vẫn không ngừng huy vũ như trước, cũng không phải bởi vì vừa rồi phải phóng thích Quang Minh lực lượng mà là hấp thu. Cho nên trong mộ khắc Không Gian lực lượng thay thế Quang Minh lực lượng, cự long và người ở trên lưng đều biến mất tại chỗ.
Khoảng không gian mười trượng đột nhiên xuất hiện một tia rung động, sau đó cự long giống như quỷ mỵ xuất hiện ở giữa không trung.
Cả quá trình xảy ra nhanh tới cực điểm, từ khi Quang Minh lĩnh vực biến mất, Không Gian lĩnh vực khuếch tán, đên cự long hoàn thành thuấn di gần như chỉ trong một cái chớp mắt là đã chấm dứt hết thảy mọi chuyện.
Ngay vào thời khắc cự long xuất hiện, Không Gian lĩnh vực biến mất trong nháy mắt, kèm theo đó là quang mang xuất hiện, sau đó nó phát tán ra một cách nhanh chóng.
Ánh sáng rực rỡ ở trên không bao trùm cả vạn trượng trong nháy mắt, không còn một loại lực lượng có thuộc tính khác xuất hiện ở nơi này, vô số các tiếng ngâm tụng theo đó xé gió vang lên.
Các tín đồ ở bên dưới lập tức quỳ xuống, bọn họ dập đầu bái lại hướng về phía thần thánh long kỵ sĩ khẩn cầu. Thần Điện phương Tây mấy ngàn năm qua chưa từng có long kỵ sĩ xuất hiện.
Tại thời buổi thần đạo biến mất, ngay cả với thế lực to lớn của thần điện cũng chỉ có thể đào tạo ra một ít cao thủ cấp bậc tôn giả, và linh thú đạt tới cảnh giới thánh thú làm thánh thú hộ điện.
Mà hôm nay, thần điện một lần nữa sinh ra long kỵ sĩ cơ hồ chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, hơn nữa lại là thần thánh long kỵ sĩ. Vì vậy, cả thần điện và những người dân ở trên đường bắt đầu trở nên xôn xao. Cự long ở trên không trung huy động hai cánh dần dận hạ xuống. Khi thân hình nó dừng lại trên chiếc sân rộng lớn trước Thần Điện đã khiến cho mặt đất phải rung chuyển.
Bóng người chợt lóe lên, Ngả Đức Văn từ trên lưng cự long bay xuống, vóc người khôi ngô cao lớn của hắn giống như một chiếc lá rụng, nhẹ nhàng hạ xuống như không hề có bất cứ sức nặng nào.
Sau khi hắn chạm đất, người hướng về phía hai vị giáo hoàng cung kính thật sâu nói:
- Hai vị bệ hạ, Ngả Đức Văn đã hoàn thành thí luyện thần thánh long kỵ sĩ.
Giáo hoàng đương nhiệm Liệt Đắc khẽ gật đầu, trên khuôn mặt tái nhợt của hắn xuất hiện một tia hưng phấn tới cực điểm.
Lúc trước, khi Phất Lan Khắc Lâm bị cường giả phương Đông giết ngay tại Thần Điện, làm cho Thần Điện bị ảnh hưởng rất xấu từ nhiều mặt. Trên vùng đất phương Tây, danh vọng của Thần Điện vì chuyện này mà tụt dốc không phanh.
Bất quá, sau khi giáo hoàng tiền nhiệm Lý Áo Ba Đặc trở về thì tình hình dần được vãn hồi. Cho đến lúc này khi thần thánh long kỵ sĩ xuất hiện lại càng khiến cho uy vọng của Thần Điện lại tăng lên tới mức khó tin.
Hắn có thể đoán được, theo danh vọng của thần thánh long kỵ sĩ ngày càng vang xa thì những ảnh hưởng xấu do Phất Lan Khắc Lâm phải bỏ mạng cũng dần bị lãng quên đi. Hơn nữa danh vọng của Thần Điện ngày một lên cao, có thể đạt tới trạng thái đỉnh phong của Thần Điện ngàn năm trước. Liệt Đắc phi thường hài lòng nói:
- Ngả Đức Văn - Thần Thánh Long Kỵ Sĩ các hạ, chúc mừng ngài đã may mắn qua được khó khăn.Ngả Đức Văn gật đầu thật sâu một cái, hướng về phía Liệt Đắc thi lễ, sau đó hướng sang Lý Áo Ba Đặc ánh mắt tràn ngập những nghi vấn.
Nhưng mà, là cho hắn phải giật mình chính là sắc mặt Lý Áo Ba Đặc lại tương đối ngưng trọng, đôi mắt không chút che dấu những tia ưu sầu.
Ngả Đức Văn giật mình, hắn cẩn thận nói:
- Lý Áo Ba Đặc miện hạ, chẳng lẽ ta cùng với Ai Nhĩ Bá Lạp liên thủ còn không thể chiến thắng Hạ Nhất Minh sao?
Thanh âm của hắn mặc dù không lớn, nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới thính giác của cự long.
Hồng long Ai Nhĩ Bá Lạp đưa hai tròng mắt to lớn nhìn về phía Lý Áo Ba Đặc, bất quá nó so với đồng bạn Ngả Đức Văn thì biểu hiện trầm ổn hơn nhiều.
Tính tình của cự long hầu như đều hế sức táo bạo, nhưng khi nhắc tới tên Hạ Nhất Minh, Ai Nhĩ Bá Lạp lại vô cùng tỉnh táo. Bởi vì chính là do người này đánh chết cường giả Ngụy Thần Cảnh - Tát Ma Đức của Long tộc.
Đối với người này, Ai Nhĩ Bá Lạp hận hắn tới thấu xương, nhưng sau khi kế thừa Long Châu nội đan của Tát Ma Đức cùng Long Phách lực lượng, Ai Nhĩ Bá Lạp cũng đồng thời kế thừa một bộ phận trí nhớ của Tát Ma Đức cho nên ấn tượng của hắn đối với Hạ Nhất Minh cực kỳ sâu sắc.
Lý Áo Ba Đặc thở dài một tiếng nói:
- Ngả Đức Văn, ngươi mặc dù đã được truyền thừa của Chân Thần, thực lực hơn xa Hư Thần cảnh. Nhưng Hạ Nhất Minh cũng không phải là một Hư Thần cảnh bình thường. Nguồn: http://truyenfull.vn
Ngả Đức Văn chần chờ một chút, hắn chậm rãi nói:
- Miện hạ ta từng ở Động Thiên Phúc Địa gặp hắn một lần, cũng từng thử hắn một chiêu. Thực lực của hắn mặc dù không tồi, nhưng tựa hồ cũng không thể chống đỡ được uy lực của Quang Minh thánh kiếm.
Lý Áo Ba Đặc khẽ lắc đầu nói:
- Nếu như lúc đó ngươi giao thủ với Hạ Nhất Minh, thì bằng vào lĩnh vực của Quang Minh thánh kiếm có thể nắm chắc bảy thành thắng hắn. Nhưng Hạ Nhất Minh hôm nay cũng nắm giữ lực lượng lĩnh vực của thần khí, hơn nữa lĩnh vực lực lượng hắn nắm giữ cũng rất cường đại, lại còn có tuyệt học Ngũ Hành Đại Luân Hồi Chi Hoa của phương Đông....
Hắn dừng lại một chút, bất đắc dĩ nói:- Lúc này các ngươi và hắn có thực lực sàn sàn ngang nhau, ai có thể giành được chiến thắng cuối cùng thì khó nói trước được.
Ngả Đức Văn nhất thời lâm vào trầm tư, trong lòng hắn lúc này nổi lên một tia hối hận.
Lần trước gặp lại, Hạ Nhất Minh rõ ràng còn chưa nắm giữ bát cứ lực lượng lĩnh vực nào, nhưng chưa tới một năm hắn đã có lĩnh vực không hề kém hơn lĩnh vực của Quang Minh thánh kiếm. Nếu sớm biết như vậy thì lần trước đã không buông tha cho Hạ Nhất Minh. Chỉ là, suy nghĩ này vừa nổi lên trong đầu, trên mặt Ngả Đức Văn đã lộ ra một tia cười khổ.
Để cho hắn đi chiến đấu với Hạ Nhất Minh,
Liệt Khắc liếc mắt nhìn mọi người, hắn đột nhiên nói:
- Lý Áo Ba Đặc miện hạ, Ngả Đức Văn cùng Ai Nhĩ Bá Lạp các hạ đã đạt tới cảnh giới tâm linh tương thông, Quang Minh lực lượng cùng Không Gian lĩnh vực phóng thích ra không gặp bất cứ sự cản trở nào. Với sự phối hợp nhuần nhuyễn như vậy mà cũng không thể chiến thắng được Hạ Nhất Minh cùng thần thú của hắn sao?
Lý Áo Ba Đặc do dự một chút nói:
- Ta không thể xác định, nhưng mà Hạ Nhất Minh có thể giết chết Tát Ma Đức các hạ thì nói như thế cũng không phải là quá đáng.
Ai Nhĩ Bá Lạp thở gấp nặng nề, nó âm trầm nói:
- Lý Áo Ba Đặc các hạ, vô luận Hạ Nhất Minh có cường đại tới mức nào hắn cũng không có khả năng liên tục thừa nhận uy lực của Quang Minh thánh kiếm cùng Không Gian Trảm Sát.
Lý Áo Ba Đặc trầm giọng nói:
- Ai Nhĩ Bá Lạp các hạ, nếu như Không Gian lĩnh vực của ngài cùng với Quang Minh lĩnh vực của Ngả Đức Văn có thể đồng thời phóng thích mà không bị bài xích thì ta tin tưởng thằng lợi cuối cùng sẽ thuộc về các ngươi.
- Đồng thời phóng thích? - Ngả Đức Văn kinh hô thốt lên, cười khổ nói:
- Nếu như cho chúng ta thêm trăm năm thời gian thì còn có thể dung hợp chúng lại khiến cho không bị bài xích. Nhưng bây giờ căn bản không có thời gian nhiều như vậy a.
Lý Áo Ba Đặc không chút để ý tới nói:
- Ta biết rõ khó khăn của các ngươi, nhưng mà nếu như lực lượng lĩnh vực của các ngươi không thể cùng phóng thích thì liệu có thể thắng được kẻ mà ngay cả Tát Ma Đức cũng phải bỏ mạng trong tay hắn không?
Ngả Đức Văn cùng Ai Nhĩ Bá Lạp đều rơi vào trong cảnh trầm tư.
- Ta có biện pháp. - Một đạo thanh âm xa lạ phảng phất như thanh âm của u linh quanh quẩn trong tai bọn họ. Sắc mặt đám người Lý Áo Ba Đặc đều thay đổi, bọn họ đồng thời nhìn quanh bốn phía, đưa ánh mắt sắc như dao dò xét một lần xung quanh chiếc sân rộng.
Nhưng mà, bởi vì giáo hoàng Liệt Đắc đã ra lệnh cho nên trong sân ngoại trừ bọn họ ra thì không còn người nào tồn tại.
Ba người một rồng sau khi đưa ánh mắt nhìn quanh một hồi vẫn không phát hiện ra được chút gì.
Trong lúc nhất thời, cho dù là Ngụy Thần Cảnh cường giả Lý Áo Ba Đặc cũng cảm thấy một cỗ hàn khí lạnh thấu xương từ trong lòng dâng lên. Mặc dù lúc này mặt trời đã lên tới đỉnh đầu nhưng căn bản không thể khiến cho bọn họ cảm thấy ấm áp chút nào.
- Các hạ là ai? Xin hãy ra gặp mặt. - Lý Áo Bá Đặc miễn cưỡng trấn định tinh thần cao giọng nói. Mặc dù hắn không thể phát giác ra được hành tung của người nọ, nhưng hắn tin tưởng đối phương nhất định có thể nghe được giọng nói của hắn.
- Ngả Đắc Văn, nói cho hắn biết ta là ai. - Thanh âm từ sâu trong người Ai Nhĩ Bá Lạp vang lên, cự long nhất thời nhảy dựng lên, thân hình khổng lồ của nó giờ phút này linh hoạt giống như hồ ly. Sau khi nó rời khỏi chỗ, mọi người mới phát hiện ra ở vị trí của nó lúc ban đầu đã xuất hiện thêm một nam tử đeo mặt nạ thần bí. Lý Áo Ba Đặc lập tức tiến lên che chắn cho giáo hoàng Liệt Đắc, đồng thời toàn bột inh thần tiến hành đề phòng đối phương xuất thủ. Cự long sau khi bay lên không trung lập tức há miệng ra, trong miệng nó dần ngưng tụ lại quang mang màu hồng nóng bỏng, nhưng mà đúng lúc này thanh âm của Ngả Đức Văn đột nhiên truyền tới đầu hắn. Sau một lúc chần chờ, Ai Nhĩ Bá Lạ cũng không tiếp tục ý định phun ra Long Tức của mình.

Chương 1143: Quang minh vương miện

Ngả Đức Văn chậm rãi bước ra, sau khi tới trước mặt người này hành lễ thật sâu, nói:
- Ngả Đức Văn bái kiến các hạ.
Liệt Đắc cùng Lý Áo Ba Đặc liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ trong đầu mơ hồ đoán ra thân phận người này.
Người có thể khiến Thần thánh Long kỵ sĩ Ngả Đức Văn các hạ tôn kính cũng chỉ có hai vị Giáo hoàng bọn họ. Nhưng nơi này không phải Thần điện, người kia có tư cách gì khiến cường giả thừa hưởng Chân thần truyền thừa cung kính như vậy?
Người đeo mặt nạ chậm rãi gật đầu, ánh mắt lão xoay qua nhìn hai vị Giáo hoàng, ánh mắt phảng phất như thực chất trực tiếp nhìn thấu lòng người.
Thân thể Liệt Đắc cứng ngắc, tu vi võ đạo của lão sau khi thiên địa lực lượng khôi phục, lại có vô số kỳ trân dị bảo hỗ trợ đã thành công tiến giai Nhân đạo đỉnh cấp. Bất quá không biết vì sao khi ánh mắt người này liếc quá, lão nhất thời cảm giác không suy nghĩ nào có thể giấu giếm. Lý Áo Ba Đặc mặc dù không phản ứng khoa trương như vậy nhưng trong lòng không khỏi chấn động.
Bởi căn bản lão không nhìn thấu tu vi đối phương, hơn nữa càng khiến lão kinh dị chính là khí tức người này vô cùng quái dị, tựa hồ không phải nhân loại.
Chỉ là lão nghĩ nát óc cũng không biết ma thú nào có thể biến hình như nhân loại.
- Lý Áo Ba Đặc. Ngươi nói rất đúng.
Người đeo mặt nạ đột ngột mở miệng nói:
- Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp mặc dù phối hợp ăn ý, nhưng muốn chém chết một đầu Thần thú tinh thông Không gian lĩnh vực là chuyện không thể.
Ái Nhĩ Bá Lạp phun ra một cỗ long tức, vội vàng nói:
- Các hạ tôn kính. Người nói chúng ta chắc chắn thất bại?
Mặc dù Long tộc tính tình không tốt, hơn nữa Ái Nhĩ Bá Lạp không chút cảm tính với người trước mặt nhưng tin tức Ngả Đức Văn truyền tới khiến nó rõ ràng lai lịch người này. Đối với Thần đạo cường giả xuất thân từ Thần đảo, trực tiếp giúp Ngả Đức Văn tiến giai, nó không dám đắc tội. Người đeo mặt nạ tựa hồ cười một tiếng, bất quá âm thanh không chút tình cảm khiến người ta sởn tóc gáy.
- Hồng Long các hạ. Ngươi cùng Ngả Đức Văn phối hợp đã tới cực hạn, có thể phát huy hoàn toàn sở trường của cả hai. Không gian lực lượng cùng Quang minh lực lượng khiến các ngươi cường đại hơn, ngay cả khi đối mặt với Đông phương cường giả kia hẳn cũng không rơi xuống hạ phong. Chỉ là...
Người đeo mặt nạ dừng một chút, trong đôi mắt gã quang mang như u hỏa.
- Muốn đánh bại chúng quả thật không dễ.
Không khí nhất thời trầm xuống, ngay cả Lý Áo Ba Đặc cũng rơi vào suy tư.
Trong đám này, người tin tưởng gã đeo mặt nạ không nghi ngờ chính là Ngả Đức Văn. Hắn do dự một chút, cung kính nói:
- Các hạ. Ngài vừa nói qua, có thể giúp chúng ta?
Lý Áo Ba Đặc hai mắt phát sáng, nói:
- Các hạ tôn kính. Nếu ngài có thể giúp Ngả Đức Văn cùng Ái Nhĩ Bá Lạp các hạ cường đại hơn. Có thể khiến Quang minh lĩnh vực cùng Không gian lĩnh vực kết hợp, cho dù Hạ Nhất Minh cường đại hơn cũng không thể phải đối thủ.
Liệt Đắc cùng Ái Nhĩ Bá Lạp đôi mắt nhất thời lóe lên quang mang. Bọn họ hiển nhiên hiểu rõ hai lĩnh vực trọng điệp uy năng cường đại cỡ nào.
Nếu người đeo mặt nạ thần bí này có thể khiến bọn họ kết hợp, chiến thắng nắm chắc rất nhiều.
Người đeo mặt nạ liếc mắt nhìn họ, theo sau đưa một tay chậm rãi vuốt nhẹ tay kia.
Trên tay còn lại của gã mang một chiếc nhẫn màu lục bích tản ra quang mang lạnh lẽo. Trong chớp mắt trên tay gã nhiều hơn một chiếc vương miện.
Liệt Đắc cùng Lý Áo Ba Đặc trợn tròn mắt, bọn họ không hẹn cùng kinh hô:
- Quang minh vương miện.
Trong mắt Ngả Đức Văn tinh mang lóe lên, từ nhỏ trưởng thành tại Thần điện, hắn đương nhiên biết bốn chữ kia đại biểu cho thứ gì.Lúc trước Phất Lan Khắc Lâm cũng từng mang theo Quang minh vương miện. Bất quá đó không phải Thần khí chân chính mà chỉ là kiện Thần khí mô phỏng. Lúc này chiếc vương miện trong tay người đeo mặt nạ tràn ngập lực lượng.
Mơ hồ Ngả Đức Văn cảm nhận Quang minh thánh kiếm đã quang hóa trong cơ thể bắt đầu run lên.
Đây là bởi hai lực lượng cùng gốc rễ cộng minh. Lúc này hắn đã biết, vương miện trên tay người kia không phải Thần khí mô phỏng mà chính là Thần khí Quang minh vương miện trong truyền thuyết năm ngàn năm trước.
Người đeo mặt nạ phát ra tiếng cười khô khốc, gã đưa chiếc vương miện tới trước mặt Ngả Đức Văn nói:
- Đeo nó lên. Thích ứng nó. Sau đó ngươi có thể làm điều ngươi muốn.
Ngả Đức Văn nhìn người đeo mặt nạ hành lễ thật sâu. Theo sau hai tay hắn run rẩy cung kính tiếp chiếc vương miện.
Trong Thần điện có ghi lại, Quang minh vương miện do Giáo hoàng bệ hạ nắm giữ. Bất quá lúc này Liệt Đắc không chút đố kỵ khi Ngả Đức Văn có được Thần khí này.
Bởi lão biết, cho dù nắm giữ kiện Thần khí này trong tay, lão cũng không biết sử dụng thế nào?
Thần khí chỉ Thần đạo cường giả chân chính mới có thể sử dụng. Dưới Thần đạo căn bản không có khả năng được Thần khí thừa nhận.
Niên đại Nhân đạo, Nhân đạo đỉnh cấp cường giả như lão có thể nắm giữ Thần khí trong tay. Nhưng lúc này Thần đạo trở lại, nếu trong tay lão nắm giữ một kiện Thần khí, e rằng không có tác dụng chấn nhiếp. Ngược lại rước lấy vô số phiền phức, thậm chi dùng cả tính mạng bồi thường.
Ngả Đức Văn chậm rãi đội Quang minh vương miện lên đầu. Trong nháy mắt một cỗ lực lượng khổng lồ không thể tưởng tượng từ vương miện truyền xuống.
Cỗ Quang minh lực lượng này tinh khiết tới cực độ. Chúng giống như nước sông đổ xuống, lấy lực lượng gột rửa thân thể Ngả Đức Văn khiến hắn cường đại hơn. Cảm nhận Quang minh lực lượng khổng lồ như vậy, Lý Áo Ba Đặc thở phào nhẹ nhõm.
Đón ánh mắt Liệt Đắc, lão chậm rãi gật đầu. Điều lo lắng nhất trong lòng hai vị Giáo hoàng rốt cuộc tiêu tán hoàn toàn.
Người đeo mặt nạ kia ngay cả Thần khí cũng lấy ra tặng, nói gã có ác ý, đánh chết bọn họ cũng không tin.
Quang minh lực lượng khổng lỗ vĩnh viễn như không có chừng mực. Chúng tràn ngập khắp mỗi ngóc ngách thân thể Ngả Đức Văn. Đột nhiên Ngả Đức Văn nhảy lên lưng Ái Nhĩ Bá Lạp.
Quang minh lực lượng chảy dọc thân thể Ngả Đức Văn không chút do dự tràn xuống, chỉ trong giây lát đã bao phủ Ái Nhĩ Bá Lạp. Thân thể Hồng Long run rẩy kịch liệt. Nó tựa hồ không chịu nổi sự thống khổ này.Nhưng bất luận Ngả Đức Văn hay Hồng Long đều vô cùng nhẫn nại. Bởi bọn họ biết, Quang minh lực lượng gột rửa, tương lai họ sẽ có không ít chỗ tốt.
Một canh giờ sau Quang minh lực lượng mới chậm rãi suy yếu, cuối cùng hoàn toàn thu về Quang minh vương miện.
Hết thảy trở lại bình thường, nơi này chỉ còn một người một rồng nhắm mắt cảm nhận biến hóa trong thân thể.
Sau hồi lâu bọn họ đồng thời mở mắt. Trong đôi mắt họ ánh lên vẻ tự tin mãnh liệt. Lý Áo Ba Đặc ánh mắt khẽ đảo, nói:
- Thế nào?
Ngả Đức Văn nhướng mày, cổ tay hắn run lên, Quang minh thánh kiếm lập tức xuất hiện. Quang mang trên thân kiếm tựa hồ cộng minh cùng Quang minh vương miệng trên đầu hắn.
Ngả Đức Văn huy kiếm, Quang minh lĩnh vực lập tức khuếch tán bao phủ phạm vi trăm trượng.
Ái Nhĩ Bá Lạp phối hợp vô cùng ăn ý, đồng thời dang hai cánh.
Chỉ giây lát Thần thánh Long kỵ sĩ đã biến mất tại chỗ, theo sau xuất hiện cách đó mười trượng.
Ánh mắt Lý Áo Ba Đặc khẽ ngưng lại, lão cảm nhận rõ ràng Quang minh lĩnh vực đã hoàn toàn kết hợp với Không gian lĩnh vực. Mặc dù chưa được hoàn mỹ nhưng hai lĩnh vực đã có thể đồng thời vận dụng. Hai Lĩnh vực này sau khi kết hợp hoàn mỹ, uy lực cường đại ra sao?
Trên mặt Lý Áo Ba Đặc xuất hiện tiếu ý, lão thì thào nói:
- Lần quyết đấu này chắn chắn thắng lợi.
- Lý Áo Ba Đặc bệ hạ. Nguồn: http://truyenfull.vn
Liệt Đắc dột nhiên kinh hô, lão nhìn xung quanh như tìm kiếm điều gì.
Lý Áo Ba Đặc giật mình. Theo sau ánh mắt lão nhìn quanh nhưng không phát hiện điều gì. Đang khi trong đầu hoài nghi, bất chợt nghĩ tới một việc khiến sắc mặt lão đại biến. Người đeo mặt lạ kia đã biến mất. Gã đến vô thanh vô tức, lúc này không ai phát hiện gã rời đi thế nào. Hai vị Giáo hoàng bệ hạ liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt tràn ngập rung động.
Trong đầu họ đồng thời nghĩ tới, may là người đeo mặt nạ không phải địch nhân, thậm chí còn tặng Thần điện hai kiện Thần khí. Nếu không e rằng Thần điện truyền thừa cứ thế sụp đổ.
Bất quá bọn họ lập tức nghĩ tới. Nếu Thần điện tồn tại cường giả như vậy, bọn họ còn lo lắng điều gì?
Lý Áo Ba Đặc chậm rãi gật đầu, phảng phất như nói lời thề:
- Trận chiến này, phương Tây tất thắng...
- Phương Tây tất thắng...
Liệt Đắc lập tức kêu lớn. Nhưng bọn họ không biết, trong góc Thần điện tồn tại một ánh mắt.
Nam tử toàn thân hắc ám này đang lạnh lùng quan sát hết thảy.
Ánh mắt người này vốn lặng yên như nước nhưng sau khi người đeo mặt nạ rời đi bỗng trở lên vô cùng ác liệt.
Gã nhếch mép lộ ra vẻ trào phúng, ánh mắt chăm chú quan sát Hồng Long không ngừng thuấn di trong phạm vi Quang minh lĩnh vực:
- Phương Tây...Tất thắng?

Chương 1144: Lôi chấn tử cuối cùng

Mặt trời dần xuất hiện từ phía chân trời, ánh bình minh chiếu rọi khắp nơi. Trên bầu trời từng đám mây trắng bị gió thổi qua không ngừng biến hóa thành những hình dạng khác nhau.
Hạ Nhất Minh xuất hiện trên con đường nhỏ phía sau trang viên. Thân thể mấy người bọn họ nhanh như điện, chỉ giây lát đã tới hậu viện. Với năng lực của họ lúc này, nếu muốn qua mắt người thường tuyệt đối dễ dàng. Sau khi rời Đồ đằng nhất tộc, thu hoạch của họ quá lớn. Đặc biệt ngoài ý tiến hành cao giai bạn sinh, khiến Hạ Nhất Minh trong lòng tràn đầy tự tin. Hắn thậm chí không chờ đợi được muốn đại chiến cùng Ngả Đức Văn.
Bất quá sau khi đặt chân vào hậu viện, thân thể Hạ Nhất Minh chợt ngừng lại. Hắn ngẩn đầu nhìn phía trước, sắc mặt dần ngưng trọng.
Tại hậu viện tồn tại nhiều cỗ khí tức sinh mệnh cường đại. Khí tức này tuyệt đối không đơn giản, bởi mỗi luồng đại diện cho một vị Thần đạo cường giả. Một, hai, ba,...sáu, bảy, có đủ bảy cỗ khí tức Thần đạo.
Lúc này trong Hạ gia trang mặc dù không thiếu Thần đạo cường giả nhưng tuyệt đối không tới con số này. Trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện suy nghĩ cổ quái. Chẳng lẽ lúc này Thần đạo đã lan tràn?
- Hạ huynh đệ. Người đã về.
Âm thanh sang sảng của Mưu Tử Long từ trong phòng truyền ra
Sau khi nghe âm thanh quen thuộc cùng mừng rỡ, Hạ Nhất Minh âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu trong nhà có thay đổi gì Mưu Tử Long tuyệt đối không dùng ngữ khí như vậy nói chuyện. Bởi vậy có thể thấy trong nhà mặc dù có vài vị Thần đạo cường giả không rõ thân phận nhưng bọn họ hẳn không có ác ý.
Theo sau vài cánh cửa phòng mở ra, những người đi tới khiến ngay cả Hạ Nhất Minh cũng không khỏi sợ run.
Tại Hạ gia trang vốn có Viên Lễ Huân, Mưu Tử Long cùng Thần đạo khôi lỗi ba vị Thần đạo cường giả, mà lúc này nhiều thêm bốn vị.
Trừ Tây Bắc Thiên Trì nhất mạch Lưu Mục, Ngao Mẫn Hành, Mã Dự cùng Linh Tiêu Bảo Điện Bảo Nham Trúc cũng tới nơi này.
Hai hàng chân mày giãn ra, trên mặt Hạ Nhất Minh lập tức xuất hiện nụ cười:
- Các vị đường xa tới. Hạ mỗ không kịp nghênh đón, xin thứ lỗi.
Mã Dự chăm chú nhìn Hạ Nhất Minh, ánh mắt có chút quái dị, lão đi thẳng vào vấn đề:
- Hạ huynh. Ngươi đồ long danh tiếng lẫy lừng. Thật đáng mừng.
Hạ Nhất Minh bật cười, hắn không nghĩ tới chuyện bản thân đồ long lan tới tận Nam Cương để Mã Dự nghe được.
- Mã huynh quá khen. Hạ mỗ chỉ bất quá tự vệ mà thôi.
Mã Dự lắc đầu, khẽ thở dài nói:
- Tát Ma Đức tên kia tính tình tàn bạo nhưng nắm giữ Không gian lĩnh vực không tầm thường. Ngươi có thể chém chết nó, lão phu cũng an tâm.
Hạ Nhất Minh đảo mắt một lượt, cười nói:
- Mã huynh. Mọi người cùng tới chẳng lẽ để nói những chuyện này?
Mã Dự cười hắc hắc, nói:
- Đương nhiên không phải. Chúng ta cùng tới kỳ thật trợ uy cho ngươi.
Hạ Nhất Minh khẽ lắc đầu, nói:
- Ba vị làm vậy không khỏi quá long trọng.
Ánh mắt Ngao Mẫn Hành nghiêm nghị, nói:
- Hạ huynh. Lúc này ngươi đại biểu phương Đông xuất chiến, đám người lão phu mặc dù bất tài nhưng đứng sau lưng ngươi cổ vũ hẳn không có vấn đề.
Mưu Tử Long cười ha ha, nói:
- Các vị. Nếu đã tới đủ xin mời vào nói chuyện.
Mọi người gật đầu, theo sau được Mưu Tử Long dẫn đường tiến vào khách phòng lớn nhất trang viên.
Gian khách phòng này mặc dù không thể so với Thú thần điện nhưng chỉ vài người ngồi thì dư thừa.
Hạ Nhất Minh trong lòng cảm thán. Hắn ra ngoài lịch lãm thời gian ở nhà rất ít. So với hắn, Mưu Tử Long càng giống chủ nhân nơi này.
Ánh mắt lướt qua, Hạ Nhất Minh phát hiện nơi này chỉ có mấy vị Thần đạo, không thấy bóng dáng Sở Hao Châu cùng Đặng Ức Thần.Viên Lễ Huân tới cạnh hắn nói nhỏ:
- Hai vị Sở huynh cùng Đặng huynh không muốn ở chung với họ bởi vậy đã tạm rời ra ngoài.
Hạ Nhất Minh nhất thời hiểu ra. Tu vi Sở Hao Châu cùng Đặng Ức Thần so với Thần đạo cường giả chênh lệch một trời một vực. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ở cùng Mưu Tử Long cùng Viên Lễ Huân một chỗ không sao, thậm chí tùy thời có thể lãnh giáo vài vấn đề võ học. Nhưng hậu viện đột nhiên xuất hiện nhiều Thần đạo cường giả như vậy, bọn họ dĩ nhiên cảm giác không thoải mái.
- Hạ trưởng lão. Ngươi tới Đồ đằng nhất tộc có thu hoạch gì không?
Vừa ngồi xuống Bảo Nham Trúc trực tiếp hỏi.
Hạ Nhất Minh mỉm cười nói:
- Đa tạ Bảo huynh quan tâm. Tiểu đệ có điều cảm ngộ.
Đám người Ngao Mẫn Hành không hẹn đôi mắt ánh lên vẻ vui mừng.
Tuy nói Ngao Mẫn Hành cùng Mã Dự không phải bằng hữu của Hạ Nhất Minh, nhưng giờ phút này bọn họ thật tâm mong hắn cường đại hơn.
Mã Dự cười dài một tiếng, nói:
- Chuyến này Hạ huynh có thu hoạch quả thật là vận hạnh của phương Đông ta. Bởi vậy có thể nói khí vận phương Đông duy trì ngàn năm kế tiếp, đám người phương Tây đừng mong dây dưa.
Bảo Nham Trúc khẽ lắc đầu nói:
- Mã huynh. Những lời này của ngươi sai rồi.
Mã Dự giật mình nói:
- Bảo huynh có gì xin chỉ giáo.
Bảo Nham Trúc chỉ tay về phía Hạ Nhất Minh nói:
- Hạ trưởng lão năm nay còn chưa tới một giáp, cho dù ngàn năm sau nữa đám người phương Tây cũng đừng mong làm phiền.
Mã Dự cười khổ một tiếng, ánh mắt nhìn Hạ Nhất Minh mang theo tia khác thường. Thần đạo cường giả trẻ tuổi như vậy, tiền đồ không thể hạn lượng.
Xa xa bảo trư lười biếng đang nằm trên người Bách Linh Bát đột nhiên bật dậy. Theo sau cái mũi nó không ngừng chùn lại, ánh mắt mơ màng nhất thời tình táo. Tiểu tử này dụng sức lập tức vọt lên không trung. Ánh mắt mọi người đều rơi lên người bảo trư, không biết đầu Thần thú nắm giữ năng lực biến hình này đang làm gì? Động tác này Hạ Nhất Minh không xa lạ. Mỗi lần tìm được thứ tốt, bảo trư sẽ biểu hiện bộ dạng này.Lúc này thứ được bảo trư coi trọng đã rất ít. Lần gần đây nhất tiểu gia hỏa có bộ dạng như vậy chính là khi bọn họ ở Long cốc.
Đối mặt với đống tài phú như ngọn núi nhỏ đó, không chỉ bảo trư, ngay cả Hạ Nhất Minh cũng động tâm.
- Hạ huynh. Nó làm sao vậy?
Bảo Nham Trúc hoài nghi hỏi.
- Tiểu gia hỏa này phát hiện thứ tốt.
Hạ Nhất Minh chậm rãi nói. Trong đầu hắn lập tức nghĩ tới chuyện gì đó không tốt. Nơi này là Hạ gia trang, muốn nói trong trang viên có thiên tài địa bảo gì thật sự không thể.
Bất quá năng lực tầm bảo của bảo trưu tuyệt đối không sai. Bởi thế nơi này khẳng định có thứ khiến nó động lòng. Nhưng bảo vật này nếu không phải ở trong trang viên, khẳng định do mấy vị Thần đạo cường giả mang tới. Nghĩ tới điều này, Hạ Nhất Minh không khỏi kinh hãi. Tiểu gia hỏa kia không ngờ có chủ ý với vật trên người mấy vị kia, điều này chẳng phải tự chuốc phiền phức sao? Hạ Nhất Minh lập tức truyền ý niệm tới bảo trư.
Tiểu tử kia liếc mắt nhìn Hạ Nhất Minh, trong đầu hắn nhất thời vang lên âm thanh bảo trư:
- Ta vừa rồi ngửi thấy mùi Lôi chấn tử.
Hạ Nhất Minh đại chấn, ngay cả với định lực của hắn lúc này cũng không thể áp chế tâm trạng. Lôi chấn tử, đây chính là Thần khí Lôi chấn tử.
Lúc này Lôi điện nắm giữ hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử. Nếu có thể kiếm được hai khỏa còn lại, thần khí Lôi chân tử sẽ được tái hiện.
Mơ hồ Hạ Nhất Minh cảm nhận được tia kích động từ Lôi điện truyền tới.
Rất hiển nhiên, Lôi điện vô cùng coi trọng tin tức này.
Trong đôi mắt lóe lên ting quang, Hạ Nhất Minh lập tức quyết định. Không kể Lôi chấn tử trong tay ai, hắn nguyện ý trả giá lớn trao đổi.
- Bảo trư. Lôi chấn tử trong tay ai?
Hạ Nhất Minh dùng ý niệm hỏi lại. Bảo trư chun mũi vài lần, đột nhiên huy động bốn vó chạy ra ngoài. Đồng thời trong đầu Hạ Nhất Minh cùng Lôi điện vang vọng âm thanh của nó:
- Lôi chấn tử không ở đây. Nó đi ngang qua không trung. Mau đuổi theo.
Hạ Nhất Minh giật mình. Lập tức biết bản thân hắn đã nhầm, thì ra khỏa Lôi chấn tử kia không nằm trên người mấy vị Thần đạo cường giả trong phòng mà được người khác mang qua Hạ gia trang.
Sắc mặt hắn đỏ bừng, lập tức đứng dậy, cất cao giọng nói:
- Các vị. Tiểu đệ có việc quan trong cần đi gấp. Đã thất lễ. Xin chớ trách.
Lời nói chưa dứt thân thể hắn đã bay ra ngoài.
Lôi điện hí vang, theo sau bay lên không trung.
Mọi người trong phòng đưa mắt nhìn nhau, thẳng tới lúc này không ai biết chuyện gì đang xảy ra.
Lưu Mục bất quá hơi do dự một chút thân thể chớp lên, là người đầu tiên xông ra.
Hạ Nhất Minh là Thiên Trì Tông chủ tương lai, tuyệt đối không thể tổn thương.
Những người còn lại nhìn nhau, cơ hồ đồng thời đuổi theo Hạ Nhất Minh.
Trước mắt bọn họ, Hạ Nhất Minh hóa thành đạo quang mang trắng tựa hồ tùy thời có thể biến mất. Mọi người trong lòng căng thẳng. Nếu cứ thế để hắn vứt lại còn gì thể diện Thần đạo cường giả?
Trong nháy mắt tốc độ mọi người đề thăng cực hạn, gắt gao đuổi theo.
Trong phòng chỉ còn lại duy nhất Thần đạo khôi lỗi lẳng lặng đứng đợi, một mực tuân theo mệnh lệnh Hạ Nhất Minh, thủ hộ Hạ gia trang.

Chương 1145: Mạnh mẽ liên thủ

Bạch mã hí một tiếng dài, âm thanh vang vọng không gian. Hạ Nhất Minh đưa một tay túm lấy bảo trư dẫn đường phía trước.
Tốc độ Lôi điện lúc này cũng là số một số hai trong Thần đạo, trừ đám Thần thú thiên phú phi hành, Thần đạo nhân loại e rằng không ai có thể sáng bằng. Bởi thế khi bọn họ tới nơi này, các vị Thần đạo cường giả còn chưa đuổi kịp.
Bất quá sau khi tới nơi này, ba người Hạ Nhất Minh không hẹn mà cùng dừng lại. Bởi trước mặt họ là một mảnh thiên địa chi uy. Sau khi bảo trư phát hiện Lôi chấn tử, ba người Hạ Nhất Minh không để ý hết thảy đuổi theo.
Nhưng bọn họ nghĩ không ra, tốc độ phi hành của khỏa Lôi chấn tử kia nhanh tới vậy. Ngay cả Lôi điện dốc toàn lực cũng không cách nào thu hẹp khoảng cách.
Sau hồi lâu, tốc độ đám người Hạ Nhất Minh đã chậm lại. Bởi lúc này bọn họ xác định, có người có ý sử dụng Lôi chấn tử làm mồi nhử dẫn dụ họ tới đây. Bất quá ba người Hạ Nhất Minh tài cao gan lớn, mặc dù biết rõ có uẩn khúc nhưng chưa từng buông tha.
Đối với bọn họ mà nói, hai khỏa Lôi chân tử cuối cùng thật sự quan trọng. Cho dù biết rõ trước mặt tồn tại cạm bẫy, bọn họ cũng không ngại nhảy vào.
Vài canh giớau, bọn họ đã tới không trung mênh mông. Phía trước họ xuất hiện tầng mây khiến người ta run sợ trong lòng.
Trước mắt đám mây đen kia như chèn ép cả bầu trời.
Tầng mây đen đáng sợ này tầng tầng lớp lớp, to lớn mà cổ quái giống như giữa những đụn cát xuất hiện một ngọn núi cao. Bên trong nó thỉnh thoảng truyền ra tiếng sấm ù ù hỗn độn.
Xa xa nhìn tầng mâu bao phủ mười dặm này, sắc mặt Hạ Nhất Minh vô cùng khó coi.
- Bảo trư. Vật kia ở trong đó sao?
Hạ Nhất Minh trầm giọng hỏi. Mặc dù tâm linh bọn họ đã tương thông như dưới tình huống này vẫn theo thói quen sử dụng ngôn ngữ bình thường giao tiếp. Bảo trư không chút do dự nói:
- Không sai. Lôi chấn tử khẳng định ở trong này.
Âm thanh Lôi điện vang lên trong đầu họ:
- Chúng ta xông vào thôi.
Nếu bạch mã mở miệng hí, Hạ Nhất Minh hiển nhiên không hiểu nó nói gì, bất quá trao đổi bằng ý niệm khiến hắn dễ dàng làm dược điều này.
Khẽ lắc đầu, Hạ Nhất Minh đồng dạng sử dụng ý niệm nói:
- Tầng mây này vô cùng cổ quái. Dù sao Lôi chấn tử ở trong cũng không trốn được. Chúng ta chờ đợi một chút.
Đôi mắt Lôi điện mở lớn, hỏi:
- Chúng ta chờ gì?
- Người hỗ trợ.
Trên mặt Hạ Nhất Minh lộ ra vẻ thâm ý, nói.
Lôi điện quay đầu nhìn lại, mặc dù đám Thần đạo cường giả không biết bị nó vứt ở nơi nào nhưng khi nãy nó cảm ứng rõ ràng bọn họ đều đi theo. Bởi thế chờ một lát, chính là chờ mọi người tập hợp.
- Bọn họ sẽ hỗ trợ sao?
Lôi điện hoài nghi hỏi.
Hạ Nhất Minh lặng lẽ cười, nói:
- Ngươi yên tâm. Bọn họ khẳng định sẽ giúp.
Hai tháng sau chính là thời điểm diễn ra trận chiến Đông Tây. Đám Ngao Mẫn Hành tuyệt đối sẽ không để hắn mạo hiểm.
Đã có hai vị Ngụy thần cảnh cường giả này, Hạ Nhất Minh đương nhiên sẽ không ngốc tới độ một mình tiến vào tầng mây quỷ dị này.
Bọn họ cứ thế đứng ngoài chờ đợi, đám mây kia ngoại trừ vang lên vài tiếng sấm động cũng không xuất hiện biến hóa nào khác. Sau khi chứng kiến cảnh này, Hạ Nhất Minh càng khẳng định tầng mây này không hình thành tự nhiên.
Bất quá người ẩn nặc trong tầng mây này kiên nhẫn hơn đám người Hạ Nhất Minh rất nhiều. Hắn điều đồng thời điều khiển tầng mây không có bất cứ động tác nào dư thừa, khiến trong lòng Hạ Nhất Minh phát lạnh.
Rốt cuộc nửa canh giờ sau từ phương xa cũng truyền tới khí tức sinh mạng cường đại.
Đám Thần đạo cường giả từ Hạ gia trang đuổi tới không thiếu một ai.
Sau khi tấn giai Thần đạo, tốc độ phi hành của cường giả nhân loại cơ hồ ngang nhau. Trừ khi có được Thần khí phi hành đặc biệt, nếu không cho dù tốc độ Ngụy thần cảnh cường giả cũng chưa chắc vượt qua Hư thần cảnh cường giả.
Đám người Ngao Mẫn Hành từ xa đã thấy được tầng mây kinh khủng này. Càng tới gần bọn họ càng cảm nhận rõ hơn lực lượng cường đại ẩn giấu trong đó.
Đương nhiên thiên địa chi uy này mặc dù cường đại nhưng cũng không khiến đám Thần đạo cường giả mất đi đấu chí.
Tất cả mọi người ánh mắt cảnh giác nhìn tầng mây trước mặt, sau hồi lâu Luu Mục mở miệng nói:- Hạ trưởng lão. Rốt cuộc có chuyện gì?
Hạ Nhất Minh nhún vai làm ra thủ thế bất đắc dĩ nói:
- Ta tới nơi này tầng mây kia đã tồn tại.
Lưu Mục giật mình, suy nghĩ một lát theo sau gật đầu.
Thần đạo cường giả mặc dù cũng có thể ngưng tụ thiên địa chi uy nhưng khi bắt đầu cần có thời gian nhất định. Thời gian càng lâu, uy lực thiên địa càng lớn. Tầng mây điệp trùng bán kính mười dặm này cần ngưng tụ thiên địa lực lượng tới độ khó tin. Bởi thế khẳng định có vị Thần đạo cường giả khác bố trí tại đây.
Nếu tồn tại người trong nháy mắt ngưng tụ ra đám mây này, đám người bọn họ cũng không dám dừng lại mà bỏ chạy rất xa.
Ánh mắt Mã Dự quan sát đám mây thu liễm lại, nói:
- Hạ huynh. Vì sao ngươi đột nhiên đuổi tới nơi này?
Hạ Nhất Minh trầm ngâm một chút, nói:
- Mã huynh. Ta chỉ có thể nói. Trong tầng mây này có vật vô cùng quan trọng với ta. Ta nhất định phải nắm giữ nó.
Mã Dự ánh mắt nhìn lại bảo trư, nói:
- Các ngươi đột nhiên rời đi có phải do nó phát hiện ra tung tích vật đó?
Hạ Nhất Minh trong lòng thầm than, đám lão Thần đạo cường giả quả nhiên khó gạt. Nếu đã bị người khám phá, Hạ Nhất Minh cũng không che giấu nữa.
- Mã huynh nói đúng.
Dừng một chút, ánh mắt hắn ngưng trọng nói:
- Ta có thể cam đoan với các vị. Nếu có được bảo vật này, trận chiến hai tháng sau ta nắm chắc mười phần thắng lợi. Nguồn: http://truyenfull.vn
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người sắc mặt khẽ biến.
Lúc này bọn họ đều biết ước định giữa Lý Áo Ba Đặc cùng Long tộc. Nếu phương Tây thật sự xuất hiện Thần thánh Long kỵ sĩ, hơn nữa Ngả Đức Văn đạt được Chân thần truyền thừa, bọn họ sẽ nắm giữ thực lực vô cùng cường đại.
Tuy nói Hạ Nhất Minh cũng không kém chút nào, hơn nữa hắn cùng Lôi điện thông qua nghi thức bạn sinh. Nhưng đám người Ngao Mẫn Hành phỏng chừng hắn chỉ có sáu phần thắng lợi đã là rất giỏi.
Dù sao Chân thần truyền thừa thật sự khiến người ta sợ hãi.
Mà lúc này Hạ Nhất Minh không ngờ mở miệng nói, nắm giữ vật trong tầng mây kia sẽ nắm chắc mười phần. Điều này khiến đám cường giả phương Đông trái tim đập mạnh.- Hạ huynh. Bảo vật ngươi nói là thứ gì/
Ngao Mẫn Hành trầm giọng hỏi. Hạ Nhất Minh khẽ đáp:
- Lôi chấn tử.
Ánh mắt mọi người không hẹn cùng nhìn lên Lôi điện. Đầu Thần thú này nắm giữ lực lượng lôi điện cường đại, nếu Hạ Nhất Minh cần Lôi chấn tử dĩ nhiên cho nó sử dụng. Mã Dự hai hàng chân mày nhíu lại, nói:
- Phích lịch thiên Lôi chấn tử?
Hạ Nhất Minh chậm rãi gật đầu, nói:
- Lúc này bạch mã đã đã quang hóa hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử. Chỉ còn thiếu hai khỏa cuối cùng.
Đám người Ngao Mẫn Hành đôi mắt lóe tinh quang. Tới lúc này bọn họ mới hiểu hàm ý trong câu nói kia của Hạ Nhất Minh. Hai mươi hai khỏa Lôi chấn tử cùng trọn vẹn hai mươi bốn khỏa uy lực hoàn toàn khác biệt. Dù là hai mươi ba khỏa Lôi chấn tử cũng không thể phát huy tuyệt đối uy lực phích lịch thiên.
Ngao Mẫn Hành thở dài một hơi, khí tức trên người lão chậm rãi xuất hiện dao động, hơn nữa mơ hồ có thể thấy được quang mang.
- Hạ huynh. Người đại diện phương Đông nghênh chiến, lão phu áy náy bất an. Lúc này lão phu giúp ngươi tìm Lôi chấn tử coi như thù lao để ngươi ra tay.
Mã Dự do dự một chút, cũng không biết nghĩ gì, cuối cùng cười khổ nói:
- Ngao huynh. Tính ta một phần.
Bảo Nham Trúc cùng Mưu Tử Long cười ha hả, vừa muốn mở lời chợt nghe Lưu Mục nói:
- Bảo huynh. Mưu huynh. Các người cùng Viên cô nương ở ngoài áp trận. Lưu Mỗ cùng bọn họ tiến vào.
Mưu Tử Long sắc mặt khẽ biến nói:
- Lưu huynh. Đây là chuyện của cả phương Đông chúng ta.
Bảo Nham Trúc hừ lạnh một tiếng, nói:
- Lưu huynh. Hạ trưởng lão là Khánh tịch trưởng lão của Linh Tiêu Bảo Điện.
Lưu Mục ánh mắt xem thường nhìn lại, nói:
- Hạ Nhất Minh là Thiên Trì nhất mạch Tông chủ tương lai đó.
Vẻ mặt già nua của Bảo Nham Trúc khẽ đỏ bừng, bất quá lão sống nhiều năm như vậy, da mặt sớm đã dày như tường, chỉ thoáng chốc đã khôi phục bình thường. Viên Lễ Huân tiến lên đã thấy Hạ Nhất Minh nhìn nàng khoát tay.
Viên Lễ Huân lập tức ngừng lại, bất quá không chút do dự mở miệng nói:
- Nhất Minh. Tu vi thiếp mặc dù không bằng các vị tiền bối nhưng thiếp có Băng Lăng Kính trợ giúp. Tầng mây này có cường đại hơn cũng không thể tổn thương thiếp.
Hạ Nhất Minh không khỏi do dự. Băng Lăng Kính chính là Băng hệ đệ nhất thần khí, trong hoàn cảnh này không nghi ngờ nó có thể phát huy hết năng lực. Lễ Huân tiến vào đó tuyệt đối có năng lực tự bảo vệ mình.
Ngao Mẫn Hành ánh mắt khẽ chuyển, đột nhiên nói:
- Không cần phiền hà con mẹ nó. Tất cả cùng nhau tiến vào.
Lão hô lên:
- Chúng ta nhiều Thần đạo như vậy, bất luận ai giở trò cũng sẽ đạp bay.
Mọi người ngẩn ra, theo sau ầm ầm xác nhận.
Đúng như Ngao Mẫn Hành nói. Nhiều Thần đạo cường giả như vậy, trừ khi nơi này có một Tử vong thông đạo thứ hai. Bằng không ai có thể ngăn được bọn họ? Sở dĩ ban đầu chần chừ vì trong lòng kiêng kỵ. Bây giờ đồng tâm nhất trí, dĩ nhiên thoải mái mà làm.
Trên thân thể Ngao Mẫn Hành lóe lên quang mang chói mắt, theo sau lão lập tức nhảy vào tầng mây.
Đám người Hạ Nhất Minh không cam lòng yếu thế, đều thi triển lực lượng, nhất thời vô số quang mang dũng mãnh tiến vào tầng mây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau